Khác Sự lựa chọn cuối cùng của tớ là cậu !

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
120175689-256-k933483.jpg

Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
Tác giả: SMrealSM
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả : S.M !

Thể loại : Ngôn tình , lãng mạn...HE...

Phần 1 : cuộc sống của Shinichi và Shiho sau khi tổ chức áo đen bị tiêu diệt, và trở lại hình dáng ban đầu....



shinshi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • ĐẠI SUY VONG , THẾ GIỚI MỚI
  • Loạn thế thịnh sủng
  • Lịch Sử Việt Nam
  • Sự Khởi Đầu Của Một Đế Quốc
  • Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 1 : trở về hình dạng cũ


    Cuối cùng thì Conan cùng lực lượng FBI VÀ CIA cũng tìm ra chổ ẩn náo của tổ chức áo đen nhờ vào manh mối do một địa chỉ email ẩn danh gửi đến .

    FBI và CIA đã lần theo manh mối đó và tìm ra các cơ quan trọng điểm và phá huỷ chúng dần dần .

    Từ các căn cứ nhỏ đến các cơ quan đầu não .

    Và Họ tập trung một lực lượng lớn để chuẩn bị cho một trận chiến lớn cũng là trận chiến cuối cùng , nhầm một mục tiêu duy nhất chính là tiêu diệt tận gốc bọn tổ chức áo đen .

    Và cùng lúc đó Ran cũng biết được thân phận thật của Conan chính là Kudo Shinichi anh chàng thám tử thanh mai trúc mã mà Cô yêu thầm bấy lâu nay , trong 1 lần tình cờ khi Ran vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Conan và Hatori .

    Hatori và Conan đứng đối diện với nhau tại sân thượng của toà nhà Berka .

    Và Ran đang đứng phía sau cánh cửa .

    Giọng nói đậm chất Osaka của Hatori vang lên :

    - Shinichi Cậu định làm gì ?

    Ran cũng đã lò mò đoán ra được chuyện của Conan qua nhiều lần Conan phá án , Cô đã nghi ngờ Conan là Shinichi nhưng Cô vẫn luôn phủ nhận giả thuyết của mình , nhưng bây giờ Cô đã tận mắt nhìn thấy , tận tay nghe thấy Cô rất sốc .

    Thì ra bấy lâu nay Shinichi vẫn luôn ở bên cạnh Cô , thì ra Shinichi chính là Conan , Conan chính là Shinichi .

    Shinichi và Conan là một vậy là giả thuyết của cô không sai .

    Vậy mà bấy lâu nay Cô lại không nhận ra , vậy mà bấy lâu Cô luôn trách Shinichi bỏ rơi Cô , vậy mà bây lâu Cô luôn trách Shinichi không quan tâm đến Cô , thì ra sự thật không phải như vậy Shinichi vẫn luôn ở bên cạnh Cô , vẫn luôn quan tâm Cô .

    Giọt nước mắt từ khoé mắt rơi xuống , ánh mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt người con trai ấy , người con trai mà Cô luôn chờ đợi từng ngày , từng phút , từng giây lại là người luôn ở bên cạnh Cô .

    Từng cảm xúc vui mừng , hạnh phúc ùa về khiến Cô không kiềm được nước mắt , nước mắt của sự hạnh phúc .

    Haibara đứng đó không xa , nhìn về phía Ran , nhìn thấy những giọt nước mắt của sự hạnh phúc và vui mừng .

    Haibara nghĩ :

    Thật ra Conan định sau khi tiêu diệt Tổ chức hoàn toàn rồi sẽ nói cho Ran biết hết mọi chuyện , nhưng bây giờ Ran đã biết hết tất cả .

    Haibara nhếch môi cười nhẹ " Để Cô ấy biết sớm một chút cũng tốt , Shinichi Cậu đã giấu diếm Cô ấy quá lâu rồi , cũng đến lúc Cô ấy phải biết tất cả " .

    Sau đó quay người bỏ đi , nhếch nhẹ cánh môi anh đào thì thầm "Chúc hai người hạnh phúc"

    Conan đút tay vào túi quần , nghiêng đầu nhìn về phía bầu trời xanh thẫm .

    Nhếch môi cười nhẹ nói :

    - Tiêu diệt chúng !

    Và lần này Tớ phải bắt chúng trả lại hết những gì mà Tớ đã phải chịu đựng vì chúng !

    Chúng đã khiến Tớ trở thành một đứa , khiến Tớ sống trong lo sợ , trốn tránh , khiến Tớ không thể dùng thân phận của mình để phá án , không thể dùng thân phận thật của mình để nói chuyện với mọi người , khiến Tớ phải sống dưới cái vỏ bọc Edorawa Conan !

    Bọn chúng nợ Tớ rất nhiều và bây giờ chính là lúc Tớ đòi lại hết tất cả !

    Conan cười nhẹ " Nhưng mình cũng phải biết ơn chúng vì nhờ chúng mình mới có thể gặp được người con gái ấy...Và nhận ra một vài điều...??"

    Ran sửng sốt khi nghe Shinichi nói như vậy , Cô không rõ Shinichi đang nói đến những người nào , nhưng Cô có thể cảm nhận được chúng rất nguy hiểm , vì từ ánh mắt của Shinichi , ánh mắt giận dữ , ánh mắt phẩn nộ .

    Và cả nét mặt nghiêm túc ấy , có lẽ lần này sẽ rất nguy hiểm .

    Và Họ chính là kẻ đã khiến Shinichi thành Conan .

    Chúng làm được điều đó , chắc hẳn chúng không phải những kẻ tầm thường .

    Hatori không nhìn Conan , mà nhìn lên bầu trời xanh đàn chim màu trắng vỗ cánh bay , bay về phía chân trời xa xăm nhếch môi cười nhẹ :

    - END !

    Ran kể lại tất cả Câu chuyện cho mọi người nghe .

    Và mọi người đồng loại biết được thân phận của Conan và Haibara qua lời kể của Ran .

    Lúc đầu ai nấy đều không dám tin đó là sự thật , cho đến khi Conan tự mình thú nhận chuyện đó .

    Conan định sau khi kết thúc mọi chuyện mới nói ra tất cả nhưng bây giờ mọi người đều đã biết hết tất cả , Conan cũng đành thừa nhận việc mình là Shinichi do uống thuốc teo nhỏ có tên là APTX-4869 do Serry cũng là Ai Haibara chế tạo ra .

    Mọi người trừ những người đã biết chuyện thì ai nấy cũng sốc trước Câu chuyện như thật như mơ của Conan hay còn gọi là Kudo Shinichi chàng đại thám tử lừng danh với danh xưng 'Sherlock Holmes của Nhật bản'

    Chưa kịp hết bất ngờ thì chuyện khác đã ập đến .

    Khi Ran vô tình nghe được cuộc trò chuyện của Conan và Hatori bàn bạc cùng với các thành viên của FBI .

    Họ bàn nhau về kế hoạch đột nhập nơi ở của Boss và bọn người cấp cao của Tổ chức đang lẫn trốn .

    Lo lắng Shinichi sẽ gặp nguy hiểm và lần nữa xa Cô , Cô đã lập tức thông báo cho bác Meguge và yêu cầu bác ấy hổ trợ cho Shinichi và Hatori .

    Thanh tra Meguge nghe Ran nói vậy đã nhanh chóng liên lạc với FBI và CIA yêu cầu cùng Họ thực hiện nhiệm vụ này .

    Vì địa điểm lần này là ở Osaka nên Họ đã hợp tác cùng lực lượng cảnh sát ở Osaka .

    Họ nhanh chống tiến đến khách sạn nơi bọn áo đen ẩn náo hổ trợ cho nhóm Shinichi , cùng lúc đó Kid biết được và đã từ bỏ vụ trộm quan trọng để nhanh chóng chạy đến khách sạn , bác Agasa , ba mẹ Shinichi , Akai , Sera và Amuro cũng tiến đến khách sạn .

    Conan vì lo Haibara sẽ gặp nguy hiểm nên đã cấm Cô tham gia vào vụ này , Habara biết rất rõ Conan một khi đã cương quyết thì chắn chắn Cậu ấy sẽ tìm đủ mọi cách để Cô không thể tham gia nhiệm vụ này , Không còn cách nào Haibara đành phải hứa với Conan .

    Nhưng Haibara lo lắng cho Conan , Cô không yên tâm nên đã liên lạc với Vermont và cùng Cô ấy hợp tác giúp đỡ Shinichi và tiêu diệt tổ Chức .

    Một phần Cô cũng muốn chính tay tiêu diệt tổ chức trả thù cho Cha Mẹ , và Chị gái Cô .

    Conan đã uống viên thuốc giải tạm thời để chở lại hình dạng Kudo Shinichi tiện cho việc bắt giữ bọn tổ chức áo đen .

    Shinichi và Hatori chạy đến khách sạn nơi bọn áo đen đang lẫn trốn , Họ đang chuẩn bị tiến vào bên trong cùng lúc đó thì gặp Akai , Sera và Aburo , họ cùng lập ra kết hoạch tiến vào trong căn cứ địa của bọn tổ chức áo đen .

    Không lâu sau Haibara cùng Vermont cũng tới nơi nhờ sự hiểu biết của Vermont họ nhanh chóng tìm được căn phòng thí nghiệm nằm sâu dưới tầng hầm .

    Và Họ đã lấy được lọ thuốc giải độc , lọ thuốc này là thuốc giải vĩnh viễn của APTX-2711 do Rum chế tạo nhầm dùng nó để trao đổi điều kiện với Cô .

    Tất cả những điều này là do Vermont điều tra được khi còn ở trong tổ chức .

    Và Haibara đã nhanh chóng uống viên thuốc giải .

    Haibara đã trở về hình dáng ban đầu một cô gái 18 tuổi với tên gọi Miyano Shiho .

    Do phản ứng của thuốc quá mạnh nên cơ thể Haibara vô cùng đau đớn , Haibara ôm ngực thở dốc .

    Vẻ mặt đau đớn khốn cùng .

    - Haibara em không sao chứ !

    Vermoth lo lắng hỏi .

    Haibara ngượng nhìn Vermoth nói :

    - Em không sao chỉ là do cơ thể vẫn chưa thích nghi được với thuốc nên bây giờ em không còn sức lực nữa !

    Để em nghĩ một chút sẽ ổn thôi !

    Vermoth nghe vậy gật đầu nói :

    - Được !

    Em cứ nghĩ ngơi cho đến khi cơn đau qua đi !

    Không cần phải vội bọn người Shinichi họ có thể tự lo được !

    Haibara nhìn Vermoth gật đầu .

    Sau đó ngồi dựa lưng vào bước tường trong phòng thí nghiệm nghĩ ngơi chờ cho cơn đau qua đi .

    Ngay khi cơn đau vừa giảm xuống .

    Haibara từ từ bình phục , Cô đứng dậy , vơ tay lấy lọ thuốc giải , chuẩn bị rời khỏi nơi đó thì...

    Nhưng không may cho họ .

    Gin đã phát hiện ra họ .

    Gin đứng dựa lưng vào cánh cửa bên ngoài phòng thí nghiệm nhìn Haibara nhếch môi cười nói :

    - Đã lâu không gặp Sherry !

    À còn có cả đặc vụ ngầm của CIA nữa chứ phải không Vermont !

    Haibara nhìn Gin không chút sợ hãi , không như mấy lần trước nữa , Haibara bình tĩnh như không nói :

    - Chúng ta lại gặp nhau trong tình trạng này !

    Nhưng lần trước Tôi là Cá nằm trên thớt...Còn bây giờ cũng nên đổi lại đi là vừa !

    Gin nghe Haibara nói vậy thì bật cười lớn :

    - HaHa...Vậy sao ?

    Vermoth nhếch môi nhìn Gin nói :

    - Tổ chức đã hoàn toàn sụp đổ rồi Gin À!

    Gin quay sang nhìn Vermoth lần nữa bật cười lớn nói :

    - Haha !

    Tôi thật không ngờ đấy Vermoth Cô từng là người Boss tin tưởng nhất nhưng không ngờ cô lại là đặc vụ ngầm của CIA mới đau chứ !

    Chắc Boss tới chết cũng chẳng thể ngờ người ông ta yêu lại là người phản bội ông ta và âm thầm phá hoại tổ chức từ bên trong !

    Vermoth cười lớn nhìn Gin nhếch môi nói :

    - " Phản Bội " Ư !

    Nực cười Từ đầu Tôi đã không phải là người của Tổ chức thì làm gì có chuyện phản bội hay không !

    Gin nhếch môi nhìn Vermoth và Shiho nói :

    - Hay lắm !

    Nhưng cũng khá khen cho sự dũng cảm của 2 Người .

    Còn dám đến đây 2 người không sợ Chết hay sao !

    Vermont bật cười lớn :

    - Sợ !

    Đương nhiên ...

    Chết ai mà không sợ chứ .

    Nhưng nếu Chết mà có thể giúp "Viên Đạn Bạc" Kết thúc cái Tổ Chức máu lạnh này thì Tôi cũng cảm thấy xứng đáng !

    Gin bật cười lớn :

    - HaHa !

    Cũng có ngày ta nghe được những lời này từ Cô nữa sau Vermont thật là tức cười !

    Vermoth nhếch môi nhìn tên Gin nói :

    - Có gì đáng cười chứ !

    Một kẻ máu lạnh như ngươi thì làm sao có thể hiểu được!

    Haibara cũng nhìn Gin lên tiếng nói:

    - Đúng vậy !

    Một kẻ không Tim như người thì làm sao biết được thế nào là Sự Hi Sinh vì thứ được gọi là 'Tình Yêu' !

    Gin sửng người , nhếch môi cười nhạt , ánh mắt tựa như không " Không Tim ư ?

    Nếu Tôi thật sự không Tim như Cô nói thì có lẽ Cô đã Chết từ lâu rồi " Gin không phục lại nét mặt lạnh lùng của mình nhìn Haibara cười lớn :

    - Có vẻ như Hắn đã lây động được Trái Tim sắt đá của Cô !

    Haibara nhếch môi nhìn Hắn cười một cách nhĩu cợt nói :

    - Đúng vậy !

    Thứ mà ngươi cả đời cũng không thể lây động được !

    Gin cười nhạt một cái " Đúng vậy !

    " Sau đó rút trong túi ra 1 cây súng chĩa về phía Sherry ( Haibara ) nhếch môi cười nói :

    - Haha đúng vậy !

    Tôi không thể lây động trái tim của Cô !

    Nhưng Tôi có thể bắt nát nó .

    Và trước khi làm đều đó Tôi sẽ cho Cô toại nguyện được chết cùng người cô yêu Kudo Shinichi để các người trên đường xuống suối vàng có đôi có cặp...Haha !

    Còn tiếp ...
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 2 : Sự lựa chọn


    " Đoàng "

    Một viên đạn bắn xướt qua cánh tay của Shiho .

    Vermoth nhanh chóng đỡ lấy Shiho và chặn trước mặt Cô .

    Gin nhìn về phía cánh cửa nhếch môi một cái rồi Hắn quay lại chĩa khẩu súng về phía Shiho .

    Đúng lúc Shinichi vừa chạy tới chứng kiến cảnh Gin dùng súng chĩa về phía của Shiho tim Anh nghe thắt lại .

    Shinichi hốt hoảng hét lớn :

    - Dừng Tay lại !

    GINNNNN

    Nghe thấy tiếng Shinichi , Gin nhếch môi sau đó quay súng về phía Shinichi bóp còi Shiho và Vermoth hốt hoảng hét lên :

    - SHINICHIIIIII ....

    " Đoàng "

    - RANNNN....

    Shinichi hét lớn ...

    Ran đã chạy tới đỡ viên đạn ấy cho Shinichi .

    Ran ngã xuống Shinichi nhanh chóng chạy tới đỡ lấy Ran hốt hoảng nói :

    - Tại sao tại sao cậu lại làm Vậy ?

    Viên đạn ghim vào vai trái của Ran , máu bắn tung toét ướt cả chiếc áo màu xanh Cô đang mặc .

    Ran cố gượng cười nhìn Shinichi nói :

    - Vì Tớ Yêu Cậu SHINICHiii...

    Và rồi ngay sau đó Ran đã ngất trong vòng tay Shinichi .

    Vermoth đỡ Shiho cả hai

    cùng chạy đến chỗ Ran và Shinichi .

    - RANNNNN...

    Shinichi ôm cô vào lòng hét lớn .

    Lúc này Gin đã định bắn thêm 1 phát súng nữa thì trung sĩ Takagi đã chạy đến kịp lúc bắn 1 phát súng vào Hắn .

    Hắn trúng đạn và ngã xuống , khẩu súng trên tay cũng theo đó mà rơi xuống , Hắn nhìn về phía Shinichi và Ran sau đó quay sang nhìn về phía Shiho mĩm cười một nụ cười đúng nghĩa không phải nụ cười tàn ác thường ngày .

    Hắn từ từ khép đôi mắt lại , môi nhấp nháy một câu nói "Cuối cùng Tôi đã có thể làm một đều gì đó cho Em" ngay sau đó Hắn đã chết .

    Lúc này FBI và CIA cùng mọi người đã chạy đến , Shinichi và mọi người nhanh chóng đưa Ran vào Bệnh Viện...Tiếng còi xe cứu thương vang lên không ngừng .

    Theo sau đó là đoàn xe cảnh sát .

    🚑..........🚑...........🚓 🚓 🚓 🚓

    [....]

    Ở bệnh viện , trước phòng phổ thuật .

    Mọi người ai nấy đều lo lắng vô cùng .

    Shiho rất lo lắng cho tình trạng của Ran nên quên luôn chuyện Cô cũng đang bị ảnh hưởng bởi tác dụng của viên thuốc giải và còn cả cánh tay vừa bị Gin bắn .

    Lúc này Akai ở bên cạnh Cô nhìn thấy liền lo lắng nói :

    - Shiho tay Em...

    Shiho cười nhìn Akai nói :

    - Em không sao !

    Chỉ bị thương nhẹ thôi Anh không cần lo !

    Lúc này Shinichi mới nhớ đến việc tay Shiho bị thương .

    Anh đau lòng nhìn Shiho vừa định lên tiếng thì Vermoth đã nói :

    - Cái gì mà không sao chứ !

    Bị thương như vậy còn nói không sao !

    Chị đưa Em đi băng bó lại vết thương !

    Mọi người cũng lo lắng và bảo Cô đi băng lại vết thương .

    Shiho gật đầu đi theo Vermoth , Akai và Bác Agasa đến phòng y tá băng bó lại vết thương .

    Shinichi vốn muốn đi cùng Cô nhưng tình trạng của Ran đang nguy kịch .

    Anh không thể bỏ đi được .

    May là có Bác tiến sĩ đi cùng Cô nên Anh mới yên tâm .

    Sau một thời gian dài trong phòng phẫu thuật Ran đã được cứu tất cả ai nấy đều vui mừng .

    " may quá con bé đã an toàn "

    " Tạ ơn trời "

    " may thật "

    " Cảm ơn trời phật đã phù hộ "

    [....]

    Hôm sau Ran tỉnh lại mọi người đều đến thăm cô .

    Shinichi đã ngồi cạnh Ran nhíu mài nói :

    - Sao cậu lại làm chuyện nguy hiểm như vậy .

    Cậu có biết tớ đã lo cho cậu lắm không !

    Ran nhìn vẻ mặt lo lắng của Shinichi thì không khỏi hạnh phúc vì sự quan tâm của Shinichi dành cho Cô .

    Cô mĩm cười hạnh phúc nhìn Shinichi nói :

    - Cậu thực sự lo lắng cho Tớ thì đừng đi đâu nửa !

    Shinichi nhìn Ran mĩm cười gật đầu nói:

    - Tớ sẽ không đi đâu nữa !

    Mọi người xung quanh nhìn cả hai , rồi cười đầy ẩn ý Ran nhìn biểu hiện của mọi người liền đỏ mặt .

    Còn Shinichi thì không để ý đến mọi người xung quanh mà chỉ chăm chú quan sát Shiho , nhìn thấy Cô có vẻ buồn tim anh bỗng đau lạ thường .

    Ran thì đang chìm đắm trong sự hạnh phúc của mình nên không để ý thấy Shinichi nảy giờ luôn nhìn về phía Shiho .

    Sônoko ở bên cạnh luôn miệng chiêu chọc Ran :

    - Cuối cùng chồng Cậu đã về bên Cậu rồi!

    Ran nghe Sonoko nói vậy liền đỏ mặt .

    Trong lòng thì đương nhiên vui mừng vì lời chiêu chọc của Sonoko nhưng vẫn thẹn thùng mắng Sonoko nói năng lung tung :

    - Cậu nói gì vậy !

    Ai là Chồng Tớ chứ !

    Sonoko cười gian nhìn Ran nói :

    - Thì cái tên thám tử ngốc Kudo Shinichi kia chứ ai !

    Ran nghe vậy liền đỏ mặt nhìn về phía Shinichi .

    Shinichi vì quá quen với thái độ chiêu chọc của Sonoko nên cũng không thèm để ý đến lời Sonoko mà chỉ chăm chú nhìn Shiho .

    Haibara nghe cuộc trò chuyện đó trong lòng đau nhói " Đúng ! dù gì thì hai người họ cũng là một .

    Đôi mình có là gì chứ "

    Cô ấy không thể chịu được cái cảm giác GHEN tuông này cứ quấn lấy mình nên Cô lựa chọn rời khỏi đây , để khỏi phải nhìn cảnh họ hạnh phúc bên nhau .

    Cô đứng dậy nhìn mọi người nói :

    - Bác tiếng sĩ và mọi người cháu cảm thấy không khoẻ cháu về trước đây ạ !

    Shinichi nhìn Cô đầy lo lắng , nắm lấy tay cô lại hỏi :

    - Cậu không sao chứ Haibara ?

    Cô trả lời Anh một cách lạnh lùng :

    - Không sao !

    Nói rồi Shiho hắt tay Shinichi ra rồi đứng dậy bỏ ra ngoài .

    Mọi người trong phòng đều cảm thấy lạ nhưng rồi cũng không ai quan tâm nhiều đến việc đó .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 3 : Không phải thương hại cậu


    Shiho chạy ra ngoài cố kiềm nén những giọt nước mắt , nhưng tại sao nó cứ muốn tuông ra như suối ,tuông ra khỏi mi mắt của Cô .

    Chẳng phải bình thường Cô lạnh lùng lắm sao .

    Vậy sao bây giờ lại yếu đuối như vậy chứ .

    Shiho vừa chạy vừa khóc cho đến khi không còn sức chạy nữa cô quỵ xuống hành lang ôm mặt khóc .

    Như khóc hết nổi lòng của mình đã kiềm nén bấy lâu nay .

    - Tại sao cậu lại quan tâm Tớ rồi lại để Tớ chứng kiến sự quan tâm của Cậu dành cho Cô ấy .

    Vậy thì góp cuộc Cậu xem Tớ là gì !?

    Cô cười một cách vô cảm .

    Shinichi từ xa chạy đến thấy Cô quỵ dưới hành lang thì nhanh chóng chạy đến chỗ Shiho , quỳ 1 chân xuống bên Cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai Cô lo lắng , sốt ruột hỏi :

    - Cậu có sau không ?

    Sao lại khóc nói Tớ nghe đi Haibara !

    Sao cậu...

    Anh hỏi với nét mặt vô cùng lo lắng nhưng Shiho vẫn im lặng không nói gì càng làm Shinichi lo hơn .

    Shinichi sốt ruột hỏi lại lần nữa :

    - Mau trả lời Tớ đi góp cuộc Cậu bị làm sau vậy Haibara !

    Shiho tức giận hắt mạnh tay Shinichi ra hét lên :

    - Tớ không cần sự thương hại của Cậu !

    Cậu mau tránh ra đi !

    Shinichi nhìn cô với vẻ mặt khó hiểu đột nhiên Shiho lại nói những lời này với mình, cái gì mà thương hại chứ Shinichi nghe chẳng hiểu gì cả .

    Haibara lấy tay lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt .

    Cô cố gắng dùng giọng điệu mĩa mai thường ngày nhìn Shinichi nói :

    - Bây giờ Tớ đã thực hiện lời hứa của mình trả Cậu lại với hình dáng ban đầu bây giờ Cậu lại có thể làm Holmes và trở về bên Irene của Cậu .

    Tôi và Cậu không còn bất cứ liên quan gì đến nhau nữa !

    Từ nay hãy xem như Tôi và Cậu chưa từng gặp nhau đi !

    Nói Rồi cô chạy đi không để cho Shinichi nói bất kỳ lời nào .

    Shinichi vẫn còn sốc trước lời nói của Shiho cho đến khi bình tỉnh lại thì Shiho đã chạy đến cuối hành lang .

    Shinichi vội vã nhanh chóng đuổi theo Shiho và Cuộc rượt đuổi kéo dài đến tận công viên .

    Shinichi cuối cùng cũng đuổi kịp Shiho .

    Shinichi nắm chặt tay Shiho kéo Cô lại tức giận nói :

    - Hôm nay Cậu bị cái gì vậy !

    Nói cái gì mà ...

    Tớ và Cậu không còn liên quan gì đến nhau !

    Shiho nhìn Shinichi nhếch môi nhiễu cợt nói :

    - Thứ duy nhất liên quan giữa Tôi và Cậu chính là Tổ chức và bây giờ nó đã bị tiêu diệt .

    Việc đó cũng đồng nghĩa với việc Tôi và Cậu không còn bất cứ liên quan gì nữa bây giờ Tôi là Tôi , Cậu là Cậu !

    Hai kẻ xa lạ !

    - Cậu mau buông Tôi ra !

    Shiho tức giận cố kéo tay mình ra khỏi tay Shinichi nhưng Cô càng cố gắn kéo tay lại thì Shinichi càng siết chặc hơn .

    Shiho tức giật hét lên :

    - Cậu mau buông Tớ ra !

    Shinichi chẳng những không buông mà còn kéo Shiho lại ôm chặt Cô vào lòng , Shiho muốn thoát khỏi vòng tay ấm áp của Shinichi nhưng lại vừa không muốn rời xa sự ấm áp này .

    Con tim và lý trí của Shiho đang đấu trang rất mãnh liệt .

    Cô đau khổ lên tiếng :

    - Kudo Shinichi !

    Xin Cậu làm ơn để Tớ đi làm ơn đừng quan tâm Tớ trong khi Cậu đã có Ran !

    Shiho nói trong nước mắt .

    Nước mắt rơi hai hàng trên khuôn mặt xinh đẹp của Cô, Cô không ngừng đánh mạnh vào lưng Shinichi tránh mắng sự nhẫn tâm của Anh , đau đớn nói :

    - Cậu có biết sự thương hại của Cậu làm Tớ không thể rời xa Cậu .

    Cậu có biết không !?

    - Tớ cầu xin Cậu làm ơn đừng quan tâm Tớ nửa , đừng để Tớ lúc nào cũng ỷ lại vào Cậu , đừng cho Tớ sự ấm áp đừng để Tớ không thể xa Cậu !

    Shinichi ôm chặt Shiho vào lòng mặc cho Shiho đang không ngừng đánh mạnh vào lưng Anh .

    Shinichi nhẹ nhàng đặt đầu Cô áp sát vào ngực mình ôn nhu cười nói :

    - Đây không phải là thương hại !

    - Tớ quan tâm Cậu , lo lắng cho Cậu đều không phải là thương hại Cậu !

    Cô mở to đôi mắt , khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên khi nghe những lời Shinichi nói 'Không phải thương hại vậy là gì chứ' Shiho trầm giọng nói :

    - Vậy thì vì lý do gì chứ !?

    Cô cúi mặt nói giọng càng lúc càng nhỏ nhưng đủ để Shinichi nghe thấy .

    Shinichi mĩm cười nói :

    - Đồ ngốc !

    Bây giờ mà Cậu vẫn chưa nhận ra ư !?

    Thật chẳng giống một Haibara thông minh mà Tớ từng biết chút nào !

    Cô im lặng không nói gì .

    Thấy cô im lặng Shinichi nhăn mặt nói :

    - Này này !

    Không biết thật á hả ?

    Cô đẩy Anh ra cúi mặt nói :

    - Tớ có phải thám tử như Cậu đâu làm sao b..biết được !

    Hoặc cũng có thể vì Tớ là người duy nhất có thể khiến Cậu trở lại hình dáng ban đầu cũng nên Hay là do Cậu sợ nếu Tớ bị tổ chức bắt thì Cậu sẽ bị Tớ làm luyên luỵ bị tổ chức phát hiện là Kudo Shinichi !

    Cũng có thể là vì lương tâm của một thám tử !

    Và....

    Shinichi không thể tiếp tục nghe Shiho nói nữa " Ôi trời...Cô ấy đào đâu ra những lý do vô lý như vậy chứ " Shinichi hét lên ngắt ngang câu nói của cô :

    - Này này !

    Cậu nghĩ Tớ là loại người nào vậy...

    ( loại người mà Anh mới nghĩ tới đó )

    - Cái gì mà tốt với Cậu chỉ vì muốn có thuốc giải chứ !

    Thật không thể tin được!

    - Còn nữa...Cậu có thấy tên thám tử nào đi đối sử tốt với người mà đã khiến mình teo nhỏ thành một đứa trẻ 7 tuổi chưa ?

    Có thấy tên thám tử nào đi tốt với người đã đưa mình vào sự truy đuổi của bọn tội phạm nguy hiểm mang tầm cỡ thế giới như Tổ chức áo đen chưa ?

    Shiho dùng chất giọng mĩa mai nhìn Anh nói :

    - Có thể Cậu là một tên thám tử không bình thường !

    Shinichi mĩm cười nhìn cô mĩa mai đáp lại :

    - Ờ !

    Vì Tớ là một tên thám tử không bình thường nên mới đi " YÊU " một người không bình thường như Cậu !

    Đôi đồng tử Shiho co lại, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên .

    Cô giường như không tin mình vừa mới nghe gì .

    Cô nhìn Shinichi giọng nói hơi run :

    - C..ậu..ậu n..ói..ói...

    Shinichi đặt tay lên vai Cô .

    Kề sát mặt mình vào mặt cô mĩm cười nói :

    - Tớ nói "Tớ Yêu Cậu" Miyano Shiho !

    Lần này nhưng lời cậu nói khiến cô nghe như sét đánh ngang tai .

    Bây giờ những tiếng ồn ào xung quanh Cô giường như biến mất .

    Chỉ còn những lời nói của Shinichi và Nó cứ lập đi lập lại trong đầu Cô " Tớ yêu Cậu !

    Miyano Shiho "

    Cô thất thần nhìn Shinichi .

    Khi thấy cô im lặng không nói gì Shinichi liền gọi Cô :

    - Haibara Cậu ....

    Tiếng gọi của Shinichi đã đưa Cô về thực tại .

    Cô nhìn Shinichi đầy ngạc nhiên :

    - Tớ...ớ...

    Kh...ô..ông t...in...in... !

    C..ó.. lẽ..ẽ...là..à tớ..ớ ngh...ghe.. nh.ầ..ầm Đún.ng Ch..ắc..

    Ch..ắn l..à..à Vâ..ậy !

    Shinichi nhăn mặt nhìn Cô thật không giống Cô bình thường chút nào Anh khó chịu nhìn Cô nói :

    - Đồ ngốc !

    Cậu hãy nghe cho thật kỹ những lời Tớ nói đây !

    Tớ yêu Cậu , Kudo Shinichi yêu Miyano Shiho , Edogawa Conan Yêu Haibara Ai .

    Thám tử lừng danh Yêu nhà khoa học thiên tài!

    Shiho hoang mang nhìn Shinichi nói :

    - Nhưng...

    Biết Shiho muốn nói gì Shinichi liền lên tiếng nói :

    - Lúc đầu khi gặp cậu tớ cảm thấy rất tức giận vì cậu tớ mới phải sống trong hình dạng như thế này !

    Shiho nghe những lời nói này của Anh thoáng buồn bã và tự trách bản thân 'Phải tất cả đều do cô'

    Shinichi tiếp tục nói :

    - Nhưng Tớ không hề ghét Cậu mà cảm thấy thương cảm cho Cậu .

    Lúc đầu Tớ cũng chỉ xem Cậu như một người bạn hay cùng lắm cũng chỉ là một Cộng sự .

    Nhưng khi ở bên Cậu cùng Cậu vượt qua sóng gió không biết bao nhiêu lần đến Tớ cũng chẳng nhớ nổi Và Dần tớ đã quen có Cậu bên cạnh , quen cái cảm giác nghe Cậu la mắng mỗi khi Tớ liều mạng .

    Quen với cách Cậu mĩa mai , châm chọc Tớ !

    Sao đó Tớ dần dần nhận ra càng ngày Tớ càng thích ngắm nhìn Cậu , ngắm khuôn mặt châm chú của Cậu khi đọc sách , ngắm bộ dạng thờ ơ lạnh lùng , ngắm một cô gái 18 tuổi trong bộ dạng 1 đứa trẻ 7 tuổi và mang tính tình của một bà cụ 84 tuổi...Và càng ngày Tớ càng thích ở bên cạnh cậu vì khi ở bên Cậu Tớ thấy Mình như được là chính Mình không cần phải che dấu bất cứ đều gì , nó khiến Tớ cảm thấy rất Bình yên và thoải mái .

    Càng ngày Tớ càng muốn bảo vệ Cậu , càng ngày càng muốn Cậu có thể vui vẻ , càng ngày càng muốn Cậu hạnh phúc !

    - Và rồi Tớ đã yêu Cậu từ lúc nào cũng không hay !

    Thật mắc cười đúng không một thám tử lừng danh như Tớ lại không nhận ra chính bản thân mình đã yêu Cậu từ lúc nào chứ !

    - Lúc nãy khi đuổi theo Cậu Tớ cảm nhận được cái cảm giác sợ mất một người rất quan trọng Nó khiến tớ cảm thấy nếu mất Cậu thì Tớ không biết sẽ ra sao nữa , Tớ cảm thấy nó rất đau một nổi đau Tớ sẽ không bao giờ vượt qua nổi !

    SHIHO sửng người , không thể tin vào những gì mình vừa nghe, Shiho lấy tay vỗ vỗ vào mặt mình :

    - Mơ...ơ chắc..ắc chắn..ắn là Mơ..ơ !

    Shinichi bật cười trước bộ dạng bị doạ đến ngớ ngẫn của Cô .

    Anh áp sát môi mình vào môi cô .

    Khoảnh khắc ấy trái đất cứ như ngừng quay , mọi vật ngừng chuyển động , Anh và Cô cùng nhau hoà làm một .

    Môi Anh chạm vào môi Cô cứ như Mặt trời sưởi ấm trái tim băng giá của Cô .

    Cô cảm nhận được vị ngọt từ nụ hôn , cảm nhận được hơi thở của Shinichi , cảm nhận được tình yêu của Anh .

    ◽️1 sáng 1 tối .

    1 ấm 1 lạnh .

    1 trắng 1 đen ◾️

    2 con người tưởng trừng như đối lập hoàn toàn .

    Không thể cùng hoà làm một .

    Không thể cùng tồn tại .

    • Nhưng hoàng hôn chẳng phải là 1 sáng 1 tối hay sao ?

    Và nó chẳng phải rất đẹp hay sao ?

    • Nhưng 1 ấm 1 lạnh vừa hay bù đấp cho nhau hay sao ?

    Nó chẳng phải sự bù đấp tuyệt vời hay sao ?

    • Nhưng Cafe sữa không phải là sự kết hài hoà 1 trắng 1 đen hay sao ?

    Nó chẳng phải rất ngon hay sao ?

    •••••••••••••🖤•••••••••••••

    Kết thúc nụ hôn đầy lãng mạn .

    Shinichi nhìn Shiho mĩm cười nói :

    - Bây giờ Cậu không còn cảm thấy là mơ nữa phải không ?

    Shiho bất chi bất giác gật đầu bây giờ Cô đã hoàn toàn tin đây là sự thật " Shinichi nói yêu Cô , Shinichi hôn Cô " Tất cả đều là thật không phải mơ .

    Shinichi ôm Shiho vào lòng thì thầm vào tai Shiho :

    - Tớ yêu Cậu !

    Còn Cậu !

    Cậu có yêu tớ không?

    Shiho nhẹ nhàng đáp lại cái ôm của Shinichi .

    Tựa đầu mình vào ngực Anh mĩm cười hạnh phúc .

    Giọng nói nhỏ pha lẫn sự ngượng ngùng hiếm có của mình , đáp lại Câu hỏi của Shinichi :

    - Cậu là Thám tử vậy tự tìm đáp án đi !

    Shinichi nhìn Cô mĩm cười nói :

    - Tớ đã tìm ra được lời giải cho vụ án này rồi !

    Nhưng Tớ muốn tên hung thủ phải thừa nhận và chính miệng nói ra cơ !

    Shiho mĩm cười nhìn Shinichi .

    Thì thầm nho nhỏ 3 từ :

    - Tớ yêu Cậu !

    Chỉ 3 từ đã đủ khiến Shinichi trong lòng nở hoa .

    Anh ôm chặc Shiho như ôm chặt cả thế giới , mĩm cười một cách mãn nguyện chàn đầy Niềm vui và Hạnh phúc .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 4 : Giúp trung sĩ Takagi phá án !


    - Này Shinichi em đang làm gì ở đây vậy !

    Khung cảnh lãng mạn đã bị phá tan bởi tiếng gọi của trung sĩ Takagi .

    Shiho vội đẩy Shinichi ra .

    Khuôn mặt hơi ửng hồng.

    Shinichi lại bình thản vô cùng, nhìn cô cười cười rồi quay lại nhìn anh Takagi hơi ngạc nhiên hỏi :

    - Anh đang làm gì ở đây vậy .

    Bộ có vụ án gì hay sao ?

    Takagi gật gật đầu nói :

    - Ờm !

    Anh đang điều tra vụ mưu sát ở toà nhà đối diện công viên này .

    Mà hai đứa đang làm gì ở đây vậy ?

    Thanh tra takagi tò mò hỏi, trưa nắng nóng như này hai người họ ra đây làm gì thế nhỉ?.

    Shinichi định trả lời thì Shiho lên tiếng nói trước vì sợ Shinichi nói lung tung :

    - Không có gì bọn em chỉ đi dạo thôi !

    - Nhưng lúc nãy anh thấy hai em đang ...

    Takagi nghi ngờ nhìn cả hai người lúc nãy hình như anh thấy họ ôm nhau mà nhỉ?

    Hay là anh nhìn nhằm.

    Shiho như làm chuyện xấu bị bắt tại trận khuôn mặt đỏ bừng vội giải thích:

    - Bọn...em không làm gì cả em bất cẩn bị ngã Cậu ấy chỉ đở em thôi .

    Đúng không kudo-kun !?

    - Àaa ừmmm .

    Shinichi cười cười gật đầu phụ họa theo cô.

    Anh Takagi nghe xong liền cười nói :

    - Làm anh cứ tưởng ... haha !

    Shinichi nhìn nhìn trung sĩ Takagi rồi quay sang Shiho nắm tay Cô dịu dàng nói:

    - Này Shiho chúng ta về thôi !?

    Trễ rồi!

    Shiho nghe thấy liền ngạc nhiên , chóp chóp mắt quay lại nhìn Shinichi "Cậu ta bị ấm đầu hả trời vụ án ở trước mắt mà không có 1 chút phản ứng...WHAT...?"

    - Còn vụ án .

    Cậu không định giải quyết nó ư ? thật không giống cậu chút nào!

    Shinichi mĩm cười xoa đầu Shiho nói :

    - Cậu không khoẻ Tớ phải đưa Cậu về trước!

    Vụ án có thanh tra Takagi lo là được rồi!

    Còn tớ phải lo cho cậu, nên về nhà thôi !

    - Còn ...

    Shiho chưa kịp nói hết câu, Shinichi đã xen ngang nói :

    - Sức khoẻ của Cậu quan trọng hơn về thôi nào !

    Nói rồi Shinichi quay lại nhìn về phía Trung sĩ TaKagi cười nói :

    - Còn vụ án nếu còn gì cần em giúp cứ gọi điện cho em !

    Trung sĩ Takagi buồn bã ủ rủ nhìn Shinichi nói :

    - Thật ra anh cũng đang không biết giải quyết làm sao nửa đây .

    Vụ án lần này có dính liếu đến con trai ngài thị trưởng nên cấp trên đã yêu cầu anh phải mau giải quyết vụ án này để có câu trả lời cho ngài thị trưởng !

    - lúc nãy khi nhìn thấy em anh đã rất vui mừng vì tưởng em sẽ giúp anh một tay để giải quyết vụ án này vậy mà...

    Haizzzz !

    Shiho thấy trung sĩ Takagi nói như vậy, cô quay qua nói với Shinichi :

    - Tớ không sao cậu mau đi giúp Anh ấy một tay đi !

    Tớ sẽ đi cùng cậu !

    Shinichi mĩm cười nhìn Shiho " cô ấy thật sự khác biệt với Ran .

    Cô ấy hiểu cho mình biết cùng mình theo đuổi niềm đam mê của mình " Shinichi vui vẻ gật đầu cười nói :

    - Được rồi chúng ta đi thôi !

    - nếu như thấy không khoẻ thì phải nói tớ ngay đấy !

    Cô nhìn vẻ mặt ông cụ non kia , cằn nhằn nói :

    - Haizzz !

    Biết rồi cứ như ông cụ non ấy!

    Thanh tra Takagi nhìn hai người khó hiểu nghỉ " góp cuộc hai em ấy có quan hệ gì ?

    Cách mà hai em ấy nói chuyện với nhau , Cách mà shinichi quan tâm Shiho- chan không bình thường chút nào nhỉ?

    "

    - Này anh Takagi chúng ta mau đến hiện trường vụ án thôi !

    Câu nói của Shinichi cắt ngang dòng suy nghĩ của trung sĩ Takagi .

    Takagi nhanh chóng gật gật đầu nói :

    - À ừm chúng ta đi thôi !

    Rồi cả hai cùng trung sĩ Takagi vào hiện trường vụ án .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Đôi lời muốn nói


    Mình viết truyện này là vì lý do mình thấy cặp

    Kudo Shinichi + Miyano Shiho

    Họ thật sự rất đẹp đôi mình cực kì thích cặp đôi này luôn á các men .

    Họ đẹp đôi đến hoàn hảo " Một nhà khoa học thiên tài với một anh chàng thám tử tài ba " .

    " Một cô nàng xinh đẹp và một anh soái ca " ôi men ơi quá hợp .

    Nói về nét đẹp của Shiho fan Ran cho gần Shiho nhìn già vì họ chỉ thấy Shiho qua một vài tập phim như tập cô bị Gin bắn trên sân thượng và lần cứu đội thám tử nhí thoát khỏi căn nhà đang cháy cả hai lần đó Shiho đều đã bị khuôn mặt dính nhưng vết lem .

    Với cả hai lần cô đều mặc nhưng bộ đồ nhìn không có vẻ gì phù hợp với cô nên nhìn cô không được như lúc bình thường cũng đúng mà .

    Nhưng ai nói Shiho nhìn xấu hơn Ran già hơn ran thì vui lòng coi cái tập mà lúc Conan uống thuốc giải độc rồi khi thức dậy đã 10 năm trôi qua nhé lúc đấy nhìn Shiho đẹp chẳng thua Ran nhé thậm chí còn hơn nửa là khác .

    Nét đẹp của Haibara là nét đẹp Anh - Nhật nhé mình cực thích nét đẹp của Haibara Và mình thích mấy chị Lai lắm .

    Nét đẹp của Haibara thuộc dạng sang trọng , quý phái , thanh lịch còn của Ran thì nữ tính , trẻ trung .

    Mình thì thích kiểu con gái quý phái , thanh lịch , sang chảnh chứ không thích lắm nữ tính trẻ , trung nhá , nên có hơi ghét Ran nhưng cũng không hẳn là ghét mà thấy fan Ran ghét quá cứ chửi Haibara này nọ cái kiểu : người thứ 3 này nọ , nghe mà phát bực luôn á vốn chẳng phải dạng sửu nhi gì nên cũng chả bình luận chửi lại nhưng cũng khuyên các bạn đó Ran được cái gì ngoài trừ việc ' KHÓC ' ích nhất Haibara còn thông minh nghĩ ra được cách giải quyết vấn đề .

    Với lại trên đời này cái quái gì cũng có thể sảy ra nên đừng có nói gì Shinichi mãi mãi của Ran , shinichi sẽ cưới ran haibara không có cửa đâu , Shinichi và Ran là thamh mai trúc mã chắc chắn sẽ lấy nhau "ủa bộ thanh mai trúc mã là bắt buộc phải lấy nhau chắc".

    Shinichi chỉ yêu mình ran , shinichi yêu ran chỉ xem haibara là bạn đéo có tình cảm gì ''Chuyện đó chưa chắc nhé'' Bla bla bla nghe mắc mệt .

    Conan chưa có tập cuối nên chưa biết được gì đâu nhá .

    Lỡ cuối cùng tác giả cho Shinichi với Shiho thành một cặp thì sao ai biết được mặc dù cơ hội rất ít nhưng cũng có thể sảy ra mà .

    • thứ nhất kết cục mà ai cung đoán ra được thì không có gì đặc biệt cả với lại tác giả thuộc loại chiêu ngươi lắm nên ổng thế nào cũng sẽ cho kết cục mà mọi người không ngờ !

    • Thứ 2 có nhiều truyện lúc đầu nam chính yêu người này sâu đậm nhưng cuối cùng lại kết hôn với người khác lắm tương tự như " Naruto " nhé !

    • Thứ 3 tác giả cho nhân vật miyano shiho vào chắc có lý do riêng của ông ấy !

    • Thứ 4 Ran Và Shinichi cùng trãi qua sinh tử " Conan và Haibara cũng nhiều lần cùng trãi qua Sinh tử vậy " .

    Ran và Shinichi cùng có tuổi thơ bên nhau " Conan và Haibara cũng có tuổi thơ bên nhau vậy " !

    ❤️Cuối cùng dù gì đi nửa vẫn ship ShinShi và hi vọng cặp này sẽ thành đôi ❤️
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 5 : cùng nhau phá án


    ■ Hiện trường vụ án ■

    Căn hộ trung cư cao cấp theo một phong cách hoàng gia đây là căn hộ riêng của con trai ngài thị trưởng ( và cũng là nạn nhân của vụ án mạng này )

    Shinichi ngó xung quanh căn nhà rồi tiến đến gần xác nạn nhân Anh ta đang nằm trên vũng máu lớn .

    Cơ thể nằm sắp trên mặt bàn làm việc .

    Xung quanh toàn là nước . căn phòng không hề bị xáo trộn và tất cả các cửa đều đã đóng chặt chìa khoá được để trong túi hai lớp của nạn nhân và chỉ có duy nhất một chìa .

    Đó là sơ bộ hiện trường vụ án .

    Trung sĩ takagi lên tiếng nói :

    - Đây chắc là một vụ án mạng trong phòng kính và nghi can trong vụ này là :

    1 : Funychiwa hito anh trai của nạn nhân người đến gặp nạn nhất lúc 6 giờ trước lúc vụ án sảy ra 2 tiếng

    2 : hanru miyuki bạn gái của nạn nhân cô ấy bảo chưa từng gặp nạn nhân trong hôm nay

    3 : hyuza sasihi bạn của nạn nhân bạn thân của nạn nhân và cũng là người phát hiện cái sát .

    Và cả ba đều có bằng chứng ngoại phạp lúc sảy ra vụ án .

    - ngừơi đâu tiên lúc sảy ra vụ án là khoảng từ 7 giờ 30 đến 8 giờ anh ta đang ở công ty và có rất nhiều người có thể làm chứng cho anh ta !

    - người thứ 2 lúc đó cô ấy đang ở cửa hàng tiện lợi có camera quay lại !

    - người thứ 3 lúc đó cô ấy đang đứng trước nhà trò chuyện cùng người giúp việc người giúp việc có thể làm chứng cho cô ấy !

    Shinichi đang suy nghĩ thì Shiho đi đến chiếc bàn nơi nạn nhân nằm cầm chiếc cốc trên bàn lên nhìn cô nhíu mài .

    Shinichi quay qua nhìn cô hỏi :

    - Shiho cậu tìm thấy gì sao ?

    - À không tớ đang nghĩ đến một trường hợp ! ( Shiho nói )

    Shinichi cười nửa miệng :

    - dựa nào hiện trường vụ án thì tớ chắc chắc một điều kẻ giết nạn nhân không ai ngoài ba người họ !

    - thứ nhất xung quanh thi thể có rất nhìu nứớc

    Thứ 2 Shiho lên tiếng tiếp lời Shinichi :

    - tay cần của chiếc cốc trên bàn !

    Thứ 3 Shinichi tiếp tục nói :

    - Chiếc máy hút bụi tự động !

    - Tất cả cộng lại tớ đã biết thủ thuật của hung thủ không cần ở hiện trường vẫn có thể giết người và hung thủ chắc chắc là người đó ! ( Cả Hai Đồng Thanh nói )

    - Cái giề hai đứa biết ai là hung thủ rồi sao ! ( Trung sĩ takagi ngạc nhiên hỏi ).

    Shinichi mĩm cười ganh mãnh :

    - À trước tiên là thủ thuật hắn đã dùng trong vụ án này .

    Đầu tiên hắn đến gặp nạn nhân sao khi hito - san về hắn đã cho nạn nhân uống thuốc mê sao đó đặt anh ta ngồi vào ghế .

    Sau đó sử dụng dụng cụ mà hắn đã chuẩn bị từ trước được đặt ở ngoài ban công đó chính là một con dao nhọn sắt bén được cấm vào một viên đá rồi treo nó lên sao đó đầu còn lại được cố định bởi hòn nước đá có trọng lượng tương tự như hòn nước đá có cấm con dao sau đó luồn sợi dây qua trần nhà và luồng qua cái lỗ nhỏ được tạo sẳn từ trước trên cánh cửa sau đó đặt viên nước đá ngoài sân .

    Sau đó chỉ chờ viên nước đá tan hết thì đầu bên kia sẽ rơi xuống đâm vào nạn nhân .

    Còn sợi dây hắn đã phi tan bằng cách sử dụng chiếc máy hút bụi tự động kia cô ta đã bật chế độ tự động và ước tính sau khi sợi dây rơi xuống sau khi nước đá tan và nó sẽ được chiếc máy hút vào , vết nước trên sàn dẫn đến chiếc máy hút bụi có thể cho thấy nó đã từng đi qua chỗ ngồi của nạn nhân !

    - Thì ra hung thủ đã dùng cách này !

    ( Trung sỉ takagi nói )

    - Àaa ừm ( Shinichi nói )

    Takagi tiếp tục hỏi :

    - vậy hung thủ là ai ?

    Shinichi quay người lại chỉ vào :

    - hung thủ chính là cô hanru miyuki !

    Hanru miyuki đã nhanh chống biện minh cho bản thân :

    - không phải tôi hôm nay tôi không đên gặp Anh ấy thì làm sao có thể giết anh ấy được chứ !

    Shiho im lặng giờ lên tiếng :

    - Chiếc cốc !

    - Hảaaa ?

    Mọi đều ngạc nhiên nhìn cô .

    Cô điềm tỉnh tiếp tục nói :

    - tay cầm của chiếc cốc quay về hướng đối diện với nạn nhân nạn nhân là người thuận tay trái nên không thể nào tay cầm của chiêc cốc lại nằm ở đó !

    - trên chiếc cốc chắc chắc vẫn còn dấu vân tay của cô , cô không thể nào đeo găng tay để rót nước cho anh ta !

    Miyuki hơi rung sợ hét lên :

    - tôi thường xuyên đến đây nên trên chiếc cốc có dấu văn tay của tôi cũng bình thường thôi !

    - Khônggggg ( Shinichi lên tiếng )

    - chiếc cốc chỉ mới vừa được đưa đên đây vào sáng nay ở trong thùng rác vẫn còn giấy gói hàng nhanh của bưu điện ghi ngày nhân là hôm nay lúc 6:30' cũng là lúc anh trai của nạn nhân vừa mới về !

    - Cô nói hôm nay không hề đến đây thì sao lại có dấu vân tay của cô trên chiếc cốc chứ ?

    Không còn gì để biện minh Miyuki cười lớn nói :

    - đúng như hai người nói tui đã giết anh ta Anh ta đáng chết !

    Rồi Cô ôm mặt khóc đầy đau thương bi đát nói :

    - Anh ta đòi chia tay với tôi trong khi tôi đang rất yêu anh ta .

    Tôi không thể tha thứ cho anh ta được Anh ta đã nói anh ta không hề yêu tôi .

    Anh ta quan tâm tôi chỉ vì thương hại tôi .

    Anh ta nói người anh ta thương là cô ta và hai người họ sắp kết hôn .

    Tôi nghe những lời anh ta nói như hàng ngàn con dao đâm vào tim tôi .

    Phải hai người họ là bạn thanh mai trúc mã với lại đã từng có thời gian họ yêu nhau rất sâu đậm chỉ tại tôi khờ cứ nghĩ là anh ta không còn yêu cô ta nửa nhưng tôi sai rồi !

    Shiho cúi mặt nhìn tờ giấy trên bàn , lại là một kẻ ngu ngốc trong tình yêu :

    - Không cô sai rồi !

    Shinichi cầm tờ giấy lên và tiếp lời nói của Shiho :

    - Anh ta thật sự rất yêu cô !

    Miyuki không tin , Anh ta yêu Cô " nực cười yêu cô mà trong lúc Cô cần Anh ta nhất mà Anh ta lại muốn chia tay với Cô kết hôn với người con gái khác "

    - Khônggg Anh Ta không YÊU TÔI ! (cô gái hét lên)

    SHINICHI nhìn thẳng vào Cô gái trầm giọng nói :

    - Cô tự mình xem đi !

    Shinichi đưa tờ giấy sét nghiệm cho cô gái xem .

    Cô gái cầm tờ xét nghiệm trên tay hét lên đầy đau thương và bi ai :

    - Khônggg ! khôngg thể nào !

    Shinichi nhìn Cô gái đầy thương cảm nói:

    - Anh ta yêu cô hơn chính bản thân mình .

    Anh ta không muốn cô đau khổ khi anh ta chết.

    Nên mới bịa ra câu chuyện đó để cô hận anh và để cô không phải đau lòng khi anh ta chết anh ta thà để cô hận anh ta còn hơn phải để cô đau lòng !

    Sasihi lên tiếng :

    - Xin lỗi cậu miyuki .

    Sau khi anh ấy biết anh ấy không thể sống được bao lâu nửa anh ấy đã nhờ tớ giúp anh ấy diễn vở kịch này để Cậu hận anh ấy !

    - Tớ thật sự còn rất yêu anh ấy nhưng Anh ấy chỉ xem tớ như một người bạn thôi .

    Anh ấy thật sự yêu cậu rất nhiều !

    Miyuki oà khóc những người xung quanh đều không kiềm được nước mắt .

    HiTo đến bên cô ôm cô vào lòng nói :

    - Hãy cố gắng sống cho thật tốt miyuki để kito trên trời có thể yên tâm !

    Sau đó cảnh sát đã dẫn cô gái đi ra chiếc xe cảnh sát đang đậu ngoài sân .

    Hito nhìn theo bóng cô gái cười nói :

    - Anh sẽ chờ em trở về Anh sẽ thay kito chăm sóc em .

    Anh yêu em miyuki !

    Trung sĩ takagi quay qua nhìn hai người nói :

    - Cảm ơn hai em rất nhiều !

    Cả hai đồng thanh nói :

    - Không có gì đâu ạ !

    Trung sĩ takagi nhìn họ cười nói :

    - uể mà phải công nhận hai em rất ăn ý với nhau đấy !

    Shiho em là cộng sự của Shinichi ư ?

    Shiho lườm Shinichi một cái nói :

    - Ai thèm làm cộng sự của Cậu ta chứ !

    Shinichi chỉ biết cười khổ nhìn Shiho và Takagi " Phải cậu không phải là cộng sự của Tớ !

    Mà là...Cộng sự kim người yêu "

    Sato nhìn thấy Takagi thì lên tiếng gọi Takagi :

    - TaKaGi Anh đang làm gì ở đây vậy !

    Takagi ngạc nhiên hỏi :

    - Sato sao em lại ở đây ?

    Sato nhìn Takagi nói :

    - Em đang vừa giải án gần đay đang chuẩn bị về sở cảnh sát !

    - Uể...chào hai em !

    Sato mĩm cười vẫy tay chào Shiho và Shinichi .

    - À chào chị !

    Cả hai chào lại thiếu uý sato .

    Takagi thấy Sato thì hớn hở lên tiếng nói :

    - Sato !

    Hai em ấy vừa giúp anh phá án !!

    Sato gật đầu cười nói :

    - À thế à hay là chị đưa hai em về nha !

    Shinichi lập tức từ chối lời mời của Sato và Takagi .

    Shinichi muốn có thời gian tản bộ cùng Shiho :

    - Dạ không cần đâu ạ tụi em sẽ đi bộ về !

    Sato nghe vậy nên cười nói :

    - Vậy thì tụi chị đi trước !

    - tạm biệt !

    Takagi và sato chào tạm biệt hai người rồi nhanh chóng láy xe đi .

    Shinichi nắm tay shiho cùng nhau đi về nhà .

    Trên còn đường toàn những cánh hoa anh đào rơi khung cảnh tuyệt đẹp .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 6 : Một ngày tốt đẹp của Shinshi


    Cả hai cùng đi về , đến trước cỗng nhà bác tiến sĩ Agasa .

    - Shiho này !

    Shinichi hơi ngại ngùng gọi tên cô.

    - Hửm ?

    Shinichi ? ( Cô trả lời )

    Shinichi rãi rãi đầu , ấp a ấp ún , lại có có chút ngượng ngùng :

    - À...ừm...ngày mai cậu có bận gì không ?

    Shiho suy nghĩ 1 lúc rồi trả lời :

    - Hình như là không !

    Mà có chuyện gì vậy?

    Shinichi mĩm cười hơi ngượng ngùng nhìn Shiho nói :

    - Vậy mai chúng ta đến SkyLand có được không ?

    ( Skyland tên một công viên giải trí )

    Cô nhíu mài nhìn Shinichi có chút khó khó hiểu nói:

    - Đến đó để làm gì ?

    Có vụ án gì hay sao?

    Shinichi cười cười đáp:

    - Không !

    Chúng ta đến đó hẹn hò !

    Cô bật cười nhìn anh , có chút châm chọc lên tiếng :

    - Huể...Buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta sao !

    Anh cười tươi đáp lại :

    - Đúng vậy !

    Buổi hẹn hò đầu tiên !

    Cả hai nhìn nhau bật cười .

    Rồi cùng sánh bước vào nhà .

    Vừa bước vào nhà Họ cất tiếng gọi lớn :

    - Bác tiến sĩ cháu về rồi đây !

    Cả hai đồng thanh nói 1 lượt nhưng không nghe tiếng bác Agasa đáp lại .

    Cô nhìn quanh nhà không thấy bác ấy đâu cô lấy điện thoại ra gọi cho bác tiến sĩ :

    - Alo bác tiến sĩ bác đang ở đâu vậy !?

    Đầu dây bên kia bác tiến sĩ trả lời :

    📞(( À shiho bác có một vài việc bận nên sẽ về trễ ))

    - vâng cháu biết rồi !

    Cô cúp máy .

    Anh quay qua nhìn cô hỏi:

    - Bác ấy nói gì ?

    Shiho cười nhìn Anh đáp :

    - Bác ấy bảo hôm nay sẽ về trể bảo chúng ta ăn cơm trước không cần đợi bác ấy !

    Nói rồi cô đi thẳng xuống bếp .

    Thấy vậy anh cũng đi theo cô xuống bếp .

    Shiho đeo tạp dề vào .

    Anh cũng đứng bên cạnh tò mò hỏi :

    - Cậu định nấu món gì vậy ?

    Shiho cười nói :

    - Món Cari !

    Shinichi hứng chí nhìn Cô cười tươi nói :

    - Hôm nay tớ sẽ phụ cậu !

    Cô cười châm chọc Shinichi :

    - huể...cậu giúp hay là phá thêm đây ?

    Anh cười véo mũi cô 1 cái nhẹ :

    - Đừng xem thường tớ nhé .

    Hôm nay tớ sẽ chổ tài nấu nướng cho cậu coi !

    Cô nhìn anh cười cười :

    - Được rồi !

    Bây giờ cậu đi rửa sạch rau củ sao đó cắt ra cho vào đĩa để lác nữa tớ sẽ chế biến chúng !

    - Vâng thưa tiểu thư Miyano !

    Anh cười rồi làm theo những lời cô nói .

    Bây giờ Shiho đang cắt thịt bò thành những lác mỏng thì vô tình cắt trúng tay .

    - Aydaaaa.....

    Anh vội cầm lấy tay cô lo lắng hỏi :

    - Cậu có sao không sao lại bất cẩn như thế xem xem chảy máu rồi nè !

    Nhìn nét mặt lo lắng thái quá của anh khiến cô bất giác bật cười hạnh phúc .

    Anh thấy thế liền nói :

    - Có gì vui mà cậu lại cười .

    Bộ cắt trúng tay vui lắm hả ?

    Cô nhìn anh với một nét mặt hạnh phúc cười cười lắc đầu :

    - Không !

    Tớ vui vì cậu lo lắng cho tớ !

    Shinichi xoa đầu cô nhẹ giọng mắng Cô :

    - Đồ ngốc !

    Tớ không lo lắng cho cậu thì lo lắng cho ai chứ !

    Nói rồi anh ôm cô vào lòng hơi ấm của anh làm cho cô cảm thấy rất ấm áp .

    Cô ngục đầu mình vào người anh nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc .

    Cô là một người cưng rắng nhưng cũng cần có một bảo vệ và yêu thương và Anh chính là người đó .

    Hôm đó cả hai cùng nhau ăn tối với nhau vui vẻ cho đến khi bác tiến sĩ về :

    - Bác về rồi đây !

    Ủa Shinichi cháu cũng ở đây à !

    - Vâng ạ !

    Shinichi đáp sao đó anh đứng dậy tạm biệt Shiho và bác tiến sĩ Agasa :

    - Bác tiến sĩ đã về rồi tớ đã yên tâm nên tớ về trước nha !

    Cô nhìn anh cười tươi có chút lưu luyến nói :

    - Cậu định về à !

    Anh xoa đầu cô cười ganh mãnh :

    - Sao không nở xa tớ hả hay hôm nay tớ sẽ ngủ lại đây !

    - Cậu mau đi về cho tớ nhờ !

    Shiho vừa nói vừa đẩy Shinichi ra ngoài .

    Ra đến cửa cậu hôn nhẹ lên chán cô .

    - Ngủ Ngon Shiho và đừng quên cuộc hẹn ngày mai nhé !

    Tạm biệt !

    Shiho có chút bất ngờ kèm ngượng ngùng mĩm cười đáp lại :

    - À...ừm !

    Ngủ Ngon anh chàng thám tử!

    Sao đó Shiho vào nhà và đi lên phòng để lại một ông già đang hoá đá vì ngạc nhiên ông nghĩ ( Từ khi nào mà chúng lại .

    Shinichi còn hôn con bé nửa .

    Còn cuộc hẹn ngày mai là sao .

    Không lẽ chúng đang hẹn hò ư .

    Không đâu shinichi còn có Ran mà .... góp cuộc chuyện gì đang sảy ra )

    Lúc này Shiho đang nằm trên chiếc giường bé bỗng của mình cô mĩm cười trong vô thức một nụ cười tuyệt đẹp chàn đầy niềm hạnh phúc .

    - Ngủ thôi !

    Cô nhắm mắt lại và ngủ ngon lành.

    Còn phía Shinichi bây giờ tâm trạng của cậu rất vui và cũng có chút hồi hợp một cảm giác thích thú cảm giác này cậu chưa từng cảm thấy khi đi chơi cùng Ran.

    Cậu suy nghĩ về cuộc hẹn hò ngày mai rồi cười thật tươi :

    - Không biết ngày mai sẽ thế nào .

    Hồi hộp quá đi mất !

    Rồi Anh nhắm mắt lại mong chờ vào ngày mai .

    Một ngày tuyệt vời của Cô và Anh .

    Ngày hẹn hò đâu tiên !!!!!!!!!
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 7 : Buổi hẹn hò đầu tiên


    Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu vào 2 căn phòng đánh thức hai người đang ngủ say sưa .

    Shinichi và Shiho cùng lúc thức dậy .

    Anh thì đang cuống cuồng chuẩn bị sợ trể hẹn với cô .

    Shinichi bay nhanh vào nhà tắm vscn tắm rửa , chải chuốt , vuốt vuốt tóc cho thật đẹp trai .

    - Mình phải nhanh lên mới được hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt của mình và Shiho !

    Phải thật ấn tượng mới được !

    [...]

    Còn Shiho thì đang từ tốn bước đến gần cửa sổ , Tay nhẹ vén chiếc màn cửa để ánh nằng mặt trời chiếu gọi vào căn phòng:

    - Ánh nắng hôm nay đẹp thật !

    - Chuẩn bị thôi hôm nay là một ngày đặc biệt !

    [...]

    Sau khi Chuẩn bị sẳn sàng Shinichi đi nhanh qua nhà Bác tiến sĩ chờ Shiho .

    Shiho vừa mở cửa ra thì đã thấy Shinichi đứng ở trước cửa , Shinichi hí hửng cười nói :

    - Chào buổi sáng Shiho !

    Shiho mĩm cười đáp lại lời chào của Shinichi :

    - Chào buổi sáng Shinichi !

    Sao cậu đến sớm vậy ?

    Shinichi rãi rãi đầu cười cười nói :

    - À hôm nay tớ có hứng nên dậy sớm !

    Cô lườm nhẹ Shinichi 1 cái cười chiêu chọc nói:

    - Ái chà...có thật không đấy ?

    Shinichi cười cười ngượng ngùng nói :

    - À...ừm chắc là như vậy !

    Haha...

    Nói rồi anh nắm tay Shiho , nháy mắt tinh nghịch , lôi cô đi .

    Cả hai cùng nhau đi đến SkyLand .

    [ ở một nơi khác ]

    - Ran À !

    Sonoko khó chịu lên tiếng gọi Ran với giọng nói có chút bất mãn và tức giận .

    - Có chuyện gì vậy sonoko !

    Ran cười cười nhìn Cô bạn thân của mình không rõ Cô nàng đang tức giận điều gì .

    Sonoko với khuôn mặt tức giận nhìn Ran lớn tiếng nói:

    - Tên ngốc Shinichi đó không biết đang bận chuyện gì mà hai hôm nay không đến thăm cậu .

    Tớ gọi điện cho cậu ta nhưng không được ?

    Ran có chút hoảng hốt khi nghe Sonoko nói vậy :

    - Không lẽ cậu ấy đã sảy ra chuyện gì rồi sao ?

    Sonoko nói trấn an Ran nói :

    - không có chuyện gì đâu cậu đừng lo .

    Tên đó chắc là đang mê một vụ án nào rồi !

    Chứ làm gì có chuyện gì !

    Ran vẫn lo lắng thì bác tiến sĩ mở cửa vào cùng với đội thám tử nhí .

    Đang vui vẻ cười nói .

    Vừa vào thì bọn nhóc đã lên tiếng chào hỏi Ran .

    - Chào chị ran ! bọn em đến thăm chị đây!

    Ayumi cười cười nói .

    - Chị đã khoẻ hơn chưa ?

    Misstuki hỏi thăm .

    - Chị có cảm thấy đói không ?

    Genta hỏi với vẻ mặt hí hửng .

    Amymi và mistuki lắc đầu cười khổ nói :

    - Sao lúc nào cậu cũng chỉ nghỉ đến ăn vậy !

    Ran cùng mọi người bật cười nhưng rồi Ran lại chở lại vẻ mặt lo lắng cô hỏi bác tiến sĩ :

    - Bác tiến sĩ à !

    Bác có biết dạo này shinichi đang bận gì không ?

    Cháu rất lo cho cậu ấy !

    Bác agasa lúng túng không biết nên trả lời thế nào kỳ thực Ông cũng không rõ nguyên nhân Shinichi không đến thăm Ran nên nhất thời không biết nói gì , nên đành ậm à ậm ực nói :

    - À ừm Nó...Shinichi đang ...

    đang bận phá một vụ án nghiêm trọng...Đúng vậy !

    Ran cười cười nhưng với một nét mặt thoáng buồn ' Lại là vụ án ' .

    Sonoko cũng bất mãn thay cho Ran .

    Định nói gì thì bị Tan ngăn lại .

    Trò chuyện được 1 lúc thì Sônoko đứng dậy nói :

    - Tớ có việc đến SkyLand một chút .

    Tối tớ sẽ đến thăm cậu !

    Ran mĩm cười với sonoko :

    - Ừm cậu đi đi !

    Nhóm thám tử nhí nói :

    - Chúng em sẽ chăm sóc cho chị ấy chị cứ yên tâm đi !

    Sonoko tạm biệt mọi người đi ra cữa :

    - Vậy nhờ các em nha !

    - Dạ !

    Cả đám đông thanh đáp .

    ======= Skyland =======

    Cả hai mua vé vào cỗng rồi tiến vào trong , Anh đưa bó hoa ra tặng cô .

    Anh mĩm cười thẹ thùn nói :

    - Tặng cậu này !

    Cô mĩm cười nhận lấy bó hoa với khuôn mặt chàn đầy hạnh phúc .

    Anh nắm lấy tay cô hỏi :

    - Cậu muốn đi đến đâu trước ?

    Shiho nhìn Shinichi cười đáp lại :

    - Tớ muốn đến thủy cung toto !

    Shinichi nở nụ cười nắm tay Shiho cùng đến thuỷ cung toto .

    Đến thuỷ cung anh chợt nhớ đến lần trứơc đến đây cùng Ran .

    Anh bất giác lên tiếng nói :

    - Chổ này thay đổi nhiều quá Tớ nhớ lần trước đến đây cùng Ra...

    Shinichi chợt nhớ ra mình lỡ lời nên vội vàng giải thích sợ Shiho hiểu lầm .

    Shiho nhìn Anh nói :

    - cùng Ran đúng không !

    Shinichi vội giải thích ngay :

    - Này Cậu đừng hiểu lầm tớ thật sự ...

    Anh chưa nói hết câu thì Shiho đã xen vào nói :

    - Tớ không nhỏ nhọn như vậy đâu !

    Anh xoa đầu cô nói :

    - Tớ biết nhưng vẫn muốn giải thích .

    Tớ từng có một khoảng thời gian sai lầm trong việc sát định tình cảm của mình .

    Tớ đã cho rằng đó là tình yêu nhưng bây giờ tớ đã xác định rõ tình cảm của mình dành cho Ran chỉ là tình bạn !

    - Còn tớ đối với cậu bây giờ mới là Tình Yêu !

    Cô mĩm cười dịu dàng nhìn anh đầy hạnh phúc .

    Đều này khiến Shinichi vô cùng bất ngờ và hạnh phúc đây là lần đầu Shinichi nhìn thấy Shiho dịu dàng đến vậy .

    Shinichi nhìn cô cười nói :

    - Lúc nào cậu cũng cười như vậy có phải tốt hơn không .

    Chứ lúc nào cũng bộ mặt lạnh lùng cứ như bà già 90 tuổi vậy !

    Shiho nhíu mày nhìn Shinichi nói :

    - Đúng là vô duyên mà .

    Tớ chỉ mới 84 tuổi thôi !

    Anh nhìn cô rồi cười tươi .

    Sau đó một chú cá heo đi qua chỗ Anh và Cô .

    Shinichi cười tươi nói :

    - Shiho nhìn kìa !

    Cô cười cừơi nhìn chú cá heo nói :

    - một chú cá heo dễ thương !

    Anh nhìn cô cười nghĩ ( cô ấy cuối cùng cũng chịu mở lòng rồi.

    Tớ hứa sẽ bảo nụ cười này mãi mãi )

    Cô thấy anh nhìn mình cười cười nên hỏi :

    - Có vì vui sao Kudo - kun !

    Bộ mặt tớ có dính cái gì sao ?

    Anh nghe Shiho hỏi vậy liền bật cười nói :

    - À không có gì !

    - Bộ Tớ nhìn bạn gái của mình có gì không đúng sao !

    Shinichi chiêu chọc cô nàng .

    Shiho nhìn Shinichi đáp lại :

    - Huể .

    Khuôn mặt đạt tỉ lệ vàng của tớ không phải ai muốn nhìn cũng được đâu nhá !

    Cô kiêu ngạo nói .

    Anh cũng chẳng thua cô :

    - Ê đừng quên tớ cũng là một thám tử lừng danh đấy nhé !

    Cô thở dài trước Anh chàng đại thám tử thích thể hiện này :

    - Rồi rồi...thưa thám tử lừng danh Tớ đói rồi chúng ta đi ăn thôi !

    Shinichi cười cười xoa đầu Shiho 1 cái, rồi nắm tay cô đi :

    - Rồi chúng ta đi ăn thôi Shiho bé bỏng của Tớ !

    Cô nhíu mài , nhăn mặt nhìn Shinichi khó chịu nói :

    - Đừng gọi tớ bằng cái tên ngớ ngẫn đó .

    Kudo - kun ạ !

    Anh bật cười lớn nhìn Shiho nói :

    - HaHa...Biết rồi !

    Cả hai cùng đến khu ăn của Skyland .

    Anh và cô chọn món ăn rồi cô gọi thêm một chai rượu sherry Anh liền nói :

    - Cậu không nên uống rượu !

    Shiho mĩm cười đáp :

    - tớ không phải trẻ con !

    Shinichi nhìn cô rồi nói :

    - Ý tớ không phải vậy .

    Tớ chỉ không muốn cậu nhớ tới những cái tên đó thôi .

    Tớ muốn cậu quên đi cái tên đó và cả cái tổ chức đó nửa !

    - Cái người tên Sherry đã chết rồi người bây giờ trước mặt tớ là Miyano ShiHo bạn gái của Kudo Shinichi này !

    Shiho rất cảm động trước những lời nói của Shinichi .

    Shiho nhìn Anh cười nói :

    - Tớ đã quên chúng lâu rồi Và tớ cũng không còn sợ hãi hay cảm thấy bất an như lúc trước nửa vì đã có cậu bên cạnh !

    Anh nắm lấy bàn tay cô nói như 1 lời khẳng định :

    - Tớ Hứa sẽ bên cạnh cậu mãi mãi !

    Cả hai nhìn nhau mĩm cười hạnh phúc .

    Shinichi nghĩ ( có lẽ cả đời này tớ không thể yêu ai ngoài cậu "Shiho" À )

    Sao khi cả hai ăn xong họ cùng nhau chơi tất cả các trò chơi trong Skyland .

    Và bây giờ cả hai đang ở trên vòng đu quay lớn của Skyland ở đây có thể nhìn thấy được cả khu vui chơi rộng lớn này .

    Hôm nay Shiho cười rất nhiều điều này làm shinichi rất vui có lẽ tổ chức bị tiêu diệt cô đã không còn lo lắng nửa .

    Shinichi quay sang gọi Cô :

    - Shiho !

    - Hả ? ( Cô trả lời )

    Anh và cô nhìn nhau say đắm rồi Shinichi tiến lại gần Shiho và môi chạm môi.

    Sau một ngày đi chơi dài shiho có lẽ đã mệt nên đã ngủ gục trên vai Shinichi .

    - Shiho chúng ta mau xuống thôi !

    Shinichi nói rồi quay sang nhìn Cô thì thấy cô đã gục trên vai anh ngủ từ khi nào .

    Shinichi nhìn Cô mĩm cười :

    - Shiho của chúng ta cũng có lúc như trẻ con vậy !

    Nói rồi Shinichi cõng cô trên vai bước xuống vòng đu quay , cứ như vậy mà bế cô ra về .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 8 : Nói Rõ Ràng Mọi Chuyện !


    Thiếu uý sato và trung sĩ takagi giải quyết vụ án ở đây và nhìn thấy Shinichi.

    Takagi lên tiếng gọi :

    - Shinichi !

    Shinichi nghe tiếng gọi quay lại , nhìn thấy hai người họ :

    - Anh takagi và chị sato hai người làm gì ở đây có vụ án gì sao ?

    Shinichi ngừng 1 chút rồi cười ganh ma nhìn họ đầy nghi ngờ nói :

    - Hay hai người đang hẹn hò ?

    Takagi rãi đầu cười cười :

    - tụi anh đanggg...

    Cả hai người Takagi và Sato đều đỏ mặt nhìn Shinichi .

    - À thì ra là vậy !

    Shinichi cười tinh ganh .

    Cả hai vội vàng nhanh chóng giải thích :

    - chúng tôi chỉ là đến đây là có vụ án chứ không phải hẹn hò !

    Shinichi cười gian nhìn Họ nói :

    - Thật không đó ?

    Sato đỏ mặt nói :

    - Đương nhiên là thật rồi !

    Mà em ở đây làm gì còn cô gái này là Shiho đúng không ?

    Sato lúc này mới để ý thấy sau lưng Shinichi là 1 cô gái mà còn là Cô gái thành viên của tổ chức áo đen, Shinichi cười cười nói :

    - Đúng vậy !

    Hôm nay bọn em đến đây chơi chắc do cô ấy mệt quá nên đã ngủ rồi!

    Takagi nghe vậy liền mắng cho shinichi 1 trận:

    - Ran đang còn nằm trong bệnh viện mà em còn tâm trạng đi chơi hay sao?

    Anh cứ tưởng Shinichi đến đây có việc gì quan trong hay đang theo 1 vụ án nào đó.

    Nào ngờ...

    Sato cũng nhìn Shinichi đầy tức giận , Shinichi sao có thể làm như vậy chứ, Ran đang nằm viện mà cậu ta lại không lo mà còn có tâm trạng đi chơi lại đi với 1 cô gái , bây giờ còn cõng cô gái đó trên lưng chẳng khác, gì 1 cặp tình nhân đang yêu, điều đó khiến Sato lo lắng vô cùng , Sato tức giận nói :

    - Em đừng quên Ran vì em nên mới bị thương .

    Em lại cùng người con gái khác đến đây chơi !

    Nếu Ran biết sẽ buồn như thế nào ?

    - Chị không rõ em và Shiho có quan hệ gì nhưng Ran rất yêu em .

    Em không nên để con bé tổn thương !

    Shinichi nhìn cả hai người họ, họ đã nói vậy chắc cũng đoán được mối quan hệ hiện giờ của anh và Shiho.

    Nếu đã vậy sẵn đây nói rõ một lần luôn vậy.

    Shinichi trầm giọng nói :

    - Ran bị thương vì em .

    Em biết rõ đều đó và chuyện Ran yêu em , em cũng biết rõ .

    Nếu như Ran gặp nguy hiểm em sẽ liều chết để cứu cô ấy .

    Điều gì em là được cho cô ấy em sẽ làm nhưng từ rất lâu rồi tình cảm em dành cho cô ấy đã không phải là tình yêu rồi .

    Bây giờ người em yêu và muốn ở bên cạch mãi mãi là Shiho !

    Takagi nhìn Shinichi hét lên đầy tức giận và phẩn nộ :

    - Shinichi Cậu sao có thể nói ra những lời nói đó hả ?

    Cậu Có biết nếu Ran nghe được sẽ buồn như thế nào không hả?

    Sato cũng tức giận nói :

    - Đúng vậy !

    Cậu chỉ mới gặp Shiho .

    Còn ran cậu và em ấy là bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau .

    Chẳng phải lúc đầu cậu rất yêu Ran hay sao ?

    Shinichi nhìn Họ với vẻ mặt nghiêm túc trả lời :

    - Em biết em làm như vậy Ran sẽ tổn thương .

    Em sẽ cố gắng để cô ấy không chịu nhiều tổn thương !

    - Phải em chỉ mới gặp Shiho gần đây nhưng tụi em đã cùng trãi qua rất nhiều chuyện , cùng nhau giải quyết các vụ án , Cùng nhau chia sẽ nhưng nổi buồn , nhưng nổi lo mà những thứ đó em không thể chia sẽ cùng Ran hay bất kỳ ai !

    - Shiho cô ấy luôn cùng em giải quyết các vụ án còn Ran cô ấy chẳng bao giờ thấu hiểu cho em .

    Cô ấy chưa từng ủng hộ em trong việc phá án bởi vì cô ấy không có hứng thú gì với chúng nhưng em là thám tử công việc của em là giải quyết các vụ án nhưng cô ấy không bao giờ hiểu , cô ấy trách em dành nhiều thời gian cho các vụ án và không dành thời gian cho cô ấy và cô ấy thường tỏ ra khó chịu khi nghe em nhắn đến các vụ án !

    - Em và cô ấy thật sự không thể ở bên nhau nếu ở bên nhau chỉ kiến cô ấy đau khổ Và chúng em cũng không hợp ý nhau , không thể cùng chia sẽ mọi thứ với nhau !

    - Còn Shiho cô ấy không giống Ran , Cô ấy rất hiểu em , cô ấy luôn sát cánh bên em dù cho có chuyện gì sảy ra , cô ấy luôn cùng em giải quyết các vụ án mà không hề than phiền , những lúc ở bên cạnh cô ấy , em thật sự rất hạnh phúc , cô ấy luôn lắng nghe những câu chuyện trinh thám mà em kể tuy cô ấy hay cằn nhằn em rất nhiều nhưng em lại cảm thấy rất vui .

    Cô ấy có cùng lý tưởng với em, luôn phá án cùng em mà không thề than phiền mà còn rất vui vẻ !

    - Cô ấy chưa từng trách em khi em theo đuổi bất kì vụ án gì cô ấy luôn ủng hộ em cho em niềm tin và sức mạnh vượt qua những khó khăn !

    - Em còn nhớ có lần trong hình dạng conan em đã suých chết trong vô thức em cứ nghĩ người mà em muốn gặp nhất là Ran nhưng không lúc đấy người em muốn gặp nhất là Shiho .

    Lúc đấy cũng là lúc em nhận ra mình thật sự đã yêu Shiho !

    - Và cũng nhờ có cô ấy em đã nhận ra được tình cảm bấy lâu em dành cho Ran chỉ là tình bạn chứ không phải tình yêu!

    Takagi hét vào mặt Shinichi :

    - Tôi không quan tâm Ran đã hi sinh rất nhiều vì Cậu .

    Ran chờ cậu , Đợi cậu nhưng bây giờ cậu lại nói ra những lời này .

    Ran góp cuộc không bằng Shiho ở điểm nào chứ ?

    Shinichi bình tỉnh nhìn Họ trả lời :

    - Ran cô ấy rất tốt !

    Nên cô ấy xứng đáng ở cạnh một người tốt hơn em như vậy.

    Cô ấy sẽ hạnh phúc hơn !

    Sato nhìn shinichi nói :

    - Ran yêu cậu nếu cậu ở bên em ấy thì em ấy sẽ hạnh phúc !

    Shinichi nhìn Shiho mĩm cười nói :

    - Sao em có thể từ bỏ Bạn Gái của mình để ở bên cạnh Ran được chứ !

    Cả hai ngạc nhiên nói :

    - Cái gì !

    Cậu nói bây giờ shiho là bạn gái cậu !

    Shinichi nhìn họ như 1 lời khẳng định chắc chắn :

    - Đúng vậy Cô ấy bây giờ là bạn gái của em!

    Takagi và Sato nhíu mài lại họ chỉ cho rằng Shinichi chỉ là đang xúc động mà lần tưởng tình cảm của mình, vì Shinichi và Shiho mới trãi qua một khoảng thời gian đầy nguy hiểm với nhau, cùng sát cách với nhau, nên Shinichi chỉ là đang còn chìm trong những cảm xúc đầy xúc động ấy, nhưnv khoảnh khắc sống còn ấy, Shinichi chỉ là nhầm lẫn giữa tình cảm cộng sự và tình yêu, nhưng không ngờ bọn họ đã sát lập quan hệ.

    Họ nhìn Shinichi nhíu mài lại nói :

    - Ran có biết chuyện này không ?

    Shinichi cúi mặt trả lời :

    - Vẫn chưa !

    Em định ngày mai đến thăm cô ấy sẽ nói cho cô ấy và mọi người cùng biết!

    Sato và Takagi đồng loạt hét :

    - Không được !

    Cậu muốn giết Ran hay sao vậy?

    Con bé đang rất yếu nó không thể chịu được đã kích lớn như thế này cậu biết không?

    Shinichi không nói gì chỉ im lặng .

    Takagi và sato nhìn anh, chỉ có thể xuống giọng nói :

    - Em tạm thời đừng cho Ran biết chuyện em và Shiho được không chị sợ Ran không chịu được !

    Shinichi vẫn im lặng không nói gì .

    Sato và Takagi không thể nói thêm gì nên đành nói :

    - Em cứ từ từ suy nghĩ kĩ lại đi .

    Chị mong em có thể về bên cạnh Ran .

    Chị và anh takagi sẽ xem như không có chuyện hôm nay !

    Shinichi không kiên nhẫn nói chuyện với họ nữa, nói qua nói lại cũng chỉ là mình anh nói mình anh hiểu, họ cứ có nghe loạt tai đâu.

    Shinichi nhìn họ nói:

    - Nếu không còn chuyện gì nửa em về trước đây !

    Cả hai đồng thanh nhìn Shinichi nói :

    - Dù sao chị cũng mong em sẽ suy nghĩ kĩ lại !

    Shinichi không nói gì cả chỉ im lặng cõng Shihi rời đi .

    Ở đây takagi và sato nhìn theo bóng dáng của Shinichi và Shiho một cách buồn bã .

    Takagi quay qua nhìn sato :

    - Đáng lẽ anh phải nhìn ra hai người họ đang quen nhau lúc cả hai giúp anh phá án thì có lẽ chúng ta đã có thể ngăn cản họ làm tổn thương ran rồi !

    Sato vỗ vai Takagi an ủi anh :

    - không phải lỗi của anh mọi chuyện diễn ra như thế này không ai đoán trước được .

    Bây giờ việc quan trọng nhất là phải giấu ran chuyện này và còn phải tìm cách để shinichi quay lại bên Ran .

    Biết là chuyện này không công bằng với Shiho nhưng Ran đã hi sinh cho Shinichi quá nhiều cô ấy xứng đáng được ở cạnh shinichi !

    Takagi nhìn sato gật đầu tán đồng :

    - Đúng vậy .

    Lúc này anh đã cõng đi tới gần cổng ra vào thì Sonoko từ bên ngoài bước vào Cô nhìn thấy Shinichi đang cõng một cô gái nhưng vì trời tối cô nhìn không rõ khuôn mặt cô gái :

    - Huể đó hình như là Shinichi còn đang cõng một cô gái nửa chứ?.

    Góp cuộc cô gái đó là ai?

    Cậu ta bảo có vụ án nhưng lại đến đây cùng một cô gái?

    Cô gái này nhìn giống như một người nào đó Không nhớ là ai nửa nhưng nhìn rất quen mặt !

    Lúc sonoko định đuổi theo thì đã không thấy người đâu vì lúc đó người ra vào Skyland rất đông .

    Sonoko đành phải giải quyết công việc trước .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 9 : Chăm sóc


    Trên đường , Shinichi cõng Shiho trên lưng, anh nhìn cô đang ngủ ngon trên vai mình thì không khỏi mĩm cười :

    - Shiho à ! bây giờ đối với tớ cậu là người quan trọng nhất hơn bất cứ thứ gì trên đời .

    Dù cho có bị tất cả mọi người ghét xem tớ như một kẻ bạc tình đã phụ lòng Ran tớ cũng không quan tâm đến .

    Tớ chỉ cần có cậu ở bên cạch đối với tớ là quá đủ rồi !

    - Dù biết là sẽ làm tổn thương Ran tớ cũng không quan tâm, nói thế cứ như tớ là kẻ vô tâm vậy..ha...

    Mặc dù tớ không muốn ran tổn thương nhưng lại càng không muốn mất đi cậu.

    Tớ thật sự rất yêu Cậu , cậu là tất cả đối với tớ !

    Về đến nhà anh đặt cô xuống giường.

    Cẩn thận đắp chăn lại kỹ càng , ngồi xuống cạnh mép giường nhìn cô ngủ, nhưng khuôn mặt cô bây giờ rất đỏ, Shinichi thấy vậy lo lắng liền lấy tay đặt trán của cô .

    Anh cảm nhận được trán của cô rất nóng Có lẽ cô đã sốt , anh gọi cô:

    - Shiho trán cậu nóng quá .

    Cậu bị sốt rồi!

    Anh nhanh chóng lấy khăn lạnh giúp cô hạ sốt , rồi nhanh chóng lấy thuốc cho cô uống .

    Một lúc sau cô đã hạ sốt rồi tỉnh lại , Anh vui mừng vì cô đã hạ sốt Anh liên tục hỏi cô :

    - Cậu tỉnh rồi sao ?

    Cậu có đau chổ nào không ? không khoẻ chổ nào không ?

    Có cần gọi bác sĩ không ?

    Có cần ...

    Cô ngắt ngang những câu hỏi của anh :

    - Tớ không sao chỉ là bị sốt thôi không phải bệnh gì nghiêm trọng ! cậu không cần phải làm quá như vậy đâu !

    - Đúng thật là !

    Shinichi nhìn cô giận dỗi nói :

    - Cậu có biết tớ lo cho cậu thế nào không hả ?

    Shiho mĩm cười nhìn anh :

    - Rồi rồi là tớ không đúng !

    - A....

    Anh hoảng hốt nhìn cô :

    - Cậu sao vậy ?

    Thấy không khoẻ ở chỗ nào ?

    Thấy đau ở đâu ?

    Thấy không...

    Cô cắt ngang lời nói của Anh :

    - Tớ chỉ thấy đau đầu một chút thôi không sao cậu đừng lo !

    Anh nhìn cô nhíu mài nói :

    - Sao mà không lo cho được !

    Cô cười cười nhìn anh .

    Cô đưa tay chạm vào mặt anh, xoa xoa vài cái, rồi cười nói :

    - Tớ không sao đừng lo lắng !

    Với lại đừng lãi nhãi nữa tớ rất đau đầu!

    Anh nghe vậy liền bật cười, rồi nắm chặt tay cô nhìn Cô ôn nhu nói:

    - Muốn tớ không lo thì phải mau hết bệnh biết chưa?

    Cô nhìn Shinichi cười nói :

    - Rồi tất cả nghe cậu hết !

    Anh nhớ ra gì đó, lại nhìn cô cười nói:

    - Đợi tớ , tớ sẽ đi nấu cháo cho cậu ăn có được không !?

    Cô bệnh nhưng vẫn không ngừng chiêu chọc cậu :

    - Tớ có thể nói không ăn sao?

    Mà cháo cậu nấu có ăn được không đây !?

    Anh véo mũi cô nói :

    - Đừng xem thường tớ chứ .

    Hôm nay tớ sẽ cho cậu ăn món cháo ngon nhất trên đời bảo đảm cậu ăn xong sẽ hết bệnh ngay!

    Cô cười cười nói :

    - Huể...khỏi bệnh ngay hay là chết luôn không chừng !

    Anh rõ đầu cô trách mắng nói :

    - Cấm cậu nói lung tung mau nằm xuống nghĩ ngơi đi !

    Nghe lời anh cô nằm xuống nghĩ ngơi trong lúc chờ anh nấu cháo .

    Anh bước xuống bếp đeo tạm dề vào.

    - Hể nấu cháo phải bắt đầu từ đâu đây !

    Đây là lần đầu mình xuống bếp phải làm sao đây .

    Shinichi một thám tử lừng danh như mày không lẽ không nấu được một tô cháo hay sao !?

    - với lại shiho đang bệnh cần ăn cháo mới khoẻ lại được vì shiho phải cố gắng lên nào !

    Sau một thời gian chiến đấu với cái nhà bếp anh chàng đại thám tử lừng danh cũng đã nấu được một tô cháo tuy nhìn hơi khó coi một chút nhưng mùi vị thì chưa biết được .

    Anh bưng tô cháo nóng lên phòng cho cô ăn.

    Anh đặt tô cháo xuống, nhẹ giọng gọi:

    - Shiho ăn cháo thôi !

    Cô nhìn tô cháo, cháo không ra cháo, canh không ra canh, liền cười khổ :

    - Cái này có chắc là ăn được không đấy?

    Anh rãi đầu ngượng ngùng cười :

    - Nhìn hình thức như vậy thôi chứ ăn là ngon hơn cả đầu bếp nổi tiếng thế giới đấy "HaHa" !

    Cô nhìn anh có chút lo sợ và bất an , nhưng cô vẫn quyết định ăn , cô thở mạnh một hơi rồi nói :

    - Được rồi tớ sẽ ăn !

    Anh xoa đầu cô cười nói :

    - Vậy mới ngoan chứ !

    Cậu là người đầu tiên mà tớ tận tay xuống bếp nấu cho đấy nhé !

    Cô nhăn mặt nhìn anh :

    - Vậy tớ là chuột bạch thí nghiệm thức ăn của cậu à ?

    Anh cười cười nói :

    - Chẳng phải tớ cũng là chuột bạch cho cậu thử nghiệm thuốc ATPX 4869 của cậu sao ?!

    Cô cười nhìn anh .

    Anh mút một muỗng cháo thổi nguội rồi đút cho cô .

    Quả nhiên hình thức lẫn mùi vị đều như nhau.

    Cháo mà Anh nấu chua ngọt có đủ.

    Cô cố nuốt chúng vào bụng rồi nói :

    - Đây là cháo gì lại có vị chua ngọt vậy?

    Anh nhăn mặt nhìn cô :

    - Cậu nói gì vậy cháo sao lại có vị chua ngọt được .

    Để tớ thử xem !

    Anh mút một muỗng cháo lên ăn , rồi rãi đầu cười :

    - Quả đúng như cậu nói !

    Tớ xin lỗi có một tô cháo cũng không nấu được !

    Hay là cậu đừng ăn nửa tớ sẽ ra ngoài mua cháo cho cậu .

    Chờ tớ một chút tớ sẽ về ngay!

    Anh vừa đứng dậy cô đã nắm tay anh lại:

    - Không cần đâu .

    Tớ sẽ ăn hết tô cháo này!

    Trời đã tối rồi !

    Anh nhìn Shiho lo lắng nói :

    - Như vậy không được tô cháo chua ngọt này sao có thể ăn được chứ !?

    Cô mĩm cười nhìn anh :

    - Sao lại không được chứ .

    Nó là do cậu nấu mà dù không được ngon nhưng nó là tấm lòng của cậu !

    Shinichi nhìn cô cười rồi ôm cô vào lòng.

    Cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc .

    Anh đút tiếp cho cô từng muỗn cháo cho đến hết tô cháo đó .

    Mặc dù nó rất là khó ăn nhưng cô cảm nhận được Shinich đặt rất nhiều tình cảm vào tô cháo ấy nên cô cảm thấy nó ngon hơn bất kì món cháo nào .

    Sao khi ăn xong anh bảo cô nằm xuống nghĩ ngơi cho khoẻ .

    Cô nghe lời anh nằm xuống nhắm mắt lại ngủ .

    Anh hôn lên chán cô và nói :

    - Shiho bé bỏng ngủ ngoan !

    Anh ngồi bên cạnh nhìn cô ngủ khuôn mặt cô lúc ngủ như một nàng công chúa còn anh như một chàng hoàng tử ở bên cạnh để bảo vệ cho cô .

    Sau khi cô ngủ , anh xuống bếp dẹp tô cháo thì nhận được cuộc gọi của bác tiến sĩ :

    - Alo cháu nghe đây bác tiến sĩ .

    📞 À shinichi à sao cháu lại bắt máy shiho đâu ?

    - Dạ cô ấy bị sốt nên đã ngủ rồi ạ!

    📞Cái gì con bé bị sốt sao , con bé có sao không ?

    - Dạ không sao cô ấy ổn rồi ạ !

    📞Thôi chết hôm nay ba mẹ genta không có ở nhà nên ta phải qua nhà ở cùng thằng bé !

    - Dạ hôm nay cháu định sẽ ở lại đây chăm sóc cô ấy bác cứ yên tâm !

    📞Vậy ta yên tâm rồi shiho giao cho cháu !

    Cảm ơn cháu Shinichi .

    - không cần cảm ơn cháu đâu, đó là việc của cháu mà !

    📞hả việc của cháu nghĩa là sao ?

    - hôm nào gảnh cháu sẽ giải thích cho bác còn bây giờ.

    Cháu phải lên chăm sóc cho cô ấy .

    Tạm biệt bác !

    📞À ừm tạm biệt cháu !

    Sau khi tắt máy anh vội lên phòng ngồi bên cạnh cô .

    Liên tục thay khăn nóng trên trán cho cô .

    Rồi Anh do hơi mệt nên đã ngủ quên lúc nào không hay .

    Sáng hôm sau Shiho tỉnh dậy cô , thấy cơ thể khoẻ hơn rất nhiều trán cũng đã hết nóng .

    Quay qua thì thấy anh đang ngồi bên cạnh cô, mặt cúi xuống giường mà ngủ.

    Chắc có lẽ cả đem qua cậu anh vẫn luôn ở cạnh Cô .

    Tay cậu vẫn còn nắm chặc tay cô .

    Cảm giác hạnh phúc dâng trào trong lòng Shiho vừa hạnh phúc vùa ấm áp .

    Cô mĩm cười nhìn khuôn mặt anh , lúc ngủ Shinichi cũng thật thu hút , bờ mi cong cong , ánh mắt nghiêm túc , khuôn mặt trầm tỉnh.Thật khiến người khác phải ngắm nhìn mãi.

    Lúc này anh tỉnh dậy thấy cô đã tỉnh, anh nhanh chóng hỏi :

    - Cậu đã khoẻ chưa ?

    Shiho cười nhìn anh đáp :

    - Cậu chăm sóc tớ kĩ như vậy , sao mà không khoẻ cho được !

    Shinichi xoa đầu cô nói :

    - Shiho thật biết nghe lời mới đây đã chịu hết bệnh rồi !

    Cô cười nhìn anh .

    Rồi bước xuống giường .

    Anh vội vàng đở cô vì cô vẫn chưa khoẻ hoàn toàn .

    Cô bảo anh :

    - Tớ không sao tớ muốn thay đồ !

    Anh nhìn cô nói :

    - Cậu vẫn còn yếu lắm tớ sẽ dìu cậu vào trong !

    Shiho nhìn anh cười nói :

    - Sao đây muốn tắm chung với tớ à !

    Anh cười gian nhìn cô :

    - nếu được vậy thì tốt !

    Cô lắc đầu cười khổ nói :

    - Haizzz ! cậu đúng là biến thái mà !

    Anh kề sát tai cô nói :

    - Chỉ khi ở bên cậu tớ mới biến thái như vậy thôi " haha " !

    - Thật hết nói nổi cậu mà : cô lắc đầu nói .

    Anh nhìn cô cười cười .

    Sau đó anh dìu cô vào nhà tắm sao khi tắm rửa sạch sẽ cô đi ra ngoài .

    Còn anh thì vào tắm .

    Sau khi cả hai đều đã sạch sẽ , họ quyết định ra ngoài ăn vì đồ ăn trong nhà không còn đủ để nấu bữa sáng ,cả hai cùng nhau ra ngoài ăn sáng .

    Tại tiệm ăn sáng Suchikawa .

    Anh cùng cô đã gặp tụi nhóc thám tử nhí cùng bác tiến sĩ vì có việc bận nên để chúng ăn ở đó rồi đi giải quyết công việc . anh và cô đã cùng ngồi ăn với chúng .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 10 : Gặp lại đội thám tử nhí !


    Shinichi và Shiho đi đến bàn đám nhóc đội thám tử nhí đang ngồi , Shinichi cười với chúng rồi nói :

    - Này các nhóc anh chị ngồi đây được chứ?

    - Dạ được ạ !

    Cả đám đồng thanh đáp .

    Genta với vẻ mặt ngạc nhiên nhìn họ :

    - Ủa sao hai người lại ở đây ?

    Hai người đang hẹn hò à ?

    Shinichi cùng Shiho bật cười, cái tên này nói cái là trúng phốc thế .

    Ayumi lên tiếng nói :

    - Đồ ngốc ai lại hẹn hò trong tiệm ăn sáng chứ !?

    - Đúng đó !

    ( Misstuki nói )

    Cả hai chỉ biết nhìn lũ nhóc cười khổ, bọn chúng không hề thay đổi gì cả, trẻ con thật đáng yêu .

    Shinichi nghĩ nghĩ sao lại không thể hẹn hò ở quán ăn chứ?

    Ayumi nhìn Genta lại nói :

    - với lại anh shinichi là bạn trai của chị Ran mà !

    Nghe vậy shinichi liền nói :

    - Anh không phải bạn trai của chị Ran đâu , anh và chị Ran chỉ là bạn !

    Ayumi và 2 nhóc vô cùng ngạc nhiên:

    - Vậy ư ?

    Anh mĩm cừơi trả lời :

    - Đúng vậy .

    Bây giờ Anh ...

    Chưa kịp nói hết câu thì takagi và sato từ đâu đi tới .

    Sato giọng nói có sự tức giận không nhỏ :

    - này shinichi đã nói là sẽ không nói ra mà?

    Shinichi nhìn họ nhíu mài nói :

    - Em không hề hứa như vậy !

    - EM...

    Takagi tức giận nói .

    Sato cũng mất bình tĩnh hét lên :

    - shinichi cậu...

    Shiho im lặng một lúc rồi lên tiếng :

    - Shinichi này...

    Shinichi liền quay qua nhìn cô nói :

    - Shiho thật ra là ....

    Shinichi Chưa nói hết câu thì Shiho đã lên tiếng :

    - Thật ra tối hôm qua tớ đã nghe hết câu chuyện của hai người !

    Bọn họ nói lớn tiếng như vậy cô không thức mới là chuyện lạ đấy.

    Shinichi liền giải thích với cô :

    - Shiho cậu đừng hiểu lần tớ ...

    Cô lại xen ngang câu nói của Shinichi:

    - Tớ hiểu mà shinichi .

    Cậu không cần phải giải thích đâu .

    Tối hôm qua tớ đã nghe được câu trả lời của cậu .

    Tớ cảm thấy rất hạnh phúc Shinichi !

    Shinichi nghe thế rất vui mừng :

    - Shiho !

    Hai người kia tức giận , Sato nhìn Shiho với ánh mắt không thiện cảm nói :

    - Nếu em đã nghe thì bọn Chị cũng không cần phải che dấu nửa .

    Em định sẽ làm thế nào đây công khai mối quan hệ của hai đứa để Ran tổn thương .

    Hay là em sẽ ...

    Biết Sato định nói gì Shinichi liền tức giận nói :

    - Đủ rồi ! em sẽ không để Shiho rời bỏ em Và em nói một lần nửa Em yêu Shiho và em sẽ không bao giờ rời xa cô ấy đâu.

    Với lại em muốn cho tất cả mọi người biết Shiho là bạn gái của Kudo Shinichi này !

    Và chuyện bọn em yêu đương tại sao phải giấu giấu diếm diếm như làm chuyện phạm pháp như thế!

    - Em tôn trọng cả hai người nhưng xin cả đừng có khuyên em về bên Ran chuyện đó đã không thể được nữa rồi!

    Takagi nhìn Shinichi nói :

    - Em nói em yêu shiho và muốn công khai mối quan hệ của cả hai kể cả việc đó sẽ làm tổn thương Ran ư ?

    Shinichi gật đầu chắc chắn , trả lời :

    - Đúng vậy .

    Dù cho có bị tất cả mọi người ghét hay chửi em là kẻ bạc tình em cũng không quan tâm !

    - Em chỉ cần cô ấy những thứ khác em không quan tâm tới !

    Shinichi vốn không muốn nói như thế nhưng thái độ của họ đối với Shiho khiến anh có chút tức giận, họ nhìn Shiho cứ như một tên tội phạm vậy.

    Nhìn tình cảm của bọn anh cứ như chuyện gì đó phạm pháp cần phải che giấu vậy.

    Takagi định đánh Shinichi nhưng Sato ngăn anh lại :

    - Bình tĩnh đi takagi - kun !

    Takagi tức giận nói :

    - Em xem những lời cậu ta nói kìa .

    Uổn công Ran đã hi sinh cho cậu ta nhiều như vậy thật là không đáng !

    Shinichi lần này giận thật rồi, anh giận dữ nói :

    - Hai anh chị lúc nào cũng chỉ nghĩ cho Ran không lẽ chỉ mình cô ấy biết tổn thương ư ?

    - Còn Shiho thì sao ?

    Cô ấy cũng yêu em nếu em về bên Ran cô ấy không tổn thương chắc .

    Hai người thật quá ích kĩ chỉ biết nghĩ cho người mà hai người yêu quý !

    - Thật uổn cho cả hai người là người em kính trọng .

    Và em cũng cho hai người biết đừng khuyên em nửa vô ích thôi.

    Một khi em đã quyết định thì không ai có thể thay đổi được !

    Sự thật rồi sẽ đến lúc được phơi bày thôi!

    Sớm hay muộn rồi Ran cũng sẽ biết mà thôi!

    Cả hai đồng thanh hét vào mặt Shinichi vô cùng tức giận :

    - CẬU . . .

    Hết cách với Shinichi, họ chỉ đành ra tay từ chỗ Shiho, Sato quay sang nhìn Shiho nói :

    - Chị biết nói như vậy là không công bằng với em nhưng em cũng biết ...

    - Đủ rồi !

    Shinichi cắt ngang .

    Shiho lại nhìn shinichi nói :

    - Không sao đâu shinichi cứ để chị ấy nói đi!

    - Nhưng ...

    Anh nhìn vẻ mặt bình tĩnh của cô nên đành im lặng .

    Shiho nhìn Sato bình tĩnh nói :

    - Chị cứ nói tiếp đi !

    Sato tiếp tục nói :

    - Ran rất yêu Shinichi cô ấy thậm chí còn liều mạng bảo vệ shinichi .

    Không lẽ em nở nhẫn tâm để Ran chịu tổn thương Ư ?

    Shiho nhìn sato nói :

    - Đúng vậy !

    Ran rất yêu shinichi nhưng em cũng yêu shinichi không thua gì Ran .

    Em không muốn tổn thương Ran .

    Em không muốn cô ấy đau lòng !

    Sato nghe vậy mừng rỡ vô cùng :

    - Shiho chị biết em là một người hiểu chuyện mà .

    Và em quyết định rời xa shinichi tác hợp cho cậu ấy và ran?

    Như vậy Ran sẽ không phải tổn thương!

    Shinichi tức giận nhìn Shiho, cô muốn buông bỏ tình cảm của bọn họ hay sao? :

    - Này Shiho Cậu...

    Cô ngắn ngang lời Shinichi :

    - Tớ vẫn chưa nói hết .

    Tuy tôi không muốn tổn thương Ran nhưng càng không muốn rời bỏ shinichi .

    Lúc trước em đã từng nghĩ là sẽ bỏ đi để tác hợp cho hai người họ vì em nghĩ người shinichi yêu là Ran nhưng không phải như vậy từ lúc em biết người shinichi yêu là em thì em đã không còn đủ rộng lượng để ra đi tác hợp cho họ nửa rồi!

    - Em yêu Shinichi và em quyết định không rời bỏ cậu ấy .

    Cứ cho là em ích kỉ nhưng trong tình yêu mấy ai được rộng lượng !

    - Cũng có một số người sẽ hi sinh để người khác được hạnh phút nhưng em không nằm trong số những người đó!

    Mọi người cũng rõ em được đào tạo bởi tổ chức áo đen, máu lạnh vô tình, tuy rằng em chưa từng giết người nhưng em cũng chẳng phải thiên thần gì!

    Cho nên muốn em hi sinh tình cảm bản thân để đổi lấy hạnh phúc của người khác em làm không được!

    Sato không thể nói thêm bất kì lời nào, ánh mắt nhìn cô lạnh hơn vài phần.

    Shiho không quan tâm lại tiếp tục nói:

    -Điều em làm được bây giờ chỉ có thể tạm thời không nói ra chuyện em và shinichi cho Ran biết, đây là nhân nhượng lớn nhất của em!

    Shinichi nhìn Shiho nói :

    - Này Shiho Cậu ...

    Shiho nhìn Shinichi từ từ khuyên giải:

    - Shinichi cậu yên tâm tớ không phải nói ra những lời này vì muốn rời xa cậu mà chỉ là chúng ta không nên quá ích kĩ như vậy !

    Cậu cũng muốn như vậy mà đúng không?

    Cậu cũng không hi vọng Ran tổn thương mà nhỉ?

    - Chúng ta nên cho Ran chút thời gian như vậy sẽ tốt hơn !

    Shinichi nhìn Shiho mĩm cười :

    - Cậu thật là lúc nào cũng nghĩ cho người khác !

    Takagi và Sato biết không thể thay đổi được họ đành ngậm ngùi tức giận, cũng không thể quá cương với Họ nên đành thôi.

    Shinichi thở dài nói :

    - thôi được rồi nếu cậu đã nói như vậy tớ cũng không muốn Ran bị đã kích trong lúc này nên tạm thời tớ sẽ giữ im lặng cho đến khi Ran khoẻ hẳn !

    Shiho mĩm cười nhìn shinichi , sau đó cả 2 ăn ý gật đầu .

    Hai người kia nghe thế biết có nói thêm nửa cũng không được gì nên đã dẫn đội thám tử nhí rời đi.

    Trước khi đi sato quay lại nói :

    - Hai người nói phải giữ lời .

    Còn cậu nửa shinichi Ran vì cậu mà bị thương không lẽ cậu không nên đến thăm em ấy ư !?

    Shinichi trả lời :

    - Lác nửa em sẽ đến thăm Ran !

    Hai người kia không nói gì bỏ đi .

    Anh nhìn sang cô nói :

    - Cậu thực sự rất hiểu chuyện .

    Nhưng nếu cậu thực sự không muốn làm vậy tớ sẽ...

    Shiho véo má Shinichi cười nói :

    - Cậu ngốc thật tớ không phải cao thượng gì .

    Tớ làm như vậy chỉ là không muốn cô ấy quá đau lòng thôi .

    Cô ấy đã cứu mạng cậu tớ không muốn để ân nhân của cậu bị tổn thương !

    Shin véo má cô lại cười nói :

    - Cậu nói đúng cô ấy đã cứu tớ nhưng tớ không thể nào lấy thân bù đáp cho cô ấy được vì từ lâu thân này của tớ đã không còn là của chính tớ nửa rồi từ lâu nó đã là của cậu rồi !

    Cô nhăn mặt nhìn Shinichi nói :

    - Tớ không thèm lấy thân của cậu đâu!

    Shinichi tiếp tục véo má cô cười cười nói:

    - Thân thể này của tớ có giá lắm à nha!

    Shiho lắc đầu cười khổ :

    - Rồi Rồi !

    Anh và cô nhìn nhau cười rồi ăn sáng trong vui vẻ như chuyện vừa nãy không hề làm ảnh hưởng tâm trạng họ .

    ======= trên xe của takagi =======

    - Này các em các nhớ là không được nói cho ai nghe chuyện lúc nãy đặc biệt là chị Ran !

    Sato nhìn đội thám tử nhí nói .

    Đội thám tử nhí nghe gậy thắc mắc hỏi :

    - Sao vậy ạ ?

    Cả đam đồng thanh .

    Takagi nhìn chúng từ từ giải thích nói :

    - Nếu như chị Ran biết sẽ rất buồn !

    Cả đám gật đầu nói :

    - tụi em biết rồi ạ !

    Sato nhìn chúng cười nói :

    - Vậy giờ chúng ta đên thăm Ran thôi có được không ?

    - Dạ .

    Cả đám gật đầu cười .

    ======== shinichi và shiho ========

    Shiho lên tiếng nhìn Shinichi nói :

    - Shin này chúng ta đến thăm Ran thôi!

    Shinichi nhìn cô nói :

    - Nếu cậu không thích cậu có thể không đến đó .

    Chắc takagi và chị sato cũng đang ở đó !

    Shiho cười cười nói :

    - không sao đâu tớ sẽ đi cùng cậu .

    Tớ không quan tâm đến thái độ của họ dành cho tớ .

    Tớ có cậu ở bên cạnh mà .

    Tớ muốn lúc nào cũng ở bên cậu trong mọi tình huống .Tớ không để cậu giải quyết chuyện này một mình đâu !

    Shinichi ôm cô vào lòng hạnh phúc nói:

    - Cảm ơn cậu .

    Tớ Yêu Cậu !
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Đọc thấy hay nên copy đăng cho mọi người cùng đọc


    Một chút về nhân vật Haibara

    "Hôm nay lớp chúng ta có bạn mới" – giọng cô giáo chủ nhiệm lớp 1B trường tiểu học Teitan, cô Kobayashi, nói.

    Đó chính là học sinh mới tên là Haibara Ai.

    Bước vào lớp là một cô bé với gương mặt khá lạnh lùng.

    Có lẽ vì ngại chăng?

    Nhưng nét mặt cô bé lại toát lên một vẻ đáng yêu, đáng mến mà bọn con trai trong lớp hết lời mời cô ngồi cạnh họ.

    Và, cái vẻ lạnh lùng đấy lại hiện ra.

    Cô bước đi về phía ghế ngồi của Conan và bỏ lại những lời mời mọc xung quanh.

    Lũ con trai đó tức lắm chứ.

    Dĩ nhiên rồi, vì Conan có mời cô bé đâu.

    Cô bé nhỏ nhẹ chào Conan và lấy sách vở ra.

    Sự tự nhiên của cô bé làm con mắt của Conan không khỏi "ngắm nhìn" cái gương mặt đó.

    Đó là cuộc gặp gỡ bất ngờ.

    Thời gian trôi qua, biết bao vật đổi sao dời.

    Thời gian đã xóa nhòa đi bao kí ức nhưng không thể phai đi những giọt lệ dĩ vãng đau buồn trong con tim cô.

    Conan ngày càng thấu hiểu cô.

    Hiabara đã coi cậu là chỗ dựa tinh thần, chỗ dựa tình thương của cô.

    Cô đã không còn gia đình nữa.

    Cha mẹ cô đã mất rồi.

    Chị gái cũng ra đi.

    Cả 3 bọn họ đang yên nghỉ trên thiên đàng.

    Thật đáng thương cho cô bé bất hạnh này.

    Tại sao chứ?

    Đáng lẽ cô phải có gia đình, có tình yêu thương như bao người khác chứ.

    Không những thế, cô lại còn bị bắt làm thuốc độc để cung cấp cho tổ chức Áo đen.

    Cô có lần bị bọn chúng giam cầm.

    Giữa tinh thế đấy, cô làm gì?

    Cô đã uống thuốc APTX 4869 do mình chế!!!!

    Phải chăng khi con người bị dồn vào bức tường cùng thì họ chỉ còn một cách táo bạo nhất đó là chết?

    Bần cùng sinh đạo tặc, cô phải tự tử, cô phải biến mất khỏi cái thế giới đã đày dọa cô, biến mất khỏi cái thế mà đã gieo bao tai ương, nguy hiểm ngập tràn lên đầu cô.

    Cô không chết mà chỉ bị nhỏ teo lại và đã chạy trốn khỏi tổ chức.

    Cô đã khụy ngã trước cửa nhà tiến sĩ Agasa.

    Và từ đây cuộc hành trình thú vị cùng với Conan và đội thám tử lớp 1B bắt đầu.

    Cô không còn là Sherry nữa mà là Haibara Ai – một cái tên do bác tiến sĩ đặt.

    Không đơn thuần cuộc điều tra cùng bọn nhóc thám tử chỉ là che giấu thân phận của cô mà còn lại làm khuynh đảo tổ chức Áo đen.

    Haibara đã dần trở nên thân thiện hơn, dễ mến hơn.

    Cô dễ dàng lấy được ánh mắt cảm thông của độc giả.

    Ai đọc cũng phải thấy chua xót cho thân phận giấu danh tính của cô, có khi còn thương Haibara hơn của Conan ấy chứ.

    Có một điều, chắc hẳn những người yêu mến Conan và Ai cũng biết.

    Chuyện tình cảm của Ai ư?

    Đúng rồi đấy.

    Haibara đã âm thầm giúp đỡ Conan.

    2 người đã trải qua bao cuộc phiêu lưu, tình cảm của 2 người ngày càng rõ.

    Mỗi khi cô bé cười trước mặt Conan là ta hiểu, cô bé đang yêu.

    Có khi cô bé khóc, cô ôm chặt lấy Conan.

    Hình như cô cảm nhận: Conan sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cô, là nơi cô tin tưởng, là nơi cô yêu mến, là hình ảnh xuất hiện trong giấc mơ của cô một đêm.

    Cậu bé đó chắc cũng có lẽ cảm nhận được tình cảm của cô bé.

    "Đồ ngốc!

    Con gái chỉ ngắm con trai khi trên mặt cậu ta dính gì đó hoặc khi cô bé ấy đang yêu thôi" Mẹ của Conan đã nói vậy.

    Cậu cũng đã cảm nhận qua chính câu nói "hôm nay cô bé ngắm con đến cả chục lần" của mẹ cậu.

    Đêm đó, lúc đi ngủ cậu còn hỏi cô bé: "Trên mặt tớ có dính gì sao?".

    Điều này thấy rõ, Conan đã phản hồi lại tấm lòng của Ai.

    Và Ai cũng không quên được những kỉ niệm của hai người.

    Có lần cô bé đã nói: "Tớ ước tớ có thể ở với cậu mãi mãi".

    Đúng là về sau đó là lời nói đùa nhưng ẩn sâu trong con tim trần trề tình thương ấy là cả một tấm lòng bao la dành cho cậu thám tử trẻ.

    Cố nhiên là hiếm ai có thể quên được hình ảnh cô bé đứng tựa lưng vào tường, mắt nhìn mặt trời hoàng hôn giữa thành phố Tokyo.

    Cô hình màu cam của hoàng hôn nhưng lại tìm kiếm màu xanh của hi vọng.

    Cô đang tìm kiếm chút tia sáng cuẩ sự sống, chút tia súng làm nguồn động viên để cô nâng bước.

    Còn gì làm mạn hơn khi hình ảnh trên tấm kính cửa số nơi có mặt trời là hình ảnh của Conan.

    Chắc chắn hình ảnh cậu bé luôn ở trong tim cô, luôn dành cho cô lòng nhiệt huyết hăng say nhất.

    Vâng.

    Hi vọng rằng mọi người thấu hiểu cho cô, cảm thông cho cô.

    Cô phải kìm nén nỗi đau mà bước tiếp.

    Conan là chỗ dựa duy nhất của cô.

    Cô tin vào điều đó.

    Mọi người ơi, hãy yêu cô thật nhiều vào.

    Cảm ơn tác giả đã cho người đọc những cảm xúc tuyệt vời nhất về cô bé.

    Cô cũng là nơi mà chúng ta thấu hiểu tình yêu.

    Dù chỉ là thấu hiểu một phần thôi, nhưng cũng rất đáng quý, đáng trân trọng.

    Hãy yêu mến cô, Haibara Ai, người

    Haibara Ai-cánh đòng màu xám buồn rầu, ảm đạm, cái tên ấy như đã phần nào phản ánh được tâm hồn cô.Hình ảnh của một cô gái xinh đẹp, giỏi giang, thông mình, mạnh mẽ đã cuốn hút tôi ngày từ những trang đầu tiên khi cô xuất hiện... phảng phất nơi ấy những nét buồn, nét trầm tư và có chút gì đó thật lạnh lùng từ con người Haibara...

    Tôi rất buồn cho số phận oan nghiệt và khổ đau của Haibara.Chính cái sự nghiệt ngã ấy, chính cái sự oan trái ấy đã khiến cho một cô gái trở nên lạnh lùng và trầm lặng.Có nhiều người chỉ biết ngồi đó, trách móc cô, ghét bỏ cô vì cô quá lạnh lùng, nhưng họ đã tự đặt mình vào hoàn cảnh của cô chưa mà dám nói như vậy?Lạnh lùng ư?Bởi cô đã phải chịu quá nhiều đau khổ.Nếu là Haibara thì bạn sẽ làm thế nào đây:mất hết người thân ,luôn bị truy lùng như một kẻ tội đồ và luôn lặng lẽ dõi theo một người mà biết chắc rằng người ấy sẽ không bao giờ đáp lại?Khóc ư?Khóc là sẽ quên đi hết ư?Chỉ những kẻ yếu đuối mới làm như vậy.Trong xã hội này,có nhiều kẻ ăn to nói lớn,tình khí như lửa nhưng cũng đâu có thể làm được gì chứ.Thế nhưng một cô gái như Haibara lại có thể làm được điều đó,đáng ra chúng ta phải khâm phục cô ấy chứ không phải chỉ có trách cho xong chuyện đâu.

    Tôi yêu tất cả những gì thuộc về Ai.Đôi mắt trầm buồn nhưng đọng lại chút vẻ ngây ngô, ngờ nghệch; khuôn mặt lạnh lùng; học vấn uyên bác, dáng vẻ điềm đạm,...Tất cả những nét đáng quý ấy đâu có thể dễ dàng gặp được trên thế giới đầy cạm bẫy này.Tôi yêu tất cả những nét ấy cho dù có người luôn ghét bỏ nó, bởi nó là thứ đáng giá trong cuộc đời...

    Đã bao giờ Ai nhỏ nước mắt trước mặt mọi người chỉ vì nỗi buồn thoáng qua chưa?Dù chịu nhiều đau khổ nhưng cô vẫn luôn lạnh lùng.Vậy cô có khóc không?Câu trả lời là có.Cô đã khóc khi nhớ về chị gái mình,nhớ về hình ảnh cuối cùng của chị.Haibara luôn muốn chịu đau khổ một mình,không muốn thể hiện ra.Cô tự dằn vặt mình bởi vì cô mà mọi người xung quanh cô gặp nguy hiểm.Cô thích Shinichi mà không thể hiện ra.Khi buồn,cô không khóc um lên"trời ơi tôi khổ quá!", mà ngược lại,cô vẫn khóc nhưng nước mắt chảy vào trong tim.Haibara buồn nhưng vẫn tỏ ra mạnh mẽ.

    Buồn,cô không mít ướt như Ran,Kaz hay Ayumi mà chỉ lặng lẽ khóc thầm.Khi vui,cô cũng không cười toe toét mà chỉ mỉm cười trong chốc lát.Nụ cười ấy màu nhiệm làm sao.Nó đã làm dịu đi cái vẻ lạnh lùng của cô,làm tan tuyết trong trái tim cô,như tia nắng sau cơn bão vậy.

    Haibara lạnh lùng nhưng không hề vô cảm.Nếu vô cảm thì liệu cô có biết đau, biết buồn không?Cô không hề vô cảm.Cô vẫn yêu ,yêu một cách thầm lặng,yêu mà không dám với tới.Cô yêu Shin nhưng lại luôn phủ nhận điều đó.Cô luôn chờ Shin cho dù vẫn biết rằng trái tim Shin chỉ có mình Ran mà thôi.Đau lắm,buồn lắm nhưng cũng không thể làm gì được vì cô chỉ là kẻ thứ ba,là người đến sau.Cô dám hi sinh tính mạng mình mà đến gặp kẻ thù khi Shin đang gặp nguy hiểm.Liệu đấy có thể gọi là vô cảm không?Màu xám,gam màu buồn không lối thoát...

    Ran và Haibara hoàn toàn không giống nhau...

    Nếu Ran ấm áp thì Haibara lạnh lùng.Nếu như Ran là ánh nắng mặt trời thì Haibara là bông tuyết mùa đông.Nếu như Ran là cái rực rỡ của mùa hè thì Haibara là cái ảm đạm của mùa đông.Nếu như Ran là sắc đỏ tươi trẻ thì Haibara là sắc xám buồn....Ran và Hai luôn đứng ở hai cực đối nhau về tính cách.Khi buồn cũng như khi vui,Ran đều để lộ ra ngoài mặt nhưng Ai thì không.Cô giấu tất cả vào bên trong trái tim mình mà không thể hiện ra.Nhưng có một điểm chung giữa hai cô gái này...Họ sẽ luôn chờ đợi Shin,chờ bóng dáng người mà họ yêu mến.

    Nếu Ran là mùa xuân thì Hai là mùa đông.Nếu Ran là ngọn lửa thì Hai là băng tuyết.Trái tim họ không giống nhau...Ran luôn mở rộng trái tim mình cho gió ùa vào.Còn Haibara chỉ dám lặng im, không dám mở cửa tâm hồn mình vì cô đã phải chịu quá nhiều đau khổ, bởi đôi vai bé nhỏ kia đang phải gánh lên quá khứ đau lòng.

    "Mình đã biết là...từ khi rời khỏi tổ chức, trên thế gian này làm gì có chỗ cho mình"

    Không phải vậy đâu, bạn vẫn luôn có chõ trong thế giới này...,và ...bạn cũng đã có những người bạn tốt rồi đấy Ai.

    "Tình bạn không phải là một cái máy bán nước ngọt, còn bỏ tiền thì còn nước uống,không bỏ tiền thì nước sẽ không chảy ra".Đúng vậy Ai àh.Tình bạn là một thứ đáng giá và linh thiêng.Ngay lúc này đây ,bạn đã có cho mình thứ quý giá ấy rồi.

    "Chia tay là lưỡi dao xé nát lòng kẻ ở người đi"

    Hãy quên tất cả những đau buồn trước đây đi Ai, tuy đó có là lưỡi dao xé nát lòng người đi chăng nữa nhưng chỉ cần cố gắng vượt qua thì bạn vẫn có thể làm dược.Cố lên!

    Ai-chan!

    Nguồn Internet
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    phần 11 : Đến Thăm Ran !


    Cả hai rõ cửa bước phòng bệnh Ran , rồi cùng nhau đi vào :

    - Ran cậu khoẻ chưa ?

    Shinichi lên tiếng hỏi thăm Ran , Shiho cũng mĩm cười chào Ran .

    Ran lập tức vui vẻ khi thấy xuất hiện của Shinichi , nụ cười không thể che dấu sự vui mừng:

    - Shinichi cậu đến rồi sao !?

    Anh nhìn Ran cười nói :

    - Tớ và Shiho đến thăm cậu !

    Nói rồi anh quay sang thì nhìn thấy nét mặt khó chịu của Anh takagi và thiếu uý sato .

    Ran cũng nhìn theo ánh mắt của Shinichi , cảm thấy có gì đó hơi lạ nên hỏi :

    - Mọi người có chuyện gì sao ?

    Takagi và sato nhanh chóng lắc đầu trả lời :

    - Không có gì đâu !

    - Vậy ư ! ( Ran nói )

    - đúng vậy !

    Sato mĩm cười trả lời .

    Ran thấy vậy nên cũng yên tâm .

    Cô lúc này quay sang nhìn Shiho cười nói :

    - Bé Ai à không Shiho cậu cũng đến ư?

    Shiho nhìn ran cười trả lời :

    - Ừm tớ đến thăm cậu !

    Ran nhìn shiho cười nói :

    - Cảm ơn cậu .

    - không có gì !

    Shiho cười đáp lời cô.

    Ran lại quay qua nhìn Shinichi cười:

    - Tớ rất vui vì cậu đến thăm tớ đấy Shinichi!

    Shinichi nhìn ran nói :

    - Cậu đã cứu tớ đương nhiên tớ phải đến thăm cậu rồi !

    Ran mĩm cười thật tươi :

    - Tớ đã rất lo cho cậu tớ sợ cậu xảy ra chuyện .

    Sonoko cậu ấy bảo gọi điện cho cậu không được làm tớ rất lo !

    Shinichi nhìn cô cười nói :

    - À tớ không sao cậu đừng lo .

    Điện thoại tớ lần trước bị hỏng tớ vẫn chưa mua cái mới !

    Ran nhìn Shinichi cười nói :

    - Cậu nhanh chóng mua một cái mới đi!

    Để tớ có thể gọi cho cậu sát định cậu vẫn bình an !

    Shinichi cười nói :

    - À ừm tớ biết rồi !

    Anh quay qua nhìn Shiho .

    Shiho như hiểu được ý của anh sợ cô hiểu lầm nên đã mĩm cười với anh .

    Anh thấy vậy nên cũng yên tâm .

    - Này Shinichi ! ( Ran gọi )

    - Hả có chuyện gì ?( Anh trả lời )

    Ran nhìn Shinichi cười nói :

    - cậu mau kể cho tớ nghe vụ án mà gần đay mà cậu bận giải quyết đi !

    Nghe vậy anh lúng túng vì sự thật anh không hề giải quyết bất kì vụ án nào.

    Mà toàn bộ thời gian đều ở bên Shiho .

    Lấy đâu ra vụ án hóc búa nào mà kể đây.

    Takagi và Sato thấy thế lo sợ Ran sẽ nghi ngờ nên nói lãng qua chuyện khác :

    - À shinichi em định khi nào sẽ đi học lại?

    Em vẫn chưa hoàn thành chương trình học mà đúng không? ( Sato hỏi )

    Anh nhìn họ suy nghĩ 1 lúc rồi trả lời :

    - À chuyện đó sao ?

    Em được miễn thi nên bây giờ cũng coi như em đã hoàn thành chương trình học !

    Và Em dự định sẽ thi vào đại học ToHoN !

    Anh đang nói thì ngoài cửa có người bước vào :

    - Chào mọi người !

    Cả đám nhìn ra cửa .

    Thì ra là anh chàng da đen Osaka và cô bạn Kazuha đáng yêu .

    Ran thấy họ thì mĩm cười thân thiết :

    - À là Hatori và Kazuha đó ư ?

    Kazuha đi đến chỗ ran nói :

    - tớ đến thăm cậu .

    Cậu đã khoẻ chưa?

    Xin lỗi vì giờ mới đến thăm cậu được!

    Ran cười với cô bạn mình nói :

    - Không sao đâu .

    Cậu đến là tớ vui rồi !

    Hatori vỗ vai anh bạn của mình :

    - Chào Kudo đã lâu không gặp !

    Shinichi nhìn anh cười :

    - Chào cậu Hatori !

    Hatori quay sang chào Takagi và Sato:

    - Chào hai người !

    Cả hai gật đầu cười tươi chào Hatori:

    - Chào em !

    Cùng lúc đó Sonoko cũng bước vào :

    - Ran mình tớ thăm cậu đây !

    Ủa sao nhiều người vậy !

    Ran nhìn sonoko nói :

    - Cậu đến rồi à !

    Kazuha và Hatori đến thăm tớ !

    Sonoko chào hai người kia .

    Rồi nhìn Shinichi nói :

    - Cuối cùng cậu cũng đến thăm ran rồi ư?!

    Tớ cứ tưởng cậu theo mấy vụ án mà bỏ mặt Ran ở đây luôn chứ !?

    Shinichi nhìn sonoko cười nói :

    - Tớ ...

    Ran nhìn sonoko nói :

    - Cậu đừng nói như vậy Shinichi cậu ấy có việc nên không đến thăm tớ được chứ cậu ấy không bỏ mặt tớ như cậu nghĩ đâu !

    Sonoko nhìn ran cười :

    - Huể mới nói cậu ta có vài câu thì cậu đã vội giải thích giùm cậu ta rồi !

    Ran đỏ mặt nói :

    - Làm gì có ...

    Tớ ...

    - không có sao cậu lại đỏ mặt !

    Sonoko tiếp tục chiêu chọc ran .

    Ran tức giận nói :

    - tớ không có đỏ mặt chỉ là ...

    Sonoko nhìn dáng vẻ của bạn mình không thể nào nhịn cười được :

    - Thôi được rồi không chiêu chọc cậu nữa!

    Kayuha kế bên cũng bật cười .

    Bây giờ kayuha mới quay sang nhìn shiho :

    - Cô gái này là ...

    Mọi người bây giờ đều quay sang nhìn Shiho .

    Shinichi lên tiếng giới thiệu :

    - Cậu ấy là Shiho !

    Kayuha nhìn Shiho cười nói :

    - Có phải cậu là Ai - Chan không !

    Shiho mĩm cười nhìn kayuha .

    Kayuha nhìn cô vui vẻ nói :

    - Chào cậu Mình là Kazuha !

    Shiho cười nhẹ nhìn Kazuha nói :

    - Miyano Shiho !

    Kayuha nhìn Shiho nói :

    - Cậu là con lai ư ?

    Shiho nhẹ giọng trả lời cô :

    - Đúng vậy !

    Kayuha nhìn cô nói :

    - Cậu thật đẹp Shiho !

    Shiho mĩm cười :

    - Cảm ơn cậu !

    Lúc này sonoko mới sợt nhớ ra tối hôm qua nhìn thấy shinichi cõng một cô gái ở Skyland .

    Cô nhìn người đó có vẻ là Shiho nhỉ? .

    Cô nhìn shinichi hỏi :

    - Shinichi hôm qua tớ thấy cậu ở Skyland .

    Còn cõng một cô gái nửa !

    Nếu tớ đoán không lầm người đó là cậu đúng không Shiho !

    Ran nghe thấy rất sốc , Cô kinh ngạc nhìn Shinichi .

    Shinichi nhìn Sonoko không biết nên nói gì .

    Shiho bĩnh tĩnh nói :

    - Chắc cậu nhầm lẫn ai đó rồi hôm qua tớ không hề ra khỏi nhà!

    Takagi và sato lúc này lo lắng sợ Ran biết được gì đó , Sato vội nói dối :

    - Chắc em nhầm lẫn gì rồi hôm qua shinichi ở cùng với tụi chị để giải quyết một vụ án đến tận khuya nên sao có thể ở Skyland được chứ ?

    Sonoko nghe vậy nhíu mài , sau đó liền nói :

    - Chắc do lúc đó trời tối nên có lẽ em nhìn nhằm người !

    Ran nghe vậy cảm thấy yên tâm và vui vẻ hẳn lên , cô nhìn sonoko nói :

    - sonoko cậu nên nhìn cho kĩ chứ cậu thiệt là...

    Sônko cười cười nói :

    - Xin lỗi .

    Lần sao tớ sẽ nhìn kĩ !

    - Với lại Shinichi sao có thể bỏ cậu mà đi đến Skyland chơi cùng một cô gái được chứ !

    Lúc này Shinichi chỉ im lặng không nói gì hết.

    Hatori nhìn biểu hiện của shinichi nên cảm thấy nghi ngờ .

    Sonoko lên tiếng nói :

    - Các cậu giờ này chắc cũng đói rồi hay chúng ta xuống nhà ăn của bệnh viện để ăn đi nha !

    Cả đám đồng ý .

    Còn takagi và thiếu uý sato nói :

    - Bọn anh có việc cần giải quyết bọn anh đi trước đây .

    Tạm biệt các em !

    Nói rồi họ đi ra ngoài .

    Takagi đi ngang nhìn shinichi bằng một ánh mắt tức giận như muốn cảnh cáo cậu .

    Ánh mắt ấy không chỉ shinichi nhìn thấy mà Hatori cũng để ý thấy có điều kì lạ ở đây.

    Cả đám cùng nhau xuống nhà ăn của bệnh viện .

    Shinichi và Hatori đi lấy đồ ăn cho mọi người .

    Lấy xong hết thì đem đến cho họ .

    Shinichi đưa cho Shiho một phần ăn nói :

    - Cậu không thích ăn gừng và thức ăn quá mặn nên tớ đã bảo họ không sử dụng gừng và niêm nếm nhạt một chút , Cậu mau ăn đi !

    Shiho nhìn anh cười :

    - Cảm ơn cậu !

    Anh mĩm cười lại với cô .

    Ran nhìn Shinichi quan tâm Shiho có vẻ như họ rất thân cô có chút khó chịu nhưng cô tự trấn an mình (chắc là shinichi và shiho cùng nhau bị teo nhỏ cùng nhau phá án hay cùng nhau ăn ở nhà bác tiến sĩ nên shinichi mới biết shiho thích gì thôi .

    Với lại họ là bạn thân mà mình không nên nghĩ nhiều) Anh quay sang đưa phần ăn cho ran nói :

    - Cậu mau ăn đi đây là cháo nên rất thích hợp cho người bệnh !

    Cô Cảm thấy hạnh phúc vô cùng , ánh mắt cảm động nhìn Shinichi , Shinichi quan tâm cô như vậy mà , cô cười nói :

    - Ừm cảm ơn cậu shinichi !

    Sonoko xen vào chiêu chọc họ :

    - Quan tâm bà xã quá ha ?

    Ran quay qua mắng sonoko :

    - Cậu nói bậy bạ gì vậy !

    Ran đỏ mặt ngượng ngùng nhưng trong lòng cô rất hạnh phúc .

    Phải cô quá quen với những câu trêu đùa của Sọnoko rồi nhưng nói trước mặt Shinichi thì vẫn có chút ngượng ngùng.

    Shinichi cũng chỉ xem câu nói của Sonoko là câu nói đùa thôi , trước giờ anh vẫn không để ý đến nó , nhưng bây giờ thì khác , Anh Sợ Shiho giận và sẽ hiểu lầm Anh vì lời nói của Sonoko , anh lập tức quay sang nhìn cô .

    Lại thấy Cô nhìn anh cười trấn an điều đó muốn nói Cô không hề để tâm những lời nói đó .

    Anh yên tâm rồi cười lại với cô .

    Hành động này của họ đã vô tình lọt vào mắt của Hatori " chắn chắn hai người này có vấn đề " Kayuha nhìn vẻ mặt kì lạ của Hatori thì quay qua hỏi Hatori :

    - Cậu sao lại nhìn Shinichi và Shiho dữ vậy bộ mặt Họ có dính gì à ?

    Hatori giật mình nhìn Kazuha cười cười trả lời :

    - À không Có gì !

    Kazuha quay qua nhìn Shinichi nói :

    - Này kudo - kun lúc nãy khi ở ngoài cửa tớ nghe cậu nói cậu định thi vào ĐH ToHoN ?

    SHinichi cười trả lời :

    - Đúng vậy .

    Tớ dự định sẽ thi vào đấy !

    Hatori vô cùng vui mừng nói :

    - Vậy thì tốt quá Shinichi .

    Vốn dĩ lần này tớ định đến đây không chỉ thăm Ran mà còn muốn thuyết phục cậu học ở ToHoN nhưng giờ thì cậu cũng muốn thi vào đó vậy thì chúng ta có thể học cùng nhau rồi !

    Sonoko nhìn Hatori nói :

    - không lẽ các cậu cũng ?

    Kayuha cười nói :

    - Đúng vậy !

    Ông tướng Heji này tự dưng lại bảo muốn học đại học ở tokyo nên bọn tớ quyết định đến đây học !

    Sonoko cười nói :

    - Thật chùng hợp tớ và Ran còn cả Sera cũng thi vào trường ấy !

    Kazuha vui mừng nói :

    - Vậy chúng ta sẽ được học cung với nhau rồi !

    Ran cười nói :

    - Đúng vậy !

    À mà Shiho cậu có định học ở ToHoN không !?

    Shiho gật đầu nói :

    - Có !

    Tớ sẽ học ở ToHoN !

    Ran và kayuha nói :

    - Vậy thì tốt quá !

    Ran nhìn Kazuha hỏi :

    - Kayuha .

    Cậu định ở đâu ?

    Kayuha nhìn Ran ủ rủ nói :

    - À nói mới nhớ tớ đến đây mà chưa quyết định là sẽ ở đâu nửa !

    Ran cười nói :

    - Vậy đến nhà tớ ở đi .

    Ba tớ bây giờ đang ở cùng mẹ tớ .

    Tớ thì muốn sống ở gần trường ToHoN nên ba mẹ tớ đã mua cho tớ một căn hộ ở gần đó hiện tại tớ đang ở chung với Sonoko !

    Kazuha vui mừng nói :

    - Vậy thì tốt rồi !

    Còn Heji nửa cậu...

    Kazuha nhìn Hatori lo lắng , cậu ta không thể ở cùng 1 đám con gái bọn Cô được, Heji cười lớn nói :

    - cậu không cần phải lo ! trước lúc đi đến đây tớ đã quyết định mình sẽ ở đâu rồi!

    Kayuha ngạc nhiên hỏi :

    - ở đâu chứ ?

    Hatori cười lớn nói :

    - Đồ ngốc đương nhiên là nhà của Kudo rồi!

    Shinichi quay qua nhìn Hatori nhếch môi nhàn nhạt nói :

    - tớ có bảo là sẽ đồng ý cho cậu vào ở nhà Tớ ?

    Heji nhìn anh bĩu môi nói :

    - Này tớ là bạn thân nhất của cậu đấy không lẽ cậu nở nhẫn tâm để tớ ngủ ngoài đường chứ !

    Cả đám bật cười nhìn Hatori .

    Shinichi cũng nhìn Hatori lắc đầu cười " Không chừng đường cũng không có mà ở đấy"
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 12 : Hai người góp cuộc có quan hệ gì ?


    Sau khi trò chuyện cùng mọi người cả 1 buổi chiều , thì trời cũng đã gần khuya, Shinichi và Shiho cả Hatori mới chào tạm biệt mọi người .

    Kayuha và sonoko ở lại bênh viện cùng Ran :

    - Tạm biệt các cậu !

    Bọn tớ về trước nhá !

    Shinichi nhìn tất cả nói .

    Ran vui vẻ nhìn Shinichi cười nói :

    - Tạm biệt cậu !

    Kayuha và sonoko cũng cười nói :

    - Tạm biệt các cậu !

    Shiho và hatori cũng chào tạm biệt tất cả :

    - Tạm biệt !

    Nói rồi cả 3 đi ra ngoài .

    Đi đến cổng bệnh viện Shinichi quay qua nhìn Shiho cười nói :

    - Shiho tớ cõng cậu về ?

    Shiho nhìn anh cười nói :

    - Không cần đâu tớ tự đi được !

    Shinichi tỏ vẻ lo lắng nói :

    - Cậu vẫn còn sốt .

    Ngoan ngoãn để tớ cõng về đi !

    Với lại tớ muốn cõng cậu!

    Nhìn vẻ mặt lo lắng của Shinichi, cũng như khuôn mặt không thể thay đổi đó.

    Shiho chỉ biết cười khổ nói :

    - Rồi rồi !

    Sau đó Shiho cũng ngoan ngoãn để Shinichi cõng về .

    Lúc này Sonoko từ trên phòng bệnh của Ran nhìn xuống thấy Shinichi đang cõng Shiho trên lưng.

    Sonoko vô cùng sốc, thật giống với hình ảnh cô từng gặp ở Skyland, nhưng cố gắng bình tĩnh lại , sau đó cô đi đến chỗ Ran ngồi xuống hỏi :

    - Này Ran ! cô gái tên Shiho đó...

    Ran mĩm cười trả lời :

    - À cô ấy là Ai Haibara !

    Sonoko lắc đầu nói :

    - Không ý tớ không phải vậy !

    Ran ngạc nhiên nhìn Sonoko nói :

    - Vậy ý cậu là gì ?

    Sonoko ậm à ậm ực nhìn Ran do dự không biết nên hỏi sao cho đúng :

    - À...ừm...Ý tớ là quan hệ giữa Cậu ta và Shinichi là gì ?

    Ran mĩm cười trả lời :

    - Cô ấy là cộng sự của Shinichi !

    Sonoko nhíu mài nói :

    - Vậy ư ?

    Ran nhìn vẻ mặt của Sonoko là lạ nên lên tiếng hỏi :

    - Sao vậy ?

    Sonoko lập tức cười cười nói :

    - không có gì ?

    Chỉ là tớ thuận miệng hỏi vậy thôi !

    ====== trên đường về nhà ======

    Hatori luôn nhìn trầm trầm Cả hai ngừời trước mặt .

    Shinichi cõng shiho đi trước anh lặng lẽ bước theo sau trong đầu anh có rất nhiều câu hỏi (sao cậu ta lại quan tâm shiho nhiều như vậy / hành động hôm nay của hai người họ rất thân mật / liệu có phải hai người họ đang là người yêu hay chỉ là cộng sự quan tâm nhau / Thái độ của anh Takagi và chị sato với shinichi rất lạ / thái độ của shinichi với Ran cũng không giống như một người bạn trai quan tâm người yêu của mình chút nào cả .

    Góp cuộc đã sảy ra chuyện gì ?) Anh vò đầu bức tóc nghĩ .

    Mọi chuyện sao lại thay đổi lung tung hết vậy nè .

    Lúc này ở trên , Shinichi đang cõng Shiho trên lưng , Anh quay sang nhìn Shiho hỏi :

    - Shiho cậu có cảm thấy không khoẻ ở đâu không ?

    Không nghe thấy Shiho trả lời anh liền quay qua nhìn cô .

    Thì ra cô đã ngủ.

    Anh dịu dàng mĩm cười 'Bộ lưng anh rất mềm mại sao?' .

    Nụ cười của anh nhanh chóng đập vào mắt của Hatori .

    Hatori nhìn thấy vô cùng bất ngờ (Cách mà cậu ta cười với Shiho thật ấm áp) Nó càng làm cho óc tò mò của Hatori dâng cao hơn.

    Về đến nhà , Hatori về nhà Shinichi trước Còn Shinichi đưa Shiho về nhà Bác tiến sĩ .

    Anh cõng Shiho đi lên phòng , đặt cô nhẹ xuống giường đắp chăn kĩ càng cho cô rồi đặt trán của mình lên trán của cô đo nhiệt độ cơ thể :

    - May thật trán không còn nóng nữa !

    Hành động của anh làm cho bác tiến sĩ đứng ngoài cửa ngạc nhiên vô cùng .

    Đắp chăn cho Shiho xong .

    Anh và Bác già đi xuống nhà .

    Shinichi chúc bác già ngủ ngon rồi từ dã ra về .

    Bác già nhìn theo bóng Shinichi trong lòng loé lên 1 điều gì đó về mối quan hệ của Shinichi và Shiho .

    [[[ Nhà Shinichi ]]]

    Ngoài phòng khách nhà Shinichi , Hatori cứ đi qua đi lại , Shinichi vừa bước vào thì Hatori lập tức không chịu đựơc hỏi :

    - Này Shinichi góp cuộc thì cậu và Miyano có quan hệ gì ?

    Shinichi nhìn Hatori cười nói :

    - Cái quan hệ mà Cậu đang nghĩ đấy !

    Hatori nhíu mài nói :

    - Mẹ con hả ?

    Đừng nói Shiho là mẹ Cậu nha ?

    Cô ấy uống thuốc teo nhỏ lại nên mới trẻ như vậy ?

    Ôi không ?

    Hatori tỏ vẻ hoảng sợ .

    Shinichi lườm Anh 1 cái đầy chết chóc nói :

    - Mẹ con cái em gái nhà Cậu !

    Không đùa giỡn nữa , Hatori nhìn Shinichi nghiêm túc hỏi :

    - Tớ hỏi thật !

    Góp cuộc 2 người là quan hệ gì ?

    Shinichi nhìn Hatori cười nói :

    - Cô ấy bây giờ là bạn gái Tớ !

    Quan hệ yêu đương!

    Hatori hét lên , mặc dù đã nghi ngờ nhưng nghe Shinichi nói vẫn rất sốc :

    - CÁI Gìiiiiiiii !

    Shinichi méo mó nhìn Hatori nói :

    - Cậu làm gì mà hét to dữ vậy chứ !?

    Bộ làm như cậu không đoán ra được vậy!

    Hatori chêu chọc Shinichi nói :

    - Trả trách quan tâm người ta như vậy nha!

    Shinichi lườm anh nói :

    - Mặc kệ tớ !

    Hatori tiếp tục chọc cậu bạn của mình :

    - Anh chàng thám tử bao nhiêu cô gái ngưỡng mộ bây giờ đã là hoa đã có chủ rồi!

    Shinichi đỏ mặt nhìn cậu bạn Osaka của mình .

    Hatori cười lớn nói :

    - Nhìn cậu đỏ mặt chưa kìa !

    Shinichi tức giận lườm Hatori :

    - Cậu cậu chết chắc với tớ !

    Shinichi ném nguyên cái gối vào mặt Hatori.

    Hatori cũng chẳng thua liên tục chọc Shinichi .

    Đột nhiên nhớ ra gì đó Hatori nghiêm túc nhìn Shinichi nói :

    - Này Shinichi vậy còn Ran ?

    Vừa nghe nét mặt Shinichi đã trở nên nghiêm tục và khó sử :

    - Tớ cũng đang lo lắng về chuyện đó !

    Hatori nhìn Shinichi nói :

    - Shinichi này thái độ của anh takagi và chị sato đối với cậu tức giận có phải liên quan đến chuyện này không ?

    Shinichi buồn bã trả lời :

    - Phải .

    Hai người họ đã nhìn thấy tớ và shiho ở Skyland .

    Và tớ đã nói rõ cho họ biết bây giờ shiho là bạn gái tớ .

    Họ rất tức giận .

    Họ khuyên tớ trở về bên Ran !

    - Nhưng tớ không thể tớ không còn yêu Ran nửa .

    Trước đây tớ luôn tự hỏi góp cuộc tình cảm tớ giành cho Ran liệu có phải là tình yêu .

    Nhưng càng ở bên cạnh Shiho tớ càng cảm nhận rõ ràng tình yêu dành cho Ran đó chỉ là tình bạn .

    Người tớ yêu thực sự là Shiho cô ấy luôn bên cạnh tớ mọi lúc luôn sẽ chia cùng tớ mọi bí mật .

    Những thứ gì vui vẻ tớ đều muốn chia sẽ cùng cô ấy , mỗi khi cô ấy gặp nguy hiểm đầu óc tớ hoàn toàn trống rỗng không thể nghĩ được bất cứ thứ gì .

    Trái tim của tớ đau như hàng ngàn mũi dao đâm vào .

    Mỗi khi tớ sắp gục ngã chỉ cần nghĩ đến cô ấy là thì tớ như có thêm sức mạnh vượt qua chúng .

    Lần đó cô ấy bị rơi xuống vực .

    Lần đó nỗi sợ đã bao quanh hết con người tớ .

    Tớ sợ sẽ mất đi cô ấy mãi mãi .

    Tớ sẽ không được gặp cô ấy nữa .

    Tớ thật sự rất sợ nỗi sợ mà trước giờ tớ chưa từng có .

    Kể cả việc đang đứng trước cái chết hay là Lúc Ran gặp nguy hiểm .

    Tớ cũng chưa hề rung sợ đến vậy !

    - Lần đó tớ hoàn toàn gục ngã .

    Tớ đã tìm kiếm xuốt 3 ngày liền nỗi lo sợ càng ngày càng chiếm lấy cơ thể tớ càng ngày càng nhiều .

    Lần đó tớ đã nghĩ nếu như tớ không tìm được cậu ấy thì tớ không biết liệu tớ có thể sống tiếp trên đời mà không có cô ấy hay không !

    Hatori nghe anh bạn thân nói vậy vô cùng bất ngờ .

    Anh Vỗ vai Shinichi nói :

    - Vậy còn Ran cậu tính sao ?

    Shinichi ủ rủ nói :

    - Tớ cũng không biết !

    Takagi và Chị sato bảo tớ tạm thời đừng cho Ran biết mối quan hệ của bọn tớ !

    - Shiho cô ấy cũng bảo bây giờ chưa phải lúc nên cho Ran chút thời gian !

    Hatori gật đầu nói :

    - Cũng đúng nên cho Ran chút thời gian để chấp nhận chuyện này .

    Nếu bây giờ mà nói ra chắc Ran sẽ không chịu được !

    Shinichi cúi mặt nói :

    - Liệu Cậu có cảm thấy Tớ quá ích kĩ không !

    Hatori vô vai an ủi shinichi :

    - Ngốc quá trong tình cảm sao có thể nói ích kĩ hay không !

    Cậu yêu Miyano không có gì sai trái hay ích kĩ cả !

    - Hãy làm việc cậu muốn .

    Tớ luôn ủng hộ cậu !

    Shinichi nhìn Hatori cười :

    - Cảm ơn cậu Hatori !

    Hatori vỗ lưng anh 1 cái muốn văng nội tạng ra ngoài cười lớn nói :

    - Chúng ta là Bạn thân mà đương nhiên tớ phải ủng hộ bạn thân nhất của mình rồi !

    Anh nhìn hatori gượng cười .

    Sau cuộc trò chuyện anh cùng hatori đi lên lầu :

    - Hatori này khi nào cậu chuyển hành lý đến !

    Hatori cười trả lời :

    - À mai tớ sẽ kêu mẹ giúp tớ soạn hành lý rồi cho người đưa đến đây !

    - À mà nè shinichi tớ có thể ngủ cùng phòng với cậu không ?

    Shinichi nhíu mài nói :

    - Ở dưới nhà có phòng trống sao cậu không ở lại muốn ngủ cùng với tớ !

    Hatori cười cười nói :

    - Tớ sợ nửa đêm có vụ án gì cậu chạy đi phá án không cho tớ biết !

    Shinichi mặt méo mó nhìn Hatori nói :

    - Cậu thật là !

    Tuỳ cậu thôi !

    Hatori cười tươi nói :

    - Yeah yeah !

    Nói rồi cả hai cùng bước vào phòng .

    Ngay lập tức nhảy lên giường nằm xuống giường .

    Hatori hỏi Shinichi :

    - Này Shinichi cậu định khi nào sẽ nói ra chuyện của 2 người không !

    Anh để tay lên đầu suy nghĩ 1 lúc lâu rồi lên tiếng trả lời :

    - Tớ cũng không biết .

    Thật sự tớ muốn nói ra từ lâu rồi chỉ là Shiho cô ấy không đồng ý !

    Hatori nhìn Shinichi nói :

    - Miyano cô ấy chắc là sợ Ran tổn thương !

    - Ừm !

    Shinichi gật đầu nói .

    Hatori lại hỏi :

    - vậy cậu tính giải quyết sao đây ?

    Shinichi cười cười nói :

    - tớ cũng không biết .

    Tới đâu hay tới đó đi .

    Chuyện quan trọng bây giờ là tớ phải làm cho Shiho lúc nào cũng vui vẻ để cô ấy luôn mĩm cười .

    Còn những chuyện khác tớ không lo tới nửa !

    Hatori chỉ biết thở dài nhìn cậu bạn của mình .

    Rồi cả hai nhắm mắt lại ngủ .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 13 : Tớ thích ở nhà với Cậu !


    Trời cũng đã sáng , mặt trời đã lên đến tận mông , hai anh chàng thám tử cuối cùng cũng đã dậy , Tiếng than thở của Anh chàng da đen Osaka vang lên :

    - Này Shinichi tớ đói quá !

    Shinichi nhăn mặt nói :

    - Này cậu đang ở nhờ nhà của tớ vậy mà còn dám than đói nữa sao !

    Hatori nhìn cậu bạn mình bĩu môi nói :

    - Này tớ đến nhà cậu tớ là khách , cậu tiếp đãi khách như vậy sao ?

    Anh đánh hatori 1 cái rồi lườm ghét bỏ , sua tay nói :

    - Vậy tớ không tiễn cậu có thể chở về Osaka !

    - Này Này Cậu !

    Hatori nhăn mặt nói .

    Shinichi không nói gì nữa , mà trực tiếp mở cửa đi ra Hatori chạy theo hỏi :

    - Này cậu đi đâu vậy ?

    Shinichi cười trả lời :

    - Tớ qua nhà bác tiến sĩ .

    Shiho bảo tớ qua bên đó ăn sáng !

    Muốn ăn thì lăn theo !

    Hatorri vỗ vai anh cười nói :

    - phải vậy mới đúng chứ !

    Nói rồi cả hai qua nhà bác tiến sĩ ăn ké , Shiho và bác tiến sĩ đang dọn thức ăn , Shinichi lên tiếng chào họ :

    - Chào cậu Shiho , Chào bác tiến sĩ !

    Hatori cười cũng chào họ :

    - Chào hai người !

    Bác agasa chào lại của 2 anh chàng rồi cười nói :

    - Này hai đứ mau qua đây ăn đi !

    Cả hai đồng thanh vui vẻ trả lời :

    - Vâng !

    Hatori thì phụ bác dọn bàn còn shinichi thì đi giúp shiho bưng thứ ăn ra .

    Xong xuôi tất cả ngồi ăn cùng nhau , Hatori lên tiếng nói :

    - Tớ nghe nói kì thi vào đại học ToHoN sẽ diễn ra sớm hơn dự định !

    Shinichi nhìn Hatori hơi ngạc nhiên nói :

    - Thật vậy sao ?

    Hatori gật đầu trả lời :

    - Ừm .

    Vốn dĩ là còn một tháng nửa nhưng mà đã thay đổi thành 2 tuần nửa !

    Shinichi cười tươi nói :

    - vậy thì tốt quá !

    Hatori ngạc nhiên nói :

    - Ý cậu là sao ?

    Shinichi nhìn Hatori nói :

    - tớ sẽ lấy lý do này để làm lý do không đến thăm Ran được .

    Vốn dĩ tớ đang rất lo lắng không biết lấy lý do chính đáng gì để không đến thăm cô ấy !

    Hatori nghe vậy có chút bất mãng thay Ran , Anh nhíu mài nhìn Shinichi nói :

    - Này Shinichi cậu ! tớ biết bây giờ cậu không còn thích Ran nửa nhưng dù sau Ran cũng là người cứu cậu mà !

    Vậy mà Cậu lại...

    Shiho cũng hơi nhíu mài nói :

    - Đúng vậy !

    Cậu đến thăm ran tớ sẽ không có ý kiến gì đâu !

    Cậu không thể làm như vậy !

    Shinichi nhanh chóng giải thích :

    - Này hai người !

    Hai người nghĩ tớ là người như vậy sao .

    Tớ không phải không muốn đến thăm ran mà là tớ không muốn tiếp tục đóng kịch lừa gạt ran .

    Tớ không muốn cậu ấy hi vọng quá nhiều .

    Vì như vậy cậu ấy sẽ càng đau khổ thêm thôi !

    Chứ chẳng phái chán ghét gì Cô ấy , không muốn đến thăm cô ấy !

    Với lại đến thăm cô ấy tớ lại cảm thấy bản thân có lỗi với Cô ấy khi khiến cho cô ấy tưởng rằng Tớ vẫn còn thích Cô ấy !

    Như vậy cô ấy sẽ rất đau khổ khi biết được Tớ...Vì vậy bây giờ tớ sẽ tập lạnh nhạt Cô ấy , để Cô ấy từ từ cảm nhận được , như vậy sẽ tốt cho Cô ấy hơn !

    Nhưng Tớ không đến thăm cô ấy thì trong lòng lại cảm thấy dây dứt...

    Hatori nghe vậy hiểu được lý do tại Sao Shinichi lại muốn tránh mặt Ran nên những bất mãng lúc nảy cũng tan biến , Anh nhìn cậu cười nói :

    - Tớ hiểu rồi !

    Cậu cứ yên tâm tớ sẽ đến thăm ran thay cậu .

    Cậu không cần lo , có gì Tớ sẽ nói lại tình trạng của cô ấy cho Cậu biết !

    Shinichi vỗ vai hatori cười nói :

    - Cảm ơn cậu !

    Anh vỗ vai lại shinichi cười lớn :

    - Bạn bè thì không cần khách sáo !

    Shiho nhìn cả hai mĩm cười "Như vậy cũng tốt" .

    Shinichi cũng nhìn Cô cười .

    Bác Agasa cũng nhìn họ mĩm cười , cho là cách giải quyết của Shinichi cũng là cách hay .

    Mặc dù thấy hơi đáng thương cho Ran nhưng Ông cũng không thể làm gì được vì 1 người là Cháu của Ông , 1 người là Cháu gái ông xem như Cháu ruột , 1 người là ran tuy Ông rất thương Ran nhưng cũng không thể So với Shinichi và Shiho được , vậy đành khiến Ran chịu uất ức 1 chút rồi :

    - Hi vọng Ran sẽ sớm bình phục !

    Tất cả cũng gật đầu , họ điều hi vọng Ran nhanh chóng khỏe lại .

    [[[ Bệnh viện ]]]

    Sau khi ăn xong Hatori phụng chỉ ý của Kudo Shinichi đi đến bệnh viện thăm Ran , vừa mở cửa vào Anh đã cười hớn hở nói :

    - Chào mọi người !

    Ran cứ tưởng là Shinichi sẽ đến , nên rất vui mừng nhưng nhìn ra ngoài chỉ thấy một mình Hatori .

    Sonoko nhìn Hatori hỏi :

    - tên shinichi đó sao không đến cùng cậu ?

    Hatori lúng túng trả lời :

    - À cậu ta nói có việc bận nên không đến được .

    Cậu ta nhờ tớ đến thăm Ran thay cho cậu ta !

    Nghe vậy Ran thoáng buồn .

    Thấy thế Anh takagi và thiếu uý sato rất tức giận .

    Lúc này Thám tử mori và mẹ của ran bước vào :

    - nhóc đến thăm Ran à ! ( Mori hỏi )

    - Vâng Cháu đến thăm Ran ! ( Anh trả lời )

    Mori nhìn thấy Ran có vẻ buồn nên hỏi :

    - Ran con làm sao vậy ?

    Ran chỉ im lặng không nói gì .

    Sonoko thấy thế thay Ran nói :

    - Ran buồn vì shinichi không đến thăm cậu ấy !

    Ran lập tức lên tiếng ngăn Sonoko lại :

    - Cậu đừng nói bậy !

    Mori nghe vậy tức giận nói :

    - Cái tên đó sao hôm nay lại không đến .

    Ran đang bị thương mà hắn không quan tâm gì hết là sao ?

    Ran vội giải thích cho Shinichi :

    - Mọi chuyện không phải là như vậy đâu .

    Cậu ấy có việc bận nên không đến được !

    Mori tức giận nói :

    - có việc gì quan trọng hơn việc đến thăm con nửa chứ ?

    Hatori nghe thế vội giải thích :

    - Việc này rất quan trọng cậu ấy không thể không đi giải quyết .

    Cậu ấy đã nhờ cháu đến thăm ran thay cậu ấy !

    Ran nhìn ông Mori nói :

    - Ba thấy không cậu ấy có việc nên mới không đến !

    Mori tức giận nói :

    - Con còn nói giúp cho nó !

    - Con...

    Ran định nói nhưng bà Kisaki cắt ngang bà nhìn con gái mình nói :

    - hôm nay cậu ta không đến chắc là có việc rất quan trọng .

    Nhưng cậu ấy vẫn nhờ heji đến thăm con thay mình chứng tỏ cậu ấy rất quan tâm con !

    Ran nghe vậy cảm thấy rất vui " Phải chắc chắn là shinichi bận việc gì đó rất quan trọng nên mới không đến nhưng vẫn nhờ Hatori đến thăm mình , Cậu ấy vẫn rất lo cho mình " .

    Ran nhìn bà Kisaki gật gật đầu cười tươi .

    Ông Mori định nói thêm gì đó thì đã bị bà Kisaki lườm 1 cái , ông đnahf nuốt vào những lời định nói .

    ======= Ở nhà bác tiến sĩ =======

    Lúc này Anh đang ngồi đọc những quyển truyện trinh thám do cha Anh viết cho Shiho nghe .

    Shiho thì ngồi bên cạch tựa đầu vào vai anh nghe anh đọc .

    Cô ngước lên nhìn anh hỏi :

    - Này cậu thực sự không đến thăm ran sao ?

    Shinichi ngừng đọc nhìn cô mĩm cười trả lời :

    - Không sao đâu mà !

    Hatori đã thay tớ đi thăm ran rồi cậu đừng lo !

    Shiho nhìn shinichi nói :

    - Ran muốn gặp cậu chứ không phải Hatori .

    Hatori đi thì Ran cũng sẽ không vui đâu !

    Anh xoa đầu cô nói :

    - Biết là cô ấy sẽ không vui nhưng tớ không còn cách nào khác.

    Bây giờ mà gặp cô ấy tớ cũng không biết phải nói gì .

    Thay vì như vậy không gặp sẽ tốt hơn .

    Với lại nguyên nhân chính là tớ muốn có thời gian ở bên cậu nhiều hơn !

    Shiho nhìn anh mĩm cười .

    Anh tiếp tục đọc sách cho cô nghe .

    Sao đó cả hai cùng nhau xem phim , Đi ra ngoài mua thức ăn cùng nhau . bất kể Shiho đi đâu anh cũng đi cùng .

    Anh luôn bám theo cô mọi lúc mọi nơi .

    Miệng thì cô luôn than phiền :

    - Sao đi đâu cậu cũng đòi đi theo vậy ?

    Anh cười cười bảo :

    - Tớ muốn lúc nào cũng ở bên cạnh cậu !

    Cô ngoài mặt cười khổ .

    Trong lòng lại thấy rất vui và ấm áp , vì việc gì Anh cũng làm cùng cô .

    Tối đến cả hai cùng nhau đi dạo .

    Sau đó cùng nhau mua thức ăn chuẩn bị buổi tối .

    Sao khi mua xong cả hai cùng nhau đi về nhà , Anh một tay sách đồ tay còn lại thì nắm lấy tay cô .

    Về đến nhà .

    Anh phụ cô chuẩn bị buổi tối .

    Sao khi tất cả xong xuôi anh đem các món cô nấu đặt lên bàn .

    Lúc đó bác tiến sĩ và Hatori về tới , Anh cười gọi họ :

    - Này hai người mau vào đây ăn tối đi !

    Hatori mừng rỡ nói :

    - huể vào ngay đây !

    Bác tiến sĩ cũng vậy cả hai nhanh chóng đi vào bàn ngồi xuống thưởng thức đồ ăn .

    Sau khi ăn xong Hatori và Shinichi ở lại rửa bát còn bác tiến sĩ và Shiho ra ngoài phòng khách uống trà .

    Bác tiến sĩ nhìn Shiho nói :

    - Bác biết chuyện của cháu và Shinichi!

    Bác muốn nói với Cháu là chuyện của Ran cháu không cần cảm thấy có lỗi .

    Cháu cứ vui vẻ ở bên cạnh Shinichi .

    Không cần phải lo nghĩ nhiều !

    Shiho nhìn bác già cười nói :

    - Dạ cháu biết rồi .

    Ran sao rồi Bác cô ấy khoẻ hơn chưa ?

    Bác agasa trả lời :

    - Yên tâm đi con bé khoẻ nhiều rồi chắc là một tuần nửa có thể xuất viện !

    Shiho vui mừng nói :

    - Vậy thì cháu yên tâm rồi .

    Bác thay cháu gửi lời thăm đến cô ấy !

    Bác già nhìn Shiho nói :

    - Bác biết rồi !

    Sau khi rửa bát xong anh và heji đi ra phòng khách trò chuyện , xem phim khoa học viễn tưởng cùng hai người cho đến khuya .

    Cuộc trò chuyện không bao giờ thiếu cuộc đối đầu của Anh và Hatori .

    Cả 2 đối trội nhau về mọi mặc khiến Bác Agasa và Shiho chỉ biết cười khổ .

    Trời đã tối Shinichi và heji tạm biệt mọi người ra về :

    - Bác tiến sĩ cháu về đây !

    Anh quay qua nhìn shiho cười rồi hôn lên trán cô :

    - Ngủ ngon !

    Hatori bất ngờ nghĩ ( tên này biết lãng mạn như vậy từ khi nào ) Anh chào cả hai rồi cùng Shinichi về nhà .

    Về đến nhà cả hai nhanh chóng lên phòng đi ngủ .

    Trước khi ngủ Hatori quay qua nhìn shinichi hỏi :

    - Này ngày mai có đến bệnh viện thăm ran không ?

    Shinich trầm giọng trả lời :

    - không ! cậu thay tớ đến thăm cô ấy !

    Hatori thở dài gật đầu nói :

    - Được rồi !

    [...]

    Hôm sau như thường lệ Hatori đến bệnh viện thăm ran :

    - hatori cậu đến rồi ư !

    Ran hỏi .

    Hatori nhìn Ran trả lời :

    - ừm !

    Sonoko không thấy Shinichi liền lên tiếng hỏi :

    - tên đó đâu .

    Sao hôm nay cậu ta lại không đến !

    Hatori vội vàng nói :

    - À ừm cậu ấy có một vụ án cần giải quyết nên không đến được tớ đến thay cho cậu ấy !

    Ran nghe vậy vô cùng buồn .

    Kayuha thấy thế an ủi Ran :

    - Ran này cậu đừng buồn cậu ấy bận phá án nên không đến thăm cậu được .

    Chuyện liên quan đến mạng người đương nhiên là cậu ấy không thể làm ngơ được rồi .

    Tớ tin ngày mai cậu ấy sẽ đến thăm cậu mà .

    Cậu ấy rất quan tâm cậu mà !

    Ran nghe vậy cảm thấy kayuha nói rất có lý nên đã vui vẻ trở lại :

    - ừm tớ hiểu mà !

    Sonoko nhìn hatori nói :

    - Cậu ta suốt ngày chỉ biết có vụ án bỏ mặt bạn gái mình mai cậu ta đến tớ sẽ cho biết tay !

    Hatori nguyền gủa shinichi ( shinichi chết bầm cậu thì vui vẻ bên người đẹp còn tớ phải ở đây tìm lý do biện minh giúp cậu đã vậy còn nghe họ chửi thay cậu nửa chứ )
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 14 : Ý nghĩa của hoa tulip ⚘


    Bây giờ họ đang cùng nhau tưới cây , và chăm sóc cây ngoài vườn .

    Phía sau nhà Shinichi có một khu vườn hoa rất lớn với nhiều loài hoa đầy màu sắc sặc sỡ .

    Họ ra đây tưới nước cho hoa , Sẳn tiện trồng thêm 1 vài loài hoa nữa .

    Shinichi đang xới đất , còn Shiho thì đang gieo hạt .

    Shinichi nhìn qua chỗ Shiho cười nói :

    - Khu vườn này là do Cha tớ tạo ra để làm quà tặng cho mẹ tớ .

    Hai người họ đã cùng nhau tự tay chăm sóc cho khu vườn này đấy !

    Shiho nghe vậy mĩm cười :

    - Ba mẹ Cậu thật yêu thương nhau !

    Họ thật hạnh phúc !

    Shinichi xoa đầu cô cười nói :

    - Sao này chúng ta cũng sẽ như vậy !

    Shiho lườm Shinichi 1 cái :

    - Mơ tưởng !

    Ai thèm cùng Cậu chứ !

    Shinichi nhìn Shiho bĩu môi giận dỗi , Tay xới đất càng mạnh hơn , đất cũng sắp bị anh xới tung lên rồi , Shiho thấy vậy bật cười rõ đầu anh 1 cái thật mạnh , nhàn nhạt nói :

    - Cậu đừng xới nữa !

    Còn xới nữa sẽ xới tới mạch nước ngầm luôn đấy !

    Shinichi bĩu môi giận dỗi , ném cái xẻng xuống đất , Shiho lắc đầu cười khổ :

    - Thôi được rồi !

    Tớ sẽ cùng Cậu giống Ba mẹ cậu là được !

    Shinichi nghe vậy mới hài lòng mĩm cười .

    Ôm Shiho vào lòng :

    - Vậy mới phải chứ !

    Shiho đẩy Shinichi ra cười nói :

    - Thôi được rồi !

    Mau trồng hoa đi !

    Anh và Shiho đã trồng thêm một vài bông hoa tulip ⚘🌷.

    Shinichi nhìn Shiho cười nói :

    - Cậu có biết tại hoa tulip ⚘có ý nghĩ gì không ?

    Shiho lắc đầu nhìn Shinichii cười nói :

    - Nó có ý nghĩ gì ?

    Anh mĩm cười nhìn Shiho , rồi nhìn những bông hoa tulip nói :

    - Hoa Tulip đỏ thể hiện tình yêu và sự lãng mạn ( believe - me ) !

    - Hoa Tulip tím đại diện cho sự cao quý hoàng gia và hoàn hảo ! tớ thấy nó rất hợp với cậu .

    Vì nhìn cậu lạnh lùng , cao quý cứ như người hoàng gia vậy Và nói về sự hoàn hảo thì Cậu thật sự không chê vào đâu được !

    Shiho nghe vậy mĩm cười nhìn Shinichi , sau đó nói :

    - Quên nói với Cậu !

    Từ nhỏ tớ đã rất thích loài hoa này !

    Akemi cũng vậy !

    Nhưng Akemi lại thích hoa tulip đỏ !

    Vì nó là tình yêu là sự lãng mạn , Akemi là một cô gái rất yêu thích sự lãng mạn !

    Còn tớ lại thích sự cao quý , lạnh lùng của Tulip Tím !

    Shinichi nhìn cô cười nói :

    - Con người cậu thật sự rất giống với loài hoa này !

    Loài hoa lạnh lùng , cao quý hoàng gia - hoàn hảo !

    Cô nhìn anh mĩm cười hỏi :

    - Còn những màu còn lại có ý nghĩa gì ?

    Shinichi nói về ý nghĩa của chúng :

    - hoa tulip vàng : rực rỡ như ánh mặt trời !

    - hoa tulip kem : Anh sẽ mãi yêu em !

    - hoa tulip cam : tràn đầy năng lượng !

    - hoa tulip trắng : thiên đường .

    Sự mới mẻ và tinh khiết !

    - hoa tulip hồng : tình cảm và sự chăm sóc !

    - hoa tulip xanh : sự yên bình !

    Shiho nhìn anh cười nói :

    - Vậy cậu thích màu sắc nào ?

    Shinichi cười cười nhìn cô , ánh mắt tình cảm :

    - Màu kem !

    Anh sẽ mãi yêu em !

    Shiho nhìn Shinichi bật cười , nụ cười hạnh phúc .

    Shinichi ôm Cô vào lòng , cô tựa vào người Shinichi .

    Shiho ngẫn đầu nhìn anh cười nói :

    - Chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc chúng thật tốt !

    Đợi khi chúng nở hoa , tạo thành 1 khu vườn tuyệt đẹp !

    Shinichi mĩm cười ôm Shiho thật chặt , gật đầu nói :

    - Ừm chúng ta sẽ cùng nhau chăm sóc thật tốt để sau này chúng ta có con chúng ta sẽ dẫn nó ra xem vườn hoa của chúng ta !

    Shiho nghe vậy nhíu mài đẩy anh ra lạnh giọng nói :

    - Ai nói là sẽ sinh con cho cậu chứ !

    Shinichi kéo Shiho vào lòng mình cười tươi nói :

    - Cậu không sinh con cho tớ thì sinh con cho ai đây !

    Shinichi cười cười tiếp tục nói :

    - Tớ nghĩ nếu cậu sinh con gái nó sẽ đẹp giống cậu còn nếu sinh con trai nó sẽ thông minh là một thám tử giống tớ !

    Shiho lườm Shinichi nói :

    - Tớ không muốn con của mình liều mạng giống cậu đâu !

    Shinichi nhìn cô nhíu mài nói :

    - Làm thám tử thì có gì không tốt !

    Tớ cũng không con chúng ta lạnh lùng và nghiện nghiên cứu giống cậu đâu !

    Shiho nghe vậy tức giận đẩy anh ngã nhào về phía trước , mông Shinichi chạm đất một cách mạnh mẽ .

    Shiho tức giận nói :

    - À Tớ là ngưởi lạnh lùng , nghiện nghiên cứu Vậy cậu đi mà tìm người khác mà sinh con cho cậu !

    Hứ...

    Nói rồi Shiho tức giận đứng dậy bỏ vào nhà .

    Shinihi nhanh chóng ngồi dậy đuổi theo vừa chạy vừa gọi lớn :

    - Này shiho chờ Tớ với !

    Tớ chỉ là nói đùa thôi mà !

    - Shiho Shiho shiho...

    [...]

    Cô đi đến ghế sofa ngồi xuống , hậm hực cầm quyển tạp chí lên .

    Shinichi liền đi lại đó ngồi xuống cạnh cô Đặt tay lên vai cô nói :

    - Xin lỗi mà .

    Tớ chỉ nói đùa thôi mà !

    Cô không nói gì rạt tay anh qua một bên tiếp tục đọc tạp chí không thèm đếm xỉa đến tên nào đó đang luyên thuyên xin lỗi .

    Shinichi thấy Shiho không quan tâm mình nên mèo nheo lôi lôi kéo kéo tay Shiho nói:

    - Cậu giận thật ư !

    Shiho Shiho....

    - Giận thật hả ?

    - tớ xin lỗi mà .

    Cậu đừng giận nửa .

    Giận sẽ mau già lắm !

    Shiho nghe vậy tức giận nói :

    - Đó là chuyện của tớ !

    Tớ già liên quan gì đến Cậu !

    Anh mèo nheo với cô :

    - Thôi mà Shiho bé bỏng .

    Tha lỗi cho tớ đi mà !

    - tớ biết lỗi rồi .

    Tha thứ cho tớ đi mà nha nha Shiho dễ thương xinh đẹp !

    Cô không thèm quan tâm đến anh khuôn mặt lạnh lùng , mắt thì chỉ nhìn vào quyển sách không thèm ngước nhìn Anh 1 lần .

    Anh tìm đủ mọi cách để cô tha lỗi cho anh .

    Anh làm đủ mọi trò từ khóc lóc , nan nỉ đến cầu xin , khẩn khiết nhưng cô chẳng hề quan tâm thậm trí còn không thèm nhìn anh lấy một cái

    Anh thấy thế giả bộ tội nghiệp nói:

    - Haizzz người gì đâu mà lạnh lùng thấy ớn !

    Thật đáng thương , Tôi thật đáng thương...chọc ngay Nữ hoàng băng giá !

    Cả người Shiho tỏ sát khí đùng đùng .

    Anh rùng mình chợt nhận ra mình đã nói sai rồi , định biện minh nhưng chưa kịp nói anh đã ăn chọn quyển sách vào mặt .

    Cô tức giận đứng dậy bỏ lên lầu Shiho cũng không quên tặng Shinichi một câu :

    - Tôi là một người lạnh lùng Nghiện Nghiên cứu !

    Vậy Cậu đi mà yêu người khác đi !

    Cô vừa đi vừa nói khuôn mặt đằng đằng sát khí .

    Anh chỉ biết nhìn theo cô rồi cười khổ :

    - Cô ấy thật đáng sợ !

    Con gái khi giận đúng là còn đáng sợ hơn cả Ác Quỷ !

    Anh đành ngậm ngùi đứng dậy đi về nhà đợi đến khi cô ngui giận .

    Vì anh biết rõ tính Shiho lúc Cô ấy giận thì tốt nhất nên im lặng nếu không muốn Game Over hay Die .

    Bây giờ dù anh có nói gì đi nửa cô cũng sẽ không nghe nên Anh đành lết cái thân về nhà mình rồi tìm cách hay để xin lỗi Cô mà thôi .

    Đúng là cái miệng hại cái thân .

    Hatori từ bệnh viện trở về Anh nghĩ "Giờ này chắc cái tên đó đang ở nhà bác tiên sĩ" nên Anh đã trực tiếp đi qua bên nhà bác Agasa .

    Vừa bước vào nhà thì thấy Shiho .

    Hatori liền cười tươi hỏi :

    - Shinichi Cậu ta...

    Anh chưa kịp hỏi gì thì cô đã toả sát khí nồng nặn khiến Hatori rùng mình .

    Chưa hết hoang mang thì Shiho đã nhìn Anh bằng ánh mắt ác quỷ .

    Giọng nói đáng sợ vang lên :

    - RA NGOÀI !

    Shiho chỉ tay ra cửa nói không chút thương tiếc .

    Hatogi đơ người ra :

    - Huể .

    Cái gì ?

    Cô không nói gì nhanh chóng đẩy Hatori ra ngoài .

    Đóng cửa một cái

    " GẦM "

    Bây giờ Hatori vẫn còn chưa hết sốc đấy .

    Mặt Hatori ngơ ra như một tên ngố .

    - Huể Huể ???????

    Hatori cười méo mó .

    Trong trạng thái chưa biết chuyện gì sảy ra .

    Hatori đi về nhà Shinichi vừa bước vào anh nhìn thấy shinichi đang vò đầu bức tóc :

    - Chết tiệt !

    Không nghĩ được cái gì hết vậy nè !

    Anh đơ người ra một lúc rồi lại chỗ shinichi hỏi :

    - Này Cậu và Shiho đã sảy ra chuyện gì à ?

    Shinichi ngạc nhiên hỏi :

    - Sao Cậu biết !

    Hatori nhìn Shinichi chỉ chỉ tay nói :

    - Lúc nãy khi từ bệnh viện trở về .

    Tớ nghĩ là cậu đang ở bên nhà bác Agasa nên qua đó tìm .

    Vừa mới bước vào nhà tớ chỉ mới nói tên cậu thì Miyano đã toả sát khí nồng nặc Và đuổi tớ ra ngoài !

    Shinichi cười méo mó .

    Hatori nhìn Shinichi rùng mình nói :

    - Khi cô ấy giận thật đáng sợ !

    Nghe tới đây cả hai cùng rùng mình và lạnh sống lưng .

    - Cô ấy còn đáng sợ hơn cả mẹ tớ và kayuha ! ( Hatori nói )

    - Con Gái lúc giận thật đáng sợ ! (Shinichi nói)

    Cả hai cùng nhau gật đầu nói :

    - Còn hơn cả Ác Quỷ !

    Hatori nhìn anh hỏi :

    - Góp cuộc đã sảy ra chuyện gì ?

    Shinichi thở dài nói :

    - Tớ đã lỡ nói cô ấy là một người lạnh lùng , nghiện nghiên cứu !

    Hatori nhìn cậu bạn mình lắc đầu cười khổ nói :

    - Chẳng trách cô ấy lại giận đến như vậy .

    Lần này cậu chết chắc !

    Shinichi thở dài buồn bã nói :

    - Tớ đã thử hết mọi cách xin lỗi , năn nỉ , cầu xin Đều vô dụng .

    Cô ấy thậm chí còn không thèm nhìn tớ một cái .

    Hơizzzzzzz.

    Hatori lắc đầu nhìn Shinichi nói :

    - Đúng là cái miệng hại cái thân mà !

    Shinichi thở dài nói :

    - Tớ đang suy nghĩ cách để xin lỗi cô ấy , để cô ấy tha lỗi cho tớ . nhưng bây giờ đầu óc tớ trống gỗng không nghĩ được gì hết !

    Hatori ngồi xuống cạnh Shinichi cừơi cừơi nói :

    - Tớ sẽ nghĩ cách giúp cậu !

    Shinichi ôm lấy Hatori đầy cảm động nói :

    - Cảm ơn cậu !

    Hatori lấy tay xoa cầm nói :

    - Shiho không phải là một cô gái bình thường những cách xin lỗi bình thường sẽ không có tác dụng !

    Shinichi gật đầu nhíu mài nói :

    - Vì thế tớ mới đau đầu này !

    Hatori đột nhiên nghĩ ra cách hay Anh nhìn Shinichi nói :

    - Hay là cậu nhắn tin xin lỗi cô ấy đi !

    Cứ nhắn thật nhiều tin nhắn nói : "Shiho Tớ xin lỗi , Cậu tha lỗi cho Tớ đi" hay đại loại như thế khoảng trừng mấy trăm ngàn tin nhắn gì đó !

    Chắc là cô ấy sẽ tha thứ cho Cậu đấy !

    Shinichi khóe môi giật giật " Cậu muốn phế tay của Tôi à !

    "

    Shinichi nhìn Hatori nhíu mài nói :

    - Cậu nghĩ cô ấy có đọc không !

    Hatori cười cười nói :

    - Chắc Là không !

    Hay là cậu chuẩn bị một buổi tối thật lãng mạn tại nhà Hàng nổi tiếng .

    Sau đó đưa Cô ấy đến đó tặng cho Cô ấy một bó hoa hồng đỏ , có hoa , có nến , có rượu vang , Ôi thật lãng mạn !

    Shinichi nhìn Hatori nói :

    - Cậu nghĩ Cô ấy có đi không ?

    Cô ấy bây giờ còn không thèm gặp Tớ đấy !

    Hatori lại tiếp tục nói :

    - Hay là cậu mua tặng cô ấy quyển sách khoa học mà cô ấy thích !

    Shinichi nhìn Hatori nhếch môi nhàn nhạt nói :

    - Sách khoa học của cô ấy nhiều đến mức có thể thêu sống Tớ và Cậu đấy !

    Hatori gật đầu nói :

    - Cũng đúng !

    Cô ấy là nhà khoa học mà .

    Vậy thì cậu cứ đứng trước nhà bác tiến sĩ hét lớn : Shiho tớ xin lỗi .

    Cho đến khi nào cô ấy ra gặp cậu mới thôi !

    Đúng đúng cái này được , mặt dày chút mà có thể khiến cô ấy tha thứ cho Cậu !

    Shinichi nhìn Hatori cười nói :

    - Cô ấy chắc chắn sẽ gọi điện báo cảnh sát .

    Và tớ sẽ bị đưa đến đồn cảnh sát vì tội gây ồn ào đấy

    Hatori cười méo mó gật đầu :

    - Nếu là cô ấy thì chắc sẽ làm như vậy !

    Rồi Cả hai nhìn nhau thở dài:

    - HaiZzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 15 : Lời xin lỗi thật lòng !


    Sáng sớm Shiho thức dậy như thường lệ .

    Cô vào nhà vệ sinh VSCN rồi đi xuống lầu .

    Bác tiến sĩ đã chuẩn bị xong xui đồ ăn sáng .

    Bác già thấy Shiho bước xuống thì cười tươi nói :

    - Shiho dậy rồi à !

    Shiho đi đến bàn ăn ngồi xuống nhìn bác già cười đáp :

    - Chào buổi sáng bác tiến sĩ !

    Bác agasa vừa đem ly nước trái cây lại bàn ăn vừa nhìn cô nói :

    - Cháu gọi cho Shinichi bảo nó qua đây ăn sáng !

    Cô vừa nghe thấy tên Shinichi cả người liền tỏa sát khí nồng nặc .

    Bác tiến sĩ thấy Shiho toả sát khí thì không khỏi rùng mình Bác nhìn Shiho rung rung hỏi :

    - Có...ó chuyệ...nnn gì vậy Ai - Chan !

    Shiho tay nắm chặt ly nước trái cây , có thể nghe cả âm thanh rắc rắc , lạnh giọng nói :

    - Cháu không muốn nghe thấy tên cậu ta !

    Bác tiến sĩ sợ hãi nói :

    - Có chuyện gì vậy ?

    Hai đứa cãi nhau à !

    Shiho nhìn bác già , lạnh giọng , nhấn mạnh từng chữ từng chữ một nói :

    - Chúng Cháu Không Có Cãi Nhau !

    Bác ấy thấy thế nên cũng không dám hỏi nửa .

    Lúc này đột nhiên ngoài cửa có tiếng động lạ .

    Shiho nhìn ra ngoài nói :

    - Hình như là tiếng mèo kêu .

    Để cháu ra xem thử !

    Cô vừa mở cửa đã nhìn thấy một chú mèo màu trắng trong đáng yêu vô cùng .

    Shiho cúi người xuống bế chú mèo nhỏ lên vuốt ve , mĩm cười nói :

    - dễ thương quá !

    Con mèo nhảy ra khỏi tay cô chạy ngoài Shiho thấy vậy nên đuổi theo .

    Chú mèo chạy đến 1 nơi rất đẹp , xung quanh toàn là cây hoa anh đào rực rỡ , khung cảnh đẹp và lãng mạng vô cùng .

    Shinichi đang đứng trước mặt cô .

    Shinichi nhìn Shiho cười nói :

    - Shiho !

    Cậu thấy nơi này thế nào ?

    Shiho nhìn xung quanh , nơi này thật sự rất đẹp , nhưng sao trước giờ Cô chưa hề biết có một nơi như vậy .

    Shinichi đi đến chỗ Cô , Anh nhìn Shiho trân thành nói :

    - Shiho !

    Tớ đã cất công tìm được một chỗ đẹp như vậy để khiến cậu vui , Cậu tha lỗi cho Tớ có được không ?

    ( Hatori lúc này đang núp phía sau cái cây to đùng , và thực hiện hành vi vô cùng văn minh , chính là Nghe lén và nhìn lén hai người họ , miệng không ngừng lẩm bẩm " Đúng vậy Shinichi !

    Cậu nói hay lắm , tiếp đi tiếp đi những lời nói đầy trân thành mà tớ đã biên soạn cho cậu đấy " )

    Lúc này cô vô cùng bất ngờ và chợt hiểu ra trò mèo của ai đó " Con mèo đó thì ra là dụ mình đến đây "

    Shinichi nhìn Shiho đầy trân thành và thành ý nói :

    - Tớ thật sự xin lỗi cậu Shiho !

    Cậu tha lỗi cho Tớ nha !

    Thật ra đối với tớ cậu rất dịu dàng không hề lạnh lùng chút nào hết .

    Cậu là mặt trời của tớ .

    Cậu là tất cả với tớ .

    Cậu xinh đẹp , đáng yêu , thông minh , không hề lạnh lùng chút nào hết .

    Cậu...

    Shinichi vẫn chưa luyên thuyên nhiều thứ sến súa mà Anh và Hatori biên soạn sẳn cả 1 buổi tối , thì Shiho đã lấy tay lên miệng Shinichi ngăn lại nói :

    - Đủ rồi !

    Cậu không phải nói những lời nói sến súa đó nữa đâu !

    Nghe mà muốn ói hết đống thức ăn buổi sáng đây này !

    Cậu vẫn là thích hợp nói 'Ngươi chính là hung thủ' hay đại loại như 'Sự thật chỉ có một' !

    Đừng nói mấy lời...y như kẹo hồ lô đường dỗ trẻ con vậy !

    Shinichi khóe môi giật giật , kịch bản cả 1 buổi tối của Tôi , lại biết thành kẹo hồ lô đường ?

    Nhưng kệ đi , quan trọng là phải xin lỗi Cô , mặt kệ kẹo hồ lô hay keo mạch nha gì gì đó , Shinichi nhìn Shiho trân thành nói :

    - Tớ thật sự muốn xin lỗi Cậu , mong Cậu đại nhân đại lượng không trách kẻ tiểu nhân là Tớ mà tha lỗi cho Tớ ?

    Shiho lườm Shinichi một cái nói :

    - Vậy ý Cậu là Tớ mà không tha lỗi cho Cậu thì Tớ cũng là tiểu nhân giống Cậu sao ?

    Shinchi lập tức xua tay lắc đầu nói :

    - Không Không làm gì Có !

    Cậu lúc nào cũng là đại nhân !

    Shiho lườm Shinichi khoanh tay trước ngực không nói gì .

    Shinichi lập tức nắm tay Shiho lôi lôi kéo kéo , mèo nheo nói :

    - Đại nhân tha lỗi cho tiểu nhân đi mà !

    Shiho gạt tay Shinichi ra nói :

    - Nể mặt chú mèo lúc nảy tha lỗi cho Cậu đấy !

    Nếu còn lần sao thì 100 con mèo Tớ cũng không hết giận đâu !

    Shinichi nghe vậy vui mừng hét lên :

    - Không sẽ không có lần sau !

    Tớ xin thề với trời !

    - Vậy là cậu đã tha thứ cho tớ rồi phải không !

    Shiho lườm Shinichi nói :

    - Ừm !

    Shinichi vui mừng bế bổng Shiho lên xoay vòng tròn cười tươi đầy vui mừng...Áaa Haha....

    Shiho vỗ vai Shinichi cười nói :

    - Thôi nào Shinichi bỏ tớ xuống !

    Shinichi chẳng những không bỏ xuống mà còn xoay nhanh hơn :

    - Không !

    Shiho lườm Shinichi nói :

    - Tớ sẽ giận đó !

    Shincihi nghe vậy lập tức nói :

    - Rồi rồi đừng giận !

    Sau đó Anh thả Shiho xuống , rồi lấy từ xó xỉnh nào đó 1 bó hoa , đó là một bó hoa tulip Tím .

    Shiho nhìn bó hoa yêu thích của mình , rồi nhìn Shinichi , giả vờ không có ý định nhận lấy , Shinichi nhìn Cô đầy khẩn cần và vẻ mặt có chút đáng thương , Shiho bật cười rồi nhận lấy bó hoa , Shiho nhìn Shinichi nói :

    - Nể mặt con mèo đó Tớ mới nhận đấy !

    Shinichi mĩm cười ôm Shiho vào lòng hôn lên trán cô mĩm cười nói :

    - Rồi rồi nể mặt con mèo !

    Hatori nhìn cả hai đầu bốc khói bừng bừng ôi trời ông đây vẫn còn ế nhé .

    Sau đó cả hai cùng nhau về nhà bác tiến sĩ để ăn sáng .

    Hatori cũng lủi thủi theo sau .

    Về đến nhà , Cả 3 bước vào nhà ai cũng cười thật tươi , Bác tiến Sĩ quay sang nhìn Họ cười nói :

    - Các cháu về rồi à !

    - Dạ !

    Cả ba đồng thanh .

    Nhìn thấy hai đứa nắm tay nhau .

    Bác ấy lại cười nói :

    - mới đây đã làm hoà rồi sao ?

    Cả hai cùng nhau đỏ mặt , sau đó Shiho nhàn nhạt nhìn bác Agasa :

    - Bọn cháu có cãi nhau khi nào ?

    Bác Agasa thấy vậy cười nói :

    - Rồi rồi !

    Không có cãi nhau , Thôi vào ăn đi !

    - Dạ !

    [....]

    Sau khi ăn xong Hatori có nhiệm vụ đi đến bệnh viện thăm Ran .

    Hatori thật sự quá mệt mỏi với cái nhiệm vụ này vì lần nào cũng nghe chửi thay Shinichi .

    Nhưng Anh đã hứa với Shinichi thì phải đi thôi không còn cách nào khác .

    Đến bệnh viện...

    - Chào mọi người !

    Tớ thay mặt Shinichi đến...

    Sát khí tỏ ra từ Sonoko và Kazuha khiến Hatori rùng mình :

    - Cậu ấy lại không đến nữa sau ?

    ( Kayuha nói )

    Hatori nhìn Kazuha sợ hãi nói :

    - Cậu ấy bận ....

    Anh chưa nói hết câu thì Sonoko đã chen ngang nói .

    - Lại là lý do bận phá án !

    Anh rùng mình nhìn hai cô gái đang dùng ánh mắt giết người hướng về phía Anh .

    Anh cũng đâu phải là nguyên nhân khiến Shinichi không đến có cần nhìn Anh như vậy hay không .

    Ran biết hôm nay shinichi lại không đến cô buồn lắm .

    Cô cúi mặt xuống những giọt nước mắt đã tuông ra điều này làm cho Sonoko và Kazuha lo lắng vô cùng .

    Sonoko và kayuha vội chạy đến an ủi ran :

    - Ran cậu đừng khóc mà !

    Kayuha an ủi Ran nói .

    Sonoko cũng tức giận nói :

    - Tớ sẽ không tha cho cậu ta đâu !

    Ran khóc lớn , đầy tuổi thân và đau lòng nói :

    - Cậu ấy lúc nào cũng chỉ biết có phá án mà chẳng quan tâm gì đến Tớ !

    Tớ bị thương mà Cậu ấy cũng chỉ biết lo cho các vụ án của Cậu ấy !

    Hatori thấy vậy nhanh chóng nói :

    - Này các cậu hiểu lầm rồi .

    Hôm nay cậu ấy không đến là gì kỳ thi vào Đại học ToHoN !

    Nghe vậy Cả đám ngạc nhiên nhìn Hatori nói :

    - HẢ ?????

    Hatori nhìn Họ nói :

    - Cậu ấy phải chuẩn bị cho kì thi .

    Nên không có thời gian đến đây !

    Sonoko tức giận nói :

    - Biện minh !

    Kì thi đó còn tới một tháng nửa lận mà !

    Hazuha cũng tức giận nói :

    - Đúng đó !

    Hatori nhíu mài nhìn Họ nói :

    - Các cậu không biết gì hay sao ?

    Tất cả ngơ ngác hỏi :

    - biết cái gì ?

    Hatori nhìn Họ nói :

    - Do trường học tu sửa xong sớm hơn dự định nên ngày thi đã rút ngắn lại .

    Ngày thì sẽ diễn ra trong 12 ngày nửa !

    Cả đám đồng thanh hét :

    - CÁI GÌII ????

    Ran nghe vậy nhìn Hatori nói :

    - Vậy là cậu ấy không phải bận phá án mà là bận ôn thi !

    Sonoko nhíu mài nói :

    - Cho dù có bận ôn thi đi chăng nửa , không lẽ một chút thời gian đến thăm Ran cũng không có ?

    Ran cười nhìn Sonoko nói :

    - Hơn 6 tháng cậu ấy không hề đến trường nên có rất nhiều bài học cậu ấy vẫn chưa học nên cậu ấy đương nhiên phải dành tất cả thời gian để học bù lại khoảng thời gian cậu ấy nghĩ rồi !

    Cậu đừng trách Cậu ấy !

    Sonoko gật đầu cười có lỗi nói :

    - Cậu nói cũng đúng .

    Tớ quên là cậu ta nghĩ học một thời gian nên cậu ta tập trung ôn thi cũng phải vậy là chúng ta trách lầm cậu ấy rồi !

    Kayuha cũng thấy có lỗi nhưng chợt nhớ ra gì đó , Cô rung rung nói :

    - Đây không phải là lúc cảm thấy có lỗi đâu còn chuyện quan trọng hơn !

    Sonoko nghe vậy nhìn Kazuha ngạc nhiên hỏi :

    - Ý cậu là sao ?

    Kazuha lập tức nhíu mài nói :

    - Chỉ còn có 12 ngày nửa mà tớ vẫn chưa chuẩn bị gì cả !

    Lúc này Ran và Sono1ko mới hét lên :

    - Á Trời ơi ! chúng ta vẫn chưa ôn bất cứ thứ gì cả !

    Cả 3 ôm nhau khóc lớn , Hatori cười cười nói :

    - Uể này các cậu vẫn còn 12 ngày nửa mà .

    Bây giờ chuẩn bị vẫn còn kịp !

    Lúc này cả 3 định thần lại :

    - Cậu nói đúng !

    Ran nhìn Họ nói :

    - ngày mai tớ sẽ xuất viện !

    Kazuha và sônko lo lắng nói:

    - Nhưng cậu vẫn chưa khoẻ hẳn mà !

    Ran nhìn Họ cười nói :

    - Không sao tớ đã khoẻ hẳn rồi !

    Với lại tớ phải về nhà chuẩn bị cho kì thi !

    Ba mẹ Ran từ ngoài bước vào .

    Ran nhìn Họ nói :

    - Ngày mai mọi người làm thủ tục để con xuất viện nha !

    Mori nhìn Ran nhíu mài nói :

    - Con vẫn chưa khoẻ hẳn mà !

    Ran cười nói :

    - Con khoẻ rồi với lại con muốn về nhà chuẩn bị cho kì thi sắp tới con không thể ở đây được .

    Còn không còn nhiều thời gian để ôn tập nửa !

    Mẹ ran gật đầu cười nói :

    - Được rồi mẹ biết rồi !

    Sonoko nhìn Hatori nhíu mài nói :

    - Này Hatori ngày mai ran xuất viện cậu nói với Shinichi nhất định phải đến đón ran .

    Nếu không cậu ta chết chắc với tớ !

    Hatori không biết phải phải từ chối làm sao ( bây giờ mình phải làm gì đây đón ran chỉ mất chút thời gian mình không thể lấy lý do cậu ta bận ôn thi được , hay là mình nói Cậu ta đóng cửa tu luyện không thể ra ngoài rồi , Cậu ấy nói ai cũng không được làm phiền Cậu ta !...ý hay đó , mà như vậy Shinichi cậu ta sẽ không thể ra khổ njaf , không thể chạy lung tung qua nhà Shiho , Cậu ta sẽ giết mình mất...Không được )

    - Thật ra thì ...

    À...

    Ừm

    Chưa kịp nói gì thì Ran đã lên tiếng nói :

    - Hatori Cậu nói với cậu ấy không cần đến đâu , hãy tập trung lo ôn thi cho tốt đi !

    Sônko nhíu mài nói :

    - Này Ran !

    Cậu...

    Ran nhìn Sonoko cười nói :

    - Thôi nào sonoko .

    Có nhiều người như vậy là đủ rồi để cho cậu ấy tập trung ôn thi đi !

    Hatori vui mừng nhìn Ran cảm động nói :

    - Ran cậu nói trí phải .

    Cậu thật chu đáo !

    Ran cười vô tình nói ra lời trong lòng :

    - Chỉ là tớ sợ nếu cậu ấy không thi đậu bọn tớ sẽ không được học cùng với nhau thôi !

    Ran lập tức đỏ mặt , Sônko chêu chọc nói :

    - Coi kìa cậu ấy lo không được học cùng tên thám tử kia !

    Ran đỏ mặt quay sang chỗ khác .

    Tất cả bật cười trừ Hatori đang trầm mặt "Mệt mỏi thật...tên Shinichi đáng chết bầm , mệt chết Ông rồi "
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 16 : Chuẩn bị cho kì thi !


    Như thường lệ Anh và Heji qua nhà bác tiến sĩ ăn sáng ké , Bác Agasa vừa cắn miếng sanwish sốt mứt dâu tây vừa nhìn shinichi vừa nói :

    - Hôm nay ran xuất viện cháu có định đến không ?

    Shinichi cầm ly nước uống , nhẹ giọng nói :

    - Cháu định sẽ không đến !

    Shiho nhìn Anh nói :

    - Cậu đến đón cô ấy đi !

    Shinichi cười nhìn cô :

    - Không sao đâu !

    Shiho có chút đắn đo nhìn Shinichi nói :

    - Nhưng...

    Shinichi định nói thì Hatori đã lên tiếng nói :

    - Ran bảo tớ nói với cậu là không cần đến đón Cô ấy !

    - Cô ấy bảo cậu cứ chuyên tâm ôn thi đi là được !

    Shinichi nghe vậy nhẹ nhỏm nói :

    - Nếu Ran nói vậy thì tớ cũng yên tâm rồi !

    Shiho nghe vậy cũng không nói thêm gì nữa .

    Họ tiếp tục bữa ăn .

    Hatori quay sang nhìn shinichi nói :

    - Cậu đã chuẩn bị gì cho kỳ thi chưa ?

    Cậu đã không đi học một thời gian rồi đấy !

    Liệu cậu có thể làm bài thi được không ?

    Hửm

    Shinichi nhìn Hatori cười đắt ý nói :

    - Yên tâm !

    Kì thi nhỏ nhặt ấy làm sao mà làm khó được Tớ chứ !

    Shiho ở bên cạnh lườm Shinichi 1 cái rồi trầm giọng nói :

    - Cậu đừng có mà chủ quan !

    Mau ôn tập lại cho tốt đi !

    Nếu không Cậu sẽ không thể nào lọt vào top học sinh ưu tú được !

    Và Tớ tin với trình độ của mình thì Tớ sẽ học ở lớp Ưu tú là chắc rồi !

    Điều đó đồng nghĩ với gì...

    Shiho ngừng một chút nhìn Shinichi nhếch môi cười đầy thú vị , sau đó tiếp tục nói :

    - Đồng nghĩa với việc Cậu sẽ không thể học cùng lớp với Tớ , như vậy Tớ có thể không phải ngày nào , giờ nào cũng gặp mặt Cậu rồi !

    Nghĩ tới thôi là thấy thoải mái rồi đấy !

    Shinichi nghe vậy liền bĩu môi nhìn Shiho tỏ vẻ giận dỗi nói :

    - Cậu có cần phải nói vậy không ?

    Shiho nhếch môi cười nói :

    - Cần chứ !

    Vì vậy Chàng thám tử à Cậu hãy mau về nhà mà ôn tập thật tốt đi nếu không muốn học khác lớp với Tớ !

    - À còn nữa !

    Từ đấy đến ngày thi Tớ sẽ không gặp Cậu để Cậu chuyên tâm mà ôn tập !

    Sau đó Cô đứng dậy cầm 1 ly nước ép vừa đi vừa nhâm nhi ly nước ép vừa cười tươi nói :

    - Vậy là nếu Shinichi không vào được top 15 thì Mình sau này không cần phải gặp án mạng hay xác chết nào nữa rồi !

    Aicha cuộc đời thật tươi đẹp làm sao !

    Shinichi nghe như sét đánh ngang tai cái gì từ đây đến ngày thi sẽ không gặp được Shiho , Huhu chẳng khác nào lấy mạng Anh ôi trời Shinichi Anh làm sao chịu được đấy, Anh nhìn Shiho đầy đáng thương nói :

    - Đừng vậy mà ! không gặp Cậu tớ sẽ nhớ chết mất !

    Shiho lật tờ tạp chí thời trang nhẹ giọng nói :

    - Đó là việc của Cậu !

    Không liên quan đến Tớ !

    - À Cậu mau phắn về nhà mà đóng cửa ôn tập đi !

    Bác Agasa và Hatori ngồi cười thích thú còn Shinichi thì mặt mày bí xị , bĩu môi nhìn theo Shiho nói :

    - Cậu thật là...

    Hatori vỗ vai Shinichi với vẻ mặt đầy thương cảm nói :

    - Chúc Cậu may mắn !

    Shinichi lườm Hatori 1 cái đầy chết chóc rồi đứng dậy lôi Hatori đi về nhà .

    Shinichi và Hatori thực hiện chính sách

    " bế quan toả cỗng " để nhầm mục đích ôn tập cho kỳ thi .

    [......]

    Hôm nay là ngày mà Họ phải đi làm bài thi tuyển vào đại học ToHoN .

    Sáng sớm Ran cùng nhóm bạn của Cô đi đến nhà Shinichi để đợi bọn Shinichi đi cùng .

    Shinichi và Hatori với bộ đồ chỉnh tề bước ra , Shinichi và Hatori cười tươi nhìn nhóm Ran nói :

    - Chào buổi sáng !

    Nhóm Ran cũng cười tươi chào Anh và Hatori .

    Lúc này Shiho từ nhà bác Agasa bước ra , Shinichi vừa nhìn thấy Shiho thì 2 mắt sáng rỡ , vui mừng vô cùng .

    Shinichi định lao đến chỗ Shiho ôm Cô 1 cái để thoả niềm mong nhớ ngày đêm của mình .

    Nhưng chưa kịp lao đi thì đã bị Hatori nắm đầu kéo lại .

    Đang định quay sang mắng cho tên nào đó 1 trận thì Hatori đã nhanh chóng nhìn về phía Ran ra hiệu .

    Shinichi lập tức hiểu được ý Hatori nên bình tĩnh lại nhưng vẫn không quên lườm Hatori 1 cái , Hatori chỉ biết cười khổ .

    Lúc này Ran , Kayuha , Sonoko nhìn thấy Shiho thì cười tươi nói :

    - Chào cậu Shiho !

    Shiho gật đầu mĩm cười :

    - Chào các Cậu !

    Sau đó Cô nhìn sang Shinichi nở 1 nụ cười thật tươi .

    Shinichi cũng nhìn Shiho cười tươi , nụ cười ấm áp và tràn đầy niềm vui khi thấy Shiho sau 12 ngày không gặp mặt.

    Họ nhìn nhau cười tươi , nụ cười nói lên tất cả nổi nhớ thương của đối phương sau bao ngày không gặp mặt .

    Ran nhìn đồng hồ sau đó quay sang nhìn tất cả nói :

    - chúng ta mau đi thôi !

    Trể bây giờ !

    Cả đám nói :

    - Được !!!!!!!!!

    [...]

    Cả đám đã đi đến trước cõng trường ToHoN .

    Tất cả đều ngạc nhiên và trầm chồ trước sự lộng lẫy và rộng lớn của ngôi trường quốc tế mang tên ToHoN này .

    Ran ngạc nhiên hốt lên :

    - đây là ngôi trường lớn nhất , giỏi nhất nhật bản !

    Kazuha cũng ngạc nhiên không kém gì Ran , Cô nhìn ngôi trường trước mặt trầm chồ nói :

    - Ngôi trường này là ngôi trường tiên tiến , hiện đại nhất nhật bản !

    Họ cùng nhau đi qua khu vực thi của trường .

    Khu vực này là nơi diễn ra các kỳ thi của trường ToHoN .

    Ở đây có 300 phòng thi bình thường và 30 phòng thi giành cho các cuộc thi quan trọng và 3 phòng thi đặt biệt giành cho những cuộc thi quốc gia .

    Cả đám cùng nhau đi vào xem danh sách thi .

    Kayuha nhìn bảng thông báo sau đó đọc lớn :

    - Gồm có 300 phòng thi mỗi phòng 25 người !

    - Vậy là có đến 7500 người ! (Ran nói)

    Sonoko xoa cầm nói :

    - Theo tớ biết thì có tới 15 000 học sinh đăng ký vào đây nhưng xét thành tích học thì họ chỉ lấy một nữa số người .

    Người qua vòng xét tuyển mới có quyền vào thi vòng tuyển chọn !

    Hatori nhìn danh phòng thi rồi nói :

    - Phòng thi của mọi người là :

    + Shinichi 113

    + Shiho 114

    + Sonoko 116

    + Kayuha 220

    + Ran 162

    - Còn Tớ thi phòng 198 !

    Tất cả gật đầu , Họ chúc nhau may mắn rồi chia nhau ra đi đến phòng thi đã được sắp đặt , Trước khi đi Shinichi nhìn tất cả nói :

    - Lác nửa khi thi xong mọi người mau tập chung ở đây nha !

    Cả đám đồng thanh :

    - được !!!!!!!!

    Cả đám cùng nhau đập tay cười nói :

    - THI TỐT !!!!!!!

    Shinichi và Shiho đi cùng nhau vì phòng thi của họ cạnh nhau .

    Shinichi nắm tay Shiho xoa đầu Cô cừơi nói :

    - Shiho thi tốt nha !

    Shiho mĩm cười nhìn Shinichi nói :

    - Cậu cũng vậy !

    Rồi cả hai vào phòng thi những người khác cũng vào phòng thi của mình chuẩn bị bắt đầu kỳ thi .

    ⏳ 90 phút ⌛️

    90 phút trôi qua tất cả nột bài thi của mình rồi đi ra khỏi phòng thi .

    Cả đám tập chung lại chỗ hẹn , Hatori vừa đi vừa cười nhìn Tất cả nói :

    - Này các cậu...thi tốt chứ ?

    Shinichi và Shiho cười tươi nói :

    - Đương nhiên !

    Ran và sonoko và kayuha cũng cười tươi nói :

    - bọn này cũng vậy !

    Cả đám nhìn Hatori hỏi :

    - Còn Cậu ?

    Hatori cười lớn đầy tự tin nói :

    - đương nhiên là phải tốt rồi !

    Sau đó Cả đám cùng nhau đi về nhà Shinichi .

    Phòng khách nhà Shinichi , Ran vừa cầm ly nước vừa lo lắng nói :

    - tớ nghe nói là chỉ lấy chỉ tiêu 3000 học sinh thôi !

    Shiho lên tiếng nói :

    - họ lấy điểm bằng cách xét từ điểm cao nhất cho đến khi đủ 3000 học sinh !

    Kayuha nhìn Shiho nói :

    - vậy có nghĩ là họ lấy 3000 người có số điểm cao nhất !

    Hatori gật đầu nói :

    - Đúng vậy !

    Shiho nhìn tất cả nói :

    - Và Họ sẽ chọn ra 15 người cao có số điểm cao nhất , 15 người đó sẽ được học ở khu đặt biệt dành riêng !

    Ran và sônko , Kazuha ngạc nhiên nhìn Shiho nói :

    - Khu vực dành riêng ?????

    Họ hơi ngạc nhiên , vì họ vẫn chưa biết chuyện này .

    Nhưng Shiho Shinichi và Hatori đã biết từ lâu .

    Có lẽ họ quá tập trung ôn tập nên mới không để ý thông báo mới này .

    Shiho gật đầu từ từ giải thích cho Họ :

    - Đúng vậy !

    Khu vực dành riêng là một khu cách biệt với trường học chính được gọi là Lớp học SAS .

    SAS là một lớp học dành riêng cho các thiên tài .

    SAS sẽ mặc đồng phục riêng do nhà thiết kế thiết kế đặc biệt , khác với đồng phục của trường ToHoN .

    Các món ăn sẽ do đầu bếp nổi tiếng nấu với thực đơn tự chọn .

    Các thiết bị khoa học thuộc hàng tối tân , hiện đại nhất .

    Các bài học sẽ được giản dạy qua máy tính .

    Học sinh SAS có thể tự do đi lại trong khu vực đặc biệt đó trong thời gian học , họ có thể học bất kỳ khi nào và bất kì nơi nào .

    Và không có thời gian quy định nào cả .

    SAS có mọi đặc quyền trong ngôi trường .

    Và nhiều lợi ích khác nửa ... nghe nói đây là muốn tạo điều kiện đào tạo cho các thiên tài !

    Tất cả nghe thấy thì trầm chồ hốt lên đầy ngạc nhiên .

    Ran lo lắng nói :

    - Ngày mai sẽ có kết quả thi !

    Không biết Tớ có thể học ở SAS hay không nữa ?

    Kayuha cũng lo lắng nói :

    - không biết có đứng trong top 15 không nửa !

    Nếu không được học ở SAS thì thật đáng tiếc lắm !

    Sonoko nhìn họ nói :

    - Cậu đừng lo quá chúng ta sẽ lọt vào top 15 thôi mà !

    Kayuha nhìn Sonoko nói:

    - Hy vọng là vậy !

    Họ trò chuyện với nhau về ngôi trường ToHoN lộng lẫy cho đến khuya rồi Họ mới nhà ai nấy về .
     
    Sự Lựa Chọn Cuối Cùng Của Tớ Là Cậu !
    Phần 17 : Giới thiệu trường ToHoN


    Trường học chính

    Khu vực thi đấu thể thao

    Hồ bơi ngoài trời

    Thư viện 1

    Thư viện 2

    Tủ Để giày

    Sân thượng

    Sân thể dục

    Sân bóng đá

    Phòng hiệu trưởng

    Phòng hiệu phó

    Phòng giáo viên

    Phòng giáo viên

    Hội trường 1
     
    Back
    Top Dưới