Cập nhật mới

Khác Sủng Hoàng Hậu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
105822422-256-k37580.jpg

Sủng Hoàng Hậu
Tác giả: TLinh3549
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nàng được hắn đem về nuôi từ nhỏ, cuộc sống trong cung nhờ có hắn - Thái tử vương triều mà cực kì yên ổn và sung sướng.

Nàng muốn váy gấm có váy gấm, muốn có trang sức có trang sức, muốn hắn cưng nựng yêu chiều thì hắn liền làm theo ý nàng

Hắn chưa một lần tìm hiểu về nguồn gốc của nàng.

Nhưng thực ra nàng là ai mà có thể quấn lấy trái tim hắn khiến hắn không thể tách rời ?



tiểu-thuyết-lịch-sử​
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 1


Đã là tiết đầu xuân, từng giọt nắng rơi xuống mặt đường trong kinh thành.

Không khí thoang thoảng hương hoa cỏ sau trận mưa đêm qua vẫn còn lưu đọng lại.

Trên đường, một nam thiếu niên thân vận bộ xiêm y màu đen, bàn tay cầm quạt khẽ phe phẩy trong gió.

Gương mặt anh tuấn, đôi mắt dài sắc nhìn xung quanh các gian hàng trong thành như đang tìm kiếm.

Từng hành động, cử chỉ toát lên vẻ nho nhã cao quý .

Chàng thiếu niên dừng lại trước một sạp bán đồ trang sức, cầm lên tay một chiếc trâm cài tóc có dáng hai con bướm bay quanh đóa hoa mẫu đơn chế tác bằng hồng ngọc hết sức đẹp mắt.

Chàng thiếu niên khẽ cười, thanh âm trầm thấp mà lạnh nhạt nói với chủ sạp " Gói lại "

Ngay tức khắc một bóng người cao lớn cầm lấy chiếc chiếc hộp đựng, đặt lại sạp một thỏi vàng.

Tiếp tục bước theo chàng thiếu niên áo đen.

Trên xe ngựa, chàng thiếu niên áo đen nhắm mắt dưỡng thần, trước mặt vang lên tiếng nói " Thứ lỗi cho thần nông cạn nhưng không biết tại sao người lại lấy chiếc trâm đó.

Trong cung đâu thiếu vàng bạc châu báu ?

"

Chàng thiếu niên mở mắt " Phía thân cây trâm có khắc chữ cổ cuả triều nhà Thanh, mẫu thân xưa nay đều thích những thứ này, ta đem về tặng người "

Con ngựa bỗng hí lớn rồi ngay lập tức ngừng chạy khiến người bên trong xe không khỏi giật mình.

Chàng thiếu niên vẫn bình tĩnh, nói " Xuống xem có chuyện gì "

Trước mắt chàng thiếu niên là một đứa trẻ sơ sinh được quấn trong chiếc ỏm đang mở miệng khóc lớn.

Thiếu niên áo đen không ngần ngại bế đứa trẻ bẩn thỉu lên tay, ngón tay xoa nhẹ lên gương mặt lấm lem của nó, cười nhìn nó.

Ngay tức khắc, đứa trẻ nín khóc, bàn tay bé xíu trắng mềm của nó cầm lấy ngón tay của chàng thiếu niên, nhoẻn miệng cười lại.

Chàng thiếu niên bế nó vào trong xe ngựa, lạnh lùng nói " Hồi cung !"

" Nương nương, thái tử đến vấn an người " Nô tì thân cận của Ngạc quý phi quy củ cúi đầu bẩm báo.

Vị phi tần đang ngồi trước gương trang điểm liền dừng lại động tác, giọng nói không dấu được sự vui vẻ " Mau để nó vào "

Thiếu niên áo đen bước tới bên vị phi tần này, rút ra chiếc hộp đặt lên bàn trang điểm.

Lấy cây trâm trong hộp cài nhẹ lên búi róc của mẫu thân.

Ngạc Quý phi ngắm mình trong gương, ôm hài nhi vào lòng khen " Con được ra ngoài cung chơi còn không quên mua đồ cho ta.

Nào, lại đây để mẫu phi ôm con một chút "

Tiếng khóc của trẻ nhỏ vang lên, thiếu niên áo đen liền ra lệnh " Hắc Du mau đem nó vào đây "

Đứa trẻ bị Hắc Du xách vào, tiếng khóc càng lớn.

Thiếu niên nhanh chóng ôm đứa trẻ vào lòng, nói " Đứa trẻ ngoan, mau nín "

Đứa trẻ như hiểu lời liền nín thinh, đưa bàn tay mũm mĩm khua khua trước mặt cậu.

Ngạc Quý phi bất ngờ trước cảnh tượng này, hỏi " Đứa trẻ này con đem từ đâu về thế ?

Không sợ bị Phụ hoàng trách tội ?

"

" Hài nhi nhặt nó ven đường, thấy mình và nó có duyên lên đem về coi như làm một việc thiện.

Con thấy nó là nam nhi, sau này có thể dùng nó làm thân tín "

Ngạc Quý phi đang chỉnh cây trâm trên tóc liền ngừng lại " Nam nhi ?

Đứa trẻ này là nữ nhi mà "

Trong phút chốc, thiếu niên áo đen bỗng khựng lại, nghi hoặc hỏi " Nữ nhi ?

"

" Không tin con thử vạch áo quần nó ra xem "

Sau khi vạch hết quần áo của đứa trẻ, thiếu niên áo đen như hóa đá, lẳng lặng nói " Hắc Du, đem nó tắm rửa sạch sẽ, giao cho vú nuôi chăm sóc " Không nói thêm nửa câu thất vọng đi ra ngoài.
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 2


Hôm nay là sinh thần của thái tử điện, trong cung yến tiệc linh đình suốt ba ngày ba đêm.

Thái tử đương triều nhà Vũ khôi ngô tuấn tú, tài giỏi hơn người, luôn được Phụ hoàng yêu thương nhưng không sinh hư như các vị hoàng huynh mà từ nhỏ đã chăm chỉ đọc sách, luyện võ.

Ngài được sắc phong làm thái tử điện hạ khi chỉ mới mười hai tuổi, nay đã tròn mười sáu tuổi, thái tử điện hạ luôn thay phụ thân phê chuẩn tấu sớ, thay người quản lí các chuyện lớn nhỏ trong cung.

Nghịch chén rượu trên tay, hắn biếng nhác lướt nhìn khung cảnh xung quanh, bất chợt thấy một tiểu nữ nhi chỉ độ năm tuổi, khuôn mặt ngây thơ đáng yêu đến búng ra sữa.

Bàn tay nhỏ nhắn đang xếp những trái nho thành các hình thù khác nhau, tiểu nữ nhi ngồi yên lặng trong một góc không để ai phát hiện ra mình.

Hắn nói vọng ra phía sau " Hắc Du, tiểu nữ nhi đó là thiên kim phủ nào ?

"

Hắc Du phía sau lưng hắn nghiêm cẩn trả lời " Đứa bé đó là Thái tử điện hạ đem từ ngoài cung về sau khi ngài sắc phong thái tử được một năm.

Đứa bé đó luôn được nuôi trong viện của vú nuôi.

Không phải thiên kim phủ nào "

Hắn khẽ nhướng mi, vẫy tay về phía tiểu nữ nhi, gọi nàng chạy về phía mình.

Chỉ sau mấy bước chân, tiểu nữ nhi đã ngồi xuống cạnh hắn, đôi mắt trong veo như nước hồ thu ngước nhìn khuôn mặt lạnh lùng của hắn.

Hắn lấy khăn tay lau sạch bàn tay của tiểu nữ nhi rồi bế nàng ngồi lên đùi mình, thanh âm trầm thấp khẽ hỏi " Ngươi tên là gì ?

"

Tiểu nữ nhi trong lòng khẽ lắc nhẹ đầu, rè rặt nói " Không có ai đặt tên cho ta, ta không có tên "

Thanh âm nàng rất mềm, rất trong như đang xoa lên khung cảnh nhàm chán xung quanh, giúp hắn cảm thấy bớt khó chịu.

Hắn khẽ cầm bàn tay của nàng, ngay tức khắc bị thu hút bởi vết bỏng hình trăng khuyết trên cổ tay nàng, hắn khẽ xoa mái tóc dài của nàng " Tên của ngươi sẽ là Nguyệt.

Vũ Như Nguyệt.

Có thích không ?

"

Tiểu nữ nhi ngồi trong lòng hắn, khẽ ngáp, xoa mí mắt đã hơi ửng đỏ vì buồn ngủ.

Nàng tựa đầu vào ngực hắn ngủ thiếp đi.

Trước khi ngủ nàng còn nói " Thích, rất thích.

Ta tên Nguyệt "

Hắn khẽ cười, ôm nàng vào lòng, nói với Hắc Du " Ta đưa Nguyệt nhi đi trước, nàng ấy ngủ rồi !"

Nói đoạn, hắn ôm tiểu mĩ nhân vào lòng rồi rời đi trước bao cái nhìn đầy ngạc nhiên của các quan thần.
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 3


Hắn phê duyệt tấu chương trên chiếc phản lớn, ánh nến lập lòe chỉ đủ thắp sáng không gian xung quanh hắn, ánh lên gương mặt lạnh lẽo của hắn.

Trên giường xuất hiện những tiếng khóc thút thít của nữ nhi, hắn buông chiếc bút lông trên tay đi nhanh đến bên nàng, xoa nhẹ lưng nàng.

Hai mắt Vũ Như Nguyệt vẫn nhắm tịt, mấp máy miệng " Đau, xin người đừng đánh ta, ta không có cố ý, đừng đánh ta"

Hắn nghi hoặc lật người nàng lại, cởi lỏng xiêm váy của nàng, bàn tay lạnh buốt của hắn xoa nhẹ lên tấm lưng trần có vài vết roi của nàng.

Vết thương còn hơi xưng lên một chút dù đã được bôi thuốc.

Hắn nhíu mày rồi nằm xuống bên cạnh nàng, ôm trọn thân thể nhỏ bé của nàng vào lòng, dỗ dành " Nguyệt nhi ngoan, có ta ở bên nàng sẽ không đau, mau ngủ đi " Vũ Như Nguyệt tum chặt lấy cổ áo hắn, tiếng nức nở nhạt dần đi rồi nàng lại chìm sâu vào giấc ngủ.

Thái tử điện hạ nhàn nhã ngồi trong hoa viên đọc sách, cuốn sách chưa lật thêm trang nào chỉ có ánh mắt chủ nhân vẫn dõi theo bóng hình nhỉ bé đang đùa nghịch quên trời quên đất kia.

Hắn lạnh giọng hỏi Hắc Du phía sau " Là ai làm Nguyệt nhi bị thương ?"

Hắc Du hơi cúi đầu " Bẩm Thái tử, bốn hôm trước nàng ấy vô ý va phải Phương Quý tần đi dạo trong ngự hoa viên, sau đó bị Quý tần phạt quỳ rồi dùng roi đánh "

Hắn nhướng mày nhìn tiểu nữ nhi lon ton chạy lại phía mình, nàng kiễng chân với ly trà trên bàn nhưng không với tới liền quay sang chớp chớp đôi mắt nhìn hắn.

Hắn bật cười rồi bế nàng ngồi lên đùi mình, đưa ly trà đến trước mặt nàng.

Vũ Như Nguyệt cọ cọ mặt vào ngực hắn, nói nhỏ " Ngươi rất tốt với ta còn đặt tên cho ta nhưng ta vẫn chưa biết tên của ngươi "

Hắn xoa nhẹ tóc nàng " Ta họ Vũ, tên Phong "

Vũ Phong bế nàng ra khỏi mái đình trong ngự hoa viên, nàng theo phản xạ bám chặt vạt áo hắn, ngước mặt hỏi " Chúng ta đi đâu thế ?

"

-" Đi tính sổ cho nàng !"

---------------------

Phương Quý tần nghe việc Thái tử Vũ Phong đến Nhạc Tĩnh các của mình, quy củ thực hiện đầy đủ các nghi thức chào hỏi của Quý tần đối với Thái tử.

Vũ Như Nguyệt đi theo sau Vũ Phong, vừa nhìn thấy Phương Quý tần đã sợ đến run người, nàng túm chặt áo hắn không dám nhìn lại vị phi tần trước mặt.

Vũ Phong cúi xuống bế nàng lên, đặt nàng ngồi xuống vị trí cao nhất trong Nhạc Tĩnh các của Phương Quý tần, cúi xuống nói nhỏ vào tai nàng " Có ta nàng không cần sợ, lát nữa nhớ nhắm chặt mắt "

Hắn cầm chiếc roi mây mà Hắc Du đã chuẩn bị sẵn từ trước lên tay.

Từ trên cao nhìn xuống vị phi tần đang quỳ trên đất kia, lạnh lùng nói " Mấy hôm trước ngươi dùng roi đánh Nguyệt nhi ?

"

Phương Quý tần quỳ trên đất bỗng giật mình, giọng run rẩy đáp " Tần thiếp phạt đánh tiểu nô tì đó là do nó không hiểu quy củ, va vào tần thiếp.

Tần thiếp phạt nó để nó hiểu được cung quy, có gì là sai ?

"

Hắn nhếch môi cười " Nô tì ?

Bổn Thái tử va vào ngươi, ngươi có dám phạt đánh ?

"

Phương Quý tần mặt biến sắc, hiểu được chủ ý trong câu của hắn liền hối hả đập đầu xuống đất xin tha tội.

Nhưng chưa kịp xin từng phát roi xé gió đã giáng liên tiếp xuống lưng ả.

Phương Quý tần thét lên những tiếng đầy đau đớn, chưa đầy một khắc khuôn mặt xinh đẹp đã tím tái, ngất lịm xuống nền đất.

Vũ Phong khinh thường vứt chiếc roi xuống đất, bế Vũ Như Nguyệt lên tay, cười nói " Ta đưa nàng hồi cung dùng điểm tâm, có món bánh đậu đỏ mà nàng thích ăn "
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 4


Vũ Phong ngồi trong phòng thư phòng phê duyệt tấu trương như thường lệ.

Nàng rón rén đi đến gần hắn, ngồi nhẹ xuống bên cạnh hắn, chọn chiếc bút lông bé nhất trên bàn chấm mạnh xuống nghiên mực khiến mực đen vấy bẩn hết tấu sớ mà hắn nhọc công phê chuẩn từ sáng.

Nàng biết mình gây họa liền cúi thật thấp đầu, hai bàn tay lem luốc nắm chặt chiếc bút lông không dám nhìn hắn.

Vũ Phong hơi nhướng mày, dẹp hết chỗ tấu sớ đã dính mực sang một bên, kéo nàng ngồi vào lòng mình rồi dùng khăn tay lau hết vết mực trên tay nàng

-" Sợ ta giận ?

"

Thấy nàng vẫn im lặng, hắn nghiêm giọng đôi chút " Nàng đã sáu tuổi rồi, không được nghịch ngợm như trước nữa "

Vũ Như Nguyệt ngẩng đầu nhìn hắn, mắt óng ánh nước " Ta sai rồi, Phong đừng bỏ rơi ta "

Hắn vẫn nghiêm mặt nhìn nàng, chân mày nhíu lại.

Vũ Như Nguyệt bật khóc, ôm chặt lấy cổ hắn kêu to " Nguyệt nhi sẽ không nghịch ngợm nữa, Phong đừng bỏ rơi Nguyệt nhi đừng bỏ rơi Nguyệt nhi "

Vũ Phong bật cười ôm nàng, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của nàng " Đừng khóc, ta sẽ không bao giờ bỏ rơi nàng.

Nào, ta dạy nàng viết chữ "

Nàng ngồi dựa vào hắn,ngoan ngoãn tập viết từng nét chữ

Đúng lúc đó người của điện Hàm Hương theo chỉ thị của Hắc Du đem đồ mà Vũ Phong sai làm.

Tiểu thái giám của điện Hàm Hương đặt khay đồ lên bàn rồi nhanh nhẹn lui ra ngoài.

Vũ Phong cầm một chiếc vòng tay làm từ vàng tán mảnh khảm những bông hoa mai nhỏ bằng hồng ngọc trông rất thanh thoát đơn giản rất hợp với nàng.

Hắn lồng chiếc vòng vào tay nàng, khẽ nói " Nguyệt nhi có thích thứ gì nữa không ?

"

Vũ Như Nguyệt nhấc lên một chiếc trâm cài tóc khắc một đóa hoa đào đang nở rộ màu hồng phấn cài lên búi tóc hơi trễ của mình, cười híp mắt " Có đẹp không ?"

Vũ Phong không tự chủ hôn nhẹ xuống chóp mũi của nàng " Đẹp !

Có Nguyệt Nhi thì mọi thứ đều đẹp "
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 5


Hắc Du đứng một bên trướng cúi đầu " Bẩm Thái tử hôm nay là ngày tuyển tú nữ vào cung.

Buổi tuyển chọn sẽ được diễn ra vào giờ thân "

Cứ ba năm một lần sẽ diễn ra một cuộc tuyển chọn tú nữ để nạp vào hậu cung của Hoàng Đế.

Vũ Phong nay thân là Thái tử sẽ sớm ngày đăng cơ.

Vũ Phong tựa nhẹ lưng vào thành giường, bàn tay khẽ vuốt ve gương mặt của tiểu mĩ nhân trong lòng đang say ngủ " Ngươi lui trước đi "

Bóng hồng nhỏ trong lòng khẽ cựa nhẹ người rồi dần dần mở mí mắt, tinh nghịch há miệng cắn vào ngón tay hắn, thấy Vũ Phong hơi cau mày nhìn mình mới bật cười " Sáng sớm chàng đã phá quấy ta rồi "

Vũ Phong nâng cao đầu nàng, cắn nhẹ vào tai nàng, thanh âm khàn đục vang lên " Đừng làm loạn, cứ để yên như vậy "

Vũ Như Nguyệt cọ cọ mặt vào ngực hắn " Ta nghe Phượng Nhi công chúa nói chàng sẽ có rất nhiều thiếp.

Có phải có thiếp rồi sẽ bỏ rơi ta không ?"

Nàng hơi sụt sịt mũi nói tiếp " Công chúa còn nói Phong sẽ chán ta, sẽ vứt ta đi, ngày ngày vui vẻ bên thê thiếp xinh đẹp "

Rèm mi dày chớp chớp mắt nhìn hắn, tủi thân nói " Có phải ta xấu hơn mấy vị thiếp đó không ?

"

Vũ Phong hơi ngẩn người, cưng chiều hôn lên vầng trán của nàng " Nguyệt nhi của ta là đẹp nhất.

Nạp hậu cung chỉ là nghi thức, ta sẽ không bỏ rơi nàng "

Cuộc tuyển chọn tú nữ diễn ra ở Tích Nga điện.

Sau các cuộc kiểm tra kĩ lưỡng số tú nữ còn lại chỉ còn 23 người, dù không khuynh nước khuynh thành nhưng cũng xứng với hai từ " Giai nhân "

Giờ thân hai khắc Vũ Phong dắt Theo Vũ Như Nguyệt ngồi lên vị trí cao nhất.

Hắn lạnh nhạt liếc qua các thiếu nữ bên dưới, gật nhẹ đầu.

Thời gian một nén hương trôi qua, Vũ Phong vẫn chưa giữ lại một người nào vì hắn đang mải bóc nho cho tiểu mĩ nhân ngồi trong lòng.

Đến lúc chỉ còn hai lại hai tú nữ cuối cùng, hắn phất tay ý muốn không giữ lại ai cả, Vũ Như Nguyệt ngồi trong lòng hắn khẽ ngẩng mặt nói " Giữ lại họ không được sao ?

"

Vũ Phong cưng chiều bế nàng lên, gật đầu nói " Nàng muốn thì có thể giữ lại "
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 6


Vũ Phong đặt nàng ngồi trước bàn trang điểm, bàn tay nhẹ nhàng chải từng món tóc của nàng.

Dùng chiếc trâm nạm một đóa hoa đào đang nở rộ lên búi tóc hơi trễ của nàng.

Ôm nàng ngồi vào lòng mình, khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn đang ngái ngủ kia " Nguyệt nhi, sinh thần của nàng nàng muốn ta tặng gì ?

"

Vũ Như Nguyệt tựa đầu vào ngực hắn, mắt nhắm hờ, giọng nói ngây thơ lộ rõ vẻ uể oải " Tặng sao ?

Năm nào chàng cũng tặng ta rất nhiều đồ chơi rồi.

Thực ra chàng cho ta thứ gì cũng được, chỉ cần có chàng ở bên ta là đủ rồi !

"

Vũ Phong cưng chiều hôn lên má nàng, gật nhẹ đầu " Ta đưa nàng đi chơi "

Vũ Phong dùng bữa sáng với nàng xong thì cùng Phụ hoàng đánh cờ trong thư phòng, để mặc nàng chơi với Tuyết Linh - nữ hầu cận của nàng do hắn tự mình sắp xếp.

Mọi thứ xung quanh nàng, đến từng món trang sức trên bàn trang điểm của nàng đều do hắn đặt làm riêng.

Từng bộ xiêm y của nàng đều là hắn cho người dùng loại vải tốt nhất, đẹp nhất để may cho nàng.

Từng món ăn hay từng chén trà nàng dùng đều là do hắn tự tay lựa chọn.

Ngay cả cung Thái tử của hắn cũng chiều theo ý nàng mà sửa đổi, xung quanh cung chỉ cần nàng thích đều được đặt các loại cây hoa đủ màu sắc trái ngược với trước đây lúc nào cũng yên tĩnh như tính cách của hắn.

Vũ Phong rời giá quay về cung Thái tử, lúc đó đã là giờ mùi hai khắc, một nữ nhân thân vận xiêm y đỏ chói, dưới ánh nắng chưa quá gay gắt, nàng ta vô tư chặn trước thánh giá, ngẩng cao đầu cười.

Vũ Phong hơi nhíu mày nhìn, Hắc Du cúi đầu thưa " Bẩm Thái tử, vị này là thiên kim của Thừa tướng, tên Cơ Nhi Tuyết.

Được giữ lại trong lần tuyển tú, vẫn chưa được Thái tử sủng hạnh lần nào "

Vũ Phong nhếch môi cười, lạnh lùng nói " Tối nay để nàng ta hầu hạ "

Hắc Du gật nhẹ đầu, ra chỉ thị với tiểu thái giám bên cạnh.

Cơ Nhi Tuyết mỉm cười dịu dàng, lui xuống quỳ một bên.

Thị nữ thân cận bên cạnh Cơ Nhi Tuyết vui sướng reo lên " Chủ tử, người tối nay sẽ được sủng hạnh, người sẽ là nữ nhân duy nhất bên cạnh Thái tử điện hạ.

Nô tì chúc mừng người "

Cơ Nhi Tuyết tựa tay nô tì đứng dậy, đi về Thanh Mộng các của mình " Về chuẩn bị trước, nhất định không được xảy ra sơ xót.

Phải làm cho Thái tử mê mệt trước nhan sắc của ta "

-----------------------------------------

Vũ Phong âu yếm xoa gương mặt nàng, bế nàng vào lòng đi thẳng đến cổng hoàng cung, đặt nàng ngồi lên con tuấn mã của hắn.

Vũ Như Nguyệt ngồi trên yên ngựa, ngơ ngác hỏi hắn " Chúng ta đi đâu vậy ?

"

Vũ Phong không trả lời, bàn tay vẫn giữ chặt nàng, khóe môi bạc khẽ nhếch.

Đến cổng thành, hắn dắt nàng đi bộ qua các sạp hàng bán nhiều thứ đồ chơi đẹp mắt, Vũ Như Nguyệt dời khỏi vòng tay hắn, thích thú chạy khắp nơi.

Thấy hắn hơi nhíu mày nàng phụng phịu nói " Ta bây giờ đã mười ba tuổi rồi, đừng coi ta là trẻ con nữa, đấy nhìn này ta đã cao đến ngực chàng rồi !

"

Vũ Phong bật cười, tiến đến cầm lấy bàn tay nàng dắt đi " Nguyệt nhi vẫn chưa đủ lớn, cần có ta che trở.

Đúng không ?

"

Trong chớp mắt xung quanh bỗng xuất nhiều cánh hoa hồng rơi từ trên cao xuống, Vũ Như Nguyệt thích thú bắt lấy những cánh hoa, mỉm cười nhìn hắn " Là quà sinh thần của ta "

Vũ Phong cúi thấp người, quỳ xuống ngẩng mặt nhìn nàng, bàn tay vuốt nhẹ lọn tóc rơi xuống khuôn mặt xinh đẹp của nàng, hỏi lại " Có thích không "

Nàng gật đầu, cười híp mắt nhìn hắn.

Cúi mạnh đầu đặt đôi môi mềm của mình dán vào đôi môi hắn.

Hồi lâu sau mới ngẩng mặt, xấu hổ quay mặt đi chỗ khác, ấp úng nói " Là... là... công chúa dạy ta làm thế... làm thế...

để cảm ơn... cảm ơn chàng "

Vũ Phong khựng người trước hành động của nàng, dùng tay giữ chặt đầu nàng, đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng mà chứa đầy yêu thương
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 7


Tặng RinRoy nhé !

~~~~~~~~~~~~~~~~~

Trong Thanh Mộng các nhỏ bé, ánh nến lập lòe đặt nơi bàn trà phản chiếu gương mặt xinh đẹp của Cơ Nhi Tuyết.

Nàng ta mặc một bộ váy tơ tằm màu trăng non ngồi thẳng lưng trên ghế, khuôn mặt kiềm chế một nỗi tức giận.

Nô tì hầu cận của nàng ta vẫn đứng nép một bên, lâu lâu lại đưa tay dụi mắt hối thúc chủ tử " Tiểu thư, đã là giờ hợi ba khắc rồi.

Chắc hôm nay Thái tử điện hạ bận lên không thể tới.

Tiểu thư mau lên giường ngủ thôi "

Cơ Nhi Tuyết siết chặt chiếc chén uống trà trong tay, nỗi tức giận bộc phát thẳng tay ném chiếc chén xuống nền đất.

" Choang ". từng mảnh gốm vỡ vụn.

Cơ Nhi Tuyết tức giận chỉ tay vào mặt tiểu nô tì của mình, quát " Ngươi cút cho ta, chắc chắn Thái tử bị con tiểu hồ li kia dụ dỗ.

Cứ xem xem ta trừng phạt con tiểu hồ li kia thế nào " Nàng ta đứng dậy đi nhanh về phía giường ngủ.

Bên ngoài cung Thái tử cơn gió đêm vi vu bay qua các tán lá tạo ra tiếng sột soạt êm tai, trong thư phòng, cùng lúc cũng xuất hiện những tiếng sột soạt ấy.

Vũ Phong ngồi trên giường xiêm y màu đen huyền xộc xệch trông thấy, một tay hắn giữ nhẹ cằm Vũ Như Nguyệt, đôi môi bạc khẽ phả hơi nóng vào tai nàng, thì thầm " Nguyệt nhi càng lớn càng hư.

Dám khiêu khích ta nữa sao ?

" Tay kia của hắn ôm chặt eo nàng, khẽ cởi đai váy của nàng.

Vũ Như Nguyệt khó chịu vặn vẹo cơ thể, rơm rớm nước mắt đáp trả " Ta... ta sai rồi.... mau buông... buông ta ra đi...

"

Vũ Phong rất hài lòng trước phản ứng của nàng, vẫn tiếp tục trêu đùa " Sao ta có thể buôn nàng, Nguyệt nhi là của bản Thái tử " Vừa nói hắn vừa cắn nhẹ vào cần cổ trắng nõn của nàng để lại vết răng hồng hồng.

Vũ Như Nguyệt đẩy hắn ra, khổ sở nói " Ta sẽ hôn lại... mau buông ra..."

Vũ Như Nguyệt quay lại nhìn hắn, quỳ nửa người , hai cánh tay ôm chặt lấy vai hắn, cúi đầu hôn.

Nàng ngây thơ để hắn liếm môi mình, lại để hắn cậy mở hàm răng mình.

Vũ Phong đưa lưỡi vào miệng nàng, đuổi bắt chiếc lưỡi đang chạy trốn trong khoang miệng.

Thích thú nhìn nàng thở dốc.

Vũ Phong chơi đùa chưa đủ nhưng biết quá sức với nàng, nuối tiếc rời môi nàng một chút, ôm nàng vào lòng rồi nằm xuống giường, nói " Nguyệt nhi hôn rất kém, từ mai ngày nào ta cũng sẽ dạy thêm cho nàng "

Vũ Như Nguyệt lơ mơ gật đầu, rúc mặt vào lòng hắn ngủ thiếp đi....

Sáng sớm mùa thu tiết trời còn hơi oi nóng, Vũ Như Nguyệt cùng Linh Tuyết đi men theo lối mòn vào ngự hoa viên để uống trà thưởng hoa.

Linh Tuyết hăng hái kệ chuyện cho nàng nghe, những câu truyện thần thoại nơi quê nhà của nàng ta.

Vũ Như Nguyệt cắn hạt dưa chăm chú nghe, cùng lúc đó người của điện Hàm Hương đem đến hai chiếc hộp nhưng đặt lại trên bàn trà, cúi đầu nói " Thưa Tiểu thư, Thái tử điện hạ sai điện Hàm Hương đem đến cho tiểu thư hai loại trái cây để thay đổi khẩu vị " Vừa nói, tiểu thái giám nhanh nhẹn nở nắp hộp.

Bên trong là một bắp nho đen và ba trái ổi chín tỏa hương thơm nhè nhẹ.

Vũ Như Nguyệt cầm lên tay một trái ổi đặt lên mũi, ánh mắt biếng nhác nói với tiểu thái giám " Ngươi quay lại nói với Thái tử, trưa nay dùng thiện với ta "

Một giọng nói không mấy trong trẻo vang lên, mang theo vài phần chua ngoa " Con tiểu tiện tì như ngươi thật to gan, dám đòi hỏi Thái tử điện hạ cùng ngươi dùng thiện ?

"

Vũ Như Nguyệt lười biếng cắn trái ổi chín, ngẩng mặt nói " Ta chính là như vậy !

"
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 8


Linh Tuyết cúi đầu nói nhỏ vào tai nàng, Vũ Như Nguyệt ồ một tiếng ngẩng mặt nhìn nữ nhân trước mắt " Hóa ra là Thiên kim của Tể tướng, tiểu tiện tì ta thất lễ rồi !

" Vừa nói nàng vừa cắn trái ổi trên tay, cũng không thèm nhìn nàng ta nữa

Cơ Nhi Tuyết lên giọng " Biết sợ rồi thì mau cút cho ta, đồ tiểu tiện tì không biết sống chết "

Thấy nàng vẫn ngồi đó không có ý rời đi, nàng ta gắt lên " Còn không mau cút "

Vũ Như Nguyệt cầm trái nho đen trên tay, ném qua ném lại trong lòng bàn tay, nhướng mày " Chỗ này là của Tiểu thư ?

"

Cơ Nhi Tuyết nắm chặt bàn tay, hét lên " Cũng không phải của ngươi, mau cút đi cho ta !!

"

Vũ Như Nguyệt chậm rãi bóc vỏ trái nho đen bỏ vào miệng chầm chậm nhai, đáp lại nàng ta " Bên ngoài không phải có hai chữ Nguyệt Đình hay sao ?

Tiểu thư nghĩ chữ Nguyệt ở đâu ngoài tên của ta ?

" Nàng dùng chiếc nắp ấm trà gẩy nhẹ lá trà nổi trên bề mặt chén, một cơn sao động nhẹ làm lá trà trôi đi, Vũ Như Nguyệt ngước mắt nhìn nàng ta " Là Phong cho người xây đình để ta hóng mát, người lên đi đáng ra là Tiểu thư !

"

Cơ Nhi Tuyết cầm lên tách trà của nàng, nhíu mày ném mạnh tách trà vào người nàng, vết trà nguội loang nổ lên xiêm y màu trắng tạo thành một mảng màu ố lớn, Vũ Như Nguyệt chẳng bận cau mày, chống cằm nhìn nữ nhân trước mặt.

Cùng lúc đó, nữ nhân xiêm y màu hồng đào trông vô cùng thanh thoát xinh đẹp bước tới, nhìn thấy nàng một thân bị vấy bẩn bằng nước trà khiến nữ nhân xinh đẹp lớn tiếng quát " Là ai dám cả gan đắc tội với Nguyệt Nguyệt ?!

"

Cơ Nhi Tuyết khom người cúi đầu " Tần thiếp tham kiến Phượng Thi công chúa "

Vũ Phượng Thi vội vàng đi lướt qua nàng ta chạy nhanh đến thân hình nhàn tản ngồi trên ghế, dùng khăn tay trắng muốt lau đi vết trà ố trên váy nhưng không tài nào hết.

Hỏi " Linh Tuyết, xảy ra chuyện gì ?

"

- " Thưa công chúa, Cơ tiểu thư tức giận việc Tiểu thư muốn dùng thiện với Thái tử điện hạ lên quát tháo và muốn đuổi Tiểu thư khỏi đình, Tiểu thư không chịu đi lên đã dùng chén trà để ném vào người Tiểu thư, may là chén trà nguội lên không bị thương nặng "

Vũ Phượng Thi vơ lấy chén trà được rót sẵn bên cạnh thẳng tay ném vào người Cơ Nhi Thuyết, chỉ tay " Nguyệt Nguyệt của ta còn nhỏ bé, ngươi dám động thủ, còn dám tranh sủng với Nguyệt Nguyệt, ta nói cho ngươi biết cả đời này của ngươi đừng hòng được Hoàng huynh sủng ái !

"

Cơ Nhi Tuyết run rẩy quỳ sụp xuống, lắc đầu khóc lóc.

Vũ Như Nguyệt chẳng buồn để ý, vẫn thản nhiên bóc nho bỏ vào miệng nhai, thi thoảng quay sang nhìn công chúa, cười cười nhìn nàng.

- " Công chúa, ta bị oan là tiểu tiện tì đó đổ tội cho ta, ta không có làm như vậy "

Từ xa, nam nhân vận xiêm y màu đen tuyền thêu rồng uy nghiêm bước tới.

Theo sau hắn là một đại thần tầm tuổi trung niên, gương mặt phúc hậu, vị đại thần sững người lại nhìn cảnh tượng trước mắt.

Chưa kịp thốt lên lời Vũ Phong đã lạnh lùng nói " Người của bổn Thái tử từ khi nào là một tiểu tiện tì ?

"

Khí lạnh tỏa ra từ người hắn như làm cho không khí còn chút oi nóng xung quanh dịu bớt đi.

Xung quanh vang lên tiếng hô đồng nhất " Tham kiến Thái tử điện hạ "

Hắn đi đến bên Vũ Như Nguyệt, bế nàng ngồi vào lòng mình, nhíu mày nhìn vết hoan ố trên váy nàng, nhìn

-" Là nàng ta ?

"
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 9


Những cây hoa mẫu đơn đung đưa trong gió, Vũ Như Nguyệt cào cào lên ngực hắn, phụng phịu nói

- " Phong, ta thực sự đói rồi "

Lại quay sang cười híp mắt nói với Phượng Thi công chúa " Tỷ tỷ, hôm nay ta xuống bếp với mấy nha hoàn, làm vài món mà tỷ tỷ thích ăn nhất "

Vũ Phượng Thi sớm bị vẻ mặt non nớt dễ thương này làm cho mềm lòng, đưa tay nhéo nhẹ vào má nàng " Nguyệt Nguyệt thật ngoan, lát nữa chúng ta cùng nhau thưởng thức.

Không như mấy loại người làm người ta vừa nhìn thấy đã muốn ghét !!

"

Vũ Phong dắt tay Vũ Như Nguyệt, nói lại

- " Nể tình phụ thân ngươi là Tể tướng của chiều đình, nhiều năm bên Hoàng thượng gánh vác chuyện triều chính.

Phạt ngươi quỳ xám hối ở đây ba canh giờ "

Cơ Nhi Tuyết nắm chặt hai bàn tay, cúi đầu " Tạ ơn Thái tử tha tội "

Vũ Như Nguyệt cười, đi theo hắn và công chúa về cung.

Chuyện hắn xử trí thế nào đối với nàng ta nàng quả thực không để ý đến.

Việc hắn nể mặt Tể tướng không có gì là sai, sau này hắn đăng cơ làm vua quả nhiên vẫn cần đến sự trợ giúp của Tể tướng

Cơ Nhi Tuyết quỳ ba canh giờ, nắm chặt vào tay nô tì kéo lên.

Hai chân nàng ta đã đau như không thể đi lại được.

Khuôn mặt méo mó vì tức giận

-" Tỷ tỷ, tỷ nghĩ nàng ta có phải rất ngu ngốc không.

Mới vào cung chưa được bao lâu đã dám đắc tội với Nguyệt Tiểu thư, xem ra Thái tử của chúng ta không nhìn lọt mắt nàng ta rồi "

Hai cung nữ của ngự thiện phòng đi trước không hề để ý đến Cơ Nhi Tuyết đi phía sau.

Nàng ta nắm chặt hai bàn tay, rít lên " Vũ Như Nguyệt, ta sẽ không tha cho ngươi "

-------------------------

Bóng đen đi đến bên giường trong cung Thái tử, hắn nhanh tay bịt miệng Vũ Như Nguyệt.

Ôm chặt nàng vào trong lồng ngực nhẹ nhàng đi ra ngoài đặt lên con tuấn mã màu đen.

Vũ Như Nguyệt ngả đầu vào ngực hắn, ngáp ngủ " Chàng không cần giả vờ bắt cóc ta như vậy "

Vũ Phong bật cười, phi nhanh ngựa ra khỏi cổng thành " Sớm biết nàng nhận ra ta thì đã không mất công bắt cóc nàng "

- " Đồ ngốc, ta ở bên chàng bao năm qua.

Từ mùi hương trên người chàng, đến hành động cử chỉ của chàng ta còn lạ sao ?

Hơn nữa đâu có ai cả gan lén lút đi vào cung của Thái tử điện hạ "

Hắn đưa nàng đến vùng thảo nguyên ngoài thành tây.

Vũ Phong dắt nàng đi trong rừng hoa sao trắng, hắn kéo nàng ngồi xuống cạnh mình

-" Nguyệt Nhi nhìn xem, trăng rất đẹp "

Vũ Như Nguyệt ngả đầu tựa vào vai hắn, mỉm cười " Ta muốn có một căn nhà ở đây, muốn cùng chàng hàng năm đến đây hóng mát "

- " Được, mọi thứ nàng muốn ta đều dành cho nàng "
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 10


Vũ Như Nguyệt lúc này đang tập thả diều, chiếc diều hình phượng hoàng bay chao đảo trong gió làm nàng không điều khiển được, vậy là chiếc diều hình phượng hoàng vô cùng đẹp mắt này đứt dây rơi xuống

-" Linh Tuyết, có phải nó rơi xuống kia rồi không, mau mau đi nhặt về "

Trước mặt nàng là một nữ tử áo trắng vịn tay nữ hầu đi dạo trong Thanh Xuân các của mình, khuôn mặt thoáng chút u buồn.

Nàng ta cúi xuống nhặt chiếc diều, bàn tay nhẹ nhàng miết lên thân diều

Vũ Như Nguyệt chui ra khỏi bụi cây, gọi " Tỷ tỷ xinh đẹp, có thể cho ta lấy lại chiếc diều không "

- " Muội muội, của muội "

-" Làm sao đây, rách rồi "

Vũ Như Nguyệt bĩu môi nhìn chiếc diều.

Trong đầu thầm nghĩ cách để trốn tội lỡ đâu Vũ Phong có nổi giận với nàng

Kì thực chiếc diều là cống phẩm, từ chất liệu vải cho đến màu dùng vẽ trên con diều đều là hàng thượng đẳng

Nữ nhân xinh đẹp nâng tay nàng đứng dậy, nói với nữ hầu phía sau

-" Em mang kim thêu chỉ màu đến đây, ta giúp muội ấy sửa lại chiếc diều này "

Vũ Như Nguyệt mắt lấp lánh nhìn nàng ta, nhanh chóng cùng nàng ta ngồi xuống bàn đá.

Từng mũi kim, từng đường chỉ đều rất đẹp mắt.

Bàn tay nàng ta nhanh thoăn thoắt may lại chỗ bị rách trên thân con diều.

Vũ Như Nguyệt nhìn nàng ta, lại lục lại khắp người mình, tìm mãi cũng không thấy thứ gì quý báu.

Chỉ có chiếc vòng phỉ thúy ở cổ tay, trong giây lát nàng lưỡng lự có lên lấy nó ra hay không

Linh Tuyết phía sau nhắc nhở nàng " Tiểu thư, đây là chiếc vòng Thái tử điện hạ tặng cho người.

Không nên tùy tiện đem tặng cho người khác

Vũ Như Nguyệt nhận lại chiếc diều, gật đầu.

Đã không thể tặng lễ vật đáp lễ.

Vậy có lên đổi chuyện để nhanh chuồn đi không ?

Trong lòng nàng thầm tuyên thệ : Tỷ tỷ, bây giờ chưa thể đáp lễ cho tỷ nhưng sau này, à không một lát nữa thôi đợi ta về cung của Thái tử nhất định sẽ đem đến thật nhiều đồ đẹp cho tỷ.

Nhất định !

Lời vừa nghĩ, đã nhanh chóng thực hiện " Tỷ tỷ, sao tỷ lại ở trong cung vậy ?"

Nữ nhân khẽ để lộ chút âu sầu nơi đáy mắt, dường như nàng ta đã bị bỏ rơi từ rất lâu vậy

-" Ta được chọn ở lại trong lần tuyển tú lần trước.

Nhưng lại chưa từng được hầu hạ Thái tử, có lẽ cả đời này của ta cũng sẽ không thể gặp được chàng "

Vũ Như Nguyệt âm thầm suy nghĩ một lần nữa

Là nữ nhân của Thái tử sao ?

Nàng đập một cái đét vào đùi mình.

Nghĩ ra rồi !!!

Không phải là chỉ cần đưa tỷ tỷ dùng thiện chung với nàng là được sao ?

Tỷ tỷ muốn gặp Thái tử như vậy nàng thành toàn là được rồi.

Vừa trả ơn được nàng ta lại giúp được Phong chọn thêm người để bầu bạn

Nàng thực sự rất thông minh a ~~

Vũ Như Nguyệt kéo tay nàng ta " Tỷ tỷ, ta sẽ giúp tỷ gặp được Thái tử.

Cứ coi như ta trả ơn tỷ giúp ta sửa lại con diều.

Mau mau đi theo ta "

Nữ nhân buông tay nàng, khuôn mặt xinh đẹp khẽ ửng hồng " Ta có thể đến sao ?

"

-" Mau đi thôi, ta sợ chàng đợi ta lâu sẽ nổi cáu đó !"

-" Khoan đã !

Hay là muội về trước, lát nữa cho người đến đưa ta qua đó "

Vũ Như Nguyệt không suy nghĩ nhiều liền gật đầu, cùng Linh Tuyết hồi cung trước

Nàng có biết, gặp được nữ nhân này tương lai của nàng sẽ sảy ra nhiều biến cố ?
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 11


Vũ Như Nguyệt lóng ngóng nhìn ra cửa, mặc kệ ai đó đang chăm chăm nhìn mình.

Cuối cùng ai đó không chịu được nữa, gắt hỏi nàng " Cuối cùng nàng đang đợi điều gì vậy, bữa trưa đã được bày lên rồi "

Vũ Như Nguyệt vẫn không nhìn hắn, phẩy phẩy tay " Đợi một chút nữa thôi, người sắp đến rồi "

Vũ Phong nghi vấn hỏi lại " Người ?

"

Vũ Như Nguyệt nhảy khỏi ghế, ghé vào tai hắn thì thào " Đúng vậy, tại ta thấy Phong tối ngày không có nữ nhân nào bên cạnh, lúc nào cũng chỉ quấn lấy ta, vẫn là nên có nữ nhân bên cạnh để hầu hạ a "

Cùng lúc đó, nữ nhân xiêm váy thướt tha bước vào, khuôn mặt xinh đẹp e thẹn cúi người hành lễ rồi lại uyển chuyển đứng qua một bên, thẹn thùng cúi thấp đầu thi thoảng lại liếc mắt nhìn hắn

-" Lui xuống đi " Vũ Phong nhìn tiểu nha đầu không hiểu chuyện một cái rồi chuẩn bị dùng thiện, một lần cũng không liếc qua nữ nhân kia

Nụ cười trên môi nàng ta cứng ngắc rồi biến mất nhưng khuôn mặt vẫn dịu dàng.

Cúi thấp người rồi lùi ra ngoài

Vũ Như Nguyệt cau mày nhìn hắn, buông đôi đũa trên tay xuống bàn, bĩu môi " Sao lại kêu tỷ ấy lui xuống chứ.

Là ta cho phép tỷ ấy đến đây mà "

Vũ Phong gắp vào chén của nàng một miếng cá hấp, không thèm ngẩng mặt nhìn nàng " Không nói nhiều nữa, mau ăn đi.

Đừng để ta phạt nàng "

Tiểu nha đầu cúi thấp đầu nhìn sắc mặt không mấy tốt của hắn, tự nhận ra nếu mình còn cố hỏi nhiều chắc chắn sẽ bị phạt thật.

Còn về phía vị tỷ tỷ kia nàng đã thực hiện điều đưa nàng ta đến đây coi như đã trả ơn xong việc nàng ta may giúp mình con diều.

Không được Vũ Phong để ý cũng không phải do nàng nên nàng nhanh chóng gạt việc đó ra khỏi đầu

Thấy hắn chỉ ăn được hai miếng đã buông đũa, Vũ Như Nguyệt liền buông đũa theo, ngồi sát lại gần hắn, giọng thỏ thẻ " Ta làm sai chuyện gì thật sao ?

"

Lại thấy hắn không đáp lời, đôi chân dưới gầm bàn khẽ cọ cọ vào chân hắn, thấy hắn run người một cái mới cười thầm một tiếng, lúc này hắn mới gằn giọng nhìn nàng

-" Tiểu nha đầu, nàng muốn bị phạt sao ?!

"

Vũ Như Nguyệt ngồi vào lòng hắn, tay với lấy món tôm hấp đã bóc sẵn vỏ trước mặt, ăn thử một miếng mới gật đầu ậm ừ rồi chuyển con tôm đang ăn dở đến trước miệng hắn, chấm chấm mấy lần vào môi hắn, thấy hắn vẫn không chịu mở miệng mới nhăn mày " Há miệng ra "

Ai đó lúc này nghe lời, há miệng

Vũ Như Nguyệt cười híp mắt, bàn tay còn lại vỗ vỗ vào má hắn " Ngoan lắm, ăn thêm món này nhé "

Bữa trưa khá là yên ả trôi qua.......
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 12


Tiết mùa đông ngày một thêm lạnh, trong cung Thái tử luôn được đặt mấy chậu than để giữ nhiệt.

Vũ Như Nguyệt đang cặm cụi thêu một con rồng vàng trên nền lụa đỏ

" A " Nàng khẽ kêu nên một tiếng rồi nhanh chóng đưa ngón tay lên miệng để thổi.

Gần đây nàng bắt đầu học thêu thùa từ các nhũ mẫu của Thái tử, hơn nữa sắp tới cũng là sinh thần của Vũ Phong nàng phải tự tay làm một món quà có ý nghĩa để tặng chàng

Phương nhũ mẫu nhìn thấy nàng thổi thổi ngón tay lên như vậy trong lòng không khỏi đau thay, nhũ mẫu đi đến bên cạnh nàng, đặt đồ thêu qua một bên rồi thổi tay giúp nàng, nói " Tiểu thư không cần gắng sức như vậy, Thái tử mà biết nhất định sẽ rất vui mừng "

Vũ Như Nguyệt làm điệu bộ giữ bí mật, nàng đáp " Nhũ mẫu đừng để chàng biết, là ta giấu chàng thêu đấy, ta muốn thêu một túi thơm thật đẹp để chàng luôn mang theo người "

Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo liền có mặt.

Hắn cho nhũ mẫu lui xuống rồi bế nàng đặt vào trong lòng mình, cầm hay bàn tay của nàng đặt vào lòng bàn tay hắn nhẹ nhàng xoa để ủ ấm cho nàng, giọng hơi chút khiển trách " Tại sao ở trong cung mà tay nàng còn lạnh như vậy, không phải mới chốn ta đi chơi ném tuyết đó chứ ?

"

Vũ Như Nguyệt quay người, đan hai tay ôm chặt lấy cổ hắn giọng nhõng nhẽo " Không có, ta luôn ngoan ngoãn đợi Phong ở đây mà.

Hay là chúng ta đi dạo có được không ?

"

Nàng sóng vai đi cùng hắn trên nền tuyết trắng xóa, ngẩng mặt tươi cười nhìn hắn che ô cho mình trong nàn tuyết rơi.

Khung cảnh này quả thực rất yên bình, yên bình đến mức tạo ho người ta một cảm giác không thực

Bỗng chốc, Vũ Như Nguyệt bị thu hút bởi một thứ khác, nàng chạy khỏi chỗ hắn đuổi theo thứ kia, mặc kệ tiếng Vũ Phong gọi lại nàng cũng không quay đầu.

Như có như không, hắn cảm thấy sợ cảm giác này, nếu như có một ngày nào đó nàng thực sự chạy khỏi hắn như lúc này, hắn có gọi bao nhiêu lần nàng cũng không quay đầu lại.

Lúc đó hắn phải làm sao ?

Vũ Như Nguyệt đuổi theo con thỏ trắng, khó khăn lắm mới bắt được nó.

Một giọng nói ấm áp vang lên trên đỉnh đầu nàng

" Muội hãy ôm chặt lấy nó, đừng để nó chạy đi mất.

Rất khó bắt lại đấy "

Nàng ngẩng đầu nhìn nam nhân, có chút bất ngờ nhưng nhanh chóng cười tươi " Ta biết rồi, tiểu thỏ, ngươi thật đẹp "

Vũ Phong đi đến che ô cho nàng, nói nhạt " Đệ mà cũng có nhã hứng đi dạo ngắm phong cảnh sao, Hưng Vương ?"

Nam nhân anh tuấn che quạt trước mặt, ánh mắt không rời khỏi nàng.

Gật đầu cười

Vũ Phong quay đầu nói với nàng " Nàng chơi ở đây một chút, ta với đệ ấy vào trong đình nói chuyện phiếm "

Vũ Như Nguyệt từ đầu đến cuối chỉ mải mê ngắm nhìn con thỏ không để ý lắm đến lời nói của hắn cho nên chỉ gật đầu qua loa

Vũ Hưng là em trai cùng cha khác mẹ của Vũ Phong, Vũ Hưng là do Hoàng hậu sinh ra nhưng lại không được Hoàng đế sủng ái bằng Vũ Phong.

Có lẽ là do mẫu thân của Hưng Vương luôn có hiềm khích với Ngạc Phi - Mẫu phi của Vũ Phong cho nên hai người rất ít khi gặp mặt nói chuyện phiếm

" Nàng, xem ra rất được huynh coi trọng ?

"

Vũ Phong gẩy lá trà trong chén, gật đầu " Nếu không có gì thay đổi, sau khi đăng cơ lên ngôi vua, ta sẽ lập nàng ấy làm Hậu "

Câu nói này của hắn làm cho Hưng Vương bất ngờ đến tám phần.
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 13


Vũ Phong ảm đạm nhìn tách trà trên tay rồi lại quay mặt nhìn tiểu nha đầu mải chơi kia.

Khẽ cười

Trong kí ức của Hưng Vương chưa bao giờ nhìn thấy vị Thái tử này cười như vậy bao giờ, nếu có thì cũng đến tám phần là sự ngạo nghễ vốn có.

Chàng chỉ kém Vũ Phong năm tuổi, dù có là con trai do Hoàng hậu sinh ra thực chất cũng không được phụ hoàng sủng ái.

Sâu thẳm trong lòng Vũ Hưng từ khi còn nhỏ luôn có chút đố kị với vị Thái tử này.

Mỗi lần chàng nhìn thấy Mẫu Hậu khóc nhiều đêm, mỗi lần nhìn thấy phụ hoàng cùng huynh ấy đọc sách chàng đã tự hứa chàng sẽ lấy lại tất cả mọi thứ thuộc về mình dù là ngôi vị Thái tử hay...... cả nữ nhân bên cạnh hắn nữa

Không phải nàng ta rất quan trọng với hắn sao ?

Chúc mừng huynh, Thái tử.

Huynh đã có điểm yếu chí mạng rồi !

" Ta sẽ không tha thứ cho bất cứ ai đem nàng rời khỏi ta !"

Vũ Phong nhấp thêm một ngụm trà nữa, thong dong rời khỏi đình đi về phía nàng

Vũ Như Nguyệt vuốt ve khắp mình con thỏ trắng, kéo kéo tà áo của Vũ Phong, nói " Ta đem nó về cung có được không ?"

- " Không được "

Vũ Như Nguyệt ôm chặt con thỏ vào lòng, kêu lên " Vì sao lại không được chứ " Càng nói càng ôm chặt con thỏ hơn nữa

Hưng Vương xoa nhẹ mấy bông tuyết trên tóc nàng, dịu dàng cười " Nếu thích, nàng có thể đến chỗ ta để chơi với nó.

Ta sẽ luôn ở đây đợi nàng đến "

Vũ Phong xách con thỏ ném vào người Hưng Vương, bế thốc nàng lên bỏ đi

Vũ Như Nguyệt vẫn không quên ngoái đầu lại, nói to

-" Ngày mai ta nhất định sẽ đến, thỏ con đợi ta !!!"

Càng ngày sắc mặt Vũ Phong càng lạnh đi.

Hắn cứ im lặng ngồi một chỗ từ lúc về cung, một lời cũng không thèm nói

Vũ Như Nguyệt ngáp dài một tiếng, thần thái mơ màng trèo lên giường nằm, một lúc sau vẫn thấy hắn đang trầm mặc ngồi yên một chỗ không chịu ngủ cùng mình mới ngồi dậy " Phong, lên giường mau " Một lát thấy hắn không đáp lại, nàng xỏ đôi giày lụa vào chân, đi đến bên chân hắn ngồi xụp xuống

Vừa nói nàng vừa ngáp " Mau đi ngủ đi, ta lạnh "

Vũ Phong nhướn mày nhìn nàng " Nàng đã bao nhiêu tuổi rồi "

-" 15 tuổi rồi "

Hắn nhếch môi cười, nói " Chú ý lễ tiết một chút.

Thân là nữ tử sao có thể ngồi xụp xuống như vậy ?"

Vũ Như Nguyệt đứng dậy, đối mặt với hắn, đáp " Ta ở bên chàng mà còn cần đến lễ tiết sao ?"

Hắn dãn chân mày, cười ôn hòa " Vốn dĩ không cần, là ta nói thừa rồi !"

-" Coi như biết điều, đi ngủ mau!!!

"

Quả nhiên là có khí chất của bậc Hậu !

-" Nàng hôn ta một cái có được không ?"

Vũ Như Nguyệt đi được vài bước ngoái mặt lại nhìn hắn " Được "

Nàng hôn nhẹ lên môi hắn, ngẩng mặt hỏi " Được chưa ?

"

Hắn lắc lắc đầu, phút chốc ôm trọn thân hình nhỏ bé của nàng vào lòng, bế nàng đi đến bên giường, đặt nàng nằm xuống còn bản thân thì nằm đè lên người nàng, đáp " Thế này mới được " Lời vừa nói liền áp môi mình xuống bờ môi nàng.

Hắn một tay giữ chặt hai cánh tay nàng trên đỉnh đầu, tay còn lại lần sờ cơ thể nàng, nắm một bên ngực nàng nhẹ nhàng xoa.

Đầu lưỡi cậy mở hàm răng nàng, mạnh bạo hôn nàng.

Một lúc lâu sau mới tự kiềm chế được bản thân, hắn thở dốc nằm sang một bên nhìn nàng thở mạnh, hai má ửng hồng.

Mất một lúc mới lấy lại được hơi thở, quát lớn " Bị điên sao, đau chết ta rồi !!!"

Tiếng quát của nàng rất lớn.....

Trong phút chốc toàn bộ nô tài trong cung Thái tử đều có mặt đầy đủ trong cái rét lạnh giá bên ngoài

Khuôn mặt ai nấy hết sức hoảng loạn

Họ lo sợ Thái tử điện hạ cao quý gặp chuyện

Không bao lâu, nô tài bên ngoài nháo nhao hết cả lên đánh động toàn bộ cung điện gần đó.....
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 14


Vũ Như Nguyệt ngồi cắn hạt dưa trong cung của Phượng Thi công chúa, khuôn mặt u uất

Vũ Phượng Thi sai nô tì chỉnh lại mấy chậu than sưởi ấm cho nàng sau đó ngồi đối diện với nàng, đặt khăn tay lên bàn, mỉm cười

-" Nguyệt Nhi, hôm qua huynh ấy nổi thú tính với muội sao ?

"

Vũ Như Nguyệt đang cắn hạt dưa bỗng nhiên ho sặc sụa, một tay đập liên tiếp vào ngực, khó khăn lắm mới nhổ được vỏ hạt dưa ra ngoài, ngẩng mặt hỏi " Tỷ nói gì, tính gì chứ ?"

Vũ Phượng Thi dùng khăn tay chấm chấm khóe môi nàng, tay kia đưa cho nàng ấm chà nóng để nhuận giọng, tủm tỉm cười " Còn phải hỏi sao, đêm qua toàn bộ cung gần cung Thái tử đều bị đánh động bởi tiếng hét của muội.

Ta còn sợ muội bị huynh ấy giày vò đến thảm " Ngừng lại một chút, bình thản nhìn nàng một lần từ đầu tới chân mới lắc nhẹ đầu " Không ngờ muội còn nguyên vẹn đến vậy "

Vũ Như Nguyệt cho toàn bộ nô tài lui xuống sau đó gục đầu xuống bàn, giọng ỉ ôi " Cái gì mà nguyên vẹn chứ, ngực muội, đau chết mất "

Vũ Phượng Thi lấy khăn tay che miệng, vai hơi run lên.

Một lát sau không gượng nổi nữa bật cười lớn.

Vũ Như Nguyệt ngồi dậy, tay chống cằm, ánh mắt liếc xéo nàng

-" Tỷ còn cười, ta tuyệt giao với tỷ "

-" Được, được ta không cười nữa.

Nhưng ngoài việc đụng đến ngực muội huynh ấy không còn làm gì khác nữa sao ?"

Nàng tiếp tục cắn hạt dưa, lắc lắc đầu " Không có, chắc do muội phản ứng kịch liệt.

Tỷ lại cười gì thế ?

"

-" Không có gì, ta thương huynh ấy quá nhưng mà không khóc được chỉ đành cười "

" Nghe nói, muội đã gặp Hưng Vương rồi sao ?

"

-" Đã gặp rồi, không tốt sao ?"

Vũ Phượng Thi nhấp một ngụm trà, thần thái nghiêm nghị thêm vài phần, không nhìn nàng, đáp " Muội nên ít gặp huynh ấy đi, nếu không muốn sư huynh ta ghen "

Má nàng hơi ửng đỏ lên, quay mặt nhìn ra bầu trời tuyết rơi, khoảng sân trước hiên bị phủ một lớp tuyết khá dày.

Không biết, trời lạnh như vậy, Vũ Phong đang phê duyệt tấu chương hay đang đọc sách

-" Tỷ tỷ, văn phong của muội rất kém, nên làm sao đây ?"

Vũ Phượng Thi bình thản nhấp thêm một ngụm trà nữa, hỏi lại nàng " Muội ở bên một người như huynh ấy rồi, cần gì chú ý đến văn phong ?

Muội ấy, chỉ cần sống an nhàn vui vẻ trong cung là được, không phải lo lắng điều gì hết "

-" Thực ra, muội cũng nghĩ giống như tỷ !!

"

-----------

Vũ Phong khoác một tấm áo choàng lông thú ngồi trong thư phòng đọc sách, nhưng qua mấy tuần hương rồi sách vẫn chưa lật thêm một trang nào nữa chỉ thấy chủ nhân đang chăm chú nhìn vào trang sách ấy nhưng tâm ý lại bay tận đẩu đâu, bỗng nhiên chàng hỏi Hắc Du đứng bên ngoài

-" Tiểu nha đầu đang ở đâu ?"

Hắc Du lẳng lặng đi vào trong, hành lễ

" Tiểu thư đang ở Nhu Xuân cung của công chúa "

Hắn gập quyển sách để lại lên bàn, phất tay

Nền tuyết trắng bao phủ khắp nơi, Vũ Phong ngồi kiệu di giá đến Nhu Xuân cung của Phượng Thi công chúa.

Khi đến nơi, hắn ra hiệu cho mọi người im lặng không cần hành lễ, lặng lẽ đi vào trong.

Bỗng chốc khuôn mặt hắn có chút đăm chiêu

Vẫn là tiếng Vũ Phượng Thi cười đùa trêu chọc nàng " Muội, muội đừng chọc ghen huynh ấy cẩn thận rước họa vào thân "

-" Tỷ, tỷ yên tâm, muội rất thông minh mà " Giọng nàng chắc nịch khẳng định

Khụ.

" Phụ hoàng đang có ý định cầu thân với hoàng tử nước láng giềng, Phượng Thi, muội cũng có hứng với việc này sao ?

Có cần ta giúp muội một lần không ?"

Phượng Thi công chúa nuốt nước bọt cái ực, mặt tỉnh bơ nhìn nàng như thể mình không hiểu gì, nói " Ta đau đầu rồi, muội cũng lên về với huynh ấy đi " Nói xong khẽ nháy mắt với nàng một cái rồi phủi mông đi vào tẩm phòng....
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 15


" Nàng đang nghĩ gì vậy ?

"

Vũ Phong ghé sát mặt nàng, vươn tay vén mấy lọn tóc rơi trên má nàng, cưng chiều hỏi

Má tiểu nha đầu bỗng nhiên đỏ dần lên giống như nụ hoa đào bắt đầu chớm nở vào tháng giêng.

Vừa thanh khiết vừa quyến rũ mê đắm khiến người ta nhìn chẳng muốn rời mắt.

Tiểu nha đầu càng lớn càng xinh đẹp

Vũ Như Nguyệt vội khua tay hắn ra, lắc đầu nguầy nguậy, lắp bắp đáp " Không nghĩ gì cả, tuyệt đối không nghĩ gì cả "

Vũ Phong khoác áo choàng lông cáo đã chuẩn bị sẵn lên người nàng, dắt tay nàng đứng dậy.

Vũ Như Nguyệt đi bên cạnh hắn, mỗi một bước đi của họ đều lưu lại dấu giày trên tuyết trở thành hai hàng song song nhau, một lớn một nhỏ

Vũ Như Nguyệt kéo kéo ống tay áo hắn, ngẩng mặt " Bế ta đi "

Vũ Phong nghe lời nàng, bế bổng nàng lên.

Ôm chặt nàng trong vòng tay của mình để ủ ấm

" Ta nhớ mẫu thân, nhớ cả phụ thân nữa.

Không biết ta có đại ca hay sư đệ tiểu muội nào không ?

Không biết họ có nhớ đến ta không hay đã qua đời hết rồi "

Vũ Phong vẫn ôm chặt lấy nàng, giọng nói ấm áp lên vài phần " Nàng thật sự muốn tìm lại phụ mẫu sao ?

"

" Ta cũng không biết, ta muốn hỏi tại sao lại bỏ rơi ta.

Nhưng mà ta có chàng là quá đủ rồi !

Phong, cảm ơn chàng đã ở bên ta "

Hắn không đáp lại lời nàng chỉ siết chặt nàng thêm một chút nữa.

Vũ Phong biết hắn là chỗ dựa vững chắc nhất của nàng

Nhiều người nói rằng nếu đã quá phụ thuộc và dựa dẫm vào một người, bản thân họ sẽ không bao giờ dứt ra được, phải chăng bây giờ nàng cũng như vậy rồi ?

Tự thâm tâm nàng biết, ngoại trừ Vũ Phong ra trên đời này có lẽ không còn ai yêu thương nàng nữa.

Nàng vừa yêu hắn vừa cảm kích hắn lại vừa coi hắn như người nhà, nàng từ lâu đã không thể thiếu hắn nữa rồi !

Làn gió thổi qua khe cửa mang lại cho người ta cảm giác ớn lạnh, hậu cung là nơi đấu đá tranh giành sự sủng ái, có thể biến một cô nương ngây thơ trong trắng thành mộ người phụ nữ tâm cơ sâu cay đến đáng sợ.

Vì sự sủng ái của Đế Vương họ sẵn sàng hi sinh mọi thứ, kể cả con người thật của mình.

Thẩm Vân ngồi bên một khung thêu lớn, ngón tay mảnh khảnh đưa nhanh trên bề mặt lụa.

Đôi mắt ánh lên một chút vui vẻ, vừa thêu nàng vừa ngâm nga hát một bài đồng dao nào đó

-" Chủ tử, người thêu khóm hoa mẫu đơn này để làm gì vậy ?

"

Thẩm Vân dùng một chiếc kim khác luồn một màu chỉ đỏ rồi lại tiếp tục thêu cánh hoa mẫu đơn " Ta thêu tặng tiểu muội muội để mùa xuân tới ta sẽ cho người làm một bộ y phục thật đẹp tặng muội ấy "

Nữ tì đứng bên cạnh có chút khopng hiểu, cúi đầu hỏi " Ý của chủ tử có phải là vị tiểu thư ở cung của Thái tử điện hạ ?

"

" Chính là muội ấy, muội ấy rất đáng yêu, trong cung này có lẽ chỉ có muội ấy kết bạn làm quen với ta "

Tiết tháng giêng dần qua, chẳng mấy chốc lại đến tết, bên ngoài hoa đào cũng đã nở rộ.

Cánh hoa hồng thắm nổi bật giữa nền tuyết trắng

Vũ Như Nguyệt tiện tay bẻ lấy vài cành đẹp nhất mang đến Từ Ninh cung

Ngạc Quý phi ngả người trên tháp mỹ nhân để nô tì xoa bóp vai cho mình

" Quý phi, người có thoải mái không ạ ?"

Khuôn mặt bà thư giãn hơn nhiều, gật đầu đáp " Làm rất tốt, lát nữa ngươi đi theo Từ ma ma nhận thưởng "

Vũ Như Nguyệt ló mặt " Người định thưởng gì cho con ?

"

Vũ Như Nguyệt lấy mấy cành hoa vừa bẻ được cắm bừa vào một cái bình nào đó rồi đi đến bên Ngạc Quý phi, nửa ngồi nửa quỳ cạnh tháp mỹ nhân " Bệnh tình của người có thuyên giảm chút nào không ạ ?"

Ngạc Quý phi vươn tay vuốt tóc nàng, ánh mắt của người rất trìu mến.

Nàng luôn cảm thấy người phụ nữ này rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt.

Khi nhìn vào đôi mắt của bà ấy nàng cảm thấy rất thoải mái.

Có lẽ điều khiến Hoàng đế yêu thích và sủng ái Ngạc Quý phi nhất chính là đôi mắt này.

Phải chăng mỗi lần nhìn thấy Ngạc Quý phi Hoàng đế luôn cảm thấy yên bình ?

Đôi mắt của Vũ Phong cũng giống như vậy, chỉ cần nàng nhìn Vũ Phong sẽ cảm thấy một cảm giác an toàn khó nói thành lời.
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 16


Lúc này :

Vũ Phong ngả người trên chiếc ghế xoay trong phòng làm việc, áo sơmi trắng bị anh cởi hai cúc đầu để lộ phần da màu lúa mạch và xương quai xanh rất hấp dẫn

" Tiểu nha đầu, nàng đang ở đâu ?"

Sau đó lại lấy chiếc trâm nạm một đóa hoa đào thắm trong ngăn bàn.

Ngón tay hắn miết nhẹ cánh hoa, ánh mắt thiết tha trìu mến.

Thư kí Du đem vào một tách cafe đen mà hắn thích mang vào trong phòng, sau đó lẳng lặng đứng sang một bên

" Thiếu gia, cho tôi mạn phép một chút.

Thiếu gia đang chờ đợi ai sao ?"

Từ sau khi tham gia một cuộc đấu giá từ thiện, món đồ chính của cuộc đấu giá là cây trâm này.

Dù biết thiếu gia thích sưu tầm đồ cổ nhưng chưa từng thấy hắn cất cây trâm này vào tủ trưng bày mà luôn mang theo mình

Không phải sự việc rất kì lạ hay sao ?

Còn nữa từ khi thiếu gia được một tuổi đã ít nói ít cười, cũng không cần mọi người chiều chuộng, từ nhỏ đã thông minh hơn các đứa trẻ khác.

Sau khi tốt nghiệp trường tốt nhất bên Mỹ, thiếu gia quay trở về Trung Quốc để tiếp nối duy trì công việc của tập đoàn.

Rất ít trả lời báo trí và từ chối xuất hiện trên báo và truyền hình

Vũ Phong cất cây trâm vào túi áo khoác, đứng dậy rời khỏi bàn làm việc.

Đi vào thang máy giành riêng cho CEO xuống nhà để xe.

Đang trong giờ tan tầm nên đường phố nhanh chóng bị tắc nghẽn

Hắn xuống xe, bước vào siêu thị bên kia đường mua một cây thuốc lá rồi thanh toán

" Cậu có tướng khí của một bậc Đế vương "

Bà lão chống gậy đi ngay sau lưng hắn, nói một câu làm hắn đứng khựng lại, ngoái đầu nhìn

" Cô gái cậu đợi, cô ấy từng là Hoàng hậu của cậu, đúng không ?"

Vũ Phong nhướng mày nhìn bà, hỏi " Bà biết nàng ấy đang ở đâu không ?"

Bà chỉ tay sang bên kia đường chỗ hắn đỗ xe, nơi đó xuất hiện một cô nữ sinh đi xe đạp lướt qua, khuôn mặt đáng yêu bị che khuất phần nào bởi cặp kính râm lớn

Đèn đỏ bị thay thế bằng đèn xanh, dòng xe cộ nhanh chóng di chuyển lên phía trướng làm cản bớt tầm nhìn của hắn.

Phút chốc cô gái đó biến mất, cả bà già phía sau cũng không thấy đâu nữa....
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 17


" Hoàng thượng giá đáo " giọng nói của công công truyền tử cửa vào, Như Nguyệt đứng sang một bên, cúi đầu

Tà áo bào vàng thêu rồng lướt qua mắt nàng

Hoàng đế nhanh chóng đỡ Ngạc Quý phi ngồi xuống tháp mỹ nhân, giọng quở trách

" Ái phi không cần đa lễ như vậy "

Ngạc Quý phi sai nô tì đỡ Như Nguyệt ngồi sang bên cạnh mình, dùng khăn tay chấm nhẹ lên trán Hoàng Đế, ánh mắt trìu mến

" Người đừng làm việc quá sức, ảnh hưởng đến Long thể là không hay.

Biết không ?

"

Hoàng Đế nhẹ nhàng nắm lấy tay Ngạc Quý Phi rồi đưa mắt qua nhìn nàng

" Nguyệt nhi "

Nàng từ từ ngẩng mặt, tinh ranh cười : " Người còn nhớ đến con ư ?"

" Nha đầu, con càng ngày càng nghịch ngợm, bao giờ mới ra dáng một thiếu nữ chứ!

"

Thực ra Hoàng Đế cũng như Ngạc Quý Phi đều yêu thích nàng, mỗi năm hàng dịp lễ hay sinh nhật nàng đều sai người tặng nàng một món quà.

Nàng còn nhớ hồi nàng mười ba tuổi, người đã tặng cho nàng một con tuấn mã màu trắng, mỗi ngày nàng đều đến chăm sóc và vuốt ve nó.

Thích thú vô cùng!

Nhưng đến bây giờ nàng vẫn chưa được thử cưỡi nó vì Phong không cho phép, hắn sợ nàng bị thương.

Chẳng mấy mà đến tết Trung Thu, trong cung nhộn nhịp chuẩn bị cho ngày lễ.

Dù đây không phải là tết đầu tiên mà nàng đón, nhưng vẫn còn nguyên cảm giác xốn xang này, từ sáng Như Nguyệt đã dậy sớm để chuẩn bị làm những chiếc đèn hoa sen.

Nàng nhẩm tính, một chiếc đèn của nàng, một chiếc của Phong, một chiếc cho công chúa và cho Ngạc Phi và Hoàng Thượng.

Một lát lại quay sang nói với Linh Tuyết " Tỷ thích màu gì, ta sẽ làm cho tỷ "

" Không cần đâu Tiểu thư, phận làm nô tì đâu thể để chủ nhân hao tổn tâm tư "

Vũ Như Nguyệt cười cười " Đồ ngốc, được rồi ta sẽ chọn màu hồng vậy "

Mất cả buổi sáng nàng mới làm xong mấy chiếc đèn hoa sen, chú tâm đến nỗi quên ăn cũng quên luôn một đại nam nhân đang ngồi đợi nàng dùng thiện

Vũ Phong ngồi bên bàn, nhíu chân mày nhìn nàng dù cáu giận nàng không chịu dùng bữa nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác ngọt ngào khó tả.

Một lát sau, hắn mang một đĩa đồ ăn mang đến trước mặt nàng, dùng đũa bạc gắp đồ ăn đưa đến trước mặt nàng " Há miệng "

Vũ Như Nguyệt ngoan ngoãn há miệng, ăn từng chút một.

Một lát sau há miệng mãi mà không thấy đồ ăn đâu mới ngẩng đầu

" Chụt "

Vũ Phong hôn thật kêu lên môi nàng, lại không nỡ rời hôn thêm vài cái nữa mới tiếp tục bón đồ ăn.

Cảm xúc ngọt ngào dâng lên từng chút một.....
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 18


Nàng chọn bộ y phục mới, ngồi trước gương trang điểm mỉm cười mãn nguyện

Những chiếc đèn nàng đã làm xong từ đêm qua, thoáng chốc gương mặt đỏ ửng

Nguyên văn chính là đêm qua nàng không chịu đi ngủ, hắn tức giận đứng một bên nhìn nàng chằm chằm, mím môi

" Nàng còn không chịu đi ngủ ?

"

Như Nguyệt không thèm ngẩng mặt, lắc lắc đầu

" Sắp xong rồi, chàng đi ngủ trước đi "

Vũ Phong tối sầm mặt " Muốn bị phạt sao ?"

Lúc này nàng mới ngẩng mặt, ngây thơ hỏi

" Phạt ?

Phạt gì ?

Sao lại phạt ta ?

"

Vũ Phong bế thốc nàng lên giường, nhanh tay tháo đai váy nàng buộc chặt hai tay đang vùng vẫy rồi nhanh chóng đè thân mình lên trên

Nàng không chịu nổi sức đè của hắn, vùng vẫy quát

" Cầm thú, thả ta ra "

Hắn ghé sát tai nàng, bàn tay đã nhanh chóng lần cởi hết y phục trên người nàng, vuốt ve lưng nàng

" Sớm biết ta là cầm thú mà nàng còn khiêu khích sao "

Cơn tê dại chạy dọc sống lưng nàng, Như Nguyệt ứa nước mắt " Ta sai, là ta sai.

Mau buông ta ra " Lời càng nói lại càng nhỏ đi, sớm muộn chỉ còn lại tiếng rên khe khẽ

Hắn cởi đai váy buộc trên tay nàng, đôi môi mỏng hôn nhẹ lên cổ nàng

" Sai thì phải làm sao ?

"

" Lê..n....phải lên trên...

"

Hắn lật người để nàng ngồi lên bụng mình, vén món tóc trước trán nàng

" Trẻ nhỏ dễ dạy!

"

" Tiểu thư, tiểu thư "

Linh Tuyết đứng bên cạnh chải tóc cho nàng, nhìn thấy nàng ngẩn ngẩn ngơ ngơ liền gọi

Như Nguyệt giật mình, ngơ ngác " Chuyện gì "

Linh Tuyết cười thích thú " Tiểu thư, kiểu tóc này nô tì chải có đẹp không ?"

" Đẹp "

" Tiểu thư không vui sao "

Lại đứng sang một bên lựa chọn trâm cài, ướm hết cây trâm này đến cây trâm khác lên tóc nàng

Như Nguyệt lại đỏ bừng mặt, lắc lắc đầu " Đâu có " rồi lại chỉ tay " Cứ cài trâm như mọi ngày là được rồi "

Thường ngày nàng luôn cài chiếc trâm nạm đóa hoa đào mà nàng thích nhất.

Xong xuôi nàng lại đem Linh Tuyết đi dạo ngoài hoa viên như thường lệ, nhìn nô tài trong cung tất bận chuẩn bị cho tết Trung Thu

Nàng đến cung của Phượng Thi công chúa, gọi " Tỷ tỷ, ta đến thăm tỷ đây "

Phượng Thi dắt nàng đến bên bàn trà, cốc nhẹ đầu nàng " Muội ấy, còn nhớ đến ta sao "

" Sao lại không nhớ đến tỷ chứ ?

"

" Muội tối ngày chỉ lo làm đèn cho đại ca ta, đâu có nhớ gì đến ta "

Như Nguyệt quay người lấy chiếc đèn màu vàng trên tay Linh Tuyết đặt lên bàn, cười hì hì " Muội đâu có, người ta cũng làm đèn cho tỷ mà "

Mắt nàng bỗng bừng sáng, ngón tay mảnh khảnh miết nhẹ chiếc đèn giấy, cười thích thú " Được, vẫn là muội muội tốt với ta nhất.

Ta cũng có quà tặng cho muội "

Nói đoạn, sai nô tì thân cận vào thư phòng lấy ra một cuốn sách.

Đặt trước mặt nàng

Hắng giọng nói " Đây chính là món quà ta muốn tặng muội "

" Xuân cung đồ ?

Là thứ gì, sách nấu ăn sao ?

"

Nàng lại bị cốc thêm một cái nữa, Vũ Phượng Thi xoa xoa chân mày " Muội đúng thật là bị đại ca bảo bọc đến ngu muội rồi "

Nàng mở trang sách đầu tiên ra, hắng giọng thêm lần nữa " Đây chính là..."

Chưa nói hết câu đã thấy Như Nguyệt hai tay che kín mắt, né né ra xa.

Thi thoảng lại hé hé ngón tay liếc xuống trang sách rồi lại quay ngoắt mặt đi

" Ayya, muội còn giả bộ ngượng ngùng sao ?

Đừng tưởng ta không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì "

Như Nguyệt lắc đầu càng mạnh, phản bác " Tuyệt đối không phải, ta và chàng không làm... làm giống trong sách kia "

" Không giống ?

"

Nói đoạn lật giở từ đầu đến cuối trang sách, nghi ngờ nhìn nàng " Thật sự không giống chút nào sao ?"

Nàng lắc đầu, giơ ngón tay út lắc lắc " Cũng có giống một chút "

" Đại ca ta mà chịu tha cho muội ư ?"

Như Nguyệt gật nhẹ đầu, gẩy gẩy cuốn sách ra xa

Vũ Phượng Thi nghẫm nghĩ một lát, thì thầm vào tai nàng vài điều khiến mặt nàng đỏ bừng.

Cả buổi hôm đó nàng ở lại cung của công chúa bỏ quên luôn Vũ Phong đang đợi nàng
 
Sủng Hoàng Hậu
Chương 19


Do tui bị mất tài khoản giờ mới lấy lại được nên xin lỗi mọi người nhiêu nha
 
Back
Top Bottom