Liam từ từ tỉnh lại, đầu óc như bị nhấn chìm trong một màn sương mờ mịt.
Mọi thứ trước mắt đều mờ ảo, nhòe nhoẹt.
Cậu cố chớp mắt, cảm nhận mí mắt nặng trĩu như có thứ gì đó vô hình đang níu giữ không cho mở ra.
Khi tầm nhìn dần rõ nét, trước mắt cậu hiện ra một căn phòng đá ẩm mốc, lạnh lẽo, hệt như một hầm mộ bị lãng quên.
Những bức tường mục nát, phủ đầy rêu phong, ánh đèn dầu yếu ớt, chập chờn trên bức tường, hắt ra những hình thù méo mó, kỳ dị như những bóng ma đang nhảy múa trong đêm.
Liam cảm nhận không khí đặc quánh, ngột ngạt như thể mỗi lần hít thở là một cực hình.
Cổ họng cậu khô khốc, cảm giác sợ hãi dâng trào mà cậu không thể giải thích nổi.
" Đây là đâu...
" - Cậu thì thầm, giọng khản đặc
Mắt cậu liếc quanh, tìm kiếm chút dấu hiệu của sự sống, nhưng chỉ gặp ánh nhìn vô hồn của những kẻ khác.
Căn phòng chứa đầy người - nam, nữ - tất cả đều im lặng, sắc mặt nhợt nhạt như những hồn ma không lối thoát.
Họ ngồi co rúm trong góc, đôi mắt tràn ngập nỗi kinh hoàng thầm lặng.
" Hức... có người "
" Mọi người sẽ giúp mình rời khỏi chú "
" Vui...vui quá...Liam sắp được về nhà rồi "
Không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở, cho đến khi một tiếng thì thầm kinh hoàng xé tan bầu không khí nặng nề.
Một người đàn ông già khụ với mái tóc bạc trắng, mặt nhăn nheo, run rẩy lẩm bẩm.
" Chúng ta...
ở đâu thế này?
" - Giọng nói của ông ta bị nhấn chìm trong sự im lặng đầy tuyệt vọng
Liam không dám cử động, cố gắng hít vào một hơi thật sâu, nhưng cảm giác như không khí bị rút cạn khỏi phổi.
Sự hoảng loạn từ đâu ập đến, càng lúc càng dâng trào trong lòng cậu, và rồi tiếng hét xé toạc không gian.
" Nhìn kìa!
Nhìn kìa!
" - Một phụ nữ trẻ đứng bật dậy, chỉ tay về phía bóng tối sâu hun hút phía trước, giọng cô run rẩy, đầy tuyệt vọng
Mọi người đồng loạt quay đầu, và những ánh mắt sợ hãi không thể giấu nổi khi từ trong bóng tối mịt mờ, một bóng hình kinh khủng từ từ hiện ra.
Đó là Mortimer - một thực thể không xác định mang hình dáng một chú hề.
Hắn bước ra từ cõi hư vô, chậm rãi, ung dung.
Đôi mắt đen sâu thẳm như hố không đáy, không hề có một chút cảm xúc của con người.
Chiếc mũ hề trên đầu hắn lệch sang một bên, gương mặt trắng bệch và nụ cười méo mó, lố bịch như một hình nhân ghê tởm trong gương mặt của một cơn ác mộng.
Trong tay hắn, cây rìu khổng lồ lóe lên dưới ánh đèn lờ mờ, lưỡi rìu lấm lem máu khô, dính chặt trên thân kim loại lạnh lẽo.
Mỗi bước chân của hắn phát ra tiếng " cộp "trầm đục, đều đều, như tiếng vọng từ nơi sâu thẳm của địa ngục.
Liam đông cứng tại chỗ, không thở nổi.
Cậu biết rõ hắn là ai.
Mortimer, kẻ mà trong mọi cơn ác mộng tồi tệ nhất, luôn hiện diện, đeo đuổi không rời.
Những kẻ bị hắn nhìn trúng, không một ai thoát được lưỡi rìu của hắn.
Và cậu...
đã là mục tiêu.
" Chú... hức chú "
Một tiếng thét vang lên bên cạnh, đánh thức Liam khỏi sự đông cứng tạm thời.
Cậu giật mình, rồi theo bản năng, lao vào dòng người đang hoảng loạn tìm đường thoát thân.
Mọi người la hét, chạy tán loạn trong bóng tối, nhưng không ai có nơi nào để trốn.
Mortimer chỉ cười khẽ, tiếng cười của hắn vang lên đầy ám ảnh, như tiếng gió réo rắt trong nghĩa địa hoang tàn.
Một người đàn ông trung niên ngã khuỵu trước mặt Liam.
Người đó hoảng loạn, cố gắng đứng dậy nhưng đôi chân không còn đủ sức.
Trước khi ông ta kịp bò ra xa, Mortimer đã đứng ngay trên đầu ông ta, nụ cười ghê rợn vẫn không thay đổi.
" Ta chỉ là một chú hề, ta sẽ không làm đau ai đâu…
" - Giọng hắn ngọt lịm, mơn trớn như những lời ru ác độc
" Sao ngươi nhìn có vẻ sợ hãi thế nhỉ "
" Nào để ta giúp ngươi quên đi nỗi sợ nhé "
Lưỡi rìu khẽ vung lên, chớp sáng như tia sét, và rồi cắm sâu vào thân thể người đàn ông.
Máu bắn tung tóe, nhuộm đỏ nền đá lạnh ngắt.
Một tiếng thét vang lên, nhưng nhanh chóng bị cắt ngang, như thể cái chết đã nhanh hơn bất cứ lời nào có thể thốt ra.
Liam đứng đó, mắt mở to, toàn thân cậu run rẩy như thể máu trong người đã đông cứng lại.
Cậu muốn hét, nhưng âm thanh như bị mắc kẹt trong cổ họng, không thể thoát ra ngoài.
Đôi mắt của Mortimer chuyển hướng, đối diện với cậu.
" Bé yêu của ta…
" - Hắn thì thầm, giọng hắn nhẹ nhàng đến mức ghê rợn, như tiếng vọng từ hư không
Hắn tiến tới, từng bước chân như tiếng gõ vào trái tim yếu ớt của Liam.
Liam quay người bỏ chạy, tim đập loạn xạ trong lồng ngực, chân cậu loạng choạng như không còn sức.
Cậu chạy qua những hành lang tối tăm, hẹp hòi, tiếng bước chân Mortimer theo sát phía sau.
Tiếng cười của hắn vang lên, đuổi theo Liam như một tiếng vang vô tận, đầy ám ảnh.
Liam vấp ngã.
Bàn tay lạnh lẽo của hắn túm lấy áo cậu, giật mạnh.
" Không, đừng…mà chú " - Liam khẽ thét, nhưng âm thanh yếu ớt và vô vọng
" Hức...buông em ra "
Mortimer cúi xuống, đôi mắt đen vô hồn của hắn nhìn xoáy vào tâm can cậu.
" Bé nghĩ rằng có thể trốn khỏi ta sao?
" - Hắn cười khẩy, cúi thấp xuống, thì thầm vào tai cậu, hơi thở lạnh lẽo như băng
" Ta đã luôn theo dõi bé, không gì có thể thoát khỏi tầm mắt ta.
Bé là của ta, mãi mãi là của ta "
Liam bật khóc, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cậu.
Mortimer cười lớn, nụ cười điên loạn của hắn vang vọng trong căn hầm tối tăm, lạnh lẽo.
Khung cảnh dần thay đổi.
Liam lại giật mình tỉnh dậy, tiếng gió hú rít bên tai mang theo cái lạnh thấu xương.
Mọi thứ xung quanh cậu như bị bóp méo trong một thế giới hư ảo, đầy chết chóc.
Cậu đang nằm giữa một khu vui chơi bỏ hoang, những vòng quay đu quay cũ kỹ, rỉ sét kêu cót két theo từng cơn gió.
Ánh sáng mờ ảo của mặt trăng len lỏi qua những tấm bạt rách nát, tạo thành những bóng hình quái dị lung lay trên mặt đất.
Mùi ẩm mốc và cũ kỹ bao trùm lấy không gian, xen lẫn mùi sắt của máu tươi vẫn còn vương vãi dưới chân cậu.
Tiếng cười vang lên, ám ảnh, lạc lõng giữa không gian chết chóc.
Liam cứng người lại, tim đập loạn trong lồng ngực.
Mortimer… hắn đang ở đây.
Hắn luôn ở đây.
Cậu đứng bật dậy, mắt đảo khắp nơi tìm kiếm đường thoát.
Nhưng mỗi hướng nhìn thấy chỉ là bóng tối và sự im lặng đáng sợ.
Tiếng những chiếc đu quay đã ngừng, và không gian càng thêm ngột ngạt.
Chỉ còn tiếng thở dồn dập của chính cậu vang lên.
Cậu chạy, đôi chân liêu xiêu bước qua những hành lang ngoằn ngoèo, những khu vực trò chơi bỏ hoang bị cây cỏ mọc tràn che khuất lối đi.
Mỗi bước chạy của cậu vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời cảnh báo sắp sửa đánh thức cơn ác mộng đang chờ sẵn.
Cảm giác có thứ gì đó đang theo sau.
Cậu không dám quay đầu lại, chỉ cố chạy nhanh hơn.
Một giọng nói mỉa mai, lạnh lẽo vọng lại từ phía sau.
" Chạy nữa đi, bé yêu.
Chạy đi, xem em có thể trốn khỏi ta đến bao giờ "
Mortimer… giọng hắn vang lên, lạnh như kim châm vào da thịt, và mỗi từ thốt ra đều mang theo sự điên loạn đầy khoái lạc.
Liam biết không có cách nào trốn thoát khỏi hắn, nhưng bản năng sinh tồn vẫn ép cậu phải tiếp tục.
Tiếng bước chân hắn vang lên đều đặn, từng nhịp, từng nhịp…
Như thể hắn không cần phải vội.
Hắn biết cậu sẽ không đi được xa.
Phía trước, chiếc nhà gương hiện ra mờ ảo, một công trình đổ nát nhưng ánh sáng từ những tấm kính vỡ vụn khiến nó trông như cánh cửa dẫn đến một thế giới khác.
Không còn thời gian, Liam lao vào trong, cố gắng thoát khỏi Mortimer trong mê cung quái dị này.
Bên trong nhà gương, không gian càng thêm méo mó.
Những tấm gương phản chiếu hình ảnh Liam từ mọi phía, làm cậu không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là ảo.
Tim cậu đập nhanh, hơi thở gấp gáp và bối rối.
Tiếng bước chân hắn lại vang lên.
Bỗng, một tiếng " rắc " khẽ vang lên, một tấm gương phía trước mặt cậu nứt toác, rồi vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.
Bóng hình Mortimer hiện ra sau lớp kính vỡ, đôi mắt hắn như hai hố đen vô hồn, và nụ cười điên dại kéo dài trên khuôn mặt trắng bệch.
Hắn giơ tay lên, lưỡi rìu trong tay sáng loáng dưới ánh trăng.
Liam lùi lại, nhưng không còn đường thoát.
Mọi lối đi đều bị gương vỡ chắn lại, và cậu bị nhốt trong thế giới đầy ảo ảnh này, chỉ còn cách đối mặt với cơn ác mộng đang tiến đến gần.
Mortimer cười khẩy, tiến chậm rãi về phía cậu, như một con thú vờn mồi.
" Sao vậy, bé yêu?
Không còn đường chạy nữa à?
"
" Đến đây với ta nào bé "
Hắn vung lưỡi rìu xuống với lực mạnh đến mức mặt đất rung lên.
Liam kịp lách mình tránh né, nhưng lưỡi rìu đã cắm sâu vào tấm gương phía sau cậu, khiến nó vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh vụn sắc nhọn, bắn ra khắp nơi.
Một mảnh găm vào chân cậu, làm cậu hét lên trong đau đớn.
" Ahhh "
" Hức...
đau... máu "
Hơi thở của Mortimer phả ra trước mặt Liam, lạnh lẽo như những cơn gió từ ngục tối.
" Bé không thể trốn thoát đâu.
Và giờ là lúc chúng ta chơi một trò chơi khác "
Liam cố gắng bò dậy, nhưng chân cậu đau nhói, máu chảy xuống từng giọt thấm vào mặt đất.
Bóng của Mortimer vẫn sừng sững trước mặt, hắn không vội, như thể đang tận hưởng sự tuyệt vọng của cậu.
" Ta đã giết tất cả…
Tất cả bọn chúng đều đã chạy trốn, nhưng không ai thoát được.
Và bé cũng vậy, bé yêu "
Liam cố gắng đứng lên, nhưng cơ thể cậu phản bội, tay chân run rẩy không còn sức lực.
Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của Mortimer đang dán chặt lên mình, đôi mắt chứa đựng sự chiếm hữu điên cuồng.
Hắn tiến tới gần hơn, bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai cậu, buộc cậu phải ngẩng mặt lên.
" Bé biết mà… từ lâu rồi, phải không?
Ta luôn ở đây…
Chờ bé "
Liam run rẩy, nước mắt trào ra, hoảng loạn cố gắng giằng tay ra nhưng vô vọng.
" Chú...chú tha cho em đi...em xin chú "
" Em...xin chú mà...làm ơn em chỉ muốn về nhà "
Mortimer cúi xuống gần hơn, hơi thở của hắn phả vào tai cậu, và giọng hắn rì rầm đầy đe dọa.
" Đừng sợ…
Bây giờ, em là của ta.
Mãi mãi "
Một nụ cười điên loạn kéo dài trên khuôn mặt Mortimer, và hắn kéo Liam sát lại.
" Chúng ta sẽ vui vẻ... mãi mãi "
Hắn bế cậu lên, rời khỏi căn hầm lạnh lẽo đầy máu và xác chết, đưa cậu trở về với chiếc lồng mà hắn đã dựng lên cho riêng cậu.
Liam biết rằng không còn hy vọng nào cho mình nữa, bởi kẻ trước mặt cậu không chỉ là một chú hề ma quái, mà là hiện thân của cơn ác mộng kinh hoàng nhất trong cuộc đời cậu.
" Hức...chú thả em xuống "
Hết chương 6
Votes+Comment nhen bây!!!
Công đức vô lượng đi bây ơi!!
Thể loại quái vật này thấy hay không bây??