Cập nhật mới

Đô Thị  Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi

Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 380: C380: Hắn còn tưởng


Bây giờ nhà họ Diệp đã là đập nồi dìm thuyền, tử chiến đến cùng, Lý Định Quốc lúc này rõ ràng là muốn gặm khúc xương to trên người nhà họ Diệp.

Thật ra trong lòng Diệp Trung Đường và Diệp An cũng biết rõ ràng, cho nên trước đó đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Lý Định Quốc và Lý Viễn Sơn nhìn nhau, người sau nhẹ nhàng gật đầu.

“Khụ khụ.”

Lý Định Quốc nhẹ nhàng nói: “Chính là cái gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài, tôi cho rằng nếu hai nhà Lý, Diệp thành người một nhà thì mới là đôi bên có lợi!"

Hả?

Lời vừa nói ra, Diệp Trung Đường và Diệp An hai mặt nhìn nhau.

Lý Định Quốc nhìn về phía Diệp An, nghiêm mặt nói: “Việc khoa học kỹ thuật Vân Dương tới đầu tư ở Tây Bắc coi như là quà sính lễ thằng nhóc thúi nhà tôi dùng để cưới con gái ông, thế nào hả?”

“Phụt...”

Lý Trạch Vũ đang uống trà, không nhịn được mà phun ra toàn bộ.

Hắn còn tưởng Lý Định Quốc đã mài dao để chuẩn bị cắt một miếng thịt trên người nhà họ Diệp xuống nữa cơ.

Ai ngờ Lý Định Quốc không những không cắt thịt người ta mà còn cho người ta phúc lợi!

“Được, được, được”

Diệp Trung Đường kích động đứng dậy nói: “Ông già này sẽ làm chủ chuyện này, cứ quyết định như vậy đi, ai cũng không được đổi ý!”. Chươ𝑛g‎ mới‎ 𝑛hất‎ tại‎ [‎ T‎ 𝚁𝘶MT𝚁UY𝘌N.𝒱𝑛‎ ]

“Khoan đã!”

Lý Viễn Sơn đột nhiên mở miệng.

Mấy người lại đồng thời quay đầu lại.

Diệp Trung Đường và Diệp An cùng nín thở, dường như rất sợ ông thay đổi chủ ý.

“Cái đó... Ông Diệp à, ông có phải đã quên lời của chúng ta lúc trước rồi không?”

Lý Viễn Sơn làm mặt quỷ.

“À ~"

Diệp Trung Đường ngầm hiểu nói: “Cái này sao tôi có thể quên được chứi”

Ngay sau đó ông nhìn về phía Lý Trạch Vũ, đổi chủ đề: “Ông đã nhìn ra được rồi, đứa nhỏ Khinh Nhu này có tình cảm với cháu, cháu tuyệt đối không thể cô phụ con gái của ông đấy!”

“A!”

Lý Trạch Vũ trợn mắt há hốc mồm, lập tức sững sờ tại chỗ.

Đây là có ý gì?

Mua một tặng một à!

Diệp Khuynh Thành và Diệp Khinh Nhu cách nhau một thế hệ, con mẹ nó, thật sự thái quát
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 381: C381: Vậy còn sự an toàn của chị dâu


“Mọi người từ từ đã, tôi còn có việc phải đi trước!” Lý Trạch Vũ bôi dầu vào lòng bàn chân*.

*Bôi dầu vào lòng bàn chân (fJJiš‡#3É): bỏ chạy nhanh chóng, chỉ những người bỏ chạy khi thấy có điều không ổn.

Hắn thật sự không chịu nổi nữa!

Mấy ông già này nghiễm nhiên coi hắn thành ngựa giống, hoàn toàn không quan tâm xem người ta có chịu được hay không!

Cho dù ông đây có đồng ý thì quả thận cũng không chịu đồng ý! “Cháu quay về cho ông..." Lý Viễn Sơn gọi.

Đáng tiếc Lý Trạch Vũ đã chạy hẳn ra ngoài, căn bản không cho bọn họ cơ hội giữ lại.

Lý Định Quốc vẫy vẫy tay, nói: “Không quan tâm đến thằng nhóc thối đấy nữa, chúng ta tự tính toán đi, dù sao cuối cùng vẫn là tôi... À không, vẫn là cha tôi định đoạt”

“Ừm”

Lý Viễn Sơn hài lòng gật đầu.

“Ở nhà họ Lý, tôi nói ai dám không nghe thử xem? Tôi sẽ lột da kẻ đó!”

Lý Trạch Vũ chạy gần như trốn khỏi nhà.

Bây giờ đối với hắn mà nói, trong nhà tuyệt đối là nơi kh*ng b* nhất trên thế giới. “Chân trời rộng lớn là tình yêu...”

Vừa mới khởi động xe thì điện thoại vang lên. “Alol”

“Là tôi!"

Giọng Ngân Hồ vang lên.

“Cô đến nước Hạ?”

Lý Trạch Vũ chờ mong hỏi.

“Chưa đi, đang chuẩn bị lên máy bay.”

Ngân Hồ dừng một lúc.

Thấy cô muốn nói lại thôi, Lý Trạch Vũ cười nói: “Trước mặt tôi, có việc gì nói thẳng”

“Con trai của Kawasaki Ichiryu - Kawasaki Kozo đi cùng tôi tới nước Hạ.” “Kawasaki Kozo?” Lý Trạch Vũ hơi híp mắt lại: “Đi tìm chết à?”

“Trạch đế, vì những phiền toái không đáng có, hy vọng đến lúc đó anh có thể giữ lại cho hắn ta một mạng.”

Ngân Hồ khuyên nhủ.

Kawasaki Ichiryu có sức ảnh hưởng rất lớn ở vương quốc Hoa Anh Đào, mà cô lại quá hiểu tính cách sát phạt quyết đoán của Lý Trạch Vũ.

Nếu Kawasaki Kozo mà chết ở nước Hạ thì Lý Trạch Vũ nhất định sẽ trở thành kẻ thù của toàn bộ Hợp Khí Đạo!

Đây không phải điều cô muốn nhìn thấy. “Nên làm thế nào, trong lòng tôi hiểu rõ, cô không cần lo lắng.”

Lý Trạch Vũ ngậm một điếu thuốc, bình tĩnh nói: “Khi nào đến nước Hạ thì báo cho tôi, tôi cho người tới đón cô.”

Cúp máy, hắn nhanh chóng gọi cho một số điện thoại khác. “Đại đương gial” Đầu bên kia vang lên giọng nói của Sói đen.

“Cậu đi cùng George và.Jenny tới cảng phía Nam, nghĩ cách lẩn vào phủ Trấn Nam Vương.”

“Vậy còn sự an toàn của chị dâu?”

“Tôi sẽ phái người khác bảo vệ họ!”

Cúp máy, Lý Trạch Vũ lại gọi cho một số khác.

“Sao hả, lại muốn chúng tôi đi lau dọn?”

Giọng Long Thiên Quân vang lên.

Nghe xong, Lý Trạch Vũ không nhịn được mà nở nụ cười.

“Lần này không cần phải lau dọn, thay tôi đi bảo vệ vài người...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 382: C382: Cậu là người nhật


Tại sân bay quốc tế của Hoàng Thành, một nam một nữ sóng vai bước ra từ lối đi riêng.

“Không khí ở nước Hạ trong lành thật đấy, còn hơn cả nước Nhật của chúng ta!” Kawasaki Kozo say mê.

Ngân Hồ hờ hững quay sang nhìn hắn ta một lúc, sau đó chạy lên bắt một chiếc xe taxi.

“Giả vờ thanh cao cái quái gì, sớm muộn gì ông đây cũng sẽ đè con tiện nhân mày xuống dưới háng.”

Kawasaki Kozo nói thầm trong lòng, không nhanh không chậm đi lên xe.

Nhìn xe cộ như nước ngoài đường phố, những tòa cao ốc chọc trời, Kawasaki Kozo không nhịn được mà cảm thán: “Nếu năm đó, các chiến binh của chúng ta nhẫn tâm thêm một chút nữa thì bây giờ mảnh đất phì nhiêu này đã nằm trong bản đồ của chúng ta rồi, thật đáng tiếc.”

“Cậu là người Nhật?”

Tài xế trừng mắt lườm Kawasaki Kozo qua kính chiếu hậu, khinh thường nói: “Nước Hạ của chúng tôi có nền văn hóa trường tồn cả năm nghìn năm, là nơi cho cái nước bé nhỏ mấy người so sánh hay sao? Còn muốn chỉnh phục bọn ta? A, chỉ dựa vào đám người ếch ngồi đáy giếng mà cũng xứng?”

“Thằng khốn, ông vừa nói cái gì!”

Kawasaki Kozo bất mãn nói: “Năm đó nếu các chiến binh của bọn tao tàn nhẫn thêm một chút, tàn sát các thành phố đi qua thì bảo đảm lũ ma bệnh chúng mày sẽ phải quỳ xuống đầu hàng!”

“Người ta nói quân đội hai bên đánh nhau không được khiến bá tánh bị thương, đám Nhật chúng mày đều là súc sinh, giết hại vô số đồng bào tay không tấc sắt của bọn tao, bây giờ lại còn dám nói không nhãn tâm!”

“Hừ hừ!”

Tài xế càng nói càng tức, đột nhiên dẫm phanh, tháo đai an toàn, mở cửa xe, các động tác liền mạch lưu loát.

“Con mẹ nó, mày cút xuống xe cho tao, ông đây không chở chúng mày nữa!”

Tài xế cứng rắn, mạnh mẽ nói.

Kawasaki Kozo giận tím mặt, thậm chí còn nổi sát khí.

Ngân Hồ nhíu mày, cảnh cáo: “Bây giờ nước Hạ đã không còn là nước Hạ của trăm năm trước nữa, tôi khuyên anh tốt nhất đừng có tự cao tự đại, còn nữa... Đừng quên mục đích của chuyến đi lần này!”

Nghe xong, Kawasaki Kozo mới bình tĩnh lại.

Ngân Hồ mỉm cười xuống xe, đưa cho tài xế vài tờ một trăm đô, nói xin lỗi: “Thật ngại quá, vừa rồi là bạn của tôi không đúng, mong ông đừng chấp nhặt!”

Sau một hồi nhận lỗi, tài xế mới dần bình tĩnh lại, nhưng vẫn kiên trì không chịu chở hai người đi.

Rơi vào đường cùng, Ngân Hồ và Kawasaki Kozo chỉ có thể xuống xe.

Ngay sau đó Ngân Hồ lấy điện thoại ra gửi một đoạn tin nhắn.

Hơn mười phút sau, một chiếc Bentley dừng trước mặt hai người.

Cẩu Phú Quý hạ cửa sổ xe, nói: “Lên xe đi, thiếu gia của chúng tôi đang chờ.” “Thiếu gia của các anh là?”

Kawasaki Kozo có chút tò mò.

Cẩu Phú Quý cười ha ha, vốn định nói Tát nữa mày nhất định sẽ phải chết, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, sửa thành: “Hỏi nhiều thế làm gì? Tí nữa là biết ngay thôi!”

Ngân Hồ đã ngồi lên xe.

Kawasaki Kozo nghĩ đối phương là bạn của Ngân Hồ nên cũng không nghỉ ngờ gì nhiều.

Nửa giờ sau, chiếc Bentley đi đến một căn biệt thự trên núi.

Dưới sự dẫn đường của Cẩu Phú Quý, Ngân Hồ và Kawasaki Kozo đi vào trong tòa nhà chính.

Lý Trạch Vũ tắt điếu thuốc trong tay, chăm chú nhìn người phụ nữ đã xa cách từ lâu.

Ngân Hồ nhoẻn miệng cười, nói: “Anh vẫn không thay đổi, vẫn hấp dẫn như xưal”

“Cô còn đẹp hơn trước kia nữal”

Lý Trạch Vũ cười nhẹ, sau đó đứng dậy ôm lấy Ngân Hồ.

“Thằng khốn!”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 383: C383: Thằng khốn


Sắc mặt Kawasaki Kozo lập tức trầm xuống.

Trong tiềm thức của hắn ta sớm đã coi Ngân Hồ thành người phụ nữ của mình, lúc này nhìn thấy người phụ nữ của mình” đang ôm chặt lấy một thăng đàn ông khác,

bình dấm chua trong lòng lập tức bị hất đổ.

Lý Trạch Vũ buông Ngân Hồ ra, hài hước mà nhìn về phía Kawasaki Kozo: “Thằng nhóc này là con trai của Kawasaki Ichiryu à?”

“Ngân Hồ, hẳn ta là ai? Dám gọi thẳng tên cha của tôi!” Kawasaki Kozo càng thêm không vui. “Trạch đế, thật sự không cần thiết...”

Ngân Hồ định khuyên nhủ thì lại bị Lý Trạch Vũ xua tay ngắt lời: “Tôi đã nói mình biết nên làm gì rồi mà”

Nghe xong, Ngân Hồ lập tức ngậm miệng. “Ngân Hồ, cô vừa gọi hắn là gì cơ? Trạch đế?” Sắc mặt Kawasaki Kozo đột nhiên thay đổi.

Mười hai người uy danh hiển hách gồm tứ đế, bát vương của thế giới hắc ám phương Tây, trong đó người huyền bí nhất, cũng là truyền kỳ nhất chính là Trạch đết

Có lời đồn nói, thực lực của Trạch đế mạnh nhất trong tứ đế!

Cho nên Kawasaki Kozo mới có phản ứng lớn đến như vậy. “Tôi tên là Lý Trạch VũI” “Lý Trạch Vũ?”

Kawasaki Kozo nhắc lại, sắc mặt lại biến đổi: “Ngân Hồ, hắn ta không phải là kẻ chúng ta phải giết lần này sao? Cô dám... Phản bội cha tôi!”,ụ

“Mày sai rồi

Lý Trạch Vũ nhẫn nại sửa lại câu nói: “Cô ấy không phản bội, bởi vì cô ấy vẫn luôn là người của tao!”

Nghe vậy, cơ thể Ngân Hồ khẽ run nhẹ, trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang. “Phú Quý, đưa hắn ta lên đường đi!” “Đã rối”

Cẩu Phú Quý cầm một thanh đao trong tay, chĩa thẳng vào Kawasaki Kozo, cười lạnh nói: “Biết thanh đao này tên là gì không?”

“Thăng khốn!”

Kawasaki Kozo cảm nhận được sát ý của đối phương, lập tức rút ra kiếm của mình ra.

“Đao này... Chuyên diệt quỷ!”

Vừa dứt lời, Cẩu Phú Quý lập tức nhảy lên, chém thanh đao xuống. “Choang!”

Kawasaki Kozo giơ kiếm lên đỡ, cả người lui ra phía sau vài bước. “Ngân Hồ, nếu tôi mà chết, cha nhất định sẽ không bỏ qua cho cô!” Kawasaki Kozo vừa hoảng sợ vừa hối hận.

Vốn dĩ hắn ta chỉ muốn đi theo Ngân Hồ để xem náo nhiệt thôi, thuận tiện tới nước Hạ chơi bời một tí, chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ gặp nguy hiểm ở đây.

Dù sao thì hắn ta rất tin tưởng vào thân thủ của Ngân Hồ!

“Cái này thì mày không cần lo lắng, bởi vì rất nhanh thôi, thằng cha của mày cũng sẽ được đoàn tụ với mày!”

Lý Trạch Vũ buông nhẹ một câu, sau đó ôm Ngân Hồ đi lên tầng. Kawasaki Kozo còn muốn nói gì đó nhưng Cẩu Phú Quý lại chém đao tới. “Choang choang choang...”

“Thăng khốn này!”

“Con mẹ nó!”

Cẩu Phú Quý càng chém đao mạnh hơn, không hề cho hắn ta chút thời gian để thở nào.

Giết tên người Nhật này khiến nhiệt huyết trong hắn sôi trào!

Kawasaki Kozo có thực lực của một ninja bóng đêm, tương đương với một nửa của cao thủ, cho dù vừa bị Cẩu Phú Quý đánh lui nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại trạng thái, mười mấy chiêu sau lập tức khiến Cẩu Phú Quý rơi vào thế hạ phong.

“Mạnh lên, nói đạo nghĩa với tên người Nhật này làm gì?”

Giọng Lý Trạch Vũ truyền xuống tầng.

Cẩu Phú Quý lập tức lấy lại tinh thần, ép sát đao về phía Kawasaki Kozo, sau đó rút ra một khẩu súng lục.

“Khốn nạn!” Kawasaki Kozo trừng lớn hai mắt, hoàn toàn không ngờ đối phương sẽ rút súng! “Đoàng đoàng...”

Tiếng súng vang lên.

Kawasaki Kozo căn bản không tránh kịp, trơ mắt nhìn hai viên đạn bay thẳng vào bụng mình.

“Ha ha, để xem mày có chết hay không!”

Cẩu Phú Quý thu hồi khẩu súng, nhấc thanh đao tiến lại gần. “Thằng khốn!”

“Thằng khốn cái em gái mày ấy!”

“Roẹt!”

Một đao chém xuống, máu tươi văng khắp nơi, đầu Kawasaki Kozo trực tiếp rơi xuống đất.

Trên tầng.

Ngân Hồ nhíu mày, nói: “Anh cần gì phải tự chuốc thêm phiền toái cho bản thân chứ?”

“Con người tôi trước giờ không hề sợ phiền toái.” Lý Trạch Vũ bình tĩnh đáp lại, sau đó đưa Ngân Hồ vào trong phòng.

“Bây giờ đừng nói gì cả, chúng ta hâm nóng tình cảm trước đã...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 384: C384: Sao lại nói vậy


Bên trong lãnh thổ Điền Nam có một cung điện cổ kính.

Sau một vài ngày, thương tích của Nam Cung Thạc đã hoàn toàn bình phục, †oàn thân trở nên phấn chấn như xưa.

Thạch Thiên ngồi nghiêm chỉnh ở một bên, thậm chí còn không dám thở mạnh.

“Tề Kiêu chết thật rồi sao?” Nam Cung Thạc khàn giọng hỏi.

Thạch Thiên gật đầu, đáp: “Bẩm Đại hộ pháp, trong phủ Trấn Nam Vương cũng có tai mắt của ta, Tê Kiêu quả thực đã chết!

“Tê Đông Lâm phản ứng ra sao?” Nam Cung Thạc lại hỏi. “Giận điên người!”

Thạch Thiên trầm giọng đáp: “Xét cho cùng thì ông ta chỉ có một thằng con trai là Tê Kiêu thôi!”

“Hẳn là vậy.”

Nam Cung Thạc ra vẻ như đã sớm đoán được điều này.

Thạch Thiên hơi ngừng lại, bổ sung: “Đại hộ pháp, cái chết của Tề Kiêu là tổn thất của chúng ta, có điều, tôi vẫn cảm thấy cái chết của hắn ta cũng có chút giá trị”

“Sao lại nói vậy?”

Nam Cung Thạc dỏng tai lên nghe, nín thở trâm ngâm.

Thạch Thiên cười lạnh, đáp: “Tên ranh nhà họ Lý giết đứa con trai duy nhất của Tề Đông Lâm, đối phương nhất định sẽ liều mình báo thù hắn, nói không chừng có thể sẽ diệt trừ mối hoạ lớn này giúp chúng ta cũng nên!”

“Ừ!"

Nam Cung Thạc chẳng biết xấu hổ mà cười nói: “Bổn tọa cũng nghĩ thế đấy.”

Nếu được hỏi hiện giờ ông ta muốn g**t ch*t ai nhất, chắc chắc Lý Trạch Vũ sẽ là sự lựa chọn đầu tiên.

Nếu không vì đánh không lại thì ông ta đã sớm bắt đối phương rồi phanh thây xé xác ra rồi, cuối cùng băm cho chó ăn mới có thể được mối hận trong lòng.

“Đại hộ pháp anh minhl” Thạch Thiên không ngừng nịnh bợ. Sau một thoáng trầm ngâm, Nam Cung Thạc nhíu mày nói: “Dù cho Tê Đồng

Lâm kia không chịu để yên thì cũng vô dụng thôi. Tiểu tử họ Lý kia quả thực rất mạnh, có lẽ ông ta không báo thù nổi đâu.”

“Chưa chắc!”

Thạch Thiên nở nụ cười nham hiểm: “Thuộc hạ tiếp xúc với Tê Kiêu được một thời gian không ngắn, cũng moi được một số bí mật từ miệng hắn ta.”

“A?”

Nam Cung Thạc đột nhiên nổi hứng.

Thạch Thiên tràn đầy tự tin: “Phủ Trấn Nam Vương ngầm có quan hệ với thế lực lớn ở Nhật Bản, nếu Tê Đông Lâm mời được bên kia qua đây thì tiểu tử họ Lý chết là cái chắc!”

“Thế lực lớn ở Nhật Bản?”

Nghe vậy, Nam Cung Thạc có chút căng thẳng.

Ngay đến ông ta cũng không phải đối thủ của Lý Trạch Vũ. Nếu đám người Nhật kia tiêu diệt được Lý Trạch Vũ, vậy chẳng phải bọn hắn cũng có thể g**t ch*t ông ta?

Ông ta không thể không cảm thấy lo lắng.

“Bẩm Đại hộ pháp, người kia tên là Kawasaki Ichiryul”

Thạch Thiên giới thiệu rất cặn kế: “Người này là đệ nhất cao thủ Hợp Khí Đạo của Nhật Bản, thực lực đã đạt tới cảnh giới Thánh nhẫn, tương đương với võ giả cảnh giới Thiên Nhân ở nước Hạ tai”

“Tôi biết người này.”

Nam Cung Thạc tỏ ý khinh thường: “Ông ta không giết được tiểu tử họ Lý kia đâu.

“Không phải chứ!”

Thạch Thiên sững người như trời trông. Không phải cái ccl Nam Cung Thạc bĩu môi.

Ông ta từng đấu với Kawasaki Ichiryu, đối phương bị ông ta đánh cho rụng răng đầy đất.

Thứ rác rưởi như Ichiryu mà cũng muốn giết Lý Trạch Vũ? Mơ mộng hão huyền!

“Nếu đúng như vậy thì trên đời này chắc chỉ còn mỗi Đại hộ pháp ngài là người giết được tên tiểu tử kia!”

Thạch Thiên lập tức nghiêm mặt nói.

Nghe thuộc hạ tâng bốc như vậy, Nam Cung Thạc không khỏi chột dạ, dù sao đôi chân của ta cũng bị người nọ đánh què đấy!
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 385: C385: Đại hộ pháp oai phong


Tuy vậy, ông ta cũng không thể thừa nhận với thuộc hạ là mình không làm được, đành phải cắn răng nói: “Tiểu tử kia mạnh thì có mạnh, nhưng bổn tọa thừa sức b*p ch*t hắn bằng một tay!”

“Đại hộ pháp oai phong.”

Thạch Thiên giở giọng nịnh nọt, sau đó tỏ vẻ nghiêm túc: “Nếu tiểu tử kia không bị diệt trừ, sớm muộn gì hắn cũng sẽ trở thành mối hoạ cho chúng ta. Thuộc hạ khẩn xin Đại hộ pháp đích thân ra tay xử lý tiểu tử ấy.”

“Khụ khụ."”

Nam Cung Thạc điếng người, vội vàng từ chối: “Gần đây bổn toạ đang bận

suy tính đại sự, quả thực không có thời giờ đi tìm tiểu tử kia, cứ để hắn bay nhảy vài ngày đi.”

Lý Trạch Vũ vốn định hâm nóng tình cảm với giai nhân sau một thời gian dài xa cách, ngặt nỗi người thân của giai nhân lại đến thăm, hắn đành phải kìm nén lửa dục trong lòng.

“Con trai Kawasaki Ichiryu đã chết, cô về cũng khó ăn khó nói, chỉ bằng ở lại bên tôi đi.”

Lý Trạch Vũ lên tiếng giữ người.

Ngân Hồ khẽ mỉm cười, lắc đầu: “Tôi không thể từ bỏ trách nhiệm được. Kawasaki Ichiryu sẽ không nghỉ ngờ tôi đâu, có điều...”

Nói đến đây, gương mặt cô lộ rõ sự lo lắng: “Chắc chắn Kawasaki Ichiryu sẽ phái cao thủ lợi hại hơn đến đây, khi ấy anh phải cẩn thận nhé.”

“Cô không cần lo cho tôi.”

Lý Trạch Vũ chuyển đề tài: “Cô luôn sống ở nước Nhật trong nhiều năm qua, rốt cuộc là vì chuyện quan trọng gì?”

“Ừm!”

Ngân Hồ gật đầu, nói: “Tôi muốn giết Kawasaki Ichiryu.” “Cô có thù với ông ta?”

Huyết hải thâm thù!”

Nghe thế, Lý Trạch Vũ cau mày: “Tại sao cô không nói cho tôi biết ngay từ đầu? Chẳng lẽ cô sợ tôi không phải đối thủ của ông ta?”

Ngân Hồ có thể cảm nhận được sự chân thành của Lý Trạch Vũ, cười thấu hiểu: “Ngoài việc lo cho anh thì còn có một nguyên nhân khác nữa... Tôi muốn được tự tay báo mối thù này!”

Mỗi người đều có bí mật của riêng mình, Ngân Hồ đã không muốn nói nhiều thì Lý Trạch Vũ đương nhiên sẽ không ép.

“Đợi tội giết Kawasaki Ichiryu nhé. Nếu lúc ấy anh không chê tôi thì tôi sẽ trở về bên anh, vĩnh viễn không rời!”

Cặp mắt long lanh trong trẻo của Ngân Hồ thấm đượm tình yêu.

Lý Trạch Vũ ôm chặt cô vào lòng, dịu dàng nói: “Sao tôi lại ghét bỏ em được chứt”

Ngân Hồ gật đầu: “Tôi sẽ giữ gìn tấm thân trinh trắng này cho anh. Ngoài anh, cả đời này tôi sẽ không cho người đàn ông thứ hai chạm vào mình!”

Nghe lời cô nói, Lý Trạch Vũ không khỏi có chút hổ thẹn.

Có lẽ là do tâm linh tương thông, Ngân Hồ thản nhiên cười: “Anh là đàn ông, vì vậy tôi sẽ không oán trách anh.”

Lý Trạch Vũ lại càng thêm xấu hổ. Truyện Cung Đấu

Nam nữ bình đẳng, sở dĩ Ngân Hồ không ngại hắn có thêm phụ nữ bên ngoài là vì cô yêu hắn nhiều hơn!

“Tôi sẽ không bao giờ phụ bạc cô!”

Lý Trạch Vũ nói lời hứa hẹn.

Ngân Hồ mỉm cười, gật đầu đáp: “Tôi tin anh!” Một lát sau.

Cẩu Phú Quy lái ô tô đưa Ngân Hồ rời khỏi đây, còn Lý Trạch Vũ thong dong bấm một dãy số điện thoại.

“Alo.” “Láo xược, cậu dám nói với bổn giáo chủ bằng thái độ như vậy hả?” Cùng lúc đó, Nam Cung Thạc đang ở Điền Nam xa xôi cũng sợ hết hồn.

Kẻ dám xưng là giáo chủ trước mặt Nam Cung Thạc, ngoại trừ Hướng Dương Thiên đã chết thì chỉ còn tên Lý Trạch Vũ làm ông ta hận thấu xương tuỷ mà thôi!

“Lý Trạch VũI” Giọng nói khàn khàn của Nam Cung Thạc tràn đầy vẻ phẫn nộ.

“Mới qua mấy ngày không gặp mà ông đã muốn tạo phản rồi sao? Dám gọi thẳng đại danh của bổn giáo chủ!”

Lý Trạch Vũ giở giọng trêu tức.

Nam Cung Thạc cười khẩy, đáp: “Bổn tọa chỉ đùa giỡn cậu một chút thôi, cậu thật sự cho rằng bản thân có thể lên làm giáo chủ Vu giáo ư?”

“Ý gì đây, không lẽ ông lừa tôi?” “Khặc khặc..“

Nam Cung Thạc cười nham hiểm: “Đến giờ mới vỡ lẽ à? Cậu đúng là đồ ngu xuẩn!"

“Ông không sợ tôi đánh chết ông à?” Lý Trạch Vũ pha trò.

“Đánh chết tôi? Khà khà khà...”

Nam Cung Thạc cười lớn: “Cậu có thể tìm được tôi hả? Khặc khặc, tiểu tử, cậu giết Tề Kiêu rồi. Cậu nên suy tính xem phải đối phó với cơn thịnh nộ của Trấn Nam Vương bằng cách nào trước đãi”

“Hay lắm!”

Lý Trạch Vũ cười hì hì, chuyển chủ đề: “Đại hộ pháp, có phải dạo gần đây cơ thể ông thỉnh thoảng lại xuất hiện cơn ngứa râm ran hay không?”

A?

Nghe vậy, Nam Cung Thạc đột nhiên rùng mình.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 386: C386: Bái kiến các chủ


Nam Cung Thạc như vừa sực tỉnh khỏi cơn mơ.

Trước đó ông ta mải mê lo nghĩ cho thương tích của mình, vì vậy mới quên bản thân đã uống phải độc cóc của Lý Trạch Vũ.

“Tút tút tút!”

Cúp điện thoại, Nam Cung Thạc gầm lên: “Người đâu, lập tức gọi Tái Hoa Đà tới đây cho bổn toại”

“Vâng!” Một gã trai cung kính lui ra ngoài. Một lúc sau.

Dưới sự dẫn đường của gã trai nọ, một lão già mặt đầy nếp nhăn tập tễnh đi vào.

Lão ta tên là Cổ Thừa Phong, là truyền nhân đời thứ chín mươi chín của Dược Vương cốc, được mệnh danh là Tái Hoa Đà.

“Bái kiến các chủ!”

Cố Thừa Phong chắp tay hành lễ.

“Ông hãy mau qua đây kiểm tra cơ thể của bổn toạ.” Nam Cung Thạc sải bước tới nghênh đón.

Nhìn vào dáng vẻ hoảng hốt của đối phương, Cổ Thừa Phong không dám coi nhẹ, lập tức bắt mạch cho Nam Cung Thạc.

Một hồi sau.

“Các chủ, cơ thể ông không có gì bất ổn, ông có cảm thấy khó chịu ở chỗ nào không?”

Cổ Thừa Phong ngạc nhiên ra mặt, thầm nghĩ liệu có phải dạo này Nam Cung Thạc rảnh rỗi sinh nông nổi nên ông ta mới cố tình kiếm chuyện hay không.

Nam Cung Thạc nghiêm mặt, hỏi: “Ông khẳng định cơ thể tôi rất bình thường?”

“Lẽ nào các chủ không tin tưởng y thuật của Cổ mỗ?”

Cổ Thừa Phong hỏi ngược lại với vẻ mặt tự tin.

Chân mày Nam Cung Thạc nhíu chặt thành chữ “xuyên”.

Đương nhiên, Nam Cung Thạc hiểu rất rõ trình độ y thuật của Cổ Thừa Phong, nhưng vấn đề là thi thoảng người ngợm ông ta lại lên cơn ngứa ngáy y như lời Lý Trạch Vũ tả.

“Ông có hiểu biết về độc cóc không?”

Nam Cung Thạc hỏi tiếp.

Độc cóc?

Cổ Thừa Phong ngẩn người, không khỏi nhíu mày: “Tôi biết chứ, hơn nữa còn giải độc được mấy lần rồi. Tại sao các chủ lại hỏi tới việc này?”

“Thật không dám giấu, mấy ngày trước bổn toạ bất cẩn nên mới trúng gian kế của một tên tiểu quỷ, tôi bị trúng độc cóc mất rồi!”

Thân là lãnh đạo, hơn nữa cũng rất sĩ diện, Nam Cung Thạc đã rất xấu hổ khi phải nói ra tình hình thật sự.

“Các chủ, Cổ mỗ có thể đảm bảo cơ thể ông không có chút bất thường nào, chắc chắn không trúng độc cóc!”

“Ông chắc chứ?”

“Cổ mỗ có thể lấy đầu mình ra để bảo đảm!” “Vậy tại sao dạo này bổn tọa lại bị ngứa?”

“Có phải là vì bị muỗi cắn không?”

Nghe thế, đôi mắt Nam Cung Thạc bừng sáng.

Mặc dù đã bắt đầu vào đông nhưng Điền Nam là khu vực rừng mưa nhiệt đới, vẫn còn khá nhiều muỗi.

“Ha ha ha...”

Trong cơn kích động, Nam Cung Thạc không nhịn được mà lấy điện thoại ra gọi cho dãy số trước đó.

“Tiểu Nam, ông sợ rồi phải không?” Lý Trạch Vũ lại giở giọng chọc tức.

Nam Cung Thạc cười sang sảng, đáp: “Cậu coi bổn toạ là đứa trẻ ba tuổi sao? Bổn toạ không hề trúng độc!”

“Hả? Xem ra không thể lừa được ông rồi!” Lý Trạch Vũ nói với giọng hụt hãng.

Nghe xong, Nam Cung Thạc càng thêm khẳng định đối phương đang lừa mình, ông ta không khỏi lớn tiếng châm chọc: “Oắt con, tốt nhất là cậu nên cầu nguyện mình chết dưới tay Trấn Nam Vương. Bằng không nếu có một ngày cậu rơi vào tay bổn toạ thì bổn toạ nhất định sẽ khiến cậu muốn sống không được, muốn chết không xong.”

“Tiểu Nam à, ông đừng quan tâm đến vấn đề sống chết của tôi nữa. Chúng ta bàn một chút về chuyện độc cóc đi.”

Lý Trạch Vũ thở dài, đáp: “Không biết ông có từng nghe nói chưa. Trên thế gian này có một loài cóc đến từ sông băng lạnh lẽo, nước bọt do nó tiết ra không màu không vị, không thể phát hiện được bằng phương pháp thông thường!”

Cái gì?!
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 387: C387: Quỳ xuống


Nam Cung Thạc biến sắc, cúp máy xong lập tức quay sang hỏi Cổ Thừa Phong: “Có phải độc cóc đến từ sông băng không màu không vị hay không?”

Nghe vậy, Cổ Thừa Phong lập tức thay đổi sắc mặt: “Các chủ, chẳng lẽ ông trúng độc cóc băng rồi?”

“Nếu bổn tọa biết thì cần hỏi ông làm gì?” Nam Cung Thạc sẵng giọng quát.

Cổ Thừa Phong không dám xem nhẹ, lập tức đặt hòm thuốc bên người xuống đất, lục lọi một hồi rồi lấy ra một chén nhỏ chứa đầy chất lỏng.

“Các chủ, ông nhỏ một giọt máu vào đi.”

Nam Cung Thạc làm theo ngay, cắn rách ngón tay rồi nhỏ một giọt máu vào trong.

Qua giây lát, chất lỏng vốn trong suốt bỗng chuyển sang màu đỏ thẫm, nhưng ngay sau đó chất lỏng đỏ thẫm này lại biến thành màu đen.

“Các... Các chủ!

Cổ Thừa Phong nuốt nước bọt, nói: “Ông trúng độc cóc băng thật rồi!” “Ông có cách giải độc chứ?”

Nam Cung Thạc ân cần hỏi.

Cổ Thừa Phong lắc đầu: “Độc cóc băng là thứ không có thuốc giải, người trúng độc này chỉ có nước chuẩn bị hậu sự thôi... Ôi chao!”

Lão ta chưa kịp nói dứt câu thì đã bị Nam Cung Thạc đá cho ngã vật ra đất.

“Con mẹ ông, chẳng phải vừa rồi ông còn lấy mạng ra đảm bảo bổn tọa hoàn toàn bình thường hay sao?”

Nam Cung Thạc nhìn từ trên cao mà chất vấn. Cổ Thừa Phong khóc không ra nước mắt: “Các chủ, thuộc hạ đâu ngờ ông lại trúng độc cóc băng, dù sao thì cóc băng cũng ngàn năm khó gặp, vô cùng hiếm hoi!”

“Ông đừng kiếm cớ với bổn toạ nữa, nếu hôm nay ông không nghĩ ra cách giải độc cho bổn toạ thì bổn toạ sẽ giết ông!”

Lúc nói xong từ cuối cùng, Nam Cung Thạc gần như gào ầm lên.

Cổ Thừa Phong tỏ rõ vẻ khiếp đảm, bối rối đáp: “Các chủ, dù ông giết tôi thì tôi cũng không giải nổi độc này!”

“Biến, cút ngay đi!” Nam Cung Thạc gào thét như điên như dại.

Cổ Thừa Phong gần như lăn lộn để trốn đi, thậm chí còn bỏ quên hòm thuốc câu cơm.

||||| Truyện đề cử: Người Chồng Vô Dụng Của Nữ Thần |||||

Chỉ trong chớp mắt, cơ thể Nam Cung Thạc lả đi như bị rút hết sức lực, toàn thân mềm oặt, nằm bệt dưới đất.

Người trúng phải độc cóc băng phải chuẩn bị hậu sự dần?

Tuy rằng đã sống hơn trăm tuổi nhưng ông ta vẫn còn nghiệp lớn chưa hoàn thành, ông ta không muốn chết đi như thế này!

Làm sao bây giờ?

Đột nhiên, Nam Cung Thạc nhảy dựng khỏi mặt đất, cuống cuồng lấy điện thoại ra bấm vào dãy số lúc trước.

“Chào ông, số ông gọi đến đang ở trong cuộc hội thoại khác!” Đối phương dập máy.

Nam Cung Thạc không từ bỏ ý định, lại gọi tiếp.

Đối phương không nhận máy!

Gọi liên tục mười mấy cuộc mà đối phương vẫn không nghe.

Khi Nam Cung Thạc đang rối như tơ vò thì cuộc gọi cuối cùng cũng được kết

“Tiểu Nam, tôi rất bận, ông gọi cho tôi làm gì?”

“Giáo, giáo chủ... Thuộc hạ biết sai rồi.”

Nam Cung Thạc lên tiếng trong lo sợ, trong lòng thầm nhắc nhở bản thân là đàn ông thì phải biết tiến biết lùi. Trước hết cần phải cầu xin Lý Trạch Vũ giải độc

trên người, sau này vẫn còn nhiều cơ hội hành hạ đối phương sống dở chết dở.

“Ha, bây giờ ông chịu thừa nhận tôi là giáo chủ à? Chẳng phải lúc trước ông nói là ông đang trêu đùa tôi mà?”

“Giáo chủ, thuộc hạ chỉ đùa với ngài một chút thôi mà!” “Gòn tôi thì giận thật, vì tôi là người không thích nói đùa!” Giọng Lý Trạch Vũ dần trở nên lạnh băng.

Nam Cung Thạc vẫn còn định giải thích này nọ.

“Quỳ xuống!”

Một tiếng quát gay gắt vang lên từ đầu dây bên kia. “Bịch!”

Nam Cung Thạc gần như quỳ rạp xuống theo bản năng, ngay cả đá xanh lát trên sàn cũng bị ông ta quỳ vỡ ra.

“Thùng thùng thùng!”

Một số đệ tử Vu giáo ở bên ngoài nghe thấy động tĩnh bèn lục tục lao vào trong.

“Đại hộ pháp, ngài đang làm gì vậy?”

Đệ tử dẫn đầu tỏ rõ sự ngạc nhiên.

Nam Cung Thạc cảm thấy mất hết mặt mũi rồi, vội vàng bịt ống nghe điện thoại rồi quát lên: “Bổn tọa đang luyện một môn thần công. Các cậu lập tức ra ngoài ngay cho tôi. Bổn tọa không ra lệnh thì không ai được bước vào đây!”

“Vâng!”

Các đệ tử lập tức lui ra ngoài.

“Đại hộ pháp của các người đang luyện thần công gì vậy, sao lại quỳ xuống đất để luyện thế kia?

“Có quỷ mới biết, nhưng chắc phải là thần công kinh khủng lắm...” Chúng đệ tử châu đầu xúm xít bàn tán.

Nam Cung Thạc đang quỳ gối giữa đại điện cũng không quan tâm nhiều như vậy, ông ta ngượng ngùng nói vào micro của điện thoại.

“Giáo chủ, thuộc hạ đã quỳ rồi, ngài còn dặn dò gì không...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 388: C388: Chuẩn bị xong chưa


Tính mạng bị đe dọa, Nam Cung Thạc chỉ có thể khúm núm, buông bỏ tôn nghiêm của mình.

Nhưng hiện tại Lý Trạch Vũ đã chơi đến phát nghiện rồi, không chỉ bắt Nam Cung Thạc quỳ bốn tiếng đồng hồ, còn yêu cầu ông ta quay phim lại, không được quỳ thiếu dù chỉ một giây, nếu không sẽ không đưa thuốc giải cho ông ta.

Nam Cung Thạc đáng thương chỉ có mỗi cái điện thoại cổ lổ sĩ, đâu có chức năng quay phim, cuối cùng đành mượn tâm phúc của mình một chiếc điện thoại thông minh, còn nhờ đối phương quay video giúp ông ta.

“Bổn tọa đang luyện một loại thần công, cậu cầm điện thoại quay toàn bộ động tác lại giúp bổn tọa, nhớ không được quay thiếu động tác nào, có biết chưa?” Nam Cung Thạc nghiêm giọng căn dặn.

“Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ sẽ không bỏ lỡ bất cứ động tác nào của ngài!” Tên đệ tử kia vừa nghe thấy có thể tận mắt chứng kiến Đại Hộ Pháp luyện thần công, trong lòng thầm hạ quyết tâm dù thế nào cũng phải học trộm nửa chiêu mới được.

“Chuẩn bị xong chưa?”

“Chuẩn bị xong rồi, Đại Hộ Pháp bắt đầu đi ạ!”

“Bộp!”

Tên đệ tử vừa dứt lời, Nam Cung Thạc lập tức quỳ xuống, hướng mặt về phía Hoàng Thành.

Đại Hộ Pháp làm gì vậy nhỉ? Đang yên đang lành lại chủ động quỳ gối là sao? Tên đệ tử kia hoang mang nghĩ ngợi.

Tâm một tiếng sau, hai chân Nam Cung Thạc đã tê rần, nhưng vì cái mạng nhỏ của mình, ông ta chỉ có thể nghiến răng chịu đựng, không dám cử động.

Rất nhiều lần, tên đệ tử đứng bên cạnh quay video muốn xông lên hỏi thử rốt cuộc Nam Cung Thạc đang luyện công pháp gì, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống được. Lý do là cậu ta hiểu rất rõ Nam Cung Thạc thuộc kiểu người sáng nắng chiều mưa, có thể một giây trước còn mỉm cười hiền từ, nhưng giây sau đã sai người băm bạn thành đống thịt vụn rồi quăng cho chó ăn.

Nói khó nghe một chút thì không khác gì kẻ b**n th** hết.

Bốn tiếng sau, khi giây cuối cùng vừa hết, Nam Cung Thạc lập tức đứng dậy, có đều vì quỳ lâu qua nên hai chân đã tê dại, chẳng còn chút cảm giác, chỉ đành gọi tên đệ tử đang quay phim tới đỡ mình.

“Đại Hộ Pháp, ngài cứ từ từ thôi ạ!”

“Gửi đoạn phim đó đến tài khoản này cho tôi.” Nam Cung Thạc giành trước lệnh.

“Rõ!” Tên đệ tử kia lập tức tuân theo.

Sau đó, Nam Cung Thạc gọi ngay vào số điện thoại của Lý Trạch Vũ: “Giáo chủ, tôi đã làm theo lệnh của ngài rồi, ngài có thể xem video để kiểm tra, tuyệt đối không sót giây nào.”

Hai từ “Giáo chủ” dọa tên đệ tử đứng bên cạnh lạnh cả sống lưng. Phải biết là giáo chủ của họ đã chết cách đây mười mấy năm về trước rồi, chẳng lẽ lão già kia lại giả chết?

Một loạt dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu cậu ta!

“Tôi nghĩ hẳn là ông cũng không dám lừa tôi cho đủ số đâu, được rồi, giờ ông chạy một chuyến đến Nam Cảng gặp tôi đi.” Lý Trạch Vũ bâng quơ nói một câu,

rồi lập tức cúp máy.

Nam Cung Thạc ngồi nghỉ một chốc, tới khi hai chân đã khôi phục lại cảm giác mới bật người dậy, sai tâm phúc chuẩn bị máy bay trực thăng cho mình.

“Đúng rồi, nhớ xóa đoạn phim ban nãy đi đấy, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài." Lúc chuẩn bị đi, Nam Cung Thạc không quên căn dặn một câu.

Tên đệ tử kia thề thốt: “Đại Hộ Pháp cứ yên tâm, thuộc hạ xóa ngay đây ạ.” Ngoài miệng thì nói vậy, nhưng thực tế cậu ta lại không làm theo. Bởi vì cậu ta

muốn lưu đoạn phim này lại, đặng nghiên cứu thử xem “thần công” mà Nam Cung Thạc luyện là thế nào!

*xk*+ Tại Hoàng Thành.

Lý Trạch Vũ cúp điện thoại của Nam Cung Thạc, không lâu sau đã chạy tới sân bay Hoàng Thành.

Vật Tương Vong mua sẵn vé máy bay. Hơn hai tiếng sau.

Ba người Lý Trạch Vũ vừa bước ra khỏi sân bay, một chiếc Mercedes-Benz dừng lại cái két ngay trước mặt họ, ngồi ở vị trí tài xế chính là Sói đen.

“Đại đương gia, đi đâu?” Sói đen hỏi một câu. “Phủ Trấn Nam Vương.” Lý Trạch Vũ nhẹ giọng ra lệnh.

Nghe vậy, mặt mày Sói đen thoáng biến sắc, cau mày bảo: “Đại đương gia à, Trấn Nam Vương đang tổ chức tang lễ cho con trai, nếu ngài tới gặp sợ là...”

“Sợ cái gì?”

Lý Trạch Vũ khinh thường ngắt lời: “Dù Trấn Nam Vương có mười lá gan cũng không dám đụng vào tôi.”

Giọng hắn không lớn, lại vô cùng khí phách.

Tâm hai mươi mấy phút sau, Mercedes-Benz dừng lại bên ngoài phủ Trấn Nam Vương. Lúc này, ngoài phủ có rất nhiều loại xe sang trọng đậu ngay ngắn thành hàng dài, là xe của mấy ông tai to mặt lớn từ khắp nơi trên cả nước đổ về phúng viếng.

Sự xuất hiện của nhóm Lý Trạch Vũ không hề kinh động tới bất cứ ai, kể cả đám người hầu canh cửa, họ thuận lợi đi thẳng một đường vào tới bên trong phủ.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 389: C389: Giáo chủ


“Tới nhà họ Lý cũng phái người đến viếng.”

“Nghe đồn quan hệ giữa nhà họ Lý và nhà họ Tề vốn không tệ, có điều sao nhà họ Lý lại cử tên công tử trói gà không chặt Lý Trạch Vũ tới...”

Trấn Nam Vương thông báo với bên ngoài rằng con trai mình đột ngột phát bệnh mà chết, thế nên không một ai biết gì về nguyên nhân thật sự dẫn tới cái

chết của Tề Kiêu cả.

Lý Trạch Vũ bước tới trước linh đường, người hầu đứng bên cạnh chủ động đưa cho hắn nén hương, nhưng hắn lại chẳng thèm liếc mắt nhìn dù chỉ một lần.

“Lý Trạch Vũ, anh vẫn còn mặt mũi xuất hiện ở nhà họ Tề nữa hả?” Tê Tư Dư đứng bật dậy, tính xông tới.

Cẩu Phú Quý nhanh chân chặn đường, cảnh cáo: “Con gái con đứa nên rụt rè một chút, dù có thích thiếu gia của bọn này tới đây thì cũng phải để ý tình huống xung quanh chứ!”

“Anh nói nhảm gì đấy hả?”

Tê Tư Dư trợn trắng mắt nhìn thẳng Lý Trạch Vũ: “Giờ tôi chỉ ước sao không thể ăn thịt uống máu anh ta thôi đấy.”

Câu nói này đã làm dấy lên sự nghỉ ngờ của khách khứa xung quanh.

“Không phải đại thiếu nhà họ Lý đến để phúng viếng hả? Sao trông Tề Tư Dư cứ như nhìn thấy kẻ thù vậy?”

“Ai mà biết...”

Đúng lúc này, Tê Đông Lâm mặc một thân quân phục, hùng dũng bước vào linh đường.

“Tư Dư, lui ral”

“Ông nội, anh ta...”

“Ông bảo cháu lui ra!” Tê Đông Lâm lại quát lớn một tiếng. Tê Tư Dư chỉ có thể nén giận lui ra ngoài.

“Nhà họ Tề bọn tôi không chào đón cậu, mời cậu đi cho.”

Nếu không phải kiêng ky lễ tang, Tê Đông Lâm chỉ hận không thể một súng bắn chết Lý Trạch VũI

Khách khứa xung quanh cũng không phải đèn cạn dầu. Nếu nói thái độ tức giận của Tê Tư Dư với Lý Trạch Vũ là do hiểu lầm, nhưng một khi Trấn Nam Vương cũng hành xử như vậy, chứng tỏ đằng sau chắc chăn có bí mật gì đó.

“Tôi tới đây không phải để thắp nhang phúng viếng.” Đây là câu nói đầu tiên kể từ khi Lý Trạch Vũ bước chân vào phủ.

Tê Đông Lâm chau mày, nhìn hắn chằm chằm.

“Mục đích của tôi hôm nay là muốn tuyên chiến với nhà họ Tê mấy người.” Giọng nói Lý Trạch Vũ như ẩn chứa sức mạnh, không lớn lại truyền rõ mồn một tới †ai từng người có mặt tại hiện trường.

Đám đông tức khắc sôi trào.

“Nhà họ Lý tính làm gì vậy?”

“Đầu tiên là xóa sổ nhà họ Khương khỏi nước Hạ, kế tiếp lại khai chiến với nhà họ Tần...”

“Giờ còn muốn tuyên chiến với nhà họ Tà...”

Mọi người thật sự phục nhà họ Lý sát đất, nhưng kiêng ky vẫn chiếm phần nhiều hơn.

Với sự nổi bật của nhà họ Lý lúc này, tuyệt đối không có người, hoặc gia tộc nào dám đứng ra trước đầu ngọn gió.

“Nhà họ Tề chúng tôi không thích gây sự khắp nơi, nhưng cũng chẳng phải hạng sợ phiền phức.” Tê Đông Lâm khí phách đáp trả.

Lý Trạch Vũ gật đầu, trầm giọng nói: “Tôi vốn định giết sạch mười chín đời nhà họ Tề mấy người, nhưng giờ tôi đổi ý rồi.”

Nghe vậy, Tê Đông Lâm híp mắt nhìn hắn.

“Muốn biết tôi sẽ dùng cách gì đối phó nhà họ Tề các ông hả?” Lý Trạch Vũ bất chợt nhếch miệng cười khẩy.

Tê Đông Lâm nghiêm mặt, lạnh lùng đáp: “Có chiêu trò gì cứ việc tung ra, lão phu sẽ đỡ hết.”

“Được, thế chúng ta cứ chống mắt lên mà xem.” Lý Trạch Vũ để lại một câu, rồi xoay người rời đi.

Tê Đông Lâm hướng mắt nhìn theo bóng lưng dần xa của hắn, mặt mày tối đen như mực.

Lát sau, nhóm người Lý Trạch Vũ đi một vòng lớn lại trở về tới sân bay Nam Cảng.

Kế tiếp, Nam Cung Thạc xuất phát từ Điền Nam cũng đã tới nơi, hai bên tìm một chỗ để gặp mặt.

“Giáo chủ, độc trên người tôi...”

Nam Cung Thạc nịnh nọt mở miệng, lại bị Lý Trạch Vũ hùng hổ cắt ngang: “Bớt nói nhảm, mau đi theo tôi.”

“Giáo chủ, ngài muốn dẫn tôi đi đâu?” Trong lòng Nam Cung Thạc bỗng thấy hơi căng thẳng.

Lý Trạch Vũ võ vai ông ta mấy cái, cười khà khà nói: “Dẫn ông đi hưởng thụ phụ nữ Nhật Bản chứ đâu nữa...”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 390: C390: Đúng lúc này


Chiều hôm đó, minh chủ võ lâm vừa nhậm chức đã nhắn một tin thế này lên nhóm wechat có tên “Cầm Trịch Giới Võ Lâm”: “Tình huống khẩn cấp, mời các vị chưởng môn lập tức xuất phát tới Nam Cảng!”

Chưởng môn Tống Thành Công phái Tuyết Sơn trả lời Lý Trạch Vũ: “Minh chủ, có phải xảy ra chuyện lớn gì không?”

Chưởng môn Lệnh Hồ Bác phái Hoa Sơn trả lời Lý Trạch Vũ: “Minh chủ, chẳng lẽ có manh mối về tàn dư của Vu giáo?”

Quản lý Tiêu Dao cung - thánh nữ Bạch Tố Y: “Xin tuân theo mệnh lệnh của tôn minh chủ, tôi lập tức dẫn dắt binh mã xuất phát ngay đây!”

Đúng lúc này, Lý Trạch Vũ lại nhắn thêm rằng chưởng môn các phái đến là được rồi, không cần mang theo đệ tử gì đâu.

Thấy vậy, các vị chưởng môn càng thêm khó hiểu.

Lý Trạch Vũ không muốn tốt thời gian giải thích cho từng người một, bèn nhắn thẳng thế này: “Người đầu tiên tới Nam Cảng sẽ được thưởng mười triệu!”

Chỉ trong nháy mắt, nhóm wechat vốn náo nhiệt bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Trong một khách sạn sáu sao cao cấp nào đó ở Nam Cảng, Lý Trạch Vũ liếc nhìn Nam Cung Thạc đứng bên cạnh, tốt bụng nhắc nhở: “Tiểu Nam à, lát nữa nhớ che kín mặt lại đó nha... Còn nữa, không có chuyện gì quan trọng thì đừng mở miệng, cứ làm một người câm là được.”

Nghe vậy, Nam Cung Thạc sững người.

Đường đường là Đại Hộ Pháp của Vu giáo, chẳng lẽ lại không có mặt mũi gặp người khác tới vậy hả? Tại sao lại phải giả làm người câm?

Người xuất hiện đầu tiên là trụ trì Đức Viễn của Thiền Lâm tự, kế tiếp các vị chưởng môn của các phái võ lâm khác cũng lần lượt chạy tới, bấy giờ, Nam Cung

Thạc mới hiểu “lòng tốt” của Lý Trạch Vũ.

Một khi thân phận Đại Hộ Pháp Vu giáo này của ông ta bị phát hiện, chắc chắn sẽ lập tức bị mọi người bao vây.

Thế nên Lý Trạch Vũ vì muốn tốt cho ông ta nên mới nói như vậy.

“A di đà phật, Lý minh chủ, lão nạp là người đầu tiên đến nơi đó.” Trụ trì Đức Viễn chắp tay nói, trên mặt để lộ vẻ từ bi.

Thấy vậy, những người khác âm thầm giơ ngón cái tán dương.

Người đời thường bảo người xuất gia Tứ Đại giai không, nhưng đứng trước tiền tài, sao có thể thật sự xem như không thấy được chứ.

Lý Trạch Vũ cũng rất sảng khoái bảo Cẩu Phú Quý chuyển mười triệu vào tài khoản của trụ trì Đức Viễn, khi thấy trên mặt những người khác để lộ vẻ thất vọng, hắn lại ra hiệu cho Cẩu Phú Quý chuyển cho mỗi người năm triệu.

“Lý minh chủ khách khí quá, vậy lão phu cung kính không bằng tuân mệnh!”

“Lý minh chủ đúng là hào phóng, tôi xin ngả mũ thán phục...”

Nhất thời, mặt mày các vị chưởng môn lập tức tươi roi rói như hoa.

Chỉ có mình Bạch Tố Y tò mò hỏi: “Sư thúc gọi mọi người đến đây là vì chuyện gì vậy?”

“Hỏi rất hay!” Lý Trạch Vũ vẫy tay cười, bảo: “Bổn minh chủ định dẫn mọi người ra nước ngoài du lịch một chuyến.”

Ra nước ngoài du lịch?

Trên mặt ai ai cũng lộ rõ vẻ hoang mang.

Lý Trạch Vũ gật đầu, đáp: “Tôi đã nhờ người làm xong hộ chiếu cho các vị rồi, vé máy bay cũng được đặt luôn rồi, mọi người chỉ cần thu dọn chút đồ đạc là

chúng ta lập tức xuất phát ngay.”

“Minh chủ, trong tông môn vẫn còn rất nhiều chuyện lớn nhỏ cần bọn tôi giải quyết, thật sự không có tâm trạng đi du lịch.”

“Đúng vậy đó minh chủ, nếu chỉ đi du lịch thôi thì xin thứ lỗi, Hồ mỗ không thể phụng bồi!”

Mọi người mồm năm miệng mười từ chối.

Lý Trạch Vũ tức khắc sừng sộ lên, không vui nói: “Sau khi nhậm chức, bổn minh chủ rất muốn trở nên thân thiết hơn với các vị nên mới tự móc tiền túi mời mọi người ra nước ngoài chơi mấy ngày, sao hả, không chịu nể mặt tôi đúng không?”
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 391: C391: Gã sai vặt


“Minh chủ đừng hiểu lầm, chúng tôi không có ý đó.”

“Đủ rồi.” Lý Trạch Vũ hiên ngang cắt lời, bảo: “Lần này dẫn mọi người đi du lịch chỉ là thứ yếu, thật ra chúng ta còn một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng phải làm.”

“Nhiệm vụ gì?” Tống Thành Công buột miệng hỏi.

“Tôi muốn dẫn mọi người đi càn quét giới Võ đạo Nhật Bản.”

Ẩm! Mọi người quay sang, trố mắt nhìn nhau, không hiểu gì cả.

“Võ giả Nhật Bản hoành hành ngang ngược, dám tuyên bố rằng Võ đạo nước họ mới là NO. 1! Mọi người đều là những nhân tài kiệt xuất của giới võ lâm nước Hạ, thế nên lần này, tôi muốn dẫn mọi người đi phá đám họ, dạy cho đám người Nhật Bổn đó biết Võ đạo nước Hạ mới là mạnh nhất. Thời điểm nâng cao uy thế nước Hạ đã tới, giờ đây, bổn minh chủ chỉ hỏi một câu thôi, ai muốn đi?”

Lý Trạch Vũ vừa dứt lời, toàn trường lập tức chìm vào yên tĩnh, im ắng tới mức nghe được cả tiếng hít thở của từng người.

Qua một hồi lâu, Bạch Tố Y là người đầu tiên giơ tay ủng hộ: “Cẩn tuân hiệu lệnh của minh chủ.”

Ngay sau đó, sư thái Diệt Tình cũng hùa theo: “Giết đám người Nhật Bổn kia ư? Cho bần ni tham gia với.”

“Muốn phát huy Võ đạo nước Hạ sao có thể thiếu sự hiện diện của Tống mỗ được.” Tống Thành Công khí phách hét lớn.

Sau đó, các vị chưởng môn còn lại cũng lập tức đồng ý đi theo, không ai muốn rời đi cả.

Khi trời sẩm tối, dưới sự hướng dẫn của Lý Trạch Vũ, võ lâm quần hùng nước Hạ lũ lượt lên máy bay, bay thẳng từ Nam Cảng tới một thành phố lớn của cháu trai Nhật Bản.

“Người anh em này, xin hỏi là chưởng môn của phái nào vậy? Sao lại che mặt kín mít như thế?” Hồ Nhất Phong bỗng mở miệng hỏi han Nam Cung Thạc ngồi bên cạnh.

Nam Cung Thạc có hơi căng thẳng, nhất thời không dám mở miệng. Vì xung quanh có không ít người từng tiếp xúc gần với ông ta, một khi mở miệng nói chuyện, khả năng cao sẽ bị bại lộ thân phận mất.

Cũng may vào thời điểm nguy cấp, Lý Trạch Vũ đã chú ý tới bên này, vội mở miệng giải vây: “Ông già đó là người hầu của bổn minh chủ, mọi người gọi ông ta Tiểu Nam là được.”

Khóe môi Nam Cung Thạc giật giật, tức lắm mà không dám cãi lại. Có nằm mơ ông ta cũng không ngờ sẽ có một ngày, đường đường Đại Hộ Pháp Vu giáo như ông ta cũng phải chịu uất ức tới vậy.

Bốn tiếng sau, máy bay hạ cánh.

“Mẹ kiếp, nghe đồn phụ nữ Nhật Bản chơi sướng lắm, chuyến này kiểu gì cũng phải thử một lần mới được.” Tống Thành Công hăng hái nói, chuẩn bị phát huy uy thế của nước Hạ trên một chiến trường khác.

Nghe vậy, Lệnh Hồ Bác như tìm được đồng bạn cùng chung chí hướng, vừa vỗ vai Tống Thành Công, vừa nói: “Tống chưởng môn, thật là ý tưởng lớn gặp nhau hai”

Hai người nhìn nhau rồi bật cười.

Trụ trì Đức Viễn đứng bên cạnh cũng có chút tò mò, vội lẩm bẩm vài tiếng phật hiệu để tĩnh tâm.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc xe buýt chạy tới trước mặt mọi người. Từ trên xe bước xuống một người đàn ông vóc dáng nhỏ gầy, thoạt nhìn có hơi thô bỉ.

“Đại đương gia!” Gã đàn ông cúi người chín mươi độ với Lý Trạch Vũ, thái độ cung kính đến lạ. Gã ta chính là tên bỉ ổi đã cố tình hiến cho Lý Trạch Vũ hai cô gái Nhật Bản còn

trình trước khi hắn ra tù.

Lý Trạch Vũ cười ha hả nói: “Tomirou, cuộc sống bên ngoài thoải mái lắm đúng không?”

“Cũng nhờ ơn phước của Đại đương gia, bằng không tôi làm gì còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời.” Yoshikawa Tomirou mỉm cười.

Lý Trạch Vũ vỗ vai gã một cái, bảo: “Lần này tôi đến Nhật Bạn có rất nhiều chuyện cần tới sự giúp đỡ của anh đây, chắc là anh biết nên làm thế nào nhỉ?”

“Đại đương gia cứ yên tâm, chỉ cần ngài ra lệnh một tiếng, dù có bắt tôi ị lên đầu thủ tướng nước mình, tôi cũng chẳng nhăn mặt do dự đâu ạ.” Yoshikawa Tomirou thề thốt đáp.

Lý Trạch Vũ gật đầu hài lòng, sai bảo: “Trước mắt sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho họ, sau đó tới tìm tôi, tôi có chuyện cần căn dặn riêng mình anh.”

“Rõ.” Yoshikawa Tomirou gật đầu đồng ý, sau đó nhiệt tình vẫy tay với các vị chưởng môn: “Chào mừng các vị đến với Nhật Bản chúng tôi, tôi đã chuẩn bị sẵn cho mọi người một bữa cơm phong phú rồi, mời mọi người lên xe.”

Các chưởng môn lục tục lên xe.

Vừa lên xe, Tống Thành Công lập tức chạy tới bên cạnh Lý Trạch Vũ, chỉ tay vào Yoshikawa Tomirou, hỏi: “Lý minh chủ, cậu tìm đâu ra gã sai vặt này thế, thoạt nhìn lanh lợi lắm lắm.”

“Gã sai vặt?”

Lý Trạch Vũ bật cười đáp: “Tống lão ca à, đừng thấy dung mạo anh ta có vẻ đáng khinh mà lầm, người ta từng suýt trở thành thủ tướng Nhật Bản đó.”

“Hả?” Tống Thành Công nhe răng, xém rớt cả cằm vì kinh ngạc...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 392: C392: Ôi chao


Sáng sớm ngày hôm sau, thành phố Abiko Nhật Bản tung ra một tin tức động trời.

Đoàn Võ giả của Hạ Quốc đi một quấng đường xa xôi tới nước Nhật Bản, muốn thảo luận học tập với các cao thủ của nước Nhật.

Ai ai cũng biết, nhân dân nước Nhật Bản vừa dốt nát lại tự phụ, tin tức này vừa được tung ra đã bùng nổ trên mạng xã hội.

"Ôi chao! Võ giả của nước Nhật Bản chúng ta mạnh nhất thế giới, võ giả của Hạ Quốc muốn tới để tìm chết à?"

"Bảo là học tập, trên thực tế người ta tới để đập phá ấy..."

"Mọi người không cần hoảng, Hợp Khí Đạo cao thủ nhiều vô số, tùy tiện cử vài người ra cũng đã đủ để treo mấy tên võ giả Hạ Quốc ra đánh rồi..."

Nhân dân của nước Nhật Bản điên cuồng cào bàn phím.

Thế nhưng lúc này, đoàn võ giả Hạ Quốc đã bắt đầu gửi lời thách thức đến võ quán?? Ida tiếng tăm lừng lẫy của thành phố Abiko.

Quán chủ Umekawa Neiku lập tức thông báo với bên ngoài tin tức bản thân chấp nhận thách thức, hơn nữa còn đưa ra những lời hoa mĩ rằng sẽ khiến đoàn võ giả Hoa Quốc có đi mà không có về.

Rất nhiều nhà báo và các bên truyền thông ùn ùn kéo tới võ quán Ida.

"Nhìn kìa, đó là đoàn người võ giả Hạ Quốc."

"Tách tách tách..."

Đám phóng viên vừa chụp hình vừa vây quanh lại.

Lý Trạch Vũ dẫn mọi người đi thẳng tới.

"Xin hỏi vì sao đoàn Võ giả của Hạ Quốc các người lại muốn khiêu chiến với võ giả của nước Nhật Bản chúng tôi? Chẳng lẽ các người không tự nhận biết được

năng lực của chính mình hay sao?"

"Nước Nhật Bản chúng tôi cao thủ nhiều như mây, các người phải tự mình biết mình mới đúng!”

"Nếu như tôi mà là các người, tôi sẽ lựa chọn xin lỗi võ giả Nhật Bản ngay lập tức, sau đó ngoan ngoãn cút về Hạ Quốc..."

Đám phóng viên mồm năm miệng mười nói.

Mặc dù tiếng Hạ Quốc của bọn họ chẳng đâu vào đâu, nhưng chưởng môn các phái vẫn có thể nghe ra rõ ràng.

Tống Thành Công tính tình vốn nóng nảy nghe xong thì giận tím mặt: "Với mấy tên hề chỉ biết nhảy nhót của nước Nhật Bản các người, một mình ông đây đã đủ diệt sạch rồi."

Lệnh Hồ Bác lại càng khinh thường đám người kia, cười lạnh: "Biết sợ đi, mấy tên xấu xí các người!"

"Được rồi được rồi, khiêm tốn một chút đi."

Lý Trạch Vũ khoát tay ngăn chặn đám người phía sau mình, sau đó bèn cầm micro của mấy tên phóng viên đến trước mặt mình, bình tĩnh nói: "Mọi người đừng hiểu lầm, chúng tôi không đến đây để khiêu khích, mà đến với thái độ muốn giao lưu học hỏi, còn có... chúng tôi không nhằm vào võ quán Ida, chúng tôi cho rằng tất cả võ giả của Nhật Bản đều là rác rưởi cả thôi."

Mọi người đều ồ lên.

Dùng giọng nói bình tĩnh nhất để nói ra những lời ngông cuồng nhất.

Mạng xã hội lại bùng nổ lên một lần nữa.

"Võ giả Hạ Quốc ăn nói thật là ngông cuồng, cao thủ mạnh nhất thế giới của Nhật Bản chúng ta sẽ cho bọn họ biết thế nào là trời cao đất dày."

"Yên tâm đi, quán chủ Umekawa Neiku sẽ cho bọn chúng phải trả giá vì những gì mà bọn chúng đã nói ra.."

Mười giờ tối.

Trong võ quán lda bố trí rất nhiều camera và thiết bị phát sóng trực tiếp.

Quán chủ Umekawa Neiku mặc bộ đồ võ sĩ, nhìn rất khí khái.

Thật ra trong lòng ông ta cũng rất hào hứng, dù sao thì đối với ông ta mà nói thì đúng lúc bản thân có thể lấy việc đánh bại võ giả Hạ Quốc để nâng cao danh tiếng.

"Ai muốn ra trận đầu tiên?”

"Để lão nạp này đi."

Hòa thượng Đức Viễn kiếm tiền tích cực nhất, lúc cần nâng cao danh tiếng đất nước cũng sẽ không lùi bước.

"Để lão phu lên!" "Vẫn nên để tôi đi..."

Tất cả mọi người đều tranh giành nhau lên sàn, hoàn toàn không để Umekawa Neiku vào mắt.

Thấy cảnh này, Lý Trạch Vũ hơi nhíu mày. Quá kiêu ngạo thì chắc chắn sẽ thất bại.

Mặc dù đám người Nhật Bản không biết xấu hổ, nhưng cũng không thể không thừa nhận người có ta có rất nhiều chỗ đáng để học tập.

Ví dụ như vị Umekawa Neiku trước mặt này, dựa vào sức quan sát kinh người của mình, Lý Trạch Vũ có thể chắc chắn đối phương có thực lực Ám Nhẫn, tương đương với Võ giả cấp bậc tông sư của Hạ Quốc.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 393: C393: Lý minh chủ


Mấy người Tống Thành Công và Lệnh Hồ Bác cũng là ở cấp bậc Tông sư, muốn thẳng người ta cũng không có đơn giản như thế đâu.

"Sư thái Diệt Tình, bà lên đi."

Lý Trạch Vũ đưa ra quyết định lựa chọn.

Mặc dù hắn muốn dập tắt sự kiêu ngạo của đám người Tống Thành Công, nhưng trận đầu tiên thì không thể thua được, phải đánh ra được tinh thần của binh Sĩ.

"Tuân lệnh Lý minh chủ!"

Sư thái Diệt Tình cầm thanh kiếm trong tay đi lên đài thi đấu.

Umekawa Neiku thấy một ni cô ra khiêu chiến, không khỏi cười khẩy nói: "Để một người phụ nữ ra chiến đấu, Hạ Quốc các người không có đàn ông à?”

"Láo toét!"

"Keng!"

Đôi mắt Sư Thái Diệt Tình rét lạnh, thanh kiếm đang cầm trong tay cũng rời khỏi vỏ.

Trong phút chốc, con ngươi Umekawa Neiku co rút lại, lập tức nhận ra ni cô đang đứng trước mặt mình cũng không phải là hạng xoàng.

"Nếu như ông có thể khiến bần ni xuất ra kiếm thứ hai, thì coi như ông thắng!" Sư Thái Diệt Tình tỏ ra khí phách. "Nói khoác không biết ngượng."

Umekawa Neiku nhướng mày, tỏ ra tức giận nói: "Thế mà cũng dám coi thường quán chủ ta đây, vậy thì tôi sẽ làm thịt bà trước tiên."

"Bớt nói xàm mà ra chiêu đi." Sư Thái Diệt Tình, chữ quý như vàng. "Keng!"

Umekawa Neiku chậm rãi rút đao võ sĩ đang đeo bên hông ra, "Xoẹt" một tiếng, chỉ mấy bước đã đến gần Sư Thái Diệt Tình.

"Đi chết đi."

Một đao này của Umekawa Neiku bình thường nhưng cũng không thể nói là bình thường, điểm sáng duy nhất chính là tốc độ rất nhanh.

Nhanh như sấm chớp.

"Đây là Nhất Đao Trảm do quán chủ tự sáng tạo ra, có không ít kẻ mạnh đã chết dưới chiêu này!"

"Ni cô già kia chết chắc rồi..."

Tất cả đệ tử của võ quán lIda đều cho rằng đã nắm chắc thắng lợi trong lòng bàn tay.

Thế nhưng ngay sau đó.

"Keng!" Sư Thái Diệt Tình tùy ý chém một kiếm. Đao kiếm va chạm vào nhau.

Umekawa Neiku không ngờ đối phương lại có thể dễ dàng đỡ được một đao này của mình, lập tức tăng thêm sức mạnh.

Nhưng ngay tại lúc này, thanh kiếm trong tay Sư Thái Diệt Tình lướt xuống, phát ra tiếng "leng keng", ngay sau đó một đường kiếm khí vô hình tản ra từ thân kiếm.

Các giác quan của Umekawa Neiku đều có thể cảm nhận được sự nguy hiểm rõ ràng, thế nhưng ông ta hoàn toàn không kịp rút lui.

"Xoẹt" Ngay sau đó, một đầu người lăn lóc trên mặt đất. Trong phút chốc mọi thứ đều lặng ngắt như tờ.

Hơn một trăm đệ tử của võ quán Ida đều ngây ra như phỗng, tất cả đều không thể nào tin nổi.

Quán chủ của bọn họ là cường giả Ám Nhẫn, thế mà bị người ta chém chết trong một kiếm.

"Không thể nào! Chắc chắn là tôi hoa mắt rồi."

"Sao quán chủ Umekawa Neiku có thể chết được, người chết đáng lẽ phải là ni cô già kia mới đúng chứ..."

Không chỉ những người đang có mặt ở đây, mà người dân của nước Nhật Bản đang xem truyền hình trực tiếp cũng không thể nào tin nổi đây ra sự thật.

"Sư Thái Diệt Tình tuyệt quá!” "Hahaha, đám Nhật con này cũng không dám hung hăng càn quấy nữa đâu." Chưởng môn các phái thì thầm với nhau.

Lý Trạch Vũ tỏ ra bình tĩnh, suy cho cùng thì hắn cũng đã sớm dự đoán được kết quả rồi.

Khi đoàn người chuẩn bị rời đi, một nữ phóng viên đi giày cao gót chạy tới: "Xin mọi người hãy dừng bước.”

Đoàn người Lý Trạch Vũ nghe thấy thì dừng lại.

Cô gái nhíu mày nói: "Hội trưởng hội liên hiệp võ đạo của chúng tôi Tano Futao vừa mới đưa tin, hi vọng mọi người đừng rời khỏi đây, ông ấy đang đưa các võ giả của Nhật Bản tới để chấp nhận lời khiêu chiến của các vị.”

"Lý minh chủ, tôi thấy hay là chúng ta cứ chờ ở đây luôn đi."

"Đúng vậy, để bọn chúng tự tới tìm chết, đỡ mất công chúng ta đi tìm từng người một..."

Hồ Nhất Phong và Tống Thành Công lần lượt lên tiếng.

Cho đến giờ mọi người chưa bao giờ cảm thấy hả dạ giống như ngày hôm nay, chỉ mong sao có thể diệt sạch hết đám võ giả nước Nhật ngay và luôn.

Đối với điều này, Lý Trạch Vũ cũng hiểu được tâm trạng của bọn họ.

Thời trước Nhật Bản đã điên cuồng xâm lược, thiêu đốt, cướp bóc, giết hại phụ nữ và trẻ em.

Thù nước hận nhà, bất kì người Hạ Quốc nào cũng không thể quên...
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 394: C394: Không ai có thể ngăn cản


Mới nửa ngày ngắn ngủi, toàn bộ người dân nước Nhật đã phẫn nộ đến cực điểm rồi.

Bởi vì trong tiềm thức, bọn họ vẫn luôn cho rằng người Nhật Bản mới là chủng tộc cao quý nhất thế giới, bất kì kẻ nào đứng trước bọn họ cũng đều thấp hơn một

bậc.

Bọn họ không thể nào chấp nhận được một Hạ Quốc mấy chục năm trước còn bị Nhật Bản giẫm nát dưới chân thế mà giờ đây đã có thể vùng dậy.

Nói đơn giản thì, đây chỉ là một đám người dối mình dối người, không dám đối diện với sự thật.

Bọn họ không nhìn cho rõ xem giờ đã là thời đại nào rồi, sự vùng dậy của Hạ Quốc là xu thế tất nhiên.

Không ai có thể ngăn cản. ngôn tình hay

Trạng thái của dân chúng đã dẫn đến sự chú ý của quan lại, thủ tướng đương nhiệm Hiroi Miya đích thân ra lệnh, để hội trưởng hội liên hiệp võ đạo Tano Futao dẫn đội nghênh chiến với võ giả của Hạ Quốc.

Chỉ có chiến thắng, không bao giờ thua.

Đây chính là lời hứa hẹn do chính Tano Futao nói với Hiroi Miya.

Chuyến bay từ Kinh Châu/Keishu tới Thành phố Abiko chậm rãi hạ cánh.

Tano Futao dẫn đầu hơn hai mươi người bước xuống máy bay, sau đó có xe chuyên dùng đón tới võ quán Ida.

"Trận đấu võ lần này liên quan đến bộ mặt của toàn bộ đất nước chúng ta, chúng ta phải dùng máu tươi của đám ngu ngốc Hạ Quốc kia nói cho toàn thế giới biết, võ giả Nhật Bản chúng ta mới là người mạnh nhất."

Tano Futao căm phẫn trào dâng nói: "Bất cứ ai dám cả gan gây hấn với người của chúng ta thì chỉ có một kết cục, đó là chết."

"Xin hội trưởng hãy yên tâm, có chúng tôi ra tay, thì đám người Hạ Quốc đó chắc chắn phải chết."

Một tên cao thủ Hợp Khí Đạo vô cùng khinh thường nói.

Lại có thêm một gã đàn ông nữa tán thành: "Đúng thế, chỉ một mình Koizumi đã đủ để quét sạch đám người Hạ Quốc không biết sống chết kia rồi."

Vừa dứt lời, mọi người đều đưa mắt nhìn sang người đàn ông đang ngồi ở vị trí đầu tiên.

Là một người chừng năm mươi mấy tuổi, khóe môi để râu cá trê, mặc dù đầu hói nhưng sau gáy lại tết một bím tóc.

Koizumi, thiên tài đứng đầu của Hợp Khí Đạo, đồng thời cũng là đệ tử đắc ý nhất của cao thủ đứng đầu Hợp Khí Đạo Kawasaki Ichiryu.

Năm đó năm mươi hai tuổi đã bước vào cảnh giới Thần Nhẫn, rất nhiều người cho rằng trong tương lai ông ta sẽ có thành tựu vượt qua cả Kawasaki Ichiryu!

Tano Futao vui vẻ tán thành cách nói này.

Mặc dù người ông ta dẫn theo thực lực kém nhất cũng là cảnh giới Ám Nhẫn, nhưng trong đó con bài chưa lật mang tính đột phá nhất chính là Koizumii.

Cùng lúc đó, trong võ quán Ida.

Mấy trăm người đang ở đây, cùng với vô số ánh mắt đang dõi theo đoàn người Lý Trạch Vũ trước màn hình tivi.

"Sư thúc."

Bạch Tố Y đang ngồi bên cạnh Lý Trạch Vũ hơi cau mày.

"Sao thế?”

Lý Trạch Vũ nghiêng đầu nhìn cô ấy.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 395: C395: Hội trưởng tano tới rồi


Vẻ mặt Bạch Tố Y lo lắng, nói: "Người Nhật Bản có thái độ rất thù địch với chúng ta, như thế này cho dù chúng ta có đánh bại đám võ giả Nhật Bản, e là

cũng sẽ không thể yên bình mà trở về được."

Cô ấy vừa dứt lời, chưởng môn các phái ở xung quanh sắc mặt cũng chợt thay đổi.

Đánh một mình bọn họ chẳng kiêng dè bất kỳ ai, nhưng dù sao thì đây cũng là địa bàn của người ta, có cái gọi là rồng có mạnh đến mấy cũng không thắng được bọn rắn độc, bọn họ vẫn nên suy nghĩ xem sau chuyện này thì làm thế nào để có

thể rời khỏi Nhật Bản. Đam Mỹ Hiện Đại

"Các vị không cần lo lắng, chỉ cần có tôi ở đây, mọi người chắc chắn có thể an toàn rời đi”

Yoshikawa Tomirou vô cùng tự tin hứa hẹn.

Lý Trạch Vũ cũng làm yên lòng mọi người: "Tôi có thể dẫn mọi người tới đây thì đương nhiên cũng có thể dẫn mọi người an toàn trở về, không cần phải lo lắng."

Nghe hắn nói vậy, chưởng môn các phái cũng không còn lo lắng gì nữa.

"Hội trưởng Tano tới rồi!"

Không biết là tên nào đã gào lên, mọi người đều đưa mắt nhìn về phía cổng lớn.

Ngay sau đó.

Chỉ thấy Tano Futao hùng hổ đi đầu tiên, theo sát phía sau là một đám võ giả Nhật Bản.

"Hội trưởng Tano tới rồi, lần này đám người Hạ Quốc ngông cuồng kia không ngóc đầu lên được đâu."

"Hahaha, đám chó Hạ Quốc đáng chết, chuẩn bị quan tài đi là vừa..."

Cho dù là người đang có mặt trực tiếp ở đây hay là nhân dân Nhật Bản đang ngồi xem trước màn hình đều hăng hái trở lại, giống như đã nhìn thấy được cảnh thua cuộc của đoàn người Lý Trạch Vũ.

Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tano Futao dẫn người đi thẳng đến trước mặt Lý Trạch Vũ: "Xin hỏi ai là người đứng đầu của các vị?"

Vừa dứt lời, ánh mắt chưởng môn các phái đều hướng về phía Lý Trạch Vũ.

€ó thể là Tano Futao không thích nói mấy lời thừa thãi, cũng có thể muốn cứu vấn lại thể diện của đất nước sớm hơn một chút nên không hề dây dưa: "Ba trận thắng hai thì sẽ thắng, có dám đấu hay không?”

"Có gì mà không dám? Nhưng mà..."

Đôi mắt Lý Trạch Vũ híp lại nói: "Nếu đã là thi đấu, thì thắng thua cũng nên có phần thưởng chứ?"

"Tôi cũng có ý này!"

Tano Futao cười giễu: “Nếu như các vị thua, thì các vị phải tuyên bố với toàn thế giới rằng võ giả Hoa Hạ khuất phục dưới chân võ giả Nhật Bản chúng tôi, thế nào?”

“Vậy các ông thua thì sao?”

Lý Trạch Vũ hỏi lại.

“Khốn kiếp, chúng tôi sẽ không thua đâu.”

Một tên võ giả Nhật Bản lên tiếng.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 396: C396: Dựa vào đao trong tay tôi


Tano Futao cũng không trách móc cấp dưới nói chen vào, ngược lại còn gật đầu đồng ý: "Các vị không có cơ hội chiến thắng đâu."

"Nếu đã chơi thì cũng phải chơi cho đã chút chứ!"

Lý Trạch Vũ khinh bỉ nói: "Thế này đi, nếu như chúng tôi thắng, tất cả những người mà ông dẫn tới, bao gồm cả ông đều phải chết!"

Khi nói đến những lời cuối cùng, giọng điệu của hắn tràn đầy sát ý lạnh giá.

Đoàn người phía sau Tano Futao cảm thấy vô cùng sợ hãi, cho dù là Koizumi vẫn luôn giữ im lặng cũng phải nhíu mày.

"Có dám hay không hả?" Lý Trạch Vũ ép hỏi.

Tano Futao quay đầu đưa mắt nhìn hai mươi mấy người mình mang theo, ánh mắt có ý dò hỏi.

"Hội trưởng, chúng tôi đồng ý."

"Đúng vậy, đồng ý với hắn ta đi, dù sao thì bọn chúng cũng không thắng được."

Tano Futao không tỏ thái độ gì, cuối cùng đưa mắt nhìn Koizumi.

Koizumi cân nhắc một lát, sau đó phun ra hai chữ: "Đồng ý."

Nghe thấy thế, Tano Futao mới yên tâm, xoay người trả lời: "Thế thì quyết định vậy đi."

"Cho các vị nửa tiếng để chọn người." Lý Trạch Vũ khoát khoát tay, ý nói đám người Tano Futao có thể rời đi rồi. Tano Futao rất nghe lời, vung tay lên dẫn người đi về phía đối diện.

"Hội trưởng, tôi đề nghị để ba người chúng tôi, tôi, Koizumi và Akasaka Moto đứng ra thi đấu."

Người lên tiếng là một người đàn ông có thân hình khá cường tráng.

Lập tức có một người đứng ra phản đối nói: "Để Koizumi và Akasaka Moto đứng ra thi đấu tôi không có ý kiến, nhưng e là Akino Tsuru không có đủ tư cách tham gia đâu."

"Aota Nishi, ông có ý gì thế hả?"

Người lên tiếng trước đó, Akino Tsuru rất không vừa lòng.

Aota Nishi hừ một tiếng; "Tôi chỉ cảm thấy đổi ông thành tôi thì sẽ hợp lí hơn thôi."

Có thể giẫãm nát đám võ giả Hoa Quốc dưới chân chính là một cơ hội tuyệt vời để nâng cao danh tiếng, bọn họ chắc chắn sẽ không muốn bỏ qua.

"Đừng cãi nhau nữa."

Tano Futao lên tiếng ngăn lại.

Hai người Koizumi và Akasaka Moto đều là kẻ có thực lực Thần nhẫn, cũng rất đáng tin cậy, mà Aota Nishi và Akino Tsuru cũng vừa mới đột phá cảnh giới Thần Nhẫn, thực lực cũng ngang bằng nhau.

Trong lúc nhất thời Tano Futao cũng không biết nên chọn ai.

Lúc này đột nhiên Koizumi lên tiếng: "Để Akino Tsuru thi đấu cùng chúng tôi đi"

Koizumi vừa dứt lời, Akino Tsuru vô cùng mừng rỡ.

Thế nhưng Aota Nishi lại không hài lòng nói: "Koizumi, ông dựa vào đâu mà đứng ra chỉ đạo hả?"

"Dựa vào đao trong tay tôi."

Koizumi ngang ngược nói: "Nếu như ông không đồng ý, thì tôi sẽ giết ông trước."

Aota Nishi lập tức không dám nói thêm gì nữa. Phía bên kia.

Lý Trạch Vũ ngậm điếu thuốc, chưởng môn các phái đứng xung quanh hắn, cũng có một số người đang van xin được ra thi đấu.

Nếu như có thể giẫm nát võ giả của Nhật Bản dưới chân, thì danh tiếng còn vượt qua cả người đứng đầu đại hội võ lâm nữa.

Lý Trạch Vũ vỗ vỗ Nam Cung Thạc đang đứng bên cạnh mình.

"Tiểu Nam, ông lên, một mình đấu cả ba người đi..."
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 397: C397: Trong phút chốc


Võ giả Hạ Quốc ra nước ngoài, gửi lời thách đấu với võ giả Nhật Bản cũng gây nên một trận xôn xao tại Hạ Quốc.

Rất nhiều dân chúng kích động đến nhiệt huyết sôi trào.

Đặc biệt là khi biết được chưởng môn phái Nga Mi chỉ cần một đường kiếm đã chém rớt đầu Umekawa Neiku, dân chúng cảm thấy vô cùng mở mày mở mặt.

Rất nhiều đơn vị truyền thông chạy tới Nhật Bản, chỉ vì muốn là người đầu tiên đưa tin tức về cho nhân dân.

Khoa học kỹ thuật Vân Dương.

Trần Thanh Tuyết và Trần Thanh Dao đưa mắt nhìn lên hình ảnh đang được truyền hình trực tiếp, ánh mắt của hai người phụ nữ đều không rời khỏi người Lý Trạch Vũ.

"Lý Trạch Vũ ngầu quá đi mất."

Trong lúc kích động, Trần Thanh Dao đã buột miệng nói ra.

Hửm?

Trong phút chốc, đôi mắt xinh đẹp của Trần Thanh Tuyết hơi cứng lại.

Trong trí nhớ của cô, em gái vẫn luôn gọi Lý Trạch Vũ là "anh rể”, chưa bao giờ gọi thẳng tên.

Dường như Trần Thanh Dao cũng nhận ra là không đúng, bèn vội vàng sửa lời: "ý của em là chuyện anh rể làm lần này khiến người ta thật là hả dạ."

"Chị cũng nghĩ như vậy." Trần Thanh Tuyết như có ý nghĩ sâu xa cười cười.

"Chị, hay là bây giờ chúng ta lập tức tới Nhật Bản, đến nơi thi đấu cổ vũ cho mọi người và anh rể đi."

Trần Thanh Dao đề nghị. Ngôn Tình Nữ Phụ

Thế nhưng Trần Thanh Tuyết lại lắc đầy, từ chối: Không được." "Vì sao?"

Vẻ mặt Trần Thanh Dao viết đầy dấu chấm hỏi.

"Bởi vì chúng ta không thể khiến anh ấy mất tập trung được." Trần Thanh Tuyết nhìn rõ toàn cục hơn những người bình thường.

Lý Trạch Vũ dẫn người đưa ra lời thách đấu với võ giả Nhật Bản, nếu như thất bại thì đương nhiên sẽ không có chuyện gì.

Nhưng nếu như chiến thắng, đây không khác nào im ắng mà giáng một đòn nặng nề vào thể diện của đất nước Nhật Bản ngay tại đất nước của họ.

Nếu như hai chị em bọn họ tới Nhật Bản, nói không chừng sẽ bị những tên có mưu đồ bắt giữ, lấy chuyện này để uy h**p Lý Trạch Vũ.

Cho nên lúc này bọn họ nên thành thật ngoan ngoãn chờ đợi ở nước nhà, không thể để Lý Trạch Vũ mất tập trung được.

Cùng lúc đó, trụ sở chính của tập đoàn Long Thịnh tại Hoàng Thành.

Có cùng suy nghĩ với Trần Thanh Tuyết còn có Diệp Khuynh Thành.

Nhìn bóng dáng Lý Trạch Vũ ở trên màn hình, cô thật sự muốn nói cho tất cả mọi người biết, cái tên nhìn có vẻ bất cần đời nhưng lại có một tấm lòng son chính là người đàn ông của Diệp Khuynh Thành cô.

Người đàn ông duy nhất cả đời này.

"Khuynh Thành!"
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 398: C398: Cô ơi cô tới đúng lúc lắm


Diệp Khinh Nhu đẩy cửa đi vào.

Diệp Khuynh Thành vui mừng vô cùng nói: "Cô, sao cô lại tới đây?"

"Cô đang định nói với cháu chuyện này đây..."

Diệp Khinh Nhu nhìn màn hình máy tính, tự cười chính mình: "Cũng đúng, chắc là cả nước cũng đã biết chuyện này rồi, không lý nào mà cháu lại không biết cả!"

"Cô ơi cô tới đúng lúc lắm."

Diệp Khuynh Thành kéo tay Diệp Khinh Nhu ngồi xuống, chỉ vào màn hình hỏi: "Cô cảm thấy xác suất đám người Lý Trạch Vũ thắng là bao nhiêu phần trăm?”

"Cái này khó nói lắm!" Diệp Khinh Nhu nghiêm túc lắc đầu.

Mặc dù Lý Trạch Vũ rất mạnh, nhưng cao thủ Nhật Bản cũng nhiều như mây, hơn nữa còn là sân nhà của người ta, ai thắng ai thua thật sự không thể nói trước.

Nghe thấy vậy, lKhuynh Thành hơi lộ ra vẻ lo lắng. "Nhưng cháu cũng không cần lo lắng."

Diệp Khinh Nhu khẽ cười nói: "Nếu tên nhóc đó đã dám dẫn người đi thách đấu, thì có thể nói rõ hắn ta đã tự mình năm chắc rồi."

"Cháu cũng nghĩ như vậy."

Diệp Khuynh Thành gật đầu.

Ở phía bên kia.

Cô không quen thuộc với Lý Trạch Vũ trước kia, chỉ biết tên đó có tính cách chơi bời trăng hoa, thích ngợp trong vàng son, nhưng từ những ngày tiếp xúc với hắn cô phát hiện ra đối phương hoàn toàn không giống như những gì mình nghĩ.

Bề ngoài là một tên cà lơ cà phất, nhưng thực tế lại là một tên rất thông minh.

Từ khi nhà họ Khương bắt đầu tan rã, rồi sau đó lại đến nhà họ Tần, chỉ có rất

ít người biết được, từ đầu đến cuối nhà họ Lý hoàn toàn không hề ra tay, tất cả đều là một mình Lý Trạch Vũ đánh gục hai dòng họ khổng lồ.

Diệp Khinh Nhu khế thở dài: "Tên nhóc đó làm chuyện gì, người bình thường không thể nào đoán ra được, mỗi một bước đi đều nằm trong tính toán của hắn †a, sẽ không có chút sai lầm nào."

Nói đến đây, cô ấy không khỏi nhìn về đứa cháu gái đang ngồi bên cạnh, nghiêm túc nói: "Khuynh Thành, trước kia bỏ qua không nói đến nữa, tên nhóc này chắc chắn là người đàn ông ưu tú nhất trong những người mà cô đã từng gặp, cháu nhất định phải trói cho thật chặt."

"Cô à ~"

Mặt Diệp Khuynh Thành đỏ bừng, hơi ngại ngùng.

"Ở trước mặt cô không cần phải xấu hổ."

Vẻ mặt Diệp Khinh Nhu nghiêm túc: "Không có một người phụ nữ nào có thể từ chối được sức hấp dẫn của tên nhóc đó, nếu như cháu không nắm thật chặt, thì khả năng cao là sẽ bị những người phụ nữ khác cướp mất, đến lúc đó cháu có hối hận cũng không kịp nữa đâu."

"Không người phụ nào có thể ngăn cản... Cô à, còn cô thì sao?"

"Hả?"

Trong phút chốc, Diệp Khinh Nhu chỉ cảm thấy đầu mình trống rỗng.
 
Sư Phụ Mời Tôi Ra Tù Không Ngờ Lại Vô Địch Rồi
Chương 399: C399: Có lẽ chỉ có tên nhóc kia biết rõ thôi


Diệp Khuynh Thành cười hì hì: "Hắn đã từng cứu mạng cô đó, chẳng lẽ cô không nghĩ tới chuyện lấy thân báo đáp à?"

"Được lắm con nhóc chết tiệt này, thế mà dám trêu chọc cô hả?” "Haha..."

Diệp Khinh Nhu lập tức ra tay cù lét, chọc Diệp Khuynh Thành cười ra cả nước mắt.

Hoàng Thành, phủ Long Chủ.

Tô Cẩn Hoa và sáu vị đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực đang ngồi với nhau tại phòng khách.

"Trong võ lâm, người ta luôn hướng tới sự cương quyết không thuần phục, cho dù là quan sai cũng chưa chắc đã cho thể diện, tên nhóc họ Lý này có thể

thuyết phục được chưởng môn các phái, bản lĩnh cũng không vừa đâu."

"Tôi nghe người ta nói, khoảng thời gian trước đã bầu ra một vị Minh chủ võ lâm, chính là tên nhóc họ Lý này!"

"Nhà họ Lý sinh ra một con rồng rồi..."

Mấy người đang ngồi ở đây đều cảm khái, trên mặt là sự hâm mộ không thể nói rõ.

Thầm nghĩ nếu như con cháu nhà mình có thể ưu tú bằng một nửa Lý Trạch Vũ thì chắc chắn bọn họ đã có thể ngậm cười nơi chín suối.

Ngón tay Tô Cẩn Hoa khẽ gõ lên mặt bàn, đột nhiên suy tư: "E là chuyện này cũng không đơn giản như thế đâu!"

Hử?

Vừa dứt lời, sáu người còn lại đều đưa mắt nhìn Tô Cẩn Hoa. "Lão Tô, ý ông là gì?"

Ninh Trạch Bình hỏi.

"Tôi đã từng tiếp xúc với thăng nhóc này mấy lần rồi, cũng hiểu được ít nhiều tính cách của hắn, hắn không phải là cái loại ăn no rửng mỡ đâu."

Tô Cẩn Hoa vừa nói vừa đưa mắt nhìn mấy người còn lại, nghiêm trọng nói: "Hắn đột nhiên dẫn người đi thách đấu võ giả Nhật Bản, chắc chắn phía sau hắn

đang mưu đồ bí mật chuyện trọng đại nào đó."

Nghe thấy vậy, mấy người còn lại tôi nhìn ông ông nhìn tôi, dường như đều đang hỏi xem Lý Trạch Vũ đang âm mưu bí mật chuyện gì.

Vẫn là Ninh Trạch Bình đưa ra suy đoán: "Chẳng lẽ là chuyện có liên quan đến nhà họ Tề."

"Không sai!"

Tô Cẩn Hoa như đang suy nghĩ gì đó gật gật đầu.

Trước đó vài hôm trong tang lễ của con trai Trấn Nam Vương, Lý Trạch Vũ đích thân tới dự, ngay trước mặt vô số những người quyền quý tuyên chiến với Trấn Nam Vương, ngay sau đó bèn tới Nhật Bản.

Thật sự rất khó để người khác không sinh ra những suy nghĩ vẩn vơ.

"Thật sự tôi không thể nghĩ ra, dẫn võ giả Hạ Quốc tới thách đấu với võ giả Nhật bản thì có liên quan gì đến chuyện của nhà họ Tề."

"Tôi cũng không nghĩ ra..." Mấy người lần lượt lên tiếng.

Không nói đến bọn họ, cho dù là Tô Cẩn Hoa và Ninh Trạch Bình cũng không nghĩ ra nổi.

Bởi vì nhìn từ bên ngoài, hai chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

Ninh Trạch Bình khế thở dài: "Có lẽ chỉ có tên nhóc kia biết rõ thôi."

"Ừ"

Tô Cẩn Hoa gật gật đầu, sau đó đưa tay chỉ vào màn hình: "Chúng ta vẫn nên để mắt tại nơi có thể nhìn rõ đi thôi."

"Cho dù thế nào, thì hiện tại những gì tên nhóc họ Lý đang làm đều đang làm vẻ vang cho đất nước, chúng ta nên ủng hộ vô điều kiện."

"Tôi đề nghị cử người đến Nhật Bản, cho dù kết quả cuối cùng có như thế nào, chúng ta cũng nên đưa đoàn người của tên nhóc họ Lý về nước an toàn."

"Bọn họ không phụ Hạ Quốc, vậy thì Hạ Quốc cũng không thể phụ bọn họ được..."
 
Back
Top Bottom