Ngôn Tình Sủng Ái Độc Nhất Vô Nhị

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sủng Ái Độc Nhất Vô Nhị
Chương 60: 60: Em Chỉ Được Khóc Vì Hạnh Phúc


Còn một tháng mới đến lúc diễn ra hôn lễ, vậy mà người nôn nóng hơn không phải Tình Phong mà là Trình Ảnh Quân.

Anh sốt sắng gọi người chuẩn bị danh sách khách mời, cho người chọn những loại hoa tươi nhất, đẹp nhất.

Tình Phong đang pha sữa ở trong bếp đã nghe anh ở phòng khách lên kế hoạch với nhà thiết kế váy cưới.

"Váy cưới của phu nhân, phải chọn loại vải Vicuna đắc nhất thế giới, dệt tay hoàn toàn cho tôi."
Cô nghe đến đây đã thấy được sự cầu kì và tâm huyết của anh dành cho mình, nhưng đến những câu sau còn khiến cô kinh ngạc hơn thế.

"Còn nữa, tôi sẽ gọi người mang đến 482 viên kim cương xanh, đính lên váy cưới cho tôi."
Tình Phong hoảng hồn, làm rơi luôn cả cái ly xuống sàn nhà vỡ tan nát làm Trình Ảnh Quân giật mình quay người lại.

"Có chuyện gì vậy em?"
Cô luống cuống, vừa ngồi xuống nhặt mảnh vỡ thủy tinh vừa nhìn anh cười nói.

"Không có gì.

Em hơi hậu đậu một chút thôi."
Anh nhìn thấy cô chạm vào chúng thì liền hẹn lại với nhà thiết kế lần sau nói tiếp, lập tức ngắt điện thoại chạy về phía Tình Phong rồi ngồi xuống.

Lấy số mảnh vỡ cô vừa nhặt được đặt vào tay mình, anh nhặt nốt số lại lên rồi nói.

"Đừng động vào.

Đứt tay đấy!"
Cô ngồi ở đó nhìn Trình Ảnh Quân đang cẩn thận nhặt chúng lên mà nhẹ nhàng mỉm cười.

Dáng vẻ dịu dàng này của anh, thật sự làm lòng cô trở nên ấm áp và hạnh phúc.

Người đàn ông này yêu cô, trân trọng cô giống như một món bảo vật quý giá nhất trên đời.

Tình Phong đã từng nghĩ, nếu kiếp sau mình lại gặp một người như anh bây giờ, chính là sự may mắn lớn nhất mà cả đời cô mới có được.

Anh đứng dậy cho chúng vào thùng rác rồi dìu Tình Phong đứng dậy, phủi tay giúp cô, còn lau sữa bị đổ trên bếp.

Cô thấy ái ngại vô cùng.

"Xin lỗi anh.

Anh vẫn còn chưa uống mà em làm đổ cả rồi."
Trình Ảnh Quân cười, đưa tay lên véo nhẹ chóp mũi của cô rồi bảo.

"Không sao.

Em không bị thương là được rồi."
Hai người đi cùng nhau đến ngồi bên ghế sô pha.

Tình Phong vẫn còn nhớ đến cuộc trò chuyện của anh và nhà thiết kế ban nãy, có chút tò mò.

Nếu như anh muốn đính kim ***** *** váy cưới, tại sao không chọn một con số chẵn như 100 hoặc 200, mà nhất định phải là 482? Cô quay người sang nhìn Trình Ảnh Quân hỏi.

"A Quân! Tại sao lại là 482 viên kim cương mà không phải con số khác?"
Anh đưa tay lên vuốt tóc cô, vén lọn tóc mai ra sau vành tai rồi nói.

"Vì đó là số ngày chúng ta ở bên nhau, từ sau khi anh bị bắn nằm trong bệnh viện đấy! Nhớ chưa phu nhân ngốc?"
Tình Phong nhìn vào đôi mắt của anh, đôi mắt phong trần ấy bây giờ đã có một bóng hình để lưu giữ và luyến lưu.

Cô bất giác thấy xúc động vì những gì anh dành cho mình, không kìm lòng được mà rơi nước mắt.

Nắm lấy đôi bàn tay anh, Tình Phong nghẹn ngào.

"A Quân! Cảm ơn anh, vì đã đến bên em."
"Khờ quá! Sao lại cảm ơn anh? Chúng ta là tình nguyện đến bên nhau, là vì em yêu anh nên mới ở bên anh, và anh cũng như vậy.

Có hiểu không?"
Cô gật gật đầu, nhào vào lòng anh mà bật khóc, khóc vì hạnh phúc, khóc vì cảm động bởi sự ngọt ngào này.

Anh nói đúng.

Cả đời này của Trình Ảnh Quân anh chỉ yêu mỗi mình Thiên Tình Phong.

Và cả đời này của Thiên Tình Phong cũng chỉ để dành cho Trình Ảnh Quân.

Tự nguyện vì nhau mà sống, chính là điều tuyệt vời nhất mà Thượng đế đã mách bảo với họ.

Anh cười cười, vỗ về cô gái nhỏ đang ở trong lòng mình nức nở mà nói.

"Con bé này! Vẫn cứ mau nước mắt mãi thôi.

Nhưng thà anh để em khóc vì hạnh phúc, cũng không để em phải rơi lệ vì đau lòng."
Tình Phong ngước mắt lên nhìn anh, trên mặt vẫn còn bệt nước mắt.

"Anh hứa rồi đấy!"
Trình Ảnh Quân gật đầu.

"Anh hứa."
Cô mỉm cười mà đôi mắt vẫn còn vương hạt lệ, ôn lấy cổ anh rồi hôn lên đôi môi anh một cái.

Anh ngây người, vẫn còn chưa cảm nhận được gì thì cô đã muốn buông ra.

Nhưng Trình Ảnh Quân không dễ dàng để cô buông tay như thế, ôm lấy eo cô thật chặt rồi ấn môi mình lên chiếc môi nhỏ xinh ấy.

Dư vị ngọt ngào nơi môi cô như hoà vào với anh, khiến anh càng hôn càng không muốn dứt ra.

Đôi môi này trước đây chỉ có rượu và thuốc lá.

Nhưng bây giờ, tất thảy thứ ấy anh đều có thể cai, chỉ có môi cô là anh không buông bỏ được.

Mỗi khi nằm bên cạnh Tình Phong, nhìn cô say giấc, anh tự hỏi tại sao trên đời này lại có một người con gái đáng yêu như thế, giỏi giang như thế, mà lại yêu anh nhiều như thế? Tình Phong nói mình thật may mắn khi được anh yêu, nhưng chính anh mới là người cảm thấy may mắn khi gặp được cô.

Cuộc đời anh từng bi thương và đầy tăm tối, chính vì gặp được cô mà đường đi mới bắt đầu nở hoa.

Mặc dù bây giờ việc ở các bến cảng vẫn chưa ổn định lắm, nhưng Trình Ảnh Quân đã không đợi được nữa rồi.

Anh muốn kết hôn với cô, muốn cô đường đường chính chính làm Trình phu nhân, làm cô vợ bé nhỏ suốt đời đi bên cạnh mình.

Ngày dọn dẹp tàn cuộc đã không còn xa nữa, sau khi xong việc, mọi tài sản mà anh có được ở các đợt giao nhận hàng từ lúc bắt đầu buôn lậu đến giờ trừ công ty chế tạo kim cương và chuỗi nhà hàng, khách sạn anh đều sẽ quyên góp cho các quỹ từ thiện.

Anh không muốn đổ máu nữa, cũng không muốn để bất kì ai vì vướng vào con đường này mà đổ máu.

Lúc đó, Tình Phong cũng không cần phải lo lắng cho anh sáng đi mà đến tận khuya mới về, trên người đôi khi còn có mùi thuốc súng.

....
 
Sủng Ái Độc Nhất Vô Nhị
Chương 61: 61: Em Là Đấng Tái Sinh Của Anh


Tiệc cưới của Trình Ảnh Quân và Tình Phong diễn ra tại sân vận động Thượng Hải, Từ Hối với số lượng khách mời lên đến gần 900 người.

Bao gồm các vị thương gia bên Lào, Việt Nam và Ma Cao, người thân của họ cùng với các đàn em thân tín.

Bạn bè trong giới kinh doanh của Trình Ảnh Quân, 100 bé trai và 100 bé gái phụ trách việc rải hoa hồng đỏ khắp sân vận động cùng với 200 phù dâu phù rể, trong đó có Trương Tịnh Thi và Chu Sở Tiêu.
Ngày trọng đại của đời mình, Tình Phong hồi hộp ngồi trước bàn trang điểm, mặc chiếc áo choàng ngủ bằng lụa đỏ.

Thợ trang điểm cho cô cũng là người có trình độ chuyên nghiệp được Trình Ảnh Quân mời từ Paris về Thượng Hải.

Anh muốn cô trở thành cô dâu xinh đẹp nhất và lộng lẫy nhất trong mắt mọi người.

Tới khi diễn ra hôn lễ, Tình Phong mới được tận mắt nhìn thấy chiếc váy cưới rực rỡ của mình trong phòng thay đồ.

Quả nhiên là váy cưới được đính 482 viên kim cương, độ sáng lấp lánh của nó giống như một vẻ đẹp vô thực.

Những viên kim cương lớn nhỏ được đính đầy từ phần ngực áo dài xuống vạt áo và trên cả khăn trùm đầu.
"Tình Phong! Chồng của cậu đúng là có mắt nhìn thật đấy! Váy cưới này lộng lẫy quá luôn!"
Tịnh Thi trầm trồ trước sự sang trọng của nó, cùng với ba nhân viên khác giúp Tình Phong mặc nó vào.

Đứng trước gương, cô không thể nhìn ra đây là mình, diện lên bộ váy đẹp tựa nữ thần, để lộ hình xăm tên anh ở trên ngực.
"Tôi...Có đẹp không?"
Cô vừa nhìn gương, vừa ấp úng hỏi.

Tịnh Thi và các nhân viên đều sáng mắt cả lên.
"Thiên Tình Phong! Hôm nay cậu là cô dâu đẹp nhất thế giới này!"
"Phải đấy phu nhân! Cô thật sự rất xinh đẹp!"
"Tôi chưa từng thấy cô dâu nào xinh đến như vậy!"

Ở bên chỗ của Trình Ảnh Quân, Chu Sở Tiêu cũng đang giúp anh chỉn chu lại quần áo và chỉnh lại nơ trên cổ.

Đang giúp anh chỉnh nơ, anh ấy đột nhiên thút thít rồi đưa tay nước mắt.

Anh đứng đó nhìn, lạnh giọng hỏi.
"Gì đây?"
Anh ấy đột nhiên khóc bù lu bù loa cả lên rồi ôm lấy bờ vai của anh, vỗ vỗ vài cái.
"Cuối cùng thì bạn tôi cũng lên xe hoa rồi.

Ôi trời ơi! Vui quá đi mất!"
Trình Ảnh Quân cười khẩy.

Không hổ danh là bạn của anh, vẫn luôn làm lố lên như vậy.

Anh đẩy Chu Sở Tiêu ra rồi lấy khăn giấy cầm lên, dùng điệu bộ giống như đang chà lên mặt kính mà lau mặt cho anh ấy.

Sở Tiêu méo cả mặt mà vẫn chịu đựng tấm lòng cao thượng này của anh, mặt mũi biến dạng.
"Còn cậu? Cũng già cả rồi, nên lấy vợ đi thôi! Tôi thấy Trương Tịnh Thi bạn của Tình Phong cũng được lắm đấy!"
"Thôi giùm tôi!"
Chu Sở Tiêu gạt tay anh ra, tự mình chỉnh đốn lại trang phục rồi liền đổi sang sắc mặt khó coi.
"Nghĩ sao tôi và bà cô đó đến với nhau vậy?"
"Ghét của nào, trời trao của nấy."
Nói xong câu ấy, Trình Ảnh Quân nhìn lại mình trong gương một lần nữa rồi rời khỏi nhà bước ra ngoài sân.

Trước cổng, Trọng Nghĩa cùng với dàn siêu xe đã đợi sẵn, chỉ cần anh lên xe thì sẽ liền xuất phát.

Chu Sở Tiêu sau khi ngẩn ra vì câu nói vừa rồi của anh, lập tức co chân lên chạy theo sau.
Các khách mời đều đã có mặt đông đủ, các em bé đã có mặt và xếp hàng dài từ ngoài cổng sân vận động vào bên trong.

Trình Ảnh Quân đã đến nơi, anh bước lên lễ đường, đứng dưới một cái cổng được cắm đầy các loại hoa tươi sặc sỡ.

Mọi người đều có thể nhìn ra, tuy anh đang mỉm cười nhưng trong lòng vô cùng vô cùng căng thẳng.

Lần đầu lấy vợ có lẽ ai cũng đều như thế, huống hồ gì anh đã qua cái lứa tuổi thiếu niên mất rồi.

Người ta nói, ở độ tuổi này của anh, từ lâu đều đã yên bề gia thất, thành gia lập nghiệp.

Nhưng đối với anh, tình yêu đến rất bất ngờ, chính là vì chúng ta không biết rõ khi nào sẽ đến, nên cứ bình tĩnh mà chờ đợi và đón nhận.
Chủ hôn của hôn lễ hôm nay là Bàng Lão đại.

Ông ấy bước lên bục ở bên cạnh lễ đường, nhìn về phía cổng rồi nói to rõ.
"Mời cô dâu bước vào lễ đường."
Tiếng nhạc tình yêu du dương vang lên, Tình Phong như một tuyệt sắc giai nhân bước vào, đặt tay mình lên tay Tịnh Thi.

Trên tay cô là bó hoa cưới có tên là hoa linh lan trắng, loài hoa có hình cái chuông nhỏ tượng trưng cho tiếng gọi của tình yêu và hạnh phúc.

Khoảnh khắc nhìn thấy Tình Phong bước vào, trong lòng Trình Ảnh Quân đột nhiên dâng lên một cảm giác xúc động khó tả.

Anh thấy mình giống như được tái sinh.

Đúng vậy.

Chính là vì cô và vì tình yêu này mà tái sinh, mà thấy thế giới này có ý nghĩa hơn một chút.
Tình Phong bước đến càng lúc càng gần, khi nhìn thấy mắt anh hoe đỏ, cô cũng không kìm lòng được mà rơi nước mắt.

Tấm khăn trùm đầu khiến anh không nhìn rõ chúng, chỉ nhìn thấy cô đang mỉm cười thật tươi.

Giữa tiếng vỗ tay hân hoan chúc mừng bọn họ, trong mắt họ chỉ nhìn thấy mỗi đối phương.

Khoảng cách còn chừng 5 bước, vậy mà Trình Ảnh Quân đã nôn nóng bước thật dài đến rồi nắm lấy tay Tình Phong đi về phía lễ đường.

Hoa đỏ rải đầy lối cô đi, Tịnh Thi đứng sau lưng cô, còn Sở Tiêu thì đứng sau lưng anh.
Lúc này, Tình Phong dường như không còn thấy hồi hộp nữa, thay vào đó là những cảm xúc bồi hồi xúc động.

Cô nhìn anh, nhìn bàn tay anh từ từ vén khăn trùm đầu của cô lên.
Anh đang cười, nhưng đôi mắt đã đỏ.

Mặc dù anh không khóc, nhưng giọng nói trầm thấp ngày nào lại khàn đi đầy nghẹn ngào.
"Cô dâu của anh...!Đẹp lắm!"
Tình Phong bật cười, nụ cười hoà lẫn những hàng lệ đang rơi xuống được anh nhanh chóng lau đi.

Anh bước đến gần, chạm chóp mũi của mình lên chóp mũi của cô.

Nhìn cô gần như thế, anh vừa v**t v* vỗ về cô vừa nói.
"Đừng khóc.

Ngày vui của chúng ta mà?"
Cô cũng chạm tay mình lên mặt anh mà mỉm cười, trêu lại anh.
"Nhìn anh đi! Nói em được sao?"
Trình Ảnh Quân nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi Tình Phong, hôn ngọt ngào.

Cô cảm nhận được sự hạnh phúc đang thấm vào môi mình, đi sâu vào tim rồi lan dần ra khắp cả cơ thể.

Tình Phong ôm lấy cổ anh, tay vẫn cầm bó hoa linh lan nhỏ xinh mà hôn anh nhiều hơn một chút.

Nụ hôn nồng nàn ấy khiến cả sân vân động như vỡ oà lên vì cùng chung niềm hạnh phúc.

Tịnh Thi đứng sau lưng Tình Phong, không nhịn được mà lau nước mắt.

Cô ấy chơi thân với cô lâu như vậy, những chuyện vui buồn của cô và Trình Ảnh Quân, ít nhiều gì cũng biết.

Để có được ngày hôm nay, quang minh chính đại làm Trình phu nhân đối với Tình Phong mà nói không phải dễ dàng gì.
Tịnh Thi nấc lên một tiếng.
"Cậu phải thật hạnh phúc nhé! Tình Phong!"
Cô quay lại nhìn cô ấy, mỉm cười gật đầu.

Bàng Lão đại cũng vô cùng xúc động, nhìn họ hạnh phúc bên nhau rồi lại lên tiếng.
"Cô dâu chú rể trao nhẫn cưới."
Tịnh Thi và Sở Tiêu mang nhẫn cưới lên đứng ở song song họ rồi đưa cho đối phương.

Tình Phong và Trình Ảnh Quân cùng cầm nhẫn lên, vừa đeo cho nhau vừa mỉm cười trong nghẹn ngào.

Tiếng vỗ tay vang dậy, cô hạnh phúc nhìn anh mà nói.
"Trình Ảnh Quân.

Em yêu anh."
"Thiên Tình Phong.

Anh yêu em."
....
 
Sủng Ái Độc Nhất Vô Nhị
Chương 62: 62: Dư Âm Dạt Dào Đôi Ta Ngọt Ngào


"Ưm...!a..."
Vừa bế cô dâu vào phòng tân hôn, chú rể đã nôn nóng muốn động phòng, đến cả rượu giao bôi còn chưa kịp uống.

Tình Phong ngửa cô nằm trên giường né tránh những cái hôn cuồng nhiệt của Trình Ảnh Quân, đẩy đầu anh ra, không cho cái lưỡi kia xâm chiếm cơ thể mình.
"A Quân.

Chúng ta chưa uống...!rượu giao bôi."
Anh vẫn đang cuồng loạn trên người cô, bất chợt dừng lại, đôi tay đang ấn tay cô đặt phía trên đầu từ từ buông lõng.

Liếc mắt nhìn sang hai ly rượu giao bôi đặt cạnh cặp nến hỉ, Trình Ảnh Quân lấy một ly rồi rót vào ly còn lại, tự mình uống.

Tình Phong ngây ngốc.
"Đây là rượu...!ưm..."
Chưa kịp nói hết lời, anh đã dùng môi mình áp chế môi cô, số rượu trong miệng cũng được truyền sang.

Tình Phong nuốt xuống ừng ực, suýt nữa thì bị sặc rượu.

Trình Ảnh Quân nhìn cô thật gần, ánh mắt tối đục, đưa tay quệt lên khoé môi cong.
"Vậy là uống rồi nhé."
Cô vừa hé môi ra, vành môi căng mọng đã bị anh nuốt trọn rồi gặm nhấm từng chút.

Đầu lưỡi mạnh mẽ tấn công vào, luồng lách mọi ngóc ngách như đang làm sạch khoang miệng cô.

Mùi vị ngọt ngọt, chang chát của môi anh và rượu vang khiến Tình Phong rơi vào mê loạn.

Hai chân cô bất giác co quắp lên, muốn đẩy anh ra nhưng lại tạo thế để anh luồng tay vào lớp váy áo rườm rà.

Trình Ảnh Quân mò mẫm hôn khắp nơi trên cơ thể cô, từ môi, cổ, eo, cho đến bộ phận nhạy cảm nhất.

Cả người giống như bị một ngọn lửa từ từ nhen nhóm lên mà nóng rực, cô khó chịu uốn éo, bấu víu vào vai áo của anh mà muốn cởi ra.

Anh nhìn vẻ mặt mụ mị này của cô, dường như vẫn chưa hài lòng lắm, đưa tay vào nghịch ngợm n** t* m*t, khiến cô không nhịn được kêu lên vài tiếng.
"Hư...!Ư...!A Quân...!Em không chịu...!nổi nữa..."
Trình Ảnh Quân cong môi cười, kề sát vào tai Tình Phong mà nói khẽ.
"Cầu xin anh đi!"
Cô nhìn anh uất ức, đấm vào ngực anh mấy cái vẫn chưa hả giận.
"Lưu...!manh."
Anh cười cười, lại tiếp tục nghịch ngợm làm cơ thể cô như sắp tan ra thành nước.

Cô chui đầu vào bả vai anh, nức nở kêu lên khiến anh thấy động lòng mà ngừng lại.

Anh v**t v* khuôn mặt kiều diễm, hôn nhẹ lên ấn đường của Tình Phong rồi xoay người cô lại.

Cô bấu chặt lấy gối đỏ nhung, nhíu chặt mày cảm nhận nó đang đi vào cơ thể mình.
"A...!Chậm thôi..."
Trình Ảnh Quân cúi thấp người, nó lại vào sâu hơn.

Anh chuyển động làm cô suýt nữa thì ngất, vùi mặt vào gối, cả người cứ lắc lư, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng ngọc ngà.

Anh quay người sang nhìn cặp nến hỉ trong phòng, thổi một cái lập tức làm căn phòng trở nên tối om.

Tình Phong thấy thấp thỏm, không biết anh sẽ định làm gì trong bóng đêm mờ mịt này.

Cô thấy có thứ gì đó mạnh mẽ đâm vào, cả người giống như một khúc gỗ bị chẻ làm đôi.

Hai tay Trình Ảnh Quân giữ lấy eo cô, v**t v* và nâng niu nó, từ từ nhanh lên, làm cả người cô nóng ran.
Tình Phong kêu không ra tiếng, cứ bị anh dày vò từ trên giường đến bộ ghế sô pha trong phòng.

Cô bấu chặt vai anh, còn cắn vào đó tạo nên dấu đỏ, nỉ non.
"Tha...!tha cho em đi.

Em...!mệt quá."

"Một chút nữa."
Thắp lại nến hỉ, Trình Ảnh Quân khoác hờ chiếc áo sơ mi lên người rồi quay lưng lại đắp chăn cho Tình Phong, hôn lên ấn đường của cô.

Anh v**t v* cô, mỉm cười ngọt ngào dưới ánh nến vàng vàng.

Nhìn tấm ảnh cưới nhỏ đặt trên bàn, lòng anh vẫn còn cảm giác lâng lâng của hạnh phúc.

Cuối cùng, người con gái mà anh yêu nhất trên đời cũng đã chính thức trở thành vợ anh.
Vui quá khó ngủ, anh khẽ kéo ngăn tủ ra lấy một điếu thuốc rồi châm lửa lên, rít một hơi.

Thuốc thấm vào phổi cay nồng, cũng đã khá lâu rồi anh không hút thuốc.

Lô hàng lớn lần này mà trót lọt, anh sẽ dừng hết mọi hoạt động buôn lậu lại, cho đàn em mỗi người một ít tiền để làm lại từ đầu.

Số tiền còn lại, như ban đầu dự tính, anh sẽ quyên góp hết cho các quỹ từ thiện.

Anh muốn toàn tâm toàn ý ở bên cạnh Tình Phong, trở thành một người thật sự lương thiện, không khiến cô lo lắng nữa.
Sáng hôm sau.
Tình Phong nhoài mình nằm trên giường, mở mắt ra nhìn thấy Ảnh Quân nằm bên cạnh, đó là điều tuyệt vời nhất mà cô mong cả đời này sẽ mãi như vậy.

Nhìn đồng hồ đã là 9 giờ, cô ngồi dậy cúi đầu xuống hôn lên môi anh, dịu dàng gọi.
"Chồng."
Anh loáng thoáng nghe được rồi, nhưng vẫn không chịu mở mắt trả lời cô mà chỉ vươn người lên một cái.

Tình Phong cười cười, véo yêu lên gò má của anh rồi gọi lại.
"Chồng ơi.

Dậy thôi."

Trình Ảnh Quân cười, mở mắt ra rồi dang tay kéo cô khom người xuống thật gần với mình.

Mái tóc dài rũ xuống vai anh, cô chớp mắt, hàng mi cong cong làm lòng anh rung động.

Anh hôn lên môi cô, hôn tận mấy lần rồi ngọt ngào nói.
"Chào buổi sáng.

Vợ yêu."
Hai người ngọt ngào cùng nhau đánh răng rửa mặt, nghịch ngợm cả buổi trời trong phòng tắm mới chịu ra ngoài.

Trình Ảnh Quân vào bếp, chọn qua chọn lại các nguyên liệu trong tủ lạnh, cuối cùng quyết định nấu lẩu cho Tình Phong ăn.

Cô giúp anh rửa hải sản, gọt rau củ, vừa làm việc vừa ca hát vu vơ, biểu cảm dễ thương của cô khiến Trình Ảnh Quân tan chảy.

Anh nhìn cô cười cười.
"Lấy chồng rồi đấy.

Mà trông em cứ như em bé vậy."
Tình Phong nhìn anh phồng má, đôi mắt tròn xoe chớp chớp long lanh.
"Em là em bé của anh mà?"
....
 
Sủng Ái Độc Nhất Vô Nhị
Chương 63: 63: Cô Ấy Có Thai Rồi!


Trình Ảnh Quân đưa Tình Phong sáng Pháp để hưởng tuần trăng mật.
Hai người đi đâu làm gì cũng đều tay trong tay, nói cười vui vẻ.

Dưới đường phố Paris hoa lệ, anh dắt tay cô đi khắp các nẻo đường, đến một hoạ sĩ vẽ tranh đường phố, nhờ ông ấy vẽ cho hai người một bức tranh.

Sau lưng là tháp Eiffel, trước mặt là đôi tình nhân yêu nhau nồng đượm, trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào.

Mọi người nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ, quả thực là một tình yêu đẹp nhất thế gian.
Sau khi về làm vợ Trình Ảnh Quân, Tình Phong chăm chỉ học nấu ăn hơn, còn đến các lớp học mà người ta thường gọi là lớp học làm vợ, học cách vun vén gia đình.

Cô không giỏi việc này, có lẽ giỏi việc kinh doanh giúp anh hơn, hoặc là vì tuổi đời còn trẻ nên chưa nhiều kinh nghiệm lắm.

Hôm ấy anh đi làm về, thấy cô vừa cầm sách vừa đứng trong bếp xào xào nấu nấu mà phì cười.
"Trời hôm nay có mưa sao?"
Tình Phong ngoái đầu lại nhìn anh rồi xì một tiếng.
"Này nhé.

Được em nấu cho ăn là vinh dự cả đời của anh đấy."
Trình Ảnh Quân cười cười, đặt áo khoác lên giá rồi bước vội đến ôm chặt lấy cô từ sau lưng.

Vừa lắc lư người cô, vừa đưa mắt nhìn lên bếp.

"Để xem vinh dự hôm nay của anh là gì nào?"
Tình Phong cười ngọt ngào, để mặc cho anh ôm mình, còn nghịch tóc nghịch tai mình, cô vẫn chăm chú nấu ăn.

Món mà hôm nay cô nấu có cái tên rất lãng mạn gọi là "súp uyên ương ", trông vô cùng hấp dẫn.

Cô không học thì thôi, hễ đã học thì nhất định luôn nhanh hiểu hơn người khác.

Quay người lại nhìn Trình Ảnh Quân, anh vẫn chưa chịu đi tắm, caravat cũng lười cởi.

Giúp anh cởi nó ra, Tình Phong nhăn mũi.
"Đi tắm đi nào."
Anh cúi mặt xuống nhìn cô gần một chút, cô liền cảnh giác mà né sang một bên.
"Đừng hòng qua mặt em nhé.

Tắm đi nào.

Người anh toàn mồ hôi không à."
Anh cười cười, hôn chụt lên môi cô một cái mới chịu quay lưng rời đi.

Hình như việc làm ăn hôm nay suông sẻ nên tâm trạng Trình Ảnh Quân rất tốt.

Từ lúc đi làm về vào buổi trưa, nửa ngày còn lại đều dành thời gian quấn lấy Tình Phong không buông.

Cô tưới hoa thì anh ở một bên khác tỉa lá, cô lên sân thượng lấy quần áo anh cũng đi cùng.
Đến chiều.
Tình Phong đi cùng Trình Ảnh Quân ra ngoài ăn.

Anh nói mình vừa chuyển giao lại một số công việc cho cấp dưới, sẽ không đảm nhận nữa.

Thậm chí, số hàng hoá ở Lào cũng đã được hồi trả, từ nay về sau anh và những thương gia Lào có hoạt động buôn lậu đều sẽ không còn liên lạc.

Hai người đi ăn ở một nhà hàng Nhật, cùng nhau có một không gian lãng mạn.

Đến khi nhân viên phục vụ mang ra món cá hồi nướng mật ong, Tình Phong vừa cầm nĩa lên thì lại thấy khó chịu.
"Sao vậy?"
Anh lo lắng nhìn, chỉ thấy cô đặt tay lên lồng ngực vuốt vuốt vài cái, nhăn mày.
"Em khó chịu, muốn nôn."
Trình Ảnh Quân nhìn Tình Phong chằm chằm, rồi bỗng nhiên biểu lộ ra thứ cảm xúc bất ngờ, vui mừng khó tả.

"Bé con.

Có khi nào em..."
Anh khựng lại, thứ cảm xúc ấy càng lúc càng mãnh liệt hơn dâng tràn trong người khiến anh nói không nên lời.

Cô cũng như thế, không biết nên nói làm sao cho phải.

Rời khỏi nhà hàng thật nhanh, Trình Ảnh Quân lái xe đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra sức khoẻ.

Trong lòng anh bây giờ, không có gì hơn là Tình Phong và tình cảm của hai người bọn họ.

Anh hầu như không còn nhớ mình là một ông trùm Thượng Hải, nhớ đến quá khứ cực khổ hay bất hạnh của trước kia.

Vì từ ngày Thiên Tình Phong xuất hiện, đã là ánh sáng thiên đường đẹp đẽ nhất dẫn dắt anh rời khỏi địa ngục.

Cô cho anh niềm vui, cho anh những ngây ngô ngọt ngào của tuổi đôi mươi tuyệt đẹp mà ở lứa tuổi ấy anh không hề có, cho anh những hạnh phúc giản đơn nhưng vô cùng ấm áp.
Trình Ảnh Quân của hôm nay, có lẽ vì Thiên Tình Phong mà thay đổi hoàn toàn con người mình.

Nếu như không có sự xuất hiện của cô, không biết bây giờ anh có hạnh phúc để cảm nhận tình yêu lứa đôi, đứng trên lễ đường ngắm nhìn cô dâu xinh đẹp hay ở tại nơi này hồi hộp nhận kết quả mình đã làm cha hay chưa.
Tình Phong từ trong phòng bước ra, trên tay cầm một túi hồ sơ màu vàng nhạt cùng với một tấm ảnh siêu âm.

Anh đứng dậy khỏi ghế, bước đến giữ tay cô.
"Bé con.

Thế nào rồi?"
Tình Phong cười như đang giấu anh một bí mật gì đó, không nói gì mà chỉ đưa ảnh chụp siêu âm cho anh xem.

Trình Ảnh Quân cầm nó lên, nhìn qua một hồi.

Hình ảnh trắng đen ở trên đó làm lòng anh dâng lên một loại cảm giác khó tả.

Anh nhìn cô há miệng, nói không nên lời.
"Em.

Em có.."
Cô gật đầu lia lịa, nắm lấy đôi bàn tay của Trình Ảnh Quân, dịu dàng bảo.
"A Quân.

Em có thai rồi."
Cô còn chưa kịp nói gì thêm, cả người đã bị anh nhấc bổng lên, anh bế xốc cô trên tay, chạy một đường dài từ phòng khám phụ sản ra đến đại sảnh của bệnh viện.

Vừa chạy anh vừa vui mừng nói với mọi người.
"Vợ tôi có thai rồi."
"Cô ấy có thai rồi."
Tình Phong bị xoay vòng đến mức chóng mặt phải bám chặt vào cổ của anh.

Giọng của Trình Ảnh Quân vang lên khắp bệnh viện, ai ai cũng thấy được nụ cười hạnh phúc rạng rỡ trên khuôn mặt của người đàn ông ấy..
 
Sủng Ái Độc Nhất Vô Nhị
Chương 64: 64: Tìm Người Giúp Việc


"Bé con.

Đừng rửa bát, anh xong việc sẽ rửa ngay."
"Đừng lau nhà, để đó anh."
Từ khi biết Tình Phong mang thai, mọi công việc trong nhà đều do Trình Ảnh Quân giành làm hết cả.

Anh đi làm đến trưa đã về, sáng thì dậy sớm nấu sẵn bữa sáng dinh dưỡng cho cô.

Trưa về, anh để cô ngồi trên sô pha rồi rửa bát, lau nhà, giặt quần áo, tưới cây.

Tình Phong vừa định đứng dậy đến tủ lạnh lấy nước ép, anh đang rửa bát cũng để mắt đến.
"Bé con.

Để anh..."
Anh còn chưa nói kịp, Tình Phong đã cười khổ mà ngắt lời.
"A Quân ngốc.

Con chúng ta còn rất nhỏ, những việc này em có thể tự làm mà?"
Cô nói rồi đứng dậy mở tủ lấy ly nước ép, bước đến đứng bên cạnh anh, tựa đầu vào vai anh rồi nhẹ nhàng bảo.
"Anh đi làm về đã mệt rồi, đừng ôm hết việc nhà như vậy nữa."
Động tác rửa bát của Trình Ảnh Quân từ từ chậm lại rồi dừng hẳn, anh quay sang nhìn Tình Phong, cười ôn nhu.
"Anh không muốn em vất vả."
"Em cũng vậy mà? Anh là chồng em, ra ngoài phải làm việc lớn, những việc này phải do em làm có biết không?"

Tình Phong nói rồi liền đặt ly nước ép xuống, cùng Trình Ảnh Quân rửa bát.

Anh cũng chịu thua cô luôn rồi, có muốn ngăn cản cũng không ngăn nổi cô.

Miệng thì nói như vậy, nhưng anh cũng không yên tâm khi mình đi làm còn cô thì ở nhà một mình.

Thế là hôm sau, anh nghỉ cả một ngày trời rồi ngồi ở phòng khách, tra thông tin lai lịch để tìm về một người giúp việc.

Tình Phong vừa ngủ dậy đã thấy Trình Ảnh Quân ngồi chăm chú nhìn vào máy tính, dáng vẻ ấy thật sự rất phong độ và trải đời.

Đã qua bao nhiêu lâu rồi kể từ ngày đầu tiên gặp gỡ, vậy mà cô cứ ngỡ nó giống như giấc mơ vậy, cũng không nghĩ mình và anh đã đi cùng nhau đến lúc này.
Cô bước đến thật chậm rãi, từ từ ôm lấy cổ anh từ sau lưng rồi nghiêng qua nghiêng lại, gác cằm lên bờ vai rộng.
"Anh làm gì thế? Hôm nay không đi làm sao?"
Trình Ảnh Quân vẫn đang tra cứu, trả lời cô.
"Không.

Anh đang tìm cho chúng ta một người giúp việc."
"Giúp việc?"
Tình Phong cao giọng hỏi rồi đi đến ngồi xuống bên cạnh.

Cô ngồi dính sát vào người anh, giống như không muốn rời khỏi anh dù chỉ một giây phút nào.

Đối với cô mà nói, Trình Ảnh Quân vừa dịu dàng ôn nhu như một người chồng, đôi khi cũng rất nghiêm túc mà dạy cô nhiều thứ khác giống như một người cha.

Hai con người thiếu thốn tình cảm đang từ từ bù đắp cho nhau, yêu nhau thật nhiều, từng hành động cử chỉ như khiến đối phương khắc sâu vào tận xương tủy.

Cô quấn lấy cánh tay Trình Ảnh Quân, cọ mặt mình lên bã vai anh rồi nhìn vào màn hình máy tính.
"Vậy anh phải tìm người giỏi một chút, có kinh nghiệm nhiều một chút."
Tình Phong bắt đầu đưa ra tiêu chuẩn để chọn người giúp việc cho nhà mình.
"Phải rồi.

Tìm một người đừng quá trẻ cũng đừng quá già."
Trình Ảnh Quân khựng tay lại, quay sang nhìn cô.

Ánh mắt đẹp đẽ ấy động lại hình bóng của cô thật rõ ràng, nhìn cô với ý cười ôn hoà hỏi.
"Tại sao không quá già?"
"Nhà mình lớn như vậy, để người lớn tuổi dọn dẹp sẽ rất cực mà cũng rất lâu."
"Vậy tại sao lại không quá trẻ?"
Anh vừa nói vừa click chuột, màn hình dừng lại là hình ảnh và hồ sơ của một cô gái trẻ, cười rất tươi, cũng khoảng chừng bằng tuổi với Tình Phong.

Cô đột nhiên có phản ứng, lập tức khom đến đưa tay ra đóng máy tính lại rồi nhăn mũi.

"Không.

Không thích."
Chỉ một câu ngắn gọn thế thôi, nhưng Trình Ảnh Quân lại nhìn ra được rất nhiều thứ khác.

Anh cười, quay sang véo cái gò má trắng hồng của Tình Phong rồi xoa xoa nó.
"Ghen phải không?"
Cô bị anh nói trúng tim đen, trong chốc lát ngẩn ra.

Mãi một lúc sau, khi bị ánh nhìn dò xét cùng nụ cười ẩn ý của anh xuyên thấu, Tình Phong mới ngượng ngùng quay đi chỗ khác.

Cô không trả lời, mà chỉ click chuột qua lại để xem thông tin của những người giúp việc khác.

Già trẻ hay trung niên gì cũng có, nhưng cứ khi màn hình dừng lại ở thông tin một cô gái trẻ tuổi, Tình Phong liền lướt vội.

Trình Ảnh Quân choàng tay qua vòng lấy eo cô, chỉ vài tháng nữa thôi là nơi đây sẽ to lên, cô đi đứng cũng sẽ thấy bất tiện.

Nhưng anh thật không hiểu được, một cô gái còn chưa tới 25 tuổi như cô thì có gì phải lo lắng ghen tuông.
Người ta nói phụ nữ ở mấy tháng đầu thai kì còn tùy thuộc vào sức đề kháng mà nghén nhiều hay ít.

Anh thấy Tình Phong nôn mửa nhiều, sắc mặt chỉ hơi xanh xao chứ không đến mức khó coi.

Suy cho cùng, cô vẫn có thừa sự xinh đẹp và sức hấp dẫn trong mắt anh.

Gác cằm mình lên vai Tình Phong, Trình Ảnh Quân cười cười hỏi.
"Sao nào? Có ghen không?"
Cô bĩu môi, ra vẻ không để tâm, làm như không nghe thấy gì rồi lắc đầu mạnh.
"Không."
Anh cười dịu dàng, đưa đôi tay ra giữ lấy mặt cô, muốn cô nhìn mình mà trả lời thật lòng.
"Thật là không?"

Tình Phong đảo mắt, bị ánh mắt đen sâu cuốn hút kia làm cho mê muội, cuối cùng cũng chịu khai.

Cô nhẹ nhàng đẩy anh ra, dáng vẻ nũng nịu ấy làm con tim anh như tan chảy, chỉ muốn giữ chặt cô ở mãi trong lòng mình.
"Em ghen đấy thì sao nào? Em mang thai rồi, bụng sắp to lên rồi, sắp xấu xí rồi.

Đến lúc mặt em sưng phù lên, bụng đầy vết rạn để xem anh còn yêu chiều em giống bây giờ không?"
Cô vừa nói vừa uất ức, đôi mắt long lanh rưng rưng lên như sắp khóc làm Trình Ảnh Quân chịu không nổi.

Anh nhích người đến, dang vòng tay rộng lớn ra ôm chặt lấy cô vợ bé nhỏ của mình, lắc lư vài cái.

Anh vùi đầu vào vai cô, sự bình yên và dịu dàng này khiến lòng anh thanh tịnh đến lạ.

Hôn lên trái tai Tình Phong, giọng anh nhẹ nhàng mà ấm áp.
"Vợ ngốc.

Em là vợ anh rồi thì có già nua xấu xí gì cũng sẽ là vợ anh, hiểu không? Đang mang thai đừng suy nghĩ lung tung nữa."
Tình Phong cảm thấy được an ủi, quay người lại rồi ôm lấy anh, đầu dựa vào lòng anh, thứ hơi ấm dễ chịu lập tức bao trùm cơ thể nhỏ nhắn của cô.

Anh xoa xoa đầu cô, vỗ về như một đứa trẻ.
"Vợ ngoan.

Anh bế em lên phòng ngủ một lát nữa nhé.".
 
Back
Top Bottom