Cập nhật mới

Khác Sủng phi của Thuận Đế

Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 17


Trước khi vào truyện xin cảm ơn những bạn: @LinhTrn712614, @_nhquyh_, @TramNguyen163476, @linh1442003,... v...v đã ủng hộ truyện của mềnh.

******

Minh Trạch mở mắt.

Bên cạnh hắn...

Là một giai nhân.

Kỳ Phượng Nhi còn chưa dậy.

Minh Trạch cố nhớ ra việc tối hôm qua.

Vì tức giận với Bạch gia, vì thể hiện sự chán ghét với Hoàng hậu nên hắn đã đến tìm

đến nàng.

- Hoàng thượng, người tỉnh rồi.

Minh Trạch quay sang người con gái đang nằm bên cạnh.

Kỳ Phượng Nhi không mặc gì.

Chỉ phủ một tấm chăn qua vai.

Đôi gò bồng thấp thoáng sau tấm chăn.

Mái tóc đen dài của Kỳ Phượng Nhi xoã xuống trông rất quyến rũ.

Minh Trạch quay sang Kỳ Phượng Nhi:

- Nàng mệt rồi, nghỉ ngơi đi.

Má Kỳ Phượng Nhi khẽ phiếm hồng.

Đây là lần đầu tiên, nàng với Hoàng thượng cùng tỉnh dậy.

----------

Khôn Ninh cung....

Mọi người trò chuyện rôm rả.

Có lẽ là vì chuyện xảy ra tối hôm qua.

Hoàng thượng không nể mặt Hoàng hậu mà đến Giáng Vân các

- Hôm nay, không có Kỳ Quý nhân và Ánh Tần nên thấy vắng vẻ hơn nhiều.

Vũ Chiêu nghi đưa chén trà lên miệng, khẽ nói.

Trịnh Quý nhân thấy vậy liền tiếp lời:

- Chiêu nghi nương nương.

Ánh Tần sáng sớm nay không khỏe còn vị Quý nhân kia....

Trịnh Uyển Nhi bỏ lửng câu nói, trên mặt còn mang theo ý cười.

An Thường Tại quay sang nói chuyện với Lý Quý nhân:

- Lý Tỷ tỷ.

Hoàng thượng hành sự như vậy là có ý gì?

- Còn ý gì nữa.

Hoàng thượng rõ ràng là không để Hoàng hậu trong mắt.

Vị Hoàng hậu này thật tội nghiệp.

Lý Tiêu Giao vừa dứt lời thì Liên Hoa- cung nữ thân cận của Hoàng hậu bước ra.

- Hoàng Hậu nương nương sức khỏe không tốt nên hôm nay không cần thỉnh an.

Mọi người nghe xong câu nói đó liền lui ra nhưng ai cũng cười thầm trong lòng.

Hoàng hậu sợ người khác châm chọc nên mới không xuất hiện.

******

Quay lại với Giáng Vân các.

Kỳ Phượng Nhi đang tiếp tục luyện chữ thì Vương công công bước vào, đằng sau là mấy tiểu thái giám.

- Nô tài thỉnh an Kỳ Quý nhân.

- Không biết công công đến đây là có việc gì?

Kỳ Phượng Nhi gác chiếc bút lông xuống.

Vương Đức liền tiếp lời:

- Hoàng thượng nói: Tiểu chủ đêm qua hầu hạ vất vả.

Nay ban cho Người: đôi vòng tay xanh Cảnh Thái, ba xấp vải, hai chiếc bình bạc,...

Kỳ Phượng Nhi trầm ngâm một lúc.

Hoàng thượng đã không nể mặt Hoàng hậu mà đến đây, còn ban cho nhiều thứ như vậy.

Hoàng hậu mà biết được chắc chắn sẽ không để yên.

- Công công xin về báo lại với Hoàng thượng: Hầu hạ Người là bổn phận của ta nên không cần phải ban thưởng.

Chỗ lễ vật này xin công công mang về.

Vương Đức có chút ngập ngừng:

- Nhưng mà....

Hắn chưa nói hết câu, Kỳ Phượng Nhi đã lắc đầu mấy cái.

Vương Đức bất đắc dĩ đành quay về hồi bẩm Hoàng thượng.

******

Cam Lộ điện...

- Nàng ấy thật sự nói như vậy à?

Minh Trạch nghe Vương Đức hồi báo cũng có chút ngạc nhiên.

Chưa có nữ nhân nào từ chối với những thứ hắn ban.

Nữ nhân này thật đặc biệt.

- Vương Đức, lấy thêm một bộ trang sức, một chiếc bình vàng, vòng ngọc phỉ thúy.

Đem đến cho Kỳ Quý nhân.

Vương Đức liền vâng mệnh làm theo.

Trong lòng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

3/10/2017

7:05

Wattpad

Hạ Băng Băng!!!
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 18


Vương Đức đành phải quay lại Giáng Vân các một lần nữa.

Hắn còn chưa kịp lên tiếng thì Kỳ Phượng Nhi đã nói trước:

- Vương công công.

Không phải ta đã nói rồi sao.

Mong công công....

Kỳ Phượng Nhi còn chưa dứt lời thì Minh Trạch đã ngắt lời nàng rồi bước vào.

- Chả lẽ, Kỳ Quý nhân không thích những gì Trẫm ban ?

Thấy vậy Kỳ Phượng Nhi bèn quỳ gối hành lễ:

- Hoàng thượng vạn an.

Minh Trạch nhìn nữ nhân trước mặt :

- Đứng dậy đi.

- Tạ Hoàng thượng.

Minh Trạch liếc nhìn Vương Đức.

Hắn hiểu ý Hoàng thượng liền mang nhưng lễ vật đặt xuống rồi lui ra.

Minh Trạch ngồi xuống thấy bút lông vẫn còn ướt, còn có mấy tờ giấy.

Thiết nghĩ Kỳ Phượng Nhi đang luyện chữ.

Hắn cầm tờ giấy lên nhìn qua một lượt, rồi khen ngợi:

- Nàng viết chữ đẹp lắm.

- Thần thiếp rảnh rỗi không có việc gì làm nên chép một ít kinh phật.

Minh Trạch kéo nàng xuống ngồi lên người hắn.

- Nàng có lòng rồi.

Bỗng nhiên Vương Đức đi vào, nói:

- Hoàng thượng.

Người của cung Hoàng Hậu đến báo: Nương nương sức khỏe không tốt muốn mời Hoàng thượng qua đó một chuyến.

Minh Trạch cau mày lại.

Bạch Trân Ly không có ngày nào là không sinh sự.

- Có bệnh tự đi tìm Ngự y đi.

Kỳ Phượng Nhi giữ lấy tay Hoàng thượng nhẹ nhàng nói:

- Hoàng thượng, Người nên qua đó xem đi.

Minh Trạch nghe xong câu đó càng tức giận:

- Nàng cũng bênh cho Hoàng Hậu à?

Nàng quên vì sao bản thân bị cấm túc à?

Kỳ Phượng Nhi làm sao quên được.

Hoàng hậu không mời được Hoàng thượng đến Khôn Ninh cung liền trút giận lên nàng.

- Đó là do thần thiếp đến thỉnh an trễ.

Minh Trạch thầm thở dài: Nữ nhân này thật dễ bắt nạt.

Lỗi không do mình làm nhưng vẫn cứ nhận.

Minh Trạch liền đứng dậy:

- Trẫm còn phải về Ngự Thư phòng.

Nàng nghỉ ngơi trước đi.

Nói rồi hắn liền bỏ đi.

Kỳ Phượng Nhi khẽ nhún gối:

- Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng .

Minh Trạch vừa dời đi.

Hồng Đan liền bước vào:

- Tiểu chủ, Người việc gì phải đuổi Hoàng thượng đi như vậy?

Kỳ Phượng Nhi khẽ nhếch môi:

- Nếu như Hoàng hậu không thể hiền lương thục đức được thì ta sẽ hiền lương thay nàng ta.

******

- Ngươi nói cái gì???

Hoàng thượng không đến.

Cung nữ lắp bắp:

- Dạ.

Hoàng thượng thực sự nói như vậy.

Liên Hoa- cung nữ bên cạnh Hoàng hậu liền đến an ủi nàng ta.

- Hoàng hậu nương nương.

Hoàng thượng chẳng qua là ham mới thôi.

Bạch Trân Ly đập tay xuống mặt bàn:

- Hoàng thượng xưa nay có bao giờ như vậy đâu.

Hoàng hậu đang căng thẳng bỗng nhiên Thừa Tướng bước vào.

Theo sau là hai ca ca của Hoàng hậu .

- Trân Ly.

Hoàng hậu như gặp được cứu tinh liền chạy lại chỗ Thừa tướng.

- Phụ thân.

Bạch Thiên Ân- Bạch Thừa tướng vỗ nhẹ lên vai Hoàng hậu.

Tính khí của Bạch Trân Ly cao ngạo từ nhỏ nên giờ nhìn thấy phu quân mình đi với người nữ nhân khác .

- Hoàng hậu, con phải bình tĩnh.

Bạch Trân Ly gần như hét lên:

- Phụ thân bảo con làm sao mà chịu được.

Hoàng thượng bỏ mặc con mà lại đi đến chỗ của một Quý nhân.

Bạch Thừa tướng nở một nụ cười:

- Như vậy càng tốt.

Thấy Bạch Trân Ly mang vẻ ngạc nhiên, Thừa Tướng ghé sát tai nàng ta nói vài câu...

....

*******

Buổi tối, lúc Kỳ Phượng Nhi đang dùng cơm thì nghe thấy tiếng nhạc.

Nàng quay sang hỏi Hồng Đan:

- Sao hôm nay lại có tiếng nhạc ở trong cung?

Hồng Đan nghe vậy liền lắc đầu tỏ ý không biết.

Mỹ An đứng bên cạnh thấy vậy liền nói:

- Hôm nay, Phiêu Kỵ Tướng quân hồi triều.

Hoàng thượng mở yến tiệc thiết đãi

Kỳ Phượng Nhi có chút ngạc nhiên.

Nàng buông đũa.

- Phiêu Kỵ Tướng quân?

- Vâng.

Tiểu chủ mới vào cung nên có lẽ không biết: Đó là phụ thân của Trịnh Quý nhân.

Tướng quân đã hồi triều rồi, chắc Trịnh Quý nhân sẽ vui lắm.

Nữ nhân trong hậu cung đều dựa vào gia thế mà đi lên.

Quả đúng như vậy.

Hoàng thượng đã qua đêm tại Dương Ninh cung.

Sáng hôm sau liền phong Trịnh Quý nhân thành Trịnh Dung Hoa.

Dạo này mèo vàng đang kiểm tra 1T .

Nên viết ngày càng ít.

Mọi người đọc zui zẻ nha

Wattpad

15/10/2016

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 19


Cuối cùng cũng đến ngày Kỳ Phượng Nhi được thả.

Nói thật nàng thích bị cấm túc hơn.

Không phải giao tiếp với ai.

Nàng búi một kiểu tóc, đơn giản.

Cài cây trâm hoa hải đường rồi đi thỉnh an Hoàng hậu.

Khôn Ninh cung hôm nay náo nhiệt hơn mọi hôm.

Có lẽ vì Trịnh Dung hoa mới được thăng cấp và Kỳ Phượng Nhi cũng hết thời gian bị cấm túc.

- Chắc trong những ngày bị cấm túc, Kỳ Quý nhân hẳn là buồn lắm nhỉ?

Thấy Vũ Chiêu nghi châm chọc.

Trịnh Dung hoa cũng tiếp lời:

- Chiêu Nghi nói thế sai rồi.

Kỳ Quý nhân tuy bị cấm túc nhưng không phải Hoàng thượng vẫn thường xuyên đến thăm sao?

Bỗng nhiên, Hoàng hậu từ bên trong đi ra.

Tất cả liền im lặng, quỳ xuống thỉnh an:

- Thần thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu phẩy tay:

- Đứng dậy đi.

Bạch Trân Ly nhìn qua một lượt rồi nhẹ nhàng cầm chén trà lên.

Nhấp một ngụm..

- Hồi Hoàng hậu nương nương.

Thần thiếp có thai rồi.

Hoàng hậu nghe vậy liền bị sặc nước, ngay cả chén trà cũng đánh rơi xuống đất.

Ngay cả chư vị phi tần cũng giật mình không kém.

Tất cả đều quay về phía người nói ra câu đó.

Người đó là Trần Bảo lâm.

Hoàng hậu giật mình một lúc rồi hỏi lại Trần Đáp ứng:

- Đã có Thái y tới kiểm tra chưa?

- Thái y đã kiểm tra rồi ạ.

Thần thiếp mang thai 2 tháng rồi.

Hoàng hậu liền sai cung nữ đi lấy đồng sử* để kiểm tra.

Lý Qúy nhân cũng quay ra chúc mừng:

- Trần muội muội thật may mắn.

Hoàng thượng dạo này không đến chỗ của muội nhiều, trái lại Người hay đến chỗ của Kỳ Quý nhân và Lệ Phi nhiều hơn.

Câu nói này của Lý Tiêu Dao* là một mũi tên trúng hai đích.

Ý nói Trần Bảo lâm chỉ là may mắn.

Cho dù có long thai cung chẳng được Hoàng thượng yêu thích.

Còn Lệ Phi và Kỳ Quý nhân cho dù được sủng ái đến đâu cũng không có một đứa con để nương tựa.

Mọi người nghe xong câu đó thì không ai nói gì nữa.

Có lẽ trong căn phòng này không ai thật lòng hy vọng Trần Đáp ứng hạ sinh bình an.

******

Buổi chiều, Hoàng thượng đến Thọ Khang cung thỉnh an Thái hậu...

Thái hậu đưa một chén trà lên miệng, nhấp một ngụm rồi nói:

- Hoàng thượng.

Trần Bảo lâm đã mang thai, có phải nên thăng vị cho nàng ấy không?

- Trẫm nghĩ rồi.

Sẽ phong cho Trần Đáp ứng làm Chính lục phẩm Mỹ nhân.

Thái hậu nhăn mặt, lắc đầu:

- Nếu là sắc phong cho Phi tần đang mang thai.

Chi bằng phong làm Chính ngũ phẩm Quý nhân.

Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng nói vọng vào:

- Thưa Thái hậu.

Hoàng hậu đến thỉnh an.

Thái hậu nhìn sang Hoàng thượng rồi nói:

- Vào đi.

Hoàng hậu nhẹ nhàng bước vào rồi quỳ xuống hành lễ:

- Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng, Thái hậu.

- Đứng dậy đi.

Ban tọa.

Hoàng hậu nhẹ nhàng ngồi xuống .

- Ai gia và Hoàng thượng muốn sắc phong cho Trần Bảo lâm thành Quý nhân.

Thái hậu nói như vậy không chỉ là ra lệnh mà còn có ý dò hỏi Hoàng hậu.

Y như những gì mà Thái hậu đoán trước: Hoàng hậu sẽ phản đối.

- Thần thiếp thấy không cần.

Thái hậu nghi hoặc nhìn về phía Hoàng hậu.

Bạch Trân Ly liền tiếp lời.

- Trần Bảo lâm xuất thân không cao.

Hơn nữa đứa bé trong bụng còn chưa biết nam hay nữ.

Thái hậu đang mấp máy môi để nói tiếp thì Hoàng thượng bèn đứng dậy:

- Trẫm còn có tấu sớ chưa phê nên về Ngự Thư phòng trước.

Hoàng hậu và Thái hậu không ưa nhau.

Hắn cũng nên tránh đi để không phải nghe "ca hát".

Rời khỏi Thọ Khang cung.

Minh Trạch không về Ngự Thư phòng.

Hắn chợt nhớ đến nữ nhân ở Giáng Vân các kia.

Nữ nhân như mèo nhỏ khiến hắn khá thoải mái.

Hắn đến cửa chỉ thấy có hai thái giám đứng canh.

Bước vào bên trong tẩm điện lại chẳng có ai.

Hắn ngồi xuống, chậm rãi rót một chén trà rồi uống.

Đó là Trúc Diệp Thanh của năm ngoái.

Hắn không ngờ trong cung còn sử dụng loại trà này.

Cửa mở ra, Kỳ Phượng Nhi mang một nụ cười nhẹ đi vào.

Theo sau là Mỹ An và Hồng Đan cầm mấy đĩa bánh ngọt.

Nhìn thấy Hoàng thượng, nụ cười của nàng tắt hẳn.

Cả ba chủ tớ cùng quỳ xuống:

- Hoàng thượng vạn phúc kim an.

- Đứng dậy đi.

Hồng Đan và Mỹ An nhẹ nhàng đặt đĩa bánh xuống rồi nhẹ nhàng lui.

Kỳ Phượng Nhi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Hoàng thượng.

- Thần thiếp vừa đến Ngự Thiện phòng làm một ít bánh quế hoa.

Hoàng thượng có muốn thử một ít không?

Minh Trạch bình thường không thích ăn ngọt nhưng dù sao cũng là nàng tự làm nên hắn liền thử một miếng.

Bánh quế hoa do Kỳ Phượng Nhi làm không quá ngọt khiến Minh Trạch phải tán thưởng.

- Nàng làm bánh ngon lắm.

Nhưng.... sao nàng phải tự đi làm?

- Không phải là Hoàng thượng vừa bảo thiếp làm ngon hơn Ngự Thiện phòng sao?

Minh Trạch bật cười:

- Vốn muốn đến đánh với nàng ván cờ.

Nàng muốn chơi không?

- Thần thiếp không chơi đâu.

Lần nào cũng thua.

Minh Trạch vẫn giữ được nụ cười, sai người mang bàn cờ vào.

- Lần này sẽ để nàng thắng được không?

......

Quả thật Minh Trạch để Kỳ Phượng Nhi chiến thắng.

Hắn bỏ quân cờ xuống nói:

- Trẫm thua rồi.

Tuy chiến thắng của nàng do Minh Trạch nhường nhưng trông nàng rất vui.

Bỗng nhiên, Vương công công bước vào,

- Hoàng thượng.

Người của Kính Sự phòng vừa qua hỏi: Tối nay Hoàng thượng muốn ở lại đâu hay là...

- Tối nay Trẫm ở lại Giáng Vân các.

Khi Vương công công vừa định đi ra thì Kỳ Phượng Nhi gọi hắn lại:

- Từ từ đã.....

Hoàng thượng, Trần Bảo lâm vừa mới mang thai.

Hay là Người đến thăm muội ấy đi.

Minh Trạch nhíu mày.

Nữ nhân này là đang đuổi hắn đi à.

Hắn không quan tâm đến lời nàng nói mà sai người mang đồ ăn tối lên.

Chú thích:

- Đồng sử: sách ghi lại ngày phi tần được sủng hạnh

- Tiêu Dao: đây là tên Lý Quý nhân.

Hình như có chương nào đó mik ghi thành Tiêu Giao.

Wattpad

19:17

16/10/2017

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 20 [H-]


Hi!

Au đã trở lại và lợi hại hơn xưa.

Sau khi làm xong đề Văn KT 1T, con au đã tạch văn và nó thấy buồn vì bản thân nó.

^-^-^-^-^-^-^-^-^-^-^-^-^-^-^

Tẩm điện của Giáng Vân các...

Kỳ Phượng Nhi sau khi thay tẩm y liền bước vào bên trong.

Hoàng thượng chưa ngủ.

Người đang đọc sách.

Kỳ Phượng Nhi nhẹ nhàng buông rèm xuống.

Minh Trạch thấy vậy liền gấp sách lại và nhẹ nhàng kéo Kỳ Phượng Nhi vào lòng.

- Nàng thơm quá!

Hắn nói khi đang vùi đầu vào hõm cổ nàng từ đằng sau.

- Có lẽ lúc tắm cung nữ đã cho vài cánh hoa vào.

Hắn bắt đầu gặm nhấm cổ nàng.

Hắn xoay người nàng quay mặt lại với hắn.

Hắn di chuyển đến bờ môi lướt nhẹ lên đó.

Hắn giữ chiếc cằm nhỏ xinh của nàng khiến khoang miệng mở ra.

Chiếc lưỡi tinh nghịch của hắn chơi đùa trong miệng nàng, mút nhẹ lấy chiếc lưỡi bên trong

Dứt nụ hôn, Kỳ Phượng Nhi liền thở gấp.

- Hoàng thượng, ....nến vẫn sáng...

Minh Trạch thấy nàng yêu cầu như vậy cũng vui vẻ làm theo.

Nến tắt căn phòng trở nên tối tăm, không nhìn thấy gì

Căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc trầm đục cùng nhiệt hỏa dục vọng của hai con người

(Không vote cho au thì đừng hy vọng có phở gà.

He..he ^-^)

Đến nửa đêm, bỗng nhiên Minh Trạch nghe được tiếng nói nhỏ nhẹ bên tai.

Hắn thấy Kỳ Phượng Nhi đang nói mớ:

- Mẫu.... thân.

Đừng bỏ con..

Minh Trạch nhíu mày lại.

Hắn thắp nến lên rồi nhẹ nhàng gọi Kỳ Phượng Nhi tỉnh.

- Phụ...thân, mẫu thân...

Đừng bỏ con đi.

- Kỳ Phượng Nhi tỉnh đi.

Là Trẫm.

Hắn vừa gọi tên nàng vừa lắc nhẹ.

Bỗng nhiên, Kỳ Phượng Nhi mở mắt ra, ngồi bật dậy.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng.

Minh Trạch thấy vậy liền ôm lấy nàng.

Hắn nghĩ có lẽ do nàng nhớ phụ mẫu nên mới vậy.

Hắn vừa ôm, vừa vỗ nhẹ vào vai nàng:

- Không sao rồi.

Trẫm ở đây.

Nói rồi hắn lại nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, đắp chăn cho nàng.

Kỳ Phượng Nhi lau đi giọt nước mắt, nói:

- Thần thiếp đã làm Hoàng thượng thức giấc rồi.

- Không sao.

Nàng ngủ đi.

Sau đó Minh Trạch ôm lấy nàng và chìm vào giấc ngủ.

Nhưng trong đầu hắn dâng lên một suy nghĩ lạ.

******

Sáng sớm, Minh Trạch tỉnh dậy trước Kỳ Phượng Nhi.

Hắn cử động nhẹ nhàng tránh làm nàng thức.

Hắn gọi người vào thay y phục rồi dặn Hồng Đan không cần gọi nàng dậy, miễn thỉnh an.

Khi rời khỏi Giáng Vân các, Minh Trạch liền nói với Vương công công:

- Ngươi đi truyền ý chỉ Trẫm đã soạn cho lục cung và tìm hiểu cho Trẫm một việc....

******

Thọ Khang cung...

- Hoàng thượng thực sự đã phong Trần Bảo lâm thành Chính ngũ phẩm Quý nhân sao?

- Dạ Thái hậu.

Trương ma ma đi theo Thái hậu

cung kính đáp.

Trên mặt Thái hậu lộ rõ vẻ mãn nguyện.

Hoàng thượng làm như vậy là không xem Hoàng hậu là gì.

Cứ nghĩ đến Tiên hoàng vì sao mà mất.

Thái hậu lại càng thêm hận Hoàng hậu và Bạch gia.

......

*******

Tại Ngự Thư phòng...

Vương công công đặt lên bàn của Hoàng thượng một quyển sách:

- Hồi Hoàng thượng, đây là tất cả những thông tin về Kỳ Quý nhân mà lão nô lấy được.

Minh Trạch cầm quyển sách lên rồi mở nó ra.

Thông tin bên trong không có nhiều.

Bên trong đó chỉ ghi rằng: Vì cháu gái của Tổng đốc Lĩnh Nam bị bệnh nên không thể nhập cung.

Nên Tổng đốc đã nhận Kỳ Phượng Nhi làm nghĩa nữ rồi đưa nhập cung.

Minh Trạch ném quyển sách lên bàn, hắn có vẻ không hài lòng:

- Tìm hiểu thêm cho Trẫm.

*****

Một buổi chiều mát mẻ, Vũ Chiêu nghi mời vài Phi tần đi dạo quanh hồ bán nguyệt, thưởng hoa, xem cá.

Kỳ Phượng Nhi cũng cảm thấy khá thú vị nên đồng ý đi cùng.

Lúc mọi người tản ra đi dạo, Lý Quý nhân đến gần Kỳ Phượng Nhi.

- Kỳ Quý nhân có muốn đến kia cùng ta ngắm cá không?

Lý Tiêu Dao vừa nói vừa chỉ tay về một phía có phong cảnh cũng khá đẹp.

Kỳ Phượng Nhi cũng không tiện từ chối liền đi cùng nàng ta.

Vì là đi dạo nên Hồng Đan chỉ đứng một chỗ, không đi theo chủ tử.

Khi đến bên hồ, Lý Quý nhân mở lời trước:

- Dạo này Hoàng thượng quả là sủng ái Kỳ Quý nhân.

Xem ra là muốn gây sự rồi!

Tuy bị Lý Quý nhân khiêu khích nhưng Kỳ Phượng Nhi vẫn bình thản:

- Nào có!

Hoàng thượng chẳng qua là nhất thời hứng thú với muội thôi.

Khóe môi Lý Tiêu Dao khẽ nghếch lên:

- Chỉ là nhất thời thôi sao?

Nói rồi, khóe mắt Lý Tiêu Dao lóe sáng .

Rồi nàng ta nhảy xuống hồ Bán Nguyệt.

Kỳ Phượng Nhi cũng ngạc nhiên không kém.

Nhưng đến khi nghe Lý Tiêu Dao kêu cứu thì nàng mới hiểu ra vấn đề:

- Cứu ta với...

Ta không... biết bơi...

Kỳ Quý nhân hại người...

26/10/2017

13:07

Wattpad

Hạ Băng Băng.
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 21


" TÙM "

Kỳ Phượng Nhi liền nhảy xuống nước.

Nàng biết: nếu không nhảy xuống thì cho dù có một trăm cái miệng cũng không thể nào giải thích được .

Kỳ Phượng Nhi nhanh chóng bơi ra chỗ Lý Tiêu Dao.

Nhưng nàng ta cứ vùng vẫy mãi nên khó để đưa lên bờ được.

Trên bờ, mọi người cũng vô cùng hoảng sợ.

Vũ Chiêu Nghi vội sai mấy thái giám nhảy xuống.

Kỳ Phượng Nhi ngày càng đuối.

Bỗng nhiên có một thân ảnh màu đen nhảy xuống đưa nàng lên bờ.

- Khụ... khụ

Kỳ Phượng Nhi ho vài cái rồi nhìn sang người vừa cứu mình.

Đó là một nam nhân mặc áo giáp đen tuyền.

Khuôn mặt tuấn tú, lãng tử.

Cả người ướt sũng nhưng vẫn toát lên một vẻ lạnh lùng

Hồng Đan liền chạy tới bên Kỳ Phượng Nhi.

- Tiểu chủ không sao chứ?

Vừa nói, Hồng Đan vừa đỡ Kỳ Phượng Nhi dậy.

Ngay cả Lý Quý nhân cũng được một thái giám đưa vào bờ.

- Xin cảm... tả ơn cứu giúp.

Kỳ Phượng Nhi nói với người vừa đưa mình lên bờ.

- Ta không sao.

Ngươi hãy đưa Tiểu chủ nhà mình về nghỉ ngơi đi.

Nếu cần thì gọi Thái y.

Câu trước là nói với Kỳ Phượng Nhi.

Câu sau nói với Hồng Đan

Hồng Đan cũng hành lễ cảm tạ rồi liền đưa Tiểu chủ về Giáng Vân các.

Và cũng chẳng thèm quan tâm đến Lý Quý nhân kia.

******

Ngự Thư phòng....

Minh Trạch đang phê duyệt tấu sớ bỗng nhiên...

" TẠCH"

Chiếc bút lông trong tay hắn gãy làm đôi.

Có lẽ hắn đã hơi dùng sức nhưng bên trong lại có dự cảm chẳng lành.

- HOÀNG THƯỢNG.

Tiếng Vương công công bên ngoài hô to khiến Minh Trạch chú ý.

Hắn hớt hải chạy vào.

Vừa chạy vừa nói:

- Hoàng thượng.

Xảy ra chuyện rồi.

- Có gì từ từ hãy nói.

Vương công công thở hổn hển.

Mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày.

- Lý Quý nhân và Kỳ Quý nhân rơi xuống nước rồi.

Minh Trạch nhíu mày lại.

- Đang yên đang lành sao lại rơi xuống nước.

- Dạ.

Lý Quý nhân và Kỳ Quý nhân đi dạo không may bị rơi xuống nước.

"Không may"?

Hắn không tin đây là việc vô ý xảy ra.

Hẳn là có người cố tình đi.

Cánh cửa bỗng nhiên mở ra.

Một nam nhân anh tuấn bước vào trong.

Nhưng toàn thân lại ướt nhẹp.

- Ngươi làm sao thế?

Nam nhân kia không vội trả lời.

Từ tốn quỳ xuống:

- Thần tham kiến Hoàng thượng.

- Đứng dậy đi.

Nhìn thấy người trước mặt ướt sũng.

Minh Trạch liền sai Vương công công:

- Ngươi đi lấy cho hắn một bộ y phục khác đi.

Nam nhân kia xua tay:

- Không cần đâu.

Minh Trạch cau mày.

Sao hôm nay lại nhiều người liên quan đến nước vậy.

Thấy Hoàng thượng mang vẻ ngạc nhiên.

Người trước mặt liền trả lời:

- Là do ta nhảy xuống cứu phi tần của ngươi đấy.

Minh Trạch không còn cau có nhưng khuôn mặt mang đầy vẻ ngạc nhiên.

Chưa kịp nói gì người kia đã tiếp lời:

- Mà phi tần của ngươi cũng thú vị thật đấy.

Một người nhảy xuống nước.

Người còn lại nhảy xuống tiếp.

Minh Trạch dần hiểu ra.

Lại có người dở trò hại người.

- Thế rốt cục là Lý Quý nhân nhảy xuống trước.

Hay là Kỳ Quý nhân?

- Con mẹ nó!

Ta có ở trong cung đâu.

Làm sao mà biết.

Nhưng là nữ nhân áo lục nhảy xuống trước.

Minh Trạch đứng dậy rời đi bỏ lại nam nhân kia đang không hiểu cái gì đang xảy ra.

Hắn nhanh chóng đến Giáng Vân các.

Bước vào bên trong đã thấy có thái y đang bắt mạch.

- Nàng ấy sao rồi.

Giọng nói trầm, lạnh của Hoàng thượng khiến mọi người trong căn phòng đều quay hướng lại.

- Thần/Nô tỳ thỉnh an Hoàng thượng.

Minh Trạch phẩy tay, bước về phía giường:

- Đứng dậy đi.

Hắn nhìn thấy khuôn mặt Kỳ Phượng Nhi tái đi không có chút huyết sắc.

Thái y liền hồi báo lại:

- Hồi Hoàng thượng.

Kỳ Quý nhân không quá nghiêm trọng.

Chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng sẽ hồi phục.

Hồng Đan thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may tiểu chủ không làm sao.

Sau đó, các cung nữ và Thái y nhẹ nhàng lui ra.

Kỳ Phượng Nhi vẫn đang thiếp đi.

Có lẽ nàng đã mệt.

Minh Trạch lẳng lặng ngồi bên cạnh Kỳ Phượng Nhi...

....

Dạo này bí ý tưởng quá.

Ai đó nghĩ giúp tui đi.

2/11/2017

19:29

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 22


Sau chuyện của hai vị Quý nhân rơi xuống nước, Minh Trạch ngầm điều tra.

Quả nhiên là Lý Quý nhân có tâm cơ.

Cố ý nhảy xuống để có thể đổ tội cho người khác.

Nhưng Kỳ Quý nhân của hắn cũng chẳng phải dạng vừa.

Tự biết nhảy xuống cứu người.

Giáng Vân các....

- Tiểu chủ, Giang công công đã sắp xếp thêm được một buổi gặp gỡ với lão gia.

Kỳ Phượng Nhi đang cài trâm thì dừng lại.

- Được.

Vậy thì sắp xếp đi.

Bỗng nhiên, bên ngoài có tiếng nói:

- Tiểu chủ, Vương công công cầu kiến.

Đó chẳng phải là người bên cạnh Hoàng thượng sao.

Hắn bước vào, quỳ xuống thỉnh an:

- Kỳ Quý nhân vạn phúc.

- Vương công công mau đứng dậy.

Không biết công công đến tìm ta có việc gì.

- Hoàng thượng mời Tiểu chủ đến Úy Lan đình đánh cờ, thưởng hoa.

Vương công công vừa dứt lời.

Hồng Đan liền lấy một hà bao đầy bạc đưa cho hắn.

~~~~~~~~~~ Wattpad~~~~~~~~~~

Khi đến Úy Lan đình, Kỳ Phượng Nhi thấy Hoàng thượng đang uống trà, mắt lại hướng về phía xa.

Kỳ Phượng Nhi lại lên tiếng, cắt đứt suy nghĩ của hắn.

- Hoàng Thượng vạn phúc kim an

Minh Trạch bấy giờ mới để ý đến sự xuất hiện của nàng .

- Nàng đến rồi à?

Đứng dậy đi.

Không hiểu sao, Kỳ Phượng Nhi luôn cảm thấy Hoàng thượng có điều gì đó bất thường.

Nàng ngồi xuống đối diện với Hoàng thượng.

Hắn nhẹ nhàng mở miệng.

- Trong cung mới được cống nạp một ít trà Mộng Đỉnh nên Trẫm muốn mời Ái phi đến thưởng thức.

Ái phi?

Từ này chỉ được dùng cho những người từ tước Phi trở lên và những người được Hoàng đế yêu thích.

Một Quý nhân nhỏ nhoi như nàng sao dám nhận.

Người ta thường nói "Mật ngọt chết ruồi".

Hoàng thượng càng dịu dàng, Kỳ Phượng Nhi càng phải đề phòng.

Tuy như vậy vẫn ngoan ngoãn đáp:

- Thần thiếp cảm tạ Hoàng thượng.

Minh Trạch tự tay rót trà cho Kỳ Phượng Nhi vừa nói:

- Vào cung được một thời gian rồi có quen không?

- Hằng ngày chỉ có mỗi việc thỉnh an Hoàng hậu.

Thần thiếp có gì mà không quen chứ?

Chỉ sợ thế này Thiếp sẽ sớm trở nên mập mạp.

Minh Trạch liếc nhìn nàng một cái, hơi nhíu mày:

- Nàng quá gầy.

Đẫy đà thêm chút nữa cũng tốt.

Kỳ Phượng Nhi phụng phịu, tỏ vẻ giận dỗi:

- Ý Hoàng thượng là không hài lòng với dáng vẻ của Thiếp bây giờ sao?

Minh Trạch cười xòa:

- Ý Trẫm không phải vậy.

Nhưng có những chỗ vẫn làm Trẫm thoải mái.

Nói rồi hắn liếc qua ngực nàng.

Trên má Kỳ Phượng Nhi khẽ phiếm hồng.

Bắt đầu từ lúc nào mà Hoàng đế cao cao tại thượng lại trở thành sắc lang rồi.

- Sống xa phụ mẫu rồi hẳn nàng cũng nhớ họ đi?

Phượng Nhi giật mình.

Phi tần có gia thế ra sao Hoàng đế hẳn phải

biết rõ chứ?

Thế này là thăm dò à?

- Hồi Hoàng thượng.

Thần thiếp đã lạc mất phụ mẫu từ khi còn nhỏ.

Minh Trạch hoàn toàn ngạc nhiên, có vẻ hắn không biết việc này.

- Trong một cuộc chạy nạn, thần thiếp không may bị lạc mất phụ mẫu.

Nhưng Tổng đốc Lĩnh Nam đã thu nhận thần thiếp về.

Vừa nói, Kỳ Phượng Nhi cố tỏ ra bị thương.

Một lúc sau, vành mắt nàng đã phiếm hồng.

Minh Trạch bỗng nhiên cảm thấy có lỗi vì đã gợi lại nỗi đau của nàng.

Có lẽ hắn đã nghĩ quá nhiều.

Có lẽ đây chỉ là một nữ nhân yếu đuối, không đáng lo.

....

Có một vấn đề mà mình muốn hỏi các bạn: nhiều người muốn mình đổi tên truyện.

8/11/2017

23:10

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 23


Trở lại Giáng Vân các, Kỳ Phượng Nhi liền dặn dò Giang Phúc Hải và Hồng Đan:

- Chắc chắn Hoàng thượng đã có nghi ngờ về thân phận của ta.

Từ giờ phải cẩn thận.

Giang Phúc Hải khẽ nói nhỏ:

- Có cần truyền tin ra ngoài cung cho Tổng đốc Lĩnh Nam không ạ?

Kỳ Phượng Nhi khẽ lắc đầu.

Hoàng thượng có lẽ sẽ không nghi ngờ nàng nữa nhưng dù sao vẫn phải cẩn thận.

.....

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Một ngày không đẹp trời cho lắm, Hoàng cung bỗng nhiên xảy ra một chuyện động trời.

TRONG CUNG XUẤT HIỆN BỆNH DỊCH.

Mọi Phi tần đều phải đến chỗ Hoàng hậu nghe chỉ đạo.

Không một ai có sắc mặt tốt cả.

Ngay cả Hoàng hậu cũng vậy.

- Dịch bệnh này bắt đầu từ chỗ ở của cung nữ.

Hoàng thượng có lệnh phải đốt lá ngải ở trong cung.

Rồi Bạch Trân Ly quay về phía Lệ Phi:

- Lệ Phi cũng sẽ giúp bổn cung lo liệu.

Lệ Phi thấy vậy liền uyển chuyển đứng dậy:

- Thần thiếp sẽ hết lòng giúp Hoàng hậu.

Lệnh của Hoàng hậu ban xuống, không ai dám làm trái.

Mỗi cung sẽ được Nội vụ phủ đưa đến lá ngải để đốt.

Đồ dùng của những người nhiễm dịch đều phải đem đi tiêu hủy.

- À còn nữa...

Trần Quý nhân đang mang thai.

Cung của nàng nên phát nhiều lá ngải hơn.

Hoàng hậu nói một câu quan tâm như vậy khiến mọi người hướng về phía bụng của Trần Quý nhân.

Bề ngoài ai cũng tưởng Hoàng hậu đang quan tâm tới phi tần.

Nhưng mùi lá ngải này khó ngửi, Trần Quý nhân còn đang mang thai.

Chưa kể đến cái nóng ngày hè.

Ai mà chịu được chứ.

Nói đến phi tần mang thai, Kỳ Phượng Nhi bỗng nhiên lại nhớ đến Phúc Yên Nhi.

Đã lâu rồi chưa đi thăm Yên Nhi có lẽ phải đi thăm một chút.

- HOÀNG THƯỢNG GIÁ ĐÁO!

Tất cả phi tần đều đứng dậy quỳ xuống hành lễ:

- Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng.

Minh Trạch phẩy tay, ngồi xuống bên cạnh Hoàng hậu:

- Đứng dậy đi.

- Tạ Hoàng thượng.

Ngưng một lát, Minh Trạch nói tiếp:

- Chuyện bệnh dịch chắc Hoàng hậu cũng đã thông báo cho mọi người biết rồi chứ?

Hoàng hậu nhẹ nhàng nói:

- Thần thiếp đã thông báo và cũng đưa lá ngải tới các cung rồi.

Minh Trạch gật gù tỏ vẻ hài lòng.

Bỗng nhiên hắn hướng mắt đến chỗ Trần Quý nhân:

- Trần Quý nhân mọi sự đều ổn cả chứ?

Trần Quý nhân nghe được câu này như mở cờ trong bụng, liền đứng dậy:

- Tạ Hoàng thượng quan tâm.

Thần thiếp mọi sự đều ổn thỏa.

Hoàng hậu thấy vậy liền liếc xéo Trần Quý nhân.

Có ai lại hy vọng đứa trẻ đó sẽ bình an ra đời chứ?

Bỗng nhiên, Kiều Dung hoa lên tiếng:

- Trần Quý nhân là người trong Ngọc Thiên cung nên thần thiếp sẽ chăm sóc tốt cho muội ấy.

Minh Trạch thấy vậy thì khẽ nghếch môi.

Ai cũng tưởng là hắn đang hài lòng về câu nói của Kiều Dung hoa.

Nhưng hắn đang cười vì sự ngốc nghếch của nàng ta.

Vũ Chiêu nghi thấy vậy liền nói:

- Ta cũng mong đứa bé đó sớm ngày chào đời.

- Không biết sẽ là một Hoàng tử anh tuấn đến nhường nào?

An Thường tại cũng lên tiếng góp vui.

Lý Tiêu Dao thấy mọi người đều quan tâm tới hài tử chưa ra đời của Trần thị liền lên tiếng:

- Nhưng nếu là một công chúa thì cũng chả có nghĩa lý gì.

Trần Quý nhân hơi đen mặt lại.

Lý Quý nhân kia nói thế là có ý gì?

Công chúa thì sao, có còn hơn không.

Minh Trạch thấy vậy chỉ lên tiếng giảng hòa:

- Được rồi.

Hoàng tử cũng được, Công chúa cũng chẳng sao.

Nói xong, Minh Trạch liền quay đầu về phía Kỳ Phượng Nhi.

Mấy ngày hắn chưa đến thăm nàng.

Có lẽ đêm nay nên đưa Kỳ Quý nhân đến Cam Lộ điện một chuyến rồi .

À quên!

Từ lúc nào mà hắn lại quan tâm đến việc đó thế ?

.....

Khi tất cả mọi người đều rời khỏi Liên Hoa cầm quạt đến gần Hoàng hậu:

- Nương nương.

Bao giờ thì Người mới xử lý hai đứa trẻ đó.

Bạch Trân Ly siết chặt bàn tay:

- Ngươi yên tâm.

Bổn cung sẽ xử lý êm đẹp hai đứa trẻ đó.

Như nhớ ra điều gì, Hoàng hậu lại nói tiếp:

- À.

Mà thứ đồ hôm trước bổn cung nhờ người đi tìm thế nào rồi?

Liên Hoa khẽ nở một nụ cười:

- Đã tìm được rồi ạ.

Thừa tướng đã chuyển vào cung rồi.

Hoàng hậu gật gù tỏ vẻ hài lòng.

Cho dù là diệt được mấy hài tử kia nhưng nàng vẫn cần một đứa con để bảo toàn ngôi Hoàng hậu.

*******

Sau khi rời điện Hoàng hậu, Kỳ Phượng Nhi liền đến Hương Noãn các.

Nhưng trên đường đi gặp được Vương công công.

- Tiểu chủ.

Đêm nay Hoàng thượng triệu người đến Cam Lộ điện đấy

Dạo này bí ý tưởng quá!!!

Ai có góp ý gì không, cho mik biết đi.

15/11/2017

9:15

Wattpad

Hạ Băng Băng.
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 24 [H]


Tối đó, Kỳ Phượng được đưa đến Cam Lộ điện.

Lúc nàng đi vào đã thấy Hoàng thượng ở trên giường.

- Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng.

Minh Trạch chỉ vào chỗ bên cạnh:

- Qua đây ngồi đi.

Kỳ Phượng Nhi liền ngoan ngoãn làm theo lời.

Trong lòng vô cùng mong đợi Hoàng hậu sẽ gọi Hoàng thượng tới Khôn Ninh cung.

Như vậy thì nàng đỡ phải tốn sức lực với Hoàng đế.

Mà Hoàng hậu cũng mang tiếng ác.

Một công đôi việc!

Minh Trạch nắm lấy bàn tay của nàng.

Hắn thoáng giật mình rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.

- Muộn rồi!

Nàng hầu hạ Trẫm nghỉ đi.

Tuy nói là Kỳ Phượng Nhi hầu hạ nhưng Hoàng thượng toàn nắm thế chủ động không phải sao?

Minh Trạch khẽ đặt tay lên má nàng vuốt ve.

Rồi hắn kéo nàng lại phủ lên môi Kỳ Phượng Nhi một nụ hôn.

Tay hắn cũng loại bỏ hết y phục trên người nàng.

Da thịt trắng nõn.

Gò má ửng hồng.

Kiều nhụy đẫy đà.

Hắn vươn lưỡi, nuốt lấy chiếc lưỡi đinh hương nhỏ nhắn.

Sau đó hắn di chuyển sang liếm nhẹ tai nàng.

Kỳ Phượng Nhi khẽ rùng mình một cái

Minh Trạch không nhịn được cúi xuống liếm một bên ngực, còn bên kia dùng tay xoa bóp.

Thật là mềm mại!

- A...aaaa

Kỳ Phượng Nhi kêu lên.

Cảm giác tê dại lan khắp cơ thể nàng.

Vùng bụng dưới của Minh Trạch nổi lên phản ứng.

Ngón tay thô ráp chạm vào bên dưới Kỳ Phượng Nhi, tiếp xúc với hoa huyệt non mềm ấm nóng .

Thấy nữ nhân bên dưới đã ẩm ướt, hắn khẽ nhếch môi.

- Mới thế đã không chịu được sao?

Trẫm còn chịu được nữa cơ.

Mắt Kỳ Phượng Nhi như có hàn quang bao xung quanh, nàng khẽ chạm nhẹ vào bên dưới Hoàng thượng:

- Thật không muốn thiếp sao?

Giọng nói mang ý làm nũng, mắt như sắp khóc.

Chết tiệt!

Lý trí của hắn hoàn toàn bị đánh bại.

Nữ nhân này quả nhiên là vật chết người.

Minh Trạch không chịu nổi nữa liền đem long căn đã chuẩn bị sẵn chà sát trước cửa hoa huyệt.

- Ưm...

ưm

Cảm nhận được nàng đã đủ ẩm ướt, hắn liền đưa long căn đâm vào bên trong.

- Aaaaaaaa...

******

Trong khi ở Cam Lộ điện đang diễn xuân cung đồ thì bên Khôn Ninh cung, Hoàng hậu lại đang xem Đổng sử.

Bạch Trân Ly lật qua vài trang giấy, liền hỏi:

- Việc an thai của Trần Quý nhân vẫn tốt chứ?

Liên Hoa bên cạnh liền cung kính đáp:

- Thái hậu vẫn đều đặn ban thuốc bổ.

Bạch Trân Ly nhíu mày, có khi nàng nên ra tay sớm một chút để bảo toàn ngôi vị Hoàng hậu.

- Tối mai là 15* ngươi hãy sai người của Kính sự phòng nhắc Hoàng thượng.

- Vâng ạ.

Chú thích:

- (Ngày)15: Hai ngày mùng 1 và 15 là ngày Đế Hậu chung phòng.

****

Hôm nay đến đây thui.

Mn đọc zui ze.

20/11/2017

12:34

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 25


Thọ Khang cung....

Thái hậu khẽ nhấp chén trà lên khóe môi.

Phong thái tao nhã khó ai có thể theo kịp:

- Dạo này Hoàng thượng rất sủng ái Kỳ Quý nhân kia sao?

Trương ma ma theo Thái hậu lâu năm nhất cung kính trả lời:

- Kỳ Quý nhân ôn hòa hiểu lễ rất được lòng Hoàng thượng còn Hoàng hậu....

Trương ma ma không nói tiếp nhưng Thái hậu cũng hiểu được phần nào.

- Ai gia gặp qua Kỳ Quý nhân vài lần cũng có thể nói là người hiểu chuyện.

Chiều nay mời nàng ấy đến cung của Ai gia một chuyến

Ngưng một lát, Thái hậu lại nói tiếp:

- Còn vị Hoàng hậu kia cũng không cần phải để ý.

Chỉ cần Hoàng thượng không chạm đến Hoàng hậu thì sẽ chẳng sao.

*******

Cùng lúc đó, Thái y đang bắt mạch cho Hoàng hậu tại Khôn Ninh cung.

- Thế nào, ngọc thể của Bổn cung có dễ hoài nhâm* không?

Vị thái y già nheo mắt lại.

Trên gương mặt lộ ra một tia hoảng sợ.

Hắn quỳ xuống, nói:

- Xin thứ cho thần nói thẳng: Hoàng hậu nương nương là thạch nữ*.

Bạch Trân Ly hoảng sợ sau đó liền lắp bắp:

- Th....

Thạch ... n... nữ sao?

Ý của của ngươi là Bổn cung không thể mang thai à?

Vị Thái y kia cúi rạp đầu xuống đất, không dám ngẩng lên:

- Vi thần đáng chết.

Sau đó, Bạch Trân Ly đưa ông ta một túi bạc để giữ kín chuyện này.

Muốn tồn tại trong hậu cung này cần phải có một hài tử mới có thể giữ vững địa vị.

Trong lòng Bạch Trân Ly lộ ra toan tính.

Có lẽ chưa cần phải xử lý đứa bé trong bụng Trần Quý nhân.

------------------ Wattpad ------------------

Chiều hôm đó, Kỳ Quý Nhân phụng mệnh Thái hậu đến Thọ Khang cung uống trà.

- Thần thiếp thỉnh an Thái hậu.

Nguyện Thái hậu phụng thể an khang, phúc trạch vạn niên.

Nữ tử trước mặt có dung mạo đoan trang, ngôn hành cử chỉ lễ phép rất được lòng Thái hậu.

- Được rồi.

Ban tọa.

Khi vào cung, Kỳ Phượng Nhi đã biết Thái hậu không phải là mẫu thân Hoàng thượng nhưng họ lại có quan hệ rất tốt.

- Đã lâu rồi Ai gia chưa nhìn thấy Kỳ Quý nhân.

Bây giờ mới thấy được dung mạo đoan trang, quả nhiên là giai nhân!

Thấy Thái hậu mở lời khen, Kỳ Phượng Nhi khẽ đứng dậy:

- Nếu Thái hậu không chê, Thần thiếp sẽ thường xuyên đến chỗ của Người chơi.

- Được rồi.

Ngươi quả nhiên rất ngoan ngoãn hiểu chuyện.

Thảo nào được Hoàng thượng sủng ái.

Lúc đó cung nữ đặt xuống trước mặt Kỳ Phượng Nhi một chén trà.

Nàng khẽ uống một ngụm.

Từ từ đã....

Trà này hình như có vị lạ.

Tuy không phải độc dược nhưng rõ ràng là đã bị bỏ thêm thứ gì đó.

Ngồi nói chuyện với Thái hậu khoảng một canh giờ.

Nàng liền rời đi vì Thái hậu cần nghỉ ngơi.

Khi nàng vừa rời khỏi, Trương ma ma bên cạch Thái hậu liền hỏi:

- Thái hậu đã cho Kỳ Quý nhân dùng Phượng lân hoàn*.

Người tin rằng có thể dùng Kỳ Quý nhân này để lật đổ Hoàng hậu?

- Ai gia sẽ làm cho Hoàng hậu mất đi quyền lực và địa vị của mình trong cung.

Và sẽ cùng Hoàng thượng lật đổ Bạch gia báo thù cho Tiên đế.

Thái hậu nói một cách chắc chắn.

Có vẻ Người đã chờ ngày này lâu rồi.

Chuyện Tiên đế băng hà năm đó sợ rằng không phải do bệnh tật mà là do Bạch Thừa tướng hại chết.

Bạch Thừa tướng là đại thần 3 triều.

Gia thế hiển hách.

Nhưng luôn bất kính với Tiên đế, mưu đồ nắm giữ triều chính.

******

Kỳ Phượng Nhi trở về Giáng Vân các liền rút mấy quyển sách y dược đọc một lúc.

Sau khi biết được Thái hậu đã cho gì vào trà, nàng khẽ nghếch môi lên.

Xem ra ngay cả Hoàng thượng và Thái hậu đều muốn giúp nàng lật đổ Bạch gia.

Bỗng nhiên, Giang Phúc Hải tiến vào trong điện:

- Tiểu chủ.

Nô tài đã tìm được chân tướng sự việc rồi: Năm đó là do Thừa tướng hại Tiên đế.

Tuy không phải cầm dao kề cổ nhưng chắc chắn là bị ép chết.

Kỳ Phượng Nhi liền dặn dò thêm:

- Ngươi đi lấy danh sách những đại thần không theo Thừa tướng đến đây.

Có lẽ nàng sẽ phải liên kết với triều đình một chút.

Đúng lúc đó, Hồng Đan hớt hải chạy vào.

- Tiểu.... chủ...

Hồng Đan nói một cách hụt hơi.

Kỳ Phượng Nhi khẽ nhíu mày.

- Có chuyện gì từ từ hẵng nói.

- Tiểu chủ...

Bệnh dịch trong cung lan đến Đại lao rồi....

Còn lão gia...

"CHOANG"

Âm thanh của sự đổ vỡ vang lên.

Cái chén trên tay của Kỳ Phượng Nhi rơi xuống

Giọng nàng run run:

- Phụ thân ta bây giờ thế nào rồi?

- Nô tỳ cũng không biết là lão gia đã mắc phải bệnh dịch chưa?

Nhưng trong đại lao đã có hai người mắc bệnh dịch.

>>>>>>>>>>

Tối hôm đó trăng sáng vành vạch.

Theo lẽ thường, Hoàng thượng đến cung của Hoàng hậu.

Bạch Trân Ly vận nội y màu đỏ rực rỡ, điểm thêm một vài bông hoa mẫu đơn.

Y phục bó sát người lộ ra những đường cong cơ thể.

Khuôn mặt được trang điểm tỉ mỉm.

Trên người còn xông hương.

Hoàng thượng vừa bước vào Khôn Ninh cung khẽ nhíu mày lại.

Bây giờ đã vào hạ rồi, trời ngày càng nóng nên Minh Trạch không thích xông hương.

- Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.

Bạch Trân Ly yểu điệu, nhẹ nhàng hành lễ.

- Đứng dậy đi!

Giọng của hắn lạnh như băng.

Nhưng Hoàng hậu vẫn cố nhẫn nhịn.

Chỉ qua đêm nay thôi, nàng ta sẽ không còn là vị Hoàng hậu hữu danh vô thực* nữa.

Hai người cùng ngồi xuống bàn ăn.

Hoàng hậu liền rót rượu mời hắn.

Một chén.....

Hai chén....

Ba chén.....

Tửu lượng của hắn cũng không kém.

Sao mới uống có ba chén đã cảm thấy nhức đầu như vậy.

Từ từ đã...

Rượu này là do Hoàng hậu chuẩn bị?

Mắt hắn khẽ nhắm lại.

Cả người gục xuống bàn...

Trên gương mặt của Bạch Trân Ly lộ ra một nụ cười mãn nguyện.

*****

Chú thích:

- Hoài nhâm: mang thai

- Thạch nữ: là cách mà người xưa dùng để gọi những người phụ nữ có vấn đến về âm ***, vấn đề quan hệ tình dục và không thể mang thai.

- Phượng lân hoàn: thuốc làm cho dễ mang thai

- Hữu danh vô thực: có danh vị nhưng không có quyền lực.

-----------------

Dạo này au đang chuẩn bị thi nên hơi bận.

Like và cmt cho au nào!

25/11/2017

17:45

Wattpad

Hạ Băng Băng.
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 26


Minh Trạch khẽ mở mắt.

Cố gắng ngồi dậy nhìn mọi thứ.

Đầu hắn đau như búa bổ.

Mà đây chẳng phải là Khôn Ninh cung sao?

Hắn giật mình quay sang bên cạnh.

Hoàng hậu vẫn đang ngủ.

Trên người nàng ta không mặc gì.

Minh Trạch khẽ nhíu mày, vội lật chăn lên kiểm tra.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, trên đệm xuất hiện một vệt đỏ.

Minh Trạch liền mặc y phục để rời khỏi đó.

Xem ra lần này hắn đã phạm phải sai lầm lớn rồi.

........

Ngay sau đó Minh Trạch liền đến cung Thái hậu.

- Hoàng thượng.

Ta nghe nói đêm qua Người qua đêm ở chỗ Hoàng hậu.

- Phải.

Có lẽ Hoàng hậu đã không chịu được nữa rồi.

Minh Trạch hơi cao giọng.

Thể hiện rõ sự tức giận.

Thái hậu thấy vậy liền vỗ nhẹ lên vai Hoàng thượng.

- Người yên tâm đi.

Trước ngày đại hôn, ta đã bỏ thuốc vào phấn của Hoàng hậu.

Nàng ta vốn dĩ không thể có thai được.

*******

Tin tức Hoàng thượng qua đêm tại Khôn Ninh cung đã sớm truyền đi khắp nơi.

Hoàng thượng chưa bao giờ qua đêm tại chỗ Hoàng hậu.

Xem ra Hoàng hậu lại được một phen nở mày nở mặt

Ngồi nhìn đám phi tần đang thỉnh an, Bạch Trân Ly chỉ khẽ nhếch môi cười.

Thấy Hoàng hậu dương dương tự đắc như vậy chẳng có ai là hài lòng cả.

Mọi người đều kiếm cớ sớm lui ra.

Khi mọi người đã lui ra cả rồi, Hoàng hậu liền hỏi cung nữ thân cận- Liên Hoa.

- Ngươi thấy vẻ mặt của đám cung phi kia thế nào?

- Tất nhiên là rất khó coi ạ....

Nhưng mà... nương nương làm như vậy Hoàng thượng sẽ không giận chứ?

Bạch Trân Ly tắt nụ cười trên khóe môi:

- Ngươi không nói.

Ta không nói thì có ai biết được chứ.

Chỉ cần để ý đám cung phi kia xem có động tĩnh gì không?

Nếu có người mời Thái y liền báo lại cho Bổn cung.

Liên Hoa khẽ vâng lệnh.

Như nhớ ra điều gì, nàng ta lại nói tiếp:

- Những người khác đều không có gì.

Nhưng hôm trước, Kỳ Quý nhân đến chỗ Thái hậu trò chuyện hơn một canh giờ liền.

Ngay cả Hoàng thượng cũng đến chỗ Kỳ Quý nhân nhiều nhất.

Bạch Trân Ly nắm chặt bàn tay thành quyền thể hiện rõ sự tức giận.

" Kỳ Quý nhân.

Ngươi đã nhiều lần làm Bổn Hoàng hậu mất mặt như vậy!

Để xem lần này Bổn cung sẽ xử lý ngươi như thế nào"

Sau đó, Bạch Trân Ly ghé sát tai Liên Hoa, nói nhỏ vài câu.

......

Vào buổi thỉnh an kế tiếp, khi Kỳ Phượng Nhi không đến muộn nhưng khi nàng yên vị, Ngô Mỹ nhân liền thắc mắc:

- Những trang sức trên đầu Kỳ Quý nhân là sao vậy?

Kỳ Phượng Nhi liền nhíu mày khó hiểu.

Bấy giờ nàng mới để ý xung quanh.

Không có phi tần nào đeo trang sức hay trang điểm.

Chuyện này là sao???

Nàng còn chưa kịp hỏi lại Ngô Mỹ nhân thì Hoàng hậu đã bước ra.

Mọi người liền quỳ xuống:

- Thần thiếp thỉnh an Hoàng hậu nương nương

Bạch Trân Ly lướt qua đám phi tần một lượt.

Ánh mắt của nàng ta bất chợt dừng lại trên người Kỳ Phượng Nhi .

Hoàng hậu bước xuống trước mặt Kỳ Phượng Nhi rồi bất ngờ quát:

- Láo xược!!!

Kỳ Phượng Nhi liền ngẩng đầu dậy.

Các phi tần khác cũng hướng mắt về phía Hoàng hậu.

Bây giờ, nàng mới nhận ra rằng: Hoàng hậu cũng chỉ búi một kiểu tóc đơn giản.

Lúc Kỳ Phượng Nhi nhận ra điều đó thì....

"CHÁT"

Trên gương mặt xinh đẹp của Kỳ Phượng Nhi xuất hiện một vệt đỏ.

Khi nàng chưa kịp nói gì thì Hoàng hậu đã tiếp lời:

- Hôm nay là ngày giỗ của mẫu thân Bổn cung.

Mẫu thân của ta là nhạc mẫu của Hoàng thượng cũng là quốc mẫu.

Vì để tỏ lòng kính trọng, Bổn cung đã hạ lệnh không ai được đeo trang sức trong ngày này.

Kỳ Phượng Nhi khẽ đứng dậy.

-Thần thiếp không hề biết chuyện này.

- Rõ ràng là ngươi ỷ sủng sinh kiêu.

Hôm nay Bổn cung phải dạy lại cho ngươi nội quy của Hậu cung.

Nói rồi Hoàng hậu liền sai các cung nữ:

- Người đâu cởi y phục của tiện nhân này ra.

Liên Hoa lấy roi da cho Bổn cung.

Các cung nữ liền tiến lại chỗ Kỳ Phượng Nhi khẽ nói:

- Kỳ Quý nhân liền phải đắc tội rồi.

Nói rồi, đám cung nữ liền cởi bỏ y phục bên ngoài của nàng ra.

Bên trong chính là lớp y trắng.

Các cung nữ đẩy nàng quỳ xuống.

Liên Hoa đưa cho Hoàng hậu cây roi dài khoảng năm tấc.

Phần cán dài khoảng hai tấc.

Bạch Trân Ly nhận được roi da liền đi ra sau lưng Kỳ Quý nhân.

- Ngươi đã nhiều lần vi phạm cung quy.

Nay lại còn xúc phạm mẫu thân của Bổn cung.

Đừng trách ta.

- Thần thiếp xin được Hoàng hậu chỉ dạy.

Kỳ Phượng Nhi không hề tỏ ra lo sợ, ngược lại còn như đang thách thức Hoàng hậu

- Được lắm!

Để Bổn cung xé nát cái bản mặt kiêu ngạo của ngươi ra.

Vừa dứt lời, Hoàng hậu liền giơ cây roi da lên cao vụt mạnh vào lưng Kỳ Phượng Nhi.

"Chát"

"Chát"

"Chát"

Từng đòn roi của Hoàng hậu giáng xuống liên tiếp.

Thái giám chưởng sự của Giáng Vân các- Giang Phúc Hải định xông ra ngăn Hoàng hậu thì bị Hồng Đan chặn lại.

Nàng nói nhỏ:

- Ngươi tưởng là xông ra là có thể cứu được Tiểu chủ sao?

- Vậy bây giờ cứ nhìn Tiểu chủ bị đánh sao?

Hồng Đan khẽ lắc đầu:

- Chúng ta không thể nhưng Hoàng thượng thì có thể.

Bây giờ đã tan buổi triều sáng rồi.

Nhân lúc không có ai để ý, Giang Phúc Hải lén rời khỏi Khôn Ninh cung, đi tìm Hoàng thượng.

******

Ngự Thư Phòng.....

Giang Phúc Hải rất nhanh để đến được Ngự Thư Phòng nhưng không thể xông vào.

Bên trong, Hoàng thượng đang bàn chính sự với Diệp tướng quân.

- Hoàng thượng.

Bao năm nay chỉ vì Thừa tướng nắm giữ Cấm vệ quân* nên Hoàng gia mới không dám phản kháng hắn...

Minh Trạch đang nghe kẻ đối diện nói.

Nhưng Vương công công lại chạy vào nói.

- Hoàng thượng.

Ở Khôn Ninh cung xảy ra chuyện rồi.

Diệp Thần Phong thấy vậy liền đứng dậy.

- Nếu Hoàng thượng cần xử lý gia sự.

Thần xin cáo lui

Làm quan lâu như vậy rồi, hắn biết nếu không phải việc quan trọng, Vương công công không bao giờ xông vào.

Minh Trạch khẽ nhíu mày:

- Trẫm có bảo gì ngươi à.

Ngồi xuống!

Vương công công vẫn muốn nói tiếp:

- Nhưng mà việc này liên quan đến Kỳ Quý nhân.

Kỳ Quý nhân???

Diệp Thần Phong hình như đã nghe đến cụm từ này ở đâu rồi.

Đó chẳng phải là nữ nhân rơi xuống hồ và được hắn cứu đấy sao?

*****

Quay trở lại Khôn Ninh cung.

Lúc này, Hoàng hậu vẫn không ngừng vụt roi da vào người Kỳ Phượng Nhi.

Trên lưng nàng đã xuất hiện một vài vệt máu tươi.

Cung phi đứng xung quanh không ai dám nhìn nữa.

Kỳ Phượng Nhi cắn chặt môi, quyết không kêu đau.

Càng không để nước mắt rơi xuống.

Nàng không thể thua được.

Lý Quý nhân khẽ nói với An Thường tại:

- Sức chịu đựng của Kỳ Quý nhân này cũng tốt thật.

Không hề kêu đau.

Ngay cả hơi thở cũng không nặng nề hơn.

Au đã trở lại và lợi hại hơn xưa.

Đọc vui vẻ nhé!
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 27


Hoàng hậu đã sớm mỏi tay.

Nàng ta vứt cây roi xuống đất.

Lưng của Kỳ Phượng Nhi lúc này đã sớm ướt máu.

- Để Bổn cung nhắc lại cho các ngươi nhớ: Lời của ta chính là cung qui.

Nếu có người cố tình vi phạm thì kết quả sẽ giống như vậy.

Vừa nói, Bạch Trân Ly vừa liếc mắt nhìn Kỳ Phượng Nhi.

Các phi tần khác thấy vậy liền vội lui ra ngoài.

Không ai muốn nhìn thấy cảnh đó nữa.

Mọi người vừa lui ra, Bạch Trân Ly liền đi đến trước mặt Kỳ Phượng Nhi.

- Hôm nay xem như là lời giáo huấn của Bổn cung dành cho ngươi.

Khuôn mặt Kỳ Phượng Nhi đã lấm tấm mồ hôi.

Cố nén đau, nàng ném cái nhìn khiêu khích về phía Hoàng hậu.

- Hoàng hậu đã dạy dỗ tốt như vậy.

Thần thiếp thụ giáo rồi.

- Vậy Bổn cung sẽ giáo huấn ngươi thật tốt để cho ngươi biết:

Ai mới là chủ nhân hậu đình.

Nói rồi Hoàng hậu liền đi ra.

Hồn Đan và Giang Phúc Hải vội đến đỡ Kỳ Phượng Nhi.

Hồng Đan lấy y phục phủ lên người nàng để che đi cái lưng đang nhuốm máu.

*****

Giờ Hợi, Giáng Vân các...

Minh Trạch khẽ đi vào tẩm điện, phẩy tay cho Hồng Đan im lặng lui ra.

Hắn vén tấm rèm lên, nhẹ nhàng ngồi xuống.

Bên trong là nữ nhân đang nằm sấp.

Hắn lật tấm chăn lên.

Vì chỉ mặc nội y nên để lộ tấm lung trần đầy thương tích.

Minh Trạch khẽ chau mày .

Không ngờ Hoàng hậu dám ra tay ác độc như vậy.

Kỳ Phượng Nhi khẽ mở mắt.

Nàng xoay người, nhẹ nhàng ngồi dậy.

Minh Trạch liền đỡ lấy nàng.

- Nàng đang bị thương nên mấy quy tắc này không cần làm.

Thấy nàng cúi đầu không nói gì.

Không giải thích.

Không tố cáo Hoàng hậu dụng hình với phi tần.

Hắn khẽ nâng cằm nàng, để nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.

Lúc này Minh Trạch thật sự tức giận.

Hoàng hậu không chỉ đánh trọng thương phi tần mà còn hủy dung của nàng .

Khuôn mặt xinh đẹp của Kỳ Phượng Nhi bị cái tát của Hoàng hậu làm đỏ một bên má.

Vì lúc bị đánh Kỳ Phượng Nhi cắn chặt môi nên giờ môi nàng cũng sưng lên.

Hoàng hậu đã lạm dụng quyền lực quá rồi!

Minh Trạch định đứng dậy liền bị Kỳ Phượng Nhi giữ lại.

Nàng khẽ gọi

- Hoàng thượng.

Minh Trạch bị nàng giữ lại cũng không đi nữa chỉ hỏi:

- Nàng không muốn Trẫm đi đòi lại công đạo nàng sao?

Kỳ Phượng Nhi khẽ lắc đầu :

- Bây giờ đã khuyu rồi.

Nếu Hoàng thượng còn tìm Hoàng hậu sẽ làm Hoàng cung không yên.

Nàng chỉ nói là không nên đi tìm Hoàng hậu chứ không nói là sẽ không để Hoàng thượng xử tội nàng ta.

Thấy nàng nói vậy, Minh Trạch chỉ gọi cung nữ bên ngoài vào.

Cung nữ liền bê vào một cái khay.

Trên khay là những hộp thuốc mà Minh Trạch đã sai người chuẩn bị sẵn.

Minh Trạch cầm lên một lọ thuốc hình hồ lô bằng gỗ.

Mở nắp ra mùi thuốc liền bay ra.

- Đây là thuốc trị thương cho nàng.

Còn đây là keo liền sẹo.

Phấn hoa nhài này có thể làm làn da nữ tử mịn hơn,...

Minh Trạch chỉ vào từng hộp thuốc khiến Kỳ Phượng Nhi khá ngạc nhiên.

Sao hắn lại biết những thứ này?

Nói xong.

Minh Trạch liền lấy một hộp thuốc mỡ.

Hắn lấy một ít thuốc bôi lên đôi môi sưng đỏ của nàng.

Kỳ Phượng Nhi hơi giật mình.

Bấy giờ nàng mới nhớ ra mình đã cắn vào môi lúc bị Hoàng hậu đánh.

Nhưng nếu như một bên má bị đánh mà đỏ ửng và một bên môi đang bị sưng liệu có phải rất khó coi hay không?

- Hoàng thượng.

Bây giờ trông thần thiếp rất khó coi phải không?

Minh Trạch nhìn không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ nói:

- Nàng đừng nói gì cả, sẽ động vào thuốc.

Thấy hắn không trả lời câu hỏi của mình, Kỳ Phượng Nhi liền xụ mặt xuống.

Dung mạo của nàng khó coi như vậy sao?

Minh Trạch thấy vậy liền nổi lên một cảm giác tội nghiệp.

Nàng mới vào cung mà lại bị Hoàng hậu nhiều lần ức hiếp.

Hắn liền an ủi :

- Chỉ cần nàng ngoan ngoãn bôi hết chỗ thuốc này.

Dung mạo sẽ hoàn toàn khôi phục.

Mấy vết thương trên lưng nàng cũng sẽ sớm khỏi thôi.

Kỳ Phượng Nhi khẽ gật đầu nhưng gương mặt vẫn mang một vẻ u ám.

Mấy vết thương trên lưng nàng sẽ sớm khỏi thôi???

Hắn nghĩ nàng là tiểu hài tử à?

Hoàng hậu dùng roi ra đánh lên người nàng mấy chục cái làm sao mà dễ lành như vậy.

Cho dù là nằm năm bữa nửa tháng cũng chỉ có thế làm khép miệng vết thương không để rỉ máu.

Muốn lành lặn hoàn toàn không để lại sẹo xem ra rất khó.

Bất chợt nàng lại nhớ đến phụ mẫu.

Hồi còn ở phủ, trên người nàng chỉ cần xuất hiện một vết xước thôi là họ đã đau lòng.

Bây giờ mà biết nàng bị đánh thê thảm như vậy không biết phụ mẫu nàng sẽ nghĩ gì.

Trên gương mặt nàng xuất hiện một giọt nước mắt.

****

Mn đọc truyện vui vẻ!!!

Có bạn nào hôm nay thi hsg không?

2/12/2017

14:07

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 28


Sau chuyện Kỳ Phượng Nhi bị Hoàng hậu răn dạy, cả hậu cung

không ai dám gây chuyện .

Tin này đến tai Thái hậu, bà khẽ cau mày.

Hoàng hậu ngày càng lộng quyền.

Ngay sau đó, Thái hậu mời Hoàng hậu đến Thọ Khang cung một chuyến.

Hoàng hậu không mấy vui vẻ gì nhưng vẫn phải đi.

Khi bước vào Thọ Khang cung, Hoàng hậu đã ngửi được một mùi hương lan tỏa.

- Thái hậu.

Đây là hương gì vậy?

Thần thiếp cảm thấy rất thoải mái.

Thái hậu khẽ cầm tách trà lên, nói:

- Có vẻ Hoàng hậu cung quy không thuộc .

Bạch Trân Ly thấy Thái hậu nói vậy liền đen mặt lại.

Trong Hoàng cung này người mà nàng phải cúi đầu chỉ có thể là Hoàng thượng.

Lão bà này là cái gì chứ?

Chẳng qua chỉ là Hoàng hậu của Tiên đế mà thôi.

Dù sao cũng không phải mẫu thân ruột của Hoàng thượng.

Bà ta được ngồi ở vị trí này là do có di chiếu của Tiên đế.

Nếu không giờ này bà ta phải ở Cảm Nghiệp tự rồi.

Tuy la nghĩ như vậy nhưng Hoàng hậu vân hành lễ :

- Thần thiếp thỉnh an Thái hậu.

Nguyện Thái hậu phụng thể an khang.

Nói rồi Bạch Trân Ly tự động ngồi xuống ghế.

Thái hậu uống ngụm trà xong liền nói:

- Hôm nay.

Ai gia gọi Hoàng hậu đến là có chuyện cần nói.

- Thái hậu có việc gì xin cứ dạy bảo.

- Hậu cung này giống như một vườn hoa đang khoe sắc vậy.

Hoàng hậu khẽ gật gù.

Nàng vẫn chưa hiểu Thái hậu đang muốn nói điều gì.

- Việc của Hoàng hậu là cắt tỉa những bông hoa đó sao đẹp chứ không phải là cắt bỏ tất cả.

Thái hậu nói đến đây, Hoàng hậu liền hiểu ra vấn đề.

Đây là nói đang nói đến chuyện của Kỳ Quý nhân sao?

Bạch Trân Ly khẽ đứng dậy.

- Thần thiếp đã hiểu Thái hậu muốn nói gì.

Nhưng... hậu cung là do thiếp quản.

Sai phải phạt để tránh người khác xem thường cung quy tổn hai uy nghiêm Hoàng gia.

Hoàng hậu liền tuôn ra một trạng như vậy.

Thái hậu chưa kịp nói gì, Hoàng hậu liền cáo lui.

Thái hậu lại quay sang nói chuyện với Trương ma ma.

- Có phải ngươi nói với Ai gia rằng: lúc bị đánh Kỳ Quý nhân kia không có biểu hiện gì sao?

- Vâng ạ.

Hoàng thượng muốn đi tìm Hoàng hậu để nói chuyện Kỳ Quý nhân còn ngăn lại.

Thái hậu thoáng giật mình.

Trong hậu cung còn có người hiền lương như vậy sao?

- Không phải trong cung mới được tiến cống phấn Dương Châu gì đó sao?

Đem hết cho Kỳ Quý nhân dưỡng da đi.

Bảo Thái y viện cố gắng trị khỏi cho Kỳ Quý nhân.

Trương ma ma cũng ngạc nhiên không kém, nói nhỏ:

- Thái hậu tin rằng Kỳ Quý nhân này có thể lật được Hoàng hậu sao?

- Nếu nàng ta đã chịu được đòn của Hoàng hậu rồi thì chúng ta cũng nên giúp một chút chứ.

*****

Nhờ vào thuốc của Hoàng thượng và Thái hậu lại có thêm các Thái y, vết thương trên người Kỳ Phượng Nhi lành rất nhanh.

- Tiểu chủ.

Vết thương đã khô vảy rồi.

Hồng Đan vừa nói vừa bôi thuốc lên lưng Kỳ Phượng Nhi.

Bôi thuốc xong.

Kỳ Phượng Nhi vừa thay lại y phục thì Tâm Đan- một cung nữ của Giáng Vân các bước vào.

- Tiểu chủ.

Hoàng hậu cho mời Phi tần đến Khôn Ninh cung thưởng thức trà và trái cây mới được tiến cống.

Kỳ Phượng Nhi chưa kịp nói gì, Hồng Đan đã lên tiếng trước:

- Tiểu chủ.

Vết thượng trên người vẫn chưa khỏi hẳn.

Hay là....

- Gọi Giang Phúc Hải vào đây.

Hồng Đan khá ngạc nhiên nhưng vẫn làm theo lời Kỳ Phượng Nhi.

Thay y phục xong.

Kỳ Phượng Nhi đi ra chính điện.

Giang Phúc Hải đặt trước mặt nàng một cái hộp nhỏ.

Kỳ Phượng Nhi khẽ mở nắp hộp ra.

Bên trong là một thứ bột màu trắng.

- Tiểu chủ.

Bước đi này khá là nguy hiểm đấy ạ.

Giang Phúc Hải mở giọng khuyên.

Nhưng Kỳ Phượng Nhi khẽ nhếch môi.

- Ta không hề sợ.

Đây là cách duy nhất để trả thù Hoàng hậu.

Nói rồi, Kỳ Phượng Nhi nhúng ngón tay cái của mình vào nước rồi đưa ngón tay cái hộp.

Nàng dùng ngón tay cái và ngón trỏ xoa đều để lớp bột dính ở cả hai ngón.

Nàng đóng nắp hộp lại:

- Mang xử lý đi.

Đừng để ai nhìn thấy.

******

Lúc Kỳ Phượng Nhi đến Khôn Ninh cung mới chỉ có vài người đến.

Vũ Chiêu nghi thấy nàng không khỏi châm chọc:

- Vết thương trên lưng Kỳ Quý nhân đã đỡ chưa mà lại đi ra ngoài?

Hoàng hậu thấy vậy liền tỏ vẻ rộng lượng :

- Có lẽ hình phạt của Bổn cung còn hơi ít nên Kỳ Quý nhân bây giờ vẫn có thể ra ngoài.

Kỳ Phượng Nhi liền cố tươi cười đáp:

- Tạ Hoàng hậu và các vị tỷ tỷ đã quan tâm.

Nhờ thuốc của Hoàng thượng và Thái hậu nên thần thiếp đã đỡ nhiều rồi.

Kỳ Phượng Nhi nói xong câu này liền có mấy phi tần nắm chặt khăn tay.

Việc Hoàng thượng chăm sóc , bôi thuốc cho Kỳ Quý nhân đã lan khắp hậu cung rồi.

Ngay cả Thái hậu cũng sai người mang thuốc tới.

Lúc nhập tiệc trà, Kỳ Phượng Nhi cầm miếng bánh đậu xanh lên và nói :

- Quả nhiên Hoàng hậu rất hiểu tâm tư của phi tần.

Sao người lại biết thần thiếp thích ăn nhất là bánh đậu xanh này vậy?

Kỳ Phượng Nhi giả vờ nói như vô tình.

Miếng bánh vừa đi xuống họng nàng liền cảm thấy có gì đó khó chịu.

Nàng đưa hai tay lên bóp vào cổ để thứ trong họng mình chui ra.

Sau đó, Kỳ Phượng Nhi liền ngã vật ra đấy trước sự bàng hoàng của mọi người....

Mình biết là các bn muốn nói gì.

Lâu rồi mình không ra chương mới.

12/12/2017

14:31

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 29


...

Sau đó Kỳ Phượng Nhi liền ngã vật ra đấy trước sự ngạc nhiên của mọi người.

Có vài phi tần cấp thấp không tự chủ được mà la lên.

Mắt Kỳ Phượng Nhi mở to ra, hơi thở dồn dập.

Có vài Thái giám và cung nữ tới đỡ nàng dậy.

Giang Phúc Hải hoảng hốt bắt mạch cho Kỳ Phượng Nhi.

- Vị nào ở đây có trâm bạc xin cho nô tài mượn.

An thường tại liền rút trâm của mình ra đưa cho Giang Phúc Hải.

Hắn đưa cây trâm vào khóe miệng Kỳ Phượng Nhi.

Xung quanh ai cung nơm nớp lo sợ.

Ngay cả Hoàng hậu cũng chăm chú nhìn.

Bỗng Giang Phúc Hải hét lên.

- Trâm bạc chuyển màu đen.

Kỳ Quý nhân đã trúng độc.

Các Thái giám và cung nữ liền vội nâng Kỳ Phượng Nhi dậy và gọi Ngự y.

Hoàng hậu phải đưa Kỳ Phượng Nhi vào Thiên điện nghỉ ngơi để tránh mang tiếng ác.

Lệ Tần khẽ liếc nhìn Hoàng hậu.

Không lẽ chính nàng ta đã bỏ độc để hại Kỳ Quý nhân sao?

*****

Tin này vừa đến được tai Hoàng thượng, liền có mấy quyển tấu sớ bị ném xuống đất.

- Ngươi nói lại lần nữa Trẫm nghe xem?

Vị Tiểu thái giám đứng trước mặt Hoàng thượng sợ hãi lắp bắp:

- Dạ.

Hồi Hoàng thượng: Kỳ Quý nhân đã ngất đi.

Hiện giờ Thái y đang ở Khôn Ninh cung

Tiểu Thái giám vừa nói xong thì Hoàng thượng đã đi mất.

Hắn đi như bay về phía Khôn Ninh cung.

Lúc hắn đến, Thái hậu đã có mặt

ở đó.

Các phi tần vẫn chưa ai dám rời khỏi.

Minh Trạch ngồi bên cạnh Thái hậu còn Hoàng hậu ngồi một bên.

Hai tay nàng ta nắm chặt lại.

- Ai có thể cho Trẫm biết chuyện gì đã xảy ra không?

Giọng của hắn lạnh băng, không ai dám nói gì.

Hắn liếc qua Hoàng hậu và đám phi tần một lượt.

Bỗng nhiên Ngô Mỹ nhân quỳ xuống nói:

- Hồi Hoàng thượng.

Kỳ Quý nhân vừa ăn xong miếng bánh đậu xanh liền ngất đi.

Minh Trạch nhíu mày sai người mang đĩa bánh lên và truyền Đại Lý tự* đến.

Tiểu Thái giám mang lên một cái khay.

Trên khay có một cái đĩa đựng bánh, một cái đĩa chứa mẩu bánh mà Kỳ Phượng Nhi chưa kịp nuốt trôi.

Và cây trâm bạc của An Thường tại.

Minh Trạch sai người của Đại Lý tự kiểm tra.

Người của Đại Lý tự liền kiểm tra đĩa bánh.

Hoàn toàn không có độc!

Hoàng hậu thở ra một hơi dài.

Nàng ta đã nhẹ nhõm đi nhiều.

Thái hậu liền nói tiếp:

- Vậy kiểm tra nốt mẩu bánh mà Kỳ Quý nhân đã ăn phải đi.

Người của Đại Lý tự liền đưa kim bạc vào mẩu bánh lấy được trong miệng Kỳ Phượng Nhi.

- Miếng bánh này có độc.

Mọi người đều giật mình.

Hoàng hậu vừa thả lỏng người liền cứng ngắc lại.

Lúc đó, Thái y từ trong Thiên Điện chạy ra.

Hắn liền quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng.

- Kỳ Quý nhân thế nào rồi?

- Hồi Hoàng thượng.

Kỳ Quý nhân đích thực là trúng độc.

Vi thần đã giải độc trong người của Tiểu chủ và kê thuốc rồi.

Thái hậu lo lắng hỏi:

- Vậy bao giờ Kỳ Quý nhân mới có thể tỉnh lại.

Chu thái y sợ hãi lắp bắp:

- Cái này vi thần không dám chắc.

Minh Trạch tức giận cầm chén trà đập xuống mặt bàn:

- Sao lại không chắc chắn?

Không phải ngươi đã nói rằng đã giải hết độc trong người nàng ấy rồi sao?

- Thần.....

Người của Thái y viện không dám nói gì nữa, cúi rạp đầu xuống.

Minh Trạch tức giận quay sang Hoàng hậu hỏi, giọng lạnh băng:

- Hoàng hậu có thể giải thích cho Trẫm biết: Chuyện này là sao không?

Ai cũng nhìn về phía Hoàng hậu.

Tức giận có, lo sợ có, vui mừng khi người khác gặp nạn cũng có.

Bạch Trân Ly bỗng nhiên lo sợ:

- Thần thiếp..... không hề biết.

Minh Trạch cười nửa miệng:

- Không biết?

Nàng năm lần bảy lượt làm khó nàng ấy (KPN).

Trẫm không đến thăm nàng.

Nàng liền chèn ép làm khó nàng ấy.

Không ngày nào để Hậu cung được yên.

Hoàng hậu siết chặt khăn tay, đôi mắt đẫm lệ, tỏ vẻ oan ức.

Minh Trạch liền nói với Đại Lý tự:

- Điều tra chuyện này cho Trẫm.

Sau đó hắn quay lại sai Vương công công:

- Đưa Kỳ Quý nhân về Giáng Vân các đi.

Nói rồi Minh Trạch liền rời khỏi đó.

Hắn không muốn ở lại đây thêm khắc nào nữa.

******

Mọi người vừa rời khỏi, Hoàng hậu liền quay sang hỏi Liên Hoa:

- Chuyện này là thế nào?

- Nô....

Nô tỳ không biết.

"CHÁT"

Hoàng hậu tức giận tặng cho Liên Hoa một bạt tai.

- Không biết!

Đi bắt ngự trù* của Ngự Thiện Phòng lại đây.

.....

Chú thích:

- Đại Lý tự: cơ quan Hình bộ xét xử tối cao.

- Ngự trù: đầu bếp

Dạo này bí ý tưởng quá!!!

16/12/2017

22:08

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 30


Minh Trạch không về Cam Lộ điện mà quay gót về phía Giáng Vân các.

Bước vào trong tẩm điện, Kỳ Phượng Nhi đã được cung nhân đặt xuống giường.

Minh Trạch ngồi xuống bên cạnh đắp chăn, vén những sợi tóc mai cho nàng.

Hồng Đan mang vào một bát thuốc nóng hổi.

Mùi thuốc lan tỏa cả gian phòng.

Minh Trạch thấy vậy liền nói:

- Để ở đó.

Trẫm sẽ tự đút cho nàng.

Hồng Đan khá giật mình.

Việc này không phải nên để nàng làm sao?

Vương công công đứng bên cạnh thấy vậy liền ra hiệu cho Hồng Đan lui xuống.

Minh Trạch múc một thìa thuốc, cẩn thận thổi vài lần.

Tay còn lại khẽ nâng đầu nàng dậy.

Hắn đưa thuốc vào miệng nàng.

Nhưng Kỳ Phượng Nhi đang ngất nên thuốc vốn dĩ không vào trong chảy dài theo khóe miệng.

Đút cho nàng mấy lần không được, Minh Trạch có chút gắt, không uống thuốc sao có thể tỉnh lại được chứ?

- Nếu nàng tiếp tục không uống thuốc , có tin Trẫm....

Thấy Hoàng thượng tức giận như vậy, Vương công vội khuyên:

- Hoàng thượng.

Kỳ Quý nhân không thể nghe được Hoàng thượng nói.

Xin Người bớt giận.

Minh Trạch liền đặt chén thuốc sang một bên, lấy khăn tay ra lau thuốc còn sót bên khóe miệng nàng.

- Vương Ngụy!

Vương công công nghe đến tên mình liền khẽ cúi đầu xuống đợi lệnh.

- Ngươi đi soạn chỉ cho Trẫm: Kỳ thị hiền lương thục đức, huệ chất lan tâm.

Phong làm Chính tứ phẩm- Tần.

Vương công công giật mình:

- Hoàng thượng.

Phong Tần là việc quan trọng.

Có cần hỏi qua Thái hậu và Hoàng hậu không ạ?

- Thái hậu sẽ không phản đối đâu.

Còn Hoàng hậu mà dám phản đối, Trẫm sẽ không tha cho nàng ta chuyện ngày hôm nay.

Vương công công thở dài trong lòng.

Ý Hoàng thượng như vậy là nếu Hoàng hậu đồng ý sắc phong Tần thì Hoàng thượng sẽ bỏ qua chuyện ngày hôm nay sao?

Hóa ra vị trí Chính tứ phẩm- Tần này chỉ là để an ủi Kỳ Quý nhân sao?

Như nhớ ra điều gì, Vương công công lại nói tiếp:

- Phi tần được sắc phong cần đến Khôn Ninh cung và Thọ Khang cung nghe lời chúc phúc.

Nhưng bây giờ Kỳ Quý nhân đang...

Minh Trạch ngắt lời Vương công công:

- Không sao cả.

Cứ ban chiếu chỉ xuống trước đi.

Vương công công vừa lui ra, Minh Trạch lại tiếp tục đút thuốc cho Kỳ Phượng Nhi.

Hắn nâng đầu nàng dậy, tay kia cầm bát thuốc.

Hắn uống vào một ngụm.

Vị đắng lan tỏa trong khoang miệng.

Minh Trạch khẽ nhíu mày rồi nhanh chóng cúi xuống môi nàng, khẽ đưa thuốc vào trong miệng.

....

Việc Kỳ Phượng Nhi được phong Tần gây chấn động cả Hậu cung.

Thái hậu không có ý kiến gì.

Các phi tần cũng chỉ âm thầm bất mãn.

Việc này đến tai Bạch Trân Ly, nàng ta liền làm vỡ hai cái bình quý.

Liên Hoa thấy vậy liền phải khuyên nhủ:

- Nương nương, hiện giờ người phải nhẫn nhịn.

Hoàng hậu nghe vậy càng tức giận.

Nàng ta đâu phải là người hạ độc.

Tại sao phải nhịn.

( Au: Tại chụy ngu người 🙂)

- Nương nương, Hoàng thượng cũng chưa nói người hạ độc là ai mà.

- Nhưng rõ ràng miếng bánh mà Tiện nhân kia ăn vào là miếng bánh có độc.

Bạch Trân Ly suy nghĩ một hồi.

Nếu nàng ta không hạ độc, đĩa bánh cũng không có độc mà thứ có độc chỉ là miếng bánh mà Kỳ Quý nhân ăn phải.

Chả lẽ....

*****

Hai ngày sau,...

Kỳ Phượng Nhi khẽ mở mắt.

Nàng nhìn xung quanh một lượt, nhận ra bản thân đang ở Giáng Vân các.

Nàng khẽ bước xuống giường nhưng không có sức lực liền ngã xuống.

Nghe thấy tiếng động, Hồng Đan và mấy cung nữ liền chạy vào.

- Nương nương.

Người có sao không?

Hồng Đan vừa nói vừa đỡ Kỳ Phượng Nhi ngồi dậy.

- Nương nương đã ngủ hai ngày rồi.

Giờ có muốn ăn chút gì không?

Kỳ Phượng Nhi ngạc nhiên hỏi lại

- "Nương nương"?

Hồng Đan nhớ ra điều gì.

Nàng cùng với Mỹ An va Tâm Đan quỳ xuống chúc mừng:

- Chúc mừng Kỳ Tần nương nương.

Nguyện Kỳ Tần vạn phúc kim an.

Kỳ Tần?

Hóa ra Hoàng thượng dùng danh vị để an ủi nàng sao?

Nhưng nàng không tiếc tính mạng không phải vì cái vị trí Chính Tứ phẩm này.

Cái nàng muốn là lật đổ được Hoàng hậu kìa.

Au sẽ tặng cho các bạn hai chương để mừng Noel nhé!!!

19/12/2017

10:14

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 31


Cung nữ của Giáng Vân các nhanh chóng đi báo cho Minh Trạch biết rằng: Kỳ Phượng Nhi đã tỉnh.

Hắn vội gọi Thái y rồi đến Giáng Vân các.

Lúc hắn đến, nàng đang dùng bữa.

Nàng choạng vạng đứng dậy để hành lễ:

- Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.

Nàng vừa đứng lên, hắn đã ấn nàng ngồi xuống.

- Nàng chưa hồi phục sức khỏe.

Ngồi xuống đi.

Sau đó, hắn phẩy tay .

Thái y hiểu ý, liền tiến lên để bắt mạch cho nàng.

- Sức khỏe của Nương nương vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

Thần sẽ kê thêm vài thang thuốc để Người điều dưỡng thân thể.

- Ngươi hãy đi sắc thuốc cho Kỳ Tần đi.

Khi mọi người vừa lui xuống, Minh Trạch mới quay sang hỏi nàng :

- Có muốn ăn thêm gì không?

Trẫm sẽ phân phó xuống dưới làm.

Kỳ Phượng Nhi khẽ lắc đầu:

- Thần thiếp đã ăn no rồi ạ!

Hoàng thượng đã dùng bữa chưa?

Minh Trạch gật đầu một cái rồi nói:

- Lễ sắc phong Tần, Lễ bộ đã chọn được ngày rồi

Hắn tin là nàng đã biết được việc này rồi.

Nhưng Kỳ Phượng Nhi lại nói:

- Thần thiếp đâu có tài cán gì mà lại được phong Tần chứ?

Minh Trạch lặng im một lúc rồi trả lời:

- Vì nàng là người huệ chất lan tâm, ôn hòa hiểu lễ.

Lại rất được lòng Trẫm.

Kỳ Phượng Nhi nhìn thẳng vào mắt Hoàng thượng, ngờ vực hỏi lại.

- Chỉ vậy thôi sao?

Minh Trạch có chút hơi bối rối.

Chả lẽ nàng muốn hắn nói rằng: Hắn chỉ muốn đền bù cho nàng sau khi bị Hoàng hậu hạ độc sao?

Hắn tránh đi ánh mắt của nàng, đứng dậy khẽ nói:

- Trẫm còn tấu sớ chưa phê ở Ngự Thư phòng.

Nàng tĩnh dưỡng đi.

Ngày khác Trẫm sẽ đến thăm nàng.

Minh Trạch vừa ra khỏi cửa.

Hồng Đan liền đi vào.

- Sao nương nương không giữ Hoàng thượng lại?

- Ngươi mau đi xem: Hoàng thượng sau khi rời khỏi đây có về Ngự Thư phòng không?

Một lúc sau, Hồng Đan lấm tấm mồ hôi ở trên mặt quay trở lại.

- Nương nương.

Hoàng thượng đến Khôn Ninh cung.

Khóe môi Kỳ Phượng Nhi khẽ nghếch lên.

Hóa ra tình cảm của Hoàng thượng với Hoàng hậu cũng chỉ đêna vậy thôi.

Nàng vừa tỉnh dậy.

Hoàng thượng đã đi tìm Hoàng hậu nói chuyện.

Xem ra nàng tự hạ độc mình cũng không uổng công!

******

Khôn Ninh cung,...

Hoàng hậu đang trang điểm thật đẹp.

Sau vụ Kỳ Quý nhân trúng độc, Hoàng thượng không đến đây nữa.

Nghe tin Hoàng thượng di giá đến đây.

Nàng ta liền vui mừng vô cùng.

Cánh cửa bật mở, Bạch Trân Ly liền đứng dậy ra nghênh đón Hoàng thượng.

- Hoàng thượng vạn phúc kim an.

Theo như bình thường, Minh Trạch sẽ đỡ nàng ta dậy nhưng hôm nay, hắn liền ngồi xuống.

Bạch Trân Ly khẽ rót chén trà cho hắn.

- Trẫm đến chỉ muốn hỏi: Hoàng hậu không có ý kiến gì với việc sắc phong Kỳ Tần chứ?

Cái ấm trên tay Hoàng hậu run run.

Nàng ta rót nước trà lệch ra cả ra ngoài.

Hoàng thượng đã hạ chiếu rồi .

Ý kiến của nàng( BTL) có còn quan trọng không?

Tuy biết là như vậy nhưng Bạch Trân Ly vẫn cứ nói:

- Thần thiếp thấy: Kỳ Quý nhân vào cung chưa lâu, kinh nghiệm chưa có.

Sao có thể làm chủ một cung?

- Trẫm tin nàng ấy có thể làm được.

Hoàng hậu vẫn cương quyết phản đối:

- Từ ngày Hoàng thượng sủng ái Kỳ Quý nhân, hậu cung đã có nhiều bất mãn.

Kỳ Quý nhân nhiều lần vi phạm cung quy.

Sao xứng đáng làm Tần.

Hậu cung bất mãn?

Hay là Hoàng hậu ngươi bất mãn.

Nhiều lần vi phạm cung quy chẳng qua là bị Hoàng hậu chèn ép mà thôi.

Minh Trạch thấy Hoàng hậu phản đối kịch liệt như vậy liền buông một câu:

- Trẫm muốn Kỳ Quý nhân có thể tự nuôi dưỡng hài tử do mình sinh ra.

" Choang"

Tách trà trên tay Hoàng hậu rơi xuống.

Phi tần từ Chính tứ phẩm trở lên mới có thể tự nuôi con của mình.

Hoàng thượng nói vậy là đồng ý cho Kỳ Quý nhân kia một đứa con sao?

Hay là..... nàng ta đã có thai rồi!

Thấy gượng mặt trắng bệch của Hoàng hậu, Minh Trạch biết là đã đạt được mụch đích.

Hắn đứng dậy, bước ra ngoài.

Ra đến cửa, Minh Trạch còn tặng cho Hoàng hậu của hắn một câu:

- Nếu Hoàng hậu cương quyết phản đối thì Trẫm sẽ yêu cầu Đại Lý tự điều tra lại vụ việc Kỳ Quý nhân bị hạ độc.

Minh Trạch vừa dời đi.

Bạch Trân Ly liền ngã phịch xuống đất.

Sao Hoàng thượng có thể phụ tình bạc nghĩa như vậy!

Người đã thay đổi rồi.

Mery Christmas!!!

22/12/2017

12:44

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 32


Kỳ Phượng Nhi đang ngồi thêu thùa bỗng nhiên Mỹ An chạy vào.

- Tiểu chủ*.

Thái giám bên Khôn Ninh cung mời Người qua đó một chuyến.

( KPN chưa chính thức được phong Tần nên chưa thể xưng nương nương)

Khôn Ninh cung?

Hoàng hậu mời nàng qua đó?

Hồng Đan đứng bên cạnh khuyên:

- Hay Tiểu chủ giả bệnh, không đến đó.

Kỳ Phượng Nhi suy nghĩ một lúc rồi hỏi:

- Hiện giờ có những ai ở Khôn Ninh cung?

- Hầu như tất cả mỏi người đều có mặt ạ.

Tất cả sao?

Thế thì nàng càng phải đi.

Khôn Ninh cung có rất nhiều người ở đó.

Thái hậu, Hoàng thượng, Hoàng hậu, Phi tần,...

Kỳ Phượng Nhi nhẹ nhàng hành lễ:

- Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng, Thái hậu, Hoàng hậu và các vị nương nương.

Thái hậu liền mở lời đầu tiên:

- Kỳ Quý nhân sức khỏe không được tốt .

Mau ngồi đi.

Hoàng thượng thấy sắc mặt nàng không tốt liền nói:

- Sức khỏe của nàng còn chưa hồi phục.

Bắt nàng đến đây Trẫm cảm thấy thật có lỗi.

Kỳ Phượng Nhi cố gắng nở một nụ cười nhẹ:

- Thần thiếp đã khỏe hơn nhiều rồi.

Nói xong, Kỳ Phượng Nhi còn khẽ dùng khăn tay đưa lên miệng, ho vài tiếng.

Thấy nàng như vậy, Kiều Dung Hoa liền mở giọng khuyên:

- Kỳ Quý nhân sức khỏe chưa hồi phục hoàn toàn.

Có lẽ sẽ khó khăn trong việc hầu hạ Hoàng thượng đấy.

- Vậy thì thần thiếp xin nhờ cả vào các vị tỷ tỷ.

Có thể thay thần thiếp làm tròn bổn phận.

Kỳ Phượng Nhi cũng từ tốn đáp lại.

Việc của nàng bây giờ là làm cho Hoàng thượng và Thái hậu tin rằng việc hạ độc là do Hoàng hậu làm.

Hoàng thượng truyền người của Đại lý tự lên để hỏi về vụ hạ độc.

Kết quả tất nhiên là đĩa bánh không có độc.

Thứ duy nhất có độc là miếng bánh mà Kỳ Phượng Nhi ăn phải.

Không thể tìm ra kẻ chủ mưu.

Vụ án đã mất manh mối.

Còn Hoàng hậu thì thở phào nhẹ nhõm.

Những thứ đó đều không đủ bằng chứng để kết luận.

Bỗng nhiên, Hoàng hậu nhớ ra điều gì đó, liền hỏi Minh Trạch.

- Hoàng thượng thần thiếp có điều muốn nói.

Hoàng thượng khẽ gật đầu vẻ đồng ý.

- Thần thiếp thấy cả đĩa bánh như vậy lại không có độc.

Duy chỉ có miếng bánh mà Kỳ Quý nhân ăn phải mới có độc chứ?

Hay là có người cố ý...?

Hoàng hậu vừa nói vừa liếc nhìn Kỳ Phượng Nhi.

Nàng có chút giật mình.

Chẳng nhẽ Hoàng hậu phát giác ra điều gì rồi.

Cả hậu cung đều hướng mắt về phía Kỳ Phượng Nhi.

Họ nhìn với con mắt kinh sợ.

Không lẽ có người ác tới mức tự hạ độc mình.

Đúng lúc đó, Kỳ Phượng Nhi lấy khăn tay che miệng, ho vài tiếng.

Bỗng nhiên, Hồng Đan nhìn vào khăn tay của nàng hét to:

- Tiểu chủ.

M..... m.... máu.

Cả Hậu cung kinh hoàng.

Khóe miệng dính máu liền bị Kỳ Phượng Nhi dùng khăn tay lau đi.

Nhưng mọi người vẫn nhìn thấy.

Thái hậu liền quay sang nói chuyện với Hoàng thượng:

- Ai gia không tin có người lại đem mạng sống của mình ra đùa như vậy.

Hoàng thượng khẽ gật đầu, đồng tình:

- Trẫm cũng nghĩ như vậy.

Hoàng hậu đừng có vu oan giá họa cho nàng ấy.

Bạch Trân Ly nghe được câu này liền im lặng.

Minh Trạch bước xuống, đỡ Kỳ Phượng Nhi dậy, nói:

- Trẫm đưa ngươi về Giáng Vân các.

Hoàng hậu và các phi tần đỏ mắt nhìn theo.

Nhưng chỉ có thể âm thầm siết chặt khăn tay.

******

Về đến Giáng Vân các, Minh Trạch đặt Kỳ Phượng Nhi vào trong tẩm điện, lại quay ra hỏi mấy tên Thái giám:

- Thái y sao bây giờ vẫn chưa đến?

Thấy hắn có biểu hiện tức giận, Kỳ Phượng Nhi liền nắm chặt tay hắn nói:

- Thần thiếp không sao?

Người không cần phải tức giận.

Minh Trạch ngồi xuống bên cạnh nàng.

Hắn cảm thấy nữ nhân trước mắt thật dịu dàng, yếu đuối.

Hắn nắm lấy bàn tay nàng, vỗ vỗ lên mu bàn tay.

Lúc Hồng Đan dẫn Thái y vào, nhìn thấy một màn " tình cảm" này liền đỏ mặt.

Kỳ Phượng Nhi bất ngờ rút tay ra khỏi bàn tay của Minh Trạch.

- Ngươi qua đây bắt mạch cho Kỳ Quý nhân đi.

Thái y nhanh chóng tiến đến gần, để chẩn bệnh.

Bắt mạch xong, Thái y liền cung kính bẩm báo:

- Hoàng thượng.

Chất độc trong người Kỳ Quý nhân vẫn còn tàn dư cộng thêm thể chất suy nhược nên mới thổ huyết( ho ra máu ) .

Minh Trạch cho Thái y lui ra ngoài sắc thuốc.

Trong tẩm điện chỉ còn lại hai người.

- Yên tâm đi.

Vụ hạ độc này Trẫm sẽ điều tra rõ.

Không để nàng chịu ủy khuất.

- Thần thiếp không cảm thấy ủy khuất.

Minh Trạch khẽ mỉm cười.

Nhưng nụ cười đó nhanh chóng bị vụt tắt khi Kỳ Phượng Nhi nói câu tiếp theo:

- Huống hồ, đứng sau Hoàng hậu còn có Thừa Tướng và Bạch gia

......

Mn đọc vui vẻ!

Nếu trước năm mới mà có nhiều vote au sẽ tặng các bn mấy chương nhé.

27/12/2917

8: 10

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 33


- Huống hồ, đứng sau Hoàng hậu còn có Thừa Tướng và Bạch gia.

Minh Trạch không ngờ rằng: Kỳ Phượng Nhi lại biết rõ mọi thứ như vậy.

Bây giờ vẫn chưa là thời cơ tốt để lật đổ Thừa tướng.

Quyền lực trong triều của ông ta quá lớn.

Hoàng thượng vừa mới lên ngôi được 3 năm.

Thế và lực còn chưa đủ.

Vẫn cần phải dựa vào Thừa tướng.

Dù sao ông ta cũng là cựu thần 3 triều.

Minh Trạch nhanh chóng trở về trạng thái bình thường.

....

*****

Hoàng cung vừa giải quyết xong vấn đề bệnh dịch thì nhận được tin: Đại lao có thêm hai người chết vì dịch.

( Au: Bn nào quên có thể đọc lại chương 23)

Hoàng thượng hạ lệnh yêu cầu cho tất cả tù nhân trong lao phải đưa ra ngoài cung.

Nhưng trong triều cũng có ý kiến cho rằng: Những người ở trong lao đều liên quan đến những vụ án chưa rõ ràng.

Cần phải điều tra và xử luôn một thể.

Cuối cùng, triều đình quyết định sẽ lật lại tất cả các vụ án chưa xử lý rõ ràng.

Nhưng trước tiên cần phải đưa những người trong đại lao ra khỏi cung

Kỳ Phượng Nhi nghe được tin này liền bàng hoàng.

- Đưa...

đưa ta đến Đại lao.

Ngay!

Hồng Đan và Giang Phúc Hải liền ngăn nàng lại.

Bây giờ là giữa ban ngày ban mặt, đến Đại lao thì chỉ có nước chết.

- Tiểu chủ.

Xin Người bình tĩnh lại đã.

Bỗng nhiên, bên ngoài cửa vang lên tiếng nói:

- Phúc Quan nữ tử xin cầu kiến.

Yên Nhi đến?

- Cho nàng vào đi.

Phúc Yên Nhi bước vào với cái bụng lớn và kèm theo một nụ cười.

- Kỳ tỷ tỷ.

Muội đến làm bạn với tỷ.

Kỳ Phượng Nhi đỡ Phúc Yên Nhi ngồi xuống.

- Gần đến ngày muội lâm bồn* rồi.

Sao còn qua đây?

( lâm bồn: sinh con)

Phúc Yên Nhi cười tươi.

Xem ra tâm trạng của nàng ấy rất tốt!

- Lâu rồi không thấy tỷ đến Hương Noãn các nên muội đành phải qua đây.

Nếu không suốt ngày ở môt mình, muội buồn chết mất.

- Được rồi!

Sau này khi nào có thời gian rảnh ta sẽ thường xuyên đến thăm muội.

Phúc Yên Nhi nắm lấy tay Kỳ Phượng Nhi nói với giọng đầy quan tâm:

- Sức khỏe của tỷ bây giờ mới là quan trọng nhất!

Kỳ Phượng Nhi cười gượng nhưng Phúc Yên Nhi đã nhanh chóng phát hiện ra.

- Kỳ tỷ tỷ.

Tỷ không được khỏe sao?

Kỳ Phượng Nhi vội xua tay:

- Không có!

Tỷ không sao.

Hai người còn vui vẻ nói chuyện với nhau khoảng một canh giờ nữa rồi mới đi về.

*******

Phủ Thừa tướng.....

Bạch Thiên Ân đang ngồi bàn chính sự với hai nhi tử của mình và cũng là hai ca ca của Hoàng hậu.

Đại ca của Hoàng hậu là Bạch Thế Lân .

Còn nhị ca là Bạch Tử Cao.

- Phụ thân.

Hoàng thượng đã hạ lệnh điều tra lại các vụ án còn chưa rõ ràng.

Trong đó cũng có mấy sự việc liên quan đến phụ thân.

Bạch Thừa tướng vuốt chòm râu bạc phơ, phân phó:

- Chẳng phải là Hoàng thượng sẽ đưa bọn họ ra ngoài cung sao?

Những người có liên quan cũng không cần giữ lại.

- Nhi tử đã hiểu rồi!

Bỗng nhiên nhớ ra điều gì, Bạch Thừa tướng nói tiếp:

- Ta nghe nói rằng: Trong cung có một vụ hạ độc liên quan đến Hoàng hậu phải không?

Bạch Thê Lân liền lên tiếng, vẻ chán nản:

- Hoàng hậu đã cho người đưa tin rồi.

Việc đó hoàn toàn không phải do muội ấy làm.

Bạch Thừa tướng ngồi đăm chiêu suy nghĩ:

- Việc này cũng phải xử lý cẩn thận.

Dù sao, mấy hậu cung kia đều là nữ nhi quan viên trong triều.

.....

Dạo này bí ý tưởng quá!

Ai giúp au đi.

3/1/2018

13:47

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 34


Sáng sớm, đoàn người đưa các phạm nhân trong đại lao ra khỏi hoàng cung.

Kỳ Phượng Nhi đứng từ xa nhìn lại trong lòng cảm thấy vô cùng xót xa.

Kế hoạch của nàng xem ra phải thực hiện sớm hơn một chút rồi!

Bỗng nhiên, Giang Phúc Hải từ đâu chạy tới:

- Tiểu chủ.

Có chuyện rồi!

- Chuyện gì?

Giang Phúc Hải lấy tay áo lau mồ hôi, hấp tấp:

- Nghe nói rằng vị bên Khôn Ninh cung kia có thai rồi.

Tin này giống như là sét đánh ngang tai vậy.

Hoàng hậu gia thế hiển hách lại còn mang thai.

Nếu sinh nữ nhi thì thôi.

Sinh ra nhi tử thì chẳng phải sẽ phong quang vô hạn hay sao?

Không!

Kỳ Phượng Nhi không thể để điều đó xảy ra.

Nàng không đến Khôn Ninh cung mà lại quay trở lại Giáng Vân các.

Nhìn thấy Vương công công đứng ở cửa, Kỳ Phượng Nhi liền hỏi :

- Công công đến đây là để truyền ý chỉ của Hoàng thượng sao?

Vương Ngụy thấy Kỳ Quý nhân liền hành lễ:

- Tiểu chủ vạn an.

Nô tài không đến để truyền ý chỉ mà là...

Hoàng thượng đang ở bên trong.

Kỳ Phượng Nhi bước vào, Minh Trạch đang nhàn nhã uống trà, đọc sách ở bên trong.

Nàng liền cúi đầu hành lễ:

- Hoàng thượng vạn phúc kim an.

Minh Trạch ngẩng đầu lên, bấy giờ hắn mới để ý đến sự xuất hiện của nàng.

- Sức khỏe nàng không tốt.

Mau đứng dậy đi.

Kỳ Phượng Nhi đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh hắn:

- Hoàng thượng đợi thần thiếp đã lâu chưa?

- Không sao!

Mà nàng đi đâu về vậy?

Kỳ Phượng Nhi trưng ra một nụ cười hiền:

- Nằm mãi cũng rất chán nên thiếp ra ngoài đi dạo một chút.

......

Cùng lúc đó tại Khôn Ninh cung...

- Chúc mừng Hoàng hậu nương nương đã mang long thai.

Liên Hoa đứng bên cạnh chúc mừng cho Hoàng hậu.

Trên gương mặt Bạch Trân Ly lộ rõ vẻ vui mừng:

- Có được đứa bé này rồi.

Hậu vị của bản cung sẽ vững chắc hơn bao giờ hết .

Liên Hoa suy nghĩ một lúc rồi hỏi Hoàng hậu:

- Nhưng...

đến lúc sinh, Nương nương định mang một đứa bé khác vào cung sao?

Hoàng hậu khẽ lắc đầu:

- Như vậy chẳng phải là sẽ có lợi cho tiện nhân kia hay sao?

*****

Thọ Khang cung.....

Trương mama quỳ xuống thỉnh tội với Thái hậu.

- Nô tỳ thất trách.

Xin Thái hậu tha tội.

Khuôn mặt Thái hậu đen lại vô cùng khó coi:

- Không phải ngươi nói với Ai gia rằng: Hoàng hậu không thể mang thai sao?

- Chính tay nô tỳ đã bỏ thuốc vào hộp phấn mà Thái hậu ban cho Hoàng hậu trước ngày Đại hôn.

Nếu Hoàng hậu dùng trong thời gian dài như vậy chắc chắn sẽ không thể mang thai.

Thái hậu nghe vậy, sắc mặt liền khó coi hơn.

Bà tin rằng Trương mama sẽ không nói dối.

Vì gói thuốc hoa hồng là do chính tay Thái hậu chuẩn bị.

- Chả lẽ....

Hoàng hậu lại nói dối việc mang thai.

Bỗng nhiên, Trương mama nghĩ ra điều gì:

- Hay là Thái hậu triệu kiến Lương Thái y của Thái y viện đi.

Thái hậu cho rằng điều đó là có lý nên liền cho gọi Lương Thái y.

Không lâu sau, đã có một nam nhân quỳ trước mặt Thái hậu:

- Vi thần tham kiến Thái hậu.

Thái hậu vạn phúc kim an.

- Ai gia truyền ngươi đến đây là có việc muốn hỏi.

Vị Lương Thái y kia tỏ vẻ cung kính:

- Nếu vi thần biết chuyện gì chắc chắn sẽ nói thật.

Thái hậu đứng dậy, bước xuống trước mặt Lương Thái y, hỏi vào vấn đề chính:

- Có thật.... là Hoàng hậu mang thai không?

Góc tâm sự:

Sau một thời gian mai danh ẩn tích au vẫn .... không có ý tưởng gì mới mẻ cả

Dạo này đang bận học thi nghề nên không có thời gian để viết.

Sorry vì để các bn đợi lâu.

Hôm nay "mẫu hậu" của au đi hph.

Môn Hóa au không đc 6,5 điểm tổng kết nên bị hstt.

😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭

14/2/2018

18:09

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 35


Au đã quay trở lại và lợi hại hơn xưa 😘.

....

- Có thật.... là Hoàng hậu mang thai không?

Lương Thái y nghe Thái hậu bẩm báo liền thành thực trả lời:

- Hồi Thái hậu, Hoàng hậu đích thực đã mang thai hơn một tháng rồi.

Thái hậu vắt tay lên trán suy nghĩ.

Chả lẽ đêm hôm đó Hoàng thượng đã cùng Hoàng hậu....

- Ngươi lui ra đi.

Lương Thái y vừa lui ra, Trương mama liền tới gần Thái hậu khuyên nhủ:

- Hay là Thái hậu xử lý đứa bé trong bụng Hoàng hậu đi.

- Không được!

Đứa bé đó là hài tử của Hoàng thượng, tôn tử* của Ai gia.

Sao có thể xuống tay được.

( tôn tử: cháu )

Thấy Thái hậu cương quyết như vậy nhưng Trương mama vẫn cố gắng khuyên nhủ:

- Nhưng nếu để Hoàng hậu sinh nhi tử chẳng phải sẽ gây khó khăn cho cả Hoàng thượng và Thái hậu hay sao?

Huống hồ, vẫn còn hai phi tần đang mang thai.

*****

Buổi thỉnh an Hoàng hậu vào sáng sớm có thể nói là vô cùng náo nhiệt.

Các phi tần đồng thời quỳ xuống chúc mừng, nhưng có lẽ chẳng có ai là thật tâm:

- Thần thiếp chúc mừng Hoàng hậu nương nương.

Hoàng hậu vạn phúc.

- Bổn cung thực sự đa tạ các muội.

Mọi người liền yên vị, thưởng thức điểm tâm sáng trên bàn.

Nhưng có lẽ chẳng ai thực sự thật tâm.

Thấy Kỳ Phượng Nhi không hề động đũa, Ánh Tần liền hỏi thăm:

- Sao Kỳ Quý nhân không dùng điểm tâm vậy?

Không hợp khẩu vị sao?

Lý Tiêu Dao thừa nước đục thả câu liền tặng thêm một câu châm chọc:

- Chả lẽ Kỳ Quý nhân sợ rằng có độc sao?

Nhắc đến vụ hạ độc, Hoàng hậu liền xanh mặt lại.

Cũng là nể tình đứa bé trong bụng nàng, Hoàng thượng mới dừng truy cứu.

Bạch Trân Ly chỉ sợ rằng: Hoàng hậu nghe lời tiện nhân kia, điều tra lại sự việc.

Tuy không phải di nàng ta hạ độc nhưng biết đâu lại có người "nước đục thả câu", giở trò nhằm vu oan cho nàng sao?

Hoàng hậu cố gắng trấn tĩnh lại, đáp trả lời khiêu khích của Lý Quý nhân:

- Lý Quý nhân ăn nói cho cẩn thận một chút.

Vụ hạ độc vẫn đang được điều tra.

Đồ ăn của Khôn Ninh cung sao lại có độc chứ, hẳn là có người đã giở.

Lý Quý nhân nghe vậy liền âm thầm bĩu môi.

Hoàng hậu nói như vậy để che mắt ai chứ.

Lý Quý nhân không chọc Kỳ Phượng Nhi nữa, liền quay sang nói chuyện với Trần Quý nhân.

- Thần thiếp vẫn còn đang thắc mắc: Trần Quý nhân mang thai gần hai tháng.

Hoàng hậu mang thai hơn một tháng.

Vậy ai sẽ là trưởng, ai là thứ đây?

Mọi người nghe xong câu này liền hít ngay một làn khí lạnh.

Không ngờ Lý Tiêu Dao kia lại to gan đến vậy.

Ngay cả Lệ Phi cũng tiếp lời:

- Nếu sinh ra hai vị Hoàng tử thì không biết ai sẽ được lập làm Thái tử đây?

- Ây già!

Nếu Trần Quý nhân có phúc khí sinh được Trưởng tử cho Hoàng thượng vậy sẽ khó để quyết định.

Hoàng hậu nghe vậy liền đen mặt lại.

Lại có người dám tranh ngôi vị Thái tử với con nàng.

Trái ngược với Hoàng hậu, Trần Quý nhân lại tươi cười đáp:

- Theo quy định của lão tổ tông là lập trưởng, không lập thứ.

Thần thiếp tuy thân phận thấp kém, không tôn quý như Hoàng hậu nương nương.

Nhưng có những chuyện không phải cứ tôn quý là quyết định được.

Kỳ Phượng Nhi nghe được câu nói liền âm thầm cười lạnh.

Chả lẽ Bạch Trân Ly thực sự nghĩ rằng ai cũng cung kính với nàng ta hay sao?

.....

Wattpad đang trong thời gian

sửa chữa nên không lưu đc truyện 😭.

Với cả au đang thi nghề nên khá bận.

Thế nhé!

Mn đọc vui vẻ.

Nhớ vote với cmt cho au nha😊

21/1/2018

15:52

Wattpad

Hạ Băng Băng
 
Sủng Phi Của Thuận Đế
Chương 36


Hôm trc Wattpad trong thời gian sửa chữa nên views với vote của chương 35 mất hết.

Au phải đăng lại. 😭😭😭😭😭😭

******

Khôn Ninh cung.....

Hoàng hậu ngồi ăn hạnh nhân cùng với một tâm trạng bực tức:

- Tiện nhân!

Lại dám tranh với ta.

Liên Hoa đứng ở bên cạnh phe phẩy cái quạt, vừa nịnh Hoàng hậu:

- Nương nương cần gì phải lo lắng quá như vậy.

Nếu cần, chúng ta có thể ra tay với đứa bé đó mà.

- Hừ!

Thế thì thuận lợi cho tiện nhân đó quá.

Bỗng nhiên nhớ ra điều gì, Bạch Trân Ly liền hỏi lại:

- Dạo này Phúc Quan nữ tử dưỡng thai vẫn tốt chứ?

Liên Hoa nghe Hoàng hậu hỏi vậy cũng khá bất ngờ nhưng cũng vẫn thành thực trả lời:

- Phúc Quan nữ tử sống rất tốt.

Vì sắp đến ngày sinh rồi nên nàng ta cũng hay ra ngoài đi dạo.

- Hãy gọi nàng ta đến đây một chuyến đi.

******

Giáng Vân các.....

- Những gì ta nói hy vọng Giang Thái y có thể hiểu được.

Vị thái y quỳ ở bên dưới run rẩy thân mình, lắp bắp trả lời:

- Vi thần không hiểu được.

Tiểu chủ đang được sủng ái.

Hà cớ gì lại muốn giả bệnh chứ?

- Hậu cung này hung hiểm, bảo toàn thân mình mới quan trọng.

Giang Thái y hiểu chứ,

Giang Thái y tuy ở Thái y viện nhưng hắn cũng từng nghe về sự tàn độc của Hoàng hậu: dám hạ độc để hại các phi tần.

Hắn cho rằng Kỳ Phượng Nhi nói có lý nên liền đồng ý giúp nàng.

Dù sao bảo toàn mạng sống mới là điều tốt đẹp.

Kỳ Phượng Nhi liền đưa mắt cho Hồng Đan.

Hồng Đan hiểu ý liền lấy ra một túi bạc đưa cho Giang

Thái y.

- Đây là một chút tâm ý của Tiểu chủ chúng tôi.

Giang Thái y liền cung kính nhận lấy túi bạc:

- Vi thần đa tạ nương nương.

Sau khi Giang Thái y lui ra ngoài

Kỳ Phượng Nhi nhận được tin:

- Tiểu chủ.

Phúc Quan nữ tử vừa được truyền đến cung Hoàng hậu.

Kỳ Phượng Nhi giật mình:

- Là chuyện từ lúc nào rồi?

- Khoảng nửa canh giờ trước ạ?

Hoàng hậu xưa nay không phải loại người tốt đẹp gì.

Bây giờ nàng ta đang mang thai, cần phải gạt đi những vật cản đường để sau này đứa bé đó có thể danh chính ngôn thuận ngồi lên ngai.

Chỉ nghĩ đến đó thôi, Kỳ Phượng Nhi liền đi đến Khôn Ninh Cung.

Nàng đứng ở bên ngoài chờ gần nửa canh giờ sau, Phúc Yên Nhi mới lững thững bước ra.

Nàng vội đến lại gần, đỡ lấy Yên Nhi:

- Muội có làm sao không?

- Kỳ tỷ tỷ!

Sao tỷ lại ở đây?

Nàng nhìn qua một lượt thấy Phúc Yên Nhi vẫn bình an vô sự liền thở phào nhẹ nhõm

- Nghe nói muội đang ở cung Hoàng hậu nên ta đến xem thử.

Hoàng hậu không làm khó muội chứ?

Phúc Yên Nhi rớm nước mắt.

Từ khi nàng vào cung đến nay chưa có ai quan tâm đến vậy.

Nàng cũng giống như con cờ của Thái hậu mà thôi.

Hai người rủ nhau đi dạo Ngự Hoa viên một lát.

Cả hai không nói gì với nhau.

Kỳ Phượng Nhi suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng.

- Yên Nhi à.

Muội có thể giúp ta một việc được không?

- Tỷ đã hai lần cứu mạng của muội và đứa nhỏ.

Chỉ cần muội có thể làm được thì chắc chắn sẽ giúp.

........

******

Canh một giờ Tuất tại Ngự Thư phòng....

( 19h - 21h)

Thái giám Kính sự phòng dâng lên khay thẻ bài:

- Hoàng thượng đêm nay muốn đến cung của phi tần nào ạ?

Minh Trạch nhìn lướt qua mấy tấm thẻ một lượt, rồi dừng ánh nhìn lên một tấm thẻ gỗ:

- Sức khỏe của Kỳ Quý nhân đã tốt hơn chưa?

Vương công công liền bẩm báo lại:

- Thái y nói là đã đỡ nhiều rồi, Kỳ Quý nhân hoàn toàn có thể hầu hạ Hoàng thượng.

- Vậy thì đến Giáng Vân các đi.

Minh Trạch liền lật tấm thẻ xuống.

Trước khi Thái giám Kính sự phòng lui xuống còn nói:

- Vậy nô tài sẽ đi truyền khẩu dụ của Hoàng thượng đến Giáng Vân các để chuẩn bị.

- Không cần.

Trẫm đến đó bây giờ.

Minh Trạch truyền kiệu liễn đến Giáng Vân các.

Vương công công vừa định thông báo thì Minh Trạch ngăn lại.

Một mình hắn bước vào bên trong điện.

Kỳ Phượng Nhi vẫn chưa ngủ.

Nàng vẫn còn đang thêu thùa.

- Nàng vẫn chưa đi nghỉ sao?

Kỳ Phượng Nhi khẽ giật mình, nàng vội buông khung thêu, quỳ xuống:

- Hoàng Thượng vạn phúc kim an.

Thứ cho thần thiếp không tiếp đón từ xa.

Minh Trạch cúi xuống đỡ nàng dậy:

- Không phải lỗi do nàng.

Là do Trẫm không cho thông truyền.

-Hoàng thượng có cần thần thiếp sai người chuẩn bị nước tắm không?

Minh Trạch khẽ gật đầu.

Hắn cũng muốn ngâm mình một lát cho dễ chịu.

Lúc hẳn tắm xong, bước ra ngoài đã thấy Kỳ Phượng Nhi thay tẩm y ( đồ ngủ )

Hắn nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh nàng.

Kỳ Phượng Nhi khẽ thổi tắt ngọn nến.

Không gian bỗng chốc tối mịt.

Nằm được một lúc, Kỳ Phượng Nhi cảm thấy y phục của mình như bị kéo xuống.

Giọng nàng khẽ run run:

- ~ Hoàng thượng~

Đôi tay ngọc của nàng bắt lấy bàn tay hư hỏng của hắn:

- Thần thiếp vẫn chưa hồi phục được sức khỏe nên vẫn chưa thể hầu hạ Hoàng thượng .

- Trẫm đã hỏi Thái y rồi.

Không sao, trẫm sẽ nhẹ nhàng.

.....

Việt Nam vô địch!

Việt Nam vô địch. 🎉🎊⚽💐👑

Au mải xem ⚽quá mà quên viết .

27/1/2018

23:48

Wattpad

Hạ Băng Băng.
 
Back
Top Bottom