Khác Sủng thê như mạng - Vụ Thỉ Dực [ĐANG TIẾP TỤC]

Sủng Thê Như Mạng - Vụ Thỉ Dực [Đang Tiếp Tục]
Chương 20


Khi về đến kinh thành đã là cuối tháng chín, kinh thành đã là chuyển sang tiết trời hiu quạnh cuối mùa thu, chỉ mấy ngày nữa là sẽ đến đầu mùa đông.

Bầu trời là một mảnh màu sắc âm u, đột nhiên một trận gió thu hiu quạnh thổi qua làm cho chiếc cờ trên thuyền phấp phới bay, vô số thuyền bè đang đậu ở bến tàu, một khoảng rộng lớn rộn ràng nhốn nháo cũng không bị thời tiết lúc này ảnh hưởng, ngược lại mang một không khí bận rộn.

Đoàn người của Thụy Vương phủ hồi kinh chỉ cần nhìn thấy ký hiệu của Thụy Vương phủ khắc trên thuyền, thì cho dù là thuyền của quan, thuyền khách hay thương thuyền không thuyền nào dám cản đường, tất cả đều nhường đường để thuyền của Thụy Vương phủ có thể thuận lợi cập bến.

Vệ Huyên đứng ở đầu thuyền, không để ý đến cơn gió rét từ mặt sông thổi đến làm cho gò má mềm mại phát đau, hai mắt chỉ chăm chú ngắm nhìn hoàng thành phía xa xa, giờ khắc này, đặt mình ở thời điểm này, hắn chỉ cảm thấy dường như đã qua mấy kiếp, trong lòng phức tạp khó tả.

Hoàng thành nguy nga, bất chấp sự mài mòn của năm tháng vẫn sừng sững đứng đó, mặc kệ hế sự xoay vần, việc đời thay đổi, nó vẫn không thay đổi.

Nhưng hắn đã thay đổi.

Hắn không còn là đứa trẻ ngây thơ đơn thuần bị chiều sinh hư, cũng không còn là người bị tất cả mọi người gạt mà cái gì cũng không biết, cũng không phải là đứa trẻ bị người ta sắp xếp làm con cờ dò đường, lần này hắn từ địa ngục trở về, lần nữa trở lại cái nơi hắn đã sinh ra và lớn lên, lần này hắn sẽ thay đổi từng số mạng.

Hắn đã từng suy nghĩ, tại sao hắn lại rơi vào kết cục như vậy, rốt cuộc là từ lúc nào đã bắt đầu hình thành kết cục như thế?

Vào thời điểm hắn không hay biết, tất cả đã thay đổi, thật ra cho đến cùng thì cái chết cũng đã trở nên không còn chút ý nghĩa nào.

Nếu đây là trời phật đã đồng ý để cho hắn một cơ hội để làm lại, tại sao hắn không khuấy động bão táp nổi lên ở hoàng thành một lần, rồi chờ đợi mọi việc xảy ra như thế nào?

Khi hắn lộ ra một khuôn mặt quỷ dị không hề phù hợp với tuổi tác, An ma ma cầm một cái áo choàng tới, khoác lên bả vai hắn, ôn nhu dụ dỗ nói: "Tiểu chủ tử của ta, thời tiết bây giờ lạnh giá. gió ở trên mũi thuyền lại lớn, ngài vẫn nên theo ma ma vào trong khoang thuyền cho ấm."

Vệ Huyên không để ý tới bà, thu hồi tầm mắt nhìn về con thuyền phía sau của phủ trưởng công chúa, hỏi: "Chỗ trưởng công chúa đã sắp xếp thỏa đáng chưa?

"

Mấy ngày nay, An ma ma đã biết thế tử rất coi trọng Thọ An quận chúa, nên vội vàng đem những việc mình biết nói ra: "Chủ tử hãy yên tâm, phủ công chúa đã phái quản sự thông báo cho Hoài Ân Bá phủ, chắc sẽ không làm chậm trễ.

"

Vệ Huyên thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt đáp một tiếng, nhưng vẫn không trở về khoang thuyền ấm áp.

Trên người hắn khoác một chiếc áo choàng da cáo màu xanh ngọc, bên cạnh viền da hồ ly màu đen, bởi vì trên sông gió to thổi đến làm khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn hơi hồng, con ngươi đen như mực, càng tô điểm thêm cho khuôn mặt xinh đẹp, từ xa nhìn lại dường như thấy không phải là một đứa bé trai mà là một đứa bé gái xinh đẹp dễ thương ăn mặc như con trai, trên mặt hắn không hề có nụ cười, trong cặp mắt đen nhánh kia chỉ có sự sắc bén, nhìn chằm chằm về phương hướng hoàng thành, vẻ mặt khó lường.

Lộ Bình cùng An ma ma đứng một bên hầu hạ không thấy hắn lên tiếng, nên đều không dám nói nhiều nữa.

Trong khoảng thời gian này, những người hầu hạ Vệ Huyên đều biết, vị thế tử này đã thay đổi, tính cách của hắn đã trở nên không đoán được vui buồn, so với tính cách lúc trước chỉ cần không thuận mắt ai liền nổi khùng đả thương người đó càng làm cho người khác sợ hãi hơn, người hầu hạ hắn cũng trở nên thận trọng hơn mấy phần, không hề dám bởi vì hắn còn nhỏ tuổi mà khinh thường hầu hạ tùy ý qua loa.

Rất nhanh thuyền đã cặp bờ, lái thuyền vội vàng đem ván cầu nối với trên bờ, quản sự của Thụy Vương phủ nhận được tin tức từ sớm đã dẫn người đến để đón tiếp chủ tử hồi kinh, chuẩn bị đầy đủ kiệu cho các chủ tử ngồi, xe ngựa và xe kéo để chở hành lý.

Lúc này, Thụy vương dẫn Thụy Vương phi từ trong khoang thuyền đi ra, thấy nhi tử đứng ở đầu thuyền hóng gió, phản ứng đầu tiên của Thụy Vương là cau mày, sau đó sải bước đi tới bế hắn lên.

Vệ Huyên không ngờ tới phụ thân sẽ làm như vậy, do người còn bé nên sức lực cũng yếu, tất nhiên không thể so được với một đại nam nhân trưởng thành, lúc thân thể bay lên giữa không trung, mặt hắn hơi đỏ ửng, đưa tay ra vỗ ông một cái, buồn bực nói: "Phụ vương mau buông con xuống, con sẽ tự đi!"

Hắn vừa nói xong nhìn về thuyền lớn phía sau, vừa khéo lại thấy Trưởng công chúa Khang Nghi đang dắt A Uyển từ trong khoang thuyền đi ra, xuất hiện ở mũi thuyền.

Vệ Huyên: " . . ."

A Uyển nhất định là không nhìn thấy loại chuyện không ra dáng nam tử hán này của hắn!

Thụy Vương không hề cảm thấy được dáng vẻ không tự nhiên của nhi tử, ông chỉ là sợ đứa con trai này lại nổi lên tính tình quậy phá, một khắc cũng không yên lòng được, hiện nay thời tiết và nước sông đều lạnh, gió trên mặt sông lại lớn, để phòng hờ hắn xảy ra chuyện gì, bản thân ông vẫn nên ôm hắn là tốt nhất, sợ hắn lại giống như lúc đầu xuôi Giang Nam vậy, do là lần đầu tiên được ngôi loại thuyền lớn như vậy, ham mới mẻ, ở trên đầu thuyền chạy tới chạy lui khắp nơi, thiếu chút nữa là ngã xuống sông, làm cho mọi người sợ thót tim.

Không để ý đến lời của con trai, Thụy Vương ôm hắn, lớn tiếng nói với người trên thuyền bên cạnh: "Khang Nghi, Tử Sách, bổn vương đi trước, sau này khi các ngươi sắp xếp ổn thỏa rồi, Vương phi sẽ đưa thiếp mời các ngươi đến vương phủ uống trà."

Trưởng công chúa Khang Nghi lấy tay gỡ mấy sợi tóc bị gió sông thổi, từ phía xa thi lễ với Thụy Vương một cái, La Diệp cũng lớn tiếng đáp lại mấy câu.

Dứt lời, Thụy Vương liền ôm nhi tử không an phận cùng Vương phi lên bờ.

Vệ Huyên không có cách nào, chỉ đành uốn người nằm ở trong lòng phụ thân, từ đầu vai của ông nhìn con thuyền phía xa xa của Trưởng công chúa Khang Nghi , người trên thuyền cũng đã lắp xong ván cầu,Trưởng công chúa Khang Nghi đang dắt A Uyển cùng nhau lên bờ.

Đến lên xe ngựa, hắn liền nằm ở cửa sổ xe ngựa tìm hình bóng trong lòng, cho đến khi xe ngựa chậm rãi rời đi, ánh mắt của hắn vẫn đặt ở trên người A Uyển, dường như sợ bản thân chỉ cần nháy mắt, người kia ngay lập tức sẽ biến mất vậy.

Hắn vẫn chăm chú nhìn cho đến tận khi không còn thấy được nữa.

------------------------------

Lúc đoàn người của Thụy Vương chậm rãi rời đi, tay A Uyển vẫn nắm chặt bàn tay mềm mại của công chúa mẫu thân, nhìn đoàn xe của Thụy Vương biến mất ở bến tàu, nghĩ đến cảnh Vệ Huyên bị phụ thân hắn ôm lên bờ, trong lòng khẽ bĩu môi, quả nhiên vẫn chỉ là một đứa bé nhưng giờ rốt cuộc cũng đã trở lại kinh thành, sẽ không phải ngày ngày đối mặt với tiểu chính thái suốt ngày lảm nhảm nàng là thế tử phi của hắn thế này thế kia nữa, A Uyển lại cảm thấy không khí trở nên dễ chịu hơn nhiều.

Chuyện hôm nay đoàn người củaTrưởng công chúa Khang Nghi trở về kinh, quản gia của phủ công chúa và Hoài An Bá Phủ dường như đã nhận được tin tức, tất cả đều phái người tới đón bọn họ, xe người chuyên chở hành lý đều đầy đủ hết, phái đoàn tuy không lớn như Thụy Vương phủ, nhưng cũng không thể khinh thường, có thể thấy được hai phủ rất coi trọng đối với việc trưởng công chúa hồi kinh.

La Diệp ôn hòa nói vài câu với quản sự hai phủ,Trưởng công chúa Khang Nghi liền nói với quản gia phủ trưởng công chúa: "Ta cùng phò mã đến Hoài Ân Bá Phủ trước rồi mấy ngày nữa chũng ta sẽ hồi công chúa phủ, các ngươi trở về trước đi."

Quản gia phủ công chúa trong lòng biết Trưởng công chúa Khang Nghi mặc dù có quý vị công chúa, nhưng từ trước đến giờ bà không bao giờ lên mặt, rất tôn trọng đối với phụ mẫu của trượng phu, tuy có phủ công chúa riêng nhưng trong một tháng sẽ có mấy ngày cùng phò mã, quận chúa đến Hoài Ân Bá Phủ để hầu hạ trưởng bối.Trưởng công chúa Khang Nghi này mặc dù không được mấy công chúa khác ưa cho lắm, nhưng lại dành được lời khen ngợi của thiên hạ.

Ít nhất trong lòng La Diệp là thật tâm thật ý cảm thấy thê tử của mình là người nữ nhân tốt nhất thiên hạ, luôn ân ân ái ái với bà như lúc ban đầu.

Lập tức quản gia phủ công chúa đáp ứng, liền lui sang một bên đểTrưởng công chúa Khang Nghi dắt quận chúa lên xe ngựa của Hoài Ân Bá Phủ.

Từ bến tàu đến Hoài Ân Bá Phủ mất một khoảng cách khá xa, phải đi hơn nửa canh giờ.

Đã gần ba năm bọn họ không hồi kinh, La Diệp cũng rất nhớ phụ mẫu và người nhà trong kinh, ngồi ở trong xe ngựa, mặt mũi không kìm được nét vui mừng, ngay cả những cuốn sách thường ngày không rời tay cũng bị bỏ rơi, ông chăm chú vén rèm xe nhìn ra bên ngoài xem xét.

A Uyển thấy vậy cũng cùng phò mã phụ thân tựa đầu ở cửa xe nhìn ra ngoài.

Trưởng công chúa Khang Nghi thấy hai cha con bọn họ có cùng một dáng vẻ trẻ con như thế, mím môi cố nhịn cười, cũng không lên tiếng nói gì loại cử chỉ phóng túng, thân mật nhất này chỉ khi ở trước mặt người nhà mới có,Trưởng công chúa Khang Nghi từ xưa nay đều không nói nhiều, cho dù việc này không hợp quy củ.

" Ai, đã mấy năm không trở về kinh, không biết phụ mẫu như thế nào, có được khỏe mạnh không?"

Trưởng công chúa Khang Nghi cười khanh khách nói: "Tháng trước thiếp mới nhận được thư từ nhà, nói mọi người đều khỏe mạnh, phu quân không cần lo lắng rất nhanh sẽ có thể gặp được mọi người, không cần quá nóng lòng."

La Diệp cũng phát hiện mình hơi vội vàng nên hơi thẹn mà cười nói: "Tuy là như vậy, nhưng ta đã rời nhà đi khá lâu, cảm thấy thật bất hiếu với phụ mẫu, thật may là còn có đại ca và mấy vị huynh đệ ở nhà thay ta tận hiếu với các vị trưởng bối, lại nói: "Chuyến này xuôi Giang Nam, có thể nói không phải không thu hoach được gì, từ một số danh y ở Giang Nam chúng ta đã lấy được mấy phương pháp từ từ giúp A Uyển điều trị, rất nhanh thân thể của A Uyển sẽ tốt hơn."

Nụ cười trên mặtTrưởng công chúa Khang Nghi càng sâu, gật đầu đồng ý.

Trong lúc nói chuyện, xe ngựa đã đi qua phố xa sầm uất, qua một khắc đồng hồ đã đến trước cửa Hoài Ân Bá Phủ.

Thị vệ giữ cửa thấy quản sự trong phủ từ trong xe xuống, không cần suy nghĩ nhiều cũng biết là vị Tam lão gia La Diệp cùng thê tửTrưởng công chúa Khang Nghi rời nhà ba năm đã trở về phủ, lập tức mở cửa, cung nghênh các vị chủ tử về nhà.

Lúc này đã gần đến giờ Dậu, sắc trời càng phát âm u, xe đã đi tới trước cửa, La Diệp đỡTrưởng công chúa Khang Nghi xuống xe, lại ôm nữ nhi đang được bọc trong lớp áo choàng dày cùng nhau xuống xe, xoay người liền thấy ở sau cửa các vị chủ nhân của Hoài Ân Bá Phủ đang đứng chờ họ.

"Công chúa, Tam đệ, đi đường cực khổ rồi."

Hoài Ân Bá Phủ đại phu nhân Lâm thị cười đến làm lễ ra mắt cùng bọn họ.

Trưởng công chúa Khang Nghi dắt A Uyển đứng ở đàng sau thấy họ hành lễ, cười nhìn trượng phu đang hàn huyên cùng các huynh đệ, bởi vì bọn họ trở về thời gian còn sớm, cho nên đại ca La Quân của La Diệp lúc này vẫn chưa trở về phủ, nhưng lúc này ở cửa có rất nhiều người vai vế ngang bằng và vãn bối ra đón tiếp họ, có thể thấy được Hoài Ân Bá phủ con cháu rất hưng vượng.

Nhưng cũng chỉ là con cháu hưng vượng, so sánh những gia đình thế gia khác, Hoài Ân Bá phủ cũng đã hơi xuống dốc, con cháu có tiền đồ cũng không nhiều.

A Uyển khéo léo đứng cạnh người của công chúa mẫu thân, chờ mấy vị người lớn đứng ở cửa hàn huyên xong, liền được phò mã phụ thân ôm lấy, bị mọi người thúc giục vào phủ, đi về hướng Tùng Hạc đường nơi ở của Hoài Ân Bá Phủ lão phu nhân.

Đại phu nhân thấy La Diệp ôm cục bông A Uyển được bao bọc kỹ càng đến gió cũng thổi không lọt, trên mặt lộ vẻ quan tâm, vừa đi vừa dò hỏi: "Thân thể của A Uyển có khỏe hơn chút nào không?"

Trưởng công chúa Khang Nghi nở một nụ cười với bà nói: "So với trước lúc xuống Giang Nam thì khá hơn một chút, nhưng vẫn là phải cẩn thận chăm sóc.

"

Giống như thời tiếp vào cuối mùa thu như bây giờ đang chuyển lạnh, từ ngoài cửa đến Tùng Hạc đường của lão phu nhân phải đi một đoạn đường dài, nếu như để cho thân thể nhỏ bé của A Uyển tự đi đến nhất định sẽ khiến nàng mệt mỏi, La Diệp cũng không nỡ, cho nên mới ôm nàng, nhưng trong suy nghĩ từ trước đến nay của của người ở Ân Bá phủ, đều cảm thấy thân thể của A Uyển vẫn yếu đuối giống như lúc mới sinh ra, vẫn là cái thân thể lúc nào cũng có thể chết yểu, trong bụng lại tăng thêm mấy phần đồng tình.

Tuy được hoàng đế đích thân phong hàm quận chúa thì đã sao số mạng của nàng vẫn không tốt!
 
Sủng Thê Như Mạng - Vụ Thỉ Dực [Đang Tiếp Tục]
Chương 21


Rất nhanh đã đến phủ của lão phu nhân Hoài Ân Bá Phủ - Tùng Hạc Đường.

Đã có nha hoàn bà tử nhận được tin tức, đang đứng ở cửa viện nghênh đón, đứng được một lúc thì thấy một đoàn người đang ồn ào đi tới, trong đó có một nữ nhân xinh đẹp xuất chúng đi ở đằng trước, trừ tiểu nha đầu mới tới kia, những lão hạ nhân hầu hạ ở Bá Phủ đều có thể vừa nhìn đã nhận ra đây là Trưởng công chúa Khang Nghi.

Nhìn sang bên cạnh, vị Thọ An quận chúa thân thể yếu đuối kia đang được tam lão gia tuấn mỹ ôm trong lòng, được một chiếc áo choàng màu xanh ngọc bằng lụa Hoa Điêu bao bọc thật kỹ, đến mặt cũng không lộ ra.

Tuy gọi là Tam lão gia, nhưng thật ra thì tuổi tác của La Diệp cũng chỉ mói tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, khuôn mặt trắng trẻo lại không có râu, quả thực là tuấn tú vô song, một đôi mắt tuấn lãng hơi chớp động đầy yêu mị, khiến cho những nha hoàn đang quỳ thỉnh an dọc đường nhìn thấy hai gò má liền thoáng hồng tâm tình xao động, xuân tâm nhúc nhích.

Người dẫn đường Lưu ma ma là người hầu thân tín bên người lão phu nhân, đối với những chuyện như vậy đã nghe nhiều nhìn nhiều nên trở nên quen thuộc, chỉ nhìn rồi âm thầm lắc đầu, nhưng chuyện như vậy ở bá phủ có thể coi là cơm bữa, vị Tam lão gia này tài mạo song toàn, không chỉ là người xuất sắc nhất trong nhà, cho dù là các nhà quyền quý ở khắp kinh thành cũng khó có thể tìm ra một người như thế này, nếu không phải ông đã là phò mã, chỉ sợ không biết có bao nhiêu tiểu thư nhào đến.

Chỉ tiếc, Tam lão gia đã là phò mã, hơn nữa từ khi thành thân đến nay cũng chỉ có một nữ nhân bên mình, cũng không biết trưởng công chúa có suy nghĩ gì.

Nhớ đến việc lão phu nhân luôn nhắc đi nhắc lại việc này, Lưu ma ma lại có chút lo lắng, nhưng trên mặt lại không biểu hiện bất kì điều gì, cung kính mời các chủ tử đi vào trong phòng.

Kinh thành cuối mùa thu thời tiết đã trở lạnh, có vài người đã đốt địa long trong phòng để sưởi ấm, Tùng Hạc Đường của lão phu nhân cũng không ngoại lệ, lúc rèm cửa được mở ra là có thể cảm thấy được một luồng không khí ấm áp phả vào mặt.

A Uyển liền lắc lắc đầu, lộ ra khuôn mặt từ trong lớp áo choàng, ngẩng đầu nhìn về phía trong phòng.

Trên ghế được kê đối diện cửa có một cặp phụ lão khoảng chừng năm mươi tuổi đang ngồi, đây chính là Hoài Ân Bá phủ lão thái gia và lão phu nhân, cũng là hai người tổ phụ tổ mẫu của A Uyển, hiển nhiên hai người họ cũng đã nhận được tin tức hôm nay đứa nhi tử thứ ba cùng con dâu sẽ trở về nhà, nên đặc biệt ở đây chờ, nhìn thấy đoàn người đi vào, bọn họ cũng rối rít đứng dậy.

Sau khi một đoàn người đi vào, toàn bộ gian nhà rộng rãi trong nháy mắt trở nên chật chội, vốn là mùi huân hương thoang thoảng trong không khí cũng biến thành vẩn đục, có thể thấy được Hoài Ân Hầu phủ có rất nhiều người.

Sau khi A Uyển được phò mã phụ thân thả xuống, liền bị Trưởng công chúa Khang Nghi dắt tay, hành lễ thỉnh an với hai vị trưởng bối.

Trưởng công chúa Khang Nghi cùng A Uyển đều có phong hào, nhưng lão Hoài Ân Bá cùng lão phu nhân đều là trưởng bối lại là phụ mẫu của trượng phu (phụ thân) của họ, vì vậy theo lễ nghi và để tránh mắc lỗi họ vẫn tiến hành hành lễ vấn an với hai người.

Đứng ở phương diện một người con dâu, Trưởng công chúa Khang Nghi cho dù là công chúa cao quý cũng không muốn bị bắt lỗi.

Lão phu nhân nhìn đứa con thứ ba đã rời nhà mấy năm, hốc mắt ươn ướt, chờ sau khi ông thỉnh an xong, vội vàng đem kéo ông đứng lên, mặc dù thấy tinh thần của ông rất tốt, nhưng người làm mẫu thân luôn cảm thấy khi nhi tử rời nhà mấy năm này đã phải chịu khổ không ít, trong lòng có mấy phần chua xót.

Sau đó lại đem A Uyển nho nhỏ đã lâu không gặp ôm vào trong ngực, đau lòng sờ gương mặt tái nhợt của nàng nói: "Các ngươi đi một lần liền đi mấy năm, làm ta ở lại kinh chỉ có thể mỗi ngày nhớ mong các con.

Mấy năm nay A Uyển đã lớn hơn một chút, thật đáng thương, phụ mẫu con vì con mà đã hao hết tâm trí, chuyến đi Giang Nam này có có thu hoạch được gì không?"

Ban đầu La Diệp dắt thê nữ xuống Giang Nam, không chỉ vì ông có sở thích ngao du sơn thủy, còn có mục đích khác là tìm danh y ở Giang Nam chữa trị căn bệnh vô sinh của Trưởng công chúa Khang Nghi và thời tiết dễ chịu ở Giang Nam cũng rất thích họp cho A Uyển tĩnh dưỡng, lúc Trưởng công chúa Khang Nghi sinh A Uyển vì khó sinh mà thân thể đã bị tổn thương, cho dù thái y trong cung hay là đại phu trong dân gian đều nói không có biện pháp chữa trị, trong chuyến đi này chỉ có bệnh tình của A Uyển là có chút thu hoạch.

Trưởng công chúa Khang Nghi dịu dàng cười nói: " Chúng con đã thỉnh giáo mấy vị đại phu nổi tiếng ở Giang Nam, đã lấy được mấy toa thuốc tốt để A Uyển điều dưỡng thân thể, hiệu quả cũng tốt, hai năm qua Uyển nha đầu nhìn cũng đã có tinh thần hơn, không cần cả ngày đều phải nằm trên giường nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nữa, thỉnh thoảng còn có thể ra ngoài hoạt động một chút."

Nghe nói như thế, lão thái gia cũng lão phu nhân cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng an tâm rất nhiều.

Hoài Ân Bá phủ ở kinh thành cũng không phải là gia đình quyền quý lớn, môn đệ khắp nơi cũng không có ai thực sự hiển hách, nếu không phải Trưởng công chúa Khang Nghi được gả đến, thì một gia tộc liên tục hai đời đều không có con cháu có tiền đồ, ở trước mặt hoàng đế cũng không có ấn tượng gì, thì chỉ sợ Bá phủ sẽ từ từ suy tàn, chỉ còn dư lại một cái danh hiệu vô dụng.

Mà lúc này trong phủ không chỉ có một cô con dâu là công chúa, sau khi Trưởng công chúa Khang Nghi sinh một nữ nhi thân thể yếu đuối còn được vì hoàng đế đích thân sắc phong làm quận chúa, đối với người trong Hoài Ân Bá phủ mà nói, đó cũng coi như là một vinh dự vô hạn, mặc dù cũng có một số lời nói ra nói vào thể hiện sự đố kỵ nhưng Hà lão thái gia và lão phu nhân hết sức coi trọng.

Cho nên, lão thái gia cũng lão phu nhân là những người thật lòng mong mỏi đứa cháu gái A Uyển này có thân thể khỏe mạnh nhất.

Lúc hai vị lão nhân gia lần lượt hỏi thăm một số việc lúc bọn họ ở Giang Nam, thì thấy A Uyển có chút mệt mỏi dựa vào trong ngực Trưởng công chúa Khang Nghi, vì lão phu nhân lo lắng thân thể yếu đuối của đứa cháu gái không chịu được nên cũng không dám giữ họ ở lại lâu, vội nói: "Các con đi cả một quãng đường tàu xe dài rồi, nói chuyện lâu như vậy chắc cũng đã mệt mỏi, các con mau về viện của mình nghỉ ngơi trước đi, đợi nghỉ ngơi tốt rồi thì mai hãy đến trò chuyện với ta."

Lão thái gia sờ hàm râu nói: "Nghe lời mẫu thân của các con đi, Uyển nha đầu thân thể không tốt, cũng đừng làm cho nó mệt mỏi quá."

Liếc nhìn mấy đứa nhi tử, con dâu khác đang đứng trong phòng, bọn họ cũng không có ý kiến gì.

Trưởng công chúa Khang Nghi cười nói: "Tất nhiên rồi, chỉ sợ lúc đó mẫu thân lại than con dâu nói nhiều."

Lão phu nhân thấy bà nói như vậy khuôn mặt liền thể hiện sự hài lòng, người chung quanh cũng phụ họa theo cười cười, không cần biết những lời đó là thật lòng hay giả dối, cả phòng liền trở nên náo nhiệt, nhưng thật ra không khí gia đình vui vẻ hòa thuận như vậy không biết có mấy phần là thật.

La Diệp mấy năm rồi không thấy mặt phụ mẫu, tuy có rất nhiều lời muốn nói, nhưng nhìn thấy tinh thần của nữ nhi không tốt lắm, mà trong phòng tụ tập nhiều người, lại đốt địa long, không khí bức bí không chịu nổi, sợ nàng phải chịu khổ, nên cũng không do dự nữa.

Sau khi nói thêm mấy câu, La Diệp liền dùng áo choàng bao lấy nữ nhi thật chặt rồi ôm vào lòng, dẫn theo thể tử cùng rời khỏi viện của phụ mẫu, Đại phu nhân Lâm thị vội vàng đứng dậy đi theo.

"Biết gia đình muội trở về, mẫu thân đã sớm sai cho hạ nhân quét dọn thật tốt việc của các muội, chăn nệm vật dụng cá nhân đều đã được đổi mới, nếu còn thiếu gì, công chúa chỉ cần sai người tới nói với ta một tiếng."

Đại phu nhân cười nói, bà là con dâu trưởng trong phủ, hiện bà đang quản gia.

Trưởng công chúa Khang Nghi cười nói: "Đại tẩu là người cẩn thận, tất nhiên ta tin tưởng đại tẩu."

Sau khi đại phu nhân nghe xong, cười một tiếng, không nói nhiều nữa.

Sau khi đưa bọn họ đến cửa viện, Đại phu nhân gọi bà tử nha hoàn trong viện ra dặn dò mấy câu, liền thức thời cáo từ rời đi.

Khi Đại phu nhân mới vừa trở lại viện của mình, còn chưa kịp ngồi xuống uống một ngụm trà, liền nghe được người hầu báo lại, La Quân trượng phu của bà đã trở về, liền vội vội vàng vàng đứng dậy đi ra chào đón.

La Quân vào cửa, thấy thể tử đang tươi cười đi ra đón, liền hỏi: "Nghe nói Tam đệ cùng công chúa đã trở về phủ, bọn họ đã đi gặp phụ thân, mẫu thân chưa?"

La Quân là một quân nhân nên tính tình rất nghiêm khắc luôn giữ quy củ, mặc dù biết Tam đệ muội là một vị công chúa cao quý, nhưng ông luôn hy vọng bà hiếu thuận với phụ mẫu của mình, việc này trong mấy năm nay Trưởng công chúa Khang Nghi đã làm rất tốt.

Đại phu nhân vừa thay quần áo cho ông vừa đáp: "Mới vừa về đã đến vấn an, sau đó mọi người thấy Uyển nha đầu tinh thần không tốt, phụ mẫu liền để cho bọn họ về viện nghỉ ngơi trước, nói ngày mai sau khi nghỉ ngơi phục hồi tinh thần rồi sang nói chuyện sau."

Chờ sau khi ông thay đồ mặc ở nhà xong, Đại phu nhân bưng trà nóng nha hoàn vừa dâng lên cho trượng phu, lại nói: "Nhìn thân thể Uyển nha đầu so với mấy năm trước đã trưởng thành hơn rất nhiều, người cũng có tinh thần hơn, Tam đệ cùng công chúa đã có thể yên tâm."

Sau khi La Quân nghe xong, gật đầu một cái, nhưng nghĩ tới điều gì lại thở dài nói: "Đáng tiếc ..."

Đại phu nhân là một người tinh ý, thấy vẻ tiếc nuối trên mặt trượng phu, liền biết ông đáng tiếc cái gì.

Năm đó sau khi Trưởng công chúa Khang Nghi vất vả sinh hạ A Uyển, bà vì khó sinh mà đã làm thân thể bị tổn thương, cả đời này chắc không còn cách nào thụ thai được nữa.

Nếu như Trưởng công chúa Khang Nghi không thể sinh nữa, chắc cả đời này La Diệp cũng chỉ có một người nữ nhi, ngay cả con cháu để dựa dẫm trước khi lâm chung cũng không có, đó không phải là một điều tiếc nuối hay sao.

Nhưng thân là một phò mã, rốt cuộc vẫn không thể giống được như những gia đình của người bình thường nếu chính thê không sinh được nhi tử trưởng thì cũng không thể cưới thê thiếp để sinh mấy nhi tử thứ xuất ôm đến để nuôi dưỡng dưới danh chính thê làm nhi tử trưởng.

Nhưng nếu công chúa làm ầm ĩ nhất quyết không chịu, ngươi cũng không thể liều mạng cưới thêm vợ bé, trừ phi hoàng thất suy thoái đến lúc đó ngươi có thể không xem công chúa coi ra gì, nhưng nếu như chính công chúa đại nhân đại lượng cho phép, chính tay sắp xếp như vậy là tốt nhất lúc đấy mọi người đều sẽ vui vẻ.

Nhưng mà La Diệp và Trưởng công chúa Khang Nghi đã thành thân gần mười năm trời, phu thê tình thâm, đừng nói Trưởng công chúa Khang Nghi chưa bao giờ nhắc đế, chính La Diệp cũng không muốn cưới thêm nữ nhân chen vào giữa hai bọn họ, ông luôn cho đây là hành động bất trung đối với tình cảm của hai người.

La Quân và La Diệp là huynh đệ cùng một mẹ sinh ra, hai người chênh lệch nhau tầm sáu bảy tuổi, sống cùng nhau từ nhỏ đến lớn tất nhiên ông biết tính cách của Tam đệ như thế nào, tam đệ chính là một người tính tình luôn thật thà ngây thơ thuần hậu, lúc nào cũng chỉ đắm chìm trong sách vở, có suy nghĩ hoàn toàn khác những nam nhân bình thường, La Diệp hết sức coi trọng tình cảm, nếu như bản thân ông không muốn thì cho dù người ngoài nói thế nào cũng đều vô dụng.

Cầm: Mọi người ơi ta đã trở lại :"> Thời gian thật sự bận rộn quá nhưng sắp tới có vẻ ổn.

Vì ta tốn khá nhiều thời gian cho mỗi một chap, không biết mọi người có muốn ta chia đôi chap ra để đăng không vì như vậy tgian ra sẽ ngắn hơn một chút 😀
 
Back
Top Dưới