Cập nhật mới

Ngôn Tình Sự Quyến Rũ Chết Người

Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 20: 20: Khê Yến


"Anh Duy!"
Âm thanh trên cầu thang vang lớn, ngữ điệu hối thúc, trong trẻo như một thiếu nữ
Mỹ Thanh nghe có tiếng người liền đẩy ng ực anh sang một bên, khiến anh cũng mất hứng, dáng vẻ nàng lạnh nhạt, điềm tĩnh cầm túi bánh như chưa có gì xảy ra
"Tôi đi trước!"
Nói xong cô liền một mạch bước lên lầu, giương mắt nhìn thoáng qua đó là ai...!Thì ra là người hôm đó! Mỹ Thanh ung dung đi ngang qua người con gái trước mặt rồi trở về lớp
Anh Duy tỏ vẻ thất vọng, cũng không biết làm gì, liền lạnh lùng liếc mắt với kẻ đứng trên lầu, giọng băng lãnh, xa cách
"Chuyện gì đấy?" Hắn vẫn nhìn người trước mặt cười gượng, tỏ vẻ bình thường
Cô gái mặc chiếc áo sơ mi ôm, váy ngắn tới đùi, đóng thùng nghiêm trang, hiện ra ba vòng đầy đặn, ngực to, eo nhỏ, mông tròn, chân thon trắng trẻo
Nàng nhìn anh gãi đầu, nói lấp vấp
"Hôm...!hôm nay bàn cậu và Tử Lâm trực nhật! Bảng lớp với nền nhà còn chưa dọn dẹp, gần tới tiết cô rồi! Tớ đang đi kiếm hai người đây..."
"Biết rồi, lát nữa tôi về liền đây!"
Nghe giọng Sa Ri không được lưu loát, có phần run rẩy, yếu ớt, tay cô bấu chặt váy
Anh thấy biểu hiện đó liền ngưng cười, đôi mắt sắc sảo liếc ả một cái, giọng lạnh nhạt "Thấy hết rồi à?"

Sa Ri giả ngu, nhìn anh cười tươi nói "Thấy gì hả? Cậu đang nói gì vậy?"
Anh Duy nghe xong cũng trầm mặc, không nói gì mà một mạch đi về lớp, chẳng quan tâm đ ến ả
Sa Ri dậm chân một cái, bực bội lấy điện thoại gọi cho một người bí ẩn, không khí u ám, lạnh lẽo
Một giọng nói trầm nữ tính vang trong không trung "Là tôi đây! Có một chuyện hay ho muốn nói với cậu!"
______
Tiếng nhạc ầm ầm của quán bar vang dữ dội, một nhóm thiếu niên trẻ tuổi, dung mạo anh tuấn, đồ mặc trên người đều đắc tiền, chắc hẳn là công tử nhà giàu, khá giả
Họ vây quanh chiếc bàn lớn cười đùa, thưởng rượu, thoáng nhìn rất ăn chơi và phóng khoáng
Kế bên có ba bốn người phụ nữ, ăn mặc gợi cảm, váy ôm ngắn tới đùi, màu kim tuyến đỏ trắng lấp lánh, trang điểm đậm, tay không ngừng bám chặt những người đàn ông đó
Trong số đó...!có người là người yêu, bạn tình, hoặc được người khác gọi đến....!
A Kiệt lên tiếng "Duy! Sao ngồi một mình đấy? Có cần tao rủ người tới liền không?"
Nghe thấy anh liền hiểu ý, nhếch miệng cười đáp lại "Không cần!" Vẻ mặt anh lãnh đạm
Vũ Phong chung một nhóm với bọn họ, miệng cười trêu chọc "Người ta vì ai kia a...!nên là đang giữ mình!"
Anh Duy nhìn thẳng mắt hắn "Ai?"

Tử Lâm lại chen vào cười khuẩy "Còn ai nữa! Sắp tới rồi đó!"
Duy im lặng nhìn hắn khó hiểu, rốt cuộc bọn họ đang nói gì?
"Chào mọi người!" Âm thanh dịu dàng trong trẻo vang từ phía sau khiến bọn họ ngoảnh đầu nhìn
Một cô gái xinh đẹp, dáng người cao ôm, làn da trắng mịn, tay chân thon dài, mặc chiếc váy trắng đoan trang, thục nữ, cô lạc vào nơi này...!không khác gì thiên thần
Gương mặt xinh dẹp, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, nhưng vẫn không kém phần quyến rũ, cô dành một ánh mắt trìu mến nhìn một người
Chàng trai liền quay mặt tránh né, quay sang nói nhỏ với Tử Lâm, có hơi tức giận
"Chuyện này là thế nào?"
Hắn liền ngập ngừng trả lời "Lúc nảy...!cậu ấy có nhắn tin với tôi...!hỏi chuyện của cậu! Xong nói muốn đến đây!"
Âm thanh trong phòng khá lớn, giọng nói chỉ đủ hai người nghe
Cô gái không khách khí nữa! dịu dàng lại cạnh chàng trai ngồi
Anh Duy trầm mặc, cảm thấy khó chịu, nhưng anh không muốn lên tiếng, đến khi nàng cất lời
"Em về rồi! Anh không vui hả?" giọng nàng mềm mại, có chút buồn
Anh nghe xong liền đáp "Vậy em muốn anh phải thế nào? Cười hả" Anh trầm giọng, có hơi lớn tiếng, nhìn cô lạnh nhạt
Cô gái im lặng một lúc, đưa tay ôm vai anh năng nỉ
"Thôi! em xin lỗi...!Làm sao em bỏ anh đi được!"
"Khê Yến!" Anh nhấn mạnh, kéo tay cô ra khỏi người.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 21: 21: Sự Thay Đổi Của Thời Gian


"Nếu anh không muốn gặp em tới vậy....!Được rồi! Em đi cho anh vừa lòng!" Giọng Khê Yến có chút nghẹn, mắt cụp xuống, đỏ hoe như sắp khóc
Nàng dứt khoác đứng dậy khiến xung quanh không khỏi để ý tới, Anh Duy lặng lẽ dõi theo, ánh mắt tiếc nuối, mặt không đổi sắc
Người khác nhìn vào đều nghĩ cậu là đồ vô tình, đối với cô gái nào cũng đều đối sử như vậy, lúc đầu thì nâng niu như viên ngọc, về sau lại lạnh nhạt ruồng bỏ
Một giọng nói khàn trầm cất lên khiến nàng đứng lại
"Đã tới rồi thì dô chơi cho vui! Cậu còn định đi đâu!" Vũ Phong lên tiếng
Khê Yến quay mặt nhìn hắn, mái tóc dài đen mượt cũng di chuyển khi cô quay đầu, đôi mắt híp lại như nàng công chúa đang uất ức, giọng ngọt ngào than vãn
"Tôi cũng không muốn đi...!nhưng ai kia có vẻ không thích sự hiện diện của Yến Khê ở nơi này! Có lẽ tôi không xứng đáng được người khác trân trọng...!Phải không?"
Câu cuối được nàng nhắn mạnh, đôi mắt hờ hững nhìn Anh Duy thăng trầm, người ngoài nghe không khỏi sót xa
"Ai lại làm cậu đau lòng hả? Thằng Duy phải không? Cậu rộng lượng bỏ qua cho nó đi!"
A Kiệt nhìn sơ qua cũng biết, hai người họ có chuyện hiểu lầm trong thời gian qua, nhưng không thể để người anh em mình mất đi một người yêu thương nó
Khê Yến im lặng không nói, Anh Duy thấy bản thân có chút quá đáng liền nhìn nàng dịu dàng, lạnh lùng nói một câu

"Em về chổ ngồi đi! Anh nói đuổi em khi nào?" Anh Duy ngại ngùng ho một cái, thật ra anh chỉ tức giận nói, cũng không muốn để cô đi
Khê Yến nghe xong rất hài lòng, mặt liền đổi sắc, khoé miệng nở cười đắc ý, người khác nhìn vào khó biết được
Rốt cuộc người phụ nữ này...!có mối quan hệ gì với Anh Duy? Mới khiến anh thay đổi quyết định nhanh đến vậy
Đó là người con gái anh quen lâu nhất, và chịu công khai với mọi người, Vì một sự cố nào đó! bọn họ đã chia tay trong êm đẹp
Nhưng dù vậy....anh lại rất quan tâm, để ý từng thứ nhỏ nhặt! Chỉ cần cô muốn, anh đều có thể đáp ứng
Không phải là tình yêu, càng không hẳn là tình bạn, đơn giản...!một cảm xúc mà hai người họ không giải thích được
Riêng Yến Khê là con gái, cô muốn có một danh phận đối với người này, chứ không phải dây dưa mờ ám, nếu là trước kia thì có thể...!Nhưng bây giờ là khác, cô muốn đề nghị quay lại với Anh Duy
Chỉ sợ nếu cô mở lời, anh sẽ không còn hứng thú với nàng nữa! Cô biết..

Anh ghét nhất là con gái nói nhiều, không hiểu chuyện, kiêu ngạo và điệu đà quá mức
Yến Khê ngồi kế Anh Duy, tay nàng vô tình đặt lên tay cậu, mềm mại và nóng bỏng.

Nàng nhìn anh quyến rũ, ánh mắt sắc sảo ý tình, cô xinh đẹp, diễm lệ như một thiên sứ
Thứ quyến rũ nhất chính là đôi chân dài trắng trẻo, và b* ng*c đẩy đà khiến người khác muốn phạm tội
Cô mong manh và thuần khiết, tới mức người khác chỉ muốn che chở, nếu cô suất hiện, mọi thứ tại nơi này đều sẽ lu mờ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa"
2.

Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!
3.

Trọng Sinh Chi Sủng, Tra Nam Hóa Thê Nô
4.

Thành Đôi
=====================================
"Dạo này không gặp! chắc anh yêu ai rồi nhỉ?" Giọng nàng thản nhiên như đó là chuyện bình thường, nét mặt dò hỏi
Anh Duy mỉm cười với nàng một cái, âm thanh trầm xa lạ "Em nói gì vậy? Anh làm gì có ai!"
Linh cảm của một người phụ nữ, cô cảm nhận được anh có gì đó thay đổi....!Giọng điệu có chút trầm tĩnh lạnh nhạt, không như lúc trước dịu dàng,..

ấm áp
Người đàn ông mà cô biết! Anh ấy chưa làm điều gì khiến cô phải bận tâm và phật lòng như thế

Nàng thở dài nhìn anh cười, ôm cánh tay Duy dựa vào âu yếm, cô phải tìm cách để anh trở lại như xưa, vì cô mà dịu dàng và lạnh nhạt với những người con gái khác
"Em mới về, ngày mai là cuối tuần, anh dẫn em đi chơi nha!" cô nhỏ giọng năng nỉ
Anh im lặng một lúc rồi lên tiếng, vẻ mặt phóng khoáng như thường ngày, nhưng trong lòng lại suy nghĩ một lựa chọn...!giữa hai ranh giới đồng ý hay từ chối
"Không chắc nữa! Nếu có thời gian thì anh gọi em sau..."
Anh nhìn Khê Yến thăng trầm, mặt không cười, đôi môi đỏ hồng nhấp nháy
"Dẫn em đi mà anh còn suy nghĩ nữa à, bạn bè như thế sao?"
Nàng chề mỏ làm nũng, nghe anh nói liền thả tay, tỏ vẻ bất mãn, anh vốn cưng chìu cô mà, vì điều gì mà đột nhiên lại phân tâm đến thế?
Nghe đến chữ bạn bè...!Anh Duy lại nhếch miệng cười khinh một cái, vừa tức giận lại nực cười
Chỉ mỗi Khê Yến muốn làm bạn, nhưng anh không hề nghĩ vậy! Trong lòng anh vô cùng rối ren, lời định nói càng không kiểm soát được, điều mà anh luôn thắc mắc
"Vậy giữa anh và đến thành phố khác sinh sống...!Em cũng đã không suy nghĩ đến anh mà!"
Nàng im lặng trầm măc, nụ cười không còn trên khoé môi nữa, lòng ngực đau thắt như vừa nói trúng tim đen, đôi mắt to tròn nhìn anh mà đứng hình một lúc.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 22: 22: Tình Đầu


Mỹ Thanh đang nằm trên sofa màu xám, nàng vừa bấm điện thoại và mở tivi, nhưng chủ yếu là mở cho có âm thanh thôi chứ không có xem đến
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, khiến máy rung dữ dội, Mỹ Thanh nhìn vào màn hình liền bắt máy
"Em nghe!"
"Chị có chuyện muốn nói cho em nghe đây...!Chổ chúng ta hay đến chơi...!Em biết chị mới thấy ai không?"
****
"Chị nói sao chứ?"
Đầu dây bên kia nói điều gì đó, khiến cô giật bắn người ngồi dậy, vẻ mặt có chút phấn khởi
"Em muốn đến thì đến! Giờ chị phải về rồi, vậy nhé!"

Tiếng điện thoại được cúp hẵng, cô suy nghĩ một lúc quyết định đứng dậy
Thay một chiếc đầm xanh nhạt, kiểu váy mỏng manh, thướt tha, tôn lên làn da trắng nỏn, cổ áo ren, cánh tay thiết kế mỏng, dài đến khủy tay như công chúa
Mái tóc xoăn gợn sóng, xoã dài qua lưng, gương mặt trang điểm nhẹ, môi đỏ mọng, đôi mắt to tròn kiều diễm
Nàng một mạch ra khỏi nhà, chạy đến nơi bọn họ hay đến, nhìn lên bảng hiệu trước cửa rồi chạy vào trong
Lòng ngực cô đập liên hồi, tại sao mình muốn đến đây gặp người đó chứ?
Bước chân thanh thoát đi nhanh qua những người xung quanh, không nhanh cũng không chậm nhưng cũng rất vội vả, chỉ khiến người khác lưu luyến tới vẻ đẹp nhẹ nhàng này.

Một ánh mắt thoáng nhìn đến, nét mặt liền bất ngờ
Cô đi đến chiếc bàn rượu trong góc, giọng nói điềm đạm, nhưng gương mặt vô cùng để ý tới hành động của đối phương
"Anh uống đủ rồi!" Tay cô giựt lấy ly rượu sang một bên
Ánh mắt chàng trai mơ hồ, đầu tóc không được gọn gàng nhưng vẫn rất điển trai, làn da trắng lạnh, chân mày đậm, đôi mắt phượng dài, sóng mũi cao thẳng, môi hồng nhạt, hai má đỏ rần do uống rượu nhiều
Chiếc áo sơ mi trắng bị bung mất một cúc, làm lộ ra ngay ngực một cặp xương quai xanh quyến rũ, yết hầu nhô lớn
Anh ngạt nhiên nhìn Mỹ Thanh trong lòng có hơi rộn ràng, giọng trầm nhỏ nhẹ "Sao em chưa ngủ? Tới đây làm gì!"
"Ha! Anh tới được, còn em thì không sao?" Nàng nhìn anh kiêu ngạo

Minh Hạo trầm mặc, không được vui vẻ, giọng nói có chút say "Em muốn cãi nhau với anh tới cùng vậy sao?"
Mỹ Thanh liền ngồi xuống bàn nhìn hắn quyến rũ, giọng nói hời hợt "Em đâu có a!"
"Ừ thì em đâu có! Nhưng lời em nói toàn như lưỡi dao đâm vào tim anh."
"Anh thì khác sao? biết em thích anh mà nhỉ..."
Hắn quay mặt im lặng như né tránh nhưng vẫn không qua mắt đuợc cô, tay đành vơ lấy ly rượu uống tiếp khiến cô càng nói
"Thái độ của anh lần đó cũng làm em lầm tưởng là anh đang thích em nữa đấy! Nhưng từ khi An Đình nói thích anh cho em nghe....!anh cũng đã bỏ rơi em mà! Anh mới là người làm em đau lòng trước..."
Giọng cô đầy giận dỗi, không thèm nhìn người trước mặt
Minh Hạo trầm giọng nói nhỏ, lời lẽ như tát nước vào mặt Mỹ Thanh "Nói thích người ta...!mà lại đi quen tên khác!"
Nghe người đàn ông kia nói chuyện cô càng khó chịu, là anh quen An Đình trước nên cô mới tức giận quen đại một người, bây giờ còn đổ lỗi cho cô
Mỹ Thanh nhìn anh lạnh nhạt "Chẳng lẽ anh có bạn gái rồi...!em vẫn mặt dày đêm thương trộm nhớ anh à? Với lại...!là người em ghét nữa..."

"Cô ấy có làm gì đâu mà em ghét! Với lại anh không có hồ đồ tới vậy...!là em có người yêu trước, cho nên anh..." Câu cuối được anh nhấn mạnh, ánh mắt kiên định như không hề nói dối
Phải! Cô ấy không làm gì...!chỉ là nhìn em bằng ánh mắt hình viên đạn, làm điều gì không thuận mắt liền có ý bêu rếu cho người khác thấy, xong tìm cách xua đuổi em tránh xa anh thôi mà.....!Vậy mà anh cũng binh nữa!
Anh là người khiến em tổn thương nhất, khoảng thờ gian dài đằng đẵng....!em đã trốn tránh không gặp anh, cũng là lúc em sắp quên được hình bóng quen thuộc này và sẵn sàng yêu một người khác....
Nhưng anh lại suất hiện! Làm em không thể nào thoát ra được bản thân của năm ấy, thích anh cuồng nhiệt....
Minh Hạo nhìn cô gái nhỏ nhắn đối diện, trong lòng vô cùng bình yên như trước! anh đến uống rượu không phải vì chia tay An Đình, càng không đau lòng khổ sở
Một bàn tay to lớn, các khớp tay thon dài đều đặn của người đàn trước mặt nâng cao chiếc cằm nhỏ nhắn của cô gái lại gần môi mình, khung cảnh ái muội
Hắn cười nhếch miệng nhưng vẫn rất ngọt ngào "Em đừng nhìn anh như vậy nữa...!Anh sợ sẽ hôn em mất!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 23: 23: Bắt Gặp Thân Mật Với Người Khác


Ánh mắt lạnh lẽo từ đằng kia phát ra khiến Mỹ Thanh để ý tới
Nàng liền chột dạ quay mặt khiến Anh Duy không nhìn thấy chuyện giữa cô và Minh Hạo, khiến anh thấy hành động đó liền nghĩ cô đang từ chối mình
Không biết vì lý do gì...!chỉ là cô không muốn người đàn ông đó phải bắt gặp bọn họ
Cho dù cô có né cỡ nào thì Anh Duy vẫn nhận ra cô, bởi vì nét mặt và cơ thể đó....!hắn đều nhớ từng chút một
Chỉ không ngờ cô lại vì tên đàn ông đó mà từ chối hắn, vừa hay lại để anh bắt gặp! Chết tiệt
Ánh mắt tức giận nhưng vẫn không bộc lộ ra bên ngoài, Anh Duy vẫn kiêu ngạo và nụ cười quyến rũ không đổi
Dáng người cao lớn bước chầm chậm ngang qua chổ bọn họ như đi khám phá xung quanh
Mỹ Thanh thấy vậy liền đứng dậy, vẻ mặt xa cách nhìn Minh Hạo "Anh đi về được chứ? Em phải đi trước!".

Nói xong liền nhìn Anh Duy rồi bỏ chạy, nếu cô còn ngồi lì ở đó...!Không biết Anh Duy sẽ đến nói gì bậy bạ với Minh Hạo
Duy nhìn dáng vẻ bỏ chạy như ma đuổi của cô liền phụt cười, nhưng chân vẫn chầm chậm đi đến quan sát gương mặt của tên kia như muốn thiêu chết
Minh Hạo cảm giác có một ánh nhìn chán ghét khiến anh phải quay mắt nhìn, nhưng vừa lúc Anh Duy cũng chậm rãi đi về
Cô vừa đi ra khỏi đến trước cửa quán, thì tiếng chân bước nhanh từ phía sau đã đuổi kịp
Bàn tay hung hãn kéo lấy cánh tay Mỹ Thanh lôi đi được vài bước
"A! có gì từ từ nói!" Cô không kịp phản ứng, chỉ biết dãy dụa vừa dí theo người phía trước
Chỉ sợ nếu cô không đi kịp liền bị ngã sấp mặt, sức lực người này vô cùng lớn càng không phản kháng được
"Tôi đi hết nỗi rồi....!A" *Bịch* một cái, dáng người mảnh khảnh liền nhã khụy xuống đất, tay vẫn níu tay hắn

Ui vãi! đã đi nhanh mà cục đá to ở đâu ra thế...!Lần này là té sấp mặt thật
Người đàn ông nhìn vào có chút xót xa, đợi Mỹ Thanh đứng dậy nhưng hình như chân cô bị trật thật, ngã lặn qua một bên luôn mà
"Ui...!chân ngọc ngà của tôi!" Giọng cô r3n rỉ đau đớn
Hắn liền im lặng tiếp tục bế cô lên tay đi hết chặng đường, người đàn ông này đúng là cố chấp mà, không biết hỏi thăm người ta một tiếng
Cũng may đẹp trai nên cô mới bỏ qua đó...
Đi đến bãi đậu hắn liền đẩy cô ngồi vào chiếc xe đen bốn chổ sang trọng, bản thân cũng leo vào cùng
Không hổ danh là người nhà giàu, mới tí tuổi đã có xe riêng...
"Cậu làm tôi đau đấy!" Cô nhìn Anh Duy trách mắng
"Chân này sao?" Hắn lạnh lùng nâng chân cô lên đùi mình, khiến nàng nhanh tay che váy lại
"Phải! sắp què rồi đấy!
Hắn liền đưa bàn tay thon dài thô chạm vào lòng bàn chân mịn màng, ngón cái xoa đều mắc cá giúp cô giảm đau
Ai ngờ khiến cô đau đớn muốn chải nước mắt
"A!" Nàng giật chân lại nhưng không được
Hắn lạnh giọng, mắt lạnh lẽo nhìn Mỹ Thanh "Chi bằng cho cậu què để khỏi đi quyến rũ người khác!" Anh còn để ý thấy có vài vết thương ở bắp chuối
"Đồ nhẫn tâm! Làm người ta té còn trù ẻo...!Tôi đi quyến rũ khi nào!"
"Không quyến rũ đâu! Sắp hôn luôn rồi! Cậu thích lắm hả? Sao không ở đó luôn đi còn thấy tôi chạy làm gì?" Càng nói trong lòng anh càng lâng lâng tức giận, nhếch miệng cười một cái
"Ân" giọng nói nhẹ nhàng êm tai của thiếu nữ
Hắn nhào đến như con thú, đưa tay nhấn Mỹ Thanh ngã ra sau ghế, khoá chặt đôi môi đỏ mọng hôn ngấu nghiến, mùi bia nồng nặc
Tay cô đặt trên vai hắn ngăn lại, ánh mắt kiên cường tức giận
"Phải...!đều tại cậu suất hiện!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 24: 24: Ghen


Khung cảnh bên ngoài đen kịn, không có nỗi ánh trăng chiếu đến, xung quanh có từng cơn lạnh lẽo...!lòng người còn lạnh hơn
Hắn nghe từng chữ một đều không thuận tai, trong lòng càng thêm tức giận
Người phụ nữ này lại muốn chọc điên anh mới chịu dừng lại đây mà!
"Cậu vừa nói gì?" Vẻ mặt hắn lạnh nhạt nhìn Mỹ Thanh khiến cô chỉ muốn né tránh
"Không nghe rõ à! Nhưng tôi không muốn nhắc lại đấy."
"Em dám hôn hắn...!Tôi sẽ không bỏ qua cho em!" Anh trầm mặc tức giận
"Cậu quản được sao?" Nếu không thì anh định làm gì cô
"Được đấy! Em thử làm đi.

Tôi nhớ mặt tên đó rồi!" Anh mỉm cười nhìn cô một cái, tự tin khẳng định
Hắn đưa tay ôm chặt gáy cổ thiếu nữ lại gần, hơi thở tà mị luồn qua mang tai khiến cô tê dại mà đỏ mặt, gương mặt nam tính sát gần làm cô thêm hoảng loạn
Mái tóc được anh vuốt ngược ra sau càng tôn lên gương mặt quyến rũ và sáng mịn hơn hẵn
"Cậu lại làm sao nữa..." Nàng nhìn anh rụt rè

Yết Hầu anh khẽ trượt, từ từ đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô như lần đầu ở quán karaoke
Nhẹ nhàng và cháy bỏng, cánh môi mềm mại m ơn trớn, hắn lợi dụng cô đang mê man liền đưa lưỡi vào bên trong khoang miệng rồi nhẹ nhàng khuấy đảo
Kỹ năng người này vô cùng thành thạo, khiến cô không thể thoát khỏi sự cám dỗ nguy hiểm này, tại sao bản thân lại có mối liên kết với họ chứ...
Đến khi cô không còn thở được hắn liền buông tha
"Nói đi! Em thích ai hơn?"
Mỹ Thanh im lặng không trả lời, liền quay mặt ra hướng cửa xe, chỉ thấy anh cố chấp
Anh Duy nhìn cô trầm giọng, mạnh dạn kéo tay nàng vào ngực mình "Không nói được à? Vậy em từng đặt anh trong lòng chưa?"
"Chưa từng!"
Hắn nhếch miệng nhìn Mỹ Thanh trêu chọc, ghé sát tai nàng thì thầm nhỏ, môi lướt ngang qua cái má mềm mịn "Em có mà! Nếu không sẽ chẳng cùng tôi làm những chuyện đó...!"
"Bởi vì làm rồi...!tôi mới không can đảm thích người đó nữa!"
Giọng nàng lạnh nhạt khiến người khác phải đau thắt, cứ như chính họ là người làm cô đau khổ
"Vậy đừng thích hắn nữa, lần đầu của tôi cũng trao cho em mà!"
Anh Duy mĩm cười nhìn Mỹ Thanh, tay ôm eo cô lại gần có ý tình

"Tôi cũng lần đầu mà! Còn cậu thì sao chứ...!lần hai lần ba cũng như nhau thôi! Chỉ có phụ nữ là thiệt thòi nhất"
Chỉ khi người đàn ông này thoã mãn, hắn liền cảm thấy chán nản và không còn hứng thú nữa với cô nữa...!Tới lúc đó sẽ đi tìm những thứ mới mẻ khác
Chưa kể người đó là Anh Duy...!độc tài kiêu ngạo! muốn sắc có sắc, muốn tài có tài, gia cảnh cũng tốt, thiếu gì cô gái xinh đẹp vây quanh
Mỹ Thanh chẳng mong chờ kết quả gì cho mối quan hệ này...!vốn dĩ ngay từ đầu đã là con số không
Anh Duy trầm giọng "Nếu em cảm thấy thiệt thòi...!tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm"
Nói xong hắn liền cởi bỏ từng cúc áo sơ mi trắng làm hiện ra cơ ngực săn chắc mịn màng, khiến người khác không né tránh được
Anh cảm thấy bản thân mình điên rồi, chỉ muốn tìm cách quyến rũ để chiếm hữu cô ở bên cạnh
Nếu Mỹ Thanh từ chối anh lại muốn hôn cô, muốn ôm cô, tìm cách trói buộc cô vào lòng nâng niu như viên ngọc quý
Bắt gặp cô cùng người khác thân mật anh liền điên cuồng tức giận, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế lời nói và hành động
Anh Duy đè cô dưới thân mình, tay cởi nhanh cái thắt quần ném sang một bên, gương mặt tuấn mỹ khiến người khác khó cưỡng lại được
Hắn cười tươi nữa miệng mờ ám, hành động nhanh nhẹn như sắp nhào tới săn con mồi
Đầu hắn dính chặt vào cổ nàng hít một ngụm, hai tay Mỹ Thanh bất giác bấu cào vào bờ vai rộng lớn, đôi mắt mông lung mơ màng, hắn ôm chặt cô vào lòng bao bộc
Cánh tay săn chắc, cơ bắp cuồng cuộng.

khi mặc áo thì nhìn vô cùng bình thường...!đến khi cởi ra thì đúng là mỹ vị nhân gian
Hắn vuốt v e và hôn khắp cơ thể trắng trẻo thơm tho này, mỗi nơi đi qua đều in lên vết hằn đỏ chót, cái cũ chưa đi cái mới đã tới.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 25: Chương 25


Tiếng chuông điện thoại reo um trời, cắt ngang bầu không khí, hắn nhìn người phụ nữ rồi ngó vào điện thoại
"Nghe máy đi!" Mái tóc dài rũ rượi lên phía trước, đôi mắt bồ câu to tròn mơ màng.

Nàng nhìn hắn không chút ngại ngùng, nét mặt trầm tĩnh hoạ dưới màn đêm càng cuống hút
Anh Duy tỏ vẻ không để ý tới người đang gọi, cảm xúc cậu bất chợt như cơn gió thoảng chỉ khiến người khác bất an
Anh nhẹ nhàng cười với Mỹ Thanh rồi tắt máy, cứ như hôm nay anh dành sự cuồng nhiệt này với mình nàng
"Tôi đưa cậu về!" Hắn đưa tay vò đầu cô gái
"Sao lại tắt máy? Cậu có gì khó nói hay tại!.

tôi xuất hiện ở đây?"
"Không đâu! một lát tôi gọi lại" Anh Duy gật đầu mĩm cười trấn an để cô không phải bận tâm
Mỹ Thanh quay mặt sang nơi khác, trong lòng vô cùng khó sử.

Có những mối quan hệ cô không biết làm cách nào mới chấm dứt được

Nàng đưa tay níu lấy cổ tay hắn, đôi mắt kiên định nhìn thẳng
"Tôi đáng để cậu để ý sao?"
"Tôi thích em!" Mái tóc vuốt ngược ra sau, hắn nhìn nàng cười nhếch mép, không rõ thật lòng hay trêu chọc
Mỹ Thanh nghe xong loạn nhịp nhưng không dám tin lời người này, cô dừng lại vài giây rồi nói tiếp
"Trong bao lâu chứ?"
Hắn lắc đầu "Không biết nữa! ! Nhưng trong thời gian này em muốn gì tôi đều có thể đáp ứng"
Mỹ Thanh nhướng mắt nhìn Anh Duy, miệng cười quyến rũ, giọng ngọt ngào đề nghị
"Tôi đang cần rất nhiều tiền!"
Tiền? Trên đời anh ghét nhất là người bên cạnh mình nhắc đến chữ này, hắn nhìn nàng thở dài, lấy trong người một bao thuốc lá đến trước mặt Mỹ Thanh nhếch mày tỏ ý
"Cái đó tôi không thiếu! Nhưng cậu phải hút hết một điếu mới được" Duy đưa tay mở sẵn gói thuốc, mặt lạnh lùng đưa mắt quan sát
Chỉ cần một điếu thuốc liền có thể cho cô mượn tiền mà không cần suy nghĩ, người này thật hào phóng
Đúng là cô đang cần một ít tiền, chi bằng cứ bám víu một người có thể cho mình nhìu thứ cũng không tệ, đợi sau này cậu ta chán là được
Nàng vễnh mông chậm rãi nhào vào lòng hắn, tay thon vịn vào bờ vai vững chắc
Tay khác với lấy điếu thuốc không suy nghĩ nhìn Anh Duy mĩm cười, đôi môi mấp máy
Mắt đối diện với nhau, nàng một phát kề lên miệng hít một hơi, làn khói trắng bay toả khắp xe

Nàng trông thật xinh đẹp và dụ người! Hắn không ngờ tới một cô gái trầm tĩnh bí ẩn này lại chạm vào thuốc lá chỉ vì tiền, liền nhíu mày giật lại điếu thuốc trên tay Mỹ Thanh
"Bỏ đi! Đừng chạm vào nó nữa!" Anh lạnh giọng, vứt điếu thuốc ra cửa sổ
Lấy trong người một cái ngân hàng đưa đến trước mặt cô gái, giọng vẫn ôn nhu như ngọc
"Tôi không quen đem tiền lẻ ra bên ngoài, trong thẻ vẫn còn rất nhiều tiền! Mật khẩu là 6 số một, nếu không đủ thì cứ nói với tôi!"
Thần thái phát ra mùi giàu có, giọng nói trầm trưởng thành, Mỹ Thanh vươn tay cầm lấy, vui vẻ trả lời
"Cảm ơn! Vậy thì tôi không khách sáo nữa.

"
Về đến nhà cô chậm rãi mở cửa, bóng tối bao trọn căn phòng, nàng thẳn nhiên tiến thêm một bước
Bỗng ánh đèn được ai đó bật sáng khiến cô phải rụt rè, một người mặc chiếc váy xanh đắc tiền đang đứng đợi
Vẻ mặc căng thẳng nhìn Mỹ Thanh, cô liền đưa tay dấu đồ ở phía sau
"Mẹ?" Nàng lạnh nhạt hỏi
"Con đi đâu mà khuya vậy mới chịu về?" Bà lạnh giọng, để ý tay cô
"Không cần mẹ quan tâm! Con về phòng trước!" Nàng lạnh lùng quay mặt rồi bước đi
Bà la lớn "Đứng lại! Con dấu gì ở sau lưng đấy?"
Mỹ Thanh nhẹ giọng "Không có gì!"
Người phụ nữ nghe xong càng tức giận, cô học đâu thói trả treo người lớn như vậy?
Liền tiến đến kéo tay Mỹ Thanh xem đồ vật gì bị dấu, cô không muốn nên giằng co với bà một lúc, nhưng cũng buông tay chịu trói
*Bóp* Mẹ cô nhìn thấy liền tá hoả tức giận, gián một bạt tay thẳng xuống khuôn mặt mịn màng của nàng.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 26: 26: Người Lớn


"Rốt cuộc con đã lêu lỏng ở bên ngoài như thế nào hả?" Bà trợn mắt tức giận hét lớn
Nàng liếc mắt sang nơi khác, không nhìn đến bà nói một câu giải thích
Bà nhìn túi đồ giấu trong tay cô càng thêm tức giận " Thuốc tránh thai? Con mới bao nhiêu tuổi hả? Hai đứa quan hệ từ khi nào nói mau!"
Nàng thổ thẹn không muốn đối diện với bà, người phụ nữ này vốn chưa hề để ý tới cô, cũng không có ý định để cô suất hiện trên đời này! cô là vết nhơ đối với bà ấy, là đứa con ngoài dự kiến
Nàng lạnh giọng nhìn bà "Mẹ đừng quan tâm đ ến con! Con nhất định sẽ tránh thai an toàn để không làm mẹ mất mặt
"Con nhất định ngừa thai cho tốt, nếu trễ cũng phải tìm cách phá nó! Mẹ tìm được cha dượng cho con rồi! Ông ấy là người doanh nghiệp, gia đình gia giáo, Đừng để họ đánh giá mẹ có đứa con không ra gì!"
Bà trầm giọng, lời nói lạnh lẽo chỉ trích
Mỗi từ nghe thấy đều khứa vào tim gan Mỹ Thanh, làm mẹ lại có thể nói những từ đó với đứa con gái mình đã mang nặng đẻ đau sao?
Cho là lúc trẻ bà nhất thời ham vui nên mới mang thai cô, Nhưng dù như thế nào bà cũng phải bảo vệ cô một lần chứ
Bà không quan tâm tại sao cô dùng đến loại thuốc đó sao? là cô bị người khác c**ng bức nên mới như vậy! Bà chỉ nghĩ tới danh dự!

Mỹ Thanh uất ức, giọng có chút nghẹn nhìn bà bướng bĩnh đáp, giọng lạnh lùng "Mẹ! cho dù như thế nào con cũng sẽ phá đứa bé! Sẽ không đi trên vết xe đổ của mẹ là sinh ra con đâu! Yên tâm đi"
Bà nghe xong chột dạ liền tỏ vẻ đau lòng trách mắng, cuộc đời bà có quá nhiều thứ phải lo, quá nhiều thứ không thể vứt bỏ
"Con dám nói với mẹ những lời như vậy? Ta có nói không muốn sinh ra con chưa mà con lại nghĩ xấu thế hả? Mau về phòng nghĩ ngơi đi! Hôm khác chúng ta nói chuyện"
************
Ở một căn nhà hoa lệ và rộng lớn, ánh đèn pha lê vàng sáng lấp lánh, chàng trai lạnh nhạt hiên ngang bước vào như mình là chủ nhân căn nhà
Bắt gặp một người đàn ông trạc gần tuổi 40, quần áo nho nhã, khí chất lãnh đạm đang thản nhiên đọc sách
Ánh mắt họ đối diện như có luồn điện xẹt ngang qua, không thể hoà hợp được
"Về rồi à?" Người đàn ông lên tiếng nhìn thẳng mặt Anh Duy
Hắn gật đầu trầm giọng "Ừm!"
Anh lười nhìn đến người đó liền đi lên lầu, bỗng người đàn ông bất mãn ho nhẹ

"Cuối tuần ba dẫn dì ghé thăm nhà mình, con đừng đi chơi nữa! Ở lại tiếp khách đi"
Trong mắt Anh Duy đầy lửa giận, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, nhếch miệng cười với người trước mặt
"Ông định cưới bà ta vào nhà mình sao ông già?" Hắn cười tươi mỉa mai nhưng trong lòng vô cùng căm ghét
"Ừm! Thời gian này con đừng làm hỏng việc của ta!" Ông chậm rãi nói chuyện mắt không ngừng đọc sách
Anh Duy trầm giọng, miệng cười tỏ vẻ không nghiêm túc "Nhưng tôi lại muốn không để ông toại nguyện!"
Cha cậu cười khinh một cái, nhóc con có thể làm được cái gì "Chuyện người lớn con có thể ngăn cản được sao? Cứ học tập cho tốt đi!"
"Bà ta có đứa con gái riêng bên ngoài cũng đẹp thật đấy! Hương vị cũng không tệ!"
Ông nghe xong liền tức giận trợn mắt đứng bật dậy, tay ném quyển sách lên bàn hét lớn
"Mày mới nói cái gì? Mày làm gì con bé rồi hả?"
Lão nghe xong liền hiểu được vài phần, đứa con ngỗ nghịch này quậy phá cỡ nào chẳng lẽ ông không rõ, nhưng đây là chuyện trọng đại
"Ông là người lớn! đương nhiên biết tôi đang nói gì mà!" Lời nói không nhanh không chậm, anh bỏ đi lên lầu mặc kệ người cha đang hậm hực tức giận ở nhà khách
"Mày mau đứng lại giải thích cho tao!"
Tiếng cãi nhau to nhỏ khắp căn nhà, người hầu nghe thấy cũng chẳng dám lượn lờ gần đó, thở thôi cũng thấy nặng nề.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 27: 27: Quyến Rũ


Trong căn phòng màu xám sang trọng, một chiếc giường lớn êm ái ụp thẳng vào mắt, phía trước là ban công có thể ngắm nhìn từ đằng xa, có hai giọng nói đang thoang thoảng qua điện thoại
"Anh Duy!" Giọng một người phụ nữ ngọt ngào nũng nịu
"Khê Yến..." Anh trầm giọng
"Anh định bỏ rơi em thật hả? Em vừa tới một lúc thì anh lại bỏ đi là sao? Ghét em tới vậy..." Ả thất vọng
Hắn đột nhiên nhớ tới...!Từ thời điểm bắt gặp Mỹ Thanh ở với người khác, hắn chỉ nghĩ tới lấy lòng cô ta mà quên những người khác
Anh Duy cười khuẩy qua điện thoại, thân hình cao lớn nằm dài lên nệm "Lúc nảy anh hơi mệt nên đi trước"
Nghe được lời nói cẩu thả của đối phương, Khê Yến buồn bã trách mắng "Bọn Tử Lâm còn tưởng anh sẽ đưa em về...!Gọi điện thì anh không bắt máy, đúng là đồ vô tâm!"
Anh Duy nhỏ giọng dỗ dành "Xin lỗi! Hôm khác bù cho em!"
Khê Yến không phải cũng không hiểu chuyện, nhưng nghe được vài lời từ anh nên cũng yên lòng "Nhớ đấy nhé! Anh mệt thì ngủ sớm đi nha! Đừng vận động quá sức"
*********
Ở một phòng học rộng lớn, ánh đèn trong lớp đã được tắt nhưng ánh nắng vẫn còn chíu rọi vào ô cửa sổ, từng đợt gió thổi mát rượi

Tiếng chân lác đác đi xa dần, không còn một bóng người
Dáng vẻ nhỏ bé của thiếu nữ nằm ngủ say sưa trên bàn, hình như không ai để ý tới cô gái, bọn họ thản nhiên đi về mà không gọi cô dậy
Đến khi cô dần tỉnh giấc liền cảm nhận trong không khí còn sót lại mùi bạc hà nam tính và chiếc áo sơ mi trắng trước mặt
Nàng mở mắt, tâm trạng mệt mỏi liền thở dài một hơi, có lẽ đêm qua nàng mất ngủ
Nhìn xung quanh thấy mọi người đã về hết chỉ còn mình và người con trai có gương mặt tuấn mỹ ở lại chờ cô
" Cậu..." giọng Mỹ Thanh nhàn nhạt
Hôm nay Tiểu Hương không đến trường, cô đương nhiên có chút chán nản
Khoé môi anh khẽ nhếch lên thành một đường cong hoàn mĩ "Ngủ ngon nhỉ?"
Cơ thể cao lớn đứng khom người, chiếc áo sơ mi trắng được cởi bớt một cúc áo ngay ngực nhìn tự nhiên
Cổ áo rộng, khiến cơ thể cường tráng của Anh Duy đều thu vào tầm mắt thiếu nữ, sương quai xanh sâu hỏm có thể để được một chai nước, yết hầu anh không ngừng trượt lên xuống làm nàng khẽ nuốt nước bọt
Hắn nhìn nàng phản ứng lạ thường liền cười thầm, Mỹ Thanh như bị để ý liền quay mặt sang nơi khác

"Sao cậu còn chưa về?" Cô thất thần hỏi đại
Giọng anh khàn khàn "Chân cậu còn bị thương nên tôi ghé sang xem thế nào!".

Truyện Mỹ Thực
Chàng trai lớn lên gương mặt trắng trẻo, vô cùng sạch sẽ, đôi mắt phượng dài sắc sảo quan sát
"Cậu Anh Duy đây nhàn rỗi lắm mới đến đợi tôi ngủ dậy sao?" Giọng nàng mềm mại yêu kiều châm chọc
Nàng dùng kính ngữ khiến anh chau mày khó chịu, nhưng lập tức nụ cười quyến rũ lại nở rộ "Thế nào? Cậu ngủ đẹp như vậy...!tôi nỡ đánh thức sao?"
Mỹ Thanh nghe xong liền dao động, nhưng không khỏi nực cười, lời nói ngọt ngào của đàn ông này...!cô có thể xem là thật thì đúng là kẻ ngốc
Trong khi xung quanh Anh Duy có biết bao phụ nữ để ý tới, hắn quen bao nhiêu người cũng không phải cô chưa từng nghe đồn thổi bao giờ, bọn họ dung mạo xinh đẹp hơn cô xếp hàng đầy rẫy ngoài kia mà hắn còn không để ý tới
Mỹ Thanh chỉ là vô tình được hắn nhìn trúng, không chừng vài ngày nữa đã đá cô mất xác
Nàng nở nụ cười mê người nhìn Anh Duy, ngón trỏ đâm vào ngực trái hắn xoay tròn nói nhỏ
"Tôi không chỉ ngủ đẹp...!cái khác lại càng rất đẹp!"
Hắn lạnh nhạt cười "Cái khác mà cậu nói...Anh Duy tôi lại càng muốn chiêm ngưỡng!" Giọng điệu anh mờ ám, tay nâng chiếc cằm nhỏ của thiếu nữ như muốn ăn sạch.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 28: 28: Anh Trai


Mỹ Thanh nghe xong liền cười rộ đưa tay đánh nhẹ vào ngực anh tỏ vẻ ý tứ "Ai da! cậu đúng là bi3n thái"
Bàn tay lạnh chạm vào áo anh tuy cách một lớp mỏng nhưng vẫn cảm nhận hơi nóng từ trong cơ thể vô cùng mãnh liệt
Hắn lạnh lùng chợp mắt, tay nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn đang động đậy mà cười khuẩy
"Cậu càng ngày lại to gan! Nhưng ông đây sẽ nhịn"
Mỹ Thanh liền trêu chọc "Sao nào? Cậu đang khó chịu phải không Anh Duy?"
Hắn nghiên đầu chớp mắt nhìn Mỹ Thanh như chú cún ngoan ngoãn, nàng cũng nghiên đầu làm theo hắn như đứa thiểu năng
*Chụt* một cái! Cô nhào tới hôn vào môi anh, chỉ là nụ hôn nhẹ nhàng thoáng qua nhưng cảm xúc quá đổi ngọt ngào, đủ làm anh bất động giương mắt nhìn
Tới khi anh phản công hôn lại thì cô đã kịp thời né tránh, gương mặt vô cùng xinh đẹp
Cô nhẹ giọng "Tôi không muốn làm lại lần hai!"
Anh nhếch miệng cười một cái mờ ám, cái gì mà không muốn lần hai, anh đây muốn cô có thể cảng được sao? đây chính là lần cuối! Trong lòng hắn như đang âm thầm dự tính chuyện gì đó

Hắn mạnh mẽ nhào tới ôm gáy cổ Mỹ Thanh, bờ môi mỏng cuối xuống lấn át hôn cô một cách mạnh bạo và quyến rũ
Hắn càng muốn cô thêm nữa, động tác vừa cắn vừa m*t bờ môi một cách điêu luyện khiến cô khó phản khán được chỉ biết nhắm mắt hưởng thụ
Âm thanh trong phòng phát ra cũng thật mị tình, mùi hương bạc hà dễ chịu và hormone nam tính cứ bám chặt lấy cơ thể Mỹ Thanh vào lòng khiến nàng có chút nóng nực
Anh Duy chợt dừng động tác, trầm giọng đề nghị "Cậu muốn đi uống rượu cùng tôi không?"
Mỹ Thanh nhìn hắn cười khuẩy, đôi mắt to tròn nhìn thẳng "Được!"
Anh Duy đưa Mỹ Thanh đến quán rượu ở địa bàn mình, ở đây vắng vẻ ít người
Duy nhất chỉ có một người bán rượu, cứ như hắn đã bỏ tiền bao cả chổ này
Dáng vẻ hiên ngang bước vào vô cùng lãnh đạm, gương mặt trắng trẻo điển trai rất phù hợp đến những nơi này
Mỹ Thanh điềm tĩnh, đi theo hắn quan sát nhưng nàng cũng không tỏ vẻ ngại ngùng và lạ lẫm, xem ra cô đã từng đến những nơi này rất nhiều lần
Anh Duy đưa tới góc nọ, hai người nhìn nhau rất mờ ám, cứ như cặp đôi trẻ đang yêu đương
Mỹ Thanh lại không muốn từ chối hắn, thôi thì cứ phối hợp! ai mà biết lúc nào sẽ tan

Người phục vụ đem rượu tới trước bàn Anh Duy, sau đó cung kính bỏ đi
Anh liền cầm chai ruợu đổ một ít và ly mình và Mỹ Thanh rồi điềm đạm nói
"Cậu nếm thử rượu ở đây xem, vô cùng ngon!" Anh cười quyến rũ nhìn Mỹ Thanh
Cô cũng không nghĩ nhiều liền theo ý hắn mà nhấp môi uống một ngụm, chàng trai nhìn theo ly rượu được cô uống trong lòng có hơi thoã mãn, hắn cũng uống theo nàng hết một hơi
"Hôm qua gặp chuyện gì vậy? Sắc mặt cậu không được tốt lắm!" Anh Duy lo lắng hỏi thăm cô, giọng nhẹ nhàng
Mỹ Thanh nghe xong liền giật người, giọng điệu né tránh "Có sao? Tôi bị mất ngủ đấy, cậu không thấy lúc nảy tôi ngủ quên à?"
Nói xong nàng liền nhấp nháp ly rượu, mùi vị đắng rất khó uống khiến cô hơi chau mày nhưng vẫn cứ mặc kệ uống tiếp
Anh Duy nâng cằm Mỹ Thanh lên cao, giọng quyến rũ "Cậu có bao giờ thắc mắc tôi là ai chưa?"
Mỹ Thanh cười nhạt nhìn hắn "Cậu là Anh Duy không phải sao? còn hỏi tôi làm gì!"
Cổ họng vô cùng khô rát, va chạm da thịt với Anh Duy khiến cô có chút mát lạnh
Miệng chàng trai cong lên khi thấy gương mặt nàng dần đỏ ửng, biểu cảm đó làm cho người khác đoán không ra nụ cười nguy hiểm của hắn.

Giọng nói trầm lạnh nhạt câu dẫn "Tôi sắp làm anh trai cậu! Chẳng phải mẹ cậu sắp cưới bố tôi sao? Ông ấy là Kiều Anh Thần!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 29: 29: Bị Hắn Hạ Dược


Mỹ Thanh nghe từng chữ một cứ như sét đánh ngang tai, Kiều Anh Thần...!cậu ấy lại là Kiều Anh Duy!
Mẹ cô từng nhắc qua người đàn ông này, cô vốn một từ nghe cũng không thuận tai liền mặc kệ
Nhưng người trước mặt này sao lại trùng hợp đến thế, Mỹ Thanh trợn mắt đẩy tay anh ra khỏi mặt mình nói lớn
"Cậu chính là con trai của ông ấy?".

Anh Duy nhìn Mỹ Thanh cười quyến rũ "Phải, Cậu bất ngờ lắm sao?"

Hô hấp nàng càng ngày càng dồn dập, cơ thể nóng bức khiến cô muốn cởi hết quần áo bên ngoài
Ở nơi tư m@t vô cùng cảm thấy khó chịu và trống rỗng, nàng miễn cưỡng đứng vững bước chân
Mỹ Thanh vẫn không lộ biểu cảm không được thoải mái, mà còn dùng ánh mắt đề phòng nhìn anh
"Sớm biết cậu là con ông ấy, tôi còn lâu đến dây dưa như vậy? Nhưng cậu lại biết tôi là con bà ấy...!nên muốn tiếp cận dạy tôi một bài học đúng không?"
Vậy mà còn cùng cô làm bao nhiêu chuyện điên rồ, nàng chụm tay thành nấm đấm, liếc nhìn hắn tức giận
"Nếu cả hai người họ biết được người mà cậu quan hệ chính là tôi thì sẽ như thế nào hả?"
Hắn nhếch miệng cười châm chọc, đương nhiên hai gia đình sẽ không bỏ qua cho hai người, không chừng sẽ không sảy ra chuyện cưới nhau
Mỹ Thanh tức giận đi tát một cái vào mặt hắn, hơi thở nặng nhọc
"Đều là cậu cưỡng ép tôi trước! Tôi còn lâu mới nhận cậu là anh trai mình" cô ráng kiềm chế thân thể đi đến nhà vệ sinh
Rượu lúc nãy nhất định có vấn đề, bình thường khi uống cô chẳng bị như vậy...!cho dù say cũng chỉ chóng mặt nhưng thứ này thì...!không phải
Anh Duy chạy đến nắm cánh tay Mỹ Thanh, cảm giác lâng lâng mát lạnh, bỗng chốc sôi trào một cảm giác trong lòng nàng
"Là cậu bỏ thuốc đúng không? Cậu nhất định muốn tôi thảm hại như vậy!" Giọng nàng yếu ớt
Hắn giả vờ làm kẻ ngốc, miệng lanh lẹ đáp trả "Mỹ Thanh! Cậu tữu lượng không tốt, hay muốn lên gường với tôi nên đổ thừa ông đây bỏ thuốc cậu?"
Lời nói nam tính làm tim cô đập loạn xạ, trên trán bắt đầu chảy vài giọt mồ hôi lạnh, môi đỏ mọng bỗng khô khốc

"Mau buông tôi ra!" Nàng lạnh nhạt né tránh, định bỏ về, nhất định là hắn làm...!nếu đã không chịu nhận thì cô chẳng muốn nói nhìu lời
Hắn nhìn hành động đó liền nghĩ thuốc đã phát tác dụng, nhếch miệng cười mờ ám, để xem cô làm thế nào
"Cậu có chuyện gì sao? Tôi chưa nói để cậu đi mà...!Tôi còn muốn dẫn cậu tham quan nhà để sau này đến ở không lạ chổ đấy!" Giọng anh trầm, ấm áp dụ dỗ, gương mặt điềm đạm không cấm dục
Mỹ Thanh ôm cổ khó chịu "Không...!cậu đừng lo, tôi sẽ không đến ở nhà cậu...!"
"Nhưng người của tôi đến rồi! Cậu không đi tôi cũng khiến cậu đi!"
"Ân!" Âm thanh vang kiều mị, mái tóc dài bay trong gió, gương mặt diễm lệ có chút cực khổ
Nàng bị một người đàn ông thô bạo kéo lên xe chiếc xe Mercedes sang trọng, nàng chỉ biết uống éo mà đi theo hắn
Trên đường đi đến biệt thự, Mỹ Thanh nhào đến túm cổ áo hắn mà năng nỉ
"Anh Duy...!cậu cho tôi xuống xe đi! Tôi khó chịu lắm rồi!"
Hắn vươn tay kéo cơ thể mảnh mai vào lòng, khiến Mỹ Thanh ưỡn ngực c ăng trướng hổn hển

"Khó chịu thế nào...!kể tôi nghe!" Hắn không có ý buông tha nàng, còn lấn tới vuốt v e khuôn mặt khiến cô k1ch thích
Nàng gục đầu thở vào từng hơi ấm vào lòng ngực hắn như sắp nổ tung, gương mặt đỏ hồng mờ ảo như cách một lớp sương, dáng vẻ sắp chết cũng không muốn nhờ vả hắn thêm một lần
Đôi mắt nhoè nước ngay khoé mắt "Đừng chạm vào tôi nữa....!Tôi...!đưa tôi đến bệnh viện được không? Xin anh!" Nàng bấu vào vai hắn đau khổ
Cảm giác nóng hừng hực không chỉ giảm mà ngày càng tăng thêm lợi hại, đều là do hắn cứ đụng chạm, cơ thể mát lạnh khiến cô chỉ muốn nhiều thêm
Khi đến biệt thự, hắn dẫn cô bước xuống xe trước sự ngơ ngác của người hầu trong nhà, hôm nay cậu chủ thật có nhã hứng, lâu rồi mới thấy cậu dẫn một người về
************.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 30: 30


Duy kéo cô vào căn phòng màu xám, cảm giác lạnh thấu sương của máy lạnh được bật từ trước
Gương mặt hắn lạnh lùng khiến cô cũng có phần sợ hãi
Đi đến chiếc giường hắn liền thả nàng ra mà khoá cửa thật lớn, ánh mắt lạnh lùng căm ghét nhìn cô khác với lúc chàng trai hay cười rồi dùng lời ngon ngọt
Khuôn mặt đẹp trai bây giờ chỉ còn là sự lạnh lẽo, đôi mắt nhìn cô liền cảm thấy dơ bẩn
"Cô và mẹ mình đều là đồ không biết xấu hổ, bà ấy muốn lên giường với bố tôi để làm bà Kiều sao? Các người đừng mơ bám víu được thứ gì!"
Nàng liền ngồi bật dậy theo phản xạ tự nhiên, gằng giọng chối cãi "Anh Duy...!Cậu điên rồi! Tôi không giống mẹ! Chuyện của bà ấy sao có thể đổ lên đầu tôi chứ?"
Hắn phẫn nộ đi tới túm cổ Mỹ Thanh khiến cô ngã lên giường, một chân cao lớn đặt giữa hai ch@n nàng
"Tôi điên! Nên còn có thể làm những chuyện điên hơn nữa!"
Mỹ Thanh nghiên đầu né tránh, hai tay đặt lên ngực hắn, giọng nói yếu ớt

"Cậu đừng đến gần tôi...!Chỉ cần nhìn thấy cậu tôi lại rất nóng và khát!"
"Cầu xin đi! tôi sẽ giải thuốc cho cô!"
Xem ra hắn đang muốn giở trò mèo vờn chuột với cô! Trong lòng nàng đang nghĩ tới một người, giá như anh có thể đến cứu em...!Minh Hạo!
Sắc mặt Mỹ Thanh dần trở nên tái nhợt, lời nói mềm mỏng "Cậu là đồ bỉ ổi, cho dù tôi có chết cũng không cầu xin cậu, tôi chẳng muốn giành thứ gì của cậu, mẹ tôi mới là người cưới cha cậu...!cậu muốn tính sổ thì tìm bà ấy!"
Cô vừa nói vừa r3n rĩ, hắn thấy cô bướng bỉnh dù khó chịu đến chết cũng không cần mình, nét mặt vô cùng khốn khổ khiến hắn khó chịu hậm hừ một cái khinh bỉ
Anh Duy nhếch miệng cười một cái, môi hắn lăn dài trên cổ thiếu nữ hôn nhẹ và thưởng thức mùi hương ngọt ngào
Lời nói cũng không thể nào thắng nỗi hành động, cơ thể mềm mại lại vô cùng thành thật! Hắn chỉ cố tình làm như vậy để nàng tự tới dâng mình, chứ không hề chạm vào người Mỹ Thanh
"Ân..."
Thần trí nàng trở nên mơ hồ mà rên một cái, tay bấu vào ngực hắn nhưng cách một lớp sơ mi vẫn khiến nàng rộn ràng, hắn nhếch miệng cười châm chọc
"Cô nghĩ tôi thật sự để ý đến cô sao? Đồ con gái lẵng lơ...!" Duy đưa tay nâng cao chiếc cằm của thiếu nữ, nhếch miệng mỉa mai

"Cậu đưa tôi đến đây để nghe những lời sỉ nhục đó..." Nàng liếc mắt nhìn hắn tỏ vẻ căm phẫn
Anh Duy trầm giọng "Đừng nhìn tôi với ánh mắt chán ghét như vậy! Cô nghĩ bản thân trong sạch lắm sao?"
Hắn ghì đầu sát xuống cái cổ trắng ngần của nàng mà thở một làn hơi nóng ấm, nếu quan sát kỹ có thể thấy trên tóc thiếu niên có chút ướt, liền chảy một giọt xuống người nàng
"Ưm...! Đừng khiêu khích tôi!" Nàng r3n rỉ nhìn hắn
Bàn tay thon dài thô ráp của thiếu niên vuốt v e đôi chân trắng ngần đang nằm sải lai trên giường của thiếu nữ khiến cô sởn gai ốc
"A...Cầu...!xin cậu! Giúp tôi!" Nước mắt nàng dần rơi lã chã
Nàng thở hổn hển chưa đợi anh đồng ý liền chòm tới hôn vào môi hắn mãnh liệt, đè anh ngã lăn xuống giường mà cởi từng cúc áo, cơ thể nhỏ bé của nàng ngồi trên bụng hắn
"Nhớ cho kĩ! Là cô chủ động dâng hiến trước!"
Hai tay anh cũng thuận thế gác lên hai bắp đùi bên cạnh, bản thân cô cũng không tự chủ được mà choàng tay cởi chiếc áo quăng xuống nền nhà
Hành động nàng vô cùng nhanh nhạy như rất thèm khát, hắn liền đáp trả nụ hôn vào môi nàng một cách mãnh liệt, cơ thể bất động để Mỹ Thanh tùy ý làm càng
Tuy nhiệt độ trong phòng rất lạnh nhưng cơ thể hai người họ thì chỉ nóng thêm chứ không hề giảm, đêm nay còn dài...
Cảnh đẹp...người đẹp càng quyến rũ.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 31: 31: Bắt Quả Tang


"Em vào nhà đi!" Người đàn ông lịch sự dìu một người phụ nữ ngồi vào ghế, dáng vẻ dịu dàng và điềm đạm
"Thằng bé đâu rồi anh? Hôm nay nó không ở nhà sao?" Bà cười hiền hậu, dáng vẻ thanh lịch quyến rũ như một quý bà
Người đàn ông liền đáp lại nụ cười, ánh mắt nhìn xung quanh có hơi bất mản
"Hôm trước anh đã dặn nó ở lại đón em rồi! Chắc còn ở trên phòng"
Người phụ nữ đưa tay che miệng cười "Haha! Anh Kiều đừng lo lắng, thời thiếu niên ai chẳng muốn ngủ nướng, em nhiều khi cũng muốn được như bọn chúng!"
Kiều Anh Thần đưa tay làm tín hiệu cho người hầu lên tầng trên gọi thiếu gia xuống đây, Nguyệt Ánh thấy vậy liền nhìn ông nhỏ giọng
"Anh! Để em lên kêu thằng bé dậy!" Trong lòng bà nảy ra ý định lấy lòng hắn thì sau này mới hoà hợp, dù sao cũng sớm về một nhà

"Được!" KIỀU ANH THẦN liền niềm nở đi theo bà lên lầu, ông chỉ sợ đứa con mình dỡ trò vô lễ
Đến trước cửa gõ một lúc vẫn không thấy ai trả lời, Nguyệt Ánh mở chốt cửa vào trong xem thế nào, thế mà lại không đóng cửa, bà vội rút tay ra vì sợ bản thân có hơi quá phận
"Không sao!" Giọng ông Kiều trầm khàn, tỏ vẻ không khách sáo, nên bà cũng quyết định mở cửa
Cảnh tượng nóng bỏng ụp vào mắt khiến hai người tức giận xanh mặt, nhìn nhau có hơi khó xử, vừa lúc Anh Duy tỉnh dậy liền tỏ vẻ ngạc nhiên
Dáng vẻ phóng khoáng mà hỏi "Là ba với dì à! Sao hai người không gõ cửa! Đây là chuyện riêng tư của tôi!" Hắn đang ôm trọn thiếu nữ vào lòng, thấy có người vào liền thả cô ra
Gương mặt điển trai không tì vết, hắn tỏ vẻ ngại ngùng, trên người được mặc chiếc quần đen ngắn tới gối làm làn da trắng càng thêm nổi bật
Hắn ngồi sang cạnh giường, một chân gác ngang gối đưa tay bóc một điếu trong bao mà thưởng thụ, dáng vẻ vô cùng bá đạo và độc tài
Trước khi bọn họ xông vào phòng, anh đã để cô dựa vào ngực mà ôm ấp che chở, cảm giác không muốn rời
Nguyệt Ánh giận đỏ mặt, nhìn người con gái đang nằm ngủ ngon trên giường mà thốt ra hai từ "Mỹ Thanh!"
"Bạn giường của tôi! Có gì sao? Dì biết cậu ta à?" Anh Duy nhìn bà nghiên đầu khiêu khích
Kiều Anh Thần nhìn hắn càng tức giận quát lớn "Hai đứa làm càng!"
Mỹ Thanh nghe tiếng ồn ào liền giật người thức dậy, nhìn thấy mẹ mình đứng đó khiến cô có chút lo lắng
"Mẹ.

.

!"
Bà nhìn cô dò hỏi, đi tới tát một cái thật mạnh vào cô gái khiến mặt cô đỏ dữ dội "Sao con lại ở đây? Mẹ có chỉ con cách lên giường đàn ông sao?"
Anh Duy nghiên đầu chớp mắt, định mở miệng lên tiếng nhưng rồi đành nuốt vào trong
Khoé môi cong lên một chút, mặt tối sầm lại nhìn hai người phụ nữ trước mặt mà trầm giọng
Gương mặt bất ngờ nhìn Kiều Anh Thần "Mẹ!? lại trùng hợp như vậy? Hai người định chơi hai cha con chúng tôi sao? Ông già! Ông nói gì đi chứ?" hắn liền bật cười thành tiếng, giọng điệu chế nhạo
Kiều Anh Thần tức giận đen mặt tay chụm thành nắm đấm, hôm trước nghe nó nói ông đã nghi ngờ, nhìn qua là biết đứa con mình bày trò đã đành nhưng ông không muốn lên tiếng
Đứa con gái của người phụ nữ này cũng không tầm thường! Lại muốn lên giường với con trai ruột của chồng sắp cưới mẹ mình
"Anh Duy! Cô không biết tại sao con gái cô lại biết cháu mà mò đến tận đây! Nhưng tính cách Mỹ Thanh rất trầm tĩnh đó giờ, cô không nghĩ nó làm những chuyện như này đâu! Cô thật sự xin lỗi! Cháu đừng suy nghĩ nhiều! Về nhà cô sẽ dạy dỗ nó lại!"

Nhìn người con trai trước mặt, Mỹ Thanh cảm nhận được hắn rất ghét cô và mẹ! Xem ra hắn không muốn bà ấy bước vào căn nhà này nên mới sắp xếp mọi chuyện đi xa đến nước này
Nghe những lời trong miệng hắn thốt ra khiến cô rất tức giận, đều là bịa đặt! Nhưng cô cũng không muốn Kiều Anh Thần làm cha dượng mình đành bất đắc dĩ trả lời
"Đêm qua con cố ý quyến rũ để lên giường với cậu ấy!" giọng nàng mềm mỏng, lời nói trầm ấm
Âm thanh phát ra liền khiến xung quanh trở nên im lặng "Anh trai à! đêm qua anh thấy thế nào? Có phải dư vị rất khó quên?" Giọng nàng nũng nịu.

Tiên Hiệp Hay
Hắn liền liếc mắt nhìn sang Mỹ Thanh, thấy cô có ý nhận hết lỗi về mình liền cảm thấy hài lòng, đồ lẵng lơ đó cũng biết diễn nhưng khiến hắn hơi bứt rứt mà trừng mắt "Đừng nói nữa!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 32: 32: Có Thai


Mỹ Thanh nghe thấy liền nhếch miệng cười khinh một cái, nhân lúc còn tỉnh táo! Tôi đây sẽ chơi cũng các người
"Anh trai...!Đây cũng không phải là lần một lần hai! Anh muốn đá em nhanh như vậy sao?"
Kiều Anh Thần liền lên tiếng "Mỹ Thanh! Sao con suy nghĩ hồ đồ như vậy! Bác không có ý trách mắng con nhưng mà...!ở ngoài biết bao nhiêu đàn ông tốt! Sao con muốn thằng Anh Duy con bác, như vậy càng trái luân thường đạo lý con hiểu chứ?"
Mỹ Thanh kiêu hãnh nhìn ông tỏ vẻ bất cần "Cháu xin lỗi...!tuy đó là cảm xúc nhất thời...!Nhưng nếu bác không muốn con ở cùng cậu ấy cũng được! Vậy thì hai người hủy hôn đi!"
Nguyệt Ánh nghe xong càng choáng váng thấp giọng nói
"Con mau thay đồ rồi về cùng mẹ! Anh Kiều và cháu Duy thông cảm giúp em nhé! Chuyện của chúng ta cứ bàn sau đi!"
Kiều Anh Thần lên tiếng nài nỉ "Chuyện này...!Mỹ Thanh với Anh Duy...!Hai đứa quên luôn được không! Cứ xem như chưa có gì xảy ra đi a! Chuyện tình cảm tốt nhất đừng có! Dù sao cũng sắp thành người nhà.

Để người ngoài nhìn vào đàm tiếu cũng không hay"
Anh Duy tức giận lên tiếng, lời như thế ông ta còn nói ra được "Mắt nhìn người của ông kém thật! Tôi và con gái bà ấy đã quan hệ như vậy...!Ông nhất quyết cưới bà ta vào căn nhà của mẹ tôi để lại sao?"

Nguyệt Ánh đưa tay lên trước mặt ngỏ ý dừng lại "Anh Kiều! Chuyện này không phải muốn quên là quên được, em xin phép về trước, còn chuyện chúng ta em sẽ suy nghĩ rồi nói lại với anh sau!"
Anh Duy nhìn sơ qua liền biết hai mẹ con người đó sắp có chuyện sóng gió xảy ra
Kiều Anh Thần liền gật đầu đồng ý, muốn hai người họ giải quyết mọi chuyện mau xong
*******
Mỹ Thanh mặc lại đồ cũ ngày hôm qua, bị Nguyệt Ánh lôi lôi kéo kéo vào trong nhà, cánh tay bà dùng lực nhiều
Đẩy cô vào nhà khách rồi quát lớn "Con có ý gì đây? Con phá chuyện tốt của mẹ rồi đấy!"
"Mẹ không thấy Anh Duy rất ghét mẹ con mình sao?" Nàng điềm tĩnh nhướng mắt nhìn bà
"Mẹ không quan tâm nó thế nào! Nhưng mẹ nhất quyết phải kết hôn với ông Kiều!"
Mỹ Thanh trầm giọng, gương mặt diễm lệ bướng bỉnh đáp "Con có thai với Anh Duy rồi..."
Khung cảnh trở nên im lặng, bà cũng không còn từ nào để diễn đạt được cảm xúc này, là trước đây bà không quan tâm Mỹ Thanh nhiều

Nguyệt Ánh nhẹ giọng đáp "Nó biết chưa?"
Mỹ Thanh cười nhạt "Vẫn chưa...!Con không định nói với hắn!"
Bà nhìn nàng mà cắn môi vò tóc "Ừm, đừng nói với ai hết! Lát mẹ đưa con đi khám rồi phá nó đi"
Thằng nhóc đó cũng không phải dạng người tốt, bà để ý hắn lâu rồi nên rất hiểu tính tình, mang thai đứa bé này chỉ sợ Mỹ Thanh sẽ khổ thêm
Phá bỏ? Mỹ Thanh nghe xong liền muốn suy sụp, lời nói trong miệng bà ấy sao lại nhẹ nhàng đến vậy...!nó cũng là đứa cháu máu mủ của bà mà
Nàng cười khổ nhìn Nguyệt Ánh tỏ vẻ đề nghị "Muốn con phá đứa bé cũng được thôi! Mẹ hủy hôn đi!"
"Ừm!"
Không ngờ bà ấy lại đồng ý nhanh như vậy, đứa bé là của cô mà bà ấy còn muốn ra tay phá bỏ, đúng là thật đáng sợ
"Con đặt lịch khám trước rồi! Mẹ đừng đi theo...!sẽ khiến người khác nghi ngờ!"
Chuyện mang thai là cô nói dối! cũng không dại gì mà mang trong mình dòng máu của tên đó...!không chừng nếu có thật hắn sẽ tự tay dẫn cô đi bỏ đứa bé
Nguyệt Ánh nghe thấy cũng có lý liền gật đầu đồng ý "Ừm!"
******.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 33: 33: Bản Tính Một Người Sao Có Thể Thay Đổi


Mọi chuyện kể từ ngày hôm đó dần trở nên lắng xuống, Nguyệt Ánh cũng không dính liếu gì tới nhà họ Kiều
Bọn họ cứ thế chấm dứt liên lạc, chuyện như thế xảy ra khiến hai bên gia đình xấu hổ.

Vả lại Nguyệt Ánh cũng vì chuyện làm ăn nên mới hợp tác cùng Kiều Anh Thần, ông không thể giúp nhưng người khác thì có thể...
Mỹ Thanh hằng ngày đến trường đều bắt gặp Anh Duy, gương mặt xinh đẹp lúc nào cũng nhìn hắn như người xa lạ
Cho dù đi ngang qua cô cũng không dám ngước mắt nhìn hắn một lần, vốn dĩ cả hai đã không còn sự liên kết gì với nhau
Dáng vẻ nàng điềm tĩnh đối mặt, cô đã nhận hết lỗi vào mình, với hắn sớm không còn giá trị lợi dụng nào nữa.

Đọc thê???? các chươ????g ????ới tại # T???????????? T????????yệ????﹒???????? #
Anh Duy cùng đám bạn đi tới hành lang, trong đám có vài cô gái theo cùng còn có Khê Yến đứng cạnh nhìn anh cười đùa vui vẻ...!nhưng suốt chặn đường hắn chỉ trưng vẻ mặt trầm tĩnh rồi cười nhạt khiến Khê Yến có chút thấp thỏm

Mái tóc cô đen óng ả dày mượt xoã dài, dáng vấp thiếu nữ cao ốm, da trắng mịn màng như em bé, thân thể đầy đặn vô cùng xinh đẹp, trong người phát ra tà mị rất quyến rũ!
Có thể nói người theo đuổi xếp hàng dài tới cửa nhưng cô ấy chỉ yêu mỗi một người
Anh Duy đang đi về lớp thì bắt gặp Mỹ Thanh ra ngoài, cùng với một chàng trai cao ốm, gương mặt điển trai trắng trẻo kè kè phía sau
Anh Duy thấy cả hai đang nói chuyện cười tít mắt, hắn nhìn cô chau mày một cái
Mỹ Thanh thấy vậy liền xem anh như không khí rồi bước ngang qua, cho dù ghét cô thế nào cũng đừng tỏ ra vẻ khó chịu thế chứ!
Anh Duy khàn giọng hỏi xung quanh "Còn mấy phút nữa vào lớp?"
Khê Yến nhanh nhẹn lên tiếng, giọng nói thanh tao trong trẻo "4 phút nữa!"
Anh nghe xong ừm nhẹ rồi không nói gì, đang suy nghĩ bọn họ đang định đi đâu!
******
Lúc về Khê Yến đứng đợi Anh Duy rất lâu, dạo này tâm trạng anh không tốt nên cô muốn tìm cách để anh vui hơn

Anh Duy không những từ chối liền nhìn cô cười một cách ấm áp, cô định vươn tay ôm cách tay Duy nhưng suy nghĩ lại nên thôi, anh vẫn không thấy biểu hiện gì khác thường nên đưa Khê Yến lên xe Mercedes màu đen của mình, để cô ngồi vào ghế phụ
"Duy à...!" Khê Yến nhỏ giọng, hai tay nhỏ ôm cánh tay anh vào lòng
"Có chuyện gì?" Anh khó hiểu nhìn cô một lúc
"Chúng ta quay lại đi a!? Đừng mập mờ nữa...!Em sẽ không bỏ đi thành phố khác thêm lần nào đâu!"
Gương mặt diễm lệ cầu xin hắn, cô thật sự không nỡ mất anh, vừa nghe tin anh có người mới cô liền đặt vé từ thành phố A trở về trong đêm, là cô sai khi bỏ anh đi như vậy
Phụ nữ vây quanh anh nhiều không đếm xuể...!Cũng may anh vẫn để ý tới nàng, lần này cô về là để dẹp loạn những ông bướm ngoài kia
Anh Duy vươn tay nâng cằm Khê Yến, gương mặt tà mị áp sát vào tai cô thì thào, giọng lạnh nhạt "Anh có một quy tắc! Áo đã cũ rồi...!sẽ không mặc lại! Em đừng nhắc chuyện cũ nữa"
"Nói dối...!Anh vẫn còn rung động với em! Nếu không lúc ở quán par sao anh vẫn muốn giữ em ở lại? Rốt cuộc anh đang băng khoăn điều gì hả Anh Duy?"
Duy nhìn Khê Yến cười quyến rũ, giọng lạnh lùng, đôi mắt nghiêm nghị "Chẳng lẽ em không hiểu tính anh sao? Nể tình em đi theo bọn anh lâu như vậy...!bây giờ anh không mặc kệ em đã là nhân nhượng lắm rồi!"
Quả thật lúc Anh Duy mới quen Khê Yến, anh đã công khai cô ấy với mọi người đến mức những người thầm thích anh cũng phải ghen tị
Được hai tháng Khê Yến nhất quyết ra nước khác sinh sống, thế là bọn họ chia tay trong đêm mà không hề có cuộc cãi vã
Nhưng sắc mặt hắn ngày nào cũng tươi cười chẳng lộ ra vẻ thất tình làm những người hay đi cùng anh tỏ vẻ khó hiểu, không những thế mà quen với rất nhiều loại người trong thời gian ngắn
Không phải chia tay Khê Yến hắn mới như vậy, mà là trước khi quen cô hắn đã từng trăng hoa như vậy.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 34: 34: Lấy Lòng


Khê Yến nghe anh nói càng thêm thất vọng "Anh Duy! Anh đang tỏ vẻ thương hại em sao?"
Lúc nghe tin chia tay cô như gặp phải sấm sét giữa trời quang, đoạn tình cảm đó nếu muốn từ bỏ! thật sự không nỡ nhưng người kia đã sớm không còn bận tâm đến
Hắn đã quyết định như vậy, cô thật sự không dám nói thêm từ nào, lời định nói cũng nuốt vào trong
Dáng vẻ của anh uy nghiêm điềm tĩnh như một người quyền lực, đôi mắt sâu thẳm nhìn thoáng Khê Yến có vẻ hơi khó chịu, ánh mắt bất mãn liền biến mất ngay lập tức
"Từ nhỏ tới lớn em được biết bao người chiều chuộng, chẳng lẽ còn cần anh thương hại!" Giọng hắn lạnh lùng đáp lại
Khê Yến nghe xong liền run người, gương mặt xinh đẹp dần đỏ ửng, tại sao người đàn ông này lại vô tình đến thế
"Anh nói vậy mà nghe được! Em chưa từng đòi hỏi anh điều gì! Nhưng lần này em xin anh quay lại! thật sự khó như vậy sao?" Cô đưa tay mềm mại đặt trên bàn tay lạnh của anh, nhưng anh lại không có ý đẩy ra
"Lần này em về là muốn cùng anh ôn lại chuyện cũ?"
*********
Giữa trưa trời nắng gay gắt, lâu lâu mới có một đợt gió dài thổi qua cửa lớp cũng khiến dễ chịu
Gần hết tiết, có một vị thầy giáo trạc tuổi 40, quần áo lịch sự và nho nhã, giọng nói trầm dễ nghe lên tiếng

"Mỹ Thanh! lát nữa ra chơi em qua văn phòng thầy một lúc"
Gương mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ vừa nghe đến tên liền ngạc nhiên nhưng nàng cũng mau chóng gật đầu đáp lại
Thầy vừa đi ra khỏi lớp thì tiếng chuông reo in ỏi, Mỹ Thanh thấy vậy cũng liền đi đến chổ thầy giáo
Thầy nhìn cô liền tỏ vẻ hài lòng, nho nhã hỏi "Em thật sự muốn chuyển trường?"
Nàng nghe xong nhẹ giọng "Vâng!"
Nàng mặc bộ đồng phục trường vô cùng xinh đẹp, mái tóc xoăn cột cao kiểu đuôi ngựa làm hiện ra cái cổ trắng ngần
Chiếc áo sơ mi được bóp nhỏ lại khiến vòng eo vô cùng hoàn mỹ, vòng ngực lại càng đầy đặn
Gương mặt cô lạng lùng, một chút vui buồn cũng không thể hiện ra bên ngoài, tâm tư trong lòng khó đoán
"Em gọi mẹ lên đây đi, thầy có chuyện muốn nói với bà ấy!"
Một tiếng chân từ xa đi tới, dáng người cao lớn, vai rộng eo nhỏ đặc biệt là gương mặt điển trai không tì vết
Có vẻ hắn đã nghe thoáng được vài lời, tiện tay đặt một tờ giấy lên bàn nhìn thầy giáo lạnh nhạt đáp
"Em nộp giấy phép giúp bạn!" lời nói hắn vô cùng ma mị, nghe thôi cũng khiến người khác xao lòng

Thầy giáo nhìn anh rồi nhanh chóng trả lời "Duy hả? Em để đó rồi về lớp đi!"
Anh nghe thấy liền gật đầu, đôi mắt liếc nhìn quanh cả người cô rồi bỏ ra ngoài
Đối diện với thầy cô hắn lúc nào cũng thể hiện mình ngoan ngoãn và lễ phép, nhưng ở bên ngoài lại ăn chơi xa đoạ phóng túng hơn người khác
Mỹ Thanh liền cúi đầu thở phào, một chút cũng không thèm để ý tới anh
"Là em xin mẹ chuyển trường! Bà ấy đồng ý rồi!"
Thấy giáo nhìn Mỹ Thanh bất lực "Haizz! Còn một tháng nữa em thi cuối kỳ rồi, việc lúc này là chú tâm học để thi tốt! Bây giờ muốn chuyển trường là chuyện vô cùng khó, em suy nghĩ lại đi!"
Nàng nghe xong liền hiểu ý thầy không để cô chuyển trường, càng không muốn vòng vo với ông ấy liền gật đầu rồi xin phép ra ngoài
Nàng vừa ra khỏi cửa thì một lực đạo vô cùng mạnh mẽ kéo cô ra sau trường, đôi chân thon dài chạy theo hắn
Ở đây chỉ có lác đác vài người, hắn liền buôn lỏng cô ra, nhanh chóng đưa một tay áp sát vào tường
Mỹ Thanh cuối cùng cũng hoàn hồn, nàng không khỏi tức giận và lo sợ
Gương mặt tuấn tú đưa sát đến mặt nàng, nhếch miệng cười quyến rũ, nốt ruồi nhỏ ngay miệng khiến cô không thể nào quên được
"Cút ra!" Nàng trừng mắt tỏ vẻ chán ghét, tay đặt trên vai hắn đẫy ngã nhưng không được
Chàng trai vẫn đắt ý ép cô gắt gao vào lòng, gương mặt trêu đùa
*********.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 35: 35: Bắt Nạt


Hắn đưa bàn tay thon dài đặt trên sườn mặt thiếu nữ cảm nhận hương thơm và ký ức quen thuộc
"Con mẹ nó! Em ghét tôi như vậy sao? Còn muốn chuyển trường!"
"Tôi không chỉ ghét còn rất hận cậu!" Nàng nhìn hắn nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt bồ câu to tròn ẩn chứa thù hận
Hắn trầm mặt bất mãn, rất muốn nhắc nhở cô một câu, giọng điệu cảnh cáo "Muốn hận cũng được! Nhưng cậu đừng hòng biến khỏi tầm mắt của tôi!"
Mỹ Thanh cảm thấy ghê tởm liền nhìn hắn phản bác, hắn là cái thá gì mà can thiệp sự hiện diện của cô ở đây
"Lợi dụng tôi xong rồi...!cậu còn muốn gì? Thừa nhận tôi trước đây có chút rung động với cậu nên mới làm những chuyện điên rồ đó! Không ngờ cậu lại chơi tôi, tên khốn!"
Câu cuối được nàng nhấn mạnh, gương mặt xinh đẹp khiến người khác nhìn không rời mắt, cô lén để tay gần váy để lấy được cây bút trong người rồi tỏ vẻ không có gì
Nàng không suy nghĩ tác hại của nó mà đâm mạnh vào vào vai Anh Duy một cái khiến anh hơi r*n r*, là cô cố ý dùng sức đâm nó khiến vai anh chảy máu, cây bút dơ bẩn này nàng cũng ném xuống đất
Hắn liền buông lỏng nàng ra mà che miệng cười tươi quyến rũ, trong lòng có hơi tức giận
"Xem ra cậu không biết điều! lại còn cắn người"

Anh kích động nhào tới chổ Mỹ Thanh khiến cô sợ hắn sẽ ra tay đánh mình, nhưng không ngờ hắn lại muốn hôn cô, gương mặt tuấn mỹ và chiếc mũi cao lớn vừa chạm đến mặt nàng thì một âm thanh trong trẻo lên tiếng
"Anh Duy!"
Hình ảnh một người phụ nữ cao ốm xinh đẹp, tính cách diệu dàng thục nữ nhìn anh vô cùng ngạc nhiên, tay đang cầm ly nước cũng bị rơi xuống đất
Hắn liền quay sang nhìn cô gái tỏ vẻ rất bình thường, tâm trạng không bị xao nhãng.

Truyện Khoa Huyễn
Anh Duy mới quen cô ta được một ngày, không ngờ hôm nay lại đến tận đây tìm anh! Thật khiến người khác mất nhã hứng!
"Anh đang làm gì ở đây vậy?" Ả có hơi tức giận lớn tiếng
Mỹ Thanh nghe thấy liền nuốt nước bọt, giương mắt nhìn sang người phụ nữ trước mặt
Gương mặt cô lạnh nhạt điềm tĩnh, cố tình dùng giọng điệu khiêu khích với bạn gái Anh Duy để khiến hai người họ lục đục

"Bạn trai của cô sao? Xin lỗi nhé...!Anh ấy đang muốn dỡ trò với tôi cậu không giận chứ? Dù sao tôi cũng dùng qua rồi...!nhường lại cô đấy! "
Nói xong Mỹ Thanh liền đưa tay hất mạnh vào vai hắn một cái rồi quay mặt bỏ đi, dáng vẻ kiêu ngạo quyến rũ
Anh Duy từ đầu tới cuối vẫn không nói một từ, đến khi Mỹ Thanh đi thì hắn chật miệng một cái nhìn bạn gái mới quen của mình
"Em đến đây làm gì?" hắn lạnh lùng hỏi
Lúc này máu ở bả vai hắn chảy xuống nhuộm chiếc áo sơ mi trắng thành màu đỏ thẩm, khiến người khác nhìn vào có chút run sợ
Ả thất vọng như không muốn đối diện sự thật "Chuyện này là sao vậy...!Cô ta mới nói gì thế? anh nói là cô ấy quyến rũ anh...!anh không biết gì hết được không!"
Anh Duy bật cười thành tiếng, đầu cô ta không phải bị úng nước rồi chứ
Dáng vẻ chàng trai trưởng thành trầm giọng, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng cô gái "Em thấy hết rồi mà! Anh còn gì để nói sao? Chúng ta chia tay đi!"
Nói hết anh Duy liền bỏ về lớp, cô gái còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì anh đã đi mất, bóng lưng cao lớn lạnh lùng ngang qua nhiều lớp học khiến ả đã không còn thấy anh
Lần này anh cúp tiết không về lớp, chỉ sợ bị mọi người thấy ngực mình dính máu rồi lớn chuyện.

Đành lén gọi người đưa về nhà.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 36: 36: Gài Bẫy


Ngày hôm sau Anh Duy đến trường một mình, dáng vẻ cao lớn đi thẳng về phía trước khiến nhiều thiếu nữ liếc mắt ngắm nhìn, từ xa có ba bốn kẻ du côn đi tới, quần áo xộc xệch
Bọn chúng ngang nhiên chặn đường khiến anh hơi nhíu mày, có một tên cầm đầu đi tới không nói gì liền đấm một cú vào gương mặt điển trai khiến anh hơi choáng váng
Bọn chúng cũng không phải kẻ ngu, biết không nên vào trường gây sự
Gương mặt kẻ đó vô cùng hổ báo, lưu manh bậm trợn, anh không kịp phản xạ nên nghiên mặt theo chiều bị đánh, khoé môi rỉ chút máu
Anh Duy cũng không dạng vừa, bĩnh tĩnh nhìn người phía trước liền tức giận nhào đến túm cổ áo tên cầm đầu rồi đánh vào mặt hắn đáp trả, anh trước giờ không sợ trời không sợ đất lại ngang nhiên bị một tên đầu đường xó chợ đánh cho một đấm vào mặt
"Con mẹ nó! Mày là ai?" Đôi mắt anh lạnh lùng như muốn ăn tươi nuốt sống tên đó, ngông cuồng, cao ngạo
"Mày là đứa đã phản bội em gái tao à? Nhìn chẳng tiền đồ gì!" Hắn gằng giọng đưa tay vẩy vài cái làm tín hiệu, miệng cười khinh bỉ
Anh Duy còn chưa trả lời thì những tên còn lại thấy vậy liền nhào vô đánh hội đồng
Một mình anh cảnh giác đánh tứ phía, làm bọn chúng ngã lăn ra đất rồi đứng dậy khiêu chiến

Dằn co được một lúc thì bị người khác nắm điểm yếu, có một tên đá mạnh vào bụng khiến anh khom lưng nghiêng người lảo đảo
Anh Duy liền nhìn sang người đó mà liều mạng nhào vào đánh tới tấp khiến hắn ta máu chảy be bét, anh có chút thoả mãn mà cười khuẩy
Ăn chơi bay lắc, cờ bạc gái gú các kiểu, đánh nhau cũng không phải hắn chưa từng thử qua, cuộc đời hắn chả còn thứ gì để mất.

Anh mặc kệ những tên còn lại, bọn họ không biết anh có máu điên nên cứ thích làm càng
"Tụi bây biết đụng nhầm ai không hả mấy thằng khốn!" Anh hét vào mặt tên đánh mình
Tên khác thấy vậy chạy đến cầm cây baton đánh vào lưng Duy liên tục khiến anh chau mày vì đau đớn ngã quỵ như sắp không trụ được, nếu bọn chúng không chơi khăm thì anh đã có thể đấu lại
"Khụ!"
Là anh đã sơ xuất! Tới lúc đáp trả được vài cái thì bọn họ đã chụm vào đấm đá vào người không ngừng chửi mắng nhiều lời khó nghe
Anh Duy đưa hai tay ôm đầu, bả vai lúc này vì tác động mà đau điếng người, cũng may bọn người bên Anh Duy đến kịp giải vây

"Má nó! Tụi bây đứng lại cho tao!" Tử Lâm từ xa hốt hoảng chạy lại hét lớn
Bọn họ thấy đông liền rút sớm bỏ chạy, để Anh Duy nằm dài giữa đường, A Kiệt liền cho vài người đuổi theo bọn nó còn bản thân ở lại coi chừng Anh Duy
A Kiệt bay đến nâng người Anh Duy ngồi dậy, thấy cả người hắn toàn là vết bầm và máu me ở tay và cổ, cơ thể cạn kiệt sực lực
Anh Duy nằm dài một chân co lên một chân duổi thẳng, cơ thể thở hổn hển
Gương mặt trắng bệt chuyển sang đỏ ửng, gân guốc trong người đều hiện rõ, nhìn hắn thân tàn A Kiệt tức giận lên tiếng
"Ổn không? Mày nói tao bọn nó là ai! tao sang đánh chết mẹ nó!"
Anh Duy ngửa mặt lên trời, tay đặt trên trán th* d*c "Bị gài bẫy! chắc người quen của con nhỏ mới bị tao đá hôm qua!"
Anh mệt mỏi không muốn dậy liền nằm đó một lúc, ngửi mùi không khí trong lành, gương mặt thiếu niên có chút ngọt ngào làm người khác xao xuyến
"Má nó! dám đánh người của mình!" Tử Lâm lo lắng la hét, anh là người bạn thân cận nhất của Duy, lần này anh bị đánh khiến hắn không cầm lòng được
Anh Duy không nằm dạ nữa, liền dùng sức đứng dậy, kế bên được vài người đỡ phụ, anh cũng không phải dạng yếu đuối để người khác thương hại
Bất quá chỉ là vài vết thương ngoài da, mấy ngày rồi sẽ khỏi, chưa kể anh bị người khác đánh cũng không ít! lần này xem như rèn luyện thân thể!
********.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 37: 37: Con Tin


Khê Yến nghe tin liền hốt hoảng chạy đến chổ Anh Duy, lòng ngực muốn nhảy ra ngoài, thấy cảnh tượng này mắt cô liền đỏ hoe, rưng rưng sắp khóc
Nàng dang tay ôm lấy thân hình cao lớn tay chân trầy trụa kia vào lòng, một chút dơ bẩn cũng không sợ
Anh Duy cảm thấy nóng nực liền dùng một tay kéo nhẹ Khê Yến ra khỏi người
"Anh có đau ở chổ nào không? Chúng ta đi bệnh viện nha!" Cô lo lắng, giọng nói nhẹ nhàng khẩn trương
Anh Duy không để ý đến lời quan tâm của nàng mà lạnh nhạt đáp lại "Em về trường trước đi! Đừng quản anh"
Hắn từ lâu đã không còn tình cảm với Khê Yến, tại sao cô cứ suất hiện trước mặt anh mãi, chỉ là khi gặp lại nàng...!anh có chút lỡ nhịp.

Truyện Truyện Teen
"Anh bị như vậy còn bảo em không lo cho anh! Anh bên ngoài trăng hoa với nhiều người em không nói tới, lần này anh thấy hậu quả mình gây ra chưa?" Nàng vừa lo vừa giận nhìn Anh Duy
"Khê Yến! Anh không cần em dạy...!Cũng không cần em quan tâm đến chuyện tình cảm của anh! Em về trường trước đi đừng để anh nhắc lại!"
Hắn lạnh nhạt quay sang nơi khác, trong lòng cảm thấy phiền phức, những người đứng gần đó cũng im lặng nhìn bọn họ, chẳng phải trước đây từng chiều chuộng cô ấy rất nhiều, mới thành người lạ đã trở mặt nhanh như vậy...

Khê Yến lẳng lặng không nói, xem ra tình cảm trước đây cô đặt nhầm người vô tâm lạnh lùng....!nhưng bây giờ lại muốn cược nó thêm một lần nữa! Có vẻ ngày càng thê thảm hơn
Tử Lâm cảm nhận bầu không khí có chút căng thẳng liền lớn giọng "Sơn Thần nói cũng có lý, cậu đến trường trước đi sắp tới giờ rồi! Chuyện ở đây để bọn này tính."
Khê Yến hậm hực nghe Tử Lâm nói đành nghe lời, một phần không dám cãi lại Anh Duy, bình thường anh đã lạnh nhạt với cô rất nhiều, nếu bây giờ làm trái ý chỉ sợ khoảng cách của họ ngày càng xa thêm!
*******************
"Nhi à...!Anh xin lỗi!"
"Anh làm gì vậy hả? Em kêu anh dạy anh ấy một bài học, chứ không kêu anh đánh chết anh ấy!" Cô gái tức giận đánh vào ngực người đàn ông cao ốm
Hắn từ đầu tới cuối chỉ biết cuối mặt không dám trả lời
Tiếng chân từ xa vang dội đến gần, bọn họ quay mặt hốt hoảng đụng chúng bọn người của A Kiệt đuổi theo lúc nảy
"Anh đợi em một lúc, em sẽ đến cứu mọi người!"
Gương mặt ai nấy tái nhợt vì bên kia có nhìu người, cô gái hoảng hốt run người lén lùi về sau bỏ chạy, anh họ của cô ta còn ở đó
Ả ta chạy khắp sân trường như đang tìm ai đó, không lâu người bí ẩn đã suất hiện

Cô ta lạnh lùng đi sau lưng người phía trước canh họ không để ý liền nhào đến dùng tay xiếc cổ cô gái khiến nàng bất ngờ lê ra sau
Gương mặt ả ta sắc bén đáng sợ "Mau ngoan ngoãn theo tôi! Nếu không cô đừng trách!"
Mỹ Thanh mở miệng cười nhạo thành tiếng "Không tự lượng sức!"
Nàng dãy dụa để thoát khỏi vòng tay ả, nhưng lại bị người khác kiềm hãm phía sau khiến cô mất lợi thế
Cũng chẳng biết người phụ nữ này từ đâu ra lại gây chuyện với cô
Ả thấy cô sắp thoát khỏi sự khống chế liền cầm con dao kề ngay gương mặt xinh đẹp khiến Mỹ Thanh liền bất an mà nghe theo lời ả
Nàng điềm tĩnh nở nụ cười tươi rồi dùng lời ngon ngọt "Gương mặt tôi đắt giá lắm! Có gì từ từ nói hửm?"
"Đồ phụ nữ hai mặt! cô theo tôi đến một nơi tôi đảm bảo mặt cô sẽ an toàn!" Ả vừa chế ngự cổ Mỹ Thanh vừa cầm dao đe doạ nàng
Cô đi theo ả rồi tìm cách thoát khỏi, đang đắm chìm trong suy nghĩ thì nơi cần đến cũng đã đến
Trước mặt nàng là một cuộc hỗn chiến, cô còn ngơ ngác tại sao mình là con tin
Một giọng nói trầm thiếu nữ hét lớn "Không được đánh nữa!"
Bọn họ quay sang nhìn thì thấy một cô gái mạnh mẽ đang cầm dao ghì trên mặt thiếu nữ xinh đẹp, mỗi bộ phận trên gương mặt đều sắc sảo
Một giọng người đàn ông trầm ấm lên tiếng, vẻ mặt lo lắng "Dừng lại! Không được làm hại Mỹ Thanh!".
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 38: 38: Bảo Vệ


Bọn người trong đám liền nhìn sang Tử Lâm ngạc nhiên, bọn họ có quan hệ gì? Người đàn ông đứng khuất ở phía sau cũng phải chau mày quan sát
Cô gái có dáng người mãnh khảnh, mặc trên mình bộ đồng phục trường, chiếc váy ngắn tới đùi làm hiện ra đôi chân trắng trẻo, thon thả, đặc biệt gương mặt xinh đẹp trông có vẻ lạnh lùng
Mỹ Thanh nhẹ giọng nhìn Tử Lâm "Giúp tôi!" cũng may ở đây cô có quen hắn, giao tình cũng không tệ
Đôi môi đỏ mấp máy ra tín hiệu nhờ vả, cô không quá nỗi bật chỉ là trong trăm người có thể biết được vài người
A Kiệt liếc nhìn Tử Lâm thắc mắc hỏi, tại sao ở đây có người khiến hắn dao động "Nhỏ đó là ai? Mày quen sao?"
Hắn gật đầu nhăn mặt đáp "Người quen, lúc thi ngồi kế tao!"
Mỹ Thanh liếc nhìn người phụ nữ kế bên giọng trầm tĩnh, đôi chân thon dài co rút về sau "Tôi nhớ cô là ai rồi!"

Nàng nhớ lại hôm trước, bảo sao lại quen mắt như vậy!
Một giọng nói trầm lạnh lùng lên tiếng, hắn cao lớn nổi trội hơn những người khác, liền chen lên đứng trước đám đông
"Nhi! Đủ rồi, cô đừng làm hại người khác!" gương mặt anh trầm tĩnh như thường ngày, tiến về phía trước ngăn cản
Mỹ Thanh nhìn thấy Anh Duy liền hiểu bọn họ đang giận cá chém thớt nên mới trút giận vào cô, nhưng đương nhiên hắn ở đây nên ả mới bắt cô qua chổ này!
Tất cả biến cố xảy ra đều là do hắn!.

"Anh bước thêm bước nữa, em rạch mặt cô ta!" giọng ả ngoan cố, cầm con dao thật chặt
Anh Duy thở dài thấy vậy liền đứng khựng lại, không dám làm càng
Mỹ Thanh cười nhạt nói nhỏ với Nhi như nhắc nhở "Cô nghĩ hắn để ý đến tôi sao? Thật ngây thơ! Nếu vậy thì cô tìm sai người rồi!"
Một âm thanh trầm lạnh nhạt phát ra không ngoài dự đoán của Mỹ Thanh "Nếu cô thích thì tự nhiên! Dù sao người phụ nữ đó cũng không quan trọng với tôi!" Hắn nhếch miệng cười châm chọc, dáng vẻ kiêu ngạo tự mãn
Nhưng trong lòng hắn thì trái ngược với những gì đang thể hiện ra bên ngoài
Nhi nghe anh nói trong lòng cô ta càng run rẩy, tay cầm dao có chút không vững khiến Mỹ Thanh để ý tới biểu hiện sợ hãi của ả
Ả không tin liền ranh mãnh dò hỏi "Không quan trọng? Vậy tại sao hai người lại hẹn nhau ở sau trường?"

Những người khác nghe thấy liền trầm trồ, thật sự có chuyện như vậy?
"Làm gì thì không phải cô biết rồi sao?" Anh thản nhiên nói
Ả cười khinh bỉ "Mặc kệ các người diễn trò trước mặt tôi! Nhưng phải thả anh tôi ra trước!"
"Cô nghĩ anh ta nói thật sao? Hôm đó hắn hăm doạ đánh tôi đấy!" Mỹ Thanh nhìn cô gái nói nhỏ, dáng vẻ tội nghiệp
Ả lạnh lùng liếc nàng một cái "Cô im đi! Ngay từ đầu cô đã nói những gì? Mọi chuyện đều bắt đầu từ cô nên mới như vậy!"
Mỹ Thanh nghe xong liền muốn đánh chết cô ta, nếu không phải cái thứ lạnh lẽo sắt bén ở trước mặt thì còn lâu nàng mới nghe theo ý ả
Đợi lúc cô ta lơ là cảnh giác Mỹ Thanh vội dùng cù trỏ thục mạnh vài cái vào bụng Nhi, khiến ả ta đau lớn lùi ra sau, nàng nhanh chóng chạy về phía trước
Cô ta tức giận đỏ mặt vì để Mỹ Thanh bỏ trốn, ả nhào đến như con thú lao vào người nàng tấn công loạng xạ
"Này!" Mỹ Thanh trợn mắt hốt hoảng, cô ta điên rồi sao?

Nhi sắp chạm tới cơ thể nàng thì Anh Duy nhanh hơn một bước, cố chạy đến đẩy ngã cô ta ngã xụi ra đất, âm thanh kim loại len ken nhức ốc
Tay hắn mạnh mẽ nắm lấy cổ tay Mỹ Thanh, cơ thể cao lớn đứng trước mặt che chắn khiến nàng bất an mà lùi về sau một bước
Người khác tỏ vẻ như vậy cô không sợ! Hắn làm như vậy cô càng sợ!
Anh Duy lạnh mặt trừng mắt vào ả, gương mặt điển trai ngày càng mất kiên nhẫn, đám người bên anh thấy không ai bị thương cũng thở phào nhẹ nhỏm
Những tên côn đồ lúc nảy canh bọn họ không để ý liền lén chuồn bỏ chạy, có một người chạy đến kéo Nhi đi theo cùng, nhưng bọn người Anh Duy không ai chen vào ngăn cản như mặc kệ bọn họ! Ba đồ trò mèo này chỉ chơi được với con ních
******.
 
Sự Quyến Rũ Chết Người
Chương 39: 39: Cãi Nhau


Cơ thể cao lớn ngay trước mặt, chiếc áo sơ mi được bung xả ra bên ngoài có phần nhăn nhúm, trên gương mặt điển trai có vài vết thương nhỏ
Đặt biệt bàn tay bị rỉ máu do xô xác nhưng hắn lại không cảm thấy đau đớn, còn quay mặt sang Mỹ Thanh lạnh giọng "Muốn chết sao?"
Nàng hất tay thật mạnh khiến bàn tay Anh Duy đau đớn, anh đành buông lỏng.

Trong lời nói nàng có chút thật lòng và đùa cợt
"Nếu chết dễ dàng như vậy...!Tôi đã không sống đến hôm nay để gặp các người!" Mỹ Thanh lạnh lùng nhìn hắn, miệng cười châm biếm
Lần này hắn không cười, dáng vẻ lãnh đạm nghiêm túc nhìn nàng như người đàn ông thưởng thành "Cậu nghĩ tôi đang nói đùa sao? Mạng cậu rẻ tiền như vậy?"
Nghe hắn nói Mỹ Thanh càng thêm bất mãn, giọng điệu khiển trách nói lớn
"Tôi không đùa! Cũng không có thời gian chơi với cậu, cậu thấy chưa đủ hả? Cứ để mọi chuyện theo quỷ đạo của nó không được sao? Đừng đến đảo lộn cuộc sống của tôi nữa! các người đang đóng kịch mèo vờn chuột à?"

Mỹ Thanh dùng tay đẩy anh nghiên người, những người xung quanh thấy vậy cũng lẳng lặng bỏ đi hết, chỉ còn hai người họ
Anh Duy cười nhạt, hình như cô đã đi quá giới hạn của anh "Đóng kịch? Em không thấy cô ta bị điên sao? Tôi mới vừa liều mạng giúp em đấy!"
Hắn nhấn mạnh từng chữ, kéo cơ thể Mỹ Thanh lại gần ngực mình
Nàng nghe thấy lại càng nực cười, người phụ nữ hắn vừa quen hôm trước...!Hôm nay lại đi nói những lời lẽ khó nghe như vậy! Bây giờ còn dùng hành động ôm ấp cô giữa đường
"Cậu cảm thấy tự hào khi trêu đùa tình cảm của người khác sao? Nói đi...!Cậu còn muốn lợi dụng tôi cái gì nữa?"
Mỹ Thanh lạnh lùng nhìn hắn, gương mặt diễm lệ trực tiếp đối diện mà không hề lo sợ
"Em muốn tránh né tôi như vậy...!thì đừng hòng toại nguyện, cho dù các người đã từ bỏ vào nhà họ Kiều thì tôi cũng không bao giờ tha thứ!" Giọng anh ngông cuồng kiêu ngạo, gương mặt đầy sự chiếm hữu
Đối diện với cơ thể cao lớn thích ức h**p người, giọng điệu của cô cũng trở nên lạnh lùng cứng rắn
"Lúc trên giường cậu không ngừng nói tôi là người phụ nữ lẵng lơ, dơ bẩn! Nhưng tôi muốn cậu biết tôi không hề dơ bẩn! Cậu nghĩ mẹ tôi chỉ muốn cưới cha cậu thôi sao? Cậu sai rồi...!ngoài ông ta thì mẹ tôi còn rất nhiều lựa chọn khác, nếu trước đây cậu không thích thì cứ nói trước mặt...!đừng làm những trò đó với tôi!"
Đối diện với ánh mắt sắc bén của hắn, trong nháy mắt Mỹ Thanh muốn lùi bước.

"Điều đó có quan trọng sao? Nhưng tôi lại cứ thích đến tìm em đấy!" Hắn cố ý trêu chọc cô tới cùng thì mới chịu được
"Vô liêm sỉ " Mỹ Thanh trách mắng, lần trước bị hắn làm bẻ mặt, cô còn dựng chuyện có thai để ngăn cản mẹ mình để chấm dứt mọi chuyện....
Hắn miệng cười khoái chí, kéo eo nàng lại gần "Keo kiệt!"
"Vô liêm sỉ!" Mỹ Thanh cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn liền tránh né "Cậu tiếp xúc thân mật với nhiều người như vậy...!Ai mới là người dơ bẩn!"
Hắn nghe xong liền giận đỏ mặt, giọng nói trầm kìm nén "Em có ngại thử lại lần nữa với tôi không?" hắn kề sát bờ môi mỏng gần mặt nàng cười quyến rũ
Nàng đẩy Duy ra khỏi người, dáng vẻ lạnh nhạt đề phòng, hơi thở nàng có chút mạnh " Cậu muốn phát tiết thì tìm người khác! Tôi không phải là kỷ nữ mà hầu hạ cậu.

Không chừng bây giờ lại có người muốn cưới cha cậu...!đi mà lợi dụng con gái người đó!"
"Xem ra gần đây em lại thích cắn người...!Nhưng tôi không ngại chơi cùng em!" Giọng nói hắn trầm thấp tà mị, có chút cao trào quyến rũ.

||||| Truyện đề cử: Sổ Tay Người Vợ Có Chồng "7 Năm Ngứa" |||||
Gương mặt điển trai được ánh nắng chíu vào không ngừng phát ra hào quang mạnh mẽ, mái tóc hai mái lần này không bị anh hất ngược ra sau nhìn rất thư sinh điềm đạm, ra vẻ một học bá đẹp trai ngoan hiền.
 
Back
Top Bottom