Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1280


Dương Bách Xuyên đỏ mặt thu hồi linh thức, trong đầu anh cũng lóe lên một suy đoán, nghĩ tới một khả năng.

Khi gặp Ruth, Dương Bách Xuyên cảm thấy khó bề tưởng tượng, dường như giữa anh và cô ta có cộng hưởng huyết mạch. Điều này khiến Dương Bách Xuyên cực kỳ kinh ngạc.

Đến giờ anh vẫn chưa có con mà, cộng hưởng huyết mạch ở đâu ra?

Sau đó anh chợt nhớ ra lúc trước trong cuộc giao chiến ở mộ Vũ Hầu, anh đã bắn một giọt máu vào trong cơ thể Ruth, nhưng cuối cùng vẫn để cô ta chạy thoát.

Mà máu của anh không phải máu bình thường, anh dựa theo cách đối phó với chị em họ Lục lúc trước để đối phó với quỷ hút máu Ruth. Nói cách khác, nếu Ruth trúng chiêu tức là cô ta đã bị mình khống chế.

Bây giờ xem ra Ruth không có khả năng luyện hóa máu của anh, trái lại ở trong cơ thể đã hình thành một loại khế ước kiểm soát, cho nên Dương Bách Xuyên mới cảm nhận được cộng hưởng huyết mạch.

Nghĩ tới đây, Dương Bách Xuyên mừng thầm. Nếu thật sự là như thế thì chẳng phải anh có thể khống chế Ruth sao?

Đương nhiên chuyện này vẫn cần phải chứng thực.

Hiện tại Dương Bách Xuyên không vội. Anh bưng cà phê lên uống một hớp, chờ quỷ hút máu Ruth xuống tầng.

Vừa rồi anh dùng linh thức dò xét đã bị cô ta phát hiện, hơn nữa anh nhận thấy hình như Ruth đã mạnh hơn lần trước rất nhiều, cũng có khí tức của Tiên Thiên tầng chín. Điều này khiến Dương Bách Xuyên rất kinh ngạc.

Lẽ nào quỷ hút máu cũng có thể thông qua tu luyện để nâng cao thực lực bản thân, hoặc là nói huyết mạch?

Không lâu sau, âm thanh "cộp cộp cộp" vang lên.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1281


Dương Bách Xuyên nghiêng đầu nhìn, đúng là Ruth giẫm lên đôi giày cao gót xuống tầng. Mái tóc ướt nhẹp, cô ta mặc một chiếc váy ngắn để lộ đôi chân dài trắng nõn cực kỳ quyến rũ.

"Dương thân ái, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau."

Ruth đi xuống lầu, tươi cười ngồi xuống đối diện Dương Bách Xuyên. Một người già nua bưng một tách cà phê đặt trước mặt cô ta.

Ruth vẫy tay ra hiệu cho đối phương lui đi.

Sau đó cô ta nhìn Dương Bách Xuyên, đôi mắt xanh cực kỳ cuốn hút.

Từ lúc Ruth xuống lầu đến giờ, Dương Bách Xuyên vẫn luôn im lặng, hai chân gác lên bàn, nhìn Ruth với vẻ nghiền ngẫm.

Hiện tại anh có thể khẳng định giữa mình và Ruth có cộng hưởng huyết mạch. Nói cách khác, anh chỉ cần niệm trong đầu là có thể khuấy động giọt máu của anh trong cơ thể Ruth.

Ngoài ra, Ruth quả thật rất mạnh, khí tức không kém anh.

Dương Bách Xuyên híp mắt hỏi: "Liễu Linh Linh đâu?"

Ruth đặt tách cà phê xuống: "Dương thân ái..."

Dương Bách Xuyên xua tay: "Dừng dừng dừng! Trả lời tôi, Liễu Linh Linh đâu?"

"Không ở lâu đài cổ." Ruth nhếch miệng cười, nhìn Dương Bách Xuyên.

"Không ở...?" Dương Bách Xuyên ngân giọng. Quả thật trong linh thức anh không nhìn thấy Liễu Linh Linh. Anh lập tức niệm trong lòng, vảy rồng bay ra khỏi cơ thể chém về phía Ruth.

Không ra tay thì cô nàng phương Tây này sẽ không thành thật. Hơn nữa, Dương Bách Xuyên cũng biết cô ta trắng trợn gọi mình đến lâu đài cổ nhất định là có chỗ dựa, nhưng anh cũng không phải ăn chay.

Tia sáng vàng lóe lên, Ruth biến sắc, lập tức biến mất trên sofa.

Ầm!

Vảy rồng mạnh mẽ tấn công, sofa chia năm xẻ bảy.

"Dương thân ái, cậu không phải là đối thủ của tôi." Ruth bay lơ lửng ở một góc phòng khách, khóe môi treo nụ cười, vừa nhìn Dương Bách Xuyên vừa nói.

"Ha ha, vậy ư?" Đúng là cô nàng quỷ hút máu này đã mạnh gấp đôi lúc ở mộ Vũ Hầu, nhưng... cô ta quên rằng trong cơ thể mình có một giọt máu của Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên thầm niệm trong lòng, cảm ứng cộng hưởng huyết mạch rồi kích hoạt giọt máu trong cơ thể Ruth.

Ruth đang tươi cười lập tức rơi từ trên không trung xuống.

"Á! Gừ!"

Hai mắt Ruth đỏ như máu. Sau khi rơi xuống đất, gương mặt cô ta vặn vẹo đầy đau đớn. Cô ta hét lên một tiếng, trên lưng xuất hiện một đôi cánh dơi khổng lồ đỏ như máu.

"Dừng lại... Gừ!"

Ruth lộ vẻ đau đớn, chật vật thốt ra một tiếng "dừng lại", sau đó lại gào thét trong đau đớn.

Dương Bách Xuyên đang thúc giục giọt máu của mình. Một giọt máu anh để lại trong cơ thể Ruth tương đương với nắm giữ tử huyệt của cô ta.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1282


Lúc này, một bóng đen như tia chớp lao đến với tốc độ cực nhanh, chính là ông lão dẫn Dương Bách Xuyên vào đây. Có lẽ ông ta là nô bộc của Ruth. Thoắt cái Dương Bách Xuyên nhìn thấy một con dơi to lớn hình người nhe răng nanh nhào tới. Điểm khác với Ruth là lông cánh của ông lão này màu đen, từ khí tức có thể thấy ông ta có thực lực Tiên Thiên tầng một.

Dương Bách Xuyên hừ lạnh, thình lình đấm một cú vào đầu ông ta.

"Éc! Á!"

Sau tiếng kêu thảm thiết, ông lão hay nói đúng ra là quỷ hút máu bị Dương Bách Xuyên đánh vỡ đầu, chết ngay lập tức.

Lúc này, Dương Bách Xuyên ngừng triệu hoán giọt máu trong cơ thể Ruth. Anh nhận thấy giọt máu của mình đã dung hợp với máu của Ruth, nhưng anh vẫn có thể cảm nhận được liên kết tinh huyết, điều này giúp anh nắm giữ được sinh mệnh của cô ta.

Đối với anh mà nói, nó chỉ là một giọt máu mà thôi. Nhưng đối với Ruth, giọt máu đó đã dung nhập vào dòng máu, nếu Dương Bách Xuyên cưỡng chế lấy đi thì Ruth gặp họa ngập đầu.

Vì thế Ruth xin tha.

Dương Bách Xuyên nhếch miệng cười. Anh đã hơi hiểu ra, máu của anh có tác dụng lớn với quỷ hút máu, nhưng... một khi hấp thụ và dung hợp thì vận mệnh của đối phương sẽ nằm trong tay mình.

Anh hoàn toàn không ngờ tới điểm này. Trước đây hai người giao đấu ở mộ Vũ Hầu, máu anh sử dụng thật ra là chú Tinh Huyết, mục đích ban đầu là đối phó Ruth, kết quả là Ruth nuốt mất, cuối cùng còn chạy thoát.

Lúc trước gieo nhân, bây giờ gặt quả.

Đúng là nhân quả do ý trời.

Có lẽ quỷ hút máu Ruth cũng không ngờ mình sẽ có ngày này.

Dương Bách Xuyên cưỡng chế triệu hoán giọt máu trong mạch máu của Ruth, làm cho cô ta chết đi sống lại, lộ ra nguyên hình, lúc này anh cũng dừng tay.

Hiện tại anh không sợ Ruth sẽ giở trò.

Dương Bách Xuyên đứng trước mặt Ruth, lạnh lùng hừ mũi: "Nếu cô không muốn chết thì khai ra tung tích của Liễu Linh Linh, không thì tôi sẽ thu lại giọt máu trong người cô, cô cũng suy yếu luôn."

Dương Bách Xuyên không nói đùa với cô ta.

Ruth run rẩy đứng dậy, hai mắt biến về màu xanh dương như bình thường, đôi cánh, sau lưng chợt lóe lên ánh sáng đỏ rồi biến mất, khôi phục lại dáng vẻ con người.

Cô ta nhìn Dương Bách Xuyên cười gượng, sau đó quỳ xuống trước ánh mắt kinh ngạc của anh: "Dracula Ruth bái kiến chủ nhân, chúc chủ nhân vạn phúc."

Nói xong cô ta hôn mu bàn chân của Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên biết một số lễ nghi phương Tây, ví dụ như hôn mu bàn chân thể hiện sự tôn kính cao nhất của nô bộc trung thành đối với chủ nhân.

"Chủ nhân?"

Dương Bách Xuyên hơi sửng sốt, nhưng rồi anh chợt nghĩ ra điều gì, nhất định là liên quan đến tinh huyết.

"Đứng lên rồi nói. Chuyện này là thế nào?" Anh tin rằng quỷ hút máu Ruth sẽ nói cho anh biết thông tin mình cần.

"Cảm ơn chủ nhân vĩ đại, Ruth nguyện lòng làm nô bộc trung thành nhất của ngài, hiến dâng tất cả cho ngài. Xin chủ nhân hãy tha thứ cho sự l* m*ng của Ruth, Ruth làm vậy cũng vì muốn xác

nhận quan hệ với chủ nhân."
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1283


Ruth đứng dậy nhìn Dương Bách Xuyên, trong mắt đong đầy sự kính trọng. Đôi mắt xanh long lanh xinh đẹp ấy khiến tên họ Dương nào đó xốn xang.

"Trước tiên cô hãy nói cho tôi biết tại sao cô lại gọi tôi là chủ nhân?" Dương Bách Xuyên ngắt lời đối phương, hỏi thẳng vào vấn đề.

"Vâng thưa thủ nhân. Lần trước đánh nhau với chủ nhân ở mộ Vũ Hầu là Ruth không biết sống chết, xem nhẹ huyết mạch của chủ nhân. Sau khi trở về tôi mới phát hiện huyết mạch của chủ nhân còn tinh khiết và cao quý hơn huyết mạch của gia tộc Dracula chúng tôi."

Nhưng tôi biết máu của chủ nhân tuyệt đối không đơn giản. Ban đầu tôi muốn luyện hóa toàn bộ khí tức của chủ nhân trong tinh huyết, biến đổi tinh huyết cho bản thân sử dụng. Nhưng trong suốt mấy tháng ròng, tôi không thể luyện hóa hết ấn ký của chủ nhân. Cùng đường bí lối, tôi bèn phong ấn tinh huyết trong người. Cho đến nửa tháng trước gia tộc tôi xảy ra nội loạn, tôi cắn răng dung hợp hoàn toàn giọt máu của chủ nhân.

Không ngờ hành động đó giúp thực lực của tôi tăng vọt, tiến hóa một cấp. Theo cách nói của người Trung Quốc thì hiện tại tôi có thực lực Tiên Thiên tầng chín. Nhưng đồng thời tôi cũng phát hiện ra dấu ấn trong giọt máu của chủ nhân đã dung hợp vào huyết mạch của tôi, tôi biết có lẽ mình sẽ bị chủ nhân khống chế.

Sự thật chứng minh giọt máu của chủ nhân có tác dụng lớn với tôi, nhưng tôi cũng phải chịu sự khống chế của chủ nhân. Ruth cam tâm tình nguyện dâng hiến cho chủ nhân..."

Nghe Ruth giải thích, Dương Bách Xuyên đã hiểu ra. Đúng như anh suy đoán, máu của anh đã giúp Ruth tăng thực lực, nhưng cũng khống chế cô ta. Chỉ cần anh thu lại máu thì Ruth sẽ bị đánh về nguyên hình, thậm chí còn có khả năng mất mạng. Do đó, cô ta chỉ có thể lựa chọn thần phục.

Dương Bách Xuyên nhìn Ruth, có cảm giác rất kỳ lạ. Trước giờ anh chưa từng nghĩ tới có một ngày mình sẽ thu phục một cô nàng phương Tây, khụ khụ!

"À ờm, nói cho tôi biết Liễu Linh Linh đã xảy ra chuyện gì? Có phải bị cô bắt không?" Hiện tại Dương Bách Xuyên lo lắng nhất là Liễu Linh Linh.

Sắc mặt Ruth trở nên khó coi. Cô ta nhìn Dương Bách Xuyên, quỳ xuống trả lời: "Xin chủ nhân thứ lỗi, là do Ruth vô dụng, Linh Linh đã bị người của gia tộc tôi bắt đi."

"Nói rõ xem nào." Dương Bách Xuyên cảm thấy lòng nặng trĩu.

"Vâng thưa chủ nhân, chuyện là thế này..." Ruth nhận thấy Dương Bách Xuyên phóng ra khí lạnh thì sợ hết hồn, vội vàng kể lại.

Hóa ra ba ngày trước Ruth mời Liễu Linh Linh đến lâu đài cổ của mình chơi. Bởi vì sau khi dung hợp máu của Dương Bách Xuyên trong cơ thể, cô ta phát hiện ra mình không thể luyện hóa ấn ký trong tinh huyết nên muốn liên lạc với Dương Bách Xuyên thông qua Liễu Linh Linh, thăm dò xem chuyện tinh huyết là thế nào.

Nhưng ai ngờ trong thời điểm mấu chốt ấy, một người có thân phận địa vị cao hơn Ruth trong gia tộc tới. Tính ra thì người này là anh họ của Ruth. Sau khi trông thấy Liễu Linh Linh, gã cưỡng chế đưa người đi.

Dracula Amos!

Gã nói máu của Liễu Linh Linh vô cùng tinh khiết, muốn đưa người đi cho tộc lão trong gia tộc hưởng thụ. Hưởng thụ ở đây nghĩa là hút máu. Nhưng Ruth cảm thấy Amos thèm muốn Liễu Linh Linh thì đúng hơn.

Thực lực của Amos cao hơn Ruth, thân phận địa vị cũng cao hơn một bậc, vì vậy Ruth đành chịu. Cấp bậc trong gia tộc quỷ hút máu vô cùng nghiêm ngặt, cô ta không dám chống đối Amos, trừ khi huyết mạch của cô ta tiến hóa lần nữa, vượt trên Amos.

Cuối cùng, Ruth chỉ có thể trơ mắt nhìn Amos đưa Liễu Linh Linh đi.

Sau khi Liễu Linh Linh bị Amos mang đi, Ruth nghe ngóng được hướng đi của Dương Bách Xuyên, phát hiện đúng lúc anh đến nước Pháp, thế là hôm nay cô ta đích thân liên lạc với anh.

Thứ nhất, Ruth tìm Dương Bách Xuyên để xác nhận huyết mạch trong cơ thể. Thứ hai là tìm Dương Bách Xuyên nghĩ cách cứu Liễu Linh Linh nếu có thể. Theo lời Ruth nói thì cô ta thật lòng coi Liễu Linh Linh là bạn thân, cho nên mặc dù biết rõ quan hệ giữa Dương Bách Xuyên và Liễu Linh Linh không bình thường, cũng điều tra được Dương Bách Xuyên giết thành viên Xương Hoa thuộc thế lực của gia tộc, nhưng sau khi trốn về nước đợt trước, cô ta không hề lợi dụng Liễu Linh Linh để uy h**p Dương Bách Xuyên, trái lại

còn bảo vệ cô.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1284


Bởi vì đa số thành viên trong gia tộc biết quan hệ giữa Dương Bách Xuyên và Liễu Linh Linh đều muốn dùng Liễu Linh Linh để kìm kẹp Dương Bách Xuyên, nhưng đều bị Ruth ngăn cản.

Sau khi nghe Ruth kể xong, Dương Bách Xuyên cũng có điều nghi vấn. Ví dụ như với địa vị của Ruth trong gia tộc, cô ta dựa vào đâu mà có thể ngăn cản các thành viên trong gia tộc ra tay với Liễu Linh Linh, từ đó bảo vệ Liễu Linh Linh.

Mà anh cũng hỏi ra vấn đề này.

Ruth trả lời: "Thưa chủ nhân tôn kính, trước đây tôi thuộc tầng lớp giữa trong gia tộc, nhưng từ khi dung hợp huyết mạch cao quý của ngài, thực lực tăng lên, tôi cố leo lên tầng lớp cao.

Gia tộc chúng tôi cũng giống gia tộc Trung Quốc, hay nói chính xác hơn là giới võ cổ, đều coi trọng thực lực. Đẳng cấp phân chia nghiêm ngặt từ tử tước, nam tước, bá tước, hầu tước đến công tước. Hơn nữa, huyết mạch thuần chủng mới có địa vị tuyệt đối.

Tôi mang huyết mạch tổ hệ đời thứ mười ba, thế nên trước đây tuy là bá tước nhưng vẫn có chút thể diện. Sau khi tôi dung hợp máu của chủ nhân, hiện tại huyết mạch đã tiến hóa tới hầu tước trung cấp, tương đương với thực lực Tiên Thiên tầng chín trung cấp ở võ cổ giả Trung Quốc các ngài. Amos là tổ hệ hầu tước cao cấp, thực lực tương đương Tiên Thiên tầng chín hậu kỳ, tôi không phải là đối thủ của anh ta.

Trong gia tộc chúng tôi, tôi và Amos đều là huyết mạch tổ hệ, cho nên cũng được xem là người có thân phận địa vị khá cao. Ngoại trừ tộc lão, tôi và Amos đều có tiếng nói nặng ký trong gia tộc. Đó cũng là lý do tôi có thể bảo vệ Liễu Linh Linh. Nhưng lần này Amos đích thân ra tay, tôi cũng đành chịu. Xin chủ nhân thứ lỗi."

"Người bị bắt đi rồi, bây giờ tôi trách cô cũng có ích gì đâu. Nghe ý cô thì tộc lão của gia tộc các cô là công tước phải không?" Dương Bách Xuyên hỏi Ruth.

"Đúng vậy thưa chủ nhân. Hiện tại gia tộc Dracula có một tộc lão công tước cánh vàng. Tính theo cảnh giới võ cổ Trung Quốc thì thực lực của ngài ấy đã vượt trên Tiên Thiên, cực kỳ đáng sợ. Chúng tôi chưa từng gặp tộc lão bao giờ.

Có tin đồn tộc lão ẩn tu ngủ say trong thánh sơn quanh năm suốt tháng, mấy chục năm chưa chắc xuất hiện một lần. Tôi chỉ biết cứ cách ba tháng Amos lại đưa mấy cô gái có dòng máu tinh khiết vào thánh sơn, cung cấp cho tộc lão hưởng thụ. Có lẽ lần này Amos bắt Liễu Linh Linh để dâng cho tộc lão."

Dương Bách Xuyên nghe thấy cấp bậc công tước là tồn tại vượt trên Tiên Thiên, tâm trạng lập tức nặng nề.

Anh sầm mặt, lạnh lùng cất lời: "Thánh sơn ở đâu? Lập tức dẫn tôi tới đó."

Ruth nhìn Dương Bách Xuyên và nói: "Chủ nhân đừng vội, muốn đưa gái trinh vào thánh sơn hiến tế tộc lão phải chờ đêm trăng tròn. Còn ba ngày nữa mới đến đêm trăng tròn, chắc hẳn Amos vẫn chưa đưa Liễu Linh Linh vào thánh sơn.

Còn nữa, cửa thánh sơn không cho phép người ngoài bước vào, ngay cả Amos là người hầu hạ cũng chỉ có thể đi tới cửa động. Ừm, lối vào thánh sơn là một hang động.

Thật ra tất cả mọi việc trong gia tộc Dracula đều do tôi và Amos xử lý. Anh ta chủ nội, tôi chủ ngoại, một số tộc nhân dòng bên hỗ trợ. À đúng rồi, cả lâu đài Dracula có mười ba hầu tước tính cả tôi và Amos, trong đó chỉ có lâu đài cổ của tôi không phải là lâu đài chính thức của gia tộc Dracula.

Thánh sơn và gia tộc Dracula đều nằm trên dãy núi Can Mạc cách đây ba trăm dặm. Chủ nhân yên tâm, Liễu Linh Linh bị Amos cướp từ tay tôi, tôi sẽ hỗ trợ chủ nhân cứu Liễu Linh Linh."

Nghe Ruth nói xong, Dương Bách Xuyên nheo mắt cười khẩy: "Cô đang lợi dụng tôi phải không? Cũng có thể nói là mượn đao giết người, giết Amos để nắm quyền gia tộc Dracula? Cô không sợ tộc lão công tước của các cô ra ngoài giết cô à?"

Ruth bị Dương Bách Xuyên nhìn chòng chọc, toàn thân run lên, nhưng ngay lập tức ngẩng đầu nhìn anh: "Chủ nhân minh giám. Không dám giấu ngài, quả thật Ruth có ý định nắm quyền gia tộc Dracula. Trong những năm qua tôi và Amos đấu đá không ngừng, sớm muộn gì anh ta cũng giết tôi. Chi bằng tôi mượn sức chủ nhân giết Amos, nắm quyền gia tộc Dracula còn

hơn ngồi im chờ chết.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1285


Tuy nhiên, có một điều xin chủ nhân cứ yên tâm. Chờ khi nào tôi lên nắm quyền, gia tộc Dracula sẽ là của của chủ nhân, Ruth sẵn lòng hiến dâng tất cả cho chủ nhân.

Về phần tộc lão công tước ở thánh sơn, ngài ấy không quan tâm ai quản lý gia tộc, chỉ cần là người mang huyết mạch tổ hệ của gia tộc Dracula là được. Vả lại tộc lão ở thánh sơn sẽ không ra ngoài. Thậm chí tôi còn nghi ngờ ngài ấy còn sống hay không.

Vì vậy chủ nhân không cần lo lắng. Hiện tại tôi có thực lực hầu tước trung cấp, nếu chủ nhân hỗ trợ thì giết Amos dễ như trở bàn tay. Như vậy chủ nhân có thể cứu Liễu Linh Linh và nhận được vô số tài sản của gia tộc Dracula. Xin chủ nhân hãy ra tay, cũng mong chủ nhân lượng thứ cho Ruth."

Ruth nói xong, cúi đầu thật sâu.

Dương Bách Xuyên hơi sửng sốt. Ai cũng bảo người Pháp không chỉ lãng mạng mà còn thẳng thắn, quả nhiên là thế.

Ruth thức thời thừa nhận mình lợi dụng Dương Bách Xuyên giết Amos, Dương Bách Xuyên nghe xong không hề tức giận. Đối phương đã thừa nhận, cũng bộc bạch suy nghĩ trong lòng, chứng tỏ cô ta không ấp ủ âm mưu. Hơn nữa Dương Bách Xuyên cũng cảm thấy cô ta không nói dối.

Thậm chí Dương Bách Xuyên còn dao động bởi câu nói "sau này gia tộc Dracula là của chủ nhân". Anh không tin gia tộc quỷ hút máu lâu đời ở châu u không có thiên tài địa bảo.

Huống chi, chỉ riêng khối tài sản thuộc về gia tộc của Ruth ở thế tục đã là một con số khổng lồ, Dương Bách Xuyên không động lòng mới lạ.

Anh cười khẩy: "Không ngờ cô dám nói thật."

"Ruth không dám lừa gạt chủ nhân. Huyết mạch của chủ nhân vô cùng cao quý, thậm chí còn khiến tôi nghĩ tới tổ lão Dracula đời thứ nhất. Nghe đồn một giọt máu của ngài ấy có thể giúp bá tước tiến hóa thành hầu tước, thậm chí là công tước." Ruth nhìn Dương Bách Xuyên bằng đôi mắt sáng lấp lánh.

Quả thực cô ta có ý nghĩ này, hơn nữa ý nghĩ này vô cùng mãnh liệt. Dù sao bản thân cũng bị Dương Bách Xuyên khống chế rồi, chi bằng bám víu Dương Bách Xuyên thật chặt, nói không chừng đối phương có thể giúp mình tiến hóa thành công tước cánh vàng thì sao?

Trong đẳng cấp của quỷ hút máu, đặc điểm rõ ràng nhất là màu sắc của đôi cánh. Cấp thấp nhất là cánh đen, tiếp theo là cánh đỏ, sau đó là cánh vàng, cấp bậc cao nhất là cánh tím trong truyền thuyết, đó là thần linh.

Hiện tại Ruth có cánh đỏ, nếu tiếp tục tiến hóa thì sẽ thành cánh vàng. Quỷ hút máu khao khát sức mạnh không thua gì võ cổ giả.

Dương Bách Xuyên chăm chú nhìn Ruth, không phát hiện thấy dấu hiệu cô ta nói đối nên tạm thời tin tưởng cô ta. Nghĩ kỹ thì thật ra anh không cần lo lắng đối phương giở trò, bởi vì anh chỉ cần dùng ý nghĩ kích hoạt giọt máu trong cơ thể Ruth là có thể lấy mạng cô ta.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Dương Bách Xuyên cảm thấy đề nghị của Ruth rất tuyệt.

"Được, tôi đồng ý với cô. À này, cô nói Amos là hầu tước là cao cấp, còn cô là hầu tước trung cấp, tức là hai người chênh lệch một cấp. Nếu cô cũng trở thành hầu tước cao cấp thì có thể đối phó với Amos phải không?" Dương Bách Xuyên cấp tốc suy nghĩ, đột nhiên nghĩ ra một cách. Có thể thử thăng cấp thực lực của Ruth, như vậy sẽ tăng thêm một tầng đảm bảo trong cơ thể cô ta.

"Đúng vậy thưa chủ nhân. Chỉ cần tôi đạt tới hầu tước cao cấp, tôi tự tin mình có thể giết anh ta." Ruth gật đầu trả lời.

"Được, tôi sẽ ban cho cô một giọt máu. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nó có thể giúp cô lên tới cấp bậc hầu tước cao cấp. Há miệng ra!" Dương Bách Xuyên vừa nói vừa ép một giọt máu ra đầu ngón tay. Anh thầm niệm trong lòng, đồng thời lấy một giọt nước Sinh Mệnh trong bình Càn Khôn ra.

Từ khi công hiệu của nước Sinh Mệnh tăng lên, anh chưa thử nghiệm trên người ai. Bây giờ vừa hay thử nghiệm hiệu quả trên người quỷ hút máu xem có

công hiệu khác hay không.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1286


Ban máu là giả, đưa một giọt nước Sinh Mệnh cho Ruth mới là mục đích thật sự. Anh đưa ấn ký linh thức dung nhập vào nước Sinh Mệnh và tinh huyết tạo ra tầng đảm bảo thứ hai dành cho Ruth.

Ruth nghe Dương Bách Xuyên nói xong thì nhìn thấy một giọt máu xuất hiện trên đầu ngón tay anh, không phải màu đỏ thẫm nhưng tràn đầy sóng linh khí. Điều quan trọng nhất là cô ta cảm nhận được một luồng sức mạnh sinh cơ cực kỳ mạnh mẽ truyền tới. Ruth vui như mở cờ trong bụng, lập tức há miệng ra không chút do dự.

Hỗn hợp máu và nước sinh mệnh b*n r* từ đầu ngón tay Dương Bách Xuyên bay vào trong miệng Ruth.

Nếu không có bất ngờ xảy ra thì thứ này có thể giúp Ruth tăng thực lực.

Máu của anh khác máu bình thường. Anh là người tu tiên, gân cốt huyết mạch toàn thân tu luyện đến hiện tại không biết đã tôi luyện bao nhiêu lần, sử dụng biết bao nhiêu thiên tài địa bảo. Hơn nữa lần trước anh suýt mất mạng ở Hồng Kông, trực tiếp nằm trong mạch suối nước Sinh Mệnh, cơ thể được tôi luyện cải tạo lại hoàn toàn. Vì thế, máu của anh thật sự không phải máu bình thường.

Mà cội nguồn sức mạnh của quỷ hút máu chính là máu. Đối với Ruth mà nói, máu của Dương Bách Xuyên chính là thần dược.

Ruth há miệng nuốt giọt máu vào bụng.

Ầm!

Ngay cả Dương Bách Xuyên cũng nghe thấy tiếng nổ vang phát ra từ trong cơ thể Ruth.

Sau đó, đôi mắt của Ruth biến thành màu đỏ như máu, cô ta phát ra một hét dài: "Gừ!"

Răng nanh nhọn hoắt lộ ra, đôi cánh sau lưng sải rộng, toàn thân Ruth tắm trong ánh sáng đỏ chói mắt.

"Hix, cô có cần phản ứng lớn như vậy không?" Dương Bách Xuyên cũng giật mình khi nhìn thấy sự biến hóa của Ruth

Không ngờ uy lực của tinh huyết dung hợp với nước Sinh Mệnh lại có hiệu quả với Ruth nhanh đến vậy.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1287


Dương Bách Xuyên lùi về sau vài bước, xoay người đi đến tủ rượu ở phòng khách lấy một chai rượu vang, sau đó mở ra uống. Anh tu ừng ực như uống Nhị Oa Đầu chứ không phải uống rượu vang, lại càng giống như là đang uống nước giải khát.

Xem chừng Ruth tiến hóa huyết mạch cần chút thời gian, anh sẽ chờ một lát vậy.

Dương Bách Xuyên đảo mắt nhìn quanh thì thấy Ngô Mặc Thu đang ẩn thân ở cửa. Anh bèn gọi: "Thu Nhi đến đây!"

Anh nhìn quanh lâu đài cổ của Ruth một vòng thì thấy có vẻ như không có nhân vật lợi hại nào xuất hiện. Ở nơi khác có một vài quỷ hút máu cấp thấp, chắc là nô bộc của Ruth, không tạo thành mối uy h**p. Vì vậy anh bảo Ngô Mặc Thu đi ra.

"Tiên sinh uống rượu vang như vậy không đúng đâu. Trước đây em nghe cô chủ nói uống rượu vang phải nhâm nhi thưởng thức, còn anh là tu ừng ực."

"Khụ khụ!"

Dương Bách Xuyên suýt sặc vì câu nói của Ngô Mặc Thu.

Anh không nghiên cứu về rượu vang. Xác thực rượu vang là một văn hóa ở Pháp, đúng là anh hơi lãng phí.

"Em cũng nếm thử đi, có cả một tủ to kìa, không uống thì phí."

"Ừm, khi nào đi em sẽ mang cho cô chủ vài chai."

"Không cần phiền phức như vậy, anh làm ảo thuật cho em nè, he he!"

Tên họ Dương nào đó cười khúc khích. Anh không giấu giếm Ngô Mặc Thu, vô cùng tin tưởng cô bé này và Kiều Phúc với Ngô Mặc Hạ.

Dương Bách Xuyên vừa nói vừa quay mặt về phía tủ rượu kê sát tường, sau đó vung tay lên, trong lòng thầm niệm một chữ "thu". Tức thì toàn bộ rượu vang đều bị tên họ Dương nào đó thu vào trong không gian bình Càn Khôn, không chừa lại một chai nào.

Ngô Mặc Thu thấy vậy, mắt chữ A mồm chữ O.

Dương Bách Xuyên cười hềnh hệch; "Đây là thủ đoạn dịch chuyển không gian. Sau này anh sẽ làm cho em một pháp khí không gian."

"Ừm, cảm ơn tiên sinh." Ngô Mặc Thu vui mừng.

Trong lúc hai người nói chuyện, lại có thêm một tiếng hét dài: "Gừ!"

Nháy mắt ánh sáng trên người Ruth đã đổi màu, biến thành màu vàng nhạt.

Kế tiếp, trên người cô ta tỏa ra một luồng khí thế mạnh mẽ.

Sau đó, ánh sáng màu vàng biến mất, Ruth hiện ra, ánh mắt và đôi cánh sau lưng cô ta đều biến thành màu vàng nhạt.

Dương Bách Xuyên biết huyết mạch của cô ta đã tiến hóa.

Quả nhiên Ruth lên tiếng: "Chủ nhân vĩ đại, Ruth cảm ơn ngài đã ban sức mạnh huyết mạch giúp tôi thăng cấp lên đẳng cấp công tước. Ruth nhất định sẽ phục vụ ngài, coi ngài là thần linh suốt cuộc đời."

"Công tước? Quỷ hút máu công tước cánh vàng?" Dương Bách Xuyên nghe xong cũng ngẩn ra. Anh không ngờ một giọt nước Sinh Mệnh pha với máu lại giúp Ruth tiến hóa một cảnh giới lớn.

Trước đó cô ta nói mình là hầu tước trung cấp, mà hầu tước tương đương với võ cổ giả Tiên Thiên tầng chín trung cấp. Bây giờ Ruth là công tước, vậy chẳng phải... cô ta đã vượt trên cảnh giới Tiên Thiên rồi ư?

Đúng là trong cảm nhận của Dương Bách Xuyên, hiện tại Ruth mạnh vô cùng, mạnh hơn tất cả Tiên Thiên tầng chín anh từng gặp. Có điều Dương Bách Xuyên rất khó hiểu. Theo lý thì Ruth đã vượt trên Tiên Thiên, cả thực lực lẫn tu vi đều cao hơn anh, nhưng anh không cảm nhận được khí tức nguy hiểm.

Anh thầm nghĩ có lẽ chuyện này liên quan đến khế ước chủ tớ dưới sự khống chế của tinh huyết. Bất kể Ruth mạnh đến mấy, tính mạng

vẫn nằm trong tay anh.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1288


"Đúng vậy thưa chủ nhân vĩ đại, hiện giờ tôi đã tiến hóa đến công tước sơ cấp." Lúc này ánh mắt Ruth nhìn Dương Bách Xuyên tràn đầy kính nể và cuồng nhiệt, thật sự coi anh là thần linh.

Về phía Dương Bách Xuyên, cảm ứng liên kết với Ruth cũng sâu sắc hơn, anh có thể cảm nhận được mọi thứ liên quan đến tinh huyết trong người đối phương một cách rõ ràng hơn.

Tóm lại là hiện giờ Ruth hoàn toàn chịu sự khống chế của Dương Bách Xuyên. Thậm chí Dương Bách Xuyên có cảm giác chỉ cần mình nghĩ trong đầu là có thể khiến Ruth sống không bằng chết, đó là cảm giác nắm giữ sự sống chết của người khác.

"Chúc mừng cô! Nói vậy thì bây giờ cô đi đối phó với Amos đã nắm chắc phần thắng nhỉ?" Dương Bách Xuyên hỏi.

"Đúng vậy thưa chủ nhân. Trong đẳng cấp huyết mạch của gia tộc quỷ hút máu chúng tôi có uy áp tự nhiên. Bây giờ Amos mà đứng trước mặt tôi, chưa chắc anh ta sẽ ra tay." Trong mắt Ruth lóe lên tia sáng.

"Ok, vậy thì chúng ta lập tức đến thánh sơn của gia tộc các cô. Nếu Liễu Linh Linh xảy ra chuyện thì đến lúc đó đừng trách tôi." Dương Bách Xuyên nói với Ruth trong tâm trạng lo lắng.

"Tuân lệnh chủ nhân. Mời chủ nhân đi theo tôi." Ruth thu lại đôi cánh màu vàng nhạt, tiện tay lấy một chiếc áo khoác đen trên giá treo quần áo mặc vào. Lưng áo cô ta đã bị cánh xé rách, để lộ một vùng trắng như tuyết. Dương Bách Xuyên nhìn mà nuốt nước miếng.

Trong lúc mặc quần áo, Ruth nhìn thoáng qua Ngô Mặc Thu đứng bên cạnh Dương Bách Xuyên, ánh mắt nghiền ngẫm. Nhưng Ruth không hỏi nhiều, bởi vì cô ta biết Dương Bách Xuyên thần bí, mà Dương Bách Xuyên cũng không giải thích với cô ta.

Khi ba người đi ra ngoài, Ruth đột nhiên nói: "Thưa chủ nhân vĩ đại, thật ra những chai rượu vang ngài lấy lúc nãy không phải loại tốt nhất. Ở hầm rượu của gia tộc Dracula có rượu vang ngon nhất nước Pháp, đến lúc đó Ruth sẽ tặng chủ nhân."

"Khụ khụ, được! Sắc mặt tên họ Dương nào đó đỏ bừng. Dù sao anh cũng lấy rượu vang của người ta khi chưa có sự đồng ý, đây là trộm cắp đó!

Nhưng da mặt anh đủ dày, hắng giọng vài tiếng hòng lấp l**m cho qua.

Sau đó anh hỏi: "À Ruth này, gia tộc Dracula các cô có bức tranh Đôn Hoàng Phi Tiên xuất xứ từ Trung Quốc không?"

"Thưa chủ nhân, gia tộc Dracula có kho cất giữ chuyên dụng. Mấy trăm năm qua, đặc biệt là đầu thời kỳ chiến tranh nha phiến, gia tộc tôi đã có người chuyên sưu tầm đồ cổ văn vật của Trung Quốc. Tôi không biết bức tranh Đôn Hoàng Phi Tiên gì đó, nhưng nếu gia tộc có thì chắc chắn nó đang nằm trong kho cất giữ của gia tộc.

Trước kia Amos từng ra lệnh cho thành viên Xương Hoa chuyên thu thập văn vật báu vật của Trung Quốc, chắc là có đấy. Sau khi giết Amos, Ruth sẽ dẫn ngài đến kho cất giữ." Khi Ruth nói đến kho cất giữ, cảm xúc không hề dao động, như thể đang nói về đồ của Dương Bách Xuyên.

Điều này khiến trái tim Dương Bách Xuyên đập thình thịch.

Gia tộc Dracula là gia tộc quỷ hút máu lâu đời ở châu u, ai mà biết được trong kho báu nhà bọn họ cất giữ bao nhiêu đồ tốt?

Nhưng chắc chắn là sẽ khiến người ta động lòng.

Dương Bách Xuyên rất hài lòng về Ruth, cười ha hả nói: "Mau đi thôi!"

Anh sốt sắng lắm rồi, bây giờ lập tức đi cướp kho báu của gia tộc Ruth.

Sau khi ba người đến gara ô tô, Dương Bách Xuyên lại được mở mang tầm mắt. Trong hầm đậu xe rộng lớn, xe xếp thành từng hàng.

Cho dù Dương Bách Xuyên không nghiên cứu về xe hơi cũng có thể nhìn ra xe ở đây toàn là xe xịn. Bên trái là xe thể thao, bên phải là đủ loại xe việt dã, thương vụ...

Cuối cùng Dương Bách Xuyên bảo Ruth lái một chiếc xe thương vụ khiêm tốn lên đường. Bọn họ đi giết người và cứu người, chứ không phải đi hóng gió.

Người lái xe là Ruth. Thật ra tuổi của người phụ nữ này không nhỏ chút nào, cô ta từng nói mình đã sống hơn một trăm năm. Trong quãng thời gian dài đằng đẵng đó, cô ta học được rất nhiều kỹ năng, lái xe chỉ là chuyện nhỏ.

Ba người lập tức xuất phát từ lâu đài cổ của Ruth, đi thẳng tới thánh sơn của gia tộc Dracula cách hơn ba trăm dặm.

Trước đó Dương Bách Xuyên còn lo lắng về tộc lão ẩn tu trong thánh sơn, cũng là quỷ hút máu công tước kia. Nhưng bây giờ Ruth cũng tiến hóa tới cấp bậc công tước, anh không lo lắng nữa.

Hi vọng Liễu Linh Linh bình an vô sự, tuyệt đối đừng bị quỷ

hút máu cắn!
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1289


Lúc trời hửng sáng, cuối cùng ba người Dương Bách Xuyên cũng tới điểm đích - lâu đài của gia tộc Dracula trên dãy núi Can Mạc.

Sau khi vượt qua hơn sáu mươi kilomet rừng rậm nguyên thủy, một tòa lâu đài to lớn xuất hiện trong tầm mắt.

Nơi đây mới là sào huyệt của gia tộc Dracula.

Phía sau lâu đài là một ngọn núi tuyết phủ trắng cao chọc trời. Ruth nói ngọn núi này chính là thánh sơn, nơi tộc lão của gia tộc bọn họ ngủ say.

Có Ruth đích thân lái xe, ở cổng không có ai dám ngăn cản cô ta, xe chạy thẳng vào trong lâu đài.

Dương Bách Xuyên nhìn thấy đây đúng là một tòa lâu đài cổ kính, từng kiến trúc cổ theo phong cách châu u nối tiếp nhau thành một vùng, xem chừng ít nhất cũng phải kéo dài mấy chục dặm.

Sau khi Ruth lái xe vào trong lâu đài, khoảng bảy tám phút sau rốt cuộc cũng dừng lại trước một kiến trúc hình tháp, trông như một tòa tháp cổ khổng lồ, mà cũng giống như một tòa cung điện.

Ruth nói đây là đại điện bàn bạc công việc của gia tộc bọn họ, đã có lịch sử hơn bốn trăm năm.

Sau khi xuống xe, Dương Bách Xuyên liếc mắt quan sát. Thoạt nhìn cả đại điện được xây bằng đá vuông, mang lại cảm giác rất nặng nề. Bên ngoài mọc đầy rêu xanh, đượm chất tang thương cổ kính, và cũng càng thêm âm u.

Trên cánh cửa lớn cao tầm ba trượng khắc một con dơi cánh tím há to miệng, trông rất dữ tợn và cũng rất sống động, tạo ảo giác nó có thể sống dậy bay đến hút máu người bất cứ lúc nào.

Dương Bách Xuyên phóng linh thức ra kiểm tra, nhưng lại phát hiện linh thức bị chặn bên ngoài, không thể tiến vào bên trong đại điện này.

Dường như Ruth bên cạnh phát hiện ra sóng tinh thần lực của Dương Bách Xuyên, bèn nói: "Thưa chủ nhân, nghe nói đại điện này được một tộc lão cánh tím gia cố, tinh thần lực không thể tra xét được."

Dương Bách Xuyên thu lại linh thức: "Từ giờ trở đi tất cả do cô quyết định, tôi phối hợp với cô."

"Vâng thưa chủ nhân. Nếu có thể, mong cô gái bên cạnh chủ nhân hãy chú ý một chút, trong gia tộc Dracula có những dị năng giả khá giống cô gái bên cạnh ngài, có thể khống chế sức mạnh lôi điện phong hỏa. Sau khi vào đại điện, hi vọng chủ nhân hãy cẩn thận." Ruth nhắc nhở.

"Ừm, cô không cần lo lắng cho tôi." Dương Bách Xuyên gật đầu. Khi vào trong lâu đài, anh bảo Ngô Mặc Thu ẩn thân.

Hiển nhiên cô gái trong câu nói của Ruth chính là Ngô Mặc Thu.

Dương Bách Xuyên hơi bất ngờ khi nghe Ruth nói gia tộc Dracula có dị năng giả, nhưng ngẫm lại thì thấy cũng hợp tình hợp lý.

Ngoài trung quốc ra, người có bản lĩnh đặc biệt trên trái đất đều là dị năng giả, ngay cả gia tộc quỷ hút máu cũng là dị năng giả trong mắt Dương Bách Xuyên.

Xuất hiện dị năng giả có thể khống chế lôi điện phong hỏa cũng chẳng có gì lạ.

Dương Bách Xuyên ra hiệu cho Ruth đi vào trong, mình đi theo sau, đồng thời quay sang dặn dò Ngô Mặc Thu bên cạnh. Ba người cùng đi vào cửa, đương nhiên Ngô Mặc Thu ở trạng thái ẩn thân.

Ngô Mặc Thu là quỷ tu có thiên phú, khi cô ẩn thân, thường thì người không có tu vi hoặc tinh thần lực mạnh mẽ rất khó phát hiện ra sự tồn tại của cô.

Đối với Dương Bách Xuyên mà nói, có Ngô Mặc Thu bên cạnh là một lá bài tẩy.

Cánh cửa dày nặng cao lớn bị bàn tay trắng nõn của Ruth đẩy ra.

Trong âm thanh ầm ầm nặng nề, cửa từ từ mở ra, Ruth đi vào trong, Dương Bách Xuyên theo sát phía sau.

Sau khi vào trong, một đại điện rộng hơn hai trăm mét vuông xuất hiện.

Xung quanh cắm đầy nến siêu to khổng lồ, chiếu sáng cả đại điện.

Dương Bách Xuyên vừa bước vào lập tức ngây ngẩn, bởi vì hình như lúc này trong đại điện đang tổ chức một bữa tiệc, nam nữ già trẻ có tổng cộng hơn ba mươi người. Trong cảm giác của anh, không có ai là người bình thường, tất cả đều có khí tức mạnh mẽ.

Đương nhiên rất nhiều khí tức là Tiên Thiên dưới tầng năm, trong đó người có khí tức mạnh nhất là một người trung niên mặc áo đuôi tôm, dáng vẻ lịch lãm, tay cầm rượu vang, ánh mắt dừng trên người Ruth đầu tiên.

Có điều Dương Bách Xuyên phát hiện ra rượu trong tay đám người này có vấn đề, không phải rượu vang thật sự mà là máu người.

Điều này khiến anh biến sắc, thầm nói: "Quả nhiên là một đám khác loài, không ngờ thứ bọn họ uống lại là máu người. Gia tộc Dracula tồn tại mấy trăm năm, không biết lũ quỷ hút máu này đã hại chết bao nhiêu người."

Đương nhiên Dương Bách Xuyên chỉ nghĩ như vậy thôi, nói chung nạn nhân không phải người Trung Quốc là được, quỷ hút máu cũng không dám tùy tiện tiến vào Trung Quốc.

Cao thủ Tiên Thiên của các tông môn lâu đời Trung Quốc không phải ăn chay.

"Ruth, lẽ nào cô đã quên nơi này là thánh điện. Cô quản lý những việc bên ngoài, ai cho cô vào đại điện?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong đại điện.

Dương Bách Xuyên phát hiện kẻ vừa lên tiếng là người trung niên có khí tức mạnh nhất kia.

Không cần hỏi cũng biết người này là Amos mà Ruth từng nhắc đến, hầu tước cao cấp, quỷ hút máu Tiên Thiên tầng chín hậu kỳ.

"Amos, giao bạn tôi ra đây." Ruth nói thẳng.

"Ruth to gan thật đấy, tế phẩm dâng lên tộc lão mà cô cũng dám đòi? Còn nữa, ai cho cô dẫn ngoại tộc vào đây?" Amos giận dữ nhìn Ruth.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1290


Sau đó gã chỉ vào Dương Bách Xuyên, một tia sáng đỏ lóe lên, trong tay gã b*n r* một mũi tên máu sáng lấp lánh lao thẳng về phía Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên híp mắt lại, đứng im chờ mũi tên máu của Amos bắn tới.

"Gừ!"

Ruth thét dài, đôi cánh vàng sau lưng xuất hiện.

"Công... công tước? Sao có thể? Cô tiến hóa huyết mạch khi nào?" Amos hét lên thất thanh.

Ruth vung tay đánh nát mũi tên máu nhằm đến Dương Bách Xuyên, lạnh lùng nở nụ cười: "Hầu tước Amos còn không quỳ xuống?"

Trong lúc nói chuyện, trên người Ruth toát ra khí thế mạnh mẽ khiến đám quỷ hút máu có mặt ở đây khẽ run lên.

Bịch! Bịch!

Trong số hơn ba mươi người ở đại điện, phần lớn đều không chịu nổi uy áp khí thế mạnh mẽ của Ruth, bèn quỳ xuống.

Dương Bách Xuyên quan sát thấy có một số người lộ ánh mắt vui mừng sau khi thấy Ruth biến hóa. Anh nhớ ra lúc trước Ruth từng nói trong gia tộc Dracula có một số người ủng hộ cô ta nắm quyền, cũng có một số người ủng hộ Amos.

"Bái kiến công tước đại nhân!"

Có người thông minh đã hô khẩu hiệu thần phục Ruth.

Tiếp đó mọi người nhao nhao bày tỏ thái độ thần phục công tước Ruth.

Một nhóm khác do Amos cầm đầu, ai nấy đều nhìn Ruth bằng ánh mắt sợ hãi, sau đó nhìn sang Amos đợi gã trả lời.

Ruth vừa mở miệng đã bắt Amos quỳ gối thần phục, nhưng Amos không chịu.

"Không thể nào, sao cô lại là công tước? Gừ!" Amos gầm lên một tiếng, mắt biến thành màu đỏ như máu, sau lưng mọc ra đôi cánh đỏ. Đôi cánh lóe lên, gã biến mất tại chỗ, một giây sau đã xuất hiện bên cạnh Ruth, vung một quyền nện vào đầu đối phương.

Đây là hành động phản kháng, không thừa nhận vị công tước Ruth này.

Dương Bách Xuyên nhìn rõ Ruth cười khẩy, giơ bàn tay trắng nõn lên giữ lấy nắm đấm đang nện xuống của Amos với tốc độ nhanh như chớp.

Bộp! Một âm thanh trầm đục vang lên.

"Grao!"

Amos gào thét thảm thiết.

Máu văng trong không khí, Ruth xé đứt một cánh tay của Amos làm gã kêu gào thảm thiết.

"Grao!" Amos biến mất trong tiếng hét.

Sau đó, Dương Bách Xuyên nhìn thấy mấy quỷ hút máu trong đại điện bắt đầu gào thét.

"Grao grao grao!"

Mười tám quỷ hút máu liên tiếp biến hình, sau lưng mọc cánh.

Chắc là Amos ra lệnh tấn công.

Ruth cũng hét to, một số quỷ hút máu lũ lượt biến hình

theo lệnh của cô ta.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1291


Cả đại điện lập tức rơi vào trạng thái chém giết loạn xạ.

Nhưng Dương Bách Xuyên tin rằng Ruth thắng lợi chỉ là vấn đề thời gian.

Bởi vì cô ta rất mạnh, có thực lực vượt trên Tiên Thiên, đối phó với một đám Tiên Thiên không thành vấn đề.

Một lúc sau, lại có tiếng hét thảm thiết. Trên ngực Amos xuất hiện một lỗ máu, gã rơi từ trên không trung xuống, vừa vặn rơi ngay bên cạnh Dương Bách Xuyên.

"Gừ!"

Dương Bách Xuyên không ngờ Amos lại giận dữ há cái miệng với răng nanh dài, lao tới cắn xé anh.

"Tưởng anh đây dễ bắt nạt sao?" Dương Bách Xuyên lẩm bẩm một câu rồi cười gằn, trong tay lóe lên tia sáng bạc, kiếm Đồ Long xuất hiện trên tay. Anh nói với Ngô Mặc Thu định ra tay: "Thu Nhi tránh ra!"

Sau khi Ngô Mặc Thu tránh ra, Dương Bách Xuyên thình lình chém Amos một nhát.

Ầm!

"Grao!" Một tia sáng bạc chói mắt lóe lên trong đại sảnh.

Cùng lúc đó, Amos bị kiếm khí của kiếm Đồ Long đâm xuyên, lập tức kêu gào thảm thiết, cơ thể bắt đầu nứt toác ra, cuối cùng hóa thành tro bụi trước cái nhìn đăm đăm của mọi người.

Thân thể Amos tan thành mây khói, Ruth nhìn kiếm Đồ Long trong tay Dương Bách Xuyên, trong mắt lóe lên cảm xúc sợ hãi. Sau đó cô ta gia nhập cuộc chiến, giết từng kẻ chống đối.

Từ lúc vào đại điện đến giờ không quá mười phút, Ruth đã dẹp yên cuộc chiến, g**t ch*t mười chín quỷ hút máu bao gồm Amos, trong đó còn có mấy dị năng giả, nhưng đều là người có cấp bậc và thực lực không cao.

Sau khi kết thúc trận chiến, câu nói đầu tiên của Ruth làm Dương Bách Xuyên rất hài lòng.

"Ai có thể nói cho tôi biết cô gái Trung Quốc bị Amos bắt về đang ở đâu?"

Trong đại điện còn lại mười lăm người, người nào người nấy đều nhìn Ruth bằng ánh mắt đầy cuồng nhiệt.

Sau đó, một người bước ra trả lời: "Tôi biết thưa công tước đại nhân. Cô gái Trung Quốc kia bị Amos đưa vào thánh sơn hiến tế rồi."

Nghe người này nói vậy, Dương Bách Xuyên sững cả người. Dựa theo lời Ruth nói thì Amos định bắt Liễu Linh Linh đi hiến tế cho tộc lão của gia tộc bọn họ, nhưng cũng phải đến lúc trăng tròn. Nhưng hiện tại vẫn còn cách hai ngày nữa mới đến đêm trăng tròn, tại sao bây giờ đã đưa Liễu Linh Linh vào cái gọi là núi Thánh rồi?

Điều này khiến Dương Bách Xuyên nhìn về phía Ruth với ánh mắt sắc bén như một lưỡi dao.

Ánh mắt anh thể hiện rất rõ rằng nếu Ruth không đưa ra được một lý do, anh sẽ rất tức giận.

Thậm chí Dương Bách Xuyên còn đang nghi ngờ không biết có phải ngay từ ban đầu Ruth đã lợi dụng mình hay không?

Trông thấy ánh mắt sắc bén của Dương Bách Xuyên, Ruth cũng hiểu ý anh và lập tức bị dọa cho trắng bệch cả mặt. Tuy cô ta đã tiến hóa đến cấp bậc Công tước Kim Vũ, nếu xét theo tu vì thì đã vượt qua Dương Bách Xuyên.

Nhưng càng như vậy Ruth lại càng không dám có suy nghĩ chống đối Dương Bách Xuyên. Bởi vì khi huyết mạch tăng lên, Ruth càng có thể cảm giác được sự bí ẩn sâu không lường được của Dương Bách Xuyên. Sự cảm ứng vang rền giữa huyết mạch của cô ta và Dương Bách Xuyên lại

càng trở nên sâu sắc hơn.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1292


Nhưng… Một chuyện không ai có thể tưởng tượng nổi xuất hiện. Ruth phất tay một cái và đâm tay vào đầu ma cà rồng già đang gầm rú tức giận với Dương Bách Xuyên, tức khắc làm nổ đầu của ông ta.

Ngay sau đó, Ruth nhìn quanh bốn phía và nói: “Từ hôm nay trở đi, gia tộc Dracula là do tôi – Ruth Dracula quản lý. Chuyện đầu tiên tôi muốn nói cho các người là: Vị này chính là chủ nhân vĩ đại anh minh của Ruth Dracula tôi. Ngài ấy là thần của tôi, sau sẽ là thần của gia tộc Dracula. Tôi không muốn nghe thấy sự bất mãn của bất kể kẻ nào trong các người đối với chủ nhân Dương Bách Xuyên nữa. Nếu không ông Sam sẽ là tấm gương của các người.”

Nói xong, Ruth nhìn về ông lão đầu tiên trả lời rằng Liễu Linh Linh bị Amos đưa vào núi Thánh và nói: “Ông Jack, ông đến nói cho chủ nhân vĩ đại của tôi đi. Vì sao chưa đến đêm trăng tròn Amos đã đưa cô gái người Hoa đó vào núi Thánh, và đã đưa vào được bao lâu rồi?”

“Thưa Công tước, từ nửa năm trước Amos đã bắt đầu không tuân thủ quy định của đêm trăng tròn rồi. Hầu như tháng nào cũng phải đưa vào núi Thánh ít nhất ba lượt thanh niên nam nữ. Cô gái người Hoa kia được đưa vào từ ngày hôm qua.” Người được Ruth gọi là ông Jach nói.

Ruth tức khắc thở phào một cái, ít nhất cũng có chuyện để báo cáo với Dương Bách Xuyên. Ruth căng thẳng nói với Dương Bách Xuyên bằng sự cung kính: “Chủ nhân, ngài thấy đó, tôi cũng mới biết chuyện này thôi. Bình thường tôi hay bị Amos giữ chân bên trong gia tộc nên rất ít khi tới lâu đài. Xin chủ nhân minh giám.”

Dương Bách Xuyên biết Ruth không nói dối mà cũng mới vừa biết chuyện thật. Nhưng anh đang lo lắng cho Liễu Linh Linh nên mới rối bời cả lòng dạ. Hiện tại việc đã đến nước này, dù anh có tiếp tục căm thù nhưng cũng không thể làm gì được.

Amos đã bị giết, mà Ruth thì đã phục tùng và trở thành người hầu của mình.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1293


Dương Bách Xuyên phân công cho Ngô Mặc Thu đang ẩn mình: “Thu Nhi, lát nữa em đừng có vào, đứng canh ở bên ngoài đi.”

“Không được, em sẽ không để anh mạo hiểm, em muốn đi cùng anh. Chưa kể Thu Nhi cũng có năng lực tự bảo vệ mình, anh phải để em theo cạnh mới được. Lần trước sau khi anh xảy ra chuyện, chủ mẫu Triệu Nam đã nói em đi bên cạnh anh, em phụng mệnh bảo vệ anh.” Ngô Mặc Thu lôi bảo kiếm Thương Phương.

“Ơ… Con bé này, sao anh không biết chuyện này? Nghe lời, chờ ở bên ngoài.” Dương Bách Xuyên không dám để Thu Nhi đi mạo hiểm. Theo lời Ruth thì tộc lão trong núi Thánh của gia tộc Dracula bọn họ là một vị Công Tước. Nói cách khác, đó là một kẻ mạnh siêu việt bẩm sinh, là một ma cà rồng lão làng. Huống hồ cũng không biết bên trong ngọn núi lớn này có cái gì, thế nên anh muốn để Ngô Mặc Thu ở ngoài.

“Không được, em phải đi theo anh.” Thái độ Ngô Mặc rất kiên quyết, bất kể Dương Bách Xuyên có nói thế nào cũng muốn đi theo.

Không có cách nào khác nên Dương Bách Xuyên đành phải để cô đi theo, nhưng anh dặn cô không được hiện thân mà cứ giấu mình đi là được. Hơn nữa, một khi cô phát hiện tình hình không ổn thì phải bỏ chạy.

Ngay sau đó, ba người tiến vào sơn động, dựa theo lời Ruth thì cô ta cũng mới chỉ được nghe rằng sơn động này rất sâu chứ chưa từng đi vào. Dù Amos có đứa người hiến tế vào thì cũng chỉ đưa vào sâu trong sơn động tầm một trăm mét. Không ai biết sơn động của núi Thánh thật sự sâu bao nhiêu cả.

Toàn bộ sơn động cao khoảng bốn năm mét, bề rộng chừng hơn ba mét. Lúc mới vào, tất cả đều là băng. Có lẽ là do độ cao so với mặt biển nên nơi đây lạnh giá vô cùng.

Sau khi đi được khoảng trăm mét, đột nhiên có một luồng nhiệt ập vào mặt, ánh sáng cũng xuất hiện trước mắt họ.

Theo lời Ruth, đây chính là nơi Amos đứa người hiến tế vào và dừng bước tại đây. Nói cách khác, khả năng cao đằng trước chính là nơi lão Công tước của gia tộc Dracula ngủ say.

Trong một cái hang động băng lại đột nhiên có một luồng hơi nóng thổi qua, lại còn ở bên trong núi lớn. Chỉ có một khả năng, đó chính là đằng trước có núi lửa. Cách đó ba mươi mét chính là một không gian rất lớn, diện tích khoảng ba bốn trăm mét vuông. Chính giữa không gian có một hồ dung nham với đường kính khoảng mười mấy mét đang ùng ục phun ra dung nham nóng chảy.

Trên đỉnh của hồ dung nham cũng có một cửa động thông với thế giới bên ngoài. Đó chính là làn gió nóng bốc ra sau khi núi lửa bùng nổ, lao đến sơn động vừa nãy.

Cách đó ba mươi mét chính là điểm giao thoa của hai cực, băng và lửa trong cùng một không gian. Một bên là sóng nhiệt của lửa, một bên là động băng.

Đồng thời, Dương Bách Xuyên cũng phát hiện ra những chiếc quan tài đang được sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề trong hang động có dung nham…



Sau đó, Dương Bách Xuyên và Ruth đi tới không gian bên hồ dung nhamt.

Đánh giá từ dấu vết của thân núi bốn phía, nơi đây có những dấu vết khai quật nhân tạo rõ ràng. Hiển nhiên là không gian rộng lớn do người trong gia tộc Ruth tạo gia nhờ không gian được hình thành sau vụ phun trào núi lửa.

Sau khi đi đến mọi người mới phát hiện ra bốn phía hồ dung nham có mười hai chiếc quan tài. Mỗi chiếc quan tài đều làm từ chất liệu đen nhánh như mực, trông khá giống sắt nhưng lại chế tạo từ vật liệu bằng đá nào đó không biết tên.

Dương Bách Xuyên dùng linh thức đi tra xét mười hai chiếc quan tài, tiếc rằng không biết những chiếc quan tài này làm bằng chất liệu gì mà có thể ngăn cản linh thức của anh. Anh hoàn toàn không tra xét được bên trong mười hai chiếc quan tài này có gì, tình hình bên trong ra sao?

Dương Bách Xuyên nhìn Ruth, hỏi: “Vì sao lại là mười hai chiếc quan tài?”

“Chủ nhân, cụ thể ra sao tôi cũng không rõ lắm. Hình như mỗi chiếc quan tài sẽ đại diện cho một thế hệ. Đến thế hệ của tôi là hậu duệ thứ mười ba. Nhưng trôi qua mấy trăm năm, số quan tài tích lũy được thực sự đã vượt

quá mười hai chiếc.” Ruth trả lời.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1294


“Chất liệu của những quan tài này rất đặc biệt, cô có biết nó được làm từ chất liệu gì không?” Dương Bách Xuyên hỏi, trong cảm giác của anh, tất cả quan tài đều tỏa ra hơi lạnh, thậm chí còn có một lớp sương giá ngưng tụ trên mặt đất xung quanh quan tài. Nơi này có một hồ dung nham đấy, có thể ngưng tụ thành sương giá thì quan tài lạnh đến mức nào cơ chứ? Cho nên Dương Bách Xuyên rất tò mò.

“Chủ nhân, tôi nghe nói rằng rất lâu trước kia, gia tộc tôi phát hiện ra thiên thạch ngoài hành tinh và sau đó đã thêm vật liệu thiên thạch để chế tạo quan tài. Nó rất phù hợp để tộc ma cà rồng chúng tôi ngủ say. Đối với ma cà rồng chúng tôi, việc các tộc lão ngủ say tương đương với việc võ cổ giả của Trung Quốc đả tọa.” Ruth giải thích.

Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi: “Ý của cô là trong mười hai chiếc quan tài này là mười hai tộc lão đang ngủ say của gia tộc các cô hả?” Dương Bách Xuyên thật sự hoảng hốt, nếu như thế thật, chẳng phải một khi đánh thức mười hai ma cà rồng có cấp bậc Công tước kia thì…

Khi nghĩ đến đây, Dương Bách Xuyên có hơi không dám nghĩ tiếp nữa mà hỏi ra thành tiếng.

Ruth khẽ cười nhìn Dương Bách Xuyên: “Chủ nhân, mười hai chiếc quan tài khả năng cao là mang tính tượng trưng mà thôi. Thật ra nơi này chỉ có mỗi một thế hệ tộc lão cuối cùng, chính là tộc lão thuộc thế hệ ngay trên chúng tôi thôi. Về phần các tộc lão khác, trong truyền thuyết đều nói họ đã đến một thế giới khác rồi. Đương nhiên, thế giới nào thì không ghi lại cụ thể. Tôi chỉ biết rằng có đại tộc lão thứ mười hai ở chỗ này, những người khác thì không. Đương nhiên, chưa có ai trong thế hệ này của chúng tôi từng gặp đại tộc lão thứ mười hai. Thậm chí cũng chưa từng nghe Amos nói đã từng gặp tộc lão. Amos phụ trách việc đưa người hiến tế vào núi Thánh nhưng cũng chỉ ba tháng một lần mà thôi. Không ngờ nửa năm qua Amos lại phá vỡ quy tắc. Ông Jach nói rằng mỗi tháng ít nhất Amos sẽ đưa ba lần, không biết có phải đã có chuyện gì xảy ra không nữa.”

Chờ Ruth nói xong, Dương Bách Xuyên cũng thở phào. Chỉ cần nơi đây không có quá nhiều tổ tông nhà các người là được. Cấp bậc Công tước có thể so với Hư Cảnh của võ cổ giả rồi. Một người chưa chắc còn chưa đối phó được, huống chi là có đến mười hai người, nếu vậy thật thì chỉ có nước mất mạng.

Chỉ cần mười hai Công tước kia thật sự tồn tại, anh cũng chỉ có thể rầu rĩ rút về mà thôi.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1295


Ruth nói rằng trong truyền thuyết, tổ tông nhà cô ta đã đi đến một thế giới khác, ở đây chỉ có một lão Công tước. Điều này làm Dương Bách Xuyên lập tức nghĩ tới Sơn Hải Giới.

Chẳng lẽ Châu u cũng có đường đi liên kết với Sơn Hải Giới sao?

Suy nghĩ này chưa chắc đã không có khả năng.

Nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ đến mấy chuyện này, việc cấp bách là tìm Liễu Linh Linh trước đã. Nhưng trong toàn bộ không gian rộng lớn, chẳng có bóng người nào ngoại trừ mười hai chiếc quan tài, cũng không có sự tồn tại của lối đi khác.

Điều này khiến Dương Bách Xuyên bắt đầu cảm thấy lo lắng, hai mắt anh đảo qua mười hai cỗ quan tài. Bây giờ chỉ có một khả năng, có lẽ người đang nằm ở trong quan tài?

“Mở quan tài ra!”

Dương Bách Xuyên nói với Ruth.

“Vâng, chủ nhân.” Ruth cũng hiểu được suy nghĩ trong lòng của Dương Bách Xuyên, lòng cô tôi cũng bắt đầu thấy lo lắng, cũng càng thêm buồn bực, sao lại không thấy bóng dáng của Liễu Linh Linh đâu chứ? Hiện tại bốn phía không có lối đi nào cả, lẽ ra khi bị đưa vào đây rồi thì sẽ không ra ngoài được, nhưng cô tôi lại chẳng thấy ai ở đây cả, hiện tại cũng chỉ biết bên trong mười hai cỗ quan tài rất có thể đang giấu người.

Cô tôi vung tay lên, từng cỗ quan tài bị mở nắp ra.

“Ruỳnh ruỳnh ruỳnh...”

Ruth phất tay bật mở sáu cỗ quan tài.

Vẻ mặt của Dương Bách Xuyên cũng trở nên căng thẳng, triệu hoán kiếm Đồ Long ra ngoài, sẵn sàng đối phó với tình huống khẩn cấp bất cứ lúc nào.

Theo lời của Ruth, trong số mười hai cỗ quan tài ấy, lão tổ đời thứ mười hai của gia tộc cô ta chắc chắn đang nằm tại một cỗ quan tài trong số này. Rất rõ ràng, khi mở quan tài ra, cũng chính là lúc lão ma cà rồng trong quan tài thức tỉnh.

Một lão ma cà rồng có cấp bậc công tước, đã sống mấy trăm năm, có thể so sánh với một cường giả Cổ Vật Hư Cảnh. Một khi tức giận, hậu quả là không thể đoán trước.

Cũng may, theo quan điểm của Dương Bách Xuyên, chính anh cũng vừa có thêm Ruth - một ma cà rồng vừa mới bước vào cấp bấc công tước. Mặt khác còn có Thu Nhi đang âm thầm ẩn thân, ba người cùng nhau đối phó với một lão công tước, hẳn là vẫn có thể chống lại được.

Ruth mở một mạch sáu cỗ quan tài ra, bên trong cả sáu cỗ quan tài đều trống rỗng.

Điều này làm cho Dương Bách Xuyên và cô ta đều thở phào một hơi, nhưng cũng bắt đầu trở nên căng thẳng hơn một chút.

Bọn họ không nhìn thấy Liễu Linh Linh bên trong sáu cỗ quan tài này, cũng không thấy tộc lão của gia tộc Ruth.

Dương Bách Xuyên ra hiệu cho Ruth, sáu cỗ quan tài còn lại cứ mở ra lần lượt thôi, nếu đồng thời mở ra một mạch, lão ma cà rồng mà đang nằm trong một cỗ quan tài trong số đó thì sẽ rất khó để đối phó.

Ruth gật đầu tỏ vẻ mình đã hiểu.

Lúc đi về phía quan tài thứ bảy, cô ta vung tay lên, “ruỳnh” một tiếng - nắp quan tài bị mở ra.

Không có?

Bên trong vẫn trỗng rỗng, không có bóng dáng của Liễu Linh Linh, cũng không có lão ma cà rồng.

Tiếp tục đến cỗ quan tài thứ tám...

Quan tài rỗng!
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1296


Cái thứ chín... cái thứ mười…

Đều là quan tài rỗng hết.

Hiện tại chỉ còn lại hai cỗ quan tài là vẫn chưa được mở nắp.

Không còn nghi ngờ gì nữa, tộc lão của gia tộc Ruth và Liễu Linh Linh đang nằm trong hai cỗ quan tài còn lại này.

Hai người đều có chút căng thẳng.

Dương Bách Xuyên nắm chặt kiếm Đồ Long trong tay, điều chỉnh trạng thái cơ thể lên mức cao nhất. Anh dự trữ chân khí trong cơ thể trực chờ phát động, chỉ chờ khi mở nắp quan tài ra là đối phó với lão ma cà rồng, chuẩn bị ra tay trước để chiếm lợi thế.

“Ruth, hãy đồng thời mở nắp hai cỗ quan tài còn lại.” Dương Bách Xuyên ngẫm lại rồi nói, dù sao đều hướng đến một kết quả cuối cùng.

“Vâng, chủ nhân.” Ruth cũng có chút căng thẳng, tuy rằng bên trong hai cỗ quan tài cuối cùng chắc chắn sẽ có một cỗ chứa tộc lão của gia tộc cô ta, nhưng cô ta lại tùy tiện mở nắp quan ra, chẳng khác nào đang quấy rầy tộc lão cả. Cô ta cũng không dám chắc được là liệu tộc lão có ra tay với hậu bối đời thứ mười ba của gia tộc Dracula là cô ta hay không.

Ruth nâng tay lên, liếc mắt nhìn Dương Bách Xuyên một cái. Sau khi Dương Bách Xuyên ra hiệu, cô ta đột nhiên phất tay.

“Ruỳnh ruỳnh!”

Hai tiếng động trầm đục vang lên, cuối cùng hai cỗ quan tài cũng bị mở ra.

Dương Bách Xuyên vẫn đang dự trữ chân khí trực chờ phát động, nhìn chằm chằm hai cỗ quan tài, chuẩn bị giáng ra một đòn tàn nhẫn. Trạng thái của anh tại giờ phút này cực kỳ đầy đủ và sung túc.

Nhưng mà, khi hai cỗ quan tài đồng thời được mở ra, anh lại suýt chút nữa nghẹn một hơi thành nội thương.

Chỉ thấy bên trong cả hai cỗ quan tài đều trống rỗng.

“Cái đệch!” Sau khi Dương Bách Xuyên giải phóng chân khí, anh không nhịn được mà chửi bậy một câu.

“Chuyện này...?” Ruth cũng trợn tròn mắt, cô ta cũng không ngờ là cả hai cỗ quan tài đều trống rỗng.

Toàn bộ mười hai cỗ quan tài đều trống rỗng hết, bên trong còn không có lấy nổi một con chuột nào cả.

Chắc chắn là đã xuất hiện vấn đề tại điểm nào rồi!

“Không thể nào, trong ghi chép của gia tộc rõ ràng có nói, tộc lão đời thứ mười hai đang ngủ say trong nội địa núi Thánh, là thần bảo vệ cho gia tộc. Sao có thể là quan tài rỗng được chứ?” Vẻ mặt Ruth cực kỳ khó hiểu.

“Trọng điểm là cả Liễu Linh Linh cũng không có trong này.” Dương Bách Xuyên đen mặt nói.

Đồng thời, trong lòng anh cũng cảm thấy nhẹ nhõm.

Trong mười hai cỗ quan tài, nếu không thấy Liễu Linh Linh đâu cả, vậy có phải điều này chứng tỏ rằng hiện tại cô vẫn còn sống hay không? Không xảy ra chuyện gì cả?

Bởi vì không tìm thấy người, là tuyệt vọng và cũng là hy vọng.

Nhìn mười hai cỗ quan tài trống rỗng, Dương Bách Xuyên và Ruth đồng thời rơi vào vào trầm tư.

Trong toàn bộ không gian rộng lớn này, bên tai chỉ có tiếng “ùng ục, ùng ục” phát ra từ hồ dung nham.

Nhưng sau khi Dương Bách Xuyên nghe thấy tiếng dung nham nóng chảy, anh đột nhiên hướng hai mắt nhìn vào trong hồ.

Sức mạnh linh thức lập tức tiến vào hồ dung nham để kiểm tra. Trong toàn bộ không gian lòng núi rộng lớn, hoàn toàn không lối ra hay lối vào hang động nào khác, mười hai cỗ quan tài thì lại đều trống không.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1297


Hiện tại, thứ duy nhất đáng ngờ chính là hồ dung nham này.

Nhiệt độ của hồ dung nham cực cao, nhưng không ảnh hưởng đến việc sức mạnh linh thức đi thăm dò. Khi linh thức của Dương Bách Xuyên tiến vào hồ dung nham, quả nhiên anh đã phát hiện ra điểm khả nghi.

Hai mắt của Dương Bách Xuyên lập tức sáng ngời.

Ngay khi sức mạnh linh thức cách nơi sâu nhất của hồ dung nham khoảng mười mấy mét, linh thức của anh đột nhiên bị chặn lại bởi một sức mạnh vô hình. Bên trong hồ dung nham trì có linh khí trời đất mạnh mẽ đang dao động, điều này chứng tỏ rằng, có huyền cơ khác đang ẩn giấu dưới đáy hồ dung nham.

Dương Bách Xuyên thu lại linh thức, trong lòng đã có ý định, ánh mắt rơi vào phía trên quan tài trống rỗng.

Nếu hồ nham thạch phía dưới ẩn chứa huyền cơ, anh nhất định phải xuống xem thử, thế nhưng đây là nham thạch nóng chảy chứ không phải lửa bình thường, độ nóng bên trong đạt đến mức độ kinh khủng, Dương Bách Xuyên không dám làm liều.

Cho dù anh mở khôi giáp Thanh Tước, dùng chân khí bao phủ toàn thân vẫn chưa chắc có thể giữ bản thân không bị tổn thương trong hồ nham thạch đang sôi sùng sục, huống chi độ sâu còn rất khả quan.

Một bên là cực nóng, một bên là cực lạnh, tạo thành hai cực.

Một âm một dương, tương sinh tương khắc.

Đây là trùng hợp?

Hay là sự sắp xếp có ý định?

Dương Bách Xuyên cảm thấy chuyện này tuyệt đối không phải trùng hợp.

Anh giơ chân đá chiếc quan tài xuống ao, sau đò quan sát bằng linh thức, quan tài nhanh chóng chìm xuống đáy hồ mà không hề bị hòa tan, hơn nữa còn thông qua được phong tỏa linh thức.

Cảnh này đã chứng minh suy đoán của anh là chính xác.

Có lẽ mấy quan tài này chính là dùng để chở người vào hồ nham thạch, nếu không tại sao mấy trăm năm qua có vô số người đến đây hiến tế nhưng không hề nhìn thấy bất cứ bộ xương cốt nào?

Chỉ có hai khả năng.

Thứ nhất, sau khi những người này bị hiến tế đã trực tiếp hòa tan trong hồ nham thạch, thứ hai chính là bọn họ bị nhét vào quan tài chìm xuống đáy hồ.

Mười hai cỗ quan tài mà Ruth nhắc tới đại biểu cho mười hai người của gia tộc Dracula, thông tin này không chính xác, có lẽ số lượng quan tài được ở đây không chỉ có mười hai mà nhiều hơn thế, nếu không thì đâu cần phải tạo ra một không gian lớn cỡ này đâu nhỉ?

Suy đoán này rất có khả năng.

Dường như Ruth cũng phát hiện điểm khác thường của hồ nham thạch: “Chủ nhân, ý cậu là phía dưới ao này ẩn chứa huyền cơ?”

“Chắc chắn có, cụ thể là cái gì thì phải đi xem mới biết được, chuẩn bị vào quan tài thôi, chúng ta xuống đáy hồ tìm hiểu thật giả.” Dương Bách Xuyên híp mắt.

“Được chủ nhân.” Ruth cũng đoán ra được điểm mấu chốt.

Hai người lập tức kéo hai chiếc quan tài tới nằm vào, Ngô Mặc Thu hóa thành thể năng lượng chui vào chiếc của Dương Bách Xuyên.

“Rầm rầm!”

Sau khi đậy nắp quan tài, Dương Bách Xuyên thúc giục chân khí đẩy quan tài xuống hồ nham thạch.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1298


“Bõm bõm!”

Ruth theo sát phía sau, hai người nằm trong quan tài tiến vào hồ nham thạch.

Bởi vì quan tài có chất liệu đặc thù, nằm vào trong vô cùng lạnh nhưng lúc tiến vào nham thạch nóng chảy thì dần dần có độ nóng.

Theo quan tài chìm xuống, Dương Bách Xuyên nằm bên trong cảm nhận được sức nóng càng ngày càng tăng lên, quan tài vẫn không có dấu hiệu bị hòa tan do tính hàn thấp hơn nhiệt độ nóng chảy của nham thạch, đạt đến mức độ âm dương hòa hợp.

Ước chừng nửa tiếng sau, Dương Bách Xuyên cảm nhận quan tài bỗng nhiên chấn động như chạm đáy, anh nghĩ chắc đã va chạm với nham thạch, vừa định mở chốt bước ra thì bên ngoài lại truyền tới từng trận chấn động.

“Rầm ~”

Toàn bộ quan tài xoay tròn, giống như đang lăn xuống sườn dốc.

“Rầm rầm rầm…”

Dương Bách Xuyên nằm bên trong lập tức cảm nhận được một trận trời đất quay cuồng đến hoa mắt nhưng không có cách nào, anh chỉ có thể yên lặng chịu đựng, quan tài không ngừng lăn xuống, va chạm vô cùng kịch liệt, nếu không phải chất liệu của nó đặc biệt, đổi lại thứ khác thì đã vỡ thành từng mảnh từ lâu rồi.

Lăn như vậy chừng mấy phút đồng hồ, sau đó một cơn rung động vang dội truyền đến.

“Ầm ầm ~”

Lần này giống như đụng vào vách núi, gây ra chấn động vô cùng lớn.

Bên trong quan tài vang lên từng tiếng ken két đặc biệt chói tai, Dương Bách Xuyên thấy may vì anh có tu vi, đổi lại người thường thì đã bị âm thanh gay gắt này chọc thủng màng nhĩ rồi.

Dù anh có thân thể cường đại, dưới cơn va chạm này cũng cảm thấy đau nhức cả người, nếu không nhờ chân khí hộ thân, anh đã mệt rã rời rồi.

Đợt va chạm lần này sinh ra chấn động mạnh chưa từng có trước đó khiến Ngô Mặc Thu đang ở thể năng lượng phải hiện nguyên hình.

“A!”

Một tiếng rên khẽ, Ngô Mặc Thu đã xuất hiện bên cạnh Dương Bách Xuyên, cũng may không gian trong quan tài đủ lớn cho hai người nằm, chẳng qua bên trong khá xóc nảy nên hai người phải ôm chặt lấy nhau.

Dương Bách Xuyên vốn cho rằng sau lần này thì quan tài sẽ dưng lại, ai ngờ đây chỉ mới là bắt đầu.

Rầm rầm… lạch cạch… keng… sột soạt… kít…

m thanh không ngừng vang lên, quan tài giống như đang lăn nhanh xuống mà trong quá trình đó còn va chạm với đá trên núi.

Quan tài của Dương Bách Xuyên gần như dựng đứng chín mươi độ, điều này có nghĩa không gian bên ngoài khá dốc.

Trình độ xóc nảy cũng khiến người đàn ông họ Dương nào đó có cảm giác dục tiên dục tử.

Bởi vì sau khi Thu Nhi hiện hình thì luôn ôm chặt lấy anh.

Cảm giác mềm mại, khẽ xóc lên khi va chạm vô cùng kỳ diệu, muốn chết thật!

“A a a ~”

Sau một đợt xóc nảy, tay Thu Nhi đang nắm lấy thứ gì bỗng siết chặt, Dương Bách Xuyên cảm giác đau nhói, một cơn đau chí mạng.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1299


Người đàn ông họ Dương nào đó hoảng sợ đặt tay lên n** m*m m** của Thu Nhi theo bản năng.

“Ưm!”

Không gian bên trong tối tăm giơ bàn tay lên chẳng thấy được năm ngón, quan tài vẫn đang xóc nảy không ngừng, hai người cũng không biết tình hình bên ngoài thế nào.

Chẳng qua Dương Bách Xuyên cảm giác được một thứ rất rõ ràng, đó là cơ thể Thu Nhi đang run rẩy không ngừng.

Thế nhưng hai người chẳng ai bận tâm, bởi vì từng cơn va chạm và chấn động truyền đến dồn dập.

Chẳng biết đã qua bao lâu, từng cái va chạm cuối cùng cũng biến mất, không thấy gì cũng không nghe được tiếng động, hình như quan tài đã ngừng lại.

Dương Bách Xuyên cảm giác từng cơn chóng mặt ù tai, hiện tại có kêu anh mở nắp quan ra đứng dậy, anh cũng đứng không nổi.

Thu Nhi trong lòng anh cũng nghĩ như vậy.

Hai người cứ thế ôm chặt nhau, nằm yên không hề động đậy.

Hiện tại người đàn ông họ Dương khóc không ra nước mắt, nơi nào đó trên người đã chết lặng.

“Cộp!”

Đột nhiên một âm thanh vang lên, tiếp theo là ánh sáng chói mắt.

“Chủ nhân, cậu…?”

Ruth dừng lại, cô ta ra ngoài trước tiên, không thấy Dương Bách Xuyên mở nắp quan nên đi tới mở ra thay anh.

Thế nhưng cô ta vừa mở nắp ra, định hỏi một câu chủ nhân cậu thế nào rồi thì thấy được một màn vô cùng ngại ngùng, vội vàng xoay người sang chỗ khác: “Tôi… Tôi không thấy gì cả, hai người tiếp tục…”

Trong mắt Ruth, sau khi cô ta mở quan thì thấy Dương Bách Xuyên và Ngô Mặc Thu ôm chặt nhau, dường như tay hai người cũng đặt lên chỗ không tiện nói ra lời.

Trong lòng cô ta thầm nhủ: “Chủ nhân cũng phong lưu thật, trong hoàn cảnh thế này vẫn không quên, người đẹp trong lòng đấy!”

Bị hành động mở quan tài của Ruth cắt ngang, ánh sáng chói mắt cộng thêm không khí mới mẻ, cuối cùng Dương Bách Xuyên cũng lấy lại tinh thần.

Chẳng qua Ngô Mặc Thu trong lòng anh còn tỉnh táo lại nhanh hơn, nhìn rõ bản thân… thì lập tức hét lên một tiếng rồi vội vàng buông Dương Bách Xuyên, nhảy ra khỏi quan tài, vẻ mặt đỏ bừng.

Nhớ lại một màn trước đó, Ngô Mặc Thu mắc cỡ muốn chết.

Người đàn ông họ Dương nào đó ho khan, sắc mặt trắng bệch, bước ra từ trong quan tài, phần eo không nhịn được co rút.

Lúc này anh cũng khóc không ra nước mắt, nhìn sắc mặt đỏ bừng của Ngô Mặc Thu, hít một hơi nói: “Thu Nhi, em phá hủy hạnh phúc của anh rồi!” Suýt chút nữa là anh đã bị Thu Nhi hủy diệt chỗ nào đó.

“Tiên sinh… Em em em ~” Ngô Mặc Thu lúng túng.

“Phụt!”

Lúc này Ruth cũng thấy rõ, không nhịn được bật cười thành tiếng.

Dương Bách Xuyên thúc giục chân khí lượn quanh một vòng, yên tâm không có chuyện gì thì hung ác trừng Ruth, đổi lại một cái chớp mắt đầy quyến rũ của cô ta khiến anh vô cùng mất tự nhiên.

Sau đó anh nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện nơi đây giống như một thế giới băng hàn, đập vào mắt đều là băng đá, chẳng trách lại có ánh sáng.

Bản thân giống như đang ở trong thế giới băng.

Mặt đất dưới chân anh hệt một tấm gương trong suốt bóng loáng, từng cột trụ làm từ băng như những tác phẩm nghệ thuật.

Con ngươi Dương Bách Xuyên bỗng co rút, đi đến trước một cây cột, nhìn kỹ, phát hiện trên trong trụ băng lại có người.

“Ruth, cô biết đây là gì không?” Dương Bách Xuyên hỏi

6496805d24c60qGU6BAdoCHNAwzQ1EZIY.jpg

 
Back
Top Dưới