Cập nhật mới

Khác Sự trỗi dậy của triều Nguyễn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
316850313-256-k219962.jpg

Sự Trỗi Dậy Của Triều Nguyễn
Tác giả: SilencerHuy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một hội nhóm lịch sử bất ngờ xuất hiện tại Đại Việt cuối thế kỷ XVIII, lúc này quân Tây Sơn đang trên đà thắng lợi.

Huy và các thành viên của hội nhóm quyết định chia bè phái gia nhập quân đội nhà Nguyễn, Tây Sơn và các thế lực khác để chiến đấu chống lại nhau.

Tham vọng cuối cùng của Huy chính là đưa nhà Nguyễn trở thành một tân đế quốc mới.



war​
 
Sự Trỗi Dậy Của Triều Nguyễn
Đôi lời của tác giả


Đây là tiểu thuyết hư cấu, mọi câu truyện dưới đây đều do tác giả tự sáng tạo ra.

Câu chuyện không liên kết với lịch sử thực tại của Việt Nam.

Trong truyện đề cao nhà Nguyễn và có phần hạ thấp các thế lực khác như nhà Tây Sơn, Pháp,...

Vậy nên mọi người ai không muốn nhìn thấy cảnh phe phái thế lực của mình bị đánh bại xin đừng đọc !
 
Sự Trỗi Dậy Của Triều Nguyễn
Chương 1 : Vì thảo luận trở về Đại Việt, Lừa địch vào bẫy giết Vinh Đình


Có ai muốn nhắc đến triều đại phong kiến ?

Nó trông như một cuốn sách dày với những dòng chữ sự kiện xảy ra bên trong nó.

Liệu một triều đại phong kiến có thể thay đổi số phận của những con người tại thời đại đó bởi những con người thời đại khác đến.

Nó vẫn là một câu chuyện cực kỳ thú vị...

Lúc này thì Huy cũng viết xong một chương trong cuốn tiểu thuyết của mình.

Cậu nhanh tay lấy chiếc điện thoại ra mà nhắn tin với đám bạn ảo.

- "Này !

Tôi vừa viết xong chương 16, mệt vãi lìn !"

Một dòng tin nhắn hiện lên trả lời câu nói của Huy.

- "Nhanh vậy !

Tôi mới xong chương 3 !"

Huy nhận ra người nhắn là Phạm Bình, một người bạn trẻ tuổi trong hội nhóm của cậu.

Đây là hội "Tìm hiểu và bàn luận Lịch Sử", tiền thân của nó chính là "Liên Minh Khối Trục" do chính Huy lập nên.

Nhưng giờ trong hội ai cũng đang bận rộn về công việc của mỗi người, cũng không bàn luận mấy về mấy truyện lịch sử nữa.

Phạm Bình cũng nhắn tin lại :

- "Mấy ông gợi ý cho tôi cớ để tạo ra Thế chiến III đc ko, giờ tôi bí ý tưởng quá !"

Huy nhắn tin lại :

- " Cái này hơi khó nha, để tôi xử lý xem đã !"

Huy vội vàng mở Google ra tra thử.

Nhưng thứ cậu tìm kiếm được lại là một hình ảnh rất đặc biệt.

Đó là bức tranh vẽ lại cảnh sứ đoàn của Phan Thanh Giản nhà Nguyễn đang yết kiến hoàng đế Napoleon Đệ Tam của Pháp yêu cầu về vấn đề Nam Kỳ.

Huy nhìn thấy sự rõ rệt về phía hai bên.

Một bên triều đình nhà Nguyễn với bộ trang phục uy nghi và hào nhoáng, thoát lên dáng vẻ của một nam nhi đại trượng phu.

Một bên lại là quân Pháp với bộ quân phục lịch lãm và ngầu lòi, như thể hiện sức mạnh của thời đại mới vậy.

Huy nhìn cũng biết thừa hoàn cảnh bức tranh này như thế nào rồi.

Năm đó quân ta thua, phải cắt nhượng Nam Kỳ cho Pháp.

Hoàng Đế lúc đó không phục, muốn đưa người sang Pháp hoà giải.

Huy chỉ biết thở dài, cậu liền sao chép bức ảnh đó rồi gửi trong hội nhóm mà bàn luận.

- "Các ông nghĩ sao về chiến tranh Pháp-Đại Nam ?"

Lại một dòng tin nhắn hiện lên.

- "Bên chúng nó hiện đại quá, bên ta tuy quân đông nhưng lại lạc hậu, luật lại hà khắc.

Bảo sao thua !"

Nhưng trong nhóm lại một người nữa muốn nhắn lên.

- "Gì chứ nếu tôi mà quay về thời đó là tôi đã đấm nát mặt cái thằng Napoleon kia rồi !"

Đó là Sang Allen, mọi người hay gọi cậu ta như thế, một người khá là khó chịu khi nghe thấy những thứ tiêu cực.

Tạm gác một bên lại, Huy lại nhắn tin với một nhóm bạn khác về bức ảnh đấy.

Huy liền nhắn tin hỏi thằng bạn "xứ Chân Lạp" tên Lê Thành Đạt :

- "Này ông !

Ông nghĩ sao về nó ?"

Đạt liền nhanh tay rep tin nhắn rất nhanh :

- " Quân Nguyễn ư ?

Vũ khí cùi bắp lắm !

Đánh thế nào lại được quân Pháp !"

Huy liền hỏi :

- "Nếu chúng ta quay về quá khứ thì chắc cũng giết được đám chúng nó nhỉ ?"

Lúc này Đạt bỗng im lặng.

Một lúc sau tiếng điện thoại rung chuông lên ầm ầm.

Đạt gửi ngay một loạt ảnh về mấy khẩu súng tự chế của mình lên mà nhắn :

- "Tập đoàn chào quý khách !

Bên tôi chỉ có vũ khí, không biết ông ưng loại nào không ?"

Huy cười lên mà nhắn lại :

- " Vậy chốt cho tôi 100 khẩu MP18 đi !"

Huy nhắn tin vui đùa một hồi.

Bây giờ cũng đã nửa đêm rồi, cậu liền cắm sạc điện thoại lại, nằm lên cái giường êm ấm của mình trùm chăn lại.

Cậu liền suy nghĩ mãi về bức ảnh đó, đôi mắt cậu nặng sâu xuống, bóng tối bao trùm lên.

Bắt đầu một giấc ngủ sâu vào bên trong tiềm thức.

Bỗng có tiếng nói lớn hô vang lên :

- Mau tập hợp binh lực lại, quân Tây Sơn đang tấn công phía bắc Gia Định rồi !

Huy nghe thấy tiếng lảng vảng xung quanh, lúc cậu dũi mắt qua thì thấy mình đang ở một vùng đất khô cằn, lửa cháy lan ra khắp nơi, xác người chết thì nằm la liệt ở đó.

Huy bỗng giật mình hoảng hót lên mà nói :

- Mình đang ở chỗ quái nào vậy !

Bỗng phía sau cậu có một người lạ mặt xông tới, hắn ta ăn mặc trông như người trung cổ vậy, tay vẫn cầm chặt thanh đao mà quát :

- Đám chuột nhắt dám cản đường ông à !

Tên đó lao đến rất nhanh, Huy giật mình liền lăn ra một chỗ khác né cú chém đó.

Hắn ta đứng dậy lao vào đánh cậu.

Bỗng một mũi tên lao tới đâm trúng ngực tên đó, hắn ngã xuống đất không cựa quậy tí nào cả.

Huy quay đầu lại, một người mặc bộ áo giáp gỗ bên ngoài, trong mặc bộ áo vải màu vàng nhạt, tay cầm bộ cung.

Người đó liền nắm tay Huy lại mà nói :

- Không mau chạy đi !

Quân Tây Sơn đang đánh đuổi chúng ta kìa !

Huy liền tò mò hỏi :

- Chờ chút đã !

Cho tôi hỏi đây là đâu, sao lại có quân Tây Sơn ở đây ?

Mà các anh là ai vậy ?

Tên đó gõ mạnh một phát vào đầu Huy mà quát :

- Mi cùng anh em chúng ta tiến đánh vào Gia Định vừa hôm trước xong.

Bây giờ suýt bị giết nên mất trí rồi hả ?

Huy vẫn không hiểu gì cả.

Một toán quân ăn mặc giống nhau đều hớt hải mà bỏ chạy đi, cả áo giáp lẫn vũ khí đều không thèm nhặt lại.

Huy bấy giờ mới được vấn đề.

- "Ta đang ở Đại Việt !"

Huy vừa lo nghĩ vừa nhìn những người lính chạy xung quanh.

Họ trông không giống lính Tây Sơn, vậy đám này là lính của Nguyễn Ánh rồi.

Huy lúc này vẫn đang mơ hồ, cậu tự vả mặt mình xem đang tỉnh hay là mơ.

Một lúc sau có một toán quân kéo đến, đi đầu là một vị tướng mặc giáp trụ, tay cầm một thanh kiếm cong chĩa thẳng vào đám Huy đang đứng.

Tên tướng đó râu dài đen bóng, mặt hầm hầm quát :

- Đám giặc cỏ bán nước kia !

Tướng quân Phạm Văn Tham hiện đang ở đây còn không mau quy hàng !

Quân Nguyễn nghe thấy tên của Tham đã sợ hãi bỏ chạy hết rồi.

Huy cũng nghe qua một ít thông tin về cha tướng này, y là bộ hạ dưới trướng của Đông Định Vương Nguyễn Lữ.

Nếu tính toán theo sử sách và tình hình hiện tại, Huy đoán chắc rằng :

- Vậy đây có lẽ là năm 1786, lúc này quân của Nguyễn Lữ đang tranh giành Gia Định với Nguyễn Ánh !

Nhưng Huy lại suy nghĩ một hồi, cái quái gì đang xảy ra thế này.

Mình nhớ rằng đang nằm ngủ cơ mà, không thể nào như vậy được.

Huy vẫn cho rằng mình đang mơ, nhưng giấc mơ này chân thực quá mức.

Bỗng có tiếng nổ lớn ở phía xa, tiếng người kêu gào thảm thiết ở phía đông Gia Định.

Đó là tiếng đại bác của quân Tây Sơn, tầm bắn trung bình nhưng uy lực đủ khiến người trúng đạn phải tan xương nát thịt.

Huy vội vã cùng đám tàn quân Nguyễn bỏ chạy về Mỹ Tho đóng chiếm tạm.

Sáng hôm sau, binh sĩ ai cũng mệt mỏi cả, đến cả con ngựa gầy trơ xương ngay cạnh cũng đang nằm coi thóp lại.

Huy lúc này mới gặp người đã cứu mình, anh ta nhiều tuổi hơn Huy một tí, tước Đội trưởng suất thập (đứng đầu một đội lính khoảng 5 người).

Huy liền chào hỏi lại :

- Cảm ơn tối hôm qua huynh đã cứu tôi !

Vậy cho hỏi vị huynh đài họ tên là gì ?

Huy cố nói giọng ra vẻ cung kính, cậu cũng chả biết ăn nói như thế liệu có ổn không.

Người kia đáp lại :

- Tại hạ tên Hoàng Lâm, năm nay 26 tuổi, người ở Bình Thuận !

Huy cũng chào lại :

- Tại hạ tên là Ngô Quang Huy, năm nay 18 tuổi, quê ở Vĩnh Phúc !

Lâm nghe xong cảm thấy hơi khó hiểu liền hỏi Huy :

- Vĩnh Phúc là ở đâu ?

Ta chưa nghe qua bao giờ cả ?

Huy liền chỉ tay lung tung mà nói :

- Chỗ đó...chỗ đó...gần ở Thăng Long...

Hoàng Lâm nghe vậy liền cười ầm lên mà nói :

- Thì ra là người Đàng Ngoài !

Ta nghe giọng của ngươi cũng biết là người xứ Bắc rồi !

Huy liền hỏi Hoàng Lâm :

- Cho tại hạ hỏi, tại hạ vốn là người quê kệch không biết gì cả.

Nay điều quân đến đánh Gia Định nhưng không nắm chắc được phần thắng mà bỏ chạy về đây.

Tại hạ muốn biết chuyện gì đang xảy ra với ạ ?

Hoàng Lâm tỏ ra vẻ khó chịu khi bị hỏi như thế, nhưng hắn cũng nói thẳng :

- Dạo này ở Đàng Trong biến loạn rất nhiều, anh em nhà Tây Sơn dẫn quân tiến lên phương bắc.

Cái gì mà " Phù Lê diệt Trịnh" gì gì ấy ta cũng không biết.

Nhưng ta đoán chắc rằng Chúa ta đang chuẩn bị thân chinh đến đây để tiêu diệt tên vương Nguyễn Lữ kia !

Huy nghe vậy cũng hiểu được tình hình của thời đại này rồi.

Đây là thế kỷ XVIII, chúng ta đang ở Đại Việt, lúc này đang là diễn biến cao trào của khởi nghĩa Tây Sơn do 3 anh em họ Nguyễn đứng đầu.

Người anh cả là Nguyễn Nhạc, bây giờ là Hoàng Đế của nhà Tây Sơn hiệu là Thái Đức Đế hiện đang đóng quân ở Phú Xuân.

Người anh thứ là Nguyễn Huệ tức Bắc Bình Vương hiện đang đóng quân ở Bắc Hà tuyên chiến với Chúa Trịnh.

Người em út còn lại là Nguyễn Lữ tức Đông Định Vương hiện đang trấn giữ Gia Định.

Mặc dù lúc này cả hai người anh em là Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ vẫn chưa nhận được tước hiệu Vương nhưng thế lực của hai anh em họ rất là lớn.

Đặc biệt là người anh Nguyễn Huệ, với tài binh lực trong tay, Chúa Trịnh cũng không thể nào chống lại được thế lực của vị anh hùng này cả.

Quân đội mà Huy đang đóng ở Mỹ Tho cũng chỉ cầm cự được một thời gian ngắn, không sớm thì muộn cũng bị quân của Phạm Văn Tham tấn công.

Lúc này vị Vệ Uý đang cầm một cái dùi lớn, tay dùng lực đập mạnh vào cái trống to mà hò hét.

- Quân Tây Sơn đang kéo đến đây !

Chúa ta có lệnh phải tử thủ Mỹ Tho, ai trái lệnh xử theo quân Pháp !

Quân sĩ lại nghe đến quân Tây Sơn đã sợ hãi khiếp vía cả lên rồi.

Huy nhìn thấy cái cảnh thảm bại của bọn này là biết chắc mình giữ phần thắng hay phần thua rồi.

Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó, Huy đã đến đây, tức là sẽ có hiệu ứng cánh bướm.

Vậy thì tại thời gian này chính cậu có thể thay đổi cả cái đất nước hiện tại.

Nếu như thế khi giúp quân Nguyễn đánh tan đội quân Tây Sơn thì Huy cũng sẽ thay đổi số mệnh hay dòng thời gian ở đây.

Huy nghe vậy mà có cảm giác vui sướng cả lên, nhưng cái niềm vui này không thích hợp bây giờ cho lắm.

Hoàng Lâm vội kéo Huy ra một chỗ khác, cậu nhận lấy từ Lâm một cây giáo dài buộc vải.

Huy cầm lấy nó mà xoay đi xoay lại lên tục mà phàn nàn.

- Huynh đùa ta à !

Cây giáo này thì làm sao đánh nổi đám Tây Sơn chứ !

Hoàng Lâm cau mày mà kêu la ầm lên:

- Có gì thì cầm lấy !

Giặc ở phía trước kia kìa, mau cùng ta ra chiến đấu đi !

Lúc này quân Tây Sơn kéo hơn 6000 quân, đi đầu là Vệ Uý Mạc Vinh Đình bộ hạ của Phạm Văn Tham.

Huy quan sát xung quanh, thấy quân Tây Sơn đứng hàng nghiêm chỉnh, quân ngũ đứng dồn hai cánh, đi đầu là đội khiên binh thiết lập hàng lá chắn, phía sau là pháo binh hỗ trợ.

Huy khen thầm đúng như sử sách đã ghi, quân Tây Sơn luôn có chiến thuật tấn công và phòng ngự chắc chắn, như thế càng chứng tỏ khả năng lãnh đạo tài ba của 3 anh em họ Nguyễn.

Nhưng đó là khi Huy đọc qua trong sử sách, giờ cậu đang ở thời đại này.

Cái chiến thuật quân sự kia thì đúng là quá lỗi thời đối với cậu.

Nhưng quân lực và vũ khí hiện tại thì không cho phép thay đổi chiến tích được cả.

Huy chỏ tay vào quân Tây Sơn mà nói :

- Nhìn kìa !

Quân Tây Sơn dũng mãnh thiện chiến, quả là một đội quân bất khả chiến bại !

Hoàng Lâm tỏ ra vẻ khó chịu khi nghe thế mà hầm quát :

- Con người thì lúc nào cũng có thành công thì cũng có thất bại.

Nay chúng ta tử thủ Mỹ Tho, xem đứa nào dám đánh chiếm được đất này !

Huy liền nói khích mấy câu :

- Huynh tin tưởng chúa Nguyễn không ?

Hoàng Lâm mặt đỏ phừng phừng, tay vỗ vào ngực mà nói :

- Chúa ta thờ sao dám trái lệnh !

Nghe thấy Hoàng Lâm nói vậy Huy mới quyết định suy nghĩ của mình rằng sẽ theo phe của chúa Nguyễn.

Lúc này cậu hô lớn cho mọi người nghe :

- Hỡi các anh em binh sĩ !

Chúa Nguyễn có lệnh phải tử thủ nơi đây.

Ta biết chắc chắn các vị không bằng lòng, muốn rời khỏi đây.

Quân pháp có lệnh, binh hàng thì chém tướng.

Nay quân ta không có tướng ở đây, chỉ huy quân ta là viên Vệ Uý kia.

Nếu mọi người dám bỏ chạy trước trận chiến, ta sẽ chém đầu tên Vệ Uý đó, sau đó là các người !

Huy bắt đầu chém gió linh tinh cả lên.

Với cái đám lính ngu muội này thì biết cái gì là quân pháp đâu, quân sĩ nghe vậy có lo lắng không thôi.

Nhưng cái tên Vệ Uý nghe thấy vậy thì tức giận, mặt đỏ gắt lên, tay cầm dùi chỉ thẳng mặt Huy mà quát.

- Mày vô lễ !

Dám ăn nói láo xược trước mặt ta để làm hạ uy quân sĩ hả!

Huy cũng dùng luôn cây giáo trong tay chỉ thẳng vào mặt tên Vệ Uý rồi quát to lên, vở kịch chém gió nữa lại bắt đầu :

- Chính nhà người không giữ được Gia Định mà bỏ chạy về đây.

Chính Chúa Nguyễn sai ta đến để xử nhà ngươi đó !

Huy nói xong thì cầm cây giáo lao đến đâm thẳng vào tên Vệ Uý đâm một nhát vào ngực hắn.

Cái cơ thể chỉ biết tẩm bổ của tên Vệ Uý kia ốm yếu quá mức, mới đâm thôi mà chết ngay tức khắc.

Đám quân sĩ nhìn thấy cảnh đó đều sợ hãi.

Hoàng Lâm cũng bàng hoàng không nói được gì.

Huy liền quay sang trấn tĩnh mọi người lại mà nói :

- Các vị đừng sợ !

Ta đã giết tên phản loạn này rồi, nếu để hắn còn sống thì không biết các vị huynh đài đây còn sống được trận này không cơ chứ !

Ta đã giết hắn thì ta sẽ nhậm chức Vệ Uý của hắn, thay mặt chúa Nguyễn ta sẽ chỉ huy mọi người ở đây.

Nếu ai không bằng lòng, ta xin viết một vết mực đen ở cổ.

Sau trận này mà thua thảm thì cứ chém đầu ta đi cũng được !

Huy chém gió đến nỗi ai cũng im lặng nghe theo.

Gì chứ cái vẽ mực lên cổ thì đúng là bắt chước Tào Tháo năm xưa cắt tóc thay đầu mà.

Nhưng cái cách này lại làm cho quân sĩ ai cũng nuốt nước bọt mà quyết tâm đánh bại quân Tây Sơn đến cùng.

Lúc này Huy ra lệnh chỉ đạo đầu tiên, ai cũng nghe theo và tuân lệnh thi hành ngay lập tức.

Quân Tây Sơn thấy quân địch không có một động tĩnh gì, Mạc Vinh Đình liền sai toán quân khiên chắn hàng đầu xông lên, tiếp sau đội súng hoả mai đi cùng.

Bỗng một toán quân Nguyễn xông đến, hàng ngũ lộn xộn hết cả.

Vinh Đình cười ầm lên mà nói :

- Quân ô hợp chả ra đâu, My Tho về tay ta không ngờ lại dễ thế này !

Quân Nguyễn bắn cung tới tấp vào hàng phòng ngự của quân Tây Sơn nhưng lại không ăn thua gì cả.

Lúc sau thì hàng hoả mai Tây Sơn xông lên nã đạn một lượt vào quân Nguyễn, người chết lần lượt nằm xuống.

Quân Nguyễn thấy thế liền vứt bỏ mũ giáp mà chạy về.

Vinh Đình thấy vậy liền cho quân truy kích đuổi theo.

Đến thành Mỹ Tho, cửa doanh mở toang hết cả.

Mạc Vinh Đình thấy vậy liền cho toàn quân tấn công.

Bỗng một pháo nổ lên, quân Nguyễn với những khẩu súng hoả mai ở trên tay đã mai phục ở phía sau đám pháo binh Tây Sơn rồi.

Chưa kịp hành động quân pháo binh Tây Sơn đã bị bắn chết gần hết phía sau.

Hoả lực của súng hoả mai ở tầm gần chính là ác mộng của quân lính ở thời đại này, nó đau đớn hơn không có gì thể tả nổi.

Mạc Vinh Đình đoán chắc rằng quân mình trúng mai phục liền ra lệnh lui binh.

Tức thì toán quân Nguyễn giao chiến lúc nãy lại quay trở lại và quân số lại đông hơn lúc nãy.

Hoàng Lâm cũng mặc một chiếc áo vải vàng lót bên trong một bộ áo giáo tre, tay cầm thanh kiếm chỉ thẳng vào tên Vệ Uý mà hô lớn :

- Đó là Vệ Uý Tây Sơn !

Ai chém đầu hắn thì lập được công đầu !

Quân sĩ nghe thế ai cũng hào hứng mà xông lên, chỉ phút chốc mà phá tan được đội hình khiên của Vinh Đình.

Quân Tây Sơn sợ hãi bỏ chạy bị pháo binh quân Nguyễn bắn phá tan xác bao nhiêu là người.

Vinh Đình quất ngựa bỏ chạy khỏi Mỹ Tho, nhưng đi được chưa đầy dặm đã bị quân của Huy chặn đứng lại.

Huy tận dụng toàn bộ số đạn dược và súng hoả mai để đánh một trận quyết chiến như này.

Được ăn cả, ngã về không, Huy không sợ mất gì hết, chính cậu còn chả có cái gì để mất ở cái thời đại này cả.

Huy giơ tay ra hiệu, sau đó tiếng hét vang lên :

- Khai hoả !

Tức thì hơn 40 khẩu súng hoả mai bắn thẳng vào đám tàn quân của Vinh Đình.

Người trúng đạn chết, có người trúng đạn bị thương.

Vinh Đình trúng hơn 4 phát đạn liền ngã xuống ngựa, hắn ta nằm thoi thóp một lúc rồi chết.

Huy dẫn quân thắng trận về Mỹ Tho, ai cũng nể phục tài lãnh đạo của Huy, tận dụng vũ khí mà lấy ít địch nhiều.

Lúc này trong quân doanh bắt đầu tụ tập lại đề cử Huy lên làm Vệ Uý chính thức, tức cầm đầu hơn 500 quân sĩ.

Huy không ngại ngùng gì cả mà tuyên hệ nhậm chức, phong Hoàng Lâm làm Phó Vệ Uý giao 200 quân sĩ trấn thủ phía đông Mỹ Tho.

Cái tin tức này lang sang tận Xiêm La, lúc bấy giờ Nguyễn Vương (tức Nguyễn Ánh) đang lưu vong ở đó.

Sau thất bại khi đưa quân Xiêm La đến đánh Rạch Gầm, Xoài Mút, Nguyễn Ánh lại tiếp tục tìm kiếm sự giúp đỡ từ các thế lực bên ngoài Đại Việt, cụ thể là phía tây thế giới.

Nhưng trận thắng ở Mỹ Tho càng khiến Nguyễn Ánh hi vọng rằng quân đội tương lai của mình có thể dẹp tan thế lực của anh em Tây Sơn.

Nguyễn Ánh thích thú đến thế, nhưng tròng lòng vẫn bất an.

Ông giao phó con trai mình là Nguyễn Phúc Cảnh cho giám mục Bá Đa Lộc (Pigneau de Behaine) đến nước Pháp xa xôi để cầu cứu xin viện trợ từ họ.

Lúc này bộ hạ dưới trướng là tướng Lê Văn Quân thấy Nguyễn Ánh buồn bã liền tiến tới hỏi :

- Nguyễn Vương nhớ tới quê hương ư ?

Nguyễn Ánh thấy Quân hỏi thì buồn rầu mà nói :

- Cũng đã lâu lắm rồi ta không gặp lại Phúc Cảnh.

Ở phía tây xa xôi kia không biết nó sống như thế nào !

Lê Văn Quân nghe vậy liền nhỏ giọng lại mà nói :

- Nguyễn Vương thân chinh nhiều năm, trận thắng trận thua đều trải qua cả.

Hoàng tử Cảnh tuy còn nhỏ tuổi nhưng số phận ngài vẫn không ngần ngại tiến bước.

Bá Đa Lộc chắc cũng đã hoàn thành công việc mà Nguyễn Vương giao phó cho rồi.

Xin Nguyễn Vương hãy giữ sức khoẻ thật tốt, chờ đợi Bá Đa Lộc dẫn hơn vạn quân Tây dương đến, sợ gì đám Tây Sơn chúng nó !

Ngô Quang Huy

Là nhân vật chính của bộ truyện.

Cậu ta xuất hiện tại Đại Việt cuối thế kỉ XVIII, sự xuất hiện của cậu đã bắt đầu làm thay đổi lịch sử của Đại Việt.

Hoàng Lâm

Vốn là một đội trưởng suất thập.

Là người rất trung thành với Chúa Nguyễn, sau này trở thành bộ hạ dưới trướng của Huy.
 
Sự Trỗi Dậy Của Triều Nguyễn
Chương 2 : Bá Đa Lộc cầu viện bất thành, Văn Trương thua trận hàng quân Nguyễn.


Khi mà Nguyễn Ánh lo lắng về phía Tây của đại dương thì cũng là lúc chiếc thuyền mang theo hi vọng của ông đã đặt chân đến nước Pháp.

Tới hải cảng Lorient, chiếc thuyền đã thả neo xuống, một vị giám mục với chiếc áo dài xanh xám đang nhìn thẳng về quê hương của chính mình sau lâu ngày xa cách.

Bá Đa Lộc vẫn đang nghĩ rằng cuộc hành trình của mình đến đây mới thật sự là hấp dẫn.

Vì ngay cạnh ông ta là một cậu bé nhỏ tuổi, ánh mắt như đang thu hút mọi thứ kì lạ vào bên trong tâm hồn mình lại.

Cậu bé đó chính là Hoàng tử Nguyễn Phúc Cảnh, đứa con đầu lòng của Nguyễn Ánh.

Vì việc này là chuyện quốc gia, Bá Đa Lộc không thể một mình sang Pháp cầu tiếp viện mà không có một người làm chứng cho mình, vì thế ông cũng xin Hoàng tử Cảnh đi theo mình.

Nguyễn Ánh biết vậy cũng bùi ngùi chấp nhận.

Bước theo sau là một vị hải quân Pháp đi theo cùng, cậu ta dáng vẻ trông giống người Châu Á hơn là người Pháp.

Bá Đa Lộc nhìn lại phía sau, ông cũng làm động tác kính chào vị sĩ quan hải quân ấy.

- Cảm ơn anh đã đưa tôi đến đất Pháp an toàn !

Phải nói rằng đây là chuyến đi biển an toàn nhất mà tôi từng được trải !

Vị sĩ quan đó bỏ mũ xuống mà đặt nó trước ngực, cử chỉ rất tôn kính.

- Tôi cũng cảm thấy vinh hạnh khi đi cùng với sứ giả của nước Đại Việt quốc !

Bá Đa Lộc nghe vậy lại cười lên mà hỏi :

- Tôi cũng không ngờ anh lại là người Việt !

Tại sao anh lại muốn đi cùng tôi đến đất Pháp ?

Vị sĩ quan nói :

- Nói thật với ngài giám mục !

Cái vùng đất * đó không phù hợp với tôi một chút nào hết.

Mọi người nhìn tôi như một kẻ xa lạ, một tên ngoại bang man di.

Thực tình vì chuyện này mà tôi cũng cảm thấy mình nên rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Cũng thật bất ngờ khi thuyền của ngài lại cập bến ở đó, tôi cũng muốn chuyến này có thể về chính quốc !

*Pondichéry là một trong các thuộc địa của Pháp nằm ở Ấn Độ.

Bá Đa Lộc trước khi tới Pháp phải cập bến tại Pondichéry.

Bá Đa Lộc không hỏi thêm gì hết, ông hiểu vị sĩ quan đó như thế nào.

Chính ông ta cũng từng cảm thấy như vậy khi xa quê nhà mà đến một vùng đất xa lạ để truyền bá Đạo Gia Tô.

Vị sĩ quan kia cũng cúi người nhẹ giọng lại mà nói :

- Tôi tên là Nguyễn Tiến Dũng !

Xin được phép đi cùng ngài giám mục !

Nguyễn Tiến Dũng là một trong những người sống cùng thời đại với Huy.

Bằng một cách nào đó hắn cũng xuất hiện tới thời đại này với vai trò tạm thời là sĩ quan hải quân Pháp ở thuộc địa Ấn Độ (Pondichéry)

Bá Đa Lộc cũng đưa tay lên ngực mà kính chào theo kiểu giới thượng lưu Pháp.

Đến đất Pháp, cảm giác bầu không khí trở nên nặng nề hơn trước.

Đám thương nhân Pháp nhìn Bá Đa Lộc như một kẻ ngoại bang, họ đang cố né tránh những người thuộc giới "tăng lữ".

Đến Paris, đoàn tuỳ tùng của Bá Đa Lộc cũng đến được tới lâu đài Versailles.

Khi họ muốn yết kiến vua Louis XVI, nhà vua không muốn gặp mặt họ.

Bá Đa Lộc liền buồn bã đi về.

Mấy hôm sau, nhà vua lại nhận được thư của sứ giả nên đành cho Bá Đa Lộc tiếp kiến.

Bá Đa Lộc đi tới, theo sau là Nguyễn Tiến Dũng đi cùng bảo vệ.

Nhà vua chỉ thấy có hai người bọn họ đến thì hỏi :

- Các người là sứ giả từ đâu đến ?

Bá Đa Lộc cung kính trả lời lại :

- Hạ thần là sứ giả đặc biệt của vua Nam Hà muốn đến đây xin được nhà vua giúp đỡ về việc mang quân cầu cứu vua sứ hạ thần !

Vua Louis XVI nghe thấy thế liền phàn nàn nói :

- Xứ Đông Dương sao lại phải cầu cứu đến chỗ ta !

Bá Đa Lộc mang một bức thư dâng lên cho vua Louis XVI mà nói :

- Đây là quốc thư của vua Nam Hà và cả quốc ấn của nhà vua.

Xin bệ hạ xem xét qua !

Nhà vua liền đọc thử, trong quốc thư có 14 điều khoản về việc xin cầu viện Pháp đánh quân Tây Sơn được viết bằng tiếng Pháp.

Nhà vua đọc xong cũng nói rằng :

- Ở Mỹ Châu ta giúp đỡ người Mỹ mà cũng chẳng được gì cả.

Vậy giúp một nước Á Châu thì ta được lợi lộc gì ?

Bá Đa Lộc trả lời lại :

- Xứ Đông Dương là một vùng đất màu mỡ, lại là điểm tựa giữa Ấn Độ và Trung Hoa.

Hai vùng đất đó chính là cánh đồng vàng của chúng ta.

Nếu nhà vua xin giúp vua sứ tôi, vua tôi có thể cho nhà vua một vùng đất vàng để có thể tạo mối quan hệ tốt giữa hai nước !

Vua Louis XVI nghe vậy liền cảm thấy thích thú.

Nhà vua liền cười nói :

- Vậy thì ta đồng ý với điều kiện này !

Nhưng hãy để mấy hôm sau hẵng bàn đã !

Bá Đa Lộc liền vui vẻ đi về ngay.

Nguyễn Tiến Dũng biết truyện nhưng lại cố tình như không nghe thấy.

Sáng sớm hôm sau, tại cung điện Versailles, Bộ trưởng bộ ngoại giao của Pháp là Armand Marc cùng với Bá Tước De Conway mời Bá Đa Lộc bàn tiếp chuyện về xin quân tiếp viện cho Nguyễn Ánh.

Bá Tước De Conway nói rằng :

- Hiện tại nhà vua chúng tôi đang có một buổi họp quan trọng nên hôm nay không thể gặp mặt nói chuyện với ngài được.

Vậy thì thay mặt nhà vua, chúng tôi muốn một vài điều kiện được đặt ra sau khi chúng ta thoả thuận về một hiệp ước tương trợ lẫn nhau.

Ngài cảm thấy thế nào ?

Bá Đa Lộc vui vẻ nhận lời.

Một bản hiệp ước được viết ra, người ta thường gọi là bản hiệp ước "Tương trợ tấn công và phòng thủ", sau này gọi là Hiệp ước Versailles năm 1787.

Hiệp ước cam kết rằng nước Pháp sẽ chi viện cho Nguyễn Ánh 4 chiếc tàu chiến frégaté (thường gọi là tàu khu trục nhỏ), 1200 quân Pháp bộ binh, 200 lính pháo binh và khoảng 200 lính thuộc địa Châu Phi.

Nước Pháp cũng sẽ cung cấp mọi vũ khí, quân trang, lương thảo tiếp tế trên chiến trường.

Ngược lại, nước Pháp yêu cầu sau khi chiến tranh kết thúc, Nguyễn Ánh phải nhường cửa biển Đà Nẵng và đảo Côn Lôn cho Pháp với thời hạn vĩnh viễn.

Cho phép người Pháp tự do buôn bán, thương mại có quyền kiểm soát tất cả các lái buôn Châu Âu khác đến.

Bá Đa Lộc chấp nhận liền kí ngay vào bản hiệp ước.

Bên Bá Tước thì không nói gì cả, khuôn mặt lộ rõ vẻ buồn thảm, ông ta liền bỏ đi ngay sau đó.

Bá Tước De Conway vẫn còn lải nhải :

- Chuyện quốc sự chưa xong còn lo chuyện người khác.

Ông đi mà giữ cái bản hiệp ước ấy đi ngài Armand !

Bá Đa Lộc sắp xếp mọi thứ cùng Hoàng tử Cảnh và Tiến Dũng quay về Pondichéry.

Vì thuyền lái thời đại này không thể đi xa được nên cần phải qua các hải cảng nhận tiếp tế và nguyên liệu để tiếp tục quộc hành trình.

Từ khi kí bản hiệp ước, Bá Đa Lộc lại mong ngóng trở về Đại Việt.

Nhưng vẫn chưa thấy một toán lính Pháp nào với cả tàu chiến nữa.

Bá Đa Lộc không biết như thế nào, bỗng Tiến Dũng hớt hải chạy tới mà nói :

- Ngài giám mục không biết gì à ?

Đám dân chúng đang nổi loạn ở ngoài kia kìa !

Quân Pháp được điều động đến dẹp loạn nhưng vẫn không ăn thua gì cả !

Bá Đa Lộc sợ hãi mà hỏi :

- Vậy là sao ?

Ta vẫn chưa hiểu gì cả ?

- Ngài giám mục !

Bây giờ nước Pháp hiện đang có cách mạng xảy ra.

Đám dân chúng bây giờ muốn lật đổ nhà vua, tình thế trong nước Pháp thật sự không yên ổn một chút nào cả.

- Vậy hoá ra ta đến đó chỉ làm tốn thời gian của Chúa Nguyễn ư ?

Bá Đa Lộc ngồi gục xuống mà ôm đầu suy nghĩ một hồi.

Tiến Dũng liền nghĩ ra ý tưởng liền khuyên bảo :

- Ngài kí với người ta có phải mất một đồng tiền nào đâu ?

Bây giờ chúng ta hiện có vàng bạc ở đây, ngài không tiêu được, tôi cũng không tiêu được.

Vậy tại sao lại không chiêu mộ đám sĩ quan và lính đánh thuê Pháp ở đây.

Tuy là đất thuộc địa nhưng lại là đất hải cảng sầm uất tại Ấn Độ, thiếu gì người giúp !

Bá Đa Lộc nghe vậy mới trẫn tĩnh lại được.

Ông liền nghe theo Tiến Dũng, sẵn sàng chi tiền thuê các sĩ quan, binh lính thuộc địa và lính đánh thuê Pháp sang giúp mình.

Đúng thật, rất nhiều người vì tiền mà tham gia với Bá Đa Lộc.

Một thám hiểm gia người Pháp tên là Jean-Baptiste Chaigneau cũng xin tình nguyện tham gia, anh ta còn kéo thêm hơn vài chục thuộc hạ đi cùng.

Bá Đa Lộc vui vẻ nhận lời.

Một lúc sau, Tiến Dũng tiến cử một sĩ quan hải quân Pháp cùng đơn vị với mình.

- Đây là bạn cùng đơn vị tôi, anh ta tên là Nguyễn Văn Chấn (Philippe Vannier).

Anh ấy là một sĩ quan hải quân có nhiều kinh nhiệm trong chiến tranh Hoa Kì nay muốn cùng tôi quay sang Đại Việt giúp Chúa Nguyễn !

Bá Đa Lộc mừng rỡ mà nói :

- Có ngài Vannier đây thì việc ta tất xong !

Hôm đó có rất nhiều lính đánh thuê đi theo Bá Đa Lộc cùng hơn chục chiếc thuyền xuất cảng trở về Đại Nam.

Đại Nam năm 1787...

Lúc này thì Nguyễn Ánh cũng thân chinh quay về Đàng Trong.

Nguyễn Ánh nghe tin quân ta đánh thắng được nhiều trận nên cảm thấy nhẹ lòng hơn hẳn.

Quân sĩ đi theo ngày một đông.

Nguyễn Ánh cho người gọi hàng tướng là Nguyễn Kế Nhuận đến.

Khi Kế Nhuận đến, Nguyễn Ánh hỏi :

- Trước kia ngươi ở Tây Sơn đã lâu, nay quân ta đang mạnh, binh lương dồi dào.

Liệu ta có nên đánh trận này chiếm Gia Định hay không, ngươi cứ nói đi !

Kế Nhuận bèn thưa :

- Đông Định Vương mấy lần thua trận lại tổn thất nhiều binh sĩ.

Nay anh em đang bất hoà, Nguyễn Vương nên cất quân đánh ngay Gia Định, nếu để muộn là mất lộc trời cho đấy !

Nguyễn Ánh cười ầm lên mà nói :

- Đúng là Kế Nhuận hiểu ý ta !

Nguyễn Ánh định cất quân kéo đi ra Gia Định.

Bỗng tham tướng là Tống Phúc Đạm bèn can lại nói :

- Bá Đa Lộc chưa quay về, ta lại vội đi đánh thành trì lớn tất sẽ thiệt quân.

Nay nên đánh các thành nhỏ ở quanh Gia Định, Nguyễn Lữ cũng sẽ chia bớt quân ở đó.

Ta nên tận dụng đánh hao mòn sức địch là tốt !

Nguyễn Ánh đồng ý, ông liền cử ngay Nguyễn Kế Nhuận và Lê Văn Quân đánh ngay Sa Đéc, một mặt lại sai Nguyễn Văn Thành ra trấn thủ Mỹ Tho.

Quân Nguyễn họp mặt như thế rồi kéo quân đi ngay.

Nguyễn Văn Thành đến Mỹ Tho, thấy quân sĩ ai cũng chỉnh tề, vũ khí lương thảo sắm sửa đầy đủ liền ngạc nhiên.

Văn Thành hỏi một tên lính, hắn đáp :

- Có Vệ Uý mới nhập chức đã phòng trước quân Tây Sơn kéo đến đánh nên đã chuẩn bị phòng bị trước ạ !

Nguyễn Văn Thành mừng thầm mà nói :

- Người đâu mà tài đến vậy, mau cho ta gặp !

Tên lính ấy đưa Văn Thành đến gặp Huy.

Khi Văn Thành nhìn cậu, dáng vẻ trông nhỏ bé khác thường, cắt tóc ngắn rất lạ.

Văn Thành liền chào hỏi :

- Vị đây là Vệ Uý trấn thủ Mỹ Tho ?

Huy cũng đứng dậy đáp lại, tỏ vẻ cung kính :

- Vệ Uý quân Mỹ Tho Ngô Quang Huy bái kiến tướng quân !

Văn Thành nghe vậy liền cười nói :

- Tiểu tướng quân xin đừng nói như thế, ta mới đến đây vẫn chưa lập được chiến công gì.

Xin hỏi ngài làm thế nào mà lại tích đủ lương thảo khí giới như vậy.

Ta biết Mỹ Tho là một đất nhỏ, quân giữ không nổi nghìn lính, lấy đâu ra vũ khí nhiều như vậy ?

Huy cười đáp lại :

- Tướng quân chắc cũng biết câu nói "bỏ của chạy lấy người" chứ !

Tại hạ dùng mẹo đánh đuổi quân Tây Sơn khiến bọn chúng vứt bỏ giáp khí mà chạy về Gia Định.

Còn về lương thảo thì tại hạ lại sai người đi đánh chặn hậu lương từ Dinh Trường Đồn, tuy không giết được nhiều giặc nhưng lại cướp được một khối lương thảo đủ nuôi quân.

Nguyễn Văn Thành nghe vậy nể phục Huy lắm, ông ta nói :

- Tiểu tướng quân có công lớn như vậy, ta sẽ bẩm báo lên Nguyễn Vương phong chức cho ngươi !

Huy nghe vậy liền mừng, nhưng để thử lòng Văn Thành, cậu quỳ xuống đất, khuốn mặt tỏ ra vẻ hối lỗi.

Văn Thành thấy vậy liền lo lắng hỏi :

- Tiểu tướng quân làm sao lại quỳ thế ?

Huy liền giả bộ nói :

- Thật ra tại hạ mong tướng quân tha tội chết cho tại hạ !

Văn Thành không hiểu liền hỏi lại :

- Ngươi mắc tội gì ?

Cứ nói ra, tướng quân ta không trách mấy chuyện nhỏ lẻ đâu !

Huy liền ấp úng mà nói :

- Tại hạ vốn chỉ là tên lính quèn bỏ chạy khi đánh Gia Định không thành.

Khi về Mỹ Tho thấy tên Vệ Uý ức hiếp người quá đáng, lại bỏ chạy trước mặt quân sĩ.

Vì thế tại hạ mới xông vào đâm chết tên Vệ Uý đó mà thay chức cho mình.

Xin tướng quân tha tội chết !

Văn Thành nghe vậy liền đỡ Huy dậy mà nói :

- Cái đó là do tướng lĩnh bất tài khiến lòng quân rối loạn.

Tiểu tướng quân đã thay trời hành đạo như thế thì không đáng kể tội.

Nay tiểu tướng quân đã đánh lui được địch, thế là lập công chuộc tội rồi !

Huy nghe vậy liền mừng thầm, cậu liền lui đi.

Lại nói về quân Tây Sơn, lúc này hiện đang có xích mích giữa hai anh em Nguyễn Nhạc và Nguyễn Huệ.

Bắc Bình Vương Nguyễn Lữ một mình dẫn hơn 2 vạn quân từ Phú Xuân kéo đến Gia Định, lại sai con nuôi của Nguyễn Huệ là Nguyễn Đăng Vân cùng Phạm Văn Tham lập trại phía tây Gia Định.

Một mặt sai hai tướng là Đoàn Văn Cát và Nguyễn Văn Trương kéo quân đến đánh Mỹ Tho.

Đại quân của Nguyễn Lữ hô trương thanh thế lên làm 10 vạn quân, ai nấy nghe tin đều khiếp sợ.

Tin tức nhanh chóng báo về Mỹ Tho.

Huy liền hỏi Văn Thành :

- Quân Tây Sơn mang cả đại quân kéo đến đây, quân ta ít thế liệu chống đỡ nổi không ?

Văn Thành trả lời :

- Từ xưa, Lê Thái Tổ chỉ với vài trăm người, ấy thế mà cầm cự hơn 1 năm trời ở Chi Lăng, khiến quân Minh hao nhụt sĩ khí mà bỏ mạng chốn đất nam.

Nay quân Tây Sơn đông, quân ta ít cứ thế mà cầm cự lâu dài.

Mặc cho quân Tây Sơn la hét thế nào cũng không được tấn công trước !

Huy hiểu ý liền sai Hoàng Lâm cùng hơn trăm binh sĩ đào đất đặt chông vào.

Sau đó lại cho quân sĩ mang hàng chục khúc gỗ cắt nhỏ ra, quấn rơm đã ướt lên người, sau đó cho mấy khúc gỗ mỏng cứ thế mặc bên trong áo.

Như vậy thì súng hoả mai có bắn thì cũng chỉ bị thương nhẹ.

Văn Thành cho quân bố trí mai phục, chủ yếu là những binh sĩ ốm yếu nấp ở hai hàng bên.

Quân Tây Sơn khi kéo đến thì thấy thành trì Mỹ Tho đều phòng thủ nghiêm ngặt cả.

Đoàn Văn Cát thấy thành trì vững chắc, có ý định tạm ngừng chiến.

Nguyễn Văn Trương thấy vậy bèn nói :

- Hai chúng ta vâng lệnh Bắc Bình Vương phải phá được thành trì này.

Cát tướng quân cứ ấp úng vậy đến khi nào xong ?

Liền không đợi Văn Cát xuất quân cùng, Văn Trương cứ thế cho kị binh xông vào.

Nào ngờ kị binh đi được vài bước thì bị sập bẫy ngã xuống hố chông chết rất nhiều.

Văn Trương thấy thế giật mình liền ra lệnh cho đội pháo binh tấn công thành trì.

Nhưng khổ nỗi đại bác thời ấy bắn xa chưa tới 100 mét, pháo binh bắt buộc phải tiến quân gần hơn mới có thể bắn chính xác.

Văn Trương cứ thế sai người kéo hàng chục tấm gỗ ra che lấp hố, sau đó lại cho pháo binh tấn công.

Đúng lúc đám cung thủ do Nguyễn Văn Thành mai phục sẵn bất ngờ xông lên bắn tới tấp vào đám pháo binh, nhiều kẻ bị trúng tên tử trận bỏ pháo mà chạy.

Quân Tây Sơn liền tạm thời rút về.

Cứ thế ba ngày trôi qua, quân Tây Sơn đóng trại quanh Mỹ Tho.

Nhiều đêm bị đám lính già yếu của Văn Thành kêu gào khiến quân sĩ Tây Sơn ai cũng hoảng loạn.

Đoàn Văn Cát thấy tình thế như vậy không ổn liền nói với Văn Trương :

- Bây giờ sĩ khí quân ta đang xuống, tạm thời chúng ta lui quân đi có gì bẩm báo lại với Đông Định Vương !

Văn Trương tức giận lên mà quát :

- Nhà ngươi lúc nào cũng chỉ biết lui thì bao giờ mới lập được công trạng.

Ngươi muốn về thì cứ về !

Cả hai lại nảy mâu thuẫn muốn đánh nhau, đám quân sĩ liền can lại mới thôi.

Văn Cát thấy thế tức giận mắng chửi Văn Trương một hồi rồi kéo 500 quân rút về Gia Định.

Sáng hôm sau, quân Tây Sơn vẫn đang hoảng loạn vì tiếng cãi nhau hôm qua, sức khoẻ binh lính ngày càng đi xuống.

Văn Trương sai người đến Gia Định cầu viện binh.

Bỗng đâu một toán quân Nguyễn do Huy chỉ huy tấn công thẳng vào doanh trại địch.

Quân Tây Sơn sợ hãi bị chém chết rất nhiều.

Văn Trương vội vàng cho toán quân xạ thủ mang súng hoả mai đứng thành một hàng ngang.

Quân Nguyễn mặc áo giáp gỗ tẩm rơm ướt xông lên, Văn Trương ra lệnh cho quân đội khai hoả.

Một loạt đạn được bắn ra từ súng hoả mai, cùng lúc bắn chết hơn chục quân Nguyễn.

Nhưng như thế quân Nguyễn càng tin rằng áo giáp gỗ này chống đỡ được đạn hoả mai quá tốt, vì chỉ có vài người bị thương nhẹ, thương vong ít hơn những trận lần trước.

Quân Nguyễn ào ạt xông tới, các tay súng hoả mai cứ thế bắn trả lại, giết chết rất nhiều quân Tây Sơn.

Nguyễn Văn Trương thấy tình hình không ổn liền kéo quân rút lui.

Bỗng một toán quân nhỏ của Tây Sơn chạy từ Gia Định về báo cáo.

Thám mã báo rằng :

- Tướng Đoàn Văn Cát báo rằng Văn Trương tướng quân không nghe lời y, khiến quân Tây Sơn bại trận tổn thất binh lực.

Đông Định Vương rất tức giận muốn đợi tướng quân về để mai phục giết đi !

Văn Trương giật mình sợ hãi mà nói :

- Đúng là ông trời hại chết ta rồi !

Đám quân lính ngay cạnh cũng nói rằng :

- Tướng quân quay về chỉ có con đường chết.

Sao không như Nguyễn Kế Nhuận tướng quân hàng Chúa Nguyễn ?

Văn Trương liền cúi đầu xuống mà nói :

- Văn Cát khốn nạn dám bêu giếu ta.

Thù này ta quyết trả bằng được !

Nay ta muốn quy hàng theo Chúa Nguyễn, ai muốn theo ta ?

Phần lớn binh sĩ đều hô hào đồng ý đi theo.

Chỉ có hơn trăm người vẫn trung thành với nhà Tây Sơn, thấy Văn Trương nói thế liền chửi bới một hồi rồi kéo nhau đi.

Văn Trương thấy vậy nhưng cũng không làm gì cả.

Một lúc sau Văn Trương sai người giơ cờ trắng xin hàng.

Huy liền hỏi Nguyễn Văn Thành, ông cũng đồng ý cho hàng.

Huy liền đứng trước cửa thành chào đón quân của Văn Trương.

Thấy quân Nguyễn đối xử tử tế với lính của mình, Văn Trương quyết tâm đi theo phe Chúa Nguyễn.
 
Sự Trỗi Dậy Của Triều Nguyễn
Chương 3 : Văn Duyệt kéo quân đánh Gia Định, Phúc Đạm ly gián Phạm Văn Tham.


Khi Văn Trương hàng quân Nguyễn, Huy và Văn Thành đều đối xử tử tế với đám quân hàng lại cho quân sĩ hàng ở dưới trướng Văn Trương.

Nghe vậy Văn Trương liền cảm tạ mà nói :

- Ơn của tiểu tướng quân đây xin của tại hạ một lạy, thề sẽ trung thành với quân Nguyễn suốt đời !

Huy nghe vậy liền cười nói :

- Văn Trương tướng quân là anh hùng đất Gia Định.

Tại hạ nghe rằng tài thủ quân của ngài rất giỏi, lại hiểu rõ về đất Gia Định.

Vậy cho tại hạ hỏi có cách nào để lấy được Gia Định không ?

Văn Trương bèn nói :

- Gia Định là đất dễ thủ khó công, muốn đánh thì phải dựa vào sức quân.

Sức quân mạnh thì đại bác bắn cũng không sợ, sức quân yếu thì đông đến đâu cũng bị diệt sạch !

Huy cứ gật đầu giả bộ hiểu ý.

Lúc này Nguyễn Ánh đi đến Mỹ Tho để chúc mừng các binh sĩ thắng trận ở đây.

Các quan viên đều đầy đủ có mặt.

Nguyễn Ánh ngồi xuống mà nói :

- Ta khi nghe tin quân sĩ Mỹ Tho thắng trận thì vui mừng quá nên thân chinh đến đây.

Hay tin Bá Đa Lộc vừa mang viện binh trở về.

Thực là trời đang giúp ta, nếu không nhanh lấy lại Gia Định thì ta thà chết cùng các tướng sĩ ở đây quyết một trận sống còn với đám giặc Tây Sơn !

Quân sĩ ai nghe cũng cảm động.

Nguyễn Văn Trương quỳ xuống mà nói.

- Hạ thần nhờ ơn Nguyễn Vương tha mạng nay muốn đem quân đánh chiếm Gia Định để lấy công thưởng !

Nguyễn Ánh cười ầm lên mà nói :

- Văn Trương tướng quân dũng cảm ai cũng phục.

Nhưng ta cũng biết ngươi vì tính kiêu ngạo mà một mình đánh Mỹ Tho, bởi thế ta muốn ngươi nên đi cùng với các tướng sĩ khác cùng đồng lòng mà đánh Gia Định !

Nguyễn Ánh nói xong liền định cử các tướng như Nguyễn Văn Nhơn, Lê Văn Duyệt, Nguyễn Huỳnh Đức và Trương Tấn Bửu đi cùng Nguyễn Văn Trương kéo quân đánh Gia Định.

Bỗng Nguyễn Văn Thành bước tới mà nói :

- Bẩm Nguyễn Vương, hạ thần xin tiến cử một người nữa !

Nguyễn Ánh hỏi là ai, Văn Thành trả lời :

- Người này vốn là Vệ Uý nhưng tài trí khác thường, dám một mình trấn thủ Mỹ Tho, đánh tan đại quân Tây Sơn khiến Vinh Đình phải chết, Văn Trương phải hàng.

Nguyễn Ánh ngạc nhiên muốn gọi người ấy ra xem.

Huy liền bước ra, dáng người nhỏ bé, tóc ngắn, mặt đẹp.

Huy liền bắt chước những hành động giống trong phim ảnh cậu xem, cậu cúi xuống đáp lễ:

- Vệ Uý Mỹ Tho Ngô Quang Huy bái kiến Nguyễn Vương !

Nguyễn Ánh liền nói :

- Ta không ngờ người có thể giữ thủ Mỹ Tho lại trẻ đến như vậy.

Nhà ngươi có cách nào có thể đánh Gia Định được không ?

Huy liền tâu :

- Tâu Nguyễn Vương !

Hạ thần vốn là dân xứ đàng Ngoài nên không hiểu nhiều về đất phương nam !

Nguyễn Ánh nghe vậy liền hỏi :

- Vậy ngươi làm cách nào mà có thể đánh tan quân Tây Sơn mà thu hàng tướng Văn Trương vậy ?

Huy liền chém gió :

- Bẩm Nguyễn Vương !

Hạ thần khi còn nhỏ đã theo binh sĩ chúa Trịnh đi đánh Vạn Tượng nên hiểu chút binh pháp.

Nay đàng Ngoài có biến loạn nên hạ thần phải di tản đến phương nam này rồi gia nhập quân Nguyễn !

Nguyễn Ánh nghe vậy liền ngạc nhiên khen rằng :

- Tiểu tướng dũng cảm xông pha trận mạc, không ngại quân giặc đông mà lòng vẫn vững.

Thật đáng khen cho một bậc kì tài !

Huy liền nói thêm :

- Nguyễn Vương thân chinh sa trường nhiều năm, kinh nhiệm chiến đấu tích luỹ bao tháng trời, là đấng minh quân tài đức văn võ song toàn không khác gì đức Lê Thái Tổ khi xưa.

Hạ thần còn phải học hỏi nhiều !

Nguyễn Ánh nghe vậy rất thích thú mà cười nói :

- Quang Huy tướng quân nói quá rồi, ta đâu dám nhận !

Nguyễn Ánh liền thăng cho Huy làm phó tướng, đi cùng với Lê Văn Duyệt tiến quân Gia Định.

Lúc đó ở Gia Định, đám mật thám vội báo cáo :

- Bẩm Đông Định Vương !

Quân Nguyễn đánh chiếm Sa Đéc, tướng giữ thành là Nguyễn Đăng Vân đã ra hàng, còn tướng Phạm Văn Tham đã lui quân về đây rồi !

Nguyễn Lữ giật mình mà nói :

- Quân Nguyễn ngày càng áp đảo như vậy ta làm sao có thể chống đỡ được !

Nguyễn Lữ liền gọi cho Phạm Văn Tham đến mà tra hỏi :

- tại sao Sa Đéc bị mất ?

Văn Tham liền nói :

- Nguyễn Đăng Vân tính hay nóng giận, cậy mình là con nuôi Bắc Bình Vương nên tỏ ra kiêu ngạo, đánh đập quân sĩ.

Tướng quân Nguyễn là Lê Văn Quân chỉ kéo đến đánh một trận y đã ra hàng rồi.

Hạ thần biết mình không thể giữ nổi thành nên mới rút quân chạy về đây !

Đúng lúc lại có tin cấp báo tới.

- Bẩm Đông Định Vương !

Quân Nguyễn kéo hơn 1 vạn quân đang đến Gia Định cách 30 dặm !

Nguyễn Lữ sợ hãi liền gọi Văn Tham vào trướng mà dặn :

- Khí thế giặc đang mạnh, ta sao không giữ nổi thành.

Gia Định là thành trì quan trọng nhất Đàng Trong, Văn Tham tướng quân hãy cố giữ vững chắc, ta sẽ về Phú Xuân kêu viện binh đến !

Nguyễn Lữ sau đó mang hơn trăm kị binh và nghìn lính thuỷ quân chạy ngược về Phú Xuân.

Bỗng một toán thuỷ quân của quân Nguyễn bất ngờ kéo đến, đi đầu là Nguyễn Văn Trương.

Nguyễn Lữ thấy thế giơ kiếm lên trước mặt mà quát :

- Tên phản phúc, mi còn dám kéo quân đến đây đánh ta à !

Văn Trương cũng rút kiếm ra mà quát :

- Ai giết được Nguyễn Lữ treo thưởng trăm lạng bạc !

Đám quân sĩ liền hăng hái xông lên, thuyền chiến của Văn Tham cứ thế xông tới.

Hai bên liền giao chiến một hồi.

Quân của Nguyễn Lữ vốn không phải là thuỷ quân tinh nhuệ, trăm lính bị giết tại trận.

Văn Tham chỉ vào Nguyễn Lữ mà hét :

- Tên mặc áo vàng giáp đỏ kia là Nguyễn Lữ, chủ soái Tây Sơn Gia Định.

Ai giết chết hắn thưởng nghìn lạng bạc !

Nguyễn Lữ thấy vậy liền vứt áo giáp cởi áo choàng ra mà bỏ chạy.

Quân Nguyễn liền truy kích đuổi theo.

Vệ Uý dưới trướng là Trần Định liền cởi áo giáp của mình cho Nguyễn Lữ mặc mà nói :

- Xin Đông Định Vương hãy chạy ngay !

Trần Định quay ngựa lại rút kiếm ra xông đến, bị Văn Trương chém một nhát chết ngã xuống ngựa.

Nguyễn Lữ cùng tàn quân phải chạy sang Biên Hoà thủ.

Quân Văn Trương chặn của sông phía đông bắc Gia Định ngăn quân Tây Sơn tiếp ứng.

Phía đông Gia Định, Huy cũng Lê Văn Duyệt kéo quân tiến đánh.

Lê Văn Duyệt là người gốc Tiền Giang, mặt trắng, lông mày rậm hiện là chỉ huy mặt quân Nguyễn phía đông Gia Định.

Khi quan sát thành Gia Định một hồi, Duyệt mới hỏi Huy :

- Tiểu tướng quân trước từng đánh Gia Định xin có cao kiến gì không ?

Huy liền nói :

- Gia Định là mặt thành kiên cố, muốn chiếm nó thì phải đánh lâu dài.

Việc tướng quân nên làm là cho các pháo thủ bắn phá tường thành, làm thế nào để cho nó sụp đổ là được !

Văn Duyệt liền nghe theo.

Duyệt sai đám pháo binh bắn phá các doanh trại gần Gia Định, binh sĩ chết quá nửa phải chạy vào thành trốn.

Phạm Văn Tham kéo quân ra đánh, quân Nguyễn đánh trả rất quyết liệt, hàng trăm binh sĩ bị giết chết cả hai bên.

Văn Tham liền rút về.

Hôm đó quân Tây Sơn cố thủ ở Gia Định không dám đánh, quân sĩ bắt đầu cảm thấy chán nản.

Văn Tham đi quan sát một hồi thấy tình hình không ổn liền gọi cho Trần Hữu Thiên đến mà nói :

- Quân Nguyễn bao vây Gia Định đã hơn tuần nay, quân lương của chúng ta cũng sắp cạn.

Nay ông hãy phiên tôi giữ Gia Định, tôi sẽ dẫn vài kị binh ra ngoài kiếm ăn !

Đêm hôm đó Văn Tham dẫn quân đi ra ngoài, thám mã biết được liền báo cho Duyệt.

Duyệt liền hỏi Huy :

- Ta có nên bắt hắn ngay không ?

Huy liền hỏi tên thám mã :

- Hắn ta đi có dẫn quân theo không ?

Thám mã thưa :

- Bẩm y dẫn vài chục kị binh đi cùng !

Huy liền nói :

- Thành Gia Định chứa hơn vạn quân.

Đêm thế hắn chỉ dẫn có vài chục kị binh chứng tỏ trong thành đang cạn lương.

Bây giờ xin tướng quân chuẩn bị lực lượng, ta đánh ngay Gia Định luôn !

Lê Văn Duyệt nghe theo liền cho quân sĩ ăn no mặc áo giáp xuất quân đi ngay.

Tối hôm đó quân Nguyễn bắt đầu bắn phá dữ dội, binh sĩ Tây Sơn vội vã xông ra chiến đấu bị giết hại rất nhiều.

Hữu Thiên không chống nổi đành phải cho dân chúng trong thành chạy ra ngoài.

Huy khi nhìn thấy người dân chạy ra ngoài, già trẻ đều có cả thì hoảng lên mà hô lớn :

- Tất cả dừng lại, mau lui quân !

Lê Văn Duyệt nghe thấy tiếng kêu lui vội chạy ra hỏi :

- Sao lại lui lúc này !

Quân ta sắp chiếm được Gia Định rồi !

Huy liền nói :

- Tướng sĩ Gia Định biết không chống nổi quân ta liền cho đám dân chúng chạy ra ngoài làm khiên chắn.

Nếu tướng quân cứ tiếp tục tấn công thì người dân vô tội sẽ bị giết hại, lúc đó thì danh tiếng của ngài cũng sẽ bị vấy bẩn đó.

Thôi thì tạm tha cho bọn chúng, ta nên quay về lui !

Văn Duyệt cũng bực mình nói :

- Tây Sơn vô đạo, ép dân làm lá chắn thật là muốn hại ta đây mà !

Huy và Lê Văn Duyệt đành tạm thời rút quân.

Quân của Duyệt vừa lui đi, Nguyễn Văn Tham vừa nhận được ít quân lương từ Trấn Biên đã vội vàng chạy về thành.

Gặp Hữu Thiên, Tham hỏi :

- Sao lại mở cổng cho dân chúng ra ngoài ?

Hữu Thiên luống cuống nói :

- Quân Nguyễn tấn công dữ dội, ta đành phải cho dân chúng chạy ra ngoài chống cự.

Đám quân Nguyễn đó thấy thế liền rút lui thế là thoát nạn rồi !

Phạm Văn Tham tức điên lêm túm lấy cổ áo Hữu Thiên mà quát :

- Chúng nó lui là đúng, là vì mày vô đạo.

Dám ép dân chúng ra ngoài làm khiên cho giặc, loại súc vật như vậy thì sao lại để ở đây !

Nói rồi toan rút đao chém Hữu Thiên.

Đám quân sĩ đều can ngăn lại, Văn Tham liền tha tội, giáng Hữu Thiên xuống làm Chưởng cơ.

Hữu Thiên không chịu đành dẫn quân quay về Trấn Biên.

Mấy ngày liền trôi qua, quân của Nguyễn Văn Nhơn, Nguyễn Huỳnh Đức đều thua trận liên tiếp.

Riêng tướng Trương Tấn Bửu thì phá được mặt tây thành Gia Định, nhưng vì quân sĩ tử trận nhiều nên đành phải lui quân.

Lê Văn Duyệt biết chuyện liền bàn với Huy và Nguyễn Văn Thành.

- Quân ta liên tiếp tấn công Gia Định cũng gần nửa tháng rồi chưa chiếm được.

Hai vị có kế gì không ?

Huy liền nói :

- Phạm Văn Tham là tướng lĩnh cầm quân giỏi, nhiều phen quân ta giao chiến đánh không lại.

Nếu không tìm được cách hạ y thì chúng ta sẽ mất đầu như chơi dưới tay Nguyễn Vương đấy !

Văn Thành cười lên mà nói :

- Tướng quân nói nghe sợ thế !

Nguyễn Vương là bậc minh quân sao lại làm những chuyện như vậy.

Ta có cách này xem liệu có được hay không ?

Cả đám hỏi kế ra sao, Văn Thành trả lời :

- Nguyễn Vương có nhiều mưu sĩ tham quân đi cùng, chẳng lẽ lại không có người có cách đánh bại Phạm Văn Tham ư ?

Ta sẽ viết một bức thư dâng lên cho Nguyễn Vương tìm cách !

Văn Thành nói xong liền viết ngay một bức thư sau đó sai người chạy đến Mỹ Tho dâng lên cho Nguyễn Ánh.

Khi đọc xong bức thư, Nguyễn Ánh hỏi :

- Phạm Văn Tham là tướng giỏi nhà Tây Sơn, nếu muốn chiếm Gia Định thì phải tiêu diệt y trước đã.

Ai có kế gì không ?

Tham mưu là Tống Phúc Đạm liền nói :

- Bẩm Nguyễn Vương !

Sao ta không dùng kế ly gián ?

Nguyễn Ánh ngạc nhiên hỏi :

- Phúc Đạm có kế gì xin cứ nói !

Phúc Đạm thưa :

- Nguyễn Lữ bại trận, trong lòng bất an, lại giao phó Gia Định cho Phạm Văn Tham trấn thủ.

Nay hãy ly gián hai người đó ra.

Tại hạ chỉ cần viết vài chữ là có thể khiến Lữ sợ Tham !

Nguyễn Ánh liền khen :

- Diệu kế !

Diệu kế !

Phúc Đạm liền bắt chước lối chữ của Nguyễn Nhạc viết một bức thư bên ngoài ghi là gửi cho Nguyễn Lữ nhưng lại sai lính hàng Tây Sơn mang giao cho Văn Tham.

Trong thư liền nói :

" Gửi Nguyễn Lữ hiền đệ !

Gần đây việc trẫm và Nguyễn Huệ có xảy ra xung đột khiến anh em bất hoà.

May có đệ nhờ giúp ngăn cản nên hoạ không xảy ra.

Ơn đó trẫm không biết lấy gì đền đáp, nay trẫm muốn nhắc nhở đệ một câu.

Phạm Văn Tham vốn là người của Nguyễn Huệ, người này mưu mô xảo quyệt không trừ đi tất hoạ về sau.

Nay đệ làm liệu cho khéo, dẫn một toán quân mai phục giết chết Phạm Văn Tham đi"

Phạm Văn Tham đọc xong liền run sợ mà nói :

- Thật may mắn cho ta là có được bức thư này trong tay.

Nay Đông Định Vương muốn hại ta, ta cũng chẳng muốn phục vụ y nữa.

Chúng bay nên nghĩ xem ta nên làm thế nào ?

Tham mưu là Lý Hoàng Vân liền nói :

- Đông Định Vương bất tài nhu nhược không bằng Bắc Bình Vương trí dũng song toàn.

Tướng quân nên giữ Gia Định cho khéo, Bắc Bình Vương khi xong việc ở Bắc Hà sẽ quay lại đây ứng cứu !

Văn Tham đồng ý liền sai quân lính phòng vệ nghiêm ngặt.

Nhưng quân sĩ Tây Sơn bây giờ cảm thấy chán nản, phần lớn đào ngũ trốn khỏi Gia Định lên bắc.

Văn Tham biết thế nhưng không cản lại được.

Còn Nguyễn Lữ khi nghe tin Gia Định bị tấn công thì lo lắng quá mà đổ bệnh, bộ tướng là Mạc Vinh Anh là em của Mạc Vinh Đình liền hộ giá đưa Nguyễn Lữ chạy về Quy Nhơn.

Về sau ông mất ở đó cuối năm 1787.

Đến sang năm sau, quân của Lê Văn Duyệt và Nguyễn Văn Nhơn lại tiến quân vào Gia Định.

Văn Nhơn muốn lập công liền cho gọi Nguyễn Đăng Vân vào trướng mà nói :

- Ngươi có thể chiêu dụ Phạm Văn Tham ra hàng thì công đầu chiếm Gia Định thuộc về ngươi !

Đăng Vân bái tạ lui ra, sau đó liền sai một toán quân đi đến trước của thành mà nói :

- Văn Tham tướng quân hàng Nguyễn sẽ không bị xử chết !

Bất ngờ Văn Tham ở trên chĩa khẩu hoả mai vào Đăng Vân mà nói :

- Thằng bán chúa cầu vinh !

Bắc Bình Vương nuôi ngươi khôn lớn, vậy mà ngươi lại cho giặc đi chiếm đất cha ông.

Còn dám quay mặt về đây dụ ta hàng à !

Tây Sơn không có tên tướng vô đạo như ngươi !

Văn Tham liền bắn một phát đạn vào mặt Đăng Vân, hắn liền ngã ngựa xuống đất.

Đám quân sĩ đưa về doanh trại thì chết ngay sau đó.

Văn Nhơn tức giận sai toàn quân tiến công.

Phạm Văn Tham chỉ huy toàn mặt chống trả quyết liệt, quân Nhơn thiệt hại nặng liền lui quân.

Đúng lúc quân của Lê Văn Duyệt kéo đến tấn công mặt nam Gia Định.

Quân Tây Sơn chống trả rất yếu ớt, tham mưu Lý Hoàng Vân bị Hoàng Lâm bắn chết trong trận.

Quân Duyệt phá luôn cửa nam, tấn công tổng lực vào trong thành.

Phạm Văn Tham chống trả không nổi liền kêu quân sĩ phá cửa bắc chạy sang Ba Thác.

Quân Duyệt chiếm được thành Gia Định, lại thu được nhiều vũ khí, lương thảo trong thành.

Quân của Trương Tấn Bửu thấy Văn Duyệt chiếm được Gia Định liền rủ Nguyễn Văn Trương cùng mình đi đánh Biên Hoà.

Quân Tây Sơn ở đây chống trả yếu ớt rồi cùng đầu hàng.

Biên Hoà cũng về tay Nguyễn Ánh.

Nguyễn Văn Lữ ( Đông Định Vương )

Một trong Tây Sơn tam kiệt, là em út trong 3 anh em nhà Tây Sơn.

Được phong làm Đông Định Vương trấn thủ Gia Định.

Về sau khi Gia Định thất thủ, ông rút về Quy Nhơn và mất ngay sau đó.
 
Sự Trỗi Dậy Của Triều Nguyễn
Chương 4 : Huy-Dũng tranh tài đánh Ba Thác, Văn Nhơn tử trận vì ham công


Phần về Phạm Văn Tham, hắn vội vã rút quân về Ba Thác.

Hôm đó thời tiết đột ngột thay đổi, trời bắt đầu mưa lớn, quân sĩ chết cóng rất nhiều.

Văn Tham hội quân với thủ lĩnh người Chân Lạp là Chiêu Xư Xuy tụ tập bè phái quân Tây Sơn và quân Chân Lạp hơn 5000 quân, ngày đêm canh giữ Ba Thác.

Chiêu Xư Xuy vốn là một tướng lĩnh cấp cao của Chân Lạp.

Từ khi vua mới lên ngôi là Nặc In đã chạy khỏi Chân Lạp, vua Xiêm La cử một thuộc hạ là Chiêu Thuỳ Biện lên làm nhiếp chính vương.

Chiêu Xư Xuy vốn không phục liền dẫn hơn vài ngàn thủ hạ đánh chiếm Ba Thác, tự phong mình là Ôn Định tướng quân.

Chiêu Xư Xuy liền ngồi bàn bạc với Văn Tham.

- Nước tôi chịu ơn Tây Sơn đã lâu nay muốn cùng tướng quân đánh một trận sống chết với quân Nguyễn, không biết tướng quân hưởng ứng không ?

Văn Tham cảm tạ nói :

- Nếu Ôn Định tướng quân đã quyết như thế, Tây Sơn triều sẽ không phụ lòng trung với nước của ông !

Cả hai liền uống rượu vui vẻ với nhau.

Càng ngày Văn Tham lại chiêu dụ được hết đám quân Tây Sơn còn sót lại từ Gia Định, Biên Hoà, Sa Đéc.

Văn Tham liền viết thư đến Quy Nhơn xin Nguyễn Nhạc gửi thêm viện quân.

Về phía quân Nguyễn, đám lính đánh thuê do Bá Đa Lộc mang đến, phần lớn đều là thanh niên trẻ tuổi, mắt xanh, mũi to, râu uốn ngược.

Nguyễn Ánh thấy rất lạ liền ưng ý, liền cho làm doanh quân Tây dương, huấn luyện toàn bộ các binh sĩ nhà Nguyễn theo lối phương tây.

Đám lính tây huấn luyện bắn súng, dạy cách sử dụng pháo nổ, tập hợp các binh chủng nhỏ lẻ thành một hàng.

Nổi bật nhất trong đám lính tây dương đó là Philippe Vannier (Nguyễn Văn Chấn) đã huấn luyện được hơn 2000 binh sĩ chỉ trong 1 tuần.

Nguyễn Ánh tất nhiên là kinh ngạc chước sự tiến bộ như này.

Ông ta hiện đang có trong tay đội quân tinh nhuệ hiện đại hoá bậc nhất xứ Đông Dương.

Đến Bá Đa Lộc cũng đổ toát mồ hôi vì tốc độ huấn luyện nhanh đến như vậy.

Ở diễn biến khác, Huy liền gặp ngay Tiến Dũng.

Cậu cũng biết hắn, từng là thành viên trong khối "Liên Minh", sau đó làm cuộc "đảo chính" và bị đuổi ra khỏi khối.

Dũng tỏ ra điệu cười ác ý đầy mỉa mai.

- Thủ lĩnh khối Liên Minh cũng ở đây, vậy là còn những người khác cũng sẽ xuất hiện ?

- Không !

Ta không chắc...không ngờ lại gặp cậu, Dũng đảo chính !

Dũng cười phá lên, tay phủi nhẹ cái áo hải quân màu xanh mà nói :

- Đừng nói tôi như thế chứ !

Giờ tôi là một sĩ quan hải quân chính hiệu...Còn anh...trông như một tên quan võ quèn vậy !

Huy cũng thở dài mà nói :

- Quan võ quèn thì cũng biết giết người đấy !

- Hay !

Tôi đang nghĩ xem nên thử mạo hiểm một chuyến.

Tôi muốn cho đám tân quân huấn luyện kia tham gia một trận chiến sống còn thật sự.

Cậu có muốn tham gia cũng tôi không ?

- Cũng muốn...nhưng tôi sẽ làm theo cách của tôi !

Hôm đó Nguyễn Ánh vội vã muốn thử đám tân quân tây dương huấn luyện kia đi đánh Ba Thác.

Vannier cùng Tiến Dũng và Jean (Nguyễn Văn Thắng) dẫn hơn 4000 tân quân đi đánh Ba Thác.

Huy biết tin Dũng đã đi trước mình một bước liền cùng Nguyễn Văn Thành đến tâu Nguyễn Ánh.

- Bẩm Nguyễn Vương !

Tân quân tây dương tuy được huấn luyện hiện đại theo kiểu phương tây nhưng chưa từng đánh trận bao giờ.

Hạ thần muốn dẫn quân đi theo tiếp ứng, xin Nguyễn Vương chuẩn tấu !

Nguyễn Ánh ngồi trên bệ rồng sập dát vàng, tay vẫn đang nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ tây dương mà Tiến Dũng tặng cho liền nói :

- Quân tây dương hiện đại như vậy cần gì phải làm quá lên.

Ba Thác về tay ta muốn lúc nào mà chẳng được !

Văn Thành khuyên đánh nhưng Nguyễn Ánh không nghe.

Huy liền tâu :

- Tân quân tuy hiện đại hoá nhưng lại quá vội vàng.

Quân ta khi xưa huấn luyện cả năm trời mới dám đi đánh giặc cỏ, nay tân quân chưa đầy tháng, nhân tâm chưa định mà đã xuất quân có điều bất lợi.

Có câu "giục tốc bất đạt", Nguyễn Vương là bậc minh quân chắc cũng hiểu !

Nguyễn Ánh nghe xong sực tỉnh chuyện liền cất ngay cái đồng hồ vào trong áo mà phán.

- Tiểu tướng quân nói mà ta suýt quên mất !

Đám này vội vã quá tất sinh chuyện không hay.

Vậy nhà ngươi giúp ta dẫn một vạn quân đi trợ giúp bọn họ đi !

Huy liền mỉm cười tuân lệnh đi ngay.

Cậu cử Lê Văn Duyệt làm đô đốc, Văn Thành làm phó đô đốc, cậu và Văn Trương làm tả-hữu tướng quân.

Quân chia làm 2 đội, một đội đi từ Sa Đéc vượt sông Mekong đến Ba Thác, đội còn lại đi thẳng từ Gia Định đến Ba Thác.

Lúc đó Phạm Văn Tham nhận được thư của Nguyễn Nhạc, Thái Đức Đế sai đô đốc Nguyễn Chuẩn và tham đốc Đề Tú dẫn quân đến hỗ trợ.

Nghe tin quân Nguyễn kéo đến, Văn Tham sai ngay Nguyễn Chuẩn ra nghênh đánh địch.

Nguyễn Chuẩn kéo quân ra Châu Đốc, cờ xí tung bay khắp nơi.

Tân quân của Dũng cũng vừa kéo tới.

Quân Tây Sơn bỗng thấy quân Nguyễn trông khác thường, bộ quần áo màu vàng trải dài xuống, lót bên trong là chiếc áo dài màu xanh, cánh tay có lớp giáp sắt, đầu đội mũ sắt, ngực đeo dải băng màu đỏ thẫm trộn với màu vàng.

Nguyễn Chuẩn nhìn thấy quân địch đứng im như đá không chịu tiến quân bèn khinh thường.

Nguyễn Chuẩn rút kiếm ra mà nói :

- Quân Nguyễn không dám tiến đánh là do sợ uy nghi của chúng ta.

Quân sĩ nghe lệnh ta lập tức tấn công !

Quân Tây Sơn gào lên xông tới ngay trước mặt, nhưng Tiến Dũng vẫn bình tĩnh mà nói :

- Quân sĩ không được rời bỏ hàng ngũ, khi có lệnh lập tức bắn !

Tiến Dũng ra lệnh cho từng đội một, đám tân quân có vẻ hơn run sợ.

Nhưng khi nhìn vào mấy cha lính tây vẫn im lặng như đá kia thì cũng bình tĩnh hẳn đi.

Quân Tây Sơn đang kéo đến gần...ngày càng gần...Tiến Dũng thấy thời cơ đến lập tức hét to lên :

- Tiền quân khai hoả !

Tiếng súng nổ vang lên ngay sau tiếng hét đó.

Một loạt đạn được bắn ra từ ống súng hoả mai, ngay lập tức có hơn chục người lính Tây Sơn bỏ mạng.

Quân sĩ Tây Sơn phía sau ai cũng hoảng sợ.

Tiến Dũng thích thế, cảm giác được nhìn thấy sự sợ hãi của quân địch là thứ cảm xúc phấn khích nhất của hắn.

Ngay khi tiếng súng nổ ra, Tiến Dũng đã kêu lên :

- Tiền quân lui sau nạp đạn, hậu quân tiến lên chuẩn bị !

Tân quân ngay lập tức thay đổi hàng ngũ, phía sau tiến lên thay cho quân phía trước.

Họ đứng im, sau đó lại chĩa súng về phía trước và bắn.

Cứ thế thay phiên liên tục, quân Tây Sơn trúng đạn tử trận quá nhiều.

Nguyễn Chuẩn thấy thế lập tức cho quân rút lui, quân Tây Sơn hoảng loạn bỏ chạy.

Tiến Dũng thấy phế lấy cờ phất lên mà nói :

- Quân Tây Sơn bỏ chạy, pháo thủ xuất quân !

Pháo binh Châu Âu mà Bá Đa Lộc chi tiền ra đều là mẫu gần như là đời mới nhất.

Sức tàn phá của nó mạnh gấp 3 lần pháo Tây Sơn và 4 lần pháo quân Nguyễn.

Quân Nguyễn cho nổ pháo ngay lập tức, quân Tây Sơn bị trúng đạn pháo, người chết đều bị tan xương nát thịt.

Nguyễn Chuẩn bỏ chạy về Ba Thác nhưng lại bị quân của Vannier chặn hậu phía sau.

Một loạt đạn pháo lại bắn ra, quân Tây Sơn chết nhiều vô kể.

Nguyễn Chuẩn cũng bị đạn pháo bắn nổ tan xác.

Về phía tham đốc Đề Tú cử làm tiên phong chặn quân Nguyễn.

Lúc này Huy cũng Văn Thành đã vượt sông Mekong đến, cả lũ liền chờ cánh quân của Văn Duyệt từ Gia Định kéo đến.

- Nhờ có hữu tướng quân Văn Trương mà chúng ta vượt sông đến Ba Thác nhanh như vậy !

Văn Trương liền cúi người khẽ xuống mỉm cười.

- Cách đi đường này không ngờ trông xa mà gần.

Riêng kế hoạch này phải cảm ơn phó đô đốc đây !

Huy liền lên tiếng :

- Các vị muốn nói chuyện thì hãy để lúc khác đi.

Tại hạ nhận được tin đám tân quân đã thắng trận đầu rồi, đừng để lỡ cơ hội trước mặt !

- Phải !

Tả tướng quân nói đúng !

Quân Nguyễn liền xông ra, đi đầu là Chưởng cơ Hoàng Lâm dẫn hơn trăm lính xông lên.

Đề Tú cũng cho quân lên đánh.

Hai bên giáp mặt nhau, tiếng hò hoán chém giết vang lên.

Quân Nguyễn chống cự không nổi lên hô lên bỏ chạy, Hoàng Lâm cũng gào lên rút quân.

Đề Tú thấy quân Nguyễn bỏ chạy liền hô lên truy sát.

Quân của Đề Tú đi được giữa đường thì không thấy bóng dáng quân địch đâu, lại lạc trong rừng.

Đề Tú liền cho quân lui ra.

Bỗng một toán quân chui từ khắp các bụi cây đồng loạt ném ngay một vật hình cầu màu đen có dây dẫn đang cháy.

Đồng loạt những quả cầu đó phát nổ, mảnh vật văng vào da thịt quân Tây Sơn xé nhỏ từng miếng một.

Đó được gọi là lựu đạn.

Trước Huy và Văn Thành có nghiên cứu về nó theo sách của nhà Thanh Trung Quốc.

Loại lựu đạn này tuy nhỏ hơn đạn pháo nhưng uy lực tầm gần của nó cũng khiến Huy và Văn Thành phải kinh ngạc.

Quân Tây Sơn thương vong quá nhiều, Đề Tú vì không muốn tổn thất nặng liền xin ra hàng.

Huy liền hỏi Đề Tú :

- Ba Thác trấn thủ ngoài quân của Tham và Chân Lạp còn có ai nữa không ?

- Chỉ còn đạo quân của đô đốc Nguyễn Chuẩn !

- Nếu ngươi không muốn cái xác của mình bị lột truồng cắt ra từng miếng một thì làm theo ta kế này...

Huy liền nói ngay mấy lời cay độc trước mặt Đề Tú khiến tên này sợ hãi không thôi.

Hắn cố nuốt nước bọt đồng ý nghe theo lệnh của Huy liền cho vài quân Nguyễn cải trang thành quân Tây Sơn chạy về Ba Thác.

Tại Ba Thác, Văn Tham nghe được tin quân Nguyễn Chuẩn tử trận thì sợ hãi quá mức muốn bỏ chạy.

Nhưng lại nghe tin quân Nguyễn kéo đến đây thì liền gọi cho Chiêu Xư Xuy vào trướng mà nói.

- Nếu Ôn Định tướng quân giúp ta việc này, ta sẽ tâu lên Bắc Bình Vương phong ông làm đề đốc cai trị một tỉnh nước ta !

- Xin tướng quân cứ nói !

- Giặc đã đến chân thành, không thể không chiến đấu.

Nay ta đi cầu cứu thêm viện binh, xin tướng quân hãy cố giữ Ba Thác !

Văn Tham vừa nói xong thì quân của Tiến Dũng đã cho nổ súng từ bên ngoài.

Tiếng pháo bắn liên tiếp không dừng lại, tường thành Ba Thác nhanh chóng sụp đổ.

Dũng liền cùng Jean và Vannier dẫn bộ binh xông lên chiến đấu.

Chiêu Xa Xuy mặc áo giáp bạch kim, đầu đội mũ lông, trên tay cầm cây chuỳ sắt cùng hơn ngàn thủ hạ Chân Lạp cùng ào ạt xông lên.

Tiến Dũng cũng rút kiếm ra vào đánh.

Xuy đập một nhát thật mạnh vào đầu Dũng, hắn né được liền chém một nhát vào chân Xuy.

Thấy tướng địch bị thương Dũng liền xoay đường kiếm của mình chém một nhát vào cổ hắn.

Chiêu Xương Xuy chết ngay tại chỗ.

Quân Chân Lạp chiến đấu quá yếu ớt, lần lượt từng người bị chém chết.

Văn Tham dẫn quân của mình vòng qua cửa sau thì thấy Đề Tú dẫn quân quay lại.

Đề Tú liền bảo :

- Phía sau có đường mòn có thể về Quy Nhơn !

Văn Tham tin ngay vội rút tán quân đến đó.

Khi đến còn đường trống vắng thì quân Nguyễn trong đám bất ngờ chém giết quân Tây Sơn ngay cạnh.

Văn Tham giật mình, hắn quay lại thì thấy Đề Tú rút gươm ra mà quát :

- Ta đã hàng quân Nguyễn rồi !

Nói rồi Đề Tú chém một nhát vào mặt Văn Tham, hắn nhanh cúi người xuống chỉ bị bay cái mũ trên đầu.

Đề Tú thấy vậy liền chém một nhát nữa, nhưng Văn Tham kịp dùng chân đá ngã hắn rồi bỏ chạy.

Quân Văn Tham chạy đến Trấn Biên thì gặp quân của Lê Văn Duyệt.

Duyệt chĩa kiếm ra phía trước Văn Tham mà nói :

- Nhà ngươi hết đường để chạy rồi, nếu hàng ngay thì ta tha tội chết !

Văn Tham cho quân quay lại ra sau đã thấy quân Nguyễn bao vậy mình rồi.

Văn Trương ở phía bắc, Huy ở phía tây, Văn Thành ở phía nam, lại Văn Duyệt chặn quân ở phía đông.

Phạm Văn Tham thấy thế liền vứt gươm xin hàng.

Quân của Tiến Dũng cũng chiếm được Ba Thác liền dẫn tân quân về gặp Nguyễn Ánh, ông liền mở tiệc chiêu đãi quân sĩ trở về.

Huy vừa gặp Tiến Dũng, cả hai đều cười đắc ý.

Dũng liền nói :

- Tôi chiếm được Ba Thác, còn cậu !

- Tôi bắt được thượng tướng Tây Sơn Phạm Văn Tham !

Dũng nghe xong mà cười nói :

- Hắn không ở trong Tây Sơn thất hổ tướng thì có gì đáng thưởng !

Huy cũng cười nói :

- Ba Thác là đất Chân Lạp không phải đất Tây Sơn, cái đất bé tí ấy thì có gì đáng thưởng !

Cả hai nghe vậy liền cười phá lên.

Sau trận đánh này quân Nguyễn Ánh đã làm chủ được Nam bộ.

Nguyễn Ánh khao thưởng tất cả các tướng sĩ trong trận.

Bỗng Văn Duyệt hỏi :

- Có ai thấy Nguyễn Văn Nhơn đâu không ?

Nguyễn Ánh cũng thắc mắc :

- Ta cũng không thấy Nhơn đâu cả !

Lúc mà mọi người đang tìm Văn Nhơn thì y đang tụ họp hơn 1 vạn quân Nguyễn chuẩn bị đánh Quy Nhơn.

Khi chứng kiến mọi người ai cũng lập được công trong khi mình thua trận thảm bại, Văn Nhơn liền quyết tâm đánh ngay Quy Nhơn lập tức.

Văn Nhơn liền sai Vệ Uý là Phạm Danh Minh và phó tướng Lê Văn Luyện dẫn quân đánh ngay thành Hoàng Đế ( Quy Nhơn ).

Văn Nhơn liền nói :

- Quân ta mấy lần thua trận liên tiếp, ta không dám quay về gặp Nguyễn Vương.

Giờ chỉ muốn đánh chiếm Quy Nhơn này để có thể lấy công chuộc tội !

Quân Nguyễn hô hào vang lên, sĩ khí dâng cao.

Văn Nhơn ra lệnh xuất quân ngay lập tức.

Toàn quân Nguyễn đi cách thành Hoàng Đế 20 dặm thì gặp một toán quân phục kích.

Lê Văn Luyện chỉ tay lên trên cao mà nói :

- Đó là Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ !

Đám quân Nguyễn nghe đến tên Nguyễn Huệ thì đã sợ hãi hoảng hốt lên.

Nguyễn Huệ râu ngắn, tóc dài, lông mày rậm dựng ngược, khí thế oai phong lẫm liệt hơn Nguyễn Lữ xưa.

Nguyễn Huệ ra lệnh cho đội quân hoả mai tấn công, một loạt đạn được bắn ra, quân Nguyễn trúng đạn tử trận rất nhiều.

Văn Nhơn sợ hãi liền cho quân bỏ chạy nhưng bị quân Tây Sơn chặn mất đường về.

Văn Nhơn mất hi vọng ra lệnh cho toàn quân tử chiến.

Nguyễn Huệ thấy thế thì phừng phừng tức giận mà nói :

- Tây Sơn nghĩa quân hãy đứng lên chiến đấu chống giặc !

Quân sĩ Tây Sơn sĩ khí tăng lên mà không ngại nguy hiểm xông pha.

Phạm Danh Minh bị chém chết tại chỗ.

Nguyễn Văn Nhơn trúng đạn bị thương liền cho tàn quân rút tạm về Phú Yên.

Quân Tây Sơn thắng trận liền phấn khởi muốn đánh tiếp.

Nguyễn Huệ mặc áo choàng vàng đứng nhìn quân Tây Sơn đang ăn mừng thì cười thầm.

- Phải đa tạ vị tướng quân đã nhắc nhở chuyện quân Nguyễn sẽ tập kích đến đây !

Nếu như ta không biết thì thành Hoàng Đế có lẽ sẽ như Gia Định khi trước vậy !

Người mà Nguyễn Huệ nói cũng đáp rằng :

- Bắc Bình Vương anh minh không cần phải làm thế !

Mục đích của hạ thần là muốn giúp cho triều Tây Sơn chiến thắng đám quân Nguyễn vô đạo này !

- Vậy tướng quân họ tên là gì ?

Người đó cúi chào rồi nói :

- hạ thần tên là Phạm Bình, muốn góp sức của mình phục vụ cho Bắc Bình Vương !

Nguyễn Huệ cười nói :

- Phạm Bình !

Những người theo Tây Sơn giúp ta như ngươi đúng thật là không khó tìm !

Vậy ngươi muốn ta tặng gì cho ngươi ?

Bình nói :

- Tiền bạc gái gú thì hạ thần không cần.

Hạ thần chỉ cần sự tin tưởng của Bắc Bình Vương thề sẽ trung thành tuyệt đối với ngài !

Nguyễn Huệ vỗ vào vài Phạm Bình mà nói :

- Sau trận đánh này thì ta đã tin tưởng ngươi rồi !

Tây Sơn chúng ta sẽ tiếp tục phát triển, triều đại chúng ta sẽ trường tồn trăm năm !

Nguyễn Huệ cảm thấy phấn khởi, khuôn mặt lộ rõ vẻ sảng khoái.

Phạm Bình ghé tai nói nhỏ mấy câu.

- Bắc Bình Vương chí lớn anh hùng, nếu không phải vì Thái Đức Đế nhu nhược thì Tây Sơn chúng ta đã thống nhất giang sơn từ lâu rồi !

Nguyễn Huệ nín lặng, tay vỗ nhẹ vào vai Bình một lần nữa mà nói :

- Chuyện này thì ta nên bàn bạc sau !

Phạm Bình hiểu ý của Nguyễn Huệ liền tạm gác chuyện đó lại.

Lúc này tướng Tây Sơn là Ngô Văn Sở bước tới muốn nói.

- Bẩm Bắc Bình Vương !

Quân Nguyễn đã lui về Phú Yên, nếu chúng ta đánh chiếm nhanh ở đó chắc chắn Nguyễn Ánh sẽ không thể tấn công lên phía Bắc được !

Phạm Bình cũng đồng tình với ý kiến của Văn Sở.

- Lời của Chinh nam đại tướng quân đúng theo ý hạ thần.

Đại tướng quân anh dũng uy nghi, văn võ song toàn.

Trước kia ở Thăng Long đã diệt được Nguyễn Hữu Chỉnh, nay một tên Nguyễn Văn Nhơn lại có thể làm khó ngài ?

Ngô Văn Sở cười phá lên mà nói :

- Phạm Bình tiên sinh !

Tiên sinh cứ nói thế thì hơi quá.

Nhưng nếu là một tên Nguyễn Văn Nhơn thì tại hạ có thể chém hắn như cắt tiết gà vậy !

Nguyễn Huệ bằng lòng, hôm đó dẫn hơn ngàn quân thiết kị tiến thẳng vào Phú Yên.

Nguyễn Văn Nhơn hay tin liền giật mình, tóc hắn đã bạc đi rất nhiều, có phần vì lo lắng quá mức.

Lê Văn Luyện biết chuyện thì vội chạy vào trướng mà nói rằng :

- Tây Sơn thế mạnh, đánh cũng không lại.

Vậy chi bằng tướng quân theo tại hạ rút quân về Gia Định liệu kế về sau !

Nguyễn Văn Nhơn nghe vậy liền ho ra máu, đám quân sĩ chạy đến cấp cứu.

Văn Nhơn tỉnh lại mà nói với Luyện :

- Số trời đã định, mạng ta không còn sống lâu được nữa.

Nay ngươi thống lĩnh toàn quân ta rút nhanh khỏi Phú Yên mà bẩm báo với Nguyễn Vương nhanh chóng khởi binh !

Văn Nhơn nói xong liền đứng dậy mặc áo giáp đi ra.

Quân Nguyễn đánh không lại quân Tây Sơn, xác chết chồng chất lên nhau.

Ngô Văn Sở với thanh gươm sắt trong tay lao vào chém giết quân Nguyễn một hồi, xác người nằm khắp nơi.

Lê Văn Luyện rút gươm xông đánh, Văn Sở chỉ dùng vỏ bao đập mạnh vào mặt Luyện.

Luyện đánh không nổi đành lui binh.

Xạ thủ và pháo binh Tây Sơn bắn phá thành Phú Yên, tiếng kêu gào thảm thiết xé toạc bầu không khí u ám.

Nguyễn Văn Nhơn lúc chạy ra ngoài bị trúng đạn pháo bay văng đôi chân của mình, hắn kêu gào một hồi rồi mất máu mà chết.

Nguyễn Huệ thừa cơ đánh chiếm Phú Yên, lại bắt những binh sĩ quân Nguyễn tịch thu quần áo vũ khí đi.

- Ta tha mạng cho các người, về sau nên yên phận ở quê mà làm ruộng.

Hễ ai quay lại làm lính cho Gia Định thì ta quyết không tha !

Nói xong Nguyễn Huệ sai đám lính hoả mai bắn đạn lên trời.

Quân Nguyễn khiếp vía cúi đầu xuống nhận tội rồi bỏ đi.
 
Sự Trỗi Dậy Của Triều Nguyễn
Chương 5 : Hai miền xưng đế tranh thiên hạ, Quang Trung bắc tiến phá quân Thanh


Ở phía vùng Nam Bộ lúc này, quân đội của Nguyễn Ánh hầu như đã chiếm được hết toàn bộ khu vực phía nam của Đại Việt từ Gia Định trở xuống.

Riêng ở vùng Gò Công (ngày nay là Tiền Giang) vẫn còn tàn dư của quân Tây Sơn đang chiếm đóng ở đấy.

Nguyễn Ánh liền sai Huy và Lê Văn Duyệt kéo binh đi đánh.

Duyệt mang hơn 800 binh sĩ tân quân vừa được huấn luyện kéo đi.

Huy liền nói với Hoàng Lâm :

- Mấy người các huynh mang nhiều tinh kì cắm hết ở rìa vực sông Tiền lại.

Nếu thấy quân Tây Sơn chạy về đấy thì hãy giơ cao lên.

Đám Tây Sơn khi thấy tinh kì vẫy lên chắc chắn sẽ chạy ngược về phía Sa Đéc.

Lúc đó mấy người các huynh muốn làm gì thì làm !

Hoàng Lâm tuân lệnh đi ngay.

Duyệt mang quân tiên phong đi trước, Huy kéo hậu quân ở phía sau.

Quân Tây Sơn lúc này đang đóng quân cách chỗ Duyệt không xa, họ vốn là tàn quân chạy khỏi Gia Định khi trước.

Nghe thấy quân Nguyễn tiến đánh, quân Tây Sơn kéo hết quân đến chống trả.

Họ dùng mũi tên sắc nhọn với vài khẩu pháo trong tay cố gắng chặn lùi quân địch.

Quân Nguyễn vốn được huấn luyện theo kiểu phương Tây nên tác chiến vô cùng nhanh nhẹn.

Hai bên giằng co nhau một hồi lâu.

Huy cũng mang hậu quân tiếp ứng, quân Tây Sơn bị giết quá nhiều, phần bị bắn chết, phần bị quân Nguyễn xông vào chém giết.

Tàn quân chạy về phía sông Tiền.

Lúc này Hoàng Lâm nổ một tiếng pháo hiệu, hàng loạt lá cờ quân Nguyễn được phất lên.

Quân Tây Sơn thấy thế khinh hồn bạt vía bỏ chạy về phía Sa Đéc.

Hoàng Lâm liền dẫn hơn trăm người truy kích đuổi theo.

Quân của Duyệt thu được nhiều vũ khí, lương thảo lại quay về họp chỗ Huy.

Phía bên Huy tuy đã đánh đuổi được quân Tây Sơn, nhưng Hoàng Lâm vẫn chưa trở về nên cảm thấy lo lắng.

Bỗng quân của Lâm quay lại.

Huy hỏi tại sao về lâu thế, Lâm nói :

- Phía trước Sa Đéc có một toán người bắt hết quân Tây Sơn, tướng lĩnh bên đó muốn nói chuyện với ngài !

Huy ngạc nhiên, ai lại có thể bắt được quân Tây Sơn ở chỗ đó.

Quân đóng ở Sa Đéc còn lâu mới chịu đem binh đến hỗ trợ.

Huy đoán là nghĩa quân địa phương liền cưỡi ngựa đi đến.

Một vị tướng trẻ, râu dài, mặc áo nâu thẫm, đầu đội khăn xếp.

Xung quanh người đó đều là binh lính nông dân cả, ai nấy cũng đeo khăn màu đỏ, tay cầm một cây giáo gọt giũa.

Huy liền xuống ngựa tạ lễ :

- Cảm ơn vị nghĩa quân đã ra tay bắt giữ quân Tây Sơn, cho ta hỏi các vị tên gì ?

Người ấy đáp lại :

- Tại hạ tên Võ Tánh, người ở Phước An.

Trước đây có tụ tập người dân Gò Đông lại làm nghĩa quân chống lại quân Tây Sơn.

Nay thấy Chúa Nguyễn đem quân đánh, tại hạ cùng các anh em ở đây phục kích bắt lại bọn chúng không chừa tên nào !

Võ Tánh là người Phước An, Biên Hoà.

Khi xưa cùng cha đi xuống Gia Định làm ăn.

Khi quân Tây Sơn kéo đến, ông cùng anh mình là Võ Nhàn tập hợp nông dân làm nghĩa quân, tự xưng là Nghĩa quân Kiến Hoà, giương ngọn cờ Khổng Tước Nguyên Võ sau đó chiếm lĩnh cả khu Gò Đông.

Huy liền bảo :

- Nhà ngươi có chịu hàng chúa Nguyễn không ?

- Tại hạ vốn đã muốn theo chúa thượng từ lâu !

Huy có biết Võ Tánh là một vị tướng giỏi của nhà Nguyễn.

Nay y đã hàng mình, Nguyễn Ánh chắc chắn không biết chuyện này.

Huy liền biến Võ Tánh thành bộ hạ dưới trướng mình rồi họp quân với Lê Văn Duyệt.

Quân của Huy và Duyệt trở về Gia Định ăn mừng chiến thắng.

Nguyễn Ánh liền phong Duyệt làm tổng trấn Biên Hoà, được quyền mang binh lính đi theo mình.

Huy được phong làm Gia Định tướng quân, cấp ngang hàng với bọn Nguyễn Huỳnh Đức, Trương Tấn Bửu.

Bấy giờ những ai có công lao trong trận chiến năm qua đều được phong hàm tước cả.

Huy liền tiến cử Hoàng Lâm và Võ Tánh, cả hai đều được Nguyễn Ánh thăng lên làm Vệ Đô Uý (cao hơn Vệ Uý 1 bậc).

Nguyễn Tiến Dũng là kẻ thân cận nhất với Nguyễn Ánh.

Với quân sĩ tân quân hiện đại, Nguyễn Ánh tự đắc ý rằng quân ta là bất khả chiến bại.

Ánh khen thưởng cho các sĩ quan người Pháp và được ban tặng nhiều vàng bạc châu báu.

Đám người Pháp đó cảm tạ hết lời.

Nhưng Ánh vẫn không tin tưởng bọn người Tây dương này cho lắm.

Ánh muốn có một người trung gian giữa ông và người Pháp.

Chính vì thế Tiến Dũng trở thành hầu cận cố vấn cho Nguyễn Ánh cùng hàng với Bá Đa Lộc.

Những việc hệ trọng hay những chuyện vui buồn, Dũng đều kể hết với Ánh, Nguyễn Vương rất tin tưởng y.

Một hôm trời đột nhiên mưa to, cây cối đổ xuống không biết là bao nhiêu, trong đó có 1 cây cổ thụ trăm năm bị nhổ gốc ra.

Ai nhìn cũng cảm thấy sợ hãi.

Nhưng được một lúc thì trời tạnh mưa, mặt trời chói nắng ngay lập tức, soi sáng cả thành trì Gia Định.

Nguyễn Ánh thấy làm lạ liền hỏi Tiến Dũng.

Dũng mới nói :

- Trời đột nhiên âm u đổ bão tức là có điềm thay đổi, cổ thụ trăm năm chỉ vị một cơn bão mà đổ tức là nhà Lê đã mất.

Mặt trời mới xuất hiện chiếu nắng xuống đất tức có Thiên tử mới ra.

Hạ thần đoán chắc rằng Nguyễn Huệ đã xưng đế phế truất vua Lê rồi !

Thật ra Nguyễn Huệ đã xưng đế cách đây mấy ngày trước rồi, còn vua Lê Chiêu Thống thì hôm nay mới chạy khỏi Thăng Long đến cầu viện nhà Thanh.

Nguyễn Ánh khi nghe Nguyễn Huệ xưng đế thì lòng ngày càng căm tức phẫn nộ.

Tiến Dũng biết được chuyện liền bàn với đám quan văn võ trong triều một hồi, ai cũng đồng tình nghe theo.

Hôm sau Nguyễn Ánh đang ngồi đọc sớ thì Tiến Dũng cùng toàn văn võ bước đến quỳ xuống.

Ánh giật mình hỏi :

- Các ngươi vì sao lại quỳ xuống ?

Muốn gì cứ nói !

Dũng liền nói :

- Chúng thần cầu xin Nguyễn Vương xưng đế tranh hùng thiên hạ với Nguyễn Huệ !

Ánh đã muốn xưng đế từ lâu nhưng trong lòng vẫn hay kìm nén không nói ra.

Nay được các quan văn võ nói thế liền cười bảo :

- Ta luôn một lòng vì nước vì nhà Lê.

Nay nhà Lê sụp đổ, thiên mệnh chỉ hướng về ta.

Ta hiểu những lời mà các vị đã nói cho, nhưng hãy để khi khác hẵng bàn !

Nguyễn Ánh nói xong thì đám Dùng bèn lui ra.

Ánh vẫn băn khoăn về chuyện xưng đế.

Lúc này Huy vừa cùng với Thái tử Nguyễn Phúc Cảnh tuyển thêm quân ở Gò Đông trở về yết kiến.

Ánh liền hỏi :

- Chúng bầy tôi muốn ta xưng đế nhưng ta vẫn chưa biết có nên hay không ?

Huy liền nói :

- Thiên hạ Đại Việt chia đôi.

Xứ Bắc Hà thuộc Tây Sơn, xứ Nam Hà thuộc Nguyễn Vương bệ hạ.

Nay nhà Lê đã mất, Tây Sơn đã xưng đế từ trước, nay không sớm muộn cũng tranh giành thiên hạ với ta.

Xin Nguyễn Vương xem xét !

Huy liền xin cáo lui.

Đám Nguyễn Văn Thành cùng Lê Văn Duyệt cũng vào yết kiết.

Nguyễn Ánh lại nói chuyện ban nãy.

Thành nói :

- Giang sơn chia cắt đã lâu, vua tôi nhu nhược chỉ biết trông nhờ các chúa.

Nay Tây Sơn xưng đế Bắc Hà như một con hổ mạnh mẽ đang gầm trốn rừng sâu.

Nguyễn Vương giữ cơ nghiệp nhiều đời lại có nhiều kẻ tài hiền sĩ đứng giúp như con rồng xanh trỗi dậy từ đại dương lên.

Nay thiên hạ hai bên đều muốn thống nhất, Nguyễn Vương và Nguyễn Huệ giành nhau từng đất ví như long tranh hổ đấu, xin Nguyễn Vương xem xét !

Nguyễn Ánh nghe xong mà vui sướng tột độ :

- Ý ta đã quyết, các vị không phải bàn thêm nữa !

Ngày 3 tháng 1 năm 1789, Nguyễn Ánh lập đến tế cúng trời cao lên ngôi hoàng đế, hiệu là Gia Long, đóng đô ở Gia Định.

Phong Nguyễn Phúc Cảnh làm Thái tử, Nguyễn Văn Thành làm Thái sư, tất cả viên quan văn võ đều được thăng chức, ân xá toàn thiên hạ.

Vua Gia Long vừa xưng đế đã muốn cất quân đi đánh Tây Sơn.

Huy biết chuyện liền kéo Dũng đi vào nhà mình mà nói :

- Phía bắc ta quân Thanh đang kéo đến, nếu cứ để quân ta tiến lên phía bắc thì nhà Thanh sẽ thôn tính nước ta mất !

Dũng cũng nói :

- Việc này đúng là không thật trong lịch sử.

Chúng ta đi hơi quá xa rồi đó.

Bây giờ nên tạm kìm hoãn lại đi !

Hôm đó Dũng lên thành Gia Định bái kiến Gia Long đế.

Gia Long đế thấy vậy liền hỏi :

- Ái khanh đến có việc gì ?

Dũng liền tâu :

- Nay bệ hạ lên ngai rồng chưa lâu lại muốn kéo binh đi đánh lên Bắc Hà.

Thần trộm nghĩ khi xưa quân ta giúp Xiêm, Chất Tri xưng đế cũng mất vài tháng mới dám mang quân viện giúp bệ hạ.

Nguyễn Nhạc xưng đế cũng phải nuôi quân lâu năm mới đánh Bắc Hà đuổi họ Trịnh.

Thần muồn xin bệ hạ hãy để thư cho vài tháng chuẩn bị xây dựng lực lượng rồi cùng nhau quyết chiến với Tây Sơn một trận !

Gia Long đế nghe vậy liền cảm thấy khó chịu, giọng phàn nàn :

- Trẫm có tân quân bất khả chiến bại, lại có quân Pháp viện binh giúp trợ.

Nay ta biết tin quân Thanh tràn xuống đánh nhau với Tây Sơn, thực là một cơ hội hiếm có.

Nay ta muốn cất quân bắc phạt, chớ có nhiều lời với trẫm !

Dũng khuyên mãi nhưng Gia Long đế không nghe đành buồn bã lui về.

Lại nói về nhà Tây Sơn, lúc này Nguyễn Huệ xưng đế lấy hiệu là Quang Trung.

Nay đang tuyên chiến với quân Thanh ở Bắc Hà.

Quân Thanh đứng đầu đạo quân đánh xuống Thăng Long là Tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị.

Hắn cùng các tướng Hứa Thế Hanh, Sầm Nghi Đống, Thượng Duy Thăng, Trương Triều Long cùng hơn trăm tướng kéo đại quân khoảng 30 vạn quân, thanh thế rất lớn.

Quân Thanh chia đạo quân ra làm 3 đường.

Một đường từ Vân Nam qua Tuyên Quang đến Thăng Long do Ô Đại Kinh chỉ huy.

Một đường đi trực tiếp quan Lạng Sơn kéo đến Thăng Long do Tôn Sĩ Nghị chỉ huy.

Đường còn lại do Sầm Nghi Đống chỉ huy, kéo quân từ Long châu tiến vào Cao Bằng rồi tiến về Thăng Long.

Quân của Ngô Thì Nhậm chống chả không nổi đành phải rút quân khỏi Thăng Long.

Càng ngày quân Thanh càng thắng trận nhiều, Tôn Sĩ Nghị ban đầu chủ quan.

Để tăng cường phòng thủ, Nghị bố trí đồn Ngọc Hồi ở Thanh Trì (Hà Nội), đồn Hà Hồi ở Thường Tín (Hà Nội), đồn Nhật Tảo ở Duy Tiên (Hà Nam) và đồn Nguyệt Quyết huyện Thanh Liêm (Hà Nam).

Vua Quang Trung liền họp khẩn cùng bàn kế sách chống địch.

Phạm Bình liền nói :

- Quân Thanh từ xa mới đến chắc chắn mệt mỏi nhiều.

Nay ta nên lấy ít địch nhiều, mang hơn ngàn quân ra Thăng Long tập kích trại địch.

Quân Thanh chắc chắn sẽ đuổi theo, lúc nấy ta dựa vào thế núi rừng hiểm trở đánh tiêu hao địch chắn chắn sẽ đánh tan đại quân bọn chúng !

Phạm Bình dâng kế như vậy nhưng hầu như không ai hưởng ứng.

Mọi người đều cho là đại quân Thanh mạnh áp đảo không thể lấy ít địch nhiều.

Ngô Thì Nhậm bèn nói :

- Kế của tướng quân tuy hữu dụng song thực tế lại phi lí !

Bắc Kỳ Mãn Châu quân là đại quân tinh nhuệ hiếu chiến của nhà Thanh.

Họ am hiểu về địa thế rất tốt lại có cả quân của Lê Chiêu Thống dẫn đường cho.

Theo kế của thần thì ta nên vừa đánh vừa lui, quân địch khắc sẽ xa lưới !

Cả hai tranh cãi nhau một hồi.

Quang Trung đế thấy thế liền nói :

- Ý cả hai lại vừa ý ta.

Nay nên tập hợp binh lực chuẩn bị bắc tiến !

Vua Quang Trung kéo quân ra Nghệ An ra sức tuyển quân, nhân dân Nghệ An ai cũng nô nức tham gia đi lính.

Chưa đầy tháng Quang Trung đế đã có hơn vạn quân tham gia.

Lực lượng Tây Sơn ngày càng đông đảo.

Lại có một vị cống sĩ tên là Nguyễn Thiếp xin được gặp vua Quang Trung.

Nhà vua đối đãi tử tế với Thiếp.

Vua Quang Trung hỏi :

- Nay quân tôi sắp đánh với quân Thanh.

Mưu đánh hay giữ, được hay thua xin tiên sinh cứ nói !

Thiếp liền nói :

- Giờ đất nước trống không, lòng người tan rã.

Quân Thanh từ xa tới đây, không biết tình hình quân ta yếu hay mạnh, không hiểu rõ thế nên đánh hay nên giữ ra sao.

Chúa công đi chuyến này, không quá mười ngày, quân Thanh sẽ bị dẹp tan !

Vua Quang Trung vỗ tay vui mừng mà nói :

- Lời nói của tiên sinh giống y như lời của của đô đốc Bình !

Quang Trung chia quân ra làm 6 đạo quân.

Đạo quân do Quang Trung chỉ huy có Ngô Văn Sở và Phan Văn Lân làm tiên phong, có cả tượng binh và kỵ binh đánh vào chính mặt nam Thăng Long.

Đạo quân do đô đốc Tuyết chỉ huy theo đường thuỷ tiến vào sông Lục Đầu, đánh đồn quân cần vương của Lê Duy Kỳ ở Hải Dương, chặn đường rút của quân Thanh bên kia sông Hồng.

Đạo quân đô đốc Lộc chỉ huy cùng đạo quân đô đốc Tuyết theo đường thuỷ tiến vào sông Lục Đầu, tới đây tách ra đi gấp lên Phượng Nhãn, Lạng Giang chặn đường rút của quân Thanh phía bắc.

Đạo quân đô đốc Bảo chỉ huy, cũng có tượng binh và kỵ binh theo đường Ứng Hoà (Hà Tây) ra làng Đại Áng, phối hợp với cánh quân Quang Trung đánh đồn Ngọc Hồi của Hứa Thế Hanh.

Đạo quân đô đốc Long chỉ huy, cũng có tượng binh và kỵ binh theo đường Chương Đức, hướng lên Sơn Tây nhưng sẽ rẽ quặt sang làng Nhân Mục tập kích đồn Khương Thượng của Sầm Nghi Đống và tiến vào Thăng Long từ hướng tây.

Đạo quân đô đốc Bình chỉ huy thuỷ binh và bộ binh đi từ Nghệ An vòng lên xứ Yên Quảng rồi đánh Chí Linh vào Thăng Long.

Bấy giờ họ gọi cả 5 người là ngũ đại đô đốc Bắc Hà.

Vua Quang Trung tiến quân đến núi Tam Điệp, hai tướng Phạm Văn Lân và Ngô Văn Sở ra đón.

Bấy giờ là sắp đến Tết.

Nhà vua liền mở tiệc chiêu đãi các binh sĩ trong quân lại mà nói :

- Quân giặc cách chúng ta không xa, ta đoán trong mười ngày ách quân Thanh đại bại.

Vì thế ta cùng các người hãy tạm sửa lễ cúng Tết trước đã.

Đêm tối 30 lập tức lên đường, hạn đến mồng 7 mới vào thành Thăng Long mở tiệc ăn mừng.

Các ngươi nhớ lấy, đừng cho ta nói khoác !

Cả năm đạo quân đều lạy xuông vâng lệnh.

Đúng 30 đêm lập tức xuất quân, trống đánh vang dội, tinh kì phấp phới.

Riêng đạo quân thứ 6 của Phạm Bình đã kéo quân đến Yên Quảng rồi.

Bình liền cùng bộ tướng dưới trướng là Phạm Minh Khoa chiêu mộ rất nhiều binh lính, quân sĩ kéo đến ngày một đông.

Ngày mồng 1 Tết, Bình mang đại quân bắn phá Chí Linh, binh sĩ Tây Sơn sử dụng loại pháo mới tối tân do Bình đặt thuê từ các công ty Đông Ấn Hà Lan, loại đạn pháo này bắn rất xa lại rất chuẩn xác.

Binh sĩ Thanh triều trúng đạn chết nhiều vô kể.

Tướng canh giữ là Trập Bát Mãn Tư phi ngựa ra bỏ chạy về Thăng Long, binh sĩ đi theo vứt bỏ nhiều áo giáp, vũ khí.

Bình nhìn qua hầu như chỉ toàn bọn quân Hán, tức không phải quân Mãn Châu.

Bình cười ầm lên, lòng vui sướng.

Khoa liền hỏi :

- Đô đốc sao lại mừng vui như thế ?

Bình nói :

- Quân Thanh đến đây hầu như là quân Hán.

Vậy là Bát Kỳ Mãn Châu không có ở đây.

Ta đoán Chúa công ta chưa đến mười ngày là có thể đánh tan quân Thanh cứu viện rồi !

Bình vừa nói nhưng cũng thúc ngựa kéo quân chiếm ngay Chí Linh.

Quân Tây Sơn dựng lại các trại, lại trưng thu được nhiều áo giáp vũ khí.

Phía vua Quang Trung.

Quân Tây Sơn tiến như vũ bão vượt qua sông Gián.

Quân Thanh thấy thế khinh hồn bạt vía bỏ chạy đi hết.

Quân Tây Sơn cứ tiếp tục tấn công.

Khi vượt qua sông Thanh Quyết, thám mã phát hiện có do tham quân Thanh.

Vua Quang Trung chẳng sợ gì mà cưỡi voi tiến thẳng vào phía trước địch.

Đám thám mã thấy thế sợ hãi bỏ chạy.

Vua Quang Trung cho đội súng hoả mai tấn công, nhiều tên thám mã bị bắn chết, mấy tên còn lại đều bị bắt sống không chừa một ai.

Quân Thanh ở Hà Hồi và Ngộc Hồi đều không biết gì hết.

Quân Tây Sơn tiến sát Hà Hồi, bấy giờ quân Thanh đang vui mừng ăn Tết, tên nào cũng say rượu be bét cả.

Vua Quang Trung bí mật cho quân bao vây đồn, lại sai người làm những cái loa đồng cỡ lớn.

Mấy tên lính tráng khoẻ mạnh hò hét trong cái loa đó.

Quân Thanh nghe thấy đều khiếp vía rời rạc chân tay.

Quân Thanh hoảng loạn bỏ chạy khắp nơi cả.

Tướng Thanh là Trương Triều Long mặc áo giáp chạy ra ngoài, nghe thấy tiếng lớn y như có vài chục vạn quân Tây Sơn ở đây.

Long sợ hãi quá mà cưỡi ngựa cùng đám quân đột phá cửa đông về Thăng Long cầu cứu.

Quân Thanh mất tướng như rắn mất đầu nhanh chóng hàng cả.

Quân Tây Sơn thu được nhiều vũ khí lương thực.

Ngày mồng 4 Tết, quân Thanh do tướng Thang Hùng Nghiệp kéo quân ra tiếp ứng.

Vua Quang Trung lại dùng kế nghi binh, cắm nhiều tinh kì khắp nơi, lại dùng loa hò hét dữ dội.

Nghiệp thấy thế án binh bất động sau đó từ từ lui về Thăng Long.

Ngày mùng 5 Tết, quân Tây Sơn kéo đến đồn Ngọc Hồi, Hứa Thế Hanh cùng Thượng Duy Thăng mang hơn vạn quân tiên phong ra trước đồn phòng thủ, ai dè làm bia đỡ đạn cho quân Tây Sơn.

Vua Quang Trung cưỡi voi ra lệnh tượng binh tấn công.

Hứa Thế Hanh cũng cho kị binh của mình tấn công lên trước.

Quân tượng binh Tây Sơn có lắp đại bác trên lưng voi, bắn tan tác đội kị binh Mãn Thanh.

Vua Quang Trung lại sai đội khiên cảm tử, làm lá chắn bằng gỗ quấn rơm ướt che mình, tiến thành hàng ngang dàn thành chữ "Nhất", phía sau là quân bộ binh, tay cầm đoản đao đồng loạt xông lên.

Quân Thanh với đội hoả mai bắn thế nào cũng không xuyên qua lớp lá chắn.

Thấy có gió bắc đang nổi, Trương Thế Hanh mới nói :

- Mau mang ống phun lửa ra !

Quân Thanh nối đuôi nhau mang ra nhiều ống khói tre, bên trong là dầu hoả bôi trơn.

Quân Thanh đốt đầu ống, lửa cháy ra, phía sau được lấy hơi thổi mạnh, ngọn lửa cháy ra càng xa.

Bất ngờ trời đổi gió nam, lửa lại thổi cháy ngược lại quân Thanh, binh sĩ chết cháy rất nhiều.

Quân Tây Sơn tiến sát vào quân địch, cả hai bên lao vào chém giết lẫn nhau.

Quân sức chiến đấu đã sa sút không thể đánh nổi đại quân Tây Sơn liền bỏ chạy hết.

Trương Thế Hanh chống cự không nổi bị quân Tây Sơn lao vào chém thành trăm mảnh.

Thượng Duy Thăng và Trương Triều Long dẫn tàn quân bỏ chạy.

Thăng bị đạn lạc bắn chết tại chỗ, còn Long may mắn chạy thoát.

Quân Tây Sơn khí thế sôi sục lại tiến quân ngay ra Đống Đa.

Lúc này đô đốc Long đã kéo quân đến làng Nhân Mục.

Đội quân tượng binh Tây Sơn với đại bác trên lưng bắn phá dữ dội, quân Thanh chết nhiều vô kể.

Sầm Nghi Đống ở bên trong lo lắng không ngừng liền dẫn hơn ngàn lính đột phá vòng vây.

Nhưng khi quân Đống vừa ra ngoài lại bị bắn trúng đạn pháo, mảnh thịt quân sĩ văng thẳng vào mặt Đống.

Thấy thế Đống sợ quá lại chạy vào trong trại.

Quân Tây Sơn xông vào chém giết lung tung, tứ chi văng khắp nơi.

Sầm Nghi Đống sợ hãi tuyệt vọng mà thắt cổ tự tử.

Ngay trong đêm mùng 4, quân của đô đốc Long tiến đánh vào Nam Đồng.

Quân Thanh chống cự không nổi lại vứt bỏ khí giới chạy về Thăng Long.

Quân Thanh từ đồn Ngọc Hồi chạy tới đê Yên Duyên, trông thấy phục binh Tây Sơn chặn đánh, phải chạy theo đường Vịnh Kiều trốn về Thăng Long.

Nhưng chạy tới nửa đường thì gặp cánh quân đô đốc Bảo đánh tới từ làng Đại Áng.

Đô đốc Bảo cho thả voi xuống, dẫm đạp chết nhiều quân Thanh.

Lúc bấy giờ Vua Lê Chiêu Thống và Tôn Sĩ Nghị vẫn còn ca hát ngày Tết.

Bỗng quân của Trương Triều Long dẫn bại quân quay về báo cáo.

Khi nghe được tin Hà Hồi, Ngọc Hồi thất thủ.

Nghị hoảng loạn cả lên.

Nay lại nghe tin quân Tây Sơn đang kéo đến Thăng Long, Nghị liền vội vã lên ngựa, áo giáp mặc không kịp dẫn bọn quan lại chạy khỏi Thăng Long.

Đám hộ vệ ở lại phía sau phòng thủ.

Nghị liền giao hết binh quyền cho Long, hắn đành chấp nhận ở lại chiến đấu.

4 đạo quân của đô đốc Long, đô đốc Tuyết, đô đốc Lộc, đô đốc Bảo kéo quân đánh vào Thăng Long.

Quân Thanh chiến đấu trong vô vọng, quân sĩ bị giết chết khắp nơi.

Toán quân Thanh cuối cùng do Long chỉ huy cũng bị đô đốc Tuyết giết sạch.

Tôn Sĩ Nghị lúc này chạy tới sông Hồng, hắn nhanh chóng chạy qua được cầu.

Đám binh sĩ quan lại phía sau vì tranh nhau qua cầu mà khiến cầu đứt gãy, trăm người chết dưới sông, máu chảy xuôi xuống hạ giang.

Bấy giờ Nghị cảm thấy an toàn liền dẫn quân về Đại Thanh.

Nào ngờ đi giữa đường gặp ngay toán quân của đô đốc Bình.

Bình cười lên mà nói :

- Ta đã biết thừa là bọn bay kiểu gì cũng chạy đến đây cơ mà.

Số trời đã định, bọn bay không thoát được đâu !

Bình liền sai toàn quân Tây Sơn xông lên.

Đám quân Thanh bị giết sạch, Nghị cũng bị giết chết.

Phạm Bình chặt đầu Nghị dẫn hơn ngàn quân trở về Thăng Long ăn mừng.

Đô đốc Lộc mang quân ra truy sát Lê Chiêu Thống nhưng không thấy y đâu bèn dẫn quân quay về Thăng Long cùng.

Toán quân Vân Nam đóng ở các đồn phía bắc Thăng Long do Ô Đại Kinh nghe tin Thăng Long mất thì lần lượt bỏ chạy về đại Thanh quốc.

Vua Quang Trung khải hoàn trở về Thăng Long, áo bào dính đầy thuốc súng.

Quân dân thành Thăng Long đứng thành hai bên reo hò quân Tây Sơn thắng trận trở về.

Vậy là chỉ chưa đầy 10 ngày, quân Tây Sơn đã đánh tan đạo quân của nhà Thanh do Tôn Sĩ Nghị chỉ huy.
 
Back
Top Bottom