Hài Hước [st sơn thạch× neko lê] anh và em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
374229471-256-k497936.jpg

[St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
Tác giả: Melonn00
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

onshort của tất cả chuyện có thật hoặc giả tưởng
có cả trong ctr ATVNCG
bất chấp mọi thể loại🙂)
sói × mèo
sói ôn nhu
mèo mỏ hỗn



stneko​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [StuartKaine] Truy Vết
  • [ST - Hay - Hoàn] Hầu Môn Kiêu Nữ
  • [StuartKaine] Truy Vết
  • [StanSenXen] Black rose
  • [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    1. Môi xinh, Môi Ngọt


    St Sơn Thạch- Anh

    Neko lê- cậu

    Mở đầu nhẹ nhàng tình cảm, chỉ có hôn thôi

    Anh Trai Vượt Ngàn Trông Gai là một trong những chương trình thực tế được mọi người theo dõi và yêu thích hiện nay

    Neko lê, cậu cũng là một trong những anh tài tham gia vào chương trình này, tập 1 cậu được xếp vào nhóm có tên là 'anh tài bí ẩn' và trong nhóm đó có ST Sơn Thạch, Thanh Duy, BB Trần và (S) Trong Hiếu

    Bản thân cậu khi được xếp vào nhóm này cậu cũng cảm thấy có một chút tự ti vì bản thân cậu là một đạo diễn, cậu chưa bao giờ đứng trên sân khấu nhất là sân khấu lớn thế này, cậu là rapper nên cậu có những khuyết điểm đó là cậu không giỏi về nhảy và hát

    'Người lạ ơi...xin cho tôi mượn bờ vai

    Tựa đầu gục ngã vì mỏi mệt quá....'

    Bài hát vang lên cậu cảm thấy như tình trạng của cậu bây giờ vậy, cậu tập không lệch nhịp thì cũng sai tay, sai chân, đúng là trông gai mà...

    "Hiếu: 1 2 3 4 5 6 7 8....2 2 3 4 5 6 7 8"

    Tiếng nhịp cứ lập đi lập lại mọi người thì theo kịp còn riêng cậu thì có vẻ khó khăn nên chậm hơn so với mọi người

    "Hiếu: Neko Neko...cái bước chân của ông...dài quá...mọi người thì đang ở đây còn Neko thì ù ra kia rồi...nó lệch...dã mang í..."

    "Neko: ok ok"

    Cậu cật lực tập lại nhưng hết khó khăn này cũng đến khó khăn khác nhưng cậu không bỏ cuộc, cậu không cho mình chùng bước dễ dàng như vậy

    Cậu siêng năng đến nỗi mọi người giải lao cậu vẫn tập, khi giải lao hầu như chẳng ai để ý đến cậu mà hoàn toàn thư giãn, nhưng có một ánh mắt luôn dành cho cậu, chứng kiến được sự nổ lực và siêng năng khủng khiếp từ cậu

    Anh tiến đến ngỏ ý giúp đỡ cậu chỉnh sửa lại động tác, mắt cậu sáng bừng lên mừng rỡ, anh như một cái phao cứu sinh xuất hiện khi cậu rơi vào vực thẩm...

    "Ừm...cậu có cần tôi giúp không, tuy không phải chuyên môn nhưng có lẽ tôi vẫn sẽ giúp được các lỗi nhỏ của cậu"

    "Được...được chứ"

    Hai người bắt đầu luyên tập cùng nhau, họ phối hợp với nhau để cùng sửa những lỗi của bản thân, rồi căn phòng tập cũng trở nên chống trãi khi BB Trần theo Thanh Duy ra một phòng khác để luyện thanh còn (S)trong thì có việc về trước

    Tập đi tập lại với tần số nhiều lần khiến cậu và anh thấm mệt, cậu chịu thua mà ngồi bịch xuống đất mà thở dốc

    "Ha...

    Mệt thật đó..."

    Anh đang nhảy thì cũng dừng lại nhìn cậu, có lẽ là chúng ta nên nghĩ ngơi một chút

    Anh ngồi xuống cạnh cậu

    "Cậu đã tốt hơn nhiều rồi, cứ tiếp tục mà phát huy" Anh nhìn cậu cười khích lệ cậu

    "Ha...sời mấy cái này...đơn giãn"

    Mới được khen có tí mà đã sĩ rồi, đúng là không được gì ngoài cái sĩ, tên 'Sơn Sĩ' hợp với cậu ta thật

    "Cậu ngồi đây nhé, tôi đi mua nước" Anh vỗ nhẹ lên đùi cậu rồi đứng dậy

    "Lẹ đi, mẹ khát lắm rồi con"

    ...

    Sau khoảng 15p anh quay trở lại thấy cậu đã ngủ gục từ lúc nào, hai tay cậu ôm đầu gối còn đầu thì dựa vào tường

    Anh không nỡ kêu cậu dậy liền nên ngồi xổm đối diện nhìn cậu

    Biết gì không, không ngờ khi ngủ cậu lại dễ thương đến vậy, đặc biệt là môi của cậu, môi còn trai là lại có màu hồng đào căng mọng và xinh đến lạ

    Anh đờ đẫn, mắt anh hết nhìn mặt cậu rồi lại lướt xuống nhìn môi cậu mà khó khăn nuốt nước miếng...

    "Không biết khi hôn lên sẽ có cảm giác thế nào...nhỉ..."

    Anh bừng tỉnh, tự vả vào mặt mình, aiss nói cái quái gì vậy chứ cậu ta là con trai là con trai

    Anh lấy trai nước ịn nhẹ lên má cậu, cơn lạnh truyền đến khiến cậu tỉnh giấc, nhưng khi mở mắt ra

    "Cái con mẹ này đi mua nước gì lâu giữ vậy, coi chừng đuổi việc bây giờ nhaaa"

    "Đúng là...mẹ kế tàn độc"

    Anh nhìn cậu cười khà khà và đưa chai nước cho cậu, anh uống nước nhưng vô tình mắt lại lia qua phía cậu

    Môi xinh chu chu ra mà uống nước, nước thì cứ chảy xuống ngần cổ trắng của cậu, nơi chiếc yết hầu đang dâng lên xuống, một khung cảnh chết người mà...anh nuốt nước miếng lần hai, cũng chẳng hiểu cảm giác này là gì nữa

    Anh quay mặt sang hướng khác, tay vặn chai nước còn miệng thì kêu cậu nhanh chóng đi tập

    "Con người chứ có phải trâu đâu, từ từ để mẹ mày nghỉ ngơi nữa

    "Không có được, nghĩ nãy giờ nhiều rồi"

    Anh đứng dậy trước mặt cậu tay thì đang kéo cậu đứng lên con mèo mập này lại sắp lười biếng rồi

    "Khôngggg muốn...a..."

    *rầm*

    Chẳng hiểu kéo kiểu gì mà cậu ngã đè lên người anh, cả hai người đau đớn nhắm tịt mắt, tay anh thuận tiện giữ ngay eo cậu

    "A...ui...đụ má đau...trời ơi...

    Tao tưởng tao chết luôn rồi"

    Cả hai từ từ mở mắt ra và mắt cả hai chạm vào nhau

    "A..."

    Tình cảnh bất ngờ khiến cả hai đơ người ra một chút, mặt cả hai sát vào nhau môi họ thì chỉ cách nhau vài cm

    "Cho tôi hôn cậu nhé?"

    Wtf anh vừa nói cái gì vậy, mặt cậu đơ ra không hiểu nghĩa câu anh nói là và chính bản thân anh cũng không thể hiểu vì sao anh lại nói như vậy

    "Mày nói cái quá-...a..."

    Đâm lao thì phải theo lao không để cậu từ chối hay trả lời anh lật người khiến cậu đang từ 'đè' thành 'bị đè' rồi nhanh chóng áp môi mình xuống môi cậu

    Không ngoài dự đoán môi xinh của cậu ngon thật nó khiến anh không làm chủ được bản thân nữa

    "Ưm...ha...n-này..."

    Cậu có vùng vẫy nhưng không đáng kể tay cậu bị anh giữ chặt phía trên đầu kiềm chặt cậu xuống đất, vì cậu đang đeo kính nên có chút vướng víu, anh thoát khỏi nụ hôn

    "Ha...cậu..."

    Tay đưa xuống kéo mắt kính cậu ra, lộ ra gương mặt ửng hồng, mắt thì có một tầng sương đọng trên đó

    Không dừng lại quá lâu anh lại nhắm vào môi cậu mà tấn công lần này lưỡi anh liếm nhẹ lên khóe môi cậu nhưng cậu không há miệng để anh đi vào

    "Ưm...a...ha..."

    Anh lại dứt nụ hôn ra nhìn cậu, vùng nhìn vừa thở hổn hển

    "Hả miệng và đưa lưỡi ra"

    Cậu nhìn anh ngạc nhiên

    "k-khôn-..."

    "Tôi không muốn ép cậu, nên hả miệng ra đi, nào"

    Không để cậu kịp từ chối thì anh đã lên tiếng, nhưng giờ đi đến đây cậu biết nếu không chịu anh cũng sẽ bắt ép cậu

    Gương mặt cậu đỏ ửng mà ậm ừ nhắm tịt mắt há miệng ra

    Anh không nói thêm gì liền lao vào cậu

    "Ưm..."

    Hơi thở cậu bị rút hết nên cậu cũng chẳng còn sức để chống cự nữa, anh cảm thấy có chút hài lòng, sau khoảng 15p dây dưa môi lưỡi cậu cũng vỗ nhẹ vào tay anh với ý thả cậu ra

    Cũng muốn thêm nhưng vì hết hơi nên cũng không thể ép cậu thêm được

    Anh dứt ra nghe một tiếng 'chụt'

    Từ môi cậu anh kéo ra một 'sợi chỉ bạc'

    Hai người nhìn nhau thỏa hổn hển, mặt cậu vẫn đỏ bừng, tay anh vẫn giữ chặt tay cậu trên đâu

    "Ha...không ngờ môi xinh mỏ hỗn mà lại ngọt đến vậy

    "Một lần nữa nha"

    "Ưm...không...aaa..."

    Mặc cậu phán kháng anh vẫn lao vào

    Căn phòng tập phát ra toàn tiếng Moo chạm môi, tiếng chụt chụt đầy ái muội
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    2. 'lấy vợ' hay 'làm vợ'


    ST Sơn Thạch- Anh

    Neko- Cậu

    Chuyện là 2 có cmt vào bài của ST

    Nguyên văn là như này

    "Neko: Người sói ơi cắn em đi"

    "ST: Cắn ở đâu?

    Hãy chọn một bộ phận?"

    T đọc được cái này thì não t đeo thể nào suy nghĩ một cách bình thường được 🤡 nên t quyết định chương này t cho 'đạo tàn bụ' mới vừa

    Trong một khu rừng ở phía Bắc, có một nơi được gọi là xứ sở của linh thú, tại sao gọi là linh thú, vì họ vẫn sở hữu vóc dáng của một còn người nhưng lại có đuôi và tai như những con thú vậy

    (Khúc này t bịa nên chắc là không đúng đâu 🙂) )

    Xứ sở linh thú được chia thành nhiều khu vực của các loài khác nhau, trong đó có 2 chỉ tộc nằm cạnh nhau là tộc 'Linh Miêu' *còn được gọi là 'Mèo'* và tộc 'Người sói' nhưng giữa hai chỉ tộc này lại đưa ra một quy định cho nhau đó là vào ngày Nguyệt thực, ngày 'trăng máu' tộc 'Linh Miêu' phải hiến tế cho tộc 'Người Sói' một linh thú để tránh xung đột giữa hai nhà, gọi là hiến tế nhưng thật ra cũng có thể coi là gả chồng gả vợ cho hai bên điều đó cũng làm gia tăng thêm tình nghĩa

    Ngày này cũng đã đến, ngày Trăng Máu đã đến, bên làng bắt buộc phải 'hiến tế' một người, và người được chọn không ai khác ngoài cậu, một Linh Miêu sở hữu chiếc tai mèo và đuôi mèo trắng đen, đặc biệt cậu là một chú mèo đuôi cụt, chiếc đuôi cậu như một cục bông nhìn vô cùng dễ thương

    Bề ngoài thì dễ thương đó, nhưng tính cách thì không hề, đỏng đảnh, chảnh chọe, sĩ diện mà được cái mỏ còn hỗn

    Cậu cũng đã đến tuổi 'lấy vợ' cũng 30 mấy nồi bánh trưng rồi mà do mỏ cậu hỗn nên trong chi tộc không ai thoát khỏi cái mỏ cậu nên cậu ế đến giờ

    Cậu đang gom đồ để du hành qua làng bên kia, thì bỗng có tiếng gõ cửa, cậu đi đến mở cửa thì có hai nhỏ nhào vào bù lu bù loa mà ôm cậu khóc một cách giả tạo nhất có thể, đó là Duy Khánh và BB Trần

    "BB Trần: huhu sao anh lại bỏ đi lấy vợ, còn đâu những ngày tháng thức đêm trò chuyện cùng nhau, tâm sự cùng nhau nữa đây, ôi anh có biết anh làm vậy con tim em đau đến nhường nào"

    "Neko: cái gì vậy mẹ, tao đi lấy vợ chứ có phải đi chết đâu mà mày tụng"

    "Duy Khánh: Đúng đó, bé Thu sẽ rất là buồn khi anh đi lấy vợ đó, rồi ai sẽ cùng bé Thu sân si dì Lệ, ai sẽ bảo vệ bé Thu khi Bàm Công Nui và dì Lệ ăn hiếp bé Thu đây"

    "Neko: thêm con mẹ này nữa, thì bây giờ Bàm Công Nui ăn hiếp mày thì mày hiếp ngược lại nó đi, tao thoát được hai đứa mày là tao mừng lắm rồi hỡi 2 con người giả tạo đến tiễn tao vì muốn chiếm spotlight kiaa"

    Một màn chia tay không thể cảm lạnh hơn, rồi cậu cũng lên đường để cho kịp giờ, khu rừng rộng lớn có một người đang đùm đề vác đồ đi 'lấy vợ'

    Cậu cũng đã đến được cổng của tộc Người Sói, chính trưởng làng là người ra chào đón cậu

    "Trưởng Làng: Chào mừng cậu đã đến với nơi đây, còn được gọi là tộc Người Sói"

    "Neko: chào ông, hân hạnh được gặp ông"

    Cậu đưa tay ra bắt tay với trưởng làng, rồi trưởng làng bắt đầu đưa cậu đi tham quan một vòng, trong khi tham quan mắt cậu lia đến một khu vườn hoa có màu đỏ và trắng đỏ, chẳng hiểu sao cậu lại khá ấn tượng về loài hoa đó

    Trưởng làng giới thiệu, đây là bông hoa Cẩm Chướng

    "Neko: tôi có thể hái một bông được chứ"

    "Trưởng làng: cứ tự nhiên, xong rồi cậu vào phòng này ngồi chờ một chút tôi sẽ đưa đối tượng vào cho cậu"

    Trưởng làng chỉ về phía căn nhà cạnh vườn hoa Cẩm Chướng

    "Neko: ừm, được"

    Cậu ngồi xuống chiếc bàn gần đó cậu nhìn xung quanh

    "Đúng là, cái ổ 'chó' có khác, rộng thật"

    Mắt cậu lia đến ly nước được đặt trên bàn, lại có dán một tờ giấy 'nếu khát cứ uống' không nghĩ ngợi nhiều cậu cầm lên uống hết một hơi, đi một quãng như vậy vừa khát vừa mệt là điều tất nhiên

    Sau khoảng 10p thì chẳng hiểu sao cậu lại cảm thấy hơi nóng nực, đầu óc lại hơi choáng váng

    "Sao ở đây...nóng...sao chóng mặt giữ vậy ta...con mẹ nó...không ổn rồi"

    Cậu đứng dậy với ý loạng choạng đi về phía cửa thì vừa đi được vài bước cậu ngã xuống và xỉu tại chỗ, mất ý thức hoàn toàn

    Nói sơ về việc chọn đối tượng thì người sói không quan trọng về việc người được cử qua là đực hay cái, vì nếu đã là linh thú thì giới tính nào cũng có thể sinh con được

    Cậu lờ đờ mở mắt, chỉ thấy mình đang nằm trong một căn phòng khá tối, bóng đèo thì mờ mờ ảo ảo, cậu đưa tay lên xoa đầu rồi từ từ chống tay ngồi dậy

    "A...ui đau đầu quá...đây là đâu...sao lại...."

    *cạch*

    "Tỉnh rồi sao"

    Một người bước vào khá là đẹp trai đó, cũng gọi là dịu keo đồ đó

    "Khứa nào đây?

    Mày là ai?

    Tao đang ở đâu, đối tượng xem mắt của tao đâu"

    "Đối tượng xem mắt của cậu là tôi nè"

    Rồi anh nhìn cậu cười nhẹ

    "Ê sáng sớm sảng nắng hay mới đập đầu vô tường mà ăn nói xà lơ vậy, nói cái gì điên khùng điên khùng"

    "Em không tin thì để tôi cho em tin"

    "Ai em mày?

    Có chắc là lớn tuổi hơn không mà gọi em, khứa này hà-....ưm"

    Chẳng để cậu kịp nói thêm gì anh đến áp môi mình vào môi cậu, cậu vùng vẫy nhưng anh thì giữ chặt gáy cậu và đè cậu nằm xuống giường, tay đưa lên khống chế 2 tay cậu lại

    "Ưm...ha...này...thả...um..."

    Tất nhiên là anh không thả rồi, lưỡi anh liếm nhẹ lên môi cậu với ý cậu hả miệng nhưng cậu lại không hợp tác với anh, anh đi chuyển một tay xuống xóa eo cậu làm cậu nhột mà vô thức hả miệng ra, chớp lấy thời cơ anh luồn lưỡi mình vào càng quét khuôn miệng cậu, trong căn phòng vang lên tiếng chóp chép khiến người nghe phải đỏ mặt, dây dưa hồi lâu sức lực cậu cũng bị rút kiệt cậu không còn sức mà vũng vẫy nữa, anh di chuyển xuồng vầng cổ trắng ngần của cậu mà ngậm nhắm nó, cậu thì chịu thua mà nằm đó thở hổn hển với khuôn mặt ửng hồng mắt đọng lại tầng sương đầy dục vọng

    "Ha...ưm...mày...thằng chó này...ha...thả tao ra...a..."

    "Còn lâu nha cưng, đẹp chứ đâu có ngu mà thả, đã ăn thì phải ăn cho sạch chứ, miếng mồi múp rụp vậy mà"

    "Ha...không...thả tao raaa..."

    Một tay anh di chuyển từ eo cậu lên xoa hai hạt đậu hồng hào của cậu, bàn tay anh làm nó cứng lên

    "Ha...không...chỗ đó...ưm..."

    Người đè thì vẫn chuyên sâu mà tập trung vào chuyên môn là mukbang

    thịt mèo

    Người bị đè thì luôn miệng kêu thả ra nhưng không thành

    Đột nhiên anh xoay người cậu lại, làm mông xinh chổng cao lên trời

    "A...mày...tính làm gì...um..."

    1 ngón, 2 ngón

    Lực đẩy như một vòng tuần hoàn cứ lập đu lập lại mà ra vào bên trong cậu

    "Ha...ưm...đừng...a..."

    Cậu úp mặt xuống gối tay nắm chặt vào mép gối mà thở hổn hển

    "Ngoan nào"

    Sau khi cảm thấy đủ anh rút 2 ngón tay ra, từ phía sau anh chồm lên phía trước hôn nhẹ lên tóc cậu, vì anh biết khoảng khắc tiếp theo sẽ rất đau không nói không rằng anh đâm vào trong cậu, một phát lút cán...

    "Aiss chật quá"

    'A...aaaa...ha..."

    Bị tấn công bất ngờ người cậu cứng đờ há hốc miệng, nước mắt sinh lý cũng theo đó mà tuôn ra trên đôi gò má cậu, anh hiểu chứ nên chẳng động liền chỉ hôn khắp vai và lưng cậu với ý an ủi cậu

    "A...hư...a...đ-đau quá...ha..."

    "Ngoan...Từ rồi sẽ quen...em thả lỏng một chút sẽ thoải mái hơn...mèo con"

    "A...hum...hức a...không muốn...ha..."

    Cậu cứ báu chặt tay vào ga giường mà khóc nấc lên, anh đưa tay lên để cho cậu nắm lấy vì anh sợ tay cậu sẽ bị đỏ và đau

    Cảm thấy cậu có vẻ ổn hơn anh bắt đầu di chuyển hông một cách nhanh chóng và dồn dập

    "Aiss..."

    "A...ha...hức....chậm...chậm lại..."

    Dần dần cơn đau chuyển sang thành cơn sướng, cậu rên rỉ chẳng có điểm ngừng, anh thì cứ dồn dập trong cơ thể cậu, hai cá thể xa lạ lại va vào nhau tạo nên những tiếng động chỉ cần nghe cũng khiến người khác đỏ mặt, tiếng động đó như một vòng lặp, nó lặp đi lặp lại liên tục từ lúc trời ngã khuya đến khi bình minh sắp ló dạng cho một ngày mới

    "A...đừng...đừng ra bên trong...a..hức"

    "Yên lặng nào"

    "Đừng...đừng...tao không muốn có bầu...ha...ưm...a..."

    "Nín, có hay không cũng không đến lượt cậu quyết định"

    "A...ha...k-không...aaaaa..."

    Và thế là chuyện gì cần làm cũng đã làm xong, một người thì thỏa mãn chìm vào giấc ngủ, một người thì ngất đi trong vòng tay người kia, vậy mới nói, em tưởng chừng như lấy vợ nhưng không ngờ em lại thành vợ người ta, thôi để kiếp sau em làm lại, nếu có lại, thì vẫn nằm dưới thôi em...

    T tính ghi nhiều hơn nữa nhưng t sợ t không dám nhìn mặt 2 anh, nên tém lại, mới nhiêu đây mà sau lưng t nguyên cái ổ quỷ rồi 🙂
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    3. anh Kiểm Lâm và 'vợ bé'


    Thơm phức í aa 🥸 (phứt hay phức?)

    🙂? :Xêkô-chan cho phép chúng ta gáy

    Cái dit me tấm hình soft quá aaaa

    Ê nay cho phép t nói nhiều một chút tại vì trong một buổi tối t bị thồn quá nhiều cơm, cảm ơn anh 6 đã giúp anh Kiểm Lâm tìm lại bản ngã là cô vợ bé của mình...

    Thôi xàm ghê, vô vấn đề chính đi

    Cuối cùng ngày này cũng đã đến, ngày mà cả nhóm 'Anh tài bí ẩn' sẽ duyệt sân khấu lại lần cuối và sẽ mở màn cho buổi solo của tập 2

    Nói không căng thẳng là nói xạo, tâm trạng cậu đã bất ổn từ lúc duyệt thử sân khấu rồi, nhưng cũng giảm bớt một phần vì trong nhóm cậu còn có vị thái tử BB Trần, cậu đang hát thì 'cô ta' hết uốn éo, cọ vào người cậu, mà được cái cậu cũng tích cực diễn theo lắm, cũng ôm eo rồi uốn theo

    Nhưng cậu đâu biết rằng, gần đó có một anh mắt cứ nhìn chằm chằm cậu khi cậu vẫn đang tập trung để hoàn thành ca khúc solo của mình

    Khỏi cần nói cũng biết, người ngoài nhìn vào là biết anh đang ghen đỏ mặt rồi, nhưng anh nào dám nói

    Đợi khi diễn xong anh 'gặp riêng' cậu nói chuyện cũng được

    ...........

    "A...hưm đừng mà...mọi người nghe thấy bây giờ...a...ha"

    "Họ đang xem trình diễn ở ngoài, không ai quan tâm những tiếng động trong phòng thay đồ đâu"

    Trong căn phòng thay đồ nào đó, có hai bạn trẻ đang bận quấn quýt nhau khi những người khác đang xem các màn trình diễn của các nhóm còn lại trên sân khấu

    Có chuyện gì vậy?

    Nếu muốn biết thì quay lại khoảng 15p trước, khi cả nhóm đã trình diễn xong thì đâu đó có một người đang ủ mưu một điều gì đó...

    *phòng chờ*

    "Neko: aaaaaaa diễn xong rồi mẹ ơiii"

    "(S) trong Hiếu: mọi người giỏi quá, tuyệt vời, nhóm mình làm quá tốt rồi"

    "BB Trần: cần nói nữa sao, quá tuyệt vời aaa"

    "ST: nhóm quá xuất sắc"

    "Thanh Duy: quá mệt mỏi"

    "Neko: vượt qua được một trông gai rồi aaa, nhưng mà...bây giờ mọi người vào phòng chờ luôn hay đi thay đồ"

    "BB Trần: thôi đang đẹp thay gì sớm"

    "Neko: đẹp chỗ nào má, con mẹ này bề ngoài đã xấu mà được cái sĩ với nết cũng ngang nữa"

    Cả nhóm cười khờ trước câu nói của cậu rồi cả 4 người đều đi về cùng một hướng đó là phòng chờ, còn cậu thì quẹo thẳng vào hướng phòng thay đồ, trong phòng thay đồ hiện tại chỉ có mình cậu

    "Aiss cái con mẹ này mặc nóng vãi lon"

    Nói rồi cậu đi lấy cho mình một chiếc áo sơ mi trắng khá mỏng cũng khá mát mẻ và thoải mái, đang gài các cúc áo cuối cùng thì

    *cạch*

    Tiếng mở cửa vang lên

    Vì cậu đang quay lưng về phía cửa nên cậu có chút giật mình mà quay lại

    Có một bóng người bước vào, không ai khác là con mẹ ST Sơn Thạch

    "A đụ má giật mình, con mẹ này làm giật mình, đang thay đồ"

    Anh không nói gì nhìn chằm chằm vào cậu, chẳng hiểu sao cậu mặc chiếc áo này lại 'xinh' đến lạ thường

    "Rồi tao hỏi không trả lời má, chảnh chó"

    "À...không...tôi hơi..."

    Anh bước vào tay thuận tiện đưa tay khóa cửa từ bên trong, anh bước lại gần cậu hơn một chút

    Cậu cũng cảm thấy có chút lạ nên quay sang nhìn anh

    "Rồi vô đây làm gì, chỗ người ta đang thay đồ, không lẽ...mấy người định làm gì tuiii!!!"

    "Ô...vô đây gặp em đang thay đồ là vô tình...nhưng mà có ý định làm gì em thì là thật"

    Anh đút hai tay vào túi quần nhìn em từ trên xuống dưới lại còn nở nụ cười bí ẩn, ý gì?

    "Con mẹ này khùng rồi, nói chuyện xà lơ ghê, với lại cất cái biểu cảm đó đê!

    Biết ngon rồi"

    Nói rồi cậu cũng lơ anh mà quay lưng đi về phía nhà vệ sinh để chỉnh trang lại một chút, cậu không gài hết hàng cúc mà chỉ gài đến ngang ngực làm cho chiếc cổ khoét sâu, cậu kéo 1 bên áo ra làm lộ phần đã trắng ngần, thơm

    Rồi cậu luồn tay và xoa từ vai và những khu vực xung quanh đó cử bản thân, vì cậu cũng cần được xoa bóp một chút

    Anh đi theo cậu thấy cảnh này cũng không kiềm được mà đến khoác vai cậu

    "Chà, mỏ hỗn mà coi bộ cũng ngoan, xinh yêu phết, lại còn ngon nữa"

    "Húp không?"

    Bản tính trêu ngươi trổi dậy cậu quăng ra một câu làm anh cũng đơ vài giây

    "H-hả..."

    "Khen ngon thì tao hỏi mày muốn húp thử không???"

    Cậu vừa nói vừa đưa tay xoa đều từ vai xuống ngực của bản thân vì cũng khá mệt mỏi sau phần trình diễn vừa rồi

    Chỉ là một câu nói đùa nhưng cậu đâu nghĩ anh làm thật

    Anh không nói gì khéo cậu xoa mặt về hướng mình và ép cậu vào bồn rửa mặt

    "Được mời thì có ngu mới không hưởng"

    "Ê ê tao đùa...buông ra...mọi người đang đợi bên ngoài đấy"

    "Em đùa, nhưng tôi làm là thật"

    Anh không nói thêm gì một tay giữ chặt 2 tay cậu một tay thì đặt ngay lưng kéo cậu vào sát anh hơn để anh thuận tiện rải những nụ hôn lên cổ cậu, đồng thời là vì anh đang ép cậu vào bồn rửa mặt nên anh kê tay ở lưng cậu thì lưng cậu cũng không bị đau khi bị ép vào quá chặt

    "A...thằng này...mày điên à...ưm...buông tao ra đi mà...ha..."

    Mặt cậu bắt đầu hơi ửng hồng, cậu cảm thấy có gì đó rồi nên quyết định cầu xin anh nhưng anh nào có nghe anh vẫn tiếp tục hôn và lâu lâu còn cắn nhẹ lên cổ và vai cậu, hành động của anh làm chiếc áo tụt xuống càng sâu hầu như là lộ những gì nên lộ

    "Ha...ưm...này buông ra...thằng chó..."

    "Em ồn quá"

    Nói rồi anh chồm lên áp môi mình vào môi cậu, một phần vì thích phần còn lại cũng là thích thôi, cấm lý do

    "Ưm..."

    Cậu có vùng vẫy nhưng không đáng kể hai tay đều bị giữ chặt chẳng làm gì được anh, cậu hận không thể chấn vào dây thần kinh số 7 của anh

    Nụ hôn càng trở nên nồng nhiệt hơn khi anh đưa lưỡi vào càng quét hết mật ngọt của cậu, nụ hôn dần dần rút đi dưỡng khí của cậu khiến cho sức vùng vẫy cũng chẳng còn mặt thì đỏ ửng mắt thì đọng một tầng sương

    Sau khoảng 10p anh không tha cho môi của cậu thì anh cũng chịu tha cho nó, anh vừa dứt ra cậu chẳng còn miếng hơi nào mà đứng đó thở hổn hển

    Anh liếm môi nhìn cậu cười khẩy, một tay đưa lên chà xuống môi dưới của cậu

    "Hàng đúng như miêu tả, ngon thật..."

    "Ha...thằng điên này...mày làm cái trò gì vậy....a....ha..."

    "Làm những gì nên làm với em thôi bé"

    Tay anh không yên vị mà sờ mó khắp người cậu tất nhiên là hai hạt đậu anh cũng không tha rồi

    "A...ha...đừng...dừng lại...nhột...a..."

    "Em nói là đừng dừng lại sao, được rồi, chiều em"

    "A...ưm...không....không phải mà...ha..."

    Càng lúc không khí càng nóng hơn đó hai còn người đang tự do lộng hành, anh dám làm vì anh biết anh khóa cửa rồi, còn cậu thì cứ thấp thỏm vì lo sợ sẽ có người bước vào, được một lúc anh xoay người cậu lại, đưa lưng cậu về phía mình, tay cậu chống lên bồn rửa mặt, mặt thì nhìn thẳng vào gương

    Hai tay anh di chuyển từ thân trên xuống thân dưới mà xoa chỗ nào trên người cậu anh cảm thấy anh thích nhất "khít" Nhất

    "Ha...đừng...ưm..."

    "Con trai gì mà mông vừa to vừa mềm vậy" Nói rồi anh đánh nhẹ vào đó

    Đã đến nước này rồi thì phải làm việc tiếp theo thôi, nhưng trước tiên là anh muốn cậu cảm thấy thoải mái một chút nên chỉ ra vào nhẹ nhàng bằng tay, tần số các ngón tay ra vào cứ dần tăng lên đến ngón thứ 3, cậu thì gần như là khóc nấc lên rồi, người dưới thì cứ thút thít cầu xin dừng lại người trên thì miệng an ủi không sao còn tay thì ngày càng nhanh hơn

    "Ngoan nào, sẽ ổn, thả lỏng không là em bóp gãy ngón tay tôi mất"

    "Ha...a...ưm..."

    "Chắc là được rồi nhỉ" Hành động nhanh chóng anh rút tay ra cái 'póc'

    Cậu gần như là sụi lơ chẳng còn một chút sức nào

    Mọi thứ cũng đã sẵn sàng, anh cũng vậy, thứ thay thế cho các ngón tay anh cũng đã sẵn sàng, một phát đâm thẳng

    "A...aaaaa...ha..."

    Cậu hét toáng lên

    "Bình tĩnh nào...ha...thả lỏng ra..."

    "Ưm...ư...ha...a..."

    Người cậu cứng đờ lại, cố bám chặt vào bồn rửa mặt, anh thì lại nâng mặt cậu lên bắt cậu nhìn thẳng vào gương

    Trong gương hiện lên một khuôn mặt ửng đỏ và khảo khát dục vọng

    "Nhìn xem, em ở trong gương đẹp đến nhường nào"

    "Ha...ức...."

    *cốc cốc*

    "?:này, có ai bên trong không"

    Bỗng tiếng gõ cửa vang lên làm cả hai giật mình mà nhìn về phía đó, cậu cố kiềm tiếng rên của mình lại

    "Ha...ức...mau dừng lại...nếu không...sẽ bị phát hiện....ha..."

    Cậu vẫn chưa biết là anh đã khóa của trong nên lòng vô cùng thấp thỏm và lo lắng sẽ bị mọi người phát hiện

    Còn anh thì được đà mà chọc ghẹo cậu, anh không báo trước mà di chuyển hông khiến cậu bất ngờ mà rên nhẹ lên

    "Có sao đâu, mọi người thấy thì càng vui mà"

    Cậu đưa tay lên bịt miệng cố kiềm lại

    "Ha...dừng...dừng lại...mẹ kiếp...anh điên à...ưm...hức..."

    Anh không nói thêm gì mà đi chuyển ngày một nhanh, tiếng gõ cửa cũng dần dần mà dồn dập hơn,vì thâm tâm đang lo lắng nên nó lại kích thích bản thân cậu hơn

    "A...ức...tôi...tôi sắp..."

    "Ra cùng nhau nào...a..."

    "A...a...hưm..."

    Vừa dứt câu, bản thân cậu cũng bắn ra, anh thì cũng được đà mà ra, cơ thể cậu sụi lơ, khiến anh phải đỡ cậu, anh giả vờ đỡ cậu ra mở cửa

    "?: làm gì trong đó mà lâu vậy, còn Neko cậu không khỏe à"

    "À...cậu ấy hơi sốt thôi, tôi đưa cậu về nghỉ ngơi"

    Nói xong anh nhanh chóng đỡ con người không còn sức sống này về phòng ngủ, anh đặt cậu xuống giường, trước khi ra ngoài với mọi người, anh đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cậu

    "Ngủ ngon nhé, tôi thương bạn"

    .......

    Ê ý là sorry vì ra hơi trễ tại hôm qua t bận gáy hơi nhiều, thông cảm nho...
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    4. Kí túc KK


    Hmm hôm nay nhẹ nhàng tình cảm thôi, kiểu kiểu về cách đối xử, cách xưng hô chẳng hạn

    T bị ấn tượng cách a ST cứ soft với Xêkô🙂) 90line mà vẫn gọi Xêkô là em, bé, một người thì nhoi một người thì cứ ôn nhu nhẹ nhàng 👊🥸 cái Vibe khác gì tổng tài ôn nhu và em bé tinh nghịch không??

    Kí túc KK chắc cũng nhức đầu với cái 'chông gai' này lắm, cậu nhoi dễ sợ nhoi chẳng lúc nào mà thấy cậu ngồi im, nếu có thì cái mỏ cũng hoạt động liên tục chẳng ngừng

    "Neko: Ê nhỏ Thái Tử nó cứ lượn lờ trước mặt tao, bộ tưởng mình đẹp"

    "Neko: trời ơi sao mà cái con mẹ này, Tăng Phúc mày im chưa hạt nhài mà thả hoài, cái con Hải Ly này"

    "Neko: Ê bánh này ngon nè"

    "Neko: Nam ơi là Nam cái mặt mày trắng quá rồi, đắp bột mì hả"

    "Neko: há há há há, ặc ặc ặc"

    "Neko: Kay ơi Kay mày im đi Kay mọi chuyện sẽ vô nghĩa khi sai chính tả Kay ơiii"

    "Neko: dì Lệ mà sồn sồn là gì, là...sệ"

    "Neko:cái con bé Thu, mày im đi"

    Một người mà ồn cỡ đó, mọi người trong đó chắc cũng chịu đựng nhiều lắm

    Kí túc bây giờ cũng đã vào thời gian nghỉ ngơi của các Anh Tài, ngồi yên thì cũng chán nên các anh quyết định tối hôm đó tổ chức một buổi nhậu vì họ muốn gắn kết và hiểu nhau hơn

    Mọi người rộn ràng tất bật để chuẩn bị thay đồ các thứ rồi tiến ra phòng ăn

    "ST: ủa bé, chưa thay đồ hả"

    "Neko:chưaa, hết phòng rồi nhỏ Hải Ly lề mề quáaa"

    "ST: thì em thay ở đây đi, anh che cho, anh hứa không nhìn đâu"

    "Neko: nhỏ này du duyên"

    Hai nhỏ này đứng với nhau một chút là tiểu phẩm ê hề ê hề, ở xa xa có những ánh mắt nhìn thấu mọi chuyện

    "Dì lệ: sao hai nhỏ này cứ xà nẹo, tao nhìn tao chướng mắt"

    "Bé Thu: Dì Lệ nói đúng ý bé Thu, bé là bé thấy 2 người này...CÓ VẤN ĐỀ"

    "Dì Lệ: mày cũng có vừa, thôi im đi"

    "Bé Thu: sao dì lại nói bé như vậy, hứ"

    Quá ồn, sau tiểu phẩm này thì mọi người cũng kéo nhau ra phòng ăn nhưng Neko thì ra trước còn ST thì ra trễ họ một chút

    Cậu tiến đến bàn và cậu ngồi cạnh Tăng Phúc, như cá gặp nước hai người làm còn ten bẩn ê hề

    Mọi người thì cũng bắt đầu ăn uống rôm rả, anh cũng đã đến, thấy Tăng Phúc ngồi cạnh cậu là anh cảm thấy mắt trái anh giựt giựt rồi, anh đi tới không nói không rằng lấy ghế chen giữa cậu và Tăng Phúc

    "Tăng Phúc: trời ơiiii nhỏ này, chỗ người ts tình cảm cũng có chen cho được"

    "ST: thích"

    "Tăng Phúc: ngang ngược" Nói rồi cậu cũng đứng lên và quá ngồi cạnh 'crush'

    "Neko: gì đây?

    Mê tôi hay gì"

    "ST: ừm...chắc là vậy đó bé" Anh nhìn cậu cười nhẹ rồi quay sang anh mà không nói gì thêm

    "Thành Trung: mọi người mọi người, giờ chúng ta cũng đã ăn uống say sưa rồi, chúng ta chơi trò chơi đi"

    "33 anh: được đó, chơi đi"

    "Trò chơi mang tên, thật hay thách"

    Mọi người nghe xong ai cũng phấn khích, tất nhiên cậu cũng vậy nên không khí nhộn nhịp hơn hẳn, quy luật của trò này cũng đơn giản quay trúng ai thì chọn 1 trong 2 rồi thực hiện, không thực hiện được phải mời anh trai mỗi người một ly, là 32 ly

    Trò chơi bắt đầu, chai cũng đã xoay, nó lần lượt chỉa vào rất nhiều người như BB, Thanh Duy, Thiên Minh, Duy Khánh, Bùi Công Nam, Cường 7,...

    Mọi người hết bị thử thách lộn nhào, ke đầu, mua bale, kể chuyển hài,...

    Thì sau bao nhiêu lượt cũng quay vào cậu, nói gì nói vòng đây là vòng bao nhiêu chẳng nhớ nổi, chỉ nhớ số lượng anh tài không làm được thử thách cũng kha khá và học phải mời các anh tài còn lại, cũng đồng nghĩa cậu và anh cũng đã thấm một chút hơi men

    Cậu nhìn chiếc chai mà sợ hãi, rồi ngước lên nhìn mọi người vì cậu biết cậu nghiệp rất nhiều nên đến lúc cũng phải trả nghiệp

    "Bé Thu: để em, em xin phép để em ra thử thách cho Neko ạ"

    Lại là mưu đồ gì đây, cậu biết là nhỏ này chẳng bao giờ suy nghĩ tốt đẹp

    "Bé Thu: em thách Neko ngồi đùi và hôn khắp mặt một người được cả bản chỉ định"

    Thấy chưa, quả không sai, kiểu này cũng chẳng còn đường lui, cậu cũng không thể uống 32 ly được, uống xong là ngày mai chương trình ghi hình chỉ còn 32 anh trai

    "Neko: Má mày thâm quá con nhỏ kia, mày nín dùm tao đi con Thu Câm"

    "Thành Trung: rồi mọi người chọn ai, trong đây có những gương mặt rất sáng, Soobin, Kay Trần, Jun Phạm,..."

    "Bé Thu: kệ tôi đii, và em xin phép chọn nhân vật Neko phải thực hiện thử thách là anh ST Sơn Thạch ạ"

    Nghe xong cái tên này mọi người hơi đơ ra vì không nghĩ cái tên này sẽ có trong danh sách ứng cử nhưng rồi ai cũng ngẫm lại, ummm...cũng...hợp

    "Neko: cái con bé Thu nha, coi chừng taoo"

    "Bé Thu: lẹ đi, quá lề mề"

    Cậu đứng lên người hơi loạng choạng quay sang nhìn anh, một tay đặt lên vai anh và ngồi vào lòng anh, cảm xúc của anh từ nãy đến giờ nhảy loạng xã, vui, hồi hộp, lo lắng, có đủ...

    Khi thấy cậu ngồi vào lòng anh theo phản xạ mà đưa tay lên ôm eo cậu

    Cậu ngồi lên người anh, giờ anh mới thấy rõ khuôn mặt cậu, đỏ bừng, mắt thì mở không lên,cậu đưa tay lên ôm má anh

    "ST: a...B-bé..."

    "Neko:im coi!

    Để tôi làm"

    Cậu chọn địa điểm đầu tiên là trán anh, cậu hôn nhẹ lên nó, rồi di chuyển xuống đôi mắt anh, cậu nâng niu mặt anh nhẹ nhàng, rồi lại lướt xuống mũi, tất nhiên má anh cậu cũng hôn cả 2 bên, giòe chỉ còn một chỗ, là môi anh thôi

    Cậu khựng lại một nhịp, nhưng là lỡ làm thì làm cho hết, cậu rướn người tới ôm cổ anh và môi cậu đặt nhẹ lên môi anh

    Mắt cậu thì nhắm tịt, còn mắt anh thì mở to cùng với sự reaction hú hét của mọi người

    Nhưng giờ dường như tai anh cũng ù đi, anh nhắm mắt lại hoà vào nụ hôn cùng cậu

    "Ưm..."

    Thời gian khoảng khắc này như dừng lại, nó cũng khiến anh cảm thấy dễ chịu và bình yên đến lạ, anh muốn tiến sâu hơn nữa nhưng ở đây có các anh lớn, và anh cũng không thể làm vì cậu đã thoát khỏi nụ hôn và gục xuống ôm anh, tay vẫn ôm cổ

    "Ưm...buồn ngủ..."

    Có vẻ là cậu chẳng trụ nổi nữa nên đã gục, anh cũng xin phép các anh lớn mà bế cậu về phòng ngủ trước

    Anh cõng cậu về giường đỡ cậu nằm xuống, anh định đắp chăn xong sẽ quay về phòng ăn nhưng chưa kịp đi thì cậu đã nắm cổ áo anh và kéo anh vào nụ hôn, nói không bất ngờ là nói xạo

    Nhưng rồi anh cũng phối hợp cùng cậu

    "Ưm...ha..."

    Môi lưỡi cứ và chạm vào nhau, hai người cũng chẳng biết đây là hành động đúng hay sai chỉ biết là hiện tain cả hai đều không tỉnh táo và đã lao vào nhau một cách cố tình, dứt nụ hôn ra cả hai nhìn nhau chẳng nói gì

    "Anh ngủ cùng bé nhé"

    Nghe anh nói cậu cũng chỉ ậm ừ, anh bò vào bên trong kéo cậu vào lòng và kéo chăn lên, cậu cũng ôm lại anh, hình ảnh này đơn giản nhưng lại yên bình vô cùng, anh hôn nhẹ trán cậu

    "Ngủ ngoan nhé, em bé"

    *chuyển cảnh*

    Trong kui bên trong đang hạnh phúc thì bên ngoài xin xao vô cùng

    "Bé Thu: đó thấy chưa, lời của con bé Thu này nói chưa vao giờ sai
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    5.Em bé


    Aaaaaaa

    T xin mạng phép nói nhiều một chút

    Cái vibe khác gì 'ngoan xinh yêu'

    Eo ôi xinh quá, nhưng mà t hơi sót, mũi ửng đỏ như vậy t chỉ sợ là ổng khóc...ổng là gu của t đó, chẳng hiểu sao t lại bị thu hút mấy người mà bề ngoài hơi bad, tính cách thì ít nói chỉ hành động thôi, lúc xỉn thì lại hơi nhõng nhẽo, mít ướt một chút, thôi vào fic đi, nay là cậu chuyện về em bé xỉn và mít ướt nè

    Sau một buổi live stream reaction tập 5 cùng với Hải Ly, thì họ cũng hẹn nhau đi ăn gì đó, trước đó thì Hải Ly có việc về trước nên vào khoảng 10-11h khuya anh lái xe qua chở Hải ly, cậu đến trước chung cư, và lấy điện thoại ra gọi cho Hải Ly

    "Hải ly: Alo"

    "Neko: cái con nhỏ kia, mày lẹ lên"

    "Hải ly: rồi rồi biết rồi"

    "Neko: lẹ đi"

    Nói xong anh cũng tắt máy, chờ khoảng 10p thì Hải ly cũng bước xuống và vào xe

    "Neko: Ê, lề mề"

    "Hải ly: lề mề gì nữa, xuống đúng giờ nha"

    Cậu cũng không nói thêm gì mà thắt dây an toàn rồi lên ga mà phóng thẳng đến chỗ hẹn

    Bước vào phòng cậu ngồi xuống cạnh anh và Hải ly thì ngồi cạnh cậu, vì khi mở cửa trong phòng đã có anh và Thiên Minh

    Rồi dần dần bé Thu, Thái tử cũng đến đủ, họ bắt đầu nhập tiệc, ăn uống no say, làm còn ten bẩn, bốc phốt nhau trên các kênh thông báo, những miếng hài nhạt nhẽo rớt miếng cứ tiếp tục được quăng ra

    Rồi dần dần mọi người cũng ngà say mà bắt đầu những câu chuyện từ nhạt nhẽo sang tâm sự, lầm lượt mọi người đều tâm sự những điều nà học cảm thấy họ làm không tốt và khán giả nghĩ như thế nào về nó, một người bình thường khá đâm chọt người khác thì nay cậu cũng mở lòng mà tâm sự với họ

    "Ừm...nói sao nhỉ, tôi làm cái nghề này, cũng được 15-16 năm rồi, nhưng mà nó cứ bấp bênh mà chẳng có một thành tựu nhất định, tôi không phải theo dạng mà muốn mọi người phải 'à anh này nổi tiếng nè anh này...' bla bla tôi chỉ muốn một điều là tôi muốn họ công nhận..."

    Nói đến đây cậu khựng lại lấy hơi, mọi người và anh cảm thấy cảm xúc của cậu sắp bùng nổ, anh vòng tay qua xoa vai cậu, BB cũng vậy

    "BB: thôi...không có khóc nè"

    Cậu cũng chẳng thể kiềm cảm xúc lâu thêm nữa mà cổ họng cậu bắt đầu nghẹn lại

    "Nhưng mà...nhiều lúc họ thấy được, họ cố tình không nhìn thấy điều đó..."

    Mọi người đều cũng cảm thấy cảm xúc họ cũng tới giống cậu rồi

    "Nên tôi mới quyết định tham gia chương trình khi họ gửi lời mời cho tôi, lúc mà vừa nhận được thư mời, tôi vui lắm, vì tôi biết là cuộc đời mình sẽ không bao giờ được chơi một sân chơi như thế này một lần nữa, đây là cơ hội...Gần như là cuối cùng...của tôi"

    Cậu im lặng và chỉ biết cuối gầm mặt, tay bịt miệng lại để không phát ra tiếng nấc, hành động đó của cậu làm mọi người chạm tới cảm xúc sâu hơn

    Mọi người anh cũng tiến tới an ủi bằng lời nói, lúc này anh chẳng biết nói gì chỉ lặng lẽ ôm lấy em, như chạm trúng cảm xúc, cậu khóc nức nở mà chẳng ngưng được, khóc đến ước vai áo của anh nhưng anh không buông cậu ra, anh như một điểm tựa vững chắc cho cậu

    Anh ôm cậu, xoa lưng cậu

    "Em làm tốt lắm, đừng suy nghĩ đến nữa nhé, mọi công sức của em sẽ được đền đáp xứng đáng, cố lên nhé, vì em rất tài năng"

    Tiếng nấc cũng bé dần

    "Cảm ơn mọi người nhiều, xin lỗi vì tôi lỡ phá hỏng không khí này của mọi người"

    "Bé Thu: thôi thôi kết thúc ở đây đi, kể gì vui vui đi mà"

    Hải ly cũng lên tiếng và kể lại câu chuyện dê trắng dê đen

    Mọi người thì cũng cười mồi cho Hải ly cậu từ lúc đó chỉ im lặng mà nhìn mọi người rồi cười nhẹ, cậu ít nói hẳn

    Còn anh thì luôn nhìn cậu, anh biết mỗi lần xỉn cậu lại thuộc típ người dễ xúc động

    Cậu nghe mọi người kể chuyện, tay thì cứ cầm bia lên uống, hết lon này đến lon khác, anh thấy chứ, anh muốn cản chứ, nhưng biết sao được, lúc này không thể ngăn cậu được

    Dần dần thì mọi người ai cũng quá chén, cậu là say nhất

    Cậu loạng choạng đứng lên

    "Neko:thôi, tôi đi về, Hải Ly, về mày"

    Cậu hành động mà chẳng còn ý thức nữa, Hải ly cũng chẳng khá hơn là bao, Hải ly cũng loạng choạng đứng lên và khoác vai cậu, hai người xỉn mà dính vào nhau là chỉ có thảm họa

    Anh đứng lên kéo cậu về phía mình, rồi đưa Hải ly về lại ghế

    "Thôi mày ngồi im đi, Neko xỉn lắm rồi, để t đưa về cho, còn mày tí tao gọi xe cho về"

    "A...thả tui ra...anh làm gì vậy...anh là ai...tôi phải chở Tăng Phúc về...ức..."

    "Được rồi, yên nào, té bây giờ"

    Cậu nhoi vô cùng, kéo anh muốn té theo, nói xong cậu cũng tắt nguồn mà gục xuống, anh xin phép đưa cậu về

    Đúng là thảm họa mà, người say họ rất rắc rối, đi cứ lạng qua lạng lại hại anh phải gồng hết sức mới đưa cậu vào thang máy, xuống lấy xe và vào trong xe

    "Aiss mệt chết tôi"

    "Um...đây là đâu...tôi muốn uống nữa"

    "Ngồi yên nào"

    Anh đẩy cậu vào ghế và thắt dây an toàn cho cậu

    Anh về lại ghế tài xế cố chạy nhanh nhưng an toàn hết sức có thể, vì cậu quấy anh rất nhiều, anh sợ cậu sẽ khó chịu khi ngồi trên xe quá lâu

    Anh đạp ga chạy thẳng về nhà của mình, anh vất vả lắm mới đèo cậu lên phòng an toàn được, cuối cùng cũng về tới nhà, anh mở cửa và đưa cậu vào giường, nhưng mà cậu nào chịu im liền, cậu cũng quấy anh rất nhiều nhưng anh cũng chỉ nhẹ nhàng mà cởi giày, áo khoác ra cho cậu

    Khi làm xong anh ngồi cạnh cậu, nhìn cậu ngủ mà vô thức đưa tay lên xoa má cậu một cách nhẹ nhàng

    Đột nhiên cậu đưa tay lên và nắm lấy cánh tay đang đặt lên má cậu và cậu dụi má vào

    "Hức...hức..."

    Anh nghe thấy tiếng nấc mà giật mình, còn có chút luống cuống đỡ cậu dậy mà ôm cậu vào lòng

    "Không sao không sao..có anh đây rồi"

    "A...hức...ha..."

    Anh cứ ôm cậu, an ủi cậu mà nhẹ nhàng xoa lưng cậu, cậu cũng dần dần chìm vào giấc ngủ trên vai anh, anh đỡ cậu nằm xuống nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu

    "Không sao, ổn rồi, anh sẽ luôn ở đây, bên cạnh em, kể cả trong giấc mơ"
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    6. Ghen


    Ê, t xin thông báo là não t bắt đầu sắp teo lại và hết suy nghĩ được ý tưởng để viết fic rồi..., ai có ý tưởng gì thì chia sẽ cho t với t sẽ dựa vào đó mà khai triển ra nhé 🙌

    Mới sáng sớm mà lại có chuyện nữa rồi, có vẻ anh đang cảm thấy khó chịu về điều gì đó nên mặt anh cứ đanh lại từ lúc quay hình đến giờ, chẳng ai dám tới gần anh dù nữa bước, mặt thì lầm lì đã vậy còn chẳng nói lời nào với anh em cả

    Quay về khoảng 1 tiếng trước

    Lúc mọi người đang trong thời gian nghỉ ngơi thì cậu lại không chịu ngồi yên mà chạy khắp nơi, nhưng điều đáng nói là cậu có những hành động khiến anh ghen nổ mắt, cậu hết ôm ấp BB Trần, dựa Soobin Hoàng Sơn, nằm lên đùi Bùi Công Nam, đáng nói nhất là cậu còn chẳng phản đối việc Soobin nói đang làm đám cưới với cậu mà còn hùa theo mọi người

    Thằng nào không ghen thằng đó thắng

    Anh thua

    Nói không ghen là nói xạo, anh nhìn những hành động đó của cậu mà khó chịu vô cùng

    Anh ngồi trên giường khoanh tay nhìn chằm chằm vào cậu

    Cậu cũng cảm nhận được nên đi đến ngồi cạnh anh

    "Ê làm gì mà nhìn chằm chằm vậy má, nhìn sợ ma vô cùng"

    Anh lườm cậu rồi đứng lên đi ra chỗ khác

    "Ơ con mẹ này, chảnh chó, không quan tâm nữa, sớ"

    Rồi cậu cũng đứng lại đỏng đảnh mà đi ra ngoài phòng chung

    Tuy khác đội nhưng vì hai đội ngồi gần nhau nên cậu và anh vẫn ngồi gần nhau, mới đầu cậu chẳng nghĩ nhiều nhưng dần dần cậu cảm thấy hơi khó chịu vì cậu thả miếng liên tục trong các màn đấu giá với anh nhưng anh lại lơ luôn cậu mà quay sang nói chuyện với Binz

    "Ơ, nhỏ này"

    Cậu cũng nghĩ là anh đang bàn bạc nên lần đầu cậu không nghĩ nhiều

    Nhưng rồi tần số diễn ra liên tục cậu bắt đầu thấy bực bội, nếu trong căn phòng này chỉ còn hai đứa là cậu cạp đầu anh rồi

    Cậu chẳng thèm nói nữa, cậu đứng lên và chuyển sang chỗ khác ngồi tránh xa anh ra, anh vô thức quay sang thấy cậu đi ra chỗ khác, cũng buồn chứ nhưng mà cũng không cấm được cậu làm như vậy

    Rồi cậu cũng bắt đầu rơi vào trạng thái căn thẳng một phần vì công diễn sắp tới, một phần là thái độ của anh

    Mặc dù đã 3h sang nhưng cậu vẫn miệt mài nghĩ ý tượng cho phần trình diễn của nhà Kame, là bài Giàu Sang

    Cậu ngồi trong căn phòng thu của kí túc KaKa cậu vò đầu bức tóc, tay thì thoăn thoắt viên gì đó nhưng rồi lại xé và vứt vào sọt rác

    "Aisss"

    Nhưng tất nhiên đầu thể bỏ cuộc lúc này được, cậu quyết tâm đưa đội cậu vào đội an toàn

    Cậu mệt mỏi lắm, nhưng vẫn tiếp tục công việc nghĩ ý tưởng

    Lúc này anh đã ngủ rồi nhưng lại thức dậy lúc nửa đêm, anh ngồi dậy vò tóc rồi nhìn về phía giường cậu, không thấy cậu đâu còn giường thì lại được xếp rất gọn, anh biết là cậu vẫn còn thức và chưa chịu đi ngủ

    "Giờ này còn thức để làm gì"

    Anh đứng lên đi ra khỏi phòng ngủ thì anh thấy phòng thu được mở hé cửa đèn phòng vẫn đang bật, anh biết nếu không phải ekip thì chắc là cậu

    Anh đi đến nhìn vào, đúng như dự đoán, cậu đang ở đó, anh nhìn thấy thì thở dài, đẩy nhẹ cửa để đi vào, anh thấy cậu không phản ứng nên cũng lấy làm lạ, anh tiến tới xem thử thì thấy cậu ngồi trên ghế tay chống lên cằm mà ngủ quên, anh thấy vậy thì trong vài giây anh chẳng biết nên làm gì tiếp theo, kêu cậu dậy hay để cậu như thế luôn

    Nhưng sao anh nỡ để cậu như vậy, anh vỗ nhẹ lên lưng cậu để kêu cậu dậy, vì tác động cậu giây mình tỉnh dậy, cậu quay sang thấy anh thì chẳng nói lời nào mà chỉ quay lại tư thế làm việc

    "Giờ còn chưa ngủ?"

    "Bận"

    Cậu trả lời mà không nhìn mặt anh

    "Lo ngủ sớm đi, dạo này thức khuya nhiều quá rồi, không tốt đâu" Nói xong anh quay lưng đi về phía cửa của phòng thủ

    "Ha...sáng giờ thì làm lơ, cho ăn bơ rồi bây giờ nói như quan tâm lắm"

    Anh đi ra ngoài và ghé vào phòng bếp, anh uống nước rồi 'sẵn tiện' lấy cho cậu một ly sữa, anh đi khoảng 15p rồi quay lại phòng thu cùng ly sữa, cậu tưởng là anh đã đi ngủ tiếp, nên lúc anh đi đến đặt ly sữa xuống cạnh cậu thì cậu có hơi giật mình

    "Uống đi" Cậu quay sang nhìn anh

    "À...ừm...cảm ơn"

    Cậu cầm ly sữa lên húp một ngụm rồi đặt xuống, cậu liếm nhẹ môi rồi quay sang làm tiếp, nhưng mép môi cậu vẫn còn dính một ít sữa, anh vô thức đưa tay lau vết sữa cho cậu, cậu bị bất ngờ một chút nhưng chẳng nói gì chỉ nhìn vào mắt anh

    Anh cũng đờ người ra một chút, tay anh miết nhẹ lên môi dưới cậu

    Hai người nhìn vào mắt nhau một hồi lâu rồi anh giật mình buông ra

    "À...ừm..."

    Rồi hai người ngại ngùng mà buông nhau ra một chút, cậu đang làm và một phần cũng muốn anh quan tâm nên cậu đưa tay ra không nhìn vào anh và nói anh đưa ly sữa cho mình được không

    Anh ậm ừ nhìn cậu nhưng anh chẳng làm theo, anh cầm ly sữa lên uống một ngụm nhưng không nuốt liền, mặc kệ cậu đang nhìn vào bản thảo mà ôm má cậu xoay về phía mình và áp môi mình vào cậu, rồi anh từ từ đút sữa cho cậu, hành động của anh làm cậu bất ngờ mà mở tròn mắt, xong cũng nhắm mắt lại mà tận hưởng nó, anh kéo cậu vào sâu hơn, môi chạm môi, hai người cứ thế mà gần gũi nhau, phòng thu cũng chẳng phát ra tiếng hát chỉ có tiếng hai người đang uống sữa phát ra

    Rồi anh buông cậu ra

    "Lần sau...đừng quá thân mật với người khác nhé, không thích..."

    "Ghen à?"

    "Không, bình thường"

    Cậu nhìn anh cười khẩy

    "Ừ thì bình thường"
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    7. Xuyên không (1)


    Nay lạc một tí nhé, chương này sẽ là giả tưởng một tí, biết sao t lại để thêm (1) không, tại chương sau t sẽ thêm cái khúc lúc cậu trở về thực tại nữa

    "Dạ, sếp gọi tôi ạ"

    "Nè Sơn, cậu giỡn mặt với tôi đó hả, cái bang thảo này cậu làm có ý nghĩa gì, làm lại"

    Anh nói vứt tập tài liệu xuống bàn và ra lệnh cho cậu

    "Dạ,em xin lỗi sếp, em sẽ làm lại ngay"

    Rồi cậu cuối đầu xin lỗi và bước ra khỏi phòng, cậu đứng ở cửa mà thở phào

    "Bà mẹ nó, có giỏi thì tự đi mà làm, tưởng làm sếp là ngon hả"

    Cậu là một công nhân ăn lương, và hiện tại thì cậu là trưởng phòng của tập đoàn STS do giám đốc Sơn Thạch điều hành và chủ tịch chính là ba cậu

    Tuy là nói vậy, nhưng không thể phủ nhận tài năng của anh, anh điều hành công ty cực kì giỏi, lợi nhuận cứ vậy mà càng tăng lên, anh đẹp trai đó, nhưng lại lạnh như băng, chẳng ai có thể làm anh giãn cơ mặt ra cả, anh làm việc vô cùng nghiêm túc nên số lần cậu bị mắng cũng không ít

    Cậu trở về bàn làm việc mà chửi thầm anh trong lúc sửa lại tài liệu

    "Má phiền thật, ông nội này chỉ biết hành người khác, coi chừng đó" Rồi cậu đập mạnh vào nút Enter để trút giận

    "Cậu kêu tôi coi chừng cậu đó hả"

    Nghe thấy tiếng anh cậu giật mình đứng bật dậy quay về phía anh, con mẹ nó đang nói xấu mà bị phát hiện

    "Dạ...dạ không...tôi đang nói bạn tôi"

    Anh không nói gì thêm quay lưng đi

    "Aiss cái tên sếp này"

    .....

    Sau 10 tiếng quần quật trên công ty thì cuối cùng cũng đến giờ về, cậu đứng dậy vặn người

    "Yeee, được về rồi...a..."

    Cậu đứng lên chuẩn bị đi ra khỏi công ty thì

    "Đợi đã"

    Cậu quay lưng lại thì thấy người đứng đó là anh

    "Có việc gì không sếp"

    "À...ưm...tôi sắp đi gặp đối tác nhưng thư kí lại về trước rồi, cậu có thể đi cùng tôi, được chứ?"

    Con mẹ nó, sao mà hành tao quá, không lẽ giờ cậu nói không

    "...dạ được, thưa sếp"

    "Tốt, xuống sảnh công ty đợi tôi, tôi chở cậu và..."

    Cậu tính lên tiếng từ chối thì anh đã chặn lại "cấm ý kiến"

    Chẳng thể nói thêm nên cậu đành đi xuống sảnh đợi anh

    Một lúc sau một chiếc Merc đậu trưng mặt cậu, cậu đi đến ngồi cạnh ghế lái, anh và cậu cũng chẳng nói gì xuống quãng đường đi đến nơi hẹn, anh dừng lại ở một quán Bar

    Hai người cùng nhau bước vào quán, không khí nhộn nhịp hòa trộn vào không khí, anh dẫn cậu đi đến bàn đối tác, giám đốc tập đoàn CNK, ngài Bùi Công Nam

    Anh thấy đối tác thì chào Nam rồi giới thiệu cậu cho Nam biết, được giới thiệu cậu cũng lịch sử cúi đầu chào

    Anh và Nam bắt đầu bàn về hợp đồng còn cậu thì ngồi đó anh càn gì cậu sẽ hỗ trợ, cậu ngồi đó mà ngáp lên ngáp xuống, sau một ngày cậu đã mệt lắm rồi nhưng vẫn ráng gồng thấy cậu mệt mỏi anh cũng muốn nói gì đó nhưng vì đang bàn hợp đồng nên anh quyết định bàn xong sẽ nói khi hợp đồng đã xong hai người bắt tay hợp tác

    "Hợp tác vui vẻ"

    " anh uống với tôi một ly được chứ"

    Anh cầm ly lên ra hiệu cậu cũng cầm ly mình lên mà cụng với Nam

    "Mời ạ"

    Tối hôm đó cậu cũng uống kha khá đó, khoing quá nhiều nhưng một phần trước đó cậu đã buồn ngủ nên khi uống vào người cậu mệt lả

    Anh đỡ cậu ra xe và chở cậu về nhà

    Cậu nhìn vậy nhưng lúc say thì nhoi vô cùng khiến anh cũng khó khăn lắm mới đỡ cậu lên tới phòng

    "Aiss" Anh thả cậu xuống giường

    Cậu nằm đó môi khép hờ, không phải khen chứ phải công nhận tuy là con trai nhưng môi cậu là xinh vô cùng, vì cũng có một chút cồn trong người, trong lúc anh nhìn chằm chằm vào môi cậu, anh không kiển soát được mà hôn nhẹ lên môi cậu

    'Mẹ kiếp, mềm thế'

    "Ưm..."

    Cậu mơ màng mà cử động anh cũng giật mình mà lùi lại

    "Aiss mày đang làm cái quái gì vậy, mày điên rồi m" Anh nói xong tự chửi mình tự vò đầu bức tóc, rồi anh cũng ra về, nhưng anh đâu biết, chính nụ hôn đó của anh đã thay đổi cuộc đời cậu trong 2 ngày tiếp theo

    "Ưm..."

    Cậu lờ đờ tỉnh dậy sau một buổi tối mệt mỏi, cơn đau đầu truyền đến cậu đưa tay lên xoa xoa thái dương

    "Aiss đau đầu quá"

    Cậu từ từ mở mắt thì xung quanh khung cảnh ở đây không phải là phòng của cậu, cậu mơ mơ màng màng nghĩ mình đang mơ, nên cậu định ngủ tiếp một xíu nữa, cậu quay sang thấy một người đàn ông đang nằm cạnh mình, và người đó có khuôn mặt cực kì giống giám đốc của anh, cậu giật mình mà tỉnh giấc luôn, cậu ngồi bật dậy tự tát vào mặt mình nhưng nó rất đau, không phải mơ, chuyện gì đang xảy ra, cậu chẳng hiểu gì một phần vì sốc mà chẳng biết phản ứng thế nào

    Người đàn ông cạnh cậu ngồi dậy, con mẹ nó, cái gương mặt này cậu sẽ không bao giờ quên được

    "Ừm...nương tử...sao em dậy sớm thế"

    Nương tử?

    Anh đang nói cái quái gì vậy, nghe xong cậu mới bất giác mà nhìn xung quanh, khoing lẽ...cậu đã xuyên không

    Cậu đứng bật dậy, chẳng biết thế nào chỉ biết chạy đến trước gương, cậu nhìn vào gương mà mặt cậu tái đi

    Trong gương phản chiếu lại, cậu là con gái?

    Cái mẹ gì đây, cậu sốc chẳng biết làm gì mà thẩn thờ nhìn vào gương

    "Con mẹ nóoooo, chuyện gì đang xảy raaaa"

    Cậu hét lên mất bình tĩnh, làm anh bật dậy và đi đến gần cậu

    "Nương tử...người làm sao vậy?"

    "Đứng yên đó...đừng...đừng đến đây"

    Anh nghe cậu nói thì cũng đứng lại

    "Em ổn chứ?"

    "Con mẹ nó, nghe nè, anh và tôi...ở đây...

    Là có mối quan hệ gì?"

    "Mối quan hệ?

    Là cái gì?"

    Cậu quên mất đây là thời phong kiến

    "À không...tôi và anh...

    Là gì của nhau"

    "Người đang hỏi cái gì vậy, người là nương tử của tả, còn ta là là tướng công của nàng, nàng ổn chứ"

    Vì có xem một vài phim nên anh cũng hiểu được sơ sơ

    "Đứng im đó...tôi ổn...con mẹ nó tại sao mình lại bị xuyên không, tại sao mình lại trở thành con gái, và tại sao cái tên trời đánh thánh đâm này lại là chồng mình?"

    Cậu cứ đứng đó mà lẩm bẩm khiến anh cũng khó hiểu

    "Nè...nàng làm ta thật sự lo lắng đấy"

    Cậu vẫn không thể tin là bản thân có thể xuyên không, sao cái chuyện vô lý như vậy có thể xảy ra được

    "À mà...tí nữa chúng ta sẽ đừng cơm với triều đình, nàng chuẩn bị đi nhé"

    Cậu gật đầu đại chứ chẳng có chữ nào lọt nổi vào tai, anh thấy cậu vậy cũng lo lắng nhưng làm sao giờ anh còn phải chuẩn bị mọi thứ nên đành để cậu ở đó mà trở về triều để thay y phục

    Cậu đang ngồi trên giường suy nghĩ về chuyện này thì

    "Bẩm hoàng hậu, nô tì đến để thay y phục cho người đây ạ"

    Cậu vẫn chưa quen nên cũng chả nhớ mình là Hoàng Hậu nên cũng không đáp lại lời

    "Hoàng Hậu, Hoàng Hậu"

    "Hả, à ừm vào đi"

    Sau khi được sự cho phép của cậu, đám nô tì cũng bước vào đâu đó khoảng 4 người, người cầm y phục, người cầm phụ kiện, người cầm theo nước để lau chân,...

    "Các ngươi tìm ta có việc gì"

    Nếu lỡ rồi thì cậu đành phải diễn theo thôi, rồi sẽ tìm cách trở về sau

    "Thưa Hoàng Hậu, tụi con đến để giúp người chuẩn bị"

    "Giúp...giúp ta sao, à...ừm...được..."

    Xong họ đi đến cậu cũng thuận đà đứng dậy, học bắt đầu đưa tay cởi đồ ngủ của cậu thì cậu giật mình mà lùi lại

    "Ê...ê...ê làm...làm gì vậy"

    "Dạ thưa, thần đang thay y phục cho người ạ"

    Cái quái gì vậy trời, cứu tôi, trong lòng cậu rất hoảng nhưng vẫn phải xem như bình thường, cậu để họ làm tiếp

    Còn bản thân thì nhắm tịt mắt vì dù gì thân chủ cậu nhập vào cũng là phụ nữ

    No tì chuẩn bị cho cậu chu đáo hết mức có thể, đến khi cậu mở mắt ra mọi thứ cũng đã hoàn thành, cậu nhìn vào gương, chẳng nhận ra bản thân mình nữa, cậu ngồi thẩn thờ mà nhìn

    "Hoàng hậu, nàng xong chưa"

    Tiếng kêu ngoài cửa cũng làm cậu giật mình mà quay về thực tại, là tiếng của Hoàng thượng

    "À...ừm...xong...xong rồi"

    Cậu cũng đứng lên đi ra ngoài mở cửa

    Anh nhìn thấy cậu thì có đơ ra vài giây

    "Nàng...xinh quá..."

    "À...tôi...à không...thiếp cảm ơn..."

    Rồi cậu cùng anh đến triều đình dùng bữa, lần đầu cậu được diện kiến mọi người, nhưng ngoài mặt thì không sai nhưng trong lòng thì đang tìm cách quay trở về, ngày qua ngày cứ trôi đi, ở đây chán vô cùng cậu không được làm gì cũng chẳng có TV hay điện thoại để giải trí

    Hôm nay đã là ngày 4 cậu ở đây rồi, mấy ngày vừa rồi cậu tìm mọi cách để trở lại, nào là nhảy xuống hồ, chọt tay vào ổ điện, đập đầu để ngất xỉu,...

    Chưa biết có chuyển sinh về lại hay không, chứ trước mắt là thấy cậu sắp chuyển kiếp luôn rồi

    Hôm nay là ngày tiệc trong triều, lý do bữa tiệc này là để chúc mừng thái tử láng giềng có quý tử đầu lòng, và người này là em ruột của anh, nên bữa tiệc rất sang trọng, bao nhiêu món ngon đều được đem ra hết, một bữa tiệc thịnh soạn và linh đình

    "Chà...chúc mừng nhé"

    "Đa tạ"

    Hai người tới triều, gửi một lời chúc rồi cũng đi vào mâm ngồi, còn anh thì phải sang mâm khác vì phải tiếp rượu, cậu ngồi mà chẳng quen ai nên cũng có chút gượng

    "Chà...đầu lòng mà đã quý tử rồi"

    "Sướng nhất rồi còn gì, tôi đứa thứ 2 mới là quý tử"

    Mọi người ngồi đó trò chuyện rôm rả còn cậu chẳng nói lời nào chỉ ngồi ăn

    "À...còn Hoàng Hậu thì sao, bao giờ định sinh quý tử"

    "Hả...ta...ngươi hỏi ta hả"

    "Vâng"

    Quý tử cái gì chứ, sao mà tôi đẻ được

    "À...ừm...ta cũng chưa biết"

    "Sao lại chưa biết, nếu người cần cứ nói tôi sẽ chỉ cho người vài bí quyết"

    Rồi học cười nhìn cậu, còn cậu thì sượng trân, chỉ ậm ừ cho qua

    Buổi tiệc cũng dần dần thưa thớt, cũng chỉ còn vài người ở lại, và tiệc quá vui nên anh uống cũng kha khá, bây giờ anh không thể đứng thẳng nữa rồi, khi tiệc tàn, cậu đành dìu anh về triều đình

    "Aiss, uống gì mà uống dữ vậy" , vì nô tì bận dọn dẹp cậu cũng không nỡ sai nên đành tự dìu về, nhưng cái tên này say chẳng biết gì, đi cứ loạn choạng không vững

    Khó khăn lắm mới diều được về triều, cậu thả anh xuống giường

    "Con mẹ nó, người gì mà nặng d-..a..."

    Chưa kịp than hết câu một lực kéo cậu nằm bịch xuống giường, anh không nói không rằng mà áp lấy môi cậu

    "Ưm...nè..."

    Anh tất nhiên là không dừng lại vẫn manh động mà cướp lấy môi cậu mặc cậu cứ phản kháng

    "Dừng...dừng lại...a..."

    Anh vừa hôn vừa đưa tay xuống mà mò mẫm khắp người cậu, con mẹ nó vì xuân không thành con gái nên cơ thể cậu nhạy cảm vô cùng

    "Nè..."

    Anh lia môi xuống cổ cậu mà gặm nhắm chiếc cổ trắng của cậu, hết mút rồi lại cắn, đã đời anh lại quay về chiếc môi của cậu

    "Ưm..."

    .............................

    Khi môi anh chạm vào môi cậu lần nữa, cậu nhắm tịt mắt lại

    "A..."

    Cậu giật mình ngồi bật dậy, khung cảnh xung quanh thay đổi một lần nữa, đây là phòng của cậu ở thực tại

    Cậu bành hoàng nhìn xung quanh vô thức đưa tay sờ lên mặt

    "Đây là...Trở...trở về rồi sao..."

    Rồi cậu sờ tay lên môi

    "Quần què gì xảy ra vậy trời, sao tự nhiên...bao nhiêu cách thì không quay về được, tự nhiên bị hôn cái trở về?"

    Cậu ngồi thần ra đó

    "Không lẽ...có ai hôn mình...?"

    (To be continue...)

    Ê xin lỗi nha hôm qua không ra chương được tại bị suy vì cái trailer nên là nay ra chương nhiều để bù nè

    Thông cảm nha...
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    8. Xuyên không (2)


    Chương cuối của xuyên không nè

    ...........

    Cậu đang chưa hiểu gì thì

    "Rốt cuộc là sao...là mơ hay là thật..."

    *cốc cốc*

    Nghe tiếng gõ cửa vang lên cậu đi ra mở cửa

    "Ai đó?"

    Cậu mở cửa ra thì thấy anh đang đứng trước mặt mình, cậu bất ngờ vì không biết tại sao anh ở đây

    "S-sếp..."

    "Tôi tới để xem sao mấy nay cậu không đi làm"

    Nghe anh nói cậu đơ ra, không lẽ chuyện cậu xuyên không là sự thật

    "Đứng đần ra đó làm gì, không định mời tôi vô nhà à?

    "À...ừm...mời...mời sếp vào"

    Miệng thì mời vào còn lòng thì đang nguyền rủa anh 'mẹ cái tên điên này'

    Anh đi vào nhà và ngồi xuống ghế ở phòng khách

    "Nói tôi nghe, lý do 4 ngày nay cậu không đi làm?"

    "Hả...4...ngày lận sao" Số ngày cậu nghỉ làm khớp với ngày cậu ở thế giới khác, cậu tạm thời bị đơ ra chẳng biết trả lời anh thế nào cho hợp lý

    "À...tôi...tôi có việc gia đình nên không tiện nói, vì gấp quá không kịp xin phép, xin lỗi sếp"

    Cậu vừa giải thích vừa đi đến ngồi vào chiếc ghế gần đó

    "Lần sau, phải báo cho tôi biết một tiếng, anh nghỉ liên tiếp như thế tôi biết sao mà lần" Nói thẳng là anh lo cậu bị gì nên mới qua tận nhà đó

    Nhưng tại ảnh sĩ nên ảnh nói vậy

    Cậu biết một phần cũng là lỗi cậu nên cậu cũng ậm ừ xin lỗi, đột nhiên cậu nhớ ra buổi tối ngày hôm đó, trước khi cậu xuyên không thì cạu đã đi bàn hợp đồng với anh

    "À...sếp...cho tôi hỏi...4 ngày trước...lúc tôi say ai là người đưa tôi về vậy ạ"

    "Cậu đi chung với tôi, không phải tôi thì cậu nghĩ là ai"

    "Vậy...lúc đó...sếp có thấy ai lại gần tôi không...kiểu...hôn tôi...chẳng hạn..."

    Bị cậu hỏi anh có chút bất ngờ, anh làm sao mà quên được nụ hôn đó, so cậu phát hiện

    "À tôi...tôi không thấy...sao cậu hỏi tôi"

    "Tại có một số chuyện tôi cần làm rõ một chút..."

    Cậu ngồi đó mà thắc mắc còn anh thì có chút hơi lo lắng

    "Thôi, tôi về, mai nhớ đi làm, có nghỉ thì nhớ xin phép"

    "À...ừm...để tôi tiễn sếp..."

    Cậu tiễn anh ra cửa và anh cũng đi về, ngày hôm sau cậu cũng đi làm lại, và những ngày sau đó của cậu cũng bình thường nhưng có một điều khác thường, đó là anh đột nhiên cư xử rất đàng hoàng với cậu khiến cậu cứ cảm thấy lạ lẫm, hết quan tâm cậu, thì cũng giảm bớt việc của cậu

    "Cái tên này, uống lộn thuốc à"

    Cậu cũng hoài nghi nhưng cũng không đến nổi là quá nghi ngờ, nhưng tần xuất anh cư xử như vậy ngày càng nhiều, cậu cũng có gì đó hoài nghi, anh thay đổi nhiều đến nổi có lúc cậu cãi lời mà anh cũng không nói gì

    Tên này điên rồi

    Hôm nay cũng vậy, anh rủ cậu đi ăn rối sau giờ làm, tất nhiên, anh bao

    Giờ ra về cậu cùng anh đi đến một quán ăn bình dân, có gọi thêm vài lon bia,ban đầu cuộc trò chuyện của cậu cũng bình thường nhưng khi có chút hơi men cậu lại quay sang nhìn anh

    "Này...anh đang làm gì có lỗi với tôi đúng không" Đúng là men vào rồi thì vai vế không quan trọng

    "Sao lại hỏi vậy?"

    "Ức...tôi thấy dạo này anh đối xử tốt với tôi lắm...không lẽ...

    Anh sắp cho tôi nghỉ việc đúng không..."

    "Bậy, tôi không ác đến mức đấy đâu...chỉ là tôi cơ chút cảm tình với cậu thôi hehe..."

    Anh chẳng ngại nói ra câu đó rồi nhìn cậu cười khờ, hai người say nói chuyện nghe nhức đầu ghê

    "A....hahhaha...có cảm tình sao...cảm động đó...zô..."

    Anh và cậu cụng ly với nhau, hai người ngồi uống với nhau đã đời chẳng còn khoảng cách giữa họ

    Họ uống đến khuya nhưng cũng chẳng có dấu hiệu dừng lại

    "Nèee...tôi noid cho cậu nghe...ức...tôi có chuyện muốn nói với cậu...Thật ra...tôi...rất là thích cậu...và người hôn cậu hôm trước không ai khác ngoài tôi...hehe...ức..."

    "Ô...thích tôi à...cảm ơn...cảm ơn..."

    Cậu thì gục lên gục xuống, còn anh thì ngồi đó thẩn thờ nhìn cậu, vì say rồi bản thân anh cũng chẳng hiểu anh đang làm gì, anh đưa tay bóp má cậu xoay mặt cậu về phía mình

    "Ừm..."

    Cậu thì say rồi nên nhắm tịt mắt lại kệ anh đang bóp má mình

    Không nói không rằng anh kéo cậu vào một nụ hôn thật sự

    "Ưm..."

    Anh mút lấy môi cậu, nhắm vào nó mà gặm nhắm nó

    "Ưm...ha..."

    Lưỡi ai đưa vào khoang miệng cậu mà càng quét hết mật ngọt, anh với cậu cứ dây dưa môi lưỡi rất lâu, đến khi hết hơi anh mới buông cậu ra, mặt cậu thì ửng hồng, mắt thì lờ đờ

    Anh thả môi cậu ra và kéo ra một sợi chỉ bạc

    Hai người thở uổn hển nhìn nhau

    "Anh yêu em, thật sự rất yêu"

    Cậu không nói thêm gì chỉ nhắm mặt mà gật gù, anh nhìn cậu mà cười nhẹ

    "Em dễ thương ghê"

    ...........................

    Chương này nhẹ nhàng thế thôi nhe...

    Tại tâm trạng t đang đánh lộn với nhau, khó viết....
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    9. che giấu


    Halo halo, mợ 2 đã combách rồi đây, để mấy người đợi lâu rồi hôm nay nị quăng cho mấy bạn một con fic độc lạ

    Nhưng mà có lẽ là fic cũng không nhằm nhò gì với hint của 'ẻm' với ảnh

    Nữa rồi, từ khi làm Hốc con, tôi chẳng biết mặt đất màu gì nữa, tôi gáy còn nhiều hơn tôi chửi 🙈

    ...........................

    Thể loại: ABO

    ABO, là một thế giới bí ẩn chỉ mới được khám phá ra gần đây, A đại diện cho dòng Alpha, B đại diện cho dòng Beta, O là đại diện cho dòng Omega

    Beta là dòng máu mang tính chất giống như con người chúng ta, hai dòng còn lại thì đặc biệt hơn, họ mang trong mình một dòng màu có thể toát ra mùi Pheromone vào những kì phát tình, đặc biệt là O, khi đến kì họ lại mong muốn có ai đó âu yếm họ một cách mãnh liệt, còn A, nếu vô tình bắt gặp một O đang trong kì, họ có thể toát ra mùi Pheromone để O cảm thấy dễ chịu hơn, và họ có thể đánh dấu O, nhưng có một dòng máu, còn đứng trên cả A, đó là Enigma, dòng này vô cùng mạnh, họ có thể biến một A trở thành O chỉ sau một lần đánh dấu

    *kí túc KK, trường đại học sân khấu Điện Ảnh thành phố HCM*

    Giới thiệu sơ qua về cậu, cậu năm nay 20 tuổi, là sinh hiên trường sân khấu điện ảnh, trường cậu có kí túc xá nên đi học về cậu sẽ ở lại kí túc, kí túc này không chỉ có sinh viên mà giáo viên từ xa đến cũng sẽ tạm trú ở đây

    Kí túc này cũng chỉ khoảng 30 người không hơn không kém, tính cả giáo viên, và trong kí túc xá ngoài cậu ra còn có 3 người nữa là Sơn Thạch, Duy Khánh, Công Nam

    Nói là nói cùng phòng nhưng nguyên khu kí túc xá rất thân thiết với nhau, như đã quen từ rất lâu rồi, họ hay tập trung ở hội trường của trường học vào những dịp nghỉ và nhậu nhẹt cùng nhau

    Hôm nay, là ngày nhà trường tổ chức xét nghiệm nhóm máu, một phần thuận tiện cho việc hỗ trợ những bạn O trong kì phát tình

    Mọi người cũng khá hồi hộp nhưng cũng khá mừng vì có thế biết được xu hướng mình như thế nào, nhưng trong đó có một người không biết sợ không biết lo là gì, ngồi quậy hết người này đến người khác, còn được gọi là thành viên cốt lõi của đội truyền thông 'bẩn' không ai khác là Hoàng Thượng Alexander Augusta Eugenia Sơn (Ê cái tên vừa dài vừa khó viết 👊)

    Khoảng thời gian ngồi đợi cũng khá lâu, rồi cũng đến lượt cậu

    "Neko: tao chắc chắn là A rồi, cần gì phải lo, sĩ lên"

    Cậu vừa khoác vai Duy Khánh vừa đi vào phòng xét nghiệm

    Cậu được làm cái thủ tục lấy máu, xét nghiệm,...mất khoảng 15p

    Cậu cầm giấy kết quả, mặt cậu tắt luôn nụ cười, chẳng biết nên làm gì tiếp theo, kết quả rất là sốc

    'Lê Trường Sơn

    Kết quả xét nghiệm: Omega

    Pheromone: Sữa ngọt'

    Con mẹ nó, kết quả khác với nhưng gì cậu suy nghĩ, đã vậy, nhìn cậu vậy mà pheromone còn là mùi sữa, đùa

    Cậu cầm giấy thất thần mà chẳng biết làm gì tiếp theo, khi thấy mọi người tiến tới cậu liền giấu giấy ra sau lưng

    "BB: sao rồi Noko lele, Alpha hay Beta"

    "Công Nam: nhìn anh thì chắc là A rồi"

    "Neko: à ừm hơi khác một chút, tao là Beta không phải Alpha"

    Cậu nghĩ rằng chuyện này trước hết nên giấu trước từ từ sẽ nói sau

    "Duy Khánh: ù ôi, tưởng phải là A chứ, vậy cũng được rồi, tao là O nè, sợ quá"

    "Công Nam: em là O hả Khánh?"

    "Duy Khánh: Đúng rồi...Chán ghê, còn anh thì sao"

    'Bùi Công Nam

    Kết quả xét nghiệm: Alpha

    Pheromone: Quế'

    "Công Nam: Hả?

    À ừm...anh...anh là B"

    "BB: nhiều B dữ, hế hế tôi cũng là B"

    BB vừa nói xong anh cũng cầm giấy xét nghiệm và bước tới

    "BB: đây rồiiii, anh Kiểm Lâm, sao rồi anh là gì, đây có 3 B rồi đó, em, Nam với Neko là B rồi đó"

    "ST: vậy hả..ưm...anh cũng là B"

    'Nguyễn Cao Sơn Thạch

    Kết quả xét nghiệm: Enigma

    Pheromone: Rượu'

    Mọi người đứng nói chuyện một lúc thì ai cũng về phòng người đó, vào chiều nay họ cũng tổ chức một buổi gặp mặt vì ngày hôm sau trường không học, vì là ngày lễ 30/4

    Nam và Khánh không biết thế nào, nhưng họ đã đi ra ngoài mua chút đồ ăn cho buổi tối, cậu thì đi tắm còn anh thì nằm trên giường bấm điện thoại, trong phòng giờ chỉ còn 2 người

    "Chết rồi...ST ơiii, có ngoài đó không"

    "Ơi, anh nghe"

    "Lấy dùm tao cái khăn với"

    Anh ngồi bật dậy đi đến phía giường cậu để lấy khăn, cậu tìm không thấy nên đã tìm trong tủ của cậu, anh mở cửa ra đập vào mắt anh là tờ xét nghiệm của cậu, anh cũng tò mò mà cầm lên xem thử

    "...ha...vậy mà nói là B...hương sữa sao...được đó..."

    Anh cầm tờ giấy xem xét với gương mặt không thể đâm chiêu hơn, rồi cũng cầm khăn vào đưa cho cậu, cậu cũng tắm xong và bước ra, phòng tắm sau một khoảng ẩm khi mở cửa phòng mùi cũng bốc ra theo người cậu

    "Làm gì là nhìn tao dữ vậy, mặt tao dính gì à?"

    "À không...không có gì"

    Khi cậu bước ra anh ngồi đó nhìn chằm chằm vào cậu, khi cậu hỏi anh cũng không nói gì thêm mà đứng dậy đi vào tắm

    "Thằng này bộ điên hả"

    Khoảng thời gian sau đó cũng chẳng có gì khác lạ, nhưng chỉ có một chuyện là đột nhiên cậu cảm thấy cơ thể mình hơi mệt, chóng mặt và có chút khó thở nữa, cứ đứng chưa bao lâu là cậu thấy choáng, có lẽ cuộc vui hôm nay cậu xin phép không tham gia

    Cậu nằm lên giường, mà cảm thấy cơ thể mình mà mình cũng chẳng hiểu nổi, lúvc thì nóng, lúc thì lạnh

    Cũng đã đến giờ nên anh cũng đi ra với mọi người, mọi người cũng nói cậu hãy nghĩ ngơi đi, cứ khóa cửa, học sẽ đem theo chìa khóa để khỏi phiền cậu đi mở cửa, cậu cũng chỉ ậm ừ

    Anh thật sự cũng lo cho cậu, ngồi chơi với mọi người nhưng trong lòng có gì đó cứ bồn chồn, anh cũng nghĩ đến trường hợp cậu phát tình

    Ngồi được khoảng gần 2 tiếng, anh cũng có uống nhưng không đến nổi là quá say, anh quyết định đứng lên đi về phòng để xem tình hình của cậu, sẵn tiện mua ít thuốc hạ sốt cho cậu

    Anh đi lên phòng, tay vừa vặn tay nắm cửa, mở ra thì một mùi hương nồng nặc bốc lên sộc thẳng vào mũi anh, là mùi sữa

    Anh cảm thấy có gì đó, nên đi đến giường cậu, nhưng không thấy cậu trên giường, anh vừa quay sang giường anh thì pảhi thấy cậu nằm co ro trên đó, người thì ôm chặt chiếc chăn và áo của anh

    Cậu rơi vào kì phát tình lần đầu tiên, chẳng biết phải làm gì, cậu chỉ biết đi theo mùi thoang thoảng còn trong căn phòng này, và vô thức đi đến giường anh, vì giường anh đối diện với giường của cậu, nên mùi hương cậu ngửi được đậm nhất là mùi của anh

    Thấy cậu nằm co ro trên giường anh đi đến kiểm tra thử

    "Này...cậu..."

    Anh lật chăn ra, thấy người cậu nóng bừng, mặt đỏ ửng, hơi thở còn có chút gì đó gấp gáp

    "Neko...Neko...cậu sao vậy..."

    Anh lay nhẹ người cậu, nhưng rồi lại giật mình rút tay ra, mẹ kiếp, mùi pheromone của cậu toát ra khắp phòng, anh chẳng kịp phản ứng gì đã bị mùi hương của cậu làm cho không còn tỉnh táo

    "Neko...này...a...cậu...cậu phát tình à"

    "A...hức...giúp...giúp tôi...ha..."

    Cậu cảm thấy giọng anh vang vọng nên khi quay sang thấy anh, đầu óc cậu chẳng còn đủ tỉnh táo mà chỉ biết vặn vẹo cầu xin anh

    "Sao...cậu nói cậu là Beta mà lại phát tình, cậu lừa mọi người?"

    Tai cậu ù đi chẳng nghe được lời nào từ anh

    "Ha...khó chịu...ưm

    "Mẹ kiếp, cậu bình tĩnh lại, mùi của cậu...nó..."

    Chẳng thể giữ được bình tĩnh khi cảm thấy có mùi pheromone khác ở gần, cậu bò về phía anh, níu áo cố cọ sát vào người anh

    "Làm ơn...a...giúp tao...Sơn Thạch...a..."

    "Này...bìmh tĩnh...để...để tao..."

    Anh cố tỏa ra mùi pheromone để cậu có thể cảm thấy thoải mái hơn một chút

    "A...ưm..."

    Tuy là thoải mái nhưng cảm giác khó chịu vẫn còn đó, mà không mất đi

    "Đúng rồi...thuốc...thuốc ức chế...Neko...nghe tôi hỏi...thuốc ức chế cậu để ở đâu"

    "Neko...Neko..."

    Anh lay nhẹ người cậu nhưng cậu lại chẳng có phản ứng hay cóa ý định cho anh câu trả lời

    Không khí ngày càng nóng lên, mô hôi cả hai nhễ nhại, anh gần như chẳng còn kiểm soát được nhưng vẫn cố gồng vì anh không muốn gây tổn thương cho cậu

    "Này...Neko...Cậu c-..."

    Chưa để anh nói xong cậu rướng người lên, chặn họng anh bằng môi của cậu, mặt cậu thì đó bừng còn anh thì bất ngờ mà trợn tròn mắt, vì không kịp chuẩn bị khi bị cậu vồ tới anh và cậu ngã nằm xuống giường

    "Ưm...này..."

    "Hức...làm ơn..."

    Con mẹ nó, ý chí cuối cùng của anh cũng tắt, anh chẳng nể nang gì mà kéo cậu vào một nụ hôn khác, hai người như thoát được khỏi vòng an toàn mà vồ lấy nhau mặc cho mọi thử

    "Ưm..."

    Cả hai đều thỏa mãn mà hưởng thụ điều đó, học vồ lấy nhau trong khoảng thời gian cậu cần anh nhất, hôn xong, anh đè cậu xuống

    "Vậy mà cậu dám nói với tôi và mọi người cậu là Beta...cậu giỏi"

    Nói xong anh cúi xuống cắn nhẹ lên cổ cậu, hết cắn rồi mút khiến chiếc cổ trằng ngần cũng ửng hồng lên

    "A...ha..."

    "Có lẽ tôi cũng nren nói với cậu chuyện này, tôi phông phải Beta, mà là Enigma"

    Nghe lời thú nhận của anh khi anh vẫn tập trung thưởng thức cậu, cậu giật mình nhưng cũng chỉ ú ớ không thể phản kháng nổi nữa

    "Gì...gì chứ...cậu nói dối...mẹ kiếp..."

    "Này bé, bé cũng đã nói dối anh đấy, giờ thì suỵt, mọi việc đang diễn ra đều là do bé tự chuốc lấy..."

    "A...con mẹ nó...buông tôi raa...ha...a..."

    ..........

    Cắt, cắt ngang như vậy cũng có hơi quá đáng thật, nhưng nếu muốn xem cảnh sau thì comment đi nhé, comback tại mà ghi 2000 chữ là quá nhiều rồi, muốn truyền nước tới nơi...
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    ...Thông báo


    Ừm...chắc là vào khoảng mấy ngày này t xin phép sẽ ra chương trễ một chút, vì...ờm...tâm trạng t bị tụt mood khá là nhiều khi coi tập 6 ATVNTG

    Đáng ra t sẽ không khóc đâu nhưng mà cảm xúc của t đối với Neko khá là mạnh nên lúc Neko khóc t cũng chịu không nổi...

    Và một phần nữa là cũng vào ngày hôm nay Say✌ cũng loại và người duy nhất t pick bên Say ✌ thì đúng ngay tập hôm nay cũng bị loại, đó là Hải Đăng Doo...

    Ok, nổi đau ×2

    Nói khoảng mấy ngày thì cũng chưa chắc, có thể là tuần này t sẽ không ra chương nào...nhưng chắc không trễ vậy đâu...nên là...thông cảm nhé ❤‍🩹

    Thông báo vậy thôi, ngủ ngoan 🤍
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    10. Che giấu (2)


    Ê, t kêu cmt cho vui mà không ngờ mọi người nhiệt tình quá, không trả thì chắc đêm nay t khỏi ngủ

    T không nghĩ t comback lại mà mn ủng hộ nhiều vậy, giờ thì gáy thôi, fic bây giờ chỉ còn là cái tên với 2 chả rồi

    .................

    "Tới nước này rồi mà còn kêu tôi thả, món ngon dâng tới miệng lại không xơi, thằng nào chịu được thằng đó thắng, tôi thua"

    Anh nói xong giữ hai tay cậu trên đầu bằng một tay, tay còn lại đi chuyển xuống tháo dây nịt của cậu ra, rồi lại lấy dây nịt trói hai tay cậu lại, nhìn rất điêu luyện

    "N-này..."

    "Suỵt, im lặng"

    Anh để tay lên môi chặn lời nói của cậu, rồi từ từ luồn vào áo cậu mà xoa nắn, đi chuyển từ eo rồi lần theo đường cong ra sau lưng, cậu cảm nhận được bàn tay anh đang chạm vào từng nấc thịt của khiến cơ thể cậu có chút vặn vẹo mà cong lên, làm lộ ra làn da trắng ngần của cậu

    "A...ha..."

    Anh kéo cậu ngồi dậy, bây giờ gương mặt cậu ửng hồng, người thì nhễ nhại mô hôi, cậu thở hổn hển mà nhìn anh

    "Làm nhé"

    Lúc nãy thì hung hăng không thèm hỏi, giờ thì lại hỏi, con người này rốt cuộc là có ổn không vậy, cậu bây giờ miệng chẳng thể nói thêm gì chỉ im lặng mà nhìn anh

    Anh từ từ cởi áo của mình ra, rồi nắm lấy áo của cậu mà nhẹ nhàng cởi ra

    "Ưm..."

    Anh nhẹ nhàng đẩy cậu trở lại giường, vốn dĩ anh nhẹ nhàng vì một phần cũng vì đây là lần đầu tiên cậu đến kì phát tình, anh sợ cậu đau

    Anh hôn nhẹ lên trán, hôn lên mắt, chóp mũi, rồi lên má cậu, phản ứng trước hành động nhẹ nhàng của anh, cậu khẽ rên lên

    "A...ST...ha..."

    Anh di chuyển tay xuống xoa nhẹ lên 'mung' xinh của cậu, anh kéo mền lên che đi phần dưới của cả anh và cậu (mục đích là che cơ thể của cậu đi để mấy cái ánh mắt của những con người đang đọc fic này khỏi nhìn nè)

    Anh nhẹ nhàng, khuyếch trương cho cậu, mới đầu, cậu chưa quen nên cảm thấy khá khó chịu

    "A...đừng...đau..."

    "Thả lỏng nào, bé định bẻ gãy ngón tay tôi hay sao đây"

    Anh từ từ nhẹ nhàng mà đưa đẩy, đợi cậu làm quen anh lại từ từ thêm các ngón tay khác mà nới lỏng cho cậu, cảm thấy vừa đủ, anh rút tay ra

    Những 'giọt nước tinh khuyết' của cậu dính nhớp nháp trên tay anh

    "Ha...nhìn này...bình thường thì khô khan, không ngờ em lại 'ẩm' như vậy"

    Anh nắm một chân cậu đặt lên vai anh, từ từ đẩy vào, tay cậu vẫn đang bị trói bằng dây nịt, một tay anh giữ lấy hai tay đang trói của cậu

    "A..."

    Mặc dù đã biết trước nhưng cậu vẫn đau, anh tùe từ đẩy vào, mồ hôi nhễ nhại, cả cơ thể cậu căng cứng mà ưỡn lên, mắt cậu ngấn một lớp sương mờ, tay cậu bấu chặt vào nhau, cậu không thể mở miệng mà nói hay la được lời nào, cả người cậu căng cứng

    "Ha...Neko..."

    "A...ơ..."

    Anh không di chuyển liền mà tay đưa lên gỡ dây nịt đang trói tay cậu ra, ôm nhẹ cậu vào lòng mà hôn lên môi cậu với chủ ý muốn cậu bớt đau

    "Ưm..."

    Đợi cậu quen với kích thước của anh, anh bắt đầu đi chuyển nhẹ nhàng, anh rời môi cậu mà nhắm vào cổ cậu rồi hôn mạnh vào đó

    "Ha..."

    Trong căn phòng kí túc chỉ có hai người bị bao trùm bởi mùi rượu và sữa đang hòa vào nhau, có hai con người cứ thế mà cùng nhau tạo ra một bản hòa ca chỉ có tiếng 'sóng vỗ vào bờ' và tiếng thở của cả hai

    "Ha...ức...chậm...chậm thôi..."

    Anh chẳng đáp lại lời cậu mà vẫn tập trung vào chuyên môn, tính tới giờ, họ va vào nhau cũng được gần 2 tiếng, cậu thì mệt mà chẳng rên nổi và cậu cũng ra khá nhiều lần, còn anh thì từ nãy đến giờ chưa ra lần nào, không lẽ Enigma tên nào cũng trâu bò đến vậy à?

    "A...S-ST...tôi...ưm..."

    "Đợi chút...tôi cũng sắp rồi"

    Anh cuối xuống, cắn mạnh vào cổ cậu

    "A...aaaaa...ha..."

    Cậu ngửa cổ và hét lên, cùng lúc đó cậu mà anh cũng ra cùng nhau

    Thành công đánh dấu

    Cậu cũng vì mệt mà ngất đi, anh vẫn muốn thêm nữa nhưng nhìn cậu như vậy anh cũng không nỡ, anh định rút ra thì

    *cạch*

    Cả nhóm bạn say xỉn đang đèo nhau vào phòng, cả Duy Khánh và Công Năm đều xỉn chẳng thấy đường nữa rồi, thấy họ đi vào anh liền di chuyển xoay lưng ra ngoài ôm cậu vào lòng và lấy thân mình che cho cậu rồi nằm bất động như giả vờ ngủ

    Hai con người kia thì xỉn không thấy đường về, nên họ cũng nằm lên giường cậu mà nằm cạnh nhau ngủ, chẳng buồn đi về đúng giường mà ngủ

    Thấy khá im ắng anh mới bớt lo lắng mà thả lỏng ra đôi chút, anh từ từ rút ra, mắt anh lia xuống vết cắn đánh dấu của anh, anh hôn nhẹ lên nó, rồi lại hôn nhẹ lên trán cậu

    "Ngủ ngoan nhé, tôi yêu em"

    ..............

    Ê t để ý là bình thường t ra chap cũng phải 11-12h đêm mà vẫn có người đọc vào khung giờ đó, thức khuya vậy?

    Mà số người đọc cũng không ít, khuya đến vẫn mà vẫn có 1-200 người đọc...

    Nói chung là chỉ muốn cảm ơn mọi người thôi ✍️
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    11. Halloween


    Trong căn phòng của lớp 12a9

    "Ê, có bao giờ...tụi mày nghe ngôi nhà ở cuối dãy Trần Duy Hưng chưa"

    "Rồi...tao nghe nói chẳng ai dám vào đó cả, vì ở đó có ma đấy"

    Mới bước vào lớp, cậu đã nghe lũ bạn cứ xì xào về cái gì đó mà có ma có quỷ gì gì đó, cậu nhức đầu vô cùng, thấy cậu đi vào, lũ bạn liền quay sang lôi kéo cậu vào cùng để trò chuyện

    "Ê ê Sơn Sơn...mày biết gì về cái nhà đó không"

    "Neko:tất nhiên không, tao ở hẻm khác mà, với cả...tao qua Trần Duy Hưng thì chỉ có kiếm g-..."

    "Kiếm gì?"

    "Neko: à không có gì"

    "Cái thằng này...ê tao mới nghĩ ra ý này, hay là sắp tới Halloween mình tới nhà đó một chuyến đi, tụi mày đi không"

    "Đi thì đi"

    "Sơn, còn mày"

    "Neko: Thôi, Halloween ở nhà cho khỏe, chồng c-...à không vợ con đùm đề rồi"

    "Sao thế, mày sợ à"

    "Neko:ê cái thằng này tao đục vô cái màng tang của mày bây giờ, ai mà sợ, chỉ là tao không thích thôi"

    Cậu bạn đó tiến đến khoác vai cậu, nói với cái giọng chọc ghẹo

    "Không sợ thì đi đi, mày không đi chứng tỏ là mày sợ rồi còn gì"

    "Neko:aiss cái thằng này tao đi là được chứ gì, mày bớt nói lại đi"

    Cả đám đang rôm rả thì có một cậu bạn bước vào, cậu cuối gầm mặt, gọng kính thì giày, tay thì ôm cả trồng sách

    Đúng là mọt sách chính hiệu

    "Ê thằng mọt sách tới kìa, thằng Sơn Thạch tới kìa, thôi về chỗ"

    "Neko: cái thẳng này"

    Rồi cả đám ai về chỗ nấy, cũng đúng lúc thầy giáo bước vào

    "Nhớ nha Sơn, Halloween, cuối hẻm Trần Duy Hưng nhé"

    "Neko: biết rồi, mày nói nhiều quá"

    Anh ngồi gần đó lên vô tình nghe được địa chỉ nhà, anh nở lên một nụ cười mà chẳng ai đoán được anh đang nghĩ gì

    .....

    Halloween cũng đến, đúng 7h tối họ đã hẹn nhau tại nhà cậu và cùng đi đến căn nhà đó

    Căn nhà được bọc bởi một màng đen đáng sợ, tuy nhà không quá cũ nhưng cây cỏ mọc um tùm nhìn như nhà chẳng có ai , đèn đường thì lại chớp tắt thất thường, khiến cả đám muốn sởn gai óc

    Bọn họ đã đứng trước cửa nhà, họ tính xông vào, nhưng cậu lại cản, lỡ đâu nhà này vẫn còn có người ở thì sao, cậu đưa ra ý kiến nên gõ cửa trước

    Cả đám chẳng ai dám gõ đùn đẩy cho nhau rồi cuối cùng họ bắt cậu làm vì cậu là người đưa ra ý kiến này, cậu chậm rãi bước đến

    *cốc cốc*

    "Neko:có...có ai ở nhà không ạ"

    *cạch*

    Cánh cửa mở ra, một người đàn ông mặt rất đáng sợ một bên mắt thì bị móc ra, xung quanh thì máu me đang đứng đó làm cả đám thót tim mà chạy ra khỏi khu nhà đó, chỉ có cậu đứng lại, cậu sợ đến mức chân cậu cứng đờ chẳng thể đi chuyển nổi

    Cậu đang đờ ra thì một cậu thanh niên bước ra, anh ta cao ráo lại còn đẹp trai, nhưng nhìn anh ta lại có nét giống với tên mọt sách lớp cậu

    "ST: cậu tìm tôi có việc gì"

    "A...tôi...tôi..."

    Cậu lắp bắp nói với anh

    Anh lia mắt nhìn cậu, cậu có chút đơ ra vừa nhìn cậu anh vừa mời cậu vào nhà trước đã rồi tính tiếp

    Họ bước vào, ngôi nhà được trang trí theo phong cách phương Tây, vừa cổ xưa, vừa hiện đại

    Anh dẫn cậu đến phòng khách rồi anh quay lại với một hộp kẹo trên tay, anh đưa cho cậu

    "Ừm cảm...cảm ơn"

    Cậu vừa nhận kẹo trong lòng thầm nghĩ 'mẹ mấy cái thằng điên này, rủ tao đi xong để tao ở đây, má'

    "ST: này, uống đi"

    Anh cầm ra một ly sữa ra cho cậu rồi ngồi xuống cạnh cậu trên ghế sofa dài, cậu nhận lấy, ngấp một ngụm nhỏ

    "cảm...cảm ơn..."

    Cậu chậm rãi đặt ly sữa xuống bàn

    "cậu...là Sơn Thạch...lớp 12a9 đúng không"

    Anh nhìn cậu hơi nhướn mày, anh áp sát mặt anh vào mặt cậu

    "Này...cậu không nhận ra tôi?"

    Cậu hơi giật mình mà lùi lại

    "À...không vì nhìn cậu hơi lạ nên tôi...

    Ừm tôi có việc, tôi về trước nhé..."

    Cậu vừa đứng dậy thì một cơn chóng mặt ập đến cậu ngồi bịch xuống ghế, anh đi đến đỡ cậu

    Người cậu toát mồ hôi, cậu thở hắc

    "Sao...cơ thể tôi...nóng...a..."

    "Sơn...cậu ổn không..."

    Anh cố tình đụng chạm cậu, anh chẳng bất ngờ tình trạng hiện tại của cậu, vì căn bản mọi chuyện là do anh sắp xếp

    Ly sữa của cậu

    Là do anh bỏ thuốc

    "Sao...người tôi nóng quá...cậu...làm ơn giúp tôi với..."

    "Giúp?

    Là giúp chuyện gì"

    Anh giả vờ như không hiểu

    Cậu bám vào vai anh cố kéo cơ thể anh và cậu lại gần nhau hơn, cậu cọ vào người anh

    "Làm ơn...hức...giúp tôi đi mà...tôi khó chịu quá..."

    "Tôi chẳng hiểu cậu nói gì?

    Cậu muốn tôi giúp là giúp chuyện gì?"

    Cơ thể cậu ngày càng nóng, cậu gục vào lòng anh mà thở hổn hển mặt cậu đỏ bừng, điều này vô tình một bên áo cậu rơi xuống làm lộ một bên vai của cậu, anh chẳng tha cho cậu

    Anh cuối xuống vòng tay ôm cậu hôn cổ cậu rồi lia môi qua phần vai bị lộ ra của cậu mà cắn nhẹ

    "Cậu cần tôi giúp gì"

    "A...ưm..."

    Anh ôm cậu chặt hơn, rồi bế cậu theo kiểu công chúa đi vào phòng của anh

    Anh nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường

    Anh vẫn tiếp tục hôn lên cổ, tay từ từ luồn vào áo xoa eo cậu

    "Bây giờ cậu cần tôi giúp gì nè"

    Anh sờ soạng cậu nhưng lại chẳng có ý đi xa hơn, anh cởi áo anh ra rồi đột nhiên anh dừng hành động của mình lại, anh ngồi dựa lưng vào đầu giường

    Cậu không còn cảm nhận được sự đụng chạm của anh thì từ từ mở mắt

    Chẳng thấy anh đâu, cậu quay sang thì thấy anh ung dung dựa vào đầu giường, anh đưa tay ngoắt cậu lại chỗ anh, cậu bây giờ còn sự lựa chọn nào khác mà từ từ bò đến chỗ anh

    Anh cần ly sữa lên nhấp một ngụm, anh đưa tay kéo đầu cậu vào áp môi cậu vào môi anh, anh từ từ đưa sữa từ miệng anh sang miệng cậu

    Vì có khe hở nên sữa chảy ra ngoài mép môi của cậu

    Anh thả cậu ra, rồi đưa tay lau đi vết sữa của cậu

    "Nếu muốn, thì cậu tự làm đi, tự nhiên tôi mệt quá " Anh đưa tay xoa lên tai đang đỏ ửng của cậu rồi ngồi dựa lưng vào đầu giường và nhìn cậu cười khẩy

    Cậu mơ hồ hiểu ý anh, cậu hận vì không thể đục vô màn nhĩ cái tên cà chớn, biến thái này, cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác cậu từ từ thoát y cho anh, nói đúng hơn là trên người anh lúc đó chỉ còn mỗi cái quần nên cậu cũng dễ dàng hơn một chút

    Cậu khó khăn bò lên ôm lấy cổ anh, bàn tay nhỏ của cậu cố bám bàn bờ vai rộng của anh, làm thì làm vậy chứ cậu cũng chẳng biết phải làm gì tiếp theo, cậu chưa từng thử làm những việc thế này bao giờ, nếu có cũng chỉ là để thỏa mãn nhu cầu của chính cậu

    Cậu ôm cổ anh rồi ngồi đực ra đó

    "Tôi...tôi phải làm gì...ha..."

    "Cậu không biết làm gì?"

    Tay anh vừa nói cũng vừa vòng ra sau xoa lưng cậu

    " Ưm..."

    "Vậy...để tôi hướng dẫn cậu nhé"

    Anh di chuyển tay phải của anh đặt lên vai cậu rồi vuốt nhẹ theo đà của cánh tay xuống bàn tay cậu, anh nắm lấy bàn tay cậu đưa ra sau lưng và nhắm đến phần 'mung' xinh của cậu

    "Đầu tiên, cậu phải nới lỏng ra..."

    Tay trái anh ôm lấy eo kéo cậu lại gần, cuối xuống hôn lên vai cậu, xương quai xanh rồi lướt xuống hai điểm hồng trước ngực cậu mà hôn lên, anh cắn nhẹ lên nó

    Tay phải của anh ân cần cầm lấy từng ngón tay của cậu, anh chọn điểm hồng của cậu mà đưa ngón tay vào

    (Khúc này giải thích ngắn gọn là ST cầm ngón tay của Neko và sử dụng ngón tay của cậu để tự nới lỏng cho chính cậu)

    "A...ưm..."

    Anh đẩy 1 ngón, 2 rồi 3 ngón từng cái đụng chạm của anh nó nhẹ nhàng nhưng lại cảm cậu dễ chịu vô cùng

    Khiến cậu cong người và ôm lấy anh chặt hơn, hai người đều thỏa mãn được chính những nhu cầu họ

    Anh cảm thấy mọi thứ đã ổn, anh rút tay của cậu ra

    "Nhìn xem, cậu...đang tự thudam trước mặt một thằng mọt sách trong lớp này..."

    "A...ha..."

    Cậu gục xuống vai anh mà thở dốc

    "Này...cậu mệt rồi đấy à..."

    "Ha...ưm..."

    Cậu đang ngồi trên người anh, thì có một lực đẩy khiến cậu ngã xuống giường, anh bò lên trên người cậu

    "Nếu cậu mệt, thì để tôi làm tiếp"

    Anh chẳng để cậu phản ứng thêm nhắm vào một phát mà đâm thẳng

    "A...aaaa..."

    Cậu cong người tay báu chặt vào ga giường mà hét toán lên, nước mắt sinh lý của cậu cũng theo đà mà chảy ra cùng với tiếng hét, cổ họng cậu cứng đờ chẳng ú ớ được gì

    "Mẹ nó, rõ ràng...aiss...tôi đã nới lỏng rồi mà...sao lại...gr-..."

    Không chỉ mỗi cậu, anh cũng gặp khó khăn trong việc này, vì đau cậu co người lại siết chặt khiến anh cũng đau theo, dù đau nhưng anh vẫn cố gắng chấn an cậu vì chỉ có khi cậu thả lỏng thì cả cậu và cả anh mới có thể thoải mái được

    "Nào...aiss...ngoan...cậu...thả lỏng...ha...ra một chút đi...có thể sẽ thoải mái hơn một chút...ưm..."

    "Ha...a..."

    Nước mắt cậu vẫn không ngừng chảy, nhưng nghe anh nói vậy cậu vẫn cố thả lỏng ra một chút

    "Ưm..."

    Anh nắm lấy tay cậu để cậu bóp lấy tay anh, nó sẽ đỡ đau hơn khi cậu báu chặt vào ga giường như thế

    Anh nhẹ nhàng đi chuyển hông

    "A..."

    "Gr-...ha..."

    Anh nắm chặt lấy tay cậu, dần dần mọi chuyển động trở nên nhanh hơn, sự đau đớn của cậu cũng chuyển sang cảm giác khoái lạc, cậu bắt đầu rên lên, mắt lại có một tầng sương phủ lên vì cảm giác mà anh đem lại

    "A...ha...ưm..."

    "Sơn...ha...gọi tên tôi"

    "A...ưm..."

    "Gọi tên tôi, mau lên"

    Không sự đáp lại của cậu, anh liền đâm mạnh

    "A...hức...đau..."

    "Gọi tên tôi, mau!

    "

    "A...đừng...Sơn Thạch...ha...ưm"

    "Ngoan, ta tiếp tục nhé"

    "A...hức..."

    Anh vẫn cứ thể mà nhịp nhàng cùng cậu

    "Tôi...tôi sắp..."

    "Đợi tôi"

    "A...aaaaa..."

    Cả hai cùng hòa âm mà hét lên rồi lại cùng nhau tạo ra một thứ đục, đặc sệt

    Hai người cứ thể mà thở hổn hển

    Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cậu

    "Lê Trường Sơn...chuyện đêm nay...tôi với cậu vẫn còn nhiều chuyện để tâm sự với nhau đấy..."

    Anh chẳng rút ra mà cứ để vậy, thuận tay xoay người cậu nằm úp lại, cái thứ trong cậu cứ thế mà xoay một vòng khiến cậu không kiềm được mà rên lên một tiếng

    "Á...a...ưm..."

    "Chúng ta...tiếp tục nhé"

    "Không...không...không...aaaaa..."

    "Chúc mừng...Halloween với vẻ"

    ...................

    Xin lỗi các bé nhiều nè 😥, không có thông báo về việc ra chap trễ là vì tui hơi bận, vì bận quá nên cũng suy ra lười, các bé thông cảm nha, yên tâm tui không có ý định drop đâu nè 🤍
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    ....


    Tui hỏi mấy bae một tí nhé, mọi người có thích đọc truyện dài tập không, tui đang có ý định ra một bộ dài tập, tất nhiên là tui không drop bộ "anh và em" đâu, chỉ là Onshort nó cần phải có nhiều ý tưởng và chia ra nhiều trường hợp, nhiều hoàn cảnh khác nhau nữa tui thì tui cũng không giỏi trong việc suy nghĩ ra nhiều bối cảnh

    Nếu giỏi lắm thì tui cũng làm đến cỡ 20-25 chap là hết bộ nhớ rồi nên tui muốn xin ý kiến mọi người là mọi người có thích đọc truyện dài tập không, tui sẽ 'ra mắt' 1 bộ, nếu như mọi người ủng hộ thì nó không chỉ là 1 bộ mà sẽ thêm nhiều nữa

    Sở dĩ tui xin ý kiến vì có nhiều người họ thích diễn biến câu chuyện ngắn gọn nhưng đủ ý, tui có nhu cầu đọc truyện hay thì 'hốc con' cũng vậy

    Nên nếu mọi người thích thì comment nhé, mọi người có thể ghi thêm thể loại mọi người thích, tui sẽ làm ra một bộ hoặc là một tập Onshort

    Nếu các bà có thích thêm 'cúp le' nào khác thì có thể comment tui sẽ lọc ra để viết luôn nè

    Điểm danh 1 số 'cúp le' nội bộ của sốp

    ST × Neko

    Tăng Phúc × Jun Phạm

    BC Nam × Duy Khánh

    LB Phát × (S) Trong Trọng Hiếu

    Soobin HS × Kay Trần

    Rhy × Cap (anh trai say hi)

    HĐ Doo × Gemini HH (anh trai say hi)

    Isaac × Negav ( anh trai say hi)

    Hiếu T2 × NK Huy (2N1Đ)

    .....
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    Công Bố 4 truyện mới


    [JUN PHẠM × TĂNG PHÚC]

    Hai Thế Giới

    Thiếu Gia × Nhạc Sĩ

    - Một anh nhạc sĩ lang thang đem lòng thương một cậu bé con nhà quý tộc

    -Tính tình anh cọc cằn khó gần

    Còn cậu dễ khóc nhưng cũng dễ cười, lại còn tốt bụng

    -Gia cảnh anh khó khăn, anh rất thích đàn anh thường ngồi ghế đá trước công viên gần nhà cậu vừa đàn vừa hát

    -Cậu rất thích vẽ, cậu vẽ rất đẹp cậu thường ngồi vẽ ở trên phòng ngay cạnh cửa sổ

    -Qua khung cửa, cũng là nơi mà họ chạm mắt nhau, hai con người, hai thế giới nhưng lại có chung một niềm đam mê về nghệ thuật và họ lại cùng chung một nhịp đập đó là nhịp đập của trái tim họ dành cho nhau

    "Em yêu anh, làm ơn...đưa em ra khỏi đây..."

    "Phúc, em bình tĩnh...nghe anh nói, giữa chúng ta...một thằng lang thang và một thiếu gia, không thể được, gia đình em nói đúng, anh không xứng với tình cảm em dành cho anh..."

    "Em mặc kệ, điều đó không quan trọng, em chỉ cần biết anh là người duy nhất cần em, anh là người duy nhất sợ mất em"

    "Còn họ thì sao?

    Họ là gia đình là ba mẹ của em..."

    "Nhưng họ chưa bao giờ xem em là gia đình, xem em là con của họ"

    *kết HE, thể loại Boylove

    -----------------------------------------------------------

    [SOOBIN HOÀNG SƠN × KAY TRẦN]

    Bên Em

    Ca Sĩ × Nhân Viên Làm Bánh

    -Soobin Hoàng Sơn, anh là một ca sĩ trẻ tài năng đang đứng đầu các bảng xếp hạng của các trang mạng xã hội

    -Anh Khoa, một cậu bé học sinh đang học tại trường 'Học Viện Ngoại Giao'

    Sau giờ học cậu còn giờ làm thêm tại một tiệm bánh nhỏ xinh ở một hẻm nhỏ, cũng được mọi người ủng hộ khá nhiều

    -Đó cũng là nơi anh và cậu gặp nhau, ấn tượng ban đầu của họ về đối phương chẳng mấy tốt đẹp, nhưng sau này họ lại cùng nhau vẽ nên một câu chuyện về tình yêu đầy sắc màu

    -Áp lực dư luận luôn là thứ khiến con người ta phải để chừng, họ phải luôn sống trong khuôn khổ 'phải làm sao để họ không ghét mình, làm thế nào để họ yêu thương mình'

    "Em muốn chúng ta công khai"

    "Này, em đừng bướng nữa được không, chúng ta công khai, sự nghiệp của anh sẽ như thế nào"

    "Anh kêu tôi bướng? , được rồi, nếu anh không công khai, thì mình chia tay, tôi đã đủ mệt khi cứ nhìn những tin tức anh có tin đồn hẹn hò với hàng tá người ngoài kia"

    "Được, chúng ta dừng lại đi"

    *kết HE, Thể loại Boylove

    ---------------------------------------------------------

    [ ST SƠN THẠCH × NEKO LÊ]

    Ranh Giới

    Học Trưởng × Học Bá

    -Sơn Thạch, một học trưởng sát gái, anh là đội trưởng của một đội thể chất về bóng rổ, anh học rất giỏi tất nhiên các danh 'Học Trưởng' đâu phải tự nhiên mà có, nhan sắc, tài năng, học vấn , gia thế anh có đủ chẳng thiếu thứ gì

    -Trường Sơn, một học bá đứng đầu toàn trường, cậu là người đứng đầu của đội tuyển môn Ngữ Văn, chẳng thua kém anh ở khía cạnh nào, tài năng, học vấn, gia thế nhưng có vài điều cậu kém hơn so với anh, đó là về khía cạnh thể thao

    -Hai con người, hai tính cách:

    Anh thân thiện, sát gái, vui vẻ, hòa đồng, lạc quan và anh rất tự tin

    Cậu lạnh lùng, khó gần, và đặc biệt là cậu ghét anh, cực kì cực kì ghét một phần cũng vì cái tính chua ngoa và tính tự tin thái hóa của anh

    "Này, bộ rảnh lắm hay sao mà cứ đi sau lưng tôi làm gì?"

    "Ai đi sau lưng cậu, tôi chỉ đang đi theo người yêu tôi thôi"

    "Trong trường bây giờ chỉ còn mình tôi và cậu, chẳng có cô gái nào ở đây, bộ học nhiều quá bị khùng dẫn tới hoa mắt hay gì mà nhìn đâu cũng thấy người yêu mình vậy?"

    "Bây giờ chỉ còn 'tôi và cậu', suy nghĩ thử xem, bình thường cậu thông minh lắm mà, sao cứ dính tới chuyện này là cậu khờ vậy?"

    "??"

    *kết HE, Thể Loại Boylove

    ----------------------------------------------------------

    [ LIÊN BỈNH PHÁT × TRỌNG HIẾU ]

    Định Mệnh

    Tay Đua × Bartender

    - Hai số phận, nhưng lại vô tình chung một hoàn cảnh

    Anh là một tay đua, anh đua xe là để kiếm tiền lo cho em gái và mẹ cậu

    Cậu cũng vậy, cậu là một tay pha chế của một quán Bar gần nơi anh đua xe

    Nên khi đua xong anh thường qua quán Bar đó để xả hơi, nói đúng hơn anh là một trong những khách quen của của quán

    "Này Phát, cậu có bao giờ nghe về hai từ 'định mệnh' chưa?"

    "Ý cậu muốn nói là gì?"

    "Hai chúng ta, có được gọi là định mệnh không Phát...?"

    *kết HE, thể loại Boylove

    -----------------------

    Khoan đi!!!

    Mạnh tay ghi một lần 4 món rồi không chịu ra chap cho người ta đi ha...

    Nên tao quyết định

    [ JUN PHẠM × TĂNG PHÚC ]

    Hai Thế Giới

    Thời gian ra chap: Thứ 3 hàng tuần

    [ SOOBIN HOÀNG SƠN × KAY TRẦN ]

    Bên Em

    Thời gian ra chap: Thứ 4 hàng tuần

    [ ST SƠN THẠCH × NEKO LÊ ]

    Ranh Giới

    Thời gian ra chap: Thứ 6 hàng tuần

    [ LIÊN BỈNH PHÁT × TRỌNG HIẾU ]

    Định Mệnh

    Thời gian ra chap: Thứ 7 hàng tuần

    Còn mấy ngày còn lại thì sẽ cố gắng lên ý tưởng về 'anh và em' để nấu cho mọi người, nên nếu có chậm chap là cũng thông cảm nha

    Khoan đi, ngưng đi

    T đọc được rất là nhiều người nói t không sợ chánh quyền vô gõ đầu hả

    Sợ chứ 🤡 bởi vậy nhiều lúc t viết xôi thịt cứ nghĩ tới 1 trong 2 người mò vào đọc là tay chân t bủn rủn🙂)

    Nếu ai đọc có để ý thì nhiều lúc t đang viết mà t ngưng ngang, t cắt ngang khúc đó luôn là do đang viết cái tự nhiên nghĩ tới t bị hèn 🥰
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    12. Đạo Diễn


    "Nè, cậu ST, cuối cùng là cậu có diễn được không?

    Có một cảnh mà nãy giờ diễn không được, rất mất thời gian"

    Đạo diễn của những wed drama, MV đình đám Neko Lê đang đứng trước mặt anh chửi xối xả vì anh đã làm hỏng cảnh quay này rất nhiều lần

    Anh, một ca sĩ trẻ tài năng trong giới showbiz hiện tại, anh có chỗ đứng vững trong giới nghệ thuật, tên tuổi anh cũng được nhiều người biết đến

    Hôm nay, anh được mời làm nam chính trong MV của một đứa em thân thiết trong nghề, nhưng trớ trêu trong MV lại có cảnh giường chiếu, cảnh này lại là một cảnh khá nhạy cảm, anh thì lại hiếm khi đóng những cảnh đại loại nên có chút không quen dẫn đến việc cảnh quay bị hỏng nhiều lần

    Cậu có chút bực bội, đã 2 tiếng rồi, những cảnh khác anh làm rất trơn tru riêng cảnh này anh lại diễn rất đơ, gần như là không đặt tình cảm vào nhân vật nữ chính, anh cũng chẳng biết sao nhưng có lẽ là không quen

    Dù gì cũng là lỗi của anh, anh cúi nhẹ đầu xin lỗi cậu

    "Tôi xin lỗi đạo diễn"

    Cậu đưa tay lên xoa nhẹ thái dương

    "Cả đoàn tạm nghỉ, ăn trưa"

    Cậu quay lưng đi và nói với mọi người, có lẽ anh cần chút thời gian để lấy cảm xúc với nhân vật nữ chính

    Anh cũng mệt chứ, nhưng biết sao giờ anh đành đi về phòng nghỉ, anh muốn một mình, cậu cũng suy nghĩ về việc này, dù gì cậu cũng là đạo diện chính của MV

    'Có lẽ mọi thứ chưa đủ để anh lấy cảm xúc, cảnh này cũng khá khó, một phần cũng phụ thuộc vào nhân vật nữ chính, cả hai phải biết diễn theo cảm xúc mới có thể diễn tiếp được'

    Nói là đi nghỉ trưa nhưng thật sự là cậu đang suy nghĩ về việc làm sao để nữ 9 có thể lấy được cảm xúc và nam 9 lấy đà mà diễn theo

    Cậu trầm ngâm nhìn vào tô cơm chan canh đang nở ra, cậu không đụng đũa

    "Được rồi"

    Nói rồi cậu đứng bật dậy

    "Đạo diễn, anh không ăn cơm sao?"

    "Được rồi tôi không đói"

    Thấy cậu nói vậy trợ lý cũng không còn lý do gì mà hỏi thêm, trợ lý nhìn theo bóng lưng cậu mà thở dài

    Cậu đi thẳng đến chỗ trợ lý của anh

    "ST đâu?"

    "Dạ, cậu ấy đang trong phòng chờ thưa đạo diễn"

    Không đáp lại cậu đi thẳng về căn phòng đó

    Anh đang nằm trên ghế mà mệt mỏi nhắm mắt, anh cần được nghỉ ngơi

    *cốc cốc*

    "ST"

    Nghe thấy tên mình anh cũng giật mình mà mở mắt nhìn về phía cửa, anh ngồi dậy nhưng không vội đáp lại

    "ST"

    Xác nhận là có người đang gọi mình ngoài cửa

    "Ai đó?"

    "Tôi, Neko đây"

    Tên của vị đạo diễn vang lên anh cũng hơi bất ngờ, sao lại tìm anh lúc này

    "Đợi một chút"

    Anh đi đến mở cửa, mở cửa ra là gương mặt nghiêm túc của cậu hiện ra trước mắt anh

    "Nói chuyện với tôi một chút, được chứ?"

    "À...được, mời vào"

    Anh mời cậu vào rồi cũng thuận tay mà khóa cửa, hai người tiến lại ghế ngồi

    "Ừm...tôi muốn nói về những cảnh quay hỏng của cậu, nói sao nhỉ, có lẽ không phải mọi thứ đều xuất phát từ cậu, nên bây giờ, tôi muốn cậu nói ra khó khăn của cậu lúc đang diễn tập"

    "Tôi chẳng rõ nữa, chỉ là...nhân vật nữ khiến tôi không lấy được cảm xúc của mình...có lẽ vậy"

    "Vậy nếu tôi đổi nhân vật nữ thành một người khác, họ giúp anh lấy cảm xúc, họ hòa vào nhân vật cùng anh, thì anh có diễn được không?"

    "Hả...ừm...có lẽ..."

    Nghe anh trả lời, cậu đứng trước mắt anh, anh phản xạ tự nhiên mà ngước lên nhìn cậu

    "Được rồi, vậy thì ngày bây giờ,tôi sẽ tập diễn cùng cậu"

    Nghe cậu nói làm anh có chút đơ ra, anh không hiểu lắm, là sao, là anh diễn lại cảnh 'nóng' đó với chính người đạo diễn này??

    "Ý cậu là...?"

    "Tôi sẽ diễn lại cảnh nóng này...cùng với cậu..."

    Rồi, anh nghe xong là anh đơ cái mặt anh ra luôn, sao...có thể nghĩ ra được cách này...

    Anh thì đơ mặt ra làm cậu cũng có chút ngại, chẳng để anh hoàn hồn, cậu di chuyển ngồi xuống người anh, đúng hơn là ngồi là đùi anh, mặt đối mặt anh có chút giật mình nhưng cũng chẳng đẩy cậu ra

    "Cảnh này...anh phải ôm eo nữ 9 và..."

    Cậu cầm lấy tay anh vòng qua eo mình, cầm tay còn lại của anh đưa lên cổ của mình

    "Anh kéo sát nữ chính lại..."

    Mẹ kiếp, cái cảm giác này khác hoàn toàn với lúc cậu diễn tập với nhân vật nữ, tay anh được cậu điều khiển mà ôm lấy eo cậu, kéo sát cậu lại

    Mặt hai người bây giờ rất gần nhau, cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau thế giới như im lại để hai người lạc vào thế giới riêng của họ, tay anh thuận theo đà mà đưa một tay lướt xuống mông cậu, cậu hơi giật mình nhưng không đẩy ra vì cậu biết đang diễn tập

    Cậu giờ cũng chẳng nói thêm được gì nữa, chỉ để mọi thứ thuận theo tự nhiên, bỗng nhiên có một lực nâng cậu lên cao, anh thuận theo tư thế đó bế cậu lên

    "Cảnh tiếp theo, là tôi bế nữ 9, đặt lên bàn và..."

    Nói tới đó, anh ngưng, hành động của anh là bế cậu để lên bàn gần đó, cậu được thả xuống bàn cũng hơi giật mình, nhưng cũng cố lấy lại cảm xúc

    "Nam 9, hôn dọc theo cánh cổ của nữ 9..."

    Vừa nói anh đưa tay đặt lên sau gáy cậu, cậu lúc này vẫn im lặng như lúc nãy, nói đúng hơn là cậu đơ ra

    Anh nhìn cậu, thấy không phản ứng, anh cúi xuống hôn nhẹ lên cổ cậu, rồi dọc theo đó mà lướt môi ra vai cậu

    "A..."

    Cậu chỉ bám vào vai anh mặc cho anh làm gì, cậu cố chấn an là anh chỉ đang tập diễn mà thôi

    Không khí trong phòng nghỉ ngày càng nóng lên

    "Ưm..."

    Không nói không rằng anh mút nhẹ vào xương quai xanh cậu để lại một dấu đỏ trên cơ thể cậu

    "A...n-này..."

    Cậu giật mình mà hơi rên nhẹ lên

    "Suỵt, im lặng nào giờ mới đến cảnh quan trọng" Anh đưa 1 ngón tay đặt lên môi cậu, rồi không để cậu đợi lâu

    Anh đi chuyển tay sau gáy kéo cậu vào một nụ hôn

    "Ưm..."

    Cậu cũng có vùng vẫy, nhưng không đáng kể vẫn bị anh giữ chặt hai tay, cậu bị anh khống chế hoàn toàn

    "Ưm...ha..."

    Cậu nhắm tịt mắt ra sức mà đẩy anh ra nhưng nụ hôn vẫn tiếp tục kéo dài, hơi thở của cậu cũng dần bị rút hết cậu chẳng còn sức mà đẩy anh ra chỉ biết vùng vẫy trong yếu ớt

    Mọi thứ càng đi xa hơn khi anh liếm môi cậu, với ý muốn càng quét mật ngọt từ môi cậu, anh cũng chẳng cho cậu có sự lựa chọn, đúng hơn là anh cưỡng ép cậu mở miệng

    "Ưm...ha...a..."

    Trong căn phòng có 2 người lại phát ra những âm thanh khiến ai nghe cũng có thể đỏ mặt

    *cốc Cốc*

    "ST"

    Cả hai người nghe thấy tiên và gọi thì giật mình đẩy nhau ra, cậu đẩy anh ra và leo xuống bàn, tay đưa lên lau môi

    "Anh ST ơi"

    Theo phản xạ cậu đi ra mở cửa mà quên mất người bên ngoài cửa đang tìm ST chứ không phải cậu

    *cạch*

    "À anh đây rồi chúng ta ch-...ủa đạo diễn?

    Sao anh ở đây, tôi đi tìm anh nãy giờ"

    "Cô nhiều chuyện quá, chuẩn bị đi, tôi ra là sẽ bắt đầu quay" Anh nói xong đẩy cô gái đó sang một bên và bước ra ngoài, cô khó hiểu nhìn cậu nhưng không nói gì, quái lạ

    "A...quên mất...anh ST sắp đến giờ quay rồi, anh ra ngoài chuẩn bị lại"

    "Ừm...tôi biết rồi"

    Anh đứng nhìn hành động nãy giờ của cậu mà cười nhẹ rồi cũng theo cô trợ lý đi chỉnh trang lại mọi thứ

    Cậu đi ra ngoài khu vực đạo diễn thì thấy trợ lý cứ nhìn cậu cười

    "Này, cậu cười cái gì?"

    Bị nói chúng tim đen cậu trợ lý không nói gì chỉ nhìn vào vệt đỏ trên cổ cậu rồi cười tủm tỉm mà quay đi

    Mấy người trong đoàn hôm nay điên à

    Cậu vẫn chưa nhận ra, vẫn đang nhìn theo trợ lý thì gặp ánh mắt anh đang đi ra, nhớ lại cảnh ban nãy cậu bất giác đỏ mặt mà quay đi và ho nhẹ

    Anh nhìn cậu cười khẩy, anh đi ngang qua quăng cho cậu một cái nháy mắt, cậu nhìn theo mà khó chịu vô cùng

    Nhưng cả 2 người đâu biết những cảnh lúc nãy của hai người vô tình đã bị trợ lý, make up của cậu phát hiện và giờ hai con người đó thì đứng cứ hết nhìn anh rồi nhìn cậu mà cười tủm tỉm, mọi người có thể không để ý nhưng hai người họ hiểu được anh và cậu xảy ra chuyện gì, ánh mắt anh dành cho cậu nghĩa là gì...

    ---------------

    Nay tui đăng buổi sáng, có gì tối nay tui sẽ công bố những bộ truyện mới nha...lưu ý là truyện dài tập nè
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    14. Làm Phiền


    Dạo này tía má quá lọng hành, tôi không đỡ nổi những cái tin nhắn tình cảm, câu dẫn nhau làm con dân mất ngủ như vậy

    Có nhiều người cũng có góp ý một số ý tưởng cho t nhưng mà có một vài ý tưởng t không khai thác ra được một phần là trước khi ra fic t phải ngồi t tưởng tượng về cái hình tượng của cả hai người🙂))

    Có một số hình tượng t cảm thấy không hợp lắm ví dụ : Mafia máu lạnh và cậu bé hiền hậu ngây thơ..??

    Ý là...ừm...

    ------------------------------------

    Anh và cậu quen nhau đã được 2 năm, họ đang rất hạnh phúc bên nhau, nhưng lâu lâu vẫn có một số bất hòa rồi anh cũng sẽ xuống nước mà đi an ủi mèo xinh của anh

    Điều lạ lùng ở đây đó là dạo này cậu có một số biểu hiện lạ làm anh cũng sinh nghi nhưng cũng không tiện nói hay hỏi cậu

    Anh đang ngồi trên sofa vừa xem TV vừa vòng tay ôm cậu, dựa cằm vào vai cậu còn cậu thì ngồi lên đùi anh đọc tạp chí, mọi chuyện chẳng có gì nếu có một cuộc điện thoại gọi đến cho cậu, cậu cầm điện thoại thấy số điện thoại hiện lên, nét mặt cậu nhìn có vẻ hơi khó chịu, anh cũng thấy lạ

    "Ai gọi vậy em?"

    "À...không có gì, em ra ngoài nghe điện thoại một tí nhé"

    Cậu gỡ nhẹ tay anh ra rồi đi ra ngoài, bình thường thì cậu sẽ nghe luôn nhưng thấy biểu hiện né anh đi ra chỗ khác nghe điện thoại anh cũng hơi bất ngờ, anh nhìn theo bóng lưng cậu

    Thấy cậu đứng ngoài cửa nói chuyện với vẻ mặt rất căng thẳng, cậu bị sao vậy?

    Nói chuyện khá lâu, khoảng 30p cậu mới bước vào, cậu đi đến ngồi cạnh anh trên ghế

    "Có chuyện gì vậy em?"

    Mặt cậu hơi sượng mà trả lời anh

    "Không có gì đâu anh"

    Thấy mặt cậu có vẻ không thoải mái anh quay sang ôm nhẹ cậu mà nũng nịu

    "Ưm...bé...anh đói quá à, bé nấu gì cho anh ăn đi aaa"

    "Gì đây?

    Giờ còn làm nũng nữa, sến quá cha ơi"

    Cậu nhìn anh mà cười nhẹ trước hành động của anh

    "Bé, sao bé nói anh vậy, đi mà...nấu cho anh đi mà"

    "Được rồi ông cố, sến quá đừng nói nữa, nổi hết da gà rồi"

    Cậu quay qua nhìn anh, nghe cậu nói vậy anh ôm chặt cậu hơn mà cười, rồi anh hôn nhẹ lên má cậu

    "Yêu bé nhất"

    "Ghê quá, ngồi im đây đi, nấu xong lấy ra cho mà ăn"

    Rồi cậu cũng đứng lên đi vào bếp, thấy tâm trạng cậu tốt hơn anh cũng cảm thấy nhẹ lòng mà nhìn theo cậu mỉm cười

    Có một chuyện đó là khi cậu nấu ăn, tin nhắn và số điện thoại gọi tới liên tục, nhưng chỉ có một số duy nhất nhắn tin và gọi cho cậu, anh định bụng là sẽ để cậu nấu xong cậu sẽ kiểm tra nhưng tần xuất nó diễn ra liên tục làm anh cũng tò mò, anh không đọc tin nhắn chỉ nhìn xem số điện thoại trên màn hình khóa chứ không mở khóa điện thoại cậu ra

    Thì đúng lúc anh vừa mở lên, có 3 dòng tin nhắn nhảy lên cùng lúc

    "Em nhớ anh"

    "Hẹn gặp anh sáng mai nhé"

    "Nếu anh không đến, em sẽ không về"

    Gì đây?

    Chuyện gì đang xảy ra, anh đọc tin nhắn mà hơi cau mày nhẹ nhưng cũng không tính hỏi cậu, mà sáng mai anh sẽ theo dõi cậu

    "Xong rồi nè, vào ăn cơm nè"

    Nghe cậu cậu từ trong bếp vọng lên, anh cất điện thoại mà đứng lên đi vào bếp

    "Vào liềnnn, à nãy giờ có ai cứ nhắn tin với gọi điện cho em mãi, chắc là có việc gấp lắm hay sao đấy"

    "Vậy sao?"

    Cậu nhìn anh mà đứng lên đi tìm điện thoại, cậu không thắc mắc nhiều, đến khi mở điện thoại lên thấy số điện thoại nên cũng hơi sượng

    "Ai vậy em?

    Có chuyện gì à"

    "À không có gì, thôi ăn đi, toàn món anh thích đấy"

    Rồi hai người cũng nhau ngồi trên bàn ăn cơm, anh và cậu đều cố quên đi những dòng tin nhắn trong chiếc điện thoại của cậu

    Màn đêm cũng buông xuống, cậu và anh cũng đã đến giờ phải cho não bộ họ nghĩ ngơi, anh lên giường nằm đọc sách một chút còn cậu thì vẫn đang trong nhà tắm để về sinh cá nhân, xong xui cậu bước ra với một bộ quần áo cũng bình thường thôi, áo thun quần đùi, cậu leo lên giường nằm cạnh anh có một thủ tục từ khi họ sống chung với nhau đó là trước khi ngủ và khi mới thức dậy anh và cậu phải hôn nhau một cái, nên cậu hôn nhẹ lên môi anh

    "Ngủ ngon nhé"

    "Ừm"

    Rồi hai người ôm nhau mà chìm vào giấc ngủ, nhưng liệu rằng họ sẽ ngủ hay lại trằn trọc mà không ngủ được

    Liệu cô gái nhắn tin cho cậu là ai, là người tình hay là bạn của cậu...??

    Sáng hôm sau, cậu dậy khá sớm, để đi gặp cô gái đó sao?

    Cậu chẳng còn lựa chọn nào khác

    8h sáng cậu đã dậy, cậu hôn nhẹ lên môi anh

    "Ngủ tiếp đi nhé, em đi công việc một chút"

    Trong trạng thái ngái ngủ anh ậm ừ trả lời cậu rồi nhắm mắt ngủ tiếp

    Cậu ra khỏi nhà với một bộ đồ khá lịch sự, chiếc áo sơ mi trắng phối cùng chiếc quần màu be

    *cạch*

    *cạch*

    Tiếng đóng cửa phòng vang lên rồi lại tiếp tục tiếng đóng cánh cửa nhà

    Vừa nghe thấy tiếng đóng cửa cuối cùng vang lên, anh bật dậy

    "Chà, tôi muốn biết rốt cuộc em đang dấu tôi chuyện gì đấy mèo con"

    Chẳng đợi lâu, anh cũng ra khỏi nhà với một bộ đồ khá kín đáo, một bộ đồ màu tối cùng khẩu trang và nón

    Anh đi sau cậu đến một quán cà phê nhỏ gần nhà, thấy cậu đi đến bàn có một cô gái ngồi ở đó, cô gái có một làn da trắng trẻo với mái tóc bạch kim, thân hình thì cũng nhỏ nhắn, mặt thì nhìn cũng khá xinh vì nếu để anh miêu tả thì không quá xinh

    Anh cũng đi đến một chiếc bàn gần đó và ngồi xuống nghe ngóng

    "Hẹn tôi ra đây làm gì?"

    Cô gái đấy liền lao đến nắm tay anh

    "? : Anh ơi, em biết là anh không muốn gặp em nhưng mà em vẫn còn rất yêu anh"

    "Buông tôi ra, tôi nói với cô bao nhiêu lần rồi, tôi không còn yêu cô, sao cô cứ làm phiền tôi mãi vậy"

    "? : nhưng mà em còn yêu anh mà, anh cho em một cơ hội được không"

    "Cô không hiểu hay là không muốn hiểu, tôi không còn yêu cô, và tôi đã có người yêu mới rồi, tôi nhắc lại một lần nữa, đừng làm phiền tôi nữa, tạm biệt"

    Nói xong cậu quay lưng rời đi mặc cô gái đó cứ liên tục níu kéo cậu

    Cậu bước được ra ngoài cửa quán thì thấy anh đang tựa lưng và khoanh tay, lúc này anh đã tháo khẩu trang và nón nên cậu nhận ra, và trong giây phút thấy anh đứng đó cậu rất hoảng và đã thật sự giật mình, cậu biết là anh đã nghe thấy hết

    "A-anh...sao anh..."

    "Anh e là khi về nhà em có nhiều chuyện cần giải thích với anh"

    Về đến nhà, anh bỏ vào phòng khách và ngồi xuống ghế, còn cậu thì chỉ dám lẽo đẽo theo sau

    Anh ngồi khoanh tay, còn cậu thì rụt rè ngồi đối diện anh

    "Anh luôn tin em, chỉ cần em thành thật với anh, lại đây"

    Anh vỗ nhẹ lên chân mình, cậu hiểu ý bước đến ngồi lên đùi và mặt đối diện với anh, anh vòng tay ôm lấy cậu

    "Giờ thì kể cho anh nghe được chưa"

    "Thật ra cô ấy...a...ha...là...là người yêu cũ của em...ưm..."

    Cậu vừa giải thích vừa bị anh luồng tay vào áo mà sờ soạng xoa nắn, nhưng không thể đẩy anh ra chỉ có thể chịu đựng

    "Rồi sao nữa"

    "Ha...em chia tay cô ấy là vì cô ấy...ưm...chỉ muốn lợi dụng em...a...đừng...chỗ...chỗ đó..."

    "Đừng phân tâm, tiếp tục đi"

    Anh xoa lưng cậu rồi xoa eo cậu, hôn cổ cậu rồi cởi từng cúc áo sơ mi của cậu ra

    "Nhưng mà em hết yêu cô ấy rồi...em chặn số điện thoại thì cô ấy lại lấy số khác...ha...mà làm phiền em"

    "Sao em không nói với anh, hửm?"

    "Em...vì em sợ phiền anh...a...ưm...chuyện này dù gì cũng là...a...là do em gây ra"

    "Được rồi, anh tin em, giờ thì vào việc chính nhé"

    Anh bế em lên và đi lên phòng

    Anh đè em xuống giường, tay thì theo đừng cong cơ thể em mà nương theo

    "A...ưm..."

    "Anh không quan tâm quá khứ của em, anh chỉ cần biết, bây giờ em yêu anh, và anh sẽ luôn tin em"

    Anh cúi xuống hôn lên môi em

    "Ưm..."

    Tay anh đưa ra sau gáy, ngón tay cái anh sờ nhẹ tai em

    "Hả miệng ra nào"

    Cậu ngoan ngoãn hả miệng với khuôn mặt ửng hồng và đôi mắt ngấn nước

    "A...um..."

    Buổi tối tạ lỗi của em vẫn còn dài

    Anh ấn mạnh vào môi em, cắn và mút mạnh môi em

    Khi anh buông môi em ra, môi em lại có chút xưng tấy lên

    "Bắt đầu nhé"

    3:40 A.M cũng là lúc anh tha cho cậu

    Không vì gì chỉ vì cậu ngất rồi, anh cũng không nỡ mà tiếp tục

    Cậu và anh đang thiếp đi thì điện thoại cậu nhận được một tin nhắn, anh cầm lấy điện thoại của cậu và mở lên xem dòng tin nhắn của số lạ

    ------------------------------------------------

    08××××××××

    : Anh ơi, em biết là bây giờ

    anh ngủ rồi, em hy vọng

    sáng mai anh sẽ rep lại tin

    nhắn của em

    Cậu ấy ngủ rồi :

    : ??

    Anh là ai?

    À, tôi xin giới thiệu tôi là :

    bạn thân của cậu ấy

    : thân gì??

    Thân tôi đè lên thân em ấy :

    : ??

    Tôi nói đến vậy rồi nên mong :

    cô hiểu và đừng làm

    phiền em ấy nữa

    : Tôi không tin!

    :

    👍 :

    Anh gửi xong tin nhắn rồi cũng block và xóa số của cô ấy khỏi điện thoại của cậu, cất điện thoại sang một bên rồi quay sang ôm cậu mà ngủ tiếp

    ---------------------

    Ừm nói sao nhỉ, chương này hơi nhạt vì t bận cho 4 bộ mới nên mọi người đọc đỡ nhé

    Cho bạn nào chưa biết thì cũng sẵn tiện nói luôn, hi vọng là mấy bạn sẽ đọc và theo dõi t để nhận thông báo sớm nhất về 4 bộ mới, tại vì t cứ sợ lúc ra chap cho bộ mới mọi người sẽ không biết mà vào đọc 🙁
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    13. Em Hư quá


    Hôm nay, Masterchef xin lên cho cả nhà một con hàng đảm bảo 'ngon' hơn người yêu cũ

    Thể loại ABO

    Enigma × Alpha

    Tay đua × Thiếu gia

    -----

    Trên một con hẻm xa hoa được mệnh danh là một trong những nơi ăn chơi tất bật nhất nằm trong trành phố, trong đây có hàng ngàn quá Bar, Club trải dài theo chiều dài của con hẻm

    Là nơi cư trú về đêm của những thế lực ngầm, những ông trùm, thiếu gia, họ không ngại vung tiền vào những thú vui xa xỉ, ở đây vào mỗi buổi tối thường tổ chức những cuộc đua xe Moto bất hợp pháp, họ sẽ cá cược vào những tay đua họ nghĩ người đó sẽ dành chiến thắng, số tiền có thể lên đến hàng trăm triệu nhưng tất nhiên quyền lực của họ rất mạnh, ngay cả thế lực nhà nước cũng phải dè chừng

    Và những tay đua được đặt cược, nếu họ thắng các ông trùm vì thể diện họ không ngại tất tay cho những tay đua gấp đôi số tiền đặt cược, còn những người thua cuộc thì chỉ nhận được số tiền người khác đặt cược vào họ

    Đây cũng được xem là game một mạng, họ không ngại sát hại lẫn nhau trên đường đua để dành chiến thắng, gạt chân, thả đinh, thậm chí là đá đối thủ chuyện gì họ cũng dám làm

    Anh là một trong những tay đua có tiếng trong đường đua tử thần này, số lần anh thua rất hiếm vì anh đã trao ban số phận của mình vào cuộc chơi này đủ lâu để có thể tránh được hầu hết những vật cản của đối thủ

    Mỗi người có mỗi số phận, chẳng phải vì anh đam mê hay yêu thích, chỉ đơn giản anh phải nương theo với đời, nhà anh khó khăn mẹ anh bệnh nặng còn gặp thêm ông cha nghiện rượu, nhưng ông ta cũng chẳng còn ở chung với mẹ và anh nên cũng đỡ được một phần, anh ra đời rất sớm để bươn trãi những thử thách trong cuộc sống

    Trái ngược lại với anh, cậu lại là một người hóng hách, cứng đầu, đối với cậu có tiền là có mọi thứ, cậu khinh thường tất cả mọi thứ vì đơn giản thôi tại cậu giàu, cũng xếp hạng nhất nhì trong các ông trùm, tuy tuổi cậu chưa đáng để gọi là ông trùm, nhưng nếu đã được gọi thì cũng phải hiểu cậu là một nhân tố thế nào, quyền lực, tài cao, giàu có,...cậu có thừa

    Tự cao, tự tại, cậu hiên ngang bước vào bàn đặt cược

    Đối với cậu không có quy luật phải cuối đầu, nơi cậu bước đi cậu chỉ cần tiến lên còn việc né cậu là việc của những người khác, vì họ biết được nếu đụng phải cậu chuyện gì cũng có thể xảy ra

    Cậu vừa đặt mình xuống ngồi chéo chân trên một chiếc ghế thì đã có một nhân viên lật đật chạy lại, quỳ xuống cạnh cậu

    "Dạ...dạ thưa cậu đây là 8 tay đua chính trong ngày hôm nay ạ" Anh vừa nói vừa đưa một tờ giấy đặt cược

    (Hiểu nôm na như chơi bầu cua tôm cá đó, đặt tiền vào con số mà mình muốn cược)

    Nơi này chẳng còn gì xa lạ với cậu nên

    Cậu hiểu được luật chơi không cần phải hướng dẫn

    Không nhìn vào người nhân viên, ánh mắt cậu hướng thẳng về phía các tay đua, lướt qua một vòng, người để lại ấn tượng với cậu chính là tay đua số 2 - ST Sơn Thạch

    Cậu ấn tưởng bởi màu tóc trắng của anh, trước đây anh tóc đen nên cậu không biết đến người này, nhưng hôm nay anh lại xuất hiện với một màu tóc và kiểu tóc khác khiến cậu không thể không chú ý, cậu chỉ thẳng tay về phía anh

    "Tôi chọn cậu ta, tay đua số 2"

    "Vâng, tôi đã ghi nhận, không biết ngài đặt cược bao nhiêu"

    "500 triệu"

    "Vâng, 500 triệu, đây là giá khởi điểm cho tay đua số 2"

    Cuộc đua này nói cách khác ngoài cá cược, họ còn phải ra giá để đấu giá cho tay đua mà họ muốn cược

    Tất nhiên với con số phần trăm đầu 5 như vậy, không ai muốn trả thêm nữa

    Vì cuộc đua này chẳng biết được ai thắng hay ai thua

    "Tất cả chuẩn bị" Tiếng trọng tài vang lên làm không khí xung quanh trở nên nhộn nhịp, mọi người hò reo không ngớt, hòa thêm tiếng cổ vũ là tiếng kèn, tiếng trống,...

    1

    2

    3

    "XUẤT PHÁT" *ĐÙNG*

    Tiếng súng vang lên cũng là lúc cuộc đua bắt đầu

    Các tay đua lần lượt lên ga và phóng thật nhanh về phía trước, riêng tay đua số 2 mở đầu rất chậm chạp, anh xuất phát trễ hơn hầu hết mọi tay đua khác, anh mặt kệ mọi người cứ vượt mặt nhau

    "Tay đua số 2 đang bị làm sao thế?

    Không định đua sao mà chạy chậm như vậy!!"

    Giọng của người dẫn chương trình vang lên

    Cậu ngồi trên khán đài nhìn anh mà khó hiểu

    "Gì đây?

    Chỉ định nhận số tiền gốc mà không muốn gấp đôi sao?"

    Cậu cầm ly rượu vang bên cạnh lắc nhẹ, màu rượu đỏ thẩm cứ thế và đua nhau va vào thành ly, đưa lên môi nhấp một ngụm

    "Waoooo, xuất phát rồi, tay đua số 2 đã bắt đầu rồi"

    Cậu đưa ly rượu sang một bên và hướng mắt về đường đua, anh bắt đầu dốc hết sức mà chạy, nhìn anh đua cậu nở một nụ cười nguy hiểm

    "Chà, rất thông minh"

    Anh cười khẩy và tiếp tục theo dõi đưỡng đua, xuất phát cuối, nhưng hiện tại anh lại đang dẫn đầu, mọi người thích thú mà hò reo, cậu tựa lưng vào ghế, tay chóng cằm mà chăm chú theo dõi đường đua

    Chỉ còn vài trăm mét đã đến đích, liệu người chiến thẳng sẽ là...

    *đùng* tiếng phóng hoa dành cho người chiến thắng vang lên

    "Waoooo, và người chiến thắng đó là TAY ĐUA SỐ...222222"

    Giọng MC vang lên mọi người hò reo ngày một to, những tay đua khác cũng theo sau mà cán vạch đích

    Anh đưa tay cởi chiếc mũ bảo hiểm ra, một tay ôm mũ một tay đưa lên vuốt tóc chỉnh trang lại một chút, mồ hôi anh ướt đẫm cả áo

    Anh quay về hướng cậu đang ngồi, cúi nhẹ đầu với ý cảm ơn vì số tiền cậu đặt cược cho anh

    Cậu nhìn hành đọan của anh mà cười khẩy

    "Chà, rất thú vị"

    Cầm ly rượu nhấp một ngụm cuối cùng rồi đứng lên

    "Kêu tay đua số 2 đến gặp tôi tại quán Bar xxx phòng 102 ngay lập tức"

    Cậu nói xong đứng lên đi ra khỏi chỗ nhộn nhịp tiếng hò reo đó

    Cậu bước lên xế hộp của mình, theo mệnh lệnh của cậu, tài xế đưa cậu tới một quán Bar

    Đây là một trong những quán Bar sang trọng và đầu tư nhất trong con hẻm này, cậu xuống xe và bước vào trong đi thẳng đến quầy Bartender

    Anh nhân viên cúi đầu chào cậu

    "Phòng 102"

    Hiểu ý cậu, anh nhân viên đưa cho cậu chìa khóa phòng

    "Của ngài đây, lát nữa chúng tôi sẽ đem rượu và trái cây đến, không biết ngài uống rượu gì"

    "Một chai vang đỏ"

    "Vâng"

    Nói xong cậu bước thẳng vào căn phòng đã đặt, một căn phòng máy lạnh được bao trùm bởi một màu đen và được soi sáng bằng những ánh đèn vàng mờ ảo

    Cậu bước đến ngồi xuống Sofa, không để cậu đợi lâu cánh cửa mở ra, nhân viên đẩy một chiếc xe đẩy vào, anh ta đặt rượu và trái cây lên bàn rót rượu ra ly cho cậu

    *cốc cốc*

    Anh đã được yêu cầu đến gặp cậu, nên khi mọi chuyện đã xong anh sắp xếp đi đến nơi cậu hẹn gặp, thấy nhân viên đang trong phòng, anh gõ nhẹ cửa để ra hiệu anh đã đến, cậu nhìn ra cửa thấy anh thì ra hiệu cho nhân viên ra ngoài, anh đi vào

    Cậu cầm ly rượu trên tay lắc nhẹ, chân cắt chéo nhìn về phía anh, rồi đưa lên nhấp một ngụm, ánh đèn mờ ảo khiến cậu không thể nhìn rõ mặt anh

    Cậu đặt ly xuống bàn, chồm người lên phía trước chống hai tay lên đầu gối nhìn anh, những chưa để cậu mở lời

    "Ngài tìm tôi có việc gì"

    Cậu cuối đầu cười nhẹ

    "Được rồi, cậu ngồi xuống trước đã"

    Anh đi đến ngồi xuống cạnh cậu, giờ cậu mới thấy rõ mặt anh, đẹp, rất đẹp

    Cậu lại dựa vào ghế rồi cầm ly rượu lên, cậu nhìn vào ly rượu

    "Tôi khá ấn tượng về cách đua của cậu"

    Cậu quay sang nhìn anh

    "Một cách đua rất thông minh"

    Vừa nói cậu vừa đưa ly rượu cho anh, anh cười nhẹ nhận lấy ly rượu, cậu đưa tay lấy ly rượu khác trên bàn cụng nhẹ vào ly anh, rồi cả hai cùng đưa lên nhấp một ngụm, cậu vừa uống, vừa nhìn anh, đặt ly xuống bàn

    "Anh cố tình xuất phát cuối cùng, là để nhìn những trò chơi khăm của đối thủ, sở dĩ anh tự tin xuất phát chậm là vì anh biết trước sau gì anh cũng sẽ thắng, bởi vì anh biết rất rõ cơ cấu xe của đối thủ...đó là tay ga sẽ chỉ vặn được tối đa 5 lần, khá khen cho cậu, một trò chơi khăm rất thông minh"

    Anh nghe cậu nói mà cười nhẹ

    "Sao ngài biết?"

    "Cậu phải hiểu, đâu đơn giản tôi chỉ ngang tuổi cậu mà lại được gọi là ông trùm, quan sát, phán đoán là một trong những yếu tố quan trọng, để cậu có thể tiến xa hơn trong mọi lĩnh vực"

    Cậu ngửa cổ ra sau thở dài, rồi quay qua nhìn anh

    "Cũng chính vì điều đó, tôi cảm thấy cậu rất thú vị, nên đã cho mời cậu đến đây"

    Anh nhìn rõ được mục đích của cậu nhưng cũng không nói gì, anh cầm ly rượu lên nhấp môi

    "Ngài đây, chắc là Alpha nhỉ"

    "Cậu nghĩ sao?"

    "Vậy thì chắc là đúng rồi, ngài thử đoán xem, tôi là nhóm máu gì"

    "Beta?"

    Anh nhìn cậu với vẻ hơi ngạc nhiên rồi cười lớn

    "Ngài nghĩ vậy sao, vậy ra đó là lý do ngài bỏ thuốc vào ly của tôi, nhưng đáng tiếc..."

    Anh đang nói giữa chừng thì nhìn thẳng vào cậu, đột nhiên cơ thể cậu trở nên khó chịu, khó thở, nóng nực

    "Ha...sao...nóng..."

    "Đáng tiếc, tôi...Lại là Enigma, và ly nước ngài bỏ thuốc cũng là tự ngài uống"

    "Mẹ kiếp...tên khốn...mày đổi ly..."

    "Này, đừng nói như thế, từ khi bước vào đây không thấy một vệ sĩ nào đứng bên ngoài là tôi biết ý định của ngài...à không...cậu, Lê Trường Sơn"

    Nghe thấy anh gọi tên mình cậu cố kiềm nén cơn dục vọng trong cơ thể đang dâng trào do xuân dược mà trừng mắt nhìn anh

    "Sao mày biết tên tao, ha..."

    "Quên tôi nhanh vậy sao, em làm vậy tôi buồn lắm đó..."

    "Sơn Thạch?

    Con mẹ nó là mày sao...a...ha..."

    Anh chồm tới nắm lấy cằm cậu ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình

    "Chà, miệng xinh mà sao hỗn thế?"

    "A...ha..."

    Anh ghé sát tai cậu

    "Nếu quên, để tôi nói cho em nhớ, Lê Trường Sơn, năm xưa em từng trì chiết, sĩ nhục, lăng mạ tôi, nhưng không sao, tôi không để bụng, nhưng em vẫn phải tạ lỗi với tôi, em yên tâm tất nhiên mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm với em"

    Lời thì thầm của anh cứ thế mà phả hơi vào tai cậu, hơi nóng làm cậu có chút rùng mình

    "A...ha..."

    Anh không nói gì, nắm gáy cậu, anh định cưỡng hôn nhưng cậu đã tránh né nụ hôn của anh, cậu xoay mặt đi hướng khác, anh nới lỏng tay đang đặt ngay gáy mà nhìn cậu

    "Nếu em không muốn tôi cũng không ép, đó là quyền lựa chọn của em"

    Anh đứng lên, cơ thể cậu lúc này ngày càng khó chịu, ngứa ngáy, cậu muốn được âu yếm, muốn được ai đó chạm vào, lí trí của cậu giờ chỉ còn lại một chút, nhưng cơ thể lại hoàn toàn phản lại suy nghĩ của cậu, cậu giữ tay anh lại

    "Khoang đã, thuốc...thuốc giải...làm ơn...tôi khó chịu...ha...ức...."

    Thấy có một lực đang giữ mình lại, anh biết chắnc chắn cậu không để anh đi như vậy nên cũng không có gì bất ngờ, điều anh bất ngờ là đến bây giờ cậu chỉ muốn tìm thuốc giải

    "Lê Trường Sơn, Tôi không có nhiệm vụ tìm thuốc giải cho em, bé con tôi chỉ có thể làm được một chuyện đó là 'nguồn nguyên liệu' giải thuốc cho em"

    Vì thời gian lúc cậu uống thuốc đến nay cũng đã gần 30p, cơ thể cậu khác hẳn với lúc nãy, cơn ngứa ngày bắt đầu lan nhanh hơn, đầu cậu bắt đầu cảm thấy choáng, mọi thứ trước mắt cậu bắt đầu rơi vào trạng thái mơ hồ, cậu cũng chẳng còn nhớ mình là ai

    Cậu níu tay anh và cầm áo anh làm điểm tựa mà nâng cả cơ thể mình lên, cọ sát vào cơ thể anh, cậu ôm lấy anh

    Anh nhìn cậu với con mắt điên tình

    "Mẹ kiếp, em điên rồi"

    Mọi sự đụng chạm của cậu làm cho chiếc sơ mi đen trên cơ thể cậu vì vậy mà cũng làm hở ra một phần vai trắng ngần của cậu, không dừng ở điểm đó, chiếc cổ còn được khoét sâu qua ngực

    "A...ha....giúp tôi...hức...tôi không cần thuốc giải nữa...làm ơn..."

    Anh đưa tay ôm eo cậu kéo cậu sát vào người anh, tay anh nắm cằm cậu đưa lên bắt cậu đối diện với anh

    Gương mặt cậu ửng hồng, mắt lại long lanh, anh nhìn mà còn muốn nuwng

    Ngón cái anh miết môi cậu

    "Nói tôi nghe xem, em cần tôi giúp gì, hôn em, ôm em, ấu yếm em, hay em muốn nhiều hơn, hửm?"

    "A...ha...anh muốn làm gì cũng được...làm ơn đi mà..."

    Cơ thể cậu thì đang ấm ức khó chịu, còn anh thì cứ chọc ghẹo cậu, cậu ấm ức mà khó nấc lên

    "Bình tĩnh đã nào, anh đã làm gì em đâu mà em khóc, ngoan thì anh còn thưởng, còn em hư là anh phạt, nhưng mà bây giờ tôi thấy em hư quá..."

    Nói dứt câu, anh xoay người đè cậu xuống sofa, cậu chẳng kịp phản ứng, mà bị anh áp lấy môi một cách mạnh bạo, cậu chỉ biết bám vào vai, cổ anh mặc anh làm gì thì làm

    Anh cắn lấy môi cậu, anh mút rất mạnh, tay thì lại đưa vào xoay eo rồi di chuyển lên hai điểm hồng mà xoa nắn nó, cơ thể cậu được đụng chạm nên liền phản ứng lại mà rên lên

    Nhưng vì anh đang hôn thì chỉ có thể ú ớ được vài từ, anh nhân cơ hội đưa lưỡi vào càng quét hết mật ngọt trong khoang miệng cậu

    "Ưm..."

    Hành động mạnh bạo khiến lượng nước bọt dư cứ thế mà chảy ra khỏi khoang miệng hai người

    Cậu khó thở lắm rồi, cậu muốn đẩy anh ra, nhưng nghĩ thử xem, sao cậu đẩy nổi???

    Anh bắt đầu tỏa ra một lượng pheromone, mùi rượu vang bay khắp căn phòng, cậu thấy cơ thể mình sắp không chịu nổi nữa rồi, nhueng cũng đúng lúc anh thả cậu ra, cả cơ thể cậu rơi tự do mà nằm vật xuống ghế, cậu thở hổn hển, anh không dừng lại, anh vẫn cuối xuống mà hôn dọc lên cổ cậu, bàn tay thì vẫn xoa đều hai điểm hồng theo nhịp điệu

    "Ha...ưm..."

    "Mẹ nó, em thơm quá"

    Anh ngồi chồm dậy trước mắt em, đưa tay xé phanh hàng cúc áo sơ mi của em, không chậm anh lại lao vào em một lần nữa, anh hôn dọc xuống bụng

    Tiếng rơi của cúc áo cứ thế mà va đập xuống sàn, chiếc áo anh không cởi hẳn ra, vẫn để em mặc chỉ là cái áo giờ chỉ còn tính năng để khoác thôi

    Anh giữ hai tay em lại, hôn dọc xuống bụng rồi đưa tay cởi luôn chiếc quần của em, anh dừng mọi anh động lại, ngồi dậy nhìn cơ thể trước mắt mình, em thì giờ như một người mất hồn, chỉ nằm đó mà thở hổn hển

    Anh cầm một chân em lên đặt lên vai, hôn dọc từ mắt cá nhân dọc xuống đùi non, khi tới vùng đùi non anh lại hôn mạnh lên để lại một dấu hôn tại đó khiến em giật mình mà rên lớn, tay theo phản xạ mà giữ lấy tóc anh, anh Không quan tâm tới những cái nắm yếu ớt của em

    Vòng chân của em qua eo mình rồi anh chồm lên phía trên đối diện với em, tay anh chà nhẹ lên 'hậu huyệt' của em, em có hơi giật mình mà nắm chặt cạnh của ghế sofa

    Từ từ, 1 ngón tay cũng đã vào, em không quen với cảm giác này, vì trước giờ em là người 'làm' chứ chưa bao giờ 'bị làm'

    "A...ưm...ư..."

    "Thả lỏng nào, em sẽ dễ chịu hơn"

    "A...hức..."

    2 ngón

    "A...ha...ưm..."

    3 ngón

    "Ư...a..."

    Anh kêu em thả lỏng để dễ chịu mà mỗi lần em thả lỏng thì anh lại đẩy thêm một ngón làm cứ không kịp thích nghi đã bị cảm giác mới lạ xâm chiếm liên tục

    Cảm thấy đã đủ, anh rút tay ra, vì quá nhanh chưa kịp chuẩn bị, em thở hắc

    Anh chồm lên hôn em, lần này là một nụ hôn chậm rãi, nhẹ nhàng

    Vừa hôn, anh vừa đưa cậu bé mình đến 'cửa hầm' cậu cảm thấy có cái gì chạm vào 'cửa' thì cũng có chút vặn vẹo, nhưng tất nhiên, một tay đua thì làm gì cũng nhanh, anh bắt đầu một phát đâm lút cán, môi anh ấn chặt xuống môi cậu, nên dù đâu cậu cũng không thể hét lên được

    "Ưmmmm...."

    Nước mắt sinh lý cậu cũng theo đà mà tuôn ra, cơ thể cậu cứng đờ, anh biết cậu đau nhưng anh không chọn cách để cho cậu làm quen, anh chọn cách duy chuyển ngay lập tức, vừa di chuyển vừa hôn, làm quen để sau

    Hông anh bắt đầu đưa đẩy một cách mạnh bạo cậu cậu kịp với tiến độ nên đã báu chặt vào cạnh ghế mà ấm ức khóc nấc lên, miệng cậu bị chặn nên cũng chẳng thành tiếng

    Anh cầm lấy hai tay cậu bám vào vai, và lưng mình để em cáu vào, em cào mạnh vào lưng anh nhưng chẳng có hiệu lực gì, tốc độ anh ngày càng một nhanh hơn, em thì chỉ ú ớ, đến bao giờ anh mới định thả cái môi đã xưng tấy ra đây???

    Anh nắm lấy hai chân cậu mà xoa nắn đùi non, mọi thứ nó còn khiến anh hăng hơn, nhưng rồi dần dần nhịp điệu cũnh quen, cơn đau cũng giảm dần, anh cảm nhận được điều đó nên cũng thả môi cậu ra, hơi riếng người lên, cậu chuyển tay từ lưng và bám vào vai anh

    "Ha...mạnh...ưm...chậm thôi...a...a...a...ưm...ha...."

    Cậu thì cứ khóc nấc lên, mô hôi trên trán đã đã ước đẫm thấm lên cả mái tóc trắng đen của cậu, cả hai người cả cơ thể điều ướt đẫm mồ hôi

    "Ha...tôi...ưm...tôi sắp...ưm...S-ST tôi sắp...a"

    Nghe cậu gọi tên mình anh càng lúc càng hăng hơn, mặc cho cậu cứ rên la

    Anh cảm thấy bản thân cũng đạt đến giới hạn, khi mọi yêu sắp ập đến anh liền cúi xuống cắn mạnh lên cổ cậu

    Đã đánh dấu

    "A...aaaaaaaaa..."

    Cậu hét toáng lên, rồi mọi thứ mờ dần, cậu đã ngất, nhưng anh không dừng lại, kí ức của cậu mất dần nhưng vẫn cảm nhận được cơ thể mình ra sao, sau 1 hiệp anh không dễ dàng mà tha cho cậu như vậy, con số lên đến 9-10 hiệp, cậu cũng chẳng nhớ tinh túy cậu đã xuất ra bài nhiêu lần rồi

    May là cậu ngất, anh mới cảm thấy tội lỗi mà tha cho cậu, nói là tha nhưng cũng từ 21h đến 4h sáng chứ không đùa, không biết nếu cậu còn thức thì có thể qua tới ngày hôm sau

    Cũng dễ hiểu thôi, cơ thể cậu quá yêu kiều, anh tính ngưng nhưng nhìn cậu thì anh lại phát nuwng mà lại đè cậu ra làm tiếp

    *6h sáng hôm sau*

    Cậu mơ màng tỉnh dậy đập vào mắt cậu là cái tên điên đua xe đang nằm cậu và cậu cũng đang ôm anh ta, cả hai đều được che bằng một chiếc chăn chứ không hề có một mảnh vải nào

    Đầu cậu đau như búa bổ cố nhớ lại sự cố tối hôm qua, cậu động đậy phần hông một chút thì phát hiện, mẹ kiếp tên điên trâu bò này nguyên cả đêm qua cậu ta vẫn để 'cậu bé' bên trong 'hầm' của cậu mà không thêm rút ra

    Cậu gần như phát hoảng nhưng cậu không biết phải làm như nào, cơ thể cậu lại rơi vào trạng thái thở gấp, đến giờ cậu mới phát hiện thêm nguyên đêm qua anh ta 'chơi' cậu mà hoàn toàn 'chơi trần' aiss cái thể loại chó chết gì đây, lỡ mà cậu bị biến thể sang Omega là có nước mà có bầu như chơi

    Biến thể???

    Khoang đã, cậu vô thức đưa tay lên sờ cổ, bà mẹ nó, bị đánh dấu luôn rồi, bao nhiêu thứ tồi tệ anh ta làm hết trong một đêm, cậu hận không thể đâm chết tên này

    Cậu đang rơi vào trầm cảm thì đột nhiên anh xoay người làm cậu giật mình, cậu bị ôm chặt lại không thể nhúc nhích hay rút cái thứ kia ra được

    "A..."

    Anh từ từ mở mắt nhìn cậu

    "Tôi đã nói rồi, tôi sẽ trả cả gốc...lẫn lãi, nên em đừng thắc mắc nhiều"

    "Mẹ kiếp, cái tên điên này, mày...a...mày mau rút cái thứ đó ra coi!"

    Anh ôm lấy cậu, từ từ rút ra, nhưng dễ gì, tới gần miệng anh lại đâm sau vào lại

    "A...ha...ức"

    "Tôi không thích"

    "Yaa...cái tên điên này, tao sẽ giết màyyy!!"

    --------------------------

    Đọc trên Threads nghe mấy con vợ kêu đói segay của tía má, các con vợ đói thì để tôi bón nha ✍️🍚

    3900 hạt cơm, mời các vợ xơi 🍴
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    15. Bạn 'thân'


    Chương 1 của

    [Jun Phạm × Tăng Phúc] Hai thế giới

    Đã lên sóng nhé

    ----------------------------

    "ST ơi tao đói"

    "ST tao buồn ngủ..."

    "ST ơi...."

    "ST à...muốn ôm..."

    "ST à..."

    Một bé mèo nào đó cứ mè nheo mà đi theo anh chồng của mình, haizzz

    Với tình trạng hiện tại anh không chiều cậu là không được

    Vì sao ư?

    Đơn giản thôi, cậu là Omega và hiện tại cậu đang mang trong mình 'bé con' của anh

    Chuyện phải nói về 1 tháng trước

    Vào đêm sinh nhật thứ 18 của cậu, anh đến due sinh nhật của cậu với tư cách là bạn thân, vì là bạn thân nên anh thừa biết cậu là Omega còn anh thì vẫn giấu chuyện anh là Alpha

    *07:00 P.M*

    Tại một nhà hàng cũng gọi là có tiếng tăm trong thành phố, một trong những nhà hàng 5 sao trong giới nhà giàu, một chiếc Mercedes đậu trước nhà hàng hàng và một cậu trai bước xuống với dáng vẻ tự tin, thấy cậu nhân viên liền lập tức chạy ra

    "Dạ cho hỏi anh, đã đặt bàn chưa ạ"

    "Lê Trường Sơn, 50 bàn"

    "Dạ vâng, tôi hiểu rồi"

    Nói rồi cô nhân viên dẫn cậu vào phía trong một căn phòng V.I.P trong đó đã có một số đối tác của bố mẹ cậu đã đến, bạn bè cậu thì cũng có một số ít đã đến

    "Hey, chủ tiệc mà đến hơi trễ nhé, phạt mày 2 ly, tự giác hay ép đây"

    Một cậu bạn thấy cậu từ xa đã đi đến khoác vai cậu, tay còn cầm ly rượu đưa về phía cậu, cậu Tăng Phúc

    Cậu nhìn bạn mình cười nhẹ, tay thì cầm lấy ly rượu, giơ lên và nhướng mày với ý sẽ uống hết

    "Mời nhé"

    Nói rồi cậu cầm ly lên uống hết một lần, hết 1 ly lại đến 1 ly

    "Được rồi, vào thôi mọi người đang đợi đấy"

    Cậu cùng Tăng Phúc cùng nhau đi vào khu vực tiệc

    Có một người phụ nữ sang trọng bước đến chỗ cậu

    "Chào con"

    "A...con chào cô"

    Cậu cúi xuống ôm nhẹ lấy người phụ nữ đó, bà là mẹ của bạn thân cậu,

    ST Sơn Thạch

    "Con trai cô chưa đến sao, thằng nhóc này, sinh nhật của 'bạn thân' mình mà lại lơ là quá"

    "Không sao cô ạ, nó cũng bận nhiều việc nên con cũng thông cảm"

    Cậu cười trừ mà trả lời

    "Bận cái gì, có mà nó đi đú đởn với mấy đứa con gái đó c-..."

    Bà nhận ra là mình hố nên cũng im lặng, thấy sắc mặt cậu không vui

    "À, ra là vậy..."

    "Sao đấy, bộ...con thích con trai cô à?"

    Nghe cậu đó cậu như bị đánh trúng tim đen mà hơi giật mình quay sang chối bà đay đảy, xua tay liên tục

    "A...đâu...đâu có...cô hiểu lầm rồi"

    "Chà, cô thấy hai đứa cũng đẹp đôi đấy, ráng lên nhà, cô ủng hộ"

    Bà nói xong cũng nhìn cậu vỗ vai cậu rồi cười cười bỏ đi

    Cũng đúng lúc đó, anh cũng vừa tới

    Thấy anh đến cậu đi đến bắt tay và ôm anh

    "Tới trễ, đền bù đi, đợi mỗi mày để vào tiệc đấy"

    Anh cũng vui vẻ đáp lại cậu, bằng cách mò tay xuống bóp 'mung xinh' của cậu, vừa cười vừa nói

    "Bé muốn gì, tối nay anh bù nhé"

    Nói xong anh còn tặc lưỡi, đậm chất Redflag

    Cậu biết anh giỡn nhưng vẫn giật mình nha, cậu gạt nhẹ tay anh ra

    "Thằng điên, buông ra coi, đừng có lợi dụng mà sờ lung tung, không tao đục mày bây giờ"

    Anh lại ôm chặt lấy cậu

    "Sao bé phũ phàng với anh vậy, còn đòi đục anh nữa, nếu bé muốn thử thì tối nay xem ai 'đục' ai"

    Anh nháy mắt và cười nhẹ, rồi đi vào trong, còn cậu thì đơ ra tạm thời không biết nên làm gì và phản ứng thế nào má cậu có chút ửng hồng

    "Điên khùng"

    Nói rồi, cậu cũng đi vào nhập tiệc, buổi tiệc bắt đầu cũng khá trễ nhưng không sao

    Cậu đi đến bàn có những người bạn của cậu Duy Khánh, BB Trần, Tăng Phúc, Anh Khoa còn anh thù lại tham gia bàn khác bên bàn đó cũng có bạn của cậu có những cái tên Duy Thuận, Hoàng Sơn, Bùi Công Nam,...

    Cậu vui vẻ cụng ly với bạn bè, mọi người đều hòa mình vào trong buổi tiệc, buổi tiệc vô cùng sang trọng và vui vẻ, cậu không nhớ lúc đó cậu đã uống bao nhiêu ly, chỉ nhớ là một con số không đếm được, nhưng khi cạu uống, cậu không biết được có một ánh mắt cứ chăm chăm nhìn cạu từ xa với một ánh mắt và một nụ cười không thể gian xảo hơn

    "Hôm nay, là sinh nhật của tao, cứ ăn uống thoải mái, tao bao hết hahhaha"

    Cậu không tỉnh táo mà đứng gào lên với đám bạn của mình, nói được một cậu, cậu cũng sụp nguồn mà gục xuống bàn của cậu

    "Trời ơn Sơn ơi, mày xỉn lắm rồi, đứng im đi đừng có quấy nữa, giải cứu Bé Thu điii"

    "Ê...tao chưa có xỉn màaaaa, mày đang xem thường tao đó hảaaaaa..."

    Mọi người thì ra sức can ngăn nhưng cậu vẫn quậy, hết quậy thì lại gục đầu xuống ngủ, mọi người ở đó chỉ biết cười trừ nhìn cậu

    Thấy cứ để cậu như vậy cũng không ổn, anh đành tiến tiến tới đỡ cậu

    "Không sao đâu, mọi người cứ chơi tiếp đi, Sơn để tôi lo cho"

    "Có gì anh đưa nó về dùm em nhé"

    "Ừm, anh biết rồi"

    Anh đỡ cậu qua bàn người lớn, dù gid cũng phải nên chào hỏi một tiếng trước khi về

    "Con xin phép mẹ, xin phép cô chú, con đưa Sơn về trước, Sơn xỉn lắm rồi cô chú ạ"

    "Chà, lo mà chăm sóc tốt cho nó nhé"

    "Mẹ yên tâm, con lúc nào cũng có tâm mà"

    "Ạ...muốn uống nữaaaa....đem rượu đến đây điii...ai sợ thì đi về..."

    Nói rồi anh cũng đưa cậu ra xe

    "Aiss, ngồi yên nào"

    "A...anh là ai?

    Tôi muốn uống nữaa..."

    Vất vả lắm anh mới có thể gài dây ăn toàn cho cậu, biết là rất nguy hiểm nhưng anh vẫn cố đạp ga chạy thật nhanh về nhà anh, trên đường đi cậu hết xoay qua xoay lại, mè nheo, nhõng nhẽo với anh rồi lại nằm lăn ra ngủ??

    Đây cũng không phải lần đầu tiên anh thấy cậu xỉn, chỉ là lần này không đơn giản anh đưa cậu về nhà thôi đâu...

    Lái chiếc Lamborghini vào trong sân, anh xuống xe mở cửa và đỡ cậu vào trong nhà, eo ơi vất vả vô cùng mới đỡ được cậu lên phòng để cậu nằm xuống giường

    "A ui cái lưng già của tôi..."

    Anh để cậu nằm ngay ngắn rồi đưa tay kéo chiếc chăn lên định đắp cho cậu, chưa kịp di chuyển thì anh đã bị cậu túm lấy cổ áo mà kéo xuống sát mặt cậu, hai người dường như chỉ cách môi nhau khoảng vài cm

    "Ai đây?

    Ức..."

    Anh cầm lấy cánh tay đang túm cổ anh

    "Này, Sơn, cậu buông tôi r-..."

    Chưa nói dứt câu anh đã bị kéo vào một nụ hôn, cậu cũng chỉ dám rụt rè mà chạm môi anh chứ không không hành động tiếp, nếu cậu không làm thì để anh

    Anh đưa tay ra sau gáy kéo cậu vào một nụ hôn sâu hơn, chỉ mút môi cậu khoảng vài giây anh lại buông ra, cả hai người nhìn vào mắt nhau

    "Cậu có biết, cậu vừa làm gì kh-...ưm.."

    Cậu lại chặn họng anh lần nữa, thôi bỏ đi, anh không nhịn nữa, anh vừa hôn vừa kéo cậu ngồi dậy, cậu theo tự nhiên mà câu tay qua cổ anh, còn tay anh thì tự cởi chiếc áo vest lên ngoài của mình ra

    "Ưm...ha..."

    Anh cởi áo cậu ra, nụ hôn vẫn tiếp tục mà không dừng lại

    "Chụt...ưm...ha...a..."

    Anh hôn dọc xuống cổ cậu, để lại vài dấu hôn trên vai, cổ

    "Ha...a..."

    "Cậu thơm quá"

    "Ưm...ha....a..."

    Cậu xoay người lại, và ngồi lên người anh, cậu ngồi nhìn anh với một đôi mắt và gương mặt của một người khát tình, anh đưa tay ra sau xoa mông cậu

    Cậu cúi xuống hôn anh, cả hai lại trao cho nhau những nụ hôn sâu, anh luồn chiếc lưỡi vào mà tìm chiếc lưỡi rụt rè đang ẩn nấp của cậu

    "Ưm..."

    Rồi anh lại lật cậu lại lần nữa

    "Tới giờ thưởng thức món chính rồi, và em chỉ cần nằm im thôi"

    Nói rồi anh đưa tay ra sau định nới lỏng cho cậu nhưng nhận ra nhà không có gel, anh đưa hai ngón tay vào miệng cậu mà làm loạn, lấy một lượng vừa đủ, anh xem nó thay thế cho gel rồi từ từ nới lỏng cho cậu

    "Um...ô...ha...a..."

    "Bắt đầu nhé"

    --------

    "Mẹ nó, em vẫn còn chặt quá gr..."

    "A...ha....ưm...ư..."

    --------

    "A...Sơn...gọi tên tôi đi..."

    "A...ha...nhẹ...nhẹ lại...ưm..."

    Thấy cậu không có động tĩnh gì anh có chút khó chịu mà di chuyển ngày một mạnh và nhanh hơn

    "Mẹ kiếp, gọi tên tôi..."

    "A...hức...Sơn...Sơn Thạch...chậm...chậm lại....a..."

    Anh và cậu đang 'lâm trận' thì có một cuộc gọi gọi đến cho cậu, anh cũng có chút phân tâm, không định bắt máy nhưng anh lại nghĩ đến một chuyện, anh dừng lại một chút

    Anh liền lấy điện thoại của cậu, bấm nút nhận cuộc gọi mở loa ngoài rồi đưa về phía cậu, phía đầu dây bên kia vang lên một giọng nói khiến cậu đang chìm đắm trong khoái cảm cũng phải bừng tỉnh mà hoảng loạng nhìn anh, anh vẫn như chưa có gì

    "Alo, Neko, anh về nhà chưa"

    Bên kia là giọng không ai khác ngoài Tăng Phúc và mọi người

    Đột nhiên anh di chuyển mạnh hơn làm cậu giật mình phải bịch miệng

    "A..."

    "Neko?

    Có ở đó không?"

    "A...t-tao đây...ưm..."

    "??

    Bị sao vậy, mày ổn không đấy, lúc nãy tao thấy ST đưa mày về, mọi thứ ổn không"

    "T-tao vẫn ổn...a...tao không sao...um.."

    "Mà tao hỏi cái, ST sao rồi, nãy thấy đứa nào cũng say mà điu nhau về thấy nguy hiểm quá"

    Chẳng để cậu nói thêm anh giựt điện thoại về phía mình

    "Tao đây, tao vãn ổn, chỉ có Neko hơi mệt với tao thôi, vậy nhé, tao cúp máy trước đây, tạm biệt"

    Chẳng để đầu dây bên kia nói thêm anh cúp máy cái cụp

    "Tiếp tục thôi nào"

    "A...ha..."

    Kết quả cho đêm ngày hôm đó là anh nhận lại được một bé mèo mỏ hỗn nhưng lại rất nhõng nhẽo

    Khi nghe tin em có 'bé con' anh vui lắm, anh nhảy cẩn lên vui mừng ôm lấy em

    Nhưng để nhận lại đó là những lần em khó chịu vì bé con em sẽ quấy anh rất nhiều, có đôi lần bé con đạp mạnh quá làm em đau anh cũng có chút sót

    Mỗi lần như vậy anh phải mua bánh cho bé bầu để dỗ ngọt bé nín khóc

    Ôi lúc trước ngầu bao nhiêu, dính phải bé con thì chính em cũng trở thành một em bé thôi
     
    [St Sơn Thạch× Neko Lê] Anh Và Em
    16. Nhiệm vụ


    "Mã số 002, nhận lệnh tập hợp"

    "Rõ"

    Tiếng bước chân lộc cộc vang lên giữa một hành lang ở căn cứ của một thế lực ngầm, dừng chân trước một căn phòng, cậu quét mã vân tay

    "Đã Xác Nhận

    Mã 002"

    Tiếng máy móc vang lên, cánh cửa trước mặt tự động mở ra, cậu bước vào trong, căn phòng tối ôm chỉ lấp lóa ánh đèn ở khu vực bàn làm việc

    "Mã 002 đã có mặt"

    "Nhiệm vụ lần này của cậu"

    Một tập hồ sơ được đưa đến tay cậu

    "Nguyễn Cao Sơn Thạch

    Giới Tính: Nam

    Nghề nghiệp: Chủ tịch công ty SMV

    Đứng đầu ban Đại Lưu

    Mục tiêu: Ám sát"

    "Đã rõ"

    Cậu, bên ngoài cậu là một người dân bình thường, vì nhiệm vụ chỉ vài tháng là cậu đổi nghề một lần, phải nói là cậu xứng đáng nhận giải Oscar

    Vì nghề nào cậu cũng đã từng làm rồi phục vụ, làm bánh, đầu bếp,...

    Lần này, cậu sẽ phải xin việc vào công ty của mục tiêu để điều tra và tiếp cận

    Nhận lệnh của cấp trên, cậu bước ra khỏi phòng và lên xe, tài xế lên ga và chở cậu phóng về nhà, cậu ngã lưng ra sau ghế và ngửa cổ ra sau, tay đưa lên tháo chiếc mắt kính đen trên mắt, cậu đưa tay dụi dụi mắt rồi thở dài, lại một nhiệm vụ khác, cậu mệt mỏi nhìn vào tập hồ sơ chi tiết của đối tượng

    Tựa đầu vào kính xe, cậu chợp mắt, những kí ức không mấy tốt đẹp của cậu ùa về

    "Xin ông, xin ông tha cho tôi...tôi...ông bắt thằng con tôi đi đi...tôi...tôi sẽ bán nó để cấn nợ...làm ơn..."

    Tiếng một người đàn ông đang quỳ mà nài xin một đám người trước mặt, ông không ngại bán luôn con trai mình, cậu lúc này chỉ mới 4 tuổi, mẹ cậu mất sớm cậu phải sống với ông ta

    Một người đàn ông nhu nhược, nợ nần, luôn đánh đập cậu

    Mặc cậu van xin ông đừng bán mình, vì mục đích của họ nếu nhận cậu thì chỉ có thể là nô lệ, nhưng ông vẫn máu lạnh mà không quan tâm đến tiếng hét vô vọng của cậu, những ngày tháng tăm tối của cậu mở ra, bị đánh đập, chửi bới, khi lớn lên, cậu là một trong những đứa bé được chọn làm điệp viên của nơi này

    Tiếng chửi bới, khóc la cứ vang vang trong đầu khiến cậu tỉnh giấc

    "Aiss lại mơ về cái này"

    Cậu đưa tay xoa xoa hai bên thái dương, cũng đúng lúc xe chạy về nhà cậu, bước xuống xe, cậu tiến vào nhà

    Nói nhà thì hơi nhỏ, nói đúng là biệt thự, chỉ cần bước đến cửa sẽ có người mở cửa cho cậu, bước vài nhà những nàng hầu sẽ thay nhau cởi áo vest bên ngoài của cậu, cởi giày cho cậu, đưa tay nới lỏng cà vạt cậu bước lên lầu và đi vào phòng, ngã lưng xuống chiếc giường chưa kịp mệt mỏi cậu đã nhân được một cuộc gọi

    Đưa tay lên bắt máy, một giọng nói đầu dây bên kia vang lên

    "Alo"

    "Alo, đi Bar không?"

    "Không, đang mệt"

    "Đi đi, tao có chuyện muốn nói với mày đây"

    Nghĩ lại, cậu cũng cần người đầu dây bên kia tìm hiểu về mục tiêu ám sát của cậu

    "Được rồi, 15p"

    "Được"

    *tút tút*

    Tiếng cúp máy vang lên, để điện thoại qua một bên nằm thêm một xíu nữa rồi cậu bật dậy, sửa soạn đến Bar

    Cậu mặt một chiếc áo da đen tay dài bên trên thì tháo 3 cúc áo đầu, thêm một chiếc quần suông làm tôn dáng cậu hơn

    Cậu bước xuống lầu, những người làm theo thói quen mà cúi đầu chào cậu, cậu đưa tay với ý kêu thôi, đút một tay vào túi và bước ra khỏi nhà

    Khoảng 10p một chiếc Audi đỗ trước nhà cậu, bước tới mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ

    "Trễ 10p"

    "Aiss thông cảm đi, bận việc tình cảm"

    "Tình cảm?

    Bận đi dỗ thằng Khánh à"

    "Ừm hứm, việc trọng đại mà"

    Cậu trai bên kia cười cười rồi lên xe phóng thẳng đến Bar

    Cậu ta là Bùi Công Nam, một IT, nói đúng hơn là một Hacker, cậu ta cũng là người cung cấp thông tin của những một tiêu trong nhiệm vụ của cậu cho cậu, nhìn như học sinh cấp 2 chứ cậu ta cũng làm được việc, chỉ bị một cái là lúc nào hẹn cậu ta cũng đến trễ, không việc nước cũng việc nhà, việc nhà là việc cậu phải dỗ bé Khánh của cậu ta

    Khoảng 15p cũng đã đến nơi, cậu và Nam bước vào nhân viên đi đến dẫn hai người vào một bàn trống

    "Ừm....1 vang đỏ và 1 Gin"

    "Vâng"

    Sau khi cô phục vụ rời đi

    "Sao nhìn mệt vậy, nhiệm vụ mới à"

    "Ừm, mày biết gì về chủ tịch công ty SMV không?"

    "Mục tiêu mới à?"

    "Ừm"

    Cũng đúng lúc nhân viên vừa đem rượu ra, cậu rót ra một ly vang đỏ rồi đưa lên nhấp môi

    "Đợi mục chút"

    Trong khi Nam bận tìm hiểu về mục tiêu, còn câu thì ngồi vừa nhâm nhi vừa nhìn ngắm ly rượu, nhìn qua ly rượu, cậu thấy một hình dáng quen thuộc, là mục tiêu của cậu

    Hạ ly rượu xuống, cậu nhìn thẳng về phía anh, hình như có một chút khác so với tấm hình trong tài liệu ám sát

    Nhìn anh có vẻ hiền nhưng anh lại không ngoan khi hai bên cạnh anh là là hai cô gái ăn mặc rất sexy đang dụi vào người anh, một người thì đút trái cây cho anh một người thì dụi vào anh còn tay thì lại đưa lên sờ từ trên ngực anh sờ xuống bụng, tay anh thì lại khoác vai hai cô gái đó

    Gì đây?

    Nhìn bên ngoài là con ngoan nhưng bên trong lại mất chữ a (ngoan mất a là ngon) chà, cũng thú vị

    "Xong rồi nè, thông tin đây"

    Tiếng Nam vang lên kéo cậu về thực tại, nhìn vào máy tính, anh thấy được một số thông tin anh đã biết trong tập tài liệu, còn lại là những thông tin cũng mới lạ, nhưng điều cậu chú ý đó là công ty của anh đang tuyển thư ký cho chủ tịch, cơ hội đây rồi, nắm bắt được thông tin mới cậu cười khẩy

    "Được rồi, chúc may mắn"

    Nam đưa lên với ý cụng ly với cậu

    "Ừm hứm" Cậu cụng lại với Nam rồi đưa lên nhấp môi

    Sáng hôm sau, theo đúng tính toán của cậu, cậu mặc một bộ suit đi đến công ty anh ứng cử vào vị trí trợ lý chủ tịch, bước đến công ty, cô tiếp tân đến hỏi cậu

    "Xin chào, anh muốn tìm anh"

    "Tôi đến để phỏng vấn vị trí trợ lý giám đốc"

    "Dạ rồi, xin chờ một chút"

    Lễ tấn liền biết ý mà gọi lên thông báo cho chủ tịch

    Sau khoảng 5p chờ đợi

    "Dạ rồi, mời anh đi theo tôi ạ"

    Cậu đi theo lễ tân đến phòng cao nhất

    'Phòng chủ tịch'

    *cốc cốc*

    "Chủ tịch, có người muốn gặp ngài"

    "Vào đi"

    Nhận được lệnh, cô lễ tân mở cửa cho cậu bước vào, còn cô thì quay lại khu vực làm việc của mình

    Bước vào trong, đập vào mắt cậu tất nhiên là ngài chủ tịch rồi, khác hẳn so với nét ăn chơi hôm qua, một nét nghiêm túc, thành cao toát lên

    "Chào ngài, tôi đến phỏng vấn vị trí thư ký chủ tịch"

    "Ngồi đi"

    Từ nãy đến giờ anh vẫn chỉ cúi đầu xuống tập tài liệu mà không nhìn cậu lấy một cái, cậu cũng lấy làm lạ

    Bước đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện của anh

    "Giới thiệu đi"

    "Tôi là Lê Trường Sơn, 25 tuổi, thủ khoa của nghành Kinh Tế, tốt nghiệp trường đại học Luật, đồng thời có kinh nghiệm làm việc 7 năm"

    Nghe giới thiệu anh cũng tò mò mà ngước mặt lên nhìn cậu

    "Hửm?

    25 tuổi, kinh nghiệm 7 năm?"

    "Năm 18 tuổi tôi có những thành tích nhất định, bằng Ielts 8.0, danh hiệu học sinh giỏi cấp Quốc Gia,..."

    "Chà, ấn tượng đấy"

    Cậu cúi nhẹ đầu trước câu của anh

    "Vậy...cậu sẽ làm gì để công ty phát triển hơn so với hiện tại?"

    "Bất cứ thứ gì, quan sát, nhìn nhận, lên kế hoạch, chốt hạ và thực hiện"

    Ngắn gọn nhưng đủ thuyết phục

    Anh trầm ngâm nhìn con người trước mắt, tài năng...rất tài năng...thú vị

    Sau những câu hỏi hốc búa của anh cuối cùng, vấn đề anh chốt hạ đó là...

    "Cậu được nhận, tôi rất ấn tượng về hồ sơ của cậu, Lê Trường Sơn"

    "Cảm ơn chủ tịch, tôi sẽ cố gắng"

    Cậu đứng lên bắt tay với sếp rồi ra về

    Cánh cửa phình vừa đóng lại, anh ngồi bịch xuống ghế mà suy nghĩ, anh kêu trợ lý của mình đến

    "Điều tra người này cho tôi"

    Anh quăng một tập hồ sơ về phía anh trợ lý, đó là hồ sơ của cậu

    Sau khoảng 30p, tất cả thông tin của cậu đã được gửi đến cho anh

    "Điệp viên sao, đúng là không sai...thú vị thật...được rồi...nếu em thích chơi, thì tôi chơi với em"

    Nhìn thông tin của cậu mà anh cười khẩy

    Bước đầu tiên độc nhập thành công, chỉ cần khi vào công ty cậu cố gắng tiếp cận và moi móc thông tin của anh ta, nhiệm vụ sẽ hoàn thành

    Nay là ngày đầu tiên cậu đi làm, mọi người trong công ty cũng khá thân thiện, chỉ có điều từ ngày đầu tiên cho đến giờ cũng đã nửa tháng, trên bàn cậu lúc nào cũng có những thứ mà cậu không ngờ đến, nước, kẹo ngậm, thư tình,...đó là những món quà của những đồng nghiệp nữ

    Mình được để ý đến vậy sao?

    Nhưng cậu cũng không quan tâm nói đúng hơn người duy nhất cậu quan tâm trong công ty chính là anh

    Mọi chuyện vẫn tiến triển tốt, vào tối ngày hôm nay giữa anh và một ban hội khác sẽ diễn ra một cuộc giao dịch cậu phải nắm bắt cơ hội mà đột nhập vào biệt phủ của anh để có thể lấy được những tài liệu quan trọng để có thể nắm thóp được anh

    Nói là làm, vào khoảng 8h tối, cậu đã đứng từ xa quan sát những động tĩnh trong ngôi nhà của anh, có một người đàn ông mặc một bộ vest đen khá lịch sự, cậu không nhìn rõ mặt nhưng khi bước ra khỏi cửa lại khoác lên mình một bộ đồ đen và mũ che kín mặt, cậu đoán đó là anh vì thái độ của những người khác đối với người đàn ông đó khá kính trọng

    Bước lên một con Lamborghini, chiếc xe của người đàn ông đó bắt đầu lăn bánh, theo sau là thêm vài chiếc xe khác

    "Bắt đầu"

    Cậu tiến vào cổng nhà anh, nhà anh thì lại có bảo mật, không còn cách khác chỉ còn cách leo vào, điều khó ở đây là trong nhà vẫn còn vệ sĩ, cậu phải dè chừng, thấy có thời cơ cậu nhảy vào trong, nghe được tiếng động tên vệ sĩ lao đến nhưng cũng chẳng nhầm nhò gì với cậu, 1 2 3 4 rồi 5 tên

    Cậu vượt qua và tiến vào trong nhà, căn nhà tối om chẳng có một bóng đèn

    "Gì đây, con người hay con ma mà sống không mở đèn?"

    Mon men lên được đến phòng anh, cậu mò mẫm tiến vào bàn làm việc, lục soát một hồi không thấy thứ cậu cần, chỉ còn một chỗ cậu chưa thử, két sắt

    Két sắt 3 số, cậu ngậm đèn lên miệng còn tay thì mò mẫm bấm số, qua 3 lần thử đều sai hết cả 3

    "Aiss"

    "290"

    Một giọng nói vang lên từ ngoài cửa làm cậu giật mình mà đứng bật dậy

    Người đứng trước cửa không ai khác chính là anh, cậu bất ngờ tại sao anh còn ở đây, còn tay chỉa súng về phía anh

    "Khoang đã, tôi đã làm gì đâu"

    Anh giơ hai tay lên nói với giọng hơi cợt nhã, cậu không đáp lại chỉ nhìn anh mà chừng mắt

    "Chắc em đang thắc mắc tại sao tôi lại ở đây, mà không phải đang đi giao dịch, đúng chứ điệp viên 002?"

    "Gì chứ!

    Sao mày biết"

    "Tôi muốn biết thì tôi biết thôi, tìm hiểu về em có gì khó sao?"

    "Nếu anh đã biết thì có lẽ tôi không thể để anh sống được"

    Cậu đưa tay gạt ngòi súng và bóp còi nhưng lại không được, súng không có đạn, đùa nhau, cậu mở học đạn ra lại chẳng có viên đạn nào

    "Bộ...em tưởng vệ sĩ của tôi dễ để em tiến vào đây mà không giở trò sao?"

    "Thì ra là anh giở trò"

    "Đâu phải tự nhiên tôi làm chủ tịch của em, cũng đâu phải tự nhiên mà tôi là ông trùm của một ban hội đâu em, em còn ngây thơ quá bé"

    "Này, đã gọi tôi 2 tiếng 'điệp viên' thì anh cũng phải biết, tôi không cần vũ khí vẫn có thể giết được anh"

    Anh giơ hai tay ra, nhìn thẳng về phía cậu

    "Mời, tôi nói cho em biết, em vô được đây thì dễ, em ra được đây hay không...thì tôi không chắc"

    "Nói nhiều quá"

    Cậu lao về phía anh vung hết mọi thứ của cậu về phía anh nhưng hầu như anh né hết được, anh giữ lấy hai tay cậu ra sau lưng rồi đè cậu xuống bàn làm việc, tay còn lại móc một chiếc khăn từ trong túi ra bịt vào miệng cậu

    Cậu vùng vẫy trong vô vọng rồi đột nhiên không có động thái gì, cậu ngất đi, khăn có thuốc mê

    "Ưm"

    Mơ màng tỉnh dậy, cậu thấy bản thân đang bị trói trên một chiếc ghế gỗ, đối diện là anh đang châm một điếu thuốc

    "Này, mẹ kiếp tên kia, thả tao ra, mày làm cái trò gì vậy hả?"

    "Chậc chậc chậc, miệng xinh mà hỗn quá, này hư là phạt đấy nhé"

    "Phạt con mẹ mày, bằng tuổi mà làm như bố tao, thả tao ra, lẹ lên"

    "Aiss em ồn thật đấy bé"

    "Khoan đi, trẻ không muốn muốn già hay sao mà cứ kêu tao bằng em, bằng bé??"

    "Em cấm?

    Mà sao anh nhớ lần đầu gặp em trên công ty, cái mỏ của bé đâu cỡ này, bộ bị chụp thuốc mê xong sốc thuốc hay sao mà cái mỏ cỡ này?

    Hửm?"

    Anh đi đến tay nâng cằm cậu lên nhìn thẳng vào cậu

    "Cái miệng tao không chỉ biết chửi đâu, tao còn biết phun nước miếng vào mặt mày đ-...ưm"

    Không kịp nói hết câu cậu đã bị anh cướp lời bằng một nụ hôn, cậu vùng vẫy trong vô vọng khi mà hai tay cậu bị trói lại, cảm thấy anh liếm môi của mình, cậu cắn chặt môi vì cậu biết anh muốn gì, cảm thấy cậu không hợp tác, anh đưa tay sờ ra sau gáy, cậu rùng mình, anh nhân cơ hội mà luồng vào miệng cậu

    "Ưm..."

    Cậu bị anh cướp hết hơi, cảm thấy anh không có dấu hiệu dừng lại cậu cắn mạnh vào môi anh, anh cũng giật mình mà buông cậu ra

    "Aiss em lì thật đó"

    Anh đưa tay lên sờ môi thì có một chút máu dính ra tay anh

    "Ha...mày làm cái chó gì vậy..."

    "Thì em kêu muốn phun nước miếng, không cần phải tốn công đâu, tôi tự lấy được mà"

    "Biến thái, trơ trẽn, khốn nạn, thằng chó, mẹ mày"

    "Ấy, lại vậy nữa rồi, aiss như vậy cũng chưa đủ để em chửi tôi là khốn nạn đâu, giờ mới thật sự là khốn nạn này"

    Anh đi đến, đưa tay từ trên cổ cậu đưa xuống cởi từng cúc áo của cậu ra

    "Nè nè nè, không đùa, buông ra coi"

    "Suỵt"

    Anh gỡ cậu ra khỏi ghế nhưng không gỡ dây trói trên tay cho cậu mà anh đưa cậu đéo giường, ném cậu xuống giường rồi giữ sợi dây không cho cậu động đậy

    "Nè, điên hả"

    "Em im lặng một chút đi, ồn quá, em có tin là em không nói được mà chỉ rên thôi không?"

    "Tính cắt lưỡi tao hay gì?"

    "Má, đúng là cái mỏ em chỉ nên rên thôi, nói câu nào tụt mood câu đó, tới lúc em im lặng rồi đó"

    Anh cúi xuống cắn và hôn cổ em, giựt phăng chiếc áo của em ra, làn da trắng ngần hiện lên anh cúi xuống chỗ nào anh muốn là anh hôn, anh cắn khắp cơ thể em, hai điểm hồng của em anh cũng không bỏ qua, xung quanh nơi đó hiện lên những vết cắn của em

    "A...ha..."

    Anh lại di chuyển xuống cắn lên eo em, chó hay gì cắn dữ vậy?

    Tính nuốt vào bụng luôn hay gì đây

    "Bắt đầu nhé"

    Anh ngồi phía trên em tay thì từ từ cởi đồ của chính mình, anh giữ chặt em xuống giường không cho cậu động đậy

    Em khó khăn vùng vẩy nhưng cũng không thành, anh đưa tay xuống sờ mông em, rồi lại đưa lên đằng trước nắm lấy 'cậu em' khiến em rùng mình mà rên lên, cơ thể thì phản ứng theo mà cong lên

    "Ha...a...n-này..."

    Rồi anh lại đưa tay ra sau, dùng ngón tay xoa trước 'cửa hầm' của em, không thông báo mà anh cho một ngón tay vào, lúc này trong đầu em chỉ có một dòng suy nghĩ lướt ngang qua 'tại sao tao lại là người bị đâm??'

    Nhưng nói được gì vì cái đụng chạm của anh làm em cứng người

    "Ha...a..."

    Hai chân em vô thức kẹp vào hông của anh, mặt thì lại ửng hồng lên

    Anh liền đưa thêm 2 ngón vào, bây giờ bên trong cậu tổng cộng là 3 ngón

    "A...rút...rút ra...thằng chó...ưm..."

    Anh không đáp lại vẫn tiếp tục nới lỏng cho em, so em đau thôi chứ không có gì, cảm thấy đủ, anh rút tay ra đưa ra trước mặt em, em lúc này là cả cơ thể sụi lơ chỉ nằm đó mà thở gấp

    "Điệp viên mà cũng 'ướt' dữ"

    Không nói không rằng, anh nâng hai chân em lên vai rồi đâm thẳng vào, mặc dù đã được chuẩn bị trước nhưng 3 ngón thì sao so được 20cm??

    Em cũng giật nảy người, anh tạm thời chỉ đâm vào mà không di chuyển

    "A...hức...rút...rút ra...đau...a..."

    "Ngoan nào, một hồi sẽ hết, em đừng khóc..."

    Anh đưa tay lên lau nước mắt cho em, rồi cúi xuống áp lên môi em một nụ hôn nhẹ nhàng, em thuận tay mà vòng tay qua cổ anh

    "Ưm...ư..."

    "Ha..."

    Hai người cứ thế mà hôn nhau cho đến khi anh cảm thấy mọi thứ nó đã dễ dàng hơn, anh liền di chuyển, có một chút không quen nên cậu cáu mạnh vào tấm lưng trần của anh, lưng anh trắng mà có thêm vài vết mèo cào vào nhìn cũng hay hay

    "Ha...a...này...ch-chậm...lại...ưm..."

    Mới bắt đầu anh đã lao vào em khiến em không kịp thở

    "A...nhanh quá...chậm...a...ha..."

    Tất nhiên rồi, tại sao anh phải nghe lời??

    Em thì cứ nằm đó mà khóc nấc lên, có an ủi nhưng không đáng kể, em hận vì không thể đá lọi con c*c của anh, sáng mai em nhất định phải đá anh một cái, nhưng đó là em nghĩ thôi

    "A...ức...chậm...chậm...tôi sắp...a..."

    Nãy đến giờ chỉ nghe mỗi giọng em, vì môi anh hôn khắp cơ thể em rồi, em bị anh 'dần' tơi tả, khoảng 30p em cũng đạt tới khoái cảm mà bắn lên bụng anh, nhưng mà anh không có dấu hiệu dừng lại, em đã bắn 4 lần rồi cơ thể em sụi lơ luôn rồi, còn anh thì cứ lật em lại, xoay ngang em rồi đủ tư thế khác nhau, thôi em chịu, đến khoái cảm lần thứ 5 là em lịm đi, từ lúc này là em không biết chuyện gì xảy ra nữa rồi

    Thấy em ngất đi anh, anh vẫn tiếp tục công việc đang dang dở thôi, miệng em nhất nhưng vẫn theo tự nhiên mà rên lên thôi, đúng là giọng em lúc rên thì ngọt mà lúc em chọt (khịa) thì đau

    "Điệp viên thì cũng nằm dưới thôi bé, em có đã từng giết bao nhiêu người, thì khi gặp tôi mới hai ngón em đã khóc lóc cầu xin tôi rồi"

    Anh hành em tới gần 4h sáng mới tha, cũng phải có điểm dừng chứ, lỡ sáng mai ẻm điên lên ẻm cầm súng bắn nát đầu anh thì lại mệt

    Anh đưa cậu vào nhà vệ sinh tắm rửa cho cậu, rồi bên cậu về giường đặt cậu xuống giường, nằm cạnh cậu rồi kéo chăn lên đắp, anh vòng tay ôm cậu, cái mỏ hỗn hỗn mà được cái cũng dễ thương, nhất là khi ngủ và khi rên

    Anh hôn nhẹ lên môi cậu rồi cùng cậu chìm vào giấc ngủ

    Vậy coi như là nhiệm vụ ám sát thất bại nhỉ, đi ám sát không đâm được mục tiêu cái nào, ngược lại còn bị mục tiêu 'đâm' đến nhừ người, 'đâm' đến phát khóc rồi ngất luôn...
     
    Back
    Top Bottom