Xin chào, có lẽ khi bạn đọc được bức thư này thì tôi đã chết rồi
Nếu bạn thắc mắc vì sao một người chết lại để lại thư, thì kệ đi.
Tôi cũng chẳng định giải thích đâu.
Tôi chỉ muốn cảnh báo bạn, người đến sau mà thôi
Tôi là một người gác trạm kiểm lâm,
tháp canh của tôi nằm giữa khu rừng hoang này, nơi người ta gọi bằng một cái tên rất đúng: rừng sương
Tôi làm việc ở đây đã vài năm.
Cuộc sống lặp đi lặp lại đến mức tôi có thể nhắm mắt cũng biết hôm nay phải làm gì: kiểm tra khu rừng, ghi chép, rồi lại chờ hết ngày, nó rất nhàm chán và chẳng có gì đặc biệt cả
Cho đến một buổi sáng tôi không nhớ rõ là ngày mấy nữa.
Có lẽ đầu tháng Mười.
Trời vẫn chưa sáng, sương dày đến mức tháp canh như đang trôi lơ lửng giữa một khoảng không trắng xóa.
Tôi đang ngủ thì
Aaaaa cứu tôi với!
Tiếng hét xé toạc không gian, làm tôi bật dậy như bị ai túm cổ kéo lên.
Tim đập thình thịch, không phải vì tôi giật mình, mà vì... tiếng hét đó nghe quá gần.
Gần đến mức có cảm giác nó vang ngay dưới chân tháp
Tôi lao ra lan can, cúi người nhìn xuống
Ai đó?
Tôi gọi lại nhưng không có tiếng trả lời
Chỉ có màn sương đặc quánh này, tôi chửi thầm trong miệng.
Có thể đây chỉ ảo giác.
Ở đây, mấy chuyện như vậy không hiếm, vì lâu lâu vũng có mấy đứa thiểu năng bị lạc vào đây, nhưng dù sao đi nữa, tôi cũng không thể bỏ mặc làm ngơ được
Tôi quay vào trong tháp, vớ lấy đèn pin và khẩu súng săn.
Dẫu sao thì trên tay có vũ khí cũng làm tôi yên tâm hơn
Dưới chân tháp, sương dày hơn tôi nghĩ.
Ánh đèn pin chỉ xuyên được vài mét rồi bị nuốt chửng.
Tôi đi vòng quanh, gọi lớn vài lần, nhưng chẳng có tiếng ai trả lời, có lẽ tôi lại hoang tưởng rồi...
Xào xạt
Âm thanh vang lên từ phía trên.
Tôi quay phắt lại, rọi đèn lên tán cây
Ai đó?
Một giọng nói yếu ớt đáp lại, như thể phải xuyên qua sương để đến tai tôi
Cứu tôi...
Ánh đèn chạm vào một hình người.
Một cô gái đang mắc kẹt trên thân cây, tôi không biết bằng cách nào cô ta leo lên được đó, nhưng lúc ấy tôi không nghĩ nhiều.
Điều khiến tôi lạnh sống lưng là khuôn mặt méo mó, trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu như đã khóc hoặc thức rất lâu của cô ta
Cô có sao không?
Tôi hỏi, cô ta nhìn tôi, môi run run.
Cứu tôi với...
Tôi ra hiệu cho cô leo xuống.
Cô ta chỉ lắc đầu
Tôi... không xuống được
Tay cô ôm chặt một thứ gì đó.
Tôi rọi đèn kỹ hơn, soi đến hướng bàn tay
Tôi ước gì mình đã không làm vậy.
Chân trái của cô ta không còn nguyên vẹn.
Từ giữa đùi trở xuống là một khoảng trống nham nhở, máu vẫn rỉ ra, đen sẫm trong ánh đèn
Dạ dày tôi thắt lại, tay cầm đèn run đến mức ánh sáng chao đảo, tôi còn chưa kịp nói gì thì cô ta trượt tay, cơ thể nặng nề rơi xuống
Tôi liền lao tới, đỡ lấy theo bản năng làm lưng đau nhói như sắp gãy
Đây... là đâu?
Cô ta thều thào khi tỉnh lại
Trạm kiểm lâm
Tôi đáp, giọng trầm ổn
Cô ta nhìn xuống chân mình đã được băng tạm, khuôn mặt tái mét
Tôi... tôi gặp thứ gì đó trong rừng
Cô ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt hoảng loạn.
Ở đây... có quái vật
Tôi định cười xòa cho qua.
Nếu trong rừng này có quái vật thật, thì tôi đã không sống yên ổn suốt mấy năm qua, mà chết mẹ rồi
Có khi cô nhìn nhầm thôi
Nhưng cô ta lắc đầu.
Môi mấp máy như muốn nói thêm điều gì đó rồi ngất đi
Tôi đứng đó, giữa tháp canh, tự hỏi vì sao từ nãy đến giờ...tôi lại không hề nghe thấy tiếng côn trùng nào
Ring... ring... ring...
Điện thoại trong trạm đổ chuông
nhấc máy
Alo?
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Chỉ có tiếng rè rè rất nhẹ, như ai đó đang thở sát vào micro, tôi cau mày
Alo?
Ai đó?
Một giọng nữ vang lên, nhỏ và khàn, giống hệt giọng cô gái vừa ngất trong phòng phía sau
Đừng để tôi ở lại trong sương, câu nói đó làm tay tôi lạnh toát.
Tôi quay đầu nhìn về phía giừơng, cô ta vẫn nằm đó, bất động
Cô đang ở đâu?
Giọng trong điện thoại im lặng một nhịp, rồi đáp lại rất chậm
Ngay sau lưng anh
Tôi cúp máy gần như ngay lập tức, tim đập loạn xạ Tôi đứng yên, không dám quay đầu, trong đầu tôi tự nhủ rằng mình chỉ đang căng thẳng quá mức.
Cả đêm không ngủ, lại gặp tai nạn thế này, nghe nhầm cũng là chuyện bình thường
Nhưng rồi tôi mới nhận ra một điều,
điện thoại trong trạm này đã hỏng từ hơn một năm trước, dây cáp bị sét đánh cháy sém, tôi còn nhớ rất rõ vì chính tay tôi ghi vào sổ trực...vậy mà giờ
Tôi từ từ quay lại
Không có ai đứng sau lưng tôi, nhưng sương đã tràn vào trong trạm
Không biết từ lúc nào, nó len qua khe cửa, qua cửa sổ, bò là là sát sàn nhà, tôi bước lùi lại vài bước
Sương dưới chân tôi chuyển động,
không phải tan ra hay lan rộng, mà giống như có thứ gì đó đang khuấy nhẹ từ bên dưới
Mẹ nó, chuyện gì thế này
Tôi đứng im vài giây, cố lắng nghe.
Không có tiếng côn trùng, không có tiếng chim, chỉ có tiếng gió luồn qua những khe gỗ cũ, phát ra những âm thanh xì xào rất nhỏ, như ai đó đang thì thầm ngay bên tai nhưng không nói rõ được là nói gì
Tôi quay đầu nhìn về phía giường.
Cô gái vẫn nằm đó, bất động.
Ngực còn phập phồng rất khẽ, chứng tỏ cô ta vẫn còn sống.
Cái chân bị thương quấn băng trắng đã thấm ra một mảng sẫm màu, trông rất khó chịu, nhưng ít nhất thì máu đã không còn chảy ồ ạt nữa
Tôi nuốt nước bọt, quay lại nhìn sàn nhà, sương vẫn bò là là dưới chân, nhưng cái cảm giác “có thứ gì đó đang khuấy” thì đã biến mất.
Chỉ còn lại một lớp trắng mỏng, lạnh và ẩm, như hơi thở của một cái gì đó vừa mới rút đi
Tôi tự nhủ chắc mình bị căng thẳng quá mức
Cả đêm không ngủ, lại gặp tai nạn thế này, đầu óc có vấn đề cũng là chuyện bình thường
Cầm đèn pin, bước chậm ra ngoài cửa.
Ngoài kia, khu rừng vẫn chìm trong sương dày, tháp canh phía sau lưng tôi trông mờ nhạt, như thể chỉ cần đi xa thêm vài bước nữa là nó sẽ biến mất khỏi tầm mắt,tôi đứng ở bậc thềm, rọi đèn ra xung quanh, ánh sáng chỉ mở ra được một khoảng nhỏ rồi bị nuốt chửng ngay lập tức
Gió thổi qua tán cây, làm lá xào xạc.
Âm thanh nghe rất gần, nhưng tôi không nhìn thấy gì cả
Tôi đi vòng quanh tháp, vừa đi vừa rọi đèn xuống đất, tìm dấu vết gì đó như dấu chân, vệt kéo, hay ít nhất là thứ gì đó chứng minh rằng nãy giờ tôi không tưởng tượng ra mọi thứ.
Không có gì
Tôi bắt đầu thấy bực mình với chính mình khi chỉ việc sương chuyển động vì gió cũng làm tôi tưởng tượng ra những thứ không có thât tự dọa mình
Rồi tôi nghe thấy một âm thanh khác
Một tiếng động rất trầm và rất chậm, như có thứ gì đó nặng đang di chuyển đâu đó trong sương, ở rất xa, nhưng đủ để tôi nhận ra nó không giống bất kỳ âm thanh nào của rừng mà tôi từng quen
Tôi đứng sững lại, tắt bớt đèn pin trong vô thức, chỉ để lại một vệt sáng yếu ớt
Tim tôi đập mạnh đến mức tôi sợ nó sẽ phát ra tiếng
Ở phía trước, giữa màn sương, có một cái bóng mờ mờ vừa lướt qua.
Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn
Nó thấp, dài, và di chuyển rất êm, quá êm so với một con người.
Tôi không thấy rõ hình dạng, không thấy đầu, không thấy chân, chỉ là một mảng tối trượt qua nền sương trắng như thể nó không chạm đất
Tôi nín thở, rọi đèn về phía đó nhưng chẳng có gì ngoài màn sương
Có thể là một thân cây đổ, tôi tự nói với mình.
Hoặc là một con thú nào đó trong rừng.
Hươu, nai, hay chó rừng.
Ở đây thiếu gì mấy thứ đó,
nhưng trong lòng tôi lại không yên,
cái cách cái bóng đó di chuyển… nó không giống thứ gì tôi từng thấy.
Tôi lùi lại một bước, rồi thêm một bước nữa, mắt vẫn không rời khỏi khoảng sương phía trước.
Một cảm giác rất khó tả bò lên sống lưng, như thể nếu tôi quay lưng lại, sẽ có thứ gì đó ở ngay sau mình, tôi quay về phía tháp, đi nhanh hơn
Bên trong, cô gái vẫn nằm trên giường.
Khi nghe tiếng cửa, cô ta mở mắt, nhìn tôi bằng ánh mắt hoang mang
Anh...anh ra ngoài đó làm gì vậy
Cô tỉnh rồi à
Sao anh không trả lời tôi
Lời nói như tra khảo của cô ta làm tôi hơi bực mình, cô ta nghĩ mình là ai mà tôi phải trả lời câu hỏi của cô ta
Tôi đi đâu liên quan gì đến cô
Nghe tiếng tôi quát lại, cô ta cũng không nói gì thêm nữa, chỉ im lặng. rồi quay mặt lên nhìn trần nhà...
Tôi cũnng chẳng rảnh để ý, mà ngồi vào bàn bắt đầu vào việc ghi chép lại
Ngày 1039
Hôm nay tôi tìm thấy một con nhỏ ngu ngốc bị mất một chân, nó khá phiền phức, có lẽ tôi nên tự thưởng cho bản thân rồi