[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[St - Hay - Hoàn] Hầu Môn Kiêu Nữ
Chương 100: Có Thai
Chương 100: Có Thai
Tần vương phi dùng nhu tình, trí thức, săn sóc, thông tuệ từng bước chinh phục Tần vương.
Cho dù xuất thân của nàng không hiển hách bằng Dương phi, nhưng tính tình của nàng dịu dàng hơn Dương phi rất nhiều.
Nàng chính là nữ nhân nhu tình như nước.
Tần vương đối với sắc đẹp cũng không có nhiều nhu cầu, trước kia Dương phi ngăn đón không cho hắn nạp thiếp, hắn lại rất muốn nạp thiếp, sau này Tần vương kế phi lại mặc kệ hắn, phóng túng hắn, hắn lại cảm thấy Tần vương phi rất hiểu tâm ý của hắn, tuy trong vương phủ cũng có hai thị thiếp, chỉ là trang trí mà thôi.
Các nàng được Tần vương phi rộng lượng hiền huệ tuyển chọn làm vật trang trí.
Dùng thanh xuân, cô độc của các nàng đổi lấy thanh danh hiền huệ cho Tần vương phi.
Tần vương đã rất nhiều năm không đi tới phòng các nàng, Tần vương phi không đề cập tới, Tần vương cũng không đề cập tới, chỉ là thị thiếp ăn ngon uống tốt được nuôi dưỡng mà thôi.
Vì Tần vương phi yêu cầu các nàng phải trầm mặc, thành thật đứng yên vị trí thị thiếp.
Nếu Tần vương không có thị thiếp, chẳng phải chứng minh Tần vương phi ghen tị?
Tần vương không đi tìm các nàng là tốt, một khi các nàng nhảy ra tranh sủng, không còn thành thật, Tần vương phi sẽ có biện pháp khiến các nàng khổ mà không nói nên lời.
Đây cũng điều khiến Khương Lộ Dao chướng mắt Tần vương phi.
Lúc tình nùng ý mật với Triệu Đạc Trạch, Khương Lộ Dao đã từng nói, thanh xuân, hạnh phúc là thứ quý giá nhất của nữ tử.
Nàng không cần một đám nữ nhân đáng thương thật đáng buồn, vô sủng vô ái tô điểm thanh danh, thà để người bên ngoài nói nàng là đố phụ, nàng cũng không để Triệu Đạc Trạch nạp mấy vị thị thiếp về trang trí.
Nàng vĩnh viễn không thích thị thiếp, nhưng cũng sẽ không vì chính mình mà hy sinh hạnh phúc cả đời của người khác.
Tần vương thấy thái phi rất kiên quyết, nói:
- Mẫu phi, hay là chờ ta nói cùng nàng đã.
- Nàng bị hoàng hậu nương nương gọi vào Đông Cung, ngươi còn tin nàng vô tội?
Cho dù ngươi không tin lời ta nói, hoàng hậu nương nương xem thái tử như mạng, nếu không nắm chắc, hoàng hậu nương nương sẽ không để một người nửa chay nửa mặn trị liệu cho thái tử điện hạ?
Thái phi chỉ vào Tần vương nói:
- Sao ngươi lại hồ đồ như thế?
Ngươi vì sắc đẹp mà không màng tới tương lai của Tần vương phủ?
Ngươi không thấy hổ thẹn với phụ thân của ngươi sao?
Tần vương là người hiếu thuận, thái phi nước mắt lưng tròng nghẹn ngào chỉ trích, hắn quỳ gối trước mặt thái phi ngoan ngoãn nghe giáo huấn.
- Mẫu phi đừng nóng vội, người từ từ nói.
- Tạm thời không nói tới thân phận y nữ của nàng, chỉ nói hiện tại, chữa khỏi cho thái tử điện hạ sẽ có người vui kẻ sầu, ngươi đừng quên, trước kia ngươi nói thế nào với ta?
Vương phủ muốn phú quý trường tồn, không thể trộn lẫn vào vòng đoạt đích, Tần vương phủ phải tìm cách thoát thân, hết thảy đều nghe hoàng thượng an bài.
Cho nên ngươi bắt A Trạch điệu thấp, hành sự tầm thường, ngươi để các nhi tử còn lại tiến vào con đường làm quan, tăng cường căn cơ cho vương phủ, chính ngươi cũng vứt bỏ nhân mạch mà phụ vương ngươi lưu lại cho ngươi, toàn lực hướng về phía văn thần.
- Những lời này ngươi đã quên rồi sao?
- Nhi tử không dám quên.
- Không dám quên?
Ta thấy ngươi bị nàng mê hoặc đến nỗi không còn nhớ bản thân là Tần vương điện hạ, không còn nhớ bản thân còn có mẫu thân, một khi ngươi có gì bất trắc, ngươi nói xem ta phải dựa vào ai?
Tôn tử có tốt, cũng không bằng ngươi, ngươi hiểu chưa?
- Nhi tử hiểu rõ.
- Một khi bệnh tình của thái tử điện hạ chuyển biến tốt đẹp, hoàng hậu nương nương cũng sẽ không cảm kích nàng, tuy nàng giảm bớt bệnh tình của thái tử, nhưng trước kia nàng vẫn luôn dấu diếm bản thân am hiểu y thuật, mà hoàng hậu nương nương còn nhìn thái tử chịu khổ nhiều năm, vài lần thiếu chút nữa liền...
Thái phi khó có lúc thông minh thế này, phân tích sự mâu thuẫn mà hoàng hậu nương nương đối với Tần vương phi, nói có sách mách có chứng:
- Tiền triều vị danh y ở Hoài Châu cứu người vô số, cứu được công chúa tiền triều, nhưng kết quả đâu?
Hắn bị vị công chúa mà mình ra tay cứu chữa chém giết, đơn giản là hắn biết quá nhiều, nếu không có hắn, vị công chúa kia đã sớm chết, vị danh y ở Hoài Châu có ân cứu mạng công chúa, nhưng lúc người hoàng tộc xuống tay, sẽ để ý là ân nhân hay là huynh đệ tỷ muội sao?
- Mẫu phi...Nhi tử nghĩ nàng chỉ muốn giấu nghề.
Tần vương phi cũng không phải đồ ngốc, lúc thái tử bệnh tình trở nặng nàng còn giấu nghề.
- Vậy càng đáng sợ, nàng ngay cả y đức cũng không có, người như vậy nằm bên gối, ngươi không sợ sao?
- ...
Thái phi nói câu y đức khiến Tần vương không thể trả lời, thái phi kéo Tần vương ngồi xuống bên cạnh, lời nói thấm thía:
- Ta không biết thân thể thái tử điện hạ rốt cuộc như thế nào, có thể chịu đựng hoàng thượng hay không, nhưng ta biết các vị hoàng tử còn lại sẽ không từ bỏ ý niệm tranh ngôi vị thái tử.
Nếu bệnh tình thái tử điện hạ chuyển biến tốt đẹp, sẽ có bao nhiêu người hận nàng, nàng trước sau vẫn là vương phi của ngươi, có thể đại biểu lập trường phương hướng của Tần vương phủ.
Sau khi chữa khỏi bệnh cho thái tử điện hạ, ai còn tin ngươi?
Điểm này ngươi không nghĩ tới sao?
Thái tử có thể sống đến lúc đăng cơ còn đỡ, một khi trên đường xuất hiện đường rẽ, thái tử mất vị trí thái tử, hoặc là qua đời, hoàng thượng sẽ lập hoàng tử khác, đến lúc đó Tần vương phủ chính là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của tân thái tử.
Còn có một loại khả năng chính là người khác sẽ mượn tay Tần vương phi hãm hại thái tử điện hạ.
Một khi có vị hoàng tử nào đó tìm tới cửa, Tần vương sẽ đáp ứng hay là không đáp ứng?
Nếu Tần vương có nhược điểm bị các vị hoàng tử nắm trong tay?
Biến số trong đó, tất cả đều vì Tần vương phi là y nữ, nếu chỉ là phụ nhân bình phàm, cũng không đến mức trêu chọc thị phi.
Thái phi nói:
- Ta biết ngươi đau nàng, ta cũng không phải là người bất cận nhân tình, chỉ là không thể vì một mình nàng mà huỷ hoại Tần vương nhất mạch, ngươi không tiện mở miệng nạp trắc phi, ta sẽ nói cùng nàng, nếu nàng là người hiểu chuyện, sẽ không oán hận ngươi.
Ngược lại còn phải cao hứng mới đúng, trắc phi là ta tuyển cho ngươi, ta là thân mẫu của ngươi, ai hại ngươi, ta cũng sẽ không hại ngươi, ngươi cứ việc yên tâm, ta nhất định sẽ tuyển cho ngươi hai nữ tử ôn nhu hiền thục.
Về sau ngươi sủng các nàng nhiều một chút, mặt khác ta đã tìm ma ma có kinh nghiệm trong thâm cung, đặt ở bên người ngươi cùng tân trắc phi mới vào cửa.
Lão ma ma trong thâm cung không chỉ có kinh nghiệm, còn có bản lĩnh am hiểu thức độc (thức ăn có độc) thuộc hàng nhất đẳng
Đặc biệt là đối với mê dược, dược liệu trợ hứng, bí dược tổn thương thân thể, tuyệt tinh, tuyệt tử đều có thể phân biệt được.
- Ta đã nói với thái hậu nương nương, thái hậu nương nương sẽ làm chủ ban thưởng ngươi, trong đó có một người thái hậu chỉ danh điểm họ ban cho phu thê A Trạch.
Thái phi biết rõ, là vì A Trạch cực giống lão Tần vương:
- Ngươi còn không rõ sao?
Thái hậu vẫn không yên tâm về Tần vương phi, lo lắng A Trạch bị người hãm hại.
Hôm nay Khương nhị gia lại nháo ra chuyện như vậy, A Trạch...Không phải ta và ngươi là có thể quản được, Khương thị hay ra chủ ý, có tài ăn nói, có can đảm, cũng thực thông minh, nếu ngươi bị kế phi liên lụy, hoàng thượng có thể để A Trạch sớm kế thừa tước vị.
Sắc mặt Tần vương cứng đờ, thừa tước trước?
Hắn còn sống sờ sờ, lại để nhi tử thừa tước?
Dù sao hắn cũng biết thái phi sẽ không bắn tên mà không trúng đích, hiện giờ A Trạch rất phong cảnh, được thái hậu cùng hoàng thượng coi trọng sủng ái, hoàng thượng có khả năng khiến Tần vương vinh dưỡng, để Triệu Đạc Trạch làm tân Tần vương.
Hắn không có tâm tư phế đi địa vị thế tử của Triệu Đạc Trạch, nhưng cũng không muốn bị ép từ bỏ tước vị Tần vương.
- Ta...Ta nghe mẫu phi.
- Này là đúng rồi.
Thái phi vui mừng:
- Ngươi tuổi tác cũng vừa lúc, không phải nói nhi tức thế nào, cho dù nhi tức lớn lên hoa dung nguyệt mạo, am hiểu giả dạng, nàng còn có thể so với khuê tú mười lăm mười sáu tuổi sao?
Ta thấy Khương thị còn thanh tú, đẹp hơn nàng nhiều, có trang điểm hoa dung cũng không bằng.
Thấy Tần vương gật đầu đồng ý nạp trắc phi, thái phi suy tính trong đầu, tuy chỉ là trắc phi, nhưng Tần vương trắc phi có thể thượng hoàng gia tông điệp (gia phả), danh phận không thể hơn chính phi, còn lại phô trương, ăn mặc, bài trí chỗ ở cũng có định chế, trắc phi là mệnh phụ nhị phẩm, chỉ thấp hơn chính phi một phẩm cấp.
Chỉ cần Tần vương phủ lộ ra tiếng gió muốn nạp trắc phi cho Tần vương, không sợ người có nữ nhi trong sạch lại không động tâm, Tần vương phủ chính là đệ nhất danh môn.
Cho dù là thứ tử so với đích tử nhân gia bình thường còn quý trọng hơn.
Nhìn Triệu Đạc Dật là rõ.
- Vương gia, hoàng thượng...hoàng thượng tự ra cửa cung, dẫn Khương nhị gia...Không, dẫn Dương Soái vào trong hoàng cung, nghe nói, hoàng thượng cùng Dương Soái ôm nhau khóc rống, hoàng thượng trách cứ Dương Soái sao lâu như vậy cũng không tới tìm hắn, cũng...Nô tài còn nghe nói, hoàng thượng ở cửa cung nói lời xin lỗi Dương Soái, hoàng thượng nói mình sai lầm khi giết trung thần lương tướng.
Tần vương thấy đau đầu, quả nhiên là minh quân trung thần mò ra trò hay,
Quân thần bọn họ ở cửa cung diễn trò, chính là kíp nổ toàn bộ kinh thành.
Tướng lãnh vùng ngoại thành, binh lính đóng quân sẽ không điên cuồng cúng bái hoàng thượng?
Các hoàng tử có thể thu mua thống quân tướng lãnh, nhưng đánh giặc cũng vậy, phản đối bằng vũ trang cũng thế, trước sau đều phải dựa vào binh lính, mà phần lớn binh lính đều coi Dương Soái như lãnh tụ tinh thần.
Hoàng thượng dựa vào nhất chiêu diệu cờ này khiến các hoàng tử mưu tính nhiều năm đều tan biến.
Tần vương đang suy đoán có phải Khương nhị gia cố ý vì chuyện này, chuyện Dương Soái nhập thân, người thông minh sẽ không tin tưởng, nhưng trên đời này bá tánh ngu xuẩn, nghe lời vĩnh viễn nhiều hơn người thông minh, nhiều hơn rất nhiều.
Hoàng thượng thừa nhận, quốc sư tán thành, Khương nhị gia có thể triệu hồi Dương Soái, cái ý niệm này đã ăn sâu bén rễ.
Chỉ cần bá tánh tin tưởng, rất khó thay đổi ý tưởng ý niệm của bọn họ.
Tần vương chua xót lắc đầu,
- Haiz, Khương nhị gia, bổn vương không phục không được.
- Mẫu phi, đối xử tốt với Dương Gia Bảo một chút.
- Ta biết.
Thái phi yên lặng thở dài, tuy giáo dưỡng Dương Gia Bảo cũng không dễ dàng, nhưng Khương thị có thêm Dương Gia Bảo là có thêm bùa hộ mệnh.
Tuy Dương gia không bằng trước kia, nhưng uy danh của Dương Soái vẫn còn, Triệu Đạc Trạch có thêm Dương Gia Bảo, như hổ thêm cánh.
Thái phi tuyển chọn trắc phi, cũng muốn chọn lựa phụ huynh biết tranh đua, cũng là một phần trợ lực, nếu có một hai nhân gia gần giống Khương nhị gia, thái phi nằm mơ cũng sẽ cười tỉnh.
Khương nhị gia đã thành mục tiêu tuyển chọn nhạc phụ, không chỉ Tần vương phủ, nhân gia khác tuyển thê tử lựa chọn ngoại gia cũng lấy Khương nhị gia làm tiêu chuẩn.
Càng có nhiều người nhìn chằm chằm thê tử của Khương Mân Cẩn, mặc kệ là nam hay nữ, đều phải tính toán, nhạc phụ khó có, tổ phụ cũng rất khó có.
Nghe nói hoàng thượng cùng "Dương Soái" thắp nến tâm sự suốt đêm, giống như ngày xưa Quân thần tâm ý.
Nghe nói hoàng thượng khóc đến hôn mê bất tỉnh, là "Dương Soái" khổ khuyên mới khuyên được hoàng đế.
Nghe nói "Dương Soái" tỏ vẻ, hắn không thể thường xuyên nhập thân, về sau chỉ sợ rất khó tái hiện, khẩn cầu hoàng thượng chiếu cố Dương gia nhiều hơn, thuận tiện dìu dắt Khương nhị gia, theo lời "Dương Soái" nói, Khương nhị gia vì triệu hồi hắn mà thiệt hại tuổi thọ, tổn thương nguyên khí.
Nghe nói hoàng thượng rất cảm động, tỏ vẻ nhất định sẽ chiếu cố Khương nhị gia thật tốt.
Nghe nói...
Nghe nói...
Tóm lại kinh thành nghe nói bay đầy trời, đủ loại truyền thuyết về hoàng thượng, Dương Soái, Khương nhị gia không dứt bên tai.
Có chút truyền thuyết khiến người khác nhịn không được mà cười ầm lên, tỷ như nói về quan hệ sâu xa giữa Khương nhị gia cùng Dương Soái...
Khương Lộ Dao nghe tin tức thu thập từ bên ngoài, cười ngửa tới ngửa lui, đương nhiên cũng có người nói Khương nhị gia cùng hoàng thượng không thể không nói chuyện xưa...
Cái này khiến Khương Lộ Dao rất phiền chán.
Nàng không thích đoạn tụ chi tích, cho dù người nọ là hoàng thượng cũng không được.
Triệu Đạc Trạch nhìn thấy nàng không vui, kiên quyết tỏ thái độ nhất định sẽ đem tin tức này áp xuống, sẽ không để tin tức này tràn lan.
Chỉ là Khương nhị gia thật sự ở trong hoàng cung đến ba ngày, hoàng thượng cũng không rời Khương nhị gia nửa bước.
- Biểu đệ, ăn cơm thôi.
Triệu Đạc Trạch tới sân viện của Dương Gia Bảo, thấy hắn còn đang ngủ trên giường, nhẹ nhàng lay hắn tỉnh.
- Sau khi dùng bữa xong, ta dẫn ngươi xuất môn cưỡi ngựa chạy hai ba vòng.
- Tổ mẫu nói cưỡi ngựa, ta chịu không nổi...
- Cưỡi tiểu mã, sẽ không có việc gì.
Triệu Đạc Trạch để nha hoàn hầu hạ Dương Gia Bảo rữa mặt chải đầu.
- Ngươi cũng nên luyện cưỡi ngựa.
- Dạ, dạ, dạ.
Tuy chỉ ở cùng biểu ca có ba ngày, hắn cảm giác so với lúc ở Dương gia còn tự tại hơn nhiều, trên người cũng có chút lực.
Trong phòng không có mịt mờ u tối, mà lại tràn ngập ánh mặt trời, tràn ngập cảm giác tươi sáng.
Mỗi ngày rời giường, tâm tình của Dương Gia Bảo rất tốt.
Sáng sớm hắn sẽ thấy biểu ca ở trong sân luyện kiếm, biểu tẩu chạy chậm vòng quanh Triệu Đạc Trạch, sau đó bọn họ sẽ cùng nhau dùng điểm tâm sáng.
Biểu ca không cho hắn luyện kiếm, hắn liền đi theo biểu tẩu tập chạy chậm, duỗi chân vặn eo.
Sau khi dùng điểm tâm sáng xong, hắn sẽ uống một chén dược, uống dược đối với hắn mà nói cũng không xa lạ, từ lúc có ký ức, hắn đã không ngừng uống dược, uống dược.
Nhưng biểu tẩu chuẩn bị chén dược cho hắn, không chỉ không đắng, còn thực ngọt lành, giống như uống nước đường, uống vào bụng ấm lên.
Thời gian còn lại, biểu tẩu rất ít để hắn uống dược, sai đầu bếp biến đổi dược thiện đa dạng, theo lời biểu tẩu nói, dược bổ không bằng thực bổ.
Lúc biểu ca rảnh rỗi cũng sẽ dạy hắn đọc sách, nhưng Dương Gia Bảo thích nghe biểu tẩu giảng bài hơn.
Một là vì biểu ca rất bận, Dương Gia Bảo không thể quấy rầy biểu ca bận rộn chính sự, hắn sẽ khiến biểu ca thêm phiền, không thể để biểu ca vì hắn mà trì hoãn tiền đồ.
Hai là biểu tẩu giảng giải công khóa rất sinh động thú vị, thanh âm của biểu tẩu cũng dễ nghe, lại rất có kiên nhẫn.
Luôn cổ vũ khen ngợi Dương Gia Bảo, cũng không nói hắn ngốc hay là xuẩn.
Cổ vũ hắn nói nhiều, nghĩ nhiều, nghe nhiều, hơn nữa biểu tẩu còn nói với hắn, nghĩ nhiều, nghe nhiều đầu óc sẽ càng linh hoạt.
Cũng không phải Khương Lộ Dao cố ý nói láo để Dương Gia Bảo tin tưởng, mà là trong số những người được Khương Lộ Dao "dạy học và giáo dục", Dương Gia Bảo là học sinh xuất sắc nhất, nghe lời nhất.
Nhớ tới tình cảnh năm đó, nàng đốc xúc Khương nhị gia cùng Khương Mân Cẩn, Khương Lộ Dao chỉ muốn khóc.
Giáo đồ vật này nọ nói cả chục lần, vậy mà hai vị kia lại nghe như không nghe.
Dương Gia Bảo nghe lời, hiếu học, nghiêm túc, ngoan ngoãn, quả thực là loại đệ tử mà lão sư nào cũng hy vọng có thể gặp phải.
- Hôm nay có món mà biểu đệ thích ăn nhất, là vịt nướng, chỉ là biểu đệ không thể ăn nhiều.
Ba ngày nay, Khương Lộ Dao vẫn luôn giúp Dương Gia Bảo dưỡng dạ dày, có thể ăn được một ít vịt nướng dầu mỡ.
- Nhạc phụ cũng thích ăn vịt nướng.
- Khương nhị gia sao?
Dương Gia Bảo đã có thói quen nói chuyện khi dùng bữa, đôi mắt sáng lấp lánh, Khương nhị gia có thể giúp tổ phụ hiển linh, lại mang hắn đi, hắn thật sự rất kính nể Khương nhị gia, Khương nhị gia ở trong lòng hắn có địa vị còn cao hơn biểu ca cùng biểu tẩu.
- Phụ thân ta không chỉ thích ăn vịt nướng, tất cả những gì liên quan đến thịt hắn đều thích.
Khương Lộ Dao gắp hai khối vịt nướng bỏ vào trong bánh tráng, gắp thêm dưa chuột cùng hành tỏi, bôi tương lên bề mặt, sau đó cuốn lại đưa cho Dương Gia Bảo.
- Ăn thử xem.
- Đa tạ biểu tẩu.
- Không cần nói đa tạ, người một nhà không cần tạ tới tạ đi, biểu đệ không cần khách khí với ta.
Khương Lộ Dao đem một khối vịt nướng nhét vào miệng Triệu Đạc Trạch, sau đó nhét dưa leo với tỏi vào miệng hắn, cười tủm tỉm nói:
- Ăn ngon không?
- Ăn ngon, ăn ngon.
Tuy Triệu Đạc Trạch bất mãn không được nàng đãi ngộ như Dương Gia Bảo, nhưng đồ ăn trong miệng hắn là Dao Dao tự tay đút cho, da mặt dày há mồm nói:
- Còn muốn, còn muốn.
Dương Gia Bảo thấy biểu tẩu như nhét rác vào miệng biểu ca, mà biểu ca lại cười không thấy mắt, không thấy mắt nha.
Biểu ca không giống những lời người ta hay nói là táo bạo, dễ giận, háo sắc, phong lưu, biểu ca thật lòng thích biểu tẩu.
Cũng đúng, nữ nhân giống như biểu tẩu, ai mà không thích?
Dương Gia Bảo trộm nhìn biểu tẩu một cái, nếu thê tử tương lai của hắn cũng giống biểu tẩu thì tốt quá.
Có chút khẩn trương, Dương Gia Bảo thở hơi khó khăn, quơ tay đụng chén đũa rơi xuống đất, loảng xoảng một tiếng, Dương Gia Bảo nói:
- Ta không phải...Không phải cố ý.
- Không sao, không sao, chỉ là một đôi chén đũa mà thôi, ta sai người mang ra đôi khác.
Khương Lộ Dao an ủi nói:
- Biểu đệ chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá khách khí, không giống người một nhà, ngươi không biết đâu, phụ thân ta cùng ca ca ta ở trước mặt ta còn tranh giành đồ ăn, qua mấy ngày nữa chờ phụ thân ta nghỉ ngơi dưỡng tốt thân thể, ta để phụ thân dẫn ngươi ra ngoài dạo phố, trong phố phường không ít thứ thú vị, nhiều chuyện vui vẻ, biểu đệ sẽ thích.
Dương Gia Bảo chủ động gắp một đũa đồ ăn cho Khương Lộ Dao.
- Biểu tẩu cũng ăn đi.
- Được.
Lúc Khương Lộ Dao chuẩn bị dùng bữa, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, chiếc đũa rơi xuống đất, che miệng nói:
- Ống nhổ.
- Dao Dao.
Triệu Đạc Trạch cuống quít đứng dậy vỗ vỗ sau lưng nàng, lo lắng hỏi:
- Làm sao vậy?
Nàng làm sao vậy?
Dương Gia Bảo vô cùng lo lắng:
- Biểu tẩu, ta...
- Không liên quan đến ngươi...
Khương Lộ Dao miễn cưỡng cười một cái, sau một trận ói mửa, đồ vật đều nhổ ra, mới cảm thấy thoải mái một chút, nhưng vẫn cảm thấy ghê tởm, sau khi súc miệng xong, Khương Lộ Dao nói:
- Lấy chút nước mơ chua lại đây.
- Dao Dao?
Triệu Đạc Trạch có chút kinh hỉ:
- Có phải hay không, có phải hay không, a, có phải hay không.
Dương Gia Bảo không hiểu cái gì có phải hay không?
Khương Lộ Dao nói:
- Không biết, chỉ là phản ứng có chút giống.
- Tốt quá, ha ha.
Triệu Đạc Trạch ôm ngang Khương Lộ Dao, xoay tròn ba vòng, Khương Lộ Dao vỗ lưng hắn.
- Buông, buông, đầu ta choáng váng.
- A.
Triệu Đạc Trạch lập tức ngừng lại, ôm Khương Lộ Dao đặt lên giường, cẩn thận nói:
- Còn choáng váng sao?
- Còn chưa có xác định, ngươi cao hứng cái gì?
Nếu không phải, làm sao bây giờ?
Sẽ khiến biểu đệ chê cười.
- Biểu tẩu, biểu ca.
Dương Gia Bảo không biết làm sao, thật sự hắn không biết bọn họ vui mừng cái gì.
Vừa rồi biểu tẩu mới vừa phun ra, biểu ca lại rất vui vẻ?
Biểu ca không lo lắng cho biểu tẩu sao?
Triệu Đạc Trạch giơ tay xoa đầu Dương Gia Bảo:
- Tiểu tử ngốc, có lẽ biểu tẩu của ngươi có thai, sang năm ngươi liền làm biểu thúc.
- Có thai?
Dương Gia Bảo ngây thơ nhìn biểu tẩu:
- Có tiểu chất?
Khương Lộ Dao đỏ mặt, thấp giọng nói:
- Đừng nghe hắn, có lẽ không phải, không phải nôn mửa đều sẽ có thai.
- Thỉnh thái y tới đây.
- Chờ thêm đi.
Khương Lộ Dao phản đối, Triệu Đạc Trạch lại nói:
- Ta một ngày cũng chờ không được, Dao Dao, thái y chỉ cần một tháng là có thể suy đoán.
- Nhưng nếu không phải...
- Không phải thì không phải, nàng cùng ta còn rất trẻ, không nóng nảy.
Có thai là tốt nhất, nếu không có, còn có sang năm, năm sau, cứ để thái y tới nhìn xem, ta cũng yên tâm, gần đây ta nhìn nàng ăn rất ít, cũng hay mệt mỏi.
Triệu Đạc Trạch kiên quyết thỉnh thái y tới phủ, cho dù không phải có thai, cũng phải để thái y xác định xem thân thể Dao Dao có vấn đề hay không.
Bên này bọn họ vừa tìm thái y, bên kia thái phi cùng Tần vương đều nghe được tin tức, còn Tần vương phi...
Từ lúc bị hoàng hậu triệu kiến tới giờ, vẫn chưa trở về, nghe nói bệnh tình của thái tử trở nặng, hoàng hậu giữ Tần vương phi ở lại Đông Cung tùy thời cứu trợ thái tử.
Tần vương phi mới hơn ba mươi, nhan sắc vẫn luôn bảo dưỡng, nàng lưu lại Đông Cung, ở bên người thái tử, trong lòng Tần vương cảm giác không thoải mái.
Luôn có cảm giác đội nón xanh trên đầu.
Tần Vương đối với chuyện thái phi chủ trương nạp trắc phi cho hắn, cũng không tỏ vẻ lãnh đạm.
Thái phi sai người đi dò hỏi nguyên nhân tuyên triệu thái y, tưởng là Dương Gia Bảo phát bệnh, không ngờ là thân thể thế tử phi không thoải mái.
Thái phi nói thầm hai câu:
- Tuổi còn trẻ, sao thân thể lại không tốt?
Ngày thường nhìn nàng không phải rất tốt sao?
Thật ra thái phi còn trông cậy Khương Lộ Dao lo liệu tu sửa thôn trang với lo hỉ sự cho Tần vương nạp trắc phi.
Thái phi đã lớn tuổi, không muốn nhọc lòng, đem này đó giao cho Khương Lộ Dao là thích hợp nhất.
Từ lúc biết Tần vương phi là y nữ, hạ nhân hồi môn của Tần vương phi càng mất nhiều nước luộc.
Thay đổi nhân sự, chọn mua, chức vị quan trọng trong phòng bếp...Thái phi thay đổi toàn bộ hạ nhân trong Tần vương phủ.
Cũng đem người của Tần vương phi tống cổ đến nơi rất xa.
_______________________________________
Tần Vương phi thật vất vả mới rời khỏi Đông Cung, cả thân mệt mỏi, mới vừa bước vào vương phủ, liền nghe thấy tiếng châm ngòi pháo nổ, Tần vương phi hỏi:
- Sao lại thế này?
- Hồi bẩm vương phi, thế tử phi có thai, thế tử gia thưởng toàn bộ hạ nhân vương phủ, mỗi người mười lượng bạc.
- Có thai?
Tần vương phi nhíu mày, Khương thị có thai?
Chẳng phải chuyện vật liệu đá đã để nàng phụ trách xử trí?
Cố tình có thai ngay lúc này, số mệnh của Khương thị sao lại tốt đến như vậy?
Tần vương phi càng thêm trầm trọng, trở về phòng, nàng nghe nói hạ nhân hồi môn đều bị đuổi đi nơi khác, tức giận hỏi:
- Là ý tứ của thế tử phi?
- Không phải, là thái phi định ra.
Ma ma hồi môn thấp giọng nói:
- Lão nô nghe nói thái phi vì Tần vương điện hạ tuyển chọn trắc phi.
- Trắc phi
- Dạ.
- Tần vương đồng ý?
Tần vương phi không dám tin, mở to hai mắt, nàng vì Tần vương trả giá nhiều như vậy, dùng nhiều tâm tư như vậy, sao Tần vương có thể đồng ý nạp trắc phi?
- Tần vương điện hạ cũng không phản đối.