Hài Hước 🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 19


"Đừng căng thẳng quá Hyunjin, ba mẹ em không đánh anh đâu mà"

"Không căng thẳng sao được, hôm nay ra mắt ba mẹ em mà"

"Thì anh cứ bình tĩnh lại đi, đến ba mẹ, Yeji, Lia với Yuna cũng không như anh đâu"

Cả nhà ai cũng giữ thái độ bình tĩnh có mỗi Hyunjin là run cầm cập lên.

Này là không phải do lạnh mà do sợ, sợ ba mẹ chồng không đồng ý, dù sao thì Hyunjin cũng là người cưới con trai họ mà không qua hỏi cưới gì hết mà, cứ thế mà dắt rể về thôi.

Sợ ba mẹ chồng gank gần chết.

"Không sao đâu mà, ba mẹ sẽ không trách móc anh vì anh rước em về mà không qua hỏi cưới xin gì đâu, ba mẹ rất mong được gặp anh đó"

"Thật không đấy?"

"Thật mà"

Jisung hôn nhẹ lên má Hyunjin để trấn an cho anh bớt sợ một chút, Hyunjin đang sợ Jisung hôn cái tâm tình ổn định ngay, xung quanh anh tỏa ra một luồng khí hồng lan tỏa ra khắp xe.

Đúng là yêu vào có khác, người yêu làm cái gì cũng tim hường phấp phới everywhere.

Tâm tình Hyunjin đang dần ổn định cái tự nhiên xe đừng đột ngột khiến cho anh đang bay cao trên 9 tầng mây liền bị lôi ngược xuống trần gian.

Tim anh đập bụp bụp bụp bụp trong lồng ngực, sự sợ hãi bao trùm lấy anh, anh thực sự rất sợ bị ba mẹ chồng gank.

Hyunjin thở hổn hển đạp mạnh vào ngực mình mấy cái để con tim nó bềnh tễnh lại nhưng tim anh nó như đang trong một cuộc chạy đua hay sao ấy mà cứ đập thình thịch, đập nhanh ơi là nhanh khiến hô hấp của anh trở nên khó khăn.

"Hyunjin, anh yêu, nhìn em nè, anh sẽ ổn thôi"

Jisung áp môi mình lên môi Hyunjin, có vẻ như điều này anh bình tĩnh phải vì anh không còn run cầm cập nữa mà thay vào đó là điệu bộ ngoan ngoãn hệt như con cún sau khi chủ nhân cho ăn vậy.

Cả hai sau khi tịnh tâm lại thì nắm tay dắt nhau xuống xe nhảy chân sáo vô nhà Jisung trước con mắt lộ sự khó hiểu của nhà Hwang.

"Umma, Appa, bọn con về rồi đây ạ"

Jisung vừa gọi vừa nhấn chuông cửa vừa gọi ba mẹ với tâm trạng hồi hộp còn bên cạnh cậu thì Hyunjin lại quay trở về trạng thái run cầm cập, family Hwang thì vẫn ổn thôi.

Ai cũng ổn ngoại trừ Hyunjin, Hyunjin cảm thấy không hề ổn chút nào cả, sợ bị ba mẹ chồng đứm cho tòe mỏ.

Lúc ba mẹ xuống mở cửa cho Jisung, cậu cứ nghĩ họ sẽ ôm đứa con rể Hwang Hyunjin này vào lòng mà ai dè mẹ cậu lại chạy thật nhanh ra phóng đến phía Umma Hwang mà ôm chặt lấy bà ấy.

"Trời ơi, là cậu sao Suhyun"

"Seojin đó sao, mấy năm rồi không gặp cậu, trông cậu không khác gì cả"

Well, hai ba có vẻ như không quen biết gì nhau cả-

"Robin, anh bạn già của tôi ơi"

"Seungjun, cũng khá lâu rồi nhỉ"

À thôi khỏi đi...

Ơ mà sao ba mẹ của hai người lại quen nhau nhỉ!!!!!!!!

"Ba mẹ quen nhau ạ?!"

"Sao lại không nói với tụi con về việc này"

Ba mẹ hai người có vẻ như có điều gì đó khó nói nên trông hơi căng thẳng.

Dù chuyện có là như nào thì Jisung cũng rất sẵn lòng nghe, mấy năm nay cậu vắng bóng biết gia đình có chuyện gì nữa mà hôm bữa Jisung hỏi ba mẹ mà cứ úp úp mở mở.

Lần này cậu phải hỏi cho ra nhẽ mới được.

Các quý phụ huynh cứ đảo mắt nhìn trời, nhìn đất, nhìn mây rồi cuối hai mẹ chọn cách đẩy hai ông chồng mình ra giải thích cho hai đứa con đang nhìn họ chằm chằm.

Ông Han ngại không dám nói nên đã giao trọng trách này cho người anh em của mình là ông Hwang để ông ấy nói cho lũ trẻ nghe.

"Thực ra hai gia đình quen từ trước khi hai đứa được sinh ra và đã có một khế ước từ thời ông bà đứa rằng đứa con cả của hai nhà sẽ đính hôn với nhau mặc cho là nam hay nữ...

Vậy nên chuyện là vậy đó"

Wow, đây là một trường hợp mà không ai lường trước được.
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 20


"Anh có vẻ không ngạc nhiên lắm nhỉ"

"Anh cũng biết chuyện này từ trước rồi nhưng anh đâu có nghĩ em lại là hôn phu của anh đâu"

Hai bạn trẻ đang nằm trên phòng của Jisung tâm sự về chuyện vừa xảy ra.

Thì ra là hai nhà quen biết nhau từ trước, lại còn quen biết mấy chục năm chứ ít gì đâu...

Rồi còn lòi đâu ra cái khế ước giữa hai gia đình nữa...

Vậy hóa ra chuyện Hyunjin và jisung kết hôn đã định sẵn rồi ư???

Định mệnh thật trớ trêu đấy.

Cứ như là ông trời sắp xếp cho Hyunjin và Jisung gặp nhau rồi dòng sự kiện cứ trôi theo dòng chảy từ đó và đưa hai người họ về một nhà.

"Vậy cũng tốt, bây giờ anh có rồi, không cần phải lo ế chồng nữa"

"Vậy sao?"

Hyunjin mỉm cười đè nghiến Jisung xuống áp môi mình lên khắp mặt cậu, anh hôn từ trán cậu rồi hôn dần xuống bờ môi đang chu ra kia.

Không chỗ nào trên mặt cậu là anh bỏ qua cả.

Anh yêu Jisung quá đi mất, thật may mắn là có cái hôn ước này và cũng thật may mắn khi anh đã kịp rước về trước khi bất kì ai kịp hớt tay trên.

Nhìn xem nè, chồng bé của Hyunjin trắng trắng, tròn tròn, mềm mại, cậu vừa mang nét đẹp dịu dàng lại vừa có nét mạnh mẽ quyến rũ, đã vậy còn hiền lành, ngoan ngoãn, giỏi giang, nấu ăn ngon và quan trọng nhất là yêu Hyunjin rất nhiều.

Hyunjin quả là một thằng đẹp trai may mắn mà.

Đố ai được như Hwang Hyunjin này đây.

"Mà em vẫn hơi lo một chút..."

"Sao vậy?"

"Người yêu cũ của anh đấy, liệu cô ta có đến tận đây tìm em không?"

"Ai cơ?"

"Minseo đó, hồi bữa suýt thì cô ta cho em chầu ông bà rồi còn không biết điều mà gọi đến bảo em lo mà tránh xa anh ra đi nè, không biết cô ta moi số em đâu ra nhưng em rất là không thích việc này, anh lo mà giải quyết với người yêu cũ đi không em vác anh lên chính quyền giải quyết đấy"

Jisung thì đúng là hiền thật nhưng đôi khi cũng đanh đá lắm không khác gì con sóc đang xù lông là bao.

Nhưng mà cute nên anh chấp nhận.

Dù sao Hyunjin cũng phải giải quyết nốt với con ả Minseo đó, chia tay bao lâu rồi mà cứ vô liêm sĩ đòi quay lại trong khi đó biết thừa là anh đã kết hôn.

Rõ ràng là cô ta phản bội anh nhưng lại thích chơi trò nạn nhân đổ tội cho người khác.

Hyunjin nói thật với các bạn một điều này nhớ là mấy cái loại mà phản bội bạn để theo người khác ấy thì đừng có cho chúng nó có cơ hội để sửa đổi mà vứt luôn đi, cần đếch gì bọn đấy, cho chúng nó cơ hội chắc gì chúng nó đã sửa nên bỏ chúng là phương pháp tốt nhất.

Cơ mà Hyunjin không biết Minseo nghĩ gì mà mấy hôm nay ả ta cứ đến tìm nhà anh đòi nói chuyện cho ra nhẽ.

Cô ta dựa vào việc ngày trước anh giới thiệu cô ta với ba mẹ mình mà cứ nghĩ họ yêu quý cô ta lắm nên đã tìm đến tận cửa nhà khóc lóc với ông bà Hwang khiến anh đau đầu chết đi được.

Ba mẹ anh thì có vẻ gì như động lòng hay thông cảm với cô ta mà khiến anh bớt lo được phần nào nhưng hiện tại vẫn nên đề phòng cô ta một chút.

Cũng may Minseo đến vào những hôm Jisung không có nhà chứ mà để Jisung biết được chuyện này chắc anh sẽ không toàn thây mất.

"À em biết chuyện mấy hôm nay Minseo tìm đến nhà mình làm loạn rồi, Yeji kể cho em nghe hết rồi"

Đuma mày Yeji ơi, mày muốn giết anh mày lắm ha gì???????

Jisung quay sang nhìn Hyunjin với nụ cười mà anh đã nhìn qua rất nhiều lần và anh có thể chắc chắn với toàn thể con dân rằng đó là nụ cười của một người chuẩn bị lao vào đấm anh.

Thế là Hyunjin phải nằm im chịu chặn vừa nghe Jisung mắng lại còn bị mắng túi bụi.

Phận làm chồng lớn nó khổ thế đấy, ai cho Hyunjin lương thiện •́ ‿ ,•̀
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 21


"Ra đây đi Hwang Hyunjin, em biết anh ở trong đó mà!!"

"Cô ta lại đến à?"

"Yep"

"Anh có định ra mở cửa không?"

"Nope"

Đúng như những gì Jisung dự đoán, Minseo - người yêu cũ vừa khùng vừa điên của Hyunjin tìm đến tận cửa nhà họ Han thật.

Lắp biết bao nhiêu cái bảo mật, bao nhiêu là khóa và thiết bị để tránh không cho người ngoài vào rồi mà con ả đó vẫn chui vô đập cửa được là như thế nào nhỉ.

Jisung đang nghĩ đến chuyện mua thêm mấy con chó canh nhà...

Hyunjin thở dài đeo tai nghe lên vặn nhạc max volume nhưng dù vậy thì cái giọng chanh chua đanh đá kia vẫn vang vọng bên lỗ tai anh.

Anh mệt mỏi quá, ai đó làm ơn bế con điên này đi hộ anh cái chứ nó tra tấn cái lỗ tai anh mấy hôm nay rồi.

Vốn tưởng Minseo không biết nhà Jisung ở đâu nên anh mới hí hửng dọn đồ qua nhà cậu tá túc tạm mấy hôm mà ai nào có dè cái con ả này dò được cả địa chỉ nhà họ Han mà mò đến đây gõ cửa.

"Đau đầu quá đi mất, em tưởng anh bảo anh giải quyết mọi chuyện xong xuôi với cô ta rồi"

"Anh đã gặp riêng và nói chuyện với ba mẹ của cô ta rồi đấy mà chỉ cô ta là không chịu nghe hiểu thôi, cái này thì anh giải quyết sao?"

Hyunjin cũng không hiểu kiểu gì nữa, lần trước gặp mặt với hai vị phụ huynh trông Minseo có vẻ hiểu chuyện nên anh nghĩ không sao đâu mà ai nào có ngờ bây giờ chuyện lại thành ra như này.

"Thì ít ra anh cũng phải làm gì đi chứ, cứ thế này sao mà em chịu được, em đang stress lắm rồi này"

"Bình tĩnh nào cục cưng, stress không tốt cho em bé đâu"

"Em bé nào?"

Jisung chắc chắn rằng một điều hiện tại cậu không mang thai mà nếu có thì cậu cũng không mang được bởi vì cậu là đực, với cả hai người chưa nhận nuôi một đứa bé nào cả.

Vậy thì em bé là ai?

"Em là em bé đấy bé con à, đừng nhìn anh cái kiểu đấy nữa, em mau về phòng nghỉ ngơi để anh kêu bảo vệ tống cổ cô ta đi"

À, ra là vậy, em bé là Jisung :3

Dụ được Jisung lên phòng rồi quay sang nói với mấy người bảo vệ ra đuổi Minseo đi.

Nghe tiếng la thất thanh của cô ta anh cứ nghĩ là xong việc rồi mà khoan đã, chuyện đâu có đơn giản vậy đâu.

Hyunjin đang định lên phòng thì từ đằng sau có cái gì đó bụp phát vào người anh khiến anh ngã sấp mặt.

Ôi cái mặt tiền của Hyunjin...

Minseon bám lấy eo Hyunjin kéo anh lại ôm chặt lấy anh, trên miệng cô ta còn phát ra tiếng ngôn ngữ mà có khi đến cả ba anh, một người đờn ông biết 5 thứ tiếng cũng không biết tiếng này là tiếng gì.

Vì anh không biết Minseo đang nói cái gì nên tạm thời anh sẽ gọi nó là "tiếng của mấy con mụ điên"

"Cô bị điên à?

Tránh ra đi!!!"

"Em biết Hyunjin Oppa còn yêu em mà, anh chỉ bị vẻ bề ngoài của cậu ta làm cho mê mẩn nhất thời thôi, em mới là người yêu anh mà"

"Eo ôi, tránh ra đi, tôi chỉ mê mỗi cái nhan sắc của em ấy thôi thì tôi đã không cưới em ấy rồi, nhưng cô thì khác, cô chỉ được mỗi cái mặt thôi nên tôi mới không cưới cô thôi"

Không hiểu sao Hyunjin có thể tấu hài trong tình huống này được nhưng cũng vui mà.

Jisung ở trên lầu nghe tiếng động lớn biết ngay dưới nhà đang có gì thì vác theo cái gậy rồi từ tốn đi xuống.

Tâm trạng đang ổn định lại tự nhiên thấy cảnh tượng trước mắt thì thực sự không ổn chút nào cả.

Hyunjin khóc lóc van xin cố gắng đẩy Minseo, cái con người vẫn chưa từ bỏ ý định hôn anh.

Chắc các bạn đang tự hỏi mấy ông bảo vệ đâu đúng không?

Yeah, mấy ổng bị Minseo hạ đo ván ngất ngoài sân hết rồi nên Hyunjin phải tự cứu lấy thân mình.

Jisung thở dài cầm gậy đi nhẹ nói khẽ đến chỗ hai người kia, cậu cầm gậy chọc nhẹ vào người Minseo khiến cô ả chú ý đến mình.

Khi cô ả vừa quay lại, Jisung liền xoay gậy lại để đầu nhọn chọc vào cổ cô ả nhưng chỉ để hờ hờ thôi tránh gây thương tích.

Rồi sau đó cậu nở một nụ cười hiền hậu, tươi ơi là tươi nhưng lời phát ra từ khuôn miệng xinh kia nghe mà thấy rợn người.

"Tránh xa chồng ông ra con tiểu tam này"
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 22


Sau vụ việc lần trước của Minseo và nhiều vụ trước đó nữa nên Jisung đã đưa ra một quyết định sáng suốt đó là mang vụ này ra tòa giải quyết.

Cậu hoàn toàn có thể làm vậy mà, con ả này tra tấn tinh thần cậu hơi lâu rồi đấy.

Hơn nữa nhà cậu có luật sư xịn, bằng chứng xếp thành núi và cậu có tai mắt ở everywhere để nghe ngóng những việc làm xấu xa của cô ả.

Minseo tuổi gì trốn được =))))))))

Và một vài ngày sau đó thì ba mẹ của cô ta đã đến nhà xin lỗi Jisung còn cô ta thì không thấy mặt đâu.

Cậu cứ nghĩ cô ta trốn tránh không nhận lỗi nên mới không đến, mà đến lúc hỏi được rồi mới biết ba mẹ cô ả vứt cô ả sang nước ngoài một mình sinh sống để tự kiểm điểm bản thân cho đến khi nào nhận thức được lỗi sai của mình mới được trở về Hàn Quốc.

Ta nói nó vui gần chớt luôn á =)))))))

Vậy là cuộc sống của Hyunjin và Jisung lại trở về quỹ đạo cũ chính là sự yên bình.

Well, khá là yên bình cho đến một ngày đẹp trời Jisung nổi hứng đưa ra lời đề nghị táo bạo này.

"Hyunjin, em muốn có em bé!!"

"Jisung, hai đứa mình đều là nam mà, đẻ con bằng đường nào được"

"Không chịu đâu, muốn có em bé cơ, em muốn một đứa đáng yêu như Yuna"

Jisung giãy đành đạch lên quơ tay quơ chân loạn xạ khiến Hyunjin suýt thì đập phát vào mặt.

Hyunjin không biết nên làm gì để vừa ý em nên đã đi hỏi cô em của mình và vợ ẻm.

Rồi chúng nó vả cho một quả là "thì ông chiều theo ý Jisung đi".

Hỏi ba mẹ thì ba mẹ cũng câu y hệt.

Đến cả ba mẹ chồng cũng...

Riết rồi cái nhà này chỉ có Jisung thôi đúng không, Hyujin đích thị là con nuôi rồi, khoan đã nào, để xem lại sổ đỏ còn tên mình không...

Vậy là bây giờ chắc Hyunjin phải chiều theo ý của Jisung chứ nhỉ.

Haizz, lấy chồng mà cứ như lấy trẻ con về ấy, chúng nó muốn cái gì là mình phải chiều theo nếu không chúng nó mách mẹ liền.

Mà hình như Jisung chuẩn bị tố cáo Hyunjin với mama đại nhân yêu quý rồi.

"Em bé sao?

Anh có chắc không đấy?

Có con là một việc trọng đại cần cân nhắc kĩ đấy"

Jeongin sau khi nghe ông anh rể mình tâm sự về chuyện này thì chỉ có thể lắc đầu thở dài.

Nó cũng biết là anh của nó thích trẻ con nhưng đâu có nghĩ là anh nó lại muốn có con đâu.

"Anh cũng không biết phải làm như nào nữa, có vẻ như Jisung rất muốn nên anh không tài nào từ chối được"

"Hay là như này đi, qua đây em bảo cái này"

Jeongin kéo Hyunjin sát vào người mình nói nhỏ vào tai anh, sau khi nghe xong hai mắt anh sáng bừng lên như đèn pha rồi lập tức chạy ra khỏi nhà mà không nói lời nào.

"Em bảo nó cái gì vậy"

Felix từ trong bếp cầm hai cốc trà đi ra.

"Rồi anh sẽ biết thôi"

__+_+ +_+ +_+ +_+ +_+ +_+ +_+ +_+___

Hyunjin hồi hộp bước vào nhà, cái hộp trên tay rung lắc dữ dội khiến anh suýt thì đánh rơi nó.

"Jisung, xuống đây đi, anh có cái này cho em nè"

Nghe thấy tiếng anh chồng nhà mình Jisung lười nhác nhấc thân dậy lết xuống dưới nhà.

Thấy Hyunjin đứng dưới phòng khách trên tay cầm cái hộp gì trông khả nghi lắm, cái hộp cứ rung lắc rồi còn phát ra mấy tiếng gì kêu nữa ấy.

Cơ mà Jisung lười quan tâm lắm nên kệ đi.

"Anh muốn gì?"

"Anh có quà cho em nè"

Ơ mà hôm nay là dịp gì mà Hyunjin lại tặng quà cho Jisung nhỉ?

Dù sao cũng là quà mà anh chồng của mình tặng nên dù có trông khả nghi đến mấy Jisung cũng sẽ bất chấp mà nhận món quà này.

Nhưng ngoài dự đoán của cậu thì thay vì cái gì đó nguy hiểm thì trong hộp lại là...

Một em cún con!!!!!!!!

"Một em bé, đúng như chồng bé của anh yêu cầu, em ấy tên là Kkami"

"Hyunjin...

Em cảm ơn"

Jisung vòng một tay qua cổ Hyunjin nhón chân lên hôn chụt cái má anh, tay kia thì giữ chắc lấy Kkami không buông.

"Bây giờ tụi mình không khác gì một gia đình nhỏ cả"

"Yeah, một gia đình nhỏ, ba lớn, ba nhỏ và Kkami"

Cuối cùng Hyunjin cũng tìm được hạnh phúc của mình rồi.

Và hạnh phúc của anh, là ở bên Jisung...

~ THE END ~
 
Back
Top Bottom