Khác [STNeko] Sói Tinh Của Chàng Streamer

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399114661-256-k943595.jpg

[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Tác giả: anticontr
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một bộ truyện giả tưởng, không có thật !!!

OTP riêng.

Khuyến cáo nên đọc Góc Thông Báo trước khi đọc truyện

Neko Lê, Lê Trường Sơn.

U40 nhưng lại là chàng streamer siêu nổi trên các nền tảng mạng xã hội, còn là đạo diễn triệu view, rapper được săn đón.

Cứ tưởng ở một mình chăm sóc hai đứa con yêu dấu của mình thì chợt có một người?

à không một sói?

à không, nói chung có thêm một kẻ đến bên và bước vào cuộc đời anh.



truongson​
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Góc Thông Báo


Xin chào các bạn(love).

Đây là fic mới của mình rất mong được mọi người ủng hộ nhé.

Có vài điều mình muốn chia sẻ như sau.

Fic đầu tiên của tui về ATVNTG đã Happy ending òii.

Như đã nói đây sẽ là fic tiếp theo của ST và Neko.

Vì đây là một fic riêng về soi và mèo nên là tui xin phép chỉ cho các cặp phụ vài chương thôi nhe.

Bộ này ngược ngược mà ngọt ngọt.

Yên tâm kết Happy hết nheee.

Tui mê HE lắm nhưng mà lỡ mốt có ra kết Sad đâuu nên đừng bỏ tuii nhaa:< Bộ fic kia được mọi người ủng hộ khá tốt nên mình mong bộ này cũng sẽ giữ được phong độ như bộ kiaa.

Rất rất hoan nghênh mọi người nhiều chuyện lắm lời nên là có gì thì cứ thoải mái bình luận rồi góp ý cho tui với nhaa.

Aaaa đến mùa mở cửa lớp rồiiiiii.

Tuii hỏng còn ra đều đều được nữa lunn òii😭 xin lỗi các loveee nhìu nhưng mà tui vẫn sẽ end và +1 góc thông báo nhoaaa, yên tâm yên tâm🫂

Cảm ơn mọi người nhiều nhiềuuu, love các loveeeee
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 1: Họp Hội


Hôm nay nhân ngày trời đẹp và một ngày không có lịch trình.

Cả hội Truyền Thông Bẩn quyết kéo nhau đi chơi cho bằng được.

Ngoài những thành viên kì cựu là Neko, BB, Tăng Phúc, Duy Khánh, Kay Trần thì còn có những con người " lạ " đột nhiên được xuất hiện trong hội là Jun Phạm, Bùi Công Nam và Soobin.

*Messenger

Tập Đoàn Truyền Thông Bẩn

Mèo họ Lê🐱

Ee cái tập đoàn TTB kia,

nay t rảnh nè,

không lịch trình luôn @All

Bé Thu🍓

Thì sao?

Có chuyện gì quan trọng à

Bé Thu🍓

Nhưng mà nay em cũng rảnh,

không lịch

Quốc Bảo - Thái Tử CĐAG👑

Rồi ròii, để Thái Tử lo,

mấy đứa nào lịch trống thì lên tiếng coi nà@All

Nhóc Tin quyến rũ🌳

Con nè má

Hỉ mũi sạch sẽ🦫

Gì day, nay khoẻ lắm đang ăn bánh nè @Quốc Bảo - Thái Tử CĐAG👑

* Tăng Vũ Minh Phúc đã gửi một ảnh

Mèo Lê🐱

Đù má, ngon mà hong chia sẻ hã hai bây

Hỉ mũi sạch sẽ🦫

* đã đửi một tin nhắn thoại

Nhóc Tin quyến rũ🌳

Qua tới giờ chứ ở đó thách

Quốc Bảo - Thái Tử CĐAG👑

Mờii, các vịii

* Trần Phan Quốc Bảo đã gửi một ảnh

Bé Thu🍓

Ee, rảnh vậy mình qua nhà Phúc nó chơi luôn đi

Nhóc Tin quyến rũ🌳

Được á,

Tin muốn cạp đầu Hải Li

Mèo Lê🐱

@Hỉ mũi sạch sẽ🦫

kêu ông Jun qua nấu gì ăn đi m

Hỉ mũi sạch sẽ🦫

Ủa tự nhiên cái kêu người ta má

Bé Thu🍓

Kêu đi,

mấy đứa mình nấu có ra gì đâu để t kêu Nam qua ăn phụ cho yên tâm

Quốc Bảo - Thái Tử CĐAG👑

* đã gửi một tin nhắn thoại

Mèo Lê🐱

* đã gửi một tin nhắn thoại

Bé Thu🍓

Trời ơiiii, tôi bị tấn công

Bé Thu🍓

Mắc ghéttt

Mèo Lê🐱

Chửi m nữa giờ chứ ghét, suốt ngày Nam Nam coi mệt nách hôm

Hỉ mũi sạch sẽ🦫

Thôi đi em rủ anh Jun rồi

Nhóc Tin quyến rũ🌳

Ee vậy tui rủ Sibun àaa

Mèo Lê🐱

* đã gửi một tin nhắn thoại

Hỉ mũi sạch sẽ🦫

Thoii đii, chứ hỏng phải anh hong có ai cái ghen ăn tức ở hã

Mèo Lê🐱

* đã gửi một tin nhắn thoại

Mèo Lê🐱

Một hồi t tới với m nè cái con Hải Li mê Thỏ Trắng

Bé Thu🍓

À àa, hiểu rồi

Quốc Bảo - Thái Tử CĐAG👑

Thôi thôi, đủ rồiii qua lẹ đi mấy má

Nhóc Tin quyến rũ🌳

Con đợi Sibun rước cái

Quốc Bảo - Thái Tử CĐAG👑

Con rể t tới rồi kìa

Bé Thu🍓

Sắp rồi đợi tíii

---

Neko đang trên đường đi đến nhà Phúc vô tình thấy cái tiệm thú y mà thằng em hay ghé có để bảng to đùng trước của [ Bán Chó Giá Rẻ ] * Ủa bán chó mà giá rẻ nữa hả* Cũng thắc mắc mà thôi kệ.

Anh cũng không hứng thú với việc nuôi chó mèo trong nhà, phiền lắm.

Anh còn phải live này kia mà mắc công tùm lum.

Nhưng ở một mình cũng chán.

Tự thấy hôm nay lạ thật, bình thường có thích đâu mà nay suy nghĩ về vấn đề này.

Tin nhắn điện thoại ting lên liên tục làm anh cũng bỏ qua chuyện đó.

Đến nhà Phúc thì trong nhà giờ đã hơn 5 người Phúc, BB, Jun, Soobin, Kay với anh nữa.

Còn hai đứa kia chắc tụi nó còn đang lượn lờ đâu đó chưa tới.

Lần nào Khánh với Nam cũng tới trễ nhất nên mọi người cũng quen nhưng vẫn bắt phạt nha.

Jun khi qua có mua chút đồ, hôm nay anh Jun Thỏ Trắng của Phúc Hải Li sẽ nấu một bữa lẩu thật ngon bù đắp cho bé chủ nhà vì trước lịch trình nhiều không dẫn đi ăn quán lẩu mới khai trương của bạn bé.

Vậy đó chứ Jun và Phúc cũng chỉ là đang tìm hiểu thôi.

Nghệ sĩ mà, Jun còn không quá chuyện yêu đương nhưng Phúc khiến Jun nghĩ nhiều nên cũng chấp nhận tìm hiểu trước.

" Ủa là 2 tháng rồi mà chưa quen nữa đó sao " Neko quay qua nói nhỏ với em mình.

BB lắc đầu thở dài không còn từ gì để tả với nhỏ hải li mê trai này hết.

Ngồi cũng lâu, Jun nấu cũng sắp xong thì hai người Nam với Khánh mới tới.

Vì sự trễ nải đó mà hai người đã thành tiểu nhị bị cả đám hành hạ.

Nhất là Neko Lê đây, liên tục liên tục làm Khánh quay cuồng còn Nam thì bỏ qua mà phụ Jun nấu trong bếp.

Hở tí là hay mõ hỗn vậy chứ Neko thương Khánh lắm, Phúc ròi hai má con BB Kay nữa.

Neko thuộc dạng ngoài lạnh trong nóng, nói vậy chứ tại ngoại hình thì hầm hố nhìn ngầu đét mà bên trong thì hơi hỗn chứ mê mấy cái dễ thương rồi thân thiện lắm, tuy cũng hướng nội nhưng mà chơi chung là hướng dẫn viên du lịch luôn kìa.

Còn đang sai vặt Khánh thì Jun với Nam cũng nấu xong rồi dọn lên ăn, lúc này cũng tầm trưa trưa.

Chiều thì cũng dọn dẹp ăn uống rồi chơi, nói chuyện bàn tán xấu xía người ta.

Gần tối cặp trễ nải xin về trước vì mai Nam con dealine, Khánh thì đi chung về chung thôi.

Chơi thêm chút cũng cỡ 1 tiếng BB về luôn tại em nhà ở nhà đang xỏ hạt về phụ làm bán.

Tính dẫn đi mà em nhà bận bịu với mấy đống hạt đó nên là giờ về sớm.

Kay thấy má nó về ngồi chơi chút cũng lượn đi chung với Soobin.

Và thế là vì không muốn làm bóng đèn Neko cũng về chứ ở lại là mệt mỏi.

---

Về ghé ngang tiệm cafe mua một ly thì đưa mắt vô tình nhìn thấy tiệm thú y cách vài căn nhà.

Tính kệ rồi mà nghe nhân viên tiệm xầm xì là mấy con chó trong đó ngoan mà nhỏ nhỏ dễ thương lắm.

Với cái tính mê những gì đáng yêu, chibi dễ thương nên anh khá bắt tai với điều đó. * Dễ thương ngoan mà nhỏ nhỏ hã ta.

Hay là.. *

Nhận lấy ly cà phê xong anh vờ lượn qua lại tiệm thú ý đó.

Nhưng mà đâu có ai, chỉ có một, hai chiếc lòng được mở cửa.

Anh thấy có một con chó nhìn mình qua cửa kính.

Lông nó trắng mà có đường nét khá cuốn, mắt nó sắt với đường kẻ đen, tai dựng, nhìn cũng điển điển ấy chứ, đuôi quẩy qua lại, nhìn cũng nhỏ nhỏ xinh xinh thật.

Thấy cũng ưng mắt mà nó không sủa không thè lưỡi như mấy con chó khác, anh thấy cũng hợp lí mà sao càng nhìn hình hài này cứ thấy không giống mấy con chó bình thường.

Kệ đi, dù gì ở nhà cũng một mình, sân thì rộng, thôi thì đem về đi lỡ mốt có gì còn có chó sủa hoặc là nó sẽ bảo vệ anh chả hạn.

Anh bật cười * Bé tí như này anh đây phải bảo vệ cưng chứ cưng mà ra chắc mấy đứa trộm nó đem cưng đi luôn quá *

Anh đẩy cửa bước vào, quầy thì không ai đứng mà con chó lông trắng khi nãy cứ dụi đầu vô chân anh.

Thấy dễ thương ẩm lên, là con đực.

Anh lại thích hơn, chó cái mắc công nó đẻ nên quyết mua nó luôn.

Cơ mà không ai ở đây, con này nhiêu tiền, rồi thanh toán bằng cách nào.

Anh thấy nó có vòng cổ

" Ờm, tiệm ơi mình muốn mua bé này ấy.

" Không ai trả lời, anh để con chó lên trên bàn.

Đi lại quầy thì thấy tờ giấy ghim trên bàn. [ Một con chó 200k thanh toán dưới này (mã QR) ]

" Ủa cái tiệm này không sợ mất chó hã ta, mà cũng có mấy con đâu " Đếm qua lại ngót ngét được 3 con và cái con đang nhìn anh với cặp mắt rực rỡ.

Anh lấy điện thoại.

-200.000 trong tài khoản.

Thanh toán xong anh ẩm bé chó lên nhìn kĩ hơn, nhìn nhỏ con mà sao thấy nó có cơ, có bắp, có chuột này.

Sẵn chắc thật, lông trắng không bẩn gì hết, rất ngoan, còn biết nghe lời.

Thấy bản thân thật may mắn khi có một bé chó như này, anh định mua thêm chút gì đó chăm bé chó này.

Thế là -200.000 trong tài khoản lần nữa.

Đem hết đống đồ ra ngoài xe, còn tính quay lại ôm bé chó về mà nó đã đi theo sau anh lúc nào chẳng để ý.

Anh ngồi xuống cười tươi nhìn nó.

" Dễ thương thiệt chứ, ngoan nữa.

Giờ thì về nhà với anh nha " Xoa đầu bé chó một cái.

" ST, tên Ét Ti á hã.

Tên cũng được ghê, có rồi thì anh không đổi tên cho em đâu, tên chó mà sang như tên nước ngoài haha, Ét Ti về thôi " Anh ôm bé chó ST kia về.

Trong màn đêm, một xe, một người, một sói boong boong trên đường.

---

End

.

.

.

.

P/s: Em hèmmm, bạo à.

Sói là bạo dữ á, Neko hối hận chưaaa hahahahah
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 2: Quen thuộc


Về đến nhà cũng đã tới gần 23h.

Neko thả bé sói kia xuống rồi đem đồ cất đại đâu đó.

Sau khi xong xuôi rồi thì anh ngồi vô bàn làm việc.

Check mail rồi đến lướt mạng xã hội cuối cùng là lên bc nhắn chúc ngủ ngon mấy bạn cẩm chướng thì mới chịu đi ngủ.

Vô phòng rồi mà vẫn còn bấm điện thoại.

Đến giờ Neko mới chợt nhớ là nhà giờ có thêm một bé sói nữa.

Ngẫm kĩ vẫn thấy nó giống sói hơn chó thường nên Neko định sẽ gọi là bé sói ST, nghe nó lại hợp lý sao ấy.

Còn bé sói thì vẫn đang ngồi dưới đất nhìn anh chủ của mình trên giường nói chuyện một mình.

À thì bé có trả lời đâu chứ anh nói chuyện với bé nó mà.

" ST nhỏ xíu à, mà lông còn trắng nữa.

Có nên cho nó lên ngủ chung hong ta, thường thì mấy con nhỏ nhỏ dị người ta cho ngủ chung đúng hong ta " Anh đang suy nghĩ có nên cho lên ngủ hay không vì nhìn cứ đáng yêu nhỏ nhỏ dễ thương làm sao.

ST như hiểu anh nói gì đó, nó đi lại đứng hai chân vịnh lên thành giường rồi nhìn Neko với cặp mắt sắt và đen láy đó.

ST thành công được nằm trên giường Neko.

Anh thì ẩm được bé sói này lên giường cũng để nó muốn làm gì thì làm, còn mình tiếp tục coi điện thoại và xem lịch cho ngày mai.

Mai chỉ có live thôi cũng chẳng có lịch nhiều nên anh sẽ ngủ đến trưa luôn cho đã.

Giờ thì làm vài ván game vậy.

" ST ngủ đi con " Anh nói với bé soi đang nằm trong lòng mình mà nhớ đến hai đứa con gái cưng của mình ở nhà nội.

Nghĩ chắc mai cho hai đứa qua chơi chung với ST.

Coi như bạn mới cho hai đứa.

ST nằm dài dùng cái móng chân kều kều anh.

" Gì vậy, m kêu t đi ngủ á hã " Như đúng ý, ST ngồi dậy nhích lên gần hơn với Neko.

Anh cũng nghĩ nên ngủ sớm nên cũng nằm xuống ngủ cùng bé sói dễ thương này.

---

Thời gian cũng được 2 tuần.

Anh và bé sói ST sống chung mà bị chính cái hội ttb toxic.

Mỗi lần đi đâu nó cũng đòi đi cho được, anh đi chơi nó đi chơi, anh đi mua đồ nó đi mua đồ, anh đi quay nó cũng đi theo mà ngồi trong xe chờ.

Thậm chí tới hai đứa con gái của anh cũng đòi gặp bé sói ST miết.

Dường như những người xung quanh anh đã xác định có anh Neko là có bé sói ST.

Ngoan là thế nhưng Phúc chứ nghi cái con này.

Một tuần qua thôi mà nó lớn gấp 2-3 lần.

Tra mạng thử là giống chó gì thì chả có thông tin gì hết mà hỏng lẽ ở đồng bằng có chó ngao tây tạng nữa hã.

Thắc mắc rất dồn dập đến với Phúc, dù sao cũng là con người biết vẽ thêm ông anh mập mập mờ mờ biết văn vở còn có nhỏ em biết tiểu thuyết phim ảnh này kia.

Thế là nên bữa đó rủ rê cả đám qua nhà anh chơi.

---

" Haii ơi, tụi em tới rồiii "

" Rồi nè, ba đứa bây á suốt ngày đi chơi.

Nay có thêm thằng Kay nữa hã "

- Gâu gâu?

- nữa hả?

" Gì vậy người quen mà sủa là sao "

" Mày quen chó hã Khánh, đi vô "

Anh kéo cả đám vô nhà rồi đóng cổng lại.

Vừa vào nhà đã nháo nháo lên hết, thôi anh cũng quen.

Trước khi cả đám nhóc này đến đã chuẩn bị sẵn bàn thức ăn ngon nghẻ, thật ra cũng chỉ là mua chứ anh lười nấu nướng.

Đó là thói quen xấu hay bị Phúc la cực kể cả BB còn la nữa.

Anh chịu rồi, đặc tính công việc chứ cũng có phải tại anh lười đâu.

Phòng khách ồn ào hết cỡ.

Anh, Phúc, BB, Khánh và Kay 4 người mỗi người một sạp cũng có thể.

Đang cãi lộn coi chọn phim gì coi thì tự dưng Phúc bắt cả đám phải coi bằng được bộ " Sói " Nhưng mà nội dung phim cũng hay, tình tiết hay kĩ xảo điều oke hết.

Phim của nước ngoài có khác, anh phải cảm thán vậy thôi.

Một bộ anime hơi hướng nhân thú vì có cả đế chế.

Con sói trong bộ phim là nhân vật chính cùng một cô nàng học sinh cấp 3.

Phim khá thơ, bối cảnh yên bình mà nội dung nhẹ nhàng cái kết đẹp.

Anh thích bộ này thật nhưng mà anh buồn ngủ.

Nó nhẹ nhàng đến mức muốn ngủ.

Anh dựa lưng lên ST, nó giờ đã bự muốn bằng anh rồi.

Anh cũng kệ, ôm đã mà nên đâu cảm thấy có vấn đề.

Chỉ có Phúc thấy rất vấn đề thôi, BB còn thích ST nữa mà.

Khánh tuy thích gì đó nhỏ nhỏ nhưng nếu có một con như ST nhà Neko này thì chắc có thể ôm lấy cả ngày.

Kay là một người nuôi chó cảnh nên hơi đanh đá với ST, * Lỡ đâu nó cắn rồi sao *

Mắt anh liu diu sắp nhắm lại thì ST liếm mặt anh vài cái như muốn nói gì đó.

Chắc là đừng ngủ, anh đoán thế nhưng mà ST cũng để anh nằm dựa lên lưng rồi nhắm mắt ngủ.

---

" Chòi ơi, Phúc mày coi kìa chủ nhà ngủ bà nó rồi "

" Ê để em, em rình sổ đỏ nhà ổng "

" Hồi là con Ti nó cắn mày luôn chứ rình "

" Khoan đã, lại đây "

Phúc kêu mọi người tụm lại một chỗ rồi thì thầm bàn tán gì đó mà liên tục nhìn về phía ST.

Nó ngẩn lên nhìn cả đám.

" Con này có thật sự là chó không?

"

" Nhìn giống sói đó "

" Bự vậy mà sói hả "

" Ee ee nó mà là người sói rồi sao "

" Ai biết được nè, hay nó là kiểu Sói Tinh không "

" Sói Tinh là gì?

Hồ ly tinh đó hả "

" Thì cũng tu tâm dưỡng tính đó ủa "

" Khùng quá, tụi nó tu luyện thành người kiểu dzậy má ơi "

Anh nghe mà nhức hết cả đầu.

Sói Tinh, hồ ly tinh gì chứ?

Ồn ào, suy diễn, tưởng tượng, ảo tưởng.

Cau mày liếc nhìn đám người vẫn hăng say nhiều chuyện bên đó.

Anh đứng dậy mắng mấy đứa đó rồi lại ôm ST.

Hành động này nhận được 8 con mắt nhìn anh khó chịu nhăn mặt, thái độ rõ rệt.

---

Cũng ngồi chơi đủ thứ trò, nói đủ thứ chuyện, ăn đủ thứ rồi thì tụi này lại xin ngủ lại nhà anh.

Anh bực dọc muốn đuổi đi về hết cho rồi nhưng mà cũng cho ở lại.

" Đó như cũ đi ha.

Tự chia, tao đi lên ngủ trước " Neko đi ngủ thì ST cũng đi ngủ thôi.

" Thấy ghét hai con sen pet này quá ta " BB kéo Phúc đi phía sau chỉ trỏ.

Khánh với Kay đi phía sau phụ hoạ theo.

" Một hồi tao đuổi về hết bây giờ nè ở đó mà nói nói chỉ chỉ " Neko quay lại mắng vài câu, ST quấn theo chân anh mà vào đi.

" Mắc mệt, pet với sen mà còn hơn người yêu nữa " Khánh liếc ST đang vui đùa với Neko.

Nghe đến vấn đề này anh có hơi sững lại.

Đúng là hình như ST có gì đó với anh thì phải.

Nó không đơn thuần chỉ là mối quan hệ giữa pet và chủ.

Nhưng nghĩ đến việc ST là chó đực anh cũng không quan tâm.

Dù sao thì cũng thích thật mà.

Dường như anh đã quen dần với nó rồi.

Phòng nhà Neko nhiều nên chia ngủ thoải mái.

Ban đầu cả Khánh đòi ngủ với anh mà cuối cùng bị đuổi bởi một con chó?

Chính xác là ST đã chen giữa hai người không cho Khánh ôm được Neko.

Phúc BB Kay thấy cảnh này còn tưởng ST nó ghen không đó.

Thật ra thì Neko và ST ngủ chung từ lúc mới về nhà rồi nên ST thiếu hơi Neko không chịu yên.

Dần dần Neko cũng thích cái cục bông bự này, ôm vừa đã vừa ấm.

Và thế là 4 phòng 5 người.

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Ee thông tin giả đó đừng có tin đừng có tìm kiếm nghee, ý tưởng này do tui mê thể loại thú nhân thôi:3 mà tui còn idea Mèo Tinh íii mấy love thấy saoo được thì tui triển chung luôn nàa
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 3: Bé Sói?


Bốn ngày qua hình như Neko phát giác ra gì đó khác lạ ở bé sói của mình.

Mắc dù nó không còn bự lên nữa nhưng nó rất lạ.

Như việc đêm hôm nó không ngủ với anh nữa mà nằm dưới nhà, cụ thể là trước cửa nhà.

Hoặc nó ăn nhiều hơn bình thường, nó nhìn anh bằng ánh mắt ngày càng kì lạ.

Anh lâu lâu còn bị ngại với ánh mắt đó. * Gì vậy trời, tự nhiên ngại với một con chó vậy? *

Mà cứ mỗi sáng là phòng tắm lại mở cửa.

Anh còn bị mất đồ lót, lục ra thử thì có vài bộ đồ không cánh mà bay.

Tủ lạnh mỗi sáng có một món nước và món ăn, anh chỉ việc hấp lên và ăn.

Ngày đầu anh tính không ăn nhưng bé sói nhất quyết không cho anh ra khỏi bếp cho tới khi anh ăn uống hết mới cho anh đi.

---

Nhiều chuyện kì lạ này anh cũng kể cho đám em mình nghe.

Tụi nó đòi qua ngủ chung với anh nhưng ngủ được một ngày thôi đã về.

ST không còn như trước nữa, mỗi lần nó gặp bốn người kia nằm trên giường hay ôm anh nó sẽ sủa rồi thậm chí cắn quần Kay lôi ra khỏi phòng.

Anh đang có hai suy nghĩ.

Một là có người lạ trong nhà, hai là do ST.

Nhưng anh tin vào câu một hơn câu hai.

Đến giờ anh vẫn tin tưởng ST chỉ là một bé sói đáng yêu chứ chẳng gây hại gì.

Nhưng thật sự bây giờ anh hối hận rồi.

---

" Ah..ưm kh- hưm khoan ah "

Neko đứt gãy câu chữ.

Tiếng thở gấp xen kẽ tiếng da thịt chạm nhau liên hồi.

Cơ thể anh hoàn toàn bị dục vọng xâm chiếm.

Nước mắt long lanh rơi xuống má người nằm dưới.

Hắn ta nắm chặt eo anh siết lại nhấc lên thả xuống.

Hắn ta nhìn anh mê man trong cơn tình.

Trên người anh không đâu là không có dấu vết của hắn.

Hắn kéo lấy gáy anh đưa xuống rồi lại quấn lấy đôi môi đang buông tiếng rên ngọt.

Khoang miệng bị xâm chiếm một cách mạnh bạo.

Mọi ngóc ngách điều bị quét qua.

Giọng nói gã trầm ấm nhẹ nhàng dỗ dành lấy anh.

Trong đầu anh có nhiều câu hỏi về tình huống này nhưng tất cả điều chỉ thoáng qua.

Mặc cho hắn xâm nhập ra vào liên tục bên trong anh.

Trận hoang ái của hai người chỉ kết thúc khi anh ngất đi trên lòng ngực rắn rõi, trắng thơm của hắn.

---

" A, anh xin lỗi bé mà.

Tại hôm qua bé không mặc áo mà "

Anh nằm trên giường không nói không nhúc nhích càng làm hắn thấy tội lỗi hơn.

Cái đuôi, tai hay kể cả móng của hắn cũng chẳng buồn giấu đi nữa.

Hắn ngồi thẫn nhìn anh mãi.

Đuôi hắn rũ xuống giường, tai cụp xuống.

Anh đâu có tính giận hắn nhưng anh không thể chấp nhận được chuyện * Bé sói ST giờ đang trong hình hài là một con người !!! * Cứ như trong bộ phim hôm trước anh cùng mấy đứa kia xem hay nó giống bộ truyện Sói Tinh mà Phúc gửi anh đọc.

Không những là chuyện đó mà hôm qua anh còn trèo lên người của hắn làm đủ mọi thứ.

Là anh, anh chủ động.

Đêm qua đúng là anh cố tình dụ dỗ hắn sau khi nốc hết cả một chai rượu vang ở bar.

Nhưng anh vẫn rất hoang mang với trường hợp này.

Tự dưng anh thấy có giọt nước rơi xuống gáy.

Cả người ê ẩm, quay người lại.

Trước mặt anh là một con người có đuôi có tai trắng bóc mà nước mắt ngắn nước mắt dài sụt sịt cúi đầu. * Má, thiên thần khóc hả? *

Đêm qua tối đen như mực anh đã không thấy gì rồi cũng đành.

Sáng dậy anh cũng chẳng dám nhìn gã lấy một cái.

Bé sói của anh thường ngày vẫn quấn lấy chân.

Giờ ngồi quỳ trên giường tai thì cụp, mắt vừa ước vừa đỏ, đuôi như mất sức sống.

Ngón tay trắng hồng thon dài, gương mặt không góc chết, trắng nõn nà, mịn màng.

Càng nhìn càng đắm, càng nhìn càng thấy giống thiên thần nào đó trắng trẽo quá đỗi.

" Kh..không có giận, ừm đừng- đừng có khóc "

Anh nhẹ giọng dè dặt dỗ dành.

Tay vuốt nhẹ gò má lau đi giọt lệ tràn.

Hắn ngước đầu lên nhìn anh với đôi mắt quá quen thuộc, mỗi lần anh vờ dỗi hờn thì điều có một bé sói ngồi dưới chân nhìn bằng ánh mắt long lánh ánh nước.

Anh nhìn mà mê mẩn gương mặt ấy.

" Thật hong?

Bé hỏng có dận hở "

Giọng nói trầm ấm đêm qua nghẹn ngào thốt lên cũng khiến anh thấy bản thân mình đã là một ác quỷ chọc ghẹo thiên xứ thánh đường.

Anh bừng tỉnh khi nghe tiếng chuông điện thoại reo lên.

Nhấc máy đã nghe cái giọng bài hãi của con hải ly bên kia.

Chỉ là hỏi thăm xem hôm qua anh về an toàn này kia không thôi.

Anh mệt mỏi giải đáp cho con hải ly bớt lo.

Rồi lại nhìn người trước mặt đang nghiêng đầu nhìn mình. * Mẹ nó, vừa phải thôi *

Anh quay đầu đi lấy tay che lại gương mặt ửng đỏ của mình.

Ai mà không ngại trước cái gương mặt nghiêng nước nghiêng thành vậy chứ?

Mái tóc bạc càng hoà hợp với lang da trắng.

Có lẽ khi nãy anh nghe điện thoại hắn đã giấu đi đôi tai và cái đuôi của mình.

Hắn vương tay nâng mặt anh qua.

Nãy giờ hắn luôn nhìn chầm chầm vào đôi môi mọng đỏ kia.

Nuốt nước bọt rồi chồm đến hôn lấy đôi môi đó.

Anh không kịp phản ứng và cũng chẳng muốn phản kháng.

Hắn ôm lấy eo anh kéo sát lại gần mình.

Nụ hôn sâu mang theo âm thanh nhút nhát ấy.

" Ưm...

"

Anh khẽ đánh lên cánh tay hắn.

Sự nuối tiếc khiến hắn liếm quanh đôi môi anh.

Hai mắt chạm nhau, hắn cười rồi bế bỗng anh lên đi xuống giường.

" A, nè bỏ xuống.

ST "

Hắn bế anh vào nhà vệ sinh rồi bỏ anh xuống.

Anh lại quay mặt đi, hắn lại cười cái cười nham hiểm này anh không thấy.

Rồi anh cũng rửa mặt đánh răng, cơ mà hắn cứ ôm eo rồi lại hôn lên gáy, phà hơi vào hõm cổ anh, dựa đầu lên vai anh.

---

Hắn đem hai dĩa đồ ăn ra đặt lên bàn rồi nhìn anh.

Ánh mắt niềm nở muốn mời anh ăn.

Anh cũng ăn.

" Nói đi "

Hắn ngẩn người nhìn anh.

Tai lộ ra lại cụp xuống, đuôi vuốt chân anh.

Anh ngước lên nhìn hắn, chỉ thấy mắt rưng rưng sắp khóc.

" Nói đoàng hoàng, tui hong có đuổi, hong có la, hỏng có đánh cũng chưa làm gì mà khóc hết.

Không nói là đuổi đó "

Hắn mím môi, nhìn anh như thú tội.

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 4: Sói Tinh


" Dạ, anh...

Thì đúng như Phúc nói á.

Nhưng mà anh hong có ác như truyền thuyết gì đó đâu.

Anh hong có muốn làm hại ai hết, anh hong phải người xấu đâu.

Bữa giờ cơ thể anh khó chịu tại ở nguyên thể lâu quá nhưng mà sợ bé hoảng nên anh hong có dám để lộ.

Anh có lấy đồ bé mặc, anh làm đồ ăn rồi nước để trong tủ.

Tại anh thấy bé ít ăn sáng.

Bé toàn live đêm khuya rồi tối mới ngủ,.. hại sức khoẻ lắm.

Anh...anh xin lỗi bé "

Một tràng lời thú tội của hắn tuông ra làm anh vừa khó hiểu vừa buồn cười.

Cái biểu cảm, hành động của hắn quá đỗi đáng yêu.

Phải nói là anh không nỡ la hắn.

Nhưng mà anh hoảng thật, hoảng tới nổi đêm qua đè lên người hắn.

Càng nghĩ tới, hình ảnh càng chân thật anh càng ngại càng muốn trốn đi cho rồi.

Ai đời lại như anh chứ * Ngu quá Neko ơi *

" Ừm.. không cần xin lỗi.

Là tui nên xin- "

" Hong, bé hong có lỗi.

Bé đừng nói xin lỗi, anh mới có lỗi mà "

Hắn không cho anh nói xin lỗi mình.

Cũng chẳng muốn anh tính lỗi gì.

Chỉ là hắn biết hắn đang ở hình hài này là rất sai.

Sai vì giấu anh, sai vì đã chủ động với anh, sai vì đã không kìm chế được.

" Nhưng sao kêu tui là bé quài vậy "

Anh để ý nãy giờ hắn cứ liên tục gọi anh bằng bé.

Mặc dù anh với hắn trên lệch thật nhưng gọi vậy thì rất kì dù gì cũng đầu ba rồi.

" Thì bé dù sao chả nhỏ hơn anh.

ST năm nay 232 tuổi rồi á "

" Hả..?

Hai trăm, b-ba hai hả "

" Không có Sói Tinh nào thành người khi 35 tuổi đâu bé "

Anh nhìn hắn hoài nghi không thôi.

Còn hắn chỉ nhìn biểu cảm của anh mà cười khổ.

Biết nói sao giờ, chuyện này nó vậy.

" Nhưng mà...

Nếu- "

" Được, bạn bè bé đâu có xấu.

Anh tin bé mà "

Một lần nữa anh bị nụ cười ấy hút hồn.

Anh cảm nhận được người trước mặt thật sự không có ý xấu chút nào.

Thậm chí anh còn thấy an toàn và muốn lại gần người này hơn.

Cũng có thể là anh muốn khám phá, tìm hiểu về thế giới của người trước mặt.

---

Ăn xong anh đã định nghiêm túc đề nghị về chuyện giới thiệu hắn một lần nữa nhưng không phải với tư cách là bé sói ST ngày nào.

Giờ đây không những với người khác mà chính anh cũng phải làm quen với một ST mới.

Một phiên bản con người.

" ST tên gì?

"

" Sơn Thạch "

" Ồ vậy ngoài Sơn Thạch ra còn ai cũng Sói Tinh hong "

" Còn, anh có cả gia tộc lận á bé.

Mà nha ngoài dòng tộc Sói Tinh ra thì còn nhiều dòng tộc lắm.

À có cả Miêu Tinh á "

" Miêu Tinh là mèo đó hả?

" * Chắc dễ thương lắm ha *

" Đúng rồi, nhưng mà tụi anh được dặn là hong lại gần mấy người Miêu Tinh "

" Ủa sao dzạ "

" Anh hong rõ nữa.

Chuyện nhà phức tạp lắm.

Nói chi anh cũng đã bỏ nhà đi được mấy trăm năm nay ròi á "

" Gì, là sao?

"

" Thì anh hong chung ý tưởng với gia đình nên bỏ nhà đi thôi.

Hên sao năm nay được bé đưa về.

Mỗi lần vào ngày rằm thì lại thành bản thể.

Lúc đó ở nhà thì may, như lần trước vô tình đi ăn thì không may mới bị bắt rồi bị đem đến tiệm thú y đó bé "

" Trăng tròn hã...

Ừm bữa đó đúng là ngày rằm "

" Hề hề, nhờ vậy mà được gặp bé nè "

* Chắc rằm tháng sau đem trả quá ta.... *

---

Gia tộc " Yêu Tinh " có rất nhiều loại yêu tinh khác nhau.

Trong đó Sói Tinh là dòng loại đi đầu trong việc hoà nhập vào loài người.

Ban đầu tất cả điều bát bỏ ý kiến đó từ ông cố hắn.

Nhưng rồi ông ấy đã cho mọi người thấy điều đó không sai.

Chỉ có điều việc che giấu được thực hiện hoàn hảo đến nổi, tuổi đời dòng loại hắn giảm hơn một nửa.

Trong họ, cao nhất là 3000 nhưng ông nội của hắn chỉ 1089.

Còn chưa kể là cha hắn rồi cả đời thứ tư như hắn nữa.

Không biết đến cuối cùng của hắn sẽ là bao lâu nữa.

Dòng loại Sói Tinh là dòng loại đi đầu trong việc hoà nhập với loài người.

Nói hoà nhập là vậy nhưng chẳng có kẻ ngoài nào biết đến.

Bọn họ sử dụng những thân phận giả chỉ có tên thì tuy muốn thật thì thật muốn giả thì giả.

Như hắn thì lấy tên thật tắt lại cho đơn giản.

Hắn đi ngược với ý tưởng của gia đình.

Cha hắn muốn làm điều gì đó mạnh mẽ hơn để được cả gia tộc kính nể.

Riêng hắn chỉ muốn bình yên là đủ, tiền bạc đã không thiếu, danh tiếng cũng đủ rồi.

Hắn đã bị ép đến nước chỉ có thể trốn tránh đi cái gia đình độc ác đó.

Cha hắn muốn hắn phải theo sự nghiệp gia đình.

Nhưng hắn lại muốn tham gia nghệ thuật, hắn muốn được nhảy, được hát, được đứng trên sân khấu, được xuất hiện trước công chúng.

Cha hắn không nhân nhượng bắt ép hắn.

Nhiều lần đánh đập đe doạ, ở độ tuổi chưa thành người hắn chỉ biết chịu đựng.

Cái năm hắn thành người cũng là năm cuối cùng hắn và cha hắn thấy mặt nhau.

Đến hiện tại cha hắn đã từ mặt rồi.

Mặc hắn sống chết sao cũng được.

Còn hắn chỉ biết trốn đi.

Nếu để bị bắt lại thì chỉ có đường chết.

Không có cha nói đỡ thì cả cái gia tộc đó chỉ muốn giết hắn chết quách đi cho xong.

Để hắn ở lại sẽ là vật cản trở lớn.

Gần một trăm năm rồi hắn mới được anh nhặt về.

Nguyên thể của hắn hoàn toàn đã biết kiểm soát.

Kể cả khi thành người cũng chẳng lo lộ tai hay đuôi.

Chỉ riêng hôm qua và hồi sáng là hắn chẳng để tâm đến nó nữa

---

" Lúc ấy á, anh chỉ nghĩ đến bé thôi.

Anh sợ bé giận, bé hoảng, bé sẽ đuổi anh, hay bé sẽ không nhìn mặt anh nữa.

Anh...

"

" Nè đang kể chuyện mà sao lại khóc, tui có làm gì mấy người đâu, nín.. nín đi "

Anh vỗ vỗ lưng hắn, vuốt dọc theo tấm lưng lớn của hắn.

Lúc này anh chợt để ý hơn nữa.

Áo hắn mặc có chút chật trội.

Cũng phải thôi hắn lớn muốn gấp hai lần anh mà.

Quần áo anh như này là size bự nhất rồi * Mua nhầm size có ích ghê *

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 5: Sơn Thạch


" Nekoooooooo " Tiếng hét của Phúc vang khắp nhà anh.

Hồi chiều, Sơn Thạch đã được anh dẫn đi mua một chút đồ cần thiết cũng như quần áo.

Sau khi về nhà anh tuy bận nhưng cũng báo cho mấy đứa em.

Và giờ dưới nhà bốn người Phúc, BB, Khánh, Kay đứng trước mặt Sơn Thạch như sắp nhào đến ăn tươi nuốt sống hắn.

Sơn Thạch không mấy quan tâm đến biểu cảm bên kia mà chỉ cười tươi rồi như chẳng có gì cả mà còn muốn bắt tay chào mừng với bốn anh em kia.

Neko đang làm cũng phải tắt máy tính rồi phóng xuống nhà sợ là trễ một phút nữa thì sẽ có chuyện lớn.

---

Vừa xuống nhà đập vào mắt anh là hắn đang pha cafe còn bốn đứa em mình đang chễm trệ ngồi trên sofa đục lỗ lên người hắn.

Mà hắn đâu quan tâm nhiều đến vậy, còn nhẹ giọng bảo anh ra chơi với mọi người.

" Ừm.. bây từ từ bình tĩnh chút.

Nghe tao giải thích nè "

" Giải thích?!

Đúng giải thích nhanh cho tôi đi anh Sơn "

" Chúng tôi cần lời giải thích ngay bây giờ "

" Hai ơi hỏng ngờ luôn á "

" Neko em nói mà anh hỏng nghe thấy chưa "

Bốn người chen nhau mỗi người chục câu làm anh phát quạo phải quát lên im lặng mới có thể giải thích mọi chuyện được.

" Thì giờ, nói chung cũng hong sao.

Bình thường nên là bây hong cần lo đâu- "

" Chời ơi hai, sao nói hong lo là hong lo được.

Để ổng ở chung với hai rấtttt nguy hiểm đó "

" Tao hỏng biết nhưng mà hỏng ấy để ảnh qua nhà tao đi.

BB chăm ảnh cho "

Không khí căng thẳng bị câu nói đùa cợt của BB phá tan.

Rồi mọi người lại suy đoán tương lại với đầu óc không thể tả được làm anh không nhịn nữa mà đấu khẩu lại.

Sơn Thạch nhìn anh đang xù lông mắng người mà chỉ cười rồi bưng cả khây cafe vừa pha đem ra.

Được hẳn khi hắn biết được khẩu vị của cả đám.

Cũng đúng, nhiêu đó thời gian bám lấy anh thì đương nhiên hắn sẽ biết.

Phúc im lặng uống vài ngụm mà cũng phải cộng thêm thiện cảm cho hắn * Ngon thiệt, đúng kỉu mình thích * BB thì hết nhìn rồi nói vài câu quyến rũ hắn như muốn xà đến bắt hắn về. * Chòi oii ảnh ngonnn quá * Khánh niềm nở làm quen với Sơn Thạch, hai người nói chuyện khá thoải mái.

Kay thì lại như thân đời nào rồi mà cũng thoải mái trò chuyện cùng Sơn Thạch.

Neko nhìn tình hình cũng đã đỡ hơn khi nãy thì thở phào trong lòng.

Ánh mắt không tự chủ mà nhìn người đàn ông đang bị BB nắm tay rồi Kay hết hỏi này đến hỏi kia mà cười.

Cái cười hiền của anh thu hút đến cả Phúc và Khánh.

" Neko nhaaa "

" Á à thấy ròii nhaa "

" Thấy gì má, khùng hả " Anh hơi ngại mà quay mặt đi.

---

Làm quen được 30 phút thì dường như Sơn Thạch rất hợp cạ với mọi người.

Hắn không cứng nhắc sợ hãi hay lo lắng như khi tiếp xúc với người lạ.

Có lẽ do thời gian lúc ở nguyên thể gặp nhiều và cũng quan sát được đám bạn của anh rồi nên hắn mới có thể thoải mái như vậy.

Giờ nhà anh chia làm 2 tụ.

1 tụ túm lại nói đủ thứ chuyện Khánh - BB - Phúc - Neko.

1 tụ túm lại chơi game Kay - Thạch.

" Trời, thua nữa ròii "

Kay nổi đoá không thèm chơi game nữa mà quay qua chỗ BB tụ vào hội.

ST chỉ cười nghệch rồi lại vào bếp làm gì đó.

Anh lúc này đang hăng say kể đủ thứ chuyện về cái người đang làm gì đó trong bếp kia.

" Trời ơi, tụi bây ơi tao nói he.

Lúc mà dẫn đi mua đồ đó má.

Người ta nhìn tao phát ngại muốn về luôn á "

" Làm gì nhìn dữ vậy "

" Thì tại con mẹ Ti đó đó.

Ai biểu đẹp quá mà người ta nhìn rồi còn hỏi tao số điện thoại, phở bò đủ thứ nữa "

" Mà đẹp thiệt chứ giỡn đâu "

" Ngon nữaa "

" Ghê quá Bảo ơi, biết nó đẹp ròi "

" Tính ra hai sướng ha.

Tự dưng có người đẹp trong nhà "

" Thôi dùm à "

---

Cuộc nấu " Thạch " của anh chỉ dừng lại khi hắn đem ra một dĩa trái cây rồi ngồi xuống cạnh anh.

Hắn tự nhiên ôm lấy eo anh kéo vào lòng.

Anh to mắt hoảng hốt mà đánh vô tay hắn thoát ra.

Hắn nghiêng đầu thắc mắc * Ủa bé? * Phúc nhìn cảnh này chỉ muốn cào nát mặt con nửa người nửa sói này cho rồi.

BB, Khánh, Kay dè bỉu hành động thân mật này của cả hai.

Anh chỉ biết cắn răng giải thích vội vã.

Hắn nhìn anh bối rối vừa thích thú vừa buồn cười.

Dù sao chuyện gì cũng làm rồi mà sao anh còn ngại ngùng gì nhỉ?

" Khoan đi, em thắc mắc á Neko.

ST mà để tai để đuôi thì trông ra sao á " Kay vừa cắn miếng táo vừa nhìn săm soi ST.

" Ê chắc đẹp dữ à " BB liên tưởng tới mà gật đầu.

" Có khi, thử đi ST " Phúc cũng liên tưởng được vài hình ảnh.

" Bé?

"

" B..bé gì mà bé m- muốn thì đó.. thử gì thử đi "

" Nhưng anh muốn ôm bé, ôm bé mới thử được chứ " Hắn cười như đó là chuyện thường tình.

Neko ngượng thì thôi muốn trốn xuống đất luôn cho rồi.

Cả đám kia nghe mà mắt môi mở rộng.

Bất ngờ đến độ muốn đập chết con sói trơ trẽn này.

Vòng qua vòng lại vẫn là để hắn ôm anh.

Hắn bảo mọi người nhắm mắt.

Khi mở mắt ra đúng như Neko nói thật sự là tuyệt trần.

Đôi tai trắng cùng tóc bạc làm nó như lấp lững sau đám tóc.

Chiếc đuôi lắc lắc.

Gương mặt trắng trẽo, góc cạnh của hắn như được điểm thêm trang sức mà nổi bật hơn.

Còn chưa kể làn da trắng mịn của hắn càng khiến nó như một bức tranh chứ không còn là người thật nữa.

Riêng anh tai ửng, má phớt đỏ mím môi không dám nhìn thẳng.

" Ôi trời má ơi nó đẹp kìa " BB định lấy điện thoại ra chụp thì đuôi không thấy tai mất tiêu.

" Xin lỗi, để bảo đảm thì Ti hong để mọi người chụp hình được " Hắn vẫn ôm anh ngồi trong lòng.

" A, được rồi đó nha " Anh bấu tay hắn nhảy ra.

Bốn người chỉ che miệng cười rồi thì thầm với nhau.

Anh nổi quạo chửi cả đám rồi mặc kệ mà đi lên phòng đóng cửa giải quyết số công việc khi nãy bỏ dỡ.

---

" Đó đó ngại dữ luôn "

" Thôi đi về nè "

" Mọi người không ở lại ngủ luôn.

Về sớm thế hả?

"

" ST bộ hong thấy ổng đang quạo hả.

Ở lại cho bị chửi hay gì "

" Tụi tui về nha.

Bái baiii "

" Mai BB qua chơi với ST nhee, nhớ chuẩn bị sẵn nha " BB đá mắt với hắn.

Sau khi tiễn nhóm bạn về hắn cũng chạy lên phòng với anh.

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 6: Quy Định


Vừa tiễn xong nhóm bạn về, ST chạy vội lên phòng anh.

Gã nhớ anh rồi, chưa kể khi nãy ôm chưa đã nữa.

Trên phòng, Neko đang vùi mình vào chăn lăn qua lăn lại.

Ngổn ngang những suy nghĩ về cái ôm công khai khi nãy của hắn. * Aaa bình thường thoiii, bình tĩnh lạii coi * * Ngại chết tui ròi...con mẹ..Ti *

* Cạch...

Tiếng mở cửa phòng, Neko biết là hắn lên rồi.

Mặc kệ hắn, anh trùm kín mít không thèm ló đầu ra.

Hắn nhìn mà cười khổ.

Mon men lại gần anh.

Nắm lấy bàn tay đang giữ chặt cái chăn trên đầu.

Kéo nhẹ anh ra, nhưng anh nhất quyết không ra.

Hắn hơi chùng mắt.

Nhỏ giọng dỗ dành con mèo nhỏ dỗi hờn kia.

" Neko..?

Ra đây đi mà..

"

Anh nghe nhưng mặc kệ.

Tự dưng có gì đó luồn vào trong chăn.

Mềm mềm, mượt mà.

Anh vô thức nắm lấy thứ đó vuốt vài lần. * Chết!

Đuôi hã? * Chợt nhận ra thứ đó là đuôi của hắn, anh mở phăng cái chăn khi nãy còn giữ chặt ra.

Má hắn lấm tấm vệt đỏ.

Mắt nhìn anh ngày càng trong lại.

Đôi tai cụp cùng mái tóc trắng chuyển động nhẹ.

Hắn nghiêng đầu nhìn anh lâu hơn.

Anh ngượng nghịu nhìn sang cái đuôi khi nãy còn vuốt vài cái giờ đang quấn lấy tay anh.

" Thạch..

"

" Dạ bé?

Anh sao hả "

Hắn thành công làm bé mèo ngại đỏ cả mặt.

Chẳng hiểu sao nhưng đuôi hắn siết lại cổ tay anh.

Tay bắt đầu nhúc nhích nắm lấy tay anh.

Tai hắn dựng lên như chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.

" Mốt..

đừng có ôm hay gì trước mặt người khác nữa "

Anh quay lên nhìn vào đôi mắt cún bự long lanh.

Giọng nói khàn khàn của anh có chút rung rung.

Hắn chỉ nhìn anh thêm nhiều, tay nắm chặt lấy tay anh.

" Sao...

Bé- "

" Thì tự dưng con trai với nhau mà ôm ấp rồi nắm tay như này thì kì lắm.

Với lại lỡ đâu mấy cái nhà báo mà thấy thì..thì hong ổn đâu...

"

Hắn trầm ngâm nhìn bé mèo của mình.

Con sói trong hắn dường như trỗi dậy.

Hắn lật người đè anh xuống giường.

Tay bất ngờ bị nắm chặt đưa lên thành giường.

Ánh mắt hắn giờ không còn long lanh như lúc nãy.

Giờ đây là ánh mắt của sự ham muốn.

Hắn liếm môi nhìn từ môi anh xuống tấm ngực bị lộ sau lớp áo xộc xệch.

" Nhưng miễn là không ai thấy, bé vẫn sẽ là của anh mà "

Lạ thay, ánh mắt ham muốn nhưng giọng nói giận dỗi của hắn ngược nhau quá.

Anh nuốt nước bọt nhìn vào con sói đang đè bên trên.

Miệng mấp máy mà chẳng phát âm ra được gì.

Không để anh nói nhiều, hắn chớp lấy đôi môi đang sắp mở ra đó.

Lưỡi hắn chợp lấy lưỡi anh quấn quít.

Vị ngọt đầu lưỡi của anh bị hắn hút trọn.

Không phản kháng nổi, anh chỉ biết nhắm mắt thầm chửi con sói này không để anh nói.

Qua vài phút, tay anh vùng vẫy vì sắp hết hơi.

Hắn nuối tiếc buông ' hủ mật ' ấy.

Ánh mắt cún bự lại bắt đầu như xin xỏ anh.

" Nè nha, bỏ ra coi.

Con mẹ này "

" Bé, khi nào Neko chấp nhận đi anh mới bò ra "

" Chấp nhận mẹ gì?

" Ra ngoài Ti sẽ ngoan, nhưng về nhà Neko phải ngoan " Hắn cuối xuống sát tai anh.

Nói xong còn cắn lấy vành tai đỏ ửng vì ngại của anh.

" L-là sao?

" Anh vờ như không hiểu ý hắn.

" Ti sẽ hong ôm, hong nắm, hong hôn nếu có người ngoài.

Nhưng nếu hong có ai thì bé Neko phải nghe lời anh "

" Điên " Anh vẫn cố chấp mà quay đi không thèm nhìn hắn.

Cảm nhận đôi tay được buông lỏng, bất giác anh lại quay qua nhìn xem con cún bự này.

Hắn ỉu xìu tai không còn dựng lên như khi nãy.

Đuôi cũng chẳng còn quấn lấy chân anh nữa.

Hắn nhìn anh bằng ánh mắt ngân ngấn nước.

Anh bối rối không biết nên làm gì.

" Bé... bé hong thích anh ạ?

"

Hắn nói mà tai cụp, đuôi nằm im.

Thậm chí còn cúi đầu.

Hình ảnh này đánh gục anh rồi.

Không thể để thiên sứ của thánh đường như vậy được! * Tội lỗi quá.. * Đưa mắt nhìn hắn, không biết làm gì hơn.

Tay anh vòng qua cổ người trên kéo xuống.

Hắn theo phản xạ nắm lấy eo nhỏ của bé mèo.

" Ho-hong có "

Hắn như có ý đồ lại hôn lấy đôi môi đó.

Lần này anh lại càng không phản kháng.

Có lẽ vì cảm thấy tội lỗi hoặc anh cũng muốn thế.

' Hủ mật ' của anh lại bị hắn quét sạch.

Anh buông tay đưa lên mặt ngực rắn rõi đẩy nhẹ.

Hắn nhả ra triệu hồi hẳn ' sợi chỉ bạc ' Chưa đạt được mục đích hắn lại hỏi dồn.

" Vậy bé Neko phải ngoan nhé "

" Bé Neko nghe lời anh ạ "

" Anh Ti sẽ ngoan nếu bé Neko nghe lời anh "

" Không được làm quá ở ngoài.

Đừng có mà đòi hỏi "

" Dạ, bé chấp nhận rồi đó nhé "

Đạt được mục đích quan trọng coi như quy định của anh cho hắn.

Quấn lấy thân thể nhỏ của bé mèo.

Hắn chui vào hõm cổ của anh.

" Khoan.

Chưa làm xong phần còn lại.

Ti buông ra cho tui đi làm đã "

" Dạ?

"

Hắn ngước lên nhìn anh đầy tủi hờn.

Anh đẩy nhẹ con cún bự này ra.

" Ngoan, ngủ trước đi.

Tui làm xong cũng vô ngủ à "

Hắn nhìn anh bước xuống giường mà trong lòng nôn nao không thôi. * Tối rồi mà vẫn làm nữa * * Thành hình rồi mà sao bé hong chịu bên mình nữa * Hắn muốn kéo anh không cho làm nữa nhưng lại thấy như vậy không được. * Công việc của bé...

Hong được làm phiền *

Anh rất hay làm việc hoặc live đến khuya muộn.

Và đương nhiên là hắn luôn làm anh phân tâm.

Nhất quyết lôi kéo anh về giường.

Lần một lần hai anh vẫn nuông chiều bé sói của mình.

Nghĩ bé sói lo lắng cho mình cùng ánh mắt long lanh kia làm anh yếu lòng mà nương theo.

Nhưng nhiều lần bị trễ dealine và công việc ngày càng nhiều do các jod quảng cáo anh nhận.

Anh đã mắng hắn.

" ST, không quấy nữa.

Ở yên cho tao làm việc.

Nay hong có quậy phá nữa nghe chưa.

Chỗ tao làm việc không có phiền "

Chỉ sau câu mắng lần đó.

Mỗi lần anh làm việc đến khuya, hắn không phá nữa, càng không quấy.

Chỉ lẳng lặng nằm dưới chân anh.

Lâu lâu lại được anh ôm lấy đặt lên đùi mình.

Anh cũng biết bé sói sẽ không ngủ nếu anh không bước ra khỏi bàn làm việc.

Đành thôi, cũng từ đó mà dần dần anh hể mà live thì hắn sẽ nằm bên dưới nhìn anh lâu lâu dụi dụi vào chân lấy hơi ấm.

Còn anh mà làm việc gì đó trên máy tính thì hắn sẽ được nằm trên đùi.

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 7: Nhà ST


Vậy là hôm qua anh vẫn nương theo hắn.

Sáng ra còn muốn chửi chết chính mình.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn là anh mềm lòng.

Hắn chỉ cần một cái ôm đã có thể tha mèo về ổ.

Còn anh cũng không biết phải làm gì cả.

Trong lòng giờ như tơ vò.

Biết sao giờ, ai mà ngờ có ngày mình sẽ rơi vào tình cảnh này.

Sáng nay, hắn chuẩn bị phần ăn sáng như mọi ngày.

Hôm qua đi mua đồ, mua cũng nhiều nguyên liệu nấu ăn dự trữ.

Mà cái nhà này để anh lết thân vào bếp phải là cả nửa ngày.

Trước đây không đặt đồ ăn ngoài thì cũng là mấy đứa Phúc, BB qua nấu cho ăn.

Còn giờ hắn đã biến đổi, không còn ở dạng nguyên thể nữa.

Nên việc bếp núc hoàn toàn rơi vào tay hắn.

Cũng là hoàn toàn tình nguyện.

Có lẽ là nguyện nuôi em cả đời cũng nên.

---

" Thạch.. nay đi chơi đi "

" Bé đi thì anh đi mà " Hắn nhìn anh đang nhai phần ăn mà cười tươi rối.

Dự định hôm nay của anh là sẽ đưa hắn đi gặp lại đám bạn của anh.

Nhưng là ở thân phận Sơn Thạch chứ không còn là bé sói ST như mọi khi nữa.

" Bé chỉ cần bảo mọi người gọi anh là ST được ròi, mà thật ra anh muốn bé gọi là chồng hơn " Hắn lại bắt đầu trêu anh.

Có vẻ vì nét ngại ngại ngượng ngùng của anh khi bị chọc làm hắn cảm thấy đáng yêu chăng?

" Trơ trẽn " Anh lí nhí nói mà cúi mặt xuống.

Nhưng rồi anh lại ngước lên thắc mắc mà nhìn hắn.

" Ủa mà Ét Ti có điện thoại hong?

" Anh thật sự thắc mắc về vấn đề này.

Dù sao nếu như để ở hình hài này mà không có điện thoại hay giấy tờ thì thật khó.

Nếu là ở thời xưa thì chuyện này chẳng đáng lo.

Nhưng ở thời đại mà internet chiếm gần như 70% trên thế giới thì lại khác.

Mà hắn rất ung dung uống một ngụm cafe sáng.

Hắn nghĩ gì đó rồi lại cười.

" Có chứ, chỉ có điều nó ở anh thôi.

Bé muốn ghé không?

"

Cái điệu cười gian xảo ý đồ dụ dỗ lộ liễu của hắn làm tai anh lại ửng dỏ nữa ròi.

Nhưng thôi, giúp đỡ hắn vậy.

Thế là địa điểm trong ngày đầu tiên của hai người là nhà của hắn.

---

Ngôi nhà nằm xa thành phố.

Là một nơi ít người qua lại. * Vãi thật, này là biệt thự.

Nhà cái đéo gì?! *

Trước mặt anh cũng phải là căn biệt thự gấp đôi nhà anh, có hẳn hai lầu.

Hắn vẫn thoải mái sải bước nắm tay anh.

" Này mà gọi là nhà hả..

"

" Thì là nhà mà.

Hơi rộng tí, ở một mình nên như này thôi "

Ôi trời, như sét đánh ngang tai.

Anh đang tưởng tượng ra ngàn trăm cái kịch bản về gia cảnh nhà hắn.

Châc cũng là phú nhị đại mất.

Căn biệt thự này có xấp xỉ mười cái phòng ngủ, phòng tắm ở tầng trên tầng dưới.

Một phòng bếp, tầng 3 là phòng tập gym.

Có năm phòng cho khách và phòng lớn nhất tầng hai nằm trong cùng là phòng hắn.

Còn các phòng lại là phòng trống cho người nhà ở chẳng hạn.

Mỗi phòng một nhà tắm.

Bếp lại rộng rãi gấp đôi nhà anh, mọi thứ điều đầy đủ kể cả lò nướng bánh, máy phục vụ như cầu bếp núc có đủ.

Còn chưa nói đến là bàn ăn ở ngoài.

Phòng khách chễm chệ hai bộ sofa êm ái.

Tivi được đặt trên bàn gỗ.

Sảnh thì lại vừa rộng vừa sa hoa.

---

Hắn cho anh đi tham quan quanh nhà còn mình lên phòng lấy chút đồ.

Trong lòng anh thầm nghĩ bữa giờ mình là lầm tưởng sai trái về hắn rồi.

Nhìn căn bếp mà phải cảm thán về tài năng bếp núc.

Chắc ngày nào cũng có người ghé đây để lau dọn nên khá sạch sẽ, không bụi bẩn.

Anh mon men ra ngoài vườn.

Khi nãy ở sân trước có nhiều cây cảnh khá bự và sân rộng rãi chắc vận động thể dục thể thao mệt nghỉ mất.

Ngoài vườn phía sau nhà trồng cây nhà lá vườn.

Nhìn thích mắt lắm, mỗi khu là một loại.

Còn có cả hầm xe phía ngoài này.

Anh nghĩ thật sự mảnh đất này là của hắn thì có phải hắn là thái tử nào đó bị thất sủng không nữa.

Khu vực này hình như cũng chỉ có mỗi nhà của hắn.

Xung quanh cũng toàn là cây cỏ.

Đường vào đây chưa kể là không quá to cũng chẳng nhỏ.

Nằm xa thành phố đúng là không làm anh thất vọng.

Anh đứng trước căn hầm phía sau nhà này.

Ngó nghiêng và chuẩn đoán * Để coi, tầm chục chiếc hong chừng * Vẫn đang cảm thán thì từ đằng sau đã có bàn tay vòng qua eo anh siết lấy.

" A- "

" Bé muốn xem trong đó có gì hong "

Hắn nghiêng đầu tỏ ý.

Không để anh trả lời của hầm đã mở.

Đúng như anh dự đoán, có tầm chục chiếc bên dưới.

" Nhiêu đây cũng chưa bằng một góc của cha anh đâu bé.

Cha anh ổng thích xe lắm.

Này cũng là quà ổng hay tặng nhưng giờ thì hết rồi " Hắn bình thản đưa anh đi xuống.

" Chiếc này, anh thích " Hắn đưa tay đặt lên chiếc Land rover đen bóng ở hàng đầu tiên.

Anh gật gù, chiếc Audi ngoài sân của anh nghĩ mà ước.

Hắn nhìn anh cười rồi lại chỉ sang bên cuối hầm.

" Ở đó, tất cả chìa khóa xe điều nằm trong tủ đó.

Muốn mở cửa hầm thì chỉ cần chìa khóa nhà thôi "

" Không sợ tui cướp mất à thoải mái chỉ thế " Anh cười cợt nhìn hắn.

"

Sau này, nếu bé muốn tất cả điều là của bé.

Có gì phải giấu "

Một câu nói tưởng chừng là câu đùa của hắn nhưng lại khiến anh đỏ mặt quay đi.

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 8: Vòng Bạn Bè


" Ê, Neko qua trễ quá nha "

" Ủa ai dzậy?

"

Hai người Neko và ST vừa mở cửa vào phòng ăn của nhà hàng.

Cả đám bạn của anh điều ngồi ở đây.

Chuyện về ST thì chỉ mới có bốn người BB, Phúc, Khánh, Kay biết.

Còn mấy đứa kia thì hôm nay chính thức giới thiệu lại.

" Á à, Tiii " BB hớn hở chạy lại nắm tay ST mà bị Neko liếc.

" Ủa ủa, ghen hã " Nam nhìn mà với cái tính trêu chọc thì phải chọc thôi.

" Tao đục vô thùy não trái mày à " Neko chuyển đối tượng.

Rồi cũng ngồi vào bàn.

Anh còn chưa kịp lên tiếng thì Phúc, Khánh đã nhao nhao về ST.

Còn hắn chỉ cười cười xong cũng làm quen qua lại.

Lần này thì đỡ hơn lần trước.

Có điều ai cũng để ý từng cái hành động của hắn dành cho anh.

Nào là lau đũa muỗng cho anh, chỉnh ghế, xách đồ cho.

Cũng đâu phải muốn chú ý đến mấy hành động đó.

Nhưng người mới mà đối xử như vậy thì mọi người thấy có vấn đề.

" Bạn, ông Ti đó là lạ vậy " Soobin quay qua thì thầm với Kay.

" Quen ròi "

" Ủa bạn gặp ròi hã "

" Ờ đúng rồi, gặp miết mà "

" Ủa sao anh chưa, lần đầu á "

" Lần đầu con khỉ nhà anh á.

Sơn Thạch là bé ST đó "

" HÃ!

"

Tiếng la bất ngờ của Soobin làm mọi người quay qua nhìn phán xét.

" Điên hã "

" Gì, Thạch là...

"

" À chưa nói chuyện này.

Thì đúng là...

"

" Đây để tao "

Phúc tuyên một tràng những câu chuyện về con sói ST này.

Hắn ngồi cười mà anh thì muốn cắn chết cái con hải ly tài lanh kia đi.

Biết sao giờ, để anh giải thích thì cũng chẳng phải ý hay.

Soobin nghe chuyện nhà choáng hết đầu.

Nam bất ngờ xen lẫn tò mò.

Riêng Jun khá thích thú và bình tĩnh với tình huống này.

Phát lại ra vẻ kiểu người hoang mang với ngàn câu hỏi khó giải đáp.

ST lại niềm nở hơn, có lẽ hắn rất thoải mái với vòng bạn bè của anh.

Cũng đúng ngay từ đầu hắn đã luôn kè kè bên cạnh anh rồi.

Nếu có ai mà hắn không biết chắc là Neko không thích người đó thôi.

Chưa kể anh lại ít bè ít bạn, mối quan hệ trong giới tuy rộng rãi thật.

Nhưng chỉ có cái nhóm này là thường xuyên.

Cái nhóm 9 người nay thêm một người nữa rồi.

" Àa, thôi cũng được.

Vui vẻ đi ha "

Nghe Phát nói mọi người cũng bắt đầu ăn uống sau đó kể những câu chuyện trên trời dưới đất không thì cũng phá nhà này, chọc nhà nọ.

Cái nhóm gì mà toàn gay thầm kín nên mạnh ai nấy điều có một couple.

Ấy hôm nay, Neko được chú ý đến.

Vì có người đẹp bên cạnh liên tục gắp thức ăn xong còn thì thầm gì đó.

Lâu lâu lại như vô tình chạm tay chạm eo.

Anh ngại muốn chạy về nhà mà hắn thì vẫn vui vẻ hưởng ứng.

Với cái ngôn ngữ bé bé của hắn cũng làm mọi người thêm phen couple riêu nhất nhóm.

" Mà Neko, anh tính nào live lại á " Phúc chợt nhớ đến chuyện gì đó.

" Cũng chưa biết "

" Live thì khuya lắm Neko mới chịu ngủ " ST nói thản nhiên như quản lý chế độ của anh.

" Thì đương nhiên mà.

Trước giờ Neko nó làm có bao giờ ngủ sớm hay ăn uống điều độ đâu "

Phúc nói vậy chứ trong lòng cũng đồng thuận với ST.

Lúc chưa có ST người quan tâm về chuyện này của Neko chỉ có mỗi Phúc.

Phúc lúc nào cũng phải nhắc nhở đủ thứ, tới BB cũng phải cảm thán.

Nay có ST thay mình làm chuyện đó Phúc có chút yên lòng.

" Tính chất mà.

Nào Ti làm showbiz là hiểu chứ gì " Anh chề môi tỏ thái độ.

" Nếu bé muốn thì được thôi " Hắn nghiêng đầu nói với anh.

Anh hơi bất ngờ với phản ứng của hắn.

Dù sao hắn cũng từng nói không để lộ thân phận, nhưng nếu thật sự tham gia showbiz thì thật sự không thể giấu được.

Hơn nữa, gia đình hắn đâu ai làm nghệ thuật.

Khác với sự lo ngại của anh, hắn có vẻ lại rất thích điều đó.

Hắn muốn được làm nghệ thuật, chắc cũng vì chuyện này mà đã cãi nhau với gia đình trên dưới trăm lần.

Một phần khác là hắn muốn được đi bên cạnh anh.

Dù cho ở đâu cũng vậy, hắn muốn anh và hắn phải ở cạnh nhau.

Mọi người khác trong phòng ban đầu có chút bất ngờ.

Nhưng nghĩ lại với cái vẻ đẹp thần tiên của Sơn Thạch đây thì chắc chắn việc nổi tiếng không quá khó.

Năng lực chưa cần nói đến, chỉ cần cái visual này cũng đủ đánh bại vài kẻ không đáng là bao.

" Nếu Thạch mà chịu làm showbiz có khi là nổi hơn cả anh đó chứ " Jun đùa một cầu mà ai cũng gật gù.

Quá chuẩn, cái sự đẹp sắc nét và giọng nói còn chưa kể body săn chắc to lớn của Sơn Thạch cũng làm khối con gái ngước nhìn say đắm.

Neko thì nghĩ sâu xa hơn.

Hắn thừa biết anh lo chuyện gì nhưng lại cười cho qua.

" Ê, hay anh Ti thử hát một đoạn đi " Khánh tỏ ý muốn nghe thử giọng trầm ấm này mà hát thì sao.

Ai cũng hưởng ứng nhưng hắn lại nhìn anh như muốn hỏi thử ý kiến.

Anh chỉ gật đầu cười.

" Cũng được, một đoạn thôi ha.

Ti cũng hong biết nhiều lắm "

Mọi người điều tập trung chờ đợi giọng hát của Sơn Thạch.

" Người anh yêu là em, giấc mơ này muốn thêm

Một điều diệu dàng ấm êm, tình yêu đâu dễ gọi tên

Sẽ mãi yêu em, sẽ luôn bên em

Sẽ luôn cần em

Yêu thương như ngôi nhà mà chúng ta xây dựng "

[ Người anh yêu - S.T Sơn Thạch ]

Hơn cả mong đợi, giọng hát của Sơn Thạch làm cả bàn ngỡ ngàng.

Thật sự bất ngờ với cái giọng ca nhẹ bỗng này.

Chưa kể đến biểu cảm ngân nga của hắn.

Đã đẹp mà còn hát hay, không làm ca sĩ uổng chết mất.

Neko nghe đến ngẫn, nhìn say đắm người ngồi bên cạnh.

Dưới bàn lại còn len lén nắm lấy tay anh từ khi nào mà anh cũng chẳng hay.

" Ôi má, hay dữ vậy " BB là người đầu tiên phá tang không khí im lặng này.

" Ê nha, anh Thạch hát hay dữ luôn á "

Sau đó là cả một loạt lời khen của mọi người cho hắn.

Anh bên cạnh ngồi mà chỉ im lặng.

ST quay qua, siết tay lại mới khiến anh thoát khỏi những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu.

" Bé, sao vậy?

"

" Kh-không sao...

"

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 9: Ngủ Nào


Đã hơn 23h mà anh vẫn không thể ngủ được.

Hôm nay tuy là không chạy dealine nữa.

Nhưng vẫn là ngủ không nổi.

Neko chằn chọc, hàng tá suy nghĩ trong đầu anh.

Từ lúc nghe ST hát xong, anh bắt đầu * Nếu ST thật sự đi hát thì sao? * * ST sẽ nổi tiếng phải không? * * Lúc đó có phải mình...

Sẽ không gặp được ST nữa * * Rồi ST sẽ yêu một cô đồng nghiệp nào đó chứ gì... * * Nhưng gia đình ST thì sao * * Lỡ ST lộ thân phận thì sao * Còn hơn thế nữa.

Anh nhích người quay lại, ngước nhìn người đang ôm mình trong lòng.

Hơi thở đều đều, gương mặt mơ màng say giấc nồng.

*Thịch

Tim anh lỡ một nhịp.

Cảm giác ấm áp mà hắn mang lại cho anh chỉ làm anh thêm xao xuyến.

Từng cử chỉ kể cả lời nói cũng vậy.

Nhưng anh vẫn lo ngại lắm.

Chính anh là người đã đổ vỡ trong tình yêu.

Anh sợ hãi trước tình yêu.

* Em phải làm sao với anh đây Thạch..? *

Rồi anh nhắm mắt lại, bàn tay to của hắn vỗ nhẹ lên lưng anh, siết chặt anh vào lòng hơn.

Hắn khẽ hôn nhẹ lên mái tóc mềm mềm thơm thơm của anh.

Anh vòng tay qua ôm lấy cơ thể lớn này.

" Ngoan, ngủ " Sơn Thạch vừa vỗ lưng vừa nói nhẹ vào tai anh.

Hơi thỏ ấm phà xuống.

Anh úp mặt vào tấm ngực rắn chắc, che đi đôi má ửng hồng.

" Đêm nay anh mơ, giấc mơ ngọt ngào

Em trong tay anh mắt cười, hứa sẽ bước qua mọi bão giông

Anh ôm guitar cứ mãi nghêu ngao

Em đến bên đời, em đến bên đời

Anh thấy cuộc đời mình là những hy vọng

Dù rằng mình thức giấc

Mộng mơ chợt tan đi mất

Anh biết con tim này và những nhớ nhung hao gầy

Đang đập những nhịp đắm say

Người anh yêu là em, giấc mơ này muốn thêm

Một điều diệu dàng ấm êm, tình yêu đâu dễ gọi tên

Sẽ mãi yêu em, sẽ luôn bên em

Sẽ luôn cần em

Yêu thương như ngôi nhà mà chúng ta xây dựng "

[ Người anh yêu - S.T Sơn Thạch ]

Là phần tiếp của bài hát khi nãy hắn hát thử.

Anh chỉ lắng nghe.

Thừa biết hắn hát là để anh ngủ.

Đúng thật là anh ngủ rồi.

Giọng hát của hắn êm ái, nhẹ nhàng, bỗng nhẹ, du dương.

Mắt khẽ chớp rồi chìm vào mông xuân ngọt ngào.

Hát xong hắn lại hôn nhẹ rồi hít lấy mùi hương yêu thương của anh.

---

8h53, anh mở mắt rồi lại nhắm mắt.

Cảm nhận sự trống vắng, thiếu hơi ấm của ai đó.

Anh ngồi dậy nhìn quanh phòng không thấy người kia đâu.

Còn đang mơ màng đã có tiếng bước chân, mở cửa.

Hắn nhai gì đó, đứng nhìn bé mèo của mình vẫn không có ý định thức dậy.

" Ôi bé ạ, dậy nào.

Xuống giường nhanh thoii " Hắn đi lại leo lên giường gắp chăn gối ngay ngắn.

" Ưm..

" Anh mở mắt he hé chứ chẳng mở lên hẳn.

Bé mèo vẫn ngồi ngoan nhìn con sói đang lụi cụi xếp chăn cho mình.

Tay anh vô thức nắm lấy cái đuôi mềm đang quét qua quét lại quanh giường.

Hắn giựt mình một cái rồi quay qua nắm lấy tay anh, kéo anh vào lòng.

Lưng anh tựa vào người hắn.

Không phản kháng vì vẫn còn mắt nhắm mắt mở.

Cơ thể anh buổi sáng mới thức mềm nhũn, hắn phải nói là dễ thương hơn cả con mèo ở nhà Phúc.

" Neko, dậy đii " Hắn nhẹ nhàng tựa đầu lên vai anh, tay lại vuốt lên vuốt xuống đôi tay của anh.

Có lẽ do nằm máy lạnh nên thân nhiệt của anh khá lạnh.

Còn thân nhiệt của hắn bây giờ ấm đến kì lạ.

Anh lại sắp ngã người ra ngủ nữa rồi.

Người anh mềm mại trong lòng hắn.

Cơ thể anh nhỏ gọn được bao bọc bởi hơi ấm từ hắn.

Cảm giác này còn ấm hơn cả đấp chăn ngủ.

" 5 phút nữa..

" Mắt anh nhắm lại.

Hắn chỉ cười nhẹ, nhìn ngắm bé mèo yêu dấu của mình.

Ôm chặt để sưởi ấm cho bé mèo.

Nhưng điện thoại reo làm anh bừng tĩnh.

Vươn tay lấy điện thoại.

Là BB, anh bấm nghe máy.

Tiếng ồn ào bên đầu dây chuyền đến.

Chắc BB đang đi sự kiện.

- Ê Neko sáng nay không đi làm đúng hong

" Ừm, sao đây mày đi đâu à, ồn quá "

- Ừ, tí ghé mày nghe.

Tao với Phúc qua mua đồ ăn sáng cho.

" Hửm, sáng nay Ti làm mì ý cho Neko òi " Hắn thản nhiên nói mà không hề quan tâm rằng BB có nghĩ gì bậy bạ không.

Ngược lại anh vội nói vài câu với BB rồi cúp máy.

Anh khó chịu vùng ra không cho hắn ôm nữa.

Bực bội mà bước vô nhà vệ sinh mặc cho con sói kia vẫn đang ngơ ngác * Ủa, mình làm gì sai hã ta *

Thôi thì hắn cũng xuống bếp để coi mì luộc chín chưa.

Ngồi nãy giờ với bé mèo chắc cũng chín rồi.

---

Neko xuống lầu mặt rất thiếu ngủ.

Đầu anh đeo băng đô con khủng long ngáp ngáp mấy cái rồi lết thân vào bếp kiếm nước uống.

Trên bàn có ly sữa nóng chào đón.

Anh nhìn và biết hắn chuẩn bị cho mình nên cầm lên uống.

Còn hắn vẫn đang gắp mì ra dĩa.

" Bé, để phần cho BB với Phúc ha "

" Ừm, để đi "

Anh cầm ly sữa ra ngoài sofa ngồi.

Hôm nay rảnh nên anh mở tivi lên xem thử có gì mới.

Vừa mở lên là đã nghe tiếng Phúc và BB hú hí gì đó ngoài cửa.

Anh nhíu mày uống mấy ngụm sữa nhìn hai người trên tay là trái cây và hai ba cái túi gì đấy.

" Chưa dô tới nhà đã nghe tiếng hai bây rồi đó.

Quá là ồn ào "

-----------

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 10: Bé Mèo Dỗi


Tầm 15 phút thì trong bếp, trên bàn đã có bốn dĩa mì ý thơm ngon.

Cùng bốn ly sinh tố cà chua do BB sản xuất.

Neko nhìn hai đứa đang ăn như chưa từng được ăn mì ý.

Mặc dù nó ngon thật, mà vừa ăn một nĩa là khen mười lời thì có quá không nhỉ?

" Thôi tụi bây im dùm tao.

Khen khen quài nhức hết đầu "

" Ủa ngộ, chồng người ta nấu ngon vậy thì khen có sao "

" Ghen à "

" Điên hã, ai chồng mày?

"

" Đó đó.

ST chồng tui mò phải hong anh Ti "

BB lướt nhẹ qua tay ST đang ăn.

Neko nhìn mà nhăn mặt khó chịu uống một ngụm sinh tố.

Phúc nhìn cảnh này mà chỉ biết cười cười nhìn BB.

ST cũng cười nhưng mắt lại dán chạt lên người bé mèo đang giận lãy.

" Nhìn gì mà nhìn, vợ ông chân yếu tay mềm đút nó ăn đi kìa "

Cái giọng điệu như đang ghen làm BB với Phúc liên tục tấn công " Ghen " " Ùi ghen ròi " Con cún bự bây giờ chỉ cười cười nhìn anh. * Con mẹ này, còn không phản kháng nữa * Đang căng não khó khăn cãi qua cự lại với Phúc và BB thì ghế anh bị lực mạnh kéo hẳn qua một bên.

" Anh đút bé nha, còn nhiều quá "

Một câu làm BB và Phúc gần như bùng nổ tại chỗ.

Hai người dầm măm sắng chén vừa liếc vừa chề môi dè bĩu hai kẻ chủ nhà kia.

Riêng Neko thì không biết nên chui đâu để chữa ngại.

Ngượng hết cả người mà nhích ghế về chỗ cũ rồi ăn còn nhanh hơn cả BB khi nãy.

Đầu thì chửi mà miệng thì ăn má thì hồng tai thì đỏ.

Con cún bự nào đó chỉ muốn ôm chặt lấy bé mèo của mình thôi.

Mà khoan, cái quy định của anh.

Chợt nhớ ra anh liếc mắt nhìn kẻ gây chuyện kia.

Rồi lại ăn xong lại uống.

Chưa tới 10 phút mà anh đã rời khỏi bàn.

Mặc cái nhìn của BB, mặc câu hỏi của Phúc.

Thôi hắn cũng biết bé mèo của mình đang dỗi rồi.

Nhưng.. còn BB với Phúc thì sao đây?

---

Trưa, chiều gần 8 tiếng đồng hồ.

Anh vẫn dỗi con cún kia và con cún kia không dỗ được ngồi thừ ra mà nhìn anh với hai người kia chơi đùa.

À không, bốn người lận.

Được buổi chiều Kay với Khánh còn kéo qua chơi.

Sơn Thạch xác định còn lâu mới dỗ được bé mèo Trường Sơn rồi.

" Anh Ti anh Ti.

Ê hay là cuối tuần anh đi hát chung với Phúc đi " Khánh biết lịch thứ 7 này Phúc sẽ đi hát ở phòng trà, là mọt chỗ quen của cả đám.

" Được không chời "

Ý câu này hắn muốn hỏi anh nhưng anh chỉ lo bấm bấm gì đó trong điện thoại.

Khánh hết lời để anh đi hát chung với Phúc.

Vậy đó mà chẳng bằng một câu của Phúc.

Đơn giản thôi " Thứ 7 Neko đi chung nè " Nhiêu đó thôi đó.

Tuy bé mèo còn dỗi nhưng mà anh cũng không tuyệt tình đến nỗi để con cún bự kia đi một mình.

Dù sao lỡ lo rồi thì lo cho tới.

Ngoài miệng từ chối vậy thôi chứ bên trong đã xã định ròi.

Đã thế còn nhắn báo cho mấy bà Cầm Chướng nữa kìa.

" Ngoài thì giận mà trong thì thương " Đó là những gì mà cả đám có thể nói về Neko và ST đây.

Thế là cả chiều hôm đó.

Phòng khách toàn là âm nhạc.

Tưởng đâu studio không chừng.

Từ nhạc buồn du dương qua nhạc tình yêu màu hồng xong còn cả hàng tá bài mà ST phải nghe.

Nghe rồi phải học lời.

Ấy vậy mà được luôn mới đáng sợ.

Kay còn cảm thán " Anh Ti mà hong đi hát hay ca sĩ là uổng cả đời luôn "

Mặc cho đang dỗi nhưng trong lúc đó Neko vẫn support cho hắn.

Vẫn kiếm một số bài anh nghĩ sẽ rất hợp.

Đã thế còn nhắn cho stylist của mình để chuẩn bị đồ cho hắn nữa.

" Đó, tạm dị đi.

Bữa đó em với anh hát chung cỡ ba bài hay anh muốn năm bài "

" Sao cũng được, em muốn mấy bài "

Không biết là đang nói với Phúc hay Neko mà hắn nhìn anh nghiêng đầu.

" Tùy đi, ai biết được " Anh hơi ngượng mà giấu mặt đi

" Ò..

Vậy thôi được rồi nghĩ đi.

Em báo cho bên phòng trà rồi "

" Mà hai hong lên hát hã "

" Không "

" cho ngồi hàng đầu luôn nha, em đặt vé rồi "

" Là mày hỏi hay mày báo "

" Báo đó, nghe là biết rồi "

" Phúc cho má con tao nữa "

" Rồi, Khánh đi luôn hong "

" Hoi em hong đi được ròii "

" Tiếc dị hã "

---

Đang ngồi chơi game với Kay mà nghe có người gõ cửa.

ST và Kay bỏ dở mà đi ra mở cửa.

Anh shipper đưa đồ ăn rồi đi mất.

Đem vào trong nhà, nhìn cả đám túm tụm trong bếp chờ đồ ăn mà hắn chỉ biết cười.

Sao giờ có Neko ngồi đó nên phải làm thôi.

Đó là những gì hắn có thể lấy làm lý do.

Và đương nhiên lý do này rất bị dè bĩu.

Phúc nhìn thấu người anh của mình mà chỉ có thể chọc cho hã dạ.

BB, Phúc, Khánh thừa biết cái mối quan hệ của hai người này rất chi là tình cảm.

Nhưng một bên phản đối, một bên không nói gì.

" Rồi hai bây sẽ phải giới thiệu nhau với tư cách là người yêu mà thôi "

Đối với anh, ST như một người thân, người nhà.

Anh không hề có hay muốn khoảng cách của hai người xuất hiện.

Ngay từ đầu đã không có rồi, anh chỉ muốn như vậy thôi.

Anh không nhận tình yêu của mình dành cho ST vì chính anh cũng hiểu mình đang ở thân phận nào, ST ở thân phận nào.

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 12: Danh Tính


Trời đã tối, cả đám cũng lục đục kéo nhau về.

Nhưng sao hôm nay Neko lại níu kéo lại nhỉ?

" Gì vậy hai "

" Mày ở lại ngủ với tao đi Khánhh "

" Chòi ơi bình thường đuổi đi không thương không tiếc mà " BB liếc xéo chống nạnh nhìn Neko.

" Thì nay khác, biết thương biết tiếc rồi.

Ở lại điii "

" Thôi hong được, mai em đi làm sớm "

" Thôi ngủ với anh Ti kìa " Kay chỉ ST đang ngồi sau lưng Neko.

Anh trừng mắt với Kay.

Cuối cùng vẫn không ai ở lại.

Đang chửi thầm trong lòng vì bình thường mấy đứa này đòi ở lại miết mà nay cứ nằng nặc đòi về.

Vừa đóng cửa đã có vòng tay ôm chặt lấy eo anh.

Anh khó chịu vùng ra, vừa đẩy vừa chửi con cún bự kia.

" Buông ra coi con mẹ này "

" Bị cái gì vậy hã bỏ ra "

Nhưng con cún bự ngày nào cũng nghe lời anh giờ lại chẳng nghe nữa.

Vòng tay càng lúc càng chặt hơn.

Anh mệt mỏi mặc kệ lết người lên lầu.

Tới phòng thì vai áo thấy ẩm ẩm.

Chợt * Ôi con mẹ này *

" Nè Ti khóc hã "

Anh xoay người lại, đầu trắng với đôi tai theo đó mà trượt khỏi vai anh.

Tay nâng mặt hắn lên.

Nước mắt loang nhoà nhoà trên làng da trắng ánh chút long lanh.

Cái tai cụp rụt rè lên xuống, đuôi như thói quen mà quấn quít chân anh.

Anh nhăn mặt còn đang định chửi thì môi đã bị chặn.

Chiếc lưỡi đó không kiêng dè như bề ngoài sụt sịt khóc khi nãy.

Tay đặt trên gương mặt mang mát nhưng môi lưỡi quấn quít lại ấm nóng đến nồng nàn.

Cơ thể anh bị nhích sát lại hơn.

Tay hắn không còn đặt ở eo anh nữa.

Mà nhìn kỉu gì cũng giống anh đang kéo hắn lại.

Đôi tai cụp giờ đã dựng lên.

Anh đẩy nhẹ hắn ra.

Vừa dứt đã thở lấy thở để.

" Làm gì mà hun hít dữ vậy?

Biết tí nữa là tắt thở luôn không hã " Anh khó khăn mà mắng con cún đang còn ôm lấy.

" Hỏi khóc gì mà tưởng đâu kêu hun mình không á "

" Nè nha, từ nãy giờ là nhịn lắm đó.

Giờ không thèm nói chuyện nữa đúng không?

"

" Bé...

Ti xin lỗi mà "

Hắn cuối xuống dùi đầu vào hõm cổ anh.

Mặc cho anh mắng chửi, miệng thì cứ xin lỗi miết.

Anh chửi đến mệt cũng mặc kệ.

" Muốn làm sao làm đi mệt.

Nói đâu cũng không nghe "

Lần này có lẽ bé mèo khó dỗ rồi.

Tối nay anh không ở trong phòng nữa mà ngồi ngoài bàn lục lọi đủ thứ việc.

Một số là làm trước, một số là tồn động.

Trong lòng có chút hụt hẫng.

Hôm nay con cún kia không làm phiền hay nũng nịu xin lỗi anh như khi nãy nữa.

Anh cũng chẳng biết ST có trong phòng hay đang ở đâu không nữa. * Nãy nặng lời quá hã * * Nhưng mà rõ là nó sai mà * * Tại nó chứ mình có làm gì đâu * * Ừm chắc chỉ chơi đùa thôi nhỉ? * Đủ thứ câu chuyện mà anh có thể nghĩ ra giữ hai người.

Anh dường như có điều gì đó đặc biệt hơn với con người nửa soi nửa nhân kia rồi.

Còn hắn không phải là mệt mỏi hay gì chỉ là có một chút chuyện hắn càn giải quyết.

Với cái gia phả và lý lịch của mình, để không bị phát hiện cần gấp sự giúp đỡ từ một người em.

Người vốn quen biết từ trước, hiện cũng đang làm nghệ thuật.

Dù đang chuẩn bị một số thứ rất rắc rối cho buổi thứ 7 này nhưng mà hắn vẫn cố làm thật nhanh.

Không muốn để bé mèo dỗi mãi.

---

Đã hơn 23h, ST vừa tắt màn hình điện thoại đã vội mở cửa ra ngoài.

Nhìn thấy bé mèo cuộn người trên chiếc ghế.

Hình như anh đang live.

" Hã, ai gì "

Neko vừa thấy mấy bạn fan nhắc có người ở sau đã quay đầu lại.

Không ai khác, ST đứng đó khoanh tay cười nhìn anh.

Mọi thứ được hơn 10.000 người xem nhìn thấy.

Cái răng khểnh, làng da trắng, đôi mắt sâu tình nhìn đại đế của họ.

Bình luận như nổ tung, chỉ mới xuất hiện thôi mà ST đã làm tất cả các cẩm chướng của anh phải nháo nhào lên tìm kiếm danh tính.

Anh muốn giấu con cún này giờ cũng đã muộn.

Đành để hắn ra mặt dùng danh phận giả.

" À bạn tui thôi mọi người.

Không gì đâu "

" Thôi tự nhiên kêu người ta lại live nó có biết live gì đâu "

" Ngu lắm " Anh lấy tay che miệng nói nhỏ.

Nhưng rồi 2 phút sau đã có thêm một cái ghế ngồi bên cạnh.

Nhìn anh thôi, không lên xuất hiện trong khung hình.

Nhìn chiếc điện thoại bên cạnh của anh, bình luận liên tục nhảy lên.

- A ai mà ở chung với đại đế nhà tuii🤯

- Hết cơ hội ròi hã mấy 😔

- Ee ee đẹp quáaa

- Hỏng lẽ đại đế nằm d- ủa☺️

- Hong được, Neko Lê nằm trong lòng tuii😘

- Mấy bà ơi anh kia đẹp quá

- Hai ơi ảnh tên gì vậy

- Hai ơi lộ danh tính ảnh đi haii🥺

- Chồng hai đó🙊

" Mấy cái đứa này.

Thấy trai là tươm tớp tươm tớp vậy hã "

" Trời ơi nhắc nữa tao chửi à "

- Hai căng quá bây☺️

- Ảnh đẹp quá màa

" Đẹp gì mà đẹp, thua tao hết "

- Thua haii

- Hai Neko năm bờ quoanh😘

- Đại đế Neko xinh đẹp nhất lòng em😍

Bình luận dường như càng ngày càng nhiều hơn chứ không giảm.

Còn anh mặc cho chủ nhân của cuộc bất ổn kia vẫn ngồi bên cạnh nhìn mình mà vẫn live như thường.

Vẫn là chiếc mỏ hỗn ấy, vẫn là cách reaction ấy.

Nhưng không phải chỉ một mình như bình thường nữa.

- Hai ơi ST đâu òi hai

- bữa giờ hai hong live nhớ hai nhớ ST lắm á

" ST?

Ngủ rồi "

-----------

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 13: Dỗ Bé Mèo


Khi live xong cũng chạm ngưỡng 1h sáng.

Anh quay qua nhìn con cún bự đang lim dim gật gà gật gù.

Dù đang giận thật nhưng cũng không thể để hắn ngủ ở ngoài này.

Lỡ ai mà biết chắc anh bị gọi là ngược đãi người nhà mất * Ủa, ai người nhà với con mẹ này *

" Ti dậy vô phòng ngủ " Anh lay lay người ST.

Hắn vẫn im lìm không nhúc nhích.

Định là sẽ quay vô phòng kiếm cái mền cho hắn.

Chịu thôi anh không có sức mà dìu con cún bự này.

Còn chưa quay đi mà đã có lực mạnh kéo anh ngã xuống người hắn.

Tay hắn nắm cổ tay anh, tay còn lại ôm lấy cả người anh.

Bất ngờ trước hành động này.

Anh hoàn toàn nằm gọn trong lòng hắn.

" Neko, đừng dận nữa "

" Buông ra nhanh "

Một bên nhất quyết đòi được thả.

Một bên nhất quyết chỉ thả ra khi bên kia hết giận dỗi.

Anh khó chịu mà vùng mạnh ra.

Đi thẳng vô phòng đóng cửa.

" Có nhiều phòng trong nhà tự đi mà ngủ "

Bị bé mèo nhốt bên ngoài, trong lòng hắn rất ấm ức.

Rõ là hắn đâu làm gì đâu chứ, hắn chỉ muốn ôm bé mèo của mình thôi mà.

Sao bé mèo của hắn lại dỗi như vậy.

Trong chịu nỗi nếu thiếu hơi Neko.

Hắn ngủ sẽ chẳng yên.

" Neko.. bé hong cho Ti vô ngủ chung Ti cũng hong ngủ đâu.

Thà là ngồi ngoài đây chờ bé mở cửa cho Ti còn hơn ngủ một mình ở phòng khác "

Giọng hắn cố nén, nghe mà nghẹn.

Anh có chút mui lòng.

Nhưng nếu giờ mà hết giận như này thì không thể được.

Cái tôi của anh cao, không chấp nhận chuyện này.

Nằm trên giường mà tâm hồn còn nằm ngoài cửa thế kia.

Bực bội trong lòng, anh nhắn tin với nhóm bạn.

* Messenger

Chả ra làm sao cả

Người thành công

Bây ngủ chưa?

Chủ vườn bông

Mới coi hai live xong

Dụ gì v

Diễn viên hạng A

Gì vậy

Nay tự dưng nhắn cái

nhóm này nữa hã

Người thành công

Phúc với thằng Khánh ngủ

rồi đúng không

Chủ vườn bông

Đúng rồi

Khánh mai có lịch

Phúc ngủ có giờ có giấc

Diễn viên hạng A

Rồi sao đây

Người thành công

Thì đang dận

Giờ con mẹ đó hong

chịu qua phòng khác

Nó ngồi ngoài đó nãy giờ

Diễn viên hạng A

Chời ơi

Sao cô ngược đãi

chồng tôi

Người thành công

Gì vậy mẹ

Ngược đãi gì

Nhà bao phòng

Nó đòi ngủ với tao

mà má

Chủ vườn bông

Ủa làm gì hai Neko

giận ổng vậy

Thấy bình thường

Vui vẻ vui vẻ luôn á

Diễn viên hạng A

Đoán nha

Ổng có bồ rồi hã

Hay nãy lên live

nên giận

Chủ vườn bông

À đúng ròi má

Nãy ảnh lọt khung hình

Phải hong hai

Người thành công

Không nha hai mẹ

Làm gì phải giận vì

chuyện đó chi

Khác nhưng mà nói

chung vẫn đang giận

Chủ vườn bông

Khác là gì nữa má

Thì chắc hong sao đâu

Diễn viên hạng A

Thôi để nó dô ngủ dùm

Lỡ mà bị gì mày chịu

chứ ai

Người thành công

Ừm

---

Nhắn thêm vài ba câu bông đùa, chọc qua chọc lại thì cuộc trò chuyện đêm hơn 2h sáng mới kết thúc.

Vừa tắt điện thoại đã nghe tiếng mưa lách tách ngoài cửa sổ.

Anh trèo xuống giường lại cửa sổ đứng.

Đêm nay không sao, cũng chẳng mây.

Nhưng mưa và trăng.

Chắc bên ngoài lạnh lắm.

Anh tắt máy lạnh đi.

Trèo lại lên giường.

Cũng chẳng ngủ, lăn qua lăn lại.

Mưa ngày càng lớn, càng một lạnh hơn.

Trong lòng lo lắng cho người ngoài kia.

Không biết hắn có đi qua phòng khác ngủ chưa hay vẫn ở đó.

Cuối cùng anh vẫn là trườn xuống giường.

Rồi nhẹ bước ra ngoài cửa.

Áp tai lên, không nghe thấy gì.

Anh nghĩ chắc con cún kia cũng đi ngủ rồi.

Chắc hắn cũng không ngồi ngoài làm gì đâu.

Nhưng mà vẫn lo chút chút nên anh mở cửa.

* Cạch *

Hắn đứng ngoài này chắc cũng phải hơn cả tiếng.

Vừa thấy anh, cả người không vững nữa.

Anh đỡ lấy người hắn.

Tay hắn ôm lấy anh, đầu dụi đến hít lấy mùi hương quen thuộc.

Ôm anh ngày càng chặt hơn.

Anh khó khăn mà dìu con cún bự nặng kí này lên giường. * Ơi trời má nó nặng ghê chứ * * Coi có khùng không hã * * Mệt ghê á * * Trời mưa lạnh muốn chết mà còn dám đứng ngoải nữa *

Mắt không mở nhưng vẫn nắm lấy anh chính xác.

Ôm gọn anh trong lòng hít hà mùi mèo của anh.

Anh ngại mà má lại hây hồng, tai lại ưng ửng đỏ.

" Bé...

đừng dận anh nữa nha "

" Anh hứa mốt hong làm dzậy nữa đâu mà "

Giờ thì còn giận dỗi gì nữa.

Nếu còn anh đã để hắn ở luôn bên ngoài mặc xác hắn rồi.

Thôi cũng cảm thấy có lỗi nên cũng ậm ừ cho qua.

Còn hắn xác nhận được bé mèo không dỗi cũng chìm vào mộng đẹp cùng bé.

Nãy giờ không nhìn kĩ.

Anh đưa tay nâng cầm hắn lên.

Nhìn vào gương mặt trắng đẹp mới nãy còn được bao nhiêu cẩm chướng nhà anh khen lấy khen để còn đòi facebook, tài khoản đủ thứ.

Cơ mà nghĩ đến đây anh và hắn hình như chưa có phương thức liên lạc.

Biết là hắn có điện thoại rồi nhưng mà cũng chưa lưu số.

Chắc sáng sẽ lưu.

Vuốt ngang lau đi giọt nước còn động ở mi hắn.

Anh có chút xót xa tự nghĩ mình tệ thật.

Rồi cũng ôm lại hắn.

Để hắn úp mặt vào ngực mình mà ngủ.

Có lẽ sau này anh sẽ chẳng thể để hắn bên ngoài nữa mất.

Thật sự anh cũng đã quen việc ngủ chung với bé sói ST giờ đã thành con cún bự Sơn Thạch rồi.

Mà kệ đi, sao chăng gì hắn cũng sẽ đi theo anh mãi thôi.

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 14: Phụ Huynh


Mặt trời đã chiếu rực vào trong phòng mà giờ gần trưa Neko mới mơ màng mắt nhăm nhăn nhó.

Không dậy cũng không được.

Mở mắt còn chưa làm gì đã có một cơn nhồn nhột chuyền đến.

Vừa hoàn hồn, con cún bự ST vẫn ôm chặt lấy eo anh, áo anh cũng không thẳng đường thẳng lối mà bị kéo hẳn lên.

Trên người từ ngực xuống bụng, đâu đâu cũng là vết hôn vết cắn.

Hắn còn đang mút máp lấy điểm hồng sưng tấy đỏ lên.

Anh như bừng tỉnh tay nắm lấy mái tóc trắng mềm đẩy ra xa.

Miệng không ngừng chửi mắng.

Sơn Thạch đã không cảm thấy lầm lỗi mà miệng vẫn cười tươi rói.

" Bé dậy òii " Cái giọng trơ trẽn của hắn làm anh chỉ muốn điên lên đánh chết con cún này cho rồi.

* Cạch

Cửa phòng bật mở, anh hoảng hốt lấy chăn đắp vội.

Chưa kịp quay lại đã có hai thân hình bé nhỏ nhảy lên giường.

Lúc này anh gào thét trong lòng không thôi nhưng vẫn phải cố giữ bình tĩnh trước hai cô công chúa của mình.

" Ba ơi, ba dậy đii "

" Tụi con với bà nội qua chơi nè baa "

Audi với Cati ồ ạt chồm lấy Neko.

Gần cả tuần rồi ba cha con chưa gặp nhau nên chắc hai cô công chúa của anh nhớ lắm.

Anh nhanh tay ôm lấy hai đứa nhỏ nói qua đáp lại.

Nhìn gia đình nhỏ quấn quít trước mặt Sơn Thạch cười hiền tay thì vẫn đặt trên eo bé mèo của mình. * Cho dù là có ba của tụi con nhưng cũng là mèo của chú *

" Ba ơi, ba với chú tối làm việc mệt lắm hã "

" Nãy bà nội nói ba mệt lắm nên để ba ngủ.

Bà nội nấu xong cơm rồi á ba, mình xuống ăn nha "

" À, vậy hã ôi đợi ba một chút rồi ba xuống liền "

" Chú ơi, chú đi ăn chung với tụi con với bà nội với ba luôn nha chú "

Cati nhìn chú nghĩ là bạn của ba đang cười hiền mà thân thiện nói chuyện.

Audi cũng rất thoải mái, cả hai đứa đều cảm giác quen thuộc và ấm áp với người chú có lẽ là lần đầu gặp này.

Thế là Neko bị đẩy ra ngoài, hai đứa nhỏ quay quanh Sơn Thạch liên tục hỏi.

Vài câu mà anh xém phải la lên mắng cho thì hắn cũng biết điều mà đáp lại cho hài lòng đôi bên.

---

Cả gần nửa tiếng thì bốn người mới đi xuống nhà.

Bà nội, mẹ của anh đang hâm lại đồ ăn, cơm được dọn ra cả một bàn.

Hai đứa nhỏ con anh mà từ nãy giờ đến lúc xuống bếp vẫn rất quấn hắn.

Anh khó chịu ra mặt, rõ là con anh mà sao phải dính hắn vậy.

" Mẹ, ngồi đi để con dô lấy đồ ăn ra cho "

" Ừ ừ rồi Audi Cati không có ôm chú Thạch nữa ra đây "

" Dạ không sao đâu bác, con giữ được mà.

Bác coi bé Sơn trong bếp hộ con với "

Anh giật bắn mình tự hỏi gây gắt * Sao mẹ biết tên thằng chả? * Liên tưởng không hay ho trong đầu hiện lên đủ kiểu.

Lòng không yên thì mẹ anh cũng làm dịu bằng cả một câu chuyện.

" Hồi sáng, mẹ qua đã thấy thằng bé nó ở bếp nấu cơm rồi.

Thằng bé nó cũng nói chuyện với mẹ, không sao đâu.

Mẹ thấy nó hơi đừ mới kêu nó lên ngủ chút đi để mẹ nấu thêm vài món.

Nãy có lên tính kêu con dậy mà thấy hai đứa còn ngủ giờ mới kêu Audi Cati lên kêu xuống ăn cơm.

Audi với Cati coi vậy mà bám thằng bé dữ luôn hen, bình thường thấy đâu có tới dzậy "

Anh chưa kịp thở phào liền nhận ra.

Nói vậy chả phải mẹ đã thấy hắn với anh ngủ chung sao?

Anh ngượng thì thôi.

Mẹ anh cứ cười cười càng làm anh lo hơn nữa.

" Ôi dào mẹ thấy thằng Thạch nó đẹp muốn chết lại còn làm chủ nữa.

Thôi hai đứa sao thì từ từ nói cũng được, bạn bè ôm nhau ngủ chặt thế này..chậc "

" Mẹe đừng có nói vậy mà "

Anh ngại khi nghe mẹ mình cứ luyên thuyên về con cún ngoài kia.

Nghĩ đi nghĩ lại mẹ nói cũng đúng nhưng mà không, anh sẽ không để mọi chuyện theo ý hắn được.

Mà đã vậy hồi nãy hắn lại gọi anh bằng bé mà còn là bé Sơn. * Trời ơi, không đánh chết thật là có lỗi với lương tâm *

---

Bàn ăn rộn ràng với một bên vui vẻ ăn cơm gắp gắp, một bên la la khó chịu.

Mẹ anh ở giữa mà chie biết cười, nhìn coi mà chẳng khác gì gia đình bốn người cả.

" Ba ơi sao ba la chú Thạch quài zợ "

" Chú có làm gì đâu "

" Cơm đi chú Thạch bị la kệ chú "

" Hai đứa ăn cá nè "

Anh bực dọc trong người.

Vẫn là con anh mà sao cứ chú Thạch chú ơi ngọt hơn cả gọi anh nữa cơ.

Hẳn là bênh nhau nữa mà.

Không muốn la con vô cớ mà càng không muốn hắn cứ nói năng sơ hở thế kia trước mặt mẹ mình.

Audi Cati còn nhỏ chưa hiểu nhưng mẹ tần tuổi có khi nghe gì hiểu đó mà thấy luôn cả rồi còn đâu.

Riêng về hắn rất sảng khoái.

Phải nói lấy được lòng người lớn rồi nên vô cùng thoải mái.

Đã thế vỡi cái kinh nghiệm gặp gỡ với hai đứa nhỏ nhà anh càng khiến hắn có lợi thế hơn.

Chả là mẹ bé mèo thấy anh ôm bé mèo ngủ nên mới bị mắng bị la cả buổi ăn.

Mà lỡ rồi thì anh cũng không ngần ngại nói vài lời cho mẹ vợ nắm bắt một chút.

" Ủa mà ba ơi, ST đâu ba "

" Bán rồi "

" Ủa sao zợ, con nhớ ST lắm á sao ba bán zạ ba "

---

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 15: Bố Thạch


Đáng lẽ chủ nhật thì hai cô công chúa của anh mới qua, nhưng nay trường cho nghỉ nên mới có cảnh anh ngồi hỏi cậy hỏi mở mẹ mình về những lời mà con cún nào đó đã nói sáng nay.

Còn hai cô công chúa thì đã được Sơn Thạch dẫn dắt vào phim hoạt hình trên tivi ngoài phòng khách.

Cả ba ríu rít trò đủ thứ chuyện.

" Rồi rồi sao nữa mẹ "

" Thì nó nói dị thôi mày đòi gì nữa cái thằng này "

Tạm gọi là sáng nay Sơn Thạch rất chi là lễ phép và bình tĩnh chứ không như anh chút nào.

Tự thấy bản thân mới thật sự là người ở nhờ chứ không phải con cún kia.

Mẹ anh chỉ vài câu giải thích đơn giản mà đã thân quen với hắn rồi.

Kể cả hai cô công chúa yêu dấu, yêu ơi là yêu của anh cũng nhanh chóng quen với Sơn Thạch hơn cả.

Dù là trong lòng có chút không cam nhưng anh vẫn phải công nhận hắn rất hợp với trẻ con hay người lớn.

Hắn nhẹ nhàng, đùa giỡn không ngại ngùng với trẻ em, đặc biệt là rất biết dỗ em dỗ cháu.

Hắn lễ phép và ngoan với người lớn, rất ra dáng đàn ông trưởng thành, bình tĩnh trong mọi tình huống lại ôn nhu và đảm việc nhà.

Thôi thì anh thua rồi, có thể anh cũng như hắn đi nhưng anh thật tệ trong việc nhà và cả việc hướng ngoại với người lạ như hắn.

Nhìn anh vậy chứ nếu không phải người có quen biết hay tiếp xúc nhiều điều nhận xét anh là người trầm tính.

Cũng không hẳn là sai, anh hướng nội thật nhưng miệng mồm cũng rất biết bay biết múa.

Do đó mà mới có thể trở thành người có sức ảnh hưởng như vậy.

Dù sao ngoại hình của anh cũng đâu phải dạng ưa nhìn qua loa.

Nó đẹp thật, đẹp như cái tên Neko, đẹp như tính cách, đẹp như mèo.

Không lẫn đi đâu được.

Lỡ có mà thả anh giữa chục người chỉ cần một cái thoáng qua cũng nhận ra.

Thêm vào đó là cái giọng trầm đến mức những người mới nghe lần đầu, vài ba câu thôi đã xua xua " âm trì "

---

Anh cùng mẹ đem ra hai dĩa trái cây đặt lên bàn.

Audi Cati thấy liền chạy về chỗ ba với bà nội.

" Ba ơi Cati muốn ăn nho "

" Audi cũng muốn ăn nho nữa "

" Rồi rồi nho nhiều mà hai đứa ăn đi "

" Bà nội ơi ăn táo nè "

" Ba ba aa "

Nhìn cảnh ba con đút nhau ăn mấy trái nho mà trong lòng Sơn Thạch như nở hoa.

Nhất là nụ cười của bé mèo Trường Sơn.

Lòng hắn phải xao xuyến mãi vì nụ cười ấy mất.

Có điều phải kiềm lại, nếu không chắc giờ hắn đã phi đến ôm eo rồi hôn lên đôi môi mọng đỏ của bé mèo.

Nghĩ đến mà nuốt ực một cái.

Dư vị ngọt ngào bên trong khoang miệng đó.

Khoé miệng cong rên ngọt tên hắn.

Cái eo in dấu tai, ngực nổi dấu hôn.

Đêm qua, hắn nhớ.

" Bố Thạch ơi, bố ăn nho nè "

" Aaa đi bố "

" Aaa "

" Bố Thạch?!

"

" Haha, chú Thạch cho gọi chưa mà đã gọi rồi hã Audi Cati "

Anh sững sờ với hai chữ " Bố Thạch " của hai cô con gái vừa ngọt miệng đưa tay đút anh trái nho " Ba ơi " Nghe có quái không chứ.

Anh nhìn muốn nổ mắt với con người đang hưởng thụ kia.

Hắn cảm thấy bé mèo đang xù lông mà cũng vội vàng đưa tay ngắt trái nho rồi bảo Audi đi đút ba Sơn ăn, Cati đút bà thêm một miếng xoài.

Anh nghĩ muốn nổ não.

Lý nào Audi với Cati lại gọi con cún kia bằng " Bố Thạch " Còn vừa đút anh vừa gọi " Ba Sơn " Ôi anh tức thôi rồi.

Muốn mắng nhưng không lẽ lại la hai đứa nhỏ.

Mà cũng không thể chửi cái con mẹ lớn đầu kia được.

Bất thế anh không thèm đếm xỉa tới con mẹ đó nữa.

Hắn thấy anh không liếc nhìn đến.

Liền đưa mắt nhờ sự cầu cứu từ phụ huynh.

Chưa được một ngày mà đã được mẹ vợ bảo kê rồi.

" Sơn, ngày mai em tính đi mấy giờ "

" Mai anh phải đi sớm từ sáng rồi có gì nhắn anh về đón cho "

" Không cần, mai không đi "

" Ơ- "

" Cati mai con đi học đúng hong "

" Dạ, mai con với chị hai đi học ròi "

" Òi, mẹ có đem đồ của tụi nhỏ hong á "

" Có, tối cho ngủ lại mai sáng đi học luôn "

Anh nhất không nhìn lấy người đối diện đang lưng thẳng tay cầm điện thoại nhắn gì đó mà điện thoại ting ting anh cũng không đọc.

Mẹ anh nhìn mà la anh vì tội ăn hiếp con trai nhà lành.

Bị mẹ la vì con mẹ đó anh càng tức thêm.

Cộng thêm việc con mình nó cứ quấn lấy hắn rồi lại vòng vòng qua anh.

Cứ " bố bố ba ba " Anh lại vừa thấy vui vừa thấy tức.

Vui vì hai cô công chúa nhìn trông yêu thương lắm.

Tức vì sao lại gọi con mẹ kia là bố?

---

" Hai đứa, lại đây ba hỏi "

" Dạ "

" Sao gọi chú Thạch là bố?

"

" Dạ, nãy tụi con coi phim doraemon á cái có quảng cáo.

Bạn trong tivi kêu ba của bản là bố "

" Xong Cati mới nói với bố Thạch là con cũng muốn kêu bố "

" Bố Thạch mới bảo tụi con muốn gọi bố cứ gọi ạ "

" Chỉ vậy thôi?

"

Anh dường như không tin vào tai mình.

Một cáu chuyện anh không ngờ có thể thành hình thành hài được.

Mẹ anh lại ngồi cười rõ chọc anh.

Còn trò qua đáp lại với hắn, còn kéo Audi với Cati qua nữa. * Má, chắc đuổi con mẹ này đi cho hả dạ quáaaa *

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 16: Giờ Ngủ


Chiều nay là một buổi chiều gió mát rười rượi.

Thế là cả nhà quyết định sẽ đi dạo một vòng công viên chơi.

Audi và Cati siêu siêu thích đi công viên chơi.

Mỗi lần đi là điều được ăn kem, ăn cá viên chiên, ăn bánh tráng, ăn bánh, ăn vặt nhiều lắm.

Hơn nữa lần này còn được bố Thạch đãi nữa kìa.

Hai em vui mà tung tăng đi trước, chị ăn kem, em ăn đá bào đút qua đút lại.

Trông mà yêu hết phần.

Vậy mà ban đầu anh còn la ba con người nọ.

" Đi chơi chứ không có phải mà đi siêu thị muốn ăn gì mua đó đâu nghe chưa " Một lớn hai nhỏ cúi đầu cười hì hì với nhau chứ không dám cãi.

Có mỗi mẹ anh là ngăn nổi thôi.

Bình thường sài tiền mình nay được sài tiền người ta đã vậy còn cho hai cô công chúa nên anh rất thoải mái mà cho ăn cho uống.

Riêng Sơn Thạch rất đã, rất phê, rất sướng và rất sĩ.

Đơn giản thôi, vừa được đi chung với bé mèo của hắn, vừa được chi tiền cho gia đình chibi này.

Lại lời được thêm cái " Bố Thạch " nữa nên hắn chỉ muốn vung tiền thêm thôi.

Sao mà cảm giác nó không hề tiếc chút nào.

Bởi vậy hai tay hắn không trống chỗ nào.

Mẹ có kêu anh cầm phụ nhưng đương nhiên là hắn sẽ không để bé mèo của hắn cầm rồi.

Cưng còn chưa hết mà để bé mèo đây cầm anh xót thật.

Mà thật ra tay anh cũng bận lắm.

Một tay cầm kem, một tay cầm điện thoại.

Bận mà đúng không?

" Ba ơi bố ơi bà nội ơi "

" Hã "

" Sao vậy hai đứa "

" Ơi bà nghe "

Hai bóng nhỏ lon ton chạy lại phía người lớn.

Audi Cati lao đến ôm lấy bà nội và ba mình.

Còn bố chỉ đứng nhìn rồi cười hiền thôi.

" Sao gì đây "

" Con muốn- "

" Nữa hã, mua nhiều lắm rồi đó.

Hai đứa ăn có hết đâu mà mua quài "

" Sao hai con muốn ăn gì hã để bố Thạch mua cho nha "

" Baa tụi con muốn mua bong bóng thoi mà "

" Có cái bong bóng con mèo á dễ thương lắm ạ "

" Ui đâu nhở, bố mua Audi với Cati nha "

" Dạ "

Không để ba Sơn nói chi nữa.

Hai đứa chạy ùa đến chỗ bán bong bóng.

Bà nội cười không ngớt, phần vì sự đáng yêu của cháu nội, phần vì cậu trai này quá đỗi cưng chiều cả nhỏ lẫn lớn.

Anh rất không hài lòng với việc hắn cứ chiều hai cô công chúa của mình.

Kết quả đây này, tay hắn đâu cũng toàn là đồ hai đừa mua đấy.

" Đi nè bé Sơn "

" Bé?

"

" Á anh xin lỗi mà đi thoiii "

Rồi hai người cũng đi đến chỗ bán bong bóng.

Nãy thì la lên la xuống.

Ngoài hai trái bóng trên tay hai đứa nhỏ còn một trái trên tay đứa lớn đây này.

Mẹ anh chọc cho mấy câu làm hắn cười toe lên " Audi với Cati cũng cười ba á?

"

Không ổn chút nào, anh cảm thấy bản thân sẽ bị nhấn chìm nếu cứ để con cún này đi bên cạnh mất.

---

" Nào hai đứa, đi ngủ nhanh.

Tới giờ ngủ rồi "

" Dạ...

"

" Cho con chơi chút nữa ạ "

Audi nằm trong lòng anh, Cati nằm trong lòng hắn.

Bà nội đã nghỉ ngơi sau khi về rồi.

Để hai cháu cho ba với bố nó chăm.

" Nhanh lên đi nè.

Lên phòng với ba lẹ "

Anh vỗ nhẹ Audi trong lòng.

Cati cũng ngồi dậy, hắn cũng ôm lấy đứa nhỏ trong lòng.

" Ba ơi, bố Thạch ngủ đâu ạ "

" Ngủ phòng khác "

" Ơ...

Cho bố Thạch ngủ chung được không ba "

" Cati muốn bố Thạch ngủ chung với con hãa "

" Con cũng muốn nữa "

Anh nhìn cảnh ba người nắm qua ôm lại.

Tưởng đâu anh sắp chia cách gia đình người ta tới nơi vậy đó.

Thôi thì để hai đứa nhỏ ngủ chung với con mẹ đó một đêm thôi.

Phòng nhà còn, mai cho ngủ phòng khác.

---

" Audi Cati làm gì đó "

" Dạ tụi con đang để mấy bạn nằm nè "

" Ui mấy bạn á, bạn voi nè, có cả bạn cá nữa nè "

" Dạ, bạn mèo nè bố Thạch.

Ba Sơn là mèo á bố "

" Ba Sơn là mèo hở, bé mèo đáng yêu ha "

" Mèo meo meo "

" Ba Sơn đâu ạ bố Thạch "

Anh đang trong nhà vệ sinh đã nghe ba người kia đang ngồi cười cười nói nói trên giường. * Gì mà bé mèo đáng yêu? * Anh nhăn nhó * Lại bé bé *

Cạch, cửa mở

" Ê hết hồn.

Gì vậy tí ra làm gì mà vô đây "

Hắn không nói gì đóng cửa lại, nhìn anh.

Tay hắn luồn vòng qua ôm lấy eo của " bé mèo đáng yêu " vừa được nhắc.

Đầu tựa lên vai anh, hít lấy mùi hương ấy.

Anh hơi giật mình chút rồi cũng tiếp tục làm việc dang dở.

Quen rồi.

" Gì vậy mẹ này, đi ra coi bôi chút sơn dưỡng coi "

" Bé...

"

" Nhớ em Neko..

"

Cái giọng ỉu xìu dường như mệt mỏi thật.

Anh lại chỉ muốn đánh cho con cún này một cái.

Audi Cati mà thấy chắc anh đụt vô mắt hắn thật đó.

" Khùng hã mẹ, cả ngày nay ở nhà vậy rồi mà nhớ nhớ gì "

" Buông ra, hai đứa nó mà thấy bây giờ "

" Ưm đóng cửa ròi.

Cả ngày hong gọi bé được, hong ôm, hong hun, bé "

" Nè, đi ra coi "

Cạch

Tiếng mở cửa lần nữa, anh đẩy vội hắn ra.

Đầu mất điểm tựa, tay trốn trãi.

" Ba ơi, lâu quá "

" Rồi rồi đi ngủ nè "

Anh lẹ chân truồn ra ngoài với hai đứa nhỏ.

Hắn đứng mà hít lấy mùi hương cuối của bé mèo kia.

---

Khi cả ba nằm trên giường, Audi Cati lim dim ngủ.

Anh mới đánh mắt tìm hắn.

Nãy hắn bảo lấy nước uống. * Cũng lâu rồi mà chưa xong nữa * Dỗ thêm mấy cái rồi anh cũng bước xuống giường.

Nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài.

Nhớ lại lúc cả bốn người nằm trên giường.

Để Audi Cati nằm giữa, anh và hắn nằm hai bên.

Thật sự chính anh cũng phải gọi " Cứ như gia đình bốn người thật..

"

Bước nhẹ xuống lầu, ánh sáng loe ngoe ở bếp.

Anh ngó nhìn, hắn đang ngồi trên ghế, bàn có laptop, bên là ly nước lọc.

Tay hắn gõ gõ gì đó, nhìn trông nghiêm túc.

Anh còn tưởng sếp nào đang ngồi làm việc tại nhà anh ấy chứ.

Lưng hắn thẳng, tay chân dài, ngón tay hắn lại thon.

Tóc trắng mượt, áo len trắng, quần dài màu caro.

Thế mà anh bị hút hồn bởi con người mà anh chửi là " Con mẹ Ét Ti "

———————————

End
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 17: Tự Chui Vào Miệng Sói


Anh đi lại gần hắn, mắt nhìn không lệch đi chút nào.

Hắn chỉ cười nhẹ, dường như nhận ra người phía sau.

Anh rón rén nhẹ chân bước từng bước đến phía bàn.

Nhìn sơ qua màn hình laptop.

Anh không hiểu, toàn là chữ tiếng Anh, anh học tiếng anh cũng giỏi nhưng nhiều quá thì cũng không dịch được.

" Làm gì vậy, không ngủ "

" Anh làm chút việc thoii à, bé ngủ trước dii "

" Ò nhanh đi "

Thôi thì cũng hỏi xong rồi.

Còn đang định quay đi lên lầu đã có một lực kéo anh lại.

Bé mèo giờ ngồi gọn trên điều của gã sói nham hiểm.

" Gì vậy, bỏ ra coi "

" Nè, đi ngủ nữa.

Hai đứa nó không thấy kiếm bây giờ buông ra "

Cho dù anh vùng như nào thì cơ người cũng đã bị điều chỉnh theo ý người kia.

Hắn chỉ cười nhẹ, tay đặt lên eo, tay khoá tay anh.

" Suỵt, Neko la quài hai đứa mới dậy đó "

" Ngoan nè, anh phạt bé đó "

" Phạt?

Khùng hã "

" Cả ngày nay cho anh ăn bơ hơi nhiều đấy nhé "

" Làm sao, muốn chơi tao hã.

Thách đó, nên nhớ ở nhà còn người "

Anh không nhịn gì mà còn thách thức lại.

Hắn không vui nữa, trong đầu cũng phải chục câu * Sao bé xưng tao? * * Có nên bỏ việc không * * Bé thách có nên.. * * Bé có giận không nhở * * Nhưng kêu mày xưng tao thì nên bị phạt thôi * Mặc kệ cứ chọc bé mèo đã.

" Rõ là bé quan tâm anh đó nha "

" Quan tâm gì mà quan tâm "

" Anh biết màa, bé thương anh nên mới xuống tận đây nèe.

Phải hong?

"

Hắn nghiêng đầu cười, anh ngại đến cúi mặt.

Mặt nóng lên, tai ửng, má phớt. * Nhìn coi bé mèo của tui có yêu hong này *

" Là-làm gì có.. khùng "

" Chả nhẽ có ai bắt bé xuống hửm "

" Bé tự nguyện mà...Neko?

"

Với tư thế mặt đối mặt, anh còn ngồi lên người hắn.

Anh ngại không dám nhìn thẳng.

Tuy miệng vẫn chối vẫn mắng nhưng đã không vùng vằn nữa.

Hắn hài lòng với thái độ này, thả tay ra.

Nhẹ nhàng cúi người dựa lên anh.

Sững lại với hành động này.

Đoán chừng hắn hôm nay có lẽ cả ngày cũng mệt.

Thôi miệng thì la mắng vậy chứ tay đã vuốt dọc lưng như an ủi.

Hắn thoải mái nhắm mắt chìm trong lòng bé mèo.

Khoan đã, tiếng laptop đóng.

Anh cảm thấy sai sai * Ủa tưởng làm gì đó tiếp chứ, sao đóng máy rồi? * Không để anh thắc mắc nhiều, tay hắn thuần thuộc luồn vào trong lớp áo ngủ mỏng.

Tấm lưng trần nuột, anh nhột mà ưỡn người.

Miệng vô tình theo thói quen bật lên tiếng khe khẽ.

" Ah..

Thạch "

Chết thật, anh đúng là tự nguyện mà. * Mẹ nó ngu rồi Nekooo *

" Hửm, bé đừng quấy để anh làm việc nhé "

" Anh vừa đóng máy mà "

Theo thói quen mỗi lần bị hắn chạm đến mức này, cơ thể anh mềm nhũn.

Kể cả giọng nói của anh, đó là sự quyến rũ mơ màng mà anh không hề hay biết.

Đương nhiên hắn mê, mê đến nổi có thể đè bé mèo trên giường mỗi ngày.

Từ khi nào áo đã bị vuốt ra, anh chỉ cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn.

Môi cứ mấp máy gì đó mà không nói thành lời.

Từng sự di chuyển của đôi tay đó làm anh hoàn toàn mất cảnh giác.

Dù sao cũng không phải lần đầu mà.

" Ừm, làm việc quan trọng, không cần máy "

" Ưm.. mẹ- "

Hắn chặn lời nói tiếp của anh.

Hắn biết nhà không chỉ có hai người như thường ngày muốn làm gì làm.

Nhưng thật sự không nhịn được nữa.

Đã hơn mười mấy tiếng chưa đụng được bé mèo đến tận bây giờ không để cơ hội vụt mất.

" Suỵt, bé nhỏ tiếng, ngoan "

Hình như anh hoàn toàn bị thao túng rồi.

Không chút nào là chống cự hay phản kháng.

Cả người điều mặc cho người kia muốn sao cũng được.

Bao nhiêu dấu vết của hắn chăm chỉ để lại cũng điều được anh cho qua.

Tay cũng không tự chủ mà ôm lấy cổ của hắn.

Cảm nhận được có gì đó nhô lên chạm vào đùi mình.

Cũng là lúc anh nhận ra quần áo không còn trên người anh nữa.

Không còn gì cả!

Rồi anh lại chẳng biết là đâu ra ý chí hay suy nghĩ quái đảng gì đó mà đã mò đến thứ kia.

Chạm nhẹ rồi lại chạm vào.

Như muốn cứu rỗi nó, hắn nhịn không được mà cắm anh một cái.

" A, Thạch..đau "

Hắn không thèm đáp, một tay giữ eo anh, một tay tự giải thoát cho mình.

Anh liếc mắt nhìn xuống * Má ơi cái này nó bự hơn phải hong dzậy trờii * Anh nuốt ực một tiếng, mắt nhắm, môi mím.

Trong mắt hắn, anh cứ như bé mèo đang cam chịu.

Cười nhẹ rồi lại hôn nhẹ rồi lại ghì nhẹ anh lại.

" Thạch...

"

" Dạ bé "

" Mình-mình đừng làm ở đây...

Mẹ mà thấy giống hồi sáng thì hong hay đâu "

Giọng em mềm xèo như tan chảy trong tim hắn.

Không cưỡng được, hắn không quan tâm nỗi chịu đó nữa.

Chiếm lấy hủ mật ấy như chấn an lại mang sự đã kiềm nén mà mạnh bạo hút hết mật ngọt.

Anh thở không thông với cái nụ hôn tưởng nhẹ nhưng lại dài như này.

Quá lâu để có thể hôn điêu luyện như hắn.

Tay phải đánh đối phương mới chịu buông bỏ hủ mật.

Còn đang định nói thì vai bị cắn, eo bị siết, cả người lại nhích vào chút.

Mông lại bị bóp đến nhão còn nhỉnh lên.

" Khoan đã.

Đừng, đừng làm ở đây mà...

"

Mặc cho bé mèo có nhủ bên tai thì gã sói này vẫn sẽ không cho em thoát.

Nhỡ đâu vừa thả ra em đã cong mông đặt lưng lên giường ôm hai cô công chúa rồi sao.

Hắn không muốn chuyện đó xảy ra.

Huống hồ gì trong tình trạng áo quần người không người chẳng gọn này.

" Không sao, ngoan.

Mẹ ngủ rồi "

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Liệu chương sau???
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 18: Ting!


Cả người anh rung lên từng đợt với những cái chạm đầy khích thích của hắn.

Hắn cứ vờn mèo đến mức mắt anh tứa nước.

Xót thì có xót nhưng nhất định tối nay phải ra ngô ra khoai đã.

" Bé, anh xin lỗi mà đừng khóc nữa "

Hắn cố gắng dùng giọng mềm nhất dỗ dành Neko mít ướt.

Còn anh hong nói nhưng cả người đã đổ rạt lên người hắn.

Làm áo hắn ướt cả một mảng.

" Hức...đừng có giỡn "

Ting!

Bé mèo thành công tấn công vào nhân cách Gã sói của hắn.

---

Nhận thấy sự ham muốn của bé mèo.

Gã sói cười rồi cắn lấy vành tai của bé.

Một tay vẫn giữ eo, một tay đã lân la đến hang nhỏ.

Biết là rất khao khát nhưng vẫn thương bé, không muốn bé đau.

Gã đưa một ngón vờn quanh miệng hang đang nhấp nháy thèm khát.

Bé mèo bị vờn như vậy cắn lên vai gã.

" Neko "

" Nhẹ, thôi...

"

Phải rồi, nếu để mẹ thấy thì chắc chắn sẽ có chuyện lớn.

Hơn nữa ngày mai là thứ 7 rồi.

Có lời nhắc nhở của bé, gã đâm hai ngón tay vào trong.

Mặc cho đã chuẩn bị tâm lý sẵn nhưng khi bị đâm bé vẫn nhịn không nổi mà ư a vài tiếng.

Ngón tay gã thon và dài mạnh bạo tách hai bên vách thịt.

Lại nhẹ nhang nâng lên xuống.

Cách nới điêu luyện này làm bé mèo phải bấu lấy vai gã sói.

Gã cúi xuống chớp lấy đôi môi đang cố gồng, chỉ dám mở khẽ buông vài tiếng.

Hơi ấm nóng bất ngờ chuyền đến ngăn đi từng tiếng rên ngắt khoảng.

Bé mèo bất ngờ bị tấn công mà hoàn toàn để gã sói chớp lấy và quét sạch mọi ngóc ngách trong khoang miệng.

Lưỡi gã không hề trốn tránh mà quấn lấy thể hiến sự yêu thích.

Bé mèo ưm ah, dòng bạc rỉ nơi khoé miệng.

Cổ ngước làm bé khó khăn trong việc hít lấy không khí.

Tay lại bấu vào vai gã.

Được thả ra cũng chính là lúc miệng hang được nâng lên.

Thứ kia trực chờ, chỉ cần một di chuyển nhẹ cũng sẽ đâm sâu vào bên trong.

Bé rung rẩy, ánh mắt yếu ớt nhưng không có ý nào là muốn dừng lại.

Đôi mắt gã càng thêm yêu chiều.

" A..khoan-khoan đã "

" Nhớ...nhẹ là được "

Chất giọng trầm nhưng lại mềm hơn cả.

Ngọt ngào mà thầm vào tai gã.

Nơi khoé miệng còn vương hơi, nhếch nhẹ.

Gã lại hôn lên tai, cầm, má, trán, mũi, môi.

Nụ hôn cho sự trân trọng, yêu thương, không mang theo dục vọng.

Bé nhắm mắt nhưng vẫn nhận ra tình yêu của gã sói dành cho mình.

" Ức! ah...ưm "

Thứ kia tuồn vào trong hang hẹp như muốn khám phá hết thẩy.

Không kiềm nổi mà bật lên tiếng rên ngọt ngay tai gã.

Khích thích hơn cả thuốc.

Gã chỉ vừa nhúc nhích nhẹ mà bé mèo đã rên thế này, thật sự là mê người.

" Rõ là rất nhẹ cơ mà?

"

" Ah...ưm-c-câm đi "

Cái miệng xinh, giọng ngọt dù là từ thô tục cũng không làm gã mất hứng.

Ngược lại, gã ôm eo, đẩy người bé lên.

Suýt mất điểm tựa, cơ thể nhạy cảm, mềm nhũn.

Phản bội cả lý trí.

Bé mèo bị sốc lên, cơn sướng truyền dọc cả sống lưng.

Miệng xinh lại giọng ngọt rung nhẹ cùng tiếng rời rạc ưng ức.

Gã sói tay vừa ôm eo, tay vừa đỡ bờ mông tròn, môi vừa hôn, hông vừa đẩy.

Liên tục thao tác, thuần thuộc như quen đường quen lớn cơ thể gã mèo.

Âm tiếng vang lên cả một khoảng trời, chỉ sợ ai đó nghe lén.

Trong căn bếp, không một ánh đèn.

Mọi thứ mờ mịt và mụ mị đến cực điểm.

Mỗi cú thúc, mỗi cái chạm, mỗi tiếng người điều là thứ âm thanh dục vọng, tình ái.

Tay bé chỉ biết nắm chặt lấy hai bên vai rộng, vững.

Mọi thứ còn lại điều hoàn toàn nằm trong sự kiểm soát của gã.

Dường như bé chỉ việc tận hưởng, còn lại cứ để gã thực hành.

Lý thuyết bé cứ rên.

Như vậy là đủ để thoả mãn đôi bên.

" Ah..ứ..ưm-Th-Thạch...em-ah ức..kh...

"

Gã đẩy liên tục làm bé không thể buông câu được.

Hiểu ý bé mèo, gã sói quyết nuốt trọn cả câu từ chữ nghĩa.

Dù sao bé cũng chẳng nói nổi, nên thôi cứ để gã.

Chịu không nổi, dòng tinh nóng đục bắn thẳng lên cơ bụng.

Chảy dọc xuống bên dưới.

Gã chỉ cười rồi lại mặc kệ mà tiếp tục.

Gã còn chưa bán, chưa muốn dùng lại.

Cơ thể vừa bắn đi một đợt mà vẫn bị đâm thúc.

Đã nhạy cảm thì chỉ càng nhạy cảm.

Mọi cái chuyển động, mỗi cái đưa vào đưa ra.

Bé đều cảm nhận được, không đau nhưng sướng đến phát sợ.

Sợ không kiềm được mà để bị phát hiện.

Sợ mãi mà không dừng được.

Hơn hết, bé biết rõ tình hình mình không chống cự được gã sói kia.

Thường ngày có thể nói là anh nhưng về đêm như này thì chỉ là bé.

Cách xưng hô của bé mèo có thể thay đổi nhưng với gã sói chỉ có " Anh và Bé-Neko " Không biết có ai nhận ra chưa nhưng chính bé mèo đã nhận ra rồi.

Từ khi cả hai oái âm trong lần làm quen với thân phận mới.

Thì điều này dường như là hiển nhiên.

Bé mèo luôn được gã sói cưng chiều, yêu chuộng một cách lộ liễu.

Cả hai chưa một lần nhận định về tên cho mối quan hệ.

Nhưng trong lòng đối phương đã nằm ở vị trí đặc biệt, hơn tất thẩy những người khác.

Đó chắc chắn là điều bé mèo buộc phải công nhận.

Cho dù lý trí nếu kéo hay không, con tim đã lựa chọn gã sói rồi.

Gã sói người luôn cưng chiều, yêu chuộng bé mèo một cách lộ liễu.

Gã sói biết mối quan hệ hai người từ đầu đã hơn chữ bạn hay tệ là thú cưng và chủ.

Đối với gã, bé chính là tia sáng cứu rỗi.

Cuộc đời gã không tâm tối nhưng nó ưu ám.

Vì chỉ cần gã buông xuôi thôi nó sẽ hoàn toàn là một màu đen kịch.

May mắn là trước khi chuyện đó xảy ra, bé mèo đã bước vào cuộc đời ưu ám ấy.

Cái lớn nhì mà gã được nhận lại ngoài tấm thân quý giá.

Là nghệ thuật, có lẽ là chưa nhưng sau này gã chắc chắn sẽ đứng trên sân khấu tự tin và nắm tay bé cùng hai cái cúi người.

———————————

End

.

.

.

.

P/s: Để phù hợp tui đã đổi từ Hắn-Anh sang Gã-bé.

Và chương sau vẫn còn nội dung này nhé
 
[Stneko] Sói Tinh Của Chàng Streamer
Chương 19: Sáng Dậy


5h33, phòng ngủ dành cho khách.

" Neko ơi, xuống nhà nè.

Mẹ dậy ròii "

Hắn nhẹ nhàng vỗ lưng cho anh, giọng nói trầm ấm.

Thân hình nhỏ bé ôm trọn trong vòng tay của mình.

Có lẽ hắn sẽ mãi yêu khoảng khắc này thôi.

Đúng là bé mèo của hắn.

Anh nhíu mày nhẹ, không mở mắt.

Miệng lí nhí gì đó chẳng nghe được.

Sự thật là cả cơ thể ê nhức, mỏi hết cả người.

Vừa nhắm mắt ngủ chưa đến bao nhiêu giấc đã phải dậy.

Bình thường thì giờ này hắn cũng không gọi anh dậy.

Chỉ là tối qua anh nói sẽ đưa Audi và Cati đi học.

Nhưng cũng tối qua

/Recall/

" A..ưm ah từ..á Thạch "

" Thạch nhẹ...nhẹ ức "

" Đừng...ah ư Thạch..đừng ưm "

" Suỵt..bé nhỏ tiếng là được mà "

Anh cố gượng để giữ chân, nếu không chắc anh quỳ cả người xuống đất mất.

Chỉ trong vòng 3 tiếng mà cả căn bếp hầu như mọi vị trí có thể đều được hắn khai thác.

Mặt bàn đá, bồn rửa, bếp từ, tủ lạnh anh phải gắng hết sức mới có thể chống nỗi.

Mặc dù anh không gắng sức thì hắn vẫn sẽ đỡ.

/Reality/

Chiếc đuôi đang bám lấy chân anh bị một lực đẩy ra.

Anh đang dùng đôi tay chỉ bằng một phần hai của mình gỡ đuôi kẻ kia.

Người đã làm anh kiệt quệ sức lực, ê ẩm, đau nhức.

Bất ngờ vì bị đẩy, hắn chỉ hỏi nhẹ và nhận lại cái liếc mắt.

Còn định kéo con mèo lại đã bị cắn cho một nhác ở tay.

Xong lại bị lườm một cách hận thù.

Biết bé mèo giận rồi, hắn từ từ xoa dịu vài câu cho anh ngủ.

Rồi mới đi ra ngoài tránh để tâm trạng bé mèo khó chịu hơn.

Phòng hai người ngủ là phòng dành cho khách, nằm xa hai phòng chính chỗ mẹ anh và Audi Cati ngủ.

Nên hắn cũng yên tâm, hên là trước khi ngủ hắn vẫn làm đủ thủ tục.

Yên tâm thêm một phần rồi mới đi xuống lầu.

Mẹ anh đang làm bữa sáng cho cả nhà.

Thấy hắn xuống cũng hơi ngạc nhiên, không nghĩ hắn dậy sớm như vậy.

Hắn chào hỏi rồi chủ động lại phụ làm cafe cho bữa sáng.

Mẹ anh vui vẻ để hắn làm.

Cả hai vừa làm vừa trò chuyện vui vẻ.

Chủ đề bao quanh cả gia đình, từ Audi Cati không thường bám người lạ đến chuyện anh hồi nhỏ rất đam mê âm nhạc nhưng lớn lại đi làm đạo diễn và streamer.

Nghe mẹ kể mà hắn cười toe vì độ đáng yêu của ba cha con.

" À, đúng rồi Thạch.

Con lên kêu thằng Sơn với hai đứa nhỏ dạy đi, 6 giờ hơn rồi ngủ nữa là không kịp ăn sáng đâu "

---

Được giao nhiệm vụ đi gọi người dậy.

Hắn mở cửa phòng anh, sững lại. * Ủa? * Không thấy hai đứa nhỏ trong phòng.

Suy nghĩ một hồi vẫn là quẹo qua phòng cho khách.

Mở cửa lần nữa, * Ỏo, mèo lớn ôm mèo nhỏ nè.

Yêu quá * Anh đang nằm quay lưng về phía cửa, vòng tay chứa hai bé mèo con.

Trông ngủ ngon lành cành đào lắm đấy.

Hắn nhìn mà chỉ muốn chui vào ôm lấy thôi.

Nhưng không được.

Bước gần giường, nhìn kĩ vào ba người một lớn hai nhỏ.

Càng nhìn càng thấy đáng yêu hơn nữa.

Hắn cố nhịn, xém chút lộ cả đuôi chỉ để thể hiện cảm xúc.

Quyết định cuối cùng vẫn là lay hai đứa nhỏ dậy.

Hắn muốn để anh ngủ thêm một chút nữa.

" Audi, Cati dậy đi con "

" Ưm.. bố Thạch hã "

" Cho tụi con ngủ thêm 5 phút nữa...đi "

" Trễ đó, bà nội kêu bố lên gọi mấy đứa dậy á "

" Ba ơi, dậy kìa ba "

Audi nắm tay anh lắc lắc.

Cati thì ôm chặt cứng người anh.

Chưa hết còn cả một con cún bự đứng dưới giường nhìn anh chầm chầm nữa.

Khó khăn ngồi dậy, Cati đã chui vô người ba Sơn ngồi.

Audi được bố Thạch đưa đi đánh răng rồi.

" Bố Thạch ơi, tối bố với ba con ngủ chung ạ "

" Hử, haha Audi tối ngủ ngon hong "

" Dạ ngủ ngon lắm ạ, tối bố ngủ ở đâu zạ "

" Bố hã, bố ngủ ở phòng khác "

" Sao ba hong ngủ chung với tụi con "

" À, ba con có chút việc nên mới qua đây nè "

" Sáng hai đứa tự qua đây hã "

" Dạ, tụi con đi kiếm ba.

Thấy ba ngủ trong này nè.

Ba kêu lên ngủ với ba "

" Ròi, xong đi ra nè "

---

" Ba sao tối qua ba ngủ ở đây zạ "

" Hửm, ờ.. tại ba có công việc, để hai đứa ngủ á "

" Dạ, mà tối qua bố Thạch ngủ đâu zạ ba.

Bố Thạch hỏng ngủ chung với tụi con "

Nhìn mặt Cati phụng phịu rõ dỗi, anh cười nhẹ.

Thơm một cái lên má, một cái lên tóc, một cái lên tay.

Audi thấy ba thơm em cũng chạy đến đòi ba thơm.

Cati lại được bố Thạch ẩm đi đánh răng.

" Ba ơi, tí nữa bố Thạch có đưa tụi con đi học hong ạ "

" Ừm, con hỏi bố Thạch đi "

" Dị là nay con với Cati được ba với bố Thạch chở đi học lunn áa "

" À, rồi rồi.

Tí nữa ăn sáng xong rồi ba với...ờ bố Thạch đưa hai đứa đi học nha "

" Dạ "

Chiều lòng công chúa nhỏ, anh đành phải nương theo ý của hai đứa nhỏ.

Chịu thôi, ai bảo công chúa nhà anh lại thích bố Thạch cơ chứ.

Tức người thì tức mà giờ quan trọng là anh không bước nổi xuống giường.

Mà giờ để hai đứa thấy thì chết dở.

Cũng hên là mẹ anh gọi hai đứa xuống thay đồ.

Cuối cùng vẫn là nhờ sự trợ giúp từ mẹ thì trong phòng chỉ còn anh và hắn.

Anh mới chậm rãi đặt hai chân xuống giường.

" Bé, anh bế bé nha "

" Ở yên đó.

Mày mà nhúc nhích tao đuổi mày liền đó.

Cấm lại gần, đi ra ngoài "

Vẫn là đang giận, nhưng nhìn anh đi khó khăn như vậy hắn không kiềm được lòng.

Thế là một mèo nhăn nhó mắng chửi, một cún cụp tai đứng chung trong nhà vệ sinh.

Buồn cho cún, tai với đuôi rũ là đáng thương nhưng anh vẫn giận.

* Mẹ, đau hết cả người.

Nhẹ cái đéo gì? *

-----------

End
 
Back
Top Bottom