[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Sulljin /Ily/
hạnh phúc
hạnh phúc
chào
tôi là bae jinsol.
những câu chuyện trên là những kí ức trong đầu tôi còn sót lại.
bây giờ đã là chuyện của 8 năm sau.
tôi đã là bae jinsol 28 tuổi, không còn một bae jinsol trẻ con lúc nào cũng bày trò nghịch ngợm nữa.
tôi bị mẹ đuổi khỏi nhà vào năm ngoái, bà nói tôi ăn hại.
nhục lắm chứ, nên tôi quyết định tự mình kiếm ăn.
tôi đi lên từ hai bàn tay trắng,
thực ra thì không phải tay trắng lắm tại trước khi đi thì tôi có xin mẹ một chút tiền, một chút thôi, đề phòng không sống nổi.
lúc đầu tôi đi xin việc ở một nhà hàng, nhưng mà xui kinh khủng là hôm đó tôi đi giày rách, nên họ đuổi tôi đi khi mà tôi còn chưa kịp hé răng mở một lời nào.
nhục thì nhục thật đấy, cái lỗ to chà bá, lòi cả tất cả ngoài.
huhu
tôi bắt đầu nản, về nhà gặp mẹ khóc nức nở. (khóc vậy để mẹ thương chứ còn gì nữa á há há)
mẹ tôi cưng chiều tôi từ nhỏ, rồi cũng nhờ bác gái xin giúp tôi một công việc ổn định.
và đến giờ tôi vẫn chưa tìm được nửa kia của mình, hiện đang làm phục vụ tại một quán cà phê mèo nhỏ
nằm ngay cạnh nhà người ấy.
người ấy là seol yoona.
ờmmm, nói sao nhỉ?
nhiều năm trôi qua, tình cảm bạn bè của 5 con người chúng tôi, bao gồm cả haewon unnie, luôn khăng khít và bám nhau như hình với bóng.
hừm, yunjin với yoona vẫn không chịu làm người yêu nhau, thấy phiến chết mẹ lên được.
lúc yunjin trò chuyện với cô em gái nhỏ nào khoá dưới làm yoona tức quá cứ đánh bôm bốp vào lưng tôi, có lúc yoona được mấy anh khoá trên tỏ tình thì yunjin lại luôn miệng rủa cho yoona ra ngoài đường bị chó gặm chân kêu oai oái.
mà
rủa một mình nó thôi thì được.
mắc gì rủa cả chúng tôi?
nào là "chúng mày lớn lên chắc thất nghiệp chứ có làm được cái gì?", nào là "bạn seol yoona có khác, điên như nhau.", rồi vân vân mây mây.
ngộ?
người gì đâu mà đáng ghét.
lại còn đáng sợ.
thôi, nói vậy thôi, ai lại đi bóc phốt bạn bè thế.
trí nhớ tôi xem ra vẫn còn tốt.
7 năm trước, thực sự là cột mốc thay đổi cuộc đời của cả 5 chúng tôi.
nhất là yunjin.
năm thứ hai tại ngôi trường đại học mến yêu, trong khi lũ chúng tôi quần quật học ngày học đêm, thì seol yoona chẳng có vẻ gì là như thế.
cậu ta vứt sách vở qua một bên, hết ngồi bấm điện thoại rồi lại nhìn chằm chằm vào một nơi thật xa.
cậu ta thậm chí còn chẳng thèm nói chuyện hay cười đùa với chúng tôi như trước nữa.
___________
-này! cái khuôn viên khỉ gió này ngày nào cũng nhìn rồi không thấy chán à?
-không.
-...
-chỉ là mày chưa để ý kĩ thôi.
nếu mày thực sự ngắm nhìn nó, mày sẽ phát hiện ra những điều thật tuyệt vời.
-mày dở hơi à? sao hôm nay tâm trạng thế? tao tưởng mày ngu mấy cái văn thơ bay bổng lắm, sao giờ bắn mấy cái lời sến rện này ghê vậy?
-jinsol.
-ừ?
-hãy trân trọng khi còn có thể.
_______________
cậu ta đã nói y sì như thế với tôi đấy. lúc đó tôi thực sự rất khó hiểu.
ngày qua ngày, yoona vẫn cứ thế, ngay đến cả yunjin mở lời bắt chuyện trước, cậu ta chỉ ậm ừ vài cái cho qua.
hôm đó là giáng sinh.
yunjin với yoona không thèm nhìn mặt nhau nữa, đúng hơn là yunjin không thèm nhìn mặt yoona nữa.
hôm đó cũng chính là ngày tôi chết.
ừ là chết ấy.
nhưng không phải chết hẳn.
chết trong tâm hồn kìa.
không chỉ tôi đâu, tất cả mọi người, từ haewon unnie, đến wonyoung, yunjin, rồi gia đình yoona, gia đình tôi, hay gia đình cả 3 người còn lại, đến cả những người quen biết của chúng tôi
cũng chết.
à, yoona cũng chết nữa.
tôi và wonyoung đi chơi ở trung tâm thương mại.
mà cậu ta còn dẫn theo cái chị han yujin hay là ahn yujin gì đấy nữa.
không nhớ.
mà không cần phải nhớ làm gì, hồi trước tôi lỡ mồm gọi tên chị ta ra thôi, mà nhỏ wonyoung cứ hét ầm ầm lên kêu tôi giựt bồ nhỏ trong khi họ còn chưa chính thức hẹn hò vì nhỏ tỏ tình mấy chục lần đều bị chị ta từ chối.
quên xíu, quay lại chuyện chính.
haewon unnie thì cùng với gia đình về quê thăm ông bà.
yunjin tức yoona dữ lắm. cậu ta mới đồng ý đi chơi cùng thằng cha năm cuối nào đó xấu quắc, chẳng bằng một góc của tôi, đã thế còn dăm...
ủa chết cha cái mồm, lại nói xấu người ta rồi.
từ sáng đến tối tôi vẫn chưa liên lạc được với yoona, hết nhắn tin, gọi điện, rồi sang tận nhà nhưng chẳng thấy ai.
tôi cũng nhờ mọi người gọi thử, nhưng yoona cũng chẳng thèm nhấc máy.
tôi van xin yunjin gọi cho yoona một cuộc, cậu ta mà gọi thì yoona mới chịu nghe.
mà quên mất, cậu ta đang dỗi, nên yunjin từ chối gọi ngay.
yoona lạ lắm nhé?
hồi trước nhây lắm, lúc này lại không thèm nhìn mặt ai như thế.
giáng sinh năm trước chúng tôi còn đốt pháo suýt làm cháy nhà cơ mà?
mà thôi, suy nghĩ lúc đó của tôi cũng chỉ có hạn, tôi không quan tâm nữa mà cất điện thoại đi chơi tiếp.
tận bây giờ tôi mới nhận ra, hành động đó của mình, là hành động ngu xuẩn nhất trần đời.
đến khi tôi nhận ra mình đã nhận được hàng chục cuộc gọi lỡ từ yoona cũng là khi đồng hồ đã điểm 12 giờ đêm.
tôi ngay lập tức bấm gọi lại cho cậu ta, nhưng nhận lại cũng chỉ là những thông báo thuê bao.
cùng lúc đó, tôi nhận được cuộc điện thoại từ haewon unnie.
___________
-này bae jinsol!
-gì thế? có chuyện gì à?
-chị thực sự muốn điên lên rồi đấy jinsol à.
-hả, chị bình tĩnh xem nào? mà chị có nhận được cuộc gọi nào từ yoona không thế?
-chị không còn tâm trí để trả lời câu hỏi vớ vẩn đấy của em nữa.
-vớ vẩn? chị làm sao thế? ai làm gì chị à?
-....
-....
-....
-yoona mất rồi jinsol à.
-hả? nay là giáng sinh chứ đâu phải cá tháng tư đâu chị?
-nghiêm túc đi bae jinsol.
-chị mắc cười thật đấyy, em biết rồi, con nhỏ yoona lại bày trò chọc tức em chứ gì
-đến nhà yoona ngay đi. chị đang ở đây. cùng cảnh sát.
_______________
cảm xúc của tôi không khác gì haewon unnie.
rối loạn lắm, tôi chẳng biết làm gì ngoài việc chạy.
còn chẳng kịp gọi cho yunjin một tiếng.
gặp wonyoung đang mè nheo nũng nịu với bà chị yujin trên đường, tôi kéo tay hai người đi cùng luôn.
____________
-cái con này, bọn tao đang đi chơi tự nhiên dẫn đi đâu thế?
-im lặng và đừng hỏi nữa, chạy nhanh lên.
______________
chúng tôi dừng chân tại nhà yoona.
trong sân nhà, cảnh sát đứng chật cứng.
____________
-này, các cô là ai thế? không được vào đây.
-chúng cháu là bạn của seol yoona. làm ơn hãy cho chúng cháu vào.
-không được động vào thi thể nạn nhân dù chỉ là một cọng tóc, nghe rõ chưa?
-là sa-
-dạ vâng ạ!
____________
3 người chúng tôi tức tốc chạy thẳng lên phòng yoona.
-yoon-yoonaaa
-sao lại như thế?
trước mắt chúng tôi là yoona nằm trên giường bất động, dưới sàn nhà là vô số những viên thuốc ngủ vương vãi khắp nơi.
chắc giờ thì tôi cũng đã có vẻ hiểu được mọi chuyện.
haewon unnie khóc sướt mướt đứng trong góc tường.
_____________
-yoona, tên đầy đủ là seol yoona, vào lúc 21 giờ 15 phút ngày 25/12, được phát hiện tử vong tại nhà riêng do sử dụng thuốc ngủ quá liều...
-...theo kết quả điều tra của cảnh sát cho thấy, từ khung giờ 19 giờ đến 21 giờ, seol yoona liên tục gọi cho những số xxxxxxxx, cụ thể là gọi cho bae jinsol, choi yunjin, jang wonyoung, oh haewon, ahn yujin và mẹ của nạn nhân là seol eunwoo. oh haewon, một người bạn của seol yoona đã khai báo, khoảng 19 giờ 50 phút, oh haewon nhận được cuộc gọi từ seol yoona. nạn nhân trăn trối lời cuối rồi cúp máy. khi oh haewon đến nhà nạn nhân thì thấy cửa không khoá, lên đến phòng thì thấy nạn nhân đã tắt thở từ lúc nào.
_____________________
ờm, để xem nào...
tính đến nay đã là ngày giỗ thứ 6 của yoona rồi nhỉ?
mà...cậu ta quá đáng thật.
trước khi đi còn chưa nói với tôi một tiếng nào.
à không, do tôi ngu xuẩn, nếu tôi nhấc máy, nếu tôi đến nhà yoona sớm hơn thì có lẽ... cậu ta không đi xa tới mức đó...
mà dù có làm thế đi chăng nữa cũng chẳng ngắn nổi cậu ta đâu.
năm đó, người bố tồi tệ năm nào bỏ rơi hai mẹ con cậu ta năm ấy quay trở lại.
yoona bị ông ta cưỡng hiếp.
đúng, là bố ruột cưỡng hiếp con gái.
mãi mãi sẽ không rửa sạch được vết nhơ ấy. chắc cậu ta kinh tởm những cái nhìn đầy âu yếm của bố, nhưng thực ra lại thật tàn nhẫn.
nói thật thì chẳng ai chịu được việc bị người đàn ông đã bỏ rơi mẹ con mình cưỡng hiếp và giở trò đồi bại cả.
đã thế lại còn là bố ruột.
nếu là tôi, tôi không chết đâu, tôi muốn sống lắm, nhưng chắc chắn tôi sẽ cắt lưỡi, thiến sống thằng cha dơ bẩn ấy và cho hắn mặc áo juventus.
yoona à, tại sao thế? sao mày không nói chuyện đó với tao?
hiện tại, tôi vẫn còn chơi với 3 người kia.
haewon unnie mở một phòng khám thú y. chị ấy rất yêu động vật, lại có kiến thức ngành y, làm nghề này quá phù hợp rồi.
wonyoung kết hôn với yujin unnie, tổ chức lễ cưới vào năm ngoái, bây giờ chắc nó lại đang lôi chồng nó đi du lịch nước ngoài rồi.
còn yunjin.
năm ấy nghe tin yoona mất. cậu ta ngất xỉu, đưa vào bệnh viện hôn mê không sâu lắm.
đến khi tỉnh dậy được haewon unnie đưa bức thư yoona gửi, cậu ta lại ngất tiếp.
rồi cậu ta trốn khỏi bệnh viện, trốn khỏi thành phố này, trốn khỏi nơi chôn rau cắt rốn của mình, để lại vô vàn đau thương.
giờ thì cậu ta biệt tăm biệt tích.
chẳng có tin tức gì về cậu ta nữa.
thế mà hôm nay tôi bắt gặp cậu ta ra thăm mộ yoona. thấy tôi, cậu ta mỉm cười, gật đầu chào rồi quay gót đi mất.
cá chắc là cậu ta sẽ chẳng bao giờ có người nào đủ tốt bằng yoona để ở bên chăm sóc đâu.
còn yoona...
thực sự, quá tiếc cho một cô gái vừa có tài, vừa có sắc như cậu ta.
thực sự, quá tiếc cho một cô gái ân cần, dịu dàng, chu đáo nhưng lại mạnh mẽ, hài hước, như cậu ta
thực sự, quá tiếc cho.... thôi, chẳng biết nói gì nữa.
sự ra đi seol yoona là một vết thương quá lớn cho chúng tôi.
an nghỉ.
__________________
end.