[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
[St - Hay - Hoàn] Hầu Môn Kiêu Nữ
Chương 60: Nhũ Mẫu
Chương 60: Nhũ Mẫu
Triệu Đạc Trạch cũng muốn phản đối, Dương gia ngàn dặm ruộng tốt chỉ có một độc đinh.
Nếu bị nhạc phụ đại nhân bắt cóc làm việc không đàng hoàng, Triệu Đạc Trạch biết làm như thế nào mới không khiến ngoại tổ phụ thất vọng?
- Được nha, được nha.
Đương nhiên Dương Gia Bảo rất vui khi thân cận với Khương nhị gia, tươi cười hồn nhiên sáng lạn:
- Biểu ca, đi nhanh lên, ngươi không biết đâu, mới vừa rồi nhạc phụ của ngươi rất lợi hại.
- Không cho nói.
Khương nhị gia ngăn Dương Gia Bảo kể lại chuyện ở Dương gia, Triệu Đạc Trạch rất tò mò nhạc phụ làm như thế nào mà đem biểu đệ rời khỏi Dương gia, nơi đề phòng rất nghiêm ngặt.
Ở trong trà lâu, Dương Gia Bảo nhả ra câu cuối cùng:
- Khương thúc thúc liền nói một câu, quả phụ đoạt nam nhân...
"Phốc" Triệu Đạc Trạch phun nước trà, hắn thừa dịp Khương nhị gia đi cách vách cùng đồng nghiệp thảo luận kinh nghiệm dưỡng trùng, dùng rất nhiều khối điểm tâm để đổi lấy tin tức, Triệu Đạc Trạch vừa phun nước trà vừa không dừng ho khan.
"Khụ khụ, khụ khụ."
Trên đời này như thế nào lại có nhạc phụ kỳ ba như vậy?
Dám nói như vậy ở trước mặt ngoại tổ mẫu, nên nói hắn gan lớn?
Hay là nói hắn căn bản không để ý Dương gia?
Khương nhị gia xuyên triều phục thế tử, cánh tay không có hình tượng vác lên vai người khác, lớn giọng thảo luận vấn đề dưỡng trùng, người chung quanh cũng không xem hắn là thế tử hầu môn, một đám người đàm luận cực kỳ nhiệt liệt.
- Lúc này Khương thúc thúc thoải mái hơn khi ở Dương gia, không giống mới vừa rồi...
- Mới vừa rồi như thế nào?
- Rõ ràng Khương thúc thúc không thích, lại một hai phải nói chuyện cùng tổ mẫu.
Tuy Dương Gia Bảo có rất nhiều thứ không hiểu, nhưng cũng vì tâm tư thuần tịnh, cho nên hắn có thể cảm nhận được sự biến hóa của người khác.
Mà Khương nhị gia lại là người không giấu được tâm sự, hắn ở Dương gia cùng ở trước mặt các bằng hữu hoàn toàn tương phản.
Triệu Đạc Trạch nhấp nhấp môi, chuyện phát sinh vào đêm qua, hắn cũng nhớ rõ, hắn ở nhạc gia uống nhiều quá, hắn được Khương Lộ Dao nâng về Tần vương phủ...
Khương nhị gia từng nói, hắn không thích thấy quả phụ, nếu không phải vì chính mình, Khương nhị gia như thế nào mới sáng sớm đã bò dậy đi đến Dương gia?
- A, biểu ca hắn giống như nhận thức ngươi.
Triệu Đạc Trạch nhìn theo cánh tay Dương Gia Bảo, thấy rõ người đó, nhăn chặt mày, tuy không tình nguyện, nhưng vẫn mở miệng:
- Nhị đệ như thế nào lại đến nơi này?
Vẻ mặt Triệu Đạc Dật tươi cười ôn nhuận, giống như nắng ấm vô hại, ấm nhân tâm, Dương Gia Bảo nháy đôi mắt:
- Hắn cũng là biểu ca sao?
- Ngươi là?
- Ta là Dương Gia Bảo.
Triệu Đạc Dật sửng sốt một hồi, cầm điểm tâm trong tay đưa tới trước mặt Dương Gia Bảo, cười nói:
- Nhìn xem, ngươi thích chứ?
- Hắn không thể dùng quá nhiều, dạ dày không tốt.
Triệu Đạc Trạch đoạt điểm tâm trong tay Dương Gia Bảo, thuận tiện đem biểu đệ kéo đến bên người, theo bản năng hắn cảm giác được nguy hiểm...
Hắn không nên hoài nghi nghi kỵ Triệu Đạc Dật, nhưng đối mặt cùng thứ đệ hoàn mỹ tuấn tú, Triệu Đạc Trạch rất khó bảo trì bình tĩnh.
- Ngươi như thế nào lại đến?
Có phải hắn theo dõi mình?
Có phải Triệu Đạc Dật cũng để ý nhân mạch của Dương gia?
- Ta ra cửa vì mẫu phi tìm chút son phấn, thuận tiện mua một ít điểm tâm cho bọn đệ đệ.
Đôi mắt Triệu Đạc Dật thanh triệt, ảnh hiện một mảnh chân thành.
- Mới vừa rồi đi ngang qua cửa hàng, ngẫu nhiên nhìn thấy đại huynh, lại nghe bên trong ồn ào nhốn nháo, liền tiến vào nhìn xem, không ngờ đại huynh lại mang theo Dương gia biểu đệ đến đây uống trà.
Dương Gia Bảo mở miệng trước Triệu Đạc Trạch:
- Ta biết ngươi!
Ta từng nghe đại bá mẫu nói, ngươi là huynh đệ với đại biểu ca, tổ mẫu nói ngươi là người rất có năng lực, còn nhỏ tuổi đã vào binh doanh, tương lai thành tựu không thể đoán được.
- Ngoại tổ mẫu nói như vậy?
Khuôn mặt Triệu Đạc Trạch càng thêm lạnh lùng, trong lòng cảm thấy không vui, Dương gia bảo thè lưỡi:
- Ta nghe lén, lúc đại bá mẫu cùng tổ mẫu ở trong phòng nói chuyện, ta đứng ở bên ngoài...Thật ra ta cũng không phải cố ý nghe lén, chỉ là thuận tiện liền nghe được.
- Dương môn thái quân từng nói về ta?
Triệu Đạc Dật vẫn luôn xem Dương Soái như thần tượng, cũng từng nghe cao nhân ẩn sĩ truyền thụ binh pháp nói qua, năm đó Dương Soái rất khí phách, trung hồn, vì vậy Triệu Đạc Dật phá lệ để ý Dương Soái, để ý Dương gia.
Nếu không phải quá phận để ý, Triệu Đạc Dật sẽ không hỏi cấp bách như thế, cũng sẽ không giống thường ngày không bận tâm cảm thụ của Triệu Đạc Trạch.
- ...
Dương Gia Bảo cảm giác không khí giữa hai vị biểu ca có chút ngưng trọng, hắn thiên tính mẫn cảm nên không biết nên nói như thế nào.
- Cái này...Cái này...
- Có cái gì khó nói.
Khương nhị gia khàn khàn giọng đi đến, đường hoàng ngồi xuống, Triệu Đạc Dật biết Khương nhị gia, liền đứng dậy chào hỏi, khóe mắt dư quang quét đến Triệu Đạc Trạch đang chủ động đổ một ly trà, phóng tới tay Khương nhị gia.
- Nhạc phụ, người cùng đám người kia tranh luận cái gì?
- Ngươi không có hứng thú, nói với ngươi, ngươi cũng không hiểu.
Khương nhị gia cũng không khách khí, tiếp nhận chung trà, uống hơn phân nửa chén, liếm liếm môi, ánh mắt đảo qua Triệu Đạc Dật.
- Tần vương nhị thiếu gia?
- Vãn bối gặp qua Vĩnh Ninh hầu thế tử.
- Miễn lễ, miễn lễ.
Khương nhị gia sờ sờ đầu, giống như không biết có nên nâng Triệu Đạc Dật hay không, vẻ mặt mang theo vài phần mới lạ, quay đầu nhìn Triệu Đạc Trạch đang yên lặng uống trà, không khách khí chỉ trích:
- Ngươi cũng không nói cho ta biết?
Ta biết chiêu đãi đệ đệ của ngươi như thế nào?
Ngươi cũng không phải không biết, ta sợ nhìn thấy thư sinh nhất, vừa thấy đệ đệ của ngươi...Cả người ta liền không thoải mái.
- Nhạc phụ...
Khương nhị gia trực tiếp kéo cổ áo Triệu Đạc Trạch, kéo tới trước mặt Triệu Đạc Dật.
- Các ngươi là huynh đệ thân thuộc, đều là người tài ba có thể văn có thể võ, ta...Ta nghe không hiểu các ngươi đang nói cái gì, A Trạch, chiếu cố đệ đệ của ngươi cho tốt, muốn ăn cái gì thì kêu, hôm nay ta mời khách.
- Ngươi xem ngươi kìa, tới liền tới bái kiến, còn mang đồ vật làm chi?
Khương nhị gia cũng không khách khí, trực tiếp đem điểm tâm Triệu Đạc Dật mới vừa rồi mời Dương Gia Bảo, tiêu diệt hơn phân nửa, nghe nói giống như Khương nhị gia mời khách tới...
- Không tồi, không tồi, A Trạch, đệ đệ ngươi hiểu chuyện hơn ngươi, điểm tâm này, rất có đặc sắc, nhị thiếu gia là người cẩn thận, hắc hắc.
Kêu hắn là A Trạch, kêu đệ đệ là nhị thiếu gia, ai thân ai xa, vừa xem hiểu ngay.
Vẻ mặt Triệu Đạc Trạch tự nhiên hơn rất nhiều, Triệu Đạc Dật nhàn nhạt cười.
- Người thích là tốt rồi.
- Đúng rồi, tiểu đậu đinh, mới vừa rồi ngươi khó xử cái gì?
Khương nhị gia lại sờ loạn đầu tóc Dương Gia Bảo.
- Nói thử xem, tổ mẫu ngươi nói nhị thiếu gia như thế nào?
- Dạ.
Dương Gia Bảo vỗ rớt bàn tay Khương nhị gia.
- Chính là nói hắn rất lợi hại gì đó...
- Không phải đại biểu ca của ngươi lợi hại hơn sao?
Đại biểu ca của ngươi là huynh trưởng, lại là thế tử, biết không?
Tần vương thế tử ở trong kinh thành là một nhân vật rất vang dội.
- Phải không?
Đại biểu ca?
- ...
Triệu Đạc Trạch không có cách gì đối mặt với đôi mắt thiên chân vô tà của biểu đệ, hắn ở kinh thành cũng là một nhân vật, nhưng nhân vật này không phải làm chuyện gì tốt.
Người khác không nói, hắn cũng biết rõ, so sánh với Triệu Đạc Dật, hắn thật sự có vài phần không biết cố gắng.
- Ha, ngươi xem đại biểu ca của ngươi lại thẹn thùng, về sau, ngươi có chuyện gì không hiểu, thì tới tìm đại biểu ca của ngươi.
Khương nhị gia tiếp tục ăn điểm tâm trên bàn:
- Đúng rồi, nếu tổ mẫu của ngươi nói cái gì đó mà ngươi không hiểu, cũng có thể hỏi đại biểu ca của ngươi.
- Dạ.
Dương Gia Bảo ngoan ngoãn trả lời, nhìn thấy Khương nhị gia ăn ngon uống tốt, trong lòng hâm mộ vô cùng.
Mới vừa rồi hắn chỉ ăn hai khối điểm tâm liền cảm thấy dạ dày có chút trướng đau, nhưng Khương nhị gia đâu?
Ăn tốt như vậy, một chút khó chịu cũng không có...
Lúc này hắn mới hiểu rõ lời Khương nhị gia nói, là hắn không biết hưởng thụ.
-
Sau này, nếu ta có thể ra cửa, ta tới tìm người chơi được không?
- Đừng tìm ta!
Khương nhị gia không muốn mỗi lần đều dùng chiêu vô lại, tuy nhìn Dương Gia Bảo có chút đáng thương, nhưng trên đời này người đáng thương có rất nhiều, trừ bỏ thằng nhãi nhà hắn, thì hắn không năng lực trợ giúp người khác.
Thẳng thắn mà nói, nếu không phải vì tiểu tế, hắn mới lười để ý Dương gia.
Thấy Dương Gia Bảo có chút thất vọng, Khương nhị gia giải thích:
- Ngươi cũng thấy rồi đó, ta trừ ăn ăn uống uống ra, bản lĩnh gì cũng không có, ngươi cùng ta chơi bời sẽ bị tổ tông ngươi nhắc mãi, rốt cuộc ngươi vẫn là tôn tử duy nhất của Dương Soái, nếu dưỡng ngươi giống ta...Ta cũng cao hứng, nhưng ta sợ.
- Sợ cái gì?
Không chỉ Dương Gia Bảo tò mò, huynh đệ Triệu Đạc Trạch cũng rất tò mò.
- Sợ tổ phụ ngươi hiển linh, ta sợ gặp ác mộng, càng sợ bị phụ thân ta lấy bảo kiếm đuổi giết...Tiểu đậu đinh ngươi xem ta làm thế tử cũng không dễ dàng, như thế nào cũng không thể để phụ thân ta phế ta.
Lão phụ cũng không giống lão nhân khác, ta nhìn thân thể phụ thân ta, thu thập ta cũng chỉ là nâng chân giơ tay mà thôi.
- Người không có công phu sao?
- Không có.
- Người không chiến pháp?
- Đó là thứ gì?
- Người không đọc sách?
- Có, ta khảo mười lần tú tài, một lần cũng chưa qua...Lần cuối cùng ta nhớ lúc đó ta ngủ ở trường thi mất rồi...
Triệu Đạc Trạch xoa trán, bàn tay che đôi mắt, xấu hổ không dám gặp người, tuy Khương Lộ Dao đã sớm nói với hắn về công tích vĩ đại của nhạc phụ.
Nhưng Triệu Đạc Trạch vẫn luôn nghĩ là Khương Lộ Dao khiêm tốn, bởi vì nhìn thế nào thì Khương nhị gia cũng không giống người như Khương Lộ Dao nói.
- Ngươi như thế nào được làm Vĩnh Ninh hầu thế tử?
Dương Gia Bảo tò mò cực kỳ, Vĩnh Ninh hầu không sợ đem tước vị ném rớt?
Như thế nào lại thỉnh phong Khương thúc thúc làm thế tử?
- Mơ màng hồ đồ ta liền làm thế tử, ai biết là chuyện như thế nào?
Khương nhị gia không có nói chuyện Từ Nghiễm Lợi, hắn vào thiên lao, không phải vì được Dương gia cảm kích, mà là vì muốn nhi nữ của mình có được một phần nhân duyên hoàn mỹ.
Ánh mắt Triệu Đạc Dật sáng quắc, chậm rãi phẩm trà, trong thanh âm khó nén một tia hâm mộ.
- Tổ phụ vì đại huynh đính nhân duyên thật tốt.
Nhạc phụ giống như Khương nhị gia, không phải ai cũng có phúc khí có được.
Gần xế chiều, bọn họ rời khỏi trà lâu, Khương nhị gia uống có chút choáng váng.
- Tiểu tế, ngươi đưa tiểu đậu đinh trở về, à nhớ nói với đám Dương gia quả phụ, về sau ta cũng không dám tới nữa, hôm nay thất lễ.
- Nhị thiếu gia, ngươi cũng cùng đi đi, có ngươi là người ngoài, tiểu tế của ta sẽ không bị thái quân trách phạt, lão quả phụ kia......
Đầu óc không rõ ràng lắm, tâm địa cũng không rõ ràng...
Ách...Không được, ta đi về trước.
Triệu Đạc Trạch dặn dò hạ nhân của Khương nhị gia cẩn thận đưa hắn trở về.
Vốn dĩ hắn không vui cùng Triệu Đạc Dật cùng đi Dương gia, chỉ là nghe Khương nhị gia phân phó, Triệu Đạc Trạch không muốn phản bác nhạc phụ, liền gật đầu đáp ứng.
Triệu Đạc Dật vừa nghe có thể đi Dương gia, đương nhiên sẽ cao hứng bồi huynh trưởng cùng đi.
Trở lại trong xe ngựa, Khương nhị gia đè đè trán:
- Lấy canh giải rượu...
- Dạ, nhị gia.
"Ùng ục ùng ục" rót một chén canh giải rượu, Khương nhị gia dựa vào xe ngựa, mùi rượu còn chưa hoàn toàn đánh tan.
- Không ổn, ta cảm thấy không ổn.
- Nhị gia, nơi nào không ổn?
- Cũng không biết nơi nào không ổn, trong lòng luôn khó chịu.
Khương nhị gia đấm đấm trán:
- Ai tốt ai xấu trong lòng ta có phán đoán...
Khương nhị gia trời sinh có trực giác, hắn ở bên ngoài lăn lộn lâu nay, trực giác càng nhạy bén, hắn có thể phân biệt người nào có thể chọc, người nào không thể trêu vào?
Từ sáng hôm nay hắn đã cảm giác trong lòng không thoải mái, cố tình còn không nghĩ ra vấn đề gì.
- Hay là đá cửa quả phụ, ta bị báo ứng?
Không thể nào, Dương Soái, ta vô tội.
Khương nhị gia lười nghĩ, ngã vào xe ngựa hô hô ngủ, trong đầu chỉ toàn nghĩ về sau phải đi tế bái Dương Soái nhiều một chút...
Nếu hắn nghĩ không ra, dù có nguy hiểm gì, cứ để cho Dao Dao giải quyết, dù sao nữ nhi tiểu tế, nhi tức rất thông minh, hắn có nghĩ nát đầu, cũng nghĩ không ra.
Triệu Đạc Trạch đã chuẩn bị tâm lý bị ngoại tổ mẫu giáo huấn, đem Dương Gia Bảo trở về Dương gia.
Ai ngờ, thái quân cũng không trách cứ hắn quá nhiều, cùng hắn cùng Triệu Đạc Dật nói một lúc lâu, cũng nói Triệu Đạc Trạch thường tới thăm Dương Gia Bảo.
Thái quân cũng hỏi huynh đệ Triệu Đạc Trạch chuyện đọc sách, tuy Dương Gia Bảo có thể lực không tốt, chơi một ngày đã có chút mơ màng muốn ngủ, nhưng nghe tổ mẫu nhắc tới chiến sách binh pháp, Dương Gia Bảo biết cũng nhiều, hơn nữa còn có thể thảo luận cùng Triệu Đạc Dật.
Tuy dạo này Triệu Đạc Trạch cũng tinh nghiên binh pháp, nhưng tính cách quyết định của hắn lại giống lão Tần vương, lại vì dung hợp kinh nghiệm chiến pháp của Vĩnh Ninh hầu, ý tưởng của hắn cùng binh pháp truyền thừa của Dương Soái có chút ngăn cách.
Triệu Đạc Dật nhìn thấy sắc mặt huynh trưởng khó coi, nhưng hắn cũng không muốn từ bỏ cơ hội cùng Dương Gia Bảo hoặc là thái quân tham thảo binh pháp...
Thái quân chậm rãi nói:
- Quả nhiên, hắn đem hết thảy đều giao cho ngươi, ngươi là truyền nhân của hắn.
- Ngoại tổ mẫu nói sư phó của nhị đệ?
- Ừ.
Thái quân nắm chặt gậy chống, giống như rất thất vọng:
- Hắn cùng tổ phụ của Gia Bảo là sư huynh đệ, năm đó cũng là ta thỉnh hắn rời núi...Đáng tiếc, ngươi lại không biết cố gắng, không hiểu một mảnh khổ tâm của ta.
Triệu Đạc Trạch vội đứng dậy, hổ thẹn cúi đầu:
- Ngoại tổ mẫu...Ta...
- Thôi, tính tình của ngươi học lão Tần vương, bản tính khó sửa, ngươi chỉ cần nhớ rõ, biết buông biết thả, đừng giống tổ phụ ngươi giết hại tàn nhẫn.
- Tôn nhi hiểu rõ.
Triệu Đạc Trạch cúi thấp đầu, tay nắm chặt thành đấm, qua một hồi lâu, mới bình phục tâm tình, hắn ngồi một mình, nghe biểu đệ cùng Triệu Đạc Dật đàm luận sư môn...
================================================================================
Tần vương phủ.
Sáng sớm hôm nay Khương Lộ Dao đã cùng Triệu Đạc Trạch đi bái kiến nhũ mẫu.
Lúc nhìn thấy nhũ mẫu, Khương Lộ Dao mới hiểu, Triệu Đạc Trạch nói cũng không khoa trương.
Hai mắt nhũ mẫu đã mù, nghe nói là vì chiếu cố Triệu Đạc Trạch mà mù hai mắt.
Khuôn mặt nhũ mẫu đầy nếp nhăn, tóc cũng đã hoa râm, nhìn tuổi tác không sai biệt Dương môn thái quân lắm, thái quân là vì thủ tiết hao tổn tâm huyết, còn nhũ mẫu lại vì chuyện năm đó trải qua nhiều khổ.
Triệu Đạc Trạch không đem theo nhiều hạ nhân, hắn rất tôn trọng nhũ mẫu, từ lúc hắn làm Tần vương thế tử, nhũ mẫu được hắn vinh dưỡng, bên người luôn có vài người hầu hạ.
Khương Lộ Dao cũng kính nể nhũ mẫu đã nuôi lớn Triệu Đạc Trạch, dâng lên điểm tâm do chính tay nàng làm.
Nhũ mẫu vốn thích đồ ngọt lại nhàn nhạt, đối với Khương Lộ Dao cũng không nóng không lạnh.
Vài lần Khương Lộ Dao muốn cùng nhũ mẫu thân cận, đều là mặt nóng áp mông lạnh.
Tại sao phàm là người thân cận Triệu Đạc Trạch đều không thích nàng?
Tần vương phi cùng thái phi đã như thế, Dương gia cũng như thế, nhũ mẫu vẫn như thế.
Khương Lộ Dao hồ đồ, nàng luôn nghĩ nhân duyên của mình không tồi.
Bất quá, nhũ mẫu biểu hiện cũng không rõ ràng, Triệu Đạc Trạch cũng biết rõ thói quen của nhũ mẫu, đối với ai cũng dùng phương thức không nóng không lạnh.
Vì vậy hắn cũng không cảm thấy thê tử cùng nhũ mẫu ở chung có cái gì vấn đề, sau đó lại nghe nói Khương nhị gia ở cửa phủ chờ hắn, Triệu Đạc Trạch để Khương Lộ Dao chiếu cố nhũ mẫu, còn hắn rời đi trước.
Khương Lộ Dao cùng vú nuôi ngồi đối diện nhau, một người yên lặng vê động Phật châu, một người yên lặng uống trà, hai người không ai nói chuyện.
Nhũ mẫu nghe tiếng Khương Lộ Dao buông chén trà, nhàn nhạt mở miệng:
- Ngươi không xứng với thế tử.
- Vì sao nói như vậy?
- Ta biết ngươi!
Hai đôi mắt vô thần vô lượng:
- Phụ thân ngươi là Vĩnh Ninh hầu thế tử, nhưng thật ra trong bốn huynh đệ lại là người vô dụng nhất, hơn nữa trước kia ta cũng chưa từng nghe tên tuổi của ngươi, thế tử thú ngươi, căn bản không phải là chuyện tốt, ngươi không chỉ không thể giúp thế tử, còn vướng chân thế tử báo thù.
- Báo thù?
Ngươi muốn A Trạch cùng ai liều mạng?
Khương Lộ Dao dập tắt tâm tư kính nể nhũ mẫu, lúc Triệu Đạc Trạch còn nhỏ chịu quá nhiều cực khổ, tất nhiên sẽ lưu lại một ít bóng ma tâm lý, dễ dàng đi vào lạc lối.
Nhưng người luôn ở bên cạnh hắn, người duy nhất mà hắn tín nhiệm nhất lại không ngừng giáo huấn cừu hận cho hắn, Triệu Đạc Trạch cho tới bây giờ còn không bị biến thái, không hoàn toàn bị cừu hận khống chế, Khương Lộ Dao đã thấy rất khó có rồi.
Điều này chứng minh sâu trong lòng Triệu Đạc Trạch vẫn còn thiện lương, biết hướng về phía trước.
- Ngươi không biết chủ tử chết oan như thế nào...
Ngươi không hiểu...
- Ta chỉ hiểu Dương phi sẽ không nguyện ý nhìn phụ tử thế tử phản bội lẫn nhau, nhìn thế tử mưu toan khiêu chiến người mà hắn không thể khiêu chiến, thân là mẫu thân, không phải luôn muốn bảo đảm hài tử bình an sống sót?
Không phải ta không rõ Dương phi, mà là ngươi không hiểu.
Hiện tại Triệu Đạc Trạch có tư cách gì cùng Đại Minh hoàng đế lục đục với nhau?
Hắn lúc này còn không thể so với Tần vương.
- Chẳng lẽ thù của vương phi sẽ không báo?
Chẳng lẽ thế tử trơ mắt nhìn Tần vương kế phi chiếm cứ mọi thứ của chủ tử?
Chẳng lẽ huyết hải thâm thù của Dương gia cứ bỏ qua như vậy?
- Lời này ngươi nên nói cùng Dương môn thái quân.
Khương Lộ Dao lạnh nhạt mang theo vài phần trào phúng:
- Thế tử họ Triệu, lấy phụ huyết làm chủ, ngươi muốn hắn trả thù phụ thân hắn thế nào?
Dương gia một môn quả phụ, thái quân vẫn là hoàng thượng thân phong, các nàng đều nhịn xuống, im bặt không nhắc tới chuyện báo thù, mầm rể duy nhất của Dương gia là Dương Gia Bảo cũng không nói báo thù rửa hận, ngươi có thể nào lại yêu cầu thế tử chỉ nhớ kỹ cừu hận?
Nếu năm đó Dương phi không ôm tử tự sát...Đương nhiên sẽ không có hiện giờ bị Tần vương phi chiếm cứ tất cả
- Lúc nàng quyết định tự sát, nên hiểu rõ, Tần vương điện hạ không có khả năng không tục huyền (lấy vợ kế).
Khương Lộ Dao đem điểm tâm bỏ lại trong rổ đựng, nàng làm điểm tâm chỉ để người thân cận dùng, cũng không phải nàng khinh thường thân phận nô bộc của nhũ mẫu, mà là chướng mắt nhũ mẫu đốc thúc Triệu Đạc Trạch báo thù, người như nhũ mẫu, hạ nhân trung như thế, thật khiến người khác cảm khái.
Lại cảm thấy đáng giận.
Nếu nói bọn họ không trung thành, cũng không đúng, còn nói bọn họ trung thành với chủ tử, thì sao bọn họ lại làm ra chuyện không thể hiểu là hãm hại chủ tử.
Khương Lộ Dao chán nản cách nói cùng việc làm của nhũ mẫu.
- Ngươi nghỉ ngơi đi, chuyện vì Dương gia báo thù, như thế nào cũng không tới lượt ngươi xen mồm, ngươi muốn ăn cái gì hãy nói với nha hoàn, ngươi từng chiếu cố phụng dưỡng thế tử, ta sẽ không bạc đãi ngươi.
Còn ta có xứng với thế tử hay không...sau này ngươi sẽ biết, còn có, nếu ta lại nghe ngươi nói phụ thân ta cái này không tốt, cái kia không tốt, ta cũng không phải là thế tử.
Cho dù Khương Lộ Dao biết phụ thân nàng có đôi khi phạm nhị, nàng có thể nói, nhưng không dung thứ người khác phê bình Khương nhị gia.
Khương Lộ Dao mang rổ điểm tâm rời đi, tròng mắt nhũ mẫu chuyển động vài vòng, hai hàng thanh lệ theo khóe mắt lăn xuống.
- Thế tử đâu?
Thế tử ở đâu?
Sao lại để cho nàng khi dễ ta?
Gọi thế tử tới đây.
- Gọi thế tử tới cho ta.
- Ma ma, thế tử đã đi ra ngoài, người chờ một lát.
......
Tin tức Khương Lộ Dao từ trong viện của nhũ mẫu giận dỗi trở về, rất nhanh đã truyền tới tai Tần vương phi.
Tần vương phi đang tâm bất cam tình bất nguyện giao ra quyền to, lúc này trong lòng nàng mới cảm thấy thoải mái một ít.
Nhũ mẫu có ý nghĩ thế nào đối với Triệu Đạc Trạch, nàng là người hiểu rõ nhất, có thể nói nhũ mẫu là người Triệu Đạc Trạch tín nhiệm nhất.
- Thế tử phi còn trẻ, tính tình rất bạo.
Ma ma hầu hạ thân cận bên người Tần vương phi thấp giọng nói:
- Có phải nàng xem nhũ mẫu như nô tài tầm thường?
Tự nâng bản thân mình lên quá cao, thế tử có thể dung nàng?
- Nàng cùng thế tử là tân hôn, đang lúc đường mật ngọt ngào, lại vài lần vì thế tử làm chuyện nổi bật, khó tránh lòng dạ cao ngạo.
- Cũng không biết lúc thế tử hồi phủ có thể vì chuyện này mà cãi nhau cùng thế tử phi hay không.
- Mặc kệ bọn họ.
Trong lòng Tần vương phi suy nghĩ bọn họ hiểu lầm nhau là tốt nhất.
- Ngươi cũng không cần ở bên tai ta nói mấy chuyện này, ta ngóng trông thế tử cùng thế tử phi hòa thuận, một khi bọn họ nháo loạn, vương phủ cũng không được thái bình, huống chi thế tử phi vừa mới tiếp nhận hậu trạch, lúc này không nên làm nàng phân tâm mới tốt.
Vương phủ gia đại nghiệp đại, sinh ý cũng nhiều, ta thật sợ thế tử phi tranh cường háo thắng khiến người khác chê cười.
- Nô tỳ sẽ lưu ý thế tử phi.
- Hàng hóa vận chuyển từ phía nam khi nào đến kinh thành?
- Không phải người nói để bọn họ từ từ mới đến sao?
- Không cần đợi, mau đưa vào kinh thành đi.
Tần vương phi tươi cười nở rộ, rất có ý vị, nàng muốn nhìn Khương Lộ Dao xử trí cục than nóng bỏng tay này, vừa mới đương gia (tiếp nhận việc nhà), việc đầu tiên đã thất bại, còn ai có thể để mắt đến thế tử phi?
Đám hàng hóa này cũng không phải nàng làm chủ thu mua, Khương Lộ Dao muốn trách cũng phải đi tìm thái phi, Tần vương phi không dính dáng.
Đây cũng là nàng mượn tay thái phi thiết hạ cho Khương Lộ Dao một nan đề.
Nếu Khương Lộ Dao không thể xử lý, chứng tỏ nàng không phải là người thông minh.
Đương nhiên Tần vương phi có thể cho nàng cơ hội ngoan ngoãn giao ra quyền lợi xử lý hậu trạch, một khi thế tử hiểu lầm nàng...
Tần vương phi nhếch môi, một lần thất bại không đại biểu nàng sẽ bại tiếp trong tay Khương Lộ Dao.