Ngôn Tình Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 65: 65: Đã Quá Muộn


Chí Thượng chạy theo níu giữ Tiểu Khuê lại nhưng cô lại vùng vẫy khỏi vòng tay của hắn, Chí Thượng cố chấp ôm lấy cô từ phía sau, Tiểu Khuê đau khổ cổ họng đã nghẹn lại cô nói với Chí Thượng.

" Buông ra.

"
Chí Thượng lắc đầu vội vàng giải thích.

" Mọi không phải như thế anh cứ tưởng cô ta là em nên mới xảy ra những chuyện ngoài ý muốn như thế.

"
Tiểu Khuê bấu móng tay của mình vào mu bàn tay của Chí Thượng đến nổi phải chảy máu nhưng hắn vẫn không buông cô ra, Tiểu Khuê bĩnh tĩnh lại lau đi những giọt nước mắt đã khóc vì Chí Thượng quá nhiều cô đau lòng nói.

" Kết thúc đi chúng ta hãy ly hôn với nhau đi tôi đã quá mệt mỏi khi phải chịu đựng những nỗi đau giằng xé này, tôi sẽ chất nhận buông bỏ xin anh hãy buông tôi ra tất cả đã thật sự kết thúc, chẳng còn cứu vãn được nữa đâu anh hãy ở bên cạnh người mà anh thật sự muốn đi.

"
Tiểu Khuê lạnh lùng gỡ bỏ bàn tay của Chí Thượng ra rồi bước đi thật nhanh để Chí Thượng không thể nhìn thấy sự đau lòng của bản thân, bây giờ cô đã quyết định chấp nhận buông bỏ tất cả để làm lại cuộc đời cô sẽ rời khỏi nơi đau thương này để quên đi tất cả.

Tiểu Khuê quay về nhà cô vội vàng lau đi những giọt nước mắt trên đôi mắt của mình rồi đi vào bên trong nhà, Tiểu Khuê không muốn để mẹ mình phải lo lắng, nhưng làm sao có thể qua mặt được người đã sinh ra mình.

Bà Tuyết Hạnh lên tiếng hỏi Tiểu Khuê.

" Sao rồi con cuộc gặp gỡ có thuận lợi không?"
Tiểu Khuê cố tỏ ra là mình ổn cô mỉm cười trong nước mắt nói với mẹ của mình.

" Con và anh ấy sẽ ly hôn mẹ à.

"
Bà Tuyết Hạnh liền trở nên u buồn bà biết Tiểu Khuê đang rất đau lòng nhưng luôn cố tỏ ra là mình ổn.

" Mình đi khỏi đây được không mẹ con không muốn ở lại nơi đau lòng này nữa một mình con sẽ sinh đứa bé ra và tự nuôi lớn nó, con chỉ cần có mẹ mà thôi có được không mẹ.

"
Bà Tuyết Hạnh gật đầu nói.

" Được rồi nếu con muốn thì mẹ điều chấp nhận miễn là con cảm thấy thoải mái quên đi nỗi buồn của mình.

"
Tiểu Khuê xà vào lòng của mẹ mình bây giờ cô mới thấu hiểu chẳng có gì bằng tình yêu của gia đình, những người đó hoàn toàn không coi cô là gia đình nên mới để người phụ nữ khác qua đêm ở đó, bọn họ còn cố tình giàn xếp để cô phải chứng kiến chồng của mình đã lên giường cùng người phụ nữ khác
Hôm nay Tiểu Khuê cho người đến vận chuyển đồ đạc, cô và mẹ sẽ đến nơi khác để sinh sống, Tiểu Khê sẽ dùng khoản tiền tiết kiệm của mình để mở một cửa hàng hoa, cô chỉ muốn ở bên cạnh mẹ của mình và cuộc đời sẽ đối xử với mình nhẹ nhàng hơn, Tiểu Khuê không muốn phải chìm sâu vào những đau thương và thứ gọi là tình yêu.

Duy Tân cũng đến giúp cô vận chuyển đồ đạc trải qua biết bao nhiêu chuyện bọn họ vẫn mãi mãi là những người bạn tốt của nhau.

Tiểu Khuê và mẹ nhìn lại căn nhà lần cuối dù sao nơi đây cũng đã gắn bó với họ suốt một năm qua, Cuối cùng Tiểu Khuê cũng chẳng thể nào vượt qua được những thử thách của tình yêu giữa cô và Chí Thượng cô đã chấp nhận buông bỏ
Sau khi Tiểu Khuê rời đi được vài ngày thì Chí Thượng lái xe tìm đến nhà nhưng hắn chỉ thấy một sự rống trãi căn nhà đã bị khoá cửa không còn một ai ở đây hết, Chí Thượng bắt đầu lo sợ hắn đi đến bấm chuông nhà hàng xóm để hỏi.

" Chủ nhà này đã dọn đi đâu rồi vậy cô?"
Người hàng xóm nhìn thấy Chí Thượng thì lên tiếng nói.

" Cậu có phải là con rễ của bà Hạnh không cậu có đến đây vài lần bà ấy cũng thường hay khen ngợi cậu nên tôi vẫn còn nhớ mặt, bà Hạnh và Tiểu Khuê đã dọn đi khoảng vài ngày rồi bọn họ không nói cho cậu biết à, bà ấy đi tôi cũng buồn lắm dù sao cũng là hàng xóm thân thiết.

"

Chí Thượng liền kích động hỏi.

" Cô có biết bọn họ đi đâu không?"
Người hàng xóm lắc đầu nói.

" Không bà ấy không có nói chỉ là bảo chuyển đi thôi.

"
Chí Thượng thất thần quay người rời đi hắn ngồi vào xe trên gương mặt là một sự đau khổ tột cùng, bây giờ Tiểu Khuê đã thật sự muốn từ bỏ tình yêu của hai người thật rồi cô không còn muốn níu giữ những thứ mãi mãi không thuộc về mình, Chí Thượng gục đầu vào vô lăng xe nhắm nghiền đôi mắt lại bây giờ hắn mới nhận ra tất cả đã quá muộn rồi.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 66: 66: Bi Kịch Ập Đến


Chí Thượng lái xe đến chỗ của Duy Tân để hỏi về chỗ ở của Tiểu Khuê nhưng Duy Tân không những không nói mà còn đánh cho hắn một trận ra trò.

" Anh đã làm cho cậu ấy tổn thương mà bây giờ còn muốn đến để hỏi tôi nơi ở hay sao, Tiểu Khuê là một cô gái tốt, tôi đã thích cô ấy từ rất lâu rồi nhưng ngày tôi ngỏ lời với Tiểu Khuê, cô ấy đã thẳng thừng từ chối tôi để chọn anh, anh xem bây giờ anh còn xứng đáng có được tình yêu của Tiểu Khuê nữa không.

"
Chí Thượng bị đánh đến ngã nhào xuống đất nhưng hắn lại chẳng cảm thấy đau đớn về thể xác, nơi lòng ngực trái của Chí Thượng cứ đau âm ỉ khiến cho hắn không thể nào thở được, Chí Thượng ra sức cầu xin Duy Tân.

" Xin cậu hãy nói cho tôi biết Tiểu Khuê đang ở đâu đi.

"
Duy Tân đẩy Chí Thượng ra rồi đi vào bên trong lấy ra một tờ giấy đưa đến trước mặt của Chí Thượng rồi nói.

" Anh xem và kí vào đi Tiểu Khuê đã nhờ tôi đưa nó cho anh sẵn tiện hôm nay anh đến tìm tôi thì tôi đưa nó luôn cho anh, hãy giải thoát cho nhau đi Tiểu Khuê đã rất đau lòng, tôi nhìn thấy cô ấy cứ lén lút khóc một mình trong rất tội nghiệp, cô ấy đã nếm trải quá nhiều đau thương đến mờ cả lý trí, anh đã không trân quý cô ấy và bỏ lỡ cô ấy quá nhiều hãy buông tha cho Tiểu Khuê đi.

"
Chí Thượng lắc đầu cố chấp nói.

" Không không tôi sẽ không kí vào đâu.

"
Hắn như một người mất trí đứng lên rời đi trong sự thất thần trên gương mặt là sự thương tâm vô bờ bến.

Chí Thượng đang chìm trong sự đau thương về tình yêu của chính bản thân mình.

Bỗng nhiên hắn nhận được một cuộc gọi của mẹ mình, bà Thu Nguyệt nói ông Lâm đã bị té cầu thang đang hôn mê.

Chí Thượng nghe xong liền vội vàng lái xe đến bệnh viện.

Quay lại vài tiếng trước bà Thu Nguyệt đang đi ra bên ngoài mua sắm, trong nhà chỉ còn lại ông Lâm và Vân Tường, cô ta kể từ ngày bước lên giường cùng Chí Thượng đã danh chính ngôn thuận được bà Thu Nguyệt chấp nhận, Vân Tường đã dọn đến sống tại Lâm gia cô ta trơ trẽn đến mức cho dù ông Lâm không chấp nhận cũng phải khóc lóc cầu xin buộc Chí Thượng phải chịu trách nhiệm với mình.

Hôm nay ông Lâm nhìn thấy Vân Tường đang lục lọi hồ sơ trên bàn làm việc của mình, ông Lâm tức giận đi vào vạch trần cô ta.

" Cô đang tìm gì trong phòng của tôi thế.

"

Ông Lâm nhớ ra những thông tin tư mật của công ty liên tục bị rò rỉ ra bên ngoài nên ông đã nghi vấn Vân Tường là thủ phạm.

" Chính cô là người đã bán thông tin mật của công ty ra bên ngoài có đúng không?"
Vân Tường như bị nói trúng tim đen cô ta sợ hãi ấp úng nói.

" Tôi! không có.

"
Ông Lâm đả kích Vân Tường.

" Tôi sẽ nói chuyện này cho Chí Thượng biết để nó tống cổ cô ra khỏi nhà này, lúc đầu nhìn thấy cô tôi đã biết cô là loại người tham vọng nên mới ngăn cản Chí Thượng yêu cô bây giờ tôi phải nói cho nó và mẹ của nó sáng mắt ra.

"
Vân Tường đi đến cầu xin.

" Xin ông đừng nói tôi chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

"
Ông Lâm giật lấy cánh tay lại quay người rời đi Vân Tường liên tục đi đến cầu xin hai người giằng co qua lại Vân Tường thẳng tay đẩy ông Lâm ngã xuống cầu thang, lúc này giúp việc đang dọn dẹp ở ngoài sân vườn nên không có ai nhìn thấy cảnh tượng này, Vân Tường không một chút sợ hãi cô ta nhìn xuống chỗ ông Lâm đang nằm vì té ngã tàn độc nói.

" Tất cả là do ông tự chuốc lấy mà thôi.

".
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 67: 67: Mưu Đồ


Người giúp việc đang đi vào bên trong nhà thì nhìn thấy ông Lâm đang nằm trên sàn nhà máu đỏ tươi chảy ra từ đầu của ông ấy, người giúp việc hốt hoảng gọi điện cho bà Thu Nguyệt rồi gọi điện cho cấp cứu đưa ông Lâm đi, Vân Tường giả vờ đi đến gương làm cho đầu tóc bù xù rồi đi ra với vẻ mặt ngáy ngủ cô ta giả vờ hoảng hốt đi đến giúp đỡ ông Lâm dậy.

Ông Lâm được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch mọi người đang rất lo lắng Chí Hữu và Chí Thượng cũng vội vàng chạy đến, bà Thu Nguyệt khóc lóc lo lắng cho chồng của mình.

Chí Hữu bình tĩnh quay sang hỏi người giúp việc.

" Chuyện này là như thế nào?"
Người giúp việc vội vàng giải thích.

" Tôi đang dọn cỏ ngoài sân vườn vừa đi vào thì nhìn thấy ông chủ đã nằm trên sàn nhà rồi tôi hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra chắc là ông ấy bị té ngã.

"

Chí Hữu nhìn sang Vân Tường cô ta đang mặc trên người bộ đồ ngủ tỏ vẻ lo lắng trên gương mặt là sự vô tội.

" Em cũng chỉ mới thức giấc nghe chị giúp việc la lên nên đi ra thì nhìn thấy cảnh tượng này.

"
Nhưng điều bây giờ là sức khỏe của ông Lâm đã không được tốt sau cú ngã này chắc chắn ảnh hưởng không tốt đến cơ thể của ông ấy, bác sĩ sau khi chuẩn đoán sơ cứu cho ông Lâm xong thì đi ra với vẻ mặt lo lắng nói.

" Thật sự tình hình của ông ấy rất tệ, não bộ của ông ấy đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng mất đi khả năng nhận thức rồi dẫn đến tình trạng đột quỵ không thể đi lại hay nói chuyện như bình thường được, nhưng còn một niềm hi vọng được tập luyện vận lí trị liệu thì có thể tình hình sẽ cải thiện mong gia đình có thể giữ vững tinh thần lo cho bệnh tình của ông ấy.

"
Bà Thu Nguyệt sao khi nghe xong đã vô cùng suy sụp, bà ta cứ ngỡ ông Lâm sẽ không thể nào chịu đựng được nữa sau cú ngã, nhưng còn hi vọng thì đỡ hơn không có.

Công ty đang lâm vào tình trạng nguy kịch Chí Thượng dù rất nhớ thương Tiểu Khuê nhưng phải gạt bỏ chuyện đó qua một bên hắn phải tỉnh táo để gồng gánh cả một tập đoàn của Lâm gia.

Vân Tường luôn nịnh nọt lấy lòng bà Thu Nguyệt cô ta còn đề nghị đến chăm sóc ông Lâm nhưng Chí Thượng không cho phép nhưng vẫn cố chấp đến thăm nôm ông Lâm nhưng lại có mục đích khác.

Tiểu Khuê nghe được thông tin của ông Lâm cô rất bàng hoàng dù sao thì lúc còn sống ở nhà họ Lâm ông ấy cũng là người yêu thương cô nhất nay biết ông Lâm xảy ra tai nạn không thể nào đi lại được nữa Tiểu Khuê cũng rất đau lòng nhưng đã hai tháng trôi qua cô đã dần dần lãng quên về người đàn ông đã làm cho mình đau khổ, cô chuyên tâm cho cửa hàng hoa của mình, cuộc sống đã có những bước tiến mới, bây giờ quay về thăm ông Lâm cô sợ vết thương sẽ một lần nữa quay trở lại, nhưng bà Tuyết Hạnh đã đề nghị cô đi đến thăm ông ấy một chuyến dù sao ông Lâm cũng đã đối đãi với mẹ con của cô vô cùng tốt.

Tiểu Khuê đi đến bệnh viện nhưng cô nhìn thấy Vân Tường đang đi vào bên trong phòng bệnh của ông Lâm nhưng nét mặt của cô ta rất lạ dường như đang muốn làm điều gì đó, Tiểu Khuê đi đến bên cửa nhìn vào, cô rất hoang mang khi nhìn thấy Vân Tường đang định tiêm thứ chất gì đó vào ống truyền dịch của ông Lâm, Tiểu Khuê có linh cảm không tốt cô vội vàng mở cửa đi vào, Vân Tường nghe được tiếng mở cửa liền giật mình cô ta quay lại nhìn thấy Tiểu Khuê thì nét mặt liền thay đổi bắt đầu kênh kiệu nói.

" Cô đến đây làm gì?"
Tiểu Khuê mang giỏ hoa quả đến bên bàn rồi ngồi xuống cạnh ông Lâm nói.

" Tôi đến thăm ông ấy.

"
Vân Tường bắt đầu mỉa mai nói.

" Còn vát mặt về đây làm gì Chí Thượng không đi tìm cô, tôi tưởng cô đã hiểu là anh ấy chẳng còn tha thiết gì với cô nữa rồi mau rời khỏi đây đi đừng để anh ấy và mẹ đến cô sẽ chỉ chuốc lấy phiền phức mà thôi.

"
Tiểu Khuê sợ mình rời đi Vân Tường sẽ lại tiêm thứ chất lỏng đó vào người của ông Lâm cô đang cố gắng kéo dài thời gian để bà Thu Nguyệt và Chí Thượng đến.

" Tôi muốn tâm sự với ông ấy một lúc.

"
Vân Tường liền phẩn nộ nói.

" Cô bị điên hay sao ông ta nằm như một cái xác chết có nói chuyện được đâu mà cô muốn tâm sự.

"
Tiểu Khuê mỉm cười nắm lấy tay của ông Lâm nói.

" Nhưng nhịp tim của ông ấy vẫn còn đập ông ấy sẽ nghe những điều tôi nói thôi.

"
Vân Tường nhìn Tiểu Khuê khinh bỉ nói.

" Đồ điên.

".
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 68: 68: Gặp Gỡ Tình Cờ


Tiểu Khuê cố gắng kéo dài thời gian cuối cùng bà Thu Nguyệt và Chí Thượng cũng đã đến, bà Thu Nguyệt hình thấy Tiểu Khuê liền phẩn nộ nói.

" Cấm cô động vào ông ấy.

"
Tiểu Khuê đứng lên hôm nay cô cố tình mặc đồ rộng để bọn họ không phát hiện ra chiếc bụng đang lớn dần của mình, Chí Thượng nhìn thấy Tiểu Khuê bao nhiêu xúc cảm liền ùa về hắn đi đến nắm lấy tay của Tiểu Khuê nói.

" Mấy tháng nay em đã đi đâu?"
Tiểu Khuê vội vàng rút tay về cô không muốn nhìn thẳng vào đôi mắt của Chí Thượng nếu còn ở đây lâu cô sẽ không kiềm chế được cảm xúc mà bật khóc mất, Tiểu Khuê điềm tĩnh nói.

" Tôi nghe ba của anh ngã bệnh dù sao thì lúc trước ông ấy cũng đối xử với tôi rất tốt nên tôi muốn đến thăm ông ấy, anh phải thật cẩn thận với những người xung quanh không ai đối xử tốt bằng người nhà của mình đâu.

"
Bà Thu Nguyệt cầm lấy giỏ trái cây mà Tiểu Khuê mang đến ném xuống sàn nhà rồi lên tiếng mắng chửi cô.

" Đồ sao chổi nhờ ơn phúc của cô mà gia đình của tôi mới lãnh nhận những phước phần mà cô mang lại, ông Lâm thì nằm một chỗ công ty thì gặp khó khăn cô vừa lòng chưa hả.

"

Tiểu Khuê hít vào một hơi rồi thở ra đầy nặng nề.

Ủ????g‎ hộ‎ chí????h‎ chủ‎ ????ào‎ ????ga????‎ ﹏‎ tгumtгu‎ ????e????.

V????‎ ﹏
" Tôi xin lỗi vì đã làm phiền gia đình của anh xin phép đi trước.

"
Chí Thượng định đuổi theo nhưng lại bị Bà Thu Nguyệt quát lớn.

" Con đứng đó cho mẹ không được đuổi theo cô ta.

"
Chí Thượng nhìn thấy Tiểu Khuê rời đi trong lòng đầy sự xót xa nhưng hắn không sợ sẽ làm cho cô đau lòng vì mình nên đã chọn cách đứng lại, Tiểu Khuê vừa bước ra khỏi bệnh viện liền bật khóc nức nở cô đã giấu giếm cảm xúc suốt thời gian qua cô nghĩ mình sẽ quên được nhưng chỉ càng thêm đau hơn thôi.

Có những cuộc gặp gỡ gọi là định mệnh của nhau cũng có những con người là tình yêu của nhau sau những lần gặp tình cờ.

Mỹ Vân rất thích đi xe máy cô bé đang bon ron trên đường để ngắm nhìn đường xá vì ba Lâm của cô đã ngã bệnh công ty đang trong tình trạng khó khăn chẳng còn ai có thời gian quan tâm đến cô ấy nên Mỹ Vân mới phải đi một mình bằng xe máy, cô lái xe mà cứ nhìn ngó lung tung không chú ý nên đã xảy ra tai nạn, Mỹ Vân đâm vào một chiếc xe mô tô phân khối lớn cũng may là tốc độ chạy của cô chỉ ở mức chậm, Duy Tân nhìn thấy cô từ xa đã cố tình giảm tốc độ nhưng cô vẫn lơ ngơ mà đâm vào, Mỹ Vân ngã xuống đau đớn nhăn mặt, Duy Tân vội đi đến đỡ cô ngồi dậy nhưng Mỹ Vân lại tức tối cô liếc nhìn cậu ấy nói.

“ Anh chạy xe kiểu gì vậy.


Duy Tân tháo mũ bảo hiểm ra mái tóc rũ rượi đầy sự lãnh tử của cậu ấy khiến cho Mỹ Vân như bị hoa mắt cô nhìn đến mê mẩm, Duy Tân vẫn đưa tay để giúp cô đứng lên cậu ấy kiên nhẫn nói.

“ Đứng lên đi tôi giúp cô xem xe có bị vấn đề gì không.


Mỹ Vân mỉm cười với vẻ mặt đầy u mê cô đứng lên nhưng đôi mắt cứ dán vào gương mặt của Duy Tân, cô như bị sét đánh khi gặp được định mệnh của mình Duy Tân đỡ xe của Mỹ Vân lên xem cậu ấy nổ máy lên xem thử rồi quay sang nói với Mỹ Vân.

“ Xe của cô không sao chỉ bị trầy xước nhẹ thôi.


Mỹ Vân gật đầu nhưng ánh mắt vẫn không thể nào rời khỏi được gương mặt của Duy Tân.

“ Anh tên gì vậy?”
Duy Tân chao mày khó hiểu hỏi.

“ Cô hỏi làm gì?”
Mỹ Vân liền đưa tay ra muốn làm quen với Duy Tân.

“ Tôi muốn làm quen với anh.


Duy Tân cảm thấy phiền phức nên đã lên xe định rời đi nhưng lại bị Mỹ Vân cản lại cô ấy nhất quyết phải có được thông tin của Duy Tân.

“ Cho tôi đi mà vừa gặp anh tôi đã có cảm giác đặt biệt.


Duy Tân nhạt nhẽo nói.

“ Nhưng tôi lại không thấy có gì đặt biệt cả tránh ra cho tôi đi.


Mỹ Vân bạo dạn đến mức đi đến ôm lấy cánh tay của Duy Tân nói.

“ Cho tôi đi mà nếu không tôi sẽ tương tư đến chết mất.


Người đi đường đang nhìn họ bằng ánh mắt khó hiểu, Duy Tân cảm thấy xấu hổ nên đành phải cho Mỹ Vân số điện thoại của mình.

“ Được rồi cô đứng xa tôi một chút có được không mọi người đang nhìn chúng ta đấy.


Mỹ Vân vui vẻ cô đang loay hoay lấy điện thoại ra thì Duy Tân nhân cơ hội đó lái xe chạy đi thật nhanh, Mỹ Vân mở to mắt cô thất vọng nói lớn.

“ Này anh hứa cho tôi rồi mà sao lại bỏ chạy, tôi sẽ tìm được anh cho mà xem.


Duy Tân quan sát Mỹ Vân qua gương chiếu hậu cô ấy tức tối đá chân vào xe rồi tự cảm thấy đau Duy Tân không nhịn được mà bật cười nói.

“ Đúng là ngốc mà.

”.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 69: 69: Cố Chấp


Ngày hôm sau Duy Tân đang ngồi sửa xe trong gara của mình, cậu ấy đang nằm dưới gầm của một chiếc xe hơi để sửa chữa bỗng nhiên có một đôi chân trắng thon đi đến, Duy Tân ngước nhìn lên nhìn thấy Mỹ Vân cậu ta liền giật mình, Mỹ Vân lại cười tích mắt nói.

“ Xin chào.


Duy Tân vội vàng ngồi dậy cậu ấy lấp bấp nói.

“ Sao cô biết được tôi ở đây?”
Mỹ Vân thích thú nói.

“ Định mệnh đã đưa em đến đây anh thấy em có giỏi không em đã tìm thông tin của anh suốt một đêm đấy.


Duy Tân sợ hãi né tránh.

“ Cô là bi3n thái hay sao mà cứ bám theo tôi vậy.


Mỹ Vân bĩu môi nói.

“ Sao anh lại nói em là bi3n thái chứ em buồn đấy tối nay đi chơi với em đi.


Duy Tân phẫn nộ nói.

“ Có điên không chỉ mới gặp có hai lần đã muốn tôi đi chơi cùng cô rồi.


Mỹ Vân nhúng vai nói.

“ Bên nước ngoài chỉ mới gặp gỡ một lần người ta đã lên giường với nhau rồi.


Duy Tân sợ hãi gọi ba của mình ra.

“ Ba ơi giúp con với.


Ba của cậu ấy vội vàng chạy ra nói.

“ Có chuyện gì vậy?”
Duy Tân đi đến nấp sau lưng của ba mình rồi chỉa tay về phía Mỹ Vân nói.

“ Ba tiếp cô ta giúp con với cô ta muốn lên…”
Ba của Duy Tân khó hiểu nói.

“ Lên đâu con làm gì mà phản ứng quá như thế chứ.


Mỹ Vân gật đầu chào hỏi ba của Duy Tân cô ấy hồn nhiên nói.

“ Cháu chào bác cháu muốn theo đuổi anh ấy mà bác cho cháu hỏi anh ấy tên gì vậy ạ?”
Ba của Duy Tân khó hiểu nói.

“ Nó tên Duy Tân cháu là ai mà khiến cho con trai của bác hoảng sợ như thế?”
Mỹ Vân vui vẻ nói.

“ Cháu đã nhìn trúng anh ấy, anh Duy Tân là định mệnh mà cháu muốn theo đuổi.


Ba của Duy Tân mệt mỏi nói với cậu ấy.

“ Con tự giải quyết đi chuyện trai gái mà kêu ba ra là sao cứ nhút nhát như thế thì làm sao có vợ mau đến nói chuyện với con bé đi, nhìn cũng xinh xắn sao con cứ sợ như ma thế là đàn ông phải mạnh mẽ lên ba vào nhà nấu cơm đây.


Duy Tân lắc đầu níu ba của mình lại nhưng ông ấy thẳng thừng bỏ đi, Mỹ Vân hồn nhiên đến mức không biết ngại là như thế nào cô ấy nói với ba của Duy Tân.

“ Bác cho cháu ở lại ăn cơm cùng nha bây giờ cháu quay về nhà cũng chẳng có ai nấu gì cho cháu ăn.


Ba của Duy Tân miễn cưỡng gật đầu nói.

“ Được rồi.



Duy Tân nhìn Mỹ Vân bằng ánh mắt miệt thị cô ấy vừa định đi đến đã bị cậu ấy ngăn lại nói.

“ Đứng đó đừng lại gần tôi.


Mỹ Vân mỉm cười nói.

“ Anh sợ em chê anh bẩn sao em không xem trọng việc đó đâu.


Cô ấy cố chấp đi đến nhưng Duy Tân liền đưa tay đẩy trán của Mỹ Vân ra cô như một cây nấm lùn khi đứng cạnh Duy Tân, cậu ấy thở dài mệt mỏi trước sự cố chấp của Mỹ Vân.

“ Tôi đã nói là không quen biết cũng không hề thích cô sao cô cố chấp quá vậy.


Mỹ Vân vẫn không từ bỏ cô ấy ôm lấy eo của Duy Tân khiến cho cậu ấy hoang mang đẩy Mỹ Vân ra nhưng cô ấy cứ bám chặt lấy Duy Tân khiến cho cậu ấy bất lực nói.

“ Có buông ra không sao cô cố chấp quá vậy.


Mỹ Vân lắc đầu nói.

“ Không trừ phi anh đồng ý làm bạn trai của em đi mà em thật sự rất thích anh.


Duy Tân đẩy mạnh Mỹ Vân ra rồi khẳng định với cô ấy.

“ Nhưng tôi không thích cô có hiểu không hả.


Mỹ Vân bắt đầu giở trò cô ấy miếu máo rồi nước mắt lưng tròng nói.

“ Anh quá đáng lắm.


Duy Tân nhìn thấy Mỹ Vân sắp khóc bắt đầu bối rồi nói.

“ Được rồi đừng khóc đừng khóc.


Mỹ Vân lấy nước mắt ra để đe dọa Duy Tân.

“ Vậy là anh đã đồng ý làm bạn trai của em rồi có đúng không.


Duy Tân bị ép vào đường cùng cậu ấy lắc đầu thì Mỹ Vân lại bắt đầu khóc lóc nên đành bất lực nói,
“ Được rồi đừng gây rối ở đây nữa.


Mỹ Vân liền vui vẻ nói.

“ Vậy là anh đã đồng ý rồi.


Cô ấy liền cười tươi đi vào nhà của Duy Tân.

“ Bác có cần cháu giúp không?”
Duy Tân đang không hiểu chuyện gì xảy ra tại sao lại có người tự nhiên đến mức như thế chứ cậu ấy hoàn toàn bó tay với Mỹ Vân.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 70: 70: Cầu Xin Chị Hãy Giúp Gia Đình Của Em


Tiểu Khuê vẫn luôn canh cánh trong lòng cô lo sợ cho ông Lâm sẽ bị Vân Tường hãm hại nhưng cô hoàn toàn không đủ tư cách để xen vào chuyện của gia đình họ,Tiểu khuê muốn làm gì đó để giúp ông Lâm cô đang nghi ngờ tai nạn ngã cầu thang của ông Lâm là do có một người nào đó tác động.

Duy Tân bị Mỹ Vân đeo bám như một cái đuôi kể cả đi bất cứ đâu cô ấy cũng luôn theo sát khiến cho Duy Tân không được thoải mái, cậu ấy lái xe đến chỗ của Tiểu Khuê, Mỹ Vân không nói lời nào cũng leo lên xe ôm chặt lấy Duy Tân.

Cậu ấy cáo gắt nói.

“ Đi xuống chỗ này cô đi không được.


Mỹ Vân vẫn cố chấp nói.

“ Không xuống anh đi đâu mà phải giấu giếm em.


Duy Tân bất lực thở dài cậu ấy cố tình vặn ga để xe lau đi với tốc độ nhanh nhưng Mỹ Vân không những không sợ mà còn thích thú cậu ấy chưa thấy ai kì lạ nhưng Mỹ Vân cô ấy ôm chặt lấy Duy Tân.

Đến cửa hàng hoa của Tiểu Khuê Mỹ Vân trèo xuống nói.

“ Anh định mua hoa tặng cho em à.


Tiểu Khuê cùng với chiếc bụng đã to vượt mặt đi ra nói.

“ Cậu đến rồi à.


Mỹ Vân nhìn thấy Tiểu Khuê liền vui mừng nói lớn.

“ Chị ở đây sao?”
Tiểu Khuê hơi sượng người lại cô mỉm cười nói.

“ Sao em lại đến đây?”
Mỹ Vân đi đến khoác lấy tay của Duy Tân rồi đánh dấu chủ quyền.

“ Đây là bạn trai của em.


Duy Tân vội vàng rút tay ra giải thích.

“ Ai là bạn trai của cô chính cô là người đã đeo bám tôi ấy chứ.


Tiểu khuê nhìn đôi trẻ thì bật cười.

“ Là cô bé mà cậu bảo là phiền phức đấy sao không ngờ lại là Mỹ Vân.


Mỹ Vân bất ngờ nói.

“ Hai người quen biết nhau à?”
Tiểu Khuê gật đầu nói.

“ Đúng vậy cậu ấy là bạn thân của chị.


Cô nhìn về phía của Duy Tân nói.

“ Đây là em họ của Chí Thượng.


Cô nói với hai người.

“ Được rồi vào nhà đi.


Mỹ Vân đi vào bên trong cô ấy nhìn ngó xung quang cửa tiệm hoa của Tiểu Khuê rồi cảm thán nói.

“ Đẹp quá.


Cô ấy di chuyển ánh mắt xuống chiếc bụng to của Tiểu Khuê.

“ Chị đang mang thai sao chẳng lẽ nào là con của anh…”
Duy Tân đi đến ghế ngồi mỉa mai nói.

“ Đúng vậy của tên anh trai bội bạc của cô, nếu biết cô là em gái của Chí Thượng tôi đã không liên quan gì với cô rồi.


Mỹ Vân bĩu môi nói.

“ Anh đừng đánh giá người khác như thế chứ em khác anh trai của em khác nhưng anh Chí Thượng đang rất áp lực vì tình hình công ty đang rất tệ.


Tiểu Khuê lo lắng hỏi.

“ Sau thế?”
Mỹ Vân buồn bã nói.

“ Thông tin mật của công ty liên tục bị rò rỉ ra bên ngoài nhưng vẫn chưa tìm được người đứng sau tất cả anh Chí Thượng đang cố hết sức để giữ vững công ty.


Tiểu Khuê lo lắng nói.

“ Vậy bây giờ tình hình của công ty sao rồi có cải thiện được phần nào không?”
Mỹ Vân lắc đầu nói.

“ Anh Chí Thượng đi công tác liên tục để tìm kiếm đối tác nhưng vẫn chưa có kết quả cho lắm.


Tiểu Khuê lại tiếp tục hỏi.

“ Vậy ba Lâm của em sức khỏe đã cãi thiện hơn chưa?”
Mỹ Vân vẫn lắc đầu nói.

“ Vẫn nằm một chỗ không có ý thức gì cả, em đã gọi điện về nói với ba mẹ về những vấn đang xảy ra ở đây bọn họ cũng đang hỗ trợ cho anh Chí Thượng mong là sẽ vượt qua được.


Mỹ Vân chợt nghĩ đến điều gì đó cô ấy lập tức lên tiếng nói.

“ À còn bà chị Vân Tường vô cùng hóng hách em đang rất hoài nghi chị ta cứ đến cuối tuần là chị ta đến bệnh viện thăm ba Lâm nhưng lại đợi lúc em hoặc anh Chí Thượng đi ra ngoài mới vào bên trong phòng, có lần em tò mò nên đã lén lúc xem chị ta đang làm gì thì nhìn thấy chị ấy đang nói gì với ba Lâm mà gương mặt rất hung hăng em rất sợ nhưng có nói thì má nuôi và anh Chí Thượng cũng không tin, bọn họ bảo là chị ta có lòng tốt đến giúp chăm sóc ba Lâm, Chị ấy cũng luôn đồng hành cùng anh Chí Thượng trên công ty nhưng em có cảm giác mọi chuyện là do chị ta gây ra, có lần em nhìn thấy chị ta ngồi vào một chiếc xe của người lạ trao đổi thứ gì đó hình rất nhỏ giống một chiếc USB.


Duy Tân cười khinh bỉ nói.

“ Gia đình cô đang gặp rắc rối sao cô cứ đeo bám theo tôi mãi thế.


Mỹ Vân buồn bã nói.

“ Em vẫn chưa học xong mà làm sao hiểu hết được những vấn để đó nên chỉ biết lạc quan bám theo anh để có thể tìm niềm vui cho bản thân thôi.


Tiểu Khuê ra hiệu cho Duy Tân không được đả kích Mỹ Vân nữa cô nhẹ nhàng nói với Mỹ Vân.

“ Em đã nói những vấn đề đó cho anh Chí Thượng nghe hết chưa?”
Mỹ Vân liền khóc nức nở nắm lấy tay của Tiểu Khuê.

“ Chị Tiểu Khuê xin chị hãy giúp gia đình của em bây giờ em có nói thì anh trai cũng không có thời gian để nghe đâu còn má Nguyệt thì chỉ bênh vực chị ta, em không muốn gia đình của mình phải sụp đổ tất cả sự nghiệp trong tay chị ta, chị thì nói anh trai em sẽ nghe đấy.


Duy Tân liền phẩn nộ nói.

“ Không được cô có biết gia đình đó đối xử với Tiểu Khuê như thế nào không mà còn bảo cậu ấy giúp họ.

”.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 71: 71: Tìm Kiếm Bằng Chứng


Tiểu Khuê cũng vô cùng sầu não cô không thể nào đứng nhìn Lâm gia lụi tàn trong tay của Vân Tường được, cô ta vô cùng thâm độc chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân mà không hề nghĩ đến những sai lầm và tội ác của mình, Tiểu Khuê lau đi những giọt nước mắt của Mỹ Vân rồi nói.

“ Bình tĩnh đã bây giờ chúng ta phải nghĩ cách để lấy được những chứng cứ phạm tội của cô ta lúc ấy thì mọi người mới tin đó là sự thật.


Mỹ Vân thúc thích nói.

“ Bây giờ chúng ta phải làm sao?”
Tiểu khuê suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng nói.

“ Em phải bí mật lắp một máy quay lén ở phòng của ba nhưng phải thật cẩn thận đừng cho ai biết chúng ta sẽ quan sát biểu hiện và lời nói của Vân Tường.


Mỹ Vân gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

“ Em hiểu ý chị rồi nhưng phải tìm người lắp máy quay lén ở đâu em chỉ mới về nước nên không biết nhiều về việc này.


Tiểu Khuê nhìn sang Duy Tân nói.

“ Duy Tân sẽ giúp em lắp nó.


Duy Tân liền đứng lên phẩn nộ nói.

“ Tớ sao tớ không làm đâu chỉ rước họa vào thân.


Mỹ Vân đứng lên giở trò khóc lóc nói.

“ giúp đỡ em đi mà em sẽ một lòng chung thủy với anh.


Duy Tân bĩu môi nói.

“ Tôi không cần cô chung thủy.


Mỹ Vân liền khóc lớn khiến cho Duy Tân khó xử đành phải chấp nhận.

“ Được rồi đừng có khóc nữa tôi giúp được chưa.


Mỹ Vân liền lật mặt nói.

“ Cứ để người ta phải tốn nước mắt vì anh thì mới chịu giúp.


Hai người bắt đầu hành động bọn họ đi vào bệnh viện bà Thu Nguyệt cũng vừa đi ra bên ngoài, Mỹ Vân và Duy Tân đi vào phòng bệnh của ông Lâm tìm kiếm nơi để lắp đặt máy quay lén, ông Lâm mở mắt nhìn bọn họ Mỹ Vân vội vàng đến an ủi.

“ Ba Lâm đáng thương của con đừng sợ nữa con sẽ tìm ra người đã hãi hại gia đình mình ba đừng nói với ai việc này nha ba.


Duy Tân lấp máy quay lén ở một chậu hoa, Mỹ Vân thì ra bên ngoài canh xem có người đi đến hay không, bà Thu Nguyệt đang đi tiến đến Mỹ Vân vội vàng hối thúc Duy Tân.

“ Nhanh đi có người đến rồi.


Duy Tân cũng hồi hộp nói.

“ Sắp xong rồi còn một chút nữa.


Mỹ Vân quay lại nói.

“ Không xong rồi có người đến tìm chỗ nắp vào trước đi.


Hai người đi đến chỗ rèm cửa nắp vào bên trong, vì diện tích quá nhỏ nên cơ thể hai người dính sát vào nhau Mỹ Vân lợi dụng lúc đó tựa vào lòng ngực của Duy Tân
Bà Thu Nguyệt đi vào nói.

“ Hôm nay có món cá kho cũng ngon lắm ông mau khỏe lại đi tôi sẽ làm cho ông ăn.


Ông Lâm muốn giúp cho Mỹ Vân và Duy Tân trốn ra bên ngoài nên đã cố gắng trong lúc bà Thu Nguyệt không chú ý ông gắng gượng hất đổ bình nước để trên bàn, bà Thu Nguyệt quay lại nhìn thấy bình nước vỡ nát thì nói.

“ Ông muốn uống nước thì cứ bảo với tôi cố gắng làm gì.


Bà Thu Nguyệt dọn dẹp những mảnh thủy tinh rồi mang ra ngoài để bỏ, Mỹ Vân và Duy Tân nhân cơ hội đó chạy ra ngoài Mỹ Vân chạy lại hôn lên má của ông Lâm.

“ Cám ơn ba Lâm con sẽ lấy lại công bằng cho ba.


Hai người vội vàng chạy ra bên ngoài Duy Tân đi Mỹ Vân đến chỗ của Tiểu Khuê, bọn họ kết nối với máy quay lén phía bên kia mọi chuyện vẫn đang diễn ra bình thường theo lời Mỹ Vân nói là Vân Tường chỉ đến vào những ngày cuối tuần.

Hôm nay cũng may là ngày mà Vân Tường đến bệnh viện cô ta đang diễn trò để bà Thu Nguyệt về nghĩ ngơi rồi tự mình đi đến chỗ của ông Lâm và tiêm thứ chất lỏng vào tay của ông Lâm, hệt như cảnh tượng Tiểu Khuê đã nhìn thấy lúc trước.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 72: 72: Chứng Cứ Quan Trọng


Vân Tường nhìn ông Lâm bằng ánh mắt tàn độc cô ta bóp vào mặt của ông Lâm cười điên loạn nói.

“ Đừng có cố vùng vẫy thuốc của tôi sẽ làm cho ông im miệng suốt đời để ông không phải nhiều chuyện việc việc tôi đã lấy cắp tài liệu của công ty, cũng tại ông cứ nhiều chuyện đồi đi nói lại với Chí Thượng để làm gì cũng mau chỉ là bị liệt nếu không tôi cũng sẽ giết ông để bịch miệng của ông lại, tôi đã giết một mạng người rồi tôi có giết thêm cũng không sao, còn tên Chí Hữu ngu ngốc thưởng là mình có tài sẽ tự một mình vựt dậy công ty, anh ta cũng chỉ là một tên ngu ngốc thí thể hiện mà thôi, tôi xin lỗi vì đã bán thông tin mật của công ty của ông cho công ty đối thủ nhưng Chí Thượng lại rất tin tưởng tôi thì phải làm sao.


Vân Tường đứng lên cười lớn gương mặt hả hê nói.

“ Tất cả là do các người quá ngu ngốc.


Mỹ Vân tức tối nói.

“ Đúng là đồ độc ác em phải vạch trần chị ta.


Tiểu Khuê trấn an Mỹ Vân.

“ Bình tĩnh đi em, chúng ta không được hấp tấp càng hấp tấp càng nguy hiểm Vân Tường không phải hạng người dễ đối phó đâu.


Mỹ Vân kìm nén cảm xúc lại ngồi xuống nói.

“ Nhưng bây giờ phải đưa bằng chứng cho ai.


Tiểu Khuê im lặng một lúc rồi nói.

“ Bình thường thì công ty sẽ họp vào cuối tháng đê tổng hợp doanh số, lúc đó rất thích hợp vì đây là cuộc hộp quan trọng sẽ có đầy đủ cái nhân viên quan trọng của công ty và các cổ đông, bây giờ chúng ta phải tìm cách kết nối với màn hình chiếu phóng to để vạch trần tội ác của cô ta.


Duy Tân đứng lên nghiêm trọng nói.

“ Lúc nãy cô ta bảo đã gi3t chết một mạng người hai người có nghe không? ”
Mỹ Vân gật đầu nói.

“ Đúng em có nghe bây giờ em mới cảm thấy sợ chị ta đấy.


Tiểu Khuê nhớ lại lúc trước khi cô còn làn ở công ty thì có một người đàn ông thường xuyên đến tìm cô ta nhưng Tiểu Khuê không quan tâm cho lắm bây giờ cô mới xâu chuổi lại tất cả.

“ Mỹ Vân này em biết gì về gia thế của Vân Tường không?”
Mỹ Vân suy ngẩm một hồi rồi nói.

“ Mẹ của chị ta là một người rất tham tiền lúc trước còn là bạn gái của anh Chí Thượng thì gia đình của chị ta cũng thuộc hàng giàu có nhưng sao đó thì phá sản,mẹ chị ta ép chị ta lấy một người chồng doanh nhân ở nước ngoài để lợi dụng quyền lực, nên chị ấy mới chia tay với anh Chí Thượng, em còn nghe thêm một vài thông tin là gia đình của chị ta lợi dụng người chồng cũ đến phá sản rồi lấy hết tài sản quay về nước.


Tiểu Khuê lên tiếng nói.

“ Tạm thời cứ tiến hành mọi chuyện như thế đi cô ta sẽ không thoát được tội lỗi mà mình gây ra đâu, bởi vì những người xấu xa sẽ chẳng bao giờ có được hạnh phúc.


Còn ba tuần nữa mới đến cuộc hợp cổ đông và nội bộ của công ty, Tiểu Khuê bảo Mỹ Vân phải luôn ở bên cạnh chăm sóc cho ông Lâm không để Vân Tường có cơ hội tiếp cận hãm hại ông ấy, Mỹ Vân và bà Thu Nguyệt giúp ông Lâm tập luyện vật lý trị liệu để ông có thể bình phục.

Còn Tiểu Khuê và Duy Tân đang cố tìm manh mối thông tin của người chồng cũ của Vân Tường, căn nhà mà cô ta thuê lúc trước vẫn còn đồ đạc của cô ta ở đó, Duy Tân lén đi vào bên trong để tìm thêm chứng cứ cậu ấy đi tìm xung quanh thì không thấy gì khả nghi, lúc đang định từ bỏ thì Duy Tân làm rơi điện thoại xuống sàn nhà cậu ấy gom người xuống để nhặt chiếc điện thoại lên thì tình cờ nhìn thấy một chiếc hộp kì lạ ở dưới gầm giường Duy Tân lấy ra mở chiếc hộp ra món đồ bên trong khiến cho Duy Tân giật bắn người, là một con dao dính đầy máu là con dao mà Vân Tường đã đã giết Vu Khải, Duy Tân cẩn thận mang bao tay vào rồi đem nó đi.

Bọn họ đem đến trình báo với cảnh sát thì nghe thêm được thông tin vô cùng chấn động cảnh sát nói một vài người dân đã đào được một cái xác chết đang bị phân hủy vẫn chưa xác định được danh tính, bọn họ sẽ dùng chứng cứ của Duy Tân đưa đến để điều tra chuyện này cho sáng tỏ.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 73: 73: Kết Thúc Tất Cả


Cuối cùng thì ngày diễn ra cuộc họp cũng đã đến Mỹ Vân và Duy Tân âm thầm đột nhập vào máy tính chủ của công ty, cái cổ đông đang chờ đợi cuộc họp diễn ra cuộc họp hôm nay đến đây bọn họ sẽ quyết định có đầu tư tiếp vào công ty hay không.

Chí Thượng vô cùng căn thẳng hắn đi ra bang công hút thuốc cho khuây khỏa từ ngày Tiểu Khuê bỏ đi Chí Thượng đã bị nghiện thuốc lá từ lúc nào cũng không biết, hắn hút ngày càng nhiều vì có quá nhiều áp lực và tâm sự không biết giải bày cùng ai.

Đến lúc bước vào cuộc họp Vân Tường đi đến ngồi cạnh Chí Thượng để thể hiện quyền lực của mình, Cái nhân viên bắt đầu thuyết trình trên máy chiếu, đến khi Vân Tường đứng lên để phát biểu thì trên màn hình lại hiện lên đoạn ghi hình cô đang hành hạ ông Lâm, mọi người điều rất ngỡ ngàng vì những lời Vân Tường tự thú nhận tất cả tội lỗi trong đoạn ghi hình đang phát trên máy chiếu, Chí Thượng không ngờ cô ta lại có thể gây ra những chuyện như thế với gia đình mình.

Vân Tường điên loạn nói.

“ Tắt đi.


Mỹ Vân đẩy ông Lâm và cùng bà Thu Nguyệt đi vào Mỹ Vân lên tiếng nói.

“ Cô còn lời nào để chối cãi nữa không đồ độc ác hại ba Lâm phải ngồi một chỗ hại công ty của gia đình tôi một chút nữa là phá sản tôi sẽ cho cô vào tù ngồi đồ độc ác.


Vân Tường nhìn sang bà Thu Nguyệt cầu xin.

“ Mẹ à xin mẹ hãy tin con.


Bà Thu Nguyệt tức giận nói.

“ Đồ rắn độc đừng gọi tôi là mẹ, tôi đã nhìn lầm cô rồi cô thật sự quá đáng sợ mau cút khỏi đây mau.


Chí Thượng vẫn còn đang rất bàng hoàng, Mỹ Vân tiếp tục nói.

“ Là chị Tiểu Khuê đã sáng suốt giúp em vạch trần tội ác của cô ta nếu một mình em thì chắc chắn không thể nào làm được.


Vân Tường sợ hãi chạy ra bên ngoài nhưng lại bị một đoàn cảnh sát ngăn lại.

“ Mời cô về đồn cảnh sát để chúng tôi lấy lời khai, chúng tôi nghi ngờ cô có liên quan đến cái chết của anh Lập Vu Khải.


Vân Tường bị cảnh sát cồng tay lại đưa đi lúc này cô ta mới biết là mình đã mất tất cả cũng chỉ vì những tham vọng hư vinh mà đã khiến cho con người trở thành tội nhân.

Cuối cùng mọi chuyện cũng đã được sáng tỏ, mọi người điều rất ân hận vì đã luôn đối xử không tốt với Tiểu Khuê nhưng cô lại luôn âm thầm giúp đỡ cho gia đình họ.

Bà Thu Nguyệt tự trách khứ bản thân mình.

“ Mẹ đã để cô ta vào nhà còn nói những lời không hay với Tiểu Khuê chắc con bé sẽ không tha thứ cho mẹ đâu.


Chí Thượng vẫn chưa thể nào định thần lại được hắn đã làm tổn thương Tiểu Khuê nhiều như thế mà cô còn giúp đỡ gia đình của hắn thoát khỏi nguy cơ phá sản, bây giờ Chí Thượng cảm thấy vô cùng ân hận.

Bọn họ muốn gặp Chí Hữu để nói chuyện về sự việc vừa rồi, nhưng anh ta đã vô cùng xấu hổ nên muốn tự sát Chí Hữu đi lên sân thượng định kết liễu cuộc đời của mình, cũng may là Chí Thượng và Mỹ Vân chạy lên kịp lúc.

“ Anh đang làm gì vậy?”
Chí Hữu đau lòng nói.

“ Anh cảm thấy mình sống trên cuộc đời này thật dư thừa chắc em và ba mẹ ghét anh lắm có đúng không.


Chí Thượng lắc đầu nói.

“ Này anh bình tĩnh lại đi em chưa bao giờ nói là gét anh, chỉ vì em không hiểu được tính cách của anh nên mới xảy ra những chuyện như thế, một mình ba đã quá đủ rồi nếu anh có mệt hệ gì thì mẹ không sống nổi đâu mau đi xuống cùng em đi.


Bà Thu Nguyệt chạy lên sân Thượng nhìn thấy Chí Hữu đang định tự sát liền sợ hãi hét lên.

“ Con trai của mẹ đi xuống đi con mẹ chưa bao giờ nghĩ con vô dụng chỉ vì con không chịu chia sẻ nỗi lòng của con với mẹ, nên mẹ không biết con muốn gì, sau này mẹ sẽ lắng nghe những lời con nói và quan tâm con nhiều hơn, mẹ xin lỗi vì mẹ là một người mẹ không tốt nên con mới phiền lòng vì mẹ như thế con trai của mẹ xuống đi con.


Chí Hữu mất tập trung Chí Thượng đi đến kéo anh ta ngã xuống, bà Thu Nguyệt chạy đến ôm con trai vào lòng khóc lớn, những hiểu lầm có thể càng rạn nứt nếu không được chữa lành nếu được cứu vãn kịp lúc thì có thể hàng gắn được, mọi người đi xuống dưới ông Lâm nhìn Chí Hữu bằng ánh mắt đầy tội lỗi Chí Hữu không ngăn được cảm xúc của bản thân mà chạy đến ôm ông Lâm khóc nức nở.

“ Ba con xin lỗi.


Ông Lâm cố gắng đưa tay ôm lấy Chí Hữu cuối cùng mọi chuyện cũng đã được tháo gỡ một gia đình sẽ mãi mãi là một gia đình đừng vì những giây phút dại dột mà đánh mất tất cả.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 74: 74: Một Chút Quan Tâm


Chí Thượng muốn đến tìm gặp Tiểu Khuê nhưng hắn lại không đủ dũng khí để tiếp cận cô chỉ có thể đứng nhìn từ xa mà thôi, Tiểu Khuê bước ra tưới hoa cùng chiếc bụng đã to chỉ còn một tháng nữa là Tiểu Khuê sinh ra tay chân của cô đã bắt đầu phù to cơ thể nặng nề lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi, Chí Thượng không ngờ Tiểu Khuê đã giấu mình chuyện cô đã mang thai, hắn càng cảm thấy có lỗi với cô, Mỹ Vân từ đâu xuất hiện ở phía sau Chí Thượng.

“ Còn đứng đó làm gì đến đó xin lỗi chị ấy đi.


Chí Thượng bối rối nói.

Anh không đủ dũng khí sợ cô ấy nhìn thấy anh sẽ lại đau lòng.


Mỹ Vân thở dài nói.

“ Anh cứ như thế người ta mang thai con của anh sắp sinh luôn rồi mà cứ đứng đây không đủ dũng khí anh không đến hàng gắn lại với chị ấy thì sẽ không còn cơ hội đâu.


Nói rồi Mỹ Vân đi đến chỗ của Tiểu Khuê hai người vui vẻ đi vào bên trong, Chí Thượng hít thở một hơi thật sâu rồi đi về phía đó, Tiểu Khuê đang ngồi trò chuyện cùng với Mỹ Vân cô vừa nhìn thấy Chí Thượng nụ cười trên gương mặt liền tắt Tiểu Khuê đứng lên định rời đi thì bà Tuyết Hạnh đi ra bà ấy nhìn thấy Chí Thượng thì vẫn đối đãi rất bình thường dù sao thì mọi chuyện cũng đã qua rồi bây giờ mọi quyết định điều nằm ở Tiểu Khuê bà ấy không muốn can thiệp vào chuyện tình cảm của hai người nữa.

“ Là Chí Thượng đấy à sao con lại tìm được đến đây?”

Chí Thượng gượng gạo nói.

“ Con…”
Bà Thu Nguyệt đi gọi Chí Thượng đi vào nhà ngồi chơi Tiểu Khuê liền khó chịu nói.

“ Mẹ.

.


Bà Thu Nguyệt mỉm cười nói.

“Không sao đâu con cứ vào đi con bé đang mang thai nên mới khó chịu vô cớ thôi.


Mỹ Vân cũng muốn Tiểu Khuê và Chí Thượng làm hòa cô ấy đi đến dìu Tiểu Khuê đi đến ghế ngồi.

“ Chị đến đây ngồi đi mang thai thì đi đứng phải cẩn thận.


Tiểu Khuê hít một hơi rồi nói.

“ Chị hơi mệt em cứ ở đây chơi với mẹ của chị đi.


Nói rồi Tiểu Khuê đi vào bên trong, Chí Thượng đi đến níu giữ cô lại nói.

“ An….

Xin lỗi.



Tiểu Khuê lạnh lùng giật tay của mình lại.

“ Đừng lúc nào trên miệng cũng chỉ có ba chữ đó anh xin lỗi mà không thấy mệt hả để cho tôi yên đừng đến đây nữa.


Tiểu Khuê quay người đi vào bên trong, bà Tuyết Hạnh đi đến giải thích với Chí Thượng.

“ Đừng buồn lúc nóng giận con bé hay có thái độ như thế con cứ về đi để mẹ khuyên nhủ nó.


Chí Thượng gật đầu rồi rời đi, nhưng mấy ngày hôm sau hắn lại đến còn đến rất sớm để giúp bà Tuyết Hạnh dọn dẹp rồi trưng bày để mở cửa tiệm ra bán, Tiểu Khuê không hề quan tâm đến Chí Thượng cô chỉ làm việc của mình mặc cho hắn cứ ngồi ở đấy cả ngày.

Suốt một tuần cứ như thế lặp đi lặp lại nhưng Tiểu Khuê không nói chuyện với hắn dù là một câu, cho dù Mỹ Vân đã cố để hai người ở gần nhau nhưng Tiểu khuê lại chọn cách rời đi.

Ngày hôm nay là một ngày u ám đến tối thì trời đổ mưa, Tiểu Khuê đóng cửa tiệm nhưng Chí Thượng vẫn không chịu về hắn còn nói nếu cô không tha lỗi cho hắn thì hắn sẽ không quay về, Chí Thượng đứng dưới mưa nhìn lên phòng của Tiểu Khuê bà Tuyết Hạnh sốt ruột đi lên nói với Tiểu Khuê.

“ Con định để nó đứng bên ngoài đó hoài vậy sao cơ thể nó đã ước hết rồi còn đứng đó nữa là sẽ ngã bệnh đấy.


Tiểu Khuê vẫn cứng miệng nói.

“ Mặc kệ anh ta đi ai bảo anh ta đứng đấy đâu.


Bà Tuyết Hạnh thở dài nói.

“ Mẹ biết nó làm cho con tổn thương nhưng để nó vô nhà đi trời đang mưa rất lớn đấy.


Tiểu Khuê đi đến cửa sổ mở rèm cửa ra Chí Thượng vẫn còn đứng đó hắn đang run rẩy vì lạnh, trong lòng của cô liền cảm thấy lo lắng Tiểu Khuê đành đi xuống nhà mở cửa ra Chí Thượng vừa nhìn thấy Tiểu Khuê liền vui mừng cô vẫn giữ thái độ lạnh nhạt nói.

“ Vào nhà.


Chí Thượng liền vui vẻ đi vào bên trong cô lấy khăn và quần áo của ba mình cho hắn thay, Tiểu Khuê để xuống ghế rồi quay đi lên phòng, Chí Thượng cầm lấy quần áo đi thay ra, sau khi thay xong hắn đi đến ghế nằm xuống nhưng vì trời đang mưa nên gió thổi vào rất lạnh, Chí Thượng đang nằm co rúm bỗng nhiên có một chiếc chăn nèm xuống người của hắn, Chí Thượng hoang mang ngồi dậy Tiểu Khuê vì sợ hắn không chịu lạnh được nên không yên giấc được phải mang chăn xuống cho Chí Thượng, hắn thấy Tiểu Khuê quan tâm mình thì vui vẻ nói.

“ Cám ơn em.

”.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 75: 75: Náo Loạn


Ông Lâm đã dần hồi phục trở lại dù không thể đi lại được nhưng ông cũng có thể nói chuyện lại được nhờ có bà Thu Nguyệt ở bên cạnh để chăm sóc và giúp ông tập luyện, Chí Hữu cũng đã dần mở lòng ra anh ta thường xuyên tâm sự với ba mẹ của mình về những vấn đề liên quan đến công việc và đam mê mà mình đang theo đuổi, ông Lâm và Bà Thu Nguyệt luôn ở bên cạnh lắng nghe và tâm sự cùng anh ta.

công ty đã được quay về quỹ đạo ban đầu nhờ có sự quản lý tài tình của Chí Thượng cuối cùng sau cơn mưa trời lại tiếp tục sáng, nhưng vẫn còn một điều rất quan trọng là Chí Thượng vẫn chưa nhận được sự tha thứ của Tiểu Khuê, cho dù hắn có làm tất cả chỉ để Tiểu Khuê chú ý đến mình thì cô cũng điều phớt lờ hắn còn đuổi Chí Thượng như xua đuổi tà ma.

Hôm nay cả gia đình của họ quyết định đến thăm và cám ơn Tiểu Khuê vì đã giúp đỡ cho Tập đoàn Lâm thị vượt dậy, Ông Lâm và bà Thu Nguyệt sau khi nghe tin Tiểu Khuê mang thai rất vui mừng bọn họ đem rất nhiều đồ bổ dưỡng cho cô và điều quan trọng là mong muốn cô có thể quay về và tiếp tục làm con dâu của nhà họ Lâm.

Cửa hàng hoa của Tiểu Khuê hôm nay đông đúc hơn mọi ngày, nhưng là gia đình của Chí Thượng đến chứ không phải là khách, ông Lâm ngồi trên xe lăn được bà Thu Nguyệt đẩy đi bọn họ bước vào cửa hàng của Tiểu Khuê, cô đang đứng ở quầy bán để kiểm tra đơn hàng, Tiểu Khuê không nghĩ là cả gia đình của Chí Thượng sẽ đến tận đây, cô vất vả đứng lên với chiếc bụng đã to Chí Thượng vội vàng đi đến đỡ Tiểu Khuê nhưng lại bị cô lạnh lùng hất ra, Tiểu Khuê đi đến chỗ của ông Lâm vui vẻ nói.

" Ba đã khoẻ hơn chưa mà đến tận đây để thăm con vậy.

"
Bà Thu Nguyệt đi lấy ghế cho Tiểu Khuê ngồi.

" Con đang mang thai nên cẩn thận một chút.

"
Tiểu Khuê ngồi xuống ghế, lúc này bà Tuyết Hạnh cũng đã đi ra bà ấy khác bất ngờ khi cửa hàng có nhiều người như thế.

" Ngọn gió nào đã đưa các người đến đây vậy.

"
Mọi người ngồi vào bàn để nói chuyện bà Thu Nguyệt nghẹn ngào bắt đầu nói.

" Tôi biết mình đã rất có lỗi với Tiểu Khuê, nhưng tôi chỉ mong con bé tha thứ cho mình, dùng bây giờ Tiểu Khuê không tha thứ cho tôi cũng được nhưng hãy để Chí Thượng được làm tròn trách nhiệm của một người cha.

"
Bà Thu Nguyệt quay sang nhìn Tiểu Khuê nước mắt đã đầm đìa cả gương mặt bà ấy nắm lấy tay của Tiểu Khuê.

" Mẹ biết là mình đã rất có lỗi với con, mẹ không biết phải làm như thế nào mới có thể được con tha thứ, là do mẹ quá ngu ngốc không nhìn ra lòng tốt của con tất cả là lỗi của mẹ nếu con muốn mẹ sẽ quỳ xuống để tạ lỗi với con.

"
Nói rồi bà Thu Nguyệt định quỳ xuống liền bị Tiểu Khuê ngăn lại cô thở dài nói.

" Con biết mọi người điều cảm thấy có lỗi với con ai trong đời mà không mắc sai lầm, con sẽ không nhắc đến chuyện này nữa, mọi người cứ yên tâm con chưa bao giờ giận ba mẹ, còn việc quay về nhà họ Lâm hay không hãy cho con thời gian để suy nghĩ thêm con vẫn chưa sẵn sàng.

"
Bỗng nhiên bụng của Tiểu Khuê đau thắt cô liền nhăn mặt lại, hô hấp bắt đầu nặng nề Tiểu Khuê cố gắng nói với mẹ của mình.

" Hình như con sắp sinh rồi, bụng con đau quá.

"
Một làn nước chảy xuống chân của Tiểu Khuê mọi người điều lúng túng đến náo loạn cả cửa hàng, Chí Thượng vội vàng bế Tiểu Khuê đi ra xe đưa đến bệnh viện.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 76: 76: Mở Lòng Mình Ra


Tiểu Khuê la hét trên xe Duy Tân là người lái xe bởi vì lúc này Chí Thượng không còn đủ bình tĩnh để lái xe nữa, Tiểu Khuê đau đến mức không thể nào chịu đựng được mà đưa tay túm lấy tóc của Chí Thượng tức giận nói.

" Đau chết mất tại anh mà tôi phải đau như thế này mà anh còn gây ra lỗi lầm với tôi nữa đúng là tức chết mà.

"
Chí Thượng gật đầu nói.

" Được tất cả là tại anh là lỗi của anh, em muốn đánh anh bao nhiêu cũng được.

"
Đến bệnh viện Tiểu Khuê được đẩy vào trong phòng sinh cô la đến khàn giọng, Chí Thượng đứng bên ngoài đi đi lại lại gương mặt đầy lo lắng, mọi người cũng đã đến bọn họ đang trong chờ kết quả, bên trong bỗng nhiên có một tiếng khóc của em bé bác sĩ bế em bé sơ sinh đi ra bên ngoài.

" Chúc mừng gia đinh là một bé trai khoẻ mạnh.

"
Mọi người điều quay xung quanh để nhìn ngắm đứa bé, còn Chí Thượng thì chạy vào phòng sinh để xem tình hình của Tiểu Khuê.

" Vợ tôi sao rồi?"

Y tá nói.

" Cô ấy kiệt sức nên đã ngất đi rồi đợi một lúc thì sẽ hồi phục sức khỏe lại rồi cho con ti sữa.

"
Chí Thượng đi đến nhìn Tiểu Khuê bằng ánh mắt đầy yêu thương rồi hôn lên trán của cô.

" Cảm ơn em đã sinh con cho anh.

"
Tất cả mọi người điều rất vui mừng khi đã có một thiên thần nhỏ ra đời, ai cũng tranh nhau chăm sóc cho đứa bé, Tiểu Khuê cũng đã tỉnh giấc cô đang cho em bé ti sữa bà Thu Nguyệt và Bà Tuyết Hạnh có kinh nghiệm về việc sinh và chăm con nên luôn ở bên cạnh chăm sóc và chỉ bảo cho Tiểu Khuê.

Bà Thu Nguyệt mỉm cười nói.

" Thằng bé chưa có tên con đặt tên đi rồi khi nào con xuất viện thì chúng ta sẽ tổ chức một buổi tiệc để chúc mừng.

"
Tiểu Khuê do dự một hồi rồi nói.

" Con đã suy nghĩ tên nhưng không biết bé con này có thích không nữa.

"
Hai bà mẹ đang tò mò bà Tuyết Hạnh lên tiếng hỏi.

" Là tên gì vậy con?"
Tiểu Khuê mỉm cười nói.

" Chí Tâm được không.

"
Chí Thượng vừa tan làm ở công ty thì liền chạy đến bệnh viện thăm vợ con.

" Anh đến rồi đây.

"
Tiểu Khuê nhìn thấy Chí Thượng liền thay đổi sắc mặt.

" Đến làm gì.

"
Chí Thượng hơi sượng người lại, bà Thu Nguyệt liền phá tan bầu không khí.

" Này vợ con đặt tên cho thằng bé là Chí Tâm đấy con thấy sao.

"
Chí Thượng đi đến chỗ của Tiểu Khuê mỉm cười nói.

" Đẹp lắm miễn là Tiểu Khuê muốn con điều chấp nhận.

"
Hắn đưa tay rụt rè nói với Tiểu Khuê.

" Cho anh bế con một lúc được không?"
Tiểu Khuê thở ra một hơi rồi cẩn thận trao con cho Chí Thượng.

" Cẩn thận đấy.

"
Chí Thượng lần đầu làm ba cũng là lần đầu được bế trẻ sơ sinh nên có phần hơi lo lắng mồ hôi đã đổ đầy trán vì căng thẳng.

Tiểu Khuê ở lại bệnh viện mấy ngày thì cũng đã được xuất viện trở về nhà, vì không muốn bà Tuyết Hạnh mất ngủ khi em bé quấy khóc sức khỏe của bà cũng không tốt nên Tiểu Khuê đã quyết định đến nhà chính của Lâm gia để cho bà Thu Nguyệt chăm sóc, còn Chí Thượng cứ chạy đôn chạy đáo để lo cho con, hắn không muốn Tiểu Khuê phải mệt mỏi vì thức khuya nên đã thức cả đêm cho em bé uống sữa để Tiểu Khuê được ngủ thật thoải mái.

Tiểu Khuê quay sát những hành động ân cần của Chí Thượng thì đã không còn khó chịu với hắn nữa, cô đã mở lòng mình với Chí Thượng để cho hắn chăm sóc cho Chí Tâm nhiều hơn dù sao đây cũng là ba của con cô.

Tiểu Khuê vẫn còn đau sau khi sinh nhưng cô muốn đi gội đầu, Chí Thượng nhìn Tiểu Khuê loay hoay trong phòng tắm thì lên tiếng đề nghị.

" Để anh giúp.

"
Tiểu Khuê nằm xuống bồn tắm để cho Chí Thượng gội đầu cho mình, hắn rất cẩn thận còn mát xa để cho Tiểu Khuê được thư giãn, từ ngày Tiểu Khuê sinh con Chí Thượng ngày nào cũng chuyên tâm đọc sách về cách chăm sóc trẻ em, hắn thật sự đang làm rất tốt bổn phận của mình.

Chí Thượng ngồi canh cho Chí Tâm ngủ nếu thằng bé khóc hắn sẽ bế lên để không làm cho Tiểu Khuê bị mất giấc ngủ ngon, cô mở mắt ra nhìn thấy Chí Thượng đang ngủ gật vì thức khuya cô bỗng chốc thương xót.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 77: 77: Một Gia Đình Hạnh Phúc


Hôm nay Lâm gia mở một buổi tiệc để chúc mừng đầy tháng của Chí Tâm mọi người đang rất bận rộn chuẩn bị còn Chí Tâm cũng rất ngoan ngoãn không quấy khóc nhiều.

Khách được mời đến điều chúc mừng cho gia đình của họ, Chí Thượng cười suốt cả ngày vì được khen là con trai giống mình, hắn không để cho Tiểu Khuê bế Chí Tâm sợ thằng bé quấy khóc khiến cho cô mệt mỏi, ai ai cũng rất vui vẻ trong buổi tiệc chỉ có một mình Duy Tân là buồn rầu vì nghe tin Mỹ Vân sẽ rời đi để hoàn thành việc học của mình.

Tiểu Khuê đi đến chỗ của Duy Tân trêu chọc.

" Đang đau lòng vì Mỹ Vân sắp rời đi có đúng không.

"
Duy Tân vẫn tỏ vẻ thờ ơ nói.

" Ai thèm quan tâm đến cô ta chứ.

"
Tiểu Khuê bật cười nói lớn.

" Cậu ấy bảo không muốn quan tâm đến em vậy hãy tìm một anh chàng ngoại quốc làm bạn trai đi.

"
Duy Tân liền tức giận nói.

" Ai cho phép chứ.

"
Mỹ Vân đi ra bĩu môi nói.

" Bảo không quan tâm người ta sao lại phản ứng khi người ta tìm người khác vậy chứ.

"
Gương mặt của Duy Tân liền đỏ ửng cậu ấy ngại ngùng nói.

" Lúc trước không quan tâm bây giờ thì có chút để ý.

"
Mỹ Vân đi đến trước mặt Duy Tân mỉm cười nói.

" Vậy anh ấy đã đồng ý làm bạn trai của em rồi có đúng không.

"
Duy Tân quay mặt đi nơi khác ngại ngùng nói.

" Cũng được vậy tìm hiểu thử xem.

"
Tiểu Khuê lắc đầu rời đi để cho đôi trẻ có được không gian riêng tư.

Chí Thượng đi tìm Tiểu Khuê nhìn thấy cô hắn liền đi đến nói.

" Em đã đi đâu vậy vào nhà ăn chút gì đó đi, từ sáng đến giờ em vẫn chưa ăn gì hết.

"
Tiểu Khuê chủ động khoác tay của Chí Thượng cô đã cảm nhận được sự chân thành của hắn dành cho mình nên cũng không nỡ giận dỗi hắn nữa
" Anh cũng đi ăn đi từ sáng đến giờ anh cũng chỉ bế con và tiếp khách.

"
Chí Thượng cảm thấy vô cùng vui mừng vì được Tiểu Khuê chủ động nói chuyện như thế.

" Em không còn giận anh nữa sao?"
Tiểu Khuê mỉm cười ngại ngùng nói.

" Thì cũng không muốn giận nữa chán thấy gương mặt cầu xin tha lỗi của anh lắm rồi.

"
Chí Thượng liền ôm lấy Tiểu Khuê vui vẻ nói.

" Cám ơn em rất nhiều vì đã tha lỗi cho anh.

"
Tiểu Khuê cũng mỉm cười nói.

" Không có gì từ giờ anh mà làm cho em buồn thì em sẽ đưa con đi đấy.

"
Chí Thượng hôn lên môi của Tiểu Khuê một cái đầy yêu thương.

" Anh sợ lắm rồi anh sẽ không làm cho em buồn nữa đâu vợ yêu của anh trong trái tim của anh chỉ có một mình em thôi.

"
Tiểu Khuê véo vào tai của Chí Thượng rồi bật cười nói.

" Đồ dẽo miệng.

"
Thời gian thấm thoát trôi qua Chí Tâm đã biết đi thằng bé vô cùng hoạt bát chạy khắp nơi trong nhà bà Thu Nguyệt và ông Lâm trông chừng cháu đến mệt mỏi nhưng cảm thấy rất vui vì trong nhà có trẻ con thì vô cùng ồn ào náo nhiệt, Chí Hữu đưa bạn gái về ra mắt ba mẹ, ông Lâm và bà Thu Nguyệt cũng không ngăn cản con trai làm những điều mình thích Chí Hữu nhìn thấy Chí Tâm chạy quay nhà thì mỉm cười nói.

" Chắng con cũng sẽ sinh một thiên thần cho ba mẹ trông hộ.

"
Bà Thu Nguyệt vui vẻ nói.

" Cứ sinh đi mẹ sẽ chăm mẹ muốn gia đình lúc nào cũng phải náo nhiệt như thế này thì mới cảm thấy hạnh phúc.

"
Chí Thượng cứ bảo Chí Tâm đi sang phòng của ông bà nội ngủ để hắn có cơ hội được ở cùng Tiểu Khuê hơn, cô đang ngồi làm việc thì Chí Thượng đi đến cầm laptop để sang một bên rồi khom người xuống bế cô lên.

Tiểu Khuê khó hiểu hỏi.

" Anh đang làm gì vậy?".

Chí Thượng cười ranh mãnh nói.

" Đi ngủ sớm thôi em.

"
Tiểu Khuê vùng vẫy khỏi vòng tay của Chí Thượng tức giận nói.

" Chỉ mới có bảy giờ tối mà anh bắt em đi ngủ sao thả em xuống còn rất nhiều công việc để làm.

"
Chí Thượng để Tiểu Khuê nằm xuống giường đôi mắt đầy sự gian manh hôn lên môi của cô một cái rồi thì thào vào tai của Tiểu Khuê.

" Mình sinh em cho Chí Tâm có được không?"
Tiểu Khuê gượng ngồi dậy nhưng lại bị Chí Thượng giữ chặt.

" Em chưa muốn anh muốn thì tự sinh đi.

"
Chí Thượng vẫn cố chấp nũng nịu với Tiểu Khuê.

" Đi mà em bắt anh nhịn nữa thì anh sẽ chết mất.

"
Tiểu Khuê thở dài nói.

" Anh đúng là đồ cơ hội.

"
Chí Thượng nhào đến như một con hổ đói hai người đang sắp bước vào công cuộc tạo ra em bé thì bỗng nhiên có một tiếng khóc và tiếng gõ cửa.

" Mẹ ơi mở cửa cho con ba bắt con phải qua ngủ với bà nội mà con nhớ mẹ quá không ngủ được.

"
Tiểu Khuê nhìn Chí Thượng bằng ánh mắt hình viên đạn, hắn bắt đầu lo lắng nở một nụ cười gượng gạo, Tiểu Khuê thẳng chân đạp Chí Thượng xuống giường tức giận đi ra mở cửa cho Chí Tâm đi vào, tối đó hai mẹ con Tiểu Khuê ôm nhau ngủ ngon lành còn Chí Thượng phải nằm ở một góc ngậm ngùi trong vô cùng đáng thương.

End.

Hoàn rồi, tung hoa!! Đi xem truyện khác nào~.
 
Back
Top Bottom