Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 400


Một người đàn ông ở hàng ghế trước Tiêu Mộng nhắc nhở cô một cách hằn học.

Điện thoại?
“A, à, xin lỗi.”
Tiêu Mộng nhanh chóng mò tới điện thoại và nhấn nút từ chối.

Sau đó ngượng đỏ mặt, rụt cổ lại và gục xuống bàn một cách ngượng ngùng.

Ôi, thật mất mặt, lại bị cả lớp ngó đến.

Chết tiệt, ai lại gọi vào lúc này, thật không biết chọn thời điểm.

Nhưng có trách cũng phải trách mình đã quên để điện thoại ở chế độ rung.

Tiêu Mộng lại lấy điện thoại ra và đặt nó ở chế độ rung.

“Trời ạ, người ta lại không nhận cuộc gọi của chúng ta! Thật ngông cuồng! Chúng ta là văn phòng tuyển sinh của trường đại học!”
Một người đàn ông trung niên khác liếc nhìn người đang oán trách rồi hừ lạnh: “Văn phòng tuyển sinh của anh thì sao, anh chỉ như một quả bóng thôi! Người ta là người phụ nữ của Trần Tư Khải!”
“Thật ghê gớm! Đây là lần đầu tiên Trần Tư Khải công khai thừa nhận mình có bạn gái?”
“Dù sao, hiệu trưởng đã nói, nữ sinh được tuyển chọn bổ sung này chính là Thần Tài tương lai của chúng ta! Chỉ trông cậy vào cô ấy để được Tập đoàn Thiên Nhất tài trợ! Anh bớt tính nóng nảy, khẩn trương gọi tiếp.

Phải rồi, đừng quên chú ý đến những gì hiệu trưởng đã nói, khi nói chuyện thái độ phải kính cẩn một chút.”
… Người phụ trách gọi điện thoại rụt cổ một cái, lắc đầu và thốt lên: “Cảm giác không giống văn phòng tuyển sinh, mà giống như ba đứa cháu trai vậy.

Thật là hiếm thấy.

Thông báo người ta trúng tuyển đại học, lại còn phải một mực cung kính giống như thỉnh thần đến vậy.”
Tiêu Mộng đang nghịch điện thoại thì điện thoại trong bàn tay nhỏ bé của cô lại rung lên.

Ơ… làm Tiêu Mộng giật mình và suýt làm rơi điện thoại.

Hôm nay thế nào vậy, ngày thường một ngày không reo lên mấy lần, trong kỳ nghỉ hè các bạn học có chuyện gì đều vào nhóm trực tuyến để tán gẫu, ít khi gọi điện thoại.

Giờ này chỉ mới một lúc đã có những mấy cuộc gọi đến.

Tiêu Mộng do dự một lúc rồi bắt máy.

.

Truyện mới cập nhật
“A lô?”
“À, cho hỏi, chị có phải là bạn học Tiêu Mộng không?”
(⊙o⊙) Tiêu Mộng chết lặng người.

Lần đầu tiên, có người nói chuyện với cô dùng kính ngữ “chị” một cách nghiêm túc, hơn nữa còn gọi là bạn học Tiêu.

“Ò, là tôi, anh là…”
Thật gượng gạo, người ta xưng “chị”, mình cũng không thể không xưng lại là anh.

Tiêu Mộng thấp giọng, sợ bị giáo viên và bạn học nhìn chằm chằm lần nữa, đầu chui xuống gầm bàn.

Nếu nói với cô rằng đây là lời kêu gọi mua bảo hiểm, đầu tư chứng khoáng không lành mạnh gì đó, cô chắc chắn sẽ mắng ngược lại.

“Ồ haha, chào chị, tôi là giáo viên phụ trách văn phòng tuyển sinh của Đại học Nhân Văn…”
“Hả? Ở đâu?”
Tiêu Mộng bắt đầu mông lung.

Cô có nghe nhầm không? Hóa ra là… Đại học Nhân Văn?
“Tôi là giáo viên phụ trách văn phòng tuyển sinh của Đại học Nhân Văn.

Là thế này, vì một số lý do khách quan trong trường mà giấy báo nhập học của chị đã bị nhầm lẫn.

Chị đã trúng tuyển vào Ngành Mỹ thuật của Đại học Nhân Văn.

Tôi đã quên thông báo cho chị.

Thật sự vô cùng xin lỗi.

Mong chị hãy thứ lỗi.”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 401


Tiêu Mộng há to miệng, đầu óc đột nhiên trống rỗng, giống như có người đột nhiên nổ tung não cô vậy.

Cô hét lên dữ dội: “Anh nói sao cơ? Anh không trêu tôi chứ? Tôi thật sự trúng tuyển rồi?”

Giọng quá cao lại ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc giảng dạy của cả lớp…

Giáo sư trên bục giảng và các giám đốc điều hành cấp cao bên dưới đều nhìn Tiêu Mộng với ánh mắt bất lực.

Nhưng lần này họ không thể trợn mắt nhìn Tiêu Mộng, bởi vì đầu của Tiêu Mộng vùi dưới gầm bàn, những người này đều không nhìn thấy cô.

Giáo viên của văn phòng tuyển sinh lại nói lại lần nữa với tính cách kiên nhẫn và giọng cực kỳ nhẹ nhàng.

Cuối cùng Tiêu Mộng đã hiểu.

Trời ạ, cô đã đậu vào Đại học Nhân Văn!

Hơn nữa là giáo viên từ văn phòng tuyển sinh của Đại học Nhân Văn đã đích thân gọi điện thông báo cho cô!

Sơ hở trong công tác ở trường khiến cô bị đánh trượt…

Cô đã được nhận vào ngành Mỹ thuật!

Mặc dù, cô đã không đăng ký chuyên ngành này, cũng như không làm bài kiểm tra cho chuyên ngành mỹ thuật …

Lúc này, Tiêu Mộng đâu có rảnh để suy nghĩ những chi tiết này, tóm lại, cô đã trúng tuyển vào Đại học Nhân Văn!

Dù chỉ là một chuyên ngành chết tiệt. Chà, cô ấy cũng là thành viên của Đại học Nhân Văn!

“Ừ ừ!!!” Tiêu Mộng cố hết sức cổ vũ, phấn khích nhảy dựng lên.

Chợt nghe thấy một tiếng “rầm!”, Tiêu Mộng quên rằng mình đang ở dưới gầm bàn, đầu cô đập mạnh vào bàn.

“Ôi chao … đau quá tôi ơi!”

Tiêu Mộng đang ôm đầu đau đớn, cuộn mình dưới gầm bàn, cong miệng hút không khí.

Ôi, đau quá, đầu cô có khi nào sưng cục u rồi không?

Giáo sư và tất cả học viên không nói nên lời …

Tiêu Mộng loạng choạng chạy ra ngoài, đầu đau như muốn khóc, nhưng tâm trạng lại rất vui chỉ muốn cười.

Vì vậy, như một kẻ điên, cô hít mạnh và lao về phía Lam Nhạn ở đằng kia.

Không quan tâm đến chuyện hai người kia đang hôn nhau đến nhiệt độ lên cao, cô lao vào giữa hai người, gào thét, ôm lấy Lam Nhạn.

“Ah ah ah … Lam Nhạn, Lam Nhạn! Lam Nhạn!”

Lôi Bạc dùng đầu lưỡi l**m l**m môi, còn chưa thỏa mãn, cau mày bất mãn nhìn chằm chằm Tiêu Mộng đột nhiên xuất hiện.

Cái cô họ Tiêu này thực sự khiến người ta không thích nổi.

Đôi mắt của cô có mù không? không thấy sự xuất hiện bây giờ của cô vô đạo đức như thế nào sao?

*** Phải biết, anh đã hôn người phụ nữ Lam Nhạn rất lâu mới dỗ dành cô cùng nhau xem phim sau bữa tối.

Hừ, phòng riêng tình nhân trong rạp chiếu phim đó có thể làm thứ kia …
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 402


Đúng lúc mấu chốt, cái cô họ Tiêu này lại xông tới.

Lam Nhạn ngơ ngác mở mắt ra, nhìn Tiêu Mộng đang cổ vũ trước mặt mình, có chút hoang mang.

“Sao, sao vậy?”

Làm ơn đi, con nhóc Tiêu Mộng này cứ gọi tên cô, lại không nói một lời, khiến người ta vội vàng muốn chết.

Chao ôi, cô vừa mới bị Lôi khốn nạn hôn điên cuồng không biết trời trăng gì.

Hơi xấu hổ, hình như vừa rồi cô đang run chân và kêu hừ hừ như một con mèo con.

Bên dưới … vậy mà bị trêu chọc cho … ướt …

Bây giờ Tiêu Mộng đang nhảy trước mặt cô như một con khỉ, nhưng trái tim cô suy nghĩ: Chết tiệt, sao Lôi khốn nạn lại biết hôn như vậy? Anh ta đã từng hôn bao nhiêu phụ nữ rồi mới phát triển được kỹ năng hôn thành thạo như vậy!

“Lam Nhạn, tớ rất kích động, thật kích động, thật kích động, sắp chết rồi, sống không nổi nữa, a a a a, cậu không biết bây giờ tớ hưng phấn như thế nào…”

“Thôi đi!!”

Lam Nhạn nện thẳng vào Tiêu Mộng đang điên cuồng, dứt khoát ngăn chặn sự lặp lại của cô nhóc này.

“Cứ nói đi, chuyện gì vậy.” . Truyện Gia Đấu

Tiêu Mộng đầu tiên rùng mình vì đau mà ôm đầu, sau đó cười toe toét, nói với một nụ cười ngốc nghếch: “Hehe, hehe…… Đại học Nhân Văn … Gọi cho tớ … Đã nhận tớ … Hehe, hehe…”

Khi Tiêu Mộng nói, nước miếng muốn tràn ra miệng.

Lam Nhạn tròn mắt sắc lẻm, cô hiểu ra, rồi hét lên ôm lấy Tiêu Mộng.

“Thật không? đậu đại học?”

“Yeah! Sự thật … trăm phần trăm!”

Tiêu Mộng gật đầu đắc thắng.

“Ha ha ha haha… tuyệt quá!” Lam Nhạn đập mạnh vào đầu Tiêu Mộng, khiến nước mắt Tiêu Mộng rơi vì đau.

*** “Ồ, đừng đánh vào đầu, trên đó còn có cục u lớn!”

“Ah, xin lỗi, tớ không biết trên đầu cậu mọc cục u …”

“Không phải mọc, tớ vừa va vào cái bàn…”

Hai cô gái dựa vào nhau và nói loạn xạ, một lúc sau lại cười khúc khích.

Chỉ có Lôi Bạc cau mày tự nhủ: “Đại học Nhân Văn? Đó không phải là trường mà Tư Khải có công trình xây dựng sao? Chẳng lẽ liên quan đến Tư Khải?”

Lam Nhạn vui mừng khôn xiết, hạnh phúc hơn cả khi cô được nhận vào Nhân Văn.

Cô nói với Lôi Bạc bên cạnh: “Anh đi mua đồ uống cho chúng tôi đi, sắp chết khát rồi.”

Lôi Bạc nhướng mày. Được rồi, người phụ nữ này đã bắt đầu sai sử cậu Lôi anh ta rồi.

“Các em muốn uống gì?”

Tiêu Mộng cười nhếch mép, hút mũi, nói: “Nước chanh, cám ơn.”

Lam Nhạn nói: “Tôi uống nước cam.”

Lúc này chợt nghe thấy một giọng nói rất hay từ bên cạnh vang lên: “Nước ô mai ngon nhất đến đây!”

Sau đó, Kim Lân xuất hiện với ba cốc nước ô mai chua.

“Wow! Tôi đang muốn uống cái này!” Tiêu Mộng cầm lấy một ly nốc vào miệng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 403


Lam Nhạn cũng cầm lấy một ly, trừng mắt nhìn Lôi Bạc, nói: “Anh cũng học hỏi Cậu Kim người ta một chút đi, người ta làm gì cũng thông, có phong phạm khi theo đuổi con gái người ta, đâu giống anh, không có chút tự giác nào.”

Lôi Bạc thở dài, sờ sờ mũi than thở: “Anh sao có thể so với cậu ta? Lân là cao thủ tán gái, trong tay có biết bao nhiêu gái đẹp, anh còn ngây thơ lắm!”

“Cậu nói nhảm gì đó, cậu mới là cao thủ tán gái!” Vẻ mặt của Kim Lân thay đổi, sợ Tiêu Mộng để tâm sau khi nghe lời này, anh ta quay người lại đấm Lôi Bạc, sợ anh ta tiếp tục nói gì, vội vàng nhét cốc nước ô mai cuối cùng vào miệng Lôi Bạc.

Tiêu Mộng nào có để ý đến những việc này, cô hiện đang trong giai đoạn cực kỳ phấn khích.

Cô nheo mắt mèo, nhấp một ngụm nước ô mai và nói sảng khoái.

“Trong mấy ngày tới, tớ sẽ gửi lời mời trong nhóm bạn học, tớ mời khách!”

Kim Lân không biết đã xảy ra chuyện gì nên ngơ ngác nhìn Lôi Bạc.

*** Lôi Bạc giải thích: “Ồ, Tiêu Mộng của nhà cậu đã được nhận vào Đại học Nhân Văn. Cô ấy rất vui.”

Kim Lân nghe vậy cũng vui vẻ: “Thật sao? Em đậu vào Nhân Văn?”

Tiêu Mộng tự hào quay lại, cười la la la: “Đúng vậy, tôi đã thi đậu! Tôi giỏi quá, hahaha…”

“Tuyệt vời! Gửi lời mời các bạn của em. Tôi sắp xếp một nhà hàng mời bạn của em đến.”

Lam Nhạn nhảy ra vẫy mạnh tay ngăn lại: “Mời khách gì chứ, tuyệt đối không thể mời! Ôi, dựa vào gì mà mới bọn rùa đó ăn đồ của chúng ta? Không được mời! Bình thường cũng đâu đối xử tốt với Tiêu Mộng nhà ta chứ, dựa vào đâu mời bọn nó ăn! Không được mời!”

Lôi Bạc nở nụ cười: “Lam Nhạn, anh phát hiện em đúng là biết tiết kiệm!”

Lam Nhạn trợn to hai mắt: “Đúng thế! Hiểu rồi chứ! Cùng cô đây, tất cả vàng bạc nhà anh đều sẽ được bảo quản!”

Ha ha ha ha … cả đám cười phá lên.

Đã đến giờ tan làm nhưng Trần Tư Khải vẫn bận rộn.

Anh cùng một số giám đốc điều hành đang họp trong văn phòng của anh. .

||||| Truyện đề cử: Cố Thiếu Gia Đừng Giả Vờ Nữa |||||

Anna gọi cho anh vài cuộc gọi, sau khi Trần Tư Khải từ chối nhận điện nhiều lần, Anna như người mất trí, liên tục gọi cho anh, chỉ có thể thở dài nhận điện thoại.

“Ừ, nói.”

Anh lạnh lùng nói.

Anna hét lên: “Tôi đã gọi cho anh rất nhiều cuộc, tại sao không nhận? anh cố ý không nhận, phải không!”

Nghe giọng điệu của Anna, gần như phát điên.

Trần Tư Khải liếc nhìn những giám đốc điều hành trong phòng mình, nói một cách thờ ơ: “Tôi sẽ gọi lại cho cô sau. Tôi đang họp.”

Nói xong cúp điện thoại, tắt máy.

Trần Tư Khải giơ tay ra hiệu cho người vừa nãy nói tiếp, nhưng lòng anh chùng xuống.

Từ góc độ này mà nói, tính tình của Anna này là loại không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, cô ta sẽ thẹn quá hóa giận, hủy thiên diệt địa không chừng.

Trong lúc này, Trần Tư Khải đang thử nghiệm giới hạn tính cách của cô ta.

Chỉ bằng cách hiểu rõ bản thân và kẻ thù, mới có thể giành chiến thắng trong mọi trận chiến.

Đặc điểm lớn nhất của người có tính cách này rất muốn kiểm soát và rất muốn chiếm hữu.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 404


Trần Tư Khải dường như đang lắng nghe cuộc họp, nhưng đầu óc đã đi rất xa.

Cuối cùng, cuộc họp nhỏ này cũng kết thúc, tất cả các giám đốc điều hành lần lượt đi ra.

Trần Tư Khải đứng dậy, hơi duỗi tay chân, bắt đầu đi qua lại trong phòng.

Cốc cốc …

Trần Tư Khải dừng lại, đối diện với cửa sổ kính từ trần đến sàn, nhìn ra chúng sinh có hình dạng giống như con kiến bên dưới, nói: “Vào.”

Cánh cửa mở ra, Khang Tử bình tĩnh bước tới, đóng cửa lại, nhìn bóng dáng cường tráng của cậu chủ.

Nói: “Cậu chủ, mọi thứ đã sẵn sàng.”

“Ừm.”

Trần Tư Khải đáp, xoay người, liếc nhìn Khang Tử một cái, nói: “Cậu đi ra ngoài trước, tôi thay quần áo liền tới.”

“Vâng, cậu chủ.”

Khang Tử bước ra ngoài một cách nhẹ nhàng bài bản.

Đi ra ngoài, đứng suy nghĩ ngay khoảng cách giữa văn phòng tổng giám đốc và nơi làm việc trước kia của Tiêu Mộng Không biết cậu chủ muốn làm gì … còn tưởng rằng cậu ấy thực sự đã yêu Tiêu Mộng, nhìn vẻ nóng bỏng của hai người họ …

Nhưng không ngờ …

Bản thân vẫn không hiểu rõ cậu chủ.

“Ặc……”

Khang Tử khẽ thở dài.

Không khỏi cảm thấy khó chịu thay cô gái ngốc nghếch Tiêu Mộng.

Một cô gái nhỏ ngây thơ như vậy ngay từ đầu không nên gặp một người phức tạp như cậu chủ của bọn họ.

Trần Tư Khải thay một bộ quần áo bình thường màu trắng kem, thậm chí đôi giày của anh cũng màu trắng kem cùng tông với nhau, khuôn mặt vốn đã trắng trẻo xinh đẹp, ăn mặc thế này càng khiến anh chói mắt hơn.

Thời điểm Trần Tư Khải bước ra ngoài, ngay cả Khang Tử cũng sững sờ mất mấy giây.

Cậu chủ thật đẹp trai!

Người phụ nữ nào mà không ngây người khi thấy cậu chủ cơ chứ?

“Đi thôi.” Trần Tư Khải lạnh lùng nói, Khang Tử liền đi theo.

Một nhóm người, vẫn là vài chiếc xe, lái xe rềnh rềnh trên đường phố.

Lái thẳng đến bến tàu ngoài hải cảng, nơi đó đã có rất nhiều ô tô sang trọng đang đậu, còn có thảm đỏ trải dài.

Từ đằng xa, có thể thấy lấm tấm đốm sáng phía trên chiếc du thuyền xa hoa đang ngừng bên bờ.

Vừa đến chạng vạng, chiếc du thuyền xa hoa này đã hiện vẻ mê người trong sắc trời tối dần.

Khang Tử xuống xe, vội vàng cung kính tiến lên mở cửa xe cho Trần Tư Khải. Đôi giày trắng tinh sáng bóng của Trần Tư Khải đạp lên thảm đỏ. Sau đó, dáng người cao to ưu nhã bước ra từ trong xe.

*** “Ôi!” Ngay lập tức, bốn phía truyền đến âm thanh hút khí kinh diễm.

“A, là cậu Trần!”

“Trần Tư Khải!”

“Trần Tư Khải của tập đoàn Thiên nhất!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 405


“Cậu Trần vừa về nước không lâu nhỉ!”

“Đẹp trai quá! Người thật hấp dẫn hơn trong hình nhiều!”

“Trời ạ, dáng vẻ này phải xứng với cấp bậc Thiên Vương!”

“Không ai có thể sánh bằng!”

Những người xung quanh không nhịn được khen ngợi liên tục, nghị luận ầm ĩ.

Trần Tư Khải đi tới chỗ nào cũng đều trở thành tiêu điểm của mọi người.

Anh có dung mạo tuyệt thế, khí độ chấn nhiếp lòng người, còn có bối cảnh thần bí. Sự cường đại quyền thế của anh có thể khiến anh rạng rỡ phát sáng tựa như một viên kim cương cực lớn, vừa xuất hiện đã khiến một đám người kinh hãi ca thán.

Soạt soạt soạt!

Ngay sau đó, vô số vệ sĩ mặc tây trang màu đen vây quanh Trần Tư Khải, che chở cho anh, đoàn người cùng đạp lên thảm đỏ đi về phía du thuyền.

Chủ nhân của Du thuyền là một người đàn ông mập mạp hơn năm mươi tuổi, ông ta bước nhanh tới đón: “Ôi trời, cậu Trần à, cậu có thể tới thực sự là khiến tôi quá vui mừng! Thậm chí tôi còn cảm thấy trên mặt mình quá xán lạn rồi!”

Trần Tư Khải nhẹ nhàng bắt tay tổng giám đốc Vương, cười nhạt: “Tổng giám đốc Vương mở tiệc ở nơi này, tất nhiên tôi phải tới ủng hộ.”

“Mời mời, tôi đã chuẩn bị chuẩn bị vị trí tốt nhất cho cậu Trần!”

Tổng giám đốc Vương ưỡn bụng bự, cười đến mức đôi mắt híp thành một đường chỉ.

Lúc này, từ bên trong có một cô gái trẻ mặc váy màu hồng nhạt trễ ngực đi tới, nhìn qua tựa như con lai. Đôi mắt của cô rất to, có màu nâu và sâu vào bên trong, tóc cũng màu nâu, rất có phong cách của người Hy Lạp. Vừa nhìn lần đầu đã thấy được đây là một đại mỹ nữ có phong thái yểu điệu.

“My My, tới đây! Gặp cậu Trần một chút! Ba long trọng giới thiệu cậu Trần cho con.”

Khang Tử đi qua đó với tốc độ cực nhanh, nhỏ giọng nói: “Cậu chủ, chính là cô ấy!”

Trần Tư Khải híp mắt một chút, tùy ý nhìn về phía trước.

Vương My My sửng sốt, sau đó nhìn thấy Trần Tư Khải phong hoa tuyệt đại, ánh mắt lập tức co rút rất nhanh, sau đó cũng hơi ngẩn người đi về phía anh.

*** “Ba…”

“Con gái ngoan, ba giới thiệu cho con một chút, đây là cậu Trần tuổi trẻ tài cao nhất vùng này. Cậu Trần, đây là con gái của tôi, My My, con bé mới vừa đi du học Hà Lan về.”

Gương mặt Vương My My bỗng nhiên đỏ lên.

Đó là phản ứng của tất cả các cô gái khi nhìn thấy Trần Tư Khải.

Người đàn ông anh tuấn như vậy, ai nhìn thấy mà không xấu hổ cơ chứ?

“Cậu Trần, rất hân hạnh được biết anh.”

“Xin chào.” Trần Tư Khải cong môi, biểu tình trên mặt cũng coi như hoà nhã.

Tổng giám đốc Vương lại cười ha hả nói: “Cậu Trần à, tôi qua bên kia trò chuyện một chút, để My My mang theo cậu đi dạo ở các nơi trên du thuyền này nhé. My My à, thay ba tiếp đãi cậu Trần, đây chính là vị khách tôn quý nhất của chúng ta.”

Trần Tư Khải gật đầu: “Tổng giám đốc Vương cứ bận việc của mình.”

Vương mập mạp nhanh chóng rút lui, vừa lùi về phía xa, vừa lén lút xoay người lại đánh giá Trần Tư Khải, lẩm bẩm nói: “Ha ha, nếu như My My có thể trở thành người phụ nữ của cậu Trần, vậy coi như quá hời rồi. Con gái à, con phải cố gắng lên, cần lên giường thì cứ can đảm mà lên! Đây chính là một con cá lớn!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 406


Vương mập mạp vốn làm nghề dầu mỏ, hơn nữa trong số những người đồng trang lứa hoặc dân làm ăn trong nước, ông ta cũng coi như một người giàu có chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Thế nhưng, một người giàu có như ông ta so với Chính Hổ Đường, so với tài phú của Trần Tư Khải thì cũng chỉ là một người làm nhỏ gặp ông làm lớn.

Ai mà không biết các ngành nghề trên toàn cầu đều có liên quan đến tập đoàn Thiên Nhất, thậm chí còn vươn tay ra tận thị trường lớn nhất châu Âu.

Mà Trần Tư Khải lại là một nhân vật đứng đầu. Có lẽ, gả cho Trần Tư Khải chính là giấc mộng của các cô gái trên toàn cầu.

Một thanh niên cao to hào phóng thì rất bình thường, thế nhưng, một thanh niên cao to hào phóng lại vô cùng anh tuấn thì quả thực rất hiếm.

Một người đàn ông trẻ tuổi hơi gầy đi ngang qua bên cạnh Vương mập mạp.

Anh ta mặc đồ vest màu bạc, một tay chạm vào kính râm, tay kia đút vào túi quần.

Có lẽ mỗi một người tham gia tiệc trên chiếc du thuyền trên biển này đều bận rộn thả mồi câu của riêng mình, vậy mà lại không ai chú ý tới vị công tử kỳ lạ này.

Buổi tối ai lại mang kính râm?

*** “Thưa cô, có cần kéo Trần Tư Khải qua đây không?”

Một người đàn ông châu Á ghé lại gần người đàn ông đeo kính râm thì thầm.

“Không cần, tiếp tục quan sát.”

Anna hừ lạnh một tiếng, cầm lấy một ly rượu trên chiếc khay nhân viên phục vụ bưng ngang qua uống một ngụm. Đôi mắt to phía sau kính râm đang nhìn chằm chằm vào Trần Tư Khải cách đó khoảng mười mét.

Hừ, dám không nhận điện thoại của cô?

Còn lừa dối cô, nói cái gì mà sau đó sẽ gọi lại cho cô, anh có gọi sao? Anh vốn không mở máy!

Không muốn tiếp xúc với cô? Không đơn giản như anh nghĩ đâu!

Vì vậy, Anna phái người theo dõi Trần Tư Khải. Sau đó cô ta giả làm đàn ông, cũng đi lên chiếc du thuyền xa hoa này.

Cô ta đảo mắt nhìn xung quanh, vì sao Trần Tư Khải lại từ chối cô ta nhiều lần như vậy?

Lẽ nào… anh có người phụ nữ khác?

Cô ta phái người điều tra Kim Lân, phát hiện Kim Lân quả nhiên đang long trọng theo đuổi Tiêu Mộng.

Lúc này, sự hoài nghi của cô ta đối với Tiêu Mộng mới giảm đi một chút.

Hiện tại… cô ta nhìn thấy Trần Tư Khải và Vương My My đi chung với nhau, không nhịn được siết chặt ngón tay.

Cô ta là một người phụ nữ rất dễ ghen tuông dữ dội!

Nhất là khi nhìn thấy… Trần Tư Khải chủ động giơ cánh tay ra, thân mật vòng qua hông của Vương My My!

Ken két, cô ta sắp tức chết rồi!

Bởi vì tức giận, Anna thở dồn dập từng hơi, kính râm trên sống mũi râm cũng sắp sửa tụt xuống.

“Anh có thể gọi em là My My không?” Trần Tư Khải đưa mắt nhìn Vương My My, cười như không cười hỏi.

Vương My My hoàn toàn bị ánh mắt này của Trần Tư Khải câu mất hồn phách, thần trí trở nên hỗn loạn.

“Có, có thể, dĩ nhiên có thể.”

“Được, để công bằng… em cũng gọi anh là Tư Khải đi.”

Trái tim của Vương My My nhất thời rối loạn, cô ta lắp bắp: “Tư, Tư Khải…”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 407


Oa, chẳng lẽ mình được cậu Trần này chọn trúng?

Anh ấy chủ động với mình!

Cô ta đã sắp không chịu nổi, trái tim như muốn nhảy ra ngoài. . truyện tiên hiệp hay

“My My, nhờ em hướng dẫn cho anh một chút, giới thiệu về bố trí trên du thuyền.”

Trước tiên Trần Tư Khải đi tới bên cạnh, sau đó vươn cánh tay ôm lấy hông của Vương My My.

Động tác rõ ràng này của anh khiến cả người Vương My My run lên, toàn thân lập tức căng thẳng.

*** “Cô chủ! Trần Tư Khải rất kỳ lạ, chúng ta có cần đi tới đó, trực tiếp xuất hiện trước mặt Trần Tư Khải không?”

Thuộc hạ xin chỉ thị từ Anna.

Thực ra Anna còn mất kiên nhẫn hơn, cô ta rất muốn xông qua đó, nhưng lại miễn cưỡng kìm chế.

“Đừng vội, tôi muốn nhìn xem, rốt cuộc anh ấy và người phụ nữ này muốn làm cái gì. Lẽ nào hai người bọn họ dám lén lút hoạt động gì đó?”

Thuộc hạ nhíu mày, tiến lại gần nói: “Có khi nào… hai người bọn họ chạy vào phòng nào đó để lên giường không?”

Bốp!

Anna tức giận, tát một cái vào mặt thuộc hạ, thiếu chút nữa đã đánh bẹp mũi anh ta.

Tên nhóc xui xẻo kia che mũi, đau đến mức khóe môi mếu máo.

“Cái thằng khốn nhà cậu, đi theo tôi đến đây chỉ tổ khiến tôi phiền lòng, cậu câm miệng cho tôi!”

“Ô ô, vâng thưa cô chủ.”

Thuộc hạ rụt cổ một cái, đâu dám nêu ý kiến lung tung nữa.

Thế nhưng, khi tầm mắt của Anna chuyển sang Trần Tư Khải và Vương My My kia, đáy lòng cô ta càng thêm căng thẳng.

Thuộc hạ nói không sai, Trần Tư Khải là một người đàn ông, đàn ông thì đều thích phát sinh quan hệ với phụ nữ ở những nơi mới lạ.

Nói không chừng hai người bọn họ sẽ nhất thời hứng lên, chạy vào một căn phòng nào đó trên chiếc du thuyền này… để quấn quýt một phen.

Mẹ kiếp! Anna tức giận đến mức chửi thầm.

Đừng để cô ta nhìn thấy cảnh tượng Trần Tư Khải và người phụ nữ nào đó lêu lổng ở chung với nhau. Cô ta chưa nhìn thấy, mới chỉ suy nghĩ như vậy một chút mà đã muốn giết người.

Đúng vậy, ai dám động vào người đàn ông của cô ta, cô ta sẽ g**t ch*t con đ* đó!

Khang Tử đã nhìn thấy Anna từ lâu, thế nhưng anh ta vẫn để lộ ánh mắt bình tĩnh như thường, làm bộ không phát hiện Anna.

Người phụ nữ ngoại quốc buồn nôn này tưởng rằng đây là châu Âu sao?

Buổi tối mà lại đeo kính râm, gương mặt còn âm trầm, bộ dạng ác độc như muốn giết người, quá làm người khác chú ý. Vậy mà cô ta lại mặc kiểu quần áo buồn cười như vậy.

Khang Tử cầm một ly rượu, tùy tiện đi ở sau lưng Trần Tư Khải hơn mười mét, không để người ngoài nhìn ra bên cạnh Trần Tư Khải có rất nhiều vệ sĩ.

Khang Tử uống một ngụm rượu, cánh tay khoác lên lan can trên boong tàu, quan sát bốn phía.

Ai chà, cảnh sắc thật sự rất đẹp.

*** Trải qua mưa bom bão đạn nhiều năm như vậy, rất hiếm khi anh ta có thời gian rảnh rỗi nhàn hạ mà đi thưởng thức cảnh sắc xung quanh.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 408


Ngay cả mấy ngày trước đi Ý công tác, anh ta cũng bị Tiêu Mộng chọc cho tức giận đến mức không còn một chút tâm tình ngắm cảnh nào.

Hiện tại, gió trên biển thổi lành lạnh, anh ta cảm nhận được sự ẩm ướt trong không khí nơi đây, trên du thuyền xa hoa truỵ lạc, người đẹp hương thơm… thật sự không tồi.

Đang định uống ngụm rượu thứ hai, tầm mắt anh ta nhìn ra bên ngoài, một ngụm rượu cứ như vậy phun tới.

Má ơi! Anh ta nhìn thấy ai kia?

Mấy người đó… quen mắt đến mức không thể quen hơn!

Kim Lân… Tiêu Mộng… còn có một người bạn của Tiêu Mộng, gọi là Bạch gì đó.

Tiêu Mộng!

Tiêu Mộng lại xuất hiện ở nơi này!

Trời ạ, làm sao bây giờ?

Khang Tử cắn môi để chén rượu xuống, xông ra ngoài tựa như tên bắn.

Giờ khắc này, anh ta thật sự mặc kệ cậu chủ nhà anh ta. Suy nghĩ đầu tiên của anh ta chính là lỡ như con nhóc đơn thuần trong sáng tựa như thủy tinh kia nhìn thấy cậu chủ quyến rũ dụ dỗ một người phụ nữ mới, không biết cô sẽ khóc bao lâu.

Chỉ vì ý niệm này, Khang Tử vội vàng chạy về phía du thuyền.

Lam Nhạn bị Lôi Bạc kéo đi, trên con đường dành riêng cho người đi bộ, cô vô cùng phiền muộn.

“Tại sao lại muốn tách ra với mấy người Tiêu Mộng? Tôi cũng muốn đến buổi tiệc trên du thuyền mà cậu Kim nói, tôi chưa từng đi du thuyền đâu, tôi tò mò muốn chết. Tôi cũng muốn đi du thuyền.”

Lam Nhạn dẩu môi, dùng sức giằng tay mình ra.

Đáng tiếc, tay của cô bị Lôi Bạc nắm thật chặt, cứng rắn kéo cô đi về phía trước.

“Ôi chao, đi du thuyền làm gì chứ, chẳng thú vị gì cả. Đó chỉ là nơi mấy người giàu có tụ tập ăn uống, sau đó ngắm cảnh mà thôi. Không phải đã nói hai chúng ta sẽ đi xem phim sao?”

“Phim thì ngày nào đi xem cũng được mà, thế nhưng tiệc trên du thuyền lại rất hiếm có! Chúng ta đừng đi xem phim nữa, được không? Chúng ta cũng đi du thuyền đi.”

“Không được!” Trên mặt Lôi Bạc hiện vẻ hung dữ, anh trừng mắt nhìn Lam Nhạn.

*** Lam Nhạn bị dọa giật mình một cái, sau đó bắt đầu điên cuồng la lên, dùng sức giật tay mình ra: “Mẹ nó, thằng nhóc chết tiệt kia, anh tưởng anh là ai, dựa vào cái gì bà đây phải nghe lời anh? Xem phim cái rắm thì có gì đặc biệt? Không phải chỉ là tấm vé xem phim ba trăm ngàn thôi sao? Xem anh đau lòng kìa! Bà đây không có nhiều tiền, nhưng ba trăm ngàn thì vẫn có đủ, cho anh đó! Tôi không cần xem phim chó má gì đó với anh. Hét cái gì mà hét, anh nghĩ anh là ai mà dám đối xử với tôi như vậy!”

Lam Nhạn mặc kệ xung quanh có bao nhiêu người đi đường, cô gào khóc kêu la, sau đó móc từ trong túi ra ba trăm ngàn, đang định đập tới, suy nghĩ một chút lại rút về một nửa, sau đó ném vào mặt Lôi Bạc: “Dựa vào cái gì phải cho anh ba trăm ngàn chứ. Cùng lắm tôi chỉ đền cho anh một trăm năm mươi ngàn thôi! Cầm lấy, đừng có vì chút tiền còm này mà ảo não nhé, cậu chủ Lôi! Tôi cảm thấy rất phiền, anh đừng để ý đến tôi nữa, cũng đừng có kéo tôi, càng không cần xin xỏ tôi! Phiền phức! Phiền chết mà, rống ai vậy chứ!”

Lam Nhạn trút giận xong, bỏ lại Lôi Bạc đang đờ người ra xoay người bỏ đi.

Vừa nhìn cái tư thế bước đi đó cũng biết cô nhóc đang rất tức giận.

Lôi Bạc sửng sốt mấy giây, sau đó lại cảm thấy buồn cười.

“Thật là, Lam Nhạn, vừa nãy tôi nên dùng điện thoại di động quay lại hình tượng của em. Em nhìn khắp cả nước xem có người phụ nữ nào tính tình đáng ghét như em không… Thật là, sao lại có một người phụ nữ xấu tính như vậy chứ… Này, Lam Nhạn! Lam Nhạn! Em đứng lại cho tôi…”

Lôi Bạc bất đắc dĩ lắc đầu, cuối cùng cũng chỉ có thể chạy đuổi theo cô.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 409


Anh bắt lấy cổ tay Lam Nhạn: “Em dừng lại một chút, tôi có chuyện muốn nói…”

“Anh cái người này phiền chết tôi, anh có biết xấu hổ không hả, mặt mày không có da à? Không phải vừa nãy tôi đã nói rồi sao, đừng cầu xin tôi, không được để ý đến tôi, cũng không được kéo tôi, anh không có tiền đồ như vậy sao?”

Lôi Bạc cười rộ lên: “Ha ha ha, tôi đâu có cầu em, để ý đến em, lôi kéo em đâu? Tôi như vậy chỉ là do bất đắc dĩ.”

“Anh còn không biết xấu hổ nói anh không kéo tôi? Vậy cái tay này của anh đang làm gì? Đàn ông thì phải có chút tôn nghiêm chứ? Không thích tại sao lại cầu xin phụ nữ? Anh thích tôi đến mức không biết xấu hổ à?”

Lam Nhạn dõng dạc nhướng mắt, ngẩng mặt lên trời thở dài.

*** Lôi Bạc không nhịn được, chuyển sang cười to: “Ha ha ha, tôi sẽ giải thích, tôi thật sự không có ý định xấu xa với em, tôi vốn chưa từng nói tôi thích em! Tôi kéo em là bởi vì em giả vờ lấy chìa khóa xe của tôi, chắc nó đang ở trong túi của em. Em lấy chìa khóa xe của tôi thật ra là vì em muốn gặp mặt tôi phải không? Nói cách khác, trong tương lai, em cần dùng chiếc chìa khóa này sáng tạo cơ hội gặp mặt tôi?”

Lam Nhạn suy nghĩ hơn mười loại lý do của Lôi Bạc, nhưng hết lần này tới lần khác cô thật sự không ngờ…

Lôi Bạc chỉ muốn chìa khóa xe.

Lam Nhạn sửng sốt một chút, sau đó liều mạng lật túi của mình, tìm được chiếc chìa khóa xe, cô cầm lấy nó đập mạnh vào tay Lôi Bạc hậm hực nói: “Cầm đi, chìa khóa của anh! Sau này đừng làm phiền tôi nữa!”

“Này…”

Lôi Bạc vẫn bắt lấy cánh tay của Lam Nhạn.

Lam Nhạn liếc xéo anh: “Anh còn muốn làm gì?”

“Ôi chao, thua em luôn, xin em như vậy mà vẫn không được, đi xem phim đi mà.”

Lôi Bạc cố ý cong môi, làm ra biểu cảm khóc thút thít.

Lam Nhạn suýt chút nữa đã bật cười, cô nhẫn nhịn, bắt đầu sửng cồ: “Hừ! Vừa nãy ai nói…”

“Đi đi mà, xem phim xong, tôi đảm bảo sẽ dẫn em đi du thuyền chơi, như vậy được chưa? Hai bên đều không bỏ lỡ.”

“Thật sao?” Lam Nhạn mở to mắt.

“Đương nhiên là thật!” . Truyện Quan Trường

“Vậy thì được.”

Lam Nhạ cười thầm liếc nhìn Lôi Bạc, sau đó đi tới rạp chiếu phim.

Lôi Bạc đi tới, đưa tay khoác lên vai Lam Nhạn, Lam Nhạn lại gạt tay anh xuống.

“Tôi vẫn chưa hết giận anh, tôi không có ý định phản ứng với anh, tôi chỉ đi xem phim cùng anh thôi, anh không nên đi quá gần tôi.”

Lôi Bạc cũng không phản bác, vẫn đưa tay khoác lên vai Lam Nhạn như trước.

“Anh làm sao vậy? Như thế rất vô lại!”

Lam Nhạn lại hất tay Lôi Bạc xuống, Lôi Bạc lại đưa tới một lần nữa.

Hai người cùng tiến vào rạp chiếu phim, vẫn còn đang làm đi làm lại động tác này.

Anh đặt cánh tay anh lên vai cô, cô lập tức đánh rớt tay anh xuống… cứ như vậy lặp đi lặp lại.

*** Tiêu Mộng thấy Lôi Bạc kéo Lam Nhạn đi, cô bắt đầu lo lắng.

“Không phải em nói muốn đi xem du thuyền sao? Vậy chúng ta đi thôi, vừa hay tối nay có một tổng giám đốc Vương đang mở tiệc rượu.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 410


Kim Lân kéo tay Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng vẫn nhìn về phương hướng Lam Nhạn biến mất, thất thần nói: “Có phải… hai người bọn họ đang yêu đương không?”

Kim Lân lập tức không nhịn được cười rộ lên, anh ta xoa mái tóc mềm mại của Tiêu Mộng, sau đó đặt tay lên vai Tiêu Mộng, khẽ cong môi nhìn thẳng vào Tiêu Mộng, nói: “Nhóc, em cũng đang yêu đương, vì sao Lam Nhạn và Lôi Bạc người ta lại không thể yêu đương?”

“Nhưng mà… bọn họ…? Tôi yêu đương hồi nào?”

Kim Lân nháy nháy mắt, hơi nóng phả vào chóp mũi của Tiêu Mộng: “Không phải em đang yêu đương với tôi sao?”

“Kim Lân, không phải…”

“Được rồi được rồi, đừng suy nghĩ những thứ này quá sâu. Rốt cuộc em có muốn đi du thuyền không? Còn chờ nữa thì không thể lên đó đâu.”

“Đi đi đi! Tôi muốn lên du thuyền xem một chút.”

Cứ như vậy, Tiêu Mộng không nhìn thấy sự thất vọng thoáng qua trong ánh mắt của Kim Lân, cô ngoan ngoãn leo lên xe hơi của Kim Lân.

Kim Lân lái xe, quay mặt sang nhìn Tiêu Mộng, ngọt ngào cười với cô.

Tiến đến gần, nụ cười của anh mang đến một loại cảm giác rực rỡ như hoa xuân, giống như hàng trăm đóa hoa xinh đẹp đều tập trung trên mặt anh, trong mắt anh.

Đôi mắt đó quá mức quyến rũ…

Trái tim của Tiêu Mộng đập thình thịch, cô nhanh chóng quay mặt qua chỗ khác, không dám nghiêm túc thưởng thức Kim Lân nữa.

Lúc này, điện thoại di động của cô vang lên.

Tiêu Mộng vội vàng nghe máy: “Alo, ai vậy?”

“Là chị đây Tiêu Mộng, chị là Bạch Mị.”

“A chị Bạch Mị ạ, chị tìm em có việc gì không?”

“Không có việc gì, hôm nay chị được nghỉ, Ngũ Ca cho chị nghỉ một ngày, hiện tại rất thoải mái. Nhờ có em và cậu Kim làm hậu trường của chị nên công việc ở Dạ Mị rất dễ dàng, kiếm được rất nhiều tiền. Đúng rồi, chị nói ngắn gọn thôi, chị đang ở một mình buồn quá, muốn gọi em đến phòng trọ của chị ăn mì.”

Tiêu Mộng nhanh chóng liếc mắt nhìn sống mũi cao của Kim Lân một cái, nói: “Ai da, em không đi được, bây giờ em muốn đi du thuyền.”

*** “Đi du thuyền làm gì?” Giọng nói của Bạch Mị lập tức tràn đầy hưng phấn.

“À, cậu Kim quen biết một tổng giám đốc Vương mở tiệc ở trên du thuyền, em muốn đi cảm nhận một chút xem du thuyền sang trọng là như thế nào.”

Trong đầu Bạch Mị tưởng tượng hình ảnh của chiếc du thuyền xa hoa một chút, lập tức kích động kêu lên: “Tiêu Mộng, được đó Tiêu Mộng, chị cũng muốn đi du thuyền! Dẫn chị đi với! Có được không?”

Đương nhiên Tiêu Mộng không chút nghĩ ngợi, lập tức đáp một tiếng.

Cúp máy, lúc này Tiêu Mộng mới nghĩ đến một việc, bèn xin lỗi Kim Lân: “Kim Lân à, hỏng rồi, tôi vừa đồng ý với chị Bạch Mị, tôi quên đưa điện thoại cho anh. Chúng ta có thể đưa chị Bạch Mị theo không? Chị ấy cũng muốn đi xem du thuyền…”

Kim Lân nghe xong, trợn to hai mắt: “Cái gì! Em đáp ứng với cô ấy rồi sao?”

Tiêu Mộng gật đầu: “Không đáp ứng thì còn có thể làm sao, đều là chị em tốt của tôi.”

Khóe miệng Kim Lân co quắp.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 411


Anh ta khó khăn dụ dỗ cô một hồi, chính là muốn nhân cơ hội hai người ở riêng một nơi mà sờ sờ cô, ôm cô, nhẹ nhàng hôn cô…
Ông trời ơi, ngay cả một cơ hội ở một mình ông cũng không cho tôi sao?
Vậy mà lại có thêm một Bạch Mị!
A a a a… Kim Lân gấp đến độ… toát mồ hôi.

Bạch Mị nói xong địa chỉ, bèn đứng ở ven đường chờ đợi.

Sau đó Kim Lân lái ô tô đến, hai cô bé cùng nhau ngồi ở ghế sau, ríu rít trò chuyện.

“Chị Bạch Mị, tối hôm qua tất cả chúng ta đều uống say, sau đó là ai đưa chị về thế?”
Bạch Mị sửng sốt, lập tức cười ha ha nói: “Tối hôm qua ấy à… ha ha ha, chị vẫn xem như còn tỉnh táo…”.

ngôn tình hài
Bạch Mị hơi nhăn mũi, không biết nên trả lời câu hỏi khó khăn này như thế nào.

Cô ấy thật sự rất sợ Tiêu Mộng sẽ hỏi cô rằng tối hôm qua ngủ ở chỗ nào.

Tiêu Mộng là một cô nhóc cẩu thả, căn bản không nghĩ tới nhiều vấn đề phức tạp như vậy.

*** Lại nói đến tối hôm qua…
Thật sự đúng là khiến đầu người ta đau như muốn nứt ra.

Mỗi khi nhớ đến cảnh tượng sáng sớm hôm nay, Bạch Mị đều muốn tìm một cái lỗ chui vào.

Buổi sáng…
Cô mơ màng mở mắt, vậy mà lại nhìn thấy một cảnh tượng vô cùng lạ lẫm!
Không chỉ lạ lẫm mà còn rất sạch sẽ!
Quá mức sạch sẽ!
Sạch sẽ đến độ làm người khác líu lưỡi!
Sàn nhà bóng loáng như gương soi.

Trên mặt bàn, trong hộc tủ, hết thảy đều sạch sẽ trơn bóng, không hề có tạp vật.

Ngay cả chiếc giường cô đang nằm…
Dĩ nhiên cũng cực kỳ sạch sẽ, trắng tinh như tuyết…
Cô vén chăn lên, muốn thưởng thức căn phòng một chút, nhưng đột nhiên lại cảm thấy rất lạnh!
Lạnh?
Cô trơ mắt cúi đầu nhìn thân thể mình…
“A…”
Tiếng thét hoảng hốt chói tai vang vọng trời đất.

Cô, cô, cô vậy mà lại… trần trùng… trục…!
“Mình, mình, mình bị cái kia rồi sao? Ai làm như vậy với mình? Là ai!”
Bạch Mị tìm kiếm quần áo của mình trên giường dưới giường nhưng đều không tìm được.

Rốt cục, cô nhìn thấy quần áo của mình đang được phơi nắng trên ban công.

Cô quấn người bằng ga giường, đi tới lấy quần áo xuống, sau đó hoảng hốt mặc lên người.

Khóe miệng… co quắp…
Cái tên đàn ông cưỡng h**p cô bị b**n th** sao? Ngay cả nội y mà cũng giặt sạch sẽ…
Có tên đàn ông nào có sở thích cổ quái như vậy đây? Cưỡng h**p bạn, sau đó sẽ giặt sạch toàn bộ quần áo của bạn..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 412


Rõ là có bệnh!
Bạch Mị mắng chửi tên đàn ông đã bỏ đi mất dạng, vội vàng mặc quần áo của mình xong xuôi, sau đó hốt hoảng bỏ chạy.

Đi ra ngoài tòa nhà cô mới phát hiện, mẹ nó, b**n th** cũng là người có tiền đấy chứ, thế mà lại ở khu nhà giàu.

Nghĩ tới đây, Bạch Mị nhìn Tiêu Mộng ở bên cạnh một chút, nở một nụ cười nhưng trong lòng không cười nổi, sau đó há miệng nói: “Ha ha, buổi tối hôm đó ấy à, chị vốn không có say, chị tỉnh táo mà, tự chị đi về nhà.”

Kim Lân ở phía trước không nhịn được buồn bực nói: “Ơ? Không phải tôi bảo Diệc Hàn đưa cô về sao? Lẽ nào cậu ta không đưa cô về?”
Ầm! Gương mặt Bạch Mị chợt trắng bệch.

Môi cũng bắt đầu run rẩy.

Lưu, Lưu Diệc Hàn?
*** Phó tổng giám đốc Lưu anh tuấn ở bên cạnh Trần Tư Khải?
Không, không phải đâu? Sẽ không phải anh ta đâu nhỉ?
Tiêu Mộng tò mò trợn to hai mắt, nhìn Bạch Mị nói: “Lẽ nào phó tổng giám đốc Lưu ném chị trên đường cái? Thoạt nhìn anh ta cũng không phải người như vậy mà, mặc dù có chút nham hiểm nhưng vẫn khá có trách nhiệm.

Chị Bạch Mị, sao sắc mặt của chị khó coi như vậy? Trên trán còn đổ mồ hôi kìa, trong xe rất nóng sao?”
Bạch Mị cứng đờ lắc đầu, run rẩy nhếch môi.

Mẹ nó, không khó coi mới là lạ!

Kể ra thì tối hôm qua cô vừa bị cưỡng h**p, cô có thể bình tĩnh được sao?
Kim Lân lại nghĩ tới cái gì đó, bổ sung thêm: “Không đúng, rõ ràng hôm nay Lôi Bạc gọi điện thoại cho Diệc Hàn, Diệc Hàn còn nói đã mang cô về nhà.”
Phụt!
Bạch Mị trực tiếp phun ra một ngụm coca, hai mắt trợn tròn xoe.

Sắc mặt càng thêm trắng bệch.

Tiêu Mộng cũng rất kinh ngạc: “Cái gì cái gì? Phó tổng giám đốc Lưu đưa chị Bạch Mị về nhà anh ta? Sao có thể chứ?”
Bạch Mị ngậm một ngụm coca, gật đầu theo: “Đúng vậy, đúng vậy, vốn không có khả năng.”
Tuy nhiên trong lòng cô đang âm thầm toát mồ hôi lạnh, điên cuồng toát mồ hôi lạnh!
Kim Lân lại nói tiếp: “Thực ra tôi và Lôi Bạc cũng cảm thấy không có khả năng lắm…”
Bạch Mị cho rằng tất cả mọi người đều xem chuyện này như trò cười mà bỏ qua, đang âm thầm cảm thấy may mắn.

Lại nghe được Tiêu Mộng nói: “Tôi ở công ty nghe mấy người chị Tố Trân nói, phó tổng giám đốc Lưu không có chút hứng thú nào đối với phụ nữ.

Ai cũng nói phó tổng giám đốc Lưu là một người đồng tính.”
Hả… cặp mắt của Bạch Mị còn lớn hơn cả chuông đồng, miệng cũng há thật to.

Không phải chứ? Cái tên Phó tổng giám đốc Lưu Diệc Hàn thanh tú khoáng đạt kia lại là một… người đồng tính!
“Ha ha ha…” Kim Lân cười rộ lên: “Không phải đâu, Diệc Hàn không phải người đồng tính.

Lúc Diệc Hàn ở nước ngoài, chỉ cần nhìn thấy nữ nữ hoặc nam nam thân mật đi chung với nhau, cậu ta sẽ vỗ ngực nôn khan.”
“A, phó tổng giám đốc Lưu cũng không phải người đồng tính sao? Vậy tại sao anh ta lại không thích phụ nữ?” Tiêu Mộng cảm thấy nhức đầu, nhìn Kim Lân đang lái xe ở phía trước..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 413


Trên trán Bạch Mị xuất hiện… vạch đen.

Hai cái người này, cứ nhất định anh một câu tôi một câu nói chuyện phiếm, trực tiếp bỏ cô qua một bên.

“Diệc Hàn chính là như vậy, chúng tôi đều từng khuyên nhủ cậu ta, nhưng cậu ta vẫn không muốn gần gũi quá mức cùng với phụ nữ.

Cho nên hôm nay nghe nói tối qua cậu ta mang phụ nữ về nhà, tôi và Lôi Bạc đều rất khiếp sợ.”

“Vậy thì thật sự rất ly kỳ nha.”
Tiêu Mộng nghĩ tới tác phong của tên nham hiểm họ Lưu, lập tức bĩu môi thở dài: “Dáng vẻ anh ta cũng coi như anh tuấn, vậy mà lại không thích phụ nữ.

Nếu anh ta thực sự như vậy, chắc mẹ anh ta cũng gấp gáp muốn chết.”
“Nếu như tối qua Diệc Hàn làm ra cái gì đối với Bạch Mị, tất cả chúng ta đều phải cảm tạ Bạch Mị, vì đã khiến Diệc Hàn trở lại quỹ đạo bình thường.

Nhưng mà suy đoán một chút cũng cảm thấy không có khả năng cho lắm, Diệc Hàn sẽ không táy máy tay chân với Bạch Mị đâu.”
Tiêu Mộng gật đầu: “Ừm, tôi cũng nghĩ phó tổng giám đốc Lưu sẽ không.”
Hả? (⊙o⊙) Hai người này… có ý gì?
Dù thế nào, cô cũng là một thiếu nữ thanh xuân bị cái tên Lưu gì đó cưỡng h**p ngay tại nhà anh ta, vậy mà lại trở thành vinh hạnh của cô?
“Ai nói, ai nói anh ta không động tay động chân với tôi!”
Trong cơn tức giận, Bạch Mị trợn to hai mắt, đáp trả một cách mỉa mai.

(⊙v⊙) Hả? Ngược lại, Tiêu Mộng cũng trợn to hai mắt nhìn chằm chằm Bạch Mị: “Nói vậy là phó tổng giám đốc Lưu đã động tay động chân với chị sao?”

Ngay cả Kim Lân đang lái xe phía trước cũng bị dọa giật mình, bất chợt quay đầu lại.

Hai người cùng kinh ngạc nhìn Bạch Mị.

Lúc này Bạch Mị mới ngộ ra, vừa nãy cô xúc động nên đã nói cái gì đó…
Cô cười khổ một tiếng, lấy tay che mặt nói: “Có động hay không… hai người cũng đâu cần phản ứng như vậy.”
Tiêu Mộng ngồi tại chỗ suy nghĩ, trên đỉnh đầu có một đám mây đen rất lớn bay qua.

Trời ơi, đây là chuyện gì vậy!
Trong một đêm, hai người bạn gái của cô đều bị hai người bạn tốt của Trần Tư Khải giải quyết!
Haiz, một m*nh tr*n gấu xấu xa anh khi dễ Tiêu Mộng tôi thì cũng thôi, ngay cả bạn bè anh cũng đều khi dễ bạn bè tôi!
Tiêu Mộng bạnh quai hàm, siết chặt nắm tay tức giận nói: “Chị Bạch Mị, chị yên tâm! Em sẽ không để cho máu của chị chảy vô ích đâu! Thù này của chị, em nhất định sẽ báo! Bắt phó tổng giám đốc Lưu cưới chị về nhà!”
*** “Hả!”
“Hả!”

Kim Lân và Bạch Mị đều bị lời nói của Tiêu Mộng doạ cho hỏng mất.

Cái gì gọi là… sẽ không để cho máu của chị chảy vô ích?
Bạch Mị chảy máu gì?
Chẳng lẽ là… máu trinh trắng?
Ha ha ha ha… Kim Lân hơi suy nghĩ về nội dung trong lời nói của Tiêu Mộng một chút, không nhịn được cười rộ lên.

Có đôi khi bé con này vô cùng đáng yêu, khiến người khác luôn luôn vui vẻ.

Rất nhanh, ba người bọn họ liền đi tới bến cảng bên bờ Đông Hải..
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 414


Kim Lân vô cùng đàn ông, tự mình mở cửa xe cho hai cô gái xinh đẹp.

Tiêu Mộng và Bạch Mị ra khỏi xe, hai cô gái đồng loạt há to mồm, khiếp sợ tán thán.

.

Ngôn Tình Sủng
“Oa… đồ sộ quá!” Bạch Mị trực tiếp bị cảnh sắc trước mắt làm cho chấn động đến mức quên luôn chuyện tối qua.

Tiêu Mộng nuốt nước bọt một cái, nhìn thẳng: “Chị Bạch Mị, kẻ có tiền đúng là giày xéo đồng tiền mà.

Chị nhìn kìa, thảm đỏ trải dài ghê! Với lại chị xem, người trên du thuyền đều ăn mặc lộng lẫy thật đấy! Chậc chậc, quá lãng phí.”
“Đi thôi, lên thuyền nào.

Tôi mang hai em lên đó chơi một lát, có rất nhiều đồ ăn ngon, có cả dàn nhạc biểu diễn tại chỗ, hơn nữa còn có thể khiêu vũ.”
Kim Lân cười nhẹ, cánh tay lặng lẽ ôm lấy hông Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng gật đầu, lại nghĩ tới chuyện gì đó, lập tức tìm điện thoại di động mở chức năng máy ảnh.

Thay vì tự chụp, cô lại nói với ống kính của điện thoại: “Thấy không? Hiện tại tớ đã tới du thuyền sang trọng xa hoa, đẹp lắm đúng không? Đợi tớ lên đó câu cá, ăn đồ ăn ngon, nghe biểu diễn ca nhạc, khiêu vũ, ha ha, cho cậu thèm chơi? Ai bảo cậu không tới chứ? Ôi trời, cậu thật đáng thương, chỉ có thể ngồi trong rạp chiếu phim xem phim điện ảnh chẳng bổ béo gì như thế.”
Tiêu Mộng lè lưỡi về phía màn hình, làm cái mặt quỷ, sau đó nhe răng cười rồi đóng camera.

“Em làm gì vậy? Quay cái này làm gì, gửi cho ai à?” Bạch Mị tiến tới nhìn Tiêu Mộng thao tác trên chiếc điện thoại mới.

*** Tiêu Mộng dương dương đắc ý nói: “Đương nhiên là gửi cho Lam Nhạn! Ai bảo cậu ấy bỏ lại chúng ta đi xem phim điện ảnh gì đó! Gửi cho cậu ấy để cậu ấy hối hận.

Khà khà, em thật là ác!”
Bạch Mị cũng cười xấu xa: “Không tồi! Đợi hai người chúng ta dựa vào lan can trên thuyền hóng gió biển, lại gọi điện thoại cho nó, để nó nhìn thấy mà thèm, ha ha ha ha.”
“Ý kiến hay, ha ha ha…” Tiêu Mộng và Bạch Mị cùng nghiêng người về phía trước cười rộ lên.

Khóe miệng Kim Lân giật một cái.

Thật đúng là hai cô nhóc…
Kim Lân ôm hông Tiêu Mộng đi lên du thuyền.

Lúc bước lên thảm đỏ, Tiêu Mộng còn giậm giậm chân, xoay mặt qua cười híp mắt nói với Kim Lân: “Thảm này mềm ghê, còn dày nữa, lực đàn hồi có thể so sánh với giường đệm.”
Kim Lân bị chọc cười ha hả.

Kim Lân lên sân khấu, đương nhiên cũng thu hút sự chú ý của nhiều người giàu có.

Người thừa kế tập đoàn tài chính mạnh nhất vùng này đã đến!
Thoạt nhìn cậu ấm nhà họ Kim, gương mặt như ngọc đẹp tựa tranh vẽ.

Mặc kệ cậu Kim đi tới chỗ nào, lên sân khấu ở đâu, đều dẫn đến một loại cảm giác mới.

Lúc này đây, cách ăn mặc của anh ta không chỉ hợp thời trang mà còn phối với nhan sắc rất khéo léo, làm cho ai nhìn thấy anh ta, đôi mắt đều sáng ngời.

Hiện tại, một chàng trai đẹp như vậy thực sự rất khó tìm.

Chỉ là… lúc này, bạn gái cậu Kim mang tới… có chút giản dị.

Vị tóc mái ngang kia, thoạt nhìn tuổi tác rất nhỏ, dáng vẻ như học sinh trung học cấp hai cấp ba.

“Ôi trời ơi, xem ai tới này, đây thật sự là chim khách đưa tin vui đến mà.

Cậu Kim, cậu có thể đến Phú Quý Hiệu, đúng là quá cho họ Vương tôi mặt mũi! Ha ha ha ha…”.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 415


CHƯƠNG 415

Vương mập mạp nhanh chóng bước ra nghênh đón, ông ta khom người, cười một cách hết sức nịnh nọt. Tay trái Kim Lân ôm hông Tiêu Mộng, tay phải nhẹ nhàng đưa ra, Vương mập mạp nhanh nhẹn chìa bàn tay tròn trịa của ông ta, hai tay dùng sức nắm tay Kim Lân.

Chỉ lắc nhẹ hai cái, Kim Lân đã lặng lẽ rút tay lại.

“Tổng giám đốc Vương, Phú Quý Hiệu của ông hoạt động, tôi đương nhiên phải tới, người nào không biết tổng giám đốc Vương là ông lớn dầu mỏ đâu chứ. Khẳng định là chỗ ông chơi rất vui, vậy nên hôm nay tôi đặc biệt dẫn theo bạn bè của tôi chơi đùa một chút.”

*** Vương mập mạp vội vã nhìn Tiêu Mộng và Bạch Mị, tuy rằng hai cô bé này không có trang điểm, nhưng nếu đi theo cậu Kim, chắc hẳn bối cảnh cũng không bình thường. Vì vậy Vương mập mạp dùng sức híp đôi mắt nhỏ xíu của ông ta lại, cười vô cùng nhiệt tình: “Ha ha ha, hoan nghênh hoan nghênh, hai người đẹp như vậy, càng làm cho Phú Quý Hiệu của tôi thêm rực rỡ! Người cậu Kim mang tới, họ Vương tôi sao dám chậm trễ đây. Cậu Kim là thần tài lớn của chúng tôi, là ông chủ có tiền nhất! Hôm nay, mọi người nhất định phải chơi hết sức mình ở chỗ này của tôi!”

Tiêu Mộng nhìn Vương mập mạp ngoác miệng cười đùa, một chữ cũng không nói.

Tốt xấu gì Bạch Mị cũng hiểu một chút chuyện, cô mở miệng cười cười, gật đầu xem như chào hỏi.

Sau đó, Vương mập mạp lại phái một nhân viên phục vụ dẫn ba người Kim Lân đi lên du thuyền.

Còn chưa lên thuyền, một bóng người đã nhanh chóng chắn trước người Tiêu Mộng. Tiêu Mộng sợ đến mức hít mạnh một hơi, còn tưởng rằng sắp va phải người khác.

“Ôi chao, thật đúng dịp nhỉ, ở chỗ này mà cũng gặp được mọi người, ha ha.”

Người kia thở hồng hộc giả bộ cười cười.

Thoạt nhìn chính là cấp tốc chạy tới.

Kim Lân âm thầm bĩu môi. Nhìn bộ dạng giả vờ của Khang Tử, rõ ràng là chạy tới đây nhanh như bay, còn cố ý bày ra biểu tình thong dong.

Aiz, cái bộ dạng này của anh ta lại lừa được bé con nhà mình hết lần này tới lần khác.

Quả nhiên, Tiêu Mộng ngạc nhiên nói: “A, Khang Tử à, anh cũng tới sao? Thực sự rất khéo đó!”

Khang Tử nhanh chóng liếc mắt nhìn Kim Lân một cái, sau đó ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Ha ha, đúng vậy, thật trùng hợp.”

“Khang Tử, anh đi cùng ai vậy? Cũng đi với bạn bè sao?”

Tiêu Mộng ngây thơ hỏi.

Kim Lân lại cười xuỳ một tiếng, nói với vẻ châm chọc: “Khang Tử còn có thể đi cùng ai? Đương nhiên là…”

*** “Đương nhiên là tôi đi một mình!”

Khang Tử trực tiếp ngắt lời Kim Lân, trợn mắt nói dối.

Tiêu Mộng chớp chớp mắt: “À, hóa ra anh đi một mình… vậy anh đi chơi cùng chúng tôi đi. Chúng ta dự định đi câu cá, ăn cái gì đó, còn muốn nghe ca nhạc nữa.”

Tiêu Mộng cười hì hì ra dấu tay, vốn không nghĩ chuyện Khang Tử là vệ sĩ ngầm của Trần Tư Khải.

Bạch Mị vừa nhìn thấy bộ dạng lưu manh xã hội đen của Khang Tử, lập tức không nhịn được ch ảy nước miếng.

Oa, chậc chậc, người đàn ông này ngầu quá!

Bộ dạng xấu xa, cả người mang theo khí chất lăn lộn ngoài xã hội, làm cho người khác vừa nhìn là biết không dễ chọc.

Cô thích nhất chính là kiểu đàn ông này! Oa…
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 416


CHƯƠNG 416

Khang Tử đột nhiên đưa hai tay ra ngăn cản lối đi của Tiêu Mộng, hơi căng thẳng nói: “Thật ra, ở trên du thuyền này chẳng có gì thú vị cả, nó chỉ là một con thuyền nát, bên trên lại không chắc chắn cho lắm, tôi cảm thấy mọi người không nên đi thì hơn, lên đó chỉ làm lỡ thời gian mà thôi.”

Nếu để cho Tiêu Mộng lên thuyền, nhìn thấy cậu chủ và Vương My My kia ở cùng một chỗ… Liệu một cô nhóc yếu đuối như cô có khóc hết nước mắt hay không?

Trời ơi, như vậy là thế nào? Lúc ở Ý, chẳng phải anh ta rất ghét con nhóc này sao?

Lúc nào cô cũng kéo chân sau của anh ta, lúc nào cũng mang phiền phức đến cho anh ta. Sau lưng cô, anh ta luôn lén gọi cô là đồ phiền phức.

Vì sao bây giờ… anh ta lại không tự chủ được bắt đầu quan tâm tới cảm xúc của cô?

Tiêu Mộng sửng sốt một chút, móng tay nhỏ gãi gãi đầu, chần chờ nói: “Hôm nay tôi muốn lên du thuyền cảm nhận một chút, tôi chưa từng đi du thuyền lần nào. Cho dù không thú vị, tôi cũng muốn nhìn một lần.”

Kim Lân cười lạnh: “Khang Tử, đây cũng không phải thuyền nhà cậu, vì sao lại dụ dỗ chúng tôi không cho chúng tôi lên? Lẽ nào… trên đó có cái gì không muốn người khác thấy?”

Trái tim Khang Tử lộp bộp, anh ta đảo mắt nói: “Ôi trời, cậu Kim xem kìa, anh nói như vậy là sao? Làm gì có cái gì không muốn người khác biết đâu? Cậu Kim thật biết tưởng tượng.”

Thật là, tại sao cậu Kim lại muốn vạch trần anh ta chứ? Mấy người cậu Trần và Tiêu Mộng gặp nhau ở chỗ này cũng không phải chuyện gì tốt.

*** Tiêu Mộng không suy nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ muốn đứng trên du thuyền, cảm nhận một chút xem du thuyền là như thế nào, đương nhiên cô cũng không để lời nói của Khang Tử trong lòng.

“Được rồi được rồi, mọi người đừng ở đây làm lỡ thời gian, còn nói nữa du thuyền sẽ đi mất! Lên thuyền thôi, chẳng phải sắp khởi hành rồi sao?”

Tiêu Mộng kéo Bạch Mị đi lên du thuyền, vừa đi vừa nhảy, thật sự là một cô nhóc vô lo vô nghĩ.

Kim Lân và Khang Tử đứng ở chỗ cũ, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh.

“Đều tại anh, anh Kim. Anh nói xem anh mang cô Tiêu tới nơi này làm gì!”

Khang Tử tức đến mức lỗ mũi phát ra tiếng thở phì phò.

Có một loại người, đại thế đã mất thì sẽ trở nên chán nản ủ rũ vì không có cách nào vãn hồi.

“Xì, xem cậu nói kìa, nơi này không thể để người khác đến sao? Vì sao tôi và Tiêu Mộng thì lại không được?”

Kim Lân cười lạnh một tiếng, cặp mắt phượng cực đẹp trợn lên một cái: “Có phải Tư Khải ở chỗ này không?”

Khang Tử sụp đổ gật đầu: “Chuyện này còn phải nói à? Anh Kim, không phải anh biết rất rõ sao? Từ nhỏ Khang Tử tôi đã đi theo cậu chủ, cậu chủ ở nơi nào, tất nhiên tôi sẽ ở đó! Nhìn thấy tôi cũng giống như nhìn thấy cậu chủ của chúng tôi vậy!”

“Ồ… hoá ra Tư Khải thực sự ở đây! Tôi nói này, Tư Khải có ở chỗ này hay không cũng không sao cả? Chẳng lẽ… cậu ta đang chơi trò thân mật với Anna?”

Kim Lân nhe răng cười cười.

Nếu là như vậy thì tốt rồi, Tư Khải lén lút chơi trò mập mờ với Anna thì bị Tiêu Mộng phát hiện…

Khà khà, Tiêu Mộng liên tục đụng phải Tư Khải… bắt cá hai tay ở bên ngoài, Tiêu Mộng sẽ dần dần thất vọng đối với Tư Khải!

Hừ, cho dù tình cảm có sâu đậm bao nhiêu thì cũng khó mà chịu đựng nổi tổn thương năm lần bảy lượt nhỉ?

Như vậy thì anh ta sẽ hoàn mỹ ôn nhu tới gần, cũng sẽ dễ được Tiêu Mộng tiếp nhận hơn.

Nghĩ như vậy, Kim Lân cười gằn một tiếng: “Được rồi, tôi cũng lên đây. Thực ra, tôi không ngại đối mặt vớiTư Khải ở chỗ này.”

“Anh…”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 417


CHƯƠNG 417

Khang Tử tức giận nổi đoá, anh ta trợn to hai mắt, cắn răng nói: “Anh Kim… anh… anh đúng là…”

Tiêu Mộng đi mấy bước, xoay người ngoắc ngoắc về phía Khang Tử, “Khang Tử! Cậu cũng tới đây mau, đi cùng nhau đi!”

Khang Tử bất đắc dĩ thở dài, không thể làm gì khác hơn là kéo lê bước chân đi theo.

*** Aiz, muốn ngăn cản cũng không thể ngăn cản.

Xem ra, chuyện anh ta muốn tránh cũng không thể nào tránh được.

Vậy phải làm sao bây giờ?

“Chị Bạch Mị, chị tới đây mau, trên này đẹp lắm, thực sự rất mới lạ.”

Tiêu Mộng vui vẻ dùng sức lắc lắc cánh tay Bạch Mị, gương mặt phấn chấn tựa như một chú chim nhỏ.

Bạch Mị cũng rất phấn khởi, hai mắt cô tỏa ra ánh sáng, đứng trên boong du thuyền hít vài hơi thật sâu, đưa mắt nhìn ngắm xung quanh.

“Đúng là cảm giác rất khác lạ, rất thoải mái! Nghe gió thổi trên biển thật tốt! Oa…”

“Ha ha ha ha… thật là sảng khoái! Thích quá đi!”

Tiêu Mộng cũng toét miệng cười vô cùng khoa trương.

“Đúng rồi, em gửi video cho Lam Nhạn, nó có trả lời gì không? Hà hà, có khi nào nó đang hâm mộ đến mức phát khóc không?”

Bạch Mị nháy mắt.

Mi tâm Tiêu Mộng khẽ động: “Đúng nhỉ, em quên xem cậu ấy trả lời thế nào. Chị yên tâm đi, với tính cách hiếu thắng của Lam Nhạn, cậu ấy có khóc cũng sẽ không nói cho chúng ta đâu. Mặt cậu ấy sẽ sưng thành đầu heo, ha ha ha.”

Nói xong, Tiêu Mộng tìm điện thoại di động, Bạch Mị cũng ghé sát lại cùng nhau nhìn màn hình.

Mở hộp thư ra, trống rỗng, không có thông báo có tin nhắn mới.

“Ủa? Sao nó không trả lời em?” Bạch Mị dẩu môi lẩm bẩm.

“Vậy là sao?”

Tiêu Mộng chu môi cất tiếng nói, sau đó mở hộp thư đã gửi.

“A a a a a…” Tiêu Mộng trừng to mắt nhìn màn hình điện thoại, hoảng hốt la lên.

“Làm sao vậy, làm sao vậy?” Bạch Mị bị dọa giật mình.

Tiêu Mộng khóc không ra nước mắt, mếu máo nói: “Hu hu hu, em ngốc quá chị ơi, vừa nãy… em bất cẩn gửi đoạn video kia cho Tư Khải rồi…”

“Cái gì?” (⊙o⊙) Bạch Mị cũng trợn tròn mắt.

Tiêu Mộng xoa mũi dậm chân: “Thật là, sao em lại ngu xuẩn như vậy chứ, không cẩn thận gửi nhầm video cho người khác rồi! Phải làm sao bây giờ? Cái đoạn video đó của em trông hết sức ngớ ngẩn!”

Trên đỉnh đầu Bạch Mị xuất hiện một đám vạch đen.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Mộng vẫn nhíu mày nhăn nhó, bối rối vì bản thân không cẩn thận gửi nhầm video cho người khác.

*** Sao có thể gửi cái video ngớ ngẩn như vậy cho Trần gấu xấu xa chứ?

Cô vừa nhe răng vừa cười, không biết là xấu tới cỡ nào?

Như vậy có phải là rất mất mặt không?

Trần gấu xấu xa nhìn thấy đoạn video kia, nhất định sẽ cảm thấy cô vô cùng xấu xí, vô cùng đáng ghét nhỉ?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 418


CHƯƠNG 418

Ôi trời ơi… phiền chết mất, sao mình ngốc nghếch vậy chứ!

Tiêu Mộng méo xệch miệng, vừa loay hoay xem điện thoại di động, vừa thở dài.

Ơ? Không đúng…

Mình không đúng lắm…

Vì sao mình phải quan tâm cái nhìn của Trần gấu xấu xa đối với mình như vậy?

Chuyện anh cảm thấy mình xấu xí, cảm thấy mình đáng ghét quan trọng như vậy sao?

Tại sao mình lại để ý như vậy?

Thình thịch thình thịch… nghĩ tới đây, trái tim của Tiêu Mộng đột nhiên đập loạn xạ.

Trời ạ, không phải chứ?

Chẳng lẽ… mình đã thích cái tên Trần gấu xấu xa kia?

Hơ! (⊙_⊙) Tiêu Mộng ôm chặt cái miệng nhỏ của mình, hít một hơi thật sâu.

Mình thích Trần gấu xấu xa?

Ý nghĩ này xẹt qua đầu cô giống như một quả bom, phá vỡ hắc ám, bỗng nhiên nổ tung chiếu rọi ánh sáng đẹp mắt.

Suy nghĩ này vừa khiến cô cảm thấy kinh khủng, cảm thấy bất ngờ, cũng khiến cô không dám đối mặt.

“Rõ ràng người mình thích là đàn anh của mình… mình là một người rất chung tình… tại sao mình phải quan tâm đ ến cái tên bại hoại kia chứ?”

Bờ môi Tiêu Mộng run rẩy, lẩm bẩm nói.

“Hả? Em đang nói cái gì?”

Kim Lân đi tới, cúi đầu, vô cùng dịu dàng dán mặt mình vào má cô, mang theo một nụ cười ẩn chứa tia lạnh, lắng nghe cô nói.

Chỉ có điều, giọng nói của cô nhóc quá nhỏ, anh ta không thể nghe được.

“A?” Tiêu Mộng bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, cô trừng to mắt, có chút ngượng ngùng nhìn thoáng qua Kim Lân, lắc đầu nói: “Ha ha, không có gì, ha ha, nói là… phong cảnh ở nơi này thật là đẹp, đúng không?”

Kim Lân tiện tay khoác lên bả vai cô, ôm Tiêu Mộng nhỏ nhắn vào trong ngực, sau đó giữ chặt lấy thân thể mềm mại của cô, cùng nhìn về phía biển rộng.

*** “Đúng vậy, rất đẹp. Em biết không, hoá ra cho tới tận bây giờ, tôi vẫn chưa phát hiện được nơi nào có phong cảnh đẹp. Thế nhưng kỳ lạ là khi ở cùng em, tôi sẽ chịu ảnh hưởng từ em, cảm thấy nhìn đâu cũng đều rất đẹp. Em nói xem đây là vì sao?”

Kim Lân cúi đầu, đôi môi đỏ mọng của anh gần như sắp chạm vào vầng trán trắng như ngọc của Tiêu Mộng. Lúc vừa nói xong hai chữ “vì sao”, hơi thở ấm nóng đã phun đến gương mặt Tiêu Mộng, khiến cô cảm thấy có chút không tự nhiên, cả người hơi co lại.

Trời đất ơi, cái cậu Kim này, lúc nào cũng đáng ghét như vậy, động một chút là nắm tay cô, động một chút là ôm hông cô, thậm chí còn nói ra những lời mập mờ như vậy.

Tiêu Mộng cắn môi một cái, có chút xấu hổ nói: “Làm sao tôi biết?”

“Ha ha, đó là bởi vì có em, tôi đã cảm thấy hết thảy mọi thứ xung quanh tốt đẹp. Tất cả đều bởi vì em. Nếu như không có em, tôi nghĩ thế giới của tôi chỉ còn lại một mùa đông lạnh lẽo, khắp trời đều là tuyết rơi.”

Tiêu Mộng bị lời nói nồng nhiệt ngọt ngào của Kim Lân làm cho hoảng hốt, cũng không biết nên nói cái gì, Kim Lân lại làm nũng: “Tôi mặc kệ, Tiêu Mộng, dù sao thì em cũng không thể vứt bỏ tôi. Nếu như em không cần tôi, tôi đây cũng chỉ có thể chờ chết. Em nhẫn tâm để một người đàn ông đáng thương chôn mình trong băng tuyết vô cùng lạnh lẽo sao?”

Tiêu Mộng nghẹn họng nhìn trân trối. (⊙_⊙) Có… nghiêm trọng như vậy không?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 419


CHƯƠNG 419

“Ha ha, Kim Lân à, sao anh lại nói bóng bẩy như thế? Tôi nghe không hiểu đâu, ha ha, ta nghe không hiểu.”

Đành giả ngu thôi, cũng chỉ có thể làm như vậy.

Nghe lời âu yếm tình tứ kiểu này khiến cô cảm thấy rất buồn nôn.

Bạch Mị ở bên cạnh cũng không nhịn được khóe môi co rút.

Mẹ nó, thật khiến người khác bội phục!

Quả nhiên cậu Kim không giống người thường, nói ra lời ngọt ngào như vậy mà mặt cũng không đỏ, há miệng liền có thể nói ngay được.

Cũng không biết ngày trước thằng nhóc này đã dụ dỗ được bao nhiêu cô gái.

“Này, hai người có cần phải đáng ghét như thế không. Hai người mà cứ làm như một người vậy, ôm chặt như vậy, bỏ lại một mình tôi ở nơi này, như vậy là sao chứ, thật đáng ghét. Sớm biết hai người như vậy, tôi đã không đi rồi, tôi thật sự không chịu nổi cái loại lạnh lẽo thế này.”

*** Bạch Mị cũng đã nhìn ra Tiêu Mộng khó xử, Tiêu Mộng mềm lòng lại thiện lương, cũng không muốn tổn thương lòng tự trọng của cậu Kim, cô không thích bị cậu Kim ôm vào lòng như vậy, nhất định là Tiêu Mộng cực kỳ khó chịu.

Vậy thì cũng chỉ có người chị em tốt là cô ra mặt giúp cô ấy giải vây.

Tiêu Mộng vừa nghe Bạch Mị nói như vậy, bèn thở dài một hơi, lập tức tránh thoát từ trong lòng Kim Lân, ôm lấy cánh tay Bạch Mị.

Cô lắc lư cầu xin: “Thôi mà thôi mà, xin lỗi mà, mãi ngắm biển rộng nên quên mất chị, xin lỗi chị nhé. Chị đừng nóng giận, đừng nóng giận nhé.”

Bạch Mị cấp tốc nháy mắt vài cái với Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng đưa lưng về phía Kim Lân, mím môi cười trộm.

Nhờ có Bạch Mị ở chỗ này, nếu không thì cô thực sự không biết phải đối mặt với lời nói nhiệt tình và mờ ám của Kim Lân như thế nào.

Nói thế nào thì người ta cũng là ân nhân cứu mạng của cô, nếu không từ mà biệt thì cũng không ổn. Chỉ với vết thương ở cánh tay lần này, cậu Kim đã rất nghĩa khí đối với cô rồi.

Cô cũng không thể vì mấy lời nói ngọt ngào của người ta mà chửi mắng người ta được.

Làm vậy thì lương tâm ở đâu ra?

Tuy nhiên, cô càng không tiện cự tuyệt anh ta, anh ta lại càng tiếp tục cư xử mờ ám như vậy. Anh ta nhiệt tình nóng bỏng như lửa, thật sự khiến cô vô phúc hưởng thụ.

Kim Lân nhìn trong lòng trống không, một cảm giác mất mát và phiền muộn ập tới.

Xong rồi, anh ta thật sự xong rồi.

Hoá ra anh ta chưa bao giờ nôn nóng muốn có một cô gái như vậy. Hiện giờ đối mặt với Tiêu Mộng, anh ta luôn muốn ôm cô vào lòng, biến cô trở thành sở hữu của riêng mình.

Vừa ôm cô vào trong ngực, anh ta đã cảm thấy máu huyết cả người chảy rần rần, cứ như thể anh ta đã có toàn bộ thế giới.

Hạnh phúc như muốn bay lên!

Hiện tại, cô không còn ở trong ngực anh ta, anh ta lại cảm thấy trống rỗng khó chịu, mất mát đến mức hận không thể bật khóc.

Thực sự là một loại hội chứng không muốn xa rời đáng sợ!

Kim Lân đen mặt, ai oán liếc mắt nhìn Bạch Mị.

*** Là hung hăng muốn bóp ch3t Bạch Mị!
 
Back
Top Bottom