Cập nhật mới

Khác Sử Kí Quân Vương

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
351482499-256-k697481.jpg

Sử Kí Quân Vương
Tác giả: Pthaonee
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu truyện tưởng tượng về một triều đại được lập nên bởi hai kẻ sống vì nhau, rồi cuộc đời sẽ đi về đâu khi một kẻ chỉ đắm mình trong giết chóc còn một kẻ dần mất đi khát vọng sống tiếp và sự tin tưởng vào kẻ còn lại



quanvuongsuki​
 
Sử Kí Quân Vương
Khởi : Hồi 1


Hoa phát đa phong vũ

Nhân sinh túc biệt ly

"

Phong Nha năm 72 kỷ 18

Bạc, bạc ơi...

Con ơi

Con hãy sống, sống thay ta, thay tất cả mọi kẻ đã nằm xuống nơi đây hãy vươn lên rồi triều đại ta một ngày, nhất định sẽ có một ngày lại HƯNG THỊNH....

- Sau những lời cuối của Lý đế, Tùy binh xông vào chính điện, đêm đó thành Phong Nha rực lửa, một cảnh tượng mỹ lệ huy hoàng như đặt dấu chấm hết cho một triều đại nhưng ai có ngờ rằng, đó lại là một bắt đầu của một thời đại đẫm máu...

Thành Phong Nha thất thủ, đại tướng quân Lý Chiểu Dương từ trần, hoàng đế đương triều Lý Thiên Vũ hiệu là Lý Đế quyết tử thủ chứ không cam mất nước vào tay địch.

Đất nước lâm nguy, hoàng hậu cùng các quan lại trong triều theo chỉ thị của vua mà bỏ trốn nàng không cam lòng dạ nóng như lửa, chẳng nỡ để phu quân ở lại một mình nhưng vì đang mang trong mình long thai nên chỉ đành đoạn mà dứt áo ra đi.

Rồi vào cái ngày định mệnh ấy, ngày mà tất cả mọi thứ sụp đổ, hoàng hậu lâm bồn, hạ sinh ra một hoàng tử, hoàng tử đầu tiên và cũng là cuối cùng của triều lý lúc bấy giờ."

Mỗ đột nhiên ngưng lời kể, hắn nhìn Chương Thi một cách chăm chú như thể có điều gì khiến hắn không thể rời mắt.

Bầu không khí trong căn phòng dần trở nên ngột ngạt, rồi hắn đứng lên đưa tay về phía sau giá sách lấy ra một tay nải rồi đưa chìa về phía Thi :

- Mở nó ra đi - chất giọng trầm khàn của hắn có phần hơi đáng sợ, kẻ quái đản này chẳng biết có ý đồ gì.

Tay hơi run rẩy, dường như hắn không bận tâm miệng cứ hối thúc Thi nhanh mở thứ đó ra.

Lạ thay, trong tay nải chẳng phải thứ gì đặc biệt, chỉ là một tấm gỗ khắc vài chữ và một bức họa một đôi phu thê trong ngày đại hỷ.

Mỗ chỉ tay vào dòng chữ khắc trên tấm gỗ rồi tiếp tục lời kể :

" Phong Nha năm 74 kỉ 18

Bạc ơi,...

Con ơi, nay ta đặt tên con là Lý Bất Thiên Bạc, con ơi .. hãy nhớ rằng tên con là bạc là vàng, là tất cả với chúng ta, con ơi, con à..

Con hãy nhớ rằng dẫu trời đất có vùi dập, dẫu người đời có đuổi xua, có chê cười, hãy cương quyết cứng rắn mà giành lại bờ cõi nước ta, triều đại này, phụ thân con đã quyết tử để giữ lấy, con ơi...

Con à..

Con đừng phụ ta, ta tin con, mãi tin tưởng ở con...

Tất cả chúng ta tin, tin rằng triều đại này sẽ một lần nữa vì con mà trở về hưng thịnh, một lần nữa huy hoàng...

- Những chữ khắc gỗ run rẩy, có phần mờ nhạt do thời gian ấy, chính tay hoàng hậu đã khắc lên, về sau, bạo quân Lý Hắc chính tay lưu giữ nó trong mật thất dưới lăng Hoàng Ngọc của mẫu thân hắn, hay nói cách khác là Lý Mai Linh con gái duy nhất của võ tướng Lý Toản, vị hoàng hậu cuối cùng, người cuối cùng sống sót, đặt dấu chấm hết cho một triều đại hưng thịnh gần trăm năm...

"

- Đỗ tiểu vương đây là người của Lý Hắc đại vương, ngồi đây nghe tiểu nhân kể chuyện thế này, khác nào cùng một giuộc với kẻ phản quốc như tiểu nhân..

- Ta sao phải sợ kẻ như hắn, chúng ta sớm đã chẳng còn là gì của nhau, cùng lắm thì chết thôi hơn nữa hắn và ngươi còn chẳng quen biết gì, sao lại biết được ngươi là kẻ đâm sau lưng hắn biết bao lâu nay được..

Đỗ Thi Chương vừa dứt câu, bên ngoài đã truyền đến tiếng huyên náo, tiếng con nít la khóc, tiếng người lớn hoảng loạn, lại thế, chỉ cần thấy hắn là mọi thứ lại loạn lên, Đỗ thiếu gia chỉ biết thở dài một hơi, rồi vén tấm rèm mỏng che trước cửa khẽ bước ra ngoài

- Ngươi đi đâu mà để ta phải chờ?

- chất giọng âm lãnh truyền vào tai khiến kẻ đối diện thấy phải rùng mình khiếp sợ, dáng người to lớn, gương mặt sắt bén, ánh mắt như muốn giết người lướt qua một vòng trên người Chương Thi như không để lọt dù chỉ một sợi tơ vương trên tóc.

Tất cả chìm vào im lặng, chỉ có Đỗ Chương Thi và hắn mắt đối mắt, mặt người lạnh lùng không chút biến sắc, ánh mắt hiện rõ lên vẻ chán ghét rồi lắc đầu quay bước lên kiệu đang chờ sẵn phía sau, hắn chỉ khẽ quay mặt nhìn người đang lặng lẽ bước đi rồi nhìn chằm chằm vào gian nhà chật hẹp bẩn thỉu trừng mắt lên như thể tức giận với kẻ bên trong.
 
Sử Kí Quân Vương
Hồi 2


Thiên lý chi hành

Thủy ư túc hạ

Bầu không khí trong kiệu ngột ngạt như muốn nuốt chửng lấy cơ thể kẻ đang ngồi bên trong.

Chương Thi chỉ biết thở dài, nhìn sắc mặt kẻ bên cạnh, khí tức của kẻ duy ngã độc tôn, lạnh lùng hoàn toàn khác với đứa trẻ ngây thơ hồn nhiên 7 năm trước hắn mang về bảo bọc.

Bảy năm trước, Đỗ Chương Thi vừa tròn 20 tuổi, lúc ấy hắn là Đại tướng của Tùy quân, người là kẻ giết người không gớm tay, ra tay tàn độc chẳng ai bì được.

Cái thời gian ấy, Chương Thi như một con rối của thủ lĩnh Tùy quân - Tùy vương lúc bấy giờ.

Tuy nổi tiếng là kẻ thâm hiểm tàn độc, chẳng xem ai ra gì nhưng Chương Thi lại là kẻ được Tùy vương sủng hạnh mà đặt bên cạnh mình.

Vì sao ư?

Rất đơn giản, vì hắn là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, kẻ sở hữu một sắc đẹp phi giới tính, thậm chí là phi nhân loại.

Trong các thi ca thời gian đó, người đời so sánh nhan sắc của hắn đến tận trời, thanh niên như "ngọc thụ lâm phong".

Quả thật người đời nói không ngoa.

Dù khí thế cao ngạo, lẫm liệt bốn phương, kẻ hung thần từng ra tay tàn sát cả một triều đại, cầm đầu phóng hỏa đốt thành Phong Nha lại có ngoại hình xinh đẹp như thần linh tại thế.

Dòng đời đưa đẩy, trong một lần hắn truy lùng kẻ phản đồ lại bắt gặp một đứa trẻ, chẳng biết là ý trời hay do ma xui quỷ khiến, hắn xuống ngựa mà đi về phía đứa trẻ ấy, toán quân hắn dẫn theo giương đôi mắt kinh hãi mà nhìn về phía đứa trẻ ốm yếu tội nghiệp, những tưởng hắn đã định giết chết đứa trẻ ấy, nhưng bất ngờ thay, hắn lại quỳ một chân xuống đỡ lấy đứa nhỏ ấy mà mang lên ngựa, không một lời mà quay trở về hoàng thành.

Hoàng cung đêm ấy xôn xao về việc tướng quân đích thân mang về một đứa trẻ không rõ lai lịch, cũng vì đứa trẻ ấy mà việc tư bỏ việc công.

Tùy vương nghe tin không chút tức giận mà trái lại còn rất hào hứng, ngay trong đêm đích thân đến Trường Hà cung tìm gặp Đỗ Tướng quân...:

- Đỗ Chương Thi của ta, nghe nói ngươi vừa mang về một tiểu tử sao?

Đích thân ngươi mang về à?

Đứa tiểu tử ấy là ai mà lại cuốn hút ngươi như thế?

Hả?

Kẻ cao ngạo một tay trấn cả thiên hạ, chẳng màng đến an nguy của bá tánh mà ra tay đồ sát tất cả giờ hà tất phải ngồi đây mà lo lắng chăm sóc một tiểu tử hay sao?

- Âm thanh méo mó quái dị nhưng lại mang đầy sự hưng phấn phát ra từ khuôn miệng của hoàng đế như đâm thẳng vào tai Chương Thi.

- Bẩm hoàng đế, long thể người như ngàn vàng, chẳng biết vì một tiểu tử đầu đường xó chợ nà ta đem về lại để tâm đến mà đích thân đến đây giữa đêm canh ba thế này, liệu có đáng?

- Đôi lông mày thanh tú khẽ nhăn lại, đôi môi mỏng mím chặt biểu tình khó chịu lộ rõ ra trên gương mặt.

- À , tiểu ngọc ngà của ta, chắc cũng chỉ có ngươi mới dám lộ ra biểu tình này trước mặt trẫm.

- Nếu không có việc gì thì xin ngài về cho, ở đây không tiện cho thần.

Tùy vương lộ ra biểu tình khó chịu, nhưng nhìn người đẹp trước mắt, hắn chỉ biết lắc đầu mà lui về.

Anh hùng khó nà qua được ải mỹ nhân, câu nói này quả thực không sai, đến hắn còn phải e dè trước mặt Chương Thi một nước.

Kẻ như hắn ra tay dẹp loạn bao nhiêu quân thù, một tay trấn nước mình một tay chiếm nước người, mưu mô, trí lược nhiều vô kể nhưng kẻ tàn độc sẵn sàng hi sinh tất cả đến tàn nhẫn với mọi thứ thì hắn thua Đỗ tướng quân ngàn vạn lần.

Về Đỗ tướng quân thì chẳng ai biết gốc gác hắn nơi nao, gia quyến có còn hay đã mất, tất cả chỉ biết hắn là kẻ tha phương cầu thực, được Tùy vương trong một lần di hành mà nhìn trúng, từ đó mà trở thành kẻ sát đồ máu lạnh khiến cả thiên hạ phải e sợ.
 
Sử Kí Quân Vương
Hồi 3


Họa hổ họa bì nan họa cốt

Tri nhân tru diện bất tri tâm

Đứa trẻ ấy dưới sự che chở của Đỗ tướng quân mà lớn lên.

Hắn dù lai lịch chẳng rõ ràng, mang về một đứa trẻ càng ám muội nhưng chẳng có bất cứ tin đồn nào về hắn và tiểu tử hắn mang về, hay đúng hơn, những kẻ dám mở miệng nói lời xằng bậy tất cả đều đã bị hắn tiễn về nơi âm tàu địa phủ.

- Phụ thân, người xem con thỏ này đáng yêu không?

- Tiếng trẻ con nô đùa cười nói vọng ra từ phủ tướng quân, kẻ không biết nhìn vào còn nghĩ rằng đây ắt hẳn là một gia đình hạnh phúc .

Nhưng kẻ thấu tình đạt lý nhìn vào chỉ biết e dè khiếp sợ mà lắc đầu bỏ đi.

- Tiểu tử, ta nói với ngươi không được gọi ta là phụ thân.

Sao lại không nghe lời?

- Vì người luôn chăm sóc con, chẳng phải ông đồ luôn dạy người ở bên túc trực chăm sóc là mẫu thân, kẻ vươn vai gồng gánh cả thế giới, che chở, dạy dỗ con nên người là phụ thân hay sao?

- Chúng ta không cùng huyết thống

- Vậy thì làm cho trở thành cùng huyết thống.

Sau này con lấy người, con làm tân lang, người là thê tử của con, như vậy người sẽ là người của con rồi đúng không?

- Nhóc con ngươi ăn nói xằng bậy, sau này không được nói vậy nữa.

- Gương mặt của Chương Thi chợt tỏa sáng cùng một nụ cười rạng ngời.

Chỉ một câu nói của một đứa trẻ ngô nghê mà làm hắn vui đến không tả xiết.

Phải rồi, cũng lâu rồi hắn mới có cảm giác có người thật sự cần và yêu thương hắn như vậy, thật ấm áp biết bao.

Từ khi sinh ra đến nay, cảm giác được người khác cần đến mà hắn đã trãi qua chỉ đơn giản là sự ham muốn tình dục, sự chiếm đoạt, ánh mắt đầy sắc dục dơ bẩn và sự cần thiết của cái đầu lạnh, mưu trí của hắn trong chiến tranh đối với tên Tùy vương.

Đứa nhỏ này hắn mang về, trong thâm tâm hắn cảm thấy thực sự rất đáng, chỉ một cái giá rất nhỏ mà hắn đổi lại được một thứ vô cùng to lớn, to lớn đến nỗi mà nếu không có sự trùng hợp ngày hôm ấy, có lẽ đến cuối đời hắn cũng không thể nào tìm được.

Sau 5 năm, đứa trẻ ấy trưởng thành và chín chắn hơn.

Hắn giờ cũng là một nam nhân có khí chất cao ngạo, dù chẳng có quan hệ huyết thống nhưng hắn thừa hưởng dường như tất cả mọi thứ từ Chương Thi.

Từ khí chất bất phàm, vẻ ngoài cuốn hút đến cái đầu lạnh, dòng suy nghĩ sắt bén.

Nhưng khác với Chương Thi - kẻ có vẻ ngoài như cao nguyên hoa nở phủ kín sương, tuy đẹp một cách dịu dàng nhưng lại khó đoán.

Hắn, Đỗ Ngọc lại là một kẻ như vực sâu vạn trượng, thâm sâu khó lường.

Từ nhỏ đến lớn hắn luôn được Chương Thi dành cho những đãi ngộ tốt nhất.

Thậm chí vì hắn mà Tướng quân mà đến cả hoàng đế cũng phải nhường nhịn vài phần phải quỳ xuống trước mặt một hoàng hậu hữu danh vô thực, thùng rỗng kêu to mà cầu xin tha lỗi cho hắn.

Đỗ Ngọc lớn lên càng tiêu soái, nhưng luôn lạnh lòng với tất cả những nữ nhân xung quanh mình.

Thế nhưng đối với Chương Thi, hắn lại như con cún nhỏ quấn quýt bên cạnh, suốt ngày vẫy đuôi duy với một mình người.

Tùy Vương sớm đã chướng tai gai mắt với Đỗ Ngọc từ lâu.

Hắn chỉ vừa 15 tuổi đã lệnh cho ra chiến trường, miệng nói là để hắn luyện tập do là kẻ có xuất thân từ phủ tướng quân, theo lẽ đương nhiên chắc chắn dù sớm hay muộn cũng phải ra chiến trường thảo phạt muôn phương , huống chi người mà hắn xem là phụ thân lại là kẻ một tay trấn giữ cả một nước, chẳng sợ kẻ nào, ắt hẳn hổ phụ sinh hổ tử, con dù có hay không là ruột thịt cũng phải là kẻ tài hoa xuất chúng hơn bao người.

Dù cho bị Tùy Vương làm khó, Đỗ Ngọc không một chút do dự mà thân chinh xuất giá bước ra chiến trận đầy chông gai nguy hiểm.

Biểu hiện của hắn không những không hề kém cỏi mà ngược lại còn rất xuất sắc, một mình xông vào phía địch mà không chút do dự.

Tùy vương dù không hề có chút ấn tượng tốt về hắn cũng phải gật đầu thán phục trước tài nghệ của người trẻ trước mắt.

Nhưng nào ai có biết được, Tùy vương cố tình làm khó dễ hắn, nhưng chẳng thể ngờ được rằng, kẻ hắn xem thường mà không thèm đặt vào mắt, một mai này sẽ khiến hắn mất hết tất cả chỉ trong một đêm duy nhất...
 
Sử Kí Quân Vương
Hồi 4


Năm Đỗ Chương Thi tròn 26 tuổi, Tùy vương phát chỉ, ban hôn ước cho người, tân nương là Nhị công chúa Tùy Thúy Trúc con của Tùy Vương và hoàng hậu Liễu Thúy Nhiên.

Người đời ai ai cũng chúc tụng cho hỷ sự này nhưng kẻ ngoài chiến trận lại run rẩy mà chẳng dám nhắc đến dù chỉ một lời.

Nơi trong thành Chương Thi một lời cũng không muốn nói sự gượng ép này thực sự khiến hắn thấy khó chịu, dẫu biết chiếu chỉ đã ban lệnh trên khó cãi, thì không cách nào ngừng lại được hắn vẫn cố chống lại, nhưng tất cả cũng chỉ là dã tràng xe cát biển đông.

Ngoài chiến trận, Đỗ Ngọc với gương mặt lạnh như băng, đầu óc trống rỗng trái tim đau như cắt chỉ còn biết chém giết không ngừng nghỉ, miệng thì gào thét lên những âm thanh đầy oán hận như muốn giết chết tất cả mà mang người hắn thương đi thật xa, thật xa đến nơi chẳng có kẻ nào có thể chạm tới.

Ngày đại hỷ của Đỗ tướng gia, chẳng ai nhìn thấy đứa con nuôi của hắn _ Đỗ Ngọc đâu cả, tất cả không chút nghi ngờ mà nghĩ rằng Đỗ Ngọc chỉ là bận việc ngoài biên cương, không thể thu xếp được thời gian mà về dự đại hỷ.

Thế nhưng phía Nam cổng Thụy thành đột nhiên có một toán quân xông đến, binh lính chưa kịp chống trả thì tất cả đã bị xử lí gọn gàng.

Thị vệ còn chưa kịp quay trở về báo tin thì nơi đại hỷ đã gặp nạn.

Một đám binh lính xông vào, gặp người chém người, gặp quỷ chém quỷ mà không một chút do dự.

Dẫn đầu đám quân lính ấy không một ai khác đó chính là Đỗ Ngọc.

Hắn nộ khí xung thiên, tay cầm trường đao hung hãn đầy tức giận mà lao về phía Tùy vương.

Cho dù có huy động hết tất cả lực lượng quay lấy mà bảo vệ cũng không thể nào chống trả lại sự tức giận của Đỗ Ngọc.

Hắn vừa đánh, miệng vừa gầm thét, đại ý là chỉ trích Tùy Vương là kẻ vô dụng bất tài, ham mê sắc dục mỗi đêm chỉ biết quân lấy cơ thể của những kỹ nữ và người trong triều, lại thường xuyên động dục vấy bẩn Chương Thi mà còn dám ban hôn cho Đỗ Chương Thi dù hắn thừa biết người ấy là người hắn thầm thương đã bao lâu nay

- Hắn là người ta nhặt về, hà cớ gì mà ta không được chạm vào?

- Tùy Thế Anh gào lên, gương mặt lộ rõ nét tức giận pha chút sợ hãi, cố gắng chống trả lấy từng nhát đao kiếm từ nơi Đỗ Ngọc truyền đến.

- Đỗ Ngọc!

Con dừng lại cho ta!

- Chương Thi từ đâu lao đến, ôm lấy thân người hắn mà kéo ra, thế nhưng người hắn bấc di bấc dịch, chẳng biết lấy sức từ đâu ra mà hắn lại khỏe đến thế.

Đỗ Ngọc dùng hết sức lực mà vung kiếm thật mạnh, một phát chém rơi đầu của tên Tùy vương.

Rồi quay qua nắm lấy vai Chương Thi mà nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp ấy, trong lòng hắn bây giờ chỉ toàn những ý nghĩ muốn giam giữ người đối diện lại mà chẳng bao giờ buông ra, chỉ cần như thế thì chẳng ai còn có thể chạm vào hắn nữa.

Đêm ấy một mình Đỗ Ngọc càn quét cả thành Dương Thụy, cảnh tượng một hoàng thành to lớn rực cháy một lần nữa lập lại, hệt như Phong Nha năm ấy.

Kẻ biết chuyện ai ai cũng buông một câu, thật đúng là quả báo, đất nước này định sẵn là của Lý gia thì cũng chỉ có thể quay về tay Lý gia, năm ấy sau khi giết chết Tùy Thế Anh, Đỗ Ngọc lên làm vua, ban chiếu chỉ công khai danh tính là Lý Bất Thiên Bạc, đặt lại tên quốc là Đại Việt, lấy hiệu là Lý Hắc, phong Đỗ Chương Thi lên làm hậu, hiệu là Tiểu Vương, quyết không nạp thiếp.

Ngày mà đất nước thay vua đối với Chương Thi là một ngày bình đạm, không vui mừng cũng chẳng khổ đau, hắn chỉ thấy lòng mình chợt trống rỗng, đứa trẻ mà mình ấp ủ trong lòng bao lâu nay, những tưởng là một đứa trẻ tốt, hồn nhiên trong sáng thế nào mà bây giờ lại trở nên thế này...

Đỗ Chương Thi nào đâu có biết được cái ngày hôm ấy là bắt đầu cho vận mệnh bi kịch của người...
 
Back
Top Bottom