Cập nhật mới

Ngôn Tình Sủng Phi Của Hoàng Đế

Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 40


“Tha cho nàng? Đúng là chuyện cười.”

Thẩm Thác đứng dậy khỏi ghế thái sư, tiện tay cầm con d.a.o găm trên bàn đùa nghịch, từng chút một đến gần Ngu Ninh.

“Nàng nghĩ hay thật, trẫm còn chưa nói tha cho nàng, nàng đã to gan lớn mật như vậy, mang theo con nhỏ đi khắp nơi rêu rao người chồng trước đã mất, tìm kiếm mối tiếp theo, nếu thật sự vàng ngọc châu báu nói muốn thả nàng, còn không biết nàng sẽ làm ra chuyện ngông cuồng gì nữa.”

“Ngoài miệng Vĩnh Ninh Hầu Phủ đều nói nàng gặp phải người không tốt, cuộc hôn nhân đầu tiên trắc trở, lại nói nàng tính tình dịu dàng lương thiện, một mình nuôi con khôn lớn, bao nhiêu vất vả, đều là hình tượng trong sạch, nhưng trên thực tế thì sao?”

Thẩm Thác cười lạnh, rút d.a.o găm kề vào cằm Ngu Ninh, “Ngu Ninh, năng lực bịa chuyện của nàng vẫn như xưa, để tái giá một cách vẻ vang, nàng thật sự chuyện gì cũng dám nói.”

Ngu Ninh nín thở, cứng cổ ngửa ra sau, “Những lời đó đều là bất đắc dĩ mới nói như vậy, Vĩnh Ninh Hầu Phủ nhiều người nhìn vào như vậy, ta là đứa con gái lớn lên trong trại thổ phỉ trở về nhà, nếu thật sự nói ra sự thật, ta còn sống thế nào được, hơn nữa, cho dù ta không muốn sống, cũng phải nghĩ cho Tiểu Bảo chứ.”

Nàng không dũng cảm không sợ hãi như chính mình tưởng tượng, khi nhìn thấy Thẩm Thác cầm d.a.o đi tới, kề d.a.o găm vào cổ mình, vẫn không kìm được sợ hãi.

Nàng còn chưa sống đủ, còn chưa hưởng thụ đủ phồn hoa thế gian, còn rất nhiều chuyện chưa hoàn thành, nàng không thể c.h.ế.t như vậy…

“Bệ hạ, ta thừa nhận ta có lỗi, năm đó là ta bị ma quỷ ám ảnh, nhưng ta đã biết sai rồi, thật sự biết sai rồi, từ Thanh Vân Thành đến kinh đô, ta chưa từng nhắc đến chuyện của chúng ta với bất kỳ ai, mọi người đều biết ta có chồng trước, nhưng không ai biết người này là ai, không ai đoán được là bệ hạ, về điểm này, bệ hạ có thể yên tâm, cho dù là Tiểu Bảo, ta cũng chưa từng nhắc đến nửa câu về cha ruột của con bé, tuyệt đối không gây phiền toái cho bệ hạ.”

Ngu Ninh giải thích rất nhanh, thấy Thẩm Thác không nói gì, nàng lại nói tiếp: “Bệ hạ thấu tình đạt lý, có lỗi thì luận lỗi, nhưng có công cũng phải luận công, ta tuy mạo phạm bệ hạ, nhưng cũng đã cứu bệ hạ một mạng, coi như công tội bù trừ được không?”

“Công tội bù trừ?” Thẩm Thác di chuyển cổ tay, lưỡi d.a.o chậm rãi lướt qua cằm trắng nõn của nàng, “Cũng được, trẫm thả nàng về Vĩnh Ninh Hầu Phủ, nàng công khai những việc đã làm năm năm trước, tiện thể nhận người thân, để Vĩnh Ninh Hầu và Hoắc phu nhân biết rằng bọn họ còn có một hoàng đế con rể, bọn họ nhất định rất ngạc nhiên.”

Ngu Ninh á khẩu.

“Sao, nàng không muốn, trẫm người chồng đã mất sống lại, nương tử không ngạc nhiên sao? Vĩnh Ninh Hầu Phủ không hoan nghênh sao?”

“Không, không dám.”

Không chỉ Ngu Ninh không dám nhận người chồng này, Vĩnh Ninh Hầu Phủ chắc chắn cũng không dám nhận người con rể này.

Đây đâu phải là ngạc nhiên gì, sợ là kinh hãi mới đúng, hơn nữa những lời này của Thẩm Thác chỉ nói đùa thôi, nàng không tin là thật.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 41


Lưỡi d.a.o lạnh lẽo dán vào cổ hồi lâu, lại nói thêm một lúc, Ngu Ninh dần dần bình tĩnh lại, thăm dò hỏi: “Bệ hạ dẫn ta đến đây, là muốn g.i.ế.c ta sao?”

Giả vờ đáng thương không thành, Ngu Ninh đã chuẩn bị tâm lý xong, ủ rũ nói: “Nếu bệ hạ muốn trả thù ta, ta có thể chọn cách c.h.ế.t nhanh gọn một chút không?”

Nói hết lời rồi, đã đến lúc lộ rõ bộ mặt thật, nhưng lời cam chịu của Ngu Ninh nói xong, người đối diện lại mãi không trả lời.

Hắn ánh mắt u ám, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào mắt nàng.

Ánh sáng lạnh lẽo của d.a.o găm lướt qua mặt, vung lên thật mạnh, đ.â.m xuống thật mạnh.

Ngu Ninh sợ hãi nhắm mắt lại, ngay cả thở cũng quên mất.

“Rầm.”

Con d.a.o găm cắm mạnh vào giá gỗ phía sau, lướt qua thái dương nàng, không làm tổn thương nàng chút nào, một sợi tóc cũng không rụng.

Ngu Ninh sợ hãi mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào lưỡi dao, mím môi, trên trán đổ mồ hôi lạnh.

Nếu con d.a.o này rơi vào cổ nàng, lúc này nàng đã tắt thở rồi.

Ngu Ninh tưởng tượng ra đủ loại cách c.h.ế.t của mình trong đầu, sắc mặt càng thêm căng thẳng, sợ đến mức không dám nói chuyện.

“Sao, không nói được nữa à? Vừa nãy còn nhanh mồm nhanh miệng, bây giờ ngay cả cầu xin tha thứ cũng không biết rồi sao?”

Ngu Ninh nuốt nước bọt, giọng nói nghẹn ngào, “Cầu, cầu xin ngài…”

Thẩm Thác nhướng mày, nhàn nhã chờ nàng cầu xin, “Cầu cái gì?”

“Có, có cách c.h.ế.t nào không đau không?”

Ngu Ninh liếc nhìn vẻ mặt âm trầm của Thẩm Thác, lùi một bước nói: “Thật sự không được, đau một chút cũng được…”

Nàng chỉ là không muốn c.h.ế.t quá đau đớn mà thôi, chẳng lẽ Thẩm Thác ngay cả yêu cầu này cũng không đồng ý sao?

Lương tâm đều bị chó ăn hết rồi, dù sao nàng cũng đã cứu hắn mà.

Thẩm Thác: “…”

“Muốn chết? Chết đâu có đau khổ bằng sống, trẫm không g.i.ế.c nàng, cứ để nàng sống không bằng c.h.ế.t như vậy, sống tạm bợ cũng được, tóm lại trẫm nhìn thấy vui vẻ.” Thẩm Thác bóp cằm Ngu Ninh, nói từng chữ một.

Nói xong, hắn lạnh mặt xoay người đi ra ngoài, cứ như vậy ném Ngu Ninh ở đây, thoạt nhìn thật sự không có ý định g.i.ế.c người.

Ngu Ninh kinh hãi, hơi thở phào nhẹ nhõm, thấy Thẩm Thác sắp biến mất trong phòng tối, nàng vội vàng gọi hắn lại, “Bệ hạ, có thể cởi cái này ra không… tay bị trói hơi đau, ta không có sức, sẽ không chạy đâu.”

Năm đó nàng trói Thẩm Thác trong phòng cũng không trói hắn như vậy, chỉ buộc một tay vào cạnh giường mà thôi, không hoàn toàn hạn chế cử động tay chân.

Tay chân nàng bị trói hơi tê, chỗ vai bị ám vệ đánh cũng đau âm ỉ, cả người chỗ nào cũng không thoải mái.

Thẩm Thác chỉ dừng bước chân, sau đó không quay đầu lại mà đi ra ngoài.

“Thật là vô tình…”

Ngu Ninh lẩm bẩm hai câu, cụp mắt xuống, tâm trạng rơi xuống đáy vực.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 42


Nhưng nàng cũng không bị trói bao lâu, nửa khắc sau, một cung nữ mặc váy màu vàng nhạt bước vào, cởi xiềng xích cho Ngu Ninh, đỡ nàng ngồi lên giường gỗ trong phòng tối.

“Thải Liên, thì ra là cô à.”

“Tam nương tử, xin lỗi.” Thải Liên lừa gạt Ngu Ninh đã lâu, trong lòng áy náy, nhỏ giọng xin lỗi.

“Không sao, ta không trách cô.”

Ngu Ninh biết cung nữ thân phận thấp kém, số phận không do mình quyết định, cho nên không giận Thải Liên lừa nàng.

Nàng nhìn dáng vẻ im lặng áy náy của Thải Liên, nhớ lại lúc ở Bảo Từ Điện, Thải Liên cố ý nói cho nàng biết hành tung của Thẩm Thác, thăm dò hỏi: “Cho nên, hôm đó ta hỏi hành tung của bệ hạ, Thải Liên cô cố ý nói cho ta biết đúng không? Ai bảo cô làm như vậy?”

Là Thẩm Thác đúng không? Nhưng hôm đó nàng đến Bảo Văn Các tìm Thẩm Thác, hắn còn say đến mức đó, dẫn đến một đêm hồ đồ…

Hắn cố ý làm như vậy, vì cái gì chứ?

Thải Liên cúi đầu không nói, không trả lời những câu hỏi này, chỉ chuyên tâm lau rửa cho Ngu Ninh, thay một bộ quần áo sạch sẽ, đặt nàng lên giường gỗ.

Không hỏi được Ngu Ninh liền không hỏi nữa, trong lòng nàng đã hiểu rõ.

Trước khi Thải Liên bưng chậu nước đi ra ngoài, Ngu Ninh nắm lấy tay Thải Liên, “Thải Liên, ta cầu xin cô, cô nói cho ta biết đi, rốt cuộc đây là đâu? Là hoàng cung sao?”

Thải Liên vẻ mặt có chút hoảng hốt, suy nghĩ có nên nói ra hay không, nhìn ánh mắt mong đợi của Ngu Ninh, cuối cùng nàng vẫn mềm lòng, nhỏ giọng nói: “Ừm, là ngục tối Tử Thần Điện.”

Nói xong, nàng hất tay Ngu Ninh ra, chạy nhanh ra ngoài, sợ Ngu Ninh lại hỏi những câu hỏi nàng không thể trả lời.

Trong ngục tối không có ánh sáng, thời gian trôi qua đặc biệt dài.

Ngu Ninh ngã xuống giường ngủ thiếp đi, tỉnh lại vẫn là cảnh tượng như cũ, nàng không biết bây giờ là giờ nào, không biết bên ngoài ra sao, cũng không biết Tạ gia thế nào rồi, nàng đột nhiên mất tích, mẫu thân và Tiểu Bảo chắc sẽ rất đau lòng.

Khi nào Thẩm Thác sẽ lại đến đây, hắn không g.i.ế.c nàng, là chuẩn bị nhốt nàng ở đây giày vò đến điên sao.

Vậy sợ là không cần bao lâu hắn sẽ thành công, Ngu Ninh chỉ ở trong ngục tối một mình mấy canh giờ đã rất khó chịu rồi.

Không biết qua bao lâu, Ngu Ninh không chịu được nữa lại ngủ thiếp đi.

Không có mặt trời mọc mặt trời lặn, trong giấc mơ càng thêm mơ màng, khó mà tỉnh táo.

Nếu không phải cảm giác được trên người có sự khác thường, Ngu Ninh không biết sẽ ngủ đến khi nào.

Âm thanh mềm mại và sắc bén không kìm được phát ra từ cổ họng, Ngu Ninh bị chính giọng nói của mình dọa sợ, đưa tay bịt miệng mình, nhưng giây tiếp theo, nơi yếu đuối mỏng manh liền thất thủ, nàng vừa mới tỉnh lại, nhất thời không phản ứng kịp mình đang ở đâu, chỉ có thể bất lực th* d*c.

Tay chân quơ quào loạn xạ mấy cái liền bị đè xuống, ngay cả phản kháng nhẹ nhàng cũng không làm được.

Nhờ ánh nến mờ mờ, Ngu Ninh cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của người trên người.

Không phải Thẩm Thác thì là ai.

Ngu Ninh trong nháy mắt ướt đẫm đôi mắt, đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Nàng có chút may mắn.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 43


Còn tưởng Thẩm Thác thật sự bỉ ổi đến cực điểm, dùng đủ loại thủ đoạn khó nói trả thù nàng, tìm mấy nam nhân buồn nôn đến…

May quá, may mà người này là hắn, coi như hắn còn chút lương tâm.

“Không tình nguyện?” Thẩm Thác cười một tiếng,nhìn giọt nước mắt nơi khóe mắt nàng, dùng một ngón tay lau đi, giọng nói lạnh nhạt, “Vừa hay, nhìn thấy nàng khó chịu, trẫm liền vui vẻ.”

Nàng vốn không phải là nữ nhân yếu đuối, hễ có chút không vừa ý liền khóc, nhưng bây giờ lại dễ dàng khóc, vẫn là khóc dưới thân hắn.

Mất hứng, thật sự mất hứng. Thẩm Thác ngoài miệng nói vui vẻ, nhưng ánh mắt hắn lại càng lúc càng lạnh lẽo, sức lực trong tay cũng lớn, một luồng uất khí dâng lên trong lòng, thế nào cũng không thể xua tan.

Ngu Ninh không lên tiếng, cứ như vậy im lặng nằm trên giường, mặc cho hắn làm ác.

Cứ tưởng, đây chính là cách Thẩm Thác trả thù nàng, hắn hẳn sẽ thường xuyên đến ngục tối.

Nhưng sau đêm đầu tiên, liên tục ba ngày, Ngu Ninh đều không gặp được Thẩm Thác. Người sống duy nhất có thể gặp được mỗi ngày chỉ có Thải Liên, nhưng Thải Liên cũng không phải lúc nào cũng ở trong ngục tối, chỉ khi đến giờ dùng bữa mới đến.

Ngu Ninh thực sự không nhịn được, đành phải giữ Thải Liên lại không cho nàng rời đi.

“Thải Liên, ta cầu xin cô, giúp ta truyền lời đi, ta chỉ muốn gặp lại bệ hạ một lần, một lần là được.”

Thải Liên khó xử, bất đắc dĩ nói: “Nương tử, không phải ta không giúp, mà là ta không giúp được, ta không thể tùy tiện truyền lời, người tha cho cái mạng nhỏ này của nô tỳ đi.”

Mệnh lệnh nàng nhận được, là ngay cả nói chuyện với Ngu Ninh cũng không được, lén lút nói hai câu đã là kháng chỉ rồi.

“Không thể tùy tiện truyền lời, vậy có chuyện thì có thể truyền được không?”

“Cái này…”

Ngu Ninh ôm ngực, cau mày, “Ta khó thở, sắp ngất rồi, ốm c.h.ế.t cũng không cho gọi đại phu sao?”

Thải Liên vẻ mặt khó nói, nắm chặt ngón tay không biết làm sao.

Ngu Ninh bất lực, hai mắt đảo quanh ngục tối, cuối cùng dừng lại ở con d.a.o găm c*m v** giá gỗ, nàng nhanh chóng đi qua rút d.a.o găm xuống, dùng d.a.o găm kề vào cổ mình.

Thải Liên vẫn do dự, không biết có nên đi thông báo hay không, dù sao nàng cũng biết Tạ Tam nương tử hoàn toàn là diễn kịch.

“Được, ta hiểu rồi, không thấy m.á.u không thể đi đúng không.” Ngu Ninh giơ d.a.o lên, rạch một đường trên cổ tay mình.

Máu đỏ tươi lập tức chảy ra, từng giọt rơi xuống đất.

Thải Liên không ngờ Tam nương tử thật sự có thể ra tay tàn nhẫn như vậy, nàng sợ hãi, lập tức chạy ra ngoài gọi người.

Vừa hay, Thẩm Thác không ở Tử Thần Điện, người đầu tiên biết tin Ngu Ninh tự sát là thái giám tổng quản bên cạnh thiên tử, Lương Đức.

Phàm là những chuyện liên quan đến bệ hạ, Lương Đức đều biết, hắn tự nhiên biết trong ngục tối Tử Thần Điện có giam giữ một nương tử trẻ tuổi, nương tử này thân phận không đơn giản, hơn nữa quan hệ với bệ hạ rất sâu xa.

Vết thương c.ắ.t c.ổ tay xử lý không tốt sẽ c.h.ế.t người, bây giờ phái người đi thỉnh bệ hạ về là không kịp, Lương Đức lập tức quyết định tiên trảm hậu tấu, đưa Ngu Ninh ra khỏi ngục tối.

Ngu Ninh ra tay với bản thân có chừng mực, nàng không muốn chết, vết thương trên tay chỉ là một đường nông, nhìn đáng sợ mà thôi, thật ra đều là vết thương ngoài da.

Dùng vết thương này đổi lấy chút không khí, coi như đáng giá, chỉ là cổ chân bị đeo một sợi xích, đi lại lề mề.

Lương Đức sắp xếp Ngu Ninh ở thiên điện, mời một thái y đáng tin cậy đến băng bó vết thương.

Đợi Thẩm Thác nghị sự từ tiền triều trở về, cổ tay Ngu Ninh đã được băng bó kín mít.

Mấy ngày không gặp ánh sáng, lại mất chút máu, sắc mặt Ngu Ninh có chút tái nhợt, ngồi trên ghế nhỏ cụp đầu xuống, không có chút sức sống, thoạt nhìn thật sự giống như bị giày vò.

Lương Đức khom lưng, run rẩy đi theo sau Thẩm Thác giải thích đầu đuôi.

Thẩm Thác nghe xong, liếc nhìn Thải Liên đang quỳ trên đất, “Ngày mai, đổi người khác đến hầu hạ.”

Chỉ là đổi người hầu hạ mà thôi, không bị phạt gì, Lương Đức thay Thải Liên thở phào nhẹ nhõm, sau đó kéo Thải Liên ra khỏi thiên điện, tiện thể đóng cửa điện lại.

“Sao, nhanh như vậy đã chán sống rồi? Muốn tìm chết?” Thẩm Thác ánh mắt rơi vào cổ tay Ngu Ninh, chậm rãi đi tới, đứng trước mặt nàng.

Vết thương c.ắ.t c.ổ tay đã được băng bó, nhưng vẫn có vết m.á.u rỉ ra, m.á.u tươi nhuộm đỏ băng gạc trắng, mơ hồ lộ ra màu hồng nhạt.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 44


"Nếu bệ hạ tạm thời không muốn lấy mạng tôi, vậy thì xin đừng để tôi ở nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời đó nữa. Chỉ là chịu tội thôi mà, tôi có thể làm rất nhiều việc, sai tôi làm nhiều việc, hầu hạ người khác, làm việc nặng nhọc đều được, dù sao vẫn tốt hơn là bị nhốt trong một căn phòng để nuôi lớn chứ."

"Trong cái ám lao đó chẳng có gì cả, tôi ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ, chẳng bao lâu nữa sẽ thành heo mất. Bệ hạ mang tôi vào cung chắc không phải là để nuôi cho tôi béo lên đâu nhỉ?"
"Còn nữa, tôi mất tích mấy ngày rồi, chắc chắn bên Hầu phủ sẽ đi tìm tôi, nương tôi sẽ lo phát điên mất. Cho dù bệ hạ không để ý đến người nhà họ Tạ, vậy còn Tiểu Bảo thì sao? Tiểu Bảo cũng sẽ lo lắng sợ hãi, dù sao con bé cũng là con ruột của bệ hạ, coi như thương xót Tiểu Bảo, cũng phải để nhà họ Tạ biết là tôi vẫn còn sống khỏe mạnh chứ."

Ngu Ninh một hơi nói ra một tràng dài, dường như sợ bị Thẩm Thác ngắt lời, nàng nói một mạch không nghỉ.

Chỉ cần nàng nói nhanh, Thẩm Thác sẽ không kịp chặn miệng nàng.

Thẩm Thác buông tay khỏi cằm Ngu Ninh, rụt tay lại, "Chuyện này, trẫm tự có sắp xếp, nàng không cần hỏi."

"Sinh tử của tôi, còn không cho phép tôi tự hỏi sao?"

Lời này tuy có hơi kỳ quặc, nhưng ai bảo người nàng đắc tội là thiên tử, dưới hoàng quyền đều là sâu kiến, sinh tử không nằm trong tay mình, hoàn toàn phụ thuộc vào một câu nói của thiên tử mà thôi.

Ngu Ninh mím môi, nén xuống một luồng khí bực bội, bày ra vẻ mặt biết lỗi.

Thẩm Thác không nói gì, xoay người ngồi xuống bên cạnh bàn sách, bắt đầu xử lý triều chính.

Ngu Ninh có chút sốt ruột, thấy Thẩm Thác không có phản ứng gì, không đáp lời cũng không bắt bẻ, cũng không nói phải xử lý thế nào, nàng đành phải bước xuống khỏi sập, nàng bước từng bước nhỏ thăm dò đến bên cạnh bàn sách, tiếp tục lải nhải.

"Rốt cuộc bệ hạ muốn tôi thế nào, sống hay c.h.ế.t cũng phải có một câu trả lời, tôi là một người sống sờ sờ, không thể vô duyên vô cớ mất tích được. Tôi biết bệ hạ là vua của một nước, quyền thế ngập trời không ai sánh bằng, không coi tôi và nhà họ Tạ ra gì, nhưng mà…"

"Nàng nói đủ chưa." Thẩm Thác ngắt lời nàng, lạnh mặt đặt bút xuống, "Không muốn trở lại ám lao thì ngậm miệng lại."

Chẳng lẽ hắn không nhìn ra vết thương trên tay nàng là thế nào sao, nếu có ý định c.ắ.t c.ổ tay tự sát, thì người đã sớm không còn, làm sao còn có thể sống động hoạt bát nháo nhào trước mặt hắn như vậy.

Ngu Ninh im bặt, ngây người nhìn đôi mắt lạnh nhạt kia.

Nàng không hiểu, không hiểu rốt cuộc Thẩm Thác muốn gì, đã không muốn nàng chết, lại không để nàng sống yên ổn, bắt nàng vào Tử Thần Điện để làm gì? Chỉ vì báo mối thù năm xưa, dùng chút thủ đoạn sỉ nhục nàng sao?

Nhưng đối với Ngu Ninh mà nói, những điều này thực ra cũng không sao, căn bản không tính là sỉ nhục.

Có lẽ trong lòng Thẩm Thác, những chuyện trên giường chính là thủ đoạn trả thù rồi? Dù sao năm xưa nàng cũng từng đối xử với hắn như vậy, đến mức hắn có cách nhìn về chuyện này khác với người bình thường.

Ngu Ninh chợt bừng tỉnh, dường như đã thông suốt điều gì đó.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 45


Chẳng lẽ, đây chính là nguyên nhân Thẩm Thác nhiều năm qua vẫn không lập hậu nạp phi sao? Hắn có bóng ma tâm lý với chuyện phòng the, không cho rằng đây là hoan lạc, chỉ cảm thấy là trả thù sao?

Người đàn ông kỳ lạ thật, nhưng theo những gì Thẩm Thác làm, dường như cũng không phải là không có khả năng.

Lời không hợp ý nửa câu cũng thừa, ở chung một mái nhà nói hai câu đã có xu hướng cãi nhau, chẳng mấy chốc Thẩm Thác phẩy tay áo bỏ đi, Ngu Ninh cũng vừa hay lười ứng phó, một mình yên tĩnh ở lại trong thiên điện.

Thẩm Thác không nói nhốt Ngu Ninh trở lại ám lao, đại thái giám Lương Đức Hải - người quản lý tất cả mọi việc lớn nhỏ trong Tử Thần Điện không dám đuổi người, chỉ có thể tự mình liệu chừng sắp xếp.

Lương Đức Hải phái hai cung nữ canh giữ ở cửa thiên điện, dặn dò cẩn thận hầu hạ vị nương tử bên trong.

Tử Thần Điện xưa nay đều là cung điện sinh hoạt của đế vương, trong cung rộng rãi hoa lệ, đình đài lầu các không gì không tinh xảo.

Ngu Ninh bị cấm túc trong thiên điện, một ngày ba bữa đưa đến tận cửa, hoa quả hạt dưa cũng không thiếu, đãi ngộ như vậy khiến nàng có chút ảo giác, nàng cảm thấy mình không phải bị bắt đến đây làm tù binh chuộc tội, mà giống như đến đây làm cô nãi nãi hơn.

Đãi ngộ ăn mặc trong Tử Thần Điện tốt hơn Vĩnh Ninh Hầu Phủ nhiều, nếu không phải lo lắng cho Hoắc thị và Tiểu Bảo, để Ngu Ninh ở mãi đây cũng không có ý kiến gì.

"Lương đại giám, xin hãy thông báo một tiếng, tôi muốn cầu kiến bệ hạ." Ngu Ninh được ăn ngon uống tốt nuôi dưỡng tính khí, cho dù bị nhốt, nói chuyện cũng tươi cười, không thấy một tia lạnh nhạt nào.

"Ngu nương tử làm khó tiểu nhân rồi, bệ hạ đang xử lý triều chính, đã nói không được phép báo cáo những chuyện linh tinh." Lương Đức không nói dối, cũng không phải cố ý không thông báo, chỉ là hiện tại không được.

"Ngài hãy đợi thêm chút nữa, một canh giờ nữa, bệ hạ bận xong việc, tâm trạng tốt hơn, đến lúc đó nô tỳ nhất định sẽ thông báo cho Ngu nương tử."

"Ngày nào cũng có việc, bệ hạ bận thật đấy."

Nhưng cũng đúng, ai bảo hắn là hoàng đế cơ chứ.

Ngu Ninh thầm thở dài, một tay giữ khung cửa không cho đóng cửa điện, vẻ mặt vẫn hòa nhã, "Lương đại giám, ở trong điện buồn chán quá, ở lâu nữa tôi sẽ mốc meo mất! Lương đại giám châm chước một chút, hay là tôi đi dạo ở hậu viện Tử Thần Điện nhé? Tôi sẽ không đi lung tung, chỉ đi dạo trong Tử Thần Điện thôi."

"Cái này… nô tài thật sự không dám làm chủ, không cẩn thận sẽ mất đầu, nương tử có thể đi lại hay không, e rằng phải hỏi qua bệ hạ mới được."

"Vậy đại giám bây giờ đi hỏi đi." Ngu Ninh hiểu lời của Lương đại giám, mọi người đều là thân bất do kỷ.

"Tôi sẽ đợi ở đây, đại giám đi đi."

Lương Đức: "…"

Vị nương tử này có chút khó chơi lại không nói lý.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 46


"Thôi được, Ngu nương tử đợi chút, tiểu nhân đi hỏi ngay."

Lương Đức không dám dễ dàng ứng phó vị Tạ tam nương tử này, dù sao ông ta cũng không chắc chắn được liệu vị này sau này có trở thành chủ tử của mình hay không, trước khi mọi thứ chưa định, vẫn nên cẩn thận hầu hạ thì tốt hơn.

Nửa khắc sau, Lương Đức từ nghị sự các phía trước Tử Thần Điện trở về, cung kính nói: "Bệ hạ đã đồng ý, nhưng nương tử có thể ra ngoài đi dạo, nhưng nhất định không được rời khỏi Tử Thần Điện, chỉ đi dạo quanh đây, quan trọng nhất là, tuyệt đối không được đến nghị sự các phía trước, bệ hạ và mấy vị đại nhân đang ở trong đó."

"Đa tạ đại giám, tôi biết rồi."

Ngu Ninh mặc y phục cung nữ đi ra khỏi thiên điện, đi dạo một vòng ở hậu viện Tử Thần Điện, bên cạnh có mấy cung nữ đang quét dọn bậc ngọc, nàng dừng lại một lúc thấy không có gì thú vị, sau đó đi về phía nghị sự các.

Xung quanh nghị sự các có Tuỳ Long Vệ canh giữ, rất khó tiếp cận. Ngu Ninh ngồi trên lan can màu đỏ của hành lang, ngây người nhìn về phía nghị sự các.

Nàng sẽ canh giữ ở đây, không tin là không đợi được Thẩm Thác.

Trong nghị sự các.

Trời đã tối, tiếng nói chuyện trong điện dần tản đi, quan viên Hộ bộ và Lại bộ báo cáo xong chính sự lần lượt rời đi, chỉ có Thôi Hoài thủy chung vẫn ở lại trong điện.

Đợi đến khi trong điện chỉ còn lại hai người quân thần, Thôi Hoài mới lên tiếng, "Bệ hạ, sáng nay, Tạ Tư Chính lại đến hỏi tung tích của Tạ tam nương tử."

Tạ Tư Chính mà ông ta nói chính là Tạ Vãn Du, cùng làm quan trong triều, Thôi Hoài chỉ gọi chức quan của đồng liêu.

"Ngươi trả lời nàng ta thế nào?"

"Vẫn như mọi khi, chỉ là… nàng ta không tin, còn uy h.i.ế.p nói, nếu năm ngày nữa không gặp được người của Tạ tam nương tử, sẽ tấu lên bệ hạ và thái hậu, tố cáo Đại Lý Tự giam giữ người nhà quan viên."

Từ ngày Tạ gia tam nương tử mất tích, Tạ Vãn Du đã đến Đại Lý Tự hỏi, lúc đó, Thôi Hoài sớm đã nhận được mật chỉ của thiên tử, bảo ông ta lấy lý do Đại Lý Tự điều tra riêng để đối phó với Tạ gia.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 47


Tạ gia coi trọng danh tiếng của con gái, vẫn luôn không làm rùm beng, hơn nữa Thôi Hoài hứa sẽ sắp xếp ổn thỏa cho Tạ tam nương tử, điều tra xong sẽ đưa người về, do đó mới giữ chân được Tạ gia, không để chuyện này truyền ra ngoài.

Nhưng Tạ Vãn Du không giống đám người Tạ gia kia, lý do của Thôi Hoài không lừa được Tạ Vãn Du, hôm nay, Tạ Vãn Du không biết từ đâu tra được sổ sách của Đại Lý Tự, biết Đại Lý Tự không hề thẩm tra lại vụ án thích khách, vì vậy đã đến cửa Đại Lý Tự, đưa ra cảnh cáo cuối cùng cho Thôi Hoài.

Nếu trong vòng năm ngày nàng ta không gặp được người của Tạ tam nương tử, sẽ đánh trống kêu oan, cho dù làm lớn chuyện này đến triều đường cũng phải có một lời giải thích chính đáng, Thôi Hoài một Đại Lý Tự thiếu khanh, không thể lạm dụng chức quyền, coi thường vương pháp, giam giữ nữ quyến Hầu phủ.

Bị uy h.i.ế.p cảnh cáo một phen, Thôi Hoài cũng rất oan uổng, bởi vì ông ta cũng không biết Tạ tam nương tử ở đâu, chuyện này không liên quan gì đến ông ta, tất cả đều do thiên tử làm.

Thẩm Thác phất tay, giọng nói bình tĩnh, "Ngươi cứ về đi, chuyện này trẫm tự có cách giải quyết."

Thôi Hoài không nhúc nhích, im lặng một lát, hỏi: "Dám hỏi bệ hạ, nếu Tạ Tư Chính hỏi lại, thần phải trả lời thế nào. Tạ tam nương tử kia, rốt cuộc đang ở đâu?"

Thẩm Thác cụp mắt xuống, liếc nhìn Thôi Hoài mấy cái, cười nói: "Sao, ngươi sợ gì?"

"Có bệ hạ ở đây, thần tự nhiên không sợ, chỉ là trong lòng không chắc chắn, đối chất với Tạ Tư Chính cũng không có tự tin, như vậy chẳng phải là lộ ra sơ hở, để người ta nhìn ra sơ hở sao." Thôi Hoài ăn nói cẩn thận, hành sự chắc chắn, cho dù đối mặt với thiên tử cũng không kiêu ngạo không siểm nịnh, có lý có cứ.

"Yên tâm, người vẫn còn sống khỏe mạnh, trẫm làm việc sẽ không để lại cục diện rối rắm cho ngươi, ngươi nói với Tạ Vãn Du, năm ngày sau người sẽ trở về nguyên vẹn, bảo nàng ta đừng đến Đại Lý Tự làm loạn nữa."

"Vâng."

Nói xong chuyện này, hai người quân thần lại nói đến chuyện khác.

Ngoài điện, ánh sáng ban ngày mờ nhạt, một vầng trăng sáng dần mọc lên.

Ngu Ninh từ hoàng hôn đợi đến khi mặt trời lặn, vẫn không thấy Thẩm Thác đi ra khỏi nghị sự các, nàng dựa vào cột hành lang, buồn chán ngáp một cái.

Trong ánh mắt thoáng qua, cửa sổ của nghị sự các đối diện với bên này bị người ta đẩy ra từ bên trong, Ngu Ninh lập tức mở to mắt nhìn.

Bên trong cửa sổ đứng một nam tử trẻ tuổi mặc quan phục, khí chất lạnh lùng, thanh nhã đoan chính.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 48


Hóa ra là người quen - Đại Lý Tự thiếu khanh Thôi Hoài.

Ngu Ninh nhìn vào trong cửa sổ, người trong cửa sổ cũng vừa hay nhìn sang bên này.

Khi nhìn thấy Ngu Ninh, ông ta rõ ràng sửng sốt một chút, nhưng chỉ trong nháy mắt đã khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt, sau đó thản nhiên biến mất bên cạnh cửa sổ nghị sự các.

"Xì." Ngu Ninh có ấn tượng không tốt với vị Đại Lý Tự thiếu khanh này, ai có thể có sắc mặt tốt với người giam giữ mình vào thiên lao chứ.

Nàng nghịch ngón tay, miệng lẩm bẩm, "Cùng một giuộc, cấu kết với nhau làm việc xấu… đều không phải là thứ tốt đẹp gì…"

Một khắc sau, đèn nến trong nghị sự các đều tắt hết.

Ngu Ninh cuối cùng cũng đợi được người nàng muốn đợi, thấy Thẩm Thác đi về phía Tử Thần Điện, nàng vội vàng chạy về phía cửa chính điện.

Các cung nhân bên cạnh thiên tử đều cúi đầu nhìn mặt đất, đều làm như không nhìn thấy không nghe thấy, mắt mù tai điếc.

Thẩm Thác bước lên bậc ngọc trước chính điện, đang định mở miệng trách mắng, lời đến bên miệng, còn chưa kịp nói ra đã thấy Ngu Ninh dẫn đầu đẩy cửa chính điện ra, chạy một mạch vào trong.

Bởi vì hắn không lên tiếng nói gì, hai tiểu thái giám canh cửa hai bên đều không ngăn cản.

Thẩm Thác ngay sau đó bước vào chính điện.

Ngoài điện không có bóng người, hắn đi vòng qua bình phong vào trong, chỉ thấy Ngu Ninh rất không coi mình là người ngoài ngồi bên cạnh long tháp, giơ mặt tươi cười với hắn.

Ngu Ninh cười vỗ vỗ giường, "Đến đây, chúng ta cùng ngủ."

Thẩm Thác nhíu mày, lạnh mặt nói, "Làm càn, Ngu Ninh, cô coi Tử Thần Điện là hậu viện nhà cô, có thể tùy ý ra vào sao?"

Nàng rõ ràng là một tù nhân phạm sai lầm, lại tự tại như về nhà, một chút cũng không có dáng vẻ sợ hãi.

Ngay cả giọng điệu gọi hắn qua đó cũng cực kỳ đương nhiên, Thẩm Thác dường như trở về năm năm trước, lúc đó thân bất do kỷ.

Nhưng rõ ràng, đây không phải là Vân Vụ Sơn, không phải ổ thổ phỉ của Ngu Ninh, đây là hoàng cung, là Tử Thần Điện của hắn!

"Hung dữ như vậy làm gì!" Ngu Ninh bị vẻ mặt khó đăm đăm của hắn làm cho khó chịu, "Tôi là có lòng tốt đến hầu hạ bệ hạ, đừng hung dữ như vậy chứ."

Người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Ngu Ninh nghĩ ngợi, quyết định tạm thời nhẫn nhịn, lại nở nụ cười rạng rỡ hoạt bát.

"Bệ hạ thật sự không qua đây sao?"
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 49


"Hầu hạ?" Vẻ mặt lạnh lùng của Thẩm Thác thu lại, đi đến giá treo quần áo, chậm rãi rút ra đai lưng màu đen, động tác trên tay không nhanh không chậm, "Nàng muốn hầu hạ thế nào?"

Hắn thật sự không tin Ngu Ninh sẽ tốt bụng như vậy, cũng không tin Ngu Ninh sẽ hầu hạ người khác.

Ngu Ninh đứng dậy, bước đến bên cạnh Thẩm Thác, nhẹ giọng nói: "Thì... giống như lần trước thôi."

"Lần trước?"

Thẩm Thác nhớ lại cảnh tượng trong mật thất mấy ngày trước.

Xa cách năm năm, cỏ dại sinh trưởng hoang dã đột nhiên biến thành đóa hoa kiều diễm trong khuê phòng, mặc dù đóa hoa kiều diễm này có chút giả vờ, nhưng sự dịu dàng ít ỏi này cũng khiến người ta say đắm.

Nhưng điều khiến hắn nhớ kỹ không chỉ có hoan lạc, mà còn có sự cự tuyệt.

Nghĩ đến giọt nước mắt kia, Thẩm Thác lại đặc biệt phiền muộn.

Lúc đó nàng rõ ràng là kháng cự, sao chỉ mới mấy ngày đã thay đổi suy nghĩ và thái độ, nếu nói là thật lòng thì cũng quá buồn cười, chắc chỉ là vì muốn sống thôi.

"Trẫm không ngờ đó cũng được coi là hầu hạ."

Nàng chỉ nằm đó, trông còn hưởng thụ hơn cả hắn, nói ra còn không biết là ai hầu hạ ai, cảm giác có chút lỗ vốn.

"Vậy... bệ hạ cho rằng hầu hạ là như thế nào?"

Ngu Ninh nhớ tới vài hình ảnh trong tranh xuân cung, có vài động tác nếu đặt mình vào hoàn cảnh đó nghĩ thôi đã thấy buồn nôn, nàng thật sự không thể chấp nhận được, nhưng nếu Thẩm Thác ra lệnh cho nàng, nàng cũng không phải không thể nhẫn nhịn được.

Sớm dỗ dành cho Thẩm Thác thư thái, buông xuống thù hận trước kia, nàng có thể sớm về Hầu phủ, mất tích mấy ngày rồi, a nương và Tiểu Bảo chắc chắn rất lo lắng.

Ngu Ninh tự an ủi mình xong, lại tiến lên hai bước.

Khoảng cách giữa hai người không tới nửa bước, Ngu Ninh mang vẻ mặt anh dũng đi tìm cái chết, đưa tay kéo đai lưng màu trắng của Thẩm Thác.

"Nàng làm gì!" Thẩm Thác lui về phía sau một bước, dùng ánh mắt thẩm tra và mang theo vài phần cảnh giác nhìn Ngu Ninh.

"Ngu Ninh, nàng to gan! Lui lại, đừng tới gần trẫm."

Ngu Ninh: "???"

Ý gì? Hắn đang trốn cái gì? Là đang trốn nàng sao?

Đàn ông thật kỳ quái, nhất là Thẩm Thác, hắn càng kỳ quái.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 50


Ngu Ninh nghiêm túc suy nghĩ về hành vi trước kia của mình, sống hai mươi mấy năm không tim không phổi, đột nhiên lại dâng lên chút hổ thẹn, chẳng lẽ nàng thật sự đã tạo thành bóng ma tâm lý gì cho Thẩm Thác?

Nhưng mấy ngày trước hắn còn đến mật thất đối với nàng... rất có hứng thú mà.

Hai lần liên tiếp đều là hắn chủ động, là hắn muốn, mới qua mấy ngày, người này đã quên rồi sao?

Thật không biết xấu hổ, vừa nhấc m.ô.n.g đã không nhận người rồi.

"Không làm gì cả, đương nhiên là thiếp đang hầu hạ bệ hạ rồi." Ngu Ninh dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn hắn, lần nữa vươn tay nắm lấy đai lưng của hắn, tay vừa dùng sức, hai người lại dán sát vào nhau hơn.

Ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.

Ngu Ninh ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt u ám này, nàng chớp chớp mắt, do dự mở miệng, "Nếu bệ hạ chán ghét thiếp... vậy phải làm sao người mới hài lòng, thiếp phải làm thế nào, bệ hạ mới bằng lòng cho thiếp về nhà."

Thấy Thẩm Thác im lặng, ánh sáng trong mắt Ngu Ninh nhạt đi một chút, nàng mím môi, tay từ từ buông y phục của hắn ra.

Nhưng đúng lúc này, bàn tay ấm áp dán lên eo nàng, từ từ siết chặt.

Hắn cúi đầu tới gần, cắn một cái lên môi nàng.

Một cái này có chút hận, Ngu Ninh lập tức nếm được vị máu.

Thẩm Thác là chó sao, môi nàng bị cắn rách rồi.

"Ưm ưm ưm!"

Ngu Ninh đưa tay đẩy hắn ra, muốn nói gì đó, nhưng những lời còn lại không kịp thốt ra, âm thanh quấn quýt của đôi môi chiếm cứ nội điện, nhuộm lên đêm khuya mùi hương khó nói.

"Buông ra... có thể nhẹ chút không, đau quá."

Thẩm Thác rũ mắt nhìn nàng một cái, chỉ thấy nàng chau mày liễu, mặt mày đau đớn.

Trong lòng hắn có chút vui sướng, thầm nghĩ nên như vậy, hắn là tới trả thù Ngu Ninh, nên để nàng nếm mùi vị đau khổ.

Ngu Ninh rốt cuộc cũng đẩy được hắn ra, nhíu mày sờ sờ môi mình, trong mắt có chút hơi nước mờ mịt, lời nói không tự chủ được mang theo oán trách, "Chảy m.á.u rồi..."

"Yếu đuối." Thẩm Thác kéo cổ tay nàng đi vào bên trong giường.

Hắn không cảm thấy Ngu Ninh là nữ tử yếu đuối, động tác trên tay cũng bất giác nhẹ đi vài phần.

Áo bào của đế vương và váy áo màu nhạt rơi xuống đất, chồng chất lên nhau hỗn loạn.

Màn lụa ánh trăng bên cạnh giường xõa xuống, che đi cảnh xuân trong đó.

Khi * l**n t*nh m*, Ngu Ninh vẫn nhớ thương chuyện về nhà.

"Thiếp đã rời nhà mấy ngày rồi, không về nữa, Tiểu Bảo sẽ nhớ thiếp."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 51


"Muốn về?"

"Muốn."

"Vậy..."

Đôi tay xương cốt rõ ràng này siết chặt lấy nàng, không cho phép nàng động đậy dù chỉ một chút, dường như muốn chiếm hữu toàn bộ cơ thể này.

Ngu Ninh nghĩ, bất luận Thẩm Thác không thích nàng thế nào, nhưng hẳn là... đối với thân thể này của nàng còn có chút hài lòng, cho nên nàng lấy mình làm điều kiện, muốn cầu xin một chút khoan dung.

"Chỉ cần bệ hạ tuyên thiếp, muốn gặp thiếp, thiếp nhất định sẽ tùy gọi tùy đến, cho đến khi bệ hạ chán ghét, không muốn gặp thiếp nữa."

"Nàng ở ngoài cung, làm sao tùy gọi tùy đến, những lời này sợ là lừa gạt trẫm, Ngu Ninh, bây giờ nàng biên chuyện càng ngày càng thuận miệng rồi, ngay cả trẫm cũng dám lừa?"

"... Thiếp không dám lừa chàng."

Thẩm Thác rũ mắt nhìn nàng, ánh mắt có chút mê ly, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt đỏ ửng, đôi môi kề sát vành tai tròn trịa, thấp giọng nói: "Ta muốn một câu thật lòng, Vĩnh Ninh Hầu phủ và hoàng cung tuy không xa, nhưng chung quy vẫn là hai nơi khác nhau, đi lại rườm rà, nàng nói muốn chuộc tội, không thể không có chút thành ý nào, nếu nàng muốn qua loa với ta, vậy làm sao dám mở miệng để ta bỏ qua cho nàng."

"Thiếp... thiếp sẽ tham gia kỳ thi tuyển nữ quan nội cung lần tới, sau đó vào cung hầu hạ bệ hạ."

"Ừm, được."

Thẩm Thác sảng khoái đáp ứng, đầu óc Ngu Ninh vẫn còn mơ màng.

Nàng chỉ muốn dùng cái cớ gì đó để chặn miệng Thẩm Thác, còn kỳ thi tuyển nữ quan của Lục Thượng Nhị Thập Tứ Ty... với năng lực của nàng, e là không thi đậu.

Có thể kéo dài một ngày là một ngày, dù sao cách kỳ thi tuyển nữ quan đầu xuân còn mấy tháng nữa, vạn nhất trong khoảng thời gian này Thẩm Thác nghĩ thông suốt, rộng lượng tha thứ cho nàng thì sao.

Đêm dài không nghỉ, không biết đã ngủ từ lúc nào.

Tóm lại, khi tỉnh lại lần nữa, đã là buổi chiều ngày hôm sau.

Đập vào mắt là màn lụa màu trắng, và chiếc giường đã trải qua một đêm hỗn loạn, trên long tháp rộng lớn vô cùng bừa bộn.

Ngu Ninh vừa mở mắt đã đau đầu nhắm mắt lại, nàng cự tuyệt tỉnh lại, cả người toát ra hơi thở sống không còn gì luyến tiếc.

Nhưng bụng thực sự kháng nghị, không chịu được đói, Ngu Ninh đành phải bò dậy từ trên giường, khoác thêm áo ngoài, mơ mơ màng màng đi ra ngoài.

Nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, hẳn là đã quá giờ chiều rồi, nàng ngủ một giấc trời đất đảo lộn, tối tăm mặt mũi, từ lúc mới hửng sáng đến khi bữa trưa đã qua, vậy mà không một ai tới đánh thức nàng.

Không biết là Thẩm Thác phát hiện lương tâm, muốn để nàng ngủ một giấc cho đủ, hay là tâm đen tối, muốn bỏ đói nàng cho chết.

"Đói quá..."

Ngu Ninh bước ra khỏi nội điện, cung nữ canh giữ ở ngoại điện lập tức tiến lên.

Thải Liên đã sớm chuẩn bị xong đồ rửa mặt, chỉ chờ Tam nương tử tỉnh lại.

Vừa thấy nàng, mặt mày tươi cười, hơi thở vui mừng tràn ra, "Nương tử tỉnh rồi!"

"Thải Liên? Ngươi không phải..."

Không phải bị Thẩm Thác đuổi đi rồi sao?

"Đa tạ nương tử cầu xin cho nô tỳ, nếu không Thải Liên thật sự phải bị điều đi rồi, bởi vì có nương tử ở đây, bệ hạ đã điều nô tỳ trở lại hầu hạ nương tử."

Ngu Ninh muốn nói nàng không cầu xin gì cả, nhưng thấy Thải Liên vui vẻ như vậy, nàng đành nuốt lời vào trong miệng.

Thải Liên đã từng hầu hạ nàng, các nàng tương đối quen thuộc, cho nên, hẳn là Thẩm Thác phân phó?

Ngu Ninh rửa mặt xong, lại ăn chút gì đó, sau đó hỏi Thải Liên: "Thải Liên, ngươi có biết bệ hạ ở đâu không?"

"Ở nghị sự các phía trước, ban ngày bệ hạ phần lớn thời gian đều ở nghị sự các xử lý chính vụ."

Ngu Ninh gật đầu, sau đó đi về phía nghị sự các. Ra cửa gặp phải Lương Đức, nàng nói muốn đi tìm bệ hạ, nhờ Lương Đức đại diện thông báo.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 52


Kết quả Lương Đức lại không hề do dự hay thoái thác, mặt mày tươi cười mời Ngu Ninh qua.

"Ngu nương tử mời, nô tài dẫn đường cho người." Lương Đức ân cần nói.

Ông ta đã nói không thể tùy tiện đắc tội vị Ngu nương tử này, may mà trước đó cung kính, hôm qua ngủ lại trong tẩm điện của bệ hạ cả đêm, sáng nay bệ hạ tỉnh lại còn phân phó không cho bất cứ ai vào quấy rầy.

Đây là người đầu tiên trong nhiều năm qua, bệ hạ lạnh lùng như vậy, chưa từng ân cần như vậy, cho nên vị Ngu nương tử này là người có đại tạo hóa, tuyệt đối không thể đắc tội.

"Lương đại giám khách khí quá, hai điện cách nhau gần như vậy, ta biết nghị sự các ở đâu, tự mình qua là được rồi."

"Không được không được, nương tử cao quý, nhỡ đâu thị vệ canh giữ ở cửa nghị sự các nói năng l* m*ng thì không hay rồi, vẫn là nô tài đi cùng đi."

"Vậy đa tạ Lương đại giám."

Ngu Ninh biết Lương Đức tại sao lại ân cần khách khí như vậy, trải qua đêm qua, cung nhân trong Tử Thần Điện chắc chắn đều hiểu lầm gì đó, xem thái độ của Lương Đức, đây là coi nàng như chủ tử mà cung kính.

Bây giờ nàng là cáo mượn oai hùm sao?

Đừng nói, còn rất thoải mái, bị giam mấy ngày, sống rất uất ức, bây giờ rất dễ chịu.

Xem ra chỉ cần dỗ dành Thẩm Thác cho tốt, mọi chuyện đều sẽ được giải quyết.

Ngu Ninh được Lương Đức đưa vào nghị sự các, lúc này trong điện chỉ có một mình Thẩm Thác, cả điện vô cùng yên tĩnh.

Ánh nắng vàng rực rọi qua cửa sổ, rơi xuống một góc bàn, một tia sáng nhỏ rơi trên cổ tay hắn, có thể thấy rõ mạch m.á.u màu xanh đang đập mạnh mẽ.

Có lẽ là long bào quá mức uy nghiêm, hoặc có lẽ là người đàn ông này quá mức đẹp trai, mỗi một tấc đều bắt mắt, Ngu Ninh đứng ở cửa nhìn một hồi lâu mới bước tới.

Vừa đi, nàng vừa thầm nghĩ, đẹp trai thật, sao hắn lại đẹp trai như vậy.

Người đàn ông đẹp trai như vậy, tuy không phải của nàng, nhưng cũng không phải của người khác, đẹp trai lại sạch sẽ, thỉnh thoảng nàng còn có thể sử dụng một chút. Ngủ không lỗ.

Ngu Ninh nở nụ cười, đi đến bên bàn, hai tay chống lên bàn, khom người cúi xuống, ngẩng đầu nhìn Thẩm Thác, dáng vẻ lấy lòng ngoan ngoãn.

"Bệ hạ, có cần thiếp làm gì không?"

Thẩm Thác chuyên chú vào công văn trong tay, không thèm liếc nhìn nàng một cái, nhàn nhạt nói: "Trẫm rất bận, nàng sang một bên chơi đi."

"Vâng." Ngu Ninh quả nhiên đứng dậy, chạy sang một bên của nghị sự các ngồi.

Nhưng nàng không phải người có thể ngồi yên, không lâu sau đã đi loanh quanh trong điện, nhìn chỗ này sờ chỗ kia.

Sách trên giá rất nhiều, đáng tiếc không có thoại bản nàng thích, bình hoa màu xanh trên án dài rất đẹp, nàng rất muốn bẻ vài cành hoa c*m v**, đáng tiếc đây không phải địa bàn của nàng, chỉ có thể nghĩ thôi.

Đợi rất lâu, Thẩm Thác vẫn đang phê duyệt tấu chương, không có ý định để ý đến nàng.

Ngu Ninh không nhịn được nữa, lại gần bàn lần nữa, "Bệ hạ, cái đó... người vẫn chưa nói khi nào đưa thiếp về?"

Thẩm Thác liếc nàng một cái, bất động thanh sắc, "Nhớ nhà như vậy sao?"
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 53


"Cũng... không nhớ lắm, chỉ là Tiểu Bảo sẽ nhớ thiếp, nó mới bốn tuổi, còn quá nhỏ, không thể rời xa thiếp, không gặp được nương ruột sẽ khóc!"

Hắn lại hỏi lời thừa thãi, ai mà không nhớ nhà chứ, ngày nào nàng cũng muốn về!

"Bệ hạ, Thái Thường Tự Tạ Tư Chính cầu kiến." Tiếng thông báo ngoài điện cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.

"Tuyên."

Ngu Ninh nhìn ra phía cửa điện, nhỏ giọng thầm thì: "Chức quan này nghe quen quen nhỉ."

Thẩm Thác rốt cuộc cũng đặt bút trong tay xuống, nhướng mày nói: "Đương nhiên nàng quen rồi, Tạ Tư Chính Tạ Vãn Du, hai tỷ muội các nàng cùng cha cùng mẹ, Ngu Ninh, nàng không biết chức quan của tỷ tỷ ruột mình sao?"

"Là a tỷ?" Ngu Ninh nhất thời có chút hoảng hốt, nhìn quanh xem có chỗ nào để trốn không.

Nhưng rất đáng tiếc, nghị sự các là nơi bàn luận chính sự, không có thiết kế nội điện để ngủ.

Trong điện trống trải, liếc mắt một cái có thể thu hết cả điện vào mắt.

"Hoảng cái gì, nàng còn không thể gặp người nhà mình sao?"

"Thật sự không thể gặp."

Ngu Ninh còn chưa nói với người nhà về chuyện của nàng và Thẩm Thác, nhỡ bị người nhà biết, nàng sợ Hoắc thị lo lắng.

Hoắc thị vốn dĩ thân thể đã không tốt, nhỡ đâu tức giận sinh bệnh thì sao.

Nhìn quanh một vòng, ánh mắt Ngu Ninh rơi xuống bàn sách trước mặt Thẩm Thác.

Bàn sách này trước sau không thông, là một nơi ẩn nấp không tồi.

"Nàng chui đi đâu đấy, Ngu Ninh! Ra đây cho trẫm!"

"Suỵt!"

Ngu Ninh chui xuống dưới bàn sách, ngồi trên đất dựa vào chân Thẩm Thác, hai tay ôm chặt lấy chân hắn, vẻ mặt cầu xin, "Cầu xin chàng, cho thiếp trốn một chút, suỵt, đừng nói chuyện! A tỷ của thiếp sắp vào rồi!"

---

"Thần Tạ Vãn Du bái kiến bệ hạ, cung thỉnh bệ hạ thánh an."

"Đứng dậy đi." Thẩm Thác ho nhẹ một tiếng, sắc mặt như thường hỏi: "Tạ khanh tới đây có chuyện gì?"

Tạ Vãn Du cúi đầu, mày mắt bình tĩnh, "Thần là muốn bẩm báo với bệ hạ về chuyện tìm người, người mà bệ hạ bảo thần đi tra, đã có manh mối."

Thẩm Thác cúi đầu liếc nhìn người dưới bàn, nhíu mày.

Lúc này, kẻ to gan đang nắm chặt gầm bàn không chịu ra ngoài, còn ôm chân hắn ngồi bệt xuống đất đang nghiêm túc nghe lén Tạ Vãn Du nói chuyện.

Thật ra không tính là nghe lén, nên nói là nghe một cách quang minh chính đại trước mặt hắn.

Ngu Ninh sợ bị Tạ Vãn Du phát hiện, cả người nàng cứng đờ, không dám động đậy.

Đột nhiên, chân Thẩm Thác nhấc về phía trước, đá vào bắp chân nàng một cái.

Ngu Ninh nhíu mày ngẩng đầu nhìn hắn, há miệng không tiếng nói.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 54


"Đừng làm ồn!"

Thẩm Thác đặt tay phải lên đầu gối, nhướng mày trừng mắt nhìn Ngu Ninh, sau đó đưa tay nhéo má nàng một cái.

Ngu Ninh đau, nhưng lại không dám lên tiếng, chỉ có thể dùng đôi mắt to tròn căm hận nhìn Thẩm Thác.

Tạ Vãn Du ở phía dưới vẫn luôn cúi đầu nói chuyện, không nhìn thấy hai người ở trên mắt đi mày lại, cũng không biết trong điện này còn có người thứ ba tồn tại.

Nói một hồi chính sự, Tạ Vãn Du hắng giọng, rốt cuộc cũng hỏi ra chuyện nàng muốn hỏi nhất, "Dám hỏi bệ hạ, chuyện Đại Lý Tự giam giữ muội muội của thần để điều tra thích khách, bệ hạ có biết không?"

"Chuyện này Thôi Hoài đã nói với trẫm, trẫm đã cho phép."

Nghe vậy, sắc mặt Tạ Vãn Du hơi thay đổi, nghiêm nghị nói: "Thần biết thích khách là một vụ án lớn, liên quan rất rộng, nội tình trong đó không thể không điều tra, muội muội của thần vô ý bị liên lụy, Đại Lý Tự nếu muốn điều tra đương nhiên sẽ phối hợp, nhưng giam giữ nhiều ngày không cho về nhà... điều này thực sự khiến trưởng bối trong nhà lo lắng, không biết bệ hạ có thể nể tình cha mẹ ở nhà, để Đại Lý Tự châm chước một chút, cho phép tiểu muội về nhà."

"Chuyện này, hôm qua Thôi Hoài cũng đã nói, trẫm đã phân phó, cứ làm theo thời gian các khanh đã nói, khanh cứ về nhà chờ là được."

Tạ Vãn Du chắp tay tạ ơn, nhưng trong lòng vẫn còn nghi hoặc.

Bệ hạ đã đồng ý thả người, sao còn phải bắt giam thêm mấy ngày nữa, nàng không tin Đại Lý Tự giam giữ tiểu muội thêm mấy ngày là có thể tra ra vụ án.

Chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy không đúng, chẳng lẽ là tiểu muội đắc tội với người nào ở kinh đô? Nhưng tiểu muội mới vào kinh không lâu, có thể đắc tội với ai? Thân phận quyền thế thế nào, mới có thể khiến thiên tử nể mặt, bao che cho người đó.

Tạ Vãn Du còn muốn hỏi thêm hai câu, nhưng vừa ngẩng đầu đã thấy thiên tử hai mắt u ám, sắc mặt không vui, tựa như đang tức giận, nàng lập tức nuốt lời vào trong miệng, không dám hỏi nữa.

Không lâu sau, Tạ Vãn Du xin cáo lui, lui ra khỏi nghị sự các.

Người vừa đi, Thẩm Thác liền kéo người dưới bàn sách ra.

Vừa rồi Ngu Ninh không phục, thế mà trong lúc hắn và Tạ Vãn Du đang nói chuyện lại dám véo đùi hắn.

Nàng chẳng dùng chút sức lực nào, véo hai cái như đùa giỡn, Thẩm Thác không cảm thấy đau, nhưng lại ngứa ngáy vô cùng, một dòng nước ấm cuồn cuộn, cố gắng đè nén nơi nào đó đang không nghe theo sự điều khiển.

Thẩm Thác nham hiểm nói: "Không muốn móng vuốt nữa, trẫm chặt giúp nàng nhé."

"Ha ha, nói đùa thôi mà, bệ hạ sao lại tức giận thế." Ngu Ninh có chút chột dạ, kéo cổ tay muốn rút về, nhưng Thẩm Thác vẫn nắm chặt không buông.

Hai người giằng co một phen, làm đổ một chồng tấu chương, tấu chương rơi ào ào xuống đất, làm đổ cả bút mực.

Mực nước đổ lên tấu chương, làm bẩn mất mấy quyển.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 55


Sắc mặt Thẩm Thác càng thêm khó coi, chỉ vào đống đồ trên đất bảo Ngu Ninh nhặt.

Ngu Ninh từ chối: "Không đâu, rõ ràng là chàng cứ kéo cổ tay thiếp, sao chàng không nhặt đi..."

Thẩm Thác: "??"

Nàng dám nói không? Có phải hắn đối với nàng quá tốt, khiến Ngu Ninh quên mất hắn là một hoàng đế rồi không.

"Ngu Ninh! Nàng thật sự quá đáng, vẫn hoang dã như thế, nơi này là hoàng cung, là Tử Thần Điện, không phải là nơi nàng tùy tiện làm loạn, đừng tưởng rằng trẫm sủng hạnh nàng mấy lần là nàng có thể làm trời làm đất! Đừng quên nàng đã làm những gì, nàng vẫn là tội nhân."

Thẩm Thác cảm thấy mình không có chút uy nghiêm nào trước mặt Ngu Ninh, nàng không hề sợ hắn, thấy sắp được nước lấn tới, hắn liền sa sầm mặt răn dạy một phen.

Ngu Ninh ngây ngẩn cả người, đôi mắt sáng ngời ảm đạm đi trông thấy, nàng cụp mắt xuống, khí thế lập tức yếu đi, nhỏ giọng nhận sai.

"…… Vâng, thiếp sai rồi, bệ hạ bớt giận, thiếp nhặt ngay đây."

Nàng ngồi xổm xuống nhặt đống đồ rơi trên đất, trong lúc đó vẫn luôn cúi đầu, nhặt xong tấu chương liền lập tức cáo lui, xoay người chạy ra khỏi nghị sự các.

Cửa điện "rầm" một tiếng đóng lại, trong điện, Thẩm Thác nhìn cửa điện đóng chặt hồi lâu không nhúc nhích.

Hắn ngồi xuống, cầm một quyển tấu chương lên xem, nhưng chỉ một lát sau liền ném quyển tấu chương trong tay lên bàn sách, giơ tay xoa xoa mi tâm.

Đúng là uổng phí hai mươi mấy năm cuộc đời, trên triều đối chất với trăm quan còn không đổi sắc mặt, sao cứ gặp phải Ngu Ninh, tính tình này liền hỏng, không nhịn được tức giận.

Năm năm trước bị ám sát ở biên cương, hắn không nên đi về hướng núi Vân Vụ, gặp phải Ngu Ninh chính là kiếp số của cuộc đời này.

Trong thiên điện của Tử Thần Điện, Ngu Ninh buồn bực cả buổi chiều, nếu không phải món ăn khuya mà Thải Liên đưa tới có hai món điểm tâm nàng thích nhất, nàng đoán chừng sẽ tức giận đến tối mới thôi.

Thường ngày nàng sẽ không vì lời nói của người khác mà tức giận, Ngu Ninh xưa nay là người rộng lượng, nói câu khó nghe chính là vô tâm vô phế, người yêu nhất chính là mình, không quá để ý đến hành vi cử chỉ của người khác.

Hai ngày nay, nàng nhìn thấy trong thái độ của Thẩm Thác đối với nàng có chút dung túng, lại thêm chuyện giường chiếu quá mức hòa hợp, khiến nàng sinh ra ảo giác nông cạn, lá gan cũng lớn hơn một chút, nhưng lời nói vừa rồi của Thẩm Thác, lập tức đánh nàng trở về nguyên hình.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 56


Người này, không còn là người phu quân có sắc đẹp mà nàng có thể điều khiển, hắn là thiên tử của Đại Nghiệp, người chỉ một câu nói là có thể khiến nàng c.h.ế.t không có chỗ chôn.

Nàng nên nhận rõ thân phận của hai người, người nàng đối mặt là hoàng đế, là bệ hạ.

Khi Thẩm Thác tâm trạng tốt, nàng có thể tùy hứng một chút, nhưng nếu tâm trạng không tốt, cũng có thể tùy ý trách mắng trừng phạt……

Vừa nghĩ ngợi vừa dùng bữa, làm sao có thể nếm được mỹ vị món ngon, Ngu Ninh thở dài, dọn sạch suy nghĩ lung tung trong đầu, chuyên tâm dùng bữa.

"Nương tử, Lương thái giám ở bên ngoài, đưa cho người một bộ y phục." Thải Liên bưng khay tiến vào, mở chiếc váy dài màu đỏ thẫm ra trước mặt Ngu Ninh.

"Nương tử xem, chiếc váy này đẹp quá."

"Rất đẹp. Nhưng hắn đưa váy tới làm gì?"

Thải Liên: "Nói là mời nương tử thay, lát nữa bệ hạ sẽ đưa nương tử xuất cung."

"Xuất cung?" Mắt Ngu Ninh sáng lên, lập tức đứng dậy, cầm váy đi thay sau bình phong.

Thẩm Thác lương tâm trỗi dậy, muốn đưa nàng về nhà rồi. Nhưng nếu là nàng về nhà, vậy tại sao Thẩm Thác cũng phải xuất cung?

Nàng không xứng để thiên tử đích thân đưa tiễn đâu, tổn thọ! Hừ!

Váy rất đẹp, Ngu Ninh rất thích, nhưng nghĩ đến Thẩm Thác, nàng vẫn khinh thường bĩu môi.

Nàng có cốt khí, mới không thích đồ bố thí của Thẩm Thác!

Nửa canh giờ sau, hai người cùng ngồi xe ngựa xuất cung, đi về phía bờ sông phồn hoa của kinh đô.

"Bệ hạ không phải muốn thả thiếp về nhà sao? Sao lại đến đây?" Ngu Ninh đứng bên ngoài một trà lâu hai tầng, nhìn bảng hiệu 'Thiên Đô trà quán', nghi hoặc hỏi: "Bệ hạ muốn dẫn thiếp đi uống trà?"

Thẩm Thác nhìn quanh, nhắc nhở: "Bên ngoài nhiều người, đổi cách xưng hô."

"Ồ, vậy…… Thẩm công tử?"

Thẩm Thác hơi nhíu mày, "Xa lạ thế? Trước đây sao ta không biết nàng lại giữ ý như vậy."

Ngu Ninh á khẩu, thầm trợn trắng mắt.

Trước đây, trước đây gì chứ? Năm năm trước nàng vẫn luôn gọi là phu quân, không phải hắn vẫn luôn không thừa nhận sao.

Từ sau khi tranh cãi ở nghị sự các hôm nay, nàng càng nhìn Thẩm Thác càng thấy không vừa mắt, giờ phút này một câu cũng không muốn nói với hắn, nhìn một cái cũng thấy phiền.

Thẩm Thác cũng không tranh cãi với nàng chuyện xưng hô nữa, kéo cổ tay Ngu Ninh đi vào trong trà quán.

"Ta muốn về nhà……" Ngu Ninh nhỏ giọng nói.

"Ngày mai sẽ đưa nàng về, bây giờ đi gặp một người trước."
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 57


Thiên Đô trà quán là nơi thanh nhã nhất trong số hàng nghìn trà quán ở kinh đô, là nơi mà thế gia huân quý và cao quan danh sĩ thường xuyên lui tới tụ họp.

Ngu Ninh đến kinh đô đã mấy tháng, đi qua Thiên Đô trà quán mấy lần, nhưng chưa từng đi vào.

Luôn cảm thấy nơi cao nhã như vậy không hợp với khí chất của nàng.

"Chúng ta đến đây gặp ai vậy? Cái đó…… thiếp đi bên cạnh công tử có phải không thích hợp lắm không, lỡ như bị quan viên nào đó nhìn thấy, bị nhận ra, vậy chẳng phải sẽ có rất nhiều phiền phức sao?"

"Phiền phức? Có thể có phiền phức gì?"

"Chàng là hoàng đế, thái hậu nương nương lại là cô mẫu của thiếp, bị người khác nhìn thấy không hay lắm."

Bản thân Ngu Ninh không sợ lời đồn đại gì, nhưng Vĩnh Ninh Hầu phủ hẳn là sẽ sợ, còn có tỷ tỷ làm quan trong triều, cũng từng nhắc mấy lần, bảo trong nhà đừng nghĩ đến việc sắp xếp người bên cạnh hoàng đế nữa, nói con đường này là đường chết.

Thẩm Thác kéo Ngu Ninh đi lên tầng hai của trà quán, nghe vậy dừng lại, sắc mặt hơi trầm xuống, "Bị người khác nhìn thấy thì sao? Nàng rất sợ dính dáng đến ta à?"

Ngu Ninh: "……"

Đúng là rất sợ, bất kể là vì lập trường chính trị của gia đình, hay là xuất phát từ nguyện vọng của bản thân, nàng đều không muốn dính dáng gì đến thiên tử, ở bên cạnh Thẩm Thác làm trâu làm ngựa mấy năm nàng có thể chấp nhận, nhưng nếu cả đời bị trói buộc trong hậu cung làm một phi tử uất ức, nàng sẽ bị tức chết.

Nhưng trước mắt, sắc mặt của Thẩm Thác càng đáng sợ hơn, vẫn là không nên nói thật thì hơn.

"Đương nhiên là không rồi! Chỉ là thiếp là một quả phụ đã từng lấy chồng, còn mang theo một đứa con gái, bệ hạ muốn dính dáng đến thiếp, vậy chẳng phải làm liên lụy đến danh tiếng của bệ hạ sao?" Ngu Ninh hạ giọng nói.

Mặt Thẩm Thác lập tức u ám, nén giọng nói: "Quả phụ? Nàng đang nguyền rủa ta chết? Ngu Ninh, chú ý lời nói của nàng, sau này không được nói những lời như vậy nữa."

Nhìn bóng lưng tức giận của Thẩm Thác, Ngu Ninh khoét hắn hai cái, không phục lắm đáp: "Ồ~ Thiếp biết rồi."

Cứ nguyền rủa chàng đấy! Hừ, nàng sớm đã là quả phụ rồi, còn giả vờ cái gì! Chẳng lẽ năm năm trước không phải hắn vứt bỏ nàng trước sao!

Trong lòng Ngu Ninh mắng Thẩm Thác tám trăm câu th* t*c.

Chỉ biết nói miệng, Thẩm Thác trong lòng nếu thật sự cho rằng họ là phu thê, hắn sao không phong nàng làm hoàng hậu đi! Còn không phải chê xuất thân của nàng, không muốn để con gái của Vĩnh Ninh Hầu phủ vào cung sao!

Nàng cứ muốn làm quả phụ, sau này nàng sẽ tuyên bố với mọi người, nàng Ngu Ninh là một quả phụ! Người chồng trước là kẻ bạc tình bạc nghĩa vứt vợ bỏ con, hơn nữa đã c.h.ế.t từ lâu rồi!
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 58


Thiên Đô trà quán là một kiến trúc lớn được xây dựng từ ba tòa nhà, nó không chỉ là trà quán, mà còn là tửu lâu, bên trong trang trí lộng lẫy, rèm châu lấp lánh, ánh sáng rực rỡ.

Ngu Ninh đi theo Thẩm Thác vào một phòng厢 ở rìa nhất.

Trong phòng có một vị phu nhân bốn năm mươi tuổi đang ngồi trên chiếu, thấy Thẩm Thác tiến vào, vội vàng đứng dậy hành lễ.

"Miễn lễ, Túc Thành phu nhân mời ngồi."

Ngu Ninh không biết Túc Thành phu nhân gì đó, chỉ im lặng đi theo sau Thẩm Thác, nghe hắn và vị Túc Thành phu nhân này nói chuyện.

"Lão thân tuổi đã cao, rời khỏi cung cũng đã năm sáu năm, không ngờ bệ hạ còn nhớ đến lão thân, được bệ hạ tin tưởng, giao người đến chỗ lão thân, lão thân nhất định sẽ dốc lòng dạy dỗ Tam nương tử." Túc Thành phu nhân nghiêm túc nói.

Bà cả đời không kết hôn, bắt đầu từ cung nữ, trải qua bao sóng gió, ngồi lên vị trí Thượng Cung.

Túc Thành phu nhân sống trong cung ba mươi năm, tuổi cao mới xin xuất cung dưỡng lão, lúc xuất cung thái hậu niệm tình công lao, xin Thẩm Thác ban cho Túc Thành phu nhân danh hiệu, tuổi già do triều đình cung dưỡng.

Lần này Thẩm Thác dẫn Ngu Ninh đến gặp Túc Thành phu nhân, chính là để chuẩn bị cho kỳ khảo hạch nữ quan năm sau, Ngu Ninh từ nhỏ lớn lên ở nơi hoang dã, rất nhiều phương diện khó có thể bù đắp trong thời gian ngắn, Thẩm Thác tuy có thể trực tiếp đưa nàng vào cung, ban cho chức vị nữ quan, nhưng chung quy vẫn phải có chút bản lĩnh thật sự phòng thân.

Túc Thành phu nhân làm quan trong hậu cung nhiều năm, nhất định có rất nhiều thứ có thể truyền thụ cho Ngu Ninh.

Ngu Ninh vẫn còn đang mơ hồ, nàng cứ như vậy bị Thẩm Thác đẩy cho Túc Thành phu nhân, bất lực hành lễ với Túc Thành phu nhân, vậy coi như là bái sư rồi.

Cho đến khi ra khỏi Thiên Đô trà quán, cả người Ngu Ninh có chút ủ rũ, hồn bay phách lạc.

Nàng nói mùa xuân năm sau đi thi nữ quan chỉ là tùy tiện nói để đối phó với Thẩm Thác, ai ngờ Thẩm Thác lại để tâm, còn tìm cho nàng một vị sư phụ đức cao vọng trọng, trực tiếp ép nàng lên Lương Sơn.

Trời ơi, đến lúc đó nàng sẽ không thật sự phải vào cung làm nữ quan chứ, có Thẩm Thác ở đó, nàng chẳng phải ngày ngày bị áp bức sao?!

Hai người ra khỏi Thiên Đô trà quán thì trời đã tối hẳn, Ngu Ninh không để ý, không nghe thấy Thẩm Thác đang gọi nàng, chìm đắm trong nỗi buồn bực về tương lai vô vọng.
 
Sủng Phi Của Hoàng Đế
Chương 59


Thẩm Thác kéo nàng lên xe ngựa, rời khỏi con phố thiên nhai phồn hoa này, xe ngựa đi về một con phố khác.

"Đây là đâu?"

Ngu Ninh xuống xe ngựa, đánh giá con phố dài quen thuộc này, chợt nói: "Đây là phố Ninh An, Vĩnh Ninh Hầu phủ ở trên con phố này."

Coi như Thẩm Thác có chữ tín, thật sự đưa nàng về nhà rồi.

"Vào xem." Thẩm Thác cất bước đi vào trong sân.

Ngu Ninh chỉ vào phủ trạch cách vách, nói: "Đợi đã! Bệ hạ, cách vách mới là Vĩnh Ninh Hầu phủ, thiếp về nhà nên đi bên kia."

"Trẫm có nói đêm nay sẽ đưa nàng về à?"

Ngu Ninh: "……"

Cánh tay không vặn được đùi, cuối cùng Ngu Ninh vẫn vào biệt viện xa lạ này.

Trên bảng hiệu của biệt viện viết bốn chữ lớn 'Vân Hủy biệt viện', xem dáng vẻ quen thuộc của Thẩm Thác, Vân Hủy biệt viện hẳn là tư trạch của hắn ngoài cung.

Thật là trùng hợp, biệt viện này ở ngay cạnh Vĩnh Ninh Hầu phủ, không cẩn thận là có thể gặp người quen.

Trong biệt viện rất ít tiểu tư tỳ nữ, Ngu Ninh đi theo Thẩm Thác một đường đến chính viện ở trung tâm, số người hầu gặp được chỉ đếm trên đầu ngón tay, hơn nữa đều cúi đầu làm việc, không nói không rằng.

Nhìn là biết, người ở đây đều đã qua huấn luyện, căn cơ rất vững, đều có chút võ công quyền cước.

Ngu Ninh ở lại chính viện, lại gặp mấy tỳ nữ, đêm đó, Thẩm Thác không ở lại, dặn dò nàng vài câu rồi rời đi.

Còn năm tháng nữa là đến kỳ khảo hạch nữ quan tiếp theo, trong thời gian này, nếu Thẩm Thác muốn gặp nàng, sẽ đến biệt viện này.

Mấy ngày sau, xe ngựa của Đại Lý Tự dừng trước cửa Vĩnh Ninh Hầu phủ, đưa Tạ Tam nương tử bị giam giữ mấy ngày về.

Vừa vào chính đường, Hoắc thị lập tức ôm con gái khóc.

"Đều là nương vô dụng, để Ninh Nhi chịu khổ, mới về kinh không lâu, Đại Lý Tự đã đi hai lần, chịu bao nhiêu uất ức."

"Nương, con thật sự không sao, yên tâm đi, bên Đại Lý Tự nói rồi, sau này sẽ không tìm con nữa."

Ngu Ninh bận an ủi Hoắc thị, tất cả nữ quyến trong nhà đều tụ tập lại, cũng xúm xít an ủi Hoắc thị.

Con gái bình an vô sự trở về, cũng không chịu khổ gì, Hoắc thị coi như yên tâm.

Bữa tối bày ở chính đường, mọi người trong Vĩnh Ninh Hầu phủ cùng nhau ăn một bữa cơm, ngay cả lão phu nhân xưa nay không ra khỏi viện cũng đến.

Lão phu nhân Nguyễn thị không thường ra ngoài, quan hệ với con dâu cả Hoắc thị rất căng thẳng, hai mẹ con tuy sống trong cùng một nhà, nhưng cả năm cũng không gặp nhau mấy lần.

Nếu gặp nhau, nhất định sẽ gà bay chó sủa, nhà cửa không yên.

"Ta đã nói từ đầu, đứa trẻ này nuôi ở bên ngoài bao nhiêu năm, nhiễm một thân thói hư tật xấu, không nên đón về, cần gì phải đi nhận, bây giờ thì hay rồi, ba ngày hai bữa gây chuyện, vô duyên vô cớ làm liên lụy đến gia đình."
 
Back
Top Bottom