Khác Supernatural

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403073564-256-k900783.jpg

Supernatural
Tác giả: ThTuytNhi9
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hai anh em Sam và Dean Winchester lang thang khắp nước Mỹ săn quỷ, cứu người và tìm cha.

Trên đường, họ gặp Evelyn, một thợ săn trẻ có quá khứ mờ mịt và khả năng kỳ lạ.

Cô nhanh chóng trở thành một phần của nhóm - điềm tĩnh, mạnh mẽ nhưng luôn giấu nỗi sợ bên trong.

Càng đi qua nhiều vụ án, Evelyn càng nhận ra trong mình có thứ gì đó không thuộc về loài người.

Dù chưa biết sự thật, cô vẫn cùng Sam và Dean chiến đấu chống lại những thế lực đen tối, nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối mờ dần đi từng ngày.



supernatural​
 
Supernatural
Nhân vật


EVELYN GRACE MOORE

Giới tính: Nữ

Tuổi: 26

Nghề nghiệp: Thợ săn sinh vật siêu nhiên – chuyên về nghi lễ, bùa chú và nghiên cứu huyền thuật.

Xuất thân: Con gái của hai thợ săn kỳ cựu, bạn thân của John Winchester.

Sau khi cha mẹ mất tích trong một vụ săn bí ẩn, Evelyn tự mình tiếp tục công việc săn quái, vừa để sinh tồn vừa tìm ra sự thật về cái chết của họ.

Ngoại hình: Tóc nâu sẫm dài ngang lưng, mắt xám tro ánh bạc.

Thường mặc áo khoác da cũ của cha, đeo vòng bạc khắc ký hiệu bảo hộ — vật duy nhất còn sót lại từ mẹ.

TÍNH CÁCH

Bình tĩnh, thực tế, và cực kỳ kiên định.

Evelyn không dễ tin ai, nhưng một khi đã tin, cô trung thành tuyệt đối.

Cô có xu hướng phân tích mọi chuyện bằng lý trí trước khi hành động – điều khiến cô khác hẳn Dean.

Tuy nhiên, ẩn sau vẻ lạnh lùng là nỗi sợ sâu kín: sợ mất đi những người còn lại, như cách cô từng mất cha mẹ.

KHẢ NĂNG & KIẾN THỨC

Evelyn không mạnh về chiến đấu vật lý như Dean, nhưng lại là bậc thầy về nghi lễ cổ và ma thuật phòng thủ:

Biết đọc và viết tiếng Enochian (thiên thần), Latin, và một phần ngôn ngữ quỷ.

Có thể cảm nhận năng lượng siêu nhiên — biết sinh vật nào đang ẩn gần.

Giỏi chế bùa trừ tà, tạo kết giới, giải phong ấn.

Thỉnh thoảng, trong lúc nguy cấp, năng lượng bí ẩn trong cô bộc phát

Từ nhỏ, cô luôn cảm thấy trong mình "có gì đó khác" — không hẳn sức mạnh, mà là sự kết nối mơ hồ với cả hai mặt sáng – tối của thế giới siêu nhiên.
 
Supernatural
Wendigo-nơi gặp gỡ


Buổi tối ở rìa rừng Colorado, ánh lửa trại đang cháy leo lét.

Evelyn cúi xuống, kiểm tra khẩu súng săn đang tháo rời.

Đạn bạc, bùa trừ tà, dao găm phủ muối – tất cả đều gọn gàng trong chiếc ba lô da cũ kỹ.

Cô lặng im, lắng nghe tiếng rừng thở, chỉ có gió và tiếng cú kêu.

Ba người thợ săn đi cùng cô vừa mất tích.

Cô đã lần dấu máu, dấu chân, cả hơi lạnh trong không khí – tất cả dẫn đến một thứ mà cô chẳng muốn gặp: Wendigo.

Cô thở dài, đứng dậy.

"Lại là mày à, đồ ăn xác người" cô lẩm bẩm, cài lại áo khoác.

Khi cô định bước đi, tiếng động cơ xe vang lên phía xa.

Ánh đèn vàng của chiếc Impala 67 xuyên qua tán cây, chói loá giữa bóng đêm.

Evelyn cau mày, giơ súng cảnh giác.

Hai người đàn ông bước xuống xe – một cao gầy, ánh mắt trầm tĩnh; người kia thấp hơn, khoác áo da, cười nửa miệng.

"Chà, không nghĩ gặp ai khác ở đây," Dean nói, tay đặt nhẹ lên hông súng.

"Còn tôi không nghĩ gặp ai chạy xe như thế giữa khu rừng đâu ngài 'Cảnh sát trưởng' ạ."

Evelyn đáp, giọng đều đều.

Sam giơ tay ra làm dấu hòa bình: "Chúng tôi chỉ đang điều tra mấy vụ mất tích ở trại Blackwater."

Evelyn liếc họ từ đầu đến chân, ánh mắt đầy hoài nghi.

"Thợ săn ?"

Dean nhún vai.

"Tuỳ định nghĩa của cô em thôi."

"Cô em ?"

Cô nhướng mày, môi cong nhẹ.

"Tôi không phải 'cô em' của anh đâu, Dean Winchester ạ."

Cả hai anh em sững lại.

"Cô biết tên bọn tôi?"

Evelyn chỉ mỉm cười.

"Tôi biết nhiều hơn anh nghĩ.

Quên giới thiệu, tôi tên Evelyn Moore.

Và giờ thì, nếu không muốn bị xé nát, tốt hơn các anh nên đi theo tôi."

Đêm tràn xuống rừng.

Ba người di chuyển lặng lẽ dưới tán lá.

Evelyn đi trước, mắt quét khắp nơi.

Dean nhìn cô – dáng đi nhanh, gọn, hơi cúi thấp, như thể đã quá quen với bóng tối.

"Cô làm nghề này lâu chưa?" anh hỏi nhỏ.

"Từ khi còn không đủ tuổi mua rượu."

"Cha mẹ cô là thợ săn à?"

Evelyn im lặng một lúc.

"Họ từng là bạn thân của John Winchester."

Dean khựng lại.

Câu nói ấy khiến không khí nặng xuống.

Sam liếc anh trai, ánh mắt hiểu ngầm: chuyện này không bình thường.

Họ tới khu lán bị phá.

Vách gỗ nát vụn, máu khô loang lổ.

"Dấu cào sâu thế này..."

Sam khom người xem xét.

"Nó hẳn đã ăn no."

"Không hẳn," Evelyn nói khẽ.

"Wendigo chỉ ăn từng chút một.

Giữ nạn nhân sống càng lâu càng tốt.

Nó đang chơi."

Dean rùng mình.

"Kinh khủng thật."

Evelyn chỉ cười nhẹ, nửa trêu nửa thật: "Chào mừng đến với rừng sâu, nơi mọi tiếng la đều vô ích."

Họ chuẩn bị bẫy: pháo sáng, bẫy muối, và cung mũi tên tẩm xăng.

Dean nhìn Evelyn trượt ngón tay trên đầu pháo, ánh sáng lửa phản chiếu trong mắt cô.

"Cô không sợ sao?"

"Có chứ," cô đáp, giọng nhẹ như gió.

"Nhưng tôi sợ mình sống hoài mà chẳng cứu được ai hơn."



Khi Wendigo xuất hiện, bóng nó cao lớn, gầy guộc, đôi mắt cháy vàng như than.

Sam la lên: "Dean, bên phải!"

Dean bắn, nhưng con quái quá nhanh.

Evelyn ném pháo sáng, lửa phụt lên, ánh sáng đỏ phản chiếu gương mặt cô.

Wendigo lùi lại, gào lên một tiếng chói tai.

Dean bắn thêm một quả pháo, trúng giữa ngực nó.

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, thiêu rụi thân thể quái vật.

Mùi khói, thịt cháy, và muối hòa vào nhau.

Evelyn đứng lặng nhìn, gương mặt phản chiếu ánh lửa, không nói gì.

Sam bước đến.

"Cô ổn chứ?"

"Ừ.

Chỉ hơi... tiếc cho con người nó từng là thôi."

Dean ném pháo sáng cuối cùng xuống, nhìn cô một lúc lâu.

"Cô giỏi đấy."

"Anh cũng không tệ," Evelyn đáp, giọng pha chút trêu chọc.

"Nhưng lần sau, bắn sớm hơn một giây nhé."

Dean bật cười: "Lệnh của vua à?"

"Không.

Của người vừa cứu mạng anh."

.......

Khi trời sáng, họ cùng quay lại chiếc Impala.

Sam gợi ý cô đi chung một đoạn đường.

Evelyn nhìn hai anh em, hơi ngập ngừng, rồi gật đầu.

"Được, dù sao tôi cũng chẳng có nơi nào để về."

Dean mở cửa xe, nở nụ cười nửa miệng quen thuộc.

"Thế thì chào mừng đến với cuộc sống của những kẻ không nhà, Evelyn."

Chiếc Impala khởi động, lăn bánh khỏi khu rừng, để lại sau lưng những tro tàn âm ỉ.

Evelyn ngoái lại nhìn, đôi mắt ánh lên tia sáng kỳ lạ — ánh sáng mà chính cô cũng không hiểu, chỉ biết rằng, hành trình của mình... vừa mới bắt đầu.
 
Supernatural
Dead in the walter


Thị trấn Lake Manitoc, buổi sáng phủ đầy hơi nước.

Hồ phẳng lặng như tấm gương khổng lồ, phản chiếu bầu trời xám xịt.

Mọi thứ yên bình đến mức giả tạo — cho đến khi mặt nước khẽ dậy sóng.

Một chàng trai trẻ đang bơi giữa hồ bỗng khựng lại, như bị ai đó nắm cổ chân kéo xuống.

Tiếng la bị nghẹn trong nước.

Không có bọt, không có vết máu.

Chỉ còn những gợn sóng mờ tan dần trên mặt hồ.

"Vụ này nghe quen không?"

Dean ném tờ báo lên bàn.

"Một người chết đuối giữa hồ, trời thì nắng, nước thì phẳng.

Không có dấu hiệu gì khác."

Evelyn nhấc tách cà phê lên, khẽ gật.

"Nghe như một lời mời."

Sam cau mày.

"Mình vừa thoát khỏi Wendigo chưa đầy một tuần, Dean.

Có chắc đây là thứ cần bọn mình không?"

"Báo nói nạn nhân là tay bơi giỏi nhất thị trấn" Dean đáp: "Em nghĩ sao?

Ma nước, lời nguyền, hay thứ gì mới lạ hơn?"

Evelyn đặt tách xuống, giọng bình thản: "Không quan trọng nó là gì.

Quan trọng là nó đang giết người."

Dean khẽ liếc cô, ánh mắt xen giữa thán phục và tò mò.

Sam cũng nhìn cô lâu hơn bình thường.

Evelyn luôn có cách nói khiến người khác phải im lặng, như thể cô đã quen đối mặt với những thứ tăm tối từ rất lâu.



Cả ba đến hồ vào buổi chiều.

Người dân tụ tập bên bờ, cảnh sát đang phong tỏa khu vực.

Dean đưa phù hiệu giả ra, giọng nghiêm nghị.

"FBI.

Chúng tôi chỉ xem qua hiện trường."

Viên cảnh sát gật đầu, dẫn họ đi.

Evelyn đứng tách ra một chút, ánh mắt dừng trên mặt nước.

Sóng gợn nhẹ, không khí lạnh lẽo đến mức rợn người.

Cô bước sát mép nước, nhắm mắt.

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Trong khoảnh khắc ngắn, cô thấy... một bàn tay nhỏ, nhợt nhạt, với chiếc nhẫn bạc trượt khỏi ngón.

Tiếng trẻ con cười vang lên, ngắn và méo mó.

Evelyn mở mắt, hơi thở dồn dập.

Dean gọi với lại: "Hey, you okay?"

Cô quay đi, giấu cảm xúc.

"Không sao.

Chỉ là gió thôi."

Dean biết cô nói dối, nhưng không hỏi.

Anh chỉ ném cho cô ánh nhìn "cẩn thận đấy" rồi quay lại nói chuyện với Sam.

Tối đó, họ thuê phòng ở một motel cũ ven hồ.

Dean sửa khẩu súng, Sam tra cứu tài liệu, còn Evelyn ngồi trên bệ cửa sổ, nhìn ra mặt nước.

Bóng đêm phủ xuống, mặt hồ sáng lên như tấm kính đen.

"Anh từng gặp loại hồn ma nào không muốn hại ai, chỉ muốn được nhớ đến không?" cô hỏi nhỏ.

Dean ngẩng lên, ngạc nhiên.

"Cô nghĩ hồn ma này như thế?"

"Không," cô đáp, giọng lặng như sương.

"Tôi chỉ nghĩ...

đôi khi, thứ tồi tệ nhất là bị lãng quên."

Sam khẽ nhìn cô, rồi lật trang sổ: "Có một vụ mất tích ở đây hai mươi năm trước.

Một đứa bé chết đuối.

Cha nó là cảnh sát — Bill Carlton.

Cả thị trấn tưởng nó chỉ là tai nạn."

Evelyn nhắm mắt.

"Không có tai nạn nào lặp lại chính xác sau hai mươi năm cả."

Dean đứng dậy, khoác áo.

"Vậy thì ta nói chuyện với ông Carlton thôi."

Nhà Bill Carlton nằm bên rìa hồ, cũ kỹ và cô độc.

Ông ta ngồi trên ghế gỗ, nhìn ra mặt nước như bị thôi miên.

Khi họ đến, ông chỉ nói vỏn vẹn: "Nó không đi đâu cả.

Nó vẫn ở dưới đó."

Evelyn bước lên một bước, khẽ hỏi: "Ông nói ai?"

"Con trai tôi," ông thì thầm.

"Peter.

Tôi lẽ ra phải cứu nó..."

Giọng ông nghẹn lại, run rẩy.

Dean và Sam trao nhau ánh nhìn.

Evelyn im lặng, nhưng trong lòng dấy lên nỗi thương cảm kỳ lạ — nỗi đau của một người mất người thân, giống như cô từng mất cha mình.

Đêm đó, họ trở lại hồ.

Trăng lưỡi liềm hắt ánh sáng mờ lên mặt nước.

Sam mang theo cuốn sách trừ tà, Dean cầm súng muối, còn Evelyn đeo vòng tay, tay giữ chặt con dao rune.

Gió nổi lên, nước gợn sóng, rồi đột ngột lặng im.

Một chiếc thuyền câu không người trôi ngang.

Dean rọi đèn pin, và cả ba cùng thấy — bóng một đứa trẻ đứng ngay giữa hồ, tóc ướt, áo sơ mi trắng, đôi mắt đen rỗng.

Sam lùi lại theo phản xạ.

"Oh God..."

Evelyn nín thở.

Hồn ma ấy không nhìn họ, mà nhìn vào bờ, nơi nhà Carlton nằm khuất trong bóng tối.

Một giọt nước lăn khỏi mắt nó — hay có thể là ảo giác.

Dean giương súng, nhưng cô nắm cổ tay anh.

"Đừng" cô nói nhỏ.

"Nó không định tấn công."

"Cô chắc chứ?"

Dean gằn giọng.

"Cảm nhận được," Evelyn đáp, mắt không rời đứa bé.

"Nó chỉ muốn được nghe ai đó xin lỗi."

Sáng hôm sau, Bill Carlton được tìm thấy đã chết — chìm dưới hồ, như chính con trai ông hai mươi năm trước.

Dean siết chặt nắm tay, gương mặt trầm xuống.

"Ông ấy tự nộp mình... như cách chuộc lỗi."

Evelyn đứng lặng bên mép nước.

Cô cảm thấy không còn lạnh nữa, chỉ còn một nỗi buồn sâu thẳm lan dần trong ngực.

Mặt hồ phẳng lại, bình yên lạ lùng.

Một bóng nhỏ hiện lên thoáng chốc — Peter, cười yếu ớt, rồi tan vào sương.

Dean đặt tay lên vai cô.

"He's gone."

"Yeah..." cô thì thầm.

"And maybe that's mercy."

Sam nhìn họ, rồi nhìn ra hồ.

"Chúng ta không thể cứu tất cả, phải không?"

Evelyn quay sang, ánh mắt dịu đi.

"Không, nhưng ít nhất... ta có thể khiến họ được yên."

Trên đường rời thị trấn, Dean bật radio, nhạc cổ điển vang nhẹ.

Sam ngủ gục ở ghế trước.

Evelyn nhìn qua cửa kính, thấy bóng mình phản chiếu — đôi mắt mang nét xa xăm.

Dean khẽ liếc: "Cô trông như vừa mất ai đó."

"Có lẽ là thế" cô nói nhỏ.

"Mỗi lần tiễn một linh hồn đi, tôi thấy bản thân cũng mất một mảnh."

Dean im lặng một lúc, rồi cười khẽ: "Cô đang bắt đầu giống Sam rồi đấy, triết lý quá."

Evelyn bật cười, tiếng cười nhỏ nhưng thật.

"Ít nhất tôi không nói nhiều như anh."

"Ha" Dean đáp, nhếch môi.

Chiếc Impala tiếp tục lao trên con đường dài hun hút.

Phía xa, mặt trời ló lên, ánh sáng yếu ớt phản chiếu lên hồ nước phía sau — yên bình, như chưa từng chứa đựng cái chết nào.

Evelyn nhìn lại, khẽ thầm nghĩ:

"Nếu có thiên thần thật, tôi tự hỏi họ có nhìn thấy những đứa trẻ bị lãng quên này không."

Gió thổi qua, cuốn theo suy nghĩ đó ra xa, tan vào bầu trời.
 
Supernatural
Phantom Traveler


Sân bay Indianapolis, 6 giờ sáng.

Âm thanh loa thông báo lẫn tiếng bánh vali kéo vang khắp hành lang, đông đúc và ồn ào như tổ ong.

Ở giữa dòng người hối hả, một người đàn ông mặc vest đen đứng lặng, tay siết chặt vé máy bay.

Mồ hôi lấm tấm trên trán dù máy lạnh thổi mạnh.

Hắn bước đi, ánh mắt trống rỗng như bị thôi miên.

Khi lên máy bay, hắn ngồi xuống ghế gần cửa sổ, thì thầm điều gì đó khó nghe.

Một lúc sau, hắn mở mắt — đồng tử đen như mực.



Dean thả tờ báo xuống bàn ăn trong quán nhỏ: "Chuyến bay rơi chỉ bốn mươi phút sau khi cất cánh.

Không có dấu hiệu trục trặc kỹ thuật."

Sam nhướng mày: "Anh nghĩ đây là...?"

"Quỷ" Dean đáp ngắn gọn.

"Loại biết điều khiển người.

Thứ khiến phi công lao đầu vào đất như điên."

Evelyn khuấy nhẹ ly cà phê, giọng bình thản: "Nếu là quỷ thật, nó sẽ không bỏ đi sau một vụ.

Nó đang thử sức."

Dean nghiêng đầu: "Vậy tức là... nó sẽ quay lại?"

"Chắc chắn," cô đáp, mắt ánh lên tia cứng rắn.

"Quỷ thích chơi trò lặp lại."

Họ lần theo danh sách hành khách sống sót — chỉ có một người: Jerry Panowski, kỹ sư máy bay và cô tiếp viên.

Khi đến gặp, Jerry nhận ra Dean liền cười: "Dean Winchester, tôi đã nghĩ anh chết rồi!"

Dean nhún vai: "Tin đồn thôi.

Giờ tôi đi săn thứ khác."

Evelyn đứng phía sau, lặng lẽ quan sát.

Cô để ý cách Dean dễ dàng khiến người khác tin tưởng — khác hẳn vẻ cộc cằn thường ngày khi nói chuyện với cô.

Jerry kể: "Tôi kiểm tra hộp đen.

Mười giây trước khi máy bay rơi, chẳng có điều gì ngoài những âm thanh rè cả...

Rồi tín hiệu mất."

Sam và Dean nhìn nhau.

Evelyn nói khẽ: "Vậy là không phải lỗi máy bay."



Họ tìm được chuyến bay tiếp theo — cùng hãng, cùng đường bay.

Dean nhăn mặt: "Cô đùa hả?

Tôi ghét máy bay."

Evelyn nhoẻn miệng cười nhẹ: "Sợ độ cao?"

"Không," Dean đáp, giọng hơi lớn.

"Tôi chỉ tin bánh xe hơn cánh thôi."

Sam khẽ cười.

Evelyn chỉ lắc đầu, rồi kiểm tra lại túi đồ — trong đó có muối, nước thánh, dao găm khắc ký tự Latin.

Buổi trưa, họ lên máy bay giả dạng nhân viên an ninh.

Không khí chật hẹp, mùi kim loại và xăng phản lực khiến ai cũng nặng đầu.

Evelyn ngồi cạnh Dean, Sam phía sau.

Dean thở mạnh, mặt hơi tái.

Cô nghiêng sang, khẽ nói: "Hít sâu.

Đừng nhìn cửa sổ."

"Cô đang nói với ai thế?

Tôi không sợ—"

Máy bay rung nhẹ, Dean im bặt.

Evelyn nhịn cười.

"Anh biết không," cô nói nhỏ, "dũng cảm không có nghĩa là không sợ.

Chỉ là sợ mà vẫn làm."

Dean nhìn cô, im lặng vài giây rồi nói khẽ: "Cô giỏi nói đạo lý lắm đấy, Grace."

"Chờ khi tôi cứu mạng anh, rồi hãy nói câu đó," cô đáp tỉnh queo.

Khi máy bay đạt độ cao ổn định, Evelyn nhắm mắt, cảm nhận luồng năng lượng lạ.

Không khí quanh họ lạnh đi, áp suất giảm.

Cô mở mắt: "Nó ở đây."

Sam lập tức kiểm tra từng hành khách.

Nhưng không có một ai có dấu hiệu cả, Evelyn suy nghĩ nói : " Có khi nào không phải là hành khách mà là tiếp viên hay phi công không ?"

Evelyn vừa nói xong bỗng có một người đàn ông đi qua, Dean bỗng nói: " Christos".

Khi từ này được phát ra người đàn ông quay lại, với đôi mắt đen ngòm của quỷ và bộ đồng phục phi công mà anh ta đang mang.

Dean rút ra dao găm, Evelyn cản lại.

"Không!

Chúng ta đang ở trên máy bay đấy, để tôi."

Cô tiến lại gần, giọng thấp: "Tên ngươi là gì?"

Con quỷ cười khùng khục.

"Ngươi không có quyền hỏi ta, vessel."

Dean siết chặt tay.

"Nó vừa gọi cô là vessel à?"

Evelyn lờ đi, tập trung hơn.

Cô lấy lọ nước thánh, niệm chú.

Tiếng Latin vang nhỏ, âm vang trong khoang.

Người đàn ông gào lên, ghế rung dữ dội.

Hành khách hoảng loạn, tiếp viên hét lên hoảng sợ.

Sam giữ mọi người tránh xa, Dean đứng chắn trước Evelyn — ánh mắt xen giữa lo lắng và bối rối.

Cuối cùng, khói đen phụt ra khỏi miệng người đàn ông, xoắn lại rồi tan vào không khí.

Máy bay rung mạnh, nhưng không rơi.

Chỉ vài phút sau, mọi thứ lặng đi.

Người đàn ông ngất xỉu, vẫn sống.

Sau khi hạ cánh khẩn cấp, ba người lặng lẽ rời sân bay.

Trên bãi đỗ xe, Dean thở ra một hơi dài.

"Tôi sẽ không bao giờ bay nữa.

Never."

Sam cười khẽ: "Anh nói vậy sau mỗi chuyến."

Evelyn đứng gần đó, lau tay dính tro đen.

Cô cảm thấy mệt lạ thường — như thể thứ gì đó trong cô vừa bị đánh thức.

Dean nhận ra cô hơi run.

"Cô ổn chứ?"

"Tôi ổn," cô đáp, nhưng mắt nhìn xa xăm.

"Chỉ là... nó biết tôi là ai.

Hoặc ít nhất, biết một phần."

Sam nhìn cô lo lắng: "Evelyn, cô đang nói gì thế?"

Cô lắc đầu, mỉm cười gượng.

"Không có gì.

Tôi chỉ... cần nghỉ một chút."

Dean định nói gì đó, nhưng thôi.

Anh chỉ đưa cho cô chai nước.

"Giờ thì uống cái này, rồi tôi chở cô đi ăn burger.

Coi như tiền vé máy bay."

Cô bật cười, nụ cười mệt nhưng thật.

"Anh đúng là biết cách làm nhẹ tình hình đấy, Winchester."

Dean nhún vai: "Hey, tôi đâu muốn để cô thấy tôi ngất xỉu giữa bầu trời đâu."

Cả ba cùng cười.

Nhưng khi họ bước lên xe, Evelyn liếc ra cửa sổ.

Bầu trời vẫn xanh trong, nhưng đôi mắt cô ánh lên lo âu — thứ lo âu mà chính cô chưa hiểu hết.

"Nếu con quỷ đó thực sự biết tôi là gì... thì tôi sắp gặp rắc rối lớn."

Chiếc Impala lao đi, bỏ lại sân bay phía sau.

Trong gió, tiếng cười của Dean hòa lẫn với nỗi trầm tư của cô, như hai mặt sáng – tối của cùng một con đường.
 
Supernatural
Bloody Mary


Thị trấn nhỏ Toledo bị bao phủ bởi một màn sương mỏng, ẩm ướt và âm u.

Dean lái chiếc Impala lao trên con đường vắng, ánh đèn vàng hắt qua tấm kính trước như cắt từng vệt sương trắng.

Evelyn ngồi ở ghế sau, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ.

Cô không nói gì suốt quãng đường, đôi tay đan chặt lại trên đùi, vẻ mặt trầm tư.

Cô ghét kiểu im lặng này – không phải vì nó khó chịu, mà vì nó khiến cô nghe được những thứ khác.

Tiếng gió rít, tiếng xào xạc mơ hồ, và cả những tiếng thì thầm như đang gọi tên cô.

Lạ một điều, chúng không đến từ thế giới này.

Sam đang lật mấy tờ báo, giọng đều đều:

"Ba người chết trong vòng hai ngày.

Cảnh sát không tìm thấy dấu vết hung thủ.

Tất cả đều chết trước gương."

Dean cười nhạt, mắt vẫn nhìn đường.

"Bloody Mary, huh?

Giống truyện ma trẻ con thôi."

Evelyn nghiêng đầu, giọng khàn nhẹ, "Trẻ con cũng có thể gọi ra thứ mà người lớn sợ nhất, nếu chúng tin đủ mạnh."

Dean liếc gương chiếu hậu, bắt gặp ánh mắt cô.

Anh hơi nhướng mày, nửa đùa nửa thật:

"Cô nói chuyện như thể từng gặp nó rồi."

Evelyn chỉ mỉm cười, nụ cười thoáng qua nhưng khiến ánh đèn xe hắt lên đôi mắt cô trông lạnh đến lạ."

Có lẽ tôi từng thấy những thứ còn tệ hơn nó."

Khi họ đến nhà nạn nhân đầu tiên, Evelyn đứng trước chiếc gương lớn còn in nguyên vệt máu loang.

Mùi sắt đặc quánh trong không khí.

Sam đang chụp ảnh, Dean kiểm tra khung cửa, còn cô bước lại gần.

Trong khoảnh khắc, mặt gương mờ đi, và cô thấy... chính mình.

Nhưng không phải cô bây giờ.

Một phiên bản khác, với ánh mắt sâu thẳm, buồn đến đau nhói.

"Evelyn?" – Dean gọi, kéo cô ra khỏi cơn mơ hồ.

Cô giật mình, hít một hơi thật sâu.

"Không sao."

Nhưng khi quay đi, cô vẫn cảm thấy ánh nhìn kia dõi theo mình.

Không phải của Dean, cũng không phải của bất kỳ linh hồn nào.

Nó dịu dàng, ấm, và... xa lạ.

Đêm đó, họ chia nhau ra.

Sam tìm thêm thông tin, Dean kiểm tra lại hiện trường.

Evelyn ở lại motel, ngồi trước tấm gương nhỏ trong phòng tắm.

"Bloody Mary..." – cô khẽ gọi, nửa như châm chọc, nửa như thử thách.

Gương không phản ứng.

Cô cười khẽ, thở ra một hơi dài.

"Thấy chưa?

Cũng chỉ là"

Bỗng nhiên, ánh đèn chớp tắt.

Trong gương, bóng cô không cử động, đôi mắt đen trũng sâu như hai vực nước.

Từ đằng sau, một giọng nói lạnh toát vang lên "Ngươi không thuộc về đây."

Cô quay phắt lại, rút con dao bạc ra, nhưng không thấy ai.

Khi quay lại gương, hình ảnh kia đã biến mất.

Chỉ còn khuôn mặt mình hơi tái, và ánh sáng xanh nhạt phập phồng quanh mép gương, như có ai đó vừa rút lui.

Sáng hôm sau, Dean nhận ra mắt cô sưng nhẹ.

"Không ngủ à?" – anh hỏi, đặt ly cà phê xuống.

Cô nhún vai.

"Không cần ngủ nhiều để mơ thấy ác mộng."

Dean nhìn cô, im lặng một lúc, rồi khẽ nói: "Nếu cô sợ, cô cứ nói.

Không cần phải tỏ ra mạnh mẽ đâu."

Evelyn cười, nhưng là nụ cười buồn.

"Anh có bao giờ nghĩ, đôi khi mạnh mẽ không phải là lựa chọn, mà là bản năng sinh tồn không?"

Dean không đáp.

Anh chỉ nhìn cô lâu hơn một chút – cái nhìn khiến cô phải quay đi, giả vờ bận với sổ tay.

Tối hôm đó, trong cuộc đối đầu cuối cùng, khi Bloody Mary hiện ra trong gương, Evelyn là người đứng đối diện.

Mọi hình ảnh phản chiếu méo mó, máu tràn ra từ đôi mắt ảo ảnh.

Dean và Sam cố đập vỡ gương.

Nhưng trước khi vỡ tan, hình ảnh Bloody Mary hóa thành... một khuôn mặt khác.

Một thiên thần.

Ánh sáng tràn ra như dải lụa trắng.

Evelyn đứng chết lặng.

Giọng nói ấm và xa xăm vang lên trong đầu cô:"Ta luôn ở đây, kể cả khi ngươi không muốn."

Cô siết chặt con dao trong tay, cắn môi thật mạnh để kìm cơn run "Đừng.

Đừng đến gần ta."

Dean tưởng cô đang nói với Sam, nhưng Sam nhìn quanh, chẳng thấy ai.

Khi tất cả kết thúc, họ rời khỏi thị trấn trong yên lặng.

Dean bật radio, bài nhạc cũ vang lên, giọng ca khàn khàn của thập niên 80 len lỏi giữa hơi lạnh.

Evelyn nhìn qua cửa kính, ánh trăng lướt qua khuôn mặt cô, mờ nhạt như ký ức.

Cô cảm nhận rõ ràng — có ai đó vẫn đang dõi theo mình từ trên cao, nhưng cô lại chẳng biết là vì bảo vệ, hay vì quan sát.

Và sâu thẳm trong đôi mắt ấy, là nỗi sợ rất người: rằng một ngày nào đó, cô sẽ phải nhớ lại tất cả.
 
Supernatural
Skin- Bóng hình


Tiếng radio rè rè vang trong chiếc Impala lao trên con đường ẩm ướt dẫn về St.

Louis.

Mưa nhẹ, bầu trời phủ mây xám.

Sam chăm chú nhìn vào màn hình laptop, còn Dean lái xe một tay, tay kia cầm ly cà phê nguội.

Evelyn ngồi ghế sau, dựa đầu vào cửa sổ, đôi mắt lơ đãng theo dõi những vệt nước loang trên kính.

"Ai gửi tin nhắn cho em à?"

Dean hỏi, không rời mắt khỏi đường.

"Ừ, Becky, cô ấy là bạn cũ ở đại học.

Cô ấy nói bạn thân của cô ấy — Zach — bị buộc tội giết bạn gái mình," Sam đáp.

Evelyn nhướng mày: "Cảnh sát có chứng cứ?"

"Có video giám sát," Sam trả lời, "và gương mặt trên đó giống hệt Zach."

"Nhưng?"

"Becky thề rằng anh ta ở cùng cô ấy vào thời điểm đó."

Dean huýt sáo khẽ.

"Một vụ song trùng.

Có thể là linh hồn.

Hoặc tệ hơn."

Evelyn cười nhạt: "Hay chỉ là người giống người thôi, anh thợ săn."

Nhưng trong lòng cô có cảm giác lạ — một thứ gì đó nhột nhạt, như linh cảm trước cơn bão.

Khi họ đến St.

Louis, trời đã sập tối.

Becky run rẩy kể lại, ánh mắt đầy sợ hãi.

Cô khẳng định Zach vô tội, rằng "ai đó có khuôn mặt giống hệt anh ấy" đã làm chuyện đó.

Sam an ủi, Dean thì kiểm tra hồ sơ cảnh sát.

Evelyn lặng lẽ bước quanh phòng khách, nơi vệt máu đã được lau đi nhưng mùi sắt tanh vẫn ám.

Cô chạm tay vào khung cửa, nhắm mắt.

Một thoáng hình ảnh vụ cháy năm nào lóe lên — căn nhà bốc lửa, tiếng trẻ con khóc thét, và ánh mắt đen sâu như vực.

Cô mở choàng mắt, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương.

"Eve?"

Dean gọi, giọng trầm.

"Em ổn chứ?"

"Ừ, chỉ hơi chóng mặt."

Sam nhìn hai người, cảm thấy có gì đó Evelyn không nói ra.

Cả ba theo dõi manh mối và tìm đến khu nhà bỏ hoang gần bờ sông, nơi camera từng bắt được hình Zach.

Không khí nặng nề, mùi ẩm mốc và rỉ sét trộn lẫn.

Họ tách ra kiểm tra.

Evelyn đi cùng Dean, Sam theo lối khác.

Trong bóng tối, cô cảm nhận rõ tiếng tim đập của mình, rồi một tiếng động nhẹ vang lên phía trước.

Dean giơ súng, ra hiệu cô lùi lại.

Nhưng khi bước vào căn phòng, họ thấy một bóng người đang đứng quay lưng lại — dáng vóc giống hệt Zach.

"Zach?"

Dean lên tiếng.

Bóng người quay lại — nhưng đôi mắt hắn phản chiếu ánh sáng vàng kim dị thường, da bắt đầu bong tróc như rắn lột xác.

Evelyn thở dốc.

"Chúa ơi...

Shapeshifter," cô thì thầm.

Dean bắn, viên đạn bạc sượt qua vai hắn, nhưng sinh vật chỉ cười khẩy.

"Các ngươi không hiểu đâu," nó nói bằng giọng khàn khàn, mắt nhìn Evelyn.

"Chà, gì đây nhỉ, kẻ bị đoạ đày đang đứng trước mặt ta này."

Cô đứng sững, còn Dean kéo cò lần nữa.

Sinh vật bỏ chạy, lẩn vào cống ngầm.

Họ quay lại xe, Dean chửi thề nhỏ, Sam lo lắng vì cảnh sát đang tăng cường truy tìm "Dean Winchester" — vì camera an ninh đã ghi lại kẻ giết người mới với khuôn mặt...

Dean.

"Tuyệt thật, giờ tôi là kẻ sát nhân được truy nã," Dean càu nhàu.

Evelyn khẽ cười: "Ít ra bản sao của anh cũng có gu giết người khá tệ."

Nhưng khi cười, tay cô run nhẹ.

Giọng nói của sinh vật cứ vang trong đầu: "Kẻ bị đoạ đày..."

Đêm đó, cô không ngủ được.

Mỗi khi nhắm mắt, cô lại thấy ngọn lửa, thấy đứa bé trong tay mình hóa tro, và giọng nói xa xăm:

"Tại sao chỉ có chị là sống sót?"

Trong lần đối đầu cuối cùng, sinh vật đã biến hình hoàn toàn thành Dean, khiến Sam bị nhầm lẫn.

Evelyn bị tách khỏi nhóm.

Cô truy theo dấu vết một mình, xuống tầng hầm ẩm thấp nơi ánh sáng chỉ đủ soi nửa bước chân.

Ở đó, cô thấy hai Dean — một bị trói, một đang cười.

"Evelyn," bản sao Dean cất giọng êm như ru, "Cô cũng đâu phải người."

"Im đi," cô rít lên, giơ súng.

"Ta thấy nó trong cô.

Lửa.

Sự hận thù.

Sự tái sinh.

Ánh sáng.

Cả địa ngục cũng muốn có cô."

Sinh vật lao đến.

Hai người vật lộn, súng rơi, và Evelyn rút dao bạc đâm thẳng vào ngực nó.

Lúc ấy, mắt cô lóe ánh sáng — một tia sáng trắng xanh chớp lên, khiến sinh vật thét gào rồi tan biến.

Dean thật đứng sững nhìn cô, ngực phập phồng.

"Cái quái gì vừa xảy ra vậy?"

Evelyn lùi lại, thở gấp, nhìn xuống bàn tay mình vẫn còn ánh sáng nhạt tan dần.

"Tôi.. tôi ...cũng không biết.." cô nói khẽ, sâu trong đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng.

Khi trời hửng sáng, cả ba rời khỏi thành phố.

Dean đã xóa dấu vết để cảnh sát không truy được.

Sam lái, Dean ngồi ghế phụ, còn Evelyn ngồi sau, nhìn chằm chằm bàn tay mình.

"Nó nói dối thôi," Dean trấn an.

"Những con quái đó chuyên nói nhảm để khiến người ta sợ."

"Ừ," cô đáp khẽ, "nhưng đôi khi... nỗi sợ lại nói thật."

Dean quay lại nhìn cô qua gương chiếu hậu, ánh mắt anh dừng lại lâu hơn thường lệ — không chỉ vì lo, mà còn vì cảm giác rằng Evelyn đang che giấu điều gì đó lớn hơn trong chính bản thân cô.

Tối đó, khi cả hai anh em ngủ, Evelyn bước ra ngoài, ngẩng nhìn bầu trời.

Gió lạnh luồn qua tóc, và cô nghe tiếng thì thầm mơ hồ — giọng trầm, xa xăm, nhưng quen thuộc:

"Đừng sợ...

Ta vẫn ở đây."

Một vệt sáng lướt qua mây, tan biến vào hư không.

Evelyn nhắm mắt, khẽ nói:

"Nếu vậy... hãy cứ ở yên đó và phù hộ tôi đi.

Tôi chưa đủ sẵn sàng để đón những giông bão này đâu..."

Và cô quay vào, bước đi giữa ánh đèn vàng lờ mờ — vẫn là Evelyn, nhưng trong cô, ánh sáng và bóng tối bắt đầu chuyển mình.
 
Supernatural
Hook man- tách rời


Thị trấn Iowa về đêm nhỏ bé đến mức tiếng xe Impala lăn bánh trên đường nghe như vọng mãi giữa bóng tối.

Cả ba Dean, Sam, và Evelyn dừng lại trước một nhà thờ cổ.

Cây thập tự bằng sắt trên nóc đung đưa nhẹ theo gió, kêu cọt kẹt như rên rỉ.

"Sinh viên đại học bị treo cổ trong khu nhà trọ," Sam đọc từ báo.

"Bạn trai nói thấy một gã cầm móc sắt."

Dean liếc sang Evelyn: "Truyền thuyết đô thị sống dậy rồi đấy."

Cô khẽ nhún vai, nửa đùa nửa thật: "Nếu là thật, chắc anh ta đang rảnh quá."

Dean bật cười, còn Sam chau mày, nhìn tấm bản đồ trong tay.

Evelyn bước chậm đến hàng rào, mắt hướng về phía tháp chuông nhà thờ.

Trong bóng đêm, cô thoáng thấy một vệt sáng nhấp nháy nơi cửa sổ trên cao — ngắn thôi, như một cú chớp mắt.

Cô siết lấy chiếc vòng bạc quanh cổ.

Thứ đó từng thuộc về mẹ cô — người đã biến mất trong một vụ cháy khi Evelyn chỉ mới tám tuổi.

Cô không nhớ gì, chỉ còn ám ảnh về tiếng khóc của một đứa bé trong ngọn lửa.

Đêm nào cô cũng mơ thấy nó.

Ngày hôm sau, họ đến gặp vị mục sư của thị trấn — ông mệt mỏi, đôi mắt nặng trĩu như cất giấu điều gì.

Bên cạnh ông là cô con gái tên Lori, người chứng kiến vụ án.

Evelyn lắng nghe lời kể, thỉnh thoảng liếc thấy bóng ông mục sư siết chặt cây thánh giá bạc trên cổ.

Sau khi rời khỏi nhà thờ, Dean huýt gió khe khẽ.

"Cảm giác như có gì bí ẩn quanh ông ta."

"Không phải cảm giác đâu," Evelyn đáp, giọng đều đều.

"Ông ấy sợ, nhưng không phải vì ma."

"Thế vì gì?"

"Vì chính mình."

Dean nhìn cô, nửa tin nửa ngờ, rồi phóng xe tiếp.

Tối đến, họ cắm trại gần nhà thờ cũ.

Sam đang ghi chép, Dean nhóm lửa, còn Evelyn ngồi lặng nhìn ánh than đỏ.

Cô cảm thấy như có đôi mắt nào đó dõi theo từ xa không thù địch, chỉ là... hiện diện.

"Anh có bao giờ nghĩ," cô hỏi khẽ, "rằng có thứ gì đó ngoài kia luôn nhìn thấy ta, ngay cả khi ta không muốn nó thấy không?"

Dean ngẩng lên: "Tôi gặp đủ ma quỷ để không loại trừ điều gì cả."

"Không phải ma.

Cái khác... cao hơn, hoặc thấp hơn."

Dean không đáp, nhưng ánh nhìn anh dành cho cô không còn là kiểu trêu chọc thường ngày nữa.

Sáng hôm sau, thêm một vụ án.

Một cô gái bị thương nặng, tường đầy vết xước kim loại.

Sam tìm được trong hồ sơ cũ: hơn trăm năm trước, từng có một mục sư bị xử tử vì sát nhân hàng loạt.

Hắn giết "những người tội lỗi" bằng chiếc móc sắt thay tay, tin rằng đang thanh tẩy thế gian nhân danh Chúa.

Dean rít khẽ qua kẽ răng:

"Vậy là hồn ông mục sư đó vẫn còn lẩn quẩn quanh đây."

Evelyn khẽ gật.

"Ông ta không thanh tẩy tội lỗi.

Ông ta chỉ muốn kéo người khác xuống địa ngục cùng mình."

Khi họ quay lại nhà thờ để tìm vật liên kết với hồn ma, không khí trở nên đặc quánh.

Trên tường, những vết sắt đen như rễ cây lan rộng.

Một hơi lạnh quét qua, và trong tích tắc, tất cả đèn nến tắt phụt.

Dean rút súng, Sam bật đèn pin.

Evelyn đứng giữa gian thờ, mắt cô mở lớn — cô thấy lửa.

Lửa ở khắp nơi, không phải thật, mà là trong ký ức.

Cô nghe tiếng đứa bé khóc, rồi tiếng thì thầm trầm khàn:

"Ngươi không cứu nó được đâu..."

Cô ôm đầu, thở dốc.

Dean nắm lấy tay cô:

"Eve!

Tập trung đi!"

Một tiếng rít vang lên, từ trên trần, một bóng người rơi xuống — bộ dạng vặn vẹo, cánh tay trái là móc sắt sáng lóe.

Cả ba lùi lại.

Sam rút lọ muối, Dean bóp cò, viên đạn bạc xuyên qua mà không hề làm nó chậm lại.

Evelyn bị hất văng, va vào cây thánh giá.

Máu rỉ ở vai, nhỏ lên mặt dây chuyền bạc.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh sáng xanh bừng lên từ tay cô, chạy dọc qua sợi xích.

Chiếc móc sắt của hồn ma tan chảy, biến thành tro, và cả căn nhà thờ bừng sáng rực rỡ — ánh lửa trắng, không nóng, không thiêu đốt, chỉ tẩy rửa mọi thứ.

Hồn ma gào lên rồi tan biến, để lại im lặng.

Dean đỡ cô dậy, mặt anh vẫn còn bám bụi tro.

"Em ổn chứ?"

"Không biết," Evelyn nói khẽ, mắt cô vẫn dán vào bàn tay mình, nơi ánh sáng vừa tắt.

"Em không điều khiển được nó..."

Dean định nói gì đó, nhưng Sam ngăn lại bằng cái lắc đầu.

Cả ba rời khỏi nhà thờ khi trời vừa hửng sáng.

Ánh mặt trời nhuộm vàng những vết máu khô, và Evelyn cảm thấy mệt mỏi lạ lùng như thể vừa mất đi thứ gì đó mà cô không biết là gì.

Tối, khi mọi người đã ngủ trong phòng trọ, cô ngồi bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Một làn gió khẽ thổi qua, kéo theo tiếng chuông gió ngân dài.

Cô nhắm mắt, nghĩ đến vụ cháy năm xưa, đứa bé trong lửa, và giọng nói lạ vẫn vang lên trong đầu:

"Ta vẫn ở đây, Evelyn.

Khi thời khắc đến, con sẽ nhớ."

Cô mở choàng mắt, tim đập loạn.

Ngoài kia, bầu trời đêm im phăng phắc, nhưng có gì đó... chuyển động như đôi cánh khổng lồ thoáng lướt qua ánh trăng, rồi biến mất.

Evelyn siết chặt vòng cổ.

Cô không biết liệu mình đang được bảo vệ hay bị canh giữ.
 
Back
Top Bottom