Cập nhật mới

Đô Thị  Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 720: C720: Xin lỗi


“Thật mạnh.” Lawrence thầm nghĩ trong lòng, đồng thời nhờ đó nhảy vọt lên không trung, hai chân lập tức quét ngang ra ngoài.

“Oành oành..” Lý Trạch Vũ mạnh mẽ đập vào gót chân của đối phương.” “Răng rắc.”

“Ui da...” Đầu tiên là tiếng xương gấy vang lên, sua đó chính là một tiếng k** r*n.

Chỉ thấy mặt mũi Lawrence đầy đau đớn, khuôn mặt vặn vẹo.

“Âm!” Lý Trạch Vũ tiện thể quật ngã đối phương xuống đất bằng một chân, được thế không buông tha người, hắn tiến một bước đến gần hơn và cúi xuống đối mặt Lawrence, tung ra một loạt cú đấm.

“Binh bốp...”

“A... Phụt..” Lawrence đau đến mức cong người, gương mặt vặn vẹo xuất hiện một vệt xanh một vệt tím.

Sau một loạt cú đấm kết hợp, Lý Trạch Vũ đá một cú ra, cơ thể của Lawrence. cọ sát xuống đất và đập mạnh vào tường.

Cảnh tượng này thực sự khiến mấy người Andres choáng váng.

“Trưởng quan, chúng ta... mau trốn... đi!” Vẻ mặt Jack đần độn, trong lòng muốn chạy trốn, nhưng hai chân hoàn toàn không nhấc lên nổi.

Dưới tình huống hoảng sợ cực độ, đầu óc không thể khống chế cơ thể.

Tình huống của Andres không khác mấy.Jacj, ngây ra như phỗng sững sờ tại chỗ.

Nemanja thì càng không cần phải nói, vốn dĩ bản thân bị trọng thương, ngay cả đứng dậy cũng tốn sức, nào còn sức chạy trốn?

Lý Trạch Vũ đi đến trước mặt Lawrence, giãm một phát lên mặt ông ta: “Nhớ kỹ, kiếp sau cũng đừng dùng mắt chó để nhìn người.”

“Đừng... Đừng giết tôi, hảo hán tha mạng...”

“Răng rắc.” Lời cầu xin tha thứ của Lawrence còn chưa nói hết, Lý Trạch Vũ đã đạp gấy cổ ông ta.

Ngay sau đó Lý Trạch Vũ xoay người lại nhìn về phía mấy người Andres, ngang ngược quáy: “Quỳ xuống.”

“Bịch!”

“Bịch..” Andres và.Jack quỳ thẳng xuống, quỳ vô cùng dứt khoát.

Nemanja cũng cố nhịn đau, làm ra một tư thế quỳ lạ nhân đừng trách tiểu nhân nhé, hãy xem lời trước đó của tôi như thả rắm đi, tha cho tôi một mạng đi.”

“Quân Đế, chỉ cần cậu thả chúng tôi, tôi cam đoan sẽ thuyết phục quốc chủ không tìm cậu gây chuyện nữa..” Andres nơm nớp lo sợ mở miệng.

XoạchI Lý Trạch Vũ ngậm một điếu thuốc, hút mạnh vài hơi.

Đúng lúc này, Annie dính đây máu trên người đi tới, có thể tưởng tượng ra được trận ác chiến vừa nấy của cô ta.

Thấy sắc mặt cô ta không thích hợp, Lý Trạch Vũ nhíu mày h: “Ừm”

Annie vừa gật đầu vừa tới gần, lập tức ghé vào bên tai Lý Trạch Vũ thấp giọng nói: “Hắc Lang vừa liên lạc với tôi, hắn bị người Thánh Đình khống chế.”

“Cái gì?” Ánh mắt Lý Trạch Vũ bỗng nhiên lạnh lẽo. “Chân trời mênh mong là tôi yêu...” Chuông điện thoại bỗng vang lên.

Lý Trạch Vũ ngay lập tức lấy điện thoại ra, trên màn hình hiển thị ba chữ “Kardashian”, hắn không hề suy nghĩ mà nhấn mở khóa.

“Quân Đế, xin lỗi, lần này chỉ e tôi không giúp được anh.” Điện thoại vừa kết nối đã vang lên giọng nói đầy có lỗi của Kardashian.

Lý Trạch Vũ nhíu mày hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” “Nước Mỹ.” Kardashian chỉ nói ba chữ, Lý Trạch Vũ lập tức ngầm hiểu.

Hắn và người Thánh Đình trên cơ bản không lui tới, Thánh Hoàng không thể vô duyên vô cớ tới trêu chọc hắn, như vậy chỉ có một khả năng...

Nước Anh thông báo tin tức Chử Vệ Hoa bị mang đi cho nước Mỹ, nước Mỹ lại tạo áp lực cho Thánh Đình.

Giữa đắc tội Quân Đế và nước Mỹ, cho dù Thánh Hoàng hồ đồ cũng sẽ không lựa chọn cái sau, cho nên Hắc Lang vừa lái máy bay trực thăng tới Thánh Đình đã bị ngăn lại.

“Xin lỗi.”

Kardashian lặp lại lân nữa.

“Không sao, cô đã giúp tôi rất nhiều rồi, chuyện tiếp theo cô đừng quản, giao cho tôi xử lý.”

Cúp điện thoại, Lý Trạch Vũ liếc mắt nhìn Andres và Jacj, trong miệng phun ra một chữ “giết”.

“Quân Đế, tha cho tôi.”

“Đừng...” “Biu~ biu~”.

Andres và.Jacj vừa mới mở miệng, Annie đã không hề do dự đánh nổ đầu hai người.

Lý Trạch Vũ lập tức lại đi tới trước mặt Nemanja.

“Quân Đế, chỉ cần anh có thể tha cho tôi, tôi bằng lòng làm chó của anh.” Nemania lập tức sợ đến mức không ngừng cầu xin tha thứ.

Đáng tiếc không cần.

Lý Trạch Vũ từ trên cao nhìn xuống hẳn ta: “Tôi đã nói tất cả bọn họ đều sẽ chết, mà anh sẽ chết cuối cùng.”

Vừa nói xong, Nemanja không còn cơ hội mở miệng nữa, một tiếng “răng rắc”, cổ đã bị bẻ gấy...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 721: C721: Nghe thuộc hạ báo cáo


Quân bảo vệ thành Bozeman chính là quân đội tinh nhuệ, chỉ tiếc bọn họ đụng phải đám b**n th** quân U Minh này.

Đây không phải một trận chiến, mà là một trận đồ sát phát xích.

Từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, chưa đến hai tiếng, hơn hai ngàn người bị một đội ngũ chưa tới hai trăm người tiêu diệt.

Từ thế kỷ mới đến nay, chiến tranh lấy ít địch nhiều như vậy chưa từng nghe: thấy.

Quân U Minh giẫm lên mặt binh sĩ nước Anh, lần nữa sáng tạo nên chiến tích thần thoại.

Sau khi quốc chủ Alex nghe được tin tức này, một mình hút mấy điếu thuốc. ở văn phòng, tâm trạng vẫn chưa thể bình phục lại.

“Andres và.Jack đâu?”

“Bọn họ... chết rồi.”

“Lawrence và Nemanja cũng chết rồi?”

“Phải!”

Nghe thuộc hạ báo cáo, lồng ngực Alex phập phồng, hơi thở trở nên dồn dập.

“Hay cho một Quân Đế, hay cho một Quân Đế...” Sắc mặt Alex tái xanh, lẩm bẩm trong miệng.

Tướng quân ngũ tinh Mã Phất Long mở miệng chờ lệnh: “Quốc chủ, để tôi tự thân xuất mã diệt đám cướp kia.”

Nước Anh thua trận như vậy, tất cả mọi người sẽ cho rằng binh lính bọn họ đều là một đám người ô hợp. hoàn toàn biến thành trò cười toàn cầu.

Chỉ có tiêu diệt quân U Minh mới có thể rửa sạch nỗi nhục. Alex không để ý đến, mà trầm giọng hỏi: “Nalisa đâu?”

Vấn đề này ông ta chậm chạp không dám hỏi, chỉ sợ nghe được tin dữ của con gái.

“Thư ký Nalisa đang trên đường trở về, cô ấy bảo ngài không cần lo lắng.

“Hà..” Cuối cùng nghe được một tin tốt, Alex nhíu mày khẽ thả lỏng.

Chỉ là vì sao Quân Đế không tổn thương Nalisa?

Lễ nào kiêng ky quốc chủ ông ta?

Không thể nào!

Dù soa tên kia luôn là kẻ điên.

“Quốc chủ, dựa theo tin tức tình báo truyền đến, nhóm quân U Minh đã rời khỏi quốc gia chúng ta.” Thống lĩnh tối cao nhất của tổ chức thứ sáu Zidado bẩm báo.

Alex lập tức bình tĩnh hỏi: “Có tra được bọn họ đi đâu không?”

“Có mấy đám người dường như đã xuất phát tới nước Nhật, còn mấy người thì tạm thời chưa phát hiện hướng đi.” Zdado trả lời chỉ tiết.

Nước Nhật? Alex nheo hai mắt lại.

Ông ta đã nhận được tin tức nước Mỹ bên kia tạo áp lực cho Thánh Đình, Thánh Đình thành công khống chế máy bay riêng mang Chử Vệ Hoa đi.

Giờ phút này người nước mỹ cũng đã đòi người từ phía Thánh Đình.

Khế suy nghĩ, Zidado phỏng đoán nói: “Theo tôi thấy, Quân Đế rất có thể đưa quân U Minh tới Thánh Đình.”

Alex liếc xéo hắn ta, vẻ mặt khinh miệt, có vẻ như đang nói “bổn quốc chủ cần cậu nhắc nhở à?”.

Zidado rất thức thời im lặng.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 722: C722: Xong con mẹ nó rồi


“Quốc chủ, nếu như bọn họ thật sự tới Thánh Đình cứu người, chúng ta sẽ có thể ngư ông đắc lợi.”

Mã Phất Long nhếch miệng cười lạnh: “Nước Mỹ cũng không dễ chọc, tốt nhất hãy để bọn họ tiêu diệt đám cướp kia.”

Alex khẽ gật đầu, tình cờ trùng hợp với ý nghĩ của Mã Phất Long. “Quốc chủ, thư ký Nalisa về rồi.” Một binh lính tiến tới thông báo. Nghe tin này, Alex lập tức vui mừng: “Nhanh, mang nó tới.” “Quốc chủ, chúng tôi lui xuống trước vậy.”. Đam Mỹ Hay

“Có việc ngài lại gọi chúng tôi.” Mã Phất Long và Zidado khá thức thời, biết lúc này nên nhường không gian cho cha con hai người.

Đợi sau khi mọi người rời đi, Nalisa phong trần mệt mỏi tiến vào văn phòng.

“Chat”

“Con gái ngoan!” Nalisa vui đến phát khóc, ôm chặt cha.

Giờ phút này Alex không phải một quốc chủ, mà là một người cha lo lắng cho an nguy của con gái, sau khi nhìn thấy con gái bình an vô sự trở về, nỗi lòng lo lắng rốt cuộc buông xuống.

“Cha, xin lỗi, con làm hỏng chuyện rồi.” Nalisa áy náy nói.

Lúc trước cũng bởi vì cô ta, nghiên cứu phát minh bom cảm biến kiểu mới mới có thể bại lộ.

Sau này Alex cho cô cơ hội lấy công chuộc tội, giao chuyện bí mật di chuyển căn cứ cho cô ta phụ trách, kết quả Chử Vệ Hoa bị người ta cướp khỏi tay cô ta.

Ngoài ra, Andres và.Jack, Nemanja và mấy ngàn quân bảo vệ thành Bozeman đều chết cũng có liên quan chút ít đến cô ta.

Trong lòng Nalisa hiểu rõ, nếu như cô ta không phải con gái quốc chủ, phạm phải bất cứ lỗi lâm nào trong đó thì cô ta chết không có gì đáng tiếc.

Alex an ủi từ tận đáy lòng.

Bỗng nhiên ông ta đẩy con gái ra, sau khi quan sát trên dưới một phen thì lo lắng hỏi: “Tên Quân Đế kia có tổn thương con không?”

“Không có... Không có." Lúc trả lời chuyện này, Nalisa không dám nhìn vào mắt Alex.

Alex rất khó hiểu hỏi: “Sao tên điên kia lại bỏ qua cho con?” “Hắn... Hắn...” Nalisa ấp úng, muốn nói lại thôi.

Nhìn một màn này, bỗng nhiên Alex có dự cảm không tốt: “Nalisa, lế nào con còn bí mật gì trước mặt cha à?”

“Không phải, cha, tên kia hắn...”

Nalisa ấp úng nói ra chuyện mình xảy ra quan hệ với Lý Trạch Vũ.

Sau khi nghe xong, ánh mắt Alex đờ đẫn, sự tức giận trong lòng đã không tìm thấy từ để hình dung.

Quân Đế, tên khốn kiếp nhà cậu.

Không chỉ bắt đi tiến sĩ Chử còn giết mấy tâm phúc của ông ta, hơn nữa còn hủy diệt chiến đội Loucester và xử lý hơn hai ngàn quân bảo vệ thành Bozeman.

Những thứ này thì thôi đi, mẹ nó cậu vậy mà còn ngủ với con gái ông. Alex có hơi nổi điên.

Nếu như giờ phút này Lý Trạch Vũ xuất hiện trước mặt ông ta, có lẽ ông ta sẽ trực tiếp liều mạng với đối phương.

“Không sao, không cần đau lòng, cha chắc chắn sẽ bắt tên kia lại, sau đó tự tay tiễn nó rời khỏi thế giới này” Alex thề son sắt bảo đảm.

Nalisa lập tức lắc đầu nói: “Cha, cha không thể làm như vậy, hắn đã là đàn ông của con.”

Hả?

Alex nhìn thấy con gái không giống nói đùa, khóe miệng hung hăng co rút mấy lần.

Xong con mẹ nó rồi!

Ông ta hiểu rõ tính cách con gái, bảo thủ y chang mẹ cô ta, rất xem trọng sự trong trắng.

Trước mắt sau khi xảy ra quan hệ với Quân Đế, con gái đương nhiên sẽ quyết tâm lựa chọn đối phương.

“Cha, mặc dù tên kia... Nhưng hắn đã là đàn ông của con rồi, có thể nghĩ cách giữ lại một mạng cho hắn không?” Nalisa đỏ mặt cầu xin.

Alex thở dài: “Yên tâm đi, cha sẽ không để thằng nhóc kia có chuyện.” Nghe vậy, Nalisa nặng nề gật đầu.

Alex xoa đầu cô ta, hòa ái nói: “Con nhìn con đi, cả người bẩn thỉu, đi tắm trước rồi ngủ một giấc thật ngon đi.”

“Được.” Nalisa dịu dàng ngoan ngoãn đáp lại. Một lát sua.

Văn phòng chỉ còn một mình Alex, ông ta châm điếu thuốc cố gắng hút một hơi, muốn dùng nicotin để bản thân bình tĩnh lại.

“Ngay cả Lawrence cũng chết rồi, trên đời còn ai có thể giết được tên kia?” “Mình chắc hẳn không cần lo lắng.”

“Không, cường giả nước Mỹ cũng không phải ăn chay, lỡ như thằng nhóc kia bất cẩn té ngã, con gái mình chẳng phải sẽ phải ở góa cả đời à?”

Vừa nghĩ vậy, Alex lại thở dài, lập tức giơ tay chạm tới điện thoại trên bàn làm việc, bấm số của Elif.

“Quân Đế không thể chết, ai dám động tới hắn tôi sẽ...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 723: C723: Xảy ra chuyện gì vậy


Nước Hạ, Phủ Long Chủ ở Hoàng Thành.

Tô Cẩn Hoa tỏ vẻ vui mừng khôn xiết, các ông lớn đang ở đây cũng hào. hứng ra mặt.

“Nói thẳng nhé, lúc đầu tôi không xem trọng tên tiểu tử kia đâu!”

“Ánh mắt của lão Ninh sắc bén thật đấy. Nhiệm vụ khó khăn như vậy mà tiểu tử kia vẫn có thể hoàn thành được!”

“Mặc dù Trạch Vũ không phụ sự trông đợi của mọi người và đã giải cứu được đồng chí Chử Vệ Hoa, nhưng chúng ta cũng không thể lơ là cảnh giác cho. đến khi họ về đến nước Hại”

Mọi người ghé tai thì thầm với nhau.

Đúng lúc này, một viên cảnh vệ rảo bước tiến vào phòng họ, ghé tai nói thầm vào tai Tô Cẩn Hoa.

Càng nghe, chân mày Tô Cẩn Hoa càng nhíu lại. “Lão Tô, có phải đã xảy ra chuyện rồi hay không?” Ninh Trạch Bình hồi hộp hỏi.

Tô Cẩn Hoa khẽ gật đầu, đáp: “Vừa rồi người phụ trách Long Tổ ở nước ngoài truyền tin về, nói là đồng chí Chử Vệ Hoa đã bị người của Thánh Đình giam lại.

Cái gì!

Nghe tin này, tất cả đều biến sắc rõ rệt.

Bầu không khí hân hoan trong phòng họp lập tức biến mất, thay vào đó là sự nặng nề trầm trọng.

“Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chẳng phải tiểu tử đó có quan hệ rất tốt với phía Thánh Đình sao? Tại sao người của Thánh Đình lại giam giữ đồng chí Chử Vệ Hoa!”

“Tám chín mươi phần trăm là do nước Mỹ và nước Anh can thiệp vào...”

Các ông lớn lần lượt đưa ra phỏng đoán.

Sắc mặt Tô Cẩn Hoa trở nên đặc biệt nghiêm trọng: “Trạch Vũ tạm thời vẫn chưa liên lạc với chúng ta, điều đó mọi việc vẫn đang nằm trong tâm kiểm soát của hắn, chúng ta hãy cứ kiên nhẫn đợi tin.”

“Không! Chúng ta không thể chờ được!”

Ninh Trạch Bình lập tức phủ định: “Trạch Vũ đã từng gặp nguy hiểm trong trận đại chiến ở Bozeman. Nếu lúc này nước Mỹ lại đích thân ra tay thì cậu ta sẽ lại một lần nữa phải đối đầu với nguy hiểm!”

“Lão Ninh nói có lý, vậy theo ông ta nên làm thế nào?”

Một ông lớn khác dò hỏi.

Ánh mắt của mọi người lại đổ đồn lên người Ninh Trạch Bình.

Ninh Trạch Bình giơ lên một ngón tay: “Để lão Long đích thân dẫn người tới Thánh Đình, giúp đỡ Trạch Vũ trong thời điểm mấu chốt.”

“Tôi đồng ý, chúng ta không thể để tiểu tử kia chiến đấu một mình!” “Tôi cũng tán thành...”

Tất cả mọi người, bao gồm cả Tô Cẩn Hoa lần lượt tỏ thái độ.

Tiếp đó, Ninh Trạch Bình lại giơ lên ngón tay thứ hai: “Khi cần thiết, để lão Long đại diện cho nước Hạ gây áp lực lên Thánh Đình, tuy rằng... Sức ảnh hưởng của chúng ta ở phương Tây không lớn lắm nhưng chúng ta có thể tỏ rõ thái độ cho người ta biết nước Hạ... Không ngại đánh một trận!”

H-zzzz...

Những người có mặt trong phòng hợp đều hít sâu một hơi.

Từ khi thành lập đến nay, nước Hạ vẫn tuân theo triết lý không tranh, không đoạt, không đấu, phát triển thầm lặng, nếu lúc này tỏ thái độ quyết liệt với cường quốc phương Tây, rất có thể đại chiến sẽ nổ ra.

“Chuyện này... Chúng ta phải cân nhắc thận trọng.”

Một ông lớn của phái ôn hoà không dám gật bừa, nói: “Nếu để xảy ra xung đột với cường quốc phương Tây, điều này sẽ đi ngược với triết lý phát triển của nước Hạ.”

Một ông lớn phái cực đoan lại tán thành nhiệt liệt: “Chúng ta ẩn nhẫn biết bao năm nay rồi, còn phải chịu đựng đến khi nào nữa? Tôi thấy đề xuất của lão. Ninh được lắm, tuyệt đối không thể ngại phiền ngại khó, đáng đánh thì phải đánh!”

Các ông lớn chia làm hai phái.

Quyền quyết định cuối cùng vẫn đang nằm trong tay Long chủ Tô Cẩn Hoa.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 724: C724: Bọn họ tới làm gì


Sau khi một điếu thuốc cháy hết, lão xem xét lại những băn khoăn và đề nghị của hai phe, cuối cùng đập bàn quyết định: “Cứ làm theo ý kiến của lão Ninh đi!”

“Lão Tô, tuyệt đôi không...”

“Lão Hồng đừng nói nữa!”

Ông lớn bên phe ôn hoà vẫn muốn khuyên tiếp nhưng lại bị Tô Cẩn Hoa ngang ngược ngắt lời: “Nếu bây giờ ta không tỏ thái độ cứng rắn hơn một chút, đồng chí Chử Vệ Hoa có thể sẽ không trở về được, thậm chí ngay cả Trạch Vũ cũng có thể gặp nguy hiểm!”

Sở dĩ lần này lão tỏ thái độ cương quyết như vậy chủ yếu là vì Lý Trạch Vũ, Chử Vệ Hoa chỉ là thứ yếu.

Nhà họ Lý đã cống hiến cho nước Hạ quá nhiều rồi, họ không thể phụ nhà họ Lý!

Cùng lúc đó.

Trên đường hàng không từ nước Anh đến Nhật Bản, hai chiếc máy bay trực thăng bay nuối đuôi nhau, cách nhau chưa đầy năm mươi ki-lô-mét.

“Những người khác vừa gửi tin về, bọn họ đã tiến vào Nhật Bản thành công, đang trên đường tới Thánh Đình, có thể nói là đã đến trước chúng ta một bước.”

Trên một trong hai chiếc trực thăng, Anne ngồi ở bên ghế phi công lên tiếng báo cáo.

Người của quân U Minh đều rất có tình có nghĩa, hiện tại Sói đen đã bị Thánh Đình giam lại, những người đó rất có thể sẽ xốc nổi xông vào tấn công để cướp người về.”

Lý Trạch Vũ ngồi ở ghế phi công không thể không ra lệnh: “Bảo bọn họ trước mắt không được hành động thiếu suy nghĩ, mọi việc phải chờ tôi đến nơi hãng bàn: “0K”

Anne gửi đi một tin nhắn.

“Dưới chân núi xanh trùng điệp hoa đang nở rộ...”

Anne tiện tay lấy điện thoại khỏi túi áo của Lý Trạch Vũ, sau đó bấm nhận cuộc gọi và mở loa ngoài.

“Trạch Vũ!” Giọng của Tô Cẩn Hoa vang lên.

Lý Trạch Vũ không thèm quay đầu, hỏi ngay: “Lão Tô, ông có chuyện gì mà tìm tôi vào giờ này?”

Tô Cẩn Hoa hỏi: “Cậu đang trên đường tới Thánh Đình à?” “Đúng, tầm một giờ nữa là tới nơi.” Lý Trạch Vũ chẳng thèm giấu giếm.

“Lão Long sẽ ập tức dẫn theo ba trăm người của Long Tổ tới Thánh Đình, kôảng mười giờ nữa có thể tới nơi!”

“Bọn họ tới làm gì?”

“Giúp cậu một tay!”

Tô Cẩn Hoa ngang tàng nói: “Dân dũng thì nước mới giàu. Chẳng phải chỉ là nước Mỹ thôi sao, muốn gì thì cứ mạnh tay mà làm, Tổ quốc là hậu thuẫn vững chắc nhất của cậu!”

Nghe vậy, Lý Trạch Vũ bỗng run lên bần bật.

..

Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Trong trí nhớ của hắn, nhiều năm qua nước Hạ chưa từng tỏ thái độ cứng rắn thế này!

“Nhưng cậu cũng phải nhớ kĩ rằn:

Sau một thoáng trần ngâm, hTô Cẩn Hoa bổ sung: “Bất luận là trong hoàn cảnh này, cậu phải đặt sự an toàn của mình lên hàng đầu!”

Cho dù là qua điện thoại, Lý Trạch Vũ cũng nhận ra sự quan tâm từ tận đáy lòng mà đối phương dành cho mình, hắn không khỏi cảm động.

“Không cần lo cho tôi.”

Tròng mắt Lý Trạch Vũ hơi đỏ lên: “Người có năng lực giết tôi vẫn chưa ra đời đâu. Bảo lão Long đừng đến đây nữa, tôi có thể xử lý mọi việc.”

“Như vậy sao được...” “Cứ quyết định vậy đi!” Tô Cẩn Hoa định nói thêm điều gì đó nhưng lại bị Lý Trạch Vũ kiên quyết

ngắt lời: “Chờ bọn họ tới thì gái trinh cũng thành đàn bà rồi, cho họ đến làm gì, tôi đảm bảo sẽ đưa Chử Vệ Hoa trở về.”

Nói xong, hắn để Anne cúp điện thoại, không cho Tô Cẩn Hoa cơ hội tiếp tục nói nữa.

Mười mấy phút sau.

Khi trực thăng sắp sửa tiến vào không phận Nhật Bản, hai chiếc máy b** ch**n đ** lập tức áp sát nó từ đằng sau.

“Bạn đã đi vào không phận Nhật Bản, xin hãy rời khỏi đây ngay lập tức!”

Nghe thấy tiếng “đuổi khách”, Anne từ tốn lấy điện thoại ra gọi cho một người.

Hai phút sau, máy b** ch**n đ** đang từng bước áp sát bỗng tự giác rời đi.

“Cô vừa gọi cho ai thế?” Lý Trạch Vũ tò mò hỏi. Anne cười hì hì, đáp: “Anh tôi!”

“Sao tôi không biết cô có anh nhỉ?” Đầu óc Lý Trạch Vũ trở nên mù mịt, hỏi: “Còn nữa, anh của cô là ông lớn nào vậy?”

Anne cười cười: “Chuyện anh không biết còn nhiều lắm, ví dụ như... Tôi lớn bằng này mà vẫn chưa từng có bạn trai!”

Ặc...

Gương mặt Lý Trạch Vũ co giật mấy cái, lảng sang việc khác: “Cô còn chưa nói anh cô là ai đấy.”

Anne hời hợt đáp: “Quốc vương Nhật Bản là anh trai tôi.”

Lý Trạch Vũ nhất thời sửng sốt ra mặt, vô cùng kinh ngạc. . truyện teen hay

“Hóa ra Nicholas lại là anh của cô...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 725: C725: Không cần ngạc nhiên vậy đâu


Quốc vương Nhật Bản là anh trai Anne.... Chuyện này thực sự làm Lý Trạch Vũ rất sốc.

“Không cần ngạc nhiên vậy đâu.”

Anne như cười như không, nói: “Nếu anh muốn ăn bát cơm mềm là tôi thì tôi cảm thấy vui lắm!”

Lý Trạch Vũ trề môi, đáp: “Thôi, răng của tôi còn chắc khoẻ lắm, không cần ăn cơm mềm.”

“Stop!”

Anne hừ lạnh: “Một ngày nào đó răng anh cũng sẽ rụng hết, đến lúc đó tôi lúc nào cũng hoan nghênh anh tới ăn bắt cơm mềm này.”

“Đợi đến khi ấy hằng nói.” Lý Trạch Vũ không nói gì thêm, tăng tốc độ bay của trực thăng. Lộ trình vốn cần một giờ bay bị rút ngắn đi một phần ba thời gian.

Máy bay trực thăng đáp xuống quảng trường Thánh Phê-rô, nhưng không thu hút sự chú ý của nhiều du khách lắm.

Suy cho cùng, có nhiều nhân vật lớn thường xuyên xuất hiện ở nơi này, một chiếc trực thăng thật sự không có gì đáng để ngạc nhiên.

Song, sự xuất hiện của Lý Trạch Vũ lại ngay lập tức thu hút sự chú ý từ các Thánh ky sĩ.

Cùng lúc đó, ở bên trong cung Thánh Hoàng.

Thánh hoàng Gurio đang đọc kinh thánh thì một ky sĩ sải bước tiến vào thông báo: “Thánh hoàng, Quân Đế xuất hiện!”

“Đến nhanh như vậy à?”

Gurio đặt kinh thư xuống, bình thản nói: “Mời hắn vào đây đi, nhớ lấy, phải lich sự một chút.”

“Vâng!” Thánh ky sĩ kia lui ra ngoài ngay. Một lát sau.

Khi Lý Trạch Vũ đang chuẩn bị cho Anne ở lại để hắn một mình tiến vào cung Thánh Hoàng, hắn lại nhận được lời mời từ Thánh ky sĩ.

“Tôi vào chung với anh nhé?”

Anne đề nghị.

Thánh Đình mặc dù độc lập nhưng vẫn nằm trong đất Nhật Bản, nếu Thánh hoàng muốn làm khó Lý Trạch Vũ, địa vị của cô có đủ sức nặng để giải vây cho đối phương.

Lý Trạch Vũ lắc đầu từ chối: “Không cần, cô tìm rồi tập hợp với những người khác đi.”

Thấy hắn đã nói vậy, Anne cũng ngoan ngoãn vâng lời.

Cứ như vậy, Lý Trạch Vũ đi theo Thánh ky sĩ vào trong cung Thánh hoàng. Song, chưa tới điện Hùng Lộc thì Kardashian mặc đồ trắng đã chạy lại đây. “Quân Đết”

Gương mặt Kardashian tràn đẩy vẻ hưng phấn, nhưng ánh mắt vẫn chất chứa sự áy náy.

Lý Trạch Vũ vẫy tay, khế mỉm cười: “Đã lâu không gặp!”

Kardashian kích động đến mức muốn ôm Lý Trạch Vũ, song lại bị đối phương từ chối.

“Tôi cũng không muốn người khác hiểu lầm mình vấy bẩn thánh nữ thần thánh nhất!”

Lý Trạch Vũ đùa: “Tôi đi gặp Thánh hoàng của các cô trước đã, nếu có cơ hội tôi sẽ quay lại tìm cô.”

“Ừm!”

Kardashian tỏ rõ sự mong đợi, nhưng ngay sau đó lại mặc kệ sự ngăn cản của Lý Trạch Vũ, ôm lấy đối phương.

Một mùi hương dìu dịu xộc vào mũi, Lý Trạch Vũ đang định mở miệng thì lại bị Kardashian giành trước, cô khẽ nói: “Bạn của anh ở đại lễ đường. Người của nước Mỹ sẽ tới chỉ trong vòng một giờ nữa thôi, cẩn thận!”

Dứt lời, cô chủ động buông lỏng vòng ôm.

Lý Trạch Vũ nhẹ nhàng gật đầu, không nói gì nữa, tiến vào điện Hùng Lộc với Thánh ky sĩ.

Đại điện vô cùng tráng lệ, trong vẻ xa hoa cũng toát lên cảm giác phục cổ, vừa hùng hùng vĩ vừa nguy nga.

Gurio ngồi phía trên đại điện, từ trên cao nhìn xuống Lý Trạch Vũ, “Quân Đế, hoan nghênh cậu tới Thánh Đình.”

Lý Trạch Vũ nhếch mép cười lạnh, từng bước từng bước tiến lên trên đại điện.

Ngay lúc mày, hai Thánh ky sĩ mặc áo giáp vàng chặn hắn lại. “Keng keng!”

Lý Trạch Vũ vung tay ra, chỉ tuỳ tiện đánh hai quyền đã đánh bay hai gã Thánh ky sĩ.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 726: C726: Thả người


Nụ cười trên mặt Gurio nhất thời tắt ngúm, hắn ta đột nhiên cất cao giọng: “Quân Đế, cậu có ý gì đây?”

“Tôi không thích ngửa đầu lên nhìn người khác.”

Không đợi các Thánh ky sĩ khác chạy lại bao vây, Lý Trạch Vũ sải bước thật dài leo cầu thang, trực tiếp tới trước mặt Gurio.

Lần này hắn lại trở thành người nhìn từ trên cao xuống.

“Âm ầm ầm

Mười mấy Thánh ky sĩ sắp sửa xông lên.

Gurio xua tay nói: “Không cần quá căng thẳng, tất cả lui ra đi.”

Các Thánh Ky sĩ không dám khước từ, chậm rãi lui xuống.

“Nếu người khác đứng trước mặt ta, ta hoàn toàn không cần lo lắng chút nào, bởi vì nơi này là cung Thánh hoàng, đối pương không dám động thủ với ta ở đây!

Song, ngay sau đó Gurio lại tự cười mỉa mai: “Nhưng Quân Đế cậu là ngoại lệ.

Những lời này là xuất phát từ tận đáy lòng, dẫu sao người ngoài kia đều kháo nhau rằng Quân Đế là một gã điên.

Tiêu diệt chiến đội Loicester của nước Anh, thậm chí còn giết hết hàng nghìn binh sĩ của người ta... Trên thế giới này chỉ có kẻ điên mới dám làm ra hành động khủng khiếp như thết”

“Thật sao?”

Lý Trạch Vũ cười ha hả, lạnh lùng nói: “Có thể doạ sợ Thánh hoàng, không biết có được tính là niềm vinh hạnh của tôi hay không!”

“Ha ha~~~" Gurio cười đầy thâm ý: “Nhưng tôi tin là cậu sẽ không làm hại tôi.” Bụp!

Lý Trạch Vũ châm một điếu thuốc, bình tĩnh đáp: “Tôi đã tới, chắc ông có thể thả người rồi nhỉ.”

Nghe vậy, Gurio nhíu mày: “Nếu tôi thả cậu đi, tôi sẽ khó lòng đối phó với bên nước Mỹ!”

Lý Trạch Vũ ngang ngạnh nói: “Vậy là ông cho rằng tôi là kẻ khá dễ đối phó?” “Tôi không có ý này.”

Gurio thản nhiên đáp: “Chẳng qua là giữa việc đối phó với nước Mỹ và với cậu thì tôi thấy bọn họ khả quan hơn một chút.”

“Thả người!” Lý Trạch Vũ lặp lại câu này.

Gurio nheo mắt lại: “Thả người cũng được, nhưng cậu phải đồng ý với một điều kiện của tôi.”

“Nói!”

Lý Trạch Vũ chỉ nặn ra một chữ.

“Từ nay về sau, cậu không được lui tới tiếp xúc với Kardashian!”

Gurio gắn từng chữ để cảnh cáo.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Thánh nữ của Thánh Đình không được yêu đương. Nếu tin lùm xùm giữa Kardashian và Quân Đế bị truyền ra ngoài thì Thánh Đình sẽ biến thành trò cười của mọi người, nói không chừng còn có thể khiến niềm tin tín ngưỡng của rất nhiều tín đồ sụp đổ, hắn ta tuyệt đối không thể để cục diện này xuất hiện!

Nghe câu nói này, Lý Trạch Vũ lắc đầu từ chối không chút do dự.

Mặc dù mối quan hệ giữa hắn và Kardashian rất trong sáng và hắn cũng không có suy nghĩ đen tối nào với cô nhưng hắn không thích bị người ta chỉ phối.

Hơn nữa, trong lời nói của Gurio còn có ý uy h**p, nếu hắn chấp nhận thì hẳn không còn là Quân Đế nữa!

“Quân Đế, tôi khuyên cậu suy nghĩ kĩ một chút.”

Gurio nhắc nhở với vẻ mặt u ám: “Nếu tôi không chấp thuận thì cậu có nằm mơ cũng không thể đưa người đi. Đương nhiên, cậu cũng có thể cố gắng biến tôi thành con tin rồi uy h**p, chỉ e là cậu sẽ không gách vác nổi hậu quả sau đó!”

Không có bất cứ kẻ nào dám bất kính với Thánh hoàng. Khi ấy, kẻ đó không chỉ phải đối mặt với lửa giận từ một người hay một quốc gia mà là sự phẫn nộ từ hàng tỷ tín đồ.

Đây chính là sức ảnh hưởng của Thánh Đình.

“Tôi cũng có thể xác nhận cho ông biết, nếu ông không thả người, chỉ cần tôi không chết, Thánh Đình vĩnh viễn sẽ không được yên thân!”

Lý Trạch Vũ cười lạnh, không hề sợ hãi mà đáp: “Không tin ông có thể thử xeml”

Nghe xong, chân mày Gurio càng nhíu chặt hơn. g**t ch*t Quân Đế?

Đừng có đùa chứ, ngay đến nước Anh cũng Bó tay thúc thủ trước Quân Đế, Thánh Đình lại có thể làm gì đây?

Nếu người này trong tối âm thầm phá hoại, Thánh Đình thực sự sẽ không có lấy một ngày bình yên!”

Nghĩ thế, Gurio thở hắt ra một hơi: “Quân Đế, chúng ta đánh cược một ván nhé?”

“Cược gì?” Lý Trạch Vũ có chút tò mò hỏi.

“Tôi nghe đồn chiến đối Loucester là do một mình Quân Đế cậu tiêu diệt, vì vậy tôi cũng rất muốn tìm hiểu thực lực của cậu!”

Gurio trầm giọng cười nói: “Nếu cậu có thể đánh bại ba trăm ky sĩ vàng dưới trướng tôi, tôi sẽ thả người ngay, nếu không... Nếu cậu thua, từ nay về sau cậu sẽ phải đoạn tuyệt quan hệ với Kardashian!”

Lý Trạch Vũ vung tay áo, nhả một vòng khỏi khỏi miệng.

“OK, bổn đế chấp nhận vụ cá cược này...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 727: C727: Lấy một địch trăm


Lấy một địch trăm?

Khi biết tin này, Kardashian cho rằng Lý Trạch Vũ nhất định bị điên rồi!

Toàn bộ Thánh Đình chỉ có năm trăm ky sĩ vàng, chọn đại ra một người cũng đều là hảo thủ lấy một chọi mười.

Đây không phải là đóng phim đâu!

Lý Trạch Vũ cho dù có mạnh đến đâu cũng không thể đánh bại ba trăm kị sĩ vàng được!

Dù vậy, Kardashian vẫn rất cảm động. Suy cho cùng, Lý Trạch Vũ chấp nhận giao chiến với ba trăm ky sĩ vàng là vì hắn không muốn thoả hiệp với yêu cầu của

Guno, hắn không muốn đoạn tuyệt quan hệ với cô.

Nếu đời này cô yêu một người đàn ông nào đó, người ấy chắc chắn sẽ là Quân Đết

Bên trong giáo trường trống trải, ba trăm ky sĩ vàng đang xếp hàng rất chỉnh †ề, thoạt nhìn vô cùng oai phong lẫm liệt.

Trước mặt bọn họ chỉ là một tên đàn ông da vàng có gương mặt đậm nét phương Đông.

“Bắt lấy hắn, hoặc... g**t ch*t hắn!” Rohm - đội trưởng ky sĩ vàng nhớ đến lời căn dặn của Gurio.

Lý Trạch Vũ cởi áo khoác ngoài, c** tr*n, trước đó áo sơ mi đã bị dính đầy máu tươi nên hắn vứt đi rồi.

Người Mỹ chậm nhất sẽ đến đây trong một giờ nữa, trước đó hắn nhất định phải đánh bại ba trăm người đối diện, đưa Chử Vệ Hoa đi.

Bằng không, một khi đám người Mỹ đến đây, có lẽ hắn sẽ lại phải trải qua một cuộc ác chiến nữa.

“Lên đi!”

Lý Trạch Vũ vẫy tay, ý bảo đối phương có thể tấn công hắn. “Lên!”

Rohm vung cánh tay, hô lên: “Bắt lất hắn!”

“Vù vù vùi”

Bốn, năm mươi người đứng ở trước vọt tới đầu tiên.

Nghe thấy tiếng xé gió đang ập tới, trên người Lý Trạch Vũ toả ra khí thế chiến đấu hừng hực, tung ra một cú đá ác liệt.

“Rầm rầm..."

Bảy, tám người xông lên đầu tiên bị đạp ngã.

Những ky sĩ vàng còn lại nhân cơ hội này bao vây lấy Lý Trạch Vũ. “Bịch..”

Chân Thiên Tàn bất ngờ xuất hiện trong cung Thánh hoàng.

Lý Trạch Vũ sử dụng bộ tuyệt kỹ của Đại hộ pháp, đạp lên đầu mọi người bằng đôi chân mạnh mẽ với những động tác đáng kinh ngạc.

“Aôi...

Lại có hơn chục người ngã lăn ra đất.

Đôi bên giao chiến chưa tới một phút đồng hồ nhưng đã có hai mươi ky sĩ vàng mất đi khả năng chiến đấu.

“Quân Đế dũng mãnh, thiên hạ vô song!” Chứng kiến cảnh này, Gurio không khỏi tán dương Lý Trạch Vũ.

Kardashian đứng ở bên cạnh tỏ rõ sự lo lắng không yên, căng thẳng đến nỗi móng tay sắp găm vào thịt.

Đúng lúc này, Rohm đang đeo một bộ tay gấu trên tay cũng thừa dịp Lý Trạch Vũ bận chống đỡ thế công của những người khác mà lặng lẽ vòng ra sau lưng hắn.

“ÄÂm!"

Giáng xuống một quyền nặng nề.

Mặc dù một quyền này là đánh lén và có phần không quanh minh chính đại cho lắm nhưng Rohm hoàn toàn không quá để tâm.

Người trước mắt chính là Quân Đế, nếu mình có thể đánh bại đối phương, cái tên “Rohm” của hắn sẽ nổi tiếng khắp thế giới chỉ trong một ngày.

“Chán sống!”

Cảm nhận được sát khí từ sau lưng, Lý Trạch Vũ không quay đầu lại mà trực tiếp xoay người, đồng thời tung một cú đấm móc về phía ngược lại.

“Âm!”

Tay gấu trên tay Rohm không những không thể chạm đến Lý Trạch Vũ mà còn bị cú đấm móc của đối phương đánh trúng.

“Phụt..”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 728: C728: Một luồng ánh sáng lạnh lẽo loé lên


Vài chiếc răng hàm phun ra khỏi miệng cùng một ngụm máu tươi.

Ánh mắt Lý Trạch Vũ toát lên sát khí, vỗ một chưởng lên chóp sọ Rohm. “AI”

Rohm một giây trước còn ảo tưởng sẽ g**t ch*t Quân Đế giành lấy vinh quang thì ngay giây sau đã chết một cách khó hiểu. Truyện Phương Tây

Thấy đội trưởng bị giết, tất cả ky sĩ vàng cùng biến nó thành sức mạnh. “Giết hắn!”

“Lên... Ky sĩ vàng nhung nhúc xông lên hết lớp này đến lớp khác.

Lý Trạch Vũ vừa chống đỡ vừa ra đồn phản kích, chỉ trong chớp mắt đã g**t ch*t hai mươi mấy người.

Caussou, cậu cảm thấy Quân Đế có thể chống chịu bao lâu?” Gurio đứng trên cao quan sát cuộc chiến, cười hỏi.

Thân là ky sĩ Thập Tự có sức chiến đấu mạnh nhất Thánh Đình, Caussou trầm giọng đáp: “Một trăm người, hẳn sẽ là cực hạn của người kia!”

Gurio vừa gật đầu vừa cười, quan điểm của hắn ta và Caussou giống hệt nhau.

Mặc dù khí thế của Quân Đế ào ào như thác lũ, tạm thời vẫn đang ở thế thượng phong nhưng chẳng sao cả, những người còn lại cũng đủ khiến hắn bị mài mòn đến mức sức cùng lực kiệt mà chết.

“Thánh hoàng, dừng tay đi!”

Kardashian đột nhiên tiến lên trước Gurio, “Lệnh cho bọn họ dừng lại đi, tôi cam đoan sẽ không có bất cứ liên hệ gì với Quân Đế nữa!”

Nói hết câu, cô không nhịn được mà nhìn sang hướng Lý Trạch Vũ đang chiến đấu, hai hàng nước mắt trong veo lặng lẽ tràn ra khỏi khoé mắt.

Gurio cau mày: “Kardashian, lui ral”

“Thánh hoàng, tôi van cầu ngài!”

Kardashian lắc đầu từ chối, thậm chí còn quỳ thẳng xuống đất.

Sắc mặt Gurio chùng xuống, lớn tiếng hạ lệnh: “Đưa thánh nữ về nghỉ ngơi!” “Vâng!”

Hai nữ ky sĩ lập tực tiến tới, mạnh mẽ lôi Kardashian rời đi.

“Thánh hoàng, cầu xin ngài, tha cho hắn đi...”

Giọng nói của Kardashian vẫn còn văng vẳng bên tai Gurio, ông ta nhìn Lý Trạch Vũ đang sung sức như mãnh hổ, không khỏi nhếch mép cười lạnh.

Ông ta chẳng cần đáp ứng thỉnh cầu của Kardashian làm gì, dù sao chỉ cần Quân Đế chết, ông ta cuối cùng cũng không phải lo lắng hai người đó dây dưa với nhau.

Ngoài ra, Quân Đế đồng thời đắc tội với cả nước Anh và nước Mỹ, nếu Thánh Đình có thể bắt hoặc giết Quân Đế thì hai siêu cường quốc kia sẽ nợ Thánh Đình

một món nợ ân tình.

Đây là một mũi tên bắn hạ hai con chim, Gurio làm sao có thể dễ dàng thay đổi chủ ý được.

Hơn mười phút trôi qua, Quân Đế chưa hề ngã xuống, vẫn đang tiếp tục chiến đấu, nhưng số thương vong bên phía ky sĩ vàng đã vượt quá một trăm người.

Gurio và Caussou không biết người mang Ngự Long Thần Công như Lý Trạch Vũ sẽ không bao giờ cạn kiệt khí kình.

Trừ khi có kẻ nào đó có thể tiêu diệt hắn trong tíc tắc, bằng không hắn sẽ luôn là con gián đập mãi không chết!

“Keng keng!”

Lý Trạch Vũ càng đánh càng hăng, mỗi lần ra tay là sẽ có người gục xuống.

Mặc dù cơ thể hắn cũng trúng khá nhiều quyền cước nhưng chỗ thương tổn cỏn con này chỉ giống gãi ngứa cho hắn thôi, căn bản không hề đáng ngại.

Caussou, cậu ra tay đi.” Gurio không muốn ky sĩ vàng bị tổn thất thêm nữa.

Caussou đứng bên Gurio thoáng cái đã biến mất, gã đổi sang đồng phục của ky sĩ càng, chen vào vòng chiến.

“Bộp!”

Lý Trạch Vũ giậm chân thật mạnh, toàn thân phóng lên cao, sau đó trực tiếp đè chết sau, bảy tên ky sĩ vàng bằng chiêu Thái Sơn áp đỉnh.

Đột nhiên, đúng lúc này, Caussou hoá thân thành ky sĩ vàng cũng lao tới như mũi tên rời cung, trong tay nắm chặt một lưỡi dao xoắn quân đội.

“Vù vù!”

Một luồng ánh sáng lạnh lẽo loé lên.

Caussou cũng nhếch mép cười lạnh. Quân Đế rất mạnh, nhưng cũng phải chết dưới tay gã thôi... “Xiu xiul”

Một vài cây châm bạc đột nhiên hiện ra trong tay Lý Trạch Vũ, bắn về phía Caussou.

Caussou hoàn toàn không nghĩ rằng Lý Trạch Vũ có thể phát hiện ra tung tích của gã, hơn nữa còn chẳng ngờ đối phương có thể phản kích trong một khoảng thời gian nhanh như điện xẹt thế này.

“A.”

Tiếng thét đau đớn cùng cực của gã vang dội khắp giáo trường.

Một cây châm bạc xuyên thủng cổ họng Caussou, hai cây khác găm thẳng vào hai mắt gã.

Nhìn thấy cảnh này, Gurio đang ngồi trên cao không nhịn được mà đứng bật dậy, ông ta không thể tìm ra từ ngữ nào để mô tả cảm giác chấn động trong lòng mình.

Lý Trạch Vũ càn quét ngang dọc, bức các ky sĩ vàng xung quanh phải lùi lại, sau đó hướng mắt lên phía Gurio: “Ky sĩ vàng quá yếu, hay là ông gọi hết ky sĩ Thập tự của Thánh Đình ra đây, để ông đây dọn sạch một mẻ giúp ông!”

Đồng tử Gurio co rụt lại, lồng ngực co thắt dữ dội...

Rất rõ ràng, Thánh hoàng bị chọc tức rồi...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 729: C729: Ky sĩ vàng kém cỏi lắm sao


Ky sĩ vàng kém cỏi lắm sao?

Đừng có đùa, ngoại trừ ky sĩ Thập Tự thì đây chính là lực lượng đứng đầu Thánh Đình.

Thế mà khi qua miệng Lý Trạch Vũ, ky sĩ vàng giống như chó gà bản địa, chỉ tiện tay cũng diệt hết được.

Gurio giận điên lên, nhưng chẳng cãi gì được.

Chugn quy lại, chỉ mất nửa giờ ngắn ngủi, Lý Trạch Vũ đã g**t ch*t hơn một nửa trong số ba trăm ky sĩ vàng kia.

“Quân Đế, đừng tự cho mình là vô địch thiên hạ!”

Gurio cố nén cơn giận: “Cậu phải biết rằng, người giỏi còn có người giỏi hơn, tầng trời này cao cũng vẫn có tầng trời khác cao hơn!”

“Ha ha ha. Hôm nay ông đây chính là trời của Thánh Đình!”

Lý Trạch Vũ ngông cuồng đáp trả, đồng thời tung trọng quyền, liên tiếp g**t ch*t hai ky sĩ vàng.

Nhìn các ky sĩ vàng gục chết như ngả rạ, Gurio cảm thấy tim mình rỉ máu, đồng thời dường như bị một cú tát vô hình vả mạnh lên mặt.

Các ky sĩ đều trung thành đến chết với Thánh Đình. Một khi Thánh hoàng đã ra lệnh, cho dù có bị kề dao vào cổ, bọn họ cũng sẽ không thèm nhíu mày chút nào.

Vì vậy dù rằng biết rõ mình đánh không lại Lý Trạch Vũ, bọn họ vẫn chẳng hề chùn bước.

Cuối cùng, khi chỉ còn dưới một trăm ky sĩ vàng, Gurio phất tay hô: “Đủ rồi, dừng tay!”

Sau mệnh lệnh của hắn ta, các Thánh ky sĩ còn sống lập tức lui sang một bên.

Lý Trạch Vũ cũng ngừng tay, nói với Gurio bằng vẻ châm chọc: “Thả người!”

Sau đôi chút do dự, Gurio thở dài thườn thượt: “Đi đón hai người Á Đông kia ra đây!”

Một lát sau.

Dưới sự chỉ dẫn của Thánh ky sĩ, Sói đen với vẻ mặt bình tĩnh và Chử Vệ Hoa tỏ rõ sự lo lắng bất an bị dẫn tới giáo đường.

Khi nhìn thấy Lý Trạch Vũ, hai người biết mình được cứu rồi! “Là đồng chí Lýi” Chử Vệ Hoa đã hỏi được tên của Lý Trạch Vũ từ miệng của Sói đen.

Sói đen bình thản đáp: “Tôi đã nói Đại đương gia có thể giải quyết mọi việc mà, không lừa ông đúng không!”

Chử Vệ Hoa kích động đến nỗi gật đầu lia lịa, đồng thời tăng tốc độ tiến về phía Lý Trạch Vũ.

“Đại đương gial”

Sói đen tỏ vẻ hổ thẹn: “Xin lỗi, tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ ngài giao phó”

Lý Trạch Vũ vô lên vai anh ta, nói: “Huynh đệ với nhau mà ăn nói khách khí quá!”

Trong tình huống đó, đừng nói là Sói đen, ngay chính hắn cũng không có cách đảm bảo cho Chử Vệ Hoa chạy trốn an toàn.

“Đồng chí Lý, Tổ quốc phái cậu tới đón bọn tôi ư!” Chử Vệ Hoa kích động muôn phần.

Lý Trạch Vũ nhẹ nhàng gật đầu, đáp: “Hai người các ông rời khỏi cung Thánh hoàng đi, sẽ có người tiếp ứng hai người ở bên ngoài!”

Chử Vệ Hoa lo lắng hỏi: “Đồng chí Lý không đi cùng bọn tôi à?” Lý Trạch Vũ lắc đầu: “Tôi còn chút chuyện cần xử lý.”

Người Mỹ sẽ tới nhanh thôi, nếu chúgn biết Chử Vệ Hoa đã bị hắn đưa đi, chúng nhất định sẽ phái người chặn đường lui duy nhất của họ.

Phải có người ở lại bọc hậu. Chử Vệ Hoa lại hỏi: “Đồng chí Lý, vậy cậu có gặp nguy hiểm không?”

Ở Bozeman, Lý Trạch Vũ đã mở đường sống cho ông, lúc này hắn lại vượt ngàn dặm xa xôi tới Thánh Đình giải vây cho ông.

Tuy không biết Lý Trạch Vũ là thần thánh phương nào, nhưng kẻ có thể. thuyết phục Thánh Đình thả người chắc chắn sẽ phải trả bằng một cái giá lớn.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 730: C730: Không phải vậy


Ngoài sự khâm phục, Chử Vệ Hoa còn cảm thấy cảm kích không thôi.

Ông âm thầm hạ quyết tâm trong lòng, nếu mình có thể trở về Tổ quốc và có cống hiến cho quê hương, mình nhất định sẽ xin ghi công cho đồng chí này.

Nếu không nhờ Lý Trạch Vũ, Chử Vệ Hoa ông sẽ không bao giờ được trở về với vòng tay của Tổ quốc.

Lý Trạch Vũ vỗ ngực đảm bảo: “Với tôi nguy hiểm chỉ như cơm bữa hàng ngày, ông không cần lo lắng.”

“Nhưng...”

“Không có nhưng!”

Lý Trạch Vũ mạnh mẽ ngắt lời: “Ông trở về nước Hạ càng muộn thì tôi càng có nguy cơ gặp nguy hiểm hơn. Nếu ông không muốn tôi gặp nguy hiểm thì lên đường ngay đi!”

“Được!”

Chử Vệ Hoa nắm tay Lý Trạch Vũ thật chặt: “Đồng chí Lý, cậu nhất định phải trở về an toàn, tôi ở Tổ quốc đợi cậu!”

“oK”

Lý Trạch Vũ huơ tay múa chân ra dấu OK, sau đó quay sang gật đầu với Sói đen.

Sói đen ngầm hiểu ý, dẫn Chử Vệ Hoa đi ra cổng cung Thánh hoàng dưới tâm mắt theo dõi của mọi người.

Gurio rất giữ lời, không để ai cản họ. Mấy phút sau.

Sói đen gửi đén tin nhắn đầu tiên, nói là đã đưa Chử Vệ Hoa ra khỏi phạm vi Thánh Đình.

“Quân Đế, nếu cậu không đi thì sau đây muốn đi cũng không được.”

Gurio nói với giọng điệu đầy thâm ý.

Lý Trạch Vũ thủng thẳng mặc áo khoác, tiếp theo thảnh thời châm một điếu thuốc, dường như chẳng thèm để tâm đến lời của Gurio.

“Hừ!" Thấy mình bị phớt lờ, Gurio vô cùng khó chịu.

Song, hắn ta cũng không vội vã rời khỏi ngay, hắn ta muốn xem tên Quân Đế trước mắt rốt cuộc đang định giở trò quỷ gì.

Mười mấy phút đồng hồ lại trôi qua.

Một gã Thánh ky sĩ hớt hả chạy vào giáo trường, tiến lại gần Gurio rồi rỉ tai nói gì đó.

Sau đó, Gurio nhìn sang Lý Trạch Vũ với vẻ mặt thương cảm, bình thản nói: “Quân Đế, bây giờ cậu có muốn đi cũng không đi nổi...!”

Người Mỹ đã đến!

Tướng quân năm sao Bruce đích thân chỉ huy hơn mười dị năng giả cấp cao và năm mươi FBI đến đây.

Ngoài ra còn có mội dị năng vương vừa xuất thết

Khi trận chiến như vậy được phát động, Quân Đế có chắp cánh bay cũng khó thoát được!

Rất nhanh, đội quân do Bruce dẫn đần đã tiến vào giáo trường.

“Ngài Thánh hoàng trông có vẻ tươi tỉnh quá.”

“Tướng quân Bruce, tôi cũng rất hứng khởi khi được gặp ngài.”

Gurio à Bruce ôm nhau thật chặt, thoạt nhìn có mối quan hệ rất thân thiết. Hai người giả lả với nhau mất một hồi lâu.

Tiếp đó, tầm mắt của Bruce rơi vào Lý Trạch Vũ, nhìn từ trên cao xuống, hô: “Quân Đế, đã lâu không gặp!”

“Chúng ta không qua lại bạn bè gì với nhau, vì vậy ông không cần khách sáo với tôi!”

Lý Trạch Vũ chẳng buồn nể mặt vị tướng quân năm sao này. Vẻ mặt Bruce dân chùng xuống, ông ta định mở miệng thì...

“Thánh hoàng, tôi khuyên ông tốt nhất hãy thả bạn của tôi ra, bằng không hôm nay tôi sẽ làm loạn cho cả Thánh Đình này phải long tời lở đất!”

Lý Trạch Vũ nói trước, thái độ hết sức vênh váo đắc chí. Song, câu nói này lại làm Gurio ngơ ngác ra mặt. Cái gì mà thả bạn của cậu?

Chẳng phải bạn bè cậu vừa rời đi hết rồi hải

Bruce nhìn Gurio, khẽ mỉm cười: “Ngài Thánh hoàng, nói như vậy ngài cũng biết tôi tới đây chuyến này, xin ngài hãy cân nhắc đến mối quan hệ hữu nghị nhiều năm nay với nước Mỹ chúng tôi, nhất định phải giao đám người kia cho chúng tôi!”

“Không phải vậy, tướng quân hãy nghe tôi nói...”

“Thánh hoàng, ông cho rằng vài trăm ky sĩ vàng này có thể ngăn cản tôi sao?”

Lý Trạch Vũ hoàn toàn không cho Gurio có cơ hội lên tiếng, hắn hống hách nói: “Bản đế cho ông năm phút cuối cùng. Nếu ông không thả bạn tôi, đừng trách bản đế không khách khít”

“Ngài Thánh hoàng, xin ngài nhất định phải giao người cho chúng tôi, ngàn vạn lần không được giao cho hắn!”

“Ông thử không giao người cho tôi xem...” “Quân Đế, cậu nhất định muốn đối nghịch với bọn tôi sao?”

“Bruce, bản đế còn chẳng thèm đếm xỉa đến nước Anh nữa là, nước Mỹ các người có thể uy h**p bản đế ư?”

Bruce và Lý Trạch Vũ đối chọi hết sức gay gắt, Gurio hoàn toàn không tìm được cơ hội chen miệng vào.

Nhưng, hắn ta vừa nhìn đã hiểu tên Quân Đế này ăn sạch sẽ rồi lau miêng, còn định hắt nước bẩn lên người mình...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 731: C731: Sao cơ


Mặc cho thái độ hùng hổ hăm dọa của Lý Trạch Vũ, Bruce vẫn tỏ vẻ khinh thường.

Đến thằng ngu cũng biết nên đắc tội với Quân Đế hay nước Mỹ và nên lấy lòng ai trong số hai bên.

Song, ông ta không hề chú ý đến sắc mặt khó coi như vừa nuốt phải ruồi của Gurio: “Quân Đế, cậu có ý gì?”

Nghe vậy, Lý Trạch Vũ nhíu mày, sẵng giọng hỏi ngược lại: “Thánh Đình các người giam cầm bạn tôi, bây giờ còn dám hỏi tôi có ý gì?”

“f*ck!”

Thánh hoàng buột mồm văng tục một câu, khiến cả đám Thánh ky sĩ cùng để lộ vẻ mặt khó tin.

Ngay chính Bruce cũng ngạc nhiên ra mặc, dường như đang nhắc nhở Gurio: Ông là Thánh hoàng mà lại nói tục vậy sao?

Gurio có vẻ cũng đã ý thức được sai lầm của mình, vội chuyển sang chuyện khác: “Vừa nãy Chử Vệ Hoa đã được người ta đưa đi rồi, bây giờ cậu còn dám hỏi tôi?”

Sao cơ!

Tiến sử Chử bị kẻ khác đưa đi rồi!

Sắc mặt Bruce thoáng trở nên lạnh lẽo, ánh mắt nhìn về phía Lý Trạch Vũ tràn đầy sự bất thiện.

“Ông nói nhăng nói cuội gì thế?”

Kỹ năng diễn xuất của Lý đại đương gia tiến bộ nhiều lắm rồi, ảnh đế Oscar còn phải dạt sang một bên.

Chỉ thấy hắn tự chỉ vào mũi mình, làm bộ hoang mang ngơ ngác: “Ông nói... Tiến sĩ Chử bị tôi đưa đi?”

“Chẳng lẽ không đúng sao!”

Gurio nheo mắt trừng hắn.

“Ha ha ha ha ha ha...”

Lý Trạch Vũ đột nhiên bật cười, nói với giọng mỉa mai: “Người của tôi vẫn

còn ở trong cung Thánh hoàng này, thế mà ông lại trợn mắt kêu tôi đưa người đi rồi, đúng là nói dối không biết ngượng mồm!”

Ặc...

Gurio nhếch mép, cuống quýt sửa lời: “Là bị người của cậu đưa đi!”

Tiếp đó, hắn ta nhìn sang Bruce đang hoang mang ra mặt, “Tướng quân Bruce hãy tin tôi, tiến sĩ Chử thật sự không còn ở Thánh Đình, ông ta bị người của Quân Đế đưa đi rồi!"

“Mẹ kiếp!”

Lý Trạch Vũ tức giận đến mức dậm chậm: “Mẹ nó, nếu tôi đưa tiến sĩ Chử đi được thì tôi còn ở lại Thánh Đình làm cc gì? Ở lại chơi gái hả?”

“Quân Đế, xin hãy ăn nói lịch sự chút.”

Gurio lớn tiếng cảnh cáo: “Thánh Đình là nơi thiêng liêng nhất trần đời, không thể chịu lời xúc phạm của bất cứ ail”

“Thánh hoàng, rốt cuộc ông có ý gì?”

Bruce hỏi bằng giọng điệu chất vấn.

“Tướng quân Bruce, tiến sĩ Chử thực sự bị người của Quân Đế đưa đi rồi!”

Gurio bỗng có cảm giác oan ức nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không sạch tội.

Nhưng Bruce lại cảm thấy mình đang bị Gurio đùa giốn.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 732: C732: Tôi không có bằng chứng


Gurio nói Chử Vệ Hoa đã được người của Lý Trạch Vũ đưa đi, nhưng tại sao tên kia lại không đi cùng Chử Vệ Hoa luôn đi, chẳng lẽ hắn thật sự muốn ở lại Thánh Đình chơi gái hay sao?

Được rồi, cho dù Gurio ông không nói dối...

Nhưng, Chử Vệ Hoa bị Thánh Đình khống chế mà, hơn nữa Thánh Đình cũng đã đồng ý sẽ giao người cho nước Mỹ, tại sao Gurio ông lại lật lọng đưa người cho Quân Đế, f*ck, ông có ý gì đây?

Bruce hiện đang vô cùng tức giận.

Song, ông ta là tướng quân năm sao của nước Mỹ, Gurio đùa giỡn ông ta cũng đồng nghĩa với việc vả vào thể diện nước Mỹ!

Gurio phát hiện vẻ mặt Bruce có chút bất thường, vì vậy ấm ức nói: “Tướng quân Bruece, hồi nãy tôi đã đánh cược với Quân Đế...”

Ngay sau đó, Gurio kể lại những chuyện đã xảy ra vào một giờ trước, thiếu điều lấy danh tiếng ra thề thốt.

“Ha ha ha, ha ha ha ha...”

Tiếng cười của Lý đại đương gia lại một lần nữa vang khắp giáo đường, kế tiếp là cười lạnh, nói: “Tôi thừa nhận đám Thánh ky sĩ kia là tôi giết, nhưng đó là vì Thánh Đình các người phái họ ra ngăn cản tôi chứ. Tôi chưa hề đánh cược gì với các người!”

“Tướng quân Bruce, hãy tin tôi, không tin thì ông có thể hỏi những người đang ở đây...”

“Nực cười, tất cả ky sĩ ở đây đều là thuộc hạ của ông, ông nói gì thì là cái đó rồi” Lý Trạch Vũ ngang ngược cắt lời Gurio. Bruce liếc nhìn Lý Trạch Vũ rồi lại quay sang phía Gurio.

Trầm ngâm một chốc, ông ta cảm thấy lời nói của Lý Trạch Vũ khá đáng tin.

Đơn giản nhất là nếu Chử Vệ Hoa thật sự được Lý Trạch Vũ đưa đi thì hắn hoàn toàn có thể bỏ đi cùng ông ấy, chẳng cần ở lại đây làm gì.

Dù vậy, ông ta cũng không nghĩ ra lý do Gurio không chịu giao người ra!

Đúng lúc Bruee rối bời trăm mối không có cách giải, Lý Trạch Vũ đột nhiên hắng giọng hỏi: “Bruce, ông có muốn biết lý do khiến Gurio nói dối không chớp mắt, vu vạ tôi đưa tiến sĩ Chử rời khỏi đây không?”

“Gậu nói đi!”

Bruce đáp lại ngay.

Lý Trạch Vũ hừ lạnh, đáp: “Bởi vì Gurio đã bị người Nhật thuyết phục, hẳn ta

muốn giao người cho phía Nhật Bản. Còn về lý do ông ta muốn giao người cho Nhật Bản thì tôi không cần nói nhiều lời nhỉ?”

Nghe xong, Bruce lập tức biến sắc.

Ông ta đương nhiên có thể đoán ra mục đích khiến đám Nhật Bản muốn có được tiến sĩ Chử, đơn giản là chúng muốn đá đít nước Mỹ, giành lấy người nghiên cứu bom thông minh, hưởng thụ thành quả của nước Anh.

Từ trước tới nay, nước Mỹ và nước Anh luôn bằng mặt không bằng lòng, nếu Thánh Đình có thể lừa nước Mỹ trong thời điểm mấu chốt này, họ đương nhiên sẽ vui vẻ hợp tác cùng Nhật Bản.

“Thật là nhảm nhí, kẻ này ăn nói bậy bạ...”

“Tướng quân Bruce, tôi nhân danh Thượng Đế xin thề rằng tôi hoàn toàn không nói dối. Tiến sĩ Chử đã bị người của Quân Đế đưa đi rồi!”

Gurio giận đến mức sắp sửa hộc máu.

Lúc trước, hẳn ta hoàn toàn không ngờ rằng dám chém gió như vậy, hắn đổi trắng thay đen một cách dễ như ăn kẹo.

Thấy Thánh hoàng còn lôi cả Thượng Đế ra, Bruce lại một lần nữa bối rối.

“Thề thốt chỉ để lừa người thôi. Bruce, mẹ nó, ông đừng nói ông tin vào Thượng Đế đến vậy nhé!”

Câu nói của Lý Trạch Vũ lập tức làm Bruce tỉnh người ra. Thượng Đế là gì? Nói dễ nghe là một thứ tín ngưỡng, nói khó nghe là lừa mình dối người.

Bruce không phải đám người bình thường ngoài kia, hiển nhiên sẽ không tin vào thứ công cụ mà các tông gíao dùng để lừa người!

“Thánh hoàng..."

“Tướng quân Brucel”

Bruce vừa mở miệng đã bị Gurio cắt ngang: “Quân Đế nói tôi cấu kết với Nhật Bản, chẳng lẽ ông thật sự tin mấy lời bịa đặt này?”

Ặc...

Bruce cảm thấy mình thật sự không nên nghe lời từ một phía, vì vậy ông ta quay sang Lý Trạch Vũ: “Quân Đế, cậu có bằng chứng chứng minh lời cậu vừa nói hay không?”

“Tôi không có bằng chứng!”

Lý Trạch Vũ nhún vai.

Gurio thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nhìn về phía Bruce với vẻ ấm ức, như thể đang nói: Ông thấy chưa, tên kia vu oan tôi đấy.

Bỗng, đúng vào lúc này, Lý Trạch Vũ quả quyết bổ sung một câu: “Nhưng tôi có nhân chứng!”

Mặc dù không biết nhân chứng mà Lý Trạch Vũ nhắc đến là ai, nhưng nhìn vào bộ dạng tràn đầy tự tin của hắn, Gurio chợt sinh ra một dự cảm xấu.

“Nhân chứng ở đâu?” Bruce nóng lòng hỏi. “Chờ đó!”

Lý Trạch Vũ lấy điện thoại ra gọi cho một người, chỉ nói hai chữ “Đi vào” là cúp máy ngay.

Một lát sau, một cô gái hơi có vẻ hoảng hốt bị hai tên Thánh ky sĩ dẫn vào trong giáo trường.

Thấy người kia tới, khoé miệng Gurio giật đùng đùng, trong lòng bỗng có cảm giác bất an vô cùng mãnh liệt.

Lý Trạch Vũ liếc nhìn Gurio một cách châm chọc, sau đó hắn chỉ vào cô gái vừa tiến vào.

“Cô gái này chính là em gái ruột của Quốc vương Nhật Bản Nicholas, cô ấy chính là nhân chứng của tôi...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 733: C733: Gurio tức giận


Khi Anne xuất hiện, trong lòng Gurio có dự cảm không tốt mãnh liệt.

Hắn ta không chỉ gặp em gái ruột quốc vương Nhật Bản một lần, thân phận không giả được, nhưng nhìn thế nào cũng thấy đối phương về phe Quân Đế.

Nếu người phụ nữ này thật sự xác nhận hắn ta âm thầm hợp tác với quốc vương Nhật Bản, chỉ sợ hắn nhảy xuống Thái Bình Dương cũng không rửa được oan.

Gurio suy nghĩ, hắn ta mở miệng đầu tiên: "Nữ sĩ Anne, bây giờ cô đang đứng ở nơi thiêng liêng nhất trên thế giới, nếu cô dám nói dối một câu, thượng đế sẽ không tha thứ cho cô!”

“Bruce, anh xem xem..."

Lý Trạch Vũ xua tay ngắt lời: "Nhân chứng của tôi còn chưa mở miệng, Gurio đã bắt đầu ngang nhiên uy h**p, cái này chứng tỏ điều gì?"

“Thánh hoàng, ngài chột dạ sao?” Bruce híp hai mắt nhìn về phía Gurio. Trong lòng chửi thầm tám câu!

Mặt Gurio xanh mét, hẳn ta nói: "Tôi chỉ nhắc nhở Anne nữ sĩ không nên nói dối mà thôi!"

Lý Trạch Vũ cười khẩy: "Người ta còn chưa nói câu nào, anh đã cho là nói dối?"

"Tôi... Tôi..."

Gurio tức giận, cơ thể run rẩy. Nhanh mà không có , chờ gì 𝘵ìm ngay ﹏ 𝘵𝑟ùm𝘵𝑟uyện.VN ﹏

"Được rồi!"

Bruce xua tay ngắt lời: "Thánh hoàng, làm phiền ngài không nói nữa!"

Ngay sau đó ông ta nhìn về phía Anne: "Vị nữ sĩ này, Quân Đế nói cô là nhân chứng của cậu ấy, bây giờ mời cô nói mọi chuyện cô biết ra, thế nhưng tôi phải nhắc nhở cô, nếu cô dám nói dối nửa câu, cho dù anh trai cô là quốc vương Nhật

Bản, bản tướng quân chắc chắn vẫn truy cứu trách nhiệm của cô."

Nhật Bản là là một cường quốc không sai, nhưng nước Mỹ là bá chủ thế giới, mà ông ta lại là tướng quân năm sao, cũng có đủ địa vị để nói lời này.

Anne ra vẻ không yên, bất an, dáng vẻ muốn nói lại thôi.

Lý Trạch Vũ cười ha ha: "Anne nữ sĩ, cô hãy nghe theo tướng quân nước Mỹ, nói chỉ tiết tình huống cô biết ra, nếu cô không nói... Tôi sẽ công bố bí mật của cô với mọi người."

Mặc dù Nhật Bản có âm thầm hợp tác với Thánh Đình, Anne thân là em gái quốc vương Nhật Bản, sao lại hãm hại anh trai mình?

Diễn trò phải diễn cho tới, Lý Trạch Vũ nói như vậy là muốn âm thầm nhắc nhở Bruce rằng, hắn có nhược điểm của Anne, cho nên cô ấy không thể không đứng ra lên án anh trai mình.

Quả nhiên.

Bruce vốn nửa tin nửa ngờ, sau khi nghe xong câu này, ông ta tin thân phận "người làm chứng' của vị Anne này hơn.

Anne nơm nớp lo sợ nhìn bọn họ: "Tôi vô tình nghe thấy anh trai mình và Thánh hoàng Gurio có hợp tác, thế nhưng nội dung hợp tác cụ thể là gì thì tôi không biết!"

"Cô không thành thật rồi, xem ra tôi phải công bố bí mật của cô với mọi người!"

Lý Trạch Vũ nói xong thì lấy điện thoại ra.

Anne thấy vậy, cô ấy gấp gáp túm lấy cánh tay hắn, tha thiết nói: 'Không cần, tôi nói còn không được saol"

“Nói maul" Lý Trạch Vũ lớn tiếng quát.

Anne ra vẻ hoảng sợ, cô ấy sợ hãi nói: "Anh trai tôi bảo Thánh hoàng Gurio lặng lẽ giao tiến sĩ nào đó cho anh ấy!"

Cho dù là ngôn ngữ, động tác, biểu cảm, hai người đều phối hợp vô cùng ăn ý, nếu chiếu lên màn hình thì chắc chắn là ảnh đế và ảnh hậu năm nay.

"Anne nữ sĩ, cô dám đổ oan cho tôi!"

Gurio tức giận suýt ngã quy xuống đất, cũng may được Thánh ky sĩ bên cạnh đỡ kịp thời.

Bruce nhìn chăm chăm Gurio, ông ta cười lạnh nói: "Thánh hoàng, trò đùa này chấm dứt ở đây thâm, bây giờ mời ngài giao tiến sĩ Chử ra đây."

Gurio có cảm giác còn oan hơn cả đậu nga. Tiến sĩ Chử cũng không ở trong tay hẳn ta, hắn ta lấy cái gì mà giao ra? Bây giờ hắn ta mới biết vậy chẳng làm...

Sớm biết như vậy sẽ không đánh cược với Lý Trạch Vũ, lại càng không nên giao người cho thằng khốn này!
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 734: C734: Không cần xen vào


"Bruce, ông dám cướp người với bản đế?"

Lý Trạch Vũ bỗng toát ra khí thế kh*ng b*, hắn ngang ngược nói người đưa tiến sĩ Chử đi, ai dám tranh thử xem?”

Đối mặt với uy h**p, Bruce vẫn bình thản ung dung, ông ta thản nhiên nói: "Quân Đế, cậu cho rằng chúng tôi thật sự sợ cậu sao?”

Dứt lời, mười mấy tên FBI và dị năng đồng loạt nhìn về phía Lý Trạch Vũ, không ai có ý tốt.

Mà trong đó tên dị năng vương Carlo lại khinh miệt nói: "Quân Đế, thật ra tôi rất muốn cho vài chiêu với anh, nhưng tốt nhất anh không cần cho tôi cơ hội này, nếu không tôi nhất định sẽ làm thịt anh!"

"Chỉ bằng anh?"

Lý Trạch Vũ nhướng mày.

Bruce cười lạnh nói: "Quân Đế, chúng tôi không muốn chấp nhặt với cậu, bây giờ cậu chỉ cần rời đi, như vậy chúng tôi sẽ không truy cứu chuyện cậu lặng lẽ bắt tiến sĩ Chử đi!"

"Hôm nay mấy người nhiều người, bản đế nhận thua!"

Lý Trạch Vũ gần từng chữ, không phục nói: "Ba mươi năm đông ba mươi năm tây, chúng ta ghi sổ, cứ chờ xem!"

Nói xong hắn muốn dẫn Anne rời đi.

Bruce không bảo người ngăn cản, càng không để lời uy h**p của Lý Trạch Vũ trong lòng.

Ở trong mắt ông ta, đối phương chỉ là thủ lĩnh của đám lưu manh mà thôi, chỉ cần ông ta muốn, tiện tay là có thể b*p ch*t.

Mà bây giờ việc quan trọng nhất với ông ta là đón tiến sĩ Chử về, không cần thiết phải diễn trò với Quân Đế, lãng phí thời gian.

"Quân Đế, anh không thể đi!"

Gurio sao có thể đồng ý được!

Nếu Lý Trạch Vũ thật sự rời đi, vậy hắn ta không rửa oan được.

"Keng..."

Hàng trăm tên ky sĩ hoàng kim vừa mới còn sống khỏi trận chiến ngăn cản đường đi của Lý Trạch Vũ và Anne, cách đó không xa còn có Thánh ky sĩ dày đặc đi tới.

“Thánh hoàng!"

Mặt Bruce sầm xuống: "Làm phiền ngài lập tức giao tiến sĩ Chử ra, về ân oán của ngài và người khác, cháu tôi không có hứng thú."

Gurio buồn bực nói: "Tướng quân Bruce, rốt cuộc ông muốn tôi nói bao nhiêu lần, tiến sĩ Chử đã bị Quân Đế mang đi rồi!"

"Thánh hoàng, đến bây giờ ngài vẫn coi tôi như kẻ ngốc sao?" Khí thế Bruce không giảm, ông ta đáp.

"Keg keng rầm!"

Khi hai người đang đối thoại, Lý Trạch Vũ đã hành động.

Ky sĩ hoàng kim quả thật không chịu nổi một kích trước mặt hắn, tiếng quyền chưởng thanh thúy vang lên, đã có mười mấy người mất sức chiến đấu.

"Không cần xen vào!"

Anne thấp giọng nói: “Anh đi trước đi, bọn họ không dám làm gì tôi đâu!" "Được!"

Lý Trạch Vũ ngầm hiểu.

Thân phận của Anne vẫn còn đó, cho dù Gurio tức giận, hắn ta cũng không dám làm gì cô ấy.

Vì thế hắn bắt đầu công phá vòng vây.

"Thực lực của Quân Đến hoàn toàn ngoài dự đoán của tôi!"

Carlo nheo mắt lại.

"Cho dù thực lực của hắn không tôi, ở trước mặt vương vẫn không là gì!" Một nữ dị năng thả rắm cầu vồng.

Carlo vui vẻ đồng ý: "Đó là đương nhiên... Chỉ cần tôi muốn, một bàn tay là có thể b*p ch*t hắn!"

Hắn ta là dị năng vương đứng đầu thế giới này, mặc dù là chiến thần cảnh giới Cường giả, hắn ta cũng không sợ.

Lúc này, sự nhẫn nại của Bruce đã hoàn toàn hết, giọng ông ta rất khó chịu: "Thánh hoàng, ngài thật sự không chịu giao người ra sao?"

Gurio không còn cách nào khác với tên ngốc Bruce này.

Rốt cuộc ông muốn tôi nói bao nhiêu lần mới chịu, người đã bị Quân Đế
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 735: C735: Mặc kệ ông tin hay không


Thánh hoàng Gurio hoàn toàn bất lực, hắn ta bày ra thái độ lợn chết không sợ nước sôi với Bruce.

Mặc kệ ông tin hay không!

Ngay sau đó khi hắn ta chuẩn bị lệnh cho ky sĩ bắt Quân đế, thì hắn ta trợn tròn mắt.

"Ôi,ôi...

Trên sàn chỉ toàn tiếng k** r*n, chỉ là... Đâu còn bóng dáng Lý Trạch Vũ đâu? "Quân đế đâu?”

Gurio ngơ ngác hỏi.

Một gã ky sĩ hoàng kim bất an đáp: "Thánh hoàng, tên kia... Chạy!”

Chạy? Gurio khiếp sợ.

Có hàng vạn ky sĩ canh gác hoàng cung Thánh hoàng, tên kia phá vòng vây. như thế nào?

Bruce ở bên cảnh thấy nhưng ra vẻ không thể trách được.

Nhà Trắng của bọn họ có lực lượng canh gác hùng hậu, đề phòng nghiêm ngặt không kém cung Thánh hoàng, nhưng đối với Quân Đế mà nói thì như ra vào chỗ không người.

"Chúng ta đi!"

Bruce vung tay nói.

Trước khi đi, ông ta thâm ý nhìn Gurio, ra vẻ đang nói: Cậu chờ đó cho ông đây.

Gurio cũng sợ ánh mắt của tên l* m*ng này, dường như hắn ta cũng muốn nói: Để xem ông có thể làm gì ông đây!

Nước Mỹ là bá chủ thế giới thì sao? Thánh Đình bọn họ cũng có đủ sức ảnh hưởng ở phương Tây, đơn giản chỉ là không lăn lộn ở quốc gia của ông ta mà thôi.

Cuối cùng chỉ còn lại một mình Anne là người ngoài chưa rời đi.

Cô ấy không phải không muốn đi, mà là không thể, bởi vì chắc chắn Gurio sẽ mang cô ấy đi gặp anh trai.

Quả nhiên...

"Anne nữ sĩ, tạm thời cô không cần rời khỏi đây, tôi sẽ lập tức liên hệ với anh trai cô."

Giọng Gurio rất không tốt. Điều này cũng thể hiểu được, vì dù sao Anne cũng là đồng lõa của Quân đết Cùng lúc đó.

Lý Trạch Vũ rời khỏi cung Thánh hoàng, hắn thành công tụ họp với quân U Minh.

"Đại đương gia, người không sao chứ?”

"Bố Lai Ân, xem cậu nói gì kìa, đại đương gia thì có chuyện gì được!" "Trên đời này không có ai có thể ngăn đại đương gia của chúng ta..." Mọi người châu đầu ghé tai.

Lý Trạch Vũ vung tay, hắn nói: "Đừng dong dài, Bố Lai Ân dẫn đội, mọi người lập tức xuất phát đến điện U Linh, ông đây muốn vặn đầu U Linh!"

Sau khi xử lý chuyện Tô Cẩn Hoa giao phó, bây giờ hắn muốn giải quyết việc riêng của mình.

Điện U Linh, điện Long Thần, hắn sẽ tính sổ từng đám một! "Các anh em, chúng ta lập tức xuất phát!"

"Tôi đã khó chịu với đám ma cà bông điện U Linh này từ lâu rồi, lần này tôi phải giết cho đã..."

Nếu người khác nghe được muốn đi đối phó với điện U Linh, sợ là hai chân mềm nhữn ra, nhưng người của quân U Minh đều là người không an phận, có thể khiến bọn họ sợ hãi cũng chỉ có ba chữ "đại đương gia"!

"Đại đương gia, người không đi cùng chúng tôi sao?"

Bố Lai Ân hỏi.

Lý Trạch Vũ gật đầu, hắn nói: "Mọi người xuất phát trước, tôi còn phải chuẩn bị 'sự bất ngờ cho U Linh!

Quân U Minh thấy nụ cười xấu xa của hắn, bọn họ đều có cảm giác thương hại U Linh Đại Đế.

Bởi vì sự bất ngờ rất có thể sẽ biến thành sự kinh hoàng!
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 736: C736: Đừng nóng vội


Điện U Linh.

U Linh đang thưởng rượu ngon, trong lòng ôm một người phụ nữ quyến rũ.

Một người đàn ông khôi ngô trước mặt gã bị một đám phụ nữ mặc bikini vây quanh.

"Lang Vương, ông có thích phụ nữ ở chỗ tôi không? U Linh trêu ghẹo hỏi.

"Thích... Rất thích!"

Lang Vương thành thạo chấm m*t, trên mặt tràn đầy sự hưng phấn không nói nên lời.

U Linh cười thản nhiên: "Nếu thích, ông có thể mang toàn bộ đám phụ nữ này đi!"

Lang Vương nghe vậy, ông ta đẩy đám phụ nữ bên cạnh ra ngồi xuống đối diện U Linh, ánh mắt ông ta dừng trên người phụ nữ bên cạnh U Linh, cười ha ha nói: "Nhưng tôi thích nhất là Maria bên cạnh ông!"

U Linh nghe vậy, mặt gã sầm xuống: "Lang Vương, tôi cảnh cáo ông, ông muốn người phụ nữ nào trên đời cũng được, ngoài Maria!"

Maria ở bên cạnh cũng nhíu mày.

"Ha ha ha, tôi hay nói giỡn."

Lang Vương cười gượng nói: "Mặc dù tôi mắc hội chứng Mendelson, nhưng tôi sẽ không đụng vào người phụ nữ của U Linh ông, ông yên tâm!"

Nói thì nói vậy, nhưng ánh mắt ông ta vẫn đánh giá Maria không kiêng nể như trước.

Thắt đáy lưng ong, b* ng*c cao ngất như bánh mỳ, làn da trắng nốn như trẻ con, ngũ quan tinh xảo, không hề có chút khuyết điểm nào.

Không thể không nói, người phụ này thật sự là một vưu vật.

U Lịnh lạnh giọng cười nói: "Tôi biết Lang Vương ông thích người đẹp, cho nên tôi đã chấm vài cực phẩm thay ông!"

"Hả? Người đâu? Ở đâu!" Lang Vương xoa tay, dáng vẻ không chờ được.

"Đừng nóng vội."

U Linh khoát tay, gã nói: "Chờ chúng ta liên thủ xử lý Quân Đế xong, ông sẽ có được bọn họ!"

Lang Vương nghe vậy thì ngẩn ra: "Ý ông là mấy hồng nhan tri kỷ của Quân Đế sao?"

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

"Không sai!" U Linh gật đầu nói: "Tôi đã điều tra thân phận thật của Quân Đế, biết được ở nước Hạ xung quanh hắn có không ít cực phẩm hồng nhan, đến lúc đó tôi sẽ giao toàn bộ bọn họ cho ông!"

Khi nói chuyện, gã không chú ý tới sự sát khí hiện lên trong mắt Lang Vương.

Maria cười làm lành: "Lang Vương, đám hồng nhan tri kỷ của không đến, vớ đại một người cũng không thua kém dáng người và khuôn mặt tôi."

"Thật không?”

Lang Vương thầm măng hai người trước mặt là '©ẩu nam nữ, trên lại bày ra vẻ mặt mừng rỡ như điên: "Đến lúc đó cô cần phải trông chừng kỹ U Linh, đừng để ông ta tranh với tôi."

"Ha ha, yên tâm đi, U Linh có một mình tôi như vậy là đủ rồi!"

Maria vô cùng tự tin nói.

U Linh cũng không phủ nhận, ngược lại gã ôm chặt eo cô ta hơn.

Lang Vương thấy vậy thì thầm khinh thường cười lạnh.

Hễ là đàn ông bình thường đều thích trái ôm phải ấp, có người đàn ông nào. không vậy thì hoặc là không có năng lực, hoặc là không dám...

Mà U Linh thuộc kiểu người sau, dù sao cha của Maria cũng là công tước tộc bất tử...

Lang Vương hút xì gà, ông ta nói: "Mấy ngày hôm nay Quân Đế như biến mất khỏi thế gian, không biết hắn đang làm trò quỷ gì!"

U Linh ý vị sâu xa nói: "Có lẽ hắn đã biết chúng ta hợp tác, nên đang nghĩ cách đối phó với chúng tal"

"Ha~" Lang Vương cười khinh thường: "Đứng trước thực lực tuyệt đối, mọi âm mưu đều là hổ giấy, chỉ cần Quân Đế dám đến, chúng ta sẽ khiến hắn chết không nơi chôn thây!"

"Ha ha ha, tôi cũng cảm thấy như vậy!"

U Linh cười nói.

Nhưng mà đúng lúc này, Mike lo lắng bước vào, lập tức cúi đầu nói thầm bên tai U Linh.

Dần dần nụ cười trên mặt U Linh biến mất, vẻ mặt trở nên tức giận. "Mẹ kiếp!"

Cuối cùng, U Linh tức giận không nhịn được quát một câu.

Lang Vương thuận miệng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?”

U Linh không thể kiềm được giận, gã nói: "Tên Quân Đế này dám coi chúng ta là kẻ ngốc!"

"Sao lại thế?"

Lòng Lang Vương rõ như gương, trên mặt lại giả vờ không hiểu được.

"Trước đó là Quân Đế nói xằng bậy trên Web đen, thực tế hắn hoàn toàn không có ý định đến đối phó chúng ta, hắn chỉ lợi dụng chúng ta để dấu gián điệp của hắn!"

U Linh càng nói càng tức...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 737: C737: Tôi không có vấn đề


Quân Đế tuyên bố trên mạng rằng sẽ tiêu diệt U Linh trước, sau đó đến Tiểu Lang, nhưng mà sau lưng lại đến nước Anh và Thánh Đình.

Mấy ngày nay U Linh đều lo lắng đề phòng, đến cuối cùng mới phát hiện mình bị đùa giỡn.

Gã càng nghĩ càng tức, cố nén sự tức giận, nói: "Mike, truyền tin tức ra ngoài, ba ngày sau toàn bộ người của điện U Linh chúng ta sẽ đến Acropolis ở Hy Lạp, để cho Quân Đế đến đây chịu chết!"

"Vâng!"

Mike cung kính đáp, lập tức lui ra ngoài.

U Linh nâng ly với Lang Vương: "Ba ngày sau giết Quân Đế!"

"Tôi không có vấn đề!"

Lang Vương cũng nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Khi chuyện của điện U Linh xảy ra trên web đen, toàn bộ thế giới Hắc Ám lại Sôi trào.

Quân Đế nói muốn tiêu diệt điện U Linh và điện Lang Nha, nhưng vài ngày qua vẫn chưa có tin tức gì, ngược lại là điện U Linh liên tục âm ï.

"Chẳng lẽ Quân Đế sợ?”

"Điều đó là không có khả năng! Quân Đế còn có khả năng loại bỏ Long Đế, hẳn sẽ sợ U Linh Đại Đế và Lang Vương?”

"Nếu Quân Đế không sợ, tại sao nói huênh hoang như vậy, mà đến bây giờ vẫn chưa dám ra tay với người ta?"

"Rốt cuộc có phải Quân Đế sợ hay không, bay ngày sau sẽ biết!"

"Không tồi, nếu Quân Đế không dám đến Acropolis ứng chiến, sau này ông đây sẽ không chấp nhận đại đế này..."

Trên web đen vô cùng hỗn loạn. Cùng lúc đó, sân bay quân khu Hoàng Thành nước Hạ.

'Tô Cẩn Hoa, Ninh Trạch Bình và những lão đại khác kiên nhẫn chờ, vẻ mặt bọn họ đều ngập tràn sự kích động.

Cuối cùng, có một chiếc máy bay trực thăng quân dụng bay từ xa đến, một lát sau, nó đáp xuống vững vàng.

"Rầm!"

Cửa cabin mở ra, Sói đen và Chử Vệ Hoa lần lượt nhảy xuống.

Qua mười mấy tiếng, nhiều lần chuyển hướng, cuối cùng bọn họ cũng về tới nước Hạ.

"Long chủ!"

"Đồng chí Chử Vệ Hoa, chào mừng ông trở lại Tổ quốc!"

Tô Cẩn Hoa đích thân tiến lên bắt tay Chử Vệ Hoa.

Ngày nhớ đêm mong, cuối cùng Chử Vệ Hoa cũng được về với mảnh đất nơi ông ấy sinh ra, trong nháy mắt ông ấy kích động, nước mắt lưng tròng.

Ninh Trạch Bình và các lão đại khác lần lượt bắt tay với Chử Vệ Hoa.

Ngay sau đó Chử Vệ Hoa nói những lời từ đáy lòng: "Long chủ, lần này tôi có thể bình an trở về, may mà nhờ có tiểu đồng chí Lý!"

"Đúng vậy, chúng tôi đều rõ ràng." 'Tô Cẩn Hoa gật đầu.

Phải biết rằng nhiệm vụ cứu viện Chử Vệ Hoa lần này, ngay cả Long Thiên Quân cũng không nắm chắc.

Nếu không có Lý Trạch Vũ, có lẽ bọn họ chỉ có thể ôm nỗi hận, từ bỏ cách cứu viện Chử Vệ Hoa.

"Đồng chí Vệ Hoa, sao Trạch Vũ lại không trở về cùng ông?" Ninh Trạch Bình tò mò hỏi.

Nhắc tới chuyện này, hai mắt Chử Vệ Hoa càng đỏ hơn, ông ấy gần như nức nở nói: "Lúc ở Anh, tiểu đồng chí Lý nhường cơ hội chạy trốn cho tôi, sau đó chúng tôi lại bị bên Thánh Đình khống chế..."
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 738: C738: Xoay chuyển tình thế như thế nào


Ông ấy kể chỉ tiết chuyện xảy ra hai ngày hôm nay, nói xong thì ông ấy cũng bật khóc không thành tiếng.

Vẻ mặt mấy người Tô Cẩn Hoa đều rất nghiêm trọng.

Bọn họ có thể cảm nhận được lúc đó Lý Trạch Vũ phải trải qua cục diện nguy hiểm như thế nào qua lời Chử Vệ Hoa nói.

Một chuyến đi xa này, không khác gì đâm đầu vào đầm rồng hang hổi!

"Long chủ, mọi người không cần lo lắng cho đại đương gia, ngài ấy không sao!" Sói đen ở bên cạnh khuyên nhủ.

Mấy người Tô Cẩn Hoa đồng loạt nhìn về phía Sói đen. "Tiểu đồng chí, sao cậu có thể chắc chắn Trạch Vũ không sao?” Ninh Trạch Bình nhíu mày hỏi.

Khóe miệng Sói đen nhếch lên một cụ cười nhạt: "Bời vì ngài ấy là Quân Đết”

Nước Mỹ, Nhà Trắng.

Một vài lão đại do Elif cầm đầu bất mãn nhìn Bruce.

Thân là tổng thư ký, Yori không khỏi cười khẩy nói: "Bruce, tình báo viên của chúng tôi vừa báo tin, tiến sĩ Chử đã về nước tới nước Hạ, ông có thể giải thích chuyện này không?”

"Thánh hoàng Gurio người ta liên tục thanh minh, nói tiến sĩ Chử đã bị Lý Trạch Vũ dẫn đi, tại sao ông không tin người ta?"

Trong lòng Elif vốn bất mãn với Bruce, lúc này ông ta không khỏi bỏ đá xuống giếng.

Bruce nhìn mọi người xung quanh, ông ta thở dời: "Lúc đó Quân Đế đã đến sớm hơn tôi một bước, hơn nữa..."

"Hơn nữa Quân Đế nói tiến sĩ Chử vẫn trong tay Thánh Đình, cho nên ông tin?"

Elif châm biếm ngắt lời: "Lời nói của Quân Đế và Thánh hoàng Gurio, chỉ cần không phải người ngu xuẩn thì đều biết nên tin tưởng ai đúng không?"

Lời này măng gián tiếp Bruce thậm chí còn không bằng kẻ ngu, mà ông ta cũng chỉ giận không dám nói gì.

Dù sao quả thật là ông ta làm hỏng chuyện này.

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Yori đề nghị nói: "Sai lầm của Bruce giao cho điện Capitol xử lý, tôi cảm thấy bây giờ chúng ta nên nghĩ cách xoay chuyển tình thết”

"Xoay chuyển tình thế như thế nào?"

"Tiến sĩ Chử đã về nước Hạ, chẳng lẽ chúng ta đến nước Hạ cướp người sao?"

"Tôi cảm thấy đề nghị này không tồi... Nước Hạ dám cướp người trong tay chúng ta, vì sao chúng ta không thể cướp lại!"

"Đừng nói giỡn, nước Hạ có thể mang người đi từ tay chúng ta, tất cả là bởi vì tiến sĩ Chử phối hợp, ông cảm thấy chúng ta phái người đến nước Hạ cướp người, tiến sĩ Chử sẽ nguyện ý về cùng chúng ta?"

Lời này giống như dội một chậu nước lạnh vào đầu mọi người.

Nếu Chử Vệ Hoa không muốn trở về nước Hạ, ông ấy có vô số cơ hội có thể thông báo với bọn họ, cho dù thủ đoạn của Quân Đế thông thiên cũng không thể đưa người đi được.

Mà Chử Vệ Hoa không làm như vậy, chứng tỏ bản thân người ta muốn trở về nước Hạ.

"Tôi có một cách!" Mắt Bruce bỗng sáng lên. Mọi người đều nhìn ông ta.

Vẻ mặt Bruce âm trầm, ông ta nói: "Chúng ta có thể xuống tay từ người Quân Đất"

Yori khó hiểu hỏi: "Nói cụ thể xem, xuống tay như thế nào?”

"Quân Đế dám cả gan giúp nước Hạ cướp người trên tay chúng ta, chúng ta nhất định phải dạy bảo hắn ta một chút..."

"Đợi đã, tôi phải nhắc nhở mọi người!"

Bruce còn chưa nói xong đã bị Alif ngắt lời: 'Không biết tên Alec kia phát điên cái gì, nói cái gì mà ai dám động vào Quân Đế, ông ta sẽ xử lý người đó!”

Mọi người nghe vậy thì đều nhíu mày.

Từ trước tới nay nước Anh đều nghe theo lời bọn họ, trong một số tình huống, bọn họ vẫn cho đối phương một chút mặt mũi.

Mà lần này thái độ của Alec vô cùng kiên quyết, cho nên ngay từ đầu bọn họ. đã từ bỏ việc trả thù Quân Đế.

Bruce cười âm hiểm, nói: "Chúng ta không cần tìm người xử lý Quân Đế, chỉ là khiến hắn tự lau sạch mông mình mà thôi."

Yori nhíu mày nói: 'Không cần giấu diếm, mau nói rõ ràng."

"ý của tôi rất đơn giản, Quân Đế cướp người từ tay chúng ta, vậy bảo hắn về nước Hạ cướp người lại cho chúng ta!"

"Nếu bọn họ dám không nghe chúng ta, vậy chúng ta sẽ nhốt hắn lại!"

"Về phần Alec, hừ, không phải ông ta không rõ ràng kiểu đạn mới quan trọng thế nào, tôi tin rằng ông ta sẽ hiểu nỗi khổ tâm của chúng ta."

Bruce nheo mắt cười, ông ta cảm thấy vô cùng hài lòng với kế hoạch này của mình.

Gió nổi may bay.

Khi một đám lão đại mưu đồ bí mật ở Nhà Trắng, thế giới Hắc Ám lại một lần nữa sôi trào.

Quân Đế đích thân lộ diện trên web đen, ngỏ lời ba ngày sau sẽ đến Acropolis lấy đầu U Linh.

Tất cả mọi người đều biết, đại chiến này qua đi, vận mệnh thế giới Hắc Ám sẽ hoàn toàn thay đổi.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 739: C739: Bàn về gia thế


Đệ Ngũ Nhân Kiệt yêu người giúp việc Phùng Tú Nhi trong nhà, nhưng lại bị gia tộc Đệ Ngũ phản đối.

Lý do rất đơn giản, không môn đăng hộ đối, thân phận hai người chênh lệch nhau, chắc chắn không có khả năng trở thành một đôi.

Hơn nữa gia tộc Đệ Ngũ cũng sắp xếp một cuộc hôn nhân cho Đệ Ngũ Nhân Kiệt, đối phương cũng là một danh môn vọng tộc, đó là nhà Hách Liên.

Bàn về gia thế, dung mạo, phụ nữ nhà Hách Liên đều gấp ngàn vạn lần Phùng Tú Nhi.

Đáng tiếc gia tộc Đệ Ngũ không ngờ Đệ Ngũ Nhân Kiệt lại hết lòng vì tình yêu như vậy, ông ta thà rằng từ bỏ vị trí đại thiếu của gia tộc, dứt khoát kiên quyết dẫn theo Phùng Tú Nhi bỏ trốn.

Vậy nên mặc dù thiên phú võ đạo của Đệ Ngũ Nhân Kiệt rất cao, làm cho cả gia tộc kỳ vọng cao, nhưng vẫn bị trục xuất khỏi gia tộc Đệ Ngũ.

Nếu không phải em trai Đệ Ngũ Tuấn Kiệt chết, Đệ Ngũ Nhân Kiệt cho rằng cả đời này mình không quay về gia tộc được.

Vậy nên vì để cảm ơn người em trai này, ông ta sẽ báo thù giúp đối phương.

Ở dãy núi Côn Luân giáo với Guixu, Đệ Ngũ Nhân Kiệt thành công đi ra khỏi thông đạo bí mật.

Tuyết băng toán loạn, một chiếc máy bay trực thăng quân dụng bay từ xa đến gần, một lát sau vững vàng hạ xuống.

"Cốp!"

Cửa cabin mở ra, một người đàn ông hơn sáu mươi tuổi khôi ngô tuấn tú, mặc. quân trang nhảy xuống.

Hách Liên Khiếu, Trấn Bắc Vương! Đệ Ngũ Nhân Kiệt vắt hai tay ra sau lưng, ông ta đứng lẳng lặng tại chỗ chờ.

Hách Liên Khiếu bước nhanh về phía trước, chắp tay hành lễ: "Cháu Nhân Kiệt”"

"Chú Khiếu."

Đệ Ngũ Nhân Kiệt không chắp tay hành lễ, ông ta chỉ tùy ý đáp lại một câu, thái độ có vẻ ngạo mạn.

Hách Liên Khiếu nhíu mày, trong lòng có hơi bất mãn, nhưng không biểu đạt ra.

Dù sao Đệ Ngũ Nhân Kiệt có địa vị thân phận rất cao ở gia tộc Đệ Ngũ, mà ông ta chẳng qua chỉ là thành viên chỉ thứ nhà Hách Liên, thân phận hai người không thể so sánh với nhau.

Nhưng suy cho cùng bởi vì từ đầu đến cuối nội tâm của Hách Liên Khiếu không ở thế tục, mà là ở Quy Khư mà ông ta lớn lên.

Nếu không với thân phận ở thế tục của ông ta, cho dù là ai cũng không dám bỏ qua thân phận của ông ta.

"Cháu Nhân Kiệt, chú đã biết mục đích lần này cháu đi ra thế tục, như vậy tốt lắm, cháu theo chú về phủ trước, cho cháu một ít thời gian, chắc chắn chú sẽ tìm ra được hung thủ giúp cháu!"

Hách Liên Khiếu đề nghị.

Không ngờ Đệ Ngũ Nhân Kiệt dứt khoát xua tay nói: "Không cần, cháu có thể tự tìm được hung thủ là ai, chú Khiếu chỉ cần đưa cháu ra nước ngoài là được..."

Mười mấy tiếng sau, một chiếc máy bay từ phía Bắc nước Hạ vững vàng hạ cánh xuống nước Anh.

Lại qua hơn mười phút sau, bóng dáng của Đệ Ngũ Nhân Kiệt xuất hiện ở bên ngoài sân bay.

"Kít kít!"

Một chiếc xe Maybach dừng trước mặt ông ta, người lái xe là một người đàn ông trung niên.

"Đệ Ngũ thiếu, tôi là Chu Đông, là người lão gia sắp xếp đến đón ngài." Người đàn ông cung kính tự giới thiệu. Đệ Ngũ Nhân Kiệt khế gật đầu, ông ta ngồi vào ghế sau.

Chu Đông ngồi lại vào vị trí ghế lái, ông ấy đề nghị: "Đệ Ngũ thiếu, bây giờ trời đã tối muộn, tôi tìm khách sạn cho ngài ngủ lại, có được không?”

"Không cần, đưa thẳng tôi đến nơi tôi muốn đến."

Đệ Ngũ Nhân Kiệt từ chối, bây giờ ông ta chỉ muốn báo thù sớm thay cho em trai mình.

"Vâng!"

Chu Đông thấy thái độ kiên quyết của ông ta, ông ấy không dám khuyên nữa, khởi động xe chạy tới vùng ngoại thành.

Hơn nửa tiếng sau, Maybach xuất hiện bên ngoài một trang viên tư nhân rộng hàng ngàn mét vuông, từ xa có thể nhìn thấy vài pháo đài cổ kính hùng vĩ đồ sộ.

Nơi này là điện Long Thần. Cùng lúc đó, trong tòa pháo đài cổ lớn nhất.

Charl và Liv đang ngồi trên sô pha, bọn họ vừa chơi xong một hiệp, bầu không khí có chút vi diệu.

Hơi thở của Liv không ổn định, thoạt nhìn bị dày vò không hề nhẹ.
 
Back
Top Bottom