Cập nhật mới

Tiểu Thuyết [StanSenXen] Nicotine-Science-NASA

[Stansenxen] Nicotine-Science-Nasa
Sunflower [StanleyxSenku]


Chap khá dài cân nhắc trước khi đọc 😀!

_____________________________________________

Chủ nhật đến nhẹ như một hơi thở dài.

Không có tiếng chuông báo thức, không có lịch học hay thời khóa biểu thúc ép, cũng không có cảm giác nặng nề thường ngày.

Senku tỉnh dậy khi ánh nắng đầu tiên đã len qua rèm cửa, trải những vệt sáng mỏng lên sàn nhà.

Cậu nằm yên một lúc, nhìn trần nhà quen thuộc, để đầu óc trôi lơ lửng giữa những suy nghĩ không tên.

Hôm nay là Chủ nhật.

Và hôm nay, tiệm hoa mở cả ngày.

Ý nghĩ ấy không khiến Senku khó chịu như cậu từng nghĩ.

Trái lại, nó mang theo một cảm giác rất lạ - không phải là trách nhiệm, cũng không hẳn là mong đợi, mà giống như một lời hẹn không nói ra.

Senku ngồi dậy, vươn vai, thở ra một hơi dài rồi bắt đầu đi vệ sinh cá nhân.

"Ồ, nay con định mở tiệm cả ngày sao Senku?"

Xeno ngồi vắt chéo chân, tay gã cầm tờ báo đọc tin tức hôm nay.

Senku vừa ăn bữa sáng vừa trả lời:

"Vâng, nay chủ nhật nên con muốn mở cả ngày."

"Ồ vậy à, ta thấy con cả tháng nay không động tới phòng thí nghiệm đấy.

Nó bụi bặm tới nỗi Byakuya phải lau dọn cho con đó."

"Ờ...

V-Vậy sao?"

Xeno gật đầu, Senku thì thấy chột dạ.

Nhưng trong lúc cậu ăn thì Xeno nhìn cậu với ánh mắt... không hẳn là đánh giá, như thể quan sát một cách kĩ lưỡng rồi khẽ bật cười.

"Sensei cười cái gì vậy, bộ nay báo có tin tức gì buồn cười lắm à?"

"Ồ không, không có gì.

Chỉ là ta nghĩ tới một số chuyện."

Buổi sáng ở tiệm hoa luôn có một vẻ đẹp rất riêng biệt.

Khi Senku mở cửa, ánh nắng đầu ngày tràn vào qua cửa kính lớn, làm cả không gian bừng sáng.

Những chậu hướng dương đặt gần cửa sổ lập tức trở nên nổi bật - cánh hoa vàng rực, thân thẳng tắp, như thể đã sẵn sàng đón lấy một ngày dài.

Bên cạnh đó còn nhiều các loài hoa khác nữa như hoa hồng, hoa tẩm cú cầu, hoa cúc đủ màu,..v.v...

Senku bước vào, đóng cửa lại sau lưng, đứng giữa tiệm vài giây để cảm nhận.

Mùi hoa.

Mùi nước sạch.

Mùi gỗ từ những kệ trưng bày còn mới.

Cậu bắt đầu công việc một cách chậm rãi.

Thay nước cho từng bình hoa, cắt bỏ những chiếc lá úa, chỉnh lại vị trí các chậu sao cho ánh sáng chiếu đều nhất.

Chủ nhật nên cậu chuẩn bị kỹ hơn - hoa nhiều hơn, giấy gói đủ màu được xếp ngay ngắn, kéo được lau sạch và đặt đúng chỗ.

Tất cả được chuẩn bị một cách rất kĩ lưỡng và gọn gàng.

Senku làm mọi thứ bằng đôi tay quen thuộc, nhưng trong lòng lại có một sự yên tĩnh khác thường.

Khoảng bảy giờ rưỡi, tiếng chuông cửa vang lên.

Vị khách đầu tiên là một cặp vợ chồng trung niên, chọn một bó hoa lớn để trang trí phòng khách.

Senku tư vấn cho đôi vợ chồng này những loại hoa dùng để trang trí trong nhà rất hợp, tư ván xong cậu gói hoa, mỉm cười vừa đủ - những động tác đã trở nên thuần thục.

Sau đó là một cô gái trẻ mua vài cành hoa nhỏ để tặng bạn bè, rồi một bà cụ ghé vào chỉ để ngắm và trò chuyện vài câu.

Tiệm hoa dần dần đông lên.

Chủ nhật đúng như Senku dự đoán - khách ra vào nhiều hơn, nhịp điệu trở nên nhanh hơn, nhưng không hỗn loạn.

Không gian nhỏ được lấp đầy bởi tiếng nói chuyện khe khẽ, tiếng giấy gói sột soạt, tiếng bước chân ra vào đều đặn.

Senku bận rộn, nhưng không hề cảm thấy mệt.

Ngược lại, cậu thấy mình đang... hòa vào nơi này.

Đến gần mười giờ rưỡi, khi Senku vừa cúi người buộc ruy băng cho một bó hoa hồng khá lớn do một khách hàng đặt muốn tặng cho người yêu, chuông cửa lại vang lên.

Lần này, cậu khựng lại một nhịp rất nhẹ.

Không cần ngẩng đầu ngay, Senku vẫn nhận ra - tiếng bước chân ấy chậm hơn những người khác, đều và vững, không mang theo sự vội vàng của khách mua.

Khi cậu ngẩng lên, ánh mắt chạm phải một dáng người quen thuộc đứng ngay cửa.

Stanley.

Anh đứng hơi lệch sang một bên, nhường lối cho khách khác, ánh nắng chiếu lên vai áo khiến màu sắc trở nên dịu hơn.

Stanley không bước vào sâu, chỉ đứng đó, nhìn quanh tiệm hoa như thể đang quan sát một điều gì rất thân thuộc.

"Chào anh, Stanley."

Senku lên tiếng, giọng thấp hơn bình thường nhưng háo hức, vui vẻ.

Stanley nhìn cậu, ánh mắt hổ phách bình thản.

"Tiệm nay cũng khá đông đấy chứ."

"Chủ nhật mà."

Senku đáp, buộc nơ xong, đặt bó hoa sang một bên.

"Anh không cần đứng đó đâu Stanley."

"Tôi đợi được, không sao."

Stanley nói.

Anh không chen lên quầy, cũng không yêu cầu gì.

Stanley chọn một chỗ gần cửa sổ, đứng dựa nhẹ vào khung kính, như thể sự hiện diện của anh không nhằm chiếm chỗ, mà chỉ để ở đó.

Senku quay lại với công việc, nhưng từ lúc ấy, có một điều rất nhỏ đã thay đổi.

Mỗi khi ngẩng đầu, ánh mắt cậu luôn vô thức lướt qua phía cửa sổ trước tiên.

Gần giờ trưa là lúc tiệm đông nhất, cậu cũng không hiểu tại sao tầm này lại đông khách tới vậy.

Senku nghĩ tầm khách đông thường vào buổi chiều chứ nhỉ.

Lạ thật!

Khách đến liên tục, Senku gần như không có thời gian nghỉ tay.

Stanley lặng lẽ đứng sang một bên, đôi khi giúp cầm tạm một bó hoa để Senku gói cho khách khác.

Không ai hỏi anh là ai, cũng không ai nghi ngờ - sự có mặt của Stanley ở đó tự nhiên đến mức giống như một phần của tiệm vậy.

"Stanley này, anh không mệt à?"

Senku hỏi khi tranh thủ được vài giây hiếm hoi.

Stanley lắc đầu.

"Tôi ổn."

"Đứng cả buổi đấy."

"Tôi quen rồi, không sao.

Mà cậu cũng đứng từ sáng tới giờ còn gì?"

Senku hừ khẽ, nhưng không nói thêm.

Cậu kéo một chiếc ghế gỗ ra, đặt gần quầy cậu đang làm việc.

"Ngồi đây đi.

Khách nhìn vào lại tưởng tôi bắt anh đứng canh tiệm mất."

"Vậy tôi có thể giúp cậu thanh toán cũng được mà?

Phải không, chỉ cần nhìn bảng giá là được."

"Không cần đâu, anh cứ ngồi đi."

Stanley ngồi xuống, rất ngoan ngoãn nghe lời.

Senku khẽ cười thầm, nghe lời nhanh vậy sao, không càu nhàu gì luôn.

Dễ bảo thật đấy.

Khoảng trưa trôi qua trong nhịp điệu đều đặn.

Khi khách thưa dần, Senku mới nhận ra cổ họng mình khô khốc.

Cậu quay vào trong, lấy đá, pha hai cốc trà lạnh, rồi đặt một cốc lên quầy, đẩy về phía Stanley.

"Uống đi."

Stanley nhìn cốc trà một giây, rồi nhìn Senku.

"Cậu mời tôi à?"

"Không mời anh chả lẽ tôi mời cái quầy nó uống?."

Senku đáp gọn, xen chút trêu ghẹo.

"Anh ở đây từ sáng rồi."

Stanley bật cười, cậu thật hài hước.

Anh cầm lấy cốc nước, ngón tay chạm vào thành cốc mát lạnh.

"Vậy tôi cảm ơn nhé."

Senku ngồi xuống cạnh Stanley, đưa cốc nước lên miệng uống.

Cảm giác mát lạnh tràn ngập cổ hỏng xuống làm cậu thấy khoai khoái.

Tuyệt vời.

Cậu quay sang nhìn Stanley, anh cũng đang uống một ngụm lớn:

"Trà được chứ?"

"Tất nhiên, trà cậu pha chắc chắn ngon rồi.

Khá hợp với tôi."

"Ồ vậy sao, cảm ơn nhé haha.

Tôi cứ nghĩ nó sẽ không hợp với anh vì tôi pha theo sở thích của tôi.

Ai ngờ anh lại thích cơ chứ."

Stanley khẽ cười, phát ra tiếng "hừ" một cái.

Anh đặt cốc nước lên quầy.

Tiệm hoa không còn ồn ào như lúc trước nữa.

Không gian trở lại với nhịp thở quen thuộc: tiếng quạt trần quay đều, mùi nước sạch còn vương trên sàn, và sắc vàng của hướng dương dịu lại dưới ánh nắng đã bớt gắt.

Senku đặt bó hoa cuối cùng lên kệ, kéo thẳng lưng, thở ra một hơi dài - một cái thở rất khẽ, như thể sợ phá vỡ sự yên tĩnh vừa tìm lại được.

Senku lau tay vào tạp dề, liếc nhìn đồng hồ.

"Giờ này... khách chắc cũng không đông lại đâu."

"Ừ.

Chủ nhật thường vậy mà."

Câu trả lời rơi vào khoảng không rất mềm.

Senku gật đầu, quay lưng vào trong, lấy bình nước ra uống một ngụm.

Cổ họng dịu lại, nhưng trong ngực vẫn có cảm giác trống - một khoảng trống rất nhỏ, như thể cậu vừa quên mất điều gì đó hiển nhiên.

Stanley nhìn theo động tác ấy, rồi lên tiếng, giọng thấp và chậm:

"Tầm này cậu đói chưa?

Đi ăn một chút gì đó nhé?"

Senku nghe vậy liền giật mình, quay sang nhìn đồng hồ.

Đã hơn mười một giờ trưa rồi, lúc này bỗng dưng bụng cậu reo lên tiếng "ọt ọt ọt" nghe rất...ngượng ngùng.

Stanley che miệng cười lớn một lúc làm Senku ngượng đỏ chín cả mặt.

"N-Nó đâu buồn cười tới mức anh phải cười chứ?

Đừng cười nữa Stanley!!!"

Senku cố gắng điều chỉnh cảm xúc ổn định!!

Một khoảng im lặng ngắn trôi qua.Cậu không nhận ra rằng mình đang đứng gần Stanley hơn thường lệ - khoảng cách chỉ còn đủ để nghe rõ tiếng thở của nhau.

Stanley hơi nghiêng đầu, như cân nhắc.

"Vậy... cậu có muốn đi ăn trưa với tôi không?"

Câu nói được thốt ra rất tự nhiên.

Không phải một lời mời quá rõ ràng, cũng không phải một câu hỏi xã giao.

Nó được đặt vào không gian như thể vốn dĩ nên ở đó từ đầu - đúng lúc, đúng nhịp.

Senku chớp mắt.

"Hả?"

Cậu quay đi, rồi quay lại, như thể cần xác nhận mình không nghe nhầm.

"Ý anh là... bây giờ à?"

"Ừ."

Stanley đáp.

"Khách đã vắng rồi.

Đóng tiệm một chút cũng không sao."

Senku nói giọng chậm hơn:

"Ừ...

Tiệm đóng cửa tạm một lát chắc cũng không sao."

Stanley nhìn cậu, ánh mắt dịu đi rất rõ, giống như đã thỏa mãn thành công được mong muốn của mình.

"Vậy thì được."

Senku cau mày, như vừa nhận ra mình đã đồng ý trước cả khi suy nghĩ.

"Anh mời kiểu gì mà... giống như chắc chắn tôi sẽ đi vậy."

"Tôi chỉ hỏi."

Stanley nói.

"Cậu có thể đồng ý hoặc từ chối."

Senku hừ nhẹ, quay người treo tấm bảng "Tạm nghỉ " lên cửa kính.

Khi cậu quay lại, Stanley đã đứng sẵn đó, cầm áo khoác trên tay.

"Giờ ta ăn ở đâu?"

Senku hỏi, giọng cố giữ bình thường.

"Có một quán nhỏ gần đây.

Không đông lắm nhưng đồ ăn cũng ngon."

"Anh quen khu này ghê nhỉ."

"Tôi hay đi bộ.

Và tôi cũng hay để ý mọi thứ xung quanh."

Họ bước ra khỏi tiệm cùng nhau.

Cửa kính khép lại sau lưng, tiếng chuông vang lên rất khẽ - một âm thanh khác hẳn buổi sáng đông đúc.

Ánh nắng trưa phủ lên vỉa hè, ấm nhưng không chói.

Senku đi bên cạnh Stanley, tay đút túi áo, bước chân chậm hơn thường ngày.

"Anh hay rủ người khác đi ăn trưa thế này không?"

Senku hỏi, như một câu bâng quơ.

Stanley nhìn thẳng phía trước.

"Không."

"Vậy hôm nay có lẽ tôi là người đặc biệt được anh mời chăng?"

"Ừ."

Một chữ thôi, nhưng khiến Senku im lặng.

Quán ăn nhỏ đúng như Stanley nói - nằm ở góc phố yên tĩnh, cửa gỗ cũ, mùi đồ ăn thoang thoảng thơm ngay khi bước vào.

Họ chọn bàn gần cửa sổ.

Ánh sáng tràn vào, dịu và vừa đủ, không khác mấy so với tiệm hoa.

Khi đồ ăn được mang ra, Senku mới nhận ra mình đói đến mức nào.

Cậu ăn chậm, nhưng ngon miệng.

Stanley ăn ít hơn, chủ yếu nhìn Senku - không chăm chú quá mức, chỉ là đủ để không bỏ lỡ những biểu cảm nhỏ: cái nhíu mày khi món ăn hơi cay, khóe môi cong lên rất khẽ khi vừa miệng.

"Cảm ơn vì bữa ăn."

Senku nói khi đặt đũa xuống.

Stanley gật đầu.

"Và... cảm ơn vì đã đi cùng tôi, Senku."

Senku khẽ hừ một tiếng.

"Anh nói nghe như thể tôi ban ơn vậy á."

"Không."

Stanley đáp.

"Chỉ là... tôi muốn dùng bữa trưa với cậu."

Ngoài cửa sổ, nắng vẫn vàng.

Trong khoảnh khắc ấy, Senku nhận ra - giữa một chủ nhật đông người, giữa tiệm hoa bận rộn và dòng khách ra vào - lời mời ăn trưa này chính là điều làm ngày hôm nay trở nên khác biệt.

Không phải vì bữa ăn, mà là vì người đã ngỏ lời.

Buổi chiều mang theo một nhịp khác.

Khách vẫn ghé, nhưng không còn dồn dập.

Ánh nắng nghiêng dần, chiếu xiên qua cửa kính, làm những bông hướng dương ánh lên sắc vàng cam ấm áp.

Senku đứng sau quầy, vừa làm việc vừa trò chuyện với khách, thỉnh thoảng quay sang Stanley - người đang ngồi lặng lẽ, quan sát tiệm hoa như thể muốn ghi nhớ từng chi tiết.

"Anh nhìn gì vậy?"

Senku hỏi khi bắt gặp ánh mắt ấy.

Stanley đáp, rất thẳng, nhanh và dứt khoát:

"Nhìn cậu."

Senku sững lại nửa giây, rồi quay đi nhanh hơn cần thiết.

Mặt cậu lại đỏ lên nhưng rồi cũng đỡ:

"Đừng nói mấy câu kỳ quặc giữa chỗ đông người."

Stanley không cười, cũng không giải thích.

Anh chỉ im lặng - một sự im lặng không hề né tránh.

Gió chiều lùa vào khi Senku mở hé cửa.

Một vài cánh hoa khẽ rung lên.

Stanley đứng dậy, giúp cậu chỉnh lại mấy chậu hướng dương gần cửa.

Ngón tay họ chạm nhau, rất khẽ.

Một cái chạm thoáng qua, nhưng đủ để Senku rút tay về nhanh hơn thường lệ.

"Xin lỗi."

Stanley nói.

"K-Không sao."

Senku đáp, giọng hơi khàn.

Họ không nhắc lại chuyện đó, nhưng khoảng cách giữa hai người dường như đã thay đổi - không xa hơn, mà gần hơn theo một cách rất khó gọi tên.

Khi Senku đặt lại tấm bảng Đã mở cửa trước tiệm, mặt trời đã nghiêng hẳn về phía tây.

Ánh nắng không còn rực rỡ như buổi sáng, cũng không gay gắt như giữa trưa, mà trải dài thành những dải màu mật ong nhạt trên mặt kính.

Không gian trong tiệm hoa như được bọc lại bằng một lớp ấm áp rất mỏng, rất dịu, khiến mọi chuyển động đều trở nên chậm hơn một nhịp.

Senku đứng yên vài giây sau khi đóng cửa.

Cậu có thói quen đó - mỗi khi quay lại tiệm sau giờ nghỉ trưa, cậu sẽ dừng lại, hít một hơi sâu, như thể để đồng bộ lại nhịp thở của mình với không gian.

Mùi hoa chiều khác buổi sáng: ít sắc, nhiều chiều sâu hơn.

Hướng dương không còn ngẩng cao kiêu hãnh, mà hơi nghiêng đầu theo ánh nắng xiên, cánh hoa ánh lên sắc vàng pha cam trầm lắng.

Stanley đứng phía sau cậu, không thúc giục.

Anh quan sát rất chậm - ánh nhìn lướt qua những chậu hoa, những bình thủy tinh, những sợi ruy băng còn dang dở trên quầy.

Tiệm hoa lúc chiều giống như một phiên bản khác của chính nó: ít người hơn, yên tĩnh hơn, và... dễ để cảm nhận hơn.

"Chiều nào cũng luôn thế này."

Senku lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

"Không đông, nhưng cũng không hẳn là vắng."

Stanley gật đầu.

"Giống như một khoảng nghỉ dài."

Senku hừ khẽ.

"Anh dùng từ lúc nào cũng nghe nghiêm trọng hóa mọi thứ."

"Có lẽ vì tôi để ý."

Stanley đáp.

Cậu không đáp lại, chỉ đi về phía quầy, bắt đầu chỉnh lại mấy bó hoa đã được gói sẵn từ sáng.

Dây ruy băng được nới ra, buộc lại cẩn thận hơn.

Những cành hoa hơi nghiêng được dựng thẳng lên.

Những động tác ấy quen thuộc đến mức Senku không cần suy nghĩ—đôi tay cậu tự biết phải làm gì.

Khách chiều chủ nhật đến rất chậm.

Một người phụ nữ trung niên ghé vào, đứng khá lâu trước kệ hoa hướng dương, hỏi Senku rằng liệu chúng có giữ được đến ngày mai không.

Một cậu bé theo mẹ vào tiệm, tò mò chạm tay vào những cánh hoa, rồi bị nhắc nhở khe khẽ.

Một đôi tình nhân trẻ ghé qua, chỉ mua một bó hoa nhỏ nhưng cười nói rất lâu.

Tiệm hoa không ồn ào, nhưng cũng không trống rỗng.

Mỗi lần chuông cửa vang lên, âm thanh ấy không còn dồn dập như buổi sáng, mà nhẹ và vang hơn, như được kéo dài ra trong không gian.

Senku chào khách, tư vấn, gói hoa - giọng nói của cậu thấp hơn, chậm hơn, không còn sự gấp gáp vô hình của giờ cao điểm.

Stanley ngồi ở chiếc ghế gần cửa sổ.

Ánh nắng chiếu nghiêng qua khung kính, đổ bóng song song lên vai anh.

Anh không đọc điện thoại, không nhìn ra phố quá lâu - ánh mắt anh thường quay lại tiệm, quay lại Senku.

Không chăm chú đến mức gây áp lực, nhưng đủ đều đặn để Senku nhận ra mỗi khi ngẩng đầu lên.

Có vài lần, ánh mắt họ chạm nhau.

Không ai nói gì.

Senku thường quay đi trước, giả vờ bận rộn hơn cần thiết, nhưng trong lòng lại có một cảm giác rất lạ - giống như khi bạn biết có người đang lắng nghe mình, dù mình chưa hề cất tiếng.

Gió chiều lùa vào qua khe cửa.

Một vài cánh hướng dương khẽ rung lên, phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ.

Senku cau mày, bước tới đóng bớt cửa kính.

Stanley đứng dậy theo phản xạ, giúp cậu kéo lại tấm rèm mỏng để ánh nắng không chiếu trực tiếp vào hoa.

"Chiều dễ làm hoa mất nước."

Stanley nói.

"Ừ."

Senku đáp.

"Nhưng hướng dương thì chịu được."

"Giống cậu."

Stanley nói thêm, rất khẽ.

Senku dừng tay một nhịp, quay ra ngỡ ngàng hỏi anh:

"Hả...

Anh vừa nói gì?"

"Không có gì."

Stanley đáp, giọng vẫn bình thản.

Cậu liếc anh một cái, rồi quay đi, nhưng cậu không biết khóe môi anh khẽ cong lên lúc nào không hay.

Khoảng giữa chiều, tiệm gần như chỉ còn hai người.

Khách thưa đến mức Senku có thể nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn.

Ánh nắng ngoài kia nhạt dần, chuyển từ vàng cam sang màu hổ phách trầm hơn.

Bóng của những chậu hoa kéo dài trên sàn, đan vào nhau thành những hình thù mềm mại.

Senku lấy khăn lau quầy, chậm rãi, cẩn thận.

Stanley giúp cậu xếp lại mấy chậu hoa nhỏ, đặt chúng ngay ngắn hơn trên kệ thấp.

Họ làm việc cạnh nhau, thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn đủ để biết người kia đang ở đó, nhưng không cần lấp đầy mọi khoảng trống.

"Anh không cần giúp đâu, mình tôi cũng được rồi.

Ai lại để khách của mình phải động tay động chân bao giờ chứ?."

Senku nói, dù không thật sự muốn Stanley dừng lại.

Lạ thật.

"Nhưng tôi muốn."

Stanley đáp.

Một câu trả lời đơn giản, nhưng khiến Senku không nói thêm gì nữa.

Anh vẫn luôn như vậy, trả lời nhanh chóng dứt khoát, gắn gọn.

Ánh nắng dần biến mất khỏi mặt sàn.

Senku bật đèn.

Ánh sáng vàng lan ra, hòa vào sắc chiều muộn còn sót lại, khiến tiệm hoa trở nên ấm áp đến lạ.

Những bông hướng dương dưới ánh đèn không còn rực rỡ như ban ngày, mà mang vẻ dịu dàng, trầm ổn - như thể đã trải qua một ngày dài và sẵn sàng nghỉ ngơi.

Senku dựa lưng vào quầy, thở ra một hơi dài.

"Chiều lúc nào cũng khiến tôi thấy... khó tả.

Không mệt, nhưng cũng không muốn làm gì thêm."

Stanley nhìn cậu, ánh mắt sâu và yên.

"Vì cậu đã ở đúng chỗ."

Senku khẽ bật cười.

"Anh nói cứ như triết gia vậy."

"Không."

Stanley đáp lại.

"Tôi chỉ nói điều tôi thấy."

Bên ngoài, phố xá bắt đầu lên đèn.

Tiếng xe cộ xa dần, không còn vọng rõ vào tiệm.

Buổi chiều trôi về phía tối một cách chậm rãi, không hối thúc.

Trong tiệm hoa nhỏ, Senku nhận ra một điều rất rõ:

Buổi chiều không cần cao trào.

Không cần lời tỏ tình hay những khoảnh khắc kịch tính.

Chỉ cần ánh sáng dịu dần, mùi hoa trầm lại, và một người chọn ở lại, không vì mua hoa, không vì thời gian - mà vì chính không gian này, và người đang đứng trong đó.

Một buổi chiều rất dài.

Rất chậm.

Và đủ yên để cảm xúc kịp nở hoa.

Ánh đèn vàng treo trên trần không quá sáng, chỉ đủ để làm mềm mọi góc cạnh.

Những chiếc bóng đổ lên tường không còn sắc nét, mà tan ra, chồng lên nhau như những lớp màu nước.

Ngoài cửa kính, bầu trời đã chuyển sang xanh tím nhạt, vệt hoàng hôn mỏng manh còn sót lại nằm rất thấp nơi cuối con phố.

Tiếng chuông cửa vang lên thêm hai lần nữa.

Một cặp vợ chồng già ghé vào, chỉ mua một bó hoa nhỏ - hoa hướng dương, như thói quen nhiều năm của họ.

Senku gói hoa rất cẩn thận, còn Stanley thì đứng một bên, đưa tay giữ giấy gói để cậu buộc dây cho gọn.

Không ai bảo ai, động tác ấy diễn ra tự nhiên đến mức cả hai chỉ nhận ra sau khi khách đã rời đi.

"Anh quen việc này thật đấy."

Senku nói, liếc nhìn Stanley.

"Tôi là người học nhanh.

Nhất là những thứ đáng để học."

Stanley đáp.

Câu nói rơi xuống không gian yên tĩnh, không gây chấn động, nhưng đủ để Senku cảm thấy tim mình khẽ chùng xuống.

Cậu quay đi, giả vờ chỉnh lại mấy lọ hoa gần cửa sổ, dù chúng vốn đã ngay ngắn.

"Senku."

Giọng anh không cao, không gấp, nhưng khác với những câu hỏi vu vơ trước đó - lần này nghe như đã được cân nhắc rất kỹ.

"Cậu biết ý ghĩa của hoa hướng dương chứ...

Trong tình yêu chẳng hạn?"

Câu hỏi rơi xuống tiệm hoa đang yên tĩnh như một giọt nước vào mặt hồ phẳng lặng.

Senku khựng tay.

Cành hoa trong tay cậu hơi lệch đi một chút, cánh hoa khẽ rung lên, chạm vào thành bình phát ra tiếng rất nhẹ.

Cậu không quay lại ngay.

Ánh đèn vàng hắt lên mái tóc cậu, làm những sợi tóc trắng xanh ánh lên mờ mờ.

"Trong tình yêu à..."

Senku lặp lại, giọng thấp hơn thường lệ.

Cậu đặt cành hoa xuống, chỉnh lại vị trí cho ngay ngắn rồi mới chậm rãi quay người lại đối diện Stanley.

Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng cũng không quá gần - một khoảng vừa đủ để nhìn rõ biểu cảm của nhau.

"Hướng dương..."

Senku ngập ngừng một chút, rồi nhếch môi cười nhẹ.

"Người ta hay nói nó là sự chung thủy, là yêu đơn phương, là luôn hướng về mặt trời - nghe có vẻ lãng mạn đấy."

Stanley không rời mắt khỏi cậu.

"Vậy cậu thấy thế nào?"

Senku khoanh tay, dựa nhẹ vào quầy.

Ánh mắt cậu không nhìn thẳng Stanley, mà lướt về phía những chậu hoa đang tắm mình dưới ánh đèn.

"Tôi thì nghĩ..."

Cậu ngừng lại, như đang chọn từ.

"...hướng dương không chỉ là yêu đơn phương."

Stanley khẽ nhướn mày.

"Nó biết rõ mình đang hướng về đâu."

Senku tiếp lời.

"Không phải mù quáng.

Nó chọn mặt trời, dù biết có lúc bị nắng thiêu, có lúc trời âm u chẳng thấy gì cả."

Cậu nhún vai.

"Kiểu như... nếu đã chọn rồi thì đứng đó, không quay đầu, không than vãn, không hối hận."

Tiệm hoa yên lặng đến mức Stanley có thể nghe rõ nhịp thở của chính mình.

"Vậy nếu mặt trời không nhìn lại thì sao?"

Anh hỏi.

Senku ngẩng lên.

Ánh mắt họ chạm nhau lần này không ai né tránh.

Trong khoảnh khắc ấy, không còn là ông chủ tiệm hoa và khách quen - chỉ là hai người đang đứng trước một câu hỏi rất thật.

"Nếu không nhìn lại..."

Senku nói chậm rãi, giọng không còn đùa cợt.

"...thì ít nhất, hướng dương cũng không hối hận vì đã quay về phía đó."

Stanley im lặng rất lâu.

Ánh đèn phản chiếu trong mắt anh, làm màu sắc ấy trông ấm hơn thường ngày.

Anh bước tới gần quầy hơn một chút - không chạm vào Senku, nhưng đủ để khoảng cách giữa họ trở nên rõ ràng.

"Cậu tin vào kiểu tình yêu đó sao?"

Stanley hỏi, giọng trầm xuống.

Senku bật cười khẽ, nhưng không có chút chế giễu.

"Không phải tin hay không."

Cậu nghiêng đầu.

"Chỉ là... nếu đã yêu, thì tôi nghĩ mình sẽ giống hướng dương hơn là mấy loài hoa yếu ớt khác."

"Vì sao?"

Stanley hỏi.

"Vì... tôi không giỏi quay đầu."

Senku đáp, rất thẳng thắn.

Không gian dường như khẽ rung lên.

Stanley đưa tay chạm nhẹ vào một cánh hướng dương gần đó - chỉ chạm, không bẻ, không làm tổn thương.

Cánh hoa ấm dưới đầu ngón tay anh.

"Vậy thì..."

Anh nói, giọng trầm và chắc.

"Có lẽ tôi cũng không nên quay đi."

Senku mở miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

Cậu chỉ nhìn Stanley, ánh mắt sâu và yên - như một bông hướng dương đã tìm thấy mặt trời của mình, dù chưa cần phải gọi tên.

Không ai nói thêm ngay sau câu ấy.

Câu nói của Stanley không vang vọng, không kịch tính, nhưng nó ở lại treo lơ lửng trong không khí ấm mùi hoa, giống như ánh đèn vàng không chiếu thẳng vào mắt nhưng khiến mọi thứ đều hiện rõ hơn.

Senku là người quay đi trước.

Không phải vì lảng tránh, mà vì cậu cần một việc gì đó để tay mình bận rộn.

Cậu với lấy chiếc bình gần nhất, chỉnh lại vài cành hướng dương vốn đã rất ngay ngắn, như thể chỉ cần chậm thêm một nhịp thôi, tim cậu sẽ lỡ nói ra điều gì đó quá thật.

"Anh nói chuyện kiểu đó,..."

Senku cất tiếng, giọng nghe nhẹ nhưng không còn bông đùa, "dễ khiến người ta hiểu lầm lắm đấy."

Stanley không cười.

"Vậy cậu hiểu thế nào?"

Câu hỏi rất thẳng.

Senku dừng tay.

Lần này cậu không quay đi nữa.

Cậu quay lại, tựa lưng vào quầy, ánh mắt nâng lên nhìn thẳng Stanley - không thách thức, không né tránh, chỉ là một sự đối diện rất rõ ràng.

"Tôi hiểu là..."

Senku nói chậm, từng chữ như được cân nhắc kỹ, "...anh không mua hoa chỉ vì hoa."

Stanley tiến thêm nửa bước.

Khoảng cách giữa họ giờ chỉ còn đủ để cảm nhận hơi ấm của người kia, đủ gần để nghe rõ tiếng thở, nhưng vẫn chưa chạm.

Anh gật đầu rất khẽ.

"Đúng."

Một chữ, nhưng nó nặng.

Tiệm hoa lúc này im ắng đến mức Senku có thể nghe thấy tiếng điện chạy trong bóng đèn.

Ngoài kia, phố đã lên đèn hoàn toàn, phản chiếu lên cửa kính thành những đốm sáng mờ nhòe - thế giới bên ngoài vẫn tiếp tục, nhưng không chạm được vào không gian nhỏ này.

"Vậy..."

Senku hắng giọng, cố giữ sự bình thản quen thuộc.

"Anh quay lại tiệm này nhiều như vậy để làm gì?"

Stanley không trả lời ngay.

Anh nhìn quanh tiệm, những chậu hoa, quầy gỗ, những sợi ruy băng treo lỏng lẻo rồi ánh mắt dừng lại ở Senku, rất lâu, rất thẳng.

"Vì mỗi lần tôi bước vào... tôi thấy mình không cần phải vội."

Senku chớp mắt.

"Và vì có một người ở đây," Stanley tiếp tục, giọng trầm xuống, "khiến tôi muốn quay lại, dù chẳng có lý do gì rõ ràng."

Một lời thú nhận không gọi tên tình yêu, nhưng lại chạm rất gần.

Senku bật cười khẽ, một tiếng cười nhỏ, gần như chỉ dành cho chính mình.

"Anh đúng là nguy hiểm thật."

"Vì sao?"

Stanley hỏi.

"Vì anh nói những điều đó," Senku đáp, ánh mắt dịu đi, "mà không đòi hỏi tôi phải trả lời ngay."

Stanley khẽ nghiêng đầu.

"Tôi không cần câu trả lời hôm nay."

Anh nhìn về phía những bông hướng dương.

"Hướng dương cũng không nở chỉ trong một ngày, đúng chứ?"

Senku im lặng.

Cậu bước đến bên kệ hoa, lấy ra một cành hướng dương.

Không phải bông lớn nhất, cũng không rực rỡ nhất, nhưng cánh hoa rất đều, thân thẳng và chắc.

Cậu cầm nó một lúc, như đang suy nghĩ, rồi đặt nó vào một chiếc bình nhỏ, tách khỏi những bông còn lại.

"Bông này," Senku nói, không nhìn Stanley, "không bán."

Stanley nhìn cành hoa ấy.

"Vậy để làm gì?"

"Để ở đây."

Senku đáp.

"Cho đến khi... nó tự héo."

Stanley hiểu.

Anh không hỏi thêm, chỉ gật đầu.

"Vậy tôi sẽ quay lại," anh nói, "để xem nó còn đứng được bao lâu."

Senku quay sang nhìn anh, ánh mắt lần này không giấu cảm xúc nữa, không rõ là thách thức hay mời gọi.

"Anh mà không quay lại," cậu nói, "tôi sẽ biết."

Stanley mỉm cười, một nụ cười rất hiếm, rất thật.

"Vậy thì tôi càng không nên biến mất."

Senku đứng bên chiếc bình thủy tinh nhỏ, nhìn cành hướng dương riêng lẻ của mình.

Cánh hoa vàng ấm áp dưới ánh đèn, nhưng giờ đây, trong mắt cậu, nó không chỉ là một bông hoa mà là một lời nhắc nhở dịu dàng, về sự hiện diện của Stanley.

Stanley vẫn đứng gần quầy, ánh mắt trầm và dịu, như thể anh đang cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết: cách Senku cầm bình hoa, cách cậu chỉnh từng cành hướng dương, cả nụ cười khẽ của cậu khi tập trung vào công việc.

Không có lời lẽ hoa mỹ, không có cử chỉ quá đà - chỉ là một sự yên lặng ấm áp, đủ để khiến tim Senku chùng xuống.

"Anh... có biết không?"

Senku thốt lên, giọng hơi nhỏ, nhưng không còn giấu cảm xúc.

"Tôi... tôi thích khi anh ở đây."

Stanley khẽ nhướn mày, đôi mắt ánh lên vẻ dịu dàng:

"Thích sao?"

Anh bước gần hơn một chút, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ để Senku cảm nhận hơi ấm từ người anh.

"Ừ," Senku đáp, hơi nghiêng đầu, cười khẽ, mắt nhìn thẳng vào Stanley.

"Tôi... tôi chờ anh đến mỗi ngày.

Không phải vì khách, không phải vì hoa... mà vì anh."

Stanley mỉm cười, bàn tay khẽ chạm vào cánh hoa hướng dương gần đó, như thể anh đang đồng cảm với cảm xúc của Senku.

"Vậy thì... tôi sẽ không để cậu phải chờ nữa."

Giọng anh trầm và dịu, nhưng đầy quyết tâm.

Senku khẽ cười, tim đập nhanh hơn bình thường.

Không gian trong tiệm trở nên tĩnh lặng hẳn, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa và ánh sáng ấm áp phủ lên từng bông hoa.

Stanley không nói thêm gì, chỉ đứng đó, ánh mắt dịu dàng và kiên định như muốn nhắn nhủ rằng, từ nay, anh sẽ là người mặt trời mà hướng dương của Senku luôn hướng về.

Senku đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay Stanley, một hành động rất nhỏ nhưng chứa đầy ý nghĩa.

Stanley nhìn lại, ánh mắt họ chạm nhau, và trong khoảnh khắc ấy, cả tiệm hoa như ngừng lại, chỉ còn lại hai con người và một cảm xúc vừa nảy nở - dịu dàng, chậm rãi, nhưng thật lòng.

Tiếng chuông cửa không vang lên nữa.

Ánh nắng chiều đã tắt, thay vào đó là ánh đèn vàng ấm áp.

Và giữa những bông hướng dương lặng lẽ, Senku nhận ra: không cần phải vội, không cần lời tỏ tình ồn ào - tình cảm đã có mặt, âm thầm nở rộ, tựa như một buổi chiều Chủ nhật yên ắng, vừa đủ ấm, vừa đủ ngọt ngào.

Nếu có ai đó bước vào tiệm lúc này, chắc chắn họ sẽ chỉ thấy hai người đứng gần nhau, ánh mắt trao nhau, và nụ cười khẽ nhưng sẽ không biết rằng, một điều gì đó quan trọng vừa bắt đầu, nhẹ nhàng nhưng sâu đậm, như những cánh hướng dương luôn hướng về phía mặt trời.

Khi vị khách cuối cùng rời tiệm, Senku nhìn đồng hồ.

Chưa đến giờ đóng cửa, nhưng cũng không còn ai ghé vào nữa.

Phố xá ngoài kia đang bước vào nhịp tối, người qua lại ít dần, tiếng nói chuyện loãng ra trong gió.

Senku cầm chiếc bảng "Mở cửa" trên tay, do dự.

Stanley đứng phía sau cậu.

"Cậu muốn đóng tiệm luôn không?"

"Chưa."

Senku đáp, rồi khẽ nhún vai.

"Chủ nhật mà.

Mở cả ngày."

Cậu đặt tấm bảng trở lại chỗ cũ, nhưng lần này quay mặt "Mở cửa" vào trong, như thể đó chỉ còn là một thủ tục.

Stanley nhận ra chi tiết ấy, nhưng không nói gì.

Họ quay lại quầy.

Senku bắt đầu thay nước cho hoa.

Những chiếc bình thủy tinh được nhấc lên, đổ nước cũ, rửa sạch rồi rót đầy nước mới.

Cậu làm rất chậm, rất cẩn thận.

Stanley giúp cậu chuyển hoa từ bình này sang bình khác, tay anh vững vàng, động tác nhẹ nhàng khác hẳn vẻ ngoài có phần cứng rắn.

"Anh hay mua hoa thế này...

để làm gì?"

Senku hỏi, giọng bâng quơ, như thể chỉ là một câu hỏi tiện miệng.

Stanley dừng tay một giây.

"Để nhìn."

"Nhìn?"

"Ừ.

Nhìn để nhớ mình đang ở đâu."

Senku nhíu mày.

"Nghe mơ hồ thật."

Stanley nhìn cậu, ánh mắt phản chiếu ánh đèn vàng.

"Có những thứ không cần giải thích rõ ràng...

Để người ta tự hiểu."

Cậu không đáp lại.

Ngoài kia, trời sẫm màu hơn.

Senku bật thêm một ngọn đèn nhỏ ở góc tiệm.

Ánh sáng lan ra, ôm lấy những bông hướng dương như một vòng tay.

Tiệm hoa lúc này không còn là nơi mua bán, mà giống một không gian riêng - được dựng lên bằng ánh sáng, mùi hoa, và hai con người vẫn chưa muốn rời đi.

Stanley tựa lưng vào quầy.

"Cậu có nhận ra không?"

"Nhận ra gì?"

"Buổi chiều hôm nay khác những lần trước."

Senku im lặng vài giây.

"...Ừ."

"Khác thế nào?"

Stanley hỏi tiếp, không ép.

Senku thở ra, đặt chiếc bình cuối cùng xuống.

"Tôi không thấy mong đến giờ đóng cửa."

Câu nói rất nhỏ, rất thật.

Stanley không cười, cũng không nói gì ngay.

Anh chỉ nhìn Senku, ánh nhìn sâu và ổn định, như thể đang xác nhận một điều gì đó quan trọng hơn cả lời nói.

"Vậy thì," Stanley lên tiếng, giọng trầm và dịu, "tôi rất vui vì đã ở lại."

Không có lời tỏ tình.

Không có cử chỉ thân mật rõ ràng.

Chỉ là một sự hiện diện được chọn, vào một buổi chiều đã chạm đến ranh giới của tối.

Senku quay mặt ra cửa kính.

Phản chiếu trên đó là hình ảnh của tiệm hoa - ánh đèn, hoa hướng dương, và hai người đứng gần nhau hơn mức cần thiết.

Cậu không tránh ánh nhìn ấy lần này.

Buổi chiều khép lại rất chậm.

Không phải bằng việc đóng cửa, mà bằng cảm giác rằng - dù cánh cửa kia có khép hay không - một điều gì đó đã được mở ra, âm thầm và dịu dàng, ngay trong lòng cả hai.

Stanley hít một hơi nhẹ, rồi khẽ cười, giọng trầm mà ấm:

"Cậu thật sự quan tâm tới hoa... cũng như cách cậu quan tâm tới tôi, phải không?"

Senku khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên nụ cười tinh nghịch nhưng vẫn mang nét dịu dàng:

"Có lẽ... nhưng đừng nghĩ là tôi dễ bị cảm động đâu."

Anh mỉm cười, bước tới gần hơn một chút nữa, chỉ đủ để khoảng cách giữa họ trở nên vừa vặn.

Không gian dường như co lại, và Senku nhận ra rằng tim mình đập mạnh đến mức cậu có thể nghe rõ nhịp của chính mình.

"Anh không phải là người dễ rời đi đâu."

Stanley nói, giọng chắc chắn, ánh mắt nhìn sâu vào cậu.

"Vậy thì... hãy để tôi ở lại."

Senku cảm thấy mặt mình nóng lên, nhưng trong lòng lại tràn đầy một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Stanley, rồi khẽ mỉm cười.

Một cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm vài cánh hoa rung rinh.

Senku đưa tay khẽ chạm vào một cành hướng dương gần đó, như để gửi đi một lời nhắn thầm: "Anh là mặt trời của tôi."

Stanley theo đó mà mỉm cười, ánh mắt anh tràn đầy sự ấm áp và dịu dàng: "Còn cậu là bông hương dương mà tôi thầm yêu.".

Tiếng chuông cửa giờ đã im ắng hẳn.

Phố xá ngoài kia bước vào tối, nhưng bên trong tiệm hoa, thời gian như ngừng lại.

Chỉ còn lại ánh sáng vàng ấm, mùi hoa dịu nhẹ, và hai người đứng gần nhau - không lời nói, không vội vã, chỉ là sự hiện diện lặng lẽ nhưng đầy ý nghĩa.

Stanley khẽ nghiêng đầu, giọng trầm thấp:

"Chúng ta sẽ cùng nhau... giữ gìn những bông hoa này, phải không?"

Senku đáp, giọng khẽ rung nhưng đầy quyết tâm:

"Ừ.

Và cả những khoảng khắc này nữa."

Họ đứng bên nhau, nhìn những bông hướng dương lặng lẽ, và trong khoảnh khắc ấy, Senku hiểu ra một điều: tình cảm không cần phải ồn ào, chỉ cần hiện diện, âm thầm, và đủ để làm trái tim nở hoa.

Ánh đèn vàng chiếu lên mái tóc và gương mặt hai người, tạo nên một bức tranh ấm áp và yên bình, một buổi chiều Chủ nhật mà Senku sẽ không bao giờ quên.

Và dẫu ngày mai hay những ngày sau có ra sao, cậu biết rằng, Stanley sẽ luôn là người đứng bên, giống như mặt trời mà hướng dương không bao giờ quay lưng.

Cả hai lặng lẽ nở nụ cười, không lời, không cử chỉ phô trương, chỉ là sự đồng điệu dịu dàng giữa hai tâm hồn, giữa ánh đèn vàng và những cánh hoa hướng dương lặng lẽ trong bình.

Buổi chiều trôi chậm, nhưng với Senku, nó là một khởi đầu tuyệt đẹp của điều gì đó thật lòng, lặng lẽ nhưng sâu đậm.

"Tôi... phải về thôi.

Trời cũng tối rồi.

Cậu cũng phải về nữa."

Giọng anh trầm mà dịu, không vội, nhưng lại mang theo một chút tiếc nuối.

Gió tối lùa vào tiệm, mát lạnh, làm vài cánh hoa rung rinh.

Cậu đưa đôi mắt nhìn Stanley, không nói gì, nhưng ánh mắt đầy sự trân trọng.

"Mai... anh có quay lại không?"

Senku hỏi, giọng vừa đủ để Stanley nghe thấy.

Stanley khẽ cười, bước ra khỏi cửa, ánh mắt không rời Senku.

"Chắc chắn.

Tôi sẽ quay lại.

Vì... tôi còn muốn thấy "bông hoa" của mình nữa."

Senku khẽ cười khẽ, hơi nghiêng đầu, tim nhói nhẹ một chút nhưng cũng ấm áp.

"Được.

Tôi sẽ chờ."

Hai người đứng lặng một chút trước cửa tiệm.

Thành phố tối dần, ánh đèn đường phản chiếu lên mặt phố ướt sương chiều, tạo ra những đốm sáng nhỏ lung linh.

Stanley giơ tay, làm một động tác nho nhỏ nhưng đủ để chạm vào tay Senku - không quá lâu, chỉ là một lời hứa ngắn gọn mà sâu sắc.

Senku hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay ấy, rồi gật đầu.

"Đi về cẩn thận," cậu nói, giọng dịu.

Stanley gật đầu quay bước, bóng dáng anh khuất dần trên phố, mà Senku vẫn cảm nhận được sự hiện diện quen thuộc, ấm áp.

Cậu quay vào tiệm, kéo tấm rèm xuống, ánh đèn vàng ôm lấy từng bông hoa.

Hướng dương nghiêng đầu nhẹ như cúi chào, và Senku mỉm cười một cách rất riêng.

Trong lòng cậu, một điều gì đó dịu dàng đã bắt đầu nở hoa - tình cảm âm thầm nhưng chắc chắn, và dù chỉ còn một mình, cậu biết rằng người ấy vẫn sẽ quay lại, như mặt trời luôn trở về với hướng dương và hướng dương luôn đợi mặt trời trở về.

Buổi tối buông xuống.

Tiệm hoa tĩnh lặng.

Nhưng trong khoảng yên tĩnh ấy, Senku cảm nhận được nhịp điệu rất riêng của trái tim mình. hịp điệu của một tình cảm mới vừa chớm nở, dịu dàng, chậm rãi, nhưng đầy hứa hẹn.

________________________________________________

Flop?

Oh no không sao vì tôi đu hết mình với cp tôi yêu!

Flop kệ flop.

Cảm ơn vì đã đọc.
 
[Stansenxen] Nicotine-Science-Nasa
Sunflower [StanleyxSenku]


Phía Stanley, anh bước chậm hơn bình thường.

Anh không quay đầu lại, nhưng trong đầu vẫn còn nguyên hình ảnh Senku đứng dưới ánh đèn vàng, giữa những bông hướng dương.

Cách cậu nhìn anh - không né tránh, không vội vàng khiến lồng ngực anh khẽ siết lại, một cảm giác rất lâu rồi anh mới có lại.

Stanley đưa tay vào túi áo, chạm phải sợi dây ruy băng mỏng màu đỏ mà anh vô thức mang theo - là sợi rơi ra khi Senku gói hoa buổi trưa, anh đã nhặt lên mà quên trả.

Anh khẽ siết nó trong tay.

"Mai..."

Anh nói nhỏ, như tự hứa với chính mình.

Một nụ cười nhẹ khẽ xuất hiện trên mặt Stanley.

"Chắc chắn."

Ngày hôm sau bắt đầu như mọi ngày nhưng với Senku, nó không còn giống mọi ngày nữa.

Buổi sáng thứ hai đến cùng tiếng chuông báo thức quen thuộc.

Senku tắt nó ngay từ tiếng đầu tiên, không cần nằm nán lại.

Ánh nắng sớm len qua cửa sổ, chiếu lên bàn học ngổn ngang giấy bút và mấy cuốn sách khoa học.

Mọi thứ vẫn ở đó, vẫn đúng vị trí, vẫn hợp lý và có trật tự nhưng cảm giác trong lòng cậu thì không.

Cậu ngồi dậy, chống tay lên trán, thở ra một hơi dài.

"Mình bị sao thế này..."

Trong đầu Senku, không phải công thức hay bài kiểm tra sắp tới hiện lên, mà là hình ảnh một tiệm hoa nhỏ, ánh đèn vàng, và một người đứng yên lặng bên quầy - ánh mắt trầm ổn, giọng nói thấp và chắc.

Stanley.

Senku cau mày, tự kéo mình về thực tại.

"Không được.

Tập trung đi Senku."

Trên đường đến trường, thành phố bắt đầu đông trở lại.

Tiếng xe cộ, tiếng nói chuyện, mọi thứ quay về nhịp quen thuộc của ngày thường.

Senku đi bộ như mọi khi.

Cậu cần sự ồn ào này để giữ mình tỉnh táo.

Vậy mà mỗi lần ánh mắt lướt qua một cửa hàng ven đường, đặc biệt là những nơi bán hoa nhỏ lẻ, cậu lại vô thức chậm bước.

Hôm nay tiệm chắc ổn chứ?

Liệu anh có đến không?

Ý nghĩ ấy xuất hiện rất tự nhiên, đến mức Senku phải khựng lại.

"Mình... thật sự hết cứu rồi."

Cậu lẩm bẩm, rồi tiếp tục đi nhanh hơn.

Ở trường, mọi thứ diễn ra bình thường đến mức đáng ngờ.

Tiết học trôi qua, bảng đen đầy công thức, tiếng giảng bài đều đều.

Senku vẫn ghi chép, vẫn trả lời câu hỏi, nhưng tâm trí cậu không ở trọn vẹn trong lớp học.

Có những khoảnh khắc, khi phấn gõ nhẹ lên bảng hay khi ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ lớp, hình ảnh tiệm hoa lại hiện lên - rõ ràng đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi hướng dương nhè nhẹ.

"Senku!"

Giọng Taiju vang lên ngay bên cạnh làm cậu giật mình.

"Hả?"

Senku quay sang.

"Cậu ổn không đấy?"

Taiju cúi sát lại, giọng thì thào.

"Từ nãy tới giờ trông cậu cứ lơ đãng thế nào ấy!"

Yuzuriha cũng quay xuống từ bàn trên, ánh mắt tò mò.

"Đúng đó.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ hoài luôn á."

Senku lập tức khoanh tay, hắng giọng:

"Vớ vẩn.

Tớ chỉ đang nghĩ bài tập thôi.

Mấy cậu đừng lo lắng."

"Nghĩ bài tập mà mặt cậu trông giống đang... nhớ ai đó ghê."

Taiju nheo mắt cười.

"Im ngay."

Senku đáp gọn, nhưng vành tai lại hơi đỏ.

Yuzuriha mỉm cười đầy ẩn ý.

"À mà Senku này, tiệm hoa dạo này sao rồi?

Dạo này bọn tớ cũng không có thời gian tới."

Câu hỏi đánh trúng ngay trung tâm suy nghĩ của Senku.

"Vẫn ổn."

Cậu đáp, sau một nhịp chần chừ.

"Khách cũng đông."

Taiju chống cằm.

"Nghe có vẻ không phải điều làm cậu phân tâm."

Senku không trả lời.

Cậu quay mặt đi, nhìn lên bảng, nhưng trong đầu lại hiện lên câu nói rất đơn giản của Stanley ngày hôm qua:

"Tôi không muốn cậu phải chờ."

Giờ ra chơi, khi Taiju và Yuzuriha rủ đi căng-tin, Senku từ chối.

Cậu ở lại lớp, tựa lưng vào ghế, nhìn ánh nắng chiếu qua hành lang.

"Chiều nay..."

Cậu tự nói, rất khẽ.

"có lẽ mình sẽ về tiệm sớm hơn."

Ý nghĩ ấy khiến ngực cậu nhẹ hẳn đi.

Lần đầu tiên, việc đi học không còn là trung tâm duy nhất của ngày hôm nay.

Sau những công thức, những tiết học, Senku có một điểm đến khác đang chờ - một tiệm hoa nhỏ, và một người có thể sẽ bước vào bất cứ lúc nào.

Buổi học kết thúc muộn hơn Senku tưởng.

Tiếng chuông tan học vang lên, kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ đang trôi rất xa.

Cả lớp xôn xao thu dọn, tiếng ghế kéo lạo xạo, tiếng nói cười rộn ràng của một ngày bình thường.

Senku đứng dậy, khoác cặp lên vai, nhưng không vội rời đi ngay.

Cậu nhìn ra cửa sổ.

Bầu trời chiều hôm nay trong hơn thường lệ, nắng không gắt mà trải dài, nhạt dần về phía chân trời.

Một buổi chiều rất giống... hôm qua.

Ý nghĩ ấy khiến tim cậu khẽ rung lên.

"Senku, đi thôi!"

Taiju gọi từ cửa lớp, tay khoác vai Yuzuriha.

"Ừ."

Senku đáp, rồi bước theo.

Trên đường ra cổng trường, Taiju vừa đi vừa nói không ngừng, kể về bài kiểm tra sắp tới, về chuyện mấy câu lạc bộ chuẩn bị hoạt động lại.

Yuzuriha lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, nhưng ánh mắt cô lại liếc sang Senku nhiều hơn bình thường.

"Cậu hôm nay trông... khác ghê."

Yuzuriha cười khẽ nói.

"Khác gì?"

Senku hỏi lại.

"Không biết nữa."

Cô mỉm cười.

"Kiểu lơ đãng ý.

Giống như có nơi nào đó cậu muốn đến hơn là về nhà."

Taiju bật cười lớn.

"Ể?

Tiệm hoa à?"

Senku "tch" một tiếng, quay mặt đi.

"Đừng có nói linh tinh."

Nhưng cậu không phủ nhận.

Đến ngã rẽ quen thuộc, Senku dừng lại.

"Tớ về hướng này."

Taiju vẫy tay.

"Làm ông chủ cho tốt nhé!"

Yuzuriha mỉm cười dịu dàng hơn, nói nhỏ trước khi rời đi:

"Chiều nay... có người đang đợi cậu đó.

Và sẽ có điều bất ngờ dành cho cậu đó Senku" Rồi nháy mắt đầy ẩn ý.

Senku đứng lại một mình trên vỉa hè.

Câu nói ấy ở lại rất lâu trong đầu cậu.

Cậu đi nhanh hơn bình thường, bước chân gấp gáp nhưng không nặng nề.

Con phố quen dẫn về tiệm hoa dần hiện ra - những cửa hàng nhỏ, những tán cây ven đường, và cuối cùng là mặt kính trong suốt của tiệm hoa nơi góc phố.

Tấm bảng "Đã mở cửa" đã được dựng sẵn.

Senku mở cửa bước vào, mùi hoa quen thuộc lập tức bao lấy cậu.

Ánh sáng chiều tràn qua cửa kính, chiếu lên những bông hướng dương đang đứng thẳng trong bình, cánh hoa ánh lên sắc vàng dịu.

Cậu đặt cặp xuống, thay tạp dề, bắt đầu công việc như mọi ngày.

Nhưng hôm nay, cậu làm mọi thứ nhanh hơn.

Cậu thay nước, chỉnh hoa, lau quầy - những động tác quen thuộc, nhưng ánh mắt liên tục liếc về phía cửa.

Mỗi lần chuông cửa vang lên, tim cậu lại khẽ nhói lên một chút - rồi lắng xuống khi đó chỉ là khách qua đường.

"Bình tĩnh đi."

Senku tự nhủ.

"Anh ta đâu có hẹn giờ."

Khách tới vẫn đông như bao ngày, công việc của cậu vẫn cứ lặp đi lặp lại.

"Nè, tớ muốn tặng anh ấy một bó hoa.

Cậu nghĩ tớ nên mua hoa gì tặng anh ấy đây?"

Một nữ sinh trong đám gần chỗ cậu lên tiếng hỏi.

Có vẻ như đang tính mua hoa tặng người yêu thì phải.

"Hoa hồng đi.

Tớ thấy hoa hồng hợp nhất rồi.

Ai cũng tặng hoa hồng là nhiều nhất rồi còn gì?"

"Tớ lại thấy anh ấy hợp với hoa tulip hơn.

Anh ấy ga lăng, mạnh mẽ vậy mà."

Cậu đứng bên cạnh đó mà chỉ biết cười trong lòng.

Bỗng giọng nói của người phụ nữ vang lên.

"Tiệm cháu nhiều hoa hướng dương nhỉ.

Lại đặt chỗ bắt mắt nữa chứ."

Một người phụ nữa trung niên bước tới quầy, tay cô cầm một bó hoa ly.

"À vâng, do cháu thích hoa hướng dương ấy mà...thích.."

Senku khẽ khựng người, cậu từ bao giờ lại thích hoa hướng dương vậy

Thế rồi, khi ánh nắng đã bắt đầu nghiêng hẳn sang màu cam nhạt, khách cũng đã vơi—

Chuông cửa vang lên.

Lần này, Senku biết ngay.

Stanley bước vào, anh mặc chiếc áo phông trắng đơn giản với chiếc quần đen.

Mang theo mùi gió chiều và ánh sáng cuối ngày.

Ánh mắt anh tìm đến Senku rất nhanh, như thể điều đó đã trở thành thói quen.

"Chào, Senku."

Stanley cười nhẹ, nói giọng trầm và quen thuộc.

Senku cảm thấy toàn bộ mệt mỏi của ngày học tan biến khi nhìn anh cười.

"Ừ, chào anh."

Cậu cười mỉm chào lại anh.

Khoảnh khắc ấy rất ngắn, rất đơn giản nhưng đủ để Senku nhận ra một điều mà cậu không còn muốn chối bỏ nữa.

Sau một ngày dài ở trường, giữa vô vàn con số và công thức, điều khiến cậu thấy mình thật sự trở về chính là tiệm hoa này, và người đang đứng trước mặt cậu - Stanley.

Người con trai mà cậu lúc nào cũng mong.

Stanley đứng trước quầy, không vội chọn hoa ngay như thường lệ.

Anh nhìn quanh tiệm một vòng - những bông hướng dương dưới ánh chiều muộn, tấm bảng "Đã mở cửa" khẽ rung theo gió từ khe cửa, rồi ánh mắt anh quay lại Senku, dừng lại lâu hơn cần thiết.

Senku đang cắm lại một bó hoa thì nhận ra sự im lặng khác thường ấy.

"Anh không chọn hoa à?"

Cậu hỏi, giọng cố giữ bình thản.

Stanley lắc đầu.

"Bình thường thì có.

Hôm nay thì không."

Câu trả lời khiến Senku khựng tay.

Anh dựa nhẹ vào quầy, hai tay đặt hờ lên mặt gỗ.

Ánh đèn chiều phản chiếu trong mắt anh, khiến giọng nói trầm ấy nghe dịu hơn thường ngày.

"Senku," Stanley gọi tên cậu rõ ràng, không do dự, dứt khoát.

"Sau khi cậu đóng tiệm... cậu có muốn đi đâu đó không?

Hay là...

đi chơi với tôi?"

Không khí trong tiệm bỗng chùng xuống.

Senku chớp mắt vài lần rồi hỏi:

"Đi đâu?"

"Không xa."

Stanley đáp.

"Chỉ là...

đi dạo.

Ăn gì đó hoặc đi đâu đó.

Ra khỏi tiệm một chút."

Cậu quay mặt đi, giả vờ chỉnh lại mấy cành hoa, nhưng tim đã bắt đầu đập lệch nhịp.

"Anh rủ tôi đi chơi à?"

"Ừ."

Stanley trả lời rất thẳng.

"Nếu cậu đồng ý.

Tôi không ép."

Senku cười khẽ, một tiếng cười pha chút bối rối:

"Haha, anh nói cứ như đang xin phép tôi vậy."

"Vì tôi đang xin."

Stanley đáp, ánh mất anh kiên định.

Cậu không nói gì trong vài giây.

Tiếng đồng hồ tích tắc vang lên rất rõ.

Senku nhìn xuống mặt quầy, nơi ánh đèn tạo thành một vệt sáng ấm, rồi lại nhìn cành hướng dương "không bán" đang đứng yên trong bình.

"...Tôi phải đóng tiệm lúc tám giờ."

Senku nói.

Stanley gật đầu.

"Không sao.

Tôi đợi."

Một câu nói đơn giản, nhưng đủ khiến lòng Senku mềm đi.

Cậu thở ra, nhún vai.

"Vậy thì...

được thôi.

Nay tôi sẽ đóng tiệm sớm."

Rồi cậu thêm, nhỏ giọng hơn: "Nhưng đừng mong tôi ăn mấy chỗ lãng mạn sến súa."

Stanley mỉm cười.

"Tôi không nghĩ cậu hợp mấy chỗ đó."

Senku liếc anh một cái.

"Ý anh là gì hả?"

"Ý tôi là..."

Stanley nghiêng đầu, ánh mắt ấm áp.

"tôi muốn đi cùng cậu, chứ không phải địa điểm."

Câu nói khiến Senku cứng người trong một nhịp rất ngắn.

Cậu quay đi, che giấu vành tai đỏ lên bằng cách cúi xuống chỉnh lại tạp dề.

"Anh đúng là... biết nói mấy câu nguy hiểm thật."

Stanley không phản bác.

"Chỉ là nói thật."

Stanley không nói gì thêm ngay sau lời đề nghị ấy.

Anh đứng yên trước quầy, không thúc giục, không tạo áp lực - chỉ chờ.

Senku nhận ra điều đó rất rõ, và chính sự kiên nhẫn ấy lại khiến cậu bối rối hơn bất cứ lời đường đột nào.

Tiệm hoa lúc này đang ở khoảnh khắc giao thoa giữa chiều và tối.

Ánh nắng cuối ngày lọt qua cửa kính, nghiêng nghiêng rơi lên những cánh hướng dương, làm sắc vàng trở nên trầm và sâu hơn.

Bên ngoài, phố bắt đầu đông dần; tiếng bước chân, tiếng xe cộ vọng lại thành một lớp âm thanh mơ hồ, như thể thế giới bên ngoài đang ở rất xa.

Senku quay lưng về phía Stanley, giả vờ chỉnh lại bó hoa trên quầy.

Cậu buộc lại sợi ruy băng vốn đã chặt, tháo ra rồi buộc lại lần nữa - một việc hoàn toàn không cần thiết.

Đôi tay cậu quen với sự chính xác, nhưng lúc này lại hơi chậm hơn thường lệ.

"Anh rủ người ta đi chơi," Senku lên tiếng, giọng nghe thản nhiên, "mà không nói rõ là đi đâu, làm gì à?"

Stanley nhìn theo từng chuyển động nhỏ của cậu.

"Tôi nghĩ...

để trống một chút sẽ tốt hơn."

"Cho ai?"

"Cho cậu."

Senku khẽ bật cười, nhưng tiếng cười ấy không giấu được sự lúng túng.

"Anh lúc nào cũng nói mấy câu nghe như đã tính trước vậy."

Stanley lắc đầu.

"Không.

Tôi chỉ biết là sau một ngày dài, tôi muốn ra ngoài cùng cậu.

Thế thôi."

Câu nói giản dị đến mức Senku không biết phải phản bác thế nào.

Cậu dừng tay, quay người lại.

Khoảng cách giữa hai người vẫn như trước, không gần thêm, không xa đi nhưng bầu không khí thì đã khác.

Có thứ gì đó rất mong manh đang lơ lửng giữa họ, chỉ cần một người chạm nhẹ là có thể vỡ... hoặc nở ra.

"Tiệm tôi hôm nay cũng không đông lắm," Senku nói, như đang tự biện minh.

"Có thể đóng sớm hơn một chút."

Stanley khẽ nhướn mày.

"Vậy là... cậu đang cân nhắc?"

Senku liếc anh.

"Đừng có kết luận nhanh thế."

Nhưng cậu không phủ nhận.

Stanley mỉm cười - không phải nụ cười rộng, mà là một đường cong rất nhẹ nơi khóe môi, đủ để ánh mắt anh dịu xuống.

"Tôi không vội.

Chỉ cần cậu biết là tôi muốn."

Senku nuốt khan.

Cậu nhìn sang chiếc đồng hồ treo tường.

Kim phút nhích chậm chạp, như cố tình kéo dài thời gian.

Tám giờ còn chưa đến, nhưng trong lòng cậu đã có một sự xao động rất rõ, một cảm giác chờ đợi khác hẳn những lần đứng nhìn kim đồng hồ vì mệt mỏi.

Chuông cửa vang lên thêm vài lần nữa.

Một đôi khách ghé mua hoa vội vã, một người đàn ông trung niên hỏi mua hoa hồng để trang trí bàn ăn tối.

Senku quay lại với công việc, tập trung hơn, nhưng mỗi khi ngẩng đầu lên, cậu đều thấy Stanley vẫn đứng đó - không rời đi, không cầm điện thoại, chỉ lặng lẽ hiện diện.

Sự hiện diện ấy không khiến Senku phân tâm.

Ngược lại nó làm cậu thấy vững vàng hơn.

Khi vị khách cuối cùng rời đi, tiệm lại rơi vào yên tĩnh.

Ánh đèn trong tiệm bật lên hoàn toàn, thay thế ánh chiều đang tắt dần ngoài kia.

Senku thở ra một hơi dài, đặt bó hoa xuống quầy.

"Anh không chán à?"

Cậu hỏi.

"Đứng chờ tôi lâu như vậy."

Stanley đáp ngay, không do dự:

"Không."

Chỉ một chữ.

Nhưng Senku nghe ra trong đó rất nhiều điều.

Cậu tháo tạp dề, treo nó gọn gàng lên móc.

Động tác ấy giống như một tín hiệu ngầm.

Stanley nhận ra, nhưng không nói gì - anh chỉ đứng thẳng hơn một chút, như thể vô thức chuẩn bị.

"Bảy giờ kém mười."

Senku nói, liếc đồng hồ.

"Đóng sớm chắc cũng không sao.

Dù sao mình cũng là chủ mà."

Stanley khẽ nghiêng đầu.

"Tôi có nên cảm thấy đặc biệt không?"

Senku xách chìa khóa lên, liếc anh qua vai.

Tay đưa lên ngoáy tai.

"Ờ...

Tùy anh nghĩ."

Cậu bước ra cửa, kéo cửa kính lại.

Tiếng khóa "cạch" vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh.

Khi Senku quay lại, Stanley đang đứng ngay sau lưng cậu gần hơn lúc trước một chút, đủ để cậu cảm nhận được hơi ấm từ người anh.

"À mà này.

Tôi có thể về nhà tắm rửa trước không?

Tôi không thể đi chơi với anh với bộ dạng này được."

Stanley khẽ cười, gật đầu nói:

"Được, tùy cậu thôi.

Tôi đợi được.

Dù sao tôi cũng chưa tắm."

"Được rồi.

Vậy hẹn anh ở trước cửa tiệm nhé.

Chắc cũng khoảng bảy rưỡi hoặc hơn gì đó."

Senku tạm biệt Stanley về nhà.

Trên đường về nhà, cậu đeo tai nghe nghe nhạc - từng bước vội vã về nhà như sợ không đủ thời gian vậy.

"Con về rồi!"

Đúng lúc đó Xeno bước ra khỏi nhà bếp, nhìn Senku cởi giày mà giật mình.

"Ủa, đã tám rưỡi rồi sao?

Nhanh vậy nhỉ, vừa nãy còn hơn bảy giờ mà nhỉ?"

"Nay con về sớm.

Mới hơn bảy giờ thôi sensei."

"À, làm ta cứ tưởng..."

8h:29'

"Vậy..."

Stanley nói, giọng trầm và thấp hơn thường lệ.

"Chúng ta đi đâu trước?"

Senku ngẩng lên nhìn anh.

Dưới ánh đèn ngoài phố, gương mặt Stanley có vẻ mềm hơn, bớt đi nét sắc lạnh thường thấy.

Cậu nhận ra mình đang nhìn anh lâu hơn mức cần thiết.

"Đi dạo trước."

Senku đáp.

"Gần đây có công viên nhỏ.

Không ồn."

Stanley gật đầu.

"Nghe ổn."

Họ bước đi song song trên vỉa hè.

Không ai chạm vào ai, nhưng khoảng cách giữa hai người rất tự nhiên - không cần điều chỉnh.

Tiếng bước chân hòa vào nhau, nhịp chậm và đều.

Gió tối thổi qua, mang theo mùi hoa từ tiệm còn vương lại trên áo Senku.

"Cảm ơn,"

Stanley nói khẽ.

"Vì cái gì?"

Senku hỏi.

"Vì đã đồng ý."

Stanley đáp.

"Và vì đã cho tôi một lý do để mong đến buổi tối."

Senku không trả lời ngay.

Cậu nhìn thẳng phía trước, nhưng khóe môi cong lên rất nhẹ - một nụ cười nhỏ, chỉ dành cho riêng mình.

Lần này, không chỉ là Stanley chủ động.

Mà là Senku cũng đang bước về phía anh—chậm rãi, dè dặt, nhưng rất thật lòng.

Họ đi bộ xuống con phố nhỏ, nơi các hàng quán đông đúc người.

Không khí buổi tối mát dịu, thoang thoảng mùi của hương gió mang theo mùi đất ẩm và lá cây sau một ngày nắng.

Tiếng bước chân của hai người vang đều trên vỉa hè vắng, xen lẫn tiếng lá xào xạc và vài âm thanh xa xa của xe cộ.

Stanley bước chậm hơn Senku một chút, vừa đủ để cậu cảm nhận hơi thở anh, nhưng không quá gần.

Cậu liếc qua, thấy ánh mắt anh dịu dàng, ánh sáng đèn đường chiếu lên khuôn mặt trầm ấm, làm mọi nét cứng rắn thường ngày của anh trở nên mềm mại.

"Cậu có thường đi dạo buổi tối thế này không?"

Senku hỏi, giọng khẽ rung, cố tỏ ra bình thản.

Stanley lắc đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời cậu:

"Không hẳn.

Nhưng hôm nay... tôi muốn đi cùng cậu."

Senku khẽ mỉm cười, khóe môi hơi nhếch lên.

Trái tim cậu đập mạnh, nhưng không hề vội vã chỉ là rung lên từng nhịp, hòa với nhịp bước chân.

Họ rẽ vào một con đường nhỏ dẫn đến công viên gần đó.

Những cây cao trải dài hai bên, ánh đèn vàng hắt xuống mặt đất những mảng sáng loang lổ, tạo ra một đường dẫn mờ ảo mà ấm áp.

Senku bước trước một chút, Stanley theo sau, rồi bất ngờ dừng lại.

"Chờ đã," anh nói, giọng trầm.

"Cậu đi trước như thế... tôi không muốn lạc cậu."

Senku quay lại, ánh mắt chạm ánh mắt anh.

Khoảnh khắc yên lặng, nhưng đủ để cả hai nhận ra rằng sự hiện diện của nhau giờ quan trọng hơn mọi lời nói.

"Anh cứ đi cùng tôi thôi."

Cậu cười khẽ.

"Đừng nghĩ rằng tôi sẽ lạc đâu, tôi đâu có phải con nít."

Stanley mỉm cười nhẹ, bước tới, nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ.

Không khí giữa họ tràn ngập sự dịu dàng nhưng rất thật - không cần cử chỉ quá lớn, chỉ là sự đồng điệu âm thầm, như cách hướng dương quay về mặt trời.

Họ ngồi xuống một băng ghế gỗ trong công viên.

Trước mặt là hồ nhỏ, nước phản chiếu ánh đèn vàng và ánh trăng, lung linh như hàng nghìn mảnh thủy tinh.

Cả hai lặng im một lúc, chỉ nghe tiếng gió thổi qua lá và tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ.

Stanley thở ra khẽ, giọng trầm nhưng mềm:

"Tôi... thích những buổi tối như thế này."

Senku quay sang nhìn anh, ánh mắt dịu hơn, nụ cười khẽ:

"Tôi cũng vậy.

Không phải là khoa học, không phải là thử nghiệm... chỉ là... thế này thôi."

Stanley gật đầu, ánh mắt vẫn trầm ổn nhưng ấm áp:

"Thật dễ chịu khi không phải giải thích hay chứng minh gì cả."

Senku hít một hơi sâu, cảm nhận từng cơn gió, từng âm thanh nhỏ, từng mùi hoa còn vương trên áo.

Cậu nhận ra rằng cảm giác bình yên này - vì có Stanley ở đây, quý giá hơn bất cứ thành tựu nào mà cậu từng đạt được.

Stanley bất ngờ nghiêng người, đặt nhẹ tay lên ghế gần Senku, như một lời mời mà không cần lời nói.

Senku cảm nhận hơi ấm lan truyền qua khoảng cách rất nhỏ, tim khẽ nhói lên, nhưng lại dịu hẳn.

"Cậu... có biết không?"

Stanley nói, giọng nhỏ, trầm.

"Tôi... tôi thấy mình muốn ở bên cậu lâu hơn."

Senku nhìn anh, ánh mắt không né tránh nữa, chỉ là dịu dàng và thật lòng:

"Tôi cũng vậy."

Khoảnh khắc ấy kéo dài, chỉ có hai con người, một băng ghế, và ánh sáng vàng nhè nhẹ từ đèn công viên.

Không lời tỏ tình rườm rà, không cử chỉ ồn ào—chỉ là sự hiện diện và thừa nhận cảm xúc.

Senku dựa nhẹ vào lưng ghế, nhắm mắt một chút, hít sâu.

Hương hoa hướng dương từ tiệm dường như vẫn còn đâu đây, hòa cùng mùi đất ẩm và gió tối.

Cậu mỉm cười khẽ, cảm giác dịu dàng tràn ngập cả người.

Stanley quay mặt sang, ánh mắt nhìn cậu thật lâu.

Không nói gì, chỉ giữ im lặng.

Nhưng trong im lặng ấy, Senku cảm nhận được một lời hứa chưa nói ra, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ rời đi.

Bóng tối kéo dài trên hồ, trên băng ghế, và trên hai người.

Nhưng Senku không hề sợ hãi.

Ngược lại, cậu thấy tim mình bình yên đến lạ - bởi vì Stanley đang ở đó, và lần đầu tiên, Senku cảm nhận rằng một tình cảm âm thầm, dịu dàng, nhưng thật sâu đậm vừa mới chớm nở, như những cánh hướng dương luôn hướng về ánh mặt trời.

Stanley bỗng quay sang nhìn Senku, ánh mắt sâu lắng như muốn đọc hết tâm tư cậu.

"Senku... hôm nay, tôi... tôi muốn nói với cậu một điều."

Senku khẽ cười, ánh mắt lấp lánh.

"Anh nói đi, tôi nghe."

Stanley hít một hơi sâu, đôi mắt không rời mắt cậu, ánh sáng từ đèn chiếu lên khuôn mặt nghiêm túc nhưng dịu dàng.

"Từ lần đầu tiên tôi bước vào tiệm hoa của cậu, khi cậu còn vụng về, lúng túng với những bông hướng dương...

Lúc đó, tôi chỉ nghĩ rằng mình có lẽ nên vào tiệm mua chút gì đó cho vui vì tôi thấy tiệm mới khai trương.

Nhưng không, tôi đã nhận ra một điều.

Có lẽ lúc đó tôi đã... thích cậu.

Cách cậu bối rối, ánh mất của cậu - Senku, nó làm tôi có cảm giác xao xuyến lạ kì.

Kiểu như ... rung động.

Sau khoảng thời gian tiếp xúc với cậu.

Tôi... tôi thích cậu, Senku.

Tôi không thể giấu nữa.

Tôi thật sự thích cậu."

Senku khẽ nhíu mày, tim như ngừng đập trong khoảnh khắc.

Cậu nhìn Stanley với vẻ mặt hơi lúng túng và ửng đỏ.

"Anh... thật sao?"

Stanley gật đầu, bước lại gần, khoảng cách chỉ còn đủ để Senku cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh.

"Thật.

Tôi đã chờ để nói điều này từ lâu... và hôm nay, tôi muốn cậu biết."

Senku nuốt khan, bàn tay khẽ run.

Cậu không biết từ đâu trong lòng mình tràn lên một niềm hạnh phúc ấm áp, xen lẫn sự hồi hộp không tên.

Ánh mắt Stanley dịu dàng, nhìn thẳng vào cậu, khiến mọi suy nghĩ logic về khoa học, về việc học, về tiệm hoa... bỗng chốc tan biến.

Chỉ còn lại cảm giác này - cảm giác được nhìn thấy và được thấu hiểu bởi một người mà trái tim cậu từ lâu đã hướng về.

Cậu khẽ nắm lấy tay Stanley, hơi run, nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui, vành tai cậu khẽ đỏ lên, miệng nở nụ cười hạnh phúc:

"Anh... anh cũng biết không?

Thật ra...tôi... tôi cũng thích anh.

Từ lâu rồi.

Không phải bây giờ mới biết đâu.

Cách anh nói chuyện, ánh mắt anh nhìn... tôi đều nhớ hết.

Mười tỷ phần trăm là tôi không hề nói dối!"

Stanley mỉm cười, nắm chặt tay cậu hơn, hơi ấm lan tỏa qua từng ngón tay.

Anh khẽ nghiêng người về phía cậu.

"Vậy là... chúng ta cùng nhau, thật sao?"

Giọng anh trầm, dịu, nhưng ngập tràn sự mong chờ.

Senku khẽ gật đầu, ánh mắt rực sáng, môi mấp máy:

"Ừ."

Stanley nhắm mắt một chút, cười khẽ, rồi nghiêng người chạm trán vào trán Senku.

Gió tối thổi qua, rung rinh từng cành cây, mang theo hương hoa hướng dương còn sót lại, hòa vào khoảnh khắc trọn vẹn ấy.

"Thật trùng hợp.

Senku.

Cả hai đều thích thầm nhau, thật thú vị mà."

Stanley nói khẽ, hơi ấm từ miệng khẽ phả vào mặt cậu.

Senku tai đỏ hết lên, mặt xũng xuất hiện mấy vệt hồng.

Cậu nhìn thẳng vào ánh mắt ấm áp, trìu mến của Stanley:

"Stanley, tôi thích anh."

"Tôi cũng vậy...

Senku.

Mãi mãi, tôi muốn ở bên cậu."

Senku khẽ nhắm mắt, khẽ tựa vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim hòa cùng nhịp tim Stanley.

Mọi căng thẳng, mọi mệt mỏi, mọi áp lực...

đều tan biến.

Chỉ còn lại hai con người, bàn tay nắm chặt, ánh mắt tràn đầy yêu thương và một tình cảm vừa được thổ lộ nhưng chắc chắn.

Họ im lặng, không ai nói gì thêm, nhưng từng ánh mắt, từng hơi thở, từng nhịp tim đều truyền tải tất cả.

Ánh sáng vàng từ đèn đường chiếu lên mặt hồ, phản chiếu thành những vệt sáng lung linh, nhấp nháy như hàng nghìn vì sao rơi.

Lá cây rung rinh theo gió, tiếng nước vỗ vào bờ, tất cả đều trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc lãng mạn và yên bình, dịu dàng nhưng đầy sức sống này.

Senku mở mắt, nhìn Stanley thật lâu.

Trong ánh mắt anh, cậu thấy sự dịu dàng, ấm áp, và cả một lời hứa chưa nói ra nhưng chắc chắn rằng họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách.

Cậu khẽ cười, siết chặt tay Stanley thêm lần nữa.

"Anh Stanley... từ nay, bất cứ chuyện gì xảy ra, tôi muốn ở bên anh," Senku thì thầm, giọng khẽ run nhưng đầy quyết tâm.

Stanley siết tay cậu chặt hơn, ánh mắt lấp lánh niềm vui và yêu thương:

"Tôi cũng vậy...

Senku.

Chúng ta sẽ cùng nhau bước qua mọi mùa nắng, mọi hoàng hôn, mọi ngày dài phía trước."

Senku nhắm mắt, dựa đầu vào vai anh, hít sâu hương nước hoa hồng trên người anh.

Trái tim cậu bình tĩnh lại, nhưng nhịp đập vẫn mạnh mẽ - mạnh mẽ vì tình yêu vừa thổ lộ, và vì biết rằng Stanley cũng đã đồng điệu với cậu.

Họ ngồi đó, im lặng, tận hưởng khoảnh khắc lãng mạn, dịu dàng nhưng sâu lắng.

Không cần những lời tỏ tình hoa mỹ hay cử chỉ ồn ào, chỉ là sự hiện diện, bàn tay nắm chặt, ánh mắt tràn đầy yêu thương, và trái tim đồng điệu.

Gió thổi qua, hồ nước lung linh phản chiếu ánh đèn, lá cây rung rinh, và hương hoa hướng dương tràn ngập trong không gian.

Senku cảm nhận rằng khoảnh khắc này sẽ in sâu vào tim mình, như những bông hướng dương vươn về ánh sáng - rực rỡ, kiên định và bền bỉ.

Stanley khẽ nâng cằm Senku lên, anh nghiêng đầu, chạm trán vào trán Senku lần nữa, giọng thì thầm:

"Chúng ta sẽ cùng nhau, đúng không?"

Senku mỉm cười, cảm nhận nhịp tim anh hòa cùng nhịp tim mình:

"Ừ... chúng ta sẽ cùng nhau."

Âtnley mỉm cười rồi hôn cậu, nụ hôn nhẹ nhàng, không thô bạo, không vồ vập.

Từ từ và chậm rãi.

Cậu cũng không từ chối, nhẹ nhàng quàng lấy cổ anh mà đáp trả nụ hôn nồng cháy khác.

Buổi tối đó, dưới ánh đèn vàng, giữa hồ nước lấp lánh và mùi hoa hướng dương ngọt ngào, hai trái tim đã tìm thấy nhau.

Một tình yêu vừa chớm nở, lãng mạn, dịu dàng nhưng chắc chắn, như ánh sáng của những bông hướng dương rực rỡ giữa nắng vàng, bắt đầu hành trình mới - hành trình trọn vẹn của hai con người, song hành và đồng điệu.

"Khoan đã, cơ mà... cần đổi xưng hô không?"

Senku ngơ ngác hỏi.

Stanley che miệng cười lớn.

Cậu thì không hiểu gì, xị mặt ra nhưng chỉ khiến anh thêm buồn cười vì sự ngây ngô của cậu.

Bĩnh tĩnh lại, Stanley khẽ vuốt tóc cậu.

"Như nào cũng được, miễn là cậu thích thì tôi sẽ chiều theo ý cậu."

"À... chắc em anh nhỉ.

Dù sao anh cũng hơn tôi tận mười hai tuổi lận."

Senku đưa tay vuốt cằm gật gù như thể vừa tìm ra được lời giải bài toán khó nào đó.

Stanley không phản bác, không từ chối.

Anh gật đầu.

"Vậy cũng được.

Em thích gì tôi chiều em thứ đó.

Miễn sao em thấy vui là được."

"Vậy sao.

Anh đúng là một người đàn ông ga lăng nhỉ."

Stanley và Senku nhìn nhau cười đắm đuối.

Không khí đang lãn mạn thì bị tiếng "ọt ọt ọt" từ bụng cả hai xé tan.

Cả hai đứng hình nhìn nhau.

"Khụ khụ khụ..."

Senku là người đầu tiên lên tiếng, nhưng mà là ho để xua tan cái gượng gạo này.

Mặt cậu đỏ như trái cà chua vậy.

Stanley cũng chỉ biết cười.

"Vậy là em với tôi chưa ăn gì nhỉ?

Đi ăn nhé."

Senku nhíu mày, cười khẽ, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm hạnh phúc.

"Đi đâu cũng được.

Miễn là có anh bên cạnh."

Họ đứng dậy, đi bộ ra khỏi công viên, bước xuống con phố nhỏ rải sỏi.

Ánh đèn đường chiếu lên những mảng sáng loang lổ trên mặt đất, tạo thành một khung cảnh mờ ảo nhưng ấm áp.

Tiếng bước chân hòa cùng tiếng gió, tiếng lá xào xạc, tạo nên một giai điệu dịu dàng như đang dẫn lối cho hai trái tim vừa tìm thấy nhau.

Stanley dẫn Senku tới một quán ăn nhỏ ven phố, nơi ánh sáng đèn vàng chiếu rọi vào bàn gỗ ấm áp.

Quán vắng, chỉ còn vài khách lẻ tẻ, tạo nên một không gian riêng tư, phù hợp cho một buổi tối đầu tiên chính thức của họ.

Họ ngồi đối diện nhau, nhìn nhau cười, ánh mắt chạm nhau liên tục.

Senku cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài.

Anh chàng này...

Stanley... trầm ổn, dịu dàng, và vẫn ấm áp như ánh hoàng hôn vừa rời khỏi công viên.

"Khi chúng ta ở cạnh nhau như thế này," Stanley bắt đầu, giọng trầm và nhẹ, "tôi cảm thấy... thế giới ngoài kia không còn quan trọng nữa.

Chỉ còn em và tôi."

Senku cười khẽ, ánh mắt ngập tràn yêu thương.

"Em cũng vậy... cảm thấy bình yên, dịu dàng... khi có anh bên cạnh."

Họ gọi đồ ăn, nhưng hầu như không ai để tâm đến món ăn.

Cả hai chỉ nói chuyện, cười đùa, kể cho nhau nghe những điều nhỏ nhặt, từ việc khách hàng mua hoa đến những thí nghiệm khoa học dở khóc dở cười của Senku.

Mỗi tiếng cười của Stanley đều khiến tim Senku nhói lên một cách ngọt ngào, và mỗi câu chuyện vụng về của Senku lại làm Stanley mỉm cười rạng rỡ.

"Em biết không," Stanley nói, nghiêng đầu nhìn Senku, "khi nhìn em cắt tỉa những bông hoa hướng dương trong tiệm... anh đã biết mình muốn ở bên cậu."

Senku đỏ mặt, nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui, cười khẽ:

"Anh thật quá đáng... mà em cũng thích anh nhìn thấy em vụng về như thế."

Stanley cười khẽ, giọng trầm và ấm áp:

"Anh thích tất cả về cậu, Senku.

Cả khi em nghiêm túc, cả khi em vụng về... và cả khi em cười như thế này."

Senku cảm thấy tim mình như muốn vỡ tung vì hạnh phúc.

Cậu cúi đầu, nhấn nhẹ bàn tay lên tay Stanley, như để cảm nhận chắc chắn rằng đây là thật, rằng Stanley thật sự ở đây, và rằng tình cảm của anh cũng thật như chính nhịp tim cậu đang đập dồn dập.

Sau bữa tối, họ rời quán ăn, đi bộ trở lại công viên.

Đêm đã xuống hẳn, bầu trời đen thẫm nhưng được điểm xuyết ánh sáng vàng từ những chiếc đèn đường và ánh trăng.

Không khí mát mẻ, thoang thoảng hương hoa hướng dương và lá cây ẩm ướt, tạo nên một không gian lãng mạn đến mức tim Senku vẫn nhảy loạn nhịp mỗi khi ánh mắt chạm vào Stanley.

"Hôm nay... thật tuyệt," Senku thì thầm, giọng khẽ run, nhưng ánh mắt đầy dịu dàng.

"Nói thật... em không muốn kết thúc ngày hôm nay đâu."

Stanley mỉm cười, bước đến gần, vòng tay qua vai Senku.

"Anh cũng vậy... và cũng không muốn rời xa em..."

Senku cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua vai anh, nhịp tim họ hòa cùng nhau.

Khoảnh khắc ấy thật bình yên, dịu dàng, và cũng đầy sức sống.

Mọi thứ xung quanh như ngừng lại, chỉ còn họ và cảm giác trọn vẹn khi được ở bên nhau.

Stanley nghiêng đầu, áp trán vào trán Senku, giọng trầm mà ngọt ngào.

"Senku... anh yêu em."

"Em cũng thế, Stanley."

Họ đứng đó, giữa ánh đèn vàng và ánh trăng chiếu xuống mặt hồ, nắm tay nhau, không nói gì thêm.

Mọi lời tỏ tình, mọi cảm xúc đều được truyền tải qua ánh mắt, bàn tay nắm chặt, nhịp tim hòa nhịp.

Không cần hoa mỹ hay rườm rà, chỉ là sự hiện diện trọn vẹn, sự đồng điệu trong trái tim và tâm hồn.

Buổi tối ấy, dưới ánh trăng và ánh đèn, giữa hương hoa hướng dương thoang thoảng, hai trái tim vừa tìm thấy nhau bắt đầu hành trình mới - lãng mạn, dịu dàng, nhưng chắc chắn.

Một tình yêu vừa nở, như những bông hướng dương hướng về ánh sáng, rực rỡ và bền bỉ, vươn mình qua thời gian, bất chấp mọi thử thách phía trước.

"CÁI GÌIIII??!"

Tiếng hét chói tai của Byakuya vang lên khắp tiệm, khiến Senku giật bắn mình.

Ông đứng chết lặng trước cảnh tượng mà mắt mình không tin nổi: Senku đang nắm tay Stanley, ánh mắt trìu mến nhìn anh, môi khẽ mỉm cười.

Stanley, với nụ cười điềm tĩnh và ánh mắt dịu dàng, vẫn bình thản giữ chặt tay Senku.

Xeno, như mọi khi, vẫn ung dung tựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt nửa khinh bỉ, nửa giải trí, nhìn Byakuya đang đứng trân trân như người mất hồn.

"Ôi dào, Byakuya, cứ từ từ thôi.

Chuyện này mà cũng làm anh sốc thế à?"

Xeno nhếch môi, giọng nhấn nhá vừa đủ để trêu chọc.

Byakuya tiến tới gần Senku, khuôn mặt tái mét, đôi tay run run bấu chặt vai con trai, nước mắt trào ra, khó kìm nén.

"Đ-Đây là... người yêu con á...

Stanley?

S-Sao anh có thể...?!"

Stanley cười, giọng trầm nhưng thân thiện:

"Sao lại không chứ, lâu rồi mới gặp anh Byakuya mà.

Không ngờ lại thấy khung cảnh này."

Anh nghiêng đầu, ánh mắt ấm áp nhưng vẫn giữ tay Senku thật chặt.

Byakuya hít một hơi dài, trán nhăn lại, rồi lắp bắp:

"SENKU...

TẠI SAO... tại sao con không nói cho ba biết là con đã có người yêu chứ?

Tại sao con lại nói cho Xeno biết trước mà không phải ba?!"

Senku khẽ cười, cười gượng, ánh mắt lóe lên sự ngượng ngùng lẫn bối rối.

Cậu nhìn Xeno, người vẫn ung dung nhâm nhi cà phê, ánh mắt đầy vẻ "tôi đã biết từ lâu rồi", khiến cậu không khỏi thở dài.

"Ôi, ba à, con chỉ là... chưa nghĩ tới khoảnh khắc này thôi mà."

Senku lí nhí, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng đôi má đỏ rực.

Xeno nhún vai, giọng trầm và nhấn nhá:

"Cậu ta giỏi giấu giếm thật đấy, Byakuya.

Nhưng mà... nhìn Senku hạnh phúc như vậy, tôi thấy cũng dễ chịu mà.

Đúng không nào, Stanley?"

Stanley gật đầu, mỉm cười, ánh mắt nhìn Senku đầy trìu mến.

"Ừ, tôi nghĩ...

đây chính là Senku mà tôi yêu.

Cậu ấy đáng yêu, thông minh... và biết quan tâm.

Tôi muốn ở bên cậu ấy, không chỉ hôm nay mà là mãi mãi."

Byakuya thở hổn hển, trán nhăn lại nhưng vẻ mặt dần mềm ra.

"Hừ... hừ... thì ra... là vậy...

Ta không nghĩ Senku của ta lại... yêu bạn thân của Xeno thôi."

Ông giọng vừa giận, vừa lo, vừa lộ rõ vẻ xúc động, nước mắt vẫn lăn dài trên má.

Trông ông cứ như một đứa trẻ khóc lóc vì đánh mất chiếc kẹo vậy.

Stanley cười khẽ, nghiêng đầu nhìn Byakuya: "Byakuya, yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc Senku thật tốt thay anh, ... và... chắc chắn sẽ không để anh lo lắng quá đâu."

Byakuya hít một hơi sâu, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị vốn có, nhưng vẫn khó giấu nụ cười: "Hừm... nếu cậu đã quyết định... thì ta... sẽ theo dõi cậu.

Nhưng nhớ nhé, Stanley...

đừng làm Senku buồn.

Tôi sẽ không tha cho anh đâu."

Stanley đỏ mặt, nhưng ánh mắt tràn đầy quyết tâm: "Vâng... tôi biết... và tôi sẽ làm hết sức để Senku hạnh phúc có thể.

Giống như cách em ấy chăm hoa vậy."

Xeno đặt cốc cà phê xuống, nhếch môi cười: "Tốt lắm.

Bây giờ thì mọi chuyện rõ ràng rồi.

Senku, hãy tận hưởng hạnh phúc của mình đi, đừng lo lắng quá.

Chỉ cần nhớ, tình yêu cũng cần kiên nhẫn... và một chút mạo hiểm."

Stanley nghiêng người, áp trán nhẹ vào vai Senku, giọng trầm mà dịu dàng: "Anh sẽ luôn bên em... không rời đâu."

Senku khẽ nắm chặt tay Stanley, ánh mắt sáng rực hạnh phúc: "Em cũng vậy... và em sẽ luôn hướng về anh, giống như hướng dương luôn hướng về ánh sáng."

Không gian trong phòng khách yên lặng, chỉ còn ánh hoàng hôn chiếu vào từ cửa kính.

Xeno nhấp một ngụm cà phê, cười khẽ, còn Byakuya đứng cạnh, mắt vẫn dõi theo Senku, vừa lo lắng, vừa xúc động, vừa ngỡ ngàng trước tình yêu đầy bất ngờ nhưng rực rỡ, mới mẻ này.

______________________________

Vậy là end bộ này rồi.

Chúc bạn đọc vui vẻ.

Bye bye~
 
Back
Top Bottom