Huyền Huyễn Sư Tôn Mèo Con Của Bổn Tọa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sư Tôn Mèo Con Của Bổn Tọa
Chương 31: 31: Chương 30


Bóng đêm bao phủ trần gian, nội tâm Tống Thời Việt tựa cuộn chỉ rối, giống như bị triệu hoán, bất tri bất giác đã tới trước cửa điện Từ Hoàng.

"Người nào?"
Có một bóng đen đang đứng rình rập trước cửa điện Từ Hoàng, có vẻ bị kết giới ngăn cản nên không vào được, vừa nghe thanh âm Tống Thời Việt lập tức lao ra chặn hắn.
Sương đen tỏa ra từ trên người Tống Thời Việt, hắn đánh một chưởng, người nọ thấy tình thế không ổn liền xoay người chạy ra ngoài.
Tống Thời Việt không đuổi theo.

Hắn có thể cảm nhận được Hoàng Vũ xao động càng lúc càng lợi hại.
Xuyên qua kết giới, hắn cảm giác kết giới hôm nay dường như có chút không ổn, vì thế lại gia cố thêm một tầng.
"Cốc cốc cốc..." Tống Thời Việt giơ tay gõ cửa.
Bên trong tẩm điện yên tĩnh không một tiếng động.
Trong lòng có chút bất an, hắn lại lần nữa gõ cửa: "Sư...!Vân Trì, ngươi ở bên trong sao?"
Không có hồi âm.
Hắn không kiên nhẫn, "Ta vào đây."
Tống Thời Việt đẩy cửa bước vào trong, chỉ thấy sa mành phất phơ, đệm chăn trên giường phồng lên, hẳn là Vân Trì ở trên giường.
"Ngươi sao thế?" Tống Thời Việt nói, còn bối rối giải thích, "Ta cảm nhận được Hoàng Vũ bất an nên tới xem sao."

Vân Trì không nói gì, nhưng Tống Thời Việt nghe được thanh âm th* d*c khe khẽ.
Hắn hoài nghi tiến vào trong, "Vì sao không nói lời nào? Ta..."
Vừa xốc sa mành, Tống Thời Việt hoàn toàn ngây dại.
Vân Trì nửa dựa vào mép giường, ánh trăng bên cửa sổ chiếu xuyên lên người y.
Mỹ nhân trên giường khép chặt mắt, tóc đen nửa rũ trên mặt đất, dưới ánh trăng, sắc mặt và áo bào trắng thuần tịnh như nhau, khóe miệng lại nhiễm vết máu.

Miệng nhỏ hé mở th* d*c, đuôi mắt phiếm hồng, Tống Thời Việt thấy trên đầu y nhô lên một thứ gì đó tròn tròn.
Là một đôi tai.

Lông xù xù.
Tống Thời Việt chợt mở to hai mắt, lẩm bẩm trong miệng: "Tai ngươi..."
Vân Trì nâng mắt, như thể mới phát hiện trong phòng có người, bàn tay buông thõng bên mép giường gian nan nhấc lên, che đi hai tai.
Đôi mắt phiếm hồng của y nhìn về phía Tống Thời Việt, thanh âm mỏng manh nhả từng chữ: "Đi ra ngoài..."
Tống Thời Việt đứng yên không nhúc nhích.
"Đi ra ngoài!" Như thể hao hết sức lực, thân thể y đụng vào ván giường, "rầm một tiếng.
Tống Thời Việt chợt hoàn hồn, tiến lên ngồi xổm bên mép giường: "Ngươi bị thương?"
Vân Trì vẫn luôn che tai, cảm giác hắn tới gần, cả người co rúm, cuộn tròn trong góc, vô lực nói: "Đi đi..."

Nơi chăn không che khuất được lộ ra một đoạn lông đuôi xù xù, ánh mắt Tống Thời Việt chạm đến, nháy mắt rụt vào trong chăn.
Nhìn người trên giường hơi phát run, đôi mắt Tống Thời Việt đau xót, nắm lấy đôi tay đang che trên tai, thanh âm nói chuyện có chút kìm nén: "Ngươi bị thương rồi, ta giúp ngươi chữa thương trước, được không?"
Nghe lời hắn nói, tay Vân Trì nắm càng chặt, không chịu buông ra.
Tống Thời Việt cúi người, run rẩy vén lọn tóc sau lưng y, nhìn sau cổ y.
Cổ Vân Trì rụt lại, cảm nhận ngón tay ấm áp nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo sau cổ, y bị ôm chặt trong ngực.
Tống Thời Việt dịu dàng v**t v* mái tóc mềm mại của y: "Thì ra...!Thật sự là ngươi."
Mấy ngày nay, kỳ thật trong giây phút nào đó hắn từng có loại ý niệm vớ vẩn này.
"Sao ta lại không phát hiện sớm một chút, rõ ràng...!Rõ ràng giống như vậy."
Sư tôn hắn và mèo con đều trắng thuần như tuyết, đều cao lãnh tự phụ, hắn thế mà muộn đến vậy mới phát hiện...
Vân Trì vẫn luôn căng thẳng, có lẽ là biết Tống Thời Việt sẽ không thương tổn y, cuối cùng cũng thả lỏng, ngón tay buông xuống, đầu dựa trên vai Tống Thời Việt.
Hô hấp nặng nề phả vào cổ, thân thể Tống Thời Việt căng chặt, cúi đầu nhìn tai mèo lông xù bông quen thuộc gần trong gang tấc.
Tống Thời Việt muốn hỏi y rất nhiều rất nhiều vấn đề.

Vì sao y lại biến thành mèo? Mèo trắng nhỏ ngày trước cũng là y sao? Vì sao vẫn luôn không nói? Vì sao nhiều năm như vậy mới quay trở lại bên cạnh hắn? Vì sao lại bị thương?...
Nhưng cuối cùng lại không có cách nào mở miệng, không biết phải hỏi từ đâu.
Vân Trì kêu lên một tiếng, có chút khó chịu.

Tống Thời Việt lập tức truyền một chút linh lực cho y, kinh ngạc phát hiện linh lực trên người sư tôn rất không ổn định, hơn nữa càng lúc càng mỏng manh, một chút cũng không phù hợp với tu vi y.
"Linh lực của ngươi?"
"Xảy ra ít chuyện, linh lực bị hao tổn."
Vân Trì cắt ngang ngay lập tức, không cho Tống Thời Việt cơ hội hỏi nhiều.
Trên người vẫn không có sức lực, y kiên trì thử vài lần, còn không thể ngồi thẳng, cuối cùng có phần bực bội chính mình, thời điểm Tống Thời Việt đỡ dựa lên người hắn còn thở phì phì.
Cái đuôi đã không còn, nhưng hai tai vẫn không biến trở về.
"Ta đưa ngươi đi."
"Không cần." Thanh âm Vân Trì vẫn mỏng manh như cũ, "Ta nghỉ ngơi một đêm là ổn rồi..."
"Không được." Tống Thời Việt nắm lấy vai y, cánh tay với vào trong chăn, muốn bế y lên: "Ngươi không thể ở lại nơi này."
"Ta không đi..." Vân Trì bắt đầu giãy giụa, dùng vài phần sức lực đẩy hắn.
Tống Thời Việt không dám dùng sức, chỉ là ôm sư tôn càng chặt.
"Ta không thể đi, Thanh Hư Bắc cảnh còn cần ta..."
Tống Thời Việt hơi buông lỏng tay, sợ làm đau sư tôn, nhưng vẫn siết chặt bàn tay, trầm mặc hồi lâu mới khàn khàn chất vấn y: "...!Ta thì sao?"
"Thanh Hư Bắc cảnh cần ngươi, ngươi cho rằng ta không cần ngươi sao?"
Hô hấp Vân Trì cứng lại, cảm nhận được cằm Tống Thời Việt đặt trên đầu y.
"Lại là như vậy, ngươi không nói một lời đã đi rồi.

Nếu không phải ta tới đây, ngươi còn muốn giấu tới khi nào? Khi nãy bên ngoài có người nhìn ngươi chằm chằm, ngươi cho rằng ta sẽ để ngươi ở lại nơi này một mình sao?"
"Lần này lại muốn mặc kệ ta sao?" Hắn thấp giọng nói, thanh âm dường như mang theo tủi thân.

Hai tai Vân Trì run lên, nhưng chỉ khép môi không nói lời nào.
Tống Thời Việt cúi đầu, nhìn người dịu ngoan buông mi mắt, có chút bất đắc dĩ, "Ta đưa ngươi trở về dưỡng thương, thương thế ổn rồi ngươi lại quay lại đây."
Hắn cúi đầu dùng cằm cọ cọ tai mèo, "Sư tôn...!Nghe lời, có được không?"
Lỗ tai mềm ra, Vân Trì bối rối, nhưng cũng biết hiện tại ở lại điện Từ Hoàng thật sự rất nguy hiểm, cuối cùng vẫn bị đồ nhi đưa đi.
Tỳ nữ bên ngoài Ma cung đều thấy Ma Tôn ôm một người trở lại, nhưng người nọ toàn thân bọc kín mít, ngay cả nam hay nữ cũng nhìn không ra.
Quần chúng sôi nổi suy đoán cuối cùng Ma Tôn cũng muốn lập Ma phi rồi.
Mà giờ phút này bản thân "Ma phi" đang nằm trên giường lớn ngày xưa cùng Ma Tôn cộng tẩm, gương mặt nghiêm nghị, nguyên nhân chính là vì Tống Thời Việt vẫn còn muốn ngủ cùng y như ngày xưa.
Tựa hồ không nghĩ tới y sẽ kháng cự như vậy, lúc này biểu tình Tống Thời Việt có chút vô tội: "Lúc trước chúng ta vẫn ngày ngày..."
"Lúc trước là lúc trước!" Sắc mặt Vân Trì hơi đen, y xác thật nên nhắc nhở đồ nhi mình, khiến hắn nhớ lại thật ra bọn họ cũng không thân cận như vậy, "Hiện tại ta không phải mèo."
"Ngươi rõ ràng chính là...!Mèo của ta."
Nghe hắn nỉ non, tâm tình Vân Trì phức tạp, cuối cùng vẫn không phá hư ôn hòa hiếm có được: "Hiện tại ta là người!"
"Thì có sao?" Tống Thời Việt mặt không đổi sắc, rũ mắt suy nghĩ, "Ta ở bên cạnh ngươi có thể chăm sóc ngươi."
"Ta chỉ ngủ thôi, không cần người chăm sóc."
Tống Thời Việt nhìn y chằm chằm một hồi, ánh mắt lưu luyến trên gương mặt bởi vì sốt ruột mà trở nên hồng nhuận, cuối cùng dừng lại trên bờ môi tái nhợt, có chút thất bại: "Được rồi.

Vậy sư tôn ngủ đi, đồ nhi trải chăn ngủ dưới giường vậy."
Thấy Tống Thời Việt quả thực thành thành thật thật rời giường, Vân Trì nhẹ nhàng thở ra, đưa lưng về phía hắn nằm xuống.
Tống Thời Việt nghiêng đầu nhìn bóng dáng sư tôn và đôi tai vừa rồi còn động đậy, thần sắc khó lường..
 
Sư Tôn Mèo Con Của Bổn Tọa
Chương 32: 32: Chương 31


"Ký chủ, ký chủ, tỉnh tỉnh!" Thanh âm ầm ĩ của 404 đánh thức Vân Trì.
Vân Trì trở mình, phát hiện Tống Thời Việt đã không còn nữa, trên mặt đất còn trải một tấm chăn, phẳng đến chỉnh chỉnh tề tề.
"Ừm."
"Ký chủ, hôm qua ngươi lại bị thương, tuy Ma Tôn đã trị liệu nhưng linh lực không ổn, cần tu dưỡng nhiều."
"Ừm." Vân Trì ngủ một giấc, cảm giác thân thể không quá khó chịu, y sờ sờ tai, phát hiện vẫn không khôi phục bình thường, "Thanh Hư Bắc cảnh thế nào rồi?"
"Trước mắt đã phát hiện đệ tử chết ở Tàng Thư các, đang điều tra.

Nhưng mà bọn họ đã nhận ra tiên tôn không còn nữa."
Vân Trì nhớ tới chiêu thức của người giao thủ cùng y, lại nghĩ Tống Thời Việt nói đêm qua có người ở ngoài cửa, có lẽ có người phát hiện y xuống tay điều tra chuyện ma hoá, không kìm nén nổi muốn diệt khẩu y.
Vân Trì lấy cuốn sách tìm được trong Tàng Thư các ra xem kỹ, tốc độ lây lan của loại cấm thuật này vô cùng nhanh, con đường truyền nhiễm cũng rất đơn giản, chỉ cần tiếp xúc là khả năng bị ảnh hưởng là rất lớn, y càng xem càng cảm thấy việc này không thể để chậm trễ.
Chỉ là nên phá giải thế nào đây?
"Sư tôn, tỉnh rồi?"
Nghe được thanh âm Tống Thời Việt, ấn đường Vân Trì nhăn lại, theo bản năng giấu sách cổ ở sau lưng.
Đêm qua sau khi bị thương ý thức y hỗn loạn, sau khi nằm xuống ngủ rất sâu, cũng không biết Tống Thời Việt có xem xét đồ vật trên người y không, dù sao người sợ kế hoạch bí mật bị phát hiện nhất cũng chỉ có Ma tộc.
Ánh mắt nhìn hắn nhiều thêm vài phần cảnh giác, tuy rằng biết Tống Thời Việt bị phệ hồn sát gây ảnh hưởng, nhưng y có rất nhiều lúc không thể hiểu nổi đồ nhi này của mình đang nghĩ cái gì.
Tống Thời Việt dường như không chú ý tới ánh mắt nghiền ngẫm của y, lập tức đặt chén lên bàn, đi về phía y.
"Sư tôn, ta hầm canh cho ngươi, uống một chút đi cho ấm cơ thể, đợi lát nữa ta lại giúp ngươi trị liệu." Tống Thời Việt nhìn y, đột nhiên duỗi tay về phía tai y.
Vân Trì lập tức trốn: "Làm gì vậy?"

Đôi mắt Tống Thời Việt nháy mắt đen lại, nụ cười trên mặt lại không thay đổi: "Chỉ là thói quen, muốn xoa tai một chút.

Khi sư tôn là mèo con rất ngoan."
Hai tai Vân Trì giật giật, không nói gì, dẫn âm kính lại vang lên thanh âm Hoắc Vô Nhai.
Tống Thời Việt rũ mắt nhìn y lấy dẫn âm kính ra, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú.
Hoắc Vô Nhai vẫn đang tiếp tục gọi y, Vân Trì cầm dẫn âm kính, do dự muốn xuống giường.
Nụ cười trong nháy mắt cứng đờ, Tống Thời Việt nhẹ giọng: "Sư tôn muốn đi đâu?"
"Ta có lời muốn nói với hắn."
Khoé miệng chùng xuống, ánh mắt Tống Thời Việt dời từ dẫn âm kính về phía Vân Trì, "Được.

Sư tôn nói tại đây đi, ta không nghe."
Hắn xoay người đi ra ngoài, ngồi xuống bên bàn.

Vân Trì nhìn theo bóng dáng hắn, muốn nói lại thôi, cuối cùng xoay người đối mặt với vách tường, rót linh lực vào dẫn âm kính.
"Ta đây."
"Tiên Tôn, người điều tra đến đâu rồi? Hiện tại tình huống không tốt lắm, người bên ngoài hình như cũng xảy ra vấn đề."
Tình huống còn tệ hơn so với tưởng tượng, Vân Trì đè thấp thanh âm: "Ta đã biết.

Tóm lại các ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ, đợi ở trong phủ, lại dùng danh nghĩa của cha ngươi truyền lời để bọn họ đừng ra khỏi cửa chạy loạn."
"Nhưng mà..." Hoắc Vô Nhai chần chừ: "Cứ như vậy cũng không phải biện pháp.

Tiên Tôn, có phải hiện tại không có cách nào phá giải không?"
Vân Trì trầm mặc, một lát sau mới đáp: "Sẽ có cách."
Nhìn ra bên ngoài, Tống Thời Việt đang cúi đầu ngồi nghịch Hoàng Vũ trên tay.
Vân Trì đứng dậy.
Nghe được thanh âm, Tống Thời Việt xoay người, chỉ thấy sư tôn đã đứng lên, tóc dài chảy xuôi được buộc lại, hai tai giấu vào tóc.
Thấy hắn nhìn qua, Vân Trì cũng không hề do dự: "Đa tạ ngươi chữa thương cho ta, ta phải trở về rồi."
404 đã nói, biện pháp tốt nhất là bắt đầu từ chỗ Ma Tôn.

chỉ là Vân Trì trong lòng không muốn lợi dụng hắn, nếu không y có thể hùa theo hắn một chút, nói ra mấy lời khách sáo.
Tống Thời Việt cũng đứng lên, bàn tay siết chặt, trong mắt xẹt qua một tia ảm đạm, "Ngươi vẫn phải đi?"
Vân Trì do dự trong chớp mắt, đêm qua thân thể y khó chịu, cùng hắn trở về Ma cung là an toàn nhất, cuối cùng vẫn không chống đỡ nổi lời năn nỉ của hắn.

Đêm qua bởi vì phân tâm nên bị thương, hiện tại không có lý do ở lại.
Huống hồ Mạnh Dục Khanh còn chưa biết tình hình, nếu không chuẩn bị chỉ sợ trở tay không kịp.

"Kế hoạch Ma tộc đã bắt đầu, ta cùng Ma giới chú định chỉ có thể đứng ở hai phía đối lập, so với người khác ngươi lại càng rõ ràng, không phải sao?"
Y nói xong, hung hăng nhíu mày.
Nghĩ đến kế hoạch tàn nhẫn sống sờ sờ tra tấn người thành nửa người nửa ma, Vân Trì vô cùng chán ghét, đặc biệt chuyện này rất có khả năng còn liên quan tới Tống Thời Việt.
Một khi chưa biết rõ sự thật, y chỉ có thể tận lực không giận chó đánh mèo: "Thôi.

Lập trường bất đồng, không cần cưỡng cầu."
Y thắt đai lưng xong, đi ra ngoài: "Tóm lại, đa tạ ngươi lại cứu ta một lần, coi như trao đổi, ta sẽ giúp ngươi giải phệ hồn sát, hiện tại ta đã thu thập được hai dược liệu, còn thiếu hai thứ nữa, ta nhất định sẽ tận lực lấy được."
Tống Thời Việt kinh ngạc trong nháy mắt.
"Trao đổi?" Tống Thời Việt quả thực tức đến bật cười, biểu tình nháy mắt trở nên đáng sợ, gần như cắn răng mà nói chuyện, "Ngươi nghĩ như vậy sao?"
Hắn chắn trước người Vân Trì, nắm Hoàng Vũ, "Còn cái này thì sao? Sư tôn cho ta Hoàng Vũ là muốn đổi lại cái gì?"
Vân Trì á khẩu không trả lời được.
"Quả nhiên ngươi vẫn vô tình như vậy."
"Tuỳ ngươi nói sao cũng được." Vân Trì không muốn cãi lại, vòng qua hắn đi ra ngoài.
Tống Thời Việt chặn y, đột nhiên giơ tay bóp chặt cổ y, khoé mắt muốn nứt ra: "Thiếu chút nữa đã quên, chúng ta sớm không còn là sư đồ, mấy năm nay đánh qua bao nhiêu lần rồi?"
Vân Trì bị ép ngẩng đầu nhìn hắn, nhìn sương đen trên người đồ nhi lan ra bốn phía, đôi mắt biến đỏ.
Hắn nhếch môi cười: "Linh lực của ngươi bị hao tổn, ngươi đoán hiện tại ta có thể đánh thắng ngươi hay không?"
"Ngươi là mèo của ta, nơi nào cũng không thể đi."
Bàn tay siết chặt, ý thức dần tan rã, Vân Trì rơi vào bóng tối.
Đến khi tỉnh lại đã là đêm khuya, y bị khốn tiên tác trói trên giường.
Không mở được.

Quá sỉ nhục.
Vân Trì giãy giụa, Tống Thời Việt cuối cùng cũng tiến vào, trên tay còn bưng một chén canh.
"Sư tôn đừng nhúc nhích.

Hiện tại linh lực của ngươi không bằng ta, giãy giụa chỉ thêm bị thương thôi."
Hắn ngồi bên mép giường, múc một thìa cúi đầu thổi thổi, đưa đến bên miệng Vân Trì: "Canh hầm buổi sáng sư tôn không chịu ăn, ta lại hầm một chén canh gà, có lẽ sư tôn sẽ thích."
Vân Trì quay mặt đi.
Tống Thời Việt khôi phục bộ dáng thuần lương, lấy canh đi, lúc này trông hắn lại có vẻ tủi thân: "Sư tôn vẫn không thích, vậy sư tôn muốn ăn gì? Cá khô nhỏ sao? Hay là cá nướng? Chỉ cần sư tôn thích ta sẽ làm."
Vân Trì nhắm mắt không để ý tới hắn.
"Sư tôn giận rồi?"
"Sư tôn, vì sao không để ý tới ta?"
"Sư tôn, nói chuyện đi."
Vân Trì mở to mắt, lạnh lùng nhìn hắn: "Đừng gọi ta là sư tôn."
Tác giả có lời muốn nói: Về tuyến tình cảm...!Có thể nói là kỳ thật vừa mới bắt đầu TAT
Văn án cũng đã nhắc tới đó, sư tôn không thể nhanh như vậy đã thích Tháng Mười, chương trước có chút thân mật (ý tui không phải nói bọn họ đã HE TAT), hiện tại Tháng Mười chỉ tự đắm chìm trong ảo tưởng của mình thui TAT
Tóm lại, sư tôn hiện tại đối với hắn nhiều nhất chỉ có tình sư đồ (Hơn nữa hai người còn đang không ngừng tìm đường chết orz).
 
Back
Top Bottom