Truyện có yếu tố sai lệch với lịch sử
Không có ý xúc phạm quốc gia nào
Chú thích: "....."_Lời nói
' .....'_Suy nghĩ của nhân vật hoặc tiếng động
(.....)_Lời của tác giả giải thích
Ở đây Việt Nam đang cải trang lấy tên khác là Việt Minh
--------------------------------------------------------------------
"Hửm?"_Hắn ta nghiêng đầu, ánh mắt xanh nhạt khẽ lóe lên một tia sáng kỳ lạ, như thể vừa phát hiện ra một điều gì đó vượt ra dự đoán ban đầu.
Trong đôi đồng tử ấy không có sự khó chịu, cũng chẳng có cảnh giác, chỉ có một thứ cảm xúc thuần túy mang tên hứng thú—hứng thú của một kẻ săn mồi khi đánh hơi được điều bất thường mà hắn ta vẫn chưa nắm được.
Và không ai khác, chính là America.
Ánh mắt ấy chậm rãi lướt qua căn phòng, như muốn mổ xẻ từng ngóc ngách, từng hơi thở còn sót lại trong không gian.
Cuối cùng, nó dừng lại trên bóng lưng đang đứng cạnh cửa sổ.
"Ồ~"_Hắn kéo dài giọng, nụ cười cong cong nơi khóe môi_"Tôi cứ tưởng S.K không thích có người khác chạm vào không gian riêng của mình chứ."
S.K nhíu chặt lông mày, hắn đã quá sơ sút không để ý tới tên bạn thân hờ này của mình, dù trông bên ngoài hắn có vẻ bất cần đời, tùy tiện nhưng chắc chắn hắn đã đánh hơi được sự khác thường gần đây của cậu.
Việt Nam vẫn đứng yên, không quay đầu.
Bóng lưng thẳng tắp đứng trước cửa sổ, tựa như không hề để tâm đến sự xuất hiện của kẻ vừa bước vào.
Khi nghe lời nói châm chọc của America, ngài chỉ từ từ nghiêng đầu, đối diện với ánh mắt của hắn
Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt America khẽ khựng lại.
Việt Nam khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua như sương mỏng.
Ngài đã cảm nhận được sự nguy hiểm từ trước—trực giác của kẻ đã sống quá lâu giữa âm mưu và chiến trường đã lên tiếng cảnh báo.
Vì thế, ngay trong lúc nói chuyện với Đông Lào trong tâm trí, ngài đã thay đổi diện mạo, tạo một lớp ngụy trang mới để đề phòng.
Khi quay người lại, ánh sáng nhợt nhạt từ cửa sổ rọi lên gương mặt mang nét hoang dã quen thuộc kia, vừa sắc nét vừa kiêu căng, hay nói đúng hơn là khuôn mặt của Đông Lào
Không phải vì bất ngờ, khuôn mặt đó đem đến cho America cảm giác rất kì lạ.
Gương mặt này cho hắn một cảm giác như đã từng xuất hiện trong đầu hắn nhưng lại có sự khác biệt rất lớn—như một bản sao hoàn hảo nhưng thiếu đi linh hồn nguyên bản.
Một cảm giác mơ hồ như đang nhìn vào một chiếc gương phản chiếu sai thực tại.
Việt Nam khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ổn đến mức gần như hoàn hảo.
"Chào ngài America."
S.K thì đứng phía sau như hóa đá.
Y nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kia, tim đập dồn dập, trong đầu là một mớ hỗn độn không thể sắp xếp.
Dù biết Việt Nam có khả năng cải trang, nhưng chưa từng nghĩ ngài sẽ làm điều đó ngay trong chính căn phòng này, ngay trước khi một kẻ như America xuất hiện.
America bật cười khẽ, âm thanh vang lên nhẹ nhàng nhưng lại khiến không khí trong phòng như bị kéo căng đến cực hạn.
"Ồ"_Hắn kéo dài giọng, ánh mắt lướt trên gương mặt trước mắt như một con dao mỏng lạnh lẽo_"Không ngờ S.K nhà ta lại thích kiểu hoang dã mạnh mẽ như vậy."
Hắn bước tới, từng bước chân chậm rãi, thong dong, nhưng lại mang theo áp lực vô hình khiến không gian như bị ép sát lại.
Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng bị thu hẹp, đến mức hơi thở của hắn gần như chạm vào làn da đối phương.
"Ngươi tên gì nhỉ?"
"Đông Lào thưa ngài"_Việt Nam đáp, giọng nói không chút gợn sóng.
America cong môi, một nụ cười không mang ý cười.
Hắn cúi thấp đầu, kề sát bên tai Việt Nam, hơi thở ấm nóng lướt qua như một lời cảnh cáo không thành tiếng.
"Nhưng ta cảm thấy..."_Hắn thì thầm, giọng nói đầy mỉa mai, gợi đòn_"Có thứ gì đó không hơi khác thường thì phải nha"
Ánh mắt Việt Nam khẽ tối lại, nhưng nụ cười vẫn không thay đổi.
"Bề ngoài và bản chất vốn không nhất thiết phải tương đồng"_Ngài đáp, giọng nói nhẹ nhàng như một lời thì thầm_"Tôi nghĩ ngài nên biết điều đó rõ hơn ai hết"
Khoảnh khắc ấy, nụ cười trên môi America chậm rãi mở rộng.
Một thứ hứng thú thuần túy dâng lên trong đáy mắt hắn, như lửa âm ỉ trong than hồng.
"A haha thú vị thật"_Hắn bật cười lớn
Rồi hắn quay sang S.K, người vẫn đứng bất động nãy giờ
"S.K, tôi không nghĩ cậu có người bạn thú vị như thế này đó nha.
Vậy không phiền nếu như để người bạn này làm thư kí bên cạnh tôi được không"
Không khí như đông cứng lại.
S.K gần như nhảy dựng lên, tay nắm chặt thành quyền
"Không được"_S.K gằn giọng từ chối dứt khoát
Ánh mắt Việt Nam khẽ liếc qua.
Chỉ một ánh nhìn, nhưng đủ khiến S.K hiểu ra.
Một cảm giác khủng hoảng dâng trào trong lòng...
"Chuyện này...
để tính sau đi"_S.K nói, giọng nói khàn đặc, như phải cắn nát từng chữ_"Ngươi có thể cút đi được rồi"
America nhún vai, không tỏ vẻ thất vọng.
Trước khi rời đi, hắn quay đầu nhìn Việt Nam lần cuối, ánh mắt sâu thẳm như đang khắc ghi một quân cờ mới trên bàn cờ của mình.
"Gặp lại sau nha cấp dưới thân yêu"
Cánh cửa khép lại, ngăn cách âm thanh bên ngoài
S.K lập tức quay lại, ánh mắt phức tạp nhìn Việt Nam.
"Cậu đang làm cái gì vậy?"_Y hỏi dồn dập.
"Trang phục cải trang này là sao?
Rồi chuyện America vừa nói—cậu định làm gì?
Cậu điên rồi sao?"
"Chấp nhận yêu cầu của hắn"_Ngài nói bình thản.
S.K trợn mắt.
"Không được!
Cậu không hiểu America nguy hiểm thế nào đâu!
Hắn ta là một tên điên, cách thức ra tay của hắn rất biến thái và tàn độc?
Làm thư ký thân cận cho hắn chẳng khác nào tự chui đầu vào miệng sói!"
"Tôi biết"_Việt Nam điềm đạm đáp.
"Vậy tại sao—"
"Bởi vì tôi muốn"_Giọng ngài trầm xuống, mang theo một áp lực vô hình
"Ngươi đang tự biến mình thành quân cờ."_S.K siết chặt nắm tay đến trắng bệch
Việt Nam nhìn S.K, ánh mắt không dao động.
"Không, ta đang biến hắn thành quân cờ."
S.K im lặng.
Y biết mình không thể lay chuyển quyết định này.
Việt Nam quay lưng đi, bước về phía cửa sổ.
Gió đêm thổi tung rèm cửa, ánh hoàng hôn lạnh lẽo chiếu lên gương mặt ngài.
"Với lại, ta còn phải tặng thêm món quà đáp lễ mới..."
-----------------------------------------------
Trong căn phòng họp rộng lớn, ánh đèn trắng lạnh lẽo phủ lên những bức tường bê tông dày đặc, tạo thành một không gian khép kín, cô lập với thế giới bên ngoài.
USSR đứng trước bản đồ khu vực khổng lồ, ánh mắt lạnh lùng lướt qua từng điểm đánh dấu đỏ chói.
"Vẫn chưa tìm ra tung tích của Việt Minh sao?"
Giọng nói trầm thấp vang lên, không có lấy một tia cảm xúc.
Cuba đứng bên cạnh khẽ lắc đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
"Không có"_Anh thở dài.
"Đã hơn ba tuần kể từ vụ sập hầm.
Khi viện binh tới đào được lối vào, bên trong chỉ còn lại đống đổ nát.
Không có dấu vết chiến đấu khác thường, không có thi thể, không có bất kỳ kí hiệu nào.
Cứ như Việt Minh...
đã tự bốc hơi đâu đó"
Không khí trong phòng trở nên nặng nề.
USSR cụp mắt, bàn tay đặt lên bàn, ngón tay gõ nhịp chậm rãi.
Trong đôi đồng tử tối màu ấy, một dòng suy nghĩ sâu xa trầm ngâm.
"Đã có kết quả điều tra chưa?"
"Có rồi boss.
China đã đích thân tìm hiểu và cho biết rằng thông tin của Việt Minh bao gồm cả xuất thân lẫn ngoại hình đều là giả, không có bất kì thông tin gì về quá khứ của cậu ta cả"Cuba đáp.
"Không xuất thân, không quê quán, không người quen, đến cả việc cậu ta bịa ra từng mất trí nhớ, sống ở khu rừng rồi từng hành quân ở nước khác bị thương thì đều không có chứng cứ, cứ như cậu ta đột ngột xuất hiện rồi biến mất..."
Một khoảng lặng kéo dài.
Cánh cửa phòng họp bỗng mở ra.
Mặt Trận bước vào, ánh mắt sâu thẳm, trong đó lóe lên một cảm xúc phức tạp—đau thương, mơ hồ, rồi nhanh chóng bị che phủ bởi vẻ lạnh lẽo quen thuộc.
"Tôi nghĩ vụ này có liên quan đến bên Tư Bản"_Anh nói thẳng, không vòng vo.
"Nhóm của China bao gồm Việt Minh tình cờ hay chủ ý mà gặp được S.K cùng quân của hắn cũng nói đi tìm kho báu.
Dù ban đầu cả hai bên đều nghi ngờ liệu có phải bên Phát Xít chính là người tung tin khiến cho hai bên gặp mặt để đánh nhau hay không.
Nhưng chúng ta cũng không loại trừ khả năng liệu bên Tư Bản có đang diễn kịch để đánh lừa cho hai phe còn lại kết thù.
Hay những vết tích thí nghiệm dưới lòng đất là dấu vết cho vụ việc kinh hoàng đã diễn ra năm xưa có ý nghĩa gì"
USSR quay đầu lại, ánh mắt sắc bén.
"Cậu có bằng chứng sao?"
"Không, nhưng tôi chắc chắn Việt Minh đang ở bên Tư Bản"_Mặt Trận đáp, giọng nói trầm ổn.
"Cậu ấy không phải loại người dễ bị chôn vùi trong một tai nạn.
Nếu cậu ấy biến mất, thì chỉ có thể là bị ai đó mang đi hoặc... tự nguyện đi theo"
"Mặt Trận có kế hoạch gì chưa?"
"Hãy để tôi dẫn một nhóm sang Tư Bản điều tra"_Mặt Trận nói.
"Dưới danh nghĩa ngoại giao.
Nếu cần, tôi sẽ tự mình xâm nhập."
USSR im lặng suy nghĩ một hồi.
Rồi ngài nhấc điện thoại lên, quay lưng lại với mọi người.
Sau vài câu ngắn ngủi, y đặt máy xuống, đứng dậy.
"Tôi sẽ dẫn vài người sáng Phát Xít còn cậu thì bên Tư Bản"
Cuba và những người khác đồng loạt nhìn sang, ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Lần này, có điều gì đó vượt tầm kiểm soát rồi, chúng ta nên chuẩn bị tinh thần dối mặt với khủng hoảng lớn sắp xảy ra"......
---------------------------------------------
Việt Nam đã gặp lại America với một lớp ngụy trang mới..
Lời đề kì làm thư kí thân cận Liệu hắn có mục đích gì?
Dù S.K có thuyết phục nhưng Việt Nam vẫn làm ngơ
Hơn nữa bên Cộng Sản đã phát hiện ra điều đáng ngờ từ thân phận Việt Minh
Một cuộc tìm kiếm sắp bắt đầu..
Liệu có thứ gì sắp xảy ra làm đảo lộn mọi thứ!!??
Mỗi comment và voted đều là nguồn năng tích cực giúp mình viết truyện ^^
(Truyện chỉ đăng tại Wattpad)
Ngày viết: 17:50, 25/01/2026
------------End-----------