Ngôn Tình Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,286,906
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
su-am-ap-cua-tong-giam-doc-ac-ma.jpg

Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Tác giả: Phất Chi
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Chỉ là vô tình uống say sau đó lại không hay biết gì qua đêm cùng một người đàn ông xa lạ….

Đáng lẽ cô mới là người chịu thiệt thòi mới phải, mơ màng mất đi lần đầu tiên mà lại còn bị người ta ăn vạ.

Dù cho anh ta có đẹp trai đi chăng nữa cũng không thể nào bắt cô bồi thường 30 tỷ chứ???? Cô còn chưa bắt đền cơ mà!!!

Không ngờ anh ta còn là người có địa vị, vì thế bắt ép cô kí thỏa thuận trả nợ.

Hừ! Tên đàn ông đê tiện, vừa chiếm tiện nghi của cô lại còn khoe mẽ, vô sỉ bắt cô bồi thường

Bắt cô kí cái này, chẳng lẽ anh ta muốn chơi quy tắc ngầm trong công ty? Còn soi mói nói cô làm việc sai sót, bảo cô tăng ca làm thêm, tên này rốt cuộc có bao nhiêu cách chỉnh người khác chứ!!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tìm Thấy Sự Thật
  • Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
  • Truy Phi Kì Sự
  • Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
  • Các Đại Lão Đều Sủng Ta
  • Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 1: Đêm qua say xỉn


    Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước?

    Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được!

    Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi.

    Không ngủ được nữa rồi!

    Mở mắt ra.

    “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng.

    Nhưng không ai trả lời.

    Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ?

    Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh...

    Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô!

    không phải là cái giường hai tầng của cô nữa!

    Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã…

    Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!!

    “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại.

    Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra, trên người mình không có một miếng quần áo nào cả, ngay cả một mảnh vải che thân cũng không có nữa!

    “Á á á…mình…mình không lẽ đã bị…bị….cái đó cái đó rồi?”

    CHƯƠNG 1: ĐÊM QUA SAY XỈN.

    Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước?

    Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được!

    Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi.

    Không ngủ được nữa rồi!

    Mở mắt ra.

    “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng.

    Nhưng không ai trả lời.

    Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ?

    Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh...

    Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô!

    không phải là cái giường hai tầng của cô nữa!

    Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã…

    Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!!

    “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại.

    Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra, trên người mình không có một miếng quần áo nào cả, ngay cả một mảnh vải che thân cũng không có nữa!

    “Á á á…mình…mình không lẽ đã bị…bị….cái đó cái đó rồi?”

    CHƯƠNG 1: ĐÊM QUA SAY XỈN.

    Hình như nghe thấy tiếng gì thì phải, tiếng mưa sao? Hay là tiếng nước?

    Tiêu Mộng nhăn nhăn mũi, ai mà ồn ào vậy chứ, có để cho người ta ngủ không vậy! Ồn chết đi được!

    Tiếp đó, một trận đau đầu tập kích đến, đầu óc giống như là bị búa bổ vào vậy, Tiêu Mộng còn đang nhắm mắt mơ màng, cô thật là muốn cắt cái đầu này ra cho ai đó a, chỉ cần đừng đau như vậy là được rồi.

    Không ngủ được nữa rồi!

    Mở mắt ra.

    “Mấy giờ rồi.” Cô lầm bầm một tiếng.

    Nhưng không ai trả lời.

    Sao em gái của cô không trả lời cô vậy chứ?

    Tiêu Mộng chậm rãi đưa mắt nhìn xung quanh...

    Hở? Đây không phải là cái gác lửng nhỏ ở nhà cô!

    không phải là cái giường hai tầng của cô nữa!

    Nhìn thì thấy…một nền tường sang trọng, đèn chùm sáng lấp lánh, những đồ nội thất trang nhã…

    Đây chính là cái thứ được gọi là phòng Tổng thống chỉ được nhìn thấy trong tạp chí tiểu thuyết a!!!

    “Á…” Tiêu Mộng kinh ngạc kêu lên một tiếng, rồi lại vội vàng bịt miệng mình lại.

    Cô chớp chớp đôi mắt long lanh của mình, lúc này cô mới phát hiện ra, trên người mình không có một miếng quần áo nào cả, ngay cả một mảnh vải che thân cũng không có nữa!

    “Á á á…mình…mình không lẽ đã bị…bị….cái đó cái đó rồi?”
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 2: Tôi thích


    Anh không phải là đang hù doạ thôi đâu.

    Tính khí của anh cực kỳ xấu, tuy trước sau luôn giữ vẻ cao quý thanh lịch, nhưng những người bạn của anh ai ai cũng biết, thật ra anh cực kỳ có sát khí.

    Cô gái nhỏ sững người, đôi mắt mơ màng nhìn anh, sau đó cô cười ngây ngốc vài tiếng, rồi chậm rãi nói: “Anh đẹp quá à, sao anh đẹp quá vậy hả…”

    Phực…Sợi dây đàn nơi đáy lòng anh, chỉ bởi vì cái tính từ thẳng thắn của cô mà bị đứt rồi.

    Cái d*c v*ng muốn ném cô gái đeo bám này đi đang dần dần nguội lại.

    “Cô say rồi, mau buông tay!”

    Nhưng cô vẫn ôm lấy eo anh thật chặt, toàn bộ phần ngực sáp lên người anh.

    Cô híp mắt lại, đôi môi đỏ kiều diễm thì bĩu lên, cái miệng thì cứ lầm bầm không ngớt, hệt như là đang nũng nịu vậy.

    “Ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi…tôi muốn ngủ chung với minh tinh! Ngủ, chung…”

    “Ngủ chung? Cô có chắc là mình ngủ được với tôi không, hửm!”

    Hơi thở của anh dần dần nóng lên, có lẽ là do cô ôm quá chặt.

    Cũng có lẽ là do một suy nghĩ nào đó…

    Mà cũng có lẽ, là do cái ngữ điệu mềm mại này của cô đã câu dẫn bản năng chinh phục của người đàn ông rồi…

    Tóm lại là nơi yết hầu của anh bắt đầu trở nên khô nóng lên rồi.

    Sự tự kìm chế của anh cũng không tồi đâu, bị một người phụ nữ đeo bám sát rạt này quấn lâu như vậy, anh vậy mà vẫn còn có thể duy trì thái độ quân tử của mình.

    “Ha ha, tôi…thi Đại học xong rồi, tôi cuối cùng cũng vượt qua rồi, tôi được giải phóng rồi! Cạn ly!”

    Cô gái nhỏ nhe hàm răng trắng bóc của mình ra, mỉm cười ngây ngốc, còn nói những lời say xỉn nữa, cô giơ cánh tay lên làm một động tác cạn ly, bàn tay nhỏ vỗ một phát vào mặt mình, hàng lông mi nhíu lại, cơ thể thì từ từ trườn xuống đất.

    “Êh, cô sao vậy?”

    Anh ôm lấy cái cơ thể mềm mại kia, và nhìn vào khuôn mặt nhỏ của cô, hửm, con nhóc này ngủ rồi sao?

    CHƯƠNG 2: TÔI THÍCH.

    Anh không phải là đang hù doạ thôi đâu.

    Tính khí của anh cực kỳ xấu, tuy trước sau luôn giữ vẻ cao quý thanh lịch, nhưng những người bạn của anh ai ai cũng biết, thật ra anh cực kỳ có sát khí.

    Cô gái nhỏ sững người, đôi mắt mơ màng nhìn anh, sau đó cô cười ngây ngốc vài tiếng, rồi chậm rãi nói: “Anh đẹp quá à, sao anh đẹp quá vậy hả…”

    Phực…Sợi dây đàn nơi đáy lòng anh, chỉ bởi vì cái tính từ thẳng thắn của cô mà bị đứt rồi.

    Cái d*c v*ng muốn ném cô gái đeo bám này đi đang dần dần nguội lại.

    “Cô say rồi, mau buông tay!”

    Nhưng cô vẫn ôm lấy eo anh thật chặt, toàn bộ phần ngực sáp lên người anh.

    Cô híp mắt lại, đôi môi đỏ kiều diễm thì bĩu lên, cái miệng thì cứ lầm bầm không ngớt, hệt như là đang nũng nịu vậy.

    “Ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi…tôi muốn ngủ chung với minh tinh! Ngủ, chung…”

    “Ngủ chung? Cô có chắc là mình ngủ được với tôi không, hửm!”

    Hơi thở của anh dần dần nóng lên, có lẽ là do cô ôm quá chặt.

    Cũng có lẽ là do một suy nghĩ nào đó…

    Mà cũng có lẽ, là do cái ngữ điệu mềm mại này của cô đã câu dẫn bản năng chinh phục của người đàn ông rồi…

    Tóm lại là nơi yết hầu của anh bắt đầu trở nên khô nóng lên rồi.

    Sự tự kìm chế của anh cũng không tồi đâu, bị một người phụ nữ đeo bám sát rạt này quấn lâu như vậy, anh vậy mà vẫn còn có thể duy trì thái độ quân tử của mình.

    “Ha ha, tôi…thi Đại học xong rồi, tôi cuối cùng cũng vượt qua rồi, tôi được giải phóng rồi! Cạn ly!”

    Cô gái nhỏ nhe hàm răng trắng bóc của mình ra, mỉm cười ngây ngốc, còn nói những lời say xỉn nữa, cô giơ cánh tay lên làm một động tác cạn ly, bàn tay nhỏ vỗ một phát vào mặt mình, hàng lông mi nhíu lại, cơ thể thì từ từ trườn xuống đất.

    “Êh, cô sao vậy?”

    Anh ôm lấy cái cơ thể mềm mại kia, và nhìn vào khuôn mặt nhỏ của cô, hửm, con nhóc này ngủ rồi sao?

    CHƯƠNG 2: TÔI THÍCH.

    Anh không phải là đang hù doạ thôi đâu.

    Tính khí của anh cực kỳ xấu, tuy trước sau luôn giữ vẻ cao quý thanh lịch, nhưng những người bạn của anh ai ai cũng biết, thật ra anh cực kỳ có sát khí.

    Cô gái nhỏ sững người, đôi mắt mơ màng nhìn anh, sau đó cô cười ngây ngốc vài tiếng, rồi chậm rãi nói: “Anh đẹp quá à, sao anh đẹp quá vậy hả…”

    Phực…Sợi dây đàn nơi đáy lòng anh, chỉ bởi vì cái tính từ thẳng thắn của cô mà bị đứt rồi.

    Cái d*c v*ng muốn ném cô gái đeo bám này đi đang dần dần nguội lại.

    “Cô say rồi, mau buông tay!”

    Nhưng cô vẫn ôm lấy eo anh thật chặt, toàn bộ phần ngực sáp lên người anh.

    Cô híp mắt lại, đôi môi đỏ kiều diễm thì bĩu lên, cái miệng thì cứ lầm bầm không ngớt, hệt như là đang nũng nịu vậy.

    “Ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi…tôi muốn ngủ chung với minh tinh! Ngủ, chung…”

    “Ngủ chung? Cô có chắc là mình ngủ được với tôi không, hửm!”

    Hơi thở của anh dần dần nóng lên, có lẽ là do cô ôm quá chặt.

    Cũng có lẽ là do một suy nghĩ nào đó…

    Mà cũng có lẽ, là do cái ngữ điệu mềm mại này của cô đã câu dẫn bản năng chinh phục của người đàn ông rồi…

    Tóm lại là nơi yết hầu của anh bắt đầu trở nên khô nóng lên rồi.

    Sự tự kìm chế của anh cũng không tồi đâu, bị một người phụ nữ đeo bám sát rạt này quấn lâu như vậy, anh vậy mà vẫn còn có thể duy trì thái độ quân tử của mình.

    “Ha ha, tôi…thi Đại học xong rồi, tôi cuối cùng cũng vượt qua rồi, tôi được giải phóng rồi! Cạn ly!”

    Cô gái nhỏ nhe hàm răng trắng bóc của mình ra, mỉm cười ngây ngốc, còn nói những lời say xỉn nữa, cô giơ cánh tay lên làm một động tác cạn ly, bàn tay nhỏ vỗ một phát vào mặt mình, hàng lông mi nhíu lại, cơ thể thì từ từ trườn xuống đất.

    “Êh, cô sao vậy?”

    Anh ôm lấy cái cơ thể mềm mại kia, và nhìn vào khuôn mặt nhỏ của cô, hửm, con nhóc này ngủ rồi sao?
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 3: Trai bao chuyên nghiệp


    Tiêu Mộng bị câu hỏi đơn giản này làm cho đóng băng.

    Ngủ ở đâu sao? Không lẽ phải nói rằng cô cũng không biết mình đã ngủ ở đâu nữa sao, dù sao cũng là ngủ ở một căn phòng tổng thống rất lớn ở một khách sạn rất lớn mà?

    Hay là nói, hôm qua chị mày ngủ dưới thân của một người đàn ông lạ lẫm?

    Tiêu Đình Nhiên khinh miệt nhìn bộ dang ngây ngốc này của chị gái mình, cô bĩu môi: “Hừ, không có bản lĩnh nói xạo thì đừng có đi học người ta làm chuyện xấu.”

    “Chị, chị không có, không có làm chuyện xấu…”

    Chỉ là làm sai một chuyện sau khi say thôi…

    Hơn nữa còn phải ngậm đắng nuốt cay nữa kìa…. Ngôn Tình Tổng Tài

    Vào mùa hoa tuổi mười tám, Tiêu Mộng xác định, cô đã mắc sai lầm vào cái đêm hoang đường sau kỳ tốt nghiệp trung học phổ thông rồi.

    Tiêu Đình Nhiên lại liếc nhìn chị gái một cái, sau đó xù lông lên: “Sao mắt của chị giống y như con thỏ vậy, đỏ le đỏ lét? Chị mới khóc sao? Bị người ta bắt nạt hả?”

    “Hả, không, không có! Chị không có bị bắt nạt gì hết!!” Giống như là bị giẫm phải đuôi vậy, Tiêu Mộng vội vàng trực tiếp phủ nhận.

    Ngữ khí còn mang theo vài phần hoảng loạn và chột dạ nữa.

    Tiêu Đình Nhiên cắn một miếng bánh: “Một bạn học nữ của chị gọi điện thoại tới xin phép cho chị, nói là chị đi nhà chị đó ngủ, chị đó là ai?”

    Bạn học nữ nào?

    “Ai?” Tiêu Mộng hoàn toàn ngơ ngác, cô cũng không biết là ai a!

    “Kỳ lạ nha, chị ngủ ở nhà ai mà chị còn không biết đó là ai nữa?”

    Tiêu Mộng cắn chặt răng, Tiêu Đình Nhiên chết tiệt, sao mà cô cứ cảm thấy con nhỏ này rất có tư chất trở thành thám tử thế nhỉ? Thật là biết cách thẩm vấn người khác a!

    Là do mình quá ngốc, hay là do nha đầy này quá xảo quyệt vậy?

    CHƯƠNG 3: TRAI BAO CHUYÊN NGHIỆP.

    Tiêu Mộng bị câu hỏi đơn giản này làm cho đóng băng.

    Ngủ ở đâu sao? Không lẽ phải nói rằng cô cũng không biết mình đã ngủ ở đâu nữa sao, dù sao cũng là ngủ ở một căn phòng tổng thống rất lớn ở một khách sạn rất lớn mà?

    Hay là nói, hôm qua chị mày ngủ dưới thân của một người đàn ông lạ lẫm?

    Tiêu Đình Nhiên khinh miệt nhìn bộ dang ngây ngốc này của chị gái mình, cô bĩu môi: “Hừ, không có bản lĩnh nói xạo thì đừng có đi học người ta làm chuyện xấu.”

    “Chị, chị không có, không có làm chuyện xấu…”

    Chỉ là làm sai một chuyện sau khi say thôi…

    Hơn nữa còn phải ngậm đắng nuốt cay nữa kìa…

    Vào mùa hoa tuổi mười tám, Tiêu Mộng xác định, cô đã mắc sai lầm vào cái đêm hoang đường sau kỳ tốt nghiệp trung học phổ thông rồi.

    Tiêu Đình Nhiên lại liếc nhìn chị gái một cái, sau đó xù lông lên: “Sao mắt của chị giống y như con thỏ vậy, đỏ le đỏ lét? Chị mới khóc sao? Bị người ta bắt nạt hả?”

    “Hả, không, không có! Chị không có bị bắt nạt gì hết!!” Giống như là bị giẫm phải đuôi vậy, Tiêu Mộng vội vàng trực tiếp phủ nhận.

    Ngữ khí còn mang theo vài phần hoảng loạn và chột dạ nữa.

    Tiêu Đình Nhiên cắn một miếng bánh: “Một bạn học nữ của chị gọi điện thoại tới xin phép cho chị, nói là chị đi nhà chị đó ngủ, chị đó là ai?”

    Bạn học nữ nào?

    “Ai?” Tiêu Mộng hoàn toàn ngơ ngác, cô cũng không biết là ai a!

    “Kỳ lạ nha, chị ngủ ở nhà ai mà chị còn không biết đó là ai nữa?”

    Tiêu Mộng cắn chặt răng, Tiêu Đình Nhiên chết tiệt, sao mà cô cứ cảm thấy con nhỏ này rất có tư chất trở thành thám tử thế nhỉ? Thật là biết cách thẩm vấn người khác a!

    Là do mình quá ngốc, hay là do nha đầy này quá xảo quyệt vậy?

    CHƯƠNG 3: TRAI BAO CHUYÊN NGHIỆP.

    Tiêu Mộng bị câu hỏi đơn giản này làm cho đóng băng.

    Ngủ ở đâu sao? Không lẽ phải nói rằng cô cũng không biết mình đã ngủ ở đâu nữa sao, dù sao cũng là ngủ ở một căn phòng tổng thống rất lớn ở một khách sạn rất lớn mà?

    Hay là nói, hôm qua chị mày ngủ dưới thân của một người đàn ông lạ lẫm?

    Tiêu Đình Nhiên khinh miệt nhìn bộ dang ngây ngốc này của chị gái mình, cô bĩu môi: “Hừ, không có bản lĩnh nói xạo thì đừng có đi học người ta làm chuyện xấu.”

    “Chị, chị không có, không có làm chuyện xấu…”

    Chỉ là làm sai một chuyện sau khi say thôi…

    Hơn nữa còn phải ngậm đắng nuốt cay nữa kìa…

    Vào mùa hoa tuổi mười tám, Tiêu Mộng xác định, cô đã mắc sai lầm vào cái đêm hoang đường sau kỳ tốt nghiệp trung học phổ thông rồi.

    Tiêu Đình Nhiên lại liếc nhìn chị gái một cái, sau đó xù lông lên: “Sao mắt của chị giống y như con thỏ vậy, đỏ le đỏ lét? Chị mới khóc sao? Bị người ta bắt nạt hả?”

    “Hả, không, không có! Chị không có bị bắt nạt gì hết!!” Giống như là bị giẫm phải đuôi vậy, Tiêu Mộng vội vàng trực tiếp phủ nhận.

    Ngữ khí còn mang theo vài phần hoảng loạn và chột dạ nữa.

    Tiêu Đình Nhiên cắn một miếng bánh: “Một bạn học nữ của chị gọi điện thoại tới xin phép cho chị, nói là chị đi nhà chị đó ngủ, chị đó là ai?”

    Bạn học nữ nào?

    “Ai?” Tiêu Mộng hoàn toàn ngơ ngác, cô cũng không biết là ai a!

    “Kỳ lạ nha, chị ngủ ở nhà ai mà chị còn không biết đó là ai nữa?”

    Tiêu Mộng cắn chặt răng, Tiêu Đình Nhiên chết tiệt, sao mà cô cứ cảm thấy con nhỏ này rất có tư chất trở thành thám tử thế nhỉ? Thật là biết cách thẩm vấn người khác a!

    Là do mình quá ngốc, hay là do nha đầy này quá xảo quyệt vậy?
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 4: Trợ lý tổng giám đốc


    Sau khi cúp điện thoại, Tiêu Mộng còn tưởng là mình đang nghe lầm nữa kìa, không phải là nằm mơ chứ, một học sinh mới tốt nghiệp cấp ba như cô mà cũng nhận được thông báo phỏng vấn của một công ty lớn sao?

    Vừa nãy giám đốc nhân sự nói là công ty nào cơ?

    Ồ, Tập đoàn Thiên Nhất.

    “Hở? Hình như có chút quen tai a, mà thôi kệ chứ, dù sao cho mình đến phỏng vấn là được rồi!” Tiêu Mộng vui sướng nhảy cẫng lên.

    Em gái Tiêu Đình Nhiên vì ngoại hình xinh đẹp, lại thông minh biết nói chuyện nên đã tìm được một công việc ở tiệm thức ăn nhanh ngoài đầu đường để giúp đỡ.

    con nhóc này làm gì cũng giỏi hơn cô, cái miệng thì ngọt, lại có ngoại hình yêu nghiệt nữa, nên có rất nhiều nam sinh thích em ấy. Mới đi làm có mấy ngày thôi là đã có hai anh chàng làm thêm liếc mắt đưa tình rồi, Tiêu Đình Nhiên nói, công việc mấy hôm nay của em ấy đều đã bị hai tên nam sinh này giành đi một nửa rồi, bây giờ em ấy ở tiệm thức ăn nhanh đó vô cùng thoải mái nhàn nhã,

    Hừ, ánh mắt Tiêu Mộng dấy lên sự giận dữ, hai tay siết chặt thành quyền!

    Tiêu Đình Nhiên, em đợi đó đi! Chị mày lần này toàn lực xông pha! Tuyệt đối sẽ hơn em cho xem.

    Ngày hôm sau, Tiêu Mộng trang điểm đơn giản một chút rồi ngồi xe buýt đến tập đoàn.

    Vừa mới đến tập đoàn thì liền nhìn thấy một đám người đàn ông cao lớn đang đi về hướng này, người đàn ông ở giữa mặc một chiếc áo sơ mi màu tím nhạt, vừa thẳng thớm vừa mạnh mẽ, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác măng tô màu trắng ngà, cả người trông vừa ưu nhã vừa cao quý, chỉ là không nhìn thấy rõ mặt, bởi vì anh ta đeo một chiếc kính đen rất lớn, làm che mất đi nửa gương mặt của anh ta.

    “Đôi môi rất mỏng, loại người này nghe nói rất bạc tình và lạnh nhạt a.” Tiêu Mộng đứng cách vài mét nhìn chằm chằm vào đôi môi của người đàn ông, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

    Vệ sĩ bảo vệ người đàn ông đeo kính đó đi vào trong, cũng không biết có phải là Tiêu Mộng sinh ra ảo giác rồi hay không, lúc người đó đi ngang qua bên người cô thì đột nhiên ngừng bước chân lại, rồi quay người nhìn cô một cái.

    CHƯƠNG 4: TRỢ LÝ TỔNG GIÁM ĐỐC.

    Sau khi cúp điện thoại, Tiêu Mộng còn tưởng là mình đang nghe lầm nữa kìa, không phải là nằm mơ chứ, một học sinh mới tốt nghiệp cấp ba như cô mà cũng nhận được thông báo phỏng vấn của một công ty lớn sao?

    Vừa nãy giám đốc nhân sự nói là công ty nào cơ?

    Ồ, Tập đoàn Thiên Nhất.

    “Hở? Hình như có chút quen tai a, mà thôi kệ chứ, dù sao cho mình đến phỏng vấn là được rồi!” Tiêu Mộng vui sướng nhảy cẫng lên.

    Em gái Tiêu Đình Nhiên vì ngoại hình xinh đẹp, lại thông minh biết nói chuyện nên đã tìm được một công việc ở tiệm thức ăn nhanh ngoài đầu đường để giúp đỡ.

    con nhóc này làm gì cũng giỏi hơn cô, cái miệng thì ngọt, lại có ngoại hình yêu nghiệt nữa, nên có rất nhiều nam sinh thích em ấy. Mới đi làm có mấy ngày thôi là đã có hai anh chàng làm thêm liếc mắt đưa tình rồi, Tiêu Đình Nhiên nói, công việc mấy hôm nay của em ấy đều đã bị hai tên nam sinh này giành đi một nửa rồi, bây giờ em ấy ở tiệm thức ăn nhanh đó vô cùng thoải mái nhàn nhã,

    Hừ, ánh mắt Tiêu Mộng dấy lên sự giận dữ, hai tay siết chặt thành quyền!

    Tiêu Đình Nhiên, em đợi đó đi! Chị mày lần này toàn lực xông pha! Tuyệt đối sẽ hơn em cho xem.

    Ngày hôm sau, Tiêu Mộng trang điểm đơn giản một chút rồi ngồi xe buýt đến tập đoàn.

    Vừa mới đến tập đoàn thì liền nhìn thấy một đám người đàn ông cao lớn đang đi về hướng này, người đàn ông ở giữa mặc một chiếc áo sơ mi màu tím nhạt, vừa thẳng thớm vừa mạnh mẽ, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác măng tô màu trắng ngà, cả người trông vừa ưu nhã vừa cao quý, chỉ là không nhìn thấy rõ mặt, bởi vì anh ta đeo một chiếc kính đen rất lớn, làm che mất đi nửa gương mặt của anh ta.

    “Đôi môi rất mỏng, loại người này nghe nói rất bạc tình và lạnh nhạt a.” Tiêu Mộng đứng cách vài mét nhìn chằm chằm vào đôi môi của người đàn ông, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

    Vệ sĩ bảo vệ người đàn ông đeo kính đó đi vào trong, cũng không biết có phải là Tiêu Mộng sinh ra ảo giác rồi hay không, lúc người đó đi ngang qua bên người cô thì đột nhiên ngừng bước chân lại, rồi quay người nhìn cô một cái.

    CHƯƠNG 4: TRỢ LÝ TỔNG GIÁM ĐỐC.

    Sau khi cúp điện thoại, Tiêu Mộng còn tưởng là mình đang nghe lầm nữa kìa, không phải là nằm mơ chứ, một học sinh mới tốt nghiệp cấp ba như cô mà cũng nhận được thông báo phỏng vấn của một công ty lớn sao?

    Vừa nãy giám đốc nhân sự nói là công ty nào cơ?

    Ồ, Tập đoàn Thiên Nhất.

    “Hở? Hình như có chút quen tai a, mà thôi kệ chứ, dù sao cho mình đến phỏng vấn là được rồi!” Tiêu Mộng vui sướng nhảy cẫng lên.

    Em gái Tiêu Đình Nhiên vì ngoại hình xinh đẹp, lại thông minh biết nói chuyện nên đã tìm được một công việc ở tiệm thức ăn nhanh ngoài đầu đường để giúp đỡ.

    con nhóc này làm gì cũng giỏi hơn cô, cái miệng thì ngọt, lại có ngoại hình yêu nghiệt nữa, nên có rất nhiều nam sinh thích em ấy. Mới đi làm có mấy ngày thôi là đã có hai anh chàng làm thêm liếc mắt đưa tình rồi, Tiêu Đình Nhiên nói, công việc mấy hôm nay của em ấy đều đã bị hai tên nam sinh này giành đi một nửa rồi, bây giờ em ấy ở tiệm thức ăn nhanh đó vô cùng thoải mái nhàn nhã,

    Hừ, ánh mắt Tiêu Mộng dấy lên sự giận dữ, hai tay siết chặt thành quyền!

    Tiêu Đình Nhiên, em đợi đó đi! Chị mày lần này toàn lực xông pha! Tuyệt đối sẽ hơn em cho xem.

    Ngày hôm sau, Tiêu Mộng trang điểm đơn giản một chút rồi ngồi xe buýt đến tập đoàn.

    Vừa mới đến tập đoàn thì liền nhìn thấy một đám người đàn ông cao lớn đang đi về hướng này, người đàn ông ở giữa mặc một chiếc áo sơ mi màu tím nhạt, vừa thẳng thớm vừa mạnh mẽ, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác măng tô màu trắng ngà, cả người trông vừa ưu nhã vừa cao quý, chỉ là không nhìn thấy rõ mặt, bởi vì anh ta đeo một chiếc kính đen rất lớn, làm che mất đi nửa gương mặt của anh ta.

    “Đôi môi rất mỏng, loại người này nghe nói rất bạc tình và lạnh nhạt a.” Tiêu Mộng đứng cách vài mét nhìn chằm chằm vào đôi môi của người đàn ông, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

    Vệ sĩ bảo vệ người đàn ông đeo kính đó đi vào trong, cũng không biết có phải là Tiêu Mộng sinh ra ảo giác rồi hay không, lúc người đó đi ngang qua bên người cô thì đột nhiên ngừng bước chân lại, rồi quay người nhìn cô một cái.
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 5: Người đàn ông này đẹp trai quá


    Nhìn bộ dạng như vừa chịu k*ch th*ch lớn của Tiêu Mộng, giám đốc nhân sự thở dài một hơi rồi bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc mà khuyên bảo: “Đồng chí Tiêu Mộng, tôi rất hiểu tâm trạng hiện giờ của cô, lúc tôi biết cái quyết định này tôi còn sốc hơn cô nữa kìa. Đi đi, tầng 29 đang đợi cô đó.”

    “Ơ, Ờ.”

    Tiêu Mộng chớp chớp đôi mắt, gãi gãi đầu rồi đi ra ngoài.

    Trần Tư Khải, Tổng giám đốc Trần….lãnh đạo cấp cao của tập đoàn….

    Cô mơ mơ hồ hồ đi thang máy đến tầng 29.

    Lúc Tiêu Mộng mặc một chiếc váy xếp ly phối với một chiếc áo thun màu hồng đứng ở ban thư ký, đã lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người!

    Những ánh mắt dò xét lia thẳng vào người cô.

    Tiêu Mộng thận trọng đứng ở đó, ngay cả tay cũng lúng túng không biết nên ở đâu nữa.

    Một ban thư ký khổng lồ…cái ông tổng giám đốc đó chỉ là thư ký thôi mà cũng nhiều như vậy rồi…đúng là nơi tập trung tinh anh a!

    “Cô gái, cô tìm ai vậy?” Một người phụ nữ hơn 30 tuổi tiến lên trước hỏi, bàn tay thì nhích nhích chiếc mắt kính gọng vàng.

    CHƯƠNG 5: NGƯỜI ĐÀN ÔNG NÀY ĐẸP TRAI QUÁ.

    Nhìn bộ dạng như vừa chịu k*ch th*ch lớn của Tiêu Mộng, giám đốc nhân sự thở dài một hơi rồi bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc mà khuyên bảo: “Đồng chí Tiêu Mộng, tôi rất hiểu tâm trạng hiện giờ của cô, lúc tôi biết cái quyết định này tôi còn sốc hơn cô nữa kìa. Đi đi, tầng 29 đang đợi cô đó.”

    “Ơ, Ờ.”

    Tiêu Mộng chớp chớp đôi mắt, gãi gãi đầu rồi đi ra ngoài.

    Trần Tư Khải, Tổng giám đốc Trần….lãnh đạo cấp cao của tập đoàn….

    Cô mơ mơ hồ hồ đi thang máy đến tầng 29.

    Lúc Tiêu Mộng mặc một chiếc váy xếp ly phối với một chiếc áo thun màu hồng đứng ở ban thư ký, đã lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người!

    Những ánh mắt dò xét lia thẳng vào người cô.

    Tiêu Mộng thận trọng đứng ở đó, ngay cả tay cũng lúng túng không biết nên ở đâu nữa.

    Một ban thư ký khổng lồ…cái ông tổng giám đốc đó chỉ là thư ký thôi mà cũng nhiều như vậy rồi…đúng là nơi tập trung tinh anh a!

    “Cô gái, cô tìm ai vậy?” Một người phụ nữ hơn 30 tuổi tiến lên trước hỏi, bàn tay thì nhích nhích chiếc mắt kính gọng vàng.

    CHƯƠNG 5: NGƯỜI ĐÀN ÔNG NÀY ĐẸP TRAI QUÁ.

    Nhìn bộ dạng như vừa chịu k*ch th*ch lớn của Tiêu Mộng, giám đốc nhân sự thở dài một hơi rồi bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc mà khuyên bảo: “Đồng chí Tiêu Mộng, tôi rất hiểu tâm trạng hiện giờ của cô, lúc tôi biết cái quyết định này tôi còn sốc hơn cô nữa kìa. Đi đi, tầng 29 đang đợi cô đó.”

    “Ơ, Ờ.”

    Tiêu Mộng chớp chớp đôi mắt, gãi gãi đầu rồi đi ra ngoài.

    Trần Tư Khải, Tổng giám đốc Trần….lãnh đạo cấp cao của tập đoàn….

    Cô mơ mơ hồ hồ đi thang máy đến tầng 29.

    Lúc Tiêu Mộng mặc một chiếc váy xếp ly phối với một chiếc áo thun màu hồng đứng ở ban thư ký, đã lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người!

    Những ánh mắt dò xét lia thẳng vào người cô.

    Tiêu Mộng thận trọng đứng ở đó, ngay cả tay cũng lúng túng không biết nên ở đâu nữa.

    Một ban thư ký khổng lồ…cái ông tổng giám đốc đó chỉ là thư ký thôi mà cũng nhiều như vậy rồi…đúng là nơi tập trung tinh anh a!

    “Cô gái, cô tìm ai vậy?” Một người phụ nữ hơn 30 tuổi tiến lên trước hỏi, bàn tay thì nhích nhích chiếc mắt kính gọng vàng.
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 6: Ăn no nê xong thì chạy


    Tiêu Mộng chỉ đưa đôi mắt to tròn long lanh như nước, cô ngước cằm lên, bộ dạng ngây ngốc nhìn mỹ nam trước mặt, ngây ngốc cả một phút cô mới nhớ ra là phải chào hỏi: “Hi, xin chào.”

    Người đàn ông rất kiêu ngạo, anh khẽ nhíu mày lại rồi ‘ừm’ một tiếng, coi như là đã trả lời.

    Mỹ nam mà, lúc nào cũng có cá tính như vậy hết, có thể hiểu cho a.

    ha ha…

    Tiêu Mộng đột nhiên nhận ra rằng mình thật là may mắn, mới đi làm ngày đầu tiên mà đã gặp được một đại soái ca tuyệt mỹ như vậy rồi.

    “Tôi tên là Tiêu Mộng, là trợ lý tạm thời của lão già họ Trần, đúng rồi, anh có thấy lão già họ Trần ở đâu không, à đúng rồi, ý tôi cái ông, cái ông lão Trần đó chính là Tổng giám đốc Trần của chúng ta đó.”

    Tiêu Mộng giống y như một con chuột nhỏ vậy, cứ quay trái quay phải tìm kiếm, tìm một hồi rồi lại hỏi: “Không thấy ông ấy ở trong phòng a?”

    Khoé môi mỹ nam khẽ giựt giựt, anh híp mắt lại nói: “Cô nhìn xuống gầm bàn để làm gì, không lẽ Tổng giám đốc Trần có thể chui qua gầm bàn sao?”

    “ha ha, tôi đang tìm xung quanh mọi nơi mà, nè soái ca, làm quen chút đi, tôi tên là Tiêu Mộng.”

    Tiêu Mộng sáp tới bên cạnh mỹ nam, chớp chớp đôi mắt to tròn: “ha ha, nhân lúc lão già họ Trần chưa về chúng ta mau nói chuyện chút đi, anh tên là gì?”

    Mỹ nam sải đôi chân dài bước đến chiếc ghế sofa da thật rồi ngồi xuống, hai tay khoanh lại trước ngực, lạnh lùng nói: “Trần Tư Khải.”

    “Ha ha, tên hay, tên rất hay…Trần, Trần cái gì cơ? Trần…Tư…Khải?” Sắc mặt Tiêu Mộng chợt khựng lại: “Sao cái tên này nghe quen thế nhỉ?”

    Lúc này cửa văn phòng mở ra, phó tổng giám đốc Lưu Diệc Hàn vừa nãy bước vào, anh ta cầm lấy một phần văn kiện đưa đến trước mặt Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần, ngài xem thử lần này sửa như thế nào, điều khoản này đã thích hợp hay chưa?”

    Đôi mắt Tiêu Mộng càng lúc trừng càng to!

    Cô đưa mắt nhìn Lưu Diệc Hàn, rồi lại nhìn anh chàng mỹ nam ung dung ngồi ở đằng kia…

    Phó tổng giám đốc Lưu mới kêu mỹ nam đó là gì cơ?…Tổng, Tổng giám đốc Trần?

    CHƯƠNG 6: ĂN NO NÊ XONG THÌ CHẠY.

    Tiêu Mộng chỉ đưa đôi mắt to tròn long lanh như nước, cô ngước cằm lên, bộ dạng ngây ngốc nhìn mỹ nam trước mặt, ngây ngốc cả một phút cô mới nhớ ra là phải chào hỏi: “Hi, xin chào.”

    Người đàn ông rất kiêu ngạo, anh khẽ nhíu mày lại rồi ‘ừm’ một tiếng, coi như là đã trả lời.

    Mỹ nam mà, lúc nào cũng có cá tính như vậy hết, có thể hiểu cho a.

    ha ha…

    Tiêu Mộng đột nhiên nhận ra rằng mình thật là may mắn, mới đi làm ngày đầu tiên mà đã gặp được một đại soái ca tuyệt mỹ như vậy rồi.

    “Tôi tên là Tiêu Mộng, là trợ lý tạm thời của lão già họ Trần, đúng rồi, anh có thấy lão già họ Trần ở đâu không, à đúng rồi, ý tôi cái ông, cái ông lão Trần đó chính là Tổng giám đốc Trần của chúng ta đó.”

    Tiêu Mộng giống y như một con chuột nhỏ vậy, cứ quay trái quay phải tìm kiếm, tìm một hồi rồi lại hỏi: “Không thấy ông ấy ở trong phòng a?”

    Khoé môi mỹ nam khẽ giựt giựt, anh híp mắt lại nói: “Cô nhìn xuống gầm bàn để làm gì, không lẽ Tổng giám đốc Trần có thể chui qua gầm bàn sao?”

    “ha ha, tôi đang tìm xung quanh mọi nơi mà, nè soái ca, làm quen chút đi, tôi tên là Tiêu Mộng.”

    Tiêu Mộng sáp tới bên cạnh mỹ nam, chớp chớp đôi mắt to tròn: “ha ha, nhân lúc lão già họ Trần chưa về chúng ta mau nói chuyện chút đi, anh tên là gì?”

    Mỹ nam sải đôi chân dài bước đến chiếc ghế sofa da thật rồi ngồi xuống, hai tay khoanh lại trước ngực, lạnh lùng nói: “Trần Tư Khải.”

    “Ha ha, tên hay, tên rất hay…Trần, Trần cái gì cơ? Trần…Tư…Khải?” Sắc mặt Tiêu Mộng chợt khựng lại: “Sao cái tên này nghe quen thế nhỉ?”

    Lúc này cửa văn phòng mở ra, phó tổng giám đốc Lưu Diệc Hàn vừa nãy bước vào, anh ta cầm lấy một phần văn kiện đưa đến trước mặt Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần, ngài xem thử lần này sửa như thế nào, điều khoản này đã thích hợp hay chưa?”

    Đôi mắt Tiêu Mộng càng lúc trừng càng to!

    Cô đưa mắt nhìn Lưu Diệc Hàn, rồi lại nhìn anh chàng mỹ nam ung dung ngồi ở đằng kia…

    Phó tổng giám đốc Lưu mới kêu mỹ nam đó là gì cơ?…Tổng, Tổng giám đốc Trần?

    CHƯƠNG 6: ĂN NO NÊ XONG THÌ CHẠY.

    Tiêu Mộng chỉ đưa đôi mắt to tròn long lanh như nước, cô ngước cằm lên, bộ dạng ngây ngốc nhìn mỹ nam trước mặt, ngây ngốc cả một phút cô mới nhớ ra là phải chào hỏi: “Hi, xin chào.”

    Người đàn ông rất kiêu ngạo, anh khẽ nhíu mày lại rồi ‘ừm’ một tiếng, coi như là đã trả lời.

    Mỹ nam mà, lúc nào cũng có cá tính như vậy hết, có thể hiểu cho a.

    ha ha…

    Tiêu Mộng đột nhiên nhận ra rằng mình thật là may mắn, mới đi làm ngày đầu tiên mà đã gặp được một đại soái ca tuyệt mỹ như vậy rồi.

    “Tôi tên là Tiêu Mộng, là trợ lý tạm thời của lão già họ Trần, đúng rồi, anh có thấy lão già họ Trần ở đâu không, à đúng rồi, ý tôi cái ông, cái ông lão Trần đó chính là Tổng giám đốc Trần của chúng ta đó.”

    Tiêu Mộng giống y như một con chuột nhỏ vậy, cứ quay trái quay phải tìm kiếm, tìm một hồi rồi lại hỏi: “Không thấy ông ấy ở trong phòng a?”

    Khoé môi mỹ nam khẽ giựt giựt, anh híp mắt lại nói: “Cô nhìn xuống gầm bàn để làm gì, không lẽ Tổng giám đốc Trần có thể chui qua gầm bàn sao?”

    “ha ha, tôi đang tìm xung quanh mọi nơi mà, nè soái ca, làm quen chút đi, tôi tên là Tiêu Mộng.”

    Tiêu Mộng sáp tới bên cạnh mỹ nam, chớp chớp đôi mắt to tròn: “ha ha, nhân lúc lão già họ Trần chưa về chúng ta mau nói chuyện chút đi, anh tên là gì?”

    Mỹ nam sải đôi chân dài bước đến chiếc ghế sofa da thật rồi ngồi xuống, hai tay khoanh lại trước ngực, lạnh lùng nói: “Trần Tư Khải.”

    “Ha ha, tên hay, tên rất hay…Trần, Trần cái gì cơ? Trần…Tư…Khải?” Sắc mặt Tiêu Mộng chợt khựng lại: “Sao cái tên này nghe quen thế nhỉ?”

    Lúc này cửa văn phòng mở ra, phó tổng giám đốc Lưu Diệc Hàn vừa nãy bước vào, anh ta cầm lấy một phần văn kiện đưa đến trước mặt Trần Tư Khải, nói: “Tổng giám đốc Trần, ngài xem thử lần này sửa như thế nào, điều khoản này đã thích hợp hay chưa?”

    Đôi mắt Tiêu Mộng càng lúc trừng càng to!

    Cô đưa mắt nhìn Lưu Diệc Hàn, rồi lại nhìn anh chàng mỹ nam ung dung ngồi ở đằng kia…

    Phó tổng giám đốc Lưu mới kêu mỹ nam đó là gì cơ?…Tổng, Tổng giám đốc Trần?
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 7: Một đêm ba mươi tỷ


    “Hả!” Vẻ mặt Tiêu Mộng đầy chấn kinh.

    Chuyện…là như vậy sao?

    “Là, là tôi cầu xin anh…ngủ với tôi sao?” Bản thân mình cẩu thả như vậy à? Hạ lưu như vậy sao? Có không? Có không? Đáp án là: cực kỳ có khả năng!

    Tiêu Mộng sau khi uống say, Tiêu Mộng sau khi say rượu, đại khái là không có chuyện gì không dám làm cả! Á á á á…

    Trần Tư Khải mỉm cười mỉa mai: “Đêm đó cô đột nhiên túm lấy quần áo của tôi, ngẩng cái gương mặt ngốc nghếch đó lên nhe hàm răng trắng bóc lên cười ngu ngốc với tôi, sau đó nói với tôi bốn chữ.”

    “Bốn, bốn chữ gì?”

    “Ngủ với tôi đi!”

    “Nấc!” Tiêu Mộng bị lời nói của mình doạ đến nấc cục, cô che miệng mình lại, đôi mắt thì không ngừng đảo qua đảo lại.

    Thật là mất mặt a, mất mặt mất mặt quá đi!

    “Vậy, vậy anh không biết từ chối tôi sao, không biết hất tôi ra sao? Đêm đó tôi say, không lẽ anh cũng say sao?”

    Trần Tư Khải trợn trắng mắt với cô: “Tôi có từ chối, cũng có hất cô ra, nhưng cô cứ như là keo dính chuột vậy, có hất cũng hất không ra, hơn nữa điều làm người ta điên lên chính là, cô lúc đó giống y chang một cái máy đọc vậy, cứ không ngừng lặp lại bốn chữ: “Ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi…tôi sắp bị cô làm đến điên rồi!”

    Tiêu Mộng trừng to đôi mắt tròn xoe, cả người sốc toàn tập.

    Cô vậy mà…vậy mà…mặt dày như vậy sao?

    Cô thậm chí còn có thể tưởng tượng ra, cái bộ dạng mà mình đeo bám quấn chặt vào Trần Tư Khải, rồi còn nhây với người ta như thế nào nữa kìa.

    Xấu hổ quá…

    Tiêu Mộng cọ cọ mũi giày vào mặt đất, bộ dạng như rất tự trách.

    CHƯƠNG 7: MỘT ĐÊM BA MƯƠI TỶ.

    “Hả!” Vẻ mặt Tiêu Mộng đầy chấn kinh.

    Chuyện…là như vậy sao?

    “Là, là tôi cầu xin anh…ngủ với tôi sao?” Bản thân mình cẩu thả như vậy à? Hạ lưu như vậy sao? Có không? Có không? Đáp án là: cực kỳ có khả năng!

    Tiêu Mộng sau khi uống say, Tiêu Mộng sau khi say rượu, đại khái là không có chuyện gì không dám làm cả! Á á á á…

    Trần Tư Khải mỉm cười mỉa mai: “Đêm đó cô đột nhiên túm lấy quần áo của tôi, ngẩng cái gương mặt ngốc nghếch đó lên nhe hàm răng trắng bóc lên cười ngu ngốc với tôi, sau đó nói với tôi bốn chữ.”

    “Bốn, bốn chữ gì?”

    “Ngủ với tôi đi!”

    “Nấc!” Tiêu Mộng bị lời nói của mình doạ đến nấc cục, cô che miệng mình lại, đôi mắt thì không ngừng đảo qua đảo lại.

    Thật là mất mặt a, mất mặt mất mặt quá đi!

    “Vậy, vậy anh không biết từ chối tôi sao, không biết hất tôi ra sao? Đêm đó tôi say, không lẽ anh cũng say sao?”

    Trần Tư Khải trợn trắng mắt với cô: “Tôi có từ chối, cũng có hất cô ra, nhưng cô cứ như là keo dính chuột vậy, có hất cũng hất không ra, hơn nữa điều làm người ta điên lên chính là, cô lúc đó giống y chang một cái máy đọc vậy, cứ không ngừng lặp lại bốn chữ: “Ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi…tôi sắp bị cô làm đến điên rồi!”

    Tiêu Mộng trừng to đôi mắt tròn xoe, cả người sốc toàn tập.

    Cô vậy mà…vậy mà…mặt dày như vậy sao?

    Cô thậm chí còn có thể tưởng tượng ra, cái bộ dạng mà mình đeo bám quấn chặt vào Trần Tư Khải, rồi còn nhây với người ta như thế nào nữa kìa.

    Xấu hổ quá…

    Tiêu Mộng cọ cọ mũi giày vào mặt đất, bộ dạng như rất tự trách.

    CHƯƠNG 7: MỘT ĐÊM BA MƯƠI TỶ.

    “Hả!” Vẻ mặt Tiêu Mộng đầy chấn kinh.

    Chuyện…là như vậy sao?

    “Là, là tôi cầu xin anh…ngủ với tôi sao?” Bản thân mình cẩu thả như vậy à? Hạ lưu như vậy sao? Có không? Có không? Đáp án là: cực kỳ có khả năng!

    Tiêu Mộng sau khi uống say, Tiêu Mộng sau khi say rượu, đại khái là không có chuyện gì không dám làm cả! Á á á á…

    Trần Tư Khải mỉm cười mỉa mai: “Đêm đó cô đột nhiên túm lấy quần áo của tôi, ngẩng cái gương mặt ngốc nghếch đó lên nhe hàm răng trắng bóc lên cười ngu ngốc với tôi, sau đó nói với tôi bốn chữ.”

    “Bốn, bốn chữ gì?”

    “Ngủ với tôi đi!”

    “Nấc!” Tiêu Mộng bị lời nói của mình doạ đến nấc cục, cô che miệng mình lại, đôi mắt thì không ngừng đảo qua đảo lại.

    Thật là mất mặt a, mất mặt mất mặt quá đi!

    “Vậy, vậy anh không biết từ chối tôi sao, không biết hất tôi ra sao? Đêm đó tôi say, không lẽ anh cũng say sao?”

    Trần Tư Khải trợn trắng mắt với cô: “Tôi có từ chối, cũng có hất cô ra, nhưng cô cứ như là keo dính chuột vậy, có hất cũng hất không ra, hơn nữa điều làm người ta điên lên chính là, cô lúc đó giống y chang một cái máy đọc vậy, cứ không ngừng lặp lại bốn chữ: “Ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi, ngủ với tôi đi…tôi sắp bị cô làm đến điên rồi!”

    Tiêu Mộng trừng to đôi mắt tròn xoe, cả người sốc toàn tập.

    Cô vậy mà…vậy mà…mặt dày như vậy sao?

    Cô thậm chí còn có thể tưởng tượng ra, cái bộ dạng mà mình đeo bám quấn chặt vào Trần Tư Khải, rồi còn nhây với người ta như thế nào nữa kìa.

    Xấu hổ quá…

    Tiêu Mộng cọ cọ mũi giày vào mặt đất, bộ dạng như rất tự trách.
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 8: Làm đồ Chơi nhỏ của tôi


    "Bạn học Tiêu Mộng, tôi nghĩ bạn đã tiếp nhận mười hai năm giáo dục, cũng đã hiểu được những lời vừa rồi của tôi rồi chứ?” Trần Tư Khải chậm rãi đứng dậy, bước chân nhàn nhã, từng bước đi về phía Tiêu Mộng, anh rất lịch lãm và rất có phong thái, lúc đi tới, vẻ mặt đó, thần thái đó, khí chất đó giống như đế vương đang tản bộ! Thế nhưng, khí thế đó rõ ràng khiến cho cô cảm thấy, dường như anh đang muốn nuốt sống cô!

    Trần đại tổng tài này tuổi tác không lớn, dáng dấp lại còn như một bức họa, nhưng vì sao khi tới gần, ánh mắt lại dọa người như vậy? Giống như muốn ăn thịt người!

    "Lý do, hiểu... Anh đi làm "vịt", giá vịt một đêm là ba mươi tỷ…? Trần Tư Khải hít một hơi thật sâu, thấp giọng nói: “Bỏ từ vịt vịt kia đi!”

    "A, nha... giá một đêm của anh là ba mươi tỷ…”

    "Ừm, lúc nào thì đưa tiền?"

    "Tôi... Tôi không có …”

    Trần Tư Khải cuối cùng cũng mỉm cười, môi đỏ giương lên: "Đương nhiên cô sẽ không trả nổi. Cô nói xem, cô làm thế nào để trả cho tôi ba mươi tỷ bây giờ?”

    Bờ môi của hai người quá gần, hơi thở ấm nóng thơm ngát của anh tất cả đều phun trên mặt Tiêu Mộng, nướng cho cô rối loạn, con mắt dường như không thể mở ra được.

    "Tổng giám đốc Trần, anh có thể giảm giá một chút được không?”

    Tiêu Mộng quệt miệng, nghen ngào đau thương nói.

    Trần Tư Khải đột nhiên quay mặt sang, không cho Tiêu Mộng nhìn thấy nét mặt của anh, sau đó cười trộm hai lần.

    Ha ha, cô nhóc này... Quá thú vị, hạ giá sao?

    CHƯƠNG 8: LÀM ĐỒ CHƠI NHỎ CỦA TÔI

    "Bạn học Tiêu Mộng, tôi nghĩ bạn đã tiếp nhận mười hai năm giáo dục, cũng đã hiểu được những lời vừa rồi của tôi rồi chứ?” Trần Tư Khải chậm rãi đứng dậy, bước chân nhàn nhã, từng bước đi về phía Tiêu Mộng, anh rất lịch lãm và rất có phong thái, lúc đi tới, vẻ mặt đó, thần thái đó, khí chất đó giống như đế vương đang tản bộ! Thế nhưng, khí thế đó rõ ràng khiến cho cô cảm thấy, dường như anh đang muốn nuốt sống cô!

    Trần đại tổng tài này tuổi tác không lớn, dáng dấp lại còn như một bức họa, nhưng vì sao khi tới gần, ánh mắt lại dọa người như vậy? Giống như muốn ăn thịt người!

    "Lý do, hiểu... Anh đi làm "vịt", giá vịt một đêm là ba mươi tỷ…? Trần Tư Khải hít một hơi thật sâu, thấp giọng nói: “Bỏ từ vịt vịt kia đi!”

    "A, nha... giá một đêm của anh là ba mươi tỷ…”

    "Ừm, lúc nào thì đưa tiền?"

    "Tôi... Tôi không có …”

    Trần Tư Khải cuối cùng cũng mỉm cười, môi đỏ giương lên: "Đương nhiên cô sẽ không trả nổi. Cô nói xem, cô làm thế nào để trả cho tôi ba mươi tỷ bây giờ?”

    Bờ môi của hai người quá gần, hơi thở ấm nóng thơm ngát của anh tất cả đều phun trên mặt Tiêu Mộng, nướng cho cô rối loạn, con mắt dường như không thể mở ra được.

    "Tổng giám đốc Trần, anh có thể giảm giá một chút được không?”

    Tiêu Mộng quệt miệng, nghen ngào đau thương nói.

    Trần Tư Khải đột nhiên quay mặt sang, không cho Tiêu Mộng nhìn thấy nét mặt của anh, sau đó cười trộm hai lần.

    Ha ha, cô nhóc này... Quá thú vị, hạ giá sao?

    CHƯƠNG 8: LÀM ĐỒ CHƠI NHỎ CỦA TÔI

    "Bạn học Tiêu Mộng, tôi nghĩ bạn đã tiếp nhận mười hai năm giáo dục, cũng đã hiểu được những lời vừa rồi của tôi rồi chứ?” Trần Tư Khải chậm rãi đứng dậy, bước chân nhàn nhã, từng bước đi về phía Tiêu Mộng, anh rất lịch lãm và rất có phong thái, lúc đi tới, vẻ mặt đó, thần thái đó, khí chất đó giống như đế vương đang tản bộ! Thế nhưng, khí thế đó rõ ràng khiến cho cô cảm thấy, dường như anh đang muốn nuốt sống cô!

    Trần đại tổng tài này tuổi tác không lớn, dáng dấp lại còn như một bức họa, nhưng vì sao khi tới gần, ánh mắt lại dọa người như vậy? Giống như muốn ăn thịt người!

    "Lý do, hiểu... Anh đi làm "vịt", giá vịt một đêm là ba mươi tỷ…? Trần Tư Khải hít một hơi thật sâu, thấp giọng nói: “Bỏ từ vịt vịt kia đi!”

    "A, nha... giá một đêm của anh là ba mươi tỷ…”

    "Ừm, lúc nào thì đưa tiền?"

    "Tôi... Tôi không có …”

    Trần Tư Khải cuối cùng cũng mỉm cười, môi đỏ giương lên: "Đương nhiên cô sẽ không trả nổi. Cô nói xem, cô làm thế nào để trả cho tôi ba mươi tỷ bây giờ?”

    Bờ môi của hai người quá gần, hơi thở ấm nóng thơm ngát của anh tất cả đều phun trên mặt Tiêu Mộng, nướng cho cô rối loạn, con mắt dường như không thể mở ra được.

    "Tổng giám đốc Trần, anh có thể giảm giá một chút được không?”

    Tiêu Mộng quệt miệng, nghen ngào đau thương nói.

    Trần Tư Khải đột nhiên quay mặt sang, không cho Tiêu Mộng nhìn thấy nét mặt của anh, sau đó cười trộm hai lần.

    Ha ha, cô nhóc này... Quá thú vị, hạ giá sao?
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 9: Vi phú bất nhân


    "Cái gì!" Tiêu Mộng trợn tròn mắt. Anh ta đang nói tiếng phổ thông, vì cái cọng lông gì mà hết lần này đến lần khác khiến người khác không hiểu? Con người, còn có thể trở thành đồ chơi nhỏ sao?

    "Đồ chơi nhỏ cái gì?”

    "Khụ khụ, chính là... có công dụng giống như một tiểu tình nhân, ngủ cùng tôi!”

    "A!" Ba chữ tiểu tình nhân khiến cho Tiêu Mộng bị dọa giật mình.

    Tuy nhiên cô cũng phân tích rất nhanh và rõ ràng: “Trần đại tổng tài, rốt cuộc anh có hiểu không. Tôi ngủ với anh một lần đó liền bị anh bắt chẹt ba mươi tỷ, tôi lại ngủ cùng anh, chẳng phải sẽ càng thiếu anh nhiều tiền hơn sao?”

    Lông mày Tiêu Mộng nhíu chặt lại, dừng lại một lát, cuối cùng cô gầm lên: “Tại sao? Tại sao tôi ngủ cùng anh một lần, anh liền muốn tôi trả ba mươi tỷ, anh ngủ với tôi một lần, mới có ba mươi triệu? Đều là ngủ, cũng là hai chúng ta, tại sao lại chênh lệch như vậy?”

    "Ha ha ha..." Lần này Trần Tư Khải thật sự không chịu nổi nữa, nếu anh không bật cười, chắc chắn sẽ bị nội thương nghiêm trọng, thật sự đã bị lời giải thích “Đều là ngủ, cũng là hai chúng ta” của cô nhóc này khiến cho anh ta vui mừng đến chết mất.

    Anh ta cười vô cùng phách lối, sau khi đã cười đủ, lập tức che giấu nụ cười, một khuôn mặt đẹp trai nghiêm túc đến đáng sợ, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộng, nói từng chữ: “Vì tôi Trần Tư Khải, vì cô là Tiêu Mộng, vậy thôi!”

    "Tôi không phục!"

    "Được, nếu không phục thì đi tìm quan tòa. Vấn đề của chúng ta như vậy có thể dựng thành một vụ án nhỏ. Nhưng tôi phải nhắc nhở cô, tôi có thể tìm được những người bạn học đã uống rượu cùng cô đêm đó, chứng mình rằng cô chủ động dây dưa với tôi, hơn nữa tôi còn có thể tìm được người có liên quan để làm chứng, chứng minh cô chủ động c** q**n áo của tôi, chủ động cưỡi lên người tôi, chủ động…”

    Tiêu Mộng cúi mặt, nghĩ tới nghĩ lui, đành phải cam chịu số phận nói: "Nợ anh ba mươi tỷ thì ba mươi tỷ! Làm đồ chơi nhỏ của anh… cái này là cái quái gì? Tôi không chọn!”

    CHƯƠNG 9: VI PHÚ BẤT NHÂN

    "Cái gì!" Tiêu Mộng trợn tròn mắt. Anh ta đang nói tiếng phổ thông, vì cái cọng lông gì mà hết lần này đến lần khác khiến người khác không hiểu? Con người, còn có thể trở thành đồ chơi nhỏ sao?

    "Đồ chơi nhỏ cái gì?”

    "Khụ khụ, chính là... có công dụng giống như một tiểu tình nhân, ngủ cùng tôi!”

    "A!" Ba chữ tiểu tình nhân khiến cho Tiêu Mộng bị dọa giật mình.

    Tuy nhiên cô cũng phân tích rất nhanh và rõ ràng: “Trần đại tổng tài, rốt cuộc anh có hiểu không. Tôi ngủ với anh một lần đó liền bị anh bắt chẹt ba mươi tỷ, tôi lại ngủ cùng anh, chẳng phải sẽ càng thiếu anh nhiều tiền hơn sao?”

    Lông mày Tiêu Mộng nhíu chặt lại, dừng lại một lát, cuối cùng cô gầm lên: “Tại sao? Tại sao tôi ngủ cùng anh một lần, anh liền muốn tôi trả ba mươi tỷ, anh ngủ với tôi một lần, mới có ba mươi triệu? Đều là ngủ, cũng là hai chúng ta, tại sao lại chênh lệch như vậy?”

    "Ha ha ha..." Lần này Trần Tư Khải thật sự không chịu nổi nữa, nếu anh không bật cười, chắc chắn sẽ bị nội thương nghiêm trọng, thật sự đã bị lời giải thích “Đều là ngủ, cũng là hai chúng ta” của cô nhóc này khiến cho anh ta vui mừng đến chết mất.

    Anh ta cười vô cùng phách lối, sau khi đã cười đủ, lập tức che giấu nụ cười, một khuôn mặt đẹp trai nghiêm túc đến đáng sợ, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộng, nói từng chữ: “Vì tôi Trần Tư Khải, vì cô là Tiêu Mộng, vậy thôi!”

    "Tôi không phục!"

    "Được, nếu không phục thì đi tìm quan tòa. Vấn đề của chúng ta như vậy có thể dựng thành một vụ án nhỏ. Nhưng tôi phải nhắc nhở cô, tôi có thể tìm được những người bạn học đã uống rượu cùng cô đêm đó, chứng mình rằng cô chủ động dây dưa với tôi, hơn nữa tôi còn có thể tìm được người có liên quan để làm chứng, chứng minh cô chủ động c** q**n áo của tôi, chủ động cưỡi lên người tôi, chủ động…”

    Tiêu Mộng cúi mặt, nghĩ tới nghĩ lui, đành phải cam chịu số phận nói: "Nợ anh ba mươi tỷ thì ba mươi tỷ! Làm đồ chơi nhỏ của anh… cái này là cái quái gì? Tôi không chọn!”

    CHƯƠNG 9: VI PHÚ BẤT NHÂN

    "Cái gì!" Tiêu Mộng trợn tròn mắt. Anh ta đang nói tiếng phổ thông, vì cái cọng lông gì mà hết lần này đến lần khác khiến người khác không hiểu? Con người, còn có thể trở thành đồ chơi nhỏ sao?

    "Đồ chơi nhỏ cái gì?”

    "Khụ khụ, chính là... có công dụng giống như một tiểu tình nhân, ngủ cùng tôi!”

    "A!" Ba chữ tiểu tình nhân khiến cho Tiêu Mộng bị dọa giật mình.

    Tuy nhiên cô cũng phân tích rất nhanh và rõ ràng: “Trần đại tổng tài, rốt cuộc anh có hiểu không. Tôi ngủ với anh một lần đó liền bị anh bắt chẹt ba mươi tỷ, tôi lại ngủ cùng anh, chẳng phải sẽ càng thiếu anh nhiều tiền hơn sao?”

    Lông mày Tiêu Mộng nhíu chặt lại, dừng lại một lát, cuối cùng cô gầm lên: “Tại sao? Tại sao tôi ngủ cùng anh một lần, anh liền muốn tôi trả ba mươi tỷ, anh ngủ với tôi một lần, mới có ba mươi triệu? Đều là ngủ, cũng là hai chúng ta, tại sao lại chênh lệch như vậy?”

    "Ha ha ha..." Lần này Trần Tư Khải thật sự không chịu nổi nữa, nếu anh không bật cười, chắc chắn sẽ bị nội thương nghiêm trọng, thật sự đã bị lời giải thích “Đều là ngủ, cũng là hai chúng ta” của cô nhóc này khiến cho anh ta vui mừng đến chết mất.

    Anh ta cười vô cùng phách lối, sau khi đã cười đủ, lập tức che giấu nụ cười, một khuôn mặt đẹp trai nghiêm túc đến đáng sợ, đôi mắt hẹp dài nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộng, nói từng chữ: “Vì tôi Trần Tư Khải, vì cô là Tiêu Mộng, vậy thôi!”

    "Tôi không phục!"

    "Được, nếu không phục thì đi tìm quan tòa. Vấn đề của chúng ta như vậy có thể dựng thành một vụ án nhỏ. Nhưng tôi phải nhắc nhở cô, tôi có thể tìm được những người bạn học đã uống rượu cùng cô đêm đó, chứng mình rằng cô chủ động dây dưa với tôi, hơn nữa tôi còn có thể tìm được người có liên quan để làm chứng, chứng minh cô chủ động c** q**n áo của tôi, chủ động cưỡi lên người tôi, chủ động…”

    Tiêu Mộng cúi mặt, nghĩ tới nghĩ lui, đành phải cam chịu số phận nói: "Nợ anh ba mươi tỷ thì ba mươi tỷ! Làm đồ chơi nhỏ của anh… cái này là cái quái gì? Tôi không chọn!”
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 10: Đều đã ngủ qua


    Tiêu Mộng quát lên đầy tự tin, giọng nói của cô quả thực đã thu hút sự chú ý của nhóm khách xung quanh, Lam Nhạn vội vàng lấy túi xách che mặt.

    Một lát sau, Lam Nhạn nói: "Người đàn ông ưu tú và hoàn mỹ như Trần Tư Khải, tìm một người phụ nữ để đùa bỡn cũng là rất bình thường, cậu cũng không cần phải quá bài xích, trong trường đại học sinh viên sân khấu không phải có một đám sao? Cậu ngủ với anh ta vài đêm, có lẽ anh ta sẽ chán ghét cậu, chẳng phải cậu sẽ trả sạch ba mươi tỷ kia sao? Hơn nữa, cùng với anh ta, cậu cũng không mất mát gì, anh ta vô cùng đẹp trai, cậu hãy tự khuyên bản thân, tạm thời cho là cậu đang chơi anh ta, như vậy không phải tốt sao, nghĩ thoáng một chút đi!”

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Mộng xoắn xuýt một hồi lâu, mới đỏ mặt nói mấy câu: "Tới, thật ra tớ rất sợ hãi, đêm đó là uống nhiều quá mới... Thật ra một chút ấn tượng tớ đều không có…Lúc anh ta hôn gần như tớ cảm thấy tớ sẽ chết mất, nào dám nghĩ đến những chuyện hạn chế khác?”

    "A! Anh ta hôn cậu sao? Anh ta thật sự hôn cậu sao?”

    Lam Nhạn lại kích động.

    Vẻ mặt Tiêu Mộng ngây thơ: "Ừm, đúng vậy, đã hôn, ngủ cũng đã ngủ với nhau rồi, hôn thì sao?”

    Soạt, soạt... Lam Nhạn Thần lật liên túc tờ tạp chỉ, cuối cùng lật đến một trang nào đó, đọc: “Có tin đồn rằng, Trần Tư Khải rất ghét hôn phụ nữ, bạn gái mà anh ta từng qua lại đều chưa từng chiếm được nụ hôn của anh ta, đây có lẽ là một thói quen của Trần Tư Khải.”

    Đọc xong, Lam Nhạn trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộng, Tiêu Mộng c*̃ng trợn tròn mắt nhìn lại người bạn tốt của mình: “Sao vậy? Làm sao thế?”

    "Cái gì mà thế nào! Trần Tư Khải căn bản là sẽ không bao giờ hôn bất kỳ người phụ nữ nào, có tin đồn rằng anh ta rất bài xích việc hôn này, vì sao anh ta lại muốn hôn cậu?”

    Tiêu Mộng càng thêm ngây thơ: "Cái đó, tớ cũng không biết, việc này cậu hẳn là nên đến hỏi anh ta đi. Tớ cũng không phải con giun trong bụng anh ta.”

    Đôi mắt Lam Nhạn sáng lên như kẻ trộm: “Sẽ không phải là… Anh ta thích cậu chứ?”

    "Cái gì? Cậu nói đùa cái gì vậy?”

    "Ha ha ha..." Lam Nhạn c*̃ng cười như điên: "Tớ cũng nghĩ rằng đó là trò đùa cực kỳ buồn cười! Người phi phàm như Trần Tư Khải sao có thể thích một học sinh trung học, hơn nữa, cậu cùng lắm cũng chỉ có gương mặt cân đối, làm gì còn có ưu điểm nào nữa!”

    Tiêu Mộng đen mặt: “Này, tớ xin cậu, rốt cuộc cậu là bạn của ai? Tơ nghi ngờ cậu nhận được tiền thưởng của tên xấu xa Trần Tư Khải kia, nên mới khen anh ta để đả kích tớ đúng không?”

    Lam Nhạn thầm thì: "Chẳng qua tớ chỉ là đang nói sự thật thôi…”

    "Nói thật cái cọng lông…”

    Tiêu Mộng nâng cằm lên, khuôn mặt khó chịu.

    Nói thế nào, tớ cũng là một cô gái trẻ xinh đẹp thế hệ 9x!”

    Nói thế nào, tớ cũng là một thế hệ mới sẽ tiến vào trường đại học!

    Nói thế nào, tớ cũng là thanh niên trẻ có chí khí…

    Còn anh ta thì sao? Anh ta thì sao?

    Anh ta là một công dân giảo hoạt, già đến mức đầu nổi bong bóng!

    CHƯƠNG 10: ĐỀU ĐÃ NGỦ QUA

    Tiêu Mộng quát lên đầy tự tin, giọng nói của cô quả thực đã thu hút sự chú ý của nhóm khách xung quanh, Lam Nhạn vội vàng lấy túi xách che mặt.

    Một lát sau, Lam Nhạn nói: "Người đàn ông ưu tú và hoàn mỹ như Trần Tư Khải, tìm một người phụ nữ để đùa bỡn cũng là rất bình thường, cậu cũng không cần phải quá bài xích, trong trường đại học sinh viên sân khấu không phải có một đám sao? Cậu ngủ với anh ta vài đêm, có lẽ anh ta sẽ chán ghét cậu, chẳng phải cậu sẽ trả sạch ba mươi tỷ kia sao? Hơn nữa, cùng với anh ta, cậu cũng không mất mát gì, anh ta vô cùng đẹp trai, cậu hãy tự khuyên bản thân, tạm thời cho là cậu đang chơi anh ta, như vậy không phải tốt sao, nghĩ thoáng một chút đi!”

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Mộng xoắn xuýt một hồi lâu, mới đỏ mặt nói mấy câu: "Tới, thật ra tớ rất sợ hãi, đêm đó là uống nhiều quá mới... Thật ra một chút ấn tượng tớ đều không có…Lúc anh ta hôn gần như tớ cảm thấy tớ sẽ chết mất, nào dám nghĩ đến những chuyện hạn chế khác?”

    "A! Anh ta hôn cậu sao? Anh ta thật sự hôn cậu sao?”

    Lam Nhạn lại kích động.

    Vẻ mặt Tiêu Mộng ngây thơ: "Ừm, đúng vậy, đã hôn, ngủ cũng đã ngủ với nhau rồi, hôn thì sao?”

    Soạt, soạt... Lam Nhạn Thần lật liên túc tờ tạp chỉ, cuối cùng lật đến một trang nào đó, đọc: “Có tin đồn rằng, Trần Tư Khải rất ghét hôn phụ nữ, bạn gái mà anh ta từng qua lại đều chưa từng chiếm được nụ hôn của anh ta, đây có lẽ là một thói quen của Trần Tư Khải.”

    Đọc xong, Lam Nhạn trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộng, Tiêu Mộng c*̃ng trợn tròn mắt nhìn lại người bạn tốt của mình: “Sao vậy? Làm sao thế?”

    "Cái gì mà thế nào! Trần Tư Khải căn bản là sẽ không bao giờ hôn bất kỳ người phụ nữ nào, có tin đồn rằng anh ta rất bài xích việc hôn này, vì sao anh ta lại muốn hôn cậu?”

    Tiêu Mộng càng thêm ngây thơ: "Cái đó, tớ cũng không biết, việc này cậu hẳn là nên đến hỏi anh ta đi. Tớ cũng không phải con giun trong bụng anh ta.”

    Đôi mắt Lam Nhạn sáng lên như kẻ trộm: “Sẽ không phải là… Anh ta thích cậu chứ?”

    "Cái gì? Cậu nói đùa cái gì vậy?”

    "Ha ha ha..." Lam Nhạn c*̃ng cười như điên: "Tớ cũng nghĩ rằng đó là trò đùa cực kỳ buồn cười! Người phi phàm như Trần Tư Khải sao có thể thích một học sinh trung học, hơn nữa, cậu cùng lắm cũng chỉ có gương mặt cân đối, làm gì còn có ưu điểm nào nữa!”

    Tiêu Mộng đen mặt: “Này, tớ xin cậu, rốt cuộc cậu là bạn của ai? Tơ nghi ngờ cậu nhận được tiền thưởng của tên xấu xa Trần Tư Khải kia, nên mới khen anh ta để đả kích tớ đúng không?”

    Lam Nhạn thầm thì: "Chẳng qua tớ chỉ là đang nói sự thật thôi…”

    "Nói thật cái cọng lông…”

    Tiêu Mộng nâng cằm lên, khuôn mặt khó chịu.

    Nói thế nào, tớ cũng là một cô gái trẻ xinh đẹp thế hệ 9x!”

    Nói thế nào, tớ cũng là một thế hệ mới sẽ tiến vào trường đại học!

    Nói thế nào, tớ cũng là thanh niên trẻ có chí khí…

    Còn anh ta thì sao? Anh ta thì sao?

    Anh ta là một công dân giảo hoạt, già đến mức đầu nổi bong bóng!

    CHƯƠNG 10: ĐỀU ĐÃ NGỦ QUA

    Tiêu Mộng quát lên đầy tự tin, giọng nói của cô quả thực đã thu hút sự chú ý của nhóm khách xung quanh, Lam Nhạn vội vàng lấy túi xách che mặt.

    Một lát sau, Lam Nhạn nói: "Người đàn ông ưu tú và hoàn mỹ như Trần Tư Khải, tìm một người phụ nữ để đùa bỡn cũng là rất bình thường, cậu cũng không cần phải quá bài xích, trong trường đại học sinh viên sân khấu không phải có một đám sao? Cậu ngủ với anh ta vài đêm, có lẽ anh ta sẽ chán ghét cậu, chẳng phải cậu sẽ trả sạch ba mươi tỷ kia sao? Hơn nữa, cùng với anh ta, cậu cũng không mất mát gì, anh ta vô cùng đẹp trai, cậu hãy tự khuyên bản thân, tạm thời cho là cậu đang chơi anh ta, như vậy không phải tốt sao, nghĩ thoáng một chút đi!”

    Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Mộng xoắn xuýt một hồi lâu, mới đỏ mặt nói mấy câu: "Tới, thật ra tớ rất sợ hãi, đêm đó là uống nhiều quá mới... Thật ra một chút ấn tượng tớ đều không có…Lúc anh ta hôn gần như tớ cảm thấy tớ sẽ chết mất, nào dám nghĩ đến những chuyện hạn chế khác?”

    "A! Anh ta hôn cậu sao? Anh ta thật sự hôn cậu sao?”

    Lam Nhạn lại kích động.

    Vẻ mặt Tiêu Mộng ngây thơ: "Ừm, đúng vậy, đã hôn, ngủ cũng đã ngủ với nhau rồi, hôn thì sao?”

    Soạt, soạt... Lam Nhạn Thần lật liên túc tờ tạp chỉ, cuối cùng lật đến một trang nào đó, đọc: “Có tin đồn rằng, Trần Tư Khải rất ghét hôn phụ nữ, bạn gái mà anh ta từng qua lại đều chưa từng chiếm được nụ hôn của anh ta, đây có lẽ là một thói quen của Trần Tư Khải.”

    Đọc xong, Lam Nhạn trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Mộng, Tiêu Mộng c*̃ng trợn tròn mắt nhìn lại người bạn tốt của mình: “Sao vậy? Làm sao thế?”

    "Cái gì mà thế nào! Trần Tư Khải căn bản là sẽ không bao giờ hôn bất kỳ người phụ nữ nào, có tin đồn rằng anh ta rất bài xích việc hôn này, vì sao anh ta lại muốn hôn cậu?”

    Tiêu Mộng càng thêm ngây thơ: "Cái đó, tớ cũng không biết, việc này cậu hẳn là nên đến hỏi anh ta đi. Tớ cũng không phải con giun trong bụng anh ta.”

    Đôi mắt Lam Nhạn sáng lên như kẻ trộm: “Sẽ không phải là… Anh ta thích cậu chứ?”

    "Cái gì? Cậu nói đùa cái gì vậy?”

    "Ha ha ha..." Lam Nhạn c*̃ng cười như điên: "Tớ cũng nghĩ rằng đó là trò đùa cực kỳ buồn cười! Người phi phàm như Trần Tư Khải sao có thể thích một học sinh trung học, hơn nữa, cậu cùng lắm cũng chỉ có gương mặt cân đối, làm gì còn có ưu điểm nào nữa!”

    Tiêu Mộng đen mặt: “Này, tớ xin cậu, rốt cuộc cậu là bạn của ai? Tơ nghi ngờ cậu nhận được tiền thưởng của tên xấu xa Trần Tư Khải kia, nên mới khen anh ta để đả kích tớ đúng không?”

    Lam Nhạn thầm thì: "Chẳng qua tớ chỉ là đang nói sự thật thôi…”

    "Nói thật cái cọng lông…”

    Tiêu Mộng nâng cằm lên, khuôn mặt khó chịu.

    Nói thế nào, tớ cũng là một cô gái trẻ xinh đẹp thế hệ 9x!”

    Nói thế nào, tớ cũng là một thế hệ mới sẽ tiến vào trường đại học!

    Nói thế nào, tớ cũng là thanh niên trẻ có chí khí…

    Còn anh ta thì sao? Anh ta thì sao?

    Anh ta là một công dân giảo hoạt, già đến mức đầu nổi bong bóng!
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 11: Ba người đàn ông choáng váng


    Lôi Bạc cũng bị sốc bởi những lời này, bàn tay vô thức che xuống phía dưới.

    Phốc

    Lưu Diệc Hàn phun ra một ngụm rượu, vẻ mặt chật vật.

    "Ai nha, các cậu nghĩ lung tung gì vậy… Ly rượu của tôi…”

    "Tôi nói là thay đổi khẩu vị không phải để các cậu nghĩ cực đoan và xấu xa như vậy…”

    Kim Lân và Lôi Bạc lập tức vỗ ngực thở phào: “Không phải là tốt, không phải là tốt!”

    Kim Lân lắc đầu: "Anh em chúng ta ở trong đám phụ nữ uy lực nhiều năm như vậy, chưa hề nghĩ bị một người đàn ông làm, lại đáng sợ như vậy!”

    Lôi Bạc cũng nói: "Điều quan trọng nhất ở đây là đối phương lại là Tư Khải, một người đàn ông yêu nghiệt, cũng không biết l*m t*nh với cậu ta, tôi là công, hay cậu ta là công.”

    Da mặt Lưu Diệc Hàn co rút, vỗ vỗ bàn: "Này này này! Hai người các cậu! Đừng có làm tôi buồn nôn có được không?”

    Lưu Diệc Hàn cực kỳ bài xích tình yêu nam nam, ở nước ngoài nhìn thấy hai người đàn ông thân mật đi bên nhau, anh ta liền nhổ nước miếng.

    Kim Lân và Lôi Bạc cùng cười nham hiểm một tiếng, trêu Lưu Diệc Hàn đủ rồi, lúc này mới húng thú dào dạt nhìn anh ta, khai thác thông tin:

    "Nói nhanh lên một chút, Tư Khải thiếu gia của chúng ta tại sao lại thay đổi khẩu vị?”

    "Cậu ta... Mấy ngày nay cậu ta rất chú ý đến một học sinh vừa mới tốt nghiệp trung học…”

    "Phốc "

    Lúc này, Kim Lân và Lôi Bạc vừa mới uống một ngụm rượu vào miệng, rất cả đều phun ra.

    "Học sinh vừa tốt nghiệp trung học?!!!"

    Giọng điệu đều cao lên một cách vô thức, đôi mắt cũng lớn hơn.

    "Có lầm không? Học sinh vừa tốt nghiệp trung học? Chuyện này cũng, chuyện này cũng quá vô lý đi!”

    Lưu Diệc Hàn nhíu mày: "Không biết nha, không biết vì sao Tư Khải đột nhiên lại chú ý đến cô nhóc kia. Nhưng, nói thật, dáng dấp của cô nhóc kia rất đẹp, rất hấp dẫn!”

    Kim Lân và Lôi Bạc nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Lưu Diệc Hàn, cảnh cáo anh ta: "Này, Diệc Hàn, không phải hù dọa cậu, đây là muốn tốt cho cậu. Cậu tuyệt đối đừng có tranh giành phụ nữ với Tư Khải, tên đó, tính cách cậu cũng biết. Nếu tranh giành phụ nữ với Tư Khải, vậy cũng giống như chết không có chỗ chôn. Cậu còn nhớ không? Hồi học trung học, biệt danh của Tư Khải là gì nhỉ?”

    Lôi Bạc gật đầu, bổ sung: "Tôi nhớ, tất cả đều gọi Tư Khải của chúng ta là Cá Mập!”

    Kim Lân gật đầu liên tục: "Đúng đúng đúng, hơn nữa còn là một con cá mập nghiêng nước nghiêng thành!”

    Lưu Diệc Hàn nhe răng cười hai tiếng: "Các cậu thật đúng là nghĩ lung tung, buôn chuyện còn nhiều hơn so với phụ nữ! Tôi ăn no rửng mỡ sao? Tranh giành phụ nữ với Tư Khải? Tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa! Ý của tôi là, cô nhóc mà Tư Khải chú ý rất hấp dẫn, rất ngọt ngào, chính là như vậy, loại trong sáng đến mức không thể trong sáng hơn được, các cậu hiểu chưa?”

    CHƯƠNG 11: BA NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHOÁNG VÁNG

    Lôi Bạc cũng bị sốc bởi những lời này, bàn tay vô thức che xuống phía dưới.

    Phốc

    Lưu Diệc Hàn phun ra một ngụm rượu, vẻ mặt chật vật.

    "Ai nha, các cậu nghĩ lung tung gì vậy… Ly rượu của tôi…”

    "Tôi nói là thay đổi khẩu vị không phải để các cậu nghĩ cực đoan và xấu xa như vậy…”

    Kim Lân và Lôi Bạc lập tức vỗ ngực thở phào: “Không phải là tốt, không phải là tốt!”

    Kim Lân lắc đầu: "Anh em chúng ta ở trong đám phụ nữ uy lực nhiều năm như vậy, chưa hề nghĩ bị một người đàn ông làm, lại đáng sợ như vậy!”

    Lôi Bạc cũng nói: "Điều quan trọng nhất ở đây là đối phương lại là Tư Khải, một người đàn ông yêu nghiệt, cũng không biết l*m t*nh với cậu ta, tôi là công, hay cậu ta là công.”

    Da mặt Lưu Diệc Hàn co rút, vỗ vỗ bàn: "Này này này! Hai người các cậu! Đừng có làm tôi buồn nôn có được không?”

    Lưu Diệc Hàn cực kỳ bài xích tình yêu nam nam, ở nước ngoài nhìn thấy hai người đàn ông thân mật đi bên nhau, anh ta liền nhổ nước miếng.

    Kim Lân và Lôi Bạc cùng cười nham hiểm một tiếng, trêu Lưu Diệc Hàn đủ rồi, lúc này mới húng thú dào dạt nhìn anh ta, khai thác thông tin:

    "Nói nhanh lên một chút, Tư Khải thiếu gia của chúng ta tại sao lại thay đổi khẩu vị?”

    "Cậu ta... Mấy ngày nay cậu ta rất chú ý đến một học sinh vừa mới tốt nghiệp trung học…”

    "Phốc "

    Lúc này, Kim Lân và Lôi Bạc vừa mới uống một ngụm rượu vào miệng, rất cả đều phun ra.

    "Học sinh vừa tốt nghiệp trung học?!!!"

    Giọng điệu đều cao lên một cách vô thức, đôi mắt cũng lớn hơn.

    "Có lầm không? Học sinh vừa tốt nghiệp trung học? Chuyện này cũng, chuyện này cũng quá vô lý đi!”

    Lưu Diệc Hàn nhíu mày: "Không biết nha, không biết vì sao Tư Khải đột nhiên lại chú ý đến cô nhóc kia. Nhưng, nói thật, dáng dấp của cô nhóc kia rất đẹp, rất hấp dẫn!”

    Kim Lân và Lôi Bạc nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Lưu Diệc Hàn, cảnh cáo anh ta: "Này, Diệc Hàn, không phải hù dọa cậu, đây là muốn tốt cho cậu. Cậu tuyệt đối đừng có tranh giành phụ nữ với Tư Khải, tên đó, tính cách cậu cũng biết. Nếu tranh giành phụ nữ với Tư Khải, vậy cũng giống như chết không có chỗ chôn. Cậu còn nhớ không? Hồi học trung học, biệt danh của Tư Khải là gì nhỉ?”

    Lôi Bạc gật đầu, bổ sung: "Tôi nhớ, tất cả đều gọi Tư Khải của chúng ta là Cá Mập!”

    Kim Lân gật đầu liên tục: "Đúng đúng đúng, hơn nữa còn là một con cá mập nghiêng nước nghiêng thành!”

    Lưu Diệc Hàn nhe răng cười hai tiếng: "Các cậu thật đúng là nghĩ lung tung, buôn chuyện còn nhiều hơn so với phụ nữ! Tôi ăn no rửng mỡ sao? Tranh giành phụ nữ với Tư Khải? Tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa! Ý của tôi là, cô nhóc mà Tư Khải chú ý rất hấp dẫn, rất ngọt ngào, chính là như vậy, loại trong sáng đến mức không thể trong sáng hơn được, các cậu hiểu chưa?”

    CHƯƠNG 11: BA NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHOÁNG VÁNG

    Lôi Bạc cũng bị sốc bởi những lời này, bàn tay vô thức che xuống phía dưới.

    Phốc

    Lưu Diệc Hàn phun ra một ngụm rượu, vẻ mặt chật vật.

    "Ai nha, các cậu nghĩ lung tung gì vậy… Ly rượu của tôi…”

    "Tôi nói là thay đổi khẩu vị không phải để các cậu nghĩ cực đoan và xấu xa như vậy…”

    Kim Lân và Lôi Bạc lập tức vỗ ngực thở phào: “Không phải là tốt, không phải là tốt!”

    Kim Lân lắc đầu: "Anh em chúng ta ở trong đám phụ nữ uy lực nhiều năm như vậy, chưa hề nghĩ bị một người đàn ông làm, lại đáng sợ như vậy!”

    Lôi Bạc cũng nói: "Điều quan trọng nhất ở đây là đối phương lại là Tư Khải, một người đàn ông yêu nghiệt, cũng không biết l*m t*nh với cậu ta, tôi là công, hay cậu ta là công.”

    Da mặt Lưu Diệc Hàn co rút, vỗ vỗ bàn: "Này này này! Hai người các cậu! Đừng có làm tôi buồn nôn có được không?”

    Lưu Diệc Hàn cực kỳ bài xích tình yêu nam nam, ở nước ngoài nhìn thấy hai người đàn ông thân mật đi bên nhau, anh ta liền nhổ nước miếng.

    Kim Lân và Lôi Bạc cùng cười nham hiểm một tiếng, trêu Lưu Diệc Hàn đủ rồi, lúc này mới húng thú dào dạt nhìn anh ta, khai thác thông tin:

    "Nói nhanh lên một chút, Tư Khải thiếu gia của chúng ta tại sao lại thay đổi khẩu vị?”

    "Cậu ta... Mấy ngày nay cậu ta rất chú ý đến một học sinh vừa mới tốt nghiệp trung học…”

    "Phốc "

    Lúc này, Kim Lân và Lôi Bạc vừa mới uống một ngụm rượu vào miệng, rất cả đều phun ra.

    "Học sinh vừa tốt nghiệp trung học?!!!"

    Giọng điệu đều cao lên một cách vô thức, đôi mắt cũng lớn hơn.

    "Có lầm không? Học sinh vừa tốt nghiệp trung học? Chuyện này cũng, chuyện này cũng quá vô lý đi!”

    Lưu Diệc Hàn nhíu mày: "Không biết nha, không biết vì sao Tư Khải đột nhiên lại chú ý đến cô nhóc kia. Nhưng, nói thật, dáng dấp của cô nhóc kia rất đẹp, rất hấp dẫn!”

    Kim Lân và Lôi Bạc nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Lưu Diệc Hàn, cảnh cáo anh ta: "Này, Diệc Hàn, không phải hù dọa cậu, đây là muốn tốt cho cậu. Cậu tuyệt đối đừng có tranh giành phụ nữ với Tư Khải, tên đó, tính cách cậu cũng biết. Nếu tranh giành phụ nữ với Tư Khải, vậy cũng giống như chết không có chỗ chôn. Cậu còn nhớ không? Hồi học trung học, biệt danh của Tư Khải là gì nhỉ?”

    Lôi Bạc gật đầu, bổ sung: "Tôi nhớ, tất cả đều gọi Tư Khải của chúng ta là Cá Mập!”

    Kim Lân gật đầu liên tục: "Đúng đúng đúng, hơn nữa còn là một con cá mập nghiêng nước nghiêng thành!”

    Lưu Diệc Hàn nhe răng cười hai tiếng: "Các cậu thật đúng là nghĩ lung tung, buôn chuyện còn nhiều hơn so với phụ nữ! Tôi ăn no rửng mỡ sao? Tranh giành phụ nữ với Tư Khải? Tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa! Ý của tôi là, cô nhóc mà Tư Khải chú ý rất hấp dẫn, rất ngọt ngào, chính là như vậy, loại trong sáng đến mức không thể trong sáng hơn được, các cậu hiểu chưa?”
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 12: Để bọn họ chơi trước


    Đồ chơi nhỏ?

    Lôi Bạc lắc đầu: "Cô nhóc này, thật là đáng thương."

    Kim Lân c*̃ng thở dài: "Tương lai đừng khiến cho người ta quá thảm, sẽ không khiến người ta thành người tàn tật chứ?”

    Lôi Bạc bổ sung: "Một người phụ nữ đơn thuần như vậy, lại vô cùng chân thành, trao chân thành nhưng không được đáp lại sẽ vô cùng thất vọng. Một khi tuyệt vọng sẽ không muốn sống nữa! Tư Khải, cô bé đó còn quá nhỏ, cậu không cần phải chà đạp lên đóa hoa của tổ quốc nha!”

    "Ha ha ha..."

    Trần Tư Khải sảng khoái cười vài tiếng, cắt lời:

    "Thôi đi, mấy người các cậu mà cũng nghĩ làm người tốt? Trước tiên các cậu trở về, quản lý tốt hậu hoa viên của mình đi đã. Ah, Lân, lần trước nghe nói, cậu chơi đùa một nữ sinh học đại học năm thứ ba, người ta vì cậu mà sảy thai?”

    Sắc mặt Kim Lân đen xì.

    Mấy người đàn ông này đều là hoa hoa công tử chơi bời hái hoa, đừng ai nói ai.

    Điện thoại di động của Lưu Diệc Hàn đổ chuông, anh ta đặt ly rượu xuống và nghiêng người sang, nghe điện thoại.

    Trong lúc làm việc thái độ của Trần Tư Khải vô cùng nghiêm khắc.

    Lưu Diệc Hàn đi theo anh làm việc, đã sớm hình thành thói quen nghiêm khắc này.

    "Ừm, được... Tôi hỏi bọn họ một chút…”

    Lưu Diệc Hàn nhận xong điện thoại, quay người đối mặt với mấy người đàn ông nói: “Ngũ Ca gọi điện điện đến, mời chúng ta đến hộp đêm Dạ Mị chơi. Anh ta nói có tiết mục hay chuẩn bị cho chúng ta, có muốn đi không?”

    Mấy người đều nhìn về phía Trần Tư Khải.

    Trần Tư Khải nhíu nhíu mày: “Được, vậy đi một chút xem Ngũ Ca chuẩn bị cho chúng ta tiết mục hay gì?”

    Kim Lân lập tức cười: “Tôi đoán, nhất định là một cô gái châu Âu không mảnh vải che thân, khỏa thân, nhảy múa, ha ha ha!”

    Lôi Bạc nhíu mày nói: "Ngũ Ca không phải thích các cô nàng Nhật Bản nhất sao? Có lẽ lúc này là một đám gái m** d*m Nhật Bản!”

    Trần Tư Khải lắc đầu: "Nếu như lại đổ rượu lên đùi một người phụ nữ, mẹ kiếp, không ai được phép l**m! Lần trước hai người các cậu thật mất mặt!”

    Lưu Diệc Hàn thở dài, mang theo áo khoác, đi sau lưng mấy thái tử gia.

    Mỗi người đều lái những chiếc xe sang trọng của riêng mình, đua xe, lao nhanh trên đường phố.

    Xe của Trần Tư Khải là chiếc Bugatti Veyron đắt nhất, xe thể thao mui trần, đẹp nhất.

    CHƯƠNG 12: ĐỂ BỌN HỌ CHƠI TRƯỚC

    Đồ chơi nhỏ?

    Lôi Bạc lắc đầu: "Cô nhóc này, thật là đáng thương."

    Kim Lân c*̃ng thở dài: "Tương lai đừng khiến cho người ta quá thảm, sẽ không khiến người ta thành người tàn tật chứ?”

    Lôi Bạc bổ sung: "Một người phụ nữ đơn thuần như vậy, lại vô cùng chân thành, trao chân thành nhưng không được đáp lại sẽ vô cùng thất vọng. Một khi tuyệt vọng sẽ không muốn sống nữa! Tư Khải, cô bé đó còn quá nhỏ, cậu không cần phải chà đạp lên đóa hoa của tổ quốc nha!”

    "Ha ha ha..."

    Trần Tư Khải sảng khoái cười vài tiếng, cắt lời:

    "Thôi đi, mấy người các cậu mà cũng nghĩ làm người tốt? Trước tiên các cậu trở về, quản lý tốt hậu hoa viên của mình đi đã. Ah, Lân, lần trước nghe nói, cậu chơi đùa một nữ sinh học đại học năm thứ ba, người ta vì cậu mà sảy thai?”

    Sắc mặt Kim Lân đen xì.

    Mấy người đàn ông này đều là hoa hoa công tử chơi bời hái hoa, đừng ai nói ai.

    Điện thoại di động của Lưu Diệc Hàn đổ chuông, anh ta đặt ly rượu xuống và nghiêng người sang, nghe điện thoại.

    Trong lúc làm việc thái độ của Trần Tư Khải vô cùng nghiêm khắc.

    Lưu Diệc Hàn đi theo anh làm việc, đã sớm hình thành thói quen nghiêm khắc này.

    "Ừm, được... Tôi hỏi bọn họ một chút…”

    Lưu Diệc Hàn nhận xong điện thoại, quay người đối mặt với mấy người đàn ông nói: “Ngũ Ca gọi điện điện đến, mời chúng ta đến hộp đêm Dạ Mị chơi. Anh ta nói có tiết mục hay chuẩn bị cho chúng ta, có muốn đi không?”

    Mấy người đều nhìn về phía Trần Tư Khải.

    Trần Tư Khải nhíu nhíu mày: “Được, vậy đi một chút xem Ngũ Ca chuẩn bị cho chúng ta tiết mục hay gì?”

    Kim Lân lập tức cười: “Tôi đoán, nhất định là một cô gái châu Âu không mảnh vải che thân, khỏa thân, nhảy múa, ha ha ha!”

    Lôi Bạc nhíu mày nói: "Ngũ Ca không phải thích các cô nàng Nhật Bản nhất sao? Có lẽ lúc này là một đám gái m** d*m Nhật Bản!”

    Trần Tư Khải lắc đầu: "Nếu như lại đổ rượu lên đùi một người phụ nữ, mẹ kiếp, không ai được phép l**m! Lần trước hai người các cậu thật mất mặt!”

    Lưu Diệc Hàn thở dài, mang theo áo khoác, đi sau lưng mấy thái tử gia.

    Mỗi người đều lái những chiếc xe sang trọng của riêng mình, đua xe, lao nhanh trên đường phố.

    Xe của Trần Tư Khải là chiếc Bugatti Veyron đắt nhất, xe thể thao mui trần, đẹp nhất.

    CHƯƠNG 12: ĐỂ BỌN HỌ CHƠI TRƯỚC

    Đồ chơi nhỏ?

    Lôi Bạc lắc đầu: "Cô nhóc này, thật là đáng thương."

    Kim Lân c*̃ng thở dài: "Tương lai đừng khiến cho người ta quá thảm, sẽ không khiến người ta thành người tàn tật chứ?”

    Lôi Bạc bổ sung: "Một người phụ nữ đơn thuần như vậy, lại vô cùng chân thành, trao chân thành nhưng không được đáp lại sẽ vô cùng thất vọng. Một khi tuyệt vọng sẽ không muốn sống nữa! Tư Khải, cô bé đó còn quá nhỏ, cậu không cần phải chà đạp lên đóa hoa của tổ quốc nha!”

    "Ha ha ha..."

    Trần Tư Khải sảng khoái cười vài tiếng, cắt lời:

    "Thôi đi, mấy người các cậu mà cũng nghĩ làm người tốt? Trước tiên các cậu trở về, quản lý tốt hậu hoa viên của mình đi đã. Ah, Lân, lần trước nghe nói, cậu chơi đùa một nữ sinh học đại học năm thứ ba, người ta vì cậu mà sảy thai?”

    Sắc mặt Kim Lân đen xì.

    Mấy người đàn ông này đều là hoa hoa công tử chơi bời hái hoa, đừng ai nói ai.

    Điện thoại di động của Lưu Diệc Hàn đổ chuông, anh ta đặt ly rượu xuống và nghiêng người sang, nghe điện thoại.

    Trong lúc làm việc thái độ của Trần Tư Khải vô cùng nghiêm khắc.

    Lưu Diệc Hàn đi theo anh làm việc, đã sớm hình thành thói quen nghiêm khắc này.

    "Ừm, được... Tôi hỏi bọn họ một chút…”

    Lưu Diệc Hàn nhận xong điện thoại, quay người đối mặt với mấy người đàn ông nói: “Ngũ Ca gọi điện điện đến, mời chúng ta đến hộp đêm Dạ Mị chơi. Anh ta nói có tiết mục hay chuẩn bị cho chúng ta, có muốn đi không?”

    Mấy người đều nhìn về phía Trần Tư Khải.

    Trần Tư Khải nhíu nhíu mày: “Được, vậy đi một chút xem Ngũ Ca chuẩn bị cho chúng ta tiết mục hay gì?”

    Kim Lân lập tức cười: “Tôi đoán, nhất định là một cô gái châu Âu không mảnh vải che thân, khỏa thân, nhảy múa, ha ha ha!”

    Lôi Bạc nhíu mày nói: "Ngũ Ca không phải thích các cô nàng Nhật Bản nhất sao? Có lẽ lúc này là một đám gái m** d*m Nhật Bản!”

    Trần Tư Khải lắc đầu: "Nếu như lại đổ rượu lên đùi một người phụ nữ, mẹ kiếp, không ai được phép l**m! Lần trước hai người các cậu thật mất mặt!”

    Lưu Diệc Hàn thở dài, mang theo áo khoác, đi sau lưng mấy thái tử gia.

    Mỗi người đều lái những chiếc xe sang trọng của riêng mình, đua xe, lao nhanh trên đường phố.

    Xe của Trần Tư Khải là chiếc Bugatti Veyron đắt nhất, xe thể thao mui trần, đẹp nhất.
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 13: Đã đủ lâu rồi


    Cô gái sợ hãi, nghẹn đỏ mặt, muốn tránh thoát, Kim Lân lại ôm chặt hơn.

    Lôi Bạc cũng chọn một cô gái, cô gái kia liếc nhìn qua Lôi Bạc, lại nhìn Kim Lân bên kia một chút, sợ đến mức sắp khóc đến nơi.

    Lôi Bạc lúng túng nói với Lưu Diệc Hàn bên cạnh.

    "Thật là bi thống, có phải là tớ lớn lên xấu quá không, làm người ta sợ phát khóc."

    Lưu Diệc Hàn cười ha ha hai tiếng, cố ý nhìn chỗ khóa quần của Lôi Bạc.

    "Ồ? Cậu còn chưa lộ ra hung khí của mình, có cái khỉ gì mà dọa người ta khóc?"

    Lôi Bạc cười khổ lắc đầu: "Già rồi, già rồi!"

    Cửa bị một tên cao to giữ chặt, đám con gái đừng ai nghĩ chạy ra ngoài.

    Những cậu ấm trong phòng đều đã lựa chọn con mồi nhỏ của mình, dỗ thì dỗ, dọa thì dọa, nên làm thì cũng đã làm rồi.

    "Tư Khải à, chẳng lẽ cậu thật sự không muốn một người? Yên tâm, người anh cậu cung cấp ở đây vô cùng sạch sẽ! Anh lấy đầu óc cam đoan với cậu, tuyệt đối còn sạch hơn giấy trắng! Cậu cũng chọn một người đi? Đi?"

    Ngũ Ca lại đến khuyên Trần Tư Khải.

    Ngón tay của Trần Tư Khải nhéo nhéo huyệt thái dương, nở một nụ cười tao nhã.

    "Ngũ Ca, gần đây có thể tôi quá mệt mỏi, vừa mới về nước, có rất nhiều chuyện phải xử lý, đau đầu. Hôm nay tôi thật sự không được, tôi đi trước đây. Hôm nào tôi lại gọi anh uống rượu."

    "Đi sớm như vậy sao?"

    Ngũ Ca không dám tin trợn tròn mắt.

    Trần Tư Khải cũng đã đứng lên, vỗ vỗ bả vai Lôi Bạc.

    "Bạc, mấy cậu chơi, tớ đi về trước."

    Lôi Bạc khoác khoác tay với anh, châm chọc anh.

    "Ơ, dã thú ở nước ngoài cả đêm không ngừng, sao về nước lại đổi tính rồi? Không phải là vì người phụ nữ gì đó mà tự gò bó chứ?"

    Trần Tư Khải cũng cười rộ lên: "Cậu tên nhóc này nói linh tinh! Đi đây!"

    Lưu Diệc Hàn cũng đột ngột đứng lên, nói: "Chờ một chút! Tôi cũng đi!"

    Ngũ Ca nhăn mặt lại: "Lưu Diệc Hàn, cậu như vậy không hay đâu, Tư Khải đau đầu, cậu cũng đau đầu sao? Quá không nể mặt anh đây rồi?"

    Lưu Diệc Hàn khó xử nhìn Ngũ Ca, vừa giương mắt cầu cứu nhìn Trần Tư Khải.

    Trần Tư Khải cuối cùng cũng mở lối thoát cho anh ta: "Hôm nay tôi để lại cho Diệc Hàn rất nhiều công việc, hẳn là cậu ta còn chưa làm xong, để cậu ta về công ty tăng ca đi."

    Ngũ Ca thở dài: "Ài, làm việc với Tư Khải, thật sự là chịu ngược mà."

    Lưu Diệc Hàn vội vàng lấy quần áo, đi theo bên người Trần Tư Khải, cùng đi.

    Khang Tử đợi ở bên ngoài, đang nghịch cái bật lửa, thấy cậu chủ đã đi ra, lập tức phấn chấn tinh thần, cùng đi ra ngoài.

    Đi qua đại sảnh huyên báo thì Ngũ Ca vẫn đang nói chuyện hộp đêm bên tai Trần Tư Khải.

    Đột nhiên, Trần Tư Khải giống như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

    "Ơ?"

    Anh dừng bước, nhìn về chỗ ánh đèn lập lòe.

    CHƯƠNG 13: ĐÃ ĐỦ LÂU RỒI.

    Cô gái sợ hãi, nghẹn đỏ mặt, muốn tránh thoát, Kim Lân lại ôm chặt hơn.

    Lôi Bạc cũng chọn một cô gái, cô gái kia liếc nhìn qua Lôi Bạc, lại nhìn Kim Lân bên kia một chút, sợ đến mức sắp khóc đến nơi.

    Lôi Bạc lúng túng nói với Lưu Diệc Hàn bên cạnh.

    "Thật là bi thống, có phải là tớ lớn lên xấu quá không, làm người ta sợ phát khóc."

    Lưu Diệc Hàn cười ha ha hai tiếng, cố ý nhìn chỗ khóa quần của Lôi Bạc.

    "Ồ? Cậu còn chưa lộ ra hung khí của mình, có cái khỉ gì mà dọa người ta khóc?"

    Lôi Bạc cười khổ lắc đầu: "Già rồi, già rồi!"

    Cửa bị một tên cao to giữ chặt, đám con gái đừng ai nghĩ chạy ra ngoài.

    Những cậu ấm trong phòng đều đã lựa chọn con mồi nhỏ của mình, dỗ thì dỗ, dọa thì dọa, nên làm thì cũng đã làm rồi.

    "Tư Khải à, chẳng lẽ cậu thật sự không muốn một người? Yên tâm, người anh cậu cung cấp ở đây vô cùng sạch sẽ! Anh lấy đầu óc cam đoan với cậu, tuyệt đối còn sạch hơn giấy trắng! Cậu cũng chọn một người đi? Đi?"

    Ngũ Ca lại đến khuyên Trần Tư Khải.

    Ngón tay của Trần Tư Khải nhéo nhéo huyệt thái dương, nở một nụ cười tao nhã.

    "Ngũ Ca, gần đây có thể tôi quá mệt mỏi, vừa mới về nước, có rất nhiều chuyện phải xử lý, đau đầu. Hôm nay tôi thật sự không được, tôi đi trước đây. Hôm nào tôi lại gọi anh uống rượu."

    "Đi sớm như vậy sao?"

    Ngũ Ca không dám tin trợn tròn mắt.

    Trần Tư Khải cũng đã đứng lên, vỗ vỗ bả vai Lôi Bạc.

    "Bạc, mấy cậu chơi, tớ đi về trước."

    Lôi Bạc khoác khoác tay với anh, châm chọc anh.

    "Ơ, dã thú ở nước ngoài cả đêm không ngừng, sao về nước lại đổi tính rồi? Không phải là vì người phụ nữ gì đó mà tự gò bó chứ?"

    Trần Tư Khải cũng cười rộ lên: "Cậu tên nhóc này nói linh tinh! Đi đây!"

    Lưu Diệc Hàn cũng đột ngột đứng lên, nói: "Chờ một chút! Tôi cũng đi!"

    Ngũ Ca nhăn mặt lại: "Lưu Diệc Hàn, cậu như vậy không hay đâu, Tư Khải đau đầu, cậu cũng đau đầu sao? Quá không nể mặt anh đây rồi?"

    Lưu Diệc Hàn khó xử nhìn Ngũ Ca, vừa giương mắt cầu cứu nhìn Trần Tư Khải.

    Trần Tư Khải cuối cùng cũng mở lối thoát cho anh ta: "Hôm nay tôi để lại cho Diệc Hàn rất nhiều công việc, hẳn là cậu ta còn chưa làm xong, để cậu ta về công ty tăng ca đi."

    Ngũ Ca thở dài: "Ài, làm việc với Tư Khải, thật sự là chịu ngược mà."

    Lưu Diệc Hàn vội vàng lấy quần áo, đi theo bên người Trần Tư Khải, cùng đi.

    Khang Tử đợi ở bên ngoài, đang nghịch cái bật lửa, thấy cậu chủ đã đi ra, lập tức phấn chấn tinh thần, cùng đi ra ngoài.

    Đi qua đại sảnh huyên báo thì Ngũ Ca vẫn đang nói chuyện hộp đêm bên tai Trần Tư Khải.

    Đột nhiên, Trần Tư Khải giống như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

    "Ơ?"

    Anh dừng bước, nhìn về chỗ ánh đèn lập lòe.

    CHƯƠNG 13: ĐÃ ĐỦ LÂU RỒI.

    Cô gái sợ hãi, nghẹn đỏ mặt, muốn tránh thoát, Kim Lân lại ôm chặt hơn.

    Lôi Bạc cũng chọn một cô gái, cô gái kia liếc nhìn qua Lôi Bạc, lại nhìn Kim Lân bên kia một chút, sợ đến mức sắp khóc đến nơi.

    Lôi Bạc lúng túng nói với Lưu Diệc Hàn bên cạnh.

    "Thật là bi thống, có phải là tớ lớn lên xấu quá không, làm người ta sợ phát khóc."

    Lưu Diệc Hàn cười ha ha hai tiếng, cố ý nhìn chỗ khóa quần của Lôi Bạc.

    "Ồ? Cậu còn chưa lộ ra hung khí của mình, có cái khỉ gì mà dọa người ta khóc?"

    Lôi Bạc cười khổ lắc đầu: "Già rồi, già rồi!"

    Cửa bị một tên cao to giữ chặt, đám con gái đừng ai nghĩ chạy ra ngoài.

    Những cậu ấm trong phòng đều đã lựa chọn con mồi nhỏ của mình, dỗ thì dỗ, dọa thì dọa, nên làm thì cũng đã làm rồi.

    "Tư Khải à, chẳng lẽ cậu thật sự không muốn một người? Yên tâm, người anh cậu cung cấp ở đây vô cùng sạch sẽ! Anh lấy đầu óc cam đoan với cậu, tuyệt đối còn sạch hơn giấy trắng! Cậu cũng chọn một người đi? Đi?"

    Ngũ Ca lại đến khuyên Trần Tư Khải.

    Ngón tay của Trần Tư Khải nhéo nhéo huyệt thái dương, nở một nụ cười tao nhã.

    "Ngũ Ca, gần đây có thể tôi quá mệt mỏi, vừa mới về nước, có rất nhiều chuyện phải xử lý, đau đầu. Hôm nay tôi thật sự không được, tôi đi trước đây. Hôm nào tôi lại gọi anh uống rượu."

    "Đi sớm như vậy sao?"

    Ngũ Ca không dám tin trợn tròn mắt.

    Trần Tư Khải cũng đã đứng lên, vỗ vỗ bả vai Lôi Bạc.

    "Bạc, mấy cậu chơi, tớ đi về trước."

    Lôi Bạc khoác khoác tay với anh, châm chọc anh.

    "Ơ, dã thú ở nước ngoài cả đêm không ngừng, sao về nước lại đổi tính rồi? Không phải là vì người phụ nữ gì đó mà tự gò bó chứ?"

    Trần Tư Khải cũng cười rộ lên: "Cậu tên nhóc này nói linh tinh! Đi đây!"

    Lưu Diệc Hàn cũng đột ngột đứng lên, nói: "Chờ một chút! Tôi cũng đi!"

    Ngũ Ca nhăn mặt lại: "Lưu Diệc Hàn, cậu như vậy không hay đâu, Tư Khải đau đầu, cậu cũng đau đầu sao? Quá không nể mặt anh đây rồi?"

    Lưu Diệc Hàn khó xử nhìn Ngũ Ca, vừa giương mắt cầu cứu nhìn Trần Tư Khải.

    Trần Tư Khải cuối cùng cũng mở lối thoát cho anh ta: "Hôm nay tôi để lại cho Diệc Hàn rất nhiều công việc, hẳn là cậu ta còn chưa làm xong, để cậu ta về công ty tăng ca đi."

    Ngũ Ca thở dài: "Ài, làm việc với Tư Khải, thật sự là chịu ngược mà."

    Lưu Diệc Hàn vội vàng lấy quần áo, đi theo bên người Trần Tư Khải, cùng đi.

    Khang Tử đợi ở bên ngoài, đang nghịch cái bật lửa, thấy cậu chủ đã đi ra, lập tức phấn chấn tinh thần, cùng đi ra ngoài.

    Đi qua đại sảnh huyên báo thì Ngũ Ca vẫn đang nói chuyện hộp đêm bên tai Trần Tư Khải.

    Đột nhiên, Trần Tư Khải giống như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

    "Ơ?"

    Anh dừng bước, nhìn về chỗ ánh đèn lập lòe.
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 14: Không thể trầm luân


    Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!

    Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.

    Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!

    "Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!"

    "Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."

    Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."

    Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."

    Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.

    Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi."

    "Dạ!"

    Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.

    Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.

    Lại lần nữa do dự.

    Gọi, hay là không gọi?

    Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu.

    "Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"

    Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.

    Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.

    Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"

    Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.

    Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?

    Cô chỉ là một quả bóng!

    CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂN

    Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!

    Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.

    Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!

    "Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!"

    "Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."

    Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."

    Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."

    Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.

    Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi."

    "Dạ!"

    Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.

    Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.

    Lại lần nữa do dự.

    Gọi, hay là không gọi?

    Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu.

    "Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"

    Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.

    Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng. Truyện Teen Hay

    Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"

    Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.

    Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?

    Cô chỉ là một quả bóng!

    CHƯƠNG 14: KHÔNG THỂ TRẦM LUÂN

    Người đàn ông tuyệt tình đến mức nào chứ!

    Từ đầu đến cuối, ngay cả một nụ hôn cũng không cho cô ta.

    Anh không cho cô ta đụng vào môi của anh, một lần cũng không được!

    "Tư Khải, anh thật tàn nhẫn! Anh thật sự quá tàn nhẫn!"

    "Tàn nhẫn? Tôi vẫn luôn là như vậy, cũng chỉ là bạn giường, không hơn cũng không khác. Tôi sẽ không trả giá tình cảm cho phụ nữ, điểm này cô vẫn biết rõ."

    Tina lau nước mắt: "Nhưng mà Tư Khải...em đã cho rằng em sẽ có chút đặc biệt..."

    Trần Tư Khải cũng rất thèm đòn mà nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ, cười nhạo một tiếng: "Đặc biệt? Trên đời này, làm gì có nhiều đặc biệt như vậy chứ."

    Một câu "Kết thúc rồi" nhẹ nhàng, ngay cả liếc nhìn cô ta một cái cũng ngại phiền.

    Trần Tư Khải bước lên bậc thang, vừa đi vừa nói: "Để người hầu thay thế toàn bộ ga giường, vỏ chăn với thảm, rèm cửa đi."

    "Dạ!"

    Tắm rửa xong, dưới lưng bọc một tấm khăn tắm, Trần Tư Khải cường tráng tản bộ trong phòng ngủ.

    Lại lần nữa mở điện thoại ra, lại lần nữ nhìn cái tên liên lạc "Cô nhóc Mộng" đó.

    Lại lần nữa do dự.

    Gọi, hay là không gọi?

    Đây là một chuyện khiến người ta rất đau đầu.

    "Trần Tư Khải tôi sao phải gọi điện thoại cho cô? Cô còn len lén gọi tôi là ông già Trần, còn đứng trước mặt tôi vừa nấc cụt vừa rót nước, làm sao tôi phải gọi điện thoại cho cô!"

    Trần Tư Khải ném điện thoại di động sang một bên, hung hắng nằm xuống giường.

    Nhỉn trần nhà, giống như trên trần nhà xuất hiện Tiêu Mộng.

    Cô đang quệt mồm, đáng thương nói với anh: "Tổng giám đốc Trần, giảm giá chút đi?"

    Trần Tư Khải muốn cười, dáng vẻ này của cô buồn cười chết người.

    Mẹ nó, vì sao lại nhớ cô?

    Cô chỉ là một quả bóng!
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 15: Cậu kim đối với cô thật tốt


    "Trời ơi, nặng quá đi...Đám khách này là hải mã sao, uống nhiều rượu thế làm gì, xem ra sau này mình còn phải luyện lực cánh tay nhiều nhiều..."

    Tiêu Mộng đang đi vòng vèo trên hành lang, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô nhìn số phòng, trước mặt đột nhiên xuất hiện một người, đụng vào Tiêu Mộng một cái: "A a a a..."

    Tiêu Mộng liên tục thét lên.

    Sau đó, xoảng xoảng xoảng...

    Một đống chai rượu đập bể trên đất, một nửa số rượu đã nát.

    Ngay cả khay rượu trong tay Tiêu Mộng cũng bay xuống.

    Tiêu Mộng sợ tới mức sững người mấy giây sau đó mới giậm chân, khóc nức nở như một đứa bé, thét lên với người đàn ông cũng đang ngẩn người: "Anh người này là sao thế! Anh đi đường cũng không nhìn đường sao? Tôi ôm đồ, chẳng lẽ anh cũng ôm sao? Anh muốn đụng chết tôi à! Không có việc gì thì đi đường mở mắt ra không được sao! Bây giờ phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ đây, rượu này toàn là rượu xa hoa đắt tiền! Anh bồi thường! Anh bồi thường! Anh bồi thường toàn bộ!!!"

    Giọng nói sắc nhọn khiến cho người đàn ông kia hoàn toàn ngơ ngác tại chỗ.

    Rất nhiều nhân viên cũng vây quanh nhìn sang bên này, chỉ trỏ, ý kia đều là nói, cái con nhóc 514 này xem như là xui xảo, bồi thường rượu này phải lên trăm triệu.

    Tiêu Mộng nghe đồng nghiệp xung quanh nói vậy, càng cảm thấy tủi thân, nước mắt lưng tròng, vẫn luôn nhịn không để nước mắt rơi xuống mà thôi.

    "Lân, làm sao thế? Sao lại dưng ở chỗ này? Bên trong đều đang chờ cậu đấy! Cô bé cậu chọn cũng đã chuẩn bị xong..." Lúc này ông chủ hộp đêm Ngũ Ca đi đến, vỗ vỗ bả vai Kim Lân, sao đó theo ánh mắt của Kim Lân nhìn thấy Tiêu Mộng và một đống chai vỡ.

    Những nhân viên công tác khác nhìn thấy là Ngũ Ca đến đấy cũng sợ giống như chuột, tất cả đều lẻn đi.

    Ngũ Ca nhướng mày, hung ác gào lên với Tiêu Mộng: "Cô đây là xảy ra chuyện gì? Sao có thể hô to gọi nhỏ với khách quý? Trước khi đi làm không học tập quy củ ở đây sao? Muốn chết sao? Mẹ nó! Phá bảng hiệu của ông đây, ông g**t ch*t cả nhà cô! Còn không nhanh nhận lỗi với cậu Kim! Nhanh lên! Thất thần thì có tác dụng gì! Khóc có giá trị gì!"

    Tiêu Mộng bị Ngũ Ca hung thần ác sát như cá sấu mắng đến ngơ ngác, cơ thể run rẩy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất, đôi mô nhỏ nhắn run lên, nức nở nghẹn ngào: "Rõ ràng là anh ta không nhìn đường, đâm vào tôi!"

    "Cô còn dám mạnh miệng!"

    Ngũ Ca rít lên một tiếng, hung hăng giơ cánh tay lên, tát về phía khuôn mặt của Tiêu Mộng.

    "Ngũ Ca! Chờ một chút!"

    Cạch! Kim Lân cầm cổ tay của Ngũ Ca, nhanh chóng liếc mắt nhìn Tiêu Mộng đang khóc bả vai run run, sau đó sáng lạn cười với Ngũ Ca, nói: "Ngũ Ca, cái này cũng phải trách tôi, anh em đi cũng quá gấp, thiếu chút nữa đụng cô nhóc này văng ra mấy mét. Rượu này, tính cho tôi. Đứng làm khó cô bé, nhìn qua thì cũng chỉ là một học sinh trung học, rất đáng thương."

    Ngũ Ca giật mình, biểu cảm tập tức bừng tỉnh hiểu ra, ác liệt nhìn Tiêu Mộng một chút, sau đó trên mặt nở một nụ cười xấu xa: "Ha ha, Lân à, cậu...cậu không phải là....khà khà, được được được, anh tác thành cho cậu!"

    Ngũ Ca lại hung dữ mắng Tiêu Mộng: "Cô thấy không! Cậu Kim đối với cô thật tốt! Cô làm sai chuyện, anh ấy cũng ôm hết tất cả cho cô! Vốn là công nhân viên như cô, không chỉ phải bồi thường gấp đôi tiền thưởng, còn phải phạt 60 triệu, nhưng nhìn mặt mũi của cậu Kim, tạm tha cho cô lần này! Cô phải hầu hạ câu Kim cho tốt cho tôi! Có nghe không?"

    "Hu hu hu..." Tiêu Mộng cũng không trả lời, chỉ là lẳng lặng khóc.

    Loại mắng người dời non lấp biển này, Tiêu Mộng lần đầu tiên gặp.

    Tính tình cha cô nóng này cũng không dữ dội như vậy.

    CHƯƠNG 15: CẬU KIM ĐỐI VỚI CÔ THẬT TỐT

    "Trời ơi, nặng quá đi...Đám khách này là hải mã sao, uống nhiều rượu thế làm gì, xem ra sau này mình còn phải luyện lực cánh tay nhiều nhiều..."

    Tiêu Mộng đang đi vòng vèo trên hành lang, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô nhìn số phòng, trước mặt đột nhiên xuất hiện một người, đụng vào Tiêu Mộng một cái: "A a a a..."

    Tiêu Mộng liên tục thét lên.

    Sau đó, xoảng xoảng xoảng...

    Một đống chai rượu đập bể trên đất, một nửa số rượu đã nát.

    Ngay cả khay rượu trong tay Tiêu Mộng cũng bay xuống.

    Tiêu Mộng sợ tới mức sững người mấy giây sau đó mới giậm chân, khóc nức nở như một đứa bé, thét lên với người đàn ông cũng đang ngẩn người: "Anh người này là sao thế! Anh đi đường cũng không nhìn đường sao? Tôi ôm đồ, chẳng lẽ anh cũng ôm sao? Anh muốn đụng chết tôi à! Không có việc gì thì đi đường mở mắt ra không được sao! Bây giờ phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ đây, rượu này toàn là rượu xa hoa đắt tiền! Anh bồi thường! Anh bồi thường! Anh bồi thường toàn bộ!!!"

    Giọng nói sắc nhọn khiến cho người đàn ông kia hoàn toàn ngơ ngác tại chỗ.

    Rất nhiều nhân viên cũng vây quanh nhìn sang bên này, chỉ trỏ, ý kia đều là nói, cái con nhóc 514 này xem như là xui xảo, bồi thường rượu này phải lên trăm triệu.

    Tiêu Mộng nghe đồng nghiệp xung quanh nói vậy, càng cảm thấy tủi thân, nước mắt lưng tròng, vẫn luôn nhịn không để nước mắt rơi xuống mà thôi.

    "Lân, làm sao thế? Sao lại dưng ở chỗ này? Bên trong đều đang chờ cậu đấy! Cô bé cậu chọn cũng đã chuẩn bị xong..." Lúc này ông chủ hộp đêm Ngũ Ca đi đến, vỗ vỗ bả vai Kim Lân, sao đó theo ánh mắt của Kim Lân nhìn thấy Tiêu Mộng và một đống chai vỡ.

    Những nhân viên công tác khác nhìn thấy là Ngũ Ca đến đấy cũng sợ giống như chuột, tất cả đều lẻn đi.

    Ngũ Ca nhướng mày, hung ác gào lên với Tiêu Mộng: "Cô đây là xảy ra chuyện gì? Sao có thể hô to gọi nhỏ với khách quý? Trước khi đi làm không học tập quy củ ở đây sao? Muốn chết sao? Mẹ nó! Phá bảng hiệu của ông đây, ông g**t ch*t cả nhà cô! Còn không nhanh nhận lỗi với cậu Kim! Nhanh lên! Thất thần thì có tác dụng gì! Khóc có giá trị gì!"

    Tiêu Mộng bị Ngũ Ca hung thần ác sát như cá sấu mắng đến ngơ ngác, cơ thể run rẩy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất, đôi mô nhỏ nhắn run lên, nức nở nghẹn ngào: "Rõ ràng là anh ta không nhìn đường, đâm vào tôi!"

    "Cô còn dám mạnh miệng!"

    Ngũ Ca rít lên một tiếng, hung hăng giơ cánh tay lên, tát về phía khuôn mặt của Tiêu Mộng.

    "Ngũ Ca! Chờ một chút!"

    Cạch! Kim Lân cầm cổ tay của Ngũ Ca, nhanh chóng liếc mắt nhìn Tiêu Mộng đang khóc bả vai run run, sau đó sáng lạn cười với Ngũ Ca, nói: "Ngũ Ca, cái này cũng phải trách tôi, anh em đi cũng quá gấp, thiếu chút nữa đụng cô nhóc này văng ra mấy mét. Rượu này, tính cho tôi. Đứng làm khó cô bé, nhìn qua thì cũng chỉ là một học sinh trung học, rất đáng thương."

    Ngũ Ca giật mình, biểu cảm tập tức bừng tỉnh hiểu ra, ác liệt nhìn Tiêu Mộng một chút, sau đó trên mặt nở một nụ cười xấu xa: "Ha ha, Lân à, cậu...cậu không phải là....khà khà, được được được, anh tác thành cho cậu!"

    Ngũ Ca lại hung dữ mắng Tiêu Mộng: "Cô thấy không! Cậu Kim đối với cô thật tốt! Cô làm sai chuyện, anh ấy cũng ôm hết tất cả cho cô! Vốn là công nhân viên như cô, không chỉ phải bồi thường gấp đôi tiền thưởng, còn phải phạt 60 triệu, nhưng nhìn mặt mũi của cậu Kim, tạm tha cho cô lần này! Cô phải hầu hạ câu Kim cho tốt cho tôi! Có nghe không?"

    "Hu hu hu..." Tiêu Mộng cũng không trả lời, chỉ là lẳng lặng khóc.

    Loại mắng người dời non lấp biển này, Tiêu Mộng lần đầu tiên gặp.

    Tính tình cha cô nóng này cũng không dữ dội như vậy.

    CHƯƠNG 15: CẬU KIM ĐỐI VỚI CÔ THẬT TỐT

    "Trời ơi, nặng quá đi...Đám khách này là hải mã sao, uống nhiều rượu thế làm gì, xem ra sau này mình còn phải luyện lực cánh tay nhiều nhiều..."

    Tiêu Mộng đang đi vòng vèo trên hành lang, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ngô nhìn số phòng, trước mặt đột nhiên xuất hiện một người, đụng vào Tiêu Mộng một cái: "A a a a..."

    Tiêu Mộng liên tục thét lên.

    Sau đó, xoảng xoảng xoảng...

    Một đống chai rượu đập bể trên đất, một nửa số rượu đã nát.

    Ngay cả khay rượu trong tay Tiêu Mộng cũng bay xuống.

    Tiêu Mộng sợ tới mức sững người mấy giây sau đó mới giậm chân, khóc nức nở như một đứa bé, thét lên với người đàn ông cũng đang ngẩn người: "Anh người này là sao thế! Anh đi đường cũng không nhìn đường sao? Tôi ôm đồ, chẳng lẽ anh cũng ôm sao? Anh muốn đụng chết tôi à! Không có việc gì thì đi đường mở mắt ra không được sao! Bây giờ phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ đây, rượu này toàn là rượu xa hoa đắt tiền! Anh bồi thường! Anh bồi thường! Anh bồi thường toàn bộ!!!"

    Giọng nói sắc nhọn khiến cho người đàn ông kia hoàn toàn ngơ ngác tại chỗ.

    Rất nhiều nhân viên cũng vây quanh nhìn sang bên này, chỉ trỏ, ý kia đều là nói, cái con nhóc 514 này xem như là xui xảo, bồi thường rượu này phải lên trăm triệu.

    Tiêu Mộng nghe đồng nghiệp xung quanh nói vậy, càng cảm thấy tủi thân, nước mắt lưng tròng, vẫn luôn nhịn không để nước mắt rơi xuống mà thôi.

    "Lân, làm sao thế? Sao lại dưng ở chỗ này? Bên trong đều đang chờ cậu đấy! Cô bé cậu chọn cũng đã chuẩn bị xong..." Lúc này ông chủ hộp đêm Ngũ Ca đi đến, vỗ vỗ bả vai Kim Lân, sao đó theo ánh mắt của Kim Lân nhìn thấy Tiêu Mộng và một đống chai vỡ.

    Những nhân viên công tác khác nhìn thấy là Ngũ Ca đến đấy cũng sợ giống như chuột, tất cả đều lẻn đi.

    Ngũ Ca nhướng mày, hung ác gào lên với Tiêu Mộng: "Cô đây là xảy ra chuyện gì? Sao có thể hô to gọi nhỏ với khách quý? Trước khi đi làm không học tập quy củ ở đây sao? Muốn chết sao? Mẹ nó! Phá bảng hiệu của ông đây, ông g**t ch*t cả nhà cô! Còn không nhanh nhận lỗi với cậu Kim! Nhanh lên! Thất thần thì có tác dụng gì! Khóc có giá trị gì!"

    Tiêu Mộng bị Ngũ Ca hung thần ác sát như cá sấu mắng đến ngơ ngác, cơ thể run rẩy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất, đôi mô nhỏ nhắn run lên, nức nở nghẹn ngào: "Rõ ràng là anh ta không nhìn đường, đâm vào tôi!"

    "Cô còn dám mạnh miệng!"

    Ngũ Ca rít lên một tiếng, hung hăng giơ cánh tay lên, tát về phía khuôn mặt của Tiêu Mộng.

    "Ngũ Ca! Chờ một chút!"

    Cạch! Kim Lân cầm cổ tay của Ngũ Ca, nhanh chóng liếc mắt nhìn Tiêu Mộng đang khóc bả vai run run, sau đó sáng lạn cười với Ngũ Ca, nói: "Ngũ Ca, cái này cũng phải trách tôi, anh em đi cũng quá gấp, thiếu chút nữa đụng cô nhóc này văng ra mấy mét. Rượu này, tính cho tôi. Đứng làm khó cô bé, nhìn qua thì cũng chỉ là một học sinh trung học, rất đáng thương."

    Ngũ Ca giật mình, biểu cảm tập tức bừng tỉnh hiểu ra, ác liệt nhìn Tiêu Mộng một chút, sau đó trên mặt nở một nụ cười xấu xa: "Ha ha, Lân à, cậu...cậu không phải là....khà khà, được được được, anh tác thành cho cậu!"

    Ngũ Ca lại hung dữ mắng Tiêu Mộng: "Cô thấy không! Cậu Kim đối với cô thật tốt! Cô làm sai chuyện, anh ấy cũng ôm hết tất cả cho cô! Vốn là công nhân viên như cô, không chỉ phải bồi thường gấp đôi tiền thưởng, còn phải phạt 60 triệu, nhưng nhìn mặt mũi của cậu Kim, tạm tha cho cô lần này! Cô phải hầu hạ câu Kim cho tốt cho tôi! Có nghe không?"

    "Hu hu hu..." Tiêu Mộng cũng không trả lời, chỉ là lẳng lặng khóc.

    Loại mắng người dời non lấp biển này, Tiêu Mộng lần đầu tiên gặp.

    Tính tình cha cô nóng này cũng không dữ dội như vậy.
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 16: Dưới ánh mắt quần chúng


    Tiêu Mộng một hơi chạy đến trăm mét, cô mới dừng lại, hoảng sợ nhìn về phía sau, một bên vỗ vỗ ngực.

    "Vẫn ổn vẫn ổn, anh ta không có chạy theo, người này nhất định là bị bệnh thần kinh, lúc nói chuyện vì sao cứ thích ép người khác chứ, khó chịu như vậy. Ở đây người kỳ kỳ quái quái đúng là nhiều."

    "Cô nhóc, làm gì ở đây vậy?"

    "A a a " Tiêu Mộng sợ đến mức nhảy lên cao ba thước.

    Hoảng sợ quay người nhìn lại, lúc thấy đó là Bạch Mị thì mới thở dài một hơi.

    "Ôi, chị Mị, chị hù chết em rồi. Em còn tưởng là người điên vừa rồi chứ!"

    "Hả? Người điên cái gì?" Vẻ mặt Bạch Mị khó hiểu: "Có người điên nào làm cho Tiểu Mộng của chúng ta sợ đến mức như vậy chứ? Ha ha."

    Tiêu Mộng xoa xoa cái trán đầy mồ hôi lạnh: "Ai, một lời khó nó hết. Có một người đàn ông đụng vào em, cứ muốn hỏi tên em, nói thì cứ nói, cứ thích đè ép em lên tường mà nói chuyện, miệng của anh ta toàn là mùi rượu, thiếu chút nữa xông chết em, sau là em trốn ra được."

    Bạch Mị hé mắt: "Mộng, vậy em cẩn thận anh ta một chút, ở đây có rất nhiều đàn ông xấu xa, cho em cái gậy nhỏ này, em giấu trong túi, gặp người muốn làm bậy với em, em lấy gậy đập anh ta, sau đó lại chạy đi.A đúng rồi, không thể dùng cái này để đập khách của chúng ta, đây là cho em dừng phòng ngừa sắc lang."

    Mấy câu đằng sau của Bạch Mị, Tiêu Mộng không nghe được.

    Trong đầu cô lập tức nghĩ đến hai hình ảnh, thứ nhất, cô dùng cái gậy nhỏ này hung hăng đập bể đầu Trần Tư Khải.

    Ha ha ha, để anh còn lợi hại như vậy, để anh cứ âm hiểm ngoan độc như vậy? Đập bể đầu chó của anh!

    Ha ha ha ha...

    Hình ảnh thứ hai, là cô dùng gật nhỏ này, hung hăng đập vào móng vuốt của người điên vừa rồi, rắc rắc rắc, giống như đập bể băng giòn vậy. Đập nát mấy ngón tay của người đàn ông điên khùng kia.

    Ha ha ha ha...

    Tiêu Mộng cầm cây gậy nhỏ, ngửa mặt lên trời cười dài.

    Bạch Mị sờ lên trán cô: "Ai nha, đứa nhỏ này, không phải là bị dọa thành bệnh rồi chứ."

    Quản lý bên kia nhận được một bộ đàm nội bộ: "A? Cái gì? Gọi Tiêu Mộng? Chúng ta ở đây có Tiêu Mộng sao? Ai nha, tôi đây tìm tìm...Ừ, tôi biết số hiệu của những người này...Tiên sinh, anh có biết mã số của Tiêu Mộng bao nhiêu không?...Như vậy sao, vâng vâng, xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm ra Tiêu Mộng này cho ngài, để cô ta qua đó..." Sau một hồi khom lưng cúi đầu, quản lý chạy vào trong văn phòng, lại lần lượt đi tra sổ ghi chép tên tuổi.

    Lúc này, Tiêu Mộng đã nhận mệnh lệnh mới, bưng tám chai rượu vào phòng 8816.

    Vừa vào vừa, một phòng khói bên trong xông đến, thiếu chút nữa làm Tiêu Mộng sặc chết đi.

    Má ơi, người ta đốt lửa ở đây sao? Hút bao nhiêu thuốc thế chứ? Không sợ ung thư phổi sao! Sặc chết người đi được!

    Tiêu Mộng nhìn nhìn một lúc, cuối cùng nhìn thấy được cái bàn.

    Ngồi xồm người xuống, đặt tám bình rượu lên bàn. Sau đó cúi đầu, dùng một loại giọng nói công thứ không thành đổi nói: "Khách quan, đây là rượu ngài gọi."

    CHƯƠNG 16: DƯỚI ÁNH MẮT QUẦN CHÚNG

    Tiêu Mộng một hơi chạy đến trăm mét, cô mới dừng lại, hoảng sợ nhìn về phía sau, một bên vỗ vỗ ngực.

    "Vẫn ổn vẫn ổn, anh ta không có chạy theo, người này nhất định là bị bệnh thần kinh, lúc nói chuyện vì sao cứ thích ép người khác chứ, khó chịu như vậy. Ở đây người kỳ kỳ quái quái đúng là nhiều."

    "Cô nhóc, làm gì ở đây vậy?"

    "A a a " Tiêu Mộng sợ đến mức nhảy lên cao ba thước.

    Hoảng sợ quay người nhìn lại, lúc thấy đó là Bạch Mị thì mới thở dài một hơi.

    "Ôi, chị Mị, chị hù chết em rồi. Em còn tưởng là người điên vừa rồi chứ!"

    "Hả? Người điên cái gì?" Vẻ mặt Bạch Mị khó hiểu: "Có người điên nào làm cho Tiểu Mộng của chúng ta sợ đến mức như vậy chứ? Ha ha."

    Tiêu Mộng xoa xoa cái trán đầy mồ hôi lạnh: "Ai, một lời khó nó hết. Có một người đàn ông đụng vào em, cứ muốn hỏi tên em, nói thì cứ nói, cứ thích đè ép em lên tường mà nói chuyện, miệng của anh ta toàn là mùi rượu, thiếu chút nữa xông chết em, sau là em trốn ra được."

    Bạch Mị hé mắt: "Mộng, vậy em cẩn thận anh ta một chút, ở đây có rất nhiều đàn ông xấu xa, cho em cái gậy nhỏ này, em giấu trong túi, gặp người muốn làm bậy với em, em lấy gậy đập anh ta, sau đó lại chạy đi.A đúng rồi, không thể dùng cái này để đập khách của chúng ta, đây là cho em dừng phòng ngừa sắc lang."

    Mấy câu đằng sau của Bạch Mị, Tiêu Mộng không nghe được.

    Trong đầu cô lập tức nghĩ đến hai hình ảnh, thứ nhất, cô dùng cái gậy nhỏ này hung hăng đập bể đầu Trần Tư Khải.

    Ha ha ha, để anh còn lợi hại như vậy, để anh cứ âm hiểm ngoan độc như vậy? Đập bể đầu chó của anh!

    Ha ha ha ha...

    Hình ảnh thứ hai, là cô dùng gật nhỏ này, hung hăng đập vào móng vuốt của người điên vừa rồi, rắc rắc rắc, giống như đập bể băng giòn vậy. Đập nát mấy ngón tay của người đàn ông điên khùng kia.

    Ha ha ha ha...

    Tiêu Mộng cầm cây gậy nhỏ, ngửa mặt lên trời cười dài.

    Bạch Mị sờ lên trán cô: "Ai nha, đứa nhỏ này, không phải là bị dọa thành bệnh rồi chứ."

    Quản lý bên kia nhận được một bộ đàm nội bộ: "A? Cái gì? Gọi Tiêu Mộng? Chúng ta ở đây có Tiêu Mộng sao? Ai nha, tôi đây tìm tìm...Ừ, tôi biết số hiệu của những người này...Tiên sinh, anh có biết mã số của Tiêu Mộng bao nhiêu không?...Như vậy sao, vâng vâng, xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm ra Tiêu Mộng này cho ngài, để cô ta qua đó..." Sau một hồi khom lưng cúi đầu, quản lý chạy vào trong văn phòng, lại lần lượt đi tra sổ ghi chép tên tuổi.

    Lúc này, Tiêu Mộng đã nhận mệnh lệnh mới, bưng tám chai rượu vào phòng 8816.

    Vừa vào vừa, một phòng khói bên trong xông đến, thiếu chút nữa làm Tiêu Mộng sặc chết đi.

    Má ơi, người ta đốt lửa ở đây sao? Hút bao nhiêu thuốc thế chứ? Không sợ ung thư phổi sao! Sặc chết người đi được!

    Tiêu Mộng nhìn nhìn một lúc, cuối cùng nhìn thấy được cái bàn.

    Ngồi xồm người xuống, đặt tám bình rượu lên bàn. Sau đó cúi đầu, dùng một loại giọng nói công thứ không thành đổi nói: "Khách quan, đây là rượu ngài gọi."

    CHƯƠNG 16: DƯỚI ÁNH MẮT QUẦN CHÚNG

    Tiêu Mộng một hơi chạy đến trăm mét, cô mới dừng lại, hoảng sợ nhìn về phía sau, một bên vỗ vỗ ngực.

    "Vẫn ổn vẫn ổn, anh ta không có chạy theo, người này nhất định là bị bệnh thần kinh, lúc nói chuyện vì sao cứ thích ép người khác chứ, khó chịu như vậy. Ở đây người kỳ kỳ quái quái đúng là nhiều."

    "Cô nhóc, làm gì ở đây vậy?"

    "A a a " Tiêu Mộng sợ đến mức nhảy lên cao ba thước.

    Hoảng sợ quay người nhìn lại, lúc thấy đó là Bạch Mị thì mới thở dài một hơi.

    "Ôi, chị Mị, chị hù chết em rồi. Em còn tưởng là người điên vừa rồi chứ!"

    "Hả? Người điên cái gì?" Vẻ mặt Bạch Mị khó hiểu: "Có người điên nào làm cho Tiểu Mộng của chúng ta sợ đến mức như vậy chứ? Ha ha."

    Tiêu Mộng xoa xoa cái trán đầy mồ hôi lạnh: "Ai, một lời khó nó hết. Có một người đàn ông đụng vào em, cứ muốn hỏi tên em, nói thì cứ nói, cứ thích đè ép em lên tường mà nói chuyện, miệng của anh ta toàn là mùi rượu, thiếu chút nữa xông chết em, sau là em trốn ra được."

    Bạch Mị hé mắt: "Mộng, vậy em cẩn thận anh ta một chút, ở đây có rất nhiều đàn ông xấu xa, cho em cái gậy nhỏ này, em giấu trong túi, gặp người muốn làm bậy với em, em lấy gậy đập anh ta, sau đó lại chạy đi.A đúng rồi, không thể dùng cái này để đập khách của chúng ta, đây là cho em dừng phòng ngừa sắc lang."

    Mấy câu đằng sau của Bạch Mị, Tiêu Mộng không nghe được.

    Trong đầu cô lập tức nghĩ đến hai hình ảnh, thứ nhất, cô dùng cái gậy nhỏ này hung hăng đập bể đầu Trần Tư Khải.

    Ha ha ha, để anh còn lợi hại như vậy, để anh cứ âm hiểm ngoan độc như vậy? Đập bể đầu chó của anh!

    Ha ha ha ha...

    Hình ảnh thứ hai, là cô dùng gật nhỏ này, hung hăng đập vào móng vuốt của người điên vừa rồi, rắc rắc rắc, giống như đập bể băng giòn vậy. Đập nát mấy ngón tay của người đàn ông điên khùng kia.

    Ha ha ha ha...

    Tiêu Mộng cầm cây gậy nhỏ, ngửa mặt lên trời cười dài.

    Bạch Mị sờ lên trán cô: "Ai nha, đứa nhỏ này, không phải là bị dọa thành bệnh rồi chứ."

    Quản lý bên kia nhận được một bộ đàm nội bộ: "A? Cái gì? Gọi Tiêu Mộng? Chúng ta ở đây có Tiêu Mộng sao? Ai nha, tôi đây tìm tìm...Ừ, tôi biết số hiệu của những người này...Tiên sinh, anh có biết mã số của Tiêu Mộng bao nhiêu không?...Như vậy sao, vâng vâng, xin ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ tìm ra Tiêu Mộng này cho ngài, để cô ta qua đó..." Sau một hồi khom lưng cúi đầu, quản lý chạy vào trong văn phòng, lại lần lượt đi tra sổ ghi chép tên tuổi.

    Lúc này, Tiêu Mộng đã nhận mệnh lệnh mới, bưng tám chai rượu vào phòng 8816.

    Vừa vào vừa, một phòng khói bên trong xông đến, thiếu chút nữa làm Tiêu Mộng sặc chết đi.

    Má ơi, người ta đốt lửa ở đây sao? Hút bao nhiêu thuốc thế chứ? Không sợ ung thư phổi sao! Sặc chết người đi được!

    Tiêu Mộng nhìn nhìn một lúc, cuối cùng nhìn thấy được cái bàn.

    Ngồi xồm người xuống, đặt tám bình rượu lên bàn. Sau đó cúi đầu, dùng một loại giọng nói công thứ không thành đổi nói: "Khách quan, đây là rượu ngài gọi."
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 17: Cảm ơn anh đã cứu tôi


    Tiêu Mộng bĩu môi nói xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi muốn đánh người kia, ai dè lại đánh nhầm người, ân nhân à, anh không sao chứ?”

    Kim Lân đá một cước qua, đá thằng nhóc có ý đồ đánh anh xa vài mét, sau đó vung nắm tay trái, đánh bay một tên khác.

    Vẫn còn có tâm tư tán tỉnh Tiêu Mộng: “Ai da, cô bé à, tôi vì em mà đầu rơi máu chảy, có phải em tính lấy thân báo đáp không?”

    Tiêu Mộng sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy, đâu còn tâm trạng mà phản ứng lời nói th* t*c của anh ta, hét lên: “Á á á, trước mặt có người muốn đánh anh! Á á, anh mau nhìn đi!”

    Đang đánh hăng say, Ngũ Ca mang theo một đám người chạy tới: “Lân! Nơi này giao cho anh thu thập! Mẹ nó, ngay cả cậu chủ Kim cũng dám động! Các ngươi dừng hết lại cho tôi! Biết ai đây không hả? Đây là cậu chủ tập đoàn tài chính Vàng Bạc! Muốn chết à! Dừng hết lại cho tôi! Để cậu Trần của Chính Hổ Đường tới đây, phế hết mấy người các người!”

    Mấy tên nhóc trong phòng kia đều bị dọa sợ, cả đám ngừng đánh, ngây ra như phỗng.

    Không ai có thể ngờ, cái tên đàn ông đẹp trai trẻ tuổi này lại là cậu chủ của tập đoàn tài chính Vàng Bạc, hơn nữa Ngũ Ca còn nhắc tới Chính Hổ Đường!

    Chính Hổ Đường! Chính là... băng đảng lớn nhất trong các tổ chức ngầm!

    Cậu Trần, đương gia trẻ tuổi nhất của Chính Hổ Đường, lẽ nào cũng quen biết với cậu chủ Kim sao?

    Tiếp tục liên tưởng, đám côn đồ trở nên yên tĩnh. ngôn tình hay

    Chọc ai cũng không thể chọc Chính Hổ Đường.

    Vang danh giang hồ... người người cảm thấy bất an.

    Kim Lân phủi tay, quay người ôm lấy Tiêu Mộng đang sợ hãi, giống như đang ôm đồ của nhà mình, gật đầu nói với Ngũ Ca: “Ngũ Ca tới đúng đúng lúc lắm. Cái tên kia muốn ăn đậu hủ người phụ nữ của tôi! Hắn ta coi trời bằng vung! Ngũ Ca, anh thay tôi phế hắn đi!”

    Ngũ Ca liếc Tiêu Mộng, ầy, lại là cô gái kia, xem ra Kim Lân thật sự để ý tới cô gái này, hở ra là “người phụ nữ của tôi”.

    Ngũ Ca ôm đồm tất cả: “Anh em, cậu cứ đi đi, chỗ này giao cho anh, anh nhất định khiến cho cái tên cặn bã này không nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai! To gan lớn mật! Ngay cả người của cậu chủ Kim cũng dám động? Đúng là muốn tìm chết!”

    Kim Lân và Ngũ Ca liếc nhau, mỉm cười, vẫy tay rồi ôm Tiêu Mộng rời đi.

    CHƯƠNG 17: CẢM ƠN ANH ĐÃ CỨU TÔI

    Tiêu Mộng bĩu môi nói xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi muốn đánh người kia, ai dè lại đánh nhầm người, ân nhân à, anh không sao chứ?”

    Kim Lân đá một cước qua, đá thằng nhóc có ý đồ đánh anh xa vài mét, sau đó vung nắm tay trái, đánh bay một tên khác.

    Vẫn còn có tâm tư tán tỉnh Tiêu Mộng: “Ai da, cô bé à, tôi vì em mà đầu rơi máu chảy, có phải em tính lấy thân báo đáp không?”

    Tiêu Mộng sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy, đâu còn tâm trạng mà phản ứng lời nói th* t*c của anh ta, hét lên: “Á á á, trước mặt có người muốn đánh anh! Á á, anh mau nhìn đi!”

    Đang đánh hăng say, Ngũ Ca mang theo một đám người chạy tới: “Lân! Nơi này giao cho anh thu thập! Mẹ nó, ngay cả cậu chủ Kim cũng dám động! Các ngươi dừng hết lại cho tôi! Biết ai đây không hả? Đây là cậu chủ tập đoàn tài chính Vàng Bạc! Muốn chết à! Dừng hết lại cho tôi! Để cậu Trần của Chính Hổ Đường tới đây, phế hết mấy người các người!”

    Mấy tên nhóc trong phòng kia đều bị dọa sợ, cả đám ngừng đánh, ngây ra như phỗng.

    Không ai có thể ngờ, cái tên đàn ông đẹp trai trẻ tuổi này lại là cậu chủ của tập đoàn tài chính Vàng Bạc, hơn nữa Ngũ Ca còn nhắc tới Chính Hổ Đường!

    Chính Hổ Đường! Chính là... băng đảng lớn nhất trong các tổ chức ngầm!

    Cậu Trần, đương gia trẻ tuổi nhất của Chính Hổ Đường, lẽ nào cũng quen biết với cậu chủ Kim sao?

    Tiếp tục liên tưởng, đám côn đồ trở nên yên tĩnh.

    Chọc ai cũng không thể chọc Chính Hổ Đường.

    Vang danh giang hồ... người người cảm thấy bất an.

    Kim Lân phủi tay, quay người ôm lấy Tiêu Mộng đang sợ hãi, giống như đang ôm đồ của nhà mình, gật đầu nói với Ngũ Ca: “Ngũ Ca tới đúng đúng lúc lắm. Cái tên kia muốn ăn đậu hủ người phụ nữ của tôi! Hắn ta coi trời bằng vung! Ngũ Ca, anh thay tôi phế hắn đi!”

    Ngũ Ca liếc Tiêu Mộng, ầy, lại là cô gái kia, xem ra Kim Lân thật sự để ý tới cô gái này, hở ra là “người phụ nữ của tôi”.

    Ngũ Ca ôm đồm tất cả: “Anh em, cậu cứ đi đi, chỗ này giao cho anh, anh nhất định khiến cho cái tên cặn bã này không nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai! To gan lớn mật! Ngay cả người của cậu chủ Kim cũng dám động? Đúng là muốn tìm chết!”

    Kim Lân và Ngũ Ca liếc nhau, mỉm cười, vẫy tay rồi ôm Tiêu Mộng rời đi.

    CHƯƠNG 17: CẢM ƠN ANH ĐÃ CỨU TÔI

    Tiêu Mộng bĩu môi nói xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi muốn đánh người kia, ai dè lại đánh nhầm người, ân nhân à, anh không sao chứ?”

    Kim Lân đá một cước qua, đá thằng nhóc có ý đồ đánh anh xa vài mét, sau đó vung nắm tay trái, đánh bay một tên khác.

    Vẫn còn có tâm tư tán tỉnh Tiêu Mộng: “Ai da, cô bé à, tôi vì em mà đầu rơi máu chảy, có phải em tính lấy thân báo đáp không?”

    Tiêu Mộng sợ tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy, đâu còn tâm trạng mà phản ứng lời nói th* t*c của anh ta, hét lên: “Á á á, trước mặt có người muốn đánh anh! Á á, anh mau nhìn đi!”

    Đang đánh hăng say, Ngũ Ca mang theo một đám người chạy tới: “Lân! Nơi này giao cho anh thu thập! Mẹ nó, ngay cả cậu chủ Kim cũng dám động! Các ngươi dừng hết lại cho tôi! Biết ai đây không hả? Đây là cậu chủ tập đoàn tài chính Vàng Bạc! Muốn chết à! Dừng hết lại cho tôi! Để cậu Trần của Chính Hổ Đường tới đây, phế hết mấy người các người!”

    Mấy tên nhóc trong phòng kia đều bị dọa sợ, cả đám ngừng đánh, ngây ra như phỗng.

    Không ai có thể ngờ, cái tên đàn ông đẹp trai trẻ tuổi này lại là cậu chủ của tập đoàn tài chính Vàng Bạc, hơn nữa Ngũ Ca còn nhắc tới Chính Hổ Đường!

    Chính Hổ Đường! Chính là... băng đảng lớn nhất trong các tổ chức ngầm!

    Cậu Trần, đương gia trẻ tuổi nhất của Chính Hổ Đường, lẽ nào cũng quen biết với cậu chủ Kim sao?

    Tiếp tục liên tưởng, đám côn đồ trở nên yên tĩnh.

    Chọc ai cũng không thể chọc Chính Hổ Đường.

    Vang danh giang hồ... người người cảm thấy bất an.

    Kim Lân phủi tay, quay người ôm lấy Tiêu Mộng đang sợ hãi, giống như đang ôm đồ của nhà mình, gật đầu nói với Ngũ Ca: “Ngũ Ca tới đúng đúng lúc lắm. Cái tên kia muốn ăn đậu hủ người phụ nữ của tôi! Hắn ta coi trời bằng vung! Ngũ Ca, anh thay tôi phế hắn đi!”

    Ngũ Ca liếc Tiêu Mộng, ầy, lại là cô gái kia, xem ra Kim Lân thật sự để ý tới cô gái này, hở ra là “người phụ nữ của tôi”.

    Ngũ Ca ôm đồm tất cả: “Anh em, cậu cứ đi đi, chỗ này giao cho anh, anh nhất định khiến cho cái tên cặn bã này không nhìn thấy ánh mặt trời ngày mai! To gan lớn mật! Ngay cả người của cậu chủ Kim cũng dám động? Đúng là muốn tìm chết!”

    Kim Lân và Ngũ Ca liếc nhau, mỉm cười, vẫy tay rồi ôm Tiêu Mộng rời đi.
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 18: Ngày đầu tiên đã đi làm muộn


    Lôi Bạc mặc kệ dáng vẻ thần hồn điên đảo kia của Kim Lân, trực tiếp nói xong rồi cầm lấy áo đi ra ngoài: “Này, cậu có đi hay không? Định tối nay ôm sô pha chỗ này ngủ sao? Tôi đi đây.”

    “Ấy, ấy! Bạn tốt! Đợi tôi với!”

    Kim Lân giật mình, nhảy dựng lên, cuống quít đuổi theo Lôi Bạc. Lúc cùng sóng vai đi ra ngoài với Lôi Bạc, Kim Lân vẫn còn lải nhải, cô gái mà cậu ta coi trọng thú vị tới mức nào, đơn thuần tới mức nào, ánh mắt sáng tới mức nào, môi đẹp tới mức nào...

    Lôi Bạc nghe thấy mà đầu cũng muốn nổ tung.

    Ra khỏi cửa câu lạc bộ, Lôi Bạc cuối cùng cũng không nhịn được, hít một hơi cơn gió đêm rồi nói: “Tôi cược cậu sẽ không theo đuổi được cô ấy!”

    “Cái gì? Cậu nói cái gì?”

    Kim Lân trợn to mắt, quần áo và mái tóc của anh ta tung bay trong gió đêm. Các chiếc cúc kim cương trên áo lóe sáng.

    “Tôi nói, tôi cược cậu sẽ không theo đuổi được cô gái này.”

    “Cậu đã từng gặp cô ấy sao?”

    “Không. Tôi không có hứng thú gặp kiểu phụ nữ non nớt này.”

    “Vậy tại sao cậu chắc chắn tôi không theo đuổi được cô ấy như vậy? Cậu không được đi, cậu mà không nói rõ ràng, thì tôi sẽ buồn bực tới chết đó.”

    Kim Lân túm lấy áo của Lôi Bạc, tỏ vẻ không thuận theo sẽ không buông. Lôi Bạc nhe răng cười: “Tại sao? Có lẽ là do giác quan thứ sáu. Thằng nhóc cậu hại nhiều phụ nữ như vậy, cảm giác, cũng nên có người phụ nữ tới trị cậu.”

    “Ha ha ha... Hóa ra là cậu đoán lung tung.” Lúc này Kim Lân mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, tự phụ cười hai tiếng: “Tôi nói cho cậu biết, Bạc, lần này cậu cứ chờ mà xem kịch vui đi! Người phụ nữ này, tôi nhất định sẽ bắt được tới tay! Một khi cậu chủ Kim tôi ra tay thì không có chuyện không thắng mà trở về? Cậu có dám đánh cược với tôi không?”

    Lôi Bạc chế giễu: “Đánh cược cái gì, cái này có gì đáng giá mà đánh cược?”

    “Thì đánh cược tôi có thể theo đuổi cô ấy không, có dám hay không?”

    Đôi mắt sáng trong suốt của Kim Lân nhìn chằm chằm Lôi Bạc.

    Lôi Bạc thật sự rất mệt, ngáp một cái rồi nói với vẻ tùy ý: “Được được được, cược thì cược, cậu muốn cược cái gì?”

    “Tôi lấy bình hoa triều Minh của nhà tôi đánh cược con hãn huyết bảo mã kia của cậu!”

    Lôi Bạc cười rộ lên, khẽ đẩy Kim Lân: “Thằng nhóc nhà cậu, cậu còn nhớ thương con ngựa của tôi sao? Được, tôi theo cậu! Cược đi. Không thèm nghe cậu nói nữa, tôi thật sự buồn ngủ muốn chết rồi. Liên lạc qua điện thoại sau đi. Bye.”

    Lôi Bạc bước vào xe, vẫy tay với Kim Lân rồi lái xe đi.

    Kim Lân xoay chìa khóa xe, còn đang ngây ngô cười với làn gió đêm.

    “Hê hê, hê hê, cậu chờ đó đi, tôi nhất định sẽ thắng! Nhất định sẽ!”

    Kim Lân quay người lại nhìn thoáng qua cửa câu lạc bộ Dạ Mị rồi mới lái xe của anh ta đi.

    ********

    Tiêu Mộng vô cùng mỏi mệt nhanh chóng quay về nhà, đã tới mười một rưỡi tối.

    CHƯƠNG 18: NGÀY ĐẦU TIÊN ĐÃ ĐI LÀM MUỘN

    Lôi Bạc mặc kệ dáng vẻ thần hồn điên đảo kia của Kim Lân, trực tiếp nói xong rồi cầm lấy áo đi ra ngoài: “Này, cậu có đi hay không? Định tối nay ôm sô pha chỗ này ngủ sao? Tôi đi đây.”

    “Ấy, ấy! Bạn tốt! Đợi tôi với!”

    Kim Lân giật mình, nhảy dựng lên, cuống quít đuổi theo Lôi Bạc. Lúc cùng sóng vai đi ra ngoài với Lôi Bạc, Kim Lân vẫn còn lải nhải, cô gái mà cậu ta coi trọng thú vị tới mức nào, đơn thuần tới mức nào, ánh mắt sáng tới mức nào, môi đẹp tới mức nào...

    Lôi Bạc nghe thấy mà đầu cũng muốn nổ tung.

    Ra khỏi cửa câu lạc bộ, Lôi Bạc cuối cùng cũng không nhịn được, hít một hơi cơn gió đêm rồi nói: “Tôi cược cậu sẽ không theo đuổi được cô ấy!”

    “Cái gì? Cậu nói cái gì?”

    Kim Lân trợn to mắt, quần áo và mái tóc của anh ta tung bay trong gió đêm. Các chiếc cúc kim cương trên áo lóe sáng.

    “Tôi nói, tôi cược cậu sẽ không theo đuổi được cô gái này.”

    “Cậu đã từng gặp cô ấy sao?”

    “Không. Tôi không có hứng thú gặp kiểu phụ nữ non nớt này.”

    “Vậy tại sao cậu chắc chắn tôi không theo đuổi được cô ấy như vậy? Cậu không được đi, cậu mà không nói rõ ràng, thì tôi sẽ buồn bực tới chết đó.”

    Kim Lân túm lấy áo của Lôi Bạc, tỏ vẻ không thuận theo sẽ không buông. Lôi Bạc nhe răng cười: “Tại sao? Có lẽ là do giác quan thứ sáu. Thằng nhóc cậu hại nhiều phụ nữ như vậy, cảm giác, cũng nên có người phụ nữ tới trị cậu.”

    “Ha ha ha... Hóa ra là cậu đoán lung tung.” Lúc này Kim Lân mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, tự phụ cười hai tiếng: “Tôi nói cho cậu biết, Bạc, lần này cậu cứ chờ mà xem kịch vui đi! Người phụ nữ này, tôi nhất định sẽ bắt được tới tay! Một khi cậu chủ Kim tôi ra tay thì không có chuyện không thắng mà trở về? Cậu có dám đánh cược với tôi không?”

    Lôi Bạc chế giễu: “Đánh cược cái gì, cái này có gì đáng giá mà đánh cược?”

    “Thì đánh cược tôi có thể theo đuổi cô ấy không, có dám hay không?”

    Đôi mắt sáng trong suốt của Kim Lân nhìn chằm chằm Lôi Bạc.

    Lôi Bạc thật sự rất mệt, ngáp một cái rồi nói với vẻ tùy ý: “Được được được, cược thì cược, cậu muốn cược cái gì?”

    “Tôi lấy bình hoa triều Minh của nhà tôi đánh cược con hãn huyết bảo mã kia của cậu!”

    Lôi Bạc cười rộ lên, khẽ đẩy Kim Lân: “Thằng nhóc nhà cậu, cậu còn nhớ thương con ngựa của tôi sao? Được, tôi theo cậu! Cược đi. Không thèm nghe cậu nói nữa, tôi thật sự buồn ngủ muốn chết rồi. Liên lạc qua điện thoại sau đi. Bye.”

    Lôi Bạc bước vào xe, vẫy tay với Kim Lân rồi lái xe đi.

    Kim Lân xoay chìa khóa xe, còn đang ngây ngô cười với làn gió đêm.

    “Hê hê, hê hê, cậu chờ đó đi, tôi nhất định sẽ thắng! Nhất định sẽ!”

    Kim Lân quay người lại nhìn thoáng qua cửa câu lạc bộ Dạ Mị rồi mới lái xe của anh ta đi.

    ********

    Tiêu Mộng vô cùng mỏi mệt nhanh chóng quay về nhà, đã tới mười một rưỡi tối.

    CHƯƠNG 18: NGÀY ĐẦU TIÊN ĐÃ ĐI LÀM MUỘN

    Lôi Bạc mặc kệ dáng vẻ thần hồn điên đảo kia của Kim Lân, trực tiếp nói xong rồi cầm lấy áo đi ra ngoài: “Này, cậu có đi hay không? Định tối nay ôm sô pha chỗ này ngủ sao? Tôi đi đây.”

    “Ấy, ấy! Bạn tốt! Đợi tôi với!”

    Kim Lân giật mình, nhảy dựng lên, cuống quít đuổi theo Lôi Bạc. Lúc cùng sóng vai đi ra ngoài với Lôi Bạc, Kim Lân vẫn còn lải nhải, cô gái mà cậu ta coi trọng thú vị tới mức nào, đơn thuần tới mức nào, ánh mắt sáng tới mức nào, môi đẹp tới mức nào...

    Lôi Bạc nghe thấy mà đầu cũng muốn nổ tung.

    Ra khỏi cửa câu lạc bộ, Lôi Bạc cuối cùng cũng không nhịn được, hít một hơi cơn gió đêm rồi nói: “Tôi cược cậu sẽ không theo đuổi được cô ấy!”

    “Cái gì? Cậu nói cái gì?”

    Kim Lân trợn to mắt, quần áo và mái tóc của anh ta tung bay trong gió đêm. Các chiếc cúc kim cương trên áo lóe sáng.

    “Tôi nói, tôi cược cậu sẽ không theo đuổi được cô gái này.”

    “Cậu đã từng gặp cô ấy sao?”

    “Không. Tôi không có hứng thú gặp kiểu phụ nữ non nớt này.”

    “Vậy tại sao cậu chắc chắn tôi không theo đuổi được cô ấy như vậy? Cậu không được đi, cậu mà không nói rõ ràng, thì tôi sẽ buồn bực tới chết đó.”

    Kim Lân túm lấy áo của Lôi Bạc, tỏ vẻ không thuận theo sẽ không buông. Lôi Bạc nhe răng cười: “Tại sao? Có lẽ là do giác quan thứ sáu. Thằng nhóc cậu hại nhiều phụ nữ như vậy, cảm giác, cũng nên có người phụ nữ tới trị cậu.”

    “Ha ha ha... Hóa ra là cậu đoán lung tung.” Lúc này Kim Lân mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, tự phụ cười hai tiếng: “Tôi nói cho cậu biết, Bạc, lần này cậu cứ chờ mà xem kịch vui đi! Người phụ nữ này, tôi nhất định sẽ bắt được tới tay! Một khi cậu chủ Kim tôi ra tay thì không có chuyện không thắng mà trở về? Cậu có dám đánh cược với tôi không?”

    Lôi Bạc chế giễu: “Đánh cược cái gì, cái này có gì đáng giá mà đánh cược?”

    “Thì đánh cược tôi có thể theo đuổi cô ấy không, có dám hay không?”

    Đôi mắt sáng trong suốt của Kim Lân nhìn chằm chằm Lôi Bạc.

    Lôi Bạc thật sự rất mệt, ngáp một cái rồi nói với vẻ tùy ý: “Được được được, cược thì cược, cậu muốn cược cái gì?”

    “Tôi lấy bình hoa triều Minh của nhà tôi đánh cược con hãn huyết bảo mã kia của cậu!”

    Lôi Bạc cười rộ lên, khẽ đẩy Kim Lân: “Thằng nhóc nhà cậu, cậu còn nhớ thương con ngựa của tôi sao? Được, tôi theo cậu! Cược đi. Không thèm nghe cậu nói nữa, tôi thật sự buồn ngủ muốn chết rồi. Liên lạc qua điện thoại sau đi. Bye.”

    Lôi Bạc bước vào xe, vẫy tay với Kim Lân rồi lái xe đi.

    Kim Lân xoay chìa khóa xe, còn đang ngây ngô cười với làn gió đêm.

    “Hê hê, hê hê, cậu chờ đó đi, tôi nhất định sẽ thắng! Nhất định sẽ!”

    Kim Lân quay người lại nhìn thoáng qua cửa câu lạc bộ Dạ Mị rồi mới lái xe của anh ta đi.

    ********
     
    Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
    Chương 19: Có phải rất khó chịu không


    Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?

    Biểu cảm này rất khiếp người.

    Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!

    Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?

    Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm.

    "Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"

    Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa.

    "A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?"

    "Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"

    Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.

    Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên..."

    "Hả? Ngủ quên?"

    Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?"

    "Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi."

    "Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"

    Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."

    Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."

    Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"

    Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"

    CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNG

    Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?

    Biểu cảm này rất khiếp người.

    Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!

    Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?

    Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm.

    "Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"

    Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa.

    "A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?"

    "Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"

    Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.

    Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên..."

    "Hả? Ngủ quên?"

    Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?"

    "Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi."

    "Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"

    Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."

    Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."

    Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"

    Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"

    CHƯƠNG 19: CÓ PHẢI RẤT KHÓ CHỊU KHÔNG

    Không phải chứ, anh không phải là muốn uống máu của cô chứ?

    Biểu cảm này rất khiếp người.

    Ai muốn gả cho Trần lột da, người đó là tự chịu đày đọa, tự ngược!

    Cả ngày đều bị ánh mắt giết người này nhìn chằm chằm, còn không phải sớm bị đông thành cục đá?

    Gả cho người như vậy, đó mới gọi là chết sớm siêu sinh sớm.

    "Có cần tôi tặng cho nhà cô đồng hồ không?"

    Anh lại lặp lại lời vừa rồi lần nữa.

    "A? Đồng hồ? Tại sao tặng tôi?"

    "Đồng hồ nhà cô chạy sai rồi đi, nếu không tại sao cô mười giờ mới tới công ty! Nói!"

    Một chữ "nói" cuối cùng, đơn giản chính là sấm sét lôi đình, làm Tiêu Mộng rùng mình.

    Tiêu Mộng âm thầm lắc cánh tay, giọng run rẩy nói: "Đồng hồ không chạy sai, đều rất tốt, là tôi...là tôi ngủ quên..."

    "Hả? Ngủ quên?"

    Trần Tư Khải ngồi thẳng lưng, bỏ chân xuống, không dám tin nhìn cô gái: "Chẳng lẽ cô không biết đặt báo thức?"

    "Đặt báo thức rồi, đặt hai cái lận...chỉ là...không gọi tôi dậy được thôi."

    "Đồng hồ cũng không gọi cô tỉnh được, cô là heo à! Ngày đầu tiên cô đi làm đã trễ, hơn nữa trễ tới nửa tiếng! Tiền lương một ngày của cô là hai trăm mốt, thời gian làm việc một ngày của cô là tám giờ, cô tính thử xem cô nên trừ bao nhiêu tiền?"

    Tiêu Mộng sững sờ, ngước khuôn mặt nhỏ, nhìn trần nhà, môi nhúc nhích, lẩm ba lẩm bẩm, lẩm bẩm một phút, cô lắc lắc đầu, giơ bàn tay nhỏ, nói với Trần Tư Khải: "Anh có máy tính không, tính tóan thật phiền phức."

    Trần Tư Khải cắn môi, hoàn toàn cạn lời với cô nhóc này. Cắn răng nghiến lợi: "Với trình độ của cô, không thể nào đậu đại học."

    Tiêu Mộng ngẩng cằm như đúng rồi, rất kiêu ngạo nói: "Tôi khoa văn! Hơn nữa tôi còn có điểm cộng sở trường! Ai nói tôi không đậu! Hừ!"

    Sắc mặt tốt hơn nhiều so với vừa rồi, giọng điệu cũng hài hòa hơn: "Tối qua cô đi đâu?"
     
    Back
    Top Bottom