Ngôn Tình Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc

Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 20: C20: Cảnh sát xinh đẹp hàn như băng


Bành Chiến có nội lực gia trì, đao côn va chạm, cơ bản anh đều có thể đánh bay vũ khí của đối thủ.

Chẳng bao lâu, tất cả người của bang Dã Lang đều bị thương, ngã xuống đất, gào khóc thảm thiết.

Nhìn thấy Bành Chiến chỉ có một mình mà lại có thể hạ gục đám người cầm hung khí của bang Dã Lang, Lâm Vũ Mộng hết sức kinh hãi!

Tên ngốc nhà mình sao lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy?

Mà Bưu đầu trọc thì ngơ ngác, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, gã hẳn sẽ nghi ngờ thuộc hạ của mình cố ý nhường.

"Tôi mà nổi điên lên thì đến cả bản thân tôi cũng sợ, các người tốt nhất đừng trêu chọc tôi!" Bành Chiến cầm gậy sắt dính đầy máu tươi trong tay, lớn tiếng quát.

Lúc này, khuôn mặt anh đầy máu, trông vô cùng đáng sợ, khiến người ta có cảm giác anh mới là ác ma.

Đám người bang Dã Lang nằm trên mặt đất tru lên đau đớn, trái lại biến thành kẻ đáng thương. Đam Mỹ Sắc

"Anh Bưu, anh nhất định phải lấy lại mặt mũi cho chúng tai"

"Anh Bưu, tên ngốc này quá lợi hại, chỉ có anh mới là đối thủ của nó, đến phiên anh ra tay rồi!"

"Anh Bưu, tên ngốc này quá kiêu ngạo, anh nên cho nó biết †ay, nếu không nó lại không biết trời cao đất rộng!"

Những thuộc hạ đó đều rất mong đợi Bưu đầu trọc đích thân ra tay báo thù cho bọn họ.

"Được rồi! Tụi mày nhìn mà học, xem tao dọn dẹp nó như thế nào!" Nói xong, Bưu đầu trọc nhặt một con dao rựa lên, đăng đằng sát khí đi về phía Bành Chiến.

Gã đã trải đời nhiều rồi, có cảnh tượng nào mà chưa từng nhìn thấy đâu, đương nhiên sẽ không bị Bành Chiến hù doa.

Thuộc hạ của gã bị Bành Chiến đả thương, thân là lão đại, nếu lâm trận lùi bước, sau này sẽ khó có thể lập uy.

Hơn nữa, gã có thể làm được phân đà chủ của bang Dã Lang cũng là dựa vào chính bản thân mình, tất nhiên thực lực sẽ không tệ.

Những thuộc hạ đó thấy cuối cùng lão đại của bọn họ cũng ra tay, ai nấy đều mỏi mắt mong chờ.

Mà Lâm Vũ Mộng nhìn thấy Bưu đầu trọc muốn quyết đấu với em trai mình, không khỏi lại căng thẳng.

Bành Chiến nhìn thấy Bưu đầu trọc cầm dao rựa đi về phía mình thì đã chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

Một trận quyết đấu giữa các cao thủ sắp diễn ra.

Song ngay lúc này, đột nhiên có tiếng hét lớn: "Tất cả không được nhúc nhích, bỏ vũ khí xuống!"

Mọi người nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy một nữ cảnh sát dáng người cao lớn, tư thế oai hùng hiên ngang, lạnh lùng như sương giận dữ đi tới.

Bành Chiến nhìn thấy cảnh sát tới thì vội vàng nhét gậy sắt dính máu vào nhẫn Long Huyết.

Lúc này ánh mắt của mọi người đều tập trung vào nữ cảnh sát xinh đẹp này, không ai để ý rằng gậy sắt trong tay Bành Chiến đã biến mất.

Mà ánh mắt của nữ cảnh sát luôn dán chặt vào Bành Chiến và Bưu đầu trọc, khi nhìn thấy cây gậy sắt trong tay Bành Chiến đột nhiên biến mất trong không khí, cô ấy rất hoang mang, chẳng lẽ vừa rồi mình bị hoa mắt, trên tay anh không hề có gậy sắt?

Khi nữ cảnh sát đến gần, cả Bành Chiến và Lâm Vũ Mộng đều nhận ra cô ấy.

Hóa ra cô ấy là Hàn Như Băng!

Hàn Như Băng cũng người đường Ngô Đồng, quận Hoa Khê, nhà cô ấy cách nhà Lâm Vũ Mộng không xa nên bọn họ đã quen biết nhau từ nhỏ.

Hàn Như Băng chỉ hơn Lâm Vũ Mộng hai tuổi, sau khi tốt nghiệp trường cảnh sát thì làm cảnh sát hình sự tại Sở cảnh sát quận Hoa Khê.

"Bành Ngốc, rốt cuộc có chuyện gì vậy?" Hàn Như Băng nhìn thấy cả đám người bị thương nằm trên mặt đất, còn Bành Chiến máu chảy đầy mặt, rõ ràng là cũng bị thương, thế là bèn hỏi anh.

Bành Chiến nghe Hàn Như Băng gọi mình là Bành Ngốc, lập tức nhớ lại thân phận kẻ ngốc của mình, quyết định tiếp tục giả ngu, nếu không mình làm bị thương nhiều người như vậy nhất định sẽ gặp rắc rối!

Vì vậy, anh giống như nhìn thấy vị cứu tinh, "oa" một tiếng, bật khóc chạy về phía Hàn Như Băng.

"Chị Như Băng, cả đám bọn họ đánh một mình em, chị nhất định phải đòi công bằng cho em!" Bành Chiến lao vào trong ngực Hàn Như Băng như một đứa trẻ chịu ấm ức, khóc nức nở nói.

Sự thay đổi đột ngột của Bành Chiến khiến Lâm Vũ Mộng và đám người Bưu đầu trọc đều ngơ ngác.

Sau khi nhào vào trong ngực Hàn Như Băng, Bành Chiến cảm thấy mặt mình bị vùi trong hai viên ngọc mềm mại đàn hồi, tỏa ra mùi thơm ấm áp sảng khoái thấm vào ruột gan!
 
Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 21: C21: Băng đảng buôn người


Bành Chiến lại càng hoảng sợ, anh chỉ muốn giả ngốc để nhận được sự đồng tình của Hàn Như Băng chứ không phải cố ý mạo phạm cô ấy.

Nhưng mà Hàn Như Băng bị Bành Chiến lao vào lòng lại không cảm thấy có gì không ổn.

Cô ấy cảm thấy Bành Chiến chỉ là một kẻ ngốc, có thể có ý xấu gì chứ?

"Đừng sợ, đừng khóc. Nếu chị đã tới đây thì nhất định sẽ lấy lại công bằng cho cậu!" Hàn Như Băng võ nhẹ vào lưng Bành Chiến, an ủi.

Bành Chiến ngửi được mùi thơm say lòng người tỏa ra từ trong lòng Hàn Như Băng, cảm thấy đôi khi làm kẻ ngốc cũng khá vui vẻ.

Người khác cười tôi quá điên rồ, tôi cười người khác nhìn không thấu!

Sau khi Hàn Như Băng an ủi Bành Chiến lại tức giận hỏi đám người bang Dã Lang: "Các người ăn no rửng mỡ à mà lại đi bắt nạt một kẻ ngốc hả?"

"Rõ ràng là cậu ta bắt nạt chúng tôi đấy? Cô không thấy chúng tôi đều bị thương sao?"

"Đúng vậy, một mình cậu ta đã làm bị thương một đám chúng tôi!"

"Chúng tôi vừa mới tới đây ăn khuya, lại bị tên ngốc này đánh thành như thế, còn có thiên lý hay không đây?"

Đám người bang Dã Lang làm kẻ ác cáo trạng trước, giả làm nạn nhân.

"Kẻ ngốc như cậu ấy có thể làm bị thương cả đám người các anh? Đùa tôi à? Nói ra bản thân các anh có tin không?"

Hàn Như Băng không tận mắt chứng kiến cuộc chiến nên cô ấy chắc chắn không tin một kẻ ngốc như Bành Chiến lại có thể làm bị thương cả đám người.

Hơn nữa, trên người đám người bang Dã Lang này đều có hình xăm, nhìn thoáng qua cũng có thể biết bọn họ không phải người tốt, nhất định là đã ức h**p Bành Chiến.

Người bang Dã Lang nghe Hàn Như Băng nói như vậy thì lập tức á khẩu không trả lời được, khó lòng giãi bày.

Bởi vì cả đám bọn họ bị một mình Bành Chiến đả thương, nếu không phải tự mình trải qua, người khác nói với bọn họ như thế thì bọn họ cũng sẽ không tin.

"Con nhóc chết tiệt kia, đừng tưởng cô mặc đồng phục cảnh sát thì tôi sẽ sợ cô, tôi khuyên cô đừng nhúng tay vào việc của người khác, nếu không tôi sẽ khiến cô chịu khổ!" Lúc này, Bưu đầu trọc nói lời tàn nhẫn.

"Còn dám uy h**p tôi? Tôi thấy chắc là anh không muốn sống nữa chứ gì, có tin tôi dùng một súng bắn chết anh không?”

Hàn Như Băng nhìn thấy Bưu đầu trọc dám mắng mình liền tức giận, rút súng chĩa vào Bưu đầu trọc.

Cảnh tượng đột ngột này khiến tất cả những người có mặt đều kinh hồn táng đảm, thậm chí có người còn bắt đầu run rẩy.

Không ai ngờ Hàn Như Băng một lời không hợp lại rút súng!

Ngay cả Lâm Vũ Mộng và Bành Chiến cũng không ngờ Hàn Như Băng lại xúc động như vậy, trực tiếp động vào súng.

Bành Chiến cũng sợ đến mức rời khỏi vòng tay Hàn Như Băng, sợ sẽ ảnh hưởng đến việc bắn súng của cô ấy.

Bình thường Hàn Như Băng không mang theo súng, hôm nay cô ấy mang theo súng vì đang làm nhiệm vụ truy lùng một tên cầm đầu đám buôn người.

Gần đây, ở quận Hoa Khê có rất nhiều người đã biến mất một cách bí ẩn. Sau cuộc điều tra của Hàn Như Băng, phát hiện ra có một băng nhóm tội phạm buôn người địa phương gần đây đang hoạt động ở khu vực đường Ngô Đồng.

Băng nhóm tội phạm này dùng thủ đoạn lừa dối hoặc c**ng bức bắt cóc để tập hợp một số nam nữ thanh niên lại với nhau, nhốt lại rồi bán thành nhóm cho Điện Bắc!

Thủ lĩnh của băng nhóm tội phạm này có thể đã nghe được tiếng gió nên sớm chạy trốn. Hàn Như Băng không bắt được, tình cờ đi ngang qua thì nhìn thấy tình cảnh giằng co giữa Bành Chiến và Bưu đầu trọc.

Hàn Như Băng chính trực, luôn luôn ghét ác như thù, nổi danh với tính tình nóng nảy.

Không bắt được tên cầm đầu đám buôn lậu, Hàn Như Băng vốn đã nín nhịn cơn tức, không chỗ nào trút giận.

Bưu đầu trọc dám khiêu khích cô ấy, tính tình nóng nảy của cô ấy thoáng chốc bùng lên, thế là lập tức rút súng chĩa vào gã, lấy gã trút giận.

Bưu đầu trọc bị Hàn Như Băng chĩa súng thẳng vào trán thì nhất thời sợ đến tái mặt.

Nhưng gã nghĩ mình là phân đà chủ của bang Dã Lang, nhiều đàn em ở đây nhìn như vậy, nếu như chịu thua thì sẽ mất hết mặt mũi.

Để giữ thể diện, gã chỉ có thể giữ vững dũng khí, tiếp tục nói dọa: "Tôi là Mã Bưu, phân đà chủ của bang Dã Lang, người †a hay gọi Bưu đầu trọc. Có gan thì cô cứ nổ súng bắn chết tôi đi!"

"Nếu cô dám bắn chết tôi, tôi cam đoan cô sẽ chết rất thảm! Các anh em của bang Dã Lang nhất định sẽ không từ thủ đoạn, không tiếc bất cứ giá nào gi ết chết cô để báo thù cho tôi!"

Không thể không nói Bưu đầu trọc cũng là một kẻ tàn nhẫn, vì mặt mũi mà sẵn sàng liều cả mạng.

Đầu có thể nát, máu có thể đổ, nhưng thể diện không thể mất!

Gã lấy mạng mình ra đánh cược, đánh cược Hàn Như Băng không dám nổ súng vào gã!
 
Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 22: C22: Cô hoa hậu cảnh sát này không hề dễ chọc


Khi Hàn Như Băng nhìn thấy Bưu đầu trọc bị chĩa súng vào đầu mà vẫn mạnh miệng như thế, cô ấy càng tức giận hơn.

Bưu đầu trọc thích sĩ diện, cô ấy cũng vậy. Đường đường là một sĩ quan cảnh sát, nếu cô ấy cúi đầu trước thủ lĩnh của một thế lực xã hội đen tàn ác thì uy nghiêm của cô ấy ở đâu?

Từ xưa đến nay chính tà luôn đối lập, cô ấy chưa từng gặp Bưu đầu trọc, nhưng đã nghe nói băng Dã Lang là một băng đảng xã hội đen chuyên làm đủ mọi việc ác. Cô ấy cũng nghe nói Bưu đầu trọc là thủ lĩnh của băng đảng này ở quận Hoa Khê.

Hiện tại Bưu đầu trọc đến uy h**p cô ấy, đúng là muốn chết mài

“Thì ra anh là Bưu đầu trọc, trước giờ tôi vẫn luôn muốn đưa anh ra quy án, không ngờ hôm nay anh lại tự mình dâng đến tới cửa, đúng là đi mòn cả giày sắt mà tìm không ra, ai ngờ lúc kiếm được lại chẳng mất chút công sức nào.”

“Nếu anh đã một lòng muốn chết, vậy tôi sẽ thành toàn cho anh, bớt được công đoạn thẩm lý và phán quyết.”

Hàn Như Băng nói xong, bắt đầu từ từ bóp cò.

Bưu đầu trọc thấy Hàn Như Băng định ra tay thì sợ hãi đến toát mồ hôi lạnh, hai chân run lẩy bẩy.

Gã không ngờ rằng Hàn Như Băng lại tàn nhẫn như vậy, dám giết gã ngay tại chỗ, cô hoa hậu cảnh sát này không hề dễ chọc chút nào!

“Không... không... đừng giết tôi! Nếu cô dám giết tôi, cô cũng có tội đấy. Giờ tôi không hành hung cô, cũng không tấn công cô, cô không thể giết tôi được!” Bưu đầu trọc nơm nớp lo Sợ nói.

Mặc dù gã là một người tàn nhẫn, nhưng gã lại rất sợ chết, đối mặt với cái chết cũng sẽ khiến gã sợ hãi.

Cho dù vũ lực của gã có mạnh đến đâu cũng không phải là bất khả xâm phạm, đối mặt với họng súng của Hàn Như Băng, gã không dám hành động liều lĩnh vì sợ không cẩn thận sẽ bị đánh chết.

“Anh tội ác tày trời, tôi bắn chết anh tại chỗ, nhiều nhất chỉ bị xử phạt nhẹ, bị gì đâu cơ chứ? Có thể lấy mạng chó của anh, vì dân diệt ác, tôi bị chịu phạt cũng đáng!” Hàn Như Băng lạnh lùng nói.

Từ xưa nay tà không bao giờ thăng chính, cô ấy cũng không tin mình không trấn áp được Bưu đầu trọc!

Bưu đầu trọc nhìn thấy ngón tay của Hàn Như Băng vẫn đang bóp cò, viên đạn có thể bay ra trong một giây tiếp theo, cuối cùng gã suy sụp và khuyu đầu gối xuống đất.

“Cảnh sát đại nhân, xin đừng bắn, tôi biết sai rồi, tôi không dám nữa” Bưu đầu trọc nhượng bộ và bắt đầu cầu xin.

Gã đã sợ đến mức tè ra quần!

Giờ phút này gã không cần mặt mũi gì nữa, giữ lại mạng quan trọng hơn.

Mất mạng rồi thì giữ thể diện có ích gì?

Chỉ cần giữ lại đồi xanh, không sợ không có củi đốt! Giữ lại mạng rồi, sau này lại quay về tìm thể diện cũng được!

“Chị Như Băng, nếu gã đã xin tha, hay là cứ tha cho gã một mạng đi!” Bành Chiến không muốn Hàn Như Băng vì việc riêng của mình mà gặp rắc rối nên đã cố gắng thuyết phục cô ấy.

Nếu muốn giết Bưu đầu trọc, anh có rất nhiều cách giết người vô hình, không cần để Hàn Như Băng phải ra tay.

“Bành ngốc, nói cho tôi biết, tại sao cậu bọn chúng lại đánh cậu đến nỗi đầu rơi máu chảy như thế?” Hàn Như Băng muốn biết nguyên nhân sự việc.

“Bọn chúng muốn chị gái của em uống rượu cùng chúng, chị em không chịu nên bọn chúng đã bắt chị em đi, em chạy ra cản nên bị chúng đánh.” Bành Chiến nói.

“Tôi chỉ muốn cô ấy cùng tôi uống vài ly, tôi không có ác ý, tội này không đáng chết, xin hãy tha cho tôi.”

“Lùi một bước trời cao biển rộng, đừng vì cái mạng chó này của tôi mà làm ảnh hưởng đến tiền đồ của cô.” Bưu đầu trọc nhân cơ hội lại tiếp tục xin tha.

Thật ra Hàn Như Băng không muốn giết Bưu đầu trọc ngay trên đường phố, nếu không có thể cô ấy sẽ bị cách chức và sau này sẽ không thể tiếp tục trừ gian diệt ác được nữa.

Bây giờ khó khăn lắm cô ấy mới điều tra ra được manh mối của bọn buôn người, rất nhiều người bị lừa bán vẫn đang chờ cô ấy đến cứu.

Nếu cô ấy bị sa thải, bị đuổi việc thì không thể tiếp tục truy bắt bọn buôn người nữa.

Khi cô ấy nghĩ đến sự tra tấn khủng khiếp mà những người bị bắt cóc phải chịu ở nơi địa ngục Điện Bắc, thật sự là mất ăn mất ngủ.

Nếu có thể, cô ấy muốn trực tiếp đến Điện Bắc để giải cứu những đồng bào bị bắt cóc và giải cứu họ khỏi cơn nguy khốn.

Nhưng năng lực của cô ấy có hạn, không thể tự mình chiến đấu chống lại những phần tử được trang bị tối tân kia, cho nên tạm thời chưa thực hiện được ý tưởng này.

Chuyện cấp bách hàng đầu là truy đuổi những kẻ buôn người trước khi chúng đưa lậu người dân đến Điện Bắc.

“Tội chết có thể miễn, nhưng mấy người đánh người ta đầu rơi máu chảy, còn đập bể nhiều đồ vật như thế, buộc phải bồi thường tiền” Hàn Nhược Băng nhìn thấy Bưu đầu trọc biết sợ thì cũng lùi một bước.

Băng Dã Lang đã cắm rễ sâu trong thành phố Đằng Quế, thế lực khổng lồ, quan hệ phức tạp, không phải chỉ một mình cô cảnh sát nhỏ nhoi như cô ấy là có thể đối phó được.

Trong các hoạt động diệt gian trừ ác trước đây, nhiều thủ lĩnh nhỏ của băng Dã Lang đã bị bắt, nhưng không rõ vì lý do gì mà cuối cùng họ lại được thả ra.

Nếu bây giờ cô ấy bắt Bưu đầu trọc về, nói không chừng chưa tới vài ngày lại thả gã ra. Cô ấy không muốn làm mấy chuyện thừa thãi, chi bằng cứ bắt bọn chúng bồi thường tiền là được.

“Được, tôi sẽ bồi thường, bao nhiêu?” Bưu đầu trọc như được ân xá, nếu có thể dùng tiền giải quyết, đối với gã đó không phải là vấn đề.
 
Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 23: C23: Tương tư chị gái


“Vũ Mộng, bọn chúng đập nát đồ của cô, cô nói đi, chúng phải bồi thường bao nhiêu?” Hàn Như Băng không biết Lâm Vũ Mộng bị tổn thất bao nhiêu nên kêu cô ấy quyết định.

“Những cái bàn ghế đó không có giá trị bao nhiêu, thôi bỏ đi, không cần phải bồi thường đâu.” Lâm Vũ Mộng muốn dẹp chuyện để yên thân nên không đòi bồi thường.

“Sao được chứ? Phải bồi thường. Nếu cô không quyết định được thì để tôi.”

Hàn Như Băng nói xong, Lâm Vũ Mộng còn chưa kịp mở miệng, cô ấy đã nói với Bưu đầu trọc: “Đền bù mười ngàn tệ rồi biến!”

“Cái gì? Mấy cái bàn ghế rách này mà đòi mười ngàn tệ à?” Bưu đầu trọc rất kinh ngạc, không ngờ Hàn Như Băng lại đòi tới mười ngàn tệ như thết

“Ngoài cái bàn này ra, anh còn đánh Bành ngốc đầu rơi máu chảy, trong đó có tiền thuốc men, mười ngàn tệ còn ít đấy.” Hàn Như Băng biết nhà Lâm Vũ Mộng nghèo nên muốn giúp cô ấy để được bồi thường nhiều hơn.

“Nhưng, người của bọn tôi cũng bị thằng đần đó đánh bị thương, ai sẽ bồi thường tiền thuốc men cho bọn tôi đây?” Bưu đầu trọc rất bất mãn.

“Cậu ấy là một kẻ ngốc, đánh người khác bị thương không hề phạm pháp, không cần bồi thường. Ai kêu mấy người chọc cậu ấy làm gì?” Hàn Như Băng nói.

Bành Chiến nghe Hàn Như Băng nói vậy, anh mới ý thức được răng làm kẻ ngốc cũng có cái lợi, đánh người khác bị thương thì không bị phạm pháp, xem ra tiếp tục giả ngốc sẽ tốt hơn!

“Vậy thì người giám hộ của cậu ta cũng phải chịu trách nhiệm chứ. Chi băng hai bên đều bỏ tiền viện phí đi, tôi chỉ bồi thường...” Bưu đầu trọc cảm thấy mười ngàn tệ quá nhiều, gã tiếc nên bắt đầu cò kè mặc cả.

“Câm miệng cho tôi, rốt cuộc anh muốn tiền hay muốn mạng? Là mấy người bắt nạt chị gái của người ta trước, cậu ấy ra tay ngăn cản, thuộc loại phòng vệ chính đáng! Nếu không muốn bồi thường, tôi sẽ hốt cả lũ về đồn thẩm tra!” Hàn Như Băng lại đùng đùng nổi giận.

“Được rồi, tôi sẽ bồi thường, tôi sẽ bồi thường!” Đêm nay Bưu đầu trọc ra ngoài không mang theo súng, đối mặt với Hàn Như Băng có súng, gã chỉ có thể nén giận.

Băng Dã Lang là thế lực gian ác lớn nhất ở thành phố Đăng Quế, bọn chúng cũng có súng, nhưng tối nay Bưu đầu trọc lại không mang theo.

Khi Bưu đầu trọc quét mã QR để trả mười ngàn nhân dân tệ, gã lại hỏi Hàn Như Băng: “Cô như vậy có tính là doạ nạt vơ vét tài sản không?”

“Anh nói mấy lời vô nghĩa như vậy làm gì? Đánh người khác bị thương, làm hư hao tài sản của người ta thì phải bồi thường, đây là chuyện rõ rành rành rồi, sao lại tính là doạ nạt vơ vét tài sản hả? Nhớ phải trả cả phần thịt nướng mà mấy người đã mua luôn nghe chưa?” Hàn Như Băng ào ào nói.

Bưu đầu trọc không dám nói thêm gì nữa, đành phải chuyển thêm mấy trăm tệ để thanh toán hóa đơn.

Sau đó, Bưu đầu trọc cố nén lửa giận, dẫn theo đám đàn em, chật vật bỏ đi.

Đúng là ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo! Trong lòng của Bưu đầu trọc cực kỳ bất mãn.

“Chị Như Băng, cảm ơn chị. Nếu chị không xuất hiện kịp thời, tôi cũng không biết phải làm sao.” Lâm Vũ Mộng nói.

“Không có gì, đám Dã Lang này không phải dễ chọc, sau này mọi người cẩn thận xíu, nếu bọn chúng còn cả gan đến đây gây rối thì cứ báo cảnh sát, hoặc gọi cho tôi cũng được.”

Hàn Như Băng nói xong thì cho Lâm Vũ Mộng số điện thoại của mình.

“Được rồi, tôi còn có việc, đi trước đây.” Hàn Như Băng còn muốn tiếp tục truy đuổi thủ lĩnh của bọn buôn người nên nói xong đã đi ngay.

Sau sự cố của Bưu đầu trọc, Lâm Vũ Mộng biết tối nay sẽ không còn khách hàng nào dám quay lại ăn thịt nướng nên đã đóng cửa sớm.

“Đầu Đất, đầu của em chảy máu rồi, chị đưa em đi bệnh viện!” Lâm Vũ Mộng nhìn thấy đầu của Bành Chiến bị thương, chảy máu nên rất đau lòng.

“Không cần, vết thương nhỏ này cũng không có gì nghiêm trọng, mấy ngày nữa sẽ tự lành lại, không cần tốn tiền đi bệnh viện đâu.”

Bành Chiến không coi trọng chuyện này, cho dù phải chữa trị, trong nhãn Long Huyết đã có thuốc, không cần phải đến bệnh viện.

“Bưu đầu trọc đã trả hơn mười ngàn nhân dân tệ tiền thuốc men cho em, em đừng tiếc tiền nữa, đi bệnh viện kiểm tra coi sao.” Lâm Vũ Mộng nói.

“Thật sự không cần thiết đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, em tự biết mà, chị đừng có lo.” Bành Chiến nói.

“Được rồi, vậy tuỳ em. Nếu thấy chỗ nào không khoẻ cứ nói với chị” Lâm Vũ Mộng thấy Bành Chiến nhất quyết không chịu đi bệnh viện nên cũng không ép buộc anh nữa.

“Dạ” “Đêm nay em đã đánh rất nhiều người của Bưu đầu trọc bị thương, chị Như Băng lại bắt Bưu đầu trọc phải trả nhiều tiền

như vậy, liệu gã có đến quấy phá nữa không?”

Lâm Vũ Mộng cảm thấy Bưu đầu trọc sẽ không bỏ qua chuyện này, sợ gã sẽ đến trả thù.

Dù nhận được mười ngàn nhân dân tệ tiền bồi thường nhưng cô ấy chẳng vui chút nào cả.

“Chuyện này đã kết thúc rồi, chỉ có thể tới đâu hay tới đó thôi, chị đừng lo quá.” Bành Chiến an ủi cô ấy.

Ngày hôm sau, Lâm Vũ Mộng dậy sớm, tiếp tục ra ngoài †ìm việc làm.

Tối qua đắc tội Bưu đầu trọc, cô ấy biết mở quán nướng không còn là giải pháp lâu dài nữa, phải tìm một công việc chính thức càng sớm càng tốt.

Mà sau trận chiến đêm qua, Bành Chiến đã nhận thức sâu sắc tầm quan trọng của võ công.

Với thực lực hiện tại của anh, nếu Bưu đầu trọc mang theo quân số đông tới đây trả thù thì chưa chắc anh đánh bại được gã.

Đắc tội Bưu đầu trọc tương đương với đắc tội toàn bộ bang Dã Lang, nếu bọn chúng dốc hết toàn lực thì anh chỉ có một con đường chết.

Anh muốn nâng cao sức mạnh của mình càng sớm càng tốt bằng cách luyện tập võ công của cung Lăng Tiêu.

Nhưng không gian trong nhà quá nhỏ để luyện võ, nếu ra đường luyện tập chắc chắn sẽ bị coi là kẻ điên.

Anh muốn tới một địa điểm thích hợp để rèn luyện võ thuật, đó chính là Tàng Long cốc dưới chân núi Bạch Hổi

Đó là một sơn cốc rất rộng, được bao quanh bởi núi non, chim hót, hoa thơm và không khí trong lành.

Nếu luyện võ ở đây, sẽ chẳng có ai đến quấy rầy cả. Bởi vì, động Khoá Yêu nằm ngay bên cạnh Tàng Long cốc.

Hơn nữa, Bành Chiến cũng đã nhớ ra răng dưới động Khoá Yêu có rất nhiều nhân sâm và hà thủ ôI

Hôm qua vì vội cứu Lâm Vũ Mộng nên anh không có thời gian nhổ chúng, hôm nay đến Tàng Long cốc luyện võ, có thể xuống dưới động nhổ một ít nhân sâm và hà thủ ô.

Vì vậy, Bành Chiến đã bắt xe buýt đến vùng ngoại ô, sau đó chạy đến Tàng Long cốc.

Kể từ khi Bưu đầu trọc nhìn thấy Lâm Vũ Mộng xinh đẹp, gã trăn trọc suốt đêm không ngủ được.

Sáng sớm tỉnh dậy, gã ngẩn ngơ, chẳng thiết ăn uống gì, trong đầu chỉ tràn ngập giọng nói và nụ cười của Lâm Vũ Mộng.

Gã chỉ mới gặp Lâm Vũ Mộng một lần mà đã mắc bệnh tương tư rồi!

Không có người phụ nữ nào gã thích lại có thể thoát khỏi vòng tay của gã được, nhưng lần này, Lâm Vũ Mộng có một người em trai rất phi thường bên cạnh, điều này khiến gã hơi chùn bước.

Nhưng dù thế nào đi nữa, gã nhất định phải có được Lâm Vũ Mộng, cho dù chỉ có được một nụ hôn của cô thì cũng phải thử một lần!

Nếu không có được Lâm Vũ Mộng, gã cảm giác mình sắp trở thành kẻ vô dụng rồi!

Vì vậy, mới sáng sớm tỉnh mơ gã đã triệu tập tất cả đám đàn em đắc lực lại, kêu chúng nghĩ cách.

“Tụi bây mau nghĩ cách giúp tao đưa em gái bán thịt nướng tối qua về đây ngay!” Bưu đầu trọc nói với đám đàn em của mình.

“Anh Bưu à, chuyện này không phải quá đơn giản à, chúng †a mang theo nhiều người qua đó bắt cô ta về là được rồi.” Một tên đàn em nói.

“Huy động lực lượng, gióng trống khua chiêng đi bắt người như thế tất sẽ kinh động nhiều người, lỡ cảnh sát biết được sẽ không hay đâu. Còn có cách nào tốt hơn không?” Bưu đầu trọc nói.

“Anh Bưu, em có cách này rất hay, không cần phải để ai ra tay cả, mà còn cam đoan đêm nay có thể khiến Lâm Vũ Mộng ngoan ngoãn tự dâng đến cửa” Lúc này, Trần Nhị Cẩu lại tỏ vẻ bí mật nói.

“Cách gì? Nói maul” Bưu đầu trọc sốt ruột hỏi.
 
Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 24: C24: Lần đầu tiên tu luyện ở tàng long cốc


“Theo em được biết, Lâm Vũ Mộng có một đứa em gái tên là Lâm Vũ Thấm, là học sinh cuối cấp của trường trung học Hoa Khê. Chúng ta có thể bắt cóc Lâm Vũ Thấm, sau đó uy h**p Lâm Vũ Mộng và yêu cầu cô ta đến đây với anh.”

Trần Nhị Cẩu biết rõ gia đình Lâm Vũ Mộng nên đã đề xuất kế hoạch này.

“Đây là ý kiến hay, nhưng bắt cóc em gái thì cô ta sẽ đến à?” Bưu đầu trọc hỏi.

“Lâm Vũ Mộng rất yêu thương em trai và em gái của mình. Chỉ cần Lâm Vũ Thấm rơi vào tay chúng ta, cô ta sẽ không bao giờ thấy chết mà không cứu.” Trần Nhị Cẩu nói.

“Nếu cô ta gọi cảnh sát, cảnh sát tới thì phiên phức đấy.” Bưu đầu trọc lo lắng nói.

“Anh Bưu, chẳng phải chúng ta đã làm rất nhiều vụ bắt cóc tống tiền rồi à? Chúng ta chỉ cần uy h**p cô ta nếu dám báo cảnh sát thì sẽ giế t chết em gái trước, cô ta sẽ không dám báo cảnh sát đâu” Trần Nhị Cẩu nói.

“Ờ, đúng. Giờ đầu tao chỉ toàn Lâm Vũ Mộng, suýt chút nữa quên mất bang Dã Lang chúng ta lòng dạ hiểm ác, bắt cóc tống tiền như cơm bữa!” Bưu đầu trọc võ võ cái đầu trọc của mình, ngượng ngùng nói.

Nghe Bưu đầu trọc nói như vậy, đám đàn em kia bật cười.

“Anh Bưu, không phải anh đã bị cô gái Lâm Vũ Mộng kia mê hoặc đến thần hồn điên đảo rồi đó chứ? Nếu không sao anh lại chần chừ, không quyết đoán như thế?”

“Tục ngữ nói, khi yêu đầu óc thường mụ mị. Anh Bưu chỉ mới gặp Lâm Vũ Mộng có một lần mà chỉ số thông minh của anh ấy đã về mức âm rồi, đúng là tình yêu sắt đánh mà!”

“Chúng ta phải nhanh chóng giúp anh Bưu có được Lâm Vũ Mộng, nếu không anh Bưu sẽ mắc bệnh tương tư mất!”

Cả đám đàn em cười phá lên.

“Anh Bưu yên tâm đi, em hiểu tính cách của Lâm Vũ Mộng mà, để cứu em gái, cô ta nhất định sẽ ngoan ngoãn tới đây. Đến lúc đó ở địa bàn của chúng ta, cứ để mặc cho anh lo liệu, anh muốn thế nào thì sẽ thế ấy.” Trần Nhị Cẩu nói.

“Vậy thì nhanh chóng hành động đi, tìm cách trói em gái của Lâm Vũ Mộng lại cho tao!” Bưu đầu trọc hưng phấn nói.

Sau khi Bành Chiến đến Tàng Long cốc, đầu tiên anh đi xuống động Khoá Yêu trước.

Lần này Bành Chiến đã có thời gian đi xem xét hang động.

Ngoài nhân sâm và hà thủ ô, bên dưới động Khoá Yêu còn có rất nhiều loài hoa và thảo mộc kỳ lạ, tất cả đều có thể dùng làm dược liệu quý.

Nhớ lại hôm qua chính tại nơi này anh đã nhận được †ruyền thừa từ cung chủ Lăng Tiêu, hiện tại cung chủ đã biến mất không thấy đâu, trong lòng Bành Chiến dâng lên một cảm giác xúc động.

Bành Chiến nhổ một số cây nhân sâm, hà thủ ô cùng một số loài hoa và thảo mộc kỳ lạ, cho vào trong nhãn Long Huyết rồi đi lên.

Khi đến Tàng Long cốc, anh lấy “Ngự Long Quyết” ra, sau đó ngồi xếp băng, bắt đầu tu luyện.

Trong lúc tu luyện, Bành Chiến cảm nhận được linh khí xung quanh Tàng Long cốc không ngừng cuồn cuộn tràn vào cơ thể mình từ mọi hướng!

Những linh khí này hình thành nên một cỗ năng lượng cường đại trong cơ thể anh, chảy nhanh và mạnh, hơn nữa còn chia thành vô số dòng nhỏ, nuôi dưỡng các kinh mạch khắp cơ thể anh, rất thoải mái.

Bành Chiến vui mừng khôn xiết, không ngờ Tàng Long cốc lại có nhiều linh khí như vậy, đúng là một thánh địa tu luyện!

Dường như linh khí nơi này là vô tận, không bao giờ cạn kiệt!

Khi linh khí xung quanh không ngừng tràn vào, năng lượng cường đại trong cơ thể anh cũng càng lúc càng xoay chuyển nhanh hơn, không ngừng bành trướng, cứ bành trướng mãi...

Hơn nửa giờ sau, Bành Chiến đã đụng tới bức tường đột phá.

Nhưng khi gặp phải thời kỳ bình cảnh, luôn thiếu chút nữa mà không thể đột phá.

Cảm giác bành trướng muốn đột phá nhưng không thể đột phá này thực sự rất khó chịu, quả thực chính là sống không bằng chết!

Cuối cùng, Bành Chiến phải từ bỏ việc tu luyện.

Rốt cuộc Bành Chiến cũng hiểu rằng tu luyện không hề dễ dàng, đòi hỏi sự chăm chỉ luyện tập, hơn nữa phải chú ý đến thời cơ.

Nếu đột phá dễ dàng như vậy thì khắp thế gian này đều có cao thủ rồi.

Tuy rằng lần tu luyện này không có đột phá, vẫn ở thực lực Hoàng giai sơ kỳ nhưng lại khiến Bành Chiến cảm thấy thoải mái vui vẻ, nội lực cũng mạnh hơn trước rất nhiều.

Tiếp theo, Bành Chiến luyện tập một số chiêu thức võ công của cung Lăng Tiêu.

Sau khi luyện tập được hai giờ, anh cảm thấy mình đã thuần thục.

Cung chủ Lăng Tiêu từng nói, Bành Chiến có cốt cách tốt, thiên tài dị bẩm, là kỳ tài luyện võ có một không hai, trắm năm khó gặp, cho nên anh tiến bộ rất nhanh, chẳng mấy chốc đã nắm giữ được võ công của cung Lăng Tiêu.

Tiếp theo, Bành Chiến lại lấy Long Hồn Thần Kiếm từ trong nhãn Long Huyết ra, bắt đầu luyện tập chiêu đầu tiên trong Lăng Tiêu Cửu Kiếm: Nhất Kiếm Tung Hoành!

Chiêu Nhất Kiếm Tung Hoành này khá đơn giản, chính là hai động tác đâm thẳng và quét ngang.

Cũng có thể luyện với nội lực của Hoàng giai sơ kỳ, hơn nữa có thể phát ra kiếm khí nhất định.

Nhưng với nội lực của Hoàng giai sơ kỳ lại không thể luyện được chiêu thứ hai là Nhất Kiếm Đoàn Diệt.

Bởi vì nội lực không đủ nên uy lực của kiếm khí cũng sẽ không đủ, không thể đạt được hiệu quả tiêu diệt một nhóm người chỉ bằng một nhát kiếm.

Sau khi Bành Chiến luyện thuần thục chiêu thức Nhất Kiếm Tung Hoành, anh nhìn thấy một nơi trống trải, hơn nữa lại băng phẳng và phủ đầy cỏ xanh, giống như một sân bóng rộng lớn, rất thích hợp để luyện Xúc Cúc Kỳ Thuật.

Anh chợt có hứng thú và muốn luyện Xúc Cúc Kỳ Thuật ở Tàng Long cốc này.

Có rất nhiều quả bóng cổ đại trong nhãn Long Huyết, hâu hết đều được làm bằng da, nhưng một số được đúc thành hình tròn từ sắt, một số được mài từ đá thành quả bóng tròn.

Không cần suy nghĩ nhiều cũng biết rằng những quả bóng bằng sắt và bóng bằng đá không dùng để đá chơi mà dùng để làm vũ khí.

Bành Chiến biết, với thực lực hiện tại của mình nếu đá vào một quả bóng sắt hoặc một quả bóng bằng đá, chắc chắn chân sẽ không chịu nổi.

Anh bèn lấy quả bóng bằng da ra, bắt đầu luyện tập Xúc Cúc Kỳ Thuật.

Tàng Long cốc có một vách đá, trong vách đá có một cái hang nhỏ chỉ có thể chứa được một quả bóng đá.

Bành Chiến coi cái hang đá nhỏ đó làm mục tiêu và bắt đầu tập sút vào gôn.

Anh luyện tập hơn hai giờ và nhận thấy rằng mình đã thành thạo nhiều kỹ năng đá bóng khác nhau, bao gồm vô lê, móc vàng lộn ngược, v.v.

Bóng chuối, bóng lá, bóng thang máy, bóng hình chữ S và những kiểu đá bóng khó đoán khác cũng có thể đá ra tùy thích.

Sau khi quả bóng đi qua vòng cung khó đoán, nó xuyên vào cái hang động nhỏ một cách chính xác rồi bật ngược ra ngoài.

Phải biết răng cái hang đá đó nhỏ hơn khung thành thật rất nhiều!

Hơn nữa, trong Xúc Cúc Kỳ Thuật có một loại cước pháp giống như lăng ba vi bộ, không ai có thể chặn lại được.

Nếu anh tiếp tục tăng cường nội lực, đá mạnh vào khung thành, lực sát thương sẽ rất mạnh, nếu nhìn lại toàn bộ thế giới bóng đá, sẽ không có thủ môn nào có thể ngăn cản được.

Bành Chiến chợt cảm thấy với một thân tuyệt kỹ bóng đá độc nhất thiên hạ như mình mà không trở thành cầu thủ bóng đá thì thật đáng tiếc.

Nếu anh gia nhập đội tuyển quốc gia, thật sự là sẽ có khả năng dẫn dắt Trung Quốc vô địch World Cup 20261!

Sau khi luyện xong Xúc Cúc Kỳ Thuật, Bành Chiến lại lấy phá thiên cung ra, bắt đầu luyện tài bắn cung.

Anh luyện các chiêu như bắn từng mũi tên một, bắn ba mũi tên một lúc, bắn nhiều mũi tên một lúc, bắn mũi tên rẽ hướng, mỗi chiêu luyện khoảng mười lần là đã thành thạo rồi.

Chẳng mấy chốc, mặt trời đã bắt đầu lặn.

Vì luyện tập rất hứng khởi nên Bành Chiến không cảm thấy đói bụng gì cả.

Lúc này đã hơn bốn giờ chiều, Bành Chiến sợ khi Lâm Vũ Mộng về nhà không thấy anh sẽ lo lắng nên anh định trở về, hôm khác sẽ đến đây luyện tiếp.

Khi Bành Chiến chuẩn bị rời khỏi đây, chợt nghe thấy một tiếng động bất thường trong khu rừng phía bắc Tàng Long cốc!
 
Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 25: C25: Bành chiến rơi vào bẫy của liễu thu thủy


Bành Chiến nhìn về phía phát ra âm thanh, anh thấy một con mèo rừng đang đi lại ở trong rừng núi.

Ngay lập tức anh nghĩ tới Lâm Vũ Mộng đang cần tiếp tục bổ sung dinh dưỡng, thế là anh quyết định bắn chết con mèo rừng này để làm bữa tối hôm nay.

Vì vậy, anh mau chóng kéo cung rồi lắp mũi tên vào và nhắm thẳng con mèo rừng.

Con mèo rừng cảm nhận được nguy hiểm thì tức khắc bỏ chạy vào rừng.

"Vút...

Bành Chiến như thể đoán trước được phương hướng của con mèo rừng, lập tức anh phóng mũi tên ra.

Chỉ trông thấy mũi tên kia khéo léo xuyên qua những tán cây trong rừng núi rồi trực tiếp bắn trúng vào cổ của con mèo rừng.

Con mèo rừng bị trúng tên thì kêu lên rồi ngã xuống đất.

Bành Chiến nhanh chóng lên núi, anh nhặt con mèo rừng vừa bị mũi tên gi ết chết và thu vào trong nhẫn Long Huyết.

Khi anh đang chuẩn bị xuống núi, ở trong bụi cỏ cách đó không xa bỗng nhiên có một con gà rừng chợt hoảng sợ võ cánh bay lên.

Ngay lập tức Bành Chiến dùng mũi tên bắn hạ con gà rừng.

Vô tình bắt được một con gà rừng khiến Bành Chiến rất vui mừng và lập tức xuống núi.

Lúc này, Bành Chiến lại nghe thấy tiếng sột soạt phát ra từ bụi cỏ nơi con gà rừng vừa võ cánh.

Anh quay đầu lại thì trông thấy một con rắn hổ mang chúa đang lao vụt ra khỏi bụi cỏ.

Lại là rắn hổ mang chúa! Con rắn hổ mang chúa này còn to hơn con ngày hôm qua.

Khi con rắn hổ mang chúa nhìn thấy Bành Chiến, lập tức nó lao về phía anh.

Bành Chiến nhanh chóng lấy cung tên ra, khi con rắn hổ mang chúa bay tới thì một mũi tên đã được b ắn ra.

Mũi tên xuyên qua cổ của con rắn hổ mang chúa một cách chính xác, sau đó mũi tên ghim chặt con rắn hổ mang chúa vào thân của một cái cây.

Con rắn hổ mang chúa bị mũi tên ghim vào thân cây thì không ngừng vặn vẹo vùng vẫy.

Qua một lúc nó mới dần dần ngừng cử động.

Chờ đến khi con rắn hổ mang chúa chết hoàn toàn, Bành Chiến lại gỡ nó xuống và thu vào trong nhẫn Long Huyết.

Cùng lúc bắt được một con mèo rừng, một con gà rừng và một con rắn hổ mang chúa, trong lòng Bành Chiến đã vui đến mức nở hoa luôn rồi.

Lúc này anh chợt nhớ tới trong thực đơn của thực thần có một món ăn nổi tiếng ngon tuyệt, tên là Long Hổ Phượng.

Tất nhiên, long hổ phượng trong món ăn này không thực sự được làm từ long hổ phượng, long là để chỉ rắn, hổ chính là mèo hoang, còn phượng thì là gà.

Hiện tại có được con rắn hổ mang chúa, chắc chắn tốt hơn nhiều so với rắn bình thường, mèo rừng cũng tốt hơn mèo hoang bình thường, gà rừng thì khẳng định tốt hơn gà bình thường rất nhiều.

Sự kết hợp của ba con vật này chính là cực phẩm trong cực phẩm.

Mà Bành Chiến đã vô tình tập hợp được đủ cả rắn hổ mang chúa, mèo rừng và gà rừng lại với nhau.

Đây thực sự là ý trời rồi.

Bành Chiến nghĩ tối nay có thể cho chị gái mình ăn một bữa Long Hổ Phượng đầy bổ dưỡng thì trong lòng vô cùng phấn khởi, anh tăng tốc xuống núi.

Trường trung học Hoa Khê.

Vào thời điểm tan học buổi chiều, một nam sinh cùng lớp trọ ở bên ngoài nói với Lâm Vũ Thấm: “Bạn học Lâm Vũ Thấm, vừa nãy tôi nhìn thấy chị gái cậu ở cổng trường, chị ấy có việc muốn gặp cậu nền bảo tôi gọi cậu ra ngoài, chị ấy sẽ đợi cậu ở ngoài cổng trường."

Lâm Vũ Thấm tin là sự thật nên đi ra phía ngoài trường học.

Đến cổng trường, Lâm Vũ Thấm không nhìn thấy chị gái Lâm Vũ Mộng đâu, tưởng chị đang đợi cách đó không xa nên nhìn ngó xung quanh.

Khi cô ấy đi ngang qua một chiếc xe tải, cửa xe bất ngờ mở ra, những người bên trong xe kéo thẳng cô ấy vào trong xe tải.

Lập tức Lâm Vũ Thấm hoảng sợ vô cùng, cô ấy chưa kịp hét lên thì cửa xe đã đóng lại, hơn nữa cô ấy còn bị trùm đầu.

Sau đó, chiếc xe tải nhanh chóng phóng đi.

Khi Bành Chiến trở về nhà thì đã hơn năm giờ chiều.

Lúc này Lâm Vũ Mộng còn chưa trở về, thế là Bành Chiến lấy rắn hổ mang chúa, mèo rừng và gà ra từ trong nhẫn Long Huyết ra.

Sau đó anh đi đun nước, mang bọn chúng đi lột da hoặc cạo lông, cắt thành từng miếng rồi cho vào nồi nấu.

Nhớ tới món Long Hổ Phượng này cũng cần một ít dược liệu nấu chung để có kết quả tốt hơn, Bành Chiến mau chóng đi ra tiệm thuốc mua dược liệu.

Khi bà chủ tiệm tạp hóa Liễu Thu Thủy nhìn thấy Bành Chiến đi ngang qua cửa, nhất thời cô ta vui mừng khôn xiết và lập tức chuẩn bị cho kế hoạch mới của mình.

Lúc Bành Chiến đã mua xong dược liệu và đi về ngang qua cửa tiệm tạp hóa, Liễu Thu Thủy gọi Bành Chiến lại: "Bành Đầu Đất, vào đây giúp chị việc này với."

"Chị Thu Thủy, chị lại muốn giở trò gì nữa?" Sau chuyện ngày hôm qua, lần này Bành Chiến đã đề cao cảnh giác, anh sẽ không dễ dàng bị mắc lừa nữa đâu.

"Lần này chị thực sự cần cậu giúp đỡ, chị sẽ không trêu đùa cậu nữa đâu." Liễu Thu Thủy nói.

"Vậy rốt cuộc chị cần em giúp gì? Chị nói ra trước đi rồi em mới quyết định có giúp hay không." Bành Chiến không dễ dàng bước vào cửa tiệm tạp hóa, anh sợ Liễu Thu Thủy lại đưa ra yêu cầu vô liêm sỉ khác.

"Bóng đèn trong nhà vệ sinh của chị bị hỏng rồi, chị không với tới nên không thể thay được. Chị chỉ muốn cậu giúp chị thay bóng đèn thôi. Chẳng lẽ cậu không giúp chị được việc nhỏ này à?" Liễu Thu Thủy nói.

"Được rồi, em có thể giúp chị chuyện này, nhưng chị không được giở trò, em không phải người tùy tiện." Bành Chiến phải tuyên bố trước.

"Chị biết rồi, đảm bảo sẽ không trêu chọc cậu nữa." Liễu Thu Thủy nói.

Sau khi nhận được sự đảm bảo của Liễu Thu Thủy, lúc này Bành Chiến mới bước vào cửa tiệm, sau đó đi vào nhà vệ sinh cùng Liễu Thu Thủy để thay bóng đèn.

Trong quá trình này, Liễu Thu Thủy đều rất an phận và không làm điều gì khác thường với Bành Chiến.

Sau khi thay bóng đèn ởi ra, Liễu Thu Thủy lấy trong tủ lạnh ra một chai coca, cô ta mở nắp rồi đưa cho Bành Chiến: "Bành Đầu Đất, cảm ơn cậu nhé. Chị mời cậu một chai coca xem như cảm ơn cậu.”

"Đây chỉ là chút chuyện nhỏ thôi, chị Thu Thủy không cần khách sáo đâu." Bành Chiến có chút ngượng ngùng khi lấy coca của Liễu Thu Thủy.

"Chai coca cũng đã mở rồi, cậu cứ uống đi, cũng không đáng bao nhiêu cả. Cậu đã giúp chị thì chị mời cậu một chai coca là chuyện đương nhiên." Liễu Thu Thủy nói.

"Được rồi, vậy cảm ơn chị Thu Thủy." Hôm nay Bành Chiến đã luyện võ cả một ngày ở Tàng Long cốc, vừa đói vừa khát nên anh cầm chai coca lên và uống.

Liễu Thu Thủy nhìn thấy cuối cùng Bành Chiến cũng uống coca, trên mặt cô ta không khỏi lộ ra vẻ tươi cười khi mưu kế đã thành.

Thực ra vừa rồi cô ta đã mở chai coca này và bỏ vào một loại thuốc nhập khẩu có thể khiến đàn ông mất kiểm soát cảm xúc.

Nhìn Bành Chiến uống hết chai coca bị cô ta bỏ thuốc, cô ta biết lần này tên ngốc Bành Chiến khẳng định chạy không thoát và sẽ trở thành con mồi cho cô ta chơi đùa thỏa thích.
 
Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 26: C26: Cảm xúc khó kiểm soát


“Chị Thu Thủy, nếu không còn chuyện gì, em về trước đây!” Sau khi Bành Chiến uống coca xong, chỉ muốn đi về.

“Gấp cái gì chứ? Cậu về cũng chẳng có gì làm. Cậu đã giúp chị công to như thế, chỉ bằng chị nấu mấy món ngon đãi cậu nha. Tối nay cậu cứ ở lại nhà chị ăn cơm đi” Đương nhiên Liễu Thu Thuỷ sẽ không để Bành Chiến đi.

Bành Chiến không thể hiểu được hôm nay Liễu Thu Thủy bị sao nữa, sao lại nhiệt tình như thế?

“Thay bóng đèn chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, làm gì đến mức công to chứ. Chị đã mời em uống coca rồi, không cần ăn cơm đâu.

Đương nhiên Bành Chiến sẽ không ở lại nhà Liễu Thu Thuỷ ăn tối, ở nhà anh vẫn còn đang nấu canh, hơn nữa còn là Long Hổ Phượng cực phẩm, sao anh có thể ở lại nhà Liễu Thu Thuỷ ăn tối được?

Nói xong, Bành Chiến đi ra ngoài.

“Bành Ngốc à, đừng có đi mà. Nếu không ăn cơm thì cũng nên ngồi lại một lúc rồi hãy về.” Liễu Thu Thuỷ bỗng lo lắng khi nhìn thấy Bành Chiến nói đi là đi.

Cô ta đã hạ thuốc thành công cho Bành Chiến, nhưng thuốc không có tác dụng ngay mà cần một khoảng thời gian mới có tác dụng.

Nếu bây giờ Bành Chiến đi rồi, chẳng phải cô ta sẽ là công dã tràng sao? Phí công vô ích rồi.

Khi thuốc có tác dụng, Bành Chiến sẽ mất kiểm soát, mà cô ta không ở bên cạnh anh, lỡ anh tìm đại một người phụ nữ nào đó phát ti3t, đến lúc đó ai sẽ là người được hời đây?

Liễu Thu Thuỷ cảm thấy mình đã hạ thuốc mà chẳng được lợi ích gì, lại còn làm cái móc treo đồ của người khác, nghĩ mà tức.

“Em đang nấu canh ở nhà, đang vội về, không có thời gian ngồi chơi.” Bành Chiến vừa nói vừa đi ra ngoài.

Liễu Thu Thủy tức giận đến giậm chân, giờ vẫn còn ban ngày, trên đường còn có người qua lại nên cô ta không thể kéo Bành Chiến vào nhà.

Nếu có người nhìn thấy cô ta lôi kéo tên ngốc Bành Chiến này vào cửa sẽ nghĩ cô ta định làm gì anh.

Kế hoạch của cô ta là hạ thuốc cho Bành Chiến trước, sau đó trò chuyện với anh cho đến khi thuốc phát huy tác dụng, mọi việc sẽ diễn ra suôn sẻ.

Nhưng cô ta không ngờ Bành Chiến lại vội về nấu canh! Đúng là người tính không bằng trời tính mà!

“Vậy cậu ở nhà ăn cơm xong cứ qua đây chơi với chị! Nếu cậu có tơ tưởng đến người phụ nữ nào thì cứ đến đây tìm chị. Cửa nhà chị lúc nào cũng mở sẵn chào đón cậu.” Liễu Thu Thuỷ không thể nói rõ, chỉ úp úp mở mở như thế.

Cô ta tin rằng khi thuốc của Bành Chiến có tác dụng, đương nhiên anh sẽ hiểu ý cô ta.

Thuốc còn chưa phát huy tác dụng, cũng chưa có chuyện gì xảy ra, anh không biết có phải não của Liễu Thu Thủy bị úng nước hay không nên mới nói mấy câu không đâu vào đâu như thế.

Lúc Bành Chiến trở về nhà, Lâm Vũ Mộng vẫn chưa về, anh bỏ dược liệu vào trong nồi rồi tiếp tục hầm canh.

Sau khi Bành Chiến nấu xong canh, đúng lúc Lâm Vũ Mộng về.

“Đầu Đất, em đang làm gì vậy? Mùi gì thơm thế?” Lâm Vũ Mộng vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thơm còn thơm hơn mùi hôm qua nên tò mò hỏi.

“Chị Vũ Mộng, tối nay em đã nấu một nồi canh Long Hổ

Phượng để chị bồi bổ cơ thể.” Bành Chiến nói.

“Cái gì mà canh Long Hổ Phượng? Sức khoẻ chị đâu có vấn đề gì, cần gì phải bồi bổ?” Lâm Vũ Mộng nói.

“Đúng là sức khoẻ của chị không có vấn đề gì, nhưng lâu ngày ăn uống thiếu dưỡng chất, cho nên cần phải bồi bổ.” Bành Chiến nói.

Lúc Bành Chiến bưng canh lên, Lâm Vũ Mộng kinh ngạc phát hiện trong đó có thịt rắn.

“Sao lại có thịt rắn?” Lâm Vũ Mộng hỏi.

“Đây là thịt hôm qua còn, hôm qua em vẫn chưa nấu hết con răn hổ mang kia.” Bành Chiến không muốn Lâm Vũ Mộng biết hôm nay anh đã đến Tàng Long cốc, hơn nữa còn giết rắn, cho nên chỉ có thể nói như vậy.

“Vậy còn thịt kia là thịt gì?” Lâm Vũ Mộng lại hỏi.

“Là thịt gà và thịt thỏ. Em đã dùng tiền tiêu vặt mà chị thường đưa cho để mua một con gà và một con thỏ ở chợ.” Bành Chiến nói.

Nghe Bành Chiến nói, Lâm Vũ Mộng không hỏi nữa, bắt đầu ăn uống vui vẻ.

Đúng là ngon quá!

Hôm nay Bành Chiến đã luyện võ cả ngày ở Tàng Long cốc, không ăn gì, giờ cũng bắt đầu ăn uống rất nhiều.

Ăn xong, Lâm Vũ Mộng cảm thấy hơi no nên đi dạo quanh phòng để hỗ trợ tiêu hóa.

Còn Bành Chiến ăn xong, anh có một cảm giác khó chịu không thể giải thích được, trong cơ thể có một loại cảm xúc không thể kiểm soát được!

Anh tự nhủ, không ổn rồi! Chẳng lẽ ăn đồ bổ nhiều quá nên quá liều rồi chăng? Hoặc là tác dụng của thuốc đông ý quá nặng rồi?

Lúc này Bành Chiến phát hiện Lâm Vũ Mộng được uống canh Long Hổ Phượng xong cũng có sắc mặt hồng hào, kiều diễm ướt át, quyến rũ vô cùng.

Anh bắt đầu suy nghĩ lung tung, nghĩ rằng, nếu ai cưới được một mỹ nhân tuyệt thế như chị Vũ Mộng thì đúng là đã tu ba kiếp mới có được!

Nghĩ rồi, anh lại nảy sinh suy nghĩ không an phận, nếu mình lấy được chị Vũ Mộng, vậy quá tốt rồi, có lẽ mỗi ngày anh sẽ không muốn rời khỏi giường mất...

Nhìn Lâm Vũ Mộng quyến rũ động lòng người cứ đi tới đi lui trước mặt, trong đầu anh có đủ loại ảo tưởng, mơ tưởng dùng các tư thế khác nhau với Lâm Vũ Mộng...

Cơ thể anh phản ứng không thể kiểm soát được và ngày càng khó chịu!
 
Sư Tỷ Đừng Tới Đây, Ta Thật Sự Không Phải Đồ Ngốc
Chương 27: C27: Lâm vũ mộng bị uy hiếp


Bành Chiến cũng không biết chuyện gì xảy ra, tại sao tối nay trong đầu lại có những suy nghĩ không sạch sẽ như vậy!

Thực ra là do thuốc mà Liễu Thu Thuỷ đưa cho anh đã bắt đầu có tác dụng.

Đồng thời còn có một phần nguyên nhân do tối nay anh ăn đồ quá bổ.

Hơn nữa, có một mỹ nhân như Lâm Vũ Mộng lúc ẩn lúc hiện trước mắt, anh không có suy nghĩ lung tung mới là lạ!

Sự kết hợp của ba lý do này chắc chắn tương đối khó chịu.

Bành Chiến chưa bao giờ dám có chút khinh nhờn nào với Lâm Vũ Mộng, nhưng đêm nay trong đầu anh tràn ngập những suy nghĩ không trong sạch, trong đầu cứ hiện ra đủ loại tư thế ngổn ngang.

Anh đã cố gắng hết sức để không nghĩ đến nó nữa, nhưng lại không kìm được mà nghĩ tới.

Bành Chiến thừa dịp bây giờ mình vẫn còn có chút lý trí, lắc đầu, quyết định thật nhanh mà nói với Lâm Vũ Mộng: “Chị Vũ Mộng, em ăn no rồi, rảnh rỗi chán quá nên muốn ra ngoài đi dạo một lúc."

"Được rồi, đi đi, nhưng phải chú ý an toàn đấy. Gần đây có rất nhiều người bị lừa tới Điện Bắc, em ở bên ngoài phải cảnh giác, không được dễ dàng tin tưởng người khác, về sớm tí." Lâm Vũ Mộng dặn dò.

"Dạ, em biết rồi, em đi ra ngoài dạo một chút, tiêu hóa xong sẽ quay lại." Bành Chiến nói xong liền đi ra ngoài.

Bởi vì anh biết, nếu như ở nhà cùng Lâm Vũ Mộng nữa, anh nhất định sẽ không khống chế được bản thân, sớm muộn sẽ phạm phải sai lầm lớn!

Để tránh thú tính của mình bộc phát, làm ra loại chuyện không bằng cầm thú với Lâm Vũ Mộng, anh chỉ có thể tạm thời tránh xa Lâm Vũ Mộng.

"Người xưa không lừa mình, ăn no ấm cật đúng là thật, về sau không thể ăn quá bổ!" Bành Chiến đi ra khỏi nhà, trong lòng vẫn còn cảm thán.

Lúc này anh còn cho rằng nguyên nhân là do ăn quá bổ chứ không ngờ Liễu Thu Thủy đã chuốc thuốc anh.

Bành Chiến đi ra ngoài không bao lâu, điện thoại di động của Lâm Vũ Mộng đột nhiên vang lên.

Lâm Vũ Mộng lấy điện thoại di động ra xem, phát hiện cuộc gọi đến từ một số địa phương không xa lạ, bèn bắt máy.

“Là Lâm Vũ Mộng đúng không?” Giọng nói của một người đàn ông vang lên từ đầu bên kia điện thoại.

"Đúng vậy, anh là ai?" Lâm Vũ Mộng hỏi.

“Tôi là Bưu đầu trọc." Người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại nói ra một cái tên ma quỷ.

Vừa nghe đối phương nói mình là Bưu đầu trọc, Lâm Vũ Mộng tức thì hoảng hốt.

"Anh... Anh tìm tôi có chuyện gì?" Lâm Vũ Mộng run giọng hỏi. Bưu đầu trọc vậy mà lại biết số điện thoại của cô ấy, xem ra người của bang Dã Lang thực sự thần thông quảng đại!

“Tôi gọi điện cho cô là muốn nói cho cô biết hiện tại em gái Lâm Vũ Thấm của cô đang nằm trong tay tôi” Bưu đầu trọc cũng không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề.

Lâm Vũ Mộng nghe vậy lập tức như bị sét đánh, không ngờ Bưu đầu trọc lại bắt cóc em gái mình!

"Anh... Anh muốn cái gì?" Lâm Vũ Mộng cảm giác như trời sập.

"Yêu cầu của tôi rất đơn giản, tối nay trước chín giờ, cô nhất định phải tới Câu lạc bộ Kim Sa Loan gặp tôi, nếu không tôi sẽ lấy em gái cô mà phát ti3t, tàn phá cô ta!" Bưu đầu trọc hung hăng nói.

"Không! Đừng! Anh không được làm tổn thương em gái tôi, con bé còn nhỏ, cầu xin anh buông tha cho nó!" Lâm Vũ Mộng khàn giọng cầu xin.

"Em gái của cô cũng đã học lớp 12 rồi, tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, như nụ hoa mới nở, vừa khéo!"

"Nếu không muốn em gái cô bị tổn thương thì ngoan ngoãn đến đây. Chỉ cần cô chịu tới, tôi đảm bảo không làm tổn thương em gái cô." Bưu đầu trọc không ngừng nói ra những lời cay nghiệt.

Đây là lần đầu tiên Lâm Vũ Mộng gặp phải chuyện như vậy, lòng cô ấy loạn như ma, hoang mang lo sợ.

"Không phải anh cố ý gạt tôi qua đó đấy chứ? Làm sao tôi biết em gái tôi thật sự nằm trong tay anh?" Lâm Vũ Mộng đột nhiên nghĩ đến điều này.

"Được! Đây là một câu hỏi rất hay. Xem ra cô chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!"

Bưu đầu trọc nói xong, trong điện thoại vang lên tiếng quất roi.

"A a... chị đừng qua đây... họ là người xấu... chị không cần phải lo lắng cho em... A..."

Tiếng kêu xé tim xé phổi của Lâm Vũ Thấm phát ra từ bên kia điện thoại, khiến Lâm Vũ Mộng càng đau lòng hơn.

"Có nghe thấy giọng của em gái cô không? Hiện tại sống chết của em gái cô đều tùy thuộc vào cô, nếu cô không tới, tôi cam đoan cô ta không sống quá đêm nay, vả lại còn phải chịu hết lăng nhục mà chết!" Bưu đầu trọc nói.

Lâm Vũ Mộng im lặng, cô ấy nghĩ đến việc báo cảnh sát.

Hôm qua Hàn Như Băng nói với cô ấy nếu Bưu đầu trọc đến gây rắc rối thì cứ gọi cảnh sát hoặc gọi cho cô ấy!

Chỉ là Bưu đầu trọc dường như đã đoán được suy nghĩ của cô ấy, còn nói thêm: “Đừng nghĩ đến việc gọi cảnh sát, tôi sẽ phái người giám sát xung quanh. Nếu phát hiện cảnh sát tới, tôi sẽ trực tiếp ném em gái cô từ trên lầu xuống!"

Nghe vậy, Lâm Vũ Mộng rùng mình như bị dội một chậu nước lạnh lên đầu.

Cô ấy biết người của bang Dã Lang không chuyện ác nào không làm, chuyện gì cũng có thể làm ra được!

Có lần bọn họ bắt cóc một cô gái đưa về khách sạn, sau đó cô gái kia nói muốn gọi cảnh sát, kết quả bị bọn họ ném thẳng xuống từ cửa sổ tầng mười, chết ngay tại chỗ, tr@n truồng phơi thây trên đường.

Đám người bang Dã Lang này đã điên rô đến mức khiến người ta giận sôi máu!

Lâm Vũ Mộng thực sự rất sợ em gái mình sẽ có kết cục như cô gái kia, cô ấy không dám nghĩ đến việc báo cảnh sát nữa.

"Anh muốn bao nhiêu tiền chuộc? Tôi có thể đưa cho anh toàn bộ mười nghìn tệ mà anh đã bồi thường cho tôi tối qual" Lâm Vũ Mộng muốn dùng tiền để giải quyết vấn đề.

"Chút tiền nhỏ đó còn chưa đáng để tôi quan tâm. Tôi không muốn tiền chuộc, tôi chỉ muốn cô!"

"Bây giờ cũng gần bảy giờ rồi, cô nhanh chóng chuẩn bị đi, vẫn còn khoảng hai giờ nữa. Tranh thủ đi tắm, sau khi tắm rửa sạch sẽ thì đến câu lạc bộ Kim Sa Loan tìm tôi."

"Đêm nay tôi không bắt được cô thì sẽ chơi em gái cô. Hai chọn một, trong hai chị em các cô, đêm nay tôi nhất định phải có được một người. Cô tự quyết định đi!"

"Nhớ kỹ, cô chỉ được phép đến đây một mình, không được phép gọi cảnh sát, cũng không được phép mang theo thằng em ngốc của cô đến đây. Nếu không cô tự gánh lấy hậu quả!"

Bưu đầu trọc nói xong liền cúp điện thoại.

Lâm Vũ Mộng dại ra, đầu óc trống rỗng, mất hồn mất vía, không biết phải làm sao.

Phải mất vài phút cô ấy mới hồi phục tỉnh thần lại.

Thời gian không còn nhiều, đã đến lúc phải đưa ra quyết định.

Tất nhiên cô ấy biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình nếu đến gặp Bưu đầu trọc, nhưng để cứu em gái, cô ấy phải đến đó.

Nếu không đến đó, em gái cô ấy sẽ chịu hết nhục nhã mà chết!

Là một người chị, cô ấy tuyệt đối sẽ không thấy chết không cứu!

Cô ấy tình nguyện chịu nhục thay em gái cũng không muốn con bé tổn thương dù chỉ một chút!

Sau khi quyết định xong, cô ấy làm theo lời Bưu đầu trọc nói, đi tắm trước.

Bành Chiến đang lang thang trên đường Ngô Đồng, nhìn thấy những phụ nữ ăn mặc gợi cảm đi ngang qua, điều này càng khiến anh cảm thấy khó chịu hơn.

Lúc này, anh cuối cùng cũng nhớ tới lời của Liễu Thu Thủy, nếu thực sự muốn phụ nữ thì có thể đến tìm cô ta bất cứ lúc nào!

Bành Chiến bắt đầu nghỉ ngờ Liễu Thu Thuỷ đã hạ thuốc trong Coca cho anh, nhưng không có bằng chứng.

Anh nhịn không được nữa, muốn đến gặp Liễu Thu Thủy tính sổ, nhưng sợ nếu đến gặp Liễu Thu Thủy thì mình sẽ mất khống chế, để cô ta thành công!

Liễu Thu Thủy càng muốn có được anh, anh lại càng không muốn cô ta có được!

Anh muốn trở thành người đàn ông mà Liễu Thu Thuỷ muốn nhưng không thể có được!

Anh luôn cảm thấy lần đầu tiên quý giá của mình phải cùng với một cô gái như hoa như ngọc chứ không phải với một người phụ nữ đã ly hôn như Liễu Thu Thuỷ! Không thì quá hời cho cô ta rồi!

Tác dụng của thuốc trong người Bành Chiến ngày càng nghiêm trọng, đến mức anh không thể tự kiềm chế được nữa. Nhiều lần nhìn thấy có phụ nữ xinh đẹp đi ngang qua, anh đã suýt chút nữa không nhịn được mà muốn vồ lấy người ta.

Để tránh làm ra chuyện khiến cả người lẫn thần phẫn nộ ngay trên đường phố, Bành Chiến không dám đi lang thang trên đường nữa.

Mặc dù anh đã có y thuật của cung Lăng Tiêu nhưng không có cách nào chữa khỏi loại độc đặc biệt này.

Anh nghĩ đến việc về nhà tắm nước lạnh xem tình hình có khá hơn không.

Thế là anh lập tức chạy về nhà.

Bành Chiến vừa trở về nhà đã nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ phòng tắm.

“Chị Vũ Mộng, chị đang tắm à?” Bành Chiến nóng lòng muốn tắm nước lạnh, sốt ruột hỏi.
 
Back
Top Dưới