Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 240


Viền mắt Kim Lân đỏ lên, đây là lần đầu tiên Trần Tư Khải ra tay ác như vậy đối với anh ta. Anh em tốt ở bên cạnh anh ta nhiều năm như vậy, đột nhiên…

Kim Lân nghẹn ngào, con ngươi run rẩy, nói: “Tư Khải, cô ấy là người con gái mà tôi yêu nhất, kiếp này tôi chỉ thích một mình cô ấy. Tôi nguyện ý dùng tất cả mọi thứ của tôi để đổi lấy cô ấy. Tư Khải, cậu nói đi, cậu muốn cái gì tôi cũng đều cho cậu! Tôi chỉ cần cô ấy! Tư Khải, van xin cậu, giống như lần trước vậy, nhường cô ấy cho tôi đi.”

“Không – thể – nào – được!!” Trần Tư Khải kiên quyết cự tuyệt, sát khí bốc lên.

“Vì sao không thể? Tư Khải, chẳng phải phụ nữ không là gì đối với cậu sao? Còn nhớ rõ lần trước không? Cô bé kia cũng vừa mới vào tay cậu, nhưng bởi vì tôi thích, ngay cả mắt cậu cũng không hề chớp đã nhường lại cho tôi? Bây giờ cũng có thể đúng không?”

“Lần này không được! Không được!”

“Vì sao không được? Không phải cậu đã nói rồi sao, cậu chỉ xem cô ấy như một món đồ chơi nhỏ của cậu, cậu chỉ vui đùa một chút mà thôi. Nếu cô ấy đã là một món đồ chơi nhỏ, cậu cũng không thực sự thích cô ấy, vì sao không thể nhường cho tôi? Tôi không ngại chuyện Tiêu Mộng đã xảy ra gì đó với cậu, tôi thực sự không hề để ý! Tôi chỉ muốn ở cùng một chỗ với cô ấy, tôi muốn đối xử thật tốt với cô ấy. Thậm chí tôi còn nói với ông cụ muốn kết hôn với cô nhóc mà tôi thích, Tư Khải…”

Tiêu Mộng bỗng nhiên trừng to mắt nhìn Trần Tư Khải.

Một món đồ chơi nhỏ…

Quả nhiên ở trong mắt anh, cô chỉ là một món đồ chơi nhỏ!

Ha ha ha, buồn cười là thực ra cô vẫn luôn biết chuyện này mà, không phải sao? Vậy tại sao khi chính tai nghe được từ trong miệng bạn anh nói ra sự thật này, cô còn khó chịu như vậy?

Ngay cả bạn bè của Trần Tư Khải cũng biết anh có một món đồ chơi nhỏ…

Vô số giọt nước mắt mãnh liệt chảy ra bên ngoài.

Trong ánh mắt nham hiểm của Trần Tư Khải biến đổi mấy lần, anh tức giận đến mức huyết quản đã sắp vỡ ra. Rốt cuộc anh cũng không nhịn được nữa, trực tiếp vung ra một chưởng hung hăng giữ chặt cần cổ của Kim Lân, đôi mắt nguy hiểm nheo lại, lãnh khốc nói: “Mặc dù chỉ là món đồ chơi nhưng lúc này tôi không cho phép bất luận kẻ nào nhúng chàm! Kim Lân, đừng ép tôi động sát niệm!”

Con ngươi băng lãnh của Trần Tư Khải nhíu chặt, bên trong đã tích trữ lửa giận ngập trời.

Tay anh giữ lấy cổ Kim Lân, không nhịn được tăng lực một chút.

Kim Lân ưỡn cao cổ, không ngăn cản cũng không phản kháng, dùng ánh mắt ướt át nhìn Trần Tư Khải run giọng nói: “Tư Khải… lẽ nào chúng ta không phải anh em tốt sao? Chúng ta không phải sao?”

Trần Tư Khải quát lên: “Việc này không giống!”

“Có cái gì không giống? Ở trong mắt cậu, Tiêu Mộng cũng chỉ là một con búp bê có thời hạn, vì sao không thể tặng cho tôi?”

“Cậu câm miệng! Câm miệng!”

Trần Tư Khải bị Kim Lân nói khích, kích động đến mức da đầu tê dại từng đợt, tay anh đã kiềm chặt cổ Kim Lân đến mức hít thở không thông.

Lôi Bạc lập tức sợ hãi, dùng hai tay kéo cánh tay Trần Tư Khải. Cả người Lôi Bạc run lên, bởi vì khi chạm vào cánh tay của Trần Tư Khải, anh ta cảm nhận được nó cứng rắn như đá!

Lẽ nào trong khoảnh khắc này, Tư Khải lại thực sự động sát ý đối với Kim Lân sao?

Đây chính là tình bạn hai mươi năm!

Lẽ nào chỉ vì một người phụ nữ… cứ như vậy…

“Tư Khải! Tư Khải! Cậu mau buông tay! Cậu không thể như vậy! Cậu ấy là Kim Lân, cho dù cậu ấy không đúng, cậu ấy hồ đồ thì cũng là anh em tốt của của chúng ta! Tư Khải, cậu buông tay ra! Nhanh buông tay ra!”

“Là cậu ấy đang ép tôi! Tại sao lại muốn ép tôi!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 241


Trần Tư Khải quát khẽ, hơi thở vừa thô vừa gấp, khí tức tản ra bên ngoài lạnh lẽo như băng.

Tiêu Mộng cũng bị dọa sợ, môi run rẩy, hoảng hốt ôm lấy cánh tay của Trần Tư Khải, cầu xin”

“Đúng vậy, anh buông anh ấy ra đi. Cầu xin anh mau buông anh ấy ra, đừng làm vậy, đừng nên giết người…”

Hu hu, cô biết bản lĩnh võ công của Trần gấu xấu xa này, đó không phải sức mạnh bình thường. Anh chỉ cần giơ tay nhấc chân là có thể làm cho bảy tám người đàn ông cao to vạm vỡ nằm sõng soài… Có lẽ anh muốn g**t ch*t Kim Lân chỉ là vấn đề động tay một chút.

Tốt xấu gì Kim Lân cũng là ân nhân cứu mạng của cô, tuy rằng thằng nhóc này rất bám dính người khác nhưng dù sao cũng là một người thật tình đối đãi với cô.

Tiêu Mộng không nói lời nào, không xông ra thì còn đỡ. Cô vừa cầu tình thay cho Kim Lân, cơn tức giận trong lòng Trần Tư Khải càng thêm cuồng ngược. Lý trí của anh đã hoàn toàn bị đánh đến mức hỗn loạn, lúc này anh chỉ nghĩ được một chuyện, đó chính là cô nhóc này lại quan tâm đến Kim Lân! Cô rất để ý đến cậu ta!

Tức giận đến mức đầu óc sắp nổ tung, trái tim rỉ máu, ngược lại Trần Tư Khải lập tức trầm xuống.

Anh âm trầm đến đáng sợ!

Anh cắn răng cười nhạt, trong tay vẫn giữ chặt Kim Lân như trước, khẽ cúi đầu liếc mắt nhìn cô gái nhỏ trong lòng, châm chọc nói: “Sợ cậu ta chết đúng không?”

Tiêu Mộng điên cuồng gật đầu: “Đừng làm tổn thương anh ấy, anh ấy không phải là người xấu, anh ấy đã cứu tôi, anh buông anh ấy ra đi. Cầu xin anh, cầu xin anh…”

Kim Lân nghe thấy Tiêu Mộng nói chuyện giúp mình, nhất thời trong lòng mềm mại, trái tim rung động, mấy giọt nước mắt rơi ra, trong mũi hơi nghèn nghẹt: “Tiêu Mộng…”

Trong mắt Trần Tư Khải, hình ảnh lại mang ý nghĩa rất khác.

Ha, hai người này lại ngang nhiên tình tứ ngay trước mắt anh.

Được lắm! Hay cho các người ngang nhiên tình tứ!

Trần Tư Khải đột nhiên nâng gối, đánh mạnh vào bụng dưới của Kim Lân.

Bịch một tiếng, Kim Lân đau đớn cong người lại, sắc mặt càng thêm tái nhợt, gương mặt đau đến mức hoàn toàn vặn vẹo.

“A… đừng như vậy, đừng như vậy…” Tiêu Mộng nhìn thấy Kim Lân bị đánh thê thảm thì nhỏ giọng khóc lên, bên eo cô bị Trần Tư Khải ôm lấy cứng ngắc, cô giống như bị người khác bóp chặt, chỉ có thể ở trong ngực của anh run rẩy sợ hãi túm lấy quần áo của anh.

Hồng hộc… Kim Lân thở hổn hển đứt quãng, khóe miệng chảy máu.

Tuy nhiên trong mắt anh vẫn cố chấp và kiên định như trước.

Trần Tư Khải cười nhạt một lần nữa, đưa môi tiến sát lại dán lên trên mặt Tiêu Mộng. Anh vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng l**m má cô, Tiêu Mộng sợ đến mức muốn tránh nhưng tránh không thoát.

Trần Tư Khải lạnh lùng thở ra một hơi: “Không muốn cậu ta chết thì em nói rõ cho cậu ta biết, người em yêu là tôi, không phải là cậu ta.”

Giọng nói rất nhỏ mà lại nguy hiểm tiến vào trong lỗ tai của Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng hoảng sợ ngước mắt, nhìn Trần Tư Khải âm trầm cười cười, gần như sắp tê liệt ngã xuống bên dưới.

Tiêu Mộng cấp tốc nhìn Kim Lân, phát hiện cổ anh vẫn bị bàn tay của Trần Tư Khải giữa chặt, gian nan th* d*c.

Trần Tư Khải dán vào vành tai của Tư Mộng khẽ cười: “Không nghe lời của tôi, tôi sẽ khiến Kim Lân, người em quan tâm chết ở Dạ Mị!”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 242


Cơ thể Tiêu Mộng run lên, cô há cái miệng nhỏ nhưng nói không ra lời.

Muốn cô nói gì đây? Lẽ nào muốn cô nói với Trần Tư Khải, thực ra cô cũng không quan tâm lắm đến Kim Lân, chẳng qua là vì trong lòng có một phần biết ơn Kim Lân mà thôi.

Nói những lời còn có ý nghĩa sao?

Trong lòng của Trần gấu xấu xa, cô cùng lắm cũng chỉ là một món đồ chơi sinh động có thể lên giường mà thôi.

Lôi Bạc không chịu nổi, sợ Kim Lân bị thương, anh ta đã bị Trần Tư Khải đánh trúng lần thứ hai. Lôi Bạc lập tức giận dữ không nhịn được, anh giơ quả đấm lên đánh vào cằm Trần Tư Khải.

Dường như Trần Tư Khải có mắt sau lưng, mặc dù một giây trước còn đang l**m vành tai Tiêu Mộng, nhưng ngay lập tức đã nghe thấy tiếng động, nhanh chóng nghiêng đầu đi.

Nắm đấm của Lôi Bạc sượt qua tóc anh ta nhanh như một cơn gió, không đợi Lôi Bạc thu tay lại rồi ra một đấm nữa, Trần Tư Khải đã vô thức phản công, đạp lên đùi Lôi Bạc một cái, khiến anh ta bị đá ra xa 3m.

“Rầm!” một tiếng, ngã mạnh xuống đất!

Mãi vẫn chưa đứng lên nổi, đau như bị gãy chân.

Ô!

Đám cậu chủ trong căn phòng đều sững sờ, thậm chí có người còn bị cảnh tượng bạo lực trước mặt dọa cho sợ tới mức tè ra quần.

Nếu nói về tình cảm, Kim Lân, Trần Tư Khải, Lôi Bạc mấy người là thân nhất, mấy người bọn họ chơi với nhau từ nhỏ tới lớn, là bạn bè thân thiết như thể anh em trong nhà.

Ba người bọn họ trở mặt thành thù, đánh nhau túi bụi… Đây chính là lần đầu tiên!

Nếu Trần Tư Khải có thể ra tay cả với Kim Lân và Lôi Bạc, vậy đám người bọn họ càng không cần phải nói, có khi Trần Tư Khải không vui liền xé xác bọn họ cũng không biết chừng.

Kim Lân muốn nói chuyện, muốn nói với Trần Tư Khải, muốn đánh thì đánh một mình anh ta thôi, đừng có động vào Lôi Bạc, nhưng bây giờ, Kim Lân đã không thể nói thành tiếng, bây giờ anh ta hít thở cũng cảm thấy khó khăn.

Anh ta chỉ có thể ngước đôi mắt ươn ướt, dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn Trần Tư Khải và Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng sợ tới mức khóc gần chết, cô nghẹn ngào ấp úng: “Mau dừng tay lại đi, Trần Tư Khải, rốt cuộc anh muốn thế nào… Dừng tay lại… Anh ta… Anh ta sắp bị anh b*p ch*t rồi! Anh mau buông tay ra đi! Buông tay ra đi! Huhuhu…”

Sức lực cả người Tiêu Mộng đều đè lên cánh tay bóp cổ Kim Lân của Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải vẫn không động đậy, cánh tay cứng như thép.

“Nói cho cậu ta nghe.” Trần Tư Khải lạnh lùng nói.

“Được, được, được, huhuhu, tôi nói, tôi nói.” Cả người Tiêu Mộng run lên, nhìn khuôn mặt cực kỳ thê thảm của Kim Lân, nói ngắc ngứ: “Cậu Kim, cảm ơn tình cảm anh dành cho tôi… Thế nhưng… Thế nhưng tôi không thích anh…. Anh quên tôi đi, huhuhu…”

Kim Lân lại rơi nước mắt, môi anh ta tím đen, nhưng vẫn lắc đầu cố chấp.

Trần Tư Khải nghiến chặt răng, thấp giọng u ám nói: “Nói cho cậu ta, người em yêu, là ai!”

Tiêu Mộng hít sâu vài hơi, nước mắt lã chã, nói không thành câu: “Tôi… Người tôi yêu… là… là anh ta… là Trần… Trần Tư Khải…”

Giây phút này, Kim Lân đau lòng nhắm mắt lại.

Trần Tư Khải không có chút vui mừng vì chiến thắng, cười gượng.

“Kim Lân, nghe thấy chưa, người phụ nữ này yêu tôi, cô ấy không yêu cậu, cậu không cần phải kiên trì nữa. Nghe hiểu chưa?”

Kim Lân nhắm mắt lại, nước mắt lã chã, lắc đầu.

Trần Tư Khải bỗng buông tay ra, Kim Lân ngã nhào xuống đất, ra sức hít thở.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 243


Trên cổ đã có vết tím đen rõ ràng.

Những giọt nước mắt sợ hãi, đau lòng của Tiêu Mộng làm ướt một mảng lớn trên quần áo của Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải hiên ngang đứng đó giống như một vị thần lạnh lùng vô tình, anh ta cụp hàng mi, lạnh lùng nhìn Kim Lân, nói: “Lân, nếu còn muốn làm anh em, vậy thì đừng ôm vọng tưởng không thực tế với đồ của tôi. Ngoài cô ấy ra, cậu muốn cái gì tôi cũng có thể cho cậu, chỉ riêng cô ấy là không được! Đừng hỏi tôi vì sao, lời Trần Tư Khải tôi nói chính là luật! Còn nữa, từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài của cô nhóc này đều hoàn toàn thuộc về tôi, sao tôi lại có thể để người khác thấy biểu hiện yêu kiều của cô ấy trên giường chứ? Nếu như thế mà cậu còn không chết tâm, vậy được, vậy cậu chờ đi, chờ tôi chơi đủ, chơi chán, chơi tới nát tanh bành cô ấy rồi cậu nhặt lại cũng được. Bây giờ… khi tôi đây vẫn còn hứng thú với cô ấy, ai mà trêu chọc cô ấy, thì người đó chết chắc!”

Từng câu từng chữ máu lạnh tàn khốc đâm mạnh lên sống lưng Kim Lân, khiến anh ta lạnh run từng cơn.

Đồng thời, cũng khiến Tiêu Mộng vừa chấn kinh vừa thất vọng.

Chơi đủ, chơi chán, chơi tới nát tanh bành?

Trần Tư Khải, trong lòng anh, tôi không đáng giá đến thế sao?

Tiêu Mộng thật sự không chịu nổi, tức tới mức gần ngất đi, cả người run lên bần bật, cô điên cuồng há miệng cắn lên cánh tay phải của Trần Tư Khải.

Trần Tư Khải hít vào một hơi, híp mắt lại, không hề động đậy, mặc cho Tiêu Mộng cắn mạnh!

Mãi cho tới khi… máu tươi chả ra, máu tươi xông vào khoang miệng Tiêu Mộng, khiến cô sặc mà ho lên, cô mới nhả tay anh ta ra.

Khi nhìn sang nơi cô cắn anh ta, đã có hai hàng vết văng sâu hoắm, còn có rớm tia máu!

Ô… Lúc này Tiêu Mộng mới thấy máu tươi mà trong lòng sợ hãi.

Vừa rồi tức giận, lại thêm chán ghét, vậy mà lại cắn mạnh như này… Chảy máu rồi… Vậy mà lại chảy máu rồi… Huhuhu, cô thành tội phạm giết người rồi.

Khuôn mặt đẹp trai của Trần Tư Khải sa sầm, không thấy rõ biểu cảm của anh ta lúc này, chỉ là tiêu điều tới đáng sợ, trắng tới ghê người.

“Bên này, còn muốn cắn nữa không?” Trần Tư Khải cực kỳ bình tĩnh hỏi cô.

“Á…” Tiêu Mộng nghe thấy câu này liền co rúm người lại, hoảng hốt lắc đầu.

Sợ tới mức quên cả khóc, chỉ còn lại những giọt nước mắt còn vương bên đôi mắt to vô hồn.

Đột nhiên Trần Tư Khải ôm Tiêu Mộng lên, là tư thế ôm ngang người cô, kẹp dưới nách, dọa Tiêu Mộng sợ tới mức khua loạn hai chân.

Trần Tư Khải nói rõng rạc: “Đừng có ai thử thăm dò giới hạn của tôi! Nếu như mà còn muốn sống tiếp.”

Nói xong, Trần Tư Khải vác Tiêu Mộng rời đi.

“A, buông tôi ra, buông tôi ra…”

Tiêu Mộng khua khoắng hai chân, gào khóc.

Cánh tay của anh ta khỏe thật đấy, kẹp chặt eo cô, kẹp đau quá!

“A…” Bạch Mị và Lam Nhạn nhìn trộm ở bên ngoài sợ gần chết, Trần Tư Khải bất thình lình đi ra, suýt chút nữa bọn họ ngã nhào, người dán lên tường, sợ tới mức trượt người ngồi xuống.

Bạch Mị và Lam Nhạn cùng vỗ ngực mình, hay là hai kẻ nghe lén bọn họ vẫn còn sống, không khỏi cùng nghĩ: Mộng, không phải chị em không giúp cậu, thực sự là người đàn ông này quá đáng sợ, bọn tôi còn muốn giữ đầu mình.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 244


Rầm!

Cửa phòng 8808 bị Trần Tư Khải đạp mạnh, lực đạp kia đã hoàn toàn tỏ rõ anh ta tức giận tới mức nào.

Người đẹp đã đi, chỉ để lại một đám ngây ngốc vẫn đang sững sờ đứng im tại chỗ.

Tất cả đám cậu chủ đều đứng cứng ngắc ở đó, đôi mắt sợ hãi mở to giống như bị phạt đứng.

Có hai người sợ tới mức tè ra quần, đ*ng q**n ướt sũng, nhưng vẫn còn chưa nhận ra.

Lôi Bạc quỳ dưới đất, đầu gối đau tới mức hít sâu từng hơi.

Kim Lân cứ ngây ngốc, cả người ngồi dưới đất như thế.

Mãi cho tới vài phút sau, Kim Lân mới phát ra tiếng nghẹn ngào, âm thanh kia, từ đè nén, từng chút một to dần lên, trở thành tiếng khóc nức nở.

“Cô ấy là của tôi! Của tôi! Huhuhu… Mộng là người phụ nữ tôi yêu nhất! Là người tôi yêu nhất! Tôi thật sự rất yêu, rất yêu cô ấy! Cô ấy là của tôi! Của tôi… Huhuhu…”

Giọng anh ta rất thương cảm, rất thê lương.

Lúc này đám thanh niên kia mới đột nhiên thở phào một hơi, ai nấy đều mệt mỏi ngồi phịch xuống sofa, hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh lại được.

Đáng sợ quá, vừa rồi khi Trần Tư Khải phát điên, quá đáng sợ.

Cảm giác giống như vừa rồi lượn một vòng trước mặt Diêm Vương vậy.

Lôi Bạc nghe tiếng khóc đứt ruột đứt gan của Kim Lân cũng không khỏi hốc mắt hồng lên.

Anh ta lảo đảo, khó khăn lắm mới đứng lên được, ngả nghiêng đi tới trước mặt Kim Lân, ngồi xổm xuống, nhịn xuống đau đớn nơi đầu gối, ôm Kim Lân vào lòng, nghẹn ngào: “Lân, đừng khóc, đừng như thế…”

Nước mắt lượn vòng nơi tròng mắt Lôi Bạc, rồi rơi xuống.

Anh ta vẫn luôn coi Kim Lân là một đứa trẻ tùy hứng, thường ngày trêu chọc, bắt nạt thế thôi chứ trong lòng anh ta vẫn luôn cưng chiều Kim Lân, chuyện gì cũng vẫn quen nhường nhịn Kim Lân, vì mẹ của Kim Lân bị trầm cảm, Kim Lân rất đáng thương, từ nhỏ chưa từng cảm nhận được tình mẹ chân chính, mấy người anh em cũng luôn nhường nhịn anh ta, chưa từng để anh ta chịu ấm ức.

Nhưng bây giờ… nhìn khuôn mặt cực kỳ thê thảm của Kim Lân, nhìn dáng vẻ cực kỳ thương tâm của anh ta, Lôi Bạc cực kỳ đau lòng giống như ai đó moi trái tim anh ta ra vậy.

“Lân, ngoan, không khóc nữa, không sao, sẽ qua hết thôi, nha…”

Kim Lân vùi mặt vào lòng Lôi Bạc, tất cả sự kiên cường nhẫn nhịn vừa rồi, giờ đều tan tành hết vì sự rời đi của Tiêu Mộng.

Anh ta khóc cực kỳ thương tâm: “Huhuhu, Bạc, tôi yêu cô ấy, tôi thật sự yêu cô ấy… Huhu, tôi thích cô ấy lắm, tôi thật sự thích cô ấy…”

“Tôi biết, tôi biết, tôi hiểu mà, cậu rất thích cô ấy, cậu rất yêu cô ấy, tôi biết…” Lôi Bạc nhỏ tiếng phụ họa Kim Lân, thật sự không biết nên an ủi anh ta như nào.

Người anh em thân thiết nhất, cứ như thế, dứt khoát nhanh gọn cướp đi người phụ nữ anh ta yêu nhất.

“Tôi làm gì giờ, tôi nên làm sao đây, Bạc, cậu nói cho tôi biết, tôi nên làm thế nào giờ? Vì sao người kia lại là Tư Khải, vì sao… Huhuhu… Tôi đau quá, chỗ này đau quá, đau quá, đau quá, đau quá!”

Kim Lân vỗ lên ngực trái của mình, vỗ mạnh, mãi cho tới khi Lôi Bạc giữ lấy tay anh ta, không cho anh ta tổn thương bản thân nữa.

“Lân, cậu cũng biết tính tình của Tư Khải mà, ai mà biết chuyện này lại bất thường như thế… Từ bỏ đi, trên thế giới này còn rất nhiều cô gái tốt, vẫn còn rất nhiều, rất nhiều…”

“Không! Không! Tôi không muốn từ bỏ! Tôi không thể từ bỏ Mộng! Tôi yêu cô ấy, tôi thật lòng yêu cô ấy! Không có cô ấy, tôi không thể sống tiếp nữa! Tư Khải không yêu cô ấy, Tư Khải chỉ chơi đùa thôi, vì sao lần này Tư Khải lại không nhường cho tôi? Vì sao? Vì sao?” . Kiếm Hiệp Hay

Nhất thời Lôi Bạc cũng không thể đáp lại.

Tình cảm, đặc biệt là tình cảm nam nữ… nào có thể dùng thích hay không thích để diễn tả?
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 245


Thế nhưng, khiến người khác ngạc nhiên là, vậy mà hôm nay Tư Khải lại trở mặt như thế này.

Một người thường ngày thâm trầm, không bộc lộ cảm xúc ra ngoài lại có hàm dưỡng như thế… hôm nay, thật sự đã đảo lộn hết mọi nguyên tắc của anh ta, trực tiếp biến thành một tên ác ma máu lạnh!

Chỉ là… vì cái cô Tiêu Mộng kia?

Lẽ nào, đối với Tư Khải mà nói, Tiêu Mộng cũng là một tồn tại cực kỳ đặc biệt?

Trong phòng 8808, lần đầu tiên bầu không khí tràn ngập đè nén, đau khổ và nguội lạnh như này.

Khi Lam Nhạn và Bạch Mị bò vào trong phòng 8808, sợ tới mức mặt như tro tàn.

Lam Nhạn nhìn thấy Kim Lân và Lôi Bạc ôm lấy nhau, vậy mà cũng không khỏi cảm thấy cực kỳ thương xót, tạm thời quên đi sự đáng ghét và kiêu ngạo của Lôi Bạc, cô ta đi tới, khẽ nói: “Cho dù thế nào vẫn phải tới bệnh viện khám trước đã, vết thương của cậu Kim nhìn có vẻ cũng nghiêm trọng đấy.”

Lúc này Lôi Bạc mới tỉnh táo lại, buông Kim Lân ra, nhìn xem vết thương của anh ta.

Ô… Lôi Bạc không khỏi hít sâu một hơi.

Đáng chết, hôm nay Tư Khải điên rồi hay sao?

Vậy mà lại ra tay ác như này!

Khuôn mặt trắng trẻo đẹp trai của Lân đã bị Trần Tư Khải đánh cho sưng vù lên, vết thương trên cánh tay đã rách ra, máu tươi thấm ướt cả vải, không biết đầu gối có bị thương tới gân cốt hay không nữa.

“Đúng, đúng, mau tới bệnh viện, Lân, cố gắng lên, tôi đưa cậu tới bệnh viện.”

Lôi Bạc miễn cưỡng lấy lại tinh thần, đứng lên, định cõng Kim Lân đi, nhưng không ngờ, chân nhũn ra, suýt chút nữa ngã nhào.

ĐM, cú đá vào đầu gối anh ta của Tư Khải nhất định là rất dùng sức, bằng không sao anh ta lại không đứng vững nổi chứ?

Lam Nhạn vô thức đỡ lấy Lôi Bạc, nhíu mày lại, nghi ngờ nói: “Không phải anh cũng tàn phế rồi chứ?”

Lôi Bạc hung dữ trừng mắt lườm Lam Nhạn, nói: “Cô có biết ăn nói không thế? Phụ nữ gì mà ăn nói độc mồm thế chứ? Cô trù ẻo tôi à?”

Lam Nhạn bĩu môi: “Anh đừng có không phân biệt tốt xấu, không thấy lòng tốt của người ta, tôi vào để giúp các anh đấy, đừng tưởng là tôi đây rảnh rỗi không có gì làm. Đi thôi, đến bệnh viện, ngây ra làm gì, tôi đỡ anh, bảo mấy tên kia tới vác cậu Kim.”

Lôi Bạc sững sờ, nhưng lại phát hiện, mặc dù Lam Nhạn ăn nói không dễ nghe, thế nhưng vẫn rất biết cách phân công công việc, anh ta cũng không nói thêm gì nữa, làm theo sắp xếp của Lam Nhạn, mấy người nhao nhao kéo nhau tới bệnh viện.

Trên đường gặp Ngũ Ca, chẳng qua anh ta chỉ lượn vòng quanh Dạ Mị theo thông lệ, còn chưa kịp tới thăm hỏi phòng 8808 thì đã thấy đám người lục đục kéo nhau đi ra này.

Đặc biệt là Kim Lân, quả thật là thảm tới mức không còn từ nào để diễn tả, khiến Ngũ Ca giật cả mình.

“Trời ơi, mẹ cha ơi, làm sao thế này? Cái tên chó má nào to gan lại dám đánh cậu Kim nhà chúng ta thế này? Nói cho anh, anh dẫn người đi xử chúng nó! ĐM, không thể tưởng tượng nổi!”

Một tên đi ở cuối cùng, túm lấy cánh tay Ngũ Ca, nhỏ giọng nói: “Ngũ Ca, những lời này đừng có nhắc nữa, sẽ mất mạng đấy. Lục đục nội bộ! Đơn thuần là lục đục nội bộ! Cậu Trần đánh cậu Kim với cậu Lôi! Ngũ Ca, ông anh nói bớt vài câu đi! Chuyện này, đám người như chúng ra không thể dính vào!”

(⊙_⊙) Ngũ Ca liền sợ ngây người.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 246


Cậu Trần? Đánh cậu Kim với cậu Lôi? Trời ơi, mặt trời mọc ở đằng Tây sao? Chuyện quái quỷ gì thế này?

Ngũ Ca lập tức lấy tay bưng kín miệng mình.

Cậu Trần của Chính Hổ Đường, anh ta không chọc nổi.

Lam Nhạn đỡ lấy Lôi Bạc cao lớn, hai tên khác đỡ hai bên Kim Lân, bên kia cũng đã gọi xe cứu thương tới.

“Trời ơi, cậu Lôi, anh đừng có đè cả người lên người tôi, tôi có lòng tốt đỡ anh, không phải anh định khiến tôi mệt đến chết đấy chứ? Thật là, đúng là không biết xấu hổ.”

Lam Nhạn oán thán, bĩu môi, tỏ vẻ không còn gì để nói.

Lôi Bạc không dám tin mà nhìn cô gái bên người, nói: “Tôi là người bệnh đó! Nếu xương của tôi bị thương mà tôi còn dùng sức lung tung, vậy không phải là càng thêm nguy hiểm sao? Hơn nữa, được đỡ lấy tôi, tiếp xúc gần gũi với tôi, đó là vinh hạnh của cô! Cô có biết có bao nhiêu cô gái muốn dính sát lấy tôi như này không? Hơn nữa, sắp tới chỗ xe cứu thương rồi, chỉ đi có vài bước, cô cũng không chịu được sao?”

(⊙_⊙) Lam Nhạn trợn tròn mắt, không dám tin nhìn Lôi Bạc.

Người đàn ông này… quá tự phụ! Thật là thích tỏ vẻ làm màu!

Cái gì mà tiếp xúc gần gũi với anh ta? Còn vinh hạnh gì chứ? Cút mẹ đi!

“Thật là phục anh rồi! Tính tôi chính là như thế!”

Lam Nhạn trực tiếp đẩy Lôi Bạc ra, khiến Lôi Bạc loạng choạng vài bước, suýt chút nữa ngã nhào.

“Này! Cái cô này! Cô…”

“Tôi đây thấy phiền rồi, không hầu anh nữa! Đi đây!”

Lam Nhạn thoải mái khua tay chào Lôi Bạc, lắc mông khệnh khạng rời đi.

“Cái người này! Như này mà là phụ nữ sao? Ôi trời ơi, thật là sợ quá đi, lại còn có loại phụ nữ như này! Trời ơi…”

Tức tới mức Lôi Bạc đứng trước xe cứu thương, tay chống eo, ra sức gào lên.

*** Trần Tư Khải mặc cho Tiêu Mộng kêu gào, anh ta lạnh mặt, tức điên người xông ra khỏi câu lạc bộ Dạ Mị.

Khang Tử đang hút thuốc ở cửa Dạ Mị, thấy cậu chủ đột nhiên vác một người phụ nữ, tức lồng lộn đi ra thì giật mình, anh ta nhanh chóng ném điếu thuốc đi, đứng thẳng người: “Cậu chủ…”

“Im miệng! Lúc này đừng có động tới tôi!”

Trần Tư Khải liền bực dọc gầm lên, mở cửa xe, ném Tiêu Mộng vào trong.

(⊙_⊙) Khang Tử hơi ngơ ngác, không hiểu có chuyện gì xảy ra.

Không phải cậu chủ tới giải trí sao?

Không phải trước khi tới còn nói tới chơi với đám người Kim Lân, uống ít rượu rồi đi sao?

Kết quả… Chưa nói đi ra nhanh như này, vậy mà lại còn mang theo Tiêu Mộng đi từ trong ra!

ĐM, chơi trò gì thế, ảo thuật biến ra người sao?

Khang Tử vừa thấy cậu chủ đang tức giận liền cũng không dám nhiều lời nữa, khua tay với đám đàn em, đám người lần lượt nhanh chóng chui vào trong xe của mình.

Tiêu Mộng bị ném vào trong xe, đầu cô hơi choáng váng giống như ngồi tàu lượn siêu tốc, không phân biệt được trên dưới trái phải.

Chờ tới khi cô hoàn hồn lại, tầm mắt trở lại bình thường, Trần Tư Khải đã thắt xong dây an toàn cho cô, phóng xe rời đi.

“A a a…” Tiêu Mộng bị tốc độ như tên bắn dọa cho nắm chặt tay nắm thét lên: “Đừng phóng nhanh như này, chú ý an toàn.”

“Em còn sợ chết sao?” Trần Tư Khải cười lạnh lùng, nói rồi lại tăng tốc.

Anh ta liếc nhìn Tiêu Mộng, thở hồng hộc: “Em đã dám chân đạp hai thuyền, vậy còn có chuyện mà em sợ nữa sao? Chết, chắc là em đã sớm không sợ nữa rồi nhỉ?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 247


Tiêu Mộng hoảng loạn nhìn cảnh vật bên đường vụt qua, và cả tiếng chiếc xe gào rít, cảnh tượng lách xuyên qua từng chiếc xe hơi khiến Tiêu Mộng sợ tới mức giọng nói vút cao: “Sợ chết chứ, đương nhiên là tôi sợ chết! Anh lái chậm chút, lái chậm chút có được không?”

Cái gì mà chân đạp hai thuyền, bắt cá hai tay, cô nào có năng lực đó chứ?

Hình như đến con thuyền chỗ đàn anh cô còn chưa có cơ hội bước lên mà.

Trần Tư Khải vẫn cười lạnh, cười tới mức từng khúc xương trên người Tiêu Mộng đều run lên, lén lút nhìn Trần Tư Khải, khuôn mặt của anh ta lạnh tới mức đóng băng!

Chỉ cần liếc nhìn liền có thể khiến người ta cảm thấy hồn bay phách lạc, Tiêu Mộng sợ hãi rụt cổ lại, khóc không ra nước mắt.

Chết vì tai nạn giao thông sao? Bị đâm cho nát bét… Chết như này quá là thảm! Cô không muốn!

Tiêu Mộng khẽ thút thít trong xe, Trần Tư Khải sầm mặt lại, lạnh lùng lái xe phóng vút đi.

Khang Tử bám theo phía sau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Mẹ ơi, cậu chủ làm gì thế này?

Lái nhanh quá, sắp phóng tới 160km/h rồi! Không được, tốc độ như này quá nguy hiểm. Đi lên cao tốc cũng không tới tốc độ này!

*** Trần Tư Khải trực tiếp lái xe về biệt thự, xe phanh gấp ngay trước cửa, tiếng phanh xe chói tai khiến Phương Ý Hàm đang đọc sách ở phòng khách cũng giật mình.

Cô ta ngạc nhiên đứng dậy, nhìn ra ngoài.

Ế? Không phải nói là chưa chắc tối nay sẽ về sao? Không ngờ vậy mà Tư Khải lại về rồi.

Khóe môi Phương Ý Hàm không khỏi giương lên.

Xem ra… mấy ngày Tư Khải đi công tác cũng có hơi nhớ tới cô ta!

Cho dù anh ta nhớ thân thể cô ta hay là nhớ tới con người cô ta, chung quy cô ta cũng rất vui.

“Tư Khải, anh về rồi…”

Phương Ý Hàm vừa đi tới cửa, còn chưa nói hết câu đã cảm thấy một luồng khí lạnh ập tới, cô ta không kịp tránh, liền bị Trần Tư Khải va mạnh vào người, văng ra xa khoảng 1m, chống vào tường mới đứng vững.

Bên kia, Trần Tư Khải đã nhấc Tiêu Mộng vào tới phòng khách, ném cô lên sofa.

Phương Ý Hàm sửng sốt nhìn Tiêu Mộng, trong đầu vang lên tiếng cảnh báo.

Cô gái này… tới làm gì chứ?

Cô ta là ai?

Vì sao cô ta lại bị Tư Khải xách về chứ?

Tiêu Mộng bị Trần Tư Khải ném như thế, ngã rất đau, mặc dù ngã lên sofa nhưng cánh tay cũng tê dại.

“A… Đau quá…”

Tiêu Mộng xụ mặt, nước mắt rưng rưng nhìn Trần Tư Khải, vừa day cánh tay mình.

Cô mềm mại nằm trên sofa, cuộn người trên thảm giống như một con thú nhỏ.

Trên mặt vẫn còn nét non nớt, vẫn là khí chất trẻ con ngây thơ.

“Đau? Em cũng biết đau? Khi em quyến rũ Kim Lân em có từng nghĩ người khác cũng sẽ đau không? Hử?”

Trần Tư Khải chỉ vào Tiêu Mộng, gầm lên.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 248


Thường ngày căn biệt thự này quá yên tĩnh, vốn dĩ đã ít chủ, lại thêm người chủ trầm mặc kiệm lời như Trần Tư Khải, phần lớn thời gian căn biệt thự đều yên tĩnh như khe núi.

Nhưng bây giờ… đột nhiên, cậu chủ gầm lên, tiếng gầm trăm năm mới thấy một lần, chuyện này khiến cả đám người giúp việc đều giật mình sợ hãi, thậm chí có người chạy từ trong bếp ra, nép người bên tường nhìn trộm.

Phương Ý Hàm cũng bị tiếng gầm mất tư thái này của Trần Tư Khải làm cho giật mình.

Cô ta sững sờ một lát, sau đó mới tìm lại được tư thái xinh đẹp nhã nhặn của cô chủ nhà giàu.

*** Tiêu Mộng nghe Trần Tư Khải gầm lên, chỉ chớp chớp mắt, môi khẽ run, cực kỳ ấm ức nói: “Ai quyến rũ anh ta chứ? Ai quyến rũ Kim Lân chứ? Tôi không có! Không có, không có, không có!”

“Em quyến rũ cậu Kim mê đắm thần hồn điên đảo thì em sẽ có cảm giác thành tựu sao? Em sẽ vui vẻ sao? Em cảm thấy em rất tài giỏi sao?”

Trần Tư Khải đột nhiên bắn một tràng như súng liên thanh, trợn mắt nhướng mày, cực kỳ hung dữ.

Vừa nói, anh ta vừa tức tới mức trực tiếp cởi áo ngoài ra, ném mạnh xuống đất.

“Tôi không có… Tôi đã nói là tôi không có… Lúc đầu là anh ta theo đuổi tôi, muốn tôi làm bạn gái của anh ta, tôi vẫn chưa có đồng ý, anh ta bám riết không thôi, thật thật sự không có bày tỏ gì với anh ta cả…”

“Vậy vì sao em lại giấu tôi mãi? Hử? Vì sao lại giấu tôi chuyện em quen Kim Lân?”

“Anh cũng không có hỏi tôi, tôi nào có biết hai người quen nhau, anh từng hỏi tôi sao?”

“Tóm lại, Tiêu Mộng, em chính là muốn lén lút qua lại với Kim Lân, em muốn tư thông với Kim Lân sau lưng tôi! Có đúng không?”

“Không đúng, không đúng! Không phải như anh nói!”

“Vậy thì là như nào? Nếu không phải vừa khéo hôm nay tôi cũng ở đó, có phải em sẽ trực tiếp thành đôi thành cặp với Kim Lân đúng không? Nhận lời chúc phúc của tất cả bạn bè? Hử? ĐM, vậy mà em còn hôn cậu ta!”

Nghĩ tới chuyện Kim Lân và Tiêu Mộng hôn nhau, Trần Tư Khải liền muốn giết người.

Trong đầu lại nhớ tới cảnh Kim Lân hôn lên mặt cô, nồng nhiệt hôn cô, Trần Tư Khải liền bừng bừng lửa giận, muốn túm lấy Tiêu Mộng đánh cho một trận, nhưng lại không nỡ, lửa giận không biết trút đi đâu, anh ta xoay người lại, hất hết đèn cổ trên bàn xuống đất! Choang!

Chiếc đèn lập tức vỡ vụn.

Vẫn còn chưa hết giận, anh ta lại cầm điện thoại bàn lên, rút dây kết nối, đập về phía cửa sổ sát đất.

Choang! Lại một tiếng vỡ giòn tan.

Đám người giúp việc đều sợ ngây người, bị một loạt hành vi điên cuồng này dọa cho sợ lùi về phía sau..

Phương Ý Hàm cũng sợ tới run lên.

“Có biết bây giờ tôi muốn làm gì không? Tôi… muốn… giết… người! Tiêu Mộng, em giỏi lắm, em chọc cho tôi muốn g**t ch*t Kim Lân, muốn g**t ch*t em!”

Trần Tư Khải nắm lấy tóc mình, điên cuồng gầm lên.

Tiêu Mộng cũng sợ ngây người, miệng há chữ O, sau đó, cô đột nhiên nghĩ thông suốt, chết thì chết! Chết cũng phải chết cho rõ ràng!

Cô bám lấy sofa đứng lên, hất cằm, nhìn chằm chằm vào Trần Tư Khải đang điên cuồng, nói: “Giết người? Anh giết đi! Giết đi, giết đi, giết đi! Anh giết tôi đây này! Anh bóp gãy cổ tôi này! Anh chặt đầu tôi đi! Có được không? Mẹ nó chứ, tôi nhịn anh đủ rồi! Anh tính là cái quái gì chứ, dựa vào đâu mà anh nổi nóng với tôi như này? Anh là gì của tôi hả? Anh là chồng tôi sao? Anh là ba tôi hả? Anh chả là gì chả! Dựa vào đâu mà anh quản đời sống cá nhân của tôi? Cho dù tôi quyến rũ Kim Lân thì đã sao?

Liên quan gì tới anh? Anh cũng không phải là bạn trai của tôi! Anh quản được tôi chắc? Tôi còn quyến rũ đàn ông nữa đấy, không chỉ có Kim Lân, tôi còn quyến rũ một, hai, ba, bốn, năm, sáu,… vô số tên đàn ông đấy! Nhiều lắm! Tôi đã lên giường với vô số đàn ông, rồi sao?

Liên quan mẹ gì tới tổng giám đốc Trần nhà anh? Thật là, cái người này, quá coi trọng bản thân mình rồi! Anh quát được tôi sao?”
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 249


Trần Tư Khải quả thật tức chết mà, âm trầm quát: “Tiêu… Mộng!”

“Gào cái gì, anh gào cái gì? Bà đây không làm nữa, không là trợ lý chó má gì cho anh nữa! Có gì ghê gớm lắm sao, anh tưởng anh là ai? Không làm nữa!”

Tiêu Mộng trợn mắt cãi lại, thuận thế cầm lấy gối trên sofa ném về phía Trần Tư Khải, trực tiếp nắm lên ngực anh ta, Tiêu Mộng hừ một tiếng, lướt ngang qua người Trần Tư Khải, đi ra ngoài.

Trần Tư Khải cắn chặt răng, nắm chặt nắm đấm, gằn từng chữ qua kẽ răng: “Tiêu Mộng, em quay lại cho tôi!”

Tiêu Mộng nhăn mũi: “Anh bảo tôi quay lại thì tôi liền quay lại à? Dựa vào đâu? Có gì ghê gớm chứ? Anh không quản được tôi!”

Nói xong, Tiêu Mộng tiếp tục hùng dũng oai phong đi ra ngoài.

Thật là, ai sợ ai chứ!

Cô vừa rồi sợ tới mức quên cả lập trường của mình.

Bản thân là người tự do, Trần Tư Khải tính là gì của cô chứ, không phải chỉ ngủ với nhau một lần sao, tính là gì chứ?

Dựa vào đâu mà Trần Tư Khải anh ta quản lý cô quyến rũ ai chứ?

Phương Ý Hàm đột nhiên tiến lên một bước, ngăn Tiêu Mộng lại, giơ tay, cho Tiêu Mộng một cái tát mạnh.

Bốp!

Âm thanh kia, giòn tan, rất dùng sức.

Cả người Tiêu Mộng đột nhiên cứng ngắc đứng ở đó.

(⊙_⊙) Tiêu Mộng ôm lấy bên mặt tê buốt, mở to mắt không dám tin, ngây ngốc nhìn người phụ nữ đột nhiên chui ra này.

Làm ơn, cái người này làm gì đấy chứ?

Vì sao cô ta lại đánh mình?

Cô ta cao hơn mình, đẹp hơn mình, khí thế mạnh mẽ hơn mình, cô ta… “Cô… Vì sao cô lại đánh tôi?”

Trần Tư Khải đã tái mặt, lập tức xoay người lại, híp đôi mắt phượng nhìn Phương Ý Hàm.

Phương Ý Hàm không để ý thấy bàn tay buông thõng bên đùi của Trần Tư Khải dần nắm chặt lại.

Phương Ý Hàm nhướn mày, nói cực kỳ dõng dạc: “Cô là cái thá gì chứ? Vừa rồi cô nói chuyện vớ Tư Khải kiểu gì thế? Thái độ và giọng điệu cô nói với Tư Khải cực kỳ không tốt, thân là cấp dưới của Tư Khải thì nên tự biết lấy mình, ông chủ chính là trời của cô! Tư Khải quát cô, phê bình cô, đó là chuyện cần làm, cô nên ngoan ngoãn mà nghe, dựa vào đâu mà cãi lại? Cô còn dám lấy đồ ném Tư Khải! Cô có là nữ hoàng Elizabeth cũng không có tư cách đánh Tư Khải!”

Tiêu Mộng nghe mà ngây người, hít một hơi: “Tôi… Tôi cãi lại, ném anh ta, cũng không tới lượt cô đánh tôi chứ?”

Phương Ý Hàm cười lạnh: “Tôi là vợ tương lai của Tư Khải, cô bất kính với chồng tôi như thế, cô nói xem tôi có tư cách dạy dỗ cô hay không?”

Á! Cô ta… Cô ta… Cô ta là vợ tương lai của Trần Tư Khải?

Không biết vì sao, nghe thấy cái tin này, lòng Tiêu Mộng co rút lại, nhanh chóng quay mặt sang nhìn Trần Tư Khải.

Trên khuôn mặt non nớt kia có chút hoang mang và đau lòng, luống cuống khiến Trần Tư Khải nhìn mà cực kỳ mềm lòng.

Phương Ý Hàm mỉm cười, rất có cảm giác thành tựu, ngước mắt lên nhìn Trần Tư Khải, biểu cảm muốn được khen ngợi.

Nhất định là Tư Khải sẽ rất hài lòng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 250


Dù sao, cô ta vừa nghe một lúc cũng hiểu được đại khái.

Chắc là cô gái này là một người phụ nữ mà Tư Khải chơi bời ở bên ngoài, nhưng rất không biết tự lượng sức mình, vậy mà còn dám lăng nhăng, đại khái là dính cả lấy Kim Lân.

Tư Khải bắt cô ta tới, khí thế hung dữ quát cô ta, đó là vì tức giận.

Cảm giác bị cắm sừng, chắc chắn là cực kỳ tức giận.

Hahaha, người đàn ông có thân phận như Tư Khải, cho dù không để ý phụ nữ lăng nhăng, nhưng đó cũng là một loại nhục nhã tôn nghiêm của bọn họ.

Thấy hôm nay Tư Khải tức giận như thế… quả thật chính là núi lửa bùng phát, còn chưa từng thấy anh ta tức giận như này bao giờ.

Không biết có phải cô gái này không có não hay không, khi Tư Khải nóng nảy như này mà lại còn dám nói ra những lời thêm dầu vào lửa như thế, lại còn dám lấy đồ ném Tư Khải, cô coi ba chữ Trần Tư Khải là không khí sao?

Cô gái này, haha, chết chắc rồi!

Bây giờ, cô ta khoan khái dạy dỗ cô ta thay Tư Khải, rõ ràng là đứng cùng chiến tuyến với Tư Khải, nhất định Tư Khải sẽ rất vui.

Nghĩ như thế, vẻ mặt Phương Ý Hàm càng thêm đắc ý.

Trần Tư Khải đi tới bên người Tiêu Mộng, không hề nhìn Phương Ý Hàm, kéo tay Tiêu Mộng ra, cúi đầu, kiểm tra mặt cô.

Đáng chết, cái cô Phương Ý Hàm này muốn đi gặp Diêm Vương hay sao? Vậy mà cô ta lại dám đánh Tiêu Mộng, hơn nữa còn đánh mạnh như thế! Nhìn khuôn mặt này xem, năm vết dấu tay rõ ràng… Trần Tư Khải thầm nghiến răng, nhưng vẫn nhịn không được mà thấp giọng hỏi Tiêu Mộng: “Nhổ miếng nước bọt để tôi xem xem răng em có làm sao không.”

(⊙_⊙) Phương Ý Hàm bị câu nói dịu dàng đột ngột này của Trần Tư Khải dọa cho giật mình.

Lúc này, người phụ nữ này đã đạp lên tôn nghiêm của Trần Tư Khải, vậy mà anh ta còn quan tâm xem răng cô có bị lung lay hay không!

Nước mắt Tiêu Mộng lã chã rơi xuống, giằng cánh tay ra, tức giận nói: “Không cần anh lo! Vợ chồng hai người phối hợp thật tốt, một người quát tôi, một người đánh tôi, tôi không thèm để ý tới anh nữa, buông tôi ra, để tôi đi!”

Trần Tư Khải mới không buông Tiêu Mộng ra, vẫn ngây ngốc nhìn mặt Tiêu Mộng, nói: “Khang Tử, hòm thuốc, túi đá, thuốc tiêu viêm giảm sưng.”

Khang Tử đã sớm ôm cửa ngốc người, nghe thấy Trần Tư Khải gọi mình, vội vàng đáp: “Vâng!”

Da mặt Phương Ý Hàm bắt đầu không tự chủ mà co giật, cô ta híp mắt lại, không dám tin nhìn dáng vẻ đột nhiên hạ mình của Trần Tư Khải.

Da mặt Phương Ý Hàm bắt đầu không tự chủ mà co giật, cô ta híp mắt lại, không dám tin nhìn dáng vẻ đột nhiên hạ mình của Trần Tư Khải.

“Tư Khải, loại phụ nữ không biết trời cao đất dày như này, anh cần gì phải quan tâm cô ta như thế chứ? Nếu cô ta đã lăng nhăng, không biết trân trọng anh, anh dứt khoát trừng phạt cô ta thật nặng, sau đó vứt đi như rẻ rách! Anh nhìn xem, vừa rồi cô ta ăn nói với anh như nào, em còn chưa từng thấy có người nào dám nói chuyện kiểu đó với anh, xem anh giận kìa, vậy mà còn dám lấy đồ ném anh, thật sự là coi trời bằng vung, Tư Khải…”

Cuối cùng Trần Tư Khải cũng quát to, âm trầm áp tới: “Phương Ý Hàm! Ai cho phép cô động vào cô ấy? Cô ấy có giết tôi, cô cũng không có tư cách đánh cô ấy!”

Ù ù… Phương Ý Hàm nghe những lời Trần Tư Khải nói, ngạc nhiên ngây người, đầu óc ù cạc cạc.

Tình huống gì đây? Chuyện là như nào đây?

Không thể nào!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 251


Tư Khải không thể cho phép người khác coi nhẹ tôn nghiêm của anh ta sống trên đời này!

Cậu chủ của Chính Hổ Đường là người bình thường sao, buồn cười chết mất, có ai dám lớn tiếng kêu gào trước mặt cậu chủ của Chính Hổ Đường chứ?

Phương Ý Hàm nhất thời hơi ngơ ngác, lắp bắp nói: “Tư… Tư Khải… Em tưởng, tưởng anh…”

“Tôi không phải đã từng nói với cô, cô không có tư cách gọi tôi là Tư Khải sao? Cô không nhớ sao?”

“Em…”

Phương Ý Hàm bị dáng vẻ thoáng cái liền thay đổi của Trần Tư Khải dọa cho cả người run lên.

Khang Tử cầm túi đá tới, Trần Tư Khải tạm thời không để ý tới Phương Ý Hàm, thành thục mà nhanh chóng bôi một lớp thuốc trong suốt giảm đau tiêu viêm cho Tiêu Mộng, sau đó đắp túi đá lên, nói nhỏ: “Tự mình giữ túi đá, đắp một lúc.”

Tiêu Mộng hung dữ trừng mắt nhìn Trần Tư Khải, giữ lấy túi đá, sải bước đi ra ngoài.

Trần Tư Khải ôm lấy eo Tiêu Mộng, ôm cô lên, xoay người, đặt cô ngồi yên lành trên sofa.

Tiêu Mộng tức giận quát: “Trần Tư Khải! Trần gấu xấu xa! Rốt cuộc anh muốn làm gì? Lẽ nào anh thật sự muốn giết tôi sao? Được! Giết đi! Vợ anh đã đánh tôi xong rồi, tiếp theo anh tới đi! Dùng hết các thủ đoạn chó má gì đi! ĐM, hôm nay bà đây chết thì chết!”

Nói rồi, Tiêu Mộng tức điên rồi, coi túi đá chườm mặt như phi tiêu, ném ra ngoài.

Đương nhiên, rõ ràng là cô ném về phía Trần Tư Khải, chẳng qua Trần Tư Khải nhanh tay nhanh mắt, nghiêng đầu tránh đi.

Trần Tư Khải thở dài, hai ngón tay day huyệt thái dương đau đớn vì tức giận, hạ lệnh: “Khang Tử, lại lấy một túi đá cho cô ấy chườm, cậu trông chừng cô ấy cho tôi, cô ấy mà chạy, túi đá mà không chườm tử tế, tôi lấy đầu của cậu!”

Á (⊙o⊙)… Khang Tử gãi đầu, mặt nhăn nhó.

Tiêu Mộng ơi là Tiêu Mộng, cô đúng là cái đồ phiền phức, tóm lại là đi theo cô thì anh ta luôn đen đủi.

Khang Tử tức giận đi tới bên cạnh Tiêu Mộng, quỳ một bên gối xuống, nhìn Tiêu Mộng giống như một chú chó trông chừng một quý cô không hiểu quy củ, nói: “Cô Tiêu, tôi xin cô đấy, đừng gây phiền phức cho tôi nữa, được không? Cái đầu của tôi cũng không thể vì nhóc thối như cô mà rơi xuống được, vào nhà cướp của, giết người cướp của mà chết còn có chút giá trị.”

Tiêu Mộng nhìn Khang Tử, rồi lại nhìn Trần Tư Khải đang đi về phía Phương Ý Hàm, hơi ngây người.

Cô không nghe lời, vì sao người rơi đầu lại là Khang Tử?

Trần gấu xấu xa ơi là Trần gấu xấu xa, tâm lý học, anh học thật sự là giỏi quá!

Anh biết là tôi là loại người mềm lòng, anh biết là tôi sẽ không nỡ khiến người khác đen đủi vì mình.

Cấp dưới lại đưa tới một túi đá, Tiêu Mộng ngây ngốc nhận lấy, ngoan ngoãn chườm lên mặt mình dưới ánh mắt không biết làm sao của Khang Tử. Thế nhưng, tối nay cô nhận được quá nhiều, quá nhiều sự ấm ức, sợ hãi và tức giận, cô ra sức chu mỏ thật cao.

Trần Tư Khải sa sầm mặt, cười gằn, từng bước đi về phía Phương Ý Hàm.

Phương Ý Hàm bị anh ta tà ác nhìn chằm chằm như thế, cả người bỗng nổi da gà, hai chân không khỏi run lên.

“Em… Em… Anh… Anh bận đi, em về phòng nghỉ ngơi trước…”

“Không có phòng của cô.” Trần Tư Khải cười lạnh lùng, nói.

“Hả? Cái gì?” Phương Ý Hàm nghe câu này mà hơi ngây người.

“Căn nhà này của tôi, nào có vị trí của cô?”

Trần Tư Khải vẫn mỉm cười khuynh quốc khuynh thành như thế, thế nhưng, bên dưới nụ cười này chính là sát khí lạnh thấy xương!

Đám người giúp việc vốn tới xem chuyện lạ, phát hiện Trần Tư Khải đột nhiên trở nên âm trầm đáng sợ như thế, tất cả đều co giò chạy mất.

Vừa rồi, khi cậu chủ nổi cáu với cô gái kia, mặc dù giọng quát vang dội, động tĩnh cũng rất lớn, thế nhưng… vẫn còn xa mới bằng được giọng nói trầm thấp đè nén đáng sợ lúc này!

Phương Ý Hàm ngây ngốc, đương nhiên cô ta cũng có thể cảm thấy rõ ràng sát khí sắc bén không hề che giấu trong mắt Trần Tư Khải.

“Tư… Tư Khải… Em…”

Phương Ý Hàm cười cứng ngắc.

“Bốp!” Trần Tư Khải giơ tay, nhanh gọn dứt khoát, cho Phương Ý Hàm một cái tát vang dội.

Cái tát này, đương nhiên là anh ta dùng hết sức, trực tiếp tát Phương Ý Hàm ngã nhào xuống đất, trên sàn nhà có một ngụm máu tươi.

“Huhu…” Phương Ý Hàm miệng đầy máu, dường như đã lung lay mất hai chiếc răng.

Cái tát kia, cũng khiến Tiêu Mộng giật mình, không khỏi nhướn mày, tay vừa thả lỏng, túi đá chườm mặt liền trượt xuống.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 252


Khang Tử vẫn chăm chú không rời mắt nhìn cô nhóc này, nhanh tay đắp lên, giúp Tiêu Mộng đắp túi đá lên mặt, thấm lau mồ hôi lạnh.

Cô nhóc chết tiệt, không tim không phổi, mặt mình đã sưng như đầu heo rồi mà còn có tâm tình xem kịch hay của người khác.

Tiêu Mộng lè lưỡi, quay mặt nhìn Khang Tử, biểu cảm kia, hiển nhiên là sợ hãi vì sự bạo lực của Trần Tư Khải.

“Trời ơi, Trần gấu xấu xa đánh cả vợ mình à! Anh ta đánh cả phụ nữ nữa!”

Tiêu Mộng thì thầm với Khang Tử.

Khang Tử trợn mắt coi thường, hừ một tiếng: “Ai nói với cô người phụ nữ kia là vợ của cậu chủ nhà chúng tôi? Cô ta nằm mơ đi, cậu chủ nhà chúng tôi mới không thèm cưới cô ta.”

“Cô ấy không phải là vợ của Trần gấu xấu xa, vậy vì sao cô ấy lại ở đây? Đây không phải là nhà của Trần gấu xấu xa sao?”

“Cô đừng có mở miệng ra là gọi Trần gấu xấu xa! Phụ nữ ở đây thì nhất định sẽ là bà chủ nơi này sao? Phụ nữ tới đây nhiều rồi, còn không phải là phù dung sớm nở tối tàn sao.”

Tiêu Mộng hiểu rồi, nhưng người phụ nữ này, tới tới đi đi, đều là đồ chơi của Trần gấu xấu xa, giống như bản thân cô, cùng thân phận với cô… Tiêu Mộng đột nhiên cảm thấy trong lòng chua sót.

“Huhu, Tư Khải, vì sao lại đánh em?” Phương Ý Hàm ngậm máu tươi trong miệng, khóc lóc, cực kỳ đáng thương.

Trần Tư Khải nhận lấy khăn ướt mà người giúp việc đưa tới, nhẹ nhàng lau tay mình, dường như vừa rồi tát Phương Ý Hàm một cái đã làm bẩn tay anh ta vậy, thờ ơ mà lạnh lùng nói: “Đã nói với cô rồi, cô không xứng gọi tôi là Tư Khải.”

“Huhu, nếu là vì cái này, sau này em sẽ sửa, em nhớ rồi, có được không?”

“Đương nhiên… rất không được!” Trần Tư Khải cười âm trầm, đôi mắt hẹp dài lóe lên tia hung tàn: “Cô đánh người phụ nữ của tôi, tôi sẽ tha cho cô sao?”

“A! Cô ta… Cô ta… Cô ta bất kính với anh…”

“Tôi thích!” Trần Tư Khải mỉa mai: “Tôi thích cô ấy bất kính với tôi, liên quan gì tới cô? Tôi còn không nỡ đánh cô ấy, không nỡ động tới một ngón tay của cô ấy, cô thì sảng khoái lắm, tát cô ấy một cái mạnh như thế. Hahaha, cô rất to gan, Phương Ý Hàm, đã từng nghe câu này chưa, đánh cô ấy, nhưng tôi đau… Cô đã khiến tôi đau lòng rồi, cô nói xem tôi sẽ tha cho cô sao?”

Phương Ý Hàm càng nghe, mắt trợn càng to, bây giờ, cô ta không còn để ý tới bên má đau đớn nữa, bây giờ, đổ ập xuống đầu cô ta là sự sợ hãi trước cái chết.

Không ngờ… Trần Tư Khải lại để ý tới… một cô nhóc nhỏ như thế!

“Cậu Trần, tôi là cô cả nhà họ Phương, tôi biết hôm nay tôi sai rồi, mong anh nể mặt nhà họ Phương mà tha cho tôi lần này, có được không?”

Đột nhiên Trần Tư Khải khẽ cười: “Hahaha… Thật là buồn cười chết mất… Tôi trả thù rửa hận cho người phụ nữ của tôi, tôi còn cần quan tâm cô họ gì sao? Nhà họ Phương thì làm sao? Trong mắt tôi, chả là cái thá gì cả! Tôi để cô ở đây, không phải là vì cô họ Phương mà là vì không muốn ông cụ nhà tôi tức quá sinh bệnh, ai ngờ, cô còn thật sự coi trọng chính mình? Cô thật sự vuốt râu hùm rồi, tự tìm đường chết!”

Phương Ý Hàm thật sự sợ chết mất, ôm lấy giày của Trần Tư Khải, cầu xin: “Tôi biết sai rồi, tôi sai rồi, tôi dập đầu với cô ấy, để cô ấy đánh tôi, để cô ấy đánh thật mạnh, có được không?”

Tiêu Mộng ngồi trên sofa, nghiêng đầu nhìn cảnh này, sợ tới nhe răng.

Trời ơi, đồ chơi của Trần gấu xấu xa, kết cục thê thảm thế này sao?

Có phải là sau này, có một ngày cô cũng bị đối xử như này không? Huhuhu… Trần Tư Khải đạp mạnh Phương Ý Hàm, mắt ưng khẽ động: “Người đâu, dẫn mấy chú cừu nhỏ nhà chúng ta tới đây.”

“Vâng! Cậu chủ!”

Bên ngoài có mấy tiếng đáp thô to, không lâu sau liền nghe thấy tiếng thở thô kệch hồng hộc của động vật truyền tới.

“A…” Phương Ý Hàm vừa quay mặt liền nhìn thấy 4 con chó ngao Tây Tạng cao lớn hung dữ, cô ta ôm đầu hét lên.

“A…” Tiêu Mộng ngồi trên sofa cũng sợ hãi kêu lên, lăn từ trên sofa xuống, sợ tới run cầm cập.

Đó là con gì chứ? To lớn như thế, lực lưỡng như thế, đừng nói với cô đó là chó… nào có chó nào to như thế chứ?

Đáng ghét, Trần gấu xấu xa thật sự là quá đáng ghét. Người ta nuôi chó đều nuôi loại nhỏ xinh như chihuahua các thứ, anh ta lại nuôi cái thứ đáng sợ như hổ báo như này.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 253


Trần Tư Khải thờ ơ nói: “Nhìn giờ này, cừu nhỏ nhà chúng ta có khi cũng đói rồi, để mấy chú cừu nhỏ này thỏa thích hôn cô Phương 5 phút. Cô Phương mà còn thích chúng nó, các người cũng phải căn chuẩn giờ, 5 phút, đừng để cô Phương mệt.”

“Vâng!”

“A! Không! Ngài Trần! Đừng mà! Tôi xin anh, đừng làm thế mà! Tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi! Xin anh đó, huhuhu, đừng đối xử tàn nhẫn với tôi như thế…”

Đương nhiên Phương Ý Hàm hiểu, “hôn” trong lời Trần Tư Khải nói có nghĩa là gì.

Phương Ý Hàm triệt để sụp đổ, quỳ bên chân Trần Tư Khải, ra sức dập đầu, sau đó cô ta bò hai bước về phía Tiêu Mộng, dập mạnh đầu, khóc lóc kêu gào: “Người đẹp, người đẹp tha cho tôi đi, tôi xin cô, cô đánh tôi thế nào tôi cũng sẽ không oán thán, người đẹp, tôi xin cô, xin cô cầu tình giúp tôi…”

Tiêu Mộng cũng sợ gần chết, chân tay luống cuống, cô rất sợ bốn con thú thở hồng hộc kia.

“Tổng… Tổng giám đốc Trần… Nếu cô ấy đã xin lỗi rồi thì tha cho cô ấy đi… Cho bốn thứ kia ra ngoài đi, đáng sợ, đáng sợ quá…”

Tiêu Mộng nói lạc cả giọng, khuôn mặt vừa sưng đỏ hồng, vừa sợ mà trắng bệch.

Trần Tư Khải hơi nhíu mày, quay mặt lại, để ý thấy dáng vẻ sợ hãi của Tiêu Mộng.

Ừ, trừng phạt Phương Ý Hàm trước mặt Mộng, không khỏi để lại ấn tượng anh rất máu lạnh cho cô nhóc này… Trần Tư Khải khẽ cười, hất tay ra hiệu cho cấp dưới, nhẹ nhàng nói: “Vậy được, nếu người phụ nữ của tôi đã tha thứ cho cô, vậy thì tha cho cô một lần, đi, tiễn cô Phương rời khỏi đây.”

“Cảm ơn cô, cảm ơn tổng giám đốc Trần! Cảm ơn hai người! Cảm ơn, cảm ơn!”

Phương Ý Hàm mặt đầy nước mắt nước mũi, ra sức dập đầu, chật vật không ra thể thống gì.

Trần Tư Khải khẽ liếc mắt nhìn Phương Ý Hàm, vừa khua tay, mấy tên cấp dưới đã lập tức vác Phương Ý Hàm ra ngoài.

Đương nhiên Khang Tử hiểu ý của cậu chủ nhà bọn họ, ôi, cái cô Phương đáng thương, cô ta thật sự quá tự cho là mình đúng, cô ta tưởng cô ta là ai chứ?

Thế nhưng, nói ra cũng coi như cô ta đen đủi.

Thật ra, từ trước tới giờ, trong mắt cậu chủ nhà bọn họ không có người phụ nữ nào cực kỳ quan trọng.

Nếu Phương Ý Hàm đánh Tina, hay là đánh đám phụ nữ trước kia của cậu chủ, cậu chủ sẽ không để ý, chắc là đến nhìn cũng chả thèm nhìn.

Ai bảo người Phương Ý Hàm đánh lại là Tiêu Mộng chứ?

Tiêu Mộng… không phải là người thường!

Đây là người phụ nữ cực kỳ đặc biệt!

Khang Tử bĩu môi, thầm thở dài.

Tiêu Mộng vỗ ngực, hoảng sợ nhìn bốn con chó ngao Tây Tạng to lớn bị kéo ra ngoài, lúc này cô vẫn còn hoảng hốt thở phào một hơi.

“Mẹ ơi, sợ chết mất, đó là quái vật gì thế, trông thật là hung dữ.”

Thế nhưng… hình như có hung dữ hơn nữa, cũng không bằng Trần gấu xấu xa.

Khang Tử phát hiện túi đá rơi xuống, sợ tới mức vội vàng đẩy lên, lẩm bẩm: “Bà cô của tôi ơi, xin cô đó, giữ chắc túi đá của cô, đây là chuyện liên quan đến mạng người đó!”

Tiêu Mộng giữ túi đá, ngồi trên thảm.

Trần Tư Khải đã hoàn toàn rửa sạch tay, ném khăn ướt cho một người giúp việc, khua tay, khẽ dặn dò: “Các người… tránh đi trước.”

Khang tử nghe thế, lập tức nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng trắng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 254


Được, được, được, bây giờ anh ta cực kỳ vui lòng tránh đi!

Tránh đi thật tốt, tránh đi là anh ta liền an toàn.

Ai muốn chen vào chuyện của hai người bọn họ chứ?

“Vâng, cậu chủ!”

Khang Tử mừng rỡ chạy ra ngoài.

Đám người giúp việc cũng lui ra ngoài.

Trong phòng khách rộng lớn, ngoài tiếng tích tắc đồng hồ chạy ra thì không còn nghe thấy âm thanh nào nữa.

Đột nhiên Tiêu Mộng cảm thấy cực kỳ kỳ lạ, kỳ lạ tới mức khiến cô nổi hết da gà.

Cô mơ hồ nhảy lên, vừa xoay người liền nhìn thấy Trần Tư Khải lặng lẽ nhìn chằm chằm cô cách đó 3m.

“A!” Tiêu Mộng sợ hãi hét lên, cả người run lên.

Đây… đơn thuần là hành vi vô thức.

Sợ Trần Tư Khải… thật sự là rất sợ anh ta.

Anh ta giỏi võ, giết người rất dễ dàng, ra tay lại độc ác, mặt lạnh máu lạnh, gầm lên giống như sư tử điêm cuồng… Tóm lại, đối diện với Trần Tư Khải, cô quá không có ưu thế.

Cô cũng chỉ có thể bị đánh bị trút giận mà thôi… Tiêu Mộng cười cứng ngắc: “Cái đó… Giờ cũng không còn sớm nữa, tổng giám đốc Trần, tôi cũng nên về đây… Haha, anh không cần tiễn tôi, thật đấy, không cần tiễn…”

Tiêu Mộng nhếch môi, cứng ngắc nhấc chân, cố hết sức cách xa Trần tư Khải, nhích ra ngoài từng chút một.

“Em đứng lại.”

Trần Tư Khải khẽ nói, đồng thời hơi xoay người lại, nhìn Tiêu Mộng đang muốn trốn đi.

“Á? Còn có chuyện gì thế, tổng giám đốc Trần, tôi cũng nên đi đây, anh nghỉ ngơi đi.”

Dường như Trần Tư Khải nghe thấy chuyện gì đó rất buồn cười, anh ta cười trào phúng, ngước đôi mắt đầy quyến rũ nhìn Tiêu Mộng, nói: “Nhóc, hình như… giữa chúng ta, còn có chuyện cần tính sổ.”

Ớ! (⊙_⊙) Tiêu Mộng sợ tới mức đôi chân kém cỏi bắt đầu run lên.

“Tính… Tính sổ cái gì chứ? Tôi… Chúng ta nào có chuyện gì cần tính sổ chứ?”

ĐM, cái tên Trần gấu xấu xa này trông xinh đẹp như thế thật tiếc, quả thật là quá phí, vì sao người xấu lại có vẻ ngoài mê người thế chứ!

“Tổng giám đốc Trần, anh thật biết đùa… Haha, buồn cười quá… Không phải vừa rồi chúng ta đã nói xong rồi sao? Tổng giám đốc Trần à, anh xem, bên người trời đã tối rồi, là lúc nên nghỉ ngơi rồi, thời gian của anh rất quý báu, tôi không làm phiền nữa, tạm biệt.”

Tiêu Mộng liếc nhìn, thấy Trần Tư Khải híp mắt lại, đang từ từ đi lại gần cô, cô sợ tới mức môi cũng run lên, hoảng loạn nói: “Tổng giám đốc Trần! Anh không cần tiễn, thật sự không cần phải tiễn!”

Nói xong, Tiêu Mộng xoay người chạy ra ngoài.

Trần Tư Khải cũng đồng thời nhấc đôi chân dài, lập tức tăng tốc như một chú báo săn, chưa được vài bước đã đuổi kịp Tiêu Mộng.

Đôi tay khỏe rắn chắc như thép túm lấy cánh tay Tiêu Mộng, kéo mạnh lại, cô liền quay tròn ngược trở lại.

Anh ta kẹp chặt hai cánh tay lại đúng lúc, trực tiếp khiến Tiêu Mộng cuộn tròn trong lòng mình.

“A…” Tiêu Mộng giật mình kêu lên, mũi liền cắm lên lồng ngực rắn chắc của Trần Tư Khải.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 255


Cô biết, cơ ngực anh ta rất đẹp, từng múi cơ thịt rắn chắc, sờ lên rất thích, nhưng mũi đập lên thì lại không hề dễ chịu.

“Mũi của tôi…”

Trần Tư Khải ôm lấy Tiêu Mộng, thở hổn hển, nghiêm túc nói: “Em còn chạy nữa, tôi sẽ l*t s*ch quần áo của em, để cho mấy con chó ngao Tây Tạng kia ngủ với em!”

“A a a!” (⊙_⊙) Tiêu Mộng bị lời uy h**p này dọa sợ, khuôn mặt đột nhiên trắng bệch, môi càng run ghê hơn, mắt nhắm tịt, hai cánh tay ôm chặt lấy cổ Trần Tư Khải, hai chân quấn lấy eo anh ta như con ếch, bò lên trên.

“Đừng mà, không muốn chó ngao Tây Tạng kia! Đáng sợ lắm! Tôi không muốn ngủ cùng chúng nó!”

Vừa hoảng sợ nói, vừa treo trên người Trần Tư Khải, cảnh giác nhìn xung quanh xem xem mấy con chó hung dữ kia có tới hay không.

Vốn Trần Tư Khải tức giận vì Tiêu Mộng muốn trốn khỏi anh ta, nhưng vì hành động tự đưa tới cửa này của Tiêu Mộng mà lại hết giận.

Anh ta thầm mím môi cười.

Bàn tay đỡ lấy b* m*ng căng tròn của cô nhóc, không nhịn được, thật sự là không nhịn nổi, vừa cúi đầu, ôi! Lập tức, hôn lên môi Tiêu Mộng, sau đó nói: “Thế nên, hiện giờ, ở cùng với tôi là sự lựa chọn an toàn nhất của em, hiểu chưa?”

Tiêu Mộng không để ý tới chuyện bị người ta hôn môi, cô chỉ sợ đám chó ngao Tây Tạng kia, ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ, ừ, hiểu rồi.”

Trần Tư Khải ôm Tiêu Mộng, sải bước đi về phía phòng ngủ trên tầng.

Đi tới cầu thang, Tiêu Mộng mới phản ứng lại, ngạc nhiên hỏi: “Anh ôm tôi đi đâu?”

“Về phòng.”

“Vì sao? Tôi nên về nhà rồi!”

“Tối nay, không thể về nhà.”

“Vì sao? Sao tôi có thể không về nhà chứ? Ba tôi sẽ nổi nóng!”

“Bởi vì, vừa rồi tôi nói rồi, tôi còn chưa tính sổ vởi em.”

Lòng Tiêu Mộng lộp bộp một tiếng, vỡ thành mảnh vụn.

Xong rồi, xong rồi, xong rồi… Lần này chết chắc rồi! Có khi nào xương cốt cũng không còn không? Huhuhu… Tiêu Mộng nhăn mặt, đôi môi run rẩy, vừa khéo môi cô dán bên tay Trần Tư Khải: “Huhuhu, tổng giám đốc Trần, chúng ta nói trước nhé, nói lý lẽ tử lế, không được động tay động chân.”

Tai Trần Tư Khải ngứa ngáy, nóng rực giống như bị mèo cào, từng đợt rung động ngứa ngáy trong lòng.

Tay của anh ta niết lấy mông cô, giọng nói đột nhiên khàn đi, trầm xuống, mang theo chút say đắm: “Không động tay động chân? Hình như không được.”

Không động tay động chân, vậy anh ta và cô lên giường nói chuyện? Anh ta bị điên sao?

“Á? Nhưng tôi không biết võ, tôi không chịu được đòn, huhuhu, anh đánh nhau giỏi như thế, tôi sợ tôi sẽ bị đánh tàn phế…”

Tiêu Mộng càng nghĩ càng sợ, trực tiếp tưởng tượng tới cảnh bản thân bị Trần Tư Khải đấm đá bùm bụp qua lại, đánh thành bánh bao thịt, cô sợ tới mức cả người run lên.

Cô cúi mặt xuống, đôi môi ướt sũng vừa khéo dán lên da thịt trên vai Trần Tư Khải, cô chu môi thổi một hơi ấm, ấp úng, thút tha thút thít.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 256


Ô!… Trần Tư Khải gầm nhẹ.

Đáng chết… Cô nhóc thối này, cô đang quyến rũ anh ta sao?

Không biết rằng anh ta không thể tự kiềm chế trước mặt cô sao?

Liền nghe thấy bên tai vang lên tiếng khóc như cừu non của Tiêu Mộng: “Tổng giám đốc Trần… Huhuhu, anh mà muốn đánh thì đánh tôi ít mấy cái… Huhu, đánh mông là được rồi, chỗ đó chịu được đòn hơn một chút… Huhuhu…”

Trần Tư Khải nghe thấy câu này thì suýt chút nữa bật cười.

Cô nhóc ngốc này, lẽ nào cô thật sự cho rằng anh ta sẽ nỡ đánh cô sao?

Rầm! Chân Trần Tư Khải đá cửa phòng ngủ ra.

Đặt Tiêu Mộng lên tấm thảm mềm mại, anh ta thì ngồi lên sofa gần đó, vắt chân chéo ngũ, lạnh lùng nói: “c** q**n áo cho tôi.”

“A!” (⊙_⊙) Tiêu Mộng giật mình.

Không phải muốn đánh cô, muốn tính sổ với cô sao? Vì sao lại phải c** q**n áo cho anh ta chứ?

Tiêu Mộng ngồi trên thảm, mù mờ không hiểu sao, ngơ ngác hỏi: “Vì sao phải c** q**n áo cho anh chứ?”

“Hầu hạ tôi.”

“Vì sao?” Cô cũng không phải người giúp việc của anh ta, dựa vào đâu mà phải hầu hạ anh ta chứ?

Mãi cho tới giờ Tiêu Mộng vẫn chưa hiểu, “hầu hạ” mà Trần Tư Khải nói là hầu hạ cái gì.

Trần Tư Khải như cười mà như không cười nhìn Tiêu Mộng, đôi môi hồng xán lạn, cực kỳ mê người: “Tiêu Mộng, tối nay em chọc giận tôi, đến giờ em còn không biết nịnh nọt tôi sao? Nghĩ tới chó ngao Tây Tạng dưới tầng, em cũng tự giác chút đi chứ.”

Chó ngao Tây Tạng!

Tiêu Mộng trợn tròn mắt, cắn môi.

Huhuhu, có ý gì chứ? Nếu không phục vụ anh ta tử tế như hầu hạ hoàng đế thì anh ta sẽ để chó ngao Tây Tạng hôn cô sao?

Cả người cô run lên bần bật.

“Vậy, có phải là tôi nịnh anh thì anh sẽ không giận nữa, sẽ cho người đưa tôi về nhà không?”

Trần Tư Khải híp mắt lại, chăm chú nhìn đôi mắt ngây thơ của Tiêu Mộng, anh ta buồn cười.

Haha, cô nhóc này thú vị thật, cô đã bị anh ta bắt vào phòng ngủ rồi, vậy mà cô còn nghĩ rằng cô có thể bình yên đi ra sao?

Về nhà? Hừ, nằm mơ đi.

“Xem tình hình đã.”

Xem tình hình? Vậy là chưa chắc?

Tiêu Mộng phồng má, mặt nhăn lại, không vui nói: “Vậy tôi không nghe lời anh. Nếu vất vả hầu hạ anh xong, anh vẫn vứt tôi cho chó ngao Tây Tạng thì làm sao? Vậy không phải là tôi làm không công sao? Hơn nữa, Trần Tư Khải, dựa vào đâu mà anh lại phạt tôi như thế? Tôi làm sai chỗ nào? Bây giờ tôi còn không biết tôi sai ở đâu!”

Trần Tư Khải đột nhiên hít thở hơi nặng nề.

Vất vả hầu hạ anh ta? Cô vất vả hầu hạ anh ta thế nào chứ?

Sẽ c** s*ch quần áo anh ta, hôn toàn thân anh ta, đặc biệt là vỗ về… chỗ đó của anh ta sao?

Hay là tự l*t s*ch sẽ, nằm lên giường, làm mấy động tác cực kỳ lẳng lơ để quyến rũ anh ta?

Nghĩ linh tinh như thế, Trần Tư Khải cảm thấy không thể thở nổi nữa, nơi lồng ngực bừng lên một ngọn lửa.

Nếu cô nhóc này thật sự làm như thế, anh ta đảm bảo, anh ta sẽ ném bỏ hết lực tự kiềm chế, sẽ khiến cô ba ngày không xuống được giường!
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 257


Trần Tư Khải cười xấu xa, môi mỏng cong lên: “Nhóc, nếu em thật sự vất vả… hầu hạ tôi… có lẽ sẽ còn có thưởng.”

Đương nhiên là Trần Tư Khải đã nghĩ lệch lạc.

“Anh nói lý một chút có được không? Tôi nên về nhà rồi! Đúng rồi, anh đánh Kim Lân như thế, có phải nên gọi điện thoại hỏi hình hình của anh ta không?”

Tiêu Mộng vỗ đầu mình, đột nhiên nghĩ tới Kim Lân đáng thương, khi cô rời đi, anh ta gần như đã biến thành người máu. Tiêu Mộng vừa rút điện thoại ra, lửa giận mà Trần Tư Khải vẫn luôn đè nén lập tức lại bùng lên.

Anh ta đi tới giằng lấy điện thoại cua Tiêu Mộng, ném mạnh về phía góc tường!

Bộp!

Điện thoại vỡ vụn.

“A, anh làm gì thế?”

Trần Tư Khải nhấc Tiêu Mộng lên, ném mạnh lên chiếc giường phía sau, anh ta đứng trước giường, ngón tay chỉ vào Tiêu Mộng, quát: “Em còn dám gọi điện thoại cho cậu ta? Vậy mà em dám nhớ tới cậu ta ngay trước mặt tôi? Rốt cuộc tối nay vì sao mà tôi nổi giận, em còn cố ý chọc giận tôi?”

“Trần Tư Khải, anh bình tĩnh chút…”

“Tôi không thể bình tĩnh! ĐM, bây giờ nếu tôi còn có thể bình tĩnh, tôi là cháu của em!”

“Con người anh thật là… Tôi và Kim Lân… Tôi và Kim Lân có quan hệ gì hay không cũng không đáng để anh tức giận như này chứ?”

“Không đáng? Em là người phụ nữ của tôi! Em là người phụ nữ của Trần Tư Khải tôi, vậy mà em lại còn dám tán tỉnh v* v*n với người đàn ông khác. Em dám nói là em không sao?”

“Tôi… Tôi… Tôi nào có phải người phụ nữ của anh, chẳng qua hai chúng ta quan hệ có một lần… mà thôi…”

“Vậy em tưởng là em nên quan hệ với tôi bao nhiêu lần thì em mới tính là người phụ nữ của tôi?”

“Không phải… Mà là…”

“Tôi nói cho em biết, Tiêu Mộng! Phụ nữ chuyên dùng của Trần Tư Khải tôi, bất kỳ ai cũng đừng hòng nhúng chàm, trước khi tôi chưa dùng chán, ai cũng đừng hòng chạm vào người phụ nữ của tôi, bằng không chỉ có đường chết! Em to gan hơn, em còn dám lén lút quyến rũ bạn thân của tôi, càng đáng chết!”

Tiêu Mộng nghe ngây người, sau đó liền tức giận, lấy gối ném bừa về phía Trần Tư Khải, kêu gào: “Vậy tôi mới không thèm làm người phụ nữ gì đó của anh! Tôi không làm! Như thế là được rồi chứ? Tôi không phải phụ nữ chuyên dùng của tổng giám đốc Trần anh, vậy tôi có tán tỉnh v* v*n ai cũng không liên quan tới anh rồi chứ? Thật là buồn cười, anh làm gì mà lại hung dữ với tôi như thế hả?”

Tiêu Mộng xuống khỏi giường, cố ý va vào Trần Tư Khải, cô lách ra, sải bước đi ra ngoài.

Tay của cô vừa chạm vào tay cầm cửa liền bị Trần Tư Khải kéo lại, ấn lên tường, anh ta bỗng nhiên nhào tới, điên cuồng mà hôn cô một cách tàn bạo.

Tiêu Mộng hoàn toàn sợ ngây người.

Hai người cãi nhau, cãi tới lên cấp, cãi tới suýt chút nữa đánh nhau, vì sao tên Trần gấu xấu xa này đột nhiên lại ôm hôn cô?

Như này cũng tính là một cách cãi nhau sao?

Hôn rất tàn bạo, rất điên cuồng.

Trọng lượng cả người anh ta đè lên khiến cô dính chặt lên tường, dường như muốn nuốt cả người cô vào bụng.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 258


Môi lưỡi hung hãn, cuồng nhiệt, hôn tới mức môi cô hơi đau.

“Ưm ưm…” Môi Tiêu Mộng đau khiến cô kêu lên.

Muốn đẩy anh ta ra, nhưng cô không có chút sức lực gì.

Lồng ngực cứng rắn của anh ta đè lên cô khiến hai cục thịt trước ngực cô đau quá, đau quá.

Tiêu Mộng chỉ đành nắm nắm đấm đấm lên vai anh ta.

Huhuhu… Tiêu Mộng nghe thấy tiếng hồng hộc th* d*c giống như một con dã thú điên cuồng của Trần Tư Khải.

“Em là người phụ nữ của tôi… nghe thấy chưa… Là em! Em nhất định phải là người phụ nữ của tôi!” Anh ta điên cuồng hôn cô, th* d*c nói.

Tiêu Mộng muốn phản bác gì đó, nhưng anh ta nào có cho cô cơ hội, lập tức chặn miệng cô lại.

Ý Thức của Tiêu Mộng bắt đầu trở nên mơ hồ, bị anh ta hôn tới gần tắt thở.

Nhưng lúc này, đột nhiên cô bắt đầu sợ hãi.

Vì trên người cô có hay bàn tay chạy loạn.

Xoạt!

Quả nhiên, Trần Tư Khải phát điên, hung dữ xé rách quần áo của Tiêu Mộng.

Bờ vai trắng như tuyết của Tiêu Mộng, lập tức lộ ra trước mắt Trần Tư Khải.

“Ô…” Trần Tư Khải híp mắt lại, khễ gầm, máu nóng cả người sôi lên.

Anh ta rời khỏi môi cô, ánh mắt sáng như hai ngọn lửa, anh ta mạnh mẽ xé quần áo Tiêu Mộng.

“Này, anh làm gì thế, đừng mà, có gì thì nói, nói lý lẽ… đừng như này mà…”

Tiêu Mộng che chắn, Trần Tư Khải thì hơi thở nóng rực, đè cô lên tường, nhanh chóng lột hết quần áo trên người cô.

Từng mảnh vải tung bay rồi rơi xuống thảm.

Tiêu Mộng sợ hãi, không còn mảnh vải che thân.

Cô xấu hổ tới mức cổ cũng đỏ lên, định dùng tay che đi cơ thể mình.

Tay của Trần Tư Khải trực tiếp nắm lấy ngực cô, dùng sức x** n*n, cong eo, đôi mắt lại gần nhìn cô, nói: “Nói cho tôi biết, em có phải là người phụ nữ của tôi không? Nói!”

“Huhuhu, anh đừng như này… Đừng như này có được không?”

Hai chân Tiêu Mộng cũng run lên, cô bị Trần Tư Khải điên cuồng mà thô bạo dọa cho cả người mềm nhũn.

“Không nói? Vậy được! Tôi sẽ có cách để em tự mình thừa nhận! Tôi sẽ cho em biết, làm sai thì nhất định phải bị phạt.”

Trần Tư Khải đột nhiên nhào tới, hôn mạnh lên cổ cô.

“A…” Tiêu Mộng giật mình kêu lên.

Trên cổ nóng lên, sau đó bỗng đau.

Cứ như thế, một dấu hôn xinh đẹp in trên cần cổ trắng nõn của cô..

Trần Tư Khải cười xấu xa, tiếp đó lại hôn xuống dưới.

Xương quai xanh của cô, gáy cô, nh** h** mẫn cảm kia… Cuối cùng, Tiêu Mộng uốn éo thân người, không chịu nổi nữa.

“Buông tôi ra, xin anh đó, buông tôi ra, đừng như này…”

Người cô vừa thẹn vừa nóng, vừa đau.

Anh ta hôn rất mạnh, cực tàn bạo.
 
Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Chương 259


Trần Tư Khải thở mạnh, buông b** ng*c mềm mại của cô ra, ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn cô, hỏi: “Em có phải là người phụ nữ của tôi không? Hử?”

“Phải… Phải… Là tôi…”

Tiêu Mộng rưng rưng nước mắt, đáp bừa.

“Có phải em sai rồi không?”

“Sai rồi, tôi sai rồi, huhu…”

“Có nên phạt không?”

“Huhuhu, có thể không phạt không?”

“Muốn không bị phạt, vậy phải xem biểu hiện của em…”

Trần Tư Khải cười xấu xa, đột nhiên nhào tới, lại điên cuồng hôn lên môi Tiêu Mộng.

Tiêu Mộng cảm thấy đau đớn ở môi, trời ạ, đau quá, có phải là bị anh ta hôn chảy máu rồi không?

Trần gấu xấu xa đáng chết, đây nào có phải là hôn chứ, lẽ nào anh ta coi mình là ma cà rồng sao?

Trần Tư Khải lại rời ra, rít lên: “Có phải tôi xóa sạch mùi của Kim Lân rồi không? Hử?”

(⊙_⊙) Tiêu Mộng hơi ngơ ngác.

Mùi của Kim Lân?

Trời ơi, thì ra anh ta vẫn để ý chuyện cô và Kim Lân hôn nhau.

Tiêu Mộng nào còn dám giận dỗi Trần Tư Khải, nhanh chóng giải thích: “Tôi và anh ta thật sự không có gì, hôn cũng là chuyện bất cẩn…”

“Bất cẩn? Nếu sau này có một ngày em và cậu ta bất cẩn lên giường thì làm sao hả?”

Trần Tư Khải lại nhào tới, cứ thế điên cuồng g*m c*n môi cô, đau tới mức Tiêu Mộng rơi nước mắt, cả người bị anh ta đè ép, run lên bần bật.

Đau, đau, đau… Anh ta hôn quá mạnh, gần như muốn nuốt lấy cô, cô cũng không thể hít thở, thật sự là cảm giác như sắp chết vậy.

Hơn nữa, Tiêu Mộng cực kỳ tức giận.

Dựa vào đâu mà cô bị l*t s*ch còn anh ta vẫn mặc chỉnh tề như thế?

Quá không công bằng!

Quả nhiên, Trần gấu xấu xa rất biết cách phạt người khác.

Huhu, nhất định là anh ta biết, khi bị l*t s*ch, áp lực tâm lý sẽ lớn thế nào.

Khi Trần Tư Khải lại buông Tiêu Mộng ra, cô hít thở đã khó khăn, cúi đầu xuống, ra sức th* d*c.

Tiêu Mộng nghĩ, bây giờ bảo cô thừa nhận cô giết Bin Laden cô cũng nhận!

“Biết sai ở đâu chưa?”

Đôi môi của Trần Tư Khải dán lên chóp mũi cô, th* d*c.

Ánh mắt của anh ta đã sớm nóng rực, chẳng qua anh ta vẫn luôn nhẫn nhịn.

Không thu thập cô nhỏ này tử tế, anh ta cũng đừng có lăn lộn nữa!

Hừ, nhóc, lăng nhăng sau lưng tôi… Tôi sẽ khiến em nhớ thật kỹ bài học lần này!

“Huhuhu, biết sai rồi… Tôi không nên hôn Kim Lân… Thật ra tôi cũng không tình nguyện, lần nào cũng là anh ta ép tôi…”

Cô là phụ nữ, nào có chống lại nổi tên Kim Lân kia?
 
Back
Top Bottom