Ngôn Tình Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư

Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 22: Chương 22: Người đàn ông của lão nương



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 23: Chương 23: Sợ muốn chết



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 24: Chương 24: Tụi mình hẹn hò đi



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 27: Chương 27: Trừng trị Tịnh Yên



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 28: Chương 28: Bạn trai Hạ Hạ



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 32: Chương 32: Mộc nông dân cùng bảo bối tra án



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 33: Chương 33: Trên bàn ăn



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 36: Chương 36: Ngọt ngào mềm mại



 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 37: Say rượu


Rượu là một thứ tốt, nó có thể làm tâm trí người khác buồn rầu và tê liệt.

Có rất nhiều chuyện xấu hổ xảy ra sau khi uống rượu.

Ngày thường khi công tác, Thẩm Hạ Thời có rất nhiều yêu cầu uống rượu xã giao, Khương Hân và Dương Cẩn sẽ chăm sóc đám người trái phải cô, ngoài mặt nhìn thì cô đang cầm ly rượu thuận lợi đại sát tứ phương. Thực tế, chiếc ly ấy lại chứa đầy nước lọc. Người khác uống nhiều đến mức ngã trái ngã phải, cô lại vững như Thái Sơn, vì vậy Viện kiểm sát còn phong tặng danh hiệu “Đệ nhất tửu lượng” cho cô.

Mỗi khi nghe tới điều này, Dương Cẩn thường hít mũi, tay ẻo lả của anh ta run rẩy, mắng cô là cái đồ mưu mô.

Thật ra cô không biết uống rượu, nếu đưa cho cô một chai bia, cô có thể say đến bất tỉnh nhân sự, tửu lượng không tốt lắm. Tuy sẽ không uống say đến mức điên cuồng, nhưng với dáng vẻ thường ngày đúng là một trời một vực, cô tóm được một người bất kì là có thể nói chuyện trên trời dưới đất, từ thiên văn đến địa lý, thậm chí là cổ đại, hiện đại và cả nước ngoài.

Nhưng hôm nay có chút khác thường, có lẽ là do loại rượu này quá phức tạp, thay hình đổi dạng thành người hoàn toàn khác, vậy mà lại gọi Mộc Tắc là ông xã!

Giọng nói mềm mại đó suýt chút nữa đã làm trái tim anh nổ tung rồi!

Mộc Tắc còn chưa hoàn hồn, Thẩm Hạ Thời đã duỗi tay nắm lấy thắt lưng anh, chật vật đứng dậy khỏi ghế sô pha, nhìn chẳng khác nào một con bạch tuộc đang muốn chui vào trong vòng tay anh.

Đôi mắt mờ mịt mê ly, mặt đỏ bừng, vội vàng nhào vào trong ngực anh, trái tim vốn luôn bình tĩnh của Mộc Tắc giờ đây trở nên rối tung cả lên, anh vội vàng cúi xuống ôm cô vào lòng.

Dép lê của Thẩm Hạ Thời rơi xuống đất, lộ ra một bàn chân trắng nõn mềm mại, hai tay ôm chặt lấy cổ Mộc Tắc, hai chân lượn quanh eo bụng anh như rễ cây, dính vô cùng.

Mộc Tắc thở hổn hển, lòng bàn tay nóng bỏng vững vàng đỡ dưới mông cô.

Anh quay đầu liếc nhìn những người còn lại, giọng nói vô cùng kìm nén: “Thu dọn sạch sẽ rồi mới được về.”

Sau khi ném lại một câu như vậy, Mộc Tắc ôm Thẩm Hạ Thời lên lầu.

Mọi người nhìn theo bước chân lộn xộn, vội vã của Mộc Tắc, trong lòng họ có lẽ đã đoán được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Ngay khi hai người rời đi, những người đang lôi kéo tay chân nhau đã nhanh chóng rút về, rất hài hòa bắt tay một lần nữa: “Thông gia tốt!”

Vài người cười đến mức không khép miệng được: “Người cùng thuyền! Người cùng thuyền!”

Hai người này đúng là củi khô gặp lửa mà.

Tình hữu nghị cách mạng giữa hai bên dường như càng thêm bền chặt hơn.

<i>@ a i k h i e t</i>

Mộc Tắc cũng không vào phòng ngủ của Thẩm Hạ Thời, bởi vì phòng của cô ở cuối góc, cách đây vẫn còn một khoảng xa nữa, nên lòng anh như lửa đốt mà ôm cô vào phòng của mình.

Thẩm Hạ Thời rất ngoan ngoãn nép vào vòng tay anh, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm một câu không nghe rõ, khuôn mặt nghiêng qua cổ anh, từng hơi thở nóng hổi phả ra quanh cổ làm yết hầu anh lăn lên lăn xuống với tần suất không ít.

Đèn trong phòng được bật lên, phòng ngủ đơn giản với phòng ngủ được bày biện tinh xảo của Thẩm Hạ Thời như hai thế giới khác nhau. Từ trước đến nay Mộc Tắc luôn thờ ơ với bản thân, luôn nghĩ rằng một giường, một bàn và một ghế sô pha là đủ rồi.

Bây giờ nhìn lại những thứ này liền cảm thấy quá mức đơn giản. Trong tương lai, người con gái anh yêu sẽ theo anh ngủ ở đây, không thể để cô chịu ấm ức được.

Có lẽ là do tiếng gọi “ông xã” kia của Thẩm Hạ Thời, mấy phút sau Mộc Tắc đã nghĩ đến vài phiên bản tương lai của cả hai người, càng nghĩ càng thấy tim đập nhanh.

Lâu rồi không có cảm giác như thế này. Lần đầu tiên tim đập nhanh như vậy là vào năm anh mười ba, mười bốn tuổi, khi bắt đầu lang bạt giang hồ. Sau này dù có sóng to gió lớn thế nào cũng ít khi lay chuyển được trái tim bình lặng của anh.

Ai ngờ rằng khi gặp Thẩm Hạ Thời, trái tim của anh hết lần này đến lần khác đều nảy lên rất vui vẻ, cũng chưa bao giờ bình tĩnh, giống như không phải là của anh vậy.

Mộc Tắc bế cô lên giường. Thẩm Hạ Thời quấn lấy anh không chịu xuống chẳng khác nào một con gấu túi.

Anh cảm thấy có chút bất lực, giọng nhẹ nhàng dỗ: “Cục cưng, anh đi pha nước cho em tắm.”

Hình như cô khịt mũi một tiếng, tay cô vòng qua cổ anh càng siết chặt hơn, đôi môi đỏ mọng của cô chạm vào vành tai anh, đột nhiên cô mở miệng cắn vành tai của anh, rồi vô thức vươn lưỡi ra l**m vài lần.

Cơ thể Mộc Tắc đông cứng lại.

Lửa ở bụng dưới bốc lên từng cơn.

Nếu nhịn nữa, anh thực sự không phải là đàn ông!

Anh dùng sức kéo hai chân Thẩm Hạ Thời ra, bàn tay đè eo cô dưới thân, người đàn ông thở hổn hển nhìn cô gái đang mơ hồ.

“Em vừa gọi anh là gì?”

“Hả?” Cô nheo mắt như có điều suy nghĩ, hai chân lại sắp quấn lấy anh, Mộc Tắc chỉ cảm thấy dưỡng khí trong phổi gần như bị cô hút sạch, anh liền cởi áo khoác ném trên mặt đất rồi đến gần Thẩm Hạ Thời, nhỏ giọng hỏi: “Anh là ai?”

Thẩm Hạ Thời nở nụ cười ngọt ngào, một ngón tay chậm rãi từ giữa lông mày anh trượt xuống, theo chiếc mũi cao thẳng của người đàn ông, cuối cùng dừng ở trên đôi môi mỏng ấm áp của anh, nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Mộc Tắc.”

Giọng nói quá mềm, quá nhẹ và quá mức quyến rũ.

Thật giống như một loại thuốc k*ch d*c.

Mộc Tắc thở gấp, eo và bụng chậm rãi đến gần cô, lòng bàn tay men theo đường cong duyên dáng trên eo Thẩm Hạ Thời, hai mắt rực lửa, giọng điệu mang theo một chút ra lệnh: “Gọi ông xã.”

Thẩm Hạ Thời trầm mặc, quay đầu sang một bên nhắm mắt lại.

Mộc Tắc kiên nhẫn hôn lên chiếc cổ thon thả của cô, giọng nói trầm thấp quyến rũ: “Hạ Hạ, anh là ai?”

Cô có vẻ khó chịu, cau mày đẩy ngực anh đang ép càng ngày càng gần, cuối cùng cũng không đẩy ra được cũng chẳng quan tâm nữa, nhắm mắt lại ngủ.

Ngọn lửa tà ác trong lòng và trong cơ thể của Mộc Tắc càng ngày càng phừng mạnh. Làm sao có thể cô ngoan ngoan ngủ chứ, lại nâng eo cô lên sát chính mình, dùng sức cắn chặt môi dưới của cô. Cô bị đau, càu nhàu một tiếng, hai chân dài đá vài cái: “Thằng cha nào vậy!”

Lửa là do cô khơi lên, lúc này không nhận lỗi thì không nói, nhưng sao có thể không nhận ra anh chứ! Mộc Tắc tức giận, hận đến mức giữ đầu cô lại, trầm giọng nói: “Mở mắt to ra xem anh là ai.”

Lúc Thẩm Hạ Thời ngơ ngơ, cô thật sự không biết là ai, lúc này có hỏi bản thân cô là ai, có khi cô còn không biết nữa là, huống chi là Mộc Tắc.

Cô miễn cưỡng mở mắt ra nhìn anh, chịu không nổi cơn buồn ngủ, sau đó mệt mỏi nhắm lại, lười biếng nói: “Không biết.”

Mộc Tắc cười nặng nề, sau khi đè cô xuống giường một lần nữa, người đàn ông này gần như cởi áo cô ra một cách thô bạo, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đợi chút nữa phải làm em khóc lóc kêu tên anh!”

Ý tưởng tuyệt vời này còn chưa thành hiện thực, chân của Thẩm Hạ Thời bắt đầu đạp vào dưới người anh, chăn bông bị đá văng ra khỏi giường. Mộc Tắc cau mày nắm lấy đôi chân đang lộn xộn của cô, nghe thấy cô đang diễu võ dương oai: “Muốn sàm sỡ tôi sao, không có cửa đâu!”

Anh thở dài.

Rốt cuộc, anh cũng không đành lòng lợi dụng lúc cô đang say để làm việc.

Để tránh bất kỳ suy nghĩ hối hận nào, Mộc Tắc nhanh chóng đứng dậy khỏi người cô, kéo chăn bông lên để che cho cô.

Thẩm Hạ Thời lăn lộn trong chăn bông vài lần, giống như cuối cùng cũng tìm được tư thế thoải mái, ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.

Mộc Tắc đứng bên giường nhìn cô một lúc, đưa tay sờ điếu thuốc và bật lửa trong túi áo, muốn hút một điếu thuốc để giải tỏa ‘áp lực’ trong cơ thể, nhưng nghĩ Thẩm Hạ Thời vẫn còn ở đây, anh lại rút tay ra về.

Anh liếc nhìn phòng tắm một cái, tự giễu cợt bản thân.

Kể từ khi gặp cô gái này, chỉ có thể nhìn mà không ăn, người thô bạo như anh đã trở thành khách quen của phòng tắm, thường xuyên phải vào rất lâu mới chịu ra.

Mộc Tắc cởi bỏ chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ, cúi đầu c** th*t l*ng, Thẩm Hạ Thời đè lên chăn bông, lật người lẩm bẩm: “Chỉ có Mộc Tắc mới được sờ tôi.”

Nghe vậy, Mộc Tắc liền dừng tay.

Lời này làm cho tâm trạng anh cũng tốt lên. Mà, miệng thì nói người được sờ cô chỉ có thể là anh, nhưng bây giờ người không cho anh sờ cũng chính là cô, không chỉ có như vậy, bây giờ anh là ai còn không biết!

Ngay khi vừa kéo thắt lưng, người đàn ông ném nó sang một bên, quần tây được cởi ra cũng bị ném xuống đất. Mộc Tắc ngước mắt lên, hai cánh tay của Thẩm Hạ Thời đã dũng cảm vươn ra khỏi chăn, hai đùi thì kẹp lấy chăn ở giữa.

Anh bước đến giúp cô để tay vào trong chăn, đến lượt chân, vẫn không chịu nhúc nhích. Ngay khi Mộc Tắc đẩy mạnh một chút, cô cũng dùng sức giữ lại. Nhưng bây giờ không phải là lúc để dung túng, nếu bị cảm lạnh, người chịu tội vẫn là cô.

Mộc Tắc cũng không khách khí, một tay nắm chắc bắp chân của cô, tay kia nâng chăn bông lên để che cô thật kín.

Ai biết cô gái xoay người một cái, tức tối lẩm bẩm: “Mộc Tắc nhà tôi còn nhẹ nhàng hơn anh nhiều.”

Mộc Tắc: “…”

Anh đột nhiên muốn bế người lên, ôm vào lòng hôn hít, sau đó c** q**n áo của cô ra mà hành hạ hết lần này đến lần khác!

Nhưng nhìn thấy cô đang ngủ ngon lành, anh cuối cùng cũng gạt bỏ quyết định này, sau đó đi vào phòng tắm.

<i>@ a i k h i e t </i>

Ánh sáng lóa mắt từ bên ngoài cửa sổ chiếu qua lớp vải mỏng, Thẩm Hạ Thời bị ánh sáng làm cho không thể ngủ được nữa, nhíu mày rồi từ từ mở mắt ra, mái tóc rối tung vẫn còn quấn quanh mặt. Cô duỗi tay hất ra, đá chăn bông sang sẵn sàng để đứng dậy.

Nhìn xung quanh một vòng, cô sững người trong giây lát.

Đây không phải là phòng ngủ của cô mà.

Nhưng nhìn đồ đạc và cách trang trí đơn giản, thoạt nhìn rất hợp với phong cách của Mộc Tắc, nhưng cô đã chạy vào phòng của anh từ lúc nào vậy?

Khi Thẩm Hạ Thời nhìn thấy chiếc áo len bên giường, có lẽ là do Mộc Tắc sợ cô ngủ dậy sẽ bị lạnh nên sáng sớm đã đặt nó ở đây.

Cô cầm lên mặc vào, rửa mặt xong định xuống lầu ăn sáng.

Phòng khách chật ních người, cô nhìn thấy có chút mơ hồ. Mộc Tắc nhìn cô một cái, sau đó đặt bát cơm trước chỗ ngồi không người đối diện, nhàn nhạt nói: “Đến ăn cơm đi.”

Thẩm Hạ Thời ngoan ngoãn ngồi xuống, trên bàn đều là thịt và cá, rất nhiều dầu mỡ, cô nhíu mày, “Buổi sáng ăn mấy cái này?”

Giang Hàn chậc chậc vài tiếng rồi chỉ vào chiếc đồng hồ lớn trên tường: “Bà cô à, bây giờ là một giờ rưỡi chiều rồi.”

“Hả?” Thẩm Hạ Thời sững sờ: “Sao tôi lại ngủ lâu như vậy?”

Khi nhắc đến chuyện này, sắc mặt Mộc Tắc có chút tối sầm lại, anh lạnh lùng liếc nhìn những người ở 19 bộ Hòe Giang. Đám Nhị Tứ bị anh nhìn đến mức nổi da gà, nhanh chóng nở nụ cười làm lành: “Hôm qua chị dâu uống say, chị không nhớ rõ sao? “

Cô ậm ừ, cầm đũa lên nhìn bát đĩa trên bàn, không có cảm giác thèm ăn, cũng không để ý Mộc Tắc đã nhìn cô chằm chằm từ nãy giờ, anh nhẹ giọng hỏi: “Có phải muốn ăn đồ thanh đạm một chút không?”

Thẩm Hạ Thời gật đầu, cười ngọt ngào với anh.

Mộc Tắc ra hiệu cho mọi người dọn dẹp bát đĩa trên bàn, nói phòng bếp nấu món gì đó thanh đạm cho cô.

Sau đó không ai lên tiếng nữa, cô cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái, mọi người nhìn cô với vẻ tò mò, tựa hồ muốn hỏi gì đó nhưng lại không dám hỏi.

Chẳng lẽ tối hôm qua cô say rượu lại làm chuyện vô sỉ gì sao?

Thẩm Hạ Thời là người sau khi tỉnh rượu là quên hết chuyện, hơn nữa uống say cũng không nhớ gì, rất có thể cô đã làm những chuyện mất mặtt. Cô cố gắng nhớ lại, nhưng cô lại không thể nhớ được.

Dương Cẩn thấy cô có vẻ buồn bực, do dự một chút rồi vẫn hỏi: “Hạ Hạ, tối hôm qua quá mệt mỏi sao?”

Làm sao cô nhớ được chứ.

Vì vậy cô lặng lẽ liếc nhìn sắc mặt Mộc Tắc, thấy sắc mặt của anh nhàn nhạt không có gì khác thường, liền cười nói: “Vẫn khỏe chán.”

Trong phòng khách có tiếng thở mạnh, tất cả mọi người đều lén lút nhìn Mộc Tắc. Quả nhiên, khuôn mặt của anh đã kéo đầy mây đen tới!

“Vẫn khỏe” còn có một nghĩa khác, giống như nói kỹ thuật của đại ca không tốt, hơn nữa giọng điệu của Thẩm Hạ Thời rất miễn cưỡng. Mọi người không thể không đoán xem rốt cuộc đêm qua hai người bất hòa như thế nào mới dẫn đến chuyện sáng nay đại ca bước ra khỏi phòng với khuôn mặt đen nhẻm.

Nhưng Thẩm Hạ Thời lại không nghĩ vậy, cô cho rằng mình đã làm điều gì đó mất mặt nên lập tức thừa nhận lỗi lầm của mình: “Dù đêm qua có xảy ra chuyện gì đi nữa thì cũng là lỗi của tôi, là do tôi vô ý, thật sự là do tôi không chân thành! Xin mọi người đừng giữ trong lòng!”

Tiếng hít mạnh càng nhiều hơn.

Ngay khi Thẩm Hạ Thời nói ra những lời này, từ “ông xã” khiến Mộc đại gia vui vẻ cả đêm qua đã trở thành “lỗi do tôi vô ý” và “không chân thành.”

Mặt mũi của đại ca giấu vào đâu được đây!

Mọi người đều muốn bỏ trốn, nhưng lại không dám rời đi.

Đành phải hạ thấp cảm giác tồn tại của mình, cả thở mạnh cũng không dám!

Sau một hồi im lặng, Mộc Tắc cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn cô, thản nhiên hỏi: “Hạ Hạ, ai dạy em gọi ông xã rồi không chịu thừa nhận?”

Thẩm Hạ Thời: “???”

Vẻ mặt cô bối rối nhìn anh, Mộc Tắc chậm rãi đứng dậy, không nhanh không chậm bước tới đây, nửa người cúi xuống ép cô vào góc bàn, nụ cười âm trầm treo bên môi: “Ai dạy em vừa bước ra khỏi giường của anh liền quên hết mọi chuyện?”

Thẩm Hạ Thời: “…”

Hai người họ… cái gì vậy???

Cô còn chưa tìm hiểu rõ ngọn ngành, nhưng Mộc Tắc một chút cũng không nhường nhịn, âm u hỏi: “Em nói nghe xem, vẫn khỏe là có ý gì?”

Mặc dù trong đầu Thẩm Hạ Thời đang có một mớ hỗn độn, nhưng cô vẫn luôn là người phản ứng nhanh.

Nhìn Mộc Tắc sắp phát điên, trong giây lát cô liền thay đổi sắc mặt, cúi đầu mềm mại quyến rũ, giọng nói yếu ớt thẹn thùng: “Em… không phải đang xấu hổ đây sao, nếu không vì sao đến giờ này em mới dậy, còn không phải bởi vì tối hôm qua anh quá mức…”

Dáng vẻ như vậy, dáng vẻ muốn nói lại thôi kệch cỡm như vậy, Thẩm Hạ Thời cảm thấy kỹ năng diễn xuất của mình đã đạt đến đỉnh cao rồi.

Mộc Tắc hơi nhướng mày, bây giờ mà còn giả vờ được.

Thẩm Hạ Thời tưởng mình đã thoát một kiếp. Nhưng giây tiếp theo, Mộc Tắc đột nhiên cúi xuống khiêng cô trên vai rồi đi về phía phòng ngủ: “Vậy cũng không công bằng, chúng ta tiếp tục đi.”
 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 38: Còn chờ gì nữa


Mộc Tắc quyết tâm dạy dỗ cô, bước nhanh vào phòng, vừa mới đè người lên thì ngoài cửa liền vang lên tiếng gõ cửa dữ dội.

Anh trầm giọng chửi nhỏ, nghĩ không biết dạo này tính tình của mình có tốt quá không mà đám người này suốt ngày <i>động thổ trên đầu thái tuế(*)</i>.

<i>(*) Người xưa tin rằng đào đất xây cất về hướng sao Thái Tuế mọc sẽ rước lấy tai họa. Do đó, câu trên dùng để tỉ dụ việc xúc phạm, động chạm tới người có quyền thế hoặc kẻ hung ác. (Theo từ điển Hán Nôm)</i>

Vừa mở cửa, Khương Hân và Dương Cẩn đã sợ hãi lùi lại: “Vừa rồi bệnh viện mới gọi đến, Tưởng Đào đã biến mất!”

“Cái gì!” Thẩm Hạ Thời nghiêng người rời khỏi giường, lướt qua Mộc Tắc chạy nhanh xuống lầu. Hai vị trợ lý liền nói với cô những gì họ vừa mới biết: “Chuyện vừa mới xảy ra, cảnh sát cũng đang trên đường tới. Tính mạng của cha mẹ Tưởng Đào bị đe bệnh viện lại không có dấu vết đánh nhau, xem ra phạm nhân đã trà trộn vào bệnh viện.”

Thẩm Hạ Thời lấy áo khoác mà Giang Hàn đưa rồi mặc lên. Đoàn người vội vàng bước ra ngoài, Mộc lão đại bị bỏ rơi đi theo với sắc mặt đen thui, kéo Thẩm Hạ Thời qua, quàng khăn và đội mũ cho cô, sau đó mới dẫn người ngồi lên xe.

Người Hòe Giang đi bằng một chiếc xe khác, mọi người dường như đã phát hiện ra sự nghiêm trọng của vấn đề, tất cả đều có vũ khí trong tay.

Thẩm Hạ Thời cau mày nhìn tình cảnh này, ánh mắt nhìn về phía Mộc Tắc. Anh đang dựa vào ghế sau nhắm mắt tĩnh tâm lại, dường như cảm nhận được tầm mắt Thẩm Hạ Thời, chậm rãi mở mắt nhìn sang.

Anh nhìn cô trong chốc lát, cô cũng không nói lời nào, cau mày như đang có điều suy nghĩ. Mộc Tắc ôm chặt tay cô vào trong lòng, trầm giọng hỏi: “Có lạnh không?”

Thẩm Hạ Thời lắc đầu, hỏi: “Vừa rồi anh đi ra ngoài làm gì?”

Anh lại nhắm mắt, đưa ngón tay v**t v* làn da trên bàn tay cô. Không khí trong xe chìm vào im lặng, khoảng chừng vài phút sau, giọng nói lạnh lùng của Mộc Tắc vang lên, “Em nghi ngờ anh sao?”

Nhiệt độ bên trong xe dường như giảm xuống đến mức có thể đóng băng ngay lập tức.

Những người còn lại đều im lặng.

Thẩm Hạ Thời nhíu mày chặt hơn: “Tại sao anh lại nghĩ như vậy?”

Cô dựa đến gần Mộc Tắc, một tay khác ôm cánh tay anh. Mộc Tắc cúi đầu nhìn thoáng qua khuỷu tay trắng nõn, thở dài một cái, “Anh xin lỗi, anh nghĩ là…”

“Anh nghĩ là em không tin tưởng anh!” Thẩm Hạ Thời giả vờ tức giận quay mặt đi: “Em chỉ muốn hỏi xem anh có biết chút chuyện gì không, đêm qua đi ra ngoài có thấy ai không thôi mà.”

Không biết có phải là ảo giác của Thẩm Hạ Thời hay không. Sau khi cô nói xong câu này, cơ thể cứng ngắc của Mộc Tắc hoàn toàn thả lỏng ra. Anh đưa tay ôm chặt lấy cô, nửa thân trên lười biếng ngả ra phía sau, uể oải nhìn cô: “Anh biết một chút, tối nay sẽ nói cho em biết, rất phức tạp, một chốc cũng không thể nói xong được.”

Cô mơ hồ nhận ra chuyện này có liên quan đến quá khứ của Mộc Tắc, cũng không tiện hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

Thẩm Hạ Thời không cần phải suy nghĩ sâu xa cũng biết, chuyện đó chắc hẳn là nhật ký vào sinh ra tử trong mưa máu của anh, không ai thích cuộc sống như vậy cả, kể cả Mộc Tắc cũng sẽ không.

@ a i k h i e t

Trong xe không ai nói chuyện nữa, xe nhanh chóng chạy ra khỏi vùng ngoại ô. Đây là khu vực ít người ở, ban ngày đã rất yên tĩnh, huống chi là ban đêm.

Lúc này, bên ngoài cửa kính xe là một khối đen kịt, thỉnh thoảng đi ngang qua một đoạn đường có đèn đường. Dưới ánh đèn, hình bóng cành cây bên ngoài trở nên kỳ dị như quái vật đang giương nanh giơ vuốt. Thẩm Hạ Thời nhìn đến mức cau mày. Cô không biết có phải là do những chuyện và hoàn cảnh gần đây hay không mà luôn khiến cô ấy cảm thấy có một số việc sắp nằm ngoài dự kiến và sự kiểm soát của bản thân.

Cô nhìn bên ngoài cửa sổ xe đến ngây người, đột nhiên có một bàn tay đưa lên trước mắt cô, giọng nói trầm thấp của Mộc Tắc vang lên bên tai cô: “Em sợ sao?”

Sợ à, e rằng từ này đã lâu không xuất hiện trong đầu cô. Là một cô gái, cô đã đối mặt với rất nhiều tội phạm giết người, điều tra rất nhiều vụ án kỳ quái, thậm chí đưa vô số người vào tù, vì vậy cô cũng đã kết nên vô số kẻ thù, nói không sợ là giả. Nhưng cô cố tình ngăn không cho mình nghĩ đến những vấn đề này, nghĩ nhiều quá sẽ cảm thấy sợ hãi, nếu sợ thì đối phương sẽ biết suy nghĩ của mình, cho nên hầu như cô sẽ không để cho người khác đề cập tới ý nghĩ của chính mình.

Đây cũng là một trong những lý do khiến Thẩm Hạ Thời trân trọng cuộc sống của mình nhất. Sợ mình gây họa quá nhiều rồi sẽ có ngày thần không biết quỷ không hay bị đâm sau lưng, cho nên trước giờ cô vẫn luôn sống tự do tự tại.

Nhưng bây giờ Mộc Tắc đang ở đây, tim của cô liền rất ổn định.

Cô nép vào vòng tay anh, kéo áo khoác anh ra rồi giấu mặt vào trong, giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ bên trong: “Sợ một chút.”

Nói thẳng ra như vậy, cô cảm thấy áp lực uất ức trong lồng ngực lúc này mới được giải tỏa. Hóa ra cô cũng có mặt yếu đuối. Thường thì một người chẳng bao giờ chịu thừa nhận mình sợ hãi, bây giờ có một người có thể dựa vào, cũng biết Mộc Tắc sẽ bảo vệ cô, cho nên cô mới trở nên không kiêng nể gì cả.

Cánh tay dài của Mộc Tắc duỗi ra, kéo chăn trên xe quấn chặt lấy cô gái đang ngồi trên đùi mình, ngoại trừ khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra, chỗ còn lại đều bị anh quấn chặt.

Anh đột nhiên kéo cổ áo của cô, Thẩm Hạ Thời mất trọng tâm nhào vào trong lồng ngực của anh. Tiếng tim đập ổn định của Mộc Tắc truyền vào tai cô, trong giây tiếp theo, hai ngón tay hơi lạnh giữ lấy cằm của cô, một nụ hôn ấm áp hôn xuống.

Vì ngại vẫn còn người ở trong xe, Mộc Tắc chỉ lướt qua liền ngừng lại. Sau khi hôn xong, sắc mặt Thẩm Hạ Thời trở nên hồng hào một chút, anh hài lòng nhếch môi, dùng ngón tay nhéo nhẹ chóp mũi của cô, giọng nói khàn khàn: “Có anh ở đây, lão Thiên Vương cũng không tổn thương em được, biết không?”

Thẩm Hạ Thời nặng nề gật đầu, nghiêng đầu dựa vào ngực anh, nhân lúc không ai chú ý liền hôn lên má anh một cái.

Bầu không khí bị cô làm cho bớt căng thẳng đi hẳn, Mộc Tắc càng thêm hứng thú, nghĩ đến chuyện vừa rồi ở biệt thự, trong lòng có chút mất mát.

Anh cúi đầu nhìn, Thẩm Hạ Thời nhắm mắt dựa vào lồng ngực anh, nửa khuôn mặt trên giấu trong bóng tối khó có thể nhìn rõ. Đèn đường ngoài cửa sổ xẹt qua, chiếu sáng đôi môi đỏ mọng của cô, lúc sáng lúc tối, màu sắc mê người. Bóng tối dưới đáy mắt anh cuồn cuộn kéo tới, hầu kết lăn lộn một chút, nhẹ nhàng gọi tên tai cô.

Thẩm Hạ Thời mở mắt ra nhìn anh. Mộc Tắc ôm eo cô nhích lên trên một chút, nhẹ nhàng cắn tai cô, dùng giọng thì thầm mà chỉ hai người mới nghe được: “Anh yêu em.”

Mặt Thẩm Hạ Thời đỏ lên, cũng muốn nói gì đó với anh, nhưng cô ngại ngùng không dám nói những lời như thế với anh, đang do dự, Giang Hàn nhắc nhở: “Tới rồi, xuống xe đi.”

Không khí ái muội giữa hai người như vỡ ra ngay lập tức, Thẩm Hạ Thời vội nhảy khỏi vòng tay của Mộc Tắc, liếc anh một cái, nhỏ giọng nói: “Trở về rồi nói tiếp.”

Mộc Tắc xuống xe, khóe môi vương một chút tươi cười, lười biếng ừ một tiếng.

<i>@ a i k h i e t</i>

Cảnh sát ở cách bệnh viện không xa, cho nên họ đến sớm hơn một chút. Thẩm Hạ Thời chạm mặt đám người Trần Bạch ở sảnh bệnh viện. Trần Bạch nói ngắn gọn tình hình:

“Cha mẹ Tưởng Đào hiện đang được cấp cứu. Chúng tôi đã xem qua camera, Tưởng Đào bị một người đàn ông bí ẩn ăn mặc như một bác sĩ bắt đi. Các nhân viên lui tới trong bệnh viện khá bận rộn, cũng không ai quá chú ý cho nên cô bé bị đưa đi rất suôn sẻ. Xe của đối phương đi về phía nam, chúng tôi đang chuẩn bị theo dõi chiếc xe kia, có tin mới tôi sẽ lập tức nói với cô.”

Thẩm Hạ Thời nói: “Tôi muốn đến phòng bệnh và phòng giám sát nhìn lần nữa.”

“Được rồi, tôi đưa cô đi.”

Vừa định rời đi, Mộc Tắc ôm Thẩm Hạ Thời trở về trong vòng tay, anh có chút không vui: “Anh đi cùng em.”

“Được.”

Trần Bạch nhìn thoáng qua tay Mộc Tắc trên hông Thẩm Hạ Thời, ánh mắt hắn ảm đạm, lại vô tình chạm phải ánh mắt của Mộc Tắc. Khác với sự thù địch lần trước, lúc này vậy mà mang theo một chút… đồng tình?

Điều này khiến Trần Bạch cảm thấy, thà hắn bị khinh bỉ còn hơn là bị sự đồng cảm tr*n tr** này đánh sâu vào lòng tự trọng đàn ông của hắn. Mà đối phương làm như vậy, rất rõ ràng là do cố ý.

Thẩm Hạ Thời tự nhiên cảm thấy bầu không khí giữa hai người có chút kỳ lạ, nhưng cô vẫn luôn có bản lĩnh làm bộ làm tịch, cũng không muốn giao lưu với Trần Bạch quá nhiều làm cho Mộc Tắc không vui, đến lúc đó người gặp rắc rối vẫn là cô.

Vì thế, giọng nói với hắn trở nên nhạt dần: “Cảnh sát Trần, nếu anh còn có việc bận gì đó, anh có thể về trước. Tôi có thể tự mình đến hiện trường giám sát.”

“Không…”

Trần Bạch muốn nói rằng không sao cả, nhưng Mộc Tắc tiếp chuyện còn nhanh hơn: “Cảnh sát Trần là một người bận rộn, vì vậy vẫn nên nhanh chóng quay trở lại đi. Thẩm kiểm đã có tôi ở đây rồi.”

Anh kéo Thẩm Hạ Thời rời đi, cô quay đầu lại nhìn Trần Bạch, mấp máy môi nhỏ giọng nói: “Thật ngại quá.”

Bàn tay của Mộc Tắc ấn mặt cô lại vào lồng ngực anh, vừa đi vừa che cô lại như đang che chở cho con mình.

Bệnh viện cử ra một bác sĩ vừa đi vừa trình bày tình hình với hội kiểm phương, nhìn qua phòng bệnh của Tưởng Đào, bên trong đúng là không hề có dấu vết xảy ra xung đột. Cảm giác giống hệt như gia đình của Chu Đồng, người gây án rất quen thuộc với hoàn cảnh này, thủ pháp gây án còn rất cao siêu. Thậm chí có tâm lý phản trinh sát rất mạnh, còn chẳng để lại bất kỳ manh mối nào ở hiện trường.

Bác sĩ đưa Thẩm Hạ Thời đi xem camera giám sát một lần nữa.

Thời gian là trước đó một giờ, một nam bác sĩ đeo khẩu trang tiến vào phòng bệnh.

Trong phòng, bố mẹ chăm Tưởng Đào đều đã ngủ say. Người đàn ông bí ẩn lấy ra hai mũi tiêm, từ từ tiêm thứ chất lỏng đó vào người bố mẹ Tưởng Đào. Trong khoảng thời gian này, hai vợ chồng cũng không tỉnh dậy.

Sau khi làm xong việc, gã ta bế Tưởng Đào xuống giường bệnh, trước khi rời đi còn dừng ở camera giám sát kế tiếp khoảng một phút, dường như gã đang khoe thành quả của mình, thậm chí còn cà lơ phất phơ nghiêng đầu ra oai. Thẩm Hạ Thời có thể tưởng tượng sắc mặt gã ta đắc ý cỡ nào dưới lớp khẩu trang kia.

Sau đó, người đàn ông bí ẩn đặt Tưởng Đào ngồi trên xe lăn, từ từ đẩy ra khỏi phòng bệnh, công khai ra khỏi bệnh viện.

Hình ảnh giám sát cuối cùng là Tưởng Đào hôn mê bị kẻ bí ẩn kéo lên xe, đối phương ném cô lên xe không biết nặng nhẹ, sau đó đóng cửa rồi lái xe rời đi.

Mộc Tắc gọi Nhị Tứ tới nói nhỏ vài câu, đối phương gật gật đầu đi ra ngoài, Thẩm Hạ Thời hỏi anh: “Làm sao vậy?”

“Kêu nó đi kiểm tra chiếc xe này.”

Thẩm Hạ Thời xem lại camera giám sát mấy lần, đến tận khuya mọi người mới rời khỏi bệnh viện.

Xe chạy được nửa đường, Thẩm Hạ Thời nhớ ra trong chung cư còn có tư liệu cần dùng vào ngày mai, nói Khương Hân quay xe trở lại. Mộc Tắc đột nhiên nói, “Hai người theo mấy đứa Nhị Tứ về biệt thự trước đi, tôi và Hạ Hạ sẽ trở lại sau.”

Anh sờ sờ tóc Thẩm Hạ Thời: “Em quần quật cả ngày cũng mệt rồi, hôm nay anh sẽ ngủ với em ở chung cư, ngày mai rồi cùng trở về nhà của chúng ta.”

Nhà của chúng ta?

Thẩm Hạ Thời nghe thấy những lời này, trong lòng rất vui vẻ.

Khóe miệng nhếch lên, ngọt ngào trả lời: “Được.”

Tới dưới lầu chung cư, Thẩm Hạ Thời xuống xe xong liền đi lên lầu, Mộc Tắc ở phía sau kêu cô một tiếng.

Nhìn lại, Mộc Tắc đang đứng dưới ngọn đèn đường sáng trưng, dưới thân hình cao lớn của anh là một bóng đen dài, ánh đèn chiếu vào mặt làm cho làn da của anh có chút trắng bệch. Dường như ánh sáng chói lóa có chút cản trở tầm nhìn của anh, Mộc Tắc hơi hơi nheo mắt, cách không xa lặng lẽ nhìn cô.

“Lại đây.” Giọng anh rất ấm, âm thanh trầm thấp chìm vào màn đêm vô biên rồi hóa thành hơi nóng bốc cháy trong gió mát, từ từ đốt cháy trái tim Thẩm Hạ Thời.

“Sao vậy?”

Anh chỉ vào bậc đá trước mặt: “Đứng lên đó đi, anh cõng em lên lầu.”

Thẩm Hạ Thời ngoan ngoãn đứng lên bậc thềm đá, Mộc Tắc đứng thẳng người đi về phía cô, bước đi chậm rãi, vẻ mặt có chút không để ý. Khi đứng trước mặt cô, ánh mắt của hai người vừa tầm đối diện nhau.

Thẩm Hạ Thời nhìn ánh mắt dịu dàng của anh, trong lòng động đậy, không được tự nhiên cúi đầu xuống.

Lông mi dài khẽ rung lên, như thể đang gãi ngứa trái tim anh, Mộc Tắc rất muốn hôn cô. Nhưng do trời lạnh, không muốn cô bị cóng nên quyết định vào nhà lại nói.

Anh xoay người nói: “Lên đi.”

Thẩm Hạ Thời ôm cổ anh, cả người cô đè vào lưng anh. Mộc Tắc đưa tay giữ chân cô, vững vàng cõng trên lưng, chậm rãi bước lên lầu.

Khi đến cửa, Mộc Tắc đặt cô xuống, anh không vội vàng mở cửa. Ngược lại, từng bước dồn cô tới góc tường, đang lúc anh định hôn —

“Nhanh lên! Tôi thấy hắn ta cõng Hạ Hạ lên rồi!!”

“Bà nhìn rõ chưa đó!!” Có người hỏi.

“Chắc chắn là hắn!”

Giọng nói của người hỏi và người đáp rất quen thuộc với Thẩm Hạ Thời. Đó là dì Trần ở tầng ba và chú Vương ở tầng 2. Họ là những người hàng xóm nhiệt tình. Họ biết Thẩm Hạ Thời không cha không mẹ, ngày thường rất quan tâm tới cô.

Bước chân lộn xộn, nghe có vẻ còn rất nhiều người, trong chốc lát mọi người đã chạy đến đây, tay cầm dao, tay cầm gậy. Bất quá khi thấy Thẩm Hạ Thời và Mộc Tắc liền sửng sốt.

Dì Trần nhìn trái nhìn phải: “Hạ Hạ, cháu không sao chứ?”

Mộc Tắc cũng nhận ra người này, chính là bác gái mà anh đã gặp lần trước. Lần này lại đang làm gì vậy?

Thấy anh cau mày có vẻ rất khó chịu, dì Trần vội vàng nói:

“Vậy thì vị kia, bạn trai của Hạ Hạ, anh phải bảo vệ Hạ Hạ. Hai ngày nay tôi luôn thấy một người đàn ông ở dưới lầu nhìn chằm chằm vào nhà của Hạ Hạ, có lần còn lên lầu nữa. Hắn ta đội mũ và đeo khẩu trang, nhìn không rõ mặt, nhưng vừa nhìn đã biết không phải người tốt!”

Nghe đến đây, Thẩm Hạ Thời và Mộc Tắc đưa mắt nhìn nhau, cũng đoán được tám phần đó chính là kẻ bí ẩn gần đây, cô vội vàng cảm ơn hàng xóm, sau khi hàn huyên vài câu liền tiễn các cô chú đi.

Sau khi vào nhà tìm được tư liệu rồi, Mộc Tắc quyết định đưa Thẩm Hạ Thời trở về biệt thự, dù sao ở đó cũng có người và bố trí của anh, kẻ bí ẩn không dám tới gần, cũng có thể đảm bảo an toàn cho Thẩm Hạ Thời.

<i>@ a i k h i e t</i>

Ở trong xe, cô thấy sắc mặt của Mộc Tắc không tốt, nhẹ giọng an ủi: “Anh đừng lo, không phải em không có việc gì đây sao.”

“Ừ.” Anh lên tiếng, sau đó nói: “Em ở với anh, không ai có thể làm tổn thương em, cái này anh không lo lắng.”

“Vậy thì anh lo chuyện gì?”

Mộc Tắc đột nhiên đạp phanh. Vốn dĩ anh không hút thuốc trước mặt cô, nhưng bây giờ tâm tình bực bội không chịu nổi, nghiêng đầu châm một điếu thuốc, để tránh khói ảnh hưởng tới cô, anh mở cửa sổ ra một chút.

Sau khi hút một ngụm, Mộc Tắc bắn một chút bụi của điếu thuốc ra khỏi cửa sổ. Nửa ngày sau, giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên trong xe:

“Sao mỗi lần anh muốn cùng em xảy ra chuyện lại khó khăn như vậy, sao lúc nào cũng có người muốn quấy rầy thế chứ, mẹ nó!”

“…”

Thầm Hạ Thời trầm mặc nhìn anh hút xong điếu thuốc.

Hình như Mộc Tắc cảm thấy mùi khói trong xe nặng hơn một chút, có hơi hối hận vì hành động vừa rồi của mình, nhanh chóng cầm bình làm thơm không khí trong xe phun lên hai lần, nhìn Thẩm Hạ Thời:

“Anh xin lỗi, anh sẽ nhịn lại, lần sau sẽ không như vậy nữa.”

Thẩm Hạ Thời cười nhạt lắc đầu, đột nhiên cởi dây an toàn, đỡ vai của anh rồi ngồi trên đùi anh.

Mộc Tắc nhìn cô không nói gì.

Mặt cô gái đỏ bừng, khẽ cười: “Anh muốn xảy ra chuyện gì?”

Mộc Tắc nhìn bộ dạng cô như vậy, cổ họng khô khốc, thật lâu mới phát ra giọng mũi ừ một tiếng, giọng nói trầm thấp đầy ái muội, khuôn mặt Thẩm Hạ Thời như muốn bốc hỏa.

Cô nén lại sự ngại ngùng, vươn bàn tay mảnh mai vào trong áo của anh, chạm vào cơ bụng đồ sộ và đường cong hoàn mỹ ấy, nhướng mày đầy mị hoặc:

“Vậy thì anh còn chờ gì nữa?”
 
Sủng Ái Tiểu Hư Hỏng - Cẩn Dư
Chương 39: Làm việc


Vốn dĩ Mộc Tắc muốn lần đầu làm chuyện này không thể để cô gái của anh chịu uất ức, khi mà đã chuẩn bị mọi thứ, có lãng mạn, còn có bầu không khí nên có, một cái cũng không thể thiếu.

Nhưng bây giờ nhìn dáng vẻ quyến rũ mê người của Thẩm Hạ Thời, anh cảm thấy làm trên xe cũng có một hương vị đặc biệt.

Cửa sổ xe bị anh đóng lại, thân xe màu đen như một bức tường kín kẽ, hòa với màn đêm ở vùng ngoại ô không người. Không ai để ý rằng có một chiếc xe hơi ở đây, cũng không ai quan tâm người trong xe đang làm cái gì.

Mộc Tắc rất hưởng thụ lời mời gọi của Thẩm Hạ Thời, vô cùng hứng thú nhìn cô căng thẳng muốn chết lại lại giả bộ bình tĩnh, khóe môi mang theo một nụ cười khinh khỉnh, nhẹ nhàng nâng cằm cô: “Tiếp tục.”

Bàn tay của Thẩm Hạ Thời đặt trên cơ bụng của anh từ từ di chuyển lên trên. Khi ngón tay cô di chuyển, hơi thở của Mộc Tắc dần trở nên dồn dập. Tiếng th* d*c gấp gáp thúc kéo theo lồng ngực phập phồng, tay Thẩm Hạ Thời dừng lại ở vị trí tim anh. Tim anh đập một cái, rồi lại một cái nữa, lặp đi lặp lại không còn trầm ổn như ngày xưa, bây giờ đã đập rất nhanh.

Ánh mắt Mộc Tắc chăm chú nhìn cô, mắt lướt qua khuôn mặt mỹ lệ của cô, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mang màu sắc đỏ mọng mê người, mắt híp lại.

Trước nay quần áo của anh luôn rộng rãi như muốn thể hiện tính cách kiêu ngạo của mình, lúc này hai tay của Thẩm Hạ Thời dùng sức kéo ra, cúc áo sơ mi đều bị bung ra.

Khuôn ngực, cơ bụng rõ ràng và <i>đường nhân ngư (*)</i> của Mộc Tắc hiện ra trước mắt, hình như do bị cô đụng vào nên đường gân trên ngực anh phồng lên như máu, trên eo cũng không có một chút mỡ thừa, theo vòng cung đang nhấp nhô, phần bụng gầy nhưng rắn chắc còn hơi phập phồng. Một bức tranh rất có tính hoang dã.

<i>(*) Phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành vết hình chữ V.</i>

Thẩm Hạ Thời có thể cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi của cơ thể anh, cô duỗi một ngón tay ra, từ hầu kết đang lăn của anh dần dần trượt xuống, móng tay trắng hồng dùng sức cào vào ngực anh, giọng Mộc Tắc khàn khàn kêu lên một tiếng.

“Tiếp tục.” Hai mắt anh trở nên đỏ bừng, giọng nói nghèn nghẹn đang kìm chế áp lực.

Chờ một hồi, Thẩm Hạ Thời cũng không có làm bước tiếp theo, Mộc Tắc cảm giác được người trong lòng có chút cứng ngắc, hai tay nắm chặt quần áo bên hông hắn, bộ dạng có chút tiến thoái lưỡng nan.

Mộc Tắc bị bộ dạng của cô chọc cười, khàn giọng hỏi: “Rất căng thẳng sao?”

Chắc chắn rồi.

Mộc Tắc đè nén ý nghĩ trêu chọc cô, tay v**t v* mái tóc của cô, vỗ nhẹ lưng cô: “Mở mắt ra nhìn anh.”

Lông mi Thẩm Hạ Thời khẽ run, chậm rãi nâng mắt nhìn lên.

Khuôn mặt của Mộc Tắc gần trong gang tấc, tay anh gần như ôm chặt lấy cô, thậm chí ánh mắt anh còn nhìn cô còn mang theo vẻ xâm lược và mê hoặc.

Thẩm Hạ Thời đỏ mặt không nói gì, anh nặng nề cười hai tiếng, ôm cô nâng lên một chút, để cô càng dính chặt vào mình.

Thậm chí cách một lớp quần như vậy, Thẩm Hạ Thời còn có thể cảm nhận được nhiệt độ của tay anh. Trong khi cô đang khó xử, anh thấp giọng hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”

Thẩm Hạ Thời muốn nói vẫn chưa, nhưng Mộc Tắc lại xấu xa cười, giọng điệu cũng không cho cãi lại: “Hạ Hạ, bây giờ không được đổi ý nữa.”

Cô cau mày nói: “Em không có hối hận, chỉ là…”

Mộc Tắc dừng một chút, dịu dàng hôn cô: “Đừng sợ.”

Nói như vậy, đây chính là lần đầu của con gái nhà người ta. Mộc Tắc vô cùng nhẹ nhàng và ôn nhu, mỗi nụ hôn đều vô cùng lưu luyến và dịu dàng. Bởi vì cảm nhận được cơ thể của Thẩm Hạ Thời hơi co lại, anh cũng không thể vội vã làm tới bước cuối được.

Khi cơ thể của Thẩm Hạ Thời từ từ thả lỏng, cũng là lúc mà Mộc Tắc cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để hoàn thành bước mấu chốt ——

Tiếng chuông điện thoại vang lên.

Cả hai dừng lại một chút, cũng không để ý tới nữa, tiếp tục làm công chuyện.

Sau khi tiếng chuông vang lên, lần thứ hai, rồi lần thứ ba lại vang lên.

Cuối cùng Thầm Hạ Thời cũng đẩy anh ra: “Có thể là việc gấp đó.”

Mộc Tắc nén giận trả lời điện thoại, Nhị Tứ đầu dây bên kia nói: “Đại ca, đã tra được địa chỉ của chiếc xe kia rồi.”

“Đ** m*!” Mộc Tắc chửi nhỏ một tiếng, hung hăng đập điện thoại.

Thẩm Hạ Thời vội vàng leo từ trên người anh xuống: “Chúng ta vẫn nên làm chính sự trước đã.”

Mộc Tắc nhìn cô chằm chằm một hồi, sau đó bật cười: “Anh nghĩ chúng ta cũng đang làm chính sự đấy.”

Thẩm Hạ Thời gật đầu, Mộc Tắc nghĩ cô đã hồi tâm chuyển ý, nhưng cuối cùng vẫn nghe thấy cô nói: “Mạng người quan trọng!”

Mộc Tắc: “…”

Anh muốn giết Nhị Tứ và cái thằng bí ẩn đó!

Cũng may lúc này cách biệt thự không xa, mặt mũi Mộc Tắc tối sầm lái xe trở về. Mọi người đều đang chờ trong nhà, mọi người nhìn cảnh cả hai đi vào mà sững sờ.

Áo Mộc Tắc bị xé, một thân cơ bụng cường tráng đi vào, tóc tai còn có chút rối tung. Lại nhìn Thẩm Hạ Thời xem, cô đang đắp một chiếc thảm, hoàn toàn che kín quần áo, tuy quần áo bên trong cũng không có vấn đề gì nhưng nhìn mặt vị đại gia cáu kỉnh bên cạnh thì không cần nghĩ cũng biết, nhất định đã bị Nhị Tứ phá hỏng rồi.

Anh bảo cô lên lầu thay quần áo rồi đi thẳng đến chỗ Nhị Tứ, Nhị Tứ cười há há: “Đại ca, sao vậy?”

Mộc Tắc đánh một quyền qua, Nhị Tứ ngã xuống sô pha, kinh ngạc nhìn qua: “Chuyện… chuyện gì vậy?”

Mộc đại không nói gì, đá hắn một cái rồi xoay người lên lầu.

Nhị Tứ từ trên sô pha ngồi thẳng dậy, suýt chút nữa đã khóc: “Tao đã làm gì đâu chứ! Tao sống cũng đâu có dễ dàng gì!”

Hứa Sầm đi tới, chạm vào khuôn mặt sưng tấy của Nhị Tứ, thấy người gặp họa thì cười khoái trá: “Tứ nhi con à, có đau không?”

“Cút!”

Trảm Xuân hỏi: “Mày chọn thời điểm nào để gọi điện thoại vậy?”

“Chắc là mười phút trước.”

Mập Mạp nói: “Mười phút trước lão đại cũng về đến nhà, còn trở về với dáng vẻ này…”

Anh em vỗ tay, chỉ tay vào Nhị Tứ: “Mày mẹ nó đáng lắm! Ai kêu mày phá hoại chuyện tốt của lão đại!”

Ồn ào một trận, mọi người cũng không quan tâm đến việc đi ngủ, lái xe đi đến chỗ cần đến. Người của Hòe Giang làm việc còn hiệu quả hơn cảnh sát và kiểm phương. Nếu không phải vì lo lắng cho Tưởng Đào, Thẩm Hạ Thời sẽ không rảnh mù quáng đi lăn lộn lúc nửa đêm.

Một giờ sau tới nơi, chiếc xe bị theo dõi kia dừng ở cách đó không xa. Mộc Tắc bảo vệ Thẩm Hạ Thời trong ngực. Đám người cảnh giác tiến đến gần.

Màn đêm yên tĩnh thật đáng sợ, mỗi bước đến gần xe càng thêm căng thẳng, di chuyển được một lúc, cuối cùng cũng đứng trước cửa xe. Kéo cửa xe ra, trong xe chỉ có Tưởng Đào đang quay lưng về phía mọi người.

Dương Cần lắc mông đi tới lật người Tưởng Đào lại.

“A!!”

“Có chuyện gì vậy?” Thẩm Hạ Thời vội vàng hỏi, định bước về phía trước nhưng Mộc Tắc đã giữ chặt eo cô.

Dương Cẩn giữ cửa xe nôn khan. Tình trạng của Tưởng Đào trong xe y hệt Chu Đồng, không chỉ có vậy, hai tay của cô còn bị chặt ra, thậm chí còn thảm hơn so với Chu Đồng lúc trước.

Thẩm Hạ Thời chỉ nhìn thoáng quá, Mộc Tắc lại kéo cô vào trong ngực, bịt mắt cô lại: “Em không nên nhìn thấy thứ dơ bẩn như vậy.”

Cô không nói lời nào, để mặc cho anh ôm mình.

Bây giờ xem ra kẻ bí ẩn giết người kia có liên quan đến vụ án của Kim Thân Hồng, gã có quan hệ gì với Kim Thần Hồng chứ? Có liên quan tới Kim gia sao? Người tiếp theo của gã giết sẽ là Đinh Thừa Chu, hay là Thẩm Hạ Thời?

Có vẻ như mọi người đều đã phân tích ra điểm này, không hẹn mà cùng nhìn về phía cô. Mấy người bạn tốt không giấu nổi sự lo lắng, đặc biệt là Dương Cẩn, bộ dạng như đã đoán ra cảnh tượng chết thê thảm của cô.

Thẩm Hạ Thời mỉa anh ta một câu: “Nhìn cái gì mà nhìn, cậu là trợ lý của tôi, tôi có chết thì cậu cũng không trốn được đâu.”

Dương Cẩn sợ đến mức hét lên một tiếng, vội vàng trốn ở sau Khương Hân.

Khương Hân gọi điện thoại báo cảnh sát, lại loay hoay thêm vài tiếng đồng hồ nữa, mọi người bận rộn cả đêm cũng không ngủ. Hai người trợ lý và Giang Hàn đều có chút chịu không nổi, cũng may lúc trước Thẩm Hạ Thời thường xuyên thức khuya làm báo cáo, lúc này vẫn còn trụ được.

Trời sáng, cô chuẩn bị đến viện kiểm sát để chuẩn bị tài liệu khởi Kim Đại Thành. Mộc Tắc với tư cách là cộng sự được viện kiểm sát phân công đi với cô, đương nhiên có thể đi cùng cô bất cứ lúc nào. Từ bên ngoài viện kiểm sát đi vào, Mộc Tắc theo sát tốc độ của Thẩm Hạ Thời. Mọi người nhìn thấy vị này không dễ chọc, anh đi nơi nào thì nơi đó lập tức tự động tránh ra.

Lúc Úy Tây Châu từ văn phòng Bộ trưởng đi ra thì gặp cảnh này.

Đồng nghiệp thấy cậu ta nhìn Thẩm Hạ Thời thì sững sờ, vỗ vỗ vai cậu, nói: “Thẩm kiểm đó á, nhìn thì nhìn chứ đừng động lòng nha. Thấy ông cố nội kia không, chúng ta không có khả năng chọc tức anh ta đâu.”

Úy Tây Châu nhìn Mộc Tắc bên cạnh Thẩm Hạ Thời, anh ta cao lớn, khóe miệng ngậm một điếu thuốc chưa đốt, bộ dạng trông rất hoang dã phóng túng, hai tay đút túi quần, lâu lâu nhìn thoáng qua sườn mặt của Thẩm Hạ Thời, ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng.

Cậu ta cau mày hỏi: “Khi nào thì vị thanh tra này mới rời đi?”

“Tôi cũng không biết.” Đồng nghiệp lật lại tài liệu, không quan tâm lắm: “Tôi nghe đồn là anh ta và Thẩm kiểm là chú cháu. Tôi thấy thật là xàm xí, chỉ cần nhìn cách Mộc thanh tra bên cạnh Thẩm kiểm thôi là thấy anh ta chiều chuộng cô ấy thế nào rồi, rõ ràng chính là người yêu của nhau mà.”

Đàn ông không thể bà tám như phụ nữ, họ thường chỉ tùy tiện nói hai ba câu về chuyện mới rồi thôi, vị kiểm sát viên này còn có việc phải làm. Anh ta vừa ngẩng đầu lên, thấy Úy Tây Châu vẫn còn đang ngây người nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Thẩm Hạ Thời, đưa tay đẩy một cái, “Không phải chứ, anh thích cô ấy hả?”

“Không có.” Sắc mặt Úy Tây Châu nghiêm nghị, đóng tập tài liệu lại rồi bước đi.

<i>@ a i k h i e t</i>

Thẩm Hạ Thời bận rộn, dễ dàng quên mất sự tồn tại của Mộc Tắc. Mặc dù Mộc Tắc rất không vui vì bỗng nhiên bị lãng quên, nhưng nhìn thấy đống tài liệu dày cộp trên bàn làm việc, tất cả những gì còn sót lại trong lòng anh đều là xót xa.

Anh thành thật ngồi bên cạnh xem cô làm việc, cũng không làm phiền cô.

Một tay Thẩm Hạ Thời lật xem tài liệu, một tay gõ lạch cạch trên bàn phím, hết sức <i>nhất tâm nhị dụng (*)</i>, thậm chí còn có chút tâm tư để ý tới Mộc Tắc bên cạnh: “Anh muốn ra ngoài đi dạo thì đi đi.”

<i>(*) Suy nghĩ chia thành hai phía hoàn toàn tách biệt</i>.

“Không đi.” Anh nhàn nhạt nói, lười biếng dựa vào ghế xoay nhìn cô.

“Tốt xấu gì anh cũng là thanh tra, hay là đi tra án đi?”

“Không đi.” Tay Mộc Tắc câu lấy vài sợi tóc rũ bên hông cô rồi quấn hai vòng ở đầu ngón tay: “Em biết anh muốn ở cùng với em nên mới tới đây làm thanh tra mà, anh cũng chẳng muốn tra án.”

Thẩm Hạ Thời tiếp tục làm việc, mắt quét tài liệu một lượt từ đầu đến cuối, lật sang trang khác, tiếp tục nói: “Vậy thì anh có thể tự tìm việc để làm.”

Mộc Tắc đến gần cô, hít hít mũi, mùi hương không tên trên người cô gái rất thơm, giọng điệu của anh trầm xuống một chút: “Đấm đá chém giết làm anh có chút mệt mỏi, anh muốn ở cạnh em hơn.”

Đang nói, anh định sáp người tới hôn cô, Úy Tây Châu liền đẩy cửa bước vào.

Thẩm Hạ Thời ngẩng đầu từ trong một xấp tài liệu cao như núi, liếc cậu ta một cái, nhàn nhạt hỏi: “Úy kiểm có chuyện gì sao?”

Úy Tây Châu đưa tài liệu trên tay: “Lần trước cô khởi tố vụ án tên nhà giàu quấy rối t*nh d*c trẻ vị thành niên ở Khu Rừng Đen, bộ trưởng đã phê duyệt. Nhưng ông ấy thấy gần đây cô bị vụ án giết người hàng loạt làm cho sứt đầu mẻ trán cho nên giao vụ án này cho tôi, nói tôi bàn bạc với cô một chút, tôi thuận tiện cũng muốn hỏi xem rốt cuộc chuyện này là như thế nào.”

Thẩm Hạ Thời không ngẩng đầu, lười biếng nói: “Chuyện gì xảy ra đều viết rõ ràng trong đó, Úy kiểm tự mình xem đi.”

Nói xong, cô dừng một chút, xoay xoay bút nhìn cậu ta: “Anh có chắc muốn nhận vụ án này không? Đối phương là một phú ông, có tiền lại có thủ đoạn, rất khó đối phó đó.”

Úy Tây Châu cảm thấy năng lực của mình vừa bị khiêu khích và khinh thường, khóe miệng gợi lên một tia giễu cợt: “Thẩm kiểm thật đúng là ngông cuồng tự đại.”

Thẩm Hạ Thời cau mày: “Nếu tôi nói vậy làm anh cảm thấy không thoải mái, vậy thì tôi xin lỗi, nhưng anh vừa mới vào làm ở viện kiểm sát, không quen với thủ đoạn của những tên nhà giàu này. Tôi chỉ lo lắng cho anh mà thôi, không phải nghi ngờ anh.”

“Không cần!”

Úy Tây Châu nhất thời quên mất Mộc Tắc vẫn ở đây. Người đàn ông kia đột nhiên đá vào cái ghế xoay đập thẳng đầu gối của cậu ta. Nhìn như không dùng nhiều lực lắm, nhưng cái ghế đập vào da thịt thanh tú của tên quý công tử kia thì chắc là rất đau rồi, cậu ta đau đến nỗi ôm đầu gối không đứng thẳng được.

Giọng nói lạnh lùng của Mộc Tắc vang lên ở phía đối diện: “Xin lỗi cô ấy đi, nếu không ngay bây giờ ông đây sẽ đánh mày thành phế vật.”

Úy Tây Châu không nghi ngờ tính chân thật của những lời này. Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt trong bữa tiệc liên hoan hôm ấy, cậu ta đã nhận ra vị thanh tra bí ẩn này rất yêu quý Thẩm Hạ Thời, hơn nữa đó còn là tình cảm xuất phát từ một người đàn ông dành cho người phụ nữ mình yêu.

Nhưng cậu ta là con nhà giàu, tính tình cũng có chút kiêu ngạo, tự cao không muốn xin lỗi. Mộc Tắc đứng dậy khỏi ghế xoay, cao hơn Úy Tây Châu rất nhiều, anh đi về phía trước hai bước, giận dữ nhìn xuống cậu ta. Khí phái cường đại đến nỗi cậu ta phải sợ hãi lùi lại nửa bước.

Thẩm Hạ Thời cũng không có ý định ngăn cản, thậm chí cô còn đặt bút xuống, dựa lưng nhìn Úy Tây Châu ở đối diện.

Mộc Tắc thấy Úy Tây Châu không lên tiếng, nâng ghế xoay lên định đập cậu ——

“Thật xin lỗi! Thật xin lỗi!”

Mộc Tắc cười lạnh ném ghế ra, lại lười biếng ngồi xuống, bộ dạng lão đại ngồi d*ng ch*n ra: “Cút.”

Úy Tây Châu ôm tài liệu, chật vật kéo cái chân bị thương của mình rời đi.
 
Back
Top Dưới