Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1220


Trong mắt Lục Tuyết Hi, Triệu Nam có thể kiềm chế bản thân không trút giận lên người Viên Kim Phượng đúng là hiếm thấy, sau khi ở chung với Triệu Nam ở Cố Đô một thời gian, quan hệ của hai người coi như không tệ, cũng biết ít nhiều về tính cách của cô ấy.

Sau khi u Dương Ngọc Thanh và Viên Kim Phượng rời khỏi đó, Lục Tuyết Hi nhìn Triệu Nam, trực tiếp nói: "Em cũng đừng lo lắng, tiên sinh rất giỏi, chị tin ngài ấy sẽ không chết, em cũng nhất định phải tin ngài ấy."

Không biết vì sao khi Triệu Nam nghe thấy những lời này, rõ ràng biết là an ủi, nhưng lại yên tâm hơn nhiều, hít sâu một hơi nói: "Dù thế nào đi nữa, nếu Triệu Nam em đã chọn anh ấy, sinh ra là người của anh ấy, chết cũng là ma của nhà họ Dương, Vân Môn chính là chiếc ô bảo vệ mà anh ấy một tay tạo ra để che chở người thân bạn bè, em nhất định sẽ không để Vân Môn xảy ra chuyện gì đâu.

Hộ pháp Lục, em quyết định sẽ đến đảo Hồng Kông xem thế nào, dựa vào lời của Ngô Nam, anh ấy nhất định đã bị ai đó sát hại, cho dù là vì tìm anh ấy hay vì báo thù cho anh ấy, nhất định phải đến đảo Hồng Kông, nhưng tu vi tôi thấp, mong hộ pháp Lục đi cùng em."

Nói xong, cúi đầu hành lễ với Lục Tuyết Hi, trước kia Triệu Nam đối với Lục Tuyết Hi đều gọi là chị, đây là lần đầu tiên trịnh trọng dùng chức vụ Vân Môn của cô ta.

Lục Tuyết Hi còn chưa nói gì, nhưng thân thể bị em gái Lục Vũ Thư điều khiển, Lục Vũ Thư vội vàng đỡ Triệu Nam dậy, nói: "Em gái Triệu Nam, em đừng làm như vậy, tiên sinh là môn chủ của chị em tôi, nếu chị em tôi đã trở thành hộ pháp của môn chủ, đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn, tiên sinh chính là chuyện của chị em tôi, nói thế nào chị emtôi cũng là người hầu của tiên sinh, em là vợ của tiên sinh, là chủ mẫu của Vân Môn, chuyện đảo Hồng Kông, chị em tôi nghe theo phân phó của chủ mẫu."

Lục Tuyết Hi lập tức tiếp lời: "Lời của em ấy cũng là ý của chị, em gái Nam Nam đừng như thế."

"Cảm ơn chị Lục ~" Triệu Nam gọi một tiếng chị, lại nhìn Lục Tuyết Hi hỏi: "Hành trình đi đảo Hồng Kông lần này, chị nghĩ có nên gọi Vô Tình không?"

Lục Tuyết Hi suy nghĩ một lúc rồi nói: "Độc Cô Vô Tình tọa trấn Cố Đô, không nên đi, chị thấy nên để Kiều Phúc và Ngô Mặc Hạ đến Cố Đô trước, âm thầm bảo vệ San San, để Ngô Mặc Thu cùng đi đảo Hồng Kông với chúng ta đi, trước mắt trong Vân Môn của chúng ta, xét về tu vi thì Ngô Mặc Thu chính là cao thủ Trúc Cơ bảy tầng, chị và Độc Cô Vô Tình đều là Trúc Cơ bốn tầng, tu vi của những người khác cũng không cao, đi ngược lại càng không ổn, chuyện này cũng không

nên công khai."

Kể từ sau khi Lục Tuyết Hi cùng Dương Bách Xuyên cứu Lưu Tích Kỳ, Dương Bách Xuyên liền cho cô ta một viên tam chuyển kim đan, để cô ta nhảy ba cảnh giới đạt tới Trúc Cơ bốn tần.

Triệu Nam nghe Lục Tuyết Hi nói xong, cũng gật đầu nói: "Vậy đợi Kiều Phúc và Ngô Mặc Hạ đến đây, em sẽ bảo bọn họ đến Cố Đô thay Ngô Mặc Thu."

"Nếu thật sự không được nữa, có thể nhờ đại trưởng lão ra tay~" Lục Tuyết Nghi đề nghị.

"Không được, đại trưởng lão phải tọa trấn Vân Môn, Vân Môn không thể thiếu đại trưởng lão, ba chúng ta đi đảo Hồng Kông trước đi." Triệu Nam quyết đoán từ chối.

"Cũng đúng, bất quá vẫn còn Võ Đang có thể xin giúp đỡ, đừng quên tiên sinh vẫn là sư tổ của Võ Đang, Võ Đang có nhiều tiên thiên, chị nghĩ nhờ Võ Đang ra tay, hành trình đến đảo Hồng Kông của chúng ta, cho dù là báo thù cho tiên sinh thì vẫn sẽ nắm chắc hơn nữa." Lục Tuyết Hi nhắc tới Võ Đang.

"Cái này... Có thể nhờ sao?" Triệu Nam hơi động lòng, tông môn Võ Đang từ xưa cô ấy đương nhiên có nghe nói qua, cũng biết Dương Bách Xuyên có quan hệ không tệ với Võ Đang.

"Thử xem, nếu không thử sao biết được!" Lục Tuyết Hi nói.

"Được, vậy em bảo Phương đạo trưởng liên hệ với Thần Long Đàm, để Thần Long Đàm liên hệ Võ Đang nói rõ tình huống." Triệu Nam quyết định dứt khoát.

Lúc này Kiều Phúc và Ngô Mặc Hạ đi đến, hành lê với Triệu Nam Lục Tuyết Hi, "Tham kiến chủ mẫu, không biết chủ mẫu cho gọi có việc gì?" Ba người Kiều Phúc vẫn xem như là người hầu của nhà họ Dương, cho nên đối với Triệu Nam cũng gọi một tiếng chủ mẫu.

"Kiều quản gia, chị Mặc Hạ, tôi muốn để hai người đến Cố Đô, đổi người với Thu Nhi, hai người ở lại âm thầm bảo vệ San San, để Thu Nhi trở về, có việc gấp." Triệu Nam cũng không nhiều lời với bọn họ, nói thẳng mục đích.

"Không thành vấn đề, chúng tôi sẽ đi ngay." Kiều Phúc và Ngô Mặc Hạ cũng không hỏi nhiều, liền hóa thành một làn khói rời đi, thủ đoạn của quỷ tu phi hành xuất quỷ nhập thần, điểm này đến cả Dương Bách Xuyên cũng phải ngưỡng mộ.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1221


Sau đó Triệu Nam và Lục Tuyết Hi lại thảo luận đối sách một hồi, đi tìm Phương đạo trưởng nhờ Ngô Nam liên hệ với Võ Đang xin giúp đỡ.

Sau khi mọi việc xong xuôi, Triệu Nam đến ngọn núi chính trong thôn, bước cuối cùng, cô ấy muốn đến thăm Tửu Tiên lão đầu.

Bởi vì cô ấy biết, nếu tin tức Dương Bách Xuyên xảy ra chuyện ở đảo Hồng Kông truyền ra ngoài, tất sẽ có một vài thế lực lợi dụng sơ hở, mà Tửu Tiên lão đầu, là đại trưởng lão trên danh nghĩa của Vân Môn, chính là ô dù cho người trong cả Vân Môn.

Sau khi lên núi, vẫn trên tảng đá đó, Tửu Tiên lão đầu nằm phía trên, chân bắt chéo, trong tay cầm bầu rượu, nhàn nhã ngâm nga một bài hát.

Xa xa Triệu Nam đã nghe thấy tiếng Tửu Tiên lão đầu.

"La la la la~"

Đối với vị trưởng lão thần bí khó lường này, Triệu Nam không dám có chút bất kính, cung kính đứng bên dưới tảng đá nói: "Triệu Nam bái kiến đại trưởng lão."

"Cô nhóc à, cô không tồi, cứ yên tâm đi, lúc thằng nhóc Tửu Vân của lão phu đi, đã cho lão phu rất nhiều, đủ uống một trận. Về phía Vân Môn, lão phu hứa với cô một câu, chỉ cần lão phu chưa chết, Vân Môn sẽ tồn tại. Nói cách khác, dù nhóc Xuyên có thật sự xảy ra chuyện gì, lão phu cũng vẫn sẽ bảo vệ Vân Môn mười năm."

Tửu Tiên lão đầu vẫn nằm trên tảng đá lớn, đôi mắt nhìn chằm chằm không trung, không quay qua nhìn Triệu Nam.

Mà sau khi Triệu Nam nghe thấy vậy thì đã sốc cực kỳ. Cô ấy còn chưa nói ra hết những gì cô muốn nói, đại trưởng lão đã hứa hẹn với cô ấy luôn rồi. Ông ta quả đúng là bí ẩn và khó đoán như lời Dương Bách Xuyên đã nói, hơn nữa đại trưởng lão cũng không điên khùng giống như lời đồn. Ông ta có thể nói ra mấy lời trọng tình trọng nghĩa như vậy thì điên khùng chỗ nào được cơ chứ?

Triệu Nam thực sự cảm thấy thần kỳ, phản ứng đầu tiên của cô ấy chính là đại trưởng lão có khả năng dự đoán tương lai.

Nhưng sau khi nghĩ lại cô ấy lại thấy thoải mái hẳn ra. Bản thân cô ấy bây giờ cũng là tu vi Trúc Cơ tầng một, đương nhiên là có tồn tại tri thức và linh thức trong cơ thể rồi. Cô ấy lại nhớ đến tu vi của đại trưởng lão cực kỳ thâm hậu, toàn bộ Vân Môn đều bị bao phủ trong linh thức hoặc là nói tinh thần lực của ông ta, nên nếu ông ta muốn biết Vân Môn đã xảy ra chuyện gì đúng là không hề khó chút nào.

Điều này khiến cho Triệu Nam cảm thấy như đang bị người nhìn trộm, lẽ ra trong lòng cô ấy phải thấy không thoải mái mới đúng, nhưng giờ phút này Triệu Nam lại không hề có chút bất mãn nào đối với Tửu Tiên lão đầu. Đừng nói đến việc tinh thần lực của ông ta bao trùm giám sát toàn bộ Vân Môn, cho dù ông ta có đang nhìn trộm thật thì cũng chẳng sao hết.

Bởi vì điều này ở trong mắt Triệu Nam, thay vì nói Tửu Tiên đại trưởng lão đang giám sát Vân Môn thì chẳng bằng nói là ông ta đang bảo vệ họ.

Cho nên cô ấy lại cảm thấy biết ơn trong lòng.

Nghe thấy ông ta lười biếng nói mấy câu nhưng mỗi câu lại là một lời hứa hẹn, giờ phút này Triệu Nam mới hiểu được lý do vì sao mà lúc trước Dương Bách Xuyên lại hầu hạ đại trưởng lão giống như hầu hạ tổ tông vậy. Không phải chỉ là do anh không đánh lại được đại trưởng lão, mà khả năng cao chính là để khi Vân Môn rơi vào tình thế nguy cấp, Tửu Tiên đại trưởng lão có thể đứng ra che chở.

Hiện tại, từng câu từng chữ của đại trưởng lão đều mang hàm ý hứa hẹn, có được một câu cuối cùng của ông ta – sẽ bảo vệ Vân Môn mười năm, cũng đã đủ rồi. Mười năm sau, Triệu Nam tin rằng Vân Môn chắc chắn sẽ phát triển thành một tông môn lớn mạnh có thể sánh ngang với những tông môn cổ xưa đó.

"Bách Xuyên, công sức anh bỏ ra cho đại trưởng lão hôm nay đã được đền đáp xứng đáng rồi." Triệu Nam thầm tự nhủ trong lòng, cô ấy cố nén không cho bản thân nghĩ đến việc Dương Bách Xuyên xảy ra chuyện, ngăn không cho bản thân mình rơi lệ.

Ngay sau đó cô ấy cúi đầu thật sâu trước Tửu Tiên lão đầu, nói: "Cảm ơn đại trưởng lão, Triệu Nam xin quay về trước."

Không nói thêm những lời dư thừa, sau khi Triệu Nam hành lễ cảm ơn Tửu Tiên đại trưởng lão, cô ấy lập tức xoay người bước đi.

Phía sau lại vang lên giọng nói khoan thai của Tửu Tiên lão đầu: "Cô nhóc, cô là một người may mắn, nhóc Xuyên còn là người có phúc lớn nữa cơ, đừng quá lo lắng. Ngược lại thì chính cô nhớ phải cẩn thận khi ra ngoài, gặp chuyện gì cũng phải nhớ cẩn thận hết sức đấy!"
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1222


Trước đó lúc ở nhà, Lục Tuyết Hi đã biết được thông qua điện thoại với Độc Cô Vô Tình rằng buổi sáng khi cô đi cùng Lưu Tích Kỳ đến đảo Hồng Kông, cô và Lưu Tích Kỳ biết được chuyện của Dương Bách Xuyên ở đảo Hồng Kông.

Bây giờ bọn họ đang chờ mọi người đi qua tụ họp.

Sau khi đến sân bay cố đô, Võ Đang được dẫn đầu bởi ba người Thiên Tuyệt, Minh Giác, Trần Phong Tử cùng với năm võ cổ giả Tiên Thiên tầng năm đang chờ ở đó.

Sau khi hai bên gặp mặt và giới thiệu làm quen nhau xong, bọn họ cùng lên máy bay riêng đến thẳng đảo Hồng Kông. Sắp xếp máy bay riêng chỉ là chuyện nhỏ đối với tông môn cổ xưa lại có tập đoàn tài chính ở thế tục như Võ Đang.

Khi trợ giúp bọn họ, Võ Đang đã phái toàn cao thủ đến, xem như không tệ.

Đương nhiên dưới góc nhìn của ba người Thiên Tuyệt, Dương Bách Xuyên có ơn với Võ Đang, chưa kể bọn họ còn công nhận Dương Bách Xuyên là sư tổ của Võ Đang nữa. Bây giờ Dương Bách Xuyên xảy ra chuyện, với tư cách là tông môn cổ xưa Võ Đang, về công về tư họ đều sẽ không ngồi yên không quan tâm.

Chỉ tiếc rằng lão Túc không thể tới cấm địa Võ Đang, nếu không hành trình đảo Hồng Kông lần này bọn họ sẽ có một nguồn lực hùng mạnh.

Việc Võ Đang rời núi thu hút sự chú ý của những tông môn khác của giới võ cổ, thiên hạ không có tường nào không lọt gió, hơn nữa Võ Đang lại đi thẳng đến đảo Hồng Kông. Sau khi nghe ngóng được tin, rất nhiều thế lực mới biết rằng Dương Bách Xuyên xảy ra chuyện.

Lúc đó đã có đủ loại thông tin lưu truyền trong giới võ cổ.

Tên điên Dương chém giết mười lăm Tiên Thiên bị người ta ám sát ở đảo Hồng Kông…

Dương Bách Xuyên bị nổ chết ở đảo Hồng Kông …

Tên điên Dương bị chôn ở hầm mỏ bỏ hoang sâu mấy nghìn mét…

Tin đồn nào cũng có.

Tên của Dương Bách Xuyên vang dội trong giới võ cổ một lần.

Lần này ngay cả một vài gia tộc cũng nghe được chút tiếng gió.

Tại miền Nam Trung Quốc, trong gia tộc Đoan Mộc…

“Ầm.” Nghe được tin Dương Bách Xuyên chết ở đảo Hồng Kông, Đoan Mộc Hành Thiên ném chén trà trong tay nát bấy.

“Người đâu, tất cả đệ tử có Ám Kình từ tầng năm trở lên của gia tộc Đoan Mộc đi theo ta đến đảo Hồng Kông. Nhà họ Hồng, lão phu không đội trời chung với các người.” Nếu xét ra thì Đoan Mộc Hành Thiên nắm bắt thông tin rất rõ. Tin ông ấy có là ở đảo Hồng Kông, Dương Bách Xuyên chỉ từng có xung đột với nhà họ Hồng, cho nên mới nhắm thẳng mũi dùi về phía nhà họ Hồng.

Đến ngày hôm nay, gia tộc Đoan Mộc đã có ba Tiên Thiên nhờ vào đan dược Dương Bách Xuyên tặng lúc chia tay ở cuối đại hội võ cổ. Đoan Mộc Hành Thiên đã đạt tới Tiên Thiên tầng ba.

Đoan Mộc Hành Thiên vô cùng yêu quý đứa cháu ngoại là Dương Bách Xuyên. Con gái ông ấy đã chết rồi, trước kia ông ấy có lỗi với con gái mình, vất vả lắm đứa cháu ngoại là Dương Bách Xuyên mới xuất hiện, thế mà lại bị nhà họ Hồng ám toán ư?

Cho nên Đoan Mộc Hành Thiên mới điên lên mang hết nguồn lực của gia tộc Đoan Mộc đi đến đảo Hồng Kông. Ông ấy nghĩ rằng chuyện của cháu ngoại Dương Bách Xuyên chắc chắn có liên quan đến nhà họ Hồng. Cho dù không đánh lại nhà họ Hồng, ông cũng muốn đi đánh một trận. Đoan Mộc Hành Thiên không hối hận khi hy sinh vì tình thân.

Trong lúc này, có rất nhiều thế lực đang nhìn chằm chằm vào đảo Hồng Kông.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1223


Trong đó còn có cả một nhánh tán tu.

Dương Bách Xuyên thu nhận tán tu, Phong Thiên Nhai cũng được tiếng gió nên đã vội vã chạy về đảo Hồng Kông. Anh ta vốn đang liên lạc với tán tu khắp nơi gia nhập Vân Môn. Trước khi đi Dương Bách Xuyên còn đưa cho anh ta hai bình Bồi Nguyên Đan và Tụ Khí Đan để lấy lòng các tán tu gia nhập Vân Môn.

Nhưng lại không ngờ rằng khi mười mấy võ cổ giả Tiên Thiên đang đi với Phong Thiên Nhai và chuẩn bị làm nhóm đầu tiên gia nhập Vân Môn, lại nghe được tin Dương Bách Xuyên bị người ta nổ chết ở đảo Hồng Kông. Phong Tiên Nhai hốt hoảng vội vàng mang theo mười hai võ cổ giả Tiên Thiên về đảo Hồng Kông, anh ta muốn biết thực hư chuyện thế nào.

Trên đảo Hồng Kông đang hội tụ một lượng lớn võ cổ giả, đồng thời cũng làm Hồng Huyền Thiên bất an hẳn.

Đảo Hồng Kông có một bầu không khí như gió giật trước lúc bão về*.

(*) Nguyên văn là “Sơn vũ dục lai phong mãn lâu”: Một câu thơ trích từ bài “Lầu phía đông thành Hàm Dương” tác giả Hứu Hồn. Câu này có nghĩa là cơn giông trước lúc mưa nguồn; trước khi xảy ra sự việc lớn thường có những biến cố báo hiệu bất thường.)

Bên ngoài sân bay Hồng Kông, Lưu Tích Kỳ ngồi trong một chiếc xe thương vụ, hút thuốc hết điếu này đến điếu khác. Trong xe còn có Độc Cô Vô Tình, hai mắt vô hồn nhìn chân trời ngoài cửa sổ.

Đàm Miêu cầm một tập tài liệu, nói với Lưu Tích Kỳ và Độc Cô Vô Tình: "Bây giờ có thể khẳng định Dương tiên sinh bị người nhà họ Hồng hãm hại. Lần này chúng tôi dùng đến đường dây tình báo khẩn cấp, đã tìm thấy chứng cứ trực tiếp. Ông ba và ông bảy nhà họ Hồng đã sử dụng một tấn thuốc nổ X."

Đàm Miêu vừa dứt lời, cửa xe bị mở ra, một chàng trai nói với anh ta: "Báo cáo sếp, người đã xuống máy bay."

Lưu Tích Kỳ ném đầu lọc ra ngoài cửa sổ, cất giọng khàn khàn nói với Độc Cô Vô Tình: "Chúng ta đi đón nhóm hộ pháp Lục trước rồi tính tiếp."

Sau đó mấy người xuống xe. Bọn họ và đám Triệu Nam đã liên lạc qua điện thoại, chờ ở sân bay.

Hai bên gặp nhau, Triệu Nam giới thiệu qua những người của Võ Đang cho đám Lưu Tích Kỳ. Đoàn người lên xe. Trên xe, Đàm Miêu thuật lại kết quả điều tra cho bọn họ, xác định là nhà họ Hồng gây ra.

Mắt Triệu Nam đỏ hoe, cô ấy bật khóc: "Đàm tiên sinh, việc dọn dẹp hầm mỏ ở đảo hoang thế nào rồi?"

Đàm Miêu trả lời: "Đã dọn dẹp một ngày một đêm, có lẽ nhanh nhất cũng phải chiều mai mới xong."

"Chúng ta đến thẳng đảo hoang đi." Triệu Nam nhìn mọi người, đưa ra lời đề nghị.

Không ai phản đối. Mọi người đều thống nhất ý kiến về chuyện của Dương Bách Xuyên: sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Sau đó, mọi người đến thẳng hầm mỏ trên đảo hoang.

Cùng ngày, phòng khách nhà họ Hồng chìm trong không khí nặng nề. Bảy người con trai của Hồng Huyền Thiên và Trường Cốc của m Nguyệt Môn tập trung trong phòng.

Ông ba nhà họ Hồng lên tiếng: "Thưa ba, mấy ngày nay sự tình không ổn, chúng ta nhận được tin mấy người phụ nữ Vân Môn bên nội địa và người của tông môn lâu đời Võ Đang, trong đó có cả bóng dáng Thần Long Đàm thuộc chính phủ, tất cả đều tới Hồng Kông rồi. Ngoài ra, người có quan hệ với Dương Bách Xuyên và gia tộc Đoan Mộc ở Nam Quốc cũng đã tới Hồng Kông.

Những người này không có ý tốt. Ba con chú bảy và Dương Bách Xuyên từng có mâu thuẫn, chuyện này điều tra là biết. Con thấy nhà họ Hồng chúng ta không thể không đề phòng, những người này sẽ gây sự với nhà họ Hồng chúng ta."

Hồng Huyền Thiên nghe xong cũng hơi rén. Mặc dù nhà họ Hồng là gia tộc lớn nhất Hồng Kông, hơn nữa bảy người con trai của lão ta đều là Tiên Thiên, nhà họ Hồng còn có một ông cụ Tiên Thiên tầng chín, theo lý thì bọn họ không cần sợ.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1224


Thời gian trôi qua từng phút từng giây, hoàng hôn ngày hôm sau, cả ngọn núi đã dọn dẹp xong, hầm mỏ số ba không phát hiện được gì, gần như là đã đào ba tấc đất.

Tia hi vọng cuối cùng trong lòng mọi người cũng tan biến.

Lúc này trời mưa lất phất, Triệu Nam nhìn bầu trời lẩm bẩm: "Anh chờ em, em sẽ đến tìm anh."

Sau đó cô ấy nói: "Đàm tiên sinh, phiền anh dẫn chúng tôi đến nhà họ Hồng." Mặt cô ấy dính đầy nước, không biết là nước mưa hay nước mắt.

Dưới sự dẫn đường của Đàm Miêu, đoàn người đi tới nhà họ Hồng, mục đích chỉ có một đó là báo thù.

Nếu không tìm được Dương Bách Xuyên, vậy chỉ có một kết quả, anh đã bị nổ tan thành tro bụi.

Tất cả mọi người đều muốn tiêu diệt nhà họ Hồng.

Mỗi người đều nghẹn một trận tức giận, nhắm ngay nhà họ Hồng.

Trong mưa phùn, chờ đám người Triệu Nam rời đi, tất cả máy móc cũng lần lượt rút lui, cả hoang đảo trở nên vô cùng yên tĩnh.

Đột nhiên, trong lúc nước mưa rơi xuống, có một ánh sáng màu bích lục nhàn nhạt, từ một đống bùn đất nào đó lộ ra, giống như là dưới đống bùn đất, có ánh sáng đèn pin màu xanh biếc.

Theo thời gian và nước mưa, một khoảnh khắc nào đó một cái bình thuốc lá giống như bị nước mưa rửa sạch ra, ở trên đảo hoang tối tăm tản ra từng ánh sáng màu lục nhàn nhạt, rất có quy luật lóe lên không ngừng.

Chỉ tiếc, lúc này trên đảo hoang không còn người nào, không ai phát hiện, một cái bình thuốc lá nho nhỏ bị nước mưa cuốn ra bùn đất.

......

Trang viên nhà họ Hồng trên đảo Hồng Kông được thắp sáng rực rỡ.

Vẻ mặt của Hồng Huyền Thiên ửng đỏ nhìn về phía chén rượu, nói về phía một ông già có mái tóc đã bạc ngồi ở bên cạnh: "Hồng mỗ kính Đinh huynh Thần Tông, Mộc huynh của Thanh Thành, hoan nghênh hai người đến đây~"

"Gia chủ nhà họ Hồng khách sáo rồi, còn phải cảm ơn gia chủ nhà họ Hồng đã tiếp đãi nồng nhiệt." Người nói chuyện chính là Đinh Đại Bằng của Thần Tông, hắn ta cũng chính là chú ba của Đinh Thiền bị Dương Bách Xuyên g**t ch*t, đương nhiên khi đến đảo Hồng Kông biết tin Dương Bách Xuyên bị nổ chết, càng biết được vợ của tông chủ Vân Môn đến đảo Hồng Kông, cho nên nói trắng ra Đinh Đại Bằng đến đây là để báo thù và đòi lại vốn.

Lúc Đinh Đại Bằng nghĩ, nếu lão quái vật tọa trấn Vân Môn không có xuất hiện ở đảo Hồng Kông, chỉ cần mấy nữ nhân của Dương Bách Xuyên, có một người giết một người, coi như là báo thù cho tông chủ Thần tông Đinh Nguyên Thọ và cháu trai Đinh Thiền.

Mặt khác, nói không chừng còn có thể lấy được một vài thứ từ trên người Vân Môn.

Đạo sĩ của Thanh Thành là một người lão già râu tóc bạc phơ, nhưng lại không có chút khí tức thần tiên nào, ngược lại là một bộ mặt lạnh lùng, hắn gọi là Mộc Hàn Sơn, nâng chén rượu lên nói: "Hồng đạo hữu quá khen, chúng ta cùng nhau nâng chén ~"

"Không sai, hôm nay khó có cơ hội được hội tụ cùng một chỗ với đạo hữu các ngài, chúng ta cùng nâng chén ~" Đang nói chuyện lại là một ông già của m Nguyệt môn, sau lưng nhà họ Hồng là âm Nguyệt môn. Sau khi Hồng Huyền Thiên bảo Trường Cốc liên lạc, người của m Nguyệt môn sẽ tự tới.

"Các đạo hữu mời~" Hồng Huyền Thiên đứng dậy nở nụ cười, hôm nay người của Thần Tông và Thanh Thành thật sự đang ở đảo Hồng Kông, hơn nữa sau khi mời rất nhiệt tình tới, điều này làm cho trong lòng Hồng Huyền Thiên rất vui mừng.

Người Thần Tông và Thanh Thành tới đều là nhân vật trưởng lão nhị tông, hơn nữa cảnh giới đều là Tiên Thiên tầng tám, hai tông cũng mang theo tám đệ tử môn nhân cấp Tiên Thiên tầng năm.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1225


Đinh Đại Bằng của Thần Tông vỗ bàn khí phách nói: "Hồng huynh yên tâm, Thần Tông tôi nếu đã làm khách ở nhà họ Hồng, thì nhà họ Hồng chính là bạn bè, nhà họ Hồng có việc, Đinh mỗ và đệ tử Thần Tông đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

“Không sai, Thanh Thành tôi cũng là khách của nhà họ Hồng, đương nhiên sẽ không nhìn nhà họ Hồng bị khi dễ, lẽ ra phải giúp nhà họ Hồng." Lúc này Mộc Hàn Sơn của Thanh Thành cũng tỏ thái độ.

Về phần người của m Nguyệt môn, cười ha hả nói: "Vậy thì, Huyền Thiên huynh chúng ta cùng nhau ra xem một chút, ai dám ở bên ngoài giương oai?"

“Được, làm phiền mọi người, chờ việc này chấm dứt, Hồng mỗ nguyện ý dâng tặng hậu lễ." Ngay lập tức Hồng Huyền Thiên tự tin mười phần, có người của ba tông môn lớn tỏ thái độ, lão ta còn phải sợ cái gì?

Lúc này đầu tàu đi trước, đi ra khỏi đại sảnh nhìn về cửa lớn mà bước.

......

Ngoài cửa lớn trang viên nhà họ Hồng, cửa lớn đóng chặt, Triệu Nam nói với Đàm Miêu và Lưu Tích Kỳ: "Hai người vào xe chờ đi~"

Đàm Miêu gật đầu, tuy anh ta là người của Thần Long Đàm, tu vi cũng không cao, đối với chiến đấu chém giết cũng không phải là thế mạnh, thế mạnh của anh ta là tình báo.

Hai mắt Lưu Tích Kỳ đỏ bừng, hai bàn tay nắm chặt lại vang lên, nhưng cũng không nói gì, đi theo Đàm Miêu vào trong xe chờ, trong đám người ở đây tu vi của anh ta hoàn toàn là lót đáy, nếu như đuổi theo ngược lại sẽ thêm loạn.

Chờ Đàm Miêu dẫn người rời đi, Triệu Nam nhìn Lục Tuyết Hi một cái, Lục Tuyết Hi gật đầu, đối với cửa lớn đóng chặt nhà họ Hồng, đột nhiên đánh ra một chưởng.

"Ầm ầm..."

Ngay lập tức cửa lớn của nhà họ Hồng chia năm xẻ bảy.

Mà Hồng Huyền Thiên vừa mới đi tới trong viện sắc mặt vẫn biến đổi, lão ta cảm nhận được làn sóng chân nguyên mạnh mẽ, phát hiện khí tức, vậy mà người đánh nát cửa lớn là Tiên Thiên tầng chín.

Lần này sắc mặt Hồng Huyền Thiên thay đổi, đừng nhìn Tiên Thiên tầng chín và tầng tám chênh lệch một tầng, nhưng con đường võ đạo một tầng trọng một tầng, Tiên Thiên tầng chín xuất hiện, biến số quá lớn.

Quyết định nhanh chóng nói với Lục tử bên cạnh: "Tiểu Lục đi mời lão thái gia xuất quan, nói nhà họ Hồng xuất hiện nguy hiểm sống chết.”

"Vâng~" Hồng lão Lục vội vàng chạy tới hậu viện.

Trong lòng Hồng Huyền Thiên biết, nhà họ Hồng lão thái gia bế quan tu luyện ở hậu viện, hơn nữa còn là Tiên Thiên tầng chín, chỉ có lão thái gia xuất quan, mới có thể nắm được cục diện trong tay.

Sau khi bụi đất tan hết, hai bên cách nhau một cửa lớn mà đứng, Hồng Huyền Thiên phát hiện, mặc dù nhân số Vân Môn nhiều, nhưng không có bao nhiêu cao thủ, Tiên Thiên tầng chín còn là một nữ tử, dĩ nhiên những người còn lại đều không có xuất hiện Tiên Thiên tầng bát, nhiều nhất chỉ có mấy Tiên Thiên tầng bảy, buồn cười nhất chính là ở trong đó còn có người Ám Kình tầng năm.

Giờ phút này trong lòng Hồng Huyền Thiên đã có đối sách, nói với ba người Tiên Thiên tầng tám: "Ba vị, hãy giúp tôi giữ chân người phụ nữ Tiên Thiên tầng chín này, chỉ cần ngăn cản một lát, lão thái gia nhà ta xuất quan, cục diện sẽ nắm trong tay."

“Lẽ ra phải như thế~"

Mộc Hàn Sơn, Đinh Đại Bằng và m Nguyệt môn Tiên Thiên tầng tám lần lượt nói.

Sau đó sắc mặt Hồng Huyền Thiên âm trầm xuống nhìn ra ngoài cửa rống giận: "Làm càn, ai dám tới nhà họ Hồng tôi gây rối?" Lão ta biết rõ còn cố hỏi, chính là muốn chiếm một chữ lý, là mấy người trêu chọc nhà họ Hồng tôi, không phải nhà họ Hồng tôi trêu chọc mấy người, như vậy giết các người cũng hợp tình hợp lý.

"Triệu Nam của Vân

6486a41cd6e615G7YKvPuWZXyzWswWVA0.jpg

 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1226


Thời gian trôi qua từng phút từng giây, hoàng hôn ngày hôm sau, cả ngọn núi đã dọn dẹp xong, hầm mỏ số ba không phát hiện được gì, gần như là đã đào ba tấc đất.

Tia hi vọng cuối cùng trong lòng mọi người cũng tan biến.

Lúc này trời mưa lất phất, Triệu Nam nhìn bầu trời lẩm bẩm: "Anh chờ em, em sẽ đến tìm anh."

Sau đó cô ấy nói: "Đàm tiên sinh, phiền anh dẫn chúng tôi đến nhà họ Hồng." Mặt cô ấy dính đầy nước, không biết là nước mưa hay nước mắt.

Dưới sự dẫn đường của Đàm Miêu, đoàn người đi tới nhà họ Hồng, mục đích chỉ có một đó là báo thù.

Nếu không tìm được Dương Bách Xuyên, vậy chỉ có một kết quả, anh đã bị nổ tan thành tro bụi.

Tất cả mọi người đều muốn tiêu diệt nhà họ Hồng.

Mỗi người đều nghẹn một trận tức giận, nhắm ngay nhà họ Hồng.

Trong mưa phùn, chờ đám người Triệu Nam rời đi, tất cả máy móc cũng lần lượt rút lui, cả hoang đảo trở nên vô cùng yên tĩnh.

Đột nhiên, trong lúc nước mưa rơi xuống, có một ánh sáng màu bích lục nhàn nhạt, từ một đống bùn đất nào đó lộ ra, giống như là dưới đống bùn đất, có ánh sáng đèn pin màu xanh biếc.

Theo thời gian và nước mưa, một khoảnh khắc nào đó một cái bình thuốc lá giống như bị nước mưa rửa sạch ra, ở trên đảo hoang tối tăm tản ra từng ánh sáng màu lục nhàn nhạt, rất có quy luật lóe lên không ngừng.

Chỉ tiếc, lúc này trên đảo hoang không còn người nào, không ai phát hiện, một cái bình thuốc lá nho nhỏ bị nước mưa cuốn ra bùn đất.

......

Trang viên nhà họ Hồng trên đảo Hồng Kông được thắp sáng rực rỡ.

Vẻ mặt của Hồng Huyền Thiên ửng đỏ nhìn về phía chén rượu, nói về phía một ông già có mái tóc đã bạc ngồi ở bên cạnh: "Hồng mỗ kính Đinh huynh Thần Tông, Mộc huynh của Thanh Thành, hoan nghênh hai người đến đây~"

"Gia chủ nhà họ Hồng khách sáo rồi, còn phải cảm ơn gia chủ nhà họ Hồng đã tiếp đãi nồng nhiệt." Người nói chuyện chính là Đinh Đại Bằng của Thần Tông, hắn ta cũng chính là chú ba của Đinh Thiền bị Dương Bách Xuyên g**t ch*t, đương nhiên khi đến đảo Hồng Kông biết tin Dương Bách Xuyên bị nổ chết, càng biết được vợ của tông chủ Vân Môn đến đảo Hồng Kông, cho nên nói trắng ra Đinh Đại Bằng đến đây là để báo thù và đòi lại vốn.

Lúc Đinh Đại Bằng nghĩ, nếu lão quái vật tọa trấn Vân Môn không có xuất hiện ở đảo Hồng Kông, chỉ cần mấy nữ nhân của Dương Bách Xuyên, có một người giết một người, coi như là báo thù cho tông chủ Thần tông Đinh Nguyên Thọ và cháu trai Đinh Thiền.

Mặt khác, nói không chừng còn có thể lấy được một vài thứ từ trên người Vân Môn.

Đạo sĩ của Thanh Thành là một người lão già râu tóc bạc phơ, nhưng lại không có chút khí tức thần tiên nào, ngược lại là một bộ mặt lạnh lùng, hắn gọi là Mộc Hàn Sơn, nâng chén rượu lên nói: "Hồng đạo hữu quá khen, chúng ta cùng nhau nâng chén ~"

"Không sai, hôm nay khó có cơ hội được hội tụ cùng một chỗ với đạo hữu các ngài, chúng ta cùng nâng chén ~" Đang nói chuyện lại là một ông già của m Nguyệt môn, sau lưng nhà họ Hồng là âm Nguyệt môn. Sau khi Hồng Huyền Thiên bảo Trường Cốc liên lạc, người của m Nguyệt môn sẽ tự tới.

"Các đạo hữu mời~" Hồng Huyền Thiên đứng dậy nở nụ cười, hôm nay người của Thần Tông và Thanh Thành thật sự đang ở đảo Hồng Kông, hơn nữa sau khi mời rất nhiệt tình tới, điều này làm cho trong lòng Hồng Huyền Thiên rất vui mừng.

Người Thần Tông và Thanh Thành tới đều là nhân vật trưởng lão nhị tông, hơn nữa cảnh giới đều là Tiên Thiên tầng tám, hai tông cũng mang theo tám đệ tử môn nhân cấp Tiên Thiên tầng năm.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1227


â m Nguyệt Môn tới là một vị sư thúc ở Trường Cốc, hơn nữa tu vi đã là Tiên Thiên tầng 8 hậu kỳ, còn có ba vị anh em Trường Cốc, tu vi đều là Tiên Thiên tầng bảy.

Hôm nay ở đây cộng thêm người nhà nhà họ Hồng, những võ cổ giả có tu vi Tiên Thiên đã đạt tới hai mươi lăm người, có một đội quân mạnh mẽ như vậy, Hồng Huyền Thiên tin tưởng, ai cũng không dám dễ dàng giương oai.

Nếu người của Vân Môn và Võ Đang không tới thì thôi, hôm nay chắc chắn nhường bọn họ giết sạch sẽ, bởi vì ở trên địa bàn nhà họ Hồng, hành vi đánh tới cửa, coi như là giết sạch sẽ, cũng chiếm lý.

Giờ phút này Hồng Huyền Thiên không sợ hãi.

Mà Đinh Đại Bằng của Thần Tông, Mộc Hàn Sơn của Thanh Thành bao gồm cả người của m Nguyệt môn, mỗi người đều mang ý xấu đến đây, đến cả nhà họ Hồng đương nhiên cũng đoán được người của Vân môn quay về đây để báo thù nhà họ Hồng, có thể giúp cho bọn họ có thể mượn danh nghĩa những người này ở nhà họ Hồng giết người Vân Môn, từ đó đạt được lợi ích, ví dụ như đan dược đan dược của Vân Môn và chiến kỹ thần tiên vân vân.

Thật ra hôm nay những người đến đây, trong lòng đều biết rõ Dương Bách Xuyên chết, là do nhà họ Hồng hạ thủ, chỉ là tất cả mọi người làm bộ như không biết, nương theo mặt của nhà họ Hồng đến vớt chỗ tốt.

Dù sao có nhà họ Hồng đại diện chống đỡ, sau này nhỡ lão quái vật tọa trấn ở Vân Môn đến tìm phiền toái, còn có thể từ chối không còn một phen, nói là nhà họ Hồng giết con cháu Vân Môn.

Cao thủ đại trưởng lão trong truyền thuyết của Vân Môn, không ai là không sợ.

Mà buồn cười nhất chính là Hồng Huyền Thiên còn tưởng rằng người ở đây không biết, nhà họ Hồng bọn họ dùng thuốc nổ giết Dương Bách Xuyên.

Điểm này cho dù là người có chút đầu óc đều có thể nghĩ đến, nhà họ Hồng ở đảo Hồng Kông là người đứng đầu gia tộc võ cổ, chỉ có nhà họ Hồng mới có thể lấy được đủ thuốc nổ để nổ tung một ngọn núi.

Huống chi, Dương Bách Xuyên đã từng đụng chạm với cha con Hồng Sĩ, thoáng điều tra là có thể biết.

Đại sảnh nhà họ Hồng, rượu ngon, mọi người cười tươi, thật ra đều đang chờ, chờ người của Vân Môn và Võ Đang đến nhà họ Hồng gây rối, đến lúc đó mọi người có thể thừa nước nước đục thả câu.

Lúc này con trai thứ ba của Hồng Huyền Thiên đi vào từ bên ngoài đại sảnh, Hồng lão tam, sắc mặt khó coi nói: "Cha, Vân Môn và Võ Đang, Nam quốc Đoan Mộc gia tộc, còn có mười hai tán tu Tiên Thiên, đứng đầu vây quanh nhà họ Hồng chúng ta là ba mươi tám Tiên Thiên.

"Hồng Huyền Thiên đột nhiên nghe được ước chừng có ba mươi tám Tiên Thiên, ngay lập tức đứng dậy, lão ta thực sự bị hoảng sợ, không ngờ trong đó còn có mười hai gã tán tu tiến vào.

Chuyện này không ổn.

Nhưng mà ngay lập tức nhìn quanh người của ba tông, lão ta có yên tâm một chút, chỉ cần thủ lĩnh ba tông, đều là ba Tiên Thiên tầng tám cộng thêm chính lão ta, thì Tiên Thiên tầng tám có bốn người, có bốn võ cổ giả Tiên Thiên tầng tám, nhưng đều là cao thủ, đối phương nhiều người, cũng không nhất định tất cả đều là võ cổ giả Tiên Thiên tầng tám.

Nghĩ tới đây Hồng Huyền Thiên bình tĩnh một chút, lúc này ôm quyền nói: "Các vị mọi người cũng đã nghe thấy, nhà họ Hồng tôi bị người khi dễ tới cửa, xin các anh hãy vì tôi mà chủ trì tiến công.”

Ngoại trừ m Nguyệt Môn, cho dù Hồng Huyền Thiên không mời bọn họ tham chiến thì người của Thần Tông cùng Thanh Thành bọn họ cũng sẽ ra tay giết người, đều ước gì Hồng Huyền Thiên nói lời hỗ trợ như vậy.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1228


Đinh Đại Bằng của Thần Tông vỗ bàn khí phách nói: "Hồng huynh yên tâm, Thần Tông tôi nếu đã làm khách ở nhà họ Hồng, thì nhà họ Hồng chính là bạn bè, nhà họ Hồng có việc, Đinh mỗ và đệ tử Thần Tông đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn.”

“Không sai, Thanh Thành tôi cũng là khách của nhà họ Hồng, đương nhiên sẽ không nhìn nhà họ Hồng bị khi dễ, lẽ ra phải giúp nhà họ Hồng." Lúc này Mộc Hàn Sơn của Thanh Thành cũng tỏ thái độ.

Về phần người của m Nguyệt môn, cười ha hả nói: "Vậy thì, Huyền Thiên huynh chúng ta cùng nhau ra xem một chút, ai dám ở bên ngoài giương oai?"

“Được, làm phiền mọi người, chờ việc này chấm dứt, Hồng mỗ nguyện ý dâng tặng hậu lễ." Ngay lập tức Hồng Huyền Thiên tự tin mười phần, có người của ba tông môn lớn tỏ thái độ, lão ta còn phải sợ cái gì?

Lúc này đầu tàu đi trước, đi ra khỏi đại sảnh nhìn về cửa lớn mà bước.

......

Ngoài cửa lớn trang viên nhà họ Hồng, cửa lớn đóng chặt, Triệu Nam nói với Đàm Miêu và Lưu Tích Kỳ: "Hai người vào xe chờ đi~"

Đàm Miêu gật đầu, tuy anh ta là người của Thần Long Đàm, tu vi cũng không cao, đối với chiến đấu chém giết cũng không phải là thế mạnh, thế mạnh của anh ta là tình báo.

Hai mắt Lưu Tích Kỳ đỏ bừng, hai bàn tay nắm chặt lại vang lên, nhưng cũng không nói gì, đi theo Đàm Miêu vào trong xe chờ, trong đám người ở đây tu vi của anh ta hoàn toàn là lót đáy, nếu như đuổi theo ngược lại sẽ thêm loạn.

Chờ Đàm Miêu dẫn người rời đi, Triệu Nam nhìn Lục Tuyết Hi một cái, Lục Tuyết Hi gật đầu, đối với cửa lớn đóng chặt nhà họ Hồng, đột nhiên đánh ra một chưởng.

"Ầm ầm..."

Ngay lập tức cửa lớn của nhà họ Hồng chia năm xẻ bảy.

Mà Hồng Huyền Thiên vừa mới đi tới trong viện sắc mặt vẫn biến đổi, lão ta cảm nhận được làn sóng chân nguyên mạnh mẽ, phát hiện khí tức, vậy mà người đánh nát cửa lớn là Tiên Thiên tầng chín.

Lần này sắc mặt Hồng Huyền Thiên thay đổi, đừng nhìn Tiên Thiên tầng chín và tầng tám chênh lệch một tầng, nhưng con đường võ đạo một tầng trọng một tầng, Tiên Thiên tầng chín xuất hiện, biến số quá lớn.

Quyết định nhanh chóng nói với Lục tử bên cạnh: "Tiểu Lục đi mời lão thái gia xuất quan, nói nhà họ Hồng xuất hiện nguy hiểm sống chết.”

"Vâng~" Hồng lão Lục vội vàng chạy tới hậu viện.

Trong lòng Hồng Huyền Thiên biết, nhà họ Hồng lão thái gia bế quan tu luyện ở hậu viện, hơn nữa còn là Tiên Thiên tầng chín, chỉ có lão thái gia xuất quan, mới có thể nắm được cục diện trong tay.

Sau khi bụi đất tan hết, hai bên cách nhau một cửa lớn mà đứng, Hồng Huyền Thiên phát hiện, mặc dù nhân số Vân Môn nhiều, nhưng không có bao nhiêu cao thủ, Tiên Thiên tầng chín còn là một nữ tử, dĩ nhiên những người còn lại đều không có xuất hiện Tiên Thiên tầng bát, nhiều nhất chỉ có mấy Tiên Thiên tầng bảy, buồn cười nhất chính là ở trong đó còn có người Ám Kình tầng năm.

Giờ phút này trong lòng Hồng Huyền Thiên đã có đối sách, nói với ba người Tiên Thiên tầng tám: "Ba vị, hãy giúp tôi giữ chân người phụ nữ Tiên Thiên tầng chín này, chỉ cần ngăn cản một lát, lão thái gia nhà ta xuất quan, cục diện sẽ nắm trong tay."

“Lẽ ra phải như thế~"

Mộc Hàn Sơn, Đinh Đại Bằng và m Nguyệt môn Tiên Thiên tầng tám lần lượt nói.

Sau đó sắc mặt Hồng Huyền Thiên âm trầm xuống nhìn ra ngoài cửa rống giận: "Làm càn, ai dám tới nhà họ Hồng tôi gây rối?" Lão ta biết rõ còn cố hỏi, chính là muốn chiếm một chữ lý, là mấy người trêu chọc nhà họ Hồng tôi, không phải nhà họ Hồng tôi trêu chọc mấy người, như vậy giết các người cũng hợp tình hợp lý.

"Triệu Nam của Vân

64904bdeaf06edXg5jMf5RC0NdtbG6oUR.jpg

 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1229


Ngay sau đó, Thiên Tuyệt đại diện Võ Đang nói: "Võ Đang Thiên Tuyệt đến đòi nợ~"

"Đoan Mộc Hành Thiên đến đòi nợ~" Ánh mắt Đoan Mộc Hành Thiên tràn ngập tơ máu rống giận.

"Tán tu Phong Thiên Nhai đến đòi nợ..." Phong Thiên Nhai cũng đã hơn nghìn từng bước trầm giọng nói.

Đầu tiên là Hồng Huyền Thiên nhìn ba người Triệu Nam cười lạnh nói: "Đòi nợ? Thật là buồn cười, từ khi nào Hồng gia tôi nợ phụ nữ? Tìm nhầm người, cũng tìm nhầm đối tượng, Hồng gia tôi không phải là nơi có thể dương oai, hôm nay không cho lão phu ta một cái công đạo, đừng mơ muốn rời đi ~"

Nói xong lúc này mới nhìn về phía những người khác nói: "Võ Đang đường đường đại tông, Hồng gia tôi cũng chưa từng có giao tiếp, sao lại đòi nợ? Đoan Mộc Hành Thiên gì đó, lão phu càng chưa từng nghe thấy, muốn góp phần thêm náo nhiệt? Ngược lại Phong Thiên Nhai lão phu đã từng nghe qua ngươi, ngươi không phải là cung phụng Tô gia đảo Hồng Kông sao, sao hôm nay một tán tu như ngươi lại mang theo người đến tìm lão phu đòi nợ gì?"

Trong lời nói ngoại trừ đối với Võ Đang thì cũng coi như Hồng Huyền Thiên khách khí một chút, đối với tu vi Tiên Thiên tầng ba của Đoan Mộc Hành Thiên thực sự là không có để vào mắt, về những tán tu phía sau Phong Thiên Nhai, ngược lại nói chuyện không có khó nghe như vậy, nhưng cũng không có ngữ khí tốt, ngôn ngữ có thể nói là vô cùng ngông cuồng, nhưng mà cũng khó trách, trong những người này bao gồm cả Vũ Đang Thiên Tuyệt tu vi cũng mới là Tiên Thiên tầng bảy, Hồng Huyền Thiên lão ta thật sự là không để vào mắt.

Sắc mặt Thiên Tuyệt xanh mét vô cùng tức giận đối với vẻ khinh bạc trong giọng nói của Hồng Huyền Thiên, Võ Đang đường đường là tông môn cổ xưa có khi nào bị một tộc võ cổ khinh thường? Cho dù bây giờ Võ Đang đang bị đẩy lùi xuống đáy bát tông ở Trung Quốc, nhưng cũng không có chuyện ai cũng có thể xem thường, nếu thật sự chọc giận Võ Đang, cùng lắm thì cá chết một lưới, Võ Đang mời túc lão ở cấm địa xuống núi, Thiên Tuyệt cũng không tin một túc lão trong cấm địa cũng không còn nữa?

Nhìn Hồng Huyền Thiên điên cuồng trầm giọng nói: "Hồng Huyền Thiên nghe cho kỹ đây, Dương Bách Xuyên là sư tổ Võ Đang của tôi, Võ Đang tôi tới tìm Hồng gia ngươi đòi nợ một cách chính đáng rõ ràng, còn có lão phu cũng nhắc nhở ngươi một câu, ngươi chỉ là một võ cổ giả nhỏ bé trong gia tộc, thật sự là không có tư cách xem thường Võ Đang tôi, hừ."

Thiên Tuyệt nói xong, Phong Thiên Nhai nói: "Tôi đã bái nhập Vân Môn, mười hai đạo hữu phía sau tôi cũng sắp vào Vân Môn, Dương Bách Xuyên chính là môn chủ Phong Thiên Nhai tôi, Phong Thiên Nhai tôi đến đòi nợ cho môn chủ nhà mình có gì là không thể?"

Đoan Mộc Hành Thiên bùng phát ở rìa trang viên, căn bản cũng không có nói gì, chỉ là âm trầm nhìn Hồng Huyền Thiên.

Giờ phút này trong giọng nói của Triệu Nam không hề có cảm tình nói: "Hồng gia nợ Dương Bách Xuyên chồng tôi một cái mạng, Hồng lão cẩu lý do này đã đủ chưa."

"Làm càn~"

"To gan~"

Mấy tên con trai của Hồng Huyền Thiên giận dữ, muốn động thủ.

Nhưng mà Hồng Huyền Thiên giơ tay ngăn lại, những người khác lão ta không để vào mắt, nhưng Võ Đang là thật sự tông môn cổ xưa, cái gọi là lạc đà gầy hơn ngựa, nghe Thiên Tuyệt nói một phen, lão ta thật sự là không dám không để ở trong lòng, đối với Võ Đang nếu có thể đắc tội hay không thì không nên đắc tội là tốt hơn, cho nên Hồng Huyền Thiên vẫn chuẩn bị nói thêm hai câu.

Dương Bách Xuyên chết như thế nào, trong lòng lão ta biết rõ, những người này tìm tới, không có chứng cớ cũng không chiếm lý, lão ta hoàn toàn có thể thay đổi cục diện, dù sao cũng không có chứng cứ, những người này đến gây rắc rối, cho dù g**t ch*t, lão ta cũng sẽ để ý đến Hồng gia, hơn nữa Dương Bách Xuyên chết là do bị thuốc nổ nổ chết, cho dù đánh chết lão ta cũng sẽ không thừa nhận, cũng phải lớn tiếng phản bác, nếu không chuyện sử dụng thuốc nổ đối phó võ cổ giả mà truyền ra, Hồng gia liền xong đời.

“Đạo hữu của Võ Đang, các người nói chuyện phải nói chứng cớ, Dương Bách Xuyên là ai? Lão phu chưa bao giờ nghe tới, các người tìm nhầm người rồi.” Hồng Huyền Thiên vẫn luôn một mực nói không biết Dương Bách Xuyên.

Phía Vân Môn, cho dù là Võ Đang hay là đám người tán tu Phong Thiên Nhai, trước khi đến mọi người đều biết trong tay Đàm Miêu tìm được chứng cứ lão tam và lão thất Hồng gia sử dụng thuốc nổ, thậm chí bắt chị Mai dụ dỗ Dương Bách Xuyên chính là chứng cứ xác thực nhất, đối với việc này, Thiên Tuyệt đáp lại Hồng Huyền Thiên là tiếng cười lạnh.

Mà linh khí trong tay Độc Cô Vô Tình lóe lên, trầm giọng nói: "Đừng nói nhảm với lão già này, hôm nay báo thù cho chồng ta." Trong lúc nói chuyện đã từng bước bước vào cửa lớn Hồng gia, cô vẫn luôn tức giận, giây phút này nhìn thấy Hồng Huyền Thiên cũng không nhịn được, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, cho dù là chết, cũng phải kéo thêm mấy người Hồng gia làm đệm lưng, đã vậy thì Độc Cô Vô Tình sẽ bạo đan

"Giết~" Lục Tuyết Hi nói.

"Lên ~" Thiên Tuyệt, Tuyệt Mệnh, Trần Phong Tử cũng lấy ra thần binh của mình.

Phong Thiên Nhai là tán tu không sai, nhưng mấy ngày trước đã bái nhập Vân Môn, ông ta tự nhận mình bây giờ đã là người của Vân Môn, những người bên cạnh đều là những bạn bè tôts giao tiếp ngày thường mà thu nạp, những người này đều đồng ý tiến vào Vân Môn, cũng thu nhận đan dược trong tay ông ta, trước khi tới một đám còn cam đoan đi theo Phong Thiên Nhai báo thù cho Dương Bách Xuyên.

Chờ đến khi động thủ, Phong Thiên Nhai phát hiện, mười một tên Tiên Thiên chỉ có ba người đi theo bên cạnh ông ta, tám người còn lại cũng không nhúc nhích.

Giờ phút này Phong Thiên Nhai hiểu được, sắc mặt vô cùng âm trầm, nhìn một người trong đó nói: "Trần Lạc, Tam Hùng, Đại Nguyên các người...?"
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1230


“Phong huynh, xin lỗi, chúng ta không có khả năng vì một người chết mà liều mạng, bên Hồng gia có Thần Tông, Thanh Thành, m Nguyệt Môn, hơn nữa đều là cao thủ, chạy qua đánh nhau chính là chịu chết, tôi khuyên anh cũng đừng làm chuyện ngu ngốc? Cái gì Vân Môn, coi như là Dương Bách Xuyên còn sống, anh ta có thể coi tán tu như chúng ta trở thành người của mình sao? Tông môn thiên hạ đều cùng một kiểu!"

Người này không chỉ tự mình phản bội mà còn khuyên Phong Thiên Nhai.

Lúc này sắc mặt Phong Thiên Nhai âm trầm đã có thể nhỏ ra nước, ngay lập tức cười ha ha điên cuồng: "Phong Thiên Nhai tôi nhìn nhầm các người, cũng được, không miễn cưỡng các người, nhưng tôi vẫn muốn nói một câu, tán tu chính là bởi vì đám người các ngươi, mới bị tông môn cổ xưa liên hợp chèn ép, hôm nay Phong mỗ mới hiểu được, tán tu có cục diện xấu hổ như hôm nay ở cổ võ giới, thật là bình thường, không trách người ta chèn ép.

“Phong Thiên Nhai tôi nếu đã hứa hẹn với môn chủ Dương Bách Xuyên, sinh ra là người Vân môn, chết là quỷ Vân môn, nói ra tất phải làm, hôm nay chính là chết, cũng không hối hận.” Nói xong nhìn ba người bên cạnh nói: "Ba người anh em, nếu các người cũng có ý nghĩ này, cứ đi thôi, Phong mỗ không trách các ngươi.”

Nói xong Phong Thiên Nhai hét lớn một tiếng vọt vào cửa lớn Hồng gia.

Mà ba người phía sau nhìn nhau một người cười nói: "Chúng tôi không vì Vân Môn, mà chúng tôi vì tình cảm kết giao mấy chục năm, sao có thể là người vô tình vô nghĩa? Phong huynh chớ xem thường chúng tôi, chúng ta cũng không phải hạng người tham sợ chết, làm tán tu hơn nửa đời người, bị những tông môn thế gia này xem thường, hôm nay chúng ta liền giết người tông môn thế gia kia, làm quỷ cũng là hạng người phóng khoáng có tình có nghĩa."

Trong lúc này hai bên đã xông vào đánh nhau, Đoan Mộc Hành Thiên dẫn theo con cháu Đoan Mộc gia tộc, biết rõ là chịu chết vẫn chạy vào cửa lớn Hồng gia như trước, gia chủ ở phía trước, con cháu Đoan Mộc gia tộc không ai lùi về phía sau, theo sát phía sau Đoan Mộc Hành Thiên, giết.

Lục Tuyết Hi là Tiên Thiên tầng chín, trong nháy mắt bị bốn người Hồng Huyền Thiên và Thần Tông, Thanh Thành, m Nguyệt Môn liên thủ ngăn cản, bốn võ cổ giả Tiên Thiên tầng tám đối phó một mình Lục Tuyết Hi.

Vừa giao thủ, sắc mặt bốn người thay đổi lớn, bọn họ phát hiện tuy Lục Tuyết Hi là thực lực Tiên Thiên tầng chín sơ kỳ, nhưng kinh nghiệm chiến đấu và thủ đoạn thực sự là nhiều vô kể, trong đó Hồng Huyền Thiên là người có tu vi yếu nhất trong bốn người, bị một kiếm Lục Tuyết Hi suýt chút nữa chém đứt cánh tay, cũng may có trưởng lão m Nguyệt Môn cứu giúp,, chỉ may là có một vết thương ở trên cánh tay.

Trong chớp mắt, Lục Tuyết Hi dựa vào kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lại đánh hai người Thần Tông này Thanh Thành bị thương, lúc này chiếm thế thượng phong, điều này làm cho trong lòng Hồng Huyền Thiên sốt ruột.

Nhưng mà, bên Vân Môn cũng không thuận lợi, Triệu Nam và Độc Cô Vô Tình lần lượt bị thương, nếu không phải Thiên Tuyệt liều mạng bảo hộ thì có khả năng nguy hiểm đến tính mạng, Ám Kình tầng năm của Đoan Mộc gia tộc chết và bị thương hơn phân nửa.

Trong lúc đánh nhau, đương nhiên Lục Tuyết Hi thấy được tình huống, trong lòng sốt ruột, nhưng lại bị bốn người giữ chân, sau khi nhìn thấy Triệu Nam và Độc Cô vô tình bị thương, Lục Tuyết Hi thét dài một tiếng, khí thế trên người cô ta bùng lên, đây là thần hồn dung hợp cùng với em gái Lục Vũ Thư, lần này tinh thần lực của Lục Tuyết Hi tăng lên, trong nháy mắt phát động tinh thần lực công kích, nhằm vào bốn người Hồng Huyền Thiên tấn công.

Trong nháy mắt đầu bốn người Hồng Huyền Thiên bị choáng váng một trận, cảm thấy thân thể xuất hiện hành động chậm chạp dừng lại.

Thần hồn của chị em Lục gia dung hợp, tinh thần lực công kích cũng có thể duy trì trong chốc lát, Lục Tuyết Hi nắm lấy cơ hội, một kiếm đầu tiên đâm vào đầu Hồng Huyền Thiên, trước tiên cô ta phải g**t ch*t Hồng Huyền Thiên.

Nhưng mà không nghĩ tới đúng lúc này, một đạo hàn quang bắn về phía cô ta nhanh chóng b*n r*: "Làm càn ~"

Một giọng nói già nua vang vọng ở đại viện Hồng gia.

Sắc mặt Lục Tuyết Hi thay đổi, cô ta cảm nhận được một khí tức mạnh mẽ hơn cô ta xuất hiện ở giữa sân, khóe mắt thấy hàn quang bắn tới chính là một thanh kiếm, chỉ có thể buông tha ám sát Hồng Huyền Thiên, vội vàng lăn tại chỗ tránh né.

"Ầm~"

Một tiếng nổ tung nặng nề, ở chỗ Lục Tuyết Hi né tránh, mặt đất xuất hiện một cái hố lớn, một thanh cổ kiếm hàn quang lấp lánh đang run rẩy.

Lục Tuyết Hi vừa mới đứng dậy cơ thể cũng không đứng vững, một bàn tay khô héo liền xuất hiện trong tầm mắt cô ta, mang theo linh khí mạnh mẽ của trời đất, không kịp đề phòng, kết quả lại bị một chưởng đánh vào ngực.

"Phốc~"

Trong nháy mắt Lục Tuyết Hi hộc máu bay ngược ra ngoài năm sáu mét.

"Không biết sống chết ~ hừ!”

Theo giọng nói già nua này kết thúc, Lục Tuyết Hi vừa ngẩng đầu nhìn rõ trước mắt xuất hiện một ông già Tiên Thiên tầng chín trung cấp, vẻ mặt lạnh lùng nhìn, từng bước một đi tới cô ta.

"Lão thái gia~" Hồng Huyền Thiên mừng rỡ, ông già xuất hiện chính là lão thái gia Hồng gia của lão ta, mà khiến cho Hồng Huyền Thiên bất ngờ chính là lần này lão thái gia xuất hiện, vậy mà tu vi đạt tới Tiên Thiên tầng chín trung cấp, trách không được có thể dùng một chưởng đả thương Lục Tuyết Hi.

Trong lúc kích động, Hồng Huyền Thiên lớn tiếng nói: "Lão thái gia những người này g**t ch*t người Hồng gia chúng ta, ai nấy đều đáng chết, mong lão thái gia ra tay g**t ch*t."

Ngay khi Hồng Huyền Thiên dứt lời, từng tiếng nói lạnh như băng đến cực hạn vang vọng trên bầu trời đại viện của Hồng gia, nghe giọng nói giống như là từ bốn phương tám hướng vang lên, từng chữ mang theo sấm sét.

Nếu như nói giọng nói vừa rồi của lão thái gia của Hồng gia chỉ là khiến cho mọi người kinh ngạc sợ hãi, thì giọng nói bây giờ vang lên, chính là nổ vang đến từ Cửu Thiên Lôi Đình.

Dường như mỗi một chữ đều là một tiếng sấm nổ.

Chỉ nghe thấy: "Không sai nha, đúng là đáng chết, hơn nữa có lẽ nên chết hết."
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1231


Tiếng sấm rung trời, giống như đang vờn quanh mọi người, vang vọng khắp bốn phương tám hướng, khiến cho người ta không nghe ra chủ nhân của giọng nói ở đâu? Có xa không?

Trong sân đột nhiên xuất hiện giọng nói này, tất cả đều chấn động, trong nháy mắt tai của tất cả mọi người đều nghe thấy giọng nói này, nhìn xung quanh.

Sau khi Triệu Nam nghe được giọng nói này, trường kiếm trong tay rơi trên mặt đất kêu ra một tiếng, nước mắt như trút chảy cuồn cuộn xuống, cả người run rẩy, không kìm lòng được mà nói: "Bách Xuyên ~"

Độc Cô Vô Tình, cả người đồng thời run lên, nước mắt ngừng lại, trên mặt lại xuất hiện nụ cười.

Khóe miệng Lục Tuyết Hi nhếch lên nhẹ giọng nói thầm: "Cũng biết là không thể dễ dàng như vậy mà~"

Những người khác sau khi phản ứng lại, trên mặt xuất hiện niềm vui.

Chỉ có Đoan Mộc Hành Thiên, phục hồi tinh thần lại run giọng nói: "Cháu ngoại tốt, có phải là cháu hay không?"

Ngay lập tức trong nháy mắt phía chân trời xuất hiện một ánh sáng màu bạc bay tới, tất cả mọi người nhìn thấy trên chân trời, một thanh niên dưới chân giẫm lên một thanh kiếm ngự kiếm phi hành đến.

"Ông ngoại là tôi~"

Người này chính là Dương Bách Xuyên mà tất cả mọi người đều cho là đã chết.

Sự xuất hiện của Dương Bách Xuyên khiến mọi người Vân Môn phấn chấn.

Nhưng Hồng Huyền Thiên lại trợn to mắt, nhất là ông ba và ông bảy nhà họ Hồng đích thân bố trí thuốc nổ, hai người nhìn thấy Dương Bách Xuyên xuất hiện đều lộ biểu cảm như gặp ma.

Hai anh em không tài nào tưởng tượng nổi trên đời này lại có người sống sót trong vụ nổ gây ra bởi một tấn thuốc nổ X.

Hơn nữa còn sống sót trong hầm mỏ sâu hơn bốn trăm mét.

Dù là Tiên Thiên tầng chín đỉnh phong cũng không sống nổi.

Trừ khi là thần tiên!

Sao có thể chứ?

Lúc này, diện tích bóng ma tâm lý trong lòng ông ba và ông bảy nhà họ Hồng không cách nào đo đếm.

Ông cụ nhà họ Hồng nhìn thấy Dương Bách Xuyên ngự kiếm bay tới, con ngươi lập tức co rụt lại, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Ông ta nghĩ tới một tin đồn xa xưa, rằng Hư Cảnh giả trên Tiên Thiên có thể ngự kiếm phi hành!

Hồng Khoát Hải nghĩ tới đây, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

Có rất ít người biết trên Tiên Thiên là Hư Cảnh, và Hồng Khoát Hải là một trong số đó.

Ông ta bế quan mấy năm, hôm nay vừa mới tăng tu vi, từ Tiên Thiên tầng chín sơ cấp lên tới trung cấp, không ngờ vừa xuất quan thì gặp phải một người trên cảnh giới Tiên Thiên. Giờ khắc này, trong lòng Hồng Khoát Hải chua lè.

Mà lúc này, Dương Bách Xuyên từ trên trời đáp xuống cách chỗ ông ta hơn mười mét.

Hồng Khoát Hải nhìn Dương Bách Xuyên, thoáng sửng sốt.

Không đúng, hình như khí tức cảnh giới của thằng nhóc này mới là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp thì phải?
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1232


Hồng Khoát Hải chăm chú quan sát và cảm nhận một lần nữa, cuối cùng xác định Dương Bách Xuyên chỉ là cảnh giới Tiên Thiên tầng chín sơ cấp mà thôi.

Không phải Hư Cảnh trên Tiên Thiên.

Nhưng rõ ràng là Dương Bách Xuyên giẫm lên thanh kiếm lớn, ngự kiếm phi hành tới đây, vậy mà cảnh giới lại là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp?

Việc này...

Hồng Khoát Hải chợt hiểu ra, có lẽ Dương Bách Xuyên ngự kiếm phi hành cũng chỉ là mượn uy lực của thần binh và một số pháp thuật thần thông mà thôi. Trong lịch sử giới võ cổ, không phải là trước kia không có tiền lệ.

Cái gì cũng có thể giở mánh khóe, chỉ riêng cảnh giới là không thể giả được.

Nói cách khác, tu vi cảnh giới của thằng nhóc này là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, chẳng qua là nó có thần thông và một món thần binh cao cấp nên mới có thể ngự kiếm phi hành.

Nghĩ vậy, Hồng Khoát Hải không còn căng thẳng nữa, lập tức khôi phục sự tự tin.

Một Tiên Thiên tầng chín sơ cấp mà thôi, chẳng có gì phải sợ.

Hiện tại Hồng Khoát Hải này là Tiên Thiên tầng chín trung cấp đấy.

Đừng thấy sơ cấp với trung cấp mà lầm, trong cảnh giới Tiên Thiên tầng chín, chỉ cách nhau nửa cấp thôi cũng chênh lệch rõ ràng, Hồng Khoát Hải biết rõ.

Ông ta là Tiên Thiên tầng chín trung cấp, đấu với Tiên Thiên tầng chín sơ cấp thì thắng chắc.

Không nói đến Hồng Khoát Hải nữa.

Lúc này, Dương Bách Xuyên bay xuống bên cạnh ông ngoại Đoan Mộc Hành Thiên. Đoan Mộc Hành Thiên kích động cầm tay anh, giọng nói run run: "Cháu ngoan, cháu ngoan, ông ngoại biết cháu ngoan của ông sẽ không sao mà." Ông ấy vừa nói vừa rơi nước mắt, nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc.

"Ông ngoại, cháu khiến ông phải lo lắng rồi." Dương Bách Xuyên nhìn ông lão đầu tóc bạc phơ này, trong lòng vô cùng cảm động. Anh mới gặp ông ngoại tổng cộng ba lần, trong đó hai lần là ông ấy dẫn theo đệ tử của gia tộc Đoan Mộc tới giết anh, dẫn đến đệ tử của gia tộc Đoan Mộc kẻ chết người bị thương hơn phân nửa.

Anh cảm thấy rất có lỗi với ông ngoại.

"Sống là tốt rồi, sống là tốt rồi. Cháu mau đi thăm vợ của cháu đi." Đoan Mộc Hành Thiên mỉm cười lau nước mắt, tránh sang một bên.

Tức thì Dương Bách Xuyên trông thấy Triệu Nam và Độc Cô Vô Tình với gương mặt đẫm nước mắt.

Dương Bách Xuyên hơi run rẩy. Nhìn hai người phụ nữ, anh cũng biết là lần này các cô đã phải chịu nỗi đau thương nhường nào. Thật ra lúc ở đảo hoang anh cũng nhìn thấy họ đau lòng khôn xiết, nhưng bởi vì một vài nguyên nhân mà anh không thể xuất hiện.

Lúc này Dương Bách Xuyên mới phát hiện mình may mắn biết bao. Có những người phụ nữ như vậy bên cạnh, anh còn mong gì hơn?

Anh thình lình bước tới ôm cả hai vào lòng.

Triệu Nam và Độc Cô Vô Tình run rẩy cả người. Giờ đây núp trong lòng Dương Bách Xuyên, họ mới cảm thấy bầu trời vẫn chưa sụp xuống.

"A! Hu hu hu!"

Rốt cuộc lúc này Triệu Nam cũng òa khóc. Trước đó cô ấy không dám khóc, bây giờ nằm trong vòng ôm của tên họ Dương nào đó, cô ấy đã có cảm giác an toàn. Lúc trước Triệu Nam không dám khóc thành tiếng bởi vì cô ấy biết mình không thể khóc, nếu không Vân Môn nhiều người như vậy biết phải làm sao?

"Tên oan gia này!"

Triệu Nam được Dương Bách Xuyên ôm vào lòng, khẽ đấm vào vai anh.

Nước mắt của cô ấy thấm ướt áo của Dương Bách Xuyên. Cô ấy mặc sức khóc thút thít, chưa bao giờ cảm thấy nhẹ lòng đến thế.

Độc Cô Vô Tình thì không khóc thành tiếng, nhưng cả cơ thể run bần bật đã tiết lộ cảm xúc kích động và mất bình tĩnh. Cô ấy núp trong lòng tên họ Dương nào đó, cảm thấy an toàn trước nay chưa từng có.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1233


"Được rồi, đừng khóc nữa, có một đám người đang nhìn kìa! Các em khóc thành mặt mèo hoa rồi đây này."

Dương Bách Xuyên buông hai người ra, vươn tay dịu dàng lau sạch nước mắt trên mặt họ. Nhưng ngay sau đó, sát khí như biến thành thực thể phóng ra ngoài, không thèm che giấu.

Bởi vì anh nhìn thấy trên cánh tay Triệu Nam có một vết thương dài nửa thước (1 thước = 33,33 centimet) sâu tận xương, còn Độc Cô Vô Tình thì ngực bị đâm thủng thành một lỗ máu.

Dương Bách Xuyên lật tay búng một phát, hai giọt nước Sinh Mệnh xuất hiện. Anh nói với hai người: "Há miệng nào!"

Triệu Nam và Độc Cô Vô Tình há miệng theo phản xạ.

Dương Bách Xuyên đút hai giọt nước nước Sinh Mệnh vào miệng họ. Ngay sau đó, sinh cơ dồi dào tan chảy trong cơ thể hai người.

"Các em sang một bên nghỉ ngơi đi, anh giết mấy tên súc sinh này đã." Dương Bách Xuyên nheo mắt, sau đó nhìn thấy Ngô Mặc Thu không biết xuất hiện bên cạnh mình từ lúc nào. Anh đi tới, nhếch môi mỉm cười: "Thu Nhi đừng lo lắng, trên thế giới này còn chưa có Diêm Vương nào dám nhận tiên sinh nhà em đâu. Em qua bên kia chăm sóc hộ pháp Lục đi!"

Dương Bách Xuyên vừa nói vừa vỗ vai Ngô Mặc Thu. Khi ở đảo hoang anh cũng trông thấy Ngô Mặc Thu khóc đứt ruột đứt gan.

"Ừm, tiên sinh yên tâm, Thu Nhi sẽ chăm sóc hộ pháp Lục." Ngô Mặc Thu vui hơn ai hết. Lần này cô không khóc, trên mặt chỉ có nụ cười.

Dương Bách Xuyên ngoảnh đầu nhìn đám người Thiên Tuyệt phái Võ Đang và Phong Thiên Nhai, đang định chào hỏi thì phía sau vang lên một giọng nói già nua: "Nhóc con, chết đến nơi rồi mà còn yêu với đương, đúng là chán sống mà!"

Hồng Khoát Hải thấy Dương Bách Xuyên không để ý đến mình mà chỉ sến súa với mấy người phụ nữ, điều này khiến ông ta cực kỳ tức giận, cho rằng Dương Bách Xuyên coi thường Tiên Thiên tầng chín trung cấp như mình.

Trong tay Hồng Khoát Hải lóe lên tia sáng trắng, một cây giáo dài xuất hiện kèm theo tiếng rít và khí thế mạnh mẽ, lao thẳng về phía đầu Dương Bách Xuyên.

"Giết!"

Hồng Khoát Hải đã ra tay, Hồng Huyền Thiên không nhịn được gào lên. Quả thật ban đầu bọn họ sợ hết hồn vì Dương Bách Xuyên ngự kiếm bay đến, nhưng sau khi phát hiện cảnh giới tu vi của Dương Bách Xuyên chỉ là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, Hồng Huyền Thiên lại bùng nổ.

Lúc trước người phụ nữ Tiên Thiên tầng chín sơ cấp của Vân Môn đã bị ông cụ nhà họ Hồng đánh bị thương nặng, mà Dương Bách Xuyên cũng chỉ là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, trong khi ông cụ nhà họ Hồng là Tiên Thiên tầng chín trung cấp, dư sức đấu với Dương Bách Xuyên.

Những người còn lại của nhà họ Hồng liên thủ với ba tông môn khác chắc chắn có thể giết sạch đám người phe Vân Môn.

Người của Thần Tông, Thanh Thành và m Nguyệt Môn cũng có chung suy nghĩ. Sự xuất hiện của ông cụ nhà họ Hồng khiến bọn họ cực kỳ kinh ngạc. Trong giới võ cổ, Tiên Thiên tầng chín trung cấp tuyệt đối là cao thủ.

Trong mắt mọi người, Dương Bách Xuyên là Tiên Thiên tầng chín sơ cấp, tuy anh ngự kiếm phi hành đến rất lợi hại, nhưng ai nấy đều tin anh không phải là đối thủ của ông cụ nhà họ Hồng. Sự chênh lệch giữa Tiên Thiên tầng chín sơ cấp và trung cấp càng thể hiện rõ ràng ở tu luyện võ đạo giai đoạn sau, cho dù chỉ tăng một chút thôi cũng có sự chênh lệch thực lực tuyệt đối.

Vì vậy, sau khi Hồng Huyền Thiên hô "giết", người của Thần Tông, Thanh Thành, âm Nguyệt Môn đều tấn công phe Vân Môn và Võ Đang theo lão ta.

Tuy nhiên, người của ba tông vừa ra tay lập tức hối hận.

Bọn họ trông thấy ông cụ nhà họ Hồng hừng hực khí thế, thanh giáo như giao long ra biển đâm về phía gáy Dương Bách Xuyên với tốc độ nhanh như tia chớp. Mọi người đều biết thứ trong tay ông cụ nhà họ Hồng là thần binh thượng phẩm, e là cho dù Dương Bách Xuyên tránh thoát cũng không dễ chịu.

Nhưng phản ứng của Dương Bách Xuyên lại nằm ngoài dự đoán của mọi người. Chỉ thấy Dương Bách Xuyên không hề tránh né, trong tay tay bùng lên một ngọn lửa nóng hừng hực mang theo sóng linh khí trời đất cuồn cuộn. Một bàn tay khổng lồ bắt lấy năng lượng hình thành, sau đó trở tay tóm lấy thanh giáo trong tay ông cụ nhà họ Hồng.

Ầm!

Trong tiếng ầm vang, Dương Bách Xuyên chộp lấy thanh giáo dài của Hồng Khoát Hải vào lòng bàn tay, đồng thời giơ tay kia lên đấm thẳng vào mặt đối phương.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1234


Trong đầu mọi người nhảy ra một câu "tay trần cướp thần binh". Dương Bách Xuyên đang tìm đường chết đấy à?

Hồng Khoát Hải bị Dương Bách Xuyên giữ giáo, tức thì mặt biến sắc. Ông ta phát hiện mình không thể rút giáo ra được. Tiếp đó Dương Bách Xuyên đấm một quyền, ông ta cảm nhận được khí thế dời núi lấp biển đè ép mình. Hồng Khoát Hải lạnh lùng hừ mũi, vung tay kia lên đỡ một quyền của Dương Bách Xuyên.

Bộp!

Rắc!

"Á!"

"Phụt!"

Trong khoảnh khắc ấy, mọi người chứng kiến một cảnh tượng khó tin, đồng thời nghe thấy tiếng gào thảm thiết cùng tiếng gãy xương.

Ông cụ nhà họ Hồng hộc máu bay ra ngoài, bay thẳng về phía tường vây cách hơn mười mét.

Rầm!

Ông ta va vào tường vây, bức tường đổ sụp.

Đám người vốn định chém giết đều ngây ngốc dừng tay.

Ông cụ nhà họ Hồng đường đường là cao thủ Tiên Thiên tầng chín trung cấp, vậy mà vừa giao đấu đã bị Dương Bách Xuyên cướp mất thần binh, sau đó còn bị một quyền đánh bay, trong khi Dương Bách Xuyên tay không tấc sắt.

Hồng Khoát Hải Tiên Thiên tầng chín trung cấp bị Dương Bách Xuyên Tiên Thiên tầng chín sơ cấp tay trần cướp thần binh, hơn nữa còn một quyền đánh bay?

Cảnh tượng này quá chấn động!

Ông cụ nhà họ Hồng bại dưới tay Dương Bách Xuyên.

Những người có mặt ở đây nghe thấy tiếng gãy xương và tiếng hét thảm thiết, ai ai cũng run rẩy trong lòng.

Người của ba tông Thần Tông, Thanh Thành, m Nguyệt Môn biết lần này rắc rối to rồi. Ngay cả ông cụ nhà họ Hồng là cao thủ Tiên Thiên tầng chín trung cấp cũng bị Dương Bách Xuyên đánh bay, vậy thì bọn họ chẳng phải là cá nằm trên thớt của Dương Bách Xuyên sao?

Nghĩ tới đây, Đinh Đại Bằng phái Thần Tông nháy mắt ra hiệu cho đệ tử Thần Tông không đánh nữa, nhân lúc trời tối mau chóng chuồn đi, nếu nán lại thì tất cả phải bỏ mạng ở đây.

Thế là người Thần Tông lặng lẽ lùi về sau, chuẩn bị chuồn lẹ.

Nhất là Đinh Đại Bằng, bản lĩnh chạy trốn nhanh hơn ai hết.

Người Thần Tông có thể nghĩ ra ý tưởng này, đương nhiên người của Thanh Thành và m Nguyệt Môn cũng nghĩ tới, mọi người đâu có ngốc.

Bầu không khí căng thẳng và sợ hãi lan tràn. Đã có người phái Thần Tông lén lút rút lui, người của ba tông môn khác lập tức chạy tứ tán.

"Chạy đi!"

Không biết ai hô một tiếng, một giây sau tất cả chạy toán loạn, mấy chục người hỗn loạn như ong vỡ tổ.

Người của ba tông chạy mất làm cho Hồng Huyền Thiên biến sắc. Ông cụ nhà họ Hồng đã bị Dương Bách Xuyên đánh bay đập vào tường vây, hiện tại không biết sống chết thế nào. Người của Thần Tông, Thanh Thành và đồng minh m Nguyệt Môn đều chạy mất, Hồng Huyền Thiên há lại không hoảng sợ?

Dương Bách Xuyên híp mắt nhìn người của ba tông chạy trốn, lạnh lùng nở nụ cười. Sau đó, trên người anh lóe lên hai màu vàng và bạc, kiếm Đồ Long màu bạc và vảy rồng màu vàng lập tức xuất hiện. Dưới bầu trời đêm tối tăm, Dương Bách Xuyên thầm niệm trong đầu, kiếm Đồ Long và vảy rồng lần lượt lướt qua chân trời như sao băng.

Sau đó, đằng xa liên tục vang lên tiếng gào thét thảm thiết.

"Á á á á!"

Những người này mới chạy được ba mươi mét thì thấy hai vệt sáng một vàng một bạc lóe lên trong bóng tối.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1235


"Kẻ nào dám chạy, tôi lập tiễn đi gặp Diêm Vương." Giọng nói của Dương Bách Xuyên như tiếng sấm vang vọng khắp sân.

Vừa rồi anh điều khiển kiếm Đồ Long và vảy rồng giết một loạt tám kẻ chạy trốn đầu tiên, trong đó có Đinh Đại Bằng phái Thần Tông.

Cảnh tượng này dọa các trưởng lão phái Thanh Thành và m Nguyệt Môn sợ vỡ mật.

Đinh Đại Bằng phái Thần Tông là võ cổ giả Tiên Thiên tầng tám đó. Dương Bách Xuyên không hề ra tay, chỉ điều khiển thần binh mà đã lấy mạng Đinh Đại Bằng trong nháy mắt.

Nói về khả năng điều khiển thần binh, mọi người đều biết chỉ cần có tinh thần lực mạnh chống đỡ thì ai cũng làm được, thậm chí Tiên Thiên cũng có thể. Nhưng rất nhiều người chỉ điều khiển được chút ít, muốn điều khiển thần binh giết người thì cần có thần binh cao cấp chẳng hạn như phi kiếm, hơn hết là cần có tinh thần lực mạnh mẽ vượt xa người thường.

Dương Bách Xuyên dễ dàng điều khiển thần binh giết Đinh Đại Bằng chạy xa hơn ba mươi mét, bọn họ tin rằng ngay cả cao thủ Tiên Thiên tầng chín đại viên mãn cũng chưa chắc đã làm được.

Hoặc là làm được, nhưng chắc chắn không dễ dàng như Dương Bách Xuyên.

Rốt cuộc... tinh thần lực của Dương Bách Xuyên mạnh cỡ nào?

Sau tiếng hét như sấm của Dương Bách Xuyên, những kẻ muốn chạy trốn đều dừng lại.

Bọn họ không dám. Không nghe thấy Dương điên nói là kẻ nào dám chạy sẽ tiễn đi gặp Diêm Vương à?

Anh giết cao thủ Tiên Thiên tầng tám như giết gà giết chó như thế, ai dám trốn chứ?

Nhất thời người nào người nấy đều đứng im tại chỗ.

Trong linh thức mạnh mẽ của Dương Bách Xuyên không phát hiện thấy có người di chuyển, anh nhếch mép bước ra ngoài tường vây nhà họ Hồng.

Anh biết một quyền mới nãy cùng lắm cũng chỉ làm ông cụ nhà họ Hồng bị thương nặng, không thể đánh chết ông ta.

Bây giờ anh qua đó là để nhổ cỏ tận gốc. Ha ha, Dương Bách Xuyên vô cùng có "thiện cảm" với người nhà họ Hồng.

Dương Bách Xuyên vừa ra tới, Hồng Khoát Hải nằm dưới đất đột nhiên vùng lên phản kích. Ông ta biết Dương Bách Xuyên sẽ không tha cho mình, bèn lấy một thứ trong ngực ra. Ngay sau đó, một luồng kiếm khí ngút trời xuất hiện.

Dương Bách Xuyên chỉ thấy ông cụ nhà họ Hồng thình lình cầm một tấm bùa kiếm khí vỗ lên thanh kiếm cổ trong tay.

Thanh kiếm cổ đó lập tức phát ra ánh sáng trắng chói mắt, kiếm khí ngút trời chém xuống người anh.

Dương Bách Xuyên không phải tay mơ mới bước chân vào giang hồ, anh không hề chủ quan khi đối đầu với những nhân vật cấp bậc lão quái vật như thế này, anh đã đề phòng thủ đoạn của đối phương từ trước rồi.

Khi kiếm khí của ông cụ nhà họ Hồng xuất hiện, Dương Bách Xuyên phát hiện nó là bùa chú kiếm khí. Anh lập tức hô: "Đồ Long quay về, chém!"

Vèo!

Theo tiếng gọi của Dương Bách Xuyên, kiếm Đồ Long vốn bay ra ngoài hơn ba mươi mét, lơ lửng giữa không trung, chém chết Đinh Đại Bằng chợt lóe lên tia sáng bạc, nháy mắt đã quay về trong tay Dương Bách Xuyên. Anh bất chợt vung kiếm Đồ Long lên, khi chữ "chém" bật ra cũng là lúc anh chém xuống ông cụ nhà họ Hồng.

Đối mặt với một kích của kiếm cổ đã dung hợp với bùa chú kiếm khí của ông cụ nhà họ Hồng, sắc mặt Dương Bách Xuyên không hề thay đổi, anh vẫn dùng kiếm Đồ Long cứng rắn đỡ chiêu.

Hiện giờ kiếm Đồ Long đã khác trước. Dương Bách Xuyên biết lần này mình không chết, trong họa có phúc, kiếm Đồ Long cũng hưởng ké không ít lợi. Bởi vì mình và kiếm Đồ Long tâm ý tương thông, cho nên anh biết rõ uy lực hiện tại của nó. Đúng là uy lực của bùa chú kiếm khí rất mạnh, nhưng so với kiếm Đồ Long thì chẳng nhằm nhò gì.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1236


Keng!

Kiếm Đồ Long màu bạc nóng rực chém xuống, va chạm với kiếm cổ màu trắng trong tay ông cụ nhà họ Hồng, phát ra một tiếng "keng". Kiếm cổ bị kiếm Đồ Long chém đôi, sau đó tia sáng bạc xẹt qua người ông cụ nhà họ Hồng.

Một giây sau, ông cụ nhà họ Hồng trợn to mắt.

"Phụt!" Ông ta hộc máu: "Chuyện này... sao có..."

Chữ cuối cùng còn chưa thốt ra, cơ thể ông cụ nhà họ Hồng đã bị chém thành hai nửa đều nhau từ mi tâm xuống, máu và nội tạng rơi đầy đất.

Đến lúc này, Hồng Khoát Hải - cột chống trời của nhà họ Hồng đã bị Dương Bách Xuyên chém chết dưới kiếm Đồ Long.

"Cụ ơi..."

Đệ tử nhà họ Hồng gào to, có bảy tám tên tính tình kích động lập tức xông về phía Dương Bách Xuyên.

Trong đó có đứa con trai thứ sáu của Hồng Huyền Thiên tính tình nóng nảy.

"Thằng sáu quay lại!" Hồng Huyền Thiên hét to. Lão ta biết xông đến đánh nhau với Dương Bách Xuyên chẳng khác gì đâm đầu vào chỗ chết.

Lão ta muốn ngăn cản đệ tử nhà họ Hồng nhưng đã muộn.

Dương Bách Xuyên híp mắt, tung ra một chưởng. Tám kẻ xông tới dù là Ám Kình hay Tiên Thiên đều mất mạng dưới Chấn Thiên chưởng to lớn.

Ầm!

Bụi đất tản đi, trong sân có tám thi thể người nhà họ Hồng.

"Còn ai nữa không? Tôi tiễn các người một đoạn đường." Giọng nói lạnh lùng của Dương Bách Xuyên vang vọng khắp sân nhà họ Hồng.

Trong sân lặng ngắt như tờ, ai nấy đều nhìn Dương Bách Xuyên bằng ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Lúc này, Hồng Huyền Thiên đứng ra nói: "Dương Bách Xuyên, cậu muốn khơi mào chiến tranh giữa võ cổ giả Trung Quốc và võ cổ giả nước ngoài sao?" Nhà họ Hồng trực thuộc m Nguyệt Môn là thế lực võ cổ nước ngoài.

Hồng Huyền Thiên muốn dùng lý lẽ ngăn cản hành vi hung bạo của Dương Bách Xuyên, bởi vì vũ lực không có tác dụng.

"Hồng Huyền Thiên đúng không? Chủ nhà họ Hồng, ông rất giỏi. À phải rồi, trong các con trai của ông, người thứ ba và thứ bảy là ai? Tự đứng ra đi, tôi rất dễ tính." Dương Bách Xuyên híp mắt nhìn Hồng Huyền Thiên.

Hồng Huyền Thiên giật thót khi nghe thấy Dương Bách Xuyên nhắc đến đứa con trai thứ ba và thứ bảy. Lẽ nào đối phương đã biết thằng ba và thằng bảy dùng thuốc nổ hại cậu ta?

Nhưng ngẫm lại thì thấy không đúng. Trong số các con trai, thằng ba và thằng bảy làm việc cẩn thận nhất, không để lộ thông tin mới phải.

Con trai thứ ba và thứ bảy nhà họ Hồng trốn sau lưng Hồng Huyền Thiên bị Dương Bách Xuyên chỉ đích danh, sắc mặt lập tức tái nhợt.

Bọn họ không biết Dương Bách Xuyên có ý gì nên không dám nhúc nhích, cũng không dám lên tiếng.

Dương Bách Xuyên cười ha hả: "Thôi, dù sao tôi cũng không có ý định tha cho người nhà họ Hồng các ông. Lão Phong và Thiên Tuyệt mang người vào hậu viện nhà họ Hồng, kẻ nào có tu vi đạt Ám Kình thì giết hết, không để lại một ai."

"Mày dám!" Hồng Huyền Thiên run rẩy cả người!

"Giết!" Dương Bách Xuyên vẫn hét một tiếng, thẳng tay vung một chưởng đánh Hồng Huyền Thiên, thầm nói trong lòng: "Chị Mai, em báo thù cho chị."

Lúc này, mắt Dương Bách Xuyên đỏ như máu.

Đám Phong Thiên Nhai và Thiên Tuyệt phái Võ Đang đều kính nể Dương Bách Xuyên. Khi nghe thấy Dương Bách Xuyên hạ lệnh giết võ cổ giả đạt Ám Kình của nhà họ Hồng, bọn họ hơi sửng sốt, biết rằng anh muốn tiêu diệt cả nhà họ Hồng.

Một gia tộc võ cổ không có võ cổ giả Ám Kình trở nên, cho dù Minh Kình còn sống thì cũng làm gì được? Có thể gây sóng gió chắc?

Đáp án là phủ định.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1237


Giết toàn bộ người đạt Ám Kình của nhà họ Hồng tức là diệt môn, sau hôm nay nhà họ Hồng sẽ bị xóa tên khỏi giới võ cổ.

Nghe thấy một chữ "giết" từ Dương Bách Xuyên, đám Thiên Tuyệt và Phong Thiên Nhai không chút do dự lựa chọn tin tưởng Dương Bách Xuyên. Giết thì sao nào?

Khi Dương Bách Xuyên ra tay với Hồng Huyền Thiên, bọn họ cũng xông về phía người nhà họ Hồng, đi đến đâu giết đến đó, hễ là người nhà họ Hồng có tu vi đạt Ám Kình đều giết không tha.

Dương Bách Xuyên vung một chưởng về phía Hồng Huyền Thiên khiến lão ta không né kịp, chỉ có thể gắng gượng đỡ Chấn Thiên chưởng to lớn của Dương Bách Xuyên.

Bộp!

"Á!"

Không có gì bất ngờ, một kích Chấn Thiên chưởng đánh trúng người Hồng Huyền Thiên làm lão ta hét lên thảm thiết, kiếm tuột khỏi tay, ngã mạnh ra đất.

Máu trong cơ thể sôi trào, lão ta phun ra một ngụm máu to.

"Khụ khụ! Dương Bách Xuyên, mày đang diệt môn đấy, tông môn lâu đời sẽ không tha cho mày đâu. Từ xưa đến nay giới võ cổ có quy tắc không được tàn sát cả nhà. Mày... mày bảo bọn họ dừng tay đi!"

Hồng Huyền Thiên ngã trên mặt đất, hộc máu, tóc tai bù xù. Ông ta nhìn Dương Bách Xuyên bước từng bước về phía mình, rồi lại nhìn người nhà họ Hồng liên tiếp ngã trong vũng máu, giận dữ quát Dương Bách Xuyên.

"Hôm nay tôi dám giết hết cả nhà họ Hồng ông đấy. Ha ha, ông còn biết quy tắc giới võ cổ cơ à? Lúc ông ra lệnh cho hai đứa con trai sử dụng thuốc nổ hại tôi, sao lại quên quy tắc giới võ cổ không cho sử dụng vũ khí nóng? So với sử dụng vũ khí nóng, diệt môn còn nhẹ chán. Bây giờ ông mới nhớ tới quy tắc hả? Muộn rồi lão già!"

Dương Bách Xuyên bình tĩnh thốt ra từng chữ. Khi nói chuyện, trong đầu anh toàn là hình ảnh chị Mai bị sức nén của vụ nổ lớn nghiền nát thân thể. Dương Bách Xuyên nhìn Hồng Huyền Thiên bằng đôi mắt đỏ ngầu. Hôm nay anh phải giết sạch nhà họ Hồng.

"Mày... mày có chứng cứ gì mà nói nhà họ Hồng chúng tao sử dụng thuốc nổ?" Hồng Huyền Thiên không cam tâm, vẫn không tin Dương Bách Xuyên biết chuyện, có lẽ đối phương chỉ suy đoán thôi.

"Ha ha ha!" Dương Bách Xuyên cười điên cuồng. Chốc lát sau tiếng cười ngưng bặt, anh thình lình giẫm lên chân trái của Hồng Huyền Thiên.

Rắc!

"Á!"

Chân trái của Hồng Huyền Thiên phát ra tiếng "rắc", bị Dương Bách Xuyên giẫm gãy xương.

Sau đó, Dương Bách Xuyên lạnh lùng cất lời: "Lão già chết đến nơi rồi còn không thừa nhận. Được thôi, tôi cho ông chết được rõ ràng."

Nói xong anh gọi với ra cổng nhà họ Hồng: "Đàm Miêu vào đây!"

Lúc ở đảo hoang Dương Bách Xuyên nghe thấy mấy người Đàm Miêu, Triệu Nam nói mình bị nổ là do ông ba và ông bảy nhà họ Hồng sử dụng thuốc nổ, hơn nữa đường dây tình báo khẩn cấp đã điều tra được chứng cứ xác thực.

Ở một nơi cách cổng nhà họ Hồng mấy trăm mét, Đàm Miêu và Lưu Tích Kỳ đang hút thuốc hết điếu này đến điếu khác thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi "Đàm Miêu vào đây".

Lưu Tích Kỳ bỗng run lên, đầu lọc trong tay rơi xuống đùi.

Đàm Miêu cũng nghe rõ, giọng nói này... là giọng Dương Bách Xuyên.

Hai người đều sững sờ, giọng nói của Dương Bách Xuyên trực tiếp vang lên trong đầu họ: "Đừng ngây người nữa, hai người mang chứng cứ vào đây. Tôi vẫn chưa chết."
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1238


"Hú!" Lưu Tích Kỳ phát ra tiếng hét kỳ quái, đột nhiên đứng bật dậy, đụng đầu vào nóc xe. Tuy đụng đến đầu choáng mắt hoa, song anh ta đã tỉnh táo lại, lập tức mở cửa xe muốn chạy đến đại viện nhà họ Hồng. Nước mắt tuôn như mưa, anh ta lẩm bẩm lầm bầm: "Tôi biết ngay là cậu cmn không chết mà!"

Đàm Miêu cũng hoàn hồn, lấy một chiếc điện thoại từ trong xe rồi lao xuống xe chạy như điên.

Dương Bách Xuyên không chết, vẫn còn sống ư?

...

Lưu Tích Kỳ chạy băng băng tới đại viện nhà họ Hồng, từ xa đã trông thấy Dương Bách Xuyên đứng chắp tay, một chân giẫm lên chân Hồng Huyền Thiên.

"Nhóc Xuyên!"

"Thiết Đản!"

Dương Bách Xuyên thu chân về, ngoảnh đầu nhìn Lưu Tích Kỳ.

"Tôi biết ngay là cậu không dễ chết như vậy mà!"

Lưu Tích Kỳ đấm mạnh vào ngực Dương Bách Xuyên.

"Diêm Vương không dám nhận tôi. Vả lại cậu còn mắng tôi là tai họa nhìn năm kia mà, sao tôi dám chết chứ, ha ha!" Lúc đó Dương Bách Xuyên cũng nghe thấy mấy lời khùng điên của Lưu Tích Kỳ trên đảo hoang. Đối với người anh em chí cốt này, trong lòng anh chỉ có cảm động.

"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Lưu Tích Kỳ kích động thấy rõ.

Lúc này, Đàm Miêu đã đi tới: "Tiên sinh."

"Đàm Miêu vất vả rồi. Anh hãy lấy ra chứng cứ nhà họ Hồng sử dụng thuốc nổ mà anh thu thập được, hôm nay tôi phải danh chính ngôn thuận tiêu diệt nhà họ Hồng, để xem trong giới võ cổ có ai nói tôi không đúng." Dương Bách Xuyên nói với Đàm Miêu.

"Vâng thưa tiên sinh. Đây là video giám sát vụ nổ ở hầm mỏ, hôm đó ông ba và ông bảy nhà họ Hồng có mặt ở đỉnh núi trên đảo hoang cách hầm mỏ số ba hơn ba nghìn mét. Ngoài ra còn có file ghi âm ở nhà họ Hồng."

Đàm Miêu vừa nói vừa mở video trên điện thoại.

Trong điện thoại phát hình ảnh ông ba và ông bảy nhà họ Hồng trên đảo hoang, một lúc sau đảo hoang nổi lên một đám mây hình nấm.

Sau đó, Đàm Miêu nói tiếp: "Tiên sinh, đây là hình ảnh chúng tôi dùng vệ sinh quay được."

Tiếp theo, Đàm Miêu lại ấn vào điện thoại, một đoạn ghi âm lập tức vang lên: "Anh Trường Cốc thấy chuyện này thế nào..."

Đoạn ghi âm này là cuộc nói chuyện giữa Hồng Huyền Thiên và Trường Cốc phái m Nguyệt Môn, cả quá trình là Trường Cốc bày kế cho Hồng Huyền Thiên.

Cuối đoạn ghi âm, Hồng Huyền Thiên sai hai người con trai bắt cóc chị Mai, giăng bẫy nổ chết Dương Bách Xuyên.

Những người có mặt ở đây đều nghe thấy, nhìn thấy video và file ghi âm. Sắc mặt Hồng Huyền Thiên tái mét, lão ta biết nhà họ Hồng toang rồi.

Nhưng lão ta vẫn gây rối: "Đây là ngụy tạo, là bôi nhọ. Chỉ dựa vào một đoạn video và ghi âm thì nói lên điều gì?"

Đàm Miêu cười gằn: "Cho ông chết được rõ ràng vậy, tôi có nhân chứng."

Dứt lời Đàm Miêu đảo mắt nhìn một người trung niên phía sau Hồng Huyền Thiên: "Trí Đa Tinh nói với chủ nhà họ Hồng vài câu đi."

Lần này điều tra chuyện của Dương Bách Xuyên, Đàm Miêu nhận được chỉ thị của Ngô Nam, vận dụng đường dây tình báo khẩn cấp để điều tra rõ sự việc bằng bất cứ giá nào.

Mà "Trí Đa Tinh" vừa được gọi tên chính là biệt danh của nhân viên tình báo.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1239


Đường dây tình báo khẩn cấp của Thần Long Đàm không thể tùy tiện sử dụng hay bại lộ. Lần này vì Dương Bách Xuyên mà Đàm Miêu đã dùng tới nhân viên trong đường dây tình báo khẩn cấp. Người này đã ẩn nấp ở nhà họ Hồng hơn nửa đời người, biệt danh là Trí Đa Tinh.

"Trí Đa Tinh, nhân viên tình báo của Thần Long Đàm trở lại vị trí." Ông lão đi tới bên cạnh Đàm Miêu, chào theo kiểu quân đội.

Sau đó, ông ấy nhìn Hồng Huyền Thiên và mọi người trong sân: "Trong tay tôi có rất nhiều chứng cứ chứng minh những năm qua nhà họ Hồng sử dụng vũ khí nóng để đối phó với võ cổ giả. File ghi âm cũng là đích thân tôi ghi lại..."

Nghe Trí Đa Tinh nói xong, Hồng Huyền Thiên trợn to mắt, cả đám người nhà họ Hồng đều sững sờ.

"Triệu Đa Trí, ông... ông... Hồng Huyền Thiên này đối xử với ông không tệ mà!" Mắt Hồng Huyền Thiên đỏ ngầu. Lão ta không ngờ nhân chứng tình báo của Đàm Miêu lại là Triệu Đa Trí, vị quản gia đã phục vụ nhà họ Hồng hơn nửa đời người.

"Ha ha, lão phu đúng là quản gia của nhà họ Hồng các ông, nhưng trước hết lão phu là người của Thần Long Đàm." Triệu Đa Trí cười ha hả.

Dù sao hôm nay nhà họ Hồng cũng bị diệt môn, ông ấy đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không sợ bị bại lộ.

Người của mấy tông môn lớn có mặt ở đây đều nhìn Triệu Đa Trí, trong lòng nổi sóng to gió lớn, không dám coi thường Thần Long Đàm. Quản gia là nhân vật quan trọng trong một gia tộc, vậy mà người này lại là người của Thần Long Đàm, không biết trong tông môn của mình hoặc là nhà mình có người của Thần Long Đàm hay không.

Có nhân chứng Triệu Đa Trí, cho dù hôm nay Dương Bách Xuyên giết cả nhà họ Hồng, các thế lực giới võ cổ cũng không thể nói ra nói vào, bởi vì nhà họ Hồng sử dụng vũ khí nóng để đối phó với võ cổ giả là phạm vào điều tối kỵ của giới võ cổ.

Dương Bách Xuyên lạnh lùng nhìn Hồng Huyền Thiên, không dài dòng nữa. Lúc nãy anh bảo Đàm Miêu lấy chứng cứ ra không phải cho Hồng Huyền Thiên xem, mà là cho người của giới võ cổ xem. Sau đó, anh giáng một chưởng lên người Hồng Huyền Thiên. Hồng Huyền Thiên chưa kịp kêu gào đã bị anh đánh thành bánh thịt.

Tiên Thiên tầng tám thì sao nào, chỉ là con kiến trong mắt Dương Bách Xuyên mà thôi.

"Giết!"

Cuối cùng trong mấy người con trai của Hồng Huyền Thiên, Dương Bách Xuyên chỉ để lại người con thứ ba và thứ bảy. Hai người này bị một chưởng của Dương Bách Xuyên đánh gãy xương toàn thân, kêu gào thảm thiết trên mặt đất.

Dương Bách Xuyên không nói gì, nhưng không ngừng giẫm lên người bọn họ. Anh bắt đầu từ tứ chi, mỗi phát giẫm là một chi bị gãy, song không đứt lìa mà vẫn còn dính với gân.

Trong thời gian hơn mười phút, Dương Bách Xuyên chỉ làm một việc là dùng chân giẫm người, giẫm lên thân thể ông ba và ông bảy nhà họ Hồng, giẫm nát tay chân bọn họ thành một đống thịt nát, cuối cùng là ngực...

Dù vậy bọn họ vẫn chưa chết, bởi vì Dương Bách Xuyên cố ý không giẫm chết bọn họ, cho đến tận sau cùng anh giẫm một phát nát đầu.

Bộp!

m thanh trầm đục như dưa hấu vỡ vang lên, kết thúc sinh mạng của ông ba và ông bảy nhà họ Hồng.

Không phải Dương Bách Xuyên báo thù cho mình, không phải anh tức giận vì hai người này dùng thuốc nổ hại mình, mà là anh đang báo thù cho chị Mai.

Dương Bách Xuyên rất áy náy với chị Mai, tại anh mà cô ấy bị liên lụy, bị nổ chết. Thời khắc cuối cùng cô ấy bị nổ nát bét, cho nên Dương Bách Xuyên cũng giẫm hai tên đầu sỏ gây tội là ông ba và ông bảy nhà họ Hồng thành thịt nát để báo thù cho chị Mai.

Ta không giết Bá Nhân, nhưng Bá Nhân vì ta mà chết!

Đây là câu nói khắc họa chị Mai trong lòng Dương Bách Xuyên.

Đến lúc này, hơn năm mươi người trên Ám

64904cd868329sRnWP2p0GTEl0ZxdE15B.jpg

 
Back
Top Dưới