Trận pháp khởi động ngay lúc tiếng đàn dừng lại. Mối liên kết tinh thần của Mộ Dung Thu và cơ thể Vũ Văn Hoằng bị cắt đứt, linh lực mất cân bằng đấu đá lung tung trong kinh mạch buộc Mộ Dung Thu phải lùi lại vài bước, che ngực, phun ra một ngụm máu đen ngầu.<i>…</i>
Bởi vì sức lực giảm mạnh thế nên năm con rối xung quanh Ngân Lang bị Mộ Dung thu hồi về lại cơ thể. Gã ngẩng đầu, hai ngọn lửa nóng rực, một bạc một đỏ, hình thành một vòng vây kín như bưng xung quanh gã, phù văn trận pháp tru ma nhằm vào Thất Ác Thiên Ma dưới chân có hiệu lực, linh lực màu xanh tựa xúc tua mọc lên từ lòng bàn chân tạo thành từng sợi xiềng xích quấn quanh hai chân.<i>Nghĩ đến đây nhím nhỏ tự kỷ, nó khó chịu lắm, đã lâu rồi hắn chưa trải qua loại tình huống đánh nhau cả người bị thương, sau đó bị sư phụ bắt quả tang. Thậm chí, hắn không muốn trở lại thành người, chỉ muốn tiếp tục ở trong thức hải làm con nhím.</i>
Cái chết cận kề, thiên ma lại không tỏ vẻ sợ hãi, nụ cười trên mặt gã không hề thuyên giảm, đâu cũng là vẻ điên cuồng, không biết gã nghĩ đến gì bỗng sảng khoái cười lớn lại vì thương tích trên người nên ho khan liên tục, cắt ngang tiếng cười.<i>Giờ đây, mũi kiếm Trầm Ảnh từ sau lưng c*m v** ma tâm của Mộ Dung Thu, trái tim lớn bằng cái đầu bị kiếm khí đâm nát bấy!</i>
Ngân Lang nói: “Ngươi giết Cố Diễn?”Cách chữa thương thần thức nhanh nhất, hiệu quả nhất gọi là thần giao. Gọi là thần giao bởi vì thần thức hai người sẽ thân mật quấn lấy nhau không kẽ hở.
Mộ Dung Thu qua loa lau vết máu trên khóe môi, cười khẩy nói: “Thế thì sao?”<i>Vũ Văn Hoằng bị động tác của hắn làm cho tê dại, thần thức cũng mềm thành vũng nước, rõ ràng Chu Vẫn mới là người bị thương nhưng cũng là kẻ nắm quyền chủ động trong lúc thần giao. Thân là kiếm linh, y chưa bao giờ có cảm giác như vậy, nhiều lần y không chịu nổi đòi hỏi của Chu Vẫn, muốn hắn dừng lại nhưng bởi vì chuyện của hắn mà hết lần này đến lần khác mềm lòng, chỉ đành đáp lại liên tục.</i>Xiềng xích màu xanh bò đến cổ họng, bắt đầu co bóp dữ đội, dường như Mộ Dung Thu bị ánh sáng xanh phát ra từ xiềng xích làm bỏng, thân thể đoạt xá từ Nhân tộc giãy giụa kịch liệt, mặt mũi hung ác gào thét. Ánh sáng xanh trên người thanh niên càng dày đặc, khí đen liên tục tích tụ trên người hình thành một thân thể nửa ảo nửa thật, khuôn mặt như thú hoang, mỗi khi mãnh thú phía trên vùng vẫy một lần, xiềng xích quấn quanh người thanh niên lại nứt ra một vết, phát ra tiếng vang cận kề vỡ vụn.
“Không đâu.” Ngân Lang nói, “Miễn là Thất Ác Thiên Ma không luyện hóa đoạt xá thân thể thì có thể chuyển dịch linh hồn liên tục, nhưng khi đã đoạt xá thân thể của Nhân tộc sẽ bị ma khí ăn mòn, dần dà sẽ không sử dụng được nữa.”<i>Thiên ma hiện nguyên hình vừa đau đớn vừa giận dữ gào thét! Kình khí[1] quanh thân tức khắc bùng nổ, như một bàn tay khổng lồ đánh bay Cố Diễn sau lưng ra. Ngân Lang nhỏ giọng đọc thần chú, thân thể Nhân tộc ngã xuống, xiềng xích màu xanh lại mọc lên, bám lấy thân thể đang giãy giụa của thiên ma cận kề cái chết!</i>
Y bình tĩnh nói: “Thân thể bây giờ của ngươi đã đến cực hạn, cách tốt nhất là giữ lại thân thể của Cố Diễn rồi đoạt xá, nhưng ngươi không làm vậy.”<i>Cố Diễn vốn dùng trường kiếm nhưng đã vỡ tan trong lúc chiến đấu với Mộ Dung Thu, mà cánh tay của hắn cũng bị Mộ Dung Thu chém đứt.</i>
Xiềng xích mọc lên từ đất đã bò đến eo Mộ Dung Thu, một yêu một ma đối diện, Ngân Lang nói: “Mộ Dung Thu, ta hỏi thay hắn một câu, rốt cuộc chấp niệm thành ma của ngươi là gì?”<i>…Ngân Lang nói: “Ngươi giết Cố Diễn?”</i>
Người y nói đến là Mộ Dung Viên Khuyết.Ngay lúc bảy thể quy về, hình thái nguyên bản của thiên ma có hai trái tim, một ở ngực, một ở trên đan điền. “Ma tâm” ở vùng đan điền là quan trọng nhất, ma tâm chưa chết thì bản thể còn có thể tiếp tục sống sót, Thất Ác hóa thành phân thân đều có hạt giống của ma tâm có thể sinh ra ma tâm mới.
Mộ Dung Thu nghe thấy câu hỏi, sững sờ một lát, sau đó đôi tay dính đầy máu tươi của gã ôm lấy mặt, bả vai vì cười mà run rẩy, đến nỗi thở không ra hơi.<i>“Sư phụ, ta là người quan trọng nhất của người đúng không?”Lúc nhím nhỏ đang nổi giận thì một bàn tay mềm mại sờ vào bụng, nhẹ nhàng nâng nó trong lòng bàn tay. Chu Vẫn ngửi khí tức của người nọ liền biết đó là sư tôn của hắn, Vũ Văn Hoằng.</i><i>Chữa thương? Chữa thương gì? Chữa thương trong thức hải?</i>
“Tại sao ư? Ha ha ha ha ha ha, tại sao à? Ta sống lâu như vậy cũng không biết mình sống vì cái gì!”<i>“Đúng.” Y nói.</i>
Hôm nay, nếu Ngân Lang không xuất hiện, có lẽ gã sẽ cắn nuốt cả đám người Mộ Dung Viên Khuyết và Chu Vẫn, đoạt xác Cố Diễn, sau đó chạy trốn rồi cứ sống những ngày tháng như vậy. Từ khi gã có ý thức, gã phản bội chủ nhân, g**t ch*t bạn bè, sau đó nuốt máu thịt của bọn họ để trở nên mạnh hơn, bởi vì đó là cuộc đời của ma.Hai tiếng kiếm vang lên thanh thúy. Một tiếng như ánh mặt trời phá tan u tối, một tiếng như tiếng ngâm đầu đời của phượng hoàng con mới nở.
Xiềng xích màu xanh bò đến cổ họng, bắt đầu co bóp dữ đội, dường như Mộ Dung Thu bị ánh sáng xanh phát ra từ xiềng xích làm bỏng, thân thể đoạt xá từ Nhân tộc giãy giụa kịch liệt, mặt mũi hung ác gào thét. Ánh sáng xanh trên người thanh niên càng dày đặc, khí đen liên tục tích tụ trên người hình thành một thân thể nửa ảo nửa thật, khuôn mặt như thú hoang, mỗi khi mãnh thú phía trên vùng vẫy một lần, xiềng xích quấn quanh người thanh niên lại nứt ra một vết, phát ra tiếng vang cận kề vỡ vụn.<i>Tác giả: Vi Vũ Hạnh Hoa Quân/