Ngôn Tình Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 45: 45: Em Không Có Cơ Hội Từ Chối Đâu


Tiểu Khuê xấu hổ đẩy Chí Thượng ra, nhưng hắn vẫn dính chặt lấy cô, chiếc váy của Tiểu Khuê đã bị vén lên cao để lộ cả q**n l*t cô xấu hổ khép chặt đôi chân lại nhưng Chí Thượng lại báo đạo tách ra hắn mân mê xuồng dưới để thăm dò, Tiểu Khuê bắt đầu th* d*c cô vẫn còn ám ảnh chuyện tối hôn đó nên đã vô cùng căng thẳng.

“ Đừng mà tôi chưa sẵn sàng.


Chí Thượng cúi xuống đặt lên môi cô một nụ hôn đầy nóng bỏng, lúc nảy còn cải nhau với Tiểu Khuê bây giờ lại cầu xin cô thỏa mãn mình, chiếc váy ngủ của tiểu Khuê bị Chí Thượng ném xuống sàn không thương tiếc, hắn bắt đầu gấp gáp cởi bỏ những thứ vướng víu trên cơ thể hai người quần áo bị ném xuống sàn vô cùng hỗn độn, nơi đó của Chí Thượng đã căng cứng Tiểu Khuê nhìn xuống nơi đó của hắn bất giác trở nên xấu hổ cô vội vàng quay mặt sang nơi khác, Chí Thượng nhìn thấy biểu cảm của Tiểu Khuê thì bật cười nói.

“ Em không thích sao.


Tiểu Khuê xấu hổ lí nhí nói.

“ Tắt đèn được không.


Chí Thượng đưa tay mân mê lên đ** g* b*ng mềm mại của Tiểu Khuê cô bất giác rên nhẹ khiến cho hắn vô cùng phấn khích.

“ Không tôi muốn nhìn thấy biểu cảm của em.


Tiểu Khuê giận dỗi nói.

“ Anh có tin là tôi không cho anh phát tiết không hả.


Chí Thượng nhếch mép cười nói.

“ Em không còn cơ hội đó đâu.


Hắn cúi xuống hôn cuồng nhiệt lên môi của Tiểu Khuê cô cũng đang chìm đắm trong sự nóng bỏng này, Chí Thượng bắt đầu liềm múc đ** g* b*ng đã căng cứng của Tiểu Khuê, cơ thể mềm mại của cô khiến cho hắn như phát điên, Tiểu Khuê đưa tay luồng vào tóc của Chí Thượng để tận hưởng sự thoái mái mà Chí Thượng mang đến, hắn l**m láp chiếc bụng phẳng lì của Tiểu Khuê cơ thể cô đã ẩm ướt do những cơn kh0ái cảm mà Chí Thượng mang lại, hắn đưa tay vào nơi đó để thăm dò vẫn vô cùng nhỏ hẹp nhưng bây giờ đã vô cùng mẩn cảm chỉ bị trêu chọc một chút đã vô cùng ẩm ướt, Chí Thượng bắt đầu đưa thứ đó vào cơ thể của Tiểu Khuê, nơi đó của cô đã múc chặt lấy hắn, Chí Thượng bóp mạnh vào mông của Tiểu Khuê.

" Tiểu yêu tinh em muốn giết tôi có đúng không.

"
Chí Thượng tiếp tục đưa vào sâu trong cơ thể của Tiểu Khuê, cô cảm thấy vô cùng thoải mái không như tối hôm đó Tiểu Khuê ôm lấy cổ của Chí Thượng để cho hắn tiếp tục luân chuyển phía dưới tiếng r*n r* của Tiểu Khuê vang khắp cả căn phòng hoà cùng âm thanh của những của những đợi va chạm, Chí Thượng vẫn chưa thoả mãn được hắn càng lúc càng di chuyển nhanh hơn Tiểu Khuê không thích ứng kịp cô nỉ non cầu xin.

" Chậm thôi.

"
Chí Thượng hôn lên môi cô an ủi nói.

" Được anh sẽ chậm lại.

"
Chí Thượng đã ăn sạch cô cả đêm nhưng hắn vẫn tham lam h*m m**n Tiểu Khuê, hắn lại tiếp tục công việc của mình Tiểu Khuê yếu ớt nói.

" Không được tôi mệt lắm rồi ngày mai còn phải đến công ty nữa mau đi ngủ đi.

"
Chí Thượng lật người Tiểu Khuê lại để cô nằm sấp rồi đi sâu vào cơ thể của Tiểu Khuê cô không nhịn được mà r*n r*.

" Ngày mai tôi cho em nghĩ ở nhà dưỡng sức.

"
Tiểu Khuê bị hắn hành hạ đến không còn sức kháng cự, cổ họng khô rát Chí Thượng vẫn cấm cúi cắn múc đ** g* b*ng của Tiểu Khuê để lại trên đó những dấu vết đỏ ửng, cô nắm tóc của Chí Thượng gọi hắn.

" Nước cho tôi nước.

"
Lúc này Chí Thượng mới rời khỏi cơ thể cô đi lấy nước rồi uống vào miệng, đi đến hôn lên môi của Tiểu Khuê làn nước mát chảy vào môi của cô như một sự ân xá, Tiểu Khuê liên tục múc lấy đôi môi của Chí Thượng để đón nhận từng giọt nước của hắn, Chí Thượng vô cùng hài lòng hắn đang dạy dư Tiểu Khuê.

Chí Thượng vẫn muốn tiếp tục Tiểu Khuê phải khóc lóc cầu xin.

" Không được tôi mệt lắm rồi có gì ngày mai hẳn làm tiếp anh lấy đâu ra sức mà cứ h*m m**n thế.

"

Chí Thượng hôn lên bờ lưng trắng mịn của Tiểu Khuê thì thào vào tai cô.

" Là em nói ngày mai tiếp tục đấy.

"
Tiểu Khuê đã quá mệt mỏi bây giờ cô không biết mình đang nói gì.

" Ngày mai ngày mai.

"
Rồi cô chìm vào giấc ngủ, Chí Thượng nhếch mép cười hắn không ngờ có một ngày mình lại yêu một cô gái như thế này, Tiểu Khuê khiến cho hắn cảm thấy vô cùng thoải mái khi ở cạnh, tuy cô không sài nước hoa cao cấp nhưng mùi hương trên cơ thể của cô lại khiến Cho Chí Thượng rất thích và đắm chìm, hắn vẫn ngắm nhìn dáng vẻ say ngủ của Tiểu Khuê rồi hôn lên trán cô bất giác thốt lên một câu.

" Anh yêu em mất rồi.

".
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 46: 46: Đôi Tình Nhân Mới Yêu


Chỉ mới vừa sáng sớm Tiểu Khuê đã bị Chí Thượng làm cho thức giấc hắn đang chuyên tâm cho công việc của mình, Tiểu Khuê mở mắt ra nói với giọng ngái ngủ.
" Tôi vẫn còn mệt lắm anh đừng có quấy rối tôi nữa."
Chí Thượng hôm lên môi của Tiểu Khuê một cái rồi thì thầm vào tai cô.
" Chẳng hôm qua em nói là ngày mai hẳn làm tiếp sao bây giờ đã sáng rồi mau dậy đi."
Tiểu Khuê dụi dụi mắt cô hỏi Chí Thượng.
" Mấy giờ rồi?"
Chí Thiện mở màng hình điện thoại lên cho Tiểu Khuê xem cô liền hốt hoảng nói.
" Trễ giờ đi làm rồi sao anh không gọi tôi dậy."
Tiểu Khuê tung chăn ra cô vẫn không một mảnh vải che thân chạy vào phòng tắm, Tiểu Khuê đang định đóng cửa lại thì một bàn tay đã cản lại.
" Để tôi tắm cùng em."

Tiểu Khuê xấu hổ nói.
" Không cần đâu anh đi ra ngoài đi mà."
Chí Thượng vẫn bá đạo đẩy cửa ra đi vào bên trong Tiểu Khuê liền xấu hổ lùi về phía sau, hắn túm lấy eo của cô ôm trọn Tiểu vào lòng tiếp tục công cuộc còn gian dỡ ngày hôm qua, Tiểu Khuê đấm vào ngực của Chí Thượng giận dỗi nói.
" Anh là đồ tham lam dám ức h**p tôi."
Chí Thượng hôn lên má của Tiểu Khuê trầm giọng nói.
" Hôm qua em làm cho tôi vô cùng tổn thương đấy bây giờ phải bù đắp cho tôi."
Tiểu Khuê đẩy Chí Thượng ra nói.
" Không muốn anh tự đi bù đắp cho mình đi."
Chí Thượng bá đạo bế cô lên, để lưng của Tiểu Khuê áp vào tường rồi liên tục ra vào bên dưới cô bị xâm nhập bất ngờ nên vô thức r3n rỉ ôm chặt lấy Chí Thượng làm điểm tựa.

Âm thanh mờ ám phát ra từ phòng tắm hai người lại tiếp tục công cục vận động buổi sáng.

Chí Thượng đã vô cùng hài lòng với những gì mình đã làm với cô gái nhỏ bên cạnh, Tiểu Khuê sẽ mãi mãi sẽ là của hắn mà thôi.

Quả thật như lời Chí Thượng nói hôm nay hắn cho cô nghĩ phép một mình đến công ty, Tiểu Khuê mệt mỏi ngủ đến trưa mới thức giấc, cô ngồi dậy nhìn xung quanh căn phòng không thấy Chí Thượng đâu, cơ thể thì vô cùng nặng nề nơi đó vô cùng đau Tiểu Khuê lẩm bẩm chửi rủa Chí Thượng.

" Tên chết tiệt dám làm mình ra nông nổi này."
Chí Thượng ở công ty cứ hắt hơi liên tục khi bị Tiểu Khuê chửi rủa.
Buổi chiều Chí Thượng gọi điện về bảo Tiểu Khuê hãy chuẩn bị trước hắn sẽ đưa cô đi ăn, Tiểu Khuê cảm thấy hơi bất ngờ nhưng cô cũng không muốn làm cho hắn mất vui dù sao thì cũng chỉ mới làm hoà với nhau thôi.

Tiểu Khuê thay ra một chiếc váy liền thân màu hồng nhạt trong vô cùng nhả nhặn, cô còn ngồi trước bàn trang điểm chăm chút bản thân Tiểu Khuê cảm thấy hôm nay mình thật kì lạ tại sao cô lại vì một cuộc hẹn của Chí Thượng lại muốn trang điểm cho thật xinh đẹp để hắn nhìn ngắm mình chắc có lẽ cô đã phải lòng người chồng hờ của mình rồi.
Chí Thượng đậu xe trước cổng đợi Tiểu Khuê, cô bước ra Chí Thượng nhìn Tiểu Khuê đến ngây ngốc rồi mở cửa xe cho Tiểu Khuê ngồi vào từ lúc kết hôn với Chí Thượng đến bây giờ hắn chưa lần nào mở cửa xe cho Tiểu Khuê hôm nay lại chủ động như thế khiến cho cô đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Hai người đi đến một nhà hàng sang trọng mà Chí Thượng đã đặt bàn từ trước, hắn còn ân cần cắt miếng steak giúp Tiểu Khuê, cô có phần hơi ngại ngùng nhưng trong lòng lại rất vui vì đã được Chí Thượng chăm sóc, sau khi dùng bữa xong Chí Thượng lấy ra một chiếc hợp rồi lấy ra một sợi dây chuyền nhìn Tiểu Khuê đầy sự yêu chiều nói.
" Anh tặng em."
Tiểu Khuê nhìn sợi dây chuyền rồi mỉm cười nói.
" Cám ơn anh."
Chí Thượng đi đến đeo vào cổ cho Tiểu Khuê cô cũng giúp hắn vén tóc của mình sang một bên để Chí Thượng dễ dàng đeo lên cho mình.

Tiểu Khuê cúi đầu nhìn vào mặt dây chuyền đó là một hình bông hoa lưu ly loại hoa tượng trưng cho một tình yêu vĩnh cửu.

Không hiểu sao cô lại cảm thấy hạnh phúc đến lạ thường Chí Thượng chưa bao giờ làm những chuyện sến sẩm này với cô nên Tiểu Khuê có vài phần hơi bối rối.
Sau buổi ăn hai người cùng nhau đi xem phim nhìn họ như những đôi tình nhân mới bắt đầu hẹn hò với nhau, Chí Thượng luôn quan tâm chăm sóc Tiểu Khuê.

Trong rạp chiếu phim Tiểu Khuê đang ngồi chăm chú xem phim bỗng nhiên Chí Thượng thì thào vào tai của cô.
" Hôm nay em thấy như thế nào?"
Tiểu Khuê quay sang để trả nhưng đôi má lại chạm vào môi của Chí Thượng cô ngại ngùng dịch người sang một bên nói.
" Cũng bình thường."
Tiểu Khuê định trêu chọc Chí Thượng một lúc nhìn hắn nghiêm túc quá khiến cô không quen.
" Em không lãng mạn chút nào bao nhiêu thứ anh đã làm vì em vậy mà..."
Vẻ mặt của Chí Thượng giận dỗi trong vô cùng buồn cười, Tiểu Khuê bật cười nói.
" Cảm ơn anh vì tất cả hôm nay em cảm thấy rất vui."
Chí Thượng quay sang nhìn vẻ mặt đang cười của Tiểu Khuê hắn cảm thấy những khoảnh khắc này nên kéo dài mãi mãi..
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 47: 47: Chồng Cũ Quay Về


Buổi tối khi trở về nhà Chí Thượng cứ loay hoay đi theo Tiểu Khuê hai người chuẩn bị đi ngủ Chí Thượng lại nằm lên đùi của Tiểu Khuê buộc cô phải massage cho mình, Tiểu Khuê thấy mình như mẹ của hắn hơn tính tình cứ như một đưa con nít thích làm nũng.

" Em phải massage thì anh mới ngủ được.

"
Tiểu Khuê mệt mỏi thở dài nói.

"Bây giờ em thấy mình giống mẹ của anh hơn.

Tiểu Khuê bắt đầu massage đầu cho Chí Thượng hắn nằm im để tận hưởng, Tiểu Khuê đánh nhẹ vào má của Chí Thượng rồi nói.

" Ngồi dậy đi em mỏi chân quá.

"
Chí Thượng bắt đầu cười gian xảo.

" Em đã massage cho anh thì anh sẽ thưởng cho em.

"
Tiểu Khuê khó hiểu nói.

" Thưởng gì?"
Chí Thượng thích thú nói.

" Cúi đầu xuống anh sẽ nói nhỏ cho em nghe.

"
Tiểu Khuê ngây thơ cũng nghe theo những lời hắn nói cô cúi đầu xuống đã bị Chí Thượng đưa tay ấn đầu cô xuống hôn lên môi của hắn, Tiểu Khuê mới biết là mình bị lừa cô cố ngẩn đầu dậy nhưng Chí Thượng càng kiềm cô chặt hơn, Tiểu Khuê giận dỗi đưa tay véo vào ngực của Chí Thượng hắn đau đớn mới chịu buông cô ra nói.

" Em ác thật đấy.

"
Tiểu Khuê nằm xuống hả hê nói.

" Đáng đời anh đồ lợi dụng.

"
Chí Thượng liền nằm sát vào người cô vòng tay qua eo ôm lấy cô, Tiểu Khuê khó chịu quay sang nói.

" Anh đừng có quấy nữa đi ngủ đi.

"
Chí Thượng hôn lên má của Tiểu Khuê một cái rồi vùi đầu vào cổ của cô nhắm mắt lại, Tiểu Khuê chỉ biết bất lực nằm bất động khi bị Chí Thượng ôm chặt.

Hai người bắt đầu khoảng thời gian ấm áp bên cạnh nhau Chí Thượng luôn đi bên cạnh Tiểu Khuê hắn không cho cô tiếp xúc nhiều với đàn ông, Tiểu Khuê cảm thấy Chí Thượng hơi quản mình có khi cô cũng rất khó chịu nhưng cô cũng phải chịu thua với bản tính chiếm hữu của hắn.

Chồng cũ của Vân Tường đã quay về nước để tìm cô ta, anh ta đã tìm đến nhà của Vân Tường, cô ta đang chuẩn bị đi làm bỗng nhiên nghe được tiếng chuông cửa Vân Tường đi ra mở cửa.

Truyện Mỹ Thực
" Là ai vậy?"
Cô ta nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình đôi mắt chứ đầy sự lo lắng cô ta lấp bấp nói.

" Sao anh lại biết tôi ở đây?"
Vu Khải bóp lấy cổ của Vân Tường đẩy cô ta vào nhà rồi đóng sầm cửa lại tức giận nói.

" Cô dám đối xử với tôi như thế sao lấy tất cả tài sản còn lại của tôi rồi chạy về đây để đeo bám tên giám đốc tình cũ của mình cô đúng là kẻ bội bạc.

"
Vân Tường bị bóp chặt cổ đến khó thở cô lên tiếng cầu xin.

" Vu Khải bình tĩnh lại chút đi tôi làm tất cả là có lý do.

"
Vu Khải vẫn không hề nguôi ngoai cơn giận anh ta buông Vân Tường ra rồi bắt đầu tát vào mặt của cô ta liên tục Vân Tường bị tát đến chẳng thể nào đứng vững được nữa.

" Khôn hồn thì trả lại số tiền cô đã lấy của tôi nếu không hôm nay tôi sẽ cho cô biết thế nào là đau đớn.

"
Suốt khoảng thời gian sống chung với Vu Khải Vân Tường thừa biết bản tính vũ phu của anh ta với bản tính điên cuồng Vu Khải nói là sẽ làm, cô ta lùi lại ra sức cầu xin Vu Khải.

" Tôi sẽ trả lại tiền cho anh tôi sẽ trả mà xin anh hãy bình tĩnh lại đi mà.

"
Vu Khải túm lấy tóc của Vân Tường nói.

" Cô định khi nào mới trả cũng chỉ vì cô mà tôi không còn một thứ gì trong tay khó khăn lắm tôi mới có thể quay về đây để tìm cô liệu mà tính đi.

"
Vân Tường gật đầu liên tục nói.

" Tôi biết rồi anh đừng đánh tôi nữa.

"
Vu Khải nhìn xung quanh căn nhà cay nghiệt nói.

" Tôi phải sống như một con chó còn cô lại ở đây sung sướng tận hưởng sự giàu sang của mình đúng là ả đàn bà mưu mô.

"
Vân Tường liếc nhìn Vu Khải đầy tức giận nhưng cô ta không dám hé răng vì sợ sẽ bị đánh nữa, Vu Khải đi đến sofa ngồi thản nhiên nói.

" Tôi sẽ ở lại đây đến khi nào có được số tiền cô đã lấy liệu mà mang tiền trả lại cho tôi.

"
Vân Tường liền lên tiếng phản bác.

" Không được.

"
Vu Khải liền đưa ánh mắt đáng sợ liếc nhìn Vân Tường cô ta sợ hãi cuối cùng cũng bất đắc dĩ nên đã đồng ý cho Vu Khải ở lại nhà của mình.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 48: 48: Gặp Nguy Giữa Biển


Tiểu Khuê được Chí Thượng đưa đi du lịch hắn biết cô vốn thích biển nên đã bất ngờ đưa cô đi, Chí Thượng luôn cưng chiều Tiểu Khuê hết mực hai người vô cùng vui vẻ với chuyến đi này, Chí Thượng bày đủ trò để cho Tiểu Khuê vui vẻ cô chỉ biết cười khi ở bên cạnh hắn.

Hai người đi lên một con thuyền nhỏ do Chí Thượng chuẩn bị trước, hắn sẽ tự lái thuyền đưa Tiểu Khuê đi ngắm biển, cô đi đến mũi thuyền để đón nhận những cơn gió mát mẻ của biển cả.

Bỗng nhiên có một chiếc thuyền khác cứ áp sát vào thuyền của họ, bên chiếc thuyền đó có hai người đàn ông đang lấy súng ra chĩa về phía Tiểu Khuê và Chí Thượng bọn họ bóp còi tiếng súng vang lên Tiểu Khuê bắt đầu sợ hãi Chí Thượng vộ vàng chạy đến ôm lấy cô tình cờ một viên đạn xước ngang qua tay khiến cho hắn chảy máu, Tiểu Khuê lo lắng hỏi.

" Anh không sao chứ?"
Chí Thượng nhìn về phía hai người đàn ông bọn họ đang nhắm vào bình dầu của chiếc thuyền khiến cho nó phát nổ hắn cảm thấy tình huống quá nguy cấp nên đã ôm Tiểu Khuê nhảy xuống thuyền con thuyền đã bắt đầu nổ tung bọn người đó mới chịu rời đi.

Chí Thượng cố gắng đưa Tiểu Khuê vào bờ nhưng hắn đã vô cùng kiệt sức cô không ngờ lại có một ngày mình gặp phải những tình huống trớ trêu như thế nào trong những lúc nguy cấp Tiểu Khuê tưởng chừng như hai người sẽ phải bỏ mạng nơi biển sâu này cũng may là bọn họ chưa đi xa bờ là mấy nên được thuyền ngư dân đi đến cứu trợ khi đưa Chí Thượng lên bờ thì hắn đã bất tĩnh.

Chí Thượng được đưa đến bệnh viện để chữa trị, Tiểu Khuê cũng đã vô cùng kiệt sức vì phải đỡ lấy Chí Thượng.

Ông Lâm và bà Thu Nguyệt nghe tin liền tức tốc chạy đến bệnh viện Tiểu Khuê luôn ngồi bên cạnh chờ đợi Chí Thượng tỉnh dậy cô đã rất sợ cũng chỉ vì bảo vệ cô mà Chí Thượng mới ra nông nỗi như thế này.

Bà Thu Nguyệt tức giận liền xông đế mắng chửi Tiểu Khuê.

“ Tất cả là tại cô con trai của tôi mới nằm ở đấy.


Tiểu Khuê vẫn đứng im để mặc cho bà Thu Nguyệt mắng chửi, ông Lâm phải đi đến ngăn cản.

“ Bà có thôi đi không dù sao Chí Thượng cũng không sao rồi bà còn làm ồn ào nữa thì đi về nhà đi.


Bà Thu Nguyệt tức giận liếc nhìn Tiểu Khuê rồi đi đến xem tình hình của Chí Thượng.

Chí Hữu đứng bên ngoài nhìn vào bên trong căn phòng vẻ mặt của anh ta đầy bí ẩn, chẳng một ai trong gia đình hiểu được cảm giác của Chí Hữu anh ta cũng khao khát được yêu thương như Chí Thượng nhưng chẳng một ai quan tâm đến khiến cho anh ta trở thành một con người trầm tính chẳng ai hiểu được những điều mà Chí Hữu muốn anh ta luôn đứng từ xa để quan sát cách ba mẹ lo lắng và yêu thương Chí Thượng.

Vân Tường vội vàng đi vào cô ta nhìn thấy Chí Hữu đứng bên ngoài Vân Tường chỉ nhìn qua một cái rồi đi vào bên trong với vẻ mặt hớt hãi.

“ Chí Thượng sao rồi bác?”
Bà Thu Nguyệt liếc mắt nhìn Tiểu Khuê nói.

“ Nhờ ơn phước của ai kia mà nó mới ra nông nổi này.


Chí Thượng đã tỉnh lại hắn đảo mắt nhìn xung quanh căn phòng rồi lên tiếng nói.

“ Tiểu Khuê em không sao chứ?”
Tiểu Khuê vội vàng đi đến cầm lấy tay của Chí Thượng nói.

“ Em đây em không sao anh cảm thấy như thế nào rồi còn đau ở đâu không?”
Chí Thượng lắc đầu nói.

“ Anh không sao em có bị thương ở đâu không?”
Nhìn cách hai người lo lắng cho nhau khiến cho Vân Tường và bà Thu Nguyệt càng thêm tức giận, bà Thu Nguyệt đi đến đẩy Tiểu Khuê ra rồi lo lắng nói hỏi hang Chí Thượng.

“ Con trai có biết là mẹ lo lắng lắm không hả sao này đừng vì một người dưng mà là tổn hại đến sức khỏe của bản thân có biết chưa.


Ông Lâm lắc đầu ngán ngẩm với bản tính của vợ mình, Chí Thượng phản bát câu nói của mẹ mình.

“ Tiểu Khuê là vợ của con không phải là người dưng mẹ đừng nói như thế nữa.


Câu nói của Chí Thượng khiến ông Lâm vô cùng hài lòng, ông ấy không hiểu sao bà Thu Nguyệt cứ mãi thái độ với Tiểu Khuê trong khi cô chẳng có làm gì khiến cho bà ta phật lòng, mối hiềm khích giữ mẹ chồng và nàng dâu không biết đến khi nào mới có thể xóa bỏ.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 49: 49: Hiếu Được Tình Cảm Của Nhau


Ông Lâm đang cho người điều tra vụ việc Chí Thượng và Tiểu Khuê bị nhóm người cố gắng ám sát bọn họ.

Chí Thượng nằm viện vài ngày rồi cũng được về nhà vì vết thương cũng chẳng có gì đáng lo ngại nên có thể xuất viện, Tiểu Khuê luôn ở bên cạnh chăm sóc cho Chí Thượng để hắn được bình phục nhanh chóng hơn, nhưng những điều này vô cùng bất lợi với Vân Tường cô ta chẳng có cơ hội tiếp xúc với Chí Thượng để chiếm lấy tình cảm của hắn thêm được nữa, Vu Khải cứ đeo bám lấy cô ta để Vân Tường trả lại số tiền cho anh ta nếu Vu Khải mà biết Vân Tường đã tiêu xài hết số tiền của mình thì chắc chắn cô ta sẽ bị Vu Khải cho ăn một trận đòn đau đớn.

Vân Tường thất vọng rời khỏi bệnh viện khi không có được sự chú ý nào từ Chí Thượng, Chí Hữu đang đứng ở gần đó để quan sát trong đôi mắt của anh ta luôn có một sự toan tính và mưu đồ nào đó.

Chí Thượng ỷ lại vào vết thương cứ tình cách làm nũng với Tiểu Khuê.

“ Vợ ơi anh muốn uống nước.


Tiểu Khuê đang làm việc trên laptop cũng phải bỏ xuống đi đến rót nước cho Chí Thượng cô đi đến đưa ly nước cục súc nói.

“ Này uống đi.


Chí Thượng cầm lấy ly nước uất ức nói.

“ Em chẳng thể nào ngọt ngào một chút sao đối xử với người bệnh như thế có quá đáng lắm không.


Tiểu Khuê thở dài nói.

“ Anh có biết là công việc rất nhiều không hả, suốt khoảng thời gian anh dưỡng bệnh công việc ở công ty đã vô cùng nhiều để em giải quyết xong rồi sẽ nói chuyện với anh đừng có gọi em nữa em mà cáu lên là anh biết hậu quả rồi đấy.


Chí Thượng chỉ biết gật đầu ngoan ngoãn ngồi quan sát Tiểu Khuê làm việc hắn không thể nào rời mắt khỏi Tiểu Khuê, Chí Thượng cứ chăm chú ngắm nhìn nét mặt đang nghiêm túc làm việc của Tiểu Khuê khiến cho cô trở nên khó chịu nhìn hắn lên tiếng nói.

“ Đừng có nhìn em như thế nữa có được không.


Chí Thượng vẫn không nghe lời mà bá đạo nói.

“ Không anh đã bị người ngồi đối diện làm cho mê mẩn không có cách nào thoát ra được.


Tiểu Khê cũng phải bật cười vì câu nói của Chí Thượng cô bĩu môi nói.

“ Đồ dẻo miệng anh đã nói câu đó với bao nhiêu cô gái rồi hả.


Chí Thượng bắt đầu minh bạch cho mình.

“ Anh chỉ nói cho một mình em nghe thôi đấy làm gì có ai may mắn đến mức được nghe những lời yêu thương của anh.


Tiểu Khuê chỉ biết đầu hàng với Chí Thượng việc gì hắn nói cũng được, Chí Thượng nhìn thấy Tiểu Khuê vất vả trong lòng vô cùng xót xa.

“ Nghỉ ngơi đi em.


Tiểu Khuê lắc đầy nói.

“ Chưa xong đâu anh ngủ trước đi khi nào xong em sẽ đi ngủ ngay.


Chí Thượng lắc đầu nói nói.

“ Không anh muốn em nằm cạnh thì mới ngủ được.


Tiểu Khuê đưa mắt lườm Chí Thượng hắn vội vàng nằm xuống đắp chăn lại ngủ, Chí Thượng ngủ được một lúc hắn tỉnh giấc nhìn thấy Tiểu khuê vẫn còn thức giấc thì không chịu được bước xuống giường đi đến chỗ cô nói.

“ Thôi đừng làm nữa đi ngủ đi công việc để ngày mai hẳn làm tiếp em cứ thức khuya như thế thì sẽ không tốt cho sức khỏe đâu.


Tiểu Khuê đưa tay dụi mắt vì nhìn vào màn hình máy tính lâu đôi mắt vô cùng nhức, cô đóng laptop lại rồi cùng Chí Thượng đi đến giường để ngủ, hắn xem Tiểu khuê như một chiếc gối ôm mà đưa tay ôm chặt lấy Tiểu khuê khiến cho cô khó chịu nói.

“ Anh đừng ôm chặt quá em không ngủ được.


Chí Thượng ngẩn đầu dậy hôn lên má của Tiểu Khuê rồi vẫn ôm chặt lấy cô nói.

“ Anh sợ em sẽ chạy mất nên mới ôm chặt như thế.


Tiểu Khuê chỉ biết bất lực cô quay sang vùi đầu vào lòng ngực của Chí Thượng nhỏ giọng nói.

“ Cám ơn anh đã bảo vệ em, em cũng yêu anh.


Chí Thượng vẫn chưa tin là Tiểu Khuê bài tỏ tình cảm với mình hắn muốn cô nói lại nhưng Tiểu Khuê đã ngủ say vì quá mệt mỏi với công việc.

Chí Thượng mỉm cười đầy hạnh phúc và vui sướng vì Tiểu Khuê cuối cùng cũng đã hiểu được tình cảm của mình.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 50: 50: Kế Hoạch Mới


Tình yêu là thứ gì đó vô cùng xa xỉa và mơ hồ có những thứ gọi là duyên nợ nhưng cũng phải trải qua nhiều thử thách để chứng tỏ được sự bền vững và thủy chung giữa hai con người yêu nhau, cuộc sống là thế nếu mọi thứ cứ phẳng lặng mà trôi qua thì đã không gọi là cuộc sống liệu tình yêu có thể vượt qua được những thù hận và hiểu lầm để hai con người trở về bên nhau.
Chí Thượng cuối cùng cũng đã bình phục hắn đầu đi đến công ty để làm việc mọi nhân viên trong công ty điều rất vui mừng khi giám đốc đến công ty, bọn họ phải chịu sự quản lý của Vân Tường khiến cho công ty trở nên vô cùng rối rắm.
“ Chúc mừng giám đốc đã đi làm trở lại.”
Chí Thượng cũng gật đầu chào hỏi lại mọi người, Vân Tường vừa nhìn thất hắn đã vội vàng chạy đến ôm lấy tay của Chí Thượng tỏ vẻ lo lắng nói.
“ Anh đã khỏe hẳn chưa mà lại đến công ty vậy sao không ở nhà nghĩ thêm đi mọi việc ở công ty em có thể quản lý được.”
Chí Thượng vội vàng rút tay mình ra khỏi vòng tay của Vân Tường rồi đưa tay nắm lấy tay của Tiểu khuê rồi nói.
“ Anh không muốn Tiểu Khuê phải vất vả vì công việc nên mới đến công ty.”
Chí Thượng nắm lấy tay của Tiểu Khuê rồi rời đi Vân Tường nhìn theo hai người mà ánh mắt đầy sự tức giận cô ta ngày càng không có cơ hội để níu kéo tình cảm của Chí Thượng được nữa rồi.
Sau khi kết thúc giờ làm việc Vân Tường đang trên đường đi về cô ta đang lái xe ra khỏi chỗ đỗ xe bỗng nhiên có một người chặn ở đầu xe của Vân Tường, cô ta liền thắng gấp rồi tức giận mở cửa xe ra định mắng người chặn đầu xe của mình nhìn thấy Chí Hữu cô ta vô cùng bất ngờ, lúc trước còn là bạn gái của Chí Thượng Vân Tường cũng đã gặp qua Chí Hữu nên cô ta cũng biết anh ta.
“ Tại sao anh lại chặn xe của tôi.”
Chí Hữu tự nhiên mở cửa xe của Vân Tường rồi ngồi vào Vân Tường hơi bất ngờ với những hành động của Chí Hữu.
“ Anh muốn gì?”
Chí Hữu vẫn thư thả nói.
“ Cô đang rất muốn quay lại với Chí Thượng có đúng không nên luôn tìm cách lấy lòng của em trai tôi nhưng Chí Thượng đã không còn để tâm đến cô vì bây giờ bên cạnh Chí Thượng đã có Tiểu Khuê rồi.”

Vân Tường nhìn Chí Hữu đầy hoài nghi hỏi.
“ Sao anh lại biết?”
Chí Hữu nhếch mép cười đầy nham hiểm.

“ Không có điều gì mà tôi không biết, cô có muốn gây ra hiểu lầm giữa hai người họ không.”
Vân Tường quay sang hỏi Chí Hữu.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Đẻ Thuê Cho Anh
2.

Tổng Tài “Ngang Hơn Cua”
3.

Tình Thương Nhất Sinh
4.

Hứa Với Anh Một Đời Không Buông Tay
=====================================
“ Bằng cách nào?”
Chí Hữu đắc ý nói.
“ Ngày mai và lúc nghĩ trưa hãy tìm cách đưa Chí Thượng đi lên sân thượng của cô ty việc còn lại cứ để tôi lo.”
Vân Tường có hơi đa nghi nhưng cũng phải đồng ý vì bây giờ cô ta chẳng thể nào tiếp cận được Chí Thượng như trước được nữa vì hắn và Tiểu Khuê cứ dính lấy nhau không rời.
Vân Tường quay về nhà nhìn thấy căn nhà vô cùng lộn xộn và bừa bãi, cô ta nhìn thấy Vu Khải đang ngồi trên sofa xem phim trong anh ta vô cùng lười nhác Vân Tường phẫn nộ nói.
“ Anh vệ sinh một chút đi tôi chỉ mới dọn nhà ngày hôm qua hôm nay lại trở lại như cũ.”
Vu Khải ngồi dậy nói.
“ Thì cô dọn lại đi.”
Vân Tường tức giận nói.
“ Tôi không phải là người giúp việc của anh nếu anh còn như thế nữa thì tôi sẽ không cho anh ở đây nữa đâu.”
Vu Khải liền đứng lên tát vào mặt của Vân Tường một cái khiến cho cô ta ngã ra sàn nhà.
“ Vậy mau ói đóng tiền cô đã lấy của tôi đi tôi sẽ đi ngay đừng có ở đó mà lên giọng.”
Nói rồi anh ta giật lấy túi xách của Vân Tường lấy hết tiền của cô ta rồi đi ra ngoài, Vân Tường cảm thấy mọi chuyện như một cơn ác mộng cô ta phải nhanh chóng kết thúc nó để thoát khỏi sự hành hạ của Vu Khải..
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 51: 51: Hiểu Lầm Lớn


Hôm nay đang trong giờ làm việc Tiểu Khuê nhận được một tin nhắn là một số lạ.

“ giờ nghĩ trưa gặp nhau ở sân thượng.


Tiểu Khuê nhìn về phía Chí Thượng cô cứ nghĩ hắn đang bày trò nên cũng không đề phòng gì nhiều.

Đến giờ nghỉ trưa Tiểu Khuê không thấy Chí Thượng đi lên sân thượng cô nghĩ là hắn ngại nên đã tự mình đi lên trước, Tiểu Khuê mở cửa đi ra người đứng ở đó lại là Chí Hữu cô hơi bất ngờ đi đến hỏi.

“ Anh là người đã nhắn tin cho em sao?”
Chí Hữu mỉm cười quay lại nói.

“ Đúng anh muốn gặp em để tâm sự cũng đã lâu rồi chúng ta chưa tâm sự với nhau.


Tiểu Khuê cảm thấy hơi khó hiểu nhưng dù sao lúc trước cô cũng đã gặp Chí Hữu ở trên sân thượng này một lần rồi chắc anh ấy cảm thấy cô đơn nên mới đến đây.

Tiểu Khuê đi đến chỗ của Chí Hữu nói.

“ Em đang đọc cuốn sách mà anh vừa xuất bản nhưng tại sao chàng trai đó lại yêu đơn phương một cách đau lòng như thế chứ, em vẫn chưa đọc xong nhưng cảm thấy đau lòng cho anh ta.


Chí Hữu chỉ cười nhẹ nói.

“ Cuộc sống rất phũ phàng anh đang nhìn nhận nó ở một khía cạnh xấu nhất.


Tiểu Khuê cảm thấy Chí Hữu hơi bị quan về cuộc sống nhưng điều gì đã khiến anh ta suy nghĩ những điều tiêu cực như thế.

Về phía Vân Tường cô ta đi vào phòng làm việc của Chí Thượng cố tình nói.

“ Lúc nãy em nhìn thấy hình như là anh Chí Hữu đến công ty anh ấy đi về phía sân thượng anh ấy đến đây có việc gì không anh.


Chí Thượng bắt đầu nghi ngờ Vân Tường lại tiếp tục châm dầu vào lửa.

“ Hình như Tiểu Khuê cũng đã đi về hướng sân thượng không biết bọn họ có hẹn nhau trước hay không.


Chí Thượng bắt đầu đứng lên vội vàng đi về phía sân thượng của công ty, Vân Tường bắt đầu cười đắc ý rồi cầm điện thoại ra nhắn tin cho Chí Hữu.

Chí thượng đi thật nhanh về phía sân thượng còn Chí Hữu bắt đầu hành động.

“ Trên mặt em có dính thứ gì này để anh lấy ra cho.


Tiểu Khuê hơi ngại nên né tránh nói.

“ Không sao cứ để em lau cho.


Chí Hữu tỏ vẻ quan tâm nói.

“ Làm sao mà em lấy được cứ để anh giúp.



Tiểu Khuê cũng đành đứng im để cho Chí Hữu lau giúp mình, cánh cửa bật mạnh ra Chí Thượng đứng nhìn ở góc độ này nhìn thấy rất giống hai người đang hôn nhau, hắn bắt đầu nổi cơn tức giận lên đi đến kéo mạnh Tiểu Khuê về phía mình rồi nhìn Chí Hữu nói.

“ Anh có biết cô ấy là vợ của tôi không tại sao còn dám làm như thế sau lưng tôi.


Tiểu Khuê biết Chí Thượng đã hiểu lầm cô đứng ra để giải thích.

“ Bình tĩnh lại đi anh chỉ là hiểu lầm thôi anh chỉ muốn giúp em lau thứ gì đó dính trên mặt thôi.


Chí Thượng giật mạnh tay của mình lại tức giận nói vớ Tiểu Khuê.

“ Chính mắt anh đã nhìn thấy không phải qua lời của người khác nói em đang trêu đùa tình cảm của anh có đúng không.


Tiểu Khuê vô cùng khó xử cô không biết phải giải thích như thế nào thì Chí Thượng mới hiểu cho mình.

“ Anh bình tỉnh lại nghe em giải thích đã.


Chí Thượng hoàn toàn để ngoài tay những lời Tiểu Khuê nói cơn tức giận đã lấn ác lý trí của hắn, Chí Thượng xông đến đánh vào mặt của Chí Hữu một cái thật mạnh.

“ Tôi nhịn anh lâu rồi đấy ngay từ đầu anh luôn có ý định v3 vãn cô ấy rồi có đúng không.


Tiểu Khuê đi đến ngăn cản Chí Thượng lại nhưng hắn vẫn cứ hung hăng khiến cho Tiểu Khuê phải té xuống sàn, cô cố đứng lên đi tát vào mặt của Chí Thượng để hắn có thể tỉnh táo trở lại.

“ Anh có thôi đi không anh ấy là anh trai của anh đấy sao anh chẳng tôn trọng anh ấy một chút nào hết vậy anh Chí Hữu luôn im lặng để cho anh đánh anh có thấy mình quá đáng không hả.


Vân Tường lợi dụng thời cơ đi lên nói.

“ Chồng cô mà cô không bênh vực mà lại đi bênh vực anh trai của anh ấy hay là hai người có tình ý gì.


Chí Thượng nhìn Tiểu Khuê bằng ánh mắt thất vọng nói.

“ Tôi đã sai lầm khi đặt hết tình cảm của mình cho em để rồi em hết lần này đến lần khác chà đạp lên trái tim của tôi em không thấy mình quá đáng với tôi hay sao bây giờ còn bênh vực anh ấy.


Nói rồi Chí Thượng quay người rời đi Tiểu Khuê khó xử định mở lời nhưng Vân Tường lại ngăn cô lại.

“ Cô hoàn toàn không xứng đáng có được tình yêu của Chí Thượng.

”.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 52: 52: Cô Từ Chối Tôi


Chí Hữu đi đến nói với Tiểu Khuê.

“ Anh xin lỗi đã gây ra hiểu lầm cho em và Chí Thượng.


Tiểu Khuê lắc đầu nói.

“ Không phải lỗi của anh đâu, em sẽ nói chuyện với anh ấy khi anh ấy bình tĩnh lại.


Chí Thượng chẳng có tâm trí nào để làm việc hắn lái xe đi ra ngoài đến hộp đêm để uống rượu giải tỏa tâm trạng của mìn, hắn còn gọi Lưu Đức ra để làm bạn tâm sự.

“ Cậu còn nhớ đến người bạn này đấy à cậu không còn đến trường đua thường xuyên nữa tớ tưởng cậu đã từ bỏ cuộc chơi rồi chứ.


Chí Thượng rót rượu cho Lưu Đức rồi nói.

“ Uống đi đừng nhiều lời.


Chí Thượng không ngừng uống rượu, hắn uống đến khi không còn tỉnh táo được nữa Lưu Đức liên tục ngăn cản Chí Thượng.

“ Được rồi đừng uống nữa cậu định không về nhà à.


Chí Thượng cười chua sót nói.

“ Về để làm gì chứ.


Lưu Đức đưa tay vỗ vào vai của Chí Thượng nói.

“ Thôi đừng tự hành hạ bản thân của mình nữa hai người cũng đã đủ trưởng thành rồi hãy đối diện với nhau giải quyết vấn đề trốn tránh cũng không phải là cách để tớ đưa cậu về.


Chí Thượng được Lưu Đức đưa về nhà, hắn đã vô cùng say đến cả đi còn không vững nữa, Lưu Đức phải dìu Chí Thượng đi vào bên trong nhà, Tiểu Khuê nghe có tiếng ồn ào cô vội vàng chạy xuống nhìn thấy Chí Thượng đã say đến đi đứng loạng choạng cô vội vàng chạy xuống đỡ lấy hắn nhưng Chí Thượng lại đẩy cô ra tự mình bước lên phòng, Tiểu Khuê cũng vội vàng đi theo để đỡ Chí Thượng cô sợ hắn sẽ té ngã nhưng Chí Thượng không cho cô động vào mình, hắn mệt mỏi nằm xuống giường Tiểu Khuê đi đến cởi giày ra cho Chí Thượng thoải mái thì cô lại bị hắn lạnh lùng nói.

“ Không cần.


Nói rồi Chí Thượng ngồi dậy tự mình cởi giày ra rồi ném lung tung, Tiểu Khuê thoáng chốc đau lòng cô đi đến nhặt lấy giày của Chí Thượng để ngay ngắn lại, bây giờ hắn đang rất giận Tiểu Khuê có làm gì thì Chí Thượng cũng sẽ khó chịu với mình, cô chỉ lặng lẽ nằm xuống một góc giường.

Chí Thượng bỗng nhiên mở mắt hắn quay sang nhìn Tiểu Khuê hắn lại tưởng tượng đến cảnh tượng xảy ra giữ Tiểu Khuê và Chí Hữu lúc sáng cơn tức giận của hắn lại một lần nữa nổi dậy Chí Thượng mạnh bạo kéo Tiểu khuê quay lại rồi cúi xuống điên cuồng hôn lên cổ của cô, Tiểu Khuê hơi hoảng sợ vì những hành động bất chợt của Chí Thượng cô đưa tay đẩy hắn ra né tránh nói.

“ Anh bị gì vậy?”
Chí Thượng vẫn không hề để tâm đến những lời của Tiểu Khuê nói cô rất khó chịu khi bị cưỡng ép như thế Tiểu Khuê đẩy mạnh Chí Thượng ra nghẹn ngào nói.

“ Em không muốn anh đừng ép buộc em.


Chí Thượng nhìn cô bằng ánh mắt đầy sự tức giận hắn dường như không say nhưng đang cố để mình say để quên đi mọi chuyện nhưng càng muốn quên nó lại càng hiện ra trong đầu của hắn.

Chí Thượng đứng lên nói.

“ Cô từ chối tôi vì tâm tư đã có người khác rồi chứ gì.


Nói rồi hắn quay người rời đi Tiểu Khuê vội vàng đi đến níu tay của Chí Thượng lại nói.

“ Anh đang không được tỉnh táo anh định đi đâu.


Chí Thượng giật mình tay mình lại nói.

“ Không liên quan gì đến cô.


Tiểu Khuê cảm thấy vô cùng mệt mỏi khi bị hiểu lầm hết lần này đến lần khác mà không có cơ hội để giải thích bọn họ không hề muốn tin cô, nước mắt của Tiểu Khuê bất giác rơi xuống cô sợ Chí Thượng đã say mà còn lái xe đi ra ngoài thì sẽ rất nguy hiểm nên cô đã lên tiếng nói.

“ Anh không muốn nhìn thấy em thì em sẽ đi anh hãy ở lại phòng nghĩa ngơi đi đừng đi đâu hết.


Nói rồi Tiểu Khuê lau nước mắt cô định bước đi thì Chí Thượng lại lạnh lùng bước đi trước hắn mạnh tay đóng sầm cửa lại để một mình Tiểu Khuê ở lại trong phòng.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 53: 53: Mất Lòng Tin


Hai người đã không nói chuyện với nhau cả một tuần nay, Chí Thượng cũng chẳng về nhà hắn đi đến nhà riêng của mình để ở một phần là để né tránh Tiểu Khuê, cô cũng cảm thấy vô cùng khó chịu với tình hình của hai người hiện tại, nhưng bây giờ Chí Thượng hoàn toàn không hề muốn nghe cô nói, Tiểu Khuê cảm thấy tình yêu của hai người chẳng hề có một sự tin tưởng của đối phương nếu cứ như thế thì tất cả sẽ đi vào ngõ cục cuộc hôn nhân này sẽ hoàn toàn chấm dứt.

Bà Thu Nguyệt đã nghe Vân Tường nói lại mọi chuyện cộng với việc Chí Thượng không chịu về nhà vì đã nhìn thấy Tiểu Khuê và Chí Hữu làm chuyện trái với luân thường đạo lý khiến cho bà ta đạt đến đỉnh điểm của sự tức giận nhìn thấy Tiểu Khuê một mình quay về nhà bà Thu Nguyệt tức giận gọi cô lại để nói chuyện.

“ Cô đến đây tôi muốn nói chuyện với cô.


Tiểu Khuê đi đến ghế ngồi đối diện với bà Thu Nguyệt bà ta liền mở miệng mắng trách cô.

“ Tôi không biết cô là loại đàn bà gì mà lại có thể trơ trẽn dụ dỗ Chí Hữu trong khi người cô kết hôn lại là Chí Thượng bản thân cô không thấy hổ thẹn hay sao cô cũng giống như mẹ của cô luôn thích dụ dỗ đàn ông không biết ông Lâm bị gì mà u mê đem cô về đây gây ra biết bao nhiêu chuyện cho gia đình này.


Tiểu Khuê cảm thấy cuộc sống này quá khắc nghiệt bản thân của cô đã không thể nào chịu đựng được những lời chỉ trích của bà Thu Nguyệt, lúc nào bà ta cũng mang một nổi uất hận với mẹ của Tiểu Khuê nên bà ta luôn gây khó để cho cô.

“ Mẹ nói xong chưa con đã nói biết bao nhiêu lần là đừng đem mẹ của con vào cuộc nói chuyện làm để tài để mẹ được thỏa mãn cơn tức giận của mình rồi mà, con sẽ đi tìm Chí Thượng về cho mẹ đừng vì những cơn tức giận mà không kiềm chế được ngôn từ của mình làm tổn thương người khác, con luôn tôn trọng mẹ xin mẹ cũng hãy đối đãi tử tế với con.


Nói rồi cô đứng lên rời đi bà Thu Nguyệt đơ người khi bị chí con dâu chỉ trích ngược lại.

“ Cô.

.


Tiểu Khuê thừa biết Chí Thượng đang ở đâu hắn chỉ có sở thích với việc đua xe khi cảm thấy buồn phiền trong lòng nơi Chí Thượng đến chỉ có thể là ở đây, Tiểu Khuê đi đến trường đua nơi đây vô cùng ồn ào những tiếng la hét của những người đi đến xem hai chiếc xe đua đang lao nhanh về phía trước Tiểu Khuê đi đến ghế ngồi đó chờ đợi, Chí Thượng vì tâm trạng tồi tệ đã khiến cho hắn mất tập trung nên đã thua bao nhiêu người cá cược vô cùng thất vọng, Chí Thượng cũng cảm thấy khó chịu hắn đánh mạnh vào vô lăng để giải bài tâm trạng.

Sau khi cuộc đua kết thúc Tiểu Khuê đi đến trước đầu xe của hắn, Chí Thượng đưa mắt nhìn cô nhưng vẫn giữ thái độ lạnh lùng điều khiển xe rẽ sang hướng khác, Tiểu Khuê đến tận đây là để muốn nói chuyện với Chí Thượng cô không để hắn đi một cách dễ dàng như thế được Tiểu Khuê tiếp tục đi đến cản đầu xe của Chí Thượng.

“ Xuống xe nói chuyện chút đi nếu anh vẫn cố tình né tránh em như thế nữa thì coi như chúng ta sẽ kết thúc em sẽ không xuất hiện trước mặt của anh nữa.


Chí Thượng cảm thấy hơi lo lắng hắn chỉ đang giận dỗi Tiểu Khuê nhất thời nếu cô bỏ đi thật thì Chí Thượng sẽ chết mất hắn mở cửa xe ở ghế phụ để Tiểu Khuê ngồi vào cô cũng đi đến ngồi vào xe, Tiểu Khuê hít một hơi thật sâu rồi nói.

“ Về nhà đi mẹ của anh đang rất lo lắng vì một tuần nay không thấy anh xuất hiện ở nhà, còn nếu như anh không muốn nhìn thấy mặt của em nữa thì em sẽ đi khỏi đó để anh có thể quay về, đừng chơi những trò trốn tìm này nữa em đã quá mệt mỏi rồi có gì thì phải đối diện với nhau giải quyết, nếu anh cứ giữ thái độ đó với em nữa thì đừng bao giờ nói chuyện với em nữa, em như kẻ tội đồ trong mắt của tất cả mọi người hay sao, ai cũng muốn chỉ trích ghét bỏ em chẳng ai nghe em giải thích dù chỉ là một lời.

"
Chí Thượng trầm giọng nói.

“ Em nghĩ chỉ có một mình em mệt mỏi thôi sao em xem tôi như một trò đùa của em, em nghĩ tôi yêu em thì em muốn làm gì thì làm sao em đã từng nghĩ đến cảm giác của tôi chưa.


Tiểu Khuê như đạt đến đỉnh điểm của nổi ấm ức cô quay sang nhìn Chí Thượng nói lớn.

“ Vậy anh đã từng nghĩ đến cảm giác của em chưa, chẳng một ai chịu nghe em giải thích cũng chẳng một ai đứng về phía em bảo vệ cho em, anh tồi tệ lắm em nghĩ chúng ta không hề hợp nhau, dù sao cũng cảm ơn anh đã mang đến cho em nhiều niềm vui suốt thời gian qua em sẽ không khiến cho anh khó chịu về mình nữa.


Cô hít một hơi thật sâu rồi điềm tĩnh nói.

" Ly hôn đi để giải thoát cho nhau em mệt mỏi lắm rồi khi chẳng có nổi được sự tin tưởng của anh trong mắt anh tất cả những lời em nói điều là nói dối.

".
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 54: 54: Cưỡng Hôn Để Giải Hòa


Tiểu khuê đã quá mệt mỏi với những nút thắt của những sự hiểu lầm chẳng thể nào tháo gỡ được cô đã rơi nước mắt vì những tổn thương của bản thân mà chẳng một ai chịu hiểu cho cô.

Tiểu Khuê mở cửa xe để rời đi bỗng nhiên Chí Thượng lại níu giữ cô lại hắn điên cuồng hôn lên môi của Tiểu khuê gương mặt của cô đã đầm đìa nước mắt, Tiểu Khuê tức giận đẩy mạnh Chí Thượng ra hắn vẫn nhất quyết ôm chặt lấy cô không chịu buông Tiểu Khuê đấm mạng vào lòng ngực của Chí Thượng, nhưng hắn vẫn cứ ôm chặt lấy Tiểu Khuê, rõ ràng là luôn né tránh không muốn gặp mặt nhau sao lại cưỡng hôn cô như thế chứ, nước mắt của Tiểu Khuê rơi xuống không ngừng cô đau lòng biết mấy khi bị Chí Thượng đối xử lạnh nhạt, Chí Thượng cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của Tiểu Khuê, thoáng chốc vô cùng đau lòng, Chí Thượng rời khỏi đôi môi của Tiểu Khuê, cô có thể cảm nhận hơi thở nóng ấm của Chí Thượng giọng nói của hắn mang chút sự hối hận khi đã làm cho Tiểu Khuê phải đau lòng.

" Anh xin lỗi vì đã làm em khóc.

"
Tiểu Khuê giận dỗi nói.

" Chẳng phải anh không muốn nói chuyện với em sao.

"
Chí Thượng đưa tay lau nước mắt trên gương mặt của Tiểu Khuê rồi đưa môi hôn nhẹ lên trán của cô cuối cùng Chí Thượng cũng chẳng thể nào chịu đựng được, cả tuần vừa rồi hắn đã nhớ Tiểu Khuê đến phát điên nhưng lại vô cùng tự trọng không muốn về nhà, bây giờ giữ hai người đã có thể hoá giải được những hiểu lầm của nhau nhưng dường như việc bọn họ đến với nhau lại có quá nhiều cản trở từ bên ngoài liệu họ có thể cùng nhau đi đến hết chặng đường còn lại hay không chỉ có thời gian mới trả lời được.

Chí Thượng lái xe rời khỏi trường đua, Tiểu Khuê quay sang nói với hắn.

" Anh về nhà cùng em đi mẹ đang rất nhớ anh đấy.

"
Chí Thượng không lái xe về nhà mà lại lái xe đến nhà riêng của mình.

" Ngày mai anh sẽ quay về nói chuyện với mẹ bây giờ mà về chỉ nghe mẹ càm ràm mà thôi.

"
Tiểu Khuê lo lắng nói.

" Nhưng anh đưa em đến nhà riêng làm gì sao không về thẳng nhà chính đi em sợ mẹ sẽ nổi giận với chúng ta mất.

"
Chí Thượng chậc lưỡi nói.

" Em đừng quá lo lắng anh muốn có không gian riêng ở cùng em.

"
Tiểu Khuê cảm thấy Chí Thượng vô cùng mờ ám cô cũng đành ngồi im, hai người đến nhà riêng của Chí Thượng Tiểu Khuê đi vào bên trong nhìn xung quanh lúc trước cô bị hắn cưỡng ép ở đây vì quá giận mà Tiểu Khuê đã vội vàng chạy về nhà mà vẫn chưa quan sát kĩ căn nhà, hôm nay Tiểu Khuê mới thật sự nhìn rõ cô cảm thán nói.

" Trang trí đẹp thật đấy lúc trước em chưa nhìn rõ.

"
Chí Thượng đi đến ôm lấy eo của Tiểu Khuê cười nhẹ rồi nói.

" Em thích không sao này anh và em sẽ đến đây sống để không bị ai làm phiền.

"
Tiểu Khuê bật cười nói.

" Anh định sống khép kín ở đây cả đời à.

"
Bụng của cô bỗng nhiên kêu lên một tiếng Tiểu Khuê xấu hổ nói.

" Cả ngày hôm nay chỉ vì anh mà em đã nhịn đói bây giờ bụng của em đã đình công rồi này.

"
Chí Thượng mỉm cười nói.

" Em nghĩ đến anh nhiều đến mức tuyệt thực luôn sao.

"
Tiểu Khuê liền đánh trống lảng sang chuyện khác
" Có gì cho em ăn không?".

Chí Thượng lắc đầu nói.

" Anh bảo giúp việc về rồi hình như vẫn còn mì gói trong tủ để anh đi nấu cho em ăn.

"
Tiểu Khuê hoài nghi hỏi.

" Anh có làm được không đó?"
Chí Thượng gật đầu nói.

" Cứ tin ở anh.

"
Tiểu Khuê mỉm cười đưa tay lên sờ má của Chí Thượng nói.

" Vậy anh nấu cho em đi để em đi tắm cái đã.

"
Nói rồi cô chạy lên phòng ngủ Chí Thượng nhìn theo bóng dáng của Tiểu Khuê bằng một dáng vẻ si mê không lối thoát.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 55: 55: Anh Muốn Ăn Món Khác


Tiểu Khuê đang tắm thì chợt nhớ ra là mình không có mang đồ ngủ theo, cô đi đến tủ đồ của Chí Thượng để tìm xem có bộ đồ này thích hợp với mình không, nhưng chỉ toàn là áo sơ mi Tiểu Khuê lấy tạm một chiếc áo mặc vào vì chiều cao của hai người chênh lệnh nhau nên Tiểu Khuê chỉ cần mặc vào chiếc áo đã phũ qua mông của cô, mặc đồ xong Tiểu Khuê vội vàng chạy xuống nhà cô đi đến bàn nói.

“ Anh làm xong chưa em đói sắp chết rồi đây.


Chí Thượng đưa bát mì đến cho Tiểu Khuê, cô cầm đũa lên bắt đầu ăn một cách ngon lành Chí Thượng ngồi đối diện chóng tay lên cằm ngắm nhìn Tiểu Khuê say đắm, đột nhiên hắn di chuyển mắt xuống dưới nơi đang nhấp nhô ẩn hiện sau lớp áo của cô bất giác gương mặt của Chí Thượng đỏ lại hắn nuốt nước bọt liên tục, Tiểu Khuê vẫn không hề hay biết ánh mắt đầy mờ ám của Chí Thượng cô cứ tưởng là hắn cũng muốn ăn mì nên đã lên tiếng hỏi.

“ Anh muốn không?”
Chí Thượng lắc đầu nói.

“ Không anh đang muốn ăn món khác.


Tiểu Khuê khó hiểu hỏi.

“ Món gì vậy?”
Chí Thượng cười gian tà nói.

“ Ăn xong thì em sẽ biết.


Tiểu Khuê vẫn ngây thơ không biết ý định đen tối trong đầu của chí Thượng cô vẫn mãi mê ăn mì mà không biết mình sắp bị một con hổ đói ăn thịt.

Sau khi ăn xong Tiểu Khuê mang bát đi rửa cô đang đứng loay hoay rửa bát, Chí Thượng ngồi nhìn cô từ phía sau đôi chân tho thả của Tiểu Khê đầy mê hoặc khiến cho cơ thể của Chí Thượng đã căng cứng mọi thứ đã vượt qua sứa chịu đựng của hắn, Chí Thượng đứng lên đi đến chỗ của Tiểu Khuê ôm lấy cô từ phía sau rồi đưa môi mân mê trên chiếc cổ trắng ngần của Tiểu Khuê khiến cho cô cảm thấy hơi nhột cô quan sang cười nói.

“ Anh đang làm cái gì nhột quá.


Chí Thượng xoay người Tiểu Khuê lại để cô đối diện với mình rồi đặt lên môi của Tiiểu Khuê một nụ hôn bỏng, Tiểu Khuê cũng nhắm mắt lại đưa tay ôm lấy cổ của Chí Thượng để đó nhận nụ hôn của hắn mang lại, hai người quấn quýt không rời cùng với nụ hôn cuồng nhiệt mà Chí Thượng mang lại, Tiểu Khuê bị Chí Thượng bế bỏng lên, hắn để cô ngồi lên bàn rồi lại tiếp tục hôn lên môi của Tiểu Khuê cô cố đẩy Chí Thượng ra vì đã không thể nào thở nổi khi đã bị Chí Thượng đã hút cạn dưỡng khí nhưng hắn lại bắt đầu làm càng đưa tay xuống vén chiếc áo sơ mi mà Tiểu Khuê đang mặt lên cao rồi ngang ngược bóp nắn bờ ngực căng tròn của Tiểu Khuê, cô bị tấn công bất ngờ nên bất giác rên lên một tiếng, Chí Thượng lại di chuyển đôi môi đến vài tai của Tiểu Khuê rội ngậm nhẹ vào nói khiến cho tiểu khuê sởn gai ốc nơi đó của cô khá mẩn cảm,
Hắn gian xảo nói.

“ Em không mặc áo lót sao?”
Bỗng nhiên gương mặt của Tiểu Khuê đỏ bừng lên cô xấu hổ nói.

“ Lúc nãy em đi vội quá nên quên…”
Chí Thượng múc nhẹ lên cổ của Tiểu Khuê để lại trên đó một dấu vết hồng nhạt b**n th** nói
“ Khi ở với anh em cứ mặc như thế này anh thích lắm.


Tiểu Khuê xấu hổ đánh vào vai của Chí Thượng một cái ngại ngùng nói.

“ Anh là đồ b**n th**.


Chí Thượng cuối xuống cắn nhẹn lên đ** g* b*ng của Tiểu Khuê rồi bế thốc cô lên đi lên phòng ngủ, quần áo của hai người rải rác khắp căn nhà một bầu không khí đầy ám muội và đê mê bao trùm.

Chí Thượng như một con hổ đói, hắn như đánh mất cả lý trí động tác bắt đầu nhanh hơn khi nhìn thấy dáng vẻ yêu kiều của Tiểu Khuê nằm trên giường càng khiến cho sự h@m muốn trong hắn đạt đến đỉnh điểm, Chí Thượng bắt đầu công cuộc xâm chiếm của mình, Tiểu Khuê chỉ biết r*n r* dưới thân của hắn Chí Thượng đã một tuần không được phát tiết hôm nay hắn lại điên cuồng lên cơ thể của Tiểu Khuê toàn căn phòng chỉ ngập trong mùi vị của d*c t*nh.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 56: 56: Đánh Giá Thấp


Tối hôm qua Tiểu Khuê bị Chí Thượng làm cho đến mệt mỏi mà phải lên tiếng vang xin mới được hắn buông tha, Chí Thượng vẫn ôm chặt lấy Tiểu Khuê cô bị ánh nắng của mặt trời làm cho thức giấc, Tiểu Khuê mở mắt ra rồi nhìn sang người đàn ông đang ôm chặt lấy mình cô mỉm cười đầy hạnh phúc đưa môi hôn lên môi của Chí Thượng kiến cho hắn cũng thức giấc vẻ mặt ngáy ngủ của Chí Thượng khiến cho Tiểu Khuê buồn cười cô lên tiếng nói.

“ Về nhà thôi anh mẹ đang đợi anh đấy.


Chí Thượng bắt đầu làm nũng với Tiểu Khuê hắn cứ cọ má của mình vào má của cô giọng nói có phần ngáy ngủ nói.

“ Không anh muốn nằm cùng em ở trên giường cả ngày như thế này thôi.


Tiểu Khuê đẩy Chí Thượng ra ngồi dậy nói.

“ Đồ thực dụng mau dậy thôi cũng đã trễ rồi.


Chí Thượng ngồi bật dậy ôm lấy Tiểu Khuê rồi hôn lên vai của cô, Tiểu Khuê né tránh đẩy hắn ra nói.

“ Đừng làm loạn nữa đi đánh răng thôi.


Hai người mặc lại quần áo rồi đi vào phòng tắm cùng nhau đánh răng, Chí Thượng cứ trêu chọc Tiểu Khuê suốt cả buổi hai người mới đánh răng xong.

Chí Thượng lái xe đưa Tiểu Khuê đi ăn rồi hai người mới cùng nhau về nhà.

Vân Tường đang ngồi nói chuyện với bà Thu Nguyệt khi nghe tiếng xe của Chí Thượng quay về cô ta liền vui vẻ chạy ra đến đón chờ hắn nhưng không ngờ Chí Thượng lại đi cùng Tiểu Khuê về nhà gương mặt của Vân Tường liền thay đổi, cô ta liếc nhìn Tiểu Khuê bằng ánh mắt không cam tâm, bà Thu Nguyệt đi đến liền quở trách Tiểu Khuê.

“ Tôi bảo cô đưa Chí Thượng về tại sao đến bây giờ mới vát mặt về đây hả.


Chí Thượng lập tức bênh vực Tiểu Khuê.

“ Mẹ đừng trách cô ấy tất cả là do con đừng hỡi tí là mẹ lại trách Tiểu Khuê.


Bà Thu Nguyệt tức tối quay sang nói với con trai.

“ Hôm nay con ăn trúng thứ gì mà lại bênh vực cô ta vậy chẳng phải đang mâu thuẫn hay sao.


Chí Thượng ôm lấy eo của Tiểu Khuê mỉm cười khẳng định.

“ Chúng con đã giải quyết xong từ tối hôm qua rồi bây giờ con đã hiểu hết mọi chuyện là.

.


Bà Thu Nguyệt đang tò mò lắng nghe.

“ Là gì?”
Chí Thượng cười tươi nói lớn với bà Thu Nguyệt.

“ Là Tiểu Khuê là vợ của con, con rất rất yêu cô ấy.


Vân Tường nghe những lời của Chí Thượng nói thì liền bấu chặt bàn tay trên gương mặt của cô ta là nổi bực tức chẳng nói thành lời, Vân Tường cứ nghĩ là Tiểu Khuê và Chí Thượng sẽ không thể nào hàn gắn lại được nhưng cô ta đã đánh giá thấp vị trí của Tiểu Khuê trong lòng Chí Thượng.

Mỹ Vân cô em họ của Chí Thượng là con của bác ruột em của ba hắn đột nhiên quay về nước, gia đình của cô ấy đang định cư bên úc nhưng Mỹ Vân năm nào cũng về đây vào những dịp nghĩ hè.

“ Anh ơi, má nuôi ơi con về rồi đây.


Vì ông Lâm và bà Thu Nguyệt không có con gái nên đã xem Mỹ Vân như là con giá ruột của mình, cô ta chạy đến ôm lấy bà Thu Nguyệt rồi quay sang ôm Chí Thượng cái miệng lúc nào cũng ồn ào vui nhộn.

“ Ba Lâm đâu rồi?”
Bà Thu Nguyệt mỉm cười nói.

“ Ông ấy đi đánh cờ cùng bạn rồi, sau năm nay con về sớm hơn thường năm thế?”
Mỹ Vân trong vô cùng tươi tắn hồn nhiên và nhí nhảnh, cô ấy vẫn còn là sinh viên theo học chuyên ngành kinh doanh cái đó là ba mẹ bắt Mỹ Vân học để làm việc cho công ty của gia đình, nhưng sở thích thật sự của cô ấy là đi du lịch Mỹ Vân thích đi khám phá khắp mọi nơi nên chẳng lúc nào chịu ở yên một chỗ, Mỹ Vân đi đến nhìn Tiểu Khuê rồi mỉm cười thân thiện nói.

“ Chị là vợ của anh Chí Thượng đúng không vì hôm tổ chức lễ cưới đúng vào thời gian em đang ôn thi cuối kì nên không về tham dự được chị đừng giận em nha.


Tiểu Khuê lắc đầu mỉm cười nói
“ Không sao đâu em đừng để tâm.



Mỹ Vân quay sang liếc nhìn Vân Tường rồi kéo Chí Thượng ra một góc nói.

“ Sau cô ta vẫn còn đeo bám anh vậy?"
Chí Thượng lắc đầu nói.

“ Chuyện dài lắm có dịp anh sẽ kể cho em nghe.


Chí Thượng đi đến nói với mẹ của mình.

“ Hôm nay chúng ta ra ngoài ăn đi.


Mỹ Vân hô lớn nói.

“ Anh trai của em là nhất.

”.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 57: 57: Đằng Sau Tất Cả


Đột nhiên mẹ của Tiểu Khuê đổ bệnh nặng phải nhập việc, cũng may là Duy Tân đã phát hiện bà Tuyết Hạnh ngất xỉu ở dưới bếp cậu ấy vội vàng đưa bà ấy đến bệnh viện rồi gọi cho Tiểu Khuê, cô và Chí Thượng đang trong phòng họp sau khi nghe cuộc gọi của Duy Tân, Chí Thượng nhìn thấy gương mặt lo lắng của Tiểu Khuê hắn liền hỏi cô.

“ Em sao vậy?”
Tiểu Khuê nước mắt lưng tròng nói.

“ Mẹ của em bị ngất xỉu đã được đưa đến bệnh viện, anh cứ ở lại hoàn thành buổi họp đi em phải đi đến bệnh viện.


Nói rồi cô quay người rời đi Tiểu Khuê chạy thật nhanh đến bệnh viện trong lòng vô cùng sốt ruột, cô nhìn thấy Duy Tân đang ngồi bên ngoại liền hớt hãi chạy đến hỏi.

“ Mẹ của tớ sao rồi?"
Duy Tân nhìn thấy Tiểu Khêu đang rất hoảng loạn thì cậu ấy liền trấn an cô.

“ Dì Hạnh chỉ bị choáng nên mới ngất xỉu thôi.


Lúc này Tiểu Khuê thở phào nhẹ nhõm bình tĩnh lại, cô như phát điên khi nghe tin mẹ của mình nhập viện, nhưng Duy Tân lại tiếp tục nói.

“ Cậu phải bình tĩnh trước đã còn một thông tin nữa.


Tiểu Khuê gật đầu nói.

“ Được tớ sẽ bình tĩnh cậu cứ nói đi.


Duy Tân bắt đầu nói.

“ Bác sĩ nói vì không uống thuốc đúng giờ nên bệnh tình của dì Hạnh ngày càng trở nặng rồi.


Tiểu Khuê nghe xong thì vô cùng suy sụp và cô đã cảm thấy vô cùng có lỗi với mẹ của mình vì chỉ mãi mê chạy theo những tham vọng và tình yêu của bản thân mà quên đi người mẹ đã luôn âm thầm vất vả yêu thương nuôi dưỡng mình khôn lớn, Tiểu Khuê đi vào phòng bệnh cô nhìn gương mặt xanh xao của mẹ mình trong lòng lại dâng lên một cảm giác đau nhói đến khó tả, bà Tuyết Hạnh mở mắt ra nhìn con gái, Tiểu Khuê đi đến ôm lấy mẹ của mình òa khóc, Duy Tân nhìn thấy cảnh tượng này cũng không dám làm phiền cậu ấy quay người rời đi để cho Tiểu Khuê và mẹ có không gian riêng, cô cứ ôm chầm lấy bà Tuyết Hạnh thúc thích trong lòng của bà.

“ Mẹ suốt ngày chỉ biết chịu đựng một mình mẹ chỉ biết giấu giếm con thôi.


Bà Tuyết Hạnh xoay đầu con gái nói.

“ Mẹ đã chết đâu mà con lại khóc lớn như thế.


Tiểu Khuê ngẩng đầu dậy hờn dỗi nói.

“ Sao mẹ lại nói như thế, mẹ mà bỏ con thì con cũng sẽ đi theo mẹ.


Bà Tuyết Hạnh bật cười nói.

“ Được rồi được rồi đừng khóc nữa.


Tiểu Khuê cảm nhận được hơi ấm của mẹ mình bây giờ cô mới nhận ra là mình đã quá vô tâm không biết tình trạng sức khỏe của mẹ ra sao, chỉ mãi mê chạy theo thứ gọi là vật chất và tham vọng Tiểu Khuê nhỏ giọng nói với mẹ của mình.

“ Mẹ à hay là con dọn về sống cùng mẹ để tiện chăm sóc cho mẹ có được không.


Bà Tuyết Hạnh liền phản đối.

“ Làm sao có thể như thế chứ con đã có chồng rồi phải sống cùng chồng của mình chứ.


Tiểu Khuê buồn bã nói.

“ Nhưng con không muốn nhìn thấy mẹ như thế này nữa con đau lòng lắm, bây giờ con mới thấu hiểu được chẳng có gì bằng tình yêu của mẹ cả, lúc trước con chấp nhận kết hôn với Chí Thượng vì con muốn lấy lại số tài sản mà ông Lâm đã lấy của ba, nhưng không ngờ bản thân của con đã bắt đầu yêu anh ấy, bây giờ con thật sự muốn từ bỏ tất cả chỉ muốn có một cuộc sống bình thường ở bên anh ấy chứ không phải là vinh hoa quyền lực mà anh ấy có được.

"
Bà Tuyết Hạnh xoa đầu con gái nói.

“ Con rất dễ mềm lòng giống với tính cách của ba con, mẹ cũng không muốn con cuốn sâu vào những thứ mạo hiểm đó, đồng tiền rất đáng sợ nó có quyền sai khiến và điều khiển con nếu con đã có suy nghĩ như thế thì mẹ rất vui.


Tiểu Khuê giải bày nổi lòng của mình.

“ Con sợ một ngày nào đó anh ấy biết được con muốn tiếp cận anh ấy chỉ vì muốn lấy lại số tiền mà ba mình đã đưa cho anh ấy chắc anh ấy sẽ giận con lắm, Chí Thượng sẽ nghĩ con là kẻ tham lam chứ không hề thương yêu gì anh ấy thật lòng.

"
Bà Tuyết Hạnh thở dài nói.

" Con đừng suy nghĩ quá nhiều rồi Chí Thượng sẽ thấu hiểu cho con mà thôi bản tính của nó cũng rất tốt.

"
Sau khi Tiểu Khuê rời khỏi công ty Chí Thượng đã cho dừng cuộc họp rồi cũng lái xe đi đến bệnh viện, hắn đã đứng bên ngoài phòng bệnh nghe tất cả những gì Tiểu Khuê đã nói với mẹ của mình, lúc này tâm trí của Chí Thượng vô cùng rối bời hắn không ngờ từ trước đến nay tình cảm của mình dành cho Tiểu Khuê điều chỉ đổi lại là sự lừa dối và lợi dụng của cô.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 58: 58: Nhân Cách Khác


Chí Thượng thất vọng rời đi, Duy Tân đang mua thức ăn đem vào cho bà Tuyết Hạnh thì nhìn thấy Chí Thượng đang hậm hực gương mặt vô cùng u ám bước đi mà chẳng hề quan tâm đến ai, Duy Tân không hiểu có vấn đề gì xảy ra cậu ấy đi vào phòng nói với Tiểu Khuê.

“ Lúc vừa đi mua đồ ăn vào tớ nhìn thấy Chí Thượng đang đi ra vẻ mặt của anh ấy rất kì lạ như đang tức tối chuyện gì đó.


Tiểu Khuê nhìn mẹ của mình có lẽ Chí Thượng đã nghe được đoạn đối thoại của cô và bà Tuyết Hạnh, Tiểu Khuê vội vàng chạy ra ngoài đuổi theo Chí Thượng, cô chạy nhanh đến mức té ngã nhưng vẫn không hề quan tâm mà đứng lên tiếp tục chạy, vừa ra đến cổng chiếc xe của Chí Thượng đã lăn bánh Tiểu Khuê đi đến đập cửa xe nhưng Chí Thượng không còn muốn nghe cô nói lái xe rời đi Tiểu Khuê đuổi theo nói.

“ Nghe em nói đi.


Chí Thượng nhìn thấy cô té ngã xuống đường qua gương chiếu hậu hắn bất giác lo lắng nhưng bây giờ trong tâm trí của Chí Thượng nhưng một mớ hỗn độn hắn cần có thời gian để bình tĩnh và suy nghĩ về chuyện này.

Tiểu Khuê đành nhìn Chí Thượng rời đi mà sầu não đi vào phòng bệnh của mẹ mình, bà Tuyết Hạnh nhìn thấy con gái liền hỏi.

“ Sao rồi có nói chuyện được với nói không?”
Tiểu Khuê lắc đầu nói.

“ Anh ấy không chịu nghe con giải thích nên đã lái xe đi rồi mẹ.


Duy Tân nhìn xuống chân của Tiểu Khuê đang chảy máu cậu ấy lo lắng đi đến nói.

“ Chân cậu chảy máu mà cậu không thấy đau sao?"
Lúc này Tiểu Khuê mới để ý đến vết thương trên chân của mình, cô ngồi xuống Duy Tân liềnđi lấy thuốc sát trùng và băng cá nhân đến giúp Tiểu Khuê xử lý vết thương, thuốc sát trùng chảy vào vết thương của Tiểu Khuê lúc này cô mới cảm thấy đau đớn mà nhăn mặt, Duy Tân cẩn thận để không làm cho Tiểu Khuê đau, nhưng cô lại khóc nức nở Duy Tân bắt đầu khó xử cậu ấy dừng lại động tác nhìn sang bà Tuyết Hạnh, bà ấy ra hiệu cho cậu đừng làm nữa cứ để cho Tiểu Khuê khóc đi cô thứ khiến cho cô đau lúc này không phải là vết thương ở chân mà là cô đang lo sợ Chí Thượng sẽ không tha thứ cho mình vì chính Tiểu Khuê đã lợi dụng tình yêu của hắn suốt thời gian qua cô là người đã có lỗi trước.

Chí Thượng quay về công ty nhưng hắn không khống chế được cơn tức giận bên trong mình mà hất tung cả bàn làm việc, Vân Tường đi vào hỏi hang nhưng lại nhận được ánh mắt lạnh lùng của Chí Thượng hắn trừng mắt quát lớn.

“ Đi ra ngoài.


Khiến cho cô ta giật mình vội vàng đóng cửa đi ra ngoài rồi gọi điện thông báo cho Chí Hữu.

“ Anh ấy đi đến bệnh viện để thăm mẹ của Tiểu Khuê, nhưng lại quay về với gương mặt vô cùng tức giận không biết đã có chuyện gì xảy ra nữa.


Chí Hữu nghe Vân Tường nói khóe môi liền nhếch lên cười thâm độc.

“ Sấp có kịch hay xem rồi cô cứ quan sát và báo lại cho tôi.


Vân Tường đang hợp tác với Chí Hữu nói đúng hơn cô ta đang nghe theo sự điều khiển của anh ta, Chí Hữu muốn nhìn thấy Chí Thượng phải đau khổ đến tột cùng thì anh ta mới hài lòng, cùng là anh em ruột nhưng ba mẹ chỉ xem trọng Chí Thượng dành hết tình yêu thương cho hắn điều đó đã khiến cho Chí Hữu hình thành một tính cách khác trong người, lúc nào anh ta cũng tỏ ra nhu nhược nhưng bên trong lại là một sự toang tính mưu kế hãm hại Chí Thượng, mỗi đêm Chí Hữu luôn lẩm bẩm nói một mình.

“ Chỉ khi mày chết thì tao mới có được ba mẹ thương yêu.


Vụ ám sát lúc trước cũng là do một tay anh ta sắp xếp, tâm hồn của Chí Hữu đã bắt đầy xấu xa và đen tối từ rất lâu rồi nhưng không một ai biết được vì bên ngoài anh ta luôn là một con người hoàn toàn khác chỉ khi ở một mình Chí Hữu mới bọc lộ bản tính độc ác của mình ra.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 59: 59: Xúc Phạm


Buổi tối Tiểu Khuê quay về để lấy một ít đồ để thay rồi cô sẽ lại tiếp tục đến bệnh viện, Tiểu Khuê bước vào nhà thì đã nghe được giọng của ông Lâm hỏi hang tình hình sức khỏe của mẹ mình.

“ Mẹ con sao rồi?”
Tiểu Khuê đi đến lễ phép trả lời.

“ Dạ mẹ con đã tỉnh lại rồi nhưng đầu vẫn còn choáng nên phải ở lại để theo dõi sức khỏe thêm.


Lúc này Chí Thượng cũng vừa đi về hắn đi một mạch lên phòng không nói chuyện với một ai, Tiểu Khuê cũng vội vàng đi theo cô đi vào phòng cùng Chí Thượng rồi nhẹ giọng nói.

“ Anh đang giận em có đúng không?, nghe em giải thích đã.


Chí Thượng ngồi trên ghế sofa hắn giả vờ xem điện thoại nhưng thật chất là đang vô cùng bất mãn với Tiểu Khuê.

“ Anh đã nghe cuộc nói chuyện của mẹ và em rồi có đúng không?, sao anh không trả lời em cứ im lặng mãi thế.


Chí Thượng vẫn không thèm trả lời cô Tiểu Khuê vẫn kiên nhẫn nói.

“ Em đã muốn nói chuyện này với anh từ lâu rồi lúc trước ý định của em kết hôn với anh là vì quyền lợi tài sản mà ba anh đã lấy của ba em, nhưng bây giờ em thật sự yêu thương anh thật lòng không hề có một chút toang tính nào xin anh hãy tin em có được không.


Chí Thượng ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn nhà gương mặt của hắn nhìn Tiểu Khuê đầy sự căm phẫn.

“ Cô nói như thế không thấy kinh tởm hay sao cô biết thế nào là tình yêu hay không mà là thốt ra những chữ đó nếu cô yêu tôi thật lòng thì đã không giày vò trái tim của tôi hết lần này đến lần khác, từ trước đến nay tôi đã bao giờ nói dối cô chưa, tôi đã làm cho cô tổn thương chưa, tại sao cô lại đối xử với tôi như thế, cô có biết là bây giờ tôi rất đau lòng không hả.


Tiểu Khuê không kiềm chế được xúc cảm cô nghẹn ngào nói.

“ Em biết mình rất có lỗi với anh, nhưng tình yêu em dành cho anh là thật lòng xin anh đừng hoài nghi em như thế.


Chí Thượng đứng lên nói.

“ Tôi cứ nghĩ là cô đặc biệt không giống những cô gái khác nhưng cô cũng chỉ là một kẻ tham tiền tham vinh hoa.

"
Chí Thượng như đánh mất lý trí hắn trừng mắt tức giận nhìn Tiểu Khuê quát lớn.

“ Cô cút ra khỏi nhà của tôi ngay.


Những lời nói nhẫn tâm của Chí Thượng như xuyên thẳng vào trái tim của Tiểu Khuê cô đứng lên tức giận nói ra nỗi lòng của mình.

“ Tiền ai mà chẳng thích anh đã từng lớn lên trong sự cơ cực nghèo khổ chưa, anh sinh ra đã ở vạch đích chẳng cần phải làm gì cả muốn gì là có được thứ đó chẳng cần lo việc là ngày mai thức giấc có thứ gì bỏ vào bụng hay không, tôi là như thế đấy anh đã nhìn ra rõ rồi thì tôi không cần phải diễn xuất nữa muốn đuổi thì tôi sẽ rời đi đừng có dùng những lời lẽ như thế mà lăng mạ tôi.


Nói rồi cô đi đến tủ lấy vali ra rồi bỏ đồ vào bên trong, nước mắt của Tiểu Khuê lăn dài trên má cô vô cùng ấm ức khi bị Chí Thượng nặng lời như thế, hắn chỉ biết nói cho thõa nổi lòng của mình thôi chứ không hề để ý đến cảm nhận của người khác, Tiểu Khuê xách vali đi xuống nhà ông Lâm và bà Thu Nguyệt nhìn thấy cô xách nhiều đồ đạc như thế liền tò mò ông Lâm lên tiếng hỏi.

“ Con đi đâu mà mang nhiều đồ như thế?”
Tiểu Khuê đưa tay lau đi nước mắt trên mặt cô định mở lời nói nhưng đã bị Chí Thượng cắt ngang.

“ Cứ để cô ta đi căn nhà này không chứ chấp những người nói dối mưu kế toang tính.


Tiểu Khuê đã đạt đến đỉnh điểm của lòng tự trọng cô hít thở thật sâu rồi dứt khoác rời đi mặc cho ông Lâm có níu giữ lại.

“ Có chuyện gì từ từ nói chuyện sao phải đến mức như thế này chứ.


Chí Thượng tức giận hỏi ba của mình.

“ Chuyện giữa ba và ba của cô ấy là sao con cần có một lời giải thích rõ ràng ba mau nói đi.


Ông Lâm bỗng nhiên sượng người lại ấp úng nói.

“ Chuyện đó.

.

”.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 60: 60: Từ Bỏ


Ông Lâm kể cho Chí Thượng nghe tất cả mọi chuyện xảy ra năm xưa, ông vẫn còn nợ gia đình của Tiểu Khuê một món nợ ân tình chưa thể trả được.

Chí Thượng phẩn nộ nói.

“ Cho dù biết cô ấy chỉ lợi dụng gia đình mình ba vẫn chấp nhận để Tiểu khuê kết hôn với con hay sao.


Ông Lâm lắc đầu nói.

“ Tuy con bé nói là sẽ lấy là sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về gia đình mình, nhưng Tiểu Khuê bản tính lương thiện nó chưa bao giờ làm gì tổn thất đến cơ nghiệp của gia đình chúng ta mà ngược lại còn giúp đỡ hổ trợ con giúp công ty ngày càng phát triển chẳng phải sao, ta đã nói con bé có bản tính rất lương thiện con đừng nghĩ xấu về nó như thế.


Bà Thu Nguyệt liền tức giận lên tiếng nói.

“ Ông chỉ giỏi bênh vực cô ta thôi tôi thấy hạng người này chẳng đáng để xem trọng.


Bà ta quay sang nói với Chí Thượng.

“ Ly hôn với cô ta đi mẹ ủng hộ con đừng vì một người không đáng mà đau khổ rồi tự giằng vặt bản thân như thế.


Ông Lâm tức giận quát vợ của mình.

“ Bản tính ích kỉ của bà suốt bấy lâu nay vẫn không bỏ chẳng biết nghĩa tình gì cả, bà còn như thế nữa tôi cho bà sống một mình đấy.


Chí Thượng sau khi nghe xong những gì ba của mình nói thì tâm trạng lại càng rối bời, hắn đứng lên đi lên phòng ngồi vào một góc yên tĩnh đôi mắt đầy sự thất vọng bây giờ thật sự bản thân của hắn không biết nên đối diện như thế nào với sự thật này, chẳng có cách nào để tiếp tục mối quan hệ này nữa, những tổn thương trong Chí Thượng đã dâng trào trong trái tim của hắn khiến cho mối quan hệ của hai người ngày càng xa cách hơn.

Tiểu Khuê không nói cho mẹ của mình biết chuyện vừa xảy đến với cô lúc nảy, mà chỉ lặng lẽ ngồi khóc ở bên ngoài bệnh viện, cô không ngờ Chí Thượng lại đối xử với mình như thế những lời nói vô tình của hắn cứ quanh quẩn trong tâm trí của Tiểu Khuê Chí Thượng không hề biết cô đã đau lòng như thế nào khi bản thân của Tiểu Khuê luôn chân thành và yêu thương hắn thật lòng, nhưng Chí Thượng lại hết lần này đến lần khác buông lời trách móc đầy cay nghiệt với Tiểu Khuê.

Tiểu Khuê đem hành lý về nhà của mẹ mình Duy Tân nhìn thấy ánh mắt buồn bã của Tiểu Khuê không chịu được nên đã lên tiếng hỏi.

“ Cậu lại cãi nhau với anh ấy sao, nhưng những lần trước cậu đâu có đem đồ về nhiều như thế.


Tiểu Khuê mệt mỏi nói.

“ Kết thúc rồi tới sẽ về đây sống cùng mẹ của mình.


Duy Tân biết là mối quan hệ của họ đã đi đến sự nghiêm trọng có thể rạn nứt, nhưng cậu ấy không dám hỏi thêm vì sợ Tiểu Khuê sẽ lại đau lòng nhưng đi vào nhà được một lúc cô lại không chịu đựng được mà bật khóc, Duy Tân liền bối rối nói.

“ Cậu sao vậy?”
Tiểu Khuê ôm lấy Duy Tân khóc nức nở trong lòng của cậu ấy, Duy Tân cũng chỉ biết vỗ lưng an ủi Tiểu Khuê để cô cảm thấy ổn hơn.

Chiếc xe của Chí Thượng đã đậu cách đó không xa hắn vẫn chẳng thể nào chịu đựng được khi đã đuổi Tiểu Khuê đi và nói những lời cay nghiệt với cô bản thân của Chí Thượng cảm thấy vô cùng có lỗi nên cả đêm qua đã không chợp mắt được trong đầu lúc nào cũng chỉ có hình ảnh của Tiểu Khuê nên vừa sáng lại chạy đến đây, nhưng lại một lần nữa tình yêu của hai người lại có thêm một vết nứt vô hình khiến cho họ không thể nào ở bên cạnh nhau.

Tiểu Khuê dường như muốn từ bỏ tất cả bây giờ cô chỉ muốn có một cuộc sống bình thường chẳng cần vinh hoa phú quý gì cả, chỉ cần yên bình mà sống không cần phải khóc vì đau khổ trong tình yêu và không cần phải đau lòng vì một người nào nữa.

Cô đã từ bỏ công việc ở tập đoàn Lâm thị Tiểu Khuê đã nộp đơn xin nghỉ việc và chờ đợi chữ ký của giám đốc, cô muốn chấm dứt nổi đau âm ỉ khiến cho Tiểu Khuê không có tâm trí để làm gì cả, cô không muốn chìm sâu trong đau thương cô bắt đầu đi tìm công việc mới tìm kiếm những điều tươi mới khi không còn Chí Thượng bên cạnh.

.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 61: 61: Giết Người


Mẹ của Tiểu Khuê đã dần bình phục nên đã được xuất việc quay về nhà, bà ấy biết Tiểu Khuê vẫn còn buồn vì chuyện với Chí Thượng nên cũng không đề cập đến nhiều, Tiểu Khuê luôn cố tỏ ra rằng mình là người mạnh mẽ cô có thể vượt qua được tất cả nhưng cô đã trốn trong phòng khóc mỗi khi đêm xuống.

Sáng sớm Tiểu Khuê đang mang rác đi bỏ thì bắt gặp Chí Hữu đang đứng ở gần đó Tiểu Khuê nhìn thấy Chí Hữu thì mỉm cười nhẹ nói.

“ Sau anh lại đến đây?”
Chí Hữu đi đến chỗ của Tiểu Khuê vẫn là dáng vẻ của một người lịch sự luôn dịu dàng với phái nữ.

“ Anh đã nghe về chuyện của em không ngờ lại nghiêm trọng như thế em cảm thấy như thế nào rồi?”
Tiểu Khuê thở ra một hơi rồi cùng Chí Hữu đi tảng bộ trên đường vừa đi cô vừa tâm sự.

“ Em cảm thấy bản thân cần vượt qua mọi chuyện có ra sao đi nữa thì bản thân em cũng sẽ chẳng trách anh ấy đâu vì.

.


Chí Hữu đang chờ đợi để nghe Tiểu Khuê nói tiếp nhưng cô lại lãng sang vấn đề khác.

“ À anh có đang sáng tác quyển tiểu thuyết mới không em đang chờ đợi lắm đấy quyển kia em đã đọc xong rồi.


Chí Hữu mỉm cười trả lời.

“ Khoảng thời gian này thì không anh vẫn đang tìm kiếm ý tưởng.


Bọn họ đi đến nhà của Tiểu Khuê thì dừng lại Chí Hữu lên tiếng đề nghị.

“ Hay là chúng ta đi đâu đó hóng gió để tâm trạng của em được thoải mái hơn có được không.


Tiểu Khê liền lắc đầu từ chối.

“ Em không có tâm trạng để đi đâu hẹn anh hôm khác, xin lỗi vì đã làm cho anh mất hứng.


Chí Hữu mỉm cười dịu dàng nói.

“ Không sau đâu khi nào em cảm thấy ổn hơn thì hãy gọi cho anh.


Tiểu Khuê gật đầu đồng ý rồi tạm biệt Chí Hữu đi vào nhà, khung cảnh này đã bị Chí Thượng bắt gặp được từ ngày Tiểu Khuê rời đi ngày nào Chí Thượng vẫn luôn đến nhà để có thể được nhìn ngắm gương mặt của cô, hắn vẫn luôn nhớn nhung Tiểu Khuê nhưng lại không muốn cô biết mình muốn gặp cô hắn cũng đang đặt cái tôi quá lớn nên tình yêu của họ ngày càng xa cách.

Chí Thượng vô cùng khó chịu khi Tiểu Khê nói chuyện với Chí Hữu lúc trước giữa hai người họ cũng đã khiến cho Chí Thượng hiểu lầm và ghen tuông vô cớ bỏ đi hôm nay hắn lại phải chứng kiến cảnh tượng này nữa một màng ghen tuông lại lộ ra trên gương mặt của Chí Thượng nắm chặt lấy vô lăng đôi mắt u ám nhìn về phía đó.

Vân Tường liên tục bị Vu Khải đánh đập vì cô không trả lại tiền cho anh ta, ngày nào về đến nhà cũng điều nhìn thấy Vu Khải với cơ thể lười biếng khiến cho Vân Tường chán ghét.

Hôm nay anh ta còn đi ra ngoài uống say rồi quay về nhà túm lấy tóc của Vân Tường lôi cô ta từ phòng ngủ ra đến phòng khách giọng nói ngà ngà vì say rượu.

“ Khi nào cô mới trả tiền cho tôi đây.


Vân Tường tức giận phản kháng nói.

“ Anh điên nữa rồi sao buông tôi ra.


Vu khải liền tức giận tát vào mặt của Vân Tường.

“ Cô chán sống rồi có đúng không.


Vân Tường như giọt nước tràn ly cô ta nói lớn.

“ Tôi đã tiêu sài hết số tiền đó rồi thì sao anh làm gì được tôi.


Vu Khải kéo mạnh Vân Tường đứng dậy hỏi lại.

“ Cô nói cái gì cô đã tiều sài hết tiền của tôi rồi sao.


Vân Tường như đang thách thức Vu Khải.

“ Đúng đó thì sao.


Vu Khải liền đưa tay bóp lấy cổ của Vân Tường đập đầu của cô ta xuống bàn, Vân Tường đưa tay cào vào bàn tay của Vu Khải nhưng anh ta càng siết chặt hơn khiến cho Vân Tường sấp thở không được nữa, cô ta cứ tưởng là mình sẽ chết trong tay của Vu Khải cũng may là Vân Tường lấy được con dao gọt trái cây nằm ở gần đó, cô ta dùng hết sức đâm vào cổ của Vu Khải máu b ắn ra đầy mặt của Vân Tường Vu Khải buông cô ra đưa tay túm vào chổ bị đâm, Vân Tường nhẫn tâm rút con dao ra đâm liên tiếp lên ngực của Vu Khải miệng buông ra những lời ghê rợn.

“ Chết đi tên khốn.


Đến khi Vu Khải tắt thở thì Vân Tường mới dừng lại, lúc này cô ta mới bàn hoàng là mình đã giết người nhưng Vân Tường không hề hoảng loạn, cô ta lôi xác của Vu Khải đi rồi cẩn thận bọc lại bằng túi ni lông màu đen, giữa đêm khuya vắng vẻ Vân Tường lôi cái xác đi để bìa rừng để chôn rồi cô ta quay về nhà lau dọn những vệt máu trên sàn rồi đi tắm rửa thật sạch sẽ xem như chẳng có chuyện gì xảy ra, và tự trấn an bản thân.

“ Không sao mọi chuyện đã qua anh ta sẽ không làm phiền mình nữa tất cả điều do anh tự chuốt lấy.

”.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 62: 62: Màn Kịch Kết Thúc


Bỗng nhiên hôm nay Tiểu Khuê nhận được một tin nhắn của Chí Thượng, hắn muốn gặp cô và đưa cô đi đến một nơi đầy bất ngờ, Tiểu Khuê nghĩ rằng Chí Thượng đã thấu hiểu cho mình và muốn làm hoà với cô nên đã không ngần ngại đồng ý.
Tiểu Khuê cố tình trang điểm và ăn mặc chỉnh chu chỉ để gặp được Chí Thượng, cô vui vẻ đứng đợi hắn ở trước nhà, Chí Thượng cuối cùng cũng đã đế, hắn đi xuống mở cửa xe cho Tiểu Khuê rồi lái xe đi, cô có phần hơi lúng túng vì đã lâu rồi chưa nói chuyện lại với Chí Thượng nhưng Tiểu Khuê muốn phá tan bầu không khí ngượng ngùng này cô đã lên tiếng trước.
" Anh định đưa em đi đâu vậy?"
Chí Thượng mỉm cười nhưng biểu cảm trên gương mặt rất kì lạ.
" Bí mật! đến nơi rồi em sẽ biết."
Hai người ngồi cùng một chiếc xe nhưng lại rất xa cách Tiểu Khuê cảm nhận được sự lạnh nhạt của Chí Thượng, cô cũng chỉ biết im lặng ngồi chờ đợi, cuối cùng cũng đã đến nơi Chí Thượng đưa Tiểu Khuê đến bãi biển cô nhìn thấy biển ánh mắt liền sáng lên như đang mong đợi điều gì đó, Chí Thượng chủ động nắm lấy tay của Tiểu Khuê kéo cô đi.
" Chúng ta đi thôi."
Hai người cùng nhau đi dạo trên bờ biển mát mẻ khung cảnh trước mắt tựa như một bức tranh ngôn tình lãng mạn Tiểu Khuê quay sang hỏi Chí Thượng

" Hôm nay anh lạ lắm anh đã hết giận em rồi sao?"
Chí Thượng mỉm cười nói.
" Anh đã suy nghĩ suốt thời gian qua em là người mà anh không thể nào quên được, đã có rất nhiều cô gái lướt qua cuộc đời của anh nhưng chỉ có em là người đã thấu hiểu anh nhất, Tiểu Khuê anh thật sự không muốn rời xa em một chút nào cả chỉ là anh không thể...".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Người Tình Của Sói
2.

Bác Sĩ Lục! Em Đừng Hòng Chạy
3.

Đông Tuyết
4.

Rượu Mơ Xanh
=====================================
Giọng nói của Chí Thượng có phần hơi nghẹn ngào nhưng hắn đã không đủ dũng khí để nói tiếp Tiểu Khuê tưởng rằng hắn đã hiểu cho nỗi lòng của mình nên cũng đã buông bỏ sự hoài nghi về hành động của Chí Thượng ngày hôm nay.
Chí Thượng đưa Tiểu Khuê đi đến một nơi mà mình đã chuẩn bị từ trước một bàn ăn ngoài trời trông vô cùng lãng mạn, hai người cùng nhau đi đến ngồi vào bàn ăn, Tiểu Khuê cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì Chí Thượng đã chuẩn bị tất cả cho mình.
Sau khi ăn xong thì một nhạc sĩ violin đã bước ra kéo cho họ một bản nhạc về tình yêu vô cùng lãng mạn, Chí Thượng bắt đầu hành động hắn lấy ra một chiếc hộp màu đỏ rồi đi đến trước mặt của Tiểu Khuê rồi quỳ một chân xuống, Tiểu Khuê hơi bất ngờ về hành động này của Chí Thượng cô mỉm cười rất tươi mong đợi điều gì đó ở hắn.

Chiếc nhẫn được đeo vào tay của Tiểu Khuê, cô vui vẻ đưa tay lên xem, nhưng gương mặt của Chí Thượng liền thay đổi hắn đứng lên với thái độ khinh bỉ nói.
" Vở kịch đã kết thúc cô hài lòng chứ?"
Tiểu Khuê bắt đầu hoang mang cô đứng lên hỏi.
" Anh bị làm sao vậy?"

Chí Thượng cười khinh bỉ nói.
" Chắc cô rất bất ngờ có đúng không, đúng từ tất cả chỉ là một vỡ kịch mà tôi đã dựng ra đánh lừa cô hạng người tham lam như cô không xứng đáng có được những điều tốt đẹp này cô vừa rời khỏi nhà đã qua lại với những người đàn ông khác đây mới là bản tính thực sự của cô có đúng không."
Chí Thượng lấy ra một sấp tiền ném thẳng vào người của Tiểu Khuê, cô như chết lặng trước những hành động của hắn
Chí Thượng tàn nhẫn nói.
" Tôi sẽ trả lại tiền mà ba tôi đã mượn ba của cô từ nay trở đi chúng ta sẽ không còn nợ nần gì nhau nữa cô muốn ở bên cạnh ai thì tùy cô."
Tiểu Khuê chẳng thể nào tin đây là con người của Chí Thượng, đôi mắt của cô đã long lanh vì những lời nói và hành động tổn thương mà Chí Thượng mau đến, hắn lạnh lùng lướt qua Tiểu Khuê rời đi, cô vẫn đứng đó vẫn chưa tin tất cả là sự thật, hắn chỉ mới nói những lời yêu thương với cô thôi mà, sau bây giờ lại trở thành một con người khác như thế, Tiểu Khuê ngồi gục xuống cát cô đau lòng khóc nức nở đưa tay ôm lấy lòng ngực trái tại sao nó lại đau đớn đến như thế này, tất cả đã vượt qua sự chịu đựng của cô.
Chí Thượng lái xe rời đi nhưng trong đôi mắt của hắn là sự u uất đau thương vì sao hai con người yêu thương lại có thể giày vò nhau đến đau lòng như thế bây giờ chẳng thể nào hàn gắn được những vết nứt vô hình đó được nữa rồi, làn nước trắng tinh đã lăn xuống gương mặt của người đàn ông vì sự ghen tuông mà hắn lại tiếp tục làm tổn thương Tiểu Khuê..
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 63: 63: Lợi Ích Trước Mắt


Dù sao thì cô vẫn mong Chí Thượng được bình yên, nhưng những vụn vỡ của những vết thương vẫn đau mãi trong trái tim của hai người.

Tiểu Khuê đã vô cùng suy sụp sau ngày hôm đó cô dần sống khép mình lại với tất cả mọi người, dạo cần đây Tiểu Khuê cứ cảm thấy choáng trong người lúc nào cũng mệt mỏi, ăn uống cũng chẳng được cơ thể ngày càng suy nhược.

Tiểu Khuê tự đi khám tổng quát xem cơ thể có chỗ nào không tốt không nhưng không ngờ mình lại có thai, cô đã rơi vào trầm mặc một lúc và suy nghĩ tại sao đứa bé lại đến với mình trong lúc này, bây giờ tình cảm của hai người còn tệ hơn một người dưng làm sao cô dám đối diện với sự thật tàn nhẫn này đây Tiểu Khuê không muốn đứa trẻ sinh ra lại thiếu thốn tình yêu thương của người cha.

Cô đi lang thang ở bên ngoài cả một ngày trời để trốn tránh không muốn nói cho mẹ biết, Tiểu Khuê sợ bà ấy sẽ lo lắng cho mình mà lại suy nghĩ đến đổ bệnh, nhưng những biểu hiện của cô đã là bằng chứng để cáo buộc cô suốt mấy ngày nay, bà Tuyết Hạnh thấy con gái dạo này rất lạ liên tục nôn ói khi ăn những thức ăn có mùi, trên gương mặt lúc nào cũng đầy sự mệt mỏi, bà ấy nhìn thấy Tiểu Khuê chạy vào nhà vệ sinh để nôn ra thức ăn chỉ vừa mới ăn bà Tuyết Hạnh liền đi theo vuốt nhẹ lên lưng của Tiểu Khuê nói.

" Con mang thai có đúng không?"
Tiểu Khuê như bùng phát cô không thể nào chịu đựng được nữa những suy tư nghĩ về đứa bé trong bụng khiến cho Tiểu Khuê như sắp phát điên, cô không khống chế được cảm xúc nữa nước mắt đã đầm đìa Tiểu Khuê như một đứa trẻ khóc lớn với mẹ của mình cô phải chịu đựng chuyện này đến bao giờ tại sao lại không thể nào thoát ra khỏi được sự tổn thương giày vò đến đau lòng này.

Tiểu Khuê nằm trên đùi của mẹ mình cô cảm thấy vô cùng yên bình khi cảm nhận được hơi ấm của mẹ, bà Tuyết Hạnh vuốt v3 máu tóc của con gái, trong những lúc này Tiểu Khuê nằm dưới vòng tay của mẹ mình đã cảm thấy ổn hơn rất nhiều, bà Tuyết Hạnh thương xót cho con gái dùng sao thì Tiểu Khuê cũng còn rất trẻ cô vẫn cần được sự quan tâm yêu thương, từ nhỏ Tiểu Khuê đã luôn hiểu chuyện cô biết được mẹ mình đã khổ cực như thế nào để nuôi cô lớn nên, bà Tuyết Hạnh nhìn con gái nằm trong vòng tay của mình mà giọt nước mắt cứ rơi xuống, bây giờ cô đã sấp trở thành một người mẹ cần phải trưởng thành và có trách nhiệm hơn với con cái, nhưng bà Tuyết Hạnh vẫn thương cho con gái phải chịu sự tổn thương quá lớn từ trước đến nay Tiểu Khuê chưa bao giờ yêu a, Chí Thượng là người đầu tiên mà khiến cho cô tin tưởng yêu thương đến sâu đậm để rồi nhận lấy một kết thúc đầy nước mắt.

Hắn cũng chẳng khác gì hơn Tiểu Khuê luôn nhốt mình trong phòng tối cho dù ông Lâm và Bà Thu Nguyệt có gọi như thế nào cũng không chịu ra, gương mặt đầy sự mệt mỏi lúc nào trên bàn làm việc cũng có một chai rượu để giải tỏa nổi nhớ và Tiểu Khuê, ông Lâm nhìn thấy tình hình này không ổn một chút nào nhưng chuyện lứa đôi làm sao ông có thể xen vào được.

Vân Tường và Chí Hữu vẫn tiếp tục hợp tác với nhau lấy cấp thông tin mật của công ty bán cho công ty đối thủ, trong lúc Chí Thượng không có tâm trí cho công việc, Vân Tường thì muốn có được khoảng tiền từ việc giao dịch thông tin mật, còn Chí Hữu lại muốn khi công ty gặp khó khăn anh ta sẽ là người đứng ra để giải quyết vấn đề để có được sự công nhận của ba mẹ nhưng Chí Hữu chỉ nghĩ cho lợi ích của bản thân chỉ vì một cái nhìn công nhận mà anh ta đã đưa sự nghiệp của tập đoàn Lâm thị rơi vào sự suy thoái trầm trọng có thể dẫn đến phá sản.

Tất cả điều muốn mưu cầu hạnh phúc và tiền bạc con người có thể làm những việc vô cùng đáng sợ liệu rằng điều đó có sự thật mang lại hạnh phúc hay chỉ là một sự mơ hồ trước mắt.
 
Sự Trả Thù Ngọt Ngào Của Thiếu Phu Nhân Nhà Họ Lâm
Chương 64: 64: Tàn Nhẫn


Nhìn thấy Chí Thượng đang rất đau buồn thần trí không được tập trung Vân Tường luôn tìm cách để tiếp cận hắn nhưng Chí Thượng lại cảm thấy vô cùng phiền phức, bà Thu Nguyệt không muốn con trai phải bi lụy vì một đứa con gái mà mình ghét cay ghét đắng bà ta đã lên một kế hoạch hoàn hảo để Chí Thượng và Tiểu Khuê có thể chấm dứt hoàn toàn với nhau.

Bà Thu Nguyệt gọi cho Vân Tường bảo cô ta đến quán bar nơi Chí Thượng đang đau khổ vì tình yêu mà uống đến say mèm rồi đưa hắn về nhà, để tạo cơ hội cho Chí Thượng và Vân Tường ở bên cạnh nhau để gạo nấu thành cơm lúc ấy mới có thể tách rời hai người Tiểu Khuê và Chí Thượng ra.

Chí Thượng vì đã say đến không còn ý thức được việc mình đã làm hắn ta được Vân Tường dìu lên phòng, bà Thu Nguyệt xem như chẳng có chuyện gì xảy ra để hai người họ đi lên phòng nhưng bà ta sợ ông Lâm sẽ phát hiện nên cứ thấp thỏm lo sợ đứng trước cửa phòng, Vân Tường để Chí Thượng nằm xuống nhưng trên miệng của hắn lúc nào cũng gọi tên của Tiểu Khuê trong cơn mơ hồ Chí Thượng đã nhìn Vân Tường thành Tiểu Khuê mà bắt đầu làm chuyện không đứng đắn với cô ta, Vân Tường vô cùng vui mừng vì đây là mục đích mà cô ta mong muốn khi tiếp cận Chí Thượng.

Đến sáng Vân Tường cố tình lấy điện thoại của Chí Thượng rồi lấy vân tay của hắn để mở khóa màn hình rồi nhắn cho Tiểu Khuê một tin nhắn.

" Đến nhà gặp anh, anh có chuyện cần nói với em.

"
Tiểu Khuê nhận được tin nhắn cảm xúc trong trái tim của cô đã dần tĩnh lặng nhưng chỉ vì một tin nhắn của Chí Thượng cảm xúc trong cô lại rối loạn không ngừng, Tiểu Khuê đang do dự có nên đi hay không bởi vì cô biết Chí Thượng thật sự không muốn gặp mình nhưng tại sao hắn lại nhắn tin cho Tiểu Khuê khiến cho cô có một chút hoài nghi.

Bà Tuyết Hạnh đi đến nói với con gái.

" Có chuyện gì vậy con?"
Tiểu Khuê do dự một lúc thì cũng đã kể cho mẹ mình nghe.

" Là Chí Thượng nhắn tin cho con anh ấy bảo muốn gặp con.

"
Bà Tuyết Hạnh mỉm cười nói.

" Có thể suốt thời gian xa nhau nó đã suy nghĩ thông suốt rồi nên muốn làm hoà với con dù sao con cũng đã mang thai giọt máu của nó cứ đến đó xem sao, mẹ không muốn cháu của mẹ sinh ra lại không có đầy đủ ba và mẹ.

"
Tiểu Khuê nghe theo lời mẹ, cô đi thay đồ rồi quay về nhà chính, Bà Thu Nguyệt nhìn thấy cô liền mỉm cười đắc ý Tiểu Khuê đi đến chào hỏi bà ta.

" Con chào mẹ.

"
Bà Thu Nguyệt chỉ trích Tiểu Khuê.

" Từ nay đừng gọi tôi là mẹ nữa Chí Thượng sắp kết hôn rồi, tôi sẽ có cô con dâu khác xinh đẹp giỏi giang ngoan hiền hơn cô, nó đang ở trên phòng đấy lên gặp nó đi.

"
Tiểu Khuê gật đầu rồi bước đi nhưng trong lòng vô cùng bất an trái tim của cô bỗng nhiên đập mạnh.

Tiểu Khuê mở cửa ra cô nhìn thấy Vân Tường và Chí Thượng đang nằm ôm nhau bọn họ không một mảnh vải che thân chỉ phũ lên người một lớp chăn.

Đôi chân của Tiểu Khuê bủn rủn cô tựa người vào cảnh cửa nước mắt bất giác rơi xuống bây giờ đã thật sự hết hi vọng để níu giữ cuộc hôn của bọn họ Chí Thượng muốn cô đến đây để chứng kiến cảnh tượng này hay sao hắn thật sự quá tàn nhẫn tại sao lại có thể tuyệt tình với cô như thế chứ, Tiểu Khuê đang định rời đi tình cờ ông Lâm từ trong phòng bước ra ông ấy mừng rỡ khi nhìn thấy Tiểu Khuê.

" Con quay về từ khi nào vậy?".

Tiểu Khuê không nói lời nào cô vội vàng rời đi bọn họ thật sự rất quá đáng, Ông Lâm nhìn phòng của Chí Thượng cảnh tượng trước mắt khiến cho ông ấy nổi giận ông Lâm đi vào phòng quát lớn.

" Con đang làm gì vậy hả Chí Thượng.

"
Chí Thượng giật mình tỉnh giấc hắn nhìn sang là Vân Tường đang nằm cạnh mình thì giật mình lấy quần áo mặc vào, ông Lâm không kiềm chế độ cơn tức giận lại tiếp tục mắng chửi Chí Thượng.

" Con cố tình gọi Tiểu Khuê đến để con bé nhìn thấy cảnh tượng đáng xấu hổ của mình sao.

"
Chí Thượng hoang mang lắc đầu nói với ba của mình.

" Con không có.

"
Ông Lâm thật sự rất thất vọng về Chí Thượng ông thở ra một hơi rồi nói.

" Tiểu Khuê đã đến mở cửa phòng và nhìn thấy con và cô gái này ôm ấp nhau con bé đã vô cùng đau lòng chạy đi rồi.

"
Chí Thượng nghe ba nói liền sững người lại hắn vội vàng chạy ra để tìm Tiểu Khuê.

.
 
Back
Top Bottom