Hài Hước Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,277,010
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8OHMXskZnF-U_HKgGj-orjCnQz67TxSRhNLcNwAbANVdAqqJy2E-cpK0e2lQOeFFyjTQIcOX_cdy5V6GEWLqjcLsPaMJMzLAoU4C9R-oLckuACIGCiof0vlOYtsO_cIec-CgNiCmKQkWXVEJryatvj=w215-h322-s-no

Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
Tác giả: Dạ Đích Đệ Thất Mộng
Thể loại: Hài Hước, Xuyên Nhanh, Hệ Thống
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi mang hệ thống nữ chính mạnh mẽ, thế mà lại xuyên nhầm vào truyện ngược.

Giám đốc bá đạo tàn nhẫn bóp cổ tôi: “Lấy một quả thận cho Tố Tố, tôi sẽ cưới cô.”

Tôi tát tên này một cái: “Não anh bị úng nước hay gì mà có suy nghĩ dị hợm vậy?”

“Nhà không có tiền mua gương thì tự t-è một bãi mà nhìn bản thân đi, xem anh có xứng không?”​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nhà Tôi Thật Sự Có Mỏ Vàng
  • Độc Sủng Thành Hôn
  • Tính Sư
  • Tiết Lệnh Sư
  • Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 1


    Tôi mang hệ thống nữ chính mạnh mẽ, thế mà lại xuyên nhầm vào truyện ngược.

    Giám đốc bá đạo tàn nhẫn bóp cổ tôi: “Lấy một quả thận cho Tố Tố, tôi sẽ cưới cô.”

    Tôi tát tên này một cái: “Não anh bị úng nước hay gì mà có suy nghĩ dị hợm vậy?”

    “Nhà không có tiền mua gương thì tự t-è một bãi mà nhìn bản thân đi, xem anh có xứng không?”

    1.

    Có lẽ do bị tôi đánh ngốc.

    Tiêu Dạ không có phản ứng kịp, để mặc tôi lái con xe điện ra khỏi biệt thự 800m2 của hắn.

    Vì thể hiện đia vị, biệt thự của giám đốc bá đạo được xây dựng ở giữa sườn núi.

    Đi xe đạp điện được nửa đường thì hết điện!

    Tác giả của quyển sách này là mẹ kế đúng không?

    Ngay cả một con xe thúi cũng không cho nữ chính.

    Tôi lấy điện thoại ra gọi người.

    Lúc này, nam phụ thâm tình nên lên sàn rồi đó.

    Chờ nam phụ đến đón tôi thì tôi đã hiểu được toàn bộ câu chuyện này.

    Đây là quyển truyện ngược motif cũ.

    Lúc bé nguyên chủ đã cứu Tiêu Dạ, sau đó hai người hẹn lớn lên cưới nhau.

    Sau đấy nữ phụ độc ác đóng giả thân phận của nữ chính, đạt được sự yêu chiều của Tiêu Dạ.

    Nguyên chủ cứ như bị câm ấy, không biết giải thích luôn.

    Sau đó bị hành 7749 kiểu, còn bị Tiêu Dạ cướp đi một cái thận rồi bị bệnh nặng.

    Lúc thoi thóp sắp chếc thì hiểu lầm năm đó được giải quyết.

    Sau đó cô ấy đổ hết mọi tội lỗi lên đầu nữ phụ, tha thứ cho nam chính, hai người vui vẻ sống cạnh nhau, còn sinh năm đứa con.

    Tam quan gì kì lạ vậy nè!

    Mọe…..

    Lúc tôi rời khỏi biệt thự, trên trời còn có sao.

    Để tô đậm không khí thảm hại này, trời đột nhiên đổ mưa lớn.

    Mái tóc đen dài của tôi bị xối ướt dẫm, váy trắng dính sát người để lộ dáng người thon gầy cằn cỗi.

    Phiền ghê.

    36D của tôi mất rồi.

    Tôi không cam lòng kéo cổ áo ra ngó, đúng lúc này, trên đường núi tối thui có hai ánh đèn chiếu lên người tôi.

    Tiêu Dạ và Hàn Án đồng thời đến.

    Porsche của Hàn Án dừng lại, anh vội mở dù đen đi tới che cho tôi.

    Sau đó cởi áo khoác ra, khoác lên người tôi.

    Lo lắng hỏi: “Đã muộn vậy rồi, một cô gái như em đi trên núi một mình, em có biết nguy hiểm lắm không?”

    Con Roll-Royces của Tiêu Dạ chạy đến trước mặt tôi mới dừng lại.

    Cửa sổ ghế sau kéo xuống.

    Người đàn ông mang vest với kính gọng vàng lạnh giọng nói, “Lên xe!”

    “Tôi chỉ cho em mười giây. Mười, chín…”

    2.

    Vẻ mặt của Hàn Án ảm đạm.

    Một nam phụ thâm tình luôn ở bên cạnh, nhưng anh bị nguyên chủ từ bỏ rất nhiều lần.

    Cho nên không ôm một tí hi vọng nào.

    “Tám…”

    Tiêu Dạ chưa mở miệng số bảy, tôi đã cướp dù trong tay Hàn Án, ngẩng đầu cười với anh, “Còn ngẩn người đó làm gì, đi thôi!”

    Giây phút này, tôi như thấy được ánh sao trong mắt anh.

    “Được!”

    Lúc ghế phụ Porsche mở ra, cửa sau của Roll-Royces cũng mở ra.

    Hạt mưa rơi trên đôi giày da được đặt may thủ công tại Ý của Tiêu Dạ, đôi mắt hắn âm trầm: “Chu Vân, cô mặc kệ mạng của mẹ cô à?”

    Tất cả nữ chính trong truyện ngược đều có người nhà bị bệnh.

    Nguyên chủ sao thoát khỏi cái số mệnh cớt chó đó chứ!

    Me cô bị bệnh, phải sống trong bệnh viện cùng với rất nhiều thuốc đắt tiền, nếu không thì sống không quá một tháng.

    Lúc trước, nguyên chủ vì cứu mẹ nên ép mình làm người tình của Tiêu Dạ.

    Trong đầu xuất hiện một hình ảnh.

    Mẹ Chu kéo tay nguyên chủ khóc lóc: “Vân Vân, mẹ không nên bất công, mẹ sai rồi, cầu xin con cứu mẹ.”

    “Giám đốc Tiêu có tiền như vậy, con làm người tình của hắn cũng là phúc của con, con còn do dự cái gì?”

    Xui xẻo vl!

    Tôi lắc đầu xua đi hình ảnh này, cười nhạt với Tiêu Dạ: “Không sao hết, bà ta chếc cũng tốt.”

    So với việc bị người mẹ rác rưởi như vậy dây dưa, người phụ nữ mạnh mẽ phải yêu bản thân nhất.

    Tôi mặc kệ Tiêu Dạ mà ngồi trên xe Hàn Án rồi rời đi.

    Xuống núi, mưa ngừng.

    Lúc đợi đèn đỏ, Hàn Án nghiêng đầu nhìn tôi, nhỏ giọng nói, “Tiểu Vân, anh thấy em có chút không giống như hồi trước.”

    Tôi cười: “Không phải có chút, mà hoàn toàn khác nhau.”

    Tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, nguyên chủ là con ngốc mềm yếu.

    Sự khác nhau giữa hai người như trời với đất.

    Chi tiết cụ thể thì cứ để thời gian nói cho anh nghe.

    Hàn Án để tôi ở trong một căn chung cư mới của anh.

    Anh còn cẩn thận dè dặt nói: “Anh chưa ở nhà này bao giờ, em cứ yên tâm.”

    Tôi giơ tay: “Cho dù là ở nhà anh cũng chẳng sao.”

    Người làm chuyện lớn không có gì phải lo nghĩ nhiều cả.

    Sáng sớm hôm sau, người mẹ chỉ biết hút máu gọi cho tôi, vênh mặt ra lệnh tôi tới bệnh viện.

    Bạn đừng thấy dáng người yếu ớt nằm trên giường bệnh của bà mà nhầm, lúc bà mắng người cực kì có sức luôn đó.

    “Mày đi xin lỗi giám đốc Tiêu ngay đi!”

    “Không phải chỉ đòi một cái thận của mày thôi à? Mày không có thận vẫn sống thôi! Tới đó gả cho giám đốc Tiêu, sau này tao với em trai mày không cần lo lắng cái gì nữa!”
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 2


    3.

    Em trai của nguyên chủ là Chu Vũ đánh xong màn game.

    Hắn cất điện thoại vào trong túi áo, nói bâng quơ: “Chị, em nợ trên mạng ba chục triệu, chị trả đi.”

    Một tuần trường, hắn mới cầm sáu triệu từ nguyên chủ.

    Tôi kiếp trước gây nghiệp gì vậy nè?

    Tôi liếc nhìn hắn khinh thường, đang tính cãi lại.

    Thì Tiêu Dạ đến.

    Hắn nâng tay nhìn đồng hồ.

    “Tôi rất bận, chỉ cho em năm phút.”

    “Hôm qua vì em mà Tố Tố không ngủ yên.”

    “Lát nữa em đến phòng bệnh của em ấy, quỳ xuống xin lỗi em ấy.”

    Hắn gật đầu với người sau lưng.

    Thư ký mắt cao hơn đầu của hắn đi vào, đưa tôi một tập tài liệu.

    Giải thích: “Đây là hợp đồng tự nguyên tặng khí quan, hợp đồng tài sản trước hôn nhân, trong này viết rất rõ, chỉ cần cô quyên tặng thận thì giám đốc Tiêu sẽ cho cô 150 triệu một lần, hơn nữa còn kết hôn với cô.”

    “Sau này giám đốc Tiêu sẽ lo toàn bộ tiền thuốc men của cô. Mỗi tháng cô sẽ nhận được 30 triệu tiền sinh hoạt, giám đốc Tiêu cho cô ở tạm trong căn biệt thự ở khu Đông.”

    Ánh mắt Chu Vũ tràn ngập sự tham lam.

    Sau đó đoạt bộ hợp đồng đến, mở tới trang ký tên: “Ký ký ký, ký ngay bây giờ.”

    Hắn nhỏ giọng: “Chị, công ty cho vay đang giục em, em là căn cơ của nhà họ Chu, làm em trai duy nhất của chị, chị không thể thấy chếc không cứu được!”

    Mẹ Chu ngồi dậy, thúc giục: “Giám đốc Tiêu có lòng tốt, cho mày điều kiện tốt vậy còn đòi hỏi gì nữa, mau kí đi.”

    Tôi cầm hợp đồng nhìn qua.

    Tên này hay lắm, điều kiện phụ có viết nếu tôi đòi ly hôn phải trả gấp năm lần số tiền được cho.

    Mà Tiêu Dạ muốn ly hôn thì tôi phải chấp nhận vô điều kiện.

    Cho dù là Ngọc Hoàng Đại Đế ép tôi kí thì cũng không dám nghĩ hợp đồng bất bình đẳng như vậy á.

    Tôi nhịn không được mà bật cười.

    Tiêu Dạ cau mày, nắm cằm tôi trước mặt mọi người.

    Lên giọng khinh miệt: “Bớt diễn trò đi.”

    “Không phải em luôn muốn gả cho tôi à? Bây giờ hẳn là vui lắm nhỉ?”

    “Em nên may mắn là thận của em hợp với của Tố Tố. Nếu không, dù có chếc em cũng không gả cho tôi được đâu!”

    4.

    Tên đàn ông chó chếc!

    Ra tay không nhẹ

    May mà còn biết sức lực, không làm hỏng cằm tôi.

    Tôi tức giận, bảo hệ thống cho tôi kĩ năng đô vật, sau đó túm tay Tiêu Dạ.

    Hắn nhếch môi, lộ ba phần ghét bỏ, năm phần đắc ý cùng hai phần kháng cự.

    “Em cũng kinh thật, bây giờ đã muốn tôi ôm em à?”

    Tôi liếc nhìn hắn đầy khinh thường, hung hăng kéo hắn một cái, sau lưng chống lại ngực hắn.

    Kỹ năng cũng download xong.

    Tôi trực tiếp nâng hắn lên, tạo một vòng tròn hoàn mỹ trên không.

    Rồi buông tay ra.

    “Rầm!”

    Âm thanh lưng chạm đất này êm tai ghê.

    Tôi nhe răng xoa cổ tay.

    Thân thể của nguyên chủ yếu quá.

    Nếu không tôi đã nâng lên ném tên đàn ông cặn bã này mười lần, để hắn trải nghiệm sự vui sướng khi chơi trò xoay ngựa gỗ rồi.

    Mọi người ngẩn ngơ.

    Tiêu Dạ quỳ rạp trên mặt đất, ngửa đầu nhìn tôi đầy khiếp sợ.

    Tôi hơi cúi người, nở nụ cười yếu ớt với hắn: “Sao còn chưa đứng dậy? Muốn bò mấy vòng rồi sủa à?”

    Thư kí đang ngẩn người vội đi tới, luống cuống đỡ Tiêu Dạ lên.

    Sau đó hùng hồn chỉ trích tôi: “Chu Vân, cô to gan đấy, dám đối xử với giám đốc Tiêu như vậy, cô không muốn sống nữa à?”

    Tôi vén tay để lộ vết thương xanh tím trên người.

    “Sao, chỉ cho quan phóng lửa chứ không cho dân đốt đèn à?”

    Mặt Tiêu Dạ đen vô cùng: “Chu Vân, cô tìm chếc!”

    Hắn đỡ eo, duỗi tay muốn b-óp c-ổ tôi.

    Tôi lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm, tay hơi xoay xoay.

    Đồng tử Tiêu Dạ co rút lại, tức giận dừng chân.

    Bạn xem.

    Đàn ông chỉ biết bạo lực, trước giờ chỉ chọn ăn h**p kẻ yếu mà thôi.

    Nếu không sao không thấy họ đi đánh ông chủ của mình, đúm khách hàng của bản thân?

    Để lấy mặt mũi, hắn lạnh lùng nhìn mẹ Chu: “Bà dạy con tốt thật đấy!”

    Mẹ Chu trắng mặt liên tục nói lời xin lỗi: “Chu Vân, còn không mau quỳ xuống xin lỗi giám đốc Tiêu!”

    Tôi liếc nhìn bà: “Bà không thấy vết thương trên người tôi à?”

    “Chỉ là vết thương nhỏ,” Mẹ Chu không cho là đúng, “Giám đốc Tiêu thích con mới thế, người phụ nữ khác muốn nhận phúc như vậy còn không được đâu!”

    Tôi tức giận tới mức bật cười.

    Xông lên tát cho bà ta một cái: “Thế tôi cũng cho bà hưởng cái phúc này.”

    Mặt mẹ Chu đỏ ửng, ngẩn ngơ.

    Chu Vũ đỏ mặt xông lên, đẩy tôi ra: “Chu Vân, chị điên rồi à? Sao chị dám đánh mẹ!”

    Tôi trực tiếp quét chân hắn, hắn ngã xuống đất.

    “Gỉa vờ làm con trai có hiếu làm gì? Lúc mẹ bị bệnh mày có ở đây hầu hạ bả không? Mày từng bỏ tiền ra mua thuốc men hay trả tiền bệnh viện cho bà ta không? Mày từng gặp bác sĩ để hỏi thăm phương án điều trị chưa?”

    “Mày chỉ là thằng phế vật chỉ biết duỗi tay xin tiền thôi, là con trùng hút máu mà thôi!”

    Mẹ Chu giận muốn chếc.

    Run tay chỉ về phía tôi: “Mày, mày, mày… Mày phản rồi, hôm nay mày không xin lỗi giám đốc Tiêu và em trai mày thì tao không nhận đứa con gái như mày đâu!”.
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 3


    5.

    Còn có chuyện tốt thế cơ á?

    Cầu mà không được ấy chứ.

    Tôi vui mừng ra mặt: “Là bà nói đấy nhé!”

    Tôi nhìn về phía Tiêu Dạ và bác sĩ điều trị ở cửa: “Các vị cũng nghe rõ rồi ha, tôi và bà ấy đoạn tuyệt quan hệ, sau này tiền thuốc của bà ta không liên quan gì tới tôi nữa.”

    “Đừng tới làm phiền tôi nữa, nha!”

    Sau đó tôi vui vẻ rời đi.

    Mẹ Chu luống cuống.

    Bà ta không ngờ tôi bị PUA bao năm nay lại không bị tình thân bắt cóc nữa, vội gọi: “Tiểu Vân…”

    Thư ký cũng sợ hãi muốn cản tôi.

    Tiêu Dạ đen mặt, hừ lạnh: “Để cô ta đi đi, tôi muốn xem không có tôi thì cô ta sống kiểu gì!”

    “Chu Vân, sau khi cô biết sự tàn nhẫn của thế giới ngoài kia, người khóc lóc cầu xin tha thứ sẽ là cô.”

    Ngây thơ.

    Tôi là nữ chính đấy.

    Mặc dù chịu tra tấn ở chỗ hắn, nhưng tôi vẫn có ánh sáng nữ chính.

    Quyển sách này được viết từ lâu lắm rồi, giờ còn không có wechat hay alipay.

    Ra khỏi bệnh viện, có tin nhắn gửi đến bảo thẻ tín dụng của tôi không thể sử dụng được nữa.

    Nhân sự gọi điện cho tôi: “Cô Chu, ngày mai cô không cần đi làm nữa, cô đã bị đuổi việc.”

    Cười chếc.

    Còn nói đuổi việc cơ đấy.

    Vốn còn chưa có hợp đồng làm việc, nguyên chủ giống như vật nuôi mà Tiêu Dạ mang đi làm mỗi ngày mà thôi.

    Buổi tối bán mình, ban ngày phải làm thư kí.

    Tên đàn ông chếc tiệt.

    Làm vậy còn không mất tiền mua bảo hiểm cơ!

    Điện thoại là số phụ của Tiêu Dạ, hắn cho ngừng luôn.

    Trên người tôi không có tiền, điện thoại không gọi được, trời còn mưa nữa.

    Tôi chạy trong mưa mấy bước, trốn ở trạm xe buýt công cộng.

    Lúc này, Rolls-Royce chạy qua.

    Tiêu Dạ hạ cửa sổ, ngạo nghễ nói: “Đây chỉ là bắt đầu, ngày sau cô chỉ thấy đau khổ thôi, trước kia tôi quá chiều cô nên cô không biết trời cao đất dày là gì.”

    Tôi đi lên mấy bước.

    Hắn cau mày: “Tôi không bảo cô lên xe.”

    Cạn lời!

    Tôi mở cửa của chiếc xe đằng sau, ngồi lên.

    “Tài xế, vượt qua con Roll-Royce kia.”

    “Xe, xe đó đắt lắm…”

    “Tôi tin kĩ thuật của anh, kiếp này anh không có mấy cơ hội vượt qua con Rolls-royce đâu á.”

    Anh tài xế có vẻ trẻ tuổi nên dễ bị kích động, giẫm chân ga.

    Taxi đi song song Rolls-royce vài giây.

    Tôi hạ cửa xe xuống, giơ ngón giữa với Tiêu Dạ.

    Anh taxi rất hưng phấn, đạp chân ga nghênh ngang rời đi.

    Xe chạy đến dưới lầu công ty Hàn Án.

    Đội trưởng đội bảo vệ nhận ra tôi, trả tiền xe giúp tôi.

    Hàn Án vội kết thúc buổi họp, bảo tôi ra phòng nghỉ đằng sau thay đồ.

    Tôi đổi đồ xong đi ra, thư kí đang báo cáo với anh.

    Thấy tôi đi ra thì thư kí dừng lại.

    Hàn Án liếc nhìn tôi: “Tiểu Vân là người nhà, cậu cứ nói tiếp đi.”

    “Bên phía Cường Thịnh vẫn muốn hợp tác với tập đoàn họ Tiêu, hệ thống của chúng ta cần phải hoàn thiện thật, năm nay chắc không ký được…”

    6.

    Nam phụ ấy à, trước giờ luôn thua kém nam chính nhiều lắm.

    Tập đoàn họ Tiêu và Tập đoàn họ Hàn có quan hệ cạnh tranh.

    Cường Thịnh là khách hàng lớn có đơn đặt hàng mấy chục tỷ mà hai bên muốn tranh.

    Nhưng mấy năm nay, Hàn Án luôn bị Tiêu Dạ ép chặt.

    Bây giờ hợp đồng của Cường Thịnh và Tập đoàn họ Tiêu sắp kết thúc, Hàn Án muốn cướp khách hàng về.

    Nhưng không đủ thực lực.

    Chút chuyện nhỏ thôi mà!

    Tôi bảo hệ thống cho tôi kỹ năng máy tính, sau đó tôi ném khăn lau xuống: “Đưa hệ thống tới đây, tôi hoàn thiện cho.”

    Thư kí cười gượng hai tiếng: “Cô Chu đừng đùa, người của bộ kỹ thuật bên tôi tăng ca ba tháng nhưng không giải quyết được.”

    Hàn Án không hổ là nam phụ hoàn mỹ, ra lệnh: “Gọi giám đốc dự án đến đây đi.”

    Giám đốc dự án đến rất nhanh.

    Không hổ là giám đốc dự án, đầu chỉ còn vài sợi tóc.

    Nghe bảo tôi muốn hoàn thiện hệ thống, ông ta không đồng ý, nhưng dưới sự ép buộc của Hàn Án, ông ta đành phải nói khốn cảnh hiện tại cho tôi nghe.

    Tôi cầm bàn phím gõ một ồi.

    Tốc độ tay rất nhanh.

    Năm tiếng sau, tôi gõ xong mấy chữ cuối, hoạt động vai cổ: “Thử xem đã giải quyết vấn đề chưa?”

    Hệ thống bắt đầu vận hành, những vấn đề lúc trước không còn nữa, tốc độ vận hành còn nhanh hơn mấy phần.

    Hàn Án và giám đốc dự án sợ ngây người.

    Hàn Án l**m môi khô: “Em, không phải em học khoa văn à? Sao em làm được thế?”

    Tôi nhướn mày cười: “Tôi đã nói trước rồi mà, tôi không giống trước kia!”

    Chắc mấy người chưa đọc truyện nữ cường nhân nhỉ?

    Nữ chính biết phẫu thuật, là thiên tài máy tính, còn có thiên phú vận động, không gì không làm được…

    Khiến mấy người chê cười òi.

    Tôi có hệ thống thiên tài đó.

    Muốn kỹ năng gì thì cứ thêm vào thôi.

    Hai mắt Hàn Án sáng rực: “Lần này anh phải lấy được hợp đồng của Cường Thịnh.”

    Tôi ăn tôm mà Hàn Án lột cho tôi: “Nhưng chỉ có mỗi hệ thống ngang với tập đoàn họ Tiêu thì sợ khó mà đạt được!”
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 4


    7.

    Chuyện này không thể để lâu được.

    Hôm sau, Hàn Án dẫn tôi theo.

    Đi gặp Cường Thịnh.

    Lúc cửa thang máy sắp đóng lại, một bàn tay thon dài đưa ra chặn.

    Là Tiêu Dạ.

    Thấy tôi, hắn cau mày lại, đôi mắt sắc bén tràn ngập sự chán ghét, lướt nhìn tôi và Hàn Án ở cạnh.

    Tiếng ho khan nhỏ vang lên.

    Tiêu Dạ quay đầu, dịu dàng bỏ vệ cô gái sau lưng: “Chậm một chút, không vội.”

    Là Bạch Tố Tố.

    Cô ta mặc một bộ váy dài màu vàng nhạt, thấy tôi thì rụt cổ cứ như tôi là hung thú ăn thịt người vậy.

    Tiêu Dạ ôm vai cô ta, ôm vào lòng: “Đừng sợ, có anh đây.”

    “Cô ta không làm em tổn thương được đâu.”

    Tôi buồn cười quá.

    Với sức chiến đấu như con gà của nguyên chủ, ngay cả cọng cỏ đuôi chó ven đường còn h**p đáp cổ được ấy chứ.

    Bạc Tố Tố ngày thường không phải thổi gió bên tai, mà là bão tố nhở?

    Bạch Tố Tố nhìn tôi, yếu ớt nói: “Chị tiểu Vân, em biết chị không muốn quyên thận cho em. Nhưng anh Dạ đối xử với chị rất tốt, chị ở cạnh người khác như vậy có phải không ổn không?”

    Tôi đưa tay xoa cánh tay.

    Hàn Án quan tâm hỏi: “Sao thế?”

    Tôi cười ha hả: “Tôi dị ứng trà xanh, ngứa quá.”

    Mặt Bạch Tố Tố cứng đờ, vánh mặt đỏ ửng.

    Hàn Án nhếch môi cười, vuốt nhẹ tay tôi: “Nhịn một chút, sắp đến rồi.”

    Mặt Tiêu Dạ đen xì, hừ lạnh: “Không biết liêm sỉ.”

    Tôi không nhịn được nữa rồi.

    “Sao lại không biết liêm sỉ?” Tôi hỏi, “Tôi và Hàn Án trai chưa gả gái chưa chồng, đừng bảo anh ta chỉ xoa tay cho tôi, tôi ở trong thang máy hôn anh ấy cũng là quyền của bọn tôi.”

    Tai Hàn Án đỏ ửng, nâng mắt kính lên: “Vây giờ hôn ha?”

    Tôi: ….

    Hai mắt Tiêu Dạ bốc lửa, gân xanh trên cổ xuất hiện, nói không lại tôi nên chuyển chủ đề: “Các người đến vì hợp đồng của Cường Thịnh hả?”

    “Tôi biết hệ thống bên các người đã hoàn thiện, nhưng ký hợp đồng không chỉ cái đấy.”

    Bạch Tố Tố ôm tay của Tiêu Dạ, dịu dàng nói: “Hai người không biết nhỉ, ba tôi và chú Vương là bạn từ bé đó.”

    8.

    Giám đốc Vương đang họp.

    Lúc đợi, tôi đi toilet.

    Bạch Tố Tố cũng đi theo, cô ta vặn cây son lên, tô môi: “Đây là cây son anh Dạ đi Pháp mua về cho em, đời này chị đừng mong có đãi ngộ như thế.”

    Tôi nhìn cô ta cười: “Cũng đẹp đấy, hợp với mái tóc giả của cô!”

    Mặt Bạch Tố Tố vặn vẹo, duỗi tay kéo tóc mình xuống rồi khóc lóc lao ra khỏi toilet.

    Sau khi tôi rời khỏi đó, chào đón tôi là cơn giận của Tiêu Dạ.

    “Chu Vân, sao cô ác vậy?”

    “Tố Tố là người bệnh, sao cô lại túm rớt tóc giả của em ấy?”

    Tôi tặc lưỡi: “Tiêu Dạ, anh đáng thương thật đấy!”

    “Cô có ý gì?”

    “Còn trẻ đã mù rồi, không lẽ không đáng thương à?”

    Tiêu Dạ giận muốn chếc, thấy không thể giải quyết liền vì giám đốc Vương đã họp xong.

    Ông ấy gặp chúng tôi ở văn phòng.

    Bạch Tố Tố ngừng khóc, làm ra vẻ hiểu chuyện.

    Vừa vào phòng đã ngoan ngoãn thân mật nói: “Chú Vương, đã lâu không gặp, ba con vẫn luôn nhắc tới chú, con hẳn phải tới thăm chú từ sớm, nhưng thân thể của con tệ quá.”

    Nói xong, cô ta ho nhẹ mấy cái.

    Đầu tiên là nói về quan hệ, sau đó giả vờ bệnh.

    Trà xanh chuẩn bị hết rồi nhỉ?

    Quả nhiên giám đốc Vương đứng lên ngay.

    “Đã nghe sức khỏe của cháu gái không tốt từ lâu, sao còn lại đây chứ?”

    “Lệ Lệ, mau lấy chăn tới cho Tố Tố.”

    ….

    Hai người nói chuyện với nhau.

    Thừa dịp này, Bạch Tố Tố đắc ý nhìn tôi một cái.

    Cứ như đang nói: ‘Thấy chưa, cô không bao giờ bằng tôi.’

    Tiêu Dạ vội lấy hợp đồng ra lúc nóng: “Giám đốc Vương, hợp đồng của chúng ta sắp kết thúc, hôm nay đến gặp là muốn nói với ngài chuyện này.”

    Tôi kéo Hàn Án đứng dậy: “Giám đốc Vương, hệ thống công ty tôi cũng hoàn thiện rồi, không bằng ngài xem trước một chút.”

    Bạch Tố Tố nhẹ giọng nói: “Chú Vương và anh Dạ là đồng bọn hợp tác lâu năm, không cần lãng phí thời gian với họ đâu ạ.”

    Tiêu Dạ cũng kiêu ngạo.

    Không ngờ giám đốc Vương lại nhìn tôi một cái, gật đầu nói: “Được, vậy thì xem một chút.”

    Tôi mở máy tính, triển lãm hệ thống.

    Tiêu Dạ vốn đang xem thường, nhưng nghe một hồi thì nghiêm mặt lại.

    Người trong nghề mà, chỉ cần nghe là hiểu tốt hay không liền.

    Hắn hiểu.

    Bạch Tố Tố cau mày: “Hệ thống của giám đốc Hàn cũng không có ưu thế gì cả.”

    Tôi nhìn bức ảnh gia đình trên bàn giám đốc Vương, cười nói: “Gần đây Thông Thông thế nào, lâu rồi tôi chưa đi thăm thằng bé.”

    Tiêu Dạ nhướn mày nhìn tôi ngạc nhiên.

    Nhắc đến đứa con có được vào tuổi già, gương mặt giám đốc Vương ngập tràn hạnh phúc: “Khá tốt, thằng bé cũng nhớ cô lắm.”

    Nói xong, ông quay đầu nhìn Tiêu Dạ: “Giám đốc Tiêu, xin lỗi, kì sau Cường Thịnh sẽ hợp tác với tập đoàn họ Hàn.”

    Chỉ một câu đơn giản đã làm Bạch Tố Tố và Tiêu Dạ ngẩn người.

    Bạch Tố Tố nâng giọng: “Chú Vương, chú và anh Dạ hợp tác nhiều năm vậy rồi, còn là bạn của ba con…”

    Cảm xúc của Tiêu Dạ ổn định hơn, trầm giọng hỏi: “Giám đốc Vương, tôi cần một lý do!”

    Giám đốc Vương nghiêm mặt: “Lúc trước công ty cậu không phải là sự chọn lựa hợp ý của tôi nhất đâu.”

    “Tiểu Vân là ân nhân cứu mạng của Thông Thông, tôi muốn đền đáp phần ân tình này nên mới chọn công ty cậu.”

    “Con bé sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu nên bảo tôi không nói cho cậu.”

    “Cậu nên quý trọng cô gái tốt như vậy.”

    Lúc trước, Tiêu Dạ vừa mới quản lý công ty, lòng người vốn không ổn.

    Nhưng vì nhận được đơn lớn của Cường Thịnh nên hội đồng quản trị mới chấp nhận hắn, cho hắn ngồi ổn ở vị trí giám đốc.

    Hôm nay tôi đến đây không phải để chơi vui.

    Hôm qua tôi đã ‘tình cờ gặp phải’ vợ của giám đốc Vương, đáng thương để lộ vết thương trên người mình với bà, nói hết những tủi nhục mà tôi chịu đựng.

    Nếu không, hôm nay tôi và Hàn Án không có tư cách đến gặp rồi.

    Giám đốc Vương gọi điện cho bộ pháp chế, để người bên đó tới đối chiếu hợp đồng rồi ký hợp đồng.

    Những việc này không cần tôi tham gia nên tôi không vào phòng họp.

    Tiêu Dạ nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, không quan tâm Bạch Tố Tố đang làm nũng.

    Trong mắt Bạch Tố Tố tràn ngập sự tức giận, tôi bật cười.

    “Ngại quá, có phải đã chọc phá lời nói dối của cô không? Lúc trước cô vẫn luôn nói với Tiêu Dạ là cô dựa vào ba cô, mới có thể kí được hợp đồng này nhỉ?”
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 5


    9.

    Mặt Bạch Tố Tố trắng nhợt, dịu dàng giải thích: “Anh Dạ, em không cố ý, em cứ nghĩ chú Vương nể măt ba em….”

    Cô ta duỗi tay muốn nắm lấy tay Tiêu Dạ.

    Ai ngờ hắn lại đi về phía tôi, để cô ta bắt phải khoảng không.

    Tiêu Dạ nhìn tôi chằm chằm, ép hỏi: “Sao em không nói với tôi trước?”

    Tôi nhìn hắn không chút yếu thế: “Tôi nói rồi mà anh có tin đâu!”

    Tiêu Dạ hít sâu một hơi, đưa tay đến cầm tay tôi: “Được rồi, đừng giận nữa, về nhà với tôi trước.”

    Tôi đưa tay hất ra, cười: “Anh tự xem trọng mình quá, đừng tưởng là tôi vẫn còn mong nhớ anh đấy chứ?”

    “Đầu tôi có úng nước đâu mà lại mong nhớ tên cặn bã ăn trong chén nhìn trong nồi chứ?”

    Tôi duỗi tay vỗ mặt hắn.

    “Tiêu Dạ, tỉnh lại đi, hai trăm người được đề cử cho chị đây không có anh đâu!”

    Lúc này Hàn Án cũng đi ra với hợp đồng vừa được ký xong.

    Tôi đi tới ôm lấy tay anh, cười rực rỡ: “Anh Án ơi, chúng ta đi thôi, hôm nay em lập được công lớn, anh muốn khen thưởng em thế nào nè?”

    Tôi cảm nhận được Hàn Án đang run lên.

    Nhưng anh vẫn cố gắng phối hợp diễn với tôi: “Tiểu Vân muốn cái gì thì anh cho em cái đó.”

    Lúc cửa thang máy sắp đóng lại, Tiêu Dạ định bụng đi tới đuổi theo.

    Nhưng lúc này, Bạch Tố Tố nhỏ giọng gọi: “Anh Dạ….”

    Kêu xong, hai mắt cô ta nhắm lại, hôn mê bất tỉnh.

    Tiêu Dạ do dự một chút rồi xoay người bế cô ta lên.

    Trong giây phút cửa thang máy đóng lại, tôi nhìn thẳng hắn, thấy được ánh mắt không cam lòng, khó hiểu và kinh hoàng của hắn.

    Tên đàn ông luôn đứng sau hắn lại có thể xoay người được, Hàn Án khá là vui đấy.

    Anh chân thành hỏi: “Tiểu Vân, cho dù em muốn sao trên trời thì anh cũng hái xuống cho em.”

    “Đừng!” Tôi từ chối, “Không cần mấy thứ hư ảo đó, trích phần trăm cho tôi làm tiền thưởng là được.”

    Anh ngẩn người: “Đây là em nên có được.”

    Hàn Án rất chân thành.

    Tiền bên phía hợp tác còn chưa chuyển đến, tiền thưởng của tôi đã vào tài khoản.

    Hai ngày sau, tôi thuê nhà khác, lại mua một chiếc xe.

    Tôi đạp chân ga, xe chạy nhanh bay, gió đêm thổi mạnh vào mặt tôi.

    Sướng quá!

    Tôi giẫm phanh ngừng xe khi thấy đèn đỏ.

    Đúng lúc này, xe đằng sau đâm vào xe tôi.

    Tôi không kịp phòng bị, đầu đập mạnh vào tay lái rồi hôn mê bất tỉnh.

    Lúc tỉnh lại, tôi ở bệnh viện.

    Vách tường trắng như tuyết, mùi thuốc sát trùng gay mũi.

    Tay chân tôi bị trói trên giường bệnh.

    Bên tai cũng có âm thanh vang lên.

    Là Bạch Tố Tố.

    Cô ta ngồi trên xe lăn, khóc nức nở: “Anh Dạ, anh luyến tiếc không muốn lấy thận của chị ấy, chấp nhận để em chếc đi đúng không?”

    Sống lưng của Tiêu Dạ thẳng thớm, không nói gì.

    “Lúc trước em cứu anh, anh bảo anh sẽ bảo vệ em cả đời.”

    Tiêu Dạ thở dài, xoay người đi về phía tôi.

    Trong mắt hắn mang theo sự không đành lòng, đưa tay vuốt nhẹ mặt tôi: “Tiểu Vân, Tố Tố là ân nhân cứu mạng của anh, anh phải đền đáp lại.”

    “Em yên tâm, mặc dù em không có thận nhưng anh sẽ đối xử tốt với em một đời.”

    Mày bị tâm thần à?

    Mày mang ơn thì mày dùng mạng của mày mà trả chứ, liên quan gì tao?

    Ai thèm cái sự đối xử tốt của thằng cặn bã như mày chứ?

    Bạch Tố Tố nhìn tôi với đôi mắt ướt át: “Anh Dạ, để bác sĩ đưa chị Tiểu Vân đi lấy thận đi ạ.”

    “Chị Tiểu Vân, em sẽ mang ơn chị cả đời.”

    Tôi bị tiêm thuốc tê nên không nói được gì.

    Nhưng ý thức vẫn còn, tôi bảo hệ thống cho tôi kỹ năng không dính thuốc.

    Sau khi download xong, tôi nhìn Tiêu Dạ một cái rồi cười khinh bỉ: “Mười năm trước ở bên sông Hương Giang, tao nên để mày chếc đuối ở đấy, thằng mập ạ.”

    Giây phút này, đồng tử của Bạch Tố Tố co giật, mặt Tiêu Dạ trắng bệch.

    10.

    Tiêu Dạ nắm chặt cổ tay tôi: “Hương Giang gì? Tên mập gì?”

    Bạch Tố Tố đứng lên từ xe lăn.

    Gió cũng thổi qua.

    Cô ta nắm chặt tay Tiêu Dạ: “Anh Dạ, anh đừng nghe chị ấy nói bậy nữa, chị ấy đang kéo dài thời gian đó.”

    “Chúng ta không thể đợi thêm nữa đâu, lát nữa Hàn Án sẽ tìm tới mất.”

    “Có cái gì cần nói thì đợi phẫu thuật xong rồi nói được không?”

    Tôi cười nhìn cô ta: “Bạch Tố Tố, bây giờ chắc mày sợ lắm nhỉ?”

    “Sợ thân phận giả của mày bị vạch trần ấy?”

    Bạch Tố Tố run rẩy: “Em sợ gì chứ, là chị muốn làm anh ấy do dự thôi.”

    “Thế tao hỏi mày,” Tôi nói nhanh, “Mày không biết bơi thì sao cứu được cái thằng ngu ngã xuống nước như hắn chứ?”

    “Lúc mày cứu thằng điên này mày đã nói gì ở dưới nước?”

    “Sau khi lên bờ, trước khi thằng tó này hôn mê, tụi mày đã hẹn ước cái gì?”

    Bạch Tố Tố mím môi, hoảng loạn: “Đây là chuyện của em với anh Dạ, tại sao phải nói cho chị nghe?”

    Tiêu Dạ nhìn tôi chằm chằm, gằn từng chữ: “Trả lời cô ấy.”

    “Anh Dạ….”

    Tơ máu trong mắt Tiêu Dạ xuất hiện: “Trả lời mấy câu hỏi đó đi!”

    “Nếu em là người cứu anh thì chắc em phải trả lời được.”

    Màu môi của Bạch Tố Tố chuyển trắng bệch: “Thời gian đã lâu rồi, em…. Em quên mất rồi.”

    “Nhưng tao nhớ rõ lắm đấy!” Tôi cười nhạt nhìn Tiêu Dạ: “Hôm đó, lúc trong nước, mày b-óp chặt cổ tao, tao nói chúng ta chếc chung cũng được, trên đường xuống địa ngục có bạn đi cùng.”

    Bàn tay nắm lấy tôi của Tiêu Dạ co lại.

    “Lúc tao kéo mày lên bờ, thời gian cũng không sớm nữa, tao nói nếu tao không về thì mẹ tao sẽ đánh gãy chân tao.”

    Hốc mắt Tiêu Dạ đỏ ửng, cả người run rẩy.

    “Tao còn nói… Tao cứu mày nên mày là người của tao. Đợi mười năm nữa, mày phải tới cưới tao.”

    Tôi ngước mắt nhìn gương mặt trắng bệch của Tiêu Dạ, cười nhẹ: “Mười năm đến rồi, thằng mập, sao mày lại nhận sai người thế?”

    Tiêu Dạ nắm chặt tay tôi, đặt ở giữa mày của hắn.

    Đầu tay tôi cảm nhận được dòng nước ấm áp.

    Là nước mắt của hắn.

    Hắn nghẹn ngào mở miệng: “Xin lỗi, ánh đèn dưới cầu quá mờ, lúc anh tỉnh dậy thì thấy Tố Tố ở cạnh, nên anh tưởng là….”

    Lúc này Bạch Tố Tố mới phản ứng được.

    Cô ta yếu ớt lắc tay Tiêu Dạ: “Anh Dạ, là em, là em cứu anh. Em nhớ rồi, em nhớ được em nói gì với anh lúc cứu anh rồi.”

    “Anh đừng để chị ấy lừa anh, chị ấy muốn giả danh em để thay thế em.”
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 6


    11.

    Tiêu Dạ dùng tay nhéo mặt Bạch Tố Tố, ép cô ta ngẩng đầu, mắt hắn đỏ bừng.

    Ánh mắt nhìn cô ta như nhìn người chếc.

    Giám đốc bá đạo ấy mà, luôn ghét ai lừa gạt và phản bội hắn.

    Bạch Tố Tố sợ hãi, muốn thoát khỏi hắn theo bản năng.

    Nhưng muộn rồi.

    Tiêu Dạ duỗi tay bóp cổ cô ta.

    Sau đó dùng hết sức nâng cô ta lên giữa không trung.

    “Tại sao? Tại sao phải gạt tôi?”

    Bạch Tố Tố không thở được, mặt đỏ bừng, liều mạng đánh vào mu bàn tay của Tiêu Dạ.

    Tiêu Dạ gào thét: “Trả lời tôi, tại sao?”

    Tôi nhìn không được, trợn mắt nhắc nhở: “Mày bóp cổ cô ta thì sao trả lời mày được?”

    Đúng là tên thiểu năng trí tuệ mà.

    Tiêu Dạ ngẩn người, buông lỏng tay.

    Bạch Tố Tố ngã xuống đất, ho khan không ngừng.

    Cô ta quỳ gối ôm lấy chân Tiêu Dạ: “Anh Dạ, em chỉ quá yêu anh mà thôi.”

    “Không lẽ tình cảm mấy năm nay anh dành cho em là giả à?”

    Tôi đang xem trò hay ở cạnh bật cười.

    “Nếu mày yêu thằng này đến vậy, thế sao lúc nhà họ Tiêu gặp nạn thì mày lại đi ra nước ngoài?”

    “Sau khi hắn ngồi vững vị trí giám đốc, mày mang theo cái bệnh thận của mày trở về?”

    “Chà chà, trùng hợp ghê!”

    Bạch Tố Tố lúng túng giải thích: “Đều do người nhà em ép buộc, lúc ấy em cũng muốn ở lại…”

    Trong mắt Tiêu Dạ toàn là sự chán ghét, dùng sức nhấc chân đạp.

    Dù sao Bạch Tố Tố cũng là người bệnh, đâu chịu sức lực như vậy được.

    Cô ta lăn ra ba mét, lưng đập vào dụng cụ trị thương, đau tới mức cong người lại như con tôm.

    Bạn xem đi.

    Bản tính của mấy thằng bạo lực gia đình không bao giờ thay đổi cả.

    Yêu lấy sinh mệnh, rời xa mấy thằng bạo lực gia đình đi nhé!

    Tiêu Dạ không thèm nhìn cô ta, tháo còng tay còng chân của tôi, tỏ tình đầy thâm tình: “Tiểu Vân, là anh bị cô ả lừa dối.”

    “Cô ta sẽ phải trả giá đắt.”

    “Cũng may vẫn còn kịp, sau này anh sẽ yêu em hết mực, anh sẽ làm em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời này.”

    Hắn dặn dò thư kí: “Nhanh, dọn Cục dân chính đến đây cho tôi.”

    “Tôi muốn kết hôn với Tiểu Vân luôn!”

    12.

    Tôi buồn cười chếc đi được.

    “Tiêu Dạ, mày bị khùng à?”

    “Bạch Tố Tố là trà xanh, mày là đứa không não á! Chút thủ đoạn ngu xuẩn ấy của cô ta mà mày lại không thấy được, như thằng mù vậy!”

    “Thế thì thôi đi, dù sao cũng là giả thiết ban đầu.”

    “Bây giờ tra được toàn bộ sự thật, mày thậm chí chẳng nói được một câu xin lỗi với tao sau những tổn thương tao phải chịu, mà giờ mày muốn cưới tao á?”

    “Mày cảm thấy tao sẽ đồng ý à?”

    Tiêu Dạ ngẩn người: “Em yêu anh như thế thì sao từ chối được? Toàn bộ thành phố này, chỉ có anh mới mang lại hạnh phúc cho em mà thôi!”

    Tôi khinh!

    “Mày tự t-è một bãi xem thử mày có xứng không?”

    “Hạnh phúc của tao luôn do tao quyết định.”

    Tôi cười nhạo hắn, “Tao muốn gì thì tao tự kiếm được, chứ không phải dựa vào sự bố thí của đàn ông!”

    “Tình yêu tao muốn là sự ngang bằng. Chứ không phải như bây giờ, mày cao ngạo nói chúng ta kết hôn.”

    Tiêu Dạ là một giám đốc bá đạo oai phong một cõi, luôn được các cô gái ái mộ đã bao giờ bị từ chối đâu chứ?

    Giây phút này, sắc mặt hắn vừa đỏ vừa trắng, nắm chặt tay rồi buông lỏng.

    Khoảng một phút sau, hắn hít sâu.

    “Anh biết em đang giận anh.”

    “Kết hôn là chuyện lớn, anh cho em ba ngày suy nghĩ!”

    Hắn còn tự tin vô cùng: “Phụ nữ muốn gả cho anh rất nhiều, ba ngày, quá hạn không giải quyết!”

    Mọe.

    Không nên cãi nhau với đứa ngu.

    May chọn xe có những tính năng an toàn tốt.

    Trừ việc choáng đầu ra thì cả người không bị thương gì.

    Tôi đỡ mép giường đứng dậy, chậm rãi đi ra ngoài.

    Tiêu Dạ đằng sau lạnh giọng nói: “Em còn yếu lắm, ở đây nghỉ mấy hôm đi.”

    Hửm?

    Tôi xoay người nhìn hắn: “Mày muốn giam cầm tao rồi ép tao nghe lời à?”

    Hắn thâm tình đáp: “Đây đều là do anh yêu em, anh muốn bảo vệ em, đền bù cho em cả đời.”

    “Đây là bệnh viện riêng của anh, em cứ ở đây nghỉ ngơi đi, anh luôn ở cạnh em.”

    Tôi ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường.

    Thời gian cũng đến lúc rồi.

    Đúng lúc này, điện thoại thư ký vang lên, sau khi ngắt cuộc gọi, hắn vội đi tới nói nhỏ gì bên tai Tiêu Dạ.

    Sau khi hai người nói chuyện xong, tôi mỉm cười: “Có phải cảnh sát tìm tới cửa rồi không?
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 7


    13.

    Mặt Tiêu Dạ tối lại: “Sao em làm được?”

    Chuyện giám đốc bá đạo lấy thận là chuyện sẽ phải xảy ra.

    Cho nên tôi đã chuẩn bị từ trước, tôi thêm một máy định vị mini trên vòng cổ hắn tặng tôi.

    Một khi không liên hệ với tôi được, Hàn Án có thể tìm tôi thông qua máy định vị.

    Nhưng tôi không nói cho Tiêu Dạ đâu.

    Cho hắn sợ!

    Luật sư của Tập đoàn nhà họ Tiêu ra mặt, nói Tiêu Dạ thấy có tai nạn xe cộ ở bên đường nên đưa tôi vào bệnh viện trị liệu.

    Hợp tình, hợp lý và hợp pháp.

    Tôi còn phải cảm ơn hắn, dập đầu ba cái cảm ơn thật lớn cơ.

    Bây giờ Tập đoàn họ Tiêu thế lớn, không có chứng cứ rõ ràng thì cảnh sát không dám làm gì.

    Hàn Án giận tới mức muốn khùng luôn.

    Nhưng tôi trấn an anh: “Không sao, tôi có cách trị được hắn.”

    Anh ôm nhẹ vai tôi, nước mắt rưng rưng: “Nếu anh vẫn luôn ở cạnh em thì em sẽ không….”

    Tôi đẩy nhẹ anh ra: “Đàn ông đàn ang mà khóc cái gì, tôi hơi choáng đầu, đi không nổi…”

    Hàn Án vội lau nước mắt, khom lưng bế tôi kiểu công chúa.

    Tôi dựa vào khuỷu tay anh, nở nụ cười với Tiêu Dạ đang khó chịu.

    Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Chu Vân, 9 giờ sáng ba ngày sau, anh đợi em ở cửa Cục dân chính!”

    “Anh chỉ cho em cơ hội đấy thôi!”

    Cơ thể Hàn Án run lên.

    Tôi chôn mặt vào lòng Hàn Án, cười khẽ: “Anh thường tập thể dục hả? Có cơ ngực nè!”

    Mặt Hàn Án đỏ ửng.

    “Thân thể khỏe mạnh thì mới bảo vệ em lâu dài được!”

    Khụ.

    Hèn gì mọi người luôn bảo, nam phụ thuộc về người đọc.

    Rời khỏi bệnh viện, Hàn Án đưa tôi vào bệnh viện khác kiểm tra toàn thân.

    Ánh sáng của nữ chính rất mạnh, tôi chỉ bị chấn động não nhẹ thôi.

    Tôi nghỉ ngơi rong bệnh viện, anh cầm máy tính đến cùng tôi.

    Chỉ là thỉnh thoảng sẽ ngẩn người rồi nhìn trộm tôi.

    Sau N lần bị tôi bắt được, anh nhịn không nổi mà hỏi: “Tiểu Vân, em, có phải em muốn kết hôn với người đó không?”

    “Đương nhiên là không rồi!”

    “Tại sao? Lúc trước em yêu người kia lắm, cái gì cũng chịu.”

    “Anh cũng bảo đó là trước kia còn gì. Một tên tội phạm gi-ết người lại bị bệnh tự luyến và có xu hướng bạo lực thì đâu xứng để yêu đâu?”

    Gương mặt Hàn Án thay đổi, vui tới mức buộc miệng hỏi: “Vậy Tiểu Vân, để anh chăm sóc em cả đời nhé!”

    “Chúng ta ở cạnh nhau được không?”

    14.

    Tí tách tí tách.

    Sau khi anh nói xong, phòng bệnh yên tĩnh một thoáng, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường vang lên.

    Tôi cười nhẹ: “Hàn Án, tôi đã nói với anh, tôi không phải là Chu Vân trước kia nữa.”

    “Tôi không yêu người kia, và tôi cũng không yêu anh.”

    “Thế em yêu ai?”

    “Đâu phải cứ phải có đàn ông mới sống được?” Tôi nhìn thẳng anh, “Tôi chỉ yêu bản thân mình.”

    “Tôi tin tưởng anh, chấp nhận sự giúp đỡ của anh là vì tôi muốn làm đối tác với anh.”

    Hàn Án không load kịp, ngẩn ngơ nói: “Hợp tác gì?”

    “Tôi sẽ kéo khách của Tiêu Dạ lại cho anh, để báo đáp, anh cần dựa vào cấp bậc của khách hàng mà trả cho tôi lượng cổ phần tương ứng..”

    “Anh có muốn hợp tác chuyện làm ăn này không?”

    Dựa vào đàn ông yêu đương thì có gì hay chứ?

    Muốn gì cũng phải nhìn xem tên đàn ông đó vui không.

    Người phụ nữ mạnh mẽ phải có sự nghiệp của bản thân.

    Đừng nói là nam phụ, đến đó muốn mở một hậu cung toàn trai đẹp cũng chả có vấn đề gì!

    Hàn Án đồng ý.

    Tôi nghỉ ngơi một đêm, sau đó cầm máy tính đã dặn Hàn Án mua cho mình, tôi bắt đầu hack vào hệ thống tường lửa của nhà Tiêu Dạ.

    Phần lớn video bị tôi down về.

    Cùng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn của Tiêu Dạ.

    “Anh đã đuổi Bạch Tố Tố khỏi bệnh viện rồi, bây giờ không có bệnh viện nào dám nhận cô ta cả.”

    “Mẹ em đã bị dừng thuốc và không có bác sĩ tới chăm nữa.”

    “Anh sẽ bắt những ai làm hại em trả giá lớn.”

    ….

    Xử lý người khác thì nhanh thật đấy.

    Tôi trả lời: “Người mang đến đau khổ cho tôi nhiều nhất là anh đó!”

    “Không bằng anh biểu diễn màn nh-ảy l-ầu tạ tội cho tôi xem đi?”

    Nửa ngày sau, Tiêu Dạ mới trả lời: “Tiểu Vân, kết hôn với anh, sau này em có thể đòi lại gấp bội từ trên người anh.”

    Mọe….

    Tới giờ vẫn không thèm nói một câu xin lỗi luôn á.

    Tôi đã đọc toàn bộ tác phẩm, phải thừa nhận nguyên chủ quá mức đê hèn.

    Nhưng so sánh với nhau, tên đàn ông Tiêu Dạ này còn cặn bã tới mức toàn bộ Thái Bình Dương phải xin thua.

    Girl helps girl!

    Cho nên, Tiêu Dạ phải nhận đòn trả thù của tôi, đây là cái giá mà hắn phải trả.

    Ba ngày đến rất nhanh

    8 giờ 50 sáng, tôi đi xe Hàn Án đến Cục dân chính.

    Ánh nắng sáng lạn chiếu lên gương mặt đẹp trai của Tiêu Dạ.

    Hắn mặc bộ vest mới, ngay cả tóc cũng được cắt tỉa.

    Hắn đứng trên bậc thang nhìn tôi đang xuống xe.

    Trên miệng nở nụ cười đắc ý: “Tiểu Vân, anh biết em sẽ đến. Cho dù là lúc trước hay sau này, anh luôn là người đàn ông duy nhất trong đời em.”

    Hắn vươn tay với tôi: “Tới đây đi!”
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 8


    15.

    Má.

    Hắn thậm chí còn không thèm đi xuống thang để dẫn tôi lên cơ.

    Hàn Án cũng xuống xe.

    Mở dù cho tôi, ngăn trở ánh nắng mãnh liệt này.

    Tiêu Dạ không vui nói: “Hàn Án, đây là lần cuối tôi nhịn anh. Sau hôm nay, Tiểu Vân là vợ của tôi, hi vọng anh biết chừng biết mực.”

    Bây giờ còn không có hiểu cái gì đang xảy ra à?

    Tôi móc điệu thoại quơ quơ với hứn.

    “Tiêu Dạ, anh còn chưa đọc tin mới à?”

    Vừa nói xong, một con xe Buick vội đến.

    Sau đó phanh gấp trước mặt tôi, cửa xe dừng lại, thư ký của Tiêu Dạ vừa lăn vừa bò xuống xe.

    Hắn hoảng sợ nhìn tôi một cái rồi vọt tới trước mặt Tiêu Dạ, vội nói: “Giám đốc Tiêu, đã có chuyện.”

    Tiêu Dạ cau mày: “Chuyện lớn gì cơ chứ, đợi tôi đăng ký với Tiểu Vân xong rồi nói.”

    Thư ký l**m môi khô nói: “Ngài vẫn nên xem trước đi ạ.”

    Hai mươi phút trước, tôi đăng một bài lên weibo.

    “Giám đốc hoàn mỹ là tên cuồng bạo lực!”

    Trong video, Tiêu Dạ mặc đồ chỉnh chu bóp chặt cổ ‘tôi’ rồi mắng tôi đê tiện.

    Còn xé nát quần áo ‘tôi’ trước mặt người làm.

    Chỉ vì một câu của Bạch Tố Tố, đá ‘tôi’ đang trong thời kì bà dì đế xuống bể bơi lạnh lẽo.

    Phạt ‘tôi’ quỳ gối trên mảnh chén sứ vỡ, máu tươi chảy không ngừng, khiến mặt đất nhuộm thành màu đỏ.

    Còn có.

    Hắn cao ngạo nói: “Chỉ cần cô hiến thận cho Tố Tố, tôi sẽ cưới cô như cô mong muốn.”

    …..

    Không cần bỏ tiền mua hotsearch.

    Chỉ sau hai mươi phút đã hot toàn weibo.

    Vô số người share và bình luận.

    Tiêu Dạ là doanh nhân trẻ tài năng, hơn nữa lại đẹp trai còn lạnh lùng và trẻ tuổi, cho dù chỉ đăng weibo tuyên truyền cho công ty thì vẫn được trăm ngàn fans.

    Hắn là hình tượng giám đốc bá đạo trong lòng vô số fan.

    Nhưng hoàn toàn không ngờ, tên giám đốc bá đạo này lại là tên b**n th** và cuồng bạo lực.

    Weibo của Tiêu Dạ bị mắng.

    Website official của Tập đoàn họ Tiêu tê liệt.

    Tiêu Dạ nhìn hết video, vội xuống thang nhìn tôi chằm chằm: “Sao em có được video này?”

    Tôi nhún vai: “Hack vào hệ thống nhà anh đó, so easy!”

    Hắn cau chặt mày, duỗi tay cầm lấy tay tôi.

    “Bây giờ em đã trút giận xong rồi, chúng ta đi đăng ký thôi.”

    Tôi cười ha hả.

    “Tiêu Dạ, mày bị khùng à?”

    “Không lẽ mày không thấy tao ghét mày tới mức muốn làm mày mất hết tất cả à?”

    “Hôm đó mày cho người tông tao, mày có từng nghĩ chỉ cần không khống chế được sức đâm thì tao sẽ chếc không?”

    Yết hầu Tiêu Dạ run rẩy: “Kỹ thuật của tài xế rất tốt, anh đã dặn ông ấy rồi, hơn nữa tính năng an toàn của xe em cũng tốt…”

    16.

    Tôi nhìn hắn đầy khinh bỉ.

    “Bớt đi, mày vốn không để trong lòng. Dù sao tao có chếc ngay tại chỗ cũng không ảnh hưởng việc mày lấy thận tao cho Bạch Tố Tố.”

    Cơ thể Tiêu Dạ cứng đờ, mấy giây sau mới khó khăn mở miệng: “Lúc đó anh không biết em là người cứu anh….”

    “Móa nó!”

    “Cho dù tao không cứu mày, thì tao vẫn là một người sống sờ sờ đấy. Hơn nữa mày còn biết rõ, tao từng giúp mày lấy hợp đồng của Tập đoàn Cường Thịnh.”

    Tôi duỗi tay chọc chọc ngực hắn: “Mày giúp mẹ Chu và Chu Vũ, tao cũng giúp mày. Nếu mà để so sánh thì công của tao to hơn đấy.”

    “Nhưng mày mặc kệ mạng của tao, cái nhân phẩm tởm lợm vậy mà còn đòi cưới tao á?”

    “Dù Vương Mẫu nương nương muốn làm mai, tao cũng….” Tôi gằn từng chữ, “Không – thèm!”

    Tiêu Dạ nắm chặt tay tôi, tơ máu giăng đầy mắt, giây phút này hắn có chút hối hận trong mắt: “Xin lỗi….”

    “Trước kia là lỗi của anh hết, em cho anh thêm cơ hội, để anh giành nửa đời về sau đền bù cho em.”

    Tôi rút tay lại, dùng khăn giấy lau chùi tay thật mạnh.

    “Ai thèm nửa đời còn lại của anh?”

    Tôi mỉm cười nhìn hắn, “Hôm nay tôi đến nói cho anh biết, cho dù đàn ông trên đời chếc sạch thì cũng không gả cho anh đâu.”

    “Còn có, chuẩn bị sẵn sàng đi, tôi sẽ phản kích lại!”

    Thực lực của Tập đoàn họ Tiêu có thể xóa hotsearch.

    Nhưng không hiểu tại sao Tiêu Dạ không làm gì.

    Nhưng mà dù có xóa thì cũng chẳng sao, internet có nhiều đường để đăng lắm, tôi đảm bảo hắn càng xóa thì càng hot.

    Chuyện này, hắn không làm im được đâu.

    Lúc trở về xe, điện thoại tôi bị gọi đến điên luôn.

    Rất nhiều công ty truyền thông muốn phỏng vấn tôi.

    Hàn Án đau lòng nhìn tôi: “Anh từ chối giúp em, tìm nơi thanh tịnh….”

    “Không cần, phản rèn sắt lúc còn nóng, chúng ta mở cuộc họp báo trước.”

    Trong cuộc họp báo, tôi nén nỗi đau, nước mắt không ngừng chực trào.

    Thỉnh thoảng còn giả vờ bị lộ vết thương cũ vết thương mới màu xanh tím trên người.

    Cũng nhờ giả thiết của tác giả, làn da của nguyên chủ vừa trắng dễ để lại dấu, còn yếu ớt.

    Chỉ tùy tiện nhéo máy cái đã để lại dấu vết trên cơ thể, hơn nữa còn rất lâu mới hết bầm tím.

    Tôi không cố tình kể khổ.

    Chỉ nói cơn ác mộng đã qua rồi, bây giờ tôi chỉ muốn sống cuộc sống an tĩnh mà thôi.

    Không muốn truy cứu quá khứ nữa.

    Đến cuối cùng, tôi đau lòng không chịu được, ch** n**c mắt không ngừng, suýt thì ngất luôn.

    Sau khi kết thúc cuộc họp báo, Hàn Án khóc không ngừng.

    Anh đau lòng: “Tiểu Vân, đều là lỗi của anh, anh không biết em chịu nhiều khổ vậy.”

    Tôi cầm khăn tay của anh, lau nước mắt cho anh.

    Vỗ vai anh, nói lời thấm thía: “Đều chỉ là diễn thôi, không có tình cảm.”

    “Không cần xem là thật.”

    Lúc nãy tôi có thêm kỹ năng diễn xuất đẳng cấp ảnh hậu ấy mà.

    “Tỉnh táo lên, khách hàng sắp đến rồi.”

    Hàn Án thấy tôi bảo nín khóc thì nín liền.

    Sau đó hỏi: “Tập đoàn họ Tiêu có tên tuổi trong ngành lắm, muốn cướp khách hàng thì chỉ mỗi tin có khuynh hướng bạo lực thôi là không đủ đâu.”
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 9


    17.

    Đúng là không đủ.

    Dù sao nhân phẩm con người và năng lực làm việc không quá liên quan tới nhau.

    Nhưng lúc nãy tôi có đào hầm trong cuộc họp báo.

    Thầm để lộ chuyện Tiêu Dạ hay mang tôi đi gặp khách hàng, hắn giả vờ không thấy những hình ảnh khách hàng làm nhục tôi.

    Lời này không giả.

    Trước kia, mỗi lần hắn mang ‘tôi’ đi gặp khách hàng, hắn chỉ biết trừng phạt ‘tôi’ mỗi khi khách hàng nhìn tôi với ánh mắt d*m d*c.

    “Chu Vân, có phải chỉ cần họ cho cô tiền thì có thể ngủ với cô không?”

    “Nhưng cô đừng nằm mơ, đời này cô chỉ có thể làm mấy chuyện đê hèn đó với tôi thôi!”

    Ai mà hiểu chứ, giám đốc bá đạo thích mấy trò cắm sừng này vãi!

    Chuyện của Tiêu Dạ đang là chuyện hot của cư dân mạng.

    Rất nhiều người ra tay để ké tí fame.

    Đủ loại bài phân tích được đăng lên.

    Trang web của Tập đoàn họ Tiêu bị hack.

    Một số tin ngoài lề cũng được đăng lên.

    Một số cư dân mạng hiểu việc tìm ra được danh sách khách hàng của Tập đoàn họ Tiêu mấy năm nay.

    Sau đó bắt đầu phân tích đám khách hàng này có phải ký hợp đồng với Tập đoàn họ Tiêu bằng giao dịch tình tiền không.

    Trong đó có một công ty tôi thấy khá quen mắt.

    Giám đốc lúc trước đến bàn hợp đồng, ép ‘tôi’ phải ngồi trên đùi hắn để uống rượu giao bôi.

    Tiêu Dạ đẩy ‘tôi’ ra ngoài để làm nhục ‘tôi’.

    ‘Tôi’ phải uống rượu giao bôi với gã.

    Bây giờ đã có cơ hội báo thù rồi nè.

    Tôi lập tức like bài đăng phân tích này rồi bỏ like ngay.

    Nhưng cư dân mạng thích hóng drama lại phát hiện, thế là mạng xã hội điên rồi.

    Bọn họ càng ké fame, phân tích càng quá mức.

    Trí tưởng tượng vượt xa dải ngân hà luôn.

    Vô số cư dân mạng bắt đầu bình luận trong trang web của khác hàng Tập đoàn họ Tiêu.

    “Công ty rác rưởi vậy mà vẫn hợp tác à? Không lẽ các vị cũng là rác hả?”

    “Người cùng hội thì chung thuyền, các người chắc cũng là một đám phạm tội c-ưỡng b-ức và bạo lực nhỉ?”

    ….

    Rất nhiều trang web bị mắng không ngừng.

    Rất nhanh có công ty đầu tiên ra mặt hủy hợp đồng với Tập đoàn họ Tiêu.

    Trong hợp đồng của hai bên luôn có điều khoản phụ, ý là nếu hành vi của đối phương làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh và lợi ích của công ty mình, thì công ty có thể hủy hợp đồng vô điều kiện, thậm chí còn có thể kiện đối phương để đền bù.

    Này cũng giống như mấy nghệ sĩ trong showbiz bị bóc phốt lớn sau đó bị các thương hiệu hợp tác hủy hợp đồng để bảo vệ danh tiếng nhãn hàng vậy.

    Tập đoàn họ Tiêu không thể đánh trả được.

    Người đầu tiên lên tiếng luôn nhận được tiếng vỗ tay và hoa của mọi người.

    Vì vậy công ty thứ hai, công ty thứ ba, sau đó lả rất nhiều công ty hủy hợp đồng.

    Tôi giục Hàn Án: “Còn ngơ đó làm gì, mau đi nhặt của hời đi chứ!”

    Tập đoàn họ Hàn thừa cơ nhón chân vào, rèn sát lúc còn nóng.

    Ký hơp đồng với các khách hàng này.

    Bây giờ Tiêu Dạ bận muốn chếc.

    Cư dân mạng tức giận bu quanh cửa Tập đoàn họ Tiêu.

    Chỉ cần thấy xe của Tiêu Dạ thì họ sẽ ném trứng thúi, lá cải, nước bẩn đủ thứ.

    Bởi vì hành động sai trái của mình hắn đã gây tổn thất lớn cho công ty, hội đồng quản trị sẽ không bỏ qua cho hắn.

    Đây là hai mặt trận đều có địch á.

    Bây giờ tôi đã là cổ đông của Tập đoàn họ Hàn.

    Cảm động trời đất.

    Thuê bảo vệ và y tế đi theo, cảm thấy an toàn tăng lên nhiều lắm.

    Hôm nay tôi tan làm khá muộn.

    Lúc đến dưới hầm nhà thuê mới, Chu Vũ nhảy từ chỗ tối ra túm chặt tôi: “Là chị ta, chị ta là chị gái của tôi, chị ta có tiền!”

    18.

    Sau đó sáu tên đàn ông mạnh mẽ xăm hình các kiểu đi ra từ cột.

    Người đứng đầu là một người có sẹo, nghịch dao trong tay: “Em trai cô nợ bọn tôi 600 triệu, hôm nay cô không trả thì tôi sẽ chặt tay trái của nó!”

    Tôi cười: “Chặt đi, tôi không có tiền!”

    Nói xong tôi đi về phía trước.

    Chu Vũ giữ chặt tay tôi: “Chu Vân, con đím này, mày thấy chếc không cứu à!”

    “Nếu mày không gây chuyện thì sao giám đốc Tiêu có thể đuổi tao và với mẹ đi chứ!”

    Mẹ Chu run rẩy, cầm gậy lên sân khấu: “Còn không phải chịu đánh mấy cái thôi à? Có tên đàn ông nào không đánh vợ chứ?”

    “Mày yếu ớt quý giá thế à? Ngay cả mạng của mẹ mày và em trai mày cũng không quan tâm à?”

    Chu Vũ phụ họa: “Đúng thế, huống chi giám đốc Tiêu còn cho chị nhiều tiền như vậy!”

    Tôi nâng tay tát hắn một cái.

    Tiếng tát ‘bốp’ vang lên.

    Sau đó tôi ném 1 triệu 5 lên mặt đất.

    “Chỉ cần bỏ tiền ra là đánh được đúng không?”

    “Thế thì tốt, 1 triệu 5 một cái tát, đủ chưa!”

    Mắt tôi lạnh lùng: “Tự mình đếm đi!”

    ‘Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! Bốp….’

    Tôi dùng sức tát mười cái, mặt Chu Vũ sưng như mặt heo.

    Nước miếng và máu trộn lẫn vào nhau, chảy xuống dưới.

    Tôi xoa cổ tay, cười hỏi: “Đừng vội, chỉ cần tát thêm 600 cái thì trả đủ cho mày 60 triệu nè, lời lắm luôn!”

    Chu Vũ không nói thành lời, hoảng sợ che mặt mình rồi lùi về sau.

    Mẹ Chu giận tới mức trợn trắng mắt, cứ như sẽ ngất xỉu bất cứ lúc nào.

    Tôi lạnh lùng nhìn họ: “Là tụi mày bảo, chỉ cần bỏ tiền thì bị đánh cũng chẳng sao.”

    “Hóa ra chỉ cần không đánh tụi mày, thì tụi mày có thể nói mấy câu nhẹ nhàng vậy đúng không?”

    Mẹ Chu ôm ngực: “Mày, mày, cái con bất hiếu này…”

    Tôi khinh!

    “Lúc trước tôi quá hiếu thuận nên bị các người nắm trong tay.”

    “Ai thích làm con có hiếu thì làm, tôi không làm!”

    “Nếu thấy tôi khó chịu thì cứ kiện tôi đi, một tháng 10 triệu tiền nuôi nấng, tôi sẽ cho bà đúng hạn không thiếu đồng nào.”

    “Bà già bà không phải thích ăn hải sản à? Chờ bà chếc, tôi sẽ ném tro của bà xuống biển, muốn ăn hải sản gì thì ăn.”

    Mẹ Chu chịu không nổi.

    Nhắm mắt ngất xỉu.

    Sáu tên đàn ông xăm trổ trợn mắt ngẩn người.

    Họ đòi nợ nhiều năm rồi nhưng đây là lần đầu thấy người hung dữ như tôi vậy đó.

    Tôi cười dịu dàng với bọn họ: “1 triệu 5 một cái tát, các anh có muốn thử không?”

    Sáu người nghe thế thì đồng loạt lùi về sau ba bước.

    “Nếu không có gì nữa thì tôi đi trước.”

    Tôi đạp Chu Vũ một cái: “Hai đống rác này phải làm phiền các anh mang đi rồi.”

    “Đừng làm bẩn môi trường của khu dân cư.”

    Không quá hai ngày, tôi nghe được tin mẹ Chu chếc từ Hàn Án.

    Chu Vũ vì trốn nợ, không biết trốn đi đâu rồi.

    Tôi đành phải đi nhặt xác cho mẹ Chu.

    Tôi nói được làm được, sau khi hỏa táng, tôi tìm hộp cơm bỏ tro cốt vào.

    Sau đó lái xe ra bờ biển, ném xuống biển.

    Hàn Án đi cùng tôi.

    Thấy tôi không lưu luyến chút nào, anh nhếch môi: “Tiểu Vân, em cứ như thay đổi thành người khác.”

    Tôi dùng nước biển rửa sạch hộp cơm: “Đúng thế, tôi vốn không phải là Chu Vân năm xưa.”

    “Tôi không giống cô ấy, dịu dàng đáng yêu, ngây ngô mềm yếu…”

    Dù sao, ở bất kì nơi nào thời không nào.

    Chỉ cần bạn đẹp, bạn mà yếu đuối hiền lành thì bạn luôn sẽ phải đón nhận cuộc sống cực bi thảm.

    Tôi liếc mắt nhìn Hàn Án: “Tôi của bây giờ làm anh thất vọng lắm hả?”
     
    Sự Phản Kích Của Nữ Chính Truyện Ngược
    Chương 10


    19.

    Hai mắt Hàn Án sáng rực, lắc đầu: “Sao có thể?”

    “Anh cảm thấy em của bây giờ càng khiến anh mê luyến hơn.”

    Đã nửa tháng trôi qua từ ngày tôi đăng video Tiêu Dạ bạo lực gia đình.

    Khách hàng của Tập đoàn họ Tiêu bị Hàn Án kéo về ký hợp đồng.

    Cổ phần Tập đoàn họ Hàn trong tay tôi ngày càng nhiều.

    Đã trở cổ đông thứ hai, chỉ sau Hàn Án.

    Tôi đầu tư một bệnh viện.

    Hệ thống của tôi có kỹ năng y dược, không thể bỏ qua được.

    Không ngờ hôm tôi đi ký hợp đồng, tôi lại gặp Bạch Tố Tố.

    Cô ta không có thuốc đắt tiền chữa trị, không có y tá đi theo 24 giờ một ngày, cô ta bây giờ giống như đóa hoa khô héo.

    Cách một hành lang, giám đốc bệnh viên cười nói đi cạnh tôi.

    Mà cô ta thì một mình một người đẩy xe lăn, đứng ở trong chỗ âm u nhất.

    Chúng tôi nhìn thấy nhau.

    Sau đó cô ta dời tầm mắt, chật vật rời đi.

    Cũng tối hôm đấy, tôi bị Tiêu Dạ chăn lại ở bãi đỗ xe.

    Hắn mặc một bộ đồ ở nhà và mang kính râm cùng mũ.

    Người gầy đi rất nhiều.

    Cổ phiếu của Tập đoàn họ Tiêu giảm liên túc, giá trị trên thị trường cũng giảm đi rất nhiều.

    Khách hàng lớn đều hủy hợp đồng, nhân viên trong công ty xin nghỉ hơn nửa.

    Hắn không còn làm giám đốc của công ty nữa.

    Cuối tháng tư là mùa hoa thược dược nở rộ.

    Tôi cầm bó hoa thược dược màu hồng nhạt do Hàn Án mua cho trong tay.

    Hắn khàn giọng nói: “Trước kia em không mua hoa bao giờ.”

    “Bởi vì anh bị dị ứng phấn hoa, tôi đang nhường nhịn anh.”

    “Tiểu Vân, anh biết sai rồi.” Hắn ch** n**c mắt, “Cho anh thêm cơ hội được không?”

    “Chúng ta có quá khứ tuyệt vời như thế…”

    Tôi cắt ngang lời hắn: “Với tôi mà nói, quá khứ đó không đẹp tí nào.”

    Hắn run giọng: “Em đã cứu anh, cầu xin em cứu anh lần nữa.”

    Nói đến đây, tôi thở dài.

    “Hôm đó vì cứu anh, tôi về nhà muộn, không kịp nấu cơm nên bị đánh một trận. Hôm sau và hôm kia bà ấy đều không cho tôi ăn cơm.”

    “Nếu như bây giờ tôi có thể quay lại quá khứ….” Tôi im lặng nhìn Tiêu Dạ, “Tôi nghĩ tôi sẽ nhìn anh đi chếc á.”

    Mặt hắn trắng bệch, phun ra ngụm máu.

    Tôi lạnh mặt lướt qua hắn, đi vào thang máy.

    Tôi bấm tầng 18.

    Thang máy không ngừng đi lên, kéo rộng khoảng cách giữa hai chúng tôi.

    Cứ như sau mấy năm nữa.

    Hắn sẽ biến mất trong bụi trần không còn bóng dáng, mà tôi không ngừng đi lên trên….

    20.

    Năm thứ ba sau khi xuyên sách.

    Thông qua hệ thống, tôi đã sửa hết BUG.

    Hệ thống thông báo tôi ngày mai có thể kết thúc cuộc du ngoạn sai lầm này.

    Tôi hẹn Hàn Án đi ăn.

    Bóng đêm bao trùm thành phố, nhà hàng bị anh đặt bao.

    Anh quỳ một gối xuống đất, cầm hộp nhẫn nâng lên.

    Nhẫn kim cương hồng rất lớn, lấp lánh ánh sáng mê người.

    Tôi thở dài tiếc nuối: “Xin lỗi, em sắp đi rồi.”

    “Dù em đi đến đâu trên thế gian này, anh cũng sẽ đi theo em.”

    “Thế giới kia, dù anh có bao nhiêu tiền cũng không đến được.” Tôi mở hai tay, ôm nhẹ anh, “Tạm biệt, Hàn Án.”

    “Em sẽ trả Chu Vân năm xưa cho anh.”

    “Có lẽ cô ấy sẽ cho anh hạnh phúc.”

    Tôi nằm một giấc mơ dài.

    Trong mơ, tôi đồng ý lời cầu hôn của Hàn Án.

    Chúng tôi sinh một cô con gái đáng yêu.

    Sau khi tỉnh dậy, tôi trở về thế giới của một nữ chính mạnh mẽ.

    Thư ký gõ nhẹ cửa phòng tôi.

    “Giám đốc Chu, bên nhân sự đã tuyển được mấy trợ lý phù hợp yêu cầu của chị, mời chị sang chọn lại ạ.”

    Đầu giờ chiều, những khóm hoa thược dược trồng quanh đường đã nở.

    Cửa mở ra.

    Một chàng trai đẹp trai đi tới mỉm cười với tôi dưới ánh nắng: “Giám đốc Chu, rất vui khi gặp lại em.”

    “Tôi tên là Hàn Án!”

    [HẾT]
     
    Back
    Top Bottom