Ngôn Tình Sư Phụ, Cho Ta Cắn Miếng Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,395,028
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9bMHIOZgwic4__quXnNJ90yCwpN9AUvl4mcgd3x7yXV6au2hi40-r59H4mpU6ZfIEKkFhVbbE0rzpjKoTg7b1JEz3BHAsMiaiytAegiOvIfgBkS8fu75PecqdcfzdkXNsK55KxtOSG_cxs4MbZ_EmM=w215-h322-s-no

Sư Phụ, Cho Ta Cắn Miếng Đi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Hài Hước, Cổ Đại, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

SƯ PHỤ, CHO TA CẮN MIẾNG ĐI

Tác giả: 古代言情

Thể loại: Ngôn tình cổ đại, hài, sủng, huyền huyễn, HE.

Giới thiệu:

Sư phụ mang về một nữ tử phàm trần.

Làn da trắng nõn, vẻ ngoài xinh đẹp, ta hâm mộ tới nỗi nước miếng trào ra khỏi khóe miệng.

Sư phụ dịu dàng lau nước miếng trên khóe miệng ta: "Ngoan, người này không phải để cho con ăn."​
 
Có thể bạn cũng thích !
Sư Phụ, Cho Ta Cắn Miếng Đi
Chương 1


1

Ta là đóa hoa thiên thạch cuối cùng trên thế gian, theo truyền thuyết nếu ăn thịt ta thì pháp lực sẽ tăng cao, trực tiếp phi thăng.

Giống như là gian lận đi đường tắt vậy đó.

Lúc tiên ma đại chiến, đóa hoa nhỏ ta đây run rẩy chui vào trong đất, về sau có người nhổ tận gốc ta, mở to cái mồm đầy m.á.u muốn nuốt ta vào bụng.

Ta sợ đến nỗi đóng chặt hết lá và hoa.

Bỗng, lại có người khác đoạt lấy ta, sau đó dùng ngón tay thon dài quét sạch thạch cao trên cánh hoa ta.

Ta vẫn run bần bật như cũ, sợ rằng vừa ra khỏi ổ sói lại vào miệng hổ.

Nhưng hình ảnh trong dự kiến không xảy ra, ta chỉ bị hắn nhét vào lòng, rồi bay lên bầu trời.

Cảm nhận được mình đã thoát khỏi nguy hiểm, ta mở ra một lần nữa.

"Không có tiền đồ." Giọng nói nhạt nhẽo mang theo ý cười của người nọ vang lên.

Bổn hoa tức giận, cánh hoa chuyển sang màu đỏ, nó thể hiện sự tức giận của ta.

Nhưng sau khi người nọ thấy sự thay đổi này, còn dùng ngón tay nhẹ nhàng nhéo nhéo cánh hoa của ta!

Có chút ngoài ý muốn nói: "Lại còn có thể đổi màu sao? Thú vị đấy."

Nói xong, lại sờ sờ ta như đang âu yếm.

Mẹ kiếp, ngươi có biết ngươi đang chạm vào đâu không? Ngứa quá ~~~

Người nọ chính là sư phụ của ta, Doãn Dạ.

Doãn Dạ đưa ta trở về đảo Tiên, còn sắp xếp một dinh thự cao cấp dưới ánh mặt trời cho ta, mỗi ngày ta đều có thể nếm sương sớm trong lành nhất ở đây.

Ngoại trừ sương sớm, chất dinh dưỡng quan trọng nhất của ta, chính là m. á.u đầu ngón tay của hắn.

Nói đến kỳ quái, m á u của Doãn Dạ hoàn toàn không có mùi tanh, sau khi đóa hoa nhỏ yếu ớt ta đây được nó tẩm bổ, ta càng nở rộ xinh đẹp hơn.

Sau đó, ta đã tu luyện thành hình người trong 300 năm.

Vào ngày ta tu luyện thành hình người, Doãn Dạ giật cả mình.

Hai dòng m á u đỏ thẫm không khống chế được chảy xuống từ mũi hắn.

"Máu, thơm quá..."Ta nhào vào hắn, cả người treo ở trên người hắn, kéo thế nào cũng không kéo xuống được.

Doãn Dạ sợ tới mức vung tay lên, toàn bộ cửa sổ đóng chặt. Hắn che mắt nhưng chừa lại một khe hở, kéo ta xuống người hắn.

Còn ném một bộ quần áo tới: "Mặc vào... rồi nói chuyện."

Ta nhìn hắn, chớp chớp mắt: "Mặc như thế nào?"

Doãn Dạ im lặng, sau đó nhắm mắt lại mặc quần áo cho ta.

Ta không biết làm sao hắn có thể mặc chính xác được, nhưng không sao, nó chẳng ảnh hưởng gì đến ta cả.

Ta li3m li3m cánh môi, ôm lấy tay Doãn Dạ, cắn một cái.

Hương vị ngọt ngào từ m.. á..u của hắn tràn ngập giữa môi và răng của ta.

Doãn Dạ khẽ “Ui”một tiếng, thế nhưng lại nuông chìu sờ sờ đầu ta: "Ngoan, đồng ý với sự phụ một chuyện, sau này sư phụ sẽ cho con uống mỗi ngày, được không?"

Ta ngước mắt lên, hưng phấn gật đầu.

Ai có thể từ chối một món ăn hấp dẫn như vậy chứ?

2

Nhưng ta không ngờ là, chuyện sư phụ nói lại ngộ nghĩnh như vậy.

Ta chọc chọc khuôn mặt gần trong gang tấc của hắn: "Sư phụ, vì sao người lại cách ta gần như vậy?"

Ta bị hắn nhìn chằm chằm đến đỏ mặt, ta cau mày vì không quen, cố gắng đẩy hắn ra.

Nhưng Doãn Dạ lại dịu dàng nắm lấy tay ta, nụ hôn dày đặc rơi xuống: "Nhiễm Nhiễm, nhịn một chút nào."

Nhiễm Nhiễm là tên Doãn Dạ đặt cho ta, hắn nói bây giờ ta đã là con người nên phải có tên riêng của mình.

Ta cũng không biết tối đó đã trôi qua như thế nào, chỉ biết về sau, ngày nào sư phụ cũng nhìn ta bằng ánh mắt cực kỳ nồng cháy, thậm chí là lúc nào cũng như thế.

Chẳng qua kỳ lạ hơn chính là, ta lại cảm thấy da thịt của ta càng ngày càng trắng, đã trắng còn trắng hồng nữa chứ.

Ta được Doãn Dạ giấu đi, giống như những bông hoa được nuôi dưỡng trong nhà kính.

Ta thỉnh cầu Doãn Dạ: "Ta muốn ra ngoài xem."

Doãn Dạ lại nhéo nhéo mặt ta: "Nhiễm Nhiễm, vẫn chưa đến lúc, đợi thêm một thời gian nữa đi."

Ta chỉ có thể ở lại đó, mỗi ngày mở cửa, đóng xong rồi lại mở.

Nhưng có một hôm, Doãn Dạ hạ phàm, còn dẫn một nữ tử phàm trần về.

Nữ tử kia, tóc đen mắt đen, da trắng xinh đẹp, khuynh quốc khuynh thành.

Ta nhìn nàng không chớp mắt, hâm mộ tới mức nước miếng trào ra khỏi khóe miệng: "Nàng ấy lớn lên thật xinh đẹp!"

Sư phụ Doãn Dạ dịu dàng lau nước miếng chảy xuống từ khóe miệng ta: "Nhiễm Nhiễm, ngoan, người này không phải để con ăn."

3

"Nhưng mà..." Ta trông mong nhìn vị mỹ nhân kia, nuốt nước miếng ừng ực ừng ực.

Cánh tay nhỏ nhắn này, đôi chân nhỏ kia, còn có da mịn thịt mềm... Chậc, cắn một cái nhất định sẽ giòn tan, thơm ngon béo ngậy!

Chài chài chài, chắc ta đói muốn xỉu rồi rồi, mới sinh ra ý nghĩ thái quá như vậy đấy!

Ta vốn chỉ là muốn làm thân với mỹ nhân thôi, nói sao thì ta cũng là một đóa hoa nhỏ xinh xinh mới bắt đầu nở rộ! Không thể làm chuyện đ ẫ m m á u tàn bạo như vậy đâu đúng khum.

Doãn Dạ vội vàng dẫn ta về phòng, ném mỹ nhân ra ngoài không quan tâm.

Ta lưu luyến mỗi bước đi, lại bị Doãn Dạ đè chặt vào trong ngực.

Ta chỉ có thể túm lấy góc áo Doãn Dạ, đáng thương nhìn hắn: "Sư phụ, ta đói...".

Ta lại xoa xoa cái bụng đói bẹp, bĩu môi lầu bầu: "Người có biết người đã đi bao lâu rồi không? Trong khoảng thời gian người rời đi, bé hoa đáng thương bị gió tàn phá, không ăn, không uống. Nếu người trở về trễ một bước, đã nhìn thấy một đóa hoa khô rồi, huhu!"

Ta lải nhải, biến trở về bản thể, để Doãn Dạ nhìn thấy ta thật sự thiếu chút nữa đã bị héo.

Thật sự chỉ còn thiếu chút nữa thôi.

Doãn Dạ bị một loạt hành động của ta chọc đến dở khóc dở cười, đôi môi mỏng của hắn mím lại, giây lát sau, hắn ngồi xổm xuống, để ta uống máu của hắn.

Máu của Doãn Dạ đối với ta, giống như cam lộ.

Ta sống lại rồi, ta run run giãn cánh hoa ra, hìhì, thoáng cái tinh thần đã phấn chấn.

Doãn Dạ đưa tay sờ sờ cánh hoa của ta, lực đạo dịu dàng lại thương tiếc, đột nhiên lại như không có ý tốt vỗ vỗ cánh hoa của ta:

"Ồ? Thì ra Nhiễm Nhiễm không thể sống xa ta vậy sao? Dù sao thì, ta cũng chỉ mới rời đi nửa ngày thôi mà." m cuối hơi khàn khàn vang lên, ngược lại có vẻ tâm trạng hắn không tệ.

Chẹp...

Ta không khỏi run rẩy, tiếp đó một trận trời đất quay cuồng, ta biến trở về hình người, nằm trong ngực Doãn Dạ.

Ta nhìn vào mắt Doãn Dạ, nó thâm thúy còn mang theo d*c vọng chiếm hữu nồng đậm.

Ngón tay thon dài của hắn vuốt v e sườn mặt ta, hơi thở của hắn vây quanh ta, hơn nữa còn càng lúc càng nóng bỏng.

"Nhiễm Nhiễm đã ăn no uống đủ rồi, hiện tại, đến phiên ta."

Chán ghét, sư phụ lại thế nữa rồi.

Lúc ta đã sức cùng lực kiệt, Doãn Dạ vẫn say mê “lạt thủ tồi hoa”.

Hắn nói rằng đó là, một ngày không gặp, như cách ba thu.

4

Mợ nó một ngày không gặp như cách ba thu cái quỷ gì!

Ta mệt rồi, hủy diệt hết đi.

Ta biến trở về bản thể chui vào trong đất, mặc cho Doãn Dạ nói ngọt thế nào, ta cũng không chịu mở ra.

Đừng hỏi, đang giận, bận tự kỷ rồi.

Doãn Dạ thấy ta nổi nóng, vung tay lên, rót hơn mười giọt máu tươi cho ta.

Chậc, thơm quá đi.

Ta bị mỹ vị làm cho choáng váng, không nhịn được mở ra một chút, hơi nghiêng đầu hoa, liếc trộm Doãn Dạ một cái.

Mà Doãn Dạ chỉ ra vẻ tiếc hận nói: "Ban đầu ta còn chuẩn bị một chén m á u để chuộc tội, lần này thì hay rồi, có lẽ chỉ có thể lãng phí. Thôi thôi, đổ đi là được."

Ta vừa nghe, nghĩ thầm không làm vậy được đâu!

Không thể chịu được nữa, ta mở cánh hoa ra, ngẩng đầu hoa lên: "Rót vào miệng ta! Rót vào miệng ta đi!"

Doãn Dạ dừng bước, quay người nhướng mày nhìn ta.

Hắn - mày kiếm mắt sáng, bạch y nhẹ nhàng, tiên khí khắp nơi, cả người được ánh sáng bao phủ, giống như có một tầng lụa mỏng phủ lên, đẹp lạ kỳ.

Vì sao hoa nhỏ lại đỏ như thế?

Xin thưa, vì đỏ mặt đó.

Doãn Dạ thấy thế, cười to nói ta không có tiền đồ, nhưng vẫn đưa máu thơm ngào ngạt đến trước mặt ta.

Ta đâm đầu vào, móe, sướng quá ~

Cứ như vậy, ta đã bị Doãn Dạ dỗ.

Cũng không còn cách nào, ta không thể từ chối một món ngon như vậy được!

Thật ra thì ta cũng tò mò, tại sao m á u Doãn Dạ lại có một sức hấp dẫn không thể cưỡng lại đối với ta.

Mà ta càng tò mò chính là, vì sao mỹ nhân hắn dẫn về kia, trên người cũng tản ra hương vị hấp dẫn ta y vậy.

5

Ta lẻn đến cửa, mở ra một khe hở.

Xuyên qua khe cửa, ta thấy mỹ nhân thướt tha, đứng trên đảo Tiên, hoa tươi vây quanh, đẹp như tranh vẽ.

Uống nhiều máu như vậy, ta đương nhiên có thể ngửi thấy, trên người nàng cũng có mùi m á u của Doãn Dạ.

Hơn nữa, còn rất nồng đậm.

Ta kéo cửa, đáy lòng bỗng dưng sinh ra vài phần ai oán.

Doãn Dạ không chỉ thích cho một bông hoa ta đây uống m á u, mà còn cho hoa dại bên đường uống nữa.

Tại sao tại sao chứ!

Nghi hoặc này chiếm cứ trong lòng ta, làm ta có chút không thoải mái.

M á u hắn đút cho mỹ nhân, đều có thể trực tiếp tưới c h ế t ta.

Được Doãn Dạ nuôi lâu như vậy, dường như ta đã nảy sinh chút ích kỷ, ta muốn độc chiếm hết sự thiên vị của Doãn Dạ.

Khi ta đang xuất thần, Doãn Dạ đã đi tới phía sau ta, hắn thấy vẻ mặt buồn bực của ta, liền đoán được một chút.

"Ta dẫn nàng về, con không vui sao?" Bàn tay của hắn rơi xuống eo ta một cách quen thuộc.

Tất nhiên là ta không vui rồi!

Ta đẩy tay hắn ra, đóng cửa lại, nói: "Vậy người nói đi, vì sao người lại cho nàng ta uống m á u? Còn đưa nàng ta về! Trong mắt người còn có bé hoa ta đây không!"

Ta thừa nhận, trong lòng ta không giấu được chuyện gì, mà giờ phút này ta cực kỳ giống chính phòng độc đoán, khí thế bức người.

Ai ngờ, Doãn Dạ không tức giận, chỉ cầm tay ta, thuận thế ôm ta vào trong ngực, ôm ta thật chặt.

Trên người hắn mang theo mùi mưa sương nhàn nhạt, tươi mát dị thường.

"Tiểu Hoa Nhi lớn rồi, biết ghen."

Nghe được ta càng tức giận hơn.

Hắn đang đánh trống lảng!

Lúc ta sắp bùng nổ, Doãn Dạ bật cười, trả lời trước khi ta bùng nổ: "Ta dẫn nàng ta về, là vì nàng ta là đóa hoa thiên thạch cuối cùng trên đời."
 
Sư Phụ, Cho Ta Cắn Miếng Đi
Chương 2


6

Hả? Ta cực kỳ ngạc nhiên!

Ta được hắn ôm trong lòng, đầu hoa không thể suy luận nổi.

“Sao nàng ta có thể là... Nhưng ta nhớ rõ, rõ ràng ta mới là...." Đóa hoa thiên thạch cuối cùng.

Ta còn chưa nói hết lời, đã bị Doãn Dạ dùng môi chặn lại.

Lúc ta còn sững sờ thì Doãn Dạ đã hơi lui ra, nhưng hơi thở của hắn vẫn còn đọng lại trên khuôn mặt của ta.

Mặt mày hắn thâm thúy, tựa như đang giấu rất nhiều chuyện nhưng lại không thể cho ta biết dù chỉ một chút.

"Nhiễm Nhiễm, nhớ kỹ, nàng ta mới là đóa hoa thiên thạch cuối cùng trên thế gian."

Ta sững sờ chớp chớp mắt, suy nghĩ rối loạn. Ta biết rất rõ, tộc hoa thiên thạch bọn ta, chỉ có một đóa hoa độc nhất là ta đây!

Cho nên, đóa hoa kia, Doãn Dạ đã đào từ đâu ra?!

Doãn Dạ làm như vậy, là có ý gì?

Hắn vuốt vuốt mái tóc dài của ta: "Ngoan, sư phụ sẽ không hại con."

Hắn dỗ dành ta giống như đứa trẻ: "Lúc trước không phải con nói muốn ra ngoài xem một chút sao, ta và con đến nhân gian chơi một lát nhé, được không?"

Ta phục hồi tinh thần lại, bất mãn trong lòng đã phai nhạt đi một chút, sau đó được thay thế bởi sự vui sướng.

"Thật sự có thể đến nhân gian sao?"

Trừ nơi trú ẩn ở tộc lúc ta còn là bản thể ra, ta đã ở đảo Tiên này mấy trăm năm rồi.

Sống nhiều năm như vậy, ta chỉ gặp qua người đầu vỡ máu chảy vì muốn có được hoa thiên thạch, gặp qua Doãn Dạ và mỹ nhân, ngoài ra không còn ai khác nữa.

Ta cũng muốn nhìn thấy pháo hoa của nhân gian.

7

Doãn Dạ đưa ta đến nhân gian, chỉ là hắn và ta đã lập ra ba quy tắc.

"Thứ nhất, không được liếc mắt nhìn những nam nhân khác. Thứ hai, không được tiếp xúc với những nam nhân khác; Thứ ba, khi gặp phải tình huống bất ngờ, hãy tuân thủ quy tắc thứ nhất và thứ hai".

Đây là quy tắc bắt nạt hoa đúng không?

Nhưng ta vẫn đồng ý.

Ta và Doãn Dạ đi đến nhân gian, ta nghĩ gọi hắn là "Sư phụ" thì không tiện lắm thì phải, vì thế muốn đổi xưng hô: "Sư phụ người lớn hơn ta mấy ngàn tuổi, không bằng ta gọi người là thúc...".

Ta vốn định cung kính gọi hắn một tiếng thúc thúc, nhưng lại bị Doãn Dạ trừng mắt một cái, ta lập tức ngậm miệng.

Thậm chí, hắn còn cào cào ta một cách bất mãn. Hắn biết rõ mà, ta sợ ngứa nhất.

Dưới áp lực của hắn, ta đành phải cầu xin tha thứ: "Hay là gọi ca ca đi, như vậy sẽ thân mật hơn!"

Ca ca thì ca ca, dù sao hắn cũng chỉ lớn hơn ta mấy ngàn tuổi thôi.

Lúc này Doãn Dạ mới hài lòng gật gật đầu.

Sau khi bọn ta xuống xe ngựa, bọn ta gặp một thư sinh.

Thư sinh đang bán tranh của chàng ta, có lẽ là bởi vì không có người hỏi thăm, mặt mày chàng ta có chút ủ rũ.

Ta thấy nhân vật chính trong bức tranh của chàng, thật trùng hợp, đó lại là hoa thiên thạch bọn ta.

"Ca ca, huynh xem…” Ta kéo kéo góc áo của Doãn Dạ.

Nơi sinh sống của hoa thiên thạch bọn ta không phải là Tiên Sơn và Ma Hải, mà là Cửu Thiên Huyền Địa.

Cửu Thiên Huyền Địa tách biệt với ba giới nhân, tiên, ma, vì nó là một nơi tách biệt, nên loài người không cách nào đặt chân vào.

Làm sao chàng ta có thể nhìn thấy hoa thiên thạch và vẽ nó ra?

Ta lại nhớ tới, không biết từ lúc nào, hoa thiên thạch bọn ta bị buộc phải hiện thế (xuất hiện trên đời), mạng những bông hoa khác không tốt, bị nuốt vào trong bụng, liền chấm dứt cả đời hoa.

Vậy, việc bọn ta hiện thế, liệu có phải là một âm mưu do người khác bày ra hay không?

Ta nhìn chằm chằm nó thật lâu, thư sinh kia cũng nhìn thấy ta. Tầm mắt của chàng ta va vào ta, chỗ lỗ tai lại nổi lên chút đỏ ửng.

Chàng ta gãi đầu đi về phía ta: "Cô, cô nương."

Doãn Dạ lập tức nhíu mày kéo ta ra sau lưng, giống như không vui.

Thư sinh thấy Doãn Dạ bảo vệ ta như thế, nói: "Ta thấy hình như cô nương đang nhìn tranh của ta, cho nên tại hạ mới... mới mạo phạm."

Doãn Dạ cười lạnh lùng, rồi lại cực kỳ lạnh lùng kéo ta rời đi.

Nhưng ta vẫn đang suy nghĩ về bức tranh: "Ta... "

Ngón tay Doãn Dạ đặt trước môi ta: "Người bình thường không cách nào đặt chân đến Cửu Thiên Huyền Địa, hắn có thể vẽ ra hoa thiên thạch, tất phải có người chỉ điểm. Nhiễm Nhiễm, trên đời này trừ ta ra, con phải cẩn thận với tất cả mọi người."

8

Doãn Dạ đã thuyết phục ta.

Mặc dù ta là một bông hoa, nhưng ta không bị ngu.

Bởi vì truyền thuyết hoa thiên thạch, cho nên có không ít người muốn có được bọn ta.

Ta không thể tự mạo hiểm được.

Ta kéo tay Doãn Dạ đi nhanh hơn một chút: "Cũng không biết có kẻ nào chú ý tới chúng ta hay không, mau chạy đi, đừng để bị theo dõi."

Ta nắm lấy tay Doãn Dạ, không hề chú ý tới giờ phút này khóe miệng hắn đang giật bằn bặt sắp cong lên nhưng lại ra vẻ lãnh ngạo rụt rè.

Sau một ngày đi chơi với Doãn Dạ, hắn dẫn ta đến nhà trọ.

Khi chưởng quầy hỏi bọn ta muốn mấy gian phòng, hắn nói: "Một phòng."

Sau đó dưới ánh mắt đánh giá của chưởng quầy, hắn nhếch môi, đặc biệt thêm một câu: "Bọn ta là phu thê."

???

Hắn thật đúng là cái gì cũng dám nói.

Một phòng thì một phòng, lấy hắn làm gối đầu, cũng khá thoải mái.

Chưởng quầy lại nhìn bọn ta, muốn nói lại thôi.

Ta cảm thấy, ánh mắt kia đang nghi ngờ xem có phải Doãn Dạ đã bắt cóc ta hay không.

Mà ta không nghĩ nhiều, phấn khởi kéo Doãn Dạ đi về phía phòng khách.

Nhưng sự thật chứng minh, vẫn là ta nghĩ nhiều rồi.

Ta nghe chưởng quầy tiếc hận nói một câu: "Cô nương đẹp thế mà lại bị ngốc! May mà nam nhân của nàng không vứt bỏ nàng, bằng không thì thảm biết mấy."



Ừm, nó không hề giống suy nghĩ của ta chút nào.

Thì ra, ánh mắt kia chỉ đang thương hại Doãn Dạ mà thôi.

Đau lòng phận hoa quá đi.

Thế cho nên ta niệm thầm vài câu: "Ông mới ngốc, cả nhà ông đều ngốc!"

Ta giận tới mức kéo cái lá trên đầu xuống.

Ủa?

Sao trên đầu ta lại có lá dị ta?

9.

Ta lại t ự k ỷ.

Doãn Dạ đi vòng quanh ta mấy vòng, cũng rất hoài nghi nhìn cái lá mọc trên đầu ta.

Không còn cách nào khác, bọn ta cứ thế mà kết thúc chuyến đi đến nhân gian này.

Sáng hôm sau, bọn ta trở về đảo Tiên.

Chỉ là lần này sau khi trở về, Doãn Dạ không giấu ta đi nữa. Ta có thể đi đến mọi nơi trên đảo Tiên, còn được phép nói chuyện với những người khác trên đảo Tiên nữa.

Tất cả sự thay đổi bắt đầu sau khi mỹ nhân đến.

Ta càng tò mò về nàng ta hơn.

Vào một hôm, ta thừa dịp Doãn Dạ không có ở đây, lén đi tìm vị mỹ nhân kia, trong đôi mắt bình tĩnh của mỹ nhân, vào lúc nhìn thấy ta, nó lại nổi lên một chút dao động.

"Ngươi tới rồi." Nàng ta nhẹ nhàng nói, giọng nói cực kỳ dễ nghe.

Ta ngồi xếp bằng đối diện với nàng ta, đôi mắt tròn xoe vẫn luôn nhìn nàng ta.

Nàng ta chỉ cười cười: "Có gì muốn nói, cứ việc hỏi thẳng đi."

Ta nâng má, rất là nghiêm túc hỏi: "Đã có ai khen ngươi rất đẹp chưa?"

Nàng ta hơi sửng sốt, sau đó chua xót trả lời: "Ngươi là người đầu tiên."

Ta nói: "Vậy thì bọn họ thật sự đúng là không biết thưởng thức cái đẹp gì hết."

Lúc ta khen nàng, khóe môi nàng giật giật, trong mắt lặng lẽ nổi lên một ít cảm xúc mà ta không thể hiểu được.

"Ngươi không tò mò vì sao ta lại tới nơi này sao?"

Ta tò mò chứ!

"Nhiễm Nhiễm, ngươi thật sự rất may mắn.Nghiêm túc mà nói, ta thật sự ghen tỵ với ngươi."

Trong ánh mắt đầy tò mò của ta, nàng ta chỉ thở dài, để lại hai câu như vậy.

10

Ta còn chưa kịp hỏi rõ, đã bị Doãn Dạ gấp gáp chạy về bắt được.

Ta lắc người muốn trốn nhưng đã bị bàn tay to của hắn tóm được, ôm trong vòng tay của mình. Giờ phút này, khuôn mặt tuấn mỹ của Doãn Dạ cực kỳ vui vẻ, ta không biết vì sao hắn lại vui vẻ như vậy, chọc chọc hắn: "Người có chuyện gì vậy?"

Hắn đưa ta trở lại phòng, không nói hai lời mà cho ta uống m // á// u.

Vật cực tất phản*, chắc Doãn Dạ sẽ không để ta ăn no uống say rồi bỏ mặc ta đâu há?

*ý nói một vật hoặc một sự việc khi đi đến điểm cực độ trong giới hạn thì sẽ phản đảo lại

Ta vừa nuốt nước miếng, vừa khóc lóc: "Sư phụ, ta còn chưa muốn c/// h/// ế///t!"

Doãn Dạ ôm ta ngồi lên đùi hắn: "Nàng đang nghĩ gì vậy?"

Hắn gõ đầu ta một cái: "Bây giờ nàng cần được bồi bổ cẩn thận."

Ta nửa tin nửa ngờ, sau khi ăn no uống đủ, ta lại cảm thấy lá trên đầu giật giật.

Ta sợ tới mức nhảy ra khỏi người Doãn Dạ: "Nó lại không nằm trong tầm kiểm soát của ta!"

Doãn Dạ trấn an ta: "Nhiễm Nhiễm ngốc, tất nhiên là nàng không thể khống chế nó rồi, bởi vì đây là con của chúng ta."

Tam quan của hoa bị nứt.

Ta lại có con với Doãn Dạ?

Một bông hoa, và một thượng tiên?

Nói ra, ai tin chứ.

Nhưng ta vẫn chạm vào lá trên đầu, nó đã mạnh mẽ hơn hôm qua.

"Người ta mang thai trong bụng, vì sao ta lại ở trên đầu?" Ta không nhịn được hỏi ra câu hỏi từ trong linh hồn.
 
Sư Phụ, Cho Ta Cắn Miếng Đi
Chương 3


11

Nghe Doãn Dạ giải thích xong, cuối cùng ta cũng hiểu.

Thực ra thì con của ta vẫn đang ở trong bụng ta, nhưng vì ảnh hưởng bởi bản thể của ta, cho nên lá của bé hoa nhỏ mới mọc trên đầu ta.

Nói đúng hơn thì, thỉnh thoảng nó sẽ nhảy ra một xíu, để tìm cảm giác tồn tại.

Ta đang mang thai, Doãn Dạ gần như không rời một tấc.

Điều này làm cho cuộc sống vốn nhàm chán của ta, lại càng trở nên nhàm chán hơn.

Trừ việc bồi bổ mỗi ngày ra, ngày nào Doãn Dạ cũng dẫn ta đi xem các đệ tử của hắn tu luyện.

Nhưng ta chẳng thấy thích thú gì cả mà chỉ thấy nhàm chán hơn thôi.

Vì vậy, mỗi ngày ta đều ồn ào bên tai Doãn Dạ, ta sắp héo mòn rồi, ta muốn đến nhân gian hút dương khí.

Doãn Dạ bị ta làm phiền đến không còn cách nào khác, đành phải đưa ta đến nhân gian.

Bé hoa nhỏ đã có linh tính, bé đã biết trốn đi rồi.

Lần này Doãn Dạ cố ý tránh xa chỗ lần trước bọn ta đã đi qua.

Mặc dù chàng đã làm như vậy, nhưng vẫn không thể thoát khỏi tên thư sinh kia.

Đúng vậy, bọn ta lại gặp lại hắn ta.

So với trước đây, khuôn mặt của thư sinh đã lộ rõ rất nhiều dấu vết năm của năm tháng. Một ngày ở đảo Tiên bằng một năm ở nhân gian. Hắn ta già rồi, nhưng bọn ta thì vẫn chưa.

Hắn ta liếc mắt một cái liền nhận ra ta: "Nhiều năm không gặp, cô nương vẫn còn trẻ như vậy, xinh đẹp động lòng người."

Doãn Dạ vẫn tràn đầy ngập địch ý với những nam nhân quanh ta như cũ: "Vì có ta ở đây, nên nàng mới được bảo dưỡng tốt.”

Thư sinh ngước mắt lên, ý cười trong suốt: "Thật sự là một đôi bích nhân."*

(Khen người đẹp như ngọc bích)

Sau đó, thư sinh nhìn theo bóng bọn ta đi, từ từ lật bức tranh của nhiều năm trước ra, lẩm bẩm: "Hoa thiên thạch, ta nghĩ ta đã tìm được nó rồi, nhưng một bông hoa xinh đẹp như vậy, ta thật không muốn phá hủy nó."

12

Ta và Doãn Dạ đến nhân gian dạo chơi năm tháng, cuối cùng là bị đệ tử đảo Tiên thúc giục trở về.

Các đệ tử nói, gần đây liên tiếp có người nhìn trộm đảo Tiên, ý đồ dò xét tiên cơ trong đảo.

Trong lòng ta và Doãn Dạ biết rõ, bọn chúng đang nhắm vào bông hoa ta đây.

Thế nhưng tin tức hoa thiên thạch ở đảo Tiên, là ai truyền ra?

Khi bọn ta trở về Đảo Tiên, các đệ tử đã bắt được hai người,

Bọn họ thú nhận không kiêng dè, nói là nhận được tin tức, nên mới mất lý trí, rình rập những thứ vốn không thuộc về mình.

Doãn Dạ đã xử lý chúng, và tăng cường sự cảnh giác xung quanh đảo Tiên, sau đó một mình đi gặp mỹ nhân.

Ta vốn định làm nũng đi theo, nhưng Doãn Dạ lại nghiêm túc, không đồng ý: "Nhiễm Nhiễm, nàng trở về chờ ta, ta có chuyện quan trọng cần thương lượng với nàng ta."

Lần đầu tiên ta nhìn thấy Doãn Dạ nghiêm túc và căng thẳng như vây.

Dường như chàng đang sợ điều gì đó.

Đây cũng là lần đầu tiên ta cảm thấy buồn phiền, ta biết Doãn Dạ chiều chuộng ta, dù ta có muốn sao trên trời, chàng cũng sẵn lòng hái xuống cho ta. Nhưng giờ đây, chàng lại nói “không” với ta.

Ta rầu rĩ trở lại phòng, bé hoa nhỏ cảm nhận được cảm xúc của ta, lại ngoi lên từ trên đỉnh đầu ta, bé xòe lá ra, nhẹ nhàng áp vào trán ta.

Ta sờ sờ nó, trong lòng dâng lên chút dịu dàng: "May mà còn có con ở bên ta."

Việc mang thai bé hoa nhỏ là hoàn toàn ngoài ý muốn, nhưng ta nghĩ trừ Doãn Dạ ra thì bé là người thứ hai đối tốt với ta.

Nghĩ đến điểm tốt của Doãn Dạ, trong lòng ta bớt giận đi không ít, ta nằm trên giường, vô tình xoay người một cái, ta phát hiện bản chép tay của Doãn Dạ.

Một quyển...ghi chép về phương pháp đắp nặn tố linh.

13

Sự tò mò thúc đẩy ta mở nó ra.

Để ta phải thất vọng rồi, văn tự bên trong tối nghĩa khó hiểu, trình độ tri thức có hạn như hoa ta đây không thể nào hiểu nổi.

Ta hừ hừ, trong lòng đã có chút cân nhắc.

Ta không hiểu, không có nghĩa là Doãn Dạ sẽ không hiểu, ta không thể cạy miệng cuốn sách, nhưng không có nghĩa là ta không thể cạy miệng Doãn Dạ.

Đáng tiếc, Doãn Dạ lại không muốn nói, vì vậy ta đã chiến lạnh với chàng, nhưng đảo mắt một cái, ta lập tức cảm thấy là ta không tốt, tính tình quá nóng, lúc ta đang muốn đi tìm Doãn Dạ, chàng đã bưng thứ ta thích nhất đến.

"Nhiễm Nhiễm, ta đến nhận sai với nàng đây."

Ta có còn giận chàng đầu, nhưng ta vẫn ra vẻ thâm trầm: "Chàng sai chỗ nào?"

Doãn Dạ há môi, định trả lời.

Ta đã bưng lên uống một hơi cạn sạch, sau đó khoát tay áo: "Quên đi, ta đã không còn tò mò nữa.”

Không hẳn là không còn tò mò, mà là ta tin rằng Doãn Dạ sẽ không làm hại ta.

14

Doãn Dạ càng ngày càng bận rộn, hơn nữa cũng tiều tụy đi nhiều.

Vì vậy, thừa dịp chàng nghỉ ngơi, ta đã độ sức mạnh của hoa thiên thạch cho chàng.

Chàng đi sớm và trở về muộn, về sau còn không thấy tung tích mấy ngày.

Thật vất vả mới chờ đợi được Doãn Dạ trở về, chỉ thấy vẻ mặt chàng gấp gáp, giống như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.

Ta còn chưa kịp hỏi, chàng đã nắm lấy tay ta, lập kết giới bảo vệ ta: "Nhiễm Nhiễm, nàng ở chỗ này chờ ta trở về, được không?"

"Được, nhưng chàng muốn đi đâu?Vì sao không để ta đi cùng?”

Trực giác nói với ta rằng Doãn Dạ sẽ đi rất lâu. Lo lắng trong mắt chàng, là thần sắc ta chưa từng nhìn thấy.

Bất an trong lòng khiến ta giữ chặt chàng, nhưng nhìn ánh mắt kiên nghị của Doãn Dạ, ta méo miệng: "Chàng nhất định phải trở về tìm ta đấy, không được lừa gạt ta!"

"Được, ta hứa với nàng." Doãn Dạ ấn ta vào lòng, vùi đầu vào cổ ta trong chốc lát, bước chân vội vã rời đi.

Ta không cách nào rời khỏi kết giới mà Doãn Dạ đã lập ra, nghe bên ngoài ồn ào, tâm thần ta hơi loạn, không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Ta luôn cảm thấy, có chuyện k//h///ủ//n//g k/ h // ế// o gì đó sắp xảy ra.

Ta đang lo lắng đề phòng, mấy canh giờ sau đảo tiên đã sụp đổ.

Có trận chiến nào ở ngoài đó sao? Hơn nữa còn dữ dội đến mức này?

Ý tưởng này vừa xuất hiện trong đầu, trong lòng ta đã nghĩ:

Doãn Dạ sao rồi? Chàng có an toàn không?

Đảo Tiên sụp đổ, nhưng kết giới do Doãn Dạ thiết lập cho ta, vẫn vững chắc như trước, không cách nào công phá.

Ta đã được đưa đến một nơi an toàn hơn nhờ những tiên lực ẩn dưới kết giới, nhưng ở đó lại không có Doãn Dạ.

Nơi này có đầy đủ tất cả mọi thứ, tựa như đã được sắp xếp từ trước.

Ta không phải lo ăn lo uống, nhưng có một ngày, ta vô tình làm vỡ gương đồng, lúc nhặt những mảnh vỡ ta vô tình bị cắt trúng tay, m…á..u chảy xuống gương đồng, mặt kính vụn vỡ chiếu rọi lại khuôn mặt ta.

Giống hệt với mỹ nhân.

15

Lòng ta loạn như ma.

Bé hoa nhỏ bám chặt vào trán ta, như thể muốn nói với ta rằng: Đừng sợ, vẫn còn bé ở đây.

Ta không khỏi an tâm một chút. Nhưng tối đó, ta đã có một giấc mơ dài.

Dài đến mức dường như ta đã nhìn thấy hết những điều nhỏ nhặt từ lúc ta gặp Doãn Dạ đến giờ.

Có rất nhiều chi tiết nhỏ mà ta không để ý đã xuất hiện trong giấc mơ của ta và nói cho ta biết rằng ta đã bỏ qua điều gì.

Thì ra vào ngày đầu tiên ta biến thành hình người, Doãn Dạ đã thi triển pháp thuật với tất cả mặt gương trên đảo Tiên.

Và mỗi đêm khuya, sau khi ta ngủ thiếp đi, Doãn Dạ sẽ rời đi, sau đó trở lại sớm.

Ta bừng tỉnh từ trong mộng, không khỏi đưa tay vuốt v e gò má mình.

Ta giật mình phát hiện, thì ra dáng vẻ mà ta nhìn thấy trong gương là do Doãn Dạ đã biến ra.

Hình dạng ta nhìn thấy trong gương là giả.

Ta cũng nhận ra rằng là mỹ nhân giống ta chứ không phải là ta giống nàng.

Cuối cùng ta cũng biết ý nghĩa của những lời mà Doãn Dạ đã nói với ta.

Doãn Dạ bảo ta phải nhớ rằng, mỹ nhân mới là đóa hoa thiên thạch cuối cùng trên đời này.

Khi ta xâu chuỗi tất cả mọi thứ với nhau, cuối cùng ta cũng đã biết những gì Doãn Dạ giấu.

Chàng đã tạo ra một “ta” khác.

Chàng muốn cho người kia, đứng trước người ta, ngăn cản hết mọi nguy hiểm cho ta.

16

Ta biết, Doãn Dạ muốn bảo vệ ta.

Chàng muốn ta không lo không nghĩ, không lo lắng vì thân phận, cũng không muốn để ta gặp nguy hiểm.

Nhưng chàng cũng đã quên, ta muốn cùng chàng đối mặt với tất cả.

Đúng là một tên ngốc mà.

Ta lắc đầu, thầm nghĩ về chàng, rất nhanh, bụng ta bắt đầu mơ hồ đau nhức.

Ta vuốt v e bụng, ta đoán có lẽ ta sắp sinh rồi.

Sau một ngày một đêm đau đớn, ta đã sinh ra bé hoa nhỏ của mình.

Trắng trẻo mập mạp, là một đứa con trai, trên đỉnh đầu bé có một đóa hoa nhỏ, lúc ta ôm bé thì nó sẽ lắc lư theo, cực kỳ đáng yêu.

Ta một mình nuôi nấng bé hoa, không quên nói cho bé biết, phụ thân vì bảo vệ mẫu thân mới đi rất xa, nhưng chàng rất yêu bọn ta, cho nên sẽ về nhanh thôi.

Nhưng đã qua nhiều năm, ta vẫn không thấy Doãn Dạ về.

Mấy năm nay, tiên lực của ta đã tăng lên, ta có thể thông qua bé con cảm ứng được hiện tại Doãn Dạ đang ở nơi nào.

Chỉ là, mối liên kết phụ tử này rất yếu ớt, hiện tại ta vẫn chưa thể khống chế.

Ta đành phải tiếp tục tu luyện.

Lại qua thêm mấy chục năm, bé con của ta lớn lên không ít.

Cuối cùng ta cũng tìm thấy Doãn Dạ.

Ta mừng rỡ như điên, lắc lắc con của mình: "Chúng ta đi tìm phụ thân đi!"
 
Sư Phụ, Cho Ta Cắn Miếng Đi
Chương 4: Hoàn


17<b>
Bọn ta trèo đèo lội suối đi đến một vùng núi cực kỳ hoang vu, không có một ngọn cỏ.

Đôi mắt con trai bé bỏng của ta sáng lên, thằng bé chỉ vào núi hoang, bông hoa trên đầu thằng bé ló ra.

"Mẫu thân, phụ thân ở chỗ này!”

Ta dùng tiên lực xác định vị trí của Doãn Dạ, lúc này mới cảm nhận được nguyên thần yếu ớt của chàng.

Trong lòng ta khó chịu cực kỳ, cũng như Doãn Dạ đã từng nuôi dưỡng ta, ta và tiểu Huệ Tử hấp thu tinh hoa nhật nguyệt cả ngày lẫn đêm để nuôi dưỡng và chữa lành nguyên thần của chàng.

Thường xuyên qua lại, thoáng cái đã qua mấy chục năm.

Khuôn mặt của Huệ Tử rất giống Doãn Dạ.

Ta thường xuyên ngẩn người nhìn thằng bé, Huệ Tử sẽ vỗ vỗ vai ta, giống như ông cụ non mà nói với ta: "Mẫu thân, con có một dự cảm là, phụ thân sẽ nhanh tỉnh thôi."

Thật không?

Đó là những gì ta nghĩ.

Kể từ ngày đó, thỉnh thoảng ta sẽ mơ thấy Doãn Dạ.

Chàng ôm ta, dịu dàng nói với ta: "Nhiễm Nhiễm, ta rất nhớ nàng."

Ngày hôm sau thức dậy, ta ôm chăn, phát hiện chăn đã ướt đẫm.

Doãn Dạ, ta cũng rất nhớ chàng.

Khi nào chàng mới về với ta?

18

Gần đây số lần Doãn Dạ đi vào giấc mơ của ta ngày càng thường xuyên hơn, ta cứ cảm thảm mơ mơ màng màng, thần trí có chút hỗn loạn.

Ngoài trời có rất ít sao, ta nửa mơ nửa tỉnh, mơ màng nhìn thấy một người mặc quần áo màu trắng.

Ta cho rằng mình vẫn còn đang mơ, nhưng ta thật sự không chờ được nữa, liền hỏi: "Khi nào chàng mới về! Chàng còn không chịu về, ta sẽ tức giận đấy! Đến lúc đó có dỗ cũng vô ích!”

Nào ngờ, mùi mưa sương thanh thanh nhàn nhạt kia vọt vào trong hơi thở của ta, làm ta tỉnh táo lại một chút.

Chàng ôm chặt ta vào trong ngực, hơi thở ấm áp phất vào cổ ta:"Vậy phải làm sao bây giờ, hay là, ta dùng hết quãng đời còn lại bồi thường cho nàng nhé.”

Ta hơi sửng sốt, cảm thụ được sức lực chân thật trên người, nước mắt ta đảo quanh hốc mắt.

Ngón tay lạnh lẽo của chàng nâng mặt ta lên, hôn đi nước mắt trượt xuống khóe mắt ta.

"Nhiễm Nhiễm, ta về rồi."

Ta ôm chặt lấy chàng: "Thiếu chút nữa ta đã dẫn Huệ tử chạy trốn rồi đó, coi như chàng thức thời, trở về đúng lúc!"

Quãng đời còn lại của thần tiên, chính là vĩnh sinh vĩnh thế.*(cuộc sống vĩnh cửu)

Cũng may, trận chiến không biết kết cục này, là ta thắng.

<b>Ngoại truyện - Doãn Dạ</b><b>
Ta sinh ra là thần, hóa thân từ mưa sương, là phúc lành của chúng sinh, mấy ngàn năm qua, cuộc sống của ta đơn điệu không thú vị, cho đến trận tiên ma đại chiến kia, ta cứu được một đóa hoa từ trong miệng người ma tộc.

Nàng xinh đẹp đáng yêu, mặc dù có hình dáng của một bông hoa, nhưng đã có được ý thức của mình.

Ta cào cào cánh hoa của nàng, nàng sẽ thay đổi màu sắc, thực sự rất thú vị.

Trái tim vốn tĩnh lặng của ta, chậm rãi gợn sóng.

Ta đưa nàng về đảo Tiên, cho nàng uống m//á//u đầu ngón tay, cẩn thận chăm sóc.

Mỗi lần cho nàng uống, nàng như hứng mưa rào, có lẽ nàng không biết, m///á //u của ta là chất dinh dưỡng tốt nhất đối với hoa cỏ trong trời đất.

Sau khi ăn uống no đủ, nàng sẽ cố gắng ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cọ vào lòng bàn tay ta.

Nhóc con này, thật thú vị.

Ta rất thích nàng, vì vậy ta đã cho nàng uống suốt ba trăm năm.

Cho đến khi nàng biến thành người.

Mái tóc dài của nàng xả xuống phía sau, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với làn da trắng hơn tuyết. Mắt ngọc mày ngài, khóe môi còn lộ ra nụ cười ngọt ngào.

Nàng ôm cánh tay ta, thân thể mềm mại đến lạ kỳ, còn ngọt ngào gọi ta là "Sư phụ."

Tại thời điểm đó, ta phát hiện sự yêu thích của ta đã biến chất.

Một loại cảm xúc vốn không nên thuộc về ta, lại điên cuồng lan tràn kêu gào trong đầu ta.

Nàng đơn thuần tốt đẹp, không hiểu chuyện đời, ta lại dùng thủ đoạn ti tiện, chiếm được nàng.

Ta thừa nhận, là ta tham lam.

Ta phải bảo vệ nàng cẩn thận và đối xử tốt với nàng hơn nữa.

Nàng là đóa hoa thiên thạch cuối cùng trên thế gian, linh hoa trong truyền thuyết, có không ít người muốn có được nàng.

Ta không thể bảo vệ nàng mọi lúc, nên chỉ có thể tìm mọi cách để loại bỏ những trở ngại cho nàng.

Vì vậy, ta đã tạo ra một "nàng" khác.

Ta rút tiên lực Nhiễm Nhiễm ra, rót vào một đóa hoa khác, kẻ vì muốn thành thần mà đã thỏa thuận với ta.

Ta cho nàng ta uống, độ tiên lực cho nàng ta, giúp nàng ta tu luyện, hóa thành hình người.

Nàng ta sẽ có được tiên lực của Nhiễm Nhiễm và ta để tu luyện thành thần.

Có được kỳ ngộ như vậy, tất nhiên nàng ta phải trả một cái giá đắt.

Ta đã để nàng ta có một khuôn mặt giống như Nhiễm Nhiễm, nàng ta sẽ thay thế Nhiễm Nhiễm, trở thành đóa hoa thiên thạch cuối cùng trên đời, sau đó ta đã thành công.

Nàng ta nói nàng ta sẽ tiếp nhận mọi thứ của Nhiễm Nhiễm, nhưng nàng ta không muốn làm một thế thân.

Nàng ta nói tên nàng là Đinh Lan.

Ta chỉ cười, đúng vậy, Nhiễm Nhiễm của ta là độc nhất vô nhị.

Ta đưa nàng ta trở về đảo tiên, Nhiễm Nhiễm của ta đã ghen tỵ.

Một sự vui sướng không hiểu được xông thẳng vào lòng ta.

Thì ra Nhiễm Nhiễm của ta, nàng cũng rất để ý ta.

Ta và Nhiễm Nhiễm đi du lịch ở nhân gian, phát hiện ra tên thư sinh tìm hoa thiên thạch kia. Ta biết hắn ta không phải người bình thường, sau khi điều tra, ta phát hiện thư sinh kia là một vị thần đã mất trí nhớ và tiên lực, bị đày xuống trần.

Lúc ta trở lại khách đi3m, ta thấy nha đầu ngốc Nhiễm Nhiễm kia lại kéo một lá cây từ trên đầu xuống.

Bọn ta đều kinh hoảng thất thố, ta vội vàng dẫn nàng trở về đảo Tiên, ta đi vào Tàng Thư Các, cuối cùng cũng tra được vì sao nàng lại khác thường.

Nàng có thai.

Khoảnh khắc đó, cuối cùng ta cũng không khống chế được nữa.

Lại qua một thời gian, Nhiễm Nhiễm phát hiện bản ghi chép tay kia.

Ta hoảng hốt, sợ nàng sẽ chán ghét ta ti tiện, cũng may tiểu nha đầu này đã tự dỗ dành chính mình, ta mới không để lộ ra chân tướng.

Ta thực sự hy vọng Nhiễm Nhiễm của ta sẽ không bao giờ bị nhiễm bụi trần, vẫn luôn tinh khiết sạch sẽ.

Rất nhanh, tin tức hoa thiên thạch được giấu ở đảo Tiên đã lan truyền nhanh chóng.

Ta biết, Đinh Lan đã sắp có tác dụng.

Đây là lá bài tẩy cuối cùng mà ta dùng để bảo vệ Nhiễm Nhiễm.

Cách làm này của ta không được coi là người tốt, thậm chí có thể nói là ích kỷ, nhưng ta cũng chỉ là một nam nhân bình thường, ta chỉ muốn bảo vệ nữ nhân mà ta yêu.

Trận đại chiến kia đến sớm hơn dự liệu của ta, ta không kịp giải thích với Nhiễm Nhiễm, đã phải cùng với đệ tử của mình chiến đấu với đại quân Ma tộc.

Đó là một trận đại chiến sau hàng trăm năm.

Bọn ta sinh ra đã là địch, thù mới hận cũ đan xen, bọn ta đều dốc hết toàn lực trong trận đại chiến.

Khi ta tiêu d/i//ệ/t đại quân Ma tộc, tiên lực của ta sớm đã gần cạn kiệt.

Ta nhìn xương khô như núi, m//á///u chảy thành sông, trong lòng bi thương.

Ta muốn quay về tìm Nhiễm Nhiễm.

Ta lê người đầy m// á u, lúc xoay người, lại bị một thanh kiếm đâm trọng thương.

Là vị thần mất trí nhớ và tiên lực bị đày xuống trần kia.

Hắn ta đã hồi phục.

Hắn ta nói với ta rằng, đây là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.

Hắn ta hăng hái, đứng bên cạnh Đinh Lan.

"Hoa thiên thạch, là của ta."

Tầm mắt của ta dần dần mơ hồ, Nguyên Thần suýt nữa diệt, nhưng cũng may, ta cũng đã chừa lại một đường sống cho mình, ta bảo vệ một luồng nguyên thần cuối cùng của ta đưa nó đến hoang sơn, ngủ đông.

Ta không đếm được mình đã cô đơn bao lâu, rồi đến một ngày, ta phát hiện Nhiễm Nhiễm của ta đã đến.

Nàng đang chữa trị nguyên thần của ta, nàng đang chờ ta.

Mà cuối cùng cũng có một ngày, ta hóa thành hình người, trở về với nàng.

Ta nghĩ, từ bây giờ, ta muốn cùng nàng ngắm hoàng hôn và biển sao, còn có mây trời đỏ rực.

<b>Ngoại truyện - Đinh Lan</b>

Ta là hoa đào tu luyện thành tinh, trước khi gặp được Doãn Dạ, ta dốc hết sức mình để đến tiên giới.

Ta không cam lòng chỉ làm một tiểu yêu vô danh, ta cũng không muốn mất trăm năm ngàn năm để tu luyện.

Vì vậy, khi ta gặp Doãn Dạ, ta lập tức đồng ý với yêu cầu của hắn.

Ta sẽ trở thành một vị thần, bằng mọi giá.

Rất nhanh, ta chiếm được tiên lực của hắn và một luồn tiên lực thần bí khác, ta tu luyện nhanh chóng, đáy lòng lại có một chút ý nghĩ không thực tế với Doãn Dạ.

Tôi khao khát có được Doãn Dạ.

Nhưng khi ta tu thành hình người, Doãn Dạ lại chỉ cho ta một túi da, một túi da rất đẹp.

Nhớ đến giao kèo giữa ta và hắn, ta chỉ có thể nhận nó.

Hắn dẫn ta trở về đảo Tiên, nhưng hắn lại bỏ mặc ta, xoay người dỗ dành một nữ tử khác.

Ta và nữ tử kia lớn lên giống nhau, ta chua xót không chịu nổi, thì ra đó mới là người mà Doãn Dạ thật sự muốn bảo vệ.

Ta thu hồi lại tâm tư, mãi đến khi nàng tới tìm ta.

Nàng rất thích cười, không hiểu chuyện đời, được Doãn Dạ bảo vệ rất tốt, ta nghĩ ta đã biết tại sao Doãn Dạ lại thích nàng như vậy.

Ta thật hâm mộ nàng.

Sau đó, đại chiến sắp xảy ra, ta là "đóa hoa cuối cùng" xuất hiện trên đời, nam nhân đứng ở trong góc đi tới nói với ta, hắn ta có thể bảo vệ ta, chỉ cần ta đi với hắn ta.

Ta không muốn c//h//ế///t, nên ta đã rời đi với hắn ta.

Ta nhìn hắn tiêu diệt nguyên thần của Doãn Dạ, đáy lòng lại sinh ra một chút đáng xấu hổ không đành lòng.

Nhưng ta vẫn nhịn xuống, Doãn Dạ không cách nào bảo vệ ta, ta chỉ có thể tự bảo vệ mình.

Hắn ta nói tới cảnh tượng khi lần đầu gặp ta ở nhân gian, nhưng ta chưa bao giờ gặp hắn ta ở nhân gian.

Thì ra, hắn cũng xuyên qua ta, nhìn về phía Nhiễm Nhiễm.

Nhưng hắn ta khác với Doãn Dạ, vì Doãn Dạ chưa từng nhận nhầm Nhiễm Nhiễm.

Ta liền không nhịn được mà nghĩ, nếu lúc ấy ta không chọn đi với hắn, thì liệu ta và Doãn Dạ sẽ có kết cục khác hay không? Ta không muốn làm thế thân, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể thế thân mà thôi, đây có lẽ chính là số của ta đi.

Hoàn
 
Back
Top Bottom