Khác [STNeko] Sói Tinh Của Chàng Streamer

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 20: Được Ba Và Bố Đưa Đi Học


" A ừm, Cati giỏi quá, ráng miếng nữa là hết rồi "

" Ngoan, ăn xong muỗng này nữa là hết rồi nè Audi "

Chả hiểu sao sáng nay hai cô công chúa lại chán ăn.

Anh và hắn phải vừa dỗ vừa đút cho Audi và Cati ăn nhanh để còn đi học.

Mà cứ một lúc cả hai lại phải đổi chỗ.

Anh đút Cati hắn đút Audi, hồi nữa lại anh đút Audi hắn đút Cati.

Mẹ anh kêu để mẹ đút cho, nhưng anh vẫn cho mẹ nghỉ ngơi.

Một tí mẹ còn phải ghé qua nhà bạn để làm gì thì anh không biết.

Nên tí nữa chỉ có anh và hắn đưa hai đứa nhỏ đi học thôi.

Sau khi đút hai đứa nhỏ ăn xong thì anh mới ăn vội mấy muỗng cơm rồi đi thay quần áo, đánh miếng son, làm tóc tai gọn gọn cho đẹp thì mới đưa con đi học.

Còn hắn thấy anh chuẩn bị này kia cũng vui vẻ ngồi chơi với hai đứa nhỏ chờ anh.

" Ba lâu quá đi "

" Đúng rồi, lâu quá "

" Tí ba xuống mà hai đứa chờ chút đi "

" Dạ "

" Bà nội đi đâu rồi bố ơi "

" Bà nội có công việc rồi.

Chiều bà nội rước hai đứa nha "

" Ba với bố Thạch hong rước tụi con ạ "

" Chiều bố với ba có lịch rồi.

Bữa khác bố với ba đi rước hai đứa nha "

" Dạ "

Cuối cùng anh cũng xong rồi.

Xuống nhìn ba người.

Trông cũng yêu lắm.

Thôi thì hắn cũng đẹp, đi chung cũng không ngại.

Có khi ai cũng nhìn mất, visual x2 lận mà.

---

Anh để hắn lái xe, còn mình tranh thủ nhắn tin cho bên Phúc.

Đáng lẽ tới 8h mới đi tới chỗ tập.

Cơ mà lỡ đưa con đi học thì đi luôn cho tiện.

" Mày mè nheo quài, mệt ghê.

Hỏi nào đi chứ có ép mày đi liền đâu "

" Rồi 7 rưỡi "

" Ba ơi, chú Phúc hã ba "

" Ừm, đúng rồi chú Phúc đó "

" Lâu ròi tụi con chưa gặp chú á ba "

" Hai đứa muốn gặp chú Phúc hã, để mai chú Phúc có rảnh ba kêu qua chơi với hai đứa nha "

Nhà anh ở cũng không quá xa trường.

Nên cũng nhanh đến.

Sau khi tới trường, hắn chủ động mở cửa xe cho ba cha con.

Đúng như anh dự đoán, ai cũng nhìn bốn người họ.

Nhất là mấy cô giáo.

Chủ yếu là nhìn người đẹp giáng trần bên cạnh anh thôi.

Dù sao anh cũng hay đưa con đi học, có hắn là lần đầu đây.

" Bai hai đứa, học ngoan nha "

" Dạ bai ba bai bố Thạch ạ "

Giao hai đứa cho cô giáo xong, hai người cũng đi lại chỗ đậu xe.

Đường đi ngắn mà sao nay anh thấy nó dài như đường catwalk.

Bao nhiêu người là bấy nhiêu cặp mắt nhìn hai người.

Ngại hết chỗ, mà sao hắn trông cười vui lắm.

" Nè bộ anh hong thấy ngại hã "

" Ngại gì á bé "

" Ê, bé bé gì.

Cả đống người, im liền "

" Dạ "

Sao lạ lạ, bình thường anh mà nói tới vụ bé này bé nọ là hắn sẽ không có cười như này đâu.

Giờ thì cười tươi quá, tươi tới nỗi anh cũng bị hút vào nụ cười đó.

Bất giác mà cười theo.

* Khùng hã, tự nhiên cười điên rồi Sơn ơi *

" Neko, ăn phở ha "

" Phở, anh đói hã?

"

" Hong, nãy Neko ăn có nhiêu đâu "

" À, thôi hong sao, khỏi "

" Hong, một là bé đi ăn hai là giờ về anh nấu cho bé ăn "

" Khùng hã, giờ đi lên quán thằng Phúc tập hát kìa má "

" Kệ "

Anh tuy miệng phản đối chứ bụng thì đói thật.

Nãy nuốt vội nên ăn cũng chẳng đâu vô đâu.

Nếu là trước đây chắc anh sẽ bỏ bữa liền.

Nhưng mà giờ có Thạch rồi, không bỏ được nữa.

---

Hai người ghé một quán không quá đông khách.

Gọi một tô phở cho anh còn hắn chỉ mua một ly nước cam.

Dù sao ở nhà cũng đã ăn nên hắn không đói.

Hắn cứ nhìn anh ăn mà cười. * Bé mèo ăn ngon quá, đói mà tính bỏ bữa hã * Anh bị nhìn đến ngại mà cũng phải ngẩng đầu lên.

" Sao không kêu một tô đi "

" Hong đói "

" Rồi.. làm gì nhìn người ta ăn quài dị má "

" Nhìn Neko ăn ngon mà hồi nãy còn nói hong chịu ăn đó "

" Thì..đâu cần "

" Neko ăn xong đi rồi lên chỗ Phúc nè "

Nhìn môi bé mèo có lớp son bóng nhẹ, đỏ mọng.

Hắn lại muốn chiếm lấy đôi môi đó.

Hủ mật của riêng Sơn Thạch.

Nuốt ực, cố kiềm chế lại.

Ở ngoài đường mà hắn lại cảm thấy trong người nóng lạ.

Dù trời nắng chang nhưng cái nóng này từ trong từ dưới lên.

Khó chịu thật.

Với cái visual x2 mà anh nghĩ thì mới ăn nửa tô mà đã có thêm khách vào ngồi.

Toàn là mấy bạn nữ.

Anh cười thầm, nghĩ sao mà chụp hình người ta công khai vậy hã.

Bộ tưởng anh không thấy thật à.

Hay định viết báo phát hiện Neko Lê đi ăn cùng trai đẹp đây.

" Neko ơi, anh hỏi cái "

" Bộ bình thường Neko đi ăn là người ta chụp hình vậy hã.

Có tâm lắm nè, bật cả flash kìa "

Anh nghe mà phụt cười, xém sặc.

Nghĩ lài hồi trước lúc con cún bự Sơn Thạch còn là bé sói ST của anh.

Không ít lần bị chụp hình nhưng để như hôm nay thì không đâu.

Có vài lần ra ngoài cùng ST, fan anh còn xin chụp hình chung.

Mà giờ chắc không dám chụp chung nữa mất.

Ăn xong, đang định đi tính tiền thì điện thoại có thông báo từ quản lý.

Anh mở lên xem.

* Neko, sáng nay em đi ăn với ai vậy *

* Người ta đăng bài rồi kìa Neko *

* đã gửi một link *

Còn đang bắt ngờ vì độ lan tin này.

Hắn đã tính tiền rồi kéo anh về.

Ngồi trên xe đọc mấy bài viết trên thread mà anh cười rồi bất lực trước sự mê trai của các cẩm chướng nhà mình.

Đời nào fan thấy idol đi ăn với trai còn là trai đẹp thì lại ủng hộ anh với hắn.

Lên bài cứ tưởng đâu hai người là người yêu nhau không đó.

Khoan đã * Người yêu? *

---

[ Neko Lê buổi sáng nay **/**/**** ]

- Ủa ủa, con mèo Lê đi ăn với ai vậy mấy bà ☺️

- Eee, ánh mắt của người ta nhìn tình quá nha👀

- Rồi mê mèo nhà tụi tui hã nhìn dữ v

- Ê Ê ổng là ai à đẹp vậy trờii 😻

- Neko ơi, ai vậyyy đẹp quá

- Hình như nhìn giống cái người đợt trước trong live Neko phải hong🤯

- Giống thiệt, tóc trắng cả người trắng tinh lun nè

---

" Bé người ta nói hai đứa mình là người yêu nhau đó "

" Hã..hã đ-đâu có...

"

" T-thạch ưm..

"

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 21: Tập Hát


Cả cơ thể anh dán chặt vào ghế phụ.

Hắn chòm người, hôn lấy đôi môi mọng kia.

/Recall/

Mới lên xe mà anh chỉ tập trung đọc các thông tin bái mới về mình và con cún ST đó.

Hắn định sẽ đi lên chỗ Phúc rồi.

Nhưng nhìn anh chăm chăm vào điện thoại mà quên cả thắt dây an toàn.

Hắn khó chịu, liếc mắt vào điện thoại.

Đọc lơ được vài chữ * Neko ăn sáng?

Rồi gì nữa * * Anh đẹp trai?

Ừm bé đẹp nhưng của Thạch * * Hã!

Người yêu? * Trong đầu nghĩ một lúc cũng đoán được sơ về cái anh đang quan tâm.

Nhìn mặt anh hơi nhăn nhăn, hắn thấy lạ.

Hắn yêu anh thật mà, thích anh lắm á. * Sao bé phải khó chịu nhỉ? * Nhìn anh càng lúc càng khó chịu, hắn cũng không nhịn nữa.

/Reality/

" Ưm...

"

" Ah..g-gì vậy hã.

Lỡ, lỡ ai mà thấy là chết đó "

" Hửm, xe kính đen mà bé lo gì.

Với lại anh thấy báo nói cũng đâu có sai đâu ha "

Vừa nói hắn vừa cười khúc khích.

Anh còn định chửi cái con cún vô liêm sỉ này thì điện thoại lại có tin nhắn.

" Hừ, bỏ qua.

Đi lẹ đi, Phúc nó hối kìa "

Nghe anh nói hắn mới nhớ còn nhớ việc mà đánh lái đi đến phòng trà.

Trông anh còn dỗi lắm nhưng hắn vui.

Dù sao vẫn lãi được cái hôn, thôi thì một tí sẽ bù đắp cho bé mèo sau.

---

Anh đi vào quán.

Quán này là quán quen, thường thì anh cũng hay có mấy show hát phòng trà ở đây.

Nhất là Khánh, nhì là Phúc, hai đứa này cứ tưởng là nhân viên luôn ấy chứ.

Mà cũng nhờ vậy nên Phúc mới có thể thương lượng để ST có thể lên hát.

Chị chủ cũng là lần đầu thấy Phúc xin cho ai đó hát ở đây.

Đa phần trước đây mấy anh em toàn đề xuất thôi.

Lần này ST là lần đầu mà đã vậy còn là người mới.

Ban đầu chị hơi nghi ngờ, còn ghẹo Phúc giới thiệu bạn trai nữa kìa.

Nhưng vẫn tin tưởng vào cậu ca sĩ này mà đồng ý cho ST lên hát.

Anh và chị chủ ở đây cũng là mối quan hệ bạn bè.

Tuy không quá thân thiết nhưng cũng đủ để cả hai thoài mái trong giao tiếp.

" Á, Neko.

ST đâu?

"

Phúc thấy anh mình, chạy vù đến nắm tay lôi lại chỗ sân khấu.

Rồi bài hãi lên, xong lại hỏi, hỏi đủ thứ.

Đương nhiên cả chuyện bài báo về hai người.

Anh giải thích ngắn gọn rồi hắn cũng đã vô tới.

" À, xin lỗi nha tới hơi muộn.

Để Phúc với mọi người chờ "

" Đó, phải mà Neko cũng được như anh Ti nhở "

" Tao nhéo cái trái cổ mày à.

Đừng có mà chọc tao, đang quạo "

Thấy hắn xuất hiện tâm trạng tự dưng lại dỗi hờn.

Bực bội trong người mà còn bị Phúc chọc anh quạo thật.

Phúc khó hiểu, bình thường rõ là cũng hay giỡn vậy mà.

Nhìn qua người anh mới quen * Ủa ủa là đang giận phải hong " Trong đầu Phúc nghĩ cả trăm kịch bản có thể xảy ra giữa hai người.

Nhưng chắc Phúc đâu ngờ, lý do thật sự.

Anh khó chịu mà bước xuống sân khấu rồi đi thẳng vào trong.

Để cho Phúc khó hiểu và ST khó xử.

Phúc lại càu nhàu về anh cho ST nghe.

Hắn cười cười rồi hai người ngồi xuống ghế để lựa bài cho tối nay, tập thử hai ba bài cái đã rồi tính gì tính.

" Oh, oh

Một màu xanh xanh

Chấm thêm vàng vàng

Một màu xanh chấm thêm vàng

Cánh đồng hoang vu

Một màu nâu nâu

Một màu tím tím

Màu nâu tím mắt em tôi

Ôi đẹp dịu dàng, oh

Oh, một màu xanh lam

Chấm thêm màu chàm

Thời chinh chiến đã xa rồi

Sắc màu tôi

Một màu đen đen

Một màu trắng trắng

Chiều hoang vắng

Chiếc xe tang đi thật vội vàng

Oh "

[ Sắc Màu - Gai Concert - S.T Sơn Thạch ]

* Waa, ảnh hát hay thiệt á chờii "

Phúc nghe hắn hát mà không khỏi bất ngờ.

Lần trước thấy cũng ưng ý chút.

Lần này hoàn toàn gọi là đỉnh rồi.

Đến mấy anh trong ban nhạc còn phải gật gù trước giọng ca ấy.

" Mà anh Ti, sao anh lấy tên ST lun zợ.

Em tưởng anh lấy tên khác.

Lấy tên Thạch San nghe nó cũng vui vui á "

Trong lúc lựa bài, Phúc liên tục hỏi và ST đáp lại nhiệt tình.

Một câu hỏi nhỏ như cái tên nghệ danh này mà ST kể dài ơi là dài.

Tóm lại cũng là tại hắn thích tên này, thích từ nhỏ đến lớn.

---

" Sao mà nhăn nhó quài vậy Neko "

" Hã, hã em hã, ừm..hong có gì đâu chị "

" Có gì rõ lun đó em, nói đi chị nghe "

" Thì cũng tại mấy cái bài báo khùng điên trên mạng thôi à "

" À, nãy chị có đọc.

Mà...

Thiệt hã Neko "

" Ủa chị, đi ăn là thiệt, người thì đang tập hát ngoài đó đó.

Nhưng yêu thì hong...biết nữa "

Anh lí nhí nói mà chị chủ chỉ biết cười.

Chị cũng có hai con rồi, nhìn sơ là cũng nắm được phần nào.

Cộng thêm việc cả một đám nhỏ chơi chung tím lịm.

Lòi ra có Neko thẳng nè, mà chị đoán giờ chắc thành công rồi.

" Thôi thôi, biết ròii.

Kệ đi, có phải lần đầu đâu mà em nhăn "

" Mà cái cậu bạn của hai đứa hát hay thật đó, lại đẹp nữa.

Nãy chị nhìn rồi, như là thần vậy á trời.

Đẹp gì mà đẹp dữ, trắng tinh luôn.

Kiểu nhìn nó sứ mà nó chắc lắm nha "

Chủ đề bắt đầu quay quanh hắn.

Cái đẹp của hắn vẫn luôn khiến nhiều người choáng ngợp.

Cả anh cũng vậy, anh mê cái đẹp đó.

Chỉ là hắn cứ làm anh cảm thấy như hắn có tình cảm với anh vậy.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn là cái tình.

Ban đầu là chủ mà chuyển đến bạn.

Mà anh thấy, bạn này lạ quá, chả bạn nào như anh với hắn cả.

Lên giường với nhau trên dưới chục lần rồi ấy chứ.

Không nhớ thì thôi, nhớ đến là rùng mình.

Bình thường thì ngoan hiền mà sao * Ui, ghê quá *

" Ủa em lạnh hã, cần chị lấy áo khoác cho hong "

" Dạ!

À hong, hong sao đâu chị "

" Ừ, có lạnh thì nói chị nhe "

" Mà cái cậu ST đó đó.

Giờ lên làm ca sĩ hay diễn viên chắc lên dữ dội à "

Nghe mà anh nhớ, lúc trước hắn nói thích nghệ thuật.

Ừm, mối quan hệ của cả hai.

Cả anh lẫn hắn, ai cũng hiểu nó hơn tình bạn, nhưng không được gọi là tình yêu.

Cái giao kết chắc có lẽ là tình dục.

Tương lai hắn lại rộng mở.

Tương lai anh, anh cũng chưa biết sao.

Hiện tại vẫn ổn, nhưng sao này anh không chắc nổi.

Tiền có thể vẫn ổn nhưng tâm lý anh chỉ sợ nó sẽ bị bào mòn mất.

Mặc cho đã quen với việc bị toxic rồi nhưng anh biết chắc chắn bản thân sẽ không thể mãi bỏ qua được.

Bây giờ còn có hắn, anh lại càng sợ hơn.

Dính tới anh, hắn sẽ không thể đi lên.

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 22: Tối Thứ 7


Cuối cùng cũng đã đến giờ rồi.

Vẫn như mọi lần 7h tối sẽ bât đầu.

Trước đó mới 5h đã có khán giả đến ngồi đợi rồi.

Chắc mọi người mong chờ vị khách mời secret.

Hắn hôm nay mặc một bộ đồ màu xanh, stylist của anh ngắm nghía qua lại từ nãy giờ.

Trong khi Phúc cũng đang trên sân khấu chào khán giả rồi.

Còn anh, anh đang ngồi dưới ghế khán giả.

Khi nãy mới đổi vé, anh không muốn ngồi hàng đầu, dễ bị chú ý.

Dù sao cũng là người nổi tiếng, có thể nói đi support em trai nhưng thôi tốt nhất anh nên ngồi phía xa.

Chị chủ cho anh cái ghế trong cùng trông là cũng khó thấy đấy.

Nghĩ về chuyện ban sáng, anh có chút lo.

Lỡ đâu người ta thật sự viết báo bẩn nữa thì mệt.

" À, hôm nay mọi người cũng biết là chúng ta sẽ có một khánh mời đến đúng hong nè "

Đa phần các show phòng trà đều là fan của Phúc hoặc fan của anh em mình nên Phúc thoải mái lắm.

Nhưng Phũc cũng hơi lo cho anh, lo cũng giống anh một chút.

Chỉ là Phúc tự tin lắm, hắn giỏi, hát hay, đẹp như này mà.

Để mở bài thì Phúc hát trước.

Sau đó sẽ hát bài Sắc Màu, song ca cùng hắn.

" Xin lỗi em bao nhiêu ngày đã qua

Xin lỗi em về chuyện tình hai ta

Vì mình không thể cố chấp tin rằng

Tình yêu một mai sẽ lớn lên bằng

Những tháng năm tim chưa từng rung động

Xin lỗi em anh đã lừa dối em

Nói với em sẽ mãi ở bên em

Chẳng ai sẽ chết nếu thiếu vắng một người

Nhỏ bé giữa cuộc đời

Trái đất vẫn cứ xoay khi ta lạc mất tay

Mình rời xa nhé hãy tin anh hãy sống vì mình

Anh mong ai đến sau sẽ yêu em nhiều hơn anh

Đừng chờ anh nữa hãy quên anh

Năm tháng nhạt nhoà chuyện mình rồi cũng sẽ qua "

[ Đừng Chờ Anh Nữa - Tăng Phúc ]

Giọng hát của Phúc cao, ấm, tình.

Cứ như vậy Phúc nhẹ nhàng đưa mọi người chìm vào ca khúc.

Anh ngồi bên dưới nghe mà thầm tự hào về đứa em mình.

Với Phúc, ai cũng biết tình anh em này rất quý, quý như người nhà.

Thật sự cả hai yêu thương nhau mà không cần lý do.

" Hã, hả, gì à à khách mời haa.

Chời ơi mấy bà hong nhắc là tui quên lun ròi đó "

* Chắc ổn mà, nãy thấy đồ cũng đẹp *

" Rồi giờ tui sẽ hát bài Sắc Màu ha còn khách mời thì từ từ "

ST đứng sau nhìn nhìn ngó ngó, hồi hộp thì cũng có nhưng hắn là người luôn có một cái thần thái sẵn trong người.

Chỉ là không thấy anh đâu thôi.

" Một màu xanh xanh

Chấm thêm vàng vàng

Một màu xanh chấm thêm vàng

Cánh đồng hoang vu

Một màu nâu nâu

Một màu tím tím

Màu nâu tím mắt em tôi

Ôi đẹp dịu dàng, oh "

" Một màu xanh lam

Chấm thêm màu chàm

Thời chinh chiến đã xa rồi

Sắc màu tôi

Một màu đen đen

Một màu trắng trắng

Chiều hoang vắng

Chiếc xe tang đi thật vội vàng, oh "

Khi một giọng ấm mà trầm bỏng vang lên tất cả to mắt mở miệng bất ngờ.

Tay cầm điện thoại cũng run lên.

Phúc đứng cười mà sao thấy thiếu thiếu. * Ủa?

ST đâu? * Hắn vẫn chưa xuất hiện, chỉ nghe tiếng mà không thấy mặt càng khiến khán giả tò mò hơn.

Anh chỉ biết cười khẽ, không ngờ được hắn lắm trò thật sự.

Gì cũng có thể luôn ấy chứ.

" Một đường cong cong

Nối bao đường vòng

Họa người dưng nhớ khuôn mặt

Bắt hình dong

Rồi một đêm chơi vơi

Làm sao vẽ bóng tối

Làm sao vẽ cánh hoa đêm

Không màu, oh "

" Ủa người đâu "

" Nghe tiếng mà không thấy hình nha "

" Một đêm nhớ nhớ

Nhớ ra mình một mình

Một đêm nhớ

Nhớ ra mình đã ở đâu đây

Một đêm trong đêm thâu

Một vầng sáng chói lóa

Một đêm nhớ

Nhớ ra ta vô hình, oh "

Mặc cho Phúc độc thoại nhưng hắn vẫn cứ là hát đã.

Cố ý chưa ra cũng là để nhìn thấy anh ngồi đâu.

" Ê ê, ra đây coi "

Đến khi bị Phúc kêu hắn mới bước ra.

Gương mặt góc cạnh nhưng trông mềm mại với làn da trắng cùng nự cười lộ răng khểnh.

Bùng nổ, mấy bạn fan Phúc ồ lên tay bịt hẳn cả miệng.

Có vài bạn nhanh chóng khen " Đẹp trai quá anh ơi " " Ời ơi anh ơi đẹp quá " " Trắng gì mà trắng dữ vậy " Hắn cười tươi lên, mắt đánh về phía anh đang ngồi trong góc.

Anh giật mình, bị cuốn vào đôi mắt đó cho đến khi Phúc bắt đầu giới thiệu hắn thì anh mới quay mặt đi.

Hắn không hề ngại hay có biểu hiện là lần đầu gì cả.

Còn chuyên nghiệp là khác ấy chứ, bắt chuyện cùng mọi người cũng nhanh.

Đã vậy còn biết về vài cái trend của giới GenZ.

Nhiều bạn còn nói hắn quen quen.

ST được quan tâm nhiều đến nỗi quên cả hát.

Được nhắc nhở mới bắt đầu quay về chủ đề chính.

---

" Chời ơiii, hay quá anh ơi "

" Đỉnh thiệt luôn đó nha "

" Haha, cũng được mà.

Mọi người thấy em debut được chưa "

" Hahah, liền đi anh ơi, chậc anh mà debut chắc em rớt quá "

" Làm gì tới mức đó "

Sau khi hát xong, mọi người ngồi lại nói chuyện.

Chủ đề quay quanh hắn, anh ngồi bên cạnh chỉ cười phụ hoạ, tay vẫn lướt điện thoại.

* ST, ca sĩ ẩn danh? *

* ST, lần đầu hát như ca sĩ *

* ST, da trắng *

* ST, nhan sắc *

* ST... *

" Bé, em coi gì đó "

Anh giật mình úp điện thoại xuống, ngước lên thấy mọi người đang nhìn mình.

Nhìn anh cười ngượng, hắn nhíu mày rồi giải vây giúp anh.

Tay lại luồn xuống bọc lấy tay anh.

Ấm áp, che chở * Yên tâm *

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 23: Đừng lo


Cả hai vẫn chưa về, hắn không muốn về.

Hình như là có chuyện muốn nói.

Nhìn anh cũng được hơn năm phút rồi.

Anh ngứa ngáy cả người chỉ vì ánh mắt đó.

" Chuyện gì?

Sao không nói "

" ...

"

" Nè, không nói thì về đi chứ, tính ngủ ở ngoài à "

" Neko, nãy bé xem mấy bài viết trên mạng đúng không?

"

" Ờ...ừm đúng rồi, làm sao "

Anh chột dạ, mấy bài báo anh xem toàn về hắn.

Chỉ là mấy bài báo khen hắn thôi, có cần phải căng vậy không nhỉ?

" Neko, bé đọc thì anh hong cấm mà cũng hong muốn cấm.

Nhưng bé đọc thì đừng có nghĩ xấu về anh chứ "

Giọng hắn nhẹ lại trông hờn dỗi.

Anh bất ngờ, đâu có nghĩ xấu đâu mà tự dưng bị nói là nghĩ xấu.

Mà hắn có xấu không?

Không.

" Nghĩ xấu gì má.

Khùng hã, hong có nghĩ gì lun á "

" Vậy chứ sao lúc nãy bé cứ nhăn mặt quài vậy?

"

Hắn nắm lấy tay anh, đầu nghiêng.

Ấy, cái tai hắn lộ rồi, đuôi lại quẩy.

Anh mím môi không biết nên nói sao.

Chẳng lẽ nói là anh lo cho hắn, mà cũng không thể nói là anh sợ hắn đi chung với mình thì sẽ bị kéo xuống.

Bình thường mạnh miệng lắm mà sao tới mấy lúc này anh không còn chữ nghĩa gì hết.

Thấy anh ấp úng mà mắt cứ né tránh, hắn siết nhẹ tay anh.

Hắn biết anh có tâm tình gì đó nhưng lại không nói cho hắn nghe.

Thương anh là thật nên hắn muốn anh chia sẻ với mình.

---

Về đến nhà cũng đã khuya.

Anh định tắm xong rồi ngủ nhưng bị hắn cản không cho tắm.

Nhất quyết kéo anh lên giường.

Cũng đang buồn ngủ nhưng hắn lại không cho anh ngủ.

" Gì vậy con mẹ này?

"

" Bé, nói đi anh muốn nghe bé nói "

" Thạch ơi mới đi hát lần đầu mà đã lên cơn rồi hã.

Nói gì hã con mẹ này, điên khùng, bỏ ra coi "

Thấy anh không nghiêm túc, hắn xoay cả người anh đặt trên đùi mình.

Miệng còn đang la mắng mà cả cơ thể bị nhấc lên rồi ngồi trong lòng người ta.

Anh đơ người * Ủa? *

" Bé à, anh biết bé đang nghĩ gì đó mà.

Bé nói anh nghe đi, anh muốn nghe "

Lồng ngực anh phập phồng, chững lại một nhịp.

Hàng mi hơi rung, đôi môi mím.

Tay hắn đặt trên vai anh như truyền năng lượng.

Cuối cùng anh vẫn nói ra, nếu hắn đã muốn nghe thì việc giữ phải tự mình ôm mọi chuyện.

"Tui nghĩ là sau này tui với Ti hong nên đi chung nữa "

Hắn nghe mà tim thắt lại.

Sao vậy?

Bé mèo hết thích hắn rồi hả?

" Tui thấy Ti có tương lai, Ti nên đi theo con đường nghệ thuật của Ti.

Ti hát hay, múa giỏi, mặt đẹp nữa.

Nói chung sau này nếu tui đi với Ti thì không tốt cho Ti.

Mới hôm nay thôi nè, chỉ là đi ăn sáng mà đã hong hay rồi.

Tới sau này Ti muốn đi lên mà tui lại kéo Ti xuống thì sao.

Dù sao tui...tui cũng quý Ti lắm...

"

Anh nói ra rồi, lòng cũng nhẹ nhõm một chút.

Bàn tay to lớn của hắn từ câu đầu tiên đã quân lấy eo anh.

Đuôi hắn im lìm cạnh chân anh, tai hắn cụp.

Thấy người kia không phản ứng gì anh cũng im đi.

Nhưng tay hắn vô thức lầng mò vào trong áo.

Bóp lấy eo anh.

" ST, khoan đã.

Nè sao vậy hả "

Anh quay đầu ra sau, người nghiêng về một bên.

Nhìn hắn cúi mặt, tay anh nâng lên.

Tay hắn buông nhẹ ra.

Đôi mắt cố kiềm không khóc nhưng nó đã hoe đỏ.

Anh không hiểu, hoảng hốt nắm lấy mặt hắn.

" Ủa nè tui nói gì đâu mà khóc "

"..."

" Ti sao khóc "

" Tui nói sai gì hã "

Cả người hắn đổ lên người anh.

Khó khăn quay cả người để đối diện với hắn.

Giờ thì vai anh thấy ướt rồi.

Tay vừa vuốt lưng miệng vừa dỗ vừa hỏi.

Anh nhớ mình đâu có nói gì sai lắm đâu.

Thấy nếu có sai thì hắn đâu nên khóc.

Bình thường sẽ là không để anh đi xa thôi sao giờ khóc.

Đáng ra hắn nên nói gì đó níu kéo lại chứ sao lain khóc.

Không hiểu nổi!

" Được rồi tui xin lỗi mà "

" Bé...

"

" Nghe "

" Đừng bỏ Ti mà..

"

Rồi hắn đưa tay anh đặt lên mặt hắn.

Da hắn trắng lắm, tay anh trong màn đêm mà còn nổi lên.

Hơi ấy bao bọc cả tay anh.

" Trường Sơn...em đừng bỏ anh được không..?

"

Giọng hắn rung, mắt hắn long lanh nước, đuôi hắn bám lấy chân anh, tay hắn vẫn cụp còn nghiêng đầu nương vào tay anh.

Cảm giác tội lỗi dâng lên * Lại nữa rồiii, sao quài dzậy.

Mày tòn làm người ta khóc thôi Neko ơi *

" Được rồi, nín đi.

Không có bỏ đâu, yên tâm "

" Dạ...bé "

" Đi ngủ thôi "

Anh đã định đi ngủ được rồi nhưng hắn thì chưa.

Vẫn ngồi đó, tay hai người đan vào nhau.

Hắn kéo anh lại gần, nắm lấy eo anh.

Môi bé mèo trước mắt, không muốn kiềm.

Hắn chớp lấy môi anh.

Đang thấy có lỗi mà giờ anh muốn đánh người rồi.

Ngửa đầu ra sau thì bị người kia giữ lấy gáy.

Tay chống trước ngực muốn đẩy ra nhưng không đọ sức được.

Lưỡi hắn cuồng mạnh, càn quét bên trong khoang miệng bé mèo.

Hơi thở hai người hoà vào làm một, thanh âm nhớp nhác trong bầu không khí tĩnh mịt đêm khuya.

Không phải một mà anh không cản được những cái hôn tìm vị ngọt của hắn.

Chỉ biết nhắm mắt và cố thở.

Áo bị xốc lên tận ngực.

Hạt nhỏ bị nắn đến sưng rồi, cơ thể anh bị bàn tay to lớn ấy đụng chạm.

Cơ thể anh nhạy chạm trước những cái chạm đó, có né tránh cũng không thành.

" Ưm..

"

" Haa..

"

Vừa được thả ra anh đã thở bằng miệng để lấy oxi vào phổi.

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Người tàn ác nhưng không sống thảnh thơi😭
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 24: A-anh


Cơ thể anh mềm nhũn trong tay hắn.

Hoàn toàn dựa vào hắn.

Từng cái chạm chậm rãi nhưng đúng chỗ.

Anh uốn éo vì nhột nhưng trong mắt hắn hắn, anh như đang kêu gọi.

" Bé?

"

" Họ nói mình là người yêu?

"

" Mình yêu nhau không?

"

" Chúng ta là mối quan hệ gì?

"

Ngày anh sợ cũng đến, ngước mắt lên nhìn hắn.

Trong đôi mắt ấy là sự yêu thương, mong chờ, nó lấp lánh quá anh phải làm sao đây?

" Thạch à...

Chuyện này..

"

" Anh đâu có đùa đâu?

Bé chỉ muốn làm bạn tình với anh thôi hã?

"

Anh bất ngờ vì câu nói này, ý của anh là chuyện khác mà.

Anh khó chịu thật, rõ là anh lo cho hắn mà sao hắn lại nghĩ anh là loại người đó.

Không thèm nữa, anh đẩy mạnh hắn ra, buộc hắn buông ra.

Đi ra ngoài đóng cửa mạnh bỏ mặc hắn ngồi đó.

Anh lê thân xuống phòng khách.

Ngồi ôm chân, tivi mở toàn là phát lại của hắn.

Hắn vẫn ngồi đó, tâm trí cũng khó giải.

Trong mắt hắn anh không tệ chút nào cả.

Chỉ là hắn không muốn đi bên cạnh với tên là bạn.

Chỉ là yêu anh đến gì cũng có thể.

Chỉ là muốn anh, yêu anh, thương anh thế thôi.

Hắn nhớ về tất cả mọi thứ, liên quan đến anh.

Tất cả đều là màu hồng, đều là ánh sáng.

Mỗi lần một mình như này thì hắn mới có thể bình tĩnh mà suy nghĩ kĩ càng hơn.

---

Anh nằm trên sofa, mền thì đã qua đầu rồi nhưng nó ướt mất rồi.

Cảm xúc tiêu cực đu bám anh, rất lâu, rất nhiều.

Bao nhiêu thứ tồi tệ, bao nhiêu cái nỗi đau cùng một lúc tấn công anh.

Đúng thật, bản thân anh đã quá gồng lên để có thể bảo vệ những người mình thương.

Nhưng anh có vẻ đã quên cách thương chính mình.

Có những lúc chính anh vẫn sẽ lựa chọn cho người khác chứ không phải mình.

Đôi lúc ghét bản thân chỉ vì những chuyện của người khác.

Anh mệt mõi, anh không phải thần tiên, anh là người thường nhưng áp lực trên vai anh nhiều quá.

Nhiều đến nổi anh phải sứt mẻ để có thể chống đỡ.

* Mệt quá... *

- Bé ơi...anh xin lỗi

Giật mình vì sự xuất hiện của hắn.

Tay lau vội nước mắt, mền đấp cuốn vô.

Hắn nhìn bé mèo đang vờn cái mền mà chỉ nghĩ chắc còn giận.

Hắn nhẹ vỗ lên chân anh.

Đặt chân anh lên đùi mình.

- Bé ơi, anh nghĩ á bé cũng yêu anh mà phải hong...hm anh.. thấy người xưa nói, yêu nhau thì đến với nhau vậy sao...

- Ức, người xưa nói đến người nay hã.

Anh đi ra cho em!

- Hã?

Khoan đã..bé bé gọi anh á!

Hắn sáng mắt, ít ra anh gọi hắn anh xưng em rồi.

Giận mà được như này thì cũng gọi là lãi phải không?

Anh bịt miệng, * Chết cha, lộn rồiii * Hắn kéo mền ra.

Nắm tay anh, hôn lên đó một, hai, ba.

" Con mẹ này, khùng hã.

Hun hít cái gì hã bỏ ra "

Anh vùng tay ra nhưng rồi lại bị cái sức chó đó kéo chặt lại.

Tai hắn ngẩn lên, đuôi quấn quét trên ghế.

" Bé, em gọi anh đi anh mới chịu buông "

" Khùng...bị điên...xàm...a-anh "

" Ah, ủa, nè- "

---

" Nekooooo "

" Ba ơi, bố ơi "

" Hai bây có bị khùng hong dzậy?

Trời ơi, giường có chứ làm gì phải ôm nhau ngủ ở sofa chi dzậyyy.

Tính cho người ta biết hết hã, mới sáng vô nhà đã- aaa đauu "

Phúc đang bài hãi vì hai ông chủ nhà nằm ôm nhau trên sofa.

Nguyên cái gối nén thẳng vô mặt Phúc làm nó phải kêu đau.

Audi Cati nhìn thì chỉ cười rồi chột chột vô ba mấy cái thôi.

Anh đang ngủ ngon trong vòng tay ai đó mà khó chịu vì cái giọng thằng em.

Ném cho cái gối mà nó vẫn cứ ồn ào.

---

" Hai đứa, lại đây đừng có nắm đuôi bố Thạch nữa "

Vì cái tội chỉ cần ôm anh là đuôi tai gì cũng không buồn giấu vào để hai đứa nhỏ thấy.

Tụi nó cứ vuốt rồi chạm miết còn quen miệng mà gọi ST mấy tiếng.

" Giống lông ST quá bố ơi " " Hay bố lấy lông ST may dzạ " Tụi nhỏ không biết đó là đồ thiệt.

Ôi, vì ông ba hay mua mấy cái đuôi cái tai này về nhà bà nội lắm.

Mấy cái bờm tai mèo ở nhà bà nội đầy cả tủ.

Lâu lâu Audi rủ Cati đeo lên chơi trò mèo con nữa mà.

" Ba ơi, con nhớ ST quá ạ "

" ST...

"

Anh đưa mắt nhìn hắn rồi cười nhẹ.

Ôm Cati vào lòng.

" Nào Cati, ba nói rồi mà.

ST đi về nơi ST thuộc về rồi.

Con thương ST thì ST sẽ ở bên cạnh con thôi "

Nhưng đó cũng chỉ là lời nói thôi, sự thật * ST còn mua đồ ăn cho con cả đống đó mà * * Bố vẫn nắm tay hai con mà *

Minh Phúc nhìn cảnh gia đình bốn người, trong lòng vừa ghét vừa thương.

Audi chạy đến với Minh Phúc.

" Chú Phúc, con nhớ mấy bé mèo quá à "

" Đúng ròi con cũng nhớ nữa "

" Ròi ròi, tính ra mấy đứa thích động vật á "

" Tụi nhỏ nó mê lắm, để bữa nào ba dẫn hai đứa đi mua mèo hay chó.

Hai đứa thích con nào "

" Audi thích mèo "

" Cati thích chó "

" Haha, dễ thương ghê "

Vậy là một hội mê cún và meo tụm lại một cụm.

Hình ảnh của những con mèo lông dài hay mèo lông ngắn hoặc là những con chó con, chó lớn.

Đủ cả, anh thích mèo nhưng nếu nuôi thì nuôi chó sẽ tốt.

À không

" Bé, bé nuôi đủ rồi, anh cũng có thể cứu bé lúc bé nguy hiểm mà, anh cũng có thể cho bé ôm bé nựng mà sao bé lại đi mua con khácc "

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 25: Người Yêu


" Nói!

Nói nhanh "

" Neko, đừng có giấu tụi em!

"

" Neko, nếu chuyện là thật thì thôi còn hong thì để tui- ủa "

" Hai ơi là hai!

Em đã nói rồi màa!

"

Neko ngồi trên giường và bị bốn người bạn tấn công tra hỏi.

Anh không dám trả lời, lỡ lời mà nói ra thì chắc chết thật. * Ét Tiiiiiii *

---

" Đứng đó! mày đừng có mà đi đâu "

" Ở yên dùm em cái đi anh! một hồi bốn đứa mình bị đuổi ra khỏi nhà luôn đó "

" Từ từ, anh Neko có mà nhai mấy đứa đó chứ có gì mà anh lo "

Sơn Thạch đứng ngoài cửa phòng mà lòng lo ơi là lo.

Anh mà bị gì chắc hắn thật sự sẽ nhai hết đám người này.

Còn hắn mà nói chắc anh sẽ cho hắn một vé cút về nhà mất. * Anh xin lỗi bé!!!

"

---

" Đó, ổng khai luôn rồi đó "

" Hừ, Nekoooooo ơi là haiii "

" Có dị đó thì nói đại đi, tự dưng- chậc "

" Neko à...hức hay để tui yêu ST cho nha- ủa "

Vẫn là hắn không nhịn được mà khai hết mọi chuyện.

Bản thân là lo lắng cho bé mèo của mình nhưng giờ đây bị bé mèo lườm muốn cháy người.

* Điêng! hã? *

* Bé ơi, anh bị ép mà.. *

* Tối nay tự cút ra chỗ khác ngủ! *

/Recall/

Chuyện đã là của 3 tuần trước.

" Trường Sơn, em tin anh nha.

Anh hứa sẽ nghe lời em, nhất định!

"

" Chắc chưa, nói được làm được.

Làm sai thì tự giác đi về nhà ở "

" Dạ chắc!

"

Đó, đêm đó hai người đã xác định mối quan hệ với nhau.

Chỉ có một điều làm khó cho hắn.

Nhưng với anh đó là điều cần thiết.

" Thứ nhất, không thể hiện thân mật quá

Thứ hai, không công khai

Thứ ba, tránh để fan hay người ngoài thấy tụi mình thân thiết

Thứ tư, không được tự ý ra vào nhà tui nữa và phải về nhà ở

Thứ năm, tuyệt đối!

Không để lộ chuyện này với truyền thông "

" Ơ bé..lỡ anh nhớ em thì sao, lỡ ai đó thân mật với em, lỡ em ở một mình bị gì thì sao...bé à, suy nghĩ lại nha "

Hắn muốn được ở nhà của anh, ít nhất là vậy.

Nhưng Neko là Trường Sơn mà " Không là Không!

"

/Reality/

" Mà nè, hai bây thật sự quen nhau à?

"

" Ủa anh, hỏi cái gì lạ vậy.

Coi tụi nó kìa "

Trước mắt Jun là tay hai người đang đan vào nhau.

Phúc muốn thổ huyết tới nơi vì chuyện này.

Từ đầu Phúc đã nghi ngờ cái con sói đó rồi.

" Đó, anh cãi em hã!!!

"

" Ừm...thôi mọi người giúp em đi, đừng để người ngoài biết, anh em mình biết là đủ rồi.

Hơn nữa ST đang trong giai đoạn khởi đầu, sau này còn có thể trở thành nghệ sĩ thật đó "

Gần cả tháng nay hắn và anh đột nhiên bận bịu.

Anh chỉ là đơn giản quay về công việc thường ngày.

Vẫn live, vẫn nhận jod và đặc biệt là được chú ý với ST.

" Neko và ST hợp tác trong dự án mới của nhà thiết kế Thịnh Phong " " ST và Neko Lê tại phòng trà Susand " " Neko, Tăng Phúc cùng vị khách đặc biệt.

Nghi ngờ là ST " Cứ như vậy mà cả hai đi chung từ dự án này đến sự kiện khác.

Kể cả nhóm bạn của anh cũng rất support cho hai người.

Nhưng vì lo cho hắn, nên hiện tại để an toàn anh chỉ làm việc với hắn khi đối tác là người quen.

Để đảm bảo sẽ không bị phát hiện hay cũng như có cơ hội cho hắn đến với nhiều dự án hơn.

Nhưng hắn thì khác.

Cái tên ST đã có sức hút rất mạnh rồi.

" ST, hoàng tử phòng trà, chàng trai đến từ vũ trụ, ca sĩ mới nổi có sức hút ngang ngửa một số tiền bối " Chỉ trong vòng ba tuần mà ST đã tràn lan khắp mạng xã hội.

Vô tình lại được hợp tác cùng một số band, mãn hàng làm mẫu ảnh.

Hình ảnh của hắn được nhiều người yêu thích và ủng hộ.

Bắt đầu hắncbiết có fan là ra sao, biết đi hát, đi diễn, đi làm mẫu là như nào.

Điều đó, tất cả đều là ước mơ của hắn.

Nhưng hắn yêu anh hơn, hắn ưu tiên anh hơn cả ước mơ đó.

Luôn luôn là như vậy.

" Buổi hát tối nay sao giờ?

"

" Ui bạn lo gì, anh Ti làm gì dám nắm tay bạn như anh đâu mà hahah "

" Bạn còn dám nói hã!

Em chưa cạch bạn là hên đi, hứ "

Soobin và Kay quen nhau đã là chuyện từ năm ngoái nên anh em cũng quen với việc thấy hai b(r)ồ xuất hiện cùng nhau trên báo.

Hầu như 80% đều là nghi vấn hẹn hò.

Ôi, BB chỉ ước có thể tuôn " Ủa Bin?

Sao con rể làm vậy với con má?

" * Chướng hết cả mắt!

"

" Thì đó, tối nay nhớ đừng có ngạo mạn với trẫm "

" Dạ dạ, Thạch biết ạ!

"

Cả đám ngồi nhìn mà mặt nhăn nhó.

Bình thường anh thích phim cung đấu này nọ thì đâu ai nói.

Nhưng nay thì nói nha.

" Ủa?

"

" Gì?

"

" Là là...là giấu chưa "

" Biết hết rồi thì thôi chứ giấu gì nữa "

" Haha, nói chứ có gì mọi người giúp vợ chồng em "

" Gì vậy con mẹ này!

"

---

[ TinMoi: Nghi vấn hẹn hò của hoàng tử phòng trà. (Kèm ảnh ST ghé tai Phúc nói gì đó trên sân khấu)

ST, chàng trai đã nổi chỉ sau một đêm đi hát ở phòng trà.

Có nhiều mối quan hệ trong showbiz.

Được nâng đỡ và trong đó có ca sĩ tình ca.

Hai người đã đi hát cùng nhau từ nhũng ngày đầu và luôn giúp đỡ cũng như tương tác với nhau trên mạng xã hội.

Các người hâm mộ đã phát hiện ra nhiều hành động và những cảnh sau sân khấu của hai người.

Trước đây ST và ca sĩ tình ca đã từng chia sẻ họ chỉ là bạn bè.

Họ vô tình gặp gỡ nhau ở một người bạn và hiện tại hai người là anh em, đồng nghiệp.

" Tôi thích giọng hât của ST, anh ấy hát rất hay nhưng ST nói anh ấy đã theo đuổi ước mơ quá trễ.

Nhưng đó, mọi người có thể thấy, không hề trễ!

" Ngoài những lời khen ngợi dành cho nhau, họ còn dành cho nhau tự quan tâm hơn mức bạn bè.

Còn nhiều lần bắt gặp hai người cùng xuất hiện chung và thường xuyên đi chơi, đi ăn, đi hát cùng nhau.

Cho thấy hái người này thật sự có mối quan hệ trên mức đồng nghiệp. ]

Comment:

Người dùng S: Má ơi Tăng Phúc chứ ai😆

: Thiệt hong á bà để tui đi đồn

: tin chuẩn ca sĩ tình ca là anh Phúc đó

: ST đi diễn với Phúc đó

Người dùng T: Đó mấy bà tin tui chưa!!!

Hai ảnh quen nhau thật đó🤭

: Tin ngheee

: Oke tui tin bà

: Real quáaa

: Con thuyền này sắp cập bến r sao😳

: nói hồi mấy ảnh công khai đó🤭

Người dùng L: tin chấn động qáa ikk thích page này ghê😘

: Mê nha toàn otp của tuii

: thiệt á

: thích cái cách page đăng ảnh😖

Người dùng O: Ủa ko phải TP quen JP hã mn?

Thấy TP với ST có giống ny j đâu?

: anh Phúc quen Jun mới đúng đó chứ sao quen ST đc?

: Tui thấy Jun với Phúc mới giống nha còn ST thì giống anh em thân thiết thôi

: TP quen ST mới đúng nha hai người đó toàn lộ hint đi chung thôi😆

Người dùng V: ê còn anh Jun của tao?

: Đừng nản bà ơi ST nhìn là bt ko có tình cảm luôn á

: anh Phúc ảnh thích ST mà

Người dùng E: t thấy Phúc thích Jun hơn là ST

: Đúng rồi

: cái này Phúc có nói á

: Phúc xem ST chỉ như anh em còn Phúc xem Jun là hình mẫu người yêu đó

Người dùng N: ST đi với Phúc là hợp rồi Jun chỉ là hình mẫu thôi ko hợp

: hình mẫu thì cũng chỉ là hình mẫu😌

: anh em làm sao so với hình mẫu người yêu?

: Anh em thì cũng chỉ là bạn, hình mẫu mới là chuẩn

Người dùng E: Tui thấy...thất vọng quá

: Junphuc...đau😭

: chấp nhận thật hã?

: chỉ còn là kỷ niệm thật à☺️

Người dùng K: tối nay hai ảnh có show chung đó😍

: ui uiii đã

: t đi nè bà😆

: hẹn gặp tối nay nhá

: hónggg

: Mong là Phúc và ST hát mấy bài yêu yêu chút

Người dùng O: Riêng tui junphuc vẫn là cái gì đó mặc dù đã hỉu rồi😃

: thề junphuc yêu vãii

: Jun với Phúc ít đi chung lắm r

: nhớ họ ghê😌

-----------

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 26: OTP ST Tăng Phúc?


Chưa lên hát mà hai người đã nhận được bài báo này.

Cả hai thừa biết có nhiều fancp rồi nhưng đâu ngờ.

ST chỉ muốn có thể bay về giải thích cho anh.

Phúc chỉ cầu là Jun không đụng đến điện thoại.

Jun và Phúc, hai người quen nhau trước cả Soobin và Kay.

Chỉ là hai người vì hoạt động riêng và muốn support cho anh em mà buộc phải tách nhau một thời gian.

Điều đó làm fancp nản lòng và khiến Phúc bị ghép cùng ST khi những buổi show đều là hai người đi chung.

Đó là ý của Neko, anh muốn Phúc đi chung với ST cho chắc thôi.

Dù sao ST cũng chỉ là người mới.

Hắn năn nỉ anh cả đêm mới có thể đổi lại một lần cùng anh trên khung hình.

Cố ý để hai người chạm đụng nhiều nhất rồi vẫn bị ghép couple.

Hắn ghét những bài báo liên quan đến hắn và người bạn Phúc. * Bé ơi...nhớ em thật *

Riêng Jun vẫn chưa biết gì mà đang đi diễn.

Rất may cho Phúc khi Jun đã tập trung vào điều gì đó thì điện thoại trừ số Phúc cũng chẳng thèm động đến.

Đó là một thói quen từ lúc hai người còn ở mối quan hệ bạn bè. * Cầu trời cho ảnh diễn mệt rồi ngủ dùm cái!!! *

" Anh Ti, chết rồi!

"

" Hừm thôi từ từ bình tĩnh đi.

Anh nhắn hỏi trợ lý rồi, Jun đang quay rồi đừng lo, Neko đang live.

Có điều nếu mấy người đó bình luận trong live thì...

"

" Chết thiệt đó anhhh "

" Để anh, sắp đến giờ diễn rồi chuẩn bị đi "

" Tin anh được hong đó?

Jun mà sao là tại anh đó nha Ti "

" Được "

Quá sát với giờ diễn nên hai người chỉ còn cách hoàn thành sân khấu tối nay cho tốt rồi tính sau.

Nén lại cơn giận và nỗi nhớ.

Nén lại nỗi sợ và âu lo.

Tăng Phúc và ST bước lên sân khấu.

---

" Rồi rồi, nay là mv mới của Kay nè nha "

" Thôi để 10k đi, cho cao cao tí "

Anh chưa biết gì mà vẫn live vui vẻ cùng các cẩm chướng nhà mình.

Vì Kay đã tung ra một mv mới nên anh quyết định support cho đứa em.

Mắt đang nhìn bình luận chạy dọc.

Một bình luận được ghim trên màn hình * Hai ơi Phúc có ny r hã hai? *

" Hã, Phúc hã nó đi hát mà ny thì..hahaha tui hong biết à nha bị lừa rồii "

Anh trả lời mà trong đầu đã hiện lên cảnh hai con người nào đó ôm nhau trong bếp nhà anh * Cái bếp nó đã biết quá nhiều! *

Câu hỏi này là sự khởi đầu của

* Ny anh Phúc là ST pk hai *

* Neko là anh mà Phúc quen ST k bt nx *

* ST á hai *

* ST Tăng Phúc *

Hai cái tên đang lẽ là cách xa lại chạy dọc cả bình luận của anh.

Trong đầu suy nghĩ cả ngàn trăm cái kịch bản * Đm con chó nào đồn bậy đồn bạ vậy?

Thằng em t với người yêu t? *



" Anh Jun, anh nghĩ sao về Tăng Phúc?

Một người em gần đây không còn hợp tác chung nữa "

" À Phúc hã, nếu là Phúc thì có nhiêu điều Jun muốn nói nhưng mà gần đây thì Jun và Phúc đều có dự án riêng á nên không hợp tác chung được.

Phúc thì đó, Jun đã nói rồi, Phúc dễ thương, hát hay nè, đẹp nữa rồi Phúc rất là hài haha chắc mọi người cũng có thể thấy.

Òm..Jun cảm thấy Phúc là một người rất là tốt nè, rất là cảm xúc nên mong sau này Phúc sẽ đạt nhiều thành công hơn trong tương lai "

Jun nhận một buổi phỏng vấn.

Đó chỉ là 1/10 những điều gã muốn nói về em.

Mặc dù câu hỏi đi đâu cũng bị hỏi nhưng gã thích trả lời những gì liên quan về Phúc.

Em luôn là mặt trời nhỏ của gã.

Điều đó anh em ai cũng thấy.

Những người biết và những người không biết cũng có thể thấy.

Jun thích nghe em nói, nghe em hát, thích nhìn em.

Trông em đáng yêu đến lạ nhưng lại quen đến thuộc lòng.

" À anh Jun, Phúc và ST anh có gì muốn nói về otp này không ha.

Các bạn có vẻ rất thích otp ST và Tăng Phúc đó "

Chị host là một người quen của cả hai người.

Đặc biệt, chị là người đã chúc cả hai cùng một điều khi sinh nhật năm ngoái của hai người " Chúc em, sẽ được yêu được ủng hộ và đặc biệt là được thương.

Sau này sẽ có một gia đình hai người, thích thì mình lên ba ha hahaha " Lúc nhận được lời chúc này em ngại đến úp mặt.

Gã lại thích lời chúc này " Phúc, sau này chúng ta sẽ là gia đình ba người hay hai người?

" " Aaa, đủ rồi...hai người thôi còn mấy đứa con nữa " " Ờ ha hahaha " " Ơiii đi ngủ "

" Hã?

Phúc với ST hã, ha...

"

Jun cười khẩy, mặt cúi nhưng ai cũng thấy ánh mắt không hề có chút ánh sáng, đôi môi cũng chẳng cười.

Coi bộ thật sự không ổn.

Chị host mới giải thích về chuyện tin đồn này.

" Ồ, em chắc có lẽ là cập nhật trễ rồi.

Haha mà mọi người ơi, Phúc với ST không có gì đâu nha.

Hai người đó cũng là anh em của nhau giống như Jun.

Là anh em của Jun.

ST là một người en mà Jun quen từ một người bạn.

Phúc cũng vậy, nhưng mà nói chung là không có gì đâu.

Mọi người không cần đồn đại đâu ha "

" À rồi, Jun nè.

Chị quen biết em cũng lâu á.

Chị muốn hỏi về vấn đề tình cảm.

Òm, nếu mà người yêu của em..

Ví dụ thôi nha mọi người, người yêu của em á.

Bị tán tỉnh thì em thấy sao nhở.

Ý là có ghen không này nọ "

Câu hỏi đúng trọng tâm của Jun.

Gã thật sự cảm thấy chị host đang nhắc nhở gã điều gì đó.

Và quan trọng là Phúc, * Chắc em hiểu rồi mà..Phúc? *

" Nếu mà người yêu của em bị tán tỉnh hã, ừm...

Ghen chứ, phải ghen không ghen là không yêu rồi.

Thú thật thì em không phải là người giữ người quá, chỉ là nếu đối phương cảm thấy thoải mái là được.

Nhưng mà em nghĩ nếu mà người yêu em thật sự để bị tán tỉnh thì đó, em không muốn giữ lắm.

Haha ví dụ thôi vậy, ừm.. là thế "

" Ý em là người yêu em sẽ ứng xử sao á hã haha.

Chắc là ừm...

Có lẽ em không giữ người thật nhưng mà em chiếm hữu đấy nhá.

Đấy chị thấy thế haha "

---

Vừa kết thúc show hát.

ST và Phúc đã chạy nhanh để về nhà.

Phải dỗ người yêu thôi.

Còn chưa kịp thay đồ diễn mà đã thấy Neko và Jun ngồi cùng chị chủ.

Chị chủ vừa thấy hai người liền cười rồi đi để cho nội bộ giải quyết.

" Bé...em hiểu mà, anh...

"

" Em hiểu mà, anh lại đây coi.

Bình thường thích ôm hôn lắm mà sao giờ?

"

" Phúc, em định đứng đó và không nói gì à?

Ít ra thằng Thạch còn nói được mấy chữ "

" Anh Thuận...em, mai tụi mình đi chung ạ...được hong?

"

" Sao, em đổi ý hửm?

Nhớ anh không?

"

Phúc vì sợ mà chạy ù vào vào tay gã.

Nước mắt em bỗng chốc lại rơi.

Gã vuốt lưng em cười khổ.

Phúc của gã sợ lắm, sợ những chuyện này sẽ làm mất đi tình yêu của hai người.

Gã hiểu, hiểu về em, về showbiz này.

" Ngoan, được rồi về nhà mình nói chuyện nha, Phúc "

" Hức...d-dạ "

Khi Jun và Phúc đi rồi ST mới thật sự không kiềm nổi nữa.

Nước mắt chực chờ cũng rơi.

Đôi mắt đỏ hoen, đôi tai cụp, đuôi im lìm. * Lại nữa rồi * Anh thở dài, nhìn con cún bự trước mặt mà vừa thương vừa giận.

" Thạch à- "

" Anh xin lỗi...xin lỗi bé "

" Anh có lỗi gì mà xin lỗi, đi về "

" Bé ơi, bé tin anh nha...anh thề,...anh hong có "

Giọng hắn rung lên, đôi tay nắm lấy tay anh đưa lên má.

Hơi ấm từ tay anh như xoa dịu hắn.

Anh ôm lấy thân hình to cao, vuốt nhẹ đầu hắn.

Dỗ dành vài câu nhẹ nhàng, sau đó là một nụ hôn nhẹ.

Đủ để cho hắn biết " Em tin anh "

---

Vừa đóng cửa, một bàn tay nhỏ kéo áo gã.

Giựt nhẹ, níu giữ, gã cười rồi quay lại ôm lấy em.

Nhìn vào đôi mắt long lanh đó, nhìn vào đôi môi mím chặt, nhìn vào hai bên má đỏ.

Hôn nhẹ lên mũi em.

" Sao nào, nói đi em bé "

Em cúi mặt vào cơ bụng gã.

Hít lấy mùi hương đó.

Ôm chặt lấy gã, nước mắt ướt cả mảng to.

Gã để em ôm, đưa tay xoa cái đầu nhỏ.

Môi lại hôn lên mái tóc mềm.

" Em...ức em hong có, em hong có thích anh..Ti hức "

" Em bé ngoan, hong có khóc "

" Nhưng anh...hức anh "

Cả hai cũng tập gym như nhau nhưng sau gã chỉ lại nhấc nhẹ em lên.

Vòng tay xuống chân em.

Bế em vào phòng.

Tiếng chốt cửa khiến bao nhiêu ấm ức, nước mắt trong em tắt nghẽn.

Ực một tiếng, em vươn mắt như năn nỉ gã.

Gã không thèm nhìn đến, đặt em lên giường.

Một tay siết chặt hai tay em đưa lên thành giường.

Một tay kéo phăng chiếc áo sơ mi tuần trước vừa sắm vì nó có hình con thỏ cho em.

Cúc áo bị bung mà văng lên sàn nhà.

Cổ họng em khô ran, không biết nói thế nào nữa.

" Em có muốn đổi?

"

" Đổi cái gì?

Sao tự nhiên lại đổi?

"

" Suỵt, mai em bé biết "



" Mít ướt quáaa "

" Hơn Audi với Cati rồi đó "

Anh ngồi dựa vào người hắn.

Tay với ra sau xoa cái đầu trắng của hắn.

Chân duỗi thẳng song song với chân hắn.

Hắn gục đầu lên hõm cổ em, tay mân mê từng ngón tay, từng khẽ tay của anh.

Áo anh ướt hết cả một bên vai.

Đuôi hắn vẫn là cuốn lấy anh như mọi lần.

Vì được xoa tai mà mặt cũng đỏ.

" Bé..mình đổi đi..nha "

" Đổi cái gì, tự nhiên đổi?

"

Anh khó hiểu với yêu cầu này của hắn.

Không, là tất cả yêu cầu của hắn đều làm anh khó hiểu.

Đúng là như vậy nhưng anh vẫn đồng ý.

Mấy lúc này thật sự mềm lòng đến lạ.

Kệ đi, người yêu mình chứ có phải ai đâu mà từ chối.

" Một đêm để một tuần được đứng cạnh bé "

" Hả?

Khùng hã Thạch "

Đường nào cũng là hắn có lợi, hắn sướng?

Nhưng mà đúng thật, chưa có tuần nào cả hai đều đặn từ đầu tuần đến cuối tuần đều đứng cạnh nhau như hắn và Phúc.

Suy nghĩ lại thì cũng là anh thôi.

Mỗi lần có dự án hay sản phẩm gì hắn cũng nói anh.

Mà anh chỉ nhận người quen.

Từ đó đến nay chắc hai người đứng chung chưa tới 10 lần.

Chỉ là đi chụp ảnh, đi sự kiện, đi ra mắt sản phẩm thôi thì cũng đâu có gì cho hai người.

Ủa không? * Anh cố ý mà *

Mỗi lần đi chung hắn đều đều mà giành chụp ảnh với ảnh.

Mọi tấm đều như mọi tấm, không ôm eo, cũng phải ôm vai bá cổ.

Cứ là skin ship vậy đó mà hắn tức lắm * Sao fan này kia hong soi ra dzậy chời?

" Lộ liễu đến gọi anh bằng bé vài lần mà cũng không thấy được câu nào là " ST với Neko quen nhau hã?

" Hay soi hint " ST ôm eo Neko kìa " Mà thay vào đó " ST với Phúc tối nay hát chung nữa nè " Rồi lại " Phúc với ST đi dự sự kiện anh em dễ thương quá " Hắn vô tình lại ghét những cái đó.

Đỉnh điểm là hôm nay * Nhất định phải đổi *

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Rồi rồi, đổi nha đổi nha mai có 1 à không 2😖

Chap sau có thể là dài nhất của fic đấy nhé.

Sắp phải nhìn lên bản thay vì nhìn màn hình, sắp phải cầm bút thay vì cầm điện thoại, sắp phải nghe giảng thay vì nghe nhạc rồiiiiii.

Chuẩn bị dô học, tui không còn chắc chắn sẽ ra đều đều mỗi ngày nữaaa nhưng hãy yên tâm, vẫn sẽ update đầy đủ và những fic đã PR cũng như bình chọn từ mọi người vẫn được triển khai và đăng tải

Tui tự thấy tui quá năng suất ròiii.

Các love thấy zậy hongg, ủng hộ tui bằng vote hay cmt nhaaaa:3

Cảm ơn các loveee nhiều nhiều
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 27: Đổi


Cơ thể mềm nhũn sau khi hiểu được ý nghĩa sâu xa của anh người yêu.

Phúc nuốt nước bọt, đầu lắc lắc.

" Không được!

Ngày mai em còn đi làm...từ từ nha "

Nhiều người nói giọng em chua chát lắm nhưng hát thì nó lại tình.

Còn với gã sao lại ngọt vậy?

" Hửm, ờ mai anh cũng đi làm mà "

Mắt em long lanh, cố năn nỉ gã.

Hình ảnh của những ngày em và gã đều rảnh rỗi không có lịch trình vụt qua.

Phúc càng cố vùng thì gã càng siết hơn.

Cảm thấy hết cách rồi.

Gã đã cởi cả những gì vướng víu rồi.

* Cứu tao Trung ơi!!! *

Em nhìn lên bàn không thấy điện thoại mình đâu nữa.

Chỉ ước là đứa trợ lý của em sẽ gọi điện ầm lên vì về nhà trễ mắc công nó đợi.

Sao không điện?

" Phúc, em nhìn đi đâu vậy?

Không tập trung nhỉ?

"

Gã cúi đầu cắn lên vành tai của em.

Hơi thở ấm phà vào cổ làm em hoàn hồn.

Không để em mất tập trung thêm, gã luồn thẳng lưỡi vào trong.

Bất ngờ bị đánh úp em rụt rè trốn tránh.

Tay gã cũng không chần chừ mà thọc thẳng vào trong.

Em ưỡn người, hơi thở yếu hơn.

" Haa..a..anh "

Gã liếm môi em rồi cắn nhẹ.

Em rên to hơn, siết chặt ga giường.

Đã lâu cả hai chưa quan hệ.

Giờ nó khít đến muốn đứt cả tay gã rồi.

Càng nới ra thì em càng nhịn không được nữa.

Vẫn là lỡ rồi, kệ đi.

" Ư..ah anh...haa ư ah đừng nới.. nữa"

Cố gắng nói cho trọn câu nhưng cũng không thể.

Tay em nắm lấy cổ tay gã.

" Em muốn gì?

"

Mắt em ứa nước, mếu nhìn trông thương lắm.

Nhưng gã chỉ cảm thấy nó dâm dục như thể đang cầu xin gã thôi.

Ở góc nhìn từ dưới lên của gã thì em không thể che giấu điều gì cả.

Mà có che có giấu cũng không thành.

" Ức..anh..Dun "

Có lẽ gọi anh Thuận để níu kéo lí trí nhỉ.

Mỗi lần như này anh Jun mới đã với bé Phúc nhở * Được rồi, chiều em cả * Gã cười khẩy, đúng là bé Phúc của gã thật.

Không hẳn là chủ động nhưng nếu muốn em sẽ luôn cho gã một tín hiệu.

Eo em được giữ chặt, tay vòng qua cổ, chân vòng qua hông.

Tư thế quen thuộc của cả hai.

Gã thuần thuật nâng mông anh lên.

Nhưng khít quá, em phải cố lắm mới thả lỏng được một chút.

Còn gã cảm giác như được xoa nắn.

---

" Ư...Thạch..đừng, dơ ức..lắm...

"

Anh ôm gối che nửa mặt.

Không muốn nhìn nhưng không thể bỏ qua cho hắn được.

Hắn dường như giả điếc mà vẫn liếm láp bên trong anh.

Tay giữ hai bên cánh mông tách ra, lưỡi luồn vào trong.

Hơi nóng rực cùng mùi hương dâm dục đều bị hắn nuốt hết.

Nước cũng ứa ra ngày càng nhiều.

Mỗi lần hắn di chuyển là mỗi lần anh rên ngọt.

Chân đã rất muốn đá cái đầu của con sói đó nhưng nó mềm nhũn không làm được gì.

Chỉ có tái của hắn dựng lên cùng cái đuôi lắc đều.

Cảm giác bị khai thác làm đầu anh tràn ngập dục vọng.

Mắt ướt đẫm, tay siết chặt, chiếc gối vươn vãi nước miếng anh.

Hắn vẫn chưa từ bỏ thứ nước dịch ấy.

" A...Th-thạch á ư dừng...haa đừng mà..hức "

Hắn ngước mắt lên nhìn anh, từ góc độ mặt anh trong mềm mại đến lạ.

Tóc vài sợi dính bệt vào trán, mắt nhoà vì khóc.

Hình ảnh ấy chỉ càng thêm kích thích hắn, lưỡi đẩy vào trong sâu hơn.

" A...dơ..

"

Anh nhắm mắt lại, cơ thể rung lên mềm nhũn cả ra.

Không biết đến khi nào thì bên dưới mới được thả, anh cắn chặt gối.

Chân gác lên vai hắn vô thức bám lấy.

" Thạch...ư..em "

Hắn hiểu ý mà cố tình lướt quanh chỗ gồ ghề đó.

Anh cảm thấy sắp không nhịn được nổi nữa rồi.

Khi bị chạm đến chỗ sướng, dòng tinh nóng cũng trào ra.

Hắn liếm quanh thêm lần nữa thì mới buông tha.

Tay quét lên một miếng, múc lấy.

" Haa...dơ lắm..đừng "

Hắn nhìn anh yêu chiều rồi cười nhẹ, cúi xuống hôn lên mi mắt anh.

Tay lần xuống gáy đẩy lên.

Hương vị tanh lan đến trong miệng, anh nhăn mặt nhưng không đẩy ra.

Để lưỡi hân quét sạch vị ngọt trừ cho vị tanh đó.

Khoé miệng ứa nước.

Tay anh đã vòng qua cổ hắn.

Đến gần cạn hơi thì cả hai mới buông nhau ra.

" Trường Sơn...sau này để anh đứng cạnh bên bé được không?

"

Nhìn vào đôi mắt ấy, anh thấy rõ tình cảm của hắn dành cho mình.

Nghĩ về khoảng thời gian không ngắn không dài này.

Bản thân anh biết, mình cũng yêu rồi.

Chỉ là anh không dám cược, anh muốn bình yên sau này.

Con đường nghệ thuật của cả anh và hắn vẫn sẽ sáng chứ?

Nếu cả hai đi cùng nhau?

"

Sau này, chúng ta sẽ ở bên cạnh nhau..có được không?

"

* Chụt *

Như được cho kẹo, đuôi hắn quẫy mạnh, sau lại quấn lấy chân anh.

Thiếu mỗi là biến về thành nguyên thể mà liếm lên mặt anh thôi đó.

Bị làm nhột anh uốn người theo bản năng.

Hắn nắm dùi anh.

" Khoan đã...hay là bữa khác đi nha,...em ờ ngày mai thì..ừm có việc đó từ từ "

Hắn lại giả điếc, cúi xuống hôn tới tấp vào mặt anh.

Bị hôn dồn dập anh không phản ứng kịp mà để hắn hôn.

" Á!

"

Bị đánh úp bất ngờ, nhìn nụ cười trơ trẽn trên mặt của hắn là anh chỉ muốn đập vô mặt hắn một cái.

" Ô bé à, em đừng nhìn anh như vậy chứ...Trông dâm quá đấy "

Miệng chỉ buông được vài tiếng ư a, muốn nói lại cũng không thể.

Tiếng rên ngọt của anh như cổ vũ hắn.

Càng lúc càng nhanh hơn.

Hơi thở anh bắt đầu đứt quãng.

Môi đã sưng lên, mi ướt, tóc xẹp, tay siết.

" Neko...yêu em "

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Hỏng có chất lượngggg được.

Theo tình tiết thì tàm tạm nha các love.

Hnay bận bịu chuẩn bị mai đi học òii:
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 28: Ti Bị Ấm Ức


Từ cái bữa đó.

Bốn người đã đổi về đúng vị trí.

Đương nhiên là ST và Jun không chịu cho hai người đổi lịch nữa.

Cả một tuần bị dính chặt, anh đi đâu thì hắn đi đó.

Còn thả mấy cái miếng cảm ơi là cảm.

Cảnh cáo của anh cứ như không.

Thêm cái fc mới nổi của hắn còn công khai ghép couple.

Anh không dám cản, cũng không dám để.

Phần là sợ bị lộ, phần là sợ hắn sẽ dỗi.

Vì hiệu ứng otp đông đảo nên hai người toàn được đi đôi trong mấy lần hợp tác với nhãn hàng.

Không biết là cố ý hay..à chắc là cố ý.

Mỗi lần chụp mà có yêu cầu ôm hay khoác vai thì hắn cứ đụng chạm anh đến rần cả da gà.

Anh phải kiềm chế hết mức để có thể hoàn thành xong công việc.

Hôm nay cũng thế, anh và hắn cùng nhau live cho một band trang sức mà anh đã nhiều lần hợp tác.

Trong phiên live hắn cố ý nói anh đeo nhẫn cặp làm mẫu.

Anh không từ chối được, chấp nhận đeo.

Chưa hết đùng đùng vì cái nhẫn cặp thì hắn lại ghen khùng ghen điên.

Ngay tại sóng truyền hình thôi, ở ngoài anh sẽ cú vô đầu hắn một cái hả dạ.

---

" Có khùng có điên hong hã đọc có cái tên à mà vậy đó hã "

Về nhà anh rõ là giận rồi.

Hắn thì cười nghệch như chẳng có tội lỗi gì còn ôm anh.

Bị đẩy thì lại lôi mặt cún ra.

" Sao bé đọc...cái bình luận đó thấy ghét thiệt mà "

" Khùng quá!

Tính ra là fan mình đó Thạch!

"

" Bé...cái tên Em Iu Của Neko đâu phải fan?

"

Anh tức muốn sôi máu.

Chỉ vì một bạn fan đặt tên như vậy thôi mà hắn hạnh hoẹ trên live.

Về nhà còn tỏ ra ấm ức lắm nữa chứ.

Anh không thèm nói chuyện mà đi tắm để hắn ăn năng trên ghế.

Rõ ràng là thấy bản thân không có tí lỗi nào.

ST thật sự ấm ức lắm đó.

Hắn lấy điện thoại ấn vào cái nhóm đã đóng rong được hơn hai tuần của mình.

* Messenger *

S.T Sơn Thạch

Mọi nguoi ơi@All

Ti có chuyện muon noi

Kay Trần

Có bị khùng k?

Soobin Hoàng Sơn

1h sáng rồi đó

Nói gì nữa😃

Phạm Duy Thuận

Tao tưởng mày live xong

cũng biết mệt chứ?

S.T Sơn Thạch

Chuyen là Ti bị bé giận

Phạm Duy Thuận

Tao đoán nha

Nó giận mày tại mày

lỗ mãn trên live?

Nguyen Huu Duy Khanh

Em nghĩ là tại anh Ti

làm gì đó mà Neko hong

thích đó

Tăng Vũ Minh Phúc

Thấy là hai ổng giận đúng

Kay Trần

Bình thường anh hoá cún

bự là được đó 🐶

S.T Sơn Thạch

Bé nói là ban fan đặt tên

thoi

Nhưng mà fan nào đặt

emiucuaNeko?

Rõ ràng dzậy mà bé giận

Kay Trần

Em hiểu sao bị giận rồi

Phạm Duy Thuận

T biết lắm

Vậy rồi nói nó giận

S.T Sơn Thạch

Đúng mà moi nguoi?

Nguyen Huu Duy Khanh

Chắc là hai hỏng thích đó

Tăng Vũ Minh Phúc

Thôi má đi mà dỗ hai đi

Chứ mắc công ông loi

chồng người ta đi nữa💢

Phạm Duy Thuận

Chồng bé có đi đâu?

Kay Trần

Cái gì vậy???

Nguyen Huu Duy Khanh

Ê?

S.T Sơn Thạch

Ok

Nhưng làm sao dỗ bé?

Kay Trần

Em nói rồi đó

Anh hay làm sao thì

vậy thôi 💁🏻‍♂️

Soobin Hoàng Sơn

Mua đồ ăn là hết 💸

Không được thì quần áo

đi mà được thì dẫn đi chơi

Kay Trần

Sao bạn bung tiền còn

rủ anh mình nữa😠

Soobin Hoàng Sơn

Bung cho bạn mà?

Kay Trần

(Đã thu hồi)

Tăng Vũ Minh Phúc

Kay?

Nguyen Huu Duy Khanh

BB đâuuu@Trần Phan Quốc Bảo

Chỉ cho ổng đi kìa

Tăng Vũ Minh Phúc

BB đi chơi với vợ ròi nha

Kay Trần

Tưởng có mỗi mình có vợ

à???@Tăng Vũ Minh Phúc

Tăng Vũ Minh Phúc

Đúng rồi chồng

Ả ta đó chính ả ta

Phạm Duy Thuận

Là có muốn cứu nó k kìa

Tăng Vũ Minh Phúc

0

Kay Trần



Nguyen Huu Duy Khanh

Hong

Soobin Hoàng Sơn



Phạm Duy Thuận

Mày sống kiểu gì vậy Thạch?

---

Hắn bỏ điện thoại xuống, bất mãn với cái nhóm đó ghê.

Nghe tiếng nước vẫn đang chảy.

Anh chưa tắm xong.

Hắn cởi áo ra quăng lên giường.

Cửa phòng tắm không khoá.

* Cạch *

" A!

"

" Con mẹ này!

Làm gì vậy đi ra coi chỗ người ta đang tắm "

Hắn giả điếc, anh lấy tay che những chỗ cần che.

Vòi sen vẫn chảy, hắn đi tới ôm anh.

Cả người dựa lên anh, mùi sữa tắm thơm mát sộc lên mũi hắn.

Anh thở dài, mặc kệ con cún bự kia dựa lên người.

Tắt nước đi.

" Đi ra đi, mặc đồ "

Vai ấm nóng, * Ai làm gì mà khóc! * Hắn ôm quanh cổ anh, nước mắt ấm ức chảy dọc vai anh.

Tai hắn chạm vào gáy anh, đuôi thì cứ quấn quanh chân.

" Nè, Thạch sao anh khóc rồi vậy "

" Bé...

"

" Làm sao nín coi, quay qua đây "

Hắn không chịu ngước lên mà dán mặt vào vai anh.

Người vừa dính nước mà còn dính thêm cả một thể xác nặng 65kg.

Anh thở hắt hơi.

" Thạch, anh mà còn úp mặt em giận thiệt đó "

Hắn đột nhiên ấm ức như này anh cũng thương thật.

Chỉ là có nhiều vấn đề anh lo thôi.

Hắn buông anh ra, lau đi nước trên mặt.

Hắn không muốn để anh thấy đôi mắt đỏ hoe đó mà tránh mặt đi.

" Sao?

Giờ thì hong nhìn em nữa hã "

Không để hắn phản ứng, anh đưa tay lên má hắn kéo lại.

Hôn lên môi hắn, định hôn nhẹ để dỗ dành thôi.

Nhưng hắn giữ cổ anh lại.

Luồn vào nơi quen thuộc để được vỗ về.

Hương ngọt xoa dịu hắn, cơ thể hắn áp sát anh hơn.

Tay giữ eo bắt đầu biết trêu chọc.

———————————

End

.

.

.

.

P/s: sắp tới hong ra đều đều nữa òii các loveee ơi😭 xin lỗiiii nhìuu
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 29: Quấn Quít


Thời gian cả hai quấn quít nhau như này.

Chắc có lẽ theo như anh nhớ là cả tháng hoặc hơn.

Cơ thể anh dù đang tắm dưới dòng nước mát lạnh nhưng nó lại nóng rực.

Dường như hơi nước đang bốc lên vì sức nóng ấy.

Bàn tay ấy đi đến đâu thì như lửa đốt đến đó.

Ngửa cổ lên cố để vòi nước làm anh có thể tỉnh táo hơn chút.

Nhưng không

" Bé, nhìn anh đi "

Còn chưa nhìn thấy rõ, chỉ vừa nhìn thoáng được nửa gương mặt quen thuộc đó thì mắt đã bị che lấp.

Tóc trắng, thơm mùi sữa, tai mềm dụi vào cổ anh, cố tình che đi mắt anh.

Hắn lật người anh ép chặt vào bước tường lạnh buốt da.

Cảm nhận được cái lạnh của tường đá, dòng điện chạy dọc từ trên lên.

Anh rùng mình, bất giác ưỡn người.

Ngực anh dính sát vào ngực hắn.

Hạt nhỏ vô tình lại chà lên, hắn cúi xuống.

Với dòng nước lạnh từ vòi sen vẫn chảy, với anh, hắn cảm nhận rõ hơn.

Cơ thể ấy nóng rực, rất cầu cẩn.

Phải nói thật, anh cũng nhớ hắn.

Công việc và lịch trình đôi lúc đã tách hai người ra.

Rồi vẫn dính vào nhau, nhưng với tầng suất hắn liên tục được săn đón.

May mắn là hắn không hề kiệt quệ, ít nhất là mệt như anh.

Hoàn toàn không thể thở, vì?

đơn giản thôi là lo cho hắn!

Như một trợ lý, không toàn thời gian.

Anh sẽ luôn check cho hắn về tất cả từ lịch trình công việc đến hẳn khâu trang phục hoặc là makecup nào sẽ hợp với sự kiện, trang phục đặc biệt là những món trang sức trên người hắn là anh tỉ mỉ chọn.

Đó là việc mà anh rảnh một hơi sẽ làm một hơi.

Vì với tư cách là một partner của hắn, anh được hưởng lợi từ cách đối tác cũ.

Chưa nói đến việc chăm sóc gia đình hay cả việc riêng là live streaming cho kênh của mình.

Đột nhiên lại còn được mời làm đạo diễn cho một đồng nghiệp nhiều lần hợp tác trong vài dự án nhỏ.

Anh chưa cho hắn biết chuyện này.

Có lẽ là vì lo hắn sẽ không bơi nổi trong bể nghề hay không.

Cũng có lẽ là sợ hắn sẽ không đồng ý, dù sao là ra hẳn Hà Nội 3 tháng lận.

Hắn và anh cả tuần nay không rời nhau quá năm phút.

Hắn kè kè lấy anh, dính mãi không buông.

Trên sóng live hay trong lúc làm việc hay ngoài giờ làm nghỉ ngơi thì hắn vẫn bám lấy anh.

Đó là điều mà anh càng lo hơn * Nhỡ đi ra ngoải xong con cún bự này lăn đùm trong đây thì sao? *

---

Được rồi, anh muốn, anh thích tất cả những gì hắn làm khi cả hai ở bên nhau, ý anh là lúc ban đầu hắn chưa hoạt động nghệ thuật.

Đúng vậy, hắn cần được thoả mãn.

Quá lâu cả hai chưa thể quấn lấy nhau nhỉ.

Bây giờ là lúc thích hợp cho cả anh và hắn.

Là một Sói Tinh, việc để lộ tai hay đuôi là điều hắn hoàn toàn có thể kiểm soát.

Nhưng đối với anh thì không, nó là cảm tính.

Gần hắn thì không cần gồng, càng không muốn gồng.

Hắn đưa chân chen vào giữa hai đùi anh.

Oanh tạc trong khoang miệng bé mèo.

Hương vị hắn đã nhớ nhung mỗi phút mỗi giây, chỉ cần nghĩ về anh là nhớ.

Môi mèo đẹp, ai cũng biết, môi mèo ngon, chỉ hắn được biết.

Tính cách kiểm soát và chiếm hữu của Sơn Thạch, không phải chỉ có mỗi lúc đông người.

Chỉ cần là anh thì hắn như muốn dán thẳng lên trán " Lê Trường Sơn là của Sơn Thạch, hãy nhớ!

" " Neko thuộc quyền sở hữu của ST, trân trọng!

"

" Haa, a T-thạch à...

"

Anh vừa thở vừa cố gắng nói một chút.

Hắn đưa tai lên, lắng nghe.

" Thạch...em ức..a "

Nó vụn vỡ hơn bao giờ hết, câu nói của anh khiến anh tự cảm thấy xấu hổ.

Môi mím, mắt mở hờ chỉ nhìn được mái đầu của hắn và xúc giác da thịt đang bị hắn tra khảo.

Hắn để hàng dấu tình dấu yêu của mình như một đánh dấu chủ quyền.

Mọi chỗ hắn cố ý hằn sâu, chỉ cần lướt sơ cũng có thể thấy.

Là một người mới trong nghề nhưng nổi còn hơn cả những người kì cựu, hắn có không ít lời đồn lăng nhăng.

Đương nhiên là hắn chỉ quan tâm đến đàn con mói mói hay xói mèo của mình và anh.

Đúng là cả hai thả hint như bom nổ.

Từng đoạn clip, comment liên quan đến anh và hắn thì đều được đưa vào tầm ngắm.

" Bé à, sao hong nói nữa "

" Ư..ưm từ ha a Thạch...a "

Khoé miệng cong lên, khẽ đặt một nụ hôn ở tai anh.

Cắn nhẹ, rồi nhả ra.

Từng tiếng rên bật khẽ của anh bị hắn nghe rõ mồn một.

Tay hắn lùa lên tóc anh, trong mắt hắn là đôi môi sưng đỏ, đôi mắt ướt mờ.

" Bé nói đi, anh nghe "

" Em a e-m ức không nhịn haa..á a đừng, Thạch "

" Hửm?

Em không nhịn gì á "

" A Thạch..ha ứ aa đừng ư đừng..mà "

Vừa rên vừa gọi tên hắn, sao hắn lại yêu cái tên mình đến vậy nhỉ, nhất là khi được anh gọi như này.

Càng khích anh nói, càng đẩy mạnh chân.

Bên dưới căng cứng, anh rít rì.

Tinh dịch bắn hẳn lên đùi hắn.

Đè vào môi anh một lần nữa, bới tung vị ngọt bên trong.

Cơ thể vốn đã nhạy cảm, lại mới ra càng nhạy cảm, lại bị hắn vồ vập lấy.

Anh khó khăn cố gượng.

Cảm nhận sự thiếu hơi từ anh, hắn mới buông tha.

Cuối cùng cũng tắt đi vòi nước lạnh ấy.

Nhưng hắn bế bổng anh lên, đặt lên thành bồn.

Tay anh đặt trên cổ hắn, mắt nhìn xuống như đoán ý định tiếp theo của hắn.

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Ối....ác quá nhể😛
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 30: Tin Nhắn?


Sột soạt..

Âm thanh nhỏ vẫn làm hắn bị đánh thức.

Cảm nhận tay đang bị gỡ ra, mền cũng bị kéo đi.

Mắt vẫn nhắm nhưng tay đã ghì người kia lại.

" Ưm..ngủ thêm chút đi mà bé..

"

Giọng hắn còn ngáy ngủ, kéo người kia vào lòng, mền cũng đắp lại như cũ.

Thân thể bé con ấy không nhúc nhích nữa mà thuận theo hắn.

Đầu tựa lên vai, mũi hít hít phần cổ mềm thơm mùi sữa tắm lựu đỏ.

Môi theo thói quen mà gặm nhắm.

Anh bị làm nhột mà kêu lên vài tiếng, lại còn đánh hắn vài cái.

" Ư, nhột...

"

Bé mèo cự quậy muốn đẩy hắn ra.

Càng đẩy hắn càng siết chặt hơn.

" A Thạch đừng ôm nữa coi!

"

"..."

" Dậy rồi thì đi ra!

"

"..."

" Nhanh lên còn nằm ôm quài nữa hả?

"

Bị la, tai sói rũ xuống tai anh.

Lông đuôi ve vẩy dưới chân nhưng vẫn ôm anh không buông.

Hắn dụi đầu hít vào cổ anh.

Nhột nhạt anh lại cựa quậy.

" Thạch...

"

Tai sói dựng lên, len lén ngước lên nhìn anh.

Tay anh nhẹ xoa xoa cái đầu trắng ấy.

Vòng tay hắn thả lỏng, anh ướn người muốn ngồi dậy nhưng hắn nhất quyết ấn anh trên giường.

Như dòng điện chạy dọc cả cơ thể anh, nhói nhất ở hông.

Neko nhăn mặt, môi mím lại tặc lưỡi.

Thấy anh đau, hắn cũng biết xót.

Mặc dù chính ST đây hành hạ bé mèo cả đêm hôm qua.

" Bé..đau lắm hạ..?

"

Chả nhẽ anh phải đục vào cái bản mặt trơ trẽn đó. * Là tại ai mà tao mới vậy hả!!! *

Mệt nhừ cả người, tức thì tức chứ không làm gì được cả.

Không thèm nói, anh quay mặt đi cầm điện thoại check lại lịch trình.

Hắn thấy anh không nói gì còn cầm điện thoại mà bỏ qua mình

* Bé cún này hong đáng yêu nữa hạ? *

Hắn vùi mặt vào hõm cổ anh cố quấy nhiễu để được chú ý

* Chơi anh này, vui hơn cái điện thoại đó mà... * Tay siết chặt eo nhỏ xoa xoa bụng mèo mềm.

[ +84912****21: Chào cậu Trường Sơn, con trai tôi dạo này nổi tiếng nhờ cậu cả.

Tôi có thể mời cậu tham gia một bữa tiệc nhỏ của gia đình tôi không?

Hãy đi cùng Sơn Thạch ]

* Gì vậy?

Ai đây *

Bất ngờ nhận một đoạn tin nhắn từ số lạ vào giờ đáng lẽ cũng chẳng ai rảnh rỗi làm anh nghệch mặt.

Dòng tin nhắn ấy khiến anh cảm thấy nghẹn, không biết phải nói sao với hắn nữa.

Tay anh quơ lên đỉnh đầu trắng.

Điện thoại được đưa sang cho hắn.

" Thạch ơi..

"

" Em...

"

Ực, anh khó khăn nuốt xuống.

Hắn nghe giọng anh run nhẹ lại êm dịu còn chưa kịp cười

" Cha?

"

" Hã, cha?

Cha ai "

* Ông ta lại định giở trò gì, nhất định Neko phải an toàn *

Đột nhiên hắn im lặng nhìn vào dòng tin nhắn và số điện thoại đã sớm nằm trong danh sách chặn của hắn.

---

Cạch, chiếc ly cà phê in hình con ngựa chibi.

Phải nói sáng nay dường như cả anh và hắn đều có những suy tính riêng.

Hắn đã trầm lặng từ lúc đọc dòng tin nhắn lạ đến bây giờ.

Anh càng không biết nói gì, hỏi thì hắn cũng chỉ qua la rồi lại hối thúc anh thay đồ?

" Sao, nói coi "

Hắn ngước mắt nhìn anh vài giây rồi lại cụp xuống.

Lạ cho Neko, thường ngày nếu chỉ có hai người thì ST sẽ chẳng bao giờ giấu đuôi, tai gì cả.

Có khi là sẽ thành bản thể.

Nhưng giờ thì khác rồi, hắn không những giấu đi mà trông vừa khó chịu lại đang như vào trạng thái cảnh giác cao độ.

" Bé à...

Mình về nhà anh một chuyến nha "

* Hử?

Ý là sao? *

" Ừm, cũng được, tui chưa gặp người nhà mấy người bao giờ "

Kí ức rời rạc ùa về trong đầu hắn.

Đứa con trai được đặt kỳ vọng tài cao chí lớn.

/Memories/

" Sơn Thạch, con phải học nhiều hơn mới bằng anh trai con được "

" Nghe mẹ, đừng học đàn, cha con sẽ không thích đâu, anh trai con sẽ vượt con đấy.

Con đâu muốn thua anh con đúng không?

"

" THẠCH!

Mày đừng hòng đụng đến thứ vô bổ đó!

Ở cái nhà này không cần thứ nghệ thuật vô nghĩa mà mày nói!

"

" Ti-anh xin lỗi em...nhớ lời anh nha Ti..

Đừng Nghe Lời Mẹ, Đừng Ở Gần Cha nhớ nha Ti "

" Anh mày làm CẢ HỌ THẤT VỌNG KIA KÌA!

MÀY ĐỪNG CÓ Ở ĐÓ HỖN LÁO VỚI TAO!

"

/Reality/

Có lẽ là đã hơn vài tháng kể từ ngày hắn quyết định bám lấy bé mèo kia.

Ngôi nhà mà hắn từng tự đắc, hiên ngang với người cha giàu có.

Từng là một thứ đắc giá mà hắn có được và bây giờ hình như có gì đó đã thay đổi.

" Bao lâu rồi anh không về nhà "

" Hôm qua, anh về rồi mà bé "

" Hôm qua?

Khùng hã "

Còn chưa vô tới nhà mà anh thấy con cún bự này lại nói xàm chuyện gì nữa rồi.

Hay là đêm qua hăng quá nên giờ mất trí luôn không?

Anh có cần đánh một cú cho hắn tỉnh lại không ta?

Thấy bé mèo nhăn nhó miệng định chửi đã bị hắn chặn.

Ngay trước cửa biệt thự, một sói cúi người hôn một mèo.

Tay hắn lại không yên xoa xoa, bóp nhẹ hai bên eo bé mèo.

" Ứm...

"

" Về nhà thật mà, bé Neko ở đâu thì nhà ST ở đó "

" Xạo...

"

Mặt đỏ ửng vì trời nắng nóng hay vì ngại thì anh cũng không biết.

Chỉ thấy con cún bự này cơ hội quá thể * Còn chưa vô tới nhà! *

Cả hai chèo kéo mất cả chục phút mới yên vị được trên bộ sô pha mềm nhũn trong phòng ngủ của hắn.

Anh thích biệt thự của hắn cực.

Một mơ ước của những nô lệ content như anh.

Thầm nghĩ nếu mà có được một căn như vậy thì anh nguyện cống hiến content cho nền giải trí nước nhà.

" Ơ, bé thích thế thì mai anh dẫn bé đi kí sổ hồng xong mình đá nhẹ cái sổ đỏ là được chứ gì bé nhở "

" Con mẹ này!

"

* Lại nhảm nữa rồi *

" Anh nói thiệt mà bé hong tin anh hở...bùn qó ii "

Hắn lại bắt đầu nũng nịu cũng chỉ để ôm ôm ấp ấp với bé mèo thôi.

Mà lạ thật, bình thường ở nhà hắn mà như vậy là anh chửi cho xói xả vậy mà sao giờ cứ lúng liếng mãi mà chả nói nặng được câu nào.

* Ting, ting, ting *

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Sóng gió gia tộc và em!!!

Tội lỗiiiii vì đã để các love chờ lâu đến vậyyy😭 chỉ là tại lịch học khá nhiều, kiến thức mới dồn nữaaa.

Nhưng hong sao, tui lo đượcc💪🏾

Thi giữa kỳ rồi, up quả nháp này cho mấy love yeuu có tinh thần thi đấu😈
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 31: Mặt Trời Của Anh


" Bé đưa điện thoại anh đọc cho nha "

Đáng lẽ anh có thể để hắn đọc bình thường thôi nhưng vì " Cái giọng ghê quá má ơi "

[ +84912****21: Địa chỉ 44/27 Quốc lộ ***** ]

[ Nam Bùi: Mai nhớ đi thu âm nha anh Neko ]

[ Tăng Vũ Minh Phúc: Hai ơi nay đi đâu hã, em ghé nhà hong thấy hai nè ]

Anh đọc tin nhắn mà hắn bồi hồi lạ lẫm.

" Chết rồi, thằng Phúc qua nhà kìa!

"

" Hã hã, Phúc qua thì bé gửi địa chỉ nhà anh đi.

Nhưng mà...

"

" Có biết đâu mà gửi, nè tự gửi đi "

Hiểu hắn đang muốn gì, anh không giấu diếm gì quăng thẳng điện thoại mình cho hắn tự cầm.

Không chắc là có gửi địa chỉ nhà cho Phúc.

---

" Chời oii, anh ST có cái nhà xịn dzị "

" Ồi ôi Neko oiii đúng người ròii đúng người ròii "

Hai bên tay, mỗi tay một em.

BB cầm tay anh lắc muốn bay cánh tay còn Phúc thì cứ chốc lại nắm tay anh một lần.

Hắn nhìn mà nóng hết cả người.

* Ủa, bé mèo của mình mà? *

" À mà bé dẫn hai người đi dạo vài vòng đi, để ST nấu đồ ăn cho mọi người ăn ha "

" Chời oii đã quá chờii ròii Neko ớii "

" Thấy ghê hong "

" Hai cái đứa này, bị gì vậy má!

"

Dưới sự chèo kéo của Phúc và BB thì Neko cũng bị tách khỏi ST. * Bám nhau thấy ớn, dị mà nói hỏng có nhiều tình củm hứ *

---

Sơn Thạch nhìn hồi lâu vào dãy số điện thoại nằm trong danh sách chặn của mình.

Lại lần nữa, hắn không muốn nhưng buộc phải làm.

Nếu không khó cho bé mèo của hắn mất.

" Ông không cần giả tạo như vậy nữa.

Tôi sẽ không về cái nhà đó đâu, đừng tốn công và làm hại những người ngoài "

" Con trai lớn rồi nhỉ, bao nhiêu năm chặn số ông già này cơ mà.

Hôm nay vì một thằng ất ơ mà dám lên tiếng

về cha nó đây này "

" Sơn là người con yêu, chả có thằng ất ơ nào cả.

Ông đừng quên, tôi rời đi là vì ai?

"

" Haha hay quá, giỏi thì gặp tao mà

nói mày với cái thằng đấy

được bao lâu?

Có bằng tao với mày không!

Có ruột rà gì với mày?

Thằng mất dạy!

"

" Ông đừng có ép người quá đáng.

Nên nhớ ngày đó là ông đuổi tôi đi.

Thậm chí anh trai tôi cũng do một tay ông đẩy anh ấy xuống mồ!

"

" Thì sao?

Anh mày là một thằng thất bại.

Còn mày chỉ là đồ ngu đi tin vào thứ tình yêu con người?

"

Nghiến răng cúp máy.

Một lần nữa, dãy số ấy lại được ẩn đi.

Cuộc gọi đầu tiên sau gần hai mươi mấy năm hắn quyết định vùng ra khỏi gia tộc.

Một con sói đơn độc.

Đã lâu không được yêu.

Hắn nhớ rõ về cái người đàn ông đã từng gọi bằng cha.

Nhớ rõ về ngày tháng địa ngục đó.

Sự căm ghét chưa bao giờ phai đi. * Cảm ơn mẹ *

Một truyền thuyết cho rằng, chỉ cần sói đầu đàn đuổi một con sói nào đó trong đàn.

Thì mãi mãi con sói đó sẽ không bao giờ được hoà nhập vào đàn lần nữa.

Và chính mẹ hắn đã gài được con sói đầu đàn kí tên biểu quyết đuổi hắn đi khỏi tộc.

Anh trai hắn, một người anh yêu thương em mình.

Đã để lại tất cả những gì mà cả đời anh ấy cố gắng có được.

Lâu nay hắn vẫn đang gìn giữ những gì mà mẹ và anh trai đã để lại cho mình.

Kể cả căn biệt thự này hay vị trí công việc của hắn.

Đến bây giờ, được thực hiện hoá ước mơ.

Tự cảm thấy may mắn và thất bại.

Hắn cười dĩu cợt chính mình.

" Thạch!

"

" A hã?

"

Giật mình vì tiếng gọi của tình yêu.

Hắn quay lại cười gượng rồi nắm lấy tay anh.

" Sơn "

* Gì vậy?

Tính kêu vô nấu gì ăn thôi mà, sao..nó *

" Bé kêu anh gì vậy?

Neko "

" À ừm, tính kêu vô nấu gì ăn nè mẹ.

Làm gì nãy giờ ngoài này dzậy rồi...

"

" Anh làm gì đâu, lâu lâu ngắm nghía nhà cửa thôi à nhưng mà rồi gì dzạ bé?

"

Hắn cố tình kéo khoảng cách hai người lại, cúi đầu xuống.

Ánh mắt hắn từ lúc nào đã luôn phủ một lớp yêu thương mỗi khi nhìn anh.

Đến bây giờ anh mới nhìn kĩ vào đôi mắt đó. * Hình như BB nói đúng rồi... *

" Định giở tr- "

Không để anh trả lời, không đợi anh cho phép.

Một nụ hôn nhớ mong đến lạ.

Có lẽ chính hắn cũng không biết yêu là gì?

Nhưng chỉ cần nhìn bé mèo của mình, hắn chỉ muốn hôn thật nhiều, thật sâu.

Môi mèo vừa ngọt, vừa ấm, vừa thơm. * Hấp dẫn! *

" Ùi uii, thấy gì chưaa "

" Vụng trộm nè hee "

" Hí hí, hai tuii dị mà nằm dưới "

" Bởi hỏng phải ai xăm hình cũng là tóp "

Nghe tiếng cười của hai đứa bạn.

Anh ngại muốn dừng lại nhưng hắn ôm chặt eo.

Mặc kệ người khác.

" Thôi, đi vô đi vô nhanh lên "

" Áaa Neko ớii đóiii "

Phúc kéo BB vô nhà trả lại không gian cho cặp đôi sói mèo nọ.

" Nhưng mà tao đói?

"

" Bé, anh yêu Sơn "

" Sến súa..em yêu Thạch "

Một nụ cười nhẹ nhõm.

Có lẽ ông trời đã lấy đi mẹ và anh trai hắn, bù đắp lại chính là anh.

Lê Trường Sơn mãi mãi là mặt trời của Nguyễn Cao Sơn Thạch.

---

" Thơm quá đii "

" Công nhận nha anh Ti nấu ăn ngon dễ sợ "

" Đúng ròi, ngồi ở ngoài sô pha mà mùi đồ ăn nó thơm sộc lên mũi dzậy nè "

Phúc và BB hết lời khen đầu bếp ST.

Anh nhăn mặt trước hai bộ mặt gian xảo kia.

Hắn cười hì hì rồi bắt đầu trang trí món ăn.

" Chời ơi, thôi đi bưng đồ ăn ra dùm tao cái hai má "

" Chùi uii, thích quá Ti ơi "

" Nhìn nó đẹp mắt quá nè "

" À mà mọi người
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 32: Đi Cùng Em, Yên Tâm


Trên bàn ăn, tiếng cười nói vang khắp nhà.

Được hôm tham quan nhà của người yêu bạn mình.

Phúc và BB cứ ư là nhiều chuyện.

Nhưng được cái duyên.

Chủ nhà cũng cười hết cỡ.

" À mà này, nhà anh Ti ở to thế á mà ở một mình luôn "

" Đúng rồi, trước giờ toàn ở một mình thoiii "

" Đó đó, hay là anh bắt con mèo đỏng đảnh này về ở chung là vừa "

" Nó là nó cũng ưng chứ gì nữaaa "

" Hai đứa bây nghe, hồi tao đuổi ra ngoài đường chứ ở đó mà mèo đỏng đảnh "

Chọc đúng chỗ cần chọc, anh chề hết cả môi.

Hắn nhìn lại trông đáng yêu * Muốn hun hunn bé mèo thêm cái nựaa *

Ánh mắt âu yếm yêu chiều của hắn hoàn toàn lay động hai đứa ngồi bên cạnh anh.

BB thở hắt hơi, Phúc nhai trong cũng khó chịu lắm cơ.

" Hai cái đứa này làm sao nữa vậy?

"

Anh khó hiểu, bình thường nói đuổi là tụi nó có khi còn đuổi ngược anh nữa chứ sao tự dưng lại ra vẻ mệt mỏi thế này nhỉ?

Còn chưa kịp hỏi con cún bự thì anh đã thấy ánh mắt ấy rồi. * Mẹ... không biết ngại hã trời? *

" Ừ hưm, thôi thì để tui xem ngày "

" Coi ngày lành tháng tốt cho anh Thạch đây cưới em Sơn nhà n- "

" Aaaa "

" Hai con điên này!

"

Anh vỗ vô vai hai người mà mặt cứ nóng lên.

Tai cũng ửng đỏ, mắt tuy nhăn nhắm lại nhưng miệng mấp máy không nói rõ lời.

Hắn cười nhẹ, dưới độ dễ thương và đỏng đảnh yêu kiều của bé mèo.

Phải nói đã lâu rồi hắn mới thấy có người nào lại rõ nét của Miêu Tinh thế này.

" Ủa hai, thử nói coi hai hong thích anh Ti đi ròi đánh em chớ "

" Không cần là Sơn thích chứ anh Thạch là chấm em Sơn ròii "

" Còn nói nữa tao đuổi thiệt đó nghe "

" Thôi mà bé, anh cũng muốn được coi ngày "

* Cái con mẹ này... *

Nụ cười trơ trẽn của hắn hoàn toàn đánh gục anh.

Ai nói lấy chồng đẹp trai là s- ủa * Rõ ràng là khoái mún chớt *

" Thôi nãy giờ giỡn vậy đủ rồi "

Không khí đột nhiên căng thẳng lạ kì.

BB với Phúc hơi ngạc nhiên.

Cứ tưởng này chỉ là như bữa đi chơi bình thường thôi chứ.

" Chuyện này, ưm Thạch, em có nhận lời của ông kia đi tiệc ròi "

Anh hơi sượng mà cũng né tránh ánh mắt của hắn.

Thật mà nói anh cũng muốn được gặp một lần cái người mà hắn đã kể " Ông ta không đáng làm cha "

Hắn đang cười nhưng cũng dao động.

Chắc chắn sẽ không giận vì bé mèo không nghe lời hắn mà lại nhận lời đi tiệc của ông ta.

Nhưng hắn chỉ là không thích về nơi đó nữa.

" Ừm.. không sao, anh nghe theo bé hết mà "

Hai người ngỡ ngàng hơn.

Chuyện gì vậy?

Là sao?

Mấy chục câu hỏi bay vèo vèo.

Họ chỉ mới nắm được một chút về tình hình yêu đương của hai con sói mèo này thôi mà.

Chưa gì đã đến lúc đi gặp phụ huynh.

Thật sự là hỏi cưới hã?

" Khoan đi, là sao dzậy???

"

" Chưa hiểu vấn đề nha hai má "

Anh cười nhẹ, nhìn hắn.

Nhận được cái gật đầu trong lòng cũng thôi căng thẳng.

Đúng thật ai lại như anh chứ, người yêu mình đây mà lại đi nhận lời của người khác.

Nghe có hơi mâu thuẫn nhưng anh muốn là đi cùng hắn để chọc tức ông ta thôi.

Chính anh còn ghét cái người kia mà.

Những gì mà ông ta đã làm với người anh yêu. * Ghét thật! *

Sau khi được nghe giải thích về buổi tiệc nhỏ nọ.

Hắn cũng thoải mái kể cho những người bạn thân thiết của anh nghe về quá khứ ấy.

Hai người gật gà gật gù " Àa sóng gió gia tộc "

Công nhận BB đúng là người biết tạo không khí.

Chỉ vài câu đùa cũng làm câu chuyện nhẹ đi vài phần.

Chính hắn cũng cảm thấy vui vẻ hơn.

Thật sự phải nói đỉnh nhất là con mắt nhìn người của bé mèo nhà mình.

Không nghĩ bản thân có thể tự nhiên mà kể những chuyện này.

Nhưng có lẽ Neko, BB và Phúc kể cả Kay thì khác.

Nhìn hắn vui cười, trái tim anh cũng bất giác rung lên.

" Hay là BB với Phúc đi chung không?

"

" Đi đâu?

Đi cái tiệc đó hã "

" Đúng rồi, rủ thêm Kay nữa.

Tui muốn mọi người cùng đi.

Cho vui bé ha "

" Tụi bây đi đi khỏi lo, hơi nguy hiểm chút nhưng mà yên tâm.

Có gì tao với Ti lo cho "

" Ee thoi cũng được để bữa đó em sẽ lồng lộng hết cỡ.

Chặt chém hết tất csr những con thú đó "

" Bữa đó BB sẽ mặc một chiếc váy đuôi cá, nhuộm màu tóc đỏ, búi lở lơi "

" Hâhha "

Anh cũng cảm thấy bản thân thật sự may mắn khi có được những người bạn như này.

Họ đã luôn làm anh có tâm trạng thoải mái và vui vẻ.

Dù là gặp chuyện gì đi nữa.

" Ừm BB mặc màu đỏ đuôi cá là sang nhất cái tiệc "

---

Cuối tuần.

Họ tụ tập lại nhà của ST cho rộng rãi.

Sự ồn ào chưa bao giờ kết thúc khi giờ đây còn có Kay Trần, đóng vai má con với BB Trần.

Hai người này còn chưa đủ có Tăng Phúc bài hãi hết cỡ với màn kịch má chồng con dâu.

Còn chủ nhà chỉ biết cười thôi ấy?

" Quá ròii, con trai má đã nói ròi.

Má không chấp nhận đứa con dâu này "

" Má nhưng con với ảnh yêu nhau thật lòng mà má "

" Má ơi em Phúc giàu lắm má " Kay ghé tai má thì thầm nhưng ai cũng nghe?

" À ừm nè nha, để tôi nể tình con trai tôi nên chị phải vượt qua thử thách mới có thể cưới con trai tôi!

"

" Dạ má "

" Hồi là tao cho tụi bây ở nhà nghe!

"

" Haii "

Không khác gì một sân khấu kịch.

Thật là điện ảnh!

---

Sau khi makecup và thay đồ sửa soạn xong xui.

ST đã mở ra nhà kho sau nhà mà anh mê nhất.

Cả dàn xe lộ ra dưới ánh sáng mặt trời.

Đen bóng, trắng sáng.

Nhìn tít cả mắt, Kay cũng mê!

" Uiii anh Thạch ớiiii "

" Đã quá đã quáa "

" Anh Tiii "

Trong dàn xe đắt sang xịn của hắn.

Kay để mắt nhất con Land Rover Range Rover 2.

Phải nói là một người mê xe mà càng đẹp thì càng mê, càng đắt thì càng sang.

Hắn cười tươi nhẹ nhàng lấy chìa khoá xe đặt vào tay đứa em.

" Lái thử đi "

Con chồn tưởng chừng sẽ khóc đến ngất vì đặc ân này.

Chạy ồ đến ôm má Bảo.

Khoe khoan với vợ iu.

Thơm má anh Thạch.

Mở cửa mời anh hai.

Một loạt hành động hết chi là rườm rà của con chồn thì cuối cùng họ cũng ngồi yên vị trên xe.

" Bé, tí nữa mình cứ để Kay với mọi người đi vòng vòng thôi ha "

" Gì vậy mẹ nói cho tụi nó quậy banh sân khấu quá.

Nói chứ nhìn một đống đồ hiệu rồi BB còn vát thêm nguyên cây đỏ chói đó mà để tụi nó đu vòng vòng thì uổng lắm "

Anh tiếc rẻ, một đống đồ hiệu mình đầu tư.

Cùng cả vest trên người mỗi đứa là một hãng đắt giá.

Vậy mà đi vòng vòng thôi.

Mục đích chính là chặt chém.

Anh không sợ, ngược lại còn chấn an hắn yên tâm.

Cứ để tụi bạn nó bung xoã.

" Lỡ đâu sau vố này ổng bỏ tật, anh đừng lo "

Vừa mắc cười vừa cảm thấy yêu thêm.

Hắn không sợ gì lắm.

Chỉ là hắn lo cho em và các bạn thôi.

Nhưng nếu bé mèo đã muốn thay hắn trị ông ta thì hắn sẵn lòng.

Bé cứ thoải mái làm việc của mình, còn lại để hắn lo.

Dịu dàng nắm lấy tay anh, hắn cúi xuống hôn nhẹ mang theo sự tin tưởng và yêu chiều.

" Hai má ơi, đừng có phát cơm được hongg dzậyyy "

" Tưởng đâu tập dợt hong á haha "

———————————

End

.

.

.

.

Giả định thoii giả định thoii giả định thoii.

Cái gì quan trọng nhắc lại 3 lần🥲
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 33: Tiệc Nhỏ


" Anh Thạch sao đường gì mà nó vắng dzậy "

Họ di chuyển cũng đã 30 phút rồi.

Theo sự chỉ dẫn của hắn.

Xe được đậu dưới một toà?

Ý là nó không khác gì căn biệt thự của hắn là bao.

Chỉ là nơi này vắng vẻ hơn nhiều.

" Tưởng đâu là đi rồi không á má "

" Ai mà ngờ, y chang "

" Bộ hai người sài nhà cặp hã?

"

" Haha, đi vào đi, xe thì sẽ có người lo liệu "

" Quao đã ghê "

Kay hí hửng sải bước vào trong.

Đùa thôi chứ visual nhà này hót hòn họt nhé!

Đã thế còn hát hay, múa đẹp, nhảy giỏi nữa cơ mà.

Đường đi trải thảm đỏ và những cột nén thơm được đặt hai bên.

Căn biệt thự trang trọng hơn bao giờ.

" Có chắc là bưởi tiệc nhỏ không vậy?

"

Hắn đi đầu cùng anh.

Cả hai không hẹn mà đến bước chân cũng có nhịp cùng nhau.

Sau lưng là BB, Phúc, Kay.

Phải nói là năm người slay còn hơn cả mỹ nhân.

" Chào cậu Thạch, cậu Sơn mời hai cậu vào trong "

Người đứng cửa nhẹ giọng mở cửa cho họ.

" Đây là Quốc Bảo, Anh Khoa, Minh Phúc.

Nhìn kĩ mặt, nhớ chưa?

"

" Vâng thưa cậu Thạch "

Ở tại nơi đây, mới đúng là vị trí của Sơn Thạch.

Một uy lực lạ thường toát ra từ người bên cạnh.

Cho dù có biết trước thì cũng phải một phần nào đó nể phục.

Vừa bước vào trong, năm người đã thu hút hoàn toàn những ánh mắt từ tất cả mọi người.

* Ủa khoan đã? *

" Phát?

"

" Ủa sao thằng Phát ở đây?

"

Bất ngờ cho cả đám, Thạch thì không ngạc nhiên với sự xuất hiện của Liên Bỉnh Phát.

Một người bạn của BB và bé mèo.

Phát bước đến, trên tay cầm một ly rượu.

Theo sau là một cậu phục vụ bưng lên năm ly cho họ.

Mỗi người một ly chào đón.

" Phát, làm gì ở đây vậy?

" Câu hỏi mà cả bốn người chạy dọc trong đầu.

" Thạch, cậu vẫn nhớ tôi chứ.

Mà xin chào mọi người đến với bữa tiệc Mừng Thọ của ông Minh Vũ "

Bất ngờ hơn đối với anh, không ngờ rằng người bạn của mình ấy vậy mà lại là ở một gia tộc lừng lẫy?

---

Liên Bỉnh Phát, Hổ Tộc.

Đúng là Sơn Thạch biết nhưng lần gặp nhau gần đây ở trong thân phận gia tộc thì đã là chuyện của cả trăm năm trước.

Còn lần gặp nhau gần nhất ở thân phận là ca sĩ ST và diễn viên Liên Bỉnh Phát thì chỉ cách đây vài tuần thôi.

Họ nhận ra nhau và không nói ra thân phận.

Tự hiểu cho nhau.

Đó đã luôn là quy tắc của gia tộc.

" Sốc quá hai ơi " Kay ghé tai anh nói nhưng ai cũng nghe được?

" Haha lỡ rồi thì cũng xin lỗi mọi người nhiều "

" Dận á, Phát hong nói cho tui gì hết á "

" Thôi thôi BB, tui sợ ông lắm rồi.

Mà nay thật sự là cosplay tiên cá đó hã "

" Sao sao, slay quá nhỉ "

Vài câu bông đùa với nhau rồi họ cùng đi vào trung tâm bữa tiệc hôm nay.

Vài người bước đến chào hỏi.

Không ai hỏi về thân phận hay dòng tộc.

Chỉ là chào hỏi làm quen, ít nhiều là nịn nọt hắn.

Anh đứng bên cạnh, hắn giữ không rời nửa bước.

Chứ BB, Kay, Phúc được Phát dẫn đi ngao du biệt thự mất rồi.

" Thạch, sao không nói đây là tiệc mừng thọ vậy hã?

"

" Ơ, bé đâu cần lo, quà cáp ông ta đâu cần là mấy.

Bé yên tâm, không cần sợ gì đâu "

[ Xin chào tất cả các vị khách quý đã đến dự tiệc mừng Thọ của tôi hôm nay ]

Giọng người đàn ông khàn ồn.

Chất giọng quen thuộc mà hắn đã nghe cả trăm năm.

Hắn ghét, anh cũng ghét.

Cái nắm tay của hắn siết lại.

Anh cảm nhận được một sự kiềm ném không hề nhỏ.

[ Có thể mọi người cũng biết, hôm nay thật vinh dự khi con trai tôi, Sơn Thạch đã xuất hiện hahaha ]

" Ông ta nói anh kìa "

" Bé đừng lo.

Yên tâm tin anh "

Bóng người cao lớn, bước từng bước một đi xuống từ cầu thang.

Sơn Thạch vẫn cao lớn hơn ông ta.

Anh biết, hiện tại hắn không phải chỗ dựa của anh mà ngược lại anh là chỗ dựa của hắn.

Anh cố đứng trước nép sát người hắn.

[ May mắn cho tôi rồi, các vị chúc mừng tôi chứ? ]

Ông ta nâng ly, hắn chỉ cười rồi uống hết rượu trong ly.

Bị anh đánh nhẹ vào tay.

" Uống ít thôi "

Được sự nhắc nhở của bé mèo, hắn cười nhẹ cúi xuống thì thầm.

[ Con trai tôi đã lâu như vậy.

Cả trăm năm nay chưa năm nào xuất hiện để chúc thọ cha nó.

Nhưng thật may mắn khi giờ đây nó đã cùng...

Trường Sơn, xuất hiện haha ]

Ông ta càng nói càng đi lại phía hai người.

Khoan đã, BB đã đứng trước mặt ông ta.

" Ô xin chào ông, chúc ông thok tuổi mới may mắn nhé "

BB nâng ly chúc mừng, cười nhẹ nhàng cố ý hất cái đuôi cá cản đường ông ta.

Nhưng Minh Vũ chỉ cười nhẹ, tay đã lấy một ly rượu khác, mời lại.

" Vinh hạnh được vị đây ghé thăm.

Quốc Bảo?

Tôi nhớ không nhằm, anh là con trai "

" Haha, sai rồi tôi chưa bao giờ nói mình là con trai cả "

Đột nhiên không khí căng thẳng bất thường.

Theo sau là ánh mắt khinh khỉnh của Minh Vũ và nụ cười đắc thắng của Quốc Bảo.

Tình hình dần không ổn.

Thạch chủ động bước đến.

" Chào ông, đã lâu không gặp.

Đây là bạn tôi hôm nay cùng tôi đến đây, chắc là không vấn đề gì chứ?

"

" Haha được được, cứ thoải mái tự nhiên đi.

Càng đông càng vui "

Âm nhạc du dương, một bản violet được bật lên.

Nhẹ nhàng đi bầu không khí.

Phát cùng Phúc, Kay cũng đã đi đến chỗ bốn người họ.

Những người xung quanh biết ý mà đến chúc thọ sau.

" Chào ông Vũ, thay mặt cha tôi xin kính ông một ly "

" Được được, Minh Phúc, Anh Khoa tôi mời "

* Chời má ơi, ổng biết tên tao thiệt kìaaaa *

* Cũng ghê đấyy *

Ngoài mặt hào hứng chúc mừng chứ bên trong hai người đã muốn xé ông ta ra làm hai chỉ vì những gì ác độc mà ông đã làm.

Anh chậm rãi uống, hắn đứng bên cạnh không hẹn mà cùng uống.

" Cậu Sơn, hân hạnh được gặp mặt.

Tôi đã rất vui khi cậu chịu nhận lời tham gia buổi tiêc nhỏ này "

" Ừm, chào ông hân hạnh "

Sự khách sáo hiênn rõ trên khuôn mặt của anh.

Hắn không mấy là ưa gì ông ta nhưng cũng bỏ qua.

Kéo tất cả mọi người qua một góc ghế ngồi.

Ông ta nhìn theo bóng hắn khuất dần trong đám người.

Những người xung quanh cũng bắt đầu đến chúc ông.

Một ngày một nhiều.

Những lời nin hót, tân bốc năm nào ông cũng nghe đến sần cả tai.

---

" Chời ơi, anh ơi sao mà ổng biết tên em hay vậy trờiiii "

" Đứng tim hết chơn hết chọi dị á "

" Mọi người một tí nữa thì cứ về trước với Phát nhé.

Tôi và Neko ở lại một chút "

" Ừm thì.. chuyện gì đó được thì giải quyết hết đi...

Tụi này hong có xen vô làm chi "

" Đúng rồi, chỉ là em ức dùm anh thoii "

" Mày ơi, nó sống cả trăm năm, trăm năm!

đó nha.

Ức cái gì nỗi nữa "

Anh thở dài nhìn hắn vẫn đang cố chịu đựng những vết sẹo vô hình. * Thạch... *

———————————

End

.

.

.

.

Chắc nó sẽ lãng nhưng mà kệ😈
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 34: Hãy Quay Về Gia Tộc


Đã qua mười giờ hơn.

Kay uống đến say, Phúc đứng không vững.

BB thì bắt đầu nhớ người nhà mất rồi.

" Phát đưa họ về nhà dùm tôi.

Cảm ơn "

" Được, không sao nhớ giữ an toàn cho Neko.

"

Anh thấy họ còn thì thầm vài điều rồi mới thôi.

Phát trước khi chạy đi cũng chào tạm biệt anh.

Hắn bước đến bên anh.

Còn chưa kịp nói gì là bao đã có một người đi lại mời hai người lên phòng.

Anh nhìn hắn gật đầu, cả hai theo chân cậu trai kia.

---

Cánh cửa gỗ khắc các hoạ tiết tinh xảo mà Thạch đã nhìn đến chán.

Không cần bước vào trong hắn cũng đoán được bên trong có gì, ra sao.

Đã quá hiểu nơi này.

Vì tất cả nỗi đau của hắn đều thuộc về nơi này.

Anh nhìn hắn, trong đôi mắt đó giờ không chỉ là một cánh cửa gỗ mà còn là một căm phẫn, một nỗi đau ầm ĩ và dài dẵn bám lấy hắn.

Anh không biết tại sao bản thân lại yêu người đàn ông nửa người nửa sói như này.

Ban đầu còn tự nhận mình điên nhưng bây giờ thì đó là may mắn, là một món đồ trang sức đã phai màu cần anh đánh bóng.

Hắn nắm tay anh, siết chặt.

Anh nhẹ chạm khẽ mu bàn tay hắn, như một lời tán thành cho sự mạnh mẽ của hắn.

Cạch

Cánh cửa bật mở.

Người đàn ông đó, không còn bộ vest lịch lãm, không còn nét mặt điềm tĩnh, nụ cười khàn.

Ông ta nhìn tiều tụy hơn, dưới bộ đồ pizama đen.

Sau khi vào bên trong, ông ta trông mặt hưởng thụ cái thoải mái được đem đến từ bộ ghế sofa êm ái.

" Hai con ngồi đi, thoải mái lắm "

Hắn để anh ngồi xuống trước, còn mình thì đi đóng cửa.

" Mấy tên mồm mép dạo này không còn phụng sự ông à?

" Miệng hắn nhếch lên dĩu cợt.

Ông ta nhắm mắt, xua tay.

" Mấy cha già đó đến tuổi rồi.

Ta cũng đến tuổi rồi "

Hắn ngồi xuống cạnh anh.

Nhẹ nhàng đan vào đôi tay đag báu vào vạt áo đến nhăn cả ra của anh.

" Sơn, tôi biết cậu.

Chắc cậu cũng biết tôi nhỉ "

Anh giật mình vì bị gọi tên trong lúc căng thẳng.

" À dạ, con cũng biết "

* Trời trời, ổng làm tao giật mình hết bây ơi...mô phật *

" Thạch, con biết đó, ta chỉ còn con là đứa con máu mủ duy nhất "

" Ông lại định bắt tôi về như cách ông bắt anh hai tôi sao?

"

Ông ta chớp mắt rồi lặng đi.

Anh cố xoa dịu hắn nhỏ nhẹ.

" Lỗi của ta.

Chẳng phải bao năm nay ta đã để con được tự do tự tại rồi sao?

Đúng như những gì con muốn...

"

" Tự do tự tại của ông là cho người giám sát tôi 24/24, bắt cóc tôi, trói buộc tôi vào những gì ông muốn?

"

" Con đã là một ca sĩ rồi, một người nổi tiếng rồi.

Ta không làm thế nữa rồi còn gì?

"

Ông ta cười như đó là chuyện hiển nhiên bao năm qua.

Hắn không nói nữa, cái im lặng chết người này.

Khiến anh còn căng thẳng hơn.

" Ừm..

" * Giờ sao ta???

Nói gì giờ chòiii.

Bảo ơi, Phúc ơi, Phát Ơi, Kay ơi *

Anh khóc ròng trong lòng.

Chỉ biết im lặng, cắn răng cho qua chuyện.

Nói gì nói chứ vẫn là người nhỏ, vẫn biết sợ.

" Sơn, con đã ở bên con trai ta bao lâu rồi?

"

" Cũng hơn nửa năm rồi thưa ông "

" Gọi cha đi, ông nghe già quá.

Đừng nghe thằng Thạch mà bắt chước nó "

Mắt anh mở to * Ủa ủa tao nghe nhằm gì hong ta??? *

Hắn nhíu mày.

" Ông lại sao nữa vậy?

Tôi cứ tưởng ông sẽ ghét điều này lắm chứ "

Anh trai hắn đã từng bị ông chì chiết vì những tình cảm này.

Vậy mà giờ đây.

" Haha, từ ngày mẹ con ra đi.

Ta cảm thấy thứ tình cảm nào cũng thiêng liêng và quý giá "

Ông ta không chỉ mất con mà còn mất vợ.

Người ông đã dành cả đời để chiếm lấy.

Người ông đã trao hết yêu thương con người của mình.

Đối với loài sói không có chuyện ngoại tình, ông càng không hứng thú với những cô gái ngoài kia.

Ông thấy " Chẳng một ai đẹp bằng em, chẳng một ai trong trắng bằng em "

Thương vợ, yêu con nhưng ông còn cả một gia tộc.

Trên vai gánh vác biết bao là anh em chung giống loài.

Việc kinh doanh ngày càng bị chèn ép.

Các thế lực gia tốc khác cũng bắt đầu chớm nở vượt qua loài người.

" Được rồi, Thạch.

Cha cần con về lãnh đạo công ty.

Hiện tại đang bị suy yếu dần.

Do nhiều bên khác cố tình chơi chúng ta "

" Cho tôi một lý do chính đáng hơn?

"

" Anh...

"

" Cha...

Không còn khoẻ nữa, có lẽ cũng sắp đến lúc.

Con còn trẻ hãy về quản lý công ty, lãnh đạo toàn bộ nội vụ của chúng ta "

" Đến tuổi sao?

Chỉ như vậy thì tôi cảm thấy thật chán.

Cho tôi một cái lợi khác đi "

Hắn cười khinh, * Đến tuổi thì sao?

Anh trai tôi, mẹ tôi?

Đâu được đến lúc *

* Chời chời cả một cái công ty, hơn 1000 nhân viên mà một mình ổng lãnh đạo hết!!!

Ghê thiệt *

Nhớ lại lần trước, tò mò về gia thế của gia tộc hắn.

Anh vô tình hỏi ra được " Khoảng hơn 1000 nhân viên, hầu như tất cả đều là người trong gia tộc hoặc dòng tộc.

Họ là chọn nơi an toàn để sống thôi bé "

" Sơn, con giúp ta được không?

Nếu Thạch đã không chịu thì- "

" Tôi cấm!

Ông đừng kéo Sơn vào chuyện này "

Làm gì làm, đụng đến bé mèo của hắn thì đừng hòng.

Anh biết trước là vậy nhưng mà không ngờ con cún bự tối qua còn đòi anh ôm nay đã biết đứng lên bảo vệ anh nữa!

Còn tưởng mình là cành vàng là ngọc mà hắn muốn yêu thương bảo vệ nữa kìa. * Thiệt tình *

" Thạch, được rồi.

Xem xét đi em ra ngoài gọi con một chút "

Anh xin phép ra ngoài cho hắn tự giải quyết.

Ở đó một hồi chắc tim anh bay ra ngoài thật mất.

Thạch nhìn bé mèo cười gượng cũng không muốn giữ anh ở lại.

---

* Mô phật, thoát rồi *

Lúc này nhớ đến hai đứa con gái yêu, nên anh lấy điện thoại ra tranh thủ nghe giọng hai đứa nhỏ

" Ơi, ba nghe "

[ Ba oi ba oii, chị hai mới được bà nội thưởng điểm 10 á ba ]

" Àa Audi của ba giỏi dzậy ta "

[ Hí hí, cho em nè ]

[ Em cảm mơn chị hai ]

" Giỏi quá, hai đứa ngoan quá đii à "

[ Ba ơi, nào ba rảnh á ]

[ Ba về chơi với tụi con, thưởng cho chị hai, dẫn con đi chơi với nha ba ]

" Rồi rồi, chủ nhật ba về nha "

Nhìn hai đứa con gái ở màn hình mà anh không thôi nỗi nhớ mong.

[ Ba ơi, bố Thạch đâu ạ ]

" Hã..

"

* Ừm * quên mất, giờ thì tụi nhỏ đã bắt đầu biết đòi bố Thạch thay vì mẹ nó rồi.

Anh cũng vui, không sao con anh giỏi lắm, hiểu chuyện.

Hai đứa xứng đáng có được tình yêu.

Và anh biết Thạch cũng vậy.

[ Chủ nhật ba dẫn bố Thạch đi chơi với tụi con nha ba ]

[ Tụi con nhớ bố Thạch lắm ạ ]

" Rồi rồi, để ba kêu bố Thạch dẫn hai đứa đi công viên ha "

[ Dạa ]

Hai đứa nhỏ vui vẻ chạy tung tăng trên giường đến bà nội la mới ngồi xuống.

Anh cũng nói thêm vài câu rồi cho hai đứa ngủ sớm.

Dặn dò bà nội vài chuyện rồi tắt máy nốt.

" 22:36 "

* Hmm, lạnh quá.. *

" Bé không lấy áo khoác gì hết á, lạnh ròi chứ gì "

Hắn từ đằng sau khoác lên vai anh cái áo của mình còn áo của anh thì lại cầm trên tay.

Anh quay lại cười.

Hai người nhẹ nhàng trao nhau nụ hôn trước khi ra về.

Tạm biệt nơi mang nỗi đau dài dẵn ấy.

———————————

End

.

.

.

.

Úi úiii sắp happy ending òiiii🙋🏾‍♀️
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 35: Nếu Em Yêu Anh


[ Để có một hạnh phúc lan thì hãy nghe Sao Cũng Được - Binz ]

Đã 3 tháng trôi qua.

Ngày hôm nay là một ngày đặc biệt với Sơn Thạch.

Tổng Giám Đốc kế thừa tập đoàn Wolf, ca sĩ tiềm năng vượt trội của giới giải trí.

Hắn đã thật sự kế thừa gia tộc, tiếp quản tập đoàn cho cha mình.

Người đàn ông kia đã không còn sức nào để bắt kịp.

Giờ đây hắn đã đứng trên tất cả, cùng anh.

" Neko ớiiii "

* Nữaa *

BB và Phúc dường như đã gần cả tháng kể lại đây ăn ngủ ở nhà ST, à không " Mời anh kí vào đây để sang tên tài sản "

Vậy là Lê Trường Sơn thật sự là chủ sở hữu căn biệt thự gần 10 tỷ của Nguyễn Cao Sơn Thạch.

" Cái gì nữa đây "

" Chời ơi tụi em biết anh Ti ảnh không ở chơi với hai nên qua chơi với hai cho đỡ buồn mà nói gì dzậy chờiii "

" Ê ee con BB xách cái túi đi đâu vậy hã?

"

" Lại đây để chị makecup cho bé mèo nha haha "

* Lại là cái tiểu phẩm gì vậy??? *

Kể từ đầu tháng BB, Phúc, Khánh, Kay liên tục thay phiên nhau diễn tiểu phảm mỗi ngày ở nhà anh.

" Ô hay?

Nhà tao chứ có phải là cái sân khấu kịch đâu mấy mẹ!

"

Có chăng thật sự là do hắn, Nguyễn Cao Sơn Thạch.

Từ ngày kế thừa tập đoàn, thời gian hắn ở nhà dần càng ít.

Sáng ở công ty, tối ở sự kiện hầu như chiếm toàn bộ thời gian của hắn.

Còn anh cũng đều đặn hai ba ngày là có joy hay là live stream vậy thôi.

Hắn vẫn yêu anh lắm, thương nhiều lắm.

Mỗi ngày đứa nào qua nhà quậy phá gì đều có sự tác động của hắn.

" Neko hoa anh Ti gửi nè " " Neko ăn lẹ lên méc anh Thạch á nha " " Hai nhanh lên còn nằm ường nữa anh Thạch ảnh quánh em đó haiiii "

Tất nhiên, tối nào anh cũng có nơi ấm để chui vào ôm ấp.

Hay là như lời của cậu ca sĩ nào đó đã tiết lộ " Mỗi ngày làm về mà có bé mèo để ôm thì sướng lắm đúng không các bạn?

"

Cái độ sĩ của hắn càng ngày càng rần rần trên mạng xã hội.

Hơn hết ở công ty hắn, ai mà không biết " convobe " của Tổng Giám Đốc là ai?

Chỉ là hắn đẹp trai, anh lo những con yêu nhền nhện nào đó sẽ bũa quây, quyến rũ và dụ dỗ đi con cún bự nhà anh!

Nêkôs❤️ => Con mẹ T🐶

Thạch

Nay em lên công ty

Đem cơm cho

anh đó nha

Thiet hã🥺

Nho bé

Anh chờ be ạ

Mới gặp nhau

2 tiếng trước

mà cũng nhớ=)?

Xa bé mot phút

anh hong chịu nổi

Yêu be nhieu lam á❤️

Gớm

Đợi tí, em lên

Da

Yêu bé mèo
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
PRrrrr


Như đã nói🙋🏾‍♀️✨✨✨

À chắc sẽ có thêm một fic để chuộc lỗi cho NTCNG🥲 tiếp tục là màn đi pr lựa fic

[ ATVNCG ] Thơm Mùi Sách

[ ATVNCG ] Cái Mùa Yêu

[ ATVNCG ] Tất Trên Địa Cả Dưới Thiên

[ ATVNCG ] Biết Yêu

[ ATVNCG ] Chiến Lược Tấn Công Sếp Lớn

[ ATVNCG ] Mưu Kế Cưa Cẩm Tam Ca

3 fic xưa, 3 fic nay.

Văn phong, chương chữ của tui chưa được dân gian lắm nên mọi người có gì thì hoan hỉ 👉🏾👈🏾
 
Back
Top Bottom