Hài Hước 🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,179
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
315315588-256-k604542.jpg

🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Tác giả: Haan_09
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả gốc

Author : @Rainbow_Ling_06

Link fic gốc : https://www.wattpad.com/story/24997...OGPD/r1FMo0AoAUDJlWFDZmagS89ajEyX8KjzBngKxJt5



yelia​
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Intro


Đây là truyện chuyển ver mình đã xin phép tác giả chuyển ver và tác giả đã đồng ý cho mình chuyển

Tên : 🌻"Vợ nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜

Cre : tác giả @Rainbow_Ling_06

Tác giả : Haan

Thể loại : Đam mĩ, fanfic và còn nhiều cái khác nữa

Văn án :

"Vào một ngày đẹp trời, Hwang Hyunjin "nhặt" được một bạn ăn mày xinh xẻo về làm vợ"

Xin chân thành cảm ơn mọi người đã đọc!!!!!!!!🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 1


"Con không muốn kết hôn đâu mà ~"

Hwang Hyunjin, năm nay 25 nồi bánh chưng, đẹp trai, cao ráo, nhiều tiền, thông minh, đảm đang nhưng vẫn ế.

Vậy nên dạo gần đây Umma và Appa Hwang đang có ý đem con trai quý hóa gả cho người ta.

"Con không thích con bé này à?

Hay con bé hàng xóm thì sao?

Nó cũng xinh mà.

À há, ba biết rồi, mày buê đuê đúng không?

Thằng bé Kim Seungmin nhà đối diện à con trai, yêu nó đi con, thằng bé cũng tốt mà."

Hyunjin chưa kịp nói lời nào đã bị ba anh chặn họng.

Hỏi Hyunjin có buồn không?

Có!

Hyunjin có làm được không?

Tất nhiên là không được rồi.

Vậy nên bây giờ Hyunjin sẽ làm điều duy nhất mình giỏi...

Chạy trốn khỏi vấn đề của mình.

"Thôi bye ba mẹ nha con đi chơi đây"

"Thằng ranh con kia mày quay lại đây, rốt cuộc là mày thích ai?"

"Mẹ biết rồi nha mày, mày thích thằng bạn thân Lee Yongbok Felix của mày đúng không con"

"Ba mẹ sai hết rồi!

Với lại con chưa muốn yêu đâu!!!!!"

Lao mình ra đường trên con xe moto màu bạc mặc cho ba mẹ và vệ sĩ chặn lại, anh tìm đến cửa tiệm quen thuộc chạy vào túm cổ thằng bạn thân kể khổ

"Mày ơi, ba mẹ tao đang bắt tao kết hôn kìa"

"Thì kệ mày chứ, mày cũng 25 cái thanh xuân rồi còn gì, yêu ai đó cho ba mẹ mày đỡ khổ"

"Đến cả mày cũng hắt hủi tao sao?"

"Tất nhiên rồi ai rảnh an ủi mày, tao còn phải làm việc của tao nữa chứ"

Leng keng ~

"Anh Felix"

Một con người với vóc dáng khá nhỏ nhắn đẩy bước vào, trên người diện một cây đen, mũ trùm kín mít để không ai thấy mặt mình.

Felix mỉm cười đẩy Hyunjin một cách không thương tiếc rồi chạy lại bên người vừa đẩy cửa bước vào cửa tiệm.

Felix dìu cậu ngồi xuống rồi bản thân thì đi lấy ít bánh cho cậu.

"Thực sự thì em không ăn được đâu"

Cậu trai với giọng nói khá ngọt ngào kia đẩy đĩa bánh ra khi vừa được bưng ra

"Em cứ ăn đi, không phải lo, anh mời mà"

Felix đẩy đĩa bánh lại cho cậu trai kia

"Nhưng đây là lần thứ ba anh mời em rồi, hôm nay em kiếm được chút tiền, anh để em trả tiền đi"

Cậu trai kia lôi ra một cọc tiền dù không nhiều nhưng đủ cho cậu sống qua ngày, cậu muốn đưa tiền cho Felix nhưng anh lại không nhận

"Anh nghĩ em sẽ cần dùng số tiền đó việc khác quan trọng hơn nên em cứ giữ mà dùng"

"Nhưng mà-"

Cậu trai kia nói gì đã bị chưa kịp trả lời đã bị Felix chặn họng lại.

"Không nhưng nhị gì hết, anh mời mà, mau ăn đi kẻo mất ngon"

Cậu trai kia hậm hực cầm đĩa bánh lên xúc miếng bánh đưa lên miệng.

Felix cười toe toét xoa đầu cậu trai đó rồi tiếp tục làm việc.

Hắn Hyunjin đứng từ phía xa nghe cuộc trò chuyện của họ mà không hiểu chuyện gì đang diễn ra liền kéo Felix lại.

"Êy bro, người đó là ai vậy?"

"Đó á?

Han Jisung, một người mới gần đây tao quen, cậu ấy đã cứu giúp tao một mạng"

Hyunjin khó hiểu nhìn Felix chờ một lời giải thích

"Mày nhớ tao nói với mày là tuần trước bị chặn đánh không?

Chính là cậu ấy cứu tao nên là hiện tại tao đang trả ơn cậu ấy"

Felix kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Hyunjin nhưng anh vẫn có phần hơi khó hiểu.

"Cậu ta cứu mày một mạng và mày mời cậu ta ăn bánh miễn phí suốt mấy ngày ư?"

"Không phải chỉ mấy ngày đâu, mãi mãi về sau tao vẫn sẽ làm bánh cho cậu ấy ăn"

"Tại sao chứ?"

"Tao nghĩ là mày không hiểu đâu Hyunjin à"

"Cậu ta là ăn xin"

Hyunjin đờ người ra, ăn xin ư, nhưng trông cậu ta ăn mặc sạch sẽ thế kia cơ mà, trên người còn có mùi lavender nữa chứ.

"Tao biết mày nghĩ gì nhưng đó là sự thật, có hôm tao hỏi cậu ấy địa chỉ nhà nhưng cậu ấy không nói chỉ lắc đầu nên tao mới biết"

Hyunjin quan sát từng hành động của cậu trai kia xem có biểu hiện gì mờ ám không vì thực sự thì nhưng Felix vừa kể thì nó không đáng tin lắm.

Con người này là ăn xin ư?

Khó tin quá đi mất.

"Em ăn cái kiểu gì mà dính tèm lem lên hết mặt rồi?

Còn cả cái này nữa, sao lúc cũng trùm kín mít vậy?

Em không thấy ngộp à?"

"Không ~ bỏ ra đi, ai cho đụng vào người em"

Felix kéo mũ của Jisung xuống, cậu ấy dùng tất cả sức mạnh của mình để giấu mặt đi nhưng vẫn bị Felix áp chế.

Felix nâng mặt cậu lên để lau đi những miếng vụn bánh còn sót trên khuôn mặt kia

"Đấy, thế này có phải tốt hơn không?

Trông đẹp trai hơn rồi đó"

Jisung ngẩng mặt lên, Hyunjin há hốc mồm ngắm nhìn dung mạo của cậu trai lạ mặt kia.

Thực sự mặt Jisung rất xinh đẹp, tổng thể ngũ quan của cậu bao trọn trong từ hoàn hảo, nhất là đôi mắt to tròn kia.

Thề luôn, ăn xin nào cũng đẹp thế này thì chắc Hyunjin bắt cóc về luôn chứ chẳng đùa.

Vậy nên Hyunjin đã làm một điều mà anh có thể cho là ngu ngốc nhất của cuộc đời mình.

Anh quỳ gối trước mặt Jisung nắm tay và lời nói sau đó của anh sau đó ngu ngốc hơn cơ

"Về làm vợ tôi đi"

Mặt Jisung đỏ lên, Felix biểu cảm khó coi và Hyunjin biết mình sắp chết đến nơi rồi.
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 2


Hyunjin vén tóc Jisung lên cột lại bằng cái dây cột tóc thừa của mình đỡ.

Anh chỉnh lại bộ quần áo trên người cậu cho chỉnh tề rồi cuối cùng là tô nhẹ một lớp son dưỡng trên bờ môi hồng kìa

"Hoàn hảo luôn"

"Hyunjin à, đây không phải ý hay đâu, thằng bé đang sợ kìa"

Jisung ngồi yên một cách bình tình chứ không hề sợ hãi như lời Felix nói nhưng đó chỉ là vẻ ngoài thôi, nội tâm Jisung đang gào thét muốn Hyunjin thả cậu đi.

Cậu chỉ là một đứa ăn mày tạt qua trả tiền cho Felix thôi mà...

Sao lôi cậu vào mớ hỗn độn này chứ?!

"Mày không hiểu đâu Felix à, nếu cậu ấy giúp được tao lần này thì tao sẽ không bị ba mẹ chèn ép kết hôn nữa"

Hyunjin nắm lấy tay Jisung quỳ gối trước mặt cậu một lần nữa.

"Em thực sự phải giúp tôi đi Jisung!"

"Hyunjin à..."

"Im đi con gà cười kia, em giúp tôi nha Jisung?

Làm ơn, coi như tôi cầu xin em đấy"

Nhìn vẻ mặt có phần đáng thương của Hyunjin, Jisung không nỡ từ chối nên đành thở dài rồi gật đầu đồng ý với sự cầu khẩn của Hyunjin.

"Tuyệt vời, sau khi mọi chuyện kết thúc tôi sẽ trả ơn em, em thích gì?"

"Em không cần gì đâu ạ, giúp được anh là ok rồi"

"Tôi sẽ mua cho cậu cả một căn biệt thự luôn"

"Không cần phải vậy đâu anh Hyunjin, em vốn dĩ không cần nhà đâu, em ở ngoài đường quen rồi"

"Thế mà coi được sao, hay là từ hôm nay cậu về ở với tôi đi, chứ sao mà tôi để cậu ở ngoài đường được"

"Như thế này không hay lắm đâu anh Hyunjin..."

"Đừng lo, tôi sẽ nuôi cậu, tôi không ngại đâu"

Bất giác mặt Jisung đỏ lên, Hyunjin thầm la hét trong đầu những vẫn quắn quéo cả người hết lên, không nhịn được mà đưa tay ra nhéo hai cái má bầu bĩnh của cậu.

Felix đứng bên cạnh nhìn Hyunjin với con mắt khinh cmn bỉ.

"Jisung đáng yêu quá đi à"

Hyunjin ôm trọn lấy cả người Jisung, cậu ngại đến mức gục mặt vào cổ anh.

Felix ăn "cơm chó" no nê thì nhấc điện thoại lên điện em người yêu của mình để tìm kiếm một chút tình thương an ủi vì cặp đôi trước mặt.

Hyunjin lôi điện thoại ra gọi cho ba mình, một tay quàng eo Jisung, tay còn lại cầm điện thoại.

Jisung có chút hơi ngượng với tư thế này nên chỉ có thể bám hờ vào Hyunjin mà dựa đầu vào hõm cổ anh.

"Alo Appa, con biết là tầm vừa nãy con đã nói không muốn yêu sớm tất cả chỉ đều là nói dối thôi, thực ra con đã có người mình thương rồi mà chưa dám nói với ba mẹ, hôm nay con dẫn em ấy về nha~"

"Cái gì cơ?

Đây là sự thật sao?

Đem người đó về cho bố mẹ xem mặt nào!

Ố là la tôi có con dâu hoặc con rể rồi các bác ơi!"

Hyunjin bật cười cúp máy rồi cất điện thoại đi.

Anh xốc ngược người Jisung khiến cậu hét toáng lên trong lo sợ.

"Anh Hyunjin thả em xuống đi!

Em sợ!"

"Em yên tâm, tôi không đánh rơi em đâu"

Hyunjin bế Jisung ra xe đặt cậu xuống đằng sau, anh lấy chiếc mũ bảo hiểm duy nhất của mình nhẹ nhàng đội cho cậu còn bản thân thì mặc kệ mũ để gió không vào tóc.

"Em bám vào đi"

"Thôi không cần đâu ạ"

Hyunjin phóng xe một chút khiến Jisung ngã về phía trước va vào người anh.

Hyunjin bật cười nắm tay Jisung vòng qua eo mình rồi phóng về nhà.

Appa và Umma Hwang đứng ngồi không yên chờ đợi thằng con quý hóa nhà mình về mà tâm trạng cứ bồi hồi.

Umma Hwang đã chuẩn bị các món ngon để con dâu còn Appa Hwang thì chuẩn bị cả một bài diễn thuyết về con trai ông.

Có thể nói cả người đều mong đợi ngày này lâu rồi.

Về phía Hyunjin và Jisung thì vừa về đến nhà Hyunjin thì Jisung đã cạn kiệt sức lực đến mức vừa xuống xe đã suýt ngã lăn ra đất, cũng may là có Hyunjin đỡ cậu chứ không là bây giờ Jisung đã về với đất mẹ rồi.

Mà cũng phải công nhận ngồi sau xe của Hyunjin đúng là cơn ác mộng mà.

Jisung nghĩ hình như Hyunjin là dân tổ lái...

"Em còn định đứng đó đến bao giờ nữa?

Mau đi nào"

Hyunjin thấy Jisung đứng thất thần trước cổng nhà mình nãy giờ liền kéo cậu đi theo.

Vừa vào nhà tiếng pháo nổ bùm chíu khắp nhà, trên tường dán một dải duy nhất màu đỏ chót in dòng chữ màu vàng " Con tôi xuất giá rồi " rất nổi bật.

Appa và Umma thì ngồi nhìn Hyunjin và Jisung với ánh mắt trìu mến.

Jisung lần đầu gặp cảnh tượng này cảm thấy có chút lạ quay sang bấu chặt lấy người Hyunjin.

Hyunjin thì quá bất lực với Appa và Umma mình đến mức mặt liệt luôn cái biểu cảm chán đời trên mặt.

"Con không định giới thiệu bọn ta với thằng bé à, thằng con vô ơn này?

Nghe thấy Appa Hwang lớn giọng Hyunjin mới hoàn hồn lại đẩy Jisung ra trước mặt ba mẹ mình giới thiệu.

"Giới với ba mẹ, đây là người con đang quen"

Jisung đứng trước mặt ông bà Hwang có chút sợ nhưng vẫn lấy hết can đảm mà nói.

"Cháu chào cô chú ạ, cháu là Han Jisung hiện tại cháu đang quen con cô chú ạ-"

Chưa kịp hết câu Umma Hwang đã lên tiếng.

"Nói vớ vẩn gì vậy?!

Sao lại là cô chú ?

Mau gọi ba mẹ đi!

Yep Hyunjin đúng là tên ngốc mà.
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 3


Jisung bất ngờ bị Umma Hwang lôi cổ vô bếp còn Hyunjin thì đứng như trời trồng trước mặt Appa Hwang mà không hé nữa lời.

Hai ba con cứ thế nhìn nhau, không ai nói với nhau câu gì.

"Thế...

Người yêu con đẹp nhỉ"

Appa Hwang mở lời trước

"Em ấy là một thiên thần"

Hyunjin trả lời một cách không hề giả chân.

Và sau câu hỏi đó, hai ba con lại trở về trạng thái im lặng.

Mãi đến khi tiếng gọi của Umma Hwang thì hai người mới hoàn hồn lại.

"Hai người kia vô đây mau, tôi và con rể vừa làm được món này ngon lắm nè"

Hyunjin do không chịu nổi không khí ngột ngạt trong phòng khách nữa liền chạy như bay vào bếp bám lấy Jisung.

Jisung vẫn chưa quen với kiểu thân mật này nên cứ bị Hyunjin ôm là lại rúc đầu vào cổ anh.

"Ông nhìn hai đứa nó kìa ~"

"Giống y chang tôi với bà hồi bằng tuổi chúng nó"

Hyunjin nhìn qua đầu Jisung thấy đĩa bánh thấy trông khá ngon đặt trên bàn định với tay ra lấy thì bị Umma Hwang đập vào tay cho cái rõ đau lên đầu.

Hyunjin tổn thương ôm lấy Jisung ăn vạ, cậu cũng phối hợp theo mà an ủi anh.

"Ai cho mày ăn hả thằng ranh con kia

...?"

Umma Hwang nói với tông giọng trầm, trầm gần bằng Felix nên thấy thường thôi.

"Mẹ cứ bắt nạt con, em nhìn mẹ tôi kìa, em mau an ủi con tim mong manh íu đúi của tôi đi Jisung"

Hyunjin lại một lần nữa sà vào lòng Jisung bày ra điệu bộ thiếu niên íu đúi tìm sự an ủi từ cậu.

"Nào nào, anh Hyunjin đừng buồn, có em đây rồi"

Jisung diễn nhập tâm phết, hai người cứ như một cặp đôi thực sự vậy.

Nghĩ đến đây tự nhiên Hyunjin cười như một tên ngốc nhưng nụ cười mau chóng dập tắt khi nhớ ra đây chỉ là một màn kịch nhằm che mắt ba mẹ anh thôi.

Hyunjin thở dài, Jisung thấy vẻ mặt anh có chút u buồn thì đưa tay lên miết nhẹ đầu anh, một thói quen của cậu hay làm với em trai mình.

Hyunjin nhìn thấy sự yên bình trong vòng tay của Jisung thì mọi lo âu như bay màu khỏi cơ thể anh vậy.

Anh dụi dụi nhẹ đầu vào cằm cậu.

"Tôi thích cái ôm của em, thực sự rất thoải mái..."

Jisung híp mắt cười cảm thấy bộ dạng này của anh như một chú cún con đang nịnh bợ chủ nhân thì "Ỏ" lên một tiếng, Umma và Appa Hwang cười nhẹ lui khỏi phòng khách với đĩa bánh để tạo không gian riêng tư cho hai đứa nó.

Sau khi hai người họ rời đi Hyunjin liền dứt khỏi cái ôm của Jisung khiến cậu có hơi ngạc nhiên.

"Diễn tốt lắm, tôi có lời khen cho em"

Hyunjin xoa đầu Jisung, cậu cười nhẹ dụi nhẹ vào tay anh.

Jisung bưng đĩa bánh khác đưa Hyunjin một cái nhưng thay vì cầm chiếc bánh kia lên thì Hyunjin lại ngoạm lấy miếng bánh từ tay Jisung.

Jisung cá chắc rằng bây giờ mặt cậu đang đỏ như trái cà chua luôn.

"Bánh này ngon lắm, em làm à?"

"Thực ra cũng có mẹ anh phụ giúp nữa"

"Ngon lắm đấy, em học ở đâu vậy?"

Jisung nhớ lại những kỉ niệm xưa mình hay nấu ăn cho gia đình mình.

Một kỉ niệm vui nhưng cũng khá buồn đối với cậu.

"Hồi bé mẹ dạy có một chút, em thường hay nướng bánh cho em trai em ăn và cả ba mẹ nữa"

Hyunjin thấy vẻ mặt Jisung có chút u buồn khi nhắc lại chuyện cũ nên không hỏi thêm gì nữa mà tiếp tục ăn bánh do Jisung làm.

Nhưng các bạn biết rồi đấy, Hwang Hyunji là một con chồn sương với tính hiếu kì cao nên chưa đầy một phút sau thì anh lại hỏi Jisung

"Nếu em không phiền thì cho tôi hỏi chuyện gì đã xảy ra với gia đình em?"

Jisung hơi khựng lại khi nghe câu hỏi của Hyunjin.

Anh vội vàng nói thêm vào.

"Em không cần nói cho tôi nếu không muốn đâu-"

"Không sao đâu, dù sao em cũng đang cần người tìm"

Jisung hít sâu vào rồi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện cho Hyunjin

"Thực ra...

Em vốn đang ở Malaysia, cuộc sống hồi đó của em khá êm ả, có gia đình, có nhà, cuộc sống của em rất là hoàn hảo.

Nhưng rồi vào một đêm có người đột nhập vào nhà em hòng bắt cóc em trai em, trong lúc em đang cố cứu em ấy thì cũng bị bắt theo.

Em trai em may mắn thoát được nhưng em thì không may mắn lắm nên đã bị bắt sang Hàn.

Được một thời gian ở với họ thì em cũng trốn thoát được nhưng thực sự chẳng có gì cả, không có tiền, không có đồ dùng cá nhân, không rõ lai lịch, em thực sự rất bất lực, đã không thể về nhà còn không thể tìm lại gia đình của mình được.

Kí ức đó thật mông lung, lúc đó em chỉ mới 7 tuổi, em thực sự chẳng biết gì cả..."

Hyunjin nghe mà thực sự xót xa cho Jisung.

Anh đứng dậy đi tới ôm Jisung vào lòng.

"Anh Hyunjin..."

"Để tôi ôm em một lúc"

Hai má Jisung lại bắt đầu đỏ lên.

Cậu vòng tay qua cổ Hyunjin kéo anh dán chặt vào người, tay vẫn theo thói quen giống anh trai mà miết nhẹ tóc.

Hai người cứ ôm nhau như vậy được một lúc thì lại bị Appa và Umma Hwang gián đoạn.

"Hai đứa kia ra đây nói chuyện xem nào"

Hyunjin bị phá hủy giây phút yên bình thì tỏ thái độ khó chịu ra mặt.

Jisung bật cười kéo theo anh.

"Đi nào chồng hờ, ra nói chuyện với ba mẹ thôi"

Hyunjin mỉm cười.

"Được thôi chồng hờ, cùng đi tâm sự với ba mẹ nào"
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 4


"...

Và bọn đã gặp nhau như vậy đó"

"Một câu chuyện tình yêu cảm động"

"Hai đứa đúng là duyên trời định"

"Hai bác nói thế cháu ngại lắm ạ"

"Sắp tới khỏi cần gọi bác đi Jisung, cháu cứ gọi là Appa, Umma là được rồi

"Dạ vâng ạ...

Thưa Umma và Appa ~"

"Aigoo ~ đúng là một đứa con dâu đáng yêu"

Hyunjin quả là chọn đúng người, Jisung diễn giống y như thật luôn, không hề có nét giả chân trong giọng điệu hay hành động của cậu.

Tất cả mọi thứ đều trông rất tự nhiên, y như rằng bọn họ đang yêu nhau thật vậy.

Hyunjin cũng rất nhiệt tình phối hợp với Jisung bằng cách vòng tay qua ôm lấy eo cậu kéo lại gần, nhiều lúc còn đặt lên mặt cậu những nụ hôn nhỏ khiến cậu cười mãi.

Jisung đang chuẩn bị đi thì Umma và Appa Hwang giữ cậu lại

"Hay đêm nay cháu ở lại ăn tối cùng gia đình đi Jisung"

"Dạ thôi, không cần đâu ạ, cháu không muốn làm phiền bữa cơm gia đình"

"Ba mẹ tôi đã vậy rồi thì em cứ ở lại đi"

"Vậy thì được thôi, đều nghe anh hết ~"

Hyunjin cười nhẹ khi Jisung tựa nhẹ vào vai mình, anh quàng tay qua vai cậu ôm cậu gọn trong vòng tay anh.

Umma và Appa Hwang thấy vậy cũng không phiền gì hai người nữa nên lập tức rời đi cho người trỏe có không gian riêng.

Hyunjin lại đưa tay lên xoa đầu Jisung.

"Em làm tốt lắm, có tương lai triển vọng

Làm diễn viên đó"

"Anh quá khen rồi"

Jisung cũng ngại ngùng không biết nói gì, Hyunjin cũng chẳng kém cậu là bao, bốn mắt nhìn nhau suốt hơn nửa tiếng đồng hồ.

Jisung thở dài đứng dậy phủi phủi quần áo.

"Vẫn là em nên đi thôi, em ở lại sợ phiền bữa cơm gia đình của mọi người"

"Ba mẹ tôi đã mời em ở lại rồi mà, và tôi cũng muốn em ở lại, một bữa này thôi cũng được, xin em đấy"

Hyunjin cúi người xuống một chút rồi lại ngước mắt lên nhìn Jisung với ánh mắt cún con mong cậu mủi lòng.

Và quý vị đều biết rồi đó, Jisung làm sao cưỡng lại được những thứ như thế này.

Jisung đảo mắt đi chỗ khác, cố gắng tránh ánh nhìn của Hyunjin nhưng anh cứ đưa mặt lại gần cậu khiến cậu bối rối không biết làm sao.

Jisung đã chơi lớn và quay mặt lại về phía Hyunjin và đó là một sai lầm lớn vì oh my god, mặt Hyunjin trong tội thấy mồ, thế này làm sao Jisung từ chối được.

Thế là Jisung đành chấp nhận lời đề nghị của Hyunjin.p

Đúng lúc đó Umma Hwang đi vào như một vị thần nắm lấy tay hai người lôi vào bếp rồi đẩy hai người ngồi cạnh nhau, bà cũng ngồi xuống cạnh Appa Hwang.

Đối diện với "ba mẹ chồng" Jisung thực sự rất là khó xử không biết phải nói gì.

Cũng may là Appa Hwang hiểu chuyện bèn lên tiếng.

"Hai đứa mau ăn đi, hôm nay Umma Hwang nấu ăn nhiều món ngon lắm đó nha"

"Mẹ tôi nấu ăn ngon lắm đó, em nên ăn nhiều vào"

Hyunjin vừa nói vừa gắp vào bát một miếng thịt.

"Anh Hyunjin cũng phải ăn nhiều vào"

Jisung cũng không thua gì gắp lên một miếng thịt đưa Hyunjin nhưng thay vì để vào bát anh thì Jisung lại đưa nó lên miệng Hyunjin.

"Nào, ah ~"

Lần đầu được "người yêu" đút cho ăn nên Hyunjin cũng ngại, bẽn lẽn mở miệng ra đón lấy miếng thịt.

"Hyunjin phải ăn nhiều vô đó nha"

"Em cũng thế..."

Appa và Umma Hwang ngồi một bên nhìn đôi trỏe đút nhau ăn thì tủm tỉm cười to nhỏ khiến đôi trỏe khó hiểu nhưng vẫn tiếp tục ăn.

Sau bữa cơm Jisung bụng muốn giúp đỡ Umma Hwang một chút nhưng Umma Hwang đã bảo là có Appa Hwang giúp rồi nên thôi.

Và sau đó Jisung bị đẩy ra phòng khách chơi với Hyunjin.

Hai người ngồi nhìn nhau, một lớn một nhỏ tựa đầu vào nhau.

"Em có nên đi không?"

"Tôi nghĩ em nên ở lại một chút nữa"

Jisung nhìn Hyunjin với ánh mặt đượm buồn, Hyunjin lại đưa tay áp lên má cậu.

"Em sao vậy?

Có chuyện gì buồn à?"

"Em xin lỗi, chỉ là...

Lâu rồi em mới thấy ấm áp như vậy, thực sự cảm ơn anh rất nhiều vì đã nhặt từ chỗ Felix, em rất vui vì anh Hyunjin đã chọn em"

Jisung dụi mặt vào tay Hyunjin khiến anh bật cười nhéo nhẹ má cậu.

"Sao lại cảm ơn anh, anh phải cảm ơn em mới vì đã giúp đỡ anh"

Hai người bắt đầu cười lớn, Umma và Appa Hwang nghe thấy hai người nói chuyện to nhỏ cũng chỉ cười nhỏ với nhau bàn luận to nhỏ về đôi trỏe.

Một lần nữa Jisung định phủi mông bỏ về nhưng cũng một lần nữa Umma Hwang lại ra tay giữ Jisung ở lại cho Appa Hwang bảo hãy tha cho Jisung để cậu về nhà đi.

"Jisung ah ~ cũng muộn rồi, Umma nghĩ con nên ở lại đi"

"Dạ thôi, không cần đâu ạ"

"Con cứ thật theo ý Umma đi Jisung, cũng muộn thật rồi, đi đường một mình cũng rất nguy hiểm là con nên tốt nhất ở lại đêm nay đi"

"Dạ vâng, con cảm ơn ạ, nhưng mà con sẽ ngủ ở đâu ạ"

"Tất nhiên là con sẽ ngủ với Hyunjin rồi, dù sao hai đứa cũng yêu nhau mà, ngủ cùng cũng có sao đâu"

Đôi đồng tử của cả Jisung lẫn Hyunjin đều trợn tròn lên.

"HẢ!!!!!!!!"
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 5


"Hai đứa chẳng phải người yêu sao, Ngủ chung là chuyện bình thường thôi mà"

"Đúng vậy đó, hai đứa nghe lời mẹ đi"

Umma Hwang vừa nói thì Appa Hwang đã phụ họa thêm câu nữa khiến hai bạn trẻ không kịp phản bác.

Mà phản bác thì thế nào cái ý nghĩ đó cũng bị vùi dập mà thôi.

Hai đứa feeling bất lực với hai vị phụ huynh.

Jisung liếc mắt sang phía Hyunjin, anh cũng nhìn cậu.

Bốn mắt nhìn nhau, cùng một biểu cảm trên mặt như ám chỉ với nhau "Đcm!

Cái này không nằm trong kế hoạch".

Umma và Appa Hwang cứ tưởng hai trẻ liếc mắt đưa tình liền thúc đẩy hai trẻ lên nhà ngủ.

Chưa nói được thêm gì đã bị lôi lên phòng.

Umma còn rất hiểu ý con tác giả mà chốt cửa phòng lại hộ hai bạn trẻ, cửa khóa ngoài mà.

Hyunjin đập đập cửa van xin ba mẹ thả hai người họ ra.

Còn Jisung do bị cái giường cám dỗ liền nhảy bổ lên nó mà nằm lăn lộn xung quanh.

Từ hồi ra đường đến giờ cậu chưa bao giờ nằm lên cái giường nào êm như thế này cả.

Thoải mái quá đi mất.

Thôi, chủ tịch nước Han Jisung đi ngủ đây, chào các bạn nhá.

Hyunjin sau khi đập cửa một hồi thì quyết định từ bỏ và về giường nằm nhưng rồi trông thấy Jisung nằm ngủ ngon lành thì anh liền quay xe đi đến cái sofa trong góc nằm ngả lưng xuống.

Hyunjin hay thức khuya chơi game, mà Jisung nằm ngủ ngon thế kia anh không nỡ làm cậu tỉnh giấc.

Rồi đột nhiên cái điện thoại đó của anh rung lên và đúng rồi đó...

Anh để nhạc chuông.

Nareul gamsihaneun keo Spot spot spotlight

Bitchulsurok eodum sogeuro ppllyeo deureo

Kkeuchi boineunde i know's not right

I can't stop me, can't stop me

Vơ vội chiếc điện thoại và tắt chuông đi để không làm Jisung tỉnh giấc, ngó qua thấy cậu vẫn nằm yên không có động tĩnh gì mới thở phào nhẹ nhõm rồi nghe máy.

"Cái con gà cười kia, mày bị điên hay sao mà gọi tao giờ này?"

Ngay lập tức bên đầu dây kia xổ một tràng vào tai anh.

"Mày điên thì có, giờ này mày phải ngồi vào bàn mở máy ra chơi game với tao, Seungmin và Jeongin rồi chứ.

Bố mày nhắn này giờ éo thèm trả lời, cứ để bố mày phải gọi quay qua ra kêu.

Thế làm sao?

Hôm nay bài đặt ngủ sớm à con zai?"

"Không phải thế, Jisung đang ngủ mà tao thì không muốn làm ẻm tỉnh giấc"

"Jisung ngủ lại nhà mày à?"

Felix hỏi đầy nghi hoặc.

"Ba mẹ tao bắt ẻm ở lại mà tao cũng chẳng muốn ẻm ra đường ngủ đâu.

Tội lắm"

"Cũng đúng...

Mở máy lên đi condingua nhà mày, hôm nay livestream đêm khuya"

Felix nói với giọng tỉnh bơ khiến Hyunjin suýt thì đột quỵ.

"Mày không nghe tao nói gì à Felix?

"Tao nghe rất to và rõ, nhưng mà tao không quan tâm thôi.

Nhanh không tao bắn."

Hyunjin tự nhiên muốn giết người diệt khẩu ghê.

"Này nhá thằng l kia"

"Anh Hyunjin...?"

"Hôm nay éo chơi, hết chuyện, ba đứa bây chơi một mình đi"

Hyunjin tắt máy rồi tắt luôn nguồn điện thoại, anh đặt máy xuống bàn rồi đi lại chỗ Jisung đang nằm.

Anh xoa nhẹ đầu cậu rồi đưa hai tay áp lên hai cái má kia.

"Tôi làm em tỉnh giấc à?

Xin lỗi em nha"

"Không sao đâu mà"

Hyunjin cười nhẹ dụi mặt vào lòng bàn tay anh trông moe moe cutie cutie quá đi.

Hyunjin sắp trụy tim đến nơi rồi này.

Jisung ơi, tôi xin em đó, đừng đáng yêu nữa đi không tôi chết mất.

"Thế thì em ngủ tiếp đi, tôi không xem nữa"

Hyunjin đứng dậy đi ra chỗ ghế sofa nằm thì bị Jisung kéo lại.

Cậu ngước lên nhìn anh với đôi mắt long lanh.

Hyunjin như hiểu ý cậu không muốn nói làm gì thì leo lên giường nằm cạnh cậu nhưng vẫn giữ khoảng cách để cậu cảm thấy thoải mái.

Đang chuẩn bị nhắm mắt lại cảm thấy có vật nhỏ chui lọt vào lòng anh.

Nhìn xuống thì chỉ thấy cái đầu đen óng ánh của Jisung trước mặt mình.

Anh đỏ mặt vòng tay qua ôm trọn lấy thân thể nhỏ bé kia vào người mình.

Thế là hôm đó một lớn một nhỏ ôm lấy nhau ngủ.

Hai vị phụ huynh đứng ngoài cửa cũng phải khúc khích cười mà chụp ảnh lại rồi mới về phòng cho đôi trẻ ngủ.
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 6


Hyunjin mơ mơ màng màng cảm thấy bên cạnh mình trống trơn liền quơ tay quơ chân loạn xạ tìm kiếm bóng người nhỏ bé kia để ôm mà quơ mãi chẳng thấy đâu liền mở mắt ra thì thấy bên cạnh anh không còn Jisung nữa.

Thầm nghĩ chắc cậu đi rồi nên có chút buồn, chẳng biết tại sao mà khi thức dậy không thấy Jisung bên cạnh đâu anh lại hụt hẫng đến thế.

Anh lết cái xác ủ rũ của mình dậy cùng với tâm trạng đi xuống, xong rồi lại lết xác đi xuống dưới nhà.

Tưởng sẽ gặp mẹ trong bếp mà ai dè chỉ thấy bóng lưng nhỏ bé của Jisung đang với cái lọ đường trên kệ cao nhất.

Hyunjin thấy dáng vẻ này của Jisung khá đáng yêu.

Jisung bĩu môi với mãi không được thì đành bắc ghế lên lấy, lúc cậu với đứa được rồi thì vui mừng quá mà trượt chân ngã, cứ tưởng sẽ đập thẳng đầu xuống đất nên cậu nhắm chặt mắt lại nhưng ai ngờ lại rơi vào một vòng tay ấm áp dễ chịu.

Ngước mặt lên thì thấy Hyunjin, mặt Jisung đỏ lên vì anh cứ nhìn chằm chằm vào cậu, vòng tay đang bế cậu lên cũng không có ý định sẽ cho cậu xuống.

"Anh Hyunjin bỏ em xuống được không ạ?..."

Jisung nói khẽ, Hyunjin bây giờ mới hoàn hồn lại mà bỏ cậu xuống, mặt anh cũng nóng lên dần.

Anh ho khan vài cái rồi quay lại nhìn Jisung.

"Mà em đang làm gì vậy?"

"Em đang định nướng ít bánh tại cũng lâu rồi em không nướng nên muốn nướng thử lại xem tay nghề đến đâu, em làm việc cẩn thận lắm nên anh không phải lo em đốt bếp đâu, với cả em cũng xin ba mẹ anh dùng bếp rồi"

"Ừm, mà em không định ăn sáng mà ăn đồ ngọt luôn à?"

"Đâu có, ba mẹ anh có nấu bữa sáng cho tụi mình á, để trên bàn kìa, anh mau ăn sáng đi rồi em nướng bánh cho anh"

Jisung thúc giục đẩy Hyunjin ra bàn ngồi xuống.

Hyunjin nhìn xuống bữa sáng nóng hổi trước mắt, nhắm tịt hai mắt lại hít hà mùi thơm của món ăn, Umma nấu bánh kếp, ngon tuyệt.

Jisung đang nướng bánh nghe tiếng động liền quay lại đã thấy Hyunjin xử xong đĩa bánh kếp Umma Hwang làm.

Sức ăn kinh thế anh?

Jisung cầm mẩu khăn lên đi tới lau đi khóe miệng anh.

"Anh ăn cái kiểu gì mà tèm lèm hết lên mặt rồi đây nè"

"Em nói như thằng Felix ấy"

"Lại chẳng giống, em với anh ấy quen nhau bao lâu rồi"

Nghe đến câu này trong lồng ngực như nhối lên một trận, Hyunjin cứ có cảm khó chịu, kiểu như ghen tuông hay sao ấy.

À mà khoan, tại Hyunjin lại phải ghen với Felix nhỉ, dù sao anh với cậu cũng chỉ đang diễn thôi, tại sao lại phải ghen nhỉ.

Jisung ngồi xổm xuống nhìn vào mẻ bánh đang phồng lên trong lò mà nở nụ cười mãn nguyện.

Cậu chỉ chờ tiếng "ting" vang lên rồi bắt đầu bê mẻ bánh kia ra khỏi lò mà trang trí sao cho thật lung linh, thật đẹp mắt, thật so beautiful honey 🙂)))))))

"Xong rồi nè, anh Hyunjin ăn thử đi, cũng lâu lắm rồi em không làm nên không chắc liệu có ngon không..."

Hyunjin cầm một cái lên, trong lòng có chút run run vì không biết tài năng nấu ăn của Jisung ra sao, nhìn có vẻ ngon miệng đấy nhưng nó có ăn được không mới là vấn đề, tại vì sao Jisung cũng bảo lâu rồi không nấu ăn mà...

Thôi thì ăn cho Jisung khỏi đau lòng, có chết cũng cam.

Tay run bần bật như sắp bị dí đến nơi, Hyunjin đưa lên cắn một miếng nhưng thay vì cảm thấy chán ghét thì mắt anh lại sáng lên như đèn pha ô tô.

Ôi, mềm quá đi, vỏ bánh mềm mềm cắn cái như muốn tan trong miệng, lớp chocolate bên trong không quá ngọt mà cũng không quá đắng, ăn rất vừa miệng nha, gì nữa đây, có cả dâu nữa ư, wah, sô đê li xi ợt.

"Bánh ngon không ngon sao anh Hyunjin?"

Nhìn vẻ mặt có phần cau lại của Hyunjin khiến Jisung tưởng bánh mình làm có vấn đề liền liên tục xin lỗi anh mà bảo anh nhả ra.

Hyunjin thấy Jisung như vậy liền nắm tay cậu.

"Không phải đâu, bánh ngon lắm, rất ngon luôn, anh hết luôn chỗ này cũng được luôn"

Hyunjin với lấy một chiếc nữa bỏ vào miệng mình mà bằng một cách thần kì nào đó không mắc nghẹn.

"Rất ngon mà!"

"Thôi nào anh Hyunjin đừng cố nữa, anh không cần giả bộ để em vui đâu"

"Anh cảm thấy nó rất ngon thật mà-"

"Êy dô, hai đứa đang làm gì vậy?

Hyunjin à, sao mà cầu hôn thằng bé sớm vậy?

Hai đứa mới quen chưa lâu mà"

Khoan đã nào, Hyunjin quỳ một gối trước mặt Jisung từ bao giờ ấy nhỉ?!?!?!
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 7


"Well, giờ sao anh Hyunjin?"

"Anh cũng không biết"

À thì...

Đôi trẻ đang đi lựa đồ cưới nè.

"Haizz, anh không hiểu, anh từ chối hiểu, tại sao lại phải thế này cơ chứ, tụi mình thậm chí không yêu nhau"

"Nhưng tụi mình đang diễn vai đôi trẻ đang hẹn hò mà nên nó đặt ra vào tình cảnh hiện tại đó, nhưng mà em không hiểu sao anh tuổi này rồi mà vẫn chưa có người yêu"

"Em bằng tuổi anh đấy"

"Em khác, anh khác, anh đừng có mà so sánh, đây là hai vấn đề khác nhau"

Đôi trẻ bắt đầu cãi nhau, Umma Hwang cứ nghĩ đôi trẻ đang bàn luận chuyện cưới hỏi nên cũng để đôi trẻ yên mà không làm phiền gì mà tiếp tục đi ngắm những bộ vest được treo trong cửa tiệm.

Cãi nhau cũng không phải giải pháp nhưng mà thực sự hai người muốn kết hôn đâu, mới gặp nhau hôm kia chứ mấy mà giờ đã bắt đầu lên lịch cưới hỏi rồi.

Jisung is just a FRIEND!

Không hề có tình cảm yêu đương gì ở đây cả, Hyunjin chỉ coi cậu là một người bạn thôi.

Umma Hwang sao người lại không nghe ý kiến của đứa con trai này vậy, từ này không còn tình cảm mẹ con gì hết đâu nữa nha.

Jisung ngồi bên kia cũng cảm thấy khó xử không kém, cậu đồng ý làm người yêu hờ của Hyunjin chứ đâu có đồng ý làm vợ hờ của Hyunjin đâu.

Trời má sao cái Jisung nó khổ thế nè.

Haizz, cậu cứ nghĩ chỉ cần giả vờ buổi hôm qua thôi là sẽ có thể quay về với cuộc sống đầu đường xó chợ như trước nhưng không, sáng sớm ngày ra Umma Hwang lôi cả hai đến trung tâm thương mại lựa đồ cưới.

Ta nói nghe mợt mỏi ghê á.

Umma Hwang ngắm nhìn nãy giờ cuối cùng cũng tìm được hai bộ vừa ý mình.

Một bộ màu đen truyền thống và một bộ màu trắng tinh khôi (lười miêu tả nha các bạn, thông cả :>).

Umma nhanh chóng đi tới khoe cho đôi trẻ hai bộ vest mà bà vừa chọn.

Bà rất tự tin với sự lựa chọn của bản thân nên bà chắc chắn rằng đôi trẻ rất thích hai bộ vest này.

Hyunjin sau khi thay xong bước ra khỏi thì liền bị các chị em đổ vào shop bu đầy người anh.

Thôi nào mấy gái, tôi chỉ mới vuốt tóc thôi mấy gái đã đổ bám tôi thế rồi, tránh ra xem nào, đừng có bu nữa.

Hyunjin bất lực, ai kêu anh đẹp trai quá nên đi đâu cũng có người theo đuổi, haizz, nỗi khổ của những người đẹp là vầy đó.

Jisung sau khi thay xong thì lại không dám ra ngoài nữa, cứ nhìn thấy mấy người phụ nữ vừa đổ vào kia đi, đáng sợ quá đi mất.

Jisung sợ nhưng Jisung không nói đâu.

"Jisung, con xong rồi ư, mau ra đây cho ta ngắm con rể xinh đẹp của ta nào"

Jisung từ từ bước ra, mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào cậu khiến cậu ngượng ngùng che mặt đi.

Nhưng mà hình như Hyunjin là người chăm chú nhất.

Anh cũng thấy nhan sắc của cậu thực sự không thể đùa được nhưng không ngờ diện lên bộ vest trắng kia lại khiến cho vẻ đẹp của cậu càng lung linh hơn.

Hyunjin nhìn muốn lủng một lỗ trên mặt Jisung luôn á.

Umma Hwang thấy vậy liền chạy ra nắm tay Jisung lắc đi lắc lại.

"Ta đã nói con rất xinh đẹp rồi mà nên mặc gì cũng đẹp hết á, nhìn con xem, cứ như một thiên sứ vậy"

Jisung được Umma Hwang khen thì mặt mày đã bắt đầu đỏ hết lên cúi gằm mặt xuống tránh ánh nhìn của bà.

Mấy chị em cũng bắt đầu đổ dồn sự chú ý hơn vào Jisung, nhìn như một bầy sói chuẩn bị lao vào đánh chén con mồi vầy.

Trước khi bất kì chị em nào kịp động thủ Hyunjin đã nhanh chân nhanh tay vụt lên trước ôm Jisung vào lòng.

Jisung ngẩng mặt lên nhìn Hyunjin.

"Anh Hyunjin..."

"Cứ để thế này một lúc đi, bọn họ sẽ đi ngay thôi"

Anh có chắc là chị em đi không anh Hwang tại nãy giờ tôi chỉ thấy mấy nàng chĩa cam về phía hai người rồi chụp ảnh lia lịa các kiểu thôi.

Đây chính là tổ hủ đó quý vị! (Lên thuyền gì giờ này nữa, đi tên lửa cho nhanh, Hyunsung thẳng tiến)

Umma Hwang nhìn khung cảnh trước mặt mà trong lòng nhộn nhịp biết bao nhiêu.

Con rể sắp thành người một nhà rồi ╰(⸝⸝⸝'꒳'⸝⸝⸝)╯
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 8


Lẽ ra Jisung không nên đồng ý giúp Hyunjin mới phải, cậu chưa muốn lấy chồng đâu nhưng số phận nó lại trớ trêu đến thế là cùng.

Chỉ 1 tiếng nữa thôi Jisung sẽ từ một gã ăn mày trở thành chồng người ta.

Mặc dù là chồng trên danh nghĩa thôi...

Nhưng mà đành thế, không chịu đâu.

Nhưng mà thế quái nào nó xảy ra nhanh như thế nhờ, à đúng rồi, Umma Hwang chứ còn ai nữa.

"Ngồi yên nào anh dâu, anh cứ làm thế sao mà em dặm phấn được"

À đúng rồi, đây là em gái của Hyunji tên Yeji, hiện tại em ấy đang trang điểm và sửa soạn lại cho Jisung.

Ban đầu Jisung cứ Hyunjin và Yeji là hai anh em sinh đôi cơ mà ai dè lại cách nhau 1 tuổi, nhưng hai người họ rất giống nhau đó nha, muốn biết phiên bản nam của Yeji thì cứ nhìn Hyunjin và nếu muốn biết phiên bản nữ của Hyunjin thì cứ nhìn Yeji.

Jisung nghĩ não mình sắp nổ đến nơi rồi.

"Và xong rồi này, đeo xong cái này là tuyệt đẹp luôn"

Yeji đội một chiếc vòng hoa trắng lên đầu Jisung rồi mới chỉnh lại tóc tai một chút cho đẹp rồi đẩy Jisung ra trước gương cho cậu ngắm nhìn bản thân.

Wow, Jisung phải công nhận tay nghề của Yeji rất giỏi à nha, Jisung thấy bản thân mình thật xinh đẹp quá đi mất.

Dù thế nhưng trong lòng Jisung vẫn nỗi lên sự bất an.

Một người chưa mảnh tình vắt như cậu ấy vậy mà bây giờ cậu sắp lấy chồng.

Nếu nói Jisung không sợ vãi *beep* thì đó sẽ là lời nói dối.

Đã vậy cuộc hôn nhân nhằm che mắt gia đình nữa chứ, vốn dĩ Jisung với Hyunjin có yêu nhau đâu (anh chắc chưa), thậm chí một chút thích cũng không có (AnH cHắC ChƯa).

Haizz, vì giúp đỡ người ta Jisung phải lấy chồng thật, ôi thanh xuân của Jisung ơi, quay lại đi mà.

"Anh có lo không?"

"Tất nhiên là anh lo rồi, anh sắp lấy chồng rồi mà"

"Anh đừng lo, em cũng lấy vợ rồi nên hoàn toàn hiểu được suy nghĩ của anh mà"

Yeji vậy mà đã lấy vợ rồi cơ á, uầy, sao bây giờ tụi nhỏ kết hôn sớm thế nhỉ.

"À, vậy ư"

"Vâng, cô gái lúc nãy bế em bé lên ngồi cùng tụi mình ấy"

"Lia là vợ em á?!"

"Đúng vậy"

"Thế mà cô bé mà Lia bế là con ai vậy"

"Con tụi em á anh"

"HẢ?!?!?!?!"

Uầy, ảo thật đấy, Yeji kém có Jisung một tuổi mà chưa gì đã kết hôn sinh con đẻ cái rồi cơ á, ok, Jisung nể.

Cơ mà không phải Yeji kết hôn hơi sớm sao, tuổi này đáng lẽ ra phải ăn chơi sa đọa rồi sống hết mình vì tuổi trẻ rồi hẵng tính hết chuyện trọng đại này chứ.

"Em có thể kể lại được không, anh muốn nghe"

"Nghĩ lại hồi đó bọn em mới chỉ tốt nghiệp đại học xong, vẫn chỉ là đứa trẻ tự do không có dự kiến gì cho tương lại cả nhưng bọn em lại có lối đi riêng nhưng vì không muốn mất nhau nên bọn em đã quyết định đính hôn rồi sau một thời gian khi cuộc sống của bọn em ổn định bọn em kết hôn, mặc dù có cấm cản của gia đình hai bên nhưng bọn em đã đấu tranh rất mãnh liệt để ở bên nhau.

Kết hôn xong xuôi nhưng mà tụi em vẫn cảm thấy nhà hai người có chút trống vắng nên tụi em đã nhận nuôi bé Yuna, con bé đáng yêu lắm.

Thực sự là cuộc sống của tụi em rất hạnh phúc mặc dù có nhiều lúc tranh cãi nhưng mà cặp đôi nào chẳng thể, có tranh cãi mới thấu hiểu được người kia đã trải qua những gì"

"Nghe thật thú vị đấy..."

Jisung lắng nghe câu chuyện của Yejin cảm thấy mối tình của em và Lia thực sự rất đẹp và ngọt ngào.

Hai đứa nhỏ đã trải qua bao nhiêu cay đắng ngọt bùi cũng nhau ở một độ tuổi nhỏ như vậy mà đã đảm nhiệm chức vụ của bậc phụ huynh.

Cậu ngưỡng mộ tình yêu của hai đứa nhỏ này, nó khiến anh yên lòng hơn một chút về cuộc hôn nhân rồi dự đoán này.

Yeji nghe có người gọi cũng nhận được tín hiệu mà chìa tay ra trước mặt Jisung.

"Đến giờ rồi, anh sẵn sàng chưa?"

Jisung cười nhẹ nắm lấy tay Yeji

"Anh sẵn sàng rồi"

Nên gọi anh dâu hay anh rể đây mọi người góp ý dùm ạ!!!!!!!!😅😅😅😅😅😅😅😅
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 9


"Trông hai đứa đẹp đôi quá, lại đây chụp thêm kiểu ảnh nữa nào"

Hyunjin vòng tay qua eo Jisung, cằm dựa lên vai em nở một nụ cười nhẹ, Jisung tựa vào người anh cho tư thế trông bớt gượng gạo hơn một chút.

Hai tay cậu đưa lên má anh còn tay kia giơ lên làm hình chữ V để sát bên mặt.

Umma Hwang thấy thế đưa máy ảnh lên chụp lia lịa.

Appa Hwang thì đang nằm hưởng thụ cuộc sống ở phía xa xa, đôi vợ vợ Yeji và Lia thì đang chơi đùa cùng bé Yuna.

Thực sự thì lúc Umma Hwang kêu cả nhà đi nghỉ mát Jisung cứ nghĩ đến là khu resort nào đó mà nó nhỏ hẹp đông người gì đấy nhưng ai ngờ đâu cái chỗ này nó còn rộng lớn hơn cái trường đại học gần nhà Hwang.

Jisung còn bị dọa sợ đến suýt ngất đi khi biết cái khu resort này là một phần nhỏ của nhà Hwang.

Rốt cuộc gia thế Hyunjin khủng đến độ nào vậy.

"Hồi em mới đến làm dâu em cũng ngạc nhiên y như anh ấy, anh nên tận hưởng đi"

"Cảm ơn em Lia nhưng anh vẫn đang hơi sốc tâm lý một chút"

Lia cười nhẹ một cái rồi ngả người nhẹ ra sau thư giản.

Jisung hít thở đều đều rồi cũng ngả người ra sau mà thả lỏng tâm tình.

Cả nhà đều vui mà, Jisung không nên cảm thấy lo lắng, chẳng ai có vấn đề gì cả cơ mà, lo làm gì.

"Anh ơi, không biết anh có người yêu chưa ạ?"

À khoan, còn thằng chồng hờ của cậu nữa.

Jisung ngó sang bên kia thì thấy mấy cô nàng chân dài đang ve vãn thằng chồng hờ của mình là bày ra cái mặt khó coi rồi tặc lưỡi thở dài.

Đúng là những con người xinh đẹp giàu có mà.

Tội ghê ha, mà thôi cũng kệ, not my problem.

Bây giờ Jisung chỉ muốn nghỉ ngơi thư giản thôi, lâu lắm rồi chưa thoải mái như thế này, nên tranh thủ.

Lia thấy Hyunjin bị gái bu đầy mà Jisung chỉ hờ hững coi như không có gì cũng thấy khá buồn cười.

Cô quay sang khều khều Jisung.

"Anh không định giúp chồng anh à?"

"Nếu biết điều anh ta sẽ không làm gì vớ vẩn đâu, anh tin Hyunjin"

"Nếu anh đã nói vậy thì thôi"

Hyunjin đang bên này đang vật lộn với bọn con gái kia.

Mấy gái ơi, liêm sĩ của mấy gái đâu rồi?

Không nghe thấy người ta nói là có chồng rồi hay sao mà cứ sán vô thế?

Cút ra kia chơi đi lũ đàn bà vô liêm sỉ!!!!!!!!

"Anh ơi cho em xin số"

"Tôi có chồng rồi"

"Nhưng mà anh ơi, em thấy anh như cục wifi ấy vì giữa chúng ta có sự một kết nối nên anh hãy cho em vào cục wifi đi mà"

"Ừ nhưng mà wifi nào chẳng có mật khẩu mà chỉ có chồng tôi mới biết mật khẩu vô tim tôi thôi"

"Vậy thì anh cho em mật khẩu đi"

"Hỏi chồng tôi kia kìa"

Mấy nàng ơi, tôi xin mấy nàng, làm ơn đừng đòi làm vợ bé của tôi, hay làm trà xanh nữa đi mấy má, làm trà xanh không có kết cục tốt đẹp đâu.

Đi ra kia chơi đê.

Lia bên này vừa ngồi vừa ăn vặt vừa hóng drama bên kia, Jisung chết lâm sàng từ bao giờ rồi nên hiện tại đang ngáy khò khò bên cạnh Lia.

Lia thấy mấy nàng kia ép mấy cái đồi núi kia vô người Hyunjin thì cũng chia buồn cùng anh nhưng không có ý định ra giúp.

Chòi ơi, mấy cô nàng kia cái gì cũng có chỉ thiếu liêm sỉ thôi.

Tr ôi, nghĩ sao lại gạ người có gia đình vậy trời, không cảm thấy có lỗi hay gì?

Lia tặc lưỡi.

"Anh thực sự không giúp ư?"

"Kệ anh ta-"

"JISUNG ƠI!!!!!!!!"

"...

Anh xin rút lại lời nói rồi, anh ra kia một lát rồi sẽ quay lại ngay"

Jisung tháo kính râm ra đeo lên đầu Lia rồi ngậm ngùi lướt qua bên kia giúp đỡ tên chồng hờ của mình.

Cả nhà Hwang thấy vậy liền tụ vô hết vô một chỗ hóng trò vui

Không biết Jisung sẽ làm gì đây ta?

Jisung sẽ làm gì đây?

Hãy đón chờ chap tiếp theo để biết thêm chi tiết ╰(▔∀▔)╯
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 10


Jisung ho nhẹ một cái rồi bày cái mặt dễ thương nhất của mình ra lon ton chạy đến chỗ Hyunjin.

Cậu lấy đà nhảy lên rồi vòng tay qua cổ Hyunjin, bám lên lưng anh.

"Chồng ơi ~"

Hyunjin nhìn cái biết ngay kế hoạch của cậu là gì nên cũng hợp tác để đuổi mấy cô nàng kia đi.

Hyunjin vòng tay qua eo Jisung hôn nhẹ lên gò má ửng hồng của em vì ra nắng quá lâu, động tác không thiếu tạo cảm giác một anh chồng ôn nhu chính hiệu.

"Ah, em yêu của anh đây rồi, em cần gì nào?"

"Nãy em thấy có cái này dễ thương cực kì, rất thích hợp với bé con nhà mình á"

"Cho anh xem với nào"

Mấy cô nàng kia hoàn toàn bị ngó lơ nhưng lại không chịu biến đi mà thay vào đó còn sán lại gần hơn rồi đẩy Jisung ra.

Mấy cô ả này thực sự không có chút liêm sỉ nào hay sao vậy chời ơi?

Người ta là người có gia đình rồi vẫn cố tình sán lại làm chi?

Thích làm Tuesday đến thế cơ à?

Jisung quay lại ra hiệu cho Lia, Lia gật nhẹ đầu cúi xuống thì thầm to nhỏ vào tai bé con Yuna nhà mình rồi để bé tự hành động.

Yuna lập tức đứng vụt dậy chạy thật nhanh ra chỗ Jisung nằm sõng soài ra đất.

Jisung hít thở thật sâu rồi bày ra bộ mặt tủi thân, Yuna cũng hít một hơi thật sâu vào rồi òa khóc lên.

"Yuna con yêu đừng khóc mà, con làm sao vậy?"

"*H-Hức*, mấy cô kia cứ lại gần b-ba lớn thui, con khum có t-thít thế, ba lớn là ba của con mà, *hức* *hức*, oa"

"Ngoan nào Yuna, có ba nhỏ ở đây rồi"

Hyunjin thấy cảnh một lớn một bé ôm nhau an ủi cố gắng nhịn cười không dám bật ra tiếng nào.

Jisung đánh mắt ra hiệu cho Hyunjin mau lại đây anh liền hiểu ra mà lách qua người mấy cô nàng kia đi lại bế cả Jisung lẫn Yuna lên.

"Hai bảo bối nhà anh sao vậy nè?"

"m- ấy cô kia cứ đ-đứng gần ba thui, Yuna bùn ó, Yuna khum có thít thế đ-đâu"

"Đúng vậy đó, bọn em bùn lắm á"

Yuna dụi mặt vào cổ Hyunjin làm nũng, Jisung thấy thế cũng bắt chước theo mà dụi vào làm nũng.

Hyunjin cúi xuống cố gắng nhịn cười vì hai con người đang nằm gọn trong tay anh đáng yêu quá đi mất thôi nhưng cố nén lại vì còn vấn đề giải quyết nữa.

Hyunjin quay nhìn mấy cô nàng kia với ánh mắt trìu mến.

"Như các cô có thể thấy thì đây là chồng tôi và con gái của tôi, tôi rất yêu thương hai bảo bối nhỏ này nên không có nhu cầu rước thêm vợ bé về nhà đâu"

Mấy cô ả kia định nói thêm gì đó nhưng thấy ánh mắt sắc lạnh như dao của Jisung cắm vào người họ thì mấy cô ả lại thôi mà từ từ lùi lại xong rồi biến mất không một dấu vết.

Hyunjin thở dài rồi thả Jisung và Yuna xuống.

"Cảm ơn em nhiều lắm, không có em giúp chắc họ ăn thịt tôi mất"

"Không có gì đâu chồng hờ à"

"Chồng hờ là gì vậy ạ?"

Quên mất Yuna vẫn còn ở đây, cơ mà chắc không sao đâu, con bé còn nhỏ mà, nó sẽ mau quên thôi, không sao đâu mà, không sao đâu mà, everything is daijoubu.

"Không có gì đâu Yuna, bé con mau qua bên kia với mama đi"

"Ok"

Jisung thở phào nhẹ nhõm, cũng may Yuna không hay tò mò về mấy thứ này, không chắc là Jisung chớt mất.

Hyunjin thì anh cũng chớt đi được ấy, cả nhà mà Jisung chỉ là người yêu hờ của anh thôi là anh chớt real luôn ấy chứ không chớt fake đâu.

Hyunjin đôn quăn tu lấy vợ lấy chồng hiểu hông, lần này do anh tính toán hơi sai tí thôi nên mới phải miễn cưỡng lấy chồng thôi chứ khum là anh còn độc thân dài dài.

Cả hai con người đều thở dài.

Yuna nhanh nhảu chạy lại chỗ hai mama của bé rồi trèo vô lòng Yeji không nhanh không chậm hỏi một câu ngắn gọn.

"Chồng hờ là gì vậy mama?"
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 11


Hyunjin nhíu mày, khua tay loạn xạ tìm hơi ấm từ người bên cạnh nhưng sờ không thấy đâu liền giật mình tỉnh dậy.

Jisung đi từ nhà em tắm ra thấy Hyunjin đang hốt hoảng lật tung chân lên tìm mình thì đi nhẹ nói khẽ sau lưng anh rồi đá một cái vào mông anh.

"Sáng sớm ngày ra mà anh làm cái trò gì vậy?"

"Anh tưởng em đi đâu rồi, làm anh lo muốn chết à"

"Vậy tại anh lại lo cho em nhỉ, theo như em nhớ thì ta chẳng có mối quan hệ gì ngoại trừ chồng-chồng hờ đâu"

Hyunjin đỏ mặt khi nghe Jisung nói lời đó.

Ừ thì đúng là như vậy thật nhưng dù sao Jisung đối với anh cũng như một người bạn, cậu biến mất đương nhiên anh sẽ lo.

Đúng rồi, anh lo cho cậu với danh nghĩa một người bạn chứ anh không phải vì anh yêu cậu đâu, chắc chắn kà khum có yêu Jisung đâu, ahaha...

Haizz...

Hyunjin nằm gục xuống giường thở dài, Jisung thấy vậy cũng chỉ cười nhẹ một cái rồi trèo lên giường với anh.

Jisung tựa cằm lên ngực anh, hai chân đung đưa phía sau, hai tay không yên phân mà sờ lên mặt Hyunjin.

Đây chính xác là hành động của những đôi vợ chồng, vợ vợ và chồng chồng mới cưới nè mọi người.

"Hôm nay anh muốn làm gì không nào?"

"Anh cũng không biết nữa, anh từng đến đây rồi, chỗ nào cũng đi hết rồi, tụi mình ở đây tính đến bây giờ được 1 tuần rồi mà chẳng biết phải làm gì cả, mình còn ở đây đến hết tháng cơ mà"

"Em cũng chẳng biết đi đâu chơi cho vui nữa, em có đi đến mấy chỗ này bao giờ đâu"

Hyunjin nghe Jisung nói vậy cảm thấy thương cậu rất nhiều, vốn là một đứa trẻ sống trong dung lụa nhưng vì một sự cố nhỏ mà mất tất cả.

Anh thực sự rất thương cậu...

Nhưng anh không biết phải làm gì mới có thể giúp đỡ cậu nữa...

Hyunjin ngồi bật dậy một cái làm Jisung giật mình mà suýt lăn xuống giường.

Anh nhanh nhanh chóng chóng đi làm sạch thân thể rồi diện lên người một bộ quần áo thật tươm tất.

Jisung nằm một bên nhìn chăm chú mọi hành động của anh, nào là vuốt ve chuốt tóc xong mặc đồ hiệu các thứ, còn xịt nước hoa nữa ư.

Này là định rủ người đẹp nào đi chơi sao?

"Đi chơi thôi nào Jisung"

À, thì ra là rủ Jisung đi chơi- khoan!

Anh đang rủ cậu đi chơi á!

"Em mặc ấm vào đi, mặc phong phanh thế mà ra đường là hơi lạnh đấy, anh sẽ xuống lấy xe, gặp em dưới kia nha em yêu ~"

Hyunjin hôn nhẹ lên má Jisung xong một cái rồi bỏ chạy thật nhanh ra khỏi phòng.

Jisung mặt mày đỏ hơn trái cà chua lăn lộn mấy vòng trên giường.

Sao tự nhiên Hyunjin lại làm vậy cơ chứ?!

Anh có biết là trái tim này mong manh yếu đuối lắm không?!

TẠI SAO ANH LÀM THẾ HẢ HWANG HYUNJIN!!!!!!!!

.

.

.

.

.

.

.

.

À khoan người ta rủ mình đi chơi mà, nhanh nhanh sửa soạn rồi đi lượn vòng vòng thôi.

"Mãi mới xong"

"Dù sao cũng đi chơi mà, em muốn thử mặc đẹp một chút...

Trông em có ổn không, em vớ đại bộ đồ thôi chứ cũng không biết trông như nào nữa"

Hyunjin nhìn một lượt từ đầu xuống chân Jisung, trên cậu toàn là một màu trắng nhưng lại trông không hề nhàm chán một chút nào cả, bộ này làm tôn lên dáng người cậu mặc dù không quá cao, trông cậu rất giống một thiên thần.

Thiên thần Jisung...

"Anh thấy đẹp rồi á, nhanh lên xe đi anh chở em đi vòng vòng nào, ở đây nhiều chỗ chơi lắm"

"Ok anh yêu"

Jisung leo lên con xe phân khối lớn của Hyunjin bám chặt vô người anh.

Hyunjin thấy cậu vòng tay qua ôm thật chặt mới dám phóng nhanh về phía trước.

Sợ như lần trước nên lần này anh cẩn thận một chút.

Jisung không rõ là hai người đang đi đâu, có thể là lượn đi vòng vòng chơi đâu đó hoặc có thể là đi ăn.

Không biết là đi đâu đây ta...

Hyunjin dừng lại ở một quán ăn, trông bên ngoài trang trí rất giản dị nhưng lại có phong thái khá sang trọng, jisung không biết phải miêu tả thế nào nữa nhưng nói chung trông quán này rất đẹp.

Hyunjin hớn hở dắt Jisung vô trong, đây là quán ăn anh thích nhất mỗi lần đến đều đến đây chơi, anh lui tới quán này nhiều đến mức mọi người nhớ luôn mặt anh luôn rồi.

Vừa bước đến thôi bác chủ quán đã hớn hở chạy ra ôm anh vào lòng rồi.

"Aigoo ~ thằng nhóc này lâu lắm mới gặp, trông cao to khỏe mạnh ghê ha"

"Mới có 3 tháng thôi mà, cháu vẫn thế mà có lớn lắm đâu"

"À đúng rồi, bác thấy người yêu cháu đi một mình mà con bé cũng chẳng nói năng gì nên bác cũng không biết hai đứa dạo này thế nào nữa, à mà con bé rồi bên kia kìa"

Hyunjin vô thức nhìn theo hướng bác chủ quán chỉ và anh thật sự hối hận khi làm điều đó vì nhìn kìa...

Người yêu cũ của anh đó...

Và cô ta đang nhìn anh...
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 12


Ánh mắt hai người chạm nhau, Hyunjin ngạc nhiên đến mức không thốt được lời gì, còn cô nàng kia bắt đầu thu dọn đồ đạc và đang đi về phía bên này rồi đây.

Hyunjin hoảng hốt muốn kéo Jisung đi mà bác chủ quán giữ chặt quá không thể nào mà kéo đi được.

"Anh Hyunjin, có chuyện gì vậy..."

"Jisung à, anh xin lỗi nhưng mà chúng ta đi chỗ khác ăn đi-"

"Hyunjin Oppa!!!!!!!"

Đừng có ra đây con ả điên này.

"Hyujin Oppa, anh không nghe em nói gì ư?"

Má nó chứ.

"Cô muốn gì nào Minseo (random tên muôn năm)"

Cô nàng kia - Minseo gì đó nghe Hyunjin nói chuyện với mình bằng tông giọng ôn nhu ngày xưa vẫn dùng khi hai người còn yêu đương thì đắc ý tưởng bở anh vẫn còn tình cảm với mình liền đi tới nắm lấy tay Hyunjin âu yếm thắm thiết như thể hai người đang yêu.

Ơ kìa người ta mới tử tế mới không sồn sồn la toáng lên mà nàng nghĩ gì vậy nàng ơi?!!

"Người ta nhớ anh lắm đấy, sao anh lại xưng hô như thế với em chứ, rõ ràng ngày xưa toàn Minnie thôi mà, sao bây giờ lại thành Minseo rồi, quá đáng ghê á"

Jisung nhìn một màn trước mặt mà hai mắt cháy rực lên, cả người tỏa ra một thứ sát khí đen mù nồng nặc mùi thuốc súng.

Cậu chậm rãi đi đến đẩy Minseo ra rồi ôm lấy Hyunjin kéo đứng bên cạnh mình.

"Sao cậu dám-"

"Tôi biết cô là ai...

Cô là người yêu cũ của anh Hyunjin, người đã bỏ anh ấy lúc hoạn nạn để đi theo một tên thiếu gia lắm tiền"

"Không phải như vậy, đừng có mà vu khống cho tôi, cậu là ai?!"

"Tôi á?

Tôi là Han Jisung, 24 tuổi và là chồng của anh Hyunjin nha ~"

Jisung giơ ngón tay đeo nhẫn của mình lên, Hyunjin cũng giơ tay đeo nhẫn đặt lên cạnh tay Jisung.

Wow trong hai người họ bây giờ mới xứng đôi làm sao, cái khí thế của hai người đủ để bức chết tất cả mọi người trong cái quán này đấy, một người thì nồng nặc sát khí chuẩn bị lao ra đánh người, còn người kia thì khinh bỉ ra mặt vì biết thế nào hôm nay cũng có án mạng.

Bác chủ quán từ từ lui lại vào trong bếp để tránh nạn nhưng thi thoảng ngó ra để hóng drama.

Bọn nhân viên trong quán cũng không khác gì Bác mà cũng ngồi lót dép hóng drama sau quầy thanh toán.

Cảm thấy khí thế bức người từ phía con người kia nhưng Minseo vẫn không chùn bước.

Cô không Hyunjin không còn yêu cô nữa.

"Đây chỉ là bố mẹ anh sắp xếp thôi đúng không?

Em biết anh vẫn yêu em mà"

"Việc tôi yêu em ấy không hề liên quan đến sự sắp xếp của ba mẹ tôi, là tôi nguyện yêu em ấy"

Mặc dù chỉ là lời nói mồm nhưng nghe Hyunjin nói ra lời đó trái tim của Jisung lại nhộn nhịp đập thình thịch đến muốn nổ tung, cá chắc chỉ cần đứng gần một chút nữa thôi là Hyunjin có thể nghe tim Jisung đập loạn nhịp.

Jisung cười nhẹ dựa vào Hyunjin, anh cũng mỉm cười mà cưng nựng vòng tay qua ôm cậu vào lòng.

Minseo đứng bên cạnh nhìn màn ân ái trước mặt thì đương nhiên không chịu thua rồi.

Cô lại nở một nụ cười rất chân nhẹ nhàng kéo tay Jisung thì thầm vào tai cậu.

"5 năm trước anh ấy là của tôi, 5 năm sau anh ấy cũng là của tôi, một người đến sau như cậu nên biết điều mà tránh xa anh ấy ra đi"

Jisung cũng không thua mà thì thầm lại với Minseo

"Người đến sau mà được yêu thương hơn người đến trước thì cô biết vị trí của mình như thế nào rồi đấy"

Jisung vỗ nhẹ vai cô nở nụ cười tỏa nắng rồi chạy lại chỗ Hyunjin.

"Mình vào ăn đi anh, kệ cái đống rác giữa quán, lát sẽ có người đến dọn"

Jisung nói đủ to để Minseo nghe thấy, cô ả nghe xong mặt mày đỏ hết lên rồi xách túi đi thật nhanh ra khỏi quán.

Jisung cười khinh rồi kéo Hyunjin vô một góc sáng trong quán ngồi.

"Em không biết gu thẩm mỹ của anh chán thế á, còn không bằng cậu Kim Seungmin kia, đều là người yêu cũ sao một người sang còn một người kém sang dễ sợ"

"Chúng ta dẹp vấn đề đó sang một bên đi, hôm nay hai đứa mình đi chơi mà, em đừng nghĩ đến mấy cái đó nữa"

Hyunjin xoa nhẹ đầu Jisung, cậu cũng thôi không nói gì nữa mà chăm chú vào menu của quán.

Hyunjin cười nhẹ đưa tay lên bẹo má Jisung khi thấy cậu phồng má nghĩ ngợi chọn món.

Đây mới chính là hạnh phúc nè cả nhà ơi.

Minseo đứng ngoài nhìn thấy hai người hạnh phúc bên nhau mà nghiến răng nghiến lợi.

"Hai người cứ chờ đó...

Han Jisung, tôi chắc chắn sẽ cướp lại anh ấy"
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 13


"Sao mặt em nhăn dữ vậy?"

"Anh có thấy ai ở đằng xa với cái đầu vàng chóe mặc cái váy hồng chói lóa kia không, cô ta theo mình nãy giờ cũng được 2 tiếng rồi á, chưa chơi gì đã thấy mắc cười rồi"

Jisung cầm súng nước trong tay chỉ hận đây không phải súng thật để bắn chết con ả Minseo kia.

Sau hôm chạm mặt Minseo thì cứ hôm nào Hyunjin và Jisung đi chơi là xác định gặp cái thứ âm binh chướng khí kia.

Ngày thường thì không nói làm gì nhưng hôm nay Hyunjin và Jisung đang đi hẹn hò thì con ả đó cũng bám theo hỏi có tức không.

Do ở nhà chán quá nên Hyunjin và Jisung muốn thử đi hẹn hò xem nó có vui như các cặp tình nhân thường nói hay không.

Nhưng mà đâu ai ngờ vừa ra đến cửa nghiệp chướng đã lẽo đẽo theo sau rồi.

Đi chơi mà cứ cảm thấy có cặp mắt nhìn muốn cháy đầu mình hỏi xem đi chơi có vui không, chứ Hyunjin và Jisung là méo vui rồi.

Hai người đi đến đâu Minseo đi đến đó, méo khác gì stalker cả.

Chỗ người ta hẹn hò!!

Lấp ló ở đó làm gì đấy?!

Muốn đánh nhau à?!

"Anh xin lỗi, lẽ ra ngày hôm nay là ngày thư giãn của hai đứa mình..."

"Anh không việc gì phải xin lỗi cả, chỉ trách mắt nhìn người của anh không được tốt lắm"

"Đó là hồi trước thôi, từ khi gặp em, anh thấy mắt nhìn người của mình tốt lên rất nhiều"

Jisung đỏ mặt khi nghe Hyunjin nói mấy lời sến súa đó, cậu giương súng nước lên nhắm thẳng vào người anh.

Hyunjin hét toáng lên xong cũng bình tĩnh lại mà cầm mấy quả bóng nước ném về phía Jisung.

Hai người cứ vờn nhau như vậy mà không để ý một con búp bê Barbie đang tiến về phía hai người họ.

Jisung nhanh chóng trở nên mệt mỏi sau khi nô đùa với Hyunjin, cậu liền bò ra một chỗ xa xa rồi xuống, cậu ngồi chỗ mép bể bơi người lớn mà nghịch nước.

Còn Hyunjin thì đang nô đùa với lũ trẻ, lũ trẻ đang bắt Hyunjin để mua vui, nhưng Hyunjin không buồn giả mà buồn thật.

Hyunjin buồn mà Hyunjin khum có nói đâu.

Jisung chơi đùa thư giãn một cách thoải mái mà không để ý nguy hiểm đang rình rập.

Minseo ở đằng sau thấy cậu lơ là liền đi tới đứng sau cậu rồi đạp cậu ngã xuống, Jisung đang định quay sang chửi người vừa đạp mình thì cậu lại bị đạp ra xa hơn ban nãy.

Cũng may là Jisung biết bơi nên rất nhanh đã có thể trồi lên khỏi mặt nước.

Minseo thấy vậy thì cầm cục đá bên cạnh dùng tất cả lực đạo ném cục đá ném vào đầu Jisung.

Chờ cho đến khi thấy Jisung quẫy đạp một lúc chìm nghỉm xuống thì Minseo cũng nhảy xuống theo.

"CỨU TÔI VỚI!!!!!!!!"

Hyunjin đang chơi nghe tiếng hét theo bản năng mà chạy ra xem có gì vui.

Anh thấy Minseo đang quẫy đạp dưới nước thì nhìn cô ả với ảnh mắt khinh bỉ.

Làm như hồi trước cô không đạt giải nhất cuộc thi bơi lội ấy.

Hyunjin quyết định bỏ đi nhưng thấy trên mặt nước nổi bong bóng, nhìn kĩ lại thấy một dòng chất lỏng mà đỏ đang lan ra từ phía dưới.

Hyunjin đi lại nhìn xuống một lần nữa, anh hốt hoảng khi thấy Jisung đang dần chìm xuống đáy bể.

"ANH HYUNJIN!!!

CỨU EM!!!"

Hyunjin phớt lờ lời cầu cứu của Minseo mà nhanh chóng nhảy xuống kéo Jisung lên bờ.

Anh ôm lấy tấm thân hình nhỏ bé của cậu trong lòng mình, anh lay cậu thật mạnh, gọi lớn tên cậu nhưng hai mắt Jisung vẫn nhắm nghiền, hơi thở của cậu ngày một yếu đi.

"Làm ơn ai đó gọi cấp cứu đi, chồng tôi bị thương rồi!!!"

Hai hàng nước mắt của Hyunjin tuôn ra rơi xuống gương mặt trắng bệch của Jisung, anh ôm cậu thật chặt miệng không ngừng gọi tên cậu.

Anh quay sang nhìn Minseo với ánh mắt hận thù.

"Nếu Jisung mà có mệnh hệ gì thì tôi sẽ không bao giờ để cô sống yên ổn đâu!!!"

Minseo sau khi được người ta vớt lên nghe thấy Hyunjin nói những lời đó thì sợ hãi bỏ chạy.

Hyunjin vẫn ôm Jisung trong lòng sợ rằng nếu anh rời xa cậu nửa bước thì cậu sẽ rời xa anh.

Anh cứ vậy ôm lấy cậu cho đến khi xe cứu thương đến.
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 14


Hyunjin đi qua đi lại trước cửa phòng bệnh của Jisung đến bây giờ cũng được gần 2 tiếng rồi.

Jisung vẫn bất tỉnh thì anh không dám nghỉ ngơi, anh phải chờ cậu thức dậy, nếu không thấy anh bên cạnh cậu sẽ sợ hãi lắm.

Anh cứ như vậy đứng lên rồi lại ngồi xuống xong rồi đi qua đi lại trước cửa phòng bệnh của cậu.

Ở bệnh viện được tầm 5 tiếng thì hai vị phụ huynh và cặp đôi kia cùng bé Yuna cũng tới.

Hyunjin nhịn không được liền khóc lớn sà vào lòng Umma và Appa Hwang.

"Umma, Appa, lỡ Jisung không tỉnh lại thì sao?!

Con biết phải làm sao bây giờ?!

Em ấy tất cả đối với con!!!"

"Bình tĩnh nào Hyunjin, Jisung sẽ tỉnh lại thôi"

Umma Hwang vỗ lưng Hyunjin an ủi anh nhưng Hyunjin không thể nào bình tĩnh cho được.

Người con trai anh sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng đang nằm bất tỉnh trong kia, lỡ cậu không tỉnh lại thì anh sẽ không sống nổi mất.

Hyunjin không biết từ bao giờ Jisung đã chiếm một vị trí quan trọng trong tim anh nhưng anh chắc chắn được một điều rằng anh muốn Jisung ở bên anh suốt phần đời còn lại.

Phải chăng Hyunjin...

Đã đem lòng yêu Han Jisung mất rồi...

Và anh thậm chí còn chưa kịp nói lời yêu thương cậu nữa.

Đúng lúc Hyunjin đang rơi vào bế tắc thì bác sĩ đi ra nói Jisung đã tỉnh.

Yeji nghĩ cô chưa bao giờ thấy anh trai mình chạy nhanh đến thế.

Hyunjin thấy Jisung đang ngồi trên giường bệnh nở nụ cười dịu dàng với mình liền khóc òa lên mà chạy tới ôm cậu vào lòng.

"Anh xin lỗi, lẽ ra anh nên ở bên cạnh em, anh hứa từ bây giờ anh sẽ không để em đi xa anh nửa bước nữa"

"Có phải lỗi của anh đâu..."

"Không, đó đúng là lỗi của anh, nếu ban đầu anh chịu để ý em một chút thì chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra!!!"

"Em không trách anh đâu mà..."

Hyunjin nức nở gục đầu vào lòng Jisung mà khóc, Jisung nhẹ nhàng vuốt tóc anh coi như lời an ủi.

Những con người kia thấy một màn ấm áp như vậy thì đứng một bên nhìn cảnh yên bình này. nhưng Yeji vẫn có chuyện cần nói với Hyunjin nên cô liền đi tới bếch Hyunjin đi mặc cho anh phản đối mãnh liệt để lại Jisung nói chuyện với Umma Appa và vợ con mình.

Hyunjin cau mày chờ đợi Yeji mở lời.

"Em biết chuyện của anh và anh Jisung là như nào rồi"

Hyunjin giật mình khi cô em mình bốc phốt nhưng rồi cũng bình tĩnh lại mà giải thích cho Yeji.

"Thì đúng là ban đầu anh chỉ nhờ Jisung giúp đỡ để ba mẹ khỏi giục kết hôn thôi nhưng mà hiện tại anh có tình cảm với Jisung thật rồi, anh thật sự rất yêu em ấy"

Yeji nghe được lời thú tội kia thì cũng chỉ thở dài.

Anh cô đúng là một tên ngốc mà, cơ mà ngốc ẵm về một tiểu bảo bối thì cũng không hẳn là ngốc nhưng vẫn là cái đồ Hyunjinie babo.

"Được rồi, vậy thì em sẽ bỏ qua chuyện anh nói dối ba mẹ và em nhưng nếu cần sự giúp đỡ thì cứ nhờ đứa em gái này"

"Vậy thì giúp anh tán Jisung đi"

"Em chỉ biết tán gái thôi"

"Chán chẳng muốn nói, thôi thì tự lực gánh sinh vậy, cố lên Hyunjin, mày làm được mà"

Nói chuyện xong xuôi hai anh em quay về phòng bệnh.

Thấy Jisung đang vui vẻ ngồi nói chuyện với cả nhà Hyunjin liền mỉm cười chạy nhanh đến nằm xuống cạnh cậu.

"Cái thằng này, mày để yên cho tao nói chuyện với con rể tao xem nào"

"Không được, con chỉ cần xa Jisung một giây con sẽ không chịu được, con phải ở bên em ấy 24/7"

Cả nhà được một phen cười bò trước lời nói sến sẩm của Hyunjin, Jisung thì đỏ mày đỏ mặt khi nghe Hyunjin nói vậy.

Hyunjin không nói gì chỉ nhẹ nhàng áp lên má cậu một nụ hôn khiến cậu đã đỏ rồi nay còn đỏ hơn.

Cứ coi như đây là lời tỏ tình gián tiếp của anh đi, khi nào thích hợp sẽ nói trực tiếp sau.
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 15


"Đừng cố quá, em vẫn chưa khỏi hẳn đâu"

"Em làm được mà, đau đầu chứ có phải đau chân đâu mà cần anh bế, đi ra kia chơi đi"

Ngay khi Jisung vừa dứt lời thì cậu liền ngã sấp mặt trước cửa bệnh viện.

Sao Jisung xui thế nhỉ???

Hyunjin cố gắng nhịn lại để không cười thẳng vào mặt bé chồng của mình nhưng mà nó hài quá đi mất.

Không Hyunjin mày phải nhịn, mày không được cười bé con.

"Đã bảo để anh giúp cho, em cứ cố làm gì"

Hyunjin bế Jisung lên một cách nhanh gọn lẹ, không một động tác thừa như thể anh đã làm điều này rất nhiều lần rồi.

Jisung chấp nhận số phận để Hyunjin bế mình đi, cậu thuận tay vòng qua cổ ôm lấy anh như một thói quen.

Hai mắt cậu nhắm lại, cậu khẽ thở dài tựa cằm lên vai Hyunjin từ từ chìm vào giấc ngủ.

Được bé yêu ôm Hyunjin lại chẳng sướng quá nhìn cái mặt biết sướng thế nào rồi đấy, trông phởn dã man, đúng là dòng cái thứ u mê Han Jisung mà, không có một chút tiền đồ nào cả.

Hyunjin bế Jisung ra xe đặt cậu vào ghế lái phụ, chỗ mà từ bây giờ chỉ dành cho một mình cậu, đó chính là bên cạnh anh.

Hyunjin thắt dây an toàn cho Jisung một cách nhẹ nhàng nhất, đảm bảo cậu vẫn say giấc nồng mới yên tâm lái xe đi.

Suốt cả quá trình trên đường về khách sạn, Hyunjin cứ liếc Jisung hoài à, hở ra có cái đèn đỏ sẽ nhân cơ hội ngắm một lúc cho đến khi đèn chuyển xanh mới chú tâm vô đường mà lái xe đi tiếp.

Thi thoảng Hyunjin sẽ hôn nhẹ lên má Jisung rồi lại mỉm cười đầy mãn nguyện khi thấy cậu nhíu mày lại rồi oằn mình trong cơn mơ.

Jisung đang ngủ cứ thấy có người nhìn mình đương nhiên không ngủ được mà tỉnh lại từ bao giờ rồi nhưng cảm thấy Hyunjin cứ nhìn mình như vậy cũng có chút vui lòng nên cậu đã giả vờ ngủ tiếp để xem phản ứng của anh như nào.

Ai ngờ anh lại tranh thủ ăn đậu hũ của cậu, đúng là cái đồ xấu xa, Jisung chắc chắn sẽ không xử lí Hyunjin ngay khi về khách sạn.

"Em yêu ~ dậy thôi nào ~"

Hyunjin chọt chọt má Jisung.

Anh hoàn toàn không biết cậu đã dậy từ đời nào rồi nên vẫn thản nhiên vô tư gọi cậu dậy.

Hai vành tai của Jisung ửng đỏ nãy giờ mà Hyunjin lại không để ý.

Jisung lật đật giả vờ như mình vừa ngủ dậy, vươn vai các thứ ngáp ngắn ngáp dài.

Nhân lúc hai mắt Jisung đang nhắm tịt lại, Hyunjin lại một lần nữa hôn lên môi cậu.

Jisung dừng lại mọi động tác, hai má cậu ửng lên một màu đỏ như trái cà chua.

Quá ngạc nhiên vì việc Hyunjin vừa làm, Jisung nhìn anh một lúc rồi vả cái bốp vào mặt anh.

"Yah!!!

Cái tên họ Hwang anh nghĩ mình đang làm gì vậy hả?!"

"Anh xin lỗi mà em yêu, cũng do em đáng yêu quá thôi"

"Tôi phải đập anh mới được"

"Vừa xuất viện sao mà khỏe dữ dợ trời- ui da, đau, anh xin lỗi mà, tha anh"

Jisung đập thùm thụp vào người Hyunjin trong khi anh đang cố bảo vệ cái thân xác này trước khi bị Jisung đánh mất dạng.

"Em yêu à, đừng đánh anh nữa mà, anh xin lỗi"

"Đừng có mà "em yêu" với tôi, cái đồ Hwang cơ hội"

Hyunjin giữ chặt lấy hai tay Jisung ôm lấy cậu vào lòng nhẹ giọng nói.

Jisung nghĩ anh xin lỗi nên cùng dừng mọi động tác lại mà không đánh anh nữa.

Nhưng ai ngờ cái lời Hyunjin thốt ra lại khiến Jisung muốn đánh anh hơn.

"Anh xin lỗi, sau này muốn hôn anh sẽ nói mà, anh xin lỗi em yêu"

"Lại còn thế nữa à, cái tên đáng ghét"

Hyunjin cứ cười như một tên ngốc mặc cho Jisung đánh thùm thụp lên lưng anh.

À, thì ra tình yêu là như vậy...
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 16


Jisung đi qua đi lại vớ bừa lấy một bộ quần áo ướm lên người rồi lại ném đi lấy bộ khác nên nếu nó không vừa mắt.

"Có nhất thiết phải vậy không, tụi mình chỉ đi gặp bạn anh thôi mà"

"Bạn bè thì cũng được coi là gia đình rồi, em phải gây ấn tượng tốt với họ chứ"

"Được rồi được rồi lại đây anh chọn cho bộ nào"

Hyunjin tìm trong tủ lấy ra cái áo sơ mi trắng của mình và một chiếc quần tây đen đưa cho Jisung.

Áo Hyunjin quá to so với Jisung nên cậu phải xắn tay áo lên để nó không che khuất đi bàn tay baby của cậu.

Jisung nhìn ngắm bản thân trong gương rồi quay ra phàn nàn với Hyunjin vì anh cho cậu ăn mặc quá đơn giản nhưng Hyunjin lại nghĩ Jisung ăn mặc đơn giản là được rồi, lỡ cậu ăn mặc lộng lẫy quá xong ra đường có mấy tên nhòm ngó thì sao.

Mặc đẹp thì chỉ nên để cho Hyunjin ngắm thôi, không nên để người ngoài ngắm.

Kể cả có là bạn của Hyunjin thì anh cũng không cho ngắm đâu.

"Em mặc vầy đã đẹp rồi mà em còn đòi mặc đẹp hơn nữa thì anh biết phải làm sao, anh không muốn những người đàn ông khác nhìn chồng anh đâu"

Dạo này Jisung hóa cà chua hơi nhiều...

Cơ mà cũng tại Hyunjin lúc nào cũng nói mấy lời sến súa đó với Jisung chứ bộ.

Nói cậu không rung động thì hoàn toàn là nói dối cả.

Hơn nữa những lời Hyunjin nói nghe thế nào cũng là thật lòng cả, điều đó càng khiến Jisung ngại hơn.

Trái tim mong manh íu đúi của Jisung không thể chịu được những màn thả thính gây sát thương cao như này được...

"Thôi được rồi, đi thôi nào, chắc giờ mấy đứa chúng nó đến rồi á"

Hyunjin nắm lấy bàn tay baby của Jisung kéo cậu đi.

Vì địa điểm cũng gần nhà họ nên Jisung đã đề nghị cả hai đi bộ cùng nhau.

Mặc dù Hyunjin muốn vác xe đi nhưng đi bộ cũng ổn.

Hyunjin được nắm tay Jisung nè, mấy đứa đang ngồi đọc cái này có nằm mơ cũng không được nắm tay Jisung như Hyunjin đâu.

Liu liu.

Hyunjin đứng trước tiệm cafe liếc xuống địa chỉ trong điện thoại một cái rồi mới kéo Jisung bước vô trong.

Anh ngó ngang ngó dọc cho đến khi nhìn thấy ba con người đang ngồi dán mắt vào điện thoại ở trong góc kia liền từ từ đi tới cốc lên đầu cả ba người họ.

"Này đau đấy, tao đáng yêu thế này mà mày nỡ đánh sao"

"Đồ đáng ghét Hwang Hyunjin"

"Ah wae Hyung, sao lại đánh em"

"Ừa ừa ừa, hôm nay tao muốn giới thiệu với bọn bây bé chồng của tao nên đừng có làm trò nữa và giới thiệu đi"

Ba con người kia đồng loạt nhìn về phía Jisung rồi nhanh chóng cất hết điện thoại đi giới thiệu bản thân.

"Anh là Felix, em biết anh là ai rồi đấy ~"

Jisung bụm miệng cười khi Felix vì Hyunjin đập cái ngang đầu.

"Tớ là Kim Seungmin, là người yêu cũ của tên chồn sương kia, cậu cũng biết tớ là ai rồi đó"

Mặc dù có quen nhau từ trước nhưng hai người vẫn như mới làm quen mà giới thiệu bản thân.

Đến phiên của con người cuối cùng thì người đó lại há hốc mồm nhìn chằm chằm vào Jisung, Jisung cũng nhìn chằm chằm người đó với đôi đồng tử trợn tròn hết cỡ.

Hai người cứ nhìn nhau như thể hai người là bạn lâu năm không gặp vậy.

Đột nhiên con người kia đập bàn vòng qua đứng trước mặt Jisung, đập mạnh hai tay lên vai cậu.

"Jisung Hyung?!"

"Ánh mặt này...

Jeonginnie?!"

Hai người vỡ òa ôm chầm lấy nhau mà khóc.

Ba con người kia đứng một bên không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng quyết định không nói gì mà để yên cho hai người họ ôm nhau khóc xong xuôi sẽ hỏi sau.

Hyunjin cất tiếng lên hỏi khi hai con người kia tách ra.

"Ờm hai người quen nhau hả?"

"Anh Hyunjin, đây là em trai của em đó"

Ba con người kia được một phen sốc bay color

"CÁI GÌ CƠ?!?!?!?!"
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 17


"Jeonginnie của anh đã lớn từng ngày rồi ư?

Em bé bánh mì của anh giờ đã cao hơn cả anh rồi này, body cũng hơi bị đô đó nha"

"Sungie Hyung của em thì vẫn vậy ha, trắng trắng mềm mềm có chút xíu à, ôm sướng tay quá đi mất"

"Bỏ cái tay mày ra khỏi bé chồng của tao nhanh cái thằng ôn con này"

Thấy Jeongin cứ ôm ôm ấp ấp cọ xát vào người Jisung CỦA ANH, Hyunjin nhịn không được phải đứng ra tách hai con người này rồi ôm lấy Jisung vào lòng không cho ai đụng vào.

"Này, anh ấy là anh trai em mà"

"Anh trai mày thì giờ cũng là chồng tao thôi, cút"

"Hai người bình tĩnh lại nào"

Ôi trời, có lẽ nào đây là cuộc chiến giữa em chồng và chàng rể trong truyền thuyết sao?

Máu lửa vậy trời.

"Bỏ cái tay của anh ra khỏi người Jisung Hyung ngay"

"Mơ đê"

Cảm thấy tình hình không được ổn cho lắm Felix và Seungmin liền đứng ra ngăn cản không cho hai người con người này gây ra án mạng ở đây.

"Bình tĩnh lại nào hai bạn ơi, tụi mình ngồi xuống uống li nước cho hạ quả rồi nói chuyện nha"

Ok, có vẻ bớt căng hơn rồi đấy.

Cơ mà hai con người kia ngồi kiểu gì mà kẹp Jisung vào giữa vậy trời.

Người Jisung có chút xíu mà hai ông này kẹp vậy trông tội nhã man.

"Đờ mờ hai bây, ngồi rộng ra cho nó thở xem nào"

Felix đập bốp cái ngang vào đầu hai con người kia rồi dịch ra hai con người kia qua bên phía đối diện để Jisung ngồi giữa Seungmin và cậu.

Jeongin và Hyunjin bất mãn lắm nhưng không dám nói gì cả.

Rén Felix gần chớt, lỡ mồm ra Felix nó rap diss cho thì sao?

"Ok, vậy thì mình nên bắt đầu từ Jisung đi, thằng này là em cậu thật à"

"Nhưng nó họ Yang mà còn cậu thì họ là Han với cả hai người trông chẳng giống nhau gì cả"

"Em theo họ mẹ"

"Với cả em ấy giống bố còn tớ giống mẹ hơn nên không giống nhau là đúng rồi"

"À ra là thế"

Felix như muốn nói gì đó với Jisung nhưng rồi lại thôi, hai tai cậu đỏ lên khi nghĩ đến điều mình định nói.

Có chết cũng tuyệt đối không hỏi Jisung điều đó đâu.

"Anh yêu, anh làm sao vậy, mặt anh đỏ hết lên kìa"

"Đừng có mà gọi anh là anh yêu, anh trai em ngồi ngay kia kìa"

Felix đập bốp cái vào mặt Jeongin khi nó đặt tay lên eo cậu miết nhẹ.

Jeongin ôm mặt than đau rúc vào người Felix nhưng cậu lại nhẫn tâm đạp nó ra.

Felix thầm rủa Jisung trong đầu.

Cái thứ không biết ngượng này, đang ở nơi đông người đó, ý tứ một chút đi, anh trai lại còn ngồi ngay kia nữa.

Jisung nhìn qua thấy biểu hiện của hai con người kia như vậy cũng hiểu được phần nào quan hệ giữa hai người họ nhưng cậu sẽ chờ hai đứa nó đến nói với cậu vì cậu chưa chắc giữa hai người họ là như nào.

"Đúng rồi, em phải đưa anh về gặp ba mẹ, mấy năm nay họ cứ chờ anh thôi"

"Vậy là mình phải về Malaysia một chuyến sao?"

"Không cần đâu, cả nhà mình chuyển lên Hàn Quốc ở mà"

"Vậy khi nào đi?"

"Để mai đi, lâu lắm rồi anh em mình mới gặp nhau, ôn lại chút kĩ niệm cũ đi, em mang cả album ảnh của anh theo này"

"Lúc nào mày chẳng mang cái đấy theo hả Jeongin"

"Kệ em"

Seungmin nhìn Jeongin với ánh mắt khinh bỉ khi thấy nó lôi cuốn album quen thuộc.

Không cần mở ra cũng biết trong đấy đầy rẫy ảnh Jisung hồi bé, chỉ có ảnh của Jisung thôi, không còn gì khác.

Vậy nên Seungmin mới khinh bủy Jeongin á.

Cái dòng thứ cuồng anh trai đáng ghét.

Jeongin khó chịu ra mặt đẩy Seungmin ra khỏi chỗ của cậu còn bản lại kè kè bên Jisung Hyung CỦA NÓ.

Hyunjin cũng không chịu thua, đi đẩy Felix ra khỏi chỗ rồi ngồi xuống bên cạnh Jisung CỦA ANH.

Hai ông thần này cứ như này thì sau này Jisung biết sống sao.
 
🌻"Vợ Nhặt"🌻 💜『Hyunsung』💜
Chapter 18


"Đến nơi rồi, Hyung"

"Hả, ừm"

Như những gì Jeongin đã hứa vào ngày hôm trước thì hôm nay nhóc sẽ thực sự đưa Jisung về thăm ba mẹ.

Jisung đã ngồi tập dượt tất cả mọi thứ mà mình muốn nói với ba mẹ trên xe mặc cho Jeongin bảo không cần phải vậy đâu.

Jisung có chút lo lắng vì lần đầu sau nhiều năm cậu được gặp lại ba mẹ mình nên cậu muốn phải bản thân phải thật mạnh mẽ khi đứng trước ba mẹ.

Nhìn căn nhà trước mặt thật giống với căn nhà cũ mà trước đây cậu từng ở trong lòng cảm xúc lại dâng trào.

Thực sự thì cậu đã nghĩ ngôi nhà sẽ trông khác hẳn so với căn nhà hồi trước nhưng ai ngờ nó vẫn vậy, vẫn là mái ấm đó với vườn hoa và sân sau trải rộng.

"Jisung ơi!!!!!!!!"

"Con trai của ta cuối cùng cũng về nhà rồi!!!!!!!!"

Hai vị phụ huynh nghe tiếng xe cái liền phóng như bay ra đón hai cậu con trai nhà mình.

Jeongin bị đá hẳn ra chuồng gà còn Jisung thì lại được ba mẹ cưng như trứng hứng như hoa.

"Jisung của chúng ta lớn lên rất xinh đẹp đó nha, ta đang đùa ai chứ, nhan sắc chắc hẳn là thừa hưởng từ mẹ rồi chứ còn ai vào đây ~"

"Thôi được rồi mình ơi, vào nhà đi con, chúng ta rồi tâm sự một chút"

Xong không để Jisung nói thêm gì nữa hai vị phụ huynh liền kéo Jisung vào nhà để Jeongin lại một mình vật lộn với đống hành lí trong xe.

Phận làm con út nó thế đấy.

Ai cho Jeongin lương thiện?

Thôi thì dù sao hôm nay cũng là ngày Jisung về với gia đình nên Jeongin chấp nhận làm con sen cho cả nhà.

Jisung khá là bất ngờ với nội thất bên trong căn nhà vì nó gần như là một bản copy của căn nhà cũ chỉ có điều là trông nó rộng rãi và tráng lệ hơn.

Cậu đã nghĩ là hình như ba mẹ bê nguyên cái nhà ở bên Malaysia qua đây á.

"Jisung ngồi xuống đây đi nào con, ba mẹ có rất nhiều chuyện muốn nói đó"

Jisung mỉm cười lon ton chạy lại ngồi xuống cạnh mẹ mình, cậu vẫn theo thói quen cũ mà dựa cả người vào lòng mẹ dụi dụi.

Thấy đứa con trai bé bỏng bao năm vẫn không thay đổi, Umma Han như muốn vỡ òa nhưng vẫn nén lại vì không muốn con trai thấy mình rơi lệ.

Appa Han ngồi bên cạnh vỗ về an ủi khi thấy vai bà run lên.

Cuối cùng thì gia đình họ cũng đoàn tụ rồi.

Jeongin thấy một màn như vậy cũng chỉ lẳng lặng tiến lại gia nhập cái ôm thắm đượm tình cảm gia đình.

Lẽ ra khoảnh khắc rất đẹp cho đến khi tiếng chuông điện thoại của Jeongin không xé tan bầu không khí.

"Con xin lỗi, để con nghe máy cái đã"

Jeongin rủa thầm trong miệng khi thấy cái tên hiện lên trong điện thoại.

"Rồi anh muốn gì nào?"

"Chồng bé của tao thằng nhãi ranh kia?"

"Bro, em mới đi được 3 tiếng thôi mà, à mà sao anh không gọi cho Jisung hyung đi, gọi cho em làm cái gì?"

"Anh gọi mà Jisung không có nghe máy nên phải gọi mày nè, giờ thì chồng bé của anh mày đâu?"

Jeongin quay sang lấy điện thoại của Jisung mở lên.

Hơn trăm cuộc gọi nhỡ và những tin nhắn gửi đến nhưng chưa được mở ra đọc.

Jeongin nheo mắt lại nhìn Jisung với ánh mắt khó hiểu.

"Anh dùng điện thoại cái kiểu gì vậy?"

"Anh có biết dùng điện thoại đâu Jeongin à..."

Jeongin quay lại nói với Hyunjin vài câu nữa tắt máy tắt nguồn luôn máy.

"Ai vậy con?"

"Chồng của anh Jisung ạ"

"CÁI GÌ CƠ????????"

Ủa alo, Yang Jeongin ơi, tại sao lại nói huỵch toẹt ra như vậy hả em?

Hai quý phụ huynh vừa đón con trai cả xong lại chuẩn bị đón thêm con rể nữa sao.

Hai mắt Umma Han sáng lên như đèn pha ôtô khi Jeongin nói "chồng của Jisung".

"Jisung mang con rể về cho mẹ sao???"

Well, thôi xong rồi.

Tất cả là tại Yang Jeongin nha.
 
Back
Top Bottom