Huyền Huyễn Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 40: 40: Xin Tiên Sư Cứu… Cứu Tướng Công Của Ta!


Giang Nhất Ninh làm xong hết thảy, rất nhanh sau đó, hắn lại một lần nữa gieo trồng linh điền cho Ngô lão...!Lỡ như ngày nào đó Ngô lão đi tới, phát hiện ra điều này, sẽ không dễ báo cáo kết quả công tác!Một ngày thời gian...!Hai tiểu nhân kia đã Luyện Khí thành công!Tiểu nha đầu thành công là do thiên phú tốt, còn Lâm Viễn lại do thời gian tích lũy dài lâu, còn được vị sư huynh hào phóng nhét cho một lọ Luyện Khí đan, sau đó một ngày nuốt liền ba viên!Giang Nhất Ninh nhàn nhã nằm trên ghế, nhưng lại chỉ huy bọn sư đệ sư muội bón phân cho linh điền...Có điều hắn rất cẩn thận, đã chia ra cho mỗi người chỉ phụ trách vài gốc, sau đó hướng dẫn bọn họ tưới nước đúng giờ, đúng định lượng!Tựa như hết thảy lại khôi phục dáng vẻ ngày xưa.Dạo gần đây, điều khiến cho Giang Nhất Ninh vui vẻ chính là, sau khi một gốc trưởng thành khá chậm trong hai gốc Băng Sơn Tuyết Liên tiến vào mười năm, tốc độ phát triển của nó đã tăng lên gấp đôi, mỗi lần bón phân sẽ trưởng thành 4%, một ngày có thể tăng lên 8%, có một loại ý tứ hậu lai giả cư thượng (người đến sau mà vào ở trước).Chạng vạng, Giang Nhất Ninh nhìn thấy sư tôn nhà mình đang hoạt động gân cốt ngoài sân, đột nhiên nhớ tới cái gì, lại nhanh chóng đi qua."Sư tôn, mẫu thân của tiểu sư muội đã thành quỷ mị!""Hả?" Tới tận lúc này, Phượng Ngọc Thấm mới lộ ra một chút hứng thú: "Nói thật tỉ mỉ!"Giang Nhất Ninh lập tức kể cho nàng nghe toàn bộ những gì bọn họ đã trải qua một lần thật cụ thể và tỉ mỉ...Phượng Ngọc Thấm nghe xong, lông mày hơi nhướng lên: "Đi, chúng ta đi xem!""Kia...!Cũng mang theo cả tiểu sư muội ư?"Phượng Ngọc Thấm gật gật đầu.Ngay khi Giang Nhất Ninh gọi tiểu nha đầu tới, Phượng Ngọc Thấm dắt tay nàng, sau đó nhìn Giang Nhất Ninh thản nhiên nói: "Ngưng tụ kiếm cương!"Giang Nhất Ninh: ...Chuyện này mà sư tôn cũng muốn hắn làm c* li ư?Nhưng nghĩ thì nghĩ thế, hắn vẫn nhanh chóng làm theo sư tôn phân phó.Phượng Ngọc Thấm: "Lớn một chút!"Giang Nhất Ninh: ..."Lại lớn thêm một chút!"Giang Nhất Ninh cười khổ: "Sư tôn, chân khí của ta không đủ để tiêu hao..."Phượng Ngọc Thấm dắt Tiểu Nha đứng lên kiếm cương trước rồi nói: "Đừng nhiều lời vô nghĩa, đứng vững, chúng ta sắp đi rồi!""Được… Oa oa oa oa..."Giang Nhất Ninh vội vàng ngậm miệng lại, dùng chân khí hộ thể nếu không gió lạnh sẽ thổi qua làm viền môi hắn như muốn văng cả ra ngoài…Cũng không biết sư tôn sử dụng thủ đoạn gì, chỉ thấy kiếm cương bay nhanh như ánh sáng...Không đến nửa khắc sau, ba người đã xuất hiện ở Hắc Sơn thôn!Giang Nhất Ninh chà xát khuôn mặt đã tê dại của hắn, suýt chút nữa thì chân khí hộ thể đã vỡ tan, không thể bảo vệ được hắn...Tiểu Nha cũng không ngờ nàng vừa rời đi đã quay về Hắc Sơn thôn nhanh như vậy, lập tức hưng phấn lên."Mẫu thân, mẫu thân..."Nàng chạy về phía tiểu viện trước kia của mình, không ngừng gõ vào cửa sân....!Rất nhanh, trong sân đã truyền đến tiếng vang!Cửa mở."Tiểu Nha, sao ngươi đã trở lại rồi?” Quỷ Nương lộ diện đầu tiên, sau đó là hán tử gầy gò vừa buộc lại vạt áo vừa chạy ra ngoài.Giang Nhất Ninh quan sát hai người bọn họ, hình như vẻ mặt có chút ửng hồng, sau đó hắn lắc lắc đầu nhìn về phía phụ thân của Tiểu Nha: "Đã sớm nói với ngươi nhân quỷ thù đồ, ngươi cần phải tiết chế, nhất định phải khắc chế, nếu không sợ là không sống nổi ba năm!"Phượng Ngọc Thấm hừ lạnh: "Còn ba năm gì nữa? Một năm cũng khó!"Lúc này Quỷ Nương và phụ thân của Tiểu Nha mới thấy hai người, vội vàng niềm nở nói: "Tiên sư, mời vào, nhanh đi vào..."Tiểu Nha giới thiệu hai người cho bọn họ: "Mẫu thân, phụ thân, đây mới là sư tôn của ta, còn ca ca là đại tiên huynh của ta!"Giang Nhất Ninh trực tiếp nói ra mục đích bọn họ tới đây hôm nay...Quỷ Nương lập tức dẫn bọn họ bước vào hậu viện.Giang Nhất Ninh chỉ vào Tam Sắc Hoa, dò hỏi: "Sư tôn, người biết nó không?"Phượng Ngọc Thấm cau mày, lại gần quan sát một phen...!sau đó nàng trầm ngâm một lát mới nói: "Bảo Phách...!Âm Sinh Hoa...!Ít nhất cũng được ngàn năm! Thứ này hấp thu Nguyệt Hoa (ánh trăng) mà sinh, đúng là đại bổ vật của quỷ tu...!Nhưng chỉ có hiệu lực với nữ tử, có thể tăng lên tốc độ tu luyện cho nữ tử, cũng là cơ duyên của tiểu sư muội ngươi, sau khi cho nàng dùng, chưa chắc đã đạt tới linh căn màu vàng, nhưng kém không xa!"Ý tứ của nàng thực rõ ràng, sẽ cho tiểu sư muội dùng thứ này.Giang Nhất Ninh liếc mắt nhìn Quỷ Nương bên cạnh một cái, hơi ngập ngừng hỏi: "Không có Bảo Phách Âm Sinh Hoa nàng sẽ như thế nào… Dù sao nàng cũng là mẫu thân của tiểu sư muội!"Quỷ Nương vừa chuẩn bị mở miệng, Phượng Ngọc Thấm đã cong ngón tay lại, b*n r* một mảnh kim quang, nhập vào trán của nàng."Đây là một bộ quỷ tu chi pháp, đổi cho ngươi, ta mang hoa đi!"Tuy Quỷ Nương không rõ vì sao sư tôn của nữ nhi nhà mình lại làm như vậy nhưng vẫn lập tức quỳ lạy: "Tiểu phụ đa tạ tiên tôn ban thưởng pháp!"Sau khi nàng bái lạy một phen, tựa như cứ luôn do dự mãi, cuối cùng mới dứt khoát nhìn về phía Giang Nhất Ninh, khẩn cầu: "Xin tiên sư cứu… cứu tướng công của ta!".
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 41: 41: Thượng Bất Nhập Tiên Nhân Hạ Bất Nhập Cửu U


Lúc trước, nàng đã nghe được cách nói của hai vị Tiên Nhân, cho nên cứ một mực do dự mãi, chẳng qua tới cuối cùng vẫn không dám mở miệng cậy nhờ Phượng Ngọc Thấm mà quay sang cậy nhờ Giang Nhất Ninh.

Có lẽ nàng cảm thấy quen thuộc với hắn hơn một chút.Giang Nhất Ninh lắc đầu: "Ta đã nhắc nhở các ngươi mà các ngươi không nghe!"Quỷ Nương tự trách: "Trách ta...!Đều do ta… Không nhịn được tướng công cầu xin! Van cầu tiên sư, van cầu tiên sư..."Phượng Ngọc Thấm hừ lạnh: "Nhân thể (thân thể con người ) vốn có âm dương cân bằng, quỷ tu lại là cô âm cầu dương (nôm na là chỉ có âm, nên mới theo đuổi dương), hiện giờ nhân quỷ giao hòa là trái với luân thường đạo lý.

Dám làm thì phải dám chịu, đây chính là cái giá mà hắn phải thừa nhận!"Tuy rằng Tiểu Nha không nghe hiểu gì nhiều nhưng vẫn cùng mẫu thân cầu xin: "Sư tôn, mong người cứu… cứu phụ thân ta, về sau ta nhất định sẽ ngoan ngoãn hiếu thuận với người..."Phượng Ngọc Thấm: "Vi sư cũng không còn cách nào khác!"Chẳng qua phụ thân của Tiểu Nha lại mê luyến nhìn Quỷ Nương, thâm tình nói: "Tiểu Tuệ, không sao cả, ta tình nguyện cùng nàng đi tới Hoàng Tuyền!"Phượng Ngọc Thấm lắc đầu: "Ngươi cũng dám nghĩ gớm, nàng là cơ duyên xảo hợp mới đi lạc vào quỷ đạo, còn thứ chờ đợi ngươi chỉ có hồn phi phách tán mà thôi.

Được rồi, hai ngươi tự giải quyết cho tốt, quý trọng khoảng thời gian cuối cùng này đi."Nếu hai người bọn họ không phải phụ mẫu của tiểu đồ đệ, nàng cũng chẳng thèm nói nhiều như vậy...Lúc trở lại Trúc viện, tiểu nha đầu tâm sự nặng nề.Giang Nhất Ninh không thể không an ủi: "Đừng trách sư tôn, sư tôn cũng không còn cách nào khác, nếu ngươi muốn cứu phụ thân của mình, hãy cố gắng học bản lĩnh, chờ đến khi bản lĩnh của ngươi còn lớn hơn sư tôn, lúc đó ngươi có thể cứu phụ thân của mình rồi..."Một lời nói dối đầy thiện ý!Sau khi được an ủi một hồi, tiểu nha đầu mới hơi nguôi ngoai rồi quay về nhà gỗ ngủ.Giang Nhất Ninh lắc đầu, hình như sư đệ sư muội này cũng không dễ chăm sóc nha, sao hắn lại có cảm giác mình thực hiện hành động ‘đại sư tìm đồ’ này chính là tự tìm phiền toái cho mình?Cũng may Lâm Viễn không cần hắn phải quá mức hao tâm tổn trí...Giang Nhất Ninh nhìn thấy sư tôn đang đứng ngoài sân, tựa như ngẩn người… trong lòng thầm nhủ hiếm có nha!Hắn nhanh chóng đi qua, dò hỏi: "Sư tôn, quỷ tu là cái gì?"Phượng Ngọc Thấm hơi giật mình một cái, hình như bị tiếng gọi của hắn làm hoàn hồn, nhưng rất nhanh nàng đã bình thường trở lại rồi liếc mắt nhìn Giang Nhất Ninh một cái."Quỷ tu...!Muốn nói đến cái này, nó bắt nguồn từ khá xa xưa! Ngươi có biết Bất Tiên sơn không?"Giang Nhất Ninh lắc đầu.Phượng Ngọc Thấm: "Phía Bắc Thần châu, có một tòa núi cao tên là Bất Tiên sơn! Có câu nói, ở nơi đó có thể thượng liên Thiên Môn, hạ tiếp U Minh!"Giang Nhất Ninh cả kinh.Thiên Môn? U Minh?Chẳng lẽ Thiên giới, Địa phủ vốn là câu chuyện bịa đặt ở Lam Tinh thì lại thực sự tồn tại trong Tu Tiên thế giới này?"Sư tôn, sao ta lại chưa từng nghe qua những chuyện này, càng chưa từng đọc được trên Tiên Môn Tinh Túc báo!"Phượng Ngọc Thấm lại nói một câu: "Lấy hồ lô rượu của ta đến đây."Giang Nhất Ninh nhanh chóng làm theo, hắn vô cùng nôn nóng muốn nghe tiếp câu chuyện này.Phượng Ngọc Thấm tiếp nhận hồ lô, lập tức dốc vào miệng mình một ngụm to liệt tửu (rượu mạnh), lúc này mới tiếp tục nói: "Nghe đồn, khoảng trăm vạn năm trước, Thiên Tiên đấu U Minh, gây họa loạn nhân gian...!Mười đại tiên môn liên thủ xua đuổi Thần Ma.

Đó cũng không phải mười đại tiên môn hiện giờ, ít nhất lúc ấy Vạn Thú phái, Vu Cổ phái còn chưa quật khởi!""Trận chiến ấy, những cao thủ đệ cửu cảnh Tiên Nhân cảnh trong nhân gian tổn thất hầu như không còn, mười đại tiên môn thắng thảm, cuối cùng đành lấy các bảo vật trấn phái của tiên môn ra, những thứ này đều là pháp bảo còn mạnh mẽ hơn Côn Lôn kính, tạo thành Phong Thiên Đại Trận, phong ấn Bất Tiên sơn.""Từ đó về sau, mới sinh ra tình huống, thượng bất nhập Tiên Nhân, hạ bất nhập Cửu U!"Giang Nhất Ninh nghe đến nhập thần, Phượng Ngọc Thấm lại từ từ uống một ngụm liệt tửu."Hiện giờ hàng năm mười đại tiên môn đều sẽ phái người tới gia cố phong ấn! Thượng bất nhập Tiên Nhân… có nghĩa là những tiên môn hiện giờ, không có một ai đột phá được đệ cửu cảnh: Tiên Nhân cảnh...!Có lẽ nguyên nhân là do tam giới đã bị ngăn chặn khiến cho thiên địa không được đầy đủ mà thành! Còn hạ bất nhập Cửu U… Đúng là khởi đầu của quỷ tu.

Cũng từ khi đó bắt đầu, quỷ quái bắt đầu sinh sôi nảy nở hàng đàn giữa nhân gian!""Không phải ngươi muốn cầu trường sinh sao? Muốn trường sinh phải nhập Tiên Nhân cảnh...!coi như đó là vấn đề đầu tiên được bày ra trước mặt ngươi, nhất định phải giải phong ấn của Bất Tiên sơn!".
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 42: 42: Đây Là Tìm Kích Thích Hay Là Làm Ta Khó Xử


Giang Nhất Ninh nghe mà ngây người, còn có loại chuyện quay co vòng vèo kiểu này?Đây là tìm k*ch th*ch? Hay là làm ta khó xử?Ta muốn bình yên tu tiên cầu cái trường sinh cũng không được mà...Giang Nhất Ninh cười khổ, muốn giải phong ấn trên Bất Tiên sơn thì phải chiến tranh với tiên minh! Đúng là một mục tiêu vô cùng hoành tráng...Nhưng nếu hắn thật sự có thể đi đến một bước kia, cứ thử xem thì có làm sao?Dám ngăn cản trường sinh lộ của ta, dù là Thiên Tiên hay là U Minh cũng phải dạt qua một bên!Hiện giờ xem ra, hắn nhất định phải học《 Thanh Vân Vạn Kiếm Trận 》và 《 Thanh Vân Vạn Kiếm Phù 》!Cũng không biết kiếm trận, kiếm phù hợp lại thành một, có tư cách nhất kiếm trấn tam giới hay không?Phượng Ngọc Thấm nhìn Giang Nhất Ninh nắm chặt quyền, lập tức khinh thường cười cười: "Tùy tiện nói với ngươi thôi, ngươi còn tưởng thật sao? Lấy thiên phú của ngươi thì đừng nên lo xa như vậy!"Giang Nhất Ninh cười gượng, người đang xem thường ta hả?Phượng Ngọc Thấm nói tiếp: "Quỷ tu được chia làm hai loại!""Loại thứ nhất, là người thường dưới cơ duyên xảo hợp nhập vào quỷ đạo, không hiểu tu luyện chi pháp, chỉ biết hấp thu âm khí pha tạp trong thiên địa, khiến cho cảm xúc đầy rẫy những tiêu cực phức tạp, phần lớn đều hung lệ cả về dáng vẻ lẫn tính cách!""Một loại khác, là thần hồn tu sĩ chưa diệt vong bước vào quỷ đạo, mặc dù bọn họ hiểu tu luyện chi pháp nhưng dẫu sao cũng đã chết một lần, tính cách đại biến, là loại nửa chính nửa tà!"Nàng nói xong lại nhìn chằm chằm vào Giang Nhất Ninh: "Dù là loại nào thì quỷ tu cũng không hề lương thiện, cho nên nếu ngươi đã trao kiếm ấn Thanh Vân cho Quỷ Nương, thì chú ý tới nàng một chút, đừng chọc phiền toái cho ta!"Giang Nhất Ninh bất đắc dĩ, quả nhiên là hắn tự tìm phiền toái mà!"Sư tôn, nói vậy quỷ tu chi thuật của người, cũng không nên…?""Ban đầu khi Bất Tiên sơn bị phong ấn, quỷ tu của Cửu U đã bị ngăn chặn lại nhân gian.

Bởi vậy, qua cả trăm vạn năm nay, quỷ tu chi thuật đã chẳng còn là bí mật nữa, ngược lại, nó còn được lưu truyền từ lâu rồi.

Lại nói, nếu muốn có phương pháp tu quỷ mới được sáng tạo ra...!cũng không khó thu hoạch.

Chờ đến khi ngươi chém giết một tên quỷ tu, có lẽ sẽ tìm được!"Giang Nhất Ninh cười cười, hắn chỉ tiện miệng hỏi một chút, đâu có muốn quỷ tu chi thuật làm gì...Lại nói, nguyên tắc của hắn chính là: không cần thiết, không hạ sơn!Để đến lúc bản thân ta rời núi, cũng là thời điểm quỷ thần khóc… Không, ta sẽ hù chết các ngươi!...Ngày kế, Giang Nhất Ninh chăm sóc xong hai gốc Băng Sơn Tuyết Liên, lập tức lật xem cục đất màu xám!Bỗng hắn nhận được một niềm vui ngoài ý muốn!2%!Thật sự có thể trưởng thành?Giang Nhất Ninh nhìn nhìn thổ nhưỡng chung quanh, có chút biến hoá, nhưng hình như lại không có chút biến hóa nào.Nhưng thông qua đám cỏ dại bắt đầu tàn lụi chung quanh, lại cho thấy...!Thổ nhưỡng đang dần dần mất đi tinh hoa!Giang Nhất Ninh lại nhanh chóng chôn cục đất xám kia xuống đất một lần nữa, có lẽ hắn chuẩn bị đào tạo ra một linh bảo rồi!Sau đó hắn quản lý hai mảnh linh điền một phen, tiếp theo mới có thời gian đưa sư đệ sư muội xuất môn, đi ra bên ngoài quen thuộc với Thanh Vân...!Vạn Pháp các, Đan đường, Phi Kiếm đường, Quan Hà phong, Bách Bảo phong...Bất cứ địa điểm nào xuất hiện trong quá trình trưởng thành của bọn họ, hắn đều đi qua một lần!Cuối cùng ba người dừng lại ở Bách Bảo phong, hắn muốn mua cho hai tiểu nhân một chút【 Thần Hành phù 】bình thường!Dù sao hai tiểu nhân này mới thành tu sĩ, nếu mặc cho bọn họ đi một mình quanh các phong này, tới tới lui lui thật không dễ dàng.Ba người Giang Nhất Ninh vừa đi tới quầy hàng của La sư huynh, lại trùng hợp gặp được Lý Sư Sư."Giang sư huynh, thật trùng hợp, ngươi cũng đến mua kiếm phù ư...!Ai, ngươi giúp Phượng tiền bối tìm được đồ đệ rồi?""Ừm, Lý sư muội!"Lần này, hắn mở miệng gọi sư muội cực kỳ trôi chảy, có lẽ sau khi hắn quay về Thanh Vân, có được sự che chở từ sư phụ, nên không tự chủ được bắt đầu thể hiện ra hoàn toàn bản sắc của mình!"Nhanh lên, mau gọi Lý sư tỷ!""Chào Lý sư tỷ!" ×2"Lý sư tỷ thật xinh đẹp!" Dường như câu này đã thành lời thăm hỏi ân cần mỗi khi gặp phái nữ của Tiểu Nha.Giang Nhất Ninh có lý do để hoài nghi, phải chăng nàng còn nhỏ tuổi nhưng đã bắt đầu bước vào con đường của chuyên gia EQ rồi?Và thật hiển nhiên, Lý Sư Sư lập tức cười ha hả sờ sờ đầu Tiểu Nha, rất thân thiết nói: "Tiểu sư muội, ngươi cũng thật xinh đẹp…”Giống y hệt một màn từng xảy ra trước đó.Điều này làm cho Giang Nhất Ninh nhớ tới cô nương tốt của Lâm Không!Con mắt của La sư huynh đã sớm cười thành mỏng như sợi chỉ, đối phương đợi bọn họ nói chuyện phiếm xong mới đi qua hỏi: "Giang huynh, lần này ngươi cần cái gì?".
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 43: 43: Nữ Bồ Tát Đúng Là Hình Tượng Lịch Sự Tao Nhã


Giang Nhất Ninh dùng hai cái nhẫn vàng mà Lâm Không cho mình, để đổi lấy một đống nồi niêu xoong chảo, chén gáo chậu, còn lại là nguyên liệu và gia vị làm lẩu!Khi hắn trở lại Trúc viện, tất cả mọi người đã tụ tập đông đủ từ lâu.Giang Nhất Ninh vội vàng nhiệt tình tiếp đón."Các vị sư huynh, bình thường chỉ có ta và sư tôn ở trong Thanh Trúc phong, nên nơi này có chút đơn sơ, mong mọi người đừng lấy làm khó chịu!"Nói xong, hắn lập tức lấy tàu liệu tại chỗ để chuẩn bị cho kế hoạch của mình...Hồi tối qua, sau khi Giang Nhất Ninh dựng nhà gỗ cho sư đệ, sư muội, còn dư lại một vài khúc gỗ, giờ này hắn đang thuần thục sử dụng kiếm cương chém xuống vài đoạn, làm ghế ngồi!"Các sư huynh ngồi xuống tán gẫu trước, đợi chút nữa nếm thử tay nghề của ta nhé.

Hôm nay chúng ta ăn lẩu!"Giang Nhất Ninh nói xong, lập tức lấy ra các loại dụng cụ từ trong nhẫn trữ vật.Vương sư huynh tò mò hỏi: “A? Giang sư đệ còn biết nấu lẩu ư? Đó chính là món ăn đặc sắc của Tây Đô vương triều!"Lý Sư Sư cũng hỏi: "Giang sư huynh đã từng đi qua Tây Đô ư?"Giang Nhất Ninh lắc đầu, đương nhiên là hắn chưa từng đi qua nơi đó.Tây Đô vương triều kia thuộc địa vực của Thục Sơn, một trong mười đại tiên môn."Vậy vì sao sư huynh lại biết làm?""Ta đọc được trên một cuốn tạp ký (sách ghi chép những chuyện lặt vặt).

Mọi người cứ yên tâm, đợi chút nữa mọi người cứ nếm thử.

Ta khẳng định là ăn ngon!"Giang Nhất Ninh rất tự tin vào tay nghề nấu nướng của mình.Lại nói, ở kiếp trước, khi hắn còn sống tại Lam tinh, có rất nhiều thời gian đều trạch (ru rú) trong nhà, tự mình làm nồi lẩu, tự mình ngồi thưởng thức!Hiển nhiên, tay nghề đã được nâng cao tới một mức độ khó lường.Mọi người phản ứng với món này không lớn.Kỳ thật, những tu sĩ đã đạt đến cảnh giới như bọn họ, thường không quá để ý tới chuyện ăn uống!Đương nhiên cũng ngẫu nhiên sẽ có những tu sĩ xuống núi đánh một bữa ăn ngon, như Phượng Ngọc Thấm chẳng hạn...Hình như bầu không khí trong viện đã rơi vào trạng thái nặng nề!Cũng may lúc này...!Một con tiên hạc hạ cánh trong viện, trong miệng nó ngậm một ống trúc."Lâm sư huynh, hỗ trợ ta đọc tin tức trên Tiên Môn Tinh Túc báo đi!"Lâm Không nhanh chóng gỡ ống trúc kia xuống, tiên hạc nghiêng đầu nhìn nhìn mọi người rồi ung dung giương cánh rời đi...Lý Sư Sư lập tức cười nói: "Giang sư huynh, ngươi còn đặt tiên hạc đưa báo ư?""Mau nhìn xem, kỳ này có tin tức nóng hổi sốt dẻo nào?"Lâm Không mở Tinh Túc báo ra ở trước mặt mọi người..."Di? Tô sư tỷ được lên báo nha, nàng được bình chọn là một trong mười đại tiên tử đương đại…"Mọi người vây quanh Tinh Túc báo nói chuyện phiếm, Giang Nhất Ninh lại ở bên kia bận rộn đến khí thế ngất trời...Nửa canh giờ sau, nồi lẩu lên bàn, cái bàn này được chế tạo từ một khúc gỗ cực kỳ lớn!Trên mặt bàn được bày đầy những loại món ăn kèm với lẩu, cộng thêm những thứ gia vị do tự tay Giang Nhất Ninh điều chế..."Lâm sư huynh, hỗ trợ châm chút lửa đi!"Lâm Không hơi lộ ra vẻ bất đắc dĩ nhưng cũng thi triển Băng Hỏa Lưỡng Nghi Kiếm Trận, đốt cháy than củi.Không thể không nói, trên phương diện này, những tu sĩ xử lý vấn đề vô cùng nhanh gọn, dứt khoát, đặc biệt là với những món ăn kèm với lẩu, Giang Nhất Ninh dùng một chút kiếm cương thay thế cho dao, vừa sắc bén vừa chính xác..."Đại tiên huynh, đại tiên huynh, ta muốn ăn thịt chân dê thái mỏng!"Tiểu nha đầu là người chẳng hề cố kỵ bất cứ chuyện gì, lập tức ồn ào lên tiếng...!Giang Nhất Ninh nhúng đồ ăn cho nàng, Tiểu Nha lập tức chấm thịt vào gia vị, há miệng thật to, nhanh chóng nuốt vào."Khụ khụ.

.

.

Đại tiên huynh, cay, cay quá đi~"Tiểu Nha vội vàng chạy đi tìm nước uống, khiến cho mọi người bật cười, không khí thoáng chốc đã trở nên hòa hợp."Sư huynh, sư muội, mọi người đều nếm thử một chút đi...!Đúng rồi, vừa nãy các sư huynh đang tán gẫu chuyện gì mà mười đại tiên tử vậy?"Lý Sư Sư lập tức bị hắn gợi lên hứng thú, nàng vươn ngón tay cái, khen ngợi hết lời: "Là Tô sư tỷ của Thanh Vân chúng ta, nàng có danh xưng là Lãnh Nguyệt tiên tử, xếp hạng thứ tư, rất giỏi!"Vương sư huynh ừ một tiếng nhưng lại bổ sung thêm: "Theo ý ta, vẫn là Liên Tâm tiên tử của Hoa Sơn hơn, nàng mới là sở sở động nhân (dung mạo xinh đẹp, lay động lòng người)!"Giang Nhất Ninh: "Hả? Sư huynh từng gặp mặt nàng ư?""May mắn được gặp mặt một lần!" Vương sư huynh tiếp tục nói: " Thanh Bồ tiên tử của Vạn Phật tự lại có một loại ý vị hoàn toàn khác… Ừm là lịch sự tao nhã!"Cách dùng từ của Vương sư huynh hơi có chút đắn đo!Giang Nhất Ninh kinh ngạc hỏi: "Vạn Phật tự cũng có người trúng cử? Chẳng phải người của một trong hai tự thuộc mười đại tiên môn đều là cao tăng ư?"Lâm Không giải thích: "Cũng có nữ Bồ Tát!"Giang Nhất Ninh giật mình, nhìn về phía Vương sư huynh...!Nữ Bồ Tát đúng là hình tượng lịch sự tao nhã!.
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 44: 44: Ngươi Liếm Quá Mức Cứng Ngắc Không Đủ Mềm Mại Linh Hoạt


Coi như vừa tán gẫu về vài vị tiên tử kia đã khiến những sư huynh đệ bọn họ lại hòa hợp hơn vài phần.Tôn Học Đồng nếm thử một miếng rau xanh rồi nhìn về phía Lý Sư Sư: "Theo ta, cái gì mà mười đại tiên tử chứ? Vẫn còn rất nhiều vị tiên tử xinh đẹp bên ngoài, ví dụ như Lý sư muội của chúng ta vậy, nàng cũng có dung mạo đẹp như tiên tử!"Mọi người lập tức nhìn về phía hắn...Tôn Học Đồng thoáng cái hơi mất tự nhiên nhưng vẫn kiên trì cười gượng: "A...!Ha hả, chẳng lẽ ta nói sai sao?"Đúng vậy!Đúng là ngươi...!l**m ( nịnh nọt) quá mức cứng ngắc, không đủ mềm mại, linh hoạt!Lúc trước Giang Nhất Ninh còn đang buồn bực, vị Tôn sư huynh này chưa từng nói mấy câu với hắn, hiện giờ không biết nên làm thân với đối phương kiểu gì? Bây giờ mới biết...!Hoá ra đối phương lại có ý với Lý sư muội!Lý Sư Sư nhếch miệng cười: "Đa tạ Tôn sư huynh đã cất nhắc.

Lại nói vị Tô sư tỷ mà ta vừa đề cập tới, chắc các vị sư huynh cũng biết, trước kia sư tôn của nàng cũng từng được bầu chọn là Quảng Hàn tiên tử của Thanh Vân, cho nên Tô sư tỷ xem như nhất mạch tương thừa..."Đúng lúc này, Phượng Ngọc Thấm mở cửa gỗ ra, duỗi duỗi thắt lưng, chân mày hơi nhíu!"Tiểu tử dám ăn mảnh hả? Sao không gọi sư tôn?" Nàng tự cố tự (tự mình quan tâm tới bản thân mình), lập tức mang theo hồ lô tiến lên.Giang Nhất Ninh vội vàng đứng lên nhường chỗ ngồi cho nàng: "Sư tôn, mời người ngồi!"Phượng Ngọc Thấm không chút khách khí ngồi xuống, sau đó chẳng cần quan tâm tới thân phận, một miếng lẩu một ngụm rượu...!ăn uống đến ung dung tự tại ở ngay trước mặt đám tiểu bối..."Ừm! Tiểu tử, tay nghề không tồi!" Nàng vừa ăn vừa mở miệng bình phẩm." đã lâu rồi ta không đi Thục Sơn địa vực, rút cuộc hôm nay cũng được nếm một phen phong vị khác hoàn toàn...!Tất cả đừng có giữ lễ tiết nữa, nào ăn, cùng nhau ăn đi..."...!Nhưng mà không cần nghĩ cũng biết, làm sao mà mọi người có thể ăn uống thả phanh được?Vừa vặn lúc đó, Trúc viện có người bái phỏng."Phượng sư thúc, Tô Bạch Nguyệt cầu...""Ừm? Tiểu Nguyệt hả? Mau đến, cùng nhau ăn đi!"Người tới mặc một y phục màu trắng, ống tay áo bay lượn, xinh đẹp tựa thần tiên!Lý Sư Sư nhỏ giọng nói: "Tô sư tỷ?"Giang Nhất Ninh cảm thấy thật quái dị, người tới chính là nhân vật mà đám người bọn họ vừa hóng chuyện hồi nãy ư?Tô Bạch Nguyệt...!Cái tên này đã giống, cách ăn mặc cũng rất bạch nguyệt quang (ánh trăng sáng – chỉ người hoặc vật trong lòng rất khát khao yêu thích nhưng lại không thể đụng vào) nha…Khuôn mặt Tô Bạch Nguyệt rất lạnh lùng nói: "Sư thúc, ta..."Phượng Ngọc Thấm vẫy tay, cắt ngang: "Đến đến đến, mau ngồi xuống, chúng ta vừa ăn vừa nói!"Giang Nhất Ninh vội vàng kéo hai tiểu nhân nhà mình ngồi dịch ra, mở miệng nhiệt tình: "Mời Tô sư tỷ!"Tô Bạch Nguyệt do dự một chút, cuối cùng cũng dời bước đến cạnh bàn, khẽ gật đầu với các sư huynh đệ, sau đó ngồi thật thẳng!Các sư huynh đệ không quá quen thuộc với nàng, lúc này được quan sát từ phạm vi gần như vậy mới phát hiện ta...Bạch đúng là bạch, da thịt trắng như tuyết, trắng tới long lanh lung linh.Nguyệt cũng có nguyệt, dung mạo tựa nụ hoa chớm nở, phong lam song nguyệt (hai vầng trăng tròn tựa đỉnh núi ẩn trong mây mù)...Nàng vẫn một mực ngồi thẳng đầy đoan chính thanh nhã, Giang Nhất Ninh đứng lên chuẩn bị chén đũa cho nàng nhưng nàng lại chưa hề đụng tới!"Hô lỗ lỗ...!Đều ăn đều ăn đi!"Trên bàn cũng chỉ có một mình Phượng Ngọc Thấm vừa nhồm nhoàm ăn uống vừa mở miệng thúc giục.Nàng ngẩng đầu, làm một ngụm rượu, sau đó hỏi: "Tiểu Nguyệt, vừa rồi ngươi muốn nói chuyện gì?"Tất cả mọi người đều nhìn về phía Tô Bạch Nguyệt, nhưng nàng không lập tức trả lời.Phượng Ngọc Thấm: "Không có việc gì, đều là hảo hữu của đệ tử ta, có việc cứ nói thẳng!"Tô Bạch Nguyệt vẫn không mở miệng.Trong một phút im lặng ngắn ngủi...!bỗng trong lòng Giang Nhất Ninh vừa động!Sợ là mùi thơm ập vào mặt, khiến cho miệng tiết nước bọt, khiến nàng rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan, không tiện nuốt nó đi, lại không dễ mở miệng!Giang Nhất Ninh nhanh chóng nói: "Tô sư tỷ, ăn một chút gì đó trước lại nói.

Mau mời nàng nếm thử tay nghề của Thanh Trúc phong một chút.

Sư tôn ta cũng nói không tồi!"Coi như hắn bắc cho nàng một bậc thang rồi, chỉ còn chờ nàng bước xuống thôi!Quả nhiên, Tô Bạch Nguyệt làm như do dự, lại cầm lấy chiếc đũa, gắp một miếng rau xanh...!Cái miệng xinh nhẹ nhàng nhai nuốt, lúc này mới mở miệng nói: "Sư thúc, vãn bối nghe nói sư thúc đạt được một cây sơn trúc trân bảo.

Ta muốn xin nó về cho mình sử dụng.

Sư tôn ta nói có thể dùng Hỏa Linh Chi vạn năm trao đổi..."Lại nói, dùng sơn trúc đổi Hỏa Linh Chi chính là kiếm một khoản lợi lớn, bởi vì giá trị của Hỏa Linh Chi cao hơn loại sơn trúc bình thường kia không chỉ một hai lần!Nhưng Phượng Ngọc Thấm lại khoát tay: "Không còn nữa, đã cho đệ tử ta dùng rồi! Tiểu tử, cho sư tỷ ngươi nhìn xem!"Giang Nhất Ninh hơi bất đắc dĩ, đành phải ngưng tụ kiếm cương.Tô Bạch Nguyệt thấy vậy, khuôn mặt lạnh lùng vẫn chưa hề dao động, chỉ nhẹ gật gật đầu với mọi người, rồi lên tiếng cáo từ: "Sư thúc, một khi đã như vậy, vãn bối rời đi trước...""Đừng nóng vội, ăn xong lại đi!"...Hay thật...!Vậy là bữa tiệc này, mọi người đi không được, ở lại cũng không xong, đành phải một mực ngồi yên tại chỗ ngắm Phượng Ngọc Thấm ăn no uống say.Rốt cuộc, Phượng Ngọc Thấm cũng chịu đứng dậy, nói: "Tiểu tử, về sau mỗi khi vi sư muốn kiếm một bữa ăn ngon, cần phải dựa vào ngươi rồi!".
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 45: 45: Quy Luật Sinh Trưởng Của Cục Đất Xám!


Nàng dẫm một cước nát cái ghế gỗ, rồi ngửa đầu dốc rượu trong hồ lô vào trong miệng.Ừng ực ừng ực...Không có chút hình tượng nào đáng nói!b* ng*c sữa nghiêng nghiêng, chỉ che được non nửa vầng trăng tròn vành vạnh… Khiến cho cả đám người lập tức ngồi nghiêm chỉnh lại, con mắt nhìn thẳng, không dám liếc ngang!Phượng Ngọc Thấm ợ một tiếng đầy mùi rượu: "Được rồi, các ngươi cứ tiếp tục đi!"Nàng đứng lên rồi máy móc tiến vào nhà gỗ, vừa nằm ngửa ra giường đã ngủ say!Giang Nhất Ninh vội vàng chạy tới, giúp nàng đóng chặt lại cánh cửa, chỉ chốc lát sau đã nghe thấy tiếng ngáy mơ màng truyền ra...Đồng thời, Tô Bạch Nguyệt cũng chớp lấy cơ hội, đứng dậy cáo từ...Mọi người đối diện nhau, rốt cuộc không khí cũng quay về lúc ban đầu, thoải mái, không gì bó buộc.Giang Nhất Ninh cười nói: "Vương sư huynh, Tôn sư huynh, ăn nào, chúng ta tiếp tục..."Lý Sư Sư nhìn theo bóng dáng Tô Bạch Nguyệt rời đi, lại nhìn về phía căn nhà gỗ của Phượng Ngọc Thấm, trong mắt lóe lên bát quái chi quang (nhiều chuyện, hóng hớt).Nàng nghiêng mái tóc rối bù sang, rồi nói nhỏ: "Giang sư huynh, không phải Thanh Trúc phong và Lãnh Ngưng phong vẫn luôn bất hòa ư? Nhưng hôm nay ta nhìn không thấy giống nha, có nội tình gì bên trong không?"Một câu này khiến các vị sư huynh bên cạnh, lập tức vểnh tai lắng nghe.Giang Nhất Ninh: ?Lý Sư Sư lại ép âm thanh xuống thấp hơn: "Sư tôn ngươi và sư tôn của Tô sư tỷ, từng xảy ra xung đột rồi!""Hơn nữa, ở thế hệ của hai nàng, bọn họ còn được bình chọn là Băng Hỏa Lưỡng tiên tử của Thanh Vân nha! Là Hỏa Phượng tiên tử và Quảng Hàn tiên tử đó..."Giang Nhất Ninh nghi hoặc hỏi lại: "Sao sư muội biết rõ ràng như thế?"“Từ lần trước, sau khi ta trở về phong, đã cố ý sưu tập tin tức có liên quan tới Phượng tiền bối!"Nói xong, Lý Sư Sư lại lộ ra ánh mắt sùng bái."Ở thế hệ của bọn họ, Phượng tiền bối độc lĩnh đương đại (là tồn tại siêu phàm xuất chúng, không ai sánh bằng trong cùng thế hệ), lực trấn quần hùng, ép cho không một ai cùng thế hệ có thể ngẩng đầu lên!""Chỉ là đáng tiếc, nguyên nhân vì...!Phong cách hành sự, cho nên sau đó nàng bị xoá tên khỏi danh sách mười đại tiên tử..."Ngày kế, Giang Nhất Ninh đào cục cục đất xám lên xem.Kết quả, độ trưởng thành vẫn là 2%!Là tinh hoa thổ nhưỡng ở phụ cận không đủ dùng?Giang Nhất Ninh lập tức mang theo cục đất xám đi, đổi một nơi khác tiếp tục chôn xuống...!Trước khi tìm thấy nguyên nhân cụ thể, chỉ còn cách không ngừng thử nghiệm!Sau đó, hắn chăm sóc linh điền một phen rồi vội vàng chạy ra ngoài, tới Vạn Pháp các chọn lựa kiếm phù chi pháp!Về phần kiếm trận, sau bữa lẩu ấm áp ngày hôm qua, hắn đã thỏa thuận xong với Lâm Không rồi, Lâm Không nhận lời làm c* li miễn phí, giúp Giang Nhất Ninh khắc 【 Cửu Dương Kiếm Trận】lên trên kiếm cương...Rất nhanh sau đó, Giang Nhất Ninh đã từ Vạn Pháp các trở về, hiển nhiên hắn đã lựa xong kiếm phù cho mình.Tên nó là【 Lôi Tiêu Kiếm Phù 】!Không phân cao thấp với【 Bạo Liệt Kiếm Phù 】, đều là loại kiếm phù chi pháp mà đệ tử Trúc Cơ có thể luyện được.Kỳ thực, nguyên nhân chủ yếu khiến Giang Nhất Ninh chọn loại kiếm phù này, chính là lôi đình chi lực có tác dụng khắc chế với đám ma tu hoặc là quỷ quái.Hắn muốn lo trước khỏi hoạ!Y như lời hẹn hồi hôm qua, Lâm Không đến nơi đây thật sớm.Giang Nhất Ninh vội vàng đi ra tiếp đón: "Làm phiền Lâm huynh!"Lâm Không lắc đầu: "Ta mới là người nên cảm ơn Giang huynh mới đúng.

Lâm Viễn vừa nhập phong đã Luyện Khí thành công! Còn nữa, kiếm cương vốn là thứ không sợ bị tổn hại, ta có thể lớn mật mà làm, khiến cho cảm ngộ của ta về kiếm trận cũng có thể tăng lên rất nhanh!"Hai người khách sáo một phen.Giang Nhất Ninh trực tiếp ngưng tụ kiếm cương, để cho Lâm Không bắt đầu ‘thưởng thức’...Kể từ đó, việc chế tạo kiếm trận, không cần hắn phải quan tâm.

Nhiệm vụ của hắn chỉ có đúng một cái đó là liên tục tiêu hao chân khí, duy trì kiếm cương.Cứ như vậy, Giang Nhất Ninh bắt đầu chuyên tâm học tập chế tác 【 kiếm phù 】!Tới cuối cùng, cuộc sống của hắn cũng trở nên nhàn nhã...Và ngoại trừ học tập, tu luyện, Giang Nhất Ninh cũng thường xuyên chỉ huy hai hài tử bón phân...!Nhoáng lên một cái, năm ngày đã qua.Mấy ngày nay, Lâm Không đều ở lại trong Trúc viện, gần như là toàn thời gian trong ngày, sau khi xong việc, đối phương cũng ở lại nghỉ ngơi, chen chúc trong gian nhà gỗ cùng Lâm Viễn.Buổi sáng hôm ấy, khi Giang Nhất Ninh vừa thức giấc, đã nhìn thấy vẻ mặt mỏi mệt của Lâm Không, hắn lập tức cười nói: "Lâm huynh, hôm nay ngươi cũng nên nghỉ ngơi một chút đi, đừng chăm chỉ quá, coi chừng làm bị thương tâm thần!"Đừng hiểu lầm, lương tâm của hắn còn chưa trỗi dậy đến mức cho lao công miễn phí nghỉ ngơi vậy đâu.Chỉ là hôm nay hắn có việc!Trong vòng năm ngày, Giang Nhất Ninh một mực thăm dò quy luật của cục đất xám, nếu mỗi ngày hắn đều đổi một nơi khác nhau chôn nó xuống, nó sẽ tăng trưởng 1%!Điều này khiến trong lòng hắn xuất hiện một ý tưởng, trong Dược viên của Luyện Đan phong có tồn tại cục đất xám như thế này hay không?Cho nên, hắn chuẩn bị tới Luyện Đan phong tham tham một vòng, kiểm chứng ý tưởng này.Việc đầu tiên Giang Nhất Ninh làm là rút hơn mười gốc linh thảo trong linh điền, đều là loại trăm năm.

Từ khi hắn bắt đầu ươm trồng Bích Hà Tam Hoa cho tới nay, đây là lần đầu tiên thu hoạch nhiều như vậy.Và vì sao hắn lại làm như vậy?Đơn giản thôi, dù sao cũng qua Luyện Đan phong, thuận đường đi đổi chút Luyện Khí đan mang về, hiện giờ có thêm hai hài tử trong nhà, tiêu hao có chút lớn.Lại nói, chỉ ngắn ngủi mấy ngày sau khi Tiểu Nha sử dụng Bảo Phách Âm Sinh Hoa, nàng đã đột phá Luyện Khí tầng hai, loại thiên phú này...Trái lại với tiểu sư muội thăng cấp như ngồi tên lửa, bản thân vị đại sư huynh nào đó, sau khi lên tới Trúc Cơ, vẫn luôn dùng Luyện Khí đan ăn như đường đậu nhưng tu vi lại không tăng trưởng một chút nào!.
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 46: 46: Nhìn Thấy Không Ở Bên Kia Có Một Đống!!!


Tại Đan đường.Ngô lão vừa nhìn thấy Giang Nhất Ninh xuất hiện, lập tức cười hỏi: "Linh điền lại có thu hoạch ư?"Giang Nhất Ninh xấu hổ cười: "Không nhanh như vậy đâu, Bạch Nguyệt Cốt Hoa Thảo của người hơi cao cấp!"Hắn cũng không dám nói chuyện linh điền đã héo rũ cho Ngô lão nghe."Chủ yếu là linh điền của ta có chút thu hoạch, nên mang đến đổi đan dược!"Giang Nhất Ninh nói xong, lập tức lấy Bích Hà Tam Hoa từ trong nhẫn trữ vật ra.Ngô lão sửng sốt: "A? Quả nhiên có đại khí vận, tuy chỉ là loại trăm năm, nhưng lượng khá nhiều!"Giang Nhất Ninh cười cười: "Ngô lão, người đổi cho ta 10 bình Luyện Khí đan, còn lại đổi hết thành linh thạch!""Chờ chút...!Tiểu tử ngươi cũng nên quan tâm tới linh điền của ta nhé."Giang Nhất Ninh: "Nghe người nói kìa, người có đại ân đại đức với ta, ta còn có thể đối xử hai bên khác biệt ư?"Ngô lão vừa cười cười vừa tính toán: "16 gốc, 320 linh thạch, 10 bình Luyện Khí đan 200 linh thạch, còn dư 120 linh thạch, ngươi thu cả đi..."Giang Nhất Ninh lại giao 100 linh thạch cho Ngô lão."Ta trả người 100 linh thạch trước!" Tiếp theo, hắn lại nhỏ giọng nói: "Ngô lão, nếu không người mang ta tới Dược viên của Luyện Đan phong đi dạo một vòng được không, cho ta học học kinh nghiệm một chút...!Còn nữa, bên trong Dược viên có loại thổ nhưỡng được tưới bằng linh phì trăm ngàn năm hay không… Người có thể cho ta qua đào một chút không?"Rốt cuộc hắn cũng nói ra mục đích của mình."Nói không chừng, nhờ đó mà ta có thể giúp linh điền của Ngô lão mọc tốt hơn!"Ngô lão khinh thường: "A! Tiểu tử, đừng nghĩ mấy chuyện lệch lạc này nữa.

Ngươi cũng biết cái gì gọi là Thổ Nê Thất Tinh ( bùn đất mất đi tinh hoa) đúng không?"Trong lòng Giang Nhất Ninh vừa động: "Lắng nghe Ngô lão nói!""Khi sử dụng một mảnh linh điền quá lâu, hoặc bởi vì bón phân trong khoảng thời gian quá dài, khiến cho thuộc tính thổ nhưỡng dị biến, luôn sẽ xuất hiện tình trạng khô kiệt.

Đây là Thổ Nê Thất Tinh!"Giang Nhất Ninh hoảng sợ hỏi: "Ngô lão, ý của người là ở trong Dược viên có rất nhiều linh điền đã bị khô kiệt?"Ngô lão gật đầu: "Đúng vậy, rất nhiều linh điền đều từng rơi vào tình trạng khô kiệt, sau đó chỉ có thể dùng xẻng xúc bỏ những phần thổ nhưỡng bị bón linh phì trong thời gian quá dài kia đi, tiếp theo lại một lần nữa bỏ thêm vào!"Điều này khiến trong lòng Giang Nhất Ninh càng thêm nóng bỏng.

Hắn sắp phát tài rồi! Nói như Ngô lão, có khác nào bảo rằng ở nơi này còn rất nhiều cục đất xám chưa bị ai phát hiện ra?"Ngô lão, người có thể đưa ta vào nhìn xem một chút không?" Giang Nhất Ninh cố gắng hết mức để duy trì giọng nói thật bình tĩnh.Ngô lão trừng hai mắt: "Tiểu tử ngươi còn không tin ta? Đừng nhằm vào đám phế thổ ấy nữa, Luyện Đan phong còn không thể lợi dụng được chúng, ngươi nghĩ rằng mình có thể trồng được sao?"Giang Nhất Ninh cười gượng: "Ngô lão, ta chỉ muốn người đưa ta đi quan sát một chút, tăng lên kinh nghiệm thôi.

Lỡ như về sau linh điền của ta xuất hiện vấn đề, ta cũng nắm được nguyên nhân.

Thêm nữa, mảnh linh điền mà người đang trồng linh dược thảo đã được sử dụng ròng rã 20 năm rồi...""Được được, để ta đưa ngươi đi Dược viên, tăng thêm kiến thức!"Giang Nhất Ninh quá đỗi vui mừng, lập tức mở miệng nịnh bợt lão.***Tại Dược viên trên Luyện Đan phong.Tốp năm tốp ba đệ tử ngoan ngoãn chào hỏi Ngô lão.Giang Nhất Ninh đi theo đằng sau, đã sớm vận khí vào mắt, nhìn ngó chung quanh.

Hắn không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái đã thấy chi chít những đống giá trị trưởng thành đập thẳng vào mắt!Ngô lão sờ sờ chòm râu: “Đây chính là một mảnh Dược viên của Luyện Đan phong, những thứ được gieo trồng đều là một ít những dược thảo tầm thường! Làm sao? Tiểu tử ngươi có định móc chút đất, chơi đồ hàng một phen hay không?"Giang Nhất Ninh liên tục nói có."Ngô lão, những thổ nhưỡng khô kiệt kia đâu, người cũng dẫn tiểu tử qua chứng kiến một chút?""A, nhiều thảo dược như vậy mà ngươi không quan sát, lại muốn xem phế thổ kia hơn ư?...!Được, chúng ở bên kia Dược viên..."Hai người chậm rãi xuyên qua Dược viên, Giang Nhất Ninh nôn nóng vô cùng, chỉ hận không thể chạy vội đi qua!"Nhìn thấy không? Ở bên kia có một đống!"Giang Nhất Ninh sửng sốt, cái đống trong miệng Ngô lão nó to bằng cả toà núi nhỏ."Nhiều như vậy?"Ngô lão không cho là đúng, lập tức lên tiếng phản bác: "Theo ngươi thì sao? Từ ngàn vạn năm trước đến nay, cứ mỗi khi linh điền xuất hiện dấu hiệu héo rũ toàn bộ, đều phải xúc hết đi, sau đó một lần nữa lấp đầy! Nơi này chỉ là một trong số những phần bị xúc bỏ đi, trong bảy đại Dược viên của Luyện Đan phong, bên cạnh mỗi một Dược viên đều có một đống như vậy!"Trong lòng Giang Nhất Ninh đầy khiếp sợ, nếu tất cả chỗ này đều sinh ra cục đất xám, vậy sẽ có bao nhiêu cục đây?.
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 47: 47: Nó Là Sự Thật Hắn Dám Khẳng Định Đó Là Sự Thật


"Ngô lão, ta muốn lấy một ít phế thổ trở về thử nghiệm xem, có được hay không?"Ngô lão bất đắc dĩ nói: "Ngươi nhìn kỹ đống phế thổ đó đi, bên trên chẳng có nổi một cọng cỏ dại! Ai, đi thôi đi thôi...!Thật sự là không đụng tường Nam, không chịu quay đầu!"Giang Nhất Ninh nở nụ cười, cỏ dại không mọc được, nghĩa là nơi này chắc chắn có cục đất xám kia!Vì sao hắn lại dám chắc như vậy?Cũng vì mấy ngày nay, sau khi hắn đào cục đất xám đi, chuyển qua một nơi khác tiếp tục chôn xuống, tới ngày hôm sau, lúc ra quan sát, sẽ phát hiện cỏ cây chung quanh nơi chôn cũ xuất hiện xu hướng lụi tàn!Giang Nhất Ninh đứng trước đống phế thổ kia, tụ khí vào mắt, ngay sau đó hắn bắt đầu ngưng tụ mười đạo kiếm cương, bắt đầu đào xới...Ngô lão vội vàng ngăn cản: "Ai ai ~ ngươi phải nhắm chuẩn một vị trí rồi hãy đào, đừng đào hết cả chung quanh như vậy."Giang Nhất Ninh cười gượng: "Ngô lão, ta không có tùy tiện làm thử đâu, mà muốn chọn phần đất ở sâu bên dưới một chút!"Ngô lão bất đắc dĩ: "Được, tùy ngươi, nhưng nhớ giữ cho động tĩnh nhỏ chút, đừng làm chỗ đất này tung tóe ra khắp nơi..."Tiếp theo Ngô lão lại nói: "Ngươi có biết, vì sao chúng ta không xử lý chỗ phế thổ này không?"Giang Nhất Ninh nhìn về phía Ngô lão, chẳng lẽ Luyện Đan phong cũng phát hiện ra cục đất xám?Ngô lão tự mình hỏi tự mình giải thích: "Nghe đồn, khi tính chất của chỗ phế thổ bị linh phì xâm nhiễm trong thời gian dài này sinh ra dị biến, nó có thể sinh ra trân bảo!"Giang Nhất Ninh sửng sốt: "Trân bảo?""Đây chỉ là lời đồn đại do các vị Thanh Vân tiền bối lưu lại thôi, nhưng chúng ta chờ đợi từ lâu rồi, vẫn chưa từng thấy trời giáng linh vận...!Cũng không biết lời đồn này có phải là sự thật hay không?"Giang Nhất Ninh kích động.

Nó là sự thật, hắn dám khẳng định nó là sự thật !Không, phải nói là vô cùng khẳng định, bởi vì cục đất xám trong tay hắn đã thành công tăng giá trị trưởng thành rồi!Giang Nhất Ninh thật cẩn thận hỏi: “Vậy linh vật, kỳ bảo thì sao? Mọi người có phát hiện ra thứ gì khác hay không?"Ngô lão lắc đầu: "Đại khái là hơn ba trăm năm về trước, chúng ta đã từng sắp xếp đệ tử tìm kiếm rồi nhưng không thu hoạch được gì!"Giang Nhất Ninh âm thầm nhẹ nhàng thở ra.Cho đệ tử tìm kiếm ư?Hắn có chút khinh thường cách làm này.Phải biết rằng ngay khi hắn vừa phát hiện ra cục đất xám, đã đưa nó đến trước mặt sư tôn nhờ kiểm tra hộ.

Ngay cả sư tôn của hắn còn tưởng nó là thổ nhưỡng bình thường, mãi sau đó, khi hắn lặp đi lặp lại nhắc nhở, nàng mới phát hiện ra sự khác thường của khối thổ nhưỡng kia...Nàng còn vậy, thử hỏi đám đệ tử bình thường kia có thể phân biệt được ư?Giang Nhất Ninh tiếp tục đào đất.Vì mục tiêu không phá hư những cục đất xám có thể tồn tại, hắn đã cố gắng hết mức điều khiển kiếm cương cẩn thận đào đào...!Đây chính là một công trình thế kỷ.Một lát sau, Ngô lão chẳng còn chút kiên nhẫn nào nữa, lập tức phẩy tay nói: "Tiểu tử ngươi thật là… cứ tùy tiện lấy một chút phế thổ là được, còn ngàn chọn vạn tuyển, thực sự cho rằng mình có thể trồng ra cái gì từ đống này ư?”Giang Nhất Ninh cười gượng: "Nếu đã quyết tâm nếm thử một phen, đương nhiên phải chọn chỗ nào tốt nhất rồi, nếu người bận thì đi trước đi?""Yên tâm, ta sẽ không đụng vào bất cứ thứ gì khác trong Dược viên!""Hừ, ta đâu có sợ chuyện đó, có cho ngươi thêm lá gan nữa ngươi cũng không dám...!Được, tự ngươi từ từ đào đi, ta không rảnh để ở đây cùng ngươi.

Mà nhớ này, đừng đào tung tóe khiến khắp nơi quanh đây đều là phế thổ!"Ngô lão nói xong, hai tay đặt sau lưng, từ từ bước đi..."Ngô lão cứ yên tâm, ta làm xong sẽ thu dọn cho nó quay về bên trên đống đất kia!" Giang Nhất Ninh mỉm cười, lão làm như vậy càng tiện cho hắn hơn...Suốt một ngày, Giang Nhất Ninh mới đào được một phần mười đống phế thổ nọ...!Ngay tại thời điểm Giang Nhất Ninh bắt đầu cảm thấy hoài nghi nhân sinh, rốt cuộc trong mắt hắn đã xuất hiện độ trưởng thành: 1%!Giang Nhất Ninh vô cùng mừng rỡ!Nhưng lần này thổ nhưỡng hắn nhìn thấy không còn là màu xám nữa...!Mà là một cục đất nâu, lớn bằng bàn tay!Là cấp bậc cao hơn ư? ? ?Giang Nhất Ninh cảm giác trái tim mình đang đập dồn dập!Hắn nhanh chóng thu thổ bảo này vào nhẫn trữ vật, có chút cảm giác mình vừa trộm đi bảo bối của Luyện Đan phong...À không, nói chính xác hơn một chút, nó là phế thổ trong mắt các ngươi nhưng lại là bảo bối trong mắt ta!Chuyện chưa xong, hắn còn cố ý thu thêm hai cục phế thổ khác ở bên cạnh, nhồi vào nhẫn trữ vật.Trước khi Giang Nhất Ninh rời đi, hắn còn đến Đan đường báo cho Ngô lão một tiếng, chỉ nói sẽ trở về tỉ mỉ thực nghiệm, Ngô lão cũng chẳng thèm hỏi nhiều....
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 48: 48: Không Thể Vì Một Khối Thổ Bảo Mà Lẫn Lộn Đầu Đuôi!


Tại Thanh Trúc phong.

Giang Nhất Ninh suy nghĩ một hồi, cuối cùng đã quyết định chôn hai khối thổ nhưỡng ở cạnh nhau!Hắn muốn nhìn một chút xem, chúng nó có thể cắn nuốt lẫn nhau, đẩy nhanh quá trình trưởng thành hay không?Ngày kế.

Chuyện đầu tiên mà Giang Nhất Ninh làm chính là đào chỗ hắn chôn hai cục đất hôm qua lên! Và chúng thật sự dung hợp thành một!Cục đất nâu, độ trưởng thành 11%!Cục đất xám đã bị cắn nuốt ! cống hiến cho cục đất nâu một lần trưởng thành tới 10%!Trong đầu Giang Nhất Ninh xoay chuyển rất nhanh.

Đại khái là hắn đã có một chút phỏng đoán.

Cục đất xám kia được xem như linh vật, còn cục đất nâu nọ được xem như kỳ bảo?Nếu hắn tiếp tục cho cục đất nâu hấp thu thêm mấy cục đất xám nữa, chẳng phải nó rất nhanh có thể trở thành trân bảo rồi?Ngay sau đó, hắn bắt đầu đào sâu suy nghĩ, muốn thực hiện công trình vĩ đại này, cần lý do thích hợp một chút! Bảy đống phế thổ trong bảy đại Dược viên, hắn nhất định phải qua từng nơi, đào bới một lần! ! !Không đúng, chỉ còn dư lại sáu đại Dược viên thôi, những loại thổ bảo này sẽ cắn nuốt lẫn nhau, phỏng chừng cả một đống phế thổ cũng chỉ có một khối như vậy.

Có lẽ thổ nhưỡng cục đất nâu có thể trở thành kỳ bảo chính là kết quả cuối cùng trong quá trình cắn nuốt lẫn nhau của rất nhiều những cục đất xám?Nói như vậy, về sau mỗi khi hắn lấy được thổ bảo, tuyệt đối không thể tùy tiện cho chúng nó cắn nuốt lẫn nhau được, phải mang những cục đất này đi khắp nơi khắp chốn chôn xuống, để chúng nó cũng có thể chậm rãi trưởng thành!Giang Nhất Ninh vừa nghĩ như vậy, trong lòng lập tức sướng điên lên, chẳng phải vẫn còn sáu khối thổ bảo đang chờ hắn tới đào về ư! ! !Vậy là ba ngày liên tiếp.

Giang Nhất Ninh đều chìm đắm trong tự hỏi, hắn nên tìm loại lý do gì để đi đào đống phế thổ kia lên đây.

Nhưng trong quá trình này, hắn cũng có thêm một vấn đề để suy nghĩ.

Đó là suốt ba ngày dài rồi mà cục đất nâu kia vẫn không chịu tăng lên một chút độ trưởng thành nào! Chẳng qua đám cỏ cây héo úa ở chung quanh lại chứng minh rằng nó vẫn còn đang tiếp tục hấp thu tinh hoa thổ địa, nhưng phạm vi bị hạn chế trong vòng mười trượng!Vậy là Giang Nhất Ninh lại cho Lâm Không nghỉ, còn hắn mang theo thổ bảo đi chung quanh Tam Thiên Đại Sơn, không thể cứ suốt ngày soàn soạt xung quanh Thanh Trúc phong được!Một chuyến này, hắn đi tới bảy ngày! Và ngày nào cũng vậy, Giang Nhất Ninh đều cần mẫn xuyên qua từng dãy núi, nhờ đó, hắn cũng phát hiện ra thêm một chút quy luật trưởng thành của thổ bảo.

Đó là, mỗi khi chôn nó ở vị trí khác biệt, độ trưởng thành một ngày của thổ bảo cũng trở nên khác nhau.

Trong đám nham thạch màu xanh trên đỉnh núi, tại vùng đất thối rữa trong rừng rậm, dưới khu đất bên cạnh đống đá cuội ngoài suối nước! Mỗi lần hắn chôn cục đất nọ ở một trong những khu vực này, nó đều có thể trưởng thành 5%, nhưng không thể cứ một mực chôn tại cùng một loại hoàn cảnh được, nếu không, ngày hôm sau nó lại không tăng lên độ trưởng thành!Rất nhanh, Giang Nhất Ninh đã suy nghĩ xong xuôi điểm mấu chốt trong đó, chay mặn phối hợp, càng thêm dinh dưỡng!Chôn ở những hoàn cảnh không giống nhau, tiếp xúc với những loại địa chất không giống nhau, thổ bảo có thể hấp thu được những loại thổ tinh chi khí khác biệt, khiến nó trưởng thành nhanh hơn!Độ trưởng thành hiện giờ của thổ bảo là: 33%!Cứ như vậy, trong 7 ngày này, hắn một mực xuyên qua khắp các ngọn núi, đạt được kết quả là độ trưởng thành bình quân mỗi ngày ở mức 3% trở lên! Hôm nay Giang Nhất Ninh lại bình yên ngồi trong sân, gửi một con hạc giấy cho Lâm Không.

Nội dung rất đơn giản: “Khởi công, tiếp tục khắc kiếm trận!”Điểm mấu chốt ở đây là, hắn cứ liên tục lượn đi lượn lại khắp núi non như vậy, không phải cách hay.

Sẽ làm chậm trễ rất nhiều chuyện.

Mấy ngày này, ngoại trừ hai gốc Băng Sơn Tuyết Liên lúc sáng sớm và khi tối muộn, hắn đều chăm sóc một lần, thì những thảo dược khác đều rơi vào tình trạng lơ là, hời hợt.

Nhất là những hạt giống mới gieo, cần phải tìm ra lượng phân bón tốt nhất và khoảng cách thời gian tưới tiêu thích hợp nhất.

Chuyện này, người khác không cách nào thay thế được!Hơn nữa, nếu hắn cứ một mực chôn thổ bảo kia ở trong núi mà không ở đó bảo vệ! trong lòng sẽ luôn luôn lo lắng, lỡ như bị đồng môn trùng hợp thu đi thì! Lỗ lớn.

Cả về kiếm phù, kiếm trận cũng giảm xuống biết bao nhiêu tiến trình.

Tóm lại, nếu hắn vì đào tạo thổ bảo mà làm chậm trễ nhiều chuyện như vậy, chung quy lại, vẫn không có lời!Thêm nữa, chỗ dựa vững chắc nhất của hắn, chính là có thể thấy được giá trị trưởng thành, cho nên có thể chậm trễ bất cứ cái gì cũng không thể chậm trễ linh điền.

Không thể vì một khối thổ bảo mà lẫn lộn đầu đuôi!.
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 49: 49: Phương Pháp Lấy Độc Trị Độc


Sau khi Giang Nhất Ninh thấy rõ điểm mấu chốt trong này, hắn đã quyết định…Đầu tiên là sửa sang lại linh điền của Ngô lão cho trật tự ngay ngắn, chờ đến khi ươm trồng nơi này ra thành quả, hắn sẽ mượn cơ hội nói là công lao của phế thổ, rồi nhân cơ hội này mà đi đào hết mấy đống phế thổ còn lại trong Dược viên! Cuối cùng là trực tiếp cho mấy thổ bảo kia cắn nuốt lẫn nhau.

Xong việc!Và hôm nay sau khi hắn tỉnh ngộ rồi, vẫn còn có một sự kiện khác.

Đó là tìm sư đệ, sư muội cùng trở về núi.

Đã qua rõng rã mười ba ngày rồi, hai gốc Băng Sơn Tuyết Liên đều đột phá trăm năm.

Chỉ có duy nhất một tin tức không tốt, đó là từ sau khi gốc Băng Sơn Tuyết Liên trưởng thành nhanh hơn kia, tiến vào trăm năm, nó đã tuyên bố bãi lạn, có bón kiểu gì cũng chỉ báo mức trăm năm 1%!Ngay hôm nay, một gốc khác cũng đột phá.

Bởi vậy Giang Nhất Ninh phải một mực nhìn chằm chằm vào nó, xem quá trình trưởng thành của nó có xảy ra vấn đề hay không!.

8%!Chừng một khắc sau, rốt cuộc giá trị trưởng thành cũng phát sinh biến hóa.

Giang Nhất Ninh lập tức vui sướng lên.

Nó không bãi lạn, vẫn đang tiếp tục sinh trưởng!Lại nói, thấy một màn này, hắn không chỉ nhẹ nhàng thở ra, mà trong lòng còn có chút kinh ngạc.

Hắn vẫn nhớ khi gốc Băng Sơn Tuyết Liên này còn ở dưới mức mười năm, mỗi lần bón phân thúc đẩy, nó chỉ trưởng thành được 2%! Tới sau mức mười năm phân, là 4%! Hiện giờ khi lên tới trăm năm, lại một lần nữa tăng lên thành 8%!Sau mỗi bậc tốc độ tăng trưởng đều tăng lên gấp đôi!Và tương ứng với đó, linh phì cần cung cấp cho nó cũng nhiều hơn gốc mới bãi lạn kia, vừa bắt đầu ươm trồng đã cần non nửa gáo rồi!Giang Nhất Ninh mỉm cười, chẳng lẽ nó cũng hiểu được đạo lý đánh vững cơ sở trước, phát lực sau! Tới lúc đó làm kinh diễm mọi người?Nếu thuận lợi, một ngày hai lần bón phân, nó sẽ tăng được 16%, chỉ cần 7 ngày có thể tiến vào ngàn năm! Khi đó, ít nhất cũng có thể kiếm một khoản nhỏ…Ôi những ngày này hắn đã ăn Luyện Khí đan đến ngu người, miệng không khẩu vị, cũng tới lúc nên đổi đan dược rồi!Vậy là mỗi ngày sau đó, Giang Nhất Ninh bắt đầu chuyển sang kiếp sống nhìn chằm chằm vào linh điền như xưa, hay nói cách khác là… lại quay về giai đoạn tu tiên nhàn nhã thường ngày.

Lúc không có việc gì, hắn sẽ luyện luyện kiếm phù! Quá trình này hắn còn đi qua thỉnh giáo sư huynh La Bàn Tử vài lần! Đối phương rất quang minh lỗi lạc (minh bạch rõ ràng), yết giá công khai, một vấn đề 10 linh thạch.

Chuyện này làm cho Giang Nhất Ninh không thể không thu gặt vài cây Bích Hà Tam Hoa sớm hơn thời hạn.

Lý Sư Sư thường xuyên đến chơi, cũng ăn hai bữa lẩu rồi, chủ yếu là do sư tôn yêu cầu, hắn không thể từ chối!Thời gian như nhanh như bay! Nhoáng lên một cái đã hết bảy ngày!Lâm Không vẫn đang trong cuộc chiến đấu hăng hái với【 Cửu Dương Kiếm Trận 】, chưa biết lúc nào sẽ hoàn thành.

Và gốc Băng Sơn Tuyết Liên kia đã không làm Giang Nhất Ninh thất vọng, nó thuận lợi đột phá ngàn năm! ! !Đáng mừng nhất chính là, sau khi vượt cửa ải ngàn năm, tốc độ trưởng thành của nó đã tăng lên gấp đôi, một lần 16%, một ngày 32%!Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là ví dụ điển hình cho câu nói ‘Phát sau mà đến trước!’Bốn ngày qua đi, rốt cuộc nó đã đạt tới trình độ ngàn năm 99%, nhưng bị kẹt lại!Giang Nhất Ninh kiên nhẫn chờ đợi hai ngày, kết quả vẫn là như thế.

Điều này khiến cho hắn hơi lo được lo mất, chỉ hy vọng kỳ tích sẽ xuất hiện!Hơn nữa, nếu như nó kẹt ở 50%, hoặc là 80%, thậm chí là 90% cũng được, đằng này nó lại cố tình kẹt ở mức 99%, đúng là cực kỳ khó chịu! Đang lúc hắn ngẩn người suy nghĩ thì Lâm Không xuất hiện.

"Giang huynh, may mắn không làm nhục mệnh, rốt cuộc ta cũng khắc xong kiếm trận rồi!"Giang Nhất Ninh giật mình nói: "À!"Sau đó hắn phản ứng lại, nhanh chóng nói lời cảm tạ: "Lâm huynh, mấy ngày này nguơi quá vất vả rồi, đa tạ!"Hai mắt Lâm Không bị che kín bởi tơ máu, nhưng tỏ vẻ không đáng gì, lập tức khoát tay áo nói: "Việc nhỏ ấy mà, tuy rằng mấy ngày này vất vả nhưng ta cũng thu hoạch được rất nhiều!"Nhưng dường như Giang Nhất Ninh không nghe thấy điều này vì hắn không có nói tiếp.

Lâm Không thấy vậy, chuẩn bị cáo từ: "Giang huynh, vậy ta đi về trước nghỉ ngơi đã.

"Giang Nhất Ninh theo bản năng nhìn về phía Lâm Không, tựa như đã hạ quyết tâm: "Lâm huynh, từ từ đã!"Lâm Không: ?"Có thể giúp ta khắc lại Băng Hỏa Lưỡng Nghi Trận một chút hay không? Đừng dùng toàn bộ nhiệt, để nóng lại luân phiên!"Lâm Không nghi hoặc: "Ngươi không định tiếp tục trồng Băng Sơn Tuyết Liên nữa sao? Không phải chúng đang mọc rất tốt ư? Lần trước ngươi còn nói muốn ươm trồng chúng đến ngàn năm tuổi!"Giang Nhất Ninh giải thích rất nhanh: "Có trồng mà, nhưng ta đang nghĩ cứ thử cho một luồng khí nóng cháy thổi tới Tuyết Liên xem sao, nhưng tốt nhất là có khí nóng mà không phá hư vùng đất lạnh!"Đây là ý tưởng của hắn, coi như liều một lần, dùng thuốc mạnh, áp dụng phương pháp trái ngược xem sao!Không phải trong chữa bệnh cũng nói đến phương pháp lấy độc trị độc sao?Dù thế nào cũng phải bồi dưỡng lên ngàn năm.

.
 
Ta Cẩu Tại Tu Tiên Chăm Dược Viên Cầu Trường Sinh
Chương 50: 50: Thành Thực Sự Thành Rồi! Băng Sơn Tuyết Liên Vạn Năm!


Lâm Không “Nga” một tiếng, dù hắn không hiểu hàm nghĩa đằng sau chuyện này nhưng đã có phương án về trận pháp: "Có thể điều chỉnh được, nhưng sợ là muốn có khí nóng cháy thổi thẳng vào vị trí của Tuyết Liên, lại cần phối hợp với Cương Phong Trận!"Cương phong...!Cương phong...Người nói không có lòng nhưng người nghe có ý!Giang Nhất Ninh cả kinh!"Đúng vậy, sao ta lại xem nhẹ điểm ấy chứ? Vùng đất lạnh vốn là hoàn cảnh sinh trưởng của Băng Sơn Tuyết Liên, mà ở phía trên băng sơn kia, có gió lạnh mãnh liệt thổi qua cũng là lẽ bình thường, thậm chí như mới mới đúng là hoàn cảnh sinh trưởng tốt nhất dành cho nó!""Lâm huynh, không cần điều chỉnh nữa, chỉ cần Cương Phong Trận, giúp ta gia nhập Cương Phong Trận vào trong đó là được...!Nếu cần linh thạch, cứ cho ta chậm lại thêm một đoạn thời gian nữa, sau đó ta sẽ trả hết cho ngươi!"Lâm Không chần chờ một chút: "Không cần..."Giang Nhất Ninh lập tức cắt ngang: "Đừng, lúc trước là 400 linh thạch, coi như bỏ qua chuyện của Lâm Viễn đi.

Ta đành da mặt dày chiếm chút lợi! Về sau huynh đệ chúng ta tương giao, không có liên quan tới Lâm Viễn, ngươi cũng không cần phải cố ý báo đáp làm gì.

Nói nữa Lâm Viễn vốn là sư đệ của ta tại Thanh Trúc phong...!Bằng không sau này, ta đâu thể không biết xấu hổ mà tìm Lâm huynh khắc kiếm trận nữa! Lại nói, ngươi cũng nhìn thấy rồi, linh điền của ta mọc tốt lắm, ta tự tin nói rằng mình có thiên phú về mặt ươm trồng này, sẽ không quá thiếu linh thạch!"Lâm Không gật gật đầu, xem như nhận lời rồi!Hắn nói: "Nhưng nếu ngươi cần khắc trận lên kiếm cương thì cứ tới tìm ta, ta tiếp tục miễn phí khắc cho Giang huynh, dù sao bản thân ta cũng có thu hoạch!"Ngược lại hắn tiếp tục nói: “Nói nữa, nếu trình độ cương phong xuyên núi bình thường thì không quá khó, chỉ cần tới chạng vạng là ta có thể bố trí cho ngươi! Nhưng nếu muốn cương phong đặc biệt mạnh mẽ, ta sợ mình không chế tác được!"Giang Nhất Ninh nghĩ nghĩ một hồi mới nói: "Vậy là đủ rồi… Có lẽ cũng không cần tới cương phong, chỉ cần có thể tăng cường độ cơn gió… Ừm mạnh tới mức thổi cong được cây sơn trúc hoang thôi, lại mang theo chút hàn khí, tự nhiên sẽ thành hàn phong mãnh liệt..."Ngày kế.Từ sáng sớm, Giang Nhất đã tới gõ cửa phòng của sư tôn, không đợi Phượng Ngọc Thấm càu nhàu, hắn nói thật nhanh: "Sư tôn, mấy ngày nay người đừng ra ngoài nhé!""Hử? Ngươi làm đại sư huynh được vài ngày bắt đầu tăng thể diện rồi nha, hôm nay còn dám quản đến trên đầu vi sư?"Giang Nhất Ninh vội vàng cười làm lành: "Sư tôn, đệ tử nào dám.

Chuyện là Băng Sơn Tuyết Liên của ta sắp đạt tới mức ngàn năm rồi, nhìn quá trình phát triển của nó, nếu vận khí tốt, nói không chừng có thể đột phá vạn năm!"Lần trước khi sơn trúc bước vào vạn năm, biết bao nhiêu bóng người xuất hiện, tựa như muốn chộp mất… Tới tận lúc này, ký ức về một màn hiếm có ấy vẫn còn mới mẻ trong đầu hắn, cho nên lần này, hắn phải lên tiếng nhờ vả sư tôn từ trước!Coi như cẩn thận tránh lo âu đi.Phượng Ngọc Thấm lập tức bị gợi lên hứng thú: "Ngươi xác định?"Không xác định.Giang Nhất Ninh chỉ ôm tâm lý chờ mong thôi.Lại nói, từ tối hôm qua đã bắt đầu gia nhập Cương Phong Trận...!Nếu thực sự khiến môi trường sống bên trong đó phát sinh thay đổi, có lẽ sẽ thực sự thành công.Phượng Ngọc Thấm thấy vậy, hơi do dự nói: "Tuy vi sư không hiểu ươm trồng linh dược, nhưng trân bảo vạn năm, cũng không phải thứ nói thành là thành...Lần này nếu cả trăm năm mà gốc Băng Sơn Tuyết Liên kia vẫn một mực không thành, chẳng phải ta cũng không được ra khỏi cửa cả trăm năm sao?""Nhiều nhất là một tháng!" Giang Nhất Ninh cười nói: "Đa tạ sư tôn!"Nếu một tháng Tuyết Liên không đột phá, bản thân hắn cũng không còn rối rắm nữa, sẽ an tâm quản lý linh điền, đi từng bước một!Nhưng vận may chính là như thế, nói đến là đến.Vẻn vẹn ba ngày thời gian, Giang Nhất Ninh và sư đệ, sư muội cùng sư tôn ăn lẩu.Đột nhiên sang ngày thứ tư, hắn bỗng có cảm giác không trung vừa trầm xuống.Một luồng uy áp thiên địa, vù vù hội tụ tới, nhắm thẳng về phía Thanh Trúc phong!Mọi người đều kinh hãi!Phượng Ngọc Thấm lắc mình một cái đã lơ lửng ở trên không Trúc viện...Giang Nhất Ninh mừng như điên!Thành, thực sự thành rồi!Băng Sơn Tuyết Liên vạn năm!Ngay lập tức, từng hư ảnh trong suốt, tỏa sáng lập lòe hiện lên...!Uớc chừng mười một đạo trời giáng linh vận rơi xuống, nhập vào Băng Sơn Tuyết Liên!Có thể thấy, bản chất của nó cao hơn sơn trúc nhiều lắm!Giang Nhất Ninh nhìn về phía Băng Sơn Tuyết Liên, chỉ thấy đóa hoa này dần dần trở nên trong suốt long lanh, tựa như một đóa băng hoa!Lần này, Giang Nhất Ninh không đợi sư tôn mở miệng, đã thấy rất nhiều bóng người xuất hiện trên hư không!Ngắn ngủi hơn mười nhịp hô hấp, số lượng bóng người đã đạt tới con số kh*ng b*: hơn một trăm!Phượng Ngọc Thấm đã phóng thích uy thế, nhưng lần này lại có người trực tiếp đi vào bên cạnh nàng....
 
Back
Top Bottom