Khác [Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,082
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
336816664-256-k374582.jpg

[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
Tác giả: _anh97
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"đây là con tao mà mày dám?"



sunsun​
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
1


Trên sân thượng,trời xanh lốm đốm mây trắng.

Gió thổi nhè nhẹ lướt qua.

"Ê,Jay sao dạo gần đây trông mày mệt mỏi thế?

Như người mất hồn ấy" Sunghoon đưa chai nước cho Jay,bắt đầu lo lắng vì khuôn mặt tiều tụy của thằng bạn mình.

"Tao mệt quá mày ạ,có con khó hơn tao nghĩ"

"Mày có con rồi á?

Lúc nào?"

Sunghoon bất ngờ,nó có con lúc nào nhỉ?

Ngày nào cũng đi làm cùng nhau,gái gú thì không chơi làm sao có con được.

"Mày bình tĩnh nghe tao nói xem nào.

Sồn sồn cả lên"

"Chả là tháng trước,cái lần tao nghỉ phép cả tháng ấy.

Cái tháng đấy tao đi thăm các trẻ em mồ côi,tự dưng tao thấy một đứa trẻ đáng yêu với ngoan lắm.

Tao thấy thương con nó quá nên tao đăng kí,xin phép đưa con về nuôi"

"Đang yên phận một mình không muốn,lại đi muốn nuôi thêm người nữa là sao hả mày?"

"Kệ tao"

"Mà có gì tan ca xong sang nhà tao chơi, tiện sang làm quen với con tao.

Làm thân dần"

"Biết rồi"

Kết thúc cuộc nói chuyện,cả hai về phòng làm việc của mình.

Sau cuộc nói chuyện, Sunghoon tò mò muốn được chiêm ngưỡng đứa con nuôi của thằng bạn thân.

Để xem đứa trẻ ngoan với đáng yêu thế nào mà thằng này quyết nhận nuôi về.

/

5 giờ chiều,xe cộ tấp nập ngoài đường.

Mùi khói xe nồng nặc, tiếng còi bíp bíp inh ỏi khiến cho buổi chiều tàn trôi càng lúc càng chậm.

Đi làm đã mệt,lại còn tắc đường.

Sự mệt mỏi nhân lên gấp bội khiến Jay với Sunghoon chẳng còn sức mà nói chuyện với nhau.

Haiz, qua được kiếp nạn tắc đường về thẳng đến nhà là quá đỗi may mắn đối với những con người như chúng tôi rồi.

Cả hai cuối cùng về đến nhà,Jay mở cửa bước vào.

Chưa đến 10 giây,có cậu trẻ nhỏ con háo hức chạy tới chào mừng bố nuôi đi làm về.

"Con chào bố,bố đi làm mệt không ạ?" cậu bé với khuôn mặt đáng yêu,hai má phính búng ra sữa.

"Bố không,bố không mệt con ạ"

"Con chào chú Sunghoon đi con" Jay ngồi xổm xuống,ôm cậu bé vào lòng chỉ về phía Sunghoon rồi bảo con chào.

"Cháu chào chú Sunghoon ạ" cậu bé khoanh tay cúi chào lễ phép.

Còn nở nụ cười toả nắng với Sunghoon khiến anh đắm chìm trong nụ cười với ánh mắt của người đối diện.

Sunghoon nhìn cậu bé một hồi lâu,mà nhìn không chớp mắt luôn.

Điều đó khiến Jay bực mình liền huých vào người anh cái,làm anh bật tỉnh sau cơn mê.

"Mày nhìn gì con tao,con tao chào mày từ nãy giờ rồi đấy.

Không chào lại con tao đi"

"À...chú chào cháu"

Sunghoon bây giờ muốn tự đánh mình một cái thật đau,thật mạnh vì những lời nói trước đó anh đã nói với thằng bạn thân của mình.

Cái gì mà đang ở một mình,tự nhiên nuôi thêm đứa nữa.

Không thể hiểu nổi,lúc đó anh đã nói cái quái quỷ gì nữa.

"Sunghoon,mày đứng đó canh nhà tao luôn nhé.

Có vào không để bảo?"

"Đây...đây"

Jay cất đồ,anh vào bếp rót ít đồ uống cho thằng bạn với mình.

Cậu bé đứng bên cạnh bố,nấp sau lưng ngại ngùng.

"Con sao thế?

Sợ chú Sunghoon à?"

"Không,con ngại lắm.

Bố ra cùng con cơ" cậu bé bám áo bố nũng nịu,trưng ra bộ mặt dễ thương lấy lòng bố.

"Được rồi, được rồi.

Mình ra cùng nhau nhé,được không?"

"Dạ" được bố chiều,cậu bé đỡ xấu hổ hơn.

Nhưng vẫn liếc liếc ra ngoài xem chú kia đang làm gì.

/

Xem tivi,uống nước thư giãn một lúc sau buổi đi làm mệt mỏi.

Mà về đến nhà rồi vẫn còn bàn về công việc được.

Đúng là người trong ngành có khác,dù ở đâu đang làm gì cũng có thể nghĩ tới công việc được.

Tài ghê.

Vừa xem TV,vừa gióng tai hóng hớt chuyện của bố với chú.

Toàn là dự án,bản thảo các thứ cậu bé nghe xong chả hiểu mô tê gì.

Sunghoon thấy cậu bé hóng chuyện,liền bẹo má cậu bé nói:

"Bé mà hóng chuyện dữ ta"

Cậu bé bị bẹo má liền mếu,quay sang nhìn bố.

Mắt rưng rưng.

"Bố ơi"

"Nào,nện mày bây giờ.

Thích bẹo má con tao không?"

Sunghoon được bẹo má cậu bé,sướng cười khúc khích.

"Mày bảo tao sang làm quen,xong giờ mày có giới thiệu con mày tên gì đâu?"

"À,quên.

Mải bàn chuyện công việc" Jay day hai thái dương,chẹp một cái.

"Xin giới thiệu với mày,đây là con tao tên Kim Sunoo.

Cháu nó được 15 tuổi rồi"

Sunghoon mắt chữ A mồm chứ O.

Cái gì?

15 tuổi, bảo sao đáng yêu vl"

"Bố kìa,chú Sunghoon cứ nhìn con kiểu thế như muốn ăn thịt con luôn rồi ấy"

"Kệ đi con,chú đấy nhiều lúc hay bị thế lắm"

Sunoo nghe bố nói liền cười dịu,mà vô tình nụ cười đó lại khiến lòng Sunghoon rung động.

Trái tim anh đập toán loạn,nhưng trớ trêu thay Sunoo mới 15 tuổi.

Mà anh như nào,30 tuổi rồi.

Làm thế khác gì trâu già gặm cỏ non không?

Nghĩ thế nào cũng không được, trông nó cứ sao sao ấy,đành chờ cháu đến 18 tuổi rồi nghĩ tiếp ha.

Mà cũng nghĩ một chút cũng được,để có động lực phấn đấu rước cháu về chứ,đúng không?

Lời nhắn nhỏ nhoi của Sunghoon dành cho ông bạn thân của mình :"Tương lai nhất định tao sẽ làm con rể nhà mày,chờ đấy!'

___

Cảm ơn đã ghé qua và đọc fic của Chuối ạ!
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
2


"Còn chú là Park Sunghoon, con có thể gọi là chú Sunghoon cũng được"

"Chú bằng tuổi bố cháu,nên đừng thắc mắc tuổi của chú nha"

Sunoo nghe chú Sunghoon giới thiệu xong,ngước lên bố Jay nói:

"Bố ơi,chú Sunghoon già mà bảnh trai bố nhờ"

"Nào,con không được nói chú như thế.

Con nói thế chú Sunghoon buồn lắm đó"

Đúng thật,Sunghoon nghe Sunoo nói không biết nên vui hay nên buồn.

Thôi,vì cháu dễ thương nên chú coi đó là lời khen nhé.

Vì Sunoo nói gì, chú cũng chấp nhận hết.

Sunoo biết mình nói quá nên lấy tay chọt chọt vào tay chú Sunghoon.

"Chú ơi,cháu xin lỗi chú đừng có để tâm về câu nói đấy nha.

Coi như chú chưa từng câu nói đó được không?"

Chết tiệt,Sunoo giở tuyệt chiêu dùng mắt cáo long lanh rọi thẳng vào chú Sunghoon.

Làm chú Sunghoon xiêu lòng,đơ mất mấy phút phải khiến bố cháu gọi mới tỉnh lại.

"Này Sunghoon,mày làm sao thế?

Từ lúc mày về nhà tao đến giờ,mày cứ như người trên mây ấy.

Mất hồn à?"

'Ừ, tao mất hồn rồi.

Tại con mày ấy Jay ạ.

Tại con mày hút hồn tao,để giờ tao mê muội con mày đây này' Sunghoon nghĩ trong đầu,ánh mắt vẫn nhìn về phía Sunoo.

Sunghoon lắp ba lắp bắp trả lời,mãi mới xong được một câu.

"Ơ -ờ,k-không...tao không s-sao"

"Mày không sao thì ngồi đấy chơi với con tao nhé" Jay đứng dậy đi vào bếp.

Sunoo ngồi cạnh, thấy bố đứng dậy cái là em liền ngồi cách xa chú Sunghoon một chút.

Sunghoon thấy vậy, anh buồn trong lòng.

Liền hỏi Sunoo:

"Không thích chơi với chú à?"

Sunoo không biết trả lời thế nào?

Em còn không dám nhìn thẳng mặt chú Sunghoon.

Bởi chú đẹp trai lắm,30 tuổi cứ ngỡ trai 18.

Đẹp xuất sắc.

"Bố cháu dạy cháu, phải biết giữ ý tứ như thế mới là đứa trẻ ngoan" em vừa nói vừa chu chu cái môi xinh.

Như thế lại làm chú Sunghoon đờ đẫn mất rồi.

Chết mất thôi,ai bảo em xinh quá làm gì không biết.

Mặc kệ Sunoo cách xa mình, anh vẫn nhích người ngồi gần với cháu.

Jay nấu ăn trong bếp,không yên tâm thằng bạn mình có trông con mình tốt không?

Anh ngó ra ngoài xem tình hình, haiz thằng này nó lại thế nữa rồi.

Anh tự nhủ bản thân không nên nóng giận,bởi khi cơn nóng giận lên thì thằng Park Sunghoon liệu hồn.

"Trông con tao tử tế vào,mày liệu với tao đấy"

Sunghoon khiếp sợ khi thấy Jay,bởi anh biết một khi Jay đã nóng thì có chạy bằng trời cũng không thể thoát được.

Dù sợ là thế nhưng anh vẫn kệ, còn gạ Sunoo chơi điện thoại cùng mình nữa chứ.

"Hoi, cháu thích tô tranh số cơ.

Chú tô cùng cháu nhá?"

"Ừm"

Tranh vẽ của Sunoo là tranh số tô màu.

Em dở đồ nghề của mình ra,bức tranh to hơn người em một xíu.

Nó là món quà bố Jay tặng cho em,cho em chơi mỗi khi đợi bố Jay đi làm về.

Sunoo thích mấy món tô màu kiểu này lắm,có khi thả em một mình chơi cái này đến đêm luôn cũng đuợc.

Đó được coi là nghiện rồi đúng không?

Jay đeo tạp dề đi ra xem hai chú cháu,nở nụ cười hiền lành đậm chất của người bố.

Chống nạnh nói:

"Hai chú cháu đợi một tí nhé,sắp có cơm ăn rồi"

Sunoo đang vẽ,nghe bố nói sắp ăn cơm là mừng rỡ.

Vì bố Jay nấu ăn ngon,tuy là thả em chơi đến đêm cũng được nhưng phải ăn cơm bố Jay nấu trước đã.

Rồi muốn làm gì thì làm.

Bố của em,chỉ của mình Sunoo thôi.

Các chị không được cướp bố em đâu.
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
3


Sunoo phụ bố sắp bát,sắp đũa.

Sunghoon ngồi ở sofa nhìn cháu làm,trong đầu nghĩ về tương lai khi anh cưới 'cháu' về.

Sunoo sẽ cũng sẽ làm thế này còn anh mang cơm ra,cả hai ngồi ăn cơm với nhau.

Chỉ thế thôi cũng ấm lòng.

3 năm nữa thôi,chỉ 3 năm nữa là chú đây sẽ rước cháu về.

Trên danh nghĩa là chồng của cháu chứ không phải bạn thân của bố cháu.

"Sunghoon, ra ăn cơm.

Ngồi nghĩ cái gì đấy?"

Jay với Sunoo đã ngồi trên bàn, chỉ chờ mỗi mình Sunghoon.

Anh đi nhanh ra bàn, kẻo lại để cả hai đợi lâu.

Ngồi vào bàn, Jay ngồi cạnh Sunoo.

Sunghoon lại ngồi đối diện Sunoo.

Haiz, ngồi xếp kiểu này chỉ tội mỗi Sunghoon anh đây thôi.

Dễ hiểu mà,đều tại Sunoo mà ra hết.

Ai bảo cháu nó đáng yêu quá, làm chú đến cầm bát cơm cũng không xong.

Jay lườm Sunghoon một phát,trong bữa cơm anh không muốn cãi cọ nên ra ám hiệu cho thằng bạn thân biết là được.

Vừa khéo léo lại khiến người đối diện sợ xanh mặt.

Chỉ biết cắm đầu mà ăn, không dám ngước đầu lên nhìn.

Sunoo trong bữa cơm cũng chẳng nói lời gì,tập trung ăn.

Những thói quen đó đều là bố Jay dạy em, khi ăn phải tập trung ăn.

Lúc ăn mà không tập trung hay vừa ăn vừa xem là dễ đau dạ dày lắm.

Mà Sunoo chẳng muốn điều như thế xảy ra cả, thế nên em mới nghe theo lời bố.

Kết thúc bữa tối, Sunoo đứng dậy phụ bố mang bát ra rửa.

Sunghoon thấy Jay đang lau bàn ăn nên rón rén vào bếp, phụ vợ một tay.

"Cháu có cần chú phụ giúp gì không?"

Sunoo đang rửa bát, thấy chú Sunghoon muốn phụ một tay.

Em thấy thế liền lắc lắc cái đầu tròn ủm, nói với chú:

"Thôi ạ, có tí bát thôi mà cháu tự rửa cũng được"

Vì cháu nó cứ đuổi chú đi, không cho chú phụ nên Sunghoon đứng đấy nhìn vợ tương lai rửa bát.

Dáng người nhỏ bé đang làm việc, Sunghoon chỉ muốn ôm bé từ đằng sau.

Rúc vào cổ người kia hít hà.

Viễn cảnh lãng mạn này nhất định trong tương lai anh sẽ làm với bé.

Một chú một em, cùng nhau xây dựng tổ ấm.

Chứ hiện tại bây giờ, anh vừa bị bố của bé huých vào người một phát.

Súyt nữa ngã chổng chơ dưới sàn nhà.

"Sao mày huých tao,tao làm gì sai?"

"Mày ra ngoài này nói chuyện với tao,để thằng nhóc trong bếp rửa bát cũng được" Jay kéo Sunghoon ra ngoài,để thằng nhóc trong bếp lơ ngơ không biết chuyện gì xảy ra.

"Sunghoon, mày nói cho tao xem.

Từ lúc mày về nhà tao, mày cứ như thằng mất hồn thế?

Trông như thằng hề ấy"

Anh không biết trả lời thế nào cho phù hợp với Jay.

Gãi đầu gãi tai,nở nụ cười ngờ ngệch nhìn thằng bạn mình.

"Tao không biết nữa, hay tao mệt quá chăng?"

"Ờ, cứ cho là mày mệt.

Tao hỏi gì mày nữa chắc tao đấm luôn vào mặt mày mất.

Trông cái mặt gợi đòn vaiz"

Cả hai nói chuyện một lúc là Sunoo ra ngồi nghỉ.

Giờ này gần 8 giờ tối, em lại tự giác đi lấy quần áo ra tắm rửa.

Hôm nay em tắm muộn đấy chứ hàng ngày 7 giờ đã tắm xong rồi.

"Bố ơi, con đi tắm trước nha.

Bố với chú ngồi chơi ạ"

Sunghoon liếc xuống đồng hồ đeo tay, muộn quá rồi.

Phải về nhà cho cún con ở nhà ăn nữa.

Anh đứng dậy định đi về, thì thằng Jay muốn ngỏ lời ở lại.

"Muộn rồi về gì nữa, ở đây ngủ luôn sáng mai mà đi làm"

"Tao về còn cho cún nhà tao ăn nữa"

"Không cho ăn có buổi tối này,nghĩ chết đói luôn chắc mà vội vàng.

Mai về cho ăn bù sau cũng được"

Anh nghĩ cũng đúng, Sunghoon tự xin lỗi với cún con ở nhà.

Rằng mai anh sẽ về sớm rồi cho ẻm nó ăn thật nhiều.

Chỉ tối nay thôi, cún con ở nhà tha lỗi cho anh nhé.

Ở nhà, cún con nằm ngủ say giấc.

Chẳng thèm quan tâm là bố về chưa.

Cứ tốt cho mình trước đã, bố bận quan tâm đến vợ bố rồi.
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
4


Sunoo tắm xong,mùi sữa tắm từ trong phòng toả ra.

Sộc vào mũi Sunghoon khiến anh có cảm giác nhẹ nhàng,thoải mái.

Và kích thích 'cơ thể' anh một chút.

Chỉ một chút thôi.

"Cháu nó tắm xong rồi,vào tắm trước đi rồi lên mà nghỉ" Jay đã lấy sẵn quần áo của mình đặt gọn gàng ở ghế, nhường cho thằng bạn tắm trước.

Vì nó kêu 'mệt' ?

Sunghoon cầm lấy quần áo rồi vào tắm.

Còn phần việc của Jay,anh lên tầng xem con thế nào?

Oa,không hổ danh con mình mà.

Tự giác lấy sách vở ra học bài,em chăm chú học đến mức bố đứng đằng sau cũng không biết.

"Con có uống sữa không?

Bố pha cho một cốc nhé?"

"A,bố làm con giật mình" Sunoo giật nảy lên,ôm ngực thở hồng hộc

"Bố xin lỗi,bố xin lỗi" Jay sợ,lấy tay xoa lưng Sunoo.

Ôm con vỗ về.

"Tại bố ý,con đang học mà"

"Con đói thì con tự làm cũng được mà" Sunoo mặt giận dỗi,trề môi nhìn bố

Jay không nói gì thêm,cứ nhìn con giận dỗi rồi lại dỗ.

Sunoo lại quay vào bàn làm nốt bài tập.

Sáng mai cô giáo sẽ kiểm tra bài nên bây giờ em phải làm nhanh còn kịp thời gian ngủ.

Jay rời đi nhẹ nhàng,yên lặng để con học bài.

Vừa đi ra khỏi cửa, Sunghoon lại ngang nhiên đi vào.

Gây tiếng ồn làm Sunoo cọc.

"...."

Jay không nghe thấy tiếng nào từ con, lặng lẽ dắt Sunghoon đi ra ngoài.

Nếu bạn chưa biết,khi Sunoo đã cọc thì đến cả bố cũng không dỗ được.

Đúng là bố con,tính cọc y nhau.

Sunoo kìm nén cơn giận,nhanh chóng làm nốt bài tập.

Ở ngoài,Jay đá đít thằng bạn mình,kẹp cổ nó.

"Con tao đang học,mày vào làm gì hả thằng này?"

" A...tao vào xem thôi mà"

Jay lôi Sunghoon về phòng của mình.

Vì giường cũng to nên Jay cho Sunghoon nằm cạnh mình luôn.

Nằm dưới đất lạnh lắm.

"Ngủ đi,mai không dậy đi làm được tao lại tẩn cho"

Sunghoon nằm im trên giường,hó hé tiếng nào sợ bị ăn đòn tiếng đấy.

Cả hai tắt đèn đi ngủ.

Nửa tiếng sau,Sunoo làm bài xong.

Bụng em đói, liền rón rén nhẹ nhàng xuống dưới bếp pha sữa uống.

Em làm hết sức cẩn thận,không để có tiếng động.

Đột nhiên,có người đằng sau chẹp một cái.

Sunoo quay ra sau,phát hiện chú Sunghoon đang đứng dựa ở cửa nhìn 'con chuột con' mò mẫm trong bếp.

"Muộn rồi,sao cháu không ngủ?

Đói nên không ngủ được à?"

"..."

Sunoo vẫn giận chú lúc nãy,em không nói gì.

Tiếp tục làm việc của mình.

Sunghoon tiến tới chỗ em,chống tay lên bàn hạ thấp người xuống để nhìn mặt Sunoo.

"Giận chú hả?"

"Không" Sunoo nói với giọng hờn dỗi, khuôn mặt biểu cảm nói lên hết rằng em vẫn còn giận chú.

"Hết dỗi chú nha, mai chú mua đồ ăn ngon cho nhé?"

Bản tính ham ăn của nhóc con trỗi dậy, đồ ăn mà không ai có thể khước từ được hết.

Sunoo lén cười mỉm, tay với với ra tay chú.

Chọt chọt các thứ.

"Cháu hết dỗi rồi,mai chú mua kem mintchoco cho cháu nha?"

Sunghoon cười,nụ cười ngờ nghệch của ông chú khi dỗ thành công nhóc con mới lớn.

"Chú hứa,trưa mai chú đi làm về rồi chú mua kem cho,được không?"

"Dạ" Sunoo cười tít cả mắt,sướng nhảy cẩng lên.

Sunoo pha sữa,uống no bụng.

Sunghoon cứ đứng đấy nhìn cháu nó uống xong hết mới lên phòng ngủ.

Khi anh lên phòng,Jay mơ màng lèm bèm nói.

"Ngủ không quen chỗ à?"

"Không, không phải.

Tại tao khát nước nên dậy đi uống nước ấy mà.

Mày ngủ đi"

Nói dối không ngượng mồm, anh khát nước thì đúng thật nhưng khát nhưng không uống.

Bận xem ai kia uống sữa thôi nên quên việc uống nước rồi.

___

Thông báo nhỏ rằng mai Chuối bận nên mai không có chap mới nha.

Sang hôm sau Chuối sẽ đăng chap mới ạ.

Cảm ơn rất nhiều.
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
5


Sáng sớm bảnh mắt,trong khi Sunghoon và Sunoo vẫn còn đang ngủ thì Jay đã dậy từ sớm.

Làm cơm ăn sáng,phơi đồ trong máy giặt.

Đúng 7 giờ,Sunoo tỉnh dậy gấp gọn chăn màn xuống phụ bố nốt việc nhà.

"Bố ơi,con có phải làm gì không?" khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ,mắt nhắm mắt mở hỏi bố

"Bố làm xong hết rồi,con lên gọi chú Sunghoon dậy rồi xuống ăn sáng đi"

"Dạ"

Em lên phòng gọi chú dậy,mở cửa bước vào phòng.

Đập vào mắt em là cảnh chú Sunghoon đang thay đồ.

"Á..."

Sunoo hét to,em lấy tay che hai mắt lại nhưng vẫn để chút khe hở để xem trọn cơ thể của chú.

Chẹp chẹp,body săn chắc 6 múi.

Nước miếng của em sắp chảy đầy cả một xô chậu rồi.

Ròng ròng chảy xuống áo.

Jay đang ở ngoài sân nên không nghe thấy tiếng hét của con, cộng với cả anh đang đeo tai nghe ngồi thiền nên cũng chẳng biết gì.

Sunghoon tiến tới Sunoo, vừa cài cúc áo vừa nhìn em với ánh mắt cực kỳ lưu manh.

Cười cười đồ.

"Vào phòng thì phải ngõ cửa chứ?

Sao cháu không gõ cửa?"

Sunghoon cúi người xuống, tầm nhìn song song giữa chú và em.

Sunoo lùi lại, một tay che mặt mình một tay đẩy mặt chú ra.

Tại vì em ngại quá,vả lại chú còn làm cái hành động này nữa.

Ai mà chịu được.

"Hức,..cháu tưởng chú vẫn còn ngủ nên cháu mới mở cửa vào.

Ai ngờ chú dậy rồi đâu"

"Tưởng là tưởng thế nào?

Định rình mò chú đúng không?"

Sunghoon được đà nên trêu cháu, đáng yêu xinh xinh thế này.

Trêu tí cho buổi sáng vui vẻ nhề?

"Cháu mách bố Jay"

Sunghoon giây trước còn khoái,giây sau tái mặt khi cháu nó kêu mách bố.

Anh chạy theo Sunoo, ôm lấy cháu từ đằng sau.

Bắt được rồi nha!

Tim Sunoo đập loạn xạ, cảm giác này lạ lắm.

Nó khác với thường ngày, em cực kỳ hồi hộp luôn ấy.

Chút thích, chút ngại mà còn chút sợ bố Jay phát hiện nữa.

Sunghoon lập tức bỏ Sunoo ra, vì đi quá xa so với quy định.

Ngay khi chú thả ra, em liền chạy xuống bếp không thèm quay lại nhìn chú.

'mày đi quá giới hạn rồi cái thằng ngu này' lời suy nghĩ thốt lên trong đầu mình, anh tự cốc vào đầu mình một cái.

Làm gì cũng chẳng suy nghĩ trước gì.

Cầm đèn chạy trước ôtô...

Lúc sau cả nhà ngồi ăn cơm với nhau, Sunghoon cứ nhìn cháu nó mãi còn cháu nó lảnh đi chỗ khác.

Đáp trả phũ phàng mọi ánh nhìn từ chú Sunghoon.

"Sao sáng sớm mặt đã cáu bẩn thế hả con?"

Jay liếc xuống nhìn con, Sunoo xị mặt ra còn lườm lườm người đối diện.

"Giận dỗi thì bỏ qua đi, sáng sớm không nên tức giận con nhé.

Nếu mà không chịu đựng được thì bảo bố.

Bố sẽ xua hết mọi tức giận của con, được không?"

Sunoo nghe bố nói hết lời, cười khẩy nhìn chú Sunghoon.

Anh như hiểu điều gì đó liền dùng ánh mắt đáng thương, rọi thẳng về Sunoo.

Cuộc độc thoại của chú.

'vợ ơi, đừng làm thế với anh mà'

'vợ làm thế là chết anh, đừng nha vợ ơi'

Cuộc độc thoại của em.

'haha, chú đừng tưởng trêu cháu đây là dễ.

Chả qua cháu bỏ qua vì vẻ đẹp rạng ngời cùng body của chú thôi,xí'

'đẹp trai mà nhây,ghét quá trời'

"Không có gì đâu bố ạ,chỉ là con hơi cáu một chút thôi.

Không có gì đâu bố" Sunoo quay sang,tươi cười nhìn bố Jay

Buổi sáng như thế đã đủ để kích động người chơi hệ yếu tim -Park Sunghoon anh đây rồi.

Trêu vợ khác gì trọc cọp không?

Sợ lắm!

/

Jay đi ra gara trước,đánh xe ra chờ hai chú cháu ra ngoài bắt đầu ngày mới.

Sunghoon đang xỏ giày bị cháu nhỏ chọt chọt vào người.

Anh ngước nhìn lên,góc độ nhìn từ dưới lên trên trông vợ anh đáng yêu cực.

Má phính dễ thương.

"Chú nhớ đấy, không được quên đâu đó.

Chú mà quên là chú biết tay cháu" Sunoo đe doạ Sunghoon, bằng cái sự cute ngập tràn thế này.

Không biết đây được coi là đe doạ hay là năn nỉ nữa.

Sunghoon gật đầu, anh không muốn lên tiếng giả bộ giận dỗi vì sáng nay cháu nó làm cho anh một phen hoảng sợ.

"Chú không nói chuyện với cháu đúng không?

Chú chắc chứ?"

"..."

Sunoo lại nổi tính cọc, em vồ lên người chú.

Bá vai bá cổ, ép chú nói bằng được.

Đương nhiên, anh không thể lạnh lùng với em được một giây nào.

Giơ tay đầu hàng trước cáo con cute.

"Cháu cứ hành chú thế này, trưa chú không mua kem cho nữa đâu"

Sunoo liền đứng dậy nghiêm chỉnh,thả một nụ hôn gió đến chú Sunghoon như một lời cảm ơn.

Mà cũng không biết ai dậy cháu nó làm mấy cái này.

Bực thật, coi như cả ngày hôm nay của chú Sunghoon bỏ sông đổ bể.

Vì có được tỉnh táo, tập trung làm việc đâu.

Đắm say trong nụ hôn gió của cháu nhỏ mất rồi!

___

hehe,chuối đây kkkk
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
6


Tạm biệt con ở cổng trường, Sunoo vẫy tay với bố và chú.

Em nhìn chằm chằm về chú Sunghoon, nở nụ cười tươi rói rồi chạy vào trường.

"Thân rồi nhỉ?

Mày cũng được việc cho tao rồi đấy" Jay vỗ vai Sunghoon, quả này anh có người để trông con hộ rồi.

Khà khà.

"Việc gì cơ?"

"Thì trông con tao.

Mày với con tao thân với nhau phết còn gì"

Được, lời mời quá tốt từ ông bạn.

Sunghoon được Jay giao lời mời này quá ư là ngon đi.

Vừa được trông vợ mình, đã thế lại được rèn vợ từ nhỏ.

Hêhe, lớn lên cưới về cái là vào quy củ ngay.

Không lo không lo.

"Oke, ông cứ giao ở tôi.

Yên tâm"

Jay bất ngờ, sao nay thằng này nhận lời nhanh thế?

Có mấy khi được như này đâu, thường nhờ nó gì là nó nhất quyết không làm cho.

Nay mới ngỏ lời đã đồng ý.

Hay nó biết điều mà nhận lời mình?

"Đi làm thôi mày, muộn giờ rồi.

Đứng suy nghĩ cái gì?

Nhớ con rồi hả?"

Sunghoon đánh nhẹ vào vai, làm Jay thức tỉnh lại.

Do anh suy nghĩ quá nhiều rồi.

"Ờ ờ, đi làm"

/

Trong giờ làm, Sunghoon ghi kín tờ giấy toàn là tên Sunoo.

Công việc anh bỏ lại đấy, chỉ nghĩ đến nhóc con tí nị đi học ở trường.

Vài ba người bên cạnh xì xào.

"Ê, ông xem nay thằng Sunghoon như người trên mây thế?

Thường ngày nó làm việc chăm chỉ, năng xuất lắm mà.

Nay nó lạ thế nhỉ?"

"Eo, trông cái mặt.

Tôi nghĩ thằng này mới yêu hay sao ấy.

Chống cằm cười cười, trông có giống như thằng dở hơi không chứ lị"

"Haiz,đúng là"

Sau 15p mơ màng về 'người yêu', Sunghoon cũng quay về thực tại.

Bắt tay vào làm việc.

Jay ở phòng bên làm việc không ngừng nghỉ, nào là phải sửa bản thảo với xem lại bản file nộp cho sếp tổng.

Lại còn phải nghĩ về Sunoo xem không biết hôm nay con có điểm tốt mang về khoe với mình không?

Haiz, loạn hết cả.

/

"Tao sang nhà mày nha?"

Sunghoon nhắn tin qua cho Jay

"Ủa, sang thì sang mắc gì hỏi.

Tưởng về cho chó con ở nhà ăn?"

"Vừa nãy, mẹ tao sang nhà tiện cho chó con ăn rồi"

"Ừ,tí về trông con hộ tao nhé?"

"Oke"

Trước khi về, Sunghoon nhanh chạy vào cửa hàng tiện lợi ngay bên cạnh công ty mua cho bé một cốc kem mintchoco cỡ lớn.

Chỉ có những việc này thì anh mới nhớ như in trong đầu.

Còn mấy việc khác thì anh không chắc.

"Mua gì đấy?"

"À, tao mua kem cho Sunoo.

Tí đi học về cho nhóc con ăn"

"Sunoo bảo mày hay mày tự mua?"

"Tao mua mà, Sunoo nào bảo"

"Thế thì được, Sunoo nó nghiện ăn kem mà nhất là mintchoco.

Cho ăn nhiều quá vừa đau bụng với sâu răng.

Dạo gần đây, tao cai mintchoco cho thằng bé rồi đấy" Jay vừa lái xe, vừa kể chuyện về con mình- đứa con nghiện mintchoco hơn tất cả mọi thứ.

Sunghoon giấu giấu hộp kem mintchoco cỡ lớn kia, quả là sai lầm khi chọn cốc lớn mà.

Nhỡ đâu mai này,khi anh cưới Sunoo về.

Vợ anh nghiện mintchoco hơn nghiện anh thì sao?

Hừm,này thì mua cốc lớn, mua cốc lớn này.

"Ngồi đấy, tao xuống đón con tao"

Sau 5 phút chờ, Sunoo cũng tan học.

Jay dắt Sunoo sang bên đường,hôm nay buổi học rất vui.

Sunoo vui vẻ, hào hứng khoe điểm tốt với bố Jay.

"Bố bố, hôm nay con được điểm 10 nè.

Bố mua mintchoco cho con nha?"

Ừ thì, con cố gắng đạt được điểm tốt mà.

Sao không thưởng cho con nhỉ?

Nhưng phần thưởng này Jay hơi sợ.

Nhỡ cho con ăn rồi, lần tới nó lại phấn đấu tiếp để được ăn mintchoco rồi dần dần như thế.

Hai chữ cai nghiện cũng chẳng còn.

"Bố đồng ý, nhưng chỉ được hộp nhỏ thôi nhé?

Được chứ?"

Sunoo chỉ cần được ăn kem mintchoco thôi là quá đỗi mãn nguyện với đứa thèm mintchoco như em.

Một cốc nhỏ thôi là quá được rồi.

Chứ dạo gần đây á, bố Jay ngăn cấm không cho em ăn kem mintchoco nữa.

Nếu thèm quá chỉ được ăn kẹo,mà kẹo làm sao ngon bằng kem đúng không?

Giờ em chỉ muốn nhanh nhanh về để được bố Jay mua phần thưởng về cho em.

/

Ngồi trên sofa, nhón một chút kem một đưa lên miệng thưởng thức.

Em ăn chậm rãi, để vị kem mintchoco từ từ thấm đẫm ở lưỡi em.

"Sunoo à, con ăn kem xong thì rửa mặt mũi rồi xuống ăn cơm nhé.

Bố nấu sắp xong rồi đấy" Jay ngó đầu từ bếp ra, nói vọng tiếng ra chỗ con.

"Dạ, con biết rồi"

Em đang ăn kem ngon, nghe bố bảo bố nấu cơm sắp xong liền đậy nắm hộp kem lại mang đi cất tủ lạnh.

Tí ăn cơm xong,em lấy ra ăn nốt.

'Thèm cơm bố Jay nấu quá heheeh'

Lát sau, Sunoo thay quần áo xong chạy nhanh xuống dưới bếp.

Trong bếp,bố đang nấu cơm còn chú Sunghoon thì đang dọn bát dọn đũa chuẩn bị ăn cơm.

Sunoo thấy chú, lại chạy về phía chú lấy tay ấn ấn vào người.

Rương đôi mắt long lanh,như cầu xin gì đó.

"Suỵt, tí nữa nhé.

Bố Jay biết là nhịn ăn luôn đó"

Sunoo hiểu lời chú, cười tít cả mắt.

Cạ cạ vào người chú như mèo con.

"Cháu cảm ơn chú Sunghoon, cháu yêu chú nhất"
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
7


'Cháu yêu chú nhất' là câu nói còn đọng lại trong đầu Sunghoon.

Bữa cơm đã bắt đầu được 15 phút và giờ đây anh vẫn còn đang trầm ngâm, suy tư về câu nói đó của cháu.

"Chú Sunghoon ơi, chú ăn cơm đi không nguội hết đồ ăn đó" Sunoo gắp miếng thịt bò đặt vào bát chú.

Ánh mắt hồn nhiên có chút lo lắng khi em thấy chú không động đũa.

"Chú xin, chú mải nghĩ công việc ấy mà cháu cứ ăn đi.

Đừng lo cho chú" nói mồm thế chứ anh đang sướng hết cả người khi 'em' lo lắng cho mình đây này.

"Sunghoon à, tập trung ăn cơm đi.

Công việc bỏ sau, nghĩ làm gì cho mệt người" Jay thấy bạn mình mệt mỏi, đâm ra cũng có chút thương bạn.

Nhưng thực chất, bạn anh chẳng có để ý tí gì gọi là công việc cả.

Cái gọi là 'công việc' thực ra đang ăn cơm ngon lành đây này.

Ăn cơm bố nấu nên ăn liền tù tì 2 bát nên bụng no căng.

"Bố với chú ăn cơm, con không ăn nữa ạ"

"Lên phòng mà nghỉ, chiều được nghỉ thì cứ ngủ thoải mái con nhé"

"Dạ"

Sunoo trả lời bố xong, em chạy tót lên phòng.

Đóng cửa, bắt đầu bữa ăn chính của mình.

Chén cốc kem cỡ lớn chú Sunghoon mua cho.

" Hehe, yêu chú Sunghoon ghê ta" Sunoo vừa bóc hộp kem, mồm lẩm bẩm vài câu về chú Sunghoon.

Sunoo ngồi ở bàn học,cầm thìa nhỏ xúc kem ăn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Vừa ăn, vừa ngắm cảnh.

Được 15 phút, nghe thấy tiếng gõ cửa.

Sunoo sợ bố vào liền nhanh tay đậy hộp kem lại, giấu nơi mà bố em không biết.

Ra mở cửa, em cứ tưởng là bố Jay nhưng hoá ra là chú Sunghoon.

Em thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không quên lườm chú một cái.

"Sao lại lườm chú, chú mua kem cho cháu rồi mà" Sunghoon ngơ người, giở giọng buồn thiu khi vợ anh lườm nguýt anh một cái.

"Cháu cứ tưởng là bố Jay, làm cháu hết hồn à"

"Bố Jay đang nằm ngủ ở dưới phòng rồi, bố cháu mệt quá nên nghỉ trước rồi"

"Sao chú không ngủ cùng bố cháu đi, sao chú còn lên đây?" em lấy cốc kem từ nơi bí mật ra, lại nhón chút kem đưa lên miệng ăn.

Sunghoon thấy cháu nó giấu kem liền phì cười, vừa buồn cười vừa cảm thấy tội.

Trời đánh tránh miếng ăn hay gì hả vợ anh?

"Chú cười gì?

Tại ai mà cháu phải giấu kem hả?"

"Rồi rồi, chú xin lỗi nhen"

Sunghoon ngồi trên giường em, ngồi nhìn cáo nhỏ ăn mà trông thấy đáng yêu dã man.

Tuy anh thấy đáng yêu, nhưng ai kia lại thấy hơi khó chịu khi có người đã nhìn em ăn còn cười cười nữa.

Ghét ghê à.

"Thôi, chú về phòng để cho Sunoo không gian riêng tư ăn kem nhé"

Trước khi đi, anh tiến lại gần Sunoo ghé vào tai em nói:

"Nếu hết thì cứ bảo chú,chú mua cho" nói xong, chú rời đi.

Đóng cửa nhẹ nhàng.

Sunoo sướng đến phát cuồng,em vui như trẩy hội lắc lắc cái đầu.

Không tự chủ xúc miếng kem to đưa lên miệng ăn, a buốt răng quá đi!

'hehe, yêu chú Sunghoon nhất nhất'
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
8


Sunoo ăn nửa hộp kem,lẻn xuống dưới nhà cất nửa còn lại vào tủ lạnh.

Vì nhà em có hai tủ lạnh cơ,một tủ để đồ ăn còn tủ kia đựng kim chi muối.

Sunoo giấu cốc kem ở tủ kimchi, vì em biết rằng nếu giấu ở tủ đồ ăn kia sẽ bị bố phát hiện ngay.

Nên em giấu cốc kem ở tủ đựng kimchi, mọi người thấy em có thông minh không?

Giấu giếm kĩ càng,em yên tâm lên tầng ngủ trưa.

Ăn no bụng dễ buồn ngủ nên ngay khi lên giường phát, Sunoo ngủ khò khò đến chiều.

Em tỉnh dậy sau khi nghe thấy bố Jay nghiêm giọng gọi em.

"Sunoo, con xuống đây cho bố" bố Jay đứng ở mép giường nhìn em.

Gương mặt nghiêm khắc, có chút giận giữ khiến Sunoo mới ngủ dậy có chút sợ hãi.

"Bố xuống nhà trước, con dậy nhanh xuống nói chuyện với bố"

Bố Jay đi xuống dưới nhà, còn em thì đang cuống cuồng gập gọn chăn gối.

Sunoo sẵn sàng tâm lý vững vàng xuống nói chuyện với bố.

Mà em cũng chẳng biết bố gọi em xuống vì chuyện gì nữa?

Đi trên tầng xuống, em thấy chú Sunghoon ngồi im.

Em thấy linh cảm chẳng lành, chả nhẽ em bị bố bắt quả tang cốc kem mintchoco cỡ lớn em giấu ở tủ kimchi rồi sao?

"Con ngồi xuống, trả lời câu hỏi của bố"

"Dạ..."

"Cốc kem mintchoco cỡ lớn kia, là ai mua cho con?"

Woa, câu hỏi chí mạng.

Sunoo em đây biết trả lời lại bố như thế nào?

Chẳng lẽ,em lại bảo bố rằng chú Sunghoon mua cho.

Nhưng nếu em nói sự thật thì từ nay chú sẽ không mua kem cho em ăn nữa.

Mà nói láo với bố thì em không dám.

Haiz, câu hỏi này con xin phép không trả lời được không ạ?

"Dạ....l-là"

"Là ai hở con?"

"..."

Sunoo phân vân,vòng vo mãi không biết trả lời bố như nào.

Em vò đầu bứt óc,nếu được quay lại quá khứ thì thà em ăn hết luôn cốc kem còn hơn.

Giờ đâu có phải cực khổ như này.

"Là tao mua cho nhóc con,mày cứ hỏi thế nhóc nó sợ"

Sunoo nhìn về phía anh, đôi mắt long lanh rưng rưng nước mắt.

Rồi Sunoo nức nở khóc,tại sao chú lại khai ra chứ?

Tại saooooo?

Jay biết cốc kem đó là Sunghoon mua cho thằng bé lúc anh và Sunghoon cùng đi đón Sunoo đi học về .

Nhưng anh lẳng lặng không biết gì.

Để xem,con mình có cai được mintchoco không?

"Sunoo,con nín cho bố.

Ai làm gì con mà con khóc"

"..."

"C-con...xin lỗi bố.

L-lần...sau con sẽ không dám ăn mintchoco nữa"

Jay bên ngoài vẫn còn nghiêm khắc nhưng bên trong anh lại cảm thấy tổn thương khi nhìn con khóc.

Anh muốn con tự nhận lỗi sai của mình,vì đã hứa với nhau rồi nên trong việc này.

Sunoo sai và con tự nhận lỗi là đúng.

"Bố ơi,cho con ăn nốt cốc kem nha?

Được không bố?" trước lúc đó,em vừa bị bố mắng đến khóc nức nở.

Giờ đây,em lại giương đôi mắt long lanh nhìn bố.

Xin bố cho ăn nốt cốc kem.

Sunghoon phì cười,anh phải quay ra chỗ khác cười chứ cười trước mặt nhóc con.

Nhóc con lại giận tím người cho anh xem.

"Được,ăn xong dọn dẹp.

Lần sau,bố sẽ không cho con ăn nốt đâu đó" Jay cũng nín cười,anh phải véo lấy đùi mình ngăn không cười.

Tại sao con mình nó ngây ngô,ngốc nghếch đến thế nhỉ?

Đúng là trẻ con đam mê đồ ăn mà.

/

Chợp tối,ba người ngồi quây quần bên nhau ăn cơm.

Hồi chiều,em ăn nốt cốc kem to chà bá nên giờ Sunoo chẳng ăn được cơm nữa.

Em cầm đũa ngắt ngứ nhìn bát cơm đầy trước mặt.

Jay ngoảnh thấy con không ăn cơm,chắc lại no quá rồi đây có ăn được cơm đâu.

"Sunoo,con lên học bài đi.

Học xong đói xuống ăn cơm cũng được.

Chiều ăn cốc kem to như thế mà vẫn vào bàn ăn cơm được, tài thật"

"Dạ,con lên học bài đây" được bố thả,may không bị bố mắng nên mặt em hớn hở chạy tung tăng lên phòng làm bài.

Chú Sunghoon vừa ăn cơm,vừa nhìn theo bóng lưng em rời đi.

Phải đến khi Jay đập nhẹ xuống bàn,anh mới sực tỉnh mà ăn cơm tiếp.

"Mày phần hạt cơm ở mép kia cho ai?"

"Đoán xem?"

Sunghoon nhìn Jay với ánh mắt,uhm phải nói thế nào ta?

Kiểu hơi láu cá,xảo trá ấy.

Đợi 3 năm nữa thôi sẽ biết đáp án,hạt cơm này Sunghoon bạn mình dành cho ai nhé,bố Jay à.
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
9


8 giờ tối, sau khi Sunoo làm bài xong.

Bụng em bắt đầu đói rồi.

Em lại lật đật chạy xuống bếp,xem còn gì ăn không?

Xuống tới cầu thang thấy bố với chú Sunghoon đang xem TV.

Bố Jay phát hiện em mò vào bếp, liền đi theo sau em.

Hù doạ một chút.

Đang mò ra mở lồng bàn,nhòm xem còn đồ ăn không.

Đột nhiên bố Jay ho một cái.

Sunoo giật bắn người, tay theo phản xạ đậy lồng bàn vào.

"Đói rồi chứ gì?

Ngồi vào bàn đi, bố hâm nóng lại đồ ăn cho"

"Bố này, bố trêu con.

Sợ chết đi được"

"Thì bố thấy có con chuột con mò vào bếp nên bố mới đi theo ấy chứ"

Sunoo dỗi bố, ngồi vào bàn không thèm ngó ngàng tới bố luôn.

Jay bên cạnh hâm lại đồ ăn cho con, đang chờ đồ ăn chín, tiếng Sunghoon vọng vào bếp nói lớn:

"Jay ơi, có ai gọi mày này?"

"Ờ, tao ra đây.

Mày vào làm hộ tao cái" Jay đi ra thì Sunghoon đi vào.

Sau khoảng mấy phút nói chuyện, Jay gấp gáp vội vàng gói gém đồ vào balo nhỏ.

Vào bếp dặn dò:

"Sunoo ơi, giờ bố phải ra viện thăm bà nội.

Bà con bệnh rồi, con ở nhà với chú Sunghoon ngoan nhé.

Khi nào về thì bố mua một hộp kem cho con" Jay ôm Sunoo vào lòng, hôn lên trán con rồi quay sang nhắc nhở Sunghoon.

"Sunghoon này, nhờ mày cả nhé.

Chăm sóc con hộ tao lúc tao đi vắng.

Có gì tao chuyển khoản cho"

"Ừ, yên tâm.

Cứ đi đi, tiền nong gì"

Thật chứ, tiền là gì tao cũng không biết.

Tao chỉ cần con trai của mày thôi, Jay à

Jay sắp xếp quần áo, chuẩn bị đồ đạc rồi đi luôn.

Trước khi đi, anh không quên dặn dò con đủ thứ.

Còn hôn lên trán Sunoo một cái mới yên lòng đến viện chăm mẹ.

"Bố đi nhé, ở nhà với chú Sunghoon ngoan đấy"

"Con chào bố, bố nhớ xong việc thì bố về với con nhé" Sunoo đứng ở cửa, em đã sụt sùi khóc khi bố phải về trông bà bị bệnh.

Jay sót lắm, nhưng phải đi luôn vì muộn quá rồi.

Thôi đành nhờ hết vào mày đấy, Sunghoon nhé.

"Sunoo của chú à, nín nào.

Không khóc, khóc là xấu đấy" Sunghoon quỳ gối, lấy tay áo của mình để lau nước mắt cho Sunoo.

Khi Jay đi rồi, em mới nắm tay chú Sunghoon vào nhà.

"Sunoo dắt tay chú đi đâu đây?"

"Đi ngủ ạ, thế chú nghĩ đêm rồi.

Cháu đưa chú đi đâu?"

"Cháu cho chú ngủ cùng à?"

"Đương nhiên là không rồi"

Haiz, tưởng được nằm ngủ cùng vợ.

Ai dè.

"Sunoo, cháu còn chưa ăn cơm mà" anh chợt nhớ ra, Sunoo còn chưa ăn tối.

Đồ ăn vừa mới hâm nóng vẫn còn để trong lò vi sóng.

"Thôi, cháu hết đói rồi.

Nếu có đói thì cháu tự pha sữa uống" em vịn vào câù thang, ngáp ngắn ngáp dài buồn ngủ.

"Không được, chưa có gì trong bụng ngủ không ngon.

Nhanh xuống đây cho chú"

"Cháu không đói mà"

"Không ăn thì chú pha sữa cho uống"

"Ưm....không đâu" Sunoo mè nheo, mặt phụng phịu

"Chú bảo xuống đây" Sunghoon gằn giọng, phát ra câu nói khiến Sunoo sợ.

Đang bám vắt vẻo ở cầu thang, liền chạy lon ton xuống bếp.

"Nghe lời thế này có phải tốt không?"

Sunghoon vào bếp, sắp sẵn đồ ăn ra bàn cho em.

Anh ngồi vào bàn,chống cằm đợi cáo nhỏ.

"Sunoo đâu rồi?

Nhanh vào bếp cho chú"

Sunoo bước từng bước rồi ló đầu vào bếp nhìn chú.

Chớp chớp mắt dễ thương.

"Cháu dụ được bố Jay chứ không dụ được chú Sunghoon đâu mà tỏ vẻ đáng yêu dễ thương"

Ê nha, nói câu nghe không lọt vào tai đâu ấy.

Chính anh, chính anh đang gồng mình để không bị quật bởi sự đáng yêu đó của Sunoo.

Thiệt chứ, anh cũng tài ghê.

Áp dụng các phương pháp vốn có của mình nhưng cũng chẳng thể lung lay ý chí của chú Sunghoon khi bắt em phải ăn tối.

Thôi, đành ngồi vào bàn ăn cơm vậy.

"Có mỗi ăn cơm thôi mà phải để chú nói nhiều.

Lớn mà bướng ha, người gầy như con cá mắm còn đòi bỏ bữa"

"Cháu xin lỗi mà, cháu biết rồi"

Sunghoon ngồi đối diện, chống cằm nhìn em ăn cơm.

Mải nhìn cháu nó đắm đuối đến mức, Sunoo thấy hơi sợ mà véo má chú.

"Sao chú cứ nhìn cháu ăn cơm thế?

Sợ chết đi được à"

"Ờ....chú xin lỗi"

Nhìn muốn lòi con mắt ra....

Sunoo ăn no nê, tự giác đi rửa bát.

Em rửa bát xong,cùng lúc đó chú Sunghoon đưa em cốc sữa nóng chú mới pha.

"Sunoo à, uống đi rồi mới lên ngủ"

"Thôi mà, cháu không uống được nữa đâu"

"Uống đi, mai chú mua mintchoco cho"

Sau đó, không còn sau đó nữa.

Sunoo cầm cốc sữa một hơi hết sạch.

Cái gì chứ, được bao mintchoco là chú Sunghoon bảo gì cũng làm.

Được ăn mintchoco là mãn nguyện cuộc đời.
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
10


"Chú Sunghoon ngủ ngon, cháu lên phòng ngủ trước đây" em ngáp ngắn, ngáp dài.

Đi lên cầu thang với phong thái của một con mèo no bụng, mắt díu lại vì buồn ngủ.

"Ừ, cháu lên ngủ đi" Sunghoon làm nốt mấy việc lặt vặt dưới bếp,dọn dẹp một chút ở phòng khách.

Đi khoá cửa rồi anh mới yên tâm đi ngủ.

/

Sunghoon vừa ngả người trên giường, tiếng sấm sét đánh sầm xuống làm anh giật mình.

Cùng theo đó là tiếng rào rào của cơn mưa.

"Giật mình à" Sunghoon xoa ngực, vừa thở phào nhẹ nhõm thì tiếng hét của Sunoo vang vọng sang tận cả phòng anh.

Anh sợ quá, Sunghoon nghĩ chắc mưa gió sấm sét này Sunoo sợ lắm.

Anh mở cửa đi vào, bật đèn lên.

Trong căn phòng nhỏ này, trên giường có một bé cáo đang cuộn tròn mình bằng chăn đắp.

Sợ sệt mà co mình lại.

"Sunoo của chú sợ sấm sét à?" anh leo lên giường của em, vạch chăn ra xem mặt.

Anh bất ngờ khi thấy Sunoo khóc đỏ cả mắt, nước mắt nước mũi tèm lem.

Em bỏ lớp chăn quấn bên ngoài ra, lao tới ôm chú.

Sunoo ôm chặt lắm, khư khư trong lòng chú.

Sunghoon xoa đầu, vỗ về em.

Ôm em vào lòng.

"Sunoo của chú ngoan,có chú Sunghoon đây rồi mà"

"...chú...chú ngủ với cháu nhé?

Cháu sợ" em ngước lên nhìn chú, đôi mắt long lanh cầu xin.

Và đương nhiên, Sunghoon không thể từ chối được.

Anh ôm Sunoo vào lòng, ngả người xuống giường.

"Chú đây rồi,Sunoo của chú ngủ ngoan nhé" Sunghoon nằm bên cạnh, vẫn ôm em trong lòng.

Sunoo bé tẹo, được chú Sunghoon ôm trùm gần hết người.

Được chú nằm cạnh nên em cảm thấy an toàn hơn.

Yên tâm đi ngủ.

Tiếng mưa lách tách bên ngoài khiến giấc ngủ của em chìm sâu .

Cộng với cả mùi cơ thể của chú Sunghoon nữa, thơm dịu.

Trong tiềm thức của em, dù có hơi vớ vẩn một chút nhưng em hơi thích thích chú Sunghoon rồi nha.

Chú Sunghoon phải là của em.

Một mình em thôi.

/

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng bình minh chiếu rọi vào.

Sunoo chớp chớp mắt tỉnh dậy.

Tối qua em ngủ ngon cực.

Hehe, được ngủ trong vòng tay của chú thì ngon gấp bội.

Đâu ai sướng như em, hứ.

Em quay qua thấy chú Sunghoon vẫn còn đang ngủ.

Sunoo rướn người lên, để nhìn cận mặt chú rõ hơn.

Aish, em chảy máu cam mất.

Chú Sunghoon đẹp trai quãi đạn.

Từ hàng lông mi, chiếc mũi cao cùng đôi môi ấy.

Mọi thứ em nhận định rằng chẳng có từ ngữ nào để miêu tả độ đẹp trai của chú Sunghoon.

Sunoo lấy tay của mình định sờ lên chóp mũi của chú.

Bỗng nhiên, chú Sunghoon nắm lấy được bàn tay của em rồi chú mở mắt nhìn.

"Định làm gì chú đây hả nhóc?"

Sunghoon nhìn em với ánh mắt tình tứ.

Ánh mắt chỉ có thể là người đang yêu.

Sunoo giật mình, em rút tay về nhưng không được.

Bị chú nắm lấy tay, Sunoo liền ngại đỏ cả mặt.

Chưa bao giờ, em lại có biểu cảm thế này.

Thật sự luôn, hay là...em biết yêu rồi đúng không?

"Nhóc ngủ có ngon không?"

Chú vừa nói, vừa hôn vào lòng bàn tay của Sunoo.

Khi chú đặt đôi môi mình lên bàn tay em, lúc đó em cứ ngỡ mình ở trong mơ vậy.

Cứ ngỡ mình được hoàng tử hôn vào tay.

Mà thực tế, chú Sunghoon là hoàng tử sẵn rồi mà.

Dù có là trong mơ hay thực tế, em được chú hôn vào tay rồi đó.

"Uhmm...chú bỏ tay cháu ra"em giả bộ nhõng nhẽo, khó chiều.

Giật tay về, quay ngược lại về phía chú ngủ tiếp.

"Cho chú xin lỗi.

Chú....xin lỗi mà"

"Chú làm gì mà phải xin lỗi chứ?"

"Thì...chú xin lỗi vì đã dám hôn lên tay của cháu"

"Hức, cháu đã bảo gì đâu.

Đấy là chú nói thế, chứ cháu chưa nói gì nha"

Sunghoon cười thích thú, khó hiểu thật sự luôn ấy.

Sáng sớm mà anh đã hành động như thế rồi.

Bộ hôm qua, sét đánh đoàng một phát.

Anh thành một con người khác luôn rồi hả?

"Thôi, cho chú xin lỗi.

Cho chú xin lỗi nhé, tha cho chú nha" anh chọt chọt vào lưng em, giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm.

Sunoo đương nhiên là không thể cưỡng lại giọng nói đó của chú.

Nhưng giờ em vẫn cảm thấy có chút giận chú mà vừa có chút ngại nữa.

Em nên làm gì bây giờ?

"Chú..."

"Ơi, chú đây"

"Cháu đói..." bụng em kêu òng ọc, đói quá rồi.

"Rồi rồi, chú dậy nấu ăn sáng cho cháu nhé.

Dậy đánh răng rửa mặt đi, hôm nay chú nấu mỳ bò cho"

"Dạ"
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
11


Sunghoon nấu dưới bếp, em ở trên tầng vệ sinh cá nhân.

Nói về chuyện nấu ăn của anh thì mặc dù có chút vụng về nhưng món ăn anh làm thì vẫn gọi là ngon.

Nhưng nó không xuất sắc như thằng bạn anh, Jay.

Sunoo lon ton xuống bếp, chạy vù tới chú Sunghoon.

Ngó đầu vào nhìn nồi mì.

"Oa, ngon quá chú Sunghoon ạ"

Sunghoon cười sướng, lòng nở hoa rồi anh thầm nghĩ.

Chắc cháu nó hết dỗi mình rồi.

Có gì tí dỗ ngọt là được, kkkk.

"Chú,chú cho cháu thử miếng" em chỉ tay vào nồi mì, ánh mắt long lanh nhìn chú.

Sunoo đói lắm rồi, nước miếng chảy tèm lem rồi đây nè.

"Sunoo chờ một chút, phải chín đã.

Không chín ăn đau bụng đấy"

Em nghe chú nói xong cũng im lặng đứng cạnh.

Được một lúc, Sunghoon múc một ít nước mỳ cùng với miếng thịt bò.

Trước khi đưa cho Sunoo ăn,anh thổi nguội mới đưa cho em thử.

Sợ Sunoo phỏng môi, anh lại xót.

"Ngon không?"

"Ngon lắm ạ hehe" húp được miếng nước mỳ ấm vào bụng, em mới đỡ đói một chút.

Cười khúc khích nhìn chú.

"Ra ngồi vào bàn đi, chú múc ra cho"

"Dạ"

Sunoo ra ngồi vào bàn, em ngóng chờ được ăn sáng lắm rồi.

Vì không kiểm soát được bản thân khi đói nên Sunoo ngồi không yên.

Ngọ nguậy không thôi.

"Nào nào, ăn sáng thôi nào" chú đặt bát mỳ nóng hổi nghi ngút khói trước mặt em.

Sunoo ngó vào bát, oa là chú chia cho em nhiều thịt bò hơn này.

A, yêu chú đi thui.

"Cháu mời chú ăn sáng, cháu sẽ ăn thật ngon ạ.

Cảm ơn chú vì bữa ăn" em cầm đũa, chắp tay mời chú ăn sáng.

"Thổi nguội rồi hẵng ăn không bỏng mồm"

Lời vừa dứt, Sunoo đã gắp vắt mỳ còn nóng đưa lên miệng ăn.

Chưa cho vào mồm đã phải thả xuống vì quá nóng.

"Chú vừa bảo xong mà, ăn từ từ thôi.

Ở nồi vẫn còn" anh vội vã đi lấy cốc nước mát cho em.

Cùng với khăn giấy ướt, Sunghoon cầm khăn lau đi nước mỳ bị văng ra bàn.

Sunoo bị phỏng môi, em nhận lấy cốc nước từ chú.

Uống một hơi hết cả cốc.

Giờ môi em đỏ lên rồi, phồng lên như bị ai đó hôn tới tấp vậy.

"Cẩn thận nghe chưa?" anh nhấc cằm em lên, kiểm tra xem môi em có bị phỏng nặng quá không?

"Cháu biết rồi mà" em ngại ngùng tránh ánh mắt của chú, hai má đã ửng hồng lên từ bao giờ.

"Cứ biết rồi đi"

"..."

Sunoo không nói gì, em chỉ cười rồi tập trung ăn sáng.

/

"A, no quá trời luôn.

Bữa ăn sáng hôm nay chú Sunghoon nấu ngon lắm ạ" em ngả người dựa vào lưng ghế, xoa xoa bụng đã no căng.

"Ngon thì phải ăn thêm bát nữa thì mới đi học được "

"Thôi, cháu không ăn được nữa đâu.

Ăn no quá cháu chỉ có buồn ngủ thôi chứ đi học làm sao được"

Sunoo nói câu nào, anh đều cảm thấy những câu nói đó vừa đáng yêu lại còn ngây thơ nữa.

Đúng là trẻ con có khác, trêu thích ghê.

/

"Có muốn chú chở đi học không?"

"Uhm...có ạ"

Nhà Jay có hai xe, 1 xe máy và 1 oto.

Ô tô Jay đi rồi còn chiếc xe máy để trong gara.

Sunghoon khoá cửa nhà lại, ra gara lấy xe đèo Sunoo đi học.

"Lên xe nào"

"Chắc chắn chưa?

Chú đi nhé?"

"Dạ, oke rồi ạ.

Đi thôi chú" Sunoo tươi vui hớn hở vì được chú đèo đi học.

Tâm trạng sáng nay của em tốt lắm luôn á.

Hôm nay trời đẹp cực, mây trong xanh.

Còn có chút gió lạnh thoang thoảng nữa.

Được chú đèo đi học như này thì sướng còn gì bằng.

"Sunoo à, bám vào chú không ngã" đường buổi sáng đông người, anh sợ Sunoo ngồi sau không để ý nên ngã.

Tay mò ra đằng sau tìm kiếm lấy tay Sunoo.

Sunoo chìa tay cho chú nắm lấy.

Rồi chú choàng tay của em qua eo của mình, như thế thì anh mới yên tâm được.

Trên cả đoạn đường tới trường, Sunghoon chẳng hề bỏ tay ra.

Anh cứ nắm lấy tay Sunoo thật chặt,chỉ sợ đèo em nhanh quá mà rớt em trên đường.

Em ôm, dựa vào lưng chú.

Chà chà cái má mềm của mình lên lưng chú.

Đã thế, em còn hơi biến thái mà hít hà mùi cơ thể của chú một hơi thật sâu.

'hic, người chú thơm quá trời' Sunoo cảm thán, điều đó em công nhận là quá đúng.

Người chú Sunghoon thơm cực kì luôn, kiểu thơm mùi cơ thể á nên chỉ cần đứng gần thôi cũng mê tít bởi mùi hương này rồi.

Coi như, nước hoa đối với chú chỉ là phù du.

Sunghoon phát hiện và thấy hết hành động biến thái của Sunoo qua gương chiếu hậu.

Anh cũng không ngờ Sunoo là dạng người thích ngửi mùi thơm, nhất là mùi cơ thể đến vậy.

"E hèm..."

Sunoo ngồi thẳng lưng, không dựa vào chú nữa.

Em quay mặt đi hướng khác, ánh mắt ngó ngang liếc dọc như mới đi ăn trộm về.

Trông ngớ ngẩn thật luôn ấy.

"Không phải thế đâu, chú Sunghoon đừng nghĩ cháu là loại người như thế"

"Chú đã bảo gì đâu, chưa đánh đã khai rồi"

Sunoo ngượng chín mặt, em úp mặt vào lưng chú ngại ngùng.

Mặt em đỏ đến tận mang tai rồi.

Kịp lúc vừa đến trường, em xuống xe.

Không thèm nói gì với chú, chỉ đòi chú ôm một cái để lợi dụng ngửi mùi thơm rồi em chạy tót vào trường.

"Đáng yêu chết mình mất"
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
12


Đưa Sunoo đi học, anh về nhà rửa bát dọn dẹp.

Mọi thứ hoàn tất, anh mới ngồi xem TV một lúc giải trí đầu óc.

Đến giờ, chuông báo thức kêu lên, Sunghoon đang xem TV phải tắt đi để đứng dậy làm việc.

Giờ anh phải chuẩn bị nấu cơm với làm vài việc lặt vặt, tí đón Sunoo đi học về chỉ việc nấu ăn.

/

Dừng xe trước cổng trường, Sunghoon ngóng chờ mãi chưa thấy Sunoo ra.

Giờ này đã tan được 10 phút rồi, đáng nhẽ ra người nhanh nhẹn như Sunoo phải ra nhanh lắm mà.

Hôm nay, sao cháu nó lại ra muộn vậy nhỉ?

Đang mải nhìn mấy bé học sinh từ cổng ra về, con mắt anh mở to.

Sunghoon phát hiện Sunoo đi cùng với bạn nữ.

Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt của em thì nhận thấy, có vẻ em không thích thì phải?

"A, chú Sunghoon.

Chú đợi cháu lâu không?"

Sunoo vui mừng như gặp được vị cứu tinh.

Em bấu vào người chú, chèo lên xe.

Tạm biệt vội với bạn gái đó rồi giục chú Sunghoon đi về

"Chú, chú đi về đi về"

Sunghoon cũng chỉ cười trừ với bạn học của Sunoo, phóng xe đi luôn.

Thoát khỏi bạn học đó, Sunoo thở phào nhẹ nhõm.

Sunghoon khó hiểu, bèn hỏi với em:

"Sao cháu lại đối xử với bạn ấy thế?

Bạn ấy là con gái mà"

"Cháu không thích, đi học bạn ấy toàn đến chép bài của cháu.

Đã thế còn chê cháu là con trai mà cứ như con gái, lúc nào cũng bày đặt cute" Sunoo bày tỏ hết nỗi lòng của em, lúc kể lại mà em tức xì khói.

Nếu em mà là con gái thì đã nhảy vào solo 1:1 với bạn ấy rồi.

Sunghoon nghe xong cũng muốn chen vào xử cho bạn học của Sunoo một trận.

Haiz, tức quá.

Sao lại dám nói với em bé của mình thế chứ?

"Sunoo bớt giận,về chú nấu ăn cho nhé?

Kệ đi, đừng để trong lòng làm gì"

"Vâng ạ, về ăn cơm chú nấu thôi"

Thế là Sunghoon chở Sunoo về,từ khi Sunghoon dỗ em.

Sunoo không còn buồn nữa, thay vào đó là em cười nói với chú.

Nhiều chuyện đến mức, chú Sunghoon chỉ ừ cho qua.

/

"Lên thay quần áo, rửa ráy qua đi.

Chú nấu xong thì chú gọi xuống ăn cơm"

Sunoo lên tầng, nói 'dạ' vọng xuống.

Sunghoon bắt tay vào nấu cơm.

Hai người ăn nên anh chỉ làm có mấy món đơn giản, cốt là món ăn ngon hợp khẩu vị của Sunoo.

Dần dần, các món cũng được Sunghoon bầy ra bàn.

Nào là canh, món xào, món hấp và đĩa hoa quả anh gọt sẵn.

"Sunoo ơi, xuống ăn cơm thôi"

Không cần để anh chờ lâu,Sunoo như tên lửa lao từ trên xuống.

Chạy vào bếp rửa tay, rồi lật đật ngồi vào ghế với khuôn mặt thích thú.

"Cháu mời chú ăn cơm ạ, cảm ơn chú vì bữa ăn"

"Ăn đi, kẻo nguội"

Sunoo gắp lia lịa, hết món này rồi đến món kia.

Hai bên má phồng lên vì em nhét quá nhiều thức ăn.

"Từ từ thôi, chú không cướp đồ ăn của cháu đâu mà"

Bên mép miệng của em dính hạt cơm.

Sunghoon thấy, bèn nhặt hạt cơm xuống.

Thuận tay mà đưa lên mồm nhai.

"Ăn cơm để phần cho ai hạt cơm ở mép thế hử?"

Sunoo ngại, em không nói gì.

Cúi gằm mặt ăn cơm, để che đi hai gò má đã ửng hồng.

'đáng yêu ghê' nội tâm Sunghoon gào thét, anh cố chấn an bản thân.

Không được la hét vì sự dễ thương nguy hiểm từ Sunoo.

Cả hai cùng nhau ăn.

Suốt bữa cơm em chẳng nói gì nên vì thế mà chú Sunghoon cũng im lặng.

Chỉ nhìn ngắm bộ dạng nhỏ con của em mà cười thầm trong lòng thôi.

"Chú để cháu rửa bát cho.

Chú lên nghỉ đi"

"Rửa cẩn thận không vỡ bát"

"Vâng ạ"

Sunoo rửa bát, úp bát gọn gàng vào tủ.

Em lau chùi sạch sẽ lại bếp nấu, rửa tay sạch Sunoo mới chạy ra phòng khách với chú.

"Chú chú, chú mở phim đi"

"Cháu muốn thích xem phim gì?"

"Ừm, phim tình cảm đi ạ"

Sunghoon không nghĩ nhiều,bỏ dở đoạn phim anh đang xem.

Mở phim tình cảm cho em, còn nhẹ nhàng hỏi em chọn phim nào để mở.

Chọn được phim như ưng ý, Sunoo ngồi cạnh chú tập trung xem phim.

Phải nói là lâu lắm rồi em không ngồi xem phim nên người có mỏi một chút.

Hết cựa quậy, tìm dáng ngồi thích hợp nhưng em chẳng ngồi được với dáng nào.

Bỗng chú Sunghoon chìa một bên chân ra cho em gác.

Kkk, thoải mái quá trời.

"Dễ chịu hơn chưa?"

"....ừm, rồi ạ"

Xem phim được một lúc, anh ngó xem em còn thức hay tỉnh.

Quay sang thấy em đã ngủ từ lúc nào không biết.

Sunoo tựa đầu vào cánh tay anh, đánh một giấc ngon lành cành đào.

Mặc kệ phim vẫn đang chiếu, phải ngủ cái đã vì em mệt quá rồi.

"Để chú bế lên phòng ngủ nhé"

Sunoo hé mắt nhìn, em ư ư không muốn dậy.

Trong tiềm thức của em, chú Sunghoon ôm em lên phòng.

Tay chú còn xoa xoa lưng, mục đích là ru em ngủ.

Và vẫn là mùi hương dịu nhẹ đó, nó khiến em chìm sâu trong giấc ngủ.

Sunghoon đặt em nhẹ nhàng lên giường, anh còn đắp cái chăn mỏng lên bụng em.

Anh tính là xuống nhà nằm ngủ sofa rồi đấy.

Nhưng mà nghĩ thế nào lại leo lên giường, ôm em từ đằng sau ngủ.

Chắc lo em nằm một mình đây mà...
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
13


4,5 ngày trôi qua Sunoo cứ kè kè bên chú Sunghoon như hình với bóng.

Em chẳng biết từ lúc nào mà em với chú lại thân thiết đến thế.

Cứ hễ chú đi đâu, em lại gọi hỏi chú.

"Alo, hôm nay tao về nhà nhé.

Mẹ tao đỡ hơn rồi" là Jay gọi về, anh đang ở nhà mẹ sắp xếp đồ.

Sau mấy ngày ở viện trông mẹ, thì cuối cùng mẹ anh đã đỡ hơn nhiều.

"Ờ ờ, oke"

"Sunoo ơi, bố cháu hôm nay về đấy"

Em nghe chú bảo thế, Sunoo nửa buồn nửa vui.

Vui vì bố sắp về, còn buồn vì chú Sunghoon sắp phải về nhà chú rồi.

Em không chịu, em muốn chú cơ.

Haiz, bố Jay mà biết được là bố Jay đau lòng lắm đó em.

"Sao mặt lại ủ rũ thế kia, cháu không vui à?"

"....chú đừng về nhà nhé?"

Sunoo oà khóc nức nở, em chạy tới ôm chú.

Vùi mặt vào lòng chú khóc nấc cả lên.

"..."

Sunghoon ngơ ngác, không biết Sunoo khóc vì cái gì.

Nhưng việc đầu tiên mà anh làm trong lúc đang ngớ ngẩn là dang tay ôm em vào lòng.

Nghĩ gì thì nghĩ, em cần là có chú liền.

"Nín, kể chú nghe tại sao Sunoo lại khóc?"

Sunghoon ngồi thấp xuống, vẫn ôm em trong lòng.

"hức...cháu không...m-muốn chú về nhà đâu.

Chú ở lại với cháu nha?" em nhìn chú với đôi mắt long lanh ướt nước, còn chọt chọt má chú nũng nịu.

"Nhà chú, chú phải về chứ?

Ở đây làm sao được"

Sunoo nghe câu trả lời của chú xong, em khóc càng to hơn.

Em rời cái ôm ấm áp từ chú mà chạy tót lên phòng.

Sunghoon bất ngờ quá nên cũng không kịp níu lấy tay em được.

Khi anh chạy theo em lên phòng thì Sunoo đã đóng sầm cửa lại.

Dù cho anh gọi anh hỏi, Sunoo cũng không thèm đoái hoài gì.

2 tiếng trôi qua, Jay từ nhà mẹ về đến nhà mình.

Anh cầm đồ đi vào, mà anh cũng thấy làm lạ.

Thường ngày về, Sunoo sẽ ra chào đón anh mà.

Hôm nay thằng bé sao không ra chào mình nhỉ?

Đặt túi đồ ở sofa, lên tầng xem thế nào.

Lên đến phòng Sunoo, anh bất ngờ khi thấy Sunghoon nó ngồi bên ngoài.

Ngủ gà ngủ gật, lẩm bẩm lời xin lỗi.

Jay nghĩ ra ngay, chắc Sunoo ở trong phòng.

Và cả hai đang có cãi cọ, khúc mắc gì đó.

"Sunghoon, mày ngồi đây làm gì?"

"Mày về rồi đấy à?"

"Ừ"

"Tại tao, tại tao sai nên Sunoo giận tao rồi" Sunghoon tiến tới cầm tay Jay, tuôn hết lời.

"Mày làm gì con tao?"

"Hai, ba tiếng trước lúc mày gọi cho tao bảo mày sắp về đấy.

Mày vừa thông báo phát, tao quay ra thông báo cho Sunoo liền.

Rồi chẳng hiểu thế nào, Sunoo mặt nó buồn rồi khóc.

Chạy đến chỗ tao ôm, tao hỏi thế nào thì Sunoo bảo muốn tao ở lại nhà mày"

"Mày trả lời ra sao?"

"Tao bảo chú có nhà thì chú phải về thôi"

"Xong cái Sunoo khóc oà lên, đẩy tao ra chạy tót lên phòng đóng sầm cửa lại.

Từ đấy đến giờ vẫn chưa ra "

"Mày xem thế nào, mày nói đỡ hộ tao cái.

Tao dỗ mãi mà chẳng dỗ được"

Jay nghe hết mọi việc rồi gật gật, vỗ vai Sunghoon.

"Ờ xuống nhà trước đi, tao dỗ cho"

Sunghoon lật đật xuống nhà trước, mặt buồn thiu vì mấy tiếng rồi mà mình chẳng dỗ được em.

Jay đứng ngoài gõ cửa, nhẹ nhàng nói với con:

"Sunoo à, bố về rồi đây!"

Sunoo trong phòng nghe thấy tiếng bố,em chạy ra mở cửa đón.

Sau khi cánh cửa mở, Jay ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt đỏ ửng vì khóc của con.

"Ai làm con khóc, nói cho bố để bố xử lý?"

Jay ngồi xổm, ôm con vào lòng.

Sunoo với đôi mắt đỏ hoe, nước mắt nước mũi tèm nhem.

Xụt xùi, nức nở mách bố.

"Là chú Sunghoon bố ạ, chú...ấy bảo chú ấy về.

K-không muốn ở với con nữa"

"Làm sao mà chú Sunghoon ở đây được.

Chú có nhà chú phải về chứ"

"Không, con không muốn"

Sunoo nói,em bắt đầu khóc.

Ôm lấy cổ bố khóc tu tu.

"Sunoo, con nín cho bố"

Đang trong lúc dầu sôi,lửa bỏng bị bố Jay mắng Sunoo càng khóc lớn hơn.

Em rời bố,lững thững vào phòng.

Vừa đi,vừa khóc rồi đóng sầm cửa lại.

Jay lắc đầu ngao ngán, không biết Sunoo nó bị gì nhỉ?

Anh đi xuống dưới tầng, nhìn thấy Sunghoon đứng ngồi không yên, đi qua đi lại sốt ruột.

"Sunghoon à,mày cứ về nhà nghỉ ngơi trước đi.

Có gì tối tao gọi điện báo cho mày sau,chứ Sunoo nó cũng vừa dỗi thằng bố như tao rồi"

Sunghoon gật đầu,lấy đồ đi về.

Trước khi về,anh còn ngước nhìn lên tầng xem Sunoo đã ra khỏi phòng chưa.

Nhưng kết quả vẫn vậy,chưa ra khỏi phòng.

Ở trong phòng,Sunoo nằm vùi trong chăn khóc.

Cảm xúc em tụt dốc không phanh.

Em không thích cái cách đang ở vui vẻ cùng chú Sunghoon rồi đùng một cái chú Sunghoon phải về, không ở cùng nữa.

Trông nó trống vắng, thiếu thiếu vậy.

Em ghét chú Sunghoon !

/

Jay từ trong bếp, anh đã dọn sẵn mâm cơm chuẩn bị nhiều món Sunoo thích ăn nhất.

Anh cởi bỏ tạp dề treo lên móc, đi lên phòng gọi con trai xuống ăn cơm.

"Sunoo ơi, xuống ăn cơm đi con.

Bố nấu nhiều món con thích lắm đấy"

"..."

"À, bố có mua cho con cả hộp kem mintchoco cỡ lớn nữa này"

"..."

"Xuống ăn cơm rồi hai bố con video call với chú Sunghoon nhé?"

Cửa mở, Sunoo nhìn bố với ánh mắt giận dỗi.

Rồi em một mạch đi thẳng xuống tầng.

"Thằng quỷ này từ bao giờ mà quý thằng Sunghoon thế nhỉ?"
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
14


Đúng như lời đã nói, trong mâm cơm Jay mở video call với Sunghoon.

Nhưng cuộc gọi video này ngượng ngùng làm sao ấy, chỉ thấy mỗi ba người nhìn nhau.

Sunoo nhìn Sunghoon, Sunghoon nhìn Sunoo và Jay nhìn hai đứa.

"Rồi,muốn nói gì với chú Sunghoon thì nói đi con.

Bố thấy mày dỗi chú hơi lâu rồi đấy"

"...cháu xin lỗi"

Ở đầu dây bên kia, Sunghoon cũng ngập ngừng nói câu xin lỗi với Sunoo.

Kèm theo đó là cái ôm cách nhau qua màn hình máy tính.

"Chú về nhà rồi nhưng chú cũng đừng quên cháu nha, phải thường xuyên sang chơi với cháu đấy" Sunoo em tuôn hết lời nói trong lòng mình, rằng em đã thấy trống vắng khi thấy thiếu ai đó ở bên.

Em lấy hết dũng khí, nói ra hết những lời trong lòng.

Nói ra rồi, em cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.

Sunghoon ở đầu dây bên kia cười một cái rõ tươi, anh gật gật đầu mỗi lần mà Sunoo nói.

Ánh mắt đăm chiêu ngắm nhìn người kia, trời ơi ánh mắt của kẻ si tình.

"Thôi,xong rồi nhé.

Ăn cơm thôi nào con, đồ ăn nguội hết rồi"

"Ưm...bố, con chưa nói xong" em ngăn tay bố tắt cuộc gọi, thật sự em vẫn còn 1 điều nữa mà em vẫn còn ngập ngừng chưa nói được.

"Chú...chú không được quen ai ngoài cháu đâu đấy"

Jay nghe xong lời con, câm nín không còn lời nói nào.

Thật sự rằng, anh không còn lời nói nào dành cho đứa con trai của mình.

"Ừm, ừm chú biết rồi.

Chú sẽ không quen ai khác ngoài cháu"

"Chú nhớ đấy, không được quen ai khác ngoài cháu" Sunoo vừa nói,em lườm lườm chú như trẻ con vậy.

Sunghoon ở đầu kia cứ cười suốt, aish chết tiệt.

Sao lại đáng yêu đến thế nhỉ?

"Bye bye chú, cháu đi ăn cơm đây" Sunoo vẫy tay chào chú,cười tít cả mắt nhìn người kia qua màn hình máy tính.

"Sunoo của chú ăn ngon miệng nhé" nói rồi, anh vẫy tay tạm biệt.

Cùng theo đó là nụ cười và ánh mắt của kẻ si tình.

Cả hai tắt máy, Sunoo mới vui vẻ mời bố ăn cơm.

Trong khi em đã quên rằng, nửa tiếng trước đó em đã giận dỗi ai kia rõ lâu.

"Bố tưởng con giận chú Sunghoon lắm mà?"

Jay nói vu vơ, gắp miếng thịt đặt vào bát con.

"Bố...bố cứ trêu con" Sunoo nói nhưng ánh mắt cứ nhìn về phía khác.

Đây là em đang tránh ánh mắt của bố đấy, tại em biết lỗi rồi với em ngại quá mà.

/

Ngày qua ngày, hôm nào rảnh là Sunoo sẽ tự mình đạp xe sang nhà chú Sunghoon chơi.

Có lần, em mải chơi nhà chú.

Thế nào mà ngủ quên mất, đến 6 7 giờ tối rồi mà em chưa chịu vác mặt về.

Lần đó, bố Jay bực em lắm.

Kỷ luật em không cho ăn kem mintchoco trong 1 tuần cơ mà.

Nhưng giờ, kem mintchoco cũng chỉ là dĩ vãng.

Có hoặc không cũng được.

Cái em cần là được sang nhà chú Sunghoon chơi, được chơi cùng với cún con nhà chú, được xem phim cùng chú nữa.Hihi, thích biết bao!

Thấm thoát đã 3 năm trôi qua...

"Sunoo ơi, con dậy chưa thế?

Hôm nay là buổi học đại học đầu tiên của con đấy" Jay hét lớn, anh đứng trong bếp nấu ăn sáng cho hai bố con.

"Con xong rồi ạ" Sunoo từ trên tầng xuống.

Giọng nói nhẹ nhàng,ngọt ngào khiến ai nghe cũng chỉ muốn mềm lòng.

"Chà chà, gọn gàng chỉnh chu quá" Jay quay ra, nhìn con một lượt từ đầu tới chân.

"Ơ, bố này.

Thường ngày con không gọn gàng,chỉnh chu hay sao?"

"Thường ngày trông mày lôi thôi, nhếch nhác lắm.

Cứ như thằng đầu đường xó chợ ấy" Jay vừa nói vừa cười.

Haiz, công nhận hôm nay con mình trông nó khác quá.

Đúng là lớn lên càng có nét đẹp trời ban mà.

"Hừm,con dỗi bố"

"Thôi, bố trêu tí.

Nay con trai bố quá là đẹp, tuyệt vời.

Bố cho 10 điểm, chịu chưa?"

"Hehe"

Cả hai cùng nhau ăn sáng, vừa đúng 8 giờ Sunoo đã đứng dậy.

Ôm bố, chào tạm biệt rồi em xách cặp đi học.

"Buổi học đầu tiên đừng ngủ gật nha con"

"Con ngủ chảy nước dãi cho bố xem"

/

Sunoo vui vẻ đi trên đường ra trạm xe bus.

Tâm trạng của em hôm nay vui cực kỳ.

Nói sao nhỉ?

Em hồi hộp khi lên đại học quá!

Đang đến gần trạm, tiếng còi xe bíp bíp liên tục ở bên đường.

Em theo phản xạ mà quay sang xem.

"Lên xe chú đèo đi học,nhanh" là chú Sunghoon.

Sunoo hớn hở, nhảy cẫng lên sướng khi gặp chú Sunghoon.

Lâu lắm rồi, khoảng 1 2 tháng rồi em chưa gặp chú.

Chỉ có nhắn tin, lúc rảnh chú mới video call cho em.

A, nhớ chú chết đi được à.

"Dạo này chú bận lắm à?

Chú chả sang chơi với cháu gì cả" Sunoo nói, em cúi gằm mặt.

Hai tay đan đan vào nhau.

"Ừ,dạo này chú đi làm toàn về muộn.

Đêm chú về còn phải sửa bản thảo nữa.

Chú xin lỗi nhé" Sunghoon tay lái xe, tay còn lại nắm lấy tay em.

"Ư,cháu không cho nắm tay đâu"

"Thôi, thế chú rụt tay về vậy" Sunghoon nhả tay ra, từ từ rút tay về.

"Ớ...thôi, chú nắm tiếp đi" Sunoo lại dùng cả hai tay của mình, nắm lấy tay chú.

Hai bàn tay nhỏ nắm lấy một bàn tay lớn.

/

"Cứ đi học đi, khi nào tan gọi chú.

Chú đón rồi chú cháu mình ăn trưa với nhau nhé?"

"Dạ..."

"À, tiện cháu nói chuyện này với chú nhé?"

"Chuyện gì?

Kể luôn cho chú nghe xem?

Quan trọng lắm không?"

"Cực kỳ quan trọng luôn, liên quan đến cả cuộc đời của chú và cháu đó"

"Được"

Sunghoon khoan chưa đi vội, anh phải đợi đến khi Sunoo vào hẳn trường.

Anh mới yên tâm đánh lái đi thẳng tới công ty.

Trên đường đi làm, đầu óc anh đã nảy số nghĩ đến cái đám cưới phủ màu xanh trắng cùng với tiếng sóng vỗ rì rào khi Sunoo vừa nói vậy.

Bên cạnh anh là Sunoo-người sẽ cầm bó hoa, cùng anh bước vào lễ đường.

Chỉ nghĩ đến thôi cũng làm Sunghoon anh đây phấn khởi, tràn đầy năng lượng vào buổi sáng này rồi.

___

chúc mọi người năm mới vui vẻ 🎉🎉🎉
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
15


Thời gian tiết học đầu tiên trôi qua rất nhanh, Jay ở nhà lo lắng sợ con đến trường không có bạn bè chơi cùng.

Anh liền nhắn tin qua cho con, hỏi thăm con thế nào.

"Sunoo ơi, trên lớp có bạn nào chơi với con không?"

"Có chứ bố, nhiều là đằng khác" thế rồi, Sunoo chụp ảnh nhóm bạn mới quen của em.

Khoảng chục đứa gì đấy, túm tụp lại chỗ em chơi này nọ kia.

"Bố không phải lo, con không phải một đứa kiệm lời như thế"

"Tốt rồi, bố sợ mày không có đứa nào chơi cùng thôi"

"Thế bố nhé, con chào bố"

Đọc tin nhắn xong mà Jay nhẹ cả lòng, không lo nữa rồi.

Chỉ sợ lên đại học không ai chơi với nó thôi.

Haizz.

"Ê, tí cà phê không?"

Jungwon

"Ừ đi, nghe nói có nhiều món ngon" Jake

"Thôi, tao bận rồi.

Có việc sau giờ tan học nên để lần sau nhé mấy bồ" Sunoo.

"Chán nhề" Heeseung

/

Tan học, Sunoo đứng đợi ở cổng trường.

Vì em đã nhắn tin trước cho chú nên giờ em đứng đợi theo đúng lời dặn của chú.

Một lát sau, xe ô tô đậu trước cổng trường.

Em biết ngay đấy là chú liền chạy tới với nụ cười rạng rỡ.

"Hôm nay Sunoo đi học có mệt không?"

Sunghoon mở cửa xe cho em, nhẹ nhàng để em ngồi vào ghế lái phụ.

"Cháu có ạ, hôm nay học vui cực kỳ luôn"

"Vui đến thế vậy sao?"

"Đương nhiên rồi ạ"

Sunghoon nghe thấy tiếng bụng òng ọc phát ra từ Sunoo.

Anh thắt dây an toàn cho em, nổ máy bắt đầu đi.

"Chú đưa Sunoo đi ăn nhé, chắc giờ đói lắm rồi đúng không?"

"Vâng ạ, cháu đói lắm rồi" em theo tự nhiên, đưa tay xuống bụng xoa xoa.

Môi trề ra làm nũng.

"À, tiện cháu sẽ nói chuyện với chú.

Lúc sáng cháu đã bảo ấy"

"Thế phải đi ăn nhanh thôi nhỉ?

Chú hóng không biết chuyện gì quan trọng đến mức mà Sunoo không kể luôn cho chú ?"

"Không, cháu không thích kể luôn đâu"

Sunghoon đã sẵn sàng chuẩn bị tinh thần, phải nói là từ lúc Sunoo bảo sẽ nói chuyện này nên anh có hơi run sợ.

Thật sự là không run lắm, chỉ là hơi toát mồ hôi lạnh thôi.

Xe dừng chân tại lề đường, Sunghoon dẫn em đi ăn mấy món ăn bình dân quen thuộc.

Vì anh biết, Sunoo thích nhất ăn mấy món dân giã.

Cái kiểu đồ ăn ngon, giá rẻ, lại còn vừa ăn vừa ngắm đường phố.

Đấy là kiểu Sunoo thích nhất.

Biết em được gần 4 năm rồi, có khi một ngày em thay bao nhiêu bộ quần áo ăn bao nhiêu bát cơm trong một ngày anh còn biết.

Huống chi là mấy điều nhỏ nhặt như này.

"Sunoo ăn gì cứ gọi đi, cháu ăn gì thì chú ăn nấy"

"Dạ"

Và rồi một bàn đồ ăn phủ kín trên bàn, Sunghoon có hơi sốc một chút.

Anh lại đặt ra câu hỏi, dạ dày em là hố đen vũ trụ à?

Càng ngày anh càng thấy Sunoo ăn một ngày một nhiều hơn.

Chung quy lại,ăn nhiều hay ít thì cũng chỉ là tốt cho Sunoo của anh.

Trộm vía là được.

Sunoo như con cáo đói, em cầm đũa gắp lia lịa.

Còn không quên gắp cho chú Sunghoon miếng mandu chiên.

"Chú ơi, ngon không?"

"Sunoo gắp gì cho chú ăn cũng đều ngon hết"

Em cười sướng, ngại quá mà lấy cốc nước uống.

"Sunoo này, cháu có chuyện gì muốn nói với chú không?

Chú tò mò quá "

Em đang ăn liền ngừng lại khi nghe chú nói.

Em đặt đũa xuống, lấy giấy lau qua miệng.

Sunoo hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí thổ lộ với chú.

"Chú Sunghoon, cháu yêu chú.

Tuy nghe có hơi vô lý nhưng tình cảm của cháu là thật.

Chú có yêu cháu không?"

Sunoo ngại đỏ cả mặt, anh ngồi đối diện không nhịn được cười trước dáng vẻ ngây ngô của em.

"Yêu sao?

Chú muốn cưới Sunoo về luôn cơ?

Liệu Sunoo có đồng ý làm bạn đời của chú không?" chú lấy từ trong túi áo một chiếc hộp nhung nhỏ, anh mở ra đưa lên trước mặt em.

Với ánh mắt chân thành và một chiếc nhẫn cưới.

Không biết Sunoo có thích không nhỉ?

"..."

"Sao Sunoo không nói gì?

Sunoo không muốn hay không thích cưới chú à?"

"Ai bảo không thích?

Cháu chờ lâu lắm rồi đấy"

"Dạ, em đồng ý" Sunoo lấy chiếc nhẫn, em tự động đeo vào ngón áp út.

Không khỏi mừng rỡ mà nở nụ cười tươi rói.

Cả người mà sắp tới đây, em sẽ gọi là chồng.

Hai bác chủ quán chiêm ngưỡng hết toàn bộ câu chuyện.

Cũng phải nán lại công việc mà tán ngẫu vài câu với nhau, nhớ lại chuyện tình của mình từ chục năm về trước.

"Ôi, nhìn chúng nó mà tôi nhớ về hồi xưa ông tỏ tình tôi nhỉ?"

"Lúc đó bà chả cười hạnh phúc như thế kia còn gì?"
 
[Sunsun] Con Năm Nay 18 Tuổi,Thế Chồng Của Con Đâu?
16


Sunghoon chở em về nhà sau buổi ăn trưa.

Cả hai đã bàn với nhau sẵn, sẽ nói chuyện này cho Jay khi về nhà.

"Con chào bố" Sunoo chạy vào nhà trước, Sunghoon đi vào sau vì tìm chỗ đỗ xe.

"Hôm nay học hành thế nào?

Thích thú không?"

"Có ạ, vui lắm bố hehe"

Sunghoon đi vào, Jay bất ngờ nhìn thằng bạn mình.

Anh khó hiểu liền lên tiếng.

"Sao mày sang đây?

Sang làm gì?"

"Tao đèo Sunoo về mà"

"Hả, cái gì?

Đèo về á?"

"Ừ"

"Hehe, con quên không nói với bố.

Chú Sunghoon thấy con đứng chờ ở trạm xe nên chú đưa con về luôn"

"Ờ, thế vào dọn cơm đi.

Bố nấu xong rồi đấy"

Sunoo đương nhiên vẫn vào dọn cơm các thứ, mặc dù đã đi ăn ngoài với chú nhưng em vẫn muốn ăn một ít vì không muốn bỏ dở cơm bố nấu.

/

"Thằng Sunghoon sang bên này ngồi.

Cứ ngồi gần con tao là sao?"

Jay ngứa mắt, anh phải ngừng đũa khi tức điên nhìn Sunghoon ngồi kè kè bên Sunoo.

"Ngồi gần tí thôi cũng không cho"

"Xích qua nữa, cho con tao thở nữa mày.

Ngồi sát rịt như thế con tao khó chịu"

"Sunoo có thấy khó chịu không?"

"Không ạ"

"Mày dám cãi lời bố hả?

Bố bênh mày mà mày lại đi bênh người ngoài là sao?"

"Người ngoài?"

"Nói không đúng hay gì còn cãi lời tao?"

"Sắp thân rồi..."

"Hả?"

"Cứ từ từ, sẽ có bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Chuẩn bị sẵn cái đầu lạnh nhé ông bạn"

"Mày...nay mày ăn gan hùm hay sao mà lên giọng với tao kiểu đấy?"

"Chắc vậy"

/

"Sunoo à, vào bếp xem có hoa quả cắt ra đĩa rồi mang ra nhé.

Anh nói chuyện với bố em tí"

"Dạ"

Sunghoon ra ngồi cạnh thằng bạn mình đang vùi đầu vào điện thoại xem công việc.

Anh đặt tay vào vai Jay, hít một hơi thật sâu nhẹ nhàng nói:

"Jay à, cho tao cưới con mày nhé?"

"..."

Jay xịt keo, tiếng Sunghoon vừa nói khiến hai bên tai anh ù ù.

Không cầm chắc điện thoại mà rơi đốp xuống sàn.

Đi toi con Samsung Galaxy S23 Ultra...

"Cái gì,tao cho mày nói lại?"

"Đồng ý cho tao cưới con mày nhé?"

"Không,con tao mà mày dám"

"Sao không?"

"Mày im, tao không đồng ý"

Sunoo cầm đĩa trái cây đã cắt sẵn đặt ở bàn.

Bẽn lẽn ra chỗ Sunghoon ngồi.

"Sunoo ra đây ngồi "

"Nhưng...nhưng mà con muốn ngồi với anh ấy"

"Anh ấy?

Hai đứa mày đã làm gì rồi?

Nói nhanh còn kịp" Jay nóng giận, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến anh chưa load kịp hết.

"Anh ấy mới cầu hôn con thôi, có cả nhẫn cưới nữa nè" thế rồi em đưa tay lên, cho bố nhìn thấy chiếc nhẫn cầu hôn sáng lấp lánh.

"Bố, bố đồng ý nha?

Dù sao con cũng lớn, 18 tuổi rồi còn gì.

Con muốn được lấy chồng"

"..."

Jay day hai thái dương, anh vắt óc suy nghĩ nên làm gì tiếp theo.

"Tùy hai đứa mày, hai đứa mày cầu hôn nhau rồi chả lẽ tao lại ngăn cấm"

"Dạ, cảm ơn bố vợ"

"Bố cái con khỉ" Jay vẫn chưa thế chấp nhận được, thằng bạn chí cốt của mình nay lại thành con rể.

Thật sự là vẫn không thể chấp nhận được !!!

/

Hai tháng sau

"Sunoo ơi, dậy còn đi lấy chồng đi con.

Đến ngày lấy chồng còn phải để bố gọi dậy hả?" bố Jay diện trên người bộ vest đen tuyền, trên ngực còn gắn hoa.

Nay là ngày trọng đại của em với Sunghoon.

Vì tối qua mải tâm sự với chồng sắp cưới mà 2, 3 giờ sáng em mới ngủ.

Nên sáng bảnh mắt 5 rưỡi sáng rồi mà em vẫn chưa chuẩn bị các thứ.

Sau lời thúc dục của bố,em cuống cuồng chuẩn bị.

May mà có Sunghoon phụ nên em không bị muộn.

Lễ cưới diễn ra ngay sau đó, mọi người từ bạn bè đồng nghiệp của anh đến bạn học của em.

Ai cũng đều đến đông đủ.

"Chú rể có thể hôn bạn đời của mình được rồi"

Sunghoon không chần chừ, quàng tay qua eo Sunoo mà kéo em vào một nụ hôn kiểu Pháp nồng cháy.

Anh hôn em, mọi tình cảm yêu thương anh đều thể hiện qua nụ hôn lãng mạn này.

Bởi anh phải đợi 3 năm, 3 năm để có thể đợi em lớn mà cưới em về.

Haiz, hơi gian nan và trắc trở.

Nhưng không sao, giờ anh có được em rồi.

Jay ngồi dưới, không kìm được cảm xúc mà rơm rớm nước mắt.

Anh ngồi dưới,nói lớn:

"Hôn con tao nhẹ nhàng thôi, như hổ vồ thế.

Con tao đau"

Mọi người nghe xong,ai cũng bật cười.

Công nhận Jay nói đúng mà, như hổ vồ thật sự.

"Từ nay đừng gọi anh là chú nữa hãy gọi anh là chồng nhé!"

"Dạ"

____

cảm ơn mọi người rất nhiều khi đã đọc và bình chọn cho fic của chuối ạ. hêh cảm ơn mọi người rất rất nhiều luôn đó ạ. luv u ♡
 
Back
Top Bottom