Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 260


“Cái gì?” Trần Tư Khải đột nhiên lạnh giọng, nghiến chặt răng: “Đáng chết! Lẽ nào em và cậu ta hôn rất nhiều lần rồi? Hử?”

Tiêu Mộng chớp đôi mắt rưng rưng nước mắt, thật sự muốn khâu miệng mình lại.

Huhuhu, vì sao cô lại không có đầu óc thế chứ?

Nói chuyện trước mặt cái tên lão làng Trần Tư Khải này, thật sự quá không cẩn thận!

Lại… Lại lỡ lời rồi.

“Cũng… Cũng không phải rất nhiều lần… Chỉ có… chỉ có mấy lần thôi…” Tiêu Mộng sợ hãi run run hàng mi, nói nhỏ.

Sau lưng lạnh quá, bị anh ta đè lên tường như này, khó chịu chết mất.

Trần Tư Khải hơi gật đầu, động tác này, rõ ràng là càng tức giận hơn rồi, anh cười âm hiểm, trầm giọng nói: “Tốt, tốt, tốt, em lén lút cắm cho tôi bao cái sừng rồi, hử?”

Gầm lên, ngón tay của anh ta thăm dò g*** h** ch*n cô… Dọa Tiêu Mộng thét lên một tiếng, cả người căng cứng.

“A…”

Anh ta quá khỏe, không hề dịu dàng, lửa nóng bừng bừng, khiến n** m*n c*m bên dưới của cô cực kỳ đau.

Tiêu Mộng rưng rưng nước mắt, nhanh chóng cầu xin: “Không có cắm sừng, thật sự là không có cắm sừng, chỉ là hôn anh ta vài lần, không nhiều, thật đấy, đều là anh ta cưỡng ép tôi… Huhuhu…”

“Không nhiều? Em còn muốn mấy lần?”

Trần Tư Khải hít sau một hơi, vì ghen tuông, tay anh ta càng dùng sức hơn, vào sâu bên trong.

“A…” Hai chân Tiêu Mộng run lên.

“Đau quá, đau quá, bỏ ra, xin anh đừng thế này… Đau quá…”

Tiêu Mộng mềm nhũn trong lòng Trần Tư Khải, chân tay lóng ngóng lau nước mắt.

Trần Tư Khải thấy Tiêu Mộng khóc lóc thảm thiết, không khỏi mềm lòng.

Rút tay ra, đè người xuống, chặn lấy môi cô, hôn điên cuồng. Khi buông ra, bên dưới anh ta đã sớm ngẩng cao đầu, nóng rực.

“Tiêu Mộng, tôi rất tức giận! Biết chưa?”

“Huhuhu, biết rồi, biết rồi.”

Bàn tay anh ta v**t v* cơ thể cô, ra sức x** n*n giống như phát tiết.

Tiêu Mộng vì hành động thô bạo này của anh ta mà hít sâu từng hơi.

“Em là người phụ nữ của ai?”

“Anh, của anh…”

“Sau này còn dám gần gũi với người đàn ông khác không?”

“Huhu, không dám nữa, thật sự không dám nữa.”

Thật ra cô chưa từng gần gũi với người đàn ông nào khác, cô là bị cưỡng ép. Hơn nữa, hôn một cái cũng không thể coi là tội chết. Trần Tư Khải anh ta còn có bao nhiêu phụ nữ đó, dựa vào đâu mà anh ta yêu cầu cô nghiêm khắc như thế?

Những lời này, Tiêu Mộng cũng chỉ dám nghĩ thầm trong lòng chứ không dám nói ra.

“Hôm nay, nếu em biểu hiện không tốt, vậy tôi xử em tới chết!”

“Đừng xử tôi, đừng xử tôi tới chết, tôi biểu hiện thật tốt, tôi nhất định sẽ biểu hiện thật tốt.”

“Vậy sao?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 261


Trần Tư Khải hừ lạnh, đột nhiên ôm Tiêu Mộng lên.

“A…” Tiêu Mộng lơ lửng trong không khí, sợ gần chết.

Rầm! Trần Tư Khải đạp mạnh cửa nhà tắm, đặt cô lên thành bồn tắm, rồi anh ta xả van nước ấm.

Ào ào… Tiếng nước chảy vang lên trong phòng.

Tiêu Mộng ngồi trên thành bồn tắm khá cao, muốn nhảy xuống nhưng lại sợ bị trượt ngã.

Trần Tư Khải dựa lại, tách hai chân cô ta, đặt hai bên eo mình.

Ầm… Mặt Tiêu mộng đột nhiên đỏ bừng.

Cô không có mảnh vải che thân đó!

Cô tách hai chân ra như này… Nơi thần bí xấu hổ nhất kia… rộng mở.

Tiêu Mộng muốn rụt chân lại, tiếc rằng, người anh ta chui vào, tiếp đó, lồng ngực rắn rỏi kia cũng đè xuống. Bàn tay, trực tiếp đặt trên ngực cô, chăm chú nhìn Tiêu Mộng, nói: “c** q**n áo cho tôi.”

Tiêu Mộng xấu hổ tới mức không ngẩng đầu lên nổi.

Nào có ai xử lý người khác như này chứ?

Cơ thể bị anh ta trêu chọc, lại còn phải xấu hổ c** q**n áo cho anh ta?

Tiêu Mộng không dám chậm trễ, cô thật sự sợ Trần Tư Khải xử cô tới chết, cô nhanh chóng đưa tay ra, run rẩu c** đ* cho anh ta.

Trần Tư Khải hơi hất cằm lên, híp mắt lại, ánh mắt lướt dọc lên xuống nhìn cơ thể Tiêu Mộng.

Thật đẹp!

Cơ thể của cô giống như một tác phẩm nghệ thuật điêu khắc tinh tế!

Lồi lõm tinh tế, đường cong xinh đẹp.

Nơi nên cong, thì cong lên rõ ràng.

Nơi nên thon gọng, thì không đủ một vòng ôm.

Nơi nên béo, thì đầy đặn… Trần Tư Khải cúi mắt, nhìn về g*** h** ch*n Tiêu Mộng.

Giữa cỏ xanh rậm rạp, hồng phấn yêu kiều, quyến rũ không gì tả nổi!

Hồng hộc… Vì cái liếc mắt này, cả người Trần Tư Khải nóng bừng.

Tiêu Mộng… Năng lực giỏi nhất của em, chính là, trêu chọc trái tim tôi!

Trần Tư Khải lửa cháy bừng bừng, lực tay cũng mạnh hơn, n*n b*p nơi đầy đặn kia.

Tiêu Mộng không khỏi rên lên một tiếng, cắn răng, nhịn xuống sự khô nóng trong cơ thể, tiếp tục c** đ* cho Trần Tư Khải.

Cơ thể tráng kiện lộ ra, Tiêu Mộng không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Cô thật là đáng chết, sao mà nhìn thân thể cái tên xấu xa này lại không nhịn được mà ch** n**c miếng chứ?

Quá chuẩn!

Trần Tư Khải hít sâu một hơi, nhịn xuống từng đợt lửa nóng trào dâng, nói: “Hôn tôi.”

“Hả?” Tiêu Mộng trợn tròn mắt, không dám tin mà nhìn Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải cũng âm trầm cúi nhìn cô.

“Cần tôi nói lại lần nữa sao?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 262


“Không… Không cần…”

Tiêu Mộng khóc không ra nước mắt, nuốt vài ngụm nước bọt, dằn lòng chu môi áp tới.

Anh ta v**t v* cô, cô hôn anh ta.

Cảnh tượng này… quá đẹp.

Tay của Trần Tư Khải ấn lên gáy cô, chỉ đạo cô hôn lên yết hầu của anh ta, xương quai xanh của anh ta, ngực anh ta…

Khi Tiêu Mộng bị anh ta ấn đầu xuống, bị ép hôn lên bụng dưới anh ta… “Ô…” Cuối cùng Trần Tư Khải phát ra tiếng rên khó mà kìm nén.

Cả người anh ta căng cứng, cơ thịt cả người nổi lên.

“Cởi cho tôi… quần…”

Trần Tư Khải th* d*c, hơi thở nóng rực.

Tiêu Mộng run run tay c** th*t l*ng cho anh ta, tụt quần xuống.

Khi nơi kiêu ngạo ngẩng cao đầu của anh ta lọt vào tầm mắt của Tiêu Mộng, cô vẫn sợ hãi nhắm mắt lại.

“A…”

Trần Tư Khải đổi thủ thành công, mạnh liệt hôn Tiêu Mộng. Hôn mặt cô, hôn cơ thể cô… Sau đó, Trần Tư Khải ôm Tiêu Mộng, cùng nhau ngã vào bồn tắm, nước nóng lập tức tràn ra.

Không biết là tắm, hay là điên cuồng hôn trong nước.

“Nắm lấy nơi này của tôi…”

Trần Tư Khải kéo tay cô tới, đặt vào nơi bụng dưới của mình.

“Không muốn!”

Tiêu Mộng cực kỳ xấu hổ, rụt mạnh tay lại giống như chú nai nhỏ bị giật mình sợ hãi.

“Không muốn?” Trần Tư Khải híp mắt lại, mặt lộ vẻ nguy hiểm: “Nếu không muốn, vậy thì phải chịu sự trừng phạt vô tình của tôi!”

“Huhuhu, dọa người ta, không phải là hành động của anh hùng hảo hán… Huhuhu…”

Tiêu Mộng xụ mặt, lại thêm cực kỳ xấu hổ, bàn tay từ từ đặt qua đó.

Tay, run bần bật.

Trong tay cô, vừa to lớn, vừa nóng rực.

“A…” Trần Tư Khải nhắm mắt lại, hít vài một hơi.

“Động.”

“Hả?”

“Tôi bảo em động vài cái.”

“Huhuhu, đừng mà! Xin anh đó, đừng…”

“Hử?” Trần Tư Khải kéo dài giọng, Tiêu Mộng lập tức sợ hãi, ngoan ngoãn động vài cái.

Trần Tư Khải dựa sang một bên, hít lấy không khí mát lạnh, nhìn Tiêu Mộng giống như một con sư tử lười biếng đang nhìn thỏ con, suy nghĩ xem nên bắt đầu ăn từ đâu mới tốt.

“Tiêu Mộng…” Trần Tư Khải hưởng thụ sự v**t v* của cô, khàn giọng gọi.

“Hử? Cái gì?”

“Mặt, còn đau không?”

“Hử?” (⊙_⊙) Tiêu Mộng ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào đôi mắt nóng rực của Trần Tư Khải.

Sao Trần gấu xấu xa còn lo lắng mặt của cô chứ?

Thấy dáng vẻ anh ta nổi nóng với cái cô Phương kia vừa rồi, hình như là anh ta rất đau lòng cho mình.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 263


“Không đau lắm.”

“Em thích Kim Lân sao?”

“Hả?” Suýt chút nữa Tiêu Mộng cắm đầu vào trong nước.

Cái tên Trần gấu xấu xa này, nhảy số quá nhanh, may là cô không chột dạ, bằng không sẽ nói ra lời thật lòng mất.

“Thật sự không thích anh ta.”

“Kỹ thuật hôn của cậu ta tốt, hay là tôi tốt?”

“Cái này… Cái này…”

Tiêu Mộng động đậy tay như cái máy, không để ý thấy cái thứ trong tay cô đang có biến hóa vật lý cực lớn.

Thật ra, lúc này Trần Tư Khải hoàn toàn dựa vào ý chí để miễn cưỡng chống đỡ.

Tay của cô nhóc này, mũm mĩm, thịt mềm mại, cứ nhẹ nhàng ma sát như thế, còn ngây ngốc động vài cái, anh ta đã sớm sụp đổ rồi.

“Nói đi chứ!”

“Haha, anh, đương nhiên là anh tốt hơn.”

“Vậy, cậu ta có sờ chỗ nào của em không?”

Trần Tư Khải bất chợt duỗi tay ra, bóp ngực cô.

“A…” Tiêu Mộng giật mình, người run lên, giọng nói nghẹn ngào: “Anh ta không có! Tôi xin anh, đừng hỏi mấy vấn đề giày vò người khác như này nữa, có được không?”

Trần Tư Khải hít vào một hói, nói: “Qua đây, ngồi lên.”

“Á? Ngồi đâu cơ?”

“Em nói xem, đương nhiên là ngồi lên người tôi, qua đây.”

“Không được, dáng vẻ anh như này, tôi ngồi như nào chứ?”

Trần Tư Khải không khỏi khẽ cười, nhếch môi cười xấu xa: “Sao? Còn chưa được mấy ngày mà em đã quên rồi sao? Cần tôi dạy lại từ đầu không?”

Tiêu Mộng lập tức đỏ mặt, cả người ngây ngốc trong bồn tắm.

Trần Tư Khải không đợi nổi, kẹp lấy eo Tiêu Mộng, cưỡng ép cô ngồi xuống.

A… Tiêu Mộng kêu thảm thiết.

Trần Tư Khải khẽ rên lên.

Thoải mái… Trần Tư Khải ép Tiêu Mộng nhấp nhô thấp người, Tiêu Mộng xấu hổ, động tác không chuẩn, anh ta liền trực tiếp cưỡng ép, ấn chặt người cô.

Nước trong bồn tắm b*n r* tứ tung.

“Nhớ chưa?”

“Nhớ rồi! Huhu… Anh chậm chút có được không?”

“Biết là em thuộc về ai chưa?”

“Anh… Của anh, thuộc về anh… Huhu…”

“Còn hôn người đàn ông khác nữa không?”

“Không dám nữa, thật sự không dám nữa, huhuhu…”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 264


“Nếu Kim Lân còn bám lấy em không tha, em nên làm thế nào?”

“Từ chối, mãnh liệt cự tuyệt…”

“Ngoan, người em thật thơm…”

“Huhuhu, anh có thể đừng mạnh như thế được không?”

Trong phòng tắm rộng rãi, trong bồn tắm to lớn, Tiêu Mộng bị Trần Tư Khải vật lộn tới gần chết.

Lần này, thật sự là tắm thật lâu!

Khó khăn lắm mới ngóng tới lúc ra khỏi nhà tắm, Tiêu mộng tưởng rằng cuối cùng cũng có thể ngừng lại, nhưng không ngờ… Lần lăn lộn tiếp theo vẫn đang xếp hàng chờ cô.

Trần Tư Khải hoàn toàn buông lỏng, không kiềm chế chút nào nữa, cuồng dại xuyên qua cơ thể cô, hoàn toàn chìm đắm trong sự ấm áp nơi cô, quyến luyến quên lối về.

Tiêu Mộng nằm dưới thân thể cường tráng của Trần Tư Khải, khóc lóc, xin tha, nỉ non, cầu xin.

Tư thế như này như kia, đổi chỗ này chỗ kia… Tiêu Mộng buồn bực, cái tên này làm bằng sắt thép hay sao, vậy mà còn không thấy mệt mỏi?

“Tôi xin anh, dừng lại đi…”

“Huhuhu, tôi thật sự biết sai rồi, sau này tôi không dám nữa…”

“Huhuhu, eo tôi đau quá, mệt quá…”

Mãi cho tới 5 giờ sáng, Trần Tư Khải mới coi như tha cho Tiêu Mộng.

Giày vò cả đêm, Tiêu Mộng gần như mệt lả, trong lúc đó, cô ngất đi 3 lần, rồi lại tỉnh lại, Trần Tư Khải vừa dừng lại, cuối cùng đầu cô nghiêng sang một bên, ngủ như chó chết.

Có vài người giúp việc dường như còn nghe thấy tiếng khóc suốt cả đêm.

Tiếng khóc yêu kiều kia giống như một đứa nhỏ, non nớt ngây ngô, khóc suốt cả đêm.

6 giờ, rất nhiều người còn đang ngủ, Trần Tư Khải đã tinh thần sảng khoái đi xuống tầng, trên người mặc quần áo tập võ, trông như một chú báo săn.

“Cậu chủ, cậu dậy thật sớm nha.” Bác Trương khẽ cười, chào hỏi.

“Ừ, lùi bữa sáng lại, đại khái sau 10 giờ hẵng chuẩn bị, nhiều đồ bổ máu một chút, nhớ cân bằng dinh dưỡng.”

Hiển nhiên tâm tình Trần Tư Khải rất tốt, mỉm cười, nhẹ nhàng nói với bác Trương.

Bác Trương hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó liền gật đầu: “Đã rõ, cậu chủ, sẽ chuẩn bị theo dặn dò của cậu.”

Bác Trương lén lút liếc nhìn lên tầng.

Cậu chủ còn chưa từng yêu cầu chuẩn bị bữa sáng tinh tế như thế, xem ra, cậu chủ là vì người nào đó nên mới chú ý như thế.

Trần Tư Khải tinh thần quắc thướng đi ra sân, thấy Khang Tử đang vừa ngáo vừa chải lông cho mấy con chó ngao Tây Tạng.

“Khang Tử.”

“Ố? Cậu chủ? Dậy sớm thế!”

“Ừ.” Thật ra Trần Tư Khải không ngủ.

Anh ta là loại người có tinh lực dồi dào, tối qua l*m t*nh thỏa thích cả đêm, cả tinh thần và thể xác đều thoải mái, ánh mắt cũng sáng hơn.

“Cái người phụ nữ họ Phương kia thế nào rồi?”

Khang Tử nhanh chóng đáp: “À, Phương Ý Hàm á, bị bốn chú chó ngao Tây Tạng cắn cho thảm không nỡ nhịn, bị cắn xuống từng miếng thịt trên người, tôi nhìn mà còn suýt chút nữa không nhận ra cô ta, suýt chút nữa thì nôn.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 265


Trần Tư Khải hơi nhíu mày, vẻ mặt chán ghét: “Tôi hỏi cậu mấy cái này hả? Tôi hỏi cậu, bây giờ xử lý cô ta xong chưa?”

“À a, đã đưa đi rồi, đại khái 2 giờ sáng là đưa cô ta về tới nhà mẹ đẻ.”

“Ừ, giữ cô ta một mạng, coi như là nể mặt cô ấy.”

“Vâng.” Khang Tử cúi đầu đáp.

Mắt nhìn theo Trần Tư Khải tiêu sải đi vào trong rừng.

Cậu chủ đi tập võ rồi.

Khang Tử không nhịn được mà giương khóe môi.

Cậu chủ cũng thật là nhẫn tâm với Phương Ý Hàm, thế nhưng, chuyện này cũng cực kỳ phù hợp với tính cách của cậu chủ, vốn dĩ đối với người phụ nữ nào cậu chủ cũng vô tình như này, chẳng qua, Tiêu Mộng là ngoại lệ.

Phương Ý Hàm tát Tiêu Mộng một cái, kết quả bị đá đi trong bộ dạng thê thảm như thế. Ôi, cái người phụ nữ đen đủi kia, đánh ai không được mà lại đi đánh cục cưng của cậu chủ.

Trần Tư Khải tập võ khoảng 1 tiếng, cả người mồ hôi như mưa, quay về tắm rửa, thay quần áo, nhẹ nhàng đi tới bên giường, phát hiện cô nhóc Mộng này vẫn đang ngủ.

Xem ra… tối qua thật sự khiến cô mệt chết rồi.

Trần Tư Khải không muốn thừa nhận, tối qua anh ta hung dữ với cô như thế, thật ra là vì trong lòng ghen tuông.

Anh ta cúi đầu, khẽ vén sợi tóc chắn trước mặt cô, nhẹ nhàng hôn lên mặt cô.

“Nhóc, nếu… nếu tôi có thể trao trái tim mình cho em, em sẽ trân trọng tôi chứ?”

Không ai trả lời, chỉ có tiếng thở nhè nhẹ như mèo con của cô.

Trần Tư Khải ngây người, khẽ cười, xoay người rời đi.

Khang Tử thấy cậu chủ mặc vest màu be, hỏi: “Giờ đã là 11 giờ rồi, còn tới công ty sao?”

Trần Tư Khải khẽ cười, vẻ mặt kỳ lạ: “Tới bệnh viện.”

“Á?”

“Haha, người nào đó ủ ê đau lòng ở bệnh viện, tôi cũng phải tới an ủi chút chứ.”

Ngón tay thon dài của Trần Tư Khải khẽ day huyệt thái dương, vừa nghĩ tới Kim Lân, thật ra anh ta cũng hơi đau lòng.

Dù sao… là bạn thân lớn lên cùng nhau.

Đứa nhỏ kia rất tùy hứng, từ nhỏ bị chiều quen rồi, muốn sao trên trời cũng có thể giành được.

Anh ta và Bạc, Diệc Hàn cũng rất chiều Lân, dù sao ở nhà họ Kim, Lân chỉ có địa vị chứ không có tình cảm gia đình ấm áp.

Nói thật lòng, Lân muốn cái gì, anh ta cũng có thể cho, nhưng chỉ có duy nhất… lần này… liên quan tới Tiêu Mộng, Trần Tư Khải không thể bình tĩnh, không thể rộng rãi, không thể nhẫn nhịn, không thể nhường!

Rất nhanh, xe đã tới bệnh viện, Khang Tử đi vào cùng Trần Tư Khải.

Trên hàng lang bệnh viện, Lôi Bạc đang nghiêng ngả nghỉ ngơi trên hàng ghế dài, mặt mày mệt mỏi.

Đột nhiên, Lôi Bạc cảm thấy lạ thường, mở mắt ra liền nhìn thấy Trần Tư Khải đang đứng trước mặt anh ta.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 266


Lạnh lùng sừng sững, ngọc thụ lâm phong.

“A, Tư Khải… Cậu tới rồi?”

Lôi Lạc đứng bật dậy.

Trần Tư Khải khẽ vỗ vai Lôi Bạc, ý bảo anh ta ngồi xuống, Trần Tư Khải khẽ nói: “Tối qua… Tôi hơi thất lễ…”

Lôi Bạc thở dài: “Ai gặp phải loại chuyện đó cũng đều như thế. Chuyện này, thật là không thể tưởng tượng được. Vậy mà… hai người các cậu lại thích… cùng một người.”

Trần Tư Khải cười tự giếu: “Tối qua tôi tức điên lên rồi. Bạc, cậu không sao chứ tối qua tôi giận quá, không làm cậu bị thương chứ?”

Thật ra, chuyện tối qua, đầu óc Trần Tư Khải vẫn rõ ràng.

Lôi Bạc nhe răng cười: “Yên tâm, tôi không sao, tôi cũng không phải làm từ giấy. Nhưng Lân…”

Lôi Bạc thở dài, hiển nhiên rất lo lắng cho Kim Lân: “Lân á… cảm xúc rất không ổn định, tối qua cũng không phối hợp điều trị. Tối qua khóc nháo vài lần, cứ gọi tên Tiêu Mộng, tôi cũng bất lực. Cậu nói xem, hai người các cậu… Sao hai người các cậu… Ôi…”

Trần Tư Khải đã sớm biết người như Kim Lân sẽ không dễ dàng từ bỏ, lần này hiển nhiên là anh ta đã thật lòng.

Trần Tư Khải cũng thở dài: “Tôi vào nói vài câu với cậu ấy.”

“Ừ, nói chuyện tử tế, đều là anh em tốt.”

“Yên tâm, sẽ không như tối qua.”

Trần Tư Khải để Khang Tử chờ ở ngoài, còn anh ta nhẹ nhàng đi vào.

Kim Lân vẫn luôn tỉnh táo, hai mắt khóc tới sưng lên, đang nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng động, anh ta xoay mặt lại, khi nhìn thấy Trần Tư Khải, cả người liền căng cứng, mắt mở to.

“Tư Khải…”

“Tối qua, xin lỗi, hơi quá đáng.”

Trần Tư Khải đứng ở đó, dáng vẻ thanh nhã.

Ánh mắt Kim Lân trở nên ảm đạm, lẩm bẩm: “Không sao, đều là anh em. Tư Khải, Mộng, cô ấy…”

Vừa nghe thấy Kim Lân nhắc tới Mộng, tâm tình mà Trần Tư Khải điều chỉnh suốt dọc đường lập tức lại bùng lên.

Anh ta cao giọng, nhanh chóng nói: “Lân, là tôi gặp Mộng trước, hơn nữa, lần đầu tiên của cô ấy là dành cho tôi, cô ấy nói người cô ấy thích cũng là tôi. Lân, đừng miễn cưỡng nữa, được không?”

Trân Tư Khải nói dối. Nhưng nếu anh ta không nói như thế, làm sao có thể khiến Kim Lân chết tâm chứ?

Nước mắt Kim Lân lập tức lăn dài, môi run lên: “Cô ấy nói như thế sao? Cô ấy chưa từng nhắc tới cậu… chỉ là cô ấy không thích tôi, tôi cũng không thể nào không thích cô ấy nữa! Tôi không làm được, Tư Khải!”

Trần Tư Khải nghiêm mặt: “Nếu cậu muốn Mộng hạnh phúc, vậy cậu đừng làm phiền cô ấy nữa, bằng không…”

Kim Lân giật mình ngơ ngác.

Trần Tư Khải không nói thêm nữa, lạnh lùng nói: “Lân, cướp đoạt thứ người khác ưa thích, không phải là chuyện mà những người bạn tốt nên làm. Lẽ nào cậu định cướp người phụ nữ của tôi sao? Được, từ nay về sau, giữa chúng ta không nhắc tới Mộng nữa. Chúng ta vẫn là anh em tốt. Cậu nghỉ ngơi cho tốt, tôi cho người tới chăm sóc cậu.”

Trần Tư Khải nói xong, lạnh lùng xoay người rời đi.

Kim Lân nước mắt lã chã, khịt mũi, hồi lâu mới đau lòng lẩm bẩm tự nói một mình: “Nhưng tôi không buông được, tôi không buông tay được… Tôi thích cô ấy lắm!”

Về sau, Lôi Bạc lại đi vào, cho dù Kim Lân nói gì, anh ta cũng như người gỗ, coi như không nghe thấy.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 267


Mãi cho tới chiều, Lôi Bạc đang ở công ty thì nhận được điện thoại của Kim Lân.

“Bạc, tôi quyết định rồi.”

“Hử? Lân, cậu quyết định cái gì rồi?”

“Không làm anh em nữa.”

“Á! Cậu nói cái gì?” Lôi Bạc giật mình, bật dậy khỏi ghế.

Đầu bên kia truyền tới tiếng thở dài của Kim Lân: “Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi không thể từ bỏ Mộng, tôi muốn cạnh tranh với Tư Khải. Tôi muốn giành lại Mộng. Tôi thà không làm anh em nữa.”

Tít! Điện thoại ngắt máy.

(⊙_⊙) Lôi Bạc trợn tròn mắt, không dám tin mà lắc điện thoại: “Alo! Alo? Alo! Lân! Lân!”

Trời ơi, thế giới này sắp rối tung lên rồi!

Vậy mà Lân muốn tranh Tiêu Mộng… với Tư Khải!

Lôi Bạc sờ tóc mình, cảm thấy sau lưng ớn lạnh từng cơn.

Sao Lân có thể đấu lại Tư Khải được chứ?

Tư Khải là người bình thường sao?

Tư Khải là cá mập đó! Cá mập với bản tính tàn bạo!

Lôi Bạc càng nghĩ càng cảm thấy hậu quả nghiêm trọng.

Khi Tiêu Mộng tỉnh lại thì đã là 3 giờ chiều.

Hơi động đậy liền cảm thấy xương cốt cả người đều đau nhức.

“A, mình chết rồi sao? Có phải mình tới âm phủ rồi không?”

Trần Tư Khải đòi hỏi ghê gớm như thế, cô cảm thấy thật sự là đã chết rồi.

“Mợ chủ tỉnh rồi sao? Cậu chủ nói là chờ cô tỉnh dậy thì lập tức ngâm nước thuốc, người đâu, mợ chủ tỉnh rồi, mọi người tới giúp cái.”

Một bà thím hiền hậu khoảng hơn 40 tuổi cười hihi nói, khiến Tiêu Mộng nghe mà nổi hết da gà.

Mợ chủ? (⊙_⊙) Gọi ai chứ?

Trời ơi, không phải là gọi cô chứ? Mợ chủ? Kỳ lạ quá… Sột soạt, bốn năm người phụ nữ trung niên đi vào, ai nấy đều mặc đồng phục như nhau, không đợi Tiêu Mộng phản ứng lại đã đưa Tiêu Mộng trần như nhộng đi vào nhà tắm, bên trong đã sớm chuẩn bị sẵn một bồn tắm thảo dược, nước đỏ sậm, dọa Tiêu Mộng sợ hãi.

“Này, không phải chứ, mấy người buông tôi ra, buông tôi ra… A…”

Tiêu Mộng bị ấn vào trong nước, cô lập tức bị nước ấm quấn quanh.

Quả nhiên… Tắm nước thuốc đúng là khác biệt, cảm giác mê hồn, đặc biệt là bên dưới, mát lạnh, còn có chút đỡ đau.

Khiến Tiêu Mộng không chịu nổi nhất không phải là mấy bà thím này cọ lưng gội đầu cho cô, cũng không phải là họ cọ cánh tay, cọ chân cho cô, mà là… Bọn họ cứ luôn miệng gọi cô mợ chủ… Tiêu Mộng nghe mà nổi hết da gà.

Khó khăn lắm mới tắm nước thuốc xong, xối nước rửa sạch sẽ, mấy người họ lại bôi cho cô một lớp tinh dầu hoa hồng, thơm phức, rồi đưa cô tới trước gương mặc quần áo.

Quần áo hàng hiệu còn chưa cắt mác, một đống, tùy Tiêu Mộng chọn.

Cũng không thể trần như nhộng được!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 268


Tiêu Mộng chọn một bộ, mặc lên người.

“Nhóc dậy rồi à?”

Thời gian chuẩn xác như thế, Trần Tư Khải đẩy cửa vào.

Mặt đầy ý cười giống như tối qua không xảy ra chuyện gì vậy.

Tiếp đó, từ phía sau anh ta biến ra một bó hoa cát cánh tươi đẹp, đưa cho Tiêu Mộng: “Này, tặng em, không biết em có thích không? Đây là lần đầu tiên tôi tặng hoa cho phụ nữ, quý trọng nha.”

Tiêu Mộng hoàn toàn ngây người.

Cô lắc đầu.

Lẽ nào mình nhớ nhầm rồi sao? Hay là gặp ác mộng?

Lẽ nào Trần Tư Khải đánh Kim Lân, đùng đùng nổi giận, giày vò cô cả đêm, những thứ này đều là nằm mơ sao?

Vì sao bây giờ anh ta có thể bình thường như không có chuyện gì, cười tươi tự nhiên nho nhã thế này chứ?

Mặc dù người đã ngâm nước thuốc, nhưng bây giờ cô vẫn cảm thấy cả người vẫn mệt mỏi.

Nếu đây là lần đầu tiên của cô, chắc là tối qua điên cuồng cả đêm như thế, chắc chắn cô sẽ mất nhiều máu.

May là không phải lần đầu tiên… Khụ khụ, đương nhiên có đánh chết Tiêu Mộng cô cũng không thừa nhận, tối qua, cô thật sự đã cảm nhận được không chỉ 4-5 lần l*n đ*nh.

Loại cảm giác nhẹ nhàng bay bổng trên chín tầng mây kia khiến cô xấu hổ, khiến cô không vững vàng.

“Vì sao lại tặng tôi hoa?”

Tiêu Mộng trợn mắt, vẻ mặt không vui nhìn Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải khua tay, đám bà thím phục vụ trong phòng đều cúi đầu, im lặng đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn lại hai người cô và anh ta, cả người Tiêu Mộng bắt đầu không tự chủ mà nổi hết da gà.

Đại khái là ấn tượng mà Trần Tư Khải để lại cho Tiêu Mộng quá là đáng sợ.

Trần Tư Khải và Tiêu Mộng cùng ngồi trên giường, anh ta duỗi tay ra, nhẹ nhàng xoa mái tóc cô, sự dịu dàng và yêu thương kia thật sự giống như một vị hoàng tử dịu dàng.

Tiếc là, Tiêu Mộng biết, Trần Tư Khải không phải. Anh ta vẫn luôn không phải đại diện của dịu dàng, “Bó hoa này dùng để biểu thị tấm lòng của tôi. Có biết ngôn ngữ hoa của hoa này không?”

Tiêu Mộng lại thở dài: “Tổng giám đốc Trần, tôi cảm thấy tôi cần phải nói rõ ràng với anh, thật ra tôi…”

“Em biết đây là hoa gì không?” Trần Tư Khải vờ như không nghe thấy lời Tiêu Mộng nói, ngắt lời cô, cố chấp nghịch tóc cô, hỏi cô.

Tiêu Mộng liếc nhìn Trần Tư Khải mỉm cười tự nhiên, xụ mặt xuống, lắc đầu: “Không biết.”

“Hoa cát cánh.”

“Ừ, nó là hoa cát cánh à. Tôi biết ngôn ngữ hoa của nó.”

Trần Tư Khải nhoẻn miệng cười xinh đẹp: “Haha, vậy sao, em cũng biết ngôn ngữ hoa của nó, vậy, em nói nghe xem.”

Giọng điệu của anh ta dịu dàng, nhẹ nhàng, mang theo chất giọng từ tính đặc biệt, thật sự khiến người khác nghe mà trầm mê.

Tiếc là trải qua chuyện tối qua, Tiêu Mộng đã thấy rõ sự đáng sợ của anh ta.

Anh ta có đẹp hơn nữa, thanh nhã hơn nữa, cao quý hơn nữa thì sao chứ? . Ngôn Tình Tổng Tài

Bắt nạt cô, cưỡng ép cô trở thành đồ chơi cho anh ta… Hừ!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 269


Tiêu Mộng bĩu môi, không thoải mái, nói: “Ngôn ngữ hoa của hoa cát cánh chính là… đạp anh, đạp anh, đạp chết anh!”

Đồng tử của Trần Tư Khải co rút, hít vào một hơi, không vui nhìn Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng nhanh mồm nhanh miệng, lập tức liền sợ hãi.

Thật sự sợ sẽ bị Trần Tư Khải đánh cho răng rơi đầy đất, sợ lắm.

Cô rụt cổ lại, không dám nhìn biểu cảm lúc này của Trần Tư Khải, không dám thở mạnh.

Trần Tư Khải im lặng một lúc, cầm lấy bó hoa cát cánh, c*m v** chiếc lọ rỗng bên kia, quay lưng về phía Tiêu Mộng, nhìn về hướng ánh sáng, cả người phủ một màu bạc giống như thần thánh, khẽ nói: “Ngôn ngữ hoa của hoa cát cánh… là… tình yêu mãi mãi không thay đổi…”

(⊙_⊙) Tiêu Mộng không dám tin, ngước mắt lên nhìn bóng lưng cao lớn của Trần Tư Khải.

Anh ta nói cái gì?

Tình yêu mãi mãi không thay đổi?

Đây là tâm ý anh ta muốn bày tỏ với cô sao?

Trần Tư Khải yêu cô, yêu mãi mãi không thay đổi sao?

Hahaha… buồn cười quá! Dùng thủ đoạn trẻ con như này để lừa cô, thú vị sao?

Tiêu Mộng bĩu môi, khịt mũi, lười biếng nói: “Vậy sao? Cảm ơn hoa của anh, thế nhưng, tôi không quá thích hoa cỏ của anh.”

Cho dù vốn dĩ rất thích hoa, bây giờ cũng nhất định không thích nữa!

Trần Tư Khải thở dài, dáng vẻ đau lòng, thấp giọng nói: “Mộng… Có phải… tối qua tôi có chút quá hà khắc với em không?

Tiêu Mộng hà một hơi, đột nhiên trong mắt mờ hơi sương, cô nhanh chóng dùng mu bàn tay lau đi, cô không muốn để Trần gấu xấu xa thấy dáng vẻ yếu đuối của mình, thật ra cô vẫn luôn cực kỳ mềm yếu.

“Không phải hà khắc, mà là tàn nhẫn! Tổng giám đốc Trần, võ công của anh rất tốt, có thể đánh Kim Lân, có thể đánh tất cả mọi người, anh cũng có thể ép tôi phục tùng ngoan ngoãn, thế nhưng… như thế có ý nghĩa gì sao? Lẽ nào thứ anh muốn, là tôi sẽ rất sợ anh sao? Nếu là như thế, vậy thì, bây giờ anh thành công rồi, tôi, cực kỳ sợ anh. Anh nói tôi là người phụ nữ của anh thì tôi chính là người phụ nữ của anh. Anh nói tôi là đồ chơi của anh, vậy tôi chính là đồ chơi của anh. Thế nhưng, như thế, anh thật sự vui vẻ sao?”

Bờ vai của Trần Tư Khải bỗng run lên, anh ta từ từ quay lại, vẻ mặt đau đớn: “Mộng, những thứ này… đều không phải là thứ tôi muốn. Tôi thừa nhận, tối qua tôi cực kỳ quá đáng…”

“Nhưng tôi phản ứng như thế, hoàn toàn là vì tôi quá để ý tới em! Tôi thấy em và Kim Lân ôm nhau, em và cậu ta hôn nhau, trái tim của tôi liền vỡ vụn, tôi tức muốn điên lên, tôi tức chết mất! Tôi không muốn thừa nhận tôi rất thích em, tôi càng không muốn thừa nhận, vì em, tôi đã ghen tuông biết bao nhiêu lần! Nếu tôi không thích em, không yêu em, vì sao tôi lại vì em mà trở mặt thành thù với người bạn thân như Kim Lân chứ? Tất cả những lỗi lầm này, hoàn toàn là vì tôi thích em!”

Trần Tư Khải nói rồi nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Tiêu Mộng, từ từ khụy xuống, cầm lấy tay cô, nắm lấy, khẽ nói: “Mộng, tôi yêu em rồi, làm sao đây? Em nói cho tôi biết, tranh đấu vùng vẫy mãi, nhưng tôi vẫn yêu em không thể cứu chữa, tôi nên làm sao đây?”

(⊙_⊙) Tiêu Mộng bị lời bày tỏ đột ngột của Trần Tư Khải làm cho đầu óc mơ màng.

Tiêu Mộng mở to mắt, không dám tin nhìn người đàn ông quỳ xuống cao ngang cô này.

Không thể thở nổi!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 270


Người đàn ông mạnh mẽ, ngang ngược như Trần Tư Khải, đột nhiên trở nên dịu dàng, trở thành khe suối róc rách, trở thành tơ lụa mềm mại…

Điều này khiến Tiêu mộng thật sự… không biết làm sao.

Cô thật sự không thể nào liên hệ người đàn ông mạnh mẽ như hổ báo tối qua với người đàn ông dịu dàng như nước lúc này.

Thế nhưng… Trần Tư Khải thật sự là một diễn viên giỏi.

Dáng vẻ lúc này của anh ta, thật sự khiến người khác không thể chối từ!

“Tổng giám đốc Trần… nhưng tôi không thích anh… Tôi chỉ xin anh đừng cưỡng ép tôi giống như tối qua là được, từ nay về sau, anh vẫn là anh, tôi vẫn là tôi, như thế có được không?”

“Không được.” Trần Tư Khải dứt khoát từ chối.

Mặt Tiêu Mộng lập tức xụ xuống.

Không được, vậy anh còn nói lắm lời thừa thãi như thế làm gì? Tiếp tục diễn vai sói xám của anh không phải là được rồi sao?

Đột nhiên Trần Tư Khải cầm lấy tay Tiêu Mộng, đặt bên môi mình, đôi môi thanh lạnh của anh ta khẽ hôn lên tay cô, sự dịu dàng ngọt ngào kia khiến cả người Tiêu Mộng nổi hết da gà.

“Tôi thích em, tôi yêu em, tôi không muốn khiến em bài xích tôi. Mộng, tôi muốn em cho tôi một khoảng thời gian để tôi khiến em thích tôi. Tôi đảm bảo, ba tháng, nếu em vẫn không yêu tôi, tôi tuyệt đối sẽ không cưỡng ép giữ em lại nữa.”

Ba tháng… Tiêu Mộng cắn môi, nhưng lại nghĩ: “Vậy, ba tháng này, anh còn giống như tối qua… cưỡng ép tôi… ngủ với anh không?”

Từ l*m t*nh này, cô ngại không nói ra được.

So độ mặt dày, Trần gấu xấu xa tuyệt đối là hạng nhất.

Trần Tư Khải nhoẻn miệng cười xấu xa: “Vì yêu em nên mới muốn làm với em… Đây là quan hệ nhân quả…”

“Ý của anh là… vẫn muốn tiếp tục…”

Cưỡng ép cô như thế sao?

“Tôi cố gắng đạt được sự đồng ý hoặc mặc nhận của em, hoặc là em có hứng, có phản ứng thì…”

Mặt Tiêu Mộng đã đỏ bừng lên.

Cô đảm bảo cô sẽ không đồng ý, cũng sẽ không mặc nhận, thế nhưng… Cô thật sự rất khó đảm bảo cô sẽ không có phản ứng… Kỹ thuật về mặt kia của Trần gấu xấu xa tốt như thế… lần nào cô cũng kìm lòng không đậu mà trầm luân… Chuyện này… Chuyện này… không phải ý chí có thể khống chế được.

Trần gấu xấu xa thật sự nham hiểm, anh ta nói như thế không phải là để anh ta có lý do để tiếp tục bắt nạt cô, cưỡng ép cô sao?

Thật là một con hồ ly giảo hoạt!

Từ khi cô quen anh ta, anh ta đã là một tên xấu xa giỏi cài bẫy hại cô!

Thế nhưng… nói đi cũng phải nói lại, Trần Tư Khải dùng giọng điệu mềm mỏng, hạ thấp cái tôi như này, cô thật sự không có cách nào với anh ta.

Không thể hận anh ta được.

Như này gọi là gì chứ? Vừa đấm vừa xoa.

Trong lúc ngây người, Tiêu Mộng không hề để ý thấy nụ cười giả tạo đang bị Trần Tư Khải giấu đi.

Trần Tư Khải nhẹ nhàng kéo Tiêu Mộng lên, nói: “Đi thôi, ra ngoài dạo phố, mua chiếc điện thoại mới cho em.”

Tối qua, trong lúc tức giận, anh ta ném vỡ chiếc điện thoại ngu ngốc của cô.

Tiêu Mộng từ chối: “Không cần mua mới.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 271


“Con người tôi không thích làm việc đầu voi đuôi chuột, việc cần chịu trách nhiệm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm. Đi thôi.”

Trần Tư Khải nắm lấy tay Tiêu Mộng, từ từ xuống tầng.

Anh ta đi mấy bước liền quay đầu cười xán lạnh với cô, sự dịu dàng kia thật sự không có ngôn từ nào có thể diễn tả được.

Khang Tử đứng ở cửa, lặng lẽ thấy cậu chủ như này, anh ta không khỏi giật giật khóe môi.

Chết mất, đây nào có phải tác phong của cậu chủ?

Dịu dàng chết mất.

Không biết cậu chủ lại tính toán gì đây?

Tiêu Mộng nhìn phòng khách rộng lớn, đột nhiên nhớ tới người tên Phương Ý Hàm tối qua.

“Đúng rồi, người phụ nữ đánh tôi tối qua, cô ta sao rồi?”

Trần Tư Khải không khỏi khẽ cau mày.

Thế nhưng anh ta vẫn luôn giỏi giấu diếm cảm xúc, bình thản nở nụ cười, chầm chậm nói: “À, cô ta à, đương nhiên là an toàn tiễn về nhà. Sao thế, em muốn gặp cô ta sao?”

“Gặp cô ta? Đương nhiên không phải. Tôi chỉ tùy tiện hỏi thế thôi.”

Tiêu Mộng lại không sợ chết mà hỏi: “Cậu Kim Kim Lân thế nào rồi? Cánh tay anh ta bị thương vì tôi đó.” .

||||| Truyện đề cử: Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Rồi |||||

Mặt của Trần Tư Khải lập tức đen lại, cực kỳ âm trầm!

Khang Tử cách đó không xa cũng không khỏi lạnh tới mức cả người run lên.

Cái cô Tiêu Mộng này thật sự là nói mà không nghĩ, cái gì không nên nhắc thì lại cứ nhắc.

Chắc là cô không biết, trưa hôm nay cậu chủ còn cố ý tới bệnh viện ra oai một lượt.

Chắc chắn cậu chủ sẽ nổi trận lôi đình… Thế nhưng, khiến Khang Tử ngạc nhiên là, chỉ trong hai giây ngắn ngủi, Trần Tư Khải đã điều chỉnh lại cảm xúc của mình.

Khẽ cười như gió mùa xuân: “Lân à, không sao, trưa nay tôi có tới thăm cậu ấy, vết thương không đáng ngại, có cần chúng ta cùng đi thăm cậu ấy không?”

Khóe môi Tiêu Mộng giật giật.

Không phải chứ? Thay đổi quá nhanh đi?

Người này còn là Trần gấu xấu xa tối qua ép cô thề phải tránh xa Kim Lân sao?

Anh ta không bị sét đánh đấy chứ, sao đột nhiên lại trở nên khác lạ thế này?

“Anh không để ý tôi và cậu Kim gặp nhau sao?”

Tiêu Mộng cẩn thận hỏi, lén lút đánh giá bên mặt đẹp trai của Trần Tư Khải.

Bàn tay nắm lấy tay Tiêu Mộng hơi siết chặt.

“Đương nhiên là không để ý.” Trần Tư Khải quay mặt lại, híp đôi mắt báo săn, bổ sung: “Đương nhiên, phải là chúng ta đi cùng nhau.”

Biết ngay mà, biết ngay là cá sấu sẽ không có lòng tốt mà, hai người bọn họ cùng nhau đi thăm cậu Kim thì giống như đi ra oai với người ta vậy, cho dù cô không thích cậu Kim, thế nhưng người ta cũng là ân nhân cứu mạng cô, cũng không thể đi k*ch th*ch người ta được.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 272


Trần Tư Khải tự mình mở cửa xe cho Tiêu Mộng, bất ngờ ôm cô lên, nhẹ nhàng đặt vào trong xe.

Tiêu Mộng cực kỳ ngạc nhiên nhìn Trần Tư Khải, sờ lên tay mình, đã nổi đầy da gà.

Nếu không phải cô vẫn đau chân mỏi eo, cô thật sự sẽ cho rằng tối qua là một giấc mơ.

Trần gấu xấu xa… có phải bị ma nhập rồi không?

Đến Khang Tử nhìn cậu chủ tỉ mỉ chu đáo như này cũng không khỏi đen mặt.

Cậu chủ đột nhiên như này… là thân tín lâu năm của anh ta, Khang Tử cũng không hiểu được mục đích thật sự của cậu chủ mình.

Thế nhưng, Khang Tử có thể đoán chắc 1 điều: Cậu chủ, chắc chắn sẽ không làm chuyện vô nghĩa!

Trần Tư Khải xoay người, quay lưng về phía Tiêu Mộng, vẻ mặt dịu dàng hoàn toàn biến mất không còn chút nào, mà thay vào đó là vẻ tàn ác lạnh lùng.

“Trời ơi, xong rồi! Xong rồi, xong rồi, xong rồi! Giờ tôi chết chắc rồi! Tối qua tôi không về nhà, cũng quên không nói dối với người trong nhà! Chết rồi, chết rồi, chết rồi, ba tôi sẽ giết tôi mất!”

Trên đường, Tiêu Mộng vỗ đầu, giờ mới nhớ ra chuyện này.

Tối qua cả đêm không về… Đối với một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba mà nói, có phải rất quá đáng không?

Trần Tư Khải lái xe, khẽ nói: “Đã gọi điện thay em rồi.”

“Hả?” Tiêu Mộng mở to mắt: “Gọi cho ai?”

“Tôi bảo Khang Tử gọi rồi, nói là em phải làm thêm ở công ty, được thưởng lương nhân 3, không về nữa, em gái em nghe, rất vui vẻ nói biết rồi.”

Vui vẻ?

Cái con nhóc Tiêu Đình Nhiên chỉ nhận tiền không nhận người kia! Vừa nghe thấy chị được nhân 3 lương, cho dù chị có bị bán vào kỹ viện chắc là nó vẫn vui tới vỗ tay. Cái con nhóc bạc tình bạc nghĩa này… Tiêu Mộng không thể không thừa nhận, Trần Tư Khải là một người suy nghĩ chu toàn, chuyện nhỏ như này mà anh ta cũng có thể nghĩ tới.

Chắc là đầu óc anh còn nhanh nhạy hơn cả máy tính.

Một đoàn xe lần lượt đỗ trước cửa trung tâm thương mại lớn nhất, không có ai dám ngăn cản, không có ai dám nói với những người này là ở cửa không cho phép tùy tiện đỗ xe.

Mọi người ngây ngốc, chỉ nhìn một hàng biển số xe này cũng biết người này không thể trêu chọc.

Trần Tư Khải xuống xe, mở cửa xe cho Tiêu Mộng, không đợi có cô hành động gì, anh ta đã đỡ lấy Tiêu Mộng, nhẹ nhàng ôm cô lên.

“Ôi trời ơi, không cần ôm tôi, tôi cũng không phải là người tàn tật, thả tôi xuống!”

Trần Tư Khải nhẹ nhàng đặt Tiêu Mộng xuống, dán bên tai cô nói: “Không phải là cảm thấy bên dưới của em vẫn đau sao?”

Tiêu Mộng xấu hổ, nghiến răng nói: “Anh mới đau ý!”

Trần Tư Khải khẽ cười, nắm lấy một tay của Tiêu Mộng, kéo cô vào lòng, hành động này của anh ta vẫn bá đạo như thế.

“Tôi không đau, tôi rất thoải mái.”

Tiêu Mộng quyết định không để ý tới tên háo sắc này nữa.

Dù sao anh ta cũng chả nói được mấy câu nghiêm chỉnh.

Tầng một chuyên bán điện thoại, Khang Tử dẫn theo mấy người đi trước mở đường, tránh đám người hỗn tạp.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 273


Phía sau Trần Tư Khải còn có mười mấy tên đàn em bảo vệ anh ta.

Đám người này vừa vào trong trung tâm thương mại, lập tức thu hút ánh nhìn của khách hàng trên tầng 2 và tầng 3.

“Trời ơi, đây là đại ca xã hội đen sao? Thật là kiểu cách!”

“Cái gì chứ, cô từng thấy xã hội đen trẻ trung đẹp đẽ như này sao? Từng xem phim chưa? Đại ca xã hội đen đều là mấy tên vừa già, vừa to cao, vừa xấu xí!”

“Vì sao lại có nhiều người vây quanh anh ta thế chứ?”

“Đó là vệ sĩ, làm ơn, chưa từng ăn thịt heo, chả nhẽ cô cũng chưa từng thấy heo chạy sao?”

“Cô gái anh ta ôm thật là tốt số quá, vì sao cô ta có thể câu được anh chàng vừa có tiền vừa có vẻ ngoài như này chứ?”

Vài cô gái đi mua sắm rớt nước miếng bàn luận.

Chẳng qua là nhìn vẻ ngoài của Trần Tư Khải mà thèm nhỏ dãi, rồi ghen tỵ với Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng sớm đã cảm nhận thấy ánh mắt lạ thường xung quanh, cô nhanh chóng vùng ra ngoài, không muốn duy trì loại thân mật này với Trần Tư Khải ở nơi công cộng, nhưng bất đắc dĩ, Trần Tư Khải không buông cô ra.

“Này, hai người chúng ta đừng đi sát như này nữa, cách xa chút có được không? Tách ra chút xíu thôi cũng được.”

“Vì sao phải tách ra? Hai người chúng ta đã từng quan hệ, trên người em có chỗ nào mà tôi không rõ chứ? Nói cách khác, trên người tôi có chỗ nào mà em không rõ chứ? Chúng ta đã như thế rồi, còn cần thiết phải giữ khoảng cách sao?”

Tai Tiêu Mộng đỏ lên.

Trần Tư Khải rất giỏi ăn nói lưu manh để chặn miệng cô. Còn cô lại cứ nghe những lời lưu manh như này là không dám nói gì nữa.

Mái tóc dày đầy phong tình của Trần Tư Khải vuốt chéo, che đi trán anh ta, đôi mắt sâu thẳm như đáy vực kia lại cực kỳ mê người.

“Nào, qua xem xem em thích điện thoại hãng nào, thích mẫu điện thoại nào, tùy em chọn.”

Trần Tư Khải ôm Tiêu Mộng đi tới trước quầy điện thoại, ngón tay thon dài khẽ gõ mặt kính.

Tiêu Mộng bĩu môi, tiến tới trước quầy, nhìn xuống.

“Ờ, tôi thế nào cũng được, tôi không kén chọn.”

“Phục vụ, lấy điện thoại tốt nhất, đắt nhất dành cho phái nữ ở đây ra đây.”

Trần Tư Khải thờ ơ nói, tiện tay vén tóc Tiêu Mộng.

Hành động này của anh ta rất dịu dàng, không biết đã cướp lấy trái tim của bao nhiêu thiếu nữ.

“Vâng, tổng giám đốc Trần.”

Nhân viên phục vụ gật đầu mỉm cười với Trần Tư Khải, cực kỳ nịnh bợ.

Tổng giám đốc Trần?

Tiêu Mộng ngạc nhiên: “Vì sao cô ta lại biết anh?”

“Haha, người đàn ông của em rất được chào đón, con rùa vàng mà mọi người chú ý đó.”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 274


Trần Tư Khải khẽ cười, trêu chọc Tiêu Mộng, đương nhiên là cô bĩu môi, trợn mắt coi thường theo thói quen.

Trần Tư Khải nhẹ nhàng giơ cổ tay nhìn đồng hồ, rồi lại cụp mắt xuống, khẽ liếc nhìn Tiêu Mộng.

Anh ta không nói với Tiêu Mộng, trung tâm thương mại này là do Kim Lân mở, chẳng qua, nơi đây cũng có một phần cổ phần là của Trần Tư Khải, thế nên thỉnh thoảng anh ra sẽ tham gia họp hội đồng quản trị, cắt băng hoạt động gì đó, thế nên phần lớn nhân viên phục vụ ở đây đều biết anh ta.

Tới đây… cũng không phải là không có mục đích.

Bởi vì, 1 tiếng trước, anh ta nhận được điện thoại nói là Kim Lân đã xuất viện, sẽ tới tham gia cuộc họp nhất định phải có mặt của trung tâm thương mại.

Kim Lân, nếu cậu đã tuyên chiến với tôi, tôi còn có thể ngồi im không quản nữa sao?

Tay Trần Tư Khải nghịch điện thoại của mình, thỉnh thoảng lướt nhìn vài tin nhắn.

“Tư Khải, nếu Mộng và anh em chỉ có thể 2 chọn 1, vậy được, tôi chọn Mộng. Tôi sẽ cố hết sức giành được trái tim của Mộng. Cậu dám so tài với tôi không?”

Kim Lân.

Hừ, Lân, vậy mà cậu lại quyết liệt với tôi vì Tiêu Mộng?

So tài?

Haha, được, cứ việc tới! Trên đời này còn chưa có chuyện mà Trần Tư Khải tôi sợ!

Trần Tư Khải sẽ không trả lời tin nhắn của Kim Lân, trong lòng anh ta không coi trọng Kim Lân.

Thế nhưng, vừa nghĩ tới cảnh Kim Lân ôm hôn Tiêu Mộng… Trái tim anh ta liền cực kỳ đau đớn!

Mối thù này, nhất định phải báo!

Lân, tên nhóc nhà cậu thường ngày không đáng tin đã đành, nhưng lần này… cậu trêu chọc tới người phụ nữ của tôi, nhóc của tôi… vậy tôi thật sự không thể không xử lý cậu.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trần Tư Khải cúi đầu nhìn cô gái mình đang ôm trong lòng.

Tiêu Mộng mở từng chiếc điện thoại đặt trên quầy, ấn một lượt, vẫn chưa quyết định được lấy cái nào.

“Chọn được mẫu nào chưa?”

Trần Tư Khải dần dần trượt tay từ vai xuống eo của cô, ôm chặt.

Dáng người cô nhỏ nhắn xinh xắn, đường cong mềm mại, vừa đẹp với thân người anh ta.

Tiêu Mộng lắc đầu, thì thầm: “Mấy cái này… đắt quá, tôi không cần đắt như thế, loại bình thường là được, khoảng hơn 3 triệu là được.”

“Haha…” Trần Tư Khải khẽ cười, cô bạn gái nhỏ của anh ta vẫn cứ thỉnh thoảng lại nói ra mấy câu rất đáng yêu khiến tâm tình anh ta tốt hơn: “Chúng ta không để ý tới giá tiền có được không? Đắt, cũng không phải tiêu tiền của em.”

“Nhưng tôi vẫn là người mang nợ đó, tôi còn nợ anh 3 tỷ rưỡi…”

“Em quên rồi sao, ở Ý, tôi đã xóa hết nợ cho em rồi, chờ tới lúc tới công ty, tôi sẽ cho em tự tay đốt cái hợp đồng kia của chúng ta.”

“Thế nhưng…”

“Còn nhưng nhị cái gì nữa, bây giờ em là người phụ nữ của Trần Tư Khải tôi, tiêu tiền của tôi, đây là chuyện đương nhiên. Em không tiêu tiền của tôi, trong lòng tôi lại không thoải mái. Đừng quên, em đã đồng ý với tôi là cho tôi 3 tháng để tôi cảm động em.”

Đối diện với tài ăn nói khéo léo của Trần Tư Khải, Tiêu Mộng không nói nên lời.

Ba tháng, cô nào có đồng ý với anh ta, đó cũng là do anh ta cưỡng ép có được không?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 275


Tiêu Mộng nhăn mặt: “Nhưng tôi vẫn cảm thấy mấy cái điện thoại này quá đắt. Tôi là học sinh, không cần dùng tới điện thoại tốt như này.”

“Sai. Mặc dù bây giờ em là học sinh, nhưng là một học sinh không tầm thường. Bởi vì, thứ nhất, em là người phụ nữ của Trần Tư Khải tôi, người phụ nữ của tôi nhất định phải dùng thứ tốt nhất.”

Mặt Tiêu Mộng tái xanh.

Đừng có hở tý là treo câu “người phụ nữ của Trần Tư Khải tôi” bên miệng có được không?

“Vậy thì… chọn cái này đi.” Tiêu Mộng chỉ vào một mẫu điện thoại nào đó trong quầy hàng, nói.

Trần Tư Khải cũng cúi người, bóng người gần như chồng lên người Tiêu Mộng, cúi xuống nhìn, bật cười khanh khách: “Chiếc điện thoại này có mỗi 3 triệu thôi! Rẻ quá! Không được, không được!”

Tiêu Mộng bực mình: “Vậy rốt cuộc là anh chọn điện thoại hay tôi chọn hả?”

“Ừ, vậy thì để tôi chọn đi, nếu để quyền này cho em, chắc là em sẽ chọn một cái rất vớ vẩn. Tiền của tôi, tiêu cho em bao nhiêu tôi cũng vừa lòng.” . ngôn tình ngược

Trần Tư Khải buột miệng nói ra lời ngọt ngào, khiến cho Tiêu Mộng ngơ ngác.

Trời ơi, đừng như này có được không, cô thật sự sẽ bị anh ta làm cho hồ đồ mất.

Trần Tư Khải cúi đầu, nhanh chóng hôn một cái lên tóc Tiêu Mộng, nói với nhân viên phục vụ: “Này, lấy mẫu này đi.”

“Tổng giám đốc Trần thật biết chọn, mẫu điện thoại này là mẫu mới nhất vừa ra mắt, chức năng đầy, đủ tính năng cực tốt.”

Tiêu Mộng lè lưỡi, thì thầm nói: “Đương nhiên rồi, tiền cũng là đắt nhất, trời ơi, một cái điện thoại mà lại đắt như này.”

Gần 35 triệu… Cô đau lòng chết mất!

Lắp thẻ sim lúc trước của Tiêu Mộng vào, mở điện thoại mới lên, Trần Tư Khải nhét điện thoại vào tay Tiêu Mộng, nói như dỗ trẻ con: “Nào, tự mình thao tác điện thoại mới của em xem.”

Dù sao Tiêu Mộng vẫn có tính trẻ con, cầm được đồ mới, đương nhiên là cực kỳ vui vẻ và tò mò, lập tức ấn các nút, thử nghịch xem sao.

Trần Tư Khải hơi đánh giá phía trước mặt, thấy một bóng người quen thuộc đi tới.

Anh ta lập tức ôm chặt eo Tiêu Mộng, anh ta cúi người xuống, cong eo, dán mặt mình vào má Tiêu Mộng, gần như môi đã hôn lên mặt cô, nói: “Em có biết chơi không? Không hiểu rồi hả? Haha.”

Tiêu Mộng không ngẩng đầu lên, không phục, nói: “Đương nhiên là tôi biết chơi rồi, cái này còn không phải là trò trẻ con sao, anh bớt coi thường người khác đi!”

Kim Lân đi vào cùng 4 thư ký, vốn nên trực tiếp đi về phía thang máy VIP, nhưng thoáng cái liền thấy một đám người hung hăng ngang ngược bên quầy hàng tầng 1.

Muốn không nhìn thấy cũng khó, sắp xếp mười mấy tên vệ sĩ, quá hút mắt rồi.

Ô! (⊙_⊙) Kim Lân lập tức dừng bước chân, cả người ngây ngốc!

Anh ta nhìn thấy ai kia?

Nhìn thấy ai kia?

Đôi mắt của Kim Lân trợn to.

Cánh tay trái vẫn đang treo lên hơi run run.

Đó không phải là Tiêu Mộng sao?

Bé con của anh ta… Trái tim Kim Lân lập tức chua sót, giống như có ai đó lấy dao găm đâm mạnh vài cái.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 276


“Phó chủ tịch Kim… Mời đi bên này…”

Thư ký của Kim Lân phát hiện anh ta không động đậy thì tiến tới gần, nhỏ giọng nhắc nhở.

Nhưng Kim Lân vẫn làm như không nghe thấy!

Vẫn giữ vẻ mặt ngạc nhiên kia, mở to mắt, ánh mắt đầy đau thương nhìn về nơi nào đó trước mặt.

Tiêu Mộng đang cười trong lòng Tư Khải! Nụ cười thuần khiết giống như một đứa trẻ con!

Hai người bọn họ cùng xem gì đó, mặt của hai người bọn họ sáp lại thân mật, trông giống như Tư Khải đang hôn Tiêu Mộng.

Tay của Tư Khải ôm lấy eo Tiêu Mộng, hai người thân mật còn hơn cả người yêu!

Ánh mắt Kim Lân trở nên trống rỗng.

Ai tới nói cho anh ta biết, lúc này, ai có thể tới cứu rỗi trái tim đáng thương của anh ta đây?

Cả người Kim Lân run lên bần bật.

Cuối cùng thư ký cũng phát hiện ra sự khác lạ của phó chủ tịch, khẽ đẩy Kim Lân, lo lắng hỏi: “Phó chủ tịch Kim, rốt cuộc cậu làm sao thế? Có phải có chỗ nào không thoải mái không?”

Lúc này Kim Lân mới giật mình, thở hắt một hơi, vẻ mặt hoảng hốt: “Không… Không sao… Chỉ là thấy mấy người quen…”

Thư ký nhìn theo hướng ánh mắt của Kim Lân, hiểu ra: “À, đó không phải là tổng giám đốc Trần sao? Khéo quá, hôm nay tổng giám đốc Trần cũng tới trung tâm thương mại! Phó chủ tịch Kim, có cần phải qua chào hỏi tổng giám đốc Trần không?”

Kim Lân lập tức hoảng loạn.

Bảo anh ta trực tiếp nhìn Tư Khải và Tiêu Mộng anh anh em em sao?

Anh ta dũng cảm như thế sao?

Lẽ nào muốn anh ta thấy hai người bọn họ, vờ như chưa có chuyện gì xảy ra mà hỏi thăm: Này, trùng hợp thế, gặp hai người ở đây.

Hay là… Bảo anh ta nắm lấy tay Tiêu Mộng, khóc lóc: Mộng, vì sao em lại chọn Tư Khải mà không chọn tôi?

Hai cảnh tượng này… anh ta đều không muốn đối diện!

Kim Lân lắc mạnh đầu, quả quyết từ chối: “Thôi đừng qua chào hỏi thì hơn, thời gian họp của chúng ta rất gấp, đi thôi.”

“À, vâng.” Đương nhiên thư ký không có ý kiến gì, gật đầu.

Kim Lân, anh ta muốn trốn, nhưng có người sẽ không cho anh ta trốn tránh!

Đột nhiên Trần Tư Khải ngẩng đầu lên, dường như vừa mới nhìn thấy Kim Lân vậy, nở nụ cười, giơ tay hơi vẫy vẫy về phía anh ta.

“Lân, thật là cậu à, trùng hợp quá!”

Trần Tư Khải chào hỏi “nhiệt tình” khiến cả người Kim Lân chết cứng ở đó.

Tiêu Mộng nghe thấy “Lân” thì giật mình, nhanh chóng ngẩng đầu lên, tìm kiếm xung quanh.

Cuối cùng, cô ta nhìn thấy Kim Lân vẫn đang treo băng tay, thấy được vẻ hoảng hốt, đau lòng của Kim Lân, cũng thấy mặt Kim Lân trắng bệch.

Khi thấy dáng vẻ này của Kim Lân, trái tim Tiêu Mộng liền không nhịn được mà chua xót!

Có phải là vì tay mất quá nhiều máu nên sắc mặt anh ta mới khó coi thế không?

“Cậu Kim!” Tiêu Mộng nhíu mày, hơi lo lắng gọi Kim Lân.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 277


Kim Lân cứng ngắc khóe môi, nở nụ cười rất khó coi, gật đầu: “Mộng, Tư Khải.”

Khang Tử day huyệt thái dương.

Quả nhiên, cậu chủ có chuẩn bị mà tới.

Từ nhỏ lớn lên cùng cậu chủ, anh ta quá hiểu tính cách của cậu chủ.

Trước giờ cậu chủ sẽ không làm việc gì vô nghĩa, cũng sẽ không đánh trận mà không có chuẩn bị.

Đọ sức với cậu chủ nhà bọn họ, trình độ của cậu Kim không khỏi quá kém.

Thế nhưng, Khang Tử thật sự không ngờ được, cậu chủ và cậu Kim là bạn thân, vậy mà thật sự vì một người phụ nữ mà trở mặt với nhau.

Chuyện này xảy ra trên người cậu chủ, coi như cũng kỳ lạ, xảy ra trên người cậu Kim trăng hoa, lại càng thêm kỳ lạ.

Hai người đàn ông vốn dĩ không coi trọng phụ nữ, nhưng cùng lúc lại vì một người phụ nữ mà tranh đấu với nhau.

“Mộng, không phải em luôn lo lắng cho Lân sao, nhìn xem, trùng hợp thật đấy, vừa khéo Lân cũng ở đây, chúng ta qua nói chuyện vài câu với cậu ấy đi.”

Trần Tư Khải nói cực kỳ “chu đáo”, ngước mắt lên, nở nụ cười sắc bén nhìn Kim Lân, ôm lấy eo Tiêu Mộng, đi về phía anh ta.

Trái tim của Kim Lân đập thình thịch loạn lên theo từng bước chân lại gần của Tiêu Mộng.

Thư ký của Kim Lân không khỏi đưa tay đỡ lấy anh ta.

Không đỡ phó chủ tịch không được, cả người anh ta đã run lên bần bật rồi.

Tới khi Trần Tư Khải và Tiêu Mộng đi tới trước mặt Kim Lân, đôi môi anh ta đã trắng bệch không còn sắc máu.

Anh ta cố gắng kiềm chế bản thân không xông tới mà ôm chặt Tiêu Mộng vào lòng.

Thậm chí, anh ta còn muốn nhảy qua, đấm bay Trần Tư Khải.

Anh ta không thể làm gì cả, anh ta chỉ có thể dùng ánh mắt cố chấp mà kiên định nhìn chằm chằm Tiêu Mộng, nghiến chặt răng.

Mộng, bé con của tôi, tôi thề, tôi sẽ dùng hết tất cả năng lực và cố gắng của tôi để có được trái tim của em. Mộng, có một ngày em sẽ yêu tôi chứ? Tôi chờ… “Hi, Lân, khéo quá, ở đây mà cũng có thể gặp được cậu.” Trần Tư Khải cười xán lạn.

Kim Lân thâm tình nhìn Tiêu Mộng, đột nhiên cổ họng cảm thấy chua chát.

“Mộng, tối qua… em vẫn ổn chứ?” Mặt của Tư Khải hơi sa sầm.

Cái tên Kim Lân này, vậy mà cậu ta lại lờ đi lời của anh ta.

Vừa nhắc tới tối qua, Tiêu Mộng không nhịn được mà cau mày.

Tối qua, nói thế nào chứ, lẽ nào lại nói với cậu Kim, tối qua cô gần như cả đêm không ngủ, bị tên nào đó giày vò gần chết sao?

Đương nhiên không thể nói! Quá mất mặt! Loại chuyện này, cô có chết cũng sẽ không nói.

Tiêu Mộng cười khổ: “Ừ, vẫn ổn.”

Kim Lân hít vào một hơi, thấp giọng mà nói nhanh: “Mộng, cho dù vốn dĩ em như thế nào, tôi không quan tâm quá khứ của em, tôi vẫn thích em, tôi luôn thích em, thật đấy, tôi hạ quyết tâm rằng tôi sẽ…”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 278


“Lân! Có loại thuốc tránh thai nào có ít tác dụng phụ không, giới thiệu đi.”

Trần Tư Khải lạnh lùng cắt đứt lời của Kim Lân, ánh mắt sắc bén tàn nhẫn như một thanh kiếm đâm vào trái tim Kim Lân.

Thuốc tránh thai? (⊙_⊙) Kim Lân hơi sững sờ.

Hơi thở lập tức trở nên dồn dập, ngạc nhiên hoảng hốt nhìn ánh mắt thâm sâu mang ý cười của Trần Tư Khải, rồi lại cúi đầu nhìn Tiêu Mộng vẻ mặt đơn thuần, đột nhiên cảm thấy không giận nổi.

Nếu không cố chống đỡ, chắc chắn anh ta có thể hộc máu!

Tiêu Mộng nhăn mặt.

Thật là, rốt cuộc da mặt cái tên Trần gấu xấu xa này dày tới mức nào chứ, vậy mà anh ta lại nói cái gì thuốc tránh thai ở chỗ này, trước mặt bao nhiêu người, thật sự là cạn lời với anh ta.

Tiêu Mộng phát hiện tay trái của Kim Lân run bần bật, cô không khỏi tiến lên hai bước, rời khỏi Trần Tư Khải, lập tức đỡ lấy cánh tay của Kim Lân, lo lắng hỏi: “Cậu Kim, cánh tay anh không sao chứ? Tối qua tôi thấy vết thương chảy máu, có phải là vết thương lại nứt ra không? Bây giờ còn đau không? Anh có khám bác sĩ chưa?”

Vẻ quan tâm không thể che giấu của Tiêu Mộng khiến trong lòng Kim Lân hơi thoải mái hơn một chút.

Đồng thời, sắc mặt Trần Tư Khải lại tối đi.

Nhóc con chết tiệt, vậy mà em lại lo lắng cho Kim lân như thế!

Tối qua đảm bảo với anh ta như nào, xem ra người phụ nữ vô tâm vô phế này lại quên sạch sành sanh rồi.

Rõ ràng biết là bây giờ Tiêu Mộng không có tình cảm nam nữ với Kim Lân, nếu có cũng chỉ là sự cảm kích, nhưng Trần Tư Khải nhìn thấy cảnh này cũng cực kỳ tức giận.

Kim Lân khẽ xoa mặt Tiêu Mộng, động tác nhanh chóng mà dịu dàng kia của anh ta khiến Trần Tư Khải nắm tay thành quyền, suýt chút nữa thì đấm cho một cái.

Nếu Tiêu Mộng nhắm mắt, bịt tai lại, chắc chắn anh ta sẽ đấm cho Kim Lân một trận.

Tên nhóc chết tiệt, cậu ta dám trêu chọc Tiêu Mộng ngay trước mặt anh ta!

Kim Lân cười khổ, khẽ nói: “Không sao, em yên tâm đi, cánh tay tôi không sao. Nếu lần sau tôi thay băng, em tới bệnh viện cùng tôi, tôi nghĩ là sẽ nhanh khỏi hơn một chút.”

Kim Lân muốn kìm nén tình cảm, nhưng khi đối mặt với Tiêu Mộng, anh ta liền muốn làm nũng, giở trò, trêu chọc cô.

Mặc dù Tiêu Mộng là cô bé ngốc đơn thuần, nhưng cô lại có một mặt rất mạnh mẽ.

Cô giống như mặt trời, từ trên người cô tỏa ra sự ấm áp vô bờ.

Sự ấm áp kia khiến Kim Lân chạy theo như vịt, khiến anh ta kìm lòng không đậu.

Trần Tư Khải mặt tái xanh, ánh mắt bừng lửa giận.

Tiêu Mộng lập tức nói: “Ồ, vậy sao? Nếu tôi có thời gian, nhất định tôi sẽ đi cùng anh. Vết thương của anh là vì cứu tôi nên mới có mà! Anh phải chú ý nghỉ ngơi cho tốt nha!”

Kim Lân khẽ liếc nhìn Trần Tư Khải, nhìn thấy lửa giận của anh ta, rồi cười với Tiêu Mộng: “Ừ, vì em, tôi cũng sẽ giữ sức khỏe thật tốt.”

Thư ký nhắc nhở Kim Lân: “Phó chủ tịch Kim, sắp tới giờ họp rồi, cậu xem…”

“Ừ, Mộng, tôi đi họp trước đây, có thời gian lại gọi điện cho em.”

“À, được, chú ý tay của anh nha!” Tiêu Mộng dặn lại lần nữa.

Trần Tư Khải híp mắt lại đầy nguy hiểm.

Kim Lân ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt Trần Tư Khải, ánh mắt hai người đàn ông va chạm nhau b*n r* tia lửa.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 279


Tia lửa kia, đại biểu tranh đấu, đại biểu khói thuốc súng, đại hiểu đọ sức.

Tiêu Mộng nhìn theo bóng người Kim Lân đi khỏi rồi mới từ từ quay người lại, lập tức giật mình sợ hãi vì khuôn mặt lạnh lùng của Trần Tư Khải.

“Anh sao thế? Lại giận rồi?”

Tiêu Mộng thật sự cảm thấy Trần Tư Khải quá so đo, lẽ nào ghen tuông quá mức cũng là biểu hiện của việc đàn ông thích phụ nữ sao?

Trần Tư Khải thở ra một hơi, vẻ mặt trở thả lỏng, nói: “Không có, tôi không giận, dù sao tôi biết em không hề thích cậu ấy.”

Vốn dĩ Tiêu Mộng không nghe Trần Tư Khải nói cái gì, cô nhíu mày nói: “Trời ơi, nhìn có vẻ cánh tay anh ta rất nghiêm trọng, đều là vì tôi nên mới bị thương, tôi cũng lo lắng tiến trình hồi phục của cánh tay anh ta.”

Khang Tử nhếch mép, cố gắng lùi về sau.

Rất rõ ràng, vì những lời này của Tiêu Mộng, cậu chủ lại càng thêm cực kỳ không vui.

Mua điện thoại mới cho Tiêu Mộng xong, Trần Tư Khải liền đưa cô về nhà.

“Khang Tử, phái người trông chừng cô ấy, nếu Kim Lân lại gần, lập tức báo lại với tôi.”

Trần Tư Khải ngồi trên xe, khẽ dặn dò.

Khang Tử ngây một lát rồi đáp: “Đã rõ thưa cậu chủ!”

Mẹ ơi, đến mức đó sao, không phải chỉ là một người phụ nữ sao, nhìn cái dáng vẻ lo lắng của cậu chủ kìa.

“Đúng rồi, cậu chủ, bên Ý truyền về tin tức, nói là thời gian tới cô Anna sẽ tới nước V.”

Trần Tư Khải nhíu mày: “Người phụ nữ kia tới nước V làm gì?”

Thật ra, Trần Tư Khải đã ngẫm ra lý do, anh ta quá thông minh.

Khang Tử nói: “Bên kia truyền tới tin tức, nói là muốn tới điều tra thị trường trong nước.”

“Hừ, điều tra cái mẹ gì, có cái gì mà điều tra chứ, người phụ nữ này thật sự khiến người khác cạn lời.”

Trần Tư Khải nói, sống lưng dựa vào lưng ghế tựa, hơi nhắm mắt lại, im lặng suy nghĩ.

Có nhiều kế hoạch phải suy nghĩ, sắp xếp, tiến hành…

Lưới, cuối cùng phải thu lại từng chút một.

Cho dù tới cuối cùng tổn thương tới ai, anh ta cũng phải nhẫn tâm tiến hành tiếp!

Nghĩ tới đây, Trần Tư Khải không khỏi thở dài một hơi.

Không biết tới lúc đó, anh ta có mềm lòng hay không.

Anh ta lại cảm thấy buồn cười, tự hỏi: Trần Tư Khải, mày còn có trái tim sao? Hoặc là, mày còn có thể có trái tim sao? Đối mặt với con gái ông ta, mà còn có thể thản nhiên hưởng thụ tiếp sao?

Một chút đau đớn và thê lương xẹt qua trên khuôn mặt xinh đẹp của Trần Tư Khải.

Tiêu Mông về tới nhà, giặt quần áo sạch sẽ trước, cô đi công tác, trong nhà chỉ còn lại em gái và ba, ba không có thời gian giặt quần áo, nghĩ tới cái cô nhóc Tiêu Đình Nhiên kia cũng lười giật giũ, quần áo trong nhà quả thật chất cao như núi.

Tiêu Mộng hì hục giặt rất lâu mới giặt sạch mang đi phơi tất cả đống quần áo bẩn tích lại.
 
Back
Top Bottom