Ngôn Tình Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly

Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly
Chương 68


Translator: La Hán

Beta: Anh Đào

Bàn về chuyện so tài võ nghệ quan trọng nhất là biết dừng đúng lúc, để lại đường lui cho cả hai.

Nếu lúc này đang ở trong cuộc thi, dựa vào động tác ban nãy thì có lẽ Nghê Yến Quy đã bị cấm thi đấu ngay lập tức rồi.

Sư phụ từng nói, con người có mấy chỗ có huyệt vị chí mạng, chỗ ấy c*̉a con trai chính là một trong số đó. Nơi này rất dễ bị tổn thương, sư phụ nghiêm giọng dạy dỗ học trò: “Nhẹ thì phải điều trị mười lăm ngày, nặng thì... chuyện này rất khó nói.”

Nói tóm lại, đây là một nơi nguy hiểm hại người hại mình, là đại kỵ trong võ học.

Nghê Yến Quy ấn vào đầu gối, rõ ràng cô định thúc vào vùng bụng c*̉a Trần Nhung, không ngờ anh đột nhiên lao người về phía trước, đầu gối c*̉a cô đã dừng lại ngay bên cạnh nơi chí mạng kia.

Cuối c*̀ng c*̃ng là vì cô học hành không giỏi giang.

“Không phải giết không tha sao?” Đôi chân c*̉a Trần Nhung run lẩy bẩy, anh mấp máy môi, cất giọng khẽ khàng như thể không còn hơi sức nữa vậy.

“Anh c*̃ng... phạm tội không đáng chết.” Cô tức giận, nhưng hễ anh bị thương là cô lại không biết phải làm sao.

Hơi thở c*̉a anh dần dần từ hổn hển đến nhẹ nhàng. Anh bất chợt gỡ mặt nạ xuống một cách thô bạo, dây buộc mặt nạ hất tung mái tóc c*̉a anh lên, có hai ba lọn tóc dựng lên.

Ánh trăng soi rõ khuôn mặt tái nhợt c*̉a anh.

Gương mặt anh đanh lại, mím chặt môi thành một đường thẳng sắc bén rõ nét.

Anh chàng này như một lưỡi dao, và c*̃ng giống như một lưỡi dao sắc bén. Có thể ngụy trang một thứ sắc bén thành một miếng đậu phụ, đúng là tài giỏi.

“Chưa dùng được lâu.” Trần Nhung bỗng nhiên mở lời.

“Hả?” Nghê Yến Quy co người dựa vào cột, dường như cô c*̃ng đau rúm người lại.

Anh chỉ xuống bên dưới, “Chưa dùng được lâu, đã gãy rồi.”

“Còn đau không?” Cô sốt sắng hỏi han, “Sẽ không gãy thật chứ?”

“Ai biết được.” Anh nhìn lên bầu trời đêm, bộ dạng hờ hững cứ như không phải đang nói chuyện c*̉a mình.

“Tôi đi bệnh viện với anh.” Nghê Yến Quy bẻ ngón tay, an ủi anh: “Ví dụ như ngón tay c*̉a chúng ta, nếu đứt rồi được cấp cứu kịp thời thì có thể nối lại.”

Trần Nhung duỗi thẳng chân.

Anh vừa động đậy, cô đã sợ hãi đứng phắt dậy, khom lưng xuống hỏi: “Sao thế?”

“Cơn đau qua rồi.” Anh thở hắt ra, bám vào cây cột định đứng dậy.

Nghê Yến Quy đi hai bước đến bên anh, đỡ lấy cánh tay anh, “Đi đâu? Tôi đỡ anh đi.”

Trần Nhung c*̃ng thẳng thắn đáp: “Đi thử chức năng xem đã hỏng chưa?”

Cô trợn tròn mắt.

Bước chân c*̉a anh có phần tập tễnh.

Cô đỡ anh thật chắc, lúc đi xuống bậc thang, nhắc nhở: “Cẩn thận.”

Trước khi đến cửa trước c*̉a tòa nhà nghiên cứu, phải đi lên ba bậc thang, cô lại nói: “Chậm thôi, đừng vội.”

Trần Nhung nhìn cô một cái, “Lo anh hỏng à?”

“Anh không lo sao?”

“Sức lực c*̉a em rất lớn.” Anh than thở.

Nghe thấy vậy, mặt Nghê Yến Quy lập tức tái mét. Nếu cô là một đứa con gái bình thường, đụng thì đụng nhưng chắc hẳn anh sẽ không gặp vấn đề gì quá to tát. Nhưng từ nhỏ cô đã tập võ, bạo lực hơn những cô gái bình thường. Tai nạn xảy ra quá đột ngột, cô không nhớ ra cô đã dùng bao nhiêu lực để đạp vào chỗ đó c*̉a anh.

Đừng nói là mười phần, dù cô chỉ dùng có năm phần thì xác suất Trần Nhung xảy ra chuyện c*̃ng không nhỏ.

Cơn gió thổi vào từ một đầu khác c*̉a hành lang, vang lên những tiếng vi vút dữ dội.

Nghê Yến Quy cố tình cản gió cho anh. Xung quanh chẳng có một ai, nhưng cô lại hạ giọng nói: “Anh muốn đi thử chức năng ở phương diện nào?”

Anh hờ hững đáp: “Em nói xem?”

Cô nghẹn họng, “Đi đâu thử?”

Tòa nhà nghiên cứu không phải nơi dậy học. Tầng hai là nơi mà giáo viên và sinh viên dùng để khai thác công trình nghiên cứu. Tầng một có một gian thông tầng, hai gian phòng triển lãm còn lại dùng để làm nơi báo cáo kết quả. Trong lúc không ai làm việc, các phòng ở nơi này đều được khóa cửa.

Trần Nhung nói: “Đến phòng vệ sinh.”

Nghê Yến Quy đỡ anh đến trước cửa, “Tôi không vào nữa đâu. Tôi đứng ngoài này canh chừng cho anh.” Cô còn dặn thêm: “Nếu không có vấn đề gì thì đừng có lề mề lằng nhằng.”

“Ừ.” Anh đóng cửa lại.

Mạch suy nghĩ ngừng trệ c*̉a Nghê Yến Quy lúc này mới sống trở lại. Cô đã quên sửa lời c*̉a anh, chỗ đó c*̉a anh không phải do “bạn gái” đá vào, vì hai người đã chuyển sang mối quan hệ “Bạn trai/bạn gái c*̃” rồi.

Trải qua một trận đánh lộn, Nghê Yến Quy hơi thả lỏng thắt lưng. Cổ trang rườm rà phức tạp, cô cầm vạt áo chỉnh tới chỉnh lui rồi lại chỉnh lại dây đai thắt lưng, gỡ chiếc mũ ni cô xuống. Mái tóc rối xù, cô vén tóc lên, buộc mấy vòng dây thành đuôi ngựa rồi đội mũ lên đầu.

Một lúc lâu sau, Trần Nhung vẫn chưa có động tĩnh.

Cô thầm nghĩ, sao lại kiểm tra lâu như vậy, là do không đứng lên được sao?

Cô đi qua đi lại. Vạt váy quá dài, suýt chút nữa cô đã bị vấp ngã. Cô xách tà váy, cuộn lại mấy vòng rồi dắt lên dây đai thắt lưng. Chiếc váy cổ trang biến thành chiếc váy dài chín phân.

Đi qua đi lại mấy vòng, cô bất chợt nhớ ra những quảng cáo nổi bần bật ở trên trang web kia, lẽ ra ban nãy nên giới thiệu cho Trần Nhung.

Bên đầu khác c*̉a hành lang đột nhiên truyền đến giọng c*̉a đàn ông, “ ́y, đúng, tôi về lấy tài liệu. Được, để tôi bảo bạn sinh viên đó ngày mai qua đó.”

Người đi đến là một thầy giáo.

Bạch Nhân gõ cửa phòng vệ sinh, hỏi: “Trần Nhung, xong chưa?”

Không ai đáp lại.

Sinh viên đến phòng vệ sinh không phải chuyện gì kỳ lạ, nhưng nếu bị giáo viên bắt gặp học sinh đang làm này làm nọ bên trong, thế thì gay go rồi.

Nghê Yến Quy đẩy cửa ra, nhanh chóng lẻn vào trong, khẽ đóng cửa lại. Cô khẽ hỏi: “Trần Nhung?”

Trong gian vệ sinh đầu tiên vang lên một tiếng “Ừm”.

Cô ghé lại gần cánh cửa đó, nói: “Nhanh lên chút, có giáo viên tới rồi.”

Vừa dứt lời, thầy giáo nọ càng ngày càng đến gần, “Phải, thời gian quá gấp, chắc là hoàn thành xong trước Tết.”

Không kịp ra ngoài, Nghê Yến Quy vội vàng trốn vào gian vệ sinh thứ hai.

Trần Nhung đột ngột mở cửa ra, kéo cô vào trong.

Cửa gian vệ sinh được đóng lại.

Thầy giáo kia đi vào phòng, tiếp tục nói chuyện điện thoại: “May mà năm nay Tết khá muộn, nếu không thì tôi c*̃ng lo.”

Vòi nước trong phòng vệ sinh được vặn mở, tiếng nước chảy “ào ào”. Quá trình này, thầy giáo đều đang bàn nội dung dự án nghiên cứu. Sao đó, ông ta đi ra ngoài, giọng vang lên ở ngoài hành lang, vẫn còn nói chuyện điện thoại.

Cơ thể gồng căng c*̉a Nghê Yến Quy thả lỏng ra.

Phòng vệ sinh được thiết kế không có chướng ngại vật, rộng bốn mét vuông, rất rộng rãi, là một không gian có thể động tay động chân được.

Nhưng cô ghé sát vào vách cửa, dành không gian còn lại cho Trần Nhung. Cô nói: “Đợi thầy giáo đi khỏi, tôi sẽ ra ngay, anh cứ tiếp tục.”

Trần Nhung đứng phía sau cô, “Không ra được.”

Cô không kìm được, c*́i đầu nhìn xuống bên dưới.

Anh không cởi quần, mà chỉ kéo khóa quần xuống.

Nhìn mấy cái c*̃ng chẳng sao, c*̃ng không phải lần đầu mới nhìn thấy. Nghê Yến Quy ho khan một tiếng, quay lại chuyện chính: “Đây là... không có vấn đề gì sao?”

“Có vấn đề.” Trần Nhung trầm giọng như đang đè nén gì đó, “Không ra được.”

“Vì sao không ra được?”

Anh thở hắt ra một hơi, “Không có gì kích thích.”

c*̃ng phải.

“À, lần trước anh đã cài cho tôi phần mềm chặn quảng cáo, nhớ không? Tôi gửi cho anh mấy đoạn quảng cáo nhỏ, muốn kích thích như nào, có kích thích đó.

Nghê Yến Quy lấy điện thoại ra, tắt phần mềm chặn quảng cáo rồi nhấp thẳng vào đoạn quảng cáo.

“Em nhắc anh nhớ rồi.” Trần Nhung c*̃ng lấy điện thoại ra, nhấn vào album ảnh.

Cô liếc qua, nói bằng giọng hơi châm chọc: “Chắc anh không tải quảng cáo xuống xem đâu nhỉ? Đúng là tầm thường.

Vừa mới nói xong, anh phóng to một bức ảnh trong album.

Nghê Yến Quy bĩu môi, cô muốn xem xem sở thích c*̉a cái tên ngụy quân tử ra vẻ đạo mạo này là tuýp người nào.

Trần Nhung rất phối hợp, đưa ảnh cho cô xem.

Không phải quảng cáo, c*̃ng chẳng phải nữ nghệ sĩ, mà là Nghê Yến Quy.

Đó là kỷ niệm trong thời kỳ mặn nồng. Đôi mắt cô xếch lên, đôi môi mọng đỏ hơi hé, nhìn thế nào c*̃ng thấy c*̃ng thấy có vẻ vô ý, nhưng thực chất lại tràn ngập sự dụ dỗ tâm cơ. Ngày hôm đó, cô chọn chiếc váy hai dây màu đỏ tươi.

Cô thích anh, chưa từng che giấu ý đồ c*̉a mình.

Nhưng bây giờ không giống ngày ấy nữa. Nghê Yến Quy sẵng giọng quát: “Anh không được xem.”

“Vì sao?” Anh khăng khăng đòi xem, hơn nữa còn xem ngay trước mặt cô.

“Chúng ta không phải mối quan hệ như lúc đó nữa.”

“Ồ.” Trần Nhung không buồn ngước mắt nhìn cô, chỉ nhìn chăm chú bức ảnh. Có hình ảnh thì sẽ nhanh thôi.

Nghê Yến Quy không ngờ anh lại mặt dày vô sỉ như vậy, “Anh không được xem.”

Anh ngó lơ cô.

Cô đưa tay che điện thoại anh lại.

Ánh mắt c*̉a anh âm trầm đến mức giống như đã chìm sâu dưới đáy biển, thâm sâu nguy hiểm.

Cô vẫn khăng khăng làm chuyện vô ích, “Chỗ ảnh này anh phải xóa hết, không được giữ lại.”

Anh không nói gì. Vừa nãy không có kích thích, bây giờ đừng nói là anh, mà người thật c*̃ng đang đứng trước mặt anh. Anh đã dồn sức chờ đợi hồi lâu, lúc này chưa động vào cô đều nhờ vào năng lực tự kiềm chế mình mà anh rèn luyện đã lâu.

Nhưng Nghê Yến Quy lại không hiểu điều này, thậm chí cô còn giảng đạo lý với anh: “Anh không có tư cách xem những cái này nữa.”

Ánh mắt c*̉a anh có vẻ như đang kiềm chế, như đang thăm dò, và c*̃ng như sắp sửa bộc phát, con ngươi sáng rực như có thể bùng cháy.

Đúng là cô tức giận thật, nhưng lại biết đoán ý người. Cô chủ động chia sẻ quảng cáo cho anh: “Dùng mấy đoạn quảng cáo này đi, đánh nhanh thắng nhanh.”

Thầy giáo ngoài hành lang đã đi khỏi đó.

Nghê Yến Quy xoay người định mở cửa.

Khóa cửa vừa xoay tròn, eo c*̉a cô đã bị người phía sau ôm siết, cô ngoảnh lại, “Anh dám!”

Cô đã đánh giá thấp Trần Nhung, sao anh lại không dám cơ chứ. Răng nanh c*̉a anh khẽ cắn môi cô, sau đó dứt khoát chặn những lời còn lại c*̉a cô bằng đôi môi c*̉a mình.

Cô nghiêng đầu qua, muốn né khỏi anh.

Anh đưa một tay giữ lấy cằm cô.

Cô không còn đường trốn thoát, chỉ có thể gạt bàn tay ở eo mình ra.

Anh buông bàn tay ôm eo cô ra, chuyển sang giữ lấy cổ tay c*̉a cô.

Lòng bàn tay trái c*̉a anh ấm nóng, khiến làn da ở cổ tay cô c*̃ng nóng bừng lên.

Trần Nhung là “Mười hai điếu thuốc” nhưng môi lưỡi không có vị thuốc nồng nặc mà trái lại giống như mùi bạc hà. Sở dĩ Nghê Yến Quy thích kiểu thuốc lá thanh mảnh chính là vì vị nhạt, dừng hút mấy ngày là không ngửi thấy mùi gì nữa.

Trần Nhung dè dặt cậy mở hàm răng c*̉a cô, nói: “Nghê Nghê, giúp anh.”

Cô mắng: “Đồ xấu xa nhà anh.”

“Có chướng ngại, c*̃ng sẽ hỏng.” Anh hôn chụt môi cô một cái, “Anh nghi là bị đá sưng lên rồi.”

Lời này c*̉a anh đã quét sạch sự hùng hồn vì nghĩ mình đúng c*̉a cô.

“Nghê Nghê.” Anh không nhịn được nữa, thấp giọng gọi cô.

Mỗi khi đến những lúc như này, anh vô c*̀ng quyến rũ.

Nghê Yến Quy cắn môi, “Lần này tôi coi như lấy công chuộc tội, giúp anh một lần. Nói rồi đấy nhé, lần cuối c*̀ng thôi nha.”

Trần Nhung không so đo những con chữ về mặt thời gian với cô.

...

Thông qua kiểm tra, mọi thứ đều ổn.

“Không sao, rất bình thường.” Nghê Yến Quy lại ngẩng đầu lên, nói: “Đi thôi.”

Vẻ thâm trầm biến mất, Trần Nhung đeo kính lên lại là dáng vẻ nho nhã tri thức. Anh kéo cô lại, c*́i đầu hôn cô, chỉnh lại chiếc mũ ni cô cho cô. “Cảm ơn Nghê Nghê, vừa rồi xém chút nữa anh đã tưởng anh gãy rồi.”

Nghê Yến Quy ngây người, đột nhiên hỏi: “Trần Nhung, anh từng soi gương chưa?”

Anh cười cười, “Hửm?”

“Lúc ở bên tôi, ngụy tạo hình tượng mệt lắm phải không?”

Ngón tay anh miết qua đôi mắt đánh phấn kiều diễm c*̉a cô. Màu lục nhạt, màu lục đậm, màu sắc tán vào nhau một cách tự nhiên, đẹp hết sảy. “Anh rất vui, em ở bên anh, anh đã thấy vui lắm rồi.”

“Anh không thể làm chính mình, sao có thể vui vẻ được?”

“Em thích kiểu người gì, anh chính là kiểu người đó.” Còn anh là ai, ôn hòa c*̃ng được, phản nghịch c*̃ng được, một người sống dưới lớp mặt nạ trong thời gian dài, bản thân chân thật đã không còn quan trọng nữa.

Nghê Yến Quy kéo anh ra ngoài, chỉ vào gương, “Anh và bộ dạng ban nãy như hai người khác nhau vậy.” Như thể chỉ trong vòng một hai giây, anh đột ngột biến thành người khác.

Người trong gương nhếch môi mỉm cười, là độ cong hoàn hảo được tập luyện mà thành. Anh nói: “Nghê Nghê, em thích anh ta, không phải sao?”

“Tôi không thích.” Nghê Yến Quy nói: “Trần Nhung, anh thật sự rất đáng sợ.”

- -----oOo------
 
Sừng Sơn Dương Dưới Đuôi Hồ Ly
Chương 73


Translator: La Hán

Beta: Anh Đào

Khuôn mặt Nghê Yến Quy không cảm xúc, “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

“Ăn đồ nướng.”

Cô bĩu môi, “Anh sẽ không hạ độc chứ?”

Trần Nhung nhìn cô một cái, “Khả năng anh hạ thuốc mê còn lớn hạ thuốc độc.”

Cô tin lời này c*̉a anh, không phải tin anh thật lòng mà là phân tích từ thói hư tật xấu c*̉a anh chàng này, anh không đến mức muốn lấy mạng c*̉a cô. “Sân trường rộng thênh thang mà đến một người bạn để đi ăn nướng c*̀ng c*̃ng không tìm được, anh quan hệ tệ quá đấy.” Cô phát ra tràng cười chế giễu.

“Không phải không tìm được, mà là không muốn tìm.” Anh giải thích, “Tối nay anh không vui.”

“Anh không vui thì liên quan gì tới tôi? Tôi càng vui đấy.”

Trần Nhung chợt nói: “Ngày mai đã là ngày thi rồi.”

“Ồ, hóa ra là căng thẳng trước cuộc thi.” Cô cố tình cười nửa miệng, “Sao thế? Ngay cả việc điều chỉnh tâm trạng anh c*̃ng không biết sao?”

“Nếu không chia tay, anh nhất định có thể điều chỉnh được.”

Nghê Yến Quy nhếch mày, “Lý Quân đâu?”

“Anh với cô ấy không có gì để nói.” Mặc dù là chị em ruột nhưng hai người có một chủ đề cấm kỵ -- Lý Dục Tinh.

“Nghe cứ như tôi và anh có chuyện để nói ấy, trong lòng anh giấu bao nhiêu bí mật, tôi đều không biết kia kìa.”

“Anh và Lý Quân lớn lên bên nhau từ nhỏ, không dính dáng tới chuyện nam nữ.” Có điều, sau khi mẹ ly hôn, hai người không còn xưng chị em với nhau ở bên ngoài nữa. Bởi vì Trần Nhược Nguyên không muốn, vì Lý Dục Tinh c*̃ng không bằng lòng. Hai chị em đã hình thành một sự ăn ý với nhau, chỉ nói đối phương là bạn.

Nghê Yến Quy khoanh tay, “Ờ.”

Trần Nhung: “Em tin hay không thì tùy em.”

Tin không? Không hẳn là vậy. Nhưng nếu nói hoàn toàn không tin thì không phải thế. Nghê Yến Quy và Lâm Tu c*̃ng từng có tin đồn hồi học cấp hai. Ban đầu họ c*̃ng từng giải thích nhưng về sau c*̃ng chẳng buồn nói nữa.

Những lời c*̉a Trần Nhung có thể là thật, anh và Lý Quân chỉ là bè bạn c*̉a nhau mà thôi. Nhưng anh đã nói dối quá nhiều, cô không biết phải phân biệt thật giả thế nào?

c*̃ng giống như tối hôm nay, anh đã vẽ rồi gửi cho cô một bức thư khiêu chiến.

Cô cứ tưởng là thật. Cô đang ôm một bụng tức, lần trước họ đã đánh được nửa trận trước cửa tòa nhà nghiên cứu, hôm nay vừa hay có thể đánh tiếp nửa trận còn lại. Ai dè lại là một cái bẫy.

Đồ lừa bịp.

Trần Nhung: “Cuộc thi thiết kế lần này là hình thức biện luận, phải đối mặt với ban giám khảo.”

“Chỉ là một cuộc thi thiết kế thôi mà, có phải thi cuối kỳ đâu, thua rồi còn phải thi bù.” Nghê Yến Quy ngửi thấy mùi thịt nướng với thì là Ai Cập, quay sang nói với Trần Nhung: “Quan trọng là tham gia.”

“Em đang an ủi anh sao?”

Cô lập tức phủ nhận: “Tôi sợ một mình anh khó ở, giữ rịt tôi ở chỗ này.”

Trần Nhung thu dao lại, “Nghê Nghê, chỉ một tối thôi. Coi như chúng ta tạm hoãn ngày chia tay, cho anh một buổi tối thư thả, anh không muốn ở một mình.

Trong số những người biết chuyện, Lý Quân là chị gái c*̉a anh. Ở trước mặt chị ấy, Lý Dục Tinh là cái tên không thể nói ra.

Chu Phong Vũ hiểu tính tình c*̉a Trần Nhung, nhưng Trần Nhung chưa từng tỏ ra yếu đuối với Chu Phong Vũ.

Mà Nghê Yến Quy, anh bộc lộ càng nhiều thì hi vọng với cô càng trở nên mong manh. Nhưng không thể phủ nhận rằng, giãi bày niềm khát khao c*̉a anh với cô là một chuyện rất thoải mái. Anh giống như đang giải quyết dứt khoát, từng bước tiến gần về phía vách núi. Cuối c*̀ng anh sẽ chỉ có một mình, lời nói dối đã khắc sâu vào xương tủy c*̉a anh. Dù tiếp xúc với ai anh c*̃ng có chuyện giấu giếm, nhưng khác ở chỗ anh giấu chuyện gì và giấu bao nhiêu mà thôi.

Tối nay anh đã cho cô gái trước mặt một miếng mồi nhử, cô c*̃ng đã cắn câu. Anh thích sự thẳng thắn như thế này c*̉a cô.

Nghê Yến Quy tự dưng lại nhớ đến cái ngày Trần Nhung lên cơn sốt, nói không thích bóng tối. Bây giờ anh nói, anh không muốn ở một mình. Theo phân tích c*̉a cô, “vòng sáng” c*̉a học sinh giỏi quá chói mắt, trái lại áp lực càng lớn. Người giống như cô đây, thi thố hoặc tiến năm bậc hoặc tụt năm bậc c*̃ng chẳng quan trọng. Trần Nhung thì khác, nếu anh rơi từ hạng nhất xuống hạng năm, đó sẽ là tin tức chấn động.

Ở trên cao không chịu nổi gió lạnh, hóa ra là đạo lý này.

Thấy anh ăn một mình ngon lành, cô hỏi: “Chỉ ăn nướng thôi à?”

Trần Nhung: “Em muốn hẹn hò ở chỗ khác, anh c*̃ng tháp tùng được.”

“Mơ đi cưng.” Nghê Yến Quy đã thấy thèm ăn, “Hôm nay tôi không giỏi bằng người ta, tôi chịu chơi thì chịu thua. Ăn nướng thì ăn nướng.” Nam tử hán đại trượng phu co được duỗi được.

Trần Nhung đặt hộp giữ nhiệt lên một gốc cây khác.

Nghê Yến Quy c*́i xuống nhìn, “Anh mua nhiều thế.”

Anh thành thật trở lời: “Vì sức ăn c*̉a em nhiều.”

“Nói trước nhé, đồ nướng không phải một suất ăn. Trước đây do tôi tức quá nên không nói chuyện tử tế với anh, hôm nay vừa hay có thể nói rõ. Tôi và anh đều là phần tử xấu, có thể làm bạn được, nhưng yêu đương thì tuyệt đối không thể. Tôi biết cái nết c*̉a tôi c*̃ng chẳng ra sao, tôi hiểu bản thân quá rõ rồi, hận nhau thấu xương chẳng thà chia đôi hai ngả.”

“Trong vũ hội em có tìm được đối tượng mới không?”

Nghê Yến Quy đeo găng tay dùng một lần, cầm một xiên mực, cắn một miếng, “Ưm... thơm quá.” Nước sốt c*̉a quán nướng này hợp khẩu vị c*̉a cô, không mặn không nhạt.

Cô mượn chuyện này để che giấu cảm giác chua xót trong lòng. Quả thực họ không nên gặp nhau, mỗi lần cô đều nhắc nhở anh rằng hai người họ đã chia tay rồi, c*̃ng là đang nhắc nhở chính mình. Cô cảm thấy chua xót, cô nhớ bảo bối ngoan hiền c*̉a trước kia -- Một Trần Nhung chưa từng tồn tại.

Trần Nhung trở nên trầm mặc, ánh mắt c*̉a anh rơi vào khuôn mặt c*̉a cô.

Cô nhìn xiên nướng, nói: “Còn nhìn nữa là tôi móc mắt anh ra đấy.”

Con dao đã được Trần Nhung cất đi, để ngay bên cạnh.

Anh duỗi tay qua đó.

Nghê Yến Quy lập tức chộp lấy con dao. Màn dọa dẫm c*̉a cô chưa bao giờ có hiệu quả.

Anh búng một cái vào mu bàn tay c*̉a cô.

Tay cô mềm ra.

Con dao lại chuyển sang tay anh. Anh không uy hiếp cô nữa mà nghiêng người, ngậm lấy con hàu múp míp trong miệng cô, rồi anh hôn cô một cái.

Nghê Yến Quy nói: “Đến giờ rồi.”

Buổi tối phát sinh ngoài ý muốn này có thời hạn. Vừa qua mười hai giờ, đã sang ngày hôm sau. Buổi tối vụng trộm cứ lặng lẽ trôi qua như thế.

Lúc này đã là mười hai giờ hai phút.

Nghê Yến Quy không rõ, lúc người khác yêu đương, chia tay sẽ nhanh gọn dứt khoát hay dây dưa lằng nhằng. Cô thấy rất mông lung, cô từng tự hỏi mình còn thích Trần Nhung hay không? Nhưng chẳng có đáp án.

Cô đành phân tích từ lý luận, chắc là không thích nữa.

Cô cảm thấy, mấy lần nói chuyện với Trần Nhung trước đó đáng nhẽ nên chọn địa điểm ở nhà hàng. Giống như bây giờ, mùi thịt nướng thơm phức, cô đã giải quyết cơn xong cơn đói, cơn giận c*̃ng nguôi đi. “Chúng ta c*̃ng từng cãi nhau, từng đánh nhau rồi mà vẫn có thể c*̀ng nhau ngồi ở đây ăn đồ nướng, có thể thấy chúng ta yêu dễ chia tay nhanh. Chỉ là tôi không thích anh nữa, không phải căm thù anh sâu sắc. Tôi hi vọng... anh hạnh phúc vui vẻ.”

Trần Nhung giữ lấy cô, “Nghê Nghê, em nói chúng ta vẫn có thể c*̀ng ngồi ở đây, bình tĩnh hòa nhã, vậy –"

“Cái tôi để mắt là khí chất c*̉a anh.” Nghê Yến Quy thở dài, “Người tôi thích, không phải là anh.”

**

Sinh viên năm nhất và sinh viên năm hai đều có đội tham gia cuộc thi. Đội năm nhất là Trần Nhung và một bạn học khác, đội năm hai có ba người.

Sáng thứ bảy, sáu thầy trò đi đến địa điểm diễn ra cuộc thi.

Xe đi ngang qua con đường dốc. Rèm cuốn được kéo lên một nửa, cửa kính mở toang. Trước cửa "Hữu Liễm Hữu Diện" không có ai, chắc hẳn họ đã vào bên trong.

Ánh mắt Trần Nhung tối đi.

“Trần Nhung.” Giáo viên bỗng gọi tên anh.

“Vâng.” Anh quay đầu lại.

“Cuộc thi thiết kế này rất có ích cho việc rèn luyện trí lực và thể lực. Mọi người mua ít bánh mì, thời gian nghỉ trưa rất ngắn.”

Trần Nhung: “Vâng ạ.”

Giáo viên lại nhắc đến Lý Dục Tinh: “Ông ấy c*̃ng bước ra từ Gia Bắc đấy.”

Một sinh viên năm hai là “fan cuồng” c*̉a Lý Dục Tinh, “Bản thiết kế ban đầu c*̉a ông ấy khá truyền thống. Cuộc thi sau này, phong cách c*̉a ông ấy có thay đổi lớn, giành được giải nhất, sau này đã trở thành bậc thầy rồi.”

Thầy giáo cười cười, “Lát nữa thầy sẽ giới thiệu cho các em.”

“Fan cuồng” chà tay vào nhau.

Mấy sinh viên khác nhảy cẫng lên hoan hô.

Một năm Lý Dục Tinh sẽ mở mấy buổi triển lãm kiến trúc, nhưng chưa từng giao lưu với người thăm quan triển lãm. Trần Nhung và Nghê Yến Quy đi xem triển lãm, biết sẽ không gặp được Lý Dục Tinh.

Nhưng hôm nay không giống lần trước.

**

Buổi trưa là giờ thảo luận phương án thiết kế, buổi chiều là thời gian biện luận. Thời gian vô c*̀ng gấp gáp, đến trưa đám sinh viên ai nấy tự ăn lương khô, bắt đầu sắp xếp mạch tư duy, chuẩn bị cho cuộc thi vào buổi chiều.

Trần Nhung đến phòng vệ sinh rửa mặt, lau sạch mắt kính.

“Fan cuồng” c*̃ng đứng trước bồn rửa tay, anh ta nhìn Trần Nhung ở trong gương, thầm nghĩ mình từng nhìn thấy khuôn mặt ôn hòa như thế này ở đâu rồi nhỉ? Sau đó anh ta bỗng nói: “Ây, khí chất c*̉a cậu giống thầy Lý Dục Tinh phết đấy.”

Trần Nhung chỉ mỉm cười.

Cánh sinh viên đến phòng học trước tiên.

Lý Dục Tinh và mấy vị giám khảo đi vào phòng. Ông ấy đã là một bậc thầy kiến trúc, có hai vị giám khảo trẻ tuổi hơn ông nhưng ông ấy vẫn nhường đường cho họ.

Hai người họ ái ngại, c*̀ng một lúc làm động tác “mời” với ông ấy.

Mấy người cứ nhường nhau đi vào.

Cuối c*̀ng Lý Dục Tinh vào phòng trước, ông ấy lịch sự cảm ơn hai người kia.

Hai đàn em khom lưng, c*́i chào ông ấy.

Ngồi vào ghế giám khảo, Lý Dục Tinh nhìn về phía này.

Khoảnh khắc nhìn thấy Trần Nhung, khuôn mặt ông ấy lộ ra vẻ kinh ngạc nhưng bị che giấu rất nhanh, ngay tức khắc lại nở nụ cười hiền hòa. Ông ấy nhìn cánh sinh viên như thể ai c*̃ng đều là con c*̉a mình vậy.

Ông ấy luôn giữ vẻ mặt ôn hòa, lướt mắt nhìn một vòng, âm thầm quan sát Trần Nhung.

Trần Nhung c*́i đầu.

Có người gọi: “Thầy Lý Dục Tinh?”

“Bắt đầu đi.” Lý Dục Tinh thản nhiên, lẳng lặng nghe sinh viên biện luận.

Ông ấy vẫn luôn cảm thấy, môn học nghệ thuật có liên quan tới năng khiếu.

Trần Nhược Nguyên nói, Trần Nhung c*̃ng muốn phát triển theo hướng nghệ thuật.

Lý Dục Tinh không nghĩ như vậy, nhưng ông ấy tuyệt đối không ngờ, Trần Nhung lại vào khoa kiến trúc thật.

Có người hỏi: “Thầy Lý Dục Tinh, thầy thấy bài này thế nào?”

Lý Dục Tinh sực tỉnh, mỉm cười với chàng trai trên bục, khích lệ: “Phương án c*̉a em rất đặc sắc, quan trọng là em đã kết hợp được tính riêng tư và tính công cộng một cách chừng mực. Ý tưởng sáng tạo vô c*̀ng hay.”

Ông ấy nhận xét xong, đến lượt vị giám khảo khác.

Lý Dục Tinh lại lơ đãng.

Trần Nhung đang đuổi theo bước chân c*̉a ông ấy. Vì sao lại đuổi theo? Hoặc có lẽ đây là một kiểu sùng bái, từ đó chứng minh thành tựu và địa vị c*̉a ông ấy.

Cánh sinh viên lần lượt từng người bước lên bục.

Sau bài thi c*̉a bốn sinh viên, đến lượt Trần Nhung lên biện luận.

Lý Dục Tinh bất giác ngồi thẳng người, ánh mắt rất phức tạp.

Bản thiết kế c*̉a Trần Nhung là một trường mầm non, anh nói, mục đích chính c*̉a bản thiết kế là mong muốn nhìn thấy nụ cười trẻ thơ.

Lý Dục Tinh có cảm giác mình như bị cái gì đó đập trúng. Nụ cười ngoan ngoãn c*̉a Trần Nhung lại biến thành gai nhọn trong mắt ông ấy.

Vị giám khảo trước đó bày tỏ sự khen ngợi với Trần Nhung.

Trần Nhung lịch sự nói cảm ơn.

Lý Dục Tinh nói lạnh nhạt: “Cậu nghĩ kiến trúc là một thứ vạn năng sao? Vấn đề giáo dục trong gia đình không thể giải quyết thông qua kiến trúc, nếu cậu mong muốn mọi đứa trẻ đều tươi cười, có lẽ cậu thích hợp làm giáo viên mầm non hơn đấy.” Lời nhận xét gay gắt.

Đám sinh viên chưa lên bục nghe xong đều hoảng sợ.

Những giám khảo khác c*̃ng tỏ ra ngạc nhiên.

Nụ cười c*̉a Trần Nhung vẫn không thay đổi, “Cảm ơn ý kiến c*̉a thầy Lý Dục Tinh, em sẽ tiếp tục cố gắng.”

Nụ cười c*̉a Trần Nhung là sự bắt chước, là giả, mọi thứ đều là giả. Lý Dục Tinh dứt khoát hạ điểm c*̉a Trần Nhung xuống.

Những vị giám khảo khác nhìn ông ấy bằng ánh mắt kỳ quái.

Lý Dục Tinh c*̃ng nhận ra mình đã mất khống chế. Ông ấy tạm gỡ kính, nhéo sống mũi.

Lâu lắm rồi ông ấy không gặp Trần Nhung. Thậm chí ông ấy còn cảm thấy, dáng vẻ c*̉a cậu trai này đã sớm phai nhạt đến mơ hồ. Nhưng đến hôm nay ông ấy mới nhận ra, ông ấy vẫn nhớ rõ.

Trần Nhung rất giống người đàn ông kia.

Người đàn ông kia là một tên cao ngạo, quái đản, là một tên điên ngang bướng.

- -----oOo------
 
Back
Top Dưới