Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1260


“Được rồi, con không giỏi nịnh nọt như sư huynh của con, vi sư hỏi con, con có biết trong Côn Lôn của chúng ta, người tu luyện Ngọc Hư Bộ tới cảnh giới cao nhất là ai không?” Thanh Hư Tử hỏi.

Chiêm Khánh Nhân thu lại gương mặt tươi cười, anh cung kính đáp: “Chính là đại sư bá – Lôi Đình.”

“Không tệ, mặc dù con được ca tụng là thiên tài võ học, có khả năng theo kịp sư bá của con, thậm chí là còn có thể vượt qua, nhưng con không thể tự mãn, trong thế giới này không chỉ có Thập Đại Yêu Nghiệt bảng Tiên Thiên như con, các con chỉ là con cá trên mặt nước, con phải biết rằng dưới nước sâu, ngoài cá ra, còn có cả giao long. Giới võ cổ chưa bao giờ thiếu người tài.

Thanh Hư Tử nhìn học trò cưng: “Nghe đồn ông già Vân Môn kia điên điên khùng, nhưng rất có thể đã vượt ra ngoài Tiên Thiên, xem rượu như mạng, hơn nữa… Bỏ đi, con tự mình xuống núi xem một chút, đem theo chân dung đại sư bá của con, nếu thật sự là đại sư bá của con thì đó là phúc của Côn Luân ta.

Khánh Nhân à, ba tháng sau là Đại hội Tiên Thiên luận đạo, vi sư cho con rèn luyện lần cuối, sau đó vi sư sẽ đi bế quan, Côn Luân sẽ giao cho con. Nếu như ông già Vân Môn kia đúng là đại sư bá Lôi Đình của ngươi, vậy thì tốt nhất.

Còn có lễ nghĩa tới Vân Môn thì nhất định phải đến. Vi sư nghe nói Vân Môn là do thằng nhóc tên là Dương Bách Xuyên lập ra, tự mình làm môn chủ Vân Môn, cũng không phải hạng người đơn giản, đã giết hơn trăm võ cổ giả Tiên Thiên. Con đi Vân Môn chớ có xung đột, Dương Bách Xuyên được giới võ cổ gọi là Dương điên, hẳn là không đơn giản.”

Nghe sư phụ nói chuyện, trong lòng Chiêm Khánh Nhân có chút không phục, Dương Bách Xuyên chó má gì chứ, sao sư phụ lại đánh giá cao như thế?

Lần đi núi Vân Môn này, anh ta muốn đi xem một chút, xem rốt cuộc ông già xem rượu như mạng ở Vân Môn có phải là đại sư bá nhà mình hay không, càng muốn xem Dương Bách Xuyên dựa vào gì mà có đại danh là Dương điên?

Chiêm Khánh Nhân anh ta đường đường là người đứng đầu bảng Thập Đại Yêu Nghiệt mà chẳng có một đại danh ở giới võ cổ.

Trong lòng có chút không phục.

“Sư phụ yên tâm, đồ nhi con sẽ không làm Côn Luân mất mặt.” Chiêm Khánh Nhân trả lời.

“Được, con lập tức xuống núi đi, nhớ kỹ con là chưởng giáo tương lai của Côn Luân, làm việc phải có tình cảm. Côn Luân chúng ta đứng đầu bát đại tông môn Hoa Hạ, ra ngoài phải làm gương, cũng đừng tùy hứng làm bậy.”

“Đệ tử đã hiểu.”

“Đi đi!”

Dương Bách Xuyên còn không biết Côn Luân đã tới, một ngày anh đang uống rượu với Tửu Tiên lão đầu.

Cũng hiếm khi anh có được nửa ngày nhàn rỗi, lập tức thả lỏng tâm trạng, hai ngày liên tiếp đều ở trên núi uống rượu bàn chuyện trời đất với Tửu Tiên lão đầu, rất sung sướng.

Chiều hôm sau, Khưu Vân lên núi.

“Tiên sinh, có người đến thăm.” Khưu Vân thở hồng hộc nói.

Dương Bách Xuyên đứng dậy hỏi: “Người nào?”

“Người kia tự xưng là Chiêm Khánh Nhân của Côn Luân, muốn gặp mặt tiên sinh.”

Dương Bách Xuyên dùng chân khí xua tan mùi rượu, nghe thấy là người của Côn Luân, theo bản năng nhìn thoáng qua Tửu Tiên lão đầu đang nằm trên tảng đá nhắm mắt nghỉ

ngơi, nhưng Tửu Tiên lão đầu không có phản ứng gì.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1261


Dựa vào lần trước đánh nhau với đám người Đinh Nguyên Thọ, Đinh Nguyên Thọ đã nói Tửu Tiên lão đầu là có phong hào Tiên Thiên là Lôi Đình của Côn Luân, bây giờ có người Côn Luân tìm tới cửa, chẳng lẽ Côn Luân đã nghe được cái gì ư?

“Đi, đi xem xem.”

Nhảy xuống khỏi tảng đá, Dương Bách Xuyên và Khưu Vân xuống núi.



Khi Dương Bách Xuyên đến đại sảnh tổ trạch, lập tức nhìn thấy một thanh niên hơn hai mươi tuổi, hai người trung niên đứng phía sau hình như là cấp dưới, đang uống trà với Trần Thất Tiên trong lúc đợi.

Dựa theo lời Khưu Vân, thanh niên này là dựa theo cổ lễ của Côn Luân đến bái thiếp, thái độ đối với Vân Môn như với với tông môn, lễ nghĩa không có gì xấu, cho nên nếu không từ cửa ải đầu tiên, Trần Thất Tiên sẽ không cho Chiêm Khánh Nhân vào Vân Môn.

Sau khi trở về, Dương Bách Xuyên đã thu hồi đại trận hộ sơn, nếu không chưa chắc Chiêm Khánh Nhân có thể vào được.

Từ khí tức, Dương Bách Xuyên phát hiện Chiêm Khánh Nhân này cũng có tu vi Tiên Tiên tầng chín trung cấp, hai người đi theo cạnh anh ta cũng là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp.

Chỉ cần nhìn từ chuyện này, quả thật Côn Luân giống như lời đồn, đứng đầu bát đại tông môn Hoa Hạ, có nội tình có thực lực.

Hơn nữa Dương Bách Xuyên khá hứng thú với tên Chiêm Khánh Nhân này.

Lúc trước khi Lưu Tích Kỳ bị Đinh Thiện bắt, Ngô Nam đã gửi cho anh danh sách Thập Đại Yêu Nghiệt, cũng từ đó Dương Bách Xuyên mới biết được trong thế hệ trẻ của võ cổ còn có Thập Đại Yêu Nghiệt.

Nhưng mà anh không nhớ kỹ, cũng đã giết giết hai đại yêu nghiệt Đinh Thiền và Mộc Thiên Thành đứng thứ chín và thứ tám, kết thù với Thần Thông và Thanh Thành.

Cái tên Chiêm Khánh Nhân đứng đầu trong Thập Đại Yêu Nghiệt trong tài liệu Ngô Nam đưa cho anh lúc trước, Chiêm Khánh Nhân là người Côn Luân.

Đứng đầu Thập Đại Yêu Nghiệt.

Bây giờ nhìn thấy người thật, đúng là Dương Bách Xuyên hơi kinh ngạc, không ngờ người này là Tiên Thiên tầng chín trung cấp, ngay cả hai thuộc hạ bên cạnh cũng là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, Côn Luân đứng đầu tám tông, xem ra danh bất hư truyền.

Suy nghĩ lại thay đổi, Dương Bách Xuyên suy nghĩ rất nhiều, cũng không biết đệ nhất yêu nghiệt Côn Luân đến Vân Môn có phải liên quan đến chuyện của Tửu Tiên lão đầu không?

Nếu là thật thì anh muốn thế nào?

Có phải giao Tửu Tiên lão đầu cho Côn Luân không?

Hay là đến chết cũng không thừa nhận, Vân Môn chỉ có Tửu Tiên đại trưởng lão, không có lão tổ Côn Luân gì đó?

Vậy có phải trở mặt với Côn Luân hay không?

Bây giờ anh có có sức gì đấu với Côn Luân chứ?

Hay là đến đâu tính đến đó…

Dương Bách Xuyên vừa nghĩ vừa vào đại sảnh, cuối cùng cũng đưa ra một

quyết định, thuận theo tự nhiên, xem tình hình rồi tính sau.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1262


Dương Bách Xuyên vừa đi vào đã mắt đối mắt với Chiêm Khánh Nhân, mặc dù hai người chưa gặp mặt nhưng cũng có hiểu biết nhất định về đối phương, không giới thiệu nhưng có thể đoán được thân phận của đối phương.

Trong mắt Dương Bách Xuyên, Chiêm Khánh Nhân có nụ cười ôn hòa, nhưng ánh mắt của anh ta lại giống như thanh kiếm tuyệt thế, cực kì sắc bén, hơn nữa rất có khí thế.

Mà trong mắt Chiêm Khánh Nhân, Dương Bách Xuyên cũng không phải hạng người đơn giản, trong mắt anh ta, tu vi cảnh giới của Dương Bách Xuyên là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, nhưng khí tức phát ra trên người lại rất kỳ lạ. Gã cảm nhận được khí tức trên người Dương Bách Xuyên hoàn toàn khác với võ cổ giả, lần đầu tiên anh ta cảm nhận được khí tức như vậy.

Vừa cương vừa nhu, rất cứng rắn, là loại khí tức rất phức tạp cũng thâm trầm.

Chiêm Khánh Nhân trong lòng thầm nghĩ: “Bảo sao sư phụ lại xem trọng người này, xem ra thực lực của Dương Bách Xuyên này chắc chắn không đơn giản như bề ngoài.”

Trước khi đến gã còn cố ý xem tư liệu của Dương Bách Xuyên một chút, kết quả lại khiến cho Chiêm Khánh Nhân lúc đầu xem thường, nhưng sau này lại nhìn thẳng. Không nói đến quá khứ, chỉ mấy ngày trước, Dương Bách Xuyên đã g**t ch*t ông cụ nhà họ Hồng là Hồng Hào Hải - một võ cổ giả Tiên Thiên tầng chín trung cấp ở đảo Hồng Kông, chắc chắn không phải hạng người đơn giản.

Điều càng khiến Chiêm Khánh Nhân nhìn Dương Bách Xuyên với cặp mắt khác là trong quá trình điều tra, Dương Bách Xuyên đã hạ lệnh tự tay g**t ch*t mấy trăm võ cổ giả.

Trong số những võ giả cổ này có người Thần Tông, Thanh Thành và m Huyệt Môn, ba tông môn này đều là tông môn cổ xưa nhưng Dương Bách Xuyên nói giết là giết, nói phế là phế. Người hung ác như thế đúng là không phụ biệt hiệu Dương điên của anh ta.

Sau khi tìm hiểu tình hình chi tiết của Dương Bách Xuyên, hôm nay Chiêm Khánh Nhân đến Vân Môn bái thiếp là đại diện cho tông môn cổ xưa, trước khi xuống núi anh ta cũng không nghĩ tới chuyện đi đến Vân Môn bái thiếp Dương Bách Xuyên gì đó.

Chính bản thân Chiêm Khánh Nhân được công nhận trong giới võ thuật cổ đại, người đứng đầu trong thế hệ trẻ, điều này không thể nghi ngờ, bất kể là tu vi, thực lực, hay xuất thân, nhân phẩm, mấy năm nay Chiêm Khánh Nhân đều đứng đầu.

Bản thân Chiêm Khánh Nhân cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có đối thủ, thực lực của anh ta ngang với sự kiêu ngạo trong lòng.

Nhưng khi Chiêm Khánh Nhân hiểu Dương Bách Xuyên, anh ta phát hiện hình như trong lúc anh ta không để ý, giới võ cổ đã có một người xuất hiện đột ngột, thậm chí còn chói mắt hơn yêu nghiệt là anh ta, một quái thai yêu nghiệt - Dương Bách Xuyên.

Bây giờ Dương Bách Xuyên cũng chưa được xem là có danh tiếng trong giới võ cổ, nhưng Chiêm Khánh Nhân biết đó là vì Dương Bách Xuyên chưa từng tham gia Đại hội Tiên Thiên luận đạo, chưa từng thám hiểm các đại bí địa, không thực sự nổi bật trong mắt những võ cổ giả đứng đầu. Một khi Dương Bách Xuyên tham gia Đại hội Tiên Thiên luận đạo, đi qua bí địa mà bát đại tông môn đều tranh giành, Dương Bách Xuyên sẽ nhanh chóng quật khởi.

Điều này khiến cho Chiêm Khánh Nhân xem Dương Bách Xuyên là đối thủ của mình theo bản năng.

Không còn cách nào khác, Dương Bách Xuyên còn quá trẻ, kiểm tra cho thấy Dương Bách Xuyên chỉ mới 23 tuổi, chưa đến 24 tuổi.

Số tuổi này khiến Chiêm Khánh Nhân cảm thấy đáng sợ.

Từ trước đến nay Chiêm Khánh Nhân được mệnh danh là thiên tài võ cổ trẻ nhất trong giới võ cổ, nhưng cũng đã ngoài 30 tuổi, có hi vọng trong một con giáp sẽ đột phá Tiên Thiên.

Nhưng sau khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên, Chiêm Khánh Nhân không nghĩ như vậy nữa.

Gần như trong tiềm thức đã coi Dương Bách Xuyên là đối thủ, một đối thủ cạnh tranh vị

trí đứng đầu thế hệ trẻ của giới võ cổ.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1263


Trong nháy mắt, ánh mắt hai người giao nhau, không ai chịu thua đối phương về khí thế.

Tương tự như vậy, cả hai đang nghĩ về nhau.

Đúng lúc này, Trần Thất Tiên ở bên cạnh nói: “Môn chủ, đây là Chiêm Khánh Nhân đến từ Côn Luân và hai vị đồng môn của anh ta.” Thân ở địa bàn Vân Môn, Chiêm Khánh Nhân là khách, đương nhiên Trần Thất Tiên phải mở lời giới thiệu cho môn chủ nhà mình là Dương Bách Xuyên.

Câu giới thiệu này của Trần Thất Tiên đã cắt ngang cuộc thi giữa Dương Bách Xuyên và Chiêm Khánh Nhân, hai người không phân thắng bại.

Dương Bách Xuyên gật gật đầu ngồi ở ghế chính đại sảnh, nhìn Chiêm Khánh Nhân, nói: “Hoan nghênh ba vị đạo hữu Côn Luân, không biết đến Vân Môn tôi là có chuyện gì?”

Vừa nói xong, bầu không khí lập tức hơi xấu hổ. Trong mắt Chiêm Khánh Nhân, Dương Bách Xuyên không nể mặt hay không hiểu quy củ đây?

Tôi đến cửa là khách, tốt xấu gì anh cũng ôm quyền hỏi tôi chào hỏi tôi một tiếng, giới thiệu bản thân một chút chứ? Tùy tiện ngồi ở ghế chính, nhìn ở trên cao xuống hỏi vì sao lại đến ư? Có ai làm việc như thế này không?

Vậy nên trong lòng Chiêm Khánh Nhân hơi khó chịu, rất khó chịu, hừ lạnh một tiếng, nói: “Dám hỏi ngài là ai?” Anh không giới thiệu thì tôi khinh bỉ anh, cứ như thế đi.

Đối mặt với câu nói “ngài là ai” đầy khiêu khích của Chiêm Khánh Nhân thật sự khiến Dương Bách Xuyên sửng sốt, thật sự anh không có ý như thế, mà anh vốn không hiểu lễ tiết, cách đối nhân xử thế của tông môn cổ xưa.

Nói cho cùng Dương Bách Xuyên tu luyện mới bao lâu? Chỉ mới hơn hai năm mà thôi, thậm chí mới miễn cưỡng được hai năm, sao anh biết giao tiếp với tông môn cổ xưa chứ, không để ý mới thất lễ, hoặc là nói trong đầu vốn không có chuyện kia.

Nhưng vào mắt Chiêm Khánh Nhân, Dương Bách Xuyên cố ý khó chịu với anh ta, vậy nên khi nói chuyện mới gai góc như thế.

Giữa hai người, nếu chỉ luận về quy củ võ cổ, Chiêm Khánh Nhân là đệ tử chính gốc của Côn Luân, bồi dưỡng từ nhỏ, thậm chí là chưởng giáo Côn Luân tương lai, trọng lễ tiết nhất.

Mà Dương Bách Xuyên hoàn toàn ngược lại, luận về võ cổ hoàn toàn là gà mờ, cái hiểu cái không, rất nhiều điều về lễ tiết của giới võ cổ đều là nghe từ lời người khác, chỉ hiểu được da lông bên ngoài, cũng là người có tính cách không câu nệ tiểu tiết, không coi trọng tục lễ gì đó.

Anh hiểu lời nói của Chiêm Khánh Nhân, nheo mắt lại nói: “Kẻ hèn này là Dương Bách Xuyên, môn chủ Vân Môn, các hạ nghe rõ chưa?”

Chiêm Khánh Nhân mỉm cười, nhưng đôi mắt lại cong cong lại, giọng nói ấm áp: “Bây giờ thì biết rồi, ngưỡng mộ đại danh Dương điên từ lâu, nghe danh không bằng gặp mặt, thì ra là một người không hiểu quy củ, thất lễ rồi!”

Chiêm Khánh Nhân không coi chính mình là người ngoài, biểu đạt bất mãn với Dương Bách Xuyên ngay tại chỗ, hơn nữa quất roi da mềm, không thèm để ý đây là địa bàn của Dương Bách Xuyên, không chút sợ hãi, bởi vì hắn có sức mạnh dám nói như vậy.

Dương Bách Xuyên nhìn Chiêm Khánh Nhân, ánh mắt giống như lưỡi đao nhìn chằm chằm anh ta, Dương Bách Xuyên đột nhiên nở nụ cười: “Ha ha ha!”

“Buồn cười sao”" Chiêm Khánh Nhân cắt ngang Dương Bách Xuyên.

“Thủ tông Côn Luân, đứng đầu Thập Đại Yêu Nghiệp bảng Tiên Thiên, thiên tài võ đạo mấy trăm năm có một - Chiêm Khánh Nhân quả nhiên không tầm thường. Nhưng mà tôi rất muốn hỏi, anh không sợ tôi sẽ tiêu diệt anh sao? Phải biết đây là địa bàn Vân Môn tôi. Đúng rồi, tôi đã giết qua hai Thập Đại Yêu Nghiệt đất, hẳn là giết anh cũng không khó, anh nói xem?” Dương Bách Xuyên cười ha hả, nói.

Chiêm Khánh Nhân cũng cười tươi không kém, hai người nhìn như đang cười nói, nhưng trong không khí lại tràn ngập mùi thuốc súng, nhưng mặt Trần Thất Tiên, Khưu Vân và hai người Côn Luân kia lại sợ hãi.

Hai vị chủ này, đây là tiết tấu muốn đánh

nhau đó!
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1264


Đúng lúc này, Chiêm Khánh Nhân đáp: “Dương Bách Xuyên, Dương điên, không cần dọa tôi, người cậu giết là Đinh Thiện của Thần Tông và Mộc Thiên Thành của Thanh Thành. Ừm, đứng thứ tám, thứ chín trong Thập Đại Yêu Nghiệt. Nếu cậu đi khoe khoang trước mặt người bình thường, có lẽ còn có chút hiệu quả, nhưng tôi muốn nói người mà cậu giết ấy, trong mắt Chiêm Khánh Nhân tôi là rác rưởi, chỉ một đòn của tôi là chết cả lũ.

Vậy nên đúng là tôi không sợ, đừng nói ở địa bàn Vân Môn cậu, dù ở bất cứ nơi nào tôi cũng thấy cậu chướng mắt rồi đánh cậu. Hơn nữa, khuyên cậu sau này học thêm lễ nghi tông môn, có biết rất mất mặt không? Cậu là người đứng đầu một tông môn, động cái là đánh đánh giết giết, cậu nghĩ cậu trâu bò lắm sao? Giết gần trăm Tiên Thiên, thêm cả biệt danh Dương điên là vô địch ư?

Trên thực tế, thực sự cậu rất đặc biệt, không giống như các võ cổ giả bình thường, nhưng trong mắt tôi cũng chỉ thế, chân nguyên trong cơ thể cao hơn cảnh giới năm lần, đây là lợi thế của cậu, nhưng đôi khi không phải chân nguyên khổng lồ là vô địch đâu.

Ngoài ra, lời này chắc chắn cậu không thích nghe, trong mắt Chiêm Khánh Nhân tôi, cậu không tư cách uy h**p người khác. Cho đến bây giờ, tôi luôn là người uy h**p người khác, nhớ kỹ, sau này nói chuyện phải khiêm nhường chút, nếu không…”

“Nếu không thì sao?” Dương Bách Xuyên cười cười, cắt ngang Chiêm Khánh Nhân. Thật ra trong lòng Dương Bách Xuyên cũng rất kinh ngạc, yêu nghiệt Côn Luân nhìn như mấy chàng thư sinh, tướng mạo khiến anh hơi ghen tị này không chỉ có bề ngoài đẹp mà mắt cũng tinh tường không kém. Chuyện chân khí trong cơ thể anh nhiều hơn người khác này, Chiêm Khánh Nhân là người đầu tiên phát hiện, chỉ bằng chuyện này đã biết thằng nhóc này cũng không đơn giản.

Hơn nữa từng câu anh ta nói đều dịu dàng mang ý cười, nhưng từng chữ từng chữ đều khiến lòng Dương Bách Xuyên khó chịu, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn không thể nổi giận. Đúng là người ta đến tận Vân Môn bái thiếp, trên danh nghĩa là khách, lại là thế gia vọng tộc, truyền ra sẽ tạo ảnh hưởng xấu.

Ngược lại anh đường đường là môn chủ Vân Môn, bị Chiêm Khánh Nhân khiển trách nhưng lại có cảm giác không thể phản bác, cực kì bực bội.

Nghe thấy lời uy h**p cuối cùng của Chiêm Khánh Nhân, Dương Bách Xuyên không nhịn được mà ngắt lời anh ta.

Chiêm Khánh Nhân vẫn cười nhìn Dương Bách Xuyên, từ từ nói: “Nếu không… Sẽ chịu thiệt.”

“Có chịu thiệt hay không, phải thử mới biết được, có dám thử không?” Dương Bách Xuyên nheo mắt, nói.

“Lần này xuống núi, đến Vân Môn cậu có hai việc chính, thứ nhất bái phỏng đại trưởng lão Vân Môn, thứ hai… xin Dương ma chỉ điểm, cầu còn không được.” Khí tức hiếu chiến từ trong xương tủy của Chiêm Khánh Nhân bùng lên.

“Được thôi, sau thôn có một ngọn núi, đại trưởng lão nhà ta ở trên núi, hai việc của anh xử lí cùng lúc luôn, mời!” Dương Bách Xuyên biết có một số việc nên đến thì phải đến, không bằng thuận theo tự nhiên, nếu Tửu Tiên lão đầu thật sự là người Côn Luân, sư môn người ta tìm tới là chuyện bình thường. Anh muốn giữ Tửu Tiên lão đầu lại cũng chỉ có thể giữ lại nhất thời, không giữ được một Côn Luân. Dứt khoát đưa Chiêm Khánh Nhân đi gặp Tửu Tiên lão đầu.

Thứ nhất, tuy thằng nhóc Chiêm Khánh Nhân là khách đến cửa, nhưng nói chuyện rất đáng giận, nói chuyện dịu dàng nhưng từng câu từng chữ đều lộ ra sự kiêu ngạo, đúng là Dương Bách Xuyên muốn đánh với anh ta một trận. Xem thiên tài Côn Luân, người đứng đầu Thập Đại Yêu Nghiệt mạnh ra sao mà lại cuồng vọng như thế?

“Mời!” Chiêm Khánh Nhân nhớ kỹ lời sư phụ trước khi xuống núi, không được phát sinh xung đột với Dương Bách Xuyên. Nhưng Dương Bách Xuyên ra oai phủ đầu với anh ta khiến anh ta rất khó chịu, muốn đánh nhau giao lưu với Dương Bách Xuyên, để cho gã biết cái gì mới là thực lực chân chính và thiên tài, chỉ cái biệt hiệu Dương điên mà thôi, có gì đặc biệt chứ?

Chung quy trong lòng Chiêm Khánh Nhân không phục, mặc dù anh ta có mỹ danh đứng đầu Thập Đại Yêu Nghiệt, nhưng chung quy chỉ là cách thi đấu. Biệt danh Dương điên của Dương Bách Xuyên được truyền ra từ giới võ cổ, huy hoàng hơn nhiều, điều này khiến cho trong lòng Chiêm Khánh Nhân không phục. Hôm nay muốn chứng thực một chút, rốt cuộc ai mới là đứng đầu thế hệ trẻ.

Những suy nghĩ này của Chiêm Khánh Nhân hoàn toàn là suy nghĩ theo bản năng, Dương Bách Xuyên cũng không biết những điều này.

ra khỏi đại sảnh.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1265


Dương Bách Xuyên híp mắt giây lát, nói với Chiêm Khánh Nhân: “Nhìn thấy ngọn núi kia không, đại trưởng lão nhà tôi ở trên đỉnh núi, có bản lĩnh thì lên xem đi.”

Nói xong, Dương Bách Xuyên dùng Ngự Phong Thuật nhảy lên cao, ngay từ lúc bay lên, anh đã đánh một đòn vào Chiêm Khánh Nhân, g**t ch*t dáng vẻ kiêu ngạo của anh ta.

Trong nháy mắt khi phi thân bay lên, Dương Bách Xuyên nhìn thấy tia kinh ngạc trong mắt Chiêm Khánh Nhân, trong lòng bỗng đắc ý: “Chuyện nhỏ mà thôi, một võ cổ giả dế nhũi sao mà so được với người tu chân như mình chứ? Còn dám kinh thường…”

Chữ “mình” còn chưa nói xong, Dương Bách Xuyên bỗng cảm thấy mặt mfinh nóng lên, mẹ nó mất mặt quá, trên người thằng nhóc Côn Luân này có đồ khô, không thể xem thường.

Lúc Dương Bách Xuyên đang đắc ý, lập tức nhìn thấy Chiêm Khánh Nhân dậm chân tại chỗ, từng bước bước lên, vậy mà lại bước từng bước đi lên giữa không trung, từng bước xa tận ba trượng, giẫm lên không khí mà giống như lên cầu thang vậy.

Không cần hỏi Dương Bách Xuyên cũng biết đây là một loại thân pháp thần thông nào đó, lần này anh lại hiểu Chiên Khánh Nhân và Côn Luân hơn.

Côn Luân có thể được gọi là đứng đầu tông môn cổ xưa, lịch sử truyền thống sâu sắc, xem ra thực sự không đơn giản.

Vẻ mặt Chiêm Khánh Nhân kiêu ngạo, sau ba bước đã ngang hàng với anh.

Hai người tranh giành nhau, kề vai sát cánh.

Trong lòng Chiêm Khánh Nhân cũng kinh ngạc vì Dương Bách Xuyên, Dương Bách Xuyên vừa mới nhảy lên mà bay lên giữa không trung, con Chiêm Khánh Nhân Nhân co rút lại, cũng đoán được Dương Bách Xuyên sử dụng thuật thần thông không thua gì Ngọc Hư Bộ của Côn Luân anh ta.

Sự kinh thường với Dương Bách Xuyên giảm đi không ít.

“Đúng là thú vị, Dương điên, chúng ta đánh cược nhé? Nếu ai l*n đ*nh núi trước thì thắng, cược 100 viên tinh thạch Tiên Thiên, có dám không?” Chiêm Khánh Nhân cười ha hả nói.

Dương Bách Xuyên vừa nghe thì suýt bật cười, nói: “Chiêm Yêu Nghiệt này, đừng nhỏ nhen thế chứ, chúng ta đánh cược năm trăm viên tinh thạch Tiên Thiên, anh nói xem có được không?”

Chiêm Khánh Nhân sửng sốt, không ngờ Dương Bách Xuyên lại thuận miệng đặt biệt danh yêu nghiệt cho anh ta, muốn kiếm chút manh mối từ mặt Dương Bách Xuyên nhưng không thu hoạch được gì. Vừa rồi anh ta quan sát thần thông mà Dương Bách Xuyên dùng để bay lên đúng là huyền diệu, nhưng về tốc độ lại kém Ngọc Hư Bộ của anh ta một chút, vậy nên mới cố ý đề xuất đánh cược một trăm viên tinh thạch Tiên Thiên, không ngờ Dương Bách Xuyên lại phản bác.

Thằng nhóc này có sợ không?

Hay là cố ý dọa mình?

Chiêm Khánh Nhân không đoán được, đối với anh ta mà nói, năm trăm viên tinh thạch Tiên Thiên không phải là không lấy ra được, nhưng cũng không phải là số lượng nhỏ.

“Sao thế? Không dám à? Không dám thì bỏ đi…” Dương Bách Xuyên cười tủm tỉm nói.

“Không phải là năm trăm viên tinh thạch Tiên Thiên sao, có gì không dám, hơn nữa, cậu dâng tinh thạch Tiên Thiên cho tôi thì lý nào tôi lại không nhân chứ, ha ha ha!” Khí thế Chiêm Khánh Nhân không thua chút nào, cười to.

“Ai da, đúng rồi, ai không dám đánh cược thì là cháu trai, ha ha. Bắt đầu đi, anh là khách, anh bay trước.” Trong lòng Dương Bách Xuyên vui mừng, so tốc độ bay với anh đây chẳng phải là tặng không tinh thạch à, ừm, phải đối xử tốt với Chiêm Khánh Nhân một chút, ha ha ha.

“Hừ!” Chiêm Khánh Nhân hừ lạnh một tiếng: “Cuồng vọng! Chuẩn bị tinh thạch đi.” Chiêm Khánh Nhân hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt không muốn nói chuyện với Dương Bách Xuyên, bước đi trong không trung, chỉ loáng cái đã bước xa sáu thước, nhanh hơn trước gấp đôi.

“Mẹ nó, thằng nhóc này, bước đi này, giấu tài à?” Dương Bách Xuyên thấy một bước của Chiêm Khánh Nhân đi được sáu thước thì kinh ngạc không thôi.

Trong nháy mắt, Chiêm Khánh Nhân đã đi được hơn 100 mét, đi thẳng đến ngọn núi chính của thôn.

Lúc này Dương Bách Xuyên phục hồi tinh thần lại, cười ha hả nói: “May mà anh đây có lá bài tẩy, để cho thằng nhóc này mở mang kiến thức một chút, ngự kiếm phi hành của người tu chân, xem xem tên nhà quê này còn kiêu ngạo thế nào, ha ha!

Dương Bách Xuyên lập tức triệu hoán kiếm Đồ Long ra, trong nháy mắt kiếm Đồ Long hóa thành thanh kiếm dài ba thước, anh giẫm lên Kiếm Đồ Long, nhẹ giọng nói: “Đi!”

“Vù!”

Kiếm Đồ Long hóa thành tia sáng cắt đứt chân trời, nhanh hơn Chiêm Khánh Nhân ít nhất ba lần.

Đây chính là chỗ dựa của Dương Bách Xuyên, đúng lúc chỉ Ngự Phong Thuật không sánh

6492f2e9d63191p0xfRXTL2V1Rt6OxmGL.jpg

 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1266


Có tinh thần lực cường đại ra sức, hơn nữa Dương Bách Xuyên và kiếm Đồ Long tâm ý tương thông, vừa nghĩ có thể tự do phi hành, pháp khí thêm vào nên bay lên như gió như ánh sáng.

Trong nháy mắt đã đến bên cạnh Chiêm Khánh Nhân, Dương Bách Xuyên đắc ý, cười nói: “Chiêm Yêu Nghiệt, anh đây đi trước chờ, ha ha!”

Lúc đầu Chiêm Khánh Nhân bước trên không khí, bỏ lại Dương Bách Xuyên ở phía sau, trong lòng còn cười lạnh, Dương Bách Xuyên giả vờ uy h**p, so tốc độ với anh ta đúng là tự rước nhục, trong giới cổ võ ai mà không biết Ngọc Hư Bộ của Côn Luân nổi danh giới cổ võ, tốc độ nhanh nhất.

Nào biết Dương Bách Xuyên đột nhiên xuất hiện bên cạnh rồi nói chuyện, khiến anh ta bỗng hoảng sợ mà nhìn qua. Khá lắm, Dương Bách Xuyên lại đang dẫm lên một thanh kiếm.

Ngự kiếm phi hành ư?

Vượt ra ngoài Tiên Thiên?

Hai suy nghĩ lập tức xuất hiện trong đầu Chiêm Khánh Nhân.

Quả thực bị kinh hãi vì Dương Bách Xuyên làm màu, nhưng Chiêm Khánh Nhân lập tức nghĩ, căn bản không có khả năng, cảnh giới của Dương Bách Xuyên chỉ là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp mà thôi, cái này anh ta rất chắc chắn.

Về phần ngự kiếm phi hành, Chiêm Khánh Nhân có suy nghĩ đáng sợ trong đầu, Dương Bách Xuyên ngự kiếm phi hành là vượt qua sự tồn tại của thần binh, chỉ có pháp khí trong truyền thuyết mới có thể ngự kiếm phi hành.

Bí điển Côn Luân đã có ghi chép rõ ràng, vượt qua thần binh mới có thể ngự kiếm phi hành.

Vậy nên không phải tu vi Dương Bách Xuyên vượt qua Tiên Thiên mà là có được một thanh tiên khí vượt qua cấp bậc thần binh.

Tiên khí đó!

Sao lại có chuyện này được?

Chiêm Khánh Nhân nhìn Dương Bách Xuyên bay vèo qua người, không thấy bóng dáng, đột nhiên chửi: “Cậu gian lận!”

Khi Chiêm Khánh Nhân đuổi theo, lúc hạ xuống núi, Dương Bách Xuyên đã đứng trên tảng đá lớn, cười khanh khách.

“Chiêm Yêu Nghiệt, lời đã nói,lấy năm trăm viên tinh thạch Tiên Thiên ra đây!” Vừa nói vừa vươn tay ra.

“Cậu… Cậu gian lận!” Chiêm Khánh Nhân trầm mặt, Dương Bách Xuyên có tiên khí vượt qua cấp bậc thần binh, mười tốc độ của anh ta cũng không sánh được.

Dương Bách Xuyên nhếch miệng cười: “Sao nào? Muốn chống lại sao? Tôi gian lận à? Lúc trước chúng ta cũng không nói chuyện dùng cách gì, dù sao so tốc độ mà thôi, anh đây nhanh hơn, còn lên núi trước. Không đưa cũng được, quay về ta sẽ nói với giới cổ võ là Chiêm Khánh Nhân của Côn Luân là người thất hứa…”

“Dừng lại, không phải chỉ là năm trăm tinh thạch Tiên Thiên sao? Chiêm Khánh Nhân tôi có, nhưng trên người không mang theo nhiều như vậy, quay về sẽ đưa cho cậu, tôi đưa cho cậu trăm viên trước.” Chiêm Khánh Nhân đen mặt, lấy túi gấm nhỏ từ trong ngực ra, vừa nói chuyện vừa ném cho Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên cười ha ha nhận lấy, linh thức di chuyển, không nhiều không ít, vừa đủ một trăm: “Còn nợ tôi bốn trăm viên tinh thạch Tiên Thiên, nhớ trả đủ cho tôi.”

Mặt Chiêm Khánh Nhân như sắp ch** n**c đến nơi.

Nhục quá!

Nhưng anh ta là người nói một là một, hai là hai, mặc kệ Dương Bách Xuyên dùng cách gì, dù sao người ta cũng thắng, mình thua, việc này phải thừa nhận. Trước khi ra ngoài có thể mang theo một trăm tinh thạch, Dương Bách Xuyên để cho anh ta nợ, đúng là rất giận.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1267


Anh ta hít sâu một hơi, đen mặt nhìn Dương Bách Xuyên, nói: “Chỉ dựa vào tốc độ phi kiếm thì nói được gì chứ, so chiêu đi!”

Thua một ván, Chiêm Khánh Nhân muốn lấy lại thể diện về thực lực.

“Tôi sợ anh chắc.” Nói thật, đúng là Dương Bách Xuyên muốn so chiêu Chiêm Khánh Nhân, xem xem cân nhắc xem vị yêu nghiệt Côn Luân này mạnh bao nhiêu, cũng thử xem thực lực của mình bây giờ như thế nào.

Tu luyện tới Trúc Cơ kỳ tầng chín, anh có thể g**t ch*t Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, với Tiên Thiên tầng chín trung cấp cũng không đến mức cực hạn, mà Chiêm Khánh Nhân vừa đúng là đối tượng thích hợp.

Trong mắt Dương Bách Xuyên, đừng nhìn Chiêm Khánh Nhân là Tiên Thiên tầng chín trung cấp, còn anh có thể so với Tiên Thiên cửu tầng sơ cấp, hai người chênh lệch nửa cấp, nhưng đúng là Dương Bách Xuyên không sợ Chiêm Khánh Nhân.

Nếu Chiêm Khánh Nhân đã yêu cầu so chiêu, anh cầu còn không được, dù trên danh nghĩa là luận bàn nhưng cũng có nghĩa là sinh tử chiến.

Hơn nữa sau khi đến đây, Dương Bách Xuyên không phát hiện ra bóng dáng Tửu Tiên lão đầu, dù sao cũng không có ở đây, đánh nhau với Chiêm Khánh Nhân trước rồi nói sau.

Có thể so chiêu với các thiên tài trong giới võ cổ thời nay là một cơ hội tốt để mài giũa.

Sau một khắc, Chiêm Khánh Nhân cười lạnh, bước lên một bước, tung quyền về phía Dương Bách Xuyên.

“Hừ!”

Dương Bách Xuyên hừ lạnh một tiếng, cũng nâng nắm đấm lên.

“Ầm!”

Một tiếng ầm vang lên.

Hai người lùi ba bước, mắt hai bên sáng lên.

Chiêm Khánh Nhân nhìn Dương Bách Xuyên đầy chiến ý, qua đòn tấn công thăm dò vừa rồi, anh ta phát hiện trong cơ thể Dương Bách Xuyên không chỉ có chân nguyên hùng hậu, sức mạnh cơ thể của cậu ta cũng không hề thua kém mình, thậm chí còn mạnh hơn một chút.

Cơ thể của Chiêm Khánh Nhân đã được rèn luyện trong bồn thuốc từ năm ba tuổi, từ trước đến nay anh ta khá tự tin về cơ thể mình, nhưng hôm nay gặp được Dương Bách Xuyên, điều này khiến cho trong lòng anh ta có một cảm giác gặp kỳ phùng địch thủ.

Chiêm Khánh Nhân lập tức hét lên, lại nâng nắm đấm lên, trong lòng muốn xem xem cơ thể ai mạnh hơn, từ nhỏ anh đã rèn luyện cơ thể trong bồn thuốc, đúng là không sợ ai, càng không thua ai về sức mạnh cơ thể.

Trong lòng Dương Bách Xuyên cũng kinh ngạc, lúc này cơ thể anh là Kim Cương Nhục Thể, cứng đối cứng với Chiếm Khánh Nhân mới phát hiện sức mạnh cơ thể của anh ta cũng không thua gì anh.

Trong lòng thầm nghĩ: “Đúng là đã xem thường tiểu tử này, xem ra nội tình của tông môn cổ xưa không đơn giản như trong tưởng tượng, cứ ngỡ Kim Cương Nhục Thể của mình và Càn Khôn Tôi Thể Quyết là công pháp mạnh nhất thế gian.

Không ngờ Chiêm Khánh Nhân là một nhân vật nổi bật trong giới võ cổ cũng có sức mạnh cơ thể mạnh như anh.

Dương Bách Xuyên không biết là từ nhỏ Chiêm Khánh Nhân người ta đã luyện dược tắm, mà thời gian tu luyện cơ thể của anh chỉ mới hai năm mà thôi.

Nheo mắt lại, hai tay siết chặt, nghênh đón.

“Ầm ầm ầm!”

Hai người rất ăn ý với ngươi, không ai dùng sức mạnh chân khí, hai người đều đấu bằng sức mạnh cơ thể.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1268


Trong cuộc đối đầu giữa quyền và thịt, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai người đã đấm hàng trăm cú, sau đó lại tách ra.

Hai tay của Chiêm Khánh Nhân run rẩy.

Nắm đấm của Dương Bách Xuyên không run rẩy, nhưng có vết máu do rách da.

“Anh không tệ, ván này tôi thua.” Dương Bách Xuyên nhìn tay mình xuất hiện vết máu thì biết về phương diện sức mạnh cơ thể thể, anh kém Chiêm Khánh Nhân một chút.

“Cậu không cần nhường, ván này ngang tài ngang, mặc dù da tôi không bị rách, nhưng cả hai tay đều tê dại. Thằng nhóc cậu còn chưa tới ba mươi tuổi, tu luyện muộn hơn tôi, nếu chúng ta tu luyện cùng lúc thì cậu sẽ mạnh hơn tôi.” Chiêm Khánh Nhân cao ngạo như thế, đương nhiên sẽ không chiếm lợi của người khác.

Dương Bách Xuyên nghe thấy những lời này, cũng khá vui. Mặc dù Chiêm Khánh Nhân này kiêu ngào từ trong xương cốt, nhưng cả quá trình cũng được xem như quang minh lỗi lạc, lại giúp Dương Bách Xuyên thay đổi cách nhìn với anh ta.

“Tu luyện không có trước sau, anh mạnh hơn là anh mạnh hơn, chia thời gian làm gì chứ, ván này tôi thua.” Dương Bách Xuyên cũng là người kiêu ngạo, sao có thể nhận lời Chiêm Khánh Nhân chứ.

“Hừ!”

Chiêm Khánh Nhân hừ lạnh một tiếng: “Dương điên, cho tôi thấy bản lĩnh thật sự của cậu đi.”

Trong lúc nói chuyện, Chiêm Khánh Nhân lại tấn công lần nữa, lần này anh ta đánh một quyền, vận chuyển lượng chân nguyên khổng lồ, linh khí trời đất dao động mãnh liệt, kéo theo bụi bặm trong vòng ba mét xung quanh, một đấm nhìn như đơn giản đánh về phía Dương Bách Xuyên.

Cơ thể mạnh mẽ vượt qua, bây giờ di chuyển phải xem bản lĩnh thực sự.

Dương Bách Xuyên cũng đánh một chưởng, anh biết Chiêm Khánh Nhân đã đánh thật, mà anh cũng chờ mong.

“Chấn Thiên Chưởng!”

Một bàn tay khổng lồ được tạo ra đánh xuống Chiêm Khánh Nhân.

“Ầm ầm!”

Hai người hai tay đối diện nhau, một tiếng nổ vang lên, bụi bặm trong vòng mười mắt xung quanh bay lên.

Lần này mặt ai cũng cứng lại, Dương Bách Xuyên cảm nhận được chân nguyên trong cơ thể Chiêm Khánh không thua gì anh, thậm chí còn mạnh hơn.

Chiêm Khánh Nhân cũng nhìn Dương Bách Xuyên toàn lực ứng phó, quả nhiên Dương Bách Xuyên cũng có tài năng.

“Giao Long Xuất Hải!”

“Liệt Thiên Chưởng!”

Hai bóng người trong bụi đất mù mịt, lại ra chiêu tấn công.

“Ầm ầm ầm!”

Một tiếng động lớn vang vọng trên đỉnh núi, trên đỉnh núi có một khu vực hơn mười mét trơ trọi, cỏ và cát đã bị san bằng.

Một đòn lại thêm một đòn, hai bên càng đánh càng kinh hãi, đều cảm thán đối phương rất mạnh, nhưng càng đánh càng hăng.

Không ai thua ai cả.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1269


Trong khoảnh khắc hai người rơi xuống trên tảng đá lớn, Chiêm Khánh Nhân gầm lên một tiếng, lại đạp trời bay lên giữa không trung, ngay sau đó hét lớn: “Côn Luân lật trời ấn!” Trong lúc hét, trong tay Chiêm Khánh Nhân có thứ gì đó lạ kỳ hình thành, đứng ngược xuống, chưởng này đánh xuống đầu Dương Bách Xuyên.

Hai mắt Dương Bách Xuyên đông cứng, anh biết Chiêm Khánh Nhân xuất tuyệt chiêu, nhưng anh cũng không phải ăn chay, vận chuyển chân hỏa trong người, ngọn lửa bốc lên trong nháy mắt, vận chuyển Càn Khôn, hét lên: “Hợp nhất chân khí Càn Khôn!”

Đây là dung hợp ba đòn tấn công của anh vào một chiêu: Chấn Thiên Chưởng, Khai Thiên Chưởng và Liệt Thiên Chưởng.

“Ầm ầm!”

“Răng rắc!”

Đầu tiên là một tiếng nổ, sau đó là tiếng đá vỡ tung.

Những tảng đá lớn như một ngôi nhà nổ tung.

Dương Bách Xuyên phi thân nhảy xuống tảng đá. Chiêm Khánh Nhân đứng ở phía bên kia.

Bụi bặm bay lượn trong đất, khóe miệng Dương Bách Xuyên chảy máu, bàn tay trái của Chiêm Khánh Nhân nhỏ máu.

Ngay sau đó, trong bụi đất, giữa hai người, ở giữa những tảng đá đã nổ tung, một giọng nói tức giận vang lên.

“Bọn điên này, sao không cho người ta ngủ hả? Bọn khốn này!”

Tiếng nói hổn hển này chính là giọng của Tửu Tiên lão đầu.

Giọng nói của ông ta cũng khiến cho Dương Bách Xuyên và Chiêm Khánh Nhân không tiếp tục ra tay được nữa, hai người chiến đấu với nhau nhưng chưa phân thắng bại, có thể nói là ngang tài ngang sức.

Đương nhiên, không thù không hận, cũng có nghĩa là một trận giao đấu mà người này không phục người kia, không có chém giết thật sự, nếu như bọn họ nghiêm túc chém giết lẫn nhau, nói không chừng sẽ chẳng có kết quả khó phân cao thấp thế này.

Tóm lại, sau khi trải qua một cuộc tỷ thí, song phương đều nhận ra thực lực của nhau, giữa hai người xuất hiện một loại cảm giác tôn trọng lẫn nhau.

Dương Bách Xuyên tự nhận là một người tu chân, thanh cao hơn các võ cổ giả, rất hiếm khi thật sự xem người kia là một bàn đồ ăn giống như võ cổ giả.

Chiêm Khánh Nhân xuất thân từ Côn Luân, là người đứng đầu trong Thập Đại Yêu Nghiệt, thế nên hắn cũng kiêu ngạo vô biên, không xem người kia là đối thủ, khoan nói tới việc hắn là người tự cao tự đại, thì cũng là loại người không phục bất kì ai.

Trong cuộc tỷ thí với Dương Bách Xuyên, xem như đã hiểu được những gì sư phụ của hắn đã nói trước khi xuống núi, giới võ cổ chưa bao giờ thiếu thiên tài, không chỉ có con cá nổi trên mặt nước, mà còn có loài rồng biển ẩn sâu dưới đáy.

Hắn thực sự đã thay đổi nhận thức về Dương Bách Xuyên.

Đợi đến khi bụi bặm tan đi hết, quả nhiên hình bóng của Tửu Tiên lão đầu xuất hiện.

Lúc này trên đầu ông ta đầy bụi đất, khuôn mặt đen thui nhìn Dương Bách Xuyên và Chiêm Khánh Nhân.

Rõ ràng Tửu Tiên lão đầu đang trốn ở khoảng đất dưới một tảng đá to để ngủ, dưới tảng đá đó có một khoảng không gian lớn, là nơi ông ta giấu rượu, trước khi Dương Bách Xuyên cũng không có kiểm tra, còn tưởng rằng Tửu Tiên lão đầu đã đi vào núi sâu.

Không ngờ ông ta lại trốn dưới tảng đá để ngủ!

Về phần có phải là ngủ thật hay không thì Dương Bách

Xuyên không rõ lắm.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1270


Nhưng hắn cảm thấy Tửu Tiên lão đầu rất kỳ lạ, bình thường nằm ở trên tảng đá, nhưng hôm nay lại thực sự đi trốn dưới tảng đá để ngủ, nếu như không phải vì trận chiến giữa hắn và Chiêm Khánh Nhân mà tảng đá bị vỡ, thì ông ta sẽ vẫn không đi ra.

Đôi mắt của Dương Bách Xuyên vẫn đang quan sát Chiêm Khánh Nhân và Tửu Tiên lão đầu, cố gắng tìm ra manh mối từ khuôn mặt của họ.

Tửu Tiên lão đầu vẫn mang bộ dạng say khướt hung hãn kia như bình thường, điểm khác biệt với mọi ngày đó là trên mặt ông ta đầy vẻ tức giận, giống như đã thực sự bị quấy rầy giấc ngủ vậy. Sắc mặt tối om, căn bản không đoán ra được điều gì. Chẳng biết có phải sau khi hắn nhìn thấy Chiêm Khánh Nhân - cái người tới từ Côn Luân này nên tâm tình bị mất ổn định hay không, mà dường như hắn hoàn toàn không cảm nhận được gì.

Mà Chiêm Khánh Nhân thì ngược lại, phản ứng của hắn mạnh hơn nhiều, Dương Bách Xuyên quan sát thấy sau khi Tửu Tiên lão đầu xuất hiện, toàn thân hắn ta chấn động, vội vàng lấy một bức họa trong ngực ra rồi mở ra xem bản vẽ trong tay, rồi lại nhìn Tửu Tiên lão đầu, có vẻ như đang so sánh với cái gì.

Trong lòng Chiêm Khánh Nhân thật sự rất kinh ngạc, trước khi đi hắn nghe theo lời dặn dò của sư phụ, đặc biệt mang theo một bức tranh vẽ chân dung đại sư bá Lôi Đình. Vào lần đầu tiên hắn nhìn thấy ông lão trước mặt, hắn đã ngay lập tức xác định đây là đại sư bá Lôi Đình của hắn.

Chiêm Khánh Nhân từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp qua đại sư bá, nhưng đã từng nhìn thấy bức họa, cũng đã nghe sư phụ Thanh Hư Tử nhắc tới câu chuyện của đại sư bá Lôi Đình từ lâu, trong lòng hắn đã không còn lạ lẫm gì nữa.

Sư phụ hắn có chín người sư huynh sư đệ cùng lứa, Lôi Đình là đại sư huynh, sư phụ Thanh Hư Tử là sư đệ nhỏ nhất, khoảng cách tuổi tác cũng có sự chênh lệch lớn, mà vào thời điểm Chiêm Khánh Nhân hắn gia nhập Côn Luân, đại sư bá Lôi Đình đã biến mất rồi.

Đại sư bá Lôi Đình biến mất ròng rã cả một năm, năm nay hắn mới ba mươi hai tuổi, bình thường chưa từng thấy, nhưng so sánh giữa khí tức của công pháp Côn Luân và bức họa trong tay mình, Chiêm Khánh Nhân ngay lập tức xác nhận rằng ông lão trước mắt chính là đại sư bá Lôi Đình của hắn.

Chính là người có thân phận và danh tiếng cực cao ở Côn Luân.

Lúc này Chiêm Khánh Nhân vui mừng khôn xiết, sư phụ đã tu luyện đến tầng thứ chín - đại viên mãn Tiên Thiên, và từ lâu đã muốn bế quan để đi chinh phục các cửa ải, hay nói cách khác là để tìm kiếm phương pháp Hư Cảnh trên Tiên Thiên, có ý định dạy bảo Côn Luân tự mình lãnh đạo.

Nếu hiện tại có đại sư bá Lôi Đình ở đây, địa vị của Côn Luân trong giới võ cổ không chỉ sẽ không dao động nữa, mà ngược lại sẽ còn thêm kiên cố hơn, thậm chí ưu điểm lớn nhất chính là vấn đề tu vi hiện tại của đại sư bá.

Mỗi người ở Côn Luân đều biết đại sư Bá Lôi Đình biến mất là vì tìm kiếm cách đột phá cảnh giới Tiên Thiên, hắn biến mất sáu mươi năm và bây giờ đã xuất hiện trở lại, điều này có phải đã chứng minh rằng Đại sư bá đã vượt qua cảnh giới Tiên Thiên hay không, cảnh giới tu vi của hắn đã đạt đến đỉnh điểm trong truyền thuyết võ đạo - Hư Cảnh ư?

Rất nhiều người đều biết ở trên Tiên Thiên chính là Hư Cảnh, có điều biết thì biết vậy thôi, chứ từ xưa tới nay chưa hề có ai có thể nói rõ ràng làm sao để hoàn toàn đột phá được đại viên mãn Tiên Thiên.

Làm thế nào để tu luyện đến cảnh giới ở trên Tiên Thiên, hay làm thế nào để đạt đến Hư Cảnh đây.

Đối với vị đại sư bá Lôi Đình trước mặt, mặc kệ khí tức hay là cảnh giới tu vi, Chiêm Khánh Nhân đều không thể cảm nhận rõ ràng, hắn có cảm giác rất thần bí, thâm trầm.

Điều đó chẳng phải đã nói lên rồi sao?

Đại sư bá đã đạt đến Hư Cảnh đúng không?

Nếu như đại sư bá đã đạt đến Hư Cảnh thì đó cũng là phúc lớn của Côn Luân.

Chiêm Khánh Nhân biết rằng trong cấm địa thiên trì của Côn Luân, mấy đời trưởng bối có tu vi đạt đến đại viên mãn Tiên Thiên của Côn Luân đều đang cố gắng tìm hiểu vấn đề làm thế nào để đột phá Hư Cảnh, đáng tiếc không ai thành công.

Không chỉ Côn Luân mà một số tông môn lớn và lâu đời khác cũng như thế, hiện tại nếu như đại sư bá Lôi Đình đã đạt đến Hư Cảnh, nắm giữ biện pháp làm thế nào để đột phá Hư Cảnh, vậy đây thực sự chính là một

việc trọng đại của Côn Luân.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1271


Khi nghĩ về điều này, toàn thân Chiêm Khánh Nhân run lên, hắn rất phấn khích.

Lúc này Chiêm Khánh Nhân quỳ trước mặt Tửu Tiên lão đầu, hắn kích động nói: “Đệ tử dưới trướng sư phụ Thanh Hư Tử ở Côn Luân - Chiêm Khánh Nhân bái kiến đại sư bá.”

Dương Bách Xuyên cuối cùng cũng trở nên căng thẳng, tuy rằng Tửu Tiên lão đầu mặc dù không thừa nhận bản thân không còn bị điên nữa, nhưng hắn cảm thấy ông ta đã khôi phục lại.

Bây giờ người trong tông môn đã tìm đến đây, Tửu Tiên lão đầu cũng nên đi, nên rời khỏi Vân Môn rồi.

Trong khi nói chuyện với Tửu Tiên lão đầu, từ việc Dương Bách Xuyên bắt đầu lừa gạt ông trấn giữ Vân Môn hộ mình, mấy lần có kiếp nạn thì Tửu Tiên lão đầu cũng đều giúp đỡ hắn. Lúc này khi một cao thủ như vậy rời đi, trong lòng của hắn có áp lực rất lớn đối với Vân Môn.

Đã trải qua gần một năm ở chung, Dương Bách Xuyên đúng là có hơi không nỡ rời xa Tửu Tiên lão đầu, thực ra mấy ngày nay hai người uống rượu tán gẫu, thật giống một đôi bạn không phân biệt tuổi tác, nếu như Tửu Tiên lão đầu đột nhiên rời đi, hắn sẽ thật sự không cam lòng.

Nhưng Dương Bách Xuyên hiểu rõ Tửu Tiên lão đầu là cao thủ của Côn Luân người ta, ông đã giúp đỡ hắn cũng như Vân Môn nhiều lần trong năm qua, hắn không có lý do và cũng không thể quá ích kỉ để ông ở lại đây, mà với tu vi của Tửu Tiên lão đầu thì, hắn có muốn giữ người cũng không được.

Khi Chiêm Khánh Nhân quỳ xuống, Dương Nghị Vân thầm thở dài trong lòng, hắn đã chuẩn bị tâm lý, sẵn sàng với việc Tửu Tiên lão đầu rời đi.

Tuy nhiên, vào lúc này, Tửu Tiên lão đầu lại liếc nhìn Chiêm Khánh Nhân và nói: “Tiểu tử ngươi là ai? Lôi Đình là người nào, ai là đại sư bá của ngươi cơ, ông đây không quen biết ngươi. ngươi bái ta làm gì? Đứng lên đi~.” Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy Tửu Tiên lão đầu dùng tay nâng hư không, đỡ Chiêm Khánh Nhân đứng dậy một cách không tự chủ được.

Dương Bách Xuyên không bất ngờ với cảnh này, bởi vì hắn biết tu vi của Tửu Tiên lão đầu đã vượt qua Tiên Thiên, có thể so với một nhân vật Kim Đan, tùy ý vung tay cũng có thể nâng Chiêm Khánh Nhân lên được.

Nhưng đối với Chiêm Khánh Nhân, hắn càng thêm chắc chắn trong lòng rằng ông ta đã đạt đến Hư Cảnh.

Có điều, sau khi nghe lời đại sư bá nói, hắn lại trợn tròn mắt.

Có chuyện gì vậy?

Tại sao người này không nhận ra mình chứ?

Khuôn mặt của Chiêm Khánh Nhân lộ vẻ ngạc nhiên.

Dương Nghị Vân sững sờ một lúc, sau đó lại mừng như điên trong lòng, Tửu Tiên lão đầu bị bệnh điên nên không được nhanh nhẹn lắm.

“Đại sư bá ngươi... Ta... Ta tới đón người theo lệnh của sư phụ đó, người xem đi, đây là bức họa mà người để lại ở tông môn, mỗi một người trong Côn Luân đều có~”

Chiêm Khánh Nhân sốt ruột, vội vàng mở bức chân dung trong tay ra cho Tửu Tiên lão đầu xem, hắn rất chắc chắn ông lão trước mắt chính là đại sư bá Lôi Đình của mình, khí tức công pháp của Công Luân không lẫn vào đâu được, mà dáng dấp của người này cũng giống tranh như đúc.

Nhưng nhìn có vẻ như đại sư bá căn bản không quen biết mình, và cũng không biết Côn Luân của hắn.

“Đi qua một bên, cái gì mà sư bá sư thúc, ta tên là Tửu Tiên, chính là đại trưởng lão cấp cao nhất ở Vân Môn, ai quen biết ngươi chứ?” Tửu tiên lão đầu vừa nói chuyện vừa cầm bầu rượu uống, căn bản không nhìn Chiêm Khánh Nhân lấy một lần, sau đó thì lải nhải lầm bầm lầu bầu một mình.

Lúc này, ánh mắt như đao của Chiêm Khánh Nhân tựa như nhìn về phía Dương Bách Xuyên, hắn trầm giọng nói: “Dương Bách Xuyên, ngươi nói xem, ngươi đã làm gì với đại sư bá của ta?”

Lúc Chiêm Khánh Nhân nghĩ đến dáng vẻ điên điên khùng khùng của đại sư bá, dường như không còn ký ức gì về Côn Luân, rất có thể là Dương Bách Xuyên đã làm gì với đại sư bá, hoặc có lẽ đã sử dụng thủ đoạn

gì đó để khống chế ông.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1272


Trên thực tế, Dương Bách Xuyên có thể hiểu được phần nào tâm tình của Chiêm Khánh Nhân, chẳng qua hắn không quan tâm đến điều đó, hắn híp mắt nói: “Phải chịu trách nhiệm với những gì mình nói chứ, Tửu Tiên lão đầu, à không đúng, đại trưởng lão của Vân Môn ta, là ta nhặt được ông ấy trong núi, vẫn luôn mang dáng vẻ như thế này, nói cách khác, ta còn thu nhận và giúp đỡ ông ấy, vậy ta có thể làm gì chứ? Là ông ấy tự nguyện làm đại trưởng lão của Vân Môn ta, với cả ngươi dùng đầu óc suy nghĩ một chút đi, với tu vi của đại trưởng lão thì ta có thể làm gì ông ấy hả?”

“Hừ, ta tin rằng ngươi cũng không dám, vậy ngươi nói xem, tại sao đại sư bá lại thành ra như vậy?” Chiêm Khánh Nhân bớt tức giận một chút, hỏi.

Dương Bách Xuyên xòe tay, nhếch miệng nói: "Anh hỏi tôi thì tôi hỏi ai? Lần đầu tiên tôi gặp ông ấy, ông ấy đã điên điên khùng khùng như vậy rồi. Là tôi tốt bụng thu nhận ông ấy đó biết không? Còn nữa, anh có chắc đại trưởng lão của Vân Môn chúng tôi là đại sư bá của anh không?"

Chiêm Khánh Nhân đưa bức tranh trong tay cho Dương Bách Xuyên: "Đây là bức chân dung của đại sư bá ở sư môn. Mỗi đệ tử Côn Luân vào năm sáu mươi tuổi đều để lại một bức chân dung. Tự cậu nhìn xem có đúng không. Hơn nữa, tôi sẽ không nhận nhầm khí tức công pháp trên người đại sư bá. Tôi còn có thể lừa cậu chuyện này hay sao?"

Dương Bách Xuyên cầm tranh xem, đúng là Tửu Tiên lão đầu. Chiêm Khánh Nhân nói sẽ không nhận sai khí tức công pháp, điểm này thì anh tin tưởng, bởi vì mỗi sư muôn đều có khí tức riêng, chỉ có người trong tông môn mới cảm ứng được.

Bây giờ có thể xác định Tửu Tiên lão đầu là người phái Côn Luân, nhìn bộ dạng của Chiêm Khánh Nhân cũng không giống nói dối.

Làm sao bây giờ? Chẳng lẽ lại bảo Tửu Tiên lão đầu theo Chiêm Khánh Nhân về Côn Luân?

Ý nghĩ này chỉ đọng lại trong đầu Dương Bách Xuyên giây lát. Anh nghĩ có trở về hay không là do Tửu Tiên lão đầu quyết định. Côn Luân là tông môn hàng đầu, mình không lừa được.

"Chiêm Yêu Nghiệt, tôi tin lời anh. Nhưng anh cũng thấy tình trạng của đại trưởng lão rồi đấy, nếu anh thật sự muốn đón ông ấy đi thì tôi cũng không ngăn cản. Mặt khác..."

Nói đến đây, Dương Bách Xuyên tới gần Chiêm Khánh Nhân nói nhỏ: "Mặt khác, anh thấy đó, ha ha, tôi đã thu nhận đại sư bá của anh tức là ân nhân của Côn Luân các anh đúng không? Gần một năm qua tôi cung cấp đồ ăn thức uống cho đại trưởng lão, tất cả đều là đồ cao cấp, ngay cả rượu ông ấy uống cũng là linh tửu, rượu Khỉ... Suýt nữa thì tôi phá sản rồi. Vì vậy Côn Luân các anh phải đền bù cho tôi đúng không?"
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1273


Nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, Chiêm Khánh Nhân thoáng sửng sốt. Hình như có lý đấy, nhưng cứ cảm thấy sai sai ở đâu mà không nghĩ ra. Anh ta hỏi Dương Bách Xuyên: "Cậu muốn đền bù thế nào?"

"Yêu cầu không cao, dù sao tôi và đại sư bá của anh cũng là chỗ quen biết. Đền bù cho tôi một hai vạn tinh thạch Tiên Thiên là được." Tên họ Dương nào đó ra vẻ nghiêm túc nói.

Chiêm Khánh Nhân suýt đạp hụt, tức giận mắng: "Sao cậu không ăn cướp luôn đi?"

"Nghe xem anh nói kìa, tôi đường đường là môn chủ một môn, sao lại đi ăn cướp chứ? Côn Luân các anh đứng đầu tông môn lâu đời, lẽ nào ngay cả chút ít tinh thạch Tiên Thiên như vậy cũng không có?" Dương Bách Xuyên chẳng khác gì đang lừa gạt tống tiền.

Chiêm Khánh Nhân tức nổ phổi. Cmn cậu vừa mở mồm đã đòi một hai vạn tinh thạch Tiên Thiên?

"Đó là tinh thạch Tiên Thiên, tinh hoa thiên địa đấy, thằng nhóc cậu tưởng là cải thảo chắc?" Chiêm Khánh Nhân gào lên.

"Khụ khụ, có thể thương lượng mà! Nếu thật sự không được thì cho tôi một vạn tinh thạch cũng được. Tôi không lừa anh đâu, không tin thì anh hỏi đại trưởng lão xem ông ấy có uống rượu Khỉ và linh tửu hay không, hỏi xem có phải rượu ông ấy uống tràn đầy linh khí hay không. Anh nói xem suốt một năm trời ông ấy uống hết bao nhiêu linh thạch, sư bá của anh uống rượu làm Vân Môn chúng tôi suýt phá sản luôn." Dương Bách Xuyên nói nhăng nói cuội, túm lại là muốn đòi chút lợi lộc từ Côn Luân.

Nghe Dương Bách Xuyên nói vậy, Chiêm Khánh Nhân phát hiện thứ đại sư bá nhà mình uống là linh tửu. Nếu những gì Dương Bách Xuyên nói là sự thật, thì người ta đòi một vạn tinh thạch Tiên Thiên cũng không nhiều lắm. Nhưng Chiêm Khánh Nhân không tin Dương Bách Xuyên, bèn đi tới chỗ Tửu Tiên lão đầu và hỏi: "Khụ khụ, đại sư bá, bình thường ngài đều uống linh tửu sao?"

"Đương nhiên, tôi không thèm uống rượu bình thường của thế tục đâu. Đây là rượu có đẳng cấp thấp nhất rồi đấy, rượu ngon của nhóc Xuyên bị tôi uống hết rồi. Bình thường lão phu toàn uống rượu Khỉ." Tửu Tiên lão đầu khoe khoang, sau đó còn nói với Dương Bách Xuyên: "Nhóc Xuyên, lão phu sắp uống hết rượu rồi, cậu mau tìm rượu cho lão phu đi, nếu không lão phu không tha cho cậu đâu."

Lần này Chiêm Khánh Nhân đã xác nhận Dương Bách Xuyên nói thật, lập tức hít sâu một hơi. Chính đại sư bá tự thừa nhận thì chắc chắn không sai, uống linh tửu hàng ngày thì ai mà chịu nổi?

Như vậy uống suốt một năm...

Đệt, cho dù Côn Luân là tông môn lớn cũng không chịu nổi!

Nói vậy thì Dương Bách Xuyên đòi một hai vạn tinh thạch Tiên Thiên cũng không nhiều lắm.

Tuy nhiên, Chiêm Khánh Nhân không biết là Hầu Đậu Đậu có một bầy khỉ sản xuất rượu Khỉ mỗi ngày, làm sao Dương Bách Xuyên phá sản được?

Mấu chốt là Chiêm Khánh Nhân cũng nhìn ra đầu óc đại sư bá nhà mình có vấn đề, không nhận người quen nhưng có thể nói chuyện với Dương Bách Xuyên, điều này khiến Chiêm Khánh Nhân sợ ném chuột vỡ đồ.

Anh ta biết đại sư bá ở Vân Môn, cũng biết tu vi của đại sư bá đã bước vào Hư Cảnh, chuyện này vô cùng quan trọng với Côn Luân, nhất định phải đưa đại sư bá về Côn Luân.

Nhưng đại sư bá không nhận người quen, quên mất sư môn Côn Luân, đây chính là một vấn đề khó nhằn.

Vả lại Chiêm Khánh Nhân cũng nhìn ra đại sư bá tuy điên điên khùng khùng nhưng rất thân thiết với Dương Bách Xuyên, hơn nữa không có vẻ gì là Vân Môn và Dương Bách Xuyên dùng thủ đoạn khống chế đại sư bá. Vừa rồi đại sư bá không hề khách sáo đòi rượu Dương Bách Xuyên cũng đủ chứng minh ông ấy không bị Dương Bách Xuyên trói buộc.

Vì vậy Chiêm Khánh Nhân nảy ra một ý. Muốn đưa đại sư bá về Côn Luân với mình thì không thể dùng sức mạnh. Đối mặt với tồn tại Hư Cảnh, anh ta không có lá gan kia.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1274


Chỉ có thể dùng trí, mà Dương Bách Xuyên là yếu tố then chốt.

Dương Bách Xuyên nói đại sư bá là đại trưởng lão của Vân Môn, xem ra quan hệ giữa hai người rất tốt. Như vậy thì phải chăng có thể nhờ Dương Bách Xuyên ra lệnh hoặc thuyết phục đại sư bá theo mình về Côn Luân?

Chiêm Khánh Nhân nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy đây là một cách hay.

Nhưng muốn Dương Bách Xuyên đồng ý thì phải bỏ ra một vạn tinh thạch Tiên Thiên.

Con số này không nhỏ, Chiêm Khánh Nhân không tự quyết định được. Vả lại anh ta cũng không biết Côn Luân có một vạn tinh thạch Tiên Thiên hay không. Vì kế hoạch này, anh phải về sư môn một chuyến để xin ý kiến của sư phụ xem có đồng ý trả tinh thạch Tiên Thiên cho Dương Bách Xuyên hay không.

Nhưng trước khi đi, anh ta vẫn cố gắng thử một chút, bèn nói với Dương Bách Xuyên: "À thì... một vạn linh thạch quá nhiều, tôi phải trở về xin ý kiến của sư phụ. Cậu có thể thuyết phục đại sư bá theo tôi về được không?"

Dương Bách Xuyên nhìn Chiêm Khánh Nhân, bật cười ha hả như đang nói anh tưởng tôi ngu chắc, làm cho sắc mặt Chiêm Khánh Nhân đỏ bừng lên.

Sau đó anh ta tự đi đến chỗ Tửu Tiên lão đầu, bắt đầu thuyết phục, lặp đi lặp lại mấy câu "người là sư bá của con", "người thuộc phái Côn Luân"...

Kết quả là nửa tiếng sau, Tửu Tiên lão đầu phiền quá, vung tay áo nói với Chiêm Khánh Nhân: "Thằng nhóc này ồn ào quá, mau cút đi! Hiện giờ lão phu có rượu ngon uống, có cảnh đẹp ngắm, có nhóc Xuyên bên cạnh, sung sướng biết bao, ai mà thèm Côn Luân gì đó của cậu chứ! Sang một bên chơi đi!"

Tửu Tiên lão đầu nói xong, Chiêm Khánh Nhân lập tức bị ông ấy ném bay ra khỏi núi.

"Ối ối ối, lão đầu đừng ném chết anh ta, anh ta mà chết thì con phiền to đấy!" Tửu Tiên lão đầu đột nhiên ra tay làm Dương Bách Xuyên sợ hết hồn.

"Yên tâm đi, đạo hạnh của thằng nhóc kia không kém cậu đâu, không chết được." Tửu Tiên lão đầu uống vài hớp rượu, sau đó nheo mắt nhìn Dương Bách Xuyên: "Thằng nhóc cậu cũng chẳng phải tốt lành gì, lão phu trị giá một vạn tinh thạch Tiên Thiên hả?"

"Khụ khụ!" Dương Bách Xuyên đỏ mặt, không ngờ lão đầu lại nghe thấy cuộc nói chuyện giữa anh và Chiêm Khánh Nhân. Anh cười gượng nói: "Lần sau con sẽ đòi giá cao hơn chút, ha ha!"

"Biến đi!" Tửu Tiên lão đầu tức giận quát.

"Được được, con biến ngay đây." Dương Bách Xuyên nhếch miệng, sau đó buột miệng hỏi: "Lão đầu, có phải người cố ý không?"

Dứt lời Dương Bách Xuyên chăm chú nhìn Tửu Tiên lão đầu. "Cố ý" ở đây là chỉ Tửu Tiên lão đầu cố ý không thừa nhận thân phận sư bá của Chiêm Khánh Nhân.

"Thằng nhóc cậu thật sự hi vọng tôi rời đi sao?" Tửu Tiên lão đầu híp mắt cười khẽ.

Dương Bách Xuyên: "Khụ khụ, con ước gì người ở lại Vân Môn cả đời."

"Cả đời quá dài, lão phu ở lại chỗ cậu ba năm. Ba năm sau, nếu cậu có thực lực đi vào Sơn Hải Giới thì lão phu sẽ làm trưởng lão của Vân Môn cả đời. Còn bây giờ cậu chút cút lẹ đi, lão phu muốn uống rượu. Mấy câu vừa rồi chỉ là lời say." Tửu Tiên lão đầu nói xong, lập tức nhảy lên một cái cây rồi nhắm mắt nghỉ ngơi, không nhìn Dương Bách Xuyên nữa.

Hai mắt Dương Bách Xuyên sáng ngời. Anh nhìn Tửu Tiên lão đầu nhắm mắt trên cây, xem như đã hiểu ra. Có lẽ ngay từ đầu Tửu Tiên lão đầu không bị điên, hoặc là từ từ hồi phục, nhưng ông ấy vẫn lựa chọn tiếp tục giả điên ở lại Vân Môn là vì Sơn Hải Giới.

Không ngờ Tửu Tiên lão đầu lại biết đến sự tồn tại của Sơn Hải Giới. Nghĩ xong Dương Bách Xuyên bèn ném vấn đề này ra khỏi đầu. Anh không quan tâm Tửu Tiên lão đầu có có mục đích gì, dù sao ông ấy cũng có thiện ý với mình và Vân Môn.

Hôm nay trong phút chốc tỉnh táo ngắn ngủi, ông ấy đã nhắc nhở

mình, nhắc nhở Vân Môn.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1275


Ba năm sau sẽ có chuyện gì đó liên quan đến Sơn Hải Giới, Tửu Tiên lão đầu cần mình giúp đỡ. Đại khái là thế. Dương Bách Xuyên cảm thấy không thành vấn đề, dù sao anh cũng nợ ân tình của Tửu Tiên lão đầu, đến lúc đó anh đồng ý với ông ấy là được.

Nhưng điều kiện tiên quyết là anh phải có thực lực.

Chuyện này... rất tốt.

Dương Bách Xuyên chăm chú nhìn Tửu Tiên lão đầu, sau đó xoay người xuống núi, tâm trạng tự dưng tốt lên.

Bây giờ anh phải xuống núi giao dịch với Chiêm Khánh Nhân. Vụ giao dịch này chỉ lời không lỗ, bởi vì nhà cái là Tửu Tiên lão đầu.

"He he!" Nghĩ tới đây, Dương Bách Xuyên bật cười khúc khích.

Sau khi xuống núi, quả nhiên Dương Bách Xuyên nhìn thấy Chiêm Khánh Nhân nguyên vẹn đang đứng dưới chân núi, vẻ mặt anh ta đầy khó chịu.

Dương Bách Xuyên bước tới cạnh anh ta, cười gian trá nói: “Chiêm yêu nghiệt, anh không sao đó chứ?”

Lời này lọt vào tai Chiêm Khánh Nhân nghe lại có chút mỉa mai, anh hừ lạnh: “Chăm sóc tốt cho đại sư bá của tôi, thiếu một sợi tóc thì tôi sẽ lấy luôn cái mạng nhỏ của cậu, mấy người đúng là gặp may, sao đại sư bá lại vùi ở một cái nơi nhỏ bé thế này.”

Dương Bách Xuyên trợn mắt: “Thế nào, họ Chiêm kia, anh đang xem thường Vân Môn chúng tôi? Nói thật cho anh biết, những cái gọi là tông môn cổ xưa của mấy người, trong mắt anh đây cũng chỉ là một mâm đồ ăn thôi, có gì hay cơ chứ ~”

Nghe thấy những lời tỏ vẻ cao thượng của Chiêm Khánh Nhân, Dương Bách Xuyên cực kỳ khó chịu, anh lập tức phản bác.

“Haha, cậu nghĩ Vân Môn của mình trâu bò sao? Nói thử xem Vân Môn có cái gì?” Chiêm Khánh Nhân muốn gây rắc rối cho Dương Bách Xuyên.

Dù sao ở trong mắt anh ta, Vân Môn là một thế lực giống như một gia tộc nhỏ, không thể so sánh được với tông môn chân chính, gọi tông môn chính là đang dát vàng lên mặt.

Dương Bách Xuyên nheo mắt lạnh lùng nói: “Sao nào, còn muốn đánh nhau à?”

Dương Bách Xuyên nhất thời tức giận, có điều Vân Môn quả thật mới chỉ là thời kỳ khởi đầu, bất kể là nhân số hay là nội tình thì cũng không thể so sánh với những tông môn cổ xưa được, nhưng anh rất khó chịu khi nhìn thấy bọn họ xem thường người khác.

Lúc trước chạm mặt với Thần Tông và phái Thanh Thành cũng vậy, hiện tại gặp Chiêm Khánh Nhân của Côn Lôn cũng thế, có lẽ đây chính là bản tính trời sinh của những tông môn cổ xưa này, tự cho mình hơn người khác.

Ít nhiều, Chiêm Khánh Nhân cũng biết Dương Bách Xuyên không phục, anh ta cười lạnh nói: “Cậu đừng chủ quan, nói thật cho cậu biết, bất kỳ một tông môn cổ xưa nào cũng có thể vượt qua sức tưởng tượng của cậu, đừng tự cho rằng mình giết hơn trăm Tiên Thiên đã là giỏi, đó chỉ là sức mạnh bề nổi của bọn họ, cậu nghĩ cái danh tông môn cổ xưa đó chỉ là gọi cho vui thôi sao?

Còn muốn đánh với tôi? Cái này tôi quả thật có thể thỏa mãn cậu, có điều hôm nay nể mặt đại sư bá tôi sẽ bỏ qua cho cậu, đại hội Tiên Thiên Luân Đạo diễn ra vào ba tháng sau. Tôi sẽ đợi cậu cùng đánh một trận, đến lúc đó anh đây sẽ mở mang kiến thức cho cậu, thế nào là thiên tài yêu nghiệt của các đại tông môn. Đừng cho rằng tốc độ nhanh một chút, trong tay có tiên khí vượt qua thần binh thì liền nghĩ mình trâu bò.

Còn nữa, tôi khuyên cậu một câu, cậu phải nhanh chóng nâng cao thực lực, Thần Tông, phái Thanh Thành, m Nguyệt Môn, cậu trêu chọc tới tam đại tông môn, mọi chuyện không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, đại hội Tiên Thiên Luân Đạo, những lão quái vật của các tông môn cũng sẽ tới, rất có thể, cậu chính là miếng thịt béo trong mắt bọn họ, nhanh chóng tu luyện đi, đừng để đến khi đó, tôi chưa đánh thì cậu đã bị mấy lão quái vật kia g**t ch*t rồi.

Dương Bách Xuyên nghe mấy lời chói tai của Chiêm Khánh Nhân, nghe thì giống như đang chửi rủa, thực ra là đang nhắc nhở cho anh biết, cũng nói ra rất một lượng tin tức lớn.

“Người có thể g**t ch*t Dương Bách Xuyên tôi còn chưa ra đời, đại hội Luân Đạo chó má, lúc đó anh đây sẽ tới xem thử, ai giết ai còn chưa chắc đâu, còn nữa, chút thực lực đó của anh tôi đây cũng không xem ra gì đâu, về nhà thì tu luyện chăm chỉ vào, đừng để đến khi ấy lại bị tôi đánh cho khóc nhè, ngoài miệng Dương Bách Xuyên cũng không thừa nhận

ý tốt của Chiêm Khánh Nhân.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1276


“Hừ ~” Nói miệng thì có tác dụng gì, đại hội Tiên Thiên Luân Đạo đều dựa vào bản lĩnh, sau này còn gặp lại, còn về chuyện của đại sư bá tôi, trở về tôi sẽ xin ý kiến của sư môn, khi đó sẽ đón ông ấy về Côn Luân, tốt nhất cậu nên chăm sóc cho ông ấy.” Chiêm Khánh Nhân xoay người rời đi.

“Chăm sóc cũng không thành vấn đề, đừng quên lần sau tới, nhớ mang theo hai vạn tinh thạch. À đúng rồi, mình anh nợ tôi bốn trăm.” Dương Bách Xuyên cười haha, gọi lớn theo bóng lưng của Chiêm Khánh Nhân.

Chiêm Khánh Nhân suýt chút nữa ngã quỵ, anh nhanh chóng rời khỏi đây.

Dương Bách Xuyên không tiễn Chiêm Khánh Nhân, anh ta gọi hai đồng môn đứng ngoài cửa cùng nhau về, lần này chạm mặt với Chiêm Khánh Nhân, anh cũng xem như là có một đối thủ, từ khi bắt đầu tỷ đấu đến nay, mặc dù ngoài miệng Dương Bách Xuyên nói không phục, nhưng trong lòng anh biết Chiêm Khánh Nhân đã che giấu thực lực, tu vi và thủ đoạn của anh ta sẽ không thua kém mình là bao.

Bởi vì giữa hai người còn có Tửu Tiên lão đầu, vậy nên khả năng trở thành kẻ thù với Côn Luân là rất nhỏ, người thật sự muốn chém giết sẽ không xuất hiện, nhưng cũng không chịu ngồi yên, lần này chẳng khác nào làm Chiêm Khánh Nhân mất mặt, lời nói của anh ta trước khi rời đi, mang theo cảnh cáo và nhắc nhở.

Dương Bách Xuyên có thể cảm nhận được, suy nghĩ của Chiêm Khánh Nhân rất phức tạp, bản thân anh thì có gì mà tên kia lại thấy phức tạp?

Vô duyên vô cớ lại khiến yêu nghiệt Côn Luân nhớ thương, cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Còn về lão quái vật của ba tông môn Thần Tông, Thanh Thành và m Nguyệt Môn mà Chiêm Khánh Nhân đã nhắc, Dương Bách Xuyên quả thật là không ngờ tới chuyện này, nghe ý của anh ta, đại hội Tiên Thiên Luân Đạo, sẽ có những nhân vật lợi hại xuất hiện, bao gồm cả kẻ thù của tam tông, xem ra đến lúc đó anh thật sự phải cẩn thận.

Nâng cao thực lực vẫn là quan trọng nhất, trước khi chưa đạt được thành tựu kim đan, Dương Bách Xuyên tuyệt đối không dám buông lỏng.

Cũng may, hôm nay Tửu Tiên lão đài đã cho anh một thời hạn, Tửu Tiên lão đầu sẽ ở lại Vân Môn ba năm nữa, trong thời gian này, có ông ấy ở đây, Vân Môn sẽ được an toàn.

Điều này khiến Dương Bách Xuyên yên tâm hơn.

Nhưng anh lại nghĩ, liệu kẻ địch tam tông có xuất hiện một nhân vật lợi hại như Tửu Tiên lão đầu không...

Dương Bách Xuyên đứng dưới chân núi suy nghĩ một lúc rồi mới trở về nhà, vừa cầm một tách trà thì điện thoại vang lên, anh lấy lên xem, là Lâm Hoan gọi tới.

“Nhóc Xuyên, mất liên lạc với Linh Linh rồi ~” Vừa bắt máy thì Lâm Hoan đã nói một câu như vậy.

“Có chuyện gì vậy? Không phải cô vẫn luôn giữ liên lạc với cô ấy à?” Dương Bách Xuyên nhíu mày hỏi.

Lâm Hoan có chút nóng vội: “Hôm kia vẫn gọi điện, bắt đầu từ tối qua thì không liên lạc với cô ấy được nữa, gọi điện hỏi chú Liễu, chú ấy cũng không liên lạc được.”

Sau sự kiện quỷ hút máu Ruth, Dương Bách Xuyên đã nhờ Lâm Hoan giữ liên lạc hằng ngày với cô, nếu như bây giờ không gọi được cho cô, điều này có nghĩa là Liễu Linh Linh đã xảy ra chuyện rồi

Anh vẫn luôn muốn đón Liễu Linh Linh trở về nhưng lại bị một đống chuyện liên lụy, trì hoãn tới tận bây giờ, hơn nữa, bên phía quỷ hút máu Ruth cũng không truyền tới có tin tức gì xấu, vì vậy anh mới yên tâm về Liễu Linh Linh, nhờ Lâm Hoan liên hệ với cô nhưng cũng không có chuyện gì xảy ra.

Hiện tại e là anh phải bắt đầu hành trình tới nước Pháp rồi.

Dặn dò Lâm Hoan mấy câu, cùng ngày hôm đó Dương Bách Xuyên đã tới Cố Đô, chuẩn bị chuyến bay tới Pháp.

Trước khi đi, vốn dĩ anh định tìm đám Lục Tuyết Hi để nhắn nhủ, nhưng Triệu Nam, Lục Tuyết Hi và Độc Cô Vô Tình đều bế quan rồi, từ sau khi anh gặp nạn ở đảo Hồng Kông, anh phát hiện, tất cả mọi người trong Vân

Môn đều nâng cao ý thức tu luyện.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1277


Ai cũng bế quan tu luyện, đây là chuyện tốt, Dương Bách Xuyên cũng không tới quấy rầy bọn họ, anh chỉ tìm Tửu Tiên lão tửu thông báo một tiếng, anh sắp phải rời khỏi đây một thời gian, nhờ ông trấn giữ Vân Môn.

Tửu Tiên lão đầu đáp một câu, lúc về nhớ mua rượu ngon cho lão phu là được.

Lần này, Dương Bách Xuyên cười toe toét: “Sẽ khiến ông hài lòng ~”

Anh thông báo cho Khưu Vân, mấy hôm nữa Phong Thiên Nhai sẽ sắp xếp cho tán tu gia nhập Vân Môn, bảo anh đợi sau khi Lục Tuyết Hi và đám người Độc Cô Vô Tình xuất quan, bảo bọn họ bố trí cho tốt. Dương Bách Xuyên rất xem trọng việc tán tu gia nhập Vân Môn, chuyện này anh đã bàn bạc qua với Lục Tuyết Hi, anh tin cô sẽ xử lý ổn thỏa.

Lúc gần đi, Ngô Mặc Thu không tiếng động xuất hiện trong xe của Dương Bách Xuyên.

“Thu Nhi?” Vừa mở cửa, Dương Bách Xuyên ngạc nhiên khi thấy Ngô Mặc Thu đang ngồi bên trong.

“Chủ nhân, nếu anh phải đi xa thì mang theo Thu Nhi đi cùng, Thu Nhi không hy vọng chủ nhân phải chiến đấu một mình, Thu Nhi đã học được một ít pháp thuật điều khiển con rối, em sẽ không gây trở ngại cho chủ nhân đâu, xin anh hãy mang theo Thu Nhi.” Ngô Mặc Thu nhìn Dương Bách Xuyên, cô yếu ớt nói.

Trong lòng Dương Bách Xuyên lóe lên một tia ấm áp, hình ảnh lần trước Ngô Mặc Thu khóc thê lương ở đảo Hồng Kông đang hiện lên trong tâm trí anh, anh biết Thu Nhi lo lắng cho anh, Dương Bách Xuyên mỉm cười đáp: “Được, hiện tại Thu Nhi cũng xem như là cao thủ Trúc Cơ tầng bảy rồi, lần này chúng ta sẽ tới Pháp cùng nhau.”

“Haha, cảm ơn chủ nhân.” Thu Nhi cười vui vẻ.

...

Đây là lần đầu tiên Dương Bách Xuyên tới Châu u, anh vẫn luôn cảm giác như xung quanh mình có gì đó thiếu thiếu, nghĩ kỹ lại, hình như anh đang thiếu một hướng dẫn viên hoặc một người phiên dịch, người đầu tiên anh nghĩ tới là Ngô Nam.

Anh tin vào thế lực của Thần Long Đàm, chắc chắn bọn họ sẽ có người ở Châu u, nhờ Ngô Nam tìm một phiên dịch chắc là cũng không khó.

Bấm số điện thoại của Ngô Nam, chuẩn bị hỏi thăm một chút, hơn nữa cũng cảm ơn vì lần trước đã giúp anh ở đảo Hồng Kong, cho tới bây giờ anh vẫn chưa cảm tạ ông ấy.

Sau khi điện thoại kết nối, giọng Ngô Nam vẫn không mặn không nhạt như cũ: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Từ sau khi Hạ Lộ mất tích, Ngô Nam nói chuyện với Dương Bách Xuyên cũng không có mấy lời hay ý đẹp, dù sao thì hai người vẫn không gặp lại nhau, đều là liên lạc qua điện thoại, mỗi lần nói chuyện lại rất cứng ngắc.

Dương Bách Xuyên không hề tức giận, anh biết nếu anh có chuyện, Ngô Nam vẫn sẽ giúp đỡ, mặc dù ông ấy nói năng rất khó nghe.

“Khụ khụ, cảm ơn ông chuyện ở đảo Hồng Kông nhé ~” Dương Bách Xuyên nói lời cảm ơn trước.

“Bớt nói nhảm, có chuyện gì thì nói nhanh, tôi rất bận.” Ngô Nam không thèm nể mặt anh.

Dương Bách Xuyên suýt nữa bị sặc chết, anh hít sâu một hơi: “Tôi muốn tới Pháp một chuyến, tìm giúp tôi một phiên dịch hướng dẫn viên.”

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, sau đó Ngô Nam mới lên tiếng: “Có phải liên quan tới Xương Hoa không?”

“Đúng, chính xác mà nói là chủ sau lưng tổ chức sát thủ Xương Hoa – Gia tộc quỷ hút máu.” Dương Bách Xuyên không hề ngạc nhiên khi Ngô Nam biết được chuyện này.

“Được, nhưng cậu phải đồng ý với tôi một chuyện.” Ngô Nam đưa ra một điều kiện.

“Chuyện gì vậy.” Dương Bách Xuyên nhíu mày, nhờ ông tìm một phiên dịch viên thôi mà cũng có điều kiện à?

“Tìm giúp tôi một quốc bảo, căn cứ vào điều tra của Thần Long Đàm, vật này đã bị người của Xương Hoa mang ra nước ngoài rồi, hiện tại đang ở Pháp, cậu giúp

6493e029206920XKqqHBLCLaaZfjnKLCn.jpg

 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1278


Dương Bách Xuyên và Thu Nhi đến Pháp lúc mười hai giờ đêm tính theo giờ Trung Quốc, thời gian cách nhau bảy tiếng, hiện tại ở Pháp mới có năm giờ chiều.

Đương nhiên Thu Nhi vẫn luôn duy trì trạng thái ẩn thân, cô là một con át chủ bài xử lý nguy hiểm giúp chủ nhân, ở đất khách quê người, có thể cẩn thận bao nhiêu thì vẫn nên cẩn thận.

Có được sự giúp đỡ của Ngô Nam, Dương Bách Xuyên ở Pháp cũng không tính là gà mờ, sau khi ra khỏi sân bay, từ xa anh đã trông thấy một tấm bảng chữ Hán viết tên của anh, đón tiếp anh là một người đàn ông trung niên khoảng hơn ba mươi tuổi, không cần hỏi thì anh cũng đoán được, anh ta là thành viên của tổ chức tình báo Thần Long Đàm.

Sau khi hai người gặp mặt, đối chiếu thân phận, anh ta giới thiệu: “Dương tiên sinh, anh cứ gọi tôi là lão Lý được rồi, chúng ta tới khách sạn trước, anh nghỉ ngơi cho tốt, sau đó tôi sẽ báo cáo tình hình cho anh biết.”

“Được, vất vả rồi.”

Lên xe xong, lão Lý chạy thẳng tới khách sạn.

Lão Lý đã sắp xếp xong tất cả mọi thứ, điều này khiến Dương Bách Xuyên bớt không ít công sức, cũng biết đây là do Ngô Nam cố ý nhắn nhủ.

Sau khi tới khách sạn, hai người ngồi xuống, Dương Bách Xuyên hỏi: “Chuyện của Liễu Linh Linh điều tra đã có kết quả chưa?”

“Ba ngày trước, kết quả điều tra của chúng tôi cho biết, Lưu Linh Linh nhận được lời mời từ một người bạn ở Pháp, cũng chính là giáo viên của cô ấy, bọn họ tới tòa lâu đài của gia tộc Dracula ở ngoại ô, đã ba ngày rồi vẫn chưa ra ngoài, người của chúng tôi không vào trong được, đây là tài liệu chi tiết, anh xem đi ~” Lão Lý lấy một tập văn kiện từ túi ra đưa cho Dương Bách Xuyên.

“Ngoài ra Dracula là một gia tộc vô cùng thần bí, ở nghe nói bọn họ có thế lực rất lớn ở Paris, thời gian chúng tôi tới đây cũng chưa lâu, cụ thể chính xác như thế nào thì tôi cũng không rõ lắm.” Lão Lý bổ sung thêm.

“Gia tộc quỷ hút máu, các anh không điều tra được là đương nhiên rồi ~” Trong lòng Dương Bách Xuyên nói thầm hai câu.

“Được rồi, tiên sinh có sắp xếp gì thì gọi điện thoại cho tôi, tôi cũng ở khách sạn này, đợi lệnh 24/24.”

Nói xong, lão Lý bước ra ngoài rồi đóng cửa lại, mệnh lệnh mà anh ta nhận được là phải phối hợp với Dương Bách Xuyên trong mọi hành động.

Đợi sau khi lão Lý ra ngoài, Dương Bách Xuyên nhìn chiếc ghế sofa trống phía đối diện rồi nói: “ Thu Nhi, em hiện thân đi ~”

Dứt lời, hình dáng Thu Nhi đã xuất hiện trên chiếc ghế sofa.

“Chủ nhân, lão Lý này đáng tin không?” Ngô Mặc Thu nói.

“Anh ta là người của Ngô Nam, sẽ không có vấn đề gì đâu, đợi màn đêm nước Pháp buông xuống, chúng ta sẽ đi thăm dò lâu đài của gia tộc quỷ hút máu.” Dương Bách Xuyên lật tài liệu trong tay rồi nói.

“Vâng ~” Chủ nhân, anh nói quỷ hút máu với tu chân giả khác nhau chỗ nào?” Ngô Mặc Thu tò mò hỏi.

Trong đầu Dương Bách Xuyên hồi tưởng lại hình ảnh anh và Ruth chạm mặt nhau, anh nói: “Đúng là khác với võ cổ giả và tu chân giả, sức mạnh tích trữ bên trong cơ thể chúng ta đều chuyển hóa từ linh khí của đất trời, còn sức mạnh của bọn họ là từ máu, tốc độ nhanh như ma quỷ, không thua gì quỷ tu đâu, đi ban đêm phải cẩn thận một chút, tinh thần lực của quỷ hút máu cũng rất mạnh, không thể coi thường được.”

“Chủ nhân yên tâm, em sẽ chú ý, à đúng rồi, đồ vật Ngô Nam nhờ chủ nhân tìm cũng ở gia tộc Dracula sao?” Ngô Mặc Thu hỏi.

“Đúng là gia tộc Dracula, dựa vào manh mối mà Ngô Nam cung cấp, đây là một của Phật giáo, món đồ này đang ở gia tộc Dracula, nếu như thật thì chúng ta sẽ lấy nó về giúp Ngô Nam.” Ánh mắt Dương Bách Xuyên lóe lên tia sáng.

Từ sau cuộc chiến tranh nha phiến, vô số quốc bảo di vật văn hóa của Trung Quốc đã bị đưa ra nước ngoài, nước Pháp cũng không ngoại lệ, vậy nên hiện tại một gia tộc nào đó sưu tầm quốc bảo của Trung Quốc, Dương Bách Xuyên cũng không lấy làm ngạc nhiên lắm.

Điều anh cảm thấy hứng thú đó là Ngô Nam, đường đường là đàm chủ của Thần Long Đàm, vì sao nhất định phải tìm một bức tranh, bức tranh Đôn Hoàng Phi Tiên này chắc chắn không hề đơn giản.

Nhưng anh cũng muốn tới kho sưu tầm của gia tộc Dracula xem thử.

Hiện tại, Liễu Linh Linh chắc chắn là bị lừa tới đó, trên danh nghĩa là làm khách nhưng chẳng ai biết rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Lúc trước, Ruth đã từng đe dọa anh, cô và Liễu Linh Linh là bạn bè, sẽ không làm tổn thương tới cô ấy, vì vậy Dương Bách Xuyên đoán, nếu người mời Liễu Linh Linh tới lâu đài kia là Ruth, tạm thời chắc là sẽ không xảy ra chuyện gì.

Dương Bách Xuyên không hiểu rõ về gia tộc quỷ hút máu, vậy nên anh quyết định, tối nay sẽ tới đó thăm dò một chút, dù sao thì cẩn thận vẫn tốt hơn.

Khi Dương Bách Xuyên đang tán gẫu với Ngô Mặc Thu trong phòng khách, màn đêm đã buông xuống từ bao giờ, điện thoại trong phòng khách đột nhiên vang lên, Dương Bách Xuyên cho là lão Lý, anh tiện tay nghe máy: “Alo, lão Lý, thời gian còn sớm…”

“Haha, Dương tiên sinh, tôi không phải lão Lý nha, chào mừng anh tới Châu âu làm khách ~”

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người phụ nữ, cô ta nói tiếng Trung Quốc có chút kém, nhưng Dương Bách Xuyên lập tức đứng dậy, giọng nói này rất quen thuộc, trong đầu anh hiện lên cái tên quỷ hút máu Ruth.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1279


“Ruth?”

“Trí nhớ của Dương tiên sinh tốt thật đấy, còn nhớ được cả tôi. Lần trước từ biệt, tôi đây rất nhớ anh Dương đó ~ tôi sẽ cho người tới đón anh, đến lâu đài cổ của gia tộc Dracula làm khách, rất mong Dương tiên sinh nể mặt, à đúng rồi, bạn của anh, cũng là bạn ở Trung Quốc của tôi – Liễu Linh Linh, cô ấy cũng đang ở nhà tôi, tôi rất chờ mong được gặp Dương tiên sinh, tôi ở lâu đài chờ anh tới.”

“Rụp~”

Ruth nói xong liền cúp máy.

“Chủ nhân, sao vậy?” Ngô Mặc Thu nhìn thấy vẻ mặt khó coi của Dương Bách Xuyên, cô lên tiếng hỏi.

Dương Bách Xuyên đặt điện thoại xuống, anh cười khổ nói: “Đi thôi, người ta đã sớm phát hiện chúng ta tới, cũng không cần đi thăm dò, lần này chúng ta sẽ quanh minh chính đại mà đi, Thu Nhi, em tiếp tục ẩn thân đi, nếu như tình hình không ổn, an toàn vẫn là trên hết.”

Ngô Mặc Thu gật đầu, cô đáp: “Gia tộc quỷ hút màu này xem ra cũng không đơn giản, chúng ta vừa xuất hiện ở Paris thì đã bị phát hiện rồi, chủ nhân, anh nói xem đối phương có phải cũng đã phát hiện ra em không?”

“Nghĩ lại thì cũng đúng, anh nghe nói Dracula là gia tộc cổ xưa ở Châu u, lịch sử truyền thừa không thua kém gì một số gia tộc cổ xưa ở Trung Quốc, vậy nên họ phát hiện ra sự xuất hiện của anh thì cũng không có gì lạ cả, còn em thì vẫn luôn trong trạng thái ẩn thân, bọn họ không đến mức thần thông như vậy chứ ~”

Sau khi ra khỏi khách sạn và đi xuống lầu, Dương Bách Xuyên gọi điện cho lão Lý bảo anh không cần sắp xếp nữa, tự anh sẽ đi.

Sau khi đến đại sảnh, một lão quỷ cung kính hỏi Dương Bách Xuyên: “Xin hỏi Dương tiên sinh phải không?”

Ông ta dùng tiếng Trung Quốc bập bẹ, nhưng Dương Bách Xuyên vẫn có thể nghe hiểu.

“Là tôi.”

“Dương tiên sinh, cô chủ nhà tôi bảo tôi tới đón anh.”

“Đi thôi ~”

Dương Bách Xuyên gật đầu, cũng không mất bình tĩnh, không phải chỉ là quỷ hút máu thôi sao, còn có thể lật trời được chắc?

Anh cũng muốn đi xem thử, tốt nhất là bọn họ đừng trêu chọc tới anh.

Còn Liễu Linh Linh, nếu như cô đang ở trong lâu đài của gia tộc Dracula, Dương Bách Xuyên nhất định phải đưa cô về.

Sau khi lên xe, tài xế lái thẳng đến lâu đài của gia tộc Dracula.

Màn đêm buông xuống, phố bắt đầu lên đen. Cảnh đêm ở Paris rất mê người, nhưng Dương Bách Xuyên lại không có tâm trạng thưởng thức, trong đầu anh đang giao tiếp với Ngô Mặc Thu, nếu phải đối mặt với nguy hiểm, lúc đó nên giải quyết thế nào.

Nhưng mà cũng phải nói lại, với thực lực và tu vi của Dương Bách Xuyên ở thời điểm hiện tại, anh thật sự không sợ quỷ hút máu, ngay cả đầm rồng hang hổ thì anh cũng dám xông vào.

Tu vi cao nhất ở Trung Quốc mới chỉ là hư cảnh, anh không tin ở một nơi như gia tộc quỷ hút máu lại còn có thực mạnh hơn cả Tiên Thiên?

Xe đã ra khỏi nội thành từ lúc nào, đi tới một sườn núi quanh co, có lẽ là đang đi thẳng l*n đ*nh núi.

Lúc này trời bắt đầu có sấm chớp, chớp mắt đã có mưa to.

Đi trên sườn núi nửa tiếng, cuối cùng cũng lên tới đỉnh, nhìn qua mui xe, Dương Bách Xuyên thấy một tòa lâu đài cổ kính được xây dựng trên đỉnh núi.

Xung quanh, cây cao ngút trời, bề mặt của lâu đài được bao phủ bởi những cành cây nhỏ, cộng thêm mưa to sấm chớp, nơi này mang lại cho Dương Bách Xuyên một cảm giác đầy u ám.

Sau khi xe tới cổng, cũng không có người ra mở cửa, hai cánh cửa sắt to nặng nề tự động mở ra.

Sau khi tiến vào, chiếc xe đậu ở một nơi giống như là hoa viên, cánh cửa lớn được thiết kế theo phong cách Châu u phía đối diện, đóng chặt như cánh cửa nhà thờ, phụ xe nói với anh: “Dương tiên sinh, chúng ta tới nơi rồi, mời anh đi theo tôi.”

Dương Bách Xuyên mở cửa xe bước xuống, anh đi theo ông ta đến trước cửa.

Khi cánh cửa giống như nhà thờ từ từ bị đẩy ra, trong lòng Dương Bách Xuyên có chút lo lắng, giây tiếp theo, một khung cảnh nguy nga tráng lệ hiện lên trước mắt anh, đại sảnh được thắp đèn sáng choang, không hề âm u ám như vẻ bên ngoài.

Sau khi bước vào, Dương Bách Xuyên đi lại một vòng trong sảnh, cũng không thấy một ai xuất hiện.

Người dẫn anh tới mang ra một ly café, ông ta nói: “Dương tiên sinh đợi một lát, cô chủ nhà tôi sẽ ra ngay.”

Dương Bách Xuyên tùy ý ngồi trên sofa, anh bắt chéo hai chân đặt thẳng lên bàn trà, hừ lạnh nói: “Cố làm ra vẻ huyền bí ~”

Ngay lúc này, anh nhắm mắt thả linh thức để kiểm tra tỏa tòa lâu đài.

Đầu tiên, linh thức của anh đi lên tầng hai, nhưng một giây sau, Dương Bách Xuyên giật mình, lập tức thu linh thức lại.

Trong một căn phòng nào đó trên tầng hai, không ngờ anh lại nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng kh*** g**, anh thấy Ruth đang tắm, cơ thể trắng như tuyết, cũng là lúc anh đột nhiên mở mắt, giống phát hiện ra điều gì, hơn nữa cũng rất kỳ quái. Khi anh nhìn thấy cơ thể của Ruth, anh cảm thấy giữa anh và cô sinh ra một loại cộng hưởng.
 
Back
Top Dưới