Đam Mỹ Sương Mù Che Ánh Ngọc (Vụ Du)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sương Mù Che Ánh Ngọc (Vụ Du)
Chương 42: 42: Đến Phồn Trấn


Tạ Lăng Du lơ đãng ăn cơm, đột nhiên nói: "Từ ngay mai chúng ta thay phiên nhau lái xe đi, như vậy thì khoảng hai ba ngày là đến nơi được rồi."
Mạnh Nghị bấm tay tính toán, phụ họa theo: "Đúng là hơi mệt một tí nhưng đến sớm cũng yên tâm hơn, các ngươi nghĩ sao?"
Hai vị còn lại đương nhiên là không có ý kiến, nhưng thành thật mà nói bữa này Mạnh Nghị ăn một cách thấp thỏm, ăn được một nửa thì nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Khách đi3m này mà cũng mở được nữa.

Chắc không phải chỉ có mỗi chúng ta làm khách hôm nay đâu nhỉ?"
Tạ Lăng Du dở khóc dở cười, nhìn xung quanh đúng thật là không có ai, không nhịn cười nổi liền cười mắng: "Ngươi không thể nghĩ đến chuyện chính một chút sao?"
Tôn tiểu tướng quân buông đũa, thật sự xem xét, một lúc lâu sau liền nhíu mày nói: "Không chỉ có vậy, vừa nãy ta xem ở góc phía đông trong phòng ngươi nghỉ, lúc mở cửa ra thấy bọn họ còn chưa dọn đồ đi, chắc là không sớm hơn chúng ta là mấy."
Nói xong hắn chỉ mấy cái bàn gỗ xung quanh: "Trên mấy cái bàn gỗ này vẫn còn có một lớp dầu chưa sạch, hẳn là có khách vừa mới rời đi không lâu.

Chỗ này làm ăn không khấm khá lắm nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có đường sống."
Mạnh Nghị ngẩn người ôm bát, lần này lại không tranh cãi gì, chỉ nhìn qua chỗ Tôn Kiềm nói rồi gãi đầu: "Còn chú ý đến mấy cái này nữa sao?"
Tạ Lăng Du cũng không để ý tới, liếc nhìn mẫy chỗ đó, không khỏi bái phục nói: "Đúng là tiểu tướng quân."
Tôn kiềm lắc đầu, thoạt nhìn cũng không bận tâm lắm.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến âm thanh ầm ỹ.

Một đám đàn công cường tráng, giọng nói thô kệch bước vào quán trọ, mặc kính trang, trông vừa hào sảng lại vừa không dễ chọc vào, bên hông treo xu lủng lẳng.
Thanh Khâu Quyết nãy giờ vẫn im lặng dùng ánh mắt lười biếng nhìn mấy người đó một lát rồi nở một nụ cười.
Nhóm người này rất ồn ào, giọng nói to lớn vang dội làm ong đầu người khác.

Tạ Lăng Du đau đầu buông bát đũa, nghiêng đầu thoáng nhìn.

Mạnh Nghị thì lại mắt ngơ tai điếc, ăn một cách nhiệt tình, chỉ một lúc sau liền gió cuốn mây tan, buông bát đũa xuống.
Tạ Lăng Du như chút được gánh nặng rồi bốn người họ cùng lên lầu.

Những người đằng sau nhìn nhau trong chốc lát rồi bắt đầu châu đầu vào xì xào.
Mạnh Nghị ăn uống xong liền bắt đầu mệt rã rời, không tình nguyện tạm biệt Tạ Lăng Du rồi đi theo Tôn Kiềm về phòng.

Tạ Lăng Du quay đầu lại vẫy tay với tiểu nhị: "Lát nữa tiểu huynh đệ đem chút nước tới nhé, làm phiền rồi."
Người nọ hiểu rõ, bảo người dọn chậu tắm lên trước.

Tạ Lăng Du lẳng lặng nhìn xuống dưới lầu, trùng hợp lại chạm mắt với một người, người nọ liền vội vàng nhìn đi chỗ khác.

Tạ Lăng Du cau mày không nói gì.
Thanh Khâu Quyết liếc nhìn hắn, tiện tay mở cửa nói: "Đừng nhìn nữa, không sao đâu."

Tạ Lăng Du nghe vậy thì hơi thắc mắc, đi theo y vào phòng, đóng cửa lại xong liền không chờ nổi mà hỏi: "Sao huynh lại biết là không sao?"
Bước chân Thanh Khâu Quyết không ngừng lại, thong thả lấy quần áo tắm rửa của mình ra, đưa tay ra chỉ chỉ: "Ngươi nghĩ bọn họ là sơn tặc à?"
Tạ Lăng Du gật đầu rồi lại lắc đầu, ngón tay sờ mũi, hơi không chắc lắm: "Chợt thấy giống thôi, nhưng bọn họ không có cái khí chất kiểu đó lắm, bên hông cũng không đeo đao nên chắc là không phải."
Sơn tặc quanh năm đeo đao trên người, ánh mắt cũng toàn là sát khí, sẽ không hòa nhã ngồi uống rượu ở quán trọ như vậy.
Thanh Khâu Quyết cởi qu@n áo, đi lại cho tiêu cơm, thuận miện chỉ điểm: "Thấy dây tiền bọn họ treo bên hông không?"
Tạ Lăng Du đương nhiên là có để ý đến, nhưng hắn cũng chưa nghe nói đến nên cũng thật thà gật đầu: "Có, đó nghĩa là gì vậy?"
Thanh Khâu Quyết lần này không cười chê kiến thức của hắn thiển cận.

Nếu không phải mấy năm nay y vào nam ra bắc có được nhiều kiến thức thì cũng không biết nhóm người này.
"Những người này là "thiện khách", số đồng tiền bên hông là số lần họ làm việc thiện.

Đối với bọn họ bốn bể là nhà, đi đâu biết đấy, chỉ là mấy hiệp khách bơ vơ không nơi nương tựa mà thôi."
Thanh Khâu Quyết thong thả nói, giọng nói trầm nhưng rõ ràng.
Tạ Lăng Du nghe những giọng nói thô kệch ở dưới dầu, đột nhiên lại cảm thấy cũng không ầm ỹ đến vậy.

Hắn cười nói: "Vậy cũng tiêu sái ha."
Thanh Khâu Quyết không phủ nhận, giọng điệu hơi hờ hững: "Nếu có nhà để về thì làm gì có ai lại muốn phiêu bạt ở bên ngoài?"
Bọn họ tin vào điều thiện, ra ngoài hành thiện tích đức cho người nhà đã mất.

Đến lúc già rồi bệnh tật cũng không liên lụy đến người khác, tự mình tìm chỗ nào vừa mắt rồi chờ chết, có thể là bên gốc cây, có thể là bên hồ, cũng có thể là ẩn nấp trong rừng.
Một đời cứ như vậy mà qua đi, chẳng biết nên nói là tỉnh táo hay hồ đồ.
Nhưng hắn không nói ra những lời đó.

Tạ Lăng Du là một người thích phiền lòng, hay vì người khác mà khiến bản thân khó chịu.
Nhưng Tạ Lăng Du lại dừng lại một chút, nhìn người trước mặt mình lại nghĩ rằng...!Lúc y nói những lời đó không biết trong lòng có dậy lên chút chua xót nào không?
Không để cho hắn có cơ hội nghĩ sâu hơn, bên ngoài truyền đến tiếng gọi của tiểu nhị: "Mời công tử mở cửa, nước ấm đến rồi ạ!"
Tạ Lăng Du nhanh chân bước một bước dài đi ra mở cửa.

Hai tiểu nhị mồ hôi đầy đầu dọn chậu tắm, phía sau còn có thêm mấy người đi cầm theo thùng gỗ đựng nước.
Bọn họ đặt chậu tắm ra sau bình phong, qua qua lại lại vài lần cuối cùng cũng đổ đầy được chậu tắm.

Tạ Lăng Du cảm ơn xong thì đi tìm quần áo để tắm rửa.

Phía bên kia Thanh Khâu Quyết rất tự giác, đã ra sau bình phong cởi qu@n áo.
Tạ Lăng Du vừa quay đầu lại đã thấy một bóng dáng khiến người ta nghĩ xa xôi.

Người nọ ngồi vào trong chậu tắm, còn ngẩng cổ để lộ ra đường nét yết hầu rõ ràng, từ trong cổ họng phát ra một tiếng thở thỏa mãn.
Hắn vội vàng nhìn đi chỗ khác, th ở dốc lấy điểm tâm bày ra bàn.

Thanh Khâu Quyết lại đột nhiên lên tiếng: "Muốn tắm ch ung không, chậu tắm này to lắm."
Động tác của Tạ Lăng Du cứng đờ lại, do dự nói: "Ta không có thói quen tắm ch ung với người khác."
Một lúc lâu sau chỉ nghe thấy một tiếng cười giễu cợt truyền đến từ sau tấm bình phong.

Tạ Lăng Du hiểu rõ đây là đang cười nhạo hắn ra vẻ đây mà.

Hắn trợn ngược mắt, tĩnh tâm lại rồi suy nghĩ chuyện Phồn trấn.
Hắn mải nghĩ ngợi mà không phát hiện ra tiếng nước đã dừng từ lâu.
Mái tóc Thanh Khâu Quyết xõa xuống vai, thấm ướt vải áo.

Đôi mắt trong veo của y lười biếng nhìn mặt Tạ Lăng Du rồi khẽ cười một tiếng.
Thù sâu lắm khổ, đúng là một cuộc sống vất vả.
Tạ Lăng Du nghe thấy tiếng động liền giật mình, quay đầu lại thì thấy Thanh Khâu Quyết lại đang là cái dáng nửa sống nửa chết.

Xiêm y trên người y lỏng lẻo, cứ nhất định phải lộ ngực, tóc cũng không lau khô làm cho đầu vai đã ướt được phân nửa, trông đã biết không phải trai nhà lành.
Hắn nhìn mà nhíu mày, không nhịn được mà quăng sang một cái khăn trắng: "Lau đi, mặc quần áo cho đàng hoàng vào."
Vốn dĩ đã không phải loại tốt đẹp gì, giờ trông lại càng không giống.
Thanh Khâu Quyết đưa tay ra nhận lấy.

Tạ Lăng Du cũng lười quan tâm y nghĩ thế nào, chờ đám người thay nước xong thì liền cởi qu@n áo, thoải mái chìm xuống nước.
Nước ấm bao quanh mình, Tạ Lăng Du cũng không nhịn được mà kêu khẽ một tiếng, thật là thoải mái.
Hắn nhắm mắt lại, ngửa đầu ra sau, còn không quên quan tâm đ ến tình hình của Phồn trấn: "Bây giờ tình hình Phồn trấn thế nào rồi?"
Cách đó không xa truyền đến giọng nói hờ hững của Thanh Khâu Quyết: "Càng ngày càng tệ..."
Nói xong, gióng nói này tiến từ xa tới gần, nháy mắt liền đến phía trước bình phong.

Trong phòng rất yên tĩnh, giống hệt như y đang ở bên cạnh hắn: "Nhưng người chúng ta đã đi trước được một bước rồi, trà trộn vào trong đám người cứu hộ.

Nhưng trận dịch này quá mạnh, vẫn cần chúng ta nhanh chóng đến đó."
Tạ Lăng Du cảnh giác mở mắt ra, phía sau bình phong là một bóng người rõ nét.

Hai người đều chỉ nhìn thấy bóng dáng của đối phương.
"Ừ, chúng ta cũng không đợi nổi nữa." Tạ Lăng Du nhíu mày nói.
Hai người đều không nói gì.

Bóng dáng phía trước bình phong rời đi, trong căn phòng yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy tiếng nước chảy.
Một lát sau, nước bắ n ra.

Tạ Lăng Du lấy quần áo rồi lưu loát mặc vào, dùng khăn trắng lau bừa vài cái.

Bọn tiểu nhị đi vào dọn chậu tắm ra, tri kỷ đóng cửa hộ bọn họ.
Trong phòng lại một lần nữa yên tĩnh lại.

Bên tai hắn chỉ còn lại tiếng Thanh Khâu Quyết lật sắc.

Tạ Lăng Du không yên lòng nhưng cả ngày đi đường mệt mỏi, mọi người đều mệt cả, hắn lại còn nghe tiếng lật trang từ từ nhẹ nhàng kia thành ra mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Vì ngủ trong tư thế không đúng nên hắn khó chịu, tự đạp rơi giày của mình rồi lăn vào bên trong.

Ánh nến bập bùng vài nhịp rồi bị phất tay dập mất.

Thanh Khâu Quyết xoa xoa ấn đường, đẩy người đang nằm chềnh ềnh trên giường vào phía trong.

Người này chẳng động đậy gì, còn phối hợp lăn vào bên trong giường.
Thanh Khâu Quyết kéo chăn ra, như đạt phát từ bi mà nhường cho hắn một góc còn mình cuốn lấy hơn nửa cái rồi thoải mái nhắm mắt lại.
Đêm tối tĩnh lặng, trăng tròn vành vạnh.
Một đêm không mộng nhưng Tạ Lăng Du cũng không thoải mái.

Hắn cau mày trợn mắt, chỉ cảm thấy cánh tay tê dại rồi chăm chú nhìn lại.
Đập ngay vào mắt là một khuông mặt tuấn tú điềm tĩnh.

Trông thế mà người này cũng có chút nhan sắc, đương nhiên với điều kiện là y không coi mình như cái gối ôm và cũng không dùng tay mình để kê đầu.
Tạ Lăng Du càng thêm cau mày.

Hắn cũng không nói gì, cử động cánh tay một chút, nhìn chằm chằm Thanh Khâu Quyết.
Quả nhiên, Thanh Khâu Quyết hơi hé mở mắt ra, thấy biểu cảm này của hắn còn hơi giật mình, viết hai chữ vô tội lên mặt, rất tự nhiên nhấc đầu ra khỏi tay Tạ Lăng Du rồi xoay người tiếp tục ngủ.
Tạ Lăng Du mặt lạnh như băng, tay chân đều run bần bật.

Hắn đá vào mông người nào đó một cước, lạnh lùng nói: "Dậy ngay, chuẩn bị xuất phát."
Thanh Khâu Quyết cười như không cười quay đầu qua, sắc mặt tăm tối trông rất không dễ chọc: "Đây là lý do ngươi đá ta sao?"
Tạ Lăng Du cũng không vừa, bắt chước cái điệu cười như không cười của y rồi âm dương quái khí nói: "Đâu có đâu, chân rút gân mà thôi, thông cảm cho."

Một lát sau, hai người mặt mũi xanh lét đi xuống lầu.

Tôn Kiềm đang ngồi ngay ngắn dưới lầu ngước lên nhìn, Mạnh Nghị đang cắm cúi ăn uống cũng cảm nhận được mối nguy.
Mạnh Nghị nhìn hai người vừa xuống lầu, nuốt vào một miếng cháo.

Đợi bọn họ ngồi xuống, không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi: "Vân Lâu à, tối qua các ngươi ngủ không ngon sao?"
Sắc mặt Tạ Lăng Du hòa hoãn lại đôi chút, lắc đầu: "Không có gì."
Trước mắt còn đang gánh vách chuyện hệ trọng, mấy người bọn họ cũng không có tâm trạng để nhiều lời.

Bốn người rời khỏi quán trọ, thay phiên nhau đánh xe như đã bàn trước, không hề ngừng nghỉ, hai ba ngày liền đến nơi.
Đường họ đi là núi hoang, vòng qua đường thủy, mấy ngày qua đã tiều tụy đi kha khá.

Hai người chưa chịu khổ bao giờ trông bằng mắt thường cũng thấy gầy đi.

Ngược lại là Thanh Khâu Quyết vẫn là cái vẻ hờ hững, Tôn tiểu tướng quân cũng vẫn còn có tinh thần.
Nhưng điều khiến cho bọn họ quan tâm đó chính là càng đến gần Phồn trấn thì dân cư càng thưa thớt.

Cho đến khi bọn họ đến được một thôn xóm ở trước Phồn trấn mới phát hiện ở đây đã không còn dân cư nữa, thậm chí nhà cửa bốn góc đều đã chăng đầy mạng nhện.

Đam Mỹ Cổ Đại
Trái tim Tạ Lăng Du lại càng thêm nặng trĩu.

Như vậy thì xem ra dịch bệnh ở Phồn trấn có khả năng còn nghiêm trọng hơn so với bọn họ nghĩ.

Bốn người xốc lại tinh thần, lúc trước khi mặt trời mọc cuối cùng cũng mơ hồ thấy được bia đá trước trấn nhỏ có khắc hai chữ - Phồn trấn.
Cuối cùng bọn họ cũng đến rồi.
Cửa lớn trên trấn đóng chặt.

Lúc này trời còn chưa sáng làm cho nó tăng thêm vào phần thê lương.

Bọn họ dừng ở cửa, Tôn tiểu tướng quân tiến lên gõ cửa, bên trong lập tức truyền tới tiếng nói.
"Ai đến vậy hả?" Người bên trong quát.
Tôn tiểu tướng quân cất cao giọng nói: "Bệ hạ có lệnh, đến cứu dịch."
Cửa lập tức được mở ra, người mở cửa chính là một thủ vệ.

Mặt mày hắn đầy u sầu, thấy bọn họ liền ứa nước mắt, quỳ xuống hành lễ: "Ti chức tham kiến các vị đại nhân.

Hiện giờ tình hình khó khăn, xin các đại nhân cứu giúp các vị phụ lão hương thân!"
Rất nhiều thị vệ trông coi và quan viên địa phương nghe tin liền đến, dẫn đầu là một quan viên mũ miện oai phong, thấy tình hình liền đẩy thị vệ kia lảo đảo một cái, mắng: "Ngươi làm cái gì ở đây vậy hả, còn không mau mời đại nhân vào?".
 
Sương Mù Che Ánh Ngọc (Vụ Du)
Chương 43: 43: Sự Kỳ Lạ Của Lưu Phủ


Tạ Lăng Du cau mày, ngăn lại động tác lôi kéo của ông, giơ bàn tay khớp xương rõ ràng lên, tiến đến đỡ người thị vệ kia dậy, trầm giọng nói: "Bọn ta tất nhiên sẽ cố hết sức."
Lúc này trời mới tờ mờ sáng, người quan viên dẫn đầu gầy gò, hai má hóp heo trông vô cùng khắc khổ.
Ông thấy vậy liền ngại ngùng thu tay lại, quy củ hành lễ tự báo gia môn: "Hạ quan là huyện lệnh huyện Thanh Hồi, Lưu Đạo Thanh.

Các vị công tử đi đường mệt nhọc, giờ vẫn còn sớm, chi bằng nghỉ ngơi vài canh giờ đã?"
Tạ Lăng Du quay lại nhìn, thấy sắc mặt bọn họ vẫn chưa lộ vẻ mệt mỏi liền lắc đầu nói: "Thôi, hiện giờ tình hình nghiêm trọng, mời huyện lệnh cho mời lang trung của địa phương để bọn ta tìm hiểu tình hình hiện tại trước đã."
Lưu huyện lệnh vâng lệnh, nhỏ giọng sai người đi sửa soạn phòng ốc, lại sai người thị vệ vừa rồi đi mời lang trung đến.
Tạ Lăng Du bồi thêm một câu: "Tìm vị nào đáng tin, làm phiền rồi."
Người thị vệ kia hiểu ý, hành lễ cáo lui.
Bọn họ theo sự dẫn dắt của Lưu huyện lệnh đi tới một cái phủ trông còn rất mới, trên bảng hiệu còn viết hai chữ Lưu phủ.

Tạ Lăng Du nhướng mày, liếc nhau với Mạnh Nghị.
Mạnh Nghị ngó nghiêng xung quanh, như lơ đãng hỏi: "Không ngờ trong trấn nhỏ như vậy mà Lưu huyện lệnh cũng có phủ nữa sao?"
Lưu huyện lệnh biết hắn đang hỏi gì, cười khổ một tiếng: "Nam Lăng là vùng sông nước, ra tới cửa là chèo được thuyền.

Con gái từ nhỏ đã bệnh tật ốm yếu, hạ quan bèn tìm một thầy bói xem giúp, bảo rằng con bé kị nước.

Sau đó hạ quan mới tới trấn nhỏ này mong ngày tháng an ổn, ai ngờ rằng...!aiz!"
Tạ Lăng Du nhíu mày đúng lúc, bày tỏ cảm xúc tiếc thương, an ủi nói: "Chuyện đời khó lường, mọi chuyện huyện lệnh vẫn nên nhìn về phía trước."
Gương mặt gầy gò không dư nổi hai lạng thịt của Lưu huyện lệnh nở một nụ cười, e ngại tướng mạo không đẹp lắm, trông cứ như không hiền lành như vậy, ông nói: "Vậy xin nhận lời may của công tử."
Lưu phủ cũng không lớn lắm, không bì được với các phủ trong kình, chẳng qua cũng có chút phong vị.

Dọc đường đi bọn họ cũng khá hòa hợp, dường như cả chặng đường chỉ có mỗi ba người.

Tôn tiểu Tướng quân từ trước đó đến giờ cũng không nói nhiều lắm, là một Tiểu Cổ Hủ.
Cái vị ở bên cạnh kia thường ngày rất hay làm người ta không nắm bắt được, cũng không nói nhiều nhưng cũng không phải ít, Nếu hắn không muốn lộ chuyện gì thì chỉ cười cười không nói gì, giả câm vờ điếc.

Nếu hắn muốn nói cho ngươi thì cũng chỉ nói vòng vèo quanh co cho ngươi tự đoán.
Tạ Lăng Du vừa ứng phó với Lưu huyện lệnh vừa lén thất thần liếc nhìn người bên cạnh một cái, lại vừa lúc chạm phải một đôi mắt phượng trong trẻo.

Thanh Khâu Quyết đang cười như không cười nhìn hắn.
Tạ Lăng Du mặt không đổi sắc nhìn đi chỗ khác, trong lòng dậy lên một ý nghĩ khó hiểu.

Hắn cảm thấy quanh thân người này như có sương mù khiến người ta chẳng thể nhìn rõ, giống như ảo ảnh trong lòng sóng xanh vậy, chỉ có thể thấy được một bóng dáng mờ ảo.

Cho dù bọn họ ngủ cùng giường ngay trong gang tấc nhưng Tạ Lăng Du vẫn cảm thấy y xa tận cuối trời.
Từ lúc bắt đầu, hắn đã không thể nhìn thấu.
Mỗi người mang một tâm tư khác nhau, không rảnh lo đến chuyện khác.
Không bao lâu sau, Lưu huyện lệnh đi qua một cái cửa, dẫn bọn họ đi vào sảnh ngoài thường ngày tiếp khách.

Bọn hạ nhân cụp mi rũ mắt, quy củ pha trà dâng điểm tâm cho bọn họ.
Tạ Lăng Du theo bản năng lấy quạt xếp ra quạt ve vẩy.

Bên cạnh bỗng xuất hiện một bóng người, hắn bèn quay sang nhìn.

Thanh Khâu Quyết cúi xuống, trông rất thuận theo, thấy Tạ Lăng Du nhìn sang còn thắc mắc khom lưng, nhỏ giọng hỏi: "Thưa công tử?"
Giọng nói ấy nhỏ nhẹ làm Tạ Lăng Du nghe mà nổi da gà.

Hắn xua tay nói: "Không có gì."
Một lát sau, hắn lại do dự với tay kéo một cái ghế dựa qua, vô tư nói: "Ngồi đi."
Thanh Khâu Quyết mấp môi, nhìn Lưu huyện lệnh, khuôn mặt có chút tuấn tú tỏ vẻ bối rối, khó xử: "Công tử, chuyện này không hợp quy củ."
Tạ Lăng Du trong lòng trợn trắng mắt, ngoài mặt lại rất phối hợp trầm xuống, không vui nói: "Bảo ngươi ngồi thì ngồi đi, toàn để ý cái gì không."
Mạnh Nghị thấy thế liền nhanh nhẹn hòa giả, không tán đồng vỗ vỗ Tạ Lăng Du: "Vân Lâu...!Vân Lâu! Ngươi nhìn ngươi xem, làm cái gì mà cáu vậy, nào...!Ờm, Tiểu Thanh à ngươi cũng mệt cả ngày rồi, ngồi xuống nghỉ chút đi."
Tôn Kiềm nghe thấy hai chữ "Tiểu Thanh" liền cúi xuống, ngón tay xoa xoa cái mũi cản khóe miệng hắn run rẩy.
Lưu huyện lệnh cũng vội vàng nói: "Đúng rồi, mời tiểu huynh đệ ngồi."

Thanh Khâu Quyết lúc này mới như thẹn thùng mà cúi đầu ngồi xuống.

Tạ Lăng Du lập tức quay mặt ra chỗ khác, biểu cảm như không muốn xem cái dáng vẻ kệch cỡm này của y.
Tiếng bước chân vội vã truyền đến, Tạ Lăng Du nghe tiếng liền quay lại nhìn, tùy ý đặt tay áo màu trắng lên thành ghế, nhìn về phía tên thị vệ và ông lão bên cạnh hắn.
Bên thái dương lão lang trung này đã có vài sợi tóc bạc, sắc mặt trông vẫn còn hồng nhuận, có lẽ là thường ngày cũng điều dưỡng rất tốt.
Người đã đến sảnh ngoài, Tạ Lăng Du liếc nhìn một cái, Thanh Khâu Quyết liền tự giác dọn ghế dựa cho lão lang trung.

Người thị vệ kia vừa định khom lưng chắp tay thi lễ thì Tạ Lăng Du liền xua tay nói: "Không cần đa lễ, xưng hô với tiểu huynh đệ thế nào?"
Người ngày mặt mày ngăm đen nhưng trông rất đoan chính, trước đó còn tự quỳ xuống kêu khổ cho bá tánh, có thể thấy rằng hắn là một người có tấm lòng quảng đại.
Người thị vệ kia sửng sốt, tỏ ra kinh ngạc với vị đại nhân từ kinh thành tới kia vậy mà lại hỏi tên húy của một tên thị vệ nhỏ bé như hắn.

Hắn không dám nhiều lời, chỉ nói: "Tiểu nhân là Liễu Vị ạ."
Tạ Lăng Du quay sang lẳng lặng nhìn nhau với Tôn Kiềm, thấy hắn gật đầu liền cười với Liễu Vị, nói: "Bọn ta còn non trẻ, sau này vẫn mong Liễu thị vệ chỉ bảo đôi điều."
Liễu Vị không tin nổi ngẩng đầu lên, lại vội vàng cúi xuống, gập gối phải quỳ xuống: "Đa tạ đại..."
Chỉ là vẫn chưa kịp quỳ xuống thì đã có một cái đá không nặng không nhẹ thúc vào đầu gối hắn.

Liễu Vị hơi giật mình, hắn cũng là người tập võ nên liền ngẩng đầu lên nhìn về phía cú đá đó.
Tôn Kiềm cau mày, nghiêm nghị nói: "Đầu gối nam nhi dát vàng, không được quỳ."
Liễu thị vệ đỏ mắt chắp tay hành lễ với hắn.

Tạ Lăng Du nhìn thấy mắt hắn ngấn lệ, bất đắc dĩ phất tay, nghiêm trang nói: "Được rồi, trong hành lý của ta có một vật quan trọng đặt trong hộp gỗ.

Liễu thị vệ có thể giúp ta để nó vào phòng không?"
Liễu Vị đương nhiên là đồng ý, hành lễ xong liền cung kính cáo lui, quên cả nhìn sắc mặt tối sầm của Lưu huyện lệnh.
Tạ Lăng Du có thể xem nhẹ sắc mặt của ông nhưng lại không thể xem nhẹ được tiếng cười khẽ truyền đến từ bên cạnh.

Hắn lườm sang cảnh cáo Thanh Khâu Quyết một cái, y liền vô tội mà cúi đầu.
Cái hộp gỗ kia đâu phải là hộp gỗ, rõ ràng đó là một hộp đồ ăn to đùng chứ chẳng phải vật quan trọng gì.

Trong đó đựng toàn là mấy món khoái khẩu của Tạ đại công tử như là bánh sen, bánh râu rồng, bánh đậu xanh...!gi gỉ gì gi cái gì cũng có.
Tạ Lăng Du ổn định tâm lý lại, nhìn về phía lão lang trung ôn hòa hỏi: "Tình hình trấn trên hiện giờ ra sao, lão trượng có thể nói kỹ càng được không?"
Lão lang trung vuốt chòm trâu nửa trắng nửa đen, thở dài nói: "Giờ e là không ổn lắm, trấn trên đã có không ít người tử vong, trong lòng bá tánh cũng có oán giận, người còn sống cũng ảm đạm.

Dịch bệnh này đúng là ghê gớm, ta hành nghề y hơn ba mươi năm cũng chỉ từng gặp kiểu dịch bệnh này trong sách cổ."
Tạ Lăng Du cau mày, trong lòng trĩu nặng: "Vậy ý của lão trượng là hiện giờ dịch bệnh này vẫn chưa có thuốc chữa?"
Lão lang trung xua tay, trong tròng mắt hơi hỗn độn của ông vẫn có ánh sáng, có thể khiến người ta yên tâm.

Ông kiên nhẫn nói: "Cũng không hẳn là không có thuốc chữa.

Mấy ngày nay lão hủ đã cùng chư vị đại phu nghiên cứu sách cổ, giờ cũng sắp có thành quả rồi.

Hiện giờ cũng có thể ngăn chặn được nhưng chung quy là trị được ngọn chứ không trị được gốc.

Dịch bệnh người lây cho người, thuốc này không chạy kịp theo nổi bệnh, bọn ta cũng bó tay chịu chết thôi..."
"Có những người mất kiên nhẫn mà chửi thẳng vào mặt bọn ta, chửi thẳng vào trời, oán trời giận đất gây nên bạo động.

Những người này không thể nóng giận, nếu tích tụ oán giận trong lòng...!thì đó chính là tự đốt sinh mạng của mình, thành ra bọn ta cố được cái đầu thì mất cái đuôi."
Tạ Lăng Du thở dài, cũng không thể trách bá tánh được.

Người bị bệnh trong lòng vốn đã là nôn nóng bất an, nếu cứ mãi chẳng thấy được hy vọng thì tức giận cũng là thái độ bình thường.
Hắn tự tay pha trà cho lão lang trung, vũng vàng đưa qua: "Lão trượng, chư vị vất vả rồi."
Lão lang trung này vốn là đã đến tuổi nghỉ ngơi, giờ lại bị những tiếng oán than rợp trời ở trấn trên liên lụy cũng coi như đã tận tình tận nghĩa rồi.
Lão lang trung được sủng mà sợ hơi nhổm dậy, cung kính nhận lấy trà, thở dài nói: "Công tử quá lời rồi..."
Tạ Lăng Du lắc đầu: "Hiện giờ vẫn phải phiền đến lão trượng...!Ta cũng không giữ ông ở lại lâu nữa, bá tánh trong trấn vẫn còn chờ thuốc cứu mạng của chư vị, xin nhờ."
Lão lang trung gật đầu, đứng dậy cáo từ: "Chắc chắn sẽ dốc hết sức."
Tạ Lăng Du đang định tiễn thì Lưu huyện lệnh nãy giờ vẫn im lặng lại bày ra một gương mặt tươi cười, nhẹ nhàng giữ hắn lại nói: "Công tử cứ về nghỉ một lát đi, để hạ quan tiễn là được rồi."
Tạ Lăng Du hiểu ý, đành phải cười với lão lang trung.

Lưu huyện lệnh dẫn lão lang trung đi ra ngoài, sảnh ngoài chỉ còn lại bốn người bọn họ cùng với hạ nhân của Lưu phủ nhưng bọn họ cũng không dám mất cảnh giác.
Mạnh Nghị ngáp một cái, đúng lúc nói: "Về thì nghỉ được hai canh giờ, đi thôi."
Ba người còn lại đương nhiên là không có ý kiến gì.

Chân vừa bước được nửa bước thì Thanh Khâu Quyết đã bị gọi lại.

Người đó cũng ăn mặc như một người hầu, hơi căng thẳng nói: "Ờm, tiểu huynh đệ này...!ngươi đi theo ta ra đây đi."
Mấy người lúc này mới nhận ra, chỗ ở của người hầu và bọn họ khác nhau.

Thanh Khâu Quyết cười cười, thế mà thật sự đi tới.
Không được, cứ thế thì bọn họ sẽ không tiện hành sự, dẫn theo thì muốn bàn bạc gì cũng dễ hơn.

Tạ Lăng Du cau mày, giữ Thanh Khâu Quyết đang đi về phía người hầu kia lại: "Đây là người hầu thân cận của ta, đi theo ta là được rồi."
Người hầu kia hơi bất ngờ nhưng cũng không dám nhiều lời, chỉ có thể cười đồng ý, đem hành lý của Thanh Khâu Quyết vào trong phòng Tạ Lăng Du.
Mà cả đường đi Thanh Khâu Quyết vẫn là cái dáng vẻ thuận theo đắn đo, bước đi như có mũi nhọn trông vô cùng mềm yếu vô hại.

Tạ Lăng Du đặt tay lên ngực tự hỏi nếu hôm nay hắn không biết gì cả thì thật sự có thể phát hiện ra Thanh Khâu Quyết ngụy trang không?
Không chắc nữa, có lẽ là thật sự không thể.
Với thân phận của Mạnh Nghị và Tôn Kiềm thì giờ không cần phải ngủ chung như trước nữa, mỗi người trở lại phòng nghỉ ngơi.

Mà giờ phút này Tạ Lăng Du sờ giường đệm êm ái, ngồi ngay ngắn trên đầu giường giằng co với Thanh Khâu Quyết.

Tuy rằng người này ở lại nhưng hai người bọn họ cứ nhìn nhau là thấy ghét.
Tạ Lăng Du thở dài, chấp nhận số phận lăn vào trong, tự sa ngã vỗ vỗ khoảng trống bên cạnh, hào phóng nói: "Đến đây nào, giờ có thể chợp mắt một lát."
Thanh Khâu Quyết cũng không khách sáo, vừa vào phòng y đến thu lại "thần thông", trông chẳng dễ bắt nạt chút nào, chẳng thèm để ý gì mà ngáp một cái rồi thong thả nằm xuống: "Ừ."
Hai người nhắm mắt lại nhưng trong lòng lại rất tỉnh tháo, không hề buồn ngủ, chỉ là mệt mỏi mà thôi.

Hiện giờ...!không khống chế được dịch bệnh, bá tánh thì oán giận ngút trời thật sự là phải đánh một trận ác chiến rồi.

Chỉ là nếu trên chiến trường chiến đấu anh dũng thì cùng lắm là bại trận rồi bị vùi trong cát vàng, hy sinh vì nước nhà.
Nhưng trận này...!bọn họ không thể thua..
 
Back
Top Bottom