Tiên Hiệp Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên

Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1160


Sau đó, người tự xưng là cháu trai bắt đầu khởi kiện, sau khi mở phiên tòa đối phương có phần thắng, ngược lại khiến Viên Kim Phượng rơi xuống thế hạ phong, Nếu Viên Kim Phượng thua trận kiện này, cô ấy không chỉ mất đi tất cả mà còn đối mặt với tai ương lao ngục.

Dựa theo điều tra và phân tích của Ngô Nam, người tự xưng là cháu trai kia có chút năng lực, tuy gã ta cấu kết với tư pháp làm giả rất nhiều bằng chứng cứ nhưng thật sự là cháu ruột của doanh nhân Hồng Kông, chẳng qua đã đoạn tuyệt quan hệ từ lâu rồi. Sau khi doanh nhân Hồng Kông chết, gã ta chớp thời cơ nhảy ra, đẩy Viên Kim Phượng vào hoàn cảnh khó khăn.

Hiện tại công ty và tài sản đã bị tòa án niêm phong tạm thời, chỉ chờ kết quả cuối cùng được công bố là tất cả sẽ lắng xuống.

Tưởng tượng một người phụ nữ tha hương, mẹ góa con côi, còn bị người ta tính kế, chống đỡ bằng cách nào?

Dương Bách Xuyên sao có thể khoanh tay đứng nhìn, mặc kệ người khác ức h**p người phụ nữ của mình?

Vì vậy anh quyết định lập tức đi đảo Hồng Kông, trong nhà có Tửu Tiên lão đầu, sẽ không xảy ra vấn đề gì.

Về phần bản thân, Dương Bách Xuyên chẳng quan tâm, lẽ nào anh ra cửa còn sợ có người đến gây chuyện à?

Hiện tại anh đã có tu vi Tiên Thiên tầng chín, xét về đấu tay đôi, anh đúng là chẳng ngán thằng nào.

Còn một tuần nữa là đến phiên tòa cuối cùng, Dương Bách Xuyên phải chạy tới đảo Hồng Kông trợ giúp Viên Kim Phượng.

Anh gửi cho Ngô Nam một tin nhắn nhờ ông ấy điều tra giúp tên cháu trai kia, Dương Bách Xuyên tin tưởng chắc chắn bên trong còn che giấu chuyện gì đó.

Anh cũng tin Ngô Nam sẽ trợ giúp mình, tuy Thần Long Đàm không mạnh ở võ cổ nhưng trên phương diện tình báo lại là số một, anh tin tưởng Ngô Nam sẽ hỗ trợ mình.

Sau đó, Dương Bách Xuyên lại dặn dò người nhà một phen, gọi điện cho Lưu Tích Kỳ nhờ đặt vé máy bay cho mình, từ sân bay quốc tế Cố Đô bay thẳng đến đảo Hồng Kông.

Lưu Tích Kỳ và em gái Dương San San đã quay về Cố Đô ba ngày trước, một người đến trường một người đến công ty, còn Triệu Nam, Độc Cô Vô Tình và Lục Tuyết Hi thì tạm thời lưu lại công ty Vân Kỳ.



Sáu giờ tối, Dương Bách Xuyên đến đảo Hồng Kông.

Anh gọi điện thoại cho Viên Kim Phượng nhưng lại không liên lạc được.

Hiện tại anh chỉ có thể dựa theo thông tin Ngô Nam cung cấp, trực tiếp đi tìm Viên Kim Phượng.

Tuy nhiên, ngay sau khi anh rời khỏi sân bay, một thanh niên đi thẳng về phía anh.

Dương Bách Xuyên vừa nhìn đã biết thanh niên này là võ cổ giả, chẳng qua chỉ là Ám Kình tầng ba.

Đối phương đi tới bên cạnh Dương Bách Xuyên, sau đó cung kính hỏi: “Xin hỏi là ngài Dương, Dương Bách Xuyên ạ?”

“Đúng rồi, cậu là?” Dương Bách Xuyên nghi hoặc, anh không biết người này.

“Chào tiên sinh, tôi là người của cục thứ chín cục tình báo Thần Long Đàm, cục trưởng chúng tôi đang chờ tiên sinh ở bên kia.” Thanh niên hạ thấp giọng nói chuyện với Dương Bách Xuyên, chỉ về phía xe công vụ.

Dương Bách Xuyên vui vẻ, hóa ra là người của Ngô Nam.

Anh thầm cảm tạ đối phương trong lòng, đừng nhìn Ngô Nam lạnh lùng với anh qua điện thoại, ông ấy vẫn sẵn lòng trợ giúp, Dương Bách Xuyên ghi tạc điểm này trong lòng.

Đi theo thanh niên lên xe công vụ, sau khi lên xe Dương Bách Xuyên nhìn thấy bên trong có một người đàn ông trung niên da ngăm đen, nhìn xuống còn hơi lộ bụng nhỏ nhưng tu vi lại là Ám Kình tầng tám, trên mặt đeo kính mắt viền vàng, dáng vẻ nhân sĩ thành công, trong lòng nghĩ hẳn là cục trưởng trong miệng thanh niên.

Quả nhiên, sau khi Dương Bách Xuyên lên xe, người đàn ông trung niên cúi chào anh: “Chào tiên sinh, tôi là người phụ trách cục thứ chín cục tình báo Thần Long Đàm đóng quân ở đảo Hồng Kông, Đàm Miêu, nghe lệnh của cấp trên hỗ trợ tất cả hành động của tiên sinh ở đảo Hồng Kông.”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1161


Dương Bách Xuyên đáp lễ: “Chào Đàm tiên sinh, tôi là Dương Bách Xuyên.” Anh có giấy chứng nhận nhận chức do Thần Long Đàm phát nhưng không thích xem mình là người của Thần Long Đàm, trên thực tế anh cũng chỉ lệ thuộc bên ngoài mà thôi.

“Tiên sinh đi khách sạn trước hay là…?” Đàm Miêu tác phong quân nhân hỏi thẳng.

“Đến chỗ Viên Kim Phượng, các anh điều tra có kết quả gì không?” Dương Bách Xuyên biết nếu Ngô Nam đã sắp xếp Đàm Miêu đi theo mình thì hẳn đối phương đã điều tra chuyện của Viên Kim Phượng.

“Được tiên sinh.” Đàm Miêu đáp, nói với thanh niên ngồi phía trước: “Tiểu Vươn, lái xe đến Cửu Long, chỗ ở của mục tiêu số 1.”

Sau đó anh ta lập tức giới thiệu cho Dương Bách Xuyên: “Sau khi nhận được thông báo từ cấp trên, tôi đã âm thầm bảo vệ Viên Kim Phượng, mã hiệu số 1. Người kiện Viên Kim Phượng tên là Nhậm Tra, quả thật có quan hệ bác cháu với người chồng Nhậm Căn Sinh của Viên Kim Phượng. Tuy nhiên theo điều tra của chúng tôi, em trai Nhậm Căn Sinh, cũng chính là ba của Nhậm Tra bởi vì một ít nguyên nhân đã đoạn tuyệt quan hệ từ lâu rồi.

Xét về mặt pháp lý, Viên Kim Phượng là người thừa kế tài sản của Nhậm Căn Sinh, không hề liên quan gì đến Nhậm Tra. Chẳng qua tên Nhậm Tra này đã mua chuộc nhân viên tư pháp ở đảo Hồng Kông, hơn nữa còn cung cấp bằng chứng giả, vu hãm Viên Kim Phượng tội mưu sát bác ruột Nhậm Căn Sinh nhằm cướp đoạt gia sản, hiện tại Nhậm Tra đã đâm đơn kiện Viên Kim Phượng, tình hình khá bất lợi với cô ấy.

Hiện tại chúng tôi đang điều tra bằng chứng Nhậm Tra làm giả chứng cứ và mua chuộc nhân viên tư pháp, chỉ cần tìm được là có thể lật ngược án kiện, xin tiên sinh yên tâm, cho chúng tôi thời gian ba ngày, nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ.”

Hai người một hỏi một đáp trong xe, bất tri bất giác đã dừng lại trước cổng một căn biệt thự.

Dương Bách Xuyên biết nơi này chính là chỗ ở của Viên Kim Phượng, sau khi anh xuống xe liền kêu Đàm Miêu rời đi, tự mình đi về phía biệt thự. Đến trước cửa lớn, Dương Bách Xuyên liền thấy Viên Kim Phượng đang đi tới đi lui trong sân, vẻ mặt u sầu.

“Chị Kim Phượng!” Dương Bách Xuyên cách hàng rào không nhịn được kêu một tiếng.

Viên Kim Phượng đột nhiên xoay người, ngẩng đầu nhìn thấy Dương Bách Xuyên, cả người cô run lên, ánh mắt lập tức đỏ bừng, nước mắt rơi tí tách, mở cửa nhào vào lòng Dương Bách Xuyên.

Trong khoảng thời gian này, Viên Kim Phượng sắp sụp đổ tới nơi, không hiểu sao bỗng nhiên lại nhảy ra một người tự xưng là cháu trai của người chồng đã mất, vừa xuất hiện đã kiện cáo cô, công ty bị niêm phong, lên tòa còn rớt xuống thế hạ phong, xử lý không tốt còn phải ngồi tù, những chuyện này khiến cho Viên Kim Phượng sắp không thể chống đỡ nổi.

Cô không phải là người yêu tiền như mạng, nếu như đối phương thật sự là cháu trai của người chồng đã chết, Viên Kim Phượng sẽ trả phần tài sản này cho chủ cũ, dù sao cô cũng không hiểu quản lý công ty gì đó, bình thường đều là người đại diện chuyên nghiệp quản lý.

Nhưng mấu chốt là cô rất nghi ngờ thân phận của tên cháu trai đột nhiên xuất hiện này, hiện tại năng lực của đối phương rất lớn, trực tiếp muốn đẩy cô vào đường chết.

Cô rất muốn tìm người tâm sự, trút hết mọi phiền não trong lòng, thế nhưng lại chẳng có ai phù hợp.

Tuy ba mẹ đi theo bên cạnh nhưng... Cô không dám nói chuyện tranh chấp công ty kiện tụng lên tòa, cô sợ bọn họ sẽ lo lắng.

Viên Kim Phượng cũng từng nghĩ tới gọi điện thoại cho người đàn ông duy nhất của mình, nhưng ngẫm lại vẫn thôi, bởi vì từ đầu đến cuối trong lòng cô luôn cho rằng bản thân là góa phụ khắc chồng.

Hiện tại còn có kiện tụng quấn thân, cô càng không muốn để Dương Bách Xuyên liên lụy vào.

Không nghĩ tới vừa chớp mắt đã thấy Dương Bách Xuyên xuất hiện ở trước mặt.

Viên Kim Phượng lao tới ôm chầm lấy đối phương, trái tim mạnh mẽ cố gắng chống đỡ cuối cùng cũng tan vỡ, không kiêng nể gì khóc nức nở.

Dương Bách Xuyên có thể từ cảm nhận được nỗi bất đắc dĩ và oan ức trong tâm trạng của Viên Kim Phượng, anh vỗ vai cô an ủi: “Chị Kim Phương đừng khóc, tất cả đã có em.”

Nghe thấy lời an ủi của Dương Bách Xuyên, Viên Kim Phượng càng thêm khổ sở, thế nhưng trong lòng không hiểu sao lại có cảm giác an toàn. Cô từng kết hôn hai lần nhưng người đàn ông có thể dựa vào chỉ có mỗi Dương Bách Xuyên. Hơn nữa lúc trước bọn họ từng làm quen yêu đương như cặp đôi, Dương Bách Xuyên còn chữa chân bị liệt cho mẹ mình khiến Viên Kim Phượng vô cùng tin tưởng anh.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1162


Lúc ôm Dương Bách Xuyên bật khóc, Viên Kim Phượng mới phát hiện thì ra loại cảm giác này lại tốt đẹp như thế, trước kia cô không biết có nên yêu người đàn ông nhỏ hơn mình mấy tuổi này không, thế nhưng bẵng đi một thời gian xa cách, lúc gặp lại, bả vai yên bình nhưng tràn ngập sức mạnh của anh khiến cô cảm giác được sự an toàn xưa nay chưa từng có.

Chờ Viên Kim Phượng khóc một hồi, Dương Bách Xuyên nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, đau lòng nói: “Chị Kim Phượng đừng khóc, có em ở đây, ai cũng không được ức h**p chị!” Trong lòng lại thầm nói, bố mày nhất định phải đánh tên cháu trai chó má Nhậm Tra kia thành đầu heo.

Viên Kim Phượng lau nước mắt hỏi: “Sao em lại đến đây?”

Lúc này cô mới nhớ tới việc Dương Bách Xuyên đảo Hồng Kông.

“Tết chị không về, em gọi điện cũng không nghe máy, thật sự nhớ chị quá nên mới bay đến đảo Hồng Kông tìm chị, còn nữa, sao chị không gọi điện cho em?” Nửa câu đầu của Dương Bách Xuyên đầy trêu chọc, nửa câu sau lại giả vờ tức giận.

Nghe ra ý trách cứ của anh, trong lòng Viên Kim Phượng hơi hoảng hốt: “Không, không phải, chị vốn định gọi điện thoại cho em nhưng giữa chừng lại xảy ra chuyện, chị…”

Lúc này Dương Bách Xuyên bỗng nhếch miệng cười, đột nhiên hôn lên môi Viên Kim Phượng, tất nhiên anh biết cô muốn nói gì, cũng biết nguyên nhân vì kiện tụng nên cô mới không liên lạc với mình.

Anh cũng hiểu cô sợ bản thân khắc người thân, liên lụy đến anh nên không muốn liên lạc, tránh mang lại rắc rối, tâm tư nhỏ này của cô, sao Dương Bách Xuyên có thể không rõ.

“Em…”

Miệng bị Dương Bách Xuyên bịt kín, Viên Kim Phượng đành nuốt tất cả lời định nói xuống bụng, trong miệng chỉ còn lại tiếng nức nhở khe khẽ.

Tất cả nhớ nhung, mong mỏi đều tan chảy trong nụ hôn trìu mến này...

Ngay khi hai người đang hôn nhau say đắm, một tiếng ho khan bất ngờ vang lên.

“Khụ khụ ~”

Tiếng ho bất ngờ khiến hai người như chim sợ cành cong, lập tức tách ra.

Sắc mặt Viên Kim Phượng đỏ bừng như táo chín, trong khi đó vẻ mặt Dương Bách Xuyên lại nhanh chóng khôi phục bình thường, nhìn ra sau thì thấy là mẹ cô, Miêu Thúy Hoa đứng cách đó không xa, chẳng biết bà ấy xuất hiện từ khi nào.

Viên Kim Phương dẫn ba mẹ đi du lịch, vẫn luôn ở đảo Hồng Kông đến tận bây giờ

Dương Bách Xuyên nhìn thấy Miêu Thúy Hoa thì xấu hổ chào: “Dì Thúy Hoa…”

Miêu Thúy Hoa vốn đi ra tìm con gái, kết quả lại thấy Viên Kim Phượng cùng một người đàn ông, ban ngày ban mặt lại ở đây... làm chuyện đó, trong lòng lập tức nổi giận. Bà ấy là người nông dân, tư tưởng vẫn còn khá phong kiến, chạy ra khỏi phòng định mắng một trận nhưng sau khi đi ra lại phát hiện người đang ở bên cạnh con gái mình là Dương Bách Xuyên.

Lúc trước hai chân bà ấy bị liệt, chính Dương Bách Xuyên đã chữa khỏi, trong lòng Miêu Thúy Hoa vô cùng cảm kích anh. Bà ấy từng nghĩ vô số lần, nếu Dương Bách Xuyên trở thành con rể của mình thì tốt biết bao nhỉ?

Đáng tiếc, Miêu Thúy Hoa biết việc này hơi không thực tế, bởi vì con gái Viên Kim Phượng đã từng trải qua hai cuộc hôn nhân thất bại.

Cuộc hôn nhân đầu tiên còn chưa động phòng với chồng, tên quỷ đoản mệnh kia đã qua đời làm con gái trở thành bà góa vang danh khắp mười thôn tám xã, tuổi còn nhỏ đã phải gánh trên vai áp lực cực lớn.

Về sau con gái ra ngoài làm việc, sau đó lại gả cho một lão già đã bảy mươi tuổi, tuy hiện tại đối phương đã chết, con gái cũng kế thừa gia sản của lão doanh nhân Hồng Kông kia nhưng thanh danh ở quê nhà đã bị hủy diệt hoàn toàn, cái gì sao chổi chuyển thế, bà góa, con giáp thứ mười ba các loại... Một đống tin đồn đủ thể loại bay đầy trời.

Còn Dương Bách Xuyên thì sao?

Là sinh viên đại học mấy chục năm mới có của thôn họ Dương, cộng thêm một thân y thuật tài giỏi, mấu chốt là anh còn nhỏ hơn Viên Kim Phượng mấy tuổi. Dưới đủ loại nguyên nhân này, Miêu Thúy Hoa biết để Dương Bách Xuyên làm con rể của mình chẳng khác gì người si nói mộng.

Thế nhưng hiện tại nhìn thấy một màn trước mắt, xem ra vẫn có hy vọng!
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1163


Dương Bách Xuyên ở trong lòng Miêu Thúy Hoa chính là con rể số một, thậm chí bà ấy còn nghĩ thanh danh con gái mình Viên Kim Phượng đã bị hủy hoại, hai cuộc hôn nhân đều thất bại, nếu con gái ở bên cạnh Dương Bách Xuyên thì không cần kết hôn cũng được, sinh một đứa bé là đủ rồi. Nhà họ Viên chưa có đời sau, bà ấy chỉ sinh cho ông Viên một đứa con gái duy nhất là Viên Kim Phượng thôi.

Mỗi lần nhớ tới những điều này, Miêu Thúy Hoa lại cảm thấy thẹn với chồng mình Viên Đại Thành, thẹn với nhà họ Viên. Một năm đi theo con gái Viên Kim Phượng ra ngoài, bà ấy cũng tìm kiếm người đàn ông tốt thay con gái. Tuy nhiên hai cuộc hôn thất bại đã làm Viên Kim Phượng hoàn toàn mất hết hứng thú gả chồng, nói sống một mình rất tốt.

Vì thế hai mẹ con đã cãi nhau không ít lần, con gái vẫn giữ quyết tâm, không có hứng với bất kỳ người đàn ông nào khiến Miêu Thúy Hoa vô cùng sốt ruột. Sau khi Dương Bách Xuyên xuất hiện, cơn giận dữ của bà ấy không chỉ tan thành mây khói mà tâm trạng còn vô cùng vui vẻ.

Đã lâu lắm rồi Miêu Thúy Hoa không gặp đồng hương, hơn nữa bà ấy còn nhìn Dương Bách Xuyên rất thuận mắt, bà ất giả vờ ho khan hai tiếng cắt ngang hai người, muốn hỏi anh tình hình quê cũ một chút. Tuy năm đó rời đi cùng con gái được hưởng thụ cuộc sống cả đời bà ấy không dám tưởng tượng nhưng Miêu Thúy Hoa vẫn nhớ nhung mọi thứ ở quê nhà.

Ngoài miệng không nói nhưng trong lòng luôn nghĩ đến quê hương, chẳng qua ngẫm lại thanh danh của con gái ở quê, bà ấy và Viên Đại Thành đành nhẫn nhịn rời đi với con gái, không muốn Viên Kim Phượng ở quê bị người ta đâm chọc sau lưng, lén lút gọi bà góa…

Dương Bách Xuyên gọi một tiếng dì Thúy Hoa khiến trong lòng Miêu Thúy Hoa vui mừng như nở hoa, cười nói: “Bách Xuyên, sao cháu lại tới đây, cũng không gọi Kim Phương đi đón cháu, ở quê thế nào, bà ngoại cháu vẫn khỏe chứ?”

Miêu Thúy Hoa thật sự rất nhớ quê hương, bà ấy xoay người trở vào nhà, cười khẽ, dường như không nhìn thấy một màn thân thiết của Dương Bách Xuyên và Viên Kim Phượng, ngược lại còn hỏi thăm một loạt tình huống ở quê nhà.

Dương Bách Xuyên muốn trả lời cũng phải chờ bà ấy hỏi xong mới chen vào được.

Mặt Viên Kim Phượng đỏ bừng, thấy mẹ mình không ngừng hỏi thăm tình huống ở quê nhà thì bỗng nhiên không nhịn được thấy tự trách bản thân.

Cô vốn tưởng dẫn ba mẹ đến đảo Hồng Kông, ở biệt thự, sống một cuộc sống cả đời bọn họ cũng không dám tưởng tượng chính là lòng hiếu thảo lớn nhất.

Thẳng đến khi mẹ mình hỏi thăm Dương Bách Xuyên chuyện quê nhà bằng vẻ mặt hoài niệm, Viên Kim Phượng mới hiểu được ý nghĩa thật sự của cụm từ quê hương khó rời. Có lẽ quê hương vẫn thích hợp với ba mẹ hơn, chưa chắc nơi đó đã được ăn ngon ở sướng hơn nơi này nhưng chắc chắn sẽ rất vui vẻ.

“Mẹ, Bách Xuyên, vào nhà hãy nói, mẹ hỏi như vậy người ta trả lời thế nào.” Viên Kim Phượng không nhịn được cắt ngang.

Miêu Thúy Hoa sửng sốt, lấy lại tinh thần lại nói: “A ~ đúng đúng, con nhìn mẹ này, gặp được Bách Xuyên vui quá nên vậy. Bách Xuyên mau vào nhà đi, dì đi nấu cơm cho cháu.”

Bà ấy vừa nói vừa kéo tay Dương Bách Xuyên vào trong phòng.

Viên Kim Phượng và Dương Bách Xuyên liếc nhau, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.

Sau khi đến phòng khách, Dương Bách Xuyên liền thấy Viên Đại Thanh đang ngồi trên sô pha uống trà, vẻ mặt vô cùng u sầu.

Sau khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên, ánh mắt Viên Đại Thành tỏa sáng, giống như đã tỉnh rượu hơn phân nửa, hào hứng nói: “Nhóc Xuyên~”

Giống như Miêu Thúy Hoa, Viên Đại Thành cũng nắm lấy tay Dương Bách Xuyên hỏi thăm mọi thứ ở quê nhà.

Dương Bách Xuyên ít nhiều có thể đoán được một vài tâm tư của bọn họ, một năm một mười nói tình hình quê hương cho hai ông bà biết, Viên Đại Thành cũng không cẩn thận như Miêu Thúy Hoa, không có kiêng nể con gái. Chờ Dương Bách Xuyên nói xong, lúc này ông ấy nói: “Vợ à ngày mai chúng ta sẽ về quê, cái đảo Hồng Kông này phồn hoa thì phồn hoa nhưng tôi không quen chút nào, ở chỗ này uống rượu cũng không có mùi vị~”

Lúc này, Miêu Thúy Hoa nhìn con gái, rất rõ ràng bà ấy vẫn kiêng dè tâm tư của con gái như trước.

Dương Bách Xuyên đã nhìn thấu ý định của bọn họ, khẽ cười nói: “Chú Đại Thành, dì Thúy Hoa, không sao đâu, hiện giờ chỉ cần ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ là có thể trở về rồi, cháu sẽ sắp xếp cho hai người, chị Kim Phượng, ý của chị thế nào?”

Câu cuối cùng Dương Bách Xuyên hỏi ý Viên Kim Phượng, trong giọng nói có chút bá đạo.

Viên Kim Phượng cũng biết ba mẹ không quen, hơn nữa Dương Bách Xuyên còn kèm theo ánh mắt bá đạo, sắc mặt cô đỏ lên nói: “Chị nghe em~”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1164


Vừa nói vậy, Dương Bách Xuyên liền nở nụ cười, càng vui mừng hơn chính là Viên Đại Thành và Miêu Thúy Hoa, nhất là Miêu Thúy Hoa, bà ấy nhìn vậy mà lại hiếm thấy con gái nghe theo Dương Bách Xuyên, lần này trong lòng bà ấy càng vui vẻ, lúc này đứng dậy nói: “Nhóc Xuyên, cháu và Kim Phượng nói chuyện đi, dì đi nấu cơm cho cháu.”

Nói xong, bà ấy nói với Viên Đại Thành nói: “Ông già, đi giúp tôi rửa rau ~”

“Một mình bà đi làm là được rồi, còn kéo theo tôi làm gì? Tôi muốn cùng nhóc Xuyên uống rượu.” Viên Đại Thành nói.

“Bảo ông đi thì ông cứ đi đi.” Miêu Thúy Hoa nháy mắt với Viên Đại Thành, kéo ông ấy lên rồi rời đi.

Trong phòng khách chỉ còn lại Dương Bách Xuyên và Viên Kim Phượng đỏ mặt.

Dương Bách Xuyên nhìn hai ông bà rời đi, lúc này mới hỏi Viên Kim Phượng: “Chuyện công ty của chị và vụ kiện, chú Đại Thành và dì không biết chứ?”

“Ừm, sợ bọn họ lo lắng nên chị không nói cho bọn họ biết.” Viên Kim Phượng thấp giọng nói.

Dương Bách Xuyên gật đầu nói: “Ngày mai em sẽ sắp xếp cho chú Đại Thành và dì trở về quê hương, chuyện công ty chị đừng lo lắng, cứ để em sắp xếp.”

“Chị nghe lời em ~” Viên Kim Phượng đỏ mặt nói.

“Nếu thật sự nghe lời em thì ngồi yên bên cạnh em.” Dương Bách Xuyên cười xấu xa nói.

Sắc mặt Viên Kim Phượng càng lúc càng đỏ, nhưng không biết vì sao, nghe được lời của Dương Bách Xuyên giống như ma sai khiến, cô không tự chủ được ngồi bên cạnh anh.

Đột nhiên cảm thấy bên hông căng thẳng, liền bị bàn tay to mạnh mẽ của Dương Bách Xuyên ôm vào trong ngực.

647edb2a1b02c0TimEbTIg6BRr8HtqouW.jpg


Lúc này, Viên Kim Phượng mới hiểu được Dương Bách Xuyên cố ý trêu chọc mình, lập tức đỏ mặt, bàn tay trắng nõn nắm thành quyền đấm Dương Bách Xuyên.

“Chị đánh chết em, chỉ biết bắt nạt chị thôi ~”

“Em không chỉ muốn bắt nạt chị, còn phải hung hăng trừng phạt chị, ai bảo chị cả một năm cũng không liên lạc với em, có chuyện cũng không nói với em, chị nhớ kỹ, Viên Kim Phượng chị là người phụ nữ của Dương Bách Xuyên em, mãi mãi là vậy. Sau này có việc thì đừng im lặng, có em ở đây, ai cũng không thể bắt nạt chị.” Dương Bách Xuyên nói câu cuối cùng, trong giọng nói tràn ngập sát khí.

Mà trong đầu Viên Kim Phượng lại ầm ầm một tiếng, trong nháy mắt trống rỗng, mặc dù cô lớn hơn Dương Bách Xuyên mấy tuổi, nhưng tuổi tác lớn nhỏ không liên quan đến tình cảm, là phụ nữ ai mà không hy vọng được người khác yêu thương chứ?

Trong lòng Viên Kim Phượng không ngừng bị Dương Bách Xuyên làm tan chảy.

Nhìn gương mặt kiều diễm ướt át của cô, nếu không phải thấy ở sân này không đúng chỗ, Dương mỗ đã đẩy người ngã xuống rồi.

Trên người Viên Kim Phượng, Dương Bách Xuyên có thể cảm nhận được sự quyến rũ trưởng thành của chị gái hàng xóm. Từ bề ngoài của Viên Kim Phượng, bất luận là khuôn mặt hay dáng người đều quyến rũ hơn những người phụ nữ khác, hơn nữa trên người cô có một sự ngượng ngùng dịu dàng đặc biệt, đối với đàn ông mà nói là trí mạng.

Dương mỗ hít sâu một hơi, áp chế sự xôn xao trong lòng, chuẩn bị chuyển đề tài, anh sợ khi tiếp tục làm loạn với Viên Kim Phượng, anh sẽ làm ra một vài chuyện không phù hợp với thiếu nhi mất, quan trọng là ba mẹ Viên Kim Phượng đều ở trong phòng bếp.

Không tiện để làm chuyện đó.

Nhìn khuôn mặt tiều tụy của Viên Kim Phượng, Dương Bách Xuyên có chút đau lòng cho cô, trong khoảng thời gian này, cô chắc chắn đã không ít lần chịu dày vò, chuyện kiện tụng nghe Đàm Miêu nói là đã hơn ba tháng rồi.

“Nói cho em biết chuyện kiện tụng đi~” Dương Bách Xuyên mở miệng nhìn Viên Kim Phượng.

Nói đến đề tài này, trên mặt Viên Kim Phượng tỏ vẻ ưu sầu nói: “Thật ra chuyện cũng không phức tạp lắm, nhưng chị cảm giác đối phương đã có chuẩn bị từ trước.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1165


Lúc chị kế thừa gia sản của Nhậm Căn Sinh, trước đó ông ta đã nói, ông ta không có con hay người thân nối dõi, càng không nói cho chị biết ông ta có cháu trai của người anh em, chính là một người cô đơn.

Nhưng ba tháng trước, một người tên là Nhâm Tra đột nhiên xuất hiện, gã ta nói là cháu ruột của Nhậm Căn Sinh, ba gã ta và Nhậm Căn Sinh chính là anh em ruột thịt, vì một số nguyên nhân nến ba con bọn họ phải đến nước Anh... Lúc sau tự nhiên lại là lấy thân phận cháu ruột của Nhậm Căn sinh ra đòi gia sản với chị.

Chị căn bản cũng không tin Nhậm Căn Sinh còn có anh em và cháu trai gì đó, đương nhiên sẽ không đồng ý, sau đó qua mấy ngày, chị lại nhận được giấy triệu tập của tòa án, lúc này mới biết được thì ra là Nhậm Tra lấy tội mưu sát mưu đoạt tài sản của Nhâm Căn Sinh để kiện chị.

Tại tòa án, Nhậm Tra đã cung cấp bằng chứng chứng minh ba mình và Nhậm Căn Sinh là anh em ruột, sổ hộ khẩu mấy chục năm trước, ảnh đen trắng,... những thứ này sau đó chị đã tìm người điều tra qua, thì ra hơn bốn mươi năm trước Nhậm Căn Sinh đích thật có một người anh em, nhưng đã trở mặt đoạn tuyệt quan hệ với người anh em này, sau đó người anh em của Nhậm Căn Sinh đi nước Anh.

Vấn đề bây giờ là Nhâm Tra đưa ra rất nhiều chứng cứ giả mạo cho toà án, nói chị mưu hại chú Nhậm Căn Sinh của gã ta để cướp lấy gia sản, hơn nữa còn mua chuộc bác sĩ tư nhân mà lúc ấy luôn túc trực bên cạnh Nhậm Căn Sinh, nói Nhậm Căn Sinh vì trúng độc mà chết chứ không phải ngoài ý muốn, bác sĩ tư nhân kia thẳng thắn nói là do chị hạ độc g iết chết Nhậm Căn Sinh.

Năm ngày sau, cuối cùng tuyên án nếu như chị không tìm được chứng cớ chứng minh mình trong sạch, đến lúc đó chẳng những gia sản sẽ bị Nhâm Tra cướp đi, còn có thể gặp tai hoạ ngồi tù. Nhóc Xuyên, chị thật sự không có mưu hại người mà~”

Sau khi nói xong, Viên Kim Phượng nức nở, khóc không thành tiếng.

Lúc trước, Viên Kim Phượng có nói với anh nguyên nhân cái chết của người chồng thương nhân Hồng Kông kia. Lúc ấy, Dương Bách Xuyên tin tưởng cô, hiện tại nhìn ánh mắt oan uổng ấm ức của Viên Kim Phượng, vẫn không nói dối, làm một tu chân giả, dù cô có nói dối một chút anh vẫn có thể nhìn ra được.

Hơn nữa, Dương Bách Xuyên thấy có rất nhiều điểm đáng nghi trong chuyện này, ai biết Nhậm Tra đột nhiên xuất hiện kia rốt cuộc có phải là cháu ruột của Nhậm Căn Sinh không?

Hơn nữa, việc bác sĩ tư nhân của Nhậm Căn Sinh trở mặt làm nhân chứng giả đã chứng tỏ chuyện này rất kỳ quái.

Cũng may vẫn còn năm ngày, có bộ phận tình báo của Thần Long Đàm là Đàm Miêu điều tra, Dương Bách Xuyên tin tưởng nhất định sẽ có một kết quả.

Anh híp mắt nói: “Tên bác sĩ kia là gì, chị có biết không?”

“Tên là Thomas, là một tên quỷ dương giả mạo, đã đi theo bác sĩ riêng bên cạnh Nhậm Căn Sinh từ rất sớm...” Viên Kim Phượng nói tin tức của bác sĩ kia cho Dương Bách Xuyên nghe.

Sau khi hai người nói chuyện với nhau một hồi, Dương Bách Xuyên đã nói một vài thông tin qua điện thoại của mình cho Đàm Miêu và bảo anh ta đi điều tra.

Đồng thời cũng an ủi Viên Kim Phượng để cô yên tâm, nếu chỉ là người thường, Dương Bách Xuyên sẽ có thủ đoạn đối phó, làm giả chứng cứ sao?

Trong lòng Dương Bách Xuyên cười lạnh, dự định đêm nay sẽ đi thăm hỏi bác sĩ tư nhân tên là Thomas một chút.

Dám tính kế cả người phụ nữ của anh, Dương Bách Xuyên sẽ khiến anh ta biết cái gì là hối hận.

Còn về tên cặn bã Nhậm Tra gì kia, chờ Đàm Miêu điều tra xong, Dương Bách Xuyên sẽ cho gã ta một bài học khó quên, để cho gã ta biết cái gì là ngây thơ.

Một người bình thường muốn đấu với tu chân giả, quả thực chính là chuyện cười.

Trong lúc hai người nói chuyện phiếm, Miêu Thúy Hoa và Viên Đại Thành đã nấu xong một bàn thức ăn.

Bốn người vui vẻ ăn một bữa cơm, Dương Bách Xuyên nói cho hai người ngày mai sẽ đưa hai ông bà về quê hương.

Viên Kim Phượng đã lâu không có gương mặt vui vẻ như lúc này, nhờ có Dương Bách Xuyên mà đến cuối cùng cô cũng được ăn một bữa cơm ấm áp vui vẻ thế này.

Sau bữa ăn, Viên Đại Thành và Miêu Thúy Hoa đã đi nghỉ ngơi sớm.

Viên Kim Phượng thu dọn bát đũa xong thì dẫn Dương Bách Xuyên đến phòng cho khách trên lầu.

Trong phòng, Dương mỗ thô bạo ôm Viên Kim Phượng ném lên giường.

“A~”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1166


Viên Kim Phượng bị hành động bất ngờ của Dương Bách Xuyên làm cho giật nảy mình, nhưng lập tức thấy được ánh mắt Dương Bách Xuyên sáng lên, cơ thể cô đỏ mặt run lên.

Chuyện nam nữ h**n **, hình như cũng chỉ có ở trước mặt Dương Bách Xuyên, cô mới có dây thần kinh xúc động từ đáy lòng.

Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt hai người đều có một loại cảm xúc yêu thương thầm kín.

Một khắc nào đó, cả người Dương mỗ bay lên giường, trong chốc lát, quần áo đã bay đầy khắp phòng, cảnh xuân vô hạn.

Sau khi tắt đèn từng tiếng r*n r* vang lên...

......

Cũng không biết qua bao lâu, Dương Bách Xuyên mở hai mắt, nhìn thời gian cũng đã là sáng sớm rồi, thấy Viên Kim Phượng đang ngủ say, anh giúp cô đắp chăn xong, Dương Bách Xuyên mặc quần áo ra cửa.

Anh sẽ gặp bác sĩ riêng tên Thomas kia, theo lời Viên Kim Phượng, mỗi buổi sáng, Thomas sẽ đến một quán bar để vui chơi.

Sau khi ra ngoài, Dương Bách Xuyên mới gọi điện thoại cho Đàm Miêu: “Tìm thấy Thomas chưa?”

“Quả thật ngài Thomas đang ở quán bar X, tôi đã sai người để mắt tới ngài ấy rồi.” Tiếng của Đàm Miêu vang lên trong điện thoại.

“Được, anh bảo người tới đón tôi đi.”

“Ngài chờ một lát, người của tôi đang ở ngay phụ cận.”

Sau khi cúp điện thoại, Dương Bách Xuyên đứng đợi ở cửa. Chưa đầy ba phút sau một chiếc Mercedes-Benz dừng lại ngay bên cạnh Dương Bách Xuyên.

Người lái xe chính là Tiểu Vương đã đón anh vào ban ngày. Sau khi Dương Bách Xuyên lên xe, Tiểu Vương lái thẳng đến quán bar X.

Nửa tiếng sau Dương Bách Xuyên và Tiểu Vương tới quán bar. Sau khi vào trong Tiểu Vương đi thẳng đến bên cạnh một cậu thanh niên với kiểu tóc HKT, Dương Bách Xuyên không cần hỏi cũng biết cậu ta chính là nhân viên tình báo của Thần Long Đàm.

Sau khi ngồi xuống, cậu thanh niên thuận tay chỉ vào một người đàn ông trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi, nói với Dương Bách Xuyên: “Tiên sinh, người kia chính là Thomas.”

Dương Bách Xuyên nhìn sang thì thấy một người đàn ông trung niên đeo kính, cách ăn mặc trông như một phần tử trí thức. Lúc này Thomas đang ngồi ở quầy bar nói chuyện cười đùa với với một người phụ nữ, một tay ôm lấy eo của người phụ nữ đó.

Vừa nhìn cũng biết ông ta chính là một kẻ nhìn ngoài thì đứng đắn lịch sự nhưng bên trong lại cực kỳ đồi bại, còn là một gã tây lông dỏm nữa.

“Tiên sinh cần chúng tôi làm gì ạ?” Tiểu Vương hỏi.

Dương Bách Xuyên nhìn hai người, nói: “Không cần, đêm nay vất vả cho hai người rồi, về sớm nghỉ ngơi đi, chuyện còn lại tôi có thể tự xử lý được. Trở về nói cho Đàm Miêu, tranh thủ điều tra tin tức về Nhậm Tra.”

“Vâng thưa tiên sinh, vậy chúng tôi đi trước.” Tiểu Vương và thanh niên tóc HKT lần lượt bước ra khỏi quán bar một cách dứt khoát.

Dương Bách Xuyên uống ly rượu để trên bàn, híp mắt nhìn chằm chằm Thomas, anh đang nghĩ xem mình nên dùng cách gì để tâm sự cuộc đời với Thomas đây.

Hiện tại trong quán bar có quá nhiều người nên anh không tiện ra tay, đang chờ đợi một cơ hội.

Đương nhiên Dương Bách Xuyên cũng có thể trực tiếp bắt lấy Thomas rồi rời đi, nhưng mà bớt một chuyện vẫn tốt hơn là đẻ ra thêm một chuyện, dù sao anh cũng có rất nhiều thời gian.

Ngược lại thì anh muốn xem thử cái gã tây lông dỏm này, có phải là một tên văn nhã bại hoại thực sự hay không.

Trong khi quan sát, Dương Bách Xuyên phát hiện gã tây lông dỏm ấy đúng là rất thú vị. Lúc cụng rượu với người phụ nữ ngồi bên cạnh, người phụ nữ đó uống một ly, ông ta lại uống tận hai ly.

Dương Bách Xuyên dùng linh thức dò xét qua đó, anh lập tức phát hiện ra hành động mờ ám. Thì ra trong cơ thể của Thomas có thành phần thuốc giải rượu, trách không được người khác chỉ uống một ly mà ông ta dám uống tận hai ly.

Một loại kịch bản uống rượu dựa vào mánh khoé để cưa gái điển hình trong quán bar.

Cách làm này đúng là rất trơ trẽn, nhưng cũng có những phụ nữ sẵn sàng cắn câu.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1167


Thật tiếc là vận may của Thomas không tốt, chẳng bao lâu sau, một anh trai tiểu thịt tươi đi tới, người phụ nữ ngồi bên cạnh Thomas trực tiếp đứng dậy đi theo tiểu thịt tươi.

Điều này khiến Thomas tức giận chửi rủa, nhưng ông ta cũng không có cách nào khác cả. So với tiểu thịt tươi thì ông ta chỉ là một thằng già đã hơn bốn chục cái mùa xuân xanh thôi.

Lúc này Dương Bách Xuyên cũng chuẩn bị đi thẳng qua đó, không định chờ đợi thêm nữa. Với bộ dạng của Thomas thì anh đoán ông ta sẽ không rời khỏi quán bar sớm đâu.

Lúc Dương Bách Xuyên đứng dậy chuẩn bị đi đến quầy bar, lại không ngờ rằng Thomas cũng đứng dậy, hơn nữa còn đi về phía mình nữa.

Dương Bách Xuyên đành phải ngồi xuống một lần nữa, cũng muốn xem thử tên tây lông dỏm dỏm này định giở trò gì?

Chỉ thấy Thomas cầm một chai rượu trên tay rồi đi vòng qua mình, tiến thẳng đến một góc. Dương Bách Xuyên nhìn qua, trông thấy một cô gái khoảng tầm mười tám, mười chín tuổi đang ngồi một mình uống rượu giải sầu ở trong góc phía sau anh.

Mục tiêu của Thomas chính là cô gái trẻ tuổi đó.

Dương Bách Xuyên từng làm việc trong vũ trường, sao anh có thể không rõ ý đồ của Thomas cơ chứ.

Nhìn bộ dạng thiếu nữ ngồi uống rượu giải sầu một mình đó, không phải thất tình thì chính là cuộc sống không được như ý hoặc là gặp khó khăn về chuyện gì đó, nên cô ấy mới ra ngoài uống rượu một mình.

Hai người cách không quá xa, cũng chỉ khoảng bốn đến năm mét gì đó.

Dương Bách Xuyên nhìn thấy Thomas ngồi ở bên cạnh thiếu nữ, cười khanh khách hỏi: “Cô gái, uống rượu một mình nhàm chán biết bao, chi bằng tôi ngồi uống với cô nhé?”

Khi đang bắt chuyện thì ông ta đã tiện thể rót rượu trên tay vào ly của thiếu nữ.

Có vẻ như thiếu nữ đã uống khá nhiều, cô ấy nhìn Thomas cười lạnh nói: “Sao nào, ông chú muốn gạ tôi à?”

“Ha ha, tôi thấy cô ngồi uống rượu một mình, chắc chắn là tâm trạng đang không tốt, vừa khéo đêm nay tâm trạng của tôi cũng chẳng khá khẩm gì. Hai người tâm trạng không tốt cùng nhau uống rượu giải khuây, chẳng lẽ không tốt hơn à? Cô thấy có đúng không?” Thomas cười khanh khách nói.

Thiếu nữ đỏ bừng mặt mày, cười phá lên nói: “Ông chú muốn gạ tôi thì cứ nói thẳng đi, cần gì phải tìm cái cớ quê mùa như vậy. Hiện tại là thời đại nào rồi, kịch bản đó không còn phổ biến nữa đâu, chỉ một câu thôi, cùng uống hết chỗ rượu này với tôi, đêm nay bà đây sẽ ngủ với chú, cút con mẹ nó bạn trai bạn gái đi, chết hết đi, nào uống rượu.”

Vừa nói thiếu nữ vừa cầm lấy ly rượu trên bàn lên rồi uống cạn. Ở trên bàn của cô ấy, Dương Bách Xuyên nhìn thấy có ít nhất mười lăm mười sáu chai rượu.

Thomas nghe thấy thiếu nữ nói thế, gương mặt ông ta lập tức trở nên vui vẻ, nở một nụ cười d*m đ*ng nói: “Thì ra em gái thất tình à, vừa khéo anh đây cũng thất tình, nào nào nào, cụng ly vì thất tình nào.”

“Ha ha, muốn uống thì đừng có nói nhảm nữa, uống.” Thiếu nữ lắc lắc chai rượu trong tay.

Hai người bắt đầu uống rượu, Thomas đã uống thuốc giải rượu rồi nên không sợ uống rượu nữa. Chẳng mấy chốc, bảy tám chai rượu đã bị hai người uống cạn.

Mà ánh mắt của thiếu nữ đã bắt đầu rã rời, khóc thút thít nhìn Thomas nói: “Chú biết không, bạn thân nhất của tôi đã ngủ với bạn trai tôi, lòng tôi khó chịu quá…”

Dương Bách Xuyên có thể nghe thấy rõ những gì hai người bọn họ nói, cô gái trẻ tuổi này đến quán bar uống rượu giải sầu là vì thất tình chứ không phải để tới tìm niềm vui mới.

Trong tình huống bình thường, thiếu nữ nhất định sẽ chịu thiệt, đặc biệt là sau khi tỉnh rượu phát hiện ra mình bị người ta đưa lên giường, có người luẩn quẩn trong lòng còn sẽ làm ra mấy hành động cực đoan nữa ấy chứ.

Dương Bách Xuyên nhìn nụ cười ngày càng tươi trên mặt Thomas, anh đột nhiên nghĩ ra một trò đùa dai. Anh thầm nghĩ, nếu khi Thomas chỉ còn một bước cuối cùng, mình lại xông ra làm hỏng chuyện tốt của ông ta, hẳn là có thể tạo thành bóng ma tâm lý cho ông ta nhỉ?

Đồng thời cũng có thể cứu vớt một thiếu nữ sa cơ lỡ bước, chuyện này xem ra có lời thật.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1168


Dương Bách Xuyên chờ Thomas và thiếu nữ rời khỏi quán bar.

Một lát sau sau, thiếu nữ hoàn toàn gục xuống mặt bàn, còn Thomas lại như không làm sao cả mà nở nụ cười d*m đ*ng dìu thiếu nữ rời khỏi quán bar.

Dương Bách Xuyên thong dong đi theo sau hai người.

Sau khi ra khỏi quán bar, Thomas dìu thiếu nữ đến khách sạn bên kia đường.

Dương Bách Xuyên không sốt ruột vào theo ngay mà thả linh thức ra để các cô đi vào.

Khoảng mười phút sau, trong linh thức, Dương Bách Xuyên nhìn thấy Thomas đỡ thiếu nữ lên phòng nào đó ở tầng sáu. Ông ta đặt thiếu nữ lên sô pha, trông có vẻ hưng phấn lạ thường.

Điều khiến Dương Bách Xuyên ngạc nhiên là tên tây lông rởm này lại lấy một lọ thực phẩm chức năng ra khỏi túi rồi nhìn thiếu nữ đang bất tỉnh và nói: “Cục cưng chờ nhé, đợi lát nữa anh sẽ làm em sướng đến nỗi bay lên trời…”

Nói xong, ông ta nuốt luôn hai viên thực phẩm chức năng rồi đi vào phòng tắm.

Trong linh thức, Dương Bách Xuyên nhìn mà cười ha ha đầy vui vẻ, nhưng sau đó anh lại lạnh lùng cười một tiếng rồi đi vào hẻm nhỏ sau khách sạn, phi thân lên thẳng cửa sổ phòng tầng sáu, anh nhẹ nhàng đi vào phòng.

Lúc này Thomas vẫn đang huýt sáo trong phòng tắm và vẫn chưa nhận ra có người vào phòng.

Sau khi đi vào, Dương Bách Xuyên ngồi trên sô pha nhìn thiếu nữ ở phía đối diện, anh cũng không kìm nổi mà nuốt nước miếng. Lúc này thiếu nữ đang mặc một cái váy ngắn để lộ ra một vùng da thịt trắng như tuyết. Anh vội vàng quay mặt nhìn về phía phòng tắm, đợi Thomas ra để xem kịch vui.



Cùng lúc đó, Thomas còn đang huýt sáo trong phòng tắm không biết có một bữa tiệc lớn do Dương Bách Xuyên chuẩn bị đang chờ ông ta. Đã uống hai viên thuốc rồi, chắc chắc đêm nay ông ta sẽ bất hạnh lắm đây.

Mười mấy phút sau, Thomas tắm rửa xong, thuốc cũng đã ngấm. Máu nóng hừng hực đang sôi trào lên, khi ông ta khoác thêm khăn tắm đi ra khỏi phòng tắm thì lại ngẩn cả người. Không hiểu sao trong phòng lại có thêm một người nữa, rõ ràng ông ta có nhớ khóa cửa phòng mà, người này đi vào bằng cách nào?

Sắc mặt ông ta biến đổi ngay tức khắc: “Mày là thằng nào?”

Dương Bách Xuyên cười ha ha đáp: “Tao là thằng ông mày đấy…”

Vừa nói chuyện, anh vừa nhấn Thomas một cái trong hư không, Thomas tức khắc khuỵu thẳng xuống đất cái “Bụp”.

Lúc này toàn thân Thomas nổi lên sắc đỏ, thuốc ông ta uống đã phát huy tác dụng nên chỗ nào đó của ông ta bắt đầu khó chịu.

Nhưng ác mộng mới chỉ bắt đầu mà thôi, trong lúc Thomas đang hoảng sợ, thanh niên ngồi trên sô pha cầm trong tay một lọ thuốc – đó chính là lọ thuốc trong túi ông ta. Thanh niên vừa cười vừa nói: “Nói, mày có quen Nhậm Tra không?”

Nghe thanh niên nói vậy, cả người Thomas run lên, ông ta đã làm gì thì ông ta là người biết rõ nhất.

“Tao không hiểu mày đang nói đến cái gì cả. Còn nữa, mày là ai? Tao sẽ báo cảnh sát…” Sắc mặt Thomas thay đổi rõ rệt, ông ta định đứng dậy.

Dương Bách Xuyên ấn một cái cách hư không một lần nữa khiến Thomas ngoan ngoãn quỳ gối trên mặt đất. Anh cười lạnh, nói: “Không nói đúng không, được thôi, mở miệng ra để tao cho mày uống thuốc nào…”

Thomas hoảng sợ nhận ra mình không thể cựa quậy người được. Thanh niên chỉ nói một tiếng mở miệng thôi, ông ta lại không tự chủ được mà mở miệng ra.

Ngay sau đó, thanh niên mở lọ thuốc lấy một viên thuốc ra rồi búng ngón tay một cái, viên thuốc chui vào miệng ông ta không lệch chút nào.

Lần này, Thomas sợ vỡ mật, trước đó ông ta đã uống hai viên rồi, bây giờ lại thêm viên nữa, sẽ chết mất.

Sắc mặt thay đổi rõ rệt, ông ta hoảng sợ nhìn thanh niên ngồi trên sô pha. Lúc này, một cảnh tượng càng đáng sợ hơn xuất hiện. Thiếu nữ say mèm sô pha bên kia hơi lật người, đường cong nào đó đập vào mắt Thomas.

Nhưng bây giờ với ông ta mà nói, phải nhìn thấy cảnh như vậy không khác gì bùa đòi mạng cả.

Toàn thân ông ta có cảm giác như sắp nổ tung.

Dương Bách Xuyên cười ha ha nhìn Thomas và tiếp tục nói: “Bây giờ nói đi xem nào…”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1169


Mà trong mắt Thomas, nụ cười của Dương Bách Xuyên không khác gì ác quỷ. Ông ta chưa bao giờ trải qua chuyện gì quỷ quái kỳ dị đến vậy, kiếm được một em gái nhưng lại gặp phải chuyện không biết tại sao lại có thêm một người ở trong phòng.

Điều quan trọng nhất là không biết người này có pháp thuật yêu quái gì mà lại khiến ông ta không điều khiển được cơ thể mình nữa.

Ác độc hơn nữa, thanh niên này còn bắt mình uống thuốc…

Đối mặt với một bên là người nào đó kỳ dị quỷ quái như ác quỷ, một bên lại là thiếu nữ mơn mởn, váy ngắn và đường cong đồi núi đập vào mắt, Thomas muốn nhắm mắt lại không nhìn nữa như thể quá sức chịu đựng. Tuy nhiên, ông ta lại không thể làm được mà chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thiếu nữ. Càng như thế, ông ta càng cảm thấy cơ thể mình sắp nổ tung đến nơi.

Người mà thanh niên hỏi là Nhậm Tra, sao ông ta có thể không biết được. Nhưng khi nghĩ đến thân phận và bối cảnh gia đình của Nhậm Tra, Thomas cắn răng không mở miệng như cũ.

Lúc này, thanh niên cười ha ha và nói: “Đúng là một người đàn ông cứng cỏi. Được rồi, để tao xem sức chịu đựng của mày đến đâu.”

Vừa cười, ngón tay Dương Bách Xuyên búng hai viên thuốc vào miệng Thomas.

“A…” Thomas hoảng sợ kêu to, ông ta cũng chỉ có thể cử động được miệng thôi còn cơ thể thì không thể cựa quậy mảy may. Vì thế, ông ta trơ mắt nhìn viên thuốc chui vào trong miệng mình.

Nháy mắt đã xuống đến bụng.

Lúc này, thanh niên trong mắt Thomas đang mỉm cười, nhưng với Thomas mà nói, nụ cười này tràn ngập sự tà ác. Ông ta run rẩy nói: “Cậu là ai?”

Thomas quá sợ nên không kìm được mà bắt đầu nói chuyện với Dương Bách Xuyên.

“Tao là ai không quan trọng, cái quan trọng là tao biết mày là ai. Mày là bác sĩ tư nhân của Nhậm Căn Sinh, là một tên Tây lông rởm. Tử tế làm người Trung Quốc không làm mà lại đặt cho mình một cái tên toàn là tiếng Tây?

Đương nhiên điều này không quan trọng, quan trọng là gì? Tao nghĩ mày hiểu rất rõ, mày tự nói cho tao hay muốn uống thuốc tiếp? Để tao nhìn xem, ừm, còn khoảng ba mươi hai viên thuốc nữa, không biết mày có thể ăn được bao nhiêu viên nhỉ? Nếu mày tiếp tục chống đối, tao sẽ tiếp tục làm thí nghiệm để xem sức chịu đựng của mày thế nào nhé, ngài Thomas?

Trong lúc ha ha cười nói, Dương Bách Xuyên đổ ba viên ra tay.

Lần này, mắt Thomas cũng đỏ hoe, dọc theo nước miếng nói: “Đừng… Đừng đừng… Tôi nói, tôi nói.” Giờ đã sắp chết đến nơi rồi, nếu không được giải tỏa thì ông ta sẽ trở thành thái giám thời đại mới mất. Vậy nên ông ta cũng không dám làm căng nữa.

Thân phận chân chính của Nhậm Tra nằm ở cấp bậc Vương tộc tại đảo Hồng Kông, nói vậy không ngoa chút nào. Nhậm Tra có thể giết ông ta dễ dàng như bóp ch3t một con kiến mà thôi. Nhưng thanh niên trước mặt này chính là Ma vương sống, ông ta không nói thì sẽ chết ngay lập tức.

Hiện tại chỗ nào đó của ông ta đã có cảm giác sắp nổ tung đến nơi. Mắt tràn đầy tơ máu, ông ta nhìn thanh niên ác quỷ đang ngồi trên sô pha, nếu ông ta không nói sẽ bắt ông ta uống ba viên thuốc. Đây là thực phẩm chức năng đó, thuốc giải thì ở trước mắt nhưng không thể dùng, đúng là khiến cho người ta nổ tung nghẹn đến chết trong khi đang sống sờ sờ mà.

Điều khiến Thomas sợ hơn là thanh niên ác quỷ này có pháp thuật tà ma gì đó, ông ta không đắc tội nổi người này.

“Ha ha, cứ nói từ từ thôi, tao không vội đâu. Nhưng nhất định phải nghĩ kỹ rồi mới nói, nếu dám nói dối câu nào, tao sẽ khiến mày muốn sống không được muốn chết không xong.” Lúc này, Dương Bách Xuyên nói chuyện mang theo uy áp, mỗi một chữ đều vang rền trong óc Thomas.

Thất khiếu của Thomas đổ máu ngay lập tức, thật sự có cảm giác không khác gì đứng giữa lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

“Tôi nói… Nhậm Tra là người của nhà họ Hồng ở đảo Hồng Kông.” Giọng nói Thomas mang theo sự đau đớn.

“Bắt đầu nói từ đầu…” Dương Bách Xuyên nhìn chằm chằm vào mắt Thomas, anh có thể nhận ra Thomas có nói dối hay không dựa vào ánh mắt ông ta.

“Được, chuyện là thế này. Khi tôi đi theo Nhậm Căn Sinh, chức năng cơ thể Nhậm Căn Sinh lão hóa, ăn cơm bị nghẹn chết, đây là chuyện ngoài ý muốn. Nhưng Nhậm tra tìm tôi và muốn tôi làm chứng rằng Viên Kim Phượng hạ độc giế t chết Nhậm Căn Sinh. Hắn ta cho tôi một ngàn vạn, đây là số tiền mà cả đời tôi không dám nghĩ đến. Hắn ta còn đồng ý với tôi là đợi đến khi hắn ta đưa Viên Kim Phượng vào tù và đoạt được tài sản thì sẽ cho tôi một ngàn vạn nữa. Người chết vì tiền chim chết vì mồi, tôi đồng ý với Nhậm Tra và giúp hắn ta làm giả bệnh án rằng Nhậm Căn Sinh chết vì trúng độc…”

Khi nói đến đoạn này, miệng Thomas bật ra một tiếng k** r*n đau đớn, ông ta ngừng lại.

Dương Bách Xuyên thấy trong linh thức, “cậu em” của thằng cha này chảy máu.

Chỉ nghe Thomas đau đớn nói: “Tôi đã nói hết cho cậu rồi, cậu mau để tôi ch*ch con đàn bà này đi, tôi sắp nổ rồi…”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1170


Dương Bách Xuyên cười lạnh một tiếng, đáp: “Đồ khốn khiếp, tưởng bở ghê nhỉ. Đợi mày đỡ đau lại nói tiếp chuyện Nhậm Tra cho tao.” Trong lúc nói chuyện, Dương Bách Xuyên bắn một luồng chân khí cho Thomas. Luồng chân khí này chỉ có thể áp chế tác dụng của thuốc trong người ông ta và cởi bỏ khống chế cơ thể ông ta mà thôi.

Đương nhiên, dùng chân khí cũng chỉ tạm thời áp chế sự đau đớn cho Thomas thôi. Tác dụng của thuốc sẽ tiếp tục lên men trong người ông ta. Đến khi ngừng lại, ha ha, tác dụng của thuốc tích lũy đã lâu sẽ bùng nổ trong nháy mắt. Có nổ tung hay không Dương Bách Xuyên cũng mặc kệ. Tên Tây lông rởm này dám ức h**p người phụ nữ của mình thì sẽ phải trả giá đắt.

Ngay sau đó, Thomas cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cơ thể cũng khôi phục tự do, ông ta gục ngay xuống đất.

“Tiếp tục nói, đừng để tao mất kiên nhẫn với mày…” Dương Bách Xuyên lạnh lùng nói.

“Được được được, tôi nói, tôi nói.” Thomas đã sụp đổ hẳn, ông ta nói hết những chuyện mình biết ra ngay lập tức.

Thomas nói hết tất cả chi tiết khi thông đồng với Nhậm Tra, còn khai ra chuyện ông ta vẫn giấu ghi âm cuộc nói chuyện với Nhậm Tra ở nhà.

Dương Bách Xuyên gọi điện cho Đàm Miêu để cậu ta đi với người khác đến nhà Thomas lục soát đoạn ghi âm. Mười mấy phút sau, Đàm Miêu gọi lại báo có ghi âm thật. Đúng là tệp ghi âm làm giả chứng cứ mà Nhậm Tra và Thomas đã thông đồng hãm hại Viên Kim Phượng.

Cuối cùng, Thomas còn tuôn ra một chuyện khiến Dương Bách Xuyên khá bất ngờ.

Chỉ nghe Thomas nói: “Tôi nói thêm cho cậu một chuyện của Nhậm Tra, cậu có thể tha cho tôi hay không?”

Dương Bách Xuyên gật đầu nói: “Không thành vấn đề, chỉ cần có giá trị tao sẽ tha cho mày.” Trong lòng anh lại nghĩ, đợi chút nữa anh mày rút chân khí đang áp chế tác dụng của thuốc trong người mày về, đến lúc đó có còn sống không cũng không liên quan đến anh.

“Nhậm Tra đúng là cháu trai ruột của Nhậm Căn Sinh, nhưng Nhậm Tra thật đã chết rồi, Nhậm Tra bây giờ là người của nhà họ Hồng ở đảo Hồng Kông. Nhà họ Hồng ở đảo Hồng Kông là một gia tộc vô cùng thần bí và có lịch sử lâu đời. Có lời đồn rằng từ thời triều Minh, nhà họ Hồng đã sinh sống ở đảo Hồng Kông rồi. Bọn họ có thế lực to lớn trong quân đội và chính trị, cũng chính vì thế mà tôi mới bất đắc dĩ hợp tác với Nhậm Tra – hoặc có thể nói là người của nhà họ Hồng. Lúc trước khi đến tìm tôi, hắn ta vừa đe dọa vừa dụ dỗ. Mới đầu thấy tôi không chịu bị thu mua bằng tiền tài thì mới lộ ra thân phận thuộc nhà họ Hồng của hắn ta. Hắn ta cũng đe dọa tôi, tôi… Bất đắc dĩ lắm tôi mới làm vậy…” Trong những câu cuối cùng, Thomas còn giả vờ đáng thương.

Dương Bách Xuyên nhìn ra Thomas không nói dối, thông tin này thật sự rất quan trọng.

Nhà họ Hồng ở đảo Hồng Kông sao?

Chưa từng nghe nói đến, xem ra phải để Đàm Miêu đi hỏi thăm một chút. Đàm Miêu cũng đang điều tra Nhậm Tra rồi, anh tin rất nhanh sẽ có kết quả.

Đối với chuyện kiện tụng của Viên Kim Phượng, có Thomas làm chứng nên Dương Bách Xuyên không lo chút nào. Đêm nay chủ yếu là giải quyết Thomas và có được một số thông tin hữu dụng.

647edbc5c9648OqsRovBCFue0pDYdclcu.jpg


Nói xong, Dương Bách Xuyên đặt tay lên lỗ tai ông ta, để linh sủng Nhân Diện – sâu ở trong tay. Trong tiếng kêu sợ hãi của Thomas, anh cười ha ha bỏ sâu vào lỗ tai ông ta.

“A…”

Ngay lập tức, Thomas đau đầu như thể sắp nứt, ông ta kêu thảm thiết như heo bị cắt tiết.

Một lát sau, Dương Bách Xuyên vỗ một cái lên đầu ông ta, đầu Thomas lập tức hết đau.

Ngay sau đó Dương Bách Xuyên nói với Thomas: “Mày phải ngoan ngoãn nghe lời đấy, năm ngày sau vào lúc mở phiên tòa chuyện Viên Kim Phượng, hãy nói đúng sự thật mà khai chuyện Nhậm Tra ra. Nếu không nghe lời thì mày cũng thấy rồi đấy. Con sâu kia đã ở trong đầu mày rồi, chỉ cần tao điều khiển một chút, sâu sẽ ăn sạch óc mày, ha ha, hiểu chưa?”

“Mày… Mày là ác quỷ…” Mặt Thomas trở nên trắng bệch. Ông ta cảm nhận được thứ trong đầu mình đang động đậy, trước đó nó đã làm ông ta đau đớn muốn chết.

Nghĩ đến hình ảnh một con sâu ăn óc đang ở trong óc mình, Thomas càng sợ hãi hơn, mắt ông ta tối sầm lại và hôn mê bất tỉnh tại chỗ.

Thấy Thomas ngất xỉu, Dương Bách Xuyên lẩm bẩm: “Đồ nhát cáy, sâu của anh đây là linh trùng, sao có thể cho vào óc heo của mày được?”

Vừa rồi anh chỉ làm thủ thuật lấy sâu ra che mắt hùa dọa Thomas, để một luồng chân khí khiến Thomas đau đầu mà thôi. Anh lật ngón tay một cái, sâu xuất hiện trong lòng bàn tay rồi lại quay về tai anh.

Dương Bách Xuyên gọi điện thoại cho Đàm Miêu để bảo cậu ta và người khác đến mang Thomas đi. Mấy ngày tới cứ giam giữ trước đã, đợi đến khi mở phiên tòa thì để Thomas khai hết chuyện làm giả chứng cứ ra. Chuyện của Viên Kim Phượng tự nhiên sẽ được giải quyết.

Anh không có ý định buông tha cho tên Nhậm Tra giả mạo trong lời Thomas. Người nhà họ Hồng ở đảo Hồng Kông, có lẽ cũng không phải nhân vật quan trọng gì. Gia tộc lớn thật sự sao phải dùng âm mưu thủ đoạn để đoạt gia sản của người khác chứ?

Bên trong đó có nguyên nhân sâu xa gì không, đợi Đàm Miêu điều tra xong sẽ biết.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1171


Vài phút sau, Đàm Miêu cho người đến phòng dẫn Tom đi.

Trước khi đi, Dương Bách Xuyên không quên rút chân khí trấn áp thuốc trong cơ thể Tom, thuận tiện kiểm tra thuốc, người không chết được, nhưng…Chắc chắn ngày mai, thời đại mới của đảo Hồng Kông sẽ xuất hiện một thái giám.

Đây là trừng phạt Dương Bách Xuyên dành cho Tom.

Đợi đến khi người đi rồi, Dương Bách Xuyên quay đầu lại nhìn thiếu nữ say rượu trên sô pha, lập tức có chút đau đầu.

Đồng thời cũng nuốt nước bọt.

Lúc này dưới váy ngắn của thiếu nữ lộ ra một đôi chân dài, giao nhau, cực kỳ quyến rũ người nào đó, hơn nữa quần áo trên bờ vai trái còn chảy xuống, lộ ra làn da tuyết trắng.

Hình ảnh này làm cho Dương Bách Xuyên rất muốn sàm sỡ thiếu nữ một chút.

Hít một hơi thật sâu, Dương Bách Xuyên chuẩn bị đánh thức thiếu nữ.

Mặc dù anh yêu người đẹp, nhưng sẽ không làm chuyện giậu đổ bìm leo.

“Gặp gỡ tôi coi như số của cô may mắn.”

Lẩm bẩm trong miệng, Dương Bách Xuyên ngồi xuống bên cạnh thiếu nữ, tay đặt lên trên tay của thiếu nữ.

Đối với thực lực hiện tại của anh, làm thiếu nữ tỉnh rượu là một chuyện rất đơn giản, phất tay là làm được.

Chỉ cần chân khí di chuyển trong cơ thể của cô gái này một chút, hóa giải hơi rượu trong cơ thể của cô là được.

Vừa vận chuyển chân khí xong, thiếu nữ từ từ tỉnh dậy.

Lúc này Dương Bách Xuyên quên mất một chuyện, làm cho anh bị tai bay vạ gió, tay còn chưa buông ra, cũng không suy xét đến hậu quả khi thiếu nữ tỉnh lại.

Có Dương Bách Xuyên dùng chân khí giải cứu, rất nhanh tư duy của cô đã khôi phục bình thường, vừa mở mắt ra thấy một thanh niên xa lạ ngồi bên cạnh mình, tay của cô còn bị tay anh cầm lấy, một bên vai của cô bị trễ xuống.

Nhìn đến chỗ này, sắc mặt thiếu nữ thay đổi, phản ứng đầu tiên là chính mình bị người trước mắt sờ s0ạng.

Chỉ nghe thấy thanh niên cười tủm tỉm nói: “Cô tỉnh? Cảm giác thế nào?”

“Bốp ~”

Trả lời Dương Bách Xuyên chính là một bạt tai của thiếu nữ.

Sau đó một tiếng hét chói tai vang lên: “A ~”

Đâm thủng màng tai.

“CMN.” Dương Bách Xuyên bị thiếu nữ tát một cái, không nhịn được chửi tục, trong lòng cực kỳ tức giận.

CMN ông đây làm chuyện tốt còn bị đánh?

“Háo sắc, bi3n thái, vô sỉ…” Thiếu nữ ch ảy nước mắt, trong miệng liên tục tuôn ra từ ngữ mắng chửi.

Dương Bách Xuyên bị một cái tát đã rất tức giận, nhưng bây giờ nhìn thấy bộ dáng của thiếu nữ, đột nhiên lửa giận của anh tan thành mây khói.

Bởi vì Dương Bách Xuyên nhớ đến Liễu Linh Linh lúc trước.

Lần đầu tiên ở quán bar, Liễu Linh Linh cũng bị anh đánh thức, sau đó cho chính mình một bạt tai, lời mắng cũng tương tự.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1172


Biểu tình mắng chửi của thiếu nữ trước mắt rất giống với Liễu Linh Linh.

Điều này làm cho Dương Bách Xuyên không tức giận nổi.

Nhìn cô cười khổ nói: “Nhóc con, cô nhớ lại chuyện lúc trước được không, tôi có lòng tốt cứu cô, không phải có ý đồ gây rối với cô. Hơn nữa CMN tôi là bác sĩ, vừa rồi còn giải rượu giúp cô, cô báo đáp tôi bằng một cái tát?

Còn có nếu tôi có mưu đồ gây rối, CMN tôi còn giải rượu giúp cô, bây giờ cô đã bị c** s*ch ăn sạch, còn có sức lực đánh tôi?

Người có mưu đồ với cô là một ông chú hơn bốn mươi, cô và ông ta đua rượu ở quán bar, còn nhớ hay không? Là cô uống say bị người tính kế, may mắn gặp được tôi nên tôi cứu cô, hiểu chưa?”

Dương Bách Xuyên chịu đựng cơn tức giải thích cho thiếu nữ.

Lúc này thiếu nữ nghe Dương Bách Xuyên giải thích, cũng bình tĩnh lại, ngồi dậy kéo ra khoảng cách với Dương Bách Xuyên, ôm gối ôm trên sô pha vào ngực, trong đầu nhớ lại, hình như là vậy.

Có chân khí của Dương Bách Xuyên giải rượu nên không có di chứng, ký ức rất rõ ràng.

Cô nhớ ra, đúng là như vậy, hôm nay cô thất tình, chính xác là thổ lộ thất bại, thích một người đàn ông rất lâu. Thật vất vả mới thổ lộ dưới sự cổ vũ của bạn thân, không ngờ người đàn ông kia lại nói anh ta thích bạn thân của cô.

Quá buồn, cô chạy đến quán bar uống rượu, vừa suy nghĩ vừa uống rượu một mình, đột nhiên có một ông chú trung niên đi đến, cô còn nói với người ta, nếu có thể uống sạch rượu sẽ ngủ cùng người ta một đêm.

Trời ạ, tại sao lại như vậy?

Bây giờ nghĩ lại, ngoại trừ quần áo trên người có chút hỗn loạn, hoàn toàn không hao tổn gì, thân thể cũng không có gì khác thường, suy ra những gì người thanh niên này nói là sự thật.

Là anh ta cứu mình?

Thiếu nữ nghĩ đến việc suýt chút nữa phải dâng ra thân thể quý giá giữ gìn mười chín năm của mình cho một người qua đường Giáp, còn là một ông chú trung niên, cô không nhịn được run lên.

Trong lòng sợ hãi, quá nguy hiểm, may mắn gặp được thanh niên này.

Sau khi nhớ lại tất cat, cô ngẩng đầu nhìn Dương Bách Xuyên, đột nhiên phát hiện anh rất đẹp trai!

Mặt đỏ bừng, có chút xấu hổ, nói: “Anh đẹp trai, xin lỗi, rất xin lỗi!”

“Nghĩ ra?” Dương Bách Xuyên trợn trắng mắt, hỏi.

“Vâng, nghĩ ra, là tôi hiểu lầm anh, cảm ơn anh đã cứu tôi, nếu không thân thể trân quý mười chín năm của tôi sẽ phải đưa vào miệng chó.” Thiếu nữ nói.

Dương Bách Xuyên nghe cô nói chuyện, đen mặt, cách nói của thiếu nữ rất mạnh mẽ.

“Khụ khụ, chỉ cần cô không hiểu lầm tôi là được, tên là gì?” Dương Bách Xuyên hỏi.

“Tôi tên Tô Cẩn, biệt danh bác gái Susan, anh đẹp trai, tên anh là gì?” Thiếu nữ nháy mắt với Dương Bách Xuyên, hỏi.

“Phụt ~”

Dương Bách Xuyên nghe cô nói bác gái Susan thì không nhịn được cười, nghĩ thầm trong lòng: “Con gái bây giờ rất cá tính.”

“Tôi tên Dương Bách Xuyên.” Dương Bách Xuyên nói.

Anh nhiều lời với thiếu nữ không phải vì có ý đồ với cô gái này, do vừa rồi lúc dùng chân khí giải rượu cho cô, phát hiện thiếu nữ lại có thể chất linh căn thuộc tính Hỏa, loại thuộc tính đơn này rất thích hợp tu tiên.

Vân Môn vừa khởi bước, so với những tông môn cổ xưa kia, từ số lượng đệ tử Vân Môn hay thực lực tổng thể còn kém rất xa.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1173


Thực lực của một tông môn được quyết định bởi người tài.

Vì vậy Dương Bách Xuyên rất có hứng thú với bác gái Susan, nếu có thể anh muốn thu cô vào Vân Môn.

Thiên phú đơn linh căn không phải tùy tiện gặp được, mấy nghìn người thậm chí vạn người mới có được một người có thiên phú đơn linh căn.

Quan trọng nhất là bác gái Susan Tô Cẩn có linh căn thuộc tính Hỏa, loại linh căn này trời sinh làm luyện đan sư và luyện khí sư.

Vì vậy Dương Bách Xuyên nổi lên lòng yêu tài.

Tất nhiên còn phải tìm hiểu phẩm sinh của cô, ở trong lòng của Dương Bách Xuyên, phẩm tính đứng đầu, sau đó mới đến thiên phú tư chất.

Nói chuyện phiếm với Tô Cẩn chính là cách hiểu biết tốt nhất về con người của cô.

Nhìn thời gian đã hơn 3 giờ sáng, hai người liền ngồi nói chuyện phiếm trên trời dưới biển.

Tất nhiên, tất cả đều nằm trong sự khống chế của Dương Bách Xuyên, muốn moi ra thông tin từ một thiếu nữ mười chín tuổi đơn giản giống như một bữa ăn sáng.

Sau khi hiểu biết, Dương Bách Xuyên mới biết được, Tô Cẩn đi uống rượu giải buồn vì yêu thầm thổ lộ thất bại, còn lời nói ngủ một đêm với Tom ở quán bar chỉ là lời nói khi say, không thể coi là thật.

Dương Bách Xuyên ngửi được bối cảnh thế gia của cô, lúc nói đến đề tài này cô nhóc này rất cảnh giác, nói qua loa hai câu, giống như cố ý không muốn nói. Nhưng Dương Bách Xuyên suy đoán, có lẽ gia đình của Susan nằm trong giới quyền quý của đảo Hồng Kông.

Điểm này khi về bảo Đàm Miêu đi điều tra là biết.

Còn phương diện phẩm tính của Tô Cẩn, trong quá trình nói chuyện tiếp xúc, Dương Bách Xuyên phát hiện cô nhóc này ngoại trừ có chút đi ngược thời đại ra và tâm lớn ra, đáy lòng rất thiện lương, phù hợp điều kiện đi vào Vân Môn của anh.

Cảm thấy tìm hiểu không sai biệt lắm, Dương Bách Xuyên chuẩn bị ngả bài nói việc tu chân và võ cổ giả cho Susan.

Ai biết vừa chuẩn bị nói, vừa ngẩng đầu phát hiện cô đã ngủ rồi.

Hơn nữa lúc hai người nói chuyện phiếm, cô giải trừ tâm thái đề phòng với anh, ngồi gần cạnh anh, vừa ngủ trực tiếp dựa vào trên vai của Dương Bách Xuyên.

Cô nhóc này theo bản năng ôm lấy cánh tay của Dương Bách Xuyên, làm cho người này đó rất khó chịu trong người.

Thân thể mềm mại và hương thơm của thiếu nữ chui vào xoang mũi, làm cho lòng anh nhộn nhạo.

Hít một hơi thật sâu, cười khổ, Dương Bách Xuyên nhắm hai mắt, mạnh mẽ bình tĩnh lại, vì lôi kéo một hạt giống tốt vào Vân Môn, anh chuẩn bị làm một cái gối đầu một lần.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên vang lên một tiếng động mạnh, đánh thức Dương Bách Xuyên và Tô Cẩn.

Cửa phòng bị người dùng bạo lực đá văng, mười mấy người to cao khỏe mặc vest đi giày da mang hơi thở quân nhân xông vào phòng.

Người đàn ông cầm đầu hơn ba mươi tuổi, vừa đi vào nhìn thấy Tô Cẩn nằm trong lồ ng ngực của Dương Bách Xuyên, tức giận nói: “Thằng chó chết, gan chó lớn đấy, phế nó cho tôi.”

Đôi mắt của người đàn ông này đỏ bừng, ác độc nhìn chằm chằm Dương Bách Xuyên, vung tay lên làm mấy tên đàn ông to cao lao về phía Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên nheo mắt lại, không ngờ trong tay những người này có súng, trong nháy mắt mấy khẩu súng này chĩa thẳng vào anh.

Nhưng Dương Bách Xuyên cũng không sợ hãi, với tu vi bây giờ của anh, anh sẽ không sợ hãi súng lục, hơn nữa trên người còn có áo giáp Thanh Tước.

Không nói đến những thứ đó, chỉ cần dùng tinh thần lực cũng đủ biến những người này thành ngu ngốc.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1174


Từ trong linh thức, những người này đều là người thường, là quân nhân đã xuất ngũ, chỉ cần không phải võ cổ giả, cho dù những người này cầm pháo, Dương Bách Xuyên cũng không sợ hãi.

Đúng lúc này Susan lớn tiếng nói: “Anh Tiểu Lục, dùng tay, dừng tay, anh ta… Là… Bạn trai của tôi.”

Tô Cẩn vừa nói xong, không chỉ Dương Bách Xuyên, ngay cả người đàn ông kia và những người còn lại cũng sửng sốt.

Dương Bách Xuyên không nghĩ đến Tô Cẩn sẽ nói anh là bạn trai của cô, có cần máu chó như vậy hay không?

Hơn nữa anh cũng nhìn ra được, những người này đến tìm Tô Cẩn, chứng minh thân phận của cô tuyệt đối không đơn giản.

Lúc này nghe thấy người đàn ông kia nói: “Tiểu thư…?”

“Được rồi, anh Tiểu Lục, anh ấy tên là Dương Bách Xuyên, là bạn trai của tôi, nếu anh dám tổn thương anh ấy, anh biết thủ đoạn của tôi. Đi thôi, suốt ngày đi theo, các anh không thấy phiền hả?” Tô Cẩn quát to với người đàn ông kia.

“Tiểu thư, cô tự tiện rời đi đã làm chúng tôi thất trách, lão gia rất tức giận, ra lệnh phải mang cô về nhà, xin tiểu thư không cần làm khó chúng tôi.” Tiểu Lục nói.

Tô Cẩn tức giận dậm chân, cuối cùng nói: “Muốn tôi trở về cũng được, nhưng các anh phải đảm bảo không được thương tổn Dương Bách Xuyên.” Cô rất hiểu anh Tiểu Lục, đối xử tốt với cô, nhưng lại rất độc ác với tất cả những người khác.

Tô Tiểu Lục gật đầu, liếc nhìn Dương Bách Xuyên, nói: “Tiểu thư, mời về.” Nói xong nghiêng người làm Tô Cẩn đi.

“Anh Xuyên, em sẽ tìm anh sau, em không đắc tội nổi với ông già trong nhà, tạm biệt.”

Tô Cẩn nói nhỏ với Dương Bách Xuyên, còn sợ Tô Tiểu Lục gây rắc rối cho Dương Bách Xuyên, nhìn chằm chằm vào hắn ta.

Một màn kịch hài hước kết thích, Dương Bách Xuyên còn chưa kịp tuyên dương con đường tu chân cho Tô Cẩn, cô đã đi rồi.

“A, vậy gặp cô sau.” Nói xong, Dương Bách Xuyên cũng đi ra khỏi khách sạn, lúc này mặt trời đã lên cao từ lâu.

Còn phải trở về tìm Viên Kim Phượng nếu không cô sẽ lo lắng, nửa đêm trộm rời đi, còn chưa chào hỏi.

Nhưng vừa ra khỏi khách sạn, Dương Bách Xuyên Dương Bách Xuyên đã bị hai người đàn ông lực lượng ngăn lại, một tên trong đó nói với Dương Bách Xuyên: “Nhóc con, anh Lục mời cậu đi uống trà, mời đi theo chúng tôi.”

Dương Bách Xuyên vui vẻ, không cần hỏi cũng biết anh Lục chính là Tiểu Lục trong miệng Tô Cẩn, uống trà là giả, e rằng dạy dỗ anh là thật.

Nhưng Dương Bách Xuyên sẽ sợ sao?

Dù sao thời gian còn sớm, anh cũng đang suy nghĩ tìm hiểu gia thế của Tô Cẩn, hơn nữa bộ dáng chặn đường của hai người đàn ông này có cảm giác không đi phải dùng vũ lực, Dương Bách Xuyên cười ha ha nói: “Được, dẫn đường đi.”

Anh cũng rất muốn uống thử một ngụm trà, thử xem người tên Tiểu Lục này sẽ làm gì?

Từ hơi thở quân nhân xuất ngũ của những người này có thể nhìn ra được, gia thế của Tô Cẩn không đơn giản.

Dương Bách Xuyên đi theo bọn họ vì anh cũng có ý muốn dạy bảo tên Tiểu Lục này, bởi vì hắn ta chĩa súng vào anh, đời này anh hận nhất điều này.

Đi theo hai người đàn ông lực lưỡng lên một chiếc xe hơi, Dương Bách Xuyên cũng không quan tâm bọn họ lái xe đưa mình đến nơi nào. Không sao cả, suy cho cùng bọn họ cũng chỉ là người thường mà thôi, ngay cả võ giả Tiên Thiên anh cũng không sợ.

Hơn nữa cảm giác rất thú vị, có một loại cảm giác muốn trêu đùa người khác.

Nửa tiếng sau, xe dừng trước cửa một quán tập thể hình, hai người đàn ông bảo Dương Bách Xuyên xuống xe, đi theo bọn họ vào trong.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1175


Sau khi đi vào không lên tầng, ngược lại có thang máy đi xuống tầng ngầm, trên thang máy biểu hiện là tầng ba dưới ngầm.

Dương Bách Xuyên vẫn không nói gì, trên mặt không chút biểu cảm, điều này làm cho hai người kia rất kinh ngạc, một trong hai người không nhịn được hỏi: “Nhóc con, cậu không sợ hả?”

“Vì sao tôi phải sợ?” Dương Bách Xuyên nhếch miệng cười hỏi lại.

“Ha ha, đúng là vô tri không sợ, được, vì sự dũng cảm của cậu, tôi cho cậu một kiến nghị, lát nữa nhìn thấy anh Lục thì quỳ xuống dập đầu nhận sai. Anh ấy nói cái gì cậu làm cái đó, bị đánh cũng đừng đánh trả, có thể bớt đau khổ một chút, nếu không tên nhóc nhà cậu gặp xui xẻo đó. Dám đi thuê phòng với tiểu thư nhà chúng tôi, lá gan của cậu không nhỏ ~ tiểu thư nhà tôi chính là của anh Lục…”

“Thằng nhóc cứng đầu, mau câm miệng, nói nhiều vậy làm gì?”

Còn chưa nói xong đã bị một người khác ngắt lời.

Người đang nói vừa rồi lập tức ngậm miệng không nói, lúc này thang máy cũng được mở ra, ba người đi ra thang máy, một quán tập thể hình rộng hơn ba trăm mét xuất hiện trước mắt, chính giữa có một đài quyền anh, bên trên có hai người đàn ông to khỏe đang đánh quyền anh.

Ở một sô pha bên cạnh, Dương Bách Xuyên nhìn thấy Tô Tiểu Lục đang ngồi vắt chân, trên bàn để một cốc trà nóng còn đang bốc hơi, hình như vừa ngồi xuống không lâu.

Bốn phía quanh đài quyền anh có tổng hai mươi người, một đám nhìn rất hung thần ác sát, sắc mặt đều không tốt.

Sau khi hai người đàn ông lực lưỡng mang theo Dương Bách Xuyên đến, đi đến bên cạnh Tô Tiểu Lục nói: “Anh Lục, em dẫn người đến rồi.”

Lúc này ở trong mắt của Dương Bách Xuyên, Tô Tiểu Lục vô cùng làm màu, đầu cũng không nâng, cầm cốc trà trong tay uống.

Đột nhiên một tên cao to đứng sau Tô Tiểu Lục tức giận quát to: “Nhãi ranh, còn không quỳ xuống.”

6480741e89fa8LXF59x5UVmDouhhLW0tq.jpg


Anh Lục rít một hơi dài, lúc này mới nói với Dương Bách Xuyên: “Nhãi ranh, lá gan của mày rất lớn.”

Đây là câu nói đầu tiên.

Dương Bách Xuyên cười ha ha nói: “Qúa khen, từ trước đến này lá gan của tao rất lớn.”

“Ha ha ha ha ~” Anh Lục cười to.

“Ha ha ha ~” Dương Bách Xuyên cũng nở nụ cười.

Tô Tiểu Lục cười vì có lẽ Dương Bách Xuyên là tay mơ chưa tiếp xúc xã hội, vô tri không sợ.

Còn Dương Bách Xuyên cười vì người tên anh Lục này còn ra vẻ trước mặt anh, không biết đợi lát nữa, ai mới là người cười. Một người bình thường ra vẻ trước mặt một người tu chân như anh, rất nực cười.

Hai người đều điên cuồng cười.

Ngay sau đó, Tô Tiểu Lục im lặng nhìn Dương Bách Xuyên: “Bằng vào sự vô tri này của mày, hôm nay anh Lục không làm khó mày, nhìn thấy hai người trên đài quyền anh kia không? Mày chỉ cần lên đó đánh năm phút với hai người bọn họ là được, năm phút sau tao sẽ thả mày đi.”

Dương Bách Xuyên cười nói: “Anh Lục? Nói thật, đây là lần đầu có người dám xưng anh trước mặt tao, nhưng rốt cuộc ai mới là anh đây? Chờ một lát nữa mày sẽ biết.

Còn có, đám người được mày nuôi này, ừm, bao gồm cả mày, ở trong mắt tao không khác gì phế vật, đánh với bọn họ không thú vị. Không bằng mày nói cho tao Tô Cẩn hoặc nhà họ Tô ở đảo Hồng Kông có địa vị gì. Bây giờ tao không có hứng thú đánh nhau, nhà họ Tô mới thú vị, mày thấy sao?”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1176


Những lời này của Dương Bách Xuyên coi như đã động đến nhiều người, bởi vì anh mắng tất cả là phế vật.

Sắc mặt Tô Tiểu Lục đen như đáy nồi.

Một người đàn ông lực lưỡng bên cạnh Dương Bách Xuyên giận dữ nói: “Nhãi ranh, tìm chết.” Vừa chửi vừa hung hăng đánh một quyền lên đầu Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên vẫn cười tủm tỉm đứng thẳng, không thèm động, còn cười nhắc nhở: “Đừng đánh tao, tao sẽ không chịu trách nhiệm đâu.”

Lúc này bao gồm cả Tô Tiểu Lục, trong đầu đều hiện lên một câu, tên nhóc này có vấn đề về tinh thần!

“Rắc!”

“Răng rắc!”

“A!”

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người trừng to mắt,

Không ngờ Dương Bách Xuyên không thèm di chuyển, nhưng lại vang lên tiếng gãy xương và tiếng kêu thảm thiết, không phải Dương Bách Xuyên, là động bạn của bọn họ.

Mọi người đều nghe được âm thanh răng rắc rất rõ ràng, tay của tên kia đã gãy xương.

CMN tình huống gì đây, người đánh ngược lại bị thương gãy xương?

“Lên!”

Tô Tiểu Lục không nghĩ nhiều, vung tay lên làm người bên cạnh ra tay với Dương Bách Xuyên.

Dương Bách Xuyên lắc đầu nói: “Tao đã nói đánh tao tao sẽ không chịu trách nhiệm, bọn mày không nghe, vậy tao cũng không còn cách nào khác.”

Anh vẫn đứng yên như cũ, chờ những người này lao lên đánh anh.

“Ầm ầm ầm…”

“A a a….”

“Rắc rắc…”

Hai phút sau, Dương Bách Xuyên chưa rớt cọng lông nào, nhưng bên cạnh anh đã có hơn mười người ngã xuống. Ai dùng tay đánh anh bẻ gãy tay, dùng chân anh đá gãy xương chân, chỉ cần Dương Bách Xuyên di chuyển tay, không một ai còn có thể đứng.

Lúc này Tô Tiểu Lục mới luống cuống, hắn ta chưa bao giờ gặp phải chuyện quỷ dị như vậy, đột nhiên trong đầu xẹt qua một suy nghĩ, hắn ta nhớ đến một chuyện từng nghe lão gia nói.

Người cầm lái của nhà họ Tô cũng là người đã nhận nuôi hắn ta, từng nói với hắn ta, thế giới này có một đám cao thủ đấu võ được gọi là võ cổ giả, võ công không hề thua kém một ít phim võ hiệp trên TV, đấy là đám người thần bí nhất trên đời này.

Hơn nữa hắn ta nghe đồn nhà họ Tô có hai người như vậy tồn tại, một người bảo vệ bên cạnh gia chủ, một người ở bên cạnh lão thái gia nhà họ Tô, chỉ là Tô Tiểu Lục chưa bao giờ gặp được.

Cả người chấn động nhìn Dương Bách Xuyên, Tô Tiểu Lục gần như có thể xác định Dương Bách Xuyên chính là võ cổ giả.

Nhưng hắn ta nhớ đến đồ vật bên hông, đột nhiên dũng khí tăng lên, cũng làm ra một chuyện hắn ta không kịp hối hận.

Dương Bách Xuyên cười tủm tỉm nhìn Tô Tiểu Lục, vừa rồi anh chỉ vận chuyển chân khí ở trong người, mặc cho bọn họ đánh, một đám đều gãy xương. Kết cục khi người thương đánh với người tu chân là định sẵn, cho dù Dương Bách Xuyên đứng bất động không làm gì bọn họ cũng không thể động đến một sợi lông của anh.

Nhìn thấy sắc mặt của Tô Tiểu Lục, Dương Bách Xuyên cười hỏi: “Còn đánh nữa hay không? Nếu không đến lượt tao?”
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1177


Còn tưởng rằng Tô Tiểu Lục ăn đau sẽ thôi, nhưng ngay sau đó Dương Bách Xuyên phát hiện mình nghĩ sai rồi.

Chỉ nghe Tô Tiểu Lục gằn giọng nói: “Mày cho rằng mày rất siêu hả?”

Nói xong rút ra một khẩu súng lục từ bên hông, nhắm thẳng vào Dương Bách Xuyên.

Những người trong giữa sân nhìn thấy Tô Tiểu Lục rút súng ra, cũng lấy súng nhắm thẳng vào Dương Bách Xuyên.

Hơn hai mươi người có hơn nửa cầm theo súng, vây quanh Dương Bách Xuyên.

Tô Tiểu Lục nở nụ cười lạnh lùng: “Võ cổ giả? Ông đây đã từng nghe qua, rất siêu, nhưng mày có thể thắng được mười mấy khẩu súng không?”

Lúc này Tô Tiểu Lục tự tin mười phần, nhưng… Hắn ta lại nhìn thấy Dương Bách Xuyên vẫn nở nụ cười, một nụ cười lạnh lùng khinh bỉ, làm hắn ta tức giận nói: “Quỳ xuống cho tao, mày có tin chỉ cần tao ra lệnh một tiếng, giây tiếp theo mày sẽ bị bắn thành tổ ong vò vẽ không?”

Dương Bách Xuyên có linh thức cường đại, trước khi đi vào đã kiểm tra qua bọn họ một lượt, biết những người này đều mang theo súng. Ban đầu còn nghĩ đều là người bình thường, tra khảo, dạy bảo một phen là được.

Nhưng xem ra lòng thiện lương phải vứt đi rồi.

“Tao tin ~” Dương Bách Xuyên vẫn mang theo ý cười, nhưng âm thanh lại rất lạnh lẽo.

Tô Tiểu Lục nghe thấy Dương Bách Xuyên nói, nở nụ cười, võ cổ giả thì sao chứ, mười mấy khẩu súng của ông đây chĩa vào, mày có giỏi thì đỡ đạn thử xem?

Vừa định cười ra tiếng, Dương Bách Xuyên lại tiếp tục mở miệng: “Tao tin mày dám nổ súng, nhưng tao không tin bọn mày có thể bắn tao thành tổ ong vò vẽ. Hơn nữa, nói cho mày một câu, nếu mày không lấy súng ra, tao chỉ dạy bảo mày một trận rồi thôi. Nhưng bây giờ mày đã lấy súng ra, tao rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng, quyết định cho mày thêm chút trừng phạt.”

“ĐM, còn mạnh miệng, nổ súng cho tao.” Tô Tiểu Lục tức điên, làm người đứng đầu lực lượng bảo an của nhà họ Tô, chưa bao giờ hắn ta gặp phải loại người nói dăm ba câu có thể khiến người tức điên như Dương Bách Xuyên, lập tức hạ lệnh nổ súng, chính hắn ta cũng bóp cò.

Nhưng lập tức, Tô Tiểu Lục hoảng sợ, ngón tay của hắn ta không chịu khống chế, không động đậy nổi.

Bên tai cũng không nghe thấy âm thanh nổ súng của những người khác.

Theo bản năng, hắn ta liếc nhìn Dương Bách Xuyên, chỉ thấy Dương Bách Xuyên bước ra một bước, sau đó không thấy bóng người, thân thể hóa thành tàn ảnh.

Ngay sau đó Tô Tiểu Lục chỉ cảm thấy cánh tay phải tê rần, tiếp theo là một cơn đau xuyên tim, cánh ta phải tách rời rơi xuống đất.

“A ~” Tô Tiểu Lục kêu thảm thiết.

“A a a a a….”

Tiếp theo bên tai liên tục vang lên tiếng kêu thảm thiết.

Trong nháy mắt Tô Tiểu Lục thấy được tàn ảnh xuất hiện giữa sân, cánh tay bay tứ phía, máu phun ra.

Sau đó thân thể của Dương Bách Xuyên lại xuất hiện trước mắt hắn ta, trong tay anh cầm một đống súng lục. Dưới ánh mắt sợ hãi của Tô Tiểu Lục và đám thuộc hạ, Dương Bách Xuyên dùng sức bóp đống súng lục, vặn lên vặn xuống thành một đống sắt vụn.

“Bịch ~”

Đống súng lục bị xoa bóp thành đống sắt vụn, bị Dương Bách Xuyên vứt xuống mặt đất, phát ra âm thanh nặng nề, làm cho đám người bị thương và không bị thương đều rùng mình.

Lúc này người không có đầu óc cũng nhìn ra được Dương Bách Xuyên không phải người thường, nhát gan quỳ rạp xuống đất.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1178


Trong sân tràn đầy mùi máu gay mũi, tổng cộng có mười ba người cầm súng chỉ vào Dương Bách Xuyên. Vừa rồi lúc Tô Tiểu Lục hạ lệnh nổ súng, Dương Bách Xuyên dùng tinh thần lực xâm nhập vào biển ý thức của những người này, khống chế thân thể của bọn hpj, sau đó dùng tốc độ ánh sáng cầm đao chặt đứt cánh tay của mười ba người cầm súng này, bao gồm cả Tô Tiểu Lục.

Nói thật Dương Bách Xuyên không nhấc nổi hứng thú khi đối phó với đám người thường này, hù dọa chơi còn được. Nhưng anh rất tức giận khi đám người này cầm súng chĩa vào anh, làm anh tức giận, chặt đứt cánh tay của bọn họ.

“A a a a…”

Tiếng kêu lung tung rồi loạn nghe rất phiền lòng. Dương Bách Xuyên giận dữ hét: “Ai dám kêu một tiếng, tao sẽ đưa người đó đi gặp Diêm Vương ngay lập tức.”

Một câu đi gặp Diêm Vương dùng hiệu quả hơn mấy cái khác, giữa sân không ai dám k** r*n, một đám đau chảy mồ hôi lạnh nhưng phải cắn răng không lên tiếng, sợ Dương Bách Xuyên giận dữ giết người.

Sau khi lỗ tai được yên tĩnh, Dương Bách Xuyên nhìn về phía Tô Tiểu Lục, đi qua nói: “Vì mặt mũi của Tô Cẩn, tao sẽ tha cho những người khác, nhưng sát khí trên người mày quá nặng, tao sẽ cho mày thêm chút trừng phạt.”

Nói xong Dương Bách Xuyên dùng chân đá lên chân trái của Tô Tiểu Lục.

“Rắc rắc.”

“A ~”

Tô Tiểu Lục kêu thảm thiết, chân trái của hắn ta coi như bị phế bỏ.

“Đừng ồn ào, nếu không tao sẽ phế bỏ chân thứ ba của mày.” Dương Bách Xuyên lạnh giọng nói.

Tô Tiêu Lục là người tàn nhẫn, là kẻ điên không muốn sống, hắn ta chưa từng sợ hãi kẻ nào. Hôm nay khi nhìn thấy Dương Bách Xuyên và Tô Cẩn ở bên nhau, Tô Tiểu Lục ghen tị, hắn ta luôn yêu thầm Tô Cẩn, tiểu thư nhà họ Tô. Mặc dù biết thân phận cách xa, nhưng cũng không hy vọng Tô Cẩn ở bên người khác, vì vậy hắn ta rất tức giận Dương Bách Xuyên, muốn thu thập anh.

Lúc này mới biết đá phải ván sắt, thì ra võ cổ giả thật sự rất cường đại, vượt qua sự hiểu biết của hắn ta.

Đối mặt với Dương Bách Xuyên, lúc này Tô Tiểu Lục đã hỏng mất.

Nghe thấy Dương Bách Xuyên nói muốn phế đi chân thứ ba của mình, Tô Tiểu Lục thật sự sợ hãi. Hắn ta không chút nghi ngờ Dương Bách Xuyên sẽ làm như vậy, bởi vì hắn ta thấy được ánh mắt lạnh băng không chút cảm tình của Dương Bách Xuyên.

Chờ Tô Tiểu Lục không k** r*n, Dương Bách Xuyên tiếp tục nói: “Mày nên cảm ơn Tô Cẩn, nếu không chỉ với hành động hai lần chĩa súng vào tao của màu, tao sẽ cho mày bốc hơi khỏi thế giới này. Được rồi, nói cho tao tin tức về Tô Cẩn và nhà họ Tô, cho mày mười phút, đứng làm tao mất kiên nhẫn.”

“Vâng… Vâng tôi nói…” Lúc này Tô Tiểu Lục không còn chút kiêu ngạo nào, quỳ rạp xuống đất bắt đầu nói.

Dương Bách Xuyên học theo bộ dáng lúc trước của Tô Tiểu Lục, ngồi trên sô pha, cầm một điếu xì gà trên bàn trà, nghe Tô Tiểu Lục kể về Tô Cẩn và nhà họ Tô.

Hút xì gà là người nào đó thấy bộ dáng lúc trước của Tô Tiểu Lục rất ngầu, nên học theo.

Nhưng nói thật, anh không quá thích hút thuốc, đây là lần đầu tiên hút xì gà, cảm giác hương vị không tồi.

Mười phút sau, Tô Tiểu Lục nói xong, Dương Bách Xuyên đứng dậy rời đi, trước khi đi cầm theo một hộp xì gà.

Sau khi rời khỏi, lái xe về phía biệt thự của Viên Kim Phượng.

Ở trên xe, Dương Bách Xuyên nhắn tin cho Đàm Miêu đi điều tra bối cảnh nhà họ Tô, dựa theo lời nói của Tô Tiểu Lục, nhà họ Tô thật sự là kẻ có tiền ở đảo Hồng Kông.

Còn không phải là có tiền bình thường, bởi vì theo lời của Tô Tiểu Lục, nhà họ Tô là một trong những gia tộc đứng đầu sản nghiệp cá độ ở đảo Hồng Kông, ngang sức ngang tài với nhà họ Hà.
 
Sư Phụ Tôi Là Thần Tiên
Chương 1179


Tô Cẩn là con gái của vua cá độ Tô Tâm Hà.

Ở đảo Hồng Kông, nhà họ Tô là một gia tộc dậm chân một cái cả đảo phải run sợ, không thể coi thường.

Vì vậy Dương Bách Xuyên chuẩn bị cho Đàm Miêu điều tra xác nhận một chút, anh vẫn chưa từ bỏ ý định thu Tô Cẩn vào Vân Môn.

Đến tiệm cơm, lúc này Viên Kim Phượng gọi đến, hỏi anh ở chỗ nào, cô không hỏi Dương Bách Xuyên đi đâu, chỉ bảo Dương Bách Xuyên trở về ăn cơm, ba mẹ phải về quê, muốn Dương Bách Xuyên cùng cô đi tiễn.

“Anh trở về ngay đây, đưa mẹ vợ ba vợ là chuyện hiển nhiên, ha ha.” Dương Bách Xuyên trêu ghẹo Viên Kim Phượng.

“Đừng đùa, trở về nhanh đi, mọi người chờ anh cùng ăn cơm.”

“Mười phút nữa.”

…...

Cúp điện thoại, điện thoại của Dương Bách Xuyên lại vang lên, bắt máy, là Đàm Miêu gọi đến báo cáo một tin tức làm hai mắt của Dương Bách Xuyên sáng rực.

Chỉ nghe Đàm Miêu nói trong điện thoại: “Thân phận của Nhậm Tra quả nhiên giống như Thomas nói, chúng tôi đã điều tra được Nhậm Tra chân chính đã bị Nhậm Tra giả sát hại. Mà Nhậm Tra hiện tại là con riêng của một người nào đó trong chi thứ nhà họ Hồng ở đảo Hồng Kông.

Người thuộc chi thứ nhà họ Hồng đều là những thành phần yếu kém, tên chính xác của anh ta là Hồng Sĩ, căn cứ theo những gì chúng tôi điều tra được thì Hồng Sĩ và Nhậm Tra học cùng một trường ở nước Anh, hai người là bạn học, tin tức Nhậm Căn Sinh chết truyền tới tai Nhậm Tra, quan hệ của hai người bọn họ rất tốt, đương nhiên Hồng Sĩ cũng biết được chuyện này.

Sau đó Hồng Sĩ nổi tâm địa xấu, anh ta giế t chết Nhậm Tra thật, đương nhiên là sau khi trở về Hong Kong mới giết, tiếp đó mạo danh để thế thân Nhậm Tra, dày công bày ra vụ kiện tranh đoạt tài sản với Viên Kim Phượng.”

Lúc này, xe đã tới biệt thự của Viên Kim Phượng, Dương Bách Xuyên bước xuống xe rồi mới hỏi: “Nhà họ Hồng đó thế nào?”

“Xuýt nữa thì quên mất, nhà họ Hồng là một gia tộc cổ võ rất mạnh ở Hồng Kông, tính ra chỉ kém tông môn cổ xưa một chút thôi, trong gia tộc chia thành hai chi, chi trong đều là võ cổ giả, có cả Tiên Thiên, về phần có bao nhiêu, mạnh thế nào thì tôi không tra ra được.”

Người chi ngoài thì quản lý sản nghiệp của nhà họ Hồng ở thế tục, có thể nói là gia nghiệp lớn, nhà họ Hồng ở Hồng Kông là ông trùm đầu ngành đóng tàu, thế lực của bọn họ trong giới kinh doanh rất hùng mạnh.

Mà Hồng Sĩ mạo danh Nhậm Tra mưu đoạt gia sản của Viên Kim Phượng, bởi vì công ty của Viên Kim Phượng hoặc nói đúng ra là của Nhậm Căn Sinh, mặc dù công ty này đứng trước mặt một con quái vật khổng lồ như nhà họ Hồng thì quả thật là không đáng nhắc tới, có điều công ty của Viên Kim Phượng lại là công ty vận tải biển, có thể liên kết với ngành đóng tàu của nhà họ Hồng.

Nhậm Tra giả - thân là một đứa con riêng, muốn bước vào nhà họ Hồng khổng lồ, anh ta muốn có một chỗ đứng, thậm chí anh còn có dã tâm được vào chi trong của nhà họ Hồng, thì ít nhất anh ta phải làm được chuyện gì đó để cống hiến cho gia tộc.

Chỉ cần tóm được công ty vận tải biển của Viên Kim Phượng, đây chính là nước cờ đầu để anh ta có thể đặt chân vào nhà họ Hồng, được bọn họ thừa nhận, tuyên bố chính thức thân phận con riêng. Hoặc là nói, Hồng Sĩ làm tất cả mọi chuyện là vì để mẹ ruột mình được nhà họ Hồng tiếp nhận, cái anh ta cần là cho mẹ con họ một danh phận.

Vì vậy Hồng Sĩ mới mưu sát Nhậm Tra, sau đó còn mạo danh thế thân Nhậm Tra, đồng thời anh ta còn mượn quan hệ của nhà họ Hồng trong giới chính trị, dồn Viên Kim Phượng vào đường chết.

Nghe Đàm Miêu ở đầu dây bên kia dứt lời, Dương Bách Xuyên híp mắt nói: “Chứng cứ mà anh đang nắm giữ cộng thêm Thomas làm nhân chứng, cơ hội thắng trong phiên tòa diễn ra vào ba ngày sau là bao nhiêu?”

“Ngài cứ yên tâm, vậy đủ rồi. Giải trừ nguy cơ của Viên Kim Phượng là không thành vấn đề, ít nhất còn có thể trả lại Nhậm Tra giả một đòn phản kích, tôi đã sắp xếp xong mọi thứ, chỉ đợi mở phiên tòa.” Đàm Miêu nói.

“Được, mấy hôm nay vất vả cho anh rồi, à đúng, Tây giả Thomas không sao đó chứ?" Bây giờ Dương Bách Xuyên mới nhớ tới Thomas, anh ta uống nhiều thuốc chăm sóc sức khỏe như vậy, đừng đến lúc ra tòa làm chứng lại không đi nổi.
 
Back
Top Dưới