Cập nhật mới

Fanfiction StevenxKhangxHoang

Stevenxkhangxhoang
Đứa nhỏ là của ai? - Part 12


Được rồi, sau vụ thú nhận hết với má Huy, chắc chắn về sau Khang sẽ thắc mắc tại sao trên mông anh Ste nhà mình lại hằn lên mấy vết roi tím lịm, nhưng đó là chuyện của hai ba hôm nữa.

Còn hiện tại á, bé bầu còn đang bận...trốn nhà đi chơi.

Chuyện là do bầu bì nên dạo này Khang bị anh người yêu cấm cản dữ lắm, cứ tan làm về cái là bị nhốt im ỉm ở nhà.

Mà mấy hôm có anh chăm, thằng nhóc thấy người nó khỏe hơn hẳn, da dẻ trộm vía trắng trẻo mập mạp hơn cả lúc trước, và cái tính ham chơi của thằng bé cũng theo đó mà nổi lên.

Cũng đâu trách em được, mới hai mấy tuổi đầu, còn đương tuổi ăn tuổi chơi mà đã bị hai ông anh cột chặt miết sao chịu nổi.

Thế là tranh thủ hai ngày anh Hoàng phải đi quay phim không ở nhà, anh Ste thì về quê chưa lên, em Khang quyết định lén lút cùng thằng Huy Tít...

đi bar.

Khang cũng đắn đo lắm, nó biết hiện tại nó không nên đến những nơi chốn như vậy, nhất là không có hai anh đi cùng.

Nhưng làm sao đây?

Thằng bé cứ tiếc mãi, nếu không đi bây giờ thì chẳng biết còn cơ hội nào nữa, anh Ste với anh Hoàng thì không cần hỏi.

Chắc chắn câu trả lời là "NO" kèm theo cái trừng mắt cảnh cáo đáng sợ.

Không phải Khang hư hỏng gì đâu, chẳng qua nó nhớ cái cảm giác được quẩy, được chơi và đắm mình trong tiếng nhạc xập xình bao cuốn của DJ thôi à.

"Chắc chỉ đến nghe nhạc xíu rồi về, không nhảy, không uống rượu là được... nhỉ?"

Khang nghĩ nghĩ, lại tiện có thằng Huy Tít cũng đang chán, thế là hai anh em hò hẹn nhau lên kèo.

Tất nhiên là Khang giấu kín chuyện cái bầu, chứ nếu biết, thằng Huy có mười cái gan cũng không dám đưa anh bé của nó đi đâu.

Lỡ mà xảy ra chuyện gì thì biết lấy gì ra mà đền cho hai ông thần kia cơ chứ.

---

Nhật Hoàng vừa được nghỉ giải lao sau ba giờ liền bấm máy quay, tranh thủ vừa ăn tối vừa học thuộc lời thoại.

Lúc làm việc thì đỡ, chứ được nghỉ một cái là tâm trí anh bay liền về với em bé ở nhà.

Không biết thằng bé ở một mình có buồn không, có tự giác ăn uống đúng giờ không.

À quên nói, từ lúc xác định mối quan hệ, Hoàng đã chuyển hẳn qua nhà Khang để tiện chăm sóc em, chỉ đợi anh Steven xong việc ở quê là cả ba sẽ chuyển qua ở một căn hộ to hơn.

Lúc này anh không tiện gọi video vì xung quanh còn nhiều người trong đoàn phim, chỉ đành nhắn cho em một câu hỏi han tình hình.

'Cơm tối chưa Rin?'

Tầm 5 phút sau, điện thoại anh 'ting' lên một tiếng.

Là tin nhắn của Khang, kèm theo một bức hình em đang mặc bộ đồ ngủ mèo cam anh mua cho, xúc thìa cơm ăn ngon lành.

'Em đang ăn rồii.'

Hoàng thấy Khang nhắn lại xác nhận thì cũng yên tâm quay lại với tập kịch bản dày cộp.

Anh đâu ngờ cái ảnh em yêu ngồi ngoan ngoẵn xúc cơm kia đã được chụp sẵn từ trước, còn giờ nó đang yên vị sau xe mô tô của Huy Tít phóng zìn zìn.

---

"Oaaa sảng khoái quáaa"

Khang thích đến nỗi nhắm tịt mắt, dang rộng hai tay để làn gió mát lướt qua những kẽ tay thon dài.

Ôi, phải lâu lắm rồi nó mới thấy tự do như thế.

Kể ra được hai anh chăm cũng sướng đó, nhưng mà chăm quá thành ra nó thấy hơi ngột ngạt.

Hôm nay outfit của Khang do Huy Tít sáng tạo, lấy tông đen làm chủ đạo.

Áo khoác ngoài thụng và áo thun dài bên trong che đi cái bụng hơi mũm mĩm một cách hoàn hảo, kết hợp với quần bò rách lấp ló khoe da rất chi là sexy.

Tóc nó thì được ép thẳng, để mái xuống càng dễ thương, thành ra hai cái vibe sexy và đáng yêu kết hợp...

Không ngờ lại là một màn bùng nổ thị giác.

Như một tiểu yêu tinh vô ý mà quyến rũ người ta.

Thật sự đấy.

Khang bắt đầu nghe thấy tiếng nhạc xập xình vang lên từ phía trước.

Huy Tít vặn ga phóng vụt lên rồi từ từ thả ga cho xe đi chậm lại.

Hai đứa nó đang đứng trước câu lạc bộ đêm lớn nhất thành phố.

"Anh ơi đến rồi."

Huy Tít cười tít mắt, nó kéo tay Khang đi vào cổng.

Đình Khang cũng nắm chặt tay nó, nhoẻn miệng cười.

"Quẩy thôiiii"

---

"Hoàng, em làm tốt lắm.

Quay xong cho cả ngày mai luôn."

"Dạ anh, cũng nhờ có sự giúp đỡ của mọi người ạ."

Đạo diễn cười lớn vỗ vai anh.

Đúng là diễn viên phim trăm tỷ có khác, số lần phải quay lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.

"Coi bộ hôm nay em không phải ở lại khách sạn đâu, muốn về thì cứ về.

Phân đoạn kế anh còn phải xem chỉnh sửa một chút, có gì sẽ thông báo với em sau.

Ngày mai cứ nghỉ ngơi đi nhé."

"Vâng em cám ơn anh ạ."

Hoàng cười khẽ, đưa tay lên nhẹ lau mồ hôi trên trán.

Hay quá, được về sớm hơn dự kiến, chút nữa em bé thấy anh về chắc sẽ vui lắm đây.

Hoàng kéo khóe môi, vui vẻ thu dọn đồ đạc, bắt đầu đặt xe về nhà.
 
Stevenxkhangxhoang
Đứa nhỏ là của ai? - Part 13


"Rin ơi anh về rồi."

Gần 12 giờ đêm, Hoàng thành thục mở khóa cửa rồi xách vali vào nhà.

Cả căn phòng bao trùm bởi sự im lặng, không có một bóng đèn nào được bật.

Anh thấy hơi lạ vì bình thường Khang vẫn để đèn ngủ vì chứng sợ bóng tối, nhưng tự nhủ có lẽ đêm nay em quên mà thôi.

Cửa phòng ngủ đóng chặt, có lẽ Khang đang say giấc trong kia, Nhật Hoàng cũng không nỡ đánh thức em dậy.

Anh bật nước nóng, lấy ra một bộ đồ ngủ rồi vào phòng tắm, bắt đầu tẩy trang.

---

Xong xuôi mọi thứ cũng đã hơn 12 rưỡi, Hoàng đứng trước cửa phòng ngủ, lặng lẽ đẩy vào.

Cứ nghĩ đến cảm giác được nằm trên chiếc nệm êm ái trong phòng Khang, vòng tay ôm chặt em vào lòng và hít hà mùi thơm sữa tắm còn vương trên da của em là anh thấy lâng lâng cả người.

Trong bóng tối, Hoàng nhón nhẹ chân bước vào, trèo lên giường, lật tấm chăn lên tính chui vào trong.

Và rồi nụ cười của anh tắt ngấm.

Không có.

Chiếc giường lạnh ngắt, không có hơi ấm quen thuộc.

Khang không có ở đây.

Vậy là sao?

- Anh hoang mang nghĩ.

Hoàng bật dậy, vội đưa tay bật đèn.

Ngay lập tức căn phòng nhỏ sáng bừng lên nhưng cũng chỉ để chứng minh một điều:

Không phải Khang trốn anh, mà thằng bé thực sự không có ở đây.

Hoàng vội chạy đi kiếm khắp nhà, từ gian khách, phòng bếp đến phòng tắm, nhưng vẫn tuyệt nhiên không hề thấy Khang đâu.

Anh bắt đầu lo, rút điện thoại ra gọi điện cho thằng bé.

Tút.. tút.. tút...

Không hề có tiếng chuông điện thoại nào vang lên ở đó.

---

Lời bài hát 'Còn gì đẹp hơn' như chìm nghỉm trong nền nhạc ồn ã, giữa những tiếng hò hét của đám đông hỗn loạn.

Nhưng chế động rung của điện thoại vẫn may mắn thu hút được sự chú ý của Khang.

Con mèo nhỏ lúc này đang ngồi vắt vẻo trên băng ghế, ánh mắt dõi theo Huy Tít đang nhảy nhót điên cuồng trên sân khấu.

Bản thân nó thì ngồi ngoan ở một góc, đầu khẽ gật gù theo điệu nhạc.

Lâu lâu lại có người đến muốn tán tỉnh Khang, có cả nam lẫn nữ nhưng đều bị nó khéo léo từ chối.

Khang mỉm cười, đa phần họ sẽ từ bỏ sau khi nó nói đã có người yêu, nhưng một số người vẫn cố chấp muốn mời nó một ly.

Vì rượu không quá nặng và phần nhiều không muốn gặp rắc rối, Khang cũng bồi họ cho xong - kết cục là ba bốn chén vào bụng nhỏ.

Tuy chưa say nhưng cũng không tỉnh táo cho lắm.

'Rgggg'

'1 cuộc gọi nhỡ từ Đỗ Nhật Hoàng'

Khang chột dạ nhìn màn hình điện thoại trong tay.

Sao giờ này mà anh vẫn gọi nó nhỉ?

Mà làm sao nó dám bắt máy?

Để Nhật Hoàng biết khéo anh vật nó chết tươi.

Khang đành mở mess ra, nhắn cho anh một tin.

'Anh ơi giờ em buồn ngủ lắm, mai gọi lại cho anh iu nha.

Moaa.'

Đồng thời bấm gửi cho anh bức ảnh nó đang cuộn tròn trong chăn đã chụp từ trước, để lỡ anh có hỏi đến thì còn có cái lòe.

Khang chờ một lúc, thấy anh không nhắn lại gì nữa mới chắc nhẩm anh đi nghỉ rồi.

Nó cho lại điện thoại vào túi, một lần nữa hòa mình vào chốn cuồng nhiệt.

---

Ở bên này, Hoàng nhìn tấm ảnh, tay anh nắm điện thoại chặt đến nổi gân xanh.

Người trong ảnh đôi mắt lim dim, mặc đúng bộ đồ ngủ anh thấy từ chiều.

Anh lại đưa mắt về phòng ngủ.

Đúng tấm chăn ấy, chiếc giường ấy, căn phòng ấy, nhưng cái người đáng lẽ hiện giờ phải ngoan ngoãn nằm ngủ lại không thấy tăm hơi.

Anh nheo mắt, hàm răng nghiến chặt.

Nguyễn Đình Khang.

Em.

Giỏi thật.

---

Đến lúc Khang có mặt ở nhà đã là 3 giờ sáng.

Tiếng tít tít lúc mở khóa cửa trở nên thật ồn ào giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Nó tháo giày qua loa rồi mò mẫm vào phòng khách, đưa tay bật đèn.

'Tách'

Khang giật bắn mình, suýt hét toáng lên khi thấy một bóng người ngồi lù lù trên sô pha.

Tim Khang đập thình thịch vì sợ hãi, nhưng đến lúc nhận ra người ngồi đó là ai thì sống lưng nó chợt lạnh toát, tai ù đi và miệng cứng đơ ra, không nói được lời nào.

Anh Hoàng – người đáng lẽ phải tối mai mới về nhà, lại đang ngồi chễm trệ trên sô pha, trong bóng đêm, không biết đã chờ nó từ bao giờ.

Hai mắt đục ngầu của anh nhìn nó chằm chằm, không nói gì càng làm Khang cảm thấy sợ hơn.

Rồi xong, nó làm chuyện xấu bị anh bắt quả tang, không biết chối cái kiểu gì.

Răng Khang va vào nhau lập cập, mãi mới thốt lên được một tiếng đứt quãng.

"Anh...anh Hoàng..

Sao anh-"

"Sao anh lại ở đây à?"

Hoàng cắt lời nó, anh đứng dậy, đặt cốc cà phê đã nguội ngắt trên tay xuống mặt bàn cái cộp.

Anh chầm chậm bước về phía nó, cơn tức giận đang cố kìm nén trong lòng nãy giờ, đến khi nhìn thấy bộ quần áo xốc xếch và mùi rượu phát ra từ người nó rốt cuộc cũng bùng nổ.

Hai mắt Hoàng tối sầm lại, tay anh tóm lấy hai cổ tay Khang khóa chặt, ép nó sát vào tường, không chạy đi đâu được.

"Em buồn ngủ lắm rồi đây à?

Hả?"

Giọng Hoàng vang lên chậm rãi nhưng lại mang áp lực kinh khủng.

Anh cúi đầu dụi sát vào hõm cổ nó, hà hơi thở lên da nó, cảm nhận người thằng bé run lên lẩy bẩy.

"Em có biết là anh đang điên lắm không hả Khang?"

"Em- em xin lỗi."

Hai mắt long lanh của nó ngước lên nhìn anh, như muốn tìm kiếm một tia mủi lòng.

"Em chỉ đi chơi một tí thôi, em không có làm gì hết á...

Anh tin em đi mà-"

"Đi chơi mà mặc đồ kiểu này?

Em định quyến rũ ai?

Anh với Steven thôi chưa đủ à?"

Bàn tay lạnh lẽo của Hoàng vói vào trong áo nó, xoa nhẹ cái bụng mập mạp rồi từ từ lướt lên trên, đáp xuống đầu ngực nó mà xoa nắn.

"...Ức, đừng mà- Anh Hoàng...

Đau em mà-"

Không nói điêu đâu, ngực Khang từ lúc có bầu thì trở nên mềm hơn, lại rất nhạy cảm.

Bình thường không sao, chứ lỡ đụng mạnh cái là đau tê người.

Anh Hoàng không biết là không tin hay cố tình trừng phạt nó, nghe nó kêu đau cũng không dừng lại, còn ở trước hạt đậu nhéo một cái rõ mạnh.

"Ah!"

Khang đau đến ứa nước mắt, nó vặn vẹo muốn giãy ra nhưng làm thế nào cũng không thoát được.

Hoàng bế xốc nó lên, nhắm thẳng tới phòng ngủ.

Bầu bì hay không thì vẫn phải chịu phạt thôi.

Bé nhà anh hư quá rồi.

----

Có nên viết H ko nhỉ -)))) thấy tội bé pầu
 
Stevenxkhangxhoang
Đứa nhỏ là của ai? - Part 14


Hoàng đạp toang cửa phòng ngủ, không thèm đóng cửa mà bước ngay đến giường, thả Khang xuống mặt nệm êm.

Tuy anh đang tức đến mức xì khói, nhưng động tác thả nó xuống vẫn nhẹ nhàng, không quên để thằng bé nằm nghiêng tránh đè lên bụng.

Thế nhưng khuôn mặt lạnh lùng và đôi mày cau chặt tương phản với hành động ấy của anh vẫn làm Khang hoảng loạn vô cùng.

Nó không nhận ra, cũng không biết Hoàng định làm gì, chỉ theo bản năng nắm lấy cánh tay anh, mếu máo:

"Hoàng ơi em biết lỗi rồi.. lần sau em không dám nữa..."

Mặc nó xin xỏ, anh cứ giằng ra, một tay đè lại tay nó, tay kia thành thục lột quần nó ra một cách dễ dàng.

Ngay lập tức, cái mông tròn căng mẩy của Đình Khang lộ ra hoàn toàn trước mắt anh.

Khang vừa sợ vừa xấu hổ, nó vội vàng lấy tay che lại cảnh xuân, nhưng chẳng có tác dụng gì khi bị bàn tay anh gạt ra.

Hoàng đè một gối lên chân nó, làm thằng bé không cựa quậy được, rồi chát một tiếng, cái mông nhỏ nóng rát lên, dần in hằn bàn tay năm ngón.

"Ah!"

"Hức...

Hoàng ơi-"

Hoàng vung tay lần nữa, và Khang khóc òa lên.

Từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ nó bị ai đánh vào mông như vậy - ngay cả mẹ nó cũng chưa từng.

Phần vì đau, phần vì nhục nhã, tính phản kháng trong người nó trỗi dậy.

Khang vừa khóc vừa gào lên với anh:

"BỎ RAA!!"

"Hỗn."

Lại chát một tiếng, tay anh vung mạnh xuống, cảm nhận cái nóng rát rần rần trên lòng bàn tay.

Nó đau mười phần thì anh cũng nhận chín.

Cứ thế, cái mông đáng thương rốt cuộc phải chịu hơn chục đòn mới chịu xìu xuống.

Thằng bé khóc đến mệt lả, cũng không còn sức mà vùng vẫy nữa.

Cơn bộc phát mới vừa nhú cũng vì đau và sợ mà tắt hẳn.

Mắt nó ầng ậng nước, thều thào với Hoàng.

"Em xin lỗi...

Lần sau em không dám nữa.

Anh đừng đánh nữa mà...Đau lắm..."

Hoàng ngừng tay, anh nhìn nó một lúc rồi cắn môi, vòng tay ôm nó vào lòng.

Anh xoa gáy Khang, để trán nó úp lên hõm vai mình.

Lúc lâu sau, giọng anh thì thầm, có chút run rẩy.

"Anh xin lỗi."

Hoàng vừa nói vừa nhẹ vỗ lưng nó.

"Cả ngày anh đi làm, cứ ngơi ra một lúc là anh nghĩ đến em.

Anh lo Khang ở nhà một mình có buồn không, có chịu ăn uống đúng giờ không, có còn thấy khó chịu trong người không.

Anh cố gắng quay thật tốt để sớm về với em, nghĩ cảnh được ôm em là bao mệt mỏi tan biến hết."

"Em bảo anh em ở nhà, nhưng khi anh về lại tìm không thấy em.

Anh gọi điện em không nghe, lại còn nói dối anh.

Sức khỏe thế rồi còn uống rượu, ba giờ sáng mới về nhà...

Em không lo cho anh thì cũng phải lo cho thân mình chứ hả Khang?"

Thằng bé im lặng, không nói gì chỉ sụt sùi.

"Anh sợ một ngày em đi đâu mà anh không kiếm được, sợ cảm giác hoài nghi vì không biết lời nào của em là thật, lời nào không.

Anh yêu em, chiều em, nhưng cũng không đồng ý cách em đối xử với anh như vậy Khang à."

--

Khang bĩu môi, nhưng nó đã chịu đáp lại cái ôm của Hoàng.

Lát sau, giọng nó thì thầm nơi cổ anh.

"..Em chỉ đi chơi với Huy Tít một lần này thôi.

Em ngồi ngoan lắm, có mỗi một lúc,...mà anh nỡ đánh em đau..."

...

"Anh xin lỗi."

- Hoàng lùi lại, thơm nhẹ lên trán nó - "Cho em đánh lại anh nhé?"

"Em không thèm."

Hoàng nhìn khuôn mặt hờn dỗi đáng yêu của nó, cười mỉm.

"Thôi anh xin lỗi em.

Nhưng mà sao phải nói dối?"

"Em mà nói, anh có cho em đi đâu?

Dạo này em làm gì anh cũng cấm.

Leo trèo không được, tập võ không được, đi bơi cũng không được, thế thì anh lại cho em đi bar chắc?

Ở nhà chẳng có ai chơi với em, sắp chán chết rồi."

Hoàng đen mặt, cốc đầu nó một cái.

"Em có nhận thức được em đang mang bầu không em?

Khùng mới cho em đi mấy cái đó.

Đi chơi thì cà phê cà pháo nhẹ nhàng thôi, hoặc chơi game, anh có cấm đâu?

Toàn thích làm ba cái trò nguy hiểm."

Khang ấm ức, nhưng nó nhận ra mình chẳng có lí do gì để phản bác Hoàng, vì anh nói đúng quá mà.

"Nhưng mà dạo này em khỏe hơn rồi, em thích vận động cơơơ"

"Thích vận động chứ gì?"

Khang nhẹ gật đầu.

Hoàng híp mắt, vẻ mặt đầy gian xảo, làm Khang tự dưng thấy có điềm.

"Thế thì vận động với anh."

Nói rồi, Hoàng đột ngột ấn nó nằm ngửa xuống đệm, ngậm môi nó hôn thật sâu.

Thằng bé sốc, đôi mắt còn hoen đỏ vì khóc giờ mở to nhìn khuôn mặt đẹp trai của người nọ dí sát vào mình.

"Ưm..."

Bị anh hôn một hồi, nó hết hơi đẩy đầu anh ra, thở hồng hộc.

Hoàng thuận thế mà kéo áo Khang lên, hôn dọc một đường từ cổ xuống ngực, rồi đến bụng, dần dần men theo xuống sâu hơn nữa...

Khang đỏ bừng mặt, kịp ngăn Hoàng lại trước khi anh chạm được đến cậu em đáng yêu của nó.

"Anh Hoàng... anh làm gì đó..."

Hoàng tươi tỉnh.

"Giúp em vận động... trên giường "

Chưa kịp để Khang phản ứng, anh đã cúi xuống gầm giường, lục lọi rồi lôi ra một cái chai nhỏ - rõ ràng là đồ nghề dùng để hành sự chuyện vợ chồng.

Đình Khang rối đến lắp bắp.

"Anh.. anh mua từ bao giờ đấy??

Mà không được đâu, em.. em đang có em bé mà..."

Nó lấy tay che chắn trước bụng mình.

"Em yên tâm, anh có hỏi kĩ bác sĩ rồi.

Ba tháng đầu phải đặc biệt chú ý, nhưng nếu làm thật nhẹ nhàng thì không sao."

"Ưm... nhưng mà...."

Người thằng bé bây giờ đỏ như con tôm luộc, nóng ran lên như phát sốt.

Nó chưa kịp nghĩ ra lời gì để nói thì đã giật bắn mình vì cảm giác tê dại phía trước.

Bàn tay Hoàng ấm nóng bao bọc mang theo chất bôi trơn, bắt đầu xoa dọc chiều dài của nó.

Vai Khang run lên, chân nó vô thức co lại muốn khép chặt, nhưng đã bị Hoàng chen vào giữa, đành ép vào eo anh.

Nó khẽ rên lên vì những ma sát đê mê mà Nhật Hoàng mang lại.

Thằng bé vẫn còn non, trừ đúng một lần trước đó bị hai anh hành ra thì đúng thực là chẳng có kinh nghiệm giường chiếu gì.

Mà lần đó còn say khướt, tỉnh dậy có nhớ gì nữa đâu?

Tính ra... nói đây là lần đầu của Khang còn hợp lí hơn.

Rất nhanh thôi, Khang cảm giác một luồng khí nóng từ phía dưới dâng lên, nó hoảng hốt kéo tay Nhật Hoàng, không muốn anh xoa nữa.

"Đừng, anh ơi...

Em sắp..."

Nghe thế, Hoàng càng ma sát mạnh hơn.

Phía trước của thằng nhóc giật giật, nó co người lại, rồi cuối cùng cũng ra trong tay anh.

"Ưm.m..

Ah..ha"

Khang mệt mỏi ngã xuống nệm, trán lấm tấm mồ hôi.

Nó thở hồng hộc, vẫn còn chìm đắm trong cảm giác thăng hoa.

Không nhận ra Hoàng đã kéo một chân nó co lên gác trên vai anh từ lúc nào, còn một tay anh đã mon men xuống phía sau, chuẩn bị tiếp cận vùng đất cấm.

Khang chỉ nhận ra khi một ngón tay của Hoàng đã thành công nhấn vào bên trong.

Nó lại bắt đầu mếu máo, tay nhỏ bám lấy cánh tay anh.

"Nào, không sợ.

Thả lỏng ra đi em."

Hoàng trấn an nó, ngón tay mập mạp của anh mang theo chất bôi trơn, thuận lợi ra vào.

Từ một ngón thành hai, từ hai thành ba, anh kiên nhẫn làm công tác chuẩn bị thật hoàn hảo để tránh làm nó bị thương.

Khang thấy thật kỳ cục, cảm giác không quá đau mà cũng không mấy dễ chịu.

Nó ngại quá không dám cúi xuống nhìn, nhưng có thể cảm nhận được rõ ràng những ngón tay của Hoàng đang ra vào phía dưới.

---

"Anh... anh vào nhé.

Đau thì kêu anh ngay, biết chưa?"

Hoàng nhìn thằng bé, đọng trong mắt anh là bể tình sâu đậm.

Khang ngước mắt lên nhìn anh, nó hít một hơi sâu, nhẹ gật đầu.

---

"Ah- ưm ức...Đau..."

Khang khẽ suýt soa, nó nhăn mặt, những đầu ngón tay mảnh khảnh cấu vào lưng anh.

Hoàng vội dừng lại không tiến lên nữa, để nó quen với kích thước của mình.

Anh cúi xuống hôn nó để phân tán phần nào cơn đau như đang xé toạc ở phía dưới.

---

"Khang giỏi lắm, vào được hết rồi."

"Ức..ưm.."

Tiển rên rỉ của nó bị Hoàng nuốt trọn khi anh ngậm lấy đôi môi xinh mềm mại phớt hồng.

Anh bắt đầu nhẹ nhàng đưa đẩy, hết sức chậm rãi, hết sức kiên nhẫn dù bản thân chỉ muốn bỏ hết tất cả để lao vào Khang, để thả mình cuốn theo thứ cảm xúc trần trụi.

Nhưng anh không làm thế, vì Hoàng đặt cảm nhận của thằng nhóc lên trên bản thân mình.

---

Khang thấy đau, thấy căng chặt và nóng rát ở phía dưới, nhưng dần dần nương theo những cái đưa đẩy hết sức dịu dàng của Hoàng, nó bắt đầu thấy một cảm giác khác đang từ từ nổi lên.

Mông nhỏ của nó vẫn còn đau sau trận đòn vừa rồi, giờ lại ma sát với ga giường càng làm nó thấy khó chịu, nhưng cũng đan xen một loại kích thích bất ngờ.

Cả người nó bỗng bật run lên khi Hoàng vừa chạm đến một điểm nào đó sâu bên trong, làm nó hoảng hốt mà bám chặt lấy người anh.

Hoàng cúi xuống, hôn sâu, tay anh khẽ vuốt gò mã bầu bĩnh của nó.

Và Khang lại một lần nữa được trấn an.

-----

Mí bè có thấy tui thiên vị chị Hằng hơn chú Cuội ko 🤣 Tại otp chính của tui là Hoàng Khang mà hihi, thui để coi nao bù cho chú Cuội sau dị.
 
Stevenxkhangxhoang
Đứa nhỏ là của ai? - Part 15


"Thằng Hoàng, anh dặn mày chăm Khang thế nào mà trông nó còn liệt hơn lúc anh đi vậy?"

Nhật Hoàng gãi đầu, lảng tránh cái lườm cháy mắt của ông anh.

Anh vờ như không, tiếp tục đỡ một tay Khang đang vịn eo, khập khiễng bước từ giường ra bàn ăn trưa.

"À thì...

Khang thích thì em chiều thôi.

Chứ có bắt nạt gì nó đâu...

Mà chuyện anh xong rồi hả?

Gia đình nói sao?"

Hoàng đáp qua loa rồi vội lái câu chuyện sang hướng khác.

Nhìn cái nhíu mày khổ sở của thằng nhóc, Hoàng có chút áy náy, rõ ràng anh đã hết sức nhẹ nhàng rồi đấy.

Tuy có lúc chìm đắm quá mà đẩy hơi mạnh, nhưng Khang kêu đau một tiếng là anh dừng liền.

Hoàng thầm thở phào vì Steven không lên ngay sau đêm anh quần thằng nhỏ.

Chứ đúng là cả ngày sau đó Khang không xuống giường được, phải cơm bưng nước rót tận nơi, đến vệ sinh cá nhân anh cũng phải bế nó đi làm.

Thế này... thế này anh mà thả phanh... thì có mà chết à?!

Hoàng nghiêm túc suy nghĩ đến viễn cảnh đen tối ấy trong đầu, có chút lo ngại.

Không biết là do em yếu hay do sức anh lớn, phải chăm cho bé khỏe lên nữa thôi, cỡ vậy mới chịu được.

"Ste ơi, anh Hoàng toàn bắt nạt em thôi, hức."

Khang bổ nhào vào vòng tay đã giang sẵn ra đón nó của Steven.

Nó dụi mái tóc bồng bềnh vào ngực anh, phồng má tố cáo Hoàng với vẻ mặt hết sức đáng yêu.

"Anh phải báo thù cho em."

Đôi mắt long lanh của nó nhìn Steven, làm anh không kìm được mà cúi xuống hôn chóc một cái vào cái mỏ đang chu lên.

"Sao?

Nó bắt nạt sao kể anh nghe?

Để anh ra kẹp cổ nó cho út cưng nhé?"

"Ảnh đánh em áaa, như thế này này-"

Nói rồi, Khang nó bất ngờ vòng một tay ra sau mông Steven, vung tay đánh cái bốp một cái minh họa.

Chỉ là nó không ngờ, Steven lại giật nảy mình, mặt nhăn như táo tàu, khẽ suýt xoa vẻ đau đớn lắm.

Nó lúng túng ôm lấy anh, vội hỏi:

"Anh Ste, sao thế?

Em... em có dùng lực quá đâu?

Anh đau thật hả?

Cho em xin lỗi nha..."

Steven ôm lấy nó, lắc đầu.

"Không sao, không phải do em.

Út đừng có lo."

Nhưng câu an ủi có vẻ không có tác dụng cho lắm, anh phì cười nhìn khuôn mặt áy náy của thằng nhỏ.

Steven một tay vòng qua eo nó ôm lấy, một tay xoa đầu nó, giọng dịu dàng.

"Mấy hôm anh về nhà là để thưa chuyện với ba má.

Nhà anh đồng ý cho mình quen nhau rồi, nao mình chuyển nhà mới má anh còn tính lên thăm em đấy.

Chuẩn bị gặp má chồng đi nha út cưng~"

Hoàng đứng khoanh tay một bên kinh ngạc nhìn Ste, không ngờ ông anh mình cũng làm việc ra trò phết.

Chắc chắn là nhờ công của anh rồi.

Trong khi đó em nhỏ nghe xong thì sững sờ, rồi ôm siết lấy anh.

Giọng nó run run nhưng là do xúc động.

"Ste, em không biết nói sao nữa...

Cám ơn anh và cô chú nhiều lắm...."

Steven vỗ về nó, dìu nó ngồi vào bàn, nơi Hoàng đã dọn sẵn đồ ăn cho cả ba đứa.

Ste gắp một miếng chả đưa đến miệng Khang, nó cũng phối hợp mà há miệng ra, ăn hết sức tự nhiên.

Đừng hỏi vì sao không ngại, tại nó quen được chăm bẵm vậy rồi.

Anh Hoàng cũng thế, mà anh Ste cũng thế.

Khang vừa nhai, vừa không quên bám tay anh, hỏi bằng giọng nũng nịu:

"Nhưng mà sao anh lại đau chỗ đó?"

"À- cái này..."

Steven ái ngại nhìn nó và thằng Hoàng ngồi đối diện cũng đang dỏng tai lên hóng hớt.

Chuyện này... nói ra có chút mất mặt.

Nhưng thôi, hai đứa này chứ có phải người khác đâu?

Anh giấu làm cái gì.

"À thì, anh kể lí do sao mình quen nhau.

Má biết cả chuyện thằng Hoàng rồi.

Thế là bà ra tay lên cái mông đáng thương của anh rồi mới đồng ý út cưng ạ.

Em thương anh đi."

"Đau lắm hả?"

Khang lo lắng hỏi, đưa tay xoa lưng anh an ủi.

Steven cố tình xụ mặt cho em xót.

"Roi mây đấy, đau lắm."

"Thôi em thương anh nha, thương anh."

Khang thơm một cái lên má anh, không để ý khóe môi khẽ nhếch lên của Steven.

Hoàng nãy giờ bị bỏ quên bất ngờ chen vào, cười cợt trêu chọc.

"Già rồi còn bị má quất mông, thương anh tôi quá, đâu đau như nào đâu coi coi."

Steven trừng mắt giơ nắm đấm ra với anh, đáp lại.

"Mày đừng có chọc anh, vụ mày nhè lúc anh đi mà ăn mảnh anh còn chưa tính sổ đâu đấy."

Hoàng nghe thế thì cũng thôi, đành trề môi, tiếp tục ngoan ngoãn làm bóng đèn ăn năm bát cơm.

Anh chợt nhớ ra một chuyện, bèn nói.

"À, hôm nọ anh cũng báo với nhà rồi, thuận lợi lắm không gặp vấn đề gì.

Nao má anh cũng lên, thăm ba anh em một thể."

"Dạ..."

Khang nghe thế thì vừa mừng vừa lo.

Từ nhỏ đến lớn nghe bao nhiêu chuyện má chồng nàng dâu, nó còn từng tự tin tuyên bố sau này nó mà có vợ, nó sẽ không bao giờ để cô ấy chịu chút xíu thiệt thòi nào hết.

Ấy thế mà không ngờ chính nó bây giờ lại trở thành 'nàng dâu', lại còn có tận hai 'mẹ chồng'.

Không biết là cuộc đời nở hoa hay cuộc sống bế tắc đây.

Haiz.

Dây dưa với trai đẹp, đúng là mệt mỏi.
 
Stevenxkhangxhoang
Đứa nhỏ là của ai? - Part 16


Thế mà cũng đã hơn hai tháng kể từ ngày hạt giống bé nhỏ nảy mầm trong cái bụng xinh của Khang, nó lâu lâu vẫn lên cơn nghén, nhưng trộm vía chính là "lâu lâu" mới bị, còn lại em bé phát triển rất ngoan, không có quậy như ba nhỏ của em.

Về phần công việc, bụng nó bây giờ cũng chưa to lắm, chỉ cần mặc áo rộng chút là che được rồi, không ai nhận ra có gì lạ.

Tuy vậy Khang cũng chỉ dám nhận lịch phỏng vấn hoặc chụp quảng cáo nhẹ nhàng, chứ không dám nhận vai diễn nữa.

Nó luôn lấy tinh thần "đã diễn là phải lăn xả" làm kim chỉ nam, nhưng việc đó lại quá không an toàn cho em bé.

Hai ông chồng Khang dứt khoát muốn nó không nhận job nữa mà tạm nghỉ một thời gian, nhưng nó không chịu.

Khang nhớ nghề, nhớ cả fan hâm mộ nên nằng nặc đòi các anh cho hoạt động thêm chút nữa, đến khi em bé lớn hẳn rồi thì nó sẽ ở nhà.

Hai anh thương nó, sợ nó tủi nên đắn đo một hồi cũng đồng ý.

Bây giờ là lúc lo tới chuyện nhà cửa.

Như đã nói trước đó rồi đấy - thành gia lập thất - giờ ba anh em xác định quan hệ rồi, nên tính chuyện ở lâu dài, xây tổ ấm riêng cho mình thôi.

Ai mà chẳng muốn có một nơi gọi là 'nhà' để trở về, nhỉ?

---

Một buổi tối khi Huy, Hoàng và Khang kết thúc lịch phỏng vấn cho nhãn hàng nọ, cả ba lại chen chúc về phòng trọ nhỏ của Khang.

Tắm rửa xong, anh cả bế út cưng ra phòng khách.

Bản thân anh ngồi tựa lên ghế sô pha êm ái, còn em thì cho ngồi vào lòng mình, chăm chú xem Running man mùa 3 chiếu trên ti vi.

Hoàng bưng đĩa hoa quả ra ngoài, đặt lên bàn trà rồi cũng ngồi xuống cạnh hai người kia.

Anh cầm một miếng táo đã được gọt đẹp đẽ, đút vào miệng Khang, rồi tóm lấy hai chân nó vắt lên bụng mình ủ ấm.

Thành ra Khang đang ngồi thẳng tự dưng lại bị xoay dọc theo chiều ghế, nửa trên thì Huy ôm, nửa còn lại Hoàng ôm.

Thằng nhóc cũng để yên cho các anh chiều.

Hai anh cứ tiếp tục phát huy đi, em thoải mái lắm không có ý kiến gì.

Steven cầm ipad trên tay, không biết táy máy gì một lúc lâu, rồi anh mở album ảnh dúi vào tay Khang, kêu nó:

"Nè út cưng, chọn đi, em thích cái nào?"

"Cái gì ạ?"

"Nhà đấy, coi có thích căn nào không anh mua.

Ba đứa dọn vào ở cho thoải mái."

Mắt Khang mở tròn xoe, hết nhìn gương mặt bình thản của anh rồi lại nhìn màn hình cảm ứng trong tay mình.

Nó nuốt ực một cái, hỏi lại như không tin.

"Anh mua á?

Mua để ba đứa mình ở á?"

Nó lướt trái phải một hồi, toàn là căn hộ chung cư cao cấp, lại còn trong nội thành, ít nhất cũng phải 10 tỷ trở lên, còn chưa tính đồ nội thất, thuế má các thứ.

"Đẹp...Cơ mà anh có mua nổi không đó?"

Nó cười nhăn nhở, làm anh vừa tức vừa buồn cười, khẽ cốc trán nó một cái.

"Nghĩ anh là ai hả?"

Hoàng tiếp lời:

"Đúng rồi, cứ chọn đi không phải ngại.

Ông Ste mà không mua nổi thì để anh."

"Chưa đến lượt mày."

- Steven duỗi tay vỗ lên đầu Hoàng cái bốp, chỉ thấy anh cười toe toét.

"Anh thì kinh rồi.

Thôi anh mua nhà đi, xe để em."

"Ơ em cũng có tiền, em cũng muốn góppp..."

Khang vừa mở miệng đã bị tay Steven bịt lại.

Hoàng cầm chân nó nắn nắn, bảo:

"Tiền của em thì cứ giữ lấy, tích góp nao về già còn nuôi chúng tôi."

"Hì hì, không nuôi.

Già em cho vô viện dưỡng lão hết."

"Cái thằng nhỏ này!"

---

Rốt cuộc sau một hồi xem xét, ba người họ chỉ còn đắn đo hai căn hộ gần công ty.

Thực ra Steven cũng khảo sát và lọc ra một lần rồi, toàn căn anh thấy ưng mà vị trí cũng thuận lợi, chỉ đợi hai đứa em đi coi trực tiếp rồi thích cái nào hơn thì chốt thôi.

Hai căn đều thuộc khu chung cư cao cấp, ba ngủ một khách, trong đó có một phòng master siêu rộng đủ cho cả ba đứa ở, mà nhà bếp cũng đẹp và thoáng.

Chỉ là một bên có khoảng khuôn viên cây xanh lớn, thích hợp tản bộ vui chơi, còn một bên thì gần chợ, tiện thiếu đồ gì thì mua được ngay không phải đi xa.

Giữ đúng lời hứa, ngay hôm sau Steven lái xe chở hai anh em đi coi nhà.

Khang thích lắm, nó lon ton chạy khắp phòng, xem xét từ tấm lót sàn đến màu sơn.

Nhìn nó trẻ con tưng tửng vậy thôi chứ chuyện nhà cửa cũng kỹ tính ra phết, hỏi han chủ đầu tư đến vã cả mồ hôi.

Cân đo đong đếm đủ kiểu mất cả ngày, cuối cùng nó cũng ôm chầm lấy Steven, tuyên bố:

"Anh ơi, em thích căn có khuôn viên hơn!"

Nhật Hoàng nhếch miệng cười, đập lên vai ông anh mình cái bốp.

"Đó em biết ngay mà!

Thằng nhóc này thà đi bộ nửa tiếng để mua đồ còn hơn sống ở nơi không có tí màu xanh nào hết."

"Anh Hoàng hiểu em!

Thưởng!"

Nói rồi, Khang bất ngờ kiễng chân thơm lên má anh một cái, làm Hoàng mắc cỡ đỏ hết cả mặt.

Steven thấy thế thì không hài lòng, anh bóp má nó, gằn giọng nạt:

"Này nhõi con, anh mới là người mua nhà cho em đây này, sao lại đi thơm thằng Hoàng mà không thơm anh?

Thích tét đít không?"

"Hì hì, đây em bù nhoo"

Chụt một cái, cuối cùng Nguyễn Huy cũng chịu mà tha cho nó.

---

Thời gian trôi qua nhanh như chó chạy ngoài đồng, thế mà đã đến đêm đầu tiên nó ngủ trong căn nhà mới.

Hôm nay chỉ có Khang và anh Ste ở nhà, anh Hoàng có lịch bay ra ngoài Hà Nội, phải mai mới về.

Khang nằm trằn trọc trên chiếc giường mới toanh, chăn ấm nệm êm nhưng không hiểu sao nó không vào giấc được.

Đầu óc nó cứ vẩn vơ, cuối cùng lại nhớ đến câu chuyện ma trong video nó tình cờ xem được buổi chiều.

'Mình sợ lắm các bạn ạ.

Mình nằm cứng đơ trên giường, không dám động đậy.

Một hồi mình thấy cũng yên yên, nên là mở mắt ra coi tình hình thế nào.

Thì ôi dồi ôi, tự dưng thấy có một cái bóng trắng đi lướt qua ở gần cửa ấy.

Mà đầu nó cứ lặc lè, lặc lè, như kiểu sắp rớt khỏi cổ...'

Khang khẽ nuốt nước bọt, gai ốc nó bắt đầu nổi lên rần rật trên hai cánh tay dù không thấy gì.

'Mình đã muốn bơ nó đi rồi, mà nó cứ như cố tình trêu mình ấy, một lúc sau lại thấy đi lướt qua phát nữa, xong rồi nó cứ đứng lù lù sau mép cửa không đi nữa.'

...

Huhu, lẽ nó sẽ phát điên lên mất.

Steven đang thiu thiu ngủ thì bừng tỉnh, vì thằng nhóc nhà anh tự dưng úp mặt vô lưng rồi nép chặt vào người mình.

Trong đêm tối, anh nghe tiếng nó lí nhí như sợ ai nghe thấy.

"Anh Huy ơi...

Anh ôm em đi."

Steven xoay người lại, vòng tay ôm nó vào lòng.

Anh cúi xuống hôn lên trán nó, nhẹ nhàng hỏi.

"Em sao đấy?

Không ngủ được à?"

"Em sợ."

Khang ôm anh chặt hơn, những lọn tóc mềm mại được duỗi thẳng của nó cọ vào cằm anh, ngưa ngứa.

"Sợ cái gì?"

Khang im lặng một hồi, nó hơi đỏ mặt, khẽ đáp.

"Em sợ ma."

"Cái gì, sợ ma á?

Em bao tuổi rồi còn sợ ma hả Khang?"

Steven bụm miệng cười, cố tình trêu nó.

"Lớn đầu còn sợ ma.

Đồ con nít miệng còn hôi sữa."

"Arrrgggg không được trêu em cái đồ ông chú già này!!"

Khang thẹn quá hóa giận, nó giơ chân đạp anh, tay đánh bôm bốp vào cánh tay vạm vỡ của anh.

Nhưng nó đánh yêu thôi, Steven cũng chẳng cảm thấy đau gì, còn quay ra cù lét lại nó.

Cọ cọ một hồi thế nào Steven tự dưng lại... nổi lên phản ứng.

Nói chứ dạo này bận bịu công việc phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, Khang còn mang bầu cũng phải kiêng cữ đủ kiểu, Steven nhịn đói được thế cũng gọi là sắp tu tiên bái Phật được rồi.

Hơi thở anh bắt đầu nặng nề hơn, cơ thể cũng nóng hừng hực, đến nỗi Khang còn nhận ra có điều không ổn.

Nó ngây ra một lúc, rồi cũng phát hiện có cái gì cồm cộm cứ chọc vào hông mình, liền tò mò đưa tay xuống mò thử.

Đến lúc Khang chộp được mục tiêu, cũng là lúc Steven gằn lên một tiếng, trở người chống tay bên trên nó.

"Khang!"

---

Đã đến lúc đòi lại công bằng cho chú Cuội =)))))
 
Stevenxkhangxhoang
Đứa nhỏ là của ai? - Part 17


Đình Khang giật mình khi người anh vốn thường ngày dịu dàng, điềm đạm của nó hôm nay lại lộ ra biểu tình nôn nóng đến vậy.

Ánh đèn ngủ lờ mờ chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh làm những đường nét trở nên sắc bén hơn, càng tăng thêm đôi phần quyến rũ.

Cái nóng ở Steven cứ phả ra hầm hập, chậm rãi lan sang cả người Khang khi bàn tay anh miết nhẹ trên làn da nó.

Thằng nhóc như bị hút hồn khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Steven.

Tay nó khẽ siết lại một cách vô thức và điều đó ngay lập tức khiến anh khổ sở nhíu chặt mày.

Ste bắt lấy cổ tay nó, giọng khàn khàn.

"Khang, em... cố tình đúng không?"

"Hơ...dạ?"

Khang bối rối, phải đến khi Steven lật chăn ra thì nó mới biết mình đang nắm thứ gì trong tay.

Nó ngay lập tức đỏ mặt, muốn buông ra nhưng bị Steven đè lại, bắt giữ nguyên tư thế ngại ngùng ấy.

Lời phản đối còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, Steven đã ép thằng nhỏ phải nuốt ngược vào trong khi anh cúi xuống áp môi mình lên môi nó, thành thục tách mở hàm răng để khám phá nơi sâu hơn, đưa lưỡi quấn lấy lưỡi đối phương.

Anh tham lam gặm cắn đôi môi xinh mềm mại, rồi lại lặp lại việc hôn sâu, vội đến mức làm Khang không kịp thở.

Giữa đêm khuya tĩnh lặng, tiếng môi lưỡi giao triền và những âm thanh vô thức bật ra từ cổ họng bỗng trở nên nổi bật lạ thường.

Không chịu được nữa, Khang phải vỗ nhẹ vào vai Steven ra hiệu cho anh thả nó ra, vì nếu cứ tiếp tục thì khả năng nó sẽ trở thành trường hợp đầu tiên trong lịch sử vì hôn mà ra đi mãi mãi.

"Anh Huy..."

Khang thở hổn hển, khẽ nỉ non tên anh sát bên tai, làm máu nóng trong người Steven càng sục sôi hơn.

Anh cởi phăng quần áo cả hai quăng tạm vào một góc phòng, để lộ ra da thịt trần trụi rồi ép thân dưới lại với nhau, cảm nhận rõ thằng em của vợ cũng đang rục rịch cần an ủi.

Bàn tay gân guốc bao bọc lấy những ngón tay thon dài, dẫn dắt nó xoa dọc từ gốc lên trên rồi ngược lại, tốc độ mỗi lúc một nhanh dần.

Khang dù có mím chặt môi vẫn không ngăn được những âm thanh rên rỉ ám muội thoát ra từ cổ họng.

Ah... ah...

ưm...

ư... hah...

Khoái cảm xâm lấn tâm trí nó, những đợt sóng trào liên tục khiến đầu óc nó dần mụ mị.

"Khang có thương anh không?"

Steven nhìn chằm chằm vào đôi mắt sáng long lanh của thằng nhóc giờ đây bắt đầu bao phủ một tầng hơi nước.

Nó mê man gật đầu, đáp lại.

"Em thương anh mà."

"Thế...

Khang cho anh nhé?"

Khang né tránh ánh mắt của Steven, nó quá xấu hổ để có thể mở miệng trả lời nên chỉ biết vùi mặt vào ngực anh gật nhẹ.

Nhưng rồi sực nhớ ra điều gì, nó áp tay lên bụng mình, lí nhí nói thêm.

"Anh... dịu dàng thôi nhé, đau bé con."

Hơn ba tháng rồi, đứa nhỏ trong bụng nó đã bắt đầu phát triển ổn định hơn, cứng cáp hơn, chuyện sinh hoạt vợ chồng cũng không cần kiêng khem quá mức như trước nữa.

Tuy vậy Khang vẫn cứ sợ, vì đây là lần đầu tiên nó có em bé nên lo lắng đủ bề, sợ mình vô ý làm đau bé.

Steven hôn lên trán nó trấn an.

"Khang tin anh, anh nghiên cứu với bác sĩ Văn về vấn đề này kĩ lắm rồi, khéo được cả chục trang A4.

Anh biết điểm dừng mà."

Nghe Steven bảo đã trao đổi với anh Văn, Khang chỉ muốn nhảy xuống cái hố nào mà trốn suốt quãng đời còn lại.

Trời ơi, giờ làm sao nó nhìn mặt người ta mà không thấy ngượng nữa đây?

Em thì đang ngại muốn chết, còn anh bên này vẫn tập trung vào công chuyện chính lắm.

Steven với tay lên tủ đầu giường, lôi ra một hộp áo mưa và gel bôi trơn.

Cái đồ này vợ chồng nhà khác cứ 2 tuần thay mới một lần, còn nhà anh để tới mức phủ bụi mới được đem ra dùng, đúng thật là ủy khuất.

Steven bóp một ít chất lỏng ra tay, đem hai chân Khang mở rộng đặt sang hai bên eo mình, để lộ nơi tư mật.

Anh áp lòng bàn tay mình lên cái lỗ nhỏ của nó, lần lượt bôi trơn phần ngoài, rồi chậm rãi ấn một ngón tay vào bên trong, cảm nhận từng lớp thịt chặt chẽ bao bọc lấy ngón tay mình.

Anh cúi xuống hôn lên hõm cổ nhạy cảm của nó, rồi dọc một đường xuống đến phần ngực có chút căng ra, cuối cùng dừng lại ở hạt đậu nhỏ.

Cơ thể Khang run lên khi lưỡi anh mơn trớn đầu ti nó, xoay tròn vài vòng rồi cứ thế mút chặt.

Tay nó vòng ra sau ôm lấy vai anh, rên rỉ.

"Ư ưm...Anh đừng mút mà.. không có sữa đâu..."

Steven nhoẻn miệng cười, đáp lại.

"Sắp rồi, nao Khang cho anh test trước cho bé con nhé.

Chắc nó không có ý kiến gì đâu."

"Anh... biến thái, còn tranh.. của con nữa"

Khang ngượng ngùng vỗ vào vai anh, rồi cả hai lại quấn quýt lấy nhau.

---

Khi Khang đã sẵn sàng, Steven bỗng kéo nó dậy, cho nó ngồi vào lòng mình.

Tay anh đặt lên mông nó chỉnh vị trí để phần cương cứng đến phát đau của anh nhắm đúng chỗ, chỉ cần Khang ngồi xuống là sẽ vào thật sâu.

Anh hôn nó, thủ thỉ.

"Làm tư thế này thì sẽ không đau.

Em cứ xuống từ từ, không phải vội.

Lúc bào thấy ổn thì tiếp tục, biết chưa?"

Khang gật đầu, dù đã làm với anh Hoàng trước đó rồi nhưng đây là lần đầu tiên nó ở thế chủ động.

Vừa lo, vừa ngại, nhưng lại có chút hào hứng...

Hai tay Khang chống lên bụng Steven, hít sâu một hơi rồi chậm rãi ngồi xuống.

Phần đầu từ từ được đưa vào làm Khang nhíu mày.

Cảm giác căng chặt một lần nữa bao vây lấy nó.

Steven vuốt ve cái eo thon, giọng anh dịu dàng.

"Từ từ thôi, đau em anh xót."

Khang bật cười.

Xin lỗi chị em, 2 người đàn ông tốt nhất thế giới lại vào tay nó cả rồi.

---

"Ah...ưm..."

Khang thở ra một tiếng, rốt cuộc cũng vào được hết.

Trán nó vã mồ hôi, sao mà mỗi việc vào thôi cũng tốn sức thế không biết.

Nó ổn định lại hơi thở rồi từ từ nhún lên, ngồi xuống, cảm nhận rõ chiều dài của Steven với một tốc độ rùa bò.

Ah.

Ưm.

Ah.

Nhún được vài cái, dù rất sướng nhưng nó đã thấm mệt.

Chân Khang mỏi nhừ chẳng còn sức mà động nữa.

Nó ỉ ôi với Steven.

"Anh ơi em mệt..."

Steven buồn cười, đưa tay nắm lấy eo nó.

"Được rồi, Khang giỏi lắm.

Bây giờ để anh."

Dứt lời, Steven nâng cả người nó lên rồi bắt đầu dập lên trên.

Lúc đầu còn chậm rãi, sau lại càng tăng nhanh, rồi trở thành liên tục đâm rút sâu vào thành ruột nó.

Khang sướng đến mức đâm ra hoảng, nó giãy nảy kêu to, tay cào cào vào tay anh muốn gỡ ra nhưng không được.

"Ah ah hức...

Đừng...

Chậm.. chậm lại đi mà!"

Chân nó co quắp khi Steven đỉnh vào đúng điểm thăng hoa.

Cả người nó run lên bần bật vì khoái cảm, nước mắt sinh lý cũng ứa ra, lăn dài trên gò má.

"Anh.. anh ơi..

Huy ơi.."

"Hức... mạnh quá rồi... em bé nữa..."

Steven hôn lên mi mắt Khang, lau đi nước mắt của nó.

"Không sao, em bé ổn, cỡ này vẫn an toàn."

"Ưh...

Hức.. ah..

Nhưng mà...Nhanh quá rồi..

Chịu không nổi..."

Mặc nó rên rỉ, Steven ngậm lấy môi nó hôn sâu, hông vẫn đỉnh lên không ngơi nghỉ.

Khoái cảm tình dục khiến cả hai sắp phát điên.

---

Khang gục vào lòng anh khi nó vừa bắn ra.

Chân tay rệu rã vô lực.

Steven dù vẫn muốn làm tiếp nhưng thấy thằng nhỏ mệt quá rồi cũng thôi, đành hôn hít một hồi rồi bế nó đi tắm rửa.

Mặt anh sáng loáng, tinh thần sảng khoái đối lập hẳn với người sắp ngất đi trong lòng.

Khang khổ tâm nghĩ, sao hai anh chồng nó, một thì nhìn bề ngoài cứng rắn nghiêm khắc nhưng lúc lên giường lại lo lắng chiều chuộng, nghe lời nó hết mực.

Còn một người hằng ngày đối xử với nó hết sức dịu dàng, thiếu điều công kênh nó lên đầu lên cổ ngồi, lúc hành sự lại... lộ rõ cái tính gia trưởng.

Cứ đà này, có ngày nó liệt mất.

Nhưng nghĩ lại, khóe miệng Khang không tự chủ được mà cong lên.

Cũng không thể phủ nhận, là cảm giác nó đãaa...

----

Chúc mừng anh Ste đã được gỡ phong ấn 🤣
 
Back
Top Bottom