Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 380


Lúc hai người vào quán thịt nướng, Tiêu Mộng vẫn đang làu bàu mấy lời oán than như là kết bạn không cẩn thận, Lam Nhạn chỉ biết ăn thôi, không ai lấy tớ thì tớ sẽ bám lấy cậu gì gì đó.

Lúc Mạc Sùng Dương nhìn thấy Tiêu Mộng và Lam Nhạn, anh ta rất tự nhiên mà đứng dậy, nở nụ cười dịu dàng.

*** “Ô, Lam Nhạn cũng đến với Tiêu Mộng à, anh không nghe Tiêu Mộng nói gì cả.”

Lam Nhạn lườm Tiêu Mộng, thầm nói, con nhóc này thấy sắc quên bạn, chỉ mong sao đá em ra xa tám trăm mét ấy chứ. Nhưng Lam Nhạn lại lập tức nở nụ cười tươi rói với Mạc Sùng Dương: “Ha ha, đàn anh à, em với Tiêu Mộng là quan hệ gì chứ, như hình với bóng đấy.

Đàn anh, em không quấy rầy hai người các anh đấy chứ?”

Mạc Sùng Dương sửng sốt, mặt hơi đỏ lên: “Sao có thể chứ, đều là bạn học cả, chưa đến mức quấy rầy hay không quấy rầy đâu. Nào nào, hai người mau ngồi đi.”

Tiêu Mộng đỏ mặt, không biết nhìn vào đâu, xấu hổ ngồi xuống bên cạnh Lam Nhạn.

“Đàn anh, lại để anh tốn kém rồi, ngại quá.”

Tiêu Mộng liếc nhìn khuôn mặt anh tuấn của Mạc Sùng Dương, cắn môi xấu hổ nói.

Mạc Sùng Dương cười: “Không sao, cảm thấy ngại thì sau này em mời anh ăn thêm vài bữa là được, ha ha.”

Tiêu Mộng đơ ra, ngốc nghếch không biết nên nói gì, chỉ biết cười ngây ngô.

Khóe miệng Lam Nhạn giật giật.

Ôi đệch, không ngờ Mạc Sùng Dương biết tán gái như vậy, đúng là biết nói chuyện. Chậc chậc.

Nhìn dáng vẻ này của Mạc Sùng Dương, lẽ nào… anh ta thật sự thích Tiêu Mộng?

Thời thế thay đổi rồi, đúng là không ngờ mà…

Năm nay con nhóc ngốc nghếch này gặp số đào hoa gì mà đào hoa không ngớt thế này.

Mạc Sùng Dương nhận nhiệm vụ chính là nướng thịt, ân cần gắp thức ăn cho hai cô gái.

Tiêu Mộng mãi không thả lỏng, cô ăn không dám ăn, uống cũng chẳng dám uống, rất giữ kẽ.

Vốn dĩ lúc cô ở bên Trần Tư Khải cô chưa từng căng thẳng, lúc ăn đều là tác phong như con sói đói, lao vào ăn điên cuồng, chưa ăn no thì chưa dừng lại.

Mà hôm nay, trước mặt Mạc Sùng Dương cô lại cảm thấy cả người đều căng thẳng, chỉ sợ ăn nhiều sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của cô.

Còn Lam Nhạn thì ngược lại, ăn rất sung sướng.

“Tiêu Mộng này, em đăng ký nguyện vọng một ở đâu?”

Mạc Sùng Dương nhìn Tiêu Mộng bằng ánh mắt thăm dò.

Anh ta hơi thất thần nhìn cái miệng nhỏ đỏ và mềm mại của Tiêu Mộng.

“Dạ? Tất nhiên là đăng ký ở Đại học Nhân Văn rồi, chẳng phải lần trước em nói rồi sao?”

“Ừm, vậy nguyện vọng hai thì sao?”

“Em không đăng ký! Lúc đó em nói với Lam Nhạn rồi, hoặc là Nhân Văn, hoặc là không học.”

“Ai da… sao em có thể không đăng ký nguyện vọng hai chứ, em bốc đồng quá!”

Mạc Sùng Dương cau mày, vẻ mặt hơi lo lắng.

Lam Nhạn thông minh, lập tức nhận ra gì đó, nuốt miếng thịt ba chỉ xuống, mở lớn mắt hỏi: “Đàn anh, có phải anh nghe nói gì đến chuyện đăng ký nguyện vọng đại học không?”

Lúc này Tiêu Mộng mới sửng sốt, nhìn Mạc Sùng Dương.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 381


Mạc Sùng Dương dùng nĩa gẩy thịt bò, thở dài: “Mấy hôm nay anh đều ở văn phòng tuyển sinh để giúp đỡ…”

“Vâng, rồi sao nữa?” Tiêu Mộng căng thẳng nuốt nước bọt.

“Anh nhìn thấy kế hoạch tuyển sinh.”

“Ừm ừm.”

Lúc này ngay cả Lam Nhạn cũng không nghiện ăn nữa mà trở nên căng thẳng hơn.

“Trong danh sách mấy học sinh được tuyển chọn, anh thấy Lam Nhạn nhưng… không có Tiêu Mộng.”

“Cái gì!” Cái nĩa trong tay Tiêu Mộng leng keng rơi vào đĩa, tay cô run lên, hỏi: “Em… em không đỗ?”

Mạc Sùng Dương thở dài: “Điểm chuẩn của Nhân Văn năm nay cao hơn năm ngoái, Tiêu Mộng chỉ thiếu mấy điểm thôi.”

Bỗng chốc trời đất quay cuồng, Tiêu Mộng suýt thì ngất đi.

Lam Nhạn thấy mặt mày Tiêu Mộng tái nhợt thì lập tức vỗ lưng cô, khuyên: “Không sao đâu, không sao đâu, nói không chừng vẫn có thể xoay chuyển được, cậu đừng lo.”

Hồi lâu sau, Tiêu Mộng mới thở ra một hơi, sau đó nước mắt tuôn trào.

Tiêu Mộng cảm thấy trái tim như bị bóp chặt lại, vô cùng khó chịu.

Cô cầm khăn giấy lau loạn xạ trên mắt.

Mạc Sùng Dương cũng rất buồn, mặt nhăn lại, thấp giọng khuyên: “Đúng vậy, xem thử cuối cùng có tuyển bổ sung không đã. Với cả sau này đừng bốc đồng như vậy, nhất định phải đăng ký nguyện vọng hai, cái gì không xét chuyên ngành như vậy cũng không được. Năm sau thi lại cũng thế…”

*** Không ngờ Tiêu Mộng lại bị câu ‘năm sau thi lại’ k*ch th*ch, cô bật dậy, nhếch mép, khóc nói: “Em không muốn học lại một năm nữa đâu! Không muốn!”

Sau đó khóc nức nở chạy ra ngoài.

“Tiêu Mộng, Tiêu Mộng…”

Mạc Sùng Dương và Lam Nhạn hoảng hốt đuổi theo ra ngoài, đúng lúc nhìn thấy Tiêu Mộng chen lên một chiếc xe buýt, chiếc xe đó đã lái về phía trước.

“Ai da, giờ phải làm sao đây, trông cô ấy buồn như vậy, giờ anh bắt xe đuổi theo!” Mạc Sùng Dương lo sốt vó.

Lam Nhạn thở dài, kéo Mạc Sùng Dương: “Thôi bỏ đi anh, để cậu ấy yên tĩnh một mình đã, dù sao thì chuyện này khiến cậu ấy cảm thấy xấu hổ trước mặt chúng ta, để cậu ấy tự ngẫm đi.”

“Cô ấy sẽ không lạc chứ?” Mạc Sùng Dương lo lắng.

Lam Nhạn không khỏi phì cười thành tiếng: “Ha ha ha, cậu ấy cũng không phải đứa trẻ vài tuổi, ban ngày ban mặt không lạc được đâu! Đàn anh… chắc không phải anh… thích Tiêu Mộng đấy chứ?”

Câu nói này của Lam Nhạn khiến Mạc Sùng Dương đỏ bừng cả mặt.

Tiêu Mộng cũng không biết cô lên xe buýt nào, cô ngồi ở hàng ghế cuối cùng, dùng khăn giấy che mắt khóc rấm rức.

Cho đến khi xe buýt dừng ở trạm cuối cùng cô mới xuống xe dưới sự thúc giục của tài xế.

Cô nhìn xung quanh, là một nơi xa lạ, bên cạnh có biển lớn, có lẽ là bờ biển phía đông.

Tiêu Mộng cũng không quan tâm đây là đâu, dù sao cũng là ban ngày, chẳng có ma quỷ gì, cô tha hồ mà khóc, vừa khóc vừa đi lung tung.

Tại sao luôn là cô không được chọn?

Tại sao cô luôn xui xẻo như vậy?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 382


Thi đại học không đỗ, cô làm gì còn mặt mũi mà gặp ba cô nữa.

Ba cô kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, mỗi ngày đều cực khổ lái xe buýt, mệt đến chết đi sống lại để lo cho cô với em gái đi học…

Nếu cô lại học thêm một năm lớp mười hai nữa thì phải tốn không biết bao nhiêu tiền.

“Tiêu Mộng, mày chẳng cống hiến được gì cho xã hội và gia đình cả, chỉ là một con ký sinh trùng, mày còn sống làm gì nữa chứ!”

*** Tiêu Mộng đứng trên bãi cát, khóc nức nở, hét lên với biển lớn mênh mông.

Đi mệt, Tiêu Mộng hệt như một con đà điểu kiệt sức. Cô tìm một gốc cây, ngồi xuống bóng râm, cởi giày rồi vùi mặt vào đầu gối.

Phía trước là biển lớn, cô nghe tiếng sóng vỗ, lặng lẽ rơi nước mắt.

*** Trần Tư Khải đến biệt thự của ông cụ, anh đi vào, mấy người giúp việc đều cúi người chào hỏi: “Cậu chủ về rồi.”

“Ừ.”

Trần Tư Khải mặt mày khó coi, đáp bằng giọng mũi.

Sau khi lui khỏi giang hồ, ông Trần thích trồng hoa, phía trước cửa phòng khách đổi thành một nhà kính trồng hoa rất lớn, muốn vào nhà thì phải đi qua nhà kính trồng hoa che lấp cả ánh mặt trời.

Bóng râm ập tới và hương hoa lẫn vào nhau khiến lòng Trần Tư Khải bất giác chùng xuống.

Bước vào nhà, nghe thấy tiếng cười nũng nịu của Anna, thế là sắc mặt Trần Tư Khải càng u ám hơn, anh đi vào với vẻ mặt lạnh tanh.

“Ba.”

“Cô Anna đúng là thú vị…” Ông Trần mỉm cười, lúc này mới từ từ quay lại nhìn Trần Tư Khải. Mặc dù vẫn cười nhưng đã lộ ra khí thế lạnh lẽo đến thấu xương.

“Ừm, Tư Khải qua đây. Nào Nào, đến đây ngồi đi, ta đang nói chuyện với cô Anna, sự hiểu biết của cô bé này rất rộng đấy.”

Anna cong môi, nở nụ cười quyến rũ, liếc nhìn Trần Tư Khải phong thái ngời ngời, sau đó ngọt ngào nói tiếp: “Bác trai, chẳng phải đã nói đều là người một nhà rồi sao, gọi cháu là Anna được rồi ạ.”

Ông Trần hài lòng gật đầu: “Ha ha, được, được.”

Trần Tư Khải thầm cười khẩy.

Người một nhà? Ai là người một nhà với cô?

Đúng là không biết xấu hổ!

Trần Tư Khải không lên tiếng, im lặng ngồi xuống.

Ông Trần cố ý hỏi: “Anna, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hai mươi tư ạ.”

“Ồ, vậy tốt đấy, Tư Khải nhà bác hai mươi sáu, hai đứa hơn kém hai tuổi, ở nước V bác thì khoảng cách tuổi tác thế này rất hợp để kết hôn.”

Trần Tư Khải nhếch mép: “Nói vậy thì nam nữ hơn kém nhau hai tuổi đều nên kết hôn à?”

Ông Trần hung dữ trừng Trần Tư Khải.

*** Trần Tư Khải dứt khoát lờ đi cái trừng mắt của ba, làm như không nhìn thấy.

Vẫn giữ khuôn mặt như núi băng ngàn năm, vô cùng lạnh lẽo của anh.

“Ha ha, Anna này, cháu xem, từ nhỏ Tư Khải đã xấu tính thế này rồi, ai nói cũng chẳng nghe, cháu đừng để ý.”

Ông Trần thản nhiên khuyên Anna.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 383


Anna là ai chứ, cô ta đâu phải người phụ nữ bình thường.

Mấy câu này mà có thể khiến cô ta nghẹn chết được sao?

Cô ta đã từng trải qua chuyện chém giết rồi, cũng đã lăn lộn trong gió tanh mưa máu, cô ta sẽ không để ý đến những câu này đâu.

Cô ta mỉm cười, xua tay: “Ha ha, không đâu ạ, cháu thấy tính cách Tư Khải rất tốt, cháu thích cái tính này.”

Sau đó cô ta quay mặt cười với Trần Tư Khải, hệt như một con hồ ly ngửi được mùi thịt, đưa bàn tay của cô ta ra nắm lấy tay Trần Tư Khải, trâng tráo nói: “Người khác thì không biết, dù sao chúng ta hơn kém nhau hai tuổi là vừa hợp để kết hôn, có đúng không?”

Ông Trần thoáng vui vẻ, nhìn Anna.

Vẻ mặt Trần Tư Khải bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.

Ngay sau đó, anh nhanh chóng rút tay lại, còn chán ghét phất phất.

Đôi mắt gian tà liếc Anna, Trần Tư Khải lạnh lùng hừ một tiếng: “Cô Anna với tôi không thân, tất nhiên không biết sở thích của tôi. Ba tôi cũng biết tôi thích phụ nữ da trắng, làn da bánh mật… kiểu như cô Anna đây… Ha ha, không phải gu của tôi.”

Nụ cười của Anna lập tức tắt ngóm.

Mẹ kiếp cái tên này, không ngờ anh còn chán ghét cô ta? Chê cô ta đen sao? Làn bánh mật này của cô ta là thời thượng và quyến rũ nhất Âu Mỹ! Bao nhiêu người muốn phơi nắng ra được làn da này mà không có thời gian và tiền bạc đấy.

Ông Trần cũng lập tức sầm mặt, thấp giọng nói: “Nói bậy bạ! Nào có ai nói chuyện với khách như vậy? Muốn ăn đòn à?”

Mí mắt Trần Tư Khải run lên, khuôn mặt anh tuấn khôi phục lại vẻ lạnh như băng, không nhìn ra được cảm xúc.

Anna giấu đi vẻ ngượng ngùng và tức giận của cô ta, gượng gạo cười nói: “Bác trai, có thể ăn trưa chưa ạ? Cháu đói rồi.”

Ông Trần lập tức bật cười: “À, phải phải, dọn cơm. Bác già rồi, không ngờ lại thất lễ với khách quý, ha ha ha.”

*** Anna liếc Trần Tư Khải rồi đứng lên, dìu ông Trần cùng đi vào phòng ăn, nói: “Bác không già, lần đầu gặp bác cháu còn tưởng bác mới hơn ba mươi thôi đấy.”

Ông Trần cười lớn, đi được mấy bước rồi quay đầu trách Trần Tư Khải: “Tư Khải, con còn ngồi đó?”

Trần Tư Khải im lặng đứng lên.

Ông Trần đi tiếp, vừa đi vừa nói với Anna: “Nhìn thấy rồi chứ? Nuôi một đứa con trai cũng như không, con trai cẩu thả, không biết chăm sóc người già. Bác muốn có một cô con gái như cháu, vậy thì hạnh phúc biết mấy.”

Anna đáp ngay: “Bác trai cứ xem cháu như con bác là được rồi, sau này cháu sẽ thường xuyên đến thăm bác.”

“Ha ha, tốt, tốt lắm.”

Trần Tư Khải trợn trắng mắt nhìn hai người, cười khẩy mỉa mai: “Đúng là khiến người ta tởm lợm.”

Ba người cùng nhau ăn cơm, ngoài giọng của Anna thì là giọng của ông Trần.

Hầu như không nghe thấy giọng của Trần Tư Khải.

Nếu nhắc đến anh, gợi chuyện để anh nói, cùng lắm anh chỉ đáp ‘ừm’ mà thôi.

Tựa như lần này anh tới chỉ để đấu tranh với thức ăn trong đĩa thôi vậy.

Anna nhìn mà trợn mắt, tức giận nghiến răng nghiến lợi.

“Tư Khải, con đến phòng làm việc với ba.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 384


Ăn cơm xong, Anna đang ngắm hoa mà ông Trần yêu thích trong nhà kính trồng hoa, còn ông Trần trầm giọng nói với Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải thầm thở dài.

Anh đã biết sẽ không đơn giản chỉ là ăn cơm, biết ông già đã đưa ra quyết định rồi.

Trần Tư Khải cụp mắt, theo ông Trần vào phòng làm việc.

Anna vừa nãy vẫn đang tập trung ngắm hoa, lúc này đã quay mặt lại, nở nụ cười kỳ lạ.

Trần Tư Khải, để tôi xem anh có thể chống lại tôi bao lâu?

Chẳng phải người nước V các anh coi trọng nhất là lòng hiếu thảo sao?

Vậy tôi sẽ khiến ba anh ép anh chấp nhận tôi!

Nụ cười đắc thắng xuất hiện trên khuôn mặt Anna.

Trần Tư Khải đi vào phòng làm việc, thấy ông Trần đang đi đi lại lại trong đó.

*** Trần Tư Khải không nói lời nào, một tay đút túi quần, đầu cúi xuống nhìn mũi giày.

Ông Trần đi mấy phút rồi dừng lại, đột nhiên quay đầu, hung dữ nhìn chằm chằm Trần Tư Khải, làm gì còn sự ôn hoà khi nói chuyện với Anna khi nãy?

“Vừa nãy con cư xử kiểu gì vậy hả? Ba hỏi con, con đừng giả vờ không hiểu, nói cái gì mà không hợp khẩu vị, đây là điều con nên nói sao? Con có biết nói tiếng người không?”

Trần Tư Khải thở ra, hờ hững đáp: “Ba, con không thích cô ta.”

“Con thích thì có ích gì? Hôn nhân không phải chuyện thích hay không! Hôn nhân thương mại hoàn toàn là vì lợi ích và danh dự của gia tộc! Con nói thật cho ba biết, có phải con đã bị con nhóc Tiêu Mộng kia làm cho mê mẩn rồi không?”

Trần Tư Khải sửng sốt, nhẹ giọng đáp: “Không phải.”

“Vậy con đối xử với Anna như vậy là thế nào? Con bé có chỗ nào không tốt? Con bé hẳn là cô gái có điều kiện tốt nhất trên thế giới rồi! Con còn kén cá chọn canh nữa, con có còn não không hả? ba cảnh cáo con không được phép chọc giận Anna, ba đã nói rõ rồi, hai tháng sau hai đứa sẽ tổ chức hôn lễ!”

Vừa nghe thấy “tổ chức hôn lễ”, Trần Tư Khải đột nhiên ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn ông Trần: “Ba!”

Ông Trần nhắm mắt lại, nặng nề nói: “Chuyện này không thể thay đổi!”

Trần Tư Khải cắn chặt môi, khuôn mặt tái nhợt vì tức giận, ngón tay run rẩy, một lúc sau anh mới nghiến răng nghiến lợi nói: “Hôn nhân của ba với mẹ con cũng là như vậy sao? Nên bà ấy mới rời đi?”

“Mày nói gì! Thằng con hỗn láo này, mày nói lại lần nữa cho tao!”

Ông Trần trợn tròn mắt, cơ mặt co giật, cây quải trượng trong tay chĩa thẳng vào Trần Tư Khải.

Ông ta rất tức giận trước những lời của Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải cười khẩy, xoay người bước ra ngoài.

Rầm!

Cửa phòng làm việc bị Trần Tư Khải nặng nề đóng lại.

*** Ông Trần há miệng thở hổn hển, mắt vẫn mở to, cây quải trượng giơ cao trong tay chầm chậm hạ xuống.

Những gì Trần Tư Khải vừa nói giống như tiếng vọng của một thung lũng, lặp đi lặp lại trong đầu ông ta.

Hôn nhân của ba với mẹ con cũng là như vậy sao?

Nên bà ấy mới rời đi?

Ông Trần lảo đảo, bám vào tủ sách mới miễn cưỡng đứng vững, sau đó ông ta thất thần trượt xuống ghế, từ từ đau đớn nhắm mắt lại.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 385


Trần Tư Khải bước nhanh ra ngoài, vừa đi vừa hung hăng gỡ cà vạt, sau đó cuộn tròn ném mạnh xuống đất như ném rác.

Anna thấy Trần Tư Khải đi ra thì bước tới, nở nụ cười quyến rũ.

“Honey, thế nào rồi? Có tin vui nào thông báo cho em không?”

“Cút!” Trần Tư Khải nổi trận lôi đình, đôi mắt lạnh như mũi tên quét qua mang theo một luồng lạnh lẽo, anh hất mạnh Anna, cô ta đã từng luyện võ mà cũng lảo đảo vài bước mới đứng vững được.

Trần Tư Khải chẳng thèm nhìn Anna, lạnh lùng bước vụt qua như ma thần của địa ngục.

Anna ngây ngốc đứng đó, mở to mắt ngơ ngác nhìn bóng lưng Trần Tư Khải biến mất.

“Trời ơi, tên này tuổi chó à? Nói cắn là cắn!”

Đàn ông dám vô lễ với mình như vậy, đến giờ Anna vẫn chưa gặp.

Cô ta đi đến đâu cũng được mọi người vây quanh, được vô số người tâng bốc nịnh nọt.

Chỉ có cô ta quát mắng người khác chứ chưa có người nào mắng cô ta “cút” như rác rưởi thế này.

Trần Tư Khải, anh thật to gan!

Vai Anna hơi run, Trần Tư Khải thật tàn nhẫn, không chút nương tay với phụ nữ, hất mạnh khiến vai cô ta đến giờ vẫn còn đau.

Nhưng Anna lại không nhịn được bật cười: “Ha ha, nhưng đàn ông vừa cá tính vừa mạnh mẽ thế này, tôi thích, rất thích.”

*** Trần Tư Khải lên xe, gương mặt điển trai đầy tức giận.

Khang Tử nào dám lên tiếng, dứt khoát đóng vai một người câm.

Khi cậu chủ không vui, đừng ai động vào họng súng của anh.

Ai động đến thì kẻ đó sẽ chết.

Nhưng lại có người không muốn sống, gọi cho Trần Tư Khải vào lúc này.

Trần Tư Khải nghe máy, đang định mắng, nào ngờ, người bên kia vừa lên tiếng anh đã sững người.

“Anh Trần, tôi là giáo viên của lớp, học sinh Tiêu Mộng mà anh giới thiệu chiều nay không đi học, không phải anh đã nói có chuyện gì tôi phải thông báo cho anh ngay sao? Vậy nên tôi mới gọi cho anh.”

“Cô nói gì? Chiều nay Tiêu Mộng không đi học? Vậy Lam Nhạn bạn thân cô ấy có đi không?”

“Ồ, tiết học chiều nay chỉ vắng một mình Tiêu Mộng.”

Lam Nhạn vẫn tiếp tục đi học, sao Tiêu Mộng lại không đi?

Sự tàn bạo và tức giận của Trần Tư Khải khi nãy lúc này đã hoàn toàn biến mất.

Có chuyện gì quan trọng hơn Tiêu Mộng?

Trần Tư Khải lẩm bẩm mắng Tiêu Mộng không nghe lời, sau đó gọi điện cho cô.

Chiều nay cô không đến lớp, vậy cô làm gì?

May mà anh đã sắp xếp người phụ trách lớp học từ trước, nếu không cô nhóc đó mất tích cũng chẳng có ai kịp thời thông báo.

Tút… Tút… Không ngờ lại không nghe máy!

“Shit! Rốt cuộc em đang làm gì vậy hả? Tức chết tôi rồi!”

Trần Tư Khải nheo mắt, cực kỳ cáu kỉnh.

Anh lại gọi cho Tiêu Mộng, lần này chuông reo một lúc, cuối cùng cũng nghe thấy giọng cô.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 386


“Alo?”

Giọng điệu còn đang ngái ngủ.

“Tiêu Mộng! Tại sao vừa nãy em không nghe điện thoại? Em đang ở đâu?”

Trần Tư Khải hét lên.

Tổn thất vài trăm tỷ tổng giám đốc Trần cũng có thể giữ được bình tĩnh, nhưng khi đối mặt với Tiêu Mộng lại luôn mất kiểm soát.

“Tôi, tôi… tôi cũng không biết mình đang ở đâu… Dù sao phía trước có biển… Vừa nãy tôi vô tình ngủ thiếp đi…”

*** Trần Tư Khải không nói nên lời.

Đúng là phục cô nhóc này! Đến mình ở đâu cũng không biết, hơn nữa còn có thể ngủ thiếp đi bất kể lúc nào và ở đâu.

Heo à… “Em đang ở cùng ai?”

Nếu cô dám nói ở cùng Kim Lân thì anh sẽ lập tức chạy tới, đánh cho anh ta không còn hình người.

Chết tiệt, khi người phụ nữ của anh ngủ, anh không cho phép bất kỳ sinh vật đực nào khác ngoài mình tồn tại!

Tiêu Mộng dụi mắt, nhìn bầu trời rồi lại nhìn bờ biển cách đó không xa, ấp úng đáp: “Ồ, một mình tôi…”

Shh… Trần Tư Khải hít sâu một hơi.

“Tiêu Mộng, em đừng nói với tôi là em chạy tới bãi biển một mình rồi lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi nhé? Đồ óc heo, em không sợ bị lạc à?”

Chỉ vì quá quan tâm, quá để ý đến cô nên anh mới mắng cô dữ như vậy.

Thế giới này bao nhiêu điều hiểm ác, sao cô lại không hiểu điều này chứ? Không có lòng cảnh giác gì cả.

Nghe thấy từ “óc heo”, lập tức gợi lên nỗi buồn của Tiêu Mộng, vì vậy cô buồn bã khóc lóc: “Anh không được mắng tôi là óc heo, dù tôi có là óc heo thì anh cũng không được nói. Hu hu hu, người ta đã xui xẻo lắm rồi, sao anh còn bỏ đá xuống giếng cười nhạo tôi? Hu hu hu…”

Trần Tư Khải sững sờ.

Giọng điệu của anh cũng lập tức trở nên nhẹ nhàng, dịu dàng: “Aiya, sao em lại khóc rồi? Lớn rồi không được động một tí là khóc, mọi người sẽ cười đấy. Được rồi, đừng khóc nữa. Ngoan, nói địa chỉ hoặc có thứ gì đặc biệt ở xung quanh em cho tôi biết đi.”

Tiêu Mộng lập tức nói: “Anh không cần đến đâu, tôi khóc rất xấu, anh đừng đến.”

Trần Tư Khải lại muốn cười: “Cứ nói đi, thật ra khi em không khóc cũng đã rất xấu rồi. Tôi không sợ bị em doạ sợ.”

Tiếng khóc của Tiêu Mộng đột nhiên im bặt: “Anh nói gì! Anh đúng là xấu xa!”

“Nói đi, nói rõ sẽ có thưởng, thưởng lớn trăm năm không có một lần, trăm phần trăm trúng thưởng, mau nói nào!”

Tiêu Mộng bị phần thưởng lớn làm cho choáng váng.

*** Vì vậy cô rất nghiêm túc nói cho Trần Tư Khải cảnh vật mang tính biểu tượng xung quanh mình: Gần thì có cát mềm… Cách đó khoảng hai ba mươi mét là biển cả bao la, mênh mông vô tận… Cô đang ngồi cạnh một cái cây tươi tốt…

Trần Tư Khải nghe xong đầu đầy vạch đen, thậm chí anh còn muốn giết người.

Đây là cảnh vật mang tính biểu tượng sao?

Nửa giờ sau, Trần Tư Khải đến bờ biển phía đông, tìm thấy Tiêu Mộng.

Đến Trần Tư Khải cũng tự phục bản thân vì có tố chất của chó đặc vụ.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 387


Trần Tư Khải phất tay, để Khang Tử và đám vệ sĩ lùi về sau tránh mặt, một mình anh đi về phía cô gái nhỏ Tiêu Mộng kia.

Khang Tử vui mừng né đi, gọi vài người anh em lên xe.

“Này anh Khang, không phải ba giờ cậu chủ có cuộc họp quan trọng sao? Cậu chủ ở đây, liệu có ảnh hưởng đến cuộc họp không?”

Một tên nhóc tò mò hỏi Khang Tử.

Khang Tử dừng bước, rút một điếu thuốc cho vào miệng, một tên đàn em lập tức chạy lên châm lửa cho anh ta. Khang Tử hít một hơi, phả khói vào mặt tên đàn em vừa đặt câu hỏi, nở nụ cười xấu xa: “Cậu nghĩ bây giờ cậu chủ sẽ bỏ lại cô gái kia mà đi làm việc sao?”

Tên kia giật giật khoé miệng, lắc đầu.

“Vậy cậu nghĩ cậu là Lưu Diệc Hàn à?”

Tên đó lại lắc đầu.

“Vậy cậu còn tọc mạch làm gì! Cậu không phải thư ký và thuộc hạ của công ty cậu chủ thì đừng lười biếng, quan sát thật kỹ, cẩn thận có kẻ giở trò sau lưng!”

Trần Tư Khải nheo mắt nhìn cô gái nhỏ cuộn tròn người ngồi đó.

Mái tóc đen thẳng xõa trên tấm lưng gầy, cô ngồi dưới gốc cây, ôm đầu gối, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi trên đầu gối, trông đáng thương như bị vứt bỏ.

Trái tim Trần Tư Khải không khỏi thắt lại.

Chắc chắn cô đã gặp phải vấn đề nan giải nên mới điên cuồng chạy tới đây như vậy.

“Này, em muốn làm cá khô à?”

Trần Tư Khải cố ý điều chỉnh giọng điệu của mình trở nên nhẹ nhàng.

Tiêu Mộng quay mặt lại, nhìn Trần Tư Khải sau đó bĩu môi, quay đầu đi lẩm bẩm: “Anh mới là cá khô!”

*** Trần Tư Khải cau chặt mày.

Vừa liếc mắt anh đã thấy khuôn mặt phờ phạc của cô.

Mặt sưng húp vì khóc, hai mắt sưng như chuông đồng.

Vừa nhìn là biết cô đã khóc rất nhiều!

“Không phải cá khô, thế em ngồi đây làm gì? Em không thấy nơi này rất nóng sao?”

Trần Tư Khải thản nhiên mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng lấy tay vẽ cát, không dám ngẩng đầu nhìn Trần Tư Khải, cô chỉ run rẩy nói: “Có nóng không cũng không cần anh lo.”

“Ồ, vậy luôn! Tôi nói thật một câu nhé, nếu em còn ngồi đây phơi nắng thêm nữa thì sẽ thành người Congo đấy, em cũng chỉ hơi trắng một chút thôi, nếu đen đi thì không còn ưu điểm gì nữa đâu.”

“Anh!” Tiêu Mộng tức giận ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Trần Tư Khải: “Anh chạy tới đây để chọc giận tôi đúng không? Bắt nạt tôi, anh vui lắm à? Thiệt tình! Cuộc đời tôi làm sao ý nhỉ? Tại sao tôi luôn phải chịu khổ chứ? Tôi đã làm gì anh chưa?”

Nói xong nước mắt lại tuôn rơi.

Trần Tư Khải duỗi tay ôm Tiêu Mộng vào lòng, xoa đầu cô, nhẹ nhàng nói: “Tôi nào dám chọc giận Tiêu Mộng, em lợi hại nhường nào, em còn lợi hại hơn cả Decamethrin, chuyên dùng để hạ gục Trần Tư Khải tôi.”

Nghe thấy “Decamethrin”, Tiêu Mộng suýt thì bật cười.

“Anh thật là, chỉ biết trêu tôi. Bây giờ tôi đang rất phiền, anh có việc gì thì làm đi, đừng làm phiền tôi.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 388


Trần Tư Khải hỏi: “Vậy em đang bận tâm chuyện gì? Sao lại chạy đến đây để trút giận?”

Tiêu Mộng dẩu môi, đôi môi run rẩy, một lúc lâu sau mới nói: “Tôi… Tôi chỉ thiếu ba điểm, không được nhận vào Đại học Nhân Văn… Hu hu hu…”

Nói xong cô quay mặt nhào vào lòng Trần Tư Khải khóc lóc.

Đại học Nhân Văn?

Trần Tư Khải nhíu mày suy nghĩ, sau đó cười thư thái.

Hiệu trưởng Đại học Nhân Văn không muốn làm chức này nữa à? Ngay cả người phụ nữ của Trần Tư Khải anh cũng dám không nhận?

Chúng tôi chỉ thi được chục điểm thôi đấy, ông muốn làm thế nào thì làm!

*** Chỉ chuyện này thôi à?

Trần Tư Khải vỗ vai Tiêu Mộng: “Yên tâm, chắc chắn em sẽ được nhận!”

“Sao lại chắc chắn?”

Tiêu Mộng bĩu môi, nước mắt lưng tròng nhìn Trần Tư Khải.

“Bởi vì trên mặt em viết rõ chữ ‘rất có phúc’!”

Tiêu Mộng lườm anh: “Hừ, tôi không có thời gian để nói đùa với anh, thiệt tình, đây là bước ngoặt quan trọng đầu tiên trong cuộc đời tôi!”

“Vậy chúng ta cược đi, nếu em nhận được giấy báo nhập học của Đại học Nhân Văn thì tôi thắng, ngược lại thì tôi thua.”

Tiêu Mộng nào có tâm trạng đùa giỡn với Trần Tư Khải, vẻ mặt không hợp tác, môi chu lên, trong mắt vẫn còn ngấn lệ.

“Tôi không có tâm trạng để cược với anh. Cược cái gì chứ, không có hứng.”

“Tiêu Mộng cũng sợ cược sao? Chơi một lần đi, có tổn thất gì đâu.”

Tiêu Mộng bị Trần Tư Khải làm phiền đến mức phải thở dài, than thở.

“Ôi cuộc đời! Tôi đã buồn muốn chết rồi mà còn phải chơi cùng anh. Được rồi, cược thì cược. Nếu tôi thắng thì sao?”

Trần Tư Khải nở nụ cười tươi, để lộ hàm răng trắng bóng, đôi mắt đại bàng loé lên, ý xấu xa hiện lên rõ ràng, anh cười bảo: “He he, nếu em thắng thì tôi sẽ thoát y nhảy cho em xem, cho em thưởng thức bữa ăn trên giường mà Trần Tư Khải này dành riêng cho em.”

Tiêu Mộng giật mình, lát sau mới hiểu “bữa ăn trên giường” mà Trần Tư Khải nói là có ý gì. Cô đỏ mặt, lườm anh rồi lẩm bẩm: “Xấu xa, ai muốn xem anh nhảy thoát y chứ? Không biết xấu hổ.”

Trần Tư Khải ôm lấy cô gái nhỏ, áp mặt vào cổ cô, phả ra một hơi nóng rồi từ tốn thấp giọng nói: “Vậy nếu tôi thắng… Em cũng phải nhảy thoát y cho tôi xem, hơn nữa em còn phải chủ động dâng hiến, tôi muốn xem màn biểu diễn ph*ng đ*ng trên giường của em…”

“Hả?” Tiêu Mộng giật nảy mình, vội vàng quay mặt lại, nhìn khuôn mặt điển trai và đôi mắt quyến rũ của Trần Tư Khải gần ngay trước mắt.

Thình thịch, thình thịch… Không biết vì sao cô gái nhỏ vừa nãy còn đang chìm đắm trong nỗi buồn, lúc này tim đã đập thình thịch.

Tim ơi ngừng lại đi!

Có gì đáng để mày đập mạnh như vậy hả?

*** Không chỉ là ngũ quan đẹp trai của Trần gấu xấu xa thôi sao?

Chẳng phải đã nhìn cả nghìn lần, vạn lần rồi à? Sao vẫn có cảm giác vậy?

Nhưng… Tại sao… Cô lại cảm thấy hơi thở từ đôi môi mỏng đỏ hồng của anh cũng mê hoặc đến vậy?

Sao lại khiến cô cảm thấy choáng váng vậy?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 389


Trần Tư Khải cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, hồng hào mềm mại trong lòng, nhịp tim cũng bất thường.

“Em đồng ý rồi hả?” Trần Tư Khải nhẹ giọng hỏi.

Khi nói lời này, hơi thở mát lạnh phả vào mặt Tiêu Mộng, khiến không chỉ mặt cô nóng lên mà người cũng nóng lên.

Tiêu Mộng chớp chớp đôi mắt to: “Đồng ý cái gì?”

“Ha ha, đồ ngốc, đồng ý với đề nghị cá cược mà tôi nói không?”

“Hả?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Mộng nhăn lại, trong đầu cô đang liên tưởng.

Nếu cô thắng… vậy thì… Cô sẽ thoải mái nằm trên giường như ông lớn, có lẽ ông lớn Tiêu Mộng cũng có thể ngậm điếu thuốc trong miệng ấy chứ.

Lúc này Trần gấu xấu xa bưới tới với vẻ không tự nhiên, cúi đầu sau đó bắt đầu cởi từng chiếc quần áo.

Cởi một chiếc, ông lớn Tiêu Mộng còn huýt sáo với Trần gấu xấu xa lúc này mặt đã đỏ hồng.

Cho đến khi… Trần gấu xấu xa chỉ còn lại chiếc quần trong.

Ha ha ha, lúc đó ông lớn Tiêu Mộng sẽ gầm lên như hổ rồi nhào tới, đè Trần gấu xấu xa đang than khóc dưới thân… Mạnh mẽ chiếm đoạt… Nghĩ đến đây, Tiêu Mộng không kìm được bật cười, sau đó lập tức rùng mình tỉnh lại.

Ôi trời, cô vừa nghĩ lung tung cái gì vậy?

Haiz, cả đời này Trần gấu xấu xa cũng không bao giờ trở thành kẻ bị bắt nạt đâu.

Có lẽ chỉ anh có thể bắt nạt người khác, người khác đừng mơ có thể bắt nạt hắn.

Nếu ngược lại… Trần Tư Khải nằm trên giường, nở nụ cười xấu xa trên môi, nhìn mình c** q**n áo.

A… Không được, không được! Nghĩ thôi đã thấy quá máu chó rồi!

“Không đồng ý, sao tôi phải chấp nhận trừng phạt chết tiệt đó của anh?”

Trần Tư Khải dùng chóp mũi cọ nhẹ lên má Tiêu Mộng, môi anh càng ngày càng nóng, ánh mắt càng ngày càng sâu.

*** “Như vậy mới thú vị chứ!”

“Thú vị cái đầu anh! Nói tới nói lui vẫn là tôi phải bực!”

Trần Tư Khải khẽ cười một tiếng: “Em có gì phải bực đâu? Điều kiện rất công bằng mà. Em thắng thì tôi phục vụ em. Tôi thắng thì em phục vụ tôi, công bằng đúng không?”

Suýt nữa Tiêu Mộng đã gật đầu.

Nếu không phải hiểu tính của Trần gấu xấu xa thì cô thật sự sẽ bị lời anh lừa!

“Hừ, phục vụ tới phục vụ lui vẫn là anh được lợi.”

Lần này Trần Tư Khải không nhịn được nửa, ngửa mặt lên cười.

“Ôi em thông minh lên rồi đấy. Ha ha ha…”

Hiếm lắm Tiêu Mộng mới được người khen mình thông minh, lập tức đắc ý chun mũi bảo: “Đương nhiên, tôi chưa bao giờ ngốc mà!”

“Vậy… tôi cứ coi như em đã đồng ý nhé.”

Trần Tư Khải cười ranh mãnh, đôi môi mỏng hé mở, môi vừa hồng vừa mềm, hơi nóng phả lên má Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, não cũng không hoạt động nữa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 390


“Đồng, đồng ý thì đồng ý, ai sợ ai…”

“Nơi này em chọn được đấy, xung quanh không có người…”

Trần Tư Khải đột nhiên vòng tay, áp ngực lên người Tiêu Mộng, đè cô xuống bãi cỏ.

Tiêu Mộng giật nảy mình, mở to mắt kinh hãi nằm trên bãi cỏ, nhìn người đàn ông đẹp trai đang đè lên mình.

Chết tiệt, anh đẹp quá!

Nhất là dáng vẻ cười như không cười của anh lúc này, cực kỳ quyến rũ, khiến lòng cô sục sôi.

Nhưng… Đây là bãi biển… Ban ngày ban mặt… Ở nơi công cộng… Trời xanh mây trắng ở ngay gần đây… Tư thế này của anh là muốn làm gì?

“Anh, anh làm gì hả?”

Trần Tư Khải quan sát cô gái nhỏ dưới thân, đôi mắt cô sưng đỏ giống như mắt của con thỏ nhỏ.

Mà khuôn mặt vốn rất trắng, giờ phút này lại lộ ra một lớp phấn sáng lấp lánh, càng nổi bật lên vẻ xinh đẹp.

Sáng nay vừa mới làm rồi…

*** Tuy rằng trong tình thế lúc đó không thể không tăng nhanh tốc độ, nhưng cũng không thể đói nhanh như vậy chứ?

Vì sao bây giờ đè lên vật nhỏ này, anh lại cảm thấy bụng dưới phát nóng?

Trần Tư Khải hít sâu một hơi, vứt bỏ đám lửa trong đầu, híp đôi mắt gian tà, nhe răng nói, “Không làm gì, anh chỉ cảm thấy, nhìn em như vậy rất vui.”

Tiêu Mộng tức giận sầm mặt xuống…

Vui?

Sao cô không cảm thấy vui nhỉ?

Ngược lại cô cảm thấy… Cả người rất khẩn trương?

g*** h** ch*n có thứ gì nóng nóng?

“Không có gì vui hết, anh, đừng đè em nữa. Hôm nay em rất phiền muộn, rất xui xẻo, nên xin Trần đại tổng giám đốc đừng tăng thêm phiền muộn cho em nữa, anh tìm người khác chơi cùng đi.”

Trần Tư Khải cúi thấp đầu, bờ môi gần như chạm vào vào môi Tiêu Mộng, Tiêu Mộng kinh ngạc chớp mắt liên tục.

Trần Tư Khải thấp giọng cười, “Ha ha, không được, tôi thấy chơi với em mới vui. Người khác, tôi còn không thèm nhìn một chút.”

“Nhưng như vậy…”

“Em nói xem, bây giờ tôi làm như đang hôn em, chúng ta có thể sẽ bị tên chó săn nào đó chụp lén không?”

A? Tiêu Mộng giật mình mở to mắt.

Không phải chứ? Chó săn sao?

Cô không phải minh tinh, nên chưa trải nghiệm cảm giác bị chụp lén bao giờ, nhưng Trần gấu xấu xa thì không giống cô, người ta đường đường là một tổng giám tốc nổi tiếng, chắc chắn sẽ bị chó săn theo dõi.

Tiêu Mộng nhanh chóng dùng bàn tay nhỏ đẩy lên ngực Trần Tư Khải, vội vàng nói, “Vậy em còn không mau đứng dậy đi? Nếu bị chụp lén thật thì không phải sẽ rất phiền phức sao?”

Móng vuốt nhỏ đầy đặn mềm mại của cô đặt lên ngực anh, ngược lại làm cho Trần Tư Khải dâng lên cảm giác muốn bảo vệ và chiếm lấy.

Trong con ngươi của anh nhanh chóng bùng lên một ngọn lửa, anh trực tiếp cúi xuống mạnh mẽ hôn lên môi Tiêu Mộng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 391


Dường như Tiêu Mộng nghe được giọng nói như gió thoảng của anh ở bên tai: “Chụp lén cho đẹp vào…”

Hôn nhau… Trên bãi biển dưới ánh nắng chói chang…

Đây đúng là chuyện không thể tin nổi Tiêu Mộng đã làm từ lúc chào đời đến nay!

Từ máy bay trên trời có thể nhìn thấy hai người họ không?

Cá trong biển có chê cười cô không?

Đằng sau nham thạch có người nhìn lén hay không…

A a a a… Cô xấu hổ muốn chết rồi.

Tiêu Mộng cố gắng tránh né sự cọ sát từ đôi môi như lửa nóng của Trần Tư Khải cô muốn nói: Trần Tư Khải, muốn hôn thì hãy tìm một nơi yên tĩnh tiếp tục.

Thế nhưng cô căn bản không có cơ hội nói chuyện, cô hơi tránh thì Trần Tư Khải lập tức cho rằng cô không muốn, ngược lại còn vội vã hôn cô sâu hơn.

“A a…”

Tiêu Mộng hầm hừ, khẽ run rẩy dưới thân Trần Tư Khải.

Đáng ghét, hôn thì hôn, sao phải dùng đầu lưỡi bá đạo đó càn quét cô chứ?

Làm cho đầu óc cô như sắp nổ tung, ý thức cũng trở nên mơ hồ.

Cô chỉ cảm thấy tê dại, choáng váng, ngọt ngào, trong lòng rất chờ mong…

Khang Tử nheo mắt nhìn hai người đang hôn nhau say đắm trên bờ biển ở phía xa, trên đầu anh ta đầy mây đen.

Anh ta phất phất tay, một đám đàn em chạy tới.

“Đi, canh chừng cẩn thận tất cả khu vực xung quanh, không cho phép bất cứ ai tiếp cận. Nếu bị người ta chụp lại thì sẽ gặp phiền phức lớn.”

“Rõ!”

Các anh em trong Chính Hổ Đường đồng thanh hô lên, rồi lập tức đi hành động.

Những thứ khác thì họ không giỏi, mà họ chỉ giỏi nhất là phách lối, ngang ngược.

Khang Tử phun làn khói từ trong miệng ra, không nhịn được vịn trán ai oán.

“Cậu chủ của tôi ơi, cậu không thể để tôi bớt lo lắng sao. Giữa ban ngày ban mặt mà không kìm lòng nổi, lỡ như bị ai nhìn thấy thì sẽ gặp rắc rối lớn.”

Khang Tử thật sự không hiểu được cậu chủ.

Trước giờ anh chưa từng rung động với người phụ nữ nào, hoặc là những người phụ nữ đó trong mắt cậu chủ, cũng không bằng một con chó anh nuôi trong tủ quần áo.

Mà bây giờ… Ở cùng với Tiêu Mộng, cậu chủ tựa như một viên pháo, chỉ cần một kích là nổ.

Cuối cùng Trần Tư Khải cũng buông Tiêu Mộng ra, anh híp đôi mắt dài sắc bén, nhìn đôi môi bị hôn đến sưng đỏ của Tiêu Mộng.

Trần Tư Khải âm thầm cười một tiếng rồi đứng lên, dáng người cao một mét chín tuấn tú phi phàm hiện ra dưới tàng cây.

*** “Dậy, cần phải đi rồi.”

Anh đưa tay ra kéo Tiêu Mộng từ dưới đất lên.

Tiêu Mộng sửng sốt mấy giây mới bình tĩnh lại từ trong sự rung động của nụ hôn nồng nhiệt, cô mơ mơ màng màng đưa bàn tay nhỏ cho anh, sau đó bị Trần Tư Khải nhẹ nhàng kéo một phát lên.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 392


“Không thể ngây ngốc ở chỗ này nữa, nắng ở đây quá gắt, sẽ gây tổn hại cho da của em. Với lại không phải chiều nay em phải đi học sao? Em không xin nghỉ mà trốn học, chuyện này lộ ra thì tôi sẽ mất mặt đấy.”

Trần Tư Khải nhẹ nhàng nói, rồi cúi xuống phủi cát trên người Tiêu Mộng.

Sau đó còn đập mấy lần vào cái mông phì của cô, đàn hồi rất tốt, đập mấy lần cảm thấy rất dễ chịu.

Tiêu Mộng vẫn không để ý, lúc này Trần Tư Khải đâu còn dáng vẻ lạnh lùng cao cao tại thượng, anh quan tâm đến cô giống như một người anh trai.

“A? Sao chuyện tôi trốn học lộ ra thì anh mất mặt chứ?”

Trần Tư Khải nắm tay Tiêu Mộng đi trên bờ biển.

Trần Tư Khải quay lại nhìn khuôn mặt búp bê bị chọc tức đến nỗi phồng lên như trái táo của Tiêu Mộng, nhe răng cười, “Bởi vì người ta đều biết em là của tôi, người ta đều nghĩ, ôi, Tiêu Mộng mà cũng có năng lực bò lên giường Trần tổng, vậy thì cô ấy nhất định sẽ có chỗ hơn người, có lẽ là học tập rất tốt? Ai ngờ, ngày đầu tiên đã trốn học.”

Trần Tư Khải trêu ghẹo Tiêu Mộng, Tiêu Mộng sửng sốt một lúc rồi mới phản ứng được, đánh vào lưng Trần Tư Khải, “Người khác sẽ không nghĩ như vậy đâu, anh toàn nói mò, thật đáng ghét, anh thật đáng ghét!”

Trên bờ cát vàng chỉ có hai người họ đi dạo.

Người đàn ông thon gầy tiêu sái nắm tay một người con gái tinh xảo xinh đẹp.

Cảnh tượng rất đẹp và hài hòa.

Khang Tử đeo kính râm, dựa vào ô tô, thưởng thức cặp đôi đẹp đẽ ở phía xa.

Ừm, đúng vậy, hai người họ thật sự rất xứng đôi.

Vút!

Đột nhiên, có một vệt sáng vụt qua sau lưng Khang Tử!

Khang Tử sợ hãi đến nỗi cả người run lên, anh ta sửng sốt rồi lập tức phản ứng lại, hô lớn về phía Trần Tư Khải: “Cậu chủ! Cẩn thận!”

Một tên lửa mini hình pháo đang bắn về phía Tiêu Mộng!

*** Mà tiếng nói của Khang Tử phiêu đãng trong không khí mênh mông đã sớm tản đi.

Dường như Trần Tư Khải đã nghe được loáng thoáng hai chữ “cậu chủ”, anh giương mắt lên nhìn thấy một tia sáng khả nghi đang lao về phía Tiêu Mộng.

Các cao thủ võ công chưa kịp phản ứng, anh đã không nghĩ ngợi ôm Tiêu Mộng lộn một vòng ngay tại chỗ.

Nhanh như chớp… Hai người lăn xa ba mét, anh bảo vệ Tiêu Mộng chặt chẽ trong lòng mình.

Cùng lúc đó tiếng “Bùm!” vang lên thật lớn, gốc cây và tảng đá lớn ở chỗ họ vừa đi qua lập tức nổ tung, mảnh vỡ bay khắp nơi.

Mười mấy giây chấn động trôi qua, trời đất khôi phục sự yên tĩnh đáng sợ.

Trần Tư Khải phủi cát trên người rồi nhìn cô gái trong ngực, kinh ngạc hỏi, “Tiêu Mộng, em không sao chứ?”

Lông mi Tiêu Mộng run lên mấy lần mới mở mắt ra, cô mê mang nhìn bốn phía, hỏi, “Không sao. Nhưng vừa rồi tôi nghe thấy một tiếng vang thật lớn, chuyện gì xảy ra vậy?”

Sắc mặt Trần Tư Khải tái xanh, lửa giận phủ kín đáy mắt, nhưng anh vẫn cố gắng che giấu tâm trạng, ra vẻ thoải mái nói: “Haiz, trẻ con chơi pháo đó, làm nổ phần cát ở bên kia, nghịch quá, tất cả đều là cát.”

“Nhưng…”

Tiêu Mộng muốn quay đầu nhìn về phía bên kia, Trần Tư Khải lại trực tiếp nắm chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, không cho cô nhìn.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 393


Nếu để cho Tiêu Mộng biết, vừa nãy là lúc nghìn cân treo sợi tóc có nguy cơ sống chết, có lẽ cô sẽ bị dọa co quắp.

Không sợ chuyện ngoài ý muốn chỉ sợ bị sát thủ nhớ đến.

“Nhìn kìa Tiêu Mộng! Chỗ kia có cái gì vậy? A? Đó là cái gì chứ?”

Trần Tư Khải lấy một tay che mặt Tiêu Mộng, một tay chỉ vào chỗ khác trên bờ, dùng cách dỗ trẻ con cực kỳ thấp kém để dời lực chú ý của Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng tức đến sầm mặt xuống.

Thật là, anh cho rằng cô ngốc như vậy sao?

Chắc chắn Trần gấu xấu xa đang nói láo! Chắc chắn không phải trẻ con đốt pháo!

Vậy thì đã xảy ra chuyện gì chứ?

Âm thanh như vậy vang lên…

Tiêu Mộng lắc đầu, thực sự không nghĩ ra được. Đừng ghét bỏ trí tưởng tượng của cô quá thiếu thốn, thật sự cô có rất ít kiến thức về những thứ ly kỳ cổ quái.

*** Trần Tư Khải nửa kéo nửa ôm Tiêu Mộng vào ô tô, anh lập tức ngồi cạnh Tiêu Mộng, ôm chặt cô.

Khang Tử ngồi vào ghế lái, rất nhiều đàn em của Chính Hổ Đường đang đuổi theo người đánh lén, không khí xung quanh vô cùng nghiêm trọng, chỉ có Tiêu Mộng không cảm nhận được gì.

“Cậu chủ, vừa rồi…”

“Lái xe!”

Trần Tư Khải lạnh lùng ngắt lời Khang Tử.

Anh không muốn bàn luận về chuyện ám sát vừa nãy trước mặt Tiêu Mộng!

Lúc này, điện thoại của Trần Tư Khải vang lên, anh làm gì còn tâm trạng để nghe điện thoại, trong đầu luôn xoay vòng một vấn đề: Vừa rồi ai đã đánh lén? Người đó nhắm về phía ai?

Là về phía mình sao?

Nếu là như vậy thì không có gì quan trọng, Trần Tư Khải anh không sợ bất cứ ai đánh lén.

Anh đã trải qua rất nhiều cảnh gió tanh mưa máu.

Thế nhưng…

Lỡ như… Người đó nhắm về phía Tiêu Mộng…

Thì xem ra chuyện quá khó giải quyết!

“Điện thoại của anh kêu kìa, anh mau nghe đi.”

Tiêu Mộng đẩy Trần Tư Khải đang suy tư.

“Ừm.”

Trần Tư Khải nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ ngây thơ của Tiêu Mộng, rồi lấy điện thoại ra, nhìn thông báo trên màn hình, anh lập tức nheo mắt lại.

Hóa ra là ông cụ Trần!

Nếu đoán không lầm… chuyện hôm nay…

“A lô…” Giọng Trần Tư Khải lạnh lùng.

Giọng nói nhẹ nhàng của ông cụ Trần vang lên: “Hìhì, Tư Khải, món quà ta vừa tặng con thế nào? Không tệ lắm đúng không? Ta nghĩ với võ công và năng lực phản ứng của con, chắc chắn sẽ không làm tổn thương được con…”

Hàm răng của Trần Tư Khải đã cắn chặt!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 394


Quả nhiên là ba đã sai người làm việc đó!

Trần Tư Khải miễng cưỡng lên tiếng: “Ông đang muốn kiểm tra năng lực phản ứng của tôi?”

“Đương nhiên không phải, con là một đứa trẻ thông minh như vậy, hẳn là con biết ta đang nhằm vào ai.”

“Ông…”

“Ừm, không sai, đúng là nhắm đến Tiêu Mộng của con.”

Khi ông cụ Trần nói chuyện, ông ta vẫn có thể nhẹ nhàng tưới hoa và cây cảnh của mình với vẻ mặt thờ ơ.



Trần Tư Khải nghe thấy giọng điệu tao nhã của ba mình thì hàm răng cắn chặt.

Ba anh luôn là dáng vẻ như vậy.

Ngoài mặt trông có vẻ đang cười, khi nói chuyện cũng không nổi giận, lúc nào cũng nhẹ nhàng và mềm mỏng, người không hiểu còn tưởng rằng ông ta là người tốt tính.

Thực ra, người làm bên cạnh ông ta đã lâu đều biết, ông cụ càng cười mềm mỏng thì xuống tay càng hung ác!

Giống như bây giờ, nghe giọng nói nhẹ nhàng của ông ta trên điện thoại, còn kèm theo một nụ cười nhẹ, bạn sẽ nghĩ rằng ông ta đang nói với bạn một điều gì đó rất vui.

Nhưng điều này hóa ra lại là chuyện tàn nhẫn đến mức dễ dàng lấy đi mạng sống của một người!

Đổi lại là người khác thì Trần Tư Khải sẽ không coi là chuyện gì.

Xét cho cùng, đồng chí Tư Khải thừa hưởng dòng máu của ba mình, hoặc thậm chí còn tàn nhẫn và lạnh lùng hơn.

Nhưng mà… Đối mặt lần này là… nhóc Tiêu Mộng của anh.

Trái tim Trần Tư Khải bỗng chốc thắt lại, nhịp thở cũng ngừng lại.

Anh muốn hét vào mặt ba mình và trách mắng ông ta đã làm ra chuyện hèn hạ như vậy…

Tuy nhiên, Tiêu Mộng đang ở bên cạnh anh.

Tựa vào người anh, cô gái đó đang nhìn trái, nhìn phải một cách ngây ngốc.

Vẻ mặt ngây thơ, chất phác của cô khiến Trần Tư Khải mềm lòng.

Vì vậy, Trần Tư Khải nuốt cơn giận vào trong, cố nén sự kích động đến gào thét.

Anh thì thào nói nhỏ: “Tôi nghĩ ông không cần thiết phải làm như thế này…”

“Haha, thế sao? Ta nghĩ một số người nên được nhắc nhở một chút.”

Mặt Trần Tư Khải tái xanh: “Ừm, ông đã nhắc nhở rất tốt, mà còn không để xảy ra tình huống mà ông lo lắng.”

Ông cụ Trần đặt bình xịt xuống, đứng thẳng người và cười khúc khích: “Cũng mong là như vậy. À, Anna nói, cô ấy sống trong khách sạn một mình, rất cô đơn. Con biết phải làm thế nào rồi?”

Trần Tư Khải hít sâu một hơi, chuyển sang cười lạnh lùng: “Ông để ý thật kỹ càng và chu đáo!”

Nói xong, anh cúp máy thẳng thừng.

Làm anh tức chết!

Ba anh lại can ngăn đến mức như vậy!

Để khiến anh chuyển tinh thần và thể lực sang Anna, ông ta đã dùng đến việc giết Tiêu Mộng như một mối đe dọa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 395


Cái gì mà Anna rất cô đơn… Đệch, cô ta có cô đơn đến chết thì liên quan gì đến anh! Cô ta muốn chết thì cứ chết!



Trần Tư Khải đã âm thầm hoạch định một số kế hoạch trong lòng…

“Đó là gì vậy? Anh nhìn kìa, thứ màu trắng đó… trông rất lạ.”

Tiêu Mộng chọc chọc cánh tay vào Trần Tư Khải bên cạnh, không chút để ý tới người đàn ông lúc này lạnh lẽo thấu xương đến mức nào.

Vẻ lạnh lùng trên mặt Trần Tư Khải biến mất trong chớp mắt, sau đó nở một nụ cười ấm áp, anh nghiêng người, ôm lấy Tiêu Mộng, sát bên cạnh cô, ngửi mùi trái cây của đứa trẻ trên người cô, cùng nhau nhìn ra bên ngoài.

“Ồ, cái đó à, đó là một số bức chạm nổi do chính quyền thành phố xây dựng vào năm ngoái. Em có muốn đi xem không?”

Nếu cô nói muốn, anh sẽ lập tức cho xe dừng lại.

Mặc kệ chỗ này có là khu vực có thể đậu xe hay không.

“Chạm nổi à, tôi không muốn xem đâu. Tôi còn tưởng đó là một cuộc triển lãm mỹ thuật cơ thể.”

Tiêu Mộng bĩu môi và lắc đầu.

Được Trần Tư Khải ôm vào lòng, có cảm giác ấm áp và an toàn vô cùng.

Cảm giác như, tựa vào người anh thì cô không phải lo lắng điều gì.

Trần Tư Khải cúi đầu nhìn xuống Tiêu Mộng từ phía trên, thật khéo là nhìn thấy rãnh sâu quyến rũ bên trong cổ áo cô.

“Nhóc…”

Trần Tư Khải áp bên tai Tiêu Mộng thì thầm với giọng khàn khàn.

“Ư? Gì hả?”

Tiêu Mộng vẫn nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, ngây ngô trả lời.

Cô thậm chí không biết rằng người đàn ông đang nằm trên người cô lúc này đang nhìn nơi nào đó của cô bằng ánh mắt nham hiểm.

“Nhóc, em thật múp.”

Trần Tư Khải khen ngợi.

“Béo? Anh nói bậy! Tôi không béo chút nào! Tôi mới có năm mươi ký thôi.”

Trên thực tế, Lam Nhạn còn nhẹ hơn cô mấy ký… Cân nặng của cô, năm mươi ký, quả thực cũng không gọi là rất gầy.

Trần Tư Khải mím môi cười: “Ý tôi là, hai món hàng của em thật là múp.”

Hả? Tiêu Mộng mở to hai mắt, không hiểu.

Hai… món hàng…

Hai cái nào?

Tiêu Mộng bĩu môi, nhìn khuôn mặt tươi cười xấu xa của Trần Tư Khải có chút kỳ lạ, sau đó ngốc nghếch nhìn theo ánh mắt của anh và cúi đầu nhìn xuống mình… . Ủng hộ chính chủ vào ngay || TRÙMTRUYỆ N.m e ||



“A…” Tiêu Mộng lấy tay che ngực, càng thêm bĩu môi, hung hăng trừng mắt nhìn Trần Tư Khải, mắng: “Anh đúng là, con người anh coi như xong đời, anh quá háo sắc, quá xấu xa. Người như vậy sao còn có thể làm tổng giám đốc, ưu tú gì đó hả? Xã hội đang tụt hậu sao?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 396


Khang Tử ngồi phía trước nghe vậy khóe miệng giật giật.

Đệch, con nhóc này thật gan dạ, lại dám cáu tiết với cậu chủ nhà anh ta một cách không dè chừng như vậy…

Nếu đổi lại là người khác, cậu chủ nhà anh ta đã sớm sa sầm nét mặt và ra lệnh lấy cái mạng nhỏ của người đó rồi.

Mắng nhiếc thiếu chủ của Chính Hổ Đường háo sắc, xấu xa… Tội này không nhỏ.

Thế nhưng… Trần Tư Khải lại khẽ cười sau khi nghe những lời của Tiêu Mộng.

Đôi môi mỏng hồng nhạt gợi cảm nhẹ nhàng cọ xát vào tai Tiêu Mộng, khiến Tiêu Mộng rất ngứa ngáy và xấu hổ, vặn vẹo thân thể nhỏ bé của mình.

“Tôi xấu xa, tôi háo sắc, cũng chỉ đối với mình em. Em có hét thế nào đi nữa thì người khác cũng không biết và sẽ không ai tin lời em. Haha.”

Tiêu Mộng tức giận phồng má, tức tối thở hổn hển nói: “Hừ, vậy mới nói kẻ xấu đều ẩn giấu quá sâu! Đáng ghét! Dân thường như tôi phải sống thế nào đây!”

Trần Tư Khải nhẹ nhàng v**t v* mái tóc Tiêu Mộng, nheo mắt rồi lim dim nhìn về phía trước.

Thầm nghĩ trong lòng: Tôi không cho phép bất kỳ ai cản trở đường đi của mình!

Người tôi muốn, những gì tôi muốn có được, không ai có thể ngăn cản!

Đưa Tiêu Mộng trở lại chỗ học, Trần Tư Khải cũng không có xuống xe.

Anh sợ bị những người không liên quan nhìn thấy sẽ lại khiến Tiêu Mộng gặp rất nhiều rắc rối.

Tiêu Mộng đang định xuống xe, nhưng lại bị Trần Tư Khải kéo lại.

Anh nhìn cô thật lâu và nhẹ nhàng nói: “Về việc thi vào Đại học Nhân Văn, hứa với tôi đừng buồn nữa nhé? Tôi tin rằng mình sẽ thắng cuộc.”

“Ừm… Chuyện về Nhân Văn, nếu anh không nói thì tôi cũng sắp quên mất, bây giờ anh nhắc đến, tôi lại muốn buồn nữa rồi.” Tiêu Mộng chun mũi trông rất đáng yêu.

… Trần Tư Khải nhéo nhéo lỗ tai nhỏ nhắn của cô, cười nói: “Để phòng sau khi tôi thắng, em sẽ không rơi vào tình trạng thiếu thốn vật chất, tối nay em lên máy tính tìm kiếm kiến thức liên quan, học tập và chuẩn bị trước cho sự thua cuộc của mình.”

Tiêu Mộng xụ mặt: “Gì mà thua cuộc?”

Cô lại quên nữa rồi…

Trần Tư Khải cười khanh khách, nhóc lơ ngơ này!

“Nếu em có thể nhận được thông báo của Nhân Văn, em phải nhảy thoát y cho tôi… và còn phải…”

Lúc đó Tiêu Mộng mới đột nhiên nhớ tới, hai má đỏ bừng, môi run lên.

“Anh vẫn còn nhớ chuyện này! Không phải là nói chơi sao?”

“Mọi chuyện khác đều có thể quên, nhưng duy chỉ có chuyện vui này là quyết không thể quên được, hahaha.”

Haha, lại haha!

Trần gấu xấu xa chết tiệt, một khi anh ta cười haha như thế này, sẽ khiến người ta nghĩ rằng anh ta đang có âm mưu.

Cô sẽ ảo tưởng mình bị lừa đến chết.

Trần Tư Khải vỗ vỗ cái mông mập mạp của Tiêu Mộng và nói: “Đừng quên chăm chỉ học tập.”

Chữ “học tập” này là một nghĩa khác.

Nó có nghĩa là đào tạo điều hành ở tầng trên?

Hay có nghĩa là… học kỹ năng gì đó ở trên giường đây?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 397


Tiêu Mộng liếc nhìn Trần Tư Khải với vẻ kỳ lạ, bĩu môi rồi lững thững đi lên lầu.

“Khang Tử, về công ty trước.”

Trần Tư Khải mỉm cười nhìn theo Tiêu Mộng biến mất, sau đó nụ cười trên mặt lập tức biến mất như bị cục tẩy xóa đi.

Khuôn mặt lạnh như tảng băng đến đáng sợ.

Hừm, ông già, ông cho là tôi vẫn giống lúc mười tám, mười chín tuổi sao?

Mặc ông chi phối?

Tôi kính trọng ông, nhưng cũng không hoàn toàn nghe theo lệnh của ông.

Anna đã gọi điện cho Trần Tư Khải hai cuộc, nhưng đều bị Trần Tư Khải từ chối nghe máy.

Bây giờ anh không thể nghe thấy giọng nói của Anna, anh sợ một khi mình nghe được giọng nói của cô ta, anh sẽ không thể kìm chế được cảm xúc của mình mà sẽ quát lên cáu kỉnh với cô ta.

Đến văn phòng công ty, một nhóm giám đốc điều hành đã đợi Trần Tư Khải để gặp mặt và xin phép báo cáo công việc.

“Không gặp ai cả, đợi cả đi, đợi tôi gọi.”

Trần Tư Khải lạnh nhạt nói, trên mặt lộ ra vẻ giận dữ.

“Vâng thưa tổng giám đốc Trần.”

Chị Tố Trân le lưỡi, ôm một đống bảng biểu báo cáo nhìn nhóm nhóm người đang đợi bên ngoài.

… “Xem đi, đã nói là không thể để Tiêu Mộng đi. Tiêu Mộng vừa đi, tính khí của tổng giám đốc Trần của chúng ta đã hoàn toàn trở lại lạnh lùng, hà khắc như trước.”

Chị Tố Trân lắc đầu, than vãn: “Nếu Tiêu Mộng ở công ty thì tốt biết bao, những ngày đó tôi sống vô cùng thoải mái, chưa bao giờ cảm thấy bị bó buộc như lúc này. Nhớ Tiêu Mộng quá đi!”

Các thư ký khác cũng lắc đầu than thở: “Phải đấy, lúc có Tiêu Mộng còn có thời gian tán dóc.”

Trần Tư Khải trở lại văn phòng, cởi áo khoác rồi ngồi xuống ghế sô pha.

Lấy điện thoại ra, tìm kiếm một số liên lạc và bấm gọi.

Hiệu trưởng Trường Đại học Nhân Văn đã giật mình khi nhìn thấy cuộc gọi tới.

Một số tòa nhà giảng dạy của Đại học Nhân Văn đều do Tập đoàn Thiên Nhất xây dựng, và hiện tại vẫn còn mấy chục tỷ quỹ công trình vẫn chưa trả đúng hạn cho Tập đoàn Thiên Nhất.

Mặt khác, tổng giám đốc trẻ của Tập đoàn Thiên Nhất là ai?

Một người chiếm giữ toàn bộ Tổ chức ngầm!

“Ơ kìa, là tổng giám đốc Trần à, sao cậu lại có thời gian gọi điện cho tôi vậy?”

Trần Tư Khải ngồi bắt chéo chân: “Người ta nói, không có việc gì thì không đến gõ cửa. Hôm nay, tôi gọi điện cho ông là có một chuyện.”

“Hìhì, cậu cứ việc nói.”

“Bạn gái của tôi…” . Ngôn Tình Tổng Tài

Lời mở đầu của Trần Tư Khải làm hiệu trưởng ngạc nhiên.

Cậu Trần vậy mà cũng có bạn gái?

Cậu ấm như vậy hiếm khi công khai bạn gái một cách nghiêm túc!

Đặc biệt là thiếu chủ của Chính Hổ Đường, trước đây chưa từng nghe qua tin tức anh có bạn gái!

“Tổng giám đốc Trần, cậu có lời gì thì cứ trực tiếp dặn dò.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 398


Mặc dù Trần Tư Khải trẻ tuổi hơn hiệu trưởng rất nhiều, nhưng ông ta vẫn phải nói một cách kính trọng với Tổng giám đốc Trần.

Nhà trường vẫn còn nợ Tập đoàn Thiên Nhất rất nhiều khoản chưa trả hết, chưa kể, nếu đắc tội đến vị tổng giám đốc trẻ này, đoán là chức hiệu trưởng của ông ta cũng không cần làm nữa.

Trần Tư Khải xoa xoa thái dương của mình và nói: “Năm nay bạn gái của tôi đã thi vào trường ta và bị thiếu ba điểm, vậy nên đã không trúng tuyển… Chuyện này ông…”

“Sao hả!” Hiệu trưởng ngạc nhiên.

Trước hết, bạn gái của Tổng giám đốc Trần chỉ mới thi vào đại học… tuổi còn nhỏ như vậy…

Thứ đến, trời ạ, lại không tuyển chọn người phụ nữ của tổng giám đốc Trần, đây chẳng phải tương đương với việc tự tìm đường chết sao?

“Ôi chao, đây nhất định là một sai sót. Bạn gái của tổng giám đốc Trần chắc chắn là có thể thi đậu! Trường chúng tôi có thể tuyển chọn được một sinh viên xuất sắc như bạn gái của tổng giám đốc Trần, đây là vinh quang của trường chúng tôi!”

Khóe miệng Trần Tư Khải giật giật: “Ừm, hiện giờ cô ấy rất không vui, phía trường của các người phải đẩy nhanh hiệu suất làm việc, sinh viên trúng tuyển như thế này thì nên gọi điện thoại thông báo trực tiếp, mà còn càng sớm càng tốt. Cô ấy tên là Tiêu Mộng, tài liệu của cô ấy tôi sẽ gửi qua cho ông.”

“Được, được! Tổng giám đốc Trần nói rất có lý, cần phải đẩy nhanh hiệu suất làm việc. Giáo dục phải vì nhân dân mà phục vụ! Tổng giám đốc Trần, chuyện này cậu cứ yên tâm, chúng tôi sẽ mau chóng bổ sung và sửa chữa những sai sót trong công tác của mình. Tôi sẽ lập tức sắp xếp người xử lý chuyện này!”

“Ừm, được rồi, cứ như vậy đi.”

Trần Tư Khải dứt khoát cúp máy, sau đó đột nhiên nở nụ cười: “Nhóc, tôi đã nói mình sẽ thắng chắc, em chuẩn bị cho tôi đi.”

Kim Lân nhanh chóng hoàn thành xong công việc trong tay mình, gần như làm việc không ngừng nghỉ để hoàn thành tất cả.

“Haizz, cuối cùng cũng xong rồi, hehe, có thể nghỉ ngơi rồi!”

Kim Lân vươn người, lắc lư đầu, rồi đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ.

Chà, ba giờ rưỡi chiều, haha, vẫn còn rất sớm.

“Bây giờ đến đón Tiêu Mộng hẳn là đúng đúng lúc, haha.”

Vừa nghĩ đến Tiêu Mộng, cả người Kim Lân đã lập tức có sức lực, chạy tới trước gương soi mình và chỉnh lại tóc, sau đó ung dung bước ra khỏi văn phòng.

Mấy thư ký nhìn theo bóng dáng tao nhã của Kim Lân rời đi, không khỏi thì thầm: “Thật kỳ lạ, mấy ngày nay sếp của chúng ta đều không rời văn phòng, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, có vẻ rất gấp, tất cả công việc đều được giải quyết nhanh gọn.”

“Có phải là đang yêu đương?”

“Xí, cô không biết rồi đó, tổng giám đốc trẻ của chúng ta là cậu ấm ăn chơi, một năm bốn mùa đều ngập trong yêu đương! Anh ta vốn dĩ có rất nhiều phụ nữ!”

“Đúng thế, người ta đều nói phụ nữ của người đàn ông giàu có nhiều như quần áo, thay phiên chơi.”

… “Chỉ là mấy ngày nay giám đốc của chúng ta thực sự có vẻ mất hồn mất vía.”

“Bị cậu ấm ăn chơi kiểu này thích, mới thật đáng buồn? Người đàn ông như vậy vốn không thể để kết hôn.”

“Hìhì, phụ nữ gả cho tổng giám đốc của chúng ta, chắc chắn đều nhắm đến tiền của anh ta. Nếu đã chọn lấy tiền thì làm sao còn hơi sức quan tâm đến người đàn ông có ăn chơi ở bên ngoài hay không?”

Kim Lân lái xe ô tô đến nơi Tiêu Mộng đang được đào tạo có vẻ hơi gấp gáp.

Còn Tiêu Mộng, sau khi rời khỏi Trần Tư Khải, vừa đi thang máy lên lầu, vừa không ngừng lẩm bẩm.

“Thật là, sao lại gặp phải một tên vô liêm sỉ như Trần gấu xấu xa, cứ bắt mình phải học mấy thứ vớ vẩn đó. Đáng ghét chết đi được! Mình đâu có không biết ngượng, còn cái gì mà ph*ng đ*ng… Cút đi!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 399


Làm sao ph*ng đ*ng?
Kêu cô uốn éo cơ thể một cách mê hoặc trước mặt Trần gấu xấu xa? Nhảy điệu múa c** q**n áo gì đó?
Ọi, ôi mẹ, tha cho cô đi.

Có lẽ cô sẽ xấu hổ đến phải ngất đi.

Đừng nói Trần gấu xấu xa khao khát cô biểu hiện thế nào trên giường…

Cô còn lâu mới vậy! Mất mặt!
Tiêu Mộng bụm hai má nóng bừng của mình và lặng lẽ bước vào lớp đào tạo.

Liếc nhìn xung quanh nhưng lại không nhìn thấy Lam Nhạn: “Ơ? Cô gái đó đi đâu rồi? Không phải đang học sao? Sao lại không thấy bóng dáng đâu?”
Tiêu Mộng thầm nghĩ ngợi, tùy ý ngồi ở hàng ghế cuối cùng.

Tiêu Mộng duỗi cổ, mông thiếu điều sắp rời khỏi chỗ ngồi, tìm kiếm từng hàng một từ hàng ghế đầu để xem Lam Nhạn đang ngồi ở đâu.

Không có, thật đúng là không có!
Thật kỳ lạ, Lam Nhạn chạy đi đâu rồi.

Tiêu Mộng có chút thất vọng, co rụt cổ lại, tiện thể nhìn ra bên ngoài.

Ừm! Đó là ai?
Nhìn quen quá!
Aaa…, người phụ nữ quằn quại đó, không phải là… Lam Nhạn sao?

Ôi trời! Cậu ấy đang làm gì thế!
Tiêu Mộng trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn sững sờ.

Trong tấm gương ở hành lang bên ngoài, thực sự phản chiếu hai hình bóng quấn lấy nhau.

Người phụ nữ bị dồn vào góc tường là Lam Nhạn.

… Người đàn ông cao lớn bên ngoài đang ép Lam Nhạn vào góc tường rồi hôn mãnh liệt.

Tư thế không thể cưỡng lại của người đàn ông giống hệt khi Trần gấu xấu xa cưỡng hôn cô.

Họ đều là kiểu độc đoán và cưỡng đoạt…
Tất nhiên, người đàn ông này không phải là Trần Tư Khải, mà là…
Aaa…, hóa ra là… Lôi Bạc!
“Trời ơi… trời ơi… hai người sắp yêu nhau sao?”

Tiêu Mộng nhìn đến mắt bốc đóm nhỏ.

Xấu hổ muốn chết, nhìn người ta thân mật mà nhìn đến hăng hái sôi nổi.

Ai đang hát vậy?
Hát khá hay… hìhì…
Sau khi muộn màng nhận ra, Tiêu Mộng quay đầu đi chỗ khác, liền thấy rằng từ giáo sư giảng bài cho đến học viên trong lớp đều đang nhìn chằm chằm vào cô.

Hức, tại sao tất cả họ đều nhìn cô vậy?
Người đang hôn cuồng nhiệt bên ngoài là Lam Nhạn, đâu phải Tiêu Mộng cô.

“Bạn học, làm phiền bạn, mau trả lời điện thoại! Đã reo một lúc rồi!”.
 
Back
Top Bottom