Cập nhật mới

Đô Thị  Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 520: C520: Anh biết


Dương Sóc lấy mũ vành rộng trên đầu xuống, lạnh lùng cười nhìn về phía hòa thượng Nhất Trinh, lại mở miệng nói với Triệu Như Mộng ở bên cạnh: “Cô đi cứu người đi, cứ giao con lừa trọc cho tôi!”

“Được!”

Triệu Như Mộng nói xong thì là người đầu tiên nhảy vào trong hồ băng.

“Tủm!”

“Tủm.."

Những người khác lần lượt nhảy vào trong hồ băng.

Hòa thượng Nhất Trinh thấy như vậy thì di chuyển cơ thể, tấn công Dương Sóc đầu tiên...

Cùng lúc đó, trên đỉnh núi tuyết bên ngoài Tử Ngục.

Ngân Hồ dần có cảm giác có vết thương trên người đã dần trở nên tốt hơn, cô liếc người phụ nữ tóc vàng bên cạnh, đôi mắt đảo quanh không biết đang suy nghĩ cái gì.

Một lát sau.

“Tôi muốn uống nước."

Ngân Hồ mở miệng nói.

Người phụ nữ tóc vàng khinh thường nhìn cô, không thèm để ý tới cô. “Tai cô bị điếc à? Tôi muốn uống nước!”

Ngân Hồ nhắc lại lần nữa.

Người phụ nữ tóc vàng khinh thường nói: “Cô mà cũng xứng để tôi hầu hạ? Muốn uống nước thì không có, trên mặt đất có tuyết, nếu cô không ngại thì có thể l**m vài cái."

Ngân Hồ nhíu mày, cô cực kỳ không vui nhìn về phía người phụ nữ tóc vàng.

“Thế nào, không phục sao?”

Người phụ nữ tóc vàng nhìn cô từ trên cao rồi nói: “Cô cho rằng mình đi theo Quân Đế lăn lộn mấy năm ở thế giới ngầm thì thật sự coi mình là nhân vật chính rồi? Ha ha ha...”

Nói đến đây cô ta cười to, càng thêm khinh thường nói thêm: “Quân Đế là phế vật, thuộc hạ của hắn cũng là phế vật!”

“Cô.” Gương mặt Ngân Hồ đỏ bừng nhưng không nói nổi một chữ.

“Ha ha ha, tôi thích nhìn thấy dáng vẻ người khác khó chịu với tôi mà lại không thể làm gì tôi!” Người phụ nữ tóc vàng hớn hở.

Ngân Hồ không tiếp tục tranh cãi với cô ta nữa, cúi đầu l**m tuyết trên mặt đất.

Nhưng mà không ai phát hiện, ngay trong giây phút cô cúi đầu thì trong mắt lóe lên sự xảo quyệt.

“Ha ha ha...”

Người phụ nữ tóc vàng nhìn thấy Ngân Hồ nằm rạp trước mặt mình thì như có một cảm giác thành tựu cực kỳ to lớn.

“AI” Người phụ nữ tóc vàng đang cười thì bất ngờ thét chói tai. “Tôi khó chịu với cô, nhưng tôi có thể xử lý cô! Còn nữa...”

Khóe miệng Ngân Hồ khẽ nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng: “Long Đế không xứng để xách giày cho Quân Đết”

Mấy tên thuộc hạ của người phụ nữ đồng thời nhìn lại, chỉ thấy Ngân Hồ còn nằm rạp trên mặt đất trước đó đã tránh thoát khỏi sự trói buộc không biết từ lúc. nào, cô mạnh mế đâm con dao nhỏ trong tay vào trái tim người phụ nữ tóc vàng.

“Điều này... Làm sao có thể... Có thể!”

Người phụ nữ tóc vàng vừa dứt lời thì cơ thể mang theo sự nghi ngờ chậm rãi ngã xuống.

“Xoạt xoạt xoạt...”

Sáu bảy tên đàn ông bao vây cô trong nháy mắt. Nhưng mà Ngân Hồ lại không lùi mà lại tiến tới, bắt đầu tấn công bọn họ.

Thuộc hạ của Long Đế đều không phải là người bình thường, nhưng sức mạnh của bọn họ sao có thể sẽ là đối thủ của Ngân Hồ.

“Rầm rầm rầm!”

Chỉ nghe thấy tiếng xương nứt thanh thúy, sáu bảy tên đàn ông lần lượt ngã xuống.

. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Ngân Hồ lấy điện thoại từ trên người của một người trong đám người bọn họ, sau đó cô nhảy lên khung máy bay trực thăng chạy trốn, nếu không chờ lúc sau khi Long Đế dẫn người trở về thì cô không có cơ hội để trốn.

Cô vừa điều khiển máy bay, vừa lấy điện thoại di động ra bấm dãy số nào đó.

“Ai vậy?”

Giọng nói lười biếng của Lý Trạch Vũ truyền đến.

“Là tôi!”

Ngân Hồ cũng không quanh co lòng vòng, cô lập tức nói ra tình cảnh hiện tại của mình, đồng thời suy đoán rằng đám người Long Đế có khả năng có vài âm mưu với Tử Ngục.

Lý Trạch Vũ nghe xong cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, mà bình tĩnh trả lời: “Tôi biết tên ma cà bông đó đi tới Tử Ngục.”

“Anh biết?”

Ngân Hồ nhíu mày.

“Ừm, tôi biết, chỉ là tôi không biết tên cà chớn đó dám ra tay với cô!”

Giọng điệu rét lạnh của Lý Trạch Vũ truyền đến.

Ngân Hồ nghiêm túc nói: “Quân Đế, tôi biết anh sẽ khinh thường Long Đế, nhưng tôi muốn nhắc nhở anh rằng thế lực đứng sau lưng ông ta chính là hoàng gia Anh, nếu động vào ông ta...”

“Cô cho rằng tôi sẽ sợ hoàng gia Anh sao?”

Lý Trạch Vũ hỏi lại một câu.

Ngân Hồ trầm mặc.

Cô biết Quân Đế rất mạnh, nhưng một người cho dù có mạnh hơn nữa thì có thể mạnh đến mức hơn một quốc gia sao?

“Con sâu ra tay với cô trong giây phút này nhất định phải chết!” Trong giọng nói của Lý Trạch Vũ lộ ra sát ý không che đậy chút nào.

“Nước Anh thì sao? Thế lực đứng sau lưng tôi chính là nước Hạ...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 521: C521: Muốn chết


Mặc dù giọng điệu hắn hời hợt nhưng lại thể hiện rõ bá khí.

Mà Ngân Hồ hiểu rõ tính cách của Lý Trạch Vũ, hắn đã nói muốn làm thịt Long Đế thì mạng của ông ta sẽ không quá dài!

“Không cần lo lắng.”

Lý Trạch Vũ trấn an nói: “Bây giờ điều cô cần phải làm là tìm một chỗ ẩn náu, chẳng mấy chốc tôi sẽ đuổi tới nơi.”

Nghe đến đây, Ngân Hồ mới biết Lý Trạch Vũ đang trên đường tới.

Sau khi cúp điện thoại, cô lập tức đổi hướng máy bay trực thăng, mặc dù vết thương trên người còn chưa hồi phục nhưng cô muốn trở về điều tra từng hành động của Long Đế thay Lý Trạch Vũ.

Cùng lúc đó, Tử Ngục.

Theo việc Will dẫn đầu bắt đầu tấn công đám người Long Đế, những phạm nhân còn lại không cam lòng yếu thế đồng loạt xông lên phía trước.

“Muốn chết!”

Thân thủ của Long Đế cực kỳ kinh khủng, trong chớp mắt đã chém năm người.

Đúng lúc này Manbu,.Jaragua và mười hai chiến thần Tu La cùng nhau ngăn chặn Long Đế, mặc dù sức mạnh của không bằng Long Đế, nhưng một nhóm người phối hợp ăn ý, trong chốc lát cũng có thể chống đỡ đợt tấn công của Long Đế, chỉ là không thể chống chịu được quá lâu.

Will không hổ là một trong mười hai tướng, hổ gặp bầy dê, mỗi một quyền anh ta đánh ra thì có thể xử lý một người.

Sau khi nhìn thấy mười hai chiến thần Tu La chứa đầy nguy hiểm, anh ta dứt khoát gia nhập chiến cuộc, phải bắt Long Đế lại.

“Chết cho bản đế!”

Hiện tại người mà Long Đế hận nhất tuyệt đối là Will, chỉ vì anh ta hết lần này đến lần khác đều khinh thường ông ta.

“Âm ầm!”

Will đỡ được một quyền nhưng lại không thể đỡ được quyền khác, xương ngực bị gãy vài cái đồng thời cả người anh ta bay ra ngoài.

Nhưng mà trong thời gian nửa chén trà, thuộc hạ của Long Đế đã chết hơn phân nửa, chỉ còn lại không hơn hai mươi người.

Mà phạm nhân Tử Ngục cũng có thương vong nặng nề. Mười hai chiến thần Tu La chết năm người, Will thì bị trọng thương.

Cơ thể Long Đế hoàn hảo chứng minh thực lực của tứ đế, ông ta đúng là không phải là người mà người bình thường có thể khiêu khích.

“Còn ai nữa!”

Long Đế ngang ngược hô to, trong chốc lát phạm nhân xung quanh ông ta không còn dám tuỳ tiện tiến lên.

Cách đó không xa. Vẻ mặt của đạo sĩ Vô Trần đang ngậm một điếu xì gà to trầm xuống, ông xông ra từ bên cạnh Ngọc Linh Lung rồi nói: “Bà Linh Lung, tên nhóc đó là sát tinh trời sinh, sức mạnh cũng không yếu, chúng ta có nên giúp đỡ một tay không?”

“Ông không được quên nhiệm vụ mà Trạch Vũ giao đâu đấy.”

Ngọc Linh Lung nhẹ nhàng lắc đầu, ngăn cản hành động của ông.

Nghe đến đây, đạo sĩ Vô Trần nhíu mày, lại hỏi: “Biện pháp dẫn rắn rời hang của tên nhóc thúi này thật sự có thể thực hiện được?”

“Với tình hình trước mắt mà nói thì đều ở trong dự tính của hắn không phải sao?”

Ngọc Linh Lung hỏi ngược lại một câu. “Cái này ngược lại là, ha ha ha...”

đạo sĩ Vô Trần đắc ý cười nói: “Không hổ là đồ nhi của chúng ta, không chỉ có thiên phú võ đạo tốt, trí thông minh cũng đạt tiêu chuẩn!”

Ngọc Linh Lung gật đầu ngầm thừa nhận với vẻ mặt vui mừng.

Lý Trạch Vũ có thể đạt tới cảnh giới vô địch thiên hạ trong thời gian ba năm liền, điều này ngay cả mấy người bọn họ đều không có nghĩ tới.

Cách đó không xa Long Đế và các phạm nhân đang giằng co, ai cũng không dám tuỳ tiện tiến lên.

Long Đế hạ giọng hỏi thuộc hạ ở bên cạnh: “Bên Arthur chưa thành công sao?”

Trước đó, ông ta căn bản không nghĩ tới việc hai chữ Long Để sẽ không có tác dụng khiến những người ở ngục giam này sợ hãi, ngược lại ông ta bị tất cả mọi người khinh thường.

Lúc này ông ta muốn lại kéo dài thời gian thì đã khó khăn.

Dù sao phạm nhân bên trong Tử Ngục đều không phải là hạng người hời hợt, chỗ nào cũng có người giết người như ngóe, hơn nữa nhân số đông đảo, cứ tiếp tục thì có khả năng ngay cả ông ta cũng sẽ gặp nguy hiểm!

“Còn chưa có tin tức truyền tới.”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 522: C522: Đại đương gia


Một thuộc hạ trả lời.

“Liên lạc thử, nói với bọn họ rằng chúng ta không kéo dài lâu được.”

Long Đế nhìn phạm nhân đang nhìn ông ta chằm chằm, trong đầu có ngàn vạn suy nghĩ.

Ông ta không nghĩ ra Quân Đế đã dùng cách gì, mới có thể chinh phục những phạm nhân kiêu căng khó thuần trước mặt này.

Là sức mạnh sao? Không có khả năng!

Long Đế không cho rằng sức mạnh của của mình có sự chênh lệch với Quân Đất

Vậy rốt cuộc là nguyên nhân gì? Không thể là vì mị lực từ nhân cách... “Xử lý bọn chúng!”

Lần này Manbu với đôi mắt đỏ chủ động phát động đợt công kích, mục tiêu nhắm vào Long Đế.

Chỉ vì anh em của anh ta đều chết trên tay Long Đế, thù này nhất định phải báo!

“Manbul” Will muốn thuyết phục Manbu không nên manh động, nhưng không kịp.

Mà Manbu xông lên như vậy nhất định sẽ chết trên tay Long Đế, không ngoài ý muốn, trong chớp mắt Will cố nén cơn đau trên người xông lên cùng với anh ta.

“Vèo vèo!” Manbu tung ra mấy quyền liên tiếp đều thất bại. “Âm”

Gương mặt Long Đế lạnh lẽo, nhấc chân đá tới đầu Manbu.

Một cước này vừa nhanh vừa độc, Manbu vốn không kịp chống đỡ, chỉ có thể trơ mắt nhìn chân Long Đế tới gần mình.

“Rầm...

Cũng may trong thời khắc mấu chốt Will đuổi tới, anh ta không để ý việc mình sẽ bị thương lần nữa mà hai tay nhanh chóng che đầu đỡ được một chân của Long Đế, nhưng một cú đá này hoàn toàn đá gãy hai tay anh ta, đồng thời tính cả Manbu cũng bị đá bay.

Long Đế muốn tiến lên hạ đòn kết liễu, nhưng các phạm nhân nhìn thấy Will và Manbu bị thương thì lại lân nữa xông tới như ong vỡ tổ.

Long Đế không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể dẫn người chậm rãi lui lại.

“WIill

Manbu ôm Will vào trong ngực, trong nháy mắt cảm động đến mức lệ nóng đầy mặt.

Bởi vì bình thường quan hệ giữa anh ta và Will không tốt, thậm chí đã nhiều lần ra tay đánh nhau, anh ta hoàn toàn không ngờ đối phương sẽ không để ý đến tính mạng mà tới cứu anh ta.

“Fuckl”

Will hùng hùng hổ hổ nói: “Đàn ông chúng ta sao có thể khóc, đừng để ông đây xem thường cậu!”

“Ha ha..." Manbu cười trong mang nước mắt, lo lắng trong lòng cũng vơi bớt.

Will còn có thể nói đùa, đủ để chứng minh anh ta không gặp nguy hiểm tới sinh mệnh.

“Vù vù vù..."

Ngay khi hai bên sắp ra tay đánh nhau lần nữa thì hai khung máy bay trực thăng từ trên không trung bay đến gần.

“Đại đương gia đến rồi!”

€ó người nhìn thấy vật tổ xấu xí trên trực thăng, vừa liếc mắt đã nhận ra là ai sắp đáp đất.

Quả nhiên!

Chỉ trong chốc lát, hai khung máy bay trực thăng một trước một sau vững vàng hạ xuống.

“Bang” Cửa cabin mở ra, Lý đại đương gia nhảy xuống với tư thế cực kì tiêu sái.

Ngay sau đó Ngân Hồ cũng đi xuống từ trên một chiếc máy bay trực thăng khác.

Long Đế nhìn thấy hai người thì lập tức nheo mắt.

Ông ta không biết Ngân Hồ chạy trốn bằng cách nào?

Còn nữa, ông ta hoàn toàn không ngờ vậy mà Quân Đế lại đích thân đến đây!

“Đại đương gia.”

“Đại đương gia...”

Cho dù là phạm nhân hay là lính cai ngục nhìn thấy Lý Trạch Vũ xuất hiện, yog đều như đã có trụ cột.

Giám ngục trưởng thì tự mình tới đón tiếp, kích động không thôi nói: “Đại đương gia, ngài đã đến rồi!”

Cảnh tượng này nhìn thì có hơi buồn cười, người không biết còn tưởng rằng Lý Trạch Vũ mới là giám ngục trưởng.

Lý Trạch Vũ nhìn thoáng qua Long Đế đang đeo mặt nạ, lại đảo mắt qua đám người, cuối cùng đưa mắt nhìn cơ thể của Will và Manbu, sắc mặt hắn nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn: “Nhiều người như vậy mà không bắt được mấy con tôm tép nhãi nhép, ông đây bị mất mặt bởi các người hết rồi!”

Một câu này của hắn khiến tất cả phạm nhân và lính cai ngục xấu hổ vô cùng.

“Quân Đế, cậu nói ai là tôm tép nhãi nhép?”

Gương mặt Long Đế đen thui.

Lý Trạch Vũ liếc xéo ông ta, trong ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt.

“Không cần nghỉ ngờ, ông đây đang nói ông đấy...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 523: C523: Bổn tọa ở đây


Trong hồ băng.

Qua vài lần dò xét, đám người Triệu Như Mộng cuối cùng cũng tìm ra một đường hầm tối đen. Sau khi thăm dò thấy có đủ không khí để hô hấp, họ lại lần nữa lặn xuống nước, bơi một hơi vào đường hầm đen kịt.

Một lát sau.

“Rào!“

Bọt nước bắn tung toé, Triệu Như Mộng là người ngoi lên đầu tiên. “Rào... rào...”

Từng người một ngoi đầu khỏi mặt nước.

Trong địa cung tối đen, mơ hồ có thể nhìn thấy một bóng người đang ngồi xếp bằng.

“Thánh Vương?”

Triệu Như Mộng khẽ hô lên một câu.

Xương bả vai của Hách Liên Vô Tình bị khoá chặt, lão ta vốn tưởng người vừa tới là những kẻ mình hận nhất, nhưng khi nghe thấy hai chữ “Thánh Vương”, cơ thể gầy gò của lão không khỏi run lên bần bật.

“Bổn tọa ở đây!”

Bất cứ ai cũng có thể nhận thấy giọng nói run run của Hách Liên Vô Tình đang ẩn chức sự kích động vô hạn.

Lão biết, bản thân cuối cùng cũng được cứu ra!

Sau khi xác nhận đó chính là Thánh Vương mình cần giải cứu, Triệu Như Mộng mừng thầm trong lòng, dẫn người leo lên khỏi hồ nước.

“Trên tường đá có bật lửa!” Hách Liên Vô Tình cố nén sự hưng phấn, lên tiếng nhắc nhở. Một kẻ mặc đồ đen làm theo chỉ dẫn, lấy ra bật lửa thắp sáng địa cung.

Trong phút chốc, người chưa từng gặp mặt Thánh Vương như Triệu Như Mộng bỗng cảm thấy có chút khó tin.

Bởi lẽ cô ta từng xem ảnh của Hách Liên Vô Tình, ngoại hình của đối phương thực sự rất xuất chúng, tuy chỉ được nhìn qua ảnh nhưng cũng có thể cảm nhận

khí phách hừng hực đó.

Nhưng, Thánh Vương trước mặt lại gầy yếu một cách khó tin, tóc tai bù xù, thậm chí còn xấu xí hơn cả những kẻ lang thang đầu đường xó chợ.

Đây thực sự là Thánh Vương mà mình cần tìm kiếm sao! “Còn đứng ngây ra đó làm gì?” Hách Liên Vô Tình có chút sốt ruột.

Triệu Như Mộng định thần lại, lúc này mới rút bội kiếm bên hông, chém thẳng vào xích sắt gắn trên cột trụ.

“Vô ích thôi!”

Hách Liên Vô Tình nhắc nhở: “Xích sắt này được chế thành từ huyền thiết, ngay cả cường giả cảnh giới Thiên Nhân cũng khó có thể chặt gấy trong một chốc một lát.”

Nghe vậy, Triệu Như Mộng nhíu mày, nhất thời không biết nên xử lý ra sao.

Cũng may Hách Liên Vô Tình đã sớm nghĩ ra cách thức thoát khỏi xiềng xích, “Cô qua đây, rút móc sắt khỏi xương bả vai của bổn toại”

“Vâng!”

Triệu Như Mộng rảo bước ra sau lưng Hách Liên Vô Tình, cố chịu đựng mùi hôi thối trên người lão, đưa tay chạm tới xích sắt.

“Thánh Vương, ngài chịu đựng một chút!”

Dứt lời, cô ta nắm chặt xích sắt, từ từ rút nó ra ngoài.

“AI”

Hách Liên Vô Tình cắn chặt răng, mồ hôi lạnh lập tức túa ra.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Triệu Như Mộng nhất thời không dám động thủ

“Đau dài không bằng đau ngắn, nhổ luôn đi!” Hách Liên Vô Tình thúc giục. “Vâng!”

Triệu Như Mộng nhíu mày, dồn sức kéo thật mạnh, khiến lưỡi móc và máu thịt đều bị lôi ra ngoài.

⁄A..A v7

Tiếng kêu thét thảm thiết vang vọng trong địa cung, làm người ta không khỏi tê dại da đầu.

Hách Liên Vô Tình không hổ là trang nam tử, sau tiếng kêu thống khổ kia, lão nhanh tay điểm huyệt cầm máu cho bản thân, cần răng nói: “Tiếp đi!”

Vẫn còn một móc sắt, Triệu Như Mộng lặp lại động tác trước đó, lần nữa nhổ lưỡi móc găm thịt tươi ra ngoài.

“Ôi... A...”

Hách Liên Vô Tình đau đến mức tái nhợt mặt mũi, cơ thể run rẩy không ngừng.

“Thánh Vương, ngài không sao chứ?”

Triệu Như Mộng ân cần hỏi thăm.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 524: C524: Cô là con gái yêu cơ


Hách Liên Vô Tình cắn chặt hàm răng, một lần nữa điểm huyệt cầm máu cho mình, “Bổn tọa không sao! So với nỗi khổ bị cầm tù trong những năm qua thì chút

đau đớn này có là gì đâu!”

Hiện tại, móc sắt ghim trên xương bả vai đã được loại bỏ, chỉ còn hai móc. găm dưới hai chân.

Lần này Hách Liên Vô Tình không nhờ người khác giúp đỡ, lão tự mình ra tay nhổ bổ lưỡi móc.

Sau khi trải qua bốn lần cơn đau xé gan xé ruột, lão ta yếu đến mức không còn sức để động đậy.

“Thánh Vương, chúng ta mau đi thôi. Dương tả sứ vẫn đang đấu tay đôi với một tên hoà thượng ở ngoài kia, tôi sợ đến lúc ấy sẽ có nhiều người đến đây hơn nữa!"

Triệu Như Mộng bứt rứt không yên, mở miệng nhắc nhở.

Nghe xong, Hách Liên Vô Tình cố chịu đựng cơn đau, xốc lại tinh thần.

Suy cho cùng, nếu ba tên kia tới đây, bọn lão chưa chắc có thể rút lui lành lặn.

“ShhI”

Hách Liên Vô Tình xé rách quần áo trên người một gã mặc đồ đen rồi quấn vải xung quanh vết thương của mình, ngay sau đó nhảy xuống hồ trước tiên.

Triệu Như Mộng dẫn người theo sát đẳng sau. Một lát sau.

Hách Liên Vô Tình nhảy lên khỏi hồ băng. “Bịch bịch bịch!”

Hoà thượng Nhất Trinh và Dương Sóc đã giao thủ được trăm chiêu, đối phương hoàn toàn không thể địch lại ông, chỉ có thể vật vã chống đỡ.

“Thánh Vương!” Nhìn thấy Hách Liên Vô Tình, Dương Sóc kích động vô cùng. “Lão ma, vậy mà mi lại trốn thoát được rồi!”

Hoà thượng Nhất Trinh lên tiếng, ông thôi không ra tay với Dương Sóc, trái lại đổi mục tiêu thành Hách Liên Vô Tình.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Nhưng, Dương Sóc lại ngang ngạnh ngăn cản hoà thượng Nhất Trinh, cho dù có phải trả giá cho hành động này bằng việc bị thương.

Hách Liên Vô Tình cũng là kẻ quyết đoán. Hiển nhiên, lão biết rõ mình không thể đánh bại hoà thượng Nhất Trinh trong tình trạng này, vì vậy lão không hề nghĩ ngợi mà dẫn người tẩu thoát ngay.

Cùng lúc đó, trong ngục giam.

“Không còn nghi ngờ gì nữa, ông đây đang nói về ông đấy!”

Câu nói của Lý Trạch Vũ làm Long Đế suýt thì hộc máu.

“Hay, hay lắm!”

Long Đế có phần nổi cáu, lạnh lùng nói: “Quân Đế, ngươi có dám so tài cao thấp với bổn đế không?”

“So cao thấp? Thứ tôm tép nhãi nhép như ông thật sự không xứng!” Lý Trạch Vũ lắc đầu khinh bỉ. “Ha ha, không dám là không dám, cần gì đứng đây già mồm cãi láo!” Long Đế sẵng giọng cười lớn.

Đúng lúc này, đám người Hách Liên Vô Tình xuất hiện trong sân bóng rổ của tử ngục.

Lý Trạch Vũ biến sắc, nói: “Ôi chao, để cho lão quái nhà ông trốn thoát thật rồi kìal”

“Lý - Trạch — VũI”

Rất rõ ràng, Hách Liên Vô Tình cũng đã nhận ra tên thanh niên kia chính là kẻ duy nhất trên đời này từng vả miệng mình, ngọn lửa phẫn nộ chợt bùng lên trong lòng.

“Thánh Vương, hiện giờ chúng ta cần rời khỏi đây mới đúng!”

Triệu Như Mộng đứng sau nhắc nhở.

Hách Liên Vô Tình ngầm hiểu ý, quyết định tạm thời để Lý Trạch Vũ sống lâu thêm một chút.

Song, lão tính bỏ qua cho Lý Trạch Vũ, nhưng người ta lại chăng muốn buông ha cho lão!

“Con sâu nhỏ, để tuỳ tùng của tôi chơi đùa với ông.”

Lý Trạch Vũ chỉ vào người Long Đế, ra lệnh: “Tiểu Nam, tôi giao cho ông giải iuyết tên nhãi nhép này nhé!”

Nam Cung Thạc khua tay múa chân ra dấu “OK”, thản nhiên như không, hỏi: Lý thiếu gia muốn kẻ này chết hay sống?”

“Tuỳ ông!”

Lý Trạch Vũ bỏ lại một câu, sau đó quay người lao vút theo Hách Liên Vô ình.

Đạo nhân Vô Trần và Ngọc Linh Lung ở cách đó không xa cũng đồng thời hạy theo.

Thánh Vương, ngài đi trước đi, chúng tôi ở lại chặn hậu!” “Thánh Vương đi trước đi!” Những tên áo đen lần lượt lên tiếng.

Hách Liên Vô Tình quay đầu lại đưa mắt nhìn bọn họ, không hề do dự mà lồng ý ngay.

Thực lực của đám tâm phúc này hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn đạo Ihân Vô Trần, nhưng để kéo chân đối phương một chốc một lát thì không thành ấn đề, như vậy lão ta cũng sẽ có đủ thời gian thoát khỏi cái nơi quỷ quái này.

“Cô là con gái Yêu Cơ?”

Hách Liên Vô Tình nhìn thoáng qua Triệu Như Mộng.

Triệu Như Mộng gật đầu đáp: “Thánh Vương anh minh, Yêu Cơ là mẹ của tôi!”

“Ừm, vậy cô hãy đi theo tôi.”

Hách Liên Vô Tình vung tay lên, đưa ra quyết định: “Những người khác ở lại lgăn cản đám người kial”

“Vâng!”

“Vâng...”

Mười mấy người mặc đồ đen đồng thanh đáp lời.

Khi đám người Lý Trạch Vũ xuất phát ngăn chặn Hách Liên Vô Tình, Nma. ›ung Thạc ở bên này cũng bắt đầu động thủ với Long Đế.

“Xoạch! Xoạch!”

Tốc độ ra chiêu của Đại hộ pháp khiến mí mắt Long Đế co giật dữ dội, không hỏi nuốt nước bọt.

Lão già mạnh đến nhường này thực sự là tuỳ tùng của Quân Đế ư...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 525: C525: Bản đế muốn ông phải chết


Ở thế giới Hắc Ám phương Tây, việc phân chia cảnh giới võ giả hoàn toàn khác với phương Đông.

Võ giả cấp nhập môn là chiến binh, lên trên tí là chiến vương, rồi đến chiến thần, chiến hoàng, và cảnh giới có thực lực mạnh nhất là chiến đế.

Mà giờ Long Đế đã là cường giả cảnh giới chiến hoàng rồi, chỉ cách chiến đế - cảnh giới cao nhất - một bước mà thôi, thực lực tương đương với cảnh giới Võ

Thánh phương Đông.

Nhưng Long Đế có chết cũng không ngờ rằng bản thân lại không hề có sức chống cự gì trước một tên tuỳ tùng của quân đế.

“Bang! Bang! Bang!”

Thỉnh thoảng Nam Cung Thạc lại tát vào mặt Long Đế một cái, vừa tát ông ta vừa mắng: “Xem ông đây có đánh chết con rệp như mày không!”

“Hỗn lão!” Cơn phẫn nộ của Long Đế được đẩy lên cao trào.

Bị tát đôm đốp ngay trước mặt bao nhiêu người như vậy, nếu để chuyện hôm nay truyền ra ngoài thì sau này ông ta lấy đâu thể diện đi gặp người ta nữa? Thà tìm cái cây mà treo cổ cho rồi.

“Bản đế muốn ông phải chết!”

Long Đế rút một thanh đao sắc bén từ trên người và sử dụng hết tốc độ của bản thân.

Nam Cung Thạc không hề tỏ ra hoang mang, dùng sức nhảy bật lên không trung.

“Bốp! Bốp! Bốp!”

Long Đế còn chưa kịp vung nhát đao, bụng ông ta đã bị đá bảy tám cước, khiến ông ta lảo đảo lùi lại rồi lăn trên mặt đất vài vòng mới đứng vững được.

So với khí phách hăng hái trước đó, giờ phút này đây, trông ông ta chật vật khốn khổ biết bao nhiêu.

Nam Cung Thạc nhìn đối phương với góc độ từ trên cao nhìn xuống, lắc đầu khinh thường: “Tiểu Trùng, tiếp tục nha! Mới vậy đã không chịu được rồi ư?”

Cùng lúc đó, mười mấy tên mặc đồ đen đang giao đấu với đạo sĩ Vô Trần và Ngọc Linh Lung.

Kẻ yếu nhất trong đám người đồ đen này cũng đạt tới cảnh giới tông sư rồi, cường giả cảnh giới Võ Thánh thì lại càng không thiếu, thậm chí còn có những người chỉ còn một bước nữa là có thể tiến vào cảnh giới Thiên Nhân. Bởi vậy có thể thấy Vô Tình Thần Cung đã mạnh mẽ thế nào trong nhiều thập kỷ qua.

Có thể nói lực lượng như vậy thuộc hàng top đầu trên thế giới, một khi không ai có thể kiểm soát được bọn họ thì sẽ dẫn tới hậu quả mà không ai lường trước. được.

Lý Trạch Vũ dẫn hai người Mộc Hằng Sinh và Ngân Hồ chặn đường Hách Liên vô tình với Triệu Như Mộng.

“Chàng trai trẻ, chỉ cần cậu chịu cúi đầu trước bổn tọa đây, bổn tọa sẽ bỏ qua tất cả những chuyện mà cậu làm khi trước!” Đôi mắt Hách Liên vô tình lập loè tia sáng, không ai có thể đoán được ông ta đang nghĩ gì.

Chỉ có mình Lý Trạch Vũ là biết ông ta đang muốn nói tới chuyện hắn từng tát vào mặt ông ta, hắn cười nói: bàn tay bổn thiếu tôi không?”

“Cung chủ Hách Liên, ông có muốn nếm lại mùi vị

Thấy thằng nhãi con cái hay chẳng nói lại đi nói cái dở, đôi mắt Hách Liên vô tình lộ rõ sát khí, nhưng ông ta vẫn cố nhịn không hành động thiếu suy nghĩ.

Bởi vì Lý Trạch Vũ từng tuyên bố rằng ba người Ngọc Linh Lung có liên thủ cũng không đánh lại hắn, điều này vẫn còn khá mới mẻ trong ký ức của Hách Liên vô tình.

“Chỉ cần cậu muốn, bổn tọa có thể mang tới cho cậu tất cả bảo vật trên đời này, tiền tài, quyền lực, mỹ nhân...” Hách Liên vô tình vừa nói vừa chỉ vào Triệu Như Mộng bên cạnh mình: “Thấy cô ta có đẹp hay không? Chỉ cần cậu chịu phục tùng bổn tọa, cô ta sẽ trở thành người của cậu ngay!”

Nghe vậy, Triệu Như Mộng hơi cau mày, trông biểu cảm có phần phức tạp.

“Ông là đồ ngu à?” Lý Trạch Vũ nhìn chằm chằm vào đối phương như thể. đang nhìn một kẻ ngốc, cười nói: “Giờ bổn thiếu làm thịt ông thì cô ta cũng sẽ là của bổn thiếu thôi!”

Ách... Nghe có vẻ có lý! Hách Liên vô tình cứng họng, không biết nên đáp lại như thế nào.

“Bổn thiếu cũng sế cho ông lựa chọn, ông chỉ cần nhường vị trí cung chủ Vô Tình Thần cung cho bổn thiếu thôi. Như vậy ông sẽ tránh được cơn đau đớn về thể xác, ngoài ra còn được ăn sung mặc sướng suốt phần đời còn lại!” Lý Trạch Vũ đưa ra điều kiện của mình.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 526: C526: Thánh vương


“Ha ha ha...” Hách Liên vô tình khinh thường, cười to: “Cậu xứng sao?”

“Sao, tôi không xứng à?” Giọng Lý Trạch Vũ lạnh tanh, một luồng khí thế bàng bạc toả ra từ người hẳn.

“Thánh Vương!”

Ban đầu Triệu Như Mộng vốn khinh thường việc Lý Trạch Vũ xuất hiện cản đường bọn họ, nhưng giờ cảm nhận được khí thế không địch nổi từ đối phương, cô ta lại tỏ ra sợ hãi.

Đồng tử của Hách Liên vô tình bỗng co rụt lại, lúc này ông ta lại càng chắc chắn rằng bộ thần công ông ta thất thủ năm đó đã bị chàng trai trẻ trước mắt luyện thành, bởi nếu chỉ với số tuổi hiện tại, hắn không thể sở hữu năng lực mạnh mẽ như vậy.

Ngự Long Thần Công... Nó vốn thuộc về bổn tọa!

“Bây giờ bổn thiếu đây đã xứng với vị trí cung chủ Vô Tình Thần cung chưa?” Ý cười nơi khóe miệng Lý Trạch Vũ không hề giảm, hắn bước từng bước về phía hai người Hách Liên vô tình.

Triệu Như Mộng có cảm giác như gặp phải kẻ thù đáng gờm, tiến lên một bước, đứng trước mặt Hách Liên vô tình.

“Đừng có ham chiến, đi thôi!” Hách Liên vô tình rên nhẹ một tiếng, sau đó bay vút về phía cổng ngục giam mà không thèm ngoái đầu lại.

Nếu ông ta vẫn còn ở thời kỳ sung sức, chắc chắn ông ta sẽ không sợ. Nhưng bây giờ cơ thể ông ta đang suy nhược, lại còn thêm vấn đề trọng thương, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.

Triệu Như Mộng thấy Thánh Vương lựa chọn trốn chạy nên cũng chỉ đành ngoan ngoãn đuổi theo.

. Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.

Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

“Cậu Lý, chúng ta có đuổi theo không?” Mộc Hằng Sinh thấy Lý Trạch Vũ thong dong châm điếu thuốc, hoàn toàn không có vẻ gì là định đuổi theo nên tỏ ra khó hiểu.

“Vội cái gì, để bọn họ chạy trước vài phút đi.” Lý Trạch Vũ đáp như thể đây là chuyện nhẹ tựa lông hồng.

Ách... Trên mặt Mộc Hằng Sinh như khắc một chữ “phục” cực kỳ to. Lý Trạch Vũ nhìn thoáng qua Long Đế bị Nam Cung Thạc tra tấn đến mức.

thần kinh suy sụp thì lạnh giọng hô: “Tiểu Nam, đánh cho gần chết đi, chỉ cần giữ lại chút hơi tàn thôi!”

“Tuân lệnh!” Nam Cung Thạc nhếch miệng cười to.

Lý Trạch Vũ quay đầu nhìn Ngân Hồ: “Tôi sẽ khiến ông ta sống không bằng chết!”

“Ừm.” Ngân Hồ có cảm giác chua xót nơi chóp mũi.

Nếu như nói trên thế giới này còn ai để ý tới cô không, vậy chắc chắn người đó chính là người đàn ông trước mặt cô đây!

Hơn nữa, Ngân Hồ tin chắc rằng chỉ cần có người đàn ông này ở đây, hắn sẽ không để bất kỳ kẻ nào làm hại đến một sợi lông của cô.

Sau khi điếu thuốc cháy hết, Lý Trạch Vũ giẫm lên tàn thuốc rồi mới bay về hướng Hách Liên vô tình vừa bỏ chạy.

Cùng lúc đó, Hách Liên vô tình kéo lê cái thân thể nát vụn ra khỏi ngục tù, ông †a nhìn ngọn núi bị tuyết phủ trắng xóa, khoảnh khắc ấy, ông ta không biết mình phải trốn đi đâu. Cũng may Triệu Như Mộng kịp đuổi tới: “Thánh Vương, ngài đi theo tôi!”

“Ừm!” Hách Liên vô tình biết bây giờ ông ta chỉ có thể tin tưởng Triệu Như. Mộng.

Cả hai lần lượt leo qua nhiều đỉnh núi bị phủ tuyết trắng xoá, mấy cái phi cơ trực thăng lọt vào tầm ngắm của bọn họ.

Đôi mắt Hách Liên vô tình sáng rực, hô hấp dần trở nên dồn dập.

Sau nhiều thập kỷ, cuối cùng cũng có ngày ông ta phải rời khỏi cái nơi quỷ quái khiến ông ta khổ đến nỗi không nói nên lời này!

Một lát sau, hai người đạp tuyết tiến tới chiếc phi cơ trực thăng đầu tiên, Triệu Như Mộng mở cửa cabin cho Hách Liên vô tình: “Thánh Vương, ngài lên trước đi!”

Hách Liên vô tình nhẹ nhàng nhảy lên phi cơ.

Triệu Như Mộng theo sát ông ta, nhân tiện đóng cửa cabin lại, sau đó đi tới phòng điều khiển hạ lệnh:

“Đi maul” Phù... A...

Người đàn ông trong phòng điều khiển đang nhâm nhỉ điếu thuốc lá, hoàn toàn không khởi động phi cơ theo lời chỉ dẫn.

Hả? Triệu Như Mộng cau mày, mơ hồ cảm nhận được bóng lưng của người đàn ông này vừa quen thuộc lại xa lạ.

Ngay sau đó... Người đàn ông kia quay đầu, nhếch miệng cười nói: “Hai vị đây tính đi đâu...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 527: C527: Lý trạch vũ cũng có chút kinh ngạc


Lý Trạch Vũ quay người lại, khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Như Mộng tràn ngập sự khó tin, sự chấn động trong lòng khó có từ nào diễn tả được.

“Ha ha, quả nhiên là truyền nhân của ba lão quỷ kia!”

Ngược lại Hách Liên Vô Tình trông bình tĩnh hơn nhiều, dù sao cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn.

“Cô có thể mắng tôi, nhưng không được mắng sư phụ t: Lý Trạch Vũ không còn mỉm cười nữa, thay vào đó là vẻ mặt không vui. “ỒI" Hách Liên Vô Tình lạnh lùng khit mũi, khí tức trên người tăng vọt. “Xoẹt!”

Lý Trạch Vũ nheo mắt lại, nhìn thấy một chưởng của Hách Liên Vô Tình đang hướng tới, không hề vội vàng mà dùng một quyền nghênh đón.

“Bụp”

Hai đòn đánh va vào nhau, ngưồn sức mạnh kinh khủng khiến bụng Triệu Như Mộng đau đớn dữ dội, trong miệng phun ra những giọt máu tươi.

Cuộc giao chiến của những cường giả như thế này, dựa vào thực lực của cô ta thì không thể đứng quá gần được.

Vốn dĩ ban đầu Hách Liên Vô Tình không hề coi thường Lý Trạch Vũ, nhưng sau trận đánh lão ta mới nhận ra bản thân vẫn đánh giá thấp thực lực của đối phương.

Lý Trạch Vũ cũng có chút kinh ngạc.

Vì Hách Liên Vô Tình bị nhốt trong cung điện dưới lòng đất mấy chục năm, nên cơ thể suy dinh dưỡng trầm trọng, hiện tại còn đang bị thương, nhưng vẫn có thể phát huy được sức mạnh như vậy, quả nhiên là đệ nhất đại ma đầu năm đó.

“Rầm!”

Triệu Như Mộng không chút do dự, mở cửa cabin nhảy ra ngoài trước.

Cô ta sợ muộn thêm một chút thôi, sức mạnh của hai tên cường giả này sẽ trực tiếp làm mình sốc chết!

“Vù vùi"

Hách Liên Vô Tình và Lý Trạch Vũ lần lượt nhảy ra khỏi máy bay. Không gian chật hẹp khiến cả hai không thể phát huy thực lực của mình.

Lợi dụng lúc hai người lại đánh nhau, Triệu Như Mộng vội vàng chạy đến một chiếc trực thăng khác, khởi động trực thăng một cách điêu luyện.

“Thánh Vương, mau đi thôi!” Triệu Như Mộng thúc giục.

Lúc này Hách Liên Vô Tình không có hứng thú chiến đấu, nên tập trung toàn lực tung một quyền ép Lý Trạch Vũ lùi lại.

“Xoẹt”

Một quyền tan vỡ, Lý Trạch Vũ dùng Cầm Nã Thủ của Thiền Lâm Tự để vồ lấy đối thủ, sau đó dùng Bốn Lạng Đẩy Ngàn Cân của môn đạo nhẹ nhàng kéo đối thủ về phía sau.

“Vù vùi"

Cơ thể của Hách Liên Vô Tình dường như mất kiểm soát, khiến Lý Trạch Vũ lắc lư tới lui.

“Xoẹt”

Hách Liên Vô Tình dùng một quyền đánh trả.

Lý Trạch Vũ cúi đầu né tránh, đồng thời đánh một chưởng trả lại đối thủ.

Tuy xương bả vai của Hách Liên Vô Tình đã ngừng chảy máu, nhưng do một chưởng vừa nãy, hai chiếc xương đột nhiên nhô ra, từ bên ngoài có thể nhìn thấy một lớp xương thịt trắng trắng hồng hồng.

Hầu hết mọi người thấy cảnh này, da đầu đều sẽ tê dại.

Nhưng Hách Liên Vô Tình dường như không cảm nhận được đau đớn, vẻ mặt vẫn tàn khốc cùng với khí thế kinh người, dường như dù trời có sập cũng không

thể ngăn cản được lão ta.

Kéo dài hơi tàn hơn mấy chục năm, lão ta không thể để bản thân ngã xuống ở đây.

Tuyệt đối không được! _

“Vô ngã vô tình, vô pháp vô thiên

Hách Liên Vô Tình tung một chưởng mạnh mẽ, dường như biến sự oán giận tích lũy hàng thập kỷ thành sức mạnh.

Lúc này, màu sắc của trời đất thay đổi.

Một lần nữa Lý Trạch Vũ lại ngạc nhiên trước sức mạnh của Hách Liên Vô Tình.

Không dám khinh địch, hắn lập tức thi triển Ngự Long Thần Công, trong phút chốc khí tức trên người dâng trào.

Cả hai giống như những mũi tên rời khỏi dây cung, lao về phía đối phương bất chấp sự an toàn của bản thân.

“Âm”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 528: C528: Cái quái gì thế hả


Một quyền và một chưởng lại va vào nhau thêm lần nữa, một trận gió lớn bất ngờ xuất hiện, những bông tuyết xung quanh bay trong gió như bồ công anh.

“Vù vù vùi” Hách Liên Vô Tình lùi lại bảy bước mới ổn định được thân thể.

Lý Trạch Vũ tuy rằng không chút thương tích, nhưng sắc mặt đã trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

Vốn tưởng rằng thực lực của Hách Liên Vô Tình ngang bằng với Hướng Dương Thiên, bây giờ mới phát hiện mặc dù bị thương nặng nhưng lão ta vẫn

mạnh hơn Hướng Dương Thiên rất nhiều!

Nếu tên đại ma đầu này ở thời kỳ đỉnh cao, chẳng phải lão ta sẽ càng mạnh hơn sao?

“Thánh Vương!” Chiếc trực thăng do Triệu Như Mộng điều khiển đã rời khỏi mặt đất.

Hách Liên Vô Tình biết vết thương của mình không thể trì hoãn thêm nữa, lập †ức ngồi xổm xuống quét một đường 360 độ trên mặt đất.

“Bang bang bang!” Mấy quả cầu tuyết trên mặt đất đều bị lão ta đá đi. Lý Trạch Vũ khéo léo né một vài quả, dùng tay không thổi bay một vài quả.

Nhân cơ hội này, Hách Liên Vô Tình phát huy tốc độ tối đa, nhảy lên lên không trung nắm lấy bộ phận hạ cánh của trực thăng.

Triệu Như Mộng nhanh chóng tăng tốc đưa máy bay rời khỏi mặt đất. “Vù vùi"

Hách Liên Vô Tình thành công leo lên trực thăng, nhìn xuống dưới, thấy Lý Trạch Vũ không có ý định đuổi theo, trong lòng lão ta thầm thở phào một hơi.

“Chàng trai trẻ, chúng ta nhất định sẽ gặp lại nhau, cậu phải bảo trọng đấy!”

Hách Liên Vô Tình trân quý tài năng, nhưng đối với một người không thể lợi dụng được, hơn nữa còn có thể uy h**p đến bản thân một cách nghiêm trọng, chỉ có thể nhanh chóng loại bỏ.

Cho nên Lý Trạch Vũ nhất định phải chết!

Hách Liên Vô Tình và Triệu Như Mộng không biết nếu Lý Trạch Vũ muốn đuổi theo bọn họ, hắn có thể lập tức điều khiển một chiếc trực thăng khác, cơ hội bọn họ có thể trốn thoát là rất mong manh.

Nhưng Lý Trạch Vũ lại không làm như vậy mà chỉ vẫy tay lên trời, như đang nói lời tạm biệt với một người bạn cũ: “Ông cũng phải bảo trọng, nhất định không được chết sớm đâu đấy!”

Vừa nói, khóe miệng hắn không khỏi nhếch lên một nụ cười tà ác.

Kế hoạch dụ rắn ra khỏi hang diễn ra rất thành công. Tiếp theo đợi các thế lực của Vô Tình Thần cung xuất hiện, lại giăng một cái bẫy khác...

Cùng lúc đó, trong Tử Ngục.

Hàng chục cường giả bị đạo sĩ Vô Trần và Ngọc Linh Lung g**t ch*t.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Đáng ra hai người có thể giải quyết trận chiến nhanh hơn, lề mề như vậy là để hợp tác với kế hoạch của Lý Trạch Vũ, khiến Hách Liên Vô Tình trốn thoát một cách suôn sẻ.

“Cái quái gì thế hả!”

Hoà thượng Nhất Trinh xuất hiện chửi rủa.

Đạo sĩ Vô Trần thấy ông rất tức giận, lập tức cau mày hỏi: “Chuyện gì? Đừng nói để người trốn thoát rồi nhé?”

Hoà thượng Nhất Trinh lắc đầu, nói: “Làm sao có thể? Thằng bé kia vì để kéo. dài thời gian cho đại ma đầu, nên ôm quyết tâm liều chết.”

“Vậy người đâu?”

Ngọc Linh Lung hỏi.

Hoà thượng Nhất Trinh cười lạnh.

Đạo sĩ Vô Trần không vui nói: “Nếu đã không để ai trốn thoát, thì ông còn tức giận cái gì?”

Hòa thượng Nhất Trinh chỉ vào chiếc áo cà sa trên người, tức giận nói: “Mẹ nó

chứ, một chiếc áo cà sa của lão nạp đáng giá hàng ngàn tệ, bây giờ người cũng chết rồi không biết tìm ai đòi bồi thường!”

Đạo sĩ Vô Trần và Ngọc Linh Lung vô cùng ăn ý, trợn mắt nhìn về phía lão hòa thượng.

Một bên khác. Tất cả những Manbu do Long Đế đưa đến đều bị giết sạch.

Long Đế suy sụp nằm trên mặt đất với sắc mặt tái nhợt, trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Thực lực của Nam Cung Thạc mạnh hơn ông ta rất nhiều, nhưng tên này vẫn luôn sỉ nhục ông ta, không chịu g**t ch*t.

Thậm chí có vài lần Long Đế nghĩ rằng, hay là ông ta tự kết liễu cho rồi, tên này ức h**p người quá đáng!

“Vù vù!”

Một bóng dáng xuất hiện giữa hai người.

“Lý thiếu!”

Nam Cung Thạc cung kính hành lễ.

Lý Trạch Vũ gật đầu, không chút do dự mà khen ngợi: “Làm tốt lắm!” “Lý thiếu quá khen.” Nam Cung Thạc cười khà khà.

Lý Trạch Vũ quay lại nhìn Long Đế giống như một con chó chết, giãm lên lưng ông ta, nhìn từ trên cao xuống: “Không phải ông muốn giao đấu với tôi à?”

“Long Đế, ông biết thân phận của tôi không?”

Long Đế chẳng còn gì để mất hét lên: “Tôi khuyên cậu lập tức thả tôi ra, nếu không cậu nhất định sẽ chết rất thảm!”

“Ôi trời, còn dám uy h**p tôi?” “Răng rắc...”

Lý Trạch Vũ di chuyển đôi chân của mình cực nhanh, lập tức nghiền nát tứ chỉ của Long Đế.

“Trước tiên ném ông ta vào hố phân ngâm ba ngày ba đêm, đói thì cho ăn phân...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 529: C529: Yêu cơ


Khi trời vừa sáng, một chiếc trực thăng đã bay vào thảo nguyên Tái Bắc, cuối cùng hạ cánh xuống dãy núi Ural.

Triệu Như Mộng nhảy ra khỏi trực thăng trước, tự mình mở cửa cabin, cung kính nói: “Thánh Vương, chúng ta về nhà rồi!”

Nhà!

Cụm từ này không mang lại cho Hách Liên Vô Tình chút cảm giác thân thuộc nào.

Dù sao chỉ cần không phải là địa cung Vĩnh Vô Thiên Nhật đó, thì bất cứ đâu cũng có thể là nhà.

Vì vậy cho dù có trở về địa bàn của mình, trong lòng Hách Liên Vô Tình cũng không chút gợn sóng.

“Vù vù vù..”

Hàng chục người chăn cừu xung quanh đồng loạt chạy đến.

“Tham kiến Thánh Vương!”

“Tham kiến Thánh Vương!”

Ai dám tin rằng, những người chăn cừu trông thật thà chất phác này lại là thành viên chủ chốt của Vô Tình Thần cung!

Một người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi đội khăn trên đầu, bước qua đám đông trên ở hai bên, đi tới trước mặt Hách Liên Vô Tình, hơi cúi đầu nói: “Thánh Vương, cuối cùng ngãi đã trở lại!”

“Yêu Cơ?”

Hách Liên Vô Tình có chút cảm động.

Năm tháng trôi nhanh như một khúc nhạc, cô bé năm đó ở bên cạnh lão ta đã biến thành một người phụ nữ trung niên, liệu lão ta còn bao nhiêu thời gian để hoàn thành giấc mộng bá chủ còn dang dở khi xưa?

Nghĩ đến đây, Hách Liên Vô Tình vô cùng tức giận.

Nếu không phải do ba lão già kia, có lẽ bây giờ lão ta đã đạt được giấc mộng. bá chủ!

“Thánh Vương, vết thương của ngài?”

Khuôn mặt Yêu Cơ lo lắng.

Hách Liên Vô Tình vẫy vẫy tay, thản nhiên như không nói: “Vết thương của bổn tọa không đáng ngại, bây giờ ngươi đi truyền lệnh của bổn tọa, bảo kỳ chủ của

mười sáu tỉnh lập tức quay về gặp bổn tọa!”

“Thánh Vương yên tâm, trước khi Như Mộng khởi hành thuộc hạ đã thông báo cho họ rồi, chắc hẳn bọn họ đang trên đường đến đây, chỉ là....”. Bạ𝒏‎ đa𝒏g‎ đọc‎ truyệ𝒏‎ tại‎ --‎ T‎ r‎ ù‎ m‎ T‎ r‎ u‎ y‎ ệ‎ 𝒏﹒Ⅴ𝒏‎ ‎ --

Yêu Cơ nói đến đây lập tức do dự.

Hách Liên Vô Tình nhướng mày: “Có chuyện thì nói, đừng có ấp a ấp úng trước mặt bổn tọa.”

“Vâng.”

Yêu Cơ khẽ cúi người nói: “Trong số mười sáu kỳ chủ, có thể có rất nhiều người đã bí mật quy phục Tả Trung Nhân!”

“Tả Trung Nhân?”

Đồng tử của Hách Liên Vô Tình hơi co lại.

Lão ta cả đời không kết hôn, Tả Trung Nhân là đệ tử duy nhất của lão ta, lão ta từng coi hắn ta là người kế nhiệm mình.

Nhưng bây giờ nghe ý tứ trong lời của Yêu Cơ, người đáng tin cậy nhất dường như đã mang lòng phản nghịch rồi...

“Thực ra thuộc hạ đã tính ra vị trí của Thánh Vương từ vài năm trước. Nhưng Tả Trung Nhân bằng mọi cách phủ nhận suy đoán của thuộc hạ, nên mới trì hoãn cơ hội giải cứu Thánh Vương.”

Yêu Cơ lại bổ sung thêm.

Sau khi cân nhắc một lúc, Hách Liên Vô Tình lạnh lùng nói: “Chuyện này trong lòng bổn tọa tự có tính toán, bây giờ ngươi đi chuẩn bị một ít dược liệu trị thương cho bổn toạ đi.”

Lúc này đối với lão ta mà nói, khôi phục thực lực mới là điều quan trọng nhất.

Dưới sự sắp xếp của Yêu Cơ, Hách Liên Vô Tình bước vào một căn lều sang trọng, trong phút chốc đã tìm được dược liệu mình cần.

“Thuộc hạ cáo lui!”

Yêu Cơ khế cúi đầu hành lễ, quay người rời khỏi lều.

Hách Liên Vô Tình nhìn theo bóng lưng của Yêu Cơ, ánh mắt trầm ngâm. Lòng người sẽ thay đổi, đây là chân lý vĩnh viễn không thay đổi.

Nhưng không sao, chỉ cần thực lực thời hoàng kim được khôi phục, cho dù có vài người thực sự có lòng phản nghịch, cũng sẽ cam tâm quy phục lần nữa.

Nhiều năm về trước, lão ta có thể điều khiển mọi người trong Vô Tình Thần cung thì bây giờ lão ta cũng có thể làm được y như vậy!
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 530: C530: Bây giờ biết sai rồi


Bên ngoài lều.

“Mẹ!"

Triệu Như Mộng gọi một tiếng.

“Suỵt”

Yêu Cơ đưa ngón trỏ lên miệng rồi vẫy tay.

Hai người đi đường vòng rồi bước vào một căn lầu sang trọng khác. “Như Mộng, chỉ có hai người quay về an toàn thôi sao?”

Yêu Cơ cau mày hỏi.

Triệu Như Mộng gật đầu, sau đó kể lại chỉ tiết câu chuyện về cuộc giải cứu lần này.

“Ý con là, tất cả người của Long Đế đều đã chết?” Vẻ mặt của Yêu Cơ trở nên vô cùng nghiêm trọng. “Vâng”

Triệu Như Mộng nhẹ nhàng gật đầu: “Mặc dù con không tận mắt nhìn thấy, nhưng tên kia hẳn là không thể sống sót rời khỏi đó.”

Yêu Cơ nhắm mắt lại trầm tư, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Nhìn thấy cảnh này, Triệu Như Mộng không nhịn được mà hỏi: “Mẹ à, người đó chẳng phải chỉ là một trong những cộng sự của chúng ta thôi sao, chết cũng chết rồi, mẹ không cần quan tâm quá nhiều.”

“Không!”

Yêu Cơ nhắm mắt lại lắc đầu.

Không có nhiều người biết danh tính thực sự của Long Đế, mà bà ta là một trong số đó.

Thấy Long Đế vì hợp tác với mình mà chết, chẳng những không có lợi cho bà †a, hơn nữa rất có thể chọc phải phiền phức!

“Mẹ, hôm nay Thánh Vương quay lại rồi mẹ còn lo lắng gì nữa vậy?”

Triệu Như Mộng nghĩ không ra tại sao.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Yêu Cơ đột nhiên mở mắt, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng thở dài nói: “Bỏ đi, tạm thời có một vài chuyện không thể nói cho con, như thế này đi, bây. giờ mẹ có một chuyện muốn con làm.”

“Chuyện gì?”

Triệu Như Mộng tò mò đáp.

Yêu Cơ đứng dậy, ghé vào tai Triệu Như Mộng thì thầm.

“A!”

Triệu Như Mộng nghe xong lập tức há hốc miệng, vẻ mặt cứng ngắc hỏi: “Mẹ, tên đó nhìn thấy con khả năng rất cao sẽ giết con!”

“Yên tâm đi, tên nhóc đó là người thông minh.”

Yêu Cơ tự tin nói: “Chỉ cần con thuật lại nguyên văn những gì mẹ vừa nói, hắn sẽ không bao giờ từ chối.”

Nhìn thấy khuôn mặt tự tin của mẹ mình, Triệu Như Mộng chỉ có thể cắn răng đồng ý.

Lý Trạch Vũ...

Đột nhiên, bóng dáng cao lớn của đại đương gia hiện lên trong tâm trí cô ta.

Tử Ngục. Long Đế bị chặt đứt tứ chỉ ném xuống hố phân. “A, Quân Đế, bổn vương muốn cậu chết, bổn vương nhất định sẽ giết cậu!”

“Không chỉ cậu phải chết, mà tất cả những người có liên quan đến cậu đều phải chết, a..”

Long Đế gầm lên đau xé ruột gan. “Mày có nghĩ ông ta bị điên không?” “Điên là bình thường, dù sao người ta cũng là một vị vua cao cao tại thượng!”

“Nếu phải nói thì đại đương gia vẫn lợi hại hơn, ngay cả Long Đế của thế giới hắc ám cũng dám ra tay!”

“Mày đang nói nhảm à. Đại đương gia là ai chứ? Đừng nói tứ đế của thế giới hắc ám, cho dù đối phương là nguyên thủ của nước Mỹ, dám khiêu khích đại đương gia thử xem...”

Bên ngoài hố phân có vài tù nhân thì thầm to nhỏ với nhau.

“Khu khụ”

Chính vào lúc này, Lý Trạch Vũ lặng lẽ xuất hiện.

Nghe thấy bọn họ khen ngợi, trên mặt hắn lộ ra vẻ dương dương tự đắc.

“Đại đương gia!” “Đại đương gial” “Được rồi, các ngươi trở về trước đi”

Lý Trạch Vũ xua tay, ra hiệu cho bọn họ rời đi, sau đó một mình bịt mũi đi vào hố phân.

Nhìn thấy kẻ địch của mình xuất hiện, Long Đế điên cưồng gào lên: “Quân Đế, xin hãy thả tôi đi, tôi sẽ không bao giờ dám chống lại cậu nữa!”

Cuối cùng ông ta cũng hiểu, Quân Đế là một kẻ điên, cùng một kẻ điên tranh đấu cũng vô dụng.

Đại trượng phu co được duỗi được, chỉ cần ông ta có thể trốn thoát khỏi nơi này, nhất định sẽ trả lại nỗi nhục nhã gấp trăm lần ngàn lần cho đối phương!. Hãу tìm đọc t𝑟ang chính ở + T𝙍 ÙMT𝙍UYỆN.VN +

“Bây giờ biết sai rồi?”

Lý Trạch Vũ nhìn từ trên xuống hỏi.

Long Đế không dám dùng sức cựa quậy, nếu không sẽ dễ dàng ăn phải phân, ông ta chỉ có thể khẽ gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi thật sự biết sai rồi, chỉ cần cậu tha ta một mạng, tôi bằng lòng quy phục.”

“Này, nếu người ông chọc tức là tôi, vậy có lẽ tôi có thể cho ông một cơ hội sống, nhưng...”

Lúc này, giọng điệu của Lý Trạch Vũ đột nhiên trở nên gay gắt: “Ông tuyệt đối không nên chọc giận những người tôi quan tâm, vậy nên... Ông phải chết!”

Vừa dứt lời, trong tay hắn xuất hiện một khẩu súng lục, chĩa vào đầu Long Đế không chút do dự bóp cò.

“Không!”

“Đoàng!”

Khi tiếng súng vang lên, Long Đế bất động từ từ gục xuống...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 531: C531: Hai người đừng cắt ngang nữa


Một đêm trôi qua, trong nhà lao khôi phục lại dáng vẻ yên tĩnh.

Đạo sĩ Vô Trần nhìn Nam Cung Thạc một lượt từ trên xuống dưới, không thể tin được mà nói: “Ông chính là thằng tiểu quỷ Nam Cung ấy?”

“Là tôi!” Nam Cung Thạc có hơi ngượng ngùng gãi đầu.

Chỉ vì năm ấy ông ta vừa bước vào chốn giang hồ, nghé con mới sinh chẳng biết sợ cọp, cho nên bị đạo sĩ Vô Trần đánh cho mấy lần.

“Hai người đừng cắt ngang nữa.”

Ngọc Linh Lung ra hiệu cho hai người họ im lặng, quay đầu sang nhìn Lý Trạch Vũ: “Hiện tại đại ma đầu đã được thả ra, tiếp theo chúng ta nên làm gì đây?”

“Tiếp đến chúng ta cứ đợi cho chúng tự mình nhảy ra, gom hết một ổ.” Vẻ mặt Lý Trạch Vũ đầy thâm sâu bí hiểm đáp lại.

Hòa thượng Nhất Trinh nhấp một ngụm rượu, cau mày nói: “Ta sợ lại thả hổ về rừng.”

“Lão trọc, chuyện này không cần lo, năm đó chúng ta có thể bắt được chúng một lần thì cũng sẽ được lần thứ hail”

Đạo sĩ Vô Trần cười hững hờ, bổ sung thêm: “Hơn nữa, cho dù chúng ta có sẩy tay đi chăng nữa, chẳng phải vẫn còn thằng nhóc thối này giữ lại sao?”

Hòa thượng Nhất Trinh nghĩ ngợi một lúc, dường như cũng thấy đúng.

Với sự hợp lực của ba người họ và đội hình đột kích của Lý Trạch Vũ, ngay cả khi sức mạnh của Hách Liên Vô Tình có ghê gớm trở lại thì cũng không có gì phải sợ hãi.

Hơn nữa, vì Lý Trạch Vũ là thái tử gia của một gia tộc giàu có nhất, lại có mối quan hệ thân thiết với quan phủ, các thế lực bí mật của Vô Tình Thần cung cũng đừng nghĩ đến việc làm gì được.

“Sư phụ, thương lượng với mọi người một chuyện.”

Lý Trạch Vũ im lặng hồi lâu mới lên tiếng.

Ngọc Linh Lung ba người họ đồng thời nhìn hắn.

“Bây giờ đại ma đầu đã không còn nữa, ba người phải chăng cũng không cần ở lại đây nữa đúng không?”

Lý Trạch Vũ đảo mắt nhìn ba người họ một lượt, cười khan nói: “Con có chuyện cần ba người giúp đỡi”

“Chuyện gì thế?” “Có chuyện gì thì cứ nói thẳng!” “Đừng có khách sáo với bọn tat”

Ba người họ lần lượt thay phiên nhau nói.

Lý Trạch Vũ xoa xoa tay, cười khì nói: “Tuy rằng chỉ tiếp xúc với Hách Liên Vô Tình có mấy lần, nhưng con có thể cảm giác được lão quái vật này lòng dạ độc ác, con sợ đến lúc ấy ép lão ta quá sẽ chó cùng rứt giậu, vậy nên... con muốn nhờ ba vị sư phụ bảo vệ giúp con một vài người.”

Ba người hòa thượng Nhất Trinh nhìn nhau, trong mắt nhau dần xuất hiện một tia sáng vàng.

“Bảo vệ vợ của đệ tử bọn ta à?”

Ba người đồng thanh hỏi.

Lý Trạch Vũ cũng không giấu giếm điều gì, thành thật thừa nhận.

Tuy rằng hắn bí mật phái người đến bảo vệ hai chị em Trần Thanh Tuyết, nhưng người trong Vô Tình Thần cung cũng không phải dạng tầm thường, chỉ khi để các vị sư phụ đích thân ra tay hắn mới cảm thấy yên tâm.

“Chỉ cần bọn ta còn ở đây, ai dám động vào vợ của đệ tử của bọn ta?”

Hòa thượng Nhất Trinh đầy khí thế đáp lại.

“Đi thôi, đạo sĩ ta đã chán cái nơi này lắm rồi!”

Những gì đạo sĩ Vô Trần nói đều là những lời từ tận đáy lòng.

Ở một chỗ suốt mấy chục năm không bước chân ra ngoài nửa bước, cũng may là ba người bọn họ đều không phải người bình thường.

Nếu là người bình thường, loạng quạng chắc sắp điên mất!

Ngọc Linh Lung khế cau mày nói: “Trạch Vũ, vi sư không quản được nhiều chuyện như vậy. Đệ tử Tiêu Dao Cung - Bạch Tố Y của ta là một cô gái tốt hiếm có. Nếu con dám phụ lòng con bé, ta nhất định sẽ không tha cho con!”

Ơ...

Lý Trạch Vũ đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng.

Còn con Ngân Hồ ở bên cạnh cứ trợn mắt nhìn hắn, giống như đang nói “Đáng đời lắm”!

Nửa tiếng sau, cửa lớn Tử Ngọc từ từ mở ra.

“Cung tiễn ba vị đại phu!”

“Cung tiễn đại đương gia...”

Hàng ngàn tù nhân và lính canh đồng thanh hét lên.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 532: C532: Chị muốn đi thăm ông cụ


Cai ngục Paul theo sau toàn bộ quá trình, giống như một tiểu thái giám siêng năng.

Một lúc sau, máy bay trực thăng khởi động.

Paul miễn cưỡng đau lòng vẫy tay chào tạm biệt và hét lớn: “Đại đương gia, ba vị đại sư, khi nào có thời gian nhớ quay lại chơi nhé!”

“Khụ... phì!” Đạo sĩ Vô Trần nhổ xuống một ngụm nước bọt, chuẩn xác rơi vào mặt Paul.

Hòa thượng Nhất Trinh lèm bèm chửi rủa: “Cái tên quỷ này, nếu không biết nói

thì đừng nói nữa. Có kiếp sau ta cũng sẽ không bao giờ đến cái nơi ma quái này đâu!”

Paul sợ hãi đến mức nhanh chóng im lặng.

Chiếc máy bay trực thăng từ từ cất cánh, bay về phía nước Hạ.

Mấy người lớn tuổi ngồi trên máy bay cảm thấy lòng bồn chồn, giống như những đứa trẻ xa quê cuối cùng cũng được về nhà, vừa vui mừng vừa háo hức.

Khi mặt trời lặn xuống núi, Trần Thanh Tuyết cũng đã kết thúc một ngày làm việc của mình.

“Cách!”

“Chị!”

Trần Thanh Dao là người duy nhất ở nơi khoa học kỹ thuật Vân Dương này dám vào mà không gõ cửa.

Trần Thanh Tuyết duỗi người nói: “Thanh Dao, em tới thật đúng lúc, ngày mai chị không bận gì, hay là chúng ta đi Hoàng Thành một chuyến đi?”

Hửm?

Trần Thanh Dao giật mình: “Sao đột nhiên chị lại muốn đi Hoàng Thành vậy?”

“Chị muốn đi thăm ông cụ!”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Thanh Tuyết ửng đỏ, giọng nói dịu dàng: “Ông cụ Lý đang trấn thủ ở Bắc Cương, cái tên kia từ sáng đến tối lại chẳng ở nhà, ông cụ ở một mình chắc hẳn rất cô đơn, chị nghĩ sau này nếu không có việc gì có thể ở.

cùng với ông ấy nhiều hơn một chút!”

“Chị, chị còn chưa bước chân vào cửa nhà họ Lý, trái tim đã bay sang đó rồi à”

Trần Thanh Dao nói đùa.

Mặc dù Trần Thanh Tuyết có hơi ngượng ngùng nhưng vẫn ráng cứng miệng nói: “Bay qua bên đó cũng là chuyện bình thường. Dù sao hôn sự của chị với cái tên đó cũng được định cả rồi!”

“Cũng đúng!”

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé. truyện azz chấm vn ạ. Vào google gõ Truyện Azz là ra nhé

Trần Thanh Dao lè lưỡi, cười khì khì nói: “Tóm lại cho dù anh rể ở ngoài có ghê gớm thế nào đi chăng nữa: “chánh cung nương nương” trong nhà nhất định phải thuộc về chị của eml”

Trần Thanh Tuyết nghe thấy lời này cũng không cảm thấy buồn bã, bởi vì mấy ngày nay cô đã nghĩ thoáng mọi thứ rồi.

Ánh sáng trên người Lý Trạch Vũ quả thật rất chói mắt, một người đàn ông như vậy dù cho có đứng yên bất động thì vô số phụ nữ cũng sẽ lao về phía hắn.

Trần Thanh Tuyết tự nhủ với lòng, nếu đã chọn người đàn ông này thì cô nhất định phải có tấm lòng cởi mở.

“Cách!” Đúng lúc này, cửa văn phòng lại bị người nào đó mở ra. “Ai vậy! Không biết gõ cửa à?”

Trần Thanh Dao quay người lại, định mắng cho một trận, nhưng vừa nói được một nửa đã ngay lập tức ngậm miệng lại.

Bởi vì người đến là người thứ hai trong khoa học kỹ thuật Vân Dương có thể trực tiếp vào mà không cần gõ cửa.

“Anh rểt”

Trần Thanh Dao cảm thấy vui vẻ, nhưng đột nhiên nghĩ đến mối quan hệ của cô và Lý Trạch Vũ, ánh mắt bỗng trở nên né tránh.

“Sao anh lại đến đây?” Trần Thanh Tuyết cũng vui mừng khôn xiết.

Lý Trạch Vũ nhún nhún vai nói: “Đi theo tôi, tôi dẫn hai ngươi đi gặp một vài người.”

“Gặp ai?”

Trần Thanh Tuyết như thể buột miệng hỏi.

“Sư phụ của tôi!”

Lý Trạch Vũ nói sự thật.

Sư... phụ...

Hai chữ này khiến hai chị em họ có hơi ngớ ra. Nửa tiếng sau.

Lý Trạch Vũ đưa hai chị em nhà họ Trần đến khách sạn sáu sao duy nhất ở Tuyên Thành.

Chỗ này tối nay đã được bao toàn bột!

Khi Ngọc Phượng Hoàng và đạo sĩ Vân Trung biết rằng sư phụ trở về, họ cùng với các đệ tử tài giỏi trong môn phái đã đến từ sớm để tiếp đón ông.

Sảnh lớn vốn huyên náo dần trở nên yên tĩnh sau khi ba người Lý Trạch Vũ bước vào.

“Sư đệ!"

“Sư đệ...”

“Sư thúc tổ...”

Mọi người đều rất khách sáo lịch sự với Lý Trạch Vũ.

Cho dù thâm niên như thế nào, Lý Trạch Vũ cũng đủ để thuyết phục bọn họ bằng chính thực lực của mình.

“Này, các sư huynh sư tỷ đến cả rồi.”

Lý Trạch Vũ chắp tay với những người xung quanh, nói: “Tối nay tôi mời, mọi người không say không về nhé!”

Nói xong hắn vẫy tay với hai chị em Trần Thanh Tuyết, sau đó chỉ vào ba người Ngọc Linh Lung ngồi ở giữa giới thiệu: “Ba người này là sư phụ của tôi.”

Ngay khi hai chị em họ vừa bước đến, hòa thượng Nhất Trinh đã lên tiếng trước.

“Cái thằng nhóc thối này thật có mắt nhìn, vậy mà tìm được một cặp chị em...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 533: C533: Song tỉnh trời ban


Hai chị em nãy giờ đang lo lắng bỗng lại càng lo lắng hơn.

Hai người bọn họ vốn nghĩ rằng sư phụ của Lý Trạch Vũ chắc là kiểu tiên nhân toát ra từ trong cốt cách, vừa nhìn là biết người phi thường, nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược với tưởng tượng của bọn họ.

“Cái tên hòa thượng thối này không biết nói thì đừng nóil”

Hòa thượng Nhất Trinh đang thoải mái nghĩ gì nói đó thì bị Ngọc Linh Lung mắng cho mấy câu, lập tức ngậm miệng lại.

Ngọc Linh Lung đứng dậy nhìn hai cô gái một lượt, sau đó lại nhìn đạo sĩ Vô Trần.

Đạo sĩ Vô Trần tâm linh tương thông, lập tức xắn tay áo, bấm ngón tay tính toán.

“Song tỉnh trời ban, song phúc hội tụ!”

Một lát sau, đạo sĩ Vô Trần nở một nụ cười thâm sâu bí ẩn, nói: “Trốn không thoát, chạy cũng không xong, hợp lại với nhau, song phúc hội tụ, từ chối một trong hai, phúc báo sẽ biến thành tai họa!”

Lý Trạch Vũ cảm thấy hình như mình đã từng nghe qua lời này ở đâu rồi.

Nghĩ kỹ lại một hồi mới nhớ ra Lý Viễn Sơn cũng từng nhắc đến, nói cái gì mà từng có một phương sĩ bói dùm hắn một quẻ, bảo sẽ có hai người phụ nữ song

tính mạng có mối quan hệ yêu hận tình thù với hắn.

Khi đó, Lý Viễn Sơn còn đồn đại, bất luận thế nào đi nữa cũng phải để hắn cưới Trần Thanh Dao.

“Thằng nhóc thối này, qua đây!”

Đạo sĩ Vô Trần kéo Lý Trạch Vũ sang một bên, nhỏ giọng nói: “Ta cảnh cáo. con, nếu không muốn chết trẻ thì phải làm theo lời của vi sư.”

Chết trẻ...

Khóe miệng Lý Trạch Vũ hơi nhếch lên, kinh hãi nói: “Người không phải muốn bảo con lấy cả hai chị em nhà người ta đó chứ?”

“Thằng nhóc này cũng coi như thông minh:

Đạo sĩ Vô Trần thu lại nụ cười đùa khi nấy, nghiêm nghị nói: “Vi sư nói với con thế này, nếu như không gặp thì thôi, nhưng một khi đã gặp thì con không trốn được đâu. Nếu chấp nhận thì có cả hai phúc. Nếu từ chối thì cả ba người tụi con sẽ phải chuẩn bị tinh thần người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh đấy.”

“Hít..."

Lý Trạch Vũ không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Một người vốn trước giờ vẫn luôn tin vào khoa học như hắn rất muốn nói với đạo sĩ Vô Trần rằng, hắn chính là đóa hoa của tổ quốc, nên bài trừ tất cả đám yêu ma quỷ quái!

“Thăng nhóc thối này, con đừng tưởng rằng ta đang đùa với con!”

Sắc mặt đạo sĩ Vô Trần trở nên nghiêm túc.

Lý Trạch Vũ cũng nghiêm mặt đáp: “Sư phụ, con cũng nói thật với người nhé, bây giờ là thời đại nào rồi, không còn ai tin vào bói toán nữa đâu!”

“Những gã lang băm đó phần lớn đều là mấy kẻ lừa bịp, làm sao có thể so sánh được với vi sư?”

Đạo sĩ Vô Trần nhếch môi không hài lòng, nói: “Hơn nữa, vi sư còn có thể hại con được sao? Dù sao con nhất định phải lấy hai chị em đó cùng một lúc, nếu không đừng trách vi sư quét sạch môn hộ!”

Má...

Lý Trạch Vũ lại giật giật khóe miệng mấy cái, giống như không ngờ rằng đạo sĩ Vô Trần lại nghiêm túc đến như vậy.

“Sư phụ, con nói thật cho người

Lý Trạch Vũ quay đầu nhìn Trần Thanh Tuyết và Trần Thanh Dao, sau đó lại quay đầu nhìn đạo sĩ Vô Trần nói nhỏ: “Hai chị em bọn họ đều đã là của con, cũng không thấy song phúc hội tụ gì đó mà người nói!”

“Bong!"

Đạo sĩ Vô Trần đột nhiên thưởng cho hắn một hạt dẻ.

“Người làm gì đấy!”

Lý Trạch Vũ nhăn mặt đau đớn.

Sắc mặt đạo sĩ Vô Trần nghiêm lại, tức giận nói: “Thằng nhóc con bình thường khá lanh lợi, sao đến thời khắc mấu chốt thì lại hồ đồ?”

Một tràng dài làm Lý Trạch Vũ nghe đến rối mù rối mịt.

“Cái gì gọi là song phúc hội tụ? Con chỉ gần gũi thân mật với một người thì làm gì có tác dụng!”

Đạo sĩ Vô Trần cười khì khì vài tiếng, nhỏ giọng nói nhỏ vào tai Lý Trạch Vũ. Dần dần, đôi mắt của Lý Trạch Vũ mở to lên.

“Con cứ làm theo những gì vi sư nói, nghe chưa?”

Đạo sĩ Vô Trần dặn dò bằng một giọng điệu nghiêm túc.

Lý Trạch Vũ lại nhìn hai chị em Trần Thanh Tuyết, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.

Hai chị em cùng...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 534: C534: Đừng nói lời khách sáo nữa


Người ta có thể đồng ý sao?

“Chỉ cần não chưa ngâm nước, thì còn rất nhiều cách!”

Đạo sĩ Vô Trần vỗ vai Lý Trạch Vũ động viên nói: “Giới trẻ ngày nay đều có tư tưởng rất cởi mở, thằng quỷ sứ con có nhiều ý tưởng, chỉ cần đồn tâm huyết vào. thì chắc chắn sẽ thành công!”

“Con... Con...”

Lý Trạch Vũ bỗng nhiên cảm thấy có hơi mong chờ.

Sau một lúc.

Với sự giới thiệu lại của Lý Trạch Vũ, Trần Thanh Tuyết đã đến trước mặt chỗ của Ngọc Linh Lung và những người khác.

“Sư phụ Linh Lung, mời uống trà!”

“Sư phụ Vô Trần, mời uống trà!”

“Sư phụ Nhất Trinh, mời uống trà!”

Trần Thanh Tuyết rất cởi mở lại chừng mực, lần lượt bưng trà cho ba người.

Ba người Ngọc Linh Lung thì lại càng lúc càng hài lòng với cô vợ của đệ tử này.

Sau bữa tối.

Lý Trạch Vũ để Ngọc Linh Lung ở lại với hai chị em Trần Thanh Tuyết, một mình dắt theo đạo sĩ Vô Trần và hòa thượng Nhất Trinh rời đi trong đêm.

Trời đã về đêm, tòa nhà lớn của tập đoàn Long Thịnh tối om, chỉ có đèn trong văn phòng chủ tịch vẫn còn sáng.

Mấy ngày nay Diệp Khuynh Thành vẫn luôn tập trung vào công việc, không có thời gian để ý tới người đàn ông nào đó.

Nhưng mỗi lúc đêm khuya tĩnh lặng, cô càng cố không nghĩ đến thì người đàn ông đó lại càng cứ xuất hiện trong đầu cô.

Giống như bây giờ!

Dựa vào ghế sofa, Diệp Khuynh Thành ngẩng đầu nhìn trần nhà, một khuôn mặt mà cô thường thấy trong giấc mơ hiện ra trước mặt cô.

“Nghĩ gì đấy?” Lý Trạch Vũ mỉm cười nói.

Diệp Khuynh Thành dụi dụi mắt để xác nhận lại mình không phải xuất hiện ảo giác, hô hấp bỗng cũng trở nên gấp gáp.

“Đã ăn gì chưa? Có muốn...” “Hức!”

Lý Trạch Vũ còn chưa nói xong, Diệp Khuynh Thành đã nhào vào trong ngực hắn.

“Đồ khốn!”

Diệp Khuynh Thành mắng chửi mấy câu, nhưng giọng điệu lại nghe có vẻ như đang làm nũng.

Lý Trạch Vũ gãi đầu, cuối cùng vẫn là ôm chặt lấy cô.

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Hai người họ không ai nói gì cả, cứ như vậy ôm nhau mấy phút, sau đó Diệp Khuynh Thành “hức” một tiếng ngước đầu lên, trực tiếp hôn lấy.

Lý Trạch Vũ ôm chặt người phụ nữ trong tay hơn.

“Khu khu!”

“Ở đây vẫn còn người, hai người có thể kiềm chế chút được không?” Hòa thượng Nhất Trinh có hơi ngại ngùng nhắc nhở.

Ông sợ nếu không nhắc, hai đứa nhóc này chắc sẽ c** q**n áo ngay tại đây, trong lòng thầm niệm mấy câu “tội lỗi, tội lỗi”.

Diệp Khuynh Thành trong nháy mắt thoát khỏi vòng tay của Lý Trạch Vũ, lúc này mới phát hiện trong văn phòng còn có một lão hòa thượng và một đạo sĩ,

nhất thời vừa xấu hổ vừa ngượng ngạo.

“Giới thiệu với cô một chút.”

Lý Trạch Vũ kéo Diệp Khuynh Thành đi tới, n Trần và sư phụ Nhất Trinh của tôi.”

: “Hai người họ là sư phụ Vô

Sư phụ? Diệp Khuynh Thành có hơi giật mình.

Lý Trạch Vũ biến mất ba năm, sau khi trở về cả người lại có những thay đổi kinh thiên động địa, thì ra đã bái sư từ mấy thế ngoại cao nhân này!

Nghĩ đến đây, cô nhanh chóng lễ phép nói: “Xin chào hai vị đại sư, con tên là Diệp Khuynh Thành.”

“Con bé thật là xinh đẹp duyên dáng, thực sự là khuynh nước khuynh thành.”

Đạo sĩ Vô Trần không hề do dự mà khen ngợi.

Diệp Khuynh Thành ngượng ngùng cười nói: “Đại sư người quá khen rồi.”

“Đừng nói lời khách sáo nữa.”

Lý Trạch Vũ ngắt lời, sau đó lại dặn dò Diệp Khuynh Thành: “Trong khoảng thời gian này cô đừng chạy lung tung. Bất luận dù đi đâu cũng phải báo cho sư

phụ Vô Trần một tiếng, có nghe chưa?”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, Diệp Khuynh Thành đoán có thể sẽ xảy ra chuyện lớn, nhưng cô cũng không nhiều lời, chỉ ngoan ngoấn đồng ý: “Tôi biết rồi!”

“Sư phụ Vô Trần, con giao cô ấy cho người!” “Thằng nhóc con còn khách sáo với ta làm chỉ!” Đạo sĩ Vô Trần châm một điếu xì gà, làm một động tác OK.

“Yên tâm đi làm việc của con đi. Chỉ cần có vi sư ở đây, không ai dám động đến một sợi tóc của con bé này đâu..."
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 535: C535: Rời khỏi tập đoàn long thịnh


Rời khỏi tập đoàn Long Thịnh.

Lý Trạch Vũ lái xe đưa hòa thượng Nhất Trinh thẳng đến phái Nga Mi.

Mặc dù sư thái Diệt Tình cũng coi như là một kẻ mạnh trong chốn giang hồ, nhưng trước một Vô Tình Thần cung có lai lịch ghê gớm rõ ràng là chưa đủ.

Để đảm bảo Tề Tiên Nhi sẽ không gặp nguy hiểm, hắn quyết định đưa hòa thượng Nhất Trinh đến phái Nga Mi.

Về vấn đề này, lão hòa thượng vui vẻ đồng ý, còn nói rằng đây là thời điểm tốt để trao đổi sâu thêm với sư thái Diệt Tình.

“Trao đổi sâu thêm cái gì?” Lý Trạch Vũ kinh ngạc hỏi. “Đương nhiên là trao đổi về Phật giáo và Đạo giáo rồi!”

Hòa thượng Nhất Trinh trừng mắt nhìn hắn, tức giận nói: “Con đừng tưởng vi sư muốn trở thành loại người như thế ấy chứ?”

Lý Trạch Vũ rất muốn nói câu: “Người vốn dĩ là vậy!” nhưng tuân theo nguyên tắc nhiều hơn một chuyện chẳng thà ít đi một chuyện, thế là đổi thành: “Sao có thể chứ? Nhân phẩm của sư phụ Nhất Trinh là thứ ai cũng thấy rõ cả!”

“Ừm, coi như thằng nhóc con nói chuyện cũng dễ nghe!”

Hòa thượng Nhất Trinh mỉm cười hài lòng, ngấm ngầm túm chặt tuyệt bản Kim Bình Mai trong áo cà sa.

Vài giờ trôi qua, sắc trời đã dần sáng.

Lý Trạch Vũ và hòa thượng Nhất Trinh xuất hiện trước cổng lớn của phái Nga Mi.

Đệ tử gác cổng nhìn thấy có người lén lén lút lút, lập tức rút kiếm ra: “Là kẻ nào? Đến phá Nga Mi bọn ta làm gì!”

“Không cần căng thẳng, là bổn minh chủ!”

Lý Trạch Vũ chắp hai tay ra sau lưng, giọng điệu nhàn nhã bình tĩnh nói: “Đi nói với sư thái Diệt Tình, bổn minh chủ có chuyện cần tìm bà ấy!”

“Thì ra là Lý minh chủ, mời sang đây...” Đệ tử gác cổng lập tức thu kiếm lại, thái độ đổi hẳn.

Hòa thượng Nhất Trinh thấp giọng hỏi: “Thằng nhóc con tự xưng là minh chủ? Minh chủ gì chứ?”

“Cái này còn cần phải hỏi sao? Đương nhiên là minh chủ võ lâm rồi!” Lý Trạch Vũ tự hào đáp lại.

Hòa thượng Nhất Trinh không khỏi giơ ngón tay cái lên nói: “Không hổ là đệ tử của tai”

Cùng lúc đó.

Khi biết Lý Trạch Vũ mới sáng sớm đã đến phái Nga Mi, sư thái Diệt Tình còn tưởng rằng trong giới võ lâm đã xảy ra chuyện lớn gì, bà nhanh chóng mặc quần áo và đến chính điện.

“Lý thiếu hiệp!”

“Sư thái!”

Lý Trạch Vũ chắp tay lại.

Sư thái Diệt Tình lúc này mới nhận ra trong phòng còn có một hòa thượng đang ngồi, bà cảm thấy ông ta trông quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra được ông ta là ai.

“Khu khụ.”

Hòa thượng Nhất Trinh hắng giọng nói: “Quyên Nhi, nhiều năm xa cách bà có nhớ tôi không?”

Hai chữ “Uyển Nhi” khiến thái sư Diệt Tình phải nhướng mày.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 536: C536: Chuyện gì đấy


€ó rất ít người biết được tên của bà là Lâm Quyên, nhưng... ngoài cha mẹ đã quên mất dáng vẻ từ lâu, người duy nhất có thể gọi bà “Quyên Nhi” chính là người đàn ông đó!

“Là ông, Hoàng Triển Chiêu! Sao ông còn chưa chết?”

Giọng nói của sư thái Diệt Tình có hơi run lên, một sự tức giận ngay tức thời ánh lên trong mắt bà.

Chuyện gì đấy?

Nhìn thấy cảnh này, Lý Trạch Vũ có hơi sửng sốt.

Đánh giá tình hình cho thấy, hòa thượng Nhất Trinh và sư thái Diệt Tình rất giống như cố nhân, chẳng lẽ giữa hai người bọn họ còn từng có nghiệt duyên sao?

Sự thật chứng minh hắn không hề đoán sai!

“Quyên Nhi, đã nhiều năm trôi qua như vậy, bà vẫn còn trách tôi sao?”

Hòa thượng Nhất Trinh nói lời mang đầy day dứt.

“Hức!”

Sư thái Diệt Tình hừ lạnh một tiếng: “Tôi có tư cách gì mà trách ông?”

Hòa thượng Nhất Trinh vốn tính tình nóng nảy hiếm khi lại lộ ra một chút dịu

dàng, thở dài: “Năm đó tôi có lỗi với bà, nhưng đã nhiều năm trôi qua, chúng ta cũng sắp xuống lỗ rồi, bà tha thứ cho tôi có được không?”

“Tha thứ cho ông? Hoàng Triển Chiêu, ông lại còn mặt mũi nói điều này!”

Sư thái Diệt Tình càng kích động hơn, chỉ vào cửa: “Đi, mời ông lập tức rời khỏi phái Nga Mi của chúng tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khít”

“Mẹ nó! Lão tăng đây đã nhượng bộ bà, bà còn được đằng chân lân đằng đầu!”

Sắc mặt hòa thượng Nhất Trinh đột nhiên tái đi, nói: “Năm đó nếu không phải tính khí khó ưa này của bà, liệu lão tăng tôi có xuất gia không?”

“Tính khí của tôi làm sao? Tên khốn kiếp, sao ông dám nói tôi...”

Sư thái Diệt Tình tức giận đến mức không chịu được, giơ tay chưởng hòa thượng Nhất Trinh một cú.

Hòa thượng Nhất Trinh cũng không nhường, khế chưởng lại một cú.

“Có gì từ từ nói!”

Nhìn thấy hai người đột nhiên động tay động chân, Lý Trạch Vũ kịp thời né tránh, chen vào giữa hai người họ, lấy nhu khắc cương hóa giải thế tấn công của

bọn họ.

“Được lắm Hoàng Triển Chiêu, ông còn muốn làm tôi bị thương, tới đây... Tôi đứng ở chỗ này, có ngon thì tới đây giết tôi đi!”

Đôi mắt của thái sư Diệt Tình đỏ hoe.

Hòa thượng Nhất Trinh cong môi, vẻ mặt đầy bất lực.

Vừa rồi ông mới chỉ sử dụng ba phần công lực, đảm bảo sẽ không làm người ta bị thương, nhưng thái sư Diệt Tình không hề hay biết.

May mà Lý Trạch Vũ giải thích: “Sư thái, sư phụ của tôi khi nãy đã nhẹ tay lắm rồi

“Sư phụ?”

“Cậu cũng đi đi, phá Nga Mi bọn tôi không hoan nghênh các người!"
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 537: C537: Mọi chuyện là như vậy


Sư thái Diệt Tình vốn còn rất ưa mắt Lý Trạch Vũ, nhưng sau khi biết hắn là đệ tử của hòa thượng Nhất Trinh, bà lập tức cảm thấy thằng nhóc này đáng bị đánh

giống như sư phụ của hắn!

Một lúc sau, với sự đánh đuổi của mấy đệ tử, hai sư đồ bị đá ra khỏi phái Nga MI.

“Má nói”

Đầu Lý Trạch Vũ nặng trĩu, trừng mắt nhìn hòa thượng Nhất Trinh: “Người từng có nghiệt duyên với sư thái Diệt Tình, sao không nói trước cho con biết chuyện này?”

“Con cũng có hỏi đâu!”

Ngược lại, hòa thượng Nhất Trinh lại cảm thấy mình vô tội.

“Cũng may bây giờ chúng ta đã có xã hội pháp trị, người nên vui mừng vì là sư phụ của con đi, nếu không một lão hòa thượng già như người hôm nay sẽ không thấy được mặt trời lặn đâu!”

Lý Trạch Vũ phục sát đất.

“Bớt nói nhảm đi!”

Hòa thượng Nhất Trinh tức giận nói: “Thằng nhóc con cũng khá thông minh, nghĩ cách xem xem liệu có thể giúp ta hóa giải mâu thuẫn với Quyên Nhi không!”

“Con hóa giải cái rắm. Cả hai chúng ta đều bị người ta đuổi ra ngoài rồi!”

Lý Trạch Vũ càng nghĩ càng tức.

Hòa thượng Nhất Trinh vò vò vào cái đầu hói của mình, thở dài một hơi.

Nhìn thấy vẻ mặt rầu rĩ chán nản của ông, Lý đại đương gia cuối cùng cũng mũi lòng, điềm đạm hỏi: “Giữa người và sư thái Diệt Tình rốt cuộc là chuyện gì? Nói con nghe thử trước.”

“Thực ra Quyên Nhi là vị hôn thê của ta!”

Hòa thượng Nhất Trinh lúng túng nói.

Vị hôn thê...

Lý Trạch Vũ sửng sốt.

Hơn một trăm năm trước, hòa thượng Nhất Trinh lúc ấy vẫn còn là con của một gia đình giàu có thời nhà Thanh, và nhà ông với sư thái Diệt Tình môn đăng hộ đối, hai người lại là thanh mai trúc mã, người lớn hai bên đã thay họ định chuyện hôn ước này.

Nhưng cảnh đẹp không bao lâu, không lâu sau đó ngoại tộc xâm chiếm, triều đình nhà Thanh bị lật đổ, người dân khắp cả nước lâm vào cảnh khốn cùng, ngay cả nhà họ Hoàng và nhà họ Lâm cũng không thể tránh khỏi.

Trong tình cảnh ăn còn không đủ no, hòa thượng Nhất Trinh càng nghĩ đến việc đến một nơi không có khói lửa chiến tranh để kiếm sống, sư thái Diệt Tình sống chết muốn đi cùng ông.

Thế là hai người bỏ xứ đến Nam Cảng.

Những ngày tháng ban đầu trôi qua khá êm đềm, nhưng tính tình đại tiểu thư của sư thái Diệt Tình thì không thể thay đổi được chút nào.

Hòa thượng Nhất Trinh hàng ngày đến bến tàu làm công việc bốc vác, về đến nhà còn phải hầu hạ sư thái Diệt Tình, dần dần ông hoàn toàn chịu không nổi nữa, sau khi để lại một khoản tiền cho sư thái Diệt Tình, ông một mình rời khỏi Nam Cảng.

Sau này, khi hai người gặp lại nhau, một người đã là đại sư đức cao vọng trọng của Thiền Lâm Tự, còn người kia lại là đệ tử đứng đầu của chưởng môn phái Nga Mi...

“Mọi chuyện là như vậy.”

Hòa thượng Nhất Trinh đầy vẻ phiền muộn.

“Khụ khụ.”

Lý Trạch Vũ khế gật đầu và nói: “Theo con thấy sư thái Diệt Tình quả nhiên có chỗ không đúng, nhưng sư phụ bỏ người ta đi một mạch thì cũng quá đáng, chả

trách người ta vừa nhìn thấy người là muốn xé xác người!”

Hòa thượng Nhất Trinh rầu rĩ nói: “Đừng nói mấy lời mai táng người khác như thế nữa, thằng nhóc con nghĩ thử xem có cách nào giúp ta được không?”

Lý Trạch Vũ cười khì khì nói: “Không phải là không có cách, chỉ là phải làm lão già người đây chịu ấm ức rồi.”

Hòa thượng Nhất Trinh đột nhiên có một dự cảm không lành.

“Thằng nhóc thối, con đừng có cười như vậy, vi sư sợ..."
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 538: C538: Sao con còn chưa đi luyện võ


Kế hoạch một ngày bắt đầu từ buổi sáng, khi núi Nga Mi chìm trong màn sương mù, không khí trong lành.

Một môi trường như vậy có thể giúp tâm trí con người thoát khỏi những tạp niệm, nhưng tâm trí của sư thái Diệt Tình lại chẳng thể nào yên được.

Hơn trăm năm qua, vốn tưởng rằng trái tim mình đã trở nên cứng như sắt đá, nhưng sau khi nhìn thấy người đàn ông mình từng nhớ thương, trái tim sắt đá dường như cũng dần trở nên mềm yếu.

“Sư phụ!”

Tề Tiên Nhi xuất hiện có hơi bất ngờ.

Sư thái Diệt Tình nhanh chóng gạt đi những suy nghĩ, giả vờ bình tĩnh hỏi: “Sao con còn chưa đi luyện võ với mọi người?”

“Sư phụ, có người nhờ con truyền đến cho người mấy câu!”

Đôi mắt đáng yêu nghịch ngợm của Tề Tiên Nhi đảo quanh, tựa như có “âm mưu” gì đó.

Sư thái Diệt Tình khẽ cau mày, ngay lập tức đoán được đệ tử đang muốn truyền lời dùm ai, không khỏi khịt mũi lạnh lùng: “Là cái thằng nhóc Lý Trạch Vũ bảo cô tới à? Vi sư không muốn nghe, con đi ra ngoài luyện võ với mọi người đi, đừng để tâm những việc không đâu!”

“Dạ!”

Tề Tiên Nhi gật đầu vâng lời, xoay người rời đi.

Nhìn thấy cảnh tượng này, sư thái Diệt Tình có hơi đơ ra.

Theo cốt truyện thông thường, đệ tử không phải nên khéo léo thuyết phục một chút, sau đó mình sẽ tỏ thái độ giữ vững lập trường, đệ tử bất đắc dĩ mới lui ra ngoài sao?

“Sư phụ!”

Đúng lúc sư thái Diệt Tình đang nghĩ trong lòng, Tê Tiên Nhi đột nhiên dừng bước quay người lại.

“Khụ khụ.”

“Còn chuyện gì nữa?”

Sư thái Diệt Tình giả vờ hồ nghi.

“Haizz!”

Tê Tiên Nhi thở dài một hơi, muốn nói lại ngập ngừng, cuối cùng lắc đầu bất

lực nói: “Cái tên Lý Trạch Vũ đó nói, nếu như sư phụ người không nghe, có thể sẽ... hối hận cả đời!”

Nhìn thấy đệ tử của mình thở dài, vẻ mặt lại nghiêm túc, trái tim của sư thái Diệt Tình chợt run lên.

“Haizz... Nếu như sư phụ không muốn nghe thì thôi vậy!”

Tề Tiên Nhi nói xong liền chuẩn bị rời đi.

“Chờ đã!”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 539: C539: Thằng nhóc đó muốn nói cái gì


Sư thái Diệt Tình mở lời giữ cô ta lại, do dự một lúc rồi hỏi: “Thằng nhóc đó muốn nói cái gì?”

“Hắn nói, đại sư Nhất Trinh kỳ thật trong người bị nhiễm kịch độc, không còn sống được bao lâu nữa, trước khi chết chỉ muốn gặp lại người ông yêu thương nhất trong đời!”

“Choang!”

Tách trà trong tay sư thái Diệt Tình tuột khỏi tay rơi xuống đất, bà đứng phắt dậy, sau đó lại loạng choạng ngồi xuống.

Tề Tiên Nhi vội vàng đi tới đỡ bà, tò mò hỏi: “Sư phụ, người và đại sư Nhất Trinh trước đây từng có quen biết nhau sao?”

“Hơn cả quen biết... ha...” Sư thái Diệt Tình cười khổ, những ký ức đã cất giữ lúc này tuôn ra như vũ bão.

Trong cơn mơ màng, bà dường như nhìn thấy người đàn ông anh tuấn trong đôi mắt chỉ có mỗi bà.

“Quyên Nhị, đây là bánh bao thịt nướng bà thích nhất, tôi không đói, bà ăn đi!”

“Quyên Nhi, hôm nay tôi lại kiếm được thêm hai tệ, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ để dành đủ đưa bà về nhà thành thân!”

“Chỉ cần chúng ta có thể mãi mãi ở bên nhau, chút khổ cực này có là gì đâu chứ?”

“Quyên Nhi...”

Những cảnh tượng trong quá khứ lần lượt hiện ra trước mắt, khóe môi sư thái Diệt Tình nhếch lên một nụ cười từ tận đáy lòng.

Không thể phủ nhận rằng khoảng thời gian đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời bà, tiếc thay, những khoảng thời gian tươi đẹp thường hay.

ngắn ngủi.

“Nhà chúng ta đã sa sút rồi, bà có thể kiềm chế tính tình tiểu thư kia của bà có được không?”

“Triển Chiêu, xin lỗi, tôi...”

“Lâm Quyên, tôi thực sự chịu bà đủ rồi! Nếu bà cứ như thế này, sớm muộn gì cũng có ngày mất đi tôi...”

Những ngày tháng sau đó chỉ còn lại những cuộc cãi vã vô tận.

Vẻ mặt sư thái Diệt Tình trông cô đơn, đôi mắt hiện lên những nỗi buồn vô tận.

Năm đó, bà chưa bao giờ tưởng tượng rằng cuối cùng hòa thượng Nhất Trinh sẽ để lại một lá thư và bỏ bà một thân một mình ở đó.

Bà chỉ hận bản thân mình mù quáng, mắt gắn sau lưng mới đi theo một tên tôi như vậy!

“Sư phụ! Thứ cho đệ tử nhiều lời!”

“Một mối quan hệ tình cảm cần có hai người duy trì. Nếu chỉ một bên dốc hết sức thì mối quan hệ tình cảm như này suy cho cùng cũng sẽ không tồn tại được lâu!”

“Đại sư Nhất Trinh bỏ rơi người quả thật không đúng, nhưng cũng không thể phủ nhận ông ấy lúc đó thật lòng quan tâm đến người, cho dù có mệt mỏi khổ cực ông ấy cũng không bao giờ than trách nửa lời!”

Khi Tê Tiên Nhi nói đến đây, sắc mặt sư thái Diệt Tình đã thay đổi.

“Sư phụ!”

Tề Tiên Nhi lại nói thêm: “Mặc kệ trước đây có như thế nào, đại sư Nhất Trinh bây giờ còn rất ít thời gian, lúc này ông ấy còn có thể nghĩ tới sư phụ người, vậy thì vị trí của người trong lòng ông ấy cũng không cần phải nói bằng lời nữa!”
 
Back
Top Bottom