Xuyên Không Ta Bán Cơm Tại Tu Tiên Giới

Ta Bán Cơm Tại Tu Tiên Giới
Chương 20


Mười bảy ngày sau khi đại chiến tiên ma bùng nổ, yêu giới tham gia vào cuộc chiến.

Nhưng lần này, yêu giới lại không thiên vị tiên giới, mà như cỏ đầu tường, giúp đỡ cả hai bên.

Giống như đang liên tục tăng giảm quả cân trên bàn cân, chống lại thế lực vô hình khiến bàn cân không ngừng rung chuyển.

Tháng thứ hai sau khi đại chiến tiên ma bùng nổ, sự dây dưa của ba tộc không khiến sinh linh lầm than trên diện rộng như trong nguyên tác.

Như thể có hai người chơi cờ liên tục đấu trí, một bên chiếm thiên thời địa lợi nhưng kiêu ngạo tự đại, một bên từng bước kinh doanh phá vỡ từng nước cờ của đối thủ.

Vì vậy, bên tự mãn liền tức giận đến tột độ.

Hệ thống muốn loại bỏ bug, nên nó lừa ta đến đây.

Bug muốn đưa mọi thứ trở lại quỹ đạo.

Kết quả, ông nội của nó cũng nhắm vào ta.

Tháng thứ ba sau khi đại chiến tiên ma bùng nổ, con phố u tối vốn không nên bị cuốn vào cốt truyện đột nhiên hỗn loạn.

Trước khi mặt trời lặn, khu rừng bên ngoài con phố xám xịt truyền đến một tiếng nổ lớn.

Trong lúc ba bên đang tranh cãi, một khu rừng bình thường chẳng có gì ngoài củi, có vài phần không đoán được trở thành "đất tụ linh" trong miệng hai bên.

Chuyện chẳng lành.

Giác quan thứ sáu rung chuông báo động, ta theo bản năng cảm thấy đợt này là nhắm vào ta.

Lập tức ôm nồi niêu xoong chảo, chuẩn bị dẫn theo cả nhà chạy trước rồi hãy nói.

Nhưng so với ta lập tức biến thành người tị nạn, ba người còn lại trong quán trông bình tĩnh hơn nhiều.

Vốn dĩ một người hai người đã đẹp trai xinh gái, bây giờ lại thêm thái độ bình tĩnh này, càng khiến bọn họ trông không giống người thường.

Nhưng bây giờ rõ ràng không phải lúc để ngắm trai đẹp gái xinh.

Ta chọn ra những cái nồi chắc chắn nhất, để bọn họ đội lên đầu.

"Rừng cây ở phía bắc, lát nữa chúng ta nhân lúc trời tối chạy về phía nam. Đội nồi lên đầu, lúc nguy cấp có thể bảo vệ mạng sống."

Phía nam thông đến Ma giới, tuy không an toàn, nhưng dù sao cũng tốt hơn là ở lại nơi chiến loạn...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ta-ban-com-tai-tu-tien-gioi/chuong-20.html.]

Cũng chẳng tốt hơn là bao.

Dư Thanh thấy ta ủ rũ, khuôn mặt vốn lạnh như băng, bây giờ như thể đang có bão tuyết cấp mười.

"Ta rõ ràng đã nói, không cho bọn họ đến đây."

Bản edit của Cuối Đầu Trước Bát Cơm cute đáng eo

Đại Hắc cũng tức giận đến mức đập nát một cái ghế: "Cái đất tụ linh chó má, rõ ràng là một cái bẫy, bọn họ vậy mà cũng mắc câu!"

Ta đội nồi trên đầu: "?"

Tống Trường Thiện - người duy nhất nhận lấy cái nồi của ta: "Không hiểu bọn họ đang nói gì, hai người bọn họ sẽ không giấu diếm chưởng quầy chuyện gì chứ?"

Dư Thanh và Đại Hắc đồng thời quay đầu nhìn lại.

Một người trên mặt viết hai chữ "vô sỉ", một người trên mặt rắn viết hai chữ "mặt dày".

Đại Hắc không thể tin được: "Đến lúc này rồi, ngươi sẽ không còn chỉ muốn lừa tỷ tỷ về Ma giới chứ?"

Lừa... về?

Ta ngây ngốc quay đầu lại, phát hiện không biết từ lúc nào, Tống Trường Thiện đã tháo dải lụa trắng buộc sau đầu.

Đôi mắt trắng như trăng bạc chậm rãi mở ra, thánh khiết và trang nghiêm, khi lông mi khẽ rung động như thể vận mệnh của vạn vật trên thế gian đều thu vào trong mắt.

Nếu ta nhớ không nhầm, cả bộ truyện chỉ có một người có đôi mắt trắng bẩm sinh.

Não ta ngay lập tức tê liệt.

Vì chậm trễ một lúc này, con phố xám xịt đã bị ba bên binh lính xông vào.

Cửa quán bị người ta đạp một cước mở tung, trăng m.á.u trên trời cũng chiếu vào đại sảnh.

Ta còn chưa kịp kinh hãi vì vầng trăng m.á.u này giống hệt vầng trăng m.á.u trong kết thúc của nguyên tác, thì thấy tên tu sĩ nhân tộc đạp cửa sắc mặt biến đổi, gần như nịnh nọt ôm kiếm hành lễ với Dư Thanh.

"Kiếm Tôn đại nhân, ta, ta không biết ngài ở đây, xin thứ lỗi."

Phía sau tu sĩ nhân tộc, tên có một đôi sừng bò trên đầu đang định mất kiên nhẫn dẫn người xông vào quán.

Nghe vậy, sừng bò ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhưng lại nhìn thấy Đại Hắc bên cạnh Dư Thanh, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

"Yêu, Yêu Hoàng đại nhân!"
 
Ta Bán Cơm Tại Tu Tiên Giới
Chương 21


Tu chân giới đêm ngày hai mươi hai, tháng mười một năm 731,.....

Một đám người có lẽ là nhân lúc chiến loạn cướp bóc, xông vào quán ăn của ta.

Sau đó, bọn họ chỉ vào người chẻ củi của ta, nói nàng ta là Kiếm Tôn.

Lại chỉ vào người rửa bát của ta, nói hắn là Yêu Hoàng.

Còn tiên sinh kế toán nhà ta.

Ừm, không có ai nói hắn là Ma Tôn.

Tốt lắm.

Nếu ta chưa từng đọc nguyên tác, không biết đại phản diện có một đôi mắt trắng giống hắn thì càng tốt.

Haha, thế giới này, thật hài hước.

...

Không biết người khác gặp phải tình huống này sẽ phản ứng như thế nào.

Dù sao ta đang bấu chặt ngón chân.

Ai hiểu chứ, miệng nói muốn tránh xa nhân vật chính và phản diện, quay đầu lại phát hiện mình đã nhặt hết bọn họ về, không sót một ai.

Nhìn ba người kia, biểu cảm khác nhau, nhưng rõ ràng đều đang lén quan sát sắc mặt ta, ta khó khăn hỏi:

"... Sầm Vô Cửu?"

"Ta đã đoạn tuyệt quan hệ với Sầm gia từ lâu, trên đời không còn Sầm Vô Cửu."

Ồ, tên trước kia.

"Vân Hoa tiên tử?"

Dư Thanh mím môi, nhỏ giọng giải thích: "Đó là cái tên bọn họ đặt cho ta, vào ngày ta trả ơn bằng cách trả lại kim đan, ta đã ân oán rạch ròi với bọn họ... Ta không cố ý giấu diếm ngươi."

Ồ, tên trước kia số hai.

Cổ ta kẽo kẹt quay sang Đại Hắc.

Đại Hắc không đợi ta hỏi, chủ động khai báo: "Đại Hắc là tự ngươi gọi, tỷ tỷ chưa từng hỏi ta, ta không tính là nói dối."

"Vậy tên thật của ngươi là?"

Đại Hắc không vẫy đuôi nữa, ngượng ngùng: "Nam Phổ Nguyệt."

Ha.

Haha.

Tắt tiếng thế giới, lắng nghe âm thanh vỡ vụn của nhân vật phụ.

Đột nhiên, "rắc" một tiếng.

Ta kinh ngạc nhìn theo tiếng động, suýt chút nữa tưởng mình thực sự vỡ vụn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ta-ban-com-tai-tu-tien-gioi/chuong-21.html.]

Kết quả phát hiện không phải ta.

Hóa ra là trời nứt một mảnh.

Ta: "..."

Ta: "?!"

Ta run rẩy chỉ vào bầu trời nứt toác ở phía bắc, hỏi ba người kia vẫn đang vắt óc bịa chuyện: "Ta hoa mắt sao?"

Ta nói ta vỡ vụn chỉ là nói đùa, trời ơi, ngươi thực sự không cần nứt ra cho ta xem đâu!

...

Cùng với sự nứt toác của bầu trời, vầng trăng m.á.u đó như nuốt chửng thứ gì đó, ngày càng to lớn.

Ta đột nhiên nhớ đến mô tả về đoạn này trong nguyên tác.

[Đêm quyết chiến cuối cùng, phản diện Sầm Vô Cửu hiến tế tất cả ma tộc để cướp đoạt lực lượng của thiên đạo, nắm giữ tất cả vận mệnh trên thế giới trong tay.]

[Vận mệnh của chúng sinh, tạo thành một vầng trăng m.á.u có nhịp tim trên bầu trời đêm, theo sự phình to của trăng máu, trời đất bắt đầu tan rã.]

Bản edit của Cuối Đầu Trước Bát Cơm cute đáng eo

[Không ai biết trung tâm của vầng trăng m.á.u đó sẽ ấp ra thứ gì, lại có thứ gì được sinh ra đáng để dùng một thế giới hiến tế.]

Trong nguyên tác, nam nữ chính chính là c.h.é.m g.i.ế.c Sầm Vô Cửu trước khi trăng m.á.u sắp ấp nở.

Ba người đồng quy vu tận, nhưng chuyện xảy ra sau đó, tác giả lại không viết.

Trong vầng trăng m.á.u đó có gì?

Vầng trăng m.á.u đã xuất hiện... có phải mới là bug thực sự dẫn đến thế giới bị hủy diệt không?

Nhưng, nhưng vầng trăng m.á.u lần này, là do ai triệu hồi ra?

Không phải ta tự luyến, nhưng ta thực sự cảm thấy...

"Không phải ngươi đúng không?"

Ta nhìn Tống Trường Thiện.

Lông mi Tống Trường Thiện khẽ rung, đôi mắt trắng có thể nhìn thấu vạn vật nhìn thẳng vào ta.

"Chưởng quầy tin ta sao?"

Tên tiên trên tranh vẽ vừa thánh khiết vừa yêu dị lộ ra đôi mắt, từng bước đi về phía ta, hắn cúi người trước mặt ta, thiên nhãn có thể nhìn thấu mọi thứ lúc này chỉ phản chiếu hình bóng ta.

"Tin tưởng một kẻ định mệnh phải đối địch với Thiên Mệnh Chi Tử, một kẻ định sẵn sẽ hủy diệt thế giới, phản diện sao?"

"Tống Trường Thiện, chỉ cần ngươi nói ta liền tin ngươi."

Ta đã nói, chúng ta là bạn bè cả đời.

Yêu dị trong bức họa tựa như tiên, thỏa mãn ngẩng đầu lên.

Hắn nói: "Ta còn muốn giúp chưởng quầy trở thành bà chủ quán ăn số một tam giới, đương nhiên sẽ không làm chuyện ngu ngốc như vậy."

Tống Trường Thiện nhìn vầng trăng m.á.u đó với vẻ chán ghét, nói cho ta biết sự thật mà ngay cả hệ thống cũng không biết.
 
Ta Bán Cơm Tại Tu Tiên Giới
Chương 22


Sự thật phải bắt đầu từ "Thiên Mệnh Chi Tử" mỗi trăm năm sẽ giáng thế một lần của Sầm gia.

Đôi thiên nhãn đó quả thực là trời ban, nhưng không phải vì Sầm gia may mắn.

Trái lại, Sầm gia rất xui xẻo, vì Sầm gia bị "nó" chọn trúng.

Thế giới này linh khí dồi dào, trong tam giới ai cũng tu luyện, từ khi sinh ra đã nuốt chửng linh khí của trời đất.

Linh khí nuôi dưỡng chúng sinh tam giới, cũng nuôi dưỡng thiên đạo của thế giới này.

Thiên đạo dần dần "thức tỉnh", từ một "con mắt" lạnh lùng đứng ngoài quan sát thế giới theo trật tự, biến thành "người" có tình cảm riêng tư.

Nó cho rằng cả thế giới đều là của nó, chỉ cần nó có thể có được thân xác, đến lúc đó hấp thụ hết linh lực của tiểu thế giới này, nó có thể thoát khỏi sự ràng buộc của trật tự, chạy trốn đến thế giới cao cấp hơn để trở thành thần chân chính.

Vì mục đích này, nó bắt đầu cẩn thận thăm dò.

Sầm gia chính là vật thí nghiệm mà nó chọn, đôi mắt đó là một tia ý thức của thiên đạo, thiên đạo mượn người trời định để nhìn trộm tam giới, và âm thầm cài cắm quân cờ vào tam giới.

Cho đến trăm năm Sầm Vô Cửu ra đời, thiên đạo đã tích lũy đủ sức mạnh, còn Thiên Mệnh Chi Tử của thế giới này cũng ra đời.

Bản chất tồn tại của tiểu thế giới, kỳ thực chính là phục vụ cho Thiên Mệnh Chi Tử.

Một khi Vân Hoa và Nam Phổ Nguyệt phi thăng, linh lực của thế giới này cũng sẽ dần dần suy yếu héo tàn, thiên đạo không còn cơ hội giáng thế nữa.

Vì vậy, thiên đạo chọn Sầm Vô Cửu làm quân cờ để áp chế Thiên Mệnh Chi Tử.

Phản diện và nhân vật chính vốn dĩ đối lập, Vân Hoa bọn họ không chết, c.h.ế.t chính là Sầm Vô Cửu, đây là sự thật đã được viết trên vận mệnh.

Vì vậy, bất kể có muốn hay không, Sầm Vô Cửu đều phải dốc hết sức g.i.ế.c c.h.ế.t Vân Hoa bọn họ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ta-ban-com-tai-tu-tien-gioi/chuong-22.html.]

Còn khi Thiên Mệnh Chi Tử c.h.ế.t đi, thiên đạo có thể giáng thế đồng thời với việc thế giới bị hủy diệt, triệt để vắt kiệt thế giới này.

Trong nguyên tác, vì sau lưng Sầm Vô Cửu ẩn giấu ác niệm của thiên đạo, nên Vân Hoa bọn họ liên tục thất bại, cuối cùng chỉ có thể dựa vào Nam Phổ Nguyệt hiến tế bản thân để tạm thời cướp đoạt một tia sức mạnh vượt qua thế giới này.

Đáng tiếc tuy bọn họ thắng, nhưng Thiên Mệnh Chi Tử vừa chết, thiên đạo vẫn có được cơ hội giáng thế, từ đó dẫn đến thế giới bị hủy diệt.

Đây mới là bug mà hệ thống nói đến.

Thiên đạo của thế giới này xuất hiện ý thức tự chủ - đây mới là nguyên nhân khiến thế giới bị hủy diệt.

...

Tống Trường Thiện nói, hắn vì nhìn thấy kết cục cuối cùng của vận mệnh, nên vốn định bóp c.h.ế.t cuộc chiến hủy diệt thế giới từ trong trứng nước.

Chỉ cần Ma Quân Diệt Tịnh không tồn tại, điều kiện cần thiết để đại chiến tiên ma sẽ thiếu hụt.

Nhưng không ngờ, "Sầm Vô Cửu" không làm phản diện này nữa, thiên đạo liền bổ sung quân cờ mới.

Mười tên Ma Quân Diệt Tịnh bị g.i.ế.c c.h.ế.t kia, đều là như vậy.

"Giết c.h.ế.t một tên sẽ xuất hiện hai tên, trừ khi ta g.i.ế.c sạch tất cả mọi người trên thế giới, nếu không thiên đạo luôn có thể tìm được quân cờ mới."

Cùng với việc chân tướng được vạch trần, thiên đạo dường như đã nhận ra điều gì đó.

Tốc độ sinh trưởng của vầng trăng m.á.u đó âm thầm tăng nhanh.

"Vậy thứ trong trăng m.á.u là..."

Bản edit của Cuối Đầu Trước Bát Cơm cute đáng eo

[Chính là thân xác mà thiên đạo tạo ra cho chính mình.]

Hệ thống đã offline cả đời đột nhiên sống lại.
 
Ta Bán Cơm Tại Tu Tiên Giới
Chương 23


Giọng nói điện tử của hệ thống vẫn rất gấp gáp, trong sự gấp gáp lại mang theo một tia an tâm.

[Yêu cầu ký chủ Tạ Ngưng hủy diệt trăng m.á.u trước khi thiên đạo ra đời, sau khi trăng m.á.u bị hủy diệt, nguy cơ hủy diệt thế giới sẽ được giải trừ, ký chủ có thể nhận thưởng và trở về hiện thực.]

"Ngươi trở về chỉ để nói nhảm sao? Ngươi xem ta giống người có thể hủy diệt thứ đó sao?"

[Ký chủ có thể. Sau khi mô phỏng ở vị diện cao hơn, ký chủ là người có tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ này cao nhất.]

Vậy vị diện cao hơn của các ngươi không đáng tin cậy lắm.

Ta đã bị một loạt tin tức năng lượng cao làm cho choáng váng, như con vịt Psyduck ôm đầu ngồi xổm xuống.

"Ta chỉ là một đầu bếp bình thường, chuyện dũng cảm nhất từng làm, chỉ là giật điện thoại của tên b**n th** chụp lén cô gái nhỏ trên xe buýt.

"Ta ngay cả một con chuột cũng chưa từng đánh chết..."

Không phải, thực sự muốn ta đánh Sukuna sao?

[Ngươi có thể, chỉ có ngươi là người ngoài cuộc không bị thiên đạo khống chế.]

Ta vẫn yếu ớt đến mức không đứng dậy nổi.

[Nếu ngươi không dũng cảm lên, thế giới này sẽ bị hủy diệt, tất cả mọi người sẽ chết, bao gồm cả ba người phía sau ngươi.]

Ta buông tay đang ôm đầu ra.

[Ký chủ Tạ Ngưng, ngươi không phải vẫn luôn muốn có gia đình sao, bây giờ ngươi có gia đình rồi, ngươi không thể vì gia đình mà dũng cảm sao?]

Hệ thống lúc biến mất sẽ không đi học lỏm kỹ năng thuyết phục của Otaku chứ.

Bản edit của Cuối Đầu Trước Bát Cơm cute đáng eo

[Kẻ vô dụng như Denji còn có thể đánh bại Makima, tại sao ngươi lại không thể? Quay đầu nhìn xem, ngươi cũng có Pochita của ngươi.]

Đủ rồi! Ngươi quả nhiên là đi học lỏm Otaku!

...

Đúng như hệ thống nói, sau khi cốt truyện thay đổi, người duy nhất có thể ngăn cản trăng m.á.u chính là ta.

Nhìn vết nứt trên bầu trời sắp lan đến bầu trời phía trên con phố u tối.

Ta vịn vào đầu gối tê dại, cắn răng đứng dậy.

Người đầu tiên đứng trước mặt ta là Nam Phổ Nguyệt.

Con rắn đen vốn chỉ dài bằng cánh tay, trên đầu mọc ra một đôi sừng rồng.

Rắn đen thân mật cọ cọ vào lòng bàn tay ta, sau đó chậm rãi dài ra.

Trong ánh sáng, một thanh kiếm dài màu đen mang theo uy áp mơ hồ rơi vào tay ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ta-ban-com-tai-tu-tien-gioi/chuong-23.html.]

Tiếng lòng của Nam Phổ Nguyệt vang lên trong đầu ta: "Tỷ tỷ, lát nữa đánh c.h.ế.t nó! Yên tâm giao cho ta, ngươi cứ trốn sau lưng ta!"

Dư Thanh tiến lên vài bước, từ phía sau đưa tay ra chậm rãi ôm lấy ta, kéo ta vào lòng nàng.

Vốn tưởng chỉ là một cái ôm đơn thuần, ta đột nhiên cảm thấy bên hông nóng lên.

Đang định cúi đầu, lại bị Tống Trường Thiện trước mặt nắm cằm, ngăn cản động tác nhìn xuống.

Ta như nhân bánh quy kẹp giữa, vừa định hỏi tư thế này có phải không được hài hòa lắm không.

Liền thấy Tống Trường Thiện kéo xuống dải lụa trắng mà ta luôn buộc trên tóc.

Thiếu niên yêu dị buộc dải lụa trắng lên mắt ta, vòng qua vòng lại, như đang gói ghém món quà mà mình thích nhất.

Tầm nhìn bị dải lụa trắng che khuất, hiện thực biến mất khỏi mắt ta.

Nhưng vận mệnh của thế gian lại xuất hiện trước mắt ta vào lúc này.

Vầng trăng m.á.u đó, cũng biến thành hình d*ng ch*n thật nhất trong "mắt" ta.

Tống Trường Thiện sờ sờ mắt ta bị dải lụa trắng che khuất, giọng nói nhẹ nhàng như một giấc mơ:

"Đi kết thúc ván cờ này đi, kiếm cốt của Dư Thanh sẽ bảo vệ ngươi, chờ ngươi tỉnh lại, mọi thứ sẽ kết thúc."

...

Nam Phổ Nguyệt hóa thành thanh kiếm dài mang ta bay thẳng đến trước mặt kẻ địch.

Thiên nhãn của Tống Trường Thiện giúp ta nhìn rõ điểm yếu của trăng máu.

Còn kiếm cốt của Dư Thanh, giúp ta miễn dịch với mọi tổn thương và ăn mòn từ trăng máu.

Kiếm thứ nhất rơi xuống.

Vô số sợi chỉ đỏ nối liền chúng sinh tam giới, kéo dài từ trăng máu, ầm ầm đứt đoạn.

Kiếm thứ hai.

Trái tim ở trung tâm của trăng m.á.u bị đ.â.m thủng, cùng với tiếng kêu thét chói tai, xu hướng tan rã của trời đất đột nhiên chậm lại.

Kiếm thứ ba.

Đồng thời với việc uy áp vô hình của thiên đạo đập vào ta, thanh kiếm dài trong tay cũng hóa thành một con rồng đen hung dữ, một ngụm cắn nát trái tim đang cố gắng hồi phục.

Một giây, hai giây.

Thế giới dường như ngưng đọng vào lúc này.

"Bùm."
 
Ta Bán Cơm Tại Tu Tiên Giới
Chương 24: Hết


Cả thế giới đều nghe thấy tiếng động yếu ớt đó, như nhịp tim, lại như tiếng nổ yếu ớt.

Vết nứt trên bầu trời dừng lại, lại hấp thụ năng lượng sau khi năng lượng khổng lồ bùng nổ, từ từ sửa chữa những nơi nứt toác.

"Trái tim" của thiên đạo nổ tung.

Tất cả sinh linh sống trong phạm vi vạn dặm đều bị chấn động đến ngất xỉu.

Lấy con phố u tối làm trung tâm, bất kể là đang chạy trốn, đang chiến đấu, đang làm việc thiện hay đang làm việc ác, đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn bầu trời vào khoảnh khắc này.

Xiềng xích vô hình trói buộc thế giới nhỏ này đột nhiên tan biến.

Đêm nay, chúng sinh chìm vào giấc ngủ.

...

Vào khoảnh khắc thân xác của thiên đạo bị hủy diệt, uy lực của năng lượng bùng nổ đầu tiên đánh ngất chính là ta.

May mắn là hệ thống còn chút tác dụng cuối cùng, vào khoảnh khắc "trái tim" đó vỡ vụn, hệ thống đã tính toán nhiệm vụ cho ta, nếu không ta rơi từ trên cao xuống không c.h.ế.t cũng tàn phế.

[Chúc mừng ký chủ Tạ Ngưng hoàn thành nhiệm vụ!]

[Đang tính toán cho bạn, xin vui lòng chờ...]

Dưới chữ loading to đùng, ta nhắm mắt lại chìm vào giấc ngủ.

Lại mở mắt ra, ta đang đứng trước bếp lò quen thuộc.

Trước mặt là bức tranh Táo Quân do chính tay ta dán, khí gas đang mở, trong nồi là quả trứng ta vừa chiên xong một mặt.

Ta cúi đầu, phát hiện mình đang mặc bộ đồ ngủ hình con hổ nhảy màu hồng quen thuộc.

... Chuyện gì vậy?

"Hệ thống?"

Không có phản hồi.

"Tống Trường Thiện? Dư Thanh? Đại Hắc?"

Không có phản hồi.

Mặt trời buổi sáng sớm chiếu qua cửa sổ nhà bếp vào mặt ta, ánh sáng chói mắt như đang nhắc nhở ta, nơi đây mới là hiện thực.

Bản edit của Cuối Đầu Trước Bát Cơm cute đáng eo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.vn - https://monkeyd.vn/ta-ban-com-tai-tu-tien-gioi/chuong-24-full.html.]

Ta ngây người nhìn nhà bếp do chính tay mình bày biện, như bừng tỉnh khỏi giấc mơ véo véo mặt mình.

Không phải mơ.

Vậy là ta đã trở về?

Không phải chứ, hoàn thành nhiệm vụ liền đá ta về, thậm chí không hỏi ý kiến cá nhân của ta sao?!

Ta gào thét trong lòng, nhưng n.g.ự.c lại nghẹn đến mức không nói nên lời.

Mãi đến khi quả trứng trong nồi bốc khói khét, ta mới luống cuống tay chân nhớ ra mình chưa tắt bếp.

Trứng chiên không ăn được nữa, ta cũng không có khẩu vị ăn sáng vào buổi sáng thế này, chỉ có thể thay quần áo, thất thần đi làm ở quán.

....

Ở hiện thực, quán ăn nhỏ mà ta mở cũng tên là "Dừng Lại Đi".

Diện tích quán ăn không lớn, nhưng tiền kiếm được có thể giúp ta thuê một cửa hàng nhỏ như vậy ở Ma đô đất chật người đông, cũng đủ chứng minh tay nghề của ta cao siêu.

Vì vậy, mỗi lần mở cửa, ta đều tự hào chống nạnh tạo dáng một lúc ở cửa.

Hôm nay lại không còn tâm trạng.

Ta im lặng kéo cửa cuốn lên, treo tấm biển gỗ "Mở cửa hôm nay" lên, sau đó đẩy cửa bước vào.

Bên trong là phong cách cổ xưa mà ta đã cố ý bày biện khi mê mẩn tiểu thuyết võ hiệp.

Đang định bật đèn.

Lại thấy ở quầy thu ngân của quán ăn, một thiếu niên yêu dị quen thuộc đang nghịch máy tính, nhỏ giọng lẩm bẩm "Thứ này thật kỳ quái".

Ta sững người tại chỗ.

[Đã tính toán xong cho ngươi, theo tính toán của hệ thống chính, đang phân phát phần thưởng cho ký chủ.]

Được rồi được rồi, hệ thống quen thuộc vẫn làm kẻ lừa đảo xuyên không gian quen thuộc.

Muốn mắng nó, nhưng trong lòng đột nhiên như chứa đầy kẹo vị chanh, vừa chua vừa ngọt lại còn hơi đau.

Có lẽ là nghe thấy tiếng mở cửa, người sau quầy thu ngân theo tiếng động ngẩng đầu lên, hai người vốn đang tranh cãi trong bếp cũng đi ra quầy.

"Chưởng quầy, chào buổi sáng, bây giờ có thể bắt đầu kinh doanh chưa?"
 
Back
Top Dưới