#1: Ký Ức Đầu Tiên – Ngày Mọi Thứ Bắt Đầu Mất Dần
Ánh nắng đầu hè len lỏi qua khe cửa sổ, rọi xuống gương mặt non nớt của Lưu Thành Phát khi cậu ngồi thừ người trong phòng, ánh mắt trống rỗng nhìn vào chiếc điện thoại Samsung Galaxy J4 cũ kỹ – món đồ vốn đã gắn bó với cậu suốt hơn một năm qua.
"Phát, đưa điện thoại lại cho bà nội đi, bà không biết dùng nên giờ muốn con trả lại," giọng cha cậu vang lên đều đều, nhưng không giấu được vẻ cứng rắn quen thuộc.
Cậu siết chặt điện thoại, ánh mắt trở nên thất thần.
"Nhưng... kênh của con còn dang dở, mấy cái dự án Gacha Club con còn chưa làm xong nữa mà..." – giọng cậu run lên, vừa sợ hãi vừa tiếc nuối.
Cha chỉ lắc đầu, giọng nói không thay đổi: "Dù sao bà cũng bảy mươi hai rồi, bà không minh mẫn như trước.
Con lớn rồi, biết suy nghĩ cho người khác đi."
Lời nói ấy như một nhát dao, cắt ngang giấc mơ non trẻ vừa mới nhen nhóm trong tim Phát.
Cậu mới chỉ mười một tuổi, vừa thi xong học kỳ hai, đang chuẩn bị chia tay mái trường tiểu học... nhưng cuộc sống lại bất ngờ bẻ ngoặt, như muốn cướp đi tất cả những điều cậu trân quý.
Ngày hôm sau, khi đăng nhập vào tài khoản YouTube quen thuộc, cậu sững sờ khi bị từ chối truy cập.
"Cha ơi, cha có đụng vào tài khoản Google của con không?
Sao con không đăng nhập được nữa?" – Phát hoang mang hỏi.
"Cha sao mà biết được.
Cha chỉ khôi phục cài đặt gốc thôi, chứ có đụng vào tài khoản của con đâu," – ông trả lời, như thể đó là chuyện bình thường.
Phát đứng lặng người.
Cảm giác nghẹn ứ trong cổ họng.
Cậu không khóc, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã bị đặt lại, như thể cả thế giới số bé nhỏ của cậu vừa bị thổi bay.
"Đành phải làm lại thôi... mệt quá..." – cậu thở dài, giọng nghèn nghẹn.
Ngày 9 tháng 7 năm 2019.
Sau hơn một tháng gián đoạn, Phát chính thức trở lại YouTube với cái tên mới – PkickSuki Gaming.
Mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, nhưng kỳ lạ thay, cậu cảm thấy có một ngọn lửa mới đang âm ỉ cháy trong lòng.
Từng video được cậu đầu tư kỹ lưỡng hơn, chỉnh chu hơn, và rồi lượt đăng ký tăng lên nhanh chóng như một phép màu nho nhỏ.
Chính vào buổi sáng hôm đó, một cậu bé khác đang lướt YouTube vô tình nhấp vào video mới nhất của Phát: "Hãy đặt thử thách cho mình".
Zoi Gaming – cái tên đó sau này sẽ trở thành một vết xước dài trong cuộc đời Phát – đã để lại bình luận ngắn ngủi:
"Thách bạn reaction video của mình ahihi"
Hai phút sau, cậu nhận được một trái tim từ chủ kênh.
Không lâu sau, một video mới ra đời với tiêu đề "Thực hiện thử thách theo yêu cầu của fan" khiến Zoi vô cùng phấn khích.
Trong mắt cậu ta, PkickSuki không chỉ là một creator bình thường – mà còn có thể là bạn đồng hành trong tương lai.
Nhưng mọi thứ đâu dễ dàng như vậy.
Chỉ vài ngày sau, Zoi bắt đầu "nổi hứng".
Cậu ta tải về ảnh đại diện của Phát, chỉnh sửa cho méo mó và xấu xí, rồi đăng lên YouTube với một nụ cười nhếch mép.
"Thằng đó nghĩ mình ngầu lắm à?" – Zoi cười, vừa gõ mô tả độc địa – "Gương mặt như vậy thì gái nào thèm lấy!"
Phát tái mặt khi phát hiện video.
"Zoi, xóa cái video đó đi.
Nếu không tôi sẽ bóc phốt ông về hành vi xúc phạm người khác trên mạng."
Zoi nhún vai, nhắn lại:
"Kệ tao.
Tao thích dìm thì dìm.
Mặt mày xấu như chó, gái còn éo thèm."
Phát siết nắm tay.
"Nói cái g-..." – nhưng rồi cậu dừng lại, hít một hơi sâu.
"Thôi, tao không cãi tay đôi với mày nữa.
Đứng đây cãi với mày càng bẩn mồm!"
Sau khi quay đi, cậu chỉ lẩm bẩm:
"Mẹ nó... toàn gặp chuyện đâu không..."
"Chắc... chắc phải làm video bóc phốt nó thật..." – Phát thì thào, mắt đỏ hoe.
Thế nhưng, bất ngờ thay – ba ngày sau, Zoi đột ngột gửi tin nhắn xin lỗi.
"Cho tôi xin lỗi vì chuyện hôm trước nhé...
Tôi làm hơi lố.
Tôi không biết là bạn sẽ buồn vậy."
Phát nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy, lòng cậu giằng xé giữa tức giận và thương cảm.
"Thôi được rồi... tạm tha.
Nhưng lần sau ông mà còn giỡn kiểu đó nữa là ông tự hiểu nhé."
Cậu không biết...
đây chỉ là khởi đầu cho một bi kịch dài.
Nhưng khi ấy, trái tim non trẻ của Phát vẫn còn tin rằng, mọi người đều có thể thay đổi.
Dù chỉ một chút thôi...
#2: Kết nối đầu tiên
Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm lách qua khe rèm, rọi lên gương mặt uể oải của Thắng.
5:30 sáng, cậu lồm cồm ngồi dậy, xoa mặt rồi lê bước vào phòng tắm.
Tiếng bàn chải chà nhẹ lên răng xen lẫn tiếng nước máy nhỏ giọt trong không gian yên ắng.
"Không biết hôm nay kênh mình lên được bao nhiêu sub rồi..." – Thắng lẩm bẩm, vừa rửa mặt xong đã với lấy điện thoại.
Mở ứng dụng YouTube, ánh mắt cậu lướt nhanh qua con số quen thuộc.
"...Vẫn thế." – Cậu thở ra, nhún vai.
"Chán thật, thôi kệ."
//Ting!//
Âm thanh tin nhắn phá tan không khí tĩnh mịch.
Cậu móc điện thoại ra.
"Phúc à?
Lại là cái thằng lúc nào cũng bơ mình mỗi khi rủ chơi game..." – Thắng lẩm bẩm, mở đoạn chat.
"Tôi bận rồi, hôm sau gọi đi.
Ông gọi nhiều quá máy tôi lag đấy."
"Ok."
"Ừ, chỉ biết 'ok' là giỏi.
Não chắc để làm cảnh luôn quá..." – Cậu bật cười chua chát, đặt điện thoại xuống bàn.
"Thôi có gì ăn không ta..."
Mười bảy phút trôi qua, Thắng lại lần mò điện thoại.
Cảm giác cô đơn lúc sáng sớm khiến đầu óc cậu chợt nảy ra một ý tưởng.
"Hay là... nói chuyện với Phát thử xem."
Một lát sau, tin nhắn đầu tiên được gửi đi.
"Chào Phát, tôi là ai ông biết rồi chứ.
Nay tôi có chuyện muốn nói."
Phát đang làm việc gì đó, trả lời ngắn gọn:
"=_="
"Chuyện gì, tôi đang làm phim."
"Ông làm gì đấy?"
Phát gửi một tấm ảnh.
"Đang làm Gacha."
"Ồ...
Thế ông có chơi Free Fire không? 🙂)"
"Chơi FF chán lắm, lúc nào rảnh thì chơi sau."
"Chơi đi mà, tôi ở nhà cũng chán đây này."
"Ông đang xài máy gì vậy?"
"Samsung A12."
"Máy mạnh thế còn chê.
Vô game chơi đi, tôi năn nỉ đó!"
Phát lặng vài giây, rồi nhắn lại:
"Thôi được rồi... mà tôi chưa cài Free Fire về."
"Thì cài vô lẹ đi!"
"Video call không?"
"Sao cũng được."
Cuộc gọi bắt đầu.
Màn hình hiện lên gương mặt thiếu ngủ của Phát, còn Thắng thì hí hửng quan sát.
"Cài xong chưa?" – Thắng hỏi, giọng sốt ruột.
"Còn 20% nữa..." – Phát trả lời, mắt vẫn dán vào màn hình.
"Nhanh lên đi, tôi gửi ID Free Fire đây.
Dán vào add bạn nha."
Sau khi kết nối tài khoản, cả hai nhanh chóng vào trận.
Thắng chọn chế độ Tử chiến – nơi sinh tử chỉ cách nhau một viên đạn.
"Trời ơi!
Ông thua hoài vậy, Phát?" – Thắng gào lên sau vài trận đấu.
"Tôi đâu có quen chơi cái chế độ này...
Tôi chơi thường thôi." – Phát thở dài.
"Phải tập mới biết chứ!
Ông chơi thường cũng có thắng đâu!"
"Cái thao tác control nó khó..." – Phát nhăn nhó.
"Do ông chưa chỉnh lại đó!
Lát tôi chỉ."
"Chỉnh sao?" – Phát hỏi lại.
"Chờ đi, cứ chơi tiếp đã."
Sau trận, cả hai ngồi thở dốc trong cuộc gọi.
"Ông nói cái gì thao tác khó?" – Thắng hỏi, giọng bớt căng.
"Phím nhỏ quá, không bấm được." – Phát trả lời.
"Vậy là ông chưa biết chỉnh control tùy biến rồi.
Chơi Free Fire mà không biết thì thua là phải."
"Tôi có nghe nói... mà chưa thử."
"Vậy giờ ông chia sẻ màn hình đi, tôi chỉ cho từng bước."
"Ok."
Cuộc gọi tiếp tục, lần này không còn là để chơi – mà là để học cách điều khiển trò chơi mà hai người đang dần xem là cầu nối tình bạn.
– Còn tiếp –