[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Spooky Clown ( H+++ )
Chương 20 Đêm rụi tàn - Cái chết
Chương 20 Đêm rụi tàn - Cái chết
Đêm đã về khuya, ánh trăng tròn trĩnh khẽ soi rọi khắp bầu trời, gió lạnh thổi rít qua từng tán cây, len lỏi vào những ô cửa sổ nhà thờ như báo hiệu điều gì đó kinh hoàng sắp diễn ra.
Kim đồng hồ chỉ đúng 12 giờ khuya.
Bên ngoài, không khí như ngưng đọng, chỉ còn Mortimer - kẻ tà ác đang đứng dưới ánh trăng, hấp thụ sức mạnh mạnh nhất từ hắc ám.
Làn gió đêm quỷ dị như đang hòa vào sức mạnh của hắn, khiến không gian xung quanh lạnh lẽo đến rợn người.
Bên trong nhà thờ, không khí căng thẳng tột độ.
Những linh mục, giáo hoàng và các vị sứ giả tập trung lại, bắt đầu nghi thức lập kết trận để bảo vệ Liam - người được tiên đoán là mục tiêu chính của Mortimer.
Trong bầu không khí căng thẳng, Cha Gabriel đứng đầu, chỉ đạo tất cả, tay ông run rẩy nhưng ánh mắt kiên định.
Evelyn nắm chặt tay Liam.
Cô tự nhủ phải tỉnh táo, cố gắng đè nén nỗi sợ hãi đang dâng tràn.
Trong lòng cô lúc này, chẳng còn là nỗi lo lắng mơ hồ nữa.
Cô biết rõ rằng, chỉ cần một bước sai lầm, Liam sẽ không còn đường sống.
Đôi mắt cô hướng về phía cậu, như một lời thề không thể phá vỡ:
" Mình nhất định sẽ bảo vệ cậu, dù cho có phải đánh đổi tất cả "
" Mình hứa Liam à "
" Mình... mình thic- " - Evelyn định nói rõ nỗi lòng với Liam nhưng thất bại
Luồng gió lớn thổi bùng vào nhà thờ, mạnh đến mức làm cánh cửa gỗ cổ kính bật tung.
Những ngọn nến trong nhà thờ đồng loạt tắt ngúm, không gian chìm vào bóng tối mờ mịt.
Các cây thánh giá lung lay, những chiếc chuông nhỏ vang lên leng keng trong âm thanh rùng rợn của đêm tối.
Tiếng nói của Mortimer bất ngờ vang vọng khắp nhà thờ, như thể hắn đang đứng ở khắp mọi nơi theo dõi từng hơi thở của họ.
" Đưa Liam ra đây... và ta sẽ tha mạng cho các ngươi.
Nếu không... từng người trong các ngươi... sẽ phải chết "
" Một cái chết đầy nguyền rủa "
Lời nói ấy như lưỡi dao sắc lẻm cắt qua không gian, lạnh lẽo đến mức những linh mục có mặt trong nhà thờ đều cảm nhận được sự đáng sợ mà hắn mang tới.
Mọi ánh mắt đều hướng về Cha Gabriel, chờ đợi sự chỉ đạo.
Cha Gabriel nhíu mày, ông hiểu rõ rằng Mortimer không phải kẻ dễ dàng bị đe dọa.
Hắn là một thực thể hắc ám đầy quyền năng, và hắn sẽ không ngần ngại sát hại bất kỳ ai để đạt được mục đích.
Nhưng đây là cơ hội duy nhất để phong ấn hắn một lần nữa.
" Chúng ta không thể lùi bước!
" - Ông hét lên, truyền cảm hứng cho mọi người
" Hắn không phải là kẻ bất khả chiến bại!
"
" Chúa sẽ ban phước bảo vệ tất cả chúng ta "
Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài, như thể cả mặt đất rung chuyển.
Cánh cửa nhà thờ bung rộng ra, và từ trong bóng tối, Mortimer xuất hiện.
Bóng dáng hắn to lớn, cao ngút, đôi mắt hắn đỏ rực như ngọn lửa hận thù cháy bỏng, khuôn mặt hắn méo mó bởi sự tà ác.
Hắn bước vào nhà thờ như thể nó là lãnh địa của riêng mình, chẳng có chút e dè nào.
Sự hiện diện của hắn khiến không khí trở nên ngột ngạt đến mức khó thở.
Nhiều linh mục không thể giấu nổi sự sợ hãi, họ lui dần, vài người thậm chí quỳ xuống cầu nguyện.
Những câu kinh thánh thì thầm trong tiếng gió rít, nhưng dường như càng thêm vô vọng trước sức mạnh vô hình của kẻ tà ác.
Cha Gabriel lập tức ra lệnh thực hiện nghi thức phong ấn.
Những linh mục, giáo hoàng, và các vị sứ giả bắt đầu đọc thần chú, kết hợp sức mạnh tâm linh để trói buộc Mortimer.
Ánh sáng từ những biểu tượng thánh giá bùng lên, lan tỏa khắp nhà thờ, cố gắng áp chế sức mạnh của hắn.
Nhưng hắn chỉ cười khẩy, cái cười mang theo sự chế giễu đầy khinh bỉ.
" Thật nực cười " - Hắn lẩm bẩm, đôi mắt sáng rực ánh lên sự độc ác
" Thật củ rích "
Và chỉ trong tích tắc, với một cử động tay nhẹ nhàng, hắn phá vỡ toàn bộ nghi thức phong ấn.
Những luồng ánh sáng lập tức tan biến như những mảnh vụn nhỏ, chẳng thể giữ nổi sức mạnh của hắn.
Mortimer lao đến, đôi bàn tay sắc nhọn như vuốt quỷ chộp lấy từng linh mục nghiền nát cổ họng họ chỉ trong nháy mắt.
Tiếng hét đau đớn vang lên khắp nơi, máu chảy lênh láng, nhưng chẳng một ai có thể chống cự lại.
Hắn tiến đến Cha Gabriel, bắt ông nắm lấy cổ áo, ép buộc ông khai ra nơi Liam đang ẩn náu.
Cha Gabriel run rẩy, nhưng ông vẫn kiên quyết không nói.
Mortimer chỉ cười, nụ cười tàn nhẫn:
" Ngươi nghĩ rằng sự im lặng của ngươi có thể ngăn cản ta sao?
"
" Nói mau...Liam của ta đang ở đâu "
Cha Gabriel nhắm mắt chẳng thốt lên lời nào, ông biết khoảng cách với cái chết đã gần, ông chỉ biết cầu nguyện xin chúa bảo vệ cho Liam.
Và rồi, sự kiên nhẫn đã đến giới hạn, hắn kết liễu Cha Gabriel ngay trước mặt mọi người, treo xác ông lên cây thánh giá lớn giữa nhà thờ.
Lần lượt, từng người bị giết chết và treo xác giữa nhà thờ như một màn thách thức đầy máu lạnh, trước mặt Chúa trời mà họ từng tôn thờ.
" Cái thiện luôn chiến thắng cái ác ư?
"
" Thật nực cười " - Hắn thì thầm, đôi mắt đỏ như lửa nhìn lên trời, cười khúc khích
" Ta đã từng là một kẻ lương thiện, đã từng tin vào Chúa... nhưng ngài không bao giờ mang đến gì cả "
" Chính ác quỷ đã cho ta sức mạnh...
để ta trở thành kẻ thống trị như hôm nay "
---
Ở một chỗ nào đó, nhà thờ chìm vào yên lặng.
Evelyn và Liam nấp trong góc tối, tay cô vẫn nắm chặt tay cậu, cố gắng kiềm chế sự run rẩy.
Cô lắng nghe từng tiếng động, nhưng không có gì ngoài sự tĩnh lặng.
Cả hai nghĩ rằng trận chiến đã kết thúc, rằng mọi người đã phong ấn được Mortimer.
" Có lẽ mọi chuyện đã ổn rồi Evelyn à " - Liam thì thầm, đôi mắt ngây thơ ngước nhìn Evelyn với sự hy vọng
" Chúng ta ra ngoài được chưa, Liam không thích chỗ này chút nào "
" Vậy...vậy chúng ta ra ngoài thôi... có lẽ đã ổn rồi "
Evelyn đứng lên, dẫn Liam ra khỏi nơi trú ẩn.
Nhưng cảnh tượng trước mắt họ là một cơn ác mộng khủng khiếp.
Xác của những linh mục, giáo hoàng, và Cha Gabriel treo lơ lửng giữa nhà thờ, máu chảy xuống sàn nhà như một dòng suối đỏ rực.
Liam nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt cậu mở to, nước mắt tuôn trào không ngừng.
" Hức...cha...cha Gabriel "
" Mọi... người... hức đừng mà "
" Là do Liam hại chết mọi người...
" - Cậu thốt lên trong sự kinh hoàng và đau đớn
" Hức...Liam hại chết người rồi "
" Hức...Liam thật đáng chết..
"
Đúng lúc đó, từ bóng tối, Mortimer xuất hiện.
Hắn cười nhạt, bước đến gần họ.
" Chào Liam của ta, em lại gặp ta rồi " - Giọng hắn thì thầm, đầy vẻ chế giễu
" Hức...tại sao...tại sao chú lại làm thế...
"
" Hức...Liam ghét chú...
"
" Ghét ta sao...
"
Thật nhanh, hắn chộp lấy Evelyn, kéo cô vào một không gian khác, nơi mà mọi thứ đều nhuốm màu máu đỏ thẫm.
Trong đó, hắn tạo ra những ảo ảnh khủng khiếp để cô chứng kiến những người thân yêu của mình bị giết chết, những ước mơ của cô bị bóp nát không thương tiếc.
Evelyn cố vùng vẫy, nhưng mọi thứ như đang dần sụp đổ quanh cô.
Hắn muốn thao túng tinh thần cô, muốn hủy hoại tất cả niềm hy vọng mà cô từng có.
Nhưng Evelyn đã thoát ra được trong gang tấc.
Cô trở lại, đứng chắn trước mặt Liam, nắm chặt tay cậu và nhìn thẳng vào Mortimer.
" Nếu ngươi thực sự yêu thương Liam... thì hãy để cậu ấy đi "
" Đừng bắt cậu ấy phải sống trong địa ngục của ngươi mãi mãi "
Mortimer nhìn cô, đôi mắt hắn tối sầm lại, rồi bật cười lớn.
" Ngươi thực sự nghĩ ta sẽ để em ấy đi sao?
Liam thuộc về ta... mãi mãi "
" Nhưng ta có một lựa chọn cho bé đây " - Hắn quay sang Liam, giọng hắn ngọt ngào nhưng đầy độc ác
" Nếu em tự nguyện ở bên ta... ta sẽ tha cho cô ta.
Còn nếu không... thì cô ta sẽ phải chết "
Liam khóc nức nở, đôi vai cậu rung lên vì sự sợ hãi và đau đớn.
Cậu ghét hắn, hận hắn.
Nhưng nếu làm trái thì Evelyn sẽ phải chết.
Evelyn nhất quyết không cho Liam quyết định.
Cô kéo Liam chạy ra hướng bên ngoài nhưng nhanh chóng bị hắn bắt lại.
" Evelyn...
Evelyn...
" - Liam gào thét lên cô trong vô vọng, khoảng không phía trước dần mờ nhạt, cậu từ từ thiếp đi
Và rồi trong bầu không khí ngột ngạt của đêm khuya, ngọn lửa dữ dội nuốt trọn từng mảng tường cổ kính của nhà thờ.
Mùi hương của tro tàn và khói khét xộc lên trong làn gió lạnh.
Liam nằm trong vòng tay siết chặt của hắn, vẫn còn lịm đi sau cú đánh vừa rồi.
Hắn nhìn xuống khuôn mặt ngây thơ nhưng đầy đau khổ của cậu mà lòng hắn vừa căm phẫn vừa thương hại.
Một phần bên trong hắn muốn đập tan mọi thứ, muốn giết cậu ngay lúc đó để chấm dứt nỗi đau triền miên không bao giờ có hồi kết này.
Nhưng mặt khác, hắn lại khao khát giữ cậu mãi mãi bên cạnh, như một bảo vật không ai khác được chạm vào.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt méo mó của hắn, đôi mắt đen sâu thẳm như hố vực thẳm.
Hắn siết chặt nắm tay Liam hơn, buộc cậu phải đối diện với số phận mà chính cậu chưa bao giờ mong muốn.
Bên dưới lớp tro tàn, Evelyn nằm đó bất động.
Máu đã ngưng chảy, đôi mắt cô trống rỗng và không còn sự sống.
Nhưng ngay cả khi chết, gương mặt cô vẫn tràn đầy quyết tâm và tình yêu thương.
Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí Liam ngay khi cậu tỉnh lại trong cơn ác mộng thực tại.
" Chú...
Chú giết chết Evelyn rồi sao " - Giọng cậu run rẩy, yếu ớt, nhưng đầy tuyệt vọng
" Hức...em hận chú "
" Đừng đụng vào người Liam đồ sát nhân... hức thật ghê tởm "
Hắn nhìn cậu, không chút biểu cảm.
" Ta đã nói nếu bé không nghe lời, đây sẽ là cái giá phải trả.
Cô ta không đáng được sống.
Cô ta không hiểu bé như ta "
" Không ai hiểu bé ngoài ta "
Liam khóc nức nở, trái tim cậu như tan nát thành hàng ngàn mảnh vụn.
Từng tiếng nấc vang lên trong màn đêm u ám, hòa lẫn với tiếng nổ lách tách của ngọn lửa.
Nhưng hắn không động lòng.
Hắn chẳng hề cảm thấy gì ngoài sự hài lòng khi thấy cậu dần rơi vào trạng thái tuyệt vọng.
" Đồ quái vật...
Chú là quái vật... thật ghê tởm " - Liam thì thầm, giọng cậu vỡ tan trong không khí
" Em...
Em không bao giờ yêu một người như chú...
"
" Đừng hòng có được sự tha thứ từ em...
đồ đáng ghét " - Liam hét vào mặt hắn
Một tiếng cười khẩy thoát ra từ miệng hắn, vang vọng khắp không gian đổ nát.
" Bé nghĩ ta cần tình yêu của bé sao?
Ta không cần bé yêu ta Liam à "
" Ta chỉ cần bé bên ta, mãi mãi...
Và bé sẽ không bao giờ trốn thoát khỏi ta, không bao giờ "
Hắn kéo mạnh Liam vào vòng tay mình, siết chặt đến mức cậu khó thở.
" Bé không có quyền lựa chọn, Liam.
Ta là kẻ duy nhất mà bé thuộc về, và bé sẽ hiểu điều đó sớm thôi "
Cậu gào lên trong sự bất lực, cố vùng vẫy thoát khỏi vòng tay mạnh mẽ của hắn.
Nhưng hắn quá mạnh.
Dù cậu có chống cự thế nào cũng vô ích.
Hắn đã quyết định, và không gì có thể ngăn cản được hắn.
" Ta sẽ đưa bé đến một nơi mà không ai có thể tìm thấy " - Giọng hắn trầm thấp, u tối như lời nguyền rủa thốt ra từ miệng của ác quỷ
" Ở đó bé sẽ không còn ai ngoài ta.
Chỉ có ta... và bé "
Liam run rẩy trong vòng tay mạnh mẽ của hắn, trái tim cậu như muốn ngừng đập vì nỗi sợ hãi tột độ.
Ngọn lửa từ nhà thờ cháy rừng rực phía sau lưng họ, chiếu sáng khuôn mặt méo mó của hắn, khiến hắn trông như một thực thể đến từ địa ngục.
Cậu biết rằng mọi lời cầu xin hay chống cự của mình đều vô nghĩa.
Hắn đã trở thành một con quái vật vô tâm và ác độc, không gì có thể lay chuyển được.
" Chú không thể làm thế " - Giọng Liam đứt quãng, ngập tràn sự hoảng loạn.
" Em chưa bao giờ thuộc về chú!
"
" Liam không muốn đi đâu với chú cả!
"
" Làm ơn buông tha cho em đi...
"
Hắn cười khẩy, đôi mắt đen ngòm nhìn thẳng vào cậu, lấp lánh những tia sáng đầy nguy hiểm.
" Bé không có sự lựa chọn, Liam.
Bé sẽ thuộc về ta, dù bé muốn hay không "
" Mọi thứ đã được định sẵn rồi "
Cậu cố vùng vẫy, nhưng hắn chỉ siết chặt hơn, khiến cậu không thể nhúc nhích.
Hắn như một bóng tối vô hình bao trùm, nuốt chửng mọi sự kháng cự của cậu.
Những giọt nước mắt cay đắng rơi xuống khuôn mặt cậu, hòa vào những vết bầm tím và trầy xước sau trận chiến ác liệt.
Ánh trăng nhạt nhòa trên bầu trời cao như chứng kiến tất cả, nhưng không có gì cứu rỗi.
Evelyn đã chết.
Nhà thờ thiêng liêng nơi cậu từng tìm đến để được che chở, giờ chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát.
Tất cả hy vọng của cậu cũng dường như đã tan biến.
Hắn kéo cậu lên, bắt đầu bước đi trên con đường tối tăm, bỏ lại phía sau nhà thờ rực cháy như biểu tượng của sự hủy diệt.
Liam kiệt sức và tuyệt vọng, không còn đủ sức chống cự nữa.
Cậu chỉ biết khóc, nấc lên trong im lặng, trái tim cậu dần trôi vào vực thẳm của sự chấp nhận đáng sợ.
Hết chương 20
Votes+Comment đi bây!!
Ít votes là tao giận dãy đành đạch lên à nha